Tác giả: W Tòng Tinh
Tag: Tận thế, 1v1
Tận thế cả bạn thân và chó đều biến thành zombie thì phải làm sao?
⧣₊˚﹒✦₊⧣₊˚𓂃★⸝⸝⧣₊˚﹒✦₊⧣₊˚
1.
Thụ vừa đeo rọ mõm và dây xích cho chú chó mới biến thành zombie của mình thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập.
Cậu nhìn qua mắt mèo, trông thấy bạn thân chơi chung với mình từ nhỏ.
Đối phương mặc đồng phục bảo vệ, tay cầm vũ khí, mặt mũi lấm lem, bộ dạng tiều tụy nhưng vẫn rất đẹp trai.
Bạn thân cao to vạm vỡ, tính tình điềm đạm, còn rất khí khái, dịch zombie vừa bùng phát thì hắn lập tức gia nhập đội bảo vệ thành phố.
Hôm qua hắn gọi điện giục cậu thu xếp hành lý để chiều nay đưa cậu tới khu an toàn mới.
Thụ mở cửa rồi vội vàng giữ chặt chú chó sắp lao ra ngoài: "Mau vào đi."
Bạn thân khóa cửa lại rồi dựa vào cửa ho khan, đưa vũ khí trong tay cho cậu: "Giết tớ đi."
Thụ sững sờ: "Hả?"
Nãy giờ cậu chỉ lo giữ chó, cúi đầu xuống mới phát hiện vết máu dưới chân bạn thân.
Sắc mặt thanh niên tái nhợt, lấy điện thoại trong ba lô ra đưa cho cậu, đôi mắt đen thẫm nhìn cậu chằm chằm: "Vũ khí... vũ khí phòng thân của cậu đây, tớ sẽ dạy cậu cách sử dụng, sau khi giết tớ thì tìm đường đến khu an toàn ngay đi."
Sáng nay bạn thân đang làm nhiệm vụ thì bị một con zombie đột biến tấn công, tạm thời chưa có huyết thanh điều trị, hắn bị thương ở lưng nên không thể cắt bỏ.
Nếu không giết hắn trước khi lây nhiễm hoàn toàn thì hắn cũng sẽ biến thành zombie.
Sau khi dặn dò mấy việc quan trọng, bạn thân dạy cậu cách nạp đạn và bóp cò rồi nhét súng vào tay cậu, chĩa nòng súng vào trán mình: "Đừng sợ, bắn thử đi."
2.
Làm sao thụ có thể ra tay được.
Vốn dĩ cậu cũng không định rời khỏi đây, vì chó của cậu bị cắn khi đang bảo vệ cậu.
Cậu không thể dẫn theo một chú chó zombie đến khu an toàn được.
Cậu lấy hộp thuốc ra sơ cứu vết thương trên lưng bạn thân, đối phương cúi đầu nhìn làn da trắng bệch và mạch máu càng lúc càng đậm màu của mình: "...Vô ích thôi, bắn đi."
"Trong nhà còn một cái."
Thụ lấy cái rọ mõm mua dư ra, nhìn chằm chằm miệng bạn thân, "Cậu đeo tạm được không?
Hay để tớ lấy cái xô ụp lên đầu cậu nhé?"
Bạn thân: "..."
Thụ lấy ra một cái vòng cổ: "May mà chó nhà tớ bự, cậu đeo thử xem vừa không."
Bạn thân lùi lại một bước: "Đừng nghịch."
Thụ cúi đầu đeo găng tay cao su cho đối phương: "Đeo cái này khỏi sợ cậu cào tớ nữa."
Bạn thân thở dài, tựa đầu vào trán cậu: "Lỡ tớ làm cậu bị thương thì sao..."
Cậu nhanh nhẹn đeo vòng vào cổ đối phương: "Kệ đi, dù sao cũng đỡ đau hơn là giết cậu, với lại dọn xác cậu mệt lắm."
"Cậu thấy không, nó bị vậy mà tớ vẫn nuôi được."
Cậu chỉ vào chú chó zombie của mình: "Giờ khỏi cần mua đồ ăn chó, cũng khỏi cần dắt nó đi dạo trong thời tiết lạnh, thành chó bảo toàn năng lượng rồi."
3.
Qua hôm sau, bạn thân không thể giao tiếp với cậu nữa.
Trong nhà còn chút lương thực, cầm cự được ngày nào hay ngày nấy.
Sáng sớm, thụ mặc áo khoác rồi cam chịu dắt chú chó zombie sủa ầm ĩ và bạn thân im ru xuống lầu, gì vậy trời, chó bảo toàn năng lượng cũng sủa to vậy sao.
Cậu bảo bạn thân: "Nghĩ theo hướng tích cực thì tớ khỏi cần hốt kít nữa."
Bạn thân: "..."
Cậu nói tiếp: "Chắc chó zombie không ăn kít đâu nhỉ?
Trong phim không thấy nhắc tới chuyện này."
Bạn thân chậm rãi đi theo cậu, chẳng nói năng gì.
Thụ muốn xem trên đường có cửa hàng thực phẩm nào mở cửa không, cậu cẩn thận tránh đi những tảng thịt không rõ nguồn gốc trên mặt đất, đang định bước vào cửa hàng thì một con zombie bất ngờ lao ra từ hẻm bên cạnh.
Khi zombie sắp chạm vào cậu thì chú chó cậu đang dắt lao tới trước, khuôn mặt đẹp trai của bạn thân bỗng nhiên vặn vẹo, hai mắt trợn trừng, tròng trắng chuyển sang màu đỏ thẫm, cậu chưa kịp phản ứng thì bạn thân đã phát ra tiếng gầm ồm ồm rồi túm cổ áo zombie, ném nó sang bên kia đường.
"Quào..."
Thụ sửng sốt nhìn zombie bị ném bay rồi trầm trồ khen bạn thân: "Cậu đã biến thành zombie mà vẫn ngầu như vậy, lợi hại ghê."