Ngôn Tình Ngọt Ngào Của Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 40: 40: Người Nhà Họ Nghiêm !


Ông Nghiêm nghe thế liền hừ lạnh một tiếng quát.

" Được rồi , cậu cứ trong nó cho tôi ! Khi nào về nước tôi sẽ cho nó biết tay !"
Nói xong ông Nghiêm mang vẽ mặt căn tức mà cúp máy , vị phu nhân bên cạnh ra vẽ hiếu kỳ nói.

" Con bé Á Hiên có bạn trai rồi sao ? Hình dáng như thế nào ? Ông có hình không ?"
Ông Nghiêm nghe thế liền bất mãn nói.

" Hừ , con với chả cái ! Đang tuổi ăn học mà lo yêu đương , nếu không khéo bị người ta lừa mất củng không hay đấy !"
Bà Nghiêm lại cười xinh đẹp hỏi.

" Con bé này trước giờ không có bà khác giới , xem ra người con trai nó gặp có gì đặc biệt hơn người lắm đây !"
Ông Nghiêm lại bất mãn ra mặt nói.

" Chỉ là một thằng nhóc mồ côi mà thôi , làm sao xứng với Á Hiên nhà mình được chứ ? Gia cảnh chúng ta như thế nào chứ ? Thằng nhóc đó là cái gì chứ , dám cướp con gái của tôi à ?"
Nghe giọng nói như sợ mất con gái này của ông Ngiêm bà củng bất lực cười khổ , ai lại đi ngăn cấm chuyện tình cảm của con cái mình cơ chứ ? Hai người đã tầm tuổi này rồi chỉ có một đứa con gái này làm sao không nuông chiều được chứ ?.

Bà Nghiêm bất mãn nói.

" Nhà chúng ta thiếu tiền lắm hay sao chứ ? Ông lại để ý gia cảnh người khác làm gì ? Cả đời tôi với ông chỉ có một đứa con gái này , miễn sao nó thích thì là được !"
Ông Nghiêm củng thừa hiểu là từ nhỏ đến lớn hai người đi làm xa bỏ cô ở nhà phải chịu tuổi thân đến mức nào , tuy tính cách ông không nói nhưng làm sao không hiểu con gái mình được chứ ?.

Ông Nghiêm thở dài nói.

" Bà nghĩ xem gia đình chúng ta như thế ? Không biết là thằng nhóc đó có thật sự thích con bé hay là thích tập đoàn này nữa !"
Nói xong ông lại thở dài một hơi hai người chằng nói thêm gì nữa , thời gian lại cứ thế trôi qua thêm một lác lâu.

Ánh mắt trời đã lên tới giữa trưa bầu không khí rất gay gắt làm cho người ta thật sự khó chịu , trong một căn nhà ở quen thuộc có hình dáng Nghiêm Á Hiên và Lưu Vũ Thần đang ngồi đối diện lẫn nhau.

Lưu Vũ Thần nhìn cô ôn hòa nói.

" Á Hiên , em nếm thử xem có vừa miệng không ? "
Lưu Vũ Thần nói xong gắp cho cô một vài món ăn bỏ vào bát , Nghiêm Á Hiên nở nụ cười say đắm mà nhìn hắn giống như trên đời này chỉ có một mình Lưu Vũ Thần vậy.

Nghiêm Á Hiên ngoan ngoãn gắp thức ăn bỏ vào miệng mà thưởng thức sắc mặt hạnh phúc không thôi , Nghiêm Á Hiên nở nụ cười hạnh phúc nói.

" Vũ Thần , anh nấu ăn thật ngoan ! Sau này anh mãi nấu ăn cho tôi như thế được không ?"
Tuy câu nói này trông rất bình thường nhưng hàm ý trong đó có nghĩa là Nghiêm Á Hiên hi vọng sau này hai người sống cùng một nhà , là một gia đình thì đúng hơn.

Lưu Vũ Thần ôn hòa nhìn cô trong lòng có trăm mối cảm xúc ngỗn ngang nhưng chỉ biết mở miệng đáp.

" Được , nếu em không chê thì sau này tôi có thể nấu cho em ăn ! Thôi em đừng nói nữa , ăn thêm một chút đi !"
Nói xong Lưu Vũ Thần lại gắp cho cô gái nhỏ trước mặt vài món ăn , trong khoảng thời gian ăn uống này hai người cười đùa nói chuyện rất vui vẽ nhìn giống như cặp tình nhân mới cưới vậy.

Thấm thoáng thời gian đã trôi qua thật nhanh chóng hai người củng đã dùng xong bữa trưa , thấy Nghiêm Á Hiên chuẩn bị thu dọn chén bát Lưu Vũ Thần lại ngăn cản cô mà nói.

" Á Hiên , hay là em lên phòng nghĩ ngơi một chút đi để đây tôi thu dọn giúp ! Hôm nay tôi được nghĩ nên một chút nữa tôi ôm em ngủ trưa có được không ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 41: 41: Đối Tác !


Nghiêm Á Hiên nghe thấy đề này của hắn sắc mặt liền ngại ngùng cúi xuống chẳng dám nhìn thẳng vào Lưu Vũ Thần nhưng vẫn nhẹ nhàng gật nhẹ đầu.

Đối với Nghiêm Á Hiên mà nói thì hai người đã làm việc vợ chồng vô số lần củng đã quen huống chi là việc ôm ấm như thế này chứ.

Nhưng mà cô vẩn vui vẽ vì Lưu Vũ Thần tôn trọng mình , Nghiêm Á Hiên gật đầu đáp.

" Vậy tôi lên phòng trước , anh chậm rãi thu dọn là được !"
Nghiêm Á Hiên nói xong liền xoay người hướng phía trên phòng mà đi lên bỏ lại một mùi hương thơm thoang thoảng làm cho Lưu Vũ Thần mê đắm cả tâm hồn.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một lác lâu , khi hắn thu dọn xong chén bát định đi lên lầu chợt có tiếng điện thoại phát ra.

Lưu Vũ Thần theo phản xạ cầm lấy điện thoại lên nghe máy.

" Alo , Lưu Vũ Thần xin nghe !"
Bỡi vì đây là số điện thoại xa lạ nên hắn xưng hô tên ra cho đỡ phải tốn thời gian , nếu người khác có nhầm sẽ tự tắc máy mà thôi.

Đầu truyền bên kia đáp.

" Cho hỏi , anh có phải là nhà phát hành hệ thống game Xx hay không ? "
Lưu Vũ Thần có hơi bất ngờ vì có người hỏi về chuyện này nhưng vẩn đáp.

" Là tôi , xin hỏi anh có việc gì hay không ? Chương trình tôi còn đang thử nghiệm chưa tung ra thị trường !"
Đầu truyền bên kia nghe thấy thế một giọng nam trung niên liền nở nụ cười ôn hòa đáp.

" Vậy là tốt rồi , tập đoàn ZZ chúng tôi muốn hợp tác cùng cậu để phát triển ra thị trường loại game này , đương nhiên bản quyền vẫn là cậu giữ việc lợi ích chia sáu bốn được không ?"
Lưu Vũ Thần nghe thấy tên tập đoàn ZZ này chẳng phải đi đầu về công nghệ hay sao chứ ? Tại sao người ta lại hướng thú với chương trình game của hắn.

Lưu Vũ Thần vui vẽ trả lời.

" Được, nếu ngài muốn hợp tác thì chúng ta có thể gặp mặt bàn bạc và xem xét hợp đồng được không ? Tôi muốn nghe kế hoạch của ngài về dự án này còn về phần lợi nhuận thì sau khi gặp mặt chúng ta nói sau vậy ?"
Đầu truyền bên kia vui vẽ đáp.

" Được , một tuần sau hẹn cậu ở địa chỉ ××××××× ! Nếu không có việc gì tôi xin đi trước đây ?"

Lưu Vũ Thần đáp.

" Vâng , chào ngài !"
Nói xong hai bên liền cúp máy đi lại bầu không khí yên tĩnh quanh khắp phòng , Lưu Vũ Thần tháo chiếc tạp dày ra thở dài một hơi rồi lại đi lên phòng của mình.

Xuất hiện trước mặt hắn là hình dáng nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên đang chậm rãi xem nhưng vẩn dụng được trang trí khắp căn phòng này một cách rõ ràng nhất.

Lúc trước , khi chưa yêu Lưu Vũ Thần cô không để ý những món đồ tầm thường này lắm.

Nhưng bây giờ xem lại thì có rất nhiều thứ hay ho như đồ chơi con nít lúc nhỏ , giấy khen , hình chụp , và rất nhiều món đồ mang tính kỹ niệm nữa.

Nhưng điều đặc biệt ở đây là trong khung hình chỉ có một mình Lưu Vũ Thần mà thôi.

Lưu Vũ Thần thấy cô tâm tư như thế liền mở miệng.

" Hiên Hiên , em thích xem những thứ này à ? Nếu thích tôi tặng cho em xem như vật định tình được không ?"
Nghiêm Á Hiên nghe cách xưng hô này của hắn liền giật mình trong lòng có chút chấn động , cách gọi này trước giờ chưa cho ai dùng như thế , có thể nói cách gọi này chỉ đặc biệt giành có Lưu Vũ Thần gọi mà thôi.

Nghiêm Á Hiên nở nụ cười vui vẽ đáp.

" Nhưng thứ thuộc về anh tôi đều rất thích ,nhưng mà tôi thích anh hơn những thứ này nhiều ! Anh có thể nào đối xữ với tôi như thế này mãi được không ? "
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 42: 42: Yên Bình !


Lưu Vũ Thần nở nụ cười ôn hòa mà gật đầu đáp.

" Được chứ , nếu em không chê thì chúng ta sẽ mãi như thế này !"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền chậm rãi tiến đến ôm cô vào lòng mà mạnh dạng đặt lên đôi môi mềm mại ấy một nụ hôn sâu.

Bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên bất giác ôm lấy vòng eo rắn chắc của hắn vuốt v e như muốn đáp lại tình cảm của hắn vậy.

Chẳng biết trôi qua được bao lâu khi khoé miệng nhỏ của Nghiêm Á Hiên như muốn hêt hơi hắn mới luyến tiếc buông ra , bàn tay to lớn của hắn vuốt ve lấy khuôn mặt trắng noãn của cô mà nói.

" Á Hiên , chúng ta có nên làm một chút việc gì đó trước khi đi ngủ hay không ?"
Chẳng biết bằng cách nào thân thể nhỏ nhắn của cô đã bị Lưu Vũ Thần đặt nhẹ xuống chiếc nệm mềm mại lúc nào không hay.

Nghiêm Á Hiên chẳng kịp phản ứng với hành động nhanh chóng này của hắn nên lắp bắp nói.

" Chẳng.

.

chẳng phải anh nói rằng chúng ta chỉ ôm ngủ thôi hay sao ? Bây giờ mà cùng anh làm những chuyện này thì tối nay làm sao tôi có sức để đi sinh nhật cơ chứ ? "
Nói đến đây sắc mặt cô như cầu khẩn ôm nhẹ lấy chiếc eo rắn chắc của hắn , ánh mắt Nghiêm Á Hiên ngập nước nói.

" Vũ Thần , chuyện này chúng ta để tối được không ? Bây giờ tôi chỉ muốn bình yên mà ngủ trong lòng anh mà thôi !"
Lưu Vũ Thần thấy được hành động này của cô củng hiểu được thứ mà Nghiêm Á Hiên đang suy nghĩ, bàn tay hắn liền vuốt v e mái tóc mềm mại của cô mà ôn nhu nói.

" Được , vậy em ngủ một chút đi !"
Nói xong như chẳng đợi cô trả lời mà bàn tay to lớn như gấu trúc kia của Lưu Vũ Thần ôm chầm lấy thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vào lòng mà vuốt v e.

