Khác Ngôi nhà lầu dưới tán cây rừng nguyên thủy

Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 64. Về tới nhà


-Nó đi xa rồi!

Giang Nam thông báo với cả nhà.

Anh tiến lại chỗ con vật vừa đứng gặm cỏ.

Dấu chân của nó hoàn toàn khớp với những dấu chân Giang Nam quan sát được trước đó.

Uyển Nhi và hai đứa trẻ cũng lại gần nhìn ngó nhưng cả ba nhìn mãi cũng chẳng hiểu gì.

-Con thú vừa rồi giống con bò thật đấy.

Liệu đó là con thú con hay còn có những con thú trưởng thành khác ở gần đây nhỉ?

Giang Nam cẩn thận quan sát những dấu chân in trên mặt đất xung quanh.

Anh thấy đa số chúng chỉ có kích thước bằng hoặc nhỏ hơn.

Giang Nam đã có kết luận.

-Không đâu.

Con thú vừa rồi là con trưởng thành.

Dấu chân quanh đây không có cái nào lớn hơn cả.

Khi biết không có còn vật nào to lớn quanh đây mọi người cảm thấy yên tâm hơn.

Uyển Nhi ngồi xuống quan sát loại cỏ dưới gốc cây dâu tây mà loài vật giống bò đó vừa ăn.

Nó cũng giống những loại cỏ thông thường khác màu xanh, lá dài và nhọn.

Cây cỏ này có phiến lá mọc thành chùm, mỗi lá dài khoảng 20-30cm.

Cô dùng năng lực đặc biệt của mình để kiểm tra.

Cây cỏ này không có độc đối với con người nên có thể ăn như rau dại nhưng không có gì đặc biệt ngon cả.

Cỏ này lại rất nhiều dinh dưỡng đối với các động vật nên rất được chúng ưu thích.

Mọi người liền đặt tên con vật họ vừa gặp là “con bò” và loại cỏ này là “cỏ bò” luôn.

Giang Nam dẫn đầu cả nhà đi sâu thêm vào khu rừng này.

Càng đi vào bên trong sâu mọc toàn những cây dâu tây lớn trĩu quả.

Dưới đất cỏ bò cũng mọc dày đặc hơn.

Vì có nhiều cỏ nên khu vực này cũng xuất hiện nhiều loài động vật hơn.

Mọi người nhìn thấy mấy con bò, rồi có loài gà rừng quen thuộc và nhiều động vật ăn cỏ khác.

Tuy nhiên chúng đều rất nhút nhát.

Khi phát hiện ra mấy người Uyển Nhi chúng lập tức chạy ngay.

-Chắc ở đây có nhiều động vật tới ăn cỏ nên có thể cũng sẽ có động vật đến săn mồi nên chúng nó vô cũng cảnh giác.

Tốt nhất chúng ta nên ra về thôi.

Ở đây dễ gặp nguy hiểm lắm.

Sau này có cần hái dâu tây thì để mình anh đi thôi.

Mà nơi này nhiều động vật thế này anh sẽ đặt bẫy ở đây mới được thỉnh thoảng nhà mình có khi lại có được thêm món ăn.

Uyển Nhi nghĩ chồng phân tích cũng hợp lí.

Cũng tới lúc họ nên về nhà rồi.

Sau này quen thuộc hơn nếu an toàn cả nhà có thể quay lại sau.

Riêng hai đứa trẻ thấy đặc biệt tiếc nuối.

Thứ quả đầu tiên trên thế giới này được phát hiện bởi hai đứa chính là dâu tây.

Vì vậy cả hai có niềm yêu thích đặc biệt với loại cây này.

Bố mẹ phải vừa đi vừa dỗ dành an ủi chúng mới bớt buồn hơn.

Cũng may sắp về tới nhà tâm trạng vui vẻ của mọi người đều mau chóng quay trở lại.

Quãng đường từ rừng dâu tây về tới nhà cũng tương đương với quãng đường từ rừng hoa đỏ về tới nhà chỉ là hơi khác hướng nhau.

Đi từ rừng dâu tây về nhà thì họ không đi theo dòng suối nữa.

Mọi người đi khoảng 1 giờ là lờ mờ nhìn thấy cây nho khổng lồ cạnh nhà.

Thấp thoáng dưới tán cây là ban công tầng hai với cửa gỗ màu nâu.

Chỉ khoảng 15 phút đi nhanh là họ sẽ về tới nhà thôi.

Cảm giác đi xa trở về nhà thật đặc biệt.

Mới có một tuần thôi mà ai cũng nhớ nhà vô cùng.

Nếu không vì cuộc sống tốt hơn chắc Uyển Nhi không muốn rời nhà nữa quá!

Nhà thân yêu ơi!

Chúng tôi đã trở lại!
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 65. Dọn dẹp nhà cửa


Sau khi ăn bữa chiều mọi người nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục dọn dẹp sạch hai phòng ngủ là phòng của vợ chồng Giang Nam và phòng ngủ của hai đứa con.

Từ hôm sinh nhật A Triết 6 tuổi cậu bé đã được bố mẹ sắp xếp ra ngủ riêng.

Nhà vẫn còn phòng có thể làm phòng ngủ riêng của A Triết nhưng hai vợ chồng không yên tâm để một mình A Triết một phòng.

Vậy là dưới sự đồng ý của A Nhiên, A Triết được sắp xếp cùng phòng với chị.

Thực ra A Nhiên rất nhát cô bé muốn ngủ chung với bố mẹ và em cơ giờ hai chị em cùng phòng đúng ý A Nhiên luôn.

Giang Nam đã làm một chiếc gường đơn nhỏ kê vào phòng làm chỗ cho A Triết ngủ.

Cậu bé còn được bố làm cho bộ bàn ghế riêng và hộp đựng đồ chơi.

Phòng của A Nhiên trước kia là phòng cưới của vợ chồng Uyển Nhi nên phòng rộng rãi hai đứa trẻ làm phòng ngủ chung vẫn thoải mái.

Uyển Nhi còn treo thêm một tấm rèm vào giữa để hai con có chút không gian riêng tư.

Nhất là A Nhiên là con gái cũng 11-12 tuổi rồi nhiều lúc phải tránh em trai làm nhũng việc riêng.

Từ khi hai đứa trẻ chung phòng ngủ chúng lại càng trở nên thân thiết với nhau hơn và cũng tự lập hơn.

