Ngôn Tình Người Đặc Biệt Trong Tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 60: Chương 60


Một lúc sau vẫn không thấy Mạc Uyển Dư trả lời, Mạc Khải Liêm lại nhắn lại
[Anh qua đó nhé, từ lâu anh đã muốn vào xem nhà của em rồi]
Mạc Uyển Dư không muốn anh thất vọng, đành nhắn lại
[Vậy anh qua bên này đi]
Mạc Khải Liêm mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái, chân đi đôi dép lê hào hứng tới gõ cửa căn nhà bên cạnh.
Mạc Uyển Dư hít sâu một hơi rồi mới mở cửa, cánh cửa vừa mới mở ra, người bên ngoài ập vào, rồi đóng sầm cửa lại.

Mạc Uyển Dư chỉ kịp kêu Anh... một tiếng đã bị đôi môi ấp nóng dán lên.
Khi nãy mới chỉ là chạm nhẹ vào khoé môi đã làm cho Mạc Uyển Dư đỏ mắt đến mức ngâm nước một tiếng mới bình thường trở lại.

Bây giờ bị anh bất ngờ hôn, còn đưa lưỡi vào miệng cô, Mạc Uyển Dư bất ngờ đến quên cả hít thở.
Mạc Khải Liêm thấy cô cứng người, cười khẽ rồi hơi tách ra, nhắc nhở cô
Thở đi em.
Mạc Uyển Dư lúc này mới nhớ ra hít lấy hít để không khí vào phổi, Mạc Khải Liêm lại lần nữa áp môi vào môi cô.
Nụ hôn đầu tiên hai người trao cho nhau, không có kinh nghiệm nhưng cũng đủ để cảm xúc thăng hoa.
Hai đôi môi mềm mại cọ sát tạo lửa, cũng dần cảm thấy tê dại, Mạc Uyển Dư còn thấy có chút đau nhưng cũng không thể thoát ra khỏi nụ hôn khiến cô say mê này.

Hoá ra hôn môi k1ch thích như vậy.
Người Mạc Uyển Dư mềm nhũn muốn trượt xuống, Mạc Khải Liêm cầm hai tay cô vòng qua cổ mình.

Một tay anh vòng qua eo cô kéo cô sát vào cơ thể nóng hổi của mình, tay còn lại đỡ lấy gáy cô, để cô tiếp nhận nụ hôn cuồng nhiệt của anh mà không trốn đi được.
Đến khi Mạc Uyển Dư nghĩ mình sắp không đủ không khí để thở nữa mới thấy Mạc Khải Liêm chịu buông ra.

Anh ôm chặt lấy cô, nhịp tim mạnh mẽ.

Mặt dán lên cần cổ của cô, hơi thở nóng rực.

Mạc Uyển Dư căng thẳng đến không dám cử động.
Một lúc sau nhịp tim anh mới dần ổn định, anh buông Mạc Uyển Dư ra, cầm tay cô kéo vào trong phòng khách.

Căn nhà không đậm màu hồng thiếu nữ như anh nghĩ, mà dùng tông màu trắng và vàng kem sang trọng.

Cách bày trí hiện đại, trẻ trung giống như con ngừoi cô vậy.
Mạc Khải Liêm ngồi xuống ghế sofa, Mạc Uyển Dư không cùng ngồi xuống: Em lấy nước mát cho anh uống.
Đến cô cũng cần một cốc nước để hạ ngọn lửa trong người mình.

Mạc Khải Liêm buông tay cô ra, giờ này anh cần đến nước đá chứ nước mát cũng không hẳn là có tác dụng.
Mạc Uyển Dư đặt hai cốc nước trên bàn rồi ngồi xuống phía đối diện.
Mạc Khải Liêm uống nửa cốc nước vào bụng, vừa ngẩng mặt lên sẽ nhìn thấy đôi môi vừa bị anh cắn m*t đến sưng đỏ, cực kỳ k1ch thích thị giác.
Không tới ngồi gần anh à.
Mạc Uyển Dư chẳng dám nhìn vào mắt anh:Em quen ngồi đối diện anh rồi, chắc đã thành thói quen.
Mạc Khải Liêm: Thói quen này cũng cần thay đổi rồi.
Mạc Uyển Dư hắng giọng, uống ngụm nước che giấu sự ngại ngùng của mình.
Mối quan hệ của chúng ta trước tiên cứ giữ bí mật trước được không.

Em sợ mọi người sẽ không chấp nhận chuyện này.
Mạc Khải Liêm nhìn cô cừoi gian xảo:Vậy thì làm cho họ không thể phản đối được nữa.
Mạc Uyển Dư: Làm cách nào cơ?
Nếu em mang thai, mọi người dù không muốn cũng phải đồng ý.
Hai tai Mạc Uyển Dư hồng lên:Anh đứng đắn một chút.
Trước đây anh đâu có thế này, sao yêu vào lại không còn chút hình tượng nào như thế chứ.
Mạc Khải Liêm cũng không nỡ khiến cô bối rối: Nghe theo em.

Dù cho sau này mọi người không đồng ý cho chúng ta đến với nhau, anh cũng sẽ không buông tay em.

Vậy nên em cũng hãy dũng cảm nắm tay anh đến cùng nhé.
Mạc Uyển Dư nhìn anh gật đầu một cái không hề do dự.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 61: Chương 61


Kỳ học cuối cùng, Mạc Uyển Dư không cần lên trường thường xuyên, vậy nên thỉnh thoảng cũng sẽ theo Mạc Khải Liên tới công ty.
Hôm nay Mạc Khải Liêm phải đi bàn một dự án ở nơi khác, Mạc Uyển Dư dù sao cũng không hiểu nên không đi theo.

Cô ở nhà làm báo cáo.
Điện thoại đổ chuông, nhìn thấy người gọi tới là mẹ Mạc
Alo, mẹ ạ.
Hôm nay con có cần tới trường không?
Không ạ, con đang ở nhà thôi.
Mẹ Mạc cười vui vẻ: Vậy thì con thay đồ đi, hôm nay mẹ tới nhà một người bạn, con đi cùng với mẹ đi.

Lát nữa mẹ tới đón con.
Vâng.
Mạc Uyển Dư lấy từ trong tủ ra một chiếc váy dài màu xanh ngọc.

Là đến nhà bạn của mẹ nên cần ăn mặc lịch sự hơn.

Một lúc sau thì mẹ Mạc tới, Mạc Uyển Dư nói mẹ không cần đi lên, cô sẽ xuống ngay.
Mạc Uyển Dư ngồi vào trong xe, sán tới ôm lấy cánh tay của mẹ cô.
Mẹ Mạc:" Mặt hồng hào lên không ít, tốt lắm.
Mạc Uyển Dư:" Bạn của mẹ là ai vậy?"
Mẹ Mạc:" Chính là nhà họ Tiêu đó, ba mẹ của Tiêu Lãng biết con có quen với con trai nhà họ, đã mấy lần nhắc với mẹ muốn gặp mặt con rồi.
Con đâu cùng con nhà họ yêu đương, muốn gặp mặt con làm gì chứ?
Thằng bé nhà đó cũng tốt, con làm bạn với nó cũng không thiệt, trước cứ làm bạn, sau này có thể tiến xa hơn.
Con không thích anh ta đâu, trước đây anh ta cũng trăng hoa lắm.
Con cũng nói là trước đây mà, tuổi trẻ bồng bột ai mà chẳng có, chỉ cần nó thật lòng, nghiêm túc trong quan hệ yêu đương là được.
Bất giác xe cũng đã tới trước cổng nhà họ Tiêu, quản gia đã ra đón xe của hai người.

Mạc Uyển Dư nhìn lại cái váy trên ngừoi mình, hối hận sao lại mặc đoan trang, xinh đẹp như vậy chứ.
Ba mẹ Tiêu thấy xe tới thì ra ngoài cửa đón, lại nhìn thấy Mạc Uyển Dư phía sau mẹ Mạc quá xinh đẹp, cử chỉ tao nhã thì cười híp mắt.
Mẹ Tiêu:" Hai ngừoi cuối cùng cũng tới, chúng tôi vừa nhắc hai ngừoi xong.

Đây là Uyển Dư sao, thật sự xinh đẹp quá.

Mạc Uyển Dư: Chào chú dì ạ.
Ba mẹ Tiêu gật đầu, cừoi rất hài lòng:Vào nhà đi.

Quản gia gọi cậu chủ xuống giúp tôi nhé.
Mấy ngừoi cùng đi vào phòng khách ngồi, Mạc Uyển Dư muốn nhắn một tin cho Mạc Khải Liêm.

Nhưng ánh mắt ngừoi lớn vẫn cứ hướng vào cô, nếu cô nghịch điện thoại sẽ khá vô lễ.
Tiêu Lãng nghe tin Mạc Uyển Dư tới thì lập tức đi xuống dứoi nhà, nhìn Mạc Uyển Dư ngồi nhã nhặn một chỗ, khác hẳn với cô gái hung dữ mỗi khi gặp anh.

