Ngôn Tình Ngọt Ngào Của Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 100: 100: Cãi Vã !


Chúng ta gặp mặt vào mùa xuân
Sinh tình cảm vào mùa hạ nóng bức
Tình cảm đậm sâu vào mùa thu mát mẽ
Và kết thúc vào mùa đông tuyết rơi lạnh giá.

Thấm thoát thời gian lại trôi qua thêm được hai tháng êm ả mà bi thương , hôm nay lại là thi xét duyệt năm học chỉ còn chưa đến nữa tháng là Lưu Vũ Thần phải đi ra nước ngoài rồi.

Đương nhiên Lưu Vũ Thần biết tình cảm của hắn và Nghiêm Á Hiên chỉ là phù dung sớm nỡ tối tàng mà thôi tuy ngắn ngũi nhưng rất đẹp đẽ.

Lưu Vũ Thần sẽ cố gắng sắp xếp nhưng thời khắc xinh tươi đẹp nhất của mình và Nghiêm Á Hiên vào một góc trong đầu , mỗi khi nhớ đến lại mang ra làm hoài niệm.

Đương nhiên ,hai người đã không liên lạc và chẳng nói chuyện thêm một lời nào nữa rồi.

Và đương nhiên hôm nay vẩn như mọi ngày Nghiêm Á Hiên một mặt không cảm xúc bước vào bên tròn căn nhà xa hoa rộng lớn của mình bỏ mặt những lời hỏi thăm của mọi người mà bước lên phòng.

" Rầm.

.

!"
Âm thanh đóng cửa vang lên làm mọi người phía dưới phải giật mình , kể từ khi ba mẹ cô nói Lưu Vũ Thần nói hắn đến với mình chỉ là vì tiền thì Nghiêm Á Hiên luôn như thế vô cảm và ít nói hắn đi.

Điều này làm cho ba mẹ cô lo lắng muốn nói chuyện không biết bao nhiêu lần , nhưng mà lần nào thì cô cũng bảo là mình không sao cả.

Nhưng mà cái biểu hiện này làm cho ba mẹ cô đứng ngồi không yên chỉ sợ Nghiêm Á Hiên trầm cảm mất thôi.

Phía dưới nhà ông bà Nghiêm đang ngồi trên ghế sofa sắc mặt khó coi đến cực điểm , ông Nghiêm mở miệng lên tiếng.

" Bà nên bảo con bé xuống đây , chúng ta cần nói chuyện với nó một chút ! Nếu để như thế này thật sự không ổn một chút nào ?"
Bà Nghiêm thở dài đáp lời.

" Được , để tôi lên bảo nó có gì từ từ hai người nói chuyện với nhau nhé !"
Nói xong bà Nghiêm lại chậm rãi bước trên phòng của Á Hiên không suy nghĩ gì mà gõ cửa nói.

" Hiên Hiên , ba muốn nói chuyện với con !"
Giọng nói bên trong truyền ra một cách nhanh chóng.

" Vâng , con xuống ngay !"
Đương nhiên là Nghiêm Á Hiên vẩn rất lễ phép nhanh chóng bước ra khỏi phòng mà đi xuống phía dưới nhà , nhìn hình dáng gầy đi không ít kia của Nghiêm Á Hiên làm mẹ cô chua sót đôi mắt đỏ hoe như muốn khóc.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sofa trước mặt ba mình trong dáng vẽ rất nghiêm túc , ông Nghiêm thấy con gái mình tệ hại đến mức này liền không kiềm được mắn.

" Con xem lại bản thân mình đi đã đến mức nào rồi , vì một thằng nhóc như thế có đáng hay không ? Chẳng phải ba đã nói thằng nhóc đó chỉ vì tiền mới yêu con hay sao ? Con còn luyến tuyết gì với nó nữa mà hành hạ bản thân mình như thế ?"
Bà Nghiêm phía trên nghe chồng mình lớn tiếng như thế liền chạy tới nhỏ nhẹ khuyên bảo hai người.

" Ông à , con nó còn nhỏ cứ từ nói là được rồi đứng lớn tiếng như thế ? Hiêm Hiên à , ba mẹ cũng chỉ vì lo lắng cho con mới lớn tiếng như thế , con đừng để tâm cậu ta nữa từ bỏ đi có được không ?"
Nghiêm Á Hiên đầu óc như muốn bạo tẩu bao nhiêu suy nghĩ tiêu cực kèm theo uất ức phải chịu từng trước đến giờ đều dâng lên đ ỉnh đầu làm cô không kiềm được mà nói lớn tiếng.

" Ba mẹ lo lắng cho con hay sao ? Từ nhỏ đến giờ hai người có từng hỏi qua con gái thích gì hay chưa ? Có từng hỏi thử xem con muốn làm điều mình thích hay không ? Hay chỉ là sống và làm theo sự sắp đặt của ba mẹ cớ chứ ! Thứ mà hai người muốn ở con chỉ là một đứa nhóc ngoan ngoãn dễ bảo mà thôi , chỉ như thế không hơn cũng không kém !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 101: 101: Hối Hận Vì Gặp Lưu Vũ Thần !


Đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra Nghiêm Á Hiên đến giờ hai người mới thấy tính cách táo bạo của cô như thế.

Ông Nghiêm tức giận chỉ tay vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc kia của Nghiêm Á Hiên mà quát lớn.

" Đúng là đi theo đứa con hoang đó một thời gian thì liền học được tính cách ngỗ ngược biết chống đối ba mẹ mình rồi ! Á Hiên con giỏi hơn ba tưởng tượng rồi đấy !"
Nghe câu nói đánh giá về Lưu Vũ Thần này của bà mình sắc mặt Nghiêm Á Hiên như muốn phát điên bỡi vì trước giờ hắn chưa từng dạy cô làm gì sai trái cả.

Nghiêm Á Hiên cảm xúc dâng trào mà nói lớn tiếng như không chịu thua kém.

" Đúng rồi , con đi với đứa đầu đường xóm chợ đấy ! Ít ra những lúc ở bên cạnh anh ta còn tôn trọng mà hỏi thắm ý kiến và quan tâm con hơn nhiều !"
" Con!.

Con! Con! !"
" Rầm!.

! Ông ơi , ông làm sao thế này ! Ba! ba! !"

Ông Nghiêm không kiềm nổi cơn tức giận mà ngã gục xuống mắt đất mà ngất đi , xung quanh vang lên nhiều âm thanh lo lắng và quan tâm trông rất hoảng loạn.

Đầu óc Nghiêm Á Hiên như muốn trống rỗng chẳng còn biết gì nữa cả.

Nghiêm Á Hiên chẳng biết là bản thân mình đã ngồi trước phòng cấp cứu cùng mẹ cô từ lúc nào nữa , chẳng biết là đã trôi qua bao nhiêu thời gian tâm trí Nghiêm Á Hiên hoảng loạn tự trách vô cùng.

Nghiêm Á Hiên giọng nói rung rẩy hướng về phía mẹ mình nói.

" Mẹ à , con xin lỗi ! Ba sẽ ổn lại đúng không mẹ !"
Bà Nghiêm nghe con gái mình nhận sai liền nở một nụ cười ôn hòa an ủi nói.

" Ba con là người tốt , chắc chắn sẽ không sao ?"
Sỡ dĩ bà Nghiêm nói nhú thế vì đây là căn bệnh tuổi già của ông ấy mà thôi ,tuy được Nghiêm Á Hiên chọc cho nỗi giận phải đi cấp cứu nhưng chắc chắn sẽ không nguy hiểm gì đến tính mạng.

Nhưng bà Nghiêm muốn con gái mình suy nghĩ lại nên mới không nói ra sự thật mà thôi.

Bà Nghiêm thấy con gái mình từ trưa đến giờ chưa ăn gì nên liền lo lắng nói.

" Hiên Hiên , con ngồi đây một chút ! Mẹ đi mua một ít thức ăn cho con !"
Mà sau khi Bà Nghiêm đi được một lúc hình dáng Diệp Cơ Uyển lại gấp gáp chạy đến trước mặt Nghiêm Á Hiên thở gấp nói.

" Chú Nghiêm ! Chú Nghiêm không sao chứ !"
Diệp Cơ Uyển thở ra một hơi rồi lại ngồi xuống bên cạnh Nghiêm Á Hiên , Nghiêm Á Hiên giọng nói rung rung nói.

" Mình không biết , ba còn nằm trong phòng cấp cứu ! Tất cả là do mình không tốt !"
Nghiêm Á Hiên nói xong liền ôm nhẹ thấy thân thể Diệp Cơ Uyển mà khóc thút thít , cô thầm trách bản thân tại sao lại vì một người vô tình vứt bỏ mình như Lưu Vũ Thần mà chóng đối ba mình cơ chứ hai ông đến mức như thế , càng làm cho Nghiêm Á Hiên hổ thẹn đó là cô gây ra việc động trời như thế mẹ cô lại không trách một lời nào mà lại an ủi và quan tâm mình như thế.

Thân thể Nghiêm Á Hiên rung rẩy sắc mặt có chút hối hận kèm theo sự chua sót đôi mặt đỏ bừng nói.

" Có phải mọi việc sảy ra ngày hôm nay là vị gặp Lưu Vũ Thần hay không ? Mình hối hận rồi , hối hận vì đã quen biết anh ấy !"
Nghiêm Á Hiên nói đến đây lại hít sâu giọng nói quyết tuyệt vang lên.

" Cơ Uyển à , mình thật sự rất hối hận ! Mình thật sự rất sợ hãi !"
Diệp Cơ Uyển nghe thấy lời này liền sợ hết hồn đang định mở miệng giải thích thì lại có một âm thanh trầm thấp quen thuộc vang lên.

" Nghiêm Á Hiên em hối hận vì gặp tôi hay sao ? Thì ra nhưng lúc em khó khăn và bất lực nhất lại hối hận vì đã gặp tôi ! "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 102: 102: Tuyệt Vọng !


Nghiêm Á Hiên và Diệp Cơ Uyển đều giật mình hướng ánh mắt về hướng phát ra âm thanh , xuất hiện trước mắt hai người là hình dáng quen thuộc kia củ Lưu Vũ Thần nhưng bây giờ có chút đặt biệt đó là đôi mắt hắn đỏ bừng như máu trông rất đáng sợ.

Sỡ dĩ Lưu Vũ Thần có mặt ở đây là vì khi nghe Diệp Cơ Uyển thông báo tin ba của Nghiêm Á Hiên xảy ra chuyện thì hắn đã vội lao đến đây lo lắng vô cùng , nhưng mà sau khi đến đây nghe được những lời nói kia của Nghiêm Á Hiên trái tim hắn như chết lạnh đứng hình một lác lâu.

Hắn thật sự rất thất vọng về tình cảm của Nghiêm Á Hiên đối với mình , cho dù cô không còn một chút tình cảm nào đi chăng nữa thì bản thân hắn làm ra tội mà Nghiêm Á Hiên nói những lời như thế chứ.

Lưu Vũ Thần thầm tự trách bản thân trong lòng.

" Nếu đã đối với tôi như thế tại sao ngày đầu lại tìm cách theo đuổi một cách nồng nhiệt như thế ? Hứa hẹn sẽ yêu tôi như thế ? Vậy mà ngày hôm nay bản thân cô bất lực nhất lại đem tôi ra làm cái cớ , hối hận vì đã gặp tôi sao ?"
Tuy Lưu Vũ Thần trong lòng có hàng ngàn câu oán trách những chẳng nói nổi nên một câu mắn chửi hay lớn lớn , phải nói là bản thân hắn thất vọng , tuyệt vọng về tình cảm của Nghiêm Á Hiên đến mức cực điểm bản thân chỉ biết im lặng mà thôi.

Giây phút này Lưu Vũ Thần cảm thấy cuộc sống của hắn từ nhỏ đến lớn thật sự thất bại vô cùng ,từ trước đến giờ hắn chỉ yêu một mình Nghiêm Á Hiên nhưng cái kết cuối cùng lại làm cho hắn tuyệt vọng như muốn chết đi chẳng nói được một lời trách móc.

