Ngôn Tình Người Đặc Biệt Trong Tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 40: Chương 40


Một ngày làm việc ảm đạm cuối cùng cũng kết thúc, Mạc Uyển Dư thấy hơi đói bụng, buổi sáng đã không ăn uống đàng hoàng, bữa trưa cũng lại không ăn.
Mạc Khải Liêm không ở nhà trông chừng cô, vậy nên Mạc Uyển Dư quyết định buông thả bản thân một lần.
Mạc Uyển Dư gật đầu quyết tâm với suy nghĩ của mình.

Mà sự quyết tâm đó của cô chính là trước khi trở về cô sẽ đi mua gà rán và bia.
Không có ai quản cô, vậy thì cô hôm nay sẽ uống hết mình luôn.

Nói là làm, cô đặt mua hẳn một suất gà lớn cùng chục lon bia, hài lòng xách về nhà.
Tắm táp sạch sẽ, mặc một bộ đồ thoải mái rồi hào hứng bày bữa tiệc của mình ra bàn.

Còn chưa kịp mở bia thì điện thoại của Mạc Khải Liêm gọi về
Chú nhỏ?
Tại sao buổi trưa không ăn cơm?
Mạc Uyển Dư chột dạ, đành mở chế độ nịnh hót cho qua chuyện: Chắc tại nhớ chú đấy ạ.
Mạc Khải Liêm không đoán được câu nói đó của cô có bao nhiêu phần thật lòng, nhưng lại không ngăn được anh có cảm giác thoả mãn.
Không được có lần sau.
Vâng, cháu hứa ạ.
Tối nay em ăn gì?

Cháu đã mua gà rán rồi ạ.- Cô nhìn mấy lon bia, tự động bỏ qua không nhắc tới.
Nhưng Mạc Khải Liêm lại rất hiểu cô: Những đồ ăn đó nên hạn chế ăn thôi.

Thêm cả bia nữa cũng đừng uống nhiều.
Mạc Uyển Dư giật mình nhìn ngó xung quanh chú nhỏ hẳn là sẽ không lắp camera trong nhà cô để giám sát cô đó chứ.

Nghĩ xong lại lắc đầu chú nhỏ còn chưa từng bước chân vào căn hộ của cô, mà chú cũng không phải người như thế.
Cháu không hề uống bia rựou mà.

Nói rồi lại tự gật đầu đồng ý với bản thân, đúng là cho đến giờ này cô thật sự chưa uống, còn chút nữa là việc của chút nữa.
Tốt nhất là như vậy.

Chú cũng đã sắp xếp người sắc thuốc, trong khoảng thời gian này cháu chuyển sang uống buổi trưa đi.

Buổi trưa không được nhịn đói nữa, phải ăn cơm để còn uống thuốc.

Chú sẽ kiểm tra thường xuyên đó.
Vâng.

Cuộc gọi kết thúc, Mạc Uyển Dư lại càng thấy trống trải hơn.

Dứt khoát bật một lon bia, tu nửa lon mới thấy đỡ hơn, sau đó liên hoan bữa tiệc gà rán của mình.
Có chút men vào trong ngừoi, một đêm này Mạc Uyển Dư không còn mộng mị nữa, ngủ một giấc tới tận khi chuông báo thức kêu mới tỉnh lại.
Bình thường chuông báo thức giờ này là để Mạc Uyển Dư dậy sớm, kịp sang căn hộ đối diện ăn sáng rồi đi làm.

Nhưng hôm nay căn hộ đối diện không có người làm bữa sáng cho cô nữa.
Dù sao giờ cũng không ngủ được nữa, Mạc Uyển Dư quyết định dậy luôn.

Khoảng thời gian này đã quen ăn cơm ở nhà, cô cũng không muốn ra ngoài ăn nữa.
Trong nhà cô từ lâu đã chẳng còn đồ có thể nấu nướng.

Vậy nên cô đành đi tới căn hộ đối diện tìm xem, cũng may vẫn còn có mỳ gói và thịt để đông lạnh.

Mà mỳ gói là món duy nhất cô có thể làm, cũng khá ngon.
Bận rộn trong bếp một lúc cũng đã nấu xong bát mỳ, cô còn cất công sắp xế một hồi, sau khi thấy ưng ý liền lấy điện thoại ra chụp một cái ảnh, sau đó gửi cho Mạc Khải Liêm
[Sáng nay cháu đã rất tự giác, nên được thưởng gì không ạ]
Mạc Khải Liêm nhắn lại ngay lập tức
[ Có tiến bộ, sẽ có thưởng, em nghĩ xem muốn tôi mang quà gì về cho em]
Sau đó còn gửi thêm một tin [ Quà không phải là thưởng]
Mạc Uyển Dư tâm trạng cũng thoải mái hơn, ăn hết sạch bát mỳ rồi dọn dẹp sạch sẽ.

Nghiêm túc đi tới công ty làm việc.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 41: Chương 41


Mạc Khải Liêm đã đi được mấy ngày, Mạc Uyển Dư vẫn thấy không quen chút nào, mà dường như mỗi ngày lại nhớ anh thêm một chút.
Mỗi ngày, Mạc Khải Liêm bận rộn với họp hành và xã giao, thời gian nghỉ ngơi cũng hạn chế, cả ngày cũng chỉ gửi được vài tin nhắn cho Mạc Uyển Dư.
Sau mấy ngày bận rộn, hôm nay Mạc Khải Liêm cũng đã được nghỉ ngơi.

Buổi tối không có xã giao, có thể về nhà nghỉ ngơi sớm.
Mạc Khải Liêm tháo mắt kính để lên bàn, ngón tay vân vê sống mũi đau nhức.

Anh gọi trợ lý tới hỏi
Gần đây có địa điểm nào ngắm cực quang đẹp nhất?
Gần đây có địa điểm nổi tiếng nhất thì là Tromso ạ.
Chút nữa tôi muốn tới, cậu sắp xếp đi.
Vâng thưa sếp.
Cực quang là một trong những thứ nổi tiếng của Nauy, có vẻ Mạc Uyển Dư rất thích thú.
Mạc Khải Liêm lần đầu tiên nghiêm túc ngắm nhìn những dải màu rực rỡ trên bầu trời.

Bình thường anh chẳng để những thứ này vào mắt, nhưng hôm nay lại thấy nó đẹp tới kỳ lạ.
Xung quanh cũng có rất nhiều người cũng tới để chiêm ngưỡng vẻ đẹp này, có ngừoi hét lên thích thú.

Nhiều đôi tình nhân còn trao nhau nụ hôn trong khung cảnh lãng mạn này.
Mạc Khải Liêm giơ điện thoại lên chụp vài bức ảnh, còn quay lại một đoạn video gửi cho Mạc Uyển Dư, nhưng không thấy cô trả lời.

Lúc này có lẽ cô vẫn chưa thức dậy.
Anh đứng bất động ngắm nhìn một lúc thật lâu rồi mới rời đi.
Đến khi về tới khách sạn mới nhận được tin trả lời của cô
[ Đẹp quá đi mất, lần sau cháu chắc chắn phải bám theo chú tới đó, cháu muốn được nhìn trực tiếp]
[ Được, lần sau sẽ đưa em tới]
Mạc Uyển Dư say mê nhìn thật lâu, sau đó lưu vào trong máy.

Cô còn chọn ra một bức đẹp nhất cài làm hình nền điện thoại.
Năm nay ngày giỗ của ba mẹ cô vào thứ sáu, cô định sẽ xin nghỉ, hai ngày cuối tuần vốn được nghỉ nữa là có tận ba ngày nghỉ, cô có thể có nhiều thời gian trở về nhà.
Lần này cũng chẳng khác những lần trước là bao, ông bà vẫn cay nghiệt không cho cô bước chân qua cổng.

Mạc Uyển Dư tâm trạng nặng nề, đè nén không để cho những giọt nước mắt trào ra.

Dù ông bà không thương yêu cô, nhưng họ là những người ruột thịt còn lại duy nhất, cô không hề hận ông bà mình.
Lần này trở về, cô thấy sức khoẻ của ông nội hình như đã không còn tốt như trước nữa, giọng nói mắng chửi cô cũng không còn vang dội như mọi lần.
Mạc Uyển Dư nghẹn ngào:" Hai người không cho con vào nhà cũng được, bây giờ con đi ngay đây.

Nhưng ông bà nhớ giữ gìn sức khoẻ, hai người cũng có tuổi rồi, lại không có người trẻ khoẻ ở bên chăm sóc, chẳng may ốm đau gì cũng đều vất vả.

Lần tới con lại về thăm hai người.
Ông Đinh thở hồng hộc: Chúng tôi vẫn còn khoẻ mạnh, cô không cần rủa chúng tôi như vậy.

Cô cứ về hưởng thụ cuộc sống giàu sang của cô đi.
Nói rồi ông cụ đóng sập cửa lại.

Mạc Uyển Dư vừa lau nước mắt vừa bước chân đi.
Mấy ngày cuối tuần vẫn còn đấy, Mạc Uyển Dư cũng không có tâm trạng ra ngoài chơi, cô nhốt mình trong nhà suốt cả mấy ngày, Lạc Phi Phi rủ cô đi chơi cô cũng không muốn đi.
Mạc Uyển Dư nghĩ xem mấy ngày ở nhà nên làm những gì để đầu óc không nghĩ ngợi lung tung nữa.
Cuối cùng cô đem căn hộ dọn dẹp hết qua một lượt, tới dụng cụ nhà bếp chưa một lần được dùng cô cũng mang ra cọ rửa.
Dọn xong một lượt cũng chưa hết ngày cuối tuần, Mạc Uyển Dư liền sang căn hộ đối diện tiếp tục dọn dẹp, đến một hạt bụi cũng không còn.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 42: Chương 42


Mạc Uyển Dư đã nghĩ sẽ phải chờ tận nửa tháng Mạc Khải Liêm mới về, vậy mà đến ngày thứ mười, cô đã có thể gặp anh ở công ty.
Lúc Mạc Khải Liêm mở cửa văn phòng bước vào, chỉ có Mạc Uyển Dư biết trong lòng cô trào lên bao nhiêu sự nhớ nhung.
Cô không kiềm chế được niềm vui, đến lúc tỉnh táo lại thì cô đã lao tới ôm chầm lấy Mạc Khải Liêm từ lúc nào.
Mà Mạc Khải Liêm lúc này đã đưa một tay lên xoa xoa đầu cô, tay còn lại đang bận cầm cặp lại liệu.
Mạc Uyển Dư vội vàng buông tay ra, vụng về giải thích
Bình thường ba mẹ cháu đi công tác lâu ngày về cháu cũng vậy, là do thói quen thôi ạ.
Mạc Khải Liêm nhìn cô bối rối, anh thấy vô cùng đáng yêu nhưng không lỡ trêu chọc cô nên đổi chủ đề
Mấy ngày nay em có ngoan ngoãn ăn cơm, uống thuốc không?
Mạc Uyển Dư gật đầu:" Cháu không hề bỏ một bữa nào cả.
Mạc Khải Liêm xoa đầu cô thêm một cái:"Ngoan lắm.
Sau chuyến đi dài, có thể Mạc Khải Liêm rất mệt mỏi, nhưng công việc chờ anh về xử lý vẫn còn nhiều, anh lại ngồi vào chỗ làm việc, vừa xoa xoa cổ vừa tiếp tục đọc tài liệu.
Mạc Uyển Dư nhận ra cơ thể anh không thoải mái, cô đi rót một cốc nước ấm tới để trước mặt anh.
Mạc Khải Liêm nhìn cô dịu dàng:" Cảm ơn em.
Anh muốn nhìn Mạc Uyển Dư nhiều thêm mấy cái, sau đó mới tiếp tục xử lý công việc.

Mạc Uyển Dư rảnh rỗi ngồi một bên, nhìn Mạc Khải Liêm bận rộn, nghĩ tới từ hôm nay cô không cần ăn cơm một mình nữa thì trong lòng đầy vui vẻ.
Cô tính toán xem tối nay sẽ ăn gì, anh mệt mỏi như vậy không thể để anh nấu cơm được.

Nếu ra ngoài ăn thì sẽ chọn nhà hàng nào, gọi món gì nhỉ.
Đến tận lúc tan ca cô vẫn chưa quyết định sẽ ăn gì, đành hỏi thẳng anh
Tối nay chú muốn ăn gì, món Á hay món Âu?
Mạc Khải Liêm nhìn cô rất nghiêm túc: Em có thể nấu sao?
Sao cháu nấu được chứ.

