Ngôn Tình Người Đặc Biệt Trong Tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,278,628
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHdq8Ug8Uhe9ruRJdXz0EZNfErJP-dCgNJbxEX40o9l_ndzi4FFQpVI2N-FyunddlgVlEO8E6gN8nlvXk-XbFofwsLkX7w4sD9k44EB2FRr68Qni7RI9MANazfLmJ-FxPsCwuqntJrBEJseh1Iaqjcua=w215-h322-s-no

Người Đặc Biệt Trong Tim
Tác giả: MonicaLy
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang theo dõi truyện Người Đặc Biệt Trong Tim của tác giả MonicaLy. Nếu đã gặp anh, chắc chắn em đã phải rất may mắn và cố gắng vô cùng để đạt được điều đó.

Để giữ anh bên mình, em cần phải có rất nhiều sự kiên trì, nỗ lực tinh thần quyết tâm.

Dù có những trở ngại trên con đường đến với anh, nhưng em vẫn quyết tâm vượt qua hết để có được hạnh phúc bên người mình yêu.

Nếu em yêu thích đọc truyện ngôn tình, thì có thể thêm Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi hay Xin Chào, Chu Tiên Sinh vào danh sách đọc của mình.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Không Có Người Như Anh
  • Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
  • Ngươi Thật Quyến Rũ
  • Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 1: Chương 1


    Chuông báo thức rung nhẹ đến tiếng thứ hai, một bàn tay nhỏ nhắn thò ra khỏi chiếc chăn bồng bềnh ấm áp ấn tắt đi.

    Thân hình mảnh mai chống tay nhẹ nhàng ngồi dậy, mắt vẫn chưa kịp mở, một tay đưa lên xoa xoa mớ tóc rối, vươn người một cái rồi đi xuống giường.

    Một ngày mới lại bắt đầu tại thành phố A.
    “Uyên Dư tới ăn sáng nào”- mẹ thấy cô xuống tầng, cười dịu dàng vẫy cô tới.
    Đinh Uyển Dư vừa đi vừa cười đáng yêu đáp lại ngừoi phụ nữ xinh đẹp đó.

    Nhìn qua chỉ nghĩ bà mới chỉ ngoài ba mươi, làn da và dáng ngừoi bảo quản rất tốt, tràn đầy sức sống.

    Nhưng đây là mẹ nuôi của cô, tuổi đã gần năm mưoi tuổi.
    Ba, hôm nay ba không phải đến công ty à.- Cô cũng đi tới ôm cổ ba Mạc một cái.
    Chút nữa có cuộc họp, vẫn còn thời gian ở nhà ăn sáng cùng con gái.
    Ba Mạc đặt tờ báo xuống, cùng cô đi tới bàn ăn, mẹ Mạc mang tới bữa sáng đặt tới trước mặt hai ba con.
    Năm ba tuổi, cô được nhà họ Mạc nhận nuôi, tới nay cũng đã được mười lăm năm.

    Mọi người trong nhà đối xử với cô vô cùng tốt, không ai vì cô là con nuôi mà phân biệt đối xử, cô còn được chiều chuộng hơn cả anh trai Mạc Hàn.
    Ba mẹ ruột của cô và ba mẹ Mạc là bạn thân với nhau mấy chục năm, ngày đó ba mẹ không may gặp tai nạn qua đời.

    Mẹ cô là cô nhi, ông bà nội trọng nam khinh nữ, vốn không đồng ya cuộc hôn nhân của ba mẹ cô, từ nhỏ cô đã không nhận được tình thương của ông bà, khi ba mẹ cô không may qua đời, ông bà mắng chửi cô khắc chết ba mẹ mình, không muốn nhận cô nuôi cô, nên chỉ còn một mình Đinh Uyển Dư bơ vơ.

    Ba mẹ Mạc thương cô, mang cô về nhà họ Mạc nuôi dưỡng, coi như con gái ruột bảo bối mà đối đãi.

    Anh trai Mạc Hàn cũng yêu thương, bảo vệ cô.
    Hôm nay cuối tuần mà anh trai con cũng không chịu về à?-Mẹ Mạc tỏ ý ghét bỏ thằng con trai nhà mình, nhưng không thấy anh về là lại nhắc luôn tục.
    Anh con nói buổi chiều sẽ về, sáng nay có việc bận rồi.
    Mẹ Mạc đẩy cốc sữa ấm đến trước mặt cô: Nó thì có việc gì mà bận, lại ham chơi ở đâu rồi chứ gì.
    Hôm nay được nghỉ, con có muốn đến công ty với ba không?
    Mạc Uyển Dư lắc lắc đầu, mặt bày ra biểu cảm làm nũng.

    Mẹ Mạc cũng ngồi xuống ăn sáng
    Công việc khô khan của ông thì có gì hay mà đến xem chứ.

    Hôm nay tôi cũng nghỉ, tôi dẫn con gái đi dạo phố, sắp hè rồi cần sắm thêm ít đồ mua hè nữa.
    Mạc Uyển Dư gật gật:" Con cũng muốn đi bảo dưỡng máy ảnh của con nữa.
    Mẹ Mạc cưng chiều v**t v* mái tóc dài mượt mà của cô:" Đi xem có mẫu mới nào tốt không, mẹ mua cho con.
    Mạc Uyển Dư lắc lắc đầu:"Máy của con dùng vẫn tốt lắm, mà con cũng quen dùng chiếc đó rồi, không muốn đổi máy khác đâu ạ.
    Vậy chúng ta đi xem phụ kiện.
    Vâng.
    Mau ăn sáng đi.
    Ba Mạc nghĩ ra chuyện gì đó, nói với cô:" Ba định sẽ giúp con tổ chức triển lãm ảnh, con xem có ya tưởng gì con muốn làm không?
    Không cần đâu ạ, con chụp ảnh vì sở thích thôi chứ không định làm nghề đó đâu ạ.

    Con sẽ học kinh tế.
    Chỉ cần con thích là được, đừng ép bản thân làm những việc không thích.
    Con biết rồi mà, cảm ơn ba mẹ.
    Ba Mạc ăn xong bữa sáng liền xách cặp tài liệu vội vàng tới công ty.

    Công việc của ông bận rộn, rất ít khi có thời gian ăn cơm ở nhà, để tranh thủ ở nhà dùng bữa sáng với vợ và con gái cũng đã là cố gắng rồi..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 2: Chương 2


    Cả buổi sáng, hai mẹ con cô đi hết các gian hàng của trung tâm thương mại, đã mua không biết bao nhiêu đồ, phần lớn là mẹ Mạc mua cho cô, mắt thẩm mỹ của mẹ Mạc rất tốt, đồ đạc trong nhà đều qua tuyển chọn của mẹ, vô cùng hài hoà.

    Mua sắm một hồi, hai mẹ con dùng bữa ở một nhà hàng rồi mới về nhà.

    Vào đến phòng khách, đã thấy một cậu thanh niên cao lớn, uể oải ngồi ngửa lưng ra thành ghế, các ngón tay thon dài vẫn còn đnag bận rộn lướt trên màn hình điện thoại.

    Nghe thấy tiếng động liền lia mắt qua, nhưng lại không đến một giây đã quay về nhìn màn hình
    Mẹ, bé Mộc, hai ngừoi cuối cùng cũng chịu về, con sắp đói chết rồi.

    Mẹ Mạc ghét bỏ:Đói thì tự kiếm cái gì mà ăn, mẹ với em gái con đã ăn ở ngoài rồi.

    Ván game kết thúc, Mạc Hàn mới bỏ điện thoại xuống:" Thím giúp việc cũng không thấy đâu, trong nhà chẳng còn gì ăn được cả.

    Mạc Uyển Dư thay giày rồi chạy bước nhỏ đến ngồi gần anh trai: Con thím ấy bị ốm nên xin nghỉ rồi, anh có ăn mỳ không em nấu cho.

    Mạc Hàn tỏ vẻ ghét bỏ:" Đồ em nấu anh không dám ăn đâu.

    Mạc Uyển Dư giả tức giận đánh vào cánh tay anh mấy cái.

    Không ăn thì thôi.

    Bé Mộc, em càng ngày càng bớt đáng yêu, uổng công anh trai thương em, còn mang quà về cho em nữa.

    Hai mắt Mạc Uyển Dư phát sáng:Không bớt tí nào đâu, vẫn đủ để nhận quà mà.

    Mẹ Mạc dù bình thường hay nói Mạc Hàn, nhưng thật ra bà vẫn luôn rất hãnh diện vì mình có hai đứa con vừa đẹp lại ngoan ngoãn.

    Trong nhà cũng chỉ có anh trai Mạc Hàn vẫn luôn gọi tên thật của cô.

    Cô sống dứoi danh nghĩa thiên kim nhà họ Mạc, Mạc Uyển Dư.

    Nhưng khi đi học, cô vẫn dùng tên cũ của mình, Đinh Mộc.

    Ba Mẹ Mạc cũng ủng hộ suy nghĩ này của cô, họ cũng không muốn cô quên đi cội nguồn của mình.

    Lấy một cái tên mới theo họ Mạc chỉ là vì ba mẹ Mạc muốn cô cảm nhận rõ hơn rằng cô cũng là thành viên nhà họ Mạc, là một phần của gia đình này.

    Mạc Hàn mở túi, lấy ra một hộp giấy nhỏ, đưa cho Mạc Uyển Dư: Biết em thích nên mua về cho em.

    Mạc Uyển Dư nhìn thấy hộp chocolate thì hai mắt phát sáng: Em đã tìm loại này lâu lắm rồi mà không mua được, cảm ơn anh trai.

    Biết amh tốt với em thế nào chưa?
    Mạc Uyển Dư gật gật đầu, mẹ Mạc cũng chỉ biết lắc đầu với hai anh em chưa chịu lớn này
    Ăn một chút thôi không dễ béo lắm đó.

    Một thanh chocolate thì béo thế nào được chứ, mẹ cứ để cho bé Mộc ăn thoả thích đi.

    Mẹ Mạc thò tay sang đánh anh: Con thì biết gì chứ, phụ nữ giữ gìn nhan sắc vất vả thế nào, con hiểu làm sao được.

    Bé Mộc cũng gầy như que củi thế kia rồi, còn cần giữ giáng gì nữa.

    Con bé gầy thật, mẹ đã lấy ý kiến của chuyên gia dinh dưỡng rồi, cần ăn nhiều lên, nhưng không phải là ăn những thức ăn có hại như vậy.

    Mạc Uyển Dư chống chán chán nản, cô thật sự không thích nổi chế độ án uống mà vị chuyên gia kia đưa ra.

    Vậy mà mẹ cô lại có thể vui vẻ trải nghiệm ngày này qua ngày khác được.

    Mạc Hàn không muốn nghe mẹ mình lải nhải nữa, nháy mắt với Mạc Uyển Dư
    Bé Mộc, em cứ ăn đi, anh tìm được nguồn hàng uy tín rồi, em muốn ăn nữa anh cũng mua được.

    Mạc Hàn lại bị mình mình đánh thêm mấy cái nữa, còn Mạc Uyển Dư thì vui vẻ ăn chocolate.

    .
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 3: Chương 3


    Hai anh em Mạc Uyển Dư và Mạc Hàn ầm ĩ với nhau trong phòng xả buổi chiều.

    Mạc Hàn còn bổ túc kiến thức cho cô nhưng cái đầu nhỏ của cô không thể chứa thêm được gì cả.

    Cuối cùng Mạc Hàn bó tay, quyết định lôi điện thoại ra dạy cô chơi game.
    Mạc Uyển Dư đã phải ca cẩm không biết bao nhiêu câu, Mạc Hàn mới tha cho cô.

    Hai ngừoi vừa đi vừa lời qua tiếng lại cho tới tận dứoi nhà.
    Ba Mạc nghe thấy tiếng, ngước mặt lên nhìn về phía cầu thang.

    Mạc Uyển dư nhìn thấy ba ở nhà thì mắt sáng lấp lánh, chạy tới cổ ông
    Ba, hôm nay ba có thể ở nhà ăn tối với con à?
    Ừm.-Ba Mạc gật gật đầu, vỗ vỗ vào tay con gái.
    Bình thường ba mẹ rất bận rộn, ba Mạc lại càng ít cơ hội ăn cơm ở nhà.

