Ngôn Tình Người Đặc Biệt Trong Tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 20: Chương 20


Từ ngày Cao Phong đi du học, bên cạnh Mạc Uyển Dư và Lạc Phi Phi không còn nam sinh thân cận, vậy nên đám nam sinh trong trường càng tiếp cận các cô nhiều hơn, nhưng lần nào cũng bị hai cô thẳng thắn từ chối.
Thấm thoát cũng tới kỳ học thứ hai của năm thứ ba, thời gian sinh viên còn lại của các cô đã không còn nhiều.

Khoảng thời gian đầu, hai cô và Cao Phong cũng vẫn liên lạc qua lại, cậu cũng gửi quà về cho hai cô, thời gian lâu dần, giờ cũng đã chẳng mấy khi liên lạc nữa.
Sang năm học sau sẽ tất bật với đủ loại báo cáo, đi thực tập và chuẩn bị tốt nghiệp, sẽ không có nhiều thời gian để lại những kỷ niệm thời sinh viên.

Vậy nên khoa của Mạc Uyển Dư quyết định sắp tới sẽ cùng nhau lên núi cắm trại vào cuối tuần này.
Dĩ nhiên một người ham vui như Lạc Phi Phi chắc chắn sẽ kéo cô cùng tham gia.

Cũng đã sắp kết thúc thời gian sinh viên nên Mạc Uyển Dư cũng đồng ý với hoạt động này.
Nhưng có một điều Mạc Uyển Dư không hài lòng lắm.

Dù đã sang tháng hai nhưng thời tiết vẫn không bớt rét hơn so với khi trong tết.

Cả người mặc tròn lủng như con gấu bông.

Nhưng lớp cô lại chọn ngọn núi phía bắc thành phố, vừa cao vừa lạnh lẽo để cắm trại.

Lý do là khu vực thưa thớt, lớp hoạt động sẽ thoải mái hơn.
Vậy là sáng thứ bảy, trời chưa sáng hẳn, mọi người đã nô nức lên xe hướng tới phía ngọn núi.
Lớp trưởng phân công sắp xếp công việc, một đám ngừoi thì dựng lều trại, một đám thì mang đồ sinh hoạt, đốt lửa trại.

Không khí khá nhộn nhịp, vui vẻ.

Một lúc sau cơ thể ai cũng nóng dần lên.
Không có hoạt động nào cụ thể, mọi người cứ tự do phát huy nhé.

Mục đích chuyến đi là vui vẻ, thoải mái.

Mọi người cũng nên ngồi xuống tâm sự với nhau nữa.
Lớp trưởng đưa ra đề xuất, mọi người cảm thấy cũng hợp lý.

Buổi đi chơi tạo thêm sự thân thiết cho cả lớp trước khi thời sinh viên kết thúc, nên ngồi lại tâm sự rất nhiều chuyện.
Mọi người cùng quây quần đốt lửa trại, còn dựng cả bếp nướng thịt.

Gần đó còn có một con suối nhỏ, trong vắt thấy được cả đáy, rất nhiều cá bơi ở trong suối.

Có vài ngừoi bắc cần ngồi câu cá bên bờ suối, cuộc sống đôi khi rất cần sự bình lặng.
Đinh Mộc, cậu muốn ăn gì mình nướng cho.-Lạc Phi Phi luôn là ngừoi tích cực nhất trong những khoản ăn chơi như này.
Mạc Uyển Dư nhìn cô bạn vẻ ghét bỏ: Đồ cậu nướng có thể ăn được không vậy.

Lạc Phi Phi giả vờ phồng má tức giận: Cậu đừng có coi thường tớ, nướng thịt thì có gì mà khó, không phải chỉ cần để thịt lên trước bếp than là xong rồi sao.
Tốt nhất cậu nên đi làm việc tay chân như việc đi bể củi ý, đừng hành hạ số thức ăn vô tội kia.
Xí, cậu cút đi.
Lạc Phi Phi tung tăng chạy đi, nhưng chẳng bao lâu sau cô bạn lại hí hửng chạy lại, trên tay còn bê theo một đĩa lớn đầy đồ nướng chín, nhìn rất ngon mắt.
Mạc Uyển Dư hai mắt long lanh nhìn những xiên nướng trên đĩa: Cậu thật sự có thể làm được hả, không ngờ nha.
Lạc Phi Phi vênh mặt kiêu ngạo: Đương nhiên, làm gì có chuyện không làm được.

Tớ không biết nướng, không phải có thể nhờ bạn nam khác nướng cho à.
Mạc Uyển Dư hiểu ra: Thế mới đúng thật là cậu.

Tớ biết cậu chẳng có khả năng nướng ra xiên thịt ngon như vậy đâu mà.
Lạc Phi Phi lườm lại bạn mình, tức giận cầm một xiên lên ăn: Ý, ngon thật đó.

Cậu không biết có bao nhiêu bạn nam muốn tranh giành nướng đồ ăn cho cậu đâu.
Mạc Uyển Dư đưa mắt nhìn khu vực đang nướng thịt, lại bắt gặp có mấy nam sinh đang trộm nhìn về phía hai cô..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 21: Chương 21


Ngừoi xinh đẹp thường nhận được nhiều sự chú ý, đương nhiên cũng thu về không ít ánh nhìn thù địch của các cô gái khác.
Có một cô bạn trong lớp từ khi bắt đầu lên đại học đã luôn ghen ghét, nói xấu Mạc Uyển Dư và Lạc Phi Phi.

Nhìn hai cô ngày càng xinh đẹp, thành tích cũng tốt, cô ta càng ghen ghét hơn.
Trước hôm nay, cô ta đã tới đây trước, còn xin được một tấm bản đồ thủ công của những ngừoi đã tới đây trước đó, biết được có một vị trí rất dễ lạc đường.
Cô ta đã cười gian xảo trong lòng, trời cũng đã bắt đầu sẩm tối, cô ta đi tới gần Mạc Uyển Dư, cười thân thiện với cô
Đinh Mộc, củi không còn nhiều nữa, mọi người đều đang bận, cậu đi tìm thêm củi với tớ nhé.
Mạc Uyển Dư không nghĩ ngợi gì, sảng khoái đồng ý.

Đứng dậy kéo cao chiếc khoá áo khoác rồi đi theo cô bạn gian xảo kia.
Cô ta dẫn Mạc Uyển Dư đi tới khu bên cạnh, củi cũng có khá nhiều, Mạc Uyển Dư thấy chỗ này không xa chỗ cắm trại là bao, nên cũng không nghi ngờ gì cả.
Cô bạn kia trước đó đã đi qua khu này, đánh dấu lối có thể về được.

Quanh đây nhiều đường quanh co, nếu chưa từng tới nơi này, chắc chắn rất dễ lạc đường, vì trong núi không có đường cụ thể, chỉ có ngừoi đi qua rẽ cây sang hai bên làm đường đi.

Mạc Uyển Dư chuyên tâm nhặt củi mà không để ý, cô bạn kia đã lẩn mất từ bao giờ, chỉ còn lại cô cặm cụi với đống củi trên tay, lúc cô quay ngừoi lại thì đã không còn thấy bóng ai nữa rồi.
Nhìn lại một lượt xung quanh, bốn phía đều là cây, chẳng khác nhau là bao.

Lúc này Mạc Uyển Dư mới hoang mang, không biết mình đã đi vào vào rừng được bao xa.
Cô hốt hoảng chạy ngược lại với hướng mình vừa nhặt củi, nhưng đi một hồi giống như lại quay lại chỗ cũ vậy, trời càng ngày càng tối, Mạc Uyển Dư dâng lên sợ hãi.
Từ nhỏ Mạc Uyển Dư đã mạnh mẽ, chẳng sợ bị bắt nạt.

Dù sức yếu hơn đối phương vẫn ngoan cường đánh trả, nhất quyết không chịu thua.

Cô cũng không giống những nữ sinh khác sợ động vật nhỏ.

Nhưng thứ đáng sợ nhất với cô lại là bóng tối.

Cô sợ ở một mình trong nơi tối tăm, còn sợ cả ma quỷ.
Hốc mắt Mạc Uyển Dư nóng dần, sau một hồi không tìm được đường ra, cô sợ hãi bật khóc nức nở.

Phía bên kia, Lạc Phi Phi cũng nhận ra sự vắng mặt của Mạc Uyển Dư
Các cậu có ai nhìn thấy Đinh Mộc không?
Không có.
Một ngừoi kéo lại cô bạn kia: Lúc nãy tớ thấy Định Mộc đi về phía sau với cậu mà.

Cậu ấy không về cùng cậu à.
Cô bạn kia chột dạ, nhưng vẫn làm ra vẻ bình tĩnh: Tớ nhặt được khá nhiều củi rồi nên về trước.

Đinh Mộc nói muốn kiếm thêm chút nữa với khen cảnh phía sau đẹp, muốn ở lại ngắm thêm một lúc nên tớ không đợi cậu ấy.
Gọi điện thoại cho cậu ấy xem nào.
Đây là trong núi, không có chút sóng nào cả, tớ đã thử gọi rồi.
Mọi người đều tỏ vẻ lo lắng, đây là trong núi, liệu Mạc Uyển Dư có xảy ra chuyện gì không.

Cô bạn kia bây giờ mới thấy sợ hãi, lo rằng Mạc Uyển Dư mà xảy ra chuyện, cô ta sẽ chính là hung thủ giết ngừoi.
Mọi người không liên lạc được với Mạc Uyển Dư, cả đám xôn xao lo lắng, sau cùng chia thành từng tốp soi đèn đi tìm kiếm cô.
Mạc Uyển Dư sợ hãi, chỉ biết tìm một gốc cây ở chỗ rộng rãi nhất, ngồi ôm lấy cơ thể của mình, cả ngừoi run rẩy.
Nhiệt độ ban đêm càng lúc càng xuống thấp, Mạc Uyển Dư thấy đầu dần nặng trĩu, cuối cùng rơi vào hôn mê lúc nào không hay..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 22: Chương 22


Khi Mạc Uyển Dư được tìm thấy, cả ngừoi cô đã nhiễm lạnh, sốt cao mê man mãi không tỉnh, nay đã qua ngày thứ hai.
Ba mẹ Mạc hoảng sợ, vội bỏ lại tất cả công việc trên tay, lập tức bay về xem tình hình của con gái.
Mạc Hàn cũng đã ở phòng bệnh trông chừng cô suốt hai ngày qua.
Bé Mộc, cuối cùng em cũng đã tỉnh.

Đợi anh gọi bác sĩ tới.
Bác sĩ kiểm tra một lượt, đã qua giai đoạn nguy hiểm, mọi ngừoi đều thở phào trút ra gánh nặng trong lòng.
Nhưng vì chịu cái lạnh quá lâu trong rừng, cơ thể Mạc Uyển Dư bị nhiễm lạnh, cần phải điều trị đặc biệt, nếu không sẽ để lại di chứng.
Sau khi nghe tư vấn, tìm hiểu đủ những phương án điều trị, ba mẹ Mạc quyết định để cô điều dưỡng cơ thể bằng thuốc đông y, sẽ không quá ảnh hưởng tới có thể như tây y.
Trợ lý sau khi báo cáo công việc cho Mạc Khải Liêm xong, không rời đi luôn mà cứ đứng yên đó ngập ngừng
Muốn nói gì thì cứ nói.-Giọng nói lạnh lùng của Mạc Khải Liêm vang lên làm trợ lý lạnh hết cả sống lưng.
Là chuyện của cô chủ.

Mấy ngày trước cô chủ đi cắm trại với lớp.

Bị lạc trong rừng, nhiễm lạnh cả một đêm, đã khoẻ lại rồi ạ.
Mạc Khải Liêm dừng lại động tác trên tay, ngẩng phắt đầu dậy
Chuyện đã mấy ngày sao giờ cậu mới báo cáo.

Đi đặt vé chuyến sớm nhất về nước cho tôi.
Trợ lý sợ hãi:" Không nói vì sợ sếp sẽ như vậy đấy ạ.

Sếp bình tĩnh lại đã, cô chủ đã không còn gì đáng ngại nữa ạ.

Cũng còn vài ngày nữa là hoàn thành kế hoạch rồi.

Chúng ta đã vất vả suốt mấy năm nay, sếp có thể chờ qua nốt mấy ngày còn lại được không.
Gần kết thúc rồi, các cậu không thể tự xử lý chỗ râu ria còn lại.

Vẫn muốn tôi tự mình giám sát các cậu.
Giai đoạn này vẫn cần sếp có mặt lập uy mà, nếu không khi chúng ta về nước, chi nhánh này sẽ thật sự xong đời thật đấy.

