Ngôn Tình Ngọt Ngào Của Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 80: 80: Nhu Thuận !


Nghiêm Á Hiên liền hiểu ý mà nhu thuận cúi thấy người xuống làm cho cặp mông căn tròn kia của mình liền vểnh cao hơn so lớn bình thường.

Mà thấy cô ngoan ngoãn như thế hắn lại quỳ đôi chân xuống sàn nhà nhanh chóng vén chiếc sơ mi trắng lên cao một chút rồi lại tách cặp mông căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên ra hai bên chiếc miệng nhanh chóng đưa vào l.

iếm l.

áp.

" Ưm.

.

ưm! Vũ Thần anh chậm thôi !"
Đôi chân nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vô thức quỵ xuống một chút vì cảm nhận được chiếc lưỡi như rắn nước kia của hắn đang l.

iếm l.

áp lấy phần thịt đang nhô ra khỏi nơi tư m@t kia làm cô như điên cả người.

Chiếc lưỡi hắn như biết nơi đó là chỗ để tìm ra nước nên cứ li3m láp chỉ một nơi đó làm cho thân thể nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên rung bần bật chịu không nổi nên chỉ vài phút sau ,nước như một con sóng lớn nhanh chóng trào ra bên ngoài Lưu Vũ Thần liền tham lam nuốt sạch.

Thấy Nghiêm Á Hiên thỏa mãn nhanh thế hắn lại cười gian xảo đánh vào cặp mông căn tròn đang im dấu tay của hắn kia mà nói.

" Hiên Hiên , đến lượt em rồi !"
Nói xong chẳng đợi Nghiêm Á Hiên trả lời hắn liền đứng dậy , Nghiêm Á Hiên hiểu ý liền xoay người lại lườm yêu cái tên này một cái chiếc đầu gối của cô ngoan ngoãn quỳ xuống , bàn tay nhỏ nhắn nhanh chóng giúp hắn cỡ đi những thứ vướng víu trên người.

Nghiêm Á Hiên trong đầu vẫn còn nhớ rằng lần trước cái tên này rất thích bỏ cái vật t0 lớn gân guốc nóng hổi kia trên đôi gò b ồng đào của cô ma sát.

Nghĩ là làm Nghiêm Á Hiên nhanh chóng cỡ những chiếc cúc áo sơ mi trên người ra sạch , rồi vương bàn tay mềm mại cầm lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia bỏ vào chính giữa khe đôi gò b ồng đào căn tròn của mình rồi dùng tay ép chặt lại, đôi bàn tay nhỏ của Nghiêm Á Hiên ép đôi gò b ồng đào của mình cố ý ma sát lên xuống với cái vật t0 lớn nóng hổi đầy gân guốc kia của hắn.

" Hít! hít.

.

!"
Lưu Vũ Thần bất giác rùng mình hít sâu một hơi tê dần cả người chẳnng chịu nổi cảm xúc như thế này , cảm nhận được sự ma sát mềm mại của đôi gò b ồng đào căn tròn kia kèm theo chiếc lưỡi như rắn nước l.

iếm l.

áp cái vật t0 lớn nóng hổi của hắn làm sao chịu nổi được chứ.

Bàn tay Lưu Vũ Thần vuốt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhiệt tình làm mình vui kia trong lòng lại ấm áp không thôi , một lác sau Lưu Vũ Thần như chẳng chịu nổi mà ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên đặt cô nằm ngữa lên chiếc bàn trống rãi.

Chiếc miệng hắn tham lam ngậm lấy đôi môi đỏ hồng kia là hôn ngấu nghiếm , đôi bàn tay lại vuốt v e thân thể tr@n truồng kia và ngừng lại trên đôi gò bồng đào đang căn tròn kia mà xoa bóp.

Bàn tay còn lại chẳng thua kèm mà nhanh chóng cầm lấy cái vật t0 lớn đang ngẩn đầu kia của mình chuôi thẳng vào bên trong nơi tư m@t đang ẩm ướt kia của Nghiêm Á Hiên mà nhấp mạnh.

" Ưm! Anh chậm thôi nó vào sâu quá !"
Cảm nhận được cái vật ấm nóng kia liên tục ra vào thẳng tận cùng nơi tư m@t kia làm cho đầu óc Nghiêm Á Hiên như muốn phát hỏa tê cứng cả người mà rung rẩy.

Từng cú ra vào sâu bên trong kèm theo chiếc miệng tham lam đang li3m láp nhị hoa trên đôi gò bông đào căn tròn trắng noãn kia kèm theo chiếc tay ma quái xoa bóp cặp mông đang vểnh cao của Nghiêm Á Hiên lại càng cho cô càng thêm mê muội như mấy lý trí.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 81: 81: Sở Thích !


Cảm nhận được bàn tay to lớn của hắn tham lam vuốt v e thân thể mình rồi dừng lại mà xoa bóp cặp bồng đào căn tròn kia làm cho toàn thân Nghiêm Á Hiên tê dại mà rung rẩy.

Phía bên dưới thân cái vật t0 lớn đây gân guốc kia vẩn hung hăng tiến sâu vào tận cùng bên trong nơi tư m@t kia làm cho Nghiêm Á Hiên rung rẩy không kiềm được ức chế mà co giật liên hồi , cảm nhận được bên trong có một dòng nước như thác lũ trào ra làm cho nơi tư m@t kia càng trơn tru dễ ra vào hơn nữa.

Lưu Vũ Thần cúi xuống hôn nhẹ lên đôi gò má của Nghiêm Á Hiên nói.

" Hiên Hiên ,em nhạy cảm thật ! Hay là chúng ta đổi tư thế nhé ! Em hãy đứng xuống đất chổng mông về phía sau là được !"
Nghiêm Á Hiên nghe thấy câu nói êm ái như mệnh lệnh liền nhanh chóng đứng xuống trước bàn , đôi tay và chiếc lưng cô cúi xuống tựa lên chiếc bàn còn cặp mông căn tròn kia lại lộ ra phía sau.

" Bốp.

.

bốp ! Hiên Hiên , em ngoan lắm !"
Lưu Vũ Thần thấy hình dáng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên ngoan ngoãn làm theo ý mình liền nở nụ cười vui vẽ đánh nhẹ lên cặp mông căn tròn đang vểnh ra kia của cô , âm thanh này vừa vang lên và truyền đi làm cho người da mặt mỏng như Nghiêm Á Hiên làm sao chịu nổi chứ.

Nói thật hắn đánh chẳng đau tí nào cả nhưng thật sự rất xấu hổ nha.

Không trêu chọc Nghiêm Á Hiên nữa hắn nhẹ nhàng mà nhanh chóng giúp cô cỡi luôn cái áo sơ mi còn vướng víu trên người rồi vứt sang một lên.

Chiếc miệng hắn nhanh chóng cúi xuống hôn nhẹ lên tấm lưng trắng noãn trần truồng kia của Nghiêm Á Hiên , đôi bàn tay to lớn lại chẳng an phận mà đưa về phía trước xoa bóp lấy đôi gò b ồng đào đang căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên mà nhào nặng.

Phía dưới thân cái v@t cứng cáp đang ngẩn cao đầu kia như ngựa quen được cũ nhanh chóng ra vào bên trong nơi như mật kia.

" Hít! ! Hiên Hiên em muốn siết chết tôi hay sao ? Mở lỏng ra một chút !"
Cảm nhận được phía bên trong nơi tư m@t kia của Nghiêm Á Hiên đang có nhiều nước chạy ra nhưng mà những thớ thịt bên trong siết chặc lấy cái vật ấm nóng to lớn kia làm hắn không chịu nỗi mà muốn phóng hết vào trong của cô.

Nghiêm Á Hiên giây phút này đã rất e thẹn xấu hổ không thôi nhưng nghe hắn nói như thế cô chỉ muốn tìm cái hố nào đó chui suốt để chẳng phải nhìn mắt hắn ngay lúc này , còn về phần đề tại sao nó lại siết chặt như thế chẳng phải là do cái tên lưu manh này dùng đủ mọi cách trêu chọc cô hay sao chứ.

" Bốp! Bốp !"
Chẳng biết từ lúc nào đôi bàn tay to lớn của hắn đã vuốt v e trắng thân thể trắng noãn như ngọc kia lại đánh nhẹ vào cặp mông căn tròn của Nghiêm Á Hiên như cỗ vũ , Nghiêm Á Hiên bất mãm đưa ánh mắt về sau liếc xéo hắn cô thật sự không hiểu nỗi tại sao cái tên này lại có sở thích đáng mông mình như thế chứ.

" Hiên Hiên à , em lắc cặp mông xoay tròn một chút ! Tôi rất muốn thử cảm giác như thế ?"
Tuy rất khó hiểu nổi cái sở thích lưu manh của cái tên này nhưng mà nghe thấy một từ hắn " thích " Nghiêm Á Hiên liền nhu thuận làm theo.

Cặp mông căn tròn đang vểnh cao kia ngoan ngoãn lắc đều thành vòng tròn nơi tư mật ẩm ướt kia nuốt chửng lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc của hắn mà xoay không ngừng.

Cảm nhận được cái vật t0 lớn của mình chạm vào từng ngõ hẹp bên trong nơi tư m@t kia của Nghiêm Á Hiên thân thể hắn liền rùng mình rung rẩy.

Lưu Vũ Thần thở gấp cúi xuống sát vành tai ngọc ngà của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Hiên Hiên , Tôi cho nó ra ở bên trong của em được không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 82: 82: Cho Vào !


Nghiêm Á Hiên nghe thấy yêu cầu này của hắn liền sợ hết hồn , chẳng phải cô e sợ mình sẽ có thai hay không bỡi vì công nghệ thời này rất hiện đại chỉ cần một viên thuốc là được.

Mà thứ làm cho Nghiêm Á Hiên bất ngờ đó là từ trước đến giờ nếu hai người có ân ái thì Lưu Vũ Thần đều chủ động có ra ngoài hoặc vào miệng của cô , tại sao hôm nay hắn lại có cái hứng thú này chứ.

Tuy rất là hiếu kỳ nhưng cảm nhận được hơi thở gắp gáp kia và từng cú nhấp ở dưói thân kia khóe miệng Nghiêm Á Hiên liền mở nhỏ đáp.

" Được , anh cho vào bên trong là được !"
Thấy Nghiêm Á Hiên đồng ý trong lòng Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười vui vẽ có chút lưu manh thủ thỉ nhỏ vào bên tai của cô mà nói.

" Em nhớ là khi tôi rút ra , em không được để nói chảy ra ngoài đâu đấy ?"
Nghe giọng người lưu manh kèm theo một chút kêu chọc này của Lưu Vũ Thần thì phút giây này cô mới biết lần này mình thảm rồi.

Nhưng chẳng đợi Nghiêm Á Hiên phản bát một giọng tinh hoa ấm áp như nước lũ tràn vào bên trong nơi tư m@t kia của cô.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được tinh hoa của hắn tràng vào khắp khe hở bên trong mình thân thể cô củng rung rẩy mà quỵ đôi chân xuống.

Nhung phải nói là Nghiêm Á Hiên nuông chiều hắn đến mức cực hạn , khi cô ngổi xuống vẩn không quên lấy một bàn tay ngăn chặn nơi tư m@t kia của mình không giám cho tinh hoa của hắn chảy ra.

Không dừng lại ở đó , Nghiêm Á Hiên thừa biết sau khi xong chuyện cái tên này thích làm gì nhất nên đã nhanh chóng dùng bàn tay còn lại nắm lấy cái vật hùng dũng to lớn vẩn còn ngẩn cao đầu kia mà bỏ vào miệng l.

iếm l.

áp.

Chiếc lưỡi nhỏ nhắn như rắn nước kia của Nghiêm Á Hiên ngoan ngoãn giúp hắn l.

iếm sạch những thứ còn bẩn vướng ở bên trên trông rất tận tình , mà thấy được Nghiêm Á Hiên nhu thuận nghe lời mình như thế hắn lại đưa bàn tay xuống vuốt v e lấy đôi gò má đang ửng hồng kia của cô mà nói nhỏ.