Anh ta đi tới chào hỏi hai người.
Thấy Mạc Uyển Dư có vẻ không tự nhiên, Tiêu Lãng nói:" Ngừoi lớn nói chuyện, bọn con cũng không nói gì được, con đưa em Uyển Dư ra vườn đi dạo.
Mấy ngừoi lớn nhìn hai đứa trẻ hoà hợp thì rất hài lòng.
Mẹ Tiêu: Đi đi, ngừoi trẻ thích có không gian riêng, không cần ngồi đây bồi chuyện với chúng ta đâu.
Mạc Uyển Dư không mấy vui khi ngừoi lớn nghĩ như vậy, nhưng đi ra ngoài cùng Tiêu Lãng vẫn hơn là ngồi đây, vì vậy cô xin phép ra ngoài.
Vừa đi khuất, cô vội lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Mạc Khải Liêm [Mẹ tới, em ra ngoài cùng mẹ đi cùng mẹ ra ngoài gặp bạn mẹ rồi nhé]
Mạc Khải Liêm gửi lại tin nhắn: [Ừm, chơi vui vẻ.

Buổi tối anh có xã giao, em ăn cùng mẹ rồi hãy về]
[Anh uống ít rượu thôi nhé]
[Nghe em]
Mạc Uyển Dư thở phào nhẹ nhõm rồi cất điện thoại đi.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 62: Chương 62


Tiêu Lãng thấy cô cất điện thoại rồi mới lên tiếng:
Em cho anh có cảm giác tồn tại được không, em chưa nói với anh câu nào đâu.
Mạc Uyển Dư xì một tiếng: Chúng ta có gì để nói với nhau chứ?
Haizz, dù sao cũng được coi là bạn mà.

Nhưng anh luôn có một thắc mắc, sao em lại có tới hai thân phận.

Thân phận nào cũng thật sự tồn tại, chẳng lẽ em chiếm thân phận của ngừoi khác.
Mạc Uyển Dư nhìn anh ta bĩu môi một cái: Đúng vậy đó, anh đi tố cáo đi.
Nể tình anh không tố cáo em, em đồng ý làm bạn với anh đi.
Mạc Uyển Dư buồn cười, tên này thiếu gì bạn mà cứ muốn làm bạn với cô chứ.
Tiêu Lãng: Im lặng là đồng ý nhé.

Anh cũng không có suy nghĩ kia với em nữa.

Chúng ta cứ nói rõ ràng với ngừoi lớn là được.
Xem như anh còn biết nói tiếng ngừoi.

Em xấu xa quá đi.
Trong bữa trưa, ba mẹ Tiêu và mẹ Mạc vẫn luôn vô tình hay cố ý nhắc đến chuyện ủng hộ cho người người trẻ tuổi.
Tiêu Lãng thẳng thắn: Bọn con là bạn tốt, yêu nhau chẳng may sau này chia tay, hai nhà nhìn mặt sau sẽ thấy ngượng ngùng lắm.

Cứ làm bạn tốt như này không hơn à.
Mẹ Tiêu đạp cho anh một cái dứoi chân làm anh suýt sặc đồ ăn trong miệng.
Mạc Uyển Dư cũng từ chối: Cháu chỉ coi anh ấy như anh trai cháu thôi.
Nhưng người lớn thì cứ nghĩ ngừoi trẻ dễ ngại ngùng, không dám bày tỏ tình cảm trước mặt người lớn, vẫn cứ vô tình hay cố ý mà nhắc tới.
Mạc Uyển Dư biết có giải thích tiếp cũng vô ích, vậy nên im lặng ăn cơm.

Mà Tiêu Lãng còn cố ý gắp đồ ăn cho cô làm mấy bậc phụ huynh cười tít mắt.
Ăn cơm xong Mạc Uyển Dư xin phép về trước vì còn nhiều bài tập phải làm để ngày mai còn lên lớp.

Mẹ Mạc cố ý để hai ngừoi trẻ ở thêm với nhau, vậy nên nhờ Tiêu Lãng đưa cô về.
Trước mặt ba mẹ Tiêu, cô không nên tỏ thái độ khó chịu, vậy nên đành để Tiêu Lãng đưa cô về.

Đi ra tới đường lớn, Mạc Uyển Dư nói:" Cảm ơn anh nhưng anh có thể thả tôi xuống ven đường, không phiền anh phải đưa về đâu.
Thấy anh hết giá trị lợi dụng liền đá đi à, em đúng là vô lương tâm.

"Anh chỉ cần tỏ ra không quan tâm tới tôi, tôi cũng coi anh như không khí, dần dần mọi người sẽ chán ghán ghép thôi, anh bày thêm chuyện gắp đồ cho tôi để đổ thêm dầu vào lửa à.
Em hung dữ quá đấy, con gái nên dịu dàng một chút con trai mới thích.
Tôi như vậy mà bạn trai vẫn thích tôi vậy mới là thật lòng, tôi không cần thay đổi vì ai cả.
Tiêu Lãng ngạc nhiên: Em có bạn trai rồi, sao không công khai để mọi người không làm mối cho em nữa?
Liên quan gì đến anh.
Tiêu Lãng bất lực mà cười: Đúng thật là chúng ta không dành cho nhau, chỉ hợp làm anh em tốt.
Xì- Mạc Uyển Dư khinh thường.
Chơi cùng bạn xấu sẽ dễ bị lây tính xấu, tôi không muốn anh làm ảnh hưởng thanh danh của tôi.
Tiêu Lãng tức giận tới bật cừoi:Thanh danh của anh cũng đâu nát bét như em nghĩ, không phải mẹ em cũng rất hài lòng với anh sao.
Mạc Uyển Dư: Mẹ tôi bị anh che mất hai mắt rồi.

Anh đỗ xe cho tôi xuống ven đường đi.
Em đâu cần vạch rõ giới hạn với anh như vậy đâu chứ.

Nhưng anh thật sự tò mò, không biết ngừoi đàn ông như nào có thể lọt vào mắt của em.
Dĩ nhiên nhân phẩm anh không thể so được với anh ấy.
Em nói vậy làm anh đau lòng đó.
Tiêu Lãng cuối cùng vẫn chở Mạc Uyển Dư tới khu nhà của cô, hoàn thành trách nhiệm.

Nhưng cũng chỉ đổi lại tiếng cảm ơn đầy lạnh nhạt của cô.

Có lẽ cô là người con gái đầu tiên làm anh tức mà không làm gì được, chỉ có thể bật cừoi..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 63: Chương 63


Mạc Uyển Dư chán nản, chỉ lăn lộn trên giường cả buổi chiều, báo cáo cũng không làm thêm được chút nào.
Buổi tối cô cũng không muốn ăn cơm, chỉ ăn mấy miếng bánh quy cho xong bữa, sau khi tắm táp xong lại chạy sang căn hộ bên cạnh chờ Mạc Khải Liêm trở về.
Thời gian này cô đã không cần uống thuốc đông y nữa, vậy nên những khi Mạc Khải Liêm không thể cùng cô ăn cơm, cô đều không ăn uống đàng hoàng.

Dĩ nhiên cô không để cho anh biết.
Nhấp nhổm mãi cũng chưa thấy anh trở về, Mạc Uyển Dư nghĩ chắc chắn anh xã giao sẽ không thể không uống rượu, vậy là cô chạy vào bếp, nghiên cứu công thức nước giải rựou cho anh.
Công thức trên mạng đọc qua rất đơn giản, nhưng khi Mạc Uyển Dư thực hành lại thấy rất khó khăn.

Loay hoay mãi cuối cùng cũng nấu đựo bát nước thành phẩm, nhìn qua một màu đen đen, chẳng đẹp mắt như trên mạng miêu tả.
Tiếng khoá mật mã vang lên, Mạc Khải Liêm mang theo mệt mỏi trở về nhà, căn nhà sáng bừng chờ anh trở về, chứ không tăm tối, lạnh lẽo như hàng ngàn lần trước đây.
Mạc Uyển Dư đi nhanh tới, cầm lấy chiếc áo vest anh khoác ở khuỷu tay:
Để em đỡ anh.
Mạc Khải Liêm bật cừoi: Anh chưa say tới mức như vậy đâu.
Nhưng vẫn choàng tay qua vai cô, để cô đỡ mình vào.

Cô đưa anh tới ghế sofa, Mạc Khải Liêm bắt lấy tay cô, không muốn để cô đi.
Mạc Uyển Dư: Em vào bếp nấu nước giải rượu cho anh.
TV vẫn đang chiếu bộ phim hoạt hình mà Mạc Uyển Dư đang xem dở, anh cũng ngồi xem, chờ cô lấy nước ra cho mình.
Mạc Khải Liêm đỡ lấy bát nước từ tay cô, tu một hơi hết sạch.
Mạc Uyển Dư:Có khó uống không?
Mạc Khải Liêm:Em thử một chút không phải sẽ biết sao.