Uyển Nhi và chồng rất yên tâm về hai con.

Cả nhà cùng nhau dọn dẹp phòng ngủ của A Nhiên và A Triết trước do sự mong muốn thiết tha từ hai đứa trẻ.

Với hai vợ chồng Uyển Nhi dọn phòng nào trước cùng vậy.

Chiều con một chút chuyện nhỏ như thế này để chúng vui họ cũng liền đồng ý.

Có vẻ phòng phía trên lầu bớt bụi hơn phòng tầng dưới.

Chắc do phía trên có nhiều cành cây che nên ít bụi bay vào nhà.

Hai phòng ngủ tầng trên dọn dẹp xong chỉ bằng nửa thời gian dọn dẹp phòng tầng dưới.

Ngay khi hai phòng ngủ được dọn sạch cả nhà ngay lập tức nằm dài trên giường của mình.

Ai cũng nhớ chiếc giường êm ái ở nhà cả.

Uyển Nhi nằm lên giường cảm thấy như lưng mình được thẳng ra vậy.

Bao ngày ngủ trên lá cây trong lều tạm ngoài bờ biển cô không quen chút nào nhưng vì quá mệt mỏi cô mới ngủ say.

Tất nhiên giường lá cây không thể thoải mái như nằm giường nệm ở nhà.

Sáng dậy kiểu gì cũng thấy đau cổ mỏi lưng cả.

Riêng hai đứa con cô có cầm theo hai tấm đệm mỏng để chúng nằm cho thoải mái nhưng điều kiện có hạn ai cũng không ngủ ngon được như ở nhà.

Giờ Uyển Nhi thật muốn ngủ một giấc ngay thôi nhưng cô vẫn còn nhiều việc quá đành phải dậy thôi.

A Nhiên và A Triết được bố mẹ cho phép chơi trong phòng hoặc đi ngủ ngay không cần làm việc nữa.

Uyển Nhi và chồng thì cần rỡ đồ đạc từ xe mai rùa xuống cất vào nhà.

Hai mai rùa to đùng không lọt qua cửa được còn để nguyên ngoài sân.

May mà khu gần nhà họ không có mấy loài động vật và cũng có hàng rào bao quanh rồi nên để nhiều đồ trong sân vẫn an toàn.

Uyển Nhi chuyển những thứ đồ lặt vặt vào trong nhà còn những thứ đồ nặng thì do Giang Nam vác vào.

Để nhanh chóng hai người chỉ xếp đồ vào phòng bếp hoặc phòng khách còn lại mai sẽ xắp xếp lại một lần nữa.

Riêng quả dừa còn nguyên vỏ thì để nguyên trong mai rùa ở ngoái sân.

Trong nhà cũng hơi chật chỗ rồi.

Uyển Nhi chỉ cầm mấy quả dừa vào phòng bếp để mai nấu ăn sáng thôi.

Sau khi dọn đồ ổn thoả Uyển Nhi làm bữa khuya cả nhà ăn rồi mới đi ngủ.

Cả nhà giờ đã quen ăn bữa khuya rồi.

Nếu bỏ bữa sẽ bị đói bụng không ngủ được.

Ăn xong cũng vừa lúc trời tối muộn cả nhà đi ngủ luôn thôi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 66. Công việc bận mải


Sáng hôm sau theo thói quen cả nhà vẫn dậy sớm tập thể dục và rèn luyện các động tác chiến đấu.

Sáng nay Uyển Nhi dùng bột dừa làm bánh rán.

Bột trong quả dừa lấy ra cô không cần phải trộn bột nữa có thể ngay lập tức làm bánh.

Mà điều kì diệu là bột nhão trong quả dừa đã có độ mềm vừa vặn không quá khô cũng không quá ướt hoàn toàn phù hợp để làm bánh luôn rất bớt việc.

Tiếc là vác cả quả dừa về nhà cồng kềnh nên không tiện.

Nếu sau này có thể trồng cây dừa gần nhà thì mỗi ngày đi hái dừa dùng luôn sẽ rất nhàn.

Nói đến cây dừa gần nhà Uyển Nhi tự nhắc mình tí nữa ăn sáng xong cô phải đi trồng ngay mấy hạt giống dừa mới được.

Giờ đang mùa hè trồng cây có vẻ không thích hợp lắm nhưng Uyển Nhi vẫn quyết định trồng.

Nếu không thành công Giang Nam có thể lại lấy hạt giống về cho cô trồng không lo gì.

Sáng nay cả nhà lại ngồi dưới gốc cây ăn sáng.

Uyển Nhi nói với Giang Nam:

-Anh làm thêm bộ bàn ghế đặt luôn ngoài gốc cây để làm chỗ ăn khỏi phải bê bộ bàn ghế trong phòng ăn ra vào mất công.

-Ừ, em nói đúng.

Vậy mà anh quên không nghĩ đến.

Từ giờ đi rừng anh sẽ kéo mấy gốc cây về làm bàn ghế cho nhanh.

Trong rừng có rất nhiều gốc cây phù hợp không cần phải cưa xẻ lắp ghép gì nữa cả.

-Vậy thì tốt quá.

Trời càng ngày càng nóng ăn cơm trong phòng bếp không thoải mái chút nào.

Mà nếu có thời gian anh làm mấy cái giường đơn giản kê ngoài này đi.

Nếu trời nóng quá cả nhà cũng có thể ngủ ngoài trời luôn.

Chúng ta củng cố hàng rào chắc chắn thì ngủ ngoài trời cũng yên tâm.

-Vậy cũng được.

Anh sẽ chuyển đá về vây quanh sân nhà mình một vòng nhỏ nữa cho an toàn hơn.

Có vẻ sắp tới lại có nhiều việc rồi đây.

-Đúng thật.

Nhà mình còn phải đi rừng hoa đỏ lấy mật ong rồi còn hái dâu tây nữa.

Sắp tới còn thu hoạch một lứa ngô vàng trong vườn.

Đúng thật là nhiều việc.

Giờ cũng qua hè gần tháng rồi sang thu lại càng bận mải hơn nữa cơ.

Dù sao bận nhưng thu hoạch được nhiều thứ em cũng sẵn sàng bận mải.

A Triết lập tức chen vào:

-Bố mẹ cho con đi lấy mật ong với nhé.

Con chưa được xem lấy mật ong bao giờ cả.