Là muốn chọn nhà hàng để ăn tối thôi mà.
Tôi muốn ăn mỳ em nấu.
Mạc Uyển Dư nghĩ nghĩ rồi cũng gật đầu: Vậy trước khi về thì rẽ qua siêu thị mua đồ trước.

Mỳ nhà chú bị cháu ăn hết rồi.
Không chỉ mỳ, mà thịt, trứng trong nhà đều đã bị cô ăn sạch, Mạc Uyển Dư nhân có hội có ngừoi xách đồ, liền mua đến mấy túi lớn.

Trước khi lên nhà, Mạc Khải Liêm lấy ra hai chiếc vali bên trong cốp xe.

Lúc anh đi chỉ mang có một chiếc mà giờ lại có tới hai.

Một chiếc còn có vẻ rất nặng.
Để cháu cầm giúp một cái.
Đồ vừa mua cũng khá nhiều, đi lên đi xuống sẽ mất thời gian, vali chỉ cần đẩy vào thang máy là được, vậy nên Mạc Khải Liêm đưa cho cô chiếc vali nhẹ.

Còn anh một tay đẩy chiếc vali nặng, một tay cầm chỗ đồ mới mua trong siêu thị.
Vừa vào nhà, Mạc Uyển Dư đã tích cực xuống bếp nấu ăn, Mạc Khải Liêm đi đường dài đã rất mệt, cô muốn nấu nhanh để anh ăn no còn sớm nghỉ ngơi.
Mạc Khải Liêm mang chiếc vali nhẹ vào trong phòng, cất đồ đạc xong xuôi thì Mạc Uyển Dư cũng đã nấu xong hai tô mỳ nóng hổi.
Ngon lắm-Anh không muốn tiết kiệm lời khen với cô.
Hôm nay có Mạc Khải Liêm cùng ăn, khẩu vị của Mạc Uyển Dư tốt hẳn lên, cô cũng ăn hết một tô mỳ to.
Ăn xong cũng không cho Mạc Khải Liêm động tay, cô giành phần rửa bát.
Lau dọn xong xuôi, cô đi ra phòng khách, vẫn thấy một chiếc vali nằm giữa căn phòng
Để cháu cất giùm chú.-Nói rồi cô định đẩy vali vào phòng ngủ.
Không cần, chiếc đó là quà cho em.
Mạc Uyển Dư:" Cả một vali nặng như vậy đều là quà ạ?"
Mạc Khải Liêm:"Ừm, nhìn thấy gì cũng muốn mua cho em.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 43: Chương 43


Mạc Uyển Dư đẩy chiếc vali về căn hộ của mình rồi mới mở ra.

Một ngăn để đầy trang phục và trang sức.

Một bên còn lại chất đầy những đặc sản của địa phương.

Hai ngăn cách biệt, đồ đạc chất đầy không một khe hở.
Mạc Uyển Dư nhấc một túi kẹo nhỏ, xé ra, cho thử một viên vào miệng, vị thơm béo lan tràn cả khoang miệng làm cô thích đến híp cả mắt vào, đặc biệt yêu thích với những món quà này.
Cuộc sống lại trở về nhịp sống trước đây, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau làm việc.

Mạc Uyển Dư cũng học được rất nhiều từ kỳ thực tập này.
Mạc Khải Liêm:"Tối nay có một bữa tiệc thương nghiệp, em hãy đi cùng tôi tới tham dự.
Mạc Uyển Dư Bình thường chú cũng dẫn phụ nữ cùng dự tiệc à?
Mạc Khải Liêm: Tôi chưa bao giờ đi chung với nữ giới.
Mạc Uyển Dư cong khoé môi: Vậy thì cháu đồng ý làm bạn nữ đi kèm đầu tiên của chú.
Mạc Khải Liêm thầm nghĩ, đầu tiên và cũng là duy nhất.

Mạc Khải Liêm không có kinh nghiệm trọng việc đưa nữ giới cùng tới dự tiệc như thế này, vậy nên anh định cứ như vậy từ công ty đi thẳng tới nơi tổ chức tiệc.
Mạc Uyển Dư phản đối: Không được, cháu không thể mặc như vậy tới được, cùng cần trang điểm, làm tóc nữa.
Mạc Khải Liêm nghiêm túc đánh giá:Em rất đẹp rồi.
Đây là lần đầu tiên Mạc Uyển Dư nghe được một câu khen ngợi từ miệng Mạc Khải Liêm, vậy nên nhất thời không biết phản ứng sao, da mặt nổi lên một tầng hồng nhạt.
Vẫn nên chọn trang phục phù hợp.
Vậy nên, ba giờ chiều, hai người cùng rời công ty tới một trung tâm thương mại.

Đây cũng là một trong những trung tâm thương mại của tập đoàn KING.
Lại là một việc lần đầu tiên cùng làm nữa.

Mạc Khải Liêm kiên nhẫn ngồi trên sofa trong một cửa hàng cao cấp nào đó, nhìn từng bộ trang phục mà Mạc Uyển Dư thử, sau đó đưa ra nhiều nhận xét rất chính xác.
Cuối cùng, Mạc Uyển Dư chọn được một chiếc váy đỏ đuôi cá cổ yếm, vừa không quá s*x* nhưng cũng tôn lên được đường cong siêu đẹp của cô.
Mạc Uyển Dư rất hài lòng với bộ váy này: Lần sau đi mua đồ cháu phải kéo chú cùng đi để đánh giá giúp cháu mới được.

Chú nhận xét chuẩn quá đi, mắt nhìn cũng tốt.

Mạc Khải Liêm: Được, lần sau lại đi cùng em.
Trang phục đã làm xong, thợ trang điểm chọn tông màu phù hợp với chiếc váy cô đang mặc.

Lại tạo kiểu tóc uống sóng tự nhiên cho cô, vừa quyến rũ vừa thành thục.
Lúc Mạc Uyển Dư bước ra, Mạc Khải Liêm còn thất thần mất mấy chục giây.
Mạc Uyển Dư: Có đẹp không ạ?
Mạc Khải Liêm: Không ai sánh bằng.
Mạc Uyển Dư lại lần nữa đỏ mặt.

Đến lúc này cô mới biết, hoá rA Mạc Khải Liêm cũng biết khen ngừoi khác.
Mạc Khải Liêm:Em còn cần làm thêm gì nữa không?
Mạc Uyển Dư: Không cần, chúng ta có thể đến bữa tiệc được rồi.
Mạc Khải Liêm: Chờ một chút, em ngồi đây nghỉ ngơi một lát, tôi có chút việc.
Nói xong Mạc Khải Liêm đi về khu vực đồ nam, nói với một nhân viên nam cái gì đó, hai ngừoi cùng quay ra nhìn cô.
Nhân viên nam đó đã hiểu ý của anh, gật đầu nói với anh gì đó rồi quay đi.

Một lúc sau trở lại với chiếc cà vạt màu đỏ rượu đưa cho anh.
Mạc Uyển Dư nhìn lại bộ váy trên ngừoi mình, lại nhìn chiếc cà vạt trên tay anh, nhìn thế nào cũng thấy là anh cố ý.
Mạc Khải Liêm thắt xong chiếc cà vạt đỏ rồi đi tới cạnh cô, chìa tay ra: Chúng ta đi thôi.
Mạc Uyển Dư nắm lấy bàn tay ấm nóng của anh, mượn sức kéo của anh đứng dậy, sau đó lại vội rút ra, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại độ ấm, còn cả chút ngứa ngáy.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 44: Chương 44


Hai ngừoi đi tới bữa tiệc thì đã có kha khá người có mặt.

Sự xuất hiện của Mạc Khải Liêm làm cho mọi người chú ý, đặc biệt là còn có cô gái xinh đẹp bên cạnh.
Mạc Khải Liêm chào hỏi cùng những người gần đó, dẫn theo Mạc Uyển Dư tới nói chuyện với mấy người.

Mặc dù đã tới công ty thực tập một thời gian, nhưng câu chuyện mà những ngừoi ở đây đang nói, cô vẫn không thể hiểu được.
Một người tò mò nhìn Mạc Uyển Dư hỏi: Sếp Mạc, quý cô đây là?
Mạc Khải Liêm nhàn nhạt trả lời: Đây là Đinh Mộc, trợ lý của tôi.
Chào cô Đinh Mộc, tôi là Tiêu Lãng, sau này có thể gặp nhau trong công việc, mong được giúp đỡ.
Mạc Uyển Dư: Trình độ của tôi còn hạn chế, không giám nói là giúp đỡ.

Tôi còn non nớt, sau này gặp trên thương trường, mong mọi người giơ cao, đánh khẽ.
Mạc Khải Liêm nhận ra được ánh mắt không mấy sạch sẽ của Tiêu Lãng, anh hơi nhíu mày, nói xin phép vơi những ngừoi ở đây rồi kéo Mạc Uyển Dư đi.
Sao vậy ạ?
Mạc Khải Liêm: Em đừng rời khỏi tôi, ở đây có không ít người tâm tư không đơn thuần đâu.
Mạc Uyển Dư hiểu từ không đơn thuần của anh là chỉ chuyện gì, cô gật đầu rồi cố ý hơi bước sát vào anh thêm một chút.
Mạc Khải Liêm để ý thấy hành động nhỏ của cô, tậm trạng rất thoải mái.

Mà phía bên kia, ánh mắt của Tiêu Lãng chưa từng rời khỏi cô.
Những người ở đây đều là tinh anh trong giới kinh doanh, chỉ có cô ù ù cạc cạc, số câu cô hiểu được chắc chỉ là mấy câu hỏi han xã giao bình thường.
Vậy nên cô chẳng dám rời khỏi Mạc Khải Liêm, suốt bữa tiệc cứ làm cái đuôi nhỏ theo sát anh.

Không phải cô không để ý thấy những ánh mắt dò xét từ người xung quanh, nhưng cô vẫn thản nhiên chẳng tỏ thái độ gì cả.
Mạc Khải Liêm không để cô uống rượu mà lấy cho cô nước trái cây, lúc đã bàn được kha khá chuyện, anh còn dẫn cô tới ăn bánh ngọt của nhà hàng này, chỗ này nổi tiếng với những bánh ngọt socola, Mạc Uyển Dư ăn tới thích thú, lại uống thêm chút nước trái cây nữa.
Hậu quả là cô mắc tiểu không chịu được, vì không muốn tách khỏi Mạc Khải Liêm mà cô đã cố nhịn được một lúc.

Nhưng giờ đến lúc không chịu được nữa rồi, cô đành phải đi tìm nhà vệ sinh thôi.

Mạc Uyển Dư giật giật vạt áo anh, thì thầm:Chú nhỏ, cháu muốn đi wc.
Ừm, đi đâu cũng nhớ phải cầm điện thoại đấy.
Vâng.
Mà từ lúc Mạc Uyển Dư đi, Mạc Khải Liêm cũng dần di chuyển tới vị trí gần lối mà cô đi nhất.

Anh mắt thỉnh thoảng lại lia về hướng đó.

Mạc Uyển Dư xả nỗi buồn xong thì cả ngừoi khoan khoái, đang rửa tay thì có hai người bước vào, cô cũng chẳng để ý lắm.
Nhưng lúc định rời đi thì hai ngừoi kia lại chặn đường cô lại.

Mạc Uyển Dư sầm mặt nhìn thẳng vào hai ngừoi đó
Có chuyện gì?
Cô làm cách nào để có thể được đứng cạnh sếp Mạc vậy, không phải là dùng có thể chứ?
Hai cô gái kia nhìn nhau cười khinh bỉ, Mạc Uyển Dư cũng không đổi sắc: Nếu có thể dùng cơ thể để đổi lấy chỗ đửng, sao hai cô không dùng, cơ thể rác quá à?
Hai ngừoi đó trợn mắt: Cô đừng tưởng có thể xuất hiện một lần bên cạnh sếp Mạc là nghĩ mình được đổi đời rồi, cô nghĩ cô có thể đấu lại chúng tôi.

Họ Đinh sao, tôi chưa từng nghe thành phố C, mà ngay cả những thành phố bên cạnh cũng không có gia tộc nhà họ Đinh nào.

Cô còn dám đối đầu với chúng tôi, ngoan ngoãn cầm tiền rồi cút đi.
Mạc Uyển Dư bật cười một cái khinh bỉ: Không thích.
Hai người kia nhìn thái độ dửng dưng của cô thì tức giận, một ngừoi định giơ tay lên tát cô.

Mạc Uyển Dư dễ dàng tóm được cánh tay đó đẩy ngã cô ả kia.