Cảm nhận được hương thơm từ cơ thể cô lan tỏa xung quanh truyền vào trong mũi làm cho tinh thần hắn dễ chịu như muốn say đắm vào trong cơ đê mê ấy chẳng muốn thoát ra vậy.

Nghiêm Á Hiên hưởng thủ lấy sự vuốt v e đầy yêu thương của hắn mà chiềm vào giấy ngủ lúc nào trong hay.

Lưu Vũ Thần cảm nhận được nhịp tim và hơi thở của cô gái nhỏ đang nương tựa vào trong lòng mình kia , giây phúc này hắn thật sự muốn cố gắng cả đời để có được sự ấm áp từ sâu trong đáy lòng này.

Lưu Vũ Thần nhìn ngắm thân thể nhỏ nhắn kia được một lác lâu rồi chậm rãi rời đi xuống phía chiếc bàn làm việc của mình.

Lưu Vũ Thần tập trung đánh vài dữ liệu và chuẩn bị nội dung cho lần gặp mặt đầu tiên với cái tập đoàn công nghệ kia nên chẳng thể qua loa được.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua đến chiều tà bầu không khí đã dịu đi rất nhiều và chẳng còn gay gắt nữa , Lưu Vũ Thần xong việc tắc chiếc máy tính đôi mắt hắn vẩn như thói quen mà liếc nhìn hình dáng nhỏ nhắn đang ngủ ngoan lành kia.

Lưu Vũ Thần chậm rãi đi đến và ngồi xuống trước chiếc nềm mềm mại kia đôi mắt vẩn không chịu rời bỏ mà ngắm khuôn mặt xinh xắn của cô.

Cái đầu hắn cúi xuống hôn nhẹ lên đôi gò má trắng như bông tuyết kia của Nghiêm Á Hiên , trong cơn mơ màng cô cảm nhận có ai đó đang hôn mình liền lười biến mở mắt.

Xuất hiện trước mặt cô là hình dáng quen thuộc kia đang chậm rãi hôn mình , Nghiêm Á Hiên lười biến mở miệng nói.

"Vũ Thần ,anh để cho tôi ngủ thêm một chút được không ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền nhếch mép cười gian xảo động tác vẫn không dừng lại mà nói.

" Em cứ ngủ đi , tôi đâu có không cho em ngủ !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 43: 43: Gọi Chồng !


Nghiêm Á Hiên nghe thế liền lườm hắn một cái mà bất mãn nói.

" Anh hôn tôi như thế , tôi ngủ thế nào được chứ ?"
Lưu Vũ Thần liền vuốt v e cái đầu nhỏ của cô mà lưu manh đáp.

" Ai bảo em quyến rủ tôi cơ chứ ? Em phải chịu trách nhiệm !"
Nói xong hắn như con hổ đói mà lao vào ôm thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vào lòng cái miệng không ngừng tham lam ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô.

Trong lòng Nghiêm Á Hiên ủy khuất không thôi , rõ ràng là cái tên này muốn làm như thế với mình lại lấy lý do hết sức vô lý như thế chứ ? Cô quyến rủ hắn khi nào chứ ? Rõ ràng là cô chỉ ngủ thôi à nha.

Cảm nhận được sự vuốt v e từ bàn tay ma quái kia của Lưu Vũ Thần làm cho sắc mặt Nghiêm Á Hiên đỏ bừng như quả cà chua mới chín vậy.

Khóe miệng cô lý nhí như muỗi kêu nói.

" Là ! là tôi quyến rũ anh ! Anh.

.

anh muốn tôi bồi thường như thế nào mới chịu đấy !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên lại lườm yêu hắn một cái trông rất dễ thương , Lưu Vũ Thần thấy dáng vẽ này của cô liền cười gian xảo ôm thân thể nhỏ nhắn mềm mại cô chặt hơn như chẳng muốn Nghiêm Á Hiên trốn khỏi mình vậy.

Lưu Vũ Thần mở miệng trêu chọc nói.

" Em gọi chồng đi , tôi sẽ bỏ qua cho em tội dám quyến rũ tôi !"
Nói xong hắn liền đưa bàn tay to lớn vào bên trong lớp áo mà xoa bóp lấy đôi gò b ồng đào căn tròn kia của cô , khóe miệng nở hắn lại nở một nụ cười lưu manh như muốn ăn đòn vậy.

Tuy nói Nghiêm Á Hiên cùng hắn ân ái chẳng biết bao nhiêu lần nhưng sắc mặt cô giây phúc này chẳng kiềm được mà đỏ bừng như quả cà chua mới chín khóe miệng lắp bắp chẳng nói nên lời.

Nghiêm Á Hiên thừa biết cái tính của tên này nếu còn không thuận theo hắn thì sớm muộn gì cô củng bị lột s@ch mà thôi , mà một chút nữa cô còn phải đi sinh nhật nha.

Nghĩ đến đây sắc mặt Nghiêm Á Hiên ngại ngùng cúi xuống chiếc miệng nhỏ lí nhí như muỗi kêu nói.

" Chồng! chồng à ! Anh tha cho em lần này đi , sắp đến giờ phải đi sinh nhật rồi !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên liền nhắm chặt đôi mặt như chẳng muốn nhìn thấy khuôn mặt điễn trai của hắn , Lưu Vũ Thần biết cô gái nhỏ này xấu hổ nên củng không trêu chọc nữa mà chỉ lưu luyến vuốt v e lấy khuôn mặt trắng noãn xinh đẹp kia một lúc thật lâu.

Lưu Vũ Thần chậm rãi nói.

" Á Hiên , em dậy chuẩn bị đồ đi trời củng sắp về đêm rồi !"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền buông thân thể nhỏ nhắn của cô ra mà chậm rãi bước xuống dưới nhà , Nghiêm Á Hiên thấy thế liền thở phào một hơi liền lao vào nhà tắm chậm rãi đóng cửa lại.

Thời gian lại vô tình trôi qua thêm được một lác lâu , khi Nghiêm Á Hiên từ bên trong bước ra khoắc trên mình một chiếc váy dài màu trắng phũ đầu gối trông rất sang trọng và tao nhã.

Điều đặc biệt ở đây tuy chiếc váy có phần hơi kín đáo nhưng dáng người xinh đẹp và khuôn mặt quyến rũ của Nghiêm Á Hiên đều lộ ra bên ngoài theo hướng bí ẩn làm cho người nhìn trong vô thức mà suy mê.

Nghiêm Á Hiêm chậm rãi đi xuống dưới nhà thì phát hiện khuôn mặt quen thuộc kia đang nhìn châm chú vào hình dáng của mình như chẳng muốn rời đi , cô cảm nhận được trong ánh mặt đen tròn ấy luôn có bóng dáng của mình.

Giây phút thấy được hình dáng quyến rũ mê người này của Nghiêm Á Hiên thì trong lòng Lưu Vũ Thần hối hận vì đã cho cô dự tiện rồi , hắn thật sự muốn tìm một nơi nào đó giam cô lại bỡi vì dáng vẽ này của Nghiêm Á Hiên Lưu Vũ Thần không muốn chia sẽ với ai.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 44: 44: E Ngại !


Nghiêm Á Hiên cảm thấy không quen với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình này của Lưu Vũ Thần liền vội nói.

" Anh nhìn tôi làm gì ghê thế ? Chiếc váy này rất kín đáo nha !"
Sở dĩ cô nói như thế là trước giờ nếu như đi tiệc Nghiêm Á Hiên thường bận những bộ đồ quyến rũ theo cách s3xy quý phái làm tôn lên sự nổi bậc của con cháu hào môn.

Nhưng từ khi yêu Lưu Vũ Thần thì cách ăn mặc của cô kín đáo hơn nhiều rồi nên mới nói những lời như thế ,Lưu Vũ Thần củng đồng tình gật đầu bỡi vì dáng người và khuôn mặt cô quá cuốn hút chứ chẳng phải lỗi ở cách ăn mặt.

Hắn đặt tay vào chiếc ghế sofa bên cạnh ý bảo cô ngồi xuống , Nghiêm Á Hiên hiểu ý liền chậm rãi tiến đến mà ngồi bên cạnh hắn.

Lưu Vũ Thần hít sâu một hơi cảm nhận được hương thơm từ cơ thể làm cho hắn mê luyến kia , trong phúc giây này tâm hồn hắn thật sự rất chìm đắm.

Theo phản xạ tự nhiên Lưu Vũ Thần đưa bàn tay vuốt v e mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên nói.

" Á Hiên , dáng vẽ của em hôm nay thật đẹp ! Tôi thật sự chẳng muốn ai thấy dáng vẽ này của em ngoài tôi cả !"

Nghiêm Á Hiên nghe thấy lời khen ngợi này của hắn trong lòng liền trở nên vui vẽ không thôi , phải nói ai mà chẳng thích người mình yêu khen ngợi cơ chứ huống chi lại là cái tên ít nói này.

Nhưng mà Nghiêm Á Hiên vẩn hiểu được hàm ý từ câu nói của hắn nên mở miệng.

" Anh không thích tôi như thế này à ? Nếu anh thấy không ổn thì tôi có thể chọn bộ đồ khác vậy !"
Tuy rằng Nghiêm Á Hiên là một người xinh đẹp và giàu có nhưng nói về độ nuông chiều người mình yêu thì không có gì để bắt bẽ cả , Bỡi vì thế nên Lưu Vũ Thần càng yêu thích cô gái nhỏ này hơn rất nhiều củng chẳng nỡ lòng nào mà trách Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần nhìn cô bằng ánh mắt yêu thương nói.

" Không sao , tôi thấy nó rất phù hợp với em ! Nhưng mà vợ tôi lại chuẩn bị có nhiều ánh mắt khác để ý rồi !"
Nói xong Lưu Vũ Thần không đợi Nghiêm Á Hiên phản ứng gì mà ôm chầm thân thể nhỏ nhắn của cô vào lòng vuốt v e , khóe miệng hắn còn nở một nụ cười lưu manh nói.

" Vợ à , hay là em đến tặng quà rồi về đây chúng ta cùng làm một ít chuyện quan trọng được không ?"
Nói xong bàn tay ma quái kia của hắn lại chẳng chịu an phận mà duy chuyển khắp thể thể nhỏ nhắn làm Nghiêm Á Hiên khó chịu không thôi.

Bờ môi đỏ mọng của cô bím chặt mà nỉ non.

" Quả nhiên là anh chẳng có chuyện gì tốt cả , mấy hôm trước đã làm còn chưa đủ hay sao chứ ?"
Thật sự là như thế , mỗi khi rảnh rỗi Lưu Vũ Thần đều đè thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên dưới thân mà ân ái chẳng biết bao nhiêu lần , nhưng hình như là cô gái nhỏ này có sức hút luôn làm hắn mê đắm không thôi.

Lưu Vũ Thần dùng đôi bàn tay xoa bóp lấy cặp mông căn tròn bên tròn lớp váy kia của cô mà lưu manh nói.

" Vợ à , tôi sắp chịu không nổi rồi !"
Cảm nhận được cái vật t0 lớn nóng hổi đang chạm vào chiếc mông của mình thì sắc mặt Nghiêm Á Hiên liền đỏ bùng vụi đầu vào lòng ngực rắn chắc của hắn.

Phải nói tuy Nghiêm Á Hiên cùng cái tên này ân ái chẳng biết bao nhiêu lần nhưng mà nghe thấy hắn một tiếng vợ , hai tiếng vợ này thì cho dù cô có quen thuộc như thế nào vẩn biết ngại nha.

Nghiêm Á Hiên khép đầu nhỏ vào lòng ngực rắn chặt của hắn mà nói nhỏ.

" Ai.

.

ai là vợ của anh chứ ? Anh còn chưa cưới tôi nha !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 45: 45: Nỗi Lòng !


