Khác [NgocVu] Chân trời ôm Mây

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,503
0
0
408392099-256-k158193.jpg

[Ngocvu] Chân Trời Ôm Mây
Tác giả: anmiemd07
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện mang cảm giác ngược tâm, để lại nhiều cảm xúc day dứt cho người đọc.

Tác phẩm khắc họa tình cảm giữa hai nhân vật với những rung động chân thành nhưng lại gặp nhiều rào cản.

Tình yêu của họ giống như "chân trời" và "mây" - luôn ở gần nhau trong tầm mắt nhưng lại khó có thể chạm tới.

Những biến cố, khoảng cách và nỗi đau nội tâm khiến mối quan hệ trở nên day dứt, khiến người đọc cảm nhận rõ sự giằng xé trong cảm xúc của nhân vật.

Chính sự "ngược" ấy làm nổi bật tình yêu sâu sắc nhưng đầy tổn thương giữa họ.



ngọcvũ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Một Nhà Dưới Chân Núi
  • Chàng trai xinh đẹp sợ xã hội xuyên thành vạn người...
  • [H văn] Ngư Bất Hữu Cước (Cá không chân)
  • [BL/Full] Chàng trai đau khổ và người vợ ma của mình
  • Xuyên qua tu chân giới tay trái làm ruộng, tay phải...
  • [NgocVu]Vô Phận
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Ngocvu] Chân Trời Ôm Mây
    #1: Ảo ảnh ư? Lại làm anh nhớ em rồi...


    Ở một thị trấn ven biển nhỏ, nơi mỗi buổi chiều chân trời luôn nhuộm màu cam nhạt và những đám mây trôi chậm như đang chờ đợi ai đó.

    Những bước chân vội vã như dang tay chiếm cả một khoảng không rộng lớn.

    Anh- Bùi Duy Ngọc- đứng đó, cầm chiếc máy ảnh cũ kĩ năm xưa.

    "Tách", không gian đó như chỉ chăm chú vào chiếc nút ấn, chờ được ấn xuống để giữ lại một chút yên bình.

    Nơi đây đối với anh như một kỉ niệm của những tháng năm xưa, ngày còn đùa vui dưới tán cây ở sân trường, ngày còn in dấu mực của những kì thi.

    Vậy mà thời gian giờ đây đã vút qua, rồi để lại những kỉ niệm không thể phai mờ.

    "Anh Ngọc, qua đây đi, cảnh đẹp hơn nhiều."

    Tiếng gọi của Vũ như làm tan đi bao suy nghĩ đang còn vẩn vơ trong đầu Ngọc.

    Anh đi đến chỗ em, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ ngọn cỏ dưới chân thức giấc.

    "Em tìm được chỗ đẹp thế"

    "Đẹp không?

    Em tìm nãy giờ đó."

    Hai con người ấy mải mê đến quên mất thời gian đã đi qua trong phút chốc.

    Từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua từng ngọn tóc làm tóc anh rối nhẹ.

    Từng người từng người trên đường cũng trở nên thưa thớt dần.

    ------------------------

    Màn đêm buông xuống, trên chiếc giường , anh nằm đó, lật lại từng mảnh ghép trong cuộn phim của những kí ức xưa.

    Bỗng "tách...tách...", giọt lệ của nỗi nhớ rơi xuống, rơi xuống tận đáy lòng anh.

    Chưa bao giờ anh dễ khóc chỉ vì...1 người, 1 người thôi, 1 người đã đủ làm lòng anh thêm trống trải rồi.

    Những kí ức ấy ư?

    Ảo ảnh, là ảo ảnh mà thôi...Buổi chiều ấy, cũng chỉ là ảo ảnh mà thôi...

    Anh đã cố quên đi hình ảnh em một cách êm đẹp, nhưng sao lại càng nhớ thêm vậy?

    Cảm xúc anh trong đêm ấy như bị tụt dốc, như bị thắt nghẹn lại ở trong tim.

    Nước mắt cứ thế tuôn ra mà ướt đẫm gối, chẳng kìm lại được.

    Tình êm đẹp khi mới bắt đầu, cuối cùng thì cũng phải phai hết những yêu thương từng trao.

