Ngôn Tình Ngọn Lửa Rực Cháy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,258,318
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ngon-lua-ruc-chay.jpg

Ngọn Lửa Rực Cháy
Tác giả: Tuyệt Mỹ Tiểu Ngư Can
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] Ngọn Lửa Rực Cháy - Tuyệt Mỹ Tiểu Ngư Can

Thể loại: Đoản văn, Hiện đại, Song trùng sinh, Góc nhìn nữ chính, HE

Giới thiệu

Trước khi chồng tôi qua đời, tôi tưởng rằng anh rất ghét tôi.

Khi soạn lại di vật của anh, tôi tìm thấy đôi giày múa mà mình bị mất vào năm cấp ba, một cây bút máy bị gãy và một chiếc khăn tay dính máu…

Anh đang gom đồng nát đấy ư?

Anh kế của tôi là kẻ đã bắt nạt anh, đến tận bây giờ, trên người anh vẫn còn vết bỏng do máy uốn tóc gây ra bởi anh kế.

Anh tiếp cận tôi, kết hôn với tôi chỉ để báo thù mới phải.

Hoá ra, ác quỷ máu lạnh, tàn nhẫn, bụng dạ hẹp hòi ấy lại đơn phương tôi.

Trong một tai nạn bất ngờ, tôi được sống lại, trở về năm tháng mà tuổi niên thiếu vẫn chưa bị huỷ hoại.

– Giang Dục, em đến cứu anh đây.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ngọn Nến Trong Gió
  • Đầu Ngón Tay Ấm Áp
  • Lương Ngôn Ác Ngữ
  • Mi Ngôn
  • Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 1


    01.

    Tôi được tái sinh, chuyện đầu tiên tôi làm ấy là đi tìm Giang Dục. Khi tìm thấy anh, anh đang bị anh kế Tống Lâm Diễn đang đày đoạ. Bọn con trai đè Giang Dục xuống bồn rửa tay.

    Tống Lâm Diễn vứt bỏ hình tượng con ngoan trước đây, hắn hệt như một con chó điên, nhúng nước gần hết phiếu bài tập của Giang Dục, dán từng tờ lên mặt anh.

    Anh sắp không thở nổi nữa, vùng vẫy trong đau khổ.

    - Đè nó lại cho bố mày, lũ chúng mày chưa ăn cơm à!

    - Dừng tay lại!

    Tôi chạy vào nhà vệ sinh nam, gỡ hết đóng giấy ướt trên mặt Giang Dục. Anh mở to miệng để thở, ánh mắt ứ máu, nhìn tôi với vẻ nham hiểm và độc địa.

    Ánh mắt ấy… Giống hệt như đại ca Giang thành công lẫy lừng của nhiều năm sau. Khi nhìn thấy tôi, Giang Dục ngẩn người, đôi mắt dữ tợn bỗng trở nên mờ mịt, đờ đẫn.

    - Thả nó ra!

    Bọn con trai dè dặt quan sát nét mặt của Tống Lâm Diễn. Hắn nhặt chiếc kính không gọng dưới bồn rửa tay rồi đeo lên, mỉm cười dịu dàng với tôi, trở về cái vẻ học sinh ngoan. Tôi cũng từng bị hắn lừa như vậy.

    - Điếc à, công chúa nhà tao bảo chúng mày buông nó ra.

    Lũ con trai thả Giang Dục ra. Tôi đỡ cánh tay anh: “Anh ơi anh có sao không? Có cần đi viện không?”

    Đôi mắt chạm nhau, Giang Dục nhìn thẳng vào mắt tôi, khiến tim tôi chộn rộn một cách khó hiểu.

    - Hinh Hinh, anh khuyên em cách xa thằng này ra.

    - Con mẹ chết sớm của nó bán thịt, nó cũng bẩn y như mẹ nó thôi!

    Bốp!

    Bỗng chốc, Giang Dục xông lên, đấm vào mặt Tống Lâm Diễn. Hắn lau máu mũi, đôi mắt như sắp vỡ tan, hét lên đầy giận dữ: “Mày dám đánh tao... Mày đâm đầu vào chỗ chết rồi!”

    - Tẩn nó cho tao!

    Giang Dục một đánh sáu nhưng anh lại ở kèo trên. Không thể làm to chuyện này lên được, tôi chạy ra can. Nắm đấm của Giang Dục vung về phía đối diện nhưng đã dừng lại ngay trước mũi tôi. Khung cảnh vô cùng hỗn loạn, không hiểu vì sao tôi lại bị anh đè lên bồn rửa tay.

    Anh ôm tôi, bảo bọc tôi trong lòng mình. Từng nhát đấm của bọn Tống Lâm Diễn nện vào người anh, và anh đã bị đánh rất nhiều.

    - Anh... Thả em ra đi.

    - Đừng động đậy, ngoan ngoãn đợi đi.

    Không phải, anh đang đè lên người em đấy.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 2


    02.

    Bọn tôi bị mời phụ huynh đến. Chỉ có mỗi Giang Dục không có người thân, một mình đứng trước những lời trách mắng của bố mẹ lũ nhà giàu.

    - Thầy giáo, thầy xem xem thằng bé đánh con nhà tôi đến mức nào đây!

    - Hồi đầu tuyển nó vào trường tôi đã không đồng ý rồi! Học giỏi thì được cái thá gì, cái loại đ ĩ đượi, nát từ bên trong!

    - Đuổi học nó đi!

    Gương mặt Giang Dục vô cảm, ngước mắt nhìn sang, khí chất mạnh mẽ khiến mọi người phải nín lặng.

    Thầy hỏi: “Ai ra tay trước?”

    Bọn con trai đều bảo là Giang Dục.

    Mẹ tôi lau máu mũi cho Tống Lâm Diễn, lạnh lùng nói: “Không đến mức phải đuổi học, nhưng một đứa học sinh bạo lực không đủ tư cách để cạnh tranh top ba học sinh giỏi thành phố với con trai tôi.”

    - Sếp Trương nói đúng, nhưng vẫn cần phải xử phạt.

    Ánh mắt Tống Lâm Diễn nhìn Giang Dục vừa ác độc lại vừa đắc ý. Giang Dục không giải thích vì sao, bởi anh biết kể cả mình có nói thì mọi người cũng không tin ư? Tâm trí tôi hiện lên cảnh tượng chàng trai tuyệt vọng cầu xin tôi hãy tin anh...

    Kiếp trước, vì Giang Dục không tham dự nên Tống Lâm Diễn đã giành được giải nhất trong cuộc thi Vật Lý. Mẹ tôi sung sướng, mở tiệc ngay trong hội trường của trường.

    Giang Dục xông đến, cầm dao đâm Tống Lâm Diễn. Hắn ta ôm vết thương, đẩy tôi về phía Giang Dục: “Hinh Hinh cứu anh! Cứu anh!”

    Tôi nắm chặt cổ tay Giang Dục: “Giang... Giang Dục, có gì cứ nói chuyện tử tế với nhau, bạo lực không giải quyết được vấn đề, anh đừng kích động!”

    - Tôi có em trai tên là Giang Tuỳ, Tuỳ trong tuỳ ý.

    - Thằng bé chỉ mới bảy tuổi, nhưng nó bị mù.