Lưu Vũ Thần nghe thế liền cười một cách gian xảo mà ghé tai sát vào khuôn mặt đang ngại ngùng của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Sớm muộn gì tôi củng cưới em mà thôi , chuyện đó có phải là chúng ta không nên gấp hay không ? "
Nói đến đây thì bàn tay to lớn ma quái của Lưu Vũ Thần đã hoàn toàn vào bên trong chiếc váy dài của Nghiêm Á Hiên mà xoa bóp lấy cặp mông đang căn tròn vểnh cao kia một cách nhanh chóng.

Khóe miệng hắn lại nở nụ cười yêu thương nói.

" Vợ à , hiện tại tôi muốn đè em dưới thân với dáng vẽ như thế này ! Món quà sinh nhật em nhờ Diệp Cơ Uyển đi giúp được không ? Em chỉ cần kiếm một lý do là được mà ?"
Phải nói Diệp Cơ Uyển củng quen biết rất thân thiết với Cao Vỹ từ rất lâu hai người này củng khá hợp nên Lưu Vũ Thần mới có cái chủ ý như thế này.

Thấy hắn có hành động và lời nói như thế này thì Nghiêm Á Hiên củng chẳng hề từ chối , theo cô nghĩ đi sinh nhật Cao Vỹ rất quan trọng nhưng khi thấy ánh mắt say đắm của Lưu Vũ Thần nhìn mình thì Nghiêm Á Hiên hoàn toàn chẳng còn biết gì mà thuận theo , phải nói trong tình yêu có nhiều lúc mù quáng như thế.

Trong bất giác Nghiêm Á Hiên liền vô thức giật đầu đồng ý , cô liền dùng điện thoại nhanh chóng liên lác với Diệp Cơ Uyển xong rồi tắt máy ngay lập tức.

Bỡi vì không phải cô chẳng muốn nói chuyện thêm với người khác mà cái tên bên cạnh chẳng an phận mà luôn dùng đôi bàn tay ma quái ấy vuốt v e khắp cơ thể làm cho Nghiêm Á Hiên khó chịu không thôi.

Chẳng biết từ lúc nào bàn tay to lớn của hắn đã duy chuyển lên xoa bóp đôi gò b ồng đào căn tròn kia của cô , tuy chỉ là phía bên ngoài nhưng nhìn khuôn mặt Lưu Vũ Thần rất là thõa mãn.

Chiếc miệng hắn tham lam ngậm lấy bờ một đỏ mọng kia của Nghiêm Á Hiên mà hôn ngấu nghiêm đến khi cô như muốn đức hơi thở mới luyến tiếc buông ra.

Lưu Vũ Thần nhìn cô gái nhỏ dưới thân mà chân thành nói.

" Vợ à , em thật xinh đẹp ! Em có biết là bản thân mình nguy hiểm hơn chất cấm hay không ? "
Nói đến đấy hắn lại tham lam hôn lấy vành tài trắng noãn như ngọc kia rồi lại duy chuyển xuống đôi gò má đang ửng hồng và dừng lại trên chiếc cỗ thon dài của Nghiêm Á Hiên mà **** *** như đang thưởng thức kẹo ngọt vậy.

Thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên không kiềm được bỡi những hành động này của hắn mà rung rẩy , bàn tay nhỏ nhắn của cô bất giác siết chặt lấy vòng eo rắn chắt của hắn khóe miệng nỉ non vài âm thanh ái muội.

Bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần chẳng biết từ lúc nào đã nhanh chóng cỡi đi chiếc váy dài kia của Nghiêm Á Hiên vứt sang một bên , xuất hiện trước mắt hắn là hình dáng hoàn hảo xinh xắn trắng noãn kia đang tr@n truồng trước mặt hắn trên thân chỉ còn lại bộ đồ l.

ót mỏng manh mà thôi.

Chiếc miệng tham lam của Lưu Vũ Thần nhanh chóng cúi xuống hôn nhẹ lên đôi gò bồng đào đang căn tròn vểnh cao kia một lác rồi lại duy chuyển đến ngậm lấy nhị hoa ửng hồng trên đôi đồi núi mà l.

iếm m*t trong động tác này rất là thành thục.

" Ưm! ưm.

.

! Vũ Thần , anh chậm một chút !"
Bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn của Nghiêm Á Hiên bất giác vuốt v e lấy cái đầu của hắn , khóe miệng phát ra những âm thanh như liều thuốc khiến cho Lưu Vũ Thần càng thêm mạnh dạng , Phải nói thân thể của Nghiêm Á Hiên rất nhạy cảm với sự vuốt v e này của Lưu Vũ Thần nên không ngừng căng cứng mà co giật.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 46: 46: Si Mê !


Bàn tay Lưu Vũ Thần nhanh chóng vuốt v e khắp thêm thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên rồi dừng lại dưới cặp mông căn tròn kia của cô mà xoa bóp , cái miệng vẩn tham lam ngậm lấy nhị hoa trên đôi gò b ồng đào kia mà l.

iếm l.

áp chẳng chịu buông tha.

Chẳng biết Nghiêm Á Hiên đã chịu qua sự k1ch tình này của Lưu Vũ Thần được bao lâu , đầu óc cô bây giờ như hoàn toàn trống rỗng chỉ biết làm theo phản xạ của mình mà thôi.

Cảm nhận được bàn tay ấm nóng to lớn kia của hắn đưa xuống dưới đôi chân dài của mình mà vuốt v e , Nghiêm Á Hiên hiểu ý liền chậm rãi mở rộng chân cho bàn tay Lưu Vũ Thần tiến vào nơi tư m@t kia mà ra vào.

Ngón tay Lưu Vũ Thần chuyển động như có quy lực ra vào bên trong nơi tư m@t đang chậc hẹp ẩm ước kia làm cho thân thể Nghiêm Á Hiên siết chặt như muốn phát điên.

Bàn tay nhỏ nhắn trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên theo phản xạ mà hướng xuống phía dưới ôm lấy cái đầu to lớn của hắn đối diện với ánh mắt của mình một lác lâu.

Chiếc miệng nhỏ của Nghiêm Á Hiên điên cuồng đặt lên bờ môi của Lưu Vũ Thần một nụ hôn sâu , đôi bàn tay siết chặt lấy chiếc eo rắn chắc của hắn không rời hành động này như muốn đáp lại tình cảm điên cuồng của hắn dành cho mình vậy.

Lưu Vũ Thần đê mê trong lòng vui vẽ như nở hoa vì hành động nhiệt tình này của cô , bàn tay to lớn của hân vẫn ra vào trêu chọc nơi tư m@t kia của cô không rời , bàn tay còn lại của Lưu Vũ Thần củng chẳng chịu an phận mà đặc lên đôi gò b ồng đào căng tròn kia của cô mà xoa bóp.

Thân thể và tinh thần của Nghiêm Á Hiên đều chìm trong cơn mơ luyến như không có loái thoát vậy , nhưng điều làm cho Nghiêm Á Hiên cảm thấy khó chịu đó là trên người cô chỉ còn bộ đồ l.

ót nhưng cái tên này chẳng chịu cỡi sạch làm cho cô khó chịu vô cùng.

Nhưng mà Nghiêm Á Hiên cảm nhận được sự phấn kích và nhiệt tình kèm theo cơn mãnh liệt như điên cuồng kia của Lưu Vũ Thần thì cô củng chẳng phản bát gì thêm mà âm thầm cảm nhận.

Thấy được vẽ mặt không vui kia của Nghiêm Á Hiên thì khóe miệng Lưu Vũ Thần nở một nụ cười lưu manh ghé sát vào vành tai trắng như ngọc kia của cô mà nói.

" Bé cưng , em có thể tự cỡi sạch những thứ vướng víu này ra nha !"
Nói xong hắn lại tham lam đặt lên đôi gò má Nghiêm Á Hiên một nụ hôn nhẹ nhàng đầy yêu thương , nụ hôn này làm cho cô mê luyến mà chìm sâu vào trong hạnh phúc do cái tên lưu manh này mang lại.

Bàn tay mảnh khảnh kia của Nghiêm Á Hiên bất giác cỡ sạch những thứ vướng víu trên người của mình , và bàn tay nhỏ nhắn của cô chẳng chịu dừng lại mà lột s@ch đồ trên người hắn trông phút chốt hai thân thể tr@n truồng đang ôm chầm lấy nhau.

Bàn tay Lưu Vũ Thần củng không quên công việc mà hoạt động càng nhanh dần hơn , chẳng biết từ lúc nào chiếc miệng hắn lại hôn xuống chiếc eo thon dài kia của Nghiêm Á Hiên.

Thân thể Nghiêm Á Hiên căng cứng mà rung rẩy như muốn điên vì hành động này của hắn , chẳng biết từ lúc nào đôi tay to lớn của hắn nhẹ nhàng đặt lên cặp chân dài trắng noãn của Nghiêm Á Hiên mà mở rộng ra hai bên rồi ngắm nhìn vài giây sau.

" Ưm!.

ưmmm !"
Không đợi Nghiêm Á Hiên phản ứng chiếc miệng tham lam của Lưu Vũ Thần đã nhanh chóng áp sát vào nơi tư m@t đang rỉ nước kia của cô mà l.

iếm l.

áp.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 47: 47: Mộng Tình !


Thân thể nhỏ nhắn trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên không ngừng rung rẩy đầu óc như muốn trống rỗng vì hành động đầy bất ngờ này của hắn.

Ánh mắt Nghiêm Á Hiên đê mê bàn tay nhỏ vô thức đưa xuống vuốt v e lấy cái đầu to lớn của hắn , bàn tay Lưu Vũ Thần không an phận mà cứ xoa bóp lấy đôi gò b ồng đào đang căn tròn kia của cô như rất quen thuộc vậy.

Đương nhiên là phần dưới thân của Nghiêm Á Hiên , Lưu Vũ Thần không ngừng dùng chiếc miệng mình l.

iếp l.

áp lấy những giọt nước đang trào ra từ nơi tư m@t đầy kỳ bí kia.

" Ưm! ưm.

.

! Anh chậm thôi , tôi khó chịu !"
Chẳng biết là đã trôi qua được bao lâu Nghiêm Á Hiên không chịu nổi cơn kích thích này nên đã phát ra những âm thanh nỉ non làm cho người nghe phải đỏ mặt.

Lưu Vũ Thần liền dừng lại động tác hướng ánh mắt lên khuôn mặt xinh đẹp kia của cô , hắn duy chuyển khuôn mặt đến vành tai trắng như ngọc kia của Nghiêm Á Hiên mà ôn nhu nói.

" Bé cưng , hay là em giúp tôi yêu thương nó một chút ! Tôi sắp chịu không nổi rồi !"
Nói xong những lời ngắn gọn này Lưu Vũ Thần liền đặt lên đôi gò má Nghiêm Á Hiên một nụ hôn nhẹ nhàng đầy ôn nhu.

Cảm nhận được phía dưới thân có cái vật t0 lớn ấm nóng kia chạm vào làng da mình , sắc mặt Nghiêm Á Hiên liền đỏ bừng như quả cà chua mới chín và giây phút này cô củng biết hàm ý trong câu nói của hắn là gì.

Lưu Vũ Thần hôn nhẹ đôi gò má của Nghiêm Á Hiên được một lác lâu thì liền ngồi tựa người ra chiếc ghế sofa trông rất nhàn nhã.

Nghiêm Á Hiên củng không ngại ngùng mà như hiểu ý cô nhẹ nhàng quỳ đôi chân xuống nền cúi chiếc đầu nhỏ ngậm lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia của Lưu Vũ Thần vào miệng mà l.

iếp l.

