Ngôn Tình Nghiệt Duyên Hay Đường Mật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 40: 40: Tìm Kiếm


Mọi người đã hẹn trước là sẽ tập trung trước cửa nhà nghỉ sau khi hoạt động buổi chiều kết thúc, hiện tại tất cả đã có mặt đầy đủ.

Nhưng mà vẫn thiếu một người
Dương Túc Anh nhìn Triệu Tú Nhi: “Bạn cậu đâu?”
Triệu Tú Nhi: “Hả? Cậu ấy sao? Ban nãy cậu ấy bảo với tớ là muốn đi đâu đó tớ không rõ, kêu tớ đến chỗ các cậu trước đi.”
Dương Túc Anh: “À, là vậy sao? Vậy chúng ta đi thôi, đông đủ cả rồi.”
Mã Thanh Thanh lập tức gửi list những thứ cần mua vào nhóm chat mà ban nãy mọi người vừa lập.
“Nhóm của tớ có soạn ra list này nè, mọi người có thể tham khảo thử ha.”
Mọi người nghe vậy thì mở điện thoại ra xem danh sách những món cần mua của Mã Thanh Thanh, thấy vô cùng đầy đủ, chỉ lo là ở chợ không có đủ những món mà mọi người cần thôi.
Dương Túc Anh: “Được, thiếu đủ gì cứ ra chợ xem xét rồi tính tiếp.”
Thế là đoàn người kéo nhau đến chợ, rồi chia nhau đi tìm những món đồ cần thiết.

Cảnh Hàn lại kiếm cớ kéo Hạ Thanh Di đi riêng với mình.

Đương nhiên là bên Dương Túc Anh và Mã Thanh Thanh đều rất hiểu ý, cũng tách ra cho hai người đi riêng.

Nhưng Triệu Tú Nhi thì khác, vẫn cố tình lẽo đẽo theo sau.
Dương Túc Anh nhìn cảnh tượng kia: “Lực Lực, người đi theo Cảnh Hàn với đàn chị có phải là người hôm bữa lên confession cùng đàn chị, sau đó mọi người vì thấy cô ấy tội nghiệp mà quay sang chửi đàn chị không?”
Vũ Lực không hề bất ngờ, nhàn nhạt trả lời Dương Túc Anh: “Giờ cậu mới nhận ra à?”
Dương Túc Anh nhăn nhó: “Tôi cũng đâu có rảnh đâu mà đi nhớ hết mặt tất cả mọi người chứ? Trông cô nàng này thì có vẻ như là cố ý tỏ vẻ ngây thơ, nhìn giả lắm.

Sao phải thế nhỉ? Cô ấy cảm thấy bây giờ con trai vẫn còn thích loại hình này ư? Người thế này mà mọi người lại quay sang bênh vực rồi chửi đàn chị à?” Thật là khó hiểu mà!
Dừng một chút, Dương Túc Anh lại bàn luận tiếp.
“Còn có, nếu cô ta thực sự giống như vẻ bề ngoài ngây thơ trong sáng đó, thì có hành xử vô duyên như vậy không? Tôi là con trai mà còn cảm thấy chướng mắt đó.”
Vũ Lực nghe vậy thì cười ha ha: “Kệ đi, cũng vui lắm.

Cho Cảnh Hàn trải nghiệm một chút.

Nhìn mặt cậu ta đen như đít nồi thế này trong lòng tôi hả dạ lắm ha ha ha.”
Mã Thanh Thanh&La Châu đi đằng sau Dương Túc Anh&Vũ Lực, nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người này: “...” Chúng tôi không phải không khí đâu! Hai người có biết là một trong những đối tượng hai người đang bàn luận có bạn của chúng tôi ở trong đó không thế!!!
***
Lúc mua đồ xong, cả bọn lại cùng nhau đi về.

Rất may mắn là dù đã rất trễ, nhưng ở chợ vẫn còn bán rất nhiều đồ.

Đương nhiên là không đầy đủ hoàn toàn như họ mong muốn, nhưng những món chính đều mua được cả.

Bọn họ còn mua được cả thịt bò và thịt lợn rừng nữa.

Bữa này coi như là tiệc lớn luôn rồi.

Nếu có bia hay rượu nữa thì tuyệt vời.

Nhưng xét thấy là đang tham gia hoạt động của trường, nên mọi người không dám buông thả như vậy.
Cả nhóm sau khi về đến nhà nghỉ thì bắt đầu chia việc ra để làm.

Mọi người chia thành hai nhóm, nhóm nam và nhóm nữ.

Bọn con trai đi ra khu đất trống đằng sau nhà nghỉ để chuẩn bị bàn ghế, bếp than,...Con gái thì vào phòng bếp của nhà nghỉ để chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.

Lúc này Tống Dụ vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Hạ Thanh Di không nhịn được, rốt cuộc vẫn lên tiếng hỏi Triệu Tú Nhi: “Bạn cậu đâu rồi? Bây giờ đã trễ…”
Triệu Tú Nhi bực bội cắt ngang lời Hạ Thanh Di: “Cậu kiếm bạn tớ làm gì chứ?”
Hạ Thanh Di thở dài: “Giờ đã trễ rồi, tớ sợ cậu ấy xảy ra chuyện thôi.” Thì ra đây là tính cách thật của Triệu Tú Nhi sao? Bạn của mình trễ như vậy rồi mà vẫn chẳng thấy đâu, Triệu Tú Nhi một chút lo lắng cũng không có?
Triệu Tú Nhi lạnh nhạt: “Tôi không biết”
Hạ Thanh Di: “Sao ban nãy cậu bảo cậu ấy ra ngoài có việc?”
Triệu Tú Nhi: “Thì cậu ta bảo với tôi như thế, bây giờ cậu ta vẫn chưa về thì làm sao tôi biết được chứ?”

La Châu với Mã Thanh Thanh nghe hai người sắp cãi nhau tới nơi, vừa lo cho người bạn kia, vừa lo hai người này sẽ thực sự cãi nhau.
Rốt cuộc Hạ Thanh Di cũng dừng tay lại, cô cảm thấy rất khó chịu với cách cư xử của Triệu Tú Nhi.

Ở đây là thôn quê xa lạ, chỗ gần nhà nghỉ thì còn đông đúc được một chút, chứ khu vực gần vườn trái cây thì rất vắng người.

Không biết Tống Dụ bảo bận rồi bỏ đi ở chỗ nào.

Cô sợ Tống Dụ bị lạc đường hay gặp phải vấn đề gì đó.

Thế là Hạ Thanh Di gằng giọng ép Triệu Tú Nhi gọi điện cho Tống Dụ.

Triệu Tú Nhi bị ba người kia nhìn chằm chằm, rốt cuộc không tình nguyện mà gọi điện cho Tống Dụ.

Nhưng Triệu Tú Nhi gọi cuộc nào cũng là khoá máy.

Cô ta nghĩ có lẽ là Tống Dụ chặn số điện thoại của cô ta luôn rồi.
Hạ Thanh Di thấy vậy thì lại càng lo lắng hơn, cảm thấy có vẻ xảy ra chuyện rồi, cuối cùng không an tâm nổi.

Nói chuyện này với nhóm Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn: “Trước mắt không biết rõ người bạn kia có vấn đề gì thật không hay chỉ là đang bận, bọn em chia nhau đi tìm trước.

Bọn chị là con gái, ở lại nhà nghỉ đi.

Nếu 30 phút sau vẫn chưa thấy bọn em trở về thì chị lên phòng báo với giảng viên nhé?”
Hạ Thanh Di: “Được, bọn em đi cũng cẩn thận đó.”
Cảnh Hàn gật đầu rồi cùng Dương Túc Anh và Vũ Lực ra ngoài đi kiếm người.

Bên Hạ Thanh Di đợi mãi, vậy mà thực sự đợi tới 30 phút sau, nhóm của Cảnh Hàn cũng không có ai trở về cả.

Trong group chat Dương Túc Anh nhắn tin vào bảo hiện giờ vẫn chưa tìm thấy người, bảo mọi người mau báo với giảng viên.
Hạ Thanh Di lo lắng vô cùng, lập tức thông báo với giảng viên.

Triệu Tú Nhi thấy chuyện đã bị làm lớn lên, cô ta cũng bắt đầu lo lắng.

Dù sao Tống Dụ cũng không phải sinh viên trường, lại là người mà cô ta mang đến.

Kiểu này tốt nhất là không tìm thấy Tống Dụ, chứ nếu tìm được người thì cỡ nào cũng truy ra được cô ta đem người lạ tham gia vào hoạt động của trường.
Giảng viên nghe xong thông báo thì cũng sửng sốt.

Tập hợp mọi người lại, rồi chia nhóm đi tìm Tống Dụ.

Cũng gọi điện báo với vài người quen ở trong thôn cùng nhau đi tìm.

Vì Tống Dụ mất tích chưa đủ 24 giờ nên cũng không thể gọi điện báo cảnh sát được.

Trước tiên là chia nhau đi tìm kiếm người trước đã.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 41: 41: Cảm Động


Có điều lúc sắp xếp người đi tìm Tống Dụ, thầy giáo dặn dò những bạn nào biết mặt Tống Dụ thì mới hỗ trợ đi tìm người, những ai không rõ thì ở lại nhà nghỉ.

Lúc thầy hỏi Triệu Tú Nhi về ảnh của Tống Dụ, thế mà ngay cả một bức ảnh của Tống Dụ cô ta cũng không có nên sợ rằng việc tìm kiếm sẽ có chút khó khăn.

Thầy giáo lại chia các bạn thành từng nhóm lớn để đi tìm, tránh lại lạc đường hay mất tích giống như Tống Dụ hiện tại.
Hạ Thanh Di thì đi cùng Mã Thanh Thanh và La Châu, cả ba đi dọc theo hướng đến vườn chanh dây buổi chiều để tìm kiếm.

Nhưng không có ai cả, đường ở đây cũng vắng, ba người họ cũng sợ nên không dám đi vào sâu hơn.

Lại đi dọc từ đó trở về lại nhà nghỉ, nào ngờ lúc họ đi về, trong một ngã rẽ nhỏ, thấy một bóng người đang ngồi bệt bên lề đường.

Cả ba đều hoảng hốt, tới lúc bình tĩnh lại nhìn kỹ hơn thì thấy người đó đúng là Tống Dụ.
“Đoan Kiều, cậu ngồi đây làm gì thế? Mọi người đều tưởng cậu xảy ra chuyện rồi.” Mã Thanh Thanh la lên kêu Tống Dụ.
Tống Dụ nghe có tiếng người gọi, lập tức ngẩng phắt đầu lên.

Chân cô ta rất đau, giờ đã sưng to thành một cục rồi, giày còn không thể mang được.

Cô ta tháo ra quẳng một bên.

Chân đã thành ra như vậy, cô ta muốn lết đi cũng không lết đi được.

Triệu Tú Nhi đúng là giỏi thật, còn bảo cái gì mà trẹo chân cũng không ai biết là trẹo thật hay trẹo giả.

Giờ Tống Dụ thật sự bị trẹo rồi, cổ chân sưng lên thế này mà bảo là không ai biết à???
Tống Dụ lết một hồi cũng lết ra được tới chỗ này, nhưng cô lại không nhớ phải rẽ hướng nào, đành rẻ đại vào đường hẻm nhỏ này.

Nhưng rốt cuộc cũng không chịu đựng nổi sự nhức nhói ở cổ chân, quyết đoán ngồi bệt xuống đường chờ người tới giúp luôn.

Thế nhưng xung quanh đây quá vắng vẻ, cô ta đợi cả buổi cũng không có bóng người nào để cầu cứu hết.

Đành ngồi gục ở đây tiếp tục đợi.

Cô ta còn tưởng phải đợi thêm mấy tiếng nữa, đợi đến lúc đám đàn em phi từ thành phố đến đây rước cô ta luôn cơ.

Ai ngờ lại có người đi tìm mình.
Hạ Thanh Di ngồi xuống bên cạnh Tống Dụ, đưa tay cầm lấy cái chân bị thương của Tống Dụ xem xét.
“Cậu bị thương rồi, phải đến bệnh viện.

Chân như vầy không thể đi được, cũng may là cậu ngồi yên ở đây đấy.

Cậu mà thực sự đứng lên đi lại sợ là chân sẽ bị nặng thêm.”
Nghe giọng nói dịu dàng của Hạ Thanh Di, nỗi lo sợ từ nãy tới giờ của Tống Dụ cuối cùng cũng được an ủi.
“Tớ cũng không còn cách nào khác, chân đau quá tớ cũng không đi nổi.

Sao các cậu lại ra đây vậy?”
Hạ Thanh Di nhìn Tống Dụ, rồi cô thở dài.
“Triệu Tú Nhi bảo cậu bận gì đó nên về trễ, mà tớ thấy trễ quá rồi vẫn chưa thấy cậu về.

Hỏi Triệu Tú Nhi thì cái gì cậu ấy cũng chẳng biết, kêu cậu ấy gọi điện cho cậu thì không gọi được.

Mọi người lo lắng cậu xảy ra chuyện nên tản ra đi tìm cậu.”
Tống Dụ nghe Hạ Thanh Di nói mà tức tối vô cùng, còn bảo cái gì bận nên về trễ nữa.

Nếu như không có ai nhớ tới cô ta hết, có phải là cô ta đã thực sự phải ngồi đây đợi đến khi đám đàn em tới rước mình luôn rồi không?
“Tiểu Ca, Thanh Thanh, các cậu nhắn vào group nhóm bảo là tìm được người rồi.

Rồi gửi định vị vị trí của chúng ta, kêu người tới hỗ trợ đi.”

Mã Thanh Thanh và La Châu gật gật đầu, lập tức làm theo lời Hạ Thanh Di nói.
Hạ Thanh Di nói xong thì khuỵu chân xuống trước mặt Tống Dụ, đưa lưng về phía cô ta.
“Lên đi, tớ cõng cậu về.

Chân cậu thế này rồi, không đi nổi đâu.”
Tống Dụ trợn tròn mắt nhìn tấm lưng nhỏ gầy của Hạ Thanh Di trước mặt mình.
“Không được đâu, sao cậu cõng tớ nỗi chứ.

Cứ đợi người tới hỗ trợ đi.”
“Tớ không yếu đuối như vẻ bề ngoài đâu.

Tớ cõng cậu đi trước một đoạn, càng nhanh càng tốt.

Chân như vậy phải xử lý liền.

Không sao đâu, mau lên đi.”
Mã Thanh Thanh nhắn tin xong thì liền cất điện thoại đi, xoay người muốn đỡ Tống Dụ đứng lên.

La Châu cũng muốn lại gần muốn giúp đỡ.
“Đoan Kiều, tớ thấy cũng đúng, Thanh Di cõng cậu một đoạn, tớ cõng cậu một đoạn, Tiểu Ca cõng cậu một đoạn.

Vậy thì không mệt đâu.

Đám con trai bảo bọn họ lập tức tới liền rồi.

Cậu mau lên đi.”

La Châu cũng thở dài lên tiếng: “Phải đó, có tận ba người ở đây hỗ trợ cậu mà.

Không sao đâu.”
Tống Dụ nhìn ba người trước mặt, cảm giác tủi thân từ lúc té đến giờ bỗng chốc bị cảm giác cảm động lấp đầy.

Đây chính là…tình bạn sao? Có trời mới biết, cô ta đã tủi thân tới mức nào.

Tống tiểu thư Tống Dụ, lúc bần hàn nhất cũng vẫn còn có xe hơi để mà ngồi, nào có chuyện ngồi bên vệ đường thế này.

Đã vậy chỗ này vắng vẻ, trời thì càng ngày càng tối, chân lại đau không đi được.

