Ngôn Tình Ngọt Ngào Của Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 120: 120: Muốn Sinh Con ! 1


Sau khi Lưu Vũ Thần mệt mỏi từ bên trong phòng tắm bước ra khoắc trên mình một chiếc đồ ngủ màu đen trong rất đơn giãn nhưng không kém phần điễn trai.

Lưu Vũ Thần nhanh chóng trèo lên giường nhanh chóng kép mờ đôi mắt thời gian lại thấm thoát trôi qua , trong cơn mơ màng Lưu Vũ Thần cảm nhận có vật gì đó nặng như một ngọn núi lớn đè lên người làm hắn khó chịu không thôi.

Lưu Vũ Thần đưa bàn tay mình dự tính đẩy cái vật nặng nề kia thì phát hiện được thân thể mềm mại kia đang ôm chầm lấy mình , không cần suy nghĩ thì hắn cũng biết được nếu chẳng phải Nghiêm Á Hiên thì còn ai vào đây chứ.

Lưu Vũ Thần lười biến mở đôi mắt thì phát hiện hình dáng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên đang nằm trong lòng mình như một con mèo nhỏ , bàn tay mềm mại kia không ngừng vuốt v e lấy thân thể của Lưu Vũ Thần làm hắn như muốn phát điên.

Thấy hắn đã mở mắt nhìn mình , Nghiêm Á Hiên chẳng ngại ngùng mà đặt lên đôi gò má hắn một nụ hôn nhẹ rồi lại duy chuyển xuống ngậm lấy chiếc cỗ dài của hắn mà cắn lấy một cái.

" Ưm.

.

Hiên Hiên , em làm cái gì thế ?"
Lưu Vũ Thần chẳng phải ăn chay , khi thấy được động tác như muốn khơi dậy con thú trong người hắn tĩnh dậy liền sợ hết hồn mà phát ra âm thanh nỉ non có chút khó hiểu hỏi.

Mà Nghiêm Á Hiên nghe hắn nói như thế bàn tay vẩn vuốt v e lấy thân thể rắn chắt của hắn chẳng chịu dừng miệng nhỏ nỉ non.

" Tôi muốn ăn anh ? Anh không được kháng cự , phải thuận theo tôi có biết không ?"
Câu nói đầy bá đạo kèm theo sự ngang ngược này truyền đến bên tai làm cho Lưu Vũ Thần cười khổ trong cơn bất lực những vẩn nghe theo lời của Nghiêm Á Hiên để mắt cô tùy ý.

Nghiêm Á Hiên hiện tại chỉ muốn cùng Lưu Vũ Thần sinh con mà thôi , theo Nghiêm Á Hiên nghĩ một người chẳng có người thân như Lưu Vũ Thần chỉ cần cô có con với hắn thì có thể trói buộc được hắn , cả đời này trói hắn lại với mình không thể rời xa được.

Lưu Vũ Thần như muốn phát điên vì chẳng biết từ từ khi nào bộ đồ ngủ trên người của mình đã bị Nghiêm Á Hiên lột s@ch chẳng còn miếng vải che thân trông rất khó chịu.

Nghiêm Á Hiên lại cúi đầu nghe nhàng nằm trên người hắn mà đưa cái miệng nhỏ ngậm lấy chiếc cỗ dài không thèm buông ra.

Lưu Vũ Thần cảm nhận được đôi gò bông đào căn tròn chạm thẳng vào lòng mình làm cho trái tim của hắn đập loại một cái đáng sợ , hắn dám chắc làm Nghiêm Á Hiên muốn quyến rũ hắn bỡi vì bên trong người cô chỉ mặt một chiếc đồ ngủ không hề mặc đồ l.

ót làm cho cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia ở dưới thân đã ngẩm cao đầu.

Lưu Vũ Thần thân thể rung rẩy thở gấp gáp mở miệng hỏi nhỏ.

" Hiên Hiên , em muốn như thế nào ?"
Nghiêm Á Hiên đưa bàn tay nhỏ nhắn kia đưa xuống cầm lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia của hắn mà vuốt v e , khóe miệng cô nở một nụ cười yêu mị mà trả lời một cách chắn chắn.

" Anh là chồng tôi , đương nhiên là tôi muốn sinh con cho anh rồi ?"
Nghe đến hai từ sinh con này bất giác làm Lưu Vũ Thần sững sờ mất vài giây như muốn thất thần vậy , hắn thật sự muốn có con hay sai chứ ? Trước giờ Lưu Vũ Thần cô độc chẳng có ai ở bên cạnh cả nên nghe đến việc sinh con có chút lặng người.

Lưu Vũ Thần trong ánh mắt có một tia sáng kiên quyết nói.

" Hiên Hiên , tôi không muốn sinh con ! "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 121: 121: Muốn Sinh Con ! 2


Nghiêm Á Hiên nghe thế liền sững người lại ánh mắt thật sự rất đau đớn như muốn khóc mà mở miệng lắp bắp.

" Anh! anh.

.

anh ghét tôi lắm sao ? Thật sự đã là kết hôn rồi , sinh một đứa con với tôi cũng không thể hay sao ?"
Mà thấy ánh mắt như muốn khóc của Nghiêm Á Hiên trong lòng hắn như muốn sụp đỗ lên tiếng giải thích.

" Tôi mà ghét em lại ngoan ngoãn để mặt em như thế này à ? Đừng suy nghĩ lung tung nữa , chỉ là trước giờ tôi không có người thân nên cho chút chẳng quen mà thôi ! "
Nghiêm Á Hiên trong lòng cũng kiên quyết ánh mắt lóe sáng trông rất khiên định mà bá đạo nói.

" Nếu như anh đã ngoan ngoãn với tôi như thế , thì anh phải thuận theo lời tôi ! Tôi muốn anh sinh con cùng tôi , thì anh phải sinh con cùng tôi !"
Lưu Vũ Thần bất lực một cách triệt để chẳng phải hắn không yêu Nghiêm Á Hiên hay gì khác cả , mà là trong lòng hắn có một chút lo lắng cho tương lai sau này của đứa nhóc đó mà thôi.

Lưu Vũ Thần từ nhỏ đã sống trong cơ cực lớn lên nếm trải đủ tình người lạnh nhát nên khá nhạy cảm.

Nhưng nghĩ lại thì Nghiêm Á Hiên đã chủ động như thế rồi hắn cũng chẳng ngại ngùng mà đáp lại tình cảm kia của cô , bàn tay to lớn của hắn đưa xuống vuốt v e lấy thân thể nhỏ nhắn kia của cô tuy chỉ là bên ngoài chiếc áo ngủ nhưng cảm giác mềm mại ấy làm cho con thú trong người hắn muốn phát điên.

Trong lòng hắn đã kiên định như đã quyết định chuyện to lớn gì đó , nếu như hắn đã muốn cùng Nghiêm Á Hiên ở một chỗ thì phải tìm cách lấy đi những cỗ phần còn lại trong tay ông già kia chẳng phải là có con thôi hay sao chứ.

Mà thấy Lưu Vũ Thần vuốt v e lấy thân của mình trong lòng cô thật vui vẽ mà điên cuồng hôn vào chiếc miệng của hắn một cách điên cuồng , bàn tay mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên vuốt v e lấy cái vật đầy to lớn ấm nóng kia của Lưu Vũ Thần làm hắn tê cứng cả ngời.

Nghiêm Á Hiên chủ động nhanh chóng bò bên chiếc nềm mềm mại dùng đồi bàn tay vuốt v e cái vật đầy hung tợn kia một cách nhanh hơn , chiếc miệng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên nhanh chóng cúi xuống mở nhẹ mà ngậm lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia vào miệng mà l.

iếm m.

út.

" Ưm.

.

! Hiên Hiên em muốn giết tôi à ? Thật khó chịu !"
Thân thể Lưu Vũ Thần bất giác rung rẩy khóe miệng không kiềm được mà phát ra âm thanh làm cho người ta đỏ cả mặt , bàn tay to lớn kia của Lưu Vũ Thần đưa xuống luồng vào trong chiếc áo ngủ mỏng manh kia của Nghiêm Á Hiên mà xoa bóp lấy đôi gò bông đào căng tròn kia một cách nhẹ nhàng.

Một bàn tay còn lại chẳng an phận mà đưa đến vuốt v e lấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên đang tập trung vào công việc l.

iếm m.

út cái vật t0 lớn đầy gân guộc kia của mình kia.

Cái cảm giác đã lâu rồi không có này làm cho đầu óc Lưu Vũ Thần lơ lững trên mây lý trí như muốn sụp đổ vậy.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được tình cảm của Lưu Vũ Thần trong từng cơn vuốt v e kia làm cho tâm tình của cô càng thêm vui vẽ đây thỏa mãn , chiếc lưỡi nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên như con rắn nước l.

iếm l áp dọc lấy cái vật dài ấm nóng đầy gân guốc kia không bỏ sót một chỗ nào cả.

