[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 168,499
- 0
- 0
[Ngược-End] Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi
Chương 60: Mạng Đổi Mạng
Chương 60: Mạng Đổi Mạng
Lúc này, Lưu Kim Miểu vội vã đi tới sảnh chính của Trung Tín Đường, vừa vặn thấy Tạ Thư Dật đang chắp tay sau lưng đứng giữa đại sảnh.
"Ái chà, khách quý, khách quý đây rồi!
Không biết Tạ đại thiếu gia đại giá quang lâm, thật là từ xa không tiếp đón kịp, thất lễ quá!"
Lưu Kim Miểu một tay chắp quyền, một tay chào hỏi Tạ Thư Dật, miệng cười hì hì.
Tạ Thư Dật xoay người, mỉm cười nhạt nhìn Lưu Kim Miểu: "Lưu bang chủ, danh tiếng của ông đã lâu như sấm bên tai, hôm nay được diện kiến đúng là danh bất hư truyền!"
"Đâu có đâu có, Tạ lão đệ quá khen rồi.
Lưu mỗ chỉ là một nhân vật nhỏ bé, sao dám nhận lời tán dương của cậu chứ?
Ngược lại là Tạ lão đệ đây, Lưu mỗ ngưỡng mộ đã lâu mà chưa có duyên gặp mặt.
Hôm nay thấy đúng là rồng trong biển người, phi phàm thoát tục, không giống hạng thô kệch như bọn tôi!"
Lưu Kim Miểu thân thiết vỗ vai Tạ Thư Dật, rồi bảo tên đàn em đứng cửa: "Đây là khách quý trăm năm mới gặp, còn không mau dâng trà?"
"Cảm ơn, tôi đã uống rồi."
Tạ Thư Dật đáp.
"Châm thêm trà đi!
Đến đây, Tạ lão đệ, mời ngồi, mời ngồi."
Lưu Kim Miểu dẫn Tạ Thư Dật đến trước ghế thái sư, hỏi: "Không biết Tạ lão đệ đến bang Trường Trúc chúng tôi có việc gì cao kiến?
Có chuyện gì cứ việc mở lời, Lưu mỗ tôi thích nhất là giúp đỡ bạn bè."
Tạ Thư Dật thấy Lưu Kim Miểu cứ giả lả, bèn nói thẳng luôn: "Lưu bang chủ, tôi đến đây là muốn đòi lại một người.
Một người đàn bà, cô ấy là bạn của Tạ Thư Dật tôi, nhưng không hiểu sao lại bị thuộc hạ Lý Trung Hỷ của ông đưa đến bang Trường Trúc này!
Tôi hiện giờ muốn đến đón cô ấy đi."
Lưu Kim Miểu đang định uống trà, nghe Tạ Thư Dật nói vậy thì đặt chén xuống, ngạc nhiên hỏi: "Ồ?
Có chuyện đó sao?"
"Lưu bang chủ, thuộc hạ của ông từng làm ăn với người thân của bạn tôi, nên bạn tôi có đi nhờ xe của anh ta.
Không ngờ lại bị anh ta đưa đến bang Trường Trúc này."
Tạ Thư Dật nói.
"Không phải chứ, chuyện không giống như cậu nói đâu.
Thuộc hạ Lý Tử của tôi đúng là có đi làm ăn ở chỗ đó, bạn cậu cũng có đi nhờ xe về Đài Bắc thật.
Nhưng sau đó bạn cậu gặp kẻ xấu bắt cóc, chính tôi đã bảo cậu ta cứu bạn cậu về đấy!
Tính ra, Lưu Kim Miểu tôi đây chính là ân nhân cứu mạng của bạn cậu đấy chứ!"
Lưu Kim Miểu tráo trở đáp.
Đúng là vừa được lợi vừa khoe mẽ!
Rõ ràng là bắt cóc mà lại dám tự nhận là ân nhân cứu mạng của Hải Nhạc!
Tạ Thư Dật thầm hừ lạnh một tiếng.
Nhưng hắn vẫn tỏ vẻ vui mừng đứng dậy, chắp tay cúi đầu thật sâu trước Lưu Kim Miểu: "Vậy thì thực sự vô cùng cảm ơn Lưu bang chủ, tôi xin thay mặt bạn mình cảm ơn ông!"
"Ái chà Tạ lão đệ, đừng khách sáo thế, việc Lưu mỗ thích làm nhất chính là giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha mà!"
Lưu Kim Miểu cười ha hả.
"Vậy, phiền Lưu bang chủ giao cô ấy lại cho tôi, tôi sẽ hậu tạ Lưu bang chủ thật chu đáo!"
Tạ Thư Dật nói.
"Ái chà Tạ lão đệ à, suýt nữa quên nói với cậu.
Cậu còn nhớ thằng em vợ Kim Cương của tôi không?
Nó vừa thấy bạn cậu là đã 'nhất kiến chung tình' rồi!
Nó bảo với tôi là nó chẳng chê bạn cậu xấu xí đâu, muốn cưới cô ấy làm vợ đấy!
Cậu đến thật đúng lúc, tôi đang định mời cậu qua để tác thành cho hỷ sự này đây!"
Lưu Kim Miểu thong thả, cười hì hì nói.
Nghe Lưu Kim Miểu nói vậy, nụ cười trên mặt Tạ Thư Dật trở nên gượng gạo.
Lão Lưu Kim Miểu này là cố ý!
Cố ý làm khó hắn!
Kim Cương mà lại yêu Hải Nhạc từ cái nhìn đầu tiên và không chê cô xấu sao?
Chỉ e là muốn mượn Hải Nhạc để trả thù việc bị Tạ gia phế bỏ năm xưa thôi!
Không, không được nổi nóng, càng không được lộ vẻ tức giận.
Lão đã thích chơi thì mình chơi với lão vậy!
"Nghe qua thì đúng là một hỷ sự, nhưng e là bạn tôi không đồng ý đâu.
Nghe nói cô ấy sớm đã có người trong mộng rồi."
Tạ Thư Dật bình tĩnh đáp.
"Thế sao?
Có người trong mộng rồi à?
Thế thì khó xử thật!
Thằng em vợ tôi nó cứ khăng khăng đòi cưới, không cưới là nó sống chết với tôi ngay.
Tôi nghe Lý Tử nói bạn cậu vẫn là mẹ đơn thân, còn em vợ tôi thì trai chưa vợ, đúng là duyên trời định, một hỷ sự ngàn năm có một đấy!
Tạ lão đệ à, cậu cứ thay mặt đồng ý đi!
Chuyện này quyết định vậy nhé, ngày mai tổ chức đám cưới cho tụi nó luôn!
Như thế bang Trường Trúc chúng tôi cũng được làm thông gia với Tạ gia các cậu rồi!"
Lưu Kim Miểu cười ngạo mạn.
Tạ Thư Dật giận đến mức hai mắt nóng bừng, hắn suýt chút nữa là văng tục, nhưng vẫn cố nén cơn giận lôi đình, chậm rãi nói: "Đây là chuyện đại sự cả đời của cô ấy, tôi không thể làm chủ thay được, còn phải hỏi ý kiến của chính cô ấy đã.
Ông đưa cô ấy ra gặp tôi, tôi phải đích thân hỏi cô ấy."
"Ồ, Tạ lão đệ muốn gặp cô ta à?
Chỉ e lúc này cô ta vì hoảng sợ quá độ, đang ngủ rồi, không tiện quấy rầy đâu.
Ngày mai đã là em dâu của tôi rồi, cô ta cần được nghỉ ngơi thật tốt."
Lưu Kim Miểu cười hì hì.
"Lưu bang chủ, đừng đùa nữa, cho tôi gặp cô ấy!
Tôi phải gặp cô ấy!"
Tạ Thư Dật bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Ái chà, Tạ lão đệ, người đàn bà đó có quan hệ gì với cậu mà cậu lại giúp cô ta thế?
Được làm em dâu tôi, nghĩ lại cái bộ dạng xấu xí đó của cô ta đi, đó là phúc đức cô ta tu mấy kiếp mới có đấy!"
Lưu Kim Miểu lạnh giọng hừ một tiếng.
"Thả cô ấy ra đi.
