Ngôn Tình Ngọt Ngào Của Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 60: 60: Anh Là Của Tôi !


Và cả chuyện lúc sáng sớm khi Nghiêm Á Hiên vừa tĩnh dậy đã nhận thấy được tin nhắn của mẹ mình , lại là tấm hình Lưu Vũ Thần dìu thân thể hở hang như không bận đồ kia của Diệp Cơ Uyển làm sao không khiến cô điên tiết được cơ chứ.

Nghiêm Á Hiên củng không thèm suy nghĩ là tại sao mẹ mình lại có những bước ảnh như thế , có phải là theo dõi hai người hay không mà chỉ quan tâm vào chuyện Lưu Vũ Thần và Diệp Cơ Uyển ở chung nhà cảm đêm sẽ làm gì mà thôi.

Nhưng khi bước vào nhà thấy được hình ảnh Lưu Vũ Thần đang co người nằm trên ghế sofa chả có nổi một tấm chăn đắp thì bao nhiêu cơn phẫn nộ trong lòng Nghiêm Á Hiên đều tan biến sạch.

Nghiêm Á Hiên bước đến dùng bàn tay mềm mại lay nhẹ thân thể của hắn , Lưu Vũ Thần liền nhanh chóng mở mắt nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Nghiêm Á Hiên hắn liền nở nụ cười lưu manh nói.

" Có phải là muốn gặp tôi lắm hay không ? Á Hiên , cho tôi hôn một chút nào !"
Nói xong Lưu Vũ Thần dùng bàn tay to lớn ấy kéo lấy chiếc cỗ trắng noãn của cô lại gần nhanh chóng đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi gò má , Nghiêm Á Hiên không tránh né mà củng thuận theo hắn mà sáp lại gần mặt chạm mặt.

Khoảng một lác sau Nghiêm Á Hiên mới thoát được tình cảnh này khóe miệng lại nhếch lên hướng phía Lưu Vũ Thần nói.

" Anh mau nói xem tại sao tối qua lại không đưa Cơ Uyển về nhà , mà lại đến nhà anh ? Nếu anh giám nói dối tôi sẽ cắt luôn đấy !"
Nói xong câu này sắc mặt Nghiêm Á Hiên liền lườm hắn rồi lại duy chuyển ánh mắt xuống phần th@n dưới của hắn , Lưu Vũ Thần thấy ánh mắt và biểu cảm này của cô liền sợ hết hồn khóe miệng lắp bắp.

Hắn biết một người yêu mình có thể nuông chiều mình hết mức như thế nếu biến thành hận thù thì chắc chắn sẽ rất đáng sợ , tuy không cực đoan như lời cô nói nhưng mà tự làm hại bản thân mình thì không thể trách khỏi.

Lưu Vũ Thần liền dơ hai tay lên đầu như kiểu tội phạm bị bắt mà thành thật khai báo.

" Thật ra tối hôm qua cô ấy đến quán bar tôi làm mà uống rượu một mình , không để ý lại bị người khác bỏ thuốc !"

Nghiêm Á Hiên nghe đến đây liền dùng ánh mắt lạnh lẽo nhanh chóng lao người về phía hắn , đôi bàn tay nhỏ nhắn tuy không mạnh mẽ nhưng vẩn cô nắm lấy khuôn mặt và cánh tay như không muốn hắn chạy thoát.

Thân thể nhỏ nhắn của cô đè lên người Lưu Vũ Thần hơi thở gấp gáp nói.

" Tối hôm qua anh có làm gì cô ấy không ? Nếu không làm gì tại sao Cơ Uyển lại bình thường lại được ?"
Nghiêm Á Hiên thừa biết Cơ Uyển bị trúng thuốc gì mà chẳng thèm quan tâm nguyên nhân hắn tại sao lại đưa cô về đây nữa , cái mà Nghiêm Á Hiên muốn biết là tối hôm qua hai người họ đã làm chuyện gì mà thôi.

Cảm nhận được nhịp tim đập loạn kia của Nghiêm Á Hiên thì hắn biết được cô không điềm tĩnh như vẽ bề ngoài , chiếc miệng hắn mở lớn mà giải thích.

" Tối qua anh chỉ ngâm nước lạnh giúp cô ấy mà thôi , ngậm tận vài tiếng mới giảm được một phần lớn chắc hiện tại củng đã hết rồi ! Và chỉ cho cô ấy mượn chiếc áo mà thôi, tại vì đồ trên người cô ấy đã bẩn mất rồi !"
Trong lòng Nghiêm Á Hiên liền thở phào một hơi nhẹ nhỏm trông rất vui vẽ , nhưng lại được lý không tha người mà nói tiếp.

" Tại sao anh lại cho cô ấy mượn áo cơ chứ ? Anh là của tôi , mọi thứ của anh đều là của tôi vậy nên không được cho người khác giới mượn kể cả Cơ Uyển ! Nếu không cho dù tôi cho chết củng phải kéo anh là đệm lưng !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 61: 61: Hứa Hẹn !


Nếu như người khác nghe thấy câu nói này của Nghiêm Á Hiên sở sợ hết hồn nhưng đối với Lưu Vũ Thần hắn chỉ nở một nụ cười bình thản mà thôi.

Phải nói , nhưng năm tháng khó khăn một mình phải đôi mặt không có chỗ dựa dẫm ấy , chẳng có nỗi một ánh sáng soi đường , chẳng một ai vào tâm đ ến và cả những sự khinh bỉ , xem thường và bạo lực người khác đối với hắn thì có lẽ chết đi là một sự giải thoát.

Nhưng chẳng hiểu sao nhưng lúc hắn tuyệt vọng nhất và muốn kết thúc cuộc đời của mình thì trong lòng lại hiện lên tia sợ hãi điên cuồng , có phải giống như đã được ông trời sắp đặt sẳn hay không , sinh mạng nào càng yếu đuối , trẻ tiền và bần hàn đều rất khó để chết đi bỡi vì những người như thế họ không mưu cầu được giàu sang mà chỉ cần một cuộc sống bình an mà thôi.

Hiện tại trong lòng Lưu Vũ Thần thừa biết rõ một tiểu thư như Nghiêm Á Hiên chưa từng có cảm giác được yêu thương quan tâm mới nói ra những lời như thế , nhưng sau này nếu như cô nhàm chán rồi thì không biết sẽ đối với hắn như thế nào nữa.

Nhưng trong lúc này chấp niệm của Lưu Vũ Thần vẩn muốn ở bên cạnh cô gái nhỏ này , cho dù khoảng khắc có ngắn ngủi nhưng ít ra trên đời này có một giây phút nào đó Lưu Vũ Thần được người khác quan tâm yêu thương và nhớ đến như thế thật không tệ chút nào.

Lưu Vũ Thần tuy trong lòng suy nghĩ miêm man nhưng mở miệng ra lại chỉ là câu nói trêu chọc.

" Á Hiên à , có phải là em bá đạo quá rồi hay không ? Nếu như mọi thứ của tôi thuộc về em , thì em muốn thuộc về ai ?"
Nằm trên thân hắn Nghiêm Á Hiên nghe thấy câu hỏi này liền chau mày không vui , cô liền nhẹ nhàng cúi xuống thì thầm vào bên tai hắn nói nhỏ.

" Trước giờ tôi đều thuộc về anh , anh còn phải hỏi nữa hay sao chứ ? Nếu như anh giám để ý đến cô gái khác thì tôi chắc chắn sẽ cắn chết anh !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liền dùng chiếc miệng nhỏ cắn nhẹ vào chiếc cỗ dài của Lưu Vũ Thần , động tác này của Nghiêm Á Hiên chẳng khác nào chú mèo nhỏ đang l iếm l.

áp chủ của mình chứ.

Lưu Vũ Thần bất giác vuốt v e mái tóc mềm mại của cô , bàn tay còn lại ôm lấy chiếc eo thon dài của Nghiêm A Hiên miệng nói nhỏ.

" Bé cưng , nhà còn có người đấy ! Em muốn người khác thấy cảnh chúng ta như thế này à ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế liền giật mình nhanh chóng rời khỏi người hắn , vừa nảy cô lo lắng kèm theo tức giận nên đã quên mất nhà còn có người nhưng càng nghĩ lại thì đầu óc cô như có thắc mắt nhà nói với Lưu Vũ Thần.

" Vũ Thần à , hình như người của ba mẹ tôi theo dõi chúng ta thì phải ? Anh có cảm thấy người khác làm phiền đến cuộc sống mình không ?"
Nghe Nghiêm Á Hiên nói như thế trong lòng hắn liền thở phào nhẹ nhõm , dạo này hắn cứ cảm thấy hình như bản thân mình có ai đó nhìn châm chú thì phải nếu như là người của ba mẹ Nghiêm Á Hiên thì củng chỉ lo cho an toàn của cô mà thôi.

Hắn chẳng lo lắng chuyện ba mẹ cô biết chuyện của mình mà Nghiêm Á Hiên cả bỡi vì sớm muộn gì củng biết nên mang tâm tư chuẩn bị là điều tốt nhất.

Thấy Lưu Vũ Thần trầm tư Nghiêm Á Hiên liền chạm nhẹ vào cách tay hắn nói.

" Vũ Thần , có phải là anh đang nghĩ đến chuyện ba mẹ tôi hay không ? Anh đừng lo ,cho dù có như thế nào thì tôi đều ở bên cạnh anh mà !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 62: 62: Thừa Nhận !


Lưu Vũ Thần ôm nhẹ thân thể nhỏ nhắn của Ngiêm Á Hiên vào lòng đặt nhẹ lên đôi môi mềm mại kia của cô một nụ hôn sâu.

" Mới sáng sớm hai cậu đã như thế này rồi , có muốn để cho người độc thân như mình sống hay không ?"
Một âm thanh nữ tính vang lên làm cho hai người giật mình lui về phía sau hai bên , sắc mặt Nghiêm Á Hiên ngại ngùng tuy là trong đầu có rất nhiều suy nghĩ muốn hỏi Diệp Cơ Uyển như chẳng thể nói nên lời.

Diệp Cơ Uyển từ phía trên đi xuống khoắc trên mình chiếc váy ngắn tôi đêm hôm đã được giặt sạch mà hâm khô , thấy Cơ Uyển ăn mặt như thế Nghiêm Á Hiên bất giác hỏi.

" Tôi qua cậu đi đâu mà lại ăn mặc như thế này thế ? Trông rất xinh đẹp đúng không Vũ Thần ?"
Câu nói này của Nghiêm Á Hiên tuy bề ngoài quan tâm Diệp Cơ Uyển nhưng lại mang theo hàm ý đó là muốn biết ánh mắt của Lưu Vũ Thần nhìn như thế nào.

Không chỉ mình Nghiêm Á Hiên hiếu kỳ mà cả trái tim nhỏ của Diệp Cơ Uyển trong lòng củng đập loạn nhịp chỉ chờ câu trả lời của Lưu Vũ Thần.

Hắn hướng ánh mắt về phía hai người rồi lại cười khổ nói.

" Xin lỗi hai người , chuyện Á Hiên hỏi tôi thật sự không để ý lắm ! Mắt tôi rất kém chẳng biết nhận xét như thế nào là đẹp cả !"
Nói xong , nhưng giọt mồ hôi trên trán của Lưu Vũ Thần rơi xuống hắn làm sao không hiểu Nghiêm Á Hiên muốn xem thử mình cơ chứ.

Cho dù giây phút đó hắn trả lời như thế nào củng sai cả , trong lòng hắn thầm nói con gái đúng thật khó hiểu lại thích lấy sắc đẹp của mình đi ra để so sánh.