Lưu Vũ Thần hít sâu cố kìm lại cảm xúc hoảng loạn trong lòng mình ,hắn nhìn vào hình dáng nhỏ nhắn quen thuộc kia của Nghiêm Á Hiên mở miệng trầm giọng nói.

" Nghiêm Á Hiên em đừng hoảng loạn như thế ? Ba em sẽ chẳng sao đâu , em hãy tin tôi đi ! Hiên Hiên nếu như em đã hối hận vì đã yêu tôi thì mong em hãy xem tôi như là một vết nhơ trong đời em là được !"
Lưu Vũ Thần nói đến đây giọng nói có chút rung rẩy mà nói.

" Đời này , kiếp này tôi và em không mong gặp lại ! Nếu như một ngày nào đó chúng ta vô tình gặp lại , cứ xem nhau như người dưng mà lướt qua là được !"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần lại chậm rãi bước từng nhịp nặng nề về phía trước mà rời đi , một bước chân như bản thân hắn đã trải qua thương hải tang điền của cuộc sống vậy thật sự dáng vẽ bị thương không biết dùng lời gì để nói.

Khi sắp đi khuất bóng hắn lại xoay ánh mắt lại cố nở nụ cười ôn hòa nói về phía Nghiêm Á Hiên.

" À mà , sau này nếu như em có yêu thêm một người nào khác ! Xin em đừng đối xữ với người đó giống tôi hiện tại là được !"
Có câu nói khi trong cuộc vui men rượu con người ta chỉ uống bảy phần là được , lại có câu trong một cuộc tình sâu đậm ta chỉ cần yêu tám phần hai phần còn lại là để giữ lại cho bản thân một chút tôn nghiêm cúi cùng.

Nhưng tại sao khi uống rượu lại lớn lúc nôn không còn lý trí mới dừng lại , mà yêu lại đau đến khắc cốt ghi tâm cũng chẳng chịu dừng chứ.

Khi bóng dáng của Lưu Vũ Thần đã mất dần phía cúi con góc thì tinh thần Nghiêm Á Hiên mới tĩnh táo lại được một chút.

Trong phút giây khi nãy trong đầu cô chỉ có một nỗi sợ hãi lấn ác đi lý trí của mình đó là " Ba cô sẽ mất đi " nên mới nói ra nhưng thế.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 103: 103: Tâm Tính Thay Đổi !


Hiện tại khi lấy lại được cảm xúc và lý trí thì những lời nói kia của Lưu Vũ Thần đập thằng vào trong đầu làm cô có chút miên mang bất định.

Nhưng mà tâm tính hiện tại của Nghiêm Á Hiên không tin những lời mà hắn vừa nói cho lắm.

Nghiêm Á Hiên thật sự không hiểu nổi cái tên Lưu Vũ Thần kia , rõ ràng đã đến với cô chỉ vì tiền sau khi có được lại không thương tiết vứt bỏ.

Mà tại sao hôm nay lại đến làm ra bộ mặt đáng thương đau khổ như thế chứ ,không lẽ hắn làm như thế để cô động tâm mà cho thêm chút tiền hay sao chứ.

Tuy rất thắc mắt nhưng mà Nghiêm Á Hiên cũng chẳng để tâm mà bỏ phía sau đầu , Diệp Cơ Uyển ngồi phía bên cạnh không nhìn được mà lên tiếng nói.

" Hiên Hiên , cậu nói như thế có hối hận không ? "

Nghiêm Á Hiên lắc đầu lạnh lùng đáp.

" Không có , cho dù lời nói có hơi quá đáng nhưng mà mình không hối hận !"
Diệp Cơ Uyển nghe thế liền thở dài một hơi cũng chẳng nói gì thêm nữa mà liền im lặng , thời gian lại thấm thoát trôi qua bầu trời đã về lúc tối sầm không khí trở nên rét lạnh phía ngoài những hạt tuyết trắng rơi xuống trắng xóa cả đường đi.

Trên con đường nhỏ đầy vắng vẽ tuyết rơi trắng xóa có một hình dáng cao ráo quen thuộc kia đang đi chậm trông rất giống như người mất hồn , mà hình dáng này nếu không phải Lưu Vũ Thần thì còn ai vào đây chứ.

Chẳng biết là bản thân hắn đã đi được bao nhiêu lâu trên hình dáng cao ráo dáng người đầy phong trần ấy chỉ khoắc một chiếc đồng phục khá quen thuộc , khi hắn dừng lại thì xung quanh là một khu nghĩa trang rộng lớn đầy âm u nhưng bây giờ đã lạnh lẽo vì tuyết đã rơi trắng xóa.

Ở một góc nhỏ có những cây cỗ thụ cao có hai ngôi mộ nằm gần bên cạnh nhau , Lưu Vũ Thần đứng trước một ngôi mộ nhếch mép nói.

" Ông già , nằm dưới đó lạnh lắm đúng không ? Chẳng biết ở dưới đó ông có gặp lại được con của mình hay không nữa ? Chẳng phải ông bảo tôi là một đứa không ai cần hay sao ? Ông nói đúng rồi đấy , tôi cô độc một mình như thế tại sao ông không dẫn tôi theo ? Nếu không mang tôi theo , xuống đó tôi sẽ cho ông đánh chắc chắn sẽ không phải kháng ?"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần như muốn phát điên mà quát lớn.

" Ông nói xem , tôi kiếp này đã làm ra tội ác tày trời gì tại sao người thân lại không nhận tôi ? Ông nói xem tôi sai ở chỗ nào mà cô ấy lại nói hối hận khi gặp tôi ? Ông già , chẳng phải trước kia ông giỏi lắm sao bây giờ lại như kẻ câm như thế ? Ông nói xem , tôi làm như thế cũng chỉ muốn tốt cho cô ấy là sai hay sao ? Tại sao lại như thế ? Tại sao lại đối xữ với tôi như thế ?"
Giọng nói Lưu Vũ Thần trầm thấp vang khắp khu nghĩa trang nhưng mãi chẳng có được một câu trả lời , đôi mắt hắn như muốn khép hờ những giọt lệ chẳng kiềm được mà rơi xuống đôi gò má kia.

Hắn lại cười chế diễu nói.

" Đúng rồi , xem như kiếp này tôi sinh ra để trả nơi cho các người là được ! Lưu Vũ Thần tôi lại sao lại mưu cần thứ tình cảm mờ ảo viễn vông mãi mãi không giành cho mình cơ chứ ? Nếu thật sự có lần sau tôi nhất định sẽ phấn đấu cho bản thân của mình sẽ không buồn vì ai nữa , ông cứ ngoan ngoãn nằm ở đó đi khi nào thành công tôi sẽ về thăm ông !"
Nói xong thân thể gây gò của Lưu Vũ Thần lại chậm rãi rời đi , tuy thân sác vẩn còn nguyên vẹn nhưng có lẽ một tâm tính lương thiện ,ôn hòa , hiểu chuyện và quan tâm người khác đã chết hoàn toàn.

Được hắn chôn vào ngày tuyết rơi trắng xóa đầy đau thương ấy.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 104: 104: Hối Tiếc Muộn Màng !


Thời gian lại thấm thoát trôi đến cuối học kỳ ,hôm nay là ngày Lưu Vũ Thần phải đi ra nước ngoài bắt đầu cuộc hành trình mới của mình.
Còn về phần Nghiêm Á Hiên thì sau vài ngày ba cô sức khỏe đã trở nên bình thường mà xuất viện , vì chuyện đó là Nghiêm Á Hiên cảm thấy áy náy và yêu thương gia đình của mình hơn đương nhiên là cô cũng chấp nhận đi du học theo ngành nghề mà gia đình mong muốn .
Sân Bay Quốc Tế A.
Lưu Vũ Thần xen lẫn trong hàng người mà chậm rãi bước lên phòng ngồi vào một vị trí giành có mình , bàn tay hắn thuận lấy một tấm vãi che đi tầm mắt của mình từa đầu vào phía sau ghế mà ngủ chẳng cần quan tâm đ ến việc nào khác .
Phía dưới , Diệp Cơ Uyển nhìn hình dáng hiện tại của hắn thật lâu rồi lại thở dài không nói gì thêm chỉ chờ chuyến bay cất cách.

Đương nhiên sau những chuyện liên tiếp trải qua thì người quan tâm đ ến cảm xúc của hắn chỉ có Diệp Cơ Uyển mà thôi , nhưng chỉ tiếc là trái tim Lưu Vũ Thần đã chết chẳng mở lòng mà đáp lại tình cảm của cô .

Ở phía xa , hôm nay là những ngày nghĩ ngơi để Nghiêm Á Hiên thu xếp hành trang vài ngày sau chuẩn bị ra nước ngoài du học.

Nhưng với tình cách của Nghiêm Á Hiên thì chỉ mua vài món đồ cần thiết rồi chậm rãi về nhà mà thôi .
Khi Nghiêm Á Hiên vào trong sân vườn rộng lớn của mình , cô dự tính bước vào chào ba mẹ thì lại có âm thanh từ bên trong phát ra làm trái tim Nghiêm Á Hiên như muốn đứng tim .
" Ông à , hiện tại thằng nhóc Lưu Vũ Thần cũng sắp bay rồi chúng ta không tiễn nó hay sao ?"
Ông Nghiêm đang nhâm nhi ly trà ung dung đáp .
" Tại sao lại phải tiễn, chúng ta có đưa tiền cho nó rồi tại nó không chịu nhận mà thôi ?"
Bà Nghiêm lại tức giận nói .
" Nhưng thằng nhóc đó đã chấp nhận sẽ rời bỏ con bé rồi , thằng nhóc chỉ xin ông được ở thêm bên cạnh Hiên Hiên thêm vài tháng tại sao ông lại không đồng ý chứ ? "
Ông Nghiêm một mặt ung dung nói .
" Hừ ! Dù gì hai đứa nó cũng không có kết quả gì , đau dài không bằng đau ngắn tôi chỉ là giúp chúng nó mà thôi ! Mà đừng trách tôi nữa , lúc tôi nhập viện vì bệnh cũ tại sao bà lại không nói cho con bé biết !"
Bà Nghiêm một mặt áy náy nói.

" Chẳng phải là tôi muốn con bé ngoan ngoãn hơn hay sao ? Ông còn ở đó trách tôi à ?"

" Bịch..bịch..!"
Tiếng rơi đồ từ phía ngoài vang lên làm cho hai người bên trong nhà giật mình , những lời này rơi vào bên tai làm cho tâm trí của Nghiêm Á Hiên như muốn phát điên.

Thật sự giây phút này Nghiêm Á Hiên chỉ muốn chết mà thôi , cô chẳng hiểu tại sao bản thân mình lại ngốc như thế một chút khác thường cũng chẳng nhận ra .
Mà bà Nghiêm thấy cô đứng bên ngoài hình dáng thất thần liền hoảng sợ nói .
" Hiên Hiên à , đây là do cậu ấy bảo ba mẹ nói như thế ? Ba mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con mà thôi ? Hiên Hiên à , con có nghe ba mẹ nói hay không ?"
Nghiêm Á Hiên thật sự rất đau đớn , cái cảm giác mà từ yêu say đắm một người rồi lại chuyển sang hận một người.

Sau này mới biết được là do mình hiểu lầm ,người con trai đó chỉ muốn tốt cho mình mà thôi .
Phải nói khuôn bật cảm xúc từ yêu thương say đắm đến hận thấu xương sau đó lại đến hối hận về những gì mình đã làm là những khung bậc cảm xúc mà nữa năm qua cô đã nếm trải .