Em vợ ông muốn phụ nữ, tôi có thể tìm một người đẹp gấp trăm lần cô ấy cho nó!"
Tạ Thư Dật nghiến răng nói.
Lưu Kim Miểu cười lớn: "Thật sao?
Tạ lão đệ hào phóng quá nhỉ!
Em vợ tôi biến thành như ngày hôm nay đều là nhờ ơn huệ của Tạ gia các cậu ban cho đấy!
Nếu cậu thực sự có lòng, muốn tìm một người đẹp gấp trăm lần Phương Nhược Ly cho nó, vậy thì cậu đem Tạ tiểu thư của Tạ gia gả cho nó đi!
Tạ tiểu thư vốn luôn là người trong mộng của em vợ tôi mà!"
Cơn giận của Tạ Thư Dật cuối cùng cũng bùng nổ, hắn quát lớn: "Lưu Kim Miểu, ông đừng quá đáng!"
Lưu Kim Miểu cũng sa sầm mặt lại, âm trầm nhìn Tạ Thư Dật: "Tôi quá đáng chỗ nào?"
Tạ Thư Dật lớn tiếng: "Em vợ ông thành ra như vậy là do nó tự chuốc lấy!
Ai bảo nó nhục mạ em gái tôi?
Dùng luật rừng phế nó thì có gì sai?
Chặt gân chân phế hạ bộ nó đã là nhân từ lắm rồi!
Chưa tống nó vào tù ngồi cả đời là vận may của nó đấy!
Các người còn mặt mũi nào mà nhắc lại chuyện này với tôi!
Lưu Kim Miểu, nếu em gái hay vợ ông bị người ta cưỡng hiếp, ông có dễ dàng tha cho tên tội phạm đó không?
Chỉ e với tính cách của ông, tên đó đã bị diệt môn từ lâu rồi!"
Lưu Kim Miểu đập bàn một cái rầm, quát lớn: "Tạ Thư Dật, cậu đã đến địa bàn của tôi thì phải theo quy định của bang Trường Trúc này!
Đến lượt cậu đến đây làm càn sao?
Cậu dùng luật giang hồ phế nó tôi không ý kiến, nhưng trước đó cậu có báo cho Lưu Kim Miểu tôi một tiếng không?
Cậu có thể đến đây đòi một lời giải thích, Lưu Kim Miểu tôi sẽ không nói nửa lời, nhưng các người đã làm gì?
Im hơi lặng tiếng mà phế nó đi, Tạ gia các người dù quyền cao chức trọng đến đâu cũng không nên coi khinh Lưu Kim Miểu này như vậy!"
Tạ Thư Dật không khỏi khinh bỉ nói: "Báo cho ông?
Chẳng lẽ lúc Lưu Kim Miểu ông ra tay với ai cũng báo trước cho người ta chắc?
Chuyện này vốn là việc của em vợ ông, tại sao phải báo cho ông?
Nó dám làm thì phải dám chịu, 'thiên tử phạm pháp tội như thứ dân', em vợ ông cũng vậy thôi!
Người nhà họ Tạ là hạng mà nó muốn nhục mạ là nhục mạ được sao?"
Lưu Kim Miểu giận quá hóa cười: "Hay cho câu 'thiên tử phạm pháp tội như thứ dân'!
Câu này nói không sai!
Nhưng cậu dùng nhầm thời đại rồi!
Bây giờ là thời đại nào?
Lấy đâu ra thiên tử?
Chẳng lẽ Tạ Thư Dật cậu tự coi mình là thiên tử sao?
Tạ Thư Dật, nói thẳng cho cậu biết!
Cậu dám làm mùng một, tôi dám làm mười lăm!
Phương Nhược Ly, cậu đừng mong mang về được!
Đừng tưởng tôi không biết cô ta là ai!
Cô ta chính là người yêu dấu, là bảo bối tâm can Tạ Hải Nhạc của cậu!
Chính miệng cô ta đã thừa nhận mình là Tạ Hải Nhạc đấy!
Cậu không biết sao?
Chẳng lẽ cậu lại chậm hiểu đến thế?
Còn muốn giả vờ trước mặt tôi à!
Miễn đi!"
Tạ Thư Dật vô thức lùi lại vài bước.
Nhạc Nhạc sao mà ngốc thế!
Sao lại nói cho đám sói này biết mình là Nhạc Nhạc chứ?
Lần này nguy rồi, Lưu Kim Miểu chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho cô nữa!
"Tạ Thư Dật, vì cậu nợ em vợ tôi, nên tôi để Tạ Hải Nhạc trả thay!
Ngày mai!
Tạ Hải Nhạc sẽ kết hôn với Kim Cương!"
Lưu Kim Miểu lại đập bàn.
Tạ Thư Dật thực sự cảm thấy bất lực.
Người đang trong tay lão, lão muốn làm gì thì thực sự có thể làm nấy!
Hắn giả vờ kinh ngạc hét lên: "Sao có thể?
Không thể nào!
Phương Nhược Ly làm sao có thể là Tạ Hải Nhạc?
Hải Nhạc vẫn đang ở nhà bình an vô sự!
Lưu bang chủ, ông muốn bịa chuyện thì ít nhất cũng phải bịa cho giống thật một chút chứ, chuyện này sao có thể đem ra đùa giỡn?
Phương Nhược Ly chỉ là một cô gái câm xấu xí, sao có thể so sánh với Hải Nhạc được?"
Lưu Kim Miểu không khỏi cười khoái chí: "Xem ra cậu thực sự không biết gì?
Vậy thì tôi phải khâm phục con mụ Trì Hải Hoan đó rồi!
Làm việc kín kẽ đến mức mấy năm nay không lộ sơ hở, không biết nên nói là cô ta quá thông minh, hay là người nhà họ Tạ các cậu quá ngu xuẩn!
Lại để một mụ đàn bà dắt mũi bao nhiêu năm trời!
Một người đàn bà lợi hại!
Là người đàn bà lợi hại nhất tôi từng gặp!"
Giọng điệu của Tạ Thư Dật không khỏi hạ thấp xuống: "Lưu bang chủ, xin hãy nương tay, tha cho Phương Nhược Ly một lần."
Lưu Kim Miểu trừng mắt nhìn hắn: "Lúc các người phế em vợ tôi, sao các người không nghĩ đến chuyện nương tay?
Bây giờ lại bảo Lưu Kim Miểu tôi nương tay, chẳng phải nực cười lắm sao?"
"Vậy rốt cuộc ông muốn thế nào?"
Tạ Thư Dật nắm chặt nắm đấm, nỗ lực kiềm chế cơn giận, "Nên biết rằng, tôi đã mang theo mười phần thành ý đến quý bang, ngay cả một tùy tùng cũng không mang theo.
Lưu bang chủ, dù lúc này ông không muốn thả người, cũng xin cho tôi gặp cô ấy một lần!"
"Tôi muốn thế nào?
Cậu bảo tôi muốn thế nào đây?
Cậu muốn gặp cô ta, nhưng tôi lại thực sự không muốn cho cậu gặp!
Dù sao bang Trường Trúc từ mấy năm trước đã như nước với lửa với Tạ gia các cậu rồi, thêm một lần trở mặt này cũng chẳng sao!
Người ở chỗ tôi, tôi muốn làm gì thì làm!
Muốn cưỡng hiếp, muốn giết, hay muốn lóc thịt, tất cả tùy thuộc vào tâm trạng của tôi!
Tạ Thư Dật, lần này, cậu cứ ngoan ngoãn nhận thua đi!"
Lưu Kim Miểu quả thực lật mặt vô tình.
Tạ Thư Dật không khỏi thở dài.
Đúng là thà đắc tội quân tử còn hơn đắc tội tiểu nhân!
Con mụ Trì Hải Hoan chết tiệt!
Chỉ vì con ả mà mang đến bao nhiêu tai họa cho Tạ gia!
Còn khiến Nhạc Nhạc một lần nữa rơi vào hang hùm!
"Lưu bang chủ, cho tôi gặp cô ấy, ông muốn cái gì, có yêu cầu gì, tôi đều sẽ đáp ứng ông!"
Tạ Thư Dật nói.
