Ngôn Tình Nghiệt Duyên Hay Đường Mật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 20: 20: Bình Luận


Lúc Cảnh Hàn tắm xong đi ra, cậu không mặc áo, chỉ vắt khăn tắm trên vai, bên dưới mặc quần short thể thao màu trắng.

Vũ Lực ngẩng đầu lên nhìn thì bất giác chửi thề một tiếng, nhìn cái cơ bụng kia xem, lại nhìn cục mỡ trên bụng câu ta xem, người với người sao mà khác nhau đến thế!!!!
“Này này này, Cảnh thiếu, cậu như vậy là không được, sao cậu lại giấu anh em đi tập gym chứ? Tại sao không rủ anh em theo hả?”
Cảnh Hàn không nhìn cậu ta như nhìn đồ ngốc, ngồi vào bàn mở laptop lên.
“Tự tập ở nhà, cậu thích thì tự đi mà tập.

Còn phải đợi tôi rủ nữa sao?” Huống hồ Cảnh Hàn tập tành không phải để có body đẹp, mà vì công việc của cậu phải ngồi quá nhiều, không tốt cho cơ thể.

Còn có, xuyên suốt cấp 2 và cấp 3, đánh nhau như cơm bữa, không rèn luyện là không được.

Nên là muốn đảm bảo sức khỏe, Cảnh Hàn phải tự ý thức mà chăm chỉ tập thể dục thể thao, tập riết thành thói quen, dần dần thì cơ bắp cũng được hình thành.
Vũ Lực còn chưa kịp phản pháo lại Cảnh Hàn thì Dương Túc Anh đang cắm mặt vào điện thoại bên kia lại đệt tới 180 lần.
“Điên à?” Không đợi Cảnh Hàn khó chịu, Vũ Lực đã lên tiếng trước.

“Cảnh thiếu! Thì ra ban sáng cậu đi tập thể dục với Hạ nữ thần, bỏ anh em ở quán ăn đợi cậu hơn nửa tiếng sao?”
Cảnh Hàn biết là cậu cùng Hạ Thanh Di lại lên confession rồi, cũng đã đoán trước được, nên vẫn không quan tâm, tiếp tục làm việc.
Dương Túc Anh nói xong thì chìa điện thoại sang cho Vũ Lực cùng xem.

Vừa nhìn ảnh, Vũ Lực lại tiếp tục văng tục.
Trong ảnh là Cảnh Hàn và Hạ Thanh Di đang cùng ngồi ở ghế đá công viên, một đen một trắng, nhìn nhau cười.

Rồi lại thêm một ảnh hai người đi bộ cùng nhau, trên tay mỗi người cầm một ly kem.

Cuối cùng là hình Cảnh Hàn vẫy tay tạm biệt Hạ Thanh Di.
Giá trị nhan sắc của hai người này quá cao, đứng cùng nhau trong khung cảnh như này, mặc dù bức ảnh bị chụp lén hơi mờ, nhưng mà nhìn vào rất giống poster phim thanh xuân vườn trường.

Phải nói là cảm giác couple quá mạnh mẽ, quá đẹp đôi.

Chói mù mắt chó!
Vũ Lực cùng Dương Túc Anh lướt xuống đọc bình luận của bài post.
Lầu 1: Có phải Hạ nữ thần của tôi có người yêu rồi không? Đừng có mỗi ngày lại tung một loạt bức ảnh khiến người ta đau tim như này ra chứ…
Lầu 2: Tim đau.

Cảm thấy hôm nay là lướt đủ, cất điện thoại thôi.
Lầu 3: Thằng nhóc kia hay nhỉ, có phải nó đang cưa cẩm Hạ nữ thần không? Vừa nhập học không bao lâu mà trên confession toàn ảnh của hai người họ.

Hoá ra Hạ nữ thần thích loại hình này sao???
Lầu 4: Ahhhhh Cảnh Hàn đẹp trai quáaaa.

Tui sẽ không quan tâm bên cạnh anh là ai, tui sẽ chỉ nhìn mỗi anh thôiiiiii.

