Quán bida vẫn đông khách, các tốp tụm lại cá cược với nhau.
Ở đây, thỉnh thoảng sẽ tổ chức một cuộc thi và cho người chơi cá cược.
Chung chung lại thì đã vào đây thì cho dù không có tiền cũng sẽ bị moi ra hết.
Việt Tuân chạy lên tầng hai rồi mở cửa đi vào.
Cánh cửa vừa mở ra đã ngửi thấy mùi thuốc lá, có cả mùi cơ thể, hôi hám đến phát ghét.
Cầm túi đồ ăn nhanh, quan sát một lượt thấy Quang Ngọc, cậu ấy nhanh chóng đem nó đến.
Cậu ấy lại trước mặt, để túi đồ ăn lên trên bàn.
Thấy đồ ăn hai đứa con gái vui mừng, để chiếc điện thoại sang bên cạnh.
"Sao lại là gà?
Tao gọi bò cơ mà?"
Bảo Ly cắn một miếng, nhận ra không phải hương vị quen thuộc của mình, cô ta tức gằn giọng mắng.
Việt Tuân giải thích: "Cửa hàng hôm nay hết bò rồi.
Tôi có nhắn cho cậu mà không thấy cậu trả lời tin nhắn, tôi lại nhắn cho Tâm Anh.
Cậu ấy bảo mua cả hai gà."
Vừa nhắc đến Tâm Anh cô ta nhìn cậu rồi nói: "Tao bảo mày mua lúc nào?"
Bảo Ly còn định đứng lên đánh cậu ấy nhưng Quang Ngọc bên cạnh lên tiếng: "Ăn đi."
Cậu ta nói hai đứa nó không nói Việt Tuân.
Quang Ngọc vẫy tay với Việt Tuân: "Lại đây tao bảo."
"Cúi thấp người xuống."
"Gần thêm chút nữa."
Vừa đến gần, Việt Tuân nhắm mắt lại, một cú tát vào mặt cậu ấy, không để Tuân lảo đảo, tay Quang Ngọc nhanh chóng nắm lấy tóc của Việt Tuân giữ lại.
Một bàn tay đỏ ửng in trên má Việt Tuân, cảm giác bên tai ù ù như có con ong bay bên cạnh, hai mắt bị hoa, lờ đờ lảo đảo.
Hai đứa con gái ngồi bên cạnh thấy vậy có hơi hoảng hốt, Quang Ngọc quay lại nhìn hai đứa nó, mặt cậu ta vô cảm, cất giọng hỏi: "Được chưa?"
Hai đứa nó mỉm cười, xu nịnh thêm mấy câu.
Quang Ngọc hất mạnh Việt Tuân ra.
May cậu lấy lại ý thức đứng vững được trên nền đất.
Việt Tuân chẳng dám ho he nửa chữ, cậu ấy cúi mặt, mi mắt cụp xuống nhìn nền đất trống rỗng.
Chẳng biết suy nghĩ điều gì, cậu ấy cũng đã chửi thầm, nguyền rủa Quang Ngọc tất cả đều đã làm.
Có hôm, nằm trong bóng tối Việt Tuân thử tìm đến nhân quả vào tin nghiệp báo.
Dẫu biết là nực cười nhưng Việt Tuân vẫn tin, niềm tin càng mãnh liệt ý nghĩ về sự trả thù Quang ngọc ngày một lớn.
Cậu ấy đứng một góc mặt cúi xuống che đi sự tủi nhục và bất công.
Còn bên này Quang Ngọc đang ngồi xem mọi người đánh bida, cậu ta cầm trên tay một chiếc thuốc lá điện tử đưa lên miệng hút một hơi rồi phả ra làn khói.
Hai đứa con gái bên cạnh dường như chúng nó chẳng hề quan tâm đến nhân bên trong chiếc bánh, ăn như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Bầu không khí của căn phòng này ồn ào, như một đống tạp nham.
Quang Ngọc chán xem đánh bida, cậu ta với tay lấy điện thoại trên bàn mở nó lên xem, bấy giờ nhận ra mình đã bỏ lỡ một cuộc gọi.