Ông Nghiêm thấy con gái mình như thế cũng lo sợ mà nói lớn như muốn đánh thức cô tĩnh mộng .
" Hiên Hiên , hay là con đến sân bay tiễn cậu ấy có được không ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế hít sâu một hơi lại nhìn hình dáng của ba mình , rồi lại đưa ánh mắt nhìn mẹ mình thật lâu rồi cô lại nở nụ cười đáng thương mà bất lực nói .
" Muộn rồi , lời nói đã buông ra làm sao thu lại được chứ ? Anh ấy hận con rồi , có chết thì anh ấy cũng không muốn gặp con nữa ? "
Nói đến đây Nghiêm Á Hiên lại nhìn hai người bao nhiêu đau khổ đều nuốt ngược vào trong lòng mà bình thản nói .
" Ba mẹ đây là lần cuối được không ? Hai người đừng ép con gái nữa , nếu không thì con sẽ chẳng xem hai người là người nhà nữa ! Con sẽ đi du học theo ý của hai người ba mẹ không cần phải lo !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 105: 105: Hận


Nghiêm Á Hiên nói xong liền xoay người chuẩn bị rời đi , bà Nghiêm thấy thế liền lo lắng nói.

" Hiên Hiên , con đi đâu thế ? Nếu con có chuyện gì ba mẹ sống không nổi đau ? Con biết tình cảm của ba mẹ đối với con mà đúng không ?"
Nghiêm Á Hiên vẫn không lớn tiếng mà chỉ nhỏ nhẹ đáp lời.

" Con đi dạo một chút một thôi, lác nữa con sẽ về dùng cơm !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liền chậm rãi rời đi , thời gian lại thấm thoát trôi qua Nghiêm Á Hiên lê bộ từng bước chân nhưng chẳng suy nghĩ gì cả.

Khi cô lấy lại tinh thần thì phát hiện mình đã đứng trước căn nhà cũ của Lưu Vũ Thần.

Theo phản xạ Nghiêm Á Hiên muốn biết là mật khẩu có thay đổi thay không nên đã nhanh chóng nhập vào.

" Rắc.

.

!"
Tiếng cửa mở vang lên Nghiêm Á Hiên hít sâu một hơi cố kìm lại tâm tình kích động của mình mà bước vào bên trong , đưa ánh mắt nhìn xung quanh thì thấy mọi vật đều ngăn nắp như xưa nhưng những chú mèo nhỏ đã được chuyển đi từ lúc nào.

Nghiêm Á Hiên đi dạo quanh phía dưới một vòng hồi ức lại những kỹ niệm đẹp đôi bàn chân chậm rãi tiếng vào trong căn phòng quen thuộc của Lưu Vũ Thần.

" Két.

.

!"
Tiếng mở cửa vang lên Nghiêm Á Hiên bước vào bên trong , xuất hiện trước mặt cô là một chiếc giường quen thuộc và khu học tập chẳng khác đi đâu được kia.

Nhưng điều làm cho Nghiêm Á Hiên đứng nhìn thấy thần là những dòng chữ được khắc lên vách tường.

" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật một tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật hai tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật ba tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật bốn tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật năm tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật sáu tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật bảy tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật tám tuổi !"

" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật chín tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười một tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười hai tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười ba tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười bốn tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười lăm tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười sáu tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười bảy tuổi !"
" Hiên Hiên , chúng mừng em xinh nhật mười tám tuổi !"
" Xin lỗi vì đã gặp em muộn hơn mười tám năm , xin chúc mừng xinh nhật Hiên Hiên ! "
" Hiên Hiên , tôi muốn đi du học nước ngoài chỉ mong rằng sau này bản thân mình thành công hơn ! Có thể là một người đứng vững chắc nguyện che nắng mưa cho em một đời !"
" Hiên Hiên , tôi không muốn xa em nhưng thật sự chẳng còn cách nào khác ! Xin lỗi Hiên Hiên !"
" Hiên Hiên , em giận tôi sao ? Em không nhìn tôi một chút sao ?"
" Hiên Hiên , em quên tôi thật rồi sao ? Tôi đau lòng lắm !"
" Hiên Hiên , em hối hận vì gặp tôi sao ? Tại sao em lại đối xữ với tôi như thế ?"
" Hiên Hiên , Em thật nhẫn tâm ! Tôi không muốn gặp em nữa ?"

" Hiên Hiên , Tôi hận em ! Đời này tôi hận em !"
Khi Nghiêm Á Hiên đọc được dòng chữ cuối cùng kia thì thân thể cô quỵ xuống chiếc giường nhỏ quen thuộc kia của hắn mà khóc như một đứa con nít.

Thì ra , nữa năm không gặp mặt bao nhiêu tâm trạng và cảm xúc của Lưu Vũ Thần đều viết trên vách tường như là tự nhủ với bản thân.

Đến hôm nay Nghiêm Á Hiên mới biết là bản thân mình thật sự sai rồi.

" Tại sao cô lại hối hận vì gặp Lưu Vũ Thần được chứ ? Là cô bị nhầm lẫn mà thôi ! Nếu như thời gian có thể quay lại Nghiêm Á Hiên chắc chắn sẽ không nói như thế ? Nhưng mà hắn thật sự hận cô rồi , không muốn gặp cô nữa !"
Nghiêm Á Hiên chậm rãi như một đứa trẻ sau khi khóc xong lại lẩm bẩm mấy câu nói đó mà về nhà lúc nào không hay nữa.

Đương nhiên phía bên kia Lưu Vũ Thần đã rời khỏi nơi đầy đau thương này rồi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 106: 106: Hai Năm Trôi !


Thời gian là phép thử to lớn nhất , nó có thể khiến cho một cặp đôi yêu sâu đậm thề chết đi sống lại trở thành người dừng không hơn cũng chẳng kém .
Có lẽ , đối với một người tuổi trẻ như chúng ta hai năm không quá dài chỉ là một chớp mắt , một cái quay đầu nhìn lại mà thôi.

Nhưng đối với một số người trong lòng còn mang chấp niệm thì khoảng thời gian hai năm ấy thật là kinh khủng .
Đối với cuộc sống của Nghiêm Á Hiên hai năm qua mà nói ngoài việc học thì cô chẳng chú tâm về một chuyện vào cả.

Đương nhiên cô cũng không mở lòng yêu thêm một ai cả cho dù ba mẹ Nghiêm Á Hiên có liên tục giới thiệu cho cô vài người khá tốt.
Có lẽ , trong nội tâm của Nghiêm Á Hiên hai năm qua chưa bao giờ quên được đoạn tình cảm ngắn ngủi mà đẹp đẽ kia cả.

Hình dáng của Lưu Vũ Thần vẩn xuất hiện trong đầu óc mỗi khi cô buồn bã tuyệt vọng nhất .
Nghiêm Á Hiên sau khi học xong đã về nước ,hiện tại cô là giám đốc một công ty thuộc chi nhánh mà ba cô đang quản lý nên công việc cũng rất xuông sẽ .

Nhưng có một điều tuy Nghiêm Á Hiên và ba mẹ cô không mở miệng , nhưng hai người đều hiểu được kể tự việc năm đó Lưu Vũ Thần rời đi thì tình cảm ba người trong gia đình đã có khúc mắt.

Khúc mắt ấy lớn đến mức không thể nào gỡ bỏ được .
Tuy Nghiêm Á Hiên rất ngoan ngoãn chẳng bao giờ chống đối ba mẹ cô thêm một lần nào nữa , nhưng cô đã trở nên lạnh lùng ít nói hơn rất nhiều và chẳng bao giờ cười vui nhưng lúc trước nữa.

Hình dáng đó của Nghiêm Á Hiên làm cho ba mẹ cô vừa đau lòng chua sót nhưng lại chẳng biết nói làm sao .
Đến cả hai người hiện tại đi nữa muốn nói chuyện cười đùa với Nghiêm Á Hiên như lúc trước cũng là một điều khó khăn.

Phải nói bây giờ hai người cực kỳ hối hận khi thấy Nghiêm Á Hiên như thế này sống chẳng có niềm vui gì cả , nếu thời gian quay trở lại hai người sẽ không ngại ngùng mà cho Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần ở bên nhau .
Nhưng trên đời này làm gì có thuốc hối hận cơ chứ , lựa chọn sai lầm nào cũng phải trả giá cả.

Cái giá mà hai người phải trả đó là hạnh phút sau này của Nghiêm Á Hiên .

Khi hai người còn đang ủ rũ về việc của Nghiêm Á Hiên thì âm thanh chuông điện thoại lại vang lên .Theo phải xạ ông Nghiêm đưa tay cầm lấy điện thoại mà nghe máy nói .
" Alo ! Cho hỏi ai vậy !"
Đầu truyền bên kia có giọng nói của người đàn ông lớn tuổi vang lên.

" Chào ông Nghiêm , Tôi là chủ tịch tập đoàn Đại Hoa có thể nói chuyện với ông một chút được không ?"
Ông Nghiêm nghe thế liền biết nhân vật này là ai liền chú tâm đáp .
" À chào ông chủ tịch , dạo này hai tập đoàn chúng ta hợp tác khá vui vẽ lợi nhuận cũng khá cao ? Không biết chủ tịch ông lại có dự án muốn bên tôi hợp tác nữa à ?"
Đương nhiên Nghiêm gia và Đại Hoa luôn hợp tác bình đẳng đôi bên cùng có lợi nên hai người cũng có quen biết lẫn nhau mới trả lời như thế .
Đầu truyền bên kia chủ động thẳng thắn nói .
" Tôi có đứa cháu trai bằng tuổi con gái ông , hay là thử cho hai đứa kết hôn để tăng thêm quan hệ hợp tác giữa hai tập đoàn hay không ?"
Ông Nghiêm nghe thế chẳng suy nghĩ gì mà thẳng thường từ chối đáp .
" Chuyện tình cảm con gái tôi tự quyết định ! Đại thiếu gia của tập đoàn Đại Hoa con gái tôi không thích đâu ?"
Đầu truyền bên kia lại nở nụ cười to kiên nhẫn giải thích nói .
" Ông Nghiêm hiểu lầm rồi , tôi muốn con gái ông kết hôn cùng đứa cháu trai thứ hai của tôi !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 107: 107: Muốn Liên Hôn !


Ông Nghiêm nghe thế liền khó hiểu hỏi lại .
" Ông đừng có lừa tôi đấy nhé ! Tôi nhớ ông chỉ có một đứa cháu trai duy nhất mà thôi , làm gì có nhị thiếu cơ chứ ?"
Chủ tịch tập đoàn Đại Hoa cười đáp .
" Thông tin mọi thứ về cháu trai tôi đã gửi qua rồi , ông xem và bàn bạc với con gái ông thử xem ! Nếu được thì chúng ta liên hôn là được ! Tôi còn có việc , chào ông !"
Nói xong đầu truyền bên kia liền tắt máy , ông Nghiêm thừa biết ông chủ tập đoàn Đại Hoa trước giờ chẳng bao giờ lừa mình cả nên hai người liền tập trung vào tài liệu trên máy tính .
Mà xuất hiện trước mắt hai người là hình dáng và mọi thông tin của Lưu Vũ Thần từ trên xuống dưới không sót một chút gì cả.

Ông Nghiêm không tin được vào ánh mắt mình mà nhìn bà Nghiêm hỏi lại .
" Bà à , tôi có nhìn nhầm hay không ? Thằng nhóc này là nhị thiếu của tập đoàn Đại Hoa !"
Bà Nghiêm cũng rất bất ngờ mà trả lời .

" Chúng ta không nhầm đâu là thằng nhóc đấy ? Như thế là quá tốt rồi chúng ta bảo Hiên Hiên về hỏi ý thử xem !"
Ông Nghiêm tuy có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nói .
" Bà không nhớ là chúng ta ép hai đứa nó rời xa nhau à ? Bà không nhớ thằng nhóc đó ôm hận mà rời đi à ? Nếu như hai đứa nó kết hôn thật, lỡ thằng nhóc đó muốn trả thù Hiên Hiên thì sao ? Đến lúc đó có hối hận cũng không kịp !"
Bà Nghiêm cũng biết là như thế nhưng lại thở dài nói .
" Vậy việc này chúng ta không nói cho Hiên Hiên biết à ? Từ chối lời đề nghị đó phải không ?"
Ông Nghiêm lại lắc đầu cũng thở dài nói.