Cô chủ đã khoẻ lại rồi, hôm nay có thể xuất viện, sếp yên tâm đi.
Mạc Khải Liêm tức giận nhìn thẳng vào mắt trợ lý
Lần cuối cùng.
Trợ lý vội vàng vâng dạ: Vâng, vâng.

Em đảm bảo lần sau sẽ lập tức báo tin sớm nhất cho sếp.

Căn hộ chuẩn bị đến đâu rồi.
Đã xong hết rồi ạ, sếp về nước có thể dọn thẳng tới ở.

Em đều cho ngừoi sắp xếp khi cô chủ ở trên trường, không hề biết căn hộ bên cạnh có ngừoi đang xếp đồ đâu ạ.
Ừm.
Trợ lý ra khỏi văn phòng chủ tịch, thờ phào một hơi sau khi thoát khỏi kiếp nạn.
Mạc Uyển Dư sau khi xuất viện, liền dọn về căn hộ gần trường của mình.
Con nên về nhà một thời gian để ba mẹ chăm sóc cho con chứ.
Mạc Uyển Dư đã khoẻ lại, đi tới chỗ mẹ Mạc
Con khoẻ hẳn rồi mà, với cả vẫn còn lịch học trên trường, cứ nghỉ mãi sao được.
Nhưng mà con vẫn còn yếu, lại còn chỗ thuốc đông y này nữa.

Con có thể tự sắc thuốc uống không.

Hay là mẹ cho một người giúp việc tới đây chăm con nhé.
Mẹ ơi, không cần thật mà.

Con thấy khoẻ lắm, cũng sẽ chăm chỉ uống thuốc mà.
Nhưng...
Mẹ phải tin tưởng con gái mình chứ.
Ba mẹ Mạc dặn dò Mạc Uyển Dư một hồi, sau đó mới lưu luyến không nỡ mà rời đi.
Hôm nay anh trai Mạc Hàn cũng đang bận việc, không thể tới thăm cô, chỉ gửi vài tin nhắn nhắc nhở cô nhớ nghe lời phải chăm sóc bản thân thật tốt.
Mạc Uyển Dư nhìn chỗ thuốc đông y mà da đầu tê rần, cô thật sự khônh thích uống thứ này chút nào cả..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 23: Chương 23


Vài lần đầu tiên Mạc Uyển Dư cũng ráng chăm chỉ vì sức khoẻ của bản thân, nhưng được vài ngày đã thấy nản, bữa đực bữa cái.
Ba mẹ Hàn cũng hiểu tính cách của cô, có gọi điện giám sát vài lần, nhưng cũng không giải quyết được vấn đề.

Ngay cả anh trai Mạc Hàn cũng bị huy động trông chừng, nhưng không ở cùng một chỗ, khó có thể ép cô uống thuốc điều độ được.
Kỳ thi cuối kỳ cũng đã kết thúc, chỉ còn vài tiết ngoại khoá nữa là năm sinh viên thứ ba của các cô sẽ kết thúc.
Mạc Uyển Dư được thầy phụ trách gọi lên văn phòng
Cuối tuần có một đại hội khoa học khá lớn, trường ta năm nay có cơ hội giành được giải thưởng nghiên cứu khoa học cấp quốc gia, trong kỳ đại hội này sẽ được trao giải.

Các thầy đều biết chất lượng ảnh chụp của em vô cùng tốt, hiện tại cũng đã kết thúc kỳ thi cuối kỳ.

Em thu xếp giúp trường tới chụp ảnh trong đại hội được không?
Mạc Uyển Dư rất rộng rãi trong những việc như vậy, bình thường cô cũng từng giúp lớp chuẩn bị rất nhiều ảnh làm tư liệu học tập
Được ạ.
Vậy thì tốt, thầy sẽ gửi lịch trình cụ thể cho em.

Hôm đó kết thúc cũng khá muộn, nhà trường sẽ sắp xếp một phòng khách sạn cho em giống như ngừoi trong đoàn, mọi chi phí sẽ do nhà trường chịu trách nhiệm.
Sáng thứ bảy, Mạc Uyển Dư xách theo chiếc túi chống sóc nhỏ, bên trong có máy ảnh và một hai bộ quần áo thoải mái, cô xách theo đi tới trường học, cùng đoàn đi chung chiếc xe bus lớn.
Hội nghị lần này có quy mô không nhỏ, nhiều trường đại học cùng tham gia, không chỉ trao đổi học thuật, còn trình diễn một vài công trình khoa học tiềm năng của các trường.
Mạc Uyển Dư đeo chiếc máy ảnh trên cổ, chạy tới chạy lui cả một ngày, cả ngừoi đau nhức, mắt cũng đã mờ không nhìn rõ nổi nữa.
Ảnh chụp cũng khá nhiều, phần còn lại cũng không có gì cần chụp nữa, Mạc Uyển Dư trở về khách sạn trước.
Vừa đi vừa n*n b*p cái cổ nhức mỏi, Mạc Uyển Dư không để ý thấy bóng ngừoi đi ngược chiều trước mặt.

Truyện Quân Sự
Cô cúi gằm đầu xuống đi về phía cửa thang máy, đang đi thi bị ngừoi đi qua cầm cổ tay bất ngờ giữ cô lại.
Mạc Uyển Dư bị bất ngờ, quay sang ngừoi nó định hét lên:"Anh...
Ơ, gương mặt quyen thuộc đập vào mắt:" Chú nhỏ.

Sao chú lại ở đây?
Ông chú này âm thầm về nước từ bao giờ vậy chứ.

Mạc Khải Liêm nhìn vẻ mệt mỏi trên gương mặt cô

Sao lại về muộn như vậy?
Mạc Uyển Dư nhìn đồng hồ, mới có hơn chín giờ tối, cũng đâu có muộn lắm chứ
Giờ mới xong việc ạ.

Sao chú lại ở đây?
Em cũng không nhìn xem khách sạn này tên gì?
A.

Khách sạn này của chú sao?
Mạc Khải Liêm lấy ra một tấm thẻ kim loại sáng bóng, đưa cho Mạc Uyển Dư
Em ở phòng này đi, căn phòng kia không đủ tốt.
Mạc Uyển Dư lại thêm mờ mịt, vậy là chú nhỏ của cô đã biết cô ở đây từ trước rồi.
Không cần đâu ạ, cháu chỉ ở đây một đêm, không cần phải chuyển phòng đâu.
Ở khách sạn của tôi, tôi có thể để em ở phòng hạng C được sao.

Nghe lời.
Điện thoại của Mạc Khải Liêm rung lên, anh nhìn qua tên ngừoi gọi tới, không vội bắt máy mà nhìn sang Mạc Uyển Dư
Cần gì thì gọi cho tôi, ở ngoài một mình phải chú ý an toàn.
Nói rồi mở điện thoại lên nghe, có vẻ rất bận rộn, vừa nghe máy vừa đi ra ngoài khách sạn.
Mạc Uyển Dư không nhìn theo anh nữa, cơ thể đang rất mệt mỏi, cô chỉ muốn nhanh chóng lên phòng..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 24: Chương 24


Mạc Uyển Dư quay lại căn phòng của mình, cả ngừoi ngã xuống chăm đệm, tay chân giang ra, thật là thoải mái.
Nhưng chưa được bao lâu, ngoài cửa có tiếng chuông, Mạc Uyển Dư cau mày khó chịu, đi ra mở cửa
Phục vụ phòng nhìn thấy cô thì nở nụ cười tiếu chuẩn
Thưa cô, tôi đến giúp cô chuyển phòng ạ.
Mạc Uyển Dư xua xua tay: Không cần phiền phức, hiện tại tôi cũng không cần chuyển.
Ngừoi phục vụ khó xử:" Thưa cô, tôi được quản lý giao trách nhiệm phải hoàn thành công việc này, mong cô giúp chúng tôi có thể hoàn thành tốt.
Mạc Uyển Dư thở dài chán nản:Được rồi, làm phiền cô.
Ngừoi phục vụ như trút được gánh nặng, vội vàng vào phòng giúp Mạc Uyển Dư thu dọn đồ đạc rồi đưa cô lên căn phòng xa hoa nhất trên tầng trên cùng.
Mạc Uyển Dư không còn chút buồn ngủ nào nữa, cả ngừoi mềm oặt chẳng có chút lực, lúc này cô mới nhớ ra, buổi tối cô vẫn chưa ăn gì.
Tắm táp thay một bộ đồ thoải mái, Mạc Uyển Dư đi ra khỏi khách sạn, cô đi một vòng, tìm được một con phố ẩm thực khá phong phú.
Dạ đay được thoả mãn, tâm tình cũng vì vậy d tốt lên.

Mạc Uyển Dư ăn khá nhiều, đi qua hàng quán nào thơm phức cũng muốn thử một chút.

Cuối cùng ăn quá no đến mức bụng c*ng tr**ng lên.
Mạc Uyển Dư đành phải đi bộ một đoạn cho tiêu thực, vừa đi vừa ngắm nghía xung quanh.

Không mang theo máy ảnh nên chỉ có thể dùng điện thoại chụp lại cảnh đẹp trên đường.
Đi bộ một hồi, gió mát ban đêm dần chuyển lạnh, không khí cũng có mùi ẩm ướt.
Thơid tiết mùa hè là dịp cho những cơn mưa tầm tã hoạt động mạnh.

Ban ngày có thể nắng chói chang như muốn thiêu đốt da thịt, nhưng về đêm lại thay bằng những cơn mưa như muốn trút hết sự ẩm ướt lên mặt đất.
Mạc Uyển Dư không chuẩn bị gì cả, trên ngừoi không có bất kỳ vật gì có thể che mưa, đến áo khoác ngoài cũng không có.
Đoạn đường cô đi khá vắng vẻ, không có hàng quán nào, đến cả điểm chờ xe cũng không có.
Mạc Uyển Dư che mặt chạy một hồi mới thấy một quán cafe nhỏ ở góc đường.

Chạy vào được quán thì quần áo trên ngừoi cũng đã ướt một lượt.

Mạc Uyển Dư thầm lẩm bẩm thật đen đủi.
Trời cũng không có giấu hiệu sẽ dừng mưa, Mạc Uyển Dư tới quầy gọi một cốc trà ấm, rồi bưng tới một chiếc bàn cạnh cửa, vừa nhâm nhi vừa ngắm màn mưa đêm.

Ngồi một lúc khá lâu, trà cũng đã gần hết ly thứ hai nhưng trời không muốn tạnh, mà càng ngày càng nặng hạt hơn.
Mạc Uyển Dư xem điện thoại, đã một lúc lâu nhưng cô không đặt được chiếc taxi nào, chỉ đành thở dài ngao ngán trong lòng.
Cuối cùng quyết định lấy ra một tài khoản, nhấn nút gọi

Ừm?
Bên kia một giọng nói trầm thấp không nhanh không chậm vang lên.
Chú nhỏ, chú có đang bận gì không?
Mạc Khải Liêm đang dựa lưng lên chiếc ghế bọc da xa xỉ, mắt nhìn những ánh đèn lướt qua ngoài cửa sổ xe.
Không bận, đang trên đường.
Mạc Uyển Dư như trút được gánh nặng:Chú nhỏ, vậy chú đón cháu được không.

Trời mưa to quá, cháu không đặt được xe.
Mạc Khải Liêm nhíu mày:Muộn như vậy vẫn còn ở ngoài.

Địa chỉ?
A..cháu đang ở...
Mạc Uyển Dư nói ra một địa chỉ.

Mạc Khải Liêm phân phó lái xe lái tới địa chỉ đó.
Từ xa Mạc Khải Liêm đã nhìn thấy cô gái ngồi trước cửa kính lớn, tay vẽ vẽ theo từng hàng nước lăn dài trên cửa kính.
Mạc Khải Liêm bung chiếc ô lớn, đi về phía cửa quán.

Cánh cửa bị đẩy vào trong, va vào chiếc chuông gió làm rung lên những âm thanh leng ceng.
Mạc Uyển Dư theo tiếng động quay ra nhìn, thấy Mạc Khải Liêm đứng đó nhìn cô, cả ngừoi đều là khí tức lạnh lẽo
Về thôi..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 25: Chương 25


Mạc Uyển Dư ngoan ngoãn nhẹ bước đứng dậy, đi về phía Mạc Khải Liêm, điệu bộ của một bé con nghe lời.
Mạc Uyển Dư không có ô, vậy nên đành phải đứng chung dứoi một tán ô với Mạc Khải Liêm, tán ô không quá rộng, nhưng cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định, bước đi không chút va chạm với cánh tay anh.
Mưa đang lớn, nếu cứ như vậy thì dù đoạn đường tới xe chỉ là một đoạn ngắn nhưng cũng đủ ướt không còn một mảnh.
Mạc Khải Liêm nghiêng đầu nhìn cô, lại phát hiện dáng vẻ quá ngoan ngoãn của cô, không đành lòng nhắc nhở, động tác không lớn, nghiêng dần ô về phía cô, cả bờ vai bên trái của anh hứng trọn nước mưa, khi ra đến xe vết ẩm loang gần hết chiếc áo vest bên ngoài.
Mạc Khải Liêm nhìn cô nhiều hơn một lần, trong đầu không khỏi suy nghĩ xem, hai ngừoi đã trở lên xa lạ như thế này từ khi nào.