Cậu ta bỏ lỡ năm cuộc gọi từ một số điện thoại, có lẽ người đó thấy cậu không bắt máy nên đã nhắn một tin nhắn để thông báo.
Quang Ngọc ấn vào hộp tin mở nó ra, nội dung tin nhắn như sau: [Quán anh đang gặp chuyện, anh tính gọi nhờ chú mà thấy tình hình ổn rồi.
Camera của quán bị gỡ hết, anh gửi nhờ chú một đoạn video.] Phía dưới tin nhắn là một tệp đính kèm, cậu ta biết người anh em này mở một quán karaoke hay có những vụ rùm beng nhưng lần này không biết vì sao anh ấy lại nhắn như thế.
Anh ta không phải là một kẻ hành xử có hơi hèn như thế, chẳng lẽ quán của anh ta đang dính với vụ việc lớn?
Chiếc điện thoại được để lên bàn, cậu ta không sợ bị ai đó nhìn lén hay dòm ngó, dù có người nhìn thấy thù họ cũng chẳng hiểu diễn biến câu chuyện.
Vì nó được đặt trên bàn, ngồi bên cạnh Quang Ngọc là Tâm Anh, cô ta vô tình liếc thấy trong video đoạn có người nằm trên sàn sủi bọt mép và co giật.
Nghĩ bản thân nhìn nhầm cô ta lại gần rồi nói: "Cái gì vậy?"
Quang Ngọc xem video cậu ta vẫn giữ thái độ bình thường, tay chống đầu xem, trả lời: "Sốc thuốc."
Một đoạn clip dài tận mười mấy phút, Quang Ngọc không có kiên nhẫn ngồi xem hết cả mười mấy phút.
Cậu ta tua đến đoạn cuối thì thấy có rất nhiều người ở trong phòng, họ ăn mặc âu phục đen, dường như không giống người xã hội đen.
Nhìn giống như vệ sĩ của một công ty nào đó, những vệ sĩ cao to làm xuất hiện nhanh chóng làm việc chuyên nghiệp, chẳng mấy chốc hiện trường vụ việc đã được giải quyết xong xuôi.
Đến đây là hết đoạn ghi hình, lúc Quang Ngọc định thoát ra thì người đàn ông mặc âu phục màu đen đứng chỉ đạo xuyên suốt quá trình ông ta quay lại phía sau, nhìn xung quanh rồi nhìn lên phía camera.
Khuôn mặt của ông ta đã được ghi lại, đoạn video cũng kết thúc.
"Hết rồi hả?
Có vậy thôi sao?"
Tâm Anh cũng thấy mặt của người đàn ông trong điện thoại, nhưng cô ta chỉ quan tâm đến mấy cậu thanh niên chơi thuốc.
"Mày thích lắm hả?"
Quang Ngọc hút một hơi thuốc, phả ra một hơi thật sảng khoái.
Tâm Anh nhận ra mình hơi nhiều chuyện, cô ta quay sang tiếp tục công việc của mình.
Còn Quang Ngọc xem xong đoạn ghi hình thì lưu video đó lại.
Đột nhiên lúc này cánh cửa ra vào mở ra, một đám người lôi nhau vào, trên tay mỗi người trên tay cầm đủ loại vũ khí, côn, phóng lợn, gậy sắt, dao phay,...
Đủ loại vũ khí sắc nhọn và nguy hiểm.
Sự xuất hiện của đám người lạ đó không khiến cho mọi người chú ý.
Đám côn đồ cũng không quan tâm việc có ai chú ý đến mình hay không, chúng kéo một đàn đi vào, tản ra các hướng, thằng đầu trọc đi đến phía của Quang Ngọc.
Trên tay còn cầm một cái điện thoại, màn hình là chân dung của cậu ta.
Đứng trước mặt Quang Ngọc thằng đầu trọc nhìn một lượt, bên cạnh có hai đứa con gái, chúng nó nhìn rồi cười khẩy với đầu trọc.
Phía sau thì có Việt Tuân.
"Đi với tao một chuyến."
Thằng đầu trọc nói với Quang Ngọc.
Thái độ của đầu trọc bình tĩnh nhưng cũng có nét ngông nghênh.
Ánh mắt nhìn Quang Ngọc tỏ rõ vẻ khinh thường, bởi vì nghe danh Quang Ngọc là cậu ấm ăn chơi không làm được tích sự gì.