Thấy câu trả lời khôn ngoan của Lưu Vũ Thần hai người không hỏi gì thêm mà cùng nhau đi ra bên ngoài , Lưu Vũ Thần chậm rãi đi phía sau hai người để giữ vị trí cho Diệp Cơ Uyển và Nghiêm Á Hiên nói chuyện riêng.

Hắn thừa biết giữa phụ nữ với nhau luôn có những bí mật muốn nói cho nhau biết mà lại chẳng mở lời với nam giới.

Ở phía trên khi hai người đã ở khoảng cách mà Lưu Vũ Thần không nghe thấy thì Nghiêm Á Hiên liền nói.

" Cơ Uyển , có phải cậu thích Lưu Vũ Thần hay không ?"

Đối với giác quang phụ nữa thường rất nhảy cảm , khi Nghiêm Á Hiên điềm tĩnh lại thì cô nghĩ rằng tại sao khi Cơ Uyển trúng thuốc lại muốn đến nhà Lưu Vũ Thần.

Nếu như trong lòng Cơ Uyển không có sự tin tưởng hoặc có chút gì đó sao lại muốn như thế , phải nói lúc đó Cơ Uyển có thể cùng hắn làm chuyện vợ chồng bất cứ lúc nào nha.

Diệp Cơ Uyển nghe thế liền giật mình nhưng lại thán phục tầm quan sát của Nghiêm Á Hiên , quả nhiên là người chơi cùng nhiều năm một chút thay đổi sẽ nhận ra ngay.

Diệp Cơ Uyển củng thành thật đáp.

" Mình không biết là thích hay không nữa ? Nhưng lúc mình khó khăn nhất lại muốn dựa dẫm vào Lưu Vũ Thần , giống như nơi đó là mái che không bao giờ vỡ vậy !"
Bàn tay trắng noãn của Nghiêm Á Hiên nắm chặt , nhưng ngón tay nhỏ đâm vào lòng bàn tay như muốn rỉ máu nhưng miệng vẩn bình thản nói.

" Tối qua hai người có sảy ra chuyện gì không ? Mình muốn nghe sự thật !"
Chẳng phải Nghiêm Á Hiên không tin hắn mà là vì khi biết Cơ Uyển có tình cảm với Lưu Vũ Thần thì tận sâu trong nội tâm cô có chút bất an nên mới nói thế.

Diệp Cơ Uyển lại nở nụ cười xinh đẹp nói.

" Anh ta chỉ ngâm nước tôi mấy lần mà thôi , đến mức bây giờ vẩn còn thấy lạnh ! Nhưng mà sự dịu dàng của Vũ Thần đối với cậu thật sự làm cho mình thấy ao ước !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 63: 63: Trước Giông Bão !


Đôi đồng tử của Nghiêm Á Hiên giãn ra nhìn có chút khí sắc nhưng giọng nói vẩn trầm thấp.

" Cậu tính như thế nào ? Có dự tính nói cho Lưu Vũ Thần biết tình cảm của mình hay không ?"
Diệp Cơ Uyển nghe ra hàm ý bên trong của Nghiêm Á Hiên nên nở nụ cười xinh đẹp nói.

" Hay là mình với cậu thử cạnh tranh xem ai mới là người có được tình cảm của Vũ Thần ! Nếu như Vũ Thần thật sự yêu cậu thì sợ cái gì chứ ? Nếu như anh ta thật sự không yêu cậu thì không có mình vẩn có người con gái khác tán tĩnh mà thôi ! Cậu thấy thế nào ?"
Nghiêm Á Hiên liền thở dài một hơi u oán nói.

" Tôi cấm được tình cảm của người khác hay sao chứ ? Đúng là nhìn cái tên kia trông bình thường như rất thu hút người khác nha , bảo sao người cao ngạo như Cơ Uyển đây củng mê mệt cơ chứ ?"
Nghe lời nói trêu chọc này Diệp Cơ Uyển liền biễu môi xem thường nói.

" Còn câu không thích sao , nhìn ánh mắt của cậu nhìn Vũ Thần xem chỉ muốn gả cho cậu ấy thôi đúng không ?"

Hai người phía trước cười nói như bạn thân lâu ngày không gặp nhìn như thế nào củng chẳng giống như đội tình địch đang tranh giành người yêu nha.

Sỡ dĩ hai người có dáng vẽ như thế là thật sự hiểu được cho dù có nói ra sao thì quan trọng nhất vẫn là sự lựa chọn của Lưu Vũ Thần.

Tội cho Lưu Vũ Thần đi phía sau hai người chẳng biết được sự trao đổi qua lại này và thâm thoát mấy người củng đã vào lớp , một buổi học nhàm chán lại bắt đầu trôi qua.

Thời gian thấm thoát đã đến giữa trưa ánh mắt trời có chút gay gắt nhưng bầu không khí đã dịu mát dần vì thời tiết đã sang thu , phía bên ngoài những cánh cây xanh um kia lá đã ngã vàng và có dấu hiệu muốn rụng lá.

Có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua làm những chiếc lá vàng từ trên rơi xuống mà cho khung cảnh trước sân trường có không khí đầy bình yên và nhẹ nhàng.

" Keng! Keng! !"
Tiếng chuông kết thúc một buổi học vang lên trong căn phòng nhộn nhịp kia hình dáng cao ráo của Lưu Vũ Thần đứng dậy định đưa Nghiêm Á Hiên về nhà như mọi khi , nhưng khi hắn vừa bước được một chút lại thấy hình dáng nhỏ nhắn kia của cô vội vã chạy ra phía sân trường mà rời đi.

Diệp Cơ Uyển thấy ánh mắt và khuôn mặt đang say đắm của Lưu Vũ Thần đang nhìn Nghiêm Á Hiên thì biết bản thân mình đã thua người khác một bậc , nhưng Diệp Cơ Uyển không nản chí nở nụ cười xinh đẹp bước đến bên cạnh Lưu Vũ Thần nói.

" Vũ Thần , chắc là cậu ấy có việc nên đi trước ! Hay là tôi với cậu đi dạo một chút rồi về được không ?"
Thật ra từ khi Nghiêm Á Hiên rời đi thì hắn thật sự không có hứng thú gì nữa nhưng nghĩ đến Diệp Cơ Uyển là bạn lâu năm của cô , hắn muốn hiểu thêm mọi thứ về Nghiêm Á Hiên nên đành nhận lời Cơ Uyển mà nói.

" Được ,chúng ta đi thôi !"
Lưu Vũ Thần nói xong liền chậm rãi bước đi ánh mắt có một chút vô thần , Diệp Cơ Uyển thấy như thế liền nhanh chóng bước theo sau nhưng cô thật sự không có cơ hội để mở lời nào.

Đi được một lác sau khi đến những hàng cây xanh bên đường về nhà của Lưu Vũ Thần thì lại thấy hai hình dáng quen thuộc một nam , một nữ đang đứng đối diện với nhau.

Do đứng ở khoảng cách khá gần nên củng có thể nhìn rõ được hình dáng này nếu không phải Nghiêm Á Hiên và Cao Vỹ thì còn ai vào đây chứ.

Khi Diệp Cơ Uyển dự tính mở miệng thì lại thấy người nam nhân đang đứng đôi diện Nghiêm Á Hiên kia sắc mặt có chút kích động vương bàn tay ôm chầm lấy cô siết thật chặt , tuy không biết hai người nói gì nhưng Cao Vỹ nhanh chóng cúi đầu đặt lên đôi gò má Nghiêm Á Hiên một nụ hôn nhẹ.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 64: 64: Góc Tối Của Lưu Vũ Thần !


" Ong..Đùng...Đùng..!"
Đầu óc Lưu Vũ Thần như muốn nổ tung chẳng còn nhận thức rõ ràng gì khi thấy được hình ảnh trước mặt , niềm tin của hắn giành cho Nghiêm Á Hiên sau những lần chấp vá củng đã vỡ tan thành những mảnh vụn vỡ ngay lúc này .
Chiếc ba lô trên vài hắn vô thức rơi xuống đất làm bụi mù bay lên che đi ánh mắt đen tròn đã đỏ hoe nhưng máu khi của Lưu Vũ Thần hiện tại trong đầu chỉ còn là những suy nghĩ hoảng loạn .
Đây là tình yêu và cô ấy nói hay sao ? Thật sự chỉ thuộc về một mình Lưu Vũ Thần hay sao chứ ? Hay là bản thân mình đã quá ảo tưởng và tin vào những lời nói ngọt ngào như mật kia rồi .
Trước đây Lưu Vũ Thần thật sự không thích một tính cách của loài chó đó là chỉ nhớ ăn mà không nhớ đánh.

Nhưng hôm nay thấy được hình ảnh này Lưu Vũ Thần mới biết mình củng giống chó , cho dù Nghiêm Á Hiên có làm hắn đau như thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần nói ngọt vài câu chẳng phải đều bỏ qua hay sao ?.
Hiện tại Lưu Vũ Thần thật sự không biết đâu mới là tính cách , con người của người mình từng yêu nữa.

Hắn củng chẳng thể nào biết được lời nào là thật mà đâu là giả nữa .
Khi Lưu Vũ Thần lấy được lại tinh thần thì nhưng giọt nước mắt của cảm xúc ấy lại rơi xuống đôi gò má kia , giây phút này hắn thật sự biết rằng bản thân mình củng là người , củng có nước mắt như bao người khác .
Trước kia , cho dù bản thân hắn bị vứt bỏ sống với một ông già nữa tỉnh nữa mơ củng chẳng làm hắn phải đau đớn mà rơi nước mắt .Hắn còn nhớ ông già đó có một đứa con trai tên là Lưu Vũ Thần nhưng mệnh yểm đã mất từ lúc còn nhỏ ,từ đó trở đi tâm tính ông luôn trong sự điên loạn nữa tĩnh nữa mơ .
Nhưng lúc ông mơ màng xem hắn là Lưu Vũ Thần đó là những khoảng khắc mà bản thân hắn cảm nhận được tình cha ấm áp như thế nào , nhưng khi tĩnh lại thì ông lại đánh đập mà mắng hắn là đứa con hoang được nhặt về chỉ giống một con chó mà người khác không cần mà thôi.

Nhưng những giây phút khó khăn thất vọng đó lại giúp hắn kiên cường hơn , cố gắng hơn rất nhiều và chẳng bao giờ phải rơi nước mắt cả.

Nhưng ngày hôm nay hắn thật sự không kiềm nén được cảm xúc trong lòng mình , có lẽ Lưu Vũ Thần đã cảm nhận được tình cảm của Nghiêm Á Hiên và dựa dẫm vào nó nên mới đau đến như thế .
Đúng là một con chó bị bỏ rơi không đáng thương , bằng một con chó bị bỏ rơi nhưng lại được người ta nhận về nuôi cho nó cảm nhận được mùi vị của sự ấm áp đó rồi lại bỏ rơi nó nơi không người ấy.

Làm sao con chó nhỏ đó lại sống nổi khi trong đầu vẩn thèm muốn một sự ấm áp mãi mãi không thuộc về mình cơ chứ .
Trong khi Lưu Vũ Thần thất thần đấy hắn chẳng biết Nghiêm Á Hiên và Diệp Cơ Uyển đã đứng bên mình từ lúc nào mà người tên Cao Vỹ kia đã đi đâu chẳng còn thấy .
Nhìn thấy những giọt nước mắt kèm theo ánh mắt đỏ hoe như máu kia của hắn làm hai người con gái bên cạnh lo hắn mà hỏi thăm rất nhiều , có âm thanh lo lắng của Diệp Cơ Uyển và có cả tiếng giải thích kèm theo sự hoảng loạn của Nghiêm Á Hiên nhưng hắn thật sự trống rỗng chẳng nghe gì cả .
Chẳng biết là trôi qua được bao lâu , Lưu Vũ Thần lấy lại tĩnh táo giọng nói khàng đục nói .
" Tôi muốn ở một mình suy nghĩ một chút vấn đề , hai người đừng lo tôi không sao !"
Nói xong Lưu Vũ Thần chậm rãi nhặt chiếc ba lô lên và rời đi chẳng muốn nghe thêm một lời nào nữa .
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 65: 65: Không Thể Giải Thích !