-Con không sợ đi theo lấy mật ong bị ong đốt à.

Mẹ nói trước ong mà đốt là đau lắm đấy.

Còn đau hơn bị tiêm nhiều.

Lúc đó con đừng có mà khóc nhé.

Uyển Nhi doạ A Triết.

A Nhiên bên cạnh ngồi che miệng cười.

Cô bé biết nếu đi theo chắc chắn bố mẹ không thể để hai đứa bị ong đốt được.

A Nhiên không hề sợ lời mẹ doạ đâu.

Chỉ A Triết ngốc mới tin thôi.

A Triết ngồi nhíu mày đúng kiểu thương hiệu con của Giang Nam.

Sau một hồi ưu tư cuối cùng sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

-Con vẫn đi.

Con chạy nhanh lắm mấy con ong không đuổi kịp đốt con đâu.

Cả nhà cười to.

A Triết không hiểu sao cả nhà lại cười mình.

Cậu bé dậm chân phụng phịu.

Sau khi ăn sáng cả nhà ai vào việc đấy.

Ba mẹ con Uyển Nhi tiếp tục dọn dẹp các phòng còn lại trong nhà.

Giang Nam thì đi vào rừng săn một ít thức ăn tươi.

Lâu rồi không ăn thịt gà rừng, thỏ tre, … mọi người cũng thấy thèm.

Ngoài ra anh cũng phải thực hiện mấy công việc vừa bàn bạc trong bữa ăn.

Nào là làm bàn ghế, giường rồi làm một vòng tường đá vây quanh sân nhà để mọi người có thể ngủ qua đêm bên ngoài cho an toàn.

Công việc khá nhiều thật đúng là sẽ không có thời gian rảnh rỗi nữa

.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
chương 67. Sách sinh vật nguyên thủy


Hết cả buổi sáng ba mẹ con Uyển Nhi mới dọn dẹp nhà cửa xong.

Buổi chiều Uyển Nhi cho hai con được nghỉ ngơi vui chơi.

Tuy nhiên hai đứa trẻ quen chăm chỉ cũng không chơi cả buổi.

A Triết ngồi cạnh chị tập tô nét chữ trong quyển tập tô mẹ đã tặng cậu bé dịp sinh nhật.

A Nhiên thì ngồi vẽ những sinh vật và cây cối đã gặp ngoài biển hay gặp trên đường đi đến biển.

Dạo gần đây Uyển Nhi đã tin tưởng hoàn toàn vào con gái để cô bé vẽ và ghi chú cuốn sách sinh vật thời nguyên thuỷ của gia đình họ.

Sau một khoảng thời gian Uyển Nhi sẽ xem cuốn sách A Nhiên vẽ xem có gì sai sót thì hai mẹ con cùng sửa chữa lại.

Chỉ mới 4 tháng mà quyển sách về các loài sinh vậy này đã dày nên nhiều.

Họ đã tìm được nhiều loài động thực vật trong số đó đa số đã trở thành thức ăn hay lương thực của cả nhà rồi.

Cuốn sách này sau này sẽ vô cùng hữu ích cho con cháu trong tương lai.

Uyển Nhi loay hoay dưới bếp để sắp xếp lại những thứ mới đem từ bãi biển về.

Những đồ nồi, chảo, dụng cụ làm bếp…

được xếp vào vị trí vốn đặt chúng trước kia.

Đặc biệt mấy lọ thuỷ tinh đựng sâu dừa và hải sâm khô được cô cất cẩn thận.

Uyển Nhi lấy mỗi thứ một ít nghiền thành bột cho vào hai lọ kín nhỏ hơn cất vào tủ thuốc thường dùng trong nhà.

Phần còn lại cô cất cẩn thận trên giá cao nhất của tủ trong phòng gỗ mới của nhà mình.

Phòng gỗ Giang Nam mới dựng đã trở thành nơi cất giữ những thứ đồ quan trọng của cả nhà.

Chỗ đó kín đáo lại rộng thoáng để cất chứa đồ rất phù hợp.

Những thứ đồ khô đa phần được Uyển Nhi đem ra phơi nắng thêm.

Đồ khô nào đã đạt tiêu chuẩn rồi cô chia thành nhiều túi lớn túi nhỏ khác nhau.

Túi nhỏ thì cất trong phòng bếp để ăn hàng ngày.

Những túi lớn cất trong tủ phòng khách hoặc trong phòng làm việc tầng hai.

Mấy tủ phòng khách trước đựng đồ ăn vặt và đồ dùng của con giờ đều đã rỗng nên lập tức được chứa nhiều đồ ăn mới.

Uyển Nhi nhìn từng ngăn tủ đầy ắp mà lòng vui sướng vô cùng.

Khi số đồ khô phơi ngoài sân mà xong thì mấy cái tủ trong nhà cũng không chứa hết được ấy chứ.

Chuyến đi 7 ngày xa xôi vất vả lại nguy hiển cũng thật xứng đáng.

Giang Nam chỉ mất một buổi sáng đã đi tới chỗ rừng cam hái nửa gùi cam rồi đến khu gà rừng sống để bắt gà và nhặt trứng.

Trái cây ở đây có vẻ thời gian ra quả kéo dài hơn trên Trái Đất.

Như trước kia mùa cam kéo dài tầm một tháng là hết dài cùng tới một tháng rưỡi thôi.

Thế mà ở đây mấy cây dâu tây hay cam nhà họ đã hái liên tục hai tháng rưỡi rồi mà chúng vẫn còn đang ra quả tiếp.

Thời gian ra quả càng lâu càng tốt vì giờ việc bảo quản trái cây rất khó khăn và hoàn toàn không tìm được quả trái mùa nên mùa thu hoạch càng kéo dài thì họ càng được ăn nhiều trái cây.

Như thế thật tốt!

Giờ đã vào hè một tháng mà sức sinh đẻ của mấy con gà rừng này vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Trong rừng Giang Nam gặp những con gà to nhỏ đủ kích cỡ, đủ lứa tuổi.

Đàn gà ở đây vẫn không ngừng đẻ trứng ấp trứng nở ra gà con.

Giang Nam quan sát phải có 4 đợt gà con nở ra rồi.

Anh nghĩ mình có nên nhặt thêm nhiều trứng nữa không nhỉ chứ đàn gà này đông quá rồi.