Đến rồi mới cảm thấy cũng có phần đúng phần sai.
Nhìn vẻ bề ngoài của cậu ta không đoán được bản thân là người như thế nào?
Cảm thấy con người này khó đoán.
Lại nghĩ chắc vẻ bề ngoài chỉ để che mắt, cố ngụy tạo một vỏ bọc để khiến bản thân an toàn nhưng thực chất lại là kẻ vô dụng.
Quang Ngọc đã ngưng hút thuốc, lúc này đang uống nước ngọt.
Vừa uống vừa nhìn thằng đầu trọc.
Hai bên nhìn nhau, Quang Ngọc đặt lon nước lên bàn: "Xin chào, rất vui được gặp mày."
Thằng đầu trọc: "..."
Quang Ngọc đứng dậy không có ý định đi theo đầu trọc, cậu ta nói: "Tao tên Nguyễn Quang Ngọc, mày tên là gì?
Chúng ta cần biết để xưng hô dễ hơn."
Thằng đầu trọc tên là Thành Công.
"Gì?
Tên không cần biết chỉ cần đi theo tao là được."
Thành Công cười khinh.
Thành Công tiến tới túm vào vai định lôi Quang Ngọc đi, mặc dù cậu ta trông cao nhưng vóc dáng có vẻ nhìn giống một tên gầy guộc.
Lúc bám vào vai Quang Ngọc, Thành Công chỉ nghĩ lôi phát một là cậu ta mất thăng bằng.
Ngạc nhiên, khi cả người của Quang Ngọc không những không cử động, cậu ta còn nắm lấy tay của Thành Công.
Ánh nhìn trực diện như con thú dữ khiến Thành Công bất ngờ.
Một tiếng huýt sáo phát ra, Quang Ngọc nói: "Thì cũng phải biết tên đã chứ."
Nói rồi cậu ta dơ tay song song với cổ Thành Công, tay nắm lại dùng sức đấm vào cổ.
Động tác nhanh, dứt khoát.
Thành Công ngã ra đất, tay ôm cổ ho liên tục.
Mặt anh ta đỏ tía, mắt mở to ra.
Tiếng ho dồn dập khơi dậy sự chú ý của mọi người, kể cả Diệu Anh đang bất cần ở đối diện.
Mọi người dừng tất cả hoạt động lại, khi nhìn về phía Quang Ngọc thấy một cậu thanh niên đang nằm ở dưới sàn nhà.
Bắt đầu cảm thấy có chuyện, mọi người mới tản nhau ra.
Ở quán bida, xảy ra các vụ đánh đấm có thể là nhiều nhất trong các nơi.
Bởi vì cá độ thua cuộc, xin gỡ nhưng không cho đâm ra tức quá hóa điên rồi xông vào đánh nhau.
Có khi lần này cũng như vậy.
Việt Tuân đứng bên cạnh nuốt nước bọt, hai đứa con gái như được xem một thứ mới lạ lấy điện thoại ra quay.
Quay lại những khoảnh khắc đánh người của bọn chúng dường như là điều không thể thiếu.
Việt Tuân nhíu mày nhìn hai đứa nó.
Bạn bè của Quang Ngọc đi đến, nhìn người nằm dưới đất rồi hỏi: "Vụ gì vậy?"
"Bạn mới muốn giao lưu với chúng ta đấy."
Quang Ngọc đáp.
Lúc này, một thằng bên đội của Thành Công chạy tới đỡ anh ta đứng dậy.
Cơn mắt đỏ lừ nhìn Quang Ngọc, bàn tay vẫn giữ cổ của mình.
Thành Công điều chỉnh lại giọng rồi gắng nói: "Bắt nó lại."
"Bắt nó lại!"
Thằng đứng bên cạnh hét lớn hơn.
Nhận được hiệu lệnh, hai bên xông vào đánh nhau, đội của Thành Công nhiều hơn Quang Ngọc.
Nhưng vì tưởng tất cả là người của Quang Ngọc nên phía Thành Công ra tay không chừa một ai.