Cô ta dù sao cũng là con gái, bảo không sợ không tủi là nói dối.

Cô ta thực sự sợ hãi, sợ gặp cướp, sợ gặp người xấu, sợ đám đàn em đến quá trễ, sợ đủ mọi thứ trên đường.

Lúc nghe thấy tiếng gọi của Mã Thanh Thanh, cô ta đã muốn vỡ oà rồi.
Giờ lại thấy ba người thế này…Tống Dụ thực sự rất cảm động.

Cố nuốt lại nước mắt để trông mình không quá ngu ngốc, Tống Dụ được La Châu với Mã Thanh Thanh đỡ lên lưng Hạ Thanh Di..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 42: 42: Tống Tiểu Thư


Hạ Thanh Di nói thì nói vậy, chứ một cô gái cõng một cô gái khác, vẫn rất vất vả.

Lúc Hạ Thanh Di đứng lên, chân cô có hơi lảo đảo một chút.

Tống Dụ vẫn cảm nhận ra được.

Hạ Thanh Di hơi xốc Tống Dụ một chút, đứng vững lại bắt đầu cất bước đi.

Tống Dụ nằm trên lưng Hạ Thanh Di, vẫn rất ngỡ ngàng vì hành động của cô.
“Xin lỗi các cậu, làm phiền các cậu quá rồi.”
Mã Thanh Thanh nghe Tống Dụ nói vậy thì lập tức lên tiếng.
“Haizz…cậu cũng thật là.

Điện thoại cậu hết pin rồi sao? Nếu như liên lạc được với mọi người thì đã đỡ hơn rồi.”
Tống Dụ vô thức sờ vào túi áo, thật ra điện thoại của cô ta không hết pin, đúng là cô ta trong lúc nóng giận đã chặn số của Triệu Tú Nhi thật.

Nhưng cô ta cũng đâu thể nói như vậy với mọi người được.

Nên chỉ đành nói dối.
“Ừ…tối tớ quên sạc.

Điện thoại hết pin mất rồi.”
La Châu nhìn nhìn cái chân sưng to của Tống Dụ.

“Đúng là xui xẻo thật đó, rồi làm sao mà chân cậu thành ra thế này vậy?”
“Tớ đang đi thì trượt chân ngã mất.”
“Chậc, về nhà cậu tắm lá bưởi xả xui đi.

Tớ nhìn chân của cậu cũng cảm thấy đau dùm luôn đó”
Mã Thanh Thanh nhìn Hạ Thanh Di.
“Di Di, cõng một đoạn rồi đổi sang cho tớ.

Có mệt chưa? Muốn đổi không?”
“Ừm, tớ biết rồi.

Mới có vài bước mà.”
La Châu và Mã Thanh Thanh còn chưa kịp trải nghiệm cảm giác cõng người khác, thì ba người nhóm Cảnh Hàn đã chạy tới.

Cảnh Hàn nhìn Hạ Thanh Di cõng trên lưng một người mà hoảng hốt.

Vội chạy lại muốn đỡ người giúp Hạ THanh Di.
Thế là Cảnh Hàn cùng Dương Túc Anh đỡ Tống Dụ đang ở trên lưng Hạ Thanh Di xuống, Hạ Thanh Di thở phào một hơi.

Đúng là việc này vẫn hơi quá sức với cô.

Tống Dụ nhìn Hạ Thanh Di xoa lưng, áy náy lên tiếng.
“Thanh Di, cậu ổn chứ? Xin lỗi các cậu, thực sự phiền mọi người quá rồi.”
Hạ Thanh Di dừng hành động lại, khoát tay với Tống Dụ.
“Thôi, tất cả mọi người đều không sao là tốt rồi.

Cậu đừng nghĩ nhiều nữa.”
Cảnh Hàn đến bên cạnh Hạ Thanh Di, xoa đầu cô một cái.

Không ngờ đàn chị còn mạnh mẽ tới như vậy.

Là cậu vô dụng, có đi tìm người thôi mà cũng tìm không ra.
“Hạ nữ thần đỉnh thật đó.

Bây giờ có bọn tôi rồi.

Để bọn tôi cõng người về.”
“Ừm.”
Nói rồi Dương Túc Anh khuỵu gối xuống kêu Tống Dụ lên lưng để mình cõng.

Đổi lại thành con trai, Tống Dụ cũng không còn câu nệ như hồi nãy nữa.
Hồi nãy là sợ hạ Thanh Di nặng, chứ là con trai thì Tống Dụ lại thoải mái hơn hẳn.

Rất tự nhiên leo lên lưng Dương Túc Anh.
Người đã ở trên lưng, Dương Túc Anh kiếm tư thế thích hợp để cõng Tống Dụ: “Mà này, Tống tiểu thư, tôi nhớ ra cô rồi nhé.

Sao lại chạy tới đây hả?”
Tống Dụ nghe vậy thì sửng sốt.
“Cậu biết tôi à?”
“Tống tiểu thư, là tại hạ có mắt như mù.

Tới giờ mới nhận ra Tống tiểu thư đại giá quang lâm tới tham gia hoạt động của trường bọn tôi đấy.”
Cảnh Hàn và Vũ Lực đã được Dương Túc Anh kể cho nghe từ ban nãy nên cũng không có gì bất ngờ nữa, bên Hạ Thanh Di nghe đoạn đối thoại này thì lại tròn mắt.

Tống tiểu thư gì cơ? Đoan Kiều sao lại thành Tống tiểu thư rồi.
Thấy mọi người thắc mắc, Vũ Lực bèn đứng một bên giải thích.
Tống Dụ bị vạch trần, đột nhiên cảm thấy hơi ngại.
“Xin lỗi nhé, giới thiệu lại vậy.

Chào mọi người, tôi là Tống Dụ.”
Mã Thanh Thanh tò mò hỏi.
“Sao cậu lại đến đây thế?”
Tống Dụ cau mày, thở hắt ra.
“Triệu Tú Nhi rủ tôi đi theo chơi, tôi thấy cũng thú vị nên đồng ý.

Cậu ấy nhờ bạn cậu ấy đăng ký tham gia, rồi tôi đi thay.”
La Châu nhìn thái độ của Tống Dụ, thấy khi nhắc tới Triệu Tú Nhi, người này cũng không còn vui vẻ như lần đầu gặp nữa.
“Là vậy à? Nhưng lần này hơi lớn chuyện rồi.

Ban nãy bọn tôi tưởng cậu đi lạc mất nên đã báo với giảng viên.

Lát về có lẽ cậu phải trình báo lại sự việc với giảng viên đó.”

Tống Dụ nghe thế chỉ cười cười.
“Có gì đâu chứ, tôi có phải sinh viên trường đâu mà sợ.

Cứ nhận tội rồi tệ nhất là bị đuổi đi thôi.

Tôi gọi điện cho người ở thành phố xuống đây rước tôi rồi.

Chắc khoảng 1,2 tiếng nữa là tới.”
Dương Túc Anh: “Ừm, được rồi.

Vậy chắc không ở lại ăn thịt nướng được rồi nhỉ?”
Tống Dụ: “Có lẽ vậy rồi.

Tớ làm náo loạn hết cả lên rồi.

Khi nào về thành phố, tớ mời các cậu một bữa ăn để đền tội nhé? Được không?”
Dương Túc Anh: “Về đi rồi tính.”
Lúc mọi người về đến nhà trọ, chuyện hiển nhiên là Tống Dụ bị giảng viên gọi vào phòng nói chuyện riêng, sau đó Triệu Tú Nhi cũng bị gọi đến.

Mọi người không biết mọi chuyện được giải quyết thế nào, chỉ thấy Triệu Tú Nhi sau khi ra khỏi phòng thầy thì mặt mày đen thui về phòng của mình.

Còn Tống Dụ thì được người đưa đến bệnh viện.
Trước khi đi, Tống Dụ xin phương thức liên lạc của nhóm Hạ Thanh Di, rồi lên xe chạy tới bệnh viện gần thôn nhất..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 43: 43: Giáo Huấn


Mọi người sau vụ của Tống Dụ thì đúng là có hơi mất hứng ăn uống, nhưng dù sao cũng đã mua đồ sẵn cả rồi, nên buổi ăn đồ nướng vẫn diễn ra bình thường.

Có điều Triệu Tú Nhi cũng không tham gia nữa.
Cảnh Hàn ngồi cạnh Hạ Thanh Di, gắp một miếng thịt cho cô.
“Chị hay thật, còn cõng người cơ đấy.”
Hạ Thanh Di gắp miếng thịt kia lên cho vào miệng, mùi vị rất được.

Rất thơm do nướng bằng bếp than.

Nhai xong thì lúng phúng trả lời Cảnh Hàn.
“Chị sợ chân cậu ấy để lâu lại không ổn, muốn nhanh chóng giải quyết thôi.”
Cảnh Hàn chau mày, đặt đũa xuống.
“Thế chị không quan tâm đến lưng chị à? Có thật là chị học Dược không? Cõng người nặng, sẽ cụp sống lưng.

Rõ ràng em đã nhắn lại vào group là ở yên một chỗ đợi bọn em tới, sao lại không nghe?”
Mã Thanh Thanh ngồi đối diện hai người, ngượng ngùng giơ tay lên.
“Xin lỗi nhé, là tôi hấp tấp.

Nhắn tin xong thì cất luôn điện thoại, đỡ Tống Dụ giúp Hạ Thanh Di nên không có báo lại.”
Cảnh Hàn nghe vậy thì thở dài một hơi.
“Lần sau còn gặp trường hợp như thế nữa thì từ từ xử lý.

Biết là chị lo cho người ta, nhưng cũng phải chú ý đến sức khỏe của bản thân mình nữa.”
Hạ Thanh Di ngẩn ngơ nhìn Cảnh Hàn, đột nhiên lại bị giáo huấn, nhưng mà ngẫm lại thì lời của Cảnh Hàn vẫn là rất đúng.

Nên cô im lặng gật đầu.
Ăn uống xong thì mọi người mau chóng dọn dẹp rồi trở về phòng.
Lúc lên phòng, Hạ Thanh Di thấy Triệu Tú Nhi đã nằm trên giường ngủ mất rồi.

Cô cũng không rảnh để tâm tới chuyện người khác, tắm rửa sạch sẽ rồi cũng lên giường đi ngủ.
***
Ngày hôm sau, lúc vừa dậy thì Hạ Thanh Di thấy Triệu Tú Nhi đã soạn xong đồ đạc cho vào balo.

Trông có vẻ như là…muốn ra về? Cô cũng chẳng biết hôm qua mọi chuyện được giải quyết như thế nào, chỉ thấy Triệu Tú Nhi thì buồn bực, còn Tống Dụ thì vui vẻ tới bệnh viện.
Không để nhóm hạ Thanh Di tò mò quá lâu, lúc mọi người đi xuống, trước cửa nhà nghỉ có một chiếc xe ô tô đợi sẵn, Triệu Tú Nhi thực sự đi về trước.

Cả đám người ai cũng nhìn ngó chỉ trỏ cô ta.

Mọi người đều rất tò mò chuyện náo loạn ngày hôm qua sẽ được xử lý như thế nào.

Nhưng chẳng có ai giải đáp thắc mắc cho mọi người cả, nên ồn ào một chút cũng liền rã ra.
Kế hoạch làm việc của hôm nay đã được lên lịch sẵn, thầy giáo lại chia nhóm ra để hoạt động theo nhóm.

Hôm nay là ngày chính nên có nhiều công việc hơn, mọi người làm quần quật tới trưa thì ăn uống.

Ăn uống xong chưa được bao lâu thì lại lao vào các hoạt động đã được sắp xếp sẵn.

Vì tập trung làm nên Cảnh Hàn cùng Hạ Thanh Di cũng không có tương tác gì nhiều.
Có điều, cứ một lúc thì Cảnh Hàn lại chạy sang giúp Hạ Thanh Di đào đất, một lúc sau thì Cung Triết lại ghé qua bê giúp Hạ Thanh Di mấy chậu cây.

Hai người này cứ mỗi người một chuyện mà giành qua giành lại việc của Hạ Thanh Di.

Cuối cùng Hạ Thanh Di nhịn hết nổi, cấm luôn cả hai người không ai được lại gần cô nữa.
Cảnh Hàn đen mặt, Cung Triết thì xấu hổ.

Cuối cùng cũng chịu yên tĩnh mà làm việc.
Tới chiều, mọi người dọn đồ lên xe về lại thành phố.
Cung Triết và Cảnh Hàn lại giành nhau ngồi cạnh Hạ Thanh Di, nhưng vẫn là ai mặt dày hơn thì người đó thắng, Cung Triết lại bị đẩy ra.

Anh thở dài.
“Thanh Di, về thành phố thì giữ liên lạc với anh nhé?”
Hạ Thanh Di lịch sự gật đầu với Cung Triết.
Hạ Thanh Di không ngốc, cả Cảnh Hàn và Cung Triết đều thể hiện rất rõ ràng, cô cũng từng được theo đuổi rất nhiều lần.

Đương nhiên là biết hai người này đang muốn làm gì rồi.

Đối với Cung Triết, Hạ Thanh Di không có cảm xúc gì ngoài xem anh là đàn anh khóa trên.

Số lần hai người tiếp xúc với nhau tính cho tới hiện tại, có khi còn ít hơn cả thời gian cô và Cảnh Hàn tiếp xúc với nhau nữa.

Còn đối với Cảnh Hàn…Hạ Thanh Di cũng không rõ, nhưng mà hai ngày này ở cạnh cậu, Hạ Thanh Di thấy rất vui vẻ thoải mái.

Có lẽ…là vẫn có chút rung động.

Vì vậy mấy lời nói mờ ám, mấy hành động nho nhỏ của Cảnh Hàn, Hạ Thanh Di cũng không có né tránh.
Lúc xe về tới trường thì cũng đã tối rồi.

La Châu và Mã Thanh Thanh tạm biệt Hạ Thanh Di rồi về ký túc xá.

Dương Túc Anh cùng Vũ Lực ban đầu còn tính đợi Cảnh Hàn cùng về, sau đó thấy cậu đứng nói chuyện với Hạ Thanh Di nên biết ý cũng đi về trước.
Cảnh Hàn nhớ lần trước gặp Hạ Thanh Di ở công viên, cô bảo cô không ở ký túc xá mà thuê chung cư gần trường.

Bây giờ trời cũng đã tối rồi, cậu không yên tâm để Hạ Thanh Di về nhà một mình nên vừa xuống xe đã đi theo Hạ Thanh Di.
“Thanh Di, tối rồi.

Để em đi cùng chị.”.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 44: 44: Mặt Dày


Hạ Thanh Di nghe có người gọi mình thì quay đầu lại nhìn.

Thấy Cảnh Hàn đứng sau lưng cô, đang nhìn cô chằm chằm.

Cô ngượng ngùng sờ mũi.
“Trễ rồi, em về nghỉ ngơi đi.

Mệt cả ngày rồi, chỗ chị ở gần lắm.

Không sao đâu.”
“Trễ rồi nên em mới phải đưa chị về.

Trời tối như vậy sao có thể để chị về một mình.

Huống hồ, em giúp chị xách balo.” Cảnh Hàn nói xong thì đưa tay gỡ balo trên vai Hạ Thanh Di xuống, đeo lên vai mình.
Hạ Thanh Di nhìn dáng vẻ của cậu chàng, phì cười một cái.

Cảnh Hàn cố chấp với cái balo của cô thật.
“Được rồi, vậy đi thôi.”
Thế là hai người song song cất bước đi.

Cung Triết đứng đằng sau dõi mắt theo nhìn bóng lưng của hai người.

