Khác Người Phía Sau Bên Trái (Huấn văn/SP)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,503
0
0
393923594-256-k530753.jpg

Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
Tác giả: camanxxx
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Người Sau Lưng Bên Trái

Tác giả: Bát Nguyệt Chính Noãn
Giới thiệu:
Câu chuyện về một thiếu gia dần trưởng thành dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của người quản gia.
• Nhân vật chính: August, Dean
• Nhân vật phụ: Tiêu Bạch, Lance, Nick, Charles


Thể loại: spank, M/M, đánh đòn, BL, đam mỹ, giáo huấn, chủ tớ, đa CP, phong cách Âu Mỹ .



sp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trời sinh người thắng (Mau xuyên) - Tích Ngã Vãn Hĩ
  • (BHTT) Ngươi Giống Như Ta Nhãi Con Mẹ - HOÀN
  • Chàng trai xinh đẹp sợ xã hội xuyên thành vạn người...
  • (TẠM DROP) [Đam Mỹ-Edit] Hệ thống công lược những...
  • [BL/Full] Chàng trai đau khổ và người vợ ma của mình
  • 1️⃣ [NT/EDIT HOÀN] Đừng để mất người yêu bá đạo...
  • Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 1


    Người Phía Sau Bên Trái

    Tác giả: Bát Nguyệt Chính Noãn

    Giới thiệu:

    Câu chuyện về một cậu chủ dần trưởng thành dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của người quản gia.

    🧹Nhân vật chính: August, Dean

    🧹Nhân vật phụ: Tiêu Bạch, Lance, Nick, Charles

    🧹

    Thể loại: spank, M/M, đánh đòn, BL, đam mỹ, giáo huấn, chủ tớ, đa CP, phong cách Âu Mỹ.

    𓂂 ◌𓆡 ◌ 𓂂

    Tuổi đời truyện chắc cũng được chục năm rồi, mình nhớ đã đọc từ hồi rất lâu.

    𓂂 ◌𓆡 ◌ 𓂂

    Chương 1

    Năm gặp Dean, tôi mới mười một tuổi.

    Khi đó, trong tang lễ của cha mẹ, anh mặc bộ vest đen tuyền phối với mái tóc đen và đôi mắt màu mực, cả người toát lên vẻ tao nhã như một con thiên nga đen.

    Anh nổi bật đến mức thu hút mọi ánh nhìn ngay lập tức, tất nhiên, bao gồm cả tôi.

    Nhiều năm sau, tôi mới hiểu được điều kỳ diệu trong dung mạo của người phương Đông: thời gian dường như dừng lại trên cơ thể họ, đến nỗi làm cho người ta gần như không phát hiện ra chút thay đổi nào.

    Dean bước đến trước mặt tôi, lúc ấy đang hoang mang lạc lõng, vẻ mặt anh không chút biểu cảm.

    Nữ hoàng băng giá.

    Cái đầu non nớt của tôi thoáng qua cụm từ ấy.

    Rồi anh cất tiếng:

    "Cậu chủ, cậu chủ August, tôi là quản gia của cậu.

    Từ nay, tôi sẽ chăm sóc cậu."

    Giọng nói lạnh lùng chẳng chút ấm áp, đúng như cảm giác mà vẻ ngoài của anh mang lại.

    Tôi không thích thái độ ấy, nên cũng thẳng thừng đáp lại:

    "Tôi không quen anh.

    Hơn nữa, tôi cũng không đủ tiền thuê anh.

    Tôi chẳng còn gì cả."

    Dù chỉ mới mười một tuổi, tôi đã hiểu nhiều điều.

    Cha mẹ qua đời, tôi trở thành trẻ mồ côi.

    Gia sản sắp bị đám thân thích tham lam chia chác sạch sẽ.

    Tôi chẳng còn gì.

    Không còn nữa.

    "Cậu chủ August, cha cậu đã giao phó mọi thứ cho tôi.

    Yên tâm, tất cả những thứ kia đều thuộc về cậu.

    Trước khi cậu trưởng thành, không ai động vào được."

    Anh nhàn nhạt nói.

    "Và tôi phải chăm sóc cậu, cho đến khi cậu thành niên."

    Anh dùng từ "phải", khiến tôi hoàn toàn không cảm nhận được chút tự nguyện nào.

    Như thể anh bị ép nhận một mệnh lệnh vô lý và chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc tuân theo.

    Tôi từ nhỏ được cha mẹ cưng chiều, người hầu kẻ hạ cũng nịnh nọt xuôi theo.

    Đã bao giờ tôi phải chịu đối xử thế này?

    Tôi không thích anh, thật sự không thích.

    Anh cũng nhận ra sự bất mãn của tôi, nói: "Cậu không có lựa chọn nào khác, cậu chủ.

    Tôi đã là người giám hộ hợp pháp của cậu."

    Đúng vậy, tôi chẳng có lựa chọn nào.

    Tôi chỉ là một đứa trẻ, còn có thể làm gì cho chính mình?

    Khi nhân viên nhà tang lễ bắt đầu phủ đất lên quan tài cha mẹ, từng lớp đất ngày càng dày, tôi bắt đầu khóc lên.

    Mà anh, chẳng nói lời nào, lặng lẽ đứng phía sau lưng bên trái tôi, không một câu an ủi, khoảnh khắc ấy tôi thật sự căm ghét anh.

    Tôi hận tất cả những người đến dự tang lễ, hận Chúa, hận cha mẹ ra đi sớm, và hận chính mình bị bỏ lại một mình.

    Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyện này, tôi ngoảnh đầu nhìn.

    Dean vẫn ở đó, vẫn đứng phía sau lưng bên trái tôi.

    Tôi ngây ngô bật cười, bị anh liếc mắt lạnh lùng.

    Cục băng này làm sao hiểu được tâm tư nhỏ bé của tôi?

    Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu cảm giác an tâm trong cái nhìn ấy của tôi.

    𓂂 ◌𓆡 ◌ 𓂂
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 2


    Chương 2

    Dean đưa tôi đến ngôi nhà mới ở ngoại ô Manchester.

    Tôi chưa từng biết cha mẹ mình sở hữu bất động sản ở đây, còn nuôi vài người hầu trong nhà, có quá nhiều thứ tôi không biết.

    Dean tựa như một câu đố, tôi chẳng rõ cha mẹ tìm được anh ở đâu, anh quá xuất sắc nhưng cũng quá khó lường.

    Tôi thậm chí hơi sợ anh, dù khuôn mặt đẹp đẽ ấy hấp dẫn tôi đến nhường nào.

    Dean nhanh chóng hoàn tất thủ tục chuyển trường cho tôi, mà tôi cũng nhanh chóng bước vào cuộc sống mới.

    Về việc chuyển đến Manchester, tôi ngàn vạn lần không muốn.

    Tôi sinh ra và lớn lên ở London, đã quen với cuộc sống nơi đó, quen với bạn bè, nhưng Dean kiên quyết rằng chúng tôi phải chuyển đến đây.

    Tôi rống to với anh, nổi giận với anh nhưng chỉ nhận được sự đáp lại lạnh nhạt.

    Cuối cùng tôi đành nghe theo, dù sao tôi cũng chỉ còn lại anh.

    Tuy rằng thuận theo, nhưng trong lòng tôi lại chôn xuống một hạt giống phản kháng.

    Những người hầu trong nhà ở Manchester gọi Dean là "Ngài Quản Gia", gọi tôi là "Cậu chủ", nhưng tôi cảm nhận được, Dean mới là chủ nhân thực sự của nơi này.

    Họ cung kính tôi, nhưng không phải tôn kính.

    Sự sùng kính rõ ràng dành cho Dean.

    Anh quản lý mọi việc lớn nhỏ trong nhà, từ tài chính đến đầu tư.

    Nếu anh sụp đổ, ngôi nhà này cũng tan tành.

    Tôi chỉ là một thiếu gia vô dụng, mang danh nghĩa mà không có thực quyền.

    Tôi xem thường chính mình.

    Nhìn Dean, anh nhiều nhất cũng chỉ hơn hai mươi, độ tuổi của một sinh viên đại học, nhưng tâm hồn lại già dặn vượt tuổi.

    Tôi tự hỏi hoàn cảnh trưởng thành như thế nào sẽ tạo thành áp lực như vậy cho anh, nhưng nghĩ mãi cũng không hiểu, bởi vì trước khi cha mẹ qua đời, tôi chưa từng nếm trải khổ cực thực sự.

    Tôi chỉ là một thiếu gia ngây thơ, được nuông chiều như thế.

    Ngày đầu đến trường, tôi đã đánh nhau.

    Mấy đứa trẻ trẻ nông thôn không ưa phong thái con nhà giàu của tôi, còn tôi, thiếu gia từ thành phố lớn cũng xem thường chúng.

    Lời qua tiếng lại không hợp, chúng tôi lao vào đánh nhau.

    Bốn đứa đánh một mình tôi, đáng ra là trận đấu chỉ có thắng không thua, nhưng tôi lại cứng đầu, đánh nhau như không cần mạng sống, cuối cùng thì chúng cũng chẳng chiếm được ưu thế gì.

    Trường học gọi phụ huynh đến, tôi nhìn cha mẹ những đứa trẻ kia, vẻ mặt họ tức giận nhưng xen lẫn nỗi lo lắng.

    Tôi cảm thấy chua xót, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu này, cắn môi đau đến chẳng còn cảm giác.

    Rồi tôi thấy Dean.

    Dean vẫn mặc bộ vest đen thường ngày, thoạt nhìn vẫn lạnh lùng như mọi khi.

    Trong nháy mắt, tôi cảm thấy vui vẻ, bởi vì tôi không bị bỏ lại, vẫn sẽ có người tới đón tôi, sẽ tới đưa tôi về nhà.

    Nhưng ngay sau đó, tâm trạng tôi rơi xuống vực thẳm.

    Anh không phải gia đình tôi.

    Không phải.

    Gia đình tôi đã bị Chúa mang đi.

    Tôi vẫn chỉ có một mình.

    Dean lắng nghe hiệu trưởng kể về tình hình của tôi, sắc mặt anh trầm xuống.

    Tôi biết anh không vui nhưng không đoán được anh không vui đến mức nào, vì khuôn mặt ấy chưa từng có trạng thái tốt hơn.

    Anh luôn giữ vẻ mặt ấy, như chẳng có gì khiến anh vui hay buồn.

    Một người mẹ hét lên với Dean: "Cậu xem nó đánh con tôi ra thế này!"

    Bà chỉ vào mũi cậu con trai mình, phía dưới còn lưu lại vệt máu.

    Dean lãnh đạm nhìn thoáng qua, đáp: "Tôi rất tiếc, thưa bà, nhưng lấy đông hiếp yếu tuyệt đối là điều đáng hổ thẹn."

    Người phụ nữ nghe xong liền chửi bới om sòm, bà mắng một tràng dài.

    Dean chỉ lặng lẽ chịu đựng cho đến khi hiệu trưởng can ngăn bà mẹ mất kiểm soát ấy.

    Sau đó Dean bước đến xem xét vết thương trên mặt tôi, anh nhìn, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

    Tôi biết mặt mình giờ thảm thương thế nào, có nhiều chỗ thậm chí còn sưng rất nghiêm trọng, nhưng tôi cảm thấy tôi đã rất giỏi.

    Bị cả đám đánh vậy mà vẫn chưa gục.

    Xem xong, Dean lên tiếng: "Thưa quý bà và quý ông, tôi hy vọng chuyện này sẽ không tái diễn.

    Lần này thiếu gia August cũng có lỗi, tôi tin sau bài học, cậu ấy sẽ không tái phạm.

    Nhưng nếu tương lai còn xảy ra chuyện bắt nạt tương tự, nhà Hoyle tuyệt đối không khoan nhượng."

    Giọng anh không kiêu ngạo cũng chẳng thấp kém, đầy vẻ uy nghiêm khiến mọi người sững sờ.

    Bầu không khí trên đường về nhà không được tốt lắm, mặc dù bình thường cũng chẳng có gì vui vẻ nhưng hôm nay còn tệ hơn.