Cô ta chỉ kịp A lên một tiếng rồi ngã xuống.
Người còn lại định lao tới cũng bi cô dễ dàng tránh đi, cô ta mất đà ngã sõng soài ra phía sau.

Còn Mạc Uyển Dư ung dung rời đi.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 45: Chương 45


Trước đây cô cũng có học võ, nhưng học hành không đến nơi đến trốn, Mạc Hàn vẫn luôn cười nhạo cô, gọi là vài ba món võ mèo cào của cô.
Thế nhưng đối với những loại người như thế này, vài ba cái món võ đó cũng đủ để đối phó rồi.
Mạc Uyển Dư cô trước nay chỉ người nhà mới có thể bắt nạt, người ngoài còn chưa đến lượt.

Cô đi khỏi nhà vệ sinh mà vẫn nghe tiếnh rống của hai con mụ điên kia chửi rủa cô vọng tới.
Chuyện vừa xảy ra cũng chẳng ảnh hưởng đến tâm trạng của cô, Mạc Uyển Dư vẫn ung dung đi tới bên cạnh Mạc Khải Liêm.
Ngồi trên xe trở về, Mạc Khải Liêm nới lỏng cà vạt, lại tháo thêm cái cúc áo trên cùng mới miễn cưỡng thoải mái hơn.

Bữa tiệc kiểu này hầu như mọi người chỉ uống rựou bàn chuyện, chứ chẳng mấy khi động tới đồ ăn.
Mạc Khải Liêm hôm nay đã uống khá nhiều, có chút mệt mỏi, liền ngả đầu lên thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mạc Uyển Dư lén nhìn sang anh, đây là lần đầu tiên cô nhìn anh chăm chú ở khoảng cách gần như vậy.
Môi mỏng, lông mi đen dài, sống mũi cao vút thẳng tắp, còn cao hơn cả của cô nữa.

Nhưng bộ phận gây chú ý nhất với cô lại là yết hầu của anh, cô kiềm chế h*m m**n được chạm vào, vậy nên cô nhanh chóng quay mặt ra ngoài, nhìn ngắm khung cảnh lướt qua cửa sổ xe.
Lúc xuống xe cơ thể Mạc Khải Liêm có chút lảo đảo, Mạc Uyển Dư lập tức đưa tay ôm lấy cánh tay anh
Để cháu đỡ chú.
Có chút choáng váng nên lúc đứng Mạc Khải Liêm mới nhất thời không kịp giữ thăng bằng, chứ thật ra anh không hề say chút nào.

Nhưng được cô chủ động chăm sóc như vậy, dĩ nhiên anh sẽ không từ chối.
Mạc Uyển Dư đỡ anh vào tận phòng khách căn hộ của anh
Tối nay chú chưa ăn gì cả, đợi cháu một chút, cháu đi nấu mỳ cho chú.
Chẳng mấy chốc bát mỳ nóng hổi, thơm phức được bưng lên đặt trước mặt Mạc Khải Liêm.
Trước đó anh đã cởi áo vest và cà vạt vứt sang một bên, cổ áo cũng cởi thêm một cúc nữa.

Lúc này anh hơi cúi xuống, làm lộ ra cơ ngực rắn chắc, vừa lúc đối diện với Mạc Uyển Dư.

Cô nhuốt nước bọt quay mặt sang hướng khác.
Mạc Khải Liêm: Tối nay ở đó chán lắm hả?
Mạc Uyển Dư a lên một tiếng:" Cũng không đến nỗi ạ.

Mạc Khải Liêm:" Vậy em học hỏi được gì rồi.
Mạc Uyển Dư cười ngượng ngùng:" Thật ra cũng không hiểu lắm ạ.

Trình độ của cháu không thích hợp tham gia những bữa tiệc kiểu này.
Mạc Khải Liêm lại không thấy như vậy, ăn một đũa mỳ rồi nói tiếp: Vậy càng phải tới nhiều lần để nâng cao trình độ.

Cháu chỉ sợ cháu nói sai gì đó làm mất mặt chú thôi.
Cũng không có gì là mất mặt hay không cả.

Nhưng mà, hai người cháu gặp trong nhà vệ sinh là chuyện gì?
Mạc Uyển Dư kinh ngạc nhìn anh:Sao chú lại biết.
Sau khi em vào nhà vệ sinh không lâu thì hai ngừoi đó cũng vào theo.

Sau đó suốt bữa tiệc, còn nhìn em với ánh mắt tức giận, bộ dáng của họ còn hơi chật vật.
Mạc Uyển Dư à lên một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu:Không ngờ chú còn để ý đến phụ nữ trong bữa tiệc kỹ như vậy?
Họ nhìn em với ánh mắt xấu xa như vậy, chẳng lẽ tôi không nên trông chừng họ.
Mạc Uyển Dư ỉu xìu: Cũng không có chuyện gì lớn, họ thấy một nhân vật nhỏ bé như cháu lại được xuất hiện bên cạnh chú nên ghen ghét thôi.

Sau đó cảnh cáo cháu không được nên định đánh cháu, nhưng cháu tránh được còn tiện tay cho họ ngã sõng soài trên mặt đất nữa.
Mạc Khải Liêm lo lắng nhìn cô đánh giá:Em có bị thương ở đâu không?
Bọn họ đâu phải đối thủ của cháu.
Lần sau có chuyện thì phải báo ngay cho tôi.

Những chuyện như này em không cần tự ra tay.
Nước xa không cứu được lửa gần, cháu có khả năng tự bảo vệ mình mà.

Đang nói dở lại nhìn thấy ánh mắt không hài lòng của Mạc Khải Liêm, cô lại lý nhí sửa đổi
Lần sau chắc chắn sẽ nói với chú ạ.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 46: Chương 46


Ngày hôm sau, phía trước khu văn phòng của tầng cao nhất có một cô gái ôm bó hồng lớn đứng ngó nghiêng trước cửa thang máy.
Cô đã nhìn vào phía trong không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn không dám bước vào, đứng đây một lúc lâu cũng không bắt gặp ai xuất hiện.
Có lẽ do khẩn trương nên cô quên mất, tầng trên cùng làm việc muộn hơn so với các cô nửa tiếng.
Một lúc lâu sau trợ lý chính của Mạc Khải Liêm mới tới, bất ngờ với cô gái ôm bó hoa đứng đó.
Cô gái này cũng có chút quen biết với trợ lý, nhìn thấy anh ta thì vui như mở hội trong bụng.
Sao cô lại lên trên này.
May quá, cuối cùng cũng gặp được một người, có ngừoi gửi hoa tới công ty, người nhận là cô Đinh Mộc ạ.
Cô gái này là ngừoi dứoi quầy lễ tân.

Cô ta làm ở đây từ khi công ty thành lập chi nhánh này, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta nhận được bưu phẩm cho tầng cao nhất, vậy nên bối rối không biết nên làm thế nào.
Gửi cho cô chủ sao.

Là ai gửi đến vậy?

Cô gái lễ tân hơi bất ngờ với tiếng gọi cô chủ kia, nhưng không dám thắc mắc, chỉ trả lời
Danh thiếp ghi người gửi tên Tiêu Lãng ạ.
Trợ lý rùng mình: May là cô gặp tôi trước đấy nhé, cô biết mình vừa giữ được cơ hội việc làm lương cao này không.

Cô mang xử lý đi, sếp mà nhìn thấy thì cô xong đời rồi.
Hoa đẹp vậy bỏ đi lãng phí quá, tôi mang tới quầy lễ tân trưng bày được không.
Các cô lấy chia nhau cũng được.

Mau mang đi nhanh, đừng để sếp tới nhìn thấy.
Nói rồi anh ta cầm lấy tấm thiệp, rồi đẩy cô lễ tân vẫn còn ôm bó hoa lớn ngơ ngác vào thang máy, thầm thở phào một hơi, tí nữa thì mất một mạng.

Trợ lý liền lấy điện thoại, nhắn một tin báo cho Mạc Khải Liêm.
Mạc Uyển Dư thấy Mạc Khải Liêm đọc tin nhắn xong có vẻ không vui.

Cho tới tận khi lên tới văn phòng, anh không vào cùng cô mà đi thẳng tới văn phòng trợ lý, ở trong đó một lúc lâu mới quay lại, trong tay còn cầm một tấm thiệp.
Thấy Mạc Uyển Dư cứ nhìn chăm chú vào tấm thiệp, Mạc Khải Liêm nhướng mày, chìa tấm thiệp ra hỏi cô:
Em thích sao?
Thế mà Mạc Uyển Dư lại gật đầu: Thích ạ, nhìn rất đẹp.

Là cho cháu ạ?
Mạc Khải Liêm trầm mặt: Em nghĩ cũng đừng nghĩ.
Nói rồi anh đi thẳng về phía vị trí ngồi của mình, mở ngắn kéo, vo viên tấm thiệp rồi dứt khoát ném vào trong.
Mạc Uyển Dư nhún vai, cảm thấy hôm nay Mạc Khải Liêm có chút lạ nhưng lại không biết lạ ở điểm nào, chỉ thấy không giống bình thường lắm.
Mạc Khải Liêm biết từ trước số ngừoi theo đuổi cô không ít, anh còn giúp cô đuổi đi một ngừoi bám dai nhất, giờ lại xuất hiện một tên còn khó đối phó hơn.

Dù biết cô có thể chẳng thích người giống như tên Tiêu Lãng kia, nhưng khi trực tiếp gặp được anh lại thấy khó chịu trong lòng.
Những ngày sau đó, mỗi ngày quầy lễ tân đều nhận được một bó hồng lớn, người gửi và ngừoi nhận không hề thay đổi.

Nhưng đã có sự nhắc nhở trước của trợ lý, cô gái lễ tân không dám trực tiếp mang lên nữa mà luôn thông báo trước cho trợ lý.
Mỗi lần như vậy, trợ lý chỉ xuống lấy đi tấm thiệp, còn hoa để lại cho quầy lễ tân, vì vậy mà mấy ngày này, quầy lễ tân ngập tràn sắc hương.
Có lần Mạc Uyển Dư đi qua nhìn thấy hoa hồng rất đẹp còn tiện khen một câu, cô gái lễ tân cũng chỉ biết cười ngượng ngùng đáp lại.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 47: Chương 47


Hôm nay cũng như mọi ngày, cửa hàng hoa vẫn cho người giao hoa tới như mọi ngày, nhưng lại gặp phải tắc đường, vậy nên đã đến trễ hơn mọi hôm một tiếng.
Mạc Khải Liêm đã dặn trợ lý nếu hoa vẫn được gửi đến nữa thì cứ tự xử lý, không cần báo lại cho anh.

Vậy nên hoa hôm nay đến muộn, Mạc Khải Liêm cũng không biết.
Giao hàng vừa mang tới thì thang máy ở tầng một cũng mở ra.

Mạc Khải Liêm cùng Mạc Uyển Dư và trợ lý cùng đi ra ngoài, xe đã đợi bọn họ ở trước cửa.
Vừa đi ra tới sảnh thì tiếng ngừoi giao hàng lanh lảnh truyền vào tai bọn họ
Vẫn là hoa gửi cho cô Đinh Mộc.
Mạc Uyển Dư ngạc nhiên nhìn sang, đập vào mắt là bó hồng lớn, phong cách giống hệt hoa trước đó cô thấy ở quầy lễ tân.

Trọng điểm trong đó còn có từ vẫn mà ngừoi giao hàng vừa nói.
Mạc Uyển Dư lên tiếng:" Gửi cho tôi sao?
Ngừoi giao hàng quay sang bắt gặp gương mặt xinh đẹp của cô:" Cô là cô Đinh Mộc à? Hoa hôm nay của cô đây, xin lỗi cô, đường tắc quá nên tôi đến muộn hơn bình thường.

Từ ngày mai chắc chắn không muộn như vậy nữa ạ.

Xin phép cô.
Nói rồi ngừoi giao hàng rời đi, Mạc Uyển Dư vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra, cô hỏi cô gái lễ tân
Có nhiều hoa gửi cho tôi lắm à?
Cô gái lễ tân không biết trả lời sao, quay ra nhìn trợ lý cầu cứu.
Mạc Uyển Dư quay nhìn theo hướng lễ tân, bắt gặp gương mặt nhăn nhó của trợ lý.
Mạc Khải Liêm đi tới nắm lấy cổ tay cô kéo đi: Em thích hoa vậy sao?
Mạc Uyển Dư cừoi: Làm gì có cô gái nào không thích được tặng hoa chứ.
Mạc Khải Liêm nhướng mày: Em thích hoa hơn những món quà tôi tặng sao?
Mạc Uyển Dư lại càng cười tươi hơn: Sao có thể so sánh được chứ.
Mà cảnh Mạc Khải Liêm cầm tay cô kéo đi lại lần nữa gây lên một trận bàn tán sôi nổi trong công ty, họ đều tự giác biết ý không được chọc tới cô.
Khi ngồi yên vị trên xe rồi Mạc Uyển Dư mới hỏi anh: Ai gửi hoa đến cho cháu vậy?
Em muốn biết hắn ta để làm gì, mời cơm cảm ơn à?
Mạc Uyển Dư thấy buồn cười, trêu chọc lại: Cháu có nên làm thế không nhỉ?
Mạc Khải Liêm nhìn cô cảnh cáo : Em cứ thử xem.