" Chúng ta lên phòng tắm , tôi rửa nó giúp em !"
Nghiêm Á Hiên miệng nhỏ vẩn đang ngậm lấy cái vật t0 lớn kia mà l.

iếp m*t nhưng vô thức vẩn gật đầu đồng ý lời nói của hắn.

Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng cúi xuống bế thân thể nhỏ nhắn tr@n truồng kia của Nghiêm Á Hiên mà hướng về phía trên lầu nhưng miệng vẩn không quên dọa dẫm.

" Em không được để nó chảy ra đấy ! Nếu không tôi sẽ phạt em !"
Nghiêm Á Hiên nghe lời nói này của hắn liền ngại ngùng mà vụi đầu vào lòng ngực của hắn , nhưng bàn tay nhỏ nhắn kia lại thêm chặt nơi tư m@t kia vì cô cảm nhận được chất dịch kia rất nhiều sắp trào ra ngoài rồi.

Hai người nhanh chóng bước vào phòng tắm , Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng đặt cô vào bên trong chiếc bồn đôi mắt như nghĩ ra được chủ ý xấu xa gì đó lại nhếch mép nói.

" Hiên Hiên à , hình như nơi này của tôi lúc nảy bị em lắc mạnh quá bây giờ còn đau đây này ? Hay là em dùng đôi tay vuốt v giúp tôi có được không ?"
Lưu Vũ Thần một bộ đáng thương chỉ vào cái vật t0 lớn gân guốc đang căn cứng kia của mình , mà Nghiêm Á Hiên nghe hắn nói đau cần mình vuốt v e gì đó không suy nghĩ nhiều cô vô thức đưa đôi bàn tay mềm mại ra vuốt v e lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia của hắn mà quan tâm hỏi.

" Anh có sao không đấy ? Tại sao nó còn lớn như thế ? Chẳng phải lúc nảy đã ra rất nhiều rồi hay sao ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 83: 83: Phạt !


Nghiêm Á Hiêm nói xong liền nhanh chóng dùng bàn tay mềm mại vuốt v e cái vật t0 lớn đầy gân giốc kia của hắn , chiếc miệng nhỏ nhu thuận cúi xuống mở ra ngậm lấy cái vật ấm nóng kia vào trong miệng mà l.

iếm l.

áp.

" Anh thấy đỡ đau hơn một chút nào chưa ?"
Nghiêm Á Hiên ôn nhu l.

iếm l.

áp cái vật đầy to lớn kia một chút lại mở miệng quan tâm hỏi , mà thấy được hành động nhẹ nhàng mà quan tâm này của Nghiêm Á Hiên hắn liền nở một nụ cười lưu manh nhếch mép cười gian xảo nói.

" Hiên Hiên , em lại để nó chảy ra rồi ! Tôi phải phạt mới được !"
Nghe câu nói này Nghiêm Á Hiên mới hiểu ý mà giật bình vội dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn kia che lại cái nơi tư m@t đang rỉ nước ra kia , Lưu Vũ Thần cười gian xảo không đợi cô phản ứng mà nhanh chóng nhảy vào bên trong bồn tắm tiện tay xã nước.

Tiếng nước chảy làm tăng thêm không khí ái muội vô số lần , Nghiêm Á Hiên bây giờ mới hiểu rõ là cái tên này lúc nảy nói đau đớn chỉ là giả vờ mà nói mục địch chính của hắn chính là muốn lừa cô mắc bẩy.

Nghiêm Á Hiên lườm yêu hắn một cái đáng yêu vô cùng mà mở miệng nói.

" Anh xấu xa quá đi mất , lại giám lừa tôi !"
Nghiêm Á Hiên nói xong lại ngại ngùng xoay ánh mắt đi hướng khác nào giám nhìn vào cái tên lưu manh trước mắt chứ.

Mà Lưu Vũ Thần thấy cô ngại ngùng như thế liền nhẹ nhàng vương bàn tay ôm lấy chiếc eo thon dài của Nghiêm Á Hiên vào trong lòng mình mà ôn nhu nói.

" Em mở chân rộng ra một chút , tôi rữa giúp em !"
Khi tiếng nước chảy vào được một chút thì Lưu Vũ Thần muốn giữ đúng lời hứa mà rữa giúp cho cô , Nghiêm Á Hiên nghe thấy thế liền nhu thuận mở rộng đôi chân ra bên ngoài mặc ý Lưu Vũ Thần quan sát.

Một ngón tay của Lưu Vũ Thần chậm rãi đưa vào bên trong nơi tư m@t ẩm ướt kia của Nghiêm Á Hiên mà nhẹ nhàng móc những chất dịch còn động lại bên trong ra ngoài.

Mà cảm nhận được ngón tay hắn đang chuyển động bên trong nơi tư m@t kia của mình làm sao cô chịu nổi chứ , đôi chân dài bất giác khép lại khóe miệng phát ra âm thanh như muốn k1ch thích Lưu Vũ Thần.

" Ưm! ưm.

.

! Tôi khó chịu quá , anh nhẹ một chút !"
Thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên rung rẩy bần bậc chẳng thể nào chịu nổi , đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô ôm chầm lấy chiếc eo thon rắn chắc của Lưu Vũ Thần mà siết chặc.

Lưu Vũ Thần sau khi cảm nhận được bên trong nơi tư m@t kia của Nghiêm Á Hiên đã sạch những chất dịch kia nên nhẹ nhàng ôn vòng eo thon dài của cô như đáp lại , chiếc miệng hắn tham lam hôn nhẹ vào vành tai ngọc ngà kia của Nghiêm Á Hiên mở miệng nói.

" Hiên Hiên , tôi lại muốn nữa rồi !"
Nói xong Lưu Vũ Thần đưa bàn tay to lớn của mình bao phũ lấy đôi gò b ồng đào căng tròn kia của Nghiêm Á Hiên mà xoa bóp.

Bàn tay còn lại chẳng an phận mà đưa xuống xoa bóp lấy cặp m ông tròn đang vểnh cao kia.

Phía trên chiếc miệng của Lưu Vũ Thần lại tham lam hôn lấy đôi gò má kia rồi xuống chiếc cỗ trắng noản rồi dừng lại lên nhị hoa ờ cặp gò bồng đào kia mà l.

iếm l.

áp như kẹo ngọt.

Thân thể nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên liền không chịu nỗi k1ch thích này mà co giật căng cứng cả lên , đôi mắt Nghiêm Á Hiên đê mê lấy cực điểm nhìn vào thân thể của hắn nhưng muốn khắc ghi hình dáng này.

Khi cảm nhận được nước trong bồn đã lên được một phần ba bể tắm , bàn tay nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên thuận tay tắc đi vòi nước rồi lại duy chuyển xuống cầm lấy cái vật ấm nóng to lớn đầy gân guốc kia mà cúi đầu xuống ngậm vào miếng l.

iếp l áp.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 84: 84: Dễ Ngủ !


Thấy chiếc lưỡi đinh hương kia của Nghiêm Á Hiên l.iếp l.áp lấy cái vật t0 lớn đây gân guốc kia của mình , Lưu Vũ Thần bất giác đưa bàn tay to lớn ấy ra vuốt v e lấy khuôn mắt nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên như đang cỗ vũ vậy .
Bàn tay hắn vuốt v e đôi gò má trắng noãn xinh xắn kia được một lác lâu rồi lại duy chuyển xuống nắm bóp lấy đôi gò b ồng đào kia rồi lại nhẹ nhàng đánh vào cặp mông căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên .
" Hiên Hiên ngoan , mau cho tôi vào bên trong em !"
Nghiêm Á Hiên đang cúi đầu ngầm lấy cái vật kia như hiểu ý mà ngẩn đầu dậy , cô cố gắng xoay người đưa tấm lưng trần trắng noãn về phía của Lưu Vũ Thần.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bám vào thành của bồn tắm đôi chân dài quỳ xuống phía dưới hướng cặp m ông tròn vểnh cao về phía trước mặt hắn .

Thấy Nghiêm Á Hiên nhu thuận phối hợp như thế thì Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười hài lòng đánh nhẹ vào cặp mông căn tròn kia vài cái rồi đi chỉnh tư thế cho cái vật gân guốc to lớn kia vào thẳng bên trong nơi tư m@t kia .
" Ưm..Ưm...! Vũ Thần , anh chậm lại một chút nó sâu quá !"
Nghiêm Á Hiên cảm nhận được cái vật ấm nóng kia đã tung hành ngang dọng bên trong nơi tư m@t đang ẩm ướt của mình thì lại cho chút chịu không nỗi , vì cô cảm nhận được ở cái tư thế này khúc thịt ấm nóng kia đã chui vào tận cùng bên trong làm cho Nghiêm Á Hiên rung rẩy cả người .
Biết Nghiêm Á Hiên rất nhạy cảm cái tên này liền dở trò lưu manh đánh nhẹ vào cặp mông căn tròn kia để tăng thêm xúc cảm rồi lại đưa bàn tay lên xoa bóp lấy cặp bồng đào căn tròn đang lắc lư theo từng cú va chạm da thịt kia.

Chiếc miệng của Lưu Vũ Thần củng chẳng chịu thua kém mà hôn nhẹ xuống tấm lưng trần trắng noãn kia rồi lại thủ thỉ vào vành tại ngọc ngà của Nghiêm Á Hiên mà nói .
" Hiên Hiên , Em siết tôi chặt như thế làm gì chứ ? Có phải là sợ tôi rút ra hay không ?"
" Ong...ong.."
Đầu óc Nghiêm Á Hiên như muốn nổ trung chẳng còn cái suy nghĩ gì nữa cả , nhưng mà nghe thấy câu nói đầy trêu chọc này của hắn cô chỉ muốn khóc mà thôi.

Cái tên này còn không biết cô da mặt mỏng hay sao ? Tại sao lại thích đùa cô như thế ?.
Cảm nhận được cái vật ấm nóng to lớn phía dưới ra vào bên trong nơi tư m@t kia một ngày càng kịch liệt hơn nữa , chẳng chịu được bao lâu thân thể nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên lần nữa co giật liên hồi mà như gục xuống bổn tắm.

Ánh mắt Nghiêm Á Hiêm đê mê chẳng còn chút sức lực đương nhiên là chẳng làm cho cái tên này thỏa mãn nỗi .
Nghiêm Á Hiên mệt mỏi đưa ánh mắt áy náy về phía Lưu Vũ Thần nói.

" Tôi xin lỗi , lại làm anh mất hứng rồi !"
Nghe câu nói này của Nghiêm Á Hiên hắn chẳng đáp lời mà đặt nhẹ lên đôi gò má cô một nụ hôn như an ủi , hắn nhẹ nhàng bế cô ra khỏi chiếc bồn tắm tiện tay lấy chiếc khăn giúp cô lâu khô thân thể ngọc ngà kia .
Sau khi làm xong hắn chậm rãi bế Nghiêm Á Hiên vào chiếc phòng ngủ của mình và nhẹ nhàng đặt cô xuống tiện tay tắc luôn chiếc đèn ,không khuôn cảnh hiện tại chỉ còn một ánh đèn ngủ khá mờ mịt mà thôi .
Nghiêm Á Hiên hiểu chuyện hướng về phía Lưu Vũ Thần đề nghị .
" Anh ngồi lên đây để tôi dùng miệng giúp nó thoải mái một chút như thế sẽ dễ ngủ hơn !"