Trái tim nhỏ bé của Nghiêm Á Hiên co thắt lại như có hàng ngàn con dao đâm xuyên qua làm cho cô đau đớn không thôi.

Sỡ dĩ đi gặp Cao Vỹ trong tình trạng gấp gáp như thế là vì anh ta nói có việc quan trọng muốn nói với mình , đối với suy nghĩ của Nghiêm Á Hiên thì người anh trai đáng kính ấy chưa bao giờ lừa dối mình.

Những chẳng biết vô tình hay cố ý mà hai người lại gặp mắt ở đoạn đường về nhà Lưu Vũ Thần , khi cô phát hiện ra trong lòng rất gấp vì sợ nếu hắn thấy cảnh này chắc chắn sẽ hiểu lầm.

Nhưng Nghiêm Á Hiên làm sao ngờ được sau khi gặp mặt Cao Vỹ lại nói yêu mình , nhân lúc cô giật mình thất thần thì lại ôm hôn cô như tình nhân cơ chứ.

Đây là một sự hiểu lầm vô củng lớn mà cho dù Nghiêm Á Hiên có nói ra chưa chắc gì người khác đã tin tưởng , bỡi vì nếu gặp là cô nhìn thấy Lưu Vũ Thần ôm hôn người còn gái khác thì có đánh chết Nghiêm Á Hiên chẳng dám tin đó là hiểu nhầm.

Vậy nên giây phút này ngoài việc bất lực vì sợ mất đi tình cảm của Lưu Vũ Thần ra thì cô thật sự không biết mở lời giải thích như thế nào ? Có nói gì đi nữa thì người ta ôn hôn cô là sự thật không phải làm giả.

Thấy sắc mặt cô như thế Diệp Cơ Uyển liền lên tiếng an ủi.

" Cậu ổn không đấy ? Có cần mình đi giải thích với Vũ Thần không ?"
Tuy Diệp Cơ Uyển chưa hỏi hai người đã sảy ra chuyện gì nhưng mà cô thừa hiểu với tính cách của Nghiêm Á Hiên thì chẳng bao giờ làm chuyện cấm sừng người khác như thế.

Nghiêm Á Hiên hít sâu một hơi cố kiềm lại nội tâm đang lay động như sắp đỗ vỡ kia của mình mà nói.

" Mình không sao , cậu về trước đi ! Mình muốn đến gặp Vũ Thần ,Cho dù anh ấy có đối với mình như thế nào đều chấp nhận cả !"
Diệp Cơ Uyển liền thở dài một hơi đáp.

" Được , mình đi với cậu một đoạn !"
Nói xong hai người liền hướng phía nhà Lưu Vũ Thần mà bước đi không nói thêm lời nào cả , trong không khí yên tĩnh chỉ nghe tiếng gió thổi cỏ lay ấy trong chớp mắt hai người đã đến gần nhà Lưu Vũ Thần.

Diệp Cơ Uyển liền nhanh chóng rời đi để lại không gian yên tĩnh cho hai người , bàn tay nhỏ nhắn mềm mại kia của Nghiêm Á Hiên bấm vào mật khẩu trên cửa.

" Cạch! !"

Nghe tiếng cửa mở vang lên làm tâm hồn lo lắng kia của Nghiêm Á Hiên có chút vui vẽ , bỡi vì cô nghĩ hai người như thế hắn sẽ đổi mật khẩu nhưng không ngờ lại giữ nguyên có nghĩ là cô còn có cơ hội.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi bước vào bên trong rồi tiện tay đóng cửa lại , xuất hiện trước mặt cô là hình dáng quen thuộc kia của Lưu Vũ Thần đang tập trung vào phòng bếp mà nấu ăn trong dáng vẽ rất là châm chú.

Thấy Nghiêm Á Hiên bước vào khóe miệng Lưu Vũ Thần liền lên tiếng.

" Tôi biết em sẽ đến đây , đợi tôi làm vài món chúng ta cùng dùng cơm !"
Âm thanh này của Lưu Vũ Thần vừa vang lên truyền đến làm cho tinh thần Nghiêm Á Hiên như thất lạc.

Nghiêm Á Hiên thật sự có cảm giác như là hắn chưa từng giận cô chuyện gì cả.

Nhưng cái ảo giác đó lại làm cho trong lòng Nghiêm Á Hiên một cơn bất an khó có thể hình dung được.

Một người dấu cảm xúc và ít nói như thế nếu thật sự quyết định muốn từ bỏ , muốn rời đi thì cô có thể giữ lại được hay sao chứ ?
Thật sự giây phút này bản thân Nghiêm Á Hiên không có tự tin là bản thân mình có thể giữ được đoạn tình cảm này , Nghiêm Á Hiên thật sự không muốn mất đoạn tình cảm này nên liền nghe lời hắn mà ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 66: 66: Dự Tính !


Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một lác lâu , trong khoảng thời gian mà Lưu Vũ Thần đang tập trung vào bếp ánh mắt Nghiêm Á Hiên luôn nhìn châm chú vào hình dáng người con trai ấy.

Trong lòng cô rất lo lắng và sợ hãi , sợ hãi sự ấm áp và tình cảm này của Lưu Vũ Thần sẽ không còn giành cho mình nữa , nếu thật sự là như thế thì sau này Nghiêm Á Hiên còn có tâm trí yêu được người khác hay sao.

Chẳng biết Lưu Vũ Thần đã đặt thức ăn trên bàn từ lúc nào rồi đã ngồi xuống bên cạnh cô giọng nói có chút trầm đục.

" Em đói rồi phải không ? Nếu thử tay nghề có còn như trước hay không ?"
Thật là lúc trên đường về nhà Lưu Vũ Thần đã suy nghĩ rất nhiều chuyện củng cảm thấy rất oán ức về việc Nghiêm Á Hiên đối với mình như thế rất quá đáng.

Nhưng nghĩ cho cùng thì trên đời này ngoài Nghiêm Á Hiên và ông già điên đã chết kia ra thì chẳng còn ai quan tâm đ ến Lưu Vũ Thần nữa , vậy nên hắn cảm thấy là bản thân mình còn chống nỗi được sự vô tình của Nghiêm Á Hiên.

Nếu có phút giây nào đó hắn thật sự không chống nỗi nữa củng lắm từ bỏ là được , bỡi vì trước giờ bản thân hắn củng chỉ có một mình như thế mà thôi.

Nghiêm Á Hiên thấy hành động đầy chu đáo này của hắn liền cứng đờ chẳng khóc nỗi nữa , cô tin rằng vừa nảy bản thân mình không có nhìn lầm hắn đã khóc.

Giây phút đó nhưng giọt nước mắt của người con trai ấy đã khắc sâu trong đáy lòng làm cho lý trí của Nghiêm Á Hiên như điên cuồng thành một đống đổ nát vậy.

Cô ngoan ngoãn ăn vài món mà Lưu Vũ Thần đã làm , thưởng thức được cái hương vị quen thuộc này làm cho tâm trạng đang lối loạn của Nghiêm Á Hiên vui vẽ được một chút không còn như lúc trước nữa.

Sau khi tâm tình hoàn toàn tĩnh táo Nghiêm Á Hiên liền dùng bàn tay nhỏ nhắn ấy ôm lấy thân thể rắn chắt kia của Lưu Vũ Thần , chiếc miệng nhỏ nhắn của cô muốn đặt lên má hắn một nụ hôn nhẹ để an ủi.

Nhưng khi nụ hôn ấy sắp chạm đến thì Lưu Vũ Thần liền thoát khỏi cái ôm của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Đang ăn cơm đừng làm việc riêng , như thế là không tốt ?"
Đến bây giờ Nghiêm Á Hiên mới nhận thức được rằng khuôn mặt quan tâm và bình thản như không có việc gì kia của hắn chỉ là giả dối mà thôi.

Trước kia khi cô không chủ động thì Lưu Vũ Thần vẫn luôn tìm cách ôm cô vào lòng mà vuốt v e trông rất nuông chiều , nhưng ngày hôm nay hắn thật sự biết tránh né sự quan tâm từ cô.

Nghiêm Á Hiên hít sâu một hơi cố giữ cho bản thân mình bình tĩnh hết sức có thể mà nói.

" Tôi có thể giải thích được không ?"
Lưu Vũ Thần nhanh chóng đáp lời.

" Tôi không muốn nghe , tôi không bảo em làm như thế là sai !"
Nghiêm Á Hiên nghe ra câu nói này có chút không đúng , nếu người yêu mình thân mật với người khác còn không sai hay sao chứ ? Tại sao Lưu Vũ Thần lại nói cô không sai ?.

Như nghĩ ra được điều gì đó giọng nói Nghiêm Á Hiên có chút rung rẩy nói.

" Vậy hiện tại anh xem tôi là gì ? Mối quan hệ giữa chúng ta là gì ?"
Lưu Vũ Thần thở dài một hơi củng không muốn trả lời câu hỏi của Nghiêm Á Hiên , có những lời nói để đối phương tự hiểu thì tốt hơn hắn thật sự không muốn Nghiêm Á Hiên phải đau lòng.

Lưu Vũ Thần cố gắng trấn an Nghiêm Á Hiên nên mở miệng nói.

" Hiên Hiên , căn nhà nhỏ này của tôi luôn rộng cửa chào đón em vậy nên đừng suy nghĩ nhiều ! Chỉ cần em thấy vui là được !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 67: 67: Hạ Mình !


Nghiêm Á Hiên nghe thế liền cúi đầu chẳng dám nhìn vào ánh mắt kia của Lưu Vũ Thần mà chỉ biết tập trung vào món ăn trên bàn.

Một lác sau Nghiêm Á Hiên lại nhẹ nhàng nói.

" Vũ Thần , tôi có thể ôm anh ngủ được không ?"
Lưu Vũ Thần sững người lại một lác lâu nhưng lại nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc bồng bềnh kèm theo khuôn mặt buồn kia của cô mà đáp.

" Chẳng phải em nói tôi là của em hay sao ? Nếu như em thấy như thế có thể giúp tâm trạng mình vui hơn thì tôi rất sẳng lòng !"
Nói xong câu này hai người đều im tĩnh mà dùng bữa thời gian lại thấm thoát trôi qua , một lác sau trên chiếc giường nhỏ nhắn hình thể xinh xắn của Nghiêm Á Hiên cố gắng dùng bàn tay ôm lấy thân thể hắn như chẳng muốn rời.

Khóe miệng Nghiêm Á Hiên nói lí nhí.

" Vũ Thần , tôi chẳng biết giải thích như thế nào cho anh hiểu được cả dù nói ra sao thì mọi việc đều củng xảy ra rồi ! Anh có thể trút giận hoặc là mắn hay đánh tôi củng được , nếu như anh giám rời bỏ tôi thì anh chính là ác ma giết người không cần dùng hung khí đấy !"
Nói xong bàn tay nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên lại siết chặt thân thể của Lưu Vũ Thần nhiều hơn như thật sự sợ hắn rời đi vậy , Lưu Vũ Thần giây phút này nghe Nghiêm Á Hiên nói thế thật sự có chút chế diễu đáp lời.

" Nếu như tôi hiện tại chỉ muốn xem em là đồ chơi để mình trút bỏ những h@m muốn , thõa mãn tâm trí của tôi thì em có còn nói hay như thế không ?"
Đôi đồng tử của Nghiêm Á Hiên nghe thế liền co rút lại sắc mặt có chút buồn bã hiếm thấy , cô biết rằng có nói như thế nào đi chẳng nữa thì tình cảm của hai người đã rạng nứt không thể nào chữa lành.