Nói rồi kéo cô ngồi lên đùi mình, rồi anh phủ lên đôi môi cô.

Tư thế gần gũi, quá mức mờ ám, Mạc Uyển Dư vẫn không quen với sự tiếp xúc thân mật với anh.
Mạc Uyển Dư nhíu mày khó chịu vì vị đắng lan ra trong miệng, đây hẳn là mùi vị của nước giải rựou mà cô nấu.

Vậy mà anh mặt không biến sắc uống hết cái bát mà cô đưa.

Dây dưa thêm một hồi vị đắng mới dần tan hết đi, thay vào đó là mùi vị k*ch th*ch của tình yêu.
Mạc Khải Liêm dày vò đôi môi cô một lúc lâu, đến mức hai cánh môi tê rần, sưng đỏ mới chịu buông ra.

Anh khàn giọng nói
Em xem TV tiếp đi.
Mạc Khải Liêm xoay người để cô tựa lưng vào ngực anh, tay anh vòng quanh vòng eo mảnh mai của cô, cằm anh gác lên bờ vai gầy.
Bộ phim hoạt hình vẫn còn đang tiếp tục chiếu, Mạc Uyển Dư cũng không thể tập trung xem phim nữa vì người đằng sau không chịu ngồi im chút nào.
Mặt anh từng chút vùi vào cổ cô, cắn nhẹ rồi lại l**m từng tấc da thịt phía sau gáy, làm cô tê dại rùng mình một cái.

Hơi thở ấm nóng phả vào da thịt theo từng cái c*n m*t.
Khải Liêm, đừng cắn, buồn quá.
Ừm.
Nhưng anh vẫn tiếp tục thậm chí còn kéo cổ áo cô thấp xuống thêm một chút, mỗi chỗ anh cắn qua đều truyền đến từng luồng nhiệt k*ch th*ch.

Mạc Uyển Dư nắm chặt cánh tay đang ôm quanh eo cô lại thấp giọng nài nỉ
Đừng cắn nữa mà.
Mạc Khải Liêm lúc này mới dừng lại, chỉnh lại cổ áo cho cô, sau đó lại ôm chặt cô bình ổn cảm xúc.

Phía dứoi đã căng cứng nhô lên kéo căng vải quần của anh, nhưng có lẽ vì không có kinh nghiệm gì, Mạc Uyển Dư vẫn không hề phát hiện ra.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 64: Chương 64


Càng về cuối năm công việc của Mạc Khải Liêm càng bận rộn, công việc chất đống cùng với các bữa tiệc xã giao làm anh không có nhiều thời gian cho Mạc Uyển Dư.
Chỉ có bữa sáng có thể đều đặn trải qua cùng nhau, Mạc Khải Liêm sẽ nấu nhiều món ngon khác nhau cho cô.
Sáng ngày hôm nay là mỳ thịt bò thơm phức, Mạc Uyển Dư rất thích ăn.
Mạc Uyển Dư:" Công việc của anh bận rộn đã mệt lắm rồi, anh không cần dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho em đâu.

Em lớn vậy rồi, không lo chết đói đâu.
Mạc Khải Liêm:Nếu anh không ép em ăn, em có chịu ăn uống đàng hoàng đâu.

Buổi sáng anh vẫn dậy sớm tập thể dục, làm thêm bữa sáng cũng không vất vả.
Mạc Uyển Dư:" Anh còn dậy sớm tập thể dục nữa sao?"
Hỏi xong Mạc Uyển Dư mới thấy chột dạ, bạn gái như cô hình như chẳng hiểu được mấy chuyện của anh.
Mạc Khải Liêm chỉ về phía một căn phòng:"Đó là phòng thể thao, em rảnh rỗi thì cũng tới tập thể dục đi, nhìn em yếu ớt như vậy sẽ không chịu được sức của anh đâu.
Mạc Uyển Dư không hiểu thâm ý trong câu nói của anh, chỉ thấy nhắc tới thể dục là cô đã thấy cả ngừoi nhức mỏi.

Hồi nhỏ học võ đã làm cô thấy ám ảnh rồi.
Em đủ khoẻ rồi, không cần tập nữa đâu.
Mạc Khải Liêm nheo mắt:" Khoẻ thật sao?"
Mạc Uyển Dư gật đầu cái rụp, nhìn anh với ánh mắt chắc chắn làm Mạc Khải Liêm bật cừoi.
Thời gian này buổi tối anh đều không về ăn cơm cùng em được, dù sao hiện tại em cũng không cần lên trường, em tới công ty với anh đi, buổi trưa còn có thể ăn cơm cùng nhau.
Mạc Uyển Dư nghĩ nghĩ, cô cũng muốn ở bên anh nhiều hơn nên liền đồng ý.
Bàn làm việc trước đó Mạc Uyển Dư ngồi vẫn kê ở đó, cô ngồi đó tiếp tục làm báo cáo tốt nghiệp của mình.
Mạc Khải Liêm chỉ cần ngẩng đầu là nhìn thấy cô, tâm trạng cũng phấn chấn hẳn lên.
Thư ký vào xin chữ ký của Mạc Khải Liêm, nhìn thấy cô ở đây cũng thấy hơi ngạc nhiên.

Trước khi anh ta đi ra, Mạc Khải Liêm còn dặn dò anh ta một câu
Tôi không gọi thì không để ai vào trong này.

Thư ký đã biết, có cô chủ ở đây, bọn họ cũng không dám vào làm phiền, đây có thể chính là bà chủ tương lai của công ty này đó.
Mạc Uyển Dư cũng thấy thái độ của thư ký sai sai, nhưng không biết sai ở đâu.
Buổi trưa em muốn ăn gì?
Mạc Uyển Dư:Ăn cơm công ty cũng được rồi, em hơi mệt, không muốn ra ngoài đâu.
Mạc Khải Liêm đi tới xoa bóp vai cô, lực đạo vừa phải làm Mạc Uyển Dư rất thoải mái.
Có cần anh giúp gì không?
Có mấy chỗ em không hiểu lắm, chiều nay anh giúp em xem qua nhé.
Ừm.
Mạc Khải Liêm gọi trợ lý mang cơm trưa tới, hai người ăn trong văn phòng, Mạc Khải Liêm giờ rất thành thạo việc nhặt hành giúp Mạc Uyển Dư.
Lúc trợ lý vào dọn khay, Mạc Khải Liêm lại dặn dò:" Lùi hết công việc chiều nay lại, việc nào cần gấp thì gửi email cho tôi.
Vâng thưa sếp.
Đợi trợ lý ra ngoài rồi Mạc Uyển Dư mới nói:Chỉ có một vài vấn đề thôi, anh giảng qua giúp em một chút là được.

Không cần chậm trễ công việc của anh đâu.
Không sao, thời gian gần đây quá bận rộn, anh cũng cần thư giãn một chút.
Mạc Uyển Dư thở dài: Nếu em thông minh hơn một chút, có thể giúp đỡ thì anh đã không mệt như thế này rồi.
Mạc Khải Liêm đưa tay xoa đầu cô: Không mệt, em không cần thông minh quá, nếu không chắc sẽ không chọn anh rồi.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 65: Chương 65


Sếp lớn đã dặn dò, vậy nên trợ lý không dám gửi tài liệu gì cho Mạc Khải Liêm nữa.

Trưa nay không còn việc gì, anh không cần phải làm việc suốt buổi trưa nữa.

Trước đây khi Mạc Uyển Dư tới làm việc, anh sẽ xử lý công việc cả buổi trưa, khi mệt sẽ nằm nghỉ trên ghế sofa, nhường lại phòng nghỉ cho cô.
Mạc Uyển Dư đã sớm tới phòng nghỉ, Mạc Khải Liêm khoá lại cửa văn phòng rồi cũng đi vào, tới nhà tắm riêng trong đó đánh răng rửa mặt.
Đã một thời gian cô không tới, không được ngủ trên chăn đệm vương mùi hương riêng biệt của anh, cô có chút nhớ nhung.

Hôm nay đã có thể thoả nỗi mong nhớ.
Anh ra khỏi nhà tắm, tháo cà vạt, cởi cúc tay áo cho thoải mái, sau đó vén chăn chui vào, động tác dứt khoát khiến Mạc Uyển Dư chưa kịp phản ứng, anh đã nằm yên trên giường, vòng tay ôm eo cô.
Mặc dù hai ngừoi ôm hôn không ít lần, nhưng đây là lần đầu tiên tiếp xúc thân mật như vậy, ở trên giường ôm nhau rất mờ ám.
Mạc Uyển Dư ấp úng:" Không phải anh vẫn luôn làm việc cả buổi trưa sao?"
"Hôm nay không còn việc gì cả?"
"Tập đoàn lớn như vậy sao có thế không có việc gì chứ.
Yên lặng ngủ đi nào, anh buồn ngủ rồi.