    Đã từng cùng nhau đi qua bao nhiêu chặng đường, cuối cùng em vẫn chọn buông tay anh mà chẳng ngoảnh đầu lại.

    Đau chứ, từng níu kéo chứ, nhớ chứ, nhưng cũng phải chấp nhận thôi.

    Biết là chặng đường tiếp theo chẳng đi tiếp được cùng em nên anh muốn chọn ở lại trong những giây phút đẹp nhất trước khi chia lìa.

    Anh có tất cả, nhưng thiếu em.

    ----------------------

    Khi ánh nắng mai bắt đầu len lỏi qua những con đường cũng là lúc nên thức giấc rồi.

    Tối qua với anh chẳng khác gì một cuộc đấu tranh của những cảm xúc.

    Lúc nhớ, lúc buồn, lúc tiếc nuối, tất cả đã đấu tranh trong nội tâm anh trong tối qua như một bản nhạc lúc bổng, lúc trầm, lúc da diết.

    Anh ngồi dậy, xoa mặt rồi chậm rãi lấy lại tinh thần cho ngày làm việc đầu tuần.

    "Cậu chủ, bữa sáng đã xong, mời cậu chủ xuống dùng"

    "Để đó đi"

    Cổ họng anh đắng ngắt, chẳng có tâm trạng mà ngồi ăn.

    Một đêm không ngủ, à không gần tuần nay rồi, anh đã tức trắng chỉ để dằn vặt mình vì người ấy.

    Cũng...đau
     
    [Ngocvu] Chân Trời Ôm Mây
    #2: Thu về rồi...


    Buổi sáng trên con đường quen thuộc đến công ty nay như được phủ thêm một màu mới, màu của sắc thu, màu của những chiếc lá vàng rơi lặng lẽ bên lề đường.

    Gió thu thổi qua, mang theo cái se lạnh nhè nhẹ thanh bình.

    Thành phố buổi sáng vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, xe cộ vội vã, người người tất bật với công việc của riêng mình.

    Chỉ có anh là cảm thấy mình thật lạc lõng giữa dòng người.

    Chiếc xe dừng lại trước công ty.

    Anh đã quen với việc giáu cảm xúc sau vẻ ngoài bình tĩnh ấy.

    Trong mắt mọi người, anh vẫn là Bùi Duy Ngọc – người thừa kế trẻ tuổi và quyết đoán.

    Không ai biết rằng phía sau dáng vẻ đó là một khoảng trống khó lấp đầy.

    Anh bước vào văn phòng, căn phòng rộng lớn im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy đều trên tường.

    Anh ngồi xuống ghế, mở tập tài liệu trước mặt nhưng ánh mắt lai dừng lại ở khoảng không ngoài cửa sổ.

    Bầu trời trong veo, ánh nắng nhạt chiếu xuống những tán cây đang bắt đầu ngả vàng.

    Một khung cảnh thật bình thường, nhưng lại khiến lòng anh dâng lên một cảm giác khó gọi tên.

    Anh khép lại dòng suy nghĩ, đưa tay lật trang tài liệu.

    Công việc vẫn còn đó, trách nhiệm vẫn còn đó.

    Và có lẽ, chỉ khi bận rộn, anh mới tạm quên được cảm giác trống trải vẫn âm thầm còn nằm lại đâu đó trong tim mình.

    Trong khoảng lặng dài, chợt có tiếng gõ cửa:

    "Sếp ơi, chiều nay 3 giờ có cuộc họp với đối tác nhé"

    "Ừ, biết rồi"

    Anh trả lời một cách mệt mỏi.

    Ngày nào cũng là công việc khiến anh chẳng còn là cậu thanh niên nhanh nhẹn khi như ở bên...À thôi, nhớ đến lại càng đau.

    Chắc anh cũng phải tự quen với cảm giác mệt nhọc này rồi, vì chẳng có ai cạnh bên làm anh có cảm giác được thư giãn chút ít.

    Ngoài kia, gió thu lại thổi qua.

    Một chiếc lá vàng tách khỏi cành, xoay nhẹ trong không trung rồi rơi xuống con đường phía dưới.

