Ngôn Tình Ngọn Lửa Rực Cháy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọn Lửa Rực Cháy
Chương 20


20.

Từ ngày nhận ra bộ mặt thật của Tống Lâm Diễn, tình thương con của mẹ tôi đã bắt đầu thức tỉnh.

Mẹ thoái thác công việc, tổ chức tiệc sinh nhật cho tôi tại khách sạn sang trọng nhất thành phố.

Khi thấy Chu Khoan, tôi giận quá hoá cười. Mẹ tôi có tình thương của mẹ, nhưng chẳng được bao nhiêu.

Nhà Chu Khoan rất giàu, bố anh ta có hợp tác làm ăn với mẹ tôi.

Hệt như kiếp trước vậy.

Mẹ muốn tôi làm con dâu nhà họ Chu để giúp bà có thêm nhiều lợi ích hơn.

Điều làm tôi bất ngờ ấy là mẹ tôi lại mời cả Giang Dục.

Bữa tối nay… Đúng là một bãi chiến trường.

Sau khi mở tiệc, mẹ tôi bắt đầu giở trò với anh.

– Giang Dục này, toàn là nguyên liệu cao cấp hết đấy, tôm hùm xanh, trứng cá muối, thịt bò Kobe,… Cháu chưa từng thấy những món này đâu nhỉ.

– Ăn nhiều vào, sau không có cơ hội để ăn nữa đâu.

Chu Khoan cũng là người lanh trí, nói: “Đúng, cứ ăn thoải mái. Tôi thanh toán bữa này, đừng khách sáo với tôi.”

Giang Dục nói: “Không cần, tôi đã trả tiền rồi.”

Mẹ tôi thảng thốt: “Nhà hàng này giá bốn nghìn tệ một người, ở đây có mười hai người, cháu cũng trả hết rồi?”

– Không ạ, cháu chỉ trả cho cháu và người yêu cháu.

Chu Khoan nói: “Chà, bữa ăn này tốn hơn năm mươi nghìn tệ, cậu không trả nổi thật.”

– Tôi là người làm ăn, vung tiền ra ngoài thì phải nghe thấy tiếng. Chứ tôi không lấy bánh bao ném chó có đi mà không có về.

“Phụt!” Tôi phì cười.

Khí chất của Giang Dục quá đỗi mạnh mẽ, ăn nói sắc bén, anh không chịu thiệt chút nào.

Tôi an tâm ăn cơm.

Bỗng dưng, mẹ tôi nói: “Con nhà gái đ ĩ, không được giáo dục, ăn nói vô học.

Bầu không khí chùng hẳn xuống.

Tôi nắm tay Giang Dục: “Không ăn được nữa, bọn mình đi thôi.”

– Hinh Hinh, mẹ mai mối cho con tốt như thế mà con còn không thèm, lại muốn đi theo cái thằng nghèo hèn này!

– Mẹ, sau bữa cơm này, con đã trưởng thành rồi. Con có quyền lựa chọn bạn đời của mình.

Tôi nắm chặt tay Giang Dục: “Anh ấy tốt hơn bất kì ai khác.”
 
Ngọn Lửa Rực Cháy
Chương 21: Hoàn


21.

Mẹ của Giang Dục là giới hạn cuối cùng của anh.

Vì người đó là mẹ tôi nên anh mới kìm nén cơn giận của mình.

Tôi thương anh vô cùng. Tôi kéo anh ra ngoài, tìm một nơi không người, kéo cổ áo anh để anh cúi người xuống.

– Bạn trai, tặng anh một nụ hôn an ủi.

Sau đó, tôi dâng cho anh một nụ hôn sâu dài lâu. Giang Dục đã giành lại thế chủ đạo chỉ trong loáng chốc, anh quá giỏi, không giống tay mơ chút nào.

Đôi mắt tôi trợn tròn.

Cảm giác bá đạo này…

– Giang Dục, anh là…

– Phải gọi chồng chứ.

– Vợ ngốc, mãi mới nhận ra anh.

Giang Dục lau đi giọt nước trên khoé môi tôi.

– Ngay khi anh tỉnh giấc, anh đã nhận ra em cũng sống lại rồi.

Hoá ra, không hề có chuyện một cô bé đáng thương yếu mềm không thể tự chăm sóc bản thân.

Người thợ săn đội lốt con mồi diễn trò để cô gái mình yêu theo đuổi mình.

– Giang Dục, anh hư lắm!

Hoàn.
 
Back
Top Bottom