" Chúng ta cứ nói việc này cho con bé , còn quyết định như thế nào là ở chỗ Hiên Hiên ! Bà muốn cả đời này nó hận chúng ta à ?"
Nghe đến đây hai người liền thông báo cho Nghiêm Á Hiên bảo cô về nhà thật nhanh , Nghiêm Á Hiên vẩn giữ một bộ mặt bình thản mà lạnh lùng bước vào trong nhà .
Nhìn hình dáng này của Nghiêm Á Hiên vẩn nhỏ nhắn xinh xắn như hai năm trước , nhưng trong ánh mắt và khuôn mặt đã có hương vị trần tục và trưởng thành hơn nhiều , cô không còn thân thiện nói cười như lúc trước nữa mà xung quanh thân thể nhỏ nhắn ấy như co lớp băng dày bao quanh vậy .
Nghiêm Á Hiên ngồi xuống nhìn châm chú vào hình dáng ba mẹ mình một mặt bình thản , bà Nghiêm chưa đời cô mở lời liền nhanh chóng nói .

" Hiên Hiên , chủ tịch tập đoàn Đại Hoa muốn tậo đoàn chúng ta liên hôn ! Cụ thể là Nghiêm Á Hiên con kết hôn với nhị thiếu Lưu Vũ Thần , là thằng nhóc năm đó con thấy như thế nào ?"
" Rắc...Ầm..!"
Đầu óc Nghiêm Á Hiên như nổ tung , vô số hình ảnh và ký ức của cô và Lưu Vũ Thần như thác lũ ầm ầm truyền vào trong trí óc cô.

Nhưng năm này cô chỉ giám dấu đoạn tình cảm ẩy ở một chỗ mỗi khi buồn lại đem nó ra để tưởng niệm mà thôi .
Những năm qua Nghiêm Á Hiên đã từng tuyệt vọng không biết bao nhiêu lần vì cô thừa biết đoàn tình cảm , những hồi ức đẹp đẽ kia của cô và Lưu Vũ Thần đã biến mất.

Nhưng hôm nay khi nghe đến việc bản thân mình còn có cơ hội gặp lại hắn thì Nghiêm Á Hiên không suy nghĩ gì mà liền đồng ý ngay .
Nghiêm Á Hiên mở miệng giọng nói kích động nói .
" Ba mẹ con đồng ý , khi nào chúng con kết hôn thế ? Ba mẹ giúp con chọn váy cưới được không ?"
Nghiêm Á Hiên thừa biết nếu hai người kết hôn thì chưa chắc Lưu Vũ Thần còn yêu hay đối xữ với mình nhẹ nhàng như lúc trước , thậm ý là hắn có thể hận hoặc trả thù cô.

Nhưng mà Nghiêm Á Hiên thật sự muốn ở bên hắn , cho dù đau khổ như thế nào cô vẩn cam tâm tình nguyện .
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 108: 108: Đôi Bên Đồng Ý ! Mục Đích Khác Nhau !


Ông Nghiêm sợ con gái mình kích động mà suy nghĩ không thông suốt liền lên tiếng nhắc nhở .
" Hiên Hiên , ba mẹ tôn trọng quyết định của con ! Nhưng mà ba mẹ chỉ sợ mục địch mà thằng nhóc kia muốn kết hôn với con không phải tình yêu mà là có mưu đồ khác ! Năm đó thằng nhóc ra đi trong căn hận không phải sao ? Ba mẹ sợ nó sẽ đối xữ với con không tốt !"
Nghiêm Á Hiên mở miệng giọng nói trở bên ôn hòa có phần quan tâm nói .
" Ba mẹ đừng lo lắng , nếu anh ấy đối với con không tốt thì ly hôn là được ! Nhưng ít ra con vẩn muốn có một cơ hội để được ở bên anh ấy , cho dù là như thế nào con gái đều rất mãn nguyện !"
Nghiêm Á Hiên nói xong như chẳng kiềm được cảm xúc của mình những giọt nước mắt trên đôi gò má chậm rãi rơi xuống , nhưng trái ngược với dáng vẽ bi thương đó lạ một nụ cười hạnh phút trên khuôn mặt xinh xắn kia .
Nếu như nói Nghiêm Á Hiên vì tình cảm mà chấp nhận cuộc hôn nhân này thì Lưu Vũ Thần chỉ vì lời ích của bản thân mình.

Khi hắn vừa ra nước ngoài du học và làm việc thì người lại có một ông già tự xưng mình là ông nội của hắn làm Lưu Vũ Thần căm tức như muốn phát điên .

Nhưng mà với tính cách tránh người xa vạn dặm kia nào để ý đến ông ta cơ chứ , sau những năm cố gắng nổ lực và làm việc thì bản thân hắn cũng có một số thành công nhất định .
Nhưng dự án và chương trình hắn tham gia rất thành công và phát triễn nên bản thân Lưu Vũ Thần cũng cố gắng mua được mười lăm phần trăm cỗ phần của tập đoàn công nghệ này.

Hắn dự tính chẳng về nước nữa.

Nhưng mà cái ông già kia lại bám theo hắn còn hơn cẩu theo chủ của mình làm Lưu Vũ Thần khó chịu không thôi.

Lão ta nói cái gì mà người thân , máu mủ thâm tình hoặc là gia đình gì đó làm cho một người lạnh lùng như Lưu Vũ Thần muốn buồn nôn .

Sau khi bị Lưu Vũ Thần từ chối từ lần này đến lần khác hắn tưởng là lão ta không còn đóng vai ngụy quân tử nữa.

Nhưng cách đây nữa tháng ông ta đưa ra một điều kiện khiến cho một người như Lưu Vũ Thần động tâm đó là " Ông sẽ chuyển giao bốn mười chín phần trăm cỗ phần của Đại Hoa cho hắn với điều kiện phải kết hôn với con gái của tập đoàn Nghiêm gia , Nghiêm Á Hiên ".
Khi nghe đến yêu cầu này thì nỗi đau mà Lưu Vũ Thần giấu kín tận sau trong đáy lòng một lần nữa bùng nổ một cách mãnh liệt chẳng thể nào áp chế nỗi .Từng dòng kí ức xưa cũ kèm theo hình dáng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên và những lời nói mà cả đời hắn không quên được kia đều ầm ầm xuất hiện trong đầu .
Đôi mắt Lưu Vũ Thần đỏ bừng ngồi tựa lưng vào một chiếc ghế tựa màu đen sang trọng trên môi như một thói quen mà ngậm một điếu thuốc hít sâu một hơi để ổn định lại tâm tình đang bất ổn kia .
Đươg nhiên là Lưu Vũ Thần hắn cũng chấp nhận cuộc hôn nhân vì lợi ích này và chuẩn bị hành trang về nước sinh sống mà kết hôn.

Nhưng trong cuộc hôn nhân này Lưu Vũ Thần chỉ quan tâm đ ến lợi ích mà mình có được chứ cũng không để tâm về những tình cảm đã qua nữa .
Khói thuốc trắng xóa bay quanh khắp căn phòng sang trọng làm bầu không khí trở nên rất khó thở , chẳng biết từ lúc nào Lưu Vũ Thần lại nghiện thuốc lá đến mức như thế .Có lẽ là khi năm đó hắn một mình ôm đau thương và hận thù rời đi Lưu Vũ Thần đã phụ thuộc vào thuốc lá và rượu nhiều hơn , có lẽ như thế mới làm cho tâm tình hắn tốt lên được .
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 109: 109: Về Nước !


Sân Bay Quốc Tế A
Lại là sân bay xưa cũ này hai năm trước hắn đã mang đầy đau thương mà hận thù rời đi , và cũng chính là sân bay này hắn lại đem đau thương mà hận thù trở về chẳng có chút gì thay đổi cả .
Nếu như hai năm trước với tính cách của Lưu Vũ Thần chắc chắn sẽ không nhận bất cứ lòng tốt nào từ cái người được gọi là ông kia đối với mình.

Nhưng mà những năm này hắn đã trưởng thành tính cách đã trầm ổn hơn rất nhiều.
Phần lớn hơn là hắn biết được lợi ích và sức mạnh của quyền lực và đồng tiền nên cũng chẳng để tâm cái gì là lòng tự tôn hay kiêu ngạo gì đó nữa.

Chỉ cần lần này hắn có được lời ích mà mình mong muốn là được , cái thứ mà được gọi là tình thân , tình yêu hay gia đình gì đối với hắn chỉ là trò lừa con nít mà thôi .
Lưu Vũ Thần hít sâu một hơi chậm rãi xuống sân bay phía trước là hàng người khách hối hã mà lướt qua ,nhưng Lưu Vũ Thần để ý những người đó đều có gia đình , bạn bè , anh em và những người đồng hành đến đón.

Hắn nở nụ cười chẳng thèm quan tâm gì cả mà quay người bước đi một cách nhẹ nhàng .

Đây có thể nói là lúc đi không ai tiễn đưa , mà khi về lại chẳng ai đón.

Nhưng khi hắn đi được vài bước thì lại có một giọng nói mềm mại quen thuộc vang lên .
" Vũ Thần ,đã lâu rồi không gặp ! Cậu về rồi có nên mời một người bạn như mình đi ăn một bữa hay không ?"
Lưu Vũ Thần lười biến đưa ánh mắt về phía phát ra âm thanh , xuất hiện trước mặt hắn là hình dáng của Diệp Cơ Uyển đang khoắc trên mình một chiếc váy trắng dài trông rất xinh xắn.

Nhìn vào hình dáng này của cô thì đã con hơn không ít , khuôn mặt vẫn xinh xắn như có chút gì đó thành thục không còn cái tính trẻ con như lúc đầu.
Lưu Vũ Thần liền nở nụ cười thân thiện nhất có thể mà đáp lời.
" Được , đến này mình sẽ nấu cho cậu vài món ăn có được không ? Chứ mình vừa về nước chẳng biết đi đâu cả ?"
Phải nói , Lưu Vũ Thần là một người rất rõ ràng trong chuyện tình yêu và tình bạn.

Hắn biết là trong những lúc bản thân mình khó khăn đau khổ và bi thương nhất luôn có một người là Diệp Cơ Uyển an ủi và động viên mình , chỉ là cô không đòi hỏi gì từ hắn mà thôi .
Mà Diệp Cơ Uyển thấy hắn không khác hai năm trước một chút nào thì liền cười xinh đẹp nói .
" Được , cậu phải nấu những món mình thích đấy ?"
Lưu Vũ Thần lại nở nụ cười đồng tình đáp .
" Được , mời cậu đến nhà !"
Nói xong Lưu Vũ Thần cùng Diệp Cơ Uyển chậm rãi mà rời đi , nơi mà hắn muốn đến đương nhiên là căn nhà xưa cũ mà bản thân mình đã từng ở và sinh sống rồi .
Thấm thoát thời gian lại trôi qua thêm được một lác lâu hai người đã đứng trước căn nhà cũ đã bỏ hoang nhiều năm kia của Lưu Vũ Thần , nhưng trái với tình cảm cỏ mọc cao vài mét hay vẽ bên ngoài đã hư hỏng mà nó mới đến một cách lạ thường giống như có người sinh sống vậy .
Lưu Vũ Thần khó hiểu đưa ánh mắt về phía Diệp Cơ Uyển lên tiếng hỏi .
" Nhà mình thường có người đến lắm hay sao ? Tại sao lại sạch sẽ và gọn gàng như thế ?"
Diệp Cơ Uyển liền nhanh chóng trả lời .
" Có Nghiêm Á Hiên mỗi khi rảnh đều đến đây dọn dẹp ! Không phải là anh về đây kết hôn cùng cô ấy hay sao ? Chẳng lẽ việc này cũng không biết à ?"
Đương nhiên sự việc lần này Lưu Vũ Thần về nước kết hôn cùng Nghiêm Á Hiên trong giới kinh doanh đa số mọi người đều biết cả , nhưng Diệp Cơ Uyển thật sự rất khó hiểu mà lên tiếng .
" Cậu là thật sự còn tình cảm với Nghiêm Á Hiên hay sao ? Hay là có mục đích nào khác thế ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 110: 110: Trò Chuyện !