Tay anh siết chặt lại.

Vì sao chứ? Rõ ràng mình biết Hạ Thanh Di trước, rõ ràng mình thích cô ấy trước…
Bạn của Cung Triết lại gần anh ta, vỗ vỗ vai thằng bạn mình vài cái an ủi.

Cung Triết không nhìn nữa, thở hắt ra rồi cùng bạn quay về ký túc xá.
Cảnh Hàn đi chầm chậm bên cạnh Hạ Thanh Di, thấy bầu không khí hơi yên lặng, cậu kiếm chuyện để nói.
“Mai chị có ca học không?”
Hạ Thanh Di nghe Cảnh Hàn hỏi thì ngẫm ngẫm lại thời khoá biểu của mình.

Nhớ lại trước khi tham gia hoạt động lần này cô đã xem thời khoá biểu sẵn rồi.
“Chị nhớ là không có ca học, không ngờ lần này đi lại về hơi trễ.

Nếu ngày mai còn phải đi học chắc là chị sẽ ngủ gục trên lớp mất.”
“Mệt lắm sao?”
“Ừm, mới đầu thì thấy cũng không có gì, nhưng mà bây giờ bỗng dưng lại thấy hơi mệt.”
Cảnh Hàn liền mượn cớ trêu Hạ Thanh Di một chút.
“Vậy mà còn không cho em đưa chị về.

Sao, đi nỗi không? Cần em cõng chị về nhà không?”
Hạ Thanh Di bật cười, chỉ vào hai cái balo trên vai Cảnh Hàn.
“Nói gì thế? Thế hai cái balo này tính sao?”
Cảnh Hàn híp mắt, giả vờ suy nghĩ một chút.
“Hừm…Nếu chị cho em cõng, em sẽ suy xét đến việc quẳng balo của em đi, đeo balo của chị lên trước ngực.

Vậy là có thể cõng rồi.”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì lại bật cười.

Ai nói đàn em này lạnh lùng chứ? Như vầy thì lạnh lùng chỗ nào?
“Cảnh Hàn, trong balo của em có laptop đó.

Chị còn nhớ em đem theo laptop để làm việc.

Quẳng balo đi dễ dàng như vậy sao?”
“Mua cái mới là được.

Công việc thì…kiếm việc khác cũng được nốt.

Em rất giỏi.”
“Cảnh Hàn, không ngờ em ngoài mặt dày ra còn tự cao nữa.” Hạ Thanh Di thấy nãy giờ Cảnh Hàn cứ nói đùa riết, cũng nói đùa chọc lại Cảnh Hàn.
Hai người cứ hi hi ha ha như vậy chầm chậm về đến chung cư Hạ Thanh Di.
***
“Tống tiểu thư.

Ông chủ hỏi vì sao người lại bị thương ạ.”
Một người đàn ông hơi to con vạm vỡ, mặc áo tay ngắn và quần tây đen đứng bên cạnh giường bệnh của Tống Dụ, chất giọng lạnh nhạt bình bình cất tiếng hỏi cô.

Tống Dụ vừa chơi game trên điện thoại vừa lười nhát trả lời.
“Chẳng làm sao cả, vấn đề này tôi xử lý được, nói với ba không cần nhúng tay vào đâu.

Nhưng tôi muốn mượn vài người của ba, có được không?”
“Vâng, tôi sẽ thông báo lại với ông chủ.

Có gì sẽ báo lại với tiểu thư qua tin nhắn.

Vậy tôi xin phép ra ngoài.”
“Được, đi đi.”
Người kia vừa bước ra ngoài, Tống Dụ liền tắt điện thoại, quẳng lên giường.

Mới cãi nhau một chập với ba, ra ngoài chơi lại bị con nhỏ Triệu Tú Nhi hại cho trẹo cả cái chân, chuyện mất mặt như vầy Tống Dụ cũng không muốn nói với ba mình.

Nhưng mà đương nhiên là Tống Dụ sẽ không bỏ qua cho Triệu Tú Nhi.

Đó giờ Tống Dụ chưa bao giờ để mình thiệt thòi đâu.
Con nhỏ này, đánh gãy chân nó thì Tống Dụ thấy không hả giận nổi.

Phải nghĩ cách gì đó chơi vui hơn mới được.

Còn đang chìm đắm trong suy nghĩ, thì rất nhanh tiếng báo tin nhắn đã tới.

Trong tin nhắn báo rằng ba cô đồng ý sẽ không can thiệp vào chuyện của cô, cũng đồng ý sẽ đưa người đến cho cô dùng.

Nhưng giải quyết xong mọi chuyện thì phải về nhà.
Tống Dụ thở dài.

Thật ra sau chuyến đi này, lại làm cho Tống Dụ nhận ra vài điều.

Nhận ra được tình bạn thì ra lại có thể khiến người khác cảm thấy ấm áp tới vậy.

Thì ra bạn bè còn có thể đối xử chân thành với nhau như vậy.

Cũng nhận ra được, người luôn đứng bên cạnh cô và sẵn sàng bảo vệ cô bằng bất cứ giá nào cũng chỉ có gia đình mà thôi.

Chuyến đi này đối với Tống Dụ, có lẽ được nhiều hơn mất.
Tống Dụ bấm gọi vào dãy số mà ba cô gửi sang.
“Tống tiểu thư, ông chủ đã thông báo với tôi rồi ạ.

Tống tiểu thư có việc gì cần chúng tôi làm?”
“Theo dõi cho tôi một người.

Đi đâu, làm gì, vào lúc nào đều phải báo cáo chi tiết.

À còn nữa, điều tra cô ta luôn đi.

Lôi hết tất cả những chuyện xấu mà cô ta đã làm ra cho tôi.

Tôi sẽ gửi thông tin sang cho anh.

Việc này làm được chứ?”
“Là việc nằm trong tầm tay, Tống tiểu thư yên tâm.”
“Được.”
Tống Dụ cười cười, Triệu Tú Nhi à? Người xem trọng mặt mũi và thích giả vờ ngây thơ như mày, để xem tao sẽ làm gì mới mày!.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 45: 45: Cảm Nhận


Triệu Tú Nhi đang bị ba mẹ cô ta mắng, đã mắng cả ngày nay rồi.

Hôm đó Tống Dụ bị thầy gọi vào thì khai thật ra mọi chuyện, rồi khai ra tên của Triệu Tú Nhi.

Sau đó Triệu Tú Nhi cũng bị gọi vào.

Thầy giáo nói sẽ báo cáo lại việc này với khoa của cô ta xử lý.

Triệu Tú Nhi vừa nghe thế, liền tức tốc gọi tài xế nhà cô ta đến rước về để kiếm ba mẹ giúp cô ta giải quyết hậu quả.
Chuyện đem người không phải là học sinh của trường tham gia vào hoạt động lần này, còn làm náo loạn hết cả lên.

Thật ra nói lớn thì cũng không lớn lắm do cũng chưa thực sự ảnh hưởng gì nhiều, nhưng nói nhỏ thì cũng không nhỏ.

Cô ta sợ báo với ba mẹ trễ thì sự việc sẽ khó giải quyết hơn nên tức tốc về nhà thông báo rồi nhận lỗi.
Ba mẹ cô ta tức giận vô cùng, đã phải cực khổ ra ngoài lăn lộn để kiếm tiền, mà bây giờ còn phải bỏ thời gian ra giải quyết mấy chuyện không đâu của con gái nữa.

Việc này ba mẹ cô sợ sẽ ảnh hưởng đến hồ sơ của Triệu Tú Nhi, nên vừa nghe xong hết mọi việc đầu tiên là mắng cô ta, sau đó lập tức gọi điện liên hệ với hiệu trưởng trường để móc nối mối quan hệ giải quyết sự việc.
Hậu quả của việc này là ba mẹ cô ta phải tốn một mớ tiền, còn phải mời Hiệu trưởng trường và vài thanh tra một bữa cơm.

Giải quyết xong thì lại quay sang mắng Triệu Tú Nhi.

Triệu Tú Nhi biết mình làm sai nên mấy bữa nay đều ngoan ngoãn ở nhà nếu không phải đến trường, bị mắng thì không dám cãi lại một tiếng.

Nhưng mà bực tức thì cứ dâng lên trong lòng.

Tất cả cũng là tại con nhỏ Tống Dụ đó hết.

Đã không giúp được việc gì cho cô ta, còn báo hại cô ta tới mức này nữa.

Mệt mỏi thực sự luôn mà!
***
Hôm nay là thứ 4, Hạ Thanh Di có ca học ở trường.

Lúc cô vào Mã Thanh Thanh với La Châu cũng đã vào rồi.

Hai người này vẫn luôn đi học sớm hơn Hạ Thanh Di.

Mã Thanh Thanh thì ngồi lướt điện thoại, còn La Châu thì gục đầu ngủ bên cạnh.
Hạ Thanh Di vừa ngồi xuống bàn sau lưng Mã Thanh Thanh, Mã Thanh Thanh đã lôi kéo cô bà tám cùng mình.
“Di Di, tớ vừa phát hiện ra một chuyện rất lạ đó nha.”
“Chuyện gì thế?”
“Cậu có nhớ lần trước tớ kể với cậu, cái confesstion trường mình bị sập không?”
“Nhớ.

Làm sao?”
“Sau đó đã được khôi phục rồi.

Mà cậu biết gì không…Tớ cứ nghĩ sau cái hoạt động ngoại khóa kia, cậu với Cảnh Hàn, còn có Cung Triết sẽ lại hot rần rần trên confession.

Nhưng không, không có bất cứ một tin tức gì liên quan tới cậu và Cảnh Hàn trên confession cả.

Cung Triết thì còn có vài tấm chụp lén anh ấy tại buổi ngoại khoá, mọi người đều ùa vào khen ảnh đẹp trai.

Nhưng mà tin về cậu và Cảnh Hàn, một cái cũng không có.”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì cũng thấy lạ, cầm điện thoại của Mã Thanh Thanh lướt xem thử.

Đúng là thực sự một tin cũng chẳng có.

Trong lòng Hạ Thanh Di đã mơ hồ có đáp án cho việc này rồi.
“Ừm, đúng là không có thật.”
Mã Thanh Thanh nháy nháy mắt.
“Cậu với Cảnh Hàn mấy nay có gặp nhau không? Việc này là do cậu ta làm đúng không?”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì bỗng dưng hơi đỏ mặt.

Mấy ngày nay cô với Cảnh Hàn không gặp nhau, nhưng mà hai người có liên lạc qua tin nhắn.

Không chỉ dừng lại ở “liên lạc”, mà thực sự là nhắn tin vô cùng nhiều.

Còn có cả call video cùng học bài nữa…
“Không…không có gặp.” Hạ Thanh Di ấp úng trả lời.
Mã Thanh Thanh nghe vậy thì nhíu mày, sao lạ vậy?
“Không phải đợt đi ngoại khoá cậu ta tấn công cậu dữ dội lắm à? Sao lại im hơi lặng tiếng rồi?”
“Thực ra thì…Tụi tớ…có nhắn tin qua lại.”

Mã Thanh Thanh cười bí hiểm nhìn Hạ Thanh Di.
“Chậc chậc chậc, thì ra là nhắn tin riêng nha…Cảnh Hàn đúng là nhiều chiến lược thật đó.”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì cười, đúng là nhiều trò thật.

Nhìn Cảnh Hàn lạnh lùng như vậy, nhưng mà khi nói chuyện cùng nhau rồi thì Hạ Thanh Di thấy cậu rất thú vị.

Đặc biệt là lúc cậu kể với Hạ Thanh Di vì sao mình lại chọn ngành này, kể đến là say sưa.

Mà Hạ Thanh Di cũng bị niềm đam mê của Cảnh Hàn thu hút, cách màn hình điện thoại, chăm chú nghe người kia thao thao bất tuyệt.

Có ai mà ngờ người lạnh lùng ít nói như Cảnh Hàn, lúc call video với Hạ Thanh Di lại đang nói giữa chừng thì ngượng ngùng gãi mũi, hỏi cô rằng có phải cậu nói nhiều quá rồi không…Lúc đó Hạ Thanh Di thấy Cảnh Hàn thật là đáng yêu.
Mà…con gái ý mà, cảm nhận được việc mình được một người con trai theo đuổi, lại đối xử với mình khác biệt hoàn toàn với những người con gái khác, thật sự rất rung động.

Huống hồ Cảnh Hàn còn thực sự là một người rất thú vị, sự đam mê với ngành nghề của cậu cũng làm cho Hạ Thanh Di bị k*ch th*ch ý chí học tập, cách nói chuyện cũng thu hút người khác, lâu lâu sẽ chèn vào vài câu nói đùa, chọc cho Hạ Thanh Di cười đến là vui vẻ.
Đặc biệt là giọng nói trầm trầm quyến rũ của cậu, Hạ Thanh Di cảm thấy mình nghe mãi nghe mãi mà cũng không thấy chán.

Gương mặt lại đẹp như vậy nữa, lúc nhếch môi lên cười liền khiến tim cô đập nhanh…
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 46: 46: Đi Học Cùng


Hạ Thanh Di vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì bị Mã Thanh Thanh lắc lắc cánh tay.
“Di Di, tỉnh tỉnh.

Mau tỉnh lại.

Cậu đừng đờ người nữa, nhìn ra cửa xem ai tới kìa.”
Hạ Thanh Di nghe giọng Mã Thanh Thanh, lúc này mới hoàn hồn nhìn ra cửa.

Cảnh Hàn đứng ở cửa lớp của cô nhìn ngó một hồi, sau khi xác định được vị trí của Hạ Thanh Di thì cất bước tiến vào.

Hạ Thanh Di trợn mắt nhìn Cảnh Hản.
Hôm nay Cảnh Hàn mặc quần jeans đen, áo thun xám, đeo chiếc balo đen giống hôm tham gia hoạt động ngoại khoá.

Thân hình cao lớn, dáng đẹp mặt đẹp, độ nổi tiếng cao, bước vào lớp lập tức thu hút mọi ánh mắt hướng về phía mình.
Cảnh Hàn kéo cái ghế bên cạnh Hạ Thanh Di ra, ngồi xuống.

Đặt một túi nilon và một ly sữa lên bàn.
“Ăn sáng chưa, mua cho chị đó.”
Hạ Thanh Di vẫn còn sửng sốt, lắp bắp hỏi cậu.

“Em…sao em ở đây?”
Cảnh Hàn cười cười, đưa tay ra điểm nhẹ một cái lên mũi Hạ Thanh Di.
“Em đi học.”
Hạ Thanh Di vẫn chưa hiểu ra ý của Cảnh Hàn.
“Vậy sao em còn ngồi đây nữa? Sắp vào học rồi đó.”
“Em học ở đây mà.” Cảnh Hàn tỉnh bơ.
“Gì cơ? Đây là lớp Sinh học phân tử tế bào đó.”
“Ừm, hôm nay em đi học cùng chị.”
Hạ Thanh Di: “...” Thôi được rồi, em nói gì thì chính là như vậy đi.
Cảnh Hàn thì Hạ Thanh Di nhìn chằm chằm mình, cậu chỉ tay vào túi thức ăn.
“Ăn sáng đi, em xếp hàng hơi lâu nên tới trễ.

Ăn đi cho nóng.”
Hạ Thanh Di nhìn túi đồ ăn, đưa tay cầm lấy.
“Sao em không nói trước với chị? Lỡ chị đã ăn sáng rồi thì phải làm sao?”
“Có sao đâu, ăn thêm cũng được mà.” Cảnh Hàn chóng tay vào má nhìn Hạ Thanh Di.
“Thế làm sao em biết hôm nay chị có tiết?”
“Chị quên em học ngành gì rồi sao? Gõ gõ vài cái thì thời khoá biểu của chị đều nằm trong tay em.”
Hạ Thanh Di nghe thế thì giả vờ lườm Cảnh Hàn một cái.
“Hừ, như vậy là phạm quy đấy nhé! Còn nói chuyện tự hào thế à.”
“Suỵt! Thế thì chị giấu giúp em là được.