Vậy anh ngủ trên giường đi, em không buồn ngủ nữa, em dậy đây.
Mạc Khải Liêm ôm chặt lấy cô: Không ngủ thì nằm cho anh ôm một chút.
Mạc Uyển Dư căng thẳng không dám nhúc nhích, mà người bên cạnh đầu rúc vào cổ cô, hơi thở nóng hổi, thoả mãn nhắm mắt ngủ.
Mạc Uyển Dư nằm bất động một lúc, cơn buồn ngủ kéo đến, cô cũng ngủ lúc nào không hay.
Mạc Khải Liêm không có thói quen ngủ trưa, nhưng ôm cô gái mềm mại của mình trong lòng, anh cũng thiếp đi một lúc.

Khi tỉnh lại đã thấy Mạc Uyển Dư ngủ ngon lành.
Khi ngủ cô rất ngoan ngoãn, nằm yên một chỗ, miệng còn thỉnh thoảng chóp chép một cái, rất đáng yêu.

Mạc Khải Liêm không kiềm chế được, cúi xuống hôn lên môi cô một cái.

Mạc Uyển Dư trong mơ thấy bị làm phiền, hừ một tiếng rồi quay ngừoi sang, vòng tay ôm lấy anh, tiếp tục ngủ ngon.

Anh cười nhẹ một tiếng, hơi nhấc đầu cô gối lên cánh tay mình, ôm cô trong lòng, nhưng không ngủ tiếp mà lấy điện thoại nghịch.
Thỉnh thoảng lại nhìn xuống cô gái trong lòng mình.

Anh còn giơ điện thoại chụp một tấm, sau đó nhìn ngắm thích thú.
Giấc ngủ này, Mạc Uyển Dư ngủ thẳng tới ba giờ chiều.

Lúc vừa thức dậy, đầu óc không linh hoạt, cô nghĩ Mạc Khải Liêm là gối ôm, còn ôm chặt một cái, mặt cọ cọ trên ngực anh.
Mà Mạc Khải Liêm chỉ yên lặng, thu hết những động tác đáng yêu của cô vào mắt.
Một lúc sau cô mới ý thức được mình đang ôm cái gì, lại cảm nhân được ngực anh đang phập phồng theo nhịp tim đập, Mạc Uyển Dư xấu hổ cầm chặt lấy áo trước ngực anh, giấu mặt vào trong đó.
Nếu không muốn dậy thì anh ôm em tiếp tục ngủ.
Mạc Uyển Dư vừa giấu mặt vừa lắc đầu:Không ngủ nữa, anh bỏ tay ra để em dậy.
Tay Mạc Khải Liêm vẫn đang ôm chặt cô, nếu giờ cô loa mặt ra nhưng không thoát được vòng tay anh thì sẽ rất ngại.
Em hôn anh một cái rồi anh sẽ buông.
Mạc Uyển Dư chỉ định hôn nhẹ anh một cái rồi sẽ lui ra, nhưng môi vừa chạm tới, Mạc Khải Liêm đã mạnh mẽ ngậm lấy, đưa lưỡi vào, giữ môi cô không thể chạy thoát.
Sau một hồi dây dưa, Mạc Uyển Dư không biết mình đã nằm dứoi anh từ lúc nào, hai tay còn bị anh giữ phía trên đỉnh đầu, tư thế vô cùng xấu hổ.
Rất lâu sau đó anh mới buông cô ra, mặt chôn sâu trong cổ cô, điều chỉnh nhịp thở.

Ở tư thế này, cuối cùng Mạc Uyển Dư cũng nhận ra phía dứoi, trong quần anh đang có thứ gì thức tỉnh cấn vào đùi cô.

Mặt cô bỗng đỏ ửng, nóng ran.

Hai thân nhiệt nóng bỏng ép sát vào nhau.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 66: Chương 66


Mạc Khải Liêm buông cô ra:" Em dậy trước đi.
Mạc Uyển Dư lồm cồm bò dậy, đi vào nhà tắm rửa mặt, sửa sang lại quần áo, đầu tóc.

May mà hôm nay cô mặc bộ vây này, chất liệu không dễ nhăn, nếu không chắc cô không dám ra ngoài mất.

Nhìn vào sẽ biết ngay cô vừa mới làm chuyện gì.
Mạc Uyển Dư ra khỏi nhà tắm cũng không nhìn anh một cái mà chạy luôn ra ngoài văn phòng.
Nhìn theo dáng cô khuất sau cánh cửa, Mạc Khải Liêm mới lật chăn đứng dậy, nhìn xuống cái lều phía dưới, tự mắng bản thân tự làm tự chịu thôi.
Một lúc lâu sau Mạc Khải Liêm mới ra khỏi phòng nghỉ, tóc anh vẫn còn hơi ẩm, cũng đã thay bộ đồ khác, có lẽ là đã tắm.
Sau đó lại ngồi nghiêm chỉnh trước máy tính làm việc, giống như cái ngừoi thiếu đứng đắn vừa rồi không phải là anh vậy.
Cuối tuần anh phải đi công tác khoảng ba ngày.

Em đi cùng anh nhé.
Mạc Uyển Dư lắc đầu:"Em không đi đâu, đi sẽ làm anh phân tâm, mà em cũng không làm báo cáo được.

Em ở nhà chờ anh về.
Lần nào rủ em cùng đi em cũng từ chối.
Khi nào em ra trường, em sẽ tới đây làm việc, làm thư ký đời sống cho anh, sẽ không thể từ chối nữa.
Mạc Khải Liêm nhướng mày:Thật chứ?
Đương nhiên rồi.
Mạc Khải Liêm gõ gõ bàn phím một hồi, sau đó máy in gần đó vang lên tiếng hoạt động.

Anh đi tới cầm lấy tờ giấy vừa mới in ra, đặt trước mặt cô.
Mạc Uyển Dư nhìn mấy chữ lớn ở trên đầu: Hợp đồng làm việc.
Mạc Khải Liêm: Đề phòng em sau này không vui sẽ lại đổi ý, mức lương anh để trống, em muốn điền bao nhiêu cũng được.
Mạc Uyển Dư ánh mắt tinh nghịch nhìn anh: Đãi ngộ tốt vậy sao?
Mạc Khải Liêm: Đến ông chủ cũng là của em rồi, chút này có là gì?
Mạc Uyển Dư ký tên lên tờ giấy, lại nhìn vị trí để mức lương, cô suy nghĩ rồi đặt bút, không ghi một con số mà ghi là một đời của Mạc Khải Liêm.
Viết xong cô giơ tờ giấy tới trước mặt anh:" Ông chủ có hài lòng không?"
Mạc Khải Liêm hôn một cái lên môi cô:" Vô cùng hài lòng.
Sau đó cầm tờ giấy đó cất vào két bảo hiểm của mình.

Mạc Uyển Dư:" Có máy sấy không, em giúp anh sấy tóc.
Mạc Khải Liêm: Trong phòng nghỉ hình như có, anh chưa dùng bao giờ.
Mạc Uyển Dư đi vào tìm được một chiếc máy sấy nhìn còn rất mới.

Cô mang tới đứng phía sau Mạc Khải Liêm, cắm máy giúp anh sấy tóc.
Ngón tay mảnh khảnh thon dài luồn vào từng nếp tóc v**t v*, Mạc Khải Liêm thấy buồn buồn.

Anh xoay ghế lại, để Mạc Uyển Dư đứng g*** h** ch*n anh sấy tóc, còn anh vòng tay qua eo cô ôm chặt, giống như đứa trẻ con đang làm nũng vậy.
Mạc Uyển Dư tắt máy sấy, lại sờ sờ một lượt:Khô rồi, anh buông ra nào, em phải đi cất máy sấy.
Mạc Khải Liêm:Em hôn anh một cái rồi anh buông.
Mạc Uyển Dư cúi xuống hôn nhẹ một cái lên môi anh, lần này anh không xấu xa mà hôn cô như mọi lần nữa, được cô hôn thì ngoan ngoãn buông tay ra.
Cất xong máy sấy, cô đi tới ngồi trước máy tính của mình:Anh giúp em xem đoạn này đi, em không hiểu lắm.
Mạc Khải Liêm đi tới, kéo Mạc Uyển Dư đứng dậy, còn anh thì ngồi xuống chiếc ghế của cô.

Sau đó anh kéo cô ngồi lên đùi mình, nhưng vẫn có thể nhìn được màn hình máy tính.
Đoạn này phải sửa như này..
Mạc Khải Liêm ở đằng sau chỉ dẫn cho cô, còn Mạc Uyển Dư thao tác trên bàn phím.