Lưu Vũ Thần chậm rãi tiến vào trong nhà mà nhàn nhát đáp.

" Không , chỉ là mấy người kia cho mình đủ lợi ích nên mới đồng ý với cuộc hôn nhân này ! Cậu nói xem bốn mươi chín phần trăm cỗ phần tập đoàn Đại Hoa đấy ? Ngồi chơi cả đời vẩn không lo chết đói nha ?"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần lại tự cười chế diễu mình mà nói tiếp.

" Nếu năm đó mình đó địa vị như thế ? Cậu nói xem ba mẹ Nghiêm Á Hiên có ép buộc mình rời xa cô ấy hay không ? Không biết người đó để Nghiêm Á Hiên kết hôn với mình có là vì phân nữa số con phần kia hay không còn chưa biết được ? Đối với những người giàu có mà thành đạt thì tình cảm là thứ không đáng nhắc đến , mình nói như thế cậu hiểu mà đúng không ?"
Diệp Cơ Uyển nghe thế liền ngậm miệng đi theo phía sau hắn không nói thêm lời nào , phải nói Diệp Cơ Uyển là con nhà hào môn làm sao mà không hiểu được những lời mà hắn đang nói cơ chứ.

Chỉ vài phút sau hai người lại xuất hiện bên trong căn nhà khá quen thuộc kia mọi thứ vẩn sáng sủa sạch bóng giống như bình thường có người sinh sống , Lưu Vũ Thần thử mở điện và nước thì phát hiện nó vẩn còn y như lúc đầu rõ ràng là có người sinh sống ở đấy.

Lưu Vũ Thần cũng không để tâm lắm mà nhìn khuôn mặt xinh đẹp có chút quyến rũ thành thục kia của Diệp Cơ Uyển mở miệng nói.

" Cậu ngồi đây đợi một chút , mình sẽ chuẩn bị trổ tài ngay đây ?"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền nhanh chóng lên thay một bộ đồ thô sơ và giãn dị nhất nhanh chóng xuống phía dưới mà khoắc lấy chiếc tạp dày tập trung vào bếp.

Tuy nói hiện tại Lưu Vũ Thần không có bốn mươi chín phần trăm cỗ phần kia thì hắn vẫn rất thành đạt với số tài sản ở nước ngoài , nhưng tính cách giãn dị của hắn vẩn không thay đổi một chút nào cả chỉ là phong cách có hơi trầm ổn kèm theo một chút trưởng thành mà thôi.

Diệp Cơ Uyển vẩn dùng ánh mắt mê luyến tràn ngập yêu thương không thèm che giấu kia mà nhìn về phía Lưu Vũ Thần , có câu nói người đã làm bạn rung động một lần cho dù gặp lại lần nữa vẫn bị rung động mà thôi.

Đấy là câu nói giành riêng cho Diệp Cơ Uyển ở hiện tại.

Lưu Vũ Thần cảm nhận có ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đang nhìn châm chú vào mình , hắn chẳng thấy xa lạ gì mà đưa ánh mắt ra nhìn vào khuôn mặt mê luyến kia của Diệp Cơ Uyển như người mất hồn kia.

Lưu Vũ Thần nở nụ cười mở miệng trêu chọc.

" Cậu ngậm miệng lại một chút không khéo nước bọt chảy ra hết rồi kia ! Cậu muốn ăn tươi nuốt sống mình hay sao mà nhìn ghê thế ?"
Mà Diệp Cơ Uyển nghe thế cũng chẳng ngại ngùng như lúc còn thiếu nữ mà lại nở nụ cười có chút ma mị tiến lại đứng trước mặt hắn mở miệng lơ đểnh nói.

" Mình muốn ăn sạch cậu có được hay không ? Cậu có sợ vợ sắp cưới của mình ghen hay không ?"
Nói xong đến cả trái tim nhỏ nhắn trong lòng ngực của Diệp Cơ Uyển đập lên một cách dữ dội , đương nhiên tâm tình của cô không bình ổn như vẽ bề ngoài.

Mà Lưu Vũ Thần sau khi nghe được câu nói trêu chọc này của Diệp Cơ Uyển lại không ngại ngùng đáp.

" Hôn nhân vì lợi ích mà thôi có tình yêu đâu mà bảo là ghen hay không cơ chứ ? Nếu cậu đắm chìm vào mình thì sớm muốn gì cậu cũng thiệt thòi lớn ? "
Nói xong Lưu Vũ Thần liền trưng bày vài món ăn đơn xơ ra bên ngoài rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế , mà Diệp Cơ Uyển cũng nở nụ cười chẳng sao cả mà đáp.

" Mình không quan tâm đ ến hậu quả , không biết cậu có chấp nhận cùng mình điên cuồng hay không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 111: 111: Nguyên Nhân !


Lưu Vũ Thần nghe câu trả lời này cả người có chút cứng lại không được quen lắm , theo thói quen một khi căng thẳng hắn liền đưa tay vào túi lấy một điếu thuốc ra châm lửa mà kéo một hơi dài.

Khi hắn lấy lại được bình tĩnh thì mới biết phía trước còn có Diệp Cơ Uyển đang nhìn mình châm chú , Lưu Vũ Thần có chút ngại ngùng đáp.

" Xin lỗi , mỗi khi mình tập trung hay căn thẳng đều sẽ hút một điếu thuốc để tinh thần dễ chịu hơn !"
Mà Diệp Cơ Uyển đôi mày liễu nhíu chặt khó hiểu nói.

" Cậu hút thuốc từ khi nào thế ? Có biết là nó hại với sức khỏe lắm không ?"
Trong lòng Diệp Cơ Uyển cảm thấy có một cơn chua sót khó có thể nói nên lời tâm tình của cô ngay lúc này phải nói rất phức tạp , cô thật không thể hiểu nổi tại sao dáng vẽ người con trai ôn hòa , lương thiện như lúc trước lại biến thành như thế này chứ.

Mà Lưu Vũ Thần biết cô quan tâm mình liền cười khổ đáp.

" Hại có sức khỏe , nhưng tốt có tinh thần của mình ! Nếu không có thuốc lá và rượu , chẳng biết mình vượt qua ngày tháng kia như thế nào !"
Nghe câu nói này Diệp Cơ Uyển và Lưu Vũ Thần đều tĩnh lặng chẳng ai mở miệng nói thêm một câu gì cả thời gian lại thấm thoát trôi qua.

Hôm nay là một ngày rất bình thường đối với người khác nhưng lại được biệt với Nghiêm Á Hiên.

Bầu trời đã dần về đêm cơn gió mùa xuân thổi qua mang theo hương vị của tuổi trẻ làm cho mỗi người chúng ta đều cảm thấy dễ chịu.

Trong một khán trường lớn đầy xa hoa và sang trọng xung quanh có rất nhiều người đang dự một buổi tiệc đám cưới đang diễn ra , mà nhìn hình dáng này không phải Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên thì còn ai vào đây chứ.

Lưu Vũ Thần hôm nay khoắc trên mình một chiếc vest màu đen trắng theo phong cách châu âu trong rất sang trọng , còn người con gái đứng bên cạnh là Nghiêm Á Hiên đang khoắc trên mình một chiếc váy dài màu trắng phũ xuống cả mặt đấy càng tô thêm dung nhan của cô thêm vẽ hoàn mỹ.

Nhưng hiện tại cô gái xinh xắn ấy lại chẳng thèm để tâm nhưng ánh mắt xung quanh đang nhìn châm chú về mình, bỏ qua luôn cả những lời chúc phút đến từ nhiều nơi mà chỉ tập trung vào khuôn mặt điễn trai mà quen thuộc kia của Lưu Vũ Thần.

Mà Lưu Vũ Thần thấy cô cứ nhìn mình bằng ánh mắt tràng ngập yêu thương kia lại sợ hết hồn , bỡi vì hắn biết ánh mắt này nếu một khi không còn tình cảm nữa lại đá hắn như chó mà thôi.

Vậy nên tâm lý của hắn nảy sinh cái gọi là bóng ma đề phòng vô cùng.

Lưu Vũ Thần chẳng tin Nghiêm gia thiếu tiền đến mức bán con gái vậy nên hắn chủ động đưa chiếc miệng về sát vành tai ngọc ngà của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Tôi muốn biết mục đích của cô là gì khi chấp nhận cuộc hôn nhân này ?"
Nghiêm Á Hiên thấy hắn chủ động nói chuyện với mình trong đáy lòng có một cơn vui vẽ khó có thể diễn tả thành lời , mặt dù cách xưng hô đã không còn như lúc trước nhưng cô vẩn niềm nở đáp lời.

" Đơn giãn chỉ vì muốn kết hôn với anh mà thôi ! Còn mưu đồ của anh là gì khi chấp nhận cuộc hôn nhân này ?"
Lưu Vũ Thần đương nhiên là chẳng tin lời nói của Nghiêm Á Hiên nên chỉ nở nụ cười trông rất thông thả mà đáp.

" Cô nghĩ tôi là người hai năm trước tùy ý cô đối xữ như thế nào cũng được à ? Đương nói những lời hay ho đó khi bản thân còn đang vui vẽ, biết đâu mai này cô chán sẽ đá tôi ra một bên cũng không chừng !"
Nói đến đây hắn lại thành thật nhìn cô mở miệng.

" Nguyên nhân tôi kết hôn với cô đó là tôi muốn có được bốn mươi chín phần trăm cỗ phần tập đoàn Đại Hoa ! Vậy nên chúng ta ai cũng có mục đích của mình cả cứ quen hôn nhân là quan hệ trên danh nghĩa là được !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 112: 112: Bắt Đầu Hôn Lễ !


Nếu như đây là hai năm trước với cái tính cách của hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả thù chuyện Nghiêm Á Hiên đã từng đối xữ với hắn , nhưng hiện tại Lưu Vũ Thần đã trưởng thành suy nghĩ cũng chính đáng hơn.

Chuyện năm đó bây giờ suy nghĩ lại thì chỉ biết trách bản thân hắn nặng tình với Nghiêm Á Hiên mới mang đau đớn như thế.

Trong khi hai người đang nói chuyện to nhỏ thì phía dưới khán giả hai gia đình của đôi vợ chồng trẻ cũng đang trò chuyện với nhau , về phía gia đình nhà vợ thì có ông Nghiêm và ba Nghiêm.

Còn về phía Lưu Vũ Thần thì chỉ có một người được gọi là ông của hắn mà thôi và đương nhiên Lưu Vũ Thần chẳng để tâm chuyện này lắm.

Phía trên khán đài Nghiêm Á Hiên thấy hắn bình thản như không thì trong lòng lại có chút bất an cũng không ấp úng mà mạnh dạng hỏi nhỏ hắn.

" Vũ Thần , chuyện năm đó anh không hận tôi hay sao ? Chẳng phải bảo là đời này không gặp lại tôi hay sao ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền nở nụ cười có chút nhạt nhẽo đáp.

" Chuyện năm đó là bản thân tôi tự làm tự chịu mà thôi tại sao lại hận cô cơ chứ ? Là bản thân tôi đặt tin tưởng quá nhiều vào tình cảm của Nghiêm Á Hiên cô dành cho tôi ! Tôi đã từng tin rằng cho dù như thế nào cô cũng không đối xữ với tôi như thế ?"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần lại nhìn hình dáng của Nghiêm Á Hiên một lần thật kỹ rồi lại mở miệng nói nhỏ.