Nhưng giây phút này Nghiêm Á Hiên thật sự rất yêu hắn làm sao mà bỏ được cơ chứ.

Nghiêm Á Hiên cố gắng nằm nhòa trong lòng ngực rắn chắc của hắn miệng nhỏ lên tiếng thủ thỉ.

"Nếu như anh xem tôi như món đồ để phát ti3t củng không sao , khi nào anh muốn thì bảo tôi đến để anh thõa mãn là được ! Cho dù hiện tại hay sau này anh không còn tình cảm với tôi , thì tôi củng không từ chối việc làm dụng cụ phát ti3t của anh ! Tôi thật sự sẽ không chống đối hay làm trái ý anh gì cả , chỉ cần anh muốn thể xác và linh hồn này đều thuộc về Lưu Vũ Thần anh !"

Trong lòng Lưu Vũ Thần cười khổ từ lúc nào mà Nghiêm Á Hiên lại hèn mọn giống hắn như thế , cho dù làm dụng cụ để hắn phát ti3t vẩn không oán , không hận hay sao ? Thật sự tình yêu làm cho còn người ta ngu muội mà quên đi tất cả.

Lưu Vũ Thần vuốt v e mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên nhẹ nhàn ôm cô vào lòng nói.

" Nếu em nghe lời như thế thì hãy ngủ một giấc thật ngoan , tôi không muốn em phải suy nghĩ thêm gì cả ?"
Đương nhiên , tuy tình cảm và niềm tin của hai người đã rạn nứt như sụp đồ nhưng vẫn như câu nói của Lưu Vũ Thần hắn thật sự không giận cô gái nhỏ này nỗi.

Hắn thật sự rất trách mình lại sao không cứng rắn hắn mà hành hạ hay phát ti3t lên người cô một trận cho hạ hỏa , nhưng khi nghe Nghiêm Á Hiên nói những lời như thế thì tận sâu trong đáy lòng hắn liền mềm nhũng chẳng còn một ý niệm muốn giận cô.

Hình như cô gái nhỏ đang nằm trong lòng này là khắc tinh của Lưu Vũ Thần thì phải.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được sự ôn nhu và vuốt v e đầy yêu thương kia của hắn liền ngoan ngoãn gật đầu đáp.

" Được , nếu anh cần gì cứ gọi tôi dậy là được !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 68: 68: Sở Thích !


Thời gian lại thấm thoát trôi qua đến chiều tà ánh mắt trời có chút tươi mát và dịu nhẹ làm cho người ta cảm thấy rất dễ chịu , trong căn phòng nhỏ nhắn thì hai thân thể quen thuộc kia đang ôm chầm lấy nhau mà ngủ ngoan lành.

Cảm nhận được hương thơm từ cơ thể và xúc cảm đàn hồi mềm mại kia , bàn tay Lưu Vũ Thần liền theo thói quen mà đưa xuống đặt lên đôi gò bông đào căn tròn kia mà xoa bóp.

Trong cơn mơ màng Nghiêm Á Hiên cảm nhận được Lưu Vũ Thần đang xoa bóp đôi gò b ồng đào kia của mình , thì bàn tay nhỏ nhắn của cô chậm rãi cỡi từ cúc áo sơ mi và chiếc váy dưới thân cho bàn tay hắn có thể dễ đang hành động hơn.

Nhưng mà Nghiêm Á Hiên thật sự chỉ muốn ngủ mà thôi do một bữa nay cô đang được thăng hoa trong quá nhiều khung bậc cảm xúc nên rất mệt mỏi , hiện tại nếu như Lưu Vũ Thần bảo cô dậy phục vụ hắn còn được chứ nếu không thì trời có sập xuống cô vẩn ngủ ngoan lành.

Lưu Vũ Thần liền chậm rãi đưa đôi bàn tay xuống lột s@ch những thứ vướng víu trên cơ thể Nghiêm Á Hiên , một thân thể tr@n truồng mỹ lệ rung động lòng người hiện ra trước mặt Lưu Vũ Thần không giám nhìn nhiều vị sợ bản thân chẳng kiềm chế được lại làm cô thức giấc.

Hắn cầm chiếc chăn đắp lấy cơ thể ngọc ngà cô vào bên trong như muốn giữ ấm hết toàn thân nhỉ nhắn ấy , khóe miệng hắn đưa sát vào bên tay cô trầm ấm nói.

" Sau này nếu đã vào trong nhà tôi tốt nhất em đừng bận đồ l.

ót làm gì nữa , cỡ ra hết sẽ rất thoải mái không gây hại cho sức khỏe !"
Trong cơn vô thức Nghiêm Á Hiên liền vụi đầu vào lòng hắn mà nói.

" Chỉ cần anh thích là được , không cần phải hỏi ý kiến của tôi !"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền ngậm miệng chẳng biết nói gì thêm nữa , phải nói là Nghiêm Á Hiên rất biết cách nuông chiều hắn đến mức vô pháp , vô thiên như thế.

Chẳng biết là bao lâu khi cảm nhận được Nghiêm Á Hiên đã ngủ say thì hắn mới chậm rãi bước xuống nhà dưới mà làm bữa tối , hôm nay hắn không phải đi làm nên thật sự rất rảnh rỗi.

Khoảng ba mươi phút đồng hồ sau Nghiêm Á Hiên từ trên lầu bước xuống khoắc trên mình một chiếc áo sơ mi dài màu trắng của Lưu Vũ Thần đi đến chiếc ghế sofa.

Ánh mắt Lưu Vũ Thần như muốn phát hỏa vì cảm nhận được trên người Nghiêm Á Hiên đúng như lời hắn căn dặn chỉ mặt một chiếc áo sơ mi không còn thứ gì khác cả , với thị lực một trăm phần trăm như hắn làm sao chịu nổi khung cảnh quyến rũ nàu cơ chứ.

Lưu Vũ Thần liền có chút mê man nói.

" Em muốn quyến rũ tôi đấy à ? "
Nghiêm Á Hiên tròn xoa đôi mắt một mặt khó hiểu đáp lời.

" Tôi nhớ rằng anh không thích tôi mặc đồ l.

ót nên trong nhà , vậy nên mặc như thế này anh sẽ vui hơn !"
Nghiêm Á Hiên nhớ rằng trong cơn vô thức ấy đã nghe thấy lời căn dặn này của hắn , nhưng sao khi làm đúng lời hắn lại có sắc mặt và hiểu cảm như thế chứ.

Nghiêm Á Hiên liền lo lắng hắn sẽ giận mình mà vội vàng nói.

" Nếu anh không thích , tôi có thể lên tay đồ !"
Lưu Vũ Thần nào có ý giận cô chứ chỉ là vì định lực của hắn không chống nỗi sự quyến rũ chết người này từ Nghiêm Á Hiên mới như thế mà thôi.

Hắn thật sự sợ mình không kiềm nổi con thú tính trong người mà lại đè cô dưới thân mà hành hạ , đến lúc đó cho dù Nghiêm Á Hiên không nói gì thì trong lòng cô chắc chắn rất uất ức.

Lưu Vũ Thần thật sự chẳng muốn ức h**p cô nên liền nói.

" Chỉ cần em thấy thoải mái là được , đừng quan tâm đ ến tôi !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 69: 69: Khúc Mắt !


Một lác sau , Lưu Vũ Thần liền trưng bày những món ăn mà mình nấu trước mặt Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Em đói rồi phải không , nếu ăn nhiều một chút !"
Nghiêm Á Hiên cúi đầu nhu thuận nhìn khuôn mặt ưa nhìn này của hắn một lác lâu rồi lại châm chú dùng bữa dừng như trong đầu cô có thứ gì đó muốn hỏi nhưng đến cỗ họng thì lại thôi.

Thấy cô khó xữ như thế Lưu Vũ Thần lại mở miệng hỏi.

" Em có việc gì muốn nói hay sao ? Tại sao lại nhìn tôi ghê thế chứ ?"
Nghe câu hỏi của Lưu Vũ Thần cô liền thành thật đáp.

" Chỉ là tôi nhìn anh rất giống một người , nhưng chắc đây chỉ là sự trùng hợp mà thôi !"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền biết cô nói đến ai , người có địa vị trong giới tài chính như Nghiêm Á Hiên làm sao không biết được người con trai đó cơ chứ.

Lưu Vũ Thần gắp cho Nghiêm Á Hiên một miếng thức ăn rồi mở miệng nói.

" Người mà em nói có phải là đại thiếu gia của tập đoàn tài chính toàn cầu Đại Hoa hay không ?"
Nghe hắn nói đúng như thứ mà trong lòng mình đang suy nghĩ , trái tim nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên không kiềm chế được mà nhảy loạn một hơi.

Một lác sau cô mới kiềm chế lại tâm tính kích động ấy mà hỏi.

" Người đó anh quen hay sao ? "
Lưu Vũ Thần nhàn nhã nhếch mép không suy nghĩ hay che dấu gì Nghiêm Á Hiên mà thành thật nói.

" Người đó là anh trai song sinh với tôi , sao mà không giống được chứ ? "
Nghe đến đây trong miệng Nghiêm Á Hiên có muôn ngàn câu muốn hỏi hắn nhưng đến miệng thì lại thôi , cô thật sự muốn hỏi tại sao hoàn cảnh của hắn lại thê thảm đến mức ở trong một nơi như thế này ngày nào củng phải đi làm thêm để sống.

Còn anh trai lại sống trong sự che chở và hào vang vô tận như thế , thật sự có công bằng với Lưu Vũ Thần hay sao chứ.

Trong không khí yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng tim đập này hai người chỉ dùng bữa mà không nói thêm gì cho đến khi kết thúc.

Khi Nghiêm Á Hiên chuẩn bị đứng dậy thì Lưu Vũ Thần lại mở miệng.

" Hôm nay em có về nhà hay không ? "
Nghiêm Á Hiên nghe thế đôi mắt liền phát ra một tia giảo hoạt hiếm thấy mà đáp lời.

" Đây là nhà tôi còn đi đâu được chứ ? Để tôi dọn dẹp cùng anh ?"
Lưu Vũ Thần củng chẳng ngăn cản hành động này của Nghiêm Á Hiên mà hai người lao vào dọn dẹo chén bát cười nói trông rất vui vẽ , nhìn thấy hình dáng cặp đôi nhỏ nhắn này nếu như có người ngoài ở đây chắn chắn sẽ nghĩ hai người là đôi vợ chồng mới cưới.

Trong những lần đùa vui ấy Nghiêm Á Hiên chẳng biết vô tình hay cố ý đều muốn hôn hắn , nhưng củng trùng hợp mà mọi lần như thế hắn đều vờ như chẳng thấy mà tránh né làm trái tim Nghiêm Á Hiên như chết lặng.

Thời điểm này Nghiêm Á Hiên mới biết chắn chắn chuyện lúc đó sẽ là khúc mắt mãi mãi của hai người.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một tuần , tuy Lưu Vũ Thần vẫn ôn hòa cười niềm nở khi gặp Nghiêm Á Hiên nhưng từ khi đó hắn củng chẳng hôn hay chủ động ôm cô nữa , còn về vấn đề làm chuyện vợ chồng lại càng không sảy ra.

Tuy Nghiêm Á Hiên rất lo lắng và bất an những vẫn như mọi ngày đều ở bên cạnh chỉ mong rằng Lưu Vũ Thần một ngày nào đó sẽ cỡi bỏ được vướng mắt mà yêu mình như lúc đầu.

Phải nói tình cảm là thứ đồ dễ thay đổi nhất , cho dù tình cảm có mặn nồng đến đâu thì chỉ cần một vài hiểu lầm , một vài người xen vào thì chắc chắn sẽ tan vỡ mà thôi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 70: 70: Gặp Đối Tác !