Lần sau chị tự nguyện gửi thời khoá biểu cho em thì em không cần phải làm thế nữa.”
“Em cũng có hỏi xin chị đâu cơ chứ?” Hạ Thanh Di lẩm bẩm.
“Chị nói gì cơ?”
“Không có gì…”
Cảnh Hàn lại bật cười, xoa đầu Hạ Thanh Di, lại ghé đến gần tai Hạ Thanh Di nói thầm một câu.
“Được rồi, lần sau em xin thì chị nhớ cho nhé? Còn hôm nay là muốn tạo bất ngờ.”
Hạ Thanh Di ngượng ngùng né sang một bên, đưa tay lên xoa lỗ tai đang dần nóng bừng của mình.
Cô mở đồ ăn sáng Cảnh Hàn mua ra ngồi ăn, cố giải quyết cho nhanh vì sắp tới giờ học rồi.

Cảnh Hàn ngồi một bên nhìn cô ăn, hai má phồng phồng lên thật là dễ thương.

Cậu không kiềm được chọc một cái vào má Hạ Thanh Di, bị cô đánh một phát vào tay.

Cảnh Hàn bật cười.
Hạ Thanh Di vừa ăn xong thì Cảnh Hàn lập tức đứng dậy dọn dẹp rồi đi giục rác giúp cô luôn.
La Châu lúc này đã tỉnh ngủ, quay đầu xuống nhìn Hạ Thanh Di.
“Tớ hoa mắt à? Người vừa ngồi kế bên cậu là Cảnh Hàn?”
Hạ Thanh Di nhìn ánh mắt không thể tin được của La Châu, lảng mắt sang chỗ khác.
“Khụ…là Cảnh Hàn.”
“Tiểu Ca, giờ cậu mới tỉnh.

Tớ bị hai người họ mới sáng sớm mà đã thồn cẩu lương đầy mồm.”
La Châu tính tiếp lời, nhưng mà thấy Cảnh Hàn đã quay lại rồi nên hai người xoay lên, không nói tiếp nữa.
Lúc Cảnh Hàn quay lại ngồi cạnh Hạ Thanh Di, thì giảng viên cũng vừa lúc vào lớp học.

Cả lớp cùng đứng dậy chào giảng viên rồi ngồi xuống.
Hạ Thanh Di lấy ipad trong túi xách của mình ra, mở bài giảng của giáo viên lên bắt đầu chăm chú lắng nghe bài giảng.

Cảnh Hàn cũng lấy laptop trong balo của mình ra làm việc.
Gõ máy được một lúc lại nhìn sang Hạ Thanh Di một lúc, rồi lại quay về làm việc.

Cảnh Hàn cảm thấy nếu cậu muốn làm việc thì tốt nhất là cậu nên tránh xa Hạ Thanh Di, cậu cảm thấy mình hoàn toàn không tập trung nỗi.
Đang mất tập trung nhìn màn hình laptop thì một mẫu giấy gập lại làm bốn được quăng sang bàn của Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn buồn cười nhìn sang Hạ Thanh Di, thấy cô vẫn đang nhìn lên màn hình chiếu nghe giảng.

Cậu cầm mảnh giấy lên mở ra đọc.
“Chán không? Có phải không tập trung làm việc được không? Thấy không ổn thì lên thư viện làm việc đi.”
Cảnh Hàn v**t v* dòng chữ trên giấy, chữ của Hạ Thanh Di nhìn cũng giống như vẻ bề ngoài của cô vậy, nét mảnh gọn gàng, ngay hàng thẳng lối, mặc dù là viết trên giấy không có dòng kẻ.

Cảnh Hàn tìm tìm trong balo, lôi ra được một cây viết bi đen, cũng hí hoáy viết vào tờ giấy.
“Rất ổn, mất tập trung thật nhưng mà em tình nguyện.”
Viết xong rồi cậu cũng học theo Hạ Thanh Di, gấp mảnh giấy lại làm bốn rồi đẩy sang bàn của cô.
Hạ Thanh Di nhìn tờ giấy trước mặt mình, mỉm cười mở ra xem.

Cô cảm thấy khá thú vị, hồi cấp một mấy bạn nhỏ thích nói chuyện trong giờ học đều làm thế này.

Cô vẫn chưa từng thử bao giờ.

Bây giờ thì cô hiểu cảm giác lén lút này là như thế nào rồi.

Lên đại học thì giảng viên cũng không quá khó như hồi xưa, bạn ngủ trong giờ học có khi giảng viên cũng chẳng quan tâm.

Chỉ là Hạ Thanh Di là học sinh ngoan, không muốn làm ồn đến bài giảng của giảng viên nên cô mới chọn cách nói chuyện thế này.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 47: 47: Xử Lý


Đọc dòng chữ Cảnh Hàn viết, Hạ Thanh Di cười cười rồi gấp tờ giấy lại cho vào hộp bút.

Cảnh Hàn ngồi bên cạnh cũng khiến cô phân tâm không ít, cô vẫn luôn cảm nhận được lâu lâu Cảnh Hàn sẽ quay sang chăm chú nhìn mình nên mới đưa ra đề nghị kia.

Nhưng mà nếu Cảnh Hàn vẫn cảm thấy ổn thì thôi vậy.
Năng lực tập trung của Hạ Thanh Di cũng rất cao, mới đầu thì cô còn phân tâm, một lát sau cô cũng quen dần với ánh mắt của Cảnh Hàn, thực sự tập trung học bài.
Cứ thế hai người ngồi cạnh nhau, một người tập trung học, một người phân tâm mà làm việc…
Triệu Tú Nhi ngồi ở đằng sau vẫn luôn chăm chú nhìn hai người này.

Mấy ngày nay cô ta phải giả vờ ngoan ngoãn, không bước chân ra cửa nhà nửa bước, giờ đi học thì phải chứng kiến cảnh tượng này.

Từ khi nào mà hai người đó lại thân thiết tới vậy? Mua đồ ăn sáng, đến lớp cùng học…? Hai người này, là đã xác định mối quan hệ hay chưa? Cảnh Hàn…vì sao lại thích Hạ Thanh Di chứ?
Thà rằng cậu ấy thích người khác, Triệu Tú Nhi sẽ dễ dàng chấp nhận từ bỏ.

Nhưng vì sao cứ phải là Hạ Thanh Di? Triệu Tú Nhi siết chặt nắm tay, cố gắng hít thở để bình tĩnh trở lại.

Bây giờ cô ta cảm thấy sự ghen tỵ trong lòng mình còn lớn hơn so với niềm yêu thích Cảnh Hàn nữa.

Cô ta sắp không phân biệt được sự cố chấp của mình đối với Cảnh Hàn là do mình thích cậu ta, hay là do mình ghét Hạ Thanh Di nữa rồi…Thật mệt mỏi, có lẽ chỉ khi nào cướp được Cảnh Hàn, thì cảm giác này mới hết, nhỉ?
***
Tại phòng riêng của một quán bar, Tống Dụ đang ngồi nhâm nhi rượu một mình.

Hơi chán nhỉ? Không còn con nhỏ Triệu Tú Nhi ở kế bên tỏ vẻ tiểu thư, một ngày trôi qua cũng thật là nhạt.
Cộc cộc.
Tống Dụ liếc mắt ra cửa phòng, đứng lên mở cửa.

Là người của ba.
“Vào đi.” Tống Dụ quay lại ghế ngồi xuống.

Người kia cũng bước vào phòng, đóng cửa lại.

Lôi ra một xấp tài liệu.
“Tống tiểu thư, đây là những thứ mà cô kêu chúng tôi điều tra.”
Tống Dụ hai mắt sáng lên, đưa tay ra nhận lấy.

Sắp có trò vui để cho cô giải trí rồi.
“Nhanh đấy!”
Tống Dụ mở tài liệu ra, vừa xem vừa lên tiếng hỏi tiếp.
“Mấy ngày nay cô ta sao rồi? Có làm ra việc gì không?”
“Không ạ, mấy ngày nay Triệu Tú Nhi đều ở nhà, nếu có ra khỏi nhà thì chỉ đến trường xong lại về nhà ạ.”
“Hừ, ngoan ngoãn thế.

Chắc vừa giải quyết chuyện đem người lạ vào trường xong nên chưa dám làm ra hành động gì đây mà.”
Tống Dụ ngừng một chút, tập trung xem đống tài liệu.

Người kia đứng yên lặng bên cạnh chờ đợi Tống Dụ ra mệnh lệnh tiếp theo.
“Ha…cái con nhỏ này.

Đúng là làm việc xấu vô cùng thuận tay nhỉ.

Thú vị thật đấy.”
Lại đọc qua sơ lược hết thêm vài sự kiện còn lại của Triệu Tú Nhi, Tống Dụ cười cười đưa lại tập tài liệu cho người kia.
“Trong đây có không ít vụ đâu, mỗi tuần cậu cho người đăng một vụ lên confession trường của cô ta.

Nếu như ba mẹ cô ta lại ra mặt bưng bít hay xóa bài gì đó thì lại cho người đăng lại.

Nhớ đấy, tuần nào cũng phải đăng, tuần nào cũng cập nhật một bài mới lên cho tôi.

Để xem con nhỏ đó sống nổi ở trường không.
Tống Dụ ngừng một lúc, suy ngẫm rồi nói tiếp.
Còn nữa, tập hợp luôn mấy nạn nhân từng bị cô ta hãm hại, cho họ một khoản tiền, chỉ cần chịu đứng ra lúc tôi cần là được.

Điều tra luôn cả ba mẹ cô ta và công ty nhà cô ta luôn đi.

Lần này tôi cho con nhỏ đó khỏi ngóc đầu lên được nữa.

Nói về hại người, cô ta còn rành hơn tôi sao?”
Tống Dụ cười khẩy một tiếng, rốt cuộc cũng bắt đầu rồi.
Người kia cung kính nhận lại tập tài liệu, vâng dạ rồi bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Anh ta cầm hồ sơ trên tay, thở dài.

Bởi mới nói, mấy tiểu thư cậu ấm này, vào mấy quán bar hay club cao cấp thì nên tìm hiểu một chút.

Đâu phải muốn đụng vào ai thì đụng chứ.
Nhưng mà…người này thì đúng là ngu ngốc.

Tống tiểu thư mà lại không biết, còn hại cô bị thương ở chân.

Vẫn còn may việc này Tống tiểu thư bảo sẽ tự mình giải quyết, chứ nếu mà để ông chủ nhúng tay vào…Gia đình này coi như cũng vô phước, sinh ra đứa con gái báo cha báo mẹ, báo luôn cả cơ nghiệp của gia đình.
Tống Dụ đang cực kì cao hứng, thật sự muốn thấy cái vẻ mặt của Triệu Tú Nhi khi mà chuyện xấu của cô ta bị tung lên mạng xã hội.

Dùng cách của cô ta để vả lại vào mặt của cô ta thế này khiến Tống Dụ hả hê vô cùng.

Còn ba mẹ của Triệu Tú Nhi, bưng bít không ít vụ việc cho con gái mình đâu.

Ai làm thì người đó chịu, nhưng nếu ba mẹ Triệu Tú Nhi lại muốn bưng bít và nhúng tay vào sự việc lần này thì đừng trách Tống Dụ kéo luôn cả nhà cô ta xuống bùn!.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 48: 48: Đi Ăn


Lúc hết ca học, La Châu và Mã Thanh Thanh biết ý nên ra hiệu với Hạ Thanh Di là hai người họ sẽ về trước.

Mọi người chào tạm biệt nhau xong thì chỉ còn lại Hạ Thanh Di và Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn đợi ba người nói chuyện xong mới quay sang hỏi Hạ Thanh Di.
“Giờ chị tính làm gì?”
Hạ Thanh Di suy ngẫm một chút.
“Có lẽ…là về nhà học bài?”
Cảnh Hàn nghe thế thì cười cười.
“Có lẽ sao? Có lẽ tức là có thể học hoặc không học đúng không?”
Hạ Thanh Di chớp chớp mắt nhìn Cảnh Hàn.
“Đói chưa? Đi ăn với em nhé?”
Hạ Thanh Di xoa bụng, vẫn còn no sau bữa ăn sáng của Cảnh Hàn, nhưng mà cô nhìn vào đôi mắt sáng rực của Cảnh Hàn thì lại không thốt ra nổi lời từ chối.

Vô thức gật đầu.
“Đưa túi xách cho em, em xách giúp chị.

Chị ra cổng trường chờ em nhé, em đi lấy xe.”
“Được.”
Hạ Thanh Di đưa túi xách cho Cảnh Hàn xong thì ra cổng trường đợi cậu.
Trước cửa phòng học, có hai ánh mắt đang dõi theo hai người.

Triệu Tú Nhi bước đến bên cạnh Cung Triết.
“Anh thích Hạ Thanh Di à?”
Cung Triết biết hôm nay Hạ Thanh Di có tiết, nên anh đã canh tới giờ kết thúc môn học của Hạ Thanh Di liền chạy tới lớp của cô kiếm người.

Tính mời cô đi ăn cùng mình, ai ngờ vừa tới thì thấy cô cùng Cảnh Hàn đi ra từ phòng học.

Cung Triết đã sốc mất một lúc.
Tại sao anh vẫn chậm mất một nhịp vậy…? Lần trước thì bị Cảnh Hàn giành lấy, lần này thì lại chậm hơn người ta một bước.

Cung Triết buồn rầu đứng đó nhìn hai người.

Anh còn đang ngẩn ngơ thì một giọng nói cất lên làm anh có hơi giật mình.
Cung Triết nhìn về hướng giọng nói đó phát ra.

Anh biết người này.

Thích thầm Hạ Thanh Di một năm, cô lúc nào cũng đi chung với cô gái này.

Nhưng mà từ sau đợt đó trên confession, hình như hai người không còn chơi chung nữa.
Cung Triết không trả lời cô ta, xoay người bước đi.

Không thân không thiết, vừa nói chuyện lần đầu tiên đã hỏi vấn đề riêng tư của người khác rồi.
“Này, tôi giúp anh, có muốn không?” Triệu Tú Nhi thấy Cung Triết xoay người rời đi thì nói với theo.

Cô nhìn ra được Cung Triết rất thích Hạ Thanh Di.

Ánh mắt của anh buồn bã thấy rõ.
Cung Triết dừng bước, quay lại nhìn Triệu Tú Nhi.
“Tôi giúp anh theo đuổi Hạ Thanh Di…muốn không?” Triệu Tú Nhi thấy Cung Triết đã chịu dừng bước, nhưng chỉ nhìn mình chứ không nói gì cả nên lập lại lời đề nghị một lần nữa.
Cung Triết nghe xong thì hai tay đút túi quần, bước chậm lại về phía Triệu Tú Nhi.

Anh nhàn nhạt lên tiếng hỏi.
“Vì sao lại muốn giúp tôi?”
“Vì tôi thích Cảnh Hàn, tôi giúp anh chính là tự giúp tôi.

Hai ta đều có lợi, nên nếu tôi giúp anh thì anh phải cố gắng lên.

Tôi…từng là bạn thân của Hạ Thanh Di, tôi hiểu rất rõ cô ấy.