" Nhưng mà niềm tin và tình cảm của tôi đặt không đúng chỗ nên chuyện năm đó là cái giá mà thôi phải trả , không trách được người khác ! À mà , hôm nay cô mặt váy cưới rất đẹp , rất giống như hình trong tưởng tượng của tôi năm đó !"
Những lời nói này vào bên tai Nghiêm Á Hiên như chết lặng không biết nói như thế nào để hiểu rõ nỗi lòng của mình nữa , đến giây phút này Nghiêm Á Hiên mới phát hiện người con trai năm đó từng yêu mình đến mức chẳng nỡ làm cô tổn thương đó đã chẳng còn nữa rồi.

Lưu Vũ Thần cảm thấy ánh mắt của Nghiêm Á Hiên đỏ bừng như muốn khóc thì trái tim trong lòng hắn liền không kìm được mà co thắt lại một mặt khó chịu nói nhỏ.

" Này , tôi nói gì sai sao ? Nếu có sai thì cho tôi xin lỗi được không cô đừng ra vẽ mặt như thế ? Nếu không mọi người ở đây lại bảo tôi ức h**p cô đấy ?"
Nghiêm Á Hiên chỉ là nhất thời không kiềm được cảm xúc của mình nên mới như thế mà thôi ,chứ Nghiêm Á Hiên hiểu rõ trong lòng vụ việc năm đó làm sao cho thể quên đi được như thế ? Cô cũng đã nghe từ trong miệng Diệp Cơ Uyển về cuộc sống của hắn trong hai năm qua làm sao không biết được cơ chứ.

Chỉ là chấp niệm trong lòng Nghiêm Á Hiên quá lớn nó lấn áp cả lý trí cô chẳng thể nào buông bỏ được đoạn tình cảm năm đó , phải nói là cô ích kỹ chỉ muốn Lưu Vũ Thần mãi mãi ở bên cạnh mình cho dù là không có tình cảm với cô cũng cam chịu.

Có câu nói không ai bình thường khi yêu quả nhiên là giành cho trường hợp hiện tại của Nghiêm Á Hiên , cô thật sự rất bất chấp và điên cuồng cho dù đã biết người kia đã chẳng còn như lúc trước.

Nghiêm Á Hiên cố gắng kiềm ném cảm xúc không vui trong lòng mà nở một nụ cười vui vẽ nói.

" Vũ Thần , tôi biết năm đó là bản thân đối với anh quá đáng ! Nếu anh muốn trả thù tôi lúc nào cũng sẳn lòng cho anh xữ lý ! Nhưng mà ngay hôm nay xin anh đấy , có thể cùng tôi diễn kịch kết hôn một cách vui vẽ được không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 113: 113: Kết Thúc Hôn Lễ !


Lưu Vũ Thần nghe thế liền cảm thấy rất buồn cười nhưng vẫn nghiêm túc đáp .
" Cô yên tâm đi tôi không đến mức như thế ? "
Khi hắn nói xong hai người đều im lặng nghe phía dưới khán đài có tiếng cười nói , thời gian lại thấm thoát trôi qua đến lúc trung tâm của hôn lễ dưới ánh mắt nhìn châm chú của khách nhân và hai bên gia đình.

Lưu Vũ Thần một chân quỳ xuống đất một tay lấy một chiếc hộp màu đỏ lấy ra chiếc nhẫn kim cương trong rất sang trọng .
Bàn tay còn lại của Lưu Vũ Thần đưa ra cầm lấy bàn tay trái của Nghiêm Á Hiên nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út nhỏ nhắn ngọc ngà kia , sau khi đeo xong Lưu Vũ Thần lại cúi đầu hôn nhẹ lên bàn tay có chiếc nhẫn kia rồi mới chậm rãi đứng lên .
Nhìn hình dáng này dưới khán đài mọi người đều cảm thấy hai người này rất xứng đôi vừa lứa , nhưng mà trong mắt Nghiêm Á Hiên chỉ là hình dáng kia của Lưu Vũ Thần mà thôi ở phút giây nàu cô thật sự rất muốn khóc .
Lưu Vũ Thần chậm rãi đứng lên sát bên cạnh Nghiêm Á Hiên mà hướng về phía khán đài chào các vị khánh quý đã đến chúc phút cho hai người , sau khi làm xong mọi việc chính thức kết hôn thì tin tức của hai người chưa đến một ngày đã lên trang nhất .

Sau khi Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần kết hôn xong thì được ba mẹ cô tặng cho một căn biệt thự khá gần nhà của mình trong rất sang trọng , sỡ dĩ hai người làm như thế là sợ con gái mình bị ức h**p có thể đến giúp một cách nhanh hơn mà thôi .
Còn về Lưu Vũ Thần thì hắn chẳng quan tâm gì đến sự tính toán của mấy người này mà chỉ tập trung vào lợi ích mà mình nhận được mà thôi .Nhưng mà điều làm cho Lưu Vũ Thần tức giận đến mức phát điên đó là ông già kia chỉ cho hắn mười phần trăm cỗ phần mà thôi , còn ba mươi chín phần trăm còn lại ông già đó lại muốn cho con của hắn sinh ra cùng Nghiêm Á Hiên thật sự làm hắn tức đến nổ phỗi .
Đương nhiên , Lưu Vũ Thần là ai chứ sau khi nhận xong mười phần trăm cỗ phần đứng tên mình hắn liền từ luôn mối quan hệ với ông già kia từ nay về sau không gặp lại nữa.

Còn ba mươi chín phần trăm đó con lâu hắn mới sinh con cùng Nghiêm Á Hiên , không thấy hắn ôm hận mà đi hay sao chứ.

Mẹ nó , giây phút này Lưu Vũ Thần thật sự rất nghi ngờ mấy người này đang tính kế lên đầu hắn nha.

Lưu Vũ Thần tâm trạng bực tức đang ngồi trên ghế sofa dưới phòng khách sang trọng thì Nghiêm Á Hiên lại từ trên nhà đi xuống trên người chỉ khoắc một bộ đồ ngủ ngắn ngũi màu hồng nhạt trông rất quyến rũ .
Bỡi vì căn biệt thự này tuy rộng lớn nhưng chỉ có hai vợ chồng trẻ mới cưới mà thôi nên cô cũng ăn mặt rất thoải mái chẳng muốn che giấu cái gì cả.

Đối với Nghiêm Á Hiên mà nói trong tâm niệm của cô Lưu Vũ Thần luôn luôn là chồng của mình .
Mà thấy Nghiêm Á Hiên ăn mặt như một con hồ ly tinh muốn quyến rũ mình hắn lại khó chịu nói .
" Cô ăn mặt hở hang như thế không biết là trong nhà còn có người đàn ông như tôi hay sao chứ ?"
Nghiêm Á Hiên liền chợp chợp đôi mắt xinh đẹp một mặt vô tội hỏi lại .
" Chẳng phải lúc trước anh từng nói mỗi khi ở cùng anh tôi không cần bận đồ l.ót bên trong hay sao ? Hôm nay tôi ăn mặc rất kín đáo và dễ chịu nha !"
Lưu Vũ Thần liền cứng họng nhìn cô trăng trối không biết đáp lời như thế nào , thật sự Nghiêm Á Hiên ăn mặc như thế là có phần muốn quyến rủ ông chồng mới cưới của mình.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 114: 114: Mệt Mỏi !


Lưu Vũ Thần cũng không đáp lại câu nói của Nghiêm Á Hiên mà chậm rãi tiếng đến thuận tay lấy chai rượu và một chiếc ly thủy tinh rồi lại ngồi nhẹ nhàng vào chiếc ghế sofa.

Bàn tay hắn như một thói quen đem rượu rót vào ly , bàn tay còn lại cũng chẳng an phận mà mồi một điều thuốc bỏ vào miệng mà hút một hơi dài.

Lưu Vũ Thần những lúc rảnh rỗi thường có thói quen như thế , hình như chỉ có trong cơn say những chuyện buồn phiền nhẹ không xuất hiện trong đầu hắn nữa.

Hắn cảm thấy như thế này rất tốt , bản thân chẳng cố gắng mưu cầu những thứ không thuộc về mình nữa.

Sau khi hắn nhâm nhi được nữa chai rượu ,bao thuốc cũng được hắn hút chẳng biết là bao nhiêu căn phòng rộng lớn đã ngập tràng khói thuốc làm cho Nghiêm Á Hiên đứng phía xa sóng mũi đã cay cay.

Lưu Vũ Thần đầu óc có chút tê dại hướng về phía Nghiêm Á Hiên cười ngây ngô như một kẻ ngu mà nói.

" Căn nhà này khá rộng cô muốn ngủ phòng nào cũng được tôi sẽ không làm phiền ! Nếu thuận tay thì lấy giúp tôi thêm một chai rượu , chai này sắp hết rồi !"
Chẳng biết là do khói thuốc hay một nguyên nhân khác mà đôi mắt cô đã đỏ bừng như máu trông rất đáng thương , Nghiêm Á Hiên nghe thấy yêu cầu của hắn cũng không cự tuyệt mà giúp Lưu Vũ Thần lấy một chai rượu đặt lên bàn trước mặt hắn.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh hắn miệng nhỏ không kiềm được cảm xúc liền hỏi thăm dò.

" Anh còn để tâm chuyện năm đó phải không ? Thời gian đã qua nhưng thế rồi anh còn giữ mãi không buông hay sao ? Nếu anh tức giận hoặc uất ức có thể rút lên người tôi là được , anh đừng như thế này nữa được không ?"
Trong cơn mơ màng Lưu Vũ Thần nghe thấy câu hỏi và đề nghị này của Nghiêm Á Hiên liền nở nụ cười to thành tiếng trông giống như mới vừa nghe được chuyện gì hài hước nhất trên đời vậy.

Lưu Vũ Thần nhìn hình dáng nhin đẹp mà quyến rũ kia của Nghiêm Á Hiên thật lâu rồi lại cười nhạt mà thở dài nói.

" Cô là tiểu thư xinh đẹp và giàu có vậy nên có một số chuyện đã suy nghĩ quá đơn giãn rồi ! Chỉ có những người chưa từng bị tổn thương về tình cảm như cô mới ngây thơ cho rằng , vết thương nào cũng có thể lành !"
Bàn tay hắn vương ra lại cầm chai rượu uống một hơi dài giọng nói có một chút mệt mỏi như đã ôn hòa hơn không ít.

" Hiên Hiên à , em hãy sống cuộc đời mà em mong muốn là được ! Em hãy tôi là một vết bẩn trong đời em là được đừng bận tâm làm gì nữa ! Hai chúng ta thật sự không xứng đau, thật sự không hợp một chút nào cả vậy nên xin em đừng đặt tình cảm vào người của tôi nữa !"
Nói đến đây hắn lại nhìn vào khuôn mặt xinh xắn đã đẫm lệ kia của Nghiêm Á Hiên mà thở dài nói.

" Hiên Hiên , cậu con trai mà em yêu năm đó thật sự đã chết rồi không còn nữa đâu ! Ngày hôm đó trời đông rét lạnh lắm tuyết cũng rất nhiều , thằng nhóc năm đó đã bị cơn tuyết đầu mùa đó chôn vùi rồi chắc bây giờ em không tìn thấy được đâu !"
Nghiêm Á Hiên nghe những lời nữa tĩnh , tĩnh mơ kia của Lưu Vũ Thần mà chết lặng phía dưới những ngón tay nhỏ nhắn trắng noãn siết chặc như muốn rỉ máu nhưng khóe miệng cô chẳng mở nổi một câu biện mình hay giải thích.

Đúng chứ , cho dù hiện tại Nghiêm Á Hiên có nói như thế nào đi nữa thì năm đó hắn đau lòng là thật , tuyệt vọng là thật , chua sót là thật , bất lực cũng là thật.

Trong đầu Nghiêm Á Hiên cảm nhận được hình dáng của hắn chậm rãi ôm cơn uất ức và hận thù kia đi trong trời tuyết rơi trắng xóa thì đầu óc cô như muốn phát điên.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 115: 115: Khó Hiểu !