Lưu Kim Miểu ngẩn người ra một lát, rồi ngửa mặt lên trời cười lớn: "Tạ Thư Dật ơi là Tạ Thư Dật, cuối cùng cũng lộ đuôi cáo rồi nhé!
Còn dám nói không biết cô ta là Tạ Hải Nhạc sao?
Nếu không biết thì làm quái gì cậu lại quan tâm đến cô ta như thế?
Quan tâm đến mức tôi muốn gì, yêu cầu gì cậu cũng sẵn sàng đồng ý!"
Tạ Thư Dật khựng lại một nhịp.
Đúng thật là hắn đã để lộ sơ hở, vì hắn quá quan tâm đến cô.
Nhưng nếu để hôm nay trôi qua, Lưu Kim Miểu thực sự cưỡng ép Hải Nhạc thành thân với tên Kim Cương kia, mọi chuyện sẽ càng khó giải quyết hơn!
"Phải, tôi từng nghĩ đến khả năng này, nhưng lại thấy không thể nào.
Giờ chính miệng ông xác nhận, đương nhiên tôi phải tin ông rồi."
Tạ Thư Dật bình tĩnh đáp.
"Tạ Thư Dật, không ngờ cậu lại là một kẻ si tình đến thế!
Tạ Hải Nhạc đã biến thành bộ dạng xấu xí như vậy rồi, cậu vẫn còn nhung nhớ cô ta sao?
Khá lắm, đúng là một bậc nam nhi!
Tôi đánh giá cao điểm này ở cậu!
Nể tình cậu chung thủy như vậy, tôi sẽ đưa cậu đi gặp cô ta!
Nhưng đừng quên những gì cậu vừa hứa với tôi đấy!"
Lưu Kim Miểu cười ha hả nói.
Quả nhiên, lão ta đoán không sai!
Cái tên Tạ Hải Nhạc có giá trị hơn Trì Hải Hoan nhiều!
Con cá này mắc câu nhanh quá!
"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!"
Tạ Thư Dật dứt khoát.
Hắn không còn cách nào khác, chỉ có canh bạc tất tay này mới khiến Lưu Kim Miểu phá lệ.
Nếu không, làm sao lão cáo già này chịu cho hắn gặp Nhạc Nhạc?
Người đang trong tay Lưu Kim Miểu, mà lão lại tâm địa độc ác, hắn như "ném chuột sợ vỡ bình", chỉ khi tận mắt thấy cô bình an vô sự, hắn mới có thể yên lòng!
Lưu Kim Miểu đã đạt được mục đích, bèn liếc mắt ra hiệu cho đám đàn em đang đứng ở chính sảnh.
Tên đàn em hiểu ý gật đầu.
"Tạ thiếu gia, mời đi theo tôi.
Tuy nhiên, chúng tôi phải khám người cậu và bịt mắt cậu lại."
Tên đàn em nói.
"Cứ tự nhiên."
Tạ Thư Dật đang ở thế thấp cổ bé họng, buộc phải cúi đầu.
Sau khi đám đàn em khám xét kỹ lưỡng, xác nhận hắn không mang theo súng hay dao găm, chúng mới bịt mắt hắn lại.
Lưu Kim Miểu nói: "Đi thôi, đưa cậu đi gặp cô ta một lát."
Nói rồi, lão dẫn Thư Dật đi về phía chỗ nhốt Hải Nhạc.
Tạ Thư Dật bị động để người ta dắt đi, mắt bị bịt kín không nhìn thấy gì, chẳng khác nào một người mù.
Lưu Kim Miểu thực sự quá đỗi cẩn trọng!
Đi được nửa đường, Lưu Kim Miểu bỗng dừng lại, Tạ Thư Dật không nhịn được hối thúc: "Nhanh lên, đừng dừng lại."
"Tạ Thư Dật, ta đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Cậu nói xem, nếu ta xử gọn cậu ở đây, chẳng phải là một việc tốt đẹp sao?"
Lưu Kim Miểu cười âm hiểm.
Tạ Thư Dật không hề bị dọa sợ, hắn bình tĩnh đáp: "Không, ông sẽ không ngu xuẩn làm chuyện nhọc công vô ích đó đâu.
Trước khi tôi vào Trung Tín Đường này, có rất nhiều đôi mắt đã thấy tôi đi vào.
Nếu tôi không trở ra, ai nấy đều biết tôi gặp chuyện ở chỗ ông.
Ông nghĩ xem họ sẽ phản ứng thế nào?
Nếu muốn giết tôi, ông sẽ làm một cách hoàn hảo hơn, chứ không để lại dấu vết lộ liễu thế này."
Lưu Kim Miểu cười lớn, tiếng cười suýt làm rách màng nhĩ Thư Dật: "Người hiểu ta, chỉ có Tạ lão đệ thôi!"
"Tiếp tục đi!"
Lưu Kim Miểu ra lệnh, Tạ Thư Dật lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ước chừng đi thêm khoảng hơn mười phút, Lưu Kim Miểu nói: "Đến nơi rồi, tháo băng bịt mắt ra."
Vừa dứt lời, tấm băng bịt mắt được gỡ xuống.
Luồng ánh sáng đột ngột làm mắt Thư Dật đau nhói, hắn phải từ từ mới mở mắt ra được.
Hắn đang đứng ở một dãy hành lang, hắn đảo mắt nhìn quanh, định vị xem mình vừa đi từ hướng nào tới.
Nơi này trông rất hẻo lánh, hoàn toàn không giống nơi để ở.
Xem ra không như Lưu Kim Miểu nói là Hải Nhạc đang ngủ, chỗ này giống một nơi giam giữ phạm nhân hơn!
Lưu Kim Miểu không thèm để ý đến Tạ Thư Dật, lão chắp tay đi phía trước, rồi dừng lại trước một cánh cửa, làm động tác mời: "Tạ lão đệ, tới rồi."
Tạ Thư Dật mừng rỡ, không chút do dự đẩy mạnh cửa vào.
Nhưng khi nhìn thấy Tạ Hải Nhạc bị trói trên ghế, niềm vui sướng của hắn lập tức biến thành phẫn nộ: "Lưu bang chủ, đây chính là cách ông tiếp khách sao?"
Hải Nhạc không ngờ mình lại có thể gặp lại Tạ Thư Dật nhanh đến thế.
Trong niềm kinh hỷ tột cùng, cô vô thức hét lên: "Thư Dật!
Thư Dật!"
Giọng cô run rẩy pha lẫn tiếng khóc, nước mắt ngay lúc đó lã chã tuôn rơi.
Cô đã gặp được hắn!
Cuối cùng cô cũng gặp được hắn rồi!
Cô cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại hắn nữa!
Tạ Thư Dật nghe thấy tiếng gọi của Hải Nhạc thì đứng sững như trời trồng.
Chẳng lẽ hắn nghe nhầm sao?
Có phải Nhạc Nhạc đang gọi tên hắn không?
Nhạc Nhạc đã khôi phục lại giọng nói rồi sao?
Một lát sau, hắn cuồng nhiệt lao đến chỗ Hải Nhạc, xúc động ôm chặt cô vào lòng: "Trời ơi!
Anh không nghe lầm chứ?
Em nói được rồi sao?
Em khôi phục giọng nói rồi?
Khôi phục rồi sao?
Anh cứ ngỡ đời này không bao giờ được nghe em gọi tên anh nữa, không ngờ anh vẫn được nghe thấy!
Cảm ơn ông trời!
Cảm ơn ông trời!"
"Phải!
Phải!
Em khôi phục giọng nói rồi, em nói được rồi!
Anh đến rồi, cuối cùng anh cũng đến rồi, em đã đợi anh lâu lắm rồi!"
Hải Nhạc áp mặt vào lồng ngực hắn, không kìm được nước mắt mà khóc nấc lên.
"Đúng là một màn kịch cảm động lòng người nha!"
Lưu Kim Miểu đứng bên cạnh mỉa mai.
Tạ Thư Dật không bận tâm nhiều như vậy, hắn vội buông cô ra để cởi dây trói.
Hải Nhạc nhanh chóng xòe tay ra, khi Tạ Thư Dật thấy hai đầu dây thừng không hề bị thắt nút, hắn đã hiểu ý ngay.