Cô không còn là bé con suốt ngày bám theo sau anh trước đây nữa.
Che chắn cho Mạc Uyển Dư lên xe xong, Mạc Khải Liêm mới vòng qua bên còn lại để lên.

Áo vest ướt sũng có chút khó chịu, Mạc Khải Liêm cởi ra vứt sang một bên,
Nước mưa ngấm ướt cả vào lớp sơ mi trắng phía trong, lớp áo mỏng dính sát lên từng mảng cơ bắp rắn chắc trên vai.
Mang theo hơi ẩm từ cơn mưa, gió điều hoà trong xe thổi tới làm Mạc Uyển Dư bất giác rùng mình.

Lại quay sang bắt gặp vai áo đang ướt của anh.

Mạc Uyển Dư hắt xí một cái

Tăng nhiệt đôn lên.-Giọng nam trầm thấp vang lên, tài xế ngay lập tức hiểu ý mà hoạt động.
Trong xe ngoại trừ tiếng gió ù ù êm ái cũng chỉ có tiếng động cơ vang tới, Mạc Uyển Dư ngồi sát vào một bên cửa, ngắm nhìn đường phố bên ngoài.

Hoá ra hôm nay cô đã đi được xa như vậy rồi.
Quá mải chăm chú nhìn đường mà không biết đằng sau có đôi mắt thâm trầm vẫn luôn nhìn vào cô.
Đến tận khi vào tới khách sạn rồi hai ngừoi vẫn chưa nói gì với nhau.
Hai ngừoi cùng đi lên tầng cao nhất của khách sạn, Mạc Uyển Dư cũng chỉ nghĩ anh muốn xác nhận cô an toàn về phòng mình, là sự quan tâm của trưởng bối như bình thường.
Nhưng rồi lại thấy anh đứng trước cửa căn phòng bên cạnh, trước khi đi vào còn ném một ánh mắt tới
Nghỉ ngơi sớm đi.

Lần sau đừng một mình ra ngoài muộn nữa.
Mặc dù tối nay gặp chút rắc rối nhỏ, nhưng cái bụng đã ấm no, tâm trạng Mạc Uyển Dư không bị ảnh hưởng gì cả.
Đối với sự lạnh lùng của Mạc Khải Liêm, cô vốn đã sớm thấy quen, không lạ lẫm gì nữa.

Từ khi anh ra nước ngoài, không hề coi cô là ngừoi quan trọng.

Mạc Uyển Dư cũng tự nhiên đưa anh vào danh sách người thân bình thường, khi không cũng không cần thân thiết lắm.
Tắm táp xong xuôi, Mạc Uyển Dư lại mang ảnh hôm nay chụp ra chỉnh sửa, sắp xếp lại một lượt xong rồi mới lăn ra giường.
Lướt web một lúc, mí mắt trên dưới cũng đã đánh vào nhau, tính đi ngủ thì lại có tin nhắn tới
Mạc Hàn:[ Thi xong rồi cũng không về nhà hả, chocolate anh mua cho em cũng sắp hết hạn rồi.]
Mạc Uyển Dư: [ Hội nghị đã xong rồi, ngày mai em có thể về nhà rồi.

Ba mẹ có nhà không?]
Mạc Hàn[…Định nói với em đây.

Có một dự án mới bên nước ngoài, ngày mai anh và ba mẹ sẽ bay qua đó.

Hẳn là trong thời gian ngắn không thể trở về rồi.]
Mạc Uyển Dư:[ Kỳ nghỉ hè của em cũng không thể về sao?]
Mạc Hàn:[ Có khả năng là sẽ không về được.

Em rảnh thì bay qua đây anh trai dẫn em đi chơi]
Mạc Uyển Dư:[ Em biết rồi.

Nhớ mua quà cho em]
Mạc Hàn:[OK].
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 26: Chương 26


Mạc Uyển Dư ỉu xìu, kỳ nghỉ không có ai ở nhà, một minh cô chán biết bao.

Lạc Phi Phi cũng không trở về thành phố A, có lẽ cô cũng không trở về nữa.
Ngày hôm sau Mạc Uyển Dư ngủ tới khi tự tỉnh, lúc mở mắt ra thì đã gần mười giờ sáng.

Lâu lắm rồi không ngủ nướng được giấc ngủ sâu như vậy.

Mạc Uyển Dư thoả mãn ngồi dậy vươn vai một cái.
Vơ lấy điện thoại kiểm tra, có vài tin nhắn chưa đọc.

Trong đó có cả tin nhắn của Mạc Khải Liêm
[Mấy giờ trở về?]
Mạc Uyển Dư nhắn từng tin trả lời hết chô tin nhắn, cả tin của Mạc Khải Liêm.
Tin nhắn vừa gửi đi thì điện thoại của Mạc Khải Liêm gọi tới
Vừa thức dậy?-Giọng anh trầm thấp dễ nghe.

Mạc Uyển Dư vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, vì âm thanh này mà màng nhỉ tê rần, buồn buồn.

Đúng là giọng nói có thể khiến lỗ tai mang thai.
Vâng.
Bữa sáng sắp đến, em ăn sáng xong rồi về trường.
Vâng.
Xe chờ ở dứoi, tài xế sẽ đưa em về.
Vâng.
Điện thoại vang lên tiếng dập máy.

Cả cuộc đối thoại, Mạc Uyển Dư cũng chỉ nói được ba từ vâng.
Nhưng rồi cô cũng nhanh chóng quăng chuyện này ra sau đầu, đứng dậy chuẩn bị về trường.

Thầy chủ nhiệm gọi cô lên văn phòng, hết lời khen ngợi ảnh chụp của cô, thêm một hồi cảm ơn và động viên, cuối cùng Mạc Uyển Dư cũng được thoát thân, trở về căn hộ của mình.
Ngày hôm nay rảnh rỗi không có chuyện gì làm, Mạc Uyển Dư hết ăn lại ngủ.

Căn hộ bên cạnh trước nay vẫn trống, cô không lo làm ồn đến hàng xóm, vậy nên còn bật cả nhạc xập xình, tự mình quậy ở trong nhà.
Tiếng ồn lớn, Mạc Uyển Dư không nhận ra, ngoài hành lang có tiếng động.

Một thân ảnh cao lớn, một thân tây trang xuất hiện.

Ngừoi đàn ông đứng trước cửa căn hộ của cô, loáng thoáng nghe được tiếng nhạc ầm ỹ, chỉ đứng nhìn một lúc mà không có ý định gõ cửa.

Một lúc sau thì mở cửa căn hộ đối diện, đi vào trong nhà.
Trước đó thư ký đã cho ngừoi mang đồ tới, sắp xếp lại căn hộ nên mọi thứ cần thiết đều đã đầy đủ, có thể tới ở lập tức.
Từ nước ngoài trở về, đến quần áo Mạc Khải Liêm cũng lười thu dọn, trực tiếp để trợ lý chuẩn bị một lượt, bản thân chỉ cầm đúng chiếc cặp tài liệu cùng chiếc laptop đi tới căn hộ này.
Hai lớp cửa cách âm đều tốt, Mạc Khải Liêm không biết tiếng nhạc ở căn hộ đối diện kết thúc từ bao giờ.

Chỉ để ý tin nhắn anh gửi cho Mạc Uyển Dư hơn một tiếng trước vẫn chưa thấy trả lời.
Mà Mạc Uyển Dư lúc này đang nằm nghiêng trên ghế, một tay chống thái dương, một tay đang lấy đồ ăn từ gói lớn ôm ở trong lòng, vừa ăn vừa xem chương trình hài, vô cùng hưởng thụ.

Điện thoại sớm đã quăng tới xó xình nào cũng chẳng muốn để ý nữa.
Mạc Khải Liêm nhíu mày nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu, đến khi anh hoài nghi liệu có phải cô đã gặp chuyện gì rồi không, muốn lao sang căn hộ đối diện thì tin nhắn của Mạc Uyển Dư gửi tới.
[Cháu ăn cơm rồi, đang định đi ngủ]
[Ừm, nghỉ ngơi sớm đi.]
Mạc Khải Liêm nhìn đồng hồ, cũng đã quá chín giờ.

Anh đi tới phòng bếp, dụng cụ, nguyên liệu đều đủ cả.

Cũng may còn có cả mỳ gói, trợ lý của anh đúng thật là một ngừoi khá tỉ mỉ.
Nấu tạm bát mỳ ăn cho qua bữa, rồi lại tiếp tục bận rộn với số công việc chất đống.

Mạc Khải Liêm vừa mới về nước nên bận, đầu tắt mặt tối xử lý những nghiệp vụ quan trọng..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 27: Chương 27


Cũng đã định sẽ ở lại trong nước phát triển, Mạc Khải Liêm thu xếp ổn thoả xong liền trở về thăm ông bà Mạc.
Mạc Khải Liêm gọi cho Mạc Uyển Dư hỏi cô có muốn cùng về không, dĩ nhiên là cô vui vẻ đồng ý ngay.

Đã hơn một tháng không gặp ông bà, cô cũng rất nhớ họ.
Bà Mạc vẫn còn khoẻ mạnh, tự tay vào bếp làm mấy món sở trường, hương vị đặc biệt không kém nhà hàng đắt đỏ là bao.

Mọi ngừoi vừa ăn uống vừa nói chuyện rất hoà hợp.
Ông Mạc lên tiếng hỏi:Uyển Dư cũng sắp tốt nghiệp rồi.

Đã có dự định gì chưa? Nghe nói ba mẹ muốn mở triển lãm cá nhân cho cháu.
Mạc Uyển Dư lễ phép nói chuyện với ông cụ: Ba mẹ cháu có ý như vậy ạ.

Nhưng cháu thấy ảnh của cháu không xuất sắc như mọi người vẫn khen đâu, nên không có ý định mở triển lãm.

Sang năm cháu ra trường, sẽ nói anh trai sắp xếp cho cháu vị trí nào đó.

Tự kiếm tiền nuôi bản thân.
Mạc Uyển Dư nói rất nghiêm túc, ông Mạc nghe xong tâm tình rất vui vẻ.
Khiêm tốn là đức tính tốt, nhưng cũng đừng làm bản thân uỷ khuất.
Đứa cháu gái này ông bà Mạc rất yêu quý, cũng thương sót cô luôn cố gắng hợ hẳn những ngừoi khác.
Bà Mạc lúc này mới nói chuyện với Mạc Khải Liêm
Sự nghiệp của con cũng đã ổn định, sắp tới sẽ ở hẳn trong nước rồi.

Con cũng nên nghĩ tới chuyện lập gia đình thôi.
Mẹ, con không vội.-Giọng điệu không nhanh không chậm của anh lại cứ khiến cho ngừoi khác lại thấy khẩn trương hơn.
Thế nào là không vội, con năm nay cũng đã ba mưoi mốt rồi, còn không vội đến bao giờ nữa.
Mạc Khải Liêm lại lần nữa im lặng làm sự lo lắng trong mắt bà Mạc lại tăng lên.

Ông Mạc không nói gì, chỉ nhìn anh với ánh mắt như muốn nói quan điểm của ông giống vợ ông.
Mạc Khải Liêm vẫn còn đang bận suy nghĩ, anh quả thật đã ba mươi mốt tuổi, còn Mạc Uyển Dư mới có hai mốt.
Cô còn quá trẻ, thanh xuân hừng hữc, nhưng anh thì lại như một ông già, lối sống và làm việc quá khác nhau.

truyen bac chien
Ăn trưa xong, lại chơi gần hết buổi chiều, Mạc Khải Liêm mới lái xe đưa Mạc Uyển Dư cùng trở lại thành phố C.
Không về nhà chút sao?- Mạc Khải Liêm vừa quay vô lăng vừa hỏi cô.

Trong nhà cũng không có ai.