Lầu 5: Nhưng mà hai người này đẹp đôi thật đó.

Vibe thanh xuân vườn trường, nhìn hình tui nghĩ ra được 1001 truyện ngôn tình tag thanh xuân vườn trường luôn rồi!!!
Lầu 6: Nè là ai đăng post này thế? Sao cứ đi theo người ta chụp lén vậy? Có phải muốn bị kiện không? Với cả làm ơn đừng đăng về hai người này nữa được không? Ngày nào cũng thế này, làm như người nổi tiếng không bằng?
Lầu 7: @Lầu 6: Nổi tiếng hơn mày là được.
Lầu 8: Chưa gì đã có fan couple rồi à?
Lầu 9: Mọi người không thấy là Hạ Thanh Di trông cũng thường thôi à? Tôi thấy có gì đặc biệt đâu? Còn nhan sắc của Cảnh Hàn phải nói là so với mấy diễn viên nam bây giờ chỉ có hơn chứ không có kém.

Hạ Thanh Di thực sự xứng sao? Còn nữa, mọi người không thấy topic trước đó à? Bạn chị ta mặt mày nước mắt tèm lem, lo cho chị ta như vậy mà cái mặt chị ta lạnh tanh bỏ đi một nước, đúng là máu lạnh!
Lầu 10: @Lầu 9: Ngươi có thể ôm Cảnh Hàn của ngươi đi, Hạ nữ thần là của bọn ta, để bọn ta yêu thương.

Làm như Hạ nữ thần cần cái người họ Cảnh kia lắm.

Còn có, không biết thực hư mọi chuyện thì đừng có đánh giá!
Lầu 11: Không phải người nổi tiếng nhưng đã có một đám fan não tàn rồi.

Nhìn cái mặt của chị ta đi, lạnh ngang ngửa Cảnh Hàn chứ không ít đâu.

Vừa nhìn đã thấy vừa chảnh vừa máu lạnh rồi.

Topic hôm qua đúng là khai sáng con mắt cho mọi người (trừ đám não tàn).

Vũ Lực&Dương Túc Anh: “...”
Sau đó đột nhiên topic này lại chuyển hướng nói về tính cách của Hạ Thanh Di, về các mối quan hệ bạn bè của Hạ Thanh Di.

Phải nói là nổ ra một màn cãi nhau vô cùng dữ dội.
Hai người thấy không ổn, lập tức đưa điện thoại cho Cảnh Hàn xem.

Trong đầu bọn họ bây giờ đã mặc định Hạ Thanh Di chính là “đối tượng” của Cảnh Hàn, vậy nên Hạ Thanh Di gặp phải chuyện này thì nên báo cho Cảnh Hàn một tiếng.
Cảnh Hàn cầm điện thoại của Dương Túc Anh, cau mày lướt lướt đọc bình luận.

Ban đầu chỉ là cãi vã theo kiểu lý luận qua lại, cuối cùng bọn họ càng cãi càng hăng, lôi hết dòng họ tổ tông nhau ra chửi.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 21: 21: Xóa


Cảnh Hàn không quan tâm bọn họ đớp nhau dữ dội như thế nào, cậu chỉ lướt thấy vài cái bình luận như này: “lẳng lơ”, “quyến rũ đàn ông”, “máu lạnh”, “sống như chó, thích bỏ rơi bạn bè”,...!càng ngày càng cay nghiệt.

Rốt cuộc không đọc nổi nữa, Cảnh Hàn đen mặt trả điện thoại lại cho Dương Túc Anh, bắt đầu lạch cạch lạch cạch gõ máy tính.
Vũ Lực và Dương Túc Anh nhìn nhau, có phải nổi giận rồi không? Như vầy là giải quyết hay không giải quyết?
Không để hai người họ chờ lâu, chỉ vài phút sau, trang web trên điện thoại Dương Túc Anh trắng xóa, không liên kết được nữa.
Dương Túc Anh&Vũ Lực: “...”
Dương Túc Anh: “Cậu xoá trang web của người ta hả?”
Cảnh Hàn: “Ừ.”
Vũ Lực: “Thực sự xóa rồi sao?”
Cảnh Hàn:“Ừ.”
Cái thể loại trang web không biết kiểm soát thông tin và người dùng này.