Hắn giả vờ lóng ngóng một lát rồi nhanh tay gỡ bỏ mớ dây thừng trên người cô.
Hải Nhạc được tự do, cô lập tức đứng dậy lao vào vòng tay Tạ Thư Dật.
"Nếu em nói với anh, em chính là Hải Nhạc, anh có chê bỏ em không?"
Hải Nhạc ôm chặt lấy Tạ Thư Dật, nghẹn ngào hỏi nhỏ bằng tông giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
Nghe Hải Nhạc hỏi vậy, tim Tạ Thư Dật thắt lại, nước mắt không kìm được mà dâng đầy hốc mắt.
Nghĩ đến việc cuối cùng cũng có ngày cô chịu thừa nhận, nhưng không ngờ lại là trong hoàn cảnh như thế này, thực sự khiến hắn xót xa vô cùng.
Tạ Thư Dật định thần lại, xoay người nói với Lưu Kim Miểu: "Cho tôi một ít thời gian, tôi có chuyện cần nói riêng với cô ấy."
Lưu Kim Miểu suy nghĩ một lát rồi hừ lạnh: "Được thôi, phải nhanh lên đấy!"
Lão vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em đông đúc: "Tụi mày ra ngoài trước!"
Khi đám người đã rút hết, Tạ Thư Dật nâng khuôn mặt Hải Nhạc lên, nhìn cô đắm đuối.
Hải Nhạc bị động nhìn lại hắn, nhìn vào sự thâm tình trong mắt hắn, trái tim cô không tự chủ được mà run rẩy.
Hắn vẫn là hắn sao?
Đôi mắt này vẫn chứa chan tình yêu dành cho cô y như ngày đầu!
Nước mắt cô lại tuôn rơi, cô run rẩy gọi: "Thư Dật, Thư Dật, Thư Dật..."
Tiếng gọi đầy tình cảm của cô như khơi dậy ngọn lửa rực cháy trong lòng Tạ Thư Dật.
Hắn cúi đầu, chẳng nói chẳng rằng mà đặt lên môi Hải Nhạc một nụ hôn sâu.
Trong cơn chấn động, Hải Nhạc nhanh chóng phản ứng lại, niềm vui sướng cực hạn khiến cô không kìm lòng được mà vòng tay ôm lấy vai hắn.
Cô nhiệt liệt đáp lại, như thể muốn dồn hết mọi đam mê và tình cảm bấy lâu vào nụ hôn này.
Tạ Thư Dật cũng rơi lệ.
Cô không còn khước từ tình cảm của hắn nữa, cô đã biết cách đáp lại hắn rồi.
Nhạc Nhạc của hắn cuối cùng đã trở về.
Hắn càng thêm trân trọng, chỉ muốn để cô cảm nhận được tình yêu sâu sắc mình dành cho cô.
Nước mắt không ngừng chảy vào miệng hai người, chẳng rõ là lệ của ai.
Đợi đến khi cả hai đều cảm thấy không khí loãng dần, Tạ Thư Dật mới kết thúc nụ hôn gần như khiến cả hai nghẹt thở.
Hắn ôm cô vào lòng, bình ổn lại nhịp thở, giọng hơi khàn vì nghẹn ngào, hắn thở dài nói: "Đồ ngốc, thật đúng là đồ ngốc.
Thực ra anh sớm đã biết em là Nhạc Nhạc rồi.
Nếu không, anh chạy đến đây làm gì?
Anh chỉ là... chỉ là muốn tự em thừa nhận mình là Nhạc Nhạc, chứ không phải do anh vạch trần.
Anh sợ làm vậy em sẽ trốn đi thật xa không thèm nhìn mặt anh nữa, nên anh cứ luôn chờ đợi, muốn dẫn dắt để em tự mình nói ra.
Không ngờ lại là ở đây, haiz..."
Hải Nhạc ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc, cô quên cả khóc, ngây người nhìn hắn: "Anh biết?
Anh sớm đã biết sao?
Sao anh biết được?
Em... anh... em đã luôn che giấu mà, làm sao anh biết được?"
"Em đã biểu hiện bất thường bao nhiêu lần như vậy, nếu anh còn không biết thì anh là thằng ngốc rồi!
Cái lần em chạy trốn đó, anh đã đuổi kịp trước em, đăng nhập được vào tài khoản MSN của em, anh còn đọc được bài thơ em viết nữa..."
Tạ Thư Dật thở dài.
"Là... thật sao?
Bài thơ nào cơ?"
Hải Nhạc lắp bắp hỏi.
Tạ Thư Dật nhìn cô thâm tình, chậm rãi đọc thuộc lòng bài thơ cô viết cho hắn: "Em tỉnh giấc, người yêu dấu chẳng còn bên, chỉ để lại trong lòng khoảng trống mênh mang.
Người em yêu, niềm mong chờ cả đời em gánh vác, mất anh rồi, em chỉ biết lặng lẽ thở than..."
Lòng Hải Nhạc tràn ngập niềm vui sướng, cảm động vô ngần nhưng cũng vô cùng hổ thẹn.
Hóa ra hắn sớm đã biết cô chính là Hải Nhạc!
Vậy mà cô cứ ngỡ mình giấu kỹ lắm, vẫn luôn nghĩ hắn không biết gì!
Tạ Thư Dật chậm rãi nói tiếp: "Nhạc Nhạc, giờ chắc em đã hiểu ẩn ý của anh khi nói cho em biết tình yêu đích thực là gì rồi chứ?
Anh đã nói với em, tình yêu thực sự không được xây dựng trên vẻ bề ngoài.
Anh cũng nói có loại đàn ông không nhìn mặt bắt hình dong, và yêu một người thật lòng là không quan tâm người đó đẹp hay xấu.
Bây giờ em đã hiểu chưa?
Đừng hỏi anh có chê em hay không, cái anh quan tâm là tâm hồn em, là việc anh vẫn luôn yêu em.
Dù em có biến thành bộ dạng gì, em vẫn là em, vẫn là Tạ Hải Nhạc mà anh yêu, em không hề thay đổi, một chút cũng không!"
Hải Nhạc đưa tay che miệng hắn, đôi mắt nhòe lệ: "Hóa ra... hóa ra anh sớm đã biết!
Hóa ra bấy lâu nay chỉ có em là tự cho mình thông minh!
Xin lỗi anh, là em đã hiểu lầm anh.
Em cứ ngỡ lần đó ở bệnh viện anh chỉ đang trêu hoa ghẹo nguyệt, rồi im hơi lặng tiếng phủi mông rời đi làm em cứ hận anh mãi.
Hóa ra anh sớm đã biết tất cả!
Xin lỗi anh, xin lỗi anh..."
Hải Nhạc khóc không thành tiếng.
"Hả?!
Chẳng lẽ em tưởng lần trước anh sàm sỡ em sao?
Lúc đó anh thấy em ngủ say quá không nỡ đánh thức thôi.
Trời ạ, em thế mà lại nghĩ anh tùy tiện thế sao?
Vì biết đó là em nên anh mới đối xử như vậy!
Em hiểu không?
Người nói xin lỗi phải là anh mới đúng, lẽ ra anh nên đánh thức em, như vậy em sẽ không phải suy nghĩ lung tung rồi."
Tạ Thư Dật áy náy nói.
"Thư Dật, là em có lỗi với anh.
Anh luôn nhất mực thủy chung với em, vậy mà em lại cứ luôn nghi ngờ anh, thực sự xin lỗi anh!"
Hải Nhạc sụt sịt nói.
Tạ Thư Dật thở dài, giọng nói mang theo chút xúc động: "Thực ra năm năm trước, chính là đêm đính hôn đó, anh đã biết đó không phải là em rồi.
Anh đã phát điên chạy đến mũi Hải Giác tìm em, sau đó anh cũng nhảy xuống vực sâu... nhưng anh đã được cứu sống.
Ba không từ bỏ anh, đưa anh sang Mỹ điều trị.
Anh ở bên đó suốt ba năm trời.
Ba sợ anh lại nghĩ quẩn nên luôn bảo anh rằng anh sống được thì em cũng sống được!
Thế nên anh luôn tin rằng em cũng giống anh, vẫn còn sống đâu đó.