    Khuôn mặt Giang Dục dính máu, đôi mắt ngấn lệ, đến cả mái tóc cũng tuôn trào nỗi bi thương.

    - Tống Lâm Diễn lái xe máy đâm chết thằng bé.

    Tống Lâm Diễn nói: “Tao không làm, mày đừng đòi bồi thường vì thằng em đã chết của mày để hãm hại tao!”

    Giang Dục cười sầu thảm, anh đẩy tôi ra, túm lấy cổ áo Tống Lâm Diễn, đâm vào bụng hắn. Khi anh rút dao ra, chuẩn bị đâm thêm nhát nữa, tôi đã nắm chặt lấy lưỡi dao. Anh nhìn tay tôi nhỏ máu mà sững sờ.

    - Anh em không phải người như vậy... Em không cho phép anh… Tổn thương người nhà em!

    Lúc ấy tôi cứ tưởng mình rất dũng cảm, bảo vệ được người thân, làm đúng việc nên làm.

    Giang Dục dường như đã bị rút cạn sức lực, sắc mặt anh tái nhợt. Anh chạy đến chỗ cảnh sát, tuyệt vọng gào thét.

    - Nó là kẻ như vậy! Nó là như thế!

    - Trần Nhạc Hinh! Không ai tin tôi, tại sao đến em… Cũng không tin tôi!!

    - Hinh Hinh, đừng nghe nó nói linh tinh, nó là thằng điên đấy!

    Một bên là người anh tốt tính dịu dàng, một bên là kẻ côn đồ đã mất kiểm soát, tất nhiên tôi sẽ chọn người đầu tiên.

    Tống Lâm Diễn không bị thương ở chỗ hiểm nên nằm viện nửa tháng đã xuất viện.

    Giang Dục bị trường đuổi học và phải vào trung tâm giam giữ trẻ vị thành niên.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 3


    03.

    Khi gặp lại Giang Dục, đó là chuyện của chín năm sau. Lúc ấy, anh đã trở thành một người mới nổi đáng gờm trong giới kinh doanh. Anh tìm được bằng chứng tố cáo Tống Lâm Diễn đã đâm chết Giang Tuỳ.

    Tống Lâm Diễn bị bắt vào tù.

    Điều tôi không ngờ ấy là… Năm đó, mẹ tôi đã giúp Tống Lâm Diễn tiêu huỷ chiếc xe gây tai nạn, khiến cho chân tướng hoá thành tro bụi. Vậy nên, Giang Dục điên cuồng trả thù gia đình tôi, khiến công ty mẹ tôi sụp đổ. Mẹ tôi không chịu nổi nên đã bị đột quỵ, bại liệt toàn thân.

    Tôi phải gồng gánh một món nợ khổng lồ, để trả nợ nên tôi đã đi làm gái nhảy ở quán bar. Đến bar, tôi bị bắt phải mặc bộ váy thiếu vải.

    - Hinh Hinh, ra nhảy ở bàn này.

    Cả quán bar chỉ có một bàn khách, toàn những doanh nhân giàu có, trong đó có mấy người là chủ nợ của nhà tôi.

    Giang Dục cũng ở đây. Anh ăn mặc chỉnh tề, phong thái lỗi lạc, thong dong uống rượu, tựa như chẳng hề quan tâm đến mọi việc trước mắt.

    Chu Khoan là người gọi tôi ra nhảy, anh ta từng tán tôi nhưng bị tôi từ chối. Chính anh ta là kẻ đã tạo nên khung cảnh này. Tôi quay người rời đi nhưng bị Chu Khoan nắm lấy cổ tay.

    Chu Khoan nhìn tôi đầy ác ý với ánh mắt nhớp nhúa, tựa như con chuột dưới cống nước.

    - Hinh Hinh, em xinh quá, ngoại hình hút hồn vl. Không hiểu sao anh cứ nghĩ về em mãi.

    - Hay là như này, một lần một triệu, em để bọn anh chơi thoả thích được không?

    Tôi vô thức nhìn về phía Giang Dục. Anh lạnh lùng chứng kiến bộ dạng thảm hại của tôi.

    Nực cười, tại sao tôi lại tưởng rằng anh sẽ cứu tôi cơ chứ?

    Bốp!

    Tôi cầm lấy chai rượu đang mở, nện xuống đầu Chu Khoan khiến anh ta bê bết máu.

    - Cô tưởng cô vẫn là gái cưng nhà họ Trần à! Cô có ô dù nào mà dám đối xử với ông đây như thế!

    Chu Khoan vung tay tát tôi. Tôi kiên cường nhìn anh ta nhưng thật ra thâm tâm tôi rất sợ hãi, tuyệt vọng đến cùng cực.

    Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Giang Dục đã tóm lấy tay Chu Khoan rồi đấm vào mặt anh ta.

    - Cô ấy có tôi, thế đã đủ chưa!

    Dường như mọi người rất sợ Giang Dục, vội vàng dẹp bỏ d*c vọng, ai nấy câm như hến. Chu Khoan không dám phách lối nữa, cúi người gật đầu xin lỗi.

    - Sếp Giang, tôi có mắt như mù… Tôi không biết, anh vừa ý cô Trần.

    Giang Dục đứng trước mặt tôi, khi anh bật cười, tôi biết anh đang nổi điên. Anh giữ gáy tôi, siết chặt tôi vào lòng.

    - Buông tay ra… Anh cùng phe với chúng nó! Anh… Chó chết!

    Ánh mắt anh đanh lại, cúi người xuống, hôn tôi một cách thô bạo. Đây là nụ hôn đầu của tôi. Anh hôn rất mạnh bạo, tôi vừa đau vừa ngạt thở. Mãi sau, anh mới rời đi cho tôi được thở. Hơi thở cả hai hoà vào nhau, nom chúng tôi có vẻ thắm thiết với nhau lắm.

    - Trần Nhạc Hinh, kết hôn với tôi.

    Xúc cảm lạnh lẽo áp xuống bên tai, chuỗi hạt trên tay anh đã chạm vào tai tôi. Giang Dục đeo vòng Phật quanh năm, nghe nói để cầu nguyện cho em trai anh được yên nghỉ.

    Con quỷ ăn chay niệm Phật mà lại ép buộc tôi phải cưới anh.

    - Anh điên à?

    - Đúng, tôi điên rồi, điên nhiều năm rồi.

    Anh lại hôn tôi, giọng anh khàn đi: “Những gì em nợ tôi vẫn còn chưa trả hết, tôi muốn em phải chuộc tội cả đời.”
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 4


    04.

    Kiếp trước, muốn chuộc tội cũng đã quá muộn. Giang Dục đáng thương của kiếp này, em đến bảo vệ anh đây.

    - Các anh nói dối.

    - Rõ ràng các anh bắt nạt Giang Dục trong nhà vệ sinh trước, Tống Lâm Diễn để cả hội đè Giang Dục lại, lấy tập bài bị dính nước bịt mặt anh ấy.

    Mẹ tôi sầm mặt: “Hinh Hinh, sao con lại nói linh tinh như thế! Anh con là học sinh giỏi, sao lại biết bắt nạt người khác được?”

    - Con không nói linh tinh, con quay video lại mà.

    Các phụ huynh xem video, á khẩu không nói nên lời.