    Ngày mới vẫn đang bắt đầu.

    Và có lẽ, đã đến lúc anh phải học cách bước tiếp, dù trong lòng vẫn còn giữ lại những ký ức chưa kịp phai.

    --------------------

    13:46 P.M

    Ting...

    Một tin nhắn gửi đến

    //Thầy ơi ra đón em đi, ở sân bay, mới về nước//

    ...
     
    [Ngocvu] Chân Trời Ôm Mây
    #3: Hôm nay tôi buồn...


    Đọc từng chữ, anh rất bất ngờ, nhưng chợt nhận ra...không phải người anh đợi.

    Một thoáng thất vọng hiện lên khuôn mặt anh.

    Chỉ là... rất nhanh, nhanh đến mức nếu không để ý, sẽ chẳng ai nhận ra.

    Anh siết nhẹ điện thoại trong tay, ánh mắt trầm xuống.

    Một cảm giác khó tả len lỏi trong lòng—vừa nhẹ nhõm, lại vừa hụt hẫng.

    "Vậy ra... mình vẫn còn mong chờ sao..."

    Anh khẽ tự giễu.

    --------------------

    Ting...

    //Sao?

    Thầy sốc đến mức không rep luôn à?//

    Anh thở ra một hơi, cuối cùng cũng nhắn lại.

    //Ở đâu?//

    Tin nhắn được trả lời gần như ngay lập tức.

    //Cổng ra số 3.

    Nhanh lên, em đứng muốn mỏi cả chân rồi//

    //Vẫn là cái kiểu không biết kiên nhẫn.//



    Anh vừa bước vào khu vực đón khách thì đã nhìn thấy người đó.

    Đang ngồi trên ghế, một tay để lên vali, tay còn lại lướt điện thoại.

    Anh bước tới.

    "Hoàng Bách, đợi lâu chưa?"

    Người kia ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh, mặt có vẻ phán xét

    "Dạo này thầy làm sao mà trông hơn cả Bùi Suy Nhược thế"

    "Kệ tao đi, công việc nhiều nên mệt tí thôi"

    "Em đoán được đấy"

    "Có về không, tao về còn họp"

    "Ừ thì về"

    Hai người bước ra ngoài.

    Không ai nói gì thêm.

    Trên chiếc xe anh lái, Hoàng Bách phía sau trông có vẻ đang mong chờ điều gì.

    Không khí trên xe im lặng hồi lâu, cuối cùng anh lên tiếng

    "Ở bên đấy sống thế nào?"

    "Vẫn vậy thôi"

    "Ừ"

    Lại là khoảng không đó...

    "Thầy à, em nói thật đấy, người ta đã chọn theo ý của người ta rồi, thầy còn nhớ à"

    "Im đi"

    Hoàng Bách vẫn cố nói

    "Lúc nãy"

    "...Cái gì?"

    "Tin nhắn"

    Không khí trong xe như chùng xuống.

    "Thầy tưởng là người đó đúng không?"

    Phanh.

    Chiếc xe dừng lại đột ngột bên lề đường.

    Hoàng Bách hơi nghiêng người về phía trước theo quán tính, rồi lại tựa vào ghế, không tỏ ra bất ngờ.

    Như thể đã đoán trước

    Anh không quay đầu lại.

    Chỉ nắm chặt vô lăng, giọng trầm hẳn xuống

    "Mày về nước... chỉ để nói mấy chuyện này?"

    Hoàng Bách nhìn anh, ánh mắt lần đầu tiên trở nên nghiêm túc

    "Không, nhưng... em gặp lại rồi"

    Lần này, anh thực sự khựng lại.

    Không gian trong xe như bị kéo căng ra.

    Anh vẫn không quay đầu lại, chỉ có bàn tay siết chặt vô lăng... khẽ run lên một chút.

    "...Ở đâu?"

    Giọng anh trầm, thấp đến mức gần như hòa vào tiếng động cơ

    "Ở bên đó"

    Hoàng Bách đáp.

    "Trùng hợp thôi.

    Em cũng không nghĩ sẽ gặp."