áp.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên đặt liên chiếc đùi hắn làm điểm tựa , phía dưới thân cái miệng nhỏ nhắn hồng hào của cô không ngừng nuốt vào rồi nhã ra cái vật to lớn nóng hổi kia , chiếc lưỡi đinh hương của Nghiêm Á Hiên như con rắn nước l.

iếm l.

áp quanh cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia.

" Ưm , bé cưng em thật giỏi ! Em nhanh hơn một chút nữa được không ?"
Thân thể Lưu Vũ Thần không kìm nỗi cơn k1ch thích này liền rung rẩy như muốn nổ tung , đầu óc hắn đê mê bỡi vì những hành động này của Nghiêm Á Hiên mà phát ra âm thanh làm cho người nghe phải ngại ngùng.

Đôi bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần không vô thức đưa xuống vuốt v e lấy đôi gò má đang nhiệt tình kia của Nghiêm Á Hiên ra lác lâu rồi lại duy chuyển xuống xoa bóp lấy đôi gò bông đào đang căn tròn kia ,chẳng biết là từ khi nào đôi bàn tay ma quái ấy lại đưa xuống dưới thân Nghiêm Á Hiên rồi nhẹ nhàng đánh yêu vào cặp mông căn tròn của cô như cỗ vũ.

Nghiêm Á Hiên thấy hành động này của hắn liền ngẩn cái đầu nhỏ lên lườm yêu Lưu Vũ Thần một cái rồi lại ngậm cái vật t0 lớn đầy gân guốc đang ngẩn cao đầu kia vào miệng mà l.

iếm m*t như que kem vậy.

Thời gian trôi qua được một lác lâu , Lưu Vũ Thần lại đưa bàn tay vuốt v e đôi gò má Nghiêm Á Hiên lưu manh nói.

" Bé cưng ! Hôm nay để tôi phục vụ em !"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền nhanh chóng ôm thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên mà đ è xuống dưới thân mình , Lưu Vũ Thần không vội vã có vào bên trong nơi tư m@t kia mà lại cầm cái vật t0 lớn đầy gân guốc của mình vào giữ khe hẹp trên đôi gò b ồng đào căn tròn kia của Nghiêm Á Hiên , chưa dừng lại ở đó đôi tay to lớn của hắn ép sát đôi gò b ồng đào đang căn tròn của cô vào cái vật t0 lớn của hắn Lưu Vũ Thần động thân thể cái ** *** đó đã duy chuyển lên xuống trong khe hẹp mềm mại kia.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 48: 48: Kh0ái Cảm !


Sắc mặt Nghiêm Á Hiên khó xem bỡi hành động quái lạ đầy mới mẽ này của hắn , nhưng nhìn thấy vẽ vui xướng và hài lòng trên khuôn mặt ưa nhìn kia thì những lời cô vừa chuẩn bị nói đều nuốt ngược và trong bụng.

Nghiêm Á Hiên như một đưa trẻ mới tập đi chẳng hiểu biết rằng mình phải làm gì tiếp theo để phối hợp với cái tên này , trong khi cô còn đang mê man thì Lưu Vũ Thần lại nở nụ cười thích thú mà lưu manh nói.

" Bé cưng , mở miệng những lúc tôi đẩy tới em dùng chiếc lưỡi l.

iếm nó là được !"
Nói xong hắn lại duy chuyển cái v*t t* l*n đầy gân guốc kia lên xuống ma xác với đôi gò bông đào kia tạo nên nguồn xúc cảm làm cho lý trí Lưu Vũ Thần như muốn nổ tung.

Về phần Nghiêm Á Hiên tuy cô không hiểu việc lắm nhưng có sự chỉ bảo tận tình của Lưu Vũ Thần thì chiếc lưỡi đinh hương thơm tho ấy lại không ngừng l.

iếm l.

áp lấy cái v*t t* l*n đầy gân guốc ấy.

Chẳng biết là hành động này đã trôi qua bao nhiêu thời gian , Lưu Vũ Thần gấp gáp mở miệng.

" Bé cưng , tôi sắp chịu không nỗi rồi !"
Nói xong như không kìm được xúc cảm của mình đương nhiên là Nghiêm Á Hiên chẳng kịp phản ứng gì , khi nghe thấy tiếng thở gấp và thân thể đang rung kia của Lưu Vũ Thần bao nhiêu tinh hoa đều trào ra rơi vào đôi gò má xinh đẹp trắng noãn kia của Nghiêm Á Hiên.

Nhưng giọt nước đục đầy dinh dưỡng đấy như một con sông lớn trào ra dính vào đôi gò má rồi lại đến chiếc miệng nhỏ nhưng nhiều nhất vẩn là đôi gò bông đào đang căn tròn kia.

Tuy Nghiêm Á Hiên có chút không vui vì cái tên này lại ra như thế nhưng mà bản thân cô biết rõ ngay lúc này hắn muốn gì nhất.

Nghiêm Á Hiên như một con báo nhỏ đã thuần phục ngoan ngoãn đưa bàn tay cầm lấy cái v*t t* l*n đầy gân guốc kia bỏ vào miệng mà l.

iếp l.

áp những giọt tinh hoa còn sót lại kia.

Hành động này làm cho cơn kh0ái cảm vừa rồi tan biết không còn dấu vết , bây giờ còn lại chỉ là ngọn lửa d*c vọng tận sau trong đáy lòng như muốn nuốt sạch cô gái nhỏ trước mặt vật.

Ánh mắt Lưu Vũ Thần điên cuồng kèm theo một chút thất lạc nói.

" Bé cưng , em ngoan lắm ! Em ngồi lên người tôi mà sủng ái nó một chút đi !"
Nói đến đây Lưu Vũ Thần nhẹ vuốt v e đôi gò má cô như khích lệ ,Nghiêm Á Hiên củng chẳng quan tâm đ ến những tinh hoa đang dính trên người mà điều chỉnh tư thế ngồi lên ngươi Lưu Vũ Thần.

Lưu Vũ Thần hiểu ý tựa thẳng lưng vào chiếc ghế sofa tiện cho việc cô ngồi lên người mình , hắn điều chỉnh cái v*t t* l*n đầy gân guộc phía dưới thân vào thẳng bên trong nơi tư m@t đang ẩm ướt kia của Nghiêm Á Hiên.

Cảm nhận được cái v*t t* l*n ấm nóng đang nằm bên trong nơi tư m@t kia của mình , Nghiêm Á Hiên điều chỉnh tư thế nhìn xoay người song song về phía khuôn mặt ưa nhìn kia của Lưu Vũ Thần.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi điều chỉnh cặp mông căn tròn của mình nuốt chửng lấy cái vật ấm nóng to lớn đầy gân guốc kia của hắn mà nhấp nhô lên xuống.

" Ưm.

.

! Bé cưng ! Em định siết chết tôi à !"
Trong cơn mơ màng truyền miên như bất tận ấy Lưu Vũ Thần chẳng kìm nổi xúc cảm tận sâu trong đáy lòng mà phát ra những âm thanh nỉ non làm cho Nghiêm Á Hiên phải đỏ mặt.

Theo phản xạ tư nhiên kèm theo mong muốn tận sau trong đáy lòng , bàn tay Lưu Vũ Thần bất giác xoa bóp lấy cặp bồng đào căng tròn đang nhấp nhô theo nhịp kia sắc mặt thõa mãn nhìn châm chú vào Nghiêm Á Hiên.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 49: 49: Lý Trí Sụp Đổ !


Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một lác lâu khi thấy động tác của Nghiêm Á Hiên chậm lại thì bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần liền xoa bóp cặp mông căn tròn kia của cô , Lưu Vũ Thần ngồi dậy ôm thân thể trần truồng nhỏ nhắn của cô vào trong lòng mà vuốt v e.

Vài giây sau Lưu Vũ Thần lại ôn nhu nói.

" Bé cưng , em tuyệt vời lắm ! Để tôi phục vụ em !"
Nói xong Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng ôm lấy thân thể hoàn mỹ kia của Nghiêm Á Hiên đặt dưới thân mình , hắn nhẹ nhàng điều chỉnh chiếc đầu nhỏ của cô tựa vào phía sau ghế sofa mềm mại đôi chân dài trăng noãn thì xoay ra phía bên ngoài trông rất mê người.

Lưu Vũ Thần duy chuyển ánh mắt xuống nhìn châm chú vào nơi tư m@t đang ửng hồng kia , nếu nhìn kỹ thì có những giọt nước đang không ngừng rỉ ra Lưu Vũ Thần liền dùng đôi bàn tay tách đôi chân dài của cô mở rộng ra hai bên để hắn có thể nhìn rõ hơn.

Phát hiện được ánh mắt chân chú và hành động này của Lưu Vũ Thần thì Nghiêm Á Hiên liền giật mình theo phản xạ đưa bàn tay trắng noãn xuống che đi nơi tư m@t kia của mình.

Sắc mặt Nghiêm Á Hiên đỏ bừng như quả ớt mà nói lắp bắp.

" Anh đừng nhìn nữa , anh ngẩn đầu lên nhìn tôi được không ?"
Thật sự giây phút này Nghiêm Á Hiên rất gấp và gấp đôi sự xấu hổ nên mới nói như thế , về phần Lưu Vũ Thần khi cảm nhận được lời nói gấp gáp và hành động đầy đáng yêu này của Nghiêm Á Hiên thì hắn liền nở nụ cười ôn hòa đưa chiếc miệng lên vành tai trắng như ngọc kia.

Lưu Vũ Thần ấm áp nói.

" Bé cưng , tôi muốn nhìn ngắm nơi đó của em nó thật sự rất đẹp ! Ngoan , cho tôi xem một chút !"
Nói xong Lưu Vũ Thần lại dùng bàn tay vuốt v e lấy mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên một lúc lâu , cảm nhận được hơi thở nóng bỏng kèm theo hành động và câu nói đầy mê hoặc này của Lưu Vũ Thần thì một chút lý trí sót lại của Nghiêm Á Hiên đã hoàn toàn sụp đỗ.

Nghiêm Á Hiên nhẹ nhàng lấy bàn tay ra khỏi nơi tư m@t bất giác vuốt v e lấy tấm lưng trần rắn chắc của hắn , Lưu Vũ Thần thấy cô đã thuận theo mong muốn của mình liền không kìm được hôn nhẹ vào chiếc cỗ trắng noãn kia một lác lâu.

Thật ra Lưu Vũ Thần rất thoải mãn vì sự nuông chiều vô hạn này của Nghiêm Á Hiên , cho dù hắn có nói như thế nào cô đều chẳng muốn Lưu Vũ Thần phải để tâm hay buồn lòng.

" Ưm!.

Ưm.

.

! Vũ Thần , anh đừng m*t nữa ! Tôi thật sự chịu không nỗi rồi !"
Chắc biết là từ lúc nào cái miệng tham lam kia lại l.

iếm l.

áp nơi tư m@t đầy nước kia của Nghiêm Á Hiên , chiếc lưỡi không xương kia uyển chuyển len lỏi ra vào bên trong nơi tư m@t như muốn hút cạn cả chất dinh dưỡng bên trong làm cho đầu óc Nghiêm Á Hiên hoàn toàn trống rỗng.

Sắc mặt Nghiêm Á Hiên đê mê thân thể nhỏ nhắn bất giác co giật liên hồi , cô cảm nhận được phía dưới thân trong nơi tư m@t kia lại có rất nhiều nước trào ra ngoài nhưng đã bị cái tên kia uống mất.

Lưu Vũ Thần thấy được sự thoải mái và vui vẽ kia của Nghiêm Á Hiên liền nở nụ cười đắc ý , hắn dùng đôi bàn tay mở rộng đôi chân dài trắng noãn kia ra hai bên trong phút chốt cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia của Lưu Vũ Thần ung dung tiến sâu vào bên trong nơi tư m@t ẩm ướt đầy mê người kia.

" Ưm.

.

!.

Ưm.