    - Giang Dục đánh nhau vì Tống Lâm Diễn sỉ nhục mẹ anh ấy.

    - Anh ấy không nên đánh lại ạ?

    Bọn họ tiếp tục lặng im.

    Tôi đi đến trước mặt Giang Dục: “Giang Dục, anh cởi áo ra đi.”

    Giang Dục nhướng mày, nghe lời cởi áo ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm, may quá, anh vẫn chưa bị bỏng do máy uốn tóc gây ra. Trên lưng anh chằng chịt vết bầm tím, là người bị thương nghiêm trọng nhất.

    Hội phụ huynh mới nãy còn không chịu bỏ qua, bây giờ đã lật mặt, nói rằng trẻ con đùa bỡn nhau thôi, tốt nhất là cứ cho qua chuyện.

    Giáo viên cũng ba phải.

    - Thầy ơi, có bằng chứng đây rồi, nếu thầy không thể xử lí công bằng, em nghĩ có một nơi sẽ làm được.

    Thầy nói: “Các em sẽ bị ghi tội vào trong học bạ, về viết bản kiểm điểm hết đi!”

    Mẹ tôi nổi giận, xông ra tát tôi một cái.

    - Thằng kia nó cho uống bùa mê thuốc lú gì mà con ăn cây táo rào cây sung thế hả!

    - Nếu anh con bị ghi học bạ vì đánh nhau thì sao còn tranh top ba học sinh giỏi thành phố được nữa?!

    - Mẹ! Chiều con thì không khác nào hại con đâu! Anh độc ác như thế, mẹ còn chiều anh nữa, sớm muộn gì anh cũng rước hoạ vào thân!

    - Con... Sao con lại nói anh con như vậy!

    Mẹ tôi giơ tay lên, toan tát tôi thêm cái nữa. Giang Dục túm lấy cánh tay bà, ánh mắt vô cùng nguy hiểm: "Còn yêu con trai kế hơn cả con gái ruột? Nó đã cứu mạng bà à?”

    - Thả ra...

    Mẹ tôi đau quá, khí thế cũng yếu hẳn đi. Giang Dục hất mẹ tôi ra, anh nắm cổ tay tôi, bước ra khỏi phòng Giáo dục và Chính trị mà không ngoảnh mặt lại.

    - Giang...

    - Cách xa tôi ra, tôi không phải người tốt lành gì đâu.

    Tôi ngây như phỗng, nhìn bóng lưng anh. Giang Dục hư, anh còn như thế là mất vợ đấy!
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 5


    05.

    Giang Dục vô cùng lạnh lùng. Tôi add QQ của anh nhưng không được chấp nhận. Để thân với anh hơn, tôi đã cầm bài tập, chạy qua hai toà giảng đường để đến hỏi anh.

    Đi vào lớp, Giang Dục đang gục xuống bàn ngủ. Ánh nắng chiếu rọi lên người anh, nhìn mỗi bóng lưng cũng thấy đẹp trai ngời ngợi.

    Tôi ho khan rồi kéo tay áo anh. Giang Dục tỉnh giấc, nhìn thấy tôi mà ngạc nhiên không chớp mắt.

    - Có việc gì?

    - Bài này em không biết làm, anh dạy em đi.

    Có bạn thầm mỉa: “Tới tận bây giờ Giang Dục còn chẳng đoái hoài đến bọn tôi, anh cậu còn bắt nạt cậu ấy, người ta chịu dạy mới lạ đấy.”

    Giang Dục đọc xong đề, vừa viết cách làm vừa giảng bài cho tôi.

    Bạn kia: “…”

    Chúng tôi kề sát bên nhau, tôi nhìn thẳng vào anh. Kiếp trước, trước khi anh mất, tôi tưởng anh chỉ hận tôi. Anh biến số tiền thuốc thang cho mẹ tôi thành một quân bài để ép tôi phải kết hôn với anh, chỉ để tiếp tục làm nhục tôi, trả thù tôi.

    Anh trả hết nợ cho tôi, trở thành chủ nợ lớn nhất của tôi.

    Sau khi cưới, anh không tử tế với tôi chút nào. Không cho tôi ra ngoài làm việc, không cho tôi tiền, còn không cho tôi cả điện thoại. Giang Dục đã nhốt tôi lại, để thế giới của tôi chỉ còn mình anh.

    Khi mặn nồng, tôi thấy tâm trạng anh khá tốt nên đã nói: “Em muốn ra ngoài làm việc.”

    - Không được.

    - Tại sao lại không?

    - Em là cún con mà anh nuôi, không thả ra được.

    Lí do chính khiến tôi muốn đi làm là vì tôi hi vọng một ngày nào đó có thể thoát khỏi anh. Bởi vì, quan hệ giữa tôi và anh không hề bình đẳng và lành mạnh chút nào. Tôi không cam tâm làm cún của anh.

    - Thế em trả tiền anh kiểu gì?

    Giang Dục vén tóc mái đã mướt mồ hôi của tôi, nói nghiêm túc: “Em có thể trả nợ bằng cách khác, ví dụ như ngủ với anh một lần sẽ được bớt một trăm tệ.”

    Gian thương!

    Một lần mới một trăm tệ, vậy tính ra, tôi cố gắng ba đời cũng không trả hết nợ!
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 6


    06.

    Sáng hôm sau, Giang Dục tìm thấy thuốc tránh thai tôi giấu trong gối. Gương mặt anh tối sầm lại, quăng thuốc vào người tôi.

    - Tiền đâu ra mua thuốc!

    - Em nhặt ve chai, tiết kiệm tiền.

    Giang Dục giận quá hoá cười, anh đè gáy tôi lại, cảm giác bị áp bức lại ập tới.

    - Trần Nhạc Hinh, đi nhặt ve chai mà em còn muốn giết con tôi, em không hề muốn sinh con tôi!

    Tôi tròn mắt, ai bảo anh chẳng bao giờ phòng tránh thai. Với lại, anh là thần đồng cơ mà, học Sinh kiểu gì thế… Ngủ với nhau cũng đâu có nghĩa là sẽ trúng luôn.

    Con ở đâu ra mà con!

    Tôi ngẩng lên nhìn thẳng vào anh: “Giang Dục, con là kết tinh của tình yêu. Chúng ta kết hôn vì yêu nhau ư?”

    Giang Dục nhìn tôi, yết hầu anh lăn lên lăn xuống, muốn nói rồi lại thôi.

    - Nếu không yêu nhau, tại sao phải sinh con để làm khổ nó?

    Bấy giờ, điện thoại anh đổ chuông. Bệnh viện gọi tới, thông báo mẹ tôi đã qua đời vào tối qua. Tôi sững sờ, nước mắt tuôn rơi như mưa, người tôi run cầm cập. Giang Dục ôm tôi, cúi đầu hôn xuống mắt tôi, vỗ về tôi liên tục.

    - Tối qua mẹ tôi đã qua đời... Vì sao... Bây giờ bệnh viện mới thông báo cho anh?

    Tôi túm lấy cổ áo anh, căng trào nỗi thù hận: “Tại anh hết! Anh không cho tôi dùng điện thoại nên tôi mới không nhận được cuộc gọi, không được gặp mẹ lần cuối!”

    - Do anh! Khiến nhà tôi phá sản, mẹ tôi mới không chịu nổi mà ngã bệnh qua đời!