Tích cực thì không thấy đâu, tiêu cực thì tràn lan ra đó.

Cảnh Hàn không cấm bọn họ tự do ngôn luận được, vậy thì cứ trực tiếp xoá luôn đi.

Đương nhiên cậu biết là bọn họ sẽ lập trở lại, thích thì cứ lập đi.
Ngoài việc xóa trang web, cậu còn gửi một lời cảnh cáo đến mấy cái địa chỉ IP là admin của trang web này.

Nếu bọn họ còn dám không kiểm soát bài đăng, để ảnh hưởng đến danh dự và nhân phẩm của người khác, cộng thêm một đống hình chụp lén kia, cậu sẽ cho bọn họ lên tòa, để pháp luật xử lý bọn họ.

Còn có, Cảnh Hàn cũng đã lưu lại mấy cái IP chửi người kia, cứ đợi mà hỏng máy tính hết đi.
Dương Túc Anh ôm Vũ Lực lắc lắc: “Lực Lực, tim tôi đập mạnh quá.

Hình như tôi đổ anh Cảnh rồi.

Ngầu đétttt.”
Vũ Lực ghét bỏ: “Cậu gớm quá đó, ai là Lực Lực hả? Đổ anh Cảnh sao lại ôm tôi???? Buông raaaa.”
Dương Túc Anh lườm Vũ Lực, buông tay.

Hai mắt long lanh nhìn Cảnh Hàn.
“Anh Cảnh, anh có muốn chơi gay với em không???”
Cảnh Hàn: “Cút.”
***
Quán bar.
“Tú Nhi, trang web không vào được nữa rồi.” Tống Dụ bấm reload lại trang web mấy lần rồi.
Triệu Tú Nhi nghiến răng.

Còn chưa ầm ĩ được bao lâu, tại sao trang web lại hỏng chứ? Tiền cô ta thuê người vào chửi Hạ Thanh Di cũng không có ít đâu.

“Thôi vậy, dù sao cũng chửi đủ rồi.

Hỏng thì hỏng đi.”
Tống Dụ nhìn cô nàng ăn mặc sành điệu, ngồi một bên uống rượu kia.

Đây là người bạn cô ta mới vừa quen biết không bao lâu.

Nghe đồn là học rất giỏi.

Người học giỏi không ngờ cũng ăn chơi phết, còn tâm cơ nữa nha.
“Hạ Thanh Di là ai thế? Rồi cái hình mà cậu đứng khóc kia là sao? Thực sự là khóc vì cô ta à?”
“Diễn một chút, ai thèm khóc vì nó.

Nhưng chắc diễn không đạt, con nhỏ đó đều nhận ra cả rồi.” Triệu Tú Nhi nhấp một ngụm rượu, cười cười.
Cũng tốt, suốt ngày cứ bám đít Hạ Thanh Di, cô ta cũng thấy mệt rồi.

Cô ta cũng đâu phải dạng học ngu, sau này cố học một tí, hoặc đơn giản là vung tiền một tí, còn không phải mấy người giỏi giang kia sẽ tự quỳ dưới gối cô ta sao? Cần gì suốt ngày phải giả vờ giả vịt với Hạ Thanh Di chi cho mệt người.

Nhưng mà hôm bữa bị con nhỏ đó nói chuyện cứ như chửi vào mặt cô ta, Triệu Tú Nhi vẫn còn tức.

Đã vậy hôm nay còn thấy hình của nó cùng Cảnh Hàn trên confession.

Mẹ nó! Còn bảo là không có gì, chỉ là giúp đỡ đưa đi bệnh viện gì đó.

Vậy mà hôm nay đi tập thể dục, đi ăn kem chung? Không thấy có lỗi với cô ta sao? Tính ra tình bạn này rạn nứt, còn không phải do Hạ Thanh Di cướp người mà cô ta thích sao? Đúng là đồ lẳng lơ!
“Ầy, cậu cần gì phải diễn với nó chứ? Chơi với bọn tôi không thích hơn sao? Phải sống thật với bản thân thì mới thoải mái được chứ?” Tống Dụ cầm ly rượu lên, cụng một cái vào ly của Triệu Tú Nhi.
Triệu Tú Nhi liếc nhìn cô ta, cười nhạt một cái.