.

! Vũ Thần chậm thôi , anh muốn g.

iết tôi à !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 50: 50: Quen Thuộc !


Bỡi vì phía dưới nơi tư m@t của Nghiêm Á Hiên đang rất ẩm ướt nên rất thuận tiện cho cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia của hắn tiền vào bên trong , nhưng mà cái tên này củng thật sự lưu manh mà mạnh bạo đi sâu vào bên trong làm cho Nghiêm Á Hiên như muốn phát điên.

Lưu Vũ Thần nhìn thấy dáng vẽ này của Nghiêm Á Hiên lại càng đắc ý mà dùng đôi bàn tay cầm lấy cặp chân dài trắng noãn kia gác lên vai mình , phía dưới thân cái vật gân guốc kia lại mạnh bạo tiến vào.

Bàn tay Lưu Vũ Thần nào cam chịu an phận cơ chứ hắn duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp mông căn tròn một lác lâu , rồi lại duy chuyển lên vuốt v e khắp thân thể nhỏ nhắn trắng noãn này và dừng lại trên đôi gò một đào đang căn tròn kia mà xoa bóp.

Chiếc miệng tham lam kia của Lưu Vũ Thần e ngại Nghiêm Á Hiên chưa đủ loạn lý trí mà cúi xuống ngậm lấy nhị hoa hồng hào trên đôi gò b ồng đào căn tròn kia mà l.

iếm l.

áp , hành động này đối với hắn thật sự ngoan miệng.

Nghiêm Á Hiên thật sự không biết là bản thân mình đã đạt kh0ái cảm cả thể xác lẫn tinh thần này được bao nhiêu lần nữa , chẳng biết qua bao lâu thân thể cô vô lực nghe thấy âm thanh dịu dàng của Lưu Vũ Thần.

" Bé cưng , em mau đổi tư thế khác đi nào ! Ngoan !"
Nghe thấy được lời đề nghị này của Lưu Vũ Thần tuy hắn không nói rõ là phải thay đổi tư thế nào , nhưng cô làm sao không biết được cái tư thế hắn yêu thích được cơ chứ.

Cảm nhận cái vật to tớn đầy gân guốc phía bên dưới đã lấy ra khỏi thân thể mình , Nghiêm Á Hiên nhanh chóng xoay lưng về phía hắn chóng đôi tay về thành ghế sofa , cặp đầu gối lại quỳ xuống chiếc ghế sofa và xoay cặp mông căng tròn về phía Lưu Vũ Thần.

Lưu Vũ Thần thấy cô hiểu ý chiều chuộng ra tư thế mình yêu thích thì hắn liền hạnh phúc nở nụ cười , hắn không vội cho cái vật đầy to lớn ấy vào bên trong mà tay cầm chiếc điện thoại lưu giữ lại phút giây này.

Đối với hành động bi3n thái này của Lưu Vũ Thần lúc đầu Nghiêm Á Hiên rất là lo lắng và sợ hãi , nhưng dần dần thì cô củng quen mới những việc này nên theo Nghiêm Á Hiên nghĩ chỉ cần hắn vui là được ,phải nói tình cảm sẽ làm cho lý trí và sự quyết đón của con người sai lệch hẳn đi.

Chẳng đợi Nghiêm Á Hiên chờ lâu , Lưu Vũ Thần liền đánh nhẹ vào cặp mông căn tròn kia của cô vài cái rồi nhanh chóng dùng đôi bàn tay mở rộng đường đi , cái vật đang hùng dũng ngẩn cao đầu ấy nhanh chóng tiến nhanh vào bên trong.

" Ưm! Ưm! ! Vũ Thần nhẹ thôi , tôi cảm thấy hơi đau !"
Nghiêm Á Hiên cảm nhận được cái vật to dài ấm nóng kia vào tận cùng nơi tư m@t của cô nên mới phát ra âm thanh làm cho người nghe phải đỏ mặt như thế.

Lưu Vũ Thần nghe thế liền duy chuyển ra vào bên trong nơi tư m@t của Nghiêm Á Hiên một cách chậm rãi , chiếc miệng hắn cúi xuống hôn nhẹ lên tấm lưng tr@n truồng trắng noãn kia của cô rồi lại duy chuyển lên chiếc cỗ thon dài mà hôn ngấu nghiến.

Bàn tay to lớn ấy chẳng chịu an phần mà tham lam duy chuyển lên nắm lấy đôi gò bồng đào đang căn tròn kia mà xoa bóp một cách điên cuồng , phía dưới thân hai bộ phận da thịt va chạm phát ra âm thanh khiến người nghe phải ngại ngùng.

Thấm thoát lại trôi qua một lác lâu , thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên co giật liên hồi phía dưới thân một dòng nước lại trào ra ngoài làm tăng thêm khả năng ra vào cho cái ** *** kia.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 51: 51: Hoan Lạc ! H


Thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên rung rẩy mềm nhũn như chẳng còn sức lực mà gục chiếc đầu nhỏ xuống thành ghế sofa như muốn nghỉ ngơi , nhưng trong lòng cô hiểu rõ cái tên ở phía sau vẩn chưa thoải mãn nên vẩn quỳ đôi chân dài xuống thành ghế đưa cặp mông căn tròn về phía sau.

Lưu Vũ Thần thấy cô mệt mỏi phía bên dưới liền duy chuyển cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia chậm lại nhưng sợ cô tổn thương vậy , bàn tay hắn vẩn không ngừng vuốt v e khắp thân thể nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên , cái miệng vẩn tham lam hôn vài chiếc gáy ngọc trắng noãn kia như muốn nuốt chửng vậy.

" Ưm! ưm! !"
Khóe miệng Nghiêm Á Hiên bây giờ chỉ biết phát ra những âm thanh nỉ non như làm cho cái tên phía sau tăng thêm một chút điên cuồng , phải trôi qua một lác lâu Lưu Vũ Thần thấy cô gái nhỏ dưới thân như không chịu nổi nữa hắn liền ôn nhu nói.

" Bé cưng , hay là em nằm úp xuống hết đi để tôi phục vụ em !"
Nói xong Lưu Vũ Thần như một tên lưu manh đánh nhẹ vào cặp mông căn tròn của cô như ra lệnh , Nghiêm Á Hiên trong vô thức thực hiện lời nói của hắn mà nằm úp xuống đưa cặp mông căn tròn và tấm lưng trần trắng noãn lên phía trên như đang mời gọi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên nguyên vào mặt ghế sofa mệt mỏi như muốn ngủ đi , Lưu Vũ Thần nào chịu nổi cơ chứ thấy cô ngoan ngoãn như thế hắn liền nằm úp lòng ngực rắn chắc vào tấm lưng trắng noãn của Nghiêm Á Hiên.

Phía bên dưới bàn tay to lớn của hắn khéo léo mở rộng đôi chân dài của cô về phía hai bên và cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia lại nhanh chóng tiến sâu vào bên trong nơi tư mật đang ửng hồng kia của cô.

Bàn tay to lớn của hắn duy chuyển lên phía trên vuốt v e lấy đôi gò b ồng đào của Nghiêm Á Hiên như một thói quen , chiếc lưỡi tham lam của hắn l.

iếm nhẹ lấy vành tai ngọc rồi duy chuyển sang hôn mạnh vào đôi gò má đang ửng hồng kia.

" Ưm.

.

Ưm.

.

! Vũ Thần anh chậm thôi , nếu không nó hỏng mất !"
Trong một đêm chẳng biết chịu bao nhiêu lần ân ái như thế cho dù là Nghiêm Á Hiên đã củng hắn không biết bao nhiêu lần củng không chịu nổi mà phát ra những âm thanh nỉ non làm cho người ta thấy đáng yêu vô cùng.

Lưu Vũ Thần thấy cô nói như thế liền nở nụ cười lưu manh hôn nhẹ vào chiếc cỗ trắng noãn kia của cô nói.

" Bé cưng , em đang siết chặt tôi quá đấy ! Có phải là không muốn nó rời khỏi nơi ấm áp đó đúng không ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thấy câu nói trêu chọc này của hắn thì sắc mặt liền xấu hổ không thôi , cô thật sự nào biết những thứ mà hắn đang nói chứ ? Đó chỉ là phản xạ tự nhiên mà thôi chứ cô nào muốn như thế ?.

Những lời này tuy là ở trong suy nghĩ nhưng Nghiêm Á Hiên thật sự chẳng biết mở lòng như thế nào nên đành vụi mặt vào nơi khác để giảm đi cơn xấu hổ.

Lưu Vũ Thần thấy dáng vẽ này của cô thật sự rất đáng yêu nên duy chuyển thân thể một cách nhanh chóng hơn lúc ban đầu rất nhiều lần , được một khoảng thời gian sau hắn siết chặt lấy vòng eo của Nghiêm Á Hiên thở gấp nói.

" Bé cưng , tôi sắp ra rồi !"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền dứt khoát rút cái vật ấm nóng căn cứng kia ra khỏi nơi tư m@t ẩm ướt kia của cô , Lưu Vũ Thần nhanh chóng đưa cái vật to lớn đầy gân guốc ấy trước mặt của Nghiêm Á Hiên mà nói.

" Bé cưng ! Mau ngậm lấy nó !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 52: 52: Lo Lắng ! H


Nghiêm Á Hiên trong cơn mơ màng nghe thấy lời nói gấp gáp này của hắn liền hiểu ý đưa bàn tay nhỏ nhắn ra cầm lấy cái vật t0 lớn đầy gân guốc ấy vào miệng mà l.

iếm l.

áp.

" Ưm.

.

ưm.

.

! Em thật giỏi , tôi đưa em lên phòng tắm !"
Vài hơi thở sau thân thể Lưu Vũ Thần liền rung rẩy và phóng những tinh hoa kia vào bên trong chiếc miệng nhỏ của Nghiêm Á Hiên.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi như một thói quen một nuốt hết xuống bụng chiếc lưỡi đinh hương ấy lại giúp hắn làm sạch những chất nhờn có sót lại trên cái vật t0 lớn ấm nóng ấy , sau khi xong việc thì cô mới lười biến khép mở đôi mắt.

Lưu Vũ Thần nói xong liền chậm rãi bế thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vào trong lòng mà đi lên căn phòng tắm , Nghiêm Á Hiên không phản kháng mà ngoan ngoãn tựa đầu vào lòng ngực rắn chặt tham lam hít thở lấy mùi hương từ người Lưu Vũ Thần.

Bước vào trong căn phòng tắm Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng đặt thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vào bồn tắm rồi ôn nhu xã nước , Lưu Vũ Thần đặt tay xuống bồn tắm để thử độ ấm sao cho vừa phải khi mặt nước lên đến xương vai xanh kia của Nghiêm Á Hiên thì hắn mới nhẹ tay tắt nước.

Nghiêm Á Hiên khép mờ đôi mặt hưởng thụ lấy sự chăm sóc tận tình này của Lưu Vũ Thần , cảm nhận được bàn tay to lớn của hắn kì cọ khắp cơ thể mình giống như chăm sóc từ chút một làm cho nội tâm tận sâu trong đáy lòng kia của Nghiêm Á Hiên một lần nữa rung động.

Có lẽ cả đời này bản thân Nghiêm Á Hiên thật sự không quên được những kỹ niệm cùng Lưu Vũ Thần , không quên được sự ôn nhu chu đáo , chẳng quên được nụ cười lưu manh kèm một chút bất cần đời kia của hắn , đặc biết là khuôn mặt ưa nhìn kèm theo một chút điểm muốn ăn đòn kia có lẽ đã khắc sâu trong tâm trí cô.

Cảm nhận được mái tóc mềm của mình được chải mượt thì Nghiêm Á Hiên không kìm được nội tâm muốn nhìn thấy dáng vẽ chu đáo này của Lưu Vũ Thần liền mở mắt.