    - Giang Dục, tôi rất hận anh! Tôi ước gì anh chết quách đi!

    Tôi cắn vai anh, khoang miệng ngập tràn mùi máu tanh, dường như tôi sắp xé da anh ra vậy. Giang Dục để mặc cho tôi phát ti3t, anh cứ siết ôm tôi vào lòng.

    - Vậy thì… Cứ hận anh đi.

    - Bởi vì hận cũng là yêu.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 7


    07.

    - Trần Nhạc Hinh, hiểu không?

    Tôi tỉnh lại từ trong dòng kí ức, nhìn từng bước mà Giang Dục đã viết ra cho mình, thật ra tôi biết làm bài này nên đã nói một cách chột dạ: “Hiểu… Hiểu.”

    Tôi đến tìm anh vì có ý đồ khác.

    - Em còn một câu hỏi.

    Tôi chống cằm, cười híp mắt với anh: “Em add QQ anh rồi, chấp nhận đi mà thần đồng Giang.”

    Không đợi anh từ chối, tôi đã vội nói: “Bao giờ gặp bài không biết làm thì tiện thể hỏi anh luôn.”

    Giang Dục mở điện thoại, chấp nhận lời mời kết bạn ngay trước mặt tôi.

    - Tan học chờ em nhé, mình về nhà với nhau.

    Tôi không cho anh cơ hội từ chối mà đã chạy đi luôn. Tôi sung sướng quay về lớp, nhìn thấy sách giáo khoa bị người ta xé vung vãi khắp nơi, gián chết trôi lềnh bềnh trong cốc nước.

    Tống Lâm Diễn đứng trước mặt tôi, vứt bỏ lớp mặt nạ của mình, dẫn đầu trong việc bắt nạt tôi.

    Rèm cửa sổ bị kéo lại, cửa trước cửa sau cũng bị đóng hết. Tôi bị mấy bạn nữ đ è xuống. Tống Lâm Diễn dí chiếc máy uốn tóc nóng hầm hập vào sát mặt tôi.

    - Hinh Hinh, em tự dưng thân thiết với Giang Dục như thế, anh đây giận lắm.

    - Chỉ cần em đồng ý sẽ không nói chuyện với nó, anh vẫn sẽ chiều em như trước, được không nào?

    Hắn là một thằng điên. Kiếp trước, tôi đến phòng vật dụng để trả bóng. Giang Dục ngồi tựa vào tường với gương mặt tái nhợt, mũi còn đang chảy máu. Lúc ấy tôi không biết anh vừa mới trải qua một trận bạo lực dưới sân trường.

    Lưng anh bị bỏng do Tống Lâm Diễn áp máy uốn tóc vào, chảy máu mũi cũng vì bị hắn đánh. Tôi đứng trước mặt anh, lấy khăn tay lau máu mũi cho anh.

    - Anh ơi, anh cần em đỡ vào phòng y tế không?

    - Trông anh… Đau quá.

    Giang Dục đẩy tôi ra như thể bị điện giật, giơ tay che mặt lại: “Không cần!”

    - Tôi… Tôi chỉ bị hạ đường huyết, ngồi một lúc là ổn.

    Tôi lấy bình giữ nhiệt ra khỏi cặp, tôi đến kì nên mang theo nước đường nâu.

    - Uống đi.

    Giang Dục nhìn nước đường nâu, đoán ra tôi đến kì nên tai anh đỏ ửng lên.

    - Uống đi, anh bị hạ đường huyết mà?

    Tôi giơ bình lên khoé môi anh, đút anh uống một hớp. Bấy giờ tôi mới nhận ra anh đẹp trai vô cùng, làn da trắng hồng, bờ mi dài hết đỗi, ánh mắt cũng trìu mến tinh tế cực kì.

    - Hinh Hinh, em ở đây làm gì đấy?

    Tống Lâm Diễn vội vàng kéo tôi đứng dậy, lôi tôi rời đi.

    - Hinh Hinh, cách xa Giang Dục ra! Mẹ nó chết vì mắc bệnh lậu, nó cũng bẩn thôi!

    - Anh ấy là Giang Dục? Anh đừng nói anh ấy như thế, đợt này anh ấy thi được nhất lớp đấy, em thấy anh ấy rất giỏi.

    Tôi ngoảnh lại nhìn Giang Dục. Anh đang cúi đầu, anh ngồi trong góc không có ánh sáng chiếu vào, tay vẫn cầm chiếc khăn bị dính máu.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 8


    08.

    Bởi vì tôi biết những gì Tống Lâm Diễn đã làm ở kiếp trước nên tôi rất ghét hắn.

    - Ha! Tôi không có cái loại anh trai như anh! Anh là một thằng chó chết!

    - Trần Nhạc Hinh, em tưởng anh không dám đánh em à?

    Máy uốn tóc làm bỏng vai tôi, tôi đau tới nỗi run rẩy. Tống Lâm Diễn bịt miệng tôi, nét mặt hắn phấn khích vô cùng, hắn bị nghiện bạo lực.

    Aaaaaaaaaaaa!

    Đau chết mất đau chết mất đau chết mất!

    Thực sự... Đau quá!

    - Rầm!

    Cửa lớp bị người ta đá văng ra. Giang Dục nhìn thấy cảnh tượng trong lớp, anh đã nổi điên trong tích tắc. Ánh mắt anh giống hệt như cái lúc anh đâm Tống Lâm Diễn ở kiếp trước, tức giận, kiên quyết, không màng hết thảy.

    Các bạn nữ sợ hãi lùi ra sau. Giang Dục vô cảm cầm một chiếc ghế lên rồi đập vào người Tống Lâm Diễn. Hắn ngã gục xuống, nôn ra một bụm máu, thử mấy lần cũng không đứng lên được.

    Giang Dục tóm cổ áo Tống Lâm Diễn, đấm hết lần này đến lần khác.

    - Tao còn không dám chạm vào sợi tóc của em ấy mà sao mày... Dám đối xử với em ấy như thế!!!

    Anh thật sự muốn đánh chết Tống Lâm Diễn! Tôi chạy đến, ôm chặt cánh tay anh. Anh thở hổn hển, ánh mắt đỏ như máu, ác ý vẫn chẳng hề phai nhạt.

    - Giang Dục, em đau quá.

    Đôi mắt chạm nhau, tôi ngơ ngẩn, con tim bỗng thắt lại.

    Anh khóc…

    Giang Dục mạnh mẽ như vậy lại đang rơi nước mắt.

    Anh quăng Tống Lâm Diễn đi như thể đang vứt đống rác, bế tôi lên theo kiểu bế công chúa, sải bước đưa tôi tới bệnh viện.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 9


    09.

    Vết bỏng khiến tôi phát sốt. Tôi sốt đến mê man, cứ mơ đi mơ lại về cái ngày Giang Dục qua đời.

    Khoảng thời gian ấy, tôi rất hận anh. Sau khi mẹ mất, tôi muốn li dị với anh nhưng anh không đồng ý.

    - Trần Nhạc Hinh, kiếp này em chỉ có thể goá chồng chứ không thể li dị.

    Giang Dục nhốt tôi trong nhà, trông coi tôi kĩ càng hơn. Tôi phát điên, đập hết tất cả đồ vật trong nhà. Anh chẳng thèm để ý, mỉa mai cún con nhà mình là husky, thích cắn người và cũng thích phá nhà.