Lại một con cóc ghẻ thích ảo tưởng.

Ngu ngốc.

Diễn với Hạ Thanh Di mặc dù hơi mệt, nhưng cũng còn vui hơn là chơi với mấy con cóc ghẻ ngu ngốc này.
“Chuyện tôi nhờ cậu, trả tiền chưa?”
“Trả cả rồi, giờ trang web lại bị đóng, mấy người đó cũng không có trả lại tiền đâu…”
“Không cần, cậu đưa thêm cho bọn họ một khoản, bảo bọn họ ngậm chặt cái miệng lại là được.”
Triệu Tú Nhi lôi điện thoại ra, chuyển tiền cho Tống Dụ.
Ting.
“Ok, tớ nhận được rồi.

Để tớ xử lý chuyện còn lại cho, cậu cứ yên tâm.

Cũng không ai rảnh mà đi điều tra mấy cái này đâu, rõ ràng nhìn chỉ giống như đám não tàn cãi nhau thôi.

Huống hồ trang web còn bị sập nữa.”
“Ừ, cậu xử lý đi.” Triệu Tú Nhi nghe vậy thì cũng yên tâm.

Mà cho dù việc này có bể ra thì cũng chả có vấn đề gì, không phải chỉ thuê người chửi nhau một chút thôi à? Triệu Tú Nhi chỉ sợ lòi ra là cô ta thuê, thì ảnh hưởng tới danh dự của cô ta thôi.

Nhưng mà cho dù có chuyện gì xảy ra thì bố mẹ của cô ta cũng sẽ lo chu toàn cả.
Đặt ly rượu xuống bàn, Triệu Tú Nhi cầm lấy túi xách đi về.

Đang vui thì trang web lại hỏng mất, mất hết cả hứng.
Tống Dụ tính kêu Triệu Tú Nhi ở lại, mà nhìn vẻ mặt của cô ta thì Tống Dụ suy nghĩ lại, ngậm miệng.

Đúng là tụi tiểu thư nhà giàu, cứ thích đập tiền cho mấy việc bẩn thỉu, đâm sau lưng người khác.

Nhưng mà thú vị thật, cô ta thích nhất là xem náo nhiệt nha.

Còn có, Tống Dụ cũng rất thích đâm sau lưng người khác.

Con nhỏ Triệu Tú Nhi này, chắc sẽ giúp Tống Dụ vui vẻ được một thời gian.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 22: 22: Bạn Mới


Hôm nay Hạ Thanh Di có ca học ở trường, lúc cô vào lớp bọn Mã Thanh Thanh lại vẫy tay rủ cô ngồi cùng.

Vì không phải làm việc nhóm nữa nên Lý Quốc Cường đã quay về ngồi cùng với hội bạn của cậu ta rồi.
“Di Di, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Ba người họ chào hỏi nhau xong, sau đó rất tự nhiên cùng ngồi trò chuyện.

Mã Thanh Thanh với La Châu biết là hiện tại Hạ Thanh Di cũng không còn chơi cùng Triệu Tú Nhi nữa, sợ cô ngồi một mình sẽ buồn nên bọn họ kéo Hạ Thanh Di đến ngồi cùng.

Dù sao nhóm của bọn họ cũng chỉ có hai người bọn họ mà thôi, với cả hai đều rất thích Hạ Thanh Di.
Hôm qua confession trường vô cùng náo nhiệt, bọn họ cũng có xem qua, thấy đột nhiên hướng bình luận lại chuyển sang chỉ trích Hạ Thanh Di, hai người còn thực sự vào giúp cô bình luận phản pháo lại đám người.

Nhưng mà những thành phần tiêu cực quá đông, bình luận của hai người họ chỉ như muối bỏ biển mà thôi.