Liệu chúng có đủ đồ ăn không nữa.

Anh cứ nhặt nhiều trứng về để Uyển Nhi làm trứng muối nhỉ.

Giang Nam còn học được từ Uyển Nhi cách nhìn trứng có thể nở được gà con hay quả trứng nào chỉ có thể để ăn.

Bình thường Giang Nam cố gắng nhặt những quả trứng không thể nở ra gà con nhưng giờ trứng gà nhiều quá rồi anh cứ nhặt bừa thôi.

Kiếm đủ đồ ăn cho cả nhà trong 2-3 ngày Giang Nam liền ra về.

Trên đường về anh nhớ tới việc làm bộ bàn ghế ăn cơm cho nhà mình nên chú ý chọn một số gốc cây.

Giang Nam chọn được ba gốc cây có kích thước gần bằng nhau kéo về nhà.

Mấy gốc cây này đều là cây đã bị Giang Nam đốn về dựng nhà gỗ giờ gốc cây cũng đào lên kéo về làm ghế ngồi.

Anh đúng là biết tận dụng từ gốc tới ngọn.

Đến cành thừa cũng được làm củi đốt, lá cây cũng làm phân bón luôn.

Vì phải đào một đoạn gốc cây nên thời gian về nhà của Giang Nam trễ hơn dự kiến nhưng cũng vừa kịp ăn bữa trưa.

Tuy nhiên số gà rừng anh đem về hiển nhiên không kịp nấu đành để dành bữa chiều.

Giang Nam vui vẻ kéo vợ con ra ngắm ba gốc cây anh định tạo thành ghế ngồi.

Nhưng cả ba mẹ con thực sự không nhìn ra được gì từ ba gốc cây vừa xù xì vừa lắm bùn đất đó.

Thể là Giang Nam đành tiu nghỉu thưởng thức một mình.

Anh quyết định phải làm ra một bộ bàn ghế thật đẹp cho ba mẹ con mở rộng tầm mắt.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 68. Nhà giàu mới nổi


Buổi chiều Giang Nam ở lại nhà để làm mấy cái ghế.

Mấy cái gốc cây vốn sẵn đã có thể ngồi lên rồi.

Giờ Giang Nam chỉ cần làm sạch, mài nhăn và tạo hình thêm một chút thôi.

Anh đục đi những phần rễ xấu hay gỗ ghề rồi mãi nhẵn quét lớp sơn bảo vệ bên ngoài.

Ba gốc cây không làm mất thời gian của anh cả buổi chiều được.

Giang Nam lại vào rừng tìm thêm những gốc cây khác.

Anh tìm thêm được 5 gốc cây khác vận chuyển về đến nhà cũng vừa lức ăn chiều.

Thế là ăn cơm xong Giang Nam lại loay hoay với mấy gốc cây.

Ba mẹ con Uyển Nhi không hề hỏi đến.

Họ chỉ cần đợi có bàn ăn và ghế để ngồi là được.

Hôm sau Giang Nam lại chỗ khu đất anh đang phơi gỗ.

Thỉnh thoảng đi rừng Giang Nam gặp cây gỗ tốt hoặc khu vực cây cối quá phát triển, cây to che mất ánh sáng của cây nhỏ không để chúng phát triển anh sẽ chặt bớt một số cây mang về ngâm và phới khô.

Đề phòng lúc cần lại không có gỗ sử dụng như lần trước nên Giang Nam thỉnh thoảng chặt thêm cây gỗ mới về nhà.

Lần này anh chọn một thân gỗ lớn cưa một đoạn dài 2,2m.

Sau đó xẻ dọc khối gỗ ra lấy một nửa thế là có một bàn ăn vô cùng chắc chắn.

Để cho đẹp và sử dụng thuận tiện, Giang Nam đã mài mặt gỗ nhẵn bóng và loại bỏ hết phần vỏ cây bên ngoài.

Thiết kế mặt bàn cao vừa tầm ngồi của mọi người Giang Nam còn lấy đá kê phía dưới nâng cao mặt bàn.

Trong số ghế mà anh làm còn có một chiếc cao hơn hẳn làm riêng cho A Triết vì cậu bé nhỏ quá không với tới được.

Sau hai ngày thì Giang Nam cũng đã hoàn thành được một bộ bàn ghế hoàn chỉnh.

Khi anh bê bộ bàn ghế ra dưới gốc cây sắp đặt rồi gọi ba mẹ con Uyển Nhi tới xem khiến cả ba đều vô cùng bất ngờ.

Bộ bàn ghế bằng gốc cây và thân gỗ đẹp hơn họ tưởng.

Ở giữa là một bàn to dài hơn 2m rộng hơn 1 m.

Hai chị em A Nhiên nằm trên đó lăn lộn chơi đùa cũng thoải mái.

Mặt bàn nhẵn bóng có những đường vân gỗ tự nhiên rất đẹp.

Nhìn từ xa chiếc bàn trông gần giống thân một con thuyền.

Những vỏ cây xám xù xì xung quanh đã không còn thay vào đó là những những đường cong uốn lượn khá đẹp mắt.

Xung quanh chiếc bàn đặt tám chiếc ghế làm từ gốc cây.

Nhìn những chiếc ghế rất hợp với chiếc bàn ăn.

Những chiếc ghế đều được chà nhẵn bóng.

Một chiếc duy nhất trong số đó cao hơn hẳn những chiếc khác chắc chắn là của A Triết.

Cậu bé ngay lập tức leo lên ngồi thử.

-Sao lại có những 8 chiếc ghế thế này anh?

-Bàn to thế này có 4 chiếc thì hơi ít.

Với có khi sau này nhà mình có khách thì sao.

Phải có chỗ cho khách ngồi chứ.

Thật ra là vì trong rừng Giang Nam tìm được nhiều gốc cây phù hợp quá nên anh tiếc vác hết về nhà.

Đã đem về rồi thì làm luôn thôi chứ biết bao giờ nhà họ mới có khách tới chơi chứ.

Uyển Nhi nghe vậy chỉ cười biết thừa chồng mình lấy lí do vớ vẩn.

Nhìn từ xa bộ bàn ghế đặt dưới gốc cây trông rất có phong cách cổ xưa.

Nhìn sân nhà họ trông sang trọng, đẳng cấp hơn hẳn.

Bộ bàn ghế này mà đặt ở hiện đại chắc phải mấy trăm triệu chưa chắc đã mua được đâu.