Sao? Anh muốn không?” Triệu Tú Nhi đắc ý vô cùng, nhìn Cung Triết như vầy là biết cô ta chọc trúng chỗ đau của anh rồi.
Cung Triết im lặng nhìn người trước mặt mình, một cô gái với vẻ ngoài trong trẻo ngây thơ, nhưng ánh mắt thì tạp nham vô cùng.

Anh thở dài.
“Tôi hiểu vì sao hai người không còn chơi chung với nhau nữa rồi.”
Cung Triết để lại một câu rồi xoay người đi thẳng.

Tới cả anh là người ngoài mà còn cảm nhận được sự toan tính xấu xa từ Triệu Tú Nhi…Anh thích Hạ Thanh Di là thật, thích vô cùng.

Chưa có người con gái nào làm anh cảm thấy thích đến như vậy.

Nhưng mà…anh không phải loại người bất chấp tất cả để đoạt lấy người mình thích.

Anh có cách của anh, anh sẽ tự mình theo đuổi cô.

Nếu như không thành công, cũng không sao cả.

Ít ra anh đã từng cố gắng là được.

Anh cũng muốn tìm ra cách để theo đuổi Hạ Thanh Di, nhưng không phải là cách hợp tác với “bạn thân cũ” của cô.
***
Hạ Thanh Di đứng trước cổng được chừng 5 phút thì một chiếc xe màu đen bóng loáng xuất hiện trước mặt cô, Cảnh Hàn xuống xe mở cửa ghế lái phụ cho Hạ Thanh Di vào ngồi.
Hạ Thanh Di không rành lắm về các loại xe ô tô, chỉ biết ở đầu xe của Cảnh Hàn là logo của hãng Mercedes.

Nhưng mà nhìn vẻ ngoài của chiếc xe này, Hạ Thanh Di đoán là giá xe cũng không hề rẻ đâu.
Có điều vẻ ngoài của chiếc xe này cũng rất phù hợp với phong cách của Cảnh Hàn.

Cô đã biết gia cảnh của Cảnh Hàn cũng thuộc dạng khá giả rồi, cô rất sợ Cảnh Hàn sẽ lái một chiếc xe thể thao bóng bẩy hào nhoáng tới.

Nhưng cũng may là chiếc xe Cảnh Hàn lái tới không phải là mấy dạng xe đó, bề ngoài sang trọng trầm ổn như con người cậu vậy.

Còn về việc cô đoán chiếc xe này cũng không hề rẻ là do…từ lúc cô thấy được bóng dáng của chiếc xe này cho tới lúc ngồi vào nó, có không ít ánh mắt trầm trồ nhìn về hướng chiếc xe này.
Dù sao Hạ Thanh Di cũng là tiểu thư từ nhỏ tới lớn, mấy chiếc xe đắt tiền cỡ nào cũng đã từng thấy qua, gặp cô cũng không quá quan tâm tới mấy việc này nên thái độ của cô vô cùng bình tĩnh.
Thấy Hạ Thanh Di đã thắt dây an toàn xong, Cảnh Hàn đánh xe chạy đi.
“Chị thích ăn gì?”
“Ăn đồ Nhật không?”
“Được.

Có quán nào muốn thử không?”
“Cũng không có, em biết quán nào ổn thì cứ ghé vào đi.”
“Vậy em dẫn chị tới quán gia đình em thường đi ăn.”
Vậy là chuyện chọn quán ăn diễn ra vô cùng dễ dàng.

Thật ra Cảnh Hàn còn tưởng Hạ Thanh Di sẽ giống như những cô gái khác, hay là giống mẹ anh chẳng hạn.

Sẽ trả lời những câu như “Gì cũng được.” Nên là khi có ý định mời Hạ Thanh Di đi ăn cùng mình, Cảnh Hàn đã chuẩn bị sẵn một danh sách nhà hàng từ quán châu Âu đến châu Á, từ sang trọng tới bình dân để Hạ Thanh Di có nhiều sự lựa chọn.

Cảnh Hàn cười cười, Hạ Thanh Di vẫn luôn khiến cậu cảm thấy bất ngờ..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 49: 49: Mập Mờ


Tới nhà hàng Nhật, Cảnh Hàn đặt một phòng riêng, sau đó được nhân viên dẫn đường vào phòng.

Sau khi vào phòng thì nhân viên đưa máy tính bảng cho hai người lựa món.
Lúc vào phòng, ban đầu là Cảnh Hàn ngồi đối diện Hạ Thanh Di, sau đó không biết là cậu nghĩ gì, Cảnh Hàn đứng lên đi đến chiếc ghế bên cạnh Hạ Thanh Di, kéo ra ngồi xuống.
“Em…em làm gì vậy?”
“Em ngồi đây được không?”
Hạ Thanh Di nhìn Cảnh Hàn đã ngồi chỉnh tế bên cạnh mình…Nếu bây giờ chị bảo “không” thì em có đứng lên quay lại chỗ cũ không…?
Thấy Hạ Thanh Di im lặng không nói gì nữa, Cảnh Hàn bắt đầu kiếm chuyện nói.
“Thanh Di, thời gian rảnh chị thường làm gì?”
“Chắc là…xem phim hoặc là ngủ gì đó.”
“Ồ…”
“Em thì sao?”
“Em à, em gần như chẳng có thời gian rảnh.”
Hạ Thanh Di nhìn máy tính bảng, vừa bấm chọn đồ ăn trên menu vừa tiếp chuyện với Cảnh Hàn.
“Chị thấy không phải đâu, không có thời gian rảnh mà một sinh viên khoa Công nghệ thông tin lại đến lớp Sinh học phân tử để học sao?”
Cảnh Hàn nghe vậy thì liền bật cười.
“Cũng đúng nhỉ? Nhưng mà cũng không đúng lắm.”
“Sai chỗ nào chứ?”
“Em đang bận theo đuổi người ta mà, cũng không tính là rảnh được.”

Hạ Thanh Di: “...”
Cảnh Hàn còn đang định tiếp tục trêu Hạ Thanh Di một chút, thì nhân viên gõ cửa để đi vào nhận lại máy tính bảng do Hạ Thanh Di đã đặt xong món.
Hạ Thanh Di thở phào một hơi.

Cô biết là Cảnh Hàn đang…theo đuổi mình.

Nhưng mà nghe cậu nói thẳng ra như vậy cô cũng cảm thấy hơi ngại.
Sau đó thức ăn cũng nhanh chóng được mang lên.

Bắt đầu bữa ăn rồi, Cảnh Hàn không nói nhiều như ban nãy nữa.

Nhưng mà lại chuyển sang tập trung gắp đồ ăn cho Hạ Thanh Di.

Cậu cũng rất biết săn sóc người khác, mở sẵn khăn giấy cho cô, thấy khăn giấy đã dơ sẽ thay khăn cho cô.

Nói chung là rất tinh tế.

Hạ Thanh Di vẫn luôn nghe đồn là con trai học Công nghệ thông tin rất là khô khan, nhưng Cảnh Hàn thì cứ như cao thủ tình trường vậy…
“Cảnh Hàn…có phải trước đây em có nhiều bạn gái lắm không?” Với gương mặt này của Cảnh Hàn, cùng độ nổi tiếng của Cảnh Hàn khi vừa vào trường, Hạ Thanh Di biết là người này được chào đón tới mức nào.

Cô cũng không ngại việc Cảnh Hàn đã từng có bao nhiêu bạn gái, nếu thực sự xác định mối quan hệ với Cảnh Hàn thì cô chỉ quan tâm tình cảm của hai người đối với nhau là như thế nào, cũng như tương lai của hai người sẽ ra sao thôi.

Chỉ có điều, vẫn là thắc mắc một chút, không nhịn được muốn hỏi.
“Vì sao lại hỏi như thế?” Trông Cảnh Hàn rất ngạc nhiên, nhướng mày nhìn Hạ Thanh Di.
Hạ Thanh Di cũng không nghĩ sẽ bị hỏi ngược lại như vậy.

Ngượng ngùng ấp úng.
“Chỉ…chỉ là tò mò…Thấy em rất chu đáo…nên nghĩ vậy…”
Cảnh Hàn lại bị chọc cười.
“Vậy sao? Em độc thân từ trong bụng mẹ.” Được bảo là chu đáo, Cảnh Hàn rất vui vẻ.

Nhưng mà cậu ngẫm nghĩ thì cũng không rõ mình chu đáo chỗ nào mà Hạ Thanh Di lại nói như vậy.

Có điều, nếu cô cảm nhận được như vậy thì tốt rồi.

Có phải là cậu đã được cộng thêm điểm rồi không? Tâm trạng vui vẻ, Cảnh Hàn lại nhiệt tình gắp đồ ăn cho Hạ thanh Di.
“Cảnh Hàn…chị không phải heo đâu…Nãy giờ chị ăn rất nhiều rồi đó…”
“Vậy à…Chị gầy quá.

Ăn nhiều một chút không sao đâu.”
Hạ Thanh Di nhìn nhìn lại người của mình.

Cô tự thấy bản thân không hề gầy, là không mập cũng không ốm mới đúng.
Bữa ăn kết thúc trong sự no căng da bụng của Hạ Thanh Di.

Cô có hơi oán hận Cảnh Hàn.

Có người con gái nào đi ăn với người mình thích mà lại ăn nhiều như cô không cơ chứ? Không lẽ Cảnh Hàn thuộc tuýp con trai thích vỗ béo bạn gái của mình sao? Cơ mà dù sao hiện tại cô cũng chưa phải là bạn gái của người ta...
***
Bẵng đi mấy ngày từ sau hôm hai người đi ăn chung, Hạ Thanh Di và Cảnh Hàn không có gặp nhau nữa.

Có điều hai người vẫn thường xuyên nhắn tin qua lại và call video học bài chung.

Qua vài lần nói chuyện, Hạ Thanh Di mới biết là Cảnh Hàn hiện tại đang về nhà thăm ba mẹ của cậu.

Sau đó bị hai người lôi đi du lịch.
“Khi nào thì em về trường, tuần sau không có tiết hả?” Cách màn hình điện thoại, Hạ Thanh Di thấy Cảnh Hàn đang cau mày gõ lạch cạch trên bàn phím.

“Tuần sau không những có tiết mà em còn phải tham gia buổi lễ chào đón tân sinh viên nữa.

Có lẽ nay mai em sẽ về.”
“Ồ…”
Cảnh Hàn ngừng việc lại, nhìn màn hình điện thoại.

Hạ Thanh Di hiện tại đang học bài nên tóc cô được búi lên gọn gàng, cô mặc một bộ đồ ngủ màu trắng, trên bàn bày đầy sách vở, trên tay thì cầm cây bút bluetooth màu trắng, lâu lâu sẽ viết viết vẽ vẽ lên chiếc ipad bên cạnh.
“Nhớ em không?”
Hạ Thanh Di nghe thế thì bĩu môi, không thèm nhìn màn hình nữa, cúi đầu học bài.

Người này đã mập mờ thế này với cô một thời gian rồi.

Cứ nói chuyện kiểu này suốt.

Rốt cuộc là muốn cái gì chứ?
“Lại không thèm trả lời rồi.

Em nhớ chị.”.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 50: 50: Thực Hành


Hạ Thanh Di hơi dừng bút, sau đó bực bội ngẩng mặt lên nhìn người bên kia màn hình.

Em là trap boy đúng không? Hạ Thanh Di rất muốn hỏi Cảnh Hàn như vậy.
“Cảnh Hàn, chị cúp đây.”
Cảnh Hàn nhìn Hạ Thanh Di, thấy nét mặt cô sau khi nghe câu nói kia thì có vẻ không được vui.

Lại đột ngột đòi cúp điện thoại như vậy.

Cậu thấy hơi hoang mang.
“Sao thế? Lại giận gì à?”
“Không có…”
“Vậy em làm phiền chị học sao?”
“Không có gì đâu.

Chị cúp đây.”
Nói xong cũng không đợi Cảnh Hàn trả lời, Hạ Thanh Di đã cúp máy trước.

Mấy ngày nay cô rất buồn bực.

Rốt cuộc là Cảnh Hàn muốn cái gì nhỉ? Cảnh Hàn thích hai người họ cứ mập mờ thế này mãi sao? Không có quan hệ gì mà suốt ngày hết nhắn tin lại gọi video như người yêu thế này, rồi còn nói ra mấy câu mập mờ như vậy nữa…Cảnh Hàn tính kéo dài tình trạng này đến khi nào đây? Sự khó chịu trong lòng khiến Hạ Thanh Di cảm thấy mình không duy trì được việc này nữa.

Vậy nên cô quyết định sẽ không nhắn tin gọi điện thường xuyên với Cảnh Hàn như hiện tại.
Sau đó, Cảnh Hàn nhắn tin thì Hạ Thanh Di vẫn trả lời, nhưng không còn nhiệt tình nữa.

Cậu gửi yêu cầu gọi video sang Hạ Thanh Di cũng không bắt máy.
Nói là nay mai về, nhưng rốt cuộc lại kéo thêm vài ngày nữa.

Mấy ngày này Hạ Thanh Di vẫn rất lạnh lùng với Cảnh Hàn.

Cậu thực sự muốn bay về trường đại học Thanh Lâm ngay lập tức, nhưng hiện tại có việc vẫn chưa làm xong.

Cảnh Hàn đang gấp rút hoàn thành cho xong.
***
Hôm nay Hạ Thanh Di có tiết thực hành, mỗi lần học thực hành thì phải đến sớm 30 phút.

Hiện tại vẫn đang rảnh nên Mã Thanh Thanh cùng La Châu đang cùng nhau lướt web.

Sau đó hai người lướt thấy một tin chấn động.
“Ôi trời, Di Di, cậu mau xem cái tin này đi.

Vừa được đăng cách đây 2 tiếng thôi.”
Hạ Thanh Di vừa khoác chiếc áo blouse vào thì bị Mã Thanh Thanh kéo một cái.

Cô lảo đảo ngồi xuống bên cạnh Mã Thanh Thanh, nhìn vào điện thoại.
“Gì thế?”
“Cậu…cậu tự xem đi…” Mã Thanh Thanh nhét điện thoại vào tay Hạ Thanh Di.

Nhìn xung quanh một lượt, Triệu Tú Nhi vẫn chưa vào.
La Châu cũng nhìn Hạ Thanh Di, thở dài.
Hạ Thanh Di khó hiểu cầm điện thoại lên đọc.

Sau đó…Hạ Thanh Di thấy hơi đờ đẫn một chút.

Cô vẫn luôn biết tính cách của Triệu Tú Nhi không trong sáng như vẻ bề ngoài cô ta muốn thể hiện ra bên ngoài.

Nhưng mà…trong điện thoại là một loạt bằng chứng tố Triệu Tú Nhi thuê người chửi Hạ Thanh Di vào đầu năm học.

Từ tin nhắn riêng, thông tin chuyển khoản cho tới một vài thông tin của những người được thuê kia.

Vô cùng rõ ràng.
Thì ra lần đó là do Triệu Tú Nhi thuê người vào bình luận chửi mình.

Hạ Thanh Di thở hắt ra một hơi, cũng may, hai người đã không còn liên quan tới nhau nữa rồi.

Cô cũng không dám tưởng tượng, nếu mình cứ chơi chung với một người bạn như thế này thì sẽ có chuyện gì xảy ra nữa.
Hạ Thanh Di mở thử mục bình luận ra đọc, Triệu Tú Nhi bị chửi cũng không hề ít.

Còn bị chửi rất nặng nề nữa.

Có phải đây là quả báo của Triệu Tú Nhi không? Hạ Thanh Di tắt điện thoại, trả lại cho Mã Thanh Thanh.
“Di Di, tớ không ngờ Triệu Tú Nhi lại như thế luôn đó…Cậu…cũng may cậu không còn chơi với cậu ta nữa…”
La Châu ngồi một bên nghe Mã Thanh Thanh nói, lại nhìn Hạ Thanh Di có vẻ như đang “buồn”.