Quang Ngọc xử từng tên lại gần, túm đầu nó xuống đập mạnh xuống bàn như lấy đá đập đá, nhìn người trên tay mình bất động cậu ta nở nụ cười điên loạn.
Nhưng chúng không quan tâm, thấy người là nhào đến, để rồi kết cục mỗi người một chấn thương không ai giống nhau.
Có thằng bị đập cho chảy máu mồm, rụng mấy cái răng nằm bất tỉnh, thằng thì bị bẻ gãy tay,...
Đến bây giờ Quang Ngọc mới biết vũ khí sắc nhọn kia là giả, bẻ một cái là gãy.
Cậu ta cảm thấy bản thân bị khinh thường, tại sao không phải là thật?
Điên cuồng đập đầu từng thằng, máu chảy lại càng làm tinh thần hưng phấn.
Đoạn, hai đứa Bảo Ly và Tâm Anh kéo nhau núp ở một góc, đám côn đồ này tuy vũ khí là giả nhưng hành hung là thật.
Bảo Ly đã phải gồng sức đánh nhau với một thằng to gấp đôi mình, luống cuống cầm cả lon nước ngọt ném vào người chúng nó.
Rồi la hét tán loạn, vừa chạy vừa vật lộn.
Một thằng túm được tóc của Tâm Anh, cảm giác tóc của mình như bị lột ra khỏi da đầu.
Tâm Anh hét lên: "Bỏ tao ra thằng chó kia."
Cô ta không vùng sức mà nắm lấy tay của thằng đó, cào cấu nó.
Tường Quân đang xử mấy thằng đầu gấu, thấy bạn gái mình bị túm, cậu ta nổi máu điên định xông đến mà bị ngáng đường lại.
Sau gáy của thằng béo bị đập một phát thật mạnh, nó giật mình quay bỏ tay ra khỏi tóc Tâm Anh.
Diệu Anh lùi lại lấy vài bước lấy đà bước lên, xoay người chân vung đá cao một cái.
Khi thằng mập quay lại nó chỉ thấy trời đất đảo lộn, rồi bản thân nằm bất tỉnh trên sàn.
Thấy đồng đội của mình bị một con nhóc bé gấp đôi so với thằng mập bị đánh bất tỉnh, chúng nó lao đến và lầm tưởng rằng Diệu Anh cùng chung đội với Quang Ngọc.
Giúp người cô bị cuốn vào cuộc chiến mà mình không rõ đầu đuôi.
Diệu Anh tự vệ đánh đấm ở mức làm cho chúng nó sợ mà rút lui.
"Tất cả đứa nào không phận sự ra ngoài hết."
Bên ngoài cửa, lại có một đám người kéo vào.
Một thằng đi đầu vừa vào đã ho hào, vung tay chỉ chỏ ra hiệu mọi người rời khỏi.
Nhưng lần này là người của Quang Ngọc.
Bảo Ly thấy mọi chuyện rối tung nên đã vừa núp vừa nhắn tin cho Hải Văn đem thêm người đến.
Đến vừa đúng lúc, đám thanh niên trong đấy chưa ngồi được nóng ghế, chưa kịp thở đã phải lết cái thân ra ngoài.
Mà rõ ràng tiền còn chưa lấy được đã bị đuổi ra.
Nhưng nhìn khí thể kéo đến đông như đội quân lớn thì đành bấm bụng ra về.
Hải Văn đi vào, đám đàn em đi vào lôi đám của Thành Công vào một góc.
Lúc này, Quang Ngọc đứng cạnh bàn, cậu ta nhìn Thành Công đang nằm vật vờ, gắng gượng một chút sức lực để dựa vào tường.
Hải Văn đi đến, cậu ta cười nham nhở: "Ghê gớm quá ta!
Nay bày đặt gọi anh đến."
Anh ta đưa điếu thuốc cho Quang Ngọc, cậu ta nhận lấy, châm đầu điếu thuốc, rít vào một hơi.
Nhả cả khói lẫn lời ra: "Ai gọi?"
"Tao gọi."
Bảo Ly rụt rè.
Quang Ngọc hít một hơi rồi phả khói vào mặt Hải Văn.
Tuy bằng cùng tuổi nhưng Hải Văn thích xưng anh gọi em với người khác, điều đó Quang Ngọc không quan tâm, thứ mà cậu ta quan tâm lúc này là người dưới nền đã chết chưa?