    Dean lái xe trong im lặng một lúc, rồi lên tiếng: "Tôi không thể tin cậu lại ngu ngốc đến vậy, cậu chủ August."

    "Tôi làm sao?"

    Tôi hỏi, không cho là đúng.

    "Đánh nhau, gây rối, để mình bị thương —— từng thứ đều ngu ngốc, ngu ngốc cực kỳ."

    Ánh mắt sắc lạnh của Dean nhìn tôi qua gương chiếu hậu, vô cùng nghiêm khắc.

    "Không phải tôi bắt đầu trước."

    Tôi cãi lại.

    "Nhưng cậu không nên đánh trả."

    "Vậy thì tôi sẽ trở thành một kẻ hèn nhát!"

    Tôi hét lên.

    "Đánh một trận cũng không chứng minh cậu dũng cảm đến mức nào!"

    Giọng anh đã có chút giận dữ, tôi nghe ra nhưng chẳng sợ.

    "Tôi muốn về London."

    "Chuyện này chúng ta đã bàn rồi, không có khả năng đó, cậu chủ."

    "Tôi không thích nơi này!

    Bạn bè tôi đều ở đó!"

    "Cậu ở đây cũng sẽ kết giao được bạn mới."

    "Tôi không thích!

    Tôi không thích làm bạn với mấy đứa nhà quê đó!"

    Tôi hét lớn, xe vừa vặn cũng đỗ vào gara.

    Dean quay đầu trừng mắt nhìn tôi: "Nếu cậu giữ thái độ đó, tôi cam đoan cả đời cậu cũng không có nổi một người bạn."

    Tôi nổi giận, vung cặp sách ném vào mặt anh.

    Tôi nhanh chóng mở cửa chạy xuống xe, Dean rõ ràng bị tôi chọc giận, anh nhanh chóng túm lấy tôi, trầm giọng nói: "Cha cậu là người khiêm nhường, lịch thiệp, vậy mà cậu lại kiêu ngạo như thế.

    Thái độ khinh miệt người khác này cũng giống như sỉ nhục thanh danh của cha cậu."

    Sau này nghĩ lại, đó có lẽ là lần đầu anh so sánh tôi với cha, nhưng không phải lần cuối.

    Những năm sau này, tôi không thể thoát khỏi cái bóng của cha.

    "Chuyện đó liên quan gì đến một người ngoài như anh?"

    Tôi không chịu thua hỏi.

    "Cậu chủ, Ngài ấy không chỉ giao quyền quản lý ngôi nhà này cho tôi, mà còn giao việc dạy dỗ cậu.

    Tôi tuyệt đối không dung túng bất kỳ hành vi không phù hợp nào.

    Vào thư phòng.

    Ngay."

    Thời khắc đó tôi còn chưa hiểu ý nghĩa của câu "vào thư phòng", tôi chỉ đơn thuần cho là anh muốn thuyết giáo tôi điều gì.

    Ngồi trên ghế sofa êm ái trong thư phòng, lòng tôi vẫn đầy bất mãn và oán trách chuyện này, tôi chán ghét Manchester xa lạ, còn có tất cả những điều này, còn có Dean, tôi chỉ muốn quay lại quá khứ.

    Tôi trừng mắt nhìn Dean khi anh bước vào, thoáng qua khóe mắt, tôi thấy thứ anh cầm trên tay.

    Một chiếc bàn chải tóc, gỗ phẳng, dày, nặng.

    Lúc này sự nổi loạn trong ánh mắt tôi cũng khó giấu được vẻ hoang mang.

    Tôi luống cuống nhìn Dean và đầy nghi ngờ với vật cứng rắn ấy, linh cảm chẳng lành dâng lên.

    Dù tôi chưa đoán ra được công dụng của chiếc bàn chải tóc kia là gì, nhưng tôi tin tưởng anh tuyệt đối không phải muốn dùng nó để chải tóc cho tôi!

    Dean đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, gương mặt phương Đông đẹp đẽ chỉ còn sự lãnh đạm.

    Lúc ấy, tôi chẳng thể ngờ được tổn thương anh sắp gây ra cho tôi.

    "Cậu chủ, cậu vẫn không thấy mình sai sao?"

    Anh nhàn nhạt hỏi.

    Tôi bướng bỉnh mím môi, không nói một lời.

    "Tiên sinh và phu nhân đều là những người hiền lành nhân hậu.

    Tôi nghĩ họ nhất định là chiều hư cậu rồi."

    Giọng Dean trở nên lạnh như băng: "Tôi đã hứa với Ngài ấy sẽ dạy dỗ cậu thành một quý ông xuất sắc, cho nên tôi tuyệt đối không dung túng cậu.

    Cậu chủ August, hôm nay cậu thật sự đã làm sai nhưng bây giờ xem ra cậu vẫn không có bất kỳ sự hối lỗi nào.

    Xin lỗi, chàng trai trẻ, tôi đành phải dùng cách khác để giúp cậu ý thức được lỗi lầm ngu ngốc của mình—"

    Anh ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc, nghiêm nghị nói: "Lại đây, tôi sẽ đánh vào mông cậu."

    Tôi không tin nổi những gì mình nghe.

    Đánh mông?

    Từ này gần như xa lạ với tôi.

    Khi còn nhỏ hơn, nếu làm sai, thường là nói dối, cha sẽ vỗ vào mông tôi.

    Cha cho rằng nói dối và trộm cắp là những lỗi nghiêm trọng nhất, nhưng đã lâu tôi không bị đánh vào mông.

    Cha mẹ thường bỏ qua những bướng bỉnh nho nhỏ của tôi, trường tôi học cũng theo phương pháp giáo dục yêu thương.

    Khác với những đứa trẻ cùng tuổi, mông tôi vẫn nguyên vẹn, chưa từng chịu tổn thương lớn.

    Thấy tôi không nhúc nhích, Dean trầm giọng nhắc lại: "Lại đây."

    Lúc này chuông báo động trong đầu tôi vang lên, cơ thể đột nhiên run lên, tôi nhanh chóng bật dậy khỏi sofa, lao về phía cửa.

    Tôi muốn chạy trốn, chạy đi đâu tạm thời chưa nghĩ ra, nhưng tôi phải trốn.

    Tôi sợ Dean.

    Dean phản ứng nhanh không kém, một tay chặn ngang ôm lấy hông tôi.

    Tôi chỉ là một đứa trẻ, còn anh đã trưởng thành, cao năm thước tám, thấp hơn đa số người Anh, nhưng tôi vẫn không thoát nổi.

    Tôi giãy giụa mạnh mẽ, nhưng vẫn bị Dean kẹp dưới nách bằng một tay, tay kia kéo quần tôi xuống.

    Tôi cảm nhận quần đùi và quần lót cùng nhau trượt xuống đầu gối, mông mát lạnh.

    Tôi la hét om sòm, dùng mọi từ ngữ khó nghe nhất mà tôi biết để mắng to nhưng chẳng ngăn được hành động tiếp theo của anh.

    "Bốp" "Bốp" hai tiếng giòn tan cắt ngang tiếng chửi mắng.

    Tôi sững sờ, mông trái đau rát như lửa đốt.

    Hai cú bàn chải đều đánh vào bên đó, không chút nương tay.

    Tôi còn chưa kịp bình phục cơn đau đớn này thì càng nhiều cú đánh khác ập xuống như trời sập.

    "Bốp" "Cậu chủ—"

    "Bốp bốp" "Cậu phải trả giá—"

    "Bốp" "Vì làm nhà Hoyle và chính mình xấu hổ—"

    "Bốp bốp bốp bốp" "Hành vi kiêu ngạo của cậu"

    "Bốp" "Vô lễ"

    "Bốp" "Ngu muội"

    "Bốp" "Chẳng giống một quý ông nên có—"

    "Bốp bốp" "Tôi sẽ dạy dỗ cậu—"

    "Bốp" "Nghiêm khắc—"

    "Bốp bốp" "Cho đến khi cậu sửa đổi—"

    "Bốp bốp bốp bốp bốp"

    Thật kinh khủng.

    Chiếc bàn chải hết lần này đến lần khác giáng mạnh xuống mông tôi, như muốn đập bẹp hai bên mông thịt.

    Tôi chưa từng bị đánh nặng thế này, so ra bàn tay của cha chẳng khác gì dỗ trẻ con.

    Bàn chải tóc của Dean mang đến địa ngục đau đớn không tưởng cho tôi.

    Ngay từ đầu tôi đã hoàn toàn đánh giá thấp uy lực vật kia, quá đáng sợ, quá đau, nhất là khi không biết nó sẽ dừng lúc nào.

    "Bốp" "Tôi sẽ luôn đánh vào mông cậu."

    "Bốp bốp"

    "Đánh mạnh vào cái mông hư hỏng của cậu."

    "Bốp bốp"

    "Cho đến khi cậu trở thành—" "Bốp bốp"

    "Người khiêm nhường, lịch thiệp như cha cậu."

    "Bốp bốp bốp bốp bốp"

    "Oh...

    á á á—" Tôi đã bất chấp mặt mũi hay lòng tự trọng, bắt đầu dùng sức lắc lắc cái mông trốn tránh trận đòn này, thế nhưng Dean vẫn không buông tha cho tôi.

    Bàn chải tóc của anh đã trải khắp toàn bộ cái mông tôi, bao gồm lớp thịt mềm gần đùi, không bỏ sót chỗ nào.

    Anh đã sang vòng thứ hai, thậm chí là vòng thứ ba, bàn chải tóc chồng lên lên cái mông chắc chắn đã chi chít vết thương của tôi.

    Dù tôi có bướng bỉnh, ngạo mạn đến đâu, lúc này cũng bị đánh tan tác.

    "Ngài...

    Ôi trời...

    Ngài...

    Xin ngài...

    Em xin lỗi...

    Ôi ôi...

    Em sai rồi...

    Hức ...hức...

    Thật mà...

    Xin ngài...

    Em chịu không nổi nữa...

    Hu hu hu —"

    Tôi khóc lóc cầu xin tha thứ, đây là lần đầu tiên tôi gọi Dean là "Ngài" dù trước giờ tôi chỉ gọi thẳng tên anh, nhưng lúc này tôi chỉ muốn dùng thái độ tốt nhất để đổi lấy một khoảnh khắc yên bình cho mông mình.

    Lúc này muốn tôi làm gì tôi cũng bằng lòng, chỉ cần có thể làm cho bàn chải tóc chết tiệt này dừng lại.

    "Cậu nghĩ mình sai ở đâu?"

    "Em... em không nên đánh nhau."

    "Bốp".

    Một cú đánh nặng nề giáng vào đỉnh mông bị thương nặng nhất của tôi.

    "Aaaa—"

    "Đó không phải vấn đề chính.

    Nói tiếp."

    "Em không nên chửi bới..."

    Tôi run rẩy nói, tôi tin chắc mình không thể chịu đựng thêm nữa.

    Không như mong muốn, bàn chải tóc của Dean lại tiếp tục hôn lên mông tôi.

    "Hức, ngài, nói cho em biết đi, em không nghĩ ra...

    A!

    Xin ngài nói cho em...

    Hu hu hu hu—"

    "Thiếu gia, cậu hành động hấp tấp, bốc đồng, không nghĩ đến hậu quả.

    Những đứa trẻ kia bắt nạt cậu, cậu có thể nhờ thầy cô giải quyết, hoặc tìm cách tốt hơn, thay vì lao vào đánh nhau.

    Chúng đông hơn, cậu có thể bị thương nặng hơn hoặc rước lấy rắc rối.

    Mọi việc, cậu phải dùng đầu óc nhiều hơn, đừng hành động bừa bãi, hiểu không?"

    "Hiểu rồi, Ngài, hiểu rồi."

    Tôi vội vàng trả lời.

    Dean tiếp tục: "Và điều quan trọng nhất—"

    Tôi kinh hoàng cảm nhận bàn chải lạnh ngắt chạm vào cái mông nóng rực của mình.

    Tôi căng thẳng rụt người lại một chút, kéo căng cơ bắp, sau đó bàn chải tóc vô tình lại rơi xuống.