    Hôm nay ba đã ở nhà ăn sáng, tới tối cũng lại được cùng ăn cơm với ba, Mạc Uyển Dư vui lắm.
    Mẹ, sao hôm nay nấu nhiều vậy?
    Mạc Hàn không làm được mấy hành động nổi da gà như em gái, ném cho cô ánh mắt ghét bỏ rồi đi vào bếp ăn vụng.
    Mẹ Mạc đặt một đĩa thức ăn lên bàn, thuận tay đánh Mạc Hàn một cái

    Chỉ biết ăn, ăn.

    Hôm nay nhà thêm ngừoi, nên làm nhiều món.
    Mẹ à, con trai mẹ trưa nay chưa được ăn cơm đâu đấy.

    Mà thêm ngừoi là sao? Ai tới nhà mình.

    Ba mẹ lại bí mật dắt vị hôn thê về cho con hay vị hôn phu cho bé Mộc vậy?
    Mẹ Mạc lườm Mạc Hàn: Chỉ linh tinh, phụ mẹ dọn cơm đi.
    Rốt cuộc là ai vậy chứ?
    Tí nữa chẳng phải là con biết ngay sao.
    Ngoài cổng có tiếng xe vọng đến, ba Mạc nghiêng tai về phía cổng, nhưng mặt vẫn làm vẻ vô cảm chẳng quan tâm.

    Mẹ Mạc xì một tiếng làm ra vẻ rồi chạy về phía cửa.
    Thấy ngừoi thanh niên bước xuống xe, cả ngừoi toát lên vẻ lười biếng, gương mặt lạnh lùng, xa cách, làm ngừoi ta không rét mà run.

    Nhưng không thể phủ nhận gương mặt này thật sự có độc, khiến ngừoi ta vừa sợ hãi, vừa muốn có được.
    Cuối cùng thì chú cũng về, anh chú đã về từ sớm chờ chú đấy.
    Ba Mạc nói vọng ra:"Tôi chờ bao giờ chứ.

    Người thanh niên không giữ vet xa cách nữa, mà hơi mỉm cừoi: Chị dâu.
    Ừ, về là tốt rồi, vào nhà thôi.
    Mạc Uyển Dư và Mạc Hàn nhìn nhau, hai người cùng ngơ ngác
    Chú nhỏ?
    Chính là ngừoi chú đã gan dạ cãi lãi lời của ông nội, quyết tâm ra nước ngoài học rồi lập nghiệp bên đó, làm lên một trang sử sách trong lĩnh vực tài chính, khách sạn cao cấp.
    Từ ngày đó, chưa từng về nhà, đến nay cũng đã mừoi năm, Mạc Uyển Dư tò mò không biết, ngừoi chú họ Mạc này bây giờ trông ra sao.

    Dù sao khi ngừoi chú đó sang nước ngoài, cô vẫn còn nhỏ tuổi, không nhớ được quá nhiều sự kiện, chỉ nhớ rằng hồi nhỏ mình cũng rất bám ông chú này.
    Đã biết đường về rồi đấy, lần này về hẳn chứ?
    Ba Mạc vẫn giữ vẻ nghiêm nghị trên mặt, nhưng thật ra trong lòng đã thấp thỏm
    Em về đánh giá thị trường, chỉ ở nhà vài ngày thôi, tuần sau sẽ bay lại bên kia.
    Trong lòng ba Mạc dâng lên sự hụt hẫng: Đã đi bao nhiêu năm như vậy rồi, vẫn không định trở về.

    Nhà họ Mạc cơ ngơi đồ sộ này, chú bắt cái vai già của anh gánh đến bao giờ?
    Không phải thằng Hàn sắp phải đi thực tập rồi à, anh kéo nó về công ty bồi dưỡng, sau này nó sẽ phải kế nghiệp gia sản họ Mạc thôi.
    Ba Mạc cau mày: Nó vẫn còn bồng bột, chưa thể gánh vác cơ ngơi được.

    Chú về tiếp quản anh mới có thể yên tâm nghỉ ngơi.
    Mạc Khải Liêm cười: Anh đừng nghĩ sẽ đẩy sang cho em được, em có sự nghiệp riêng của mình, nhà họ Mạc trông cậy vào anh thôi.
    Chú đấy.

    Để ba nghe được thể nào ông cũng lên cơn đau tim.
    Vậy nên lần này em về, anh cũng đừng nói với ba..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 4: Chương 4


    Ba Mạc thấy thuyết phục Mạc Khải Liêm không được, lông mày nhăn lại tức giận
    Chú đã không muốn thì thôi.

    Ra ăn cơm đi, chị dâu chú hôm nay nấu nhiều món lắm.
    Mạc Uyển Dư và Mạc Hàn đang giúp mẹ Mạc bày thức ăn, thấy hai ngừoi bước vào thì cùng lên tiếnh chào hỏi
    Chú nhỏ.
    Mạc Khải Liêm nhìn qua hai anh em
    Ừm, đều lớn cả rồi.

    Chú suýt không nhận ra được bé Mộc nữa rồi.
    Mạc Uyển Dư giật mình, nghe âm thanh trầm thấp gọi tên mình.

    Cô chợt nhớ ra, trong nhà họ Mạc, ngoài anh trai cô, còn có một ngừoi nữa vẫn chỉ gọi tên thật của cô.

    Đã bao nhiêu năm, giờ lại được nghe giọng nói ấy gọi lại.
    Tay nghề củ chị dâu càng ngày càng suất xắc.
    Chú thích thì mau dọn về nhà đi, chị nấu cho chú ăn.

    Ở ngoài bôn ba một mình, cơm nước chắc cũng không chịu ăn đàng hoàng đúng không.
    Mạc Khải Liêm chỉ cừoi: Cũng không đến nỗi nào.
    Đàn ông các chú ai chẳng giống nhau.

    Cứ phải có bàn tay phụ nữ nhúng vào chăm sóc thì mới nghiêm chỉnh được, chú cũng nên tìm đối tượng dần đi, cũng sắp đến đầu ba rồi.
    Em cũng đang cân nhắc.
    Mạc Uyển Dư và Mạc Hàn không chen vào câu gì, hai anh em chỉ chú tâm ăn uống, thỉnh thoảng lại lườm nhau, trêu trọc một chút.
    Mạc Khải Liêm chuyển sự chú ý sang Mạc Hàn
    Thằng nhóc này nên đưa đến công ty để rèn luyện dần.

    Nghe nói thành tích của cháu luôn thuộc top đầu, nhưng thiếu kinh nghiệm thực tế cũng rât nghiêm trọng.

    Nên tới tập đoàn học hỏi ba cháu nhiều hơn.
    Mạc Hàn thở dài: Cháu đi theo chú được không, cháu không có hứng thú gì với sản nghiệp của Mạc gia cả.

    Ba Mạc tức giận quát anh: Linh tinh, sau này trách nhiệm gánh vác gia tộc là của con, con không định có trách nhiệm, muốn Mạc gia sụp đổ trong tay con sao.

    Ba để bé Mộc gánh vác đi, dù em ấy học hành chẳng ra sao nhưng vẫn dùng danh nghĩa ngồi vào ghế chủ tịch được mà.
    Lần này đến lượt mẹ Mạc tức giận, đánh anh một cái: Uyển Dư là con gái mà con bắt em phải làm chuyện nặng nhọc thế à.

    Con là anh trai, phải có trách nhiệm kiếm tiền cho em gái tiêu chứ.
    Ba mẹ thật là trọng nữ khinh nam.
    Mạc Khải Liêm lúc này mới hỏi tới Mạc Uyển Dư:
    Bé Mộc sắp tới sẽ thi đại học đúng không? Đã có định hướng gì chưa?
    Mạc Uyển Dư cúi gằm đầu xuống, lý nhí: Cháu cũng chưa biết ạ.
    Thành tích của cô thật ra chẳng ra sao, lúc cao lúc thấp tuỳ may mắn, điều này cũng làm mẹ Mạc lo lắng cô sẽ không đỗ được vào một trường đại học tốt.
    Mẹ Mạc gắp một miếng thịt vào bát của cô: Thành tích của con bé không tốt lắm nên chị cũng lo lắng.

    Con bé thích chụp ảnh nhưng lại không định theo nghề này mà muốn học kinh tế.
    Mạc Khải Liêm gật đầu: Học kinh tế cũng tốt, sau này có thể về làm cho gia đình, hoặc đi theo em cũng được.

    Học nhiếp ảnh sẽ phải cầm máy ảnh chạy nhảy khắp nơi, sẽ rất mệt mỏi.
    Chị cũng lo con bé vất vả, học kinh tế cũng được.
    Mạc Uyển Dư biết thánh tích của mình không tốt, cũng đã có suy nghĩ sẽ tới đại học C học kinh tế, điểm trường đó không cao, khả năng cô thi đậu sẽ dễ hơn.
    Ba mẹ muốn ở gần chăm sóc cô, ý muốn cô học tại thành phố A, nhưng cô biết khả năng của mình đến đâu.

    Không muốn ba mẹ suy nghĩ nên hiện tại cô chưa nói với ba mẹ dự định của mình.
    Mạc Khải Liêm nhìn cô, Mạc Uyển Dư giật mình, ánh mắt đó giống như có thể nhìn thấu những tính toán nhỏ của cô vậy..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 5: Chương 5


    Lăn qua lăn lại trên giường không biết bao nhiêu vòng rồi, buổi tối không ăn được mấy, giờ bụng lại đói cồn cào.
    Sau một lúc lâu đấu tranh, cuối cùng Mạc Uyển Dư cũng phải vận động cơ thể mò xuống dứoi nhà tìm đồ ăn.
    Cái chế độ dinh dưỡng này, công dụng là để tăng cân, chẳng lẽ chính là k*ch th*ch cho con người ta nhanh đói à, khó chịu quá đi mất.
    Mạc Uyển Dư mở tủ lạnh ra, trong tủ đều là thực phẩm dinh dưỡng, cô đac ngán đến tận cổ rồi.
    Lục lọi mấy ngăn tủ còn lại, thật may tìm được mấy gói mỳ gói, Mạc Uyển Dư hí hửng.

    Mẹ Mạc coi những thực phẩm này là loại không tốt, không muốn cho cả nhà ăn.

    Đây chắc có lẽ là ba cô hay anh trai lén lút giấu rồi.
    Giờ mọi người cũng đã ngủ, phòng bếp ở tầng dưới cách xa khu phòng ngủ, có nấu cũng không ai biết.
    Mạc Uyên Dư vừa bật bếp đun nước, vừa ngâm nga bài hát mới thuộc gần đây, giọng nói của cô bình thường nhỏ nhẹ, dễ nghe, nhưng giọng hát còn lôi cuốn hơn vạn lần.
    Mạc Khải Liêm xuống dứoi nhà, lại nghe thấy tiếng động lạch cạch, nhà bếp lại sáng đèn, dép dứoi chân chạm tới sàn nhà không chút tiếng động, nên Mạc Uyển Dư không biết có người đã đứng đó, chăm chú nhìn cô, nghe từng giai điệu mà cô hát.
    Mạc Uyển Dư quay người đang định lấy gia vị thì liếc thấy bóng ngừoi ngoài cửa, đang định hét thất thanh thì nhận ra ngừoi phía ngoài là Mạc Khải Liêm.
    Chú nhỏ, chú doạ cháu sắp bay mất hồn rồi.
    Mạc Khải Liêm cười nhẹ:Nấu mỳ hả.

    Mẹ cháu không phải không cho các cháu ăn những đồ có hại này sao?

    Thế nên giờ cháu lén lút ăn đây.

    Mà sao giờ này chú vẫn thức, chú đói hả, có muốn ăn mỳ không?
    Mạc Khải Liêm lại bật cừoi, cô nhóc này hỏi nhiều quá:Lệch múi giờ.

    Cho chú một bát.
    Vâng, xong ngay đây ạ.

    Cơm cháu không biết nấu chứ mỳ của cháu cũng ngon lắm đấy, anh trai cháu đòi cháu nấu cho nhiều lần lắm rồi.
    Mạc Khải Liêm ngồi xuống bàn ăn, nhìn theo bóng dáng bận rộn của cô:
    Nếu không thích chế độ dinh dưỡng đó thì bảo với mẹ cháu.