Anh đã dựa vào niềm tin đó để chống đỡ đến tận ngày hôm nay!
Nhạc Nhạc, anh yêu em đến nhường này, còn bận tâm đến ngoại hình của em sao?
Thế nên Nhạc Nhạc à, đừng bao giờ nghi ngờ tình yêu của anh dành cho em nữa!
Tuyệt đối đừng!"
"Thư Dật, Thư Dật...
Thư Dật tội nghiệp của em, sao anh không nói sớm?
Sao không nói sớm chứ?
Để em hiểu lầm anh như vậy?
Xin lỗi anh!
Xin lỗi anh!
Em không biết anh đã sớm nhận ra đó không phải là em, em cứ mãi hiểu lầm anh.
Em tưởng anh không nhận ra Trì Hải Hoan, tưởng anh yêu cô ta, vì thế mà trong lòng em luôn oán hận anh.
Xin lỗi anh, xin lỗi anh!"
Hải Nhạc ôm chặt lấy Tạ Thư Dật, òa khóc nức nở.
Tạ Thư Dật cũng ôm chặt lấy cô, nước mắt tuôn rơi.
Hắn nghẹn ngào nói: "Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc à!
Chúng ta đã xa cách bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm rồi!
Em có biết anh đã sống sót qua những ngày tháng đó như thế nào không?
Mỗi ngày anh đều tự nhủ rằng, anh có thể sống lại thì em cũng có thể sống lại.
Anh vẫn luôn tìm em!
Chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm em!
Em chắc chắn đang ở một nơi nào đó chờ đợi anh!
Giờ đây, mọi khổ nạn đã qua rồi, qua cả rồi.
Chỉ cần em còn sống, em vẫn còn đây là tốt rồi!
Anh cứ ngỡ, anh cứ ngỡ mình lại sắp mất em thêm lần nữa.
Nếu lần này em có mệnh hệ gì, anh tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bản thân, anh nhất định sẽ đi theo em!
Không bao giờ để em lại một mình nữa!"
"Không, em không đi đâu cả, em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa!
Em sẽ không bao giờ suy nghĩ lung tung nữa.
Chỉ cần anh còn ở đây, em sẽ ở đây.
Em sẽ không đi đâu hết, có anh, còn có Tiểu Bảo, Tiểu Bối, em làm sao có thể rời đi được?
Em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa!"
Hải Nhạc khóc nức nở.
"Ừm, chúng ta không chia lìa, không bao giờ chia lìa nữa.
Ngoan, đừng khóc nữa, chỉ cần bây giờ em an toàn là tốt rồi.
Bọn chúng không làm gì em chứ?
Có làm khó em không?"
Tạ Thư Dật vừa lau nước mắt cho Hải Nhạc vừa hỏi.
"Bọn chúng... bọn chúng... bọn chúng..."
Vừa nghĩ đến việc Lưu Kim Miểu chuẩn bị nhục mạ mình, Hải Nhạc sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, "Cái lão... cái lão Lưu Kim Miểu đó, lão ta... lão ta..."
Cô không dám nói tiếp, vì cô biết Tạ Thư Dật chắc chắn sẽ phẫn nộ đến mức muốn giết người!
"Lão ta làm sao?
Nói đi!"
Tạ Thư Dật không khỏi hối thúc.
"Không có gì, không có gì đâu, em vẫn ổn!
Rất ổn!
Anh đến rồi thì không có chuyện gì nữa cả.
Chúng ta đi thôi!
Chúng ta rời khỏi đây đi!"
Hải Nhạc cuống quýt nói liên hồi.
Tạ Thư Dật không khỏi thở dài, chỉ sợ đã vào đây rồi thì không dễ mà ra được.
"Anh sẽ đưa em ra ngoài, anh sẽ đưa em rời khỏi đây."
Tạ Thư Dật trấn an.
"Chúng ta cùng đi đi!
Chúng ta mau rời khỏi đây!"
Hải Nhạc lo lắng giục giã.
Đúng lúc này, cánh cửa đột nhiên lại bị đẩy ra, Lưu Kim Miểu bước vào: "Hai vị, ôn lại chuyện cũ thế là đủ rồi chứ?
Tạ Thư Dật, ta đã cho cậu gặp cô ta, giờ là lúc cậu thực hiện lời hứa của mình rồi!"
Cảm nhận được sự run rẩy của Hải Nhạc, Tạ Thư Dật siết chặt vòng tay trấn an cô, rồi lớn tiếng nói với Lưu Kim Miểu: "Được!
Nhưng ông cũng phải đồng ý với tôi một điều kiện.
Ông đồng ý, tôi sẽ thực hiện lời hứa!"
"Điều kiện gì?
Nói thử xem?"
Lưu Kim Miểu hỏi.
Tạ Thư Dật nhìn Hải Nhạc một cái rồi nói: "Điều kiện của tôi là: Dùng tôi để đổi lấy cô ấy!
Ông thả cô ấy đi, tôi ở lại!
Tôi có giá trị lợi dụng hơn cô ấy nhiều.
Có tôi trong tay, lão gia tử nhà tôi chuyện gì cũng sẽ đáp ứng ông!"
Hải Nhạc nghe hắn nói vậy thì giật nảy mình.
"Không!
Thư Dật, không được!
Không được làm thế!
Anh đã nói chúng ta không chia lìa mà!
Anh cũng nói sẽ đưa em ra ngoài cơ mà!
Em không muốn bị trao đổi để đi ra ngoài đâu!
Em không muốn!
Lão ta sẽ giết anh mất!
Lão ta nhất định sẽ giết anh! sao anh có thể ngốc như thế?
Đưa ra cái điều kiện ngu xuẩn như vậy?
Thư Dật, rút lại đi!
Cầu xin anh rút lại đi!"
Hải Nhạc lại khóc trong nôn nóng.
Lưu Kim Miểu lại ha hả cười lớn: "Tạ Thư Dật, cậu đúng là một kẻ si tình!
Được!
Ta đồng ý với điều kiện này của cậu, để cậu ở lại, để cô ta rời đi!"
"Không!
Đừng!
Hãy để tôi ở lại!
Để anh ấy đi!
Để anh ấy đi!"
Hải Nhạc cuống đến phát điên.
Cô không thể để Thư Dật ở lại đây, Lưu Kim Miểu hận hắn như vậy, muốn thay thế hắn như vậy, biết đâu lão ta sẽ dùng âm mưu quỷ kế gì đó để giết hắn!
Để hắn rơi vào cảnh hiểm nguy vì mình là điều cô không bao giờ muốn thấy!
Tạ Thư Dật siết chặt vòng tay, dịu dàng nói với Hải Nhạc: "Em phải tin anh, anh sẽ không sao đâu.
Bọn chúng không làm gì được anh đâu.
Chỉ cần em rời khỏi đây, bọn chúng làm gì anh anh cũng không quan tâm."
"Không, em không đồng ý!
Mạng của anh còn quan trọng hơn mạng của em!
Em không muốn anh mạo hiểm!
Em không muốn!
Anh không đi, em cũng không đi!"
Hải Nhạc níu lấy cổ áo Tạ Thư Dật, đau đớn nhìn hắn.
"Cũng được, cả hai người cùng ở lại càng tốt!"
Lưu Kim Miểu vỗ tay nói.
Tạ Thư Dật nhìn Lưu Kim Miểu nói: "Lưu Kim Miểu, tôi muốn Long Đế Uy qua đây đón cô ấy đi!
Tôi phải tận mắt thấy cô ấy được đưa đi an toàn thì tôi mới thực hiện lời hứa!"
"Đừng mà!
Đừng mà!
Thư Dật, anh đừng bỏ rơi em!
Đừng bỏ rơi em!
Đừng!"
Thấy Tạ Thư Dật kiên quyết như vậy, Hải Nhạc đau khổ đến mức chỉ biết nói "đừng".
Lưu Kim Miểu trầm ngâm một lát rồi nói: "Được thôi!
Cậu có thể gọi điện bảo Long Đế Uy qua đây đón cô ta!
Nhưng tốt nhất đừng có giở trò gì!"