Nhà mình giờ thật là nhà giàu rồi.

Uyển Nhi bỗng có cảm giác như gia đình cô là nhà giàu mới nổi bắt chiếc nhà khác chơi đồ gỗ kiểu cổ nhỉ.

Dù sao bộ bàn ghế này rất đẹp lại tiện dụng Uyển Nhi thấy Giang Nam mất mấy ngày bỏ công ra làm cũng đáng.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 69. Chuẩn bị đi lấy mật


Sau khi làm xong bộ bàn ghế Giang Nam lại tiếp tục đi chở đá về làm tường bao.

Giang Nam định xây tường như kiểu tường đá ở ở hiện đại.

Đá được xếp chồng lên nhau và dùng xi măng trát mặt ngoài để chắc chắn.

Giờ không có xi măng anh có thể dùng đất sét để trát tường.

Giang Nam đã thấy ở bờ suối chỗ gần khu rừng hoa đỏ có đất sét.

Thời gian rảnh rỗi anh và Uyển Nhi đều chăm chỉ đọc sách và tài liệu trong đó có cách làm đồ gốm.

Và tất nhiên trong đó có cách tìm ra đất sét.

Nhớ hồi anh còn nhỏ xíu nhà nào chẳng đều là tường đất mái lá chứ.

Mãi sau khi anh đi học cấp 2 mới làm nhà tường gạch.

Giang Nam biết cách làm gạch mộc, đốt gạch và xây tường cơ bản.

Học sinh cấp ba thời anh ai gần như cũng biết làm mấy thứ này.

Đây giống như là môn kĩ năng bắt buộc của học sinh trường làng vậy.

Nhưng xây tường gạch mất nhiều thời gian để làm gạch phơi rồi đốt gạch giờ anh không thể làm kịp.

Cứ làm tường đá trước đã.

Giang Nam lại tốn mất 3-4 ngày đi chuyển đá về nhà để làm tường bao.

Trong thời gian này Uyển Nhi bận mải phơi nắng và cất những đồ khô họ đã đem về.

Số muối quý giá được cất cẩn thận trong phòng làm việc tầng trên.

Giờ vợ chồng họ cũng không cần phòng làm việc gì nữa.

Máy tính, máy in và những thứ tương tự được chồng gọn vào một góc.

Giờ trong phòng chỉ chứa sách và tài liệu thôi.

Phần không gian còn lại trở thành chỗ cất đồ.

Muối là thứ đồ quan trọng nên Uyển Nhi để trong phòng này.

Phòng gỗ mới tuy cũng cất đồ nhưng khả năng chống ẩm mốc vẫn không bằng phòng xi măng được.

Số bột dừa khô thì chỉ ăn được tầm một tháng nên cứ để luôn trong phòng bếp khỏi cất kĩ.

Hải sản khô cũng được phân ra hai phần để ăn dần và đem đi cất.

Buổi tối hôm ấy trong bữa ăn Uyển Nhi nhắc Giang Nam.

-Anh sắp xếp thời gian chúng ta tới rừng hoa đỏ để lấy mật hoa và lấy tổ ong đi.

Mật ong và mật hoa ở đó là thứ tốt.

Với lại em cũng định lấy tổ ong làm nến, sáp ong cũng làm sơn phủ gỗ tốt.

Thời gian hiện tại lấy mật ong còn kịp.

Để cuối hè không còn hoa nở lấy mật ong thì ong dễ chết vì không có mật hoa nữa.

Nhẽ ra lấy vào cuối xuân càng tốt nhưng lúc đó chúng ta cũng không phát hiện ra tổ ong không làm sao khác được.

Việc này làm càng sớm càng tốt.

Nhà Uyển Nhi nuôi ong nên cô cũng biết sơ qua.

Vì khi bố mẹ nuôi ong cô đã đi lấy chồng nên chỉ biết mấy thứ cơ bản thôi chứ tự mình nuôi ong thì cô chịu.

-Vậy em cứ chuẩn bị đồ dùng khi đi lấy mật ong đi.

Khi nào xong báo anh chúng ta lên đường luôn.

Vậy là kế hoạch tiếp theo của họ là đi lấy tổ ong.

Uyển Nhi cần chuẩn bị dụng cụ đi lấy mật nhưng thực ra cũng không cần chuẩn bị gì nhiều.

Chủ yếu là phải có đồ bảo hộ cho người đi lấy mật thôi.

Quần áo dài tay dày dặn, bao tay và có đồ che mặt.

Uyển Nhi lấy hai chiếc mũ cói rộng vành đi biển của cô may vải màn xung quanh để làm mũ che mặt khi đi lấy tổ ong.

Vải màn thì Uyển Nhi tìm thấy trong phòng xép tầng hai.

Cái này là một chiếc màn chống muỗi cũ chắc chắn do mẹ chồng cô cất giữ lại từ bao giờ chính cô cũng không hề biết.

Hôm trước dọn dẹp nhà cửa Uyển Nhi mới phát hiện ra vừa lúc sử dụng.

Còn lại chỉ cần thêm mấy thùng gỗ dựng mật nữa là có thể lên đường đi lấy tổ ong được rồi.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 70. Lấy mật


Lần này đi lấy mật ong chỉ hai vợ chồng Giang Nam đi thôi còn hai đứa trẻ ở lại nhà.

Từ chỗ họ đến chỗ có tổ ong chỉ cách khoảng một giờ đi bộ cả việc lấy mật cũng chỉ mất một buổi sáng nên hai vợ chồng cùng nhau đi rồi nhanh chóng trở về.

Nhỡ ong mật ở đây khác Trái Đất chúng có sức tấn công mạnh hơn hoặc chúng không sợ lửa khói có thể thể gây nguy hiểm cho lũ trẻ.

Tốt nhất lần đầu tiên lấy mật hai đứa con nhỏ nên ở nhà.

Uyển Nhi nói chuyện với hai con cho chúng biết ý định của hai vợ chồng.

Ban đầu cả hai đứa trẻ đều không vui khi phải ở lại nhà.

Còn về sợ hãi thì có vẻ như cả hai không mấy lo sợ gì.

Dù sao cũng có hai chị em ở nhà.

Mà thực ra từ khi tới đây sống hai đứa trẻ chưa thực sự đối mặt với nguy hiểm quá lớn nên chúng không mấy sợ hãi.