    Nếu không đêm nào cũng sẽ phải như này.
    Mạc Uyển Dư lắc đầu: Mẹ rất quan tâm cháu, cháu không muốn phụ lòng tốt của mẹ.

    Chẳng phải mấy tháng nữa là học đại học rồi sao.

    Lúc ấy cháu lại nhớ những lúc mẹ chăm sóc cháu như này ấy chứ.
    Mạc Khải Liêm hiểu những điều Mạc Uyển Dư suy nghĩ trong đầu.

    Anh đưa mắt về phía ngoài cửa, mẹ Mạc khoác áo đứng ngoài đó cười tủm tỉm từ bao giờ.
    Thấy Mạc Khải Liêm nhìn ra, mẹ Mạc làm điệu suỵt giữ im lặng, rồi chỉ tay lên gác ngáp một cái, sau đó quay về phòng ngủ.
    Cháu có kế hoạch thi đại học rồi đúng không?
    Mạc Uyển Dư múc mỳ ra bát, Mạc Khải Liêm đứng dậy giúp cô bê ra bàn.

    Hai người ngồi đối diện nhau.
    Lực học của cháu không tốt, cháu định thi vào đại học C.

    Nhưng ba mẹ sẽ lo lắng cháu một mình tới thành phố khác, chắc chắn không yên tâm.

    Chau không muốn ba mẹ suy nghĩ nên chưa noia chuyện này.
    Hai người ấy là ngừoi biết thấu hiểu, cháu nên nói chuyện rõ ràng với ba mẹ, gia đình luôn ủng hộ cháu.
    Vâng ạ.
    Mạc Khải Liêm thử một chút nước dùng:Ừm, ngon lắm.

    Lần sau lại nấu cho chú nữa nhé.
    Không thành vấn đề.
    Được khen nấu ăn ngon, Mạc Uyển Dư vui vẻ ăn hết bát mỳ lớn, sau khi rửa bát xong, xoa cái bụng ấm, tung tăng chạy lên phòng.
    Mạc Khải Liêm ở cùng tầng với cô, chân dài từ tốn bước phía sau, ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng lưng cô..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 6: Chương 6


    Buổi sáng, Mạc Hàn vừa vào đến phòng ăn đã hào hứng lớn tiếng
    Từ hôm qua chú nhỏ về, nhà ta cứ như mở tiệc liên tục vậy.

    Ấy, món này, mẹ chán theo chế độ dinh dưỡng rồi à.
    Mẹ Mạc lườm con trai: Thằng ranh, mẹ chỉ thấy ăn thế nhạt mồm nhạt miệng quá thôi.

    Từ hôm nay ai thích ăn gì thì ăn nấy, chẳng cần nghe ai cả.
    Mạc Hàn cười hề hề, nhìn sang Mạc Uyển Dư, hai anh em cùng cừoi ra ám hiệu cho nhau.
    Lúc này Mạc Khải Liêm cũng ngồi xuống bàn ăn, Mạc Uyển Dư lại lén liếc nhìn anh một cái, sau đó cúi vội đầu xuống, không một ai phát hiện ra.
    Mẹ, ba con lại đi từ sớm rồi à?
    Ừ, hôm qua ăn hai bữa cơm ở nhà cũng đã là cố gắng thu xếp rồi, hôm nay ba con còn đi công tác, nhưng ba hứa sẽ về trước kỳ thi đại học của con.
    Mạc Uyển Dư ỉu xìu vâng một tiếng.
    Bé Mộc, chút nữa anh sẽ về trường, tuần sau anh về dẫn em đi chơi sau nhé.
    Mạc Uyển Dư ngẩng đầu lên:" Sao cả anh cũng đi vội vậy.

    Không ở nhà chơi với em hôm nay à?

    Giọng Mạc Uyển Dư hờn dỗi, giống hệt con mèo nhỏ, vô cùng dễ thương.
    Tuần sau về anh sẽ mang nhiều chocolate hơn cho em nhé.

    Giờ anh phải đi luôn đây.
    Ơ
    Mẹ Mạc cũng đã đi làm, trên bàn ăn chỉ còn lại Mạc Uyển Dư và Mạc Khải Liêm, phòng ăn rơi vào trầm lặng.
    Có vẻ Mạc Khải Liêm không thích nói chuyện khi đang ăn.

    Hôm qua cũng vậy, suốt bữa ăn anh luôn giữ im lặng, ăn uống từ tốn, nhìn rất vui mắt.
    Nếu đã không có việc gì, có muốn cùng chú sang thành phố C khảo sát thị trường, nhân tiện đi qua xem trường đại học sắp tới của cháu.
    Thế thì phiền chú nhỏ quá, cháu vẫn nên ở nhà làm bài tập thì hơn ạ.
    Nghe thấy Mạc Uyển Dư từ chối, lòng anh trùng xuống, cũng không nói gì nữa, thầm nghĩ trong lòng bé con này đã thay đổi rồi, không còn là cái đuôi nhỏ của anh như ngày đó nữa.

    Buổi trưa cũng không có ai về nhà cùng cô ăn cơm, một mình Mạc Uyển Dư cầm chiếc dĩa chọc chọc vào đĩa thức ăn.

    Trong lòng lại nhớ về ông bà nội ruột của mình, đã lâu không liên lạc, sau kỳ thi đại học cô sẽ lại về quê thăm ông bà, dù lần nào về cũng bị ông bà đuổi không cho bước vào cổng.

    Đến tối, mẹ Mạc cũng báo với cô rằng sẽ không về ăn cơm, Mạc Uyển Dư chẳng muốn ăn nữa, cứ ngồi ở sofa phòng khách, vừa xem chương trình vừa ngó về phía cổng.
    Không nhìn thấy ai về lại buồn thiu quay mặt vào.

    Thím giúp việc đã quá quen với cảnh này, chỉ yên lặng cầm cốc sữa ấm với đĩa hoa quả đến trước mặt cô.
    Cảm ơn thím.
    Mạc Uyển Dư cầm cốc sữa lên, vừa uống được một ngụm thì có tiếng xe vào trong sân biệt thự.

    Cô đặt vội chiếc cốc xuống, chạy vụt ra ngoài cửa.
    Chiếc xe đã dừng lại trong sân, người trợ lý và tài xế cùng xuống xe, muốn đỡ ngừoi trên xe xuống
    Không cần, tôi tự đi được.-Giọng nam trầm thấp vang lên từ trong xe, hai người kia lập tức không dám tự hành động nữa.
    Mạc Khải Liêm bước xuống xe, dáng ngừoi lảo đảo, hiển nhiên là đã uống quá nhiều.
    Hai ngừoi về trước đi.
    Vậy sếp, bọn em về đây ạ.
    Mạc Khải Liêm xua xua tay, một tay đưa cầm lấy chiếc cặp da từ tay trợ lý, vừa đi vừa xoa xoa thái dương đau nhức.
    Khoé mắt bắt được bóng hình mảnh mai đang đứng trước cửa.

    Tia gian xảo loé lên trong mắt Mạc Khải Liêm, anh vờ loạng choạng như sắp đứng không vững.
    Mạc Uyển Dư không thể trơ mắt đứng nhìn, vội vàng chạy đến đỡ lấy cánh tay của anh
    Chú nhỏ cẩn thận.
    Mùi rượu xộc thẳng vào mũi, Mạc Uyển Dư cũng thấy say theo, đây là đã uống bao nhiêu rồi chứ..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 7: Chương 7


    Mạc Uyển Dư định đỡ anh vào phòng khách ngồi
    Chú ngồi chờ một chút, cháu lấy nước cho chú uống.
    Không cần, đỡ chú lên tầng, chú muốn đi nghỉ.
    Phòng của Mạc Uyển Dư và anh cùng trên tầng ba, cũng tiện đường về phòng luôn.
    Mạc Khải Liêm vòng tay vịn vào bờ vai mảnh khảnh của cô, đổ dồn trọng lượng vào ngừoi cô, ghé sát vào nhau.

    Mùi đào thơm ngọt từ ngừoi cô toả ra, làm anh cảm thấy còn say hơn cả rượu mạnh tối nay.
    Mạc Uyển Dư chỉ đỡ anh tới cửa phòng, cô nghĩ không nên xông vào không gian riêng tư của anh, đến đây chắc anh cũng có thể tự đi vào được rồi.
    Chú nhỏ, ngủ ngon.
    Đinh Mộc.-Mạc Khải Liêm bất ngờ gọi cô lại, cô cũng không hiểu từ ngày còn nhỏ, anh chưa bao giờ gọi cô là Mạc Uyển Dư
    Chú nhỏ cần cháu giúp gì à?
    Mạc Khải Liêm cũng không biết vừa rồi tại sao lại muốn gọi cô lại, chỉ là cồn trong đầu thôi thúc anh gọi lên cái tên đã muốn gọi từ lâu
    Không có gì, ngủ ngon.
    Mạc Uyển Dư gật đầu, đi về phòng của mình.

    Nhưng khi cánh cửa vừa đóng lại, cô vội dựa lưng lên ván cửa, tay ôm lấy ngực, muốn đè lại tốc độ đang đập thình thịch trong lồng ngực.
    Sáng hôm sau thức dậy, cả nhà lại chẳng còn một ai, Mạc Uyển Dư buồn bã đi tới bàn ăn, bỏ chiếc cặp sách sang bên cạnh.
    Thím giúp việc bê bữa sáng tới cho cô

    Cô chủ, bà chủ đã đi từ sớm rồi ạ.

    Còn cậu Liêm cũng đã đi, nghe nói là sáng nay sẽ bay lại sang bên kia, không biết lần tới trở về là khi nào.
    Cảm giác hụt hẫng dâng lên trong lòng, còn có cả chua sót.

    Lại một lần nữa, cô có cảm giác bản thân chẳng phải ngừoi quan trọng gì.

    Ngừoi đó luôn lặng lẽ ra đi, đến một câu tạm biệt cũng không muốn nói với cô.

    Mạc Uyển Dư chỉ uống nữa cốc sữa, rồi cầm cặp sách đứng dậy
    Cháu đi học đây.
    Còn hai tháng nữa sẽ đến kỳ thi đại học, thành tích đã không được tốt, không thể phân tâm vào những việc khác được.
    Mạc Uyển Dư không thích đi xe riêng tới trường, sẽ gây sự chú ý.

    Cô thường sẽ đứng chờ xe bus như nhiều học sinh khác.
    Trường học sắp bước vào kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh, vậy nên không khí khá trầm lắng.

    Người thì đang lẩm nhẩm công thức hoá học nào đó, ngừoi vừa đi vừa cắm cúi nghiên cứu một trang sách, nhìn đâu cũng thấy hơi thở tri thức.

    Đinh Mộc.
    Mạc Uyển Dư nghe thấy có ngừoi gọi mình liền quay lại nhìn, là cô bạn cùng bạn Lạc Phi Phi đang hồng hộc chạy tới.
    Ở bên ngoài, cô vẫn luôn dùng thân phận là Đinh Mộc, chỉ có ở nhà họ Mạc và khi xuât hiện trong các mối xã giao của nhà họ Mạc cô mới dùng tên Mạc Uyển Dư.

    Cô cũng không muốn quá nổi bật ở trường chỉ vì gia cảnh của mình.
    Nhưng một điều cô không ngờ đến, là cô lại nổi tiếng vì ngoại hình và tính cách tốt bụng, được bình chọn nhiều năm là hoa khôi của trường.
    Chạy chậm thôi.- Mạc Uyển Dư đưa tay đỡ lấy cô bạn đang còn đà lao về phía trước.
    May quá, tí nữa thì ngã hỏng mất cái mặt đẹp rồi.

    Vào lớp thôi, sắp muộn giờ rồi.
    Hôm nay sao vội vậy? Xe nhà cậu đâu?
    Lạc Phi Phi hớn hở: Thì là sắp hết thời học sinh rồi mà, mình còn chưa thử trải nghiệm đi xe bus đi học là như nào.

    Cảm thấy như vậy là thiếu kỷ niệm thanh xuân.

    Thế nên sáng nay mình quyết định không để lái xe đưa mình đi mà mình sẽ đi xe bus.