    "Bốp" "Đừng bao giờ—"

    "Bốp bốp" "Khinh thường người khác—"

    "Bốp bốp bốp bốp" "Dù một ngày nào đó—" "Bốp"

    "Cậu nghĩ mình trở thành người xuất chúng—" "Bốp bốp"

    "Cũng không được phép—" "Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp"

    "A a a a a a a a a a —— " Cổ họng tôi gào thét đến khàn, cuối cùng bàn chải tóc chết tiệt kia cũng dừng lại, tôi nghe được âm thanh nó được đặt trở lại mặt bàn.

    Dean nâng cả cơ thể run rẩy của tôi dậy, thắt lưng tôi nhức mỏi vì cúi lâu nhưng chẳng thấm gì so với cái mông bị dạy dỗ tan nát.

    Dean giúp tôi kéo quần lên, vải cọ vào làn da bị thương khiến tôi rùng mình.

    Dean lấy ra một cái khăn trắng lau sạch khuôn mặt dơ bẩn lại đầy nước mắt nước mũi của tôi, cùng với cái cổ ướt đẫm mồ hôi, không nói lời nào.

    Tôi nhìn vào mắt anh, đôi mắt đen tuyền, u tối, chẳng nhìn ra một chút cảm xúc nào.

    Đôi khi tôi thực sự nghi ngờ người đàn ông chết lặng này là một con người sao?

    Anh chẳng có chút ấm áp, hoàn toàn không có.

    Tôi cảm nhận được đau đớn bỏng rát phía sau, không có một chút dấu hiệu dịu đi.

    Tôi thật sự, mẹ kiếp, căm ghét anh.
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 3


    Chương 3

    Sau bữa tối là thời gian đọc sách, mông tôi sưng tấy vì bị đòn, ngồi trên ghế chẳng thể nào yên, cứ xoay qua xoay lại đổi tư thế, nhưng kiểu gì cũng đau điếng.

    Dean đứng phía sau bên trái, thấy tôi như vậy thì không nhìn nổi, lạnh lùng lên tiếng: "Nếu cậu ngồi không tập trung được, thì đứng lên đọc."

    Tôi ấm ức nhìn anh: "Hôm nay không đọc được không?"

    Nhưng Dean không hề dao động.

    Anh lấy ra một cây thước từ ngăn kéo bàn học, giọng lạnh như băng: "Nếu cậu còn không tập trung, cũng đừng trách tôi không nương tay."

    Đã như vậy còn đánh?

    Tôi oán giận trừng mắt liếc anh một cái, nghĩ không ra trái tim anh làm bằng gì mà tàn nhẫn đến vậy.

    Uất ức, tôi đứng bật dậy, trong lòng không ngừng nguyền rủa anh.

    Lần nữa tôi lỡ phân tâm, cây thước của anh quả nhiên giáng xuống.

    Tôi giật bắn mình, vội đưa tay ra sau xoa mông, vừa xuýt xoa kêu đau vừa nhìn anh, nhưng chẳng thấy chút thương xót nào trong mắt anh.

    Anh chỉ dùng cây thước chết tiệt ấy chỉ vào cuốn sách, ra hiệu bảo tôi tiếp tục.

    Tôi đành ôm sách lên, cẩn thận liếc nhìn phản ứng của anh từ khóe mắt, chỉ sợ cây thước kia lại giáng xuống.

    Anh bình thản nhìn tôi, giọng nhàn nhạt đe dọa: "Nếu còn không tập trung, không cần mặc quần, để mông trần học bài."

    Mẹ nó, người này rốt cuộc đặt tôn nghiêm của tôi ở đâu?

    Tôi thật sự hận chết anh, tôi cắn răng cầm sách đọc lại, lần này không phân tâm nữa.

    Tôi không muốn để anh có cớ đánh thêm lần nào.

    Đánh tôi thì anh vui lắm sao?

    Mẹ anh.

    Buổi tối Dean đưa tôi lên giường, tắt đèn rồi rời đi, không nói gì nhiều.

    Tôi thực sự chán ghét cuộc sống với một tảng băng, tôi đã làm gì nên tội mà ba mẹ phải lôi từ địa ngục về một gã quản gia vô nhân tính cho tôi!

    Tôi nhớ ông quản gia Charlie ở ngôi nhà cũ tại London.

    Ông ấy không điển trai như Dean, nhưng ít ra ông thương tôi, cưng chiều tôi đến mức không để tôi chịu một chút tủi thân nào.

    Mông đau muốn chết, tôi cẩn thận cởi quần, rón rén chạm vào.

    Phía trên nóng đến dọa người, da còn có chút cứng, sưng phồng lên, chỉ cần ấn nhẹ là tôi đã suýt kêu thành tiếng, quá đau quá đau.

    Tôi nhớ tới London, nhớ tới cha mẹ, nhớ tới hết thảy mọi thứ ở quê nhà.

    Càng nghĩ càng thấy tủi thân, cuối cùng tôi chui vào chăn nức nở khóc.

    Không biết khóc bao lâu, tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ, rạng sáng ba giờ.

    Nhưng tôi hoàn toàn không buồn ngủ, tôi không muốn ở lại ngôi nhà này nữa, người ở đây đều lạnh như băng, như thể bị Dean đầu độc.

    Tôi cảm thấy mình chẳng có chỗ dung thân trong ngôi nhà này.

    Sau đó tôi quyết định bỏ nhà đi.

    Tôi thay quần áo, lấy tiền tiêu vặt tích góp mấy năm giấu dưới nệm ra nhét vào túi áo khoác.

    Không biết nên mang theo gì, tôi tiện tay ném vài món đồ chơi yêu thích vào ba lô.

    Và quan trọng nhất, tấm ảnh của ba mẹ.

    Ý định trong lòng tôi: mua vé tàu hỏa sớm nhất về London.

    Tôi rón rén đi ra cửa phòng, đèn lớn bên ngoài đều tắt, chỉ còn lại mấy ngọn đèn nhỏ yếu ớt còn sáng.

    Hành lang rất tối, đã hơn ba giờ, tôi nghĩ tất cả mọi người đều đã ngủ.

    Tôi đi đến cửa chính, lúc đi qua thư phòng, bất ngờ phát hiện có ánh đèn lọt ra từ khe cửa dưới!

    Đã hơn nửa đêm mà ai còn ở bên trong, lòng hiếu kỳ khó nén, tôi nhẹ nhàng đẩy ra một khe nhỏ nhìn vào.

    Là Dean, anh còn ngồi trước bàn, trên bàn chất một chồng tài liệu lớn.

    Anh chăm chú xem xét từng tờ, ký tên, phê duyệt, đọc kỹ từng trang một cách cẩn thận.

    Tôi không thể tin nổi anh vẫn còn làm việc vào giờ này.

    Tôi chưa từng nghĩ đến gánh nặng trách nhiệm trên vai anh lớn đến vậy.

    Đêm đã khuya thế này mà anh vẫn chưa nghỉ, sáng sớm còn phải tự mình hầu hạ tôi rời giường, sau đó nghênh đón một ngày bận rộn mới.

    Vậy mà tôi chưa bao giờ thấy anh để lộ chút mệt mỏi nào trước mặt tôi.

    Dean dường như thực sự kiệt sức, anh ngẩng đầu, xoa xoa mi tâm rồi nhắm mắt thật lâu, thật lâu.

    Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt giả vờ ngủ của anh đến ngẩn ngơ, anh thật sự rất đẹp, trắng nõn thon gầy, làm tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được sức mạnh và sự tàn nhẫn trong từng cú đánh của anh.

    Tôi lại thò đầu vào, muốn nhìn rõ anh thêm một chút, nhưng Dean đột nhiên mở to mắt, tôi hít ngược một ngụm khí lạnh, chắc chắn ánh mắt chúng tôi đã chạm nhau.

    Tôi muốn chạy trốn, nhưng đã muộn, Dean nhanh chóng bước tới.

    Lúc cánh cửa mở ra, tôi đoán vẻ mặt mình chắc ngốc nghếch lắm.

    Dean lên tiếng: "Thiếu gia, khuya thế này mà cậu vẫn chưa ngủ, là...?"

    Chưa kịp để tôi mở miệng, Dean nhìn thấy tôi ăn mặc chỉnh tề, lưng đeo ba lô.

    Chẳng cần đoán hết mười phần anh cũng biết đến chín, giọng nghiêm khắc: "Cậu định bỏ nhà đi?"

    Tôi bị khí thế của anh áp đảo, không thốt nên lời, anh chẳng nói thêm, lập tức xách tôi lên lôi về phòng ngủ.

    Vừa vào phòng, anh ấn tôi lên giường, tay kia bắt đầu lột quần tôi.

    Hôm nay tôi thật sự bị đánh sợ, nằm sắp trên giường hai tay ôm chặt quần không cho anh cởi, vừa van xin: "Đừng, đừng đánh!"

    Anh tát mạnh vào mu bàn tay tôi, tay tôi buông lỏng, thế là quần tụt xuống, cái mông đỏ rực của tôi lại lộ ra trước mắt.

    Tôi hoảng loạn, ôm mông hét lên: "Em không dám nữa—!"

    Nhưng anh chẳng thèm để ý, mông tôi đã sưng thành thế này mà anh vẫn không buông tha.

    Anh không hề thương xót chút nào, tôi tủi thân nghĩ.

    Anh giữ tay tôi vặn ra sau lưng, rồi những cái tát bắt đầu giáng xuống.

    "Bốp!"

    "Tôi đã bảo cậu phải suy nghĩ kỹ trước khi làm, vậy mà cậu không nghe lọt chút nào."

    "Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp!"

    Bàn tay có lẽ không mạnh bằng cây bàn chải, nhưng đánh vào cái mông đã sưng to của tôi chẳng khác nào muốn lấy mạng.

    "A a a a a a ——" Tôi chỉ có thể mơ hồ kêu lên, đạp chân loạn xạ cố xoa dịu cơn đau.

    Đau đến thế mà Dean vẫn không dừng tay, chỉ một mực vung tay tát xuống mông tôi, nhìn dáng vẻ anh như thể muốn đánh nát mông tôi mới chịu dừng.

    Một ngày bị đánh ba lần, tôi uất ức biết bao!

    Cuối cùng không kìm được, bật khóc nức nở—

    "Hu hu—— Anh cứ đánh chết tôi đi, dù sao tôi không có ba mẹ, không ai thương!

    Anh chỉ biết đánh tôi, chỉ biết đánh tôi!

    Tôi khổ quá...

    Hu hu hu—— Đau quá...

    Cha ơi...

    Mẹ ơi..."

    Bàn tay ngừng lại.

    Dean lật tôi lại, để cho tôi ngồi trên đùi tách ra của anh, anh cau mày nhìn tôi, vẻ mặt có phần bối rối.

    "Con trai bao nhiêu tuổi rồi còn khóc thế này, y như trẻ con."

    Anh gạt mớ tóc ướt mồ hôi trên trán tôi, giọng có phần bất lực.

    Tôi nức nở oán giận: "Ai dạy anh...

    Đã đau thế này mà còn đánh..."

    "Nếu cậu hiểu chuyện một chút, tôi không cần đánh cậu như vậy?

    Cậu thật sự cho rằng tôi thích ngược đãi trẻ con."

    "Dùng lời nói là được rồi..."

    "Nói cậu sẽ nghe sao?

    Cứng đầu như đá, phu nhân tiên sinh đều chiều hư cậu rồi.

    Không đau mông thì cậu chẳng biết hối lỗi."

    "Vậy anh có thể đánh nhẹ một chút không..."

    Tôi nhỏ giọng nói.

    "Đủ nhẹ rồi, cậu chủ."

    "Đó mà nhẹ?

    Cây bàn chải đó như lột da tôi vậy, anh có bị đánh đâu mà biết đau thế nào!"

    Thấy giọng anh dịu đi, tôi to tiếng hơn.

    "Sao tôi lại chưa từng ...

    Thiếu gia, tôi đã chịu còn kinh khủng hơn thế..."