Đây vẫn là một ngày bình thường Lưu Vũ Thần sáng sớm vẩn phải đến trường như mọi khi , về cuối thu tuy không khí vào lúc sáng sớm hay giữ trưa đều làm cho người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Tuy hôm này là ngày bình thường nhưng trong đầu một người như Lưu Vũ Thần sẽ chẳng quên vị đối tác muốn gặp mắt mình kia , vậy nên sau khi tan trường hắn từ chối cho Nghiêm Á Hiên theo về nhà mà nhanh chóng rời đi.

Tuy Nghiêm Á Hiên có một chút thắc mắt tại sao hôm nay cái tên này lại có tình cách lạ như thế nhưng trong thâm tâm cô luôn tin tưởng cái tên nay một cách vô điều kiện nên chẳng để ý gì nữa.

Nhưng mà điều đặc biệt ở đây chính là bạn thân của cô Diệp Cơ Uyển người đã từng nói muốn cướp Lưu Vũ Thần từ tay mình kia củng chưa kịp nói lời tạm biết đều vội vã rời đi làm trong lòng Nghiêm Á Hiên lo lắng lại bất an thêm.

Lưu Vũ Thần chuẩn bị xong phần mềm và nhưng thứ cần thiết trong buổi hợp tác kia bỏ vào trong ba lô rồi lại bước đi đến địa chỉ xxxxxxx , đến cả bộ đồng phục trên người củng kịp thay ra , phải nói là hắn không muốn thay mới đúng.

Lưu Vũ Thần bước vào một nhà hàng có quy mô xa hoa và rộng lớn có thể là trước giờ hắn chưa từng thấy qua , hắn đưa mắt liếc nhìn xung quanh thì phát hiện đa số người đến đây đều là danh nhân thành đạt hoặc là con ông cháu cha chứ chẳng ai khoắc đồng phục học sinh như hắn cả.

Vậy nên tâm điểm hiện tại của mọi ánh nhìn đều tập trung vào dáng vẽ học sinh kia của Lưu Vũ Thần , hắn chẳng quan tâm đ ến ánh mắt của người đời nhìn mình như thế nào mà nhanh chóng bước về chỗ hẹn.

Xuất hiện trước mặt Lưu Vũ Thần là một ông chú trung niên tuổi tầm bốn mươi đang khoắc một chiếc vest đen trông rất sang trọng , khuôn mặt ưa nhìn đầy phúc hậu đang xem máy tính.

Lưu Vũ Thần chậm rãi bước đến gần mở miệng lễ phép hỏi.

" Xin hỏi , đây có phải là chủ tịch tập đoàn công nghệ ZZ hay không ? "
Người đàn ông trung niên ấy nghe thế liền quay sang nhìn Lưu Vũ Thần rồi nở một nụ cười ôn hòa đáp.

" Chào cậu Lưu Vũ Thần , mời ngồi !"
Đương nhiên một chủ tịch tập đoàn lớn như thế trước khi muốn gặp đối tác nào đều đã nguyên cứu kỉ lưỡng về đối tượng đó vậy nên khi gặp hắn ông chẳng xa lạ gì.

Lưu Vũ Thần liền chậm rãi ngồi xuống có nhân viên phục vụ đến , hắn liền gọi nước rồi lại lấy chiếc máy tính và phần mềm ra điềm tĩnh nói.

" Tôi tin chắc là chúng ta đều không có thời gian dài để nói chuyện vòng vo , đây là chương trình công nghệ của cháu nếu chú thấy hợp lý thì chú ta cùng ký hợp đồng lợi nhuận có thể bàn bạc sau !"
Nói xong hắn liền đưa chiếc máy tính của mình về phía người đang ông trung niên kia , người đàn ông liền cười vui vẽ trong lòng yêu thích cái tính cách thẳng thắng này không thôi.

Ông xem một lác sau liền gật đầu hài lòng đáp.

" Phần mềm của cậu tôi không chê vào đâu được , nhưng chúng ta muốn hợp tác thì phải đợi thêm một người đồ hòa được những hình ảnh đặc sắc này lên game thì mới được !"
Đương nhiên điều có Lưu Vũ Thần thừa hiểu nhưng mà tập đoàn công nghệ lớn như thế chẳng lẽ một vài nhân viên đồ họa còn không có hay sao phải mời từ bên ngoài.

Thấy vẽ thắc mắt mà nghi hoặc này của Lưu Vũ Thần ông liền cười ôn hòa giải thích.

" Người này rất có hứng thú đồ họa phần mềm game của cậu nên muốn cùng tôi hợp tác tham gia , đương nhiên về phần bản quyền thì thuộc về cậu còn lợi nhuận thì cậu được năm phần , hai chúng tôi năm phần cậu thấy thế nào ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 71: 71: Người Quen !


Thật ra , đối mới Lưu Vũ Thần thì bản quyền của phần mềm mới là quan trọng nhất nếu như sau này chương trình có nội tiếng thì người khác sẽ biết đến hắn nhiều hơn.

Với lại Lưu Vũ Thần đủ tĩnh táo và lý trí để biết cho dù chương trình của mình tốt đến đâu nếu không có vốn đầu tư thì vẩn chỉ là dự án trên giấy mà thôi.

Vậy nên với cái lợi nhuận như thế này Lưu Vũ Thần liền bình thản đáp.

" Được , tôi không có ý kiến về việc này !"
Người đàn ông trung niên kia lại trầm tư nhìn hắn một lác lâu lại niềm nở có phần ôn hòa nói.

" Sắp tới tôi có một số dự án ở nước ngoài cần tài năng trẻ đầy nhiệt huyết như cậu , cậu có muốn chuyển trường qua bên đó học thêm về công nghệ thông tin hay không ?"
Lưu Vũ Thần nghe thấy lời đề nghị này trong lòng liền bồi hồi như sóng vỡ bờ , giây phút này hắn thật sự chẳng muốn rời xa bóng hình nhỏ nhắn đang khắc sâu trong đáy lòng mình kia một chút nào.

Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của mình hiện tại có thật sự xứng với Nghiêm Á Hiên hay không ? Liệu gia đình cô có chấp nhận một đứa mồ côi như hắn không ? Lưu Vũ Thần muốn một ngày nào đó có thể đứng bên cạnh làm chỗ dựa che nắng mưa cho Nghiêm Á Hiên cả một đời chứ chẳng phải tình cảm bồng bột lúc tuổi trẻ.

Nghĩ đến đây có lẽ Lưu Vũ Thần đã thông suốt được một chút gì đó liền mở miệng nói.

" Khi nào thì đi được thế ? Chú có thời gian cụ thể hay không ?"
Người đàn ông trung niên kia bình thản nở nụ cười nói.

" Khi nào cậu học hết khóa này , thi xong lại gọi cho tôi ! Thấy thế nào ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế trong lòng có một tia buồn bã khó có thể kiềm chế được , chỉ còn vài tháng nữa là phải đi rồi hay sao chứ ? Thật sự chẳng biết là bao nhiêu năm sau mới gặp được hình dáng nhỏ nhắn kia.

Nhưng mà Lưu Vũ Thần vẫn kiên định với quyết định của mình liền mở miệng nói.

" Được , Chú cho cháu xin địa chỉ và tài khoản liên lạc là được !"

Người trung niên kia không suy nghĩ gì mà đáp.

" Được chứ , Đây là số của tôi ×××××× , có gì cần cậu cứ liên lạc là được !"
Khi Lưu Vũ Thần nhận xong thông tin thì hai người chẳng nói thêm gì nữa mà chờ đợi người thứ ba kia đến , không để mọi người đợi lâu chỉ sau vài hơi thở ngắn ngũi từ phía xa có một hình dáng nhỏ nhắn khoắc trên thân một chiếc váy dài màu đỏ trông rất quyến rũ , phía dưới chân mang một đôi dày cao gót đắt tiền mà khi Lưu Vũ Thần đưa ánh mắt lên nhìn hình dáng này nếu không phải Diệp Cơ Uyển thì còn ai nữa chứ.

Thấy cô bước đến người đàn ông trung niên đang ngồi lại niềm nở giới thiệu.

" Cơ Uyển , cháu đến rồi à ! Để chú giới thiệu có cháu biết , cậu thanh niên này là Lưu Vũ Thần người phát triển ra chương trình game mà cháu đang muốn đồ họa nhân vật đấy ?"
Diệp Cơ Uyển nở nụ cười vui vẽ trong lòng củng khác khâm phục và bất ngờ , nhưng thứ cảm xúc hiện tại đang lấn ác bên trong người cô đó là sự hạnh phúc khi có cơ hội được tiếp xúc với người trong lòng mình nhiều hơn.

Lưu Vũ Thần củng khá bất ngờ bỡi người hợp tác trong dự án lần này lại là Diệp Cơ Uyển , lúc trước thấy cô chỉ là một người xinh xắn , giàu có và hào phóng nhưng không ngờ lại còn có yêu thích nghề này như thế.

Thấy ông chú này nhiệt tình giới thiệu như thế Diệp Cơ Uyển liền mở miệng nhỏ công khai mối quan hệ.

" Vũ Thần , lúc nảy ở trường tôi thấy cậu chạy gấp như thế còn tưởng có việc gì thì ra là vì chuyện này ! Sau này phải nhờ cậu giúp đỡ nhiều hơn rồi !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 72: 72: Lời Từ Đáy Lòng !


Lưu Vũ Thần nghe cô nói thế củng nở nụ cười ôn hòa đáp.

" Thì ra cậu củng có sở thích như thế này đấy ? Thật sự rất trùng hợp !"
Thật ra lần này Diệp Cơ Uyển không biết chương trình này là của Lưu Vũ Thần , sở dĩ cô tham gia chỉ là thấy rất có đam mê với bộ môn hội họa này nên đã nhờ ba mình giới thiệu cho một người bạn lâu năm.

Mà người trung niên bên cạnh chính là bạn lâu năm của ba Diệp Cơ Uyển nên hai người mới hòa thuận như thế.

Mà người đang ông trung niên kia thấy hai người thân mật như thế lại vui vẽ nói.

" Nếu như hai người đã thân thiết như thế thì chuyện hợp tác này càng dễ thành công hơn rồi ! Đây là hợp đồng hai người xem thử có điều gì muốn chỉnh sửa hay không ? Nếu không thì chúng ta đều ký vào mỗi người giữ một bản !"
Nói xong người đàn ông trung niên lại đưa hợp đồng trên trước mặt hai người , theo thói quen hai người liền nhanh chòn nhận lấy chú tâm đọc kỹ một lác lâu rồi cùng nhau đặt bút ký.

Sau khi ký xong người đàn ông trung niên kia đứng dậy mà nói.

" Nếu xin lỗi , có việc nên rời đi trước ! Không làm phiền những người trẻ tuổi tâm sự nữa ! Chào hai người !"
Lưu Vũ Thần và Diệp Cơ Uyển thấy như thế liền đứng dậy chào đáp lễ người đàn ông trung niên kia lại nhanh chóng bước đi khuất tầm mắt hai người.

Diệp Cơ Uyển lại chậm rãi ngồi xuống phía trước đối diện với Lưu Vũ Thần mà mở miệng hỏi.

" Vũ Thần , mình nghe nói chi nhánh tập đoàn của chú Hạo ở nước ngoài đang tuyển những người như cậu ! Không biết hết học kỳ này cậu có đi ra đó phát triễn hay không ?"
Đương nhiên người tên Hạo mà Diệp Cơ Uyển vừa nói đó chính là vị đàn ông trung niên lịch sự khi nảy , mà thấy cô hỏi như thế Lưu Vũ Thần chẳng e ngại gì mà đáp.