Ngừoi có trình độ chỉ dạy, báo cáo của Mạc Uyển Dư hoàn thiện không ít.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 67: Chương 67


Báo cáo cũng làm được kha khá rồi, Mạc Uyển Dư không còn chỗ nào cần hỏi nữa, cô xoa xoa cổ tay rồi quay lại vòng tay qua cổ Mạc Khải Liêm.
Khi nào đến đoạn không hiểu em sẽ hỏi anh tiếp.

Anh đi làm việc đi.
Mạc Khải Liêm: Không làm nữa, cũng sắp tới giờ tan làm, hôm nay về sớm, anh dẫn em ra ngoài thay đổi không khí.
Mạc Khải Liêm tự lái xe, đưa cô tới một khu nghỉ dưỡng ở khá xa trung tâm thành phố.
Khung cảnh ở đây rất đẹp, không khí trong lành, khu nghỉ dưỡng trang trí theo phong cách thiên nhiên tự nhiên, đặc biệt dễ chịu, rất thích hợp tới đây nghỉ ngơi và tìm cảm hứng.
Chỗ này đẹp quá, tiệc thật, em không mang theo máy ảnh, chỉ có thể chụp bằng điện thoại.
Mạc Khải Liêm:"Đây là nơi đầu tiên anh gây dựng lên khi quyết định sẽ về nước phát triển.

Lần đầu tiên nhìn thấy mảnh đất này anh đã rất có linh cảm.
Không phải anh định rủ em đi ngâm suối nước nóng đấy chứ, trong truyện lần nào nam chính cũng rủ nữ chính đi ngâm suối nước nóng là cũng không kiềm chế được bản năng của mình.
Mạc Khải Liêm nheo mắt nguy hiểm nhìn cô:Anh không cần phải học theo những tên không có thật đó cũng có thể chiếm được em.

Nhưng nếu em muốn anh vẫn có thể chiều theo.

Em không cần.
Mạc Uyển Dư bỏ lại anh, nhanh chân bước về phía trước.

Mạc Khải Liêm chỉ cần vài bước đã có thể đuổi theo, cầm lấy bàn tay nhỏ của cô.
Dẫn em đi ăn đồ ngon trước.
Mạc Khải Liêm dắt cô đi qua vài nơi, lại giải thích cho cô tại sao lại bày trí như vậy.

Sau một hồi, anh dẫn cô đi bộ tới thôn nhỏ cạnh đó.

Đây cũng là khu du lịch nên hàng quán mọc lên khá nhiều.
Mạc Khải Liêm dẫn cô vào một quán ăn có vẻ hơi nhỏ nhưng nhìn rất sạch sẽ.

Quán ăn nhỏ không có thực đơn nhưng Mạc Khải Liêm trước đó đã từng tới đây, biết mấy món đặc biệt ngon của quán nên đã gọi ra.
Mấy món này anh đã ăn qua, đặc biệt ngon, đảm bảo em sẽ thích.

Từ khi cùng ăn cơm với anh, Mạc Uyển Dư đã nhiều lên không ít thịt, da dẻ ngày càng hồng hào, căng tràn sức sống hơn, Mạc Khải Liêm khá hài lòng.

Ăn uống xong, Mạc Uyển Dư không muốn lãng phí không khí trong lành này, nên Mạc Khải Liêm dẫn cô đi dạo ngắm khung cảnh xung quanh.
Khải Liêm, chân em mỏi quá.
Hôm nay cô chỉ đi đôi dép ba phân, nhưng dù sao đi bộ nhiều cũng sẽ mỏi.

Cô chỉ định bảo anh tìm một chỗ ngồi nghỉ một chút thôi.

Nào ngờ Mạc Khải Liêm đi tới phía trước cô, khom lưng xuống
Lên đi, anh cõng em.
Mạc Uyển Dư vui vẻ nằm lên tấm lưng rộng, hai tay ôm lấy cổ anh, mặt dán vào má anh.
Cô nhớ ra trước đó anh vẫn luôn trêu chọc cô, bây giờ cô đã có cơ hội đáp trả rồi.

Nghĩ là làm, Mạc Uyển Dư há miệng cắn lên vành tai anh, thấy anh kinh ngạc đến quên cả bước chân, cả ngừoi cứng đờ đứnh đó.
Mạc Uyển Dư hả hê lắm, lại cắn thêm một cái ở cần cổ anh, lực cắn của cô chẳng khác nào muỗi chích làm cổ anh tê ngứa.

Anh khàn giọng cảnh cáo
Đinh Mộc.
Trêu chọc được anh, tâm trạng của cô càng phấn khích hơn: Trước đây anh bắt nạt em không biết bao nhiêu lần rồi, đáng đời anh.
Mạc Khải Liêm thở dài bật lực với cô gái cô mình, giọng anh đã khàn hơn cả vừa nãy:
Ngoan, em muốn dạy dỗ anh thế nào cũng được, nhưng đợi về phòng đã được không.
Hiện tại đang ở bên ngoài, cô cứ trêu chọc như vậy khiến anh nhẫn nhịn rất khó khăn.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 68: Chương 68


Mạc Khải Liêm cõng cô về tới khu nghỉ dưỡng thì gặp một nhóm ngừoi.
Mạc Khải Liêm, cậu cũng ở đây sao?
Nhóm người này đều quen biết Mạc Khải Liêm, trong quan hệ làm ăn có liên quan tới nhau, vẫn là nên giữ quan hệ tốt.
Mạc Khải Liêm: Mọi ngừoi tới cũng không nói với tôi một tiếng, tôi sẽ dặn dò nhân viên dùng đãi ngộ tốt nhất.
Một ngừoi lên tiếng😀ịch vụ chỗ cậu bình thường cũng tốt lâm rồi, không cần phiền phức vậy.
Một người khác lại tiếp lời: Đây là em dâu sao?
Mạc Uyển Dư đã giãy muốn xuống mấy lần nhưng Mạc Khải Liêm giữ chặt cô không cho xuống, cô xấu hổ gằn bên tai anh
Anh không để em xuống em sẽ không để ý tới anh trong một tuần.
Mạc Khải Liêm đặt cô xuống, cô nhìn mọi người chào.
Em dâu tên gì vậy?
Gọi em là Đinh Mộc.
Buổi tối bọn tôi tổ chức tiệc nướng bên bãi cỏ, cậu đưa em dâu cùng tới tham gia.

Em dâu tới góp vui cùng tụi anh nhé.
Mạc Uyển Dư gật đầu: Được ạ.
Mạc Khải Liêm nhìn cô, cô có hứng thú ăn uống, anh sẽ không ngăn cản.
Anh gọi người mở một căn phòng, Mạc Uyển Dư mệt mỏi nằm vật ra giường, anh cũng ngồi xuống mép giường nhìn cô.
Em ở trên lưng anh suốt đoạn đường, vậy mà vẫn mệt sao.
Lúc nãy em ăn cũng hơi no rồi, chút nữa sao có thể ăn nhiều thịt nướng được chứ.

Buổi tối không nên ăn quá no.
Nhưng em thích thịt nướng mà.
Lần sau tới anh sẽ nướng cho em ăn tiếp.
Phục vụ gõ cửa phòng đưa quần áo mà Mạc Khải Liêm dặn chuẩn bị, hai ngừoi lần lượt tắm táp rồi dắt tay nhau tới khu bãi cỏ.
Mọi người đã tụ tập đông đúc, hai ngừoi tới làm không khí càng nhộn nhịp.

Mạc Khải Liêm lấy cho cô cốc nước hoa quả rồi để cô ngồi đó, còn anh tới nướng đồ cho cô.
Một cô gái thấy cô ngồi một mình, cầm đĩa hoa quả đi tới ngồi bên cạnh, đặt đĩa hoa quả lên bàn.
Em gái, ăn hoa quả đi.

Thịt nướng chắc phải mất một lúc nữa mới chín.

Mạc Uyển Dư nhận lấy chiếc dĩa:Cảm ơn chị.
Em tên Đinh Mộc à, hai người đến với nhau lâu chưa?
Cũng mới thôi.
Nhìn em có lẽ còn nhỏ tuổi?
Em hai mươi mốt tuổi.
Oh my god.
Người phụ nữ kia kinh ngạc:Tên Khải Liêm này cũng thật giỏi, có thể lừa được cô gái trẻ trung xinh đẹp như em.

Yêu một ngừoi lớn hơn mình nhiều tuổi như vậy, em có thấy khó khăn không.

Đôi khi còn phải ép mình trường thành để có cùng tiếng nói với họ.
Mạc Uyển Dư lắc đầu: Không có, anh ấy rất chiều chuộng em.

