[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 110,526
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 64. Về tới nhà
Chương 64. Về tới nhà
-Nó đi xa rồi!
Giang Nam thông báo với cả nhà.
Anh tiến lại chỗ con vật vừa đứng gặm cỏ.
Dấu chân của nó hoàn toàn khớp với những dấu chân Giang Nam quan sát được trước đó.
Uyển Nhi và hai đứa trẻ cũng lại gần nhìn ngó nhưng cả ba nhìn mãi cũng chẳng hiểu gì.
-Con thú vừa rồi giống con bò thật đấy.
Liệu đó là con thú con hay còn có những con thú trưởng thành khác ở gần đây nhỉ?
Giang Nam cẩn thận quan sát những dấu chân in trên mặt đất xung quanh.
Anh thấy đa số chúng chỉ có kích thước bằng hoặc nhỏ hơn.
Giang Nam đã có kết luận.
-Không đâu.
Con thú vừa rồi là con trưởng thành.
Dấu chân quanh đây không có cái nào lớn hơn cả.
Khi biết không có còn vật nào to lớn quanh đây mọi người cảm thấy yên tâm hơn.
Uyển Nhi ngồi xuống quan sát loại cỏ dưới gốc cây dâu tây mà loài vật giống bò đó vừa ăn.
Nó cũng giống những loại cỏ thông thường khác màu xanh, lá dài và nhọn.
Cây cỏ này có phiến lá mọc thành chùm, mỗi lá dài khoảng 20-30cm.
Cô dùng năng lực đặc biệt của mình để kiểm tra.
Cây cỏ này không có độc đối với con người nên có thể ăn như rau dại nhưng không có gì đặc biệt ngon cả.
Cỏ này lại rất nhiều dinh dưỡng đối với các động vật nên rất được chúng ưu thích.
Mọi người liền đặt tên con vật họ vừa gặp là “con bò” và loại cỏ này là “cỏ bò” luôn.
Giang Nam dẫn đầu cả nhà đi sâu thêm vào khu rừng này.
Càng đi vào bên trong sâu mọc toàn những cây dâu tây lớn trĩu quả.
Dưới đất cỏ bò cũng mọc dày đặc hơn.
Vì có nhiều cỏ nên khu vực này cũng xuất hiện nhiều loài động vật hơn.
Mọi người nhìn thấy mấy con bò, rồi có loài gà rừng quen thuộc và nhiều động vật ăn cỏ khác.
Tuy nhiên chúng đều rất nhút nhát.
Khi phát hiện ra mấy người Uyển Nhi chúng lập tức chạy ngay.
-Chắc ở đây có nhiều động vật tới ăn cỏ nên có thể cũng sẽ có động vật đến săn mồi nên chúng nó vô cũng cảnh giác.
Tốt nhất chúng ta nên ra về thôi.
Ở đây dễ gặp nguy hiểm lắm.
Sau này có cần hái dâu tây thì để mình anh đi thôi.
Mà nơi này nhiều động vật thế này anh sẽ đặt bẫy ở đây mới được thỉnh thoảng nhà mình có khi lại có được thêm món ăn.
Uyển Nhi nghĩ chồng phân tích cũng hợp lí.
Cũng tới lúc họ nên về nhà rồi.
Sau này quen thuộc hơn nếu an toàn cả nhà có thể quay lại sau.
Riêng hai đứa trẻ thấy đặc biệt tiếc nuối.
Thứ quả đầu tiên trên thế giới này được phát hiện bởi hai đứa chính là dâu tây.
Vì vậy cả hai có niềm yêu thích đặc biệt với loại cây này.
Bố mẹ phải vừa đi vừa dỗ dành an ủi chúng mới bớt buồn hơn.
Cũng may sắp về tới nhà tâm trạng vui vẻ của mọi người đều mau chóng quay trở lại.
Quãng đường từ rừng dâu tây về tới nhà cũng tương đương với quãng đường từ rừng hoa đỏ về tới nhà chỉ là hơi khác hướng nhau.
Đi từ rừng dâu tây về nhà thì họ không đi theo dòng suối nữa.
Mọi người đi khoảng 1 giờ là lờ mờ nhìn thấy cây nho khổng lồ cạnh nhà.
Thấp thoáng dưới tán cây là ban công tầng hai với cửa gỗ màu nâu.
Chỉ khoảng 15 phút đi nhanh là họ sẽ về tới nhà thôi.
Cảm giác đi xa trở về nhà thật đặc biệt.
Mới có một tuần thôi mà ai cũng nhớ nhà vô cùng.
Nếu không vì cuộc sống tốt hơn chắc Uyển Nhi không muốn rời nhà nữa quá!
Nhà thân yêu ơi!
Chúng tôi đã trở lại!