Cô đưa tay lên vỗ vỗ vai Hạ Thanh Di.
La Châu và Mã Thanh Thanh vẫn có cảm nhận được Triệu Tú Nhi không phải là người bạn tốt, lúc ở gần cô ta, cảm giác khó chịu toả ra từ Triệu Tú Nhi khiến hai người họ không có mấy thiện cảm.

Chỉ là không ngờ còn chơi trò đâm sau lưng người khác như này thôi.
“Kệ đi, dù sao cũng qua rồi.

Tớ cũng không quan tâm nữa đâu.”

Thực ra Hạ Thanh Di không buồn, chỉ là cảm thấy Triệu Tú Nhi lại cho cô một phen bất ngờ nữa rồi thôi.

Còn lại chính là cảm thấy may mắn với tính cách quyết đoán của mình.
“Được rồi, vẫn là câu nói cũ.

Cần gì thì hú bọn tớ, bọn tớ sẽ lập tức có mặt.” La Châu biết đây là chuyện riêng của Hạ Thanh Di, cả La Châu và Mã Thanh Thanh cũng chẳng có tư cách bàn luận gì về chuyện của người ta cả, còn có, La Châu cảm thấy lời nói nào bây giờ thốt ra cũng chẳng giúp ích hay xoa dịu được gì cho Hạ Thanh Di.

Chỉ muốn cho Hạ Thanh Di biết, La Châu và Mã Thanh Thanh sẽ ở bên cạnh cô khi cô cần thôi.
Hạ Thanh Di nhìn hai người họ, lại cảm thấy ấm áp.

Cũng may, bản thân mình vẫn còn có những người bạn, vẫn còn có thể cảm nhận được cảm giác tốt đẹp của bạn bè mang lại.
Lúc ba người vừa nói chuyện xong, cũng đã tới giờ vào học.

Mọi người bắt đầu ùa vào phòng thực hành.
Học phần hôm nay của cô là Thực hành hoá phân tích và kiểm nghiệm dược phẩm.

Có một điều khiến Hạ Thanh Di không ngờ tới là khi cô nhìn thấy Cung Triết đứng cạnh giảng viên dạy thực hành hôm nay của bọn họ.

Nghe giảng viên giới thiệu, thì là Cung Triết đến đây hỗ trợ giảng viên trong buổi học ngày hôm nay để mọi người có thể tiếp thu và đạt được những kết quả tốt nhất..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 51: 51: Ý Nghĩa


Sau khi giảng bài và chia nhóm thực hành xong, giảng viên ra hiệu cho mọi người có thể bắt đầu buổi thực hành.
Vì đây là buổi thực hành đầu tiên, nên mọi người sẽ học về cách rửa và hiệu chỉnh dụng cụ thuỷ tinh sao cho chính xác trước.
Cách rửa dụng cụ thì sau bài học hôm nay mới bắt đầu làm vì dụng cụ đã được giảng viên rửa sẵn rồi.

Còn hiện tại cả lớp sẽ thực hành hiệu chỉnh buret.

Đầu tiên là phải kiểm tra xem buret đã sạch hay chưa, và phải chắc chắn rằng nước không còn đọng lại trên thành buret.

Sau đó sẽ đổ đầy buret bằng nước cất.
Tới bước này, Hạ Thanh Di hơi gặp khó khăn một chút.

Mặc dù chiều cao của Hạ Thanh Di có thể xem là khá cao so với các bạn nữ cùng trang lứa, tuy nhiên ống buret rất dài, nhưng miệng ống lại nhỏ.

Lại được đặt trên bàn làm cho miệng ống rất cao.

Những bạn không có ưu thế về chiều cao còn phải leo hẳn lên ghế để có thể cho nước cất vào buret.
Hạ Thanh Di thì không cực khổ tới mức đó, nhưng cô vẫn phải nhón chân lên để đổ nước cất vào.

Lại sợ bị tràn ra ngoài nên cô đổ rất từ từ chậm rãi.

Sau đó, một bàn tay nhẹ nhàng cầm lấy cái becher mà Hạ Thanh Di đựng nước cất để đổ vào buret, rồi giúp cô đổ nốt số nước còn lại vào buret.
Hạ Thanh Di được cứu, cô buông becher ra, lắc lắc cánh tay mỏi nhừ.
“Cảm ơn anh, Cung Triết.”
Cung Triết rất cao, nên việc này anh làm vô cùng dễ dàng.
“Ừm, không có gì.

Anh cho nước cất vào rồi, em chỉnh mực nước về tới vạch 0 đi nhé.

Nhớ lưu ý tránh bọt khí, mẹo nhỏ là em có thể dùng ngón tay hoặc móng tay gõ nhẹ vào thành buret để bọt khí có thể bay lên.” Cung Triết nói chuyện rất từ tốn, nói xong thì nhẹ nhàng đặt becher lại trên bàn.
“Vâng ạ.”
“Làm đi, cần giúp gì thì gọi anh.”
Nói xong rồi Cung Triết lại đi giám sát những bạn học khác, ai cần giúp đỡ hay không hiểu vấn đề gì thì anh cũng sẽ giải thích giúp giảng viên.

Lớp khá đông nên một mình giảng viên đảm đương cũng có hơi không xuể.

Lẽ ra một lớp thực hành cần phải có hai giảng viên, nhưng vì người còn lại bận đột xuất nên giảng viên đành mượn Cung Triết tới thay.

Cung Triết cũng chỉ là nhận lời giúp cô giáo của mình, không ngờ lại có cơ hội gặp Hạ Thanh Di.
Cả buổi học, Cung Triết luôn cố gắng thể hiện bản thân với Hạ Thanh Di, nhưng cũng tiết chế để cô không cảm thấy anh quá lố lăng hay sỗ sàng.
Có điều mọi người đều nhìn ra được là Cung Triết vẫn thiên vị Hạ Thanh Di hơn so với những bạn học khác.

Giảng viên cũng cười cười, đưa ánh mắt ám chỉ nhìn cậu học sinh giỏi của mình.

Cung Triết xấu hổ xoa xoa đầu.
***
Cảnh Hàn đang lái xe tới trường, lâu lâu lại nhìn sang hộp quà màu đỏ ở ghế lái phụ.

Cậu có hơi hồi hộp, hôm nay Cảnh Hàn dự định sẽ tỏ tình với Hạ Thanh Di.

Để cô đợi lâu như vậy, Cảnh Hàn cũng không muốn.

Nhưng mà do cậu muốn khi tỏ tình, sẽ tặng Hạ Thanh Di một món quà ý nghĩa một chút, mà món quà này thì cần có thời gian chuẩn bị.

Cho nên cậu mới chần chừ lâu như vậy chưa ngỏ lời với Hạ Thanh Di.

Cảnh Hàn cảm nhận được, Hạ Thanh Di cũng có ý với cậu.

Chỉ là cậu không rõ “có ý” đó là nhiều hay ít thôi.
Thời gian này trò chuyện nhiều với Hạ Thanh Di, Cảnh Hàn cảm thấy càng ngày mình càng thích cô.

Vì càng ngày càng thích, nên lâu lâu mới không kìm nén được mà thốt ra nhiều câu nói mập mờ như vậy, đều là những câu nói thật lòng.

Nhưng với mối quan hệ hiện tại của hai người, thì chính là Cảnh Hàn nói chuyện rất mờ ám, nhưng lại không muốn xác định mối quan hệ với người ta.
Cảnh Hàn thấy rõ mấy ngày nay Hạ Thanh Di đã lạnh lùng với mình hơn hẳn.

Cậu đoán có lẽ một phần nguyên nhân cũng là do việc này.

Có lẽ Hạ Thanh Di hiểu lầm Cảnh Hàn chỉ muốn mập mờ mà không muốn xác định mối quan hệ yêu đương với Hạ Thanh Di.
Mấy ngày nay cậu lo lắng vô cùng, vì vậy càng gấp rút chuẩn bị cho xong món quà này.

Cuối cùng nhờ sự giúp đỡ của ba cậu, cậu cũng đã hoàn thành xong món quà.

Vừa làm xong là Cảnh Hàn lái xe đến trường ngay.

Cậu biết Hạ Thanh Di hôm nay có tiết trên trường.
Cảnh Hàn cầm hộp quà, bấm thang máy lên tầng học hôm nay của Hạ Thanh Di.

Giờ này có lẽ Hạ Thanh Di đã học xong rồi, không biết tới đó thì cô còn ở trong phòng học không.

Nếu không còn thì Cảnh Hàn sẽ gọi điện hẹn Hạ Thanh Di ra ngoài gặp mặt.

Thái độ của Hạ Thanh Di mấy ngày nay thực sự làm cho Cảnh Hàn rất sợ cậu sẽ tỏ tình thất bại.

Số thang máy nhảy lên từng nấc một, tim Cảnh Hàn cũng nhảy theo từng nhịp.

Thang máy mở ra, Cảnh Hàn cất bước ra ngoài tìm phòng học của Hạ Thanh Di.
Đây là tầng dành cho sinh viên học y dược, là tầng của phòng thực hành.

Cảnh Hàn nhìn tên từng phòng từng phòng một, rốt cuộc cũng tìm thấy phòng của Hạ Thanh Di học.

Đúng như Cảnh Hàn nghĩ, sinh viên đã ra về gần hết rồi, chỉ còn lại lác đác vài người đang soạn đồ, cũng chuẩn bị đi về.

Có điều, trong phòng học có một cặp đôi vẫn còn đang làm gì đó.
Cảnh Hàn nhìn vào, chỉ thấy Cung Triết cùng Hạ Thanh Di đứng ở một góc trong phòng học, cách cửa phòng khá xa.

Cung Triết đang nói cái gì đó, sau đó anh ta giơ tay cầm tay Hạ Thanh Di lên, lại bị cô rụt về.

Rồi Hạ Thanh Di lại nói gì đó với Cung Triết, sau đó xoay người rời đi..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 52: 52: Tỏ Tình


Cảnh Hàn đứng ở cửa phòng học nhìn hai người, không bước vào cắt ngang.

Có lẽ anh đoán được nội dung cuộc trò chuyện của hai người họ là gì rồi.

Sau khi Hạ Thanh Di xoay người đi, Cung Triết vẫn đứng im lìm tại chỗ, không cử động.
Vài bạn học sau khi dọn đồ xong đi ra cửa, nhìn thấy Cảnh Hàn ôm cái hộp màu đỏ đứng trước cửa phòng thì tò mò, bắt đầu xì xầm bàn tán.
Cảnh Hàn lùi ra ngoài, đứng sang một bên tránh đường cho mọi người đi ra.
Lúc Hạ Thanh Di dọn dẹp xong đồ đạc, ra khỏi cửa thì thấy Cảnh Hàn đứng nép ở một bên làm cô giật hết cả mình.
“Cảnh Hàn? Em làm gì ở đây vậy? Về rồi sao?”
Cảnh Hàn đang cúi đầu nhìn cái hộp trong tay mình, nghe tiếng Hạ Thanh Di đi ra thì cười với cô.
“Chị, đi với em tới chỗ này nha?”
Nơi Cảnh Hàn dẫn Hạ Thanh Di tới là Swan Lake (Hồ Thiên Nga) của trường.

Đây có thể được xem là một trong những chỗ đẹp nổi tiếng của trường Đại học Thanh Lâm.

Lý do nơi đây được gọi là Swan Lake là bởi vì từng có một đôi thiên nga rất thích tới hồ nước này ngâm mình.

Hồ rất rộng, nước hồ xanh mướt, về sau hồ nước này được trường đại học Thanh Lâm trang trí thêm một tượng đài phun nước hình thiên nga ở giữa mặt hồ.

Đây là một nơi rất lãng mạn.
Vì đã là giờ tan học buổi chiều, nên hiện tại ở đây chỉ còn vài sinh viên đi bộ qua lại thôi.

Cảnh Hàn dẫn Hạ Thanh Di tới một chiếc ghế đặt cạnh một liễu già.
Trên đường đi, nhìn Cảnh Hàn ôm chiếc hộp màu đỏ kia, Hạ Thanh Di cảm thấy có vẻ như cô đoán ra được hôm nay Cảnh Hàn dự tính làm gì rồi.

Cô thấy tim mình đập càng ngày càng nhanh, nỗi tủi thân mấy hôm nay cũng đã vơi đi một nửa.
Hai người ngồi xuống ghế đá.

Cảnh Hàn hắng hắng giọng.
“Hạ Thanh Di.”
“Hửm…?” Hạ Thanh Di chớp chớp mắt nhìn Cảnh Hàn.
“Chị, có lẽ thời gian này chị cũng đã biết được tâm ý của em.

Em chưa từng thích ai, cũng chưa từng có bạn gái.

Con người lại rất khô khan cứng nhắc.

Vì vậy nên có những việc em sẽ suy nghĩ không chu đáo, không đủ tinh tế.

Nhưng mà em sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân mình hơn, cố gắng hết sức…đối xử tốt với chị.

Vì vậy, Thanh Di, đồng ý làm bạn gái của em nhé?”
Nói xong rồi Cảnh Hàn đưa chiếc hộp trong tay sang cho Hạ Thanh Di.
“Mở ra xem đi, xem xong rồi trả lời em cũng được.”
Hạ Thanh Di sau khi nghe lời tỏ tình của Cảnh Hàn, vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại được.

Cô nhận lấy chiếc hộp rồi mở ra xem.

Bên trong là một cuốn tập vuông vức, bìa được thiết kế theo kiểu vân gỗ trông rất cổ điển.

Cuốn tập được cài lại bằng một sợi dây thừng mảnh quấn quanh chiếc nút kim loại đính trên bìa truyện.
Hạ Thanh Di tháo sợi dây, giở cuốn tập ra.

Sau đó cô rất bất ngờ.

Mỗi trang của cuốn tập này là một loại thực vật được ép khô, bên cạnh sẽ ghi chú tên khoa học và tên thường gọi của từng loại thực vật.

Nếu thực vật nào có công dụng gì, cũng sẽ được ghi chú cẩn thận bên dưới tên của nó.
Vì kích thước của cuốn tập không quá lớn nên những loại thực vật được ép khô rồi đính vào cuốn tập này đều chỉ là những loại thực vật nho nhỏ.

Có cành lá, có rễ, có các loại hoa.

Nhiều vô cùng.

Hạ Thanh Di nhận ra chữ viết này, là chữ viết tay của Cảnh Hàn.

Cứng cáp, được viết rất nghiêm túc tỉ mỉ.

Đây là một món quà vừa tốn công sức, vừa tốn thời gian, mà người làm còn phải rất tỉ mỉ nữa.

Thực vật ép khô kéo dài tới trang cuối cùng.

Có điều, một vài trang cuối có vẻ như được làm khá gấp gáp, nên chữ viết không còn quán nắn nót như ban đầu nữa, cành lá hay hoa được đính vào cũng hơi xiêu xiêu vẹo vẹo.
Hạ Thanh Di thấy cảm động vô cùng.

Không ngờ Cảnh Hàn lại suy nghĩ tới món quà như thế này để tặng cô.
“Rất muốn tặng một món quà thật ý nghĩa cho chị, sau đó tìm hiểu về ngành học của chị thì quyết định làm món quà này…Cũng không chắc là có giúp ích cho ngành học của chị hay không, nhưng mà…chỉ nghĩ được như vậy thôi.” Nhìn mấy trang cuối, Cảnh Hàn muốn ngay lập tức gập cuốn sổ lại.

Đây là vì quá gấp nên mới thành ra như thế.