Nghiêm Á Hiên như nhớ được chiêu trò mà Lưu Vũ Thần rất thích nên liên chủ động mở miệng nỉ non.

" Vũ Thần , hay là anh giúp tôi cỡi đồ ra được không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 122: 122: Muốn Sinh Con ! 3


Lời nói này như tiên âm cao quý đến cực điểm khiến cho một phạm nhân như Lưu Vũ Thần không thể kháng cự mà như người mất hồn hoàn toàn thuận theo Nghiêm Á Hiên.

Bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần nhanh chóng lướt xuống cỡi bỏ những thứ còn vướn trên người Nghiêm Á Hiên , xuất hiện trước mặt hắn là thân thể quen thuộc tr@n truồng nhỏ nhăn trắng như tuyết kia của Nghiêm Á Hiên đôi mắt nhìn châm chú giống như là đang thưởng thức tuyệt phẩm trời sinh vật.

Mà Nghiêm Á Hiên thấy hắn dùng anh mắt châm chú nhìn mình thì trên miệng không kìm được mà nở lên một nụ cười đắc ý hiếm thấy , Nghiêm Á Hiên muốn hắn hoàn toàn thuần phục nên đã chẳng ngại mà lấy hai tay cầm lấy đôi gò b ồng đào của mình mà kẹp chặt lấy cái vật t0 lớn ấm nóng kia của Lưu Vũ Thần mà vuốt v e ma sát lên xuống một cách nhanh chóng.

" Hít! !"
Hơi thở gấp gáp kèm theo thân thể rung rẩy như muốn phát điên kia của Lưu Vũ Thần khi cảm nhận được đôi gò b ồng đào căn tròn ấm nóng kia đang ma sát với cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia của mình.

Nhưng chưa dừng ở đó theo động tác ma sát lên xuống kia thì chiếc lưỡi nhỏ nhắn như rắn nước kia không ngừng li3m láp cái vật đầy gân guốc mà to lớn làm hắn sắp không kiềm được mà phóng ra mất.

Lưu Vũ Thần nào cam tâm như thế bàn tay to lớn của hắn nhanh chóng mà mạnh mẽ ôm chầm lấy thân thể như rắn nước kia của Nghiêm Á Hiên mà đè dưới thân mình , không đợi Nghiêm Á Hiên phản ứng hay chống cự chiếc miệng hắn liền cúi xuống ngậm lấy vành tai ngọc của cô mà iếm m.

út.

Hơi thở Lưu Vũ Thần đầy gấp gáp mà thì thào.

" Là em quyến rũ tôi , Tôi chắc chắn sẽ làm cho em hôm nay xuống giường không nổi !"
Nói xong những lời này thì chiếc miệng hắn đã nhẹ nhàng hôn lên đô gò má mềm mại kia rồi lại duy chuyển xuống xương vai xanh tinh xảo và dừng lại ở nhị hoa hồng hào trẻn đôi gò b ồng đào căn tròn kia mà l.

iếm l.

áp như ngậm kẹo ngọt vậy.

Bàn tay to lớn kia của Lưu Vũ Thần càng không an phận nhanh chóng đưa qua nhào nặng một lên đôi gò b ồng đào căng tròn mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên , một bàn tay còn lại chẳng chịu thua kém mà chẳng biết từ lúc nào đã duy chuyển xuống phía dưới xoa bóp lấy cặp mông căng tròn đang vểnh cao kia.

" Ưm.

.

Chồng! ! Anh đừng li3m như thế tôi khó chịu ?"
Nghiêm Á Hiên thân thể căng cứng như muốn nổ tung bỡi những hành động thành thục và động tát lật bàn nhanh chóng này mà phát ra những âm thanh quyến rũ như muốn làm cho Lưu Vũ Thần phát điên vậy.

Bàn tay mềm mại nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên xoa lấy đầu hắn một cách ôn nhu rồi nhẹ nhàng đưa xuống siết chặt lấy vòng eo rắn chắt của hắn như muốn hòa cùng một thể với Lưu Vũ Thần vậy.

" Bốp.

.

bốp! !"
Lưu Vũ Thần lưu manh dùng đôi bàn tay đánh mạnh vào cặp mông căn tròng đang vểnh cao ngạo kia của Nghiêm Á Hiên phát ra âm thanh làm cho người nghe phải đỏ mặt.

Chợt một cơn tê dần từ phía dưới mông trên đến đầu não làm cho đầu óc của Nghiêm Á Hiên như muốn sụp đổ mà chiềm trong cơn mê loạn đầy ái muội này mang lại.

" Hiên Hiên , em mở rộng đôi chân ra một chút !"
Âm thanh của Lưu Vũ Thần truyền đến bên tai làm cho Nghiêm Á Hiên bất giác lấy lại tinh thần trong vô thức cặp chân thon dài bất giác mở rộng ra hai bên như đang chờ đợi như xâm nhập từ hắn.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 123: 123: Muốn Sinh Con ! 4


" Ưm..ưm..! "
Chiếc miệng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên bất giác nỉ non lên một tiếng làm cho người phía trên càng thêm hưng phấn , chẳng biết từ lúc nào bàn tay to lớn kia của Lưu Vũ Thần đã đưa xuống vuốt v e lấy nơi tư m@t ẩm ướt kia của cô.

Cảm nhận được ngón tay dài của hắn luôn trêu nhọc phần thịt nhô ra ở nơi tư m@t kia làm thân thể Nghiêm Á Hiên căng cứng cả người mà rung rẩy .
Ở phía trên chiếc miệng hắn tham lam hôn ngấu nghiếm từng tất da thịt trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên như nâng niu bảo bối quý giá vậy , chiếc miệng tham lam hôn xuống chiếc bụng thon dài rồi nhanh chóng hướng xuống ngậm lấy phần thịt nhô ra kia ở nơi tư m@t mà l.iếm m.út .
Chiếc lưỡi như con rắn nhứ kèm theo bàn tay như yêu quái k1ch thích điểm nhạy cảm nhất kia của Nghiêm Á Hiên làm đầu óc cô như muốn phát điên , chỉ trong vài phút ngắn ngủi thân thể nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên liền căng cứng mà co giật liên hồi.

Từng tất da thịt của cô trở nên đỏ bừng như quả cà chua mới chín tận cùng bên trong nơi tư m@t những dòng nước như thác lũ bị vỡ đê ầm ầm trào ra làm ước cả bàn tay của hắn .

Lưu Vũ Thần đúng chất lưu manh thực thụ những dòng nước lũ từ bên trong nơi tư mật trào ra đã bị cái tên kia một hơi nuốt sạch lại còn vương cái lưỡi ra l.iếm l.áp bên trong làm cho Nghiêm Á Hiên căng cứng cả người như chết đi sống lại vậy .
Bàn tay mềm mại của Nghiêm Á Hiên bất giác đưa xuống vuốt v e lấy cái đầu hắn ánh mắt đê mê không còn chút sức lực trạng thái này giống như lúc nào cũng có thể ngủ thiếp đi vậy.

Nhưng mà Lưu Vũ Thần như một tên ác bá thời trung cỗ được thế không tha người cái miệng kèm theo chiếc lưỡi như rắn nước vẫn l.iếm l.áp nơi như mật kia mà tìm kiếm nguồn nước quý giá .
"Ưm..Vũ Thần , anh đừng l.iếm nữa tôi chịu không nỗi !"
Nghiêm Á Hiên thật sự không chịu nỗi cơn k1ch thích từ cái tên Lưu Vũ Thần nên khóe miệng chẳng kiềm được mà phát ra tiếng nỉ non trông thật mê người , Lưu Vũ Thần nghe thế cái vật t0 lớn ở dưới thân càng căng cứng hơn hung hăn ngẩn vào đầu như đang chờ thị phạm vậy .
Bàn tay Lưu Vũ Thần duy chuyển khắp cơ thể nhỏ nhắn trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên mà vuốt v e , cái miệng của hắn nhếch lên nở một nụ cười lưu manh duy chuyển đến vành tai ngọc ngà kia của Nghiêm Á Hiên mà l.iếp l.áp.

Khóe miệng hắn hôn xuống chiếc cỗ trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên giọng nói trầm thấp .
" Hiên Hiên ,tôi không li3m nữa em muốn làm như thế nào ?"
Nghiêm Á Hiên nghe câu hỏi này của hắn ấp úng cả nữa ngày những chẳng dám nói ra mong muốn của mình , có đánh chết Nghiêm Á Hiên cũng chẳng dám nói yêu cầu th ô tục kia ra khỏi miệng với hắn đấy .
Thấy cô rục rè ngại ngùng như thế hắn liền đưa bàn tay to lớn xoa bóp lấy đôi gò b ồng đào căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên một cách nhanh chóng , hai ngón tay của hắn lại chẳng chịu an phận mà nắm lấy nhị hoa hồng hào trên đôi gò b ồng đào kia của cô mà xoe tròn làm toàn thân cô thê dại.