Tạ Thư Dật lấy điện thoại gọi cho Long Đế Uy: "Đế Uy, cậu đến Trung Tín Đường của bang Trường Trúc, đến đón Nhạc Nhạc đi!"
Long Đế Uy giật mình: "Vậy còn cậu?"
"Cậu đừng quản tôi, cậu qua đây đưa cô ấy đi ngay!
Đừng do dự nữa!"
Tạ Thư Dật nói lớn rồi cúp máy.
Hải Nhạc khóc không thành tiếng.
Tại sao lại thành ra thế này?
Sao có thể như vậy được?
Hắn cư nhiên thà dùng mạng mình để đổi lấy mạng cô!
Trước đây cô đã nghi ngờ hắn như thế!
Đã hiểu lầm hắn như thế!
Rất nhanh sau đó, Long Đế Uy đã chạy tới định đưa Hải Nhạc đi.
Còn Hải Nhạc ôm chặt lấy Tạ Thư Dật không chịu buông tay.
"Đồ ngốc, buông tay ra đi!
Anh sẽ không sao đâu, thật đấy, em phải tin anh!"
Tạ Thư Dật sắp phát hỏa đến nơi rồi.
"Thư Dật, anh làm thế này, nếu anh có mệnh hệ gì, em phải làm sao đây?
Em phải làm sao đây hả anh?"
Hải Nhạc nước mắt đầm đìa nhìn Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật hết lần này đến lần khác xoa đầu cô, nói: "Anh hứa với em, anh sẽ không sao!
Anh thực sự sẽ không sao!
Anh đã mất em một lần rồi, anh không muốn mất em lần thứ hai!
Thế nên, em phải rời khỏi đây thật an toàn!"
Thành thật xin lỗi bồ, mình đúng là sơ ý quá.
Mình đã rà soát lại toàn bộ yêu cầu: Long Đế Uy giữ nguyên, không in nghiêng Hải Nhạc, và in đậm tất cả lời thoại.
"Em cũng đã mất anh một lần rồi, em không muốn mất anh lần thứ hai nữa!
Thư Dật, anh nhất định không được bỏ rơi em!
Em không cho phép anh bỏ rơi em và Tiểu Bảo, Tiểu Bối!
Anh nhất định phải bình an vô sự đấy!"
Hải Nhạc ôm chặt lấy Tạ Thư Dật, nhất quyết không chịu buông tay.
"Long Đế Uy, mau đưa cô ấy đi!"
Tạ Thư Dật gầm lên đầy nôn nóng với Long Đế Uy.
Long Đế Uy định tiến lại kéo Hải Nhạc ra, nhưng cô vẫn bám chặt không buông, cô sợ rằng nếu mình rời đi lúc này thì sẽ chẳng bao giờ được gặp lại Tạ Thư Dật nữa.
Đến khi Long Đế Uy sắp kéo được Hải Nhạc đi, Tạ Thư Dật bỗng nhiên lại nảy sinh tâm lý luyến tiếc, hắn kéo ngược cô lại vào lòng, một lần nữa trao cho cô một nụ hôn sâu đầy quyến luyến.
Nếu có thể, hắn thực sự muốn cứ hôn cô như thế mãi, không bao giờ chia lìa.
Hắn cũng không nỡ, nhưng buộc phải tạm thời rời xa cô!
Nụ hôn này chẳng khác nào một cuộc sinh ly tử biệt, ngay cả Hải Nhạc cũng nghĩ như vậy.
Cô vừa rơi lệ vừa không đành lòng kết thúc nụ hôn, cho đến khi Tạ Thư Dật cứng rắn đẩy cô ra, cô mới không nhịn được mà bật khóc nức nở.
Tạ Thư Dật lần nữa hôn lên trán cô, ghé sát tai nói nhỏ: "Bảo bối, em phải nhớ kỹ, anh yêu em!
Anh mãi mãi yêu em!
Em về nhà chăm sóc Tiểu Bảo, Tiểu Bối và đợi anh về!"
"Được, em đợi anh, em đợi anh về."
Hải Nhạc cuối cùng cũng nghẹn ngào lùi lại phía sau Long Đế Uy.
"Đế Uy, đưa cô ấy đi!"
Tạ Thư Dật quay lưng lại, không dám nhìn Hải Nhạc thêm nữa, vì hắn còn chưa biết Lưu Kim Miểu sẽ đưa ra điều kiện gì.
Hải Nhạc theo Long Đế Uy ra khỏi Trung Tín Đường, ngồi vào trong xe của anh mà vẫn không ngừng sụt sịt.
Long Đế Uy thở dài một tiếng rồi nói: "Hải Nhạc, em khôi phục lại giọng nói rồi, thật tốt quá!
Thật sự không ngờ lại có thể gặp lại em.
Thư Dật vẫn luôn tìm em bấy lâu nay, anh cứ nghĩ Phương Nhược Ly không phải là em, không ngờ đúng là em thật.
Thư Dật cuối cùng cũng 'thấy trăng sáng sau làn mây', tìm được em rồi!"
Hải Nhạc giương đôi mắt đẫm lệ nhìn Long Đế Uy: "Đế Uy, anh có thể đi cứu anh ấy được không?
Có thể không?"
"Em yên tâm, anh sẽ không bỏ mặc Thư Dật đâu.
Anh và nó không chỉ là bạn bè, mà còn là anh em."
Long Đế Uy gật đầu.
"Thư Dật trước đó đã dặn, hiện tại em chưa nên lộ diện thân phận ngay.
Anh sẽ cho người đưa em đến nơi an toàn, em yên tâm, em sẽ sớm gặp được Tiểu Bảo và Tiểu Bối thôi."
"Đế Uy, cảm ơn anh."
Hải Nhạc cảm kích nói.
"Đối với anh mà nói lời cảm ơn thì khách sáo quá.
Nhưng em cũng lợi hại thật đấy, một lần mà sinh được cặp song sinh, làm Thư Dật sướng đến mức không biết trời trăng mây đất là gì luôn, nó thực sự rất yêu hai đứa trẻ."
Long Đế Uy nói chuyện với Hải Nhạc để trấn an cô.
Hải Nhạc hơi ngượng ngùng cúi đầu.
"Anh thực sự ngưỡng mộ Thư Dật."
Long Đế Uy thở dài.
"Hải Nhạc, em không yêu lầm người đâu, Thư Dật là người đàn ông tốt nhất mà anh từng thấy, hai người sẽ hạnh phúc thôi."
"Em biết, em biết anh ấy là người tốt nhất, chỉ là... bây giờ anh ấy đang gặp nguy hiểm!
Đế Uy, anh có thể đi cứu anh ấy được không?
Em cầu xin anh!
Em không thể sống thiếu anh ấy!
Thật đấy, em không thể mất anh ấy được!"
Hải Nhạc lại bắt đầu khóc.
"Hải Nhạc, em cứ đặt một trăm phần tâm trí vào sự yên tâm đi.
Hiện tại Thư Dật sẽ không sao đâu, Lưu Kim Miểu chưa đạt được thứ lão muốn thì sẽ không làm gì nó đâu.
Nó sẽ lại đứng trước mặt em một cách lành lặn thôi."
Long Đế Uy an ủi cô.
"Thư Dật không bao giờ làm chuyện gì mà không nắm chắc, nó chắc chắn đã có tính toán cả rồi, anh tin nó."
"Thật sao?
Anh ấy sẽ không sao chứ?"
Hải Nhạc không chắc chắn hỏi lại.
"Phải, nó không sao đâu, hãy tin nó và cũng hãy tin anh."
Long Đế Uy nói.
Thực ra trong lòng anh cũng bồn chồn không yên.
Lưu Kim Miểu là kẻ cực kỳ nham hiểm và xảo quyệt.
Hiện tại Trung Tín Đường đã bị phong tỏa tầng tầng lớp lớp, anh chỉ có thể ứng cứu từ bên ngoài, bên trong hoàn toàn phải dựa vào bản thân Thư Dật!
"Tạ lão đệ à, những gì có thể đáp ứng cậu thì ta đều đáp ứng rồi.
Giờ cậu đã biết Tạ Hải Nhạc an toàn, chúng ta bàn chuyện chính thôi chứ nhỉ."