    Tôi khóc lóc la hét om sòm đến mức nào, anh cũng chẳng hề cáu tiết. Mãi đến khi tôi bán nhẫn cưới, thuê xe để chạy trốn. Bấy giờ anh đã lên cơn, nắm tay tôi đeo nhẫn lên cho tôi, nụ hôn nóng bỏng ập đến.

    - Dạo này tôi hay suy nghĩ, còn cách nào để giữ em lại bên mình.

    - Chúng ta sinh con đi, con mình chắc chắn sẽ là bé con đáng yêu nhất thế giới. Em không yêu tôi cũng chẳng sao hết, rồi thể nào em cũng sẽ yêu tôi thôi.

    Bốp!

    Tôi tát anh một cái.

    - Anh lôi con ra làm gì! Anh muốn dùng đứa trẻ để trói buộc tôi!

    - Thật ra tôi không làm gì có lỗi với anh cả, những gì cần trả thù anh cũng đã làm hết rồi! Tôi không nợ anh một cái gì hết! Anh không thể tha cho tôi sao?

    Giang Dục không đánh nhưng tôi lại vừa cắn vừa cào anh, đánh anh hết sức mình. Anh vẫn rất dịu dàng, mặc dù anh đã mất lí trí vì cơn giận do tôi gây ra, nhưng anh vẫn bao dung và chiều theo tôi.

    Giang Dục rất giỏi, khi anh sử dụng mĩ nam kế, tôi không thể chống đỡ được nữa. Nhưng tôi không cam lòng.

    - Anh Lâm Diễn.

    Khi chồng đang ôm tôi, tôi lại gọi tên anh kế, người mà anh căm ghét nhất trên đời. Tôi đã hối hận ngay sau khi hét xong, thâm tâm cũng chẳng hề sảng khoái khi đã trả thù được anh mà tâm can còn bị bóp nghẹt và hoảng hốt đến tột cùng.

    Giang Dục sững sờ, nắm cằm tôi, nhìn tôi với ánh mắt không thể tưởng tượng nổi.

    - Em vẫn luôn... Yêu thầm nó ư?

    Không phải vậy, không phải như thế!

    - Tại sao lại luôn là nó!

    Đôi mắt Giang Dục như sắp vỡ tan, anh vung nắm đấm ra. Anh là cao thủ quyền anh, một cú đấm đã đủ khiến tôi ngất xỉu. Tôi khiếp đảm nhắm mắt lại.

    Rầm!

    Cuối cùng, quả đấm đã vung xuống nệm giường. Giang Dục đứng dậy, anh không rời đi mà xuống phòng khách dưới tầng uống rượu.

    Rầm! Rầm!

    Tôi nghe thấy tiếng anh đập đồ.

    - Aaaaaaaaa!

    - Aaaaaaaaa!

    Tiếng gào thét nức nở của người đàn ông đinh tai nhức óc.

    Tôi mặc quần áo tử tế, rúc mình vào chăn.

    Khi đâm dao vào ngực anh, lòng tôi cũng đau đớn khôn nguôi.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 10


    10.

    Khoảng ba giờ sáng, khi mọi người đã chìm sâu vào giấc mộng, hệ thống điện trong nhà bị người ta đụng chạm, gây ra hoả hoạn.

    Tống Lâm Diễn đã thuê sát nhân đến giết người. Phòng ngủ là mục tiêu chính, là nơi ngọn lửa bùng phát dữ dội nhất, và chỉ trong tích tắc, căn phòng đã bị thiêu rụi.

    Giang Dục vốn dĩ có cơ hội chạy thoát, nhưng anh không hề do dự mà đã xông lên tầng cứu tôi. Cửa ra đã bị ngọn lửa bịt kín, khói đen khiến người ta ngạt thở.

    Trong nhà có dây thoát hiểm, nhưng không thể tìm được cái neo khi ngọn lửa đang hừng hực cháy như này, Giang Dục đã cột sợi dây vào eo mình, tự biến mình thành điểm neo.

    Anh cột chắc dây vào người tôi, bế tôi ra ngoài cửa sổ.

    - Giang Dục...

    Tôi khóc, anh hôn đôi mắt tôi, chúng tôi dụi mũi vào nhau, thật thân mật làm sao.

    - Đừng sợ, chồng em đang ở đây mà.

    - Chồng bảo vệ em.

    Giang Dục thả sợi dây xuống. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ngọn lửa đã chiếm đoạt lấy thân anh, đốt cháy cơ thể anh. Nhưng anh vẫn nắm chặt sợi dây, làm điểm tựa cho tôi được sống sót.

    Tôi được giải cứu bởi những nhân viên cứu hoả vừa chạy đến. Còn anh lại chết trong cơn hoả hoạn.

    Một người bị thiêu sống phải đau đớn và tuyệt vọng đến nhường nào.

    Khi soạn lại di vật của anh, tôi tìm thấy trong két sắt đôi giày múa tôi bị mất hồi cấp ba, một cây bút máy bị gãy, một chiếc khăn tay dính máu...

    Hoá ra, Giang Dục đã yêu đơn phương tôi nhiều năm như vậy.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 11


    11.

    - Trần Nhạc Hinh, Trần Nhạc Hinh.

    Khi tôi tỉnh lại, nước mắt vẫn rớt rơi. Nhìn thấy Giang Dục, tôi nhào vào lòng anh, siết ghì lấy anh. Anh còn sống… Vẫn còn sống!

    Tôi cọ mặt vào cổ anh, hơi thở nơi anh, hơi ấm của anh khiến tôi an tâm vô cùng. Người anh hệt như bị điểm huyệt, sững sờ, cánh tay anh lơ lửng, không chạm vào tôi.

    - Em gặp ác mộng à?

    - Ừ, em mơ ghê lắm, may mà tỉnh dậy rồi.

    - Mơ tương phản với đời thôi.

    Sau khi tiêm xong, Giang Dục định đưa tôi về nhà.

    - Mẹ em không ở nhà, em sợ Tống Lâm Diễn lại hành hạ em.

    Anh cau mày, nói: “Qua nhà bạn ở.”

    - Em cũng nghĩ như vậy! Giang Dục, em qua nhà anh tá túc được không?

    Anh ho khan, nét mặt nghiêm nghị nhưng đôi tai đã ửng lên.

    - Trần Nhạc Hinh, em không có bạn à?

    Bạn trai tương lai… có được tính không?

    - Vâng, em tệ lắm, không có bạn.

    Giang Dục bó tay với tôi, đành dẫn tôi về nhà. Cuối cùng tôi cũng được gặp em trai anh, Giang Tuỳ. Bé con ngồi ở nhà bà hàng xóm, ngoan ngoãn đợi anh đến đón.

    Giang Dục dắt tay em, nói: “Có chị đẹp tới chơi, em chào chị đi.”

    - Em chào chị ạ.

    - Chào em bé~~

    Tôi ngồi xổm xuống, xoa gương mặt bụ bẫm như nhóc Shin của em, mũi tôi bắt đầu chua chua.

    Kiếp này, tôi nhất định sẽ bảo vệ được em.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 12


    12.