Khóe miệng hắn nhếch lên nở một nụ hơi lưu manh như muốn ăn đòn nói .
" Nếu em không nói , tôi đấy chẳng biết phải làm gì tiếp theo rồi !"
Nghiêm Á Hiên nghe được câu nói trên chọc này của hắn tức muốn nổ phỗi nhưng chẳng thể nào nói ra miệng được, bàn tay nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên liền đưa xuống cầm lấy cái vật lớn đầy gân guốc đang ngẩn đầu kia nỉ non .
" Chồng...!Anh cho cái này vào đi , tôi muốn sinh con cho anh !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 124: 124: Muốn Sinh Con ! 5


Lưu Vũ Thần nhìn châm chú vào dáng vẽ ngại ngùng này của Nghiêm Á Hiên ngay lúc này thì đáng yêu quá đi mất , hắn cúi đầu xuống thủ thỉ vào vành tai ngọc của Nghiêm Á Hiên nói.

" Hay là em cầm nó cho vào bên trong đi , tôi thích thấy em chủ động như thế ?"
Nghiêm Á Hiên vốn dĩ còn cảm thấy rất ngại ngùng nhưng khi nghe thấy câu nói hắn thích được như thế thì cô liền nhanh chóng cầm lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia cho vào bên trong nơi tư m@t đang ẩm ướt của mình.

" Hít! !"
Cảm nhận được phía trên trong nơi tư m@t đầy ẩm ướt và ấm áp kia từng thớ da thịt của Nghiêm Á Hiên đang siết chặt lấy cái vật ấm nóng to lớn kia của Lưu Vũ Thần làm hắn phải rung mình hít sâu một hơi dài.

Lưu Vũ Thần duy chuyển chậm rãi cái vật t0 lớn kia vào bên trong nên tới mật kia của Nghiêm Á Hiên , bàn tay lưu manh kia của Lưu Vũ Thần không an phần mà đưa xuống nơi tư m@t kia của Nghiêm Á Hiên trêu chọc lấy cái phần thịt thừa đang nhô ra kia làm cô căng cứng cả người sởn cả gai ốc.

Theo phản xạ có điều kiện phần th@n dưới của Nghiêm Á Hiên bất giác nâng lên cao thuận tiện cho cái vật t0 lớn ấm nóng kia dễ ra vào bên trong.

Lưu Vũ Thần hiếu ý liền nhanh chóng lấy một chiếc gối mềm mại đặt xuống phía sau phần lưng dưới của cô ,động tác này làm cho cái nơi ẩm ướt xinh đẹp kia hiện rõ ra trước mặt hắn hơn không ít.

Chiếc miệng Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên bờ môi mềm mại đỏ mọng kia của Nghiêm Á Hiên một cách thật lâu khi cô muốn hết cả hơi thì hắn mới luyến tuyết bỏ ra , bàn tay hắn như con rắn nước vẩn duy chuyển xuống vuốt v e khắp thân thể trắng noãn như bông tuyết kia của Nghiêm Á Hiên rồi dừng lại trên đôi gò b ồng đào căn tròn kia mà xoa bóp.

Phía dưới thân Lưu Vũ Thần khi quen được cảm giác siết chặc này thì hắn không ngừng cho cái vật gân guốc ra vào bên trong nơi tư m@t đang ẩm ướt kia của Nghiêm Á Hiên một cách nhanh chóng.

" Aa.

.

Ưm.

.

Nó sâu quá !"
Nghiêm Á Hiên giật mình đôi bản tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc kia của hắn kia cảm nhận được cái vật ấm nóng to lớn kia đã vào sâu tận cùng bên trong cô.

Ánh mắt Nghiêm Á Hiên mê ly cảm nhận được cơn kh0ái cảm truyền lên tới đầu não làm cho cô như muốn mất hoàn toàn lý trí vậy.

Từ cú ra vào tận sâu bên trong nơi tư m@t kia làm cho thể xác lẫn tinh thần của Nghiêm Á Hiên đều như lên mây chẳng còn quan tâm đ ến thứ gì nữa , bàn tay mềm mại của Nghiêm Á Hiên vô thức ôm thấy thân thể của hắn càng thêm chặt như sợ rằng khi buông ra hắn sẽ rời đi vậy.

" Hiên Hiên à , hay là chúng ta đổi tư thế đi !"
Chẳng biết là đã trôi qua bao nhiêu thời gian , khi âm thanh này truyền đến bên tai Nghiêm Á Hiên mới lấy lại được một chút ý thức.

Nghe thấy được yêu cầu của hắn cô không suy nghĩ mà nhanh chóng điều chỉnh thân thể mình ở cái tư thế mèo nhỏ đang bò vậy , cặp mông căng tròn vểnh ra phía trước mặt hắn như mời gọi.

Thật sự Nghiêm Á Hiên không suy nghĩ nhiều cũng biết được cái tư thế này là hắn thích nhất và lúc trước cũng nhiều lần làm cho cô đứng dậy không nổi bên mới nhớ lâu như thế.

" Ưm! anh!.

anh làm cái gì thế !"
Nghiêm Á Hiên chẳng ngờ rằng cái tên này ra bài khác như thế làm đầu óc cô như muốn nổ tung , đôi bàn tay hắn chẳng biết từ lúc nào đã xoa bóp cặp mông căn tròn đang vểnh cao kia một cách thô bạo.

Chiếc miệng của Lưu Vũ Thần như cái máy khoan tham tham hút từng giọt nước đang từ trên trong nơi tư m@t kia của Nghiêm Á Hiên làm đôi chân nhỏ nhắn cô bất giác quỵ xuống cặp mông căn tròn giật giật rung rẩy liên hồi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 125: 125: Muốn Sinh Con ! 6


Nghiêm Á Hiên thật sự không chịu nổi loại k1ch thích đáng sợ này từ Lưu Vũ Thần nên chỉ một vài hơi thở sau thân thể cô co giật liên hồi những dòng nước như thác lũ lại từ bên trong ùa ra và được cái tên lưu manh kia l.

iếm sạch.

" Bốp.

.

Bốp! ! Hiên Hiên em muốn gì nào !"
Lưu Vũ Thần nhếch mép nở nụ cười lưu manh đánh nhẹ vào cặp mông căn tròn trắng noãn đang vểnh cao kia của Nghiêm Á Hiên làm thân thể cô thêm tê dại.

Ánh mắt Nghiêm Á Hiên mê ly chỉ còn sót lại một chút lý trí mà lên tiếng nỉ non.

" Ưm.

.

chồng !Em muốn sinh con cho anh !"
Âm thanh nỉ non từ bờ môi đỏ mọng kia vừa truyền ra làm con thú trong người Lưu Vũ Thần sống dậy một cách mạnh liệt.

Nhanh như một cơn gió Lưu Vũ Thần điều chỉnh tư thế rồi chậm rãi cho cái vật t0 lớn ấm nóng của mình chui vào nơi tư m@t đang rỉ nước kia của Nghiêm Á Hiên mà nhấp mạnh.

" Áaaa! anh nhẹ thôi !"
Âm thanh nỉ non của Nghiêm Á Hiên được vang lên kèm theo tiếng da thịt va chạm truyền đi khắp căn phòng mà cho bầu không khí càng thêm ái muội.

Bàn tay Lưu Vũ Thần như ngựa quen đường cũ mạng dạng duy chuyển lên phía trên cầm lấy đôi gò b ồng đào căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên mà xoa bóp , chiếc miệng hắn tham lam cúi nhẹ xuống hôn lên tấm lưng trần trắng noãn kia cô một cách dịu dàng.

Phía dưới thân tiếng da thịt va chạm càng ngày một nhanh chóng và vang khắp quanh căn phòng làm người nghe phải đỏ mặt , cái vật t0 lớn gân guốc mà hung tợn kia như một chiếc binh hùng dũng không biết mệt mỏi và ra vào bên trong nơi tư m@t đầy ẩm ướt kia.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua chẳng biết bao lâu thân thể Nghiêm Á Hiên bất rung rẩy co giật liên hồi mà mệt mỏi nằm gục xuống chiếc nệm êm ái mà th ở dốc , chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu thân thể Nghiêm Á Hiên vô lực phía dưới thân bên trong nơi tư m@t kia dòng nước ấm như thác lũ không ngừng trào ra ướt khắp cả chiếc grad gường.

Nghiêm Á Hiên mệt mỏi úp thân thể xuống phía dưới chiếc giường mềm mại kia nhưng đôi chân vẩn không gục xuống mà ngoan ngoãn chổng mông ra phía sau miệng nhỏ nỉ non.

" Chồng à , hay là anh tự làm đi tôi thật sự mệt không chịu nổi rồi !"

Nghiêm Á Hiên thừa biết cái tên này vẩn chưa tới đỉnh điểm nên chẳng thể chịu dừng lại được trừ khi cô cầu xin hắn thì chắc chắn sẽ dừng , nhưng mà Nghiêm Á Hiên không muốn hắn mấy hứng nên đành nỉ non trông mẻ người.