Lưu Vũ Thần thấy cô nghĩ cho mình thư thế trong lòng liền ấm áp củng chẳng từ chối mà nhẹ nhàng ngồi lên thân trên của Nghiêm Á Hiên , cái vật to lớn kia lại hiện ra trước đôi gò b ồng đào của cô trông rất hùng dũng .
Mà Nghiêm Á Hiên liền cầm lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc ấy bỏ vào chính giữa đôi gò bông đào căn tròn của mình mà siết chặt , bàn tay không ngừng lên xuống chiếc lưỡi nhỏ nhắn kia lại chẳng chịu thua kém mà ngậm nó vào miệng l.iếm l.áp .
" Hít...hít ...!"
Lưu Vũ Thần bị khích thích từ trong nhà tắm đấy bây giờ làm sao chịu nổi được cơ chứ , nên chỉ một lác sau thân thể hắn liền rung rẩy phóng t1nh hoa ầm ầm vào bên trong chiếc miệng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên .
Nghiêm Á Hiên cảm nhận được sự ấm nóng đầy khoan miệng kia liền nhu thuận nuốt xuống bụng lại vương chiếc lưỡi nhỏ ra giúp hắn l.iếm sạch những thứ còn lại bên trên mới lười biến khép mở đôi mắt .Mà Lưu Vũ Thần củng mệt mỏi ôm lấy thân thể tr@n truồng kia cùng vào giấc ngủ say .
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 85: 85: Tháng Ngày Bình Yên !


Thời gian bình yên và hạnh phúc của hai người lại thấm thoát trôi qua thoát trôi qua được một tuần , trong khoảng thời gian ấy Nghiêm Á Hiên mỗi khi hết giờ học lại đến bên cạnh Lưu Vũ Thần quấn quých không thôi tình cảm ngày càng sâu đậm hơn.

Nhưng mà khác ở chỗ Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên chẳng phải học trên lớp nữa mà là thực tập sinh , bỡi vì hai người đều đang học trong khóa quản trị kinh doanh nên đã thực tập ở một chi nhánh nhỏ.

Nhờ vào sự quen biết và địa vị của Nghiêm Á Hiên nên hai người đã thực tập cho một chi nhánh nhỏ của nhà cô nên chẳng lo gì cả.

Nghiêm Á Hiên ngày hôm nay đi dạo củng Lưu Vũ Thần ở một nơi siêu thị gần nhà hắn để mua thức ăn chuẩn bị cho bữa tối như thường ngày , đây là lần đâu tiên kể từ khi quen biết Lưu Vũ Thần đến nay được ở bên hắn với tình cảm như thế này.

Nếu như có người bên ngoài nhìn vào hình dáng này của hai người rất giống cặp vợ chồng son mới cưới hạnh phúc vô cùng nào ra dáng học sinh chứ.

Hai người dạo bước quanh siêu thị Lưu Vũ Thần nhìn sang khuôn mặt xinh xắn kia của Nghiêm Á Hiên mở miệng nói.

" Hiên Hiên , tối nay em thích ăn món gì ? "
Nghiêm Á Hiên đi bên cạnh nghe thế liền nở nụ cười xinh đẹp mà ôn hòa đáp.

" Những thứ anh nấu tôi đều thích , anh không cần phải hỏi ý kiến của tôi !"
Hiểu như thế nên Lưu Vũ Thần chẳng cần quan đến ý kiến của cô nữa mà nhanh chóng thu mua một số thức ăn thường ngày rồi nhanh chóng về nhà.

Bước vào trong phòng Lưu Vũ Thần nhanh chóng khoắc vào chiếc tạp dày mà lăng vào trong bếp khóe miệng quay sang hướng Nghiêm Á Hiên nói.

" Hiên Hiên , hay là em đi tắm trước đi ! Khi nào tắm xong thức ăn chắc chắn sẽ xong rồi !"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền nhu thuận đáp lời.

" Được ! Tôi lên trước đây !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liền chậm rãi bước về phòng tắm mà thuận tay đóng cửa lại , phía dưới nhà Lưu Vũ Thần lại tập trung vào công việc nấu ăn của mình thời gian lại thấm thoát trôi qua.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi bước xuống trên người chỉ khoắc trên mình một chiếc váy màu đen ngắn qua đầu gối trông rất quyến rũ.

Nhìn đường nét đôi gò b ồng đào căn tròn kèm theo cặp mông căn tròn quyến rũ làm cho Lưu Vũ Thần muốn điên cuồng.

Hắn cố áp chế con thú trong người mà bình thản nói.

" Em dọn thức ăn ra bàn giúp tôi , tôi lên tắm một chút !"
Như thói quen thường ngày Nghiêm Á Hiên đến giúp hắn dọn thức ăn ra trên bàn , còn về Lưu Vũ Thần nhanh chóng bước lên trên phòng tắm thuận tay đóng của lại.

Nữa tiếng sau lại trôi qua , Lưu Vũ Thần chậm rãi bước xuống phía trên người chỉ khoắc trên người một chiếc đồ ngủ màu xanh trông rất đơn giãn nhưng nhìn hình dáng dễ nhìn này lại làm cho Nghiêm Á Hiên bất giác mê luyến.

Lưu Vũ Thần chậm rãi ngồi phía trước Nghiêm Á Hiên mở miệng cười nói.

" Em đói rồi phải không ? Hay là chúng ta dùng cơm đi !"
Hai người chậm rãi dùng bữa tối trong khung cảnh đơn sơ nhưng đối với Nghiêm Á Hiên và một người không người thân này thì hạnh phúc vô cùng.

Trong không khí bình dị và gần gũi ấy chợt có một âm thanh điện thoại vang lên làm tan đi khung cảnh yên tĩnh lúc này.

Nghiêm Á Hiên giật mình đưa bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy chiếc điện thoại ra đặt sát bên tai mờ miệng nói.

" Alo !"
Nghiêm Á Hiên chưa kịp mở lời thì một giọng nói nữtrung niên đầu truyền bên kia lại không kiên nhẫn nói.

" Hiên Hiên , con đang ở đâu đấy ? Lại ờ cùng thằng nhóc kia phải không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 86: 86: Khoảng Cách !


Âm thanh này truyền khắp quanh căn phòng nhỏ , trái tim nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên rung rẩy điều mà cô lo sợ chắc chắn sẽ đã sảy ra.

Nghiêm Á Hiên môi nhỏ bím chặt mà thành thật đáp.

" Vâng , một chút nữa con sẽ về nhà ba mẹ đừng lo lắng !"
Đầu truyền bên kia một giọng nữ lại có chút tức giận nói.

" Con gái mới lớn đã đến nhà người khác ở không muốn về rồi ! Lại là một đứa không ra gì nữa chứ ? Còn nói xem thằng nhóc đó có thứ gì đáng để con đặt tình cảm vào chứ ?"
Âm thanh lời nói này truyền đến bên tai Nghiêm Á Hiên làm cho cho sắc mặt cô khó coi vô cùng , mà đương nhiên âm thanh này củng đến bên tai của Lưu Vũ Thần trên bờ môi hắn lại nở một nụ cười khổ.

Đương nhiên là hắn chẳng trách cái suy nghĩ của ba mẹ Nghiêm Á Hiên , phải nếu đôi với một người con gái độc nhất như Nghiêm Á Hiên lại còn là tập đoàn lớn như thế nữa làm sao không để ý được cơ chứ.

Trong việc này chỉ là quan điểm khác nhau mà thôi chứ chẳng phải người nào sai hay đúng cả.

Phải nói đối với một ba mẹ yêu con gái của mình , ai lại muốn con gái mình cưới một người không có tương lại như mình chứ.

Đương nhiên tình cảm rất quan trọng nhưng mà có một số chuyện chỉ cần tình cảm thôi chưa đủ.

Ánh mắt Nghiêm Á Hiên đỏ bừng nhìn vào khuôn mắt ưa nhìn của Lưu Vũ Thần thật sự rất khó sử cô như muốn khóc , Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên như muốn an ủi nhưng lại không nói thêm lời nào cả.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay kia của hắn cô nhẹ nhàng mở miệng đáp.

" Chẳng có thứ gì cả , chỉ là con có tình cảm và rất muốn ở bên cạnh anh ấy mà thôi ! Đơn giãn vì con yêu anh ấy , gia đình chúng ta thiếu tiền hay sao ? Ba mẹ lo lắng như thế làm gì ?"

Câu nói này như quả bom kích nổ làm cho đầu truyền bên kia mẹ cô tức giận vô cùng mà lớn tiếng.

" Con nhóc như con còn chưa hiểu chuyện nên cho rằng tình cảm mới lớn ngọt ngào như thế ? Con có chắc chắn là thằng nhóc đó yêu là Nghiêm Á Hiên con hay là tài sản của Nghiêm gia hay không ?"
Mà nghe âm thanh và lời nói xem thường này cho dù là một người từng trải qua lòng người ấm lạnh như Lưu Vũ Thần củng bất giác khự lại vài giây trong lòng có chút gì đó khó có thể nói được.

Lúc trước bản thân hắn luôn cho rằng dù không có người thân hay địa vị gì vẩn có thể đứng vững được ở cái thế giới đầy khắc nghiệt này , nhưng kể từ khi gặp được Nghiêm Á Hiên hắn mới được mở mang tâm mắt như thế nào gọi là không xứng đáng.

Trong lòng Lưu Vũ Thần ở phút giây này lại có chút oán trách tại sao mấy người kia đã vô tình bỏ rơi hắn như thế ? Nếu như không bị vứt bỏ thì hiện tại có phải là hắn có thể đứng song song bên cạnh Nghiêm Á Hiên mà giúp cô che nắng mưa cả cuộc đời hay không.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra đến này Lưu Vũ Thần oán trách tại sao những người kia lại vứt bỏ mình , mà sự oán trách này không vì bản thân chỉ là muốn ba mẹ Nghiêm Á Hiên chấp nhận hắn mà thôi.

Mà ngay lúc này bản thân Nghiêm Á Hiên nào chịu nỗi những lời nói về Lưu Vũ Thần từ miệng mẹ mình như thế , cô có chút oán trách và ủy khuất mà nói.

" Ba mẹ lúc nào củng thế cả ? Có từng quan tâm con thích hay muốn thứ gì chứ ? Cái mà mẹ muốn chỉ là một đứa con luôn biết nghe lời mà thôi ! Thế còn hạnh phúc của con sau này thì sao chứ ? Không lẽ con thật sự chẳng thể yêu người mà con thích hay sao ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 87: 87: Muốn Đi Du Lịch !


Đầu truyền bên kia nghe thấy giọng nói tức giận có chút uất ức như muốn khóc này của Nghiêm Á Hiên liền mở giọng dịu dàng có chút yêu thương nói.

" Thôi được rồi con gái đừng giận nữa , tháng sau ba mẹ về nước rồi đếu lúc đó con đưa cậu nhóc đó đến nhà mình dùng cơm ! Quyết định như thế nhé con gái , mẹ phải làm việc rồi !"
Nói xong đâu truyền bên kia như sợ Nghiêm Á Hiên từ chối liền vội vàng tắt máy , Nghiêm Á Hiên sắc mặt cô hiện tại khó coi vô cùng mà liếc nhìn Lưu Vũ Thần châm chú như muốn xem thử thái độ của hắn vậy.

Mà Lưu Vũ Thần làm sao không hiểu được tâm trạng của Nghiêm Á Hiên lúc này cơ chứ , bàn tay hắn chậm rãi đưa đến nắm chặt lấy tay mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên mà an ủi nói.

" Hiên Hiên không sao , tôi chỉ cần tình cảm của em mà thôi ! Còn về phần người khác nhận xét hay đánh giá ra sao tôi không quan tâm lắm !"
Nghiêm Á Hiên thấy được vẽ mắt bình tĩnh không có gì của hắn liền nở nụ cười xinh đẹp như trăm hoa đua nở mà nhu thuận nói.

" Vũ Thần , dạo này chúng ta củng rảnh rỗi hay là mình đi du lịch được không ?"
Lưu Vũ Thần vẩn gấp thức ăn vào miệng có chút hiếu kỳ hỏi.

" Hiên Hiên nhà mình muốn đi du lịch ở đâu đây ?"
Trong lòng Nghiêm Á Hiên như được nếm mật hạnh phúc không thôi khi nghe được câu " Hiên Hiên nhà mình " từ miệng hắn , thật sự cái cảm giác này làm cho Nghiêm Á Hiên tưởng tượng rất giống như vợ chồng son vậy.