    Tôi ngủ trong phòng Giang Dục còn anh ngủ chung với em trai. Ban đêm, trời mưa như trút nước, sấm chớp rền vang trên nền trời. Tôi rất sợ sấm, khi nhìn thấy thi thể Giang Dục, sấm vẫn đương hoành hành.

    Anh bị thiêu đến nỗi không thể nhận dạng khuôn mặt, vẫn trong tư thế đang kéo dây thoát hiểm, sợi dây siết vào da thịt anh. Chuỗi hạt tràng bị đứt, từng hạt từng hạt rơi tán loạn khắp nơi. Từ lúc ấy, tôi đã cực kì căng thẳng mỗi khi nghe thấy tiếng sấm nổ.

    Ầm!

    - A! Giang Dục!

    Giang Dục nghe thấy giọng tôi nên đã gõ cửa. Tôi để chân trần chạy xuống giường, mở cửa, vụt qua ôm lấy anh.

    - Em sợ~

    Cơ bắp anh căng ra, anh bỗng ôm lấy tôi, vòng tay siết chặt lại, dường như muốn khảm tôi vào máu thịt mình.

    Vượt qua sinh tử, băng qua không gian và thời gian, cuối cùng chúng tôi đã được ôm nhau lần nữa.

    Chồng, em muốn hôn anh, muốn đến phát điên. Cái ôm cũng chẳng kéo dài mãi, Giang Dục ôm tôi lên giường, nhét tôi vào trong chăn.

    - Anh ở đây với em, bao giờ em ngủ anh mới đi, đừng sợ.

    Anh ngồi ở mép giường, gương mặt trầm lắng tựa như dòng nước, như thể người vừa mới ôm tôi với d*c vọng hừng hực trong cơ thể không phải là anh.

    Tôi nhìn anh chằm chằm, anh đưa tay che mắt tôi lại.

    - Nhắm mắt, ngủ đi.

    - Em không ngủ được.

    Tôi đè tay anh lại: “Anh ôm em ngủ được không? Em sợ tiếng sấm, anh ôm em thì em không sợ nữa.”

    Lòng bàn tay Giang Dục nóng lên, anh cúi người nói vào tai tôi: “Trần Nhạc Hinh, anh là đàn ông. Khả năng tự chủ của anh đã chẳng còn mấy khi em chủ động ôm anh rồi. Vậy nên, đừng thính anh nữa.”

    Tôi đỏ mặt, ôi con trai cấp ba... Thật ra tôi còn thèm khát hơn anh!

    Có anh ở bên, tiếng sấm đã không còn đáng sợ nữa. Hoá ra, tôi không sợ sấm mà là sợ những đêm giông tố chẳng có anh cận kề.

    Tôi vừa mới hạ sốt, mất hết sức sống, thoáng chốc đã ngủ thiếp đi.

    Sáng hôm sau tỉnh giấc, Giang Dục đang ngủ cạnh tôi. Tôi ôm lấy anh bằng cả tay cả chân như con bạch tuộc, vùi mặt vào lòng anh.

    Kiếp trước, có một khoảng thời gian rất dài sau khi kết hôn, chúng tôi đều ôm nhau ngủ như vậy. Nhớ xiết bao nhiêu, khi được chồng kề bên như thế này.

    - Ôm đủ chưa, buông tay ra được không?

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn, trông sắc mặt Giang Dục... Anh có vẻ đã mất ngủ cả đêm.

    Tôi vội buông anh ra. Có một mái đầu ló vào cửa.

    - Anh, sao anh lại ngủ chung với chị?

    - À, em biết rồi, thật ra chị là chị dâu của em!

    Đúng là... Trẻ con nói chuyện chẳng e dè gì hết.

    Tôi không dám nhìn Giang Dục, lấy chăn trùm kín đầu, xấu hổ quá đi mất~

    Giang Dục khẽ cười, bé em trai đi rửa mặt.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 13


    13.

    Hôm qua Tống Lâm Diễn bị thương nặng nên nay xin nghỉ học. Tôi ngồi trong lớp làm đề, nghe thấy các bạn đang xì xào chuyện Giang Dục.

    - Giang Dục đỉnh quá, gọi hết cái lũ bỏ gián chết vào cốc của Trần Nhạc Hinh và xé sách của cậu ấy ra sân thể dục nữa đấy.

    - Có mấy cô em nhà giàu nghe bảo cũng bắt nạt Trần Nhạc Hinh.

    - Đầy tớ của Tống Lâm Diễn hết đấy, đến cả em kế mà Tống Lâm Diễn còn bắt nạt được, nó còn là con người à?

    - Này! Dám nói xấu đầu gấu, cẩn thận người tiếp theo là cậu đấy!

    Các bạn đi hóng hớt hết rồi, tôi cũng chạy đến. Sân tập đông kín người nhưng người đầu tiên đập vào mắt tôi là Giang Dục.

    Anh là người cao nhất, đẹp trai nhất trong đám. Rõ ràng anh đang đứng với khuôn mặt vô cảm, nhưng cả người lại toát ra chữ “ngầu”.

    Những kẻ đã bắt nạt tôi đang đứng sợ sệt như con chim cút.

    - Tao chạy bao nhiêu vòng thì chúng mày phải chạy bấy nhiêu. Bao giờ tao dùng chúng mày mới được dừng. Tao không dừng thì không ai được dừng, chạy đến khi nào tao ưng mới thôi.

    - Anh... Dục, nếu không anh cứ ra một con số đi, bọn em sẽ chạy bằng đấy vòng.

    Có mấy con chim cút cũng hùa theo, ngoan ngoãn vô cùng.

    - Đúng đúng, anh Dục cứ nghỉ ngơi, bọn em tự chạy... Là được.

    Giang Dục theo kiểu kẻ ác không nói nhiều, chạy là chạy. Mấy người kia chỉ đành chạy theo anh với gương mặt thống khổ.

    Tôi thấy lạ nên hỏi một bạn đứng bên cạnh: “Sao Giang Dục lại được gọi là anh Dục thế?”

    - Sự tích một đánh sáu trong nhà vệ sinh của cậu ấy được lan truyền rồi, Tống Lâm Diễn bị cậu ấy đánh cho thành đầu heo luôn, ngầu kinh khủng.

    - Hôm qua nữa, Tống Lâm Diễn bắt nạt cậu lại bị Giang Dục đánh tiếp. Thằng Tống còn chả phải đối thủ của Giang Dục, vị trí trùm trường đã thay đổi rồi.

    - Bây giờ anh Dục hot lắm. Hồi trước Tống Lâm Diễn bắt nạt nhiều bạn như thế, nó núp sau lưng bọn nhà giàu, giả vờ là học sinh giỏi, tác oai tác quái lâu quá rồi, ai cũng hi vọng có người đứng ra trừng trị nó. Người đó chính là anh Dục vĩ đại của chúng ta.

    Thể lực của Giang Dục rất tốt, chạy bảy vòng mà khuôn mặt vẫn không hề thay đổi. Mấy đứa con gái kia đã ngồi xổm xuống nôn lên nôn xuống từ bao giờ. Bọn con trai thì cố thêm được hai vòng nữa, nhưng không thể đọ được với sự tăng tốc của Giang Dục nên đã ngã xuống kêu cha gọi mẹ.

    Anh liếc mắt, bọn chúng cun cút đi ra xin lỗi tôi ngay lập tức.