Lưu Vũ Thần thấy cô như thế liền nhớ lại chuyện bản thân mình bị Nghiêm Á Hiên uy h**p thì nở nụ cười lưu manh.

" Bốp.

.

Bốp ! ! Em còn giám uy h**p chồng mình hay không ? Còn giám lấy bản thân ra để uy h**p tôi nữa hay không ?"
" Bốp.

.

Bốp! !"
Lưu Vũ Thần vừa nói lại đánh vào cặp mông căn tròn kia làm cho đầu óc Nghiêm Á Hiên lân lân khó chịu vô cùng , cảm nhận được cái vậy to lớn đầy gân guốc kia của Lưu Vũ Thần cứ ra vào nhưng rất cạn rồi lại bất chợt đâm sâu vào tận cùng làm cho Nghiêm Á Hiên toát mồ hôi lạnh.

Bàn tay hắn vuốt v e lấy tấm lưng trần ngọc ngà trắng noãn như bông tuyết kia rồi lại nhào nặng đôi gò bông đào căn tròn của Nghiêm Á Hiên , chiếc miệng hắn cúi thấp xuống hôn từng tất da thịt trên người Nghiêm Á Hiên trong rất nhu thuận động tác hắn nhẹ nhàng giống như cô là bảo bối quý giá nhất của mình vậy.

Khóe miệng hắn dừng hôn nhẹ vào vành tai ngọc kia của Nghiêm Á Hiên nói.

" Hiên Hiên , nếu em mệt thì cứ nằm úp xuống mà nghĩ ngơi đi để tôi phục vụ em !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 126: 126: Muốn Sinh Con ! 7


Câu nói nhẹ nhàng này truyền đến bên tai trái tim nhỏ nhắn và lý trí của Nghiêm Á Hiên như sụp đỗ hắn mà ngoan ngoãn thuận theo hắn mà nằm úp xuống.

Nghiêm Á Hiên cảm thấy vui vẽ càng yêu cái tên này hơn, tuy cô thấy hắn có một chút lưu manh không đứng đắn nhừn trước giờ đều để ý đến cảm xúc của cô.

Lưu Vũ Thần chậm rãi điều chỉnh tư thế nhẹ nhàng mà nằm úp thân thể lên tấm lưng trần trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên , chiếc miệng hắn cúi xuống hôn nhẹ lên chiếc gáy ngọc kia đôi bàn tay chẳng chịu an phần mà duy chuyển xuống xoa bóp lấy đôi gò b ồng đào căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên mà xoa bóp.

Khóe miệng hắn phát ra âm thanh mê người.

" Hiên Hiên , em mở chân rộng ra một chút tôi sẽ cố gắng cho nó vào bên trong !"
Nghiêm Á Hiên ánh mắt đê mê tuy không mở miệng đáp lời nhưng vẩn ngoan ngoãn mở rộng đôi chân thon dài ra phía hai bên vểnh cặp mông căn tròn lên cao.

Lưu Vũ Thần gấp gáp điều chỉ cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia vào sâu bên trong nơi tư m@t kia , do bên trong khá ẩm ướt nên hắn không có vướng bận gì đã thích nghi với như xâm nhập này của hắn.

Âm thanh da thịt va chạm lại tiếp tục vang lên truyền đi khắp có phòng sang trọng mà rộng lớn , đầu óc Nghiêm Á Hiên lơ đễnh như muốn ngủ chẳng thèm quan tâm cơ thể mình đang bị tên kia chiếm tiện nghi.

Bàn tay Lưu Vũ Thần lại vuốt v e thân thể ngọc ngà kia của Nghiêm Á Hiên một lác thật lâu , khóe miệng hắn như ngựa quen đường cũ nhanh chóng tìm được bờ môi mềm đỏ mọng kia của cô mà l.

iếm m.

úp như kẹo ngọt ánh mắt đầy mê luyến.

Nghiêm Á Hiên thấy hình dáng này của Lưu Vũ Thần liền như bị cuốn hút vào tuy thân thể rất mệt mỏi nhưng vẩn đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt ấy của hắn , Chẳng biết là trải qua được bao lâu người Nghiêm Á Hiên cảm nhận được phía dưới nơi tư m@t kia cái vật đầy to lớn của hắn ra vào một cách nhanh chóng hơi thở Lưu Vũ Thần trở nên gấp gáp.

Lưu Vũ Thần thở gấp gáp mở miệng trêu chọc.

" Hiên Hiên tôi sắp chịu không nổi rồi ! Hay là tôi cho vào miệng em được không ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế còn gấp gáp hơn hắn phải tốn bao nhiêu sức mới ép được cái tên này vậy mà đòi cho vào miệng như thế làm sao cho con được cơ chứ , nghĩ như thế Nghiêm Á Hiên lại dở trò nũng nịu nói.

" Vũ Thần ! Chồng.

.

! Anh có nó vào bên trong đi mà , tôi xin anh đấy !"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền cười đắc ý nhấp thêm vài cái thật sâu vào bên trong Nghiêm Á Hiên liền nhanh chóng phóng hết tinh hoa của mình vào bên trong thân thể có một chút vô lực , Nghiêm Á Hiên cảm nhận được phía trên trong nơi tư m@t kia những tinh hoa ấm nóng đang ngậm tràng làm thân thể cô rung rung như cảm giác dục tiên , dục tử chẳng còn biết gì nữa cả.

Khi Nghiêm Á Hiên xác nhận được tinh hoa của hắn đã lan tỏa và ngập thân thể cô thì liền cử động thân thể điều chỉnh tư thế , tuy rất mệt mỏi và ể ỏi nhưng cô vẩn cúi thấy đầu đưa bàn tay cầm lấy cái vật lo lớn đầy gân guốc kia của hắn ngậm vào miệng mà l.

iếp l.

áp.

Lưu Vũ Thần như muốn phát điên vì hành đồng này của Nghiêm Á Hiên , chỉ sau vài phút cô li3m láp sạch những tinh hoa lên trên thì cái vật vừa mới mềm đó đã trở nên to lớn mà ngẩn cao đầu làm cô sợ hết hồn.

Nghiêm Á Hiên ánh mắt quyết đoán chẳng thèm nhìn mắt hắn mà nhanh chóng kéo chăn che khắp cơ thể mình miệng nhỏ lười biến nói.

" Tôi không chịu nổi nữa , nếu mà anh muốn thì tự dùng tay xữ lý đi !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 127: 127: Tức Giận !


Mà Lưu Vũ Thần hình hình dáng của Nghiêm Á Hiên ngay lúc này rất giống như đã ăn sạch hắn liền không nhìn gì đến tình cảm nữa mà một mặt vứt bỏ làm hắn khó chịu vô cùng nhưng nhiều hơn là bất lực.

Lưu Vũ Thần đành kìm lại con thú đang rạo rực trong lòng mà nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Nghiêm Á Hiên mà khép mờ đôi mắt , hắn đưa bàn tay to lớn ra ôm chầm lấy thân thể trắng noãn như bông tuyết mềm mại đến cực điểm kia vào trong lòng tham lam hít thở hương thơm làm Lưu Vũ Thần đầy mê luyến.

Lưu Vũ Thần dự tính chiều tối sẽ đi thăm lại chốn xưa cũ kia nhưng hiện tại bộ dáng của hai người thế này chắc là không đi được rồi phải hẹn tại dịp khác rồi.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua thì đã đến chiều tà ánh mắt trời đã chẳng còn gay gắt nữa mà bầu không khí có chút mát mẽ làm cho còn người ta cảm thấy rất dễ chịu.

" Keng! keng! !"
Tiếng chuông cửa vang lên truyền khắp căn biệt thự rộng lớn đầy sang trọng làm cho cặp vợ chồng son kia bất giác giật mình mà tĩnh cơn mộng đẹp ,Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đều đưa mắt khó hiểu nhìn vào đối phương vì chẳng biết giờ này còn ai đến tìm nữa thật sự rất là phiền nha.

Hiểu được Nghiêm Á Hiên còn mệt hắn nhanh chóng ngồi dậy bận một bộ đồ ngủ màu xám bình thường mà nhìn cô ôn nhu nói.

" Em ngủ tiếp đi để tôi xuống mở cửa !"
Nói xong hắn liền rời đi khuất bóng dáng trước mặt Nghiêm Á Hiên , mà cô làm sao còn có tâm tư ngủ được chứ chỉ biết nhẹ nhàng bước xuống lao vào phòng tắm.

Lưu Vũ Thần bước ra thuận tay mở cánh cổng gỗ rộng lớn thì xuất hiện trước mặt hắn là ông già tự xưng là ông nội của hắn kia làm cho Lưu Vũ Thần cảm thấy rất khó chịu , phía bên cạnh lão ta còn có một vị trợ lý khuôn mặt khá ưa nhìn tuổi tầm bốn mươi đang khoắc một bộ vest đen trông rất lịch sự.

Lưu Vũ Thần cũng chưa vội nổi điên mà chỉ nhẹ nhàng mà lạnh lùng hỏi.