    Tôi khó hiểu nhìn anh, thình lình phát hiện ánh mắt anh thật u tối, giống như bị phủ một lớp bụi, sâu không thấy đáy.

    "Cậu August, nói cho tôi biết, tại sao cậu lại bỏ nhà đi?"

    Ánh mắt và giọng anh lại trở nên nghiêm khắc.

    Tôi ấp úng, cúi đầu.

    "Nhìn tôi, thiếu gia!"

    Giọng rất hung dữ, tôi hoảng sợ nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Tôi muốn quay về London."

    Anh sửng sốt, thở dài: "Trở về làm gì...

    Cậu chủ?"

    Tôi lại bật khóc: "Tôi muốn về nhà, đây không phải nhà tôi, tất cả mọi người không coi tôi là chủ!

    Anh mới là chủ nhân của ngôi nhà này!

    Tôi đi luôn là tốt rồi—!"

    Tôi còn chưa khóc đủ, lại một cái tát vào mông.

    "Con trai mà thích khóc như vậy, xấu xí muốn chết."

    Dean cau mày nói.

    "Ai nói cậu không phải chủ nhân ngôi nhà này?

    Cậu chính là chủ!

    Cậu là chủ nhân duy nhất của ngôi nhà này, hiểu chưa?

    Tôi chỉ tạm thời thay cậu quản lý mọi thứ, đến một ngày cậu đủ lớn, tôi sẽ tự tay giao lại tất cả cho cậu."

    "Vậy còn anh, anh sẽ làm gì?"

    Tôi ngây ngốc hỏi.

    Dean cười, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười.

    "Tôi à?

    Tôi sẽ rời đi."

    Anh cười nhạt, nói nhẹ nhàng.

    "Tôi không muốn anh đi!

    Tôi là chủ của anh, tôi bảo anh không được đi thì anh không được đi."

    Tôi ngang ngược ra lệnh.

    Anh nhướng đôi lông mày đẹp trai: "Giữ tôi lại làm gì?

    Tôi sẽ đánh mông cậu đó."

    "Đợi đến khi tôi lớn lên, cao hơn anh, khỏe hơn anh, anh sẽ không đánh nổi mông tôi nữa."

    Tôi vung vẩy nắm đấm nhỏ.

    "Ngủ đi, thiếu gia, cậu vẫn nên cầu nguyện mình sáng mai không ngủ nướng, nếu không tôi sẽ mang theo bàn chải tóc đến gọi cậu."

    Anh giúp tôi thay đồ ngủ, đắp chăn, chuẩn bị xoay người rời đi.

    Tôi kéo anh ta lại: "Anh lại phải trở về làm việc à?"

    "Đúng vậy, cậu chủ, bởi vì trò nghịch ngợm của cậu tối nay, bàn làm việc của tôi vẫn còn chất đống tài liệu."

    Tôi nhớ tới vẻ mệt mỏi của anh khi ngồi trước bàn làm việc.

    "Không được.

    Là chủ nhân của anh, tôi lệnh cho anh phải đi ngủ một giấc thật ngon ngay bây giờ."

    Tôi thử nói bằng giọng nghiêm khắc nhất.

    Anh kinh ngạc nhìn tôi.

    "Nhưng tôi không hề mệt mỏi.

    Cậu chủ."

    "Tôi nói anh nên nghỉ ngơi chính là nên nghỉ ngơi, chẳng lẽ anh nói coi tôi là chủ nhân chỉ là nói dối thôi."

    "Được rồi, cậu chủ, cậu nói đúng, tôi sẽ trở về nghỉ ngơi."

    Anh bất đắc dĩ nói.

    Tôi vỗ vỗ vị trí bên cạnh.

    "Lên đi, tôi phải trông chừng anh mới được, bởi vì trông anh còn không nghe lời hơn cả tôi."

    Anh ngây ngẩn cả người, sau đó bật cười, tôi thật sự rất thích thấy anh cười.

    Tôi nghĩ, để thấy nụ cười ấy, tôi sẵn sàng mất đi hoặc đánh đổi bất cứ thứ gì.

    Lúc ấy tôi cũng không biết, đây chính là khoảnh khắc yêu một người.

    "Được rồi được rồi."

    Dean nói xong, leo lên giường tôi: "Ngay lập tức, cậu chủ nhỏ của tôi, tôi chỉ ở với cậu một lát thôi."

    Đêm đó tôi ngủ rất say, là đêm an ổn nhất kể từ khi cha mẹ qua đời.

    Tôi mãi mãi không biết rằng Dean, người nằm bên phải tôi không hề chợp mắt.

    Mãi nhiều năm sau, tôi mới biết đối với người đàn ông này, việc cảm nhận hơi ấm của một người khác là nỗi giày vò đến nhường nào.
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 4


    Chương 4

    Tôi đã quen với cuộc sống ở Manchester, có bạn mới ở trường và mối quan hệ tốt với người giúp việc trong nhà.

    Dean vẫn nghiêm khắc với tôi như thế, anh rất coi trọng việc học và phép tắc của tôi, không bao giờ buông lỏng dù chỉ một chút.

    Mỗi lần đánh tôi, anh không hề nương tay tí nào, như lần tôi gào to với đầu bếp chỉ vì bữa trưa có thêm đậu Hà Lan, món tôi không thích, Dean lập tức cho tôi một trận ngay tại bàn ăn.

    Đó thực sự là một ký ức đau đớn, suốt gần một tuần sau đó tôi không thể ngồi yên ổn trên ghế, ngủ cũng phải nằm sấp.

    Dean chẳng bao giờ dỗ dành sau khi đánh tôi, phạm lỗi nặng một chút anh sẽ bắt tôi đứng úp mặt vào tường với cái mông đỏ rực phơi ra, nhưng thường thì anh phạt tôi học.

    Trước mặt tôi, anh hầu như không ngồi xuống bao giờ, anh luôn đứng phía sau bên trái, cách một bước dài, tôi đứng bao lâu thì anh cũng đứng bấy lâu.

    Không phải tôi chưa từng khao khát có thể nhận một chút lời nói dịu dàng, nhưng sau này tôi phát hiện điều đó có lẽ còn khó hơn hái được mặt trăng.

    Người đàn ông này là thế, muốn anh ta tan chảy thêm một chút vì tôi cũng là hy vọng xa vời.

    Tuy rằng Dean lãnh đạm, nhưng anh chăm sóc tôi rất chu đáo, tất cả nhu cầu của tôi anh sẽ không bao giờ xem nhẹ.

    Anh đối tốt với tôi, tôi tin là thế.

    Mấy đêm bị trận đòn nặng, nửa đêm khi đèn tắt, anh sẽ lặng lẽ đến bên giường tôi, nhẹ nhàng kéo quần tôi xuống xem xét.

    Có lúc thấy mông tôi sưng cao, anh sẽ bôi thuốc cho tôi.

    Anh chưa bao giờ biết tôi tỉnh.

    Anh không biết những đêm bị đánh xong, tôi luôn cố nén cơn buồn ngủ chờ anh tới, tôi không muốn vì ngủ quên mà bỏ lỡ chút ấm áp hiếm hoi của anh.

    Thỉnh thoảng, dưới ánh đèn đầu giường yếu ớt, anh nhìn chằm chằm cái mông đỏ của tôi rồi phát ra một tiếng thở dài gần như không nghe thấy.

    Tôi không biết tiếng thở dài ấy rốt cuộc là bất đắc dĩ hay đau lòng.

    Tôi rất muốn quay đầu nhìn vẻ mặt của anh lúc đó, nhưng tôi không thể.

    Dù còn nhỏ, tôi cũng có linh cảm của mình, là một khi mở mắt, phá vỡ bí mật này, có lẽ anh sẽ không bao giờ đến nữa.

    Chẳng mấy chốc, tôi mười ba tuổi.

    Một ngày, Dean nói với tôi: "Tôi đã giúp em đăng ký vào trường Eton."

    "Cái gì?"

    Tôi sững sờ nhìn anh: "Anh chưa bao giờ hỏi ý kiến của em!"

    Eton là một trong những trường trung học tư thục hàng đầu nước Anh, một ngôi trường nội trú cho nam sinh, nằm ở Windsor, phía bắc hạt Berkshire.

    Tôi không biết Dean đã dùng cách gì để tôi được nhận vào.

    Thành tích của tôi không tệ, nhưng cũng chẳng xuất sắc đến thế.

    Hơn nữa, tôi chỉ là cậu thiếu gia của một gia đình quý tộc sa sút, không có gia thế hiển hách, làm sao họ chịu nhận tôi?

    "Tôi nghĩ đây là lựa chọn tốt nhất cho em."

    Trước sự phản đối của tôi, Dean vẫn thản nhiên nói.

    "Chó má!"

    Tôi buột miệng chửi một câu, rồi hoảng hốt thấy ánh mắt anh trầm xuống, vội cầu xin: "Em sai rồi — em sai rồi —"

    "Lại một lần nữa — lại để cho tôi nghe thấy em nói tục một lần nữa, tôi đảm bảo em sẽ ngàn lần hối hận."

    "Xin lỗi."

    Vì cái mông của mình, tôi thành thật xin lỗi.

    Thế nhưng chuyện này cùng với chuyện anh không tôn trọng tôi là hai chuyện khác nhau.

    Việc anh tự ý quyết định, tôi sẽ không bỏ qua như vậy.

    "Em đã hẹn với bạn sẽ học trường trung học ở đây!"

    "Vậy thì em xin lỗi cậu ấy tử tế, nói cho cậu ấy biết em phải thất hẹn."

    Giọng điệu lạnh lùng của anh thật sự chọc giận tôi.

    "Em chịu đủ rồi!

    Tại sao?

    Tại sao anh lúc nào cũng áp đặt như vậy!"

    "Đó là một ngôi trường tốt, rất có lợi cho tương lai của em.

    Cha em năm xưa cũng học ở Eton..."

    Lại là cha tôi, chết tiệt!

    Những năm này sống cùng nhau, anh đã so sánh tôi với cha không biết bao nhiêu lần!

    Lúc nào cũng "cha em thế này", "cha em thế kia", như câu cửa miệng của anh.

    Tôi rất yêu cha, nhưng không ai thích bị so sánh thế cả!

    Tôi thật lòng nghĩ người Dean muốn phục vụ là cha tôi, chứ không phải tôi!

    Tôi chỉ là thứ cha giao phó cho anh, là gánh nặng của anh!

    "Anh tống em đi Berkshire, chỉ là muốn thoát khỏi em chứ gì?

    Anh chán chăm sóc em rồi đúng không, Dean?

    Em đi rồi, anh có thể thoải mái làm gì anh muốn, không phải suốt ngày đi theo sau mông em.

    Nói thật, nhiều năm như thế, anh không chán chê em, em còn thấy lạ đó!"

    Dean nheo mắt nhìn tôi.

    "Cậu chủ Augus, em tốt nhất nên biết mình đang nói cái gì."

    "Không phải sao?"

    Tôi giống như con mèo xù lông.

    "Mẹ kiếp chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ thế?

    Mẹ kiếp chẳng lẽ anh không thấy em phiền?

    Mẹ kiếp, anh không phiền, em còn phiền chết đây!"

    Dean đập bàn.

    "Đủ rồi."

    Tôi nhìn anh.

    Anh thật sự giận.

    Nắm đấm Dean siết chặt rồi thả ra, tôi chờ anh mất kiểm soát mà quát to, nhưng không.

    Anh là người đàn ông không đơn giản, nhẫn nhịn hơn ai hết.

    Dù có tức giận đến cực điểm, anh cũng không phun lửa mà phun băng.

    Tôi chỉ nghe anh nhàn nhạt nói: "Về phòng đi, cậu chủ."

    Tôi biết mình sẽ lại bị đánh nữa.

    Tôi đã nói những lời cay độc với anh, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, tôi nghĩ.

    Điều anh không chịu nổi nhất là tôi ăn nói thô tục.

    Tôi nổi nóng với đầu bếp, anh còn đánh tôi một trận, huống chi giờ chửi anh.