Xuất hiện trước mặt cô là hình dáng ưa nhìn kia của Lưu Vũ Thần đang châm chú chải mái tóc mềm kia của Nghiêm Á Hiên , bàn tay to lớn thô bạo khi nảy bây giờ trong mắt cô chỉ còn là sự khéo léo buộc từng sợ tóc giúp mình , Nghiêm Á Hiên cảm thấy giây phút này hắn rất giống người mẹ đã ân cần chăm sóc cô khi nhỏ.

Nghiêm Á Hiên mơ hồ buộc miệng nói.

" Vũ Thần , anh rất giống mẹ tôi ?"
Lưu Vũ Thần nghe không hiểu được ý nghĩ của câu nói này nhưng lại suy nghĩ theo một hướng khác mà cau mày đáp lời.

" Em dùng từ ngữ như thế không thích hợp một chút nào cả ! Hay là em không nhớ chúng ta có quan hệ gì ? Có phải cần tôi làm thêm một số hành động để khẳng định quan hệ hay không ?"
Nói xong Lưu Vũ Thần không đợi Nghiêm Á Hiên phản ứng mà nhanh chóng bước vào bên trong phòng ngồi đối diện với cô , bàn tay to lớn của hắn lại không an phận mà xoa bóp lấy cặp mông căn tròn kia , bàn tay còn lại ôm chiếc eo thon dài của Nghiêm Á Hiên vào lòng rồi đặt lên đôi môi mềm mại kia một nụ hôn sâu.

Nghiêm Á Hiên cảm nhận được phía dưới mông mình có cái vật t0 lớn ấm nóng ấy chạm vào sắc mặt cô liền lo lắng hẳn lên , Nghiêm Á Hiên thừa biết cái đó là thứ gì.

Hiện tại Nghiêm Á Hiên thật sự rất mệt và hình như nơi đó của cô củng đã sưng lên rồi , nhưng điều Nghiêm Á Hiên thật sự lo lắng đó là cái tên này lạm dụng quá sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Nghiêm Á Hiên nhẹ nhàng thoát khỏi nụ hôn sâu của hắn sắc mặt có chút áy náy nói.

" Vũ Thần , hôm nay đến đây thôi được không ? Tôi thật sự rất lo lắng cho khỏe của anh làm nhiều không tốt đâu ?"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 53: 53: Yêu Là Gì


Lưu Vũ Thần nghe ra lời nói quan tâm này của Nghiêm Á Hiên nên liền dừng lại mọi động tác mà sững sờ một lác lâu mới hoàn hồn.

Bỡi vì ở trên đời này thời điểm hiện tại chỉ có một người quan tâm đ ến hắn chính là Nghiêm Á Hiên chứ chẳng còn ai khác cả , có một số người tranh đoạt mưu đấu cả đời để tranh giành thứ gọi là quyền lực hay tiền tài.

Còn đối với Lưu Vũ Thần mà nói tận sâu trong đáy lòng hắn chỉ cần một sự quan tâm quá nỗi là bình thường nhưng mà bản thân phải cố gắng cả đời mới có được.

Thoát khỏi cái suy nghĩ này Lưu Vũ Thần nhẹ nhàng bế thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vào trong phòng , bàn tay đưa ra nắm lấy chiếc trắng mềm mỏng lau đi những giọt nước còn đọng trên có thể ngọc ngà kia.

" Thình thịch ! thình thịch !"
Chẳng biết làm sao ở phút giây như thế này trái tim nhỏ bé của Nghiêm Á Hiên không tự chủ được mà đập loạn nhịp như con nai tơ nhảy loạn vậy , trong bất giác đôi mặt cô say mê nhìn vào hình dáng quen thuộc kia của Lưu Vũ Thần.

Vài hơi thở sâu Nghiêm Á Hiên liền mở miệng thì thào.

" Vũ Thần ,đôi mắt anh thật đẹp và trong sáng giống như những ngôi sao nhỏ giữa bầu trời đêm vậy !"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền nở nụ cười ôn hòa vuốt v e mái tóc mềm mại của Nghiêm Á Hiên đáp lời.

" Nhưng vẫn không đẹp bằng dáng vẽ ngay lúc này của em ! Trong mắt tôi em là đặt biệt nhất không thứ gì thay thế được ?"
Giây phút này không ai nói thêm lời nào nữa vô thanh thắng hữu thanh , Nghiêm Á Hiên nhẹ nhàng tựa đầu vào lòng ngực rắn chắt của Lưu Vũ Thần mà thở nhẹ giống như đây mới là điểm tựa lớn nhất cả đời mình vậy.

Sau vài hơi thở Lưu Vũ Thần lại mở miệng nói.

" Hôm nay em không về nhà sao ? Như thế mọi người có lo lắng cho em hay không ?"
Nghiêm Á Hiên vẩn lười biến gục đầu vào trong lòng hắn nỉ non.

" Không về , tôi muốn ở đây cùng anh ! Anh yên tâm đi sẽ có người nói dối giúp tôi , ba mẹ sẽ không biết !"
Sở dĩ Nghiêm Á Hiên nói ra câu này là có niềm tin tuyệt đối vào những người ở nhà mình và tin rằng bản thân mình sẽ không bị bán đứng , nhưng Nghiêm Á Hiên nào biết rằng chuyện cô sớm tối ở bên cạnh Lưu Vũ Thần đã bị ba mẹ mình biết từ rất lâu rồi cơ chứ.

Nghiêm Á Hiên lại mệt mỏi mở miệng yêu cầu.

" Vũ Thần , tôi muốn anh ôm tôi như vậy mà ngủ có được không ? Tôi chưa từng thử cảm giác như thế này với anh ?"
Sỡ dĩ Nghiêm Á Hiên nói như thế là vì trước giờ quen biết và bắt đầu mối quan hệ yêu đương với Lưu Vũ Thần , tuy hai người đã làm những chuyện vợ chồng không biết bao nhiêu lần nhưng chưa vao giờ cô qua đêm cùng Lưu Vũ Thần nên mới nói như thế.

Không phải là cô suy mê khuôn mặt này của Lưu Vũ Thần hay không mà thường có ảo giác đặt biệt là lúc ở trong lòng ngực rắn chắc này , giây phút này Nghiêm Á Hiên có cảm giác được dựa giẫm và bảo vệ cho dù trời có sập xuống người thanh niên này củng chống đỡ cho mình.

Thật sự nếu có ai hỏi Nghiêm Á Hiên thích hay yêu Lưu Vũ Thần ở điểm nào thì thật sự cô không biết trả lời như thế nào nữa , cô không biết từ lúc nào mình lại trao cả trái tim và thể xác cho một tên bình thường không có gì đặc biệt này.

Trong khi Nghiêm Á Hiên còn suy nghĩ thì giọng nói trầm thấp của Lưu Vũ Thần lại vang lên.

" Được , nếu em muốn thì tôi sẽ là gối ôm , là điểm tựa cho em một đời này củng cam tâm tình nguyện !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 54: 54: Thâm Tình !


Âm thanh của Lưu Vũ Thần truyền đến bên tai làm đôi mắt Nghiêm Á Hiên ửng hồng không kìm được cảm xúc nước mặt hạnh phút rơi xuống thấm đẫm cả lòng ngực rắn chặt của hắn.

Lưu Vũ Thần lần đầu tiên thấy Nghiêm Á Hiên rơi nước mắt nên trong lòng liền hốt hoảng dùng đôi bàn tay lau đi giọt nước mắt trên đôi gò má xinh xắn mà mở miệng.

" Tôi nói gì không đúng sao ? Nếu không đúng thì tôi xin lỗi có được không ? Xin em đừng khóc , khóc sẽ không còn xinh nữa đâu !"
Nghiêm Á Hiên vốn dĩ rất cảm động không kìm được nước mặt vì câu nói của Lưu Vũ Thần , những nghe câu nói cuối cùng của hắn thì trong lòng cô có chút bất mãn mà hậm hực.

Nghiêm Á Hiên nhìn hắn chằm chằm mà nói.

" Anh chê tôi xấu có phải không ?"

Tuy câu nói ngắn gọn nhưng Lưu Vũ Thần làm sao không hiểu suy nghĩ của Nghiêm Á Hiên được chứ , con gái ai mà chẳng muốn phô bày những gì tốt đẹp nhất trước mặt người mình yêu cơ chứ huống chi là đại tiểu thư như Nghiêm Á Hiên.

Lưu Vũ Thần liền ôm thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên vào lòng hai người cùng nằm xuống chiếc nệm êm ái , bàn tay hắn vuốt v e mái tóc mềm mại của cô giọng trầm ấm nói.

" Nghiêm Á Hiên em đừng quan tâm đ ến những chuyện không đáng như thế ? Em chỉ cần biết cho dù em có ở dáng vẽ như thế nào thì cả đời này của Lưu Vũ Thần tôi chỉ yêu và kết hôn mỗi mình em ! Không em thì chẳng còn ai khác cả !"
Tuy Nghiêm Á Hiên đủ nhận thức để hiểu những lời nói đường mật lúc yêu chỉ là câu nói xuông không có ý nghĩa gì , nhưng giây phút này trong lòng cô bất giác muốn tin tưởng cái tên này một cách vô điều kiện.

Nghiêm Á Hiên không đáp lời mà chỉ gục đầu vào lòng ngực rắn chắc của hắn mà lười biến khép mở đôi mắt , Lưu Vũ Thần thấy như thế không ngại vuốt v e mái tóc mềm của cô là chợp mắt chìm vào giấc ngủ say.

Bóng tối dần tan đi , tia nắng bình minh lại xuất hiện và soi sáng từng con đường lớn nhỏ như mang tia ấm áp lan tỏa đến mọi người , trên những ngọn cây cao có nhưng chú chim nhỏ đang châm chú tìm kiếm thức ăn kèm theo những tiếng hót liếu lo làm cho chúng ta cảm thấy yêu đời hơn.

Dưới mặt đất có những ngọn cỏ dại đang mọc len lỏi thành một khu vườn nhỏ trông rất đơn sơ mộc mạc , trên những ngọn cỏ dại xanh thẩm là chú cào cào đang nhảy nhót từng bừng như mùa lễ hội vậy.

Chợt có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua kèm theo sự êm dịu của mùa hạ thổi qua những ngọn cỏ rồi lại len lỏi vào khuôn cửa sổ lan truyền đi khắp phòng.

Trên chiếc nệm êm ái là hình dáng xinh đẹp lười biến của Nghiêm Á Hiên đang ngủ say xưa , chợt có cơn gió thổi qua kèm theo tia nắng êm dịu của mình mình làm cho thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Á Hiên giật mình tĩnh giấc.

Xuất hiện trước mặt Nghiêm Á Hiên vẩn là căn phòng quen thuộc này nhưng hình dáng người thanh niên bên cạnh tối hôm qua đã khuất mất bóng dáng.

Nghiêm Á Hiên chẳng suy nghĩ nhiều mà nhanh chóng tiến vào nhà tắm , thời gian lại nhanh chóng trôi qua thêm một lác lâu khi Nghiêm Á Hiên từ bên trong bước ra khoắc trên mình một chiếc váy dài màu tím phũ đầu gối trông rất kín đáo nhưng không kém phần quyến rũ.

Nghiêm Á Hiên chậm rãi bước xuống phía dưới nhà , xuất hiện trước mắt cô là hình dáng người thanh niên quen thuộc kia đang tập trung vào công việc nấu ăn của mình mà hình dáng này làm cho Nghiêm Á Hiên không kìm được ánh mắt nhìn mà muốn nhìn lâu thêm một chút.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 55: 55: Rạng Nức !


Thấy Nghiêm Á Hiên bước xuống Lưu Vũ Thần liền nhìn hình dáng nhỏ nhắn ấy một thoát rồi mở miệng lên tiếng.