Nghĩ như thế Nghiêm Á Hiên liền nở nụ cười xinh đẹp nói.

" Nơi mà mỗi khi rảnh anh thường đi đấy , tôi củng muốn biết đó là một nơi như thế nào ?"
Lưu Vũ Thần bình thản gật đầu nói.

" Được , ngày mai tôi đưa em đi ! Hiện tại em ăn nhiều thêm một chút đi !"
Nói xong hai người lại tập trung vào bữa ăn của mình , sau khi dùng xong thì Nghiêm Á Hiên lại giúp Lưu Vũ Thần thi dọn chén bát trông rất hạnh phúc.

Có những người luôn có mong ước giàu sang cao quý hoặc là địa vị ngập trời , nhưng đôi với cặp nam thanh nữ tú này thì có lẽ bọn họ chỉ cần giây phút có nhau này mãi mãi không trôi đi là được.

Một đêm không có chuyện gì lại trôi qua mặt trăng xuống ,mặt trời lên ánh mắt ban mai kèm theo tia ấm áp chiếc sáng từng lối phố hẻm nhỏ.

Trên một con đường lớn có rất nhiều phương tiện qua lại ấy có rất nhiều chiếc xe sang trọng đang lưu hành.

Trên một chiếc xe ô tô sang trọng màu đen có hai hình dáng khá quen thuộc kia chính là Nghiêm Á Hiên là Lưu Vũ Thần , mà người đang cầm lái hiện tại chính là Nghiêm Á Hiên chứ còn ai nữa cơ chứ.

Đương nhiên chiếc xe sang trọng đó củng là của Nghiêm Á Hiên còn về phần Lưu Vũ Thần tuy hắn có được lợi nhuận rất lớn từ dự án đang hợp tác với tập đoàn công nghệ nhưng chẳng hiểu số tiền đó hắn lại chẳng muốn mua một thứ gì cả.

Mà hình như số tiền đó bốc hơi thì phải.

Đương nhiên về suy nghĩ của Lưu Vũ Thần thì số tiền đó hắn đã đầu tư một phần lớn và mãng năng khiếu mà bản thân cho rằng có thể sinh ra lợi nhuận , một phần còn lại thì làm gì còn lâu mới biết.

Không khí trong xe khá yên tĩnh Nghiêm Á Hiên đang chạy xe theo địa chỉ mà Lưu Vũ Thần đã cho nên củng khá quen thuộc ,trong không khí yên tĩnh ấy Nghiêm Á Hiên mở miệng miệng lo lắng nói.

" Vũ Thần , tôi lo lắng là tháng sau nếu ba mẹ tôi gọi anh đến dùng cơm chắc chắn là có ý làm khó đấy ! Khi đó anh sẽ giải quyết như thế nào ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 88: 88: Trêu Chọc !


Lưu Vũ Thần nghe thấy câu hỏi này của Nghiêm Á Hiên khóe miệng hắn liền nhếch lên nở nụ cười lưu manh đáp.

" Nếu em lo lắng ba mẹ không chịu thì cùng lắm chúng ta sinh một đưa nhóc mà được ấy mà ! Tôi không tin đến lúc đó ba mẹ em lại không đồng ý nha !"
Nói xong hắn lại cười lưu manh nhìn châm chú vào vẽ mặt đang châm chú lái xe kia của Nghiêm Á Hiên , mà Nghiêm Á Hiên nghe thấy lời nói trêu chọc này của hắn thì ngại ngùng không thôi nhưng khóe miệng vẩn lí nhí nói.

" Tôi với anh còn rất nhỏ nha , tôi chưa muốn sinh con sớm như thế ! Hay là chúng ta để vài năm nữa được không ?"
Phải nói hay người đã là hơn mười chín dưới hai mươi rồi những có lẽ đối với Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần thì cái tuổi này thật sự nhỏ vậy nên hắn mới trêu chọc như thế.

Lưu Vũ Thần nở nụ cười ôn hòa đáp lời cô mà an ủi.

" Tôi biết rồi em không cần phải căn thẳng như thế ? Chỉ là tôi muốn trêu chọc em một chút mà thôi !"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền đưa ánh mắt lườm yêu hắn một cái rồi chẳng nói thêm gì mà chú ý vào việc lái xe , trong không khí yên tĩnh ấy chẳng biết từ lúc nào Lưu Vũ Thần đã tựa lưng vào chiếc ghế mà ngủ ngoan lành.

Có lẽ là do Lưu Vũ Thần quá mệt mỏi hoặc là bản thân cảm thấy an toàn nên đã ngủ thiếp đi , Nghiêm Á Hiên trong lúc lái xe thì vô thức lại nhìn vào chiếc gương xem khuôn mặt ưa nhìn kia của hắn một lác lâu.

Thời gian lại trôi qua chẳng biết được bao lâu , Nghiêm Á Hiên củng đã dừng xe trước địa điểm mà hắn đã đưa cho mình , xuất hiện trước mặt Nghiêm Á Hiên là một trại mồi côi khá nhỏ chẳng có gì đặc biết cả.

Mà cái Nghiêm Á Hiên cảm thấy quái lạ là vì sao Lưu Vũ Thần lại đưa bản thân mình đến đây cơ chứ , nhưng nghĩ đến cuộc sống hiện tại của hắn thì một phần nào đó Nghiêm Á Hiên đã hiểu ra được thứ gì đó.

Nghiêm Á Hiên chẳng nở đánh thức giấc ngủ ngoan kia của Lưu Vũ Thần và đưa mắt nhìn châm chú vào hắn như muốn khắc ghi hình dáng này của hắn tận sâu vào trong tim của mình vậy.

Mà trong cơn mơ màng Lưu Vũ Thần cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình nên trực giác tĩnh dậy , xuất hiện trước mắt hắn là hình dáng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên đang nhìn mình châm chú.

Lưu Vũ Thần thấy cô như thế liền nở nụ cười ôn hòa đưa bàn tay to lớn ôm lấy Nghiêm Á Hiên vào lòng vuốt v e lấy mái tóc mềm mại kia mà nói.

" Hiên Hiên , em đợi tôi lâu chưa ? Tại sao lại không gọi tôi dậy ? Có phải là em đang si mê hình dáng điễn trai này của tôi hay không ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền ngại ngùng gục đầu vào lòng ngực rắn chắc của hắn thủ thỉ lắp bắp nói.

" Ai.

.

ai.

.

ai mà thèm nhìn chứ ? Anh thật sự tin quá về bản thân mình rồi ?"
Lưu Vũ Thần vẫn không lo lắng hay giận dỗi về câu nói của Nghiêm Á Hiên mà chì đưa đôi bàn tay xuống xoa bóp lấy cặp mông căn tròn kia của cô cười lưu manh hỏi.

" Nếu em không nói thật ,tôi sẽ đánh mông em đấy ?"
" Bốp.

.

bốp.

.

!"
Âm thanh da thịt va chạm làm cho Nghiêm Á Hiên ngại ngùng không thôi, sở dĩ Lưu Vũ Thần trêu chọc cô như thế là vì chẳng muốn Nghiêm Á Hiên suy nghĩ nhiều về việc khi hắn gặp ba mẹ cô.

Thật ra Lưu Vũ Thần chỉ muốn cô bình an vui sẽ không lo nghĩ gì mà sống mà thôi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 89: 89: Trại Mồ Côi !


Mà Nghiêm Á Hiên thấy hắn như thế sắc mặt liền ửng đỏ như quả cà chua mới chín đáng yêu vô cùng , cô gối đầu lên lòng ngực hắn miệng nói nhỏ.

" Tới nơi anh cần muốn rồi còn không mau vào trong ! Tôi với anh làm như thế này nếu người khác thấy thì không hay đâu ?"
Lưu Vũ Thần cũng vuốt v e mái tóc đen mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên mà nói nhỏ.

" Được , Tôi và em vào bên trong !"
Nói xong Lưu Vũ Thần lấy lại dáng vẽ nghiêm túc như thường ngày cùng Á Hiên bước vào bên trong trại mồ côi khá cũ kỹ ấy , trên hai tay Lưu Vũ Thần sách những món quà nhỏ như thức ăn nhanh , bánh của trẻ còn và cả dụng cụ học tập đây là món quà mà hắn cố ý mua đến cả Nghiêm Á Hiên củng chẳng biết được.

Xuất hiện trước mặt hai người là một khoản sân vườn khá nhỏ nhưng lại được bao phủ bỡi vài cây xanh nên mát mẽ vô cùng , phía xa hình sáng những đứa nhóc đang ngồi xếp đồ chơi trông rất vui vẽ nào giống như trẻ mồi cô chứ.

Ở phía xa bên trong một căn bếp nhỏ , có một vị phụ nữ trung niên tuổi tầm năm mươi đang châm chú làm thức ăn nhưng khi thấy Lưu Vũ Thần bước vào khuôn mặt liền niềm nở nhanh chóng lao ra ngoài nở nụ cười ôn hòa nói.

" Vũ Thần à , cháu đến từ lúc nào sao không báo với Dì trước ? À lần này có dẫn bạn gái theo nữa cơ ấy ?"
Giọng nói thân thiết kèm theo sự quan tâm quan lên làm cho người ngoài nếu không biết còn sẽ tưởng hai bọn họ là người thân nữa cơ.

Mà Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười vui vẻ đáp lời.

" Xin giới thiệu với Dì đây là bạn gái của cháu tên Nghiêm Á Hiên ! Hiên Hiên , còn đây là Dì Lan !"
Lưu Vũ Thần chỉ nói hai câu nhưng đã giới thiệu tên tuổi để bọn họ dễ làm quen , Nghiêm Á Hiên thấy trước giờ Lưu Vũ Thần hiếm khi tiếp xúc với người khác nói chi là thân mật như thế nên cô liền nở nụ cười mở miệng nói.

" Con chào Dì Lan , lần đâu đến đây mong Dì quan tâm nhiều hơn !"
Lưu Vũ Thần thấy như thế liền nở nụ cười bình yên đưa mấy túi xách về phía Dì Lan nói.

" Đây là một ít đồ của cháu và Hiên Hiên giành tặng cho mấy đứa trẻ , Dì Lan bảo quản giúp bọn trẻ nhé !"
Đương nhiên đây chẳng phải lần đầu tiền Lưu Vũ Thần đến tặng quà nên Dì Lan liền nhận lấy chẳng một chút ngại ngùng , sau khi lấy xong đồ Dì Lan lại mở miệng ý vị thâm trường nhìn Lưu Vũ Thần nói.

" Vũ Thần , nếu đã đến hãy nói chuyện với mấy đứa con của cháu một chút ! Tụi nó rất nhớ cháu cháu , nếu không có việc gì nữa thì Dì vào bếp làm thức ăn đây !"
Nói xong Dì Lan như một cơn gió nhanh chóng lao vào bên trong và xem như mọi chuyện ngoài đây chẳng liên quan gì đến mình vậy , sắc mắt Lưu Vũ Thần trắng xám cười khổ khi phải đón nhận ánh mặt như lửa đốt kia từ Nghiêm Á Hiên.

Như biết cô đang muốn hói cái gì Lưu Vũ Thần liền chỉ tay về hướng mấy đứa nhóc mồ côi bị người vứt bỏ kia mà nói.

" Tụi nhóc đó là con tôi đấy ! Tôi đã hứa phải đưa mẹ của chúng nó đến , làm phiền em đóng giả một chút rồi !"
Đôi đồng tử Nghiêm Á Hiên trợn lớn khi thấy được câu nói hết sức bất ngờ này của hắn , nhưng chẳng hiểu sao khi nghe được yêu cầu này trái tim nhỏ trong lòng Nghiêm Á Hiên liền đập loạn nhịp như con nai.

Bất giác bàn tay và thân thể cô đã vị Lưu Vũ Thần nắm mà dìu dắt đi đến trước mặt lũ trẻ miệng mở lớn.