    Lo lắng, tôi nghĩ không biết anh sẽ đánh như thế nào, hy vọng không phải cây bàn chải tóc tôi sợ nhất.

    Lúc Dean vào, sắc mặt đã trở lại vẻ băng giá không gợn sóng, tôi sợ hãi nhìn chằm chằm tay anh, nơi đó không cầm bất cứ thứ gì.

    Tôi không tin anh chỉ định dùng tay xử tôi.

    "Cậu chủ."

    Anh trầm giọng gọi một tiếng, tôi sợ đến mức run chân.

    Cho dù chỉ là bàn tay thì cũng không quá dễ chịu, với cơn giận của Dean ít nhất sẽ đau hơn hai ngày.

    Tôi lui vào góc giường.

    Dean kéo ghế đặt cạnh giường, ngồi xuống, nhìn tôi.

    "Sợ cái gì chứ?"

    Anh nhàn nhạt hỏi.

    "Anh muốn đánh em..."

    "Em làm chuyện gì đáng bị đánh à?"

    Anh hỏi câu này làm tôi ngớ ra.

    "Em..."

    Tôi ấp úng, cuối cùng vẫn nói: "Em chửi anh..."

    Ánh mắt Dean rất lạnh nhạt: "Em là chủ tôi, em chửi tôi, tôi chỉ có thể chịu."

    "Nhưng trước đây —" Tôi thốt ra.

    "Trước đây anh rõ ràng không cho em nổi nóng với người làm."

    "Đương nhiên không cho phép."

    Anh nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt tôi: "Không ai có tư cách chà đạp tôn nghiêm của người khác, ai cũng không được."

    "Còn anh?"

    Tôi bối rối.

    "Ngoại trừ tôi."

    Anh khẽ nói.

    "Vì tôi thuộc về em, có điều gì bất mãn em cũng có thể nói với tôi."

    Tôi bị sốc.

    "Nói đi."

    Dean dịu giọng.

    "Em bất mãn điều gì?"

    "Em không muốn học ở Eton."

    "Tại sao?"

    "Em —" Tôi ngập ngừng, rồi nói.

    "Em không muốn rời đi..."

    Em không nỡ xa anh.

    Tôi muốn nói thế, nhưng không thốt ra được.

    Trường nội trú, đi rồi sẽ không thể sống cùng anh như bây giờ.

    "Xem ra cách giáo dục của tôi sai rồi."

    Dean thở dài.

    "Tôi không ngờ lại nuôi em thành một đứa trẻ phụ thuộc thế này."

    Tôi không thích thấy sự thất vọng trong mắt anh, vội biện minh: "Em sợ anh cứ thế mà đi!"

    Tôi nói thật lòng.

    Tôi không hiểu Dean, cũng không nắm bắt được anh.

    Ngoài lời dặn của cha thì anh chẳng có nghĩa vụ gì phải ở lại chăm sóc tôi.

    Tôi rất sợ ngày nào đó anh thừa dịp tôi không chú ý mà rời đi.

    Đột ngột như khi anh đến với tôi.

    "Em sợ em đi rồi, ngôi nhà này cứ như vậy sẽ không còn..."

    Tôi buồn bã nói.

    Thật ra với tôi, nhà này nếu không có Dean, cũng không phải là nhà.

    "Đồ ngốc."

    Dean khiển trách một câu.

    "Sao lại không còn?

    Có tôi lo hết thảy, ngay cả một đóa hoa em cũng không mất."

    Tôi cười.

    "Hoa héo thì anh làm được gì..."

    "Héo thì trồng lại, em sẽ không phát hiện ra."

    Anh nhàn nhạt nói.

    "Dean...

    Dean...

    Anh ôm em được không...?"

    Dean sửng sốt, dường như anh không biết phải làm gì, anh chưa từng ôm tôi.

    Thấy anh không từ chối, tôi chủ động áp tới.

    Tôi cảm nhận toàn thân anh cứng đờ một chút, rồi chậm rãi vòng tay qua, cánh tay anh mảnh hơn cha nhiều.

    Tôi biết anh không thoải mái, nhưng tôi mặc kệ, tôi chỉ muốn cảm nhận hơi ấm của anh.

    "Cậu chủ à, cậu chủ..."

    Anh lẩm bẩm, sau đó ngừng hồi lâu mới nói: "Có một ngày em cũng phải lớn lên thôi."

    "Em sẽ, em sẽ..."

    Em sẽ cố gắng trở thành tất cả những gì anh mong đợi.

    Bất cứ khi nào anh muốn.

    "Dean...

    Xin lỗi...

    Sau này em không chửi anh nữa..."

    Anh cười một tiếng: "Em biết không, cậu chủ, sai lầm lớn nhất của em không phải chửi tôi đâu."

    "Hả...?"

    Tôi cảm giác chẳng lành.

    "Nói tục."

    Anh lạnh lùng nói ra đáp án.

    Tôi cứng họng nhìn anh: "Anh... anh định đánh em?"

    "Em nghĩ mình không đáng bị đánh?"

    Ánh mắt anh lại trở về vẻ nghiêm túc trước kia.

    "Đáng..."

    Tôi không tình nguyện đáp.

    "Đi.

    Lấy bàn chải tóc cho tôi."

    Anh nói.

    "Em biết để đâu, đúng không?"

    Tôi ai oán trừng anh vài giây, bước ra khỏi phòng, tìm bàn chải tóc trên ngăn tủ phòng khách.

    Tôi lề mề trở lại trong phòng, Dean kiên nhẫn ngồi ở đó đợi tôi.

    Tôi đưa bàn chải, anh vỗ đùi: "Nằm lên."

    Tôi ngoan ngoãn nằm sấp lên.

    "Tôi nói cho em biết, đừng nói lời thô tục."

    Dean bắt đầu cởi quần tôi.

    "Phải như quý ông."

    "Xin lỗi..."

    Tôi bám chặt chân anh, nghiến răng.

    Dean điều chỉnh tư thế tôi, để mông trần nhô cao, rồi một loạt nhát bàn chải giáng xuống.

    Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp —

    "Oh oh oh — Em không nói tục nữa!

    Oh!

    Xin lỗi — em sẽ không mắng chửi ai nữa — oh a a — em sẽ làm đứa bé ngoan — oh — em sẽ nghe lời — Dean, xin lỗi — xin lỗi — oh oh oh oh oh — "

    Dưới những cú đánh xuống, tôi không ngừng hứa hẹn, Dean cẩn thận thêm một tầng màu sắc đỏ rực lên toàn bộ mông tôi, cho đến khi anh thấy đủ mới dừng.

    Tôi lại một lần nữa khóc nức nở.

    Ngày hôm đó, anh cho phép tôi ngồi khóc trên đùi anh.

    Rồi tôi quyết định theo ý của anh, đến học ở trường Eton.
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 5


    Chương 5

    Ngày rời khỏi Manchester, Dean đưa tôi đến nhà ga, anh xách theo vali da đi phía sau tôi.

    Tôi vẫn không dám quay đầu lại nhìn anh, tôi sợ vừa nhìn sẽ không nỡ rời xa anh, sợ vừa nhìn là nước mắt tuôn không ngừng.

    Tôi vẫn nghiêm mặt, Dean đại khái cũng nhìn ra sự khó chịu của tôi, nhưng lại không chịu dỗ dành tôi thêm, anh chính là như vậy, luôn nghiêm khắc như vậy.

    Chúng tôi lẳng lặng chờ ở sân ga, ai cũng không mở miệng, tàu lửa chạy tới trong sự im lặng của chúng tôi.

    Tôi đứng trên sân ga, lòng rối bời nhìn hành khách lục tục lên tàu.

    "Cậu chủ, đến giờ lên tàu rồi."

    Giọng Dean vang lên sau lưng.

    Tôi oán hận nhìn anh, tập tễnh đi về phía cửa tàu, anhh đưa vali cho tôi.

    "Nặng đấy, cầm cẩn thận."

    Tôi nhận vali, rốt cuộc không nhịn được mở miệng: "Dean, chăn của em đâu, cái chăn em phải ôm lúc ngủ, em quên rồi, em muốn trở về lấy."

    Đây là cái cớ, từ mấy tháng trước tôi đã bỏ thói quen xấu này.

    Tôi chỉ không muốn cứ như vậy rời đi, có thể kéo dài một giây là một giây.

    "Cậu chủ, đã cho vào vali em rồi."

    Dean nói.

    "Thế khung ảnh cha mẹ em đâu?"

    Tôi lại hỏi.

    "Cũng đã gói cho em."

    Dean chu đáo đến đáng ghét.

    Tôi thầm mắng.

    "Thế con gấu của em?"

    Tôi vẫn không chịu thua.

    "Gấu?

    Con gấu nào?"

    Dean nhíu mày.

    "Con em ném dưới gầm giường ấy — em ngày nào cũng phải cầu nguyện với nó, không thì không ngủ được."

    Dĩ nhiên là nói dối hoàn toàn.

    Dean càng nhíu mày.

    "Từ bao giờ em có thói quen đó?"

    Tôi cãi: "Từ trước giờ, chỉ là không nói cho anh biết, em phải về lấy —"

    Dean kiên nhẫn: "Tôi sẽ gửi cho em sau."

    Tôi la lên: "Gửi mất mấy ngày chứ?

    Em mặc kệ, em phải về lấy —"

    Mặt Dean trầm xuống.

    "Cậu chủ, cậu không muốn bị đánh mông ở trước mặt nhiều người thế này chứ?"

    Dean tinh ranh như vậy, làm sao không biết tôi lắm lời chỉ là cái cớ.

    "Em mặc kệ!

    Anh đưa em về — ngay bây giờ —" Tôi ỷ vào anh sẽ không làm tôi xấu hổ trước đám đông, nhưng tôi đã lầm.

    Dean luôn nói được làm được.

    Anh tát mạnh một phát vào mông tôi, trừng mắt hung dữ.

    Mắt tôi lập tức đỏ hoe, nước mắt tuôn như suối.

    Anh ngồi xổm xuống nhìn ta, vẻ mặt bất lực: "Cậu chủ, em đã lên trung học rồi, sao còn thích khóc như vậy."

    Tôi chảy nước mắt: "Đau...

    đau lắm..."

    "Tôi mới dùng ba phần lực."

    Anh lấy khăn tay lau mặt tôi.

    "Khóc thế này, không sợ người ta cười sao."

    Tôi không nói gì, nước mắt vẫn chảy không ngừng.

    Tôi thật sự không muốn rời xa anh.

    Anh xoa mông tôi.

    "Không được khóc nữa, cậu chủ.

    Con trai chỉ khóc khi thật sự đau."

    "Thật sự đau?"

    Tôi khó hiểu nhìn anh.

    "Chỉ khi nếm trải mới hiểu."

    Anh vỗ đầu tôi.

    "Cậu chủ, ngoan nào, làm một đứa trẻ tốt, học hành chăm chỉ.

    Được chứ?

    Chúng tôi đợi em trở về."

    Tôi ngậm nước mắt, cắn răng, gật đầu.

    Lên tàu, tiếng còi vang lên, tôi ngồi ở vị trí của mình, ánh mắt cách kính thủy tinh dừng trên người Dean.

    Khuôn mặt Dean không có cảm xúc gì, tôi không nhìn ra anh có bất kỳ lưu luyến nào, anh chỉ đứng đó nhìn chằm chằm chuyến tàu tôi đi, ánh mắt đen sâu thẳm.

    Bạn cho rằng ánh mắt anh ấy hướng về phía bạn, nhưng bạn lại không nắm bắt được, anh quá sâu không lường được, tâm tư của anh tôi vĩnh viễn không hiểu.

    Tôi vẫn nhìn chằm chằm, tàu lửa càng chạy càng nhanh, cho đến khi tôi không nhìn thấy anh nữa.
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 6


    Chương 6

    Cuộc sống nội trú của tôi tại trường Eton chính thức bắt đầu.

    Ở ngôi trường lâu đời này, quy tắc và kỷ luật cực kỳ nghiêm ngặt, hình phạt thể xác ở đây là chuyện thấy như cơm bữa.