Chỉ là không được đi cùng bố mẹ thì không vui vẻ tạo nào.

Giang Nam và Uyển Nhi phải nhiều lần cam đoan sẽ về sớm và lần sau sẽ dẫn theo hai chị em đi cùng cả hai mới nguôi ngoai.

Uyển Nhi còn nhờ A Nhiên chuẩn bị bữa trưa cùng với sự giúp đỡ của A Triết nữa khiến hai đứa trẻ lại trở lên hào hứng.

-Trưa mai con và A Triết sẽ tự nấu ăn cho cả nhà thật à?

Bọn con nấu món gì cũng được sao?

Uyển Nhi trả lời con:

-Ừ.

Ngày mai trước khi đi bố mẽ sẽ khoá cổng lại.

Con và A Triết sẽ chỉ ở trong nhà.

Con có thể nấu bữa trưa món gì cũng được nhưng đừng để gây nguy hiểm cho con và em cũng không được để cháy nhà đấy.

Bên ngoài nếu có gì nguy hiểm lập tức chạy vào nhà và khoá cửa lại ngay.

Giang Nam lại nói thêm:

-Đúng vậy.

An toàn của hai con là trên hết.

Bố và mẹ sẽ đi vài tiếng là về ngay.

Nếu có gì ngon hay thú vị bố sẽ cầm về cho hai đứa nhé.

Sau một hồi trò chuyện cuối cùng hai đứa trẻ không còn để ý chuyện ngày mai không được đi theo bố mẹ nữa.

Chúng còn giục bố mẹ mau về phòng ngủ mai đi sớm để cả hai có thể bàn bạc riêng xem trưa mai hai đứa sẽ nấu món gì để bố mẹ bất ngờ.

Uyển Nhi và chồng chỉ biết lắc đầu cười.

Quả thật là trẻ con suy nghĩ thay đổi cũng thật nhanh.

Uyển Nhi và Giang Nam kiểm tra lại một lần nữa đồ đạc ngày mai cần mang theo rồi cũng đi ngủ sớm.

Sáng hôm sau Uyển Nhi dậy sớm hơn thường lệ.

Cô dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà và chuẩn bị thức ăn nước uống mang theo cho hai vợ chồng.

Uyển Nhi còn lét lút chuẩn bị chút thức ăn cho bữa trưa để nếu A Nhiên không nấu thành công bữa trưa thì còn có thứ mà ăn tạm.

Dù sao A Nhiên cũng chưa tự mình nấu một bữa ăn bao giờ rất khó để nấu ăn tốt ngay từ lần đầu tiên được.

Sau 30 phút cả nhà đều thức dậy.

Vẫn là bài thể dục buổi sáng quen thuộc rồi ăn sáng xong bắt đầu phải làm việc.

Giang Nam thì kiểm tra lại đồ đạc cần mang theo.

Uyển Nhi thì liên tục dặn dò hai con những chú ý khi ở nhà.

Lúc đầu hai đứa trẻ còn dạ vâng nhưng sau lần thứ năm Uyển Nhi nhắc lại nội dung cô đã nói bọn trẻ chán đến mức chủ động đẩy cô ra khỏi cửa.

Giang Nam cũng thêm vào kéo tay vợ đi luôn chứ cứ để cô nói chắc hôm nay họ khỏi ra cửa.

Giang Nam khoá cổng lại cần thận chào hai con qua cánh cổng rồi kéo vợ đi.

Uyển Nhi thì vừa đi vừa ngoái đầu lại một hồi mới thôi.

Giang Nam nói:

-Em đã lo lắng vậy thì ngay từ đầu cho hai con đi cùng luôn đi.

Giờ lại cứ lo lắng không yên thế này.

Uyển Nhi nói:

-Thì em sợ đưa con đi cũng nguy hiểm.

Ở nhà mình thì chắc an toàn hơn chứ.

Mà các con cũng cần học cách tự lập mới được.

Thôi em không lo lắng nữa.

Tập trung đi đường thôi, đi nhanh về nhanh.

-Ừ.

Đi thôi

Đường từ nhà tới khu rừng hoa đỏ có nhiều tổ ong chỉ khoảng một giờ.

Hai vợ chồng Uyển Nhi tập trung đi nhanh chóng chỉ mất đúng 45 phút.

Từ xa họ đã thấy rừng hoa đỏ nỗi bật giữa không gian màu xanh lá trông thật sự quá bắt mắt.

Hoa đỏ rực nở khắp mọi nơi.

Loài hoa này có thời kì nở hoa lâu thật.

Khắp trên cành toàn những bông hoa to nở không hề thấy bông hoa nào héo tàn và cũng ít những nụ hoa.

Không biết hoa còn nở rực rỡ như vậy tới khi nào.

Mỗi bông hoa có phần đế hoa như một cái ấm đựng trà còn cánh hoa lại nở bung ra ở phía trên.

Trong mỗi bông hoa đều có chứa mật hoa ở trong nên đám ong mật mới tập trung ở khu rừng này nhiều như vậy để kiếm ăn.

Đi sâu thêm vào trong rừng hoa họ bắt đầu nghe thấy tiếng những con ong mật vỗ cánh vo ve khắp xung quanh.

Cứ cánh vài cây hoa đỏ Uyển Nhi lại nhìn thấy một tổ ong.

Có cây to có thể có 2-3 tổ hoặc nhiều tổ ong hơn nữa.

Tổ nào tổ lấy thực sự rất to.

Họ chỉ lấy một ít mật ong hay vài tổ ong thật chẳng bõ bèn gì.

Hai vợ chồng dừng lại cách tổ ong đầu tiên họ nhìn thấy một đoạn bắt đầu đeo đồ bảo hộ.

Cả hai đều mặc kín cổng cao tường, tay còn đeo bao tay dày, đầu đội mũ vành rộng có lưới che kín mặt và cổ.

Giang Nam đi nhặt cành cây và lá khô để làm củi đốt lửa hun khói tổ ong.

Uyển Nhi thì tranh thủ thu chút mật hoa.

Tuy mật hoa đỏ không ngọt được như mật ong nhưng nó cũng có vị thơm ngon riêng pha với nước làm đồ uống cũng rất ngon.

Lần trước khi đi ra biển Uyển Nhi cũng đã thu một ít mật hoa để uống được mấy ngày cả nhà đều thích.