" Hai người là ai thế ? Tại sao lại làm phiền giấc mộng đẹp của tôi chứ ?"
Một câu lạnh lẽo mà vô tình phũ nhận mọi mối quan hệ tình thân trên danh nghĩa gì đó , đương nhiên hôn lễ của hắn người được gọi là ba mẹ hay anh trai của Lưu Vũ Thần đều chẳng có mặt chỉ có ông già này mà thôi.

ông Vương nở nụ cười hòa nhã nói.

" Cháu không cần phải chối bỏ quan hệ như thế , dù nói như thế nào thì dòng máu trong người cháu vẩn là ông duy truyền !"
Người này lên là Vương Đình Vãn là chủ tịch tập đoàn tài chính Đại Hoa , hình như là mấy người trong gia tộc đó đều họ vương thì phải.

Nghe thấy câu nói này của lão Vương làm trong lòng hắn lại hiện lên tia uất ức chẳng thể nào kiềm chế được mà quát lớn.

" Cút ! Mấy người biến ngay khỏi cuộc đời tôi ! Mẹ nó ông già , không về soi gương thử xem ông nuôi tôi được ngày nào mà đến đây nhận tình thân chứ ? Ông còn không cút tôi gọi an ninh đến kiện mấy người quấy rối đấy ?"
Âm thanh này vừa ra truyền khắp căn biệt thự làm cho hình dáng nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên từ trong bước ra cũng sợ hết hồn liền chạy nhanh đến bên cạnh hắn đôi bàn tay mềm mại có chút rung rẩy mà nắm cánh tay hắn.

Phải nói trước giờ cho dù là Nghiêm Á Hiên có làm gì với hắn thì Lưu Vũ Thần chưa bao giờ phẫn nộ hay phát ra những câu th ô tục như thế , vậy nên Nghiêm Á Hiên thật sự rất lo lắng mà sợ hãi cô nhận ra hai người đang đứng phía trước.

Nghiêm Á Hiên giọng nói trầm thấp hướng về phía hắn nỉ non.

" Vũ Thần đừng lớn tiếng như thế ! Hay là chúng ta mời ông vào nhà có gì chậm rãi mà nói chuyện được không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 128: 128: Nguyên Nhân Cực Đoan !


Giọng nói mềm mại này truyền đến bên tai như tiên âm vào gợn sóng phẫn nộ trong lòng hắn tăng nhanh giảm lại càng nhanh hơn , Lưu Vũ Thần đưa cánh tay ra nhẹ nhàng ôm chiếc eo thon dài của Nghiêm Á Hiên như trấn an.

Nghiêm Á Hiên khoắc một chiếc váy dài màu tím trông rất kín đáo nhưng không kém phần quyến rũ , khi đứng bên cạnh Lưu Vũ Thần thì chẳng khác nào một cặp vợ chồng đẹp nhất làng ngôn tình cơ chứ.

Lưu Vũ Thần đưa bàn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên mà ôn nhu có chút dịu dàng nói.

" Vợ nói như thế nào ? Thì làm như thế đi ? Đến tôi vào trong chuẩn bị một chút !"
Nói xong hắn cũng chẳng thèm nhìn mặt hai người phía sau mà đi vào bên trong như muốn tránh khỏi vậy , mà Nghiêm Á Hiên thấy hắn đồng ý liền thở phào một hơi nhẹ nhỏm hướng về phía hai người nói.

" Cháu xin lỗi , hai người vào nhà ngồi chơi ạ ?"
Nghiêm Á Hiên lễ phép dẫn đường , phía sau ông Vương cũng chẳng buồn phiền gì với thái độ của Lưu Vũ Thần cả.

Bỡi vì ông thừa biết mọi việc nếu không có Nghiêm Á Hiên sẽ còn dữ dội hơn nữa.

Sỡ dĩ năm đó người trong nhà đồng ý việc vứt bỏ Lưu Vũ Thần là thông qua chấp thuận của ông , chẳng phải là ông tin chuyện tâm linh gì đó là thứ lão ta muốn là một người có tài năng , tâm tính đủ cứng rắn , phải có sự phấn đấu để đưa tập đoàn của mình ngày càng hùng mạnh hơn nữa.

Phải nói mỗi người đều có cách dạy dỗ khác nhau , nhưng cái cách này chẳng ai đồng tình nỗi bỡi vì nó rất cực đoan nếu người không đủ cứng rắn rất dễ bị chết yểu.

Nhưng trong những năm qua ông Vương vẫn âm thầm giúp đỡ hắn một số chuyện trong bóng tối.

Đương nhiên , mấy người còn lại trong gia đình chẳng ai biết mưu đồ của ông nên nghe đến việc nhượng lại mười phần trăm cỗ phần cho Lưu Vũ Thần thì mọi người đều ý kiến kịch liệt như muốn nội chiến gia tộc vậy.

Cỗ phần trong tập đoàn Đại Hoa ông Vương nắm bốn mươi chín phần trăm cỗ phần là người nhiều nhất , còn về ba mẹ của Lưu Vũ Thần mỗi người nắm mười lăm phần trăm cỗ phần cũng là cỗ đông lớn , còn về anh trai hắn thì nắm nhiều hơn hai người kia đó là hai mươi phần trăm cỗ phần là cỗ đông lớn thứ hai trong tập đoàn Đại Hoa.

Còn mười một phần trăm còn lại nằm trong tay các người ngoài được gọi là cỗ đông nhỏ có vốn bên trong tạo nên một tập đoàn hung mạnh.

Chẳng biết là trôi qua được vài hơi thở dài ông Vương đã ngồi vào chiếc ghế sofa sang trọng người trợ lý chủ động đứng phía sau , ngồi đối diện với ông là Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đang châm chú nhìn.

Ông Vương không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề nói.

" Vũ Thần hiện tại cháu cũng đã có mười phần trăm cỗ phần của tập đoàn rồi , cũng nên ra mắt các cỗ đông lớn khác chứ !"
Nghiêm Á Hiên ngồi bên cạnh giật mình một cái nhẹ bỡi vì cô cũng chẳng biết cái tên này lại có cỗ phần trên trong Đại Hoa từ lúc nào nữa , tuy hắn có nói về nguyên nhân kết hôn với mình như Nghiêm Á Hiên không ngờ ông lại nhanh như thế đã nhượng cho hắn.

Nhưng cũng chỉ là hiếu gì mà thôi một người như Nghiêm Á Hiên chẳng đòi hỏi gì từ hắn về vật chất cả.

Mà Lưu Vũ Thần nghe thế liền có chút hậm hực không vui nói.

" Ông còn thiếu tôi ba mười chín phần trăm còn lại đấy ! Nếu đã không giữ lời thì đừng bàn chuyện gì nữa cả !"
Ông Vương nghe thế liền cười to trong rất vui vẽ mà đắc ý đáp lời.

" Khi nào hai đứa có con , ông sẽ tự khắc những cỗ phần còn lại cho đứa bé xem như món quà !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 129: 129: Đồng Ý !


Lưu Vũ Thần nghe thế liền cười diễu cợt đáp lời.

" Ông không cần phải nói như thế , tôi không có quan hệ gì với mấy người cả ?"
Nghiêm Á Hiên thấy được dáng vẽ lạnh lùng không nhận người thân này của Lưu Vũ Thần liền nhẹ nhàng nắm lấy cách tay của hắn như muốn trấn an khóe miệng không nói thêm câu gì cả.

Bỡi vì Nghiêm Á Hiên biết Lưu Vũ Thần là bị vứt bỏ tự nổi lực mà sinh tồn nên cô luôn tôn trọng quyết định của hắn.

Lưu Vũ Thần lại vỗ vào bàn tay mềm mại của Nghiêm Á Hiên như trấn an được tâm cảnh trong lòng mình , hắn hít sâu một hơi cố kìm lại tâm tình của mình nói.

" Lần này hai người đến tìm tôi là có ý gì cứ nói rõ ra là được ? Mấy người không cần vòng vo như thế ?"
Thấy câu nói của hắn lạnh nhạt ông Vương cũng chẳng để tâm mà cười ôn hòa đáp.

" Vẫn là câu nói cũ , cháu đã có cỗ phần bên trong nên đến chàu mấy người kia một tiếng mới được ! Không lẽ cháu muốn sau này đều phải nhờ vào cháu dâu hay sao ? Không lẽ cháu không muốn cho con mình sau này thứ gì hay sao ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế thì trầm mặt không mở miệng nói thêm gì hắn cũng biết sự thật là như vậy , nhưng mà chỉ là hắn không kìm được cảm xúc uất ức trong lòng mà thôi.

Lưu Vũ Thần có chút lạnh nhạt mà hờ hững nói.