    - Trần Nhạc Hinh, bọn tôi sai rồi! Xin lỗi cậu rất nhiều!!

    - Tôi sẽ không tha thứ cho các cậu, kẻ bắt nạt không xứng nhận được sự tha thứ.

    Nhớ đến bi kịch của Giang Dục ở kiếp trước, cơn giận trong tôi bùng cháy, mãi không thể bình tĩnh lại được.

    Khi mọi người tản đi, tôi đứng đối mặt với Giang Dục.

    - Cúi đầu.

    Anh nghe lời, cúi đầu với tôi, một phong thái phục tùng. Tôi lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt anh. Lau từ trán xuống sống mũi, cuối cùng đã ngừng trên bờ môi.

    - Anh Dục, ban nãy anh đẹp trai quá.

    - Ừ.

    Chúng tôi nhìn nhau, cả hai cùng bật cười. Đôi mắt anh bừng sáng. Anh vừa mới hưng phấn ư? Vì tôi gọi anh là “anh Dục”?
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 14


    14.

    Tống Lâm Diễn có nằm mơ cũng chẳng ngờ, sau khi về trường, hắn đã không giữ được vị trí trùm trường.

    Trong canteen, có người ngồi xuống chỗ dành riêng cho hắn.

    - Cút ra.

    Hoá ra người ngồi vào chỗ Tống Lâm Diễn là tuỳ tùng của hắn. Cậu ấy khịt mũi, thái độ cực kì thô lỗ.

    - Ha! Mày tưởng mày vẫn là đại ca đấy à?

    - Thua dưới tay anh Dục mà vẫn muốn sai khiến bọn tao, ha ha ha ha ha ha ha ha hề hước quá.

    Ánh mắt Tống Lâm Diễn trở nên độc địa, hắn đẩy kính, ra hiệu cho những con hầu khác xử lí thằng con trai dám gây hấn với uy quyền của hắn.

    Không ngờ mọi người xung quanh chẳng đả động gì, cứ nhìn hắn với ánh mắt khiêu khích như vậy.

    Tống Lâm Diễn hoảng loạn ngay tức khắc. Bạn nam kia thấy rằng mình đã áp chế được đại ca cũ, rất chi là oai phong, sung sướng hẳn lên, ụp đ ĩa thức ăn vào người hắn.

    Đám con nhà giàu cười ồ lên.

    Tống Lâm Diễn kìm nén cơn tức, thấy tôi và Giang Dục, quay người rời đi trong ê chề.

    Cõi lòng tôi nở hoa. Tống Lâm Diễn xứng đáng nhận được tất cả những thứ này.

    Bạn nam kia thấy Giang Dục thì đứng lên nhường chỗ ngay, nịnh hót: “Anh Dục, ngồi đi!”

    Giang Dục phớt lờ mấy người đó, kéo tôi ngồi xuống bàn phía trước.

    - Vai còn đau không?

    Anh đang quan tâm tôi, thế là tôi lại giả vờ yếu đuối.

    - Úi, đau lắm, không cầm được đũa luôn ý, anh Dục đút cơm cho em thì em mới ăn được.

    Giang Dục đút luôn miếng thịt kho vào miệng tôi, chặn mồm tôi lại. Thâm tâm tôi vui sướng, anh bón thịt cho tôi ăn, anh yêu tôi chết đi được.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 15


    15.

    Buối tối, nhà Giang Dục bỗng dưng bị mất điện. Tôi bị bệnh quáng gà, mọi thứ tối đen như mực, tôi bị mù hoàn toàn.

    Giang Dục rửa mặt, bóp kem đánh răng và đưa khăn tắm cho tôi.

    - Anh Dục, bây giờ em giống em trai anh, đều là bé cưng của anh đúng không?

    - Em còn chẳng bằng thằng bé, nó làm được hết mọi việc rồi.

    Tôi mò mẫm trong phòng tắm.

    Rầm!

    Tôi bị đập đầu gối, đau đến nỗi nghiến răng nghiến lợi. Ngay sau ấy, Giang Dục đã ôm tôi, bế tôi lên giường.

    - Đêm ngủ với em đi? Giờ em mong manh lắm, không lo liệu được gì hết.

    Anh thở dài: “Anh ngủ với em, bé yêu ạ.”

    Tôi cười phá lên, sờ s0ạng nắm lấy tay anh.

    - Em sợ sấm sét, sợ cả bóng tối nữa.

    - Em vô dụng quá nhỉ?

    Anh nói: “Không, em rất hữu dụng.”

    Nhưng điều tôi sợ nhất ấy là sáng mai thức giấc, phát hiện ra đây chỉ là một giấc mơ. Giang Dục lại trở về trong hũ tro cốt, không quan tâm đến tôi nữa.

    Khi ôm hộp tro cốt trong lòng, tôi không tài nào yên giấc nổi.

    Lát sau, nghe tiếng Giang Dục thở đều đều, anh đã ngủ rồi. Tôi tiến đến, muốn hôn môi anh nhưng cuối cùng lại hôn xuống đôi mắt ấy.

    Hôn mắt thôi cũng đã tuyệt lắm rồi. Kiếp trước, anh cũng rất thích hôn vào mắt tôi.

    - Chồng ơi, ngủ ngon nhé.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 16


    16.

    Hôm sau, mẹ tôi đi công tác về. Tôi vừa về đến nhà, mẹ đã mắng tôi té tát.

    – Con ngủ qua đêm ở nhà thằng Giang Dục?

    – Con có biết xấu hổ không đấy! Sao mẹ lại sinh ra đứa mặt dày như con?

    Mẹ chỉ nghe từ một phía và tôi sẽ không im lặng như vậy.

    – Tống Lâm Diễn không nói cho mẹ biết vì sao con không về nhà ư?

    Tôi kéo áo xuống, để lộ vết bỏng trên vai cho mẹ nhìn.

    – Tống Lâm Diễn tì máy uốn tóc vào người con làm con bị bỏng, anh ta bắt nạt bạn bè, cũng bắt nạt cả con.

    Mẹ nhìn vết sẹo của tôi nhưng bà vẫn không chịu tin.

    – Anh con không phải người như vậy.

    – Con ghét anh vì anh không cho con yêu sớm, lôi việc này ra để đuổi anh đi đúng không?

    – Trần Nhạc Hinh, sao con lại bất lương như vậy!

    Tôi sững sờ.

    Thật nực cười biết bao.

    Thảo nào Tống Lâm Diễn lại dám bắt nạt tôi. Chắc hẳn hắn đã biết từ lâu rằng, mẹ không hề yêu tôi. Hoá ra kiếp trước tôi lại chẳng hay biết điều này.

    Người yêu tôi, từ đầu đến cuối chỉ có Giang Dục.

    Chỉ có mình anh.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 17


    17.

    Thật ra gia đình tôi có hơi phức tạp. Năm tôi tám tuổi, mẹ đã từng kinh doanh thất bại, nợ rất nhiều tiền. Bố dượng đã lấy hết tiền rồi bỏ trốn, để lại Tống Lâm Diễn cho mẹ tôi.

    Mặc dù Tống Lâm Diễn không phải con ruột của mẹ nhưng hắn lại biết diễn, biết cách làm mẹ tôi vui vẻ.