    Ngay ngày đầu đến đây, tôi đã tận mắt chứng kiến vài học trưởng bị quản lý ký túc xá đánh vì ngủ quên không tham gia buổi lễ.

    Mỗi người năm roi mây, quất mạnh vào mông trần đang nhô cao, biểu cảm đau đớn, cắn răng, cong lưng căng chân của các học trưởng khiến đám học sinh mới vừa sợ hãi vừa ấn tượng sâu sắc.

    Chẳng mấy chốc mọi người đều hiểu, làm học sinh Eton mà muốn giữ mông trơn láng là điều không thể nào.

    Ở đây, giáo viên đánh, quản lý ký túc đánh, thậm chí học trưởng cũng có thể đường hoàng đánh bạn.

    Tôi từng thấy ở hành lang, một học trưởng dùng tay đánh một học sinh mới vô lễ, tát đến khi mông cậu ta đỏ rực mới bỏ qua.

    Ở Eaton, mỗi học sinh đều có một giáo viên hướng dẫn riêng, phụ trách đốc thúc việc học tập, quan tâm cảm xúc và kết nối với phụ huynh.

    Giáo viên hướng dẫn của tôi là thầy Jeremy, ông ấy là giáo viên dạy âm nhạc, một người dịu dàng, khá kiên nhẫn với học sinh.

    Học sinh ở đây đa phần đều có gia thế hiển hách, hơn nữa còn tự hào là người Eton.

    Trường nhấn mạnh tính độc lập và tự chủ của học sinh, các môn học và hoạt động ngoại khóa đều rất đa dạng.

    Mỗi học sinh đều có cơ hội phát triển, nhưng nếu bạn chẳng có chút tiềm năng nào, bạn không thể bước qua cổng Eton.

    Cho dù nơi này tụ tập nhiều đứa trẻ có cảm giác tự mãn như vậy, tôi vẫn tìm được bạn bè.

    Tôi quen được Bạch Bạch, hoàn toàn là bởi vì vẻ ngoài của cậu ấy.

    Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ánh mắt tôi đã bị dính chặt.

    Bạch Bạch tên thật là Tiêu Bạch, nhưng ở trường mọi người gọi cậu ta là White, White Nelson.

    Chỉ tôi gọi cậu là Bạch Bạch bằng phát âm tiếng Trung vụng về.

    Cậu ấy là con trai thứ 3 của Nam tước Nelson, mẹ là người Trung Quốc, là con ngoài giá thú, đến năm chín tuổi mới được đưa về nhà Nam tước.

    Bạch Bạch là một đứa trẻ rất đẹp, khuôn mặt lai giữa Đông và Tây, có sự tao nhã của mẹ và sự thâm thúy của cha, đôi mắt đen và tóc đen giống Dean, cùng với khung xương hơi mảnh khảnh.

    Tôi nghĩ sự chú ý đặc biệt của mình với gương mặt phương Đông bắt nguồn từ sự quyến luyến với Dean.

    Tôi luôn vô thức tìm kiếm bóng dáng anh.

    Vẻ ngoài Bạch Bạch dịu dàng và ngoan ngoãn, nhưng đó hoàn toàn là giả dối.

    Lần đầu gặp mặt, tôi bị lừa một vố rồi tỉnh ngộ ra ngay.

    Ở Eton, mỗi môn học đều phân lớp, xếp hạng học sinh, và bất cứ lúc nào cũng có thể thăng hoặc giáng cấp, vì vậy mọi người sẽ thường xuyên học cùng các bạn khác nhau.

    Điểm Toán của tôi khá vượt trội nên được xếp vào lớp một.

    Tiết toán đầu tiên, Bạch Bạch vừa vào lớp đã chọn ngồi cạnh tôi.

    Tôi thầm mừng vì ngay khi cậu ấy bước vào, tôi đã chú ý tới.

    Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy, phát hiện tư thế kỳ lạ, lúc cậu ngồi xuống hơi vểnh mông, chậm rãi, cẩn thận từng li từng tí đặt mông xuống ghế, tư thế này tôi quá rõ ràng!

    Từ khi quen Dean, tôi đã vô số lần nếm trải cảm giác mông không chạm nổi ghế.

    Có vẻ đứa trẻ đáng thương này cũng vậy, nhưng một đứa xinh đẹp ngoan ngoãn thế này, không biết phạm vào lỗi gì mà bị đánh.

    Cậu ấy phát hiện tôi vẫn nhìn chằm chằm, hung dữ trừng mắt liếc tôi một cái.

    Cậu ấy trừng mắt cũng rất đẹp, thấy tôi không có ý định dừng lại, cậu nổi giận, nghiến răng đe dọa: "Nhìn nữa đi!

    Nhìn nữa tao móc hai con mắt mày ra!"

    Đứa trẻ trông xinh xắn trắng trẻo thế mà nói chuyện không hề nể nang, y như lưu manh.

    Tôi lập tức đổi cách nhìn về cậu ta.

    "Nhìn tí cũng không được, y như con gái, còn bày đặt mắc cỡ."

    Tôi không chịu thua đáp lại, nào ngờ câu này đụng trúng vảy ngược của cậu.

    Sau này tôi mới biết, Bạch Bạch rất tự ti về vẻ ngoài nữ tính, cho nên ai đụng vào nỗi đau là cậu ta trở mặt ngay.

    Cậu ta nhào tới, mặt mũi hung tợn như muốn bẻ gãy cổ tôi.

    Tôi cũng không phải kẻ ngoan ngoãn chịu đòn, túm lấy cậu ta đá đạp túi bụi.

    Chúng tôi quấn lấy nhau đánh ầm ầm làm loạn cả lớp, cuối cùng bị lôi đến văn phòng chủ nhiệm khối.

    Chủ nhiệm khối mắng chúng tôi một trận, quyết định phạt mỗi đứa bốn roi mây.

    Chúng tôi bị ra lệnh cởi quần, hai tay vịn bàn khom lưng chịu phạt.

    Tôi chịu trước, đây là lần đầu tôi bị đánh ở Eton.

    Bốn roi mây, nghe đơn giản, nhưng tôi thà chịu năm mươi cái tát của Dean.

    Mỗi lần cây roi kia quất xuống như xẻ đôi mông tôi ra, quá đau, nhưng tôi không khóc, dù đau đến run chân, tôi vẫn không khóc.

    Lòng tự trọng khiến tôi im lặng chịu hết hình phạt.

    Tôi không cho phép mình kêu lên một tiếng, nếu không cẩn thận rơi lệ, đó là vì đau, không phải vì làm nũng.

    Tôi chỉ yếu đuối trước một người, chỉ khuất phục một người, và người đó chỉ có thể là Dean.

    Tôi bị đánh xong, bị đuổi tới góc phạt đứng, thằng nhóc kia đang đứng quay mặt vào tường chờ tới lượt.

    Chủ nhiệm khối gọi: "White Nelson."

    Tôi thấy cậu ta khẽ run, rồi chậm rãi bước tới.

    "Cởi quần."

    Chủ nhiệm khối nghiêm khắc nói, tôi đứng ở góc tường thỉnh thoảng liếc trộm một chút.

    Thằng nhóc kia ngoan ngoãn cởi quần để lộ mông trần.

    Quả nhiên như tôi đoán, cậu ta mới bị đòn, mà không phải bị đòn thông thường.

    Toàn bộ mông sưng tấy tím bầm, phía trên là từng vết góc cạnh rộng rãi, tôi đoán không ra bị vật gì đánh, dù sao cũng rất thảm.

    Cậu cúi người xuống, mông vểnh lên, đường cong dáng người rất đẹp, chân thẳng tắp mà mảnh khảnh.

    Nếu không phải sợ bị trưởng khối phát hiện, tôi gần như không thể dời tầm mắt.

    Chủ nhiệm khối nhìn cái mông đầyvết thương kia vậy mà không hề mềm lòng, giơ roi mây quất xuống.

    Bốn roi mây, đánh vào mông lành lặn của tôi đã đủ khiến tôi đau đến rơi nước mắt.

    Tôi không tưởng tượng nổi cậu ta làm sao chịu nổi với cái mông tím bầm ấy.

    Tôi thấy mỗi roi quất xuống, hai bắp chân trắng nõn của cậu cọ vào nhau, cố xoa dịu cơn đau.

    Cậu ta không khóc lóc cũng không cầu xin, chỉ vô tình để lọt một hai tiếng rên vì đau đớn.

    Sườn mặt bướng bỉnh hơi méo mó, mồ hôi lạnh chảy xuống từ cái trán mịn màng.

    Lúc chúng tôi rời khỏi văn phòng trưởng khối, mỗi đứa đều ôm một cái mông đỏ nóng rực, chỉ là White Nelson thảm hơn tôi nhiều, trông cậu ta rất chật vật, đi đường vặn vẹo không được tự nhiên.

    Tôi tốt bụng hỏi cậu một câu: "Còn ổn không?"

    Vậy mà thằng nhóc này không cảm kích, lạnh lùng liếc tôi: "Hỏi bản thân mày đi, vừa nãy tao thấy mày đau đến phát khóc."

    Xem đi, con người gì mà đáng ghét, y như con nhím xù lông.

    Tôi đáp trả: "Nhìn cái mông tím như cà của mày, tao tưởng mày chịu giỏi lắm.

    Vừa rồi ăn đòn chẳng phải cũng rên hừ hừ sao, đừng tưởng tao không nghe thấy!"

    Cậu ta tức tối trừng tôi.

    "Mày đi theo tao làm gì?

    Rảnh quá hả?

    Tao phải về ký túc xá."

    Tôi không chịu thua: "Tưởng chỉ mình mày mới được về ký túc xá à?

    Tao cũng về đây!"

    Lúc này cả hai mới phát hiện hóa ra mọi người ở cùng tòa, cậu ta ở tầng dưới tôi, rất gần.

    Sau khi trở về phòng, tôi lập tức trèo lên giường cởi quần kiểm tra vết thương.

    Bốn vệt sưng dài vắt ngang hai cái mông trắng nõn của tôi, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn, tôi xoa xoa, lập tức kêu thảm thiết thành tiếng, tới mức bạn cùng phòng giường dưới giật mình thò đầu ra xem.

    Tôi muốn khóc, xem ra đêm nay chắc khó ngủ yên.

    Tôi lục lọi hành lý, thình lình phát hiện Dean lén nhét hai tuýp thuốc tiêu viêm, giảm sưng, loại tôi hay dùng vào bên trong.

    Lão chu đáo thật, chắc chắn sớm đoán được theo tính tình của tôi thì sau khi vào Eton thế nào cũng ăn đòn liên miên.

    Dean ơi Dean, em nhớ anh.

    Thoa thuốc lên vết thương, tôi bỗng thấy nhẹ lòng về thể xác lẫn tinh thần.

    Tôi nằm sấp trên giường, nghĩ đến White Nelson và cái mông gần như nở hoa của cậu ta.

    Không biết rốt cuộc là bị ai đánh thành như vậy, ác như vậy.

    Chắc chắn cậu ta không có một quản gia tốt như tôi, có khi chẳng có thuốc để bôi.

    Càng nghĩ càng thấy đồng cảm.

    Tuy thằng nhóc đó tính tình khó ưa, nhưng tôi rộng lượng, đừng so đo làm gì, làm một đứa trẻ hào phóng xem sao.

    Tôi xuống dưới lầu gõ cửa phòng cậu, qua thật lâu cậu mới ra mở cửa, chắc vì mông đau đi lại không tiện.

    Thấy tôi, cậu ta mặt mày khó chịu: "Lại là mày?"

    Tôi đưa tuýp thuốc: "Này, cho mày, bôi vào vết thương sẽ mau lành."

    Cậu ta nghi ngờ nhìn tôi, mãi không chịu nhận.

    Tôi cứng rắn kéo tay cậu ta, nhét vào: "Cầm đi, tưởng tao hại mày à."

    Cậu ta nhìn tuýp thuốc hồi lâu, buồn bực nói: "Sao tốt với tao thế."

    Tôi vỗ vai cậu ta: "Nể tình mày cùng là người phương Đông với quản gia nhà tao, đặc biệt quan tâm thôi."