So với về nhà lủi thủi một mình, cháu ở lại trường nghiên cứu thêm chút tài liệu thì vẫn hơn.
Buổi tối muốn ăn gì?
Mạc Uyển Dư ngạc nhiên: Chú không bận sao?
Ừm, tối nay không có lịch trình gì, có thể mời em một bữa.
Mắt Mạc Uyển Dư sáng lên, cô thật sự không thích ăn cơm một mình lắm, mà Lạc Phi Phi không biết đang bận chuyện gì, không đi ăn cùng cô được, có một món mà Mạc Uyển Dư đang rất muốn ăn nhưng lại không muốn ăn một mình
Ăn lẩu được không ạ?
Ừm, nghe em.
Vậy nên Mạc Khải Liêm đi theo sau Mạc Uyển Dư vào trong một quán ăn sâu trong một ngõ nhỏ, quán không lớn lắm, nhìn đã cũ nhưng lại sạch sẽ.
Mạc Uyển Dư tiêu sái gọi một bàn đầy đồ ăn, nước lẩu thì đỏ ửng làm Mạc Khải Liêm bình thường lạnh nhạt cũng phải thể hiện chút không tưởng trên mặt mình.
Có phải quá nhiều thịt rồi không?
Không nhiều, không nhiều, bình thường hai đứa con gái bọn cháu đi cũng gọi như vậy.

Chú muốn gọi thêm gì thì gọi nhé.
Mạc Uyển Dư cười tít mắt nhìn nồi lẩu trước mặt, hí hửng như trẻ con nhận được quà làm Mạc Khải Liêm cũng vui vẻ theo.

Anh gắp một miếng thịt viên bỏ vào miệng, mùi vị khá ngon, Mạc Uyển Dư nhìn anh ánh mắt trông chờ
Ngon đúng không ạ?
Ừm, không tồi.-Mạc Khải Liêm đồng tình làm Mạc Uyển Dư rất vui vẻ.
Thường xuyên đến đây sao?
Vâng, cháu và Lạc Phi Phi hay tới, là bạn cùng lớp cấp ba tới giờ.

Tuần nào chúng cháu cũng tới đây ít nhất một lần.
Lần sau đừng tới đây muộn.

Hai ngừoi con gái đi tới chỗ vắng vẻ này không an toàn.
Mạc Uyển Dư đang để hết tâm trí vào đĩa thịt, cũng không để ý lời Mạc Khải Liêm lắm, chỉ ra sức gật gật đầu rồi lại gắp thêm thịt vào bát..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 28: Chương 28


Ăn uống no nê xong Mạc Uyển Dư xoa xoa cái bụng căng tròn, thoả mãn cừoi híp mắt lại.
Mạc Khải Liêm thanh toán xong, hai ngừoi cùng đi về phía xe.

Bỗng Mạc Khải Liêm bất ngờ hỏi
Có muốn uống trà sữa không?
Mạc Uyển Dư bỗng thấy hơi hối hận vì trước đó đã ăn quá nhiều
Cháu no quá rồi, không thể uống được nữa, để lần sau ạ.
Mạc Uyển Dư còn âm thầm thắc mắc, ông chú già này cũng còn biết đến những thói quen của đám trẻ nữa cơ à.
Vậy về nhà thôi.
Đến dứoi khu nhà, Mạc Uyển Dư đang định chào tạm biệt thì lại thấy Mạc Khải Liêm cũng mở cánh cửa xe bên kia, cùng xuống xe, rồi tự nhiên đi vào khu nhà của cô.
Mạc Uyển Dư vội chạy theo, chẳng lẽ chú nhỏ muốn lên nhà cô ngồi, nhưng trong nhà cô không có gì có thể mời chú nhỏ cả.

Nhưng chú nhỏ đã muốn tới, cô không dám ngăn cản.
Chú nhỏ, nhà cháu chỉ có nước lọc.
Hửm?
À không có gì ạ.
Mạc Uyển Dư như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Mạc Khải Liêm đi vào thang máy, lại thấy anh bấm đúng số tầng của nhà mình, trong lòng âm thầm thở dài vài lần.
Cả hai im lặng đi tới trước cửa căn hộ của cô, nhưng cũng chỉ đi tới đó thì dừng lại
Nghỉ ngơi sớm đi.

A.

Chú không vào nhà ngồi một chút sao?
Mạc Uyển Dư có chút bất ngờ nên không suy nghĩ đã hỏi.

Cô không nên mời chú nhỏ vào nhà ngồi.

Hỏi xong lại chỉ mong Mạc Khải Liêm mau từ chối.
Mạc Khải Liêm có chút ý cười trong mắt, anh cũng muốn vào ngồi một chút, nhưng trợ lý vừa gửi tài liệu cần anh xử lý gấp, vậy nên đành từ chối
Để khi khác, mau vào nghỉ ngơi đi.
Mạc Uyển Dư thở phào:Vậy chú nhỏ, tạm biệt.
Mạc Khải Liêm ừ một tiếng rồi cất bước chân.

Sau đó là Mạc Uyển Dư tròn mắt kinh ngạc thấy anh đi tới trước cửa của căn hộ đối diện, nhấc tay chạm vào ổ quét vân tay, khoá kêu rẹt một tiếng mở khoá, Mạc Khải Liêm nhâng tay kéo tay cầm, nhẹ nhàng mở cửa ra.
Một loạt hành động từ tốn đẹp mắt nhưng lại như búa nặng đập vào mắt Mạc Uyển Dư.

Cô thật sự không ngờ, chú nhỏ lại dọn vào căn hộ cùng tầng cô.

Căn hộ ở đây cũng thuộc diện cao cấp, nhưng dù sao cũng hơi nhỏ, cô không nghĩ Mạc Khải Liêm lại chọn căn hộ này.
Có phải chú nhỏ cố ý dọn đến đây để giám sát cô thay cho ba mẹ không.

Thấy cô vẫn đứng đó thất thần không chịu vào nhà, Mạc Khải Liêm quay qua hỏi cô
Sao không vào nhà, ngừoi khó chịu sao?
Buổi tối cô ăn nhiều như vậy, bây giờ bụng khó chịu cũng là bình thường.
Không có.

Chú chuyển tới đây từ bao giờ vậy?
À, ngày hôm qua.
Mạc Uyển Dư nhíu mày, đã tới từ hôm qua, còn biết cô ở ngay bên cạnh nhưng cũng không nói với cô một tiếng.

Sáng nay lại còn ngồi trên xe, chờ cô đi xuống, làm cô không hề nghĩ ngợi gì việc anh giờ ở đâu, hoá ra lại ngay gần bên cạnh.
Vậy vào nhà đi.
Mạc Khải Liêm nhìn cô đóng chặt cửa lại, sau đó mới cười nhẹ một cái rồi vào căn hộ của mình.
Mạc Uyển Dư chạy tới nhảy lên ghế sofa, lôi điện thoại ra nhắn tin cho Mạc Hàn
[Anh trai, anh biết chú nhỏ giờ đang ở đâu không?]
Bên này là buổi tối, nhưng bên phía Mạc Hàn vẫn còn là sáng sớm.

Mạc Hàn nhíu mày, vơ lấy cái điện thoại, lại thấy tin nhắn của em gái, Mạc Hàn không hiểu em gái có ý gì, chỉ nhắn lại
[Ừm, sao vậy?]
Tin nhắn của Mạc Uyển Dư chẳng mấy lại gửi tới
[Chú ấy ở ngay căn hộ đối diện căn hộ của em.

Không phải ba mẹ nhờ chú ấy tới giám sát em uống thuốc đấy chứ?]
Mạc Hàn biết là không phải, nhưng anh cũng muốn em gái ngoan ngoãn uống thuốc để bệnh nhanh khỏi, vậy nên coi như đồng ý với suy nghĩ của cô
[Thế nên em ngoan ngoãn uống thuốc đi]
Mạc Uyển Dư ném điện thoại lên ghế, ôm mặt gào khóc: Cô thảm quá đi..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 29: Chương 29


Mạc Hàn dĩ nhiên không đứng về phía cô trong truyện này, vậy nên liền nói chuyện với ba mẹ Mạc.

Ba mẹ Mạc còn đang phiền não thì nghe được tin này, dĩ nhiên vui mừng.
Vậy nên ba Mạc căn đúng bảy giờ sáng trong nước mà gọi điện cho Mạc Khải Liêm
Chú nhỏ, chú định ở hẳn trong nước à?
Mạc Khải Liêm xoa xoa mớ tóc rối: Vừa mới sáng ra, không phải anh gọi điện chỉ để hỏi han em thôi chứ?
Ba Mạc cười nhạt:" Cuối cùng chú cũng chịu về nước, anh cũng nên hỏi han vài câu không phải sao.
Vậy hỏi xong rồi, em cúp máy đây.
Ba Mạc vội gọi: Ấy, khoan đã.

Đúng là có chuyện muốn nhờ chú đây.
Hừ.- Mạc Khải Liêm hừ lạnh nhưng không hề có chút bất mãn nào.
Nghe nói chú ở ngay đối diện căn hộ của Uyển Dư, anh nhờ chú để ý con bé một chút.
Mạc Khải Liêm ngồi dậy tựa lưng vào thành giường: Hai mươi mốt tuổi rồi thì còn cần có ngừoi để ý sao?
Anh dĩ nhiên rất yên tâm về con bé.

Chỉ là, thời gian trước con bé bị lạc trên núi, bị nhiễm lạnh, cơ thể có chút ảnh hưởng.

Bác sĩ đã kê thuốc đông y cho con bé, nhưng anh biết với tính cách của con bé, không có ba mẹ ở đó chắc chắn không chịu chăm chỉ uống thuốc rồi.

Chú ở gần đó, trông chừng con bé uống thuốc giúp anh chị.

Mạc Khải Liêm nghe thấy câu cơ thể có chút ảnh hưởng, mi tâm nhíu chặt lại.

Được rồi, em sẽ để ý.
Ba Mạc vui vẻ lắm: Vậy thì tốt, cảm ơn chú.
Mạc Khải Liêm không vui vẻ được như ba Mạc, tâm trạng của anh hơi khó chịu, lấy điẹn thoại gửi tin nhắn cho trợ lý
[Tìm hiểu bệnh án của Đinh Mộc sau khi bị lạc]
Tin tức quan trọng như vậy mà anh không nắm bắt được, thật là đáng giận.
Ngừoi có tâm trạng không thể vui vẻ được còn có Mạc Uyển Dư.

Vừa mới sáng ra đã nhận được cuộc gọi từ ba Mạc.
Ba Mạc nói chuyện mà ông nhờ vả Mạc Khải Liêm, vừa nói vừa cừoi lớn, trước khi cúp máy còn nói thêm một câu
Ba xem con còn dám lười biếng nữa không, thử cãi lại chú nhỏ, không chịu uống thuốc xem.

Nói xong liền cúp máy, không để ya tới cô con gái không còn chút niềm tin vào cuộc sống này.
Chỗ trút tâm sự tốt nhất hiện tại chính là anh trai cô
[ Em thảm quá đi]
[Nếu em chịu nghe lời thì đã không như vậy.

Bây giờ ngày ba bữa cơm, một bữa thuốc đều có người trông nom.

Ngưỡng mộ]
Mạc Uyển Dư trợn tròn mắt

[ Sao lại có thêm cả mục ngày ba bữa nữa vậy.

Lúc nãy ba đâu có nói thế.]
[ Ha ha.

Ba không những nhờ chú nhỏ trông chừng em uống thuốc, mà còn tiện thể nhờ luôn trông chừng em ngày ba bữa nữa đấy.

Anh vừa thấy ba nhắn thêm một tin dài cho chú nhỏ.

Vừa nhắn vừa cười vui vẻ lắm, chắc chú nhỏ đồng ý rồi]
[Đúng là quá thảm mà]
[Ngoan ngoãn uống thuốc, ăn cơm đầy đủ đi, người em gầy như que củi rồi.

Cẩn thận không mẹ lại mời chuyên gia dinh dưỡng lần nữa đó.]
[ Giờ em có muốn giảm cân cũng đâu có được nữa, đâu thể làm nũng với chú nhỏ để đối phó được.]
[ Em có thể thử làm nũng với chú nhỏ xem, biết đâu lại thật sự có tác dụng hahahaha]
Mạc Uyển Dư không nhìn thấy Mạc Hàn, nhưng cũng đoán được đầu bên kia anh cừoi nhạo cô thế nào.
Nói cô làm nũng với chú nhỏ, cô lấy đâu ra lá gan ấy.

Đến ba mẹ cô còn phải nghe theo chú nhỏ, sao mà cô dám chống đối chứ.
Haizzz.