" Mình còn đang suy nghĩ vẫn chưa biết bản thân quyết định như thế nào ? Có lẽ là bản thân mình không nỡ rời bỏ được Nghiêm Á Hiên mới như thế ?"

Thấy ánh mắt và dáng vẽ khi nhắc đến Nghiêm Á Hiên này của Lưu Vũ Thần thì trong lòng Diệp Cơ Uyển có rất nhiều sự chua sót , bản thân cô có nhiều lần thầm nhủ với lòng mình nếu như ngày hôm đó bản thân chủ động thêm một chút có phải là người mà hôm nay Lưu Vũ Thần quan tâm là mình hay không ?.

Có những lúc Diệp Cơ Uyển thật sự rất hâm mộ Nghiêm Á Hiên , nếu trên đời này có được một người đàn ông nguyện quan tâm , chăm sóc , lo lắng và suy nghĩ cho mình như Lưu Vũ Thần đối với Nghiêm Á Hiên thì bản thân cô thật sự không nói hai lời mà đâm đầu vào.

Thấy Diệp Cơ Uyển có lẽ trầm tư Lưu Vũ Thần liền nờ nụ cười vui vẽ mà thân thiết nói.

" Cậu thở dài cái gì chứ ? Bản thân mình còn chưa lo phải nói với Nghiêm Á Hiên như thế nào đây ! Mà cậu xinh như thế tại sao lại không tìm người yêu đi ?"
Nghe câu hỏi này tận sau trong đáy lòng Diệp Cơ Uyển thật sự muốn nói ra tình cảm của mình , nhưng đến cuốn họng thì lại bị một thứ gì đó ngăn cảng làm cô nói chẳng ra lời.

Diệp Cơ Uyển cười khổ đáp.

" Mình có thích một người , nhưng hiện tại mình không dám nói ra cậu nói xem phải làm sao mới đúng đây ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền không tim , không phổi , chẳng cần suy nghĩ gì mà mở miệng nói.

" Tại sao cậu lại không thử mở miệng một lần , biết đâu người ta vẩn đang đợi tình cảm của mình thì sao ? Mà tỏa tình củng chẳng phải ép buộc người khác phải đồng ý , mà chỉ là cậu muốn nói ra tình cảm của mình giành cho người đó mà thôi có đúng không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 73: 73: Giúp Đỡ !


Diệp Cơ Uyển nghe thấy lời nói như không liên quan gì đến mình này liền nở nụ cười bất đắc dĩ mà thở dài đáp lời.

" Mình chỉ sợ rằng sau khi nói ra , thì yêu thì chẳng có được mà đến cơ hội làm bạn củng không còn !"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền ngậm miệng lại chẳng biết phải nói sao mới đúng bỡi ở trong trường hợp này hắn thật sự củng bất lực , chuyện của mình hắn còn lo chưa xong huống chi là việc của người khác cơ chứ.

" Reng.

.

reng! !"
Trong không khí yên tĩnh ấy âm thanh điện thoại của Diệp Cơ Uyển vang lên truyền đi khắp xung quanh , Diệp Cơ Uyển nghe thế liền bắt máy nói nhỏ.

" Alo! ! Cháu nghe đây chú có việc gì hay sao ?"

Đầu truyền bên kia chú Hạo lại cười ngại ngùng đáp.

" Thật ngại quá ,khi nảy đi vội quá nên chú quên mang cặp tài liệu của mình ! Cháu có thể mang đến khách sạn xxxxx được không ? Chú đang nghĩ ngơi ở đó mai còn phải ra nước ngoài nữa ? Nếu cháu thấy không tiện thì có thể cùng đi với cậu Vũ Thần ! Cháu thấy thế nào ?"
Diệp Cơ Uyển nghe đâu truyền bên kia nói ra nguyên nhân vì sao lại nhờ hai người thì khuôn mặt xinh xắn có hơi giãn ra , nhưng mà ánh mắt cô hướng sáng phía Lưu Vũ Thần xem thử cậu có đồng ý hay không ? Đương nhiên cuộc nói chuyện vừa rồi hắn đều nghe vào trong tai.

Lưu Vũ Thần liền gật đầu nhẹ nhàng không suy nghĩ gì sâu xa cả , bỡi vì theo hắn thấy đây củng chỉ là một cuộc nhờ vã mà thôi.

Diệp Cơ Uyển thấy Lưu Vũ Thần đồng ý liến đáp lời.

" Vâng ạ , chú đợi một lác tụi cháu sẽ đem qua ngay !"
Nói xong hai người liền cúp mày , Diệp Cơ Uyển gọi nhân viên đến thanh toán rồi cùng Lưu Vũ Thần đứng dậy không quên mang chiếc cặp chứa tài liệu kia rồi rời đi.

Phía bên ngoài khung cảnh người và xe qua lại làm bầu không khí càng thêm náo nhiệt , ánh mặt trời tuy đã vào giữa trưa nhưng đã là cuối thu nên rất dịu mát chẳng còn gay gắt như mùa hạ.

Trên con đường giành cho người đi bộ ấy có hai hình dáng gái xinh trai ưa nhìn đang cười nói viết thời gian mà bước chân không ngừng tiến tới , Lưu Vũ Thần cùng Diệp Cơ Uyển trò chuyện rất vui vẽ mà lướt qua không biết bao nhiêu ánh mắt người nhìn.

Nhưng hai người lại mang tâm tình khác nhau Lưu Vũ Thần thì chỉ xem cô là một người bạn mà thôi , nhưng ánh mắt si mê kia của Diệp Cơ Uyển khi nhìn hắn cho dù là kẻ ngốc củng biết đây là tình yêu , nhưng mà người trong cuộc như Lưu Vũ Thần lại chẳng nhận ra được.

Thấm thoát hai người đã đứng trước một khách sạn được trang trí bên ngoài bằng một màu xám , nhìn chiều cao của nó chẳng biết là bao nhiều lần nữa và đương nhiên phía bên ngoài có hai người đang bảo vệ.

Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên chậm rãi bước đến nhanh chóng nói ra nguyên nhân và lý do kèm theo bằng chứng tại sao mình lại đến đây và cần vào bên trong , sau khi hai người bảo vệ kiểm tra thông tin rất khớp với bên trên mới được cho vào bên trong.

Bỡi vì nơi này là chỗ nghĩ dưỡng đặc biệt của các khách lớn nếu muốn vào phải đặt trước hoặc là thuê một phòng bên trong ,nếu người ngoài tiến vào thì phải được khách bên trong cho mời thì mới được nha.

Lưu Vũ Thần và Diệp Cơ Uyển mang tài liệu vào bên trong nhanh chóng bấm tầng hai mươi chín , bỡi vì lúc nảy chú Hạo đã nói tầng hai mươi chín phòng số bảy.

Một lác sau , từ phía trong khách sạn ấy sau khi giao tài liệu giúp xong thì hình dáng Lưu Vũ Thần và Diệp Cơ Uyển lại bước ra ngoài đương nhiên là đến giây phút này thì ai đều về nhà mình mà thôi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 74: 74: Hiểu Lầm !


Lưu Vũ Thần chậm rãi bước vô căn nhà quen thuộc của mình , xuất hiện trước mặt hắn lại là hình dáng xinh xắn kia của Nghiêm Á Hiên nhưng khác với mọi khi trước lần này cô đã chú tâm vào bếp mà nấu ăn.

Thấy hắn bước vào Nghiêm Á Hiên nở nụ cười thông thả như mọi ngày mà nói.

" Anh lên phòng thay đồ ra đi , tôi nấu thức ăn sắp xong rồi !"
Lưu Vũ Thần không hiểu lý do tại sao ngày hôm nay hắn không đi cùng Nghiêm Á Hiên về nhà nhưng mà sao cô lại chủ động đến đây làm bữa trưa cho mình chứ.

Lưu Vũ Thần thắc mắt tiến lại gần Nghiêm Á Hiên hỏi.

" Em có việc gì hay sao ?"
Nghe câu hỏi như thế trong đáy mắt Nghiêm Á Hiên có một tia buồn bã và suy tư hiếm thấy mà mờ miệng đáp lời.

" Hôm nay tôi có chuyện muốn nói , hay là anh lên thay đồ trước khi xuống đây dùng cơm chúng ta cùng nói chuyện ?"
Những lời này truyền vào bên tai làm cho trái tim của Lưu Vũ Thần có chút hoảng mà đập loạn , phải nói trước giờ đây là lần đầu tiền Nghiêm Á Hiên có dáng vẽ như thế này.

Tuy rất hồi hợp nhưng hắn vẩn mở miệng.

" Được !Em đợi tôi một chút ?"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền chậm rãi bước lên phòng mình , phía dưới nhà Nghiêm Á Hiên lại thở dài một hơi chuẩn bị những món mình đã nấu ra trên bàn nhỏ.

Khi Lưu Vũ Thần bước xuống chỉ khoắc trên mình một bộ bồ ngủ ở trông nhà rất là bình thường , thấy Nghiêm Á Hiên đã ngồi vào bàn ăn nhìn mình hắn củng hiểu ý mà ngồi xuống hướng đối diện cô.

Hai người không nói gì nhiều liền động đũa , một lác sau thì Nghiêm Á Hiên chẳng kìm nỗi cái cảm giác khó chịu trong lòng mình mà lên tiếng.

" Khi nảy lúc đi học về anh đi đâu mà vội thế ? "
Lưu Vũ Thần chẳng muốn che dấu gì mà xem như đây là một lời hỏi thăm thông thường của cô , hắn liền đáp.

" Lúc nảy tôi gặp bạn bàn bạc một số chuyện ? Mà sao em lại hỏi như thế ?"

Đôi đồng từ có màu trà kia của Nghiêm Á Hiên liền co rút lại trong lòng lại cười khổ không thôi, đây là lần đầu tiên cô thấy Lưu Vũ Thần nói dối mình làm sao lại không đau lòng cơ chứ.

Bỡi vì lúc ban nảy khi đi học về mẹ cô lại tặng vài tấm ảnh , những thứ trên lại đó là bóng dáng của Lưu Vũ Thần đang khoắc đồng phục cùng Diệp Cơ Uyển cười nói từ trong khách sạn bước ra.

Khi thấy được hình ảnh như thế thì trái tim nhỏ của Nghiêm Á Hiên như có hàng vạn con dao đâm qua vậy thật là đau đớn và khó chịu , nhưng cái cảm giác này làm cho cô lại nhớ đến sự hiểu lầm của mình ngày hôm đó với Lưu Vũ Thần vậy nên Nghiêm Á Hiên mới kìm chế đến mức hiện tại.

Có nhiều lúc Nghiêm Á Hiên suy nghĩ chẳng biết vì nguyên nhân gì cô lại giữ mối quan hệ cơm chẳng lành mà canh củng chẳng ngọt cùng Lưu Vũ Thần cơ chứ.

Tuy biết rằng hắn nói dối như Nghiêm Á Hiên vẩn mở miệng nói.

" Anh gặp bạn củng phải vào khách sạn à !"
Nghe câu này Lưu Vũ Thần liền hiểu nguyên nhân tại sao ngày hôm nay Nghiêm Á Hiên lại có dáng vẽ như thế này , Lưu Vũ Thần thừa biết hiện tại Nghiêm Á Hiên đã tin vào những gì mà mình đã nhìn thấy vậy nên nếu bây giờ có giải thích thì cô còn tin tưởng hắn hay sao chứ.

Tuy nói ngoài mặt cô có thể cười cho qua chuyện nhưng trong lòng vẫn là một khúc mặt lớn khó có thể cỡi bỏ mà thôi.

Lưu Vũ Thần mở miệng nói với giọng trầm ấm.

" Em theo dõi tôi sao ? Vậy em nói xem , điều em muốn nói với tôi hiện tại là gì ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 75: 75: Chia Tay !