Lưu Kim Miểu cười nói với Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật ngồi trên ghế, hờ hững liếc nhìn lão một cái: "Nói đi, ông có yêu cầu gì?"
Lưu Kim Miểu vô cùng gian trá, lão đã chuyển hắn sang một địa điểm khác, hơn nữa điện thoại của hắn cũng bị lão giám sát chặt chẽ.
"Ha ha ha, ta cũng nói thẳng.
Vì cậu đã bảo ta muốn gì cậu cũng đáp ứng, Tạ lão đệ, ta muốn An Thác!
Toàn bộ tập đoàn An Thác!"
Lưu Kim Miểu cười khoái chí.
Tạ Thư Dật nhướng mày, đáp: "Toàn bộ An Thác?
Chuyện đó là không thể!
Ông đâu phải không biết An Thác là một tập đoàn, không phải của riêng Tạ gia.
Mọi quyết định đều phải thông qua hội đồng quản trị.
Ông muốn cả An Thác, các cổ đông khác không đời nào đồng ý đâu, trừ phi ông có đủ thực lực để mua lại toàn bộ cổ phần của bọn họ!"
"Cậu!"
Lưu Kim Miểu bị nghẹn họng, nhưng lão đảo mắt một cái rồi nói, "Vậy được rồi, ta chỉ lấy phần cổ phần mà Tạ gia các cậu đang nắm giữ ở An Thác thôi!
Cậu nhượng lại toàn bộ cổ phần của Tạ gia cho Lưu Kim Miểu ta!
Sau này Lưu Kim Miểu ta tự khắc sẽ nước sông không phạm nước giếng với Tạ gia!"
Tạ Thư Dật trầm ngâm một lát rồi bảo: "Ông muốn cổ phần của Tạ gia ở An Thác?
Chuyện này buộc phải thông qua ba tôi, quyền sở hữu cổ phần đều nằm trong tay ông ấy."
"Được thôi!
Vậy cậu gọi điện cho lão đi, bảo lão rằng cậu đã đồng ý với Lưu Kim Miểu ta, chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của Tạ gia cho ta!"
Lưu Kim Miểu cười đắc thắng.
"Ông đưa điện thoại đây, tôi gọi cho ba tôi."
Tạ Thư Dật nói.
"Được."
Lưu Kim Miểu sảng khoái lấy điện thoại đưa cho hắn
Tạ Thư Dật đưa tay đón lấy, hắn đứng dậy gọi điện thoại, nhưng bấm số rất nhiều lần mà vẫn không có người bắt máy.
"Không có người nghe máy."
Tạ Thư Dật nhún vai, tỏ vẻ bất lực.
Lưu Kim Miểu lập tức lộ ra bộ mặt hung ác, gầm gừ với Tạ Thư Dật: "Họ Tạ kia, đừng có giở trò!
Nên nhớ bây giờ mày chỉ là con kiến trong lòng bàn tay tao, muốn mày sống thì sống, muốn mày chết thì phải chết!
Nếu mày dám giở trò trước mặt tao, tao sẽ khiến mày chết không có chỗ chôn!"
"Ông không tin?
Vậy ông tự mình lại đây mà gọi thử xem."
Tạ Thư Dật nói.
Lưu Kim Miểu nửa tin nửa ngờ tiến về phía Tạ Thư Dật, đưa tay định lấy chiếc điện thoại mà Tạ Thư Dật đang cầm ở tay phải.
Nói thì chậm nhưng diễn ra thì rất nhanh, Tạ Thư Dật đột nhiên vươn tay trái nắm chặt lấy tay Lưu Kim Miểu, dùng lực kéo mạnh một cái.
Lưu Kim Miểu hoàn toàn không phòng bị Tạ Thư Dật sẽ đột ngột ra tay, tự nhiên bị kéo đến loạng choạng.
Tạ Thư Dật nhanh chóng bước tới một bước dài, tay phải vòng qua cổ Lưu Kim Miểu nhanh như chớp, ấn thẳng chiếc điện thoại vào ngay động mạch cổ của lão.
Lưu Kim Miểu định vùng vẫy, nhưng cổ bỗng truyền đến một cơn đau nhói.
"Lưu bang chủ, đừng cử động lung tung.
Đây là bí khí độc môn do Sở gia trong tứ đại gia tộc nghiên cứu ra, không bao giờ lọt ra ngoài, chỉ dành riêng cho thành viên tứ đại gia tộc dùng để tự vệ!
Trong điện thoại này giấu hai loại ám khí, một là lưỡi dao sắc bén nhất thế giới, còn bén hơn cả dao cạo Gillette, chỉ cần nhẹ nhàng khứa một đường trên cổ ông là máu sẽ bắn tung tóe tại chỗ!
Còn có một mũi kim nhỏ, trong ống tiêm có tẩm xyanua, chỉ cần tôi 'vút' một tiếng cắm vào động mạch của ông, không quá năm giây, ông sẽ mỉm cười mà rời bỏ thế gian này.
Lưu bang chủ, ông có muốn thử không?"
Tạ Thư Dật trầm giọng hỏi.
Lưu Kim Miểu nghe Tạ Thư Dật nói vậy, da đầu lập tức tê dại.
Lão nằm mơ cũng không ngờ trên điện thoại của Tạ Thư Dật lại có ám khí!
"Mày muốn thế nào?"
Lưu Kim Miểu cứng mặt hỏi.
"Tôi?
Ông nói xem?
Tôi muốn rời khỏi đây, chỉ có thể dựa vào sự giúp đỡ của ông thôi."
Tạ Thư Dật mỉm cười nói, "Tụi mày, vứt hết súng trong tay xuống đất!
Rồi cút ra xa một chút!
Nếu tao lỡ tay làm bị thương bang chủ của tụi mày, đó là tội nghiệt của tụi mày đấy!"
Cứ ngỡ Tạ Thư Dật đã là cá nằm trên thớt, nào ngờ Lưu Kim Miểu lại bị hắn khống chế ngược!
Mặt Lưu Kim Miểu tái mét, nhưng cơn đau nhói ở cổ khiến lão thà tin là có thật chứ không dám đánh cược.
Mồ hôi trên mặt lão chảy ra ròng ròng, lão nói với Tạ Thư Dật: "Tạ lão đệ, có gì thì từ từ nói, từ từ nói mà."
"Với ông, hình như chẳng có gì để nói tử tế cả, chỉ có thể gậy ông đập lưng ông thôi!
Lưu Kim Miểu, chắc ông không ngờ Tạ Thư Dật tôi dám đơn thương độc mã xông vào đây thì cũng có thể đơn thương độc mã rời đi!
Tạ Thư Dật tôi sao có thể chịu sự kiểm soát của ông?
Bất kể ở đâu, tôi đều có thể xoay chuyển cục diện bất cứ lúc nào, chẳng phải ông đã bị tôi tóm gọn trong tay rồi sao!"
Tạ Thư Dật nói.
"Phải phải phải, là Lưu Kim Miểu tôi có mắt không tròng, có mắt không tròng, mạo phạm Tạ thiếu.
Ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tôi!"
Lưu Kim Miểu sợ Tạ Thư Dật ra tay thật nên nhuệ khí hung hăng lúc trước bay sạch, giờ chỉ muốn giữ lấy mạng mọn, còn rừng xanh lo gì thiếu củi đốt.
"Bỏ súng xuống!
Bỏ súng xuống!
Rồi cút ra xa cho tao, cút ra xa!"
Lưu Kim Miểu cuống quýt hét lớn.
Tạ Thư Dật lôi Lưu Kim Miểu ra phía ngoài cửa, gầm lên với mấy tên đàn em bang Trường Trúc: "Tụi mày tốt nhất là ngoan ngoãn đứng yên đó, nếu dám cử động, bang chủ của tụi mày sẽ lập tức biến thành một xác chết!"
"Ngoan ngoãn đứng đó!
Đứng đó cho tao!"
Lưu Kim Miểu vừa sợ vừa hận.
Tạ Thư Dật khống chế Lưu Kim Miểu, dọc đường lấy lão làm bia đỡ đạn, người của bang Trường Trúc hoàn toàn không làm gì được.
Hắn thận trọng kéo lão ra đến đại sảnh của Trung Tín Đường.