Lúc này Mạc Uyển Dư mới giật mình, dường như giọng điệu của hai ngừoi không đúng, cứ như cuộc trò chuyện giữa hai ngừoi yêu đương đang giận dỗi nhau vây.
Mạc Uyển Dư thầm trấn an trong lòng mình không được nghĩ bậy, đó là chú nhỏ của cô đấy.
Mạc Uyển Dư: Cháu chỉ muốn biết là ai để lần sau có đụng mặt còn biết tránh thôi mà.
Mạc Khải Liêm: Em làm gì sai mà phải tránh, cứ thẳng thắn từ chối cậu ta là được rồi.
Mạc Uyển Dư: Vậy thì cháu càng phải biết là ai thì mới có thể từ chối chứ?
Tiêu Lãng, tên công tử ăn chơi em đã gặp trong bữa tiệc hôm trước.
À, tên mặc vest trắng phải không?
Mạc Khải Liêm liếc cô:Em cũng nhớ rõ quá nhỉ?
Mạc Uyển Dư híp mắt cười lại với anh mà không trả lời.
Mạc Khải Liêm: Hắn không phải ngừoi tốt lành gì, em tốt nhất là tránh xa hắn ra.
Mạc Uyển Dư: Cháu cũng đâu có muốn tiếp xúc mới hắn.

Nhìn hắn cháu liền nghĩ tới tắc kè hoa.
Nói rồi Mạc Uyển Dư nhớ đến gì đó: Chú nhỏ, những tấm thiệp trước đó chú ném vào ngăn bàn đều là do hắn gửi tới à?
Ừm.
Mạc Uyển Dư híp mắt: Tên đó cũng bám dai đó chứ, gửi bao nhiêu ngày nhưng không được cháu trả lời mà vẫn kiên trì tiếp.
Một ngày hắn ta gửi hoa cho bao nhiêu ngừoi, khả năng còn không nhớ có gửi hoa cho em nữa đó.
Mạc Uyển Dư lắc lắc đầu: Đúng là tên phá gia chi tử.
Mạc Khải Liêm hài lòng với biểu hiện của cô, cả người ngứa ngáy, liền đưa tay lên xoa đầu cô một cái.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 48: Chương 48


Buổi tối ăn cơm, Mạc Uyển Dư nói chuyện sắp phải quay lại trường học với Mạc Khải Liêm:
Chú nhỏ, tuần sau cháu phải quay lại trường rồi, chỉ có thể tới công ty với chú hết tuần này thôi.
Vẫn chưa khải giảng, sao phải đi sớm vậy?
Thầy chủ nhiệm của cháu nhận được một đề tài mới, thầy ấy thấy rất thích hợp với cháu, có thể để cháu dùng làm khoá luận tốt nghiệp.

Trước đó cháu đã giúp chụp ảnh nhiều lần nên được khoa ưu tiên nhiều thứ.
Vậy em nên nhận, không phải ai cũng được trao cơ hội như thế này.
Vậy là tuần tiếp theo, sau khi ăn sáng, Mạc Khải Liêm đưa cô tới trường rồi mới tới công ty làm việc.
Tiêu Lãng không biết việc cô trở về trường, vậy nên vẫn cứ gửi hoa tới.

Một tháng này vẫn luôn gửi nhưng không nhận được hồi âm nào.
Hôm nay anh ta đi tới tận toà nhà KING tìm gặp cô.

Cô gái lễ tân nhìn thấy một anh chàng đẹp trai tiến tới thì sắc mặt bối rối

Xin hỏi anh muốn tìm ai?
Tôi tìm Đinh Mộc.-Nói xong còn chỉ chỉ bó hoa bên cạnh
Hoa này là do tôi gửi tới.
Cô lễ tân hiểu ra: Anh là Tiêu Lãng? Cô Đinh Mộc đã không làm việc ở đây nữa rồi.
Sao lại không làm nữa, cô ấy đi đâu rồi.
Cô lễ tân lễ phép: Xin lỗi anh, tôi không có quyền biết những chuyện đó.
Tiêu Lãng đi về ngồi vào xe của mình, tay nắm chặt lấy tay lái, tức giận, sau đó lôi điện thoại ra gọi cho trợ lý
Cậu tìm hiểu cho tôi Đinh Mộc giờ đang ở đâu?
Anh ta đã tìm hiểu cả tháng nay nhưng cũng không lấy được phương thức liên lạc của Mạc Uyển Dư nên thấy khá bứt rứt.

Trước nay không có cô gái nào anh ta để ý mà có thể thoát được.
Nhưng anh ta không biết, vì có Mạc Khải Liêm ngáng chân nên anh ta mới không tìm được cách liên lạc nào.
Người trợ lý này cũng thật may mắn, anh ta than phiền với cô bạn gái của mình về chuyện sếp anh ta bắt anh ta tìm thông tin của Mạc Uyển Dư.

Trong bữa tiệc hôm đó sếp anh ta còn chụp lại một bức ảnh của cô.

Trợ lý mang tấm ảnh ra cho bạn gái mình xem, trùng hợp là bạn gái anh ta lại là bạn cùng trường với Mạc Uyển Dư, đã từng nhìn thấy mấy lần.
Vậy là Tiêu Lãng theo thông tin đó, tra ra được thông tin Đinh Mộc là sinh viên của đại học C.
Buổi chiều, anh ta ăn mặc bảnh bao, lái chiếc xe đắt tiền tới trước cổng đại học C.

Sau đó ôm bó hoa hồng lớn đứng cạnh xe, nhìn về phía trong sân trường, thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn của ngừoi qua đường.
Lúc Mạc Uyển Dư xuất hiện, anh ta phẩn khởi đứng thẳng người dậy, cặp mắt sau mắt kính đen nhìn thẳng vào cô.

Nhưng Mạc Uyển Dư không nhớ anh ta là ai, vậy nên cô cũng chỉ như người qua đường, tò mò nhìn anh ta một cái rồi định đi qua.
Cô và Lạc Phi Phi vẫn vừa đi vừa nói chuyện với nhau, không hề quan tâm.

Nhưng lại bị tiếng gọi của anh ta làm giật mình dừng bước.
Đinh Mộc.-Tiêu Lãng giọng thánh thót vang lên, lại càng làm tăng sự chú ý của mọi người.
Anh ta đi tới chắn trước mặt cô, Mạc Uyển Dư nghi hoặc nhìn anh ta, một lúc sau cô càng chắc chắn mình không hề quen biết người này.
Anh là ai.-Mạc Uyển Dư nghi hoặc hỏi, sau đó lại nhìn sang Lạc Phi Phi trao đổi ánh mắt, Lạc Phi Phi cũng nhún vai tỏ vẻ không biết.
Anh là Tiêu Lãng, chúng ta đã gặp nhau trong bữa tiệc tháng trước.

Hoa mọi ngày gửi tới cũng là do anh tặng.
Mạc Uyển Dư à một tiếng tỏ vẻ đã rõ: Nhưng tôi không quen anh, làm ơn tránh đường, tôi phải về nhà..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 49: Chương 49


Tiêu Lãng thấy cô muốn bỏ đi, vội đưa tay ra định giữ lấy.

Nhưng chưa kịp chạm vào tay cô đã bị một bàn tay khác đưa tới gạt ra.
Lạc Phi Phi đẩy Mạc Uyển Dư về sau lưng, hất hàm nhìn Tiêu Lãng
Này ông chú, đang giữa nơi công cộng, động tay động chân với con gái nhà ngừoi ta là không nên đâu.

Cô ấy cũng đã nói là không quen chú.
Chú?- Tiêu Lãng kinh ngạc trước sưng hô này, dù anh ta lớn hơn các cô gần mười tuổi, nhưng nhan sắc vẫn không kém các tiểu thịt tươi là bao, vậy mà cô gái trước mặt dám gọi anh ta là ông chú.
Lạc Phi Phi: Không phải sao, đã từng ấy tuổi còn muốn chơi bài trâu già gặm cỏ non à.

Cô ấy không chơi nổi bài này của chú đâu.

Chú tìm người khác cùng chơi đi.
Tiêu Lãng: Tôi đang nói chuyện với quý cô này, không liên quan tới cô.
Mạc Uyển Dư kéo Lạc Phi Phi: Chúng ta đi thôi, mặc kệ anh ta, mọi người đang nhìn kìa.
Tiêu Lãng: Em thật sự không nhớ ra tôi sao.

Còn hoa hồng giao tới hàng ngày cũng không đủ làm em có ấn tượng với tôi à.
Mạc Uyển Dư nhìn anh ta: Xin lỗi, tôi có dặn với lễ tân nếu có hoa tới thì không cần báo với tôi mà cứ đem đi xử lý đi.

Tôi không biết anh vẫn tiếp tục gửi tới.

Cảm ơn anh nhưng tôi không muốn nhận, chúng ta cũng không quen biết gì.
Vậy bây giờ làm quen lại từ đầu, anh tên Tiêu Lãng, ba mươi tuổi, người thành phố C, đang độc thân và thích em.
Tôi không có nhu cầu kết thêm bạn, cảm ơn.
Nói rồi muốn cùng Lạc Phi Phi rời đi, nhưng mà khó khăn lắm Tiêu Lãng mới gặp cô được một lần, không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy.
Đừng đi mà, có thêm bạn mới em cũng đâu mất mát gì, kết bạn với anh đối với em chỉ có lợi thôi.

Tới lúc đi làm em sẽ thấy có nhiều mối quan hệ sẽ thuận lợi như thế nào.
Cô ấy không cần đến mối quan hệ với cậu.- Giọng nói lạnh lẽo vang lên làm Tiêu Lãng dựng hết tóc gáy.
Cả ba ngừoi cùng quay đầu nhìn sang, Mạc Khải Liêm cách đó không xa, vẫn đang bước tới.
Tiêu Lãng:Sếp Mạc, tôi chỉ muốn kết bạn với trợ lý của anh.

Chẳng lẽ mối quan hệ cá nhân của cấp dứoi mà anh cũng quản sao?
Mạc Khải Liêm: Tôi không quản mối quan hệ của cấp dứoi, nhưng tôi quản của cô ấy.

Mạc Khải Liêm đi tới, nắm lấy cổ tay Mạc Uyển Dư kéo cô về phía mình, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Tiêu Lãng.
Tiêu Lãng mặc dù mới chỉ tiếp xúc với anh vài lần, nhưng cũng biết được năng lực và tính cách của anh, anh ta không dám chọc tới.
Tôi cũng chỉ muốn kết bạn với cô ấy thôi, thêm một ngừoi bạn là bớt một kẻ thù, sếp Mạc chẳng không để ý đâu nhỉ.
Mạc Khải Liêm nhàn nhạt lên tiếng: Tôi để ý đấy.

Chẳng lẽ kết bạn cần phải mang bó hoa hồng lớn như vậy đến, còn gửi hoa tới công ty hàng ngày nữa.
Tiêu Lãng biết anh đấu không lại Mạc Khải Liêm, vậy nên nhìn qua Mạc Uyển Dư hoà hoãn
Chúng ta có thể được coi như bạn bè rồi, hôm khác anh lại tới tìm em.
Nói rồi dí bó hoa vào lòng Mạc Uyển Dư, cô bất ngờ mà đưa tay giữ lấy theo bản năng, còn Tiêu Lãng nhanh chân lên xe lái đi mất.
Mạc Khải Liêm đen mặt, ghét bỏ nhìn bó hoa trong tay cô, Mạc Uyển Dư nhận ra ánh mắt không vui của cô, cô làm ra vẻ nhìn ngó xung quanh hỏi
Thùng rác ở đâu nhỉ, bó hoa này chướng mắt quá.
Lạc Phi Phi đứng hóng chuyện từ nãy tới giờ, giây phút này mới lên tiếng
Đinh Mộc, đưa tớ vứt đi cho, cậu mau cùng chú nhỏ của cậu trở về đi.
Mạc Uyển Dư nhìn cô bạn với ánh mắt biết ơn: Vậy làm phiền cậu rồi.