Nghiêm Á Hiên nghe thấy giọng nói này của hắn kèm theo khuôn mặt không một chút cảm xúc được bộc lộ ra ngoài làm cho cô càng thêm lo lắng.

Không phải Nghiêm Á Hiên muốn trách hắn hoặc ghen tuông gì với chuyện Lưu Vũ Thần và Diệp Cơ Uyển đi từ bên trong khách sạn ra , bỡi vì cô rất hiện Diệp Cơ Uyển kèm theo đó là chiếc cặp xa lạ trên tay Lưu Vũ Thần làm sao mà Nghiêm Á Hiên không biết là hai người có chuyện gì đó cần mới vào hay sao.

Chỉ là Nghiêm Á Hiên có một chút ít kỷ chỉ muốn lấy việc này ra làm bậc thang cho hắn và cô bước xuống bỏ qua những hiểu lầm lúc trước như thế liệu đoạn tình cảm khi trước có thể quay lại hay không ?.

Giây phút này Nghiêm Á Hiên thật sự muốn Lưu Vũ Thần thấy được mình rất là khó chịu khi thấy hai người vào bên trong khách sạn mà bỏ qua khúc mắc khi trước cô đã từng mắc phải , nên nói Nghiêm Á Hiên vì yêu hắn quá nhiều nên mới suy nghĩ như thế mà thôi.

Nghiêm Á Hiên cố gắng kiềm chế lại cảm xúc kích động trong lòng mình mà nhỏ nhẹ nói.

" Vũ Thần à , chúng ta có thể hòa nhau được không ? Tình cảm của chúng ta có thể như ngày đầu được không ? Tôi không trách anh chuyện ngày hôm nay , mà anh củng bỏ qua cho tôi chuyện hôm trước được không ? Tôi thật sự không chịu nỗi khi thấy anh như thế ?"
Tuy câu nói đầy nhẹ nhàng có chút thành khẩn này của Nghiêm Á Hiên nghe rất êm tai , nhưng lọt vào bên tai Lưu Vũ Thần thì tâm tình kèm theo cảm xúc hắn như chết lặng chẳng biết phải miêu tả như thế nào mới đúng nữa.

Hắn mới đi cùng Diệp Cơ Uyển vào giúp đỡ người khác là sai lầm rồi ? Thật sự chuyện hiểu lầm này có thể so với hôm đó người con trai đó đã hôn Nghiêm Á Hiên hay sao chứ ? Hai chuyện đó có thể so sánh chung với nhau hay sao chứ ? Thì ra là như vậy ?.

Lưu Vũ Thần chết lặng một lác lâu mới cười khổ nói nhỏ.

" Hiên Hiên à , hình như tôi phát hiện rằng bản thân mình chưa hiểu một chút gì về em cả ,chắc chắn những gì tôi thấy hơn nữa năm qua về hình dáng em đều là hư ảo đến mức sắp không nhận ra nữa rồi !"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần hít sâu một hơi cố gắng lấy lại tâm tình của mình rồi nở một nụ cười ôn hòa đến mức khó coi lại mở giọng trầm thấp.

" Hiên Hiên , chúng ta hòa nhau như em mong muốn chẳng ai lỗi gì với ai cả ! Mà mối quan hệ và đoạn tình cảm này tôi cần có thời gian để xem lại , hay là tạm thời chúng ta chỉ xem nhau là bạn học có được không ?"
Giọng nói của Lưu Vũ Thần tuy có khó chịu và không cam lòng đến như thế nào thì vẫn nhẹ nhàng với Nghiêm Á Hiên như thế chẳng nói nặng lời nỗi.

Nhưng những lời nói tựa như nhẹ nhàng này lại làm sự kiên cường yếu ớt trong lòng Nghiêm Á Hiên sụp đổ , những giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt xinh đẹp ấy chẳng thể kìm lại được.

Cô biết đây là Lưu Vũ Thần muốn chia tay mình chứ chẳng phải là cần thời gian suy nghĩ gì cả , lời nói chia tay có thể mở miệng nói ra một cách nhẹ nhàng mà không cảm xúc như thế sao ?.

Giây phút này Nghiêm Á Hiên mới thật sự hiểu rõ rằng có lẽ trước giờ mình đã thật sự bị thu hút mà chẳng cần suy nghĩ gì nữa rồi , cô củng chẳng biết mình hiện tại là yêu hắn của bây giờ hay Lưu Vũ Thần của trước kia nữa.

Trong tình cảm thật sự có rất nhiều hiểm lầm và khúc mắt chẳng thể nói nên lời , Nghiêm Á Hiên kiên cường lấy bàn tay nhỏ nhắn lau nhẹ những giọt nước trên đôi gò má và nhẹ nhàng nói.

" Vũ Thần à , vậy chúng ta chia tay là được phải không ? Theo như ý anh muốn rồi phải không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 76: 76: Dự Tính Rời Đi !


Nói xong Nghiêm Á Hiên chẳng đợi Lưu Vũ Thần trả lời mà nhanh chóng đứng dậy rời đi chẳng thèm quan tâm đ ến cảm xúc của người phía sau như thế nào.

Nghiêm Á Hiên thật sự không thể hiểu nổi chuyện ngày hôm đó đối với cô chỉ là một sự hiểu lầm mà nói , có nói như thế nào thì bản thân cô chỉ yêu một mình hắn cần phải cắn mãi không buông một chuyện như thế hay không ?.

Nhìn bóng dáng nhỏ xinh kia đã dần khất khỏi tầm nhìn đôi mắt Lưu Vũ Thần đỏ bừng nhưng củng chẳng đuổi theo hay làm gì khác mà chỉ ngồi đó giống như một người chết vậy.

Cơn gió mùa thu thổi qua làm cho chúng ta quên đi sự đẹp đẻ và tươi mát của mùa hạ , tan đi sự nóng gắt và khó chịu của mùa hạ mà cảm nhận được hương vị thoáng mát của mùa thu , và chúng ta đang hướng đến sự lạnh giá và cô độc của mùa đông.

Sự ngọt ngào tuy ngắn ngủi như mãi khắc sâu trong tim của một người như Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên , cho dù trong đoạn tình cảm đó có bao nhiêu sự hiểu lầm và hối tiếc nhưng ít ra giây phút đó hai người họ đã yêu và được yêu như thế chẳng phải đã tốt rồi hay sao.

Thời gian lại thấm thoát về chiều tà Lưu Vũ Thần mới lấy lại tinh thần mà chuẩn bị cho một ngày làm việc như máy móc kia của mình.

Thấm thoát một tháng thời gian lại trôi qua bầu trời và thời tiết đã trở nên lạnh giá đó là một dấu hiệu cho chúng ta biết mùa đông đã đến.

Tuy Lưu Vũ Thần và Nghiêm Á Hiên khoảng thời gian này học chung một phòng như còn phù phàng hơn cả bạn học cùng một lớp.

Thật sự Nghiêm Á Hiên trong khoảng thời gian đó rất bình thường như chẳng hề quen biết Lưu Vũ Thần đến cả một ánh nhìn củng chẳng thèm để tâm đ ến làm cho Diệp Cơ Uyển hỏi thăm vài lần , nhưng cho dù Diệp Cơ Uyển có hỏi thăm hai người như thế nào thì chẳng ai nói ra nguyên nhân cả nên cô củng chỉ đành ngậm miệng.

Trong những giờ học Lưu Vũ Thần chỉ biết nhìn bóng dáng nhỏ nhắn mà quen thuộc kia mãi trong thâm tâm lại nở một nụ cười chua sót mà bi thương.

Quả nhiên như hắn đoán người như Nghiêm Á Hiên nếu chọn từ bỏ thì còn tuyệt tình hơn bất cứ ai cả mà hắn củng chỉ biết lặng thinh để mặt thời gian ngắn ngủi này trôi mà thôi.

Ngày hôm nay vẩn như mọi khi , sau khi tan học Lưu Vũ Thần định đứng dậy đi về thì giọng nói Diệp Cơ Uyển lại vang lên.

" Vũ Thần à , con ba tháng nữ là kết thúc học kỳ rồi ! Cậu chuẩn bị làm thủ tục chuyển trường ra nước ngoài chưa ? Có cần mình giúp một chút hay không ?"
Âm thanh này truyền đi chẳng làm cho tâm tình của Lưu Vũ Thần thay đổ gì mà Nghiêm Á Hiên nghe xong thì phía sau trong lòng kia trái tim như đóng băng một lần nữa kích động kịch liệt.

Một tháng qua cô nghĩ rằng bản thân mình đã quên được hình dáng của Lưu Vũ Thần và chẳng còn quan tâm gì nữa , nhưng mà sao nghe đến tin hắn sắp phải chuyển trường ra nước ngoài thì lòng cô lại nặng trĩu khó chịu đến mức như thế chứ ? Thì trước trước giờ chỉ là cô cố gắng mạnh mẽ trước mắt Lưu Vũ Thần mà thôi.

Lưu Vũ Thần nghe Diệp Cơ Uyển hỏi thăm liền nhẹ nhàng đáp lời.

" Mình đã chuẩn bị thủ tục xong rồi , khi nào thi xong thì mình sẽ chuyển đi qua bên đó học tập và làm việc ! "
Diệp Cơ Uyển đã biết được việc này nên không bất ngờ mà hỏi tiếp.

" Thế sau này cậu có định về nhà nữa hay không ? Hay định lập nghiệp ở bên đó ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 77: 77: Làm Lành !


Lưu Vũ Thần nghe thế liền cười khổ mà thành thật đáp.

" Tôi chẳng có nhà nên chẳng cần khác niệm về nhà hay không ? Nếu như bên đó thật sự sống tốt thì tôi chắng muốn về nữa !"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần đáy lòng lại nặng trĩu mà mở miệng nói tiếp.

" Mà cậu hỏi chuyện này làm gì thế ? Vẩn còn đến ba tháng , mà đồ họa lần trước cậu vẽ rất đẹp đấy chú Hạo bảo ổn rồi !"
Thấy hắn khen mình như thế Diệp Cơ Uyển ánh mắt si ngốc nở nụ cười thỏa mãn chẳng cần biết gì cả , cô thừa biết Lưu Vũ Thần chắng có tình cảm với mình cả nhưng trong vô thức vẩn muốn được hắn để ý đến dù chỉ là một chút.

Diệp Cơ Uyển liền nở nụ cười xinh đẹp nhìn hắn mở miệng.

" Thôi mình về trước đây ? Cậu về cẩn thận nhé ?"
Nói xong Diệp Cơ Uyển liền đưa tay vẩn chạy hắn như một lời tạm biệt rồi nhanh chóng rời đi chẳng cần quan tâm gì cả , mà phía sau Lưu Vũ Thần lại nở một nụ cười bình thản như chẳng có gì mà nhanh chóng rời đi.

Nghiêm Á Hiên nghe cuộc nói chuyện của hai người mà đứng hình chẳng biết ra bao nhiêu lâu , cô thật sự chẳng hiểu nổi bản thân mình không phải muốn quên hắn hay sao chứ.

Tại sao nghe chuyện hắn sắp đi xa thì bao nhiêu giận dỗi , không biết tức giận về hắn đều tan biến sạch chẳng còn một chút gì cả.

Giây phút này cô chỉ muốn đến bên cạnh và xin hắn đừng rời bỏ mình mà thôi.

Nghiêm Á Hiên biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian ở bên hắn nên càng không ngại ngùng như trước mà nhanh chóng đi về nhà Lưu Vũ Thần.

Thấy được cánh cửa quen thuộc và phía trên lại là những dãy số mật mã ấy lần này Nghiêm Á Hiên thật sự không tự nhìn rằng mật khẩu cũ mà cô biết sẽ mở được.

