[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ngôi Sao Học Tập - Minh Châu
Chương 19: Quỷ, Anh hùng và Chàng trai yếu đuối.
Chương 19: Quỷ, Anh hùng và Chàng trai yếu đuối.
Đã trôi qua một tiết học, khi tiếng chuông mới cất lên bên trong lớp đổ ra ngoài hành lang như kiến vỡ tổ.
Minh Triết nhích người vào cạnh bàn cho Thu Phương đi ra, sau đó cậu vẫn giữ tư thế này.
Bởi vì cậu đang suy nghĩ xem cách giải bài tập này như thế nào?
Mải mê suy nghĩ cậu quên mấy Thu Phương đã đi qua từ bao giờ.
Quang Ngọc lấy một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh cậu: "Mấy ngày qua tao đi vắng mày có nhớ tao không?"
Hai tay cậu ta đặt lên bàn cằm trống lên tay, rồi nhìn Minh Triết.
Không khí bên ngoài náo nhiệt, học sinh nói chuyện qua lại sau một tiết học.
Còn Quang Ngọc, cậu ta đã có chuyện muốn tâm sự với Minh Triết rất lâu rồi.
Nhưng hiện tại cậu không có hứng để nói chuyện với tên thần kinh, mặc kệ cậu ta nói gì cậu vẫn sẽ ngồi im.
Chỉ cần không để ý đến thì cậu ta sẽ tự động chán mà rời đi.
Thế nhưng, Minh Triết vội đưa ra kết luận trong suy nghĩ như thế có vẻ đã sai.
Không chỉ không rồi đi mà còn ngồi sát vào với cậu.
Quang Ngọc cứ như thể một người bạn lâu ngày không gặp mà khi gặp lại nói đủ chuyện trên đời: "Còn tao thì nhớ mày lắm đó có biết không?
Cái lũ nhà giàu đó vô duyên lắm.
Chúng nó chê tao học trường tỉnh, chê tao không biết chơi bắn cung.
Cả một đám hùa nhau bắt nạt tao, lúc đó tao tủi thân lắm mày biết không?"
Cậu ta nhìn Minh Triết không xao động, chiếc bút vẫn đi trên trang giấy trắng.
"Nhưng mà không sao tao đã vượt qua nó rồi.
Thế còn mày?
Mày làm gì?"
Quang Ngọc xoa cằm tỏ vẻ đăm chiêu: "A, tao nhớ rồi.
Thằng Quân có gửi cho tao ảnh của mày với thằng Tuân.
Hai chúng mày chơi với nhau từ bao giờ vậy?
Không rủ tao chơi gì hết?"
Rồi cậu ta khoác tay lên vai Minh Triết.
Hành động của Minh Triết hơi dừng lại nhìn vào tay tay đang để lên vai nhìn, cậu nhắm mắt bỏ qua.
"Thằng Tuân là bạn của tao nên tao biết rõ tính cách của nó như thế nào.
Nó hướng nội lắm, vậy mà làm tao bất ngờ đó.
Tưởng nó không biết kết bạn ai ngờ kết được người học giỏi nhất trường thế này.
Từ sau này chúng ta là bạn thân rồi nha."
Thấy Minh Triết vẫn không hề hấn gì, cậu ta như vô hình với cậu.
Điều này khiến Quang Ngọc thay đổi sắc mặt, cánh tay đặt lên vai Minh Triết đột nhiên bóp chặt.
Cậu ta giật mạnh khiến Minh Triết thuận thế sát lại gần, ghé vào tai Triết và nói: "Hôm qua tao gặp em trai mày ấy."
Nói xong Quang Ngọc bỏ tay ra, cậu ta chống tay nhìn biểu cảm của Minh Triết.
Hai người nhìn nhau, cậu ta rất thích nhìn người khác kích động vì một vấn đề nào đó.
Ánh mắt của Minh Triết dao động, cậu nhìn vào đôi mắt của Quang Ngọc, cậu ta giống như đang hưởng thụ.