Còn chưa kịp than thở xong, tiếng điện thoại rung lên, chú nhỏ gọi điện tới, dù không tình nguyện nhưng Mạc Uyển Dư vẫn phải bắt máy
Chú nhỏ.
Tới ăn sáng.
Vâng.
Vậy là đã bắt đầu quản lý cô rồi, Mạc Uyển Dư uể oải lê bước chân không cam lòng tới gõ cửa căn hộ bên cạnh..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 30: Chương 30


Mạc Uyển Dư uể oải, sau một lúc đi tới đi lui làm hết những công việc buổi sáng mới lê chân tới gõ cửa căn hộ đối diện.
Mạc Khải Liêm quần áo chỉnh tề ra mở cửa, bình thường anh đã tới công ty từ sớm, nhưng từ hôm nay có nhiệm vụ mới, vậy nên vẫn chưa thể ra ngoài.
Chú nhỏ.
Ừm
Mạc Uyển Dư định đi vào trong nhưng dáng ngừoi cao lớn của Mạc Khải Liêm vẫn đứng trước cửa, cô không thể chen vào được
Để tay lên đây.
Dạ?- Mạc Uyển Dư thấy Mạc Khải Liêm ra hiệu cho cô để tay lên khoá cửa, nhất thời không biết anh định làm gì.
Thấy Mạc Uyển Dư vẫn ngơ ngác bất động, Mạc Khải Liêm đành tự động cầm lấy tay cô, dí một ngón tay lên ổ quét vân tay.
Lần sau tới thì trực tiếp mở cửa, không cần gọi cửa nữa.
A-Mạc Uyển Dư sửng sốt, như vậy cũng được nữa hả.
Dù sao cũng là nơi riêng tư của chú, cháu tự tiện đi vào cũng không nên.

Chẳng may gặp phải lúc chú quần áo không chỉnh tề thì sao.
Nhưng nửa câu sau cô không nói ra khỏi miệng.
Lười mở cửa.
Mạc Khải Liêm ném lại mấy chữ đó rồi đi vào trong nhà.

Mạc Uyển Dư thể hiện sự ngoan ngoãn của con cháu trong nhà, từ tốn ăn bữa sáng.
Chú nhỏ, chú bận việc như vậy, đâu có thời gian chạy qua chạy lại quản lý ba bữa cơm của cháu được.

Có phải chú ngại từ chối ba cháu không, vậy để cháu bảo lại ba cháu cho nhé, không nên để chú vất vả như vậy được.
Mạc Uyển Dư nghĩ ra rất nhiều lý do để thuyết phục Mạc Khải Liêm, nhưng không nghĩ mới nói như vậy mà anh đã gật đầu đồng ý
Đúng là không có thời gian chạy qua chạy lại.
Mạc Uyển Dư mới nghe vậy thì vui mừng, còn làm động tác gật đầu nghiêm túc, nhưng còn chưa kịp vui mừng đã lại nghe thấy vế sau
Vậy nên, từ ngày mai em tới công ty tôi làm việc, cũng đến lúc cần đi thực tập rồi.
Mạc Uyển Dư ỉu xìu: Sao lại là từ mai chứ.
Cô vẫn muốn được tự do mà.
Ừm, cho em một ngày hôm nay để chuẩn bị.

Ý của cô đâu phải như thế, cô không muốn thực tập mà, nếu có đi cũng sẽ không đi công ty của chú nhỏ cô.
Mạc Uyển Dư mất hết tinh thần, ăn qua loa cho xong bữa: Cháu ăn xong rồi ạ.
Mạc Khải Liêm thu dọn lại bàn, để bát đũa vào trong máy rửa chén rồi tới công ty.
Mạc Uyển Dư sống không còn gì nuối tiếc, co ro nằm trên sofa nhà mình ngẫm lại sự đời.

Chỉ còn lại ngày tự do duy nhất này.
Giữa trưa, Mạc Uyển Dư định sẽ nấu mỳ gói ăn cho nhanh hết bữa thì lại bị điện thoại của Mạc Khải Liêm làm gián đoạn
Chú nhỏ?
Ăn cơm chưa?
Mạc Uyển Dư nói dối không chớp mắt:Ăn rồi ạ?
Ăn những gì?
Mạc Uyển Dư định nói là mỳ gói, lại sợ anh bắt bẻ, vậy nên đành kể tên một loạt món ăn của nhà hàng gần khu nhà
Cháu ăn no lắm rồi, giờ đang tính đi nghỉ trưa.

Chú nhỏ cũng nghỉ đi ạ.
Mạc Khải Liêm thông minh như vậy, hẳn là nghe ra ý đuổi khách của cô chứ nhỉ, vậy mà anh còn dông dài thêm
Vậy à.
Dù anh không nhìn thấy nhưng Mạc Uyển dư vẫn mạnh mẽ gật đầu ở đâu dây bên này
Vậy chụp đơn đặt hàng gửi cho tôi.
Nói điêu thì lấy đâu ra đơn đặt hàng chứ, Mạc Uyển Dư bật chế độ tắt tiếng, lại nghe Mạc Khải Liêm nói tiếp
Trợ lý của tôi sắp mang đồ ăn tới, em ngoan ngoãn ăn cho tôi.
Chú nhỏ à, chú có phải tích cực quá rồi không.
Trợ lý cũng rất ái ngại với nhiệm vụ này, nhưng sếp anh đã nói, anh phải ở lại trông chừng cô, đảm bảo cô ăn ít nhất một bát cơm.

Vậy nên trợ lý đành miễn cưỡng giám sát cả quá trình, còn Mạc Uyển Dư miễn cưỡng ăn cơm trong ánh nhìn giám sát của trợ lý.
Ăn cơm thôi cũng vất vả quá đi.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 31: Chương 31


Buổi chiều Mạc Khải Liêm không tăng ca mà lái xe về nhà sớm, trước khi về còn rẽ qua siêu thị, mua một xe nguyên liệu nấu ăn rồi mới về nhà.
Sắp xếp hết những đồ vừa mới mua, ném áo vest sang một bên rồi sắn tay áo sơ mi lên, chuẩn bị nấu cơm.
Đang nấu giữa chừng, Mạc Khải Liêm nhớ ra gì đó, liền lau tay ấn mở điện thoại, gọi điện sang cho Mạc Uyển Dư
Chú nhỏ?- Đây gần như là câu mở đầu mỗi khi Mạc Uyển Dư nói chuyện với anh, nhưng càng ngày anh nghe càng thấy chói tai
Ở nhà đúng không?- Vâng.
Qua bên này đi, mang theo cả thuốc của em.

Tự mở cửa vào.
Mạc Uyển Dư nghĩ xem, chỗ thuốc đó bị cô đem đi cất ở tận đâu rồi.

Tìm một hồi mới thấy được ở ngăn tủ bếp cao nhất, cô để đó là chỗ đỡ chướng mắt nhất, cuối cùng giờ lại phải lôi ra.
Mạc Uyển Dư định gõ cửa, nhưng nhớ tới câu nói cuối cùng kia, đành ấn dấu vân tay tự mở cửa.
Chú nhỏ.
Mạc Uyển Dư hỏi một câu, sau đó nghe tiếng phát ra từ phía bếp, tự giác xách túi thuốc đi vào.

Nhìn thấy ngừoi đàn ông dáng ngừoi cao lớn, quần âu, sơ mi đen gấp vài nép tay áo tuỳ tiện.

Phía trước đeo tạp dề, dây vòng quanh chiếc eo rắn chắc, hơi nhỏ, càng làm nổi bật lên bờ vai rộng và tấm lưng lớn.
Một tay cầm nắp nồi, một tay cầm muôi lớn, cảnh đẹp ý vui làm Mạc Uyển Dư nhìn tới mê mẩn.
Thuốc này sắc thế nào?
Mạc Khải Liêm nhìn túi thuốc lớn trong tay cô, nhìn qua cũng biết hẳn là từ khi mang từ bệnh viện về cũng chưa từng được mở ra.
Cháu cũng không biết.
Mạc Khải Liêm nheo mắt lại nhìn cô, Mạc Uyển Dư chột dạ:" Hay là chú cứ kệ cháu đi, cháu có thể tự giác uống thuốc được mà.
Bác sĩ kê đơn bao nhiêu ngày rồi vẫn không biết sắc như thế nào.

Vậy là tự giác hả?
Mạc Uyển Dư cụp mắt lại, không dám ho he nữa.

Mạc Khải Liêm đành phải gọi điện hỏi mẹ Mạc cách sắc thuốc.
Chú cần cháu giúp gì không?
Không cần, em ra sofa xem TV đi.

Đồ ăn vặt trong ngăn kéo chuẩn bị cho em đấy.

Mạc Uyển Dư cũng không tự làm khó mình, dù sao cô cũng chỉ biết nấu mỳ gói.

Cô tung tăng chạy tới sofa, mở ngăn kéo ra xem thử, đồ ăn vặt ngập tràn làm mắt cô sáng lên.

Chú nhỏ cũng khá tốt tính đấy chứ.
Mạc Uyển Dư xé gói snack, vừa ăn vừa quay lại nhìn ngừoi đàn ông đang bận rộn trong bếp.

Nhất thời nhìn tới quên cả gói snack.

Đến tận khi anh gọi cô tới ăn cơm, Mạc Uyển Dư mới hoàn hồn lại.
Nhìn mấy món ăn đầy đủ sắc hương trên bàn, Mạc Uyển Dư gắp một miếng ăn thử, không ngờ ân rồi là không muốn ngừng nữa
Chú nhỏ, tay nghề của chú tốt thật đấy.

Ở nước ngoài chú cũng thường xuyên nấu ăn sao.
Không quen ăn đồ bên đó nên tự học nấu thôi.

Thích thì ăn nhiều một chút.
Đồ ăn ngon làm tâm tình Mạc Uyển Dư rất tốt: Sau này ai được gả cho chú thì quả là rất may mắn đấy.
Mạc Khải Liêm nhìn cô cười nhẹ: Vậy ư?
Cuối cùng Mạc Uyển Dư không kiểm soát được cái miệng mình, ăn hết nửa chỗ thức ăn trên bàn.

Mạc Khải Liêm thấy cô ngon miệng, lần đầu tiên thấy may mắn vì mình đã học nấu ăn.
Để cháu thu dọn cho.-Cô đã không nấu ăn, không thể mặt dày ăn xong lại ngồi chơi cho chú nhỏ dọn dẹp được.
Nhưng Mạc Khải Liêm lại không nhanh không chậm bê bát thuốc đen ngòm đặt ở trước mặt cô
Uống thuốc đi.
Mạc Uyển Dư chỉ đành ngồi đó nhăn nhó nhìn bát thuốc.

Mạc Khải Liêm thì thu dọn bát đũa, sắn tay tự rửa bát.
Mạc Uyển Dư lần thứ hai trong một buổi tối mê mẩn vì vẻ đẹp của ngừoi đàn ông bận rộn trong bếp.

Cảm thấy đây là cảnh đẹp mắt nhất mà cô thấy từ trước tới giờ.
Đến tận lúc Mạc Khải Liêm rửa bát xong cô vẫn chưa động tới bát thuốc.

Anh đi tới dùng nắm tay gõ lên bàn, cô ngẩng lên nhìn thì anh ra hiệu vào bát thuốc.
Mạc Uyển Dư không tình nguyện mà cầm lên, bóp mũi tu một mạch.

Uống xong còn thè lưỡi nhăn nhó, cái mùi vị này thật kinh khủng.
Bỗng trước mặt, bàn tay thon dài đẹp mắt chìa tới trước mặt, đặt một lọ kẹo nhỏ trước mặt cô.
Món kẹo em vẫn thích đó, ăn cho bớt đắng.
Cho vội một viên kẹo vào miệng, sau đấy tạm biệt ông chú nhỏ, trở về địa bàn của mình.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 32: Chương 32


Sáng hôm sau, Mạc Uyển Dư dù không muốn nhưng vẫn bị tiếng chuông làm phiền từ sáng sớm.

Mạc Khải Liêm nhắc cô từ hôm nay phải tới công ty cùng với anh.
Mạc Uyển Dư mặc một chiếc váy xanh nhạt tới đầu gối, cầm theo túi xách đi sang căn hộ đối diện.
Dù tối qua đã nhìn thấy dáng vẻ anh mặc tạp dề, nhưng hôm nay nhìn thấy lần nữa vẫn khiến Mạc Uyển Dư không khỏi choáng váng.
Mạc Khải Liêm đặt hai bát mỳ đang bốc khói nghi ngút lên trên bàn.

Đã nếm thử qua tay nghề của anh, Mạc Uyển Dư lại có chút trông chờ.
Chuyện sếp mang theo một cô gái nhỏ ngọt ngào tới công ty làm cho tất cả các nhân viên dâng lên một trận bàn tán mạnh mẽ.
Mạc Uyển Dư dùng thân phận Đinh Mộc khi ở bên ngoài, vậy nên tất cả ngừoi trong công ty cũng chỉ suy đoán quan hệ giữa hai người.
Dù sao thì sếp của họ trước nay chưa từng mở cửa sau cho ai.