Bỡi vì hai người đã xảy ra rất nhiều chuyện buồn và hiểu lầm vậy nên cô không tin tưởng vào bản thân mình củng là điều hiển nhiên mà thôi.

" Két! két! !"
Tuy chẳng tự tin lắm nhưng Nghiêm Á Hiên vẩn nhập những giọng mật mã lên bên trên , tiếng mở cửa vang lên Nghiêm Á Hiên không kịp vui vẽ mà nhanh chóng lao vào bên trong thuận bàn tay đóng cách cửa lại.

Xuất hiện trước mắt cô vẩn là khung cảnh quen thuộc kia nhưng hiện tai hình dáng người con trai ưa nhìn đã biến đi đâu chẳng thấy nữa , Nghiêm Á Hiên nhanh chóng bước lên phòng của hắn thuận tay đẩy cửa vào.

Xuất hiện trước mặt Nghiêm Á Hiên là hình dáng điễn trai kia đang tập trung vào chiếc máy tính của mình trông rất châm chú.

Thấy Nghiêm Á Hiên bước vào Lưu Vũ Thần liền giật hình mà lên tiếng.

" Em đến đây để chuẩn bị tiễn tôi à ? "
Nhưng câu nói này vừa ra khỏi miệng thì hắn cảm nhận được thâm thể mềm mại của Nghiêm Á Hiên đang ôm chặt lấy mình chẳng muốn rơi ra , khóe miệng Nghiêm Á Hiên lẩm bẩm rất nhỏ như muốn khóc.

" Tôi thật sự không có ý muốn tìm cách bắt lỗi của anh , chỉ là tôi không chịu được cách đối xữ của anh mới làm như thế mà thôi ! Anh đừng giận tôi nữa được không ? Tôi xin anh đấy !"
Thân thể và tinh thần của Lưu Vũ Thần liền mềm nhũng vô lực trước những câu nói và hành động này của Nghiêm Á Hiên , đến mức này thì hắn mặc kệ cô vẩn đang ôm mình mà đưa bàn tay vuốt v e mái tóc mềm mại kia mà trầm ấm nói.

" Ngoan đừng khóc , tôi không giận em !"
Nghiêm Á Hiên nghe thấy câu nói này của hắn liền giật mình rời khỏi người đưa ánh mắt nhìn châm chú vào đôi mắt của Lưu Vũ Thần như muốn kiểm chứng lời hắn nói.

Cảm nhận được hắn đang nhẹ nhàng ôn nhu vuốt v e mình thì trong lòng Nghiêm Á Hiên hạnh phúc chẳng biết dùng lời gì để mưu tả chỉ biết gục đầu vào lòng ngực rắn chắc mặt kệ hắn vuốt v e mà thôi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 78: 78: Thực Tế Là Như Vậy !


Một lác sau Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng buông hình dáng nhỏ bé kia ra đặt cô ngồi lên chiếc ghế ngay chỗ vị trí của hắn mà ôn nhu nói.

" Hiên Hiên , em chưa ăn gì phải không ? Hay để tôi xuống làm vài món rồi chúng ta cùng ăn nhé !"
Cảm giác được quan tâm lại ùa về làm cho Nghiêm Á Hiên vui xướng không thôi , giây phút này cô mới thật sự biết được là bản thân hắn đã thật sự không trách gì mình nữa.

Nghiêm Á Hiên gật đầu nhỏ đáp.

" Được , anh làm đi một chút nữa tôi xuống !"
Được sự đồng tình của Nghiêm Á Hiên hắn liền chậm rãi bước xuống căn phòng bếp , nhìn bóng lưng kia dần biến mấy khóe miệng Nghiêm Á Hiên vẩn niềm nở không nhịn được cười.

Chẳng biết lại trôi qua được bao lâu Nghiêm Á Hiên từ trên phòng bước xuống dưới nhà bếp khoắc trên người một chiếc áo sơ mi trắng nhìn dáng vẽ này rất giống đồ của Lưu Vũ Thần.

Thật ra Nghiêm Á Hiên còn nhớ những lời mà hắn đã nói nếu những lúc ở trong nhà thì ăn mặt như thế mày thoải mái hơn nhiều không phải sao.

Mà nguyên nhân chủ yếu cô ăn mặc như thế này thật sự là vì muốn quyến rũ hắn mà thôi.

Nghiêm Á Hiên biết nếu có khúc mắt hoặc cải vã gì thì ân ái với nhau thì mọi chuyện sẽ dễ nói hơn nhiều , đặt biệt là trước đây và hiện tại cô đều yêu người con trai này rất nhiều nếu như hắn muốn thứ gì Nghiêm Á Hiên có đều có hết cả.

Thấy Nghiêm Á Hiên bước xuống với dáng vẽ như thế này làm hắn chẳng biết nói như thế nào , lời mà lúc trước hắn nói cô vẩn còn nhớ rõ như thế hay sao chứ.

Nhìn dáng vẽ xin xắn quyến rủ trên người chỉ khoắc một chiếc áo sơ mi trắng dài chỉ đủ che đi cặp m ông tròn vểnh cao kia mà thôi , đôi chân dài trắng noãn kia lộ ra làm cho hắn thật sự như muốn phát điên.

Dáng vẽ này hình như là Nghiêm Á Hiên muốn quyến rủ hắn thì phải.

Tuy là Lưu Vũ Thần có những lúc chẳng thể hiểu nổi cái tính của cô nhưng mà hiện tại tâm tư của Nghiêm Á Hiên làm sao hắn không nhìn ra được cơ chứ , biết cô muốn làm lành với mình hắn liền ôn nhu nói.

" Em ngồi xuống đợi tôi một chút , thức ăn sắp xong rồi !"
Nghiêm Á Hiên liền nở một nụ cười xinh đẹp nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế giành cho mình , khoảng vài phút sau Lưu Vũ Thần liền trưng bày vài món ăn ra chiếc bàn nhỏ quen thuộc rồi lại ngồi xuống đối diện với cô.

Lưu Vũ Thần nhìn hình dáng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên mà ôn nhu nói.

" Em nếm thử xem tay nghề có còn như trước hay không ?"
Nói đến đây hắn liền gắp cho cô một cái đùi gà bỏ vào trong bát Nghiêm Á Hiên ngoan ngoãn thưởng thức một hương vị quen thuộc lại ùa về trong trí óc làm cô không tự chủ được mà ăn nhiều hơn một chút.

Ăn được một lác lâu giọng nói Nghiêm Á Hiên lại nặng trĩu vang lên.

" Anh phải chuyển trường ra nước ngoài thật à ? Không muốn suy nghĩ lại hay sao ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế trong lòng liền bất giác lưỡng lự nhưng một lác sau lại thở dài đáp lời.

" Hiên Hiên à , em biết tôi là trẻ mồ côi mà đúng không ? Nếu như với hoàn cảnh hiện tại này cho dù có học xong ba năm này đi nữa sẽ kết hôn được với em hay sao ? Ba mẹ em sẽ đồng ý em gả cho một người như tôi thật sao ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế thật sự liền thở dài vì cô biết chuyện đó là không thể nào trừ khi người thân nhận lại Lưu Vũ Thần thì còn có thể , không phải là có thể mà chắc chắn ba mẹ cô sẽ đồng ý nhưng mà cái suy nghĩ này thành hiện thực hay sao.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 79: 79: Trò Chơi Mới


Nghĩ đến đây thì trong lòng Nghiêm Á Hiên lại nặng trĩu chẳng biết nói thêm gì cả , cô biết cho dù ba mẹ cho thường mình động ý cho cô ở cùng hắn thì cuộc đời sau này Lưu Vũ Thần dễ chịu hay sao.

Nghiêm Á Hiên thừa biết hắn là một người có con đường và lựa chọn của mình nên củng chẳng ép buộc gì hắn cả , thấy cô mặt ủ mày chau Lưu Vũ Thần liền mở miệng nói.

" Em suy nghĩ tiêu cực làm gì chứ ? Nếu em muốn thì có thể đi qua đó du học củng tôi ? Không lẽ nhà em thiếu tiền hay sao chứ ?"
Nghe hắn nói như thế những buồn phiền trong lòng cô như nước trôi đi chẳng còn chút gì nữa , cái khó nhất hiện tại là muốn ba mẹ mình chấp nhận Lưu Vũ Thần chứ về khoảng cách cô muốn gặp thì lúc nào mà chẳng được chứ.

Nghĩ đến đây Nghiêm Á Hiên lại nở nụ cười xinh đẹp có chút quyến rủ nói.

" Tôi biết rồi chúng ta ăn cơm thôi , tối nay tôi ở lại cùng anh được không ?"
Lưu Vũ Thần chẳng biết là trùng hợp hay cố ý dạo gần đây hắn củng xin nghĩ vài ngày để làm thủ tục chuẩn bị chuyển trường , nghĩ như thế Lưu Vũ Thần lại nở nụ cười lưu manh như những lúc ở gần Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Hiên Hiên , hay là chúng ta làm một chúng chuyện quan trọng được không ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế đôi gò má liền đỏ bừng vì cô hiểu ý hắn nói là như thế nào , nhưng mà khóe miệng cô lại nở một nụ cười tươi đẹp như hoa hướng dương đáp.

" Được , chúng ta lên phòng hay ở ghế sofa ?"
Đôi đồng tử của Lưu Vũ Thần xoay tròn như nghĩ ra được một trò chơi nào đó thú vị mà mới mẽ lắm vậy , hắn nhếch mép cười lưu manh đáp.

" Hiên Hiên , hay là một chút nữa em rửa chén bát phần còn lại thì để tôi được không ?"
Trái tim nhỏ nhắn trong lòng của Nghiêm Á Hiên liền ngại ngùng mà đập loạn nhịp thật sự trước giờ cô chưa từng thử với hắn ở nhà bếp không biết cảm giác sẽ như thế nào nữa.

Nghiêm Á Hiên xấu hổ nhưng vẩn gật đầu thay cho lời , Lưu Vũ Thần thấy cô có biểu hiện như thế liền nở nụ cười lưu manh rồi lại tập trung dùng cơm.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua hai người đã dùng xong bữa trưa nhưng đã bàn bạc trước , những chén bát đó hai người đều thu dọn xuống dưới phòng bếp.

Trong khi Nghiêm Á Hiên chuẩn bị rửa bát thì đột nhiên từ phía sau Lưu Vũ Thần hôn nhẹ lấy chiếc gáy ngọc ngà kia của cô mà mở miệng nói.

" Hiên Hiên à , em thật là biết nghe lời nha ! Có phải ăn không mặt đồ l.

ót bên trong là để câu dẫn tôi hay không ?"
Nghe hắn nói đúng vào tâm can của mình Nghiêm Á Hiên liền xấu hổ chẳng dám trả lời lại mà chỉ nhẹ nhàng xã nước trên bồn rửa bát mặt kệ cái cổ mình đang bị hắn gậm nhấm.

Đôi bàn tay to lớn của hắn chẳng biết là từ lúc nào đã xoa bóp lấy cặp bông đào căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên , tuy cách một lớp áo sơ mi mỏng nhưng không những nó chẳng có gì vướng víu mà còn tăng thêm đồ k1ch thích h@m muốn của cái tên phía sau kia.

Chiếc miệng hắn cúi xuống hôn nhẹ lên chiếc lưng trắng noãn được che bỡi một lớp áo sơ mi kia , bàn tay to lớn của hắn chẳng biết từ lúc nào đã duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp mông căn tròn kia.

" Bốp ! Bốp ! !"
Lưu Vũ Thần lưu manh đánh vào căn mông căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên một vài cái rồi noia nhỏ.

" Hiên Hiên , em cúi người thấp xuống một chút tôi mới thấy được chứ ?"
 
Back
Top Bottom