    Không ngờ bắt xe khó vậy, mình lên nhầm xe, suýt nữa thì muộn giờ, may mà sáng nay ra khỏi nhà từ sớm.
    Mạc Uyển Dư phì cừoi.

    Cô bạn này của cô đôi khi rất đáng yêu, năm học này có cô ấy làm bạn cùng bàn.

    Kỉ niệm thời học ainh của cô lại có thêm vài trang vui vẻ..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 8: Chương 8


    Trước ngày thi đại học, ba Mạc cũng thu xếp thời gian để về cổ vũ Mạc Uyển Dư.
    Con đừng lo lắng quá, thi hết sức là được, đi học mấy năm cũng là có trải nghiệm, dù sao sau này cũng có tập đoàn của gia đình, con muốn làm chức vụ nào cũng được hết.
    Mạc Hàn trề môi: Sao lời nói của ba với con lại khác như vậy.

    Trước kỳ thi ba còn doạ dẫm con không thi tốt thì sau này ba chỉ cho con làm lao công trong tập đoàn.
    Con trai như con so sánh với em gái không thấy mất mặt à.

    Con gái là để yêu thương chiều chuộng chứ không phải vất vả làm việc rồi thăng tiến gì hết.

    Nhà chúng ta không thiếu gì cả, chỉ thiếu ngừoi sau kế nghiệp ba thôi.
    Mạc Uyển Dư hôm nay rất vui, bữa cơm đầy đủ thành viên như này rất hiếm khi có được.

    Ba mẹ cũng ủng hộ cô thi vào đại học C.
    Từ đây lái xe đến đại học C cũng chỉ mất hơn một tiếng, không xa.

    Con học ở đó cũng dễ về thăm nhà, mọi người cũng có thể tới trường thăm con nữa.
    Em con còn chưa biết có đỗ được không.

    Không phải ba mẹ lo hơi xa sao?
    Hậu quả của câu nói đó là Mạc Hàn bị ăn hai cái đập từ hai vị phụ huynh nhà mình
    Suốt ngày chỉ biết thiên vị.
    Mạc Uyển Dư hôm nay quyết định đi ngủ sớm, giữ tinh thần tốt để ngày mai phát huy hết khả năng.

    Thế nhưng lăn lộn trên giường mãi cũng không thể ngủ.
    Điện thoại bỗng rung lên báo có tin nhắn mới, giờ này không biết giờ này còn có ai gửi.

    Tin nhắn chỉ vọn vẹn mấy chữ
    [ Chúc em thành công ]
    Tài khoản gửi đến là một tài khoản lạ.

    Cũng đã vài lần gửi tin nhắn cho cô vào những ngày quan trọng, nhưng chưa bao giờ tiết lộ danh tính, Mạc Uyển Dư có tra hỏi mấy lần nhưng không được, sau đó ngừoi kia có gưi tin nhắn cô cũng chỉ đọc chứ không trả lời lại.
    Đặt điện thoại xuống, tay Mạc Khải Liêm lắc lắc ly rượu vang.

    Giờ này trong nước đã là đêm muộn, bé con chắc cũng đã ngủ rồi.
    Trợ lý vào thông báo sắp tới giờ họp quan trọng, nếu bây giờ không đi sẽ muộn mất.

    Mạc Khải Liêm đặt ly rựou xuống, với lấy áo khoác rồi đi ra ngoài.

    Thời gian này là thời điểm quan trọng để anh rời trụ sở chính về nước, vô cùng bận rộn.

    Dù muốn xuất hiện cổ vũ cô nhưng cũng chỉ có thể gửi một tin nhắn từ xa.
    Kỳ thi đại học kết thúc, tâm trạng của Mạc Uyển Dư không vui vẻ lắm, khi thi cô không phát huy được hết khả năng, kết quả có lẽ không được tốt lắm.
    Nhưng dù sao cũng thi xong rồi, mặc kệ thôi.

    Ba mẹ Mạc làm một bữa tiệc nhỏ chúc mừng cô kết thúc thời gian học sinh vất vả.
    Nhìn mặt con bé ỉu xìu vậy là biết làm bài không được tốt rồi.
    Mạc Hàn vẫn còn cố tình trêu chọc cô.

    Mạc Uyển Dư lườm anh
    Dù em có đỗ đại học hay không, ba mẹ bảo rồi sau này anh phải kiếm tiền để nuôi em.
    Mạc Hàn hết cười nổi:" Ba mẹ sinh ra con chỉ để làm lao động khổ sai cho nhà mình thôi à.
    "Con gái nhà mình không cần vất vả làm việc, nếu không anh trai như con cũng chỉ là đồ bỏ đi thôi.
    Thế sao mẹ lại phải làm việc, ba à, ba nên kiểm điểm bản thân đi.
    Ba Mạc ném cho Mạc Hàn một ánh mắt lạnh băng.

    Mạc Hàn rụt cổ vào, quay ra nhìn Mạc Uyển Dư, hai anh em cùng nhìn nhau cừoi tinh nghịch.
    Uyển Dư, nếu kết quả không được tốt, con có thể theo sở thích nhiếp ảnh của con mà.

    Con suy nghĩ lại về chuyện mở triển lãm cá nhân nhé.
    Mẹ Mạc ân cần nói, ba Mạc cũng gật gù đồng ý quan điểm này.
    Vâng, con sẽ suy nghĩ ạ..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 9: Chương 9


    Cuối cùng kết quả thi cũng tới trong sự mong đợi của mọi ngừoi.
    Mạc Uyển Dư thở phào nhẹ nhõm khi điểm thi của mình vừa bằng điểm tuyển sinh của khoa kinh tế đại học C.
    Ba mẹ Mạc cũng vui mừng cho cô, để chúc mừng con gái đã đỗ đạt như mong muốn, hai ngừoi liền mua tặng cô một căn chung cư ngay cạnh trường học.
    Ký túc xá dù sao cũng không thoải mái như ở nhà.

    Con ở ký túc một vài ngày để trải nghiệm cũng được, khi nào không muốn ở nữa thì về lại căn hộ của con.

    Đây là quà chúc mừng của ba mẹ.
    Con cảm ơn ba mẹ ạ.
    Buổi tối, Mạc Uyển Dư lại nhận được một tin nhắn từ tài khoản quen thuộc
    Chúc mừng em, Đinh Mộc.
    Mạc Uyển Dư đọc xong cũng không có tâm trạng khác lạ gì, bỏ điện thoại xuống rồi sắp xếp lại mấy món đồ đã chuẩn bị, ngày mai cô sẽ về quê thăm ông bà nội ruột của mình.
    Sáng hôm sau mẹ Mạc không đi sớm như mọi khi, mà lại ở nhà chuẩn bị bữa sáng cho Mạc Uyển Dư.

    Uyển Dư, lại ăn sáng đi con.

    Để đồ cho tài xế mang lên xe.
    Mẹ Mạc dịu dàng cừoi với cô, trong lòng bà đều là chua sót, thương yêu đanh cho Mạc Uyển Dư.
    Mạc Uyển Dư cư xử vẫn như bình thường, ăn xong bữa sáng, tạm biệt mẹ Mạc rồi lên xe.
    Chiếc xe lăn bánh đi xa, mẹ Mạc vẫn đứng đó nhìn theo, tới khi chiếc xe dần biến mất, mẹ Mạc mới gạt vội giọt nước đọng trên mi.
    Xe chạy bon bon trên đường, Mạc Uyển Dư nhìn từng ngôi nhà, từng thân cây lướt qua cửa kính xe.

    Con đường này bao năm vẫn vậy, đã đi qua vô số lần, nhưng chưa lần nào là đường về nhà của cô.

    Đi hết vùng ngoại ô, rẽ sang con đường đi về một thị trấn nhỏ, cũng chỉ gần ba tiếng lái xe nhưng lại là con đường xa nhất trong lòng cô.
    Ngày bé có lẽ cô cũng đi trên con đường này rất nhiều lần, chỉ là tuổi còn quá nhỏ, trí nhớ trẻ con có hạn, cô đã không thể nhớ nổi bóng dáng ba mẹ ruột dắt cô đi trên con đường này nữa rồi.
    Cô chủ, tôi lái xe tới trước cổng luôn nhé, hôm nay có nhiều đồ, cô xách đi sẽ rất mệt.
    Chú cứ đỗ ở chỗ cũ giúp cháu, ông bà cháu không thích ngừoi giàu có, nhìn thấy chiếc xe này lại bực bội trong ngừoi.

    Ngừoi tài xế thở dài, lần nào cũng vậy, ông đã làm tài xế cho nhà họ Mạc bao nhiêu năm, cũng hiểu được tình hình gia đình này.

    Lần nào về quê, Mạc Uyển Dư cũng chọn chiếc xe rẻ tiền, bề ngoài bình thường nhất để về quê.

    Nhưng chưa bao giờ qua được cánh cổng nhà họ Đinh.
    Xe chạy chậm dần rồi đỗ lại ở đầu con ngõ cũ, tài xế xuống xe, xách ra mấy túi đồ Mạc Uyển Dư đã chuẩn bị, có cả đồ mẹ Mạc để vào thêm, túi lớn túi nhỏ cầm cũng khá vất vả
    Để tôi xách giúp cô tới cổng nhà, nhiều đồ vậy cô cầm không hết được.
    Không sao, cháu cầm được hết mà.

    Chú cứ về trước đi, hôm nay có lẽ cháu không về luôn đâu, cháu muốn ở nhà với ông bà vài ngày.
    Mạc Uyển Dư cầm hết mấy chiếc túi, lấy sức xách lên, đi về phía trước.
    Tài xế nhìn theo bóng lưng Mạc Uyển Dư, âm thầm thở dài.

    Một cô bé tốt như vậy mà ông bà nhà họ Đinh cũng lỡ bỏ mặc, thật là máu lạnh.
    Mặc dù cô đã dặn như vậy nhưng tài xế không vội đi luôn, mà vào xe ngồi chờ cô như mọi khi.

    Nhiều năm nay, ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần cô vui vẻ xách đồ tới rồi chẳng bao lâu lại ỉu xìu xách đồ quay trở lại..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 10: Chương 10


    Mạc Uyển Dư đứng trước cổng, hít sâu một hơi rồi cố đưa cánh tay đang xách đồ nặng của mình lên gõ vào cánh cổng
    Ông bà ơi, con là Đinh Mộc đây ạ.
    Trong nhà đang lịch kịch bỗng chốc im lặng, chẳng còn tiếng động nào nữa.
    Chờ thêm một chút, Mạc Uyển Dư lại gõ thêm lần nữa: Con về rồi đây ạ.
    Trong nhà vẫn một mảnh im lặng, không ai muốn đáp lời cô.
    Mạc Uyển Dư ngăn cho nước mắt không rơi xuống:Hôm nay là ngày giỗ của ba mẹ con, ông bà cho con ở đây ngày hôm nay thôi.
    Tiếng bước chân trong sân vang tới ngày càng gần, cánh cổng bật mở ra, mặt bà Đinh đen như mực, không có chút vui vẻ nào khi lâu ngày gặp lại con cháu
    Chúng tao đã nói không muốn nhìn thấy mặt mày rồi cơ mà.

    Mày khắc chết ba mẹ mày, mày còn muốn về khắc tiếp hai ông bà già này à.

    Chúng nó số khổ chết sớm để mày được nhà giàu đón về nuôi, mày còn về đây giả vờ hiếu thảo cho ai xem.
    Con chỉ muốn về làm giỗ cho ba mẹ con, rồi con sẽ đi luôn.
    Mắt Mạc Uyển Dư đã đỏ hoe, nhưng bà Đinh vẫn cứ đứng giữ cánh cổng, không muốn để cho cô vào.
    Mày bay lên cành cao liền quên nguồn cội, nếu không phải ngày giỗ ba mẹ mày thì chắc mày cũng không thèm về nơi nghèo kiết xác này chứ gì.
    Con không có.

    Bà Đinh không để cô nói hết câu:Cô mang theo đống đồ đạc của cô cút về nhà họ Mạc đi, chúng tôi không dùng nổi đồ của nhà giàu mấy người.
    Nói rồi bà Đinh đóng sầm cổng vào, Mạc Uyển Dư không kìm nén được cảm xúc nữa, nước mắt cứ vậy trào ra.
    Mạc Uyển Dư đặt chỗ túi đồ bên cạnh cổng rồi rời đi.