Vậy mà giờ lại dẫn một cô gái nhỏ vô cùng xinh đẹp tới.

Ngày hôm qua còn phân phó ngừoi sắp xếp thêm một bộ bàn ghế làm việc trong phòng của sếp.

Đây là chuyện chưa bao giờ có tiền lệ.

Chỗ ngồi của Mạc Uyển Dư ngay phía bên trái căn phòng, anh chỉ când hơi ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy cô.
Trên bàn đã bày rất nhiều tài liệu, Mạc Uyển Dư nhìn mà hoa hết cả mắt.
Đó là tài liệu liên quan đến nghiệp vụ của KING, trước tiên em nghiên cứu trước những tài liệu đó trước đi.
Mạc Uyển Dư xoa xoa thái dương, lấy ra một tài liệu trong số đó.

Không đọc thì thôi, đọc rồi mới biết hoá ra tập đoàn của anh lại có quy mô kh*ng b* như vậy.
Hàng trăm khách sạn cao cấp từ ba sao trải khắp các nước trâu Âu.

Dù mới tiến vào thị trường trong nước không được bao lâu nhưng đã xây dựng và thu mua hàng loạt khách sạn cao cấp và khu nghĩ dưỡng sang trọng.

Khách sạn hôm đó cô ở cũng là một trong số những khách sạn mà anh vừa hoàn thành thu mua.
Ngoài ra còn có cả mấy trung tâm thương mại lớn do tập đoàn KING đứng tên nữa.
Mạc Uyển Dư ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn anh.

Anh không để gia sản vào mắt, tự mình bỏ sang nước ngoài, rồi từ hai bàn tay trắng gây dựng lên vương quốc cường thịnh của riêng mình.

Cô quyết định, từ nay Mạc Khải Liêm chính là thần tượng duy nhất của mình.
Cảm nhận được ánh mắt chăm chú của cô, Mạc Khải Liêm ngẩng đầu lên

Sao vậy?
Mạc Uyển Dư mắt lấp lánh nhìn anh, lắc lắc đầu:" Chỉ cảm thấy chú thật giỏi.
Mạc Khải Liêm cong khoé miệng, hẳn là đã vui vẻ vì câu khen ngợi của cô:Vậy sao?
Mạc Uyển Dư gật đầu quả quyết: Chú là thần tượng của cháu.
Mạc Khải Liêm có vẻ rất vui vẻ, cảm thấy mang cô tới đây là quyết định đúng đắn.
Mà Mạc Uyển Dư bên kia lại tiếp tục nghiêm túc đọc tài liệu, càng đọc càng trầm trồ.

Đến khi đọc tới tin Mạc Khải Liêm nắm giữ 70% cổ phần của tập đoàn KING.

Lúc này trong đầu Mạc Uyển Dư chỉ toàn sự sùng bái.
Say mê đọc tài liệu, vậy nên thời gian một buổi sáng nhanh chóng qua đi.

Mạc Uyển Dư cũng không còn quá kháng cự với chuyện tới đây thực tập nữa.
Mạc Khải Liêm rất bận rộn, vậy nên cũng không có thời gian để ý tới cô.

Đôi khi Mạc Uyển Dư sẽ nhìn trộm anh.

Cảm thấy anh cứ hết nhìn đống biểu đồ trong máy tính, sau lại cặm cụi nghiên cứu tài liệu, cái cổ hẳn là rất nhức mỏi.
Người đàn ông lên được phòng khách, xuống được phòng bếp.

Trên người không có thói hư tật xấu gì, đúng là chàng trai kim cương trong mắt các cô gái.

Không biết vì lý do gì tới giờ này vẫn còn độc thân.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 33: Chương 33


Suốt một buổi sáng Mạc Uyển Dư chỉ ở trong vân phòng đọc tài liệu.

Đến cơm trưa cũng là trợ lý mang tới cho hai người, Mạc Khải Liêm không có ý định đi ra ngoài.

Ăn trưa xong lại tiếp tục ngồi vào bàn làm việc, Mạc Uyển Dư nhìn mà sợ hãi.
Đúng là đáng sợ nhất khi người ta vừa giỏi hơn mình lại còn cố gắng hơn mình
Chú nhỏ, chú không nghỉ trưa sao?
Tôi không có thói quen ấy, bên trong có phòng nghỉ, em có thể vào đó nghỉ ngơi.
Buổi chiều mấy giờ làm việc vậy ạ?
Hai giờ.
Từ lúc sáng mới tới Mạc Uyển Dư đã để ý thấy cửa phòng nghỉ đó nhưng vẫn chưa đi vào.

Vừa ăn no xong cô cũng không định đi ngủ luôn, mà đứng dậy đi ra ngoài tìm WC, cô không nghĩ ra trong phòng nghỉ riêng hẳn là cũng có.
Mạc Khải Liêm cũng không biết cô định làm gì nên cũng chỉ nhìn bóng lưng cô một cái rồi lại vùi đầu vào làm việc.

Giải quyết xong, cơ thể thoải mái hẳn.

Mạc Uyển Dư đang định ra ngoài thì lại nghe bên ngoài có giọng đối thoại đang châm chọc cô.
Cô có nhìn thấy cô gái mà sếp lớn dẫn tới hôm nay không?
Sáng nay tôi tới muộn, không kịp nhìn nhưng cũng có nghe đồng nghiệp kể lại, cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, dáng điệu lẳng lơ lắm đúng không.
Nhìn là biết tuổi còn nhỏ, không biết đã thành niên chưa, nhưng cái váy cô ta mặc tôi biết, không rẻ đâu, bằng hai tháng lương của tôi đó.

Thế này là được bao nuôi rồi.

Tuổi nhỏ không lo học hành lại chỉ chăm chăm tìm sugardaddy.
Cô đừng nói thế, biết đâu là họ hàng của sếp lớn thì sao.
Tôi nói cho cô tin này, tôi đã hỏi được rồi.

Cô ta tên Đinh Mộc, nhà họ Mạc không hề có thân thích nào họ Mạc cả, cô ta chắc chắn có cái gì đó với sếp lớn.

Đến cae thân thích của sếp mà cô cũng tìm hiểu, cô có ý gì với sếp lớn đúng không?
Haha, cô không biết trong công ty có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào vị trí phu nhân chủ tịch sao, chút tin tức này có là gì?
Hai người bên ngoài vẫn thoải mái bàn tán, bất chợt Đinh Mộc mở cửa ra ngoài.

Dù biết chỉ là tin đồn lung tung nhưng cũng không tránh khỏi việc cô không thoải mái.
Hai người kia nhìn thấy cô thì hốt hoảng, cô gái nói đã nhìn thấy cô ban sáng thì mặt trắng bệnh, không giống xác chết là bao.
Mạc Uyển Dư thong thả rửa tay, cũng không thèm nhìn hai người kia:" Sao vậy, hai cô cứ tiếp tục bàn luận, không cần để ý đến tôi.
Người còn lại giờ cũng hiểu được Mạc Uyển Dư là ai, hai cô gái vì thái độ dửng dưng của Mạc Uyển Dư mà ngày càng sợ hãi hơn, bỗng quỳ rụp xuống, luôn miệng xin lỗi.
Mạc Uyển Dư cũng chẳng thèm cho hai người đó một ánh nhìn:"Tôi ghim hai cô rồi.
Nói xong bỏ lại hai gương mặt sợ hãi kia, sải bước về lại văn phòng, tâm trạng chẳng tốt chút nào.
Cửa không gõ mà trực tiếp mở ra, Mạc Khải Liêm biết là Mạc Uyển Dư quay lại nên tiếp tục việc đang làm.
Mà bên kia Mạc Uyển Dư ôm một bụng tức đi vào phòng nghỉ.

Nếu không phải ông chú kia một mực bắt cô tới đây làm việc thì cô đã không phải nghe những lời đồn đại xấu xí đó về mình rồi.
Càng nghĩ càng tức, đáng lẽ ban nãy nên cho hai người kia mỗi người một cái bạt tai cho hả giận mới được.

Lúc đó nghĩ để làm cho người ta tức, càng phải to ra phong thái cao cao tại thượng của bà chủ, vậy nên cô mới không động tay, giờ lại thấy ngứa ngáy.
Mạc Uyển Dư vơ lấy cái chăn ra sức chút giận, mà người bên ngoài kia vẫn ung dung làm việc không biết gì cả.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 34: Chương 34


Giằng co một lúc, Mạc Uyển Dư cũng thấy hơi mệt rồi, đanh thả ngừoi ngã xuống giường.

Điều hoà có chút lạnh, cô kéo chăn đắp lên người.
Mùi gỗ nhẹ thoáng qua mũi làm đầu óc cô tê cứng.

Lúc này mới nhớ ra, đây là phòng nghỉ trong gian phòng của Mạc Khải Liêm.

Mà giường này cũng là giường của anh, trên giường còn vương đầy mùi hương của anh nữa.
Mặt Mạc Uyển Dư nóng ran, cô lật vội cái chăn sang bên cạnh, lấy bàn tay phe phẩy trước mặt mình, nhưng cũng không thấy đỡ nóng hơn chút nào.
Bây giờ cũng không thể bỏ ra ngoài được, đối mặt với Mạc Khải Liêm sẽ càng ngại ngùng hơn.
Cơ thể lại đang có chút uể oải.

Mạc Uyển Dư nghĩ rằng mình sẽ bối rối mà đi vào giấc ngủ, vậy mà sau đó chẳng bao lâu, cô đã thở đều đều trên giường, còn ngủ say giấc hơn cả bình thường.
Ngủ được một giấc ngon lành, tâm trạng bực bội cũng vì vậy mà tan đi.

Buổi chiều tâm trạng Mạc Uyển Dư lại trở lại bình thường, chuyên tâm vào đọc tài liệu.
Mạc Khải Liêm ngẩng đầu nhìn cô rất nhiều lần nhưng cô cũng không phát hiện ra.
Buổi tối muốn ăn gì?-Mạc Khải Liêm tranh thủ nghỉ ngơi một chút đee hỏi cô.
Chú nấu gì cháu cũng thích ăn-Đúng vậy, bây giờ chỉ cần là đồ anh nấu, không cần ai nhắc nhở cô cũng có thể ăn nhiều hơn gấp rữoi bình thường.

Cũng may cô là ngừoi khó lên cân, nếu không có lẽ không đến mấy ngày cô lăn còn nhanh hơn đi mất.
Hôm nay thì không được rồi, công việc hơi nhiều, có thể sẽ tan ca hơi muộn, không kịp nấu cơm.
Vậy cháu ăn chân gà cay với rượu Soju.
Mạc Khải Liêm hơi híp mắt lại nhìn cô: Em nghĩ tôi sẽ cho em ăn những thứ như vậy sao, còn muốn uống rượu nữa.
Mạc Uyển Dư hơi không vui: Vậy gà rán với bia thì sao, bia có thế uống một chút chứ.
Mạc Khải Liêm vẫn nhìn cô mà không trả lời, cô biết là thương lượng không thành công rồi
Vậy chú còn hỏi cháu làm gì, trực tiếp nghĩ nên ăn gì luôn đi.
Nhìn thấy ánh mắt mất mát của Mạc Uyển Dư, suýt nữa thì anh không thốt ra được lời từ chối với cô.
Bia rượu lúc không cần thiết uống thì đừng động tới, chút nữa về sẽ mua xiên nướng cho em.

Lúc này hai mắt Mạc Uyển Dư mới sáng rực rỡ trở lại, gật đầu lia lịa.

Mặc dù cô cũng muốn có soju uống khi ăn cùng nhưng chú nhỏ hẳn là không đồng ý rồi.
Xiên nướng mà Mạc Khải Liêm mua cho cô là một quán ăn nhỏ, bên ngoài có vài chiếc ghế nhựa nhỏ với vài cái bàn.

Nhưng người xếp hàng lại khá nhiều.
Vừa mở cửa xe, mùi thịt nướng thơm phức bay tới làm bụng của Mạc Uyển Dư kêu rột rột.
Nhìn những xiên thịt óng ánh ngon miệng, Mạc Uyển Dư không giấu nổi sự vui vẻ, Mạc Khải Liêm nhìn cô cũng cũng thấy vui vẻ theo.
Cháu muốn ăn cái này, cái này, cái này,....-Mạc Uyển Dư chọn khá nhiều.
Mạc Khải Liêm đã quen với sức ăn của cô nên không thấy lạ gì nữa, chỉ có ông chủ quán cười tít mắt thôi.
Cô bé, không ngờ sức ăn giỏi như vậy.
Vì xiên nhà chú ngon quá đấy ạ.
Ông chủ đã nhận được nhiều lời khen như vậy rồi nhưng mỗi khi được khen ông vẫn rất vui mừng.
Chú nhỏ, không ngờ chú cũng biết được nơi bán món này.
Nghe trợ lý nói.-Đúng là nghe trợ lý nói, anh đã bắt trợ lý tìm hiểu hết những nơi bán đồ ăn ngon ở khắp cả thành phố C, thành phố A, và các thành phố bên cạnh nữa.