Nghiêm Á Hiên cảm thấy trong lòng mình rất đau , rất khó chịu vì ở lại bên cạnh thì chẳng có được tình cảm của Lưu Vũ Thần , nhưng nếu như cô rời đi thì cả đời này bản thân Nghiêm Á Hiên quên được hắn hay sao chứ ? Hay những hồi ức đó sẽ theo cô đến lúc chết.

Nghiêm Á Hiên cố lấy lại một chút trấn định đưa bàn tay nhỏ cầm lấy chai rượu chẳng có hắn uống nữa , miệng nhỏ cô mở giọng nói kiêng định.

" Bây giờ đã khuya rồi không nên uống nữa , nếu lúc nào anh muốn tôi sẽ uống cùng anh !"
Lưu Vũ Thần đau óc mê màng trong lòng cảm thấy rất khó chịu khi ai đó lấy chai rượu của mình nên cáu gắt.

" Em làm như thế không sợ tôi đánh hay sao ? Phải nhớ rõ hiện tại chúng ta không còn tình cảm như lúc trước nữa ?"
Nghiêm Á Hiên thật sự rất im lặng với cách xưng hô của cái tên này , lúc thì xưng cô một cách xa lạ nhưng sau khi nữa tĩnh nữa mê thì lại gọi em như thế thật sự không biết như thế nào mà đối phó.

Nghiêm Á Hiên nghe thấy lời dọa giẫm của hắn có chút vui vẽ đáp.

" Nếu anh đánh tôi , làm tôi tổn thương thì cũng chẳng sao cả ! Bỡi vì trước đây tôi cũng từng làm tổn thương anh xem như trả nợ vậy !"
Lưu Vũ Thần tuy đầu óc có chút mơ màng như khi nghe thấy lời nói của Nghiêm Á Hiên lại nở nụ cười chế dễu đáp.

" Hiên Hiên khi tôi đứng trước mặt em , tôi cảm thấy bản thân mình như con chó vậy ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền giật mình có chút khó hiểu hỏi.

" Tại sao anh lại nói như thế ? Tôi không khinh thường anh nha !"
Lưu Vũ Thần lại cười cười bình thản đáp.

" Chỉ có loài chó mới nhớ ăn không nhớ đánh ! Cho dù chủ của nó có đánh thừa sống thiếu chết , thì sau khi chủ nó vứt một cục xương thì con chó đó vẩn quẩy đuôi mà thôi ! Tôi cảm thấy mình rất giống nó , cho dù em có đối xữ với tôi như thế nào thì chẳng phải là tôi không nỡ đánh em hay sao chứ ? Chẳng phải cũng ngoan ngoãn kết hôn , ở trong căn nhà mà ba mẹ em sắp đắt hay sao ?"

Nghiêm Á Hiên như chết lặng những dòng ký ức xưa cũ lại như thác lũ mà ùa về trong tìm thức , cô nhớ lại từ giây phút mà mình đã làm cho Lưu Vũ Thần tổn thương nhưng đúng như hắn nói chỉ cần cô ngon ngọt một chút chẳng phải hắn đều bỏ qua hay sao chứ.

Càng nghĩ Nghiêm Á Hiên lại hít sâu thêm thấy lúc trước bản thân mình thật sự rất quá đáng , trong đâu Nghiêm Á Hiên hiện tại chỉ muốn bù đắp những tổn thương trong lòng hắn mà thôi
Nghiêm Á Hiên như tìm được cách đường đường chính chính ở bên cạnh hắn liền hướng ánh mắt về phía Lưu Vũ Thần bá đạo nói.

" Nếu anh đã xem mình là chó như thế thì tôi cũng rất thích một con thú cưng như anh ! Nếu tôi đã là chủ thì nói cái gì anh phải nghe không được chống đối như thế mới hợp lý chẳng phải sao ! Lưng tôi cảm thấy rất khó chịu nên nằm một chút , anh ngoan ngoãn làm gối năm cho tôi !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên nào thèm bận tâm phản ứng của hắn cứ , cái đầu nhỏ của cô nhanh chóng nắm xuống gối lên cặp đuồi lắm của Lưu Vũ Thần lười biến nhắm mắt.

Thật sự Nghiêm Á Hiên chỉ cần một lý do để có thể được ở bên cạnh hắn mà thôi.

Lưu Vũ Thần thì sắc mặt cứng đờ có chút khó coi nhưng hắn hiểu tính cách của Nghiêm Á Hiên nếu không thích người khác thì cứ việc đá một cái là xong , chứ chẳng phải loại người cậy quyền thế mà xem thường hay sỉ nhục người khác gì cả.

Vậy nên hắn mới rất khó hiểu chẳng phải năm đó cô nói hối hận vì gặp hắn hay sao ? Tại sao hiện tại lại muốn tiếp cận mình cơ chứ ?
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 116: 116: Bóng Ma Trong Lòng !


Lưu Vũ Thần thấy Nghiêm Á Hiên lấy mình làm gối đầu thì cơ chút nhíu mày nhưng cũng không đẩy cô ra mà nhẹ nhàng cười khổ , đôi bàn tay hắn lại cầm chai rượu mà rót vào ly uống tiếp tục .
Nghiêm Á Hiên vẩn lười biến khép mờ đôi mắt thời gian lại thấm thoát trôi qua được một lác lâu , chẳng biết là từ lúc nào Nghiêm Á Hiên ngủ quên mất không hay .
Lưu Vũ Thần nhìn vào hình dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia của Nghiêm Á Hiên đang ngủ say trong lòng mình kia hắn lại lắc đầu ngao ngán chẳng biết nói thêm gì cả.

Đầu óc hắn mơ màng đưa bàn tay xuống vuốt v e lấy khuôn mặt xinh xắn kia của Nghiêm Á Hiên .
Có nói như thế nào đi chăng nữa thì trên đời này chỉ có Nghiêm Á Hiên quan tâm đ ến sống chết của hắn , chỉ có Nghiêm Á Hiên là năm đó ăn như một tên ăn mày cũng chấp nhận ở bên hắn.

Tuy có đau đớn hay thù hận gì đi chăng nữa thì hắn vẩn phụ thuộc vào tình cảm của Nghiêm Á Hiên .

Hận hay sao chứ ? Lưu Vũ Thần từng nghĩ trăm ngàn lần tại sao lại đối xữ với hắn như thế ? Nhưng nhiều khi hắn suy nghĩ lại thậm chí người thân chẳng còn xem hắn ra gì mà vứt bỏ huống chi là một người xa lạ như Nghiêm Á Hiên .
Đối với một người như Nghiêm Á Hiên mà nói , đương nhiên là người thân của cô phải quan trọng hơn Lưu Vũ Thần rồi.

Tuy Lưu Vũ Thần không còn hận hay căm tức Nghiêm Á Hiên nữa nhưng sự việc năm đó đã để lại trong lòng hắn một bóng ma rất lớn , lớn đến mức cả đời này hắn khônh quên được .
Lưu Vũ Thần lắc lắc đầu cố tỏa ra bình tĩnh mà chậm rãi nhẹ nhàng đưa bàn tay to lớn ra ôm chầm lấy thân thể nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên vào lòng mà bước đi.

Chỉ trong một lác lâu thì Lưu Vũ Thần đã bế Nghiêm Á Hiên vào trong căn phònh rộng lớn mà sang trọng .
Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng đặt thân thể nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên xuống chiếc nệm êm ái chuẩn bị quay người rời đi , nhưng mà khi hắn chuẩn bị quay đi thì trong cơn vô thức lại bị bàn tay nhỏ nhắn kia của Nghiêm vội vàng ôm chắt chiếc cỗ dài của hắn như gối ôm mà ngủ một cách ngoan lành .

Theo quán tính Lưu Vũ Thần chưa kịp phản ứng thì đã ngã vào lòng Nghiêm Á Hiên ngoan ngoãn mà nằm trong lòng cô , trái tim của Lưu Vũ Thần bất giác đập loạn nhịp cái cảm giác này thật làm cho hắn dễ chịu , phải nói một người đã khiến hắn rung động cho dù gặp lại một lần nữa thì hắn vẩn rung động như thường mà thôi .
Còn về phần Nghiêm Á Hiên tuy đã ngủ quên trên người hắn nhưng mà khi cô cảm nhận được thân thể mình có ai đó bế lên thì đã tĩnh giấc rồi , Chỉ làm Nghiêm Á Hiên cố tình muốn ôm Lưu Vũ Thần mà thôi.

Bàn tay Nghiêm Á Hiên lười biến giả vờ như đang ngủ mê mang mà ôm chậm lấy hắn siết chặt vào lòng mình khóe miệng nhỏ lẩm bẩm .
" Vũ Thần , anh bỏ thuốc lá đi có được không ? Tôi sẽ không làm anh đau lòng nữa ?"
Nghe thấy câu nói trong mơ màng hay của Nghiêm Á Hiên trong lòng hắn liền sững người lại chẳng biết cáu này là cô quan tâm hắn thật hay chỉ là giả vờ nữa .
Khóe miệng hắn lẩm bẩm tưởng cô đã ngủ mê nên bình thản nói .
" Hiên Hiên , hiện tại tôi chẳng biết em nói câu nào là thật hay giả nữa ! Vậy nên tôi thật sự chẳng biết đối với em như thế nào nữa ?"
Trái tim nhỏ trong lòng ngực của Nghiêm Á Hiên bất giác đập loạn nhịp miệng bất giác lẩm bẩm .
" Vũ Thần , vậy làm như thế nào anh mới tin tưởng tình cảm của tôi giành cho anh ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 117: 117: Người Nhà Đến Thăm !


Lưu Vũ Thần đầu óc mơ màng làm sao nhận thức được Nghiêm Á Hiên vẩn còn tĩnh táo được cơ chứ ,vậy nên hắn chỉ mơ màng có chút bình thản nói.

" Chỉ là tôi mất lòng tin vào em mà thôi , thật sự chẳng biết nói ra sao cả ! Tôi rất mệt chỉ muốn ngủ mà nói !"
Nói xong Lưu Vũ Thần chậm rãi khép mờ đôi mắt gục đầu vào lòng Nghiêm Á Hiên mà ngủ say chẳng còn biết gì nữa cả.

Thấy hắn nằm yên bất động ánh mắt đẹp kia lười biến mở ra nhìn vào khuôn mặt ưa nhìn kia của hắn một lác thật lâu.

Nghiêm Á Hiên lười biến đưa bàn tay ngọc ngà kia vuốt v e lấy khuôn mặt nhỏ của Lưu Vũ Thần trên miệng nở một nụ cười thỏa mãn mà hành phúc ,Nghiêm Á Hiên thuận tay tắt chiếc đèn ngủ cũng lười biến chiềm vào trong giấc ngủ.

" Reng! reng! reng! !"
Sáng hôm nau trong một căn biệt thự sang trọng được trang trí theo phong cách châu âu kia có hai hình dáng đang ôm chầm lấy nhau mà ngủ ngoan lành , mà hình dáng này là Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần thì còn ai vào đây chứ.

Mà Lưu Vũ Thần đang trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng chuông cửa liền giật mình tĩnh dậy , xuất hiện trước mắt Lưu Vũ Thần là khuôn mặt nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên đang ngủ ngoan lành kia cái đầu của hắn đang gục vào lòng cô.

Hình dáng này làm hắn giật mình lấy một cái nhanh chóng tránh khỏi hình dáng xinh đẹp kia của Nghiêm Á Hiên một chút rồi nhanh chóng đưa tay kéo lấy cái chăn đắp lên người cô rồi nhanh chóng đi xuống phía dưới mà mở cửa ra.

Mà xuất hiện trước mắt Lưu Vũ Thần là hai hình dáng quen thuộc kia của ba mẹ Nghiêm Á Hiên đang nhìn châm chú vào mình , thấy hắn xuống mở cửa bà Nghiêm lên tiếng nói.