"À quên mất tao còn chụp ảnh với em trai mày.
Để tao cho mày xem ảnh nha."
Cậu ta mở điện thoại lên tìm bức hình đó, rất nhanh tấm hình đã đập thẳng vào mắt cậu.
Trong tấm hình là Quang Ngọc và một đám trẻ con chụp cùng nhau, trên môi ai cũng nở nụ cười tươi rói.
Nhìn Quang Ngọc lúc đó thật giống một cậu ấm nhà giàu hiền lành tốt bụng.
Cậu ta lại lướt, lần này là một đoạn video trong đó ghi lại cảnh Quang Ngọc hỏi chuyện mấy đứa nhỏ.
Thẳng Bảo lấp ló bên ngoài camera lúc này được cậu ta kéo vào, hai anh em tình thân mến thương nói chuyện.
"Anh Triết là anh trai của em hả?"
Giọng thằng Bảo phát ra: "Dạ đúng rồi ạ, anh ấy ở đây với em từ khi còn nhỏ."
"Thật hả?
Trùng hợp thật đấy anh cũng là bạn của anh Triết.
Em có muốn gửi lời đến anh ấy không?"
"Thôi em ngại lắm.
Mà anh ơi có mùi gì thơm vậy?"
"À cái này là kẹo khí đó em.
Để anh thử cho các em xem nha."
Rồi Quang Ngọc cầm thuốc lá điện tử lên, cậu ta hút một hơi rồi phả hói vào trong màn hình, bên cạnh đó đám trẻ con ngây ngô trong sáng vẫn chưa hiểu được ý nghĩa có cái đó là gì.
Chúng chỉ thấy khói bay lượn đẹp mắt, hương thơm thơm ngát làm chúng nó thích.
Minh Triết thấy đám trẻ bu vào cậu ta xin thử khiến cậu nóng mắt nhìn Quang Ngọc.
Cậu không kiềm chế được sự bình tĩnh mà đứng dậy, thuận tay đấm cho Quang Ngọc một phát.
Mọi người xung quanh giật mình, họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra chỉ thấy Minh Triết đột ngột đứng lên rồi ra tay với Quang Ngọc.
Không khí xung quanh như chìm vào im lặng, ai nấy đều có chút hoang mang.
Còn Minh Triết đang rất tức giận, làm sao mà cậu ta có thể hút thuốc trước mặt bọn trẻ rồi còn sử dụng nó như một món trò chơi.
Đám trẻ như tờ giấy trắng chỉ cần vấy một chút mực lên là sẽ thay đổi.
Cậu không thể chấp nhận được, cậu coi mấy đứa như em trai em gái của mình, yêu thương chúng nó, mong muốn chúng nó lớn lên như những đứa trẻ bình thường.
Vậy mà, Quang Ngọc lại đem chúng nó ra làm trò đùa, cậu ta dùng nó để đe dọa cậu.
"Sao mày tức?
Tao chỉ đang chơi với các em ấy thôi mà."
Quang Ngọc đứng dậy cậu ta cười điên dại.
Làm sao mà cậu ta có thể ngờ được lớp trưởng nối tiếng của trường lại từng là một đứa trẻ mồ côi, bị bố mẹ bỏ rơi.
Cậu ta lại gần Minh Triết nói: "Để cho mấy em cảm nhận được tình thương từ mọi người.
Mày không thấy sao?
Chúng nó rất quý tao đó.
Đây là gì nhỉ?
Bị bỏ rơi nên thiếu thốn tình cảm."
Minh Triết dơ tay định nệm cho cậu ta một đấm nữa nhưng bị Quang Ngọc chặn lại, cậu ta nhanh chóng sử dụng tay còn lại đấm Minh Triết trả lại cậu đòn vừa rồi.
Quang Ngọc dùng chân đạp Minh Triết, cậu ngã làm xê dịch bàn ghế xung quanh.
Các bạn học sinh đang ngồi hoảng loạn mà đứng dậy.