" Vậy được , khi nào rảnh tôi sẽ đến đó một chút mà thôi ! Nếu không còn việc gì thì mấy người hãy rời đi đừng để tôi cảm thấy rất khó chịu !"
Hai người kia thấy như thế cũng chậm rãi đứng dậy nhẹ nhàng gật đầu với Nghiêm Á Hiên , cô thấy thế liền đứng dậy tiễn ông Vương mà người trợ lý kia ra ngoài cửa mới chịu bước vào bên trong nhà.

Nghiêm Á Hiên thở dài một hơi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lưu Vũ Thần ôn nhu nói.

" Anh ổn không đấy ? Nếu có gì không vui đừng để trong lòng hãy nói ra với tôi có được không ?"
Cảm nhận được ánh mắt quan tâm kèm theo sự nhu thuận kia làm cho Lưu Vũ Thần bất giác vui vẽ đưa bàn tay to lớn ôm nhẹ cô vào lòng vuốt v e khóe miệng nhếch lên có chút lưu manh đáp.

" Hiên Hiên , có phải là em muốn tôi cho nó vào bên trong nữa hay không ?"
Nghiêm Á Hiên thấy được dáng vẽ lưu manh này của hắn trong lòng có chút vui vẽ nhưng lại ngại ngùng vì câu nói đầy trêu chọc của Lưu Vũ Thần , Nghiêm Á Hiên gục đầu vào lòng hắn nỉ non nói.

" Chẳng phải anh nói muốn đưa tôi ra ngoài hay sao ? Bây giờ đi không được à ?"
Lưu Vũ Thần hướng ánh mắt ra phía bên ngoài thì thấy bầu trời đã về chiều tà mặt trời sắp lặn nên đến nơi đó chỉ sợ Nghiêm Á Hiên chịu không nổi mà thôi.

Nghĩ như thế Lưu Vũ Thần liền mở miệng thành thật nói.

" Chỉ lo rằng nơi đó làm em sợ hãi mà thôi, tôi không muốn em có vẽ mặt như thế rất đáng yêu !"
Nghiêm Á Hiên lườm yêu hắn một cái trong lòng cảm thấy ngọt ngào hạnh phúc vô cũng , miệng nhỏ cô mở ra lời nói đầy thâm tình.

" Chỉ cần có anh tôi không sợ gì cả ? "
Nói đến đây thì hai người không mở miệng thêm gì nữa cả mà chỉ lắng nghe nhịp đập trái tim của đối phương mà thôi , cảm nhận được thân thể mềm mại kèm theo hương thơm từ cơ thể kia làm hắn dễ chịu mà nói nhỏ.

" Vậy được , nếu em muốn thì chúng ta chuẩn đi cùng đi là được ! "
Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một lác lâu , trên một con đường lớn có chiếc xe ô tô màu đen đang lao đi thật nhanh chóng.

Mà đưa ánh mắt vào bên trong thì hình dáng này không phải Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần thì còn ai vào đây chứ.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 130: 130: Viếng Mộ !


" Két...!"
Chẳng biết là trôi qua bao nhiêu thời gian mặt trời đã sắp xuống núi chỉ còn một chút ánh sáng yếu ớt thì hai người đã dừng xe lại một khu nghĩ trang vắng vẽ đầy âm u.

Nghiêm Á Hiên thấy phong cảnh xung quanh liền mở miệng lớn như quả trứng già mà nhìn hắn chẳng biết câu gì .
Lưu Vũ Thần thấy hình dáng nhỏ hắn của Nghiêm Á Hiên rất đáng yêu nên liền đưa bàn tay véo véo đôi gò má của cô mà nói .
" Chẳng phải em nói không gì hay sao ? Tại sao lại có sắc mặt như thế này chứ ?"
Nghiêm Á Hiên liền lấy lại tinh thần lườm hắn một cái mà cao giọng nói .
" Ai..ai mà sợ chứ ? Chẳng phải còn có anh hay sao ?"
Vừa nói ai người lại châm rãi xuống khỏi xe mà đi vào phía bên trong , trên tay Lưu Vũ Thần mang theo hai chậu hoa đơn giãn và những vật dùng cần thiết khác.

Mà Nghiêm Á Hiên chẳng còn dáng vẽ ung dung như trước mà co chiếc cỗ lại đi theo phía sau hắn .
Chỉ vài hơi thở sau hai người lại đứng ở một góc vắng vẽ bên cạnh cái cây to kia có hai ngôi mộ nằm gần bên nhìn trông rất cũ kỹ cỏ dại đã mọc khá cao.

Mà nhìn thấy dòng chữ trên có mộ nhỏ thì đôi đồng tử của Nghiêm Á Hiên bất giác co rút lại đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cánh tay rắn chắc của hắn .
Mà Lưu Vũ Thần thấy cô như thế liền phì cười thành tiếng xoa đầu nhỏ nhắn kia mà mở miệng trêu chọc .
" Ai lại bảo bối của tôi sợ đến mức này cơ chứ ? Đừng sợ , chỉ là vài ngôi mộ mà thôi không có gì đáng lo cả !"
Nói xong hắn lại vỗ nhẹ vai nhỏ như một cách an ủi rồi chậm rãi đặc hai chậu bông vào bên mộ phần trưng bày thêm vài món đồ rồi lại thắp hương như một nghi thức rất là bình thường .
Phải nói đây là lần đầu tiên Lưu Vũ Thần làm như thế này với người đã nằm phía dưới và thằng nhóc chưa bao giờ đưa thấy mặt kia.

Nhìn vào làng khói bay lên Lưu Vũ Thần liền ngồi bệch xuống đất thất thần mà thời dài hoài niệm không thôi.

Lưu Vũ Thần ngồi ngẩn ngơ mà nhớ lại những ký ức xưa cũ từ trước đến giờ một cách thất thần không chịu nổi , chẳng biết là trôi qua được bao lâu bầu trời mà mờ ảo như màng đêm sắp bao phũ có một giọng nói mềm mại vang lên .
" Vũ Thần, tại sao ngôi mộ nhỏ này lại khắc tên anh cơ chứ ? Thất sự làm như thế không hay một chút nào nha ?"
Nói xong Nghiêm Á Hiên cũng ngồi xuống tựa đầu nhỏ vào bờ vai rắn chắc của hắn nhưng chẳng mở miệng gì thêm , phải nói hiện tại cô biết Lưu Vũ Thần đang có tâm sự nên chẳng mở miệng hỏi thêm gì cả .
Nghiêm Á Hiên thật sự muốn biết hết toàn bộ quá khứ những chuyện đã xảy ra với hắn nhưng chẳng biết mở miệng như thế nào , Nghiêm Á Hiên thật sự không vui khi hắn chẳng chịu đem những chuyện đó ra thổ lộ với mình dù sao hai người cũng đã là vợ chồng rồi còn gì phải dấu cơ chứ .
Mà Lưu Vũ Thần lại một mặt bình thản đáp .
" Có gì phải lạ cơ chứ ? Tên tôi là đặt theo thằng nhóc này đấy , tôi thấy cũng rất hay chẳng có gì không ổn cả !"
Nghiêm Á Hiên trái tim trong lòng ngực đập loạn nhưng lại chớp chớp đôi măt hỏi.
" Tại sao lại như thế ? Anh có thể nói cho tôi biết hay không ?"
Lưu Vũ Thần đưa ánh mắt nhìn sang đôi đồng tử sáng như những ngôi sao trên trời này của Nghiêm Á Hiên mà cười ôn hòa xoa nhẹ cái đầu nhỏ của cô đáp .
" Những chuyện đó không vui chút nào , Hiên Hiên nhà mình không cần phải biết hay lo lắng gì cả ! Tôi muốn em lúc nào cũng phải cười tươi cả , như thế rất xinh đẹp !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 131: 131: Thổ Lộ !


Nghiêm Á Hiên thấy được dáng vẽ đầy tâm sự đều giấu vào bên trong lòng này thì Nghiêm Á Hiên thật sự rất khó chịu có chút ấm ức , cô thật sự không đáng tin như thế sao ? cô thật sự không là điềm tựa cho hắn mỏi khi mệt mỏi được hay sao chứ ?.

Nghĩ đến đấy giọng nói Nghiêm Á Hiên có chút lạnh lẽo.

" Tôi không đáng tin như thế sao ? Anh có tâm sự gì nói với tôi còn không được hay sao ?"
Lưu Vũ Thần ngồi bên cạnh cũng chẳng giận dỗi lời mà cô đã nói mà chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười ôn hòa trả lời.

" Vậy em hứa rằng sau khi tôi nói xong em vẩn vui vẽ như thế nhé ? Đừng để tâm gì cả , bỡi vì tôi thấy em rất mạnh mẽ !"
Nghiêm Á Hiên gật nhẹ đầu không đáp nhưng khóe miệng nhỏ nhắn của cô đã cắn chặt vào nhau trông rất căng thẳng mà chờ đợi lời nói từ hắn.

Lưu Vũ Thần liền nhẹ nhàng kể lại một câu chuyện như chẳng liên quan gì đến mình.