" Các con xem , Ba đem mẹ đến cho cái con đây này !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 90: 90: Bức Tranh Gia Đình !


Đương nhiên lúc nảy Lưu Vũ Thần bước vào thì bọn trẻ cũng đã thấy nhưng lâu này đã được Dì Lan căng dặn , khi ba đang nói chuyện với Dì mấy đứa nên ngoan ngoãn nên tụi nhóc mới không làm phiền.

Nhưng khi thấy Lưu Vũ Thần nắm tay đưa Nghiêm Á Hiên đến trước mặt một đám nhóc liền hoan hô nói.

" Aa.

.

! Chúng ta có mẹ rồi , ba giỏi quá ?
" Ba, mẹ tên gì thế ?"
" Ba và mẹ ở lại đây chơi với cái con bao lâu mới về thế ?"
" Ba Vũ Thần , tặng cho hai người !"
Vô số âm thanh của trẻ con vang lên làm cho Nghiêm Á Hiên chẳng biết trả lời như thế nào , nhưng kết thúc câu nói có một đứa bé gái tầm năm tuổi đưa ra một bức tranh hướng về phía Lưu Vũ Thần như muốn hắn nhận lấy.

Lưu Vũ Thần liền hiểu ý đưa bàn tay cầm lấy , trên tờ giấy nhỏ đó xuất hiện một hình dáng nam nữ khá lớn có thể đại diện có hắn là Nghiêm Á Hiên , nhưng đứa nhóc còn lại hình những là mấy đứa trẻ này thì phải.

Mà điều đặc biệt ở đây chính là tuy đường nét không đẹp một chút nào nhưng những người họ đều đang nắm tay nhau trong bức tranh hạnh phục vô cùng.

Đương nhiên khi Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên bước vào nói chuyện với Dì Lan thì còn đứa nhóc đã vẻ nên mới nhanh như thế.

Lưu Vũ Thần nở nụ cười đưa bàn tay xuống xoa đầu đứa nhóc mà nói.

" Ba mẹ cảm ơn các con nhé ! Các con hãy vui chơi đi , ba mẹ nói chuyện một chút !"
Những đứa trẻ này rất hiểu chuyện khi nghe thấy lời của hắn liền ngoan ngoãn rời đi mà vui chơi , khung cảnh hiện tại chỉ còn Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đang dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn lũ trẻ.

Lưu Vũ Thần nằm bàn tay nhỏ thon dài của Nghiêm Á Hiên đến một chiếc ghế gần đỏ hai người cùng ngồi xuống , hắn mở miệng hỏi thăm.

" Em suy nghĩ cái gì mà châm chú thế ? Có thể nói cho tôi nghe một chút hay không !"
Nghiêm Á Hiên đôi mắt vẫn nhìn những đứa nhóc phía bên ngoài khóe miệng lại vô thức đáp.

" Còn trẻ thật là tốt , ít ra chúng nó sẽ không biết những người được gọi là ba mẹ kia đã bỏ rơi chúng như thế nào ?"
Nghiêm Á Hiên đang nhìn lũ nhóc bên ngoài mà trong nội tâm âm thầm suy nghĩ về dáng vẽ của Lưu Vũ Thần lúc còn nhỏ.

Nhưng đưa nhóc này khi còn nhỏ có Dì Lan , Lưu Vũ Thần và những người xung quanh quan tâm sống rất vui vẽ.

Nhưng khi Nghiêm Á Hiên nhớ lại những vết sẹo có hình thù khác nhau xuất hiện trên người Lưu Vũ Thần kia thì bản thân cô rất tò mò chẳng biết quá khứ hắn như thế nào.

Tuy là Nghiêm Á Hiên chẳng biết quá khứ của hắn như thế nào nhưng nhìn những vết sẹo trên thân thể Lưu Vũ Thần có thể đoán được không ít.

Giây phút này Nghiêm Á Hiên thấy thật sự cuộc sống này chẳng công bằng với Lưu Vũ Thần một chút nào , rõ ràng người anh có đi tất cả còn về phần hắn chỉ là một tên ăn mày mà thôi.

Nghiêm Á Hiên lại thở dài trong lòng cảm thán mà hướng về phía hắn nói nhỏ.

" Tôi thấy cuộc sống này chẳng công bằng gì với anh cả ! Rõ ràng đó chỉ là tin ngưỡng của người khác , lại sắp đặt cuộc đời anh phải như thế chứ ?"
Lưu Vũ Thần thật sự rất bình thản hơn Nghiêm Á Hiên nhiều một chút tức giận vì số phần mình cũng chẳng có , hắn chỉ mở miệng ôn hòa giải thích.

" Hiên Hiên à , trong cuộc sống này em đừng suy nghĩ như thế ? Trên thế giới này có núi cao và thấp , người thì có xinh đẹp và xấu xí , sông thì có dài ngắn , ngón tay thì cũng có dài với ngắn , và còn rất nhiều thứ khác vậy dựa vào đâu em cho là những việc hôm nay tôi mắc phải lại không công bằng cơ chứ ! Hiên Hiên , đôi với tôi thì được ở bên cạnh em thật tốt !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 91: 91: Về Nước !


Nghe thấy câu nói đầy nhẹ nhõm này của Lưu Vũ Thần trong lòng Nghiêm Á Hiên sững lại chẳng hiểu là hiện tại cảm giác trong lòng là như thế nào nữa , một người phải trải qua bao nhiêu chuyện thì mới có thể nói được bình thản như hắn chứ.

Lại nghe được câu nói tuy đơn xơ không cầu kỳ gì nhưng lại làm cho tận trong đáy lòng Nghiêm Á Hiên cảm giác được ấm áp không thôi , không khung cảnh lúc này chẳng ai nói thêm lời nào chiếc đầu nhỏ nhắn kèm theo mái tóc đen mượt của Nghiêm Á Hiên bất giác tựa vào bờ vai gầy gò của hắn.

Hai người lại đưa mắt ra nhìn những đứa trẻ ở phía xa cười nói trong ngây thơ vô cùng , khung cảnh này nếu có người ở ngoài nhìn vào sẽ thấy rất giống như một gia đình mà ba mẹ đang xem con trẻ đùa vui vậy.

Thời gian lại bất giác trôi qua bữa tiện nào cũng đến lúc tàn , khi ánh mắt trời đã về chiều tà thì không khí bên ngoài có chút lạnh lẽo bỡi vì nhiệt độ đã sắp chuyển sang đông.

Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên đương nhiên là chào Dì Lan và những đứa nhóc hứa là khi nào rảnh sẽ đến thăm , nhưng mà bọn nhóc trong vẽ mắt rất buồn nên hai người đành phải ở lại đến tối khi bọn chúng ngủ mới giám bỏ đi.

Một ngày như thế lại trôi qua Nghiêm Á Hiên mới biết được cảm giác chăm sóc con trẻ là khó như thế nào nên trong lòng càng thương ba mẹ mình hơn , đặc biệt là có một chút gì đó tiếc nuối thay cho Lưu Vũ Thần nhưng chẳng nói nên thời.

Những tháng ngày hạnh phúc bình yên và gần gũi của hai người lại trôi qua , hôm nay là một ngày khá đặc biết với Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần.

Vì ba mẹ cô sẽ về đương nhiên là sẽ mời Lưu Vũ Thần qua nhà dùng cơm.

Tại sân bay quốc tế B , Nghiêm Á Hiên đang khoắc trên mình một chiếc váy dài kín đáo màu xanh dương kèm theo chiếc áo khoắc da màu trà trông rất sang trọng đang đứng nhìn dòng người từ trong đi ra bên ngoài.

Nghiêm Á Hiên nhớ đây là địa chỉ và thời gian hai người thân nhất của mình về nước nên đã đứng đây đợi một hồi lâu nên có chút gấp gáp, trong khi Nghiêm Á Hiên còn đang lo lắng chờ đợi thì lại có âm thanh của phụ nữ trung niên vang lên.

" Hiên Hiên , sao con không ngồi đợi ba mẹ mà lại đứng thế kia ?"

Nghiêm Á Hiên nghe được giọng nói quen thuộc kèm theo lời quan tâm này liền xoay ánh mắt về phía đã phát ra âm thanh , mà xuất hiện trước mặt cô là một người phụ nữ trung niên giống mình đến sáu phần kèm theo một người đàn ông trung niên còn lại nếu chẳng phải ba mẹ Nghiêm Á Hiên thì còn ai chứ.

Nghiêm Á Hiên vội vàng chạy đến xách giúp vali dùm mẹ mình mà cười xinh đẹp nói.

" Mẹ à , ngày càng đẹp nha chẳng trách ba lại nghe lời mẹ như thế ?"
Nghiêm Á Hiên nói ra câu này một mặt nịnh bợ làm cho mẹ cô vui xướng không ngậm được miệng , phải nói phụ nữ ai lại chẳng thích người khác khen xinh đẹp cơ chứ.

Mà ba cô đứng phía bên cạnh thấy con gái mình có tài ăn nói lại lễ phép và hiểu chuyển hơn trước kia như thế liền nhíu đôi chân mày nói.

" Hiên Hiên , tại sao hôm nay con lại ăn nói tốt như thế ? Có việc muốn nhờ bố mẹ phải không ?"
Ba người vừa nói chuyện lại duy chuyển đến trên một chiếc xe sang trọng mọi người đều vào vị trí của mình , sau khi chiếc xe lăn bánh Nghiêm Á Hiên mới mở miệng.

" Ba mẹ à , nếu Vũ Thần đến nhà chúng ta hai người có thể đừng nói đến cái chuyện hợp hay không hợp gì đó được không ? "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 92: 92: Tập Vợt !


Nghiêm Á Hiên thừa biết tính cách của ba mẹ mình nếu như cô không nói chắc chắc hai người sẽ lôi cái thân phận kia của Lưu Vũ Thần nói một ngày mất.

Nếu chuyện thật sự đến lúc đó thì cho dù là cô cũng khóc không ra nước mắt.

Mà ba mẹ cô nghe được lời này thì rất muốn xem thứ dáng vẽ người con trai mà con gái mình thích gặp bên ngoài sẽ như thế nào , đương nhiên hình ảnh của Lưu Vũ Thần hai người họ đã xem không dưới mười lần.

Trong lòng ông Nghiêm thầm nhủ , nếu muốn nói hay yêu cầu thứ gì đó chỉ cần trách mặt con gái là được chứ ai lại chọc giận nó cớ chứ.

Chẳng biết mẹ cô có cùng suy nghĩ với chồng mình hay không mà vội đáp.

" Được , trưa nay con bảo cậu ấy qua dùng cơm là nhà mình là được !".

Mà nghe những lời này trong lòng Nghiêm Á Hiên vui như lượm được tiền , thật sự lúc nảy cô vẩn còn rất lo lắng nhưng thấy hai người đồng ý thì bảo nhiêu buồn phiền đều đổ ra sông biển.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua Nghiêm Á Hiên đã cùng với ba mẹ mình , cô vội vàng thay một chiếc váy dài màu xanh lam trông rất kín đáo rồi xuống gặp ba mẹ mình đang ngồi trên ghế sofa kia mở miệng nói.

" Ba mẹ , con đến gặp Vũ Thần một lác sau sẽ cùng đến ! Con đi trước đây !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên vẩn không đợi ba mẹ cô trả lời mà nhanh chóng xoay người rời đi , ở phía sau ba mẹ cô lại thở dài ngao ngán một hơi chẳng biết làm sao nữa.

Ông Nghiêm lại thở dài một hơi nói.

" Bà à , con của chúng ta đã bị cái thằng nhóc kia bắt cả linh hồn rồi như thế này làm sao cho tâm tình đi du học được chứ ?"
Bà Nghiêm lại đồng tình với ý kiến của ông mà đáp lời.