    Cậu ta cười kỳ lạ: "Học sinh ở đây đa phần kỳ thị tao, như mày đúng là hiếm.

    Đồ quái dị."

    "White Nelson, mày không thể đàng hoàng nói cảm ơn tao sao?

    Tính tình gì mà méo mó vậy."

    Tôi khoanh tay nói.

    "Đừng gọi tao bằng cái tên đó, tao không thích."

    Cậu ta khinh khỉnh nói.

    "Gọi tao là Bạch Bạch."

    "Bạch Bạch, Bạch Bạch..."

    Tôi cố ý ngân giọng quái gở.

    Cậu ta rõ ràng bị chọc cười, bật cười thành tiếng.

    Cậu ta cười rộ lên cũng đẹp, đôi mắt đen lấp lánh cong thành hai vầng trăng.

    "Tao về đây, tí nữa quản lý ký túc đến điểm danh, tao không muốn mông lại ăn thêm bốn roi mây."

    Tôi vỗ vai cậu ta.

    "Mày mau vào bôi thuốc đi, nếu mai mà vẫn bộ dáng ngồi đứng không yên, tao lột quần mày tự bôi cho."

    Cậu ta đấm nhẹ vào ngực tôi, lực đã dịu đi nhiều.

    Tôi làm mặt quỷ với cậu ta, xoay người.

    Đi được vài bước, nghe cậu ta nói: "Hoyle, cám ơn."

    Giọng nói không lớn, nhưng tôi lại nghe thấy rõ ràng.

    Tôi vẫy tay, bước tiếp.

    Tôi nghĩ chúng tôi là bạn rồi.
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 7


    Chương 7

    Trở về ký túc xá, tôi vẫn còn nghĩ đến chuyện của Bạch Bạch.

    Vẻ mặt bướng bỉnh của cậu ấy khi bị đánh khiến tôi có chút động lòng.

    Cậu ấy và Dean giống nhau, đều sở hữu gương mặt phương Đông thanh tú và khí chất kiêu ngạo lạnh lùng.

    Không biết ai lại nhẫn tâm đánh cậu ấy thành như vậy...

    Tôi nghĩ ngợi mãi, rồi chìm vào giấc ngủ.

    Trong mơ, hình bóng của hai người họ chồng lên nhau và chăn của tôi cũng vì thế mà ướt một mảng...

    Tôi nhanh chóng biết được vết thương trên mông Bạch Bạch là do ai gây ra.

    Ngày hôm sau, khi tan học, tôi rủ Bạch Bạch đi tập đấu kiếm.

    "Mông đau chết đi được, tập đấu kiếm cái gì chứ."

    Cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt như nhìn một kẻ điên.

    Tôi quên mất cậu ấy bị thương nặng hơn tôi nhiều.

    "Không tập đấu kiếm, vậy đi thư viện cùng làm bài tập được chứ?"

    Bạch Bạch nhún vai.

    "Để tao về phòng thay quần áo đã, lát nữa hẹn gặp ở sảnh."

    Tôi về phòng chuẩn bị một số thứ rồi đến sảnh ký túc xá đợi, nhưng đợi mãi mà không thấy cậu ấy đâu.

    Tôi quyết định đến phòng cậu ấy tìm.

    Phòng của Bạch Bạch nằm ở một góc khá hẻo lánh, ít học sinh qua lại.

    Khi tôi chưa kịp đến nơi, từ góc hành lang đã nghe thấy âm thanh đánh quen thuộc cùng tiếng rên rỉ.

    Tôi vội chạy tới, nhìn thấy một đàn anh khóa trên đang túm lấy tay Bạch Bạch, giơ tay tát thẳng vào mông cậu ấy.

    Hai chân Bạch Bạch giẫm đạp trên sàn, đau đến mức thở không ra hơi.

    Nghĩ đến mông cậu ấy vẫn còn sưng húp, làm sao chịu nổi trận đòn này, tôi lao tới đẩy đàn anh ra.

    "Sao anh lại đánh cậu ấy?"

    Tôi hét lên.

    "Cậu ấy làm gì mà anh đánh cậu ấy như vậy—"

    Đàn anh cau mày nhìn tôi, không hài lòng nói: "Đây là cách em nói chuyện với học trưởng à?"

    Lúc này tôi mới để ý đến huy hiệu trên ngực anh ta.

    Anh ta là lớp trưởng lớp C.

    Hệ thống phân cấp ở Eton là từ F đến B, chúng tôi là học sinh mới thuộc lớp F, thấp nhất.

    Nhưng dù anh ta là lớp trưởng, cũng không thể tùy tiện đánh người chứ!

    Tôi tức giận nói: "Tính cách của cậu ấy đúng là hơi tệ, nhưng đó là bản tính của cậu ấy.

    Chỉ vì vậy mà anh đánh cậu ấy, thế thì anh quá hẹp hòi rồi—Anh có biết mông cậu ấy còn đang bị thương không?"

    Anh lớp trưởng khóa trên nhướn mày.

    "Biết."

    "Biết?"

    Tôi la lớn tỏ vẻ nghiêm trọng: "Biết mà anh còn đánh, anh có tàn nhẫn quá không—Khoan đã, sao anh lại biết?"

    Anh lớp trưởng điềm tĩnh đáp: "Vì chính anh đánh."

    "Anh đánh?!"

    Tôi càng tức giận hơn.

    "Anh dựa vào đâu mà đánh cậu ấy thành như vậy?

    Anh có biết cậu ấy thê thảm thế nào không?

    Ngồi ghế cũng không nổi—Anh dựa vào đâu chứ—"

    "Ừm...

    August..."

    Bạch Bạch đứng bên cạnh khẽ lên tiếng.

    "Anh ấy... anh ấy là anh trai tao."

    Tôi ngây người.

    "Anh... anh trai mày...?"

    Bạch Bạch gật đầu.

    Tôi lúng túng, mặt đỏ bừng.

    "Ừ thì... dù là anh trai cũng không thể đánh em đến mức này chứ..."

    Tôi không kìm được mà bênh vực Bạch Bạch.

    Thật sự, hai anh em họ trông chẳng giống nhau chút nào.

    Bạch Bạch có gương mặt phương Đông thanh tú, còn anh trai cậu ấy lại mang vẻ ngoài quý tộc Anh chính gốc.

    Ai mà đoán được họ là anh em chứ?

    Ai mà đoán được?

    "White, thằng nhóc này là ai?"

    Anh trai Bạch Bạch nhìn tôi, hỏi.

    "Là bạn mới..."

    Bạch Bạch trả lời yếu ớt.

    Tôi thấy cậu ấy rất sợ anh trai, khí thế thường ngày chẳng còn đâu.

    "Oh?

    Bạn mới?"

    Anh trai cậu ấy mỉm cười nhìn tôi.

    "Tên là gì?"

    "August Hoyle."

    Tôi đáp.

    "Là em à, đứa nhóc hôm qua đánh nhau với White trong lớp."

    Anh ấy vỗ nhẹ lên đầu tôi.

    "Hôm nay đã thành bạn rồi?"

    Tôi gật đầu.

    "White nhà anh tính tình bướng bỉnh, em nhường nhịn cậu ấy một chút."

    Anh trai cậu ấy mỉm cười dịu dàng với tôi.

    "

    Sau này hai đứa không được đánh nhau hay gây rối nữa, hiểu chưa?"

    Tôi lại gật đầu.

    Anh trai Bạch Bạch trông sáng sủa, cởi mở, nụ cười rất thân thiện, nhưng phải thừa nhận là cũng khá uy nghiêm.

    Anh ấy xoa đầu tôi lần nữa, rồi quay sang mắng Bạch Bạch: "Còn em, White, cái tính xấu đó phải sửa đi.

    Nếu còn nghịch ngợm gây chuyện, anh sẽ dùng thắt lưng đấy."

    Tôi thấy Bạch Bạch nuốt nước bọt, yếu ớt đáp: "Dạ, biết rồi..."

    Sau khi anh trai cậu ấy rời đi, tôi nói với Bạch Bạch: "Anh mày đáng sợ thật đấy.

    Mông mày đau lắm không?"

    "Ổn.

    Hôm nay ảnh đã nhân từ lắm rồi, chỉ tát vài cái."

    Bạch Bạch nhàn nhạt nói.

    "Tại sao ảnh đánh mày?"

    Tôi hỏi.

    "Còn không phải vì chuyện tụi mình đánh nhau hôm qua à."

    Tôi nhăn mặt, không phục: "Thầy giám thị đã phạt rồi, ảnh còn đánh..."

    Bạch Bạch nhún vai, không nói thêm gì.

    Chúng tôi chậm rãi bước về phía thư viện.

    Tối đó, tôi nhận được thư của Dean, trong đó viết:

    "Cậu chủ August: Tôi nhận được tin từ thầy cố vấn của em, ông ấy nói về hành vi không đúng mực của em ở trường.

    Nếu em không thể kiềm chế và cư xử ngoan ngoãn, lần nghỉ lễ tiếp theo về nhà, em sẽ phải nằm sấp đi ngủ.

    Tôi tuyệt đối không muốn thấy tình cảnh đó.

    Hãy giữ gìn sức khỏe.

    Dean"

    Sau giờ tắt đèn, tôi nằm dài trên giường, đọc đi đọc lại lá thư của Dean nhiều lần, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 8


    Chương 8

    Phần lớn học sinh ở Eton đều có quê nhà ở London, kể cả Bạch Bạch.

    Trung bình cứ hai ba tuần, họ lại về nhà đoàn tụ với gia đình, đường xá không xa.

    Nhưng tôi sống ở Manchester, phải mất ba tiếng đi tàu mới về đến nhà.

    Dean cho rằng đây là một việc rất lãng phí thời gian.

    Anh bảo thà ở lại trường học cho tử tế còn hơn, nên chỉ cho tôi về nhà vào những kỳ nghỉ dài.

    Ban đầu tôi phản đối kịch liệt, nhưng đều bị anh bác bỏ.

    Anh không gửi tiền cho tôi, tôi không thể nào mua vé tàu.

    Không cam tâm, tôi đành mượn tiền Bạch Bạch.

    Thằng thiếu gia này có cả đống tiền tiêu vặt, khác hẳn tôi, một thiếu gia hữu danh vô thực chỉ biết trông chờ vào quản gia bố thí.

    Bạch Bạch sảng khoái cho tôi mượn tiền, tôi hí hửng về nhà, nhưng kết cục thê thảm.

    Hai ngày sau, tôi trở lại Eton với cái mông đầy dấu vết từ bàn chải, khóc lóc kể với Bạch Bạch về tội ác của Dean.

    Từ đó, tôi không dám tự ý về nhà nữa.

    Nhưng Dean chưa tàn nhẫn đến mức không cho tôi về ăn Giáng sinh.

    Tôi đón năm mới ở Manchester.

    Mấy ngày đó, Dean đối với tôi đặc biệt dịu dàng, không hề động một ngón tay lên mông tôi.

    Tôi mang theo món quà Giáng sinh anh tặng, một chiếc khăn quàng cổ do chính tay anh đan, trở lại Eton với lòng tràn đầy hạnh phúc.

    Học kỳ mới trôi qua nhanh chóng.

    Cuộc sống ở Eton bận rộn, phải lo bài vở lẫn tham gia tích cực vào các hoạt động ngoại khóa, gần như chẳng có thời gian rảnh để than vãn về nỗi cô đơn.

    Tôi kết thúc học kỳ với thành tích khá tốt, yên tâm cái mông của mình sẽ không vì tờ giấy báo điểm mỏng manh mà chịu đòn là một cảm giác vô cùng sung sướng.

    Nhưng Bạch Bạch thì không may mắn như vậy.

    Điểm môn ngữ văn của cậu ấy không lý tưởng.

    Tối hôm nhận kết quả, cậu bị anh trai gọi đi.

    Tôi đoán cái mông của cậu lại sắp thảm rồi.

    Quả nhiên, hôm sau cậu ấy đến tìm tôi xin thuốc, đôi mắt sưng húp như hai quả óc chó.