Trong lớp bắt đầu xảy ra cuộc hỗn chiến làm mọi người sợ hãi chạy tán loạn ra ngoài, chỉ còn hai con người trong lớp đang bừng bùng sát khí đối nghịch nhau.
Cú đạp của Quang Ngọc không làm cậu hề hấn gì, nó như con muỗi đốt bây giờ việc cậu cần làm là vỗ bẹp con muỗi đó để nó không đi hút máu.
Quang Ngọc thấy cậu đứng dậy, cậu ta chạy đến tung cú đấm về phía đối phương.
Minh Triết nhanh chóng lùi lại phía sau né các đòn, sau đó cậu xoay người sang một bên rồi chạy ra đằng sau lưng Quang Ngọc, lấy chân đá vào thắt lưng của cậu ta.
Cả người bị một lực mạnh dồn sang một bên, Quang Ngọc chống tay dưới nền rồi đứng dậy ngay lập tức.
Hôm nay cậu ta đã được mở mang tầm mắt, nhận ra bộ mặt thứ hai của lớp trưởng là một tên điên chẳng khác gì cậu ta.
Minh Triết tập trung vào chân và tay của cậu ta, làm cho cậu ta tự vệ nhưng lại cố tình để tấn công.
Có lẽ nhận ra điểm bất thường, Quang Ngọc lùi lại, cậu ta cúi người xuống chạy thục đến ôm lấy Minh Triết, dồn lực nâng người cậu lên rồi đập mạnh xuống sàn.
Bấy giờ, người bu bên ngoài đông như kiến, có người lấy máy điện thoại ra quay lại, mục đích để đăng lên mấy hội nhóm riêng tư về đánh đấm.
Nửa người trên của Minh Triết bị khóa.
Quang Ngọc như hồ vồ, tay của cậu ta như móng vuốt sắc mà ghì chặt vào cổ cậu.
Mặt của Minh Triết đỏ bừng bừng, những đường gân xuất hiện trên trán cậu dãy dụa cố gắng thoát khỏi con thú điên dại kia, bàn tay bóp cổ Minh Triết của Quang Ngọc nổi cả gân lên, mắt cậu ta xuất hiện tia máu.
Minh Triết cảm giác như không khí đang bị chặn lại, cậu thở không được, cảnh trước mặt cậu bắt đầu biến hóa.
Thấy tình trạng của Minh Triết như con cá đuối nước đang thoi thóp chờ cứu.
Nhưng ai sẽ cứu cậu đây?
Đám học sinh đứng ngoài kia sao?
Nếu chúng có đủ bản lĩnh đối đầu với Quang Ngọc.
Lực của Quang Ngọc càng lúc càng mạnh, Minh Triết đã hoàn toàn bị đi khả năng phản kháng.
Ngay lúc tưởng như bản thân sắp lìa đời, thì đột nhiên lực tay nới lỏng hẳn ra Minh Triết ho sặc sụa, còn Quang Ngọc bị đẩy ngã vào đập người vào tủ, đầu cậu ta cũng bị một lực rất mạnh dáng xuống.
Minh Triết được đỡ đứng dậy, cậu như bước lỡ cánh cửa của địa ngục, nó đóng sầm lại trước mặt cậu.
Rồi cậu mới để ý đến người đã giúp mình, hóa ra là Việt Tuân.
"Cảm ơn, suýt chút nữa là chết rồi."
Minh Triết vỗ vai Việt Tuân, có lẽ ý chí quyết tâm đứng dậy phản công của cậu ấy đã hình thành.
Quang Ngọc nhìn hai con người trước mắt nhìn đang làm trò, cậu ta điên lên, đứng dậy không một ai đỡ.
"Chà!
Bạn thân tao nay biết đánh nhau rồi.
Đánh luôn cả tao."
Quang Ngọc nhìn Việt Tuân, con mắt cậu ta sắc mà sâu, cảm giác không thể nhìn được đáy lòng bên trong nó như một hố đen không đáy.