Tạm biệt nhé.
Bó hoa vừa rời khỏi tay cô, cổ tay đã lại bị anh nắm lấy, kéo cô về phía xe đang đỗ, mở cửa để cô vào trong.

Mặc dù đang không vui nhưng vẫn không quên đệm tay vào mép trên khung cửa, tránh cho cô bị va đầu vào.

Sau đó mới vòng sang bên còn lại để lên xe.
Hai ngừoi rời đi, Lạc Phi Phi vẫn nhìn theo chiếc xe, thờ phào một cái..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 50: Chương 50


Từ hôm đó Tiêu Lãng cũng có vài lần tìm tới trường để gặp Mạc Uyển Dư.

Nhưng Mạc Uyển Dư giờ đã nhớ mặt anh ta, vừa nhìn thấy bóng dáng anh ta từ xa là cô đã quay hướng khác đi mất.

Vậy nên chăm chỉ tìm tới nhưng anh ta cũng không gặp được cô.
Mạc Khải Liêm nói với trợ lý: Tên Tiêu Lãng kia dạo này có vẻ nhàn hạ quá rồi.

Tìm thêm việc cho anh ta làm đi.
Trợ lý chỉ là một ngừoi làm công ăn lương, sao dám động tới phú nhị đại như Tiêu Lãng được chứ: Sếp à, ngừoi như Tiêu Lãng trước nay làm gì cũng không để ý tới ánh mắt của thiên hạ.

Chúng ta nên làm thế nào ạ?
Mạc Khải Liêm: Không phải Tiêu thị đang để ý tới dự án biệt thự sang trọng ven hồ phía đông thành phố sao.

Cũng mất khá nhiều công sức cho phía trên.

Cậu nói với ngừoi đại diện, KING cũng có hứng thú với dự án này.

Kêu bọn họ đánh giá năng lực, cần thiết thì có thể mở thầu.
Trợ lý đã hiểu, chuẩn bị rời đi thì lại nghe Mạc Khải Liêm nói tiếp: Mới đây cậu ta cũng để ý tới một miếng đất.

Cậu tìm gặp ngừoi phụ trách, nói tôi muốn mua mảnh đất đó.

Bên đó thiếu tôi một ân tình, chắc chắn sẽ không từ chối.

Cậu ta chẳng phải rất muốn miếng đất đó cho dự án khu nghỉ dưỡng mới của Tiêu thị sao, vậy thì tôi sẽ giành lấy nó để trồng rau, nhìn cậu ta tức mà không làm gì được cũng như đang xem trò tiêu khiển vậy.
Trợ lý thấy sếp của anh càng ngày càng nham hiểm.

Nhưng Tiêu Lãng cũng chẳng trách được ai.

Thái độ không vừa ý của sếp anh ta rõ ràng như vậy nhưng anh ta vẫn muốn đâm đầu vào chỗ chết thì cứ tự nhiên.
Đây là hai dự án lớn cuối năm của tập đoàn Tiêu thị, lại đều bị Mạc Khải Liêm giữa đường chặn đứng, trên dứoi Tiêu thị không khỏi điêu đứng.
Mấy ngày này, Tiêu Lãng bận đến chân không chạm đất, tìm đủ những mối quan hệ, đi xã giao để kéo lại dự án, đã mấy ngày nhưng chưa thấy chút khả quan nào.
Lần này anh ta biết anh ta đã động tới họng súng của Mạc Khải Liêm.

Chỉ có thể trách anh ta hiếu thắng, quá tự tin sẽ chiếm được tình cảm của Mạc Uyển Dư mà công khai khiêu khích trước mặt Mạc Khải Liêm.

Trợ lý gõ cửa tới báo cáo công việc với Mạc Khải Liêm, sau đó còn nói
Tiêu Lãng muốn hẹn gặp sếp để hoà giải, em đã thẳng thừng từ chối rồi.

Thời gian này anh ta chật vật không ít.

Ý sếp tiếp theo muốn làm thế nào.
Hẳn là đã nguôi giận, có thể buông tay chừa lại đường sống cho Tiêu Lãng rồi chứ.

Nhưng Mạc Khải Liêm lại không mặn nhạt nói
Tôi là doanh nhân, dự án có thể kiếm được tiền về túi đang ở trong miệng mình, chẳng lẽ tôi lại nhả ra.
Trợ lý hiểu ý, không nói thêm gì nữa mà đi ra.

Tiêu Lãng lại liên hệ muốn hẹn lịch gặp mặc Mạc Khải Liêm nhưng lại bị trợ lý của anh thẳng thắn từ chối một lần nữa.
Tiêu Lãng biết rõ không thể mong chờ được kỳ tích ở chỗ Mạc Khải Liêm, vậy nên anh ta đành tìm đường vòng từ chỗ của Mạc Uyển Dư.
Lần trước đụng mặt Mạc Khải Liêm ở cổng trường, anh ta đã bị khí thế của anh doạ cho không thể bình tĩnh nổi.

Nhưng vì sự nghiệp, anh ta vẫn phải tìm tới Mạc Uyển Dư.

Buổi chiều anh ta lại một lần nữa ôm hoa đứng ở cổng trường đợi cô.

Đã mấy ngày anh ta không tới, Mạc Uyển Dư tưởng rằng kiếp nạn này đã kết thúc, vậy nên ung dung đi ra ngoài cổng trường.
Tiêu Lãng đã kịp nhìn thấy cô, không gọi là trực tiếp đi tới trước mặt cô: Mấy ngày rồi mới có thể gặp được em..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 51: Chương 51


Mạc Uyển Dư nhíu mày, định lướt qua anh ta rời đi, lại bị anh ta cầm cổ tay kéo lại.

Mạc Uyển Dư xoay cánh tay, muốn vặn tay anh ta về phía sau, nhưng Tiêu Lãng cũng là người biết đánh nhau, với sức lực của Mạc Uyển Dư cũng không thể làm gì anh ta, nhưng cũng thành công khiến anh ta buông tay ra.
Hôm nay Lạc Phi Phi không tới trường, một mình cô đối phó với anh ta, Mạc Uyển Dư cũng thấy hơi đau đầu.
Tôi nói này, sao anh cứ như âm hồn bất tán vậy.

Tôi tỏ thái độ chưa rõ ràng sao.

Anh cứ tới làm phiền tôi mãi vậy?
Tiêu Lãng trước nay luôn nhận được sự chào đón của nữ giới, chưa bao giờ lại bị ghét bỏ như thế này, cô đúng là ngừoi đầu tiên.
Anh đã không dám có tâm tư nào với em nữa rồi.

Anh tới đây gặp em là vì công việc.
Tôi với anh thì có thể bàn công việc gì?
Tiêu Lãng khó xử:" Là do trước đây anh có mắt mà như mù, anh không nên trêu chọc em.

Bây giờ Mạc Khải Liêm trả đũa anh, chèn ép đủ đường.

Em có thể giúp anh khuyên bảo vài câu được không?
Mạc Uyển Dư không biết những việc này: Chuyện trên thương trường tôi không hiểu, cũng sẽ không can dự vào sự nghiệp của chú ấy.

Tôi không giúp được anh đâu, anh chỉ có thể dựa vào nỗ lực của bản thân thôi.
Tiêu Lãng biết không thể cầu cứu gì ở chỗ hai người nữa rồi, đành đổi giọng: Lần này là do anh không tự lượng sức mình, đây cũng coi như bài học của anh.

Không đánh không quen biết, từ giờ vẫn muốn trở thành một người bạn của em.

Có gì cần giúp đỡ cứ tìm anh.
Mạc Uyển Dư cũng chẳng từ chối: Được.
Vậy tạm biệt em.
Sau đó Tiêu Lãng không cố chấp với hai dự án đó nữa, anh ta tìm được một cơ hội mới, dự án chung cư nghỉ dưỡng ở ngoại ô, tập toàn của anh ta cũng vượt qua giai đoạn khó khăn.
Trợ lý cứ ngập ngừng muốn hỏi, Mạc Khải Liêm không cảm xúc lên tiếng
Cậu muốn nói gì?
Trợ lý: Dự án nghỉ dưỡng đó là sếp mở đường cho anh ta đúng không, dự án đó vốn nằm trong lòng bàn tay của chúng ta rồi.
Mạc Khải Liêm:Ăn được hai miếnh bánh lớn rồi thì cũng phải từ bỏ một miếng khác chứ.

Quá sức dễ nghẹn.

Chúng ta thừa sức tiếp nhận thêm hai dự án đó nữa mà.

Sếp muốn tha cho nhà họ Tiêu cũng đâu cần cho họ lợi ích của chúng ta chứ.
Tôi cũng không định kết thù với nhà họ.

Tiêu Lãng biết thân biết phận rút lui, tôi đâu cần đuổi cùng giết tận.
Trợ lý đã hiểu, rời khỏi phòng.

Mạc Khải Liêm nhìn đồng hồ, đã đến giờ Mạc Uyển Dư tan học, nhưng hôm nay anh không thể về sớm đón cô.

Anh liền lấy điện thoại nhắn tin
[Hôm nay không thể về sớm đón em, em về nhà trước đi nhé.]
[Thật ra chú không cần đón mà, chỉ có một đoạn đường]
Mạc Khải Liêm không thể về sớm, vậy nên Mạc Uyển Dư quyết định sẽ mua đồ về tự nấu cơm, thời gian Mạc Khải Liêm đi công tác, cô cũng đã học được mấy món, cô muốn nấu cho anh ăn thử.
Vậy là Mạc Uyển Dư đi vào siêu thị, mua được túi lớn túi nhỏ đem về, rau thịt đủ cả.
Sau một hồi loay hoay cũng nấu được 2 món mặn 2 món rau thì Mạc Khải Liêm đã về, trên tay cũng có túi đồ mua từ siêu thị.
Mạc Khải Liêm thấy Mạc Uyển Dư hiếm khi xuất hiện ở nhà mình khi không phải giờ cơm thì ngạc nhiên.
Mạc Uyển Dư: Chú nhỏ, cháu nấu cơm xong rồi, chú thay đồ rồi tới ăn cơm.
Mạc Khải Liêm nhìn mấy món ăn trên bàn, trong tim bỗng thấy ấm áp.
"Em đợi tôi nấu thêm một món canh nữa.
À, cháu không nhớ ra còn cần nấu canh.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 52: Chương 52


Mạc Uyển Dư chống khuỷu tay lên bàn, bàn tay chống cằm nhìn Mạc Khải Liêm đeo tạp dề, gấp tay áo lên, động tác từ tốn mà quyến rũ.
Mạc Uyển Dư nhận ra, càng ngày cô càng thích ngắm nhìn Mạc Khải Liêm.
Đêm hôm đó, Mạc Uyển Dư mơ thấy cô tỏ tình với Mạc Khải Liêm, vậy mà anh lại đồng ý, sau đó hai người còn ôm nhau hôn say đắm.

Nhưng đang hôn thì người nhà họ Mạc xuất hiện, họ phản đối hai ngừoi đến với nhau.

Cô còn bị đuổi ra khỏi nhà, bị cấm không bao giờ được xuất hiện trước mặt ngừoi nhà họ Mạc nữa.
Mạc Uyển Dư giật mình tỉnh dậy, nhìn đồng hồ mới là bốn giờ sáng, cô không thể ngủ lại được nữa, cứ vậy ôm gối nằm trên giường, đầu óc mông lung.
Hôm nay có lịch đánh giá trực tiếp trạng thái kinh doanh của một trung tâm thương mại dứoi trướng.

Theo thường lệ chỉ cần trợ lý cùng một vài giám đốc bộ phận tham gia.

Nhưng lần này không hiểu sao Mạc Khải Liêm lại tự mình kiểm tra, các giám đốc đều giật mình sợ hãi không biết có phải bọn họ đã làm ra chuyện gì để sếp lớn không tin tưởng họ nữa không.
Mạc Khải Liêm đã kiểm tra xong một lượt, những người khác vẫn chưa thấy anh ra đòn gì nên cái dây thần kinh vẫn căng chặt, chờ đến lượt bị xử lý.
Nhưng sau đó lại nghe Mạc Khải Liêm nói: Mọi người về làm việc trước đi.
Hả.
Mọi ngừoi cùng nhìn nhau, như vậy là xong rồi sao.

Không một ai dám thắc mắc, giờ lại họ chỉ mong nhanh thoát thân khỏi chỗ này thôi.

Ai cũng như bị ma đuổi mà rời đi.
Mạc Khải Liêm không rời đi luôn, anh vào thang máy đi lên tầng sáu.