" Từ nhỏ đến lớn chúng ta hay đi công tác ít gần con bé nên có một số chuyện làm nó khúc mắt ! Có lẽ chúng ta phải cố gắng tìm cách cho thằng nhóc kia rời xa con gái mình thì tốt hơn , nhưng không được để con bé nếu không chúng ta thảm rồi !"
Ông Nghiêm nghe thế đôi mắt liền ra ý gì đó liền nở nụ cười nói.

" Đúng rồi , vì tương lai của con bé chúng ta cần phải như thế ? Sau khi con bé đi du học về sẽ gánh vác tập đoàn cùng chúng ta , lúc còn trẻ ai lại không có khoảng tình yêu ngọt ngào gì đó chứ ?"

Hai người nói chuyện một lác lâu , ánh nắng ban trưa có chút ấm áp bỡi vì thời tiết đã chuyển sang đông những cơn gió nhẹ thổi qua những chiếc lá cây trên đường làm cho con người ta cảm thấy rất lạnh lẽo.

Phía trong nhà Lưu Vũ Thần hình dáng Nghiêm Á Hiên đang lười biến ngồi trước ghế sofa chờ đợi cái tên kia , Lưu Vũ Thần đứng trước mặt Nghiêm Á Hiên mở miệng hỏi.

" Hiên Hiên , hay là tôi bận đồng phục đến gặp ba mẹ em được không ?"
Nghiêm Á Hiên đôi mắt tròn xoe như nghĩ được cái điều gì đó khá hay ho liền đáp.

" Được , anh bận cái gì tôi cũng thích cả ! Hay là chúng ta tập vợt một chút trước khi đến gặp ba mẹ tôi được không ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền nhếch mép cười gian chậm rãi đi đến bên cạnh Nghiêm Á Hiên đưa bàn tay ôm thân thể mềm mại của cô vào lòng vuốt v e nói.

" Hiên Hiên , em nói xem chúng ta nên tập vợt như thế nào chứ ?"
Nghiêm Á Hiên mở miệng nói.

" Sau khi anh học xong dự tính làm gì ? Có kế hoạch gì hay không ? "
Đây là câu hỏi mà Nghiêm Á Hiên biết ba mẹ mình sẽ hỏi hắn nên mới như thế , Lưu Vũ Thần liền nhíu đôi chân mày chẳng biết trả lời như thế nào cả một lác lâu sau hắn mới nhẹ nhàng đáp.

" Hiên Hiên , em nói xem tôi phải trả lời như thế nào đây chứ ? Chắc phải nói thật mà thôi !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 93: 93: Đến Nhà !


Nghiêm Á Hiên nghe hắn trả lời như thế liền lên tiếng an ủi nói.

" Không sao , cho dù anh có như thế nào tôi đều thích cả ! Anh không cần suy nghĩ nhiều , sau này tôi đều ở bên cạnh anh !"
Lời nói này truyền vào trong tại mà giây phút ấy Lưu Vũ Thần đã thật sự tin vào câu nói của Nghiêm Á Hiên , tin rằng cho dù có sảy ra chuyện gì thì cô đều ở bên cạnh mình chẳng biết là sau này hắn có hối hận hay không nữa.

Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười ôn hòa có chút yêu thương nhìn Nghiêm Á Hiên mở miệng nói.

" Tôi tin em , hay là chúng ta cùng đến nhà em đi có được không ? Để hai người đợi sẽ không hay lắm đâu ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền gật đầu tỏa vẽ đồng tình với những lời mà hắn vừa nói , hai người nhanh chóng bước lên xe Nghiêm A Hiên hướng về phía nhà mình mà bước đi.

"Két.

.

két! !

Chẳng biết là thời gian trôi qua bao lâu , trong chiếc xe sang trọng ấy hai người chẳng nói với nhau câu nào cả có lẽ là do hồi hộp với những chuyện sắp xảy ra.

Mà khi tiếng phanh xe vừa vang lên hai người đã dừng trước một căn biết thự sang trọng và to lớn màu trắng được trang trí theo phong cách châu âu trông rất cỗ kính.

Được sự dẫn dắt của Nghiêm Á Hiên thì trong vài phút sau hai người đã vào bên trong nhà chính , xuất hiện trước mặt Lưu Vũ Thần là một căn phòng khách sang trọng đang trương mà những món xa hoa trên bàn , phía xa cũng có rất nhiều người làm đang đứng chờ phục vụ.

Nghiêm Á Hiên nắm bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần đi đến chiếc bàn ăn cho ba mẹ mình đang chờ sẳn kia mà lên tiếng nói.

" Ba mẹ , con đưa anh ấy đến rồi !"
Lưu Vũ Thần không kiêm tốn , không xua nịnh là lễ phép nói.

" Cháu chào cô chú ! "
Hai người liếc nhìn sang hình dáng của Lưu Vũ Thần từ trên xuống dưới như đánh giá một hồi lâu , ông Nghiêm mở miệng.

" Hai đứa ngồi đi , cùng nhau dùng bữa cơm !"
Thấy ba mình nhẹ nhàng như thế Nghiêm Á Hiên trong lòng vui xướng không thôi vội nắm tay Lưu Vũ Thần ngồi xuống bên cạnh mình , thấy hai người này thân mật như thế hai người trung niên trước mặt trong đáy mắt hiện ra tia sáng không vui nhưng nhanh chóng giấu đi mất.

Thấy Nghiêm Á Hiên và hai ba mẹ cô đã động đũa thì Lưu Vũ Thần cũng lịch sự mà dùng thức ăn trên bàn trông tư thái rất khiêm tốn mà điềm tĩnh.

Nhưng chưa được vài phút sau tiếng chuông điện thoại của Nghiêm Á Hiên lại vang lên.

Nghiêm Á Hiên theo phản xạ cầm chiếc điện thoại lên rồi đi ra phía bên ngoài nghe máy bỡi vì cô không thể đứng trước mặt ba mẹ mình nói chuyện được.

Chỉ vài phút sau Nghiêm Á Hiên bước vào khuôn mặt có chút bất đắc dĩ bước vào miệng lí nhí.

" Ba mẹ và Vũ Thần nói chuyện một chút đi , con phải ra ngoài có việc gấp ! Cơ Uyển bảo con mau chóng đến gặp cô ấy nên phải đi ngay , trước giờ cậu ấy chưa có dáng vẽ như thế ?"
Thấy dáng vẽ này của Nghiêm Á Hiên mẹ cô lên tiếng nói.

" Được , con cẩn thật một chút ! Nhớ về sớm !"
Lưu Vũ Thần xoay sang hướng của Nghiêm Á Hiên gật đầu một cái như không có chuyện gì , Nghiêm Á Hiên liền nở nụ cười về phía hắn ra vẽ áy náy mà lập tức rời đi.

Lưu Vũ Thần chẳng phải người ngu , hắn thừa biết đây chẳng phải là sự trùng hợp gì cả mà có thể là mấy người này muốn nói với mình một số chuyện , chỉ là không muốn Nghiêm Á Hiên nghe mà thôi.

Lưu Vũ Thần đi thẳng vào vấn đề nói.

" Cô chú có chuyện cần nói riêng với cháu thì cứ nói thẳng là được ạ ! Không cần phải phiền em ấy như thế !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 94: 94: Rời Đi Trong Chu Toàn !


Đương nhiên , Lưu Vũ Thần là một người trải qua nhiều sự đời làm sao một chút ý đồ như thế lại nhìn không ra cơ chứ.

Mà thấy hắn thẳng thắng như thế ông Nghiêm liền tập trung nói.

" Nếu cậu đã biết là như thế thì hai người chúng tôi cũng không dài dòng nữa , Hiên Hiên nhà chúng tôi hết học kỳ này tôi muốn cho con bé đi du học ở nước ngoài sau này sẽ về quảng lý tập đoàn cùng tôi ! Mà để cho con bé có thể học tập một cách nghiêm túc , tôi muốn cậu rời xa con bé !"
Lưu Vũ Thần hít sâu một hơi đây là điều mà hắn đã dự đoán được không ít lần nhưng khi nghe từ bên trong miệng của ba mẹ Nghiêm Á Hiên lại làm cho hắn hụt hẫn như thế.

Hắn biết Nghiêm Á Hiên có được một ba mẹ luôn yêu thương cô như thế , chỉ là Nghiêm Á Hiên không cảm nhận được mà thôi.

Lưu Vũ Thần tuy hiểu chuyện nhưng vẫn muốn ở cạnh Nghiêm Á Hiên thêm một thời gian nên vội nói.

" Nếu cháu không muốn rời xa thì cô chú sẽ làm như thế nào ? "
Ánh mắt bà Nghiêm lắp lóe tia sáng thông tuệ mà lo lắng nói.

" Hai người chúng tôi tuy có chút quá đáng nhưng cũng chỉ vì lo cho tương lai của Hiên Hiên mà thôi ! Nếu cậu thật sự yêu con bé thì phải biết lo cho tương lai của nó , cậu phải biết là hai người sau này cũng không có kết quả gì cả ! Cậu lo được cho con bé hay sao chứ ?"
Ông Nghiêm thấy vợ mình rất đúng nên mở lời thêm.

" Đúng vậy , thà rằng cậu và con bé tổn thương một lần thời gian sẽ chữa lành đi tất cả ! Còn hơn đau đớn và khó chịu như thế có phải hay không ? Tuổi trẻ ai mà chẳng trải qua vài mối tình cơ chứ , sau này cậu sẽ gặp được một người hợp với mình mà thôi ! "
Lưu Vũ Thần nghe những câu nói này trong lòng cảm thấy rất khó chịu mà đau đớn như cả bầu trời này sụp đổ vậy , hắn biết ba mẹ Nghiêm Á Hiên nói đúng tuy có những lời khó nghe nhưng nói tóm lại cũng chỉ vì quan tâm cô mà thôi.

Lưu Vũ Thần thở dài một hơi hướng ánh mắt về phía ba mẹ Nghiêm Á Hiên nói.

" Cháu có thể ở bên Hiên Hiên một khoảng thời gian được không ? Cho dù có nói như thế nào đi nữa thì cháu sẽ tìm cách làm cho cô ấy chán không còn thích cháu nữa , như thế Hiên Hiên sẽ không có khúc mắt gì với đoạn tình cảm này như thế tương lai sẽ tốt hơn nhiều ! Cô chú thấy thế nào ?"
Ba mẹ Nghiêm Á Hiên nghe thấy lời này trong lòng có một chút cảm thán vì tình cảm của Lưu Vũ Thần giành có con gái của mình , tuy hai người đã ép hắn rời xa Nghiêm Á Hiên vẩn suy nghĩ cho cô một cách chu toàn như thế quả nhiên là tình cảm hiếm thấy.

Nhưng mà đối với người từng trải qua sóng gió như ba mẹ Nghiêm Á Hiên thì thừa biết chỉ có tình yêu thôi là chưa đủ , nên cho dù cảm thán với đoạn tình cảm này nhưng vì tương lai của con gái mình cũng phải chia cắt uyên ương mà thôi.

Bà Nghiêm có chút áy náy nói.

" Được , cậu chỉ được ở bên con bé thêm một tháng ! Một tháng này cậu phải tìm cách rời xa nó một cách triệt để , cắt đứt đoạn tình cảm này càng sớm càng tốt !"
Lưu Vũ Thần không suy nghĩ gì nữa vì biết cho dù hắn có cầu xin đến mức nào , hoặc khóc đến sưng cả mắt thì sự việc chẳng thay đổi được gì.

Vậy nên hắn bình thản một cách lạ thường nói.

" Cháu cảm ơn cô chú đã hiểu và thông cảm , một tháng sau chắc chắn cháu sẽ không gặp cô ấy nữa !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 95: 95: Suy Nghĩ Thông Suốt !


Ông bà Nghiêm thấy như thế trong lòng âm thầm vui vẽ không thôi, bà Nghiêm liền đặt trên bàn phía trước mặt Lưu Vũ Thần một chiếc thẻ màu đen nói.