Việt Tuân không nói gì hết, cậu ấy biết có nói gì cũng chẳng có lợi cho mình.
Minh Triết tiến lên trước, cổ cậu in hằn một đường đỏ chót, máu tích tụ ở mặt đã giảm bớt, cậu xoa xoa cổ rồi ra hiệu cho Việt Tuân lùi về sau.
Quang Ngọc thấy vậy thì nghiến răng, đấy có vẻ là màn kịch hay nhất cậu ta từng xem.
Phải đặt tên cho nó mới được, cậu ta đặt tên là 'Anh hùng cứu vớt chàng trai yếu đuối'.
Quá tức cười, cậu ta cười phá lên khiến mọi người giật mình vì không hiểu lý do vì sao.
Đột nhiên lúc này ngoài hành lang lại thêm một cuộc hỗn loạn xảy ra.
Một đám con gái vây quay một cô gái, đám đó chính là nhóm đi cùng Quang Ngọc, chúng vây quay một nữ sinh, Bảo Ly túm tóc cô gái ấy rồi giật mạnh đánh liên tục vào mặt.
Một lúc có đến tận hai cuộc đánh nhau xảy ra, chẳng biết đã có ai đi báo giáo viên chưa nhưng hiện tại hành lang lớp mười đang rất xôn xao, náo loạn một phen.
Minh Triết nhìn ra ngoài cửa sổ, học sinh đứng đầy nhưng cậu loáng thoáng thấy được do lúc người khác di chuyển, bóng dáng của nữ sinh đó trông thật quen mắt.
Trong lòng cậu đặt nghi vấn, liệu có phải cô ấy không?
Bạn cùng lớp của cậu.
Đang định bước đi, thì Việt Tuân cất tiếng nhắc cậu: "Cẩn thận!"
Minh Triết xoay người lại tránh được một chiêu của Quang Ngọc, cậu ta bám vào bả vai Minh Triết lôi cậu lại.
Minh Triết cúi người xoay, vặn cánh tay của cậu ta rồi đấm liên tiếp vào mặt Quang Ngọc.
Tiếng hét đau đớn của nữ sinh bị đánh hội đồng kia khiến nhiều học sinh chú ý, bọn họ chỉ đứng xem không làm gì được, nhìn nữ sinh đó bằng ánh mắt tận cùng của sự bất lực.
Khi Quỳnh Trâm định giáng xuống mặt của nữ sinh đó một bạt tai thì cô ta bất ngờ bị chặn lại, cánh tay bị bẻ ngược ra đằng sau, cô ta hét lên thất thanh.
Minh Triết chặn hai đứa còn lại, đẩy ngã chúng xuống, thấy thế Tường Quân phi lên thì bị cậu nhanh tay đấm cho một cú vào mặt.
Khi Minh Triết lại chỗ của nữ sinh, Hoàng Duy nhân cơ hội tấn công cậu từ phía sau.
Minh Triết lảo đảo, cậu quay người lại nhìn thấy thằng Hoàng Duy, nó đắc ý cười cậu.
Một bên là nữa là Quốc Mạnh, cậu phải xử lý được hai tên này xong.
Thế là hai đứa con trai xông vào mỗi đứa một bên, cậu quan sát Hoàng Duy mạnh về đấm còn Quốc Mạnh mạnh về sử dụng vũ khí.
Hoàng Duy tiên phong đầu tiên, cậu ta ra những đòn mạnh mẽ về phía Minh Triết, cậu cũng không nhún nhường trực tiếp ra tay mạnh bạo.
Có lẽ hai đứa nó tùy cơ ứng biến, Hoàng Duy dụ cho cậu để tâm đến cậu ta, còn Quốc Mạnh sẽ công kích từ sau bằng gậy sắt.
Khi cây gậy vừa dơ xuống, Minh Triết đấm vào mắt của Hoàng Duy cậu ta mất đi khả năng làm chủ, sau đó cậu túm lấy cổ áo của cậu ta di chuyển ngược lại vị trí của mình.