Nhưng cũng may, nhờ có trang viên của ba, Cảnh Hàn đã kịp thời bổ sung đầy đủ thực vật vào cuốn tập này.
Hạ Thanh Di đóng cuốn tập lại, cẩn thận cất lại vào hộp.Cô chủ động nắm tay Cảnh Hàn.
“Cảnh Hàn, cảm ơn em.

Nó thực sự giúp ích cho việc học của chị, nhưng cho dù không giúp được gì, chị cũng vô cùng thích món quà của em.

Chị sẽ trân trọng nó.

Đây là món quà ý nghĩa nhất mà chị từng được nhận.”
“Thế…vậy chị có đồng ý làm bạn gái của em không?”
Hạ Thanh Di cười rạng rỡ nhìn Cảnh Hàn.
“Ừm.

Chị đồng ý.”
Cuối cùng, tảng đá đè nặng trong lòng Cảnh Hàn cũng đã biến mất.

Cậu thực sự rất sợ hãi vì mình chậm trễ mà có người đến tỏ tình trước, cũng sợ vì mình như thế nên mất điểm trong lòng Hạ Thanh Di, lúc tỏ tình Hạ Thanh Di sẽ không đồng ý..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 53: 53: Bí Mật


Hôm nay khi cậu nhìn thấy Cung Triết và Hạ Thanh Di cùng đứng trong phòng học.

Cảnh Hàn đã vô cùng lo sợ.

Nhưng mà nhìn thấy cảnh tượng tiếp theo, cậu biết có lẽ là Cung Triết tỏ tình và đã bị Hạ Thanh Di từ chối rồi.

Vừa thở phào một hơi lại nghĩ tới lát nữa cậu cũng sẽ tỏ tình với cô, lại sợ bản thân mình cũng bị từ chối.

Cả quá trình Cảnh Hàn còn không dám thở mạnh một tiếng nữa.
“Thanh Di, nếu chị đồng ý rồi, vậy em có thể xin một yêu cầu được không?”
“Sao? Có việc gì à?”
“À…chúng ta đổi cách xưng hô nhé.”
“Đổi…đổi cách xưng hô?”
“Thanh Di, gọi anh.

Nhé?”
Hạ Thanh Di nghe thế thì đỏ mặt, vẫn chưa nói ra được.

Nhưng mà, nếu đã là người yêu, cô cũng cảm thấy nên đổi cách xưng hô.
Thế là cả quãng đường đi bộ về chung cư, Cảnh Hàn cứ ở một bên bắt cô gọi cậu là anh mãi.

Đi một hồi thì cũng đã đến dưới chung cư của Hạ Thanh Di.

Cảnh Hàn luyến tiếc không muốn cho người về sớm, giơ tay lên nhéo mũi Hạ Thanh Di một cái.
“Vốn không muốn để em về sớm, nhưng mà không cần gấp gáp như vậy.

Cho em nửa ngày để tiêu hoá việc hôm nay.

Ngày mai gặp lại.”
Hạ Thanh Di sờ chỗ bị nhéo, ngẩng mặt lên nhìn khuôn mặt đẹp trai đang đong đầy ý cười của Cảnh Hàn.

Cô cũng cười đáp lại Cảnh Hàn rồi gật gật đầu.
Cảnh Hàn đút hai tay vào túi quần, nhìn người con gái trước mặt.
“Lên nhà đi, nhìn em lên rồi anh về.”
Hạ Thanh Di nhìn Cảnh Hàn, cô phì cười một cái.

Bước lại gần Cảnh Hàn, nhón chân lên, hôn nhẹ một cái vào má Cảnh Hàn.
“Hàn ca, về cẩn thận nhé.

Em lên đây.” Nói xong rồi Hạ Thanh Di vẫy tay tạm biệt Cảnh Hàn, rồi xoay người về chung cư.
Cảnh Hàn vẫn đứng bất động ở đó, cứng ngắc đưa tay lên xoa chỗ má Hạ Thanh Di vừa hôn qua…Tim cậu vẫn còn đập mạnh, mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hạ Thanh Di quăng lại hai quả bom rồi chạy mất.

Một cái hôn đã đủ làm cho Cảnh Hàn như bay lên tận chín tầng mây, cô lại còn để lại một câu “Hàn ca” nữa.

Cảnh Hàn lại đưa tay xoa ngực mình.

Yêu là như thế này sao? Có cần đi khám tim không nhỉ?
***
Hôm nay Triệu Tú Nhi cảm thấy cô ta sắp phát điên tới nơi rồi.

Cái bài đăng kia ngoài Tống Dụ ra thì còn có thể là ai được nữa chứ? Vừa biết tin là cô ta đã cho người gỡ xuống, gỡ xong thì một phút sau bài đăng lại được đăng lại, xong hiện tại hacker mà cô ta thuê không thể vào trang web để gỡ bài đăng xuống được nữa rồi.

Cô ta…không dám đi học.

Đã xin đổi giờ học với giảng viên rồi nên tiết thực hành hôm nay Triệu Tú Nhi không đến trường.
Triệu Tú Nhi cắn răng gọi lại vào số điện thoại của Tống Dụ nhưng vẫn bị chặn.

Cô ta không thể báo việc này cho ba mẹ được, chuyện trước đó vừa mới được dẹp yên đã xảy ra chuyện khác rồi.

Triệu Tú Nhi đứng dậy khỏi giường, sửa soạn đồ để lên bar tìm Tống Dụ.
Lúc Triệu Tú Nhi tới trước cửa quán bar mà cô ta thường gặp Tống Dụ, bảo vệ chặn cửa không cho cô ta vào.
“Đứng lại, xin lỗi, ở đây đã có chỉ thị không tiếp đón cô Triệu đây.

Mời cô sang quán bar khác.”
“Gì cơ? Chỉ thị gì? Các người bị điên à? Tôi là khách quen đấy!”
Người kia sau khi thông báo xong thì cũng không thèm quan tâm Triệu Tú Nhi nói gì nữa, chỉ một mực đứng chặn cửa không cho Triệu Tú Nhi đi vào.
Triệu Tú Nhi không thể không vào được, cô ta chỉ biết đến mỗi chỗ này để tìm Tống Dụ thôi.

Hacker mà Tống Dụ thuê cao tay hơn người của cô ta, giờ cô ta không làm cách nào mà gỡ bài đăng đó xuống được.

Cứ để bài đăng đó trên confession thì chắc cô ta không dám đến trường nữa mất.
“Cho tôi vào đi, tôi tìm người.

Vào một chút sẽ đi ra ngay.”
Triệu Tú Nhi muốn xông vào, nhưng cô ta làm sao so được với bảo vệ cao to lực lưỡng của quán bar cơ chứ?
Dương Túc Anh đứng một bên nhìn nãy giờ, rốt cuộc nhịn không được lên tiếng.
“Này, Triệu Tú Nhi.

Cô cứ như vậy không thấy mất mặt sao?”
Triệu Tú Nhi xoay đầu lại nhìn Dương Túc Anh.

Đây là bạn của Cảnh Hàn.

Cô ta không ngờ lại gặp phải người quen ở đây, mà lại còn là bạn của Cảnh Hàn nữa chứ.

Thật sự quá mất mặt.

Cũng không biết là Cảnh Hàn đã đọc bài đăng đó hay chưa nữa.

Triệu Tú Nhi hít thở vài hơi để bình tĩnh lại, bắt đầu giả vờ.
“Chào cậu, cũng tới đây chơi sao? Quán bar quèn này kì lạ thật đấy, đối xử với khách quen như vậy.”
Dương Túc Anh ngẩng đầu nhìn lên bảng hiệu của quán bar, cậu cười cười.

Đây là quán bar nổi tiếng bậc nhất ở thành phố này rồi, cô ta còn dám nói là quán bar quèn.

Đúng là thiếu hiểu biết, hèn gì lại chọc phải Tống Dụ.
“Lại đây, tôi nói cho cô nghe một bí mật.”
Triệu Tú Nhi nhìn Dương Túc Anh đang cười hơi ngả ngớn, đứng dựa vào chiếc xe thể thao của cậu ta.

Không biết rốt cuộc cậu ta muốn nói chuyện gì, Triệu Tú Nhi vẫn bước lại gần Dương Túc Anh, đứng yên lặng bên cạnh nhìn cậu ta.
Dương Túc Anh thò tay vào túi quần rút ra bao thuốc lá, lại từ bao thuốc rút ra một điếu thuốc, châm lửa rồi rít một hơi.
“Có biết cô chọc trúng ai rồi không?”.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 54: 54: Mục Đích


Triệu Tú Nhi nghe thấy lời này thì tim đập mạnh…Cô ta chọc trúng ai cái gì cơ? Dương Túc Anh nói vậy tức nghĩa cậu ta biết chuyện gì đó sao? Tay cầm túi xách của Triệu Tú Nhi siết chặt, vẫn yên lặng chờ đợi Dương Túc Anh nói xong.
“Nhớ cô bạn mà cô dẫn theo tham gia hoạt động ngoại khoá lần trước không? Cô ấy là Tống Dụ.

Con gái duy nhất của Tống Cơ Hoành.

Chắc tôi không cần phải nói cho cô biết Tống Cơ Hoành là ai đâu nhỉ?”
Dương Túc Anh vừa nói dứt lời, tay cầm túi xách của Triệu Tú Nhi run rẩy, túi xách rớt xuống đất, đồ đạc trong túi văng ra tung toé.

Cậu chàng nhìn Triệu Tú Nhi, có chút thương hại.

Thiếu hiểu biết đáng sợ như vậy đấy.

Nhưng nếu tính tình Triệu Tú Nhi tốt, thì cũng sẽ chẳng có việc gì lớn xảy ra, không phải sao? Không chừng còn mốc nối được một mối quan hệ tốt với con gái của ông chủ Tống.

Giờ thì hay rồi…Nhìn cô ta quậy phá trước cửa quán bar, rốt cuộc Dương Túc Anh cũng không quá đành lòng, sợ cô ta lại kiếm về cho mình thêm một tội nữa, nên vẫn rủ lòng thương nói cho cô ta biết việc này.

Còn nên xử lý như thế nào, chỉ có thể dựa vào chính cô ta mà thôi.

Dương Túc Anh định tới quán bar chơi một lúc, mà đụng phải Triệu Tú Nhi, đột nhiên hứng thú của cậu bị giảm mạnh.

Hút hết điếu thuốc rồi quăng đầu lọc vào thùng rác bên cạnh, sau đó lên xe lái đi mất.
Triệu Tú Nhi vẫn chưa hết run rẩy.

Cô ta đứng không vững nữa, ngồi sụp xuống bên đường.

Tống Dụ…không ngờ lại là…Tống tiểu thư kia…Triệu Tú Nhi thực sự không biết chuyện này.

Mỗi lần cô ta đi ăn đi chơi thì đều đi cùng với nhóm của mình, về Tống tiểu thư và Tống Cơ Hoành, chỉ là nghe vài lời đồn thổi, rồi cô ta cũng không quan tâm.

Mà mọi người lúc đồn thổi về Tống Dụ, cũng chỉ bảo là Tống tiểu thư, hay là con gái của Tống Cơ Hoành thôi.

Nên làm sao Triệu Tú Nhi biết được Tống tiểu thư chính là Tống Dụ chứ???
Cô ta chỉ cảm thấy mình và mấy người này là hai thế giới khác biệt, làm gì có cơ hội gặp mặt hay tiếp xúc mà phải quan tâm nhiều mấy vấn đề này làm gì.

Không ngờ…không ngờ…cô ta thực sự đụng phải Tống tiểu thư…Ngẫm lại những lời nói và hành động mình đã làm với Tống Dụ, Triệu Tú Nhi thấy sống lưng mình lạnh buốt.

Nếu Tống Dụ là Tống tiểu thư, là con gái của Tống Cơ Hoành, thì chắc chắn việc này sẽ không chỉ dừng lại ở một bài đăng nhỏ nhoi kia…
Chuyện này đã rơi vào thế cục mà Triệu Tú Nhi không thể kiểm soát được nữa rồi.

Nhưng phải giải quyết như thế nào, Triệu Tú Nhi hiện tại không có đầu óc để suy nghĩ.

Cô ta cố đứng dậy, bắt taxi về nhà.

Việc này, cuối cùng là vẫn phải báo với ba mẹ của cô ta thôi.

Còn là, phải báo càng sớm càng tốt.
***
Hạ Thanh Di và Cảnh Hàn bên nhau hiện tại đã được khoảng một tuần.

Mặc dù tin tức hai người hẹn hò không bị chia sẻ lên confession trường, nhưng mà tin đồn thì cũng có rất nhiều cách để đồn, không phải là chỉ có thể đồn qua mạng xã hội.

Hình ảnh thì cũng có rất nhiều nguồn để chia sẻ.
Huống hồ hai người cũng không hề giấu giếm, đi đi về về đều có nhau.

Nắm tay công khai, người này cùng đi học với người kia, cùng ăn trong căn tin trường, đi dạo ở khuôn viên trường, cùng tập thể dục buổi sáng,...Như thế này mà mọi người còn không biết nữa thì đúng là uổng công hai người họ công khai rõ ràng như thế.
Có điều, Hạ Thanh Di cũng không hiểu nổi vì sao buổi hẹn cùng nhau học trên thư viện hôm nay lại chuyển sang cùng học…ở nhà cô.
Hiện tại cô và Cảnh Hàn đang cùng ngồi bệt ở sàn nhà được lót thảm lông, trên bàn kê một chiếc ipad và một chiếc laptop.

Sách vở của cả hai bày đầy trên bàn học.

Còn có, hai ly cafe sữa, một trắng một đen, là ly couple mà Cảnh Hàn mua đem qua nhà cô.
Cảnh Hàn hiện tại đang ngồi cạnh cô, nghiêm túc gõ máy tính lạch cạch lạch cạch, lâu lâu sẽ cúi đầu nhìn vào cuốn sách tiếng anh dày cộm cậu đặt bên cạnh, một lúc lại lấy bút highlight lên vài dòng trên cuốn sách đó.

Dáng vẻ vô cùng tập trung.
“Thanh Di, đừng nhìn anh như vậy.

Anh không tập trung nổi đâu.”
Hạ Thanh Di đen mặt, bỏ đi.

Xem như cô chưa nghĩ gì cả.

Còn tưởng Cảnh Hàn tập trung lắm cơ.

“Ừm, không nhìn nữa.”
Vừa dứt lời, đột nhiên cằm của Hạ Thanh Di bị nắm kéo sang một bên, bóng đen ập tới.

Cảnh Hàn hôn phớt lên môi Hạ Thanh Di một cái, rồi rời đi.
“Nạp năng lượng.”
Hạ Thanh Di sửng sốt, tim đập loạn xạ vẫn chưa trở về bình thường được.

Đây là nụ hôn đầu tiên của hai người, à, phải nói là nụ hôn đầu của Hạ Thanh Di luôn mới đúng.

Một tuần qua, cô cùng Cảnh Hàn cũng chỉ nắm tay đi dạo cùng nhau thôi, quá lắm là có một lần Cảnh Hàn đưa cô về, sau đó cậu kìm không được kéo Hạ Thanh Di ôm vào lòng.

Được một lúc rồi buông cô ra để cô về nhà.
Hạ Thanh Di sờ sờ môi của mình.

Hít thở vài cái để bình tĩnh trở lại.
“Có phải đây mới là mục đích anh đổi từ thư viện sang nhà của em không?”.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 55: 55: Đáng Ghét


Cảnh Hàn không nhìn Hạ Thanh Di, nhưng khóe miệng cậu lại cong lên thấy rõ.
“Chính xác, học ở trong thư viện anh không thể nạp năng lượng được.”
Hạ Thanh Di không ngờ người này lại còn quang minh chính đại mà thừa nhận như vậy.