Việt Tuân nhìn đám người đó trong bộ dạng thê thảm, cũng cảm thấy có chút tội nghiệp.
Lúc đánh nhau với Quang Ngọc, cậu ấy chỉ mong bên kia chiếm ưu thế được một phần nào đó nhưng càng hy vọng càng thất vọng.
"Mày quá tay rồi đấy, nhìn nó có khác gì sắp chết không?"
Hải Văn nhìn Thành Công cùng với mấy đứa khác, chắc phải dùng cụm từ 'thân tàn ma dại' để diễn tả.
Quang Ngọc tiến đến ngồi xổm xuống, không ngại máu đang dính trên mặt Thành Công, cậu ta bóp cằm đối phương nói: "Đứa nào bảo mày đến?".
"Thằng Tuấn."
Thành Công không còn thiết tha gì nữa, cố lấy hơi rồi phát ra tiếng.
Nhận được câu trả lời nhanh hơn cậu ta nghĩ.
Cậu ta 'a' lên một tiếng, dường như đã nhớ ra người tên Tuấn đó là ai.
Cầm điếu thuốc đang cháy dở, định vất đi nhưng nhìn vào những vết thương đã hở của Thành Công cậu ta thấy nó như chiếc miệng rỉ máu.
Lúc này thì nên cần một điếu thuốc để làm giảm cơn đau.
"A!"
Thành Công đau đớn kêu lên, những đốm nhỏ li ti của tàn thuốc đang cháy tiếp xúc với miệng vết thương trên mặt.
Cảm giác nóng bóng và đau rát đến cùng lúc, bao nhiêu mơ hồ sực tỉnh giấc.
Thành Công mở mắt nhìn Quang Ngọc, cậu ta nhoẻn miệng cười, nụ cười không tiếng nhưng khiến đối phương tràn đầy sợ hãi.
Càng sợ hãi càng đau đớn cậu ta càng mạnh tay, máu đã muộn đỏ đầu ngón tay.
Thỏa mãn xong, Quang Ngọc tiện tay lau luôn máu dính vào áo của Thành Công rồi đứng dậy không nói lời nào mà đi ra ngoài.
Tất cả đều ngầm hiểu người tiếp theo phải chịu hình phạt là ai.
Cảm thấy tên đó thật ngu si khi kiếm chuyện với Quang Ngọc, bởi sau này cuộc sống của người đó sẽ hơn địa ngục.
Nói theo cách của Quang Ngọc: "Cuộc sống thêm sắc màu."
Ra đến cửa chính, bọn chúng chưa muốn quay trở về nhà bàn với nhau sẽ đi đến một quán bar nào đấy.
Tất nhiên, khi chưa đủ tuổi thành niên sẽ không được vào nhưng vì có Quang Ngọc ở đây thì điều đó coi như chưa từng xuất hiện.
"Cậu gì ơi!"
Có người gọi từ đằng sau, là giọng của một người con gái.
Cả đám dừng bước quay lại.
Là Diệu Anh.
Mọi người còn đang có chút bất ngờ, Bảo Ly đứng bên cạnh nhớ ra hôm nay Quang Ngọc có hỏi mình về cô gái đó.
Cô ta nghĩ có khi nào Diệu Anh cũng có ý đồ với cậu ta.
Tâm trạng Quang Ngọc đang khó diễn tả nhưng khi thấy Diệu Anh, cậu ta lại cười một cách khó hiểu.
Diệu Anh nhìn cậu con trai đó cảm thấy có gì đó quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu rồi.
Cô muốn xác nhận lại, nên đứng ở đây chờ.
Người con trai vẫn đứng ở đó nhìn cô, có vẻ như không biết cô thật.
Diệu Anh đi đến chỗ đám người đó.
"Xin lỗi, cho tôi hỏi.
Chúng ta gặp nhau ở đâu rồi thì phải?
Tôi thấy cậu quen lắm!"
"Ồ!"
Cả đám người đồng loạt bất ngờ.
Bởi vì, người Diệu Anh đứng trước mặt bây giờ không phải Quang Ngọc mà là Việt Tuân.