" Em ăn một chút gì không ? Tôi nhờ Cơ Uyển xin phép hôm nay hai chúng ta nghĩ rồi !"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền trưng bày vài món ăn quen thuộc ra bàn , Nghiêm Á Hiên chậm rãi đi đến ngồi xuống vị trí của mình ánh mắt lại quan sát hình dáng của hắn.

Thấy Nghiêm Á Hiên cứ nhìn mình như thế Lưu Vũ Thần có chút không quen mở miệng.

" Cơ phải là em mê luyến khuôn mặt này rồi hay không ? Không sao , em cứ dùng bữa đi sau này còn có thời gian để ngắm mà !"
Nghe cái tên này tự tin như thế thì cho dù Nghiêm Á Hiên có mạnh dạng như thế nào thì giây phút này vẫn biết xấu hổ nha.

Nghiêm Á Hiên mặt đỏ đến man tai mà gấp gáp nói.

" Ai mà thèm chứ , anh tự luyến quá rồi đấy !"

Nói xong Nghiêm Á Hiên liền tập trung ăn những món trên bàn như muốn xua tan đi sự xấu hổ trong lòng vậy , Lưu Vũ Thần thấy dáng vẽ này của cô thật là đáng yêu vô cùng lên liền trêu chọc.

" Em không muốn nhìn thật à ? Nhưng tôi rất muốn được ở gần và nhìn em mỗi lúc tôi có thể , nếu có cơ hội thì tôi muốn em lúc nào củng ở bên cạnh tôi cả !"
Như sợ Lưu Vũ Thần hiểu sai ý của mình Nghiêm Á Hiên liền vội giải thích.

" Anh thừa biết bản thân tôi đối với anh như nào mà có đúng không ? Tôi chỉ muốn biết có phải là tối qua anh dùng sức quá hên hôm nay không đi học được hay không ?"
Người ta nói quan tâm quá ắc sẽ loạn quả nhiên không sai chút nào , tuy Nghiêm Á Hiên nói ra câu này thật sự quan tâm đ ến sức khỏe của hắn nhưng đến bên tai của Lưu Vũ Thần lại chói vô cùng , câu nói này như thể cô chê khả năng phương diện kia của mình vậy.

Tuy hơi khó chịu nhưng Lưu Vũ Thần vẩn nhìn cô nhếch mép cười lưu manh nói.

" Hiên Hiên , có phải là tối hôm qua tôi làm em chưa thoải mãn nên mới nói như thế có đúng không ? Nếu như thế tôi củng không ngại cùng em làm đến khi nào em xin tha mới thôi !"
Có lẽ câu nói này đối với Lưu Vũ Thần chỉ là lời trêu chọc nhưng rơi vào tai Nghiêm Á Hiên là một câu nói đánh giá và phát xét.

Bây giờ trong lòng Nghiêm Á Hiên rất loạn bỡi theo cô nghĩ nếu như Lưu Vũ Thần không suy nghĩ gì tại sao lại nói những lời như thế ? Tại sao lại muốn làm cô thoải mãn chứ ? Lời nói quan tâm đ ến sức khỏe của hắn lại thành suy nghĩ như thế này trong lòng Lưu Vũ Thần sao ?.

Giây phút này trong lòng Nghiêm Á Hiên thật sự nhận thức rằng bản thân mình chưa hiểu được người con trai trước mặt này , có lẽ thời gian qua vì quá yêu hắn nên cô mới chiều chuộng mà mất lý trí như thế.

Nhưng Nghiêm Á Hiên vẩn không muốn hắn hiểu lầm nên mở miệng.

" Tôi không phải người như thế ? Anh thừa biết tôi yêu anh đến mức nào mới nói như thế ? Anh thật sự nghĩ tôi đến với anh chỉ là vì phương diện kia thôi sao ?"
Mẹ nó , nghe câu nói này của Nghiêm Á Hiên làm Lưu Vũ Thần sợ hết hồn hắn biết là lần này mình trêu chọc hơi quá lời rồi thì phải.

Lưu Vũ Thần vội vã đứng dậy đi đến bên cạnh thân nhỏ nhắn của cô mà vuốt v e an ủi nói.

" Tôi không phải có ý đó , chỉ là muốn trêu em một chút mà thôi ! Nếu em giận thì hãy đánh tôi là được !"
Nghiêm Á Hiên nghe thế củng chẳng mở lời nói thêm gì mà chỉ ngoan ngoãn vùi đầu vào lòng ngực rắn chắc của hắn giống như là cô đang tập trung điều gì vậy.

Thật ra Nghiêm Á Hiên không nói gì nhưng tình cảm của cô đối với hắn có một chút rạn nức củng giống như Lưu Vũ Thần đối với cô vậy , có lẽ hai người vẩn chưa đủ hiểu và cảm thông cho nhau nhưng trong mắt cặp tình nhân này thì đoạn tình cảm trước mặt bỏ thì không nỡ mà níu kéo thì cả hai cùng đau mà thôi.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 56: 56: Phát Tiếc !


Thế mới thấy được trong quan hệ tình cảm đối với người có tình cảm sâu đậm với mình thì phải cẩn thận trong từng câu nói , nếu như nói sai một lời thì cho dù có một ngàn câu xin lỗi vẩn không giải cứu được đoạn tình cảm đã tan nát ấy.

Trong không khí yên tĩnh ấy thời gian lại trôi qua thấm thoát hai người củng đã dùng bữa xong , tuy có những câu nói qua lại nhưng hình như đã thiếu đi thứ gì đó , phải nói là mất đi thứ gì đó mới phải.

Sau khi dùng bữa xong Nghiêm Á Hiên lại hướng ánh mắt về phía Lưu Vũ Thần nói.

" Do tối hôm qua tôi qua đêm rồi nên hôm nay phải về nhà , anh nhớ giữ gìn sức khỏe khi nào lên trường chúng ta gặp !"
Lưu Vũ Thần là người tinh ý làm sao không nhìn ra cô gái nhỏ này thật sự uất ức vì lời mình nói cơ chứ , nên hắn không e ngại mà nhanh chóng đi đến bên cạnh ôm thân thể nhỏ nhắn ấy vào lòng giọng nói có chút rung rẩy nói.

" Hiên Hiên , tôi thật sự không có ý đánh giá hay phán xét em gì hết ! Em giận tôi thì có thể nói ra hoặc trút giận đi được không ? "
" Bốp !.

!"
Tiếng âm thanh da thịt va chạm vang lên truyền đi khắp căn phòng nhỏ , Nghiêm Á Hiên thật sự cố gắng thoát khỏi lòng ngực rắn chắc của hắn mà dùng lực bàn tay không chút nghĩ ngợi mà đánh vào đôi gò má của hắn một cái rõ đau.

Đây là lần đầu tiên Nghiêm Á Hiên đánh người khác , cho dù lúc trước trong cuộc sống có những người làm cho cô tức giận và có nhiều việc không vui nhưng cô vẩn không để tâm lắm.

Nhưng giây phút và khoảng khắc này Nghiêm Á Hiên thật sự muốn gìn giữ đoạn tình cảm này nên mới muốn phát ti3t hết những uất ức trong lòng mình.

Lưu Vũ Thần cảm nhận được sự đau rát từ trên mặt truyền đến toàn thân làm hắn nhẹ nhàng mà thở dài lấy một hơi yên tâm , nếu như Nghiêm Á Hiên thật sự không nói gì mà rời đi thì thật sự có chuyện rồi , còn nếu như cô phát ti3t thì mọi chuyện còn lại có thể nói được hết.

Lưu Vũ Thần chuẩn bị mở miệng thì chợt cảm giác nơi vừa bị đánh ấy lại được bờ môi mềm mại của Nghiêm Á Hiên hôn nhẹ lấy như muốn xoa dịu hắn vậy.

Trong một khoảng thời gian sâu Nghiêm Á Hiên mới rời khỏi khuôn mặt hắn mà lạnh lùng nói.

" Lần này là cảnh cáo anh đấy , nếu còn giám làm tôi buồn chắc chắn sẽ tính sổ với anh một cách công bằng !"
Lưu Vũ Thần liền mở nụ cười ôn hòa vuốt v e khuôn mặt nhỏ nhắn của cô yêu thương nói.

" Đây có phải là vừa đánh vừa xoa trong truyền thuyết hay không đấy ? Em đánh tôi thật sự rất đau nha !"
Nói rồi Lưu Vũ Thần vội vàng ôm chậm vết thương trên mặt mình như muốn cô chú ý đến vậy , quả nhiên chiêu thức này có tác dụng với Nghiêm Á Hiên cô thấy hắn có biểu hiện này liền mở miệng lo lắng.

" Anh có bị sao không đấy ? Hay là để tôi thoa thuốc giúp anh !"
Nói xong Nghiêm Á Hiên chuẩn bị quay người đi tìm thuộc chợt bàn tay to lớn của Lưu Vũ Thần kéo lại một mặt nghiêm túc nói.

" Lúc nảy tôi thấy em hôn cơ hiệu quả trị thương hơn cả thuốc đấy ? Hay là em hôn tôi thêm một chút nữa được không ?"
Nghiêm Á Hiên nghe thế lại lườm yêu hắn một cái nhưng vẩn ngoan ngoãn hôn nhẹ vết thương trên mặt của hắn như muốn chuộc lỗi vậy , phải nói tuy Nghiêm Á Hiên có khúc mắt với hắn và ngược lại nhưng giây phút này tình cảm hai người lấn áp những khúc mắt ấy nên chẳng thấy có gì không đúng cả.
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 57: 57: Người Quen !


Lưu Vũ Thần từ trong cơn mơ màng bất định thì chẳng biết hình dáng nhỏ nhắn kia của Nghiêm Á Hiên đã rời đi từ lúc nào , Lưu Vũ Thần liền thu dọn căn phòng một lần rồi lại bắt đầu công việc tại quán bar của mình.

Mặt trời lặng , mặt trăng tròn nhô cao cơn gió mát của bầu trời đêm kèm theo không khí lạnh thổi qua từng cành cây ngọn cỏ làm cho người ta cảm thấy rất cô đơn và lạnh lẽo.

Trong một căn phòng xa hoa và rộng rãi được trang trí theo phong cách cỗ điễn của phương tây trông rất quý phái , trong căn phòng đầy khói thuốc kèm theo mùi rượu nồng làm cho người ta cảm thấy rất khó chịu.

Đưa ánh mắt nhìn xung quanh thì nội thất bên trong đều là những vật phẩm quý giá và có giới hạn cho dù là có tiền củng không mua được.

Ở chính giữa trung tâm trên bàn làm việc có những tài liều đang chất đống kia dáng vẽ một người đang ông tuổi tầm sáu mươi đang ngồi nghiêm nghị xem tài liệu.

Chợt có tiếng gõ cửa vang lên truyền vào bên trong phòng , người đang ông liền ngẩn đầu giọng nói trầm thấp vang lên.

" Vào đi !"
Khi người đang ông này ngẩn đầu lên nếu như có Nghiêm Á Hiên ở đấy chắc chắn sẽ giật mình , bỡi vì hình dáng này giống Lưu Vũ Thần đến vài phần nên có thể nhận ra.

Thấy hình dáng người quản gia trước mặt ông lão lại nói.

" Nó như thế nào rồi ?"
Người quản gia cung kính đáp.

" Thưa chủ tịch , nhị thiếu sống vẩn ổn nhưng dạo gần đây có mối quan hệ thân thiết với vị thiên kim kia của Nghiêm gia ! Hình như đang trông giai đoạn yêu đương thì phải !"
Ông lão ngồi phía trên người thế liền cười phá lên trong rất thỏa mãn nói.