Lúc nãy khi kiểm tra, anh đã chọn được một cửa hàng trang sức ưng ý nhất, thật ra đấy mới là mục đích hôm nay anh tới đây.
Quản lý thấy sếp lớn quay lại thì giật thót, khúm lúm chạy tới, khom lưng:
Sếp cần dặn dò gì nữa ạ?
Mạc Khải Liêm: Tôi muốn đặt thiết kế riêng mặt dây chuyền, gọi người phụ trách thiết kế tới đây.
Quản lý thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải hỏi tội là được.
Mời sếp đi tới phòng VIP bên này ạ.

Nhà thiết kế sẽ sẽ tới ngay ạ.

Trên bàn trà để sẵn một quyển hồ sơ trình bày tất cả các thiết kế cao cấp, Mạc Khải Liêm lật ra xem.

Những thiết kế đều có phẩm vị riêng, rất đặc biệt.

Anh đánh giá khá cao những thiết kế của thương hiệu này.
Xin chào, tôi là nhà thiết kế chính của IC.
Mạc Khải Liêm đứng dậy bắt tay với ngừoi kia
Xin chào.
Anh muốn thiết kế trang sức gì, đã có ý tưởng nào chưa?
Mạc Khải Liêm:" Tôi muốn làm mặt dây chuyền, thiết kế theo hình một cái cây.
Mạc Khải Liêm miêu tả những suy nghĩ của mình, nhà thiết kế ghi lại chi tiết, hai ngừoi cùng trao đổi ý tưởng thiết kế mặt dây chuyền này.
Nhà thiết kế đưa ra quan điểm:Tôi nghĩ nên dùng kim cương ba carat làm điểm nhấn, kích cỡ như vậy là hợp lý nhất.
Mạc Khải Liêm:Tôi muốn dùng kim cương xanh lá cây.
Được, tôi sẽ chỉnh sửa bản thiết kế để hợp với màu sắc viên kim cương.

Anh có yêu cầu gì về thời gian nhận hàng không?
Tôi sẽ đến lấy trước ngày mồng lăm tháng chín.
Thời gian không có vấn đề gì cả.

Tôi sẽ cho ngừoi làm hợp đồng cho anh.

Cảm ơn anh đã tin tưởng IC.
Mạc Khải Liêm cất hợp đồng vào trong hộp đựng đồ của xe.

Nhưng để đây có khả năng Mạc Uyển Dư sẽ xem được.

Vậy nên anh vòng xe về công ty, cất kỹ trong ngăn tủ có khoá, sau đó mới yên tâm về nhà.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 53: Chương 53


Ngày mồng lăm tháng chín, Mạc Uyển Dư vẫn tới trường như bình thường, lúc ăn sáng, Mạc Khải Liêm còn dặn dò cô buổi chiều về nhà sớm, đừng la cà đi đâu.
Mạc Uyển Dư ngái ngủ, mắt híp tịt vào, cũng chỉ lơ mơ ngật đầu rồi ăn cho xong bữa sáng để đến trường, đầu óc vẫn chưa đi vào trạng thái hoạt động.
Lạc Phi Phi hớn hở chạy tới ngồi xuống bên cạnh cô:" Đinh Mộc yêu dấu, chúc mừng sinh nhật.

Quà của cậu này.
Mạc Uyển Dư mới nhớ ra, hôm nay thật sự là sinh nhật của cô.

Vậy lúc sáng Mạc Khải Liêm hình như có nhắc cô tối về nhà sớm, có lẽ là muốn tổ chức sinh nhật cho cô sao.
Mạc Uyển Dư nhận lấy túi giấy lớn mà Lạc Phi Phi đưa cho, nếu người khác nhìn vào sẽ nghĩ túi lớn từng đó sẽ là trang phục hoặc túi xách.
Nhưng Mạc Uyển Dư mở ra nhìn lại thấy là một túi socola lớn, bên trong đều là những thương hiệu nổi tiếng, có những thương hiệu có tiền cũng khó mà mua được.
Mạc Uyển Dư quay sang ôm Lạc Phi Phi, mặt giả bộ phụng phịu cảm động
Phi Phi, cậu tốt với tớ quá.
Giờ mới biết hả.
Mạc Uyển Dư hí hửng bóc một thanh socola cho vào miệng.

Cô cảm thấy trên đời này không có gì ngọ được bằng cocola.

À không phải, giờ đã có thứ ngon hơn, là cơm mà Mạc Khải Liêm nấu.
Anh trai Mạc Hàn cũng gửi tin nhắn cho cô [Quà sinh nhật của em đã gửi tới căn hộ.

Xin lỗi năm nay không về tổ chức sinh nhật cho em được.]
[Cảm ơn anh trai, em nhớ mọi người lắm]
[ Dự án này sắp kết thúc rồi, tới lúc đó sẽ về thăm em.]
Socola để lâu ở ngoài trong thời tiết này sẽ dễ chảy mất, vậy nên hết tiết học buổi sáng, Mạc Uyển Dư liền xách về căn hộ để cất.

Bảo vệ thấy cô thì gọi lại, nói rằng cô có bưu phẩm.

Mạc Uyển Dư ôm socola cùng hộp bưu phẩm lớn lên nhà.

Mở ra mới biết là quà Mạc Hàn gửi, bên trong lac hai chiếc túi xách mới ra mắt của thương hiệu nào đó, nhìn rất đẹp.
Ba Mạc cũng gửi lì xì cho cô, còn kèm tin nhắn [Chúc con gái ba luôn xinh đẹp, sinh nhật vui vẻ]
Cô nhắn lại tin cảm ơn ba , mọi ngừoi đều không ở nhà, Mạc Uyển Dư thật ra cũng không vui vẻ lắm.
Buổi chiều vẫn còn có tiết học nên cô lại quay trở lại trường.

Lạc Phi Phi buổi sáng tới tặng qua cô, nhưng buổi chiều đã lại bùng học không thấy xuất hiện nữa.

Mạc Uyển Dư thấy hơi lạc lõng.

Giờ này cô chỉ muốn nhanh nhanh tan học để về nhà với Mạc Khải Liêm thôi.
Mà hiện tại, Mạc Khải Liêm lần đầu bỏ bê công việc.

Buổi chiều trợ lý thấy sếp anh ta bỏ việc mà rời đi, trợ lý nghĩ hay là có tình huống nào phát sinh đột suất, vội đi theo, nhưng sếp anh ta lại nói sếp chiều nay nghỉ làm.
Mạc Khải Liêm đi tới trung tâm thương mại, nhận chiếc dây chuyền mà anh đặt thiết kế.

Sau đó lại ghé qua siêu thị mua rất nhiều đồ ăn.
Mạc Khải Liêm vừa đi vừa mở công thức làm bánh kem, rồi chọn những nguyên liệu cần thiết.

Không quên mua thêm cả socola và bột cacao.
Mà Mạc Uyển Dư lúc này trong phòng học không biết đã nhìn đồng hồ bao nhiêu lần.

Chie thấy thời gian hôm nay sao lại trôi chậm hơn bình thường.
Khoảng cách đến lúc kết thúc tiết học ngày càng rút ngắn, Mạc Uyển Dư bắt đầu tươi tỉnh trở lại.

Sau đó lại nhận được một tin nhắn từ mẹ Mạc
[Con gái có đang bận không, không bận thì gọi lại cho mẹ nhé]
[Con đang trong lớp học, một chút nữa là kết thúc rồi, chờ con một chút nhé]
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 54: Chương 54


Sau khi chuông báo vừa kêu lên, Mạc Uyển Dư lấy điện thoại gọi cho mẹ cô.
Alo, con gái, con có biết mẹ đang ở đâu không
Mạc Uyển Dư tâm trạng phấn chấn:" Mẹ, mẹ về nước rồi sao?
Mẹ Mạc: Sinh nhật con gái, sao mẹ lại để con gái hụt hẫng được chứ.

Mẹ thay mặt cả nhà tới tổ chức sinh nhật cho con đây.

Mẹ đang ở trung tâm thương mại, con tới đây nhé.
Vâng ạ, con tới ngay đây.
Mạc Uyển Dư bắt xe tới trung tâm thương mại, vừa nhìn thấy mẹ Mạc liền lao tới ôm chặt
Con nhớ mẹ quá, dạo này công việc vất vả sao mà mẹ lại gầy vậy.
Phụ nữ gầy mới đẹp mà.

Để mẹ xem con gái mẹ nào.

Da dẻ hồng hào, có chú nhỏ của con trông chừng đúng là có tác dụng.
Mẹ, chúng ta về nhà thôi.
Mẹ Mạc:Không cần về nhà, chúng ta ở đây ăn mừng sinh nhật con luôn.

Còn có con trai của bạn mẹ nữa, thằng bé đã vào nhà hàng gọi món trước rồi.

Lát nữa sẽ giới thiệu hai đứa với nhau.
Nhưng mà bình thường con vẫn ăn cơm cùng chú nhỏ, hôm nay chắc là chú nhỏ cũng đã nấu nhiều món chúc mừng sinh nhật cho con rồi.
Con không cần lo đâu, mẹ đã gọi cho Khải Liêm rồi, chú nhỏ con đang bận việc.

Nếu không mẹ đã bảo Khải Liêm tới đây cùng ăn cơm rồi.
Mạc Uyển Dư không yên tâm, vẫn là tự mình báo với Mạc Khải Liêm một tiếng
[Chú nhỏ, mẹ cháu tới cùng cháu mừng sinh nhật, chú có tới không]
[ Em ở cùng mẹ đi, tôi đang có việc bận]
Mà việc bận lúc này của anh là anh đang nhìn chằm chằm vào khay bánh bên trong lò nướng.
Mạc Uyển Dư thấy có chút hụt hẫng, lại bị mẹ cô kéo tới một nhà hàng.
Người thanh niên vừa thấy hai ngừoi bước vào thì lên tiếng gọi:" Dì Mộc, ngồi bên này ạ.
Mạc Uyển Dư vẫn còn đang nghĩ tới Mạc Khải Liêm, không chú ý đến người con trai kia, lủi thủi đi sau lưng mẹ mình.

Mẹ Mạc đi giày cao gót lại xoã tóc, đã che gần hết khuôn mặt của Mạc Uyển Dư nên người kia vẫn chưa nhìn được khuôn mặt cô.
Đi tới bàn đó, mẹ Mạc kéo Mạc Uyển Dư tới phía trước:" Đây là con gái của dì, tên Uyển Dư.

Nào, con tới chào anh đi.
Mạc Uyển Dư lúc này mới nhìn thanh niên kia, trong mắt đều là ngạc nhiên:" Tiêu Lãng?
Mẹ Mạc cũng ngạc nhiên:"Hai đứa quen nhau sao?
Mà bên kia Tiêu Lãng cũng đang thất thố, vì câu hỏi của mẹ Mạc mới hoàn hồn:" Nghe chú dì nhắc tới em đã nhiều lần, không ngờ em còn xinh đẹp hơn cả những gì anh nghe được.

Con gái nhà họ Mạc cũng là câu chuyện lan truyền trong giới, vì cô chủ nhỏ này khá thần bí.

Nhưng ngừoi trước mặt anh rõ ràng là Đinh Mộc mà anh theo đuổi trước đây.
Rốt cuộc cô là Đinh Mộc hay là Mạc Uyển Dư.
Dì à, trước đó chúng con đã gặp nhau còn kết bạn với nhau rồi.
Mẹ Mạc cười vui vẻ:" Vậy thì tốt, Uyển Dư, ba mẹ với ba mẹ của Tiêu Lãng khá thân thiết, sau này Tiêu Lãng cũng là anh của con, ở bên này có gì khó khăn cứ tìm Tiêu Lãng giúp đỡ.
Tiêu Lãng cừoi sảng khoái: Đúng vậy, dì yên tâm, con sẽ để ý em Uyển Dư giúp hai ngừoi, không để ai bắt nạt em.
Mạc Uyển Dư chỉ cười, cầm cốc nước lên uống mà không nói gì.

Bữa ăn này có hai người rất vui vẻ, còn một ngừoi thì thấp thỏm.

Cô cũng không phải ngây thơ gì mà không phât hiện ra ý muốn ghán ghép của mẹ Mạc.
Ăn xong rồi chúng ta về thôi.-Cả bữa ăn này Mạc Uyển Dư chẳng thấy ngon miệng.
Cũng đã đến giờ này rồi à.

Mẹ không về cùng con được rồi, chút nữa mẹ sẽ tới thẳng sân bay.