    Anh khẽ nhắm mắt, rồi mở ra

    "Vậy à"

    Chỉ hai chữ.

    Nhẹ bẫng.

    Như thể không quan tâm

    Hoàng Bách nhìn anh qua gương

    "Thầy không hỏi thêm gì à?"

    "...Không cần."

    "Hay là... không dám?"

    Anh bật cười khẽ.

    Một tiếng cười không có chút vui vẻ.

    "Mày nghĩ tao là ai?"

    "Người đã đứng đợi dưới mưa 3 tiếng chỉ để gặp một người... rồi cuối cùng lại quay về mà không nói một câu."

    Két—

    Lần này, anh đạp phanh mạnh hơn.

    Chiếc xe dừng hẳn.

    Không phải vì đèn đỏ.

    "Đủ rồi đấy"

    Giọng anh lạnh hẳn.

    "Chuyện đó không liên quan đến mày"

    Hoàng Bách không né tránh

    "Nhưng liên quan đến thầy"

    Im lặng.

    Nặng nề.

    "Em hỏi lại một lần."

    Giọng cậu chậm rãi.

    "Thầy... thật sự buông được chưa?"

    Anh không trả lời.

    Ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

    Nhưng lần này— không còn vững vàng như trước nữa.

    "...Nếu đã buông rồi"

    Hoàng Bách nói tiếp.

    "Thì nghe tin người ta ...

    đâu cần phản ứng như vậy."

    Anh cười.

    Lần này... nhẹ hơn.

    Nhưng lại mệt mỏi.

    "Thì sao?"

    Anh quay đầu lại.

    Ánh mắt lần đầu tiên đối diện trực tiếp với Hoàng Bách.

    "Người đi là cậu ấy.

    Không phải tao"

    Câu nói rơi xuống.

    Nặng, và rõ ràng.

    Hoàng Bách im lặng một lúc rồi hỏi:

    "Thầy có từng hỏi lý do chưa?"

    Anh khựng lại.

    "...Có gì để nghe?"

    Anh nói, giọng khàn đi một chút.

    "Muốn đi thì.

    Cần lý do à?"

    "Cần."

    Hoàng Bách trả lời ngay.

    Anh siết tay.

    "Ý mày là gì?"

    Hoàng Bách nhìn thẳng vào anh.

    Ánh mắt không còn chút đùa cợt nào.

    "Người đó không phải tự nhiên mà đi."

    Tim anh... chệch một nhịp.

    "Trước khi rời đi."

    Hoàng Bách nói chậm rãi.

    "Cậu ấy đã ở lại thêm ba ngày."

    "...Thì sao?"

    "Chờ thầy."

    Không gian như đông cứng lại.

    "...Mày nói cái gì?"

    Giọng anh gần như không còn giữ được bình tĩnh.

    "Ba ngày đó, thầy đang ở đâu?"

    Anh im bặt.

    Những ký ức vụn vặt bắt đầu ùa về.

    Những cuộc họp kéo dài.

    Những chuyến công tác đột xuất.

    Những cuộc gọi bị bỏ lỡ.

    Và... một tin nhắn chưa từng được đọc

    "Em cũng nghĩ vậy"

    Hoàng Bách tựa lưng vào ghế

    "Cho đến khi chính miệng cậu ấy nói"

    "Cậu ấy nói gì?"

    "'Nếu hôm đó thầy đến... em đã không đi.'"

    ...

    Lần này, anh thật sự không nói được gì nữa.

    Bàn tay buông lỏng khỏi vô lăng.

    Ánh mắt trống rỗng.

    Gió thu vẫn thổi, nhưng trong lòng anh, một cơn gió vừa vỡ tan ra.

    --------------------------

    Bức tường hoàng hôn buông xuống, chiều nay là một buổi rất hiếm khi anh tan làm sớm.

    Trên đường về nhà, anh luôn suy nghĩ về câu nói của Hoàng Bách chiều nay.

    Một phần nhớ, chín phần tiếc, tiếc vì 3 ngày đó tại sao không bớt chút thời gian bên người mình thương để mà giờ hối hận như vậy.

    Hôm nay anh buồn.
     
    Back
    Top Dưới