" Từ khi tôi còn nhỏ chưa có nhận thức đã bị người ta vứt bỏ nhưng lại tốt số được một ông già nhặt được , tôi cũng chẳng biết ba mẹ mình lại ai ? Tên mình là gì cả ? Nhưng cũng may người nhặt tôi có một đứa con trai mới mất lên Lưu Vũ Thần ! Vậy nên tôi có tên là Lưu Vũ Thần !"
Nói đến đây giọng nói hắn lại trầm thấp hơn không ít có chút khàn đục.

" Nhưng ông ta lý trí không ổn định lắm mỗi lúc tỉnh táo thì rất yêu thương xem tôi là con trai yêu quý , nhưng khi thân kinh thanh tĩnh thì lại trách tôi lừa ông ta , tôi không phải con ông chỉ là một thằng nhóc chẳng ai cần được lão nhận về nhà thôi ! Tôi cũng chẳng nhớ bị đánh bao nhiêu lần , trên người có bao nhiêu vết thương nữa , tuy rằng như thế tôi cũng chẳng trách lão một lần bỡi vì ít ra những lúc không tĩnh táo tôi thật sự có một người cha quan tâm chăm sóc !"
Nghe đến đây người kể chuyện như Lưu Vũ Thần chẳng có gì dao động cả nhưng người nghe như Nghiêm Á Hiên khóe miệng đã cắn đến rỉ máu đôi bàn tay siết chặt vào nhau trông rất đang sợ , trên ánh mắt trong sáng xinh đẹp kia đã đỏ bừng như máu đang nhìn vào khuôn mặt và những lời mà hắn đã nói.

Lưu Vũ Thần lại ung dung nói tiếp.

" Nhiều lúc tôi thật sự ngưỡng mộ thằng nhóc nằm dưới đó ít ra khi nó chết còn có một ông già vì nó mà phát điên , nhưng mỗi khi tôi bất lực tìm đến cái chết thì lại rất sợ hãi có phải là sinh mạng nào càng rẻ mạt ,càng thấp kém thì sức sống họ rất kiên cường hay không ? Rồi vài năm sau ông ta cũng mất vì bệnh tật, tôi ra đời mưu sinh chỉ vào năm mười hai tuổi đầy giang nan chẳng ai thèm nhận một thằng nhóc cả ! Nhưng cũng may mạng tôi lớn đến lúc tưởng chừng sẽ chết ở một góc nhỏ vì đói thì lại có một người đàn ông tốt bụng xin cho tôi làm phục vụ ở quán bar , công việc từ rửa ly thu dọn vệ sinh công việc nào cũng làm được cả chỉ vì tôi muốn sống mà thôi !"
Đôi mắt Nghiêm Á Hiên không kìm được cảm xúc mà đã đẫm lệ rơi xuống ướt cả một vùng trên chiếc váy xinh đẹp , nhưng có lẽ người con trai bên cạnh đã quá chú tâm nên chẳng nhận ra mà kể tiếp.

" Vậy nên mỗi ngày tôi phấn đấu làm việc mà học tập chỉ vì muốn bản thân mình sau này có được một cuộc sống tốt hơn mà thôi ! Vậy nên khi tôi gặp được lão già tự xưng là ông nội kia thì trong lòng rất uất ức , tức giận , tôi thật sự không chịu nổi ! "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 132: 132: Tính Chiếm Hữu !


Nghiêm Á Hiên nghe đến đây giọng nói có chút rung rung mà chua sót nói.

" Có phải anh đồng ý kết hôn chẳng phải vì số cỗ phần đó , mà vì tôi đúng không ?"
Nghiêm  Hiên nói xong câu này thì từ tinh thần đến đáy lòng cô đều rất lo sợ về câu trả lời của Lưu Vũ Thần.

Nghiêm Á Hiên nghe toàn bộ sự việc của hắn được kể ra như thế mới biết được cuộc sống cơ cực và sự uất ức của hắn đối với mấy người kia là như thế nào.

Nghiêm Á Hiên là người rất nhạy cảm nên đã nghe được câu hắn thà bị một ông già điên đánh cũng chẳng oán trách hay thù hận gì cả , bỡi vì thức hắn cần chỉ là một chút tình cảm nhỏ nhoi mà người khác mãi mãi không giành cho mình dù là thay thế hắn Lưu Vũ Thần vẩn tình nguyện bị đánh.

Mà nghĩ đến đây Nghiêm Á Hiên mới cảm thấy cứng đờ mà suy nghĩ sự việc năm đó cô làm hắn tổn thương đến mức như thế , nhưng dòng chữ được viết bên trong căn phòng nhỏ ấy thật sự hắn không đau lòng hay sao ? Không hận cô hay sao chứ ?.

Nghiêm Á Hiên thừa biết một người bất cần như hắn tuy lúc nào cũng nói chuyện ôn hòa và nở nụ cười trên môi như thế , nhưng một khi đã thất vọng mà muốn rời đi thì cô lấy cái gì để giữ hắn lại cơ chứ ? Tiền hay sao , cô có gia sản hơn ông của hắn hay sao ?.

Mà nghĩ đến đây Nghiêm Á Hiên mới biết những câu nói và thái độ của mình năm đó là như thế nào ? Đôi với người khác có thể là sự hiểu lầm to lớn không thể giải thích được ! Nhưng đối với Lưu Vũ Thần thì đó là vết sẹo khắc ở trong tim chỉ là hắn không nói ra mà thôi !.

Nghĩ đến đây Nghiêm Á Hiên càng lạnh cả người sắc mặt trở nên tái nhợt nhìn châm chú vào hắn , Lưu Vũ Thần quay sang thấy đôi mắt cô đẫm lệ thì nhẹ nhàng đưa bàn tay lau nhẹ đi giọng nói ôn nhu mà nói nhỏ.

" Đã bảo là đừng khóc rồi mà , em khóc chẳng đẹp tí nào cả ! "
Nghiêm Á Hiên lần này có chút cố chấp muốn nghe câu trả lời từ hắn mà nỉ non.

" Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi ? "
Lưu Vũ Thần thấy cô nghiêm túc như thế liền véo đôi gò má trắng noãn của Nghiêm Á Hiên đáp.

" Đúng vậy tôi chấp nhận kết hôn là vì em đấy ? Tôi là bị dáng vẽ bá đạo này của em mê hoặc đến nổi không rời bỏ được đây này ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền thở phào một nơi nhưng không chủ quan về tình cảm của hắn giành có mình mà hỏi nhỏ.

" Anh có thấy tôi quá đáng hay không ? Tôi có làm anh khó chịu ở đâu không ? Anh nói thằng ra đi tôi có thể sửa !"
Nghiêm Á Hiên là thật sự yêu Lưu Vũ Thần cô thấy là bản thân mình chẳng có ưu điểm gì để níu giữ được hắn nếu như đã muốn rời đi , bỡi vì cô biết bản thân mình là một trong những người làm hắn tổn thương sâu sắc như thế.

Mà Lưu Vũ Thần nghe cô nói như thế liền sững người ra chẳng biết nói như thế nào cho phải , bản thân hắn thật sự nói được Nghiêm Á Hiên hay sao chứ.

Nghĩ như thế thì hắn lại nở nụ cười ôn hòa mà bình thản giống như những chuyện đó chẳng đáng gì cả mà đáp lời.

" Em không quá đáng gì cả nên đừng suy nghĩ nhiều , hiện tại tôi rất yêu em ?"
Nghiêm Á Hiên nghe đến từ " Hiện Tại " thì trong mắt lóe sáng một tia khác người hiếm thấy , giọng nói của cô trở nên điên cuồng mà bá đạo hẳn đi.

" Anh chỉ nói hiện tại rất yêu tôi vậy còn sau này thì sao chứ ? Nếu như sau này anh không còn yêu nữa thì có phải sẽ bỏ đi hay không ? Nếu như thế tôi chắc chắn sẽ lấy dây xích anh lại cả đời chỉ được ở bên Nghiêm Á Hiên tôi mà thôi ! "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 133: 133: Mang Thai !


Mà Lưu Vũ Thần nghe thấy cô nói như thế cũng chẳng sợ hãi gì mà chỉ nở nụ cười lưu manh ôm thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vào lòng trêu chọc nói.

" Hiên Hiên em thật bá đạo nha , lại có tính chiếm hữu điên cuồng như thế có phải là xem phim ngôn tình quá rồi hay không ? Em lại giám uy h**p chồng của mình cơ à , có tin tôi đánh mông em hay không ?"
Nói xong hắn chẳng cần biết nơi này là đâu mà muốn chiếm tiện nghi của Nghiêm Á Hiên nhưng bị cô nhanh chóng ngăn cản lại.

Nghiêm Á Hiên giọng nói vẩn như thế.

" Chỉ cần anh không bỏ rơi tôi , thì mông của tôi cả đời này đều cho anh đánh !"
Lưu Vũ Thần nghe câu nói này liền cứng họng chẳng biết trêu chọc như thế nào nữa , nhưng thấy được vẽ mặt nghiêm túc kia của cô hắn cũng ôn hòa nói.