    Hàng xóm đã nhiều lần nhìn thấy cảnh này, cũng không lạ lẫm gì nữa.

    Họ cũng thấy thương cho Mạc Uyển Dư, dù sao khi xảy ra chuyện, cô mới có ba tuổi.

    Một đứa bé chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị đẩy hết trách nhiệm lên đầu.

    Nhưng đây là chuyện của nhà ngừoi ta, không ai có quyền can thiệp vào được.
    Niềm an ủi lớn nhất có lẽ là Mạc Uyển Dư đã được cặp ba mẹ tốt bụng nhận nuôi.

    Nuôi dạy cô trở thành cô gái tốt đẹp như vậy.
    Tài xế ngồi trong xe đợi một lúc lâu, cuối cùng vẫn là bóng dáng thất thần, buồn rầu của Mạc Uyển Dư như những lần trước đây.
    Tài xế vội xuống xe, vòng ra mở cửa xe cho cô, Mạc Uyển Dư lúc này mới chợt tỉnh táo

    Chú vẫn chưa đi sao?
    Lúc nãy hơi đau bụng nên tôi ngồi trong xe nghỉ một chút.

    May mà chưa rời đi, không thì cô chủ lại phải đi bộ một đoạn xa mới bắt được xe.
    Mạc Uyển Dư biết tài xế nói vậy để cô không nghĩ ngợi nhiều, mỉm cười cảm ơn rồi ngồi lên xe.
    Chú cứ nghỉ ngơi thêm một chút đi, nếu không khoẻ thì cháu sẽ gọi lái xe khác tới.
    Không sao, tôi đã khoẻ hơn rồi.

    Cô chủ cài dây an toàn vào đi, chúng ta trở về luôn.
    Không khí trong xe ngột ngạt, Mạc Uyển Dư kéo cửa kính xe xuống, đầu ngoái về sau nhìn không chớp mắt con ngõ nhỏ, mái nhà phía xa xa thấp thoáng rơi vào mắt cô.
    Mạc Uyển Dư rất muốn được trở lại căn nhà đó, nơi đó có kỷ niệm của cô và ba mẹ ruột.

    Cô đã không thể nhớ nổi căn nhà có hình dáng như thế nào, trong nhà có những đồ đạc gì.

    Phòng ngủ lúc trước chắc đã không còn nữa.
    Giá như lúc đó cô lớn hơn một chút, để có thể lưu lại được những ký ức rõ ràng hơn.

    Đã nhiều lần nằm mơ về ngày xưa, tất cả ký ức cũng chỉ là hình ảnh mờ nhạt.

    Nếu không phải ba mẹ Mạc vẫn giữ những tấm hình chụp chung với ba mẹ ruột cô, có lẽ hình dáng thật sự của họ cô cũng sẽ không thể tưởng tượng ra..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 11: Chương 11


    Tiết học buổi tối vừa kết thúc, tiếng sinh viên ào ào như ong vỡ tổ, ai cũng kêu gào tiết học buổi tối đều là để giết người, ai cũng vừa mệt vừa đói.
    Cô bạn Lạc Phỉ Phỉ tay thoăn thoắt nhét hết chỗ đồ trên bàn vào cái balo lớn của mình
    Đinh Mộc, tớ có hẹn phải đi luôn đây, hôm nay không ăn tối với cậu được rồi.
    Không ăn tối để giảm cân cũng được, đi đi không muộn, nhớ cẩn thận.
    Biết rồi, tớ đi nhé.
    Lạc Phỉ Phỉ cũng đỗ cùng khoa với cô, có ngừoi quen chuyển từ cấp ba lên cùng, Mạc Uyển Dư cũng không thấy cô đơn nữa.
    Lạc Phi Phi cũng được ba mẹ mua cho một căn hộ gần trường học, nhưng không cùng khu với cô.

    Hai ngừoi cùng không ở ký túc xá như những sinh viên khác.
    Cô bạn thân đã đi rồi, Mạc Uyển Dư từ tốn thu dọn đồ đạc, một nam sinh gần đó sán tới bắt chuyện với cô
    Đinh Mộc, cậu không định ăn tối à, bỏ bữa không tốt đâu.
    Mạc Uyển Dư trả lời đúng mực, không muốn thân thiết quá với nam sinh
    Tớ không đói.
    Nam sinh vẫn không nghe ra vẻ xa cách trong giọng nói của cô, vẫn không từ bỏ
    Cậu sống ở ngoài trường đúng không, ở khu nào đó, để tớ đưa cậu về.
    Mạc Uyển Dư không muốn người không thân biết quad nhiều chuyện riêng tư của mình, vậy nên càng không có thiện cảm với cậu nam sinh kia
    Cảm ơn cậu, chỉ có vài bước chân, không cần phiền thế đâu.

    Tớ đi trước, tạm biệt.
    Nói rồi không để nam sinh kia kịp nói thêm câu nào, Mạc Uyển Dư cầm cặp chạy như ma đuổi.
    Đi được một đoạn xa, thấy không bị bám theo, cô mới lấy lại hơi, thả bước chậm lại đi về căn hộ của mình.

    Từ ngày lên đại học, Mạc Uyển Dư thường xuyên bị những nam sinh tìm cớ sán lại gần như vậy, thành ra cô cũng đã luyện được cánh bỏ chạy mà không bị mất dép.
    Ở một mình trong căn hộ rộng lớn đôi khi cũng có chút cô đơn.

    Nhưng so với cuộc sống ký túc náo nhiệt, không biết bạn cùng phòng sẽ là ngừoi như nào, Mạc Uyển Dư vẫn kiên định với lựa chọn sống ở căn hộ này.
    Đôi khi yên tĩnh cũng thật tốt.

    Tầng cao cấp của toà chung cư luôn yên ắng, Mạc Uyển Dư làm xong hết bài tập, vẫn chưa thấy buồn ngủ, lại mang tệp ảnh ra chỉnh chỉnh, sửa sửa.

    Đến gần nửa đêm mới chỉnh xong.

    Đang tính đi ngủ thì điện thoại rung.

    Là anh trai Mạc Hàn gửi tin nhắn tới cho cô
    [ Cuối tuần này anh không về nhà, ba mẹ cũng đi công tác rồi.

    Em về nhà thì cũng chỉ có một mình, cứ ở lại căn hộ của em mà nghỉ ngơi.

    Ăn uống đầy đủ vào, đừng có giảm cân mà nhịn bữa tối.]
    Mạc Uyển Dư chột dạ, anh trai cứ như lắp camera theo dõi trên ngừoi cô vậy, hôm nào cô không ăn tối là chắc chắn sẽ nhận được tin nhắn nhắc nhở của anh trai như vậy.
    [ Em biết rồi mà, không nhịn đâu nhé]
    [Mấy giờ rồi mà em còn chưa ngủ hả?]
    [Không phải anh cũng chưa ngủ đấy sao.

    Anh thức được còn em không được à?]
    [ Con gái ngủ muộn sẽ nhăn nheo, xấu xí.

    Sau này không gả được anh sẽ không nuôi em đâu]
    [Ba mẹ nói rồi, anh phải nuôi em cả đời.]
    [Để thằng nào nhận nuôi em đi, anh còn phải nuôi vợ con anh, không nuôi thêm được em nữa đâu.]
    [ Xì, trọng sắc bỏ em gái.

    Mà anh cũng có ai thèm lấy đâu, không cần phải lo lắng phải nuôi thêm ai nữa, cứ nuôi em gái thôi này.]
    [Cút đi]
    Mạc Uyển Dư vui vẻ đặt điện thoại xuống, tắt máy rồi lên giường đi ngủ..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 12: Chương 12


    Lạc Phi Phi hào hứng kéo Mạc Uyển Dư về phía nhà hàng, hôm nay khoa của các cô tổ chức liên hoan.

    Mạc Uyển Dư vốn không muốn đi nhưng Lạc Phi Phi nhất quyết muốn tham gia náo nhiệt.
    Mạc Uyển Dư đành phải đi theo trông chừng, nếu không con bé Lạc Phi Phi này sẽ lại uống đến không biết chừng mực, sẽ làm ra trò hề gì đó.
    Lạc Phi Phi kéo cô vào một góc, vừa ngồi xuống đã quay sang tíu tít luôn miệng với mấy người bạn xung quanh.
    Đinh Mộc, cậu biết Cao Phong chứ, hotboy khoa bên cạnh đó.

    Là bạn tốt của tớ, từ giờ cũng là bạn tốt của cậu.
    Lạc Phi Phi thấy Mạc Uyển Dư vẫn cứ im lặng từ lúc đến nên kéo cô tới tham gia náo nhiệt cùng mấy ngừoi bạn.
    Xin chào.
    Mạc Uyển Dư cũng chỉ chào hỏi một câu xã giao, sau đó lại ngồi yên lặng ở chỗ của mình, nhìn Lạc Phi Phi đang quẩy hết mình phía xa, cô lắc đầu thở dài, cũng may cô đồng ý đi cùng, nếu không con bé Lạc Phi Phi kia sẽ không có ai tin cậy bên cạnh trông trừng nữa.
    Trước mặt có một bàn tay thon dài đặt chai nước xuống trước mặt cô, Mạc Uyển Dư đưa mắt nhìn sang thì thấy Cao Phong khẽ cừoi
    Cậu uống nước đi, mấy ngừoi này chỉ bận uống bia rựou thôi.
    Cảm ơn.

    Mạc Uyển Dư cũng không khách sáo nữa, cô cũng đang muốn uống nước, nhưng nhìn quanh căn phòng này, thứ có thể uống được cũng chỉ có bia rượu.
    Mạc Uyển Dư nhìn thấy Cao Phong cũng cầm một chai nước lên uống, hẳn là buổi tối này cậu chưa động tới giọt bia rượu này.

    Mạc Uyển Dư thầm khen trong lòng, lối sống cũng lành mạnh đó chứ.
    Cuối cùng Lạc Phi Phi cũng say, mọi ngừoi chào tạm biệt nhau, từng tốp rời đi.
    Mạc Uyển Dư vất vả dìu cô bạn say khướt, còn đang quậy phá, chút nữa thì cả hai cùng ngã xuống, may mà có Cao Phong kịp thời đỡ được.
    Để tớ đỡ cho.
    Cao Phong kéo lấy Lạc Phi Phi, nhưng cô bạn vẫn còn đang chưa thoát ra được cuộc vui, cả ngừoi vùng vẫy cuối cùng Cao Phong phải cõng cô bạn lên cô mới chịu yên ổn.
    Cao Phong trộm nhìn Mạc Uyển Dư, trầm mặc đi được vài bước muốn lên tiếng đánh vỡ bầu không khí im lặng này nhưng không đủ dũng khí, lại nhuốt những lời định nói vào trong bụng.

    Cậu ấy say như vậy ở một mình có sao không?
    Mạc Uyển Dư lên tiếng, cô đã hiểu nhầm quan hệ của hai ngừoi này, cô muốn nói vậy để Cao Phong có muốn ở lại chăm sóc Lạc Phi Phi thì cũng sẽ không thấy lúng túng.
    Để cậu ấy ngủ một giấc là được, không sao đâu, lúc nãy cậu ấy đã uống thuốc giải rượu rồi.
    Mạc Uyển Dư gật đầu, thầm nghĩ cậu trai này thẳng thắn quá, chẳng tinh ý nhận ra ám chỉ của cô gì cả.

    Nhưng như vậy lại ghi thêm điểm trong mắt cô, Mạc Uyển Dư lén nhìn Cao Phong một cái, cho thêm điểm.
    Mạc Uyển Dư kéo tay Lạc Phi Phi ra, dùng tay cô bạn để mở khoá cửa, sau khi lau mặt giúp cô bạn, lại đắp chăn lại kỹ càng, Mạc Uyển Dư mới định rời đi.
    Ra tới phòng khách vẫn thấy Cao Phong đang ngồi đó, nhìn chăm chú vào điện thoại
    Cậu chưa đi à?
    Cao Phong nghe thấy tiếng, cất điện thoại đi, đứng dậy
    Muộn quá rồi, để tớ đưa cậu về, dạo này buổi tối không an toàn.
    Tớ cũng ở gần đây thôi, không cần phiền cậu như vậy.
    Dù sao tớ cũng phải về nhà mà, đi cùng cậu một đoạn.
    Vậy đi thôi, Phi Phi ngủ rồi.
    Cao Phong thả chậm bước chân để cùng nhịp với bước chân của Mạc Uyển Dư.