Ở bên cạnh anh ấy em thấy rất thoải mái.
Ngừoi phụ nữ bật cười: Đúng vậy, ở bên cạnh ngừoi yêu mình thật lòng, con gái mãi mãi không cần trưởng thành.
Mạc Uyển Dư thấy đúng là như vậy, Mạc Khải Liêm luôn chiều chuộng, dung túng cho mọi thói hư tật xấu của cô, chăm sóc cô giống như con gái vậy.

Nếu không yêu thật lòng, sao có thể làm được tới mức ý.
Người phụ nữ thấy Mạc Uyển Dư mắt sáng ngời nhìn về phía Mạc Khải Liêm, cô ấy bật cừoi
Nhìn em kìa, cả mặt đều hiện lên chữ tôi đang hạnh phúc trên mặt.
Mạc Uyển Dư ngại ngùng thu lại ánh mắt.

Mạc Khải Liêm bê một đĩa đồ nướng tới hỏi
Hai người đang nói chuyện gì vậy?
Ngừoi phụ nữa kia: Tôi đang xem người phụ nữ đang yêu sẽ có dáng vẻ như nào, giờ thì tôi biết rồi.
Em gái, lần sau chúng ta lại nói chuyện tiếp, chị không làm phiền hai người nữa.
Mạc Khải Liêm ngồi xuống bên cạnh cô, cầm một xiên đưa tới trước miệng cô, Mạc Uyển Dư rất tự nhiên mà cắn một miếng
Ngon lắm ạ.
Mạc Khải Liêm nói bên tai cô: Em đang yêu sao?
Đúng vậy, đang yêu anh đó.
Anh cũng yêu em.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 69: Chương 69


Mạc Uyên Dư thoả mãn ăn xiên nướng, Mạc Khải Liêm bên cạnh nhìn cô không biết chán, còn xoa xoa đầu cô.
Trong nhóm ngừoi có ngừoi đang hợp tác dự án cùng Mạc Khải Liêm, vậy nên gọi anh qua bàn chút chuyện.

Mạc Uyển Dư nhàm chán ngồi một mình ăn xiên.
Trên bàn còn bày cả bia rượu, nhân lúc Mạc Khải Liêm không ở đây, cô với lấy một chai rượu nhìn rất bắt mắt, trước đây cô chưa từng nhìn thấy, mùi vị khá ngon.
Vậy nên khi Mạc Khải Liêm quay ra nhìn thì đang thấy Mạc Uyển Dư uống mất nửa chai rượu.

Anh vội vàng kết thúc câu chuyện với ngừoi kia, đi tới cạnh cô
Nhân lúc không có anh lại trộm uống rượu, em giỏi quá nhỉ?
Mạc Uyển Dư:" Rượu này ngon lắm, không cay chút nào cả.
Em có biết rượu này rất mạnh không hả, không biết nó là gì cũng dám uống bậy bạ, nó sẽ ngấm vào từ từ, anh cũng chưa từng uống nhiều như vậy.

Em thì giỏi rồi, mới một lúc đã uống nửa chai.
Nghe anh nói em mới bắt đầu thấy hơi choáng rồi, ôm em đi.

Thật ra rượu cũng không mạnh như Mạc Khải Liêm nói, anh chỉ muốn doạ dẫm cô để lần sau cô không uống nữa thôi.
Ôm đi mà.-Giọng điệu nũng nịu của cô làm cả ngừoi Mạc Khải Liêm ngứa ngáy.
Chờ anh một chút.
Anh đi tới chỗ mấy ngừoi kia, nói muốn đưa cô về nghỉ ngơi, bọn họ đều hiểu, nói buổi khác sẽ tụ tập.
Em đi được không?-Mạc Khải Liêm cầm hai tay cô kéo lên.
Mạc Uyển Dư chỉ có chút choáng váng chứ không hề say:"Không đi được, anh cõng em đi.
Mạc Khải Liêm khom lưng trước mặt cô:"Leo lên đi.
Mạc Uyển Dư lấy đà nhảy lên lưng anh:"Hôm nay anh khom lưng với em những hai lần.
Em thấy vinh hạnh không?
Đương nhiên, ngừoi đàn ông độc thân hoàng kim như anh có không biết bao nhiêu người mơ ước, vậy mà lại khom lưng trước em, những cô gái kia biết sẽ ghen tị xanh mặt mất.
Anh không những có thể khom lưng, mà quỳ gối trước em cũng được nữa.

Hơi men làm đầu óc cô hoạt động chậm hơn bình thường, cô cũng chẳng suy nghĩ câu anh vừa nói nghĩa là gì.
Mạc Khải Liêm cõng cô về phòng, trên đường về thu hút rất nhiều ánh mắt của nhân viên và khách ở xung quanh, anh chẳng một chút ngại ngùng vì người trên lưng là cô gái mà anh yêu nhất.
Anh đặt cô ngồi xuống giường, muốn cởi giày giúp cô nhưng cô co chân lên tránh đi.

Đừng cởi giày của em, em còn phải đi đánh răng.
Mạc Uyển Dư hơi loạng choạng đi vào phòng tắm, một lúc sau mới ra, người đã tỉnh táo hơn không ít.

Đến lượt Mạc Khải Liêm đi vào.
Cô nhìn căn phòng chỉ có một chiếc giường, tim bỗng đập nhanh hơn.

Dù buổi trưa đã ôm nhau ngủ, nhưng giữa ban ngày, anh cũng giữ chừng mực không làm gì cô, nhưng hiện tain đã là ban đêm, mà thời điểm này con người dễ xúc động nhất.
Mạc Khải Liêm đi ra nhìn thấy cô thất thần ngồi ở mép giường
"Em không buồn ngủ sao?
Em ngồi một chút cho tan bớt hơi rượu đi.
Em chỉ ngồi vậy sẽ không có tác dụng gì đâu.
Vậy em ra ban công ngắm cảnh một chút.
Mạc Khải Liêm tranh thủ lúc cô đang ngăm cảnh mà mở điện thoại ra đọc email công việc.
Đọc hết một lượt mà Mạc Uyển Dư cũng không chịu đi vào, trời mùa thu cũng đã có chút lạnh, cô mặc như vậy đứng gió một lúc sẽ bị lạnh.
Mạc Khải Liêm đi tới ôm lấy cô từ đằng sau:"Trời lạnh hơn rồi, vào trong thôi.
Anh chỉ thuê một phòng thôi hả.

Chúng ta vẫn nên giống như lúc ở nhà, mỗi ngừoi ở một căn hộ khác nhau thì hơn.
Mạc Khải Liêm:" Không phải trưa nay khi ngủ em ôm anh rất chặt sao..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 70: Chương 70


Một cơn gió thổi qua làm Mạc Uyển Dư rùng mình:" Đi ngủ thôi.
Nói rồi cô kéo Mạc Khải Liêm vào phòng, anh sải bước tới ngồi trước giường nhìn Mạc Uyển Dư chậm chạp chưa đi tới, anh chìa tay ra nói
Tới đây nào.
Cô chậm chậm từng bước tiến lại, đặt tay vào lòng bàn tay anh, anh bất ngờ nắm chặt kéo cô về phía mình, hai người cũng ngã ra giường, cô đè ở phía trên anh.
Mạc Uyển Dư bị bất ngờ, kêu lên một tiếng, tay chân luống cuống muốn đứng dậy, lại bị anh kéo ngã trở lại:
"Em cẩn thận không đập hỏng cái đó đấy.
Ánh mắt anh sâu xa nhìn xuống phía dưới, Mạc Uyển Dư nhìn theo hướng ánh mắt anh, mặt bổng chốc đỏ bừng lên, cúi xuống giấu vào trong áo anh.
Mạc Khải Liêm kéo cô ngang với mình, ngẩng đầu bắt lấy đôi môi cô, nụ hôn triền miên dây dưa, k*ch th*ch từng tế bào trên cơ thể, hai tay cô nắm chặt lấy áo anh.
Anh vừa hôn vừa xoay người lại, đổi vị trí cho nhau, từng tấc thịt trên cơ thể ma sát tạo lên từng đợt sóng k*ch t*nh truyền tới đại não.
Tay anh trượt xuống luồn vào phía trong áo cô, chạm vào làn da ấm áp, mịn màng, từng chút m*n tr*n.

Mỗi một cái chạm lại làm Mạc Uyển Dư bất giác rùng mình.
Mạc Uyển Dư không biết đồ trên ngừoi cả hai đã biến mất từ khi nào.

Lúc hai đôi môi tách nhau ra, cánh môi sưng đỏ kiều diễm, mắt cô ướt át đầy vẻ dụ hoặc.
Dù sao đây cũng là mối tình đầu của cô, mỗi một trải nghiệm đều vô cùng mới mẻ.

Từ những đụng chạm đơn giản nhất, cho tới bây giờ hai cơ thể ôm chặt lấy nhau không một chướng ngại, Mạc Uyển Dư đều có chút mong chờ, vì đối phương là Mạc Khải Liêm.