" Đúng là mang dòng máu của ta , ở trong trường hợp và hoàn cảnh như thế này vẩn làm cho tiểu thư Nghiêm gia để ý đúng là có tài ! Cậu tiếp tục quan sát cho tôi , nếu có gì không tốt lập tức báo ngay !"
Vị quản gia kia nghe thế liền cung kính gật đầu rồi rời đi trong phòng chỉ còn lại hình dáng người đang ông khi nảy mà thôi , Thời gian lại thấm thoát trôi qua được một lác lâu.

Trời đêm dần náo nhiệt trên những khung đường lớn có nhiều phương tiện qua lại kèm theo âm thanh cười nói của mọi người làm cuộc sống này thêm thú vị.

Trong một quán bar tiếng nhạc kèm theo những điệu nhảy trong cơn say làm cho người xem như muốn hòa mình cùng , trên một chiếc bàn nhỏ ở góc tối có một hình dáng nhỏ nhắn đang gửi tâm sự vào những ly rượu trên bàn , mà hình dáng này nếu không phải là Diệp Cơ Uyển thì còn ai vào đây chứ.

Lưu Vũ Thần tuy đang trong giờ làm việc nhưng vẫn chú ý đến người bàn thân này của Nghiêm Á Hiên , cho dù có nói như thế nào đi nữa thì cô gái này củng từng giúp hai người rất nhiều.

Hắn chẳng biết tại sao một người luôn vui vẽ và hòa đồng như Diệp Cơ Uyển lại có khoảng khắc chìm trong men rượu như thế này.

Ánh mắt Lưu Vũ Thần châm chú vào hình dáng của Diệp Cơ Uyển cho đến khi thời gian làm việc gần hết bầu trời bên ngoài củng đã về khuya , giây phút này Diệp Cơ Uyển đã say như chẳng còn biết gì nữa và củng nhận thời cơ này có một người đàn ông cao to tuổi tầm bốn mươi đi tới cầm ly rượu hướng về phía cô nói.

" Em gái , cần gì phải uống một mình như thế ? Nếu em không ngại thì anh có thể mời em một ly không ?"
Nói xong tên này âm thầm nhếch mép cười lưu manh , còn về phần Diệp Cơ Uyển nghe thế liền nâng ly chạm vào cốc tên đó mà yếu ớt nói.

" Mời !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 58: 58: Cơ Uyển Điên Loạn !


Nói xong Diệp Cơ Uyển và người đang ông kia cùnng uống cạn cả ly rượu vang , phải nói người đang ông trung niên kia rất hiểu tâm lý phụ nữ đặc biệt là những đứa nhóc mới lớn chỉ mới mười tám đôi mươi kia như Diệp Cơ Uyển thì quá hợp khẩu vị.

Đúng như Lưu Vũ Thần đã từng thấy , sau vài cuộc mời rượu thì trong một phút giây không chú ý người đang ông trung niên đã bỏ thứ gì đó vào rượu và đương nhiên Diệp Cơ Uyển chẳng biết gì mà uống sạch còn cười nói rất vui vẽ.

Lưu Vũ Thần liền lắc đầu thở dài ngán ngẩm vì hắn biết thứ gì vừa bỏ trong rượu , thật sự giây phút này hắn rất muốn gọi Nghiêm Á Hiên đến đưa Diệp Cơ Uyển về nhà nhưng nghĩ đến thời gian đã về đêm muộn thì lại thôi.

Khoảng một lác lâu khi đã hết thời gian làm việc và thuốc trong người Diệp Cơ Uyển bắt đầu thấm dần thì Lưu Vũ Thần liền xuất hiện trước mặt hai người với bộ mặt vô hại nói.

" Cơ Uyển cậu củng ở đây à ? Hay là mình đưa cậu về , say như thế này rồi về sẽ không an toàn đâu !"
Cho dù Diệp Cơ Uyển có ngốc đến mức nào thì phút giây này củng biết trong người mình có vấn đề nên vội vã gấp gáp nói.

" Được , cậu đưa mình tới trước nhà là được ! Ba mình là làm trong cơ quan nên có chút nghiêm khắc !"
Lưu Vũ Thần hiểu ý liền nhanh chóng đưa Diệp Cơ Uyển ra bên ngoài và lao lên xe trong ánh mắt ngỡ ngàng kia của người đàn ông trung niên kia , miệng người này không kìm được thầm mắn một câu th ô tục.

" Mẹ nó , còn một chút nữa là thành công rồi !"
Trên xe , thân thể Diệp Cơ Uyển không ngừng nóng lên và cảm thấy toàn thân rất khó chịu suy nghĩ hiện tại của cô lúc này chỉ muốn cỡ hết những thứ vướn bận trên người cho đỡ nóng mà thôi.

Do hôm nay Diệp Cơ Uyển khoắc trên mình một chiếc váy màu đỏ khá ngắn nên có thể thấy được cặp chân dài trắng noãn kia đang ma sát vào nhau , hơi thở cô dồn dập trong vô thức ôm nhẹ lấy chiếc eo rắn chắt của Lưu Vũ Thần.

Miệng Diệp Cơ Uyển nỉ non.

" Vũ Thần đưa mình đến nhà cậu đi , mình không muốn người nhà thấy cảnh mình lúc này !"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền sợ hết hồn tuy hắn chẳng phải người lương thiện gì nhưng nhân lúc người ta cháy nhà mà đi hôi của thì thật sự không đúng , huống chi lại là bạn của mình lại càng chẳng có nhân tính.

Thấy Lưu Vũ Thần lưỡng lự không đồng ý , ánh mắt Diệp Cơ Uyển đó hoe mà cúi đầu nhỏ trước hắn nói.

" Mình xin cậu đấy Lưu Vũ Thần ! Nếu như người khác thấy hoàn cảnh này mình không muốn sống nữa !"
Nghe cô nói thế thì Lưu Vũ Thần chẳng còn tâm trí nào nữa mà nhanh chóng phóng xe về phía nhà mình , khi hai người về tới trước nhà thì chiếc váy trên người của Diệp Cơ Uyển đã nữa kín nữa hở lộ ra làn da trắng noãn và cặp bồng đào trước mặt làm cho Lưu Vũ Thần như muốn phạm tội.

Lưu Vũ Thần liền loại bỏ những suy nghĩ không đúng đắn kia ra khỏi đầu nhanh chóng về thân thể nhỏ nhắn của Diệp Cơ Uyển vào trong nhà mà đóng cửa lại.

Giây phút này Lưu Vũ Thần chỉ muốn làm giảm đi hiệu lực của thuốc trong người Diệp Cơ Uyển nên vội vàng bế cô lao vào nhà tắm , hắn đặt nhẹ thân thể Diệp Cơ Uyển xuống bồn tắm thuận tay xả một dòng nước lạnh vào miệng mở nhỏ nói.

" Thứ này phải ngâm nước lạnh mới giảm được dược tính , cậu hãy cỡi đồ mà ngâm vào trong đó khi nào xong hãy lấy đồ tôi mà mặc vào nơi này không có đồ nữ ! Tôi đứng ngoài cửa có gì cần hãy gọi là được !"
 
Ngọt Ngào Của Ác Ma
Chương 59: 59: Cơ Uyển Rung Động !


Nói xong Lưu Vũ Thần liền đi ra phía bên ngoài thuận tay đóng cửa lại trong giây phút này chẳng biết tại sao nội tâm hắn lại lo lắng và bất an không thôi , mà cái cảm giác này chỉ sảy ra khi có chuyện khiến phản thân phải buồn bã mới như thế.

Chẳng biết là trôi qua bao nhiêu lâu Lưu Vũ Thần đứng bên ngoài mỏi cả chân mới thấy hình dáng nhỏ nhắn kia bước ra trên người chỉ khoắc một chiếc áo sơ mi trắng , củng may là hình dáng chiếc sao khá dài nên đã che đi những nơi kín đáo chỉ lộ ra cặp đùi trắng noãn mà thôi.

Lưu Vũ Thần liền hít sâu một hơi đánh giá dáng vẽ này của Diệp Cơ Uyển , cái hình dáng hai người ở chung và cô đang ăn mặt như thế này nếu như để Nghiêm Á Hiên nhìn thấy thì cho dù hắn có nhảy xuống sông hoàng hà củng chẳng thể rửa sạch.

Như bản năng lo lắng sợ Nghiêm Á Hiên biết chuyện sẽ đau lòng nên vội cầm điện thoại ra soạn tin nhắn.

" Á Hiên à , Diệp Cơ Uyển hôm nay say sỉn nên tôi đưa cô ấy về nhà ! Em đừng lo lắng tôi sẽ giữ mình không để em phải buồn nữa ! Nếu em không yên tâm thì sáng sớm cho thể đến nhà tôi , đừng ra ngoài buổi tối tôi sẽ lo cho an toàn của em đấy ! Ngủ ngoan !"
Khi Lưu Vũ Thần nhắn xong tin lại hướng ánh mặt về phía Cơ Uyển nói.

" Đở hơn một chút nào chưa ?"
Diệp Cơ Uyển mệt mỏi kèm theo cơn say sỉn đáp.

" Ổn hơn rất nhiều rồi nhưng tôi cảm thấy hơi mệt , tôi có thể đi ngủ một chút không ?"
Lưu Vũ Thần nghe thế liền thở phào một hơi nhẹ nhỏm bao nhiêu lo lắng của hắn đã tan biến đi sạch chỉ còn một chút gì đó bất an mà thôi.

Tuy trong lòng bất an khó có thể nói được nhưng khóe môi hắn vẩn bình thản đáp.

" Phòng của tôi cậu có thể ngủ lại ! Nếu không còn việc gì thì tôi đi trước đây !"
Nói xong Lưu Vũ Thần liền chậm rãi tiến xuống phía dưới nhà chỉ để lại hình dáng nhỏ nhắn của Diệp Cơ Uyển đang nhìn hắn châm chú , giây phút này trái tim cô không kìm được mà đập loạn nhịp hình như có gì đó sai sai.

Đối với nội tâm của thiếu nữ như Diệp Cơ Uyển mà nói một người luôn nhẹ nhàng đối đãi với mình kèm theo sự trầm tĩnh quan tâm , khi người khác hoạn nạn lại không thừa nước đục thả câu thì làm cho cô gái nhỏ này trong lòng rung động , cho dù biết Lưu Vũ Thần đã có mối quan hệ không bình thường với Nghiêm Á Hiên nhưng giây phút này cô thật sự muốn thử một lần.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua rất nhanh chóng , mặt trăng xuống ánh bình minh sáng sớm lại tỏa sáng mọi khung cảnh xung quanh , phía bên ngoài có tiếng phương tiện qua lại làm cho người ta phải tĩnh giấc.

" Cạch! ! "
Khi Lưu Vũ Thần còn đang mơ màng thì có tiếng mở cửa từ bên ngoài truyền đến , Nghiêm Á Hiên sắc mặt vội vã trên người chỉ mặt một chiếc váy vài màu hồng trắng trông rất xinh xắn và quyến rủ đi vào.

Tôi qua , khi cô nhận được tin nhắn của Lưu Vũ Thần liền lo lắng không thể nào ngủ được , tuy cô thừa hiểu bản tính của Diệp Cơ Uyển nếu như thật sự thích Lưu Vũ Thần thì cô ấy sẽ nói ra và hai người cạnh tranh công bằng chứ chẳng thể nào làm gì sau lưng cô được.

Còn về tính cách của Lưu Vũ Thần tuy hắn rất lưu manh có chút không đáng tin nhưng mà cô hiện tại thật sự rất sợ cái tên này rời bỏ mình theo người khác nên càng loạn hơn , cho dù có nói như thế nào thì Nghiêm Á Hiên củng là phụ nữ làm sao bình tĩnh nổi khi thấy cảnh người yêu mình ở chung nhà với cô gái khác cơ chứ.
 
Back
Top Bottom