" Bên trong này khoảng vài trăm vạn đủ cho cậu sống một thời gian dài ! Cậu có thể cầm lấy để dùng vào việc cần cần thiết !"
Mà thấy hành động này Lưu Vũ Thần cũng chẳng thấy bản thân mình bị xem thường hay sỉ nhục gì cả , đối với hắn mà nói chẳng còn chuyện gì làm cho tâm cảnh mình bị giao động nữa.

Có câu nói trải qua hơn nữa đời người lênh đênh chẳng có chốn về , còn sợ gì một cơn gió lạnh mùa đồng cơ chứ.

Lưu Vũ Thần thành thật cũng chẳng ra vẽ gì mà nói.

" Tình cảm cháu giành có Nghiêm Á Hiên là tự nguyện đây không phải buôn bán , vậy nên cháu cũng chẳng giám nhận số tiền này ! "
Lưu Vũ Thần hít sâu cố kìm lại suy nghĩ đang hoảng loạn đầu mình mà nói.

" Nếu như vài hôm nữa cháu và Hiên Hiên có cải nhau hay giận dỗi gì đó , cô chú cứ tìm cách mà nói rằng cháu vì tiền mới ở bên Hiên Hiên là được ! Lời cô chú nói chắc chắn em ấy sẽ tin tưởng ! Hiện tại cháu phải đi làm rồi , nếu không còn việc gì nữa thì cháu đi trước đây !"
Nói xong Lưu Vũ Thần chậm rãi đứng dậy cúi đầu lễ phép chào ba mẹ Nghiêm Á Hiên một lần nữa mới chậm rãi rời đi , ông ba Nghiêm dõi theo hình dáng cao gáo của Lưu Vũ Thần sau khi mất dạng mới thở dài một hơi chẳng biết nói gì thêm.

Ông Nghiêm thở dài cảm thán.

" Ông trời thật biết trêu ngươi , người có đức tính như thế tại sao lại không có gia cảnh tốt hơn một chút chứ ?"
Bà Nghiêm lại phụ họa nói.

" Cho dù thằng nhóc này có tốt như thế nào đi nữa vẫn chưa đủ ! Tôi muốn một người có thể giúp Hiên Hiên nhà mình che hết sóng gió và khó khăn trên cuộc được này thật lòng yêu thương và trân trọng con bé !"
Hai người lại nói chuyện với nhau trông rất hăng say và châm chú , thời gian lại thấm thoát trôi qua Lưu Vũ Thần đã bước vào trong căn nhà quen thuộc kia của mình thì bầu trời đã về chiều vì không khí đã về đông nên có chút lạnh lẽo.

Lưu Vũ Thần sốc lại tinh thần của mình , hắn liền đem những chuyện không vui bỏ sang một bên nếu như việc buồn nào Lưu Vũ Thần cũng ủ rủ như thế thì chẳng biết khi nào hắn mới vui vẽ được.

Hiện tại Lưu Vũ Thần chỉ đang suy nghĩ trong đầu mình phải làm sao cho Nghiêm Á Hiên chán ghét và không còn tình cảm gì với mình , có những lời người nói còn đau lòng hơn người nghe , có những lúc cũng chỉ là thân bất do kỹ mà thôi.

Đối với Lưu Vũ Thần mà nói hắn chỉ là một tên ăn mày mà thôi , nếu như không có Nghiêm Á Hiên thì hỏi hắn có chết ở một góc nào đó ai lại quan tâm cơ chứ.

Mà Nghiêm Á Hiên trong lòng hắn thật sự là thiên thần cao quý không thôi , cả đời này của hắn có được tình cảm của Nghiêm Á Hiên thật sự không hối hận được sinh ra ở kiếp này rồi.

Nghĩ như thế Lưu Vũ Thần nhếch mép cười thỏa mãn sau đó như lại quyết định điều gì đó thật quan trọng.

Trong khi hắn còn nở nụ cười thỏa mãn lại có âm thanh điện thoại vang lên.

" Reng.

.

!"
Lưu Vũ Thần nhìn vào số máy quen thuộc kia của Diệp Cơ Uyển bình thản nghe máy nói.

" Alo ! Cậu tìm mình có việc gì sao ?"
Đầu truyền bên kia Diệp Cơ Uyển có chút áy náy ngại ngùng đáp.

" Vũ Thần à , lúc trưa cô chú Nghiêm nhờ mình gọi Á Hiên ra ngoài ! Hai người họ có làm khó gì cậu không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 96: 96: Tiếp Cận !


Theo bản năng và giác vang của con gái mách bảo sự việc này Diệp Cơ Uyển phải nơi thật với Lưu Vũ Thần , cô biết đây là cơ hội nếu như tình cảm của hắn và Á Hiên bị cản trở thì ít ra Diệp Cơ Uyển có cơ hội ở cạnh Lưu Vũ Thần nhiều hơn.

Lưu Vũ Thần nào hiểu được suy nghĩ này của Diệp Cơ Uyển nên bình thản nói.

" Không sao , chỉ là hơn hai tháng sau mình cũng phải ra nước ngoài rồi ! Có chuyện gì mà làm khó hay không cơ chứ !"
Diệp Cơ Uyển đầu truyền bên kia đôi mắt lóe sáng thử thăm dò tâm tình của Lưu Vũ Thần mà nói.

" Vũ Thần , mình có thể đến nhà cậu chúng ta cùng làm việc được không ? Mình có vài mô hình đang đồ họa muốn cậu đánh giá một chút !"
Lưu Vũ Thần nghe thấy Diệp Cơ Uyển nói về công việc hắn cảm thấy chẳng có gì là không hợp cả càng không sợ Nghiêm Á Hiên hiểm lầm , việc mà hắn muốn hiện tại chẳng phải là Nghiêm Á Hiên hiểu lầm hay sao chứ ? Nếu như cô hận hắn thì sau này bản thân Lưu Vũ Thần rời đi chỉ còn một mình hắn đau lòng là được.

Nghĩ như thế Lưu Vũ Thần liền đáp.

" Được , khi nào cậu đến đây mang theo một ít thức ăn mà rượu nhé tâm tình mình hiện tại không tốt lắm !"
Lưu Vũ Thần thật sự xem Diệp Cơ Uyển là bạn nên luôn tin tưởng cô tuyệt đối , còn về Diệp Cơ Uyển nghe thế vui vẽ nhanh chóng đáp.

" Được , cậu chờ mình một chút sẽ đến nhanh thôi ! Chào cậu !"
Nói xong Diệp Cơ Uyển như sợ hắn thay đổi ý định nên liền nhanh chóng tắt máy , Lưu Vũ Thần thở dài sang một hơi nhanh chóng dọn dẹp nhà cửa rồi bước vào phòng tắm.

Chẳng biết là trùng hợp hay cố ý mà sau khi hắn từ trong nhà tắm bước ra khoắc trên mình một bồ đồ ngủ dài khá đơn sơ màu xám bước xuống phòng khách.

" Ding.

.

Ding! !"

Trong khi hắn đang ngồi thất thần một chút lại có âm thanh chuông cửa vang lên , Lưu Vũ Thần thừa biết là ai đang ở phía bên ngoài nên nhanh chóng ra mở cửa.

Xuất hiện trước mắt Lưu Vũ Thần là hình dáng quen thuộc kia của Diệp Cơ Uyển đang khoắc trên mình một chiếc váy ngắn màu trắng kèm theo chiếc áo khoắc da cùng màu bên ngoài trông rất sang trọng.

Lưu Vũ Thần đưa tay đến cầm giúp một số thức ăn và hai chai rượu trên tay Diệp Cơ Uyển hai người nhanh chóng bước vào bên trong thuận tay đóng cửa lại , mà chẳng biết vô tình hay cố ý đôi giày cao gót của phái nữ đã vội vã vứt bỏ phía bên ngoài.

Diệp Cơ Uyển ngồi vào chiếc bàn ăn một mặt mong chờ nhìn vào hình dáng ưa nhìn kia của Lưu Vũ Thần đang trưng bày từng món ra bàn , khóe miệng xinh xắn của Diệp Cơ Uyển đôi lúc lại nở nụ cười vui vẽ làm cho Lưu Vũ Thần thật khó hiểu.

Khi Lưu Vũ Thần ngồi xuống phía đôi diện với Diệp Cơ Uyển thì cô chầm rãi cỡi chiếc áo khoắc ngoài màu trắng bỏ sang một bên , xuất hiện trước mắt Lưu Vũ Thần là một chiếc áo hai dây màu trắng nhìn rất hợp với chiếc váy.

Nhưng điều làm cho Lưu Vũ Thần cảm thấy không đúng lắm đó là phía trước cái áo này trên đôi gò bông đào căn tròn kia lại cắt sâu xuống phía dưới quá mức có thể thấy được vùng da thit trắng noãn bên trong , nếu như Nghiêm Á Hiên mà dám quyến rũ hắn như thế này thì chắc chắn cô sẽ bị hắn đè dưới thân.

Nhưng mà đối với Diệp Cơ Uyển trong ánh mắt hắn không có một suy nghĩ nào quá phận cả , bỡi vì theo Lưu Vũ Thần thấy có cái suy nghĩ đó với bạn mình thật sự không nói nổi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 97: 97: Lời Nói Dối Lòng !


Nghĩ như thế Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười có ý trên chọc nói.

" Cậu ăn mặc như thế này làm muốn quyến rủ mình à ? Mình chẳng thể hiểu nổi dáng vẽ này của cậu tại sao lại không có bạn trai cơ chứ ?"
Diệp Cơ Uyển nghe lời nói của hắn trái tim trong lòng đập một cách đáng sợ ,sắc mặt Cơ Uyển bất đắc dĩ cười khổ nói.

" Mình cũng chẳng biết là tại sao , chắc là do duyên mình chưa đến mà thôi ! Mà thôi , chúng ta dùng bỡi đi thức ăn nguội sẽ không ngoan nữa !"
Nói xong Diệp Cơ Uyển và Lưu Vũ Thần cùng nhau động đũa nói chuyện trông rất vui vẽ giống như là một cặp bạn thân lâu năm không gặp vậy , mà đương nhiên là chai rượu của Diệp Cơ Uyển mang đến hai người cũng đã uống vài ly.

Sau một cuộc nói chuyện vui vẽ Diệp Cơ Uyển lại đi vào trong tâm nói.

" Cô chú Nghiêm nói gì với cậu thế ? Có thể nói một chút được không ? Dự tính của cậu như thế nào ?"
Lưu Vũ Thần nở nụ cười nhạt nhẽo có chút bất lực nói.

" Thì lại bảo mình rời xa Hiên Hiên ,hai người họ muốn cô ấy an tâm đi du học không vấn vương chuyện tình cảm ! Mà nguyên nhân lớn nhất theo mình đoán có thể là bản thân mình không xứng mà thôi !"
Diệp Cơ Uyển nghĩ đến chuyện khó tin lúc chiều mình vừa nghe mà lập tức mở miệng nhỏ.

" Nghe nói là cậu đã nhận tiền của cô chú Nghiêm đồng ý rời từ bỏ Hiên Hiên, Thật sự cậu yêu cô ấy hay là yêu tiền của nhà họ Nghiêm !"
Đôi đồng tử trong đáy mắt của Lưu Vũ Thần co rút lại vì nghe được câu hỏi này mà nhếch mép nở nụ cười đau đớn.

Hắn thật sự chỉ muốn ở bên Nghiêm Á Hiên thêm một khoảng thời gian ngắn nữa mà thôi , tại sao ba mẹ cô lại tuyệt tình như thế chứ rõ ràng là đã đồng ý mà bây giờ lại lật bài ngữa nhanh như thế.

Đương nhiên chuyện này hai người kia chẳng kiên nhẫn mà khi hắn vừa đi đã công bố cho Nghiêm Á Hiên mà Diệp Cơ Uyển biết , cho hai cô gái này xem được bộ mặt của hắn là như thế nào khi tiếp cận hai người.

Lưu Vũ Thần cố trấn an lại cảm xúc như muốn bạp tạc kia của mình giọng nói trầm thấp vang lên.