Nếu tốn chút công thu nhiều mật hoa về cô đặc có khi cũng ngọt như mật ong ấy chứ.

Nhưng thu mật hoa thì tốn nhiều thời gian quá cô không có thời gian rảnh rỗi như vậy.

Mà lấy tổ ong không chỉ vì mật ong mà còn vì sáp ong nữa.

Sáp ong cần dùng cho nhiều việc quan trọng của nhà họ.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 71. Thu hoạch phong phú


Khi Giang Nam ôm được cả đống củi to tới Uyển Nhi cũng dừng lại việc thu mật hoa.

Cả hai chuẩn bị đi đốt lửa đuổi ong để lấy mật và tổ ong.

Cả hai đã phân công rõ ràng.

Uyển Nhi sẽ phụ trách đốt lửa hun khói và quạt để khói bay đến tổ ong.

Giang Nam thì trèo nên cây nhanh chóng thu lấy mật và sáp ong.

Uyển Nhi bắt đầu nhóm lửa.

Công việc này quá quen thuộc với bà nội trợ Uyển Nhi rồi.

Khi lửa được nhóm lên cô cho thêm nhiều củi, lá khô lên trên và đặc biệt thả thêm lá cây tươi để tạo ra nhiều khói.

Phải hun một thời gian thì nhiều khói mới khiến những con ong không thể chịu được bay đi.

Ban đầu chúng vẫn cố thủ bay vo ve xung quanh tổ.

Giang Nam đứng gần đó đã chuẩn bị sẵn sàng leo cây bắt cứ lúc nào.

Anh đang đeo một thùng gỗ cạnh eo.

Thùng gỗ này giống cái xô to ở thế giới trước kia, trên miệng được đục hai lỗ đối xứng nhau để luồn sợi dây qua làm quai đeo.

Quai đeo đang được Giang Nam đeo vòng qua cổ.

Một bên eo của anh giắt chiếc dao rựa to tướng.

Một tay khác thì cầm đuốc đang cháy.

Tí nữa leo lên gần tổ ong nếu có con ong nào vẫn ương bướng chưa chịu đi anh sẽ dùng đuốc hun thêm lần nữa.

Sau khi hun khói 15 phút Uyển Nhi dứng ở dưới dùng ống nhòm quan sát thấy ong đã bay đi xa gần hết cô ra hiệu cho Giang Nam leo lên lấy mật ong.

Giang Nam nhận được tín hiệu từ vợ ngay lập tức leo lên cây.

Giờ khả năng leo cây của anh đã tiến bộ vượt bậc chỉ sau vài chục giây đã tới được gần chỗ tổ ong.

Giang Nam nhanh nhẹn dùng dao cắt phần rìa bên ngoài của tổ ong cho vào thùng gỗ bên hông.

Anh không lấy luôn hết cả tổ mà chỉ lấy 1/3 hoặc 1/4 để phần còn lại đàn ong sẽ tiếp tục quay lại tổ và sinh sống.

Nguyên tắc lấy mật ong luôn là nhanh nhẹn, khéo léo không giết hại đàn ong.

Như vậy thì sau này mới có mật ong mà lấy tiếp.

Anh và gia đình hiểu rõ ràng không thể đuổi tận giết tuyệt bất cứ một loài động vật hay thực vật nào.

Vì tiêu diệt chúng cũng tức là đang tiêu diệt chính mình mà thôi.

Ngoài ra một nguyên tắc quan trọng nhất khi đi lấy mật ong rừng chính là phải bảo đảm an toàn cho bản thân trước nhất.

Giang Nam nhận thấy đàn ong mật ở rừng hoa đỏ này khá hiền lành.

Có lẽ mật hoa trong rừng dồi dào làm tổ ong mới dễ.

Vả lại họ chỉ lấy một phần tổ của chúng không giết hại con ong nào nên chúng cùng không tìm cách tấn công họ.

Sau khi lấy được một phần tổ ong mà đã đựng đầy cả một thùng gỗ Giang Nam tụt xuống dưới để lấy một thùng gỗ khác tiếp tục lấy tổ ong tiếp theo.

-Anh đã lấy xong tổ ong này rồi.

Giờ em chuyển hướng tập trung hun khói tổ ong phía bên trái đi.

Giang Nam nói to với Uyển Nhi.

Cô cũng ngay lập tức đáp to lại.

-Được ạ.

Em làm ngay đây!

Uyển Nhi nhanh chóng dùng quạt thổi khói hướng về phía tổ ong bên trái.

Trên cây này có ba tổ ong.

Họ vừa lấy một phần tổ ong ở phía bên phải nhỏ nhất trong ba tổ.

Mục tiêu tiếp theo là tổ ong phía bên trái to nhất.

Uyển Nhi vừa quạt khói vừa thêm củi và lá khô vào đống lửa.

Cô thấy khói giảm đi lại cho thêm một nắm to lá cây tươi.

Lập tức khói bốc lên nghi ngút.

Giang Nam đứng gần đó nghỉ ngơi chờ đàn ong của tổ ong tiếp theo bay đi đã.

Vừa rồi khói chỉ tập trung hun tổ ong bên phải nên những con ong ở phía tổ ong bên trái gần như không bị ảnh hưởng.

Giờ cần chờ thêm một thời gian để những con ong bên trái này bay đi anh mới tiếp tục lấy mật thêm được.

Sau 25 phút thì những con ong trên tổ ong to này mới bay đi hết.

Tổ ong này quả thật rất lớn.

Nó có tận 4 tầng.

Tầng ngoài cùng lớn nhất chắc phải rộng cả mét nên Uyển Nhi phải hun khói thời gian lâu hơn chúng mới chịu bay đi.

Đúng là không có loài động vật nào bị hun khói mà không chạy trốn cả.

Không có oxy để hô hấp thì không thể có sự sống được.

Cách hun khói này để đuổi ong khỏi tổ là hoàn toàn chính xác rồi.

Giang Nam lại nhạnh chóng leo lên cây để lấy tổ ong mới này.

Lần này anh chứa đầy hai thùng gỗ mới lấy đi ¼ tổ ong lớn này.

Thấy lượng mật và sáp ong thu được cũng tới khoảng 150kg rồi nên hai vợ chồng quyết định dừng lại.

Họ không cần lấy quá nhiều trong một lần kẻo về nhà không xử lí kịp hỏng rất lãng phí.