Bên kia còn chuyện cần mẹ đến xử lý.
Mạc Uyển Dư hôm nay đã thấy mất mát không biết bao nhiêu lần: Mẹ không ở lại với con được à.

Mẹ về chỉ để chúc mừng sinh nhật cho con sao?
Mẹ Mạc vuốt vuốt tóc cô: Lần sau mẹ về sẽ ở nhà với con lâu hơn nhé.

Tài xế đã chờ mẹ ở ngoài rồi.

Tiêu Lãng, cháu đưa Uyển Dư về giúp dì nhé.
Được ạ.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 55: Chương 55


Mạc Uyển Dư chờ cho xe của mẹ Mạc đi khuất mới nói với Tiêu Lãng:
Cảm ơn vì bữa tối, không cần phiền anh đưa về.

Tôi sẽ gọi taxi.
Tiêu Lãng: Dù sao anh cũng lái xe, đã hứa với dì sẽ đưa em về nhà an toàn rồi.

Anh phải thực hiện lời hứa chứ.
Không cần đâu, cảm ơn.
Mạc Uyển Dư dứt khoát tới ven đường, vẫy một chiếc taxi.

Tiêu Lãng chỉ có thể nhìn theo rồi bật cười.
Cũng đã hơn chín giờ tối, Mạc Uyển Dư thấp thỏm trong lòng.

Ra khỏi thang máy không về ngay căn hộ của mình mà nhẹ nhàng đẩy cửa căn hộ bên cạnh.
Bên trong đèn điện vẫn sáng nhưng không có chút tiếng động nào.

Mạc Uyển Dư nhấc chân bước từng bước nhẹ nhàng vào bên trong.
Mạc Khải Liêm đang ngồi trên bàn ăn, trước mặt đặt chiếc laptop, đang đọc email công việc.

Nghe thấy tiếng động liền nhìn ra thì thấy Mạc Uyển Dư rón rén như kẻ trộm bước vào.

Về rồi sao?
Mạc Uyển Dư giật thót, nhìn về phía bàn ăn: Chú nhỏ, chú đã ăn cơm chưa?
Hỏi xong lại thấy câu hỏi của mình thật thừa thãi.

Trên bàn ăn bày rất nhiều món, nhưng đĩa nào nhìn cũng thấy chưa từng có ai động vào.
Mạc Uyển Dư kéo ghế ngồi xuống, tự nhiên cầm lấy bát đũa:" Cháu ăn chưa no, muốn ăn thêm, chú nhỏ cùng ăn đi.
Mạc Khải Liêm đưa tay chặn đũa của cô lại, Mạc Uyển Dư bất giác nhìn thẳng vào anh.
Mạc Khải Liêm:" Nguội rồi, đừng ăn nữa.
Mạc Uyển Dư: Không sao, nhìn đồ ăn ngon như vậy, nguội chút cũng không ảnh hưởng gì.
Mạc Khải Liêm vẫn ngăn không cho cô động vào:" Nếu đói thì còn có bánh kem.

Vẫn chưa qua ngày hôm nay, em vẫn có thể thổi nến.
Mạc Uyển Dư hai mắt long lanh: Còn có cả bánh kem sao ạ?
Mạc Khải Liêm lấy ra chiếc bánh kem socola, phía trên còn rắc một chút vụn kẹo đủ màu sắc, nhìn khá đơn giản.
Mạc Uyển Dư: Bánh kem này là chú tự làm sao?
Ừm, lần đầu tiên làm, có lẽ sẽ không được ngon.
Mạc Uyển Dư cảm động lắm: Cảm ơn chú nhỏ, nến đâu ạ, hôm nay cháu chưa có điều ước sinh nhật.
Mạc Khải Liêm thoánh khựng lại: Không có nến, tôi quên chuẩn bị rồi.

Em đợi một chút.

Mạc Khải Liêm lấy ra một chiếc bật lửa, bật lên trước mặt cô: Em thổi cái này nhé.
Mạc Uyển Dư bật cười, nhắm mắt lại chắp tay cầu nguyện.

Sau đó mở mắt làm động tác thổi, Mạc Khải Liêm cũng phối hợp buông chốt ra, ánh lửa chớp tắt.
Mạc Uyển Dư lấy chiếc muỗng nhỏ, xắn bánh ăn.

Vị socola thơm nồng tràn vào miệng, cô thích thú híp mắt vào.
Mạc Khải Liêm lại lấy ra một chiếc hộp, đẩy tới trước mặt cô: Quà sinh nhật cho em.
Nhuốt xuống miếng bánh trong miệng, Mạc Uyển Dư với lấy chiếc hộp mở ra.
Ánh sáng màu xanh của viên kim cương đập vào mắt, hình cái cây cách điệu trên mặt dây chuyền uốn lượn xinh đẹp
Đẹp quá.

Cảm ơn chú nhỏ, cháu thích lắm.
Mạc Khải Liêm đưa tay lấy sợi dây chuyền rồi đứnh dậy vòng ra phía đằng sau cô, giúp cô đeo lên.

Ngón tay sượt qua làn da cô ấm nóng, tê dại.
Mạc Khải Liêm: Rất hợp với em.
Mạc Uyển Dư sờ lên mặt dây chuyền, mặt cúi xuống xe đi gương mặt đỏ ửng của mình.
Cháu mang chiếc bánh này về nhé, bánh lớn quá không thể ăn hết được.
Đừng ăn no quá, khi ngủ trướng bụng sẽ khó chịu.

Chú nhỏ, ngủ ngon.
Nghỉ ngơi sớm đi.
Mạc Uyển Dư bê chiếc bánh về căn hộ của mình, sự trống trải cả ngày hôm nay giờ phút này cũng đã được lấp đầy.

Lại nhìn chiếc bánh trong tay, trong lòng chỉ còn lại ấm áp.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 56: Chương 56


Hôm sau Mạc Uyển Dư không có lịch học, Mạc Khải Liêm lại bận rộn bàn chuyện hợp tác với đối tác, cô buồn chán đi đi lại lại trong căn hộ, đi mệt lại mang bánh kem mà Mạc Khải Liêm làm ra ăn.
Điện thoại trên bàn đổ chuông, Mạc Uyển Dư bắt máy thì lại nghe thấy giọng nói quen thuộc của Tiêu Lãng, cô cũng không ngạc nhiệ tại sao anh ta lại có số của cô, hẳn là đã hỏi được ở chỗ của mẹ cô.
Tiêu Lãng:" Anh nên gọi em là Đinh Mộc hay là Mạc Uyển Dư, đâu mới thật sự là em vậy.
Mạc Uyển Dư:Anh gọi tới chỉ để hỏi vấn đề nhàm chán này thôi à, cúp máy đây.
Ấy đừng, con gái như em sao lại nóng tính như vậy chứ.

Chuyện là ba mẹ anh cũng đã biết chuyện anh và em có quen với nhau nên có vẻ rất vui, còn gọi điện cho mẹ em để tám chuyện nữa.

Họ mong chúng ta có thể thân thiết hơn.

Ba mẹ anh muốn mời em tới nhà ăn cơm.
Thật ra anh ta đã suy nghĩ cả đêm, nếu cô đã là con gái nhà họ Mạc, vậy cô và Mạc Khải Liêm sẽ không thể có quan hệ kia, anh ta có thể tiếp tục theo đuổi cô.
Nhưng anh ta nghĩ mãi không ra, vậy thân phận Đinh Mộc kia là sao.

Theo thông tin mà trợ lý đưa cho anh, thật sự có thông tin của Đinh Mộc từ nhỏ tới lớn.
Mạc Uyển Dư không có hứng thú tiếp xúc với anh ta nên từ chối thẳng: Nếu tôi đồng ý với anh, chẳng phải để cho ngừoi lớn càng hiểu nhầm quan hệ của chúng ta sao.

Tôi ngại phiền phức, anh cứ nói sự thật với ngừoi nhà anh là được.
Tiêu Lãng xin xỏ: Dù sao chúng ta cũng coi như là bạn, em giúp anh chắn sự tấn công của người nhà đi mà.

Em cũng có thể lấy anh làm lá chắn để không bị ép đi xem mắt.
Mạc Uyển Dư: Gia đình tôi khống như vậy, tôi không cần lá chắn.

Với lại, tôi chưa từng đồng ý kết bạn.
Nói rồi cô thẳng tay dập máy.
Cuối tuần ba mẹ Mạc và Mạc Hàn cuối cùng cũng xử lý xong công việc bên nước ngoài để trở về nước.

Ông bà Mạc nhớ con cháu, vậy nên mọi người cùng trở về biệt thự của ông bà để tụ họp.

Mấy năm trước ông bà Mạc rút lui hoàn toàn khỏi công việc của tập đoàn, ba Mạc liền chuẩn bị căn biệt thự ở khu nước non yên bình này cho ông bà Mạc dưỡng lão.

Khi có thời gian, mọi người thường hay về thăm hai ngừoi già, cũng là đến nơi thanh bình như này để thư giãn đầu óc.
Con cháu tụ họp đông đủ, đứa nào đứa nấy mặt mũi hồng hào, tưoi tắn, ông bà Mạc vui cười nhăn hết cả khoé mắt.
Cả nhà ngồi quây quần trong phòng khách, cười nói rôm rả.
Mạc Uyển Dư ngồi trên một chiếc sofa đơn, anh trai Mạc Hàn ngồi ngay cạnh đó.

Mạc Hàn lấy ra một thỏi socola lén đưa cho cô, Mạc Uyển Dư cừoi tít mắt.

Thỉnh thoảng hai anh em còn trò chuyện thì thầm với nhau rất vui vẻ.
Ông Mạc hỏi Mạc Khải Liêm: Thằng nhỏ, con cũng đã ba mốt tuổi, định khi nào mới lập gia đình đây.
Mạc Khải Liêm nhấp ngụm cà phê, không nhanh không chậm nói: Con không vội.
Ông Mạc: Con không vội nhưng hai ngừoi già chúng ta vội, không biết trước lúc nhắm mắt có được nhìn thấy cháu nội không.
Mạc Khải Liêm: Không phải cháu nội hai người đang ngồi đây sao, ba dặn cháu nội ba là được rồi.
Ông Mạc tức giận lườm Mạc Khải Liêm, bà Mạc đành phải rót cho ông một cốc nước mát uống hạ hoả.

Mà Mạc Khải Liêm thì vẫn cứ ngồi đó ung dung.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 57: Chương 57


Ông Mạc uống nửa cốc nước mới bớt tức giận:
Hôm trước ta gặp con gái nhà họ Thẩm, con bé càng lớn cào ưu tú.

Con bé cũng tỏ thái độ rất thích con.

Ta sẽ tạo cơ hội cho hai đứa gặp mặt.
Mạc Khải Liêm:Cô ta chưa từng gặp con có thể thích cái gì của con, mặt con hay tiền của con.
Ông Mạc lửa giận lại bùng lên lần nữa: Sao con có thể nói con gái nhà ngừoi khác như vậy, trước đây khi con chưa ra nước ngoài chẳng phải con cũng từng gặp con bé rồi sao.
Vậy là gặp từ mười mấy năm trước, cô ta vẫn còn mở mắt nói xạo là thích con được à.
Mạc Uyển Dư vẫn đang nói chuyện gì đó với Mạc Hàn nhưng tai vẫn chưa từng bỏ sót câu nào phía đằng này.
Ngừoi giúp việc đi vào thông báo:Ông chủ, cô Thẩm Mạt đã tới rồi ạ.
Ông Mạc lông mày giãn ra: Gọi con bé vào đây.
Mạc Khải Liêm nhíu mày không vui, đứng dậy định bỏ đi, ông cụ Mạc vội lên tiếng: Có muốn đi cũng phải ăn xong bữa cơm này, dù con không ưng con gái nhà ngừoi ta thì cũng phải giữ phép lịch sự tối thiểu chứ.
Mạc Khải Liêm vẫn không có ý định ở lại: Con vốn không phải ngừoi lịch sự.

Nói rồi anh đi thẳng ra khỏi phòng khách, vừa tầm chạm mặt với Thẩm Mạt đang đi vào
Anh Khải Liêm...
Thẩm Mạt định chào hỏi nhưng Mạc Khải Liêm đến một ánh mắt cũng không cho cô ta mà đi thẳng lên cầu thang.
Cô ta bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ đoan trang, đi vào chào hỏi với ngừoi nhà họ Mạc.
Mạc Uyển Dư vẫn cố nhìn theo bóng lưng Mạc Khải Liêm tới tận khi qua góc khuất.

Thẩm Mạt nói chuyện rất khéo léo, lấy lòng hết một lượt mấy ngừoi nhà họ Mạc.