Ngày đầu tiên làm việc khá thuận lợi, nếu không có bát thuốc vào cuối ngày thì sẽ càng hoàn mỹ hơn.
Ba mẹ Mạc biết Mạc Uyển Dư rất nghe lời Mạc Khải Liêm thì yên tâm hẳn.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 35: Chương 35


Mạc Uyển Dư đang ngồi ngáp dài ngáp ngắn, Mạc Khải Liêm đã đi họp nên không có ai quản cô, cô nằm dài ra bàn mà chẳng cần để ý hình tượng.
Đang chản nản thì điện thoại rung lên đúng lúc, nhìn tên ngừoi gọi là Lạc Phi Phi, Mạc Uyển Dư phấn chấn hẳn lên
Cuối cùng cậu vẫn nhớ ra còn có một ngừoi bạn là mình vẫn ở đây mỏi mắt trông chờ cậu sao?
Mạc Uyển Dư lên tiếng oán trách, đầu kia lại là tiếng cừoi khanh khách của Lạc Phi Phi
Không phải tớ đã về với cậu rồi đây à.

Buổi tối gặp nhau nhé.
Cậu nhớ ra tớ sớm quá cơ.

Nhưng mà buổi tối...
Lạc Phi Phi bên kia có vẻ đang vội: Quyết định thế nhé, giờ tớ đang bận chút, tối gặp.
Nói xong cúp máy cái rụp.

Mạc Phi Phi càng phiền lòng hơn, nói sao với Mạc Khải Liêm để đi bây giờ.
Mạc Uyển Dư cứ nhìn ra ngoài cửa, Mạc Khải Liêm đã đi họp hơn một tiếng rồi vẫn chưa trở lại.

Cứ một lúc lại ngó ra phía cửa, đã nhìn được vài lần vẫn không thấy.

Mãi một lúc lâu sau bên ngoài mới truyền đến tiếng động.

Vị trí của Mạc Uyển Dư có thể nhìn ra phía hành lang dài phía ngoài.
Thấy Mạc Khải Liêm đang dẫn đầu, đằng sau có một đoàn ngừoi theo sau, mấy ngừoi bên cạnh vẫn còn đang nói chuyện gì đó với anh, mà anh chỉ nghiêm mặt, thỉnh thoảng gật đầu một cái.
Mấy ngày nay tới đây làm việc, giờ này Mạc Uyển Dư mới nhận ra, hình như Mạc Khải Liêm không hề để cô gái nào lại gần địa bàn của anh cả.
Tất cả trợ lý và thư ký đều là nam, tầng cai nhất của toà nhà KING không có sinh vật nào là nữ, chỉ có cô là duy nhất.
Nếu mấy hôm trước không tìm nhà vệ sinh, đi xuống tận tầng dứoi mới gặp phải hai cô gái kia, thì cô còn nghĩ có phải chỉ có tầng một, nơi cách xa anh nhất, mới tồn tại sinh vật nữ giới.
Mạc Khải Liêm đi vào văn phòng, tiện tay đóng cánh cửa lại, ngăn cách trong ngoài thành hai thế giới riêng biệt, không còn tiếng ồn nào lọt vào trong.
Sao vậy?-Mạc Khải Liêm bắt được ánh mắt chăm chú của cô.
Không ạ.
Mạc Uyển Dư lại chăm chú nhìn vào tập tài liệu, không biết nên nói sao về chuyện tối nay cô muốn ra ngoài.
Lần thứ ba Mạc Khải Liêm bắt được cô đang trộm nhìn anh, anh đặt cái bút trong tay xuống, nhìn cô hỏi
Em muốn nói gì sao?
Mạc Uyển Dư hắng giọng: Chú nhỏ, tối nay bạn cháu hẹn ra ngoài gặp mặt, vậy nên cháu không tới ăn cơm cùng chú được rồi.
Bạn nam hay nữ.
Nữ ạ.
Mạc Khải Liêm gật nhẹ cái đầu, xem như là đồng ý.

Anh quản cô ăn uống, nhưng không có nghĩa anh hạn chế sự tự do của cô.
Cháu có thể đi đúng không ạ?
Tôi không thể cấm em có những mối quan hệ xã hội được.

Nhưng khi về vẫn phải tới uống thuốc.
Mạc Uyển Dư nhỏ giọng thương lượng:Hôm nay có thể ngừng uống một hôm không ạ, có thể cháu sẽ về hơi muộn.

Với cả có lẽ sẽ uống chút rượu nữa ạ.
Mạc Khải Liêm nghe cô càng nói càng nhỏ, nhưng trong phòng yên tĩnh, từng từ cô nói anh đều nghe rất rõ ràng, anh nhăn mày không vui.
Đinh Mộc, có vẻ tôi để em ngồi sai chỗ rồi.
Mạc Uyển Dư không hiểu ý, đang nói đến chuyện cô muốn ra ngoài buổi tối, sao lại vòng vo đến chuyện chỗ ngồi rồi
Là sao ạ?
Em nên ngồi lên đầu tôi này.
Mạc Uyển Dư rụt cổ lại, chỉ sợ Mạc Khải Liêm lại tức giận.

Nhìn Mạc Uyển Dư dáng vẻ như đang tủi thân lắm, Mạc Khải Liêm mềm lòng, đành thở dài
Em có thể đi, tới địa điểm nào thì gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ đến đón em.

Có thể về muộn chút, nhưng không được uống rượu.
Lúc này Mạc Uyển Dư mới tươi tỉnh trở lại.

Được ra ngoài là tốt rồi, mấy điều kiện kia chỉ là chuyện nhỏ..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 36: Chương 36


Mạc Khải Liêm lấy từ trong ví ra một chiếc thẻ, đưa tới đặt trước mặt cô
Sao lại đưa thẻ cho cháu?
Đây là thẻ phụ của tôi, cứ coi như trả trước lương thực tập cho em đi.

Mua sắm hay tiêu gì thì cứ dùng thẻ này, đừng có tiết kiệm.
Không cần đâu ạ, tiền ba mẹ và anh trai cho cháu cũng rất nhiều, không cần chú phải cho thêm đâu ạ.
Mạc Khải Liêm nghe vậy lại không hề vui vẻ, cô có thể dùng tiền của những người khác trong nhà họ Mạc nhưng lại từ chối dùng của anh.
Thật ra Mạc Uyển Dư thấy như vậy là không nên.

Mạc Khải Liêm hàng ngày trông chừng cô, tự tay nấu cơm, sắc thuốc cho cô, còn rửa cả bát.
Nhà anh cô cũng có thể tự do dùng vân tay mở cửa để ra vào, bây giờ còn đưa cả thẻ phụ cho cô nữa.
Chú nhỏ, không nên đâu ạ.
Tại sao lại không nên?
Mặc dù bây giờ chú vẫn còn độc thân, muốn làm gì cũng sẽ không có ai quản.

Nhưng chú đã từng này tuổi rồi, sớm muộn gì cũng sẽ có bạn gái chứ.

Nếu bạn gái chú biết chú làm những việc này chắc chắn cô gái đó sẽ không vui vẻ gì, còn giận dỗi chú nữa.
Tôi đâu có làm việc gì không đứng đắn để bị giận dỗi.
Chú trước nay vẫn luôn độc thân đúng không, vậy nên không hiểu.

Tất cả những việc như nấu cơm, đưa chìa khoá hay thẻ phụ này, không phải bình thường đều là bạn trai làm với bạn gái sao.

Bạn gái chú chắc chắn sẽ ghen tuông, lúc đấy chua thảm rồi.
Mạc Khải Liêm vừa nghe đã hiểu ra, khoé miệng hơi cong lên.

Cuối cùng Mạc Uyển Dư vẫn bị ép buộc phải nhận tấm thẻ đó.
Cô cứ cất vào trong túi trước đã, sau đó có quẹt không thì Mạc Khải Liêm cũng không quản được.

Mạc Uyển Dư không về nhà ăn cơm, vậy nên Mạc Khải Liêm cũng không có ý định về sớm mà ở lại văn phòng tăng ca, phân công tài xế lái xe đưa cô tới chỗ hẹn.
Hai cô đã một thời gian không gặp, vừa nhìn thấy nhau là tíu tít nói không hết chuyện.
Vậy là giờ cậu đang thực tập ở công ty của ông chú đẹp trai kia à, có thấy áp lực không?

Mạc Uyển Dư nhắc đến công việc lại ủ rũ: Cực kỳ áp lực ấy chứ.

Cậu biết tớ vốn không được thông minh lắm mà.

Chú ấy còn đưa cho một đống tài liệu kinh tế, tớ đọc đến hoa hết cả mắt nhưng lại không hiểu được mấy câu.
Lạc Phi Phi nhìn cô cừoi: Ý tớ là làm việc bên cạnh một ngừoi đàn ông vừa siêu đẹp trai lại có năng lực như vậy, cậu có thấy áp lực không?
Cậu không biết đâu, mấy ngày nay tớ thê thảm luôn.
Sau đó là một tràng dài kể về cuộc sống mấy ngày nay của cô, tất cả những việc mà Mạc Khải Liêm đã làm, giọng điệu đều là nũng nịu.
Cậu không thấy ông chú hờ này quan tâm cậu đặc biệt quá rồi à.

Nhưng mà nếu tớ được ngừoi như Mạc Khải Liêm chăm sóc tận tình như vậy, chắc tớ đã rung động luôn rồi.
Mạc Uyển Dư đánh vào tay Lạc Phi Phi một cái: Cậu nói linh tinh cái gì đó, đấy là chú nhỏ của tớ,
Lạc Phi Phi xì một cái: Dù sao cũng chẳng có chút quan hệ huyết thống nào.

Sao lại không thể rung động chứ.

Cậu đừng có nói được chú nhỏ kia cưng chiều như vậy, cậu không có chút suy nghĩ nào.
Mạc Uyển Dư cảm thấy có chút hoang mang, cũng có chút suy nghĩ về Mạc Khải Liêm.

Mấy ngày hôm nay đều cùng anh trải qua thời gian ban ngày mười mấy tiếng, đã quen với sự xuất hiện của anh.
Thật ra tối nay cô có chút thất thần, vẫn luôn nghĩ hôm nay cô không ở nhà cùng anh ăn cơm, không biết anh có ăn uống đúng giờ không, có thấy có chút trống vắng vì thiếu cô không..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 37: Chương 37


Mạc Uyển Dư ngồi nghe Lạc Phi Phi dùng hết kinh nghiệm yêu đương của cuộc đời ra để phân tích trường hợp của Mạc Uyển Dư.
Nói đến quên trời quên đất mà không để ý thời gian đã khá muộn rồi.
Mạc Uyển Dư nhìn đồng hồ đã thấy quá mừoi một giờ đêm, liền kéo Lạc Phi Phi đứng dậy
Về thôi, muộn quá rồi, ngày mai tớ còn phải đi làm nữa.
Được rồi, cậu về suy nghĩ kỹ càng đi.

Tớ thấy có lẽ ông chú này đối với cậu không bình thường đâu, chắc chắn có mờ ám.
Mạc Uyển Dư không thèm để mấy câu này vào đầu mà lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Mạc Khải Liêm [ Cháu chuẩn bị về rồi ạ]
Tin nhắn vừa gửi đi, đầu bên kia gần như trả lời lại ngay lập tức:
[ Tôi đang chờ ngoài cửa]
Mạc Uyển Dư kinh ngạc [ Chú đến từ bao giờ vậy, sao không gọi cho cháu]
[ Tôi vừa tới] …được hơn hai tiếng thôi, nhưng anh không nói với cô.
Phi phi, chú nhỏ tới đón tớ, cậu cùng đi đi, đêm rồi cậu tự về không an toàn.
Không cần, tớ cũng có người đón rồi, cậu về nghỉ sớm đi.
Vậy tớ chờ cậu lên xe rồi tớ đi sau.
Ừ được rồi, xe đón tớ cũng tới rồi, về thôi.

Mạc Uyển Dư vừa ngồi lên xe đã bị giọng nói lạnh như Nam cực của Mạc Khải Liêm doạ sợ
Em uống rượu?
Mạc Uyển Dư giật mình, sao anh lại nhận ra được, trước khi ra ngoài, cô còn cẩn thận lấy nước súc miệng mang sẵn ra để át mùi rựou trong miệng đi rồi mà.
Em không nhận ra ngừoi em mùo rựou nồng như thế nào sao.
Mạc Uyển Dư cười nhạt hai tiếng: Ha Ha, hẳn là bị ám khi còn ở bên trong rồi.