Cô đưa tay nhéo một cái vào cánh tay của Cảnh Hàn.
“Chị, đau quá.”
Vừa nghe lời này xong, Hạ Thanh Di trở tay đánh luôn một phát vào chỗ cô vừa nhéo xong.

Người này, cứ mỗi lần giả vờ tội nghiệp hay đáng thương, sẽ lại đổi lại cách xưng hô, gọi cô là chị.

Thật là đáng ghét mà!
Cảnh Hàn bật cười ha ha, thấy đã chọc Hạ Thanh Di đủ rồi thì không nói gì nữa, chỉ đưa tay cầm lấy tay Hạ Thanh Di, hôn một cái lên mu bàn tay của cô.
Hạ Thanh Di rụt tay về, không thèm để ý đến Cảnh Hàn nữa.

Bắt đầu tập trung vào việc học của mình.
Đến trưa, Hạ Thanh Di cùng Cảnh Hàn vào bếp nấu ăn.

Hạ Thanh Di biết nấu ăn là thật, nhưng cũng chỉ là những món đơn giản thôi.

Cảnh Hàn thì không biết nấu, nhưng lại là người khéo tay học nhanh.

Từ cuốn tập thực vật ép khô thì Hạ Thanh Di đã biết rồi.

Còn có, bàn tay của Cảnh Hàn có đủ mười hoa tay luôn, là trong một lần hai người đi ăn cùng nhau, Hạ Thanh Di đã cầm tay Cảnh Hàn lên ngồi đếm.
Hôm nay là lần đầu Cảnh Hàn đến nhà thuê của Hạ Thanh Di, cũng là lần đầu nấu ăn cùng cô.

Cảnh Hàn biết gia cảnh của Hạ Thanh Di chắc chắn cũng không thua kém gì gia đình của mình, là một tiểu thư có giáo dưỡng.

Không ngờ căn hộ cô thuê lại bình dân như vậy.

Đúng kiểu là căn hộ dành cho một người.

Nhưng mà, Cảnh Hàn cảm thấy rất ấm cúng, nhỏ nhỏ xinh xinh, vừa đủ để ở.

Chỉ có một điều bất tiện, toilet lại nằm trong phòng ngủ của Hạ Thanh Di.

Vì vậy, không ngờ mới ngày đầu tiên đến nhà người ta, Cảnh Hàn đã được chiêm ngưỡng luôn phòng ngủ của Hạ Thanh Di rồi.
Phòng cô gọn gàng sạch sẽ, lúc bước vào phòng, một hương thơm quen thuộc xộc thẳng vào khoang mũi của Cảnh Hàn, giống với mùi hương…trên người của Hạ Thanh Di.

Dễ chịu vô cùng.
“Đây, anh cắt cà chua làm bốn như vầy nè, nếu thích ăn nhỏ hơn thì ăn cắt ngang thêm một đường như vầy nữa, còn không thì anh cắt như này để thái hạt lựu.

Anh thích ăn kiểu nào?”
Hạ Thanh Di tính làm vài món đơn giản thôi.

Thịt bò xào với ớt chuông, trứng chiên và canh trứng cà chua.
Canh này mỗi người mỗi cách nấu, Hạ Thanh Di không rõ Cảnh Hàn thích ăn như thế nào.
“Em thích ăn kiểu gì?”
“Em thích thái mỏng cà chua rồi nấu lên, như vậy vẫn sẽ ăn được thịt cà chua, mà một phần cà chua cũng sẽ hòa chung với nước canh.

Em thích ăn như vậy đó.”
“Vậy thì làm theo kiểu đó đi.”
“Thế để em hướng dẫn lại cho anh.”
Hai người vui vẻ cùng nhau nấu xong bữa cơm.

Mặc dù đơn giản nhưng nhìn bàn cơm có xanh có đỏ có vàng, trông đẹp mắt vô cùng.

Cảnh Hàn lôi điện thoại ra, chụp ảnh lại.

Anh muốn chia sẻ lên trang cá nhân của mình.
“Xì, có vài món thôi.

Anh đừng đăng lên đó.”
“Tại sao chứ? Là bạn gái anh nấu cơm cho anh ăn, anh muốn khoe.”
“Hàn ca cũng góp không ít công sức.”
Hạ Thanh Di bị lời nói của Cảnh Hàn dỗ ngọt, cứ cười suốt thôi.

Ai mà không thích nghe mấy lời dỗ ngọt chứ? Bạn trai mình cùng nấu ăn với mình, nấu xong còn vô cùng tự hào mà chụp lại thành quả của cả hai, còn muốn đăng lên mạng khoe với bạn bè.

Trong lòng Hạ Thanh Di cảm thấy ngọt lịm.
Ăn uống xong, Cảnh Hàn còn chạy xuống lầu mua hai que kem lên để ăn tráng miệng nữa.
Hai người ngồi trên ghế sofa, bóc kem Cảnh Hàn mua ra ăn.

Kem của Hạ Thanh Di là vị vani, của Cảnh Hàn là socola.
“Sao anh lại mua kem thế?”
“Không có gì, chỉ là nhớ tới lần đó chúng ta cùng ăn kem ở công viên, muốn trải nghiệm lại thôi.”
“Lần đó thật là mất mặt.”
“Bị nhóc con đó nghĩ mình là người xấu mất mặt lắm sao?”
Hạ Thanh Di nhăn mũi, gật đầu.
Cảnh Hàn nhìn Hạ Thanh Di như vậy, khoé môi cậu cong lên.

Ở cạnh Hạ Thanh Di khiến Cảnh Hàn cảm thấy cả người mình đều tươi mát thoải mái.

Vì sao tới bây giờ cậu mới gặp được cô nhỉ? Cũng may, người đáng yêu như vậy hiện tại là của mình rồi.
Nhìn một hồi, đột nhiên tim của Cảnh Hàn lại đập nhanh.

Hạ Thanh Di ăn kem rất giống con nít, cứ thè đầu lưỡi đỏ hồng ra l**m l**m que kem.

Ăn chậm như vậy, kem cũng đã sắp chảy tới nơi mà nguyên que kem vẫn còn nhiều.

Vì kem lạnh nên môi nhỏ và đầu lưỡi của cô từ từ đỏ ửng lên.

Yết hầu Cảnh Hàn trượt lên trượt xuống mấy bận, cuối cùng cậu không nhịn được lên tiếng.
“Thanh Di, miệng em dính kem.”
Hạ Thanh Di đang l**m kem, nghe vậy thì dừng lại.

Đưa tay lên quẹt khoé miệng mình.

Cảnh Hàn chụp tay Hạ Thanh Di lại, rồi cậu cúi đầu xuống, đưa lưỡi ra l**m lấy chỗ kem đó.
l**m xong Cảnh Hàn cũng không vội rời đi, chỉ nhỏ giọng nói khẽ.
“Dùng tay sẽ dơ đó.” Rồi Cảnh Hàn quẳng luôn que kem của cậu lên bàn, không cần biết kem có chảy ra bàn hay không.

Cậu đưa tay nâng cằm Hạ Thanh Di lên, áp môi mình xuống, bắt đầu m*t môi cô..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 56: 56: Hôn


Hạ Thanh Di bị cái l**m môi ban đầu của Cảnh Hàn làm cho đơ người rồi, bây giờ Cảnh Hàn hôn tới, cô theo phản xạ nhắm tịt mắt lại, rồi lại mở mắt trợn tròn.

Gương mặt Cảnh Hàn trước mặt cô đang phóng đại hết cỡ.

Cằm bị cậu ép nâng lên, môi đang bị Cảnh Hàn m*t lấy.

Tim Hạ Thanh Di đập mạnh, một tay siết lấy ghế sofa, một tay cầm que kem cũng không biết đặt ở đâu.
Lúc này, Cảnh Hàn đưa tay còn lại cầm lấy que kem kia của Hạ Thanh Di, cũng quăng đại lên mặt bàn.

Cậu đổi tư thế, ngồi thẳng lại trên ghế sofa, nhấc Hạ Thanh Di ngồi lên đùi mình.

Sau đó còn kéo cô ngồi sát vào người mình.
Vì Cảnh Hàn kéo cô ngồi sát lại gần, nên hiện tại hai đùi Hạ Thanh Di đang kẹp lấy eo của Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn ôm eo Hạ Thanh Di, ngẩng mặt lên nhìn cô.

Tai Hạ Thanh Di đã đỏ bừng rồi, hai mắt sáng ướt át, hai má cũng hơi ửng đỏ, môi óng ánh do vừa bị hôn…Cảnh Hàn cảm thấy mình sắp không xong rồi.
“Thanh Di, hôn anh đi.”
Tư thế này khiến cho Hạ Thanh Di thấy xấu hổ vô cùng, bây giờ trọng lượng cơ thể của cô hoàn toàn đè hết lên người Cảnh Hàn.

Mà quan trọng nhất là, tư thế này quá thân mật, quá ái muội.

Ngồi trên đùi người ta đã đành, còn là ngồi kiểu này nữa.

Hai tay của Hạ Thanh Di còn không biết nên vịn vào đâu, Cảnh Hàn biết ý liền bắt tay tay cô choàng lên vai mình.

Hạ Thanh Di cử động eo, có một chút muốn leo xuống khỏi người Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn vịn chặt eo Hạ Thanh Di lại.
“Thanh Di, đừng nhúc nhích nữa.

Hôn anh một cái, anh thả em xuống.”
Hạ Thanh Di nhìn Cảnh Hàn đang ngẩng mặt lên nhìn mình, cô bị gương mặt này, biểu cảm này, cùng giọng nói trầm khàn của Cảnh Hàn mê hoặc.

Thực sự không cử động nữa.
“Thật không?”
“Thật.”
Nghe vậy, Hạ Thanh Di hít sâu một hơi, hai tay vịn vai Cảnh Hàn chuyển sang choàng cổ của cậu, nhắm mắt lại, cúi đầu xuống hôn lên môi của Cảnh Hàn.
Môi của Hạ Thanh Di vừa áp xuống, Cảnh Hàn lập tức đưa tay lên đè gáy Hạ Thanh Di lại, tay kia vẫn ôm chặt lấy eo nhỏ của cô, bắt đầu nụ hôn còn đang dang dở ban nãy.
Cậu m*t lấy bờ môi vừa đỏ vừa mềm kia, **** *** môi dưới xong lại chuyển đến môi trên.

Nụ hôn càng ngày càng sâu, càng ngày càng mất kiểm soát.

Tay Hạ Thanh Di báu lấy áo của Cảnh Hàn, không biết nên làm gì, chỉ để mặc cho Cảnh Hàn hôn mình.
Hơi thở của Cảnh Hàn dần dần gấp gáp, cậu bắt đầu đưa lưỡi ra, muốn luồn vào trong khoang miệng của Hạ Thanh Di.

Nhưng mà Hạ Thanh Di không mở miệng ra.

Cảnh Hàn cắn nhẹ một cái vào môi dưới Hạ Thanh Di, Hạ Thanh Di bị đau “A” lên một tiếng, Cảnh Hàn lập tức luồn lưỡi vào trong càn quấy khoang miệng của cô.
Mùi vani và socola bắt đầu hòa quyện vào nhau.

Hạ Thanh Di choáng vàng hết cả đầu óc, đây là “hôn một cái” của Cảnh Hàn sao? Hôn đến cả người Hạ Thanh Di sắp mềm nhũn cả ra rồi.
Hôn đúng là bản năng của đàn ông, không cần học cũng biết.

Cảnh Hàn cũng không hẳn là không học, cậu cũng đã tham khảo qua vài video rồi.

Cũng không tính quá hấp tấp với Hạ Thanh Di, chỉ là…ban nãy Cảnh Hàn thật sự không kìm nén lòng mình nổi.

Lại còn đang ở cái tuổi tràn đầy sức sống thế này, độc thân bao nhiêu lâu, lần đầu biết yêu, người mình yêu lại ở ngay bên cạnh, bảo cậu nhịn thì thực sự là hơi khó khăn.
Cảnh Hàn hôn một lần liền hôn quá lâu, cứ hôn mãi không chịu dừng lại.

Đã mấy lần Hạ Thanh Di muốn đẩy Cảnh Hàn ra, nhưng cậu đều ép cô tiếp tục đón nhận nụ hôn của cậu.

Ban đầu Hạ Thanh Di còn thấy hôn cũng rất…thoải mái.

Nên cũng bị Cảnh Hàn cuốn vào nụ hôn này.

Nhưng được một lúc, môi của Hạ Thanh Di cũng tê dại luôn rồi mà Cảnh Hàn còn chưa chịu dừng nữa.

Đã vậy, bàn tay Cảnh Hàn ở eo của Hạ Thanh Di cũng không ngoan ngoãn, cứ v**t v* x** n*n mãi thôi.
Cuối cùng cậu còn luồn tay vào trong áo Hạ Thanh Di, trực tiếp chạm vào da thịt mịn màng của cô.
Hạ Thanh Di cũng không phải không biết gì về mấy vấn đề này, cô cũng suy nghĩ rất thoáng.

Có điều, đột ngột như thế này cô còn chưa chuẩn bị tâm lý kịp nên không tránh khỏi rất hồi hộp.

Đừng nói là Cảnh Hàn “muốn” ngay bây giờ nhé?
Cũng may, Cảnh Hàn đã chủ động dừng lại.

Cậu cố gắng dứt ra khỏi nụ hôn mất kiểm soát kia, Hạ Thanh Di xấu hổ vùi mặt vào hõm vai Cảnh Hàn.

Cảnh Hàn rút tay ra khỏi áo của Hạ Thanh Di, rồi nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Cảnh Hàn dừng lại là vì…cậu nổi lên phản ứng mất rồi.

Nếu còn không dừng lại, cậu cũng không biết mình sẽ làm gì tiếp theo nữa.

Hôm nay mà tiếp tục thì thực sự là quá nhanh rồi.

Vì vậy cậu cố gắng kéo lý trí lại, dừng nụ hôn khiến người khác mụ mị hết cả đầu óc kia lại.

Hơi thở của hai người vẫn còn gấp gáp, cả hai chỉ im lặng ôm nhau ngồi trên sofa.
Hạ Thanh Di xấu hổ một phần là vì nụ hôn cuồng nhiệt vừa rồi, phần còn lại là vì cô cũng cảm nhận được Cảnh Hàn có phản ứng.

Bây giờ cô không biết mình nên làm gì nữa.

Động đậy cũng không dám động đậy luôn, đành nằm yên trên người Cảnh Hàn.
“Thanh Di, xin lỗi.

Anh…không kìm chế được.”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì ngẩng mặt lên khỏi hõm vai Cảnh Hàn, cô im lặng một hồi rồi xoay đầu hôn vào má của Cảnh Hàn một cái.
“Không sao, em hiểu mà.

Không cần xin lỗi.”
Cảnh Hàn thấy Hạ Thanh Di không giận mình, trong lòng thầm thở phào.

Cậu lại ôm lấy người vào lòng.

Hít ngửi mùi hương trên người Hạ Thanh Di, cố gắng bình tĩnh đầu óc lại.
Cuối cùng vẫn là không làm được, càng hít ngửi thì thần trí của Cảnh Hàn càng mất kiểm soát.

Cậu thả Hạ Thanh Di xuống ghế sofa rồi chạy vào toilet giải quyết.

Hạ Thanh Di đương nhiên hiểu rõ Cảnh Hàn vào toilet để làm gì, cô ngồi trên ghế sofa úp mặt vào lòng bàn tay, đỏ bừng hết mặt mũi..
 
Back
Top Bottom