Mạc Khải Liêm không vội vàng, mà cho cô thời gian thích ứng.

Anh h*n l*n c*n c* thon dài, ngậm hai đỉnh núi cao vút, hôn lên chiếc bụng phẳng, rồi lại m*n tr*n từng tấc da thịt trên tấm lưng ngọc của cô.
Mạc Uyển Dư ngại ngùng, mắt nhắm chặt lại, dù anh chạm tới đâu cũng có thể cảm nhận rõ ràng.

Cả cơ thể run rẩy theo từng động tác của anh.

truyện ngôn tình
Khi cô đau đớn đến rơi nước mắt vì phía dứoi bị xé rách, anh cũng khổ sở đứng im bật động ở khe hẹp đó, cô siết chặt làm anh cũng đau không kém, trán dày một lớp mồ hôi.

Mộc Mộc ngoan, một chút sẽ hết đau.
Giọng anh khàn khàn, đầy kiềm chế, anh cúi xuống tìm lấy đôi môi cô, lần nữa dây dưa tới khi đầu óc cô choáng váng, anh bất ngờ động một cái, hoàn toàn đi vào cơ thể.
Trải qua đêm này, hình tượng trước đây của anh đã hoàn toàn sụp đổ trong lòng cô.

Đêm này, không biết cô đã mắng anh là lưu manh, đồ xấu xa không biết bao nhiêu lần.

Nhưng anh chỉ cười nham hiểm mà tăng sức lực ở eo làm cô gần như không thể tiếp nhận được.
Mạc Khải Liêm sau hơn ba chục năm mới nếm qua mùi vị của ăn mặn, hiện giờ cả cơ thể tỉnh táo đến bất thường.

Cơ thể cô quá mềm mại, yếu ớt, vậy nên anh đành đè nén h*m m**n muốn tiếp tục của mình, lo cô sẽ bị thương.
Anh sẽ không nói chô cô biết, khi anh mới trở về, nhìn thấy cô đã trưởng thành, từng đường nét đều toát lên vẻ quyến rũ, không còn là cô bé ngây thơ như ngày nào.
Đêm đó, lần đầu tiên trong cuộc đời anh mơ thấy mộng xuân, trong mơ người con gái anh tâm niệm bao nhiêu năm ở dứoi thân anh không ngừng gọi tên anh.
Mạc Khải Liêm hôn lên đôi mắt còn vương lại chút nước mắt.

Ngừoi con gái này, đã luôn độc chiếm tim anh trong bao nhiêu năm.

Dù là trước đó hay bây giờ, anh biết, anh vẫn luôn yêu cô..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 71: Chương 71


Buổi sáng hôm sau hai ngừoi cùng trở lại công ty, Mạc Uyển Dư cố tỏ ra vẻ tự nhiên nhất, nhưng từ khi thức dậy, cô chưa từng nhìn vào mắt anh.
Mạc Khải Liêm dừng xe ven đường, mua bánh bao và sữa ngô cho cô.

Cô nhận lấy mà cũng không nhìn anh lấy một cái.
Mạc Khải Liêm:" Cho anh một miếng nào.
Mạc Uyển Dư nhìn nhìn cái bánh bao, cuối cùng vẫn đưa đến trước miệng anh.

Anh nhìn cô bao nhiêu cũng thấy không đủ.
Đến công ty, cô cũng chẳng có sức để làm báo cáo nữa:
Em đi ngủ đây.
Cô vào phòng ngủ của anh ôm chăn ngủ tiếp, anh đi theo sau, ngồi dựa vào đầu giường xoa xoa mặt cô.
Vẫn còn đau sao?
Mạc Uyển Dư đánh vào cái tay anh một cái, xoay mặt sang hướng khác: Hết đau rồi.
Anh cười nhẹ, cúi xuống hôn vào má cô một cái: Em ngủ một chút đi, anh phải đi làm việc rồi.
Mạc Uyển Dư gật gật đầu, kéo chăn chùm qua mặt.
Buổi trưa anh cũng không ở văn phòng cùng cô ăn cơm, mà chỉ có trợ lý đưa cơm tới.

Mạc Uyển Dư chán nản ăn một hai miếng rồi để đó.
Mạc Khải Liêm vừa kết thúc cuộc họp quan trọng, quay lại vẫn thấy khay cơm gần như chưa động gì trên bàn.
Không có anh, em lại ăn uống không đàng hoàng sao?

Mạc Uyển Dư: Anh về rồi, em phần cơm anh đó, anh tới ăn đi.
Mạc Khải Liêm:Em thấy anh ngốc lắm hả.

Trợ lý đi chuẩn bị cho anh rồi, tới đây nào.
Mạc Uyển Dư đi tới ngồi cạnh anh, định cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm.

Anh đưa tay lấy mất đũa trong tay cô.
Để anh ăn phần này, chút nữa em ăn phần mới đi.
Cũng như nhau thôi mà, em cũng đang ăn dở rồi.
Đồ ăn bị nguội rồi, em ăn dễ đau bụng.

Anh da dày thịt béo sẽ không bị sao hết.
Mạc Uyển Dư mỉm cừoi dịu dàng, ôm lấy cánh tay anh, dựa đầu lên bờ vai vững chãi của anh.

Ngày mai phải đi công tác, hôm nay anh cũng không tăng ca nữa, mà về sớm nấu đồ ăn ngon cho cô.

Ăn xong cô lại hăng hái xung phong xếp đồ cho anh.
Mạc Khải Liêm nhìn cô gái đã không còn rụt rè như lần trước nữa, nhắc nhở cô:
Lần này em có thể sắp xếp đầy đủ cho anh rồi chứ.
Em xem qua rồi, không còn thiếu gì mà.

Em quên quần trong rồi.
Việc thân mất nhất cũng đã làm, nhưng da mặt cô mỏng, dù sao cũng không thể cứ thẳng thắn nói ra miệng như anh.
Cô đuổi anh ra:Anh đi ra ngoài đi, em xếp xong sẽ ra sau.
Mạc Khải Liêm biết cô vẫn còn xấu hổ nên không ở lại trêu cô nữa.
Cô sắp xếp xong thì chạy ngay về căn hộ của mình, giờ này cô cần phải làm gì đó để hạ nhiệt.

Vậy nên sau đó cô ở trong phòng tắm ngâm gần một tiếng đồng hồ.
Khi ra ngoài lại bắt gặp ngay Mạc Khải Liêm đang ung dung ngồi trên sofa nhà cô nghịch điện thoại.
Sao anh lại sang đây rồi?
Mấy ngày tới không gặp, anh muốn ở cùng em nhiều hơn một chút.
Anh với lấy điều khiển TV, bật bừa một kênh nào đó, tiếng động truyền ra làm căn nhà không còn yên tĩnh nữa.
Mạc Uyển Dư đi tới, anh kéo cô ngồi trên đùi mình.

Cô thấy cảnh này hình như rất quen thuộc.

Quả nhiên, sau đó anh lại ở sau lưng tiếp tục g*m c*n cổ cô.
Tối nay anh ngủ bên này nhé.-Giọng Mạc Khải Liêm trầm thấp truyền vào tai cô.
Nhà anh ở ngay đối diện, ngủ ở đây hay bên đó khác gì nhau chứ.
Nhưng bên đó không có em.

Anh muốn ôm em ngủ thôi.
Sáng mai còn phải bay đường dài, vậy nên Mạc Khải Liêm thật sự rất thành thật, chỉ ôm cô ngủ một đêm.
Sáng sớm, anh nhẹ nhàng nhâng đầu cô đang gối trên cánh tay anh.

Sau đó trở về căn hộ của mình làm bữa sáng cho cô, sau đó mới tắm táp, thay đồ rồi kéo vali ra khỏi nhà.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 72: Chương 72


Mạc Khải Liêm không ở nhà, cô cũng thấy nhà cửa quá trống trải, vậy nên quyết định cầm theo laptop sang nhà Lạc Phi Phi cùng làm báo cáo.
Lạc Phi Phi vừa đi vừa ngáp, tay kéo lại vạt áo choàng ngủ tới mở cửa
Mạc Uyển Dư:Tối qua cậu lại quẩy tới mấy giờ mới về vậy?
Lạc Phi Phi:Hơn ba giờ tớ mới về đến phòng, mệt chết mất.
Nhà còn mỳ gói không, tớ đi nấu giúp cậu bát mỳ, nhìn cậu sắp thành xác sống tới nơi rồi.
Lạc Phi Phi gật đầu như giã tỏi: Còn còn, bụng tớ khó chịu muốn chết.

Mộc Mộc bé nhỏ, yêu cậu quá đi mất.
Nói xong còn ôm cô lấy một cái, cô cười cười ghét bỏ, đẩy cô bạn ra rồi đi vào bếp.
Đã lâu không được ăn mỳ mà Mạc Uyển Dư nấu, Lạc Phi Phi gắp một gắp lớn đưa vào miệng.