Tối nay em chỉ uống nước trái cây thôi mà.
Tại sao không dùng chiếc thẻ kia?
Mạc Uyển Dư đau hết cả đầu, sao có thể đổi chủ đề nhanh vậy chứ, làm cô không thể theo kịp
Cháu có tiền mà, ba mẹ và anh trai cho vẫn còn rất nhiểu.
Cùng họ Mạc, tiền của họ thì em thoải mái tiêu nhưng lại chê tiền của tôi?
Không phải, không phải.

Chỉ là cháu vẫn có thôi, lần sau chắc chắn sẽ quẹt chiếc thẻ đó, cháu hứa đó.
Mạc Uyển Dư ảo não, không tiêu tiền cũng bị chất vấn, chú nhỏ này khó chung sống quá đi.
Suốt cả dọc đường Mạc Khải Liêm không nói gì thêm nữa, Mạc Uyển Dư cũng coi như thoát nạn.

Lúc ra khỏi thang máy còn tung tăng đi về phía cửa căn hộ của mình, trước khi mở cửa còn quay qua cười tươi với Mạc Khải Liêm một cái
Chú nhỏ, ngủ ngon.
Nhưng Mạc Khải Liêm lại không để cô như ý: Qua bên này.
Muộn rồi còn có chuyện gì vậy ạ?
Hôm nay em chưa uống thuốc.
Vậy là Mạc Uyển Dư vẫn không thể tránh được kiếp nạn này, cứ nghĩ sẽ ăn gian được ngày hôm nay chứ.
Mạc Khải Liêm bưng bát thuốc tới trước mặt cô, Mạc Uyển Dư không tình nguyện mà nuốt xuống
Chú sắc lúc nào vậy?
Trước khi đi đón em.
Mạc Uyển Dư nhìn số thuốc còn lại trong bát, đã không còn chút độ ấm nào.

Chú nhỏ sắc thuốc xong là đi đón cô luôn.

Quãng đường cũng không có mấy xa.

Vậy nên chú nhỏ đã ở bên ngoài đợi cô một lúc lâu sao.
Tự dưng, Mạc Uyển Dư thấy bát thuốc này cũng không khó uống lắm.
Mạc Khải Liêm lấy lại chiếc bát trống không từ tay cô, quay vào bếp rửa bát.
Mạc Uyển Dư nhìn theo bóng lưng anh, dường như việc hàng ngày ngắm anh bận rộn trong bếp đã là một phần không thể thiếu của cô.
Nhìn một hồi lại muốn nhìn nhiều thêm một chút, Mạc Uyển Dư thấy mình sắp không xong rồi..
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 38: Chương 38


Trong bữa sáng, Mạc Uyển Dư đang ra sức thổi nguội bát cháo trước mặt.

Hôm qua cô thuận miệng nhắc đến cháo hải sản, sáng nay Mạc Khải Liêm liền dậy từ lăm giờ sáng nấu cháo cho cô.

Mạc Uyển Dư cũng chỉ biết cháo là do Mạc Khải Liêm nấu nhưng lại không biết anh phải dậy nấu sớm như vậy.
Món cháo vừa sánh mịn, thơm ngon vô cùng, Mạc Uyển Dư ăn đến vui miệng, ăn nhiều hơn bình thường hẳn nửa chén.
Ngày mai tôi phải đi công tác, em cũng cùng đi đi, sẵn cơ hội học hỏi thêm kinh nghiệm.
Đi tới đâu vậy ạ?
Nauy.
Mắt Mặc Uyển Dư sáng lên: Đất nước có nhiều cực quang nhất thế giới.

Đi bao lâu vậy ạ.
Có thể phải đi khoảng nửa tháng.
Mạc Uyển Dư nhẩm tính, nếu vậy thì qua ngày giỗ của ba mẹ cô mất rồi.

Cô vừa vui vẻ chưa được lâu lại ỉu xìu xuống.

Cháu không đi được không, mấy ngày nữa là đến ngày giỗ của ba mẹ, cháu muốn về quê.
Mạc Khải Liêm cũng biết là vậy, cũng biết chưa năm nào ông bà nội mở cửa cho cô vào nhà, nhưng cô vẫn kiên trì về không thiếu năm nào.
Có lẽ năm nay cũng vậy thôi, anh muốn dẫn cô cùng đi công tác để ngày ấy không phải một mình trở về nhận lấy sự ghẻ lạnh của ông bà nội, nhưng cô lại không đồng ý.
Chuyến công tác này rất quan trọng, Mạc Khải Liêm không thể không đi, vậy nên chỉ đành để cô ở lại.
Vậy em ở lại vẫn phải chăm chỉ đến công ty thực tập, tôi sẽ cử người hướng dẫn em trong thời gian tôi vắng mặt.
Được ạ.
Chẳng hiểu sao Mạc Uyển Dư lại có chút cảm giác trống vắng.

Hàng ngày tôi cũng sẽ gọi video đúng giờ uống thuốc của em để kiểm tra, đừng có nghĩ lười biếng.
Vâng.-Cô cũng không có suy nghĩ sẽ trốn uống thuốc, thời gian này bị anh quản lý, cô sớm đã thấy thật ra cô cũng không hề bài xích từ lâu rồi.
Cả ngày hôm nay Mạc Uyển Dư chẳng có tâm trạng làm việc, suốt một ngày chỉ có thể đọc được mấy trang tài liệu.
Trợ lý vào báo cáo lịch trình với Mạc Khải Liêm cô cũng không để ý.

Trợ lý cũng thấy ngạc nhiên, mọi ngày cô chủ rất niềm nở, thân thiết, vẫn luôn chào hỏi các nhân viên ở đây, nhưng hôm nay từ lúc anh ta vào tới lúc đi ra cô vẫn chỉ cúi đầu nhìn tài liệu.

Nhưng rõ ràng là đang thấy thần, mười lăm phút rồi vẫn là trang tài liệu đó.

Buổi tối sau khi ăn uống xong, Mạc Uyển Dư lại không lập tức về căn hộ của mình như mọi khi, mà cứ chần chờ ngồi đó nhìn Mạc Khải Liêm đang rửa bát.
Mạc Khải Liêm rửa xong, lau tay sạch sẽ rồi mà vẫn thấy Mạc Uyển Dư ngồi đó, anh cười nhẹ
Sao thế?
Chú nhỏ, chú thu dọn hành lý chưa, để cháu giúp nhé.

Bình thường cháu cũng vẫn giúp ba mẹ xếp đồ, có kinh nghiệm rồi.

Sơ mi không biết cách sắp xếp dễ gây ra nếp nhăn lắm.
Mạc Khải Liêm bình thường hay phải đi công tác, việc xếp đồ cũng đã thành quen tay, nhưng nghe Mạc Uyển Dư đề nghị giúp, anh cũng không muốn từ chối.
Được, vậy em giúp tôi.

Phòng thay đồ ở phía trong phòng ngủ.
Mạc Uyển Dư hào hứng chạy về phía phòng ngủ.

Đây là lần đầu tiên cô bước vào không gian riêng tư nhất của anh.
Phong cách cũng đồng nhất với phòng khách bên ngoài, đen trắng xám lạnh lùng, chiếc giường lớn màu đen ở giữa phòng làm Mạc Uyển Dư lại nhớ tới chiếc giường thoảng mùi hương gỗ trong phòng nghỉ ở công ty.
Trong đầu tự dưng hiện lên suy nghĩ, cô muốn biết cảm giác nằm trên chiếc giường này như thế nào.

Một lúc sau cô đỏ mặt vì suy nghĩ xấu hổ của mình.

Vậy mà cô lại có suy nghĩ đen tối này, đáng giận quá đi.
 
Người Đặc Biệt Trong Tim
Chương 39: Chương 39


Mạc Khải Liêm thấy cô vẫn thất thần trước cửa phòng thì đi tới
Sao em không đi vào, em sợ trong phòng tôi có cái gì không phù hợp hả?
Mạc Uyển Dư giật mình: Không có ạ, tự dưng cháu nghĩ không biết chú sẽ cần những trang phục như thế nào, vẫn nên chờ chú tới cùng chọn lựa.
Ừm, vậy thì vào trong thôi.
Chú có cần yêu cầu trang phục theo sự kiện không ạ?
Không cần phiền phức, chỉ cần như bình thường là được.
Mạc Uyển Dư gật đầu: Vậy cháu sẽ chuẩn bị vài bộ đi làm và đồ thoải mái mặc ở nhà.
Mạc Khải Liêm chỉ ừ một tiếng rồi đứng khoanh tay dựa vào cửa phòng để đồ, nhìn cô đi tới đi lui bận rộn sắp xếp vali.

Mặt không giấu nổi nụ cười.
Sắp xếp xong xuôi, Mạc Uyển Dư lại nghĩ đến cái gì đó, vành tai phiếm hồng
Cái đó, chú nhỏ, còn đồ lót chú tự xếp nhé.

Cháu về ngủ đây.

Nói rồi cô lướt qua anh, chạy một mạch về căn hộ của mình.

Mạc Khải Liêm nhìn dáng vẻ xấu hổ của cô thấy vô cùng đáng yêu, anh bỗng bật cừoi.
Mạc Khải Liêm bay chuyến bảy giờ sáng, cần phải rời nhà trước một tiếng, muốn để cô ngủ thêm một chút nên anh không đánh thức cô.
Buổi sáng Mạc Khải Liêm dậy sớm hơn bình thường, anh vẫn chuẩn bị bữa sáng cho cô như mọi ngày, xong xuôi rồi mới kéo vali ra khỏi nhà.
Hôm qua ngủ khá muộn nên hôm nay khi chuông báo thức reo vài lần, Mạc Uyển Dư mới uể oải tỉnh dậy.
Vẫn còn ngái ngủ, cô vừa ti hí mắt vừa vệ sinh cá nhân buổi sáng, tới tận lúc thay đồ xong vẫn chưa mở nổi mắt, vậy nên cô quyết định chỉ tô có chút son đã ra khỏi nhà.

Khoảng thời gian này đã trở thành thói quen của cô, Mạc Uyển Dư như thường lệ mở cửa sang căn hộ đối diện.
Ngồi xuống bàn ăn, bắt đầu ăn bữa sáng trên bàn.

Mạc Uyển Dư cảm thấy hình như thiếu cái gì đó, cô ngó nghiêng xung quanh rồi mới chợt nhớ ra, Mạc Khải Liêm không có ở trong nhà.
Mạc Uyển Dư lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn Mạc Khải Liêm nhắn cho cô, nhắc cô đồ ăn sáng anh đã chuẩn bị giúp cô rồi.
Không có Mạc Khải Liêm, cô ăn cũng không thấy ngon miệng nữa, cố gắng cũng xong bữa sáng, cô thu dọn, đem chén bát đi rửa.

Đây là lần đầu tiên cô rửa bát sau khi ăn cơm trong nhà Mạc Khải Liêm, vừa rửa cô lại vừa nhớ đến dáng vẻ những lần anh rửa bát trước đó.
Tài xế đã đợi dứoi khu nhà, chở Mạc Uyển Dư tới công ty.

Đến giờ nghỉ trưa, trợ lý tới hỏi cô muốn ăn gì, sếp anh ta đã phân phó anh ta hàng ngày chuẩn bị cơm trưa giúp cô.
Nhưng Mạc Uyển Dư lại không muốn ăn, dường như cô đã quen với sự có mặt của Mạc Khải Liêm trong cuộc sống.

Vậy nên cô nói trợ lý không cần đưa cơm tới, cô muốn nghỉ ngơi.
Trợ lý bối rối, nếu không hoàn thành công việc thì anh ta chắc chắn bị trách phạt.

Trước khi anh ta rời đi, Mạc Uyển Dư còn nhắc thêm một câu
Đừng có báo cáo cho sếp anh đó.
Nhưng trợ lý nào nghe theo lời của cô, chân vừa bước ra khỏi văn phòng liền lập tức báo cáo cho sếp của mình.

Nhưng giờ này Mạc Khải Liêm vẫn còn ở trên máy bay nên không nhận được tin.
Mạc Uyển Dư chẳng muốn ăn uống gì, chán nản đi vào phòng nghỉ phía trong.
Trong phòng đều ngập tràn mùi hương riêng của anh làm Mạc Uyển Dư càng thấy trống trải.

Cô ôm lấy một chiếc gối, cứ vậy một lúc lâu sau mới chìm vào giấc ngủ.
 
Back
Top Bottom