Mới có một tiếng rưỡi nhiệm vụ lấy tổ ong của hai vợ chồng Uyển Nhi đã hoàn thành.

Họ lập tức quay trở về nhà.

Ngay cả việc săn thú có trong rừng hoa đỏ này Giang Nam cũng bỏ qua luôn.

Con nhỏ ở nhà không thể khiến hai vợ chồng yên tâm được.
 
Ngôi Nhà Lầu Dưới Tán Cây Rừng Nguyên Thủy
Chương 72. Hai chị em ở nhà


Khi hai bố mẹ vừa đi khỏi nhà A Nhiên và A Triết ngay lập túc nhảy nhót hoan hô.

Ở Trái Đất trước kia bố mẹ chúng thường xuyên đi làm cả ngày.

Rất nhiều lần hai chị em chơi ở nhà với nhau.

Tất nhiên bên cạnh đó có bà nội và bác thường xuyên sang chơi với hai chị em.

Từ lúc xuyên không tới giờ cả bốn người trong nhà gần như lúc nào cũng ở bên cạnh nhau.

Không có bố thì sẽ có mẹ ở bên hai chị em.

Đây là lần đầu tiên chỉ có hai chị em ở nhà một mình.

Tự nhiên chúng lại thấy cũng rất vui vẻ.

Hai chị em chạy nhảy trong sân, lôi một số đồ chơi mà trước đó bố mẹ thường không cho chúng nghịch ngợm ra để chơi.

Tất nhiên những đồ chơi này không hề nguy hiểm vì nếu đồ đạc nào nguy hiểm bố mẹ đã cất kĩ trước khi ra khỏi nhà rồi.

Chủ yếu mấy thứ đồ bố mẹ hay làm việc sợ hai chị em nghịch hỏng nên không cho chơi thôi.

A Triết ngay lập tức chạy ra vườn nghịch đất.

Mẹ không cho A Triết bắt mấy con giun trong đất.

Giun đất ở đây to hơn trước kia nhiều.

Mẹ rất ghét mất con vật thân mềm kiểu đó nên mẹ không cho A Triết nghịch luôn.

Thực ra A Triết cũng không hẳn thích nghịch nó lắm nhưng tâm lí thích phản nghịch của trẻ con mà.

Người lớn càng cấm đoán chúng càng thích động vào.

A Nhiên thì lấy bộ đồ trang điểm của mẹ ra ngó nghiêng.

Mẹ không cho A Nhiên nghịch đồ trang điểm vì mẹ nói cô bé còn nhỏ.

A Nhiên thích vẽ nên cô bé tò mò với mấy thứ màu sắc son môi, phấn má… trong bộ trang điểm của mẹ.

A Nhiên muốn tìm hiểu cách có thể tạo ra những màu sắc phong phú đó.

A Nhiên từng phá hỏng của mẹ hai thỏi son nên mẹ mới không cho cô bé động vào nữa.

Mấy thứ đồ trang điểm đắt tiền của mẹ phá hỏng thì bị ăn đòn ngay.

Hôm nay mẹ đi vắng tất nhiên là A Nhiên lấy ra nghiên cứu trộm rồi.

Dù định nghiên cứu đồ trang điểm của mẹ nhưng A Nhiên vẫn nhớ cần trông em cẩn thận nên cô bé lấy một số thứ cầm xuống ngồi ở bộ bàn ghế dưới gốc cây trông em luôn.

A Triết đang cào đất trong vườn rau bắt được mấy con giun to.

A Nhiên giống mẹ cũng rất ghét và sợ mấy con vật thân mềm nhũn kiểu đó.

Nhìn em trai cầm con giun trên tay mà cô bé thấy rùng mình luôn.

A Nhiên dặn dò em.

-Em dừng nghịch bẩn quá đấy.

Tí nữa mẹ về phát hiện ra em nghịch bẩn hết quần áo thể nào em cũng bị tét đít.

-Em biết rồi.

Chị nhớ không được mách mẹ đấy nhé.

-Ừ.

Em chơi ngoan chị sẽ không mách mẹ đâu.

Thế là hai chị em ai chơi của người đấy.

A Nhiên nghiên cứu mấy thỏi son môi một cách say mê.

Cô bé suy nghĩ xem màu son này có thể pha được từ những màu nào, có thể tự tạo ra được hay không…

A Nhiên luôn ấp ủ có thể tự tạo ra mĩ phẩm tặng sinh nhật cho mẹ.

Sau này cô bé định làm ngành liên quan đến mĩ thuật hoặc chế tạo mĩ phẩm vì vậy trước kia cô bé vẫn hay xem video và đọc các sách báo mạng có liên quan.

A Nhiên còn ghi chép lại nữa cơ.

Giờ không đến trường nữa A Nhiên có nhiều thời gian để nghiên cứu rồi.

A Triết thì chơi giun đất được một lúc là chán.

Cậu bé tìm chiếc xe đạp trẻ em ba bánh của mình lôi ra chạy.

Vì ở đây sân không phẳng, đường đi cũng không có nên bố mẹ không dám cho A Triết đạp xe đi nữa.

Lần này bố mẹ vắng nhà tất nhiên phải chơi cho đã rồi.

A Triệt nô nghịch liên tục mùa hè nóng bức cậu bé chạy nhảy ướt đẫm cả người mà vẫn vô cùng vui vẻ.

Thỉnh thoảng A Triết chạy lại chỗ chị gái ngó xem chị chơi gì mà chăm chú vậy.

Tới khi trông thấy chỉ là mấy đồ làm đẹp của mẹ cậu bé không thích lại chạy đi.

A Nhiên kéo tay em trai lại dặn dò:

-Chị sẽ không nói với mẹ em nghịch bẩn nên em cũng không được mách mẹ chị nghịch đồ của mẹ nhé.

-Được ah.

Chị em mình ngoắc tay nhé.

Hai chị em móc tay đánh dấu hứa sẽ giữ bí mật giúp nhau rồi cũng cười khì khì rất gian trá.

Đúng là trẻ con.

Chắc chắc bố mẹ chúng sẽ phát hiện ra thôi.

Chúng để lại bao nhiêu dấu vết khắp nhà thế này ai mà không biết cho được.

Chỉ có điều bố mẹ có muốn nói ra hay không thôi.
 
Back
Top Dưới