    Suốt quãng đường cô không nói gì cả, cậu cũng không lên tiếng.

    Nhưng chỉ cần im lặng đi bên cạnh cô như vậy, trong lòng cậu cũng đủ vui như nở hoa rồi.
    Dù bên cạnh có ngừoi đi cùng, Mạc Uyển Dư cũng chẳng thấy ảnh hưởng gì đến mình.

    Cao Phong rất biết chừng mực, đi cách cô hơn một cánh tay.

    Hai ngừoi chầm chậm đi dứoi ánh đèn đường lập lờ..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 13: Chương 13


    Đang gục xuống bàn chập chờn ngủ bù vì buổi sáng dậy quá sớm, Mạc Uyển Dư bị ngừoi bên cạnh đập đập, lay lay tới bực mình
    Phi Phi, để tớ ngủ thêm một chút đi mà, đêm qua tớ còn chưa ngủ được ba tiếng đó.
    Cậu lại mải chỉnh ảnh mà quên ăn quên ngủ đúng không.

    Cậu xem dạ dày của cậu sắp thành cái tổ ong vò vẽ, da nhăn nhúm như chó mặt xệ, mắt thâm như gấu trúc rồi mà còn không chịu sinh hoạt điều độ.
    Mạc Uyển Dư cười nhạt:" Cái người thích quẩy ban đêm, rựou chè như cậu nhắc tới mấy chữ sinh hoạt điều độ mà không thấy chột dạ à.
    Lạc Phi Phi cười ha ha gợi đòn😀ậy đi, thầy sắp vào rồi đấy, lại muốn đứng học cả buổi à.
    Mạc Uyển Dư miễn cưỡng dựng thẳng cái đầu dậy, lại nhìn thấy gương mặt đẹp trai tươi cừoi đập vào mắt
    "Sao cậu lại ở đây?
    Cao Phong ở khoa bên cạnh, không cùng khoa với các cô, ngồi ở đây làm gì chứ.
    "Mình thích môn này nên đã chọn làm môn tự chọn, từ nay có thể học cùng các cậu rồi.
    Mạc Uyển Dư cười nhạt một tiếng:Sở thích của cậu cũng đặc biệt thật.
    Cái môn khiến bao nhiêu sinh viên đau khổ, đau ví vì tỉ lệ học lại, còn thêm giảng viên ma quỷ, tính tình cổ quái thì có gì mà thích chứ.
    Mấy tiết học như tra tấn mãi mới đến lúc kết thúc.
    "Tớ mời hai cậu ăn cơm nhé.

    Tớ mới nhận được tiền công của một dự án bên ngoài, tiền kiếm được cũng kha khá.

    Các cậu cùng đi chúc mừng với tớ đi.
    Lạc Phi Phi nghe đến có ngừoi mời ăn cơm, vui không để đâu cho hết, vui vẻ đồng ý ngay.
    Hai ngừoi đi ăn đi, tớ hơi khó chịu, về nghỉ trước đây.
    Sao thế, khó chịu ở đâu, tớ đưa cậu đi kiểm tra.
    Lạc Phi Phi lo lắng nhìn cô.

    Không sao, đau cái đó thôi, tớ về nhà nghỉ ngơi trước.
    Lạc Phi Phi tỏ vẻ đã hiểu:" Vậy cậu nghỉ ngơi đi.

    Chút nữa tớ mang đồ án về cho cậu.
    Đi đi.

    Không cần mang gì cho tớ đâu.
    Mạc Uyển Dư cầm túi, lò dò bước đi, đằng sau ánh mắt của Cao Phong nóng rực nhìn theo dáng cô.
    Lạc Phi Phi nghe xong điện thoại, quay qua nói với Cao Phong
    Hôm nay không đi ăn với cậu được rồi, hôm khác lại tụ tập nhé, giờ tớ có việc phải đi gấp đây.
    Cao Phong vội giữ cô lại: Đinh Mộc như vậy ở một mình có ổn không.

    Tớ thấy sắc mặt cậu ấy không tốt, bữa tối chắc lại không chuẩn bị được rồi.

    Cậu không đưa đồ ăn đến đó à?
    Lạc Phi Phi nhìn đồng hồ: Nhưng mà bây giờ tớ sắp muộn rồi.

    Hay là cậu giúp tớ mang tới nhé, cảm ơn.

    Tớ sẽ gửi địa chỉ trong tin nhắn nhé.
    Nói rồi Lạc Phi Phi chạy vụt mất, Cao Phong thở phào, mở điện thoại tìm kiếm quán ăn dinh dưỡng.
    Mạc Uyển Dư ôm bụng lăn lộn trên ghế, buổi tối không ăn cơm cũng chẳng còn tâm trạng để ăn.
    Ting-ting.

    Chuông cửa kêu lên, Mạc Uyển Dư cau mày, không muốn đi ra mở cửa.

    Cơ thể đang khó chịu, giờ này cô chẳng muốn có ai tới tìm mình cả.
    Im lặng một hồi, chuông cửa lại tiếp tục kêu lên, Mạc Uyển Dư bực bội đi ra, nhòm thấy gương mặt tươi tỉnh của Cao Phong thì lại thêm buồn bực.

    Những lúc như này cô chẳng muốn gặp mặt ai cả.
    Nhưng Cao Phong vẫn đứng đó, ấn chuông một hồi không có ai mở cửa, gương mặt đã dần chuyển sang vẻ lo lắng.

    Cậu không bấm chuông nửa mà chuyển sang gõ cửa.
    Mạc Uyển Dư càng thêm bực bội, cũng may căn hộ đối diện không có ai ở, nếu không hàng xóm chắc chắn sẽ phàn nàn, khiển trách cô..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 14: Chương 14


    Cao Phong đang định gõ lần nữa thì cánh cửa mở ra, cậu vui mừng tiến tới
    Đinh Mộc, cậu không sao chứ.

    Không thấy cậu mở cửa, tớ sợ cậu có chuyện gì rồi.
    Lúc nãy ngủ nên tớ không nghe thấy tiếng.

    Sao cậu lại đến đây?
    Cao Phong nhận ra bản thân đã quá gấp gáp:" Phi Phi có việc bận nên nhờ tớ mang đồ án đến cho cậu.

    Cậu đỡ hơn chưa?
    Mạc Uyển Dư nhìn túi đồ ăn trước mặt:Tớ đã nói là không cần rồi mà.

    Cảm ơn cậu, mất công cậu mang tới đây rồi.
    Tớ cũng tiện đường mua đồ ăn của tớ thôi.

    Cậu cầm lấy đi, đừng để bụng đói, sẽ càng đau hơn đó.

    Cậu vào nhà nghỉ ngơi đi, tớ về đây.
    Hai ngừoi vẫn luôn đứng trước cửa nói chuyện, Cao Phong cũng không có ý định muốn vào nhìn xem không gian sống của cô, trước sau vẫn luôn giữ khoảng cách lịch sự nhất.
    Mạc Uyển Dư đành cầm túi đồ vào.

    Trong túi không chỉ có đồ ăn, còn có cả thuốc giảm đau và túi chườm nóng.

    Gương mặt Mạc Uyển Dư giãn ra, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp vì sự tinh tế này.
    Nhưng cô vẫn nhẩm tính xem chỗ đồ này khoảng bao nhiêu tiền, sau đó chuyển khoản trả cho Cao Phong.

    Hai ngừoi cũng không hề thân, vẫn nên sòng phẳng rõ ràng thì hơn.
    Cao Phong đang vui vẻ đi về nhà thì tin nhắn chuyển khoản tới, làm tâm trạng cậu trở lên nặng lề.

    Cô càng rạch ròi với cậu, cậu càng quyết tâm muốn tới gần cô hơn.
    Mấy ngày tiếp theo không có tiết học trên trường, Cao Phong không gặp được Mạc Uyển Dư, muốn đến nhà thăm cô nhưng sợ cô thấy cậu quá vồ vập mà làm giảm thiện cảm của cô.

    Vậy nên chỉ có thể nhắn một vài tin nhắn hỏi han cô, lần nào cô cũng trả lời rất lịch sự, nhưng Cao Phong nhận ra được sự xa cách của cô.
    Hôm nay cuối cùng cũng đã gặp lại, sắc mặt cô có vẻ đã khoẻ lại, bừng sức sống.
    Lạc Phi Phi bê hai cốc trà sữa tới sán lại gần cô, đẩy cốc trà sữa vị cô thích tới trước mặt cô.

    Cao Phong cũng bưng mấy miếng bánh ngọt nhỏ tới đặt trên bàn.

    Chiếc bánh nhỏ vị socola cố ý để gần về phía cô hơn.
    "Mấy hôm trước cậu về nhà hả, tớ qua tìm cậu nhưng không thấy có nhà.

    Sao tới mà không gọi trước cho tớ.

    Ba tớ mấy ngày vừa rồi đều ở nhà, lâu lắm mới được gặp ba nên tớ ở nhà thêm mấy hôm.
    "Ba cậu chăm chỉ về thăm các cậu thế, còn ba tớ nửa năm rồi tớ còn chưa được gặp.

    Ba mẹ đều bận mà.
    Sắp nghỉ hè rồi, cậu có định làm gì không?
    Tớ cũng không biết nữa, để xem anh trai tớ thế nào đã.-Mạc Uyển Dư muốn về nhà, còn Lạc Phi Phi thì muốn ở lại thành phố C
    "Cao Phong, cậu cũng định về nhà à?-Lạc Phi Phi quay sang hỏi Cao Phong vẫn im lặng nãy giờ.
    "Ở nhà cũng không có ai, chắc tớ vẫn ở lại thành phố C.
    Lạc Phi Phi vui mừng:" Vậy thì tớ vẫn có ngừoi chơi cùng rồi, tớ cũng ở lại đây, về nhà một mình chẳng có gì vui.
    Cao Phong nhìn Mạc Uyển Dư, cô đang ăn miếng bánh ngọt cậu đưa, vẻ mặt thoả mãn như trẻ con vô cùng đáng yêu.

    Cao Phong bất chợt mỉm cừoi, chỉ muốn nhìn cô lâu thêm một chút.
    "Sắp tới giờ học rồi, chúng ta đi thôi.

    Cao Phong, cảm ơn cậu đã mời nhé.
    Lạc Phi Phi nói rồi kéo Mạc Uyển Dư đi.
    "Lại là Cao Phong mời à?-Mạc Uyển Dư thấy không được tự nhiên lắm, Cao Phong đã mời hai cô rất nhiều lần rồi.

    Dù không đáng bao nhiêu nhưng dù sao cũng không thân thiết, cứ được mời mãi vậy cô không thoải mái.
    "Lần sau đừng để cậu ấy mời nữa.
    Không đáng bao nhiêu mà, đều là bạn, không cần rạch ròi vậy.
    Mạc Uyển Dư không thấy vậy, vậy nên cô lại lấy điện thoại, chuyển trả Cao Phong một số tiền.

    Tin nhắn chuyển khoản này của cô lại một lần nữa đánh tâm trạng của cậu bạn rơi xuống vục thẳm..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 15: Chương 15


    Trong phòng học đang tràn ngập không khí học thuật, thì ngoài cửa cứ có những tiếng bàn tán lớn nhỏ, thỉnh thoảng còn vang lên tiéngo hò hét của một bạn sinh viên nào đó, làm những ngừoi trong phòng cũng muốn hóng hớt theo.
    Hôm nay tới đây thôi, tan học.
    Tiếng của cô giáo vừa dứt là một tràng hưởng ứng bên dứoi, cuối cùng cũng kết thúc một buổi học.

    Có ngừoi ngay lập tức nhìn ra phía ngoài xem là có chuyện gì.
    Cô giáo vừa đi ra ngoài, một đoàn ngừoi lập tức tràn vào qua cửa lớp.