    Tôi thật sự thương cậu ấy.

    Năm nay, số lần cậu bị đánh chắc chắn vượt xa tôi.

    Hầu hết thuốc mà Dean đưa tôi đều cho cậu ấy dùng.

    Tôi cảm thấy cái mông của Bạch Bạch dường như sinh ra đã có thù với anh trai cậu ấy.

    Ảnh đánh không hề nương tay, nếu không sưng hơn ba ngày thì đúng là kỳ tích.

    Nhưng nói thật thì tính tình của Bạch Bạch cũng méo mó, biết rõ mỗi lần phạm lỗi là cái mông lãnh đủ, vậy mà cậu vẫn không chịu kiềm chế.

    Như lần trước, cậu lại đánh nhau với mấy đứa kỳ thị ngoại hình.

    Liên lụy đến tôi cũng phải tham gia đánh cùng, rồi cả hai cùng đến văn phòng thầy giám thị, cởi quần chịu đòn.

    Chơi tốn bạn thế này chứ!

    Tổng kết lại, cả năm học cứ trôi qua bận rộn như vậy.

    Cuối cùng tôi cũng đón được kỳ nghỉ hè, lại được sống cùng Dean.

    Tôi dẫn Bạch Bạch về Manchester.

    Để được đến nhà tôi chơi, cậu ấy phải năn nỉ anh trai rất lâu.

    Ban đầu, anh trai cậu không đồng ý.

    Không biết Bạch Bạch dùng cách gì mà cuối cùng cũng khiến anh ấy gật đầu.

    Nhưng nếu bảo tôi tin thằng nhóc tính tình trâu bò này biết làm nũng, tôi thà tin mặt trời mọc từ hướng Tây còn hơn.

    Dù sao, tôi nghĩ anh trai Bạch Bạch vẫn thương cậu ấy.

    Cuối cùng, Bạch Bạch được phép đến nhà tôi nghỉ hai tuần.

    Dean và Bạch Bạch vừa gặp đã thân.

    Họ thậm chí còn nói chuyện bằng tiếng Trung.

    Khi nói tiếng Trung, Dean trông rất vui (p/s: Thực ra đây hoàn toàn là ảo giác của cậu chủ nhỏ).

    Tôi ghen tị đến phát điên, quyết định khi lên lớp E sẽ chọn học tiếng Trung.

    Tôi muốn nói tiếng Trung lưu loát, khiến Dean phải bất ngờ.

    Mấy ngày Bạch Bạch ở nhà tôi, Dean rất nuông chiều chúng tôi.

    Ngoài hai tiếng học sáng tối và tập thể dục hàng ngày, thời gian còn lại chúng tôi được tự do chơi đùa.

    Tuần đầu, chúng tôi chơi rất vui vẻ, nhưng tuần tiếp theo, cả hai đã bắt đầu chán.

    Nhà tôi ở ngoại ô Manchester, khá hẻo lánh nên không có gì nhiều chỗ chơi.

    Tôi cảm thấy làm chủ nhà mà không để Bạch Bạch tận hưởng thì thật mất mặt, nên nảy ra một ý tưởng tồi tệ.

    "Hay là tụi mình lên trung tâm Manchester dạo chơi đi."

    Tôi nói.

    Bạch Bạch đồng ý.

    Chúng tôi trình bày ý định với Dean, nhưng anh ấy cau mày: "Xin lỗi hai cậu thiếu gia, West hôm nay xin nghỉ nửa ngày để giải quyết việc riêng.

    Đến hai giờ chiều anh ấy sẽ về, lúc đó để anh ấy chở các cậu đi."

    "Hai giờ?

    Muộn quá!"

    Tôi kêu lên.

    "Dean, hay anh lái xe chở chúng em đi."

    Dean đáp: "Không được, cậu chủ.

    Hôm nay tôi rất bận, có vài việc kinh doanh phải xử lý.

    Tôi phải đến công ty ngay bây giờ.

    Các cậu đợi West về đi."

    Công việc kinh doanh của cha hiện do Dean quản lý.

    Anh ấy là người quyết định phía sau, nhưng để chăm sóc tôi, anh thường làm việc ở nhà.

    Số lần đến công ty có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Tôi bất mãn: "Cái gì chứ, việc công ty quan trọng hơn em sao?"

    Dean trầm mặt: "Cậu chủ, nếu cậu cứ nói những lời không trưởng thành như vậy, tôi cũng chỉ có thể dùng cách không trưởng thành để đối xử với cậu."

    Tôi vô thức sờ mông.

    Gần đây nó sống tốt, hoàn hảo không tì vết, tôi không muốn tình trạng này bị phá vỡ.

    "Thôi được..."

    Tôi miễn cưỡng nói.

    Dean nhìn chúng tôi, dặn dò: "Các thiếu gia, tôi phải ra ngoài.

    Các cậu chơi gần đây thôi, không được quậy phá, hiểu chưa?"

    "Hiểu rồi—" Tôi và Bạch Bạch đồng thanh đáp.

    Sau khi Dean đi, tôi lại không yên phận.

    Lòng tôi như cỏ dại, bảo tôi đợi đến hai giờ chiều là không thể.

    Những ý tưởng xằng bậy lại trỗi dậy.

    Tôi nói với Bạch Bạch, lúc này cũng đang chán nản: "Hay là tụi mình tự lái xe lên trung tâm Manchester."

    "Mày điên rồi à?"

    Bạch Bạch trừng mắt.

    "Mày biết lái sao?"

    "Lái xe thôi mà, có gì khó?"

    Tôi khoe khoang.

    Thực ra, hồi nhỏ cha thường ôm tôi ngồi trên ghế lái chơi.

    Quan sát lâu, tôi cũng quen với ghế lái.

    Xe cộ mà, chỉ cần khởi động được, biết xoay vô-lăng, biết vào số, lái xe thì khó gì chứ?

    "Mày chắc chắn sẽ bị quản gia nhà mày lột một lớp da."

    Bạch Bạch không ủng hộ.

    "Đừng để ảnh biết là được!

    Bây giờ mới chín giờ, tụi mình về trước khi West về, không ai phát hiện đâu."

    Tôi khiêu khích: "Mày không dám à?"

    Cậu ấy nhìn tôi, khó chịu.

    Tôi tiếp tục khích cậu ấy: "Mày không dám đúng không?

    Vì mày chưa bao giờ ngồi vào ghế lái nên không có gan thử!"

    Cậu ấy quả nhiên dễ bị khích, lập tức nổi khùng: "Ai không dám chứ!

    Biết đâu tao lái còn giỏi hơn mày!"

    Con trai mà, luôn bốc đồng hơn sợ hãi.

    Thế là hai thằng nhóc ăn gan hùm mật báo chúng tôi cứ thế lái xe ra ngoài.
     
    Người Phía Sau Bên Trái (Huấn Văn/Sp)
    Chương 9


    Chương 9

    Cuộc phiêu lưu của chúng tôi ban đầu diễn ra khá suôn sẻ.

    Tôi không biết mình có tài năng thế nào mà lần đầu lái xe đã thuần thục đến vậy.

    Tôi và Bạch Bạch không còn ý định vào Manchester nữa.

    Cả hai trông còn quá trẻ, nếu vào thành phố khả năng bị cảnh sát bắt là rất cao.

    Chúng tôi quyết định lái xe vòng quanh ngoại ô hóng gió, ở đây ít người ít xe, đường lại rộng rãi, tôi không khỏi tăng tốc ngày càng nhanh.

    Bạch Bạch ngồi ở ghế phụ, mặt đầy vẻ ngưỡng mộ và thán phục.

    Phải thừa nhận, lúc đó tôi có chút đắc ý vênh váo, chân đạp ga càng lúc càng mạnh, tốc độ xe cũng ngày càng khó kiểm soát.

    Đột nhiên, một con thỏ rừng từ lùm cây bên đường lao ra.

    Tôi giật mình, không kịp đạp phanh khiến con xe trượt mạnh.

    Tôi nghe tiếng Bạch Bạch bên cạnh hét lên kinh hoàng, rồi... rồi...

    Rồi chúng tôi đâm vào cây.

    Kính chắn gió vỡ nát vì cú va chạm mạnh, tôi ôm đầu bảo vệ theo phản xạ.

    Kính vỡ rải khắp người tôi, tôi thở hổn hển, hồn bay phách lạc, mắt đờ đẫn, mất một lúc mới hoàn hồn hỏi: "Bạch Bạch, mày ổn chứ?"

    Bạch Bạch không trả lời.

    Tôi quay sang, kinh hoàng thấy cậu ấy dựa vào cửa sổ, máu đầy mặt và đầu, đã bất tỉnh.

    Tôi hoảng loạn, ôm lấy cậu ấy: "Bạch Bạch, Bạch Bạch—"

    Tôi gọi mãi nhưng cậu không đáp, vết thương trên trán cậu không ngừng rỉ máu.

    Tôi hoảng loạn tột độ, không biết phải làm gì bây giờ, tôi sợ Bạch Bạch sẽ chết như vậy.

    Tất cả là tại ý tưởng ngu ngốc của tôi, hại cậu ấy ra nông nỗi này...

    Tôi căm ghét bản thân mình, ôm chặt Bạch Bạch đang bất tỉnh, sợ hãi bật khóc.

    Chúng tôi được người đi đường đưa đến bệnh viện.

    Tôi không sao, chỉ bị vài vết bầm tím ở tay.

    Bạch Bạch thì thảm hơn, vết thương trên trán cậu phải khâu mười hai mũi, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.

    Cảnh sát đến hỏi tôi nhưng tôi chẳng trả lời được gì...

    Cho đến khi nhìn thấy Dean, cả trái tim đang lơ lửng mới hạ xuống đôi chút, tôi chạy đến ôm chặt lấy anh.

    "Cậu chủ August à..."

    Anh chỉ nói được vài từ rồi im bặt, sắc mặt xanh mét vòng tay ôm chặt lấy tôi, rất chặt, khiến mắt tôi lại đỏ hoe.

    Anh giúp tôi giải quyết với cảnh sát, sau đó liên lạc với gia đình Nelson thông báo sự việc.

    Anh xin lỗi rất nhiều, tôi nghe thấy hết nhưng chẳng thể làm gì.

    Tôi ngồi thẫn thờ bên giường Bạch Bạch, nắm tay cậu ấy.

    Bác sĩ nói cậu ấy bị va đập vào đầu, cần theo dõi một hai ngày mới được xuất viện.

    Dean cuối cùng cũng hoàn tất thủ tục, anh trở lại phòng bệnh, đứng sau lưng tôi.

    Nhìn gương mặt trắng bệch của Bạch Bạch, tôi khẽ hỏi: "Cậu ấy sẽ ổn, đúng không?"

    "Sẽ ổn thôi, cậu chủ.

    Em yên tâm."

    Dean dịu dàng nói.

    "Để West đưa em về nhà, được không?

    Tôi sẽ ở lại chăm sóc cậu ấy.

    Em bị sốc rồi, ngủ một giấc sẽ thấy khá hơn."

    Tôi lắc đầu.

    "Em phải ở đây với cậu ấy mới được."

    Dean không phản đối.

    "Vậy nếu cần gì, em cứ nói một tiếng.

    Tôi ở ngay đây."

    Dean quá dịu dàng, tôi ước gì anh mắng tôi một trận thật to để xoa dịu cảm giác tội lỗi trong lòng.

    Tôi biết anh chưa nổi giận vì đang lo cho tâm trạng của tôi, tôi gây ra lỗi lầm lớn như vậy sớm muộn cũng sẽ bị anh trừng phạt một trận.

    Tôi sẽ không trách anh, mặc dù rất sợ nhưng đây là điều tôi đáng phải chịu.

    Tôi thực sự hối hận vì hành động bốc đồng và ngu ngốc của mình.

    Tôi sẵn sàng trả bất kỳ giá nào để sửa chữa mọi thứ, chỉ cần Bạch Bạch bình an, chỉ cần gia đình Nelson tha thứ, chỉ cần Dean không chán ghét tôi vì rắc rối này.
     
    Back
    Top Dưới