Ngay lúc này gậy sắt của Quốc Mạnh dáng xuống, đập vào đầu Hoàng Duy một cú phát ra tiếng đinh tai nhức óc.
Hoàng Duy ngã khuỵu chân xuống, Minh Triết thuận chân đạp cậu ta ngã sõng soài ra đất.
Gương mặt của người còn lại có phần hoảng hốt nhưng vẫn bỏ qua mà xông lên.
Tiếng vun vút trong không khí, Minh Triết thoáng chốc kinh ngạc, đây là môn võ gì cậu vừa thấy quen lại thấy mới lạ.
Giống như kết hợp nhiều loại võ lại với nhau, cây gậy giống với cây kiếm của môn kiếm đạo, một đạo đánh vào cổ tay phải của cậu, nhanh chóng cậu lại sử dụng tay trái để ra đòn nhưng lại bị một đòn đánh vào cổ tay trái.
Hai tay đã mất khả năng phản ứng, thấy cậu đang yếu thế tên đó vung gậy đánh vào hông, cây gậy đặt vào chính giữa tay trái cầm chuôi tay phải đẩy phần dưới, một đạo vào giữa bụng.
Minh Triết nhăn mày ôm bụng, xem ra tên này không phải dạng tầm thường.
Chưa dừng lại ở đó, tốc độ của người đó nhanh đến mức cậu bị phân tâm sang nhiều hướng.
Gậy cứ vậy mà vụt vào người, sau đó Quốc Mạnh nở nụ cười trước mặt cậu và nhiều người chốt hạ một cú, tưởng chừng như có thể đánh gục được cậu.
Bước chân cậu lảo đảo.
Quốc Mạnh hơi bất ngờ bởi vì một đạo đánh của cậu ta trước nay chưa quá năm giây là đối thủ sẽ gục ngã, ấy vậy mà tên này lại phá giới hạn đó.
"Nếu mày chưa ngã thì tao cho mày ngã luôn."
Đầu óc quay cuồng, thế giới như hỗn loạn, phía trước rất nhiều người.
Nếu ngã cậu sẽ thua nếu thua cậu không chấp nhận, chỉ mới là bắt đầu thôi không thể kết thúc như vậy được.
Tình thế đảo ngược, cây gậy của Quốc Quốc Mạnh lại giữa chừng, cậu ta nhìn Minh Triết bằng ánh mắt ngạc nhiên nhưng rồi lại nở nụ cười khoái chí.
Cậu giữ lại cây gậy rồi xoay xoay nó, thục lại về phía Quốc Manh.
Đến cả thời gian bộc lộ cảm xúc của hắn ta còn không có, chớp lấy thời gian Minh Triết lấy cây gậy rồi làm lại những động tác của Quốc Mạnh.
Hai con người đánh nhau những người đứng ngoài kia thấy tình thế lật ngược.
Máu mũi, máu miệng của hai người chảy ra, trên mặt đã xuất hiện những vết bầm tím.
Nhưng có vẻ như máu điên trong người của Minh Triết nổi lên, cậu như con hổ mà vồ lấy đối phương.
Tiếng gậy rơi trên mặt đất, người bị đập mạnh vào bức tường đá vừa cứng vừa lạnh, nó làm cho cả người Quốc Mạnh ê ẩm.
Đã xử lý xong kẻ ngáng đường cậu quay lại tìm xem nữ sinh bị đánh đó ở đâu.
Lúc này thấy ánh mắt của cậu quét qua đám người, rồi dừng lại trên người Thu Phương đầu tóc bù xù trên mặt xuất hiện vết cào cấu.
Vậy cậu đã đúng, người bị đánh là cô ấy.
"Thầy giáo kìa!"
"Vãi sao nhiều người vậy?"
"Cả đội tuần tra, đội bảo vệ cũng lên nữa.
Lần này hình như lớn chuyện rồi."