" Hay là chúng ta về nhà đi , Nếu khi nào em thích tôi đều cho em trói !"
Nói xong Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng mà chậm rãi cùng Nghiêm Á Hiên đứng dậy mà đi vào trong xe , Nghiêm Á Hiên vẩn ở vị trí chủ tài xế mà phóng xe lao đi.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một lác lâu khi chiếc xe đã chạy ra đến đường lớn Nghiêm Á Hiên lén lút nhìn hắn một chút lại chẳng kiềm lòng được mà mở mời.

" Vũ Thần , nếu anh thấy khó chịu thì có thể không đến nơi đó làm gì cả ! Số cổ phần của Đại Hoa không cần phải vì ai mà làm khó mình cả !"
Nghiêm Á Hiên lo sợ hắn vì thân phận hoặc vì cô làm làm bản mình khó chịu nên mới nói như thế , mà Lưu Vũ Thần nghe thế lại chỉ nợ nụ cười lắc đầu thành thật nói.

" Hiên Hiên một phần là tôi vì em ! Nhưng mà bản thân tôi cũng muốn lấy lại những thứ thuộc về mình !"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền im lặng tập trung mà lái xe chẳng nói thêm lời gì cả giây phút này vô thanh thắng hữu thanh , thấm thoát thời gian lại trôi qua chiếc xe màu đen sang trọng lại dừng ở căn biệt thự rộng lớn Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần lại bước vào nhà một đêm không có việc gì lại trôi qua.

Thấm thoát thời gian lại trôi qua được ba tháng tình cảm của Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần lại thấm thiết hơn rất nhiều , về phần Nghiêm Á Hiên thì đã mang thai được hai tháng theo mong muốn của cô.

Vì thế nên ba mẹ Nghiêm Á Hiên chẳng cho cô đi làm nữa mà chỉ ở nhà rảnh rỗi cũng hay sang chơi với hai người.

Còn về Lưu Vũ Thần thì trở lại Đại Hoa tiếp đoán hắn là sự phản đối kích liệt của người nhà và các cỗ đông nhỏ kia , nhưng mà mấy người đó thì chỉ biết lợi ích mà thôi chứ nào quan tâm ai là lãnh đạo cơ chứ.

Đối với những cỗ đông thì ai là người đem lại lợi ích cho tập đoàn thì được trọng dùng mà thôi.

Sau khi hắn vào thì giúp cho Đại Hoa hợp tác cùng với Nghiêm gia càng thêm gắn kết và tập đoàn công nghệ có cỗ phần của Lưu Vũ Thần vậy nên chỉ vài tháng đã có được niệm tin của mấy người bên trong.

Nhưng có một điều vẩn không thay đổi đó là những người được gọi là gia đình kia chẳng thèm nhìn hắn , mà đương nhiên là Lưu Vũ Thần chẳng thèm để tâm lắm.

Ánh mắt trời xuống chiều tà không khí có một chút mát mẽ , cơ gió nhẹ nhàng thổi vào khung cửa sổ rơi vào hình dáng nhỏ nhắn của Ngiêm Á Hiên đang ngủ ngoan lành.

Nằm bên cạnh cô là hình dáng Lưu Vũ Thần đang vuốt v e mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên bằng ánh mắt yêu thương vô hạn.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được cái tên kia vẩn như thế trong lòng cô có chút vui vẽ mà vuốt v e chiếc bụng nhỏ của mình nói.

" Anh thích sinh con trai hay gái vậy ? Sau này sinh nó ra nên đặt tên gì đây ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 134: 134: Sinh Con Kết Thúc !


Lưu Vũ Thần bàn tay vẩn vuốt v e mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên nói khẽ.

" Con trai hay gái không quan trọng lắm , nếu em thích thì hãy lấy họ em đặt tên có con mình nhé !"
Nghiêm Á Hiên chớp chớp đôi mắt khó hiểu hỏi.

" Sao tại lấy họ của tôi ? Thông thường chẳng phải lấy họ con trai hay sao chứ ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền phì cười véo véo đôi gò má trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên nói.

" Tôi làm gì có họ hay tên cơ chứ ? Nếu không lấy họ em thì làm sao bây giờ đây ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền tựa đầu nằm vào lòng ngực rắn chắc kia của hắn bàn tay nhỏ nhắn ôm chặc như sợ Lưu Vũ Thần rời đi vậy.

Nghiêm Á Hiên mở miệng nỉ non nói.

" Được , nếu như anh thích có thể theo họ tôi ! "

Âm thanh này truyền đến bên tai Lưu Vũ Thần liền nở một nụ cười lưu manh đưa bàn tay xoa bóp lấy đôi gò bông đào căng tròn kia của Nghiêm Á Hiên mà trêu chọc.

" Bây giờ có phải nên gọi em là mẹ hay không ? "
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền dùng ánh mắt đẹp có chút quái dị nhìn hắn miệng nhỏ lắp bắp.

" Vậy đứa nhóc này xưng hô anh thế nào ? Thật là loạn nha !"
Nói xong hai người đều phì cười vui vẽ trong rất hạnh phúc giống như một cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trên đời ân ái không thôi.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua hơn nữa năm dài rồi ngày này cũng đến.

Sau sự vất vã của Nghiêm Á Hiên kèm theo sự lo lắng và nuông chiều của Lưu Vũ Thần và ba mẹ cô nên đã hạ sinh được một thằng nhóc trai trắng trẽo mập mạp tầm hơn ba cân trông rất dễ thương.

Mà sau khi Nghiêm Á Hiên sinh được vài tháng thì lại có việc làm cho cô thật sự rất khó chịu những chẳng biết nói làm sao cả.

Bỡi vì con trai của cô nếu không bị ba mẹ mình bế bồng nâng niu thì lại đến Lưu Vũ Thần chăm sóc chẳng dám để Nghiêm Á Hiên bế nhiều , có hỏi hắn tại sao thì lại lấy lí do là Nghiêm Á Hiên mới sinh sợ cô đau lưng mà mệt mỏi.

Nghiêm Á Hiên đang nằm trên một căn phòng quen thuộc kia của mình nhìn cái tên kia đang ôm con trai mình thì có chút không vui hậm hực nói.

" Vũ Thần , con của tôi anh còn giám chiếm đoạt hay sao ? Tại sao lại không cho tôi ôm cơ chứ ?"
Lưu Vũ Thần nghe thấy lời oán trách này của Nghiêm Á Hiên thì lại nở một nụ cười trông rất liêm chính nghiêm minh mà tiến lại gần cô miệng nói nhỏ.

" Nếu em muốn bế thì hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa được không ? Như thế có phải hợp lý hay không cơ chứ ?"
Mà Nghiêm Á Hiên nghe thế liền căm tức nhìn hắn chẳng có ai như cô cả muốn chăm sóc cô cũng rất khó khăn.

Nghiêm Á Hiên thừa biết là hắn và ba mẹ đều lo cho sức khỏe của cô nhưng mà làm như thế không vui nha.

Nghiêm Á Hiên một mặt căn tức quát.

" Sinh cái đầu anh , tôi thật sự rất ấm ức không chịu được ! "
" Huhu.

.

huhu.

!"
Đứa nhóc đang ngủ ngoan lành nghe thấy âm thanh quát lớn kia của Nghiêm Á Hiên thì lại khóc lớn vang khắp cả căn phòng lớn , Nghiêm Á Hiên sắc mặt tái mét như trêu chọc phải tiểu tổ tông liền nhanh chóng ôm đứa nhóc vào lòng mà nuông chiều.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một năm thằng nhóc đã lớn và dễ thương hơn rất nhiều , đương nhiên theo đúng lời hứa thì số cỗ phần còn lại trong tay ông Vương đền nhượng lại cho đứa nhóc khi đủ tuổi sẽ nhận lấy.

Mà ngay hôm nay đứa nhóc lại ra nhà ông bà ngoại chơi chẳng thèm quan tâm gì đến ba mẹ nó nữa , phải nói là thằng nhóc bị ông bà ngoại dụ dỗ thì đúng hơn.

Mà trong cơn phòng quen thuộc kia của hai người lại nghe được tiếng da thịt va chạm truyền quanh khắp căn phòng làm người nghe phải đỏ mặt.

Nếu như vào từng hình ảnh đẹp đẽ nhất thế gian mọi tư thế mỹ diệu đề xuất hiện phía trước mặt nếu có người nhìn thấy sẽ xấu hổ không thôi.

Chẳng biết cuộc đại chiếc kịch liệt đó diễn ra trông bao lâu , khi hai người đã hài lòng ôm chầm lấy nhau mệt mỏi lười biến khép mở đôi mắt thì mở miệng nói.

" Hiên Hiên , em có hối hận vì gặp tôi không ?"
Nghiêm Á Hiên cũng chẳng mở đôi mắt mà lười biến đáp.

" Đời đời kiếp kiếp
Nguyện đọa địa ngục
Chỉ vì yêu anh
Chết không hối hận !"
Hoàn !
 
Back
Top Bottom