Mạc Uyển Dư nhìn cô bạn ăn say mê, khoanh tay để lên bàn, nhìn Lạc Phi Phi với ánh mắt mong chờ:
Phi Phi, nói với cậu chuyện này.
Lạc Phi Phi cũng không ngẩng đầu lên, miệng vẫn đầy mỳ ừ một tiếng.
Mạc Uyển Dư:Tớ hẹn hò rôi.
Khụ...khụ...- Lạc Phi Phi bị sặc, mặt đỏ lên, mắt ngấn nước, Mạc Uyển Dư vội rót cốc nước đưa cho cô.
Một lúc sau mới thấy khá hơn:Cậu lại lén lút có bạn trai sau lưng tớ, nói xem, cậu bị tên đàn ông nào lừa rồi hả.

Cậu phải để tớ đánh giá trước đã chứ.
Mạc Uyển Dư:Nhân phẩm ngừoi đó cực kỳ tốt, lại không có tật xấu gì cả.

Trước tới giờ đây là lần đầu tiên tớ rung động, tớ cực kỳ thích anh ấy.
Lạc Phi Phi nhìn cô với ánh mắt ghét bỏ: Cậu muốn tỏ tình thì về nói với vị kia nhà cậu, đừng làm tớ buồn nôn, tớ còn phải ăn mỳ.

Rốt cuộc tên đó là ai?
Lạc Phi Phi lại tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ ăn uống, Mạc Uyển Dư chậm rãi nói:
Là Mạc Khải Liêm.
Hay lắm, Lạc Phi Phi ăn một bát mỳ mà đã sặc tới lần thứ hai, lần này còn nghiêm trọng hơn lần trước, đã ho một lúc lâu mới dần bình thường lại.

Lạc Phi Phi: Cậu đúng là quá cao tay, vậy mà có thể câu được ngừoi đàn ông hoàn mỹ như ông chú nhỏ đó.
Mạc Uyển Dư:Anh ấy cũng chỉ là ngừoi bình thường thôi.
Nhưng người nhà cậu thì sao, cậu đã nghĩ mọi ngừoi sẽ có phản ứng như thế nào chưa?
Tớ cũng không biết, cậu là ngừoi đầu tiên mà tớ kể.

Tớ chỉ lo ngừoi nhà sẽ phản đối.

Dù sao họ cũng có ơn cưu mang tớ rất nhiều năm nay.

Tớ thấy có lỗi quá.
Lạc Phi Phi an ủi cô: Nếu có chuyện gì xảy ra, cậu cứ trốn sau lưng ông chú kia, ngừoi đó có khả năng che chắn tất cả tai ương cho cậu.

Mộc Mộc, cậu chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Cảm ơn cậu.
Ôi trời, cậu còn khách sáo với tớ nữa.

Đợi tớ thay đồ, cậu cũng đừng làm báo cáo nữa.

Hôm nay chúng ta đi mua sắm, một ngày đẹp như vậy không nên ảo não ở trong nhà.
Lạc Phi Phi đi vào phòng rồi, Mạc Uyển Dư lấy điện thoại nhắn tin cho Mạc Khải Liêm.

Lần này anh đi công tác ở thành phố khác, đã sớm xuống máy bay.
[Hôm nay em đi dạo phố cùng Lạc Phi Phi]
[Ừm, thẻ của anh đưa em chưa từng dùng lần nào]
Dù hiện tại không nhìn thấy mặt anh, nhưng qua giọng điệu, cô cũng tưởng tượng được gương mặt đầy oán trách của anh, cô cười vui vẻ
[Hôm nay em sẽ chỉ dùng thẻ của anh, nuôi em tốn lắm, anh phải vất vả kiếm tiền đó]
[Tiền của anh đủ để em tiêu cả đời cũng không hết.

Anh kiếm tiền là để cho em xài, nếu em không dùng anh sẽ cảm thấy bản thân rất thất bại]
[Được rồi, hôm nay em sẽ dùng mà]
[Không phải hôm nay, mà cả sau này tất cả chi tiêu của em để anh chịu trách nhiệm]
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 73: Chương 73


Chuyến công tác có chuyện phát sinh, vậy nên Mạc Khải Liêm phải ở lại thêm vài ngày.
Mạc Uyển Dư chán nản nằm bò ở trên ghế sofa.

Anh đang bận, cũng chỉ gửi cho cô một tin nhắn sau đó lại bận rộn với những cuộc họp.
Điện thoại trên bàn rung lên, là số của một ngừoi họ hàng xa.

Dù ông bà Đinh không chấp nhận cô, nhưng Mạc Uyển Dư vẫn luôn liên lạc với một người họ hàng ở gần nhà ông bà Đinh.

Hàng tháng cô gửi chút tiền, nhờ ngừoi kia chăm sóc ông bà giúp cô.
Hôm nay tự dưng liên lạc bất ngờ, Mạc Uyển Dư cảm thấy trong lòng bất an, cảm giác không tốt này làm cô ấn mãi mới ấn được nút nghe.
Chú Đinh, có chuyện gì vậy ạ?
Mộc Mộc, ông bà cháu xảy ra chuyện rồi, cháu về ngay đi.
Một tiếng nổ ầm ầm trong đầu, cô vội thay quần áo, cầm túi xách xuống vẫy một chiếc taxi.

Báo địa chỉ xong cô giục tài xế:
"Chú à, có thể lái nhanh chút nữa không, cháu thật sụ gấp lắm.
Tôi lái như vậy là hết tốc độ cho phép rồi, nơi cháu muốn tới cũng phải mất mấy tiếng lái xe, bình thường thôi sẽ không nhận đâu.

Chú cứ lái nhanh nhất có thể đi, cháu sẽ trả thêm cho chú, cháu thật sự gấp lắm.
Được rồi, tôi sẽ tìm đường gần nhất cho cháu.
Lúc này cô mới gọi lại cho người gọi là chú Đinh kia:" Rốt cuộc ông bà cháu có chuyện gì, họ bây giờ đang ở đâu.
Hai ngừoi đã được mọi ngừoi đưa về nhà rồi, cháu về sẽ biết.
Sự thấp thỏm trong lòng càng dâng lên.

Khi cô chạy tới cổng nhà, đã thấy rất nhiều người từ trong nhà ra ngoài sân.

Cánh cổng này Mạc Uyển Dư đã mơ ước được bước qua bao nhiêu lần, nhưng cô lại không thể tưởng tượng được, sau bao nhiêu năm, khi cô lại lần nữa đi qua lại là để nhận tin dữ của ông bà nội.

Chú Đinh thấy cô về tới thì quệt nước mắt đi tới
Chú Đinh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Mộc Mộc cháu về rồi, xin lỗi chú không chăm sóc tốt cho ông bà cụ giúp cháu rồi.
Bao nhiêu năm nay chú giúp cháu rất nhiều rồi, chú đừng tự trách bản thân mình nữa.

Chuyện này là sao vậy?
Ông cụ bị bệnh một thời gian rồi nhưng không cho ai biết, bà cụ vẫn một mình chăm sóc.

Đến hôm nay thì không chống đỡ được nữa.

Bà cụ đau lòng nên đã uống thuốc chuột đi theo ông cụ rồi.
Mạc Uyển Dư không đứng vững nữa, ngã ngồi xuống mặt đất, từng hàng nước mắt nóng hổi cứ thế trào ra ngoài.
Mấy cô bác tới đỡ Mạc Uyển Dư dậy, đưa cô vào trong nhà.

Ngừoi dân trong thị trấn chất phác, vẫn luôn giúp đỡ lẫn nhau.

Lúc này Mạc Uyển Dư về tới, họ đã chuẩn bị xong di ảnh và quan tài.
Mạc Uyển Dư nhìn lên hai bức di ảnh, miệng nở nụ cười chua sót, nước mắt không ngừng rơi ra.
Sự ra đi đột nhột không hề có một dấu hiệu nào báo trước khiến người khác trở tay không kịp.

Ngay cả cơ hội gặp mặt lần cuối, hai ngừoi cũng không cho cô.

Sự chán ghét của hai ngừoi chắc cũng chỉ đến mức vậy là cùng.
Từ trong nhà ra ngoài sân, mọi người bận rộn giúp cô chuẩn bị tang lễ cho hai ông bà.

Mạc Uyển Dư thất thểu đi tới, chạm lên nắp quan tài lạnh ngắt, khóc không ra tiếng.
Một ngừoi cầm đồ tang đưa tới cho cô, Mạc Uyển Dư cũng không nhận lấy, chỉ đứng đó nhìn vào hai gương mặt già nua, không chớp mắt.

Người kia cũng không cố chấp, đặt bộ đồ ở bên cạnh rồi để không gian cho cô một mình, ổn định lại cảm xúc.
 
Back
Top Bottom