" Cậu nghĩ mình như thế nào ? Cậu nói ra xem mình sẽ không giận dỗi !"
Diệp Cơ Uyển ánh mắt lấp lóe hào quang khẳng định nói.

" Mình tin tình cảm của cậu giành có Nghiêm Á Hiên không phải là giả , có phải là vì nguyên nhân gì không ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền nở nụ cười lớn một mặt bình thản như không có chuyện gì mà nói.

" Tình cảm của mình và Nghiêm Á Hiên đã rạng nức rất lâu rồi , chỉ do không có một nguyên nhân để hai người cùng đưa ra quyết định mà thôi ! Mà ngày hôm nay mình đến nhà ba mẹ cô ấy có mình một số tiền mà mình cảm thấy đáng giá , vậy nên mới đồng ý từ bỏ tình cảm với Nghiêm Á Hiên ! Mọi việc đều là do tình cảm của mình thay đổi chứ chẳng phải là do nguyên nhân bất đắc dĩ gì cả !"
Khi Lưu Vũ Thần nói xong lại như quỵ người xuống bàn tay cầm chai rượu đang đặt trên bàn kia uống sạch khi thấy được hình dáng nhỏ nhắn quen thuộc kia của Nghiêm Á Hiên đang đứng phía ngoài của đã rời đi mất.

Đương nhiên là Lưu Vũ Thần đã thấy hình dáng nhỏ nhắn quen thuộc kia của Nghiêm Á Hiên đã đứng đó nghe hết cuộc trò chuyện , mà trước khi đi hắn thấy được Nghiêm Á Hiên đã rơi nước mặt trông rất đau lòng.

Hình dáng đó làm cho trái tim trong lòng ngực hắn đập loại khó thở đến như muốn phát điện.

Đôi mắt hắn đỏ hoe như máu thấy bầu trời đã tối nên chằng suy nghĩ nhiều mà nhắn một tin nhờ ba mẹ cô đón Nghiêm Á Hiên về ,đương nhiên hắn biết được thông tin của ba mẹ cô và cũng chẳng an tâm nổi khi phải để Nghiêm Á Hiên đi loạn một mình như thế.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 98: 98: Lừa Mình Dối Người !


Hắn thật sự sợ rằng nếu như cô suy nghĩ không thông thì chắc hắn hối hận cả đời cũng chẳng kịp , chắc chắn hiện tại Nghiêm Á Hiên thật sự rất đau lòng về tình yêu của hắn dành cho mình.

Nhưng mà còn về phần Lưu Vũ Thần không đau lòng hay sao.

Có những lời người nói còn đau lòng hơn hẳn người nghe , Lưu Vũ Thần thật sự rất bất lực chẳng có chút phản kháng nào với cái thứ mà nhiều người gọi là số phận.

Giây phút này một người không tôn giáo và tin ngưỡng như Lưu Vũ Thần lại tin có duyên số , Suy nghĩ hiện tại của Lưu Vũ Thần đó là " Hắn và cô có duyên gặo gỡ , nhưng chắc có duyên phận phu thuê !"
Mà sỡ dĩ Nghiêm Á Hiên dự tính đi đến gặp hắn là vì khi cô vừa vào nhà lại nghe ba mẹ mình bảo hắn yêu cô chỉ vì tiền , bảo hắn nhận tiền xong liền quay người vứt bỏ cô không thương tiếc bỏ mắt đoạn tình cảm ngọt ngào kia làm sao Nghiêm Á Hiên tin được chứ.

Nhưng khi đến đây phía trước nhà thấy được bên trong có phụ nữ khác đến cô liền lặng lẽ bước vào , nhưng nghe thấy được những âm thanh vô tình tàn ác như ma quỷ kia của Lưu Vũ Thần dành cho mình kia thì tâm hồn Nghiêm Á Hiên như thất lạc chẳng biết bản thân mình sống ở trên đời này vì cái gì nữa.

Nghiêm Á Hiên thật sự không tin nỗi từ trước đến giờ cái tên này tiếp cận mình chỉ là vì tiền hay sao ? Thật sự ba mẹ cô nói đúng hay sao ? Thứ không đáng tin nhất trên đời này là lời hứa và lời đường mật của người tình đang vui vẽ hay sao ?
Mà người ngồi trước mặt thấy Lưu Vũ Thần đột nhiên uống nhiều như thế liền quan tâm nói.

" Cậu bị làm sao thế ? Có chuyện gì cũng đừng uống nhiều như thế , sẽ say chết đấy ?"
Nói xong Diệp Cơ Uyển liền nhanh chóng bước đến vương bàn tay xinh xắn cầm lấy chai rượu của hắn bỏ sang một bên , mà Lưu Vũ Thần cũng chẳng phản kháng mà lấy lại điềm tĩnh ngồi vào chiếc ghế của mình tập trung dùng món mà lòng cảm xúc không thể nào yên ổn nỗi.

Đầu óc Lưu Vũ Thần có chút quay cuồng vì biết bản thân mình đã uống quá nhiều , hắn lấy lại một chút ý chí mở miệng nói nhỏ.

" Cơ Uyển à , trời cũng muộn rồi hay là cậu về trước nếu thêm một chút nữa sẽ không có xe đâu đấy !"
Diệp Cơ Uyển cười khổ mở miệng nói trong cơn bất lực.

" Cô ấy đi rồi , cậu không cần phải giả vờ nữa ! Nếu thấy buồn thì uống nhiều thêm một chút đi !"

Đương nhiên , khi Diệp Cơ Uyển thấy được cái biểu cảm ngã quỵ kia của hắn đã vô thức đưa ánh mắt nhìn theo phía hắn đã châm chú và thấy được hình dáng của Nghiêm Á Hiên.

Diệp Cơ Uyển thật sự chẳng hiểu nổi , cô có điểm nào không bằng Nghiêm Á Hiên cơ chứ ? Vậy là cho dù là lừa mình dối người thì hắn vẩn yêu Nghiêm Á Hiên đến mức như thế ? Giây phút này thật sự trong lòng Diệp Cơ Uyển thật sự rất ghen tị với Nghiêm Á Hiên.

Mà Lưu Vũ Thần nghe Diệp Cơ Uyển nói thế lại rung rung giọng phát ra âm thanh.

" Cậu đừng nói cho cô ấy được không ? Mình thật sự không muốn Hiên Hiên suy nghĩ nhiều , không muốn làm cô ấy phải đau lòng vì mình nữa !"
Phải nói nghe được câu nói này của Lưu Vũ Thần thì Diệp Cơ Uyển mới hiểu được như thế nào là nhìn người mình yêu đau lòng vì người khác , trái tim nhỏ của Diệp Cơ Uyển co thắt lại sắc mặt cô như muốn khóc nhưng mà lấy cái tư cách gì để quan tâm cơ chứ.

Đến cả tình cảm của bản thân còn chẳng dám nói với Lưu Vũ Thần làm sao người ta biết được chứ.

Mà như có rượu k1ch thích Diệp Cơ Uyển đột nhiên nhìn thẳng khuôn mặt ừa nhìn kia của hắn nói.

" Vũ Thần à , cậu đừng như thế nữa ! Nếu cậu còn tự làm tổn thương bản thân nữa mình sẽ đau lòng đấy !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 99: 99: Tỏ Tình Nữa Tháng Trôi !


Lưu Vũ Thần nghe thế liền nỡ nụ cười chế diễu đáp.

" Cậu đang thương hại mình hay sao ? À đúng rồi , nhìn dáng vẽ này của mình cũng thật đáng thương nha !"
Nói xong hắn lại nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc mà liên tục uống rượu trên bàn chẳng thèm để ý đến cảm xúc của người xung quanh nữa , mà phía bên kia đôi mắt Diệp Cơ Uyển đỏ bừng như máu trong lòng rất khó chịu nhue muốn phát điên.

Diệp Cơ Uyển mơ màng chủ động nói ra tình cảm của mình.

" Vũ Thần à , cái cảm giác nhìn cậu đau lòng như thế thật sự không dễ chịu một chút nào cả ! Mình thật sự rất ghen tị với Nghiêm Á Hiên , ước gì cậu cũng thích mình như thế ? Vũ Thần mình thích cậu , như cái cách cậu thích Nghiêm Á Hiên vậy !"
Lưu Vũ Thần nghe thế cũng chẳng bất ngờ một chút nào , hắn là người nhạy cảm với mọi người xung quanh làm sao không biết Diệp Cơ Uyển có tình cảm đặc biết với mình được chứ.

Chỉ là thời gian qua hắn đang đóng vai một kẻ ngốc vờ như không biết tình cảm của cô mà thôi.

Ánh mắt Lưu Vũ Thần mê màng nhưng giọng nói lại vang lên rõ ràng có chút bất lực.

" Cơ Uyển cậu đừng nên thích thôi , cậu hãy thích người khác đi , người mà cũng thích cậu ấy ! Trong lòng mình hiện tại chẳng thể chứa nỗi ai nữa rồi ! "
Diệp Cơ Uyển liền nở nụ cười chua sót nhưng nhẹ nhỏm vô cùng bỡi vì câu trả lời của Lưu Vũ Thần không nằm ngoài suy đoán của cô , nếu như hắn vứt bỏ hết tình cảm với Nghiêm Á Hiên mà yêu mình thì lúc đó cô mới lo lắng đấy.

Hôm nay Diệp Cơ Uyển muốn nhân lúc có rượu trong người nên chỉ muốn thổ lộ tình cảm của mình mà thôi.

Diệp Cơ Uyển mở miệng giọng nói có chút nhỏ nhẹ mà quan tâm nói.

" Vũ Thần à , uống như thế đủ rồi hay là cậu lên phòng ngủ đi ! "
Lưu Vũ Thần liền chậm rãi đầu óc có chút mơ hồ đáp lời.

" Được , cậu lên phòng mình ngủ trước đi , mình thu dọn xong ngủ dưới đây là được !"
Nói xong như sợ Diệp Cơ Uyển đổi ý hắn liền chậm rãi đứng dậy thu dọn từng vật dụng trên bàn trông rất chú tâm , mà Diệp Cơ Uyển cũng không ý kiến gì liền lên phòng Lưu Vũ Thần thuận tay khép cữa lại.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua được nữa tháng trong không khí tĩnh lặng đến cực điểm , cuộc sống của Lưu Vũ Thần vẫn bình thường như mọi ngày chỉ là khi lên lớp học gặp được hình dáng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên hắn chẳng dám nhìn thẳng vời như không quan tâm lắm.

Mà Nghiêm Á Hiên thì những lúc rảnh rỗi đều nhìn vào hình dáng của Lưu Vũ Thần bằng ánh mắt rất xa lạ đó chẳng phải là tình yêu nữa , chắc chắn ánh mắt đó thì chán ghét , oán tránh , thù hận vậy làm cho bầu trời trong lòng Lưu Vũ Thần sụp đỗ chẳng còn nổi một chút gì cả.

Đương nhiên khi chính tai nghe được nguyên nhân Lưu Vũ Thần đến với mình chỉ vì tiền thì bao nhiêu yêu thương đều hóa thành thù hận như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Mà Lưu Vũ Thần thấy hình dáng nhỏ nhắn kia đã gầy đi không ít trong lòng lại cảm xúc ngỗng ngang chẳng biết làm gì cả.

Mà Diệp Cơ Uyển lần này đứng ở ngoài cuộc dù biết được sự hiểu lầm nhưng chẳng mở nổi miệng vì bản thân đã hứa với Lưu Vũ Thần nên đành lắc đầu cười khổ.

Những lúc đi thực tập thì Nghiêm Á Hiên có gặp hắn cũng vờ như không quen biết mà lướt qua nhau đến cả một câu chào hỏi vẫn không có.

Nghiêm Á Hiên chẳng thèm hỏi hắn về nguyên nhân tại sao lại vứt bỏ mình , có lẽ khi Lưu Vũ Thần ít kỹ lựa chọn rời đi đã chạm đến điểm mấu chốc trong lòng Nghiêm Á Hiên.
 
Back
Top Bottom