    Mẹ rất yêu hắn, coi hắn như con ruột của mình. Kiếp trước tôi cũng bị hắn lừa, cứ tưởng hắn là một người anh tốt. Kể cả khi mẹ tôi chuyển nhượng cổ phần cho hắn, để hắn trở thành người thừa kế công ty, tôi cũng không thấy mẹ thiên vị chút nào.

    Sau đó, Tống Lâm Diễn và bố dượng đã cuỗm sạch tiền của công ty. Kiếp trước, lí do khiến nhà tôi phá sản nhanh như vậy không chỉ vì sự trả thù của Giang Dục mà còn bởi Tống Lâm Diễn đã đục khoét công ty.

    Nghĩ về những gì mẹ đã gặp phải trong kiếp trước, thật sự tôi không hề ghét mẹ, tôi chỉ hoàn toàn tuyệt vọng về bà thôi. Nhưng tôi phải giúp bà tỉnh táo trở lại, không thể để Tống Lâm Diễn tiếp tục hút máu nữa.

    Ưu điểm của việc được tái sinh ấy là bạn sẽ biết trước tương lai và lường trước được mọi việc. Trong khoảng thời gian mẹ tôi đi công tác, tôi đã tìm ra tung tích của bố dượng.

    – Mẹ, Tống Lâm Diễn vẫn luôn lừa dối mẹ con mình.

    – Căn nhà mẹ mua cho anh ta, bây giờ bố mẹ ruột của anh ta đang ở đấy.

    – Không tin mẹ cứ đi xem với con.

    Mẹ tôi bán tín bán nghi nhưng vẫn ra ngoài với tôi. Vì lí do an toàn, tôi đã dẫn theo một vài người để bảo vệ mẹ con tôi.

    Khi mở cửa nhà, đập vào mắt là cảnh tượng gia đình ba người quây quần bên nhau.

    – Khi nào Tiểu Lâm mới về với bố mẹ đây, con ả kia già rồi, định cướp con trai mẹ đến bao giờ nữa!

    Bố hắn đáp: “Sốt ruột cái gì, Trương Xuân Mai giàu như thế, phải cướp sạch tài sản của bà ta đã.”

    – Mẹ, bố nói đúng đấy. Con làm con trai bà già đó lâu như vậy, không hút cạn máu bà ta thì thiệt quá.

    Mẹ tôi điên tiết, hét lên: “Giỏi lắm, các người bàn bạc to tiếng quá!”

    Tống Lâm Diễn nhìn thấy mẹ tôi, hắn giật mình hoảng hốt.

    – Mẹ…

    – Đừng gọi tôi là mẹ! Tôi không có đứa con trai lớn như cậu!

    – Các người cút hết cho tôi! Cút ra khỏi nhà tôi ngay lập tức!

    Mẹ tôi làm việc nhanh chóng và quyết đoán, đuổi gia đình họ Tống ra khỏi nhà ngay tức khắc.

    Tôi đứng trước gara, nhìn con mô tô của Tống Lâm Diễn. Kiếp trước, hắn đã lái nó đâm chết Giang Tuỳ. Tôi vung mạnh cây búa, tự tay phá huỷ chiếc xe đó.

    Tôi đập suốt hai tiếng đồng hồ. Sau đó, tôi ngồi trên đống sắt vụn, mồ hôi đầm đìa nhưng thâm tâm lại sung sướng vô cùng.

    Số mệnh của từng người chúng tôi cũng đã thay đổi.

    Bây giờ, tôi muốn Tống Lâm Diễn phải rơi vào cát bụi. Hắn không thể tổn thương Giang Dục được nữa.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 18


    18.

    Mẹ tôi chấm dứt quan hệ mẹ con nuôi với Tống Lâm Diễn. Từ một cậu ấm nhà giàu, hắn đã biến thành một thằng nghèo rớt mùng tơi.

    Hội con nhà giàu từng làm tuỳ tùng của hắn lại càng giễu nhại hắn mà chẳng kiêng nể gì.

    Tống Lâm Diễn đi đến phòng múa tìm tôi. Hắn không còn gọn gàng điển trai như trước, gương mặt tái nhợt tiều tuỵ hẳn đi.

    – Hinh Hinh, em xin mẹ giúp anh được không?

    – Anh muốn về nhà!

    Tống Lâm Diễn bóp vai tôi: “Anh biết lỗi rồi, em giúp anh đi mà!”

    Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng. Tận hưởng sự bi thảm của hắn, khốn khó lắm tôi mới nhịn được để không bật cười.

    Khoé mắt thấy Giang Dục đi đến, tức khắc tôi lại diễn vai em gái yếu mềm không thể làm được việc gì.

    – Anh làm tôi đau… Buông tôi ra!

    Giang Dục xông đến, túm cổ áo Tống Lâm Diễn, hất văng hắn xuống đất.

    – Đừng làm phiền em ấy nữa, cút đi!

    Tống Lâm Diễn vừa ghét vừa sợ Giang Dục, ỉu xìu rời đi.

    Tôi đang mặc bộ váy ba lê, Giang Dục nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên khôn cùng.

    – Nào ra đây, em múa cho anh xem nhé.

    Kiếp trước, tôi không biết anh xem tôi múa vào lúc này mà giấu được cả giày múa của tôi.

    Kiếp này, tôi muốn cho anh ngắm hằng hà điệu múa của mình. Tôi nhón mũi chân, xoay tròn hệt như một nàng thiên nga linh hoạt.

    Nhảy được nửa bài, giày múa của tôi bị bung ra. Giang Dục quỳ xuống, thắt dây lại cho tôi.

    Tôi cúi người, vịn vào vai anh, hỏi: “Giang Dục, anh có nhìn ra là em đang cưa anh không?”

    – Không thấy.

    Anh nắm mắt cá chân của tôi, giọng điệu mê hoặc: “Em cưa rõ ràng hơn được không?”

    Anh nhìn vào mắt tôi, tựa như có một ngọn lửa không bao giờ tàn lụi.

    Tôi đỏ mặt.

    – Được rồi, em sẽ tiếp tục cố gắng.
     
    Ngọn Lửa Rực Cháy
    Chương 19


    19.

    Tôi đã trao đổi với Giang Dục, Tống Lâm Diễn chắc chắn phải trả giá vì tội ác của mình. Chúng tôi tìm được các bạn đã từng bị hắn bắt nạt. Có nạn nhân mắc bệnh trầm cảm, không thể nào quay trở lại cuộc sống bình thường. Sau khi được chúng tôi thuyết phục, các bạn đã đồng ý đứng lên, vạch trần tội ác của hắn.

    Tống Lâm Diễn đã bị nhà trường đuổi học vì bản chất đê hèn của mình. Rất nhiều phụ huynh của các nạn nhân muốn kiện Tống Lâm Diễn kể từ lúc biết được sự thật.

    Trái ngược hoàn toàn với chuyện này, Giang Dục đã giành được giải nhất môn Vật Lý và nằm trong top ba học sinh giỏi thành phố một cách suôn sẻ, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa Bắc Đại.

    Khi tôi đang miệt mài chuẩn bị cho kì thi đại học thì anh đã bắt đầu kinh doanh. Đây là sự khác biệt giữa người và người rồi.
     
    Back
    Top Bottom