" Hiên Hiên đâu rồi , con bé đó còn ngủ à Vũ Thần !"
Lưu Vũ Thần dùng ngón chân để suy nghĩ cũng biết mấy người này lo lắng cho an nghi của Nghiêm Á Hiên thì đúng hơn , Lưu Vũ Thần mở rộng cửa có chút lễ phép đáp.

" Hiên Hiên vẩn còn đang ngủ , mời ba mẹ vào nhà !"
Đây là lần đầu trong đời Lưu Vũ Thần gọi người khác là ba mẹ thật sự rất không quen lắm , nhưng có nói như thế nào thì hắn đã kết hôn mới Nghiêm Á Hiên làm sao không xưng hô như thế được cơ chứ.

Mà thấy hắn xưng hô lễ phép như thế hai người liền không ngại ngùng mà đi vào bên trong chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sofa , Lưu Vũ Thần nhanh chóng đi đến thu dọn vài chai rượu trống rỗng và tàn thuốc lá có chút ái ngại nhìn hai người nói.

" Ba mẹ thật ngại quá , tối qua say quá nên con chưa dọn dẹp nhà cửa ! Hay là hai người lên phòng nói chuyện với Nghiêm Á Hiên đi , con dọn dẹp một chút !"
Hai người thấy như thế liền nhíu đôi chân mày rất là không thích Lưu Vũ Thần , trước đây không thích Lưu Vũ Thần là do thân phận hắn không xứng.

Còn hiện thì sợ hắn gây nguy hiểm cho Nghiêm Á Hiên nên càng không thích , phải nói hay người này lo lắng cho Nghiêm Á Hiên quá mà loạn rồi.

Ông Nghiêm đồng ý với lời nói của Lưu Vũ Thần liền đáp.

" Được , con cứ từ từ mà dọn dẹp không cần phải vội !"
Nói xong hai người chẳng đợi hắn phản ứng mà nhanh chóng đi lên phòng tìm một lác mới biết được căn phòng mà Nghiêm Á Hiên đã ngủ , nhìn cửa không khóa hai người bước vào bên trong thấy được hình dáng của Nghiêm Á Hiên ngủ ngoan lành chẳng biết trời trăng kia liền thở dài một hơi.

Bà Nghiêm liền chậm rãi đi đến lay lay thân thể của Nghiêm Á Hiên có chút bất lực nói.

" Hiên Hiên , con đã làm vợ của người ta rồi mà còn ngủ như lúc ở nhà là sao chứ ? Có biết bây giờ là lúc nào rồi hay không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 118: 118: Sợ !


Trong cơn mơ màng nghe thấy lời nói kia có chút quen thuộc làm Nghiêm Á Hiên giật mình tỉnh giấc ,phải nói tâm tình của Nghiêm Á Hiên rất tốt nên mới ngủ ngoan lành như thế.

Nghiêm Á Hiên lười biến mở đôi mắt thấy ba mẹ cô đang nhìn châm chú thì cô liền giật mình lắp bắp hỏi.

" Hai người ! hai người nhìn con làm gì ghê thế ? Con làm gì sai nữa sao ?"
Bà Nghiêm nghe thế liền lườm cô một cái mở miệng căn dặn.

" Đã lấy chồng rồi mà còn ngủ nướng như thế , có biết bây giờ là lúc nào rồi không ? Mau dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống làm bữa trưa đi !"
Nghiêm Á Hiên liền giật mình hướng ánh mắt về phía cửa sổ thì phát hiện mặt trời đã lên tới đỉnh đầu lại nhìn xung quanh chẳng thấy hình dáng của Lưu Vũ Thần liền khó hiểu hỏi.

" Lưu Vũ Thần anh ấy đi đâu rồi ?"
Ông Nghiêm có chút lo lắng hỏi thắm.

" Hiên Hiên , thằng nhóc đó có làm khó dễ gì còn hay không ? Nếu con có uất ức nào thì cứ nói ra , ba mẹ sẽ lấy lại công bằng cho con !"

Nghiêm Á Hiên nghe thế liền phì cười vẩy tay đáp lời.

" Không có , hai người quá lo lắng rồi ! Anh ấy thật sự không còn như lúc trước , nhưng cũng không làm khó gì con cả !"
Bà Nghiêm nhìn vẽ mặt này của con gái mình thì biết chẳng có chuyện gì cả liền thở phào một hơi nhẹ nhõm mà lên tiếng nói.

" Vậy là tốt rồi , con mau xuống dưới làm bữa trưa ! Thấy con vui vẽ ba mẹ cũng yên tâm rồi , không làm phiền đôi vợ chồng trẻ hai đứa nữa !"
Nói xong như sợ Nghiêm Á Hiên đáp lời hai người nhanh chóng đi ra bên ngoài , cô liền tròn xoe đôi mắt đẹp ngao ngán nhìn vào hình dáng của hai người đã khuất bóng.

Nghiêm Á Hiên nở nụ cười vui vẽ nhanh chóng lao vào trong nhà tắm.

Khi Nghiêm Á Hiên bước ra ngoài khoắc trên mình một bộ đồ ngủ màu xám trông rất ngắm ngũi mỏng manh nhưng rất quyến rủ một cách lạ kì.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi bước xuống phía dưới phòng khách , xuất hiện trước mắt Nghiêm Á Hiên là hình dáng ưa nhìn kia của Lưu Vũ Thần đang tập trung vào phòng bếp nấu bữa ăn trưa thì có chút châm chú nhìn.

Thấy Nghiêm Á Hiên bước xuống Lưu Vũ Thần liền mở miệng bình thản nói.

" Cô tĩnh rồi à ? Cô có ba mẹ lo lắng cho mình như thế đúng là có phúc nha ?"
Nghiêm Á Hiên nhíu đôi chân mày cười khổ vì cách xưng hô tùy hứng này của hắn , Nghiêm Á Hiên làm sao không nghe ra câu nói đầy hàm ý kia của hắn cơ chứ.

Tuy rất không vui nhưng cô cũng mở miệng giải thích.

" Chỉ là lo lắng cho tôi nên mới như thế ? Anh không để ý nhưng thế chứ ?"
Lưu Vũ Thần chậm rãi trưng bày thức ăn ra chiếc bàn lớn đầy sang trọng kia mà chậm rãi đáp lời.

" Tôi không để ý như thế , chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích của tôi là được !"
Nghiêm Á Hiên chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với khuôn mặt ưa nhìn kia của hắn trong lòng có chút u oán nói.

" Tôi xấu hơn lúc trước hay sao ? Tại sao đến việc nhìn vợ mới cưới như tôi anh lại chán ghét như thế ?"
Nghiêm Á Hiên là một người thẳng thắng bỡi vậy khi thấy bản thân mình dùng mọi cách quyến rũ muốn kéo gần quan hệ với hắn điều thất bại nên không kìm được mà mở miệng khó chịu.

Mà Lưu Vũ Thần đang động đũa dùng bỡi nghe Nghiêm Á Hiên nói như thế trong lòng có chút áy náy vì hắn cũng cảm thấy bản thân mình quá lạnh nhạt nên giải thích.

" Không phải cô xấu hơn lúc trước mà xinh đẹp hơn rất nhiều , chỉ là vì tôi sợ khi bản thân yêu cô một lần nữa lại bị đá giống năm đó mà thôi ? "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 119: 119: Bá Đạo Uy Hiếp !


Nghiêm Á Hiên nghe thế thật sự rất khó chịu không thể nào nhịn nổi , tại sao một chuyện đã qua lâu như thế Lưu Vũ Thần lại luôn đem ra để nói với cô chứ.

Thật sự năm đó Nghiêm Á Hiên hiểu lầm không biết nên nói như thế mà nói còn không phải hay sao ? Tại sao lại cắn hoài không buông một chuyện như thế chứ.

Nghiêm Á Hiên rất căm tức mà dở cái tính tiểu thư ra mà nói lớn tiếng.

" Tôi mặc kệ anh có trách móc hay ôm hận gì , nếu đã đồng ý kết hôn với tôi thì phải có trách nhiệm chứ ? Nếu như anh còn giám chống đối hoặc bỏ tôi mà đi thì tôi sẽ chết cho anh xem ! "
Nghiêm Á Hiên thật sự rất tức giận kèm theo bất lực vì Lưu Vũ Thần mềm hay cứng gì cũng không ăn một mặt vô cảm như thế , còn không biết cô hy vọng ngày được kết hôn với hắn như thế nào hay sao chứ.

Phải nói Nghiêm Á Hiên đây là chơi phép thử mà thôi , nếu như một người không còn tình cảm thì cô có khóc hết nước mắt họ sẽ động lòng mà nhìn cô một lần hay sao.

Nhưng mà Lưu Vũ Thần thì rất sợ lời hăm dọa này của Nghiêm Á Hiên , sợ cô suy nghĩ chuyện tiêu cực thì hắn có hối hận cũng không kịp.

Tuy hắn thật sự rất không vui nhưng vẩn hạ giọng nhường nhịn cô mà đáp.

" Cô đừng có suy nghĩ như thế , tôi nghe lời cô còn không được hay sao ? Xem như cô đủ hung ác !"
Lưu Vũ Thần rất muốn moi tim mình ra xem thử tại sao lại nhu nhược như thế chứ ? Khi nghe Nghiêm Á Hiên lấy tính mạng ra dọa dẫm thì hắn như một con chó nhỏ ngoan ngoãn nghe lời cho dù là trước kia hắn đã thảm thương như thế nào cũng không hề quan tâm.

Hay thật sự trong lòng Lưu Vũ Thần trước giờ chưa quên được Nghiêm Á Hiên mới như thế , hắn chỉ biết trong lòng mình chỉ muốn Nghiêm Á Hiên vui vẽ và sống tốt mà thôi.

Mà Nghiêm Á Hiên thấy hắn ngoan ngoãn như thế liền biết bản thân mình đã thắng cược rồi hoàn toàn thuần phục được hắn , Nghiêm Á Hiên đắc ý dở chứng đại tiểu thư ra mà nói.

" Nếu anh đã chấp nhận số phận mình như thế thì sau này nếu ở nhà cứ gọi tôi một tiếng " Vợ " là được ! Tôi không muốn anh xưng hô nhạt nhẽo như thế ? Con nữa , nếu anh đã nấu ăn thì một chút nữa tôi sẽ rữa bát anh không được tranh giành có biết không ?"
Nghiêm Á Hiên biết hắn còn tình cảm với mình nên mới cúi thấp đầu như thế , nhưng thứ Nghiêm Á Hiên muốn là tình cảm sẽ càng ngày tốt đẹp lên chứ chẳng phải là ép buộc hắn làm con rối của mình.

Mà Lưu Vũ Thần nghe thấy cái yêu cầu xưng hô kia sắc mặt liền trắng xám khó coi vô cùng.

Nhưng nghĩ lại thì hắn cảm thấy xưng hô như thế cũng rất hợp lý dù gì hai người đã kết hôn vậy nên chỉ biết ngậm miệng câm ít mà thôi , khoảng một lác sau khi bữa ăn gần xong Lưu Vũ Thần lại mở miệng nói.

" Một chút nữa tôi phải ra ngoài , em có muốn đi chung hay là ở nhà ?"
Mà Nghiêm Á Hiên thấy hắn đổi cách xưng hô như thế trong lòng liền vui vẽ đáp.

" Nếu anh thấy thuận tiện thì có thể cho tôi đi cùng , còn nếu không thì tôi ở nhà cũng không sao ?"
Lưu Vũ Thần thấy cô không ỷ thế h**p người liền thở phào một hơi nhẹ nhỏm đáp.

" Chẳng có gì là không tiện cả , nếu em muốn đi thì chờ đến chiều không khí mát mẽ chúng ta sẽ cùng đi !"
Hai người lại im lặng thời gian lại thấm thoát trôi qua bữa trưa cũng đã dùng xong , theo Nghiêm Á Hiên yêu cầu thì hắn cũng chẳng phản đối mà tiếng lên phòng muốn nằm ngủ một chút vì đầu Lưu Vũ Thần còn nhứt có chút khó chịu.
 
Back
Top Bottom