Mạc Hàn không thấy có thiện cảm với cô ta, cảm thấy cô ta thật giả tạo chứ không đơn thuần như cô ta đang phô ra.
Mạc Hàn hỏi xem Mạc Uyển Dư có muốn ra ngoài đi dạo không, nhưng Mạc Uyển Dư muốn ngồi lại đây xem thái độ của mọi ngừoi như thế nào.
Bữa trưa Mạc Khải Liêm thật sự không xuất hiện trong nhà ăn, ông Mạc rất tức giận nhưng có khách ở đây nên ông vẫn cố tỏ ra bình thường.
Ông Mạc nghĩ ra gì đó, gọi người giúp việc tới: Cô chuẩn bị chút đồ ăn để Thẩm Mạt mang lên cho Khải Liêm, bọn trẻ vất vả, không thể nhịn đói được.
Thẩm Mạt nghe thấy vậy thì trong lòng vui mừng, yểu điệu đứng dậy đón lấy khay thức ăn, theo chỉ dẫn của ngừo giúp việc mà bưng lên phòng.

Ông bà Mạc rất hài lòng với thái độ của cô ta.
Thẩm Mạt ở trên tầng rất lâu, còn Mạc Uyển Dư ở dứoi tầng luôn thấp thỏm, trộm nhìn lên tầng không biết bao nhiêu lần.
Mạc Khải Liêm là người không bao giờ để nữ giới tiếp xúc gần với mình.

Ngay cả trong công việc, tầng trên cùng của anh nữ giới chưa bao giờ được tới gần là biết được anh giữ mình như thế nào.
Vậy mà Thẩm Mạt đã ở trên đó một lúc lâu cũng chưa thấy đi xuống.

Mạc Uyển Dư cũng không thể chạy lên xem hai người họ đang làm gì.
Mà Thẩm Mạt kia đã đứng trước phòng của Mạc Khải Liêm một lúc lâu nhưng anh cũng không mở cửa cho cô.

Nếu giờ lại bê khay đồ ăn còn nguyên này xuống, cô ta sẽ rất mất mặt.
Cô ta đảo mắt xung quanh, sau đó vội đi tới một căn phòng không khoá cửa.

Bên trong có nhà vệ sinh, cô ta đổ hết chỗ thức vào bông cầu rồi xả nước, miệng lộ ra nụ cười đắc ý.

Sau đó bê cái khay trống xuống tầng.
Ông bà Mạc thấy thức ăn đã hết, lại nghĩ là do Mạc Khải Liêm đã ăn, ông bà nhìn Thẩm Mạt lại càng thuận mắt hơn.
Mà Mạc Uyển Dư từ lúc đó tâm trạng trùng xuống, như có hòn đá đang đè nặng lên trái tim.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 58: Chương 58


Buổi chiều Mạc Khải Liêm mới chịu xuất hiện dứoi nhà, vậy mà Thẩm Mạt vẫn còn chưa chịu rời đi.

Anh định quay trở lại phòng thì bị ông Mạc gọi lại
Lâu rồi còn chưa chơi cờ với ba, xuống đây chơi mấy ván đi.
Mạc Khải Liêm đành đi tới ngồi trước mặt ông, hai ngừoi cùng bày bàn cờ.
Thẩm Mạt như cố ý, mang nước và trái cây tới rồi ngồi xuống ngay bên cạnh Mạc Khải Liêm chăm chú xem.
Mạc Khải Liêm đã định đứng dậy bỏ đi, nhưng lại bị ông Mạc cản lại
Con không chơi hết ván này với ba thì lần tới ba sẽ không chịu đi khám bệnh nữa.
Mạc Khải Liêm sầm mặt, đành quay sang nói với Thẩm Mạt:" Cô làm ơn có tự trọng một chút, đừng có thấy đàn ông là sán tới gần nữa.
Thẩm Mạt kinh sợ trước lời nói không hề cho cô mặt mũi của anh, ông Mạc vội hoà hoãn không khí
Sao con có thể nói vậy được chứ, Thẩm Mạt dù sao cũng là khách.
Cô ta có cho rằng cô ta là khách sao?
Ông Mạc vội nói với Thẩm Mạt: Cháu đừng để bụng nhé, tính nó vẫn luôn xấu như vậy.
Xong lại nói với anh:Con nên thấy may mắn vì mình xấu tính vậy mà vẫn có ngừoi thích.
Thẩm Mạt chỉ biết cừoi gượng.

Cuộc nói chuyện bên này không mấy vui vẻ.

Mạc Uyển Dư ngồi phía sau Mạc Khải Liêm, khoảng cách có chút xa nên không biết họ đang nói chuyện gì.

Nhưng Thẩm Mạt ngồi sát vào anh nhưng anh không đứng dậy bỏ đi, Mạc Uyển Dư lại càng thấy khó chịu hơn.
Cũng đã gần hết buổi chiều, Thẩm Mạt biết Mạc Khải Liêm chắc chắn sẽ không đồng ý đưa cô ta về.

Để tránh mất mặt, cô ta xin phép về trước, nói rằng tài xế đã đứng đợi cô ta ở bên ngoài.
Mạc Uyển Dư với Mạc Khải Liêm cùng quay về thành phố C nên cùng đi một xe.
Suốt cả dọc đường, Mạc Uyển Dư không hề nói gì cả, luôn nhìn ra ngoài cửa sổ xe thất thần.

Mạc Khải Liêm luôn chăm chú nhìn cô, cô cũng không phát hiện ra.

Đến tận khi đã lên tới cửa căn hộ, Mạc Uyển Dư vẫn không nói câu nào, đến cả chúc ngủ ngon như mọi khi cũng quên nói.
Mạc Khải Liêm nhìn cánh cửa căn hộ đóng chặt, sau đó thở dài đi về căn hộ của mình.
Đang định thay giày thì cánh cửa sau lưng vang lên tiếng khoá vân tay mở ra, rồi cánh cửa mở tung, Mạc Uyển Dư xuất hiện trước mặt.
Chú nhỏ, chú sẽ kết hôn với ngừoi phụ nữ kia sao?
Mạc Khải Liêm:Tôi chưa từng đồng ý lấy cô ta.
Mạc Uyển Dư:Nhưng chú ăn đồ cô ta mang tới, còn cho cô ta ngồi cạnh khi chơi cờ nữa.

Trước nay chú đâu có cho nữ nhân nào lại gần đâu.

Chú thấy thích cô ta sao.
Mạc Khải Liêm nhìn thẳng vào mắt cô: Tôi không thích cô ta.

Tôi thích ai chẳng lẽ em không biết.
Mạc Uyển Dư: Chú thật sự đã có người mình thích rồi?
Mạc Khải Liêm lại thở dài tiến tới gần sát vào cô, nhìn thẳng vào mắt cô nói: Từ trước tới nay, đã bao năm trôi qua, tôi vẫn chưa từng hết thích một người.

Đinh Mộc, tôi chỉ thích em.
Mạc Uyển Dư trợn tròn đôi mắt, kinh ngạc không thốt ra được lời nào, cô bất giác không vững mà lùi ra sao, lưng va vào cánh cửa.
Mạc Khải Liêm vội đưa tay chắn sau đầu cô, không để bị va đập.
Trong lòng ngổn ngang cảm xúc, tim đập ngày càng nhanh khiến hít thở trở lên khó khăn.
Nhưng chúng ta là chú cháu, mọi người sẽ không đồng ý.
Mạc Khải Liêm trong mắt có ý cười: Chúng ta không có quan hệ huyết thống.

Vậy ra đây là lý do luôn khiến em ngập ngừng.

Đinh Mộc, bây giờ điều tôi quan tâm duy nhất là, em có thích tôi không.
Mạc Uyển Dư cố giữ bình tĩnh, nhìn vào mắt Mạc Khải Liêm, giọng điệu chắc chắn:Rất thích.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 59: Chương 59


Mạc Khải Liêm nghe được đáp án như mong muốn, trong lòng cảm thấy thoả mãn, tiến sát tới ôm chặt cô vào lòng.
Trong lòng anh, em trước nay chỉ là Đinh Mộc, là người đặc biệt trong tim.
Mạc Uyển Dư chần chừ một rút rồi cũng đưa tay ôm quanh vòng eo rắn chắc của anh.

Mạc Khải Liêm càng ôm chặt cô hơn, khoé miệng không kiềm chế được cong lên vui vẻ.
Hai ngừoi cứ vậy ôm nhau không biết đã qua bao lâu.

Mạc Uyển Dư giờ mới bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng, nhận ra bản thân hôm nay có vẻ đã ghen rồi.

Cô vội buông tay ra.
Chú nhỏ, cháu về nhà đây.
Mạc Khải Liêm hơi cúi xuống đưa mặt vào sát với mặt cô, Mạc Uyển Dư cảm nhận được từng hơi thở nóng hổi phả vào mặt mình, mặc cô nóng lên.
Mạc Khải Liêm buông lời, giọng mê hoặc: Vẫn không định đổi xưng hô sao.
Mạc Uyển Dư hắng giọng nhưng không trả lời, muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng có vẻ anh không nghe được đáp án ưng ý thì sẽ nhất quyết không buông tay.

Cô đã thử thoát ra mấy lần nhưng không địch lại sức của anh.

Cuối cùng cô vẫn phải kìm nén sự xấu hổ mà lên tiếng:" Khải Liêm, muộn rồi em phải về nghỉ ngơi.
Mạc Khải Liêm cười, hôn nhẹ một cái lên trán cô: Anh đưa em về.
Mạc Uyển Dư hiện giờ mặt đã nóng ran, chỉ muốn nhanh chóng quay về địa bàn của mình
Không cần, chỉ có mấy bước chân thôi mà.
Mạc Khải Liêm một tay cầm lấy bàn tay cô, tay còn lại vặn khoá cửa
Ngày đầu tiên hẹn hò, em định không cho anh đưa bạn gái mình về nhà sao?
Mạc Khải Liêm đưa cô tới trước cửa, rất muốn được vào căn hộ của cô, nhưng khi cô chưa chủ động mời, anh sẽ không tự ý đi vào.
Vậy em vào nhé.

Mạc Khải Liêm lưu luyến bàn tay mềm mại của cô không muốn buông ra.

Anh lại kéo cô lại ôm thêm một lúc rồi mới chịu buông tay.

Sau đó còn cúi xuống hôn nhẹ một cái lên khoé môi cô.
Mạc Uyển Dư kinh ngạc nhắm chặt mắt lại, tới khi anh rời môi đi, cô ấp úng chào tạm biệt rồi luống cuống tay chân mở cửa đi vào.
Mạc Khải Liêm đứng đó nhìn cánh cửa lần nữa, nhưng tâm trạng lần này khác hẳn những lần trước đó.

Anh đút một tay vào túi quần, ung dung đi về căn hộ của mình, lần đầu tiên trong đời anh biết mình có thể cười vui vẻ đến như vậy.
Trong khi đó, ở căn hộ đối diện, Mạc Uyển Dư vẫn còn đang đứng dựa lưng vào cửa, tay đè ép lên vị trí trái tim, muốn giữ chặt cho nó đừng đập loạn nữa.

Sau đó lại đưa tay lên sờ khoé môi, vị trí mà anh vừa hôn tới, mặt lại lần nữa nóng ran.
Mạc Uyển Dư lao vào phòng tắm, dùng nước mát dội lên ngừoi, một lúc sau tâm trạng vẫn trong trạng thái kích động không chút tiền đồ, mà cô lúc thì ngẩn ngơ, lúc sau lại cừoi ngốc nghếch.
Tới khi ra khỏi nhà tắm đã là hơn một tiếng sau, thấy điện thoại có mấy tin nhắn mới.

Có tin nhắn là bạn bè trò chuyện trong nhóm, còn có cả tin nhắn của Mạc Khải Liêm.
[Em ngủ ngon nhé]
[Em ngủ thật rồi à.

Anh thì không ngủ được, chỉ luôn nghĩ tới em thôi]
[Anh cũng ngủ vậy]
Mạc Uyển Dư mỉm cừoi, sao trước đây cô không phát hiện anh cũng có chút trẻ con như thế này nhỉ.

Cô biết chắc anh sẽ không ngủ sớm như vậy đâu, công việc bận rộn nên anh thường ngủ rất muộn.
[Em vẫn chưa ngủ, vừa mới tắm xong]
Mạc Khải Liêm nhắn lại ngay lập tức
[Anh cũng vừa tắm xong, nếu chưa buồn ngủ, em qua bên này với anh một lúc không]
 
Back
Top Bottom