Tạ Thư Dật cười trầm thấp, liếc nhìn xung quanh.
Đám đàn em của Lưu Kim Miểu đang hổ báo nhìn chằm chằm vào hắn và lão đại của chúng.
Tạ Thư Dật cười khẩy: "Tụi mày nếu không muốn bang chủ gặp chuyện thì lùi lại càng xa càng tốt!
Nếu không, tôi sẽ không khách khí với bang chủ đâu!"
"Lùi lại!
Lùi lại hết cho tao!"
Lưu Kim Miểu sợ Tạ Thư Dật ra tay, trợn mắt quát đám đàn em.
Tạ Thư Dật khống chế lão từ từ lùi lại, chậm rãi bước ra khỏi Trung Tín Đường.
Long Đế Uy vẫn luôn căng thẳng dõi theo cánh cổng lớn, khi thấy Tạ Thư Dật bắt giữ Lưu Kim Miểu bước ra, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Thư Dật, khá lắm, quả nhiên cậu đã làm được!
Anh thầm cảm phục trong lòng.
Long Đế Uy lập tức khởi động xe, nhanh chóng lái về phía Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật thấy Đế Uy đã đến ứng cứu, tảng đá lớn trong lòng cũng hạ xuống.
"Lưu Kim Miểu, hãy biết giữ bổn phận của mình đi, đừng có lúc nào cũng dòm ngó thứ thuộc về người khác!
Lần này tôi có thể tha cho ông một mạng!
Nhưng hãy nhớ kỹ, không có lần sau đâu!"
Tạ Thư Dật nghiêm giọng nói.
"Phải phải phải, không bao giờ dòm ngó nữa, không bao giờ!"
Lưu Kim Miểu gật đầu như gà mổ thóc.
"Thư Dật, mau lên xe!"
Long Đế Uy ở trên xe gọi lớn.
"Được, qua ngay đây!"
Tạ Thư Dật dõng dạc trả lời.
Hắn từ từ lôi Lưu Kim Miểu đến bên cạnh xe của Long Đế Uy, sau đó ghé sát tai Lưu Kim Miểu nói khẽ: "Lưu Kim Miểu, ông bị lừa rồi.
Điện thoại của tôi chẳng có lưỡi dao hay kim độc nào cả, nó là một chiếc điện thoại rất bình thường!
Chỉ là móng tay cái của tôi hơi nhọn một chút thôi!"
Mặt Lưu Kim Miểu lập tức đỏ bừng như Quan Công.
Khốn kiếp, thế mà lại bị Tạ Thư Dật lừa một vố đau đớn!
Tạ Thư Dật cười ha hả rồi đẩy mạnh Lưu Kim Miểu ra.
Lưu Kim Miểu tức phát điên, gầm lên với đám đàn em đang đứng trên bậc thềm: "Điện thoại của nó không có ám khí đâu!
Nổ súng cho tao!
Nổ súng!"
Nghe bang chủ hét lên như vậy, đám đàn em đồng loạt giơ họng súng, nhắm thẳng về phía Tạ Thư Dật.
"Đoàng", "Đoàng", "Đoàng", đạn bắn liên tiếp lên chiếc xe của Long Đế Uy.
Trong khi Lưu Kim Miểu ôm đầu chạy trốn như chuột nhắt, Long Đế Uy nhanh chóng mở cửa xe, Tạ Thư Dật nhanh mắt lẹ tay lách người chui vào bên trong.
Vốn dĩ hắn định tha cho Lưu Kim Miểu một con đường sống, nhưng khi đã lên xe, hắn lập tức thay đổi ý định, hét lớn với Long Đế Uy: "Đế Uy!
Đưa súng cho tôi!"
Long Đế Uy vội vàng quăng khẩu súng ngắn cho Tạ Thư Dật: "Lần này không trừ khử Lưu Kim Miểu, lần sau sẽ khó đấy!
Phải nhổ cỏ tận gốc!"
"Vốn dĩ tôi muốn tha cho lão, nhưng là do lão không biết quý trọng phúc phận!
Mau hạ cửa kính xe xuống!"
Tạ Thư Dật cười lạnh lẽo, ở trong xe ngắm chuẩn vào sau gáy Lưu Kim Miểu.
Khi Long Đế Uy nhấn nút điều khiển mở cửa sổ phía sau, Tạ Thư Dật chớp thời cơ bóp cò.
Viên đạn vút khỏi nòng, bay thẳng về phía Lưu Kim Miểu.
Lưu Kim Miểu lập tức khựng lại, Tạ Thư Dật nhìn thấy rõ ràng máu từ sau gáy lão chảy xuống cổ, liền nói với Long Đế Uy: "Lái xe!"
Lưu Kim Miểu quay đầu lại với vẻ mặt không thể tin nổi và ánh mắt đầy oán độc nhìn về phía chiếc xe của Long Đế Uy, sau đó lão đổ gục thẳng về phía trước, nằm im trên mặt đất!
Long Đế Uy nhấn ga, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên.
Phía trước Trung Tín Đường lúc này là một mảnh hỗn loạn, bang chủ đã chết, cư nhiên chẳng có ai nhớ đến việc phái người đuổi giết Thư Dật và Long Đế Uy.
Tạ Thư Dật thổi khói trên nòng súng, ném trả lại cho Long Đế Uy, nói: "Lão ta chết là đáng đời!
Đa hành bất nghĩa tất tự tát!
Là tự lão dâng mạng đến cửa đấy thôi!
Tôi vốn không muốn giết lão, nhưng lão lại năm lần bảy lượt muốn hạ sát thủ với tôi!
Lần này nếu không diệt lão, chúng ta quả thực không có ngày bình yên.
Lưu Kim Miểu chết rồi, bang Trường Trúc chỉ còn là một mớ cát rời!"
Long Đế Uy nghiêm nghị nói: "Không, còn Kim Cương nữa.
Kim Cương không trừ, chúng ta vẫn còn hậu họa.
Tuy nó không có bản lĩnh như Lưu Kim Miểu, nhưng nó còn sống thì chắc chắn sẽ tìm cách trả thù cho anh rể nó!"
Nguy hiểm đã qua, toàn thân Tạ Thư Dật thả lỏng, hắn nằm thoải mái trên ghế xe, khinh khỉnh nói: "Kim Cương?
Kim Cương đã bị phế rồi, nó không có tầm ảnh hưởng lớn trong bang Trường Trúc đâu.
Kẻ đáng ngại hơn là Kim Long Ngư, thủ hạ của Lưu Kim Miểu, đó mới là một nhân vật tàn nhẫn đấy!"
"Cậu nói Kim Long Ngư sao?"
Long Đế Uy ha hả cười lớn, "Kim Long Ngư chỉ sợ là đang vô cùng cảm ơn cậu vì đã giúp nó trừ khử Lưu Kim Miểu đấy.
Thư Dật, để tôi nói cho cậu biết, tôi đã từng tiếp xúc với nó, nó sớm đã có ý phản trắc, chỉ khổ nỗi không có cách nào để thay thế thôi!
Vốn dĩ nó muốn mượn lực lượng của tôi đấy!
Nhưng chuyện này coi như chúng ta đã giải quyết hộ nó rồi!
Thư Dật, cậu cứ chờ mà xem, quyền quyết định nằm trong tay chúng ta.
Chỉ cần chúng ta cho phép bang Trường Trúc tồn tại mà không chia cắt nó, Kim Long Ngư sẽ cảm động đến rơi nước mắt cho xem!
Thời đại hòa bình bắt đầu từ đây!"
Tạ Thư Dật cũng bật cười.
Thoát khỏi hang cọp, lúc này người hắn khát khao được gặp nhất chính là Hải Nhạc.
Nghĩ đến việc cô đang lo sợ phập phồng, hắn không khỏi thúc giục Long Đế Uy: "Cậu lái nhanh lên, nhanh lên chút nữa!
Đưa tôi đi gặp Nhạc Nhạc ngay!"
"Tuân lệnh!"
Long Đế Uy mỉm cười tăng tốc, nhanh chóng đưa Tạ Thư Dật đến căn biệt thự nơi hắn đã sắp xếp cho Hải Nhạc.