    Nam sinh đi đầu ôm theo một bó hoa lớn, đi tới trước mặt Mạc Uyển Dư, đưa ra trước mặt cô
    Đinh Mộc, anh thích em, làm bạn gái của anh đi.
    Mạc Uyển Dư lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo, rũ khỏi đầu sự kinh ngạc vừa dâng lên.

    Không phải cô chưa từng được tỏ tình, mà từ khi nhập học đã có không biết bao nhiêu ngừoi bày tỏ với cô.

    Nhưng rầm rộ như này là lần đầu tiên.
    Trong phòng học, ngoài hành lang chật kín ngừoi hóng chuyện, Mạc Uyển Dư thấy mình như động vật trong vườn thú được mọi người vây xem, da đầu tê dần bất lực.
    Kìm nén sự chán ghét, Mạc Uyển Dư không để bản thân nói ra những câu quá đáng, gây tổn thương ngừoi khác, chỉ có thể mỉm cừoi lịch sự
    Cảm ơn anh đã thích một ngừoi có nhiều khuyết điểm như em.

    Nhưng em đã có bạn trai rồi.
    Mạc Uyển Dư cầm cặp muốn đứng dậy, thầm nhủ bản thân hôm nay thật đen đủi.

    Nếu Lạc Phi Phi hôm nay không nghỉ học thì cô ấy đã có thể ngăn cản bớt đợt sóng này giúp cô rồi.
    Nhưng nam sinh kia không từ bỏ dễ dàng như vậy: Em định nói bạn trai em là Cao Phong chứ gì.

    Anh đã hỏi kỹ càng rồi, cậu ta cũng nói hai ngừoi chỉ là bạn bè.

    Em đừng lấy lý do này để từ chối anh.
    Mạc Uyển Dư mắng thầm trong lòng: tên Cao Phong này thật chẳng nhờ vả được gì, cũng là bạn bè sao không giúp cô đánh bay ý định của tên này đi chứ.

    Cao Phong không phải bạn trai em.

    Nhưng em đã có bạn trai, anh không nên lãng phí thời gian của anh ở chỗ em.

    Bây giờ em còn có việc, xin phép đi trước.
    Anh không tin.

    Từ ngày vào trường không một ai thấy có nam giới nào xuất hiện bên cạnh em cả.

    Em chỉ lấy lý do đó ra để đuổi anh thôi.
    Mạc Uyển Dư sắp hết kiên nhẫn rồi, ở đây có bao nhiêu con mắt đang hóng chuyện, còn có nhiều ngừoi chưa ngại to chuyện còn cổ vũ cô đồng ý đi.

    Trong đầu Mạc Uyển Dư đã vô cùng chán nản rồi: Chuyện em có bạn trai không cần ngừoi khác tin hay không tin.

    Cảm ơn anh đã thích em, nhưng em đã thích ngừoi khác.

    Thế nhé, em có việc phải đi rồi.
    Mạc Uyển Dư nhanh chóng len qua đám đông, chạy trối chết thoát khỏi khu vực thị phi này.

    Lúc đi chưa xa cô còn ghe thấy tiếng nam sinh kia khóc lóc thảm thiết nữa, da gà với tóc gáy của cô dựng hết cả lên.

    Đáng sợ quá đi mất.
    Đang rảo bước tới cổng trường thì bóng Lạc Phi Phi lao vút đến, Mạc Uyển Dư phải lấy tay đỡ lại cô bạn mới không bị ngã sấp về đằng trước
    Cẩn thận chứ.-Mạc Uyển Dư thở phào vì vừa rồi kịp đỡ lấy cô, mắt lại liếc thấy dáng Cao Phong ở phía sau, hai ngừoi này hình như lúc nào cũng như hình với bóng nhỉ.
    Thật ra đám bạn Lạc Phi Phi hôm nay rủ nhau ra ngoài chơi, Cao Phong không biết Mạc Uyển Dư có tới không, nên cứ đến đó thử vận may.

    Cuối cùng Mạc Uyển Dư không tới, mà cậu lại còn nghe được tin cô được tỏ tình ở trong trường.

    Vậy là vội cùng Lạc Phi Phi chạy về đây.
    Cao Phong không biết suy nghĩ trong đầu cô, cậu giờ vẫn còn mải nghĩ tới tin tức cô vừa được tỏ tình ban nãy..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 16: Chương 16


    Lạc Phi Phi lấy lại tốc độ thở bình thường, lập tức chất vấn Mạc Uyển Dư
    Nghe nói cậu lại vừa được tỏ tình hả, sao, kể lại cho tiết cho tớ nghe đi, sao hôm nay tớ lại nghỉ học cơ chứ, bỏ lỡ một tiết mục đặc sắc.

    Nghe nói tên kia bị cậu tự chối sau đó còn khóc rống lên.
    Lạc Phi Phi cười vui như tết, gương mặt không giấu được vẻ muốn hóng hớt.
    Mình còn chưa hỏi tội cậu, dám trốn học.

    Nếu hôm nay có cậu ở đấy, đã có ngừoi giúp tớ sớm bỏ đi rồi.

    Cứ bị tên đó lải nhải mãi.
    Lạc Phi Phi xua xua tay:Không phải cậu an toàn thoát thân rồi đây sao.

    Nói nhanh, bạn trai cậu là ai hả?
    Bạn trai nào?-Mạc Uyển Dư nhất thời chưa kịp nhớ ra.
    Không phải vừa rồi cậu tuyên bố hùng hồn cậu đã có bạn trai sao.

    Tớ còn tưởng cậu định lấy Cao Phong ra làm lá chắn cơ.

    Hoá ra cậu lén lút có bạn trai mà không kể với tớ.
    Mạc Uyển Dư đưa mắt nhìn Cao Phong, thấy cậu cũng đang nhìn cô như chờ câu trả lời.
    Tớ kể với cậu sau, tớ về nhà trước đây, hôm nay có nhiều ảnh cần chỉnh lắm.
    Này, này.-Lạc Phi Phi gọi với theo cô, Cao Phong cũng nhìn theo bóng cô rời đi.

    Suốt từ nãy cậu không hề nói câu nào.
    Con bé này thật sự lén lút có bạn trai thật hả?
    Lạc Phi Phi nhìn Cao Phong thắc mắc, nhưng không nhận được câu trả lời nào.
    Mạc Uyển Dư cũng chẳng quan tâm cái người vừa bị cô từ chối ra sao, vì về đến nhà, chỉnh vài cái ảnh là cô đã quên mất gương mặt người đó trông như thế nào rồi.
    Hôm sau Mạc Uyển Dư lại như những ngày không thể bình thường hơn, dạy sớm chuẩn bị lên trường.
    Vừa đi ra khỏi khu nhà lại nhìn thấy người quen đang đứng dựa vào cột đèn gần đó.

    Thấy Mạc Uyển Dư đi tới liền đứng thẳng dậy, tinh thần phơi phới
    Tớ tiện đường qua đây, chờ cậu cùng đi chung cho vui.
    Cũng chỉ có một chút xíu đường thôi mà.
    Cao Phong đưa cho Mạc Uyển Dư một chai sữa: Tớ mua hơi nhiều, cho cậu một chai này.

    Mạc Uyển Dư chưa ăn sáng, thoải mái cầm lấy chai sữa, lại định mở điện thoại chuyển tiền trả cậu, Cao Phong vội vàng ngăn cản
    Chỉ là một chai sữa, cậu có cần phải sòng phẳng vậy không, đều là bạn bè cả.

    Cậu mời tớ với Phi Phi nhiều quá rồi, tớ không thể lợi dụng cậu được.
    Cao Phong dở khóc dở cừoi: Chỉ có vài đồng, cậu đừng nghĩ nghiêm trọng vậy chứ.

    Nếu không lần sau cậu mời lại tớ ăn cơm là được rồi.
    Tớ không quen mời ngừoi khác ăn cơm.
    Cậu cũng không mời bạn trai cậu ăn cơm bao giờ hả?
    Mạc Uyển Dư chỉ cừoi chứ không trả lời vấn đề này.
    Đinh Mộc, tớ được tặng hai vé xem triển lãm tranh ở phòng triển lãm ZX cuối tuần này.

    Cậu đi xem chung với tớ nhé.
    Cao Phong nói là được tặng, nhưng Mạc Uyển Dư biết để có hai tấm vé này có lẽ cậu đã rất vất vả.
    Đây là triển lãm của một tác giả nổi tiếng thế giới, số vé bán ra đã ít còn đắt đỏ, kiếm được hai vé hẳn là không dễ dàng.
    Đến một chai sữa cô còn muốn rạch ròi với cậu thì vé xem triển lãm quý giá đó đương nhiên cô cũng sẽ không muốn nhận.
    Không cần đâu, vé triển lãm đó quá quý giá rồi.
    Vì nó quý giá nên càng thích hợp với ngừoi am hiểu chụp ảnh như cậu.

    Tới đó cậu giảng giải kiến thức cho tớ biết nữa.
    Mạc Uyển Dư vẫn không có hứng thú: Tớ khuyên cậu nên bán tấm vé đó đi.

    Cậu không am hiểu nghệ thuật đó, tớ có diễn giải cậu cũng không hiểu được sự sâu xa của nghệ thuật trong bức ảnh, chỉ lãng phí một tấm vé xem thôi.

    Mà triển lãm đó, tớ đã tới rồi.
    Phòng triển lãm đó là tài sản của Mạc gia, cô lại đam mê chụp ảnh như vậy, dĩ nhiên ba cô sẽ luôn dành ra một vé cho con gái cưng rồi..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 17: Chương 17


    Mạc Uyển Dư muốn vào cửa hàng tiện lợi mua thêm đồ ăn sáng, vậy nên Cao Phong đứng chờ cô ở phía ngoài cửa.
    Mạc Uyển Dư chọn mấy gói bánh nhỏ, lại lấy thêm một chai nước trái cây tới quầy tính tiền, mà không để ý có ngừoi đằng sau nãy giờ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô.

    Khi thấy số tiền lấp ló từ trong ví cô, ánh mắt hắn ta sáng rực lên.
    Nghĩ cô chỉ có một mình, hắn ta theo cô ra ngoài cửa.

    Vừa ra tới phía ngoài, hắn nhào tới muốn cướp chiếc ví trên tay cô.
    Mạc Uyển Dư vốn khả năng phòng vệ cũng có chút kiến thức, cô vội cầm chặt chiếc ví, giằng co với tên cướp.
    Cao Phong thấy vậy vội vàng lao tới, nhưng cậu còn chưa tới nơi đã thấy Mạc Uyển Dư co chân đạp vào hạ bộ tên kia một cái.
    Vừa giằng co vừa tấn công nên lực trên chân cô không lớn, lại còn đạp lệch nên không mấy đau đớn.
    Nhưng tên kia thấy Cao Phong dáng người cao lớn đang lao tới, hắn sợ hãi đẩy Mạc Uyển Dư ngã mạnh ra phía sau rồi chạy mất, ví cũng không cướp được.
    Cao Phong vội đỡ Mạc Uyển Dư dậy, nhưng cái mông và lưng vừa đập xuống đường đau đớn, cô kêu a lên một tiếng.
    Buổi sáng sớm không có mấy ngừoi trên đường nên tren cướp cứ vậy mà chạy thoát được.

    Cao Phong cũng chẳng chút để ý xem tên kia đã chạy thoát chưa, cả khuôn mặt chỉ đang lo lắng vì thấy Mạc Uyển Dư cau mày đau đớn.

    Có đứng dậy được không.

    Để tớ cõng cậu?
    Mạc Uyển Dư vịn vào cánh tay rắn chắc của cậu, mượn lực đứng dậy
    Hơi đau một chút, không sao, tớ tự đi được.
    Cao Phong áy náy:Xin lỗi, đáng lẽ tớ không nên đứng xa như vậy, nếu tớ cùng cậu vào trong thì chuyện này đã không xảy ra.
    Tớ bị cướp sao lại là lỗi của cậu được chứ.

    Tớ không sao, có thể tự đi.
    Mạc Uyển Dư vào lớp học thì đã thấy Lạc Phi Phi đã tới từ trước đó
    Cậu sao vậy?-Lạc Phi Phi thấy dáng đi của cô không bình thường thì lo lắng hỏi
    Vừa bị cướp, bị hắn đẩy ngã một cái dập mông thôi, không sao cả.
    Cướp giật thời nay lộ liễu vậy, dám cướp giữa phố khi đang ban ngày ban mặt nữa.

    Cậu chắc chắn không sao chứ, để tớ đưa cậu đi khám một lượt cho yên tâm.

    Ngã dập mông một cái thì sao mà phải khám, tới bác sĩ lại cười vào mặt cho, không sao đâu.
    Mạc Uyển Dư thấy vết thương không nghiêm trọng, cô không đến nỗi yếu ớt như thế.
    Nhưng rồi một bọc thuốc được đặt ở mặt bàn trước mặt, hoá ra vừa rồi Cao Phong chạy đi mua thuốc cho cô
    Đau thì nhớ dùng thuốc, tớ đã ghi hết cách dùng trong đó, đừng có cậy mạnh mà cắn răng nhịn đau.
    Lạc Phi Phi nhìn Cao Phong đi khuất rồi mới nhìn túi thuốc trước mặt Mạc Uyển Dư
    Sao Cao Phong biết cậu bị thương vậy?
    Lúc sáng mình bị cướp trước cửa hàng tiện lợi, Cao Phong đứng ở trước cửa chạy tới đỡ tớ.
    À, Cậu có thấy Cao Phong đối xử với cậu rất đặc biệt không?- Lạc Phi Phi đã chú ý thấy từ lâu, chỉ có Mạc Uyển Dư ngốc nghếch không nhận ra mà thôi.
    Bạn bè đối xử với nhau như vậy là bình thường mà.

    Lần trước cậu say, cậu ấy còn cõng cậu đoạn đường dài như thế về nhà.

    Chẳng lẽ đều là đặc biệt à?
    Lạc Phi Phi không nghĩ vậy, trực giác của cô nhạy bén như loài thú vậy.

    Chắc chắn Cao Phong có ý gì đó với Mạc Uyển Dư.
    Lạc Phi Phi nhìn cô bạn của mình, vừa tặc lưỡi vừa lắc đầu, con bé này đúng chẳng tinh ý gì cả.

    Tên kia không biết bao giờ mới chịu thẳng thắn bày tỏ nữa..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 18: Chương 18


    Mấy ngày hôm nay ai cũng nhìn ra Cao Phong có tâm sự, nhưng cậu kín miệng, chẳng muốn kể với ai.
    Mọi việc bắt đầu khi Cao Phong được chủ nhiệm khoa gọi lên nói chuyện, sau khi từ văn phòng khoa về, cậu vẫn luôn trầm mặc.
    Lúc ở trước mặt Mạc Uyển Dư và Lạc Phi Phi, cậu cứ ngập ngừng muốn nói rồi lại thở dài im lặng.
    Mấy ngày trước, thầy chủ nhiệm khoa có gọi Cao Phong lên nói chuyện.

    Cao Phong được nhận một xuất học bổng du học nước ngoài danh giá, là niềm mơ ước của rất nhiều sinh viên.
    Thầy chủ nhiệm liên tục chúc mừng Cao Phong, dặn dò cậu tiếp tục cố gắng, chuẩn bị năm học mới sẽ sang trường bên kia để trình diện.
    Thầy đã nghĩ sau khi Cao Phong nghe được tin này có lẽ sẽ vô cùng vui mừng, vậy mà sau khi được thầy thông báo, cậu lại chỉ rơi vào trầm lặng.

    Sau đó cảm ơn chủ nhiệm rồi nói sẽ về suy nghĩ thật kỹ.
    Thầy chủ nhiệm nghĩ chuyện này mà còn cần phải về suy nghĩ sao, đây là ước mơ của 99% sinh viên trong trường đó.

    Nhưng thầy vẫn tôn trọng suy nghĩ của sinh viên, bảo cậu nhanh đưa ra câu trả lời.
    Cao Phong trầm mặc mấy ngày hôm nay vì cậu đang suy nghĩ.

    Cậu không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, nhưng cậu còn chưa theo đuổi được Đinh Mộc, cứ như vậy cậu không an tâm đi du học.
    Cao Phong muốn Mạc Uyển Dư cùng đi du học với mình.

    Cậu không biết gia đình Mạc Uyển Dư như thế nào, có lẽ không phải gia đình giàu có, vì cậu chưa từng nghe đến thế gia họ Đinh nào.

    Nhưng nếu cô đồng ý đi du học cùng cậu, mọi chi phí cậu có thể lo cho cô hết.
    Mấy ngày suy nghĩ, cậu vẫn chưa biết nên mở lời thế nào.
    Lạc Phi Phi không chịu được không khí trầm mặc kiểu này, vậy nên phát cáu
    Cao Phong, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy, mấy ngày nay ngột ngạt lắm rồi đấy.
    Xin lỗi các cậu, tớ có chút việc cần suy nghĩ thôi.
    Lạc Phi Phi tức giận:" Cậu còn định giấu đến bao giờ nữa, cậu nghĩ không ai biết à.

    Chuyện xuất học bổng đã lan ra khắp trường rồi, cậu không định nói cho bọn tớ biết sao?
    Cao Phong thoáng ngạc nhiênq nhưng rồi lại trầm mặt:" Tớ không biết nên nói với các cậu thế nào.

    Tớ cũng không biết có nên đi hay không.

    Lạc Phi Phi kêu lên:" Cậu có điên không, suất học bổng đó bao ngừoi tranh nhau sứt đầu mẻ trán không được, cậu nhận được mà còn không biết có đi hay không.

    Dĩ nhiên là phải đi chứ.
    Cao Phong nhìn sang Mạc Uyển Dư vẫn im lặng nãy giờ
    "Cậu cũng nghĩ là tớ nên đi sao?

    Mạc Uyển Dư nhẹ nhàng nói: Tại sao lại không đi.

    Tương lai là của của cậu, đừng để bản thân sau này hối hận vì lựa chọn của mình.
    Nhưng mà...-Cổ họng Cao Phong nghẹn ứ
    Lạc Phi Phi như đã hiểu ra sự ngập ngừng của Cao Phong là do đâu.
    Tớ có việc đi trước đây, Đinh Mộc, cậu phải khuyên Cao Phong cả phần của tớ nữa nhé.
    Lạc Phi Phi đi rồi, Cao Phong cũng không muốn cứ giấu giếm mãi phần tình cảm này nữa
    "Đinh Mộc, tớ không muốn xa cậu, tớ thích cậu lâu lắm rồi.

    Tớ không tưởng tượng ra được nếu nhiều ngày không được nhìn thấy cậu thì tớ sẽ ra sao.

    Cậu cùng tớ đi du học được không.

    Chi phí để tớ lo toàn bộ.
    Mạc Uyển Dư suýt sặc vì những lời này của Cao Phong: Vậy nếu tớ bảo cậu đừng đi, liệu sau này cậu có nói là do tớ cản trở tương lai của cậu không?
    Cậu không thể đi cùng tớ sao?
    Mạc Uyển Dư nhìn thẳng vào mất cậu: Cậu rất muốn đi đúng không.

    Vậy thì hãy cứ theo đuổi đam mê của cậu, đừng vì tớ mà để bản thân hối hận.

    Tớ sẽ không đi đâu, cũng sẽ không đáp lại tình cảm của cậu.

    Cảm ơn cậu đã thích tớ..
     
    Người Đặc Biệt Trong Tim
    Chương 19: Chương 19


    Mặc dù hôm đó Mạc Uyển Dư đã thẳng thắn từ chối tình cảm, nhưng Cao Phong vẫn chưa quyết định xong.

    Thấy chủ nhiệm đã mấy lần nhắc Cao Phong lên làm thủ tục nhưng cậu cứ khất lần mãi.
    Cho tới hôm nay, người nhà cậu đã biết tin, gọi điện thoại tới.

    Mẹ Cao sau khi biết tin con trai vẫn chần chờ chưa lên làm thủ tục đã lên cơn đau tim ngất xỉu.
    Ba Cao cũng tức giận mà gọi điện mắng cậu một trận.

    Cao Phong mới đành phải chấp nhận nghe theo sắp xếp đi du học.

    Cậu cũng thông báo với Lạc Phi Phi và Mạc Uyển Dư lựa chọn của mình.

    Hai cô vui mừng chúc cậu thuận lợi, sau này sẽ thành công.

    cũng hứa khi cậu đi sẽ ra sân bay tiễn cậu.
    Lạc Phi Phi tiếc nuối nhìn Mạc Uyển Dư:" Cậu không có chút rung động gì với Cao Phong sao?"
    "Ừm, chỉ làm bạn bình thường được thôi.

    Lạc Phi Phi thở dài:" Haizz, một chàng trai tốt như vậy mà cậu lại bỏ phí.
    Mạc Uyển Dư cừoi: Tốt vậy sao cậu không giữ lấy.

    Lúc đầu tớ còn tưởng hai ngừoi sẽ thành một cặp đó.
    Nghĩ gì vậy, tính cách bọn tớ sao có thể thành một cặp được, chỉ hợp làm anh em tốt thôi.
    Hai cô gái cùng nhìn nhau cười, tiếp tục chém gió về nhân tình thế thái.
    Phía bên kia đại dương, thư ký đi vào báo cáo công việc
    Chủ tịch, đã sắp xếp xong hết rồi ạ.

    Cậu nhóc ấy cũng đã làm xong thủ tục du học, tháng sau sẽ bay sang nước ngoài.
    Mạc Khải Liêm hơi cau mày: Lâu như vậy?
    Trợ lý lau mồ hôi, như vậy mà còn lâu ư, cũng chỉ có hơn một tháng thôi mà.

    Vì để Cao Phong đi du học, trợ lý đã phải vất vả tìm lý do chính đáng, còn ngầm tác động từ phía gia đình nhà họ Cao, cuối cùng Cao Phong cũng đồng ý rời đi.

    Chỉ còn hơn một tháng nữa là đi rồi, sếp anh vẫn còn chưa hài lòng nữa.
    Chưa tới thời gian trình diện, cũng không có lý do nào bắt cậu ta phải xuất ngoại sớm.

    Em cũng đã nghe được tin cô Uyển Dư đã từ chối cậu nhóc kia rồi, sếp cứ yên tâm đi ạ.
    Tôi có gì mà không yên tâm chứ.

    Trợ lý thầm khinh bỉ, không phải sếp ở tít bên này nhưng lúc nào cũng thấp thỏm tình hình cô chủ trong nước sao.

    Mỗi lần Mạc Uyển Dư từ chối ai đó, sếp thấy tình địch tự động bị đá văng bớt một ngừoi là miệng lại không tự chủ được cong lên.
    Lần này tình địch có vẻ dai đăng nhất, cũng là ngừoi có thể tiếp xúc gần với cô chủ nhất, sếp anh đã bắt anh tìm đủ cách để tách thằng nhóc kia ra xa cô chủ hết mức, cuối cùng tách tới tận bên kia đại dương luôn.

    Vậy mà là yên tâm hả.
    Báo cáo tiếp đi, tình hình trụ sở và dự án trong nước tiến hành tới đâu rồi.
    Trợ lý trình bày một loạt các thông số và kiến thức chuyên ngành đúc kết trong bao nhiêu năm của mình.

    Cuối cùng kết luận
    Sau tết chúng ta có thể hoàn toàn hoạt động trong nước rồi ạ.
    Cậu tổng hợp đánh giá năng lực một lượt các lãnh đạo cấp cao, đưa ra đề xuất cho vị trí quản lý chính chi nhánh nước ngoài.

    Sau khi về nước, chuyện trao đổi với bên này sẽ do cậu trực tiếp quản lý, đừng làm tôi thất vọng.
    Hai mắt trợ lý sáng rực: Cảm ơn sếp đã cân nhắc, em chắc chắn sẽ cố làm tốt hết sức.
    Tôi muốn thấy kết quả thực tế.
    Sếp yên tâm, em sẽ không chỉ biết nói miệng đâu.
    Trợ lý hí hửng đi ra ngoài, miệng lẩm bẩm cơ hội thăng chức tới rồi haha.
    Mạc Khải Liêm tâm trạng cũng rất vui vẻ, môi cong lên một độ cong quyến rũ..
     
    Back
    Top Bottom