“Mà Di Di nè, hôm qua cũng may là trang web bị lỗi, không thì tớ không biết bọn họ còn chửi cậu tới mức nào nữa.” Mã Thanh Thanh rốt cuộc không kiềm được miệng, nhắc tới chuyện này.
La Châu liền quay sang lườm cô nàng.

Bọn họ đã bàn giao trước là sẽ không nhắc đến vấn đề này trước mặt Hạ Thanh Di, sợ cô suy nghĩ nhiều lại buồn.

Vậy mà cái miệng của Mã Thanh Thanh vẫn quang quắc.

Mã Thanh Thanh thấy cái lườm của La Châu thì theo phản xạ bịt miệng mình lại.
“Hả? Chửi gì cơ?” Hạ Thanh Di khó hiểu nhìn hai người họ.
La Châu và Mã Thanh Thanh đưa mắt nhìn nhau.
La Châu: “Hôm qua cậu không lên confession trường à?”
Hạ Thanh Di: “Sao vậy? Hôm qua là ngày đầu tớ chuyển sang chỗ mới ở, nên có đi mua đồ lặt vặt với sắp xếp lại nhà cửa, sau đó thì học bài.

Không có thời gian lướt mạng xã hội cho lắm.” Nhưng mà nghe đến confession thì chắc cũng chỉ là chuyện buổi sáng cô và Cảnh Hàn đi chung thôi nhỉ? Bị chửi là sao?
Mã Thanh Thanh đưa mắt dò hỏi La Châu, ý cô nàng muốn hỏi là có nên nói cho Hạ Thanh Di biết không? La Châu bắt đầu suy ngẫm.

Dù sao trang web cũng đã hỏng, chuyện cũng đã được dẹp yên, cần gì phải cho Hạ Thanh Di biết lại thêm buồn, nhỉ?
Hạ Thanh Di nhìn hai cô nàng liếc qua liếc lại, cuối cùng nhịn không được lên tiếng.
“Chuyện gì thế? Hai cậu làm tớ tò mò rồi đó…”
La Châu nghe vậy thì thở dài, gật gật đầu với Mã Thanh Thanh.

Mã Thanh Thanh thấy đã được cho phép nói rồi, liền không kiềm chế nữa mà kể một loạt diễn biến xảy ra ngày hôm qua cho Hạ Thanh Di nghe, kể đến là hăng say.

Hạ Thanh Di nghe xong thì ban đầu hơi bất ngờ, sau đó thấy cũng chẳng có việc gì.

Bị chửi hay không bị chửi cô cũng chả quan tâm, dù sao cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cô cả.

Dân mạng là vậy, hay nói rộng hơn thì con người chính là như vậy, có người thì rất tốt, nhưng cũng có người chỉ thích nhìn nhận vấn đề theo hướng tiêu cực, đem người khác ra làm trung tâm để chửi rủa, mua vui cho bản thân thôi.

Cuộc sống hiện đại áp lực, bọn họ không thể xả ở bên ngoài được thì lên mạng kiếm chuyện để xả ra thôi.
“Di Di, sao tớ thấy cậu bình tĩnh vậy? Cậu không buồn sao?”
Hạ Thanh Di mỉm cười nhìn cô nàng.
“Mấy người đó cũng không ở trước mặt tớ chửi tớ, không ảnh hưởng gì tới tớ cả.

Tớ không quan tâm đâu.”
La Châu nhìn Hạ Thanh Di, đúng là trông cô nàng giống như không để ý gì thật? Nhưng mà thật sự là không buồn sao? Dù sao có là ai khi bị người khác chửi rủa nói xấu, mà thậm chí mình và người đó còn không quen biết nhau thì trong lòng ít nhiều gì cũng sẽ khó chịu chứ nhỉ? Hay tính cách của mấy học thần đều như vậy à?
La Châu: “Cậu nghĩ được như vậy là rất tốt.

Nhưng nếu buồn thì cứ hú cho hai đứa mình, hai đứa mình sẵn sàng bồi cậu đến khi cậu vui vẻ mới thôi!” Kệ đi, Hạ Thanh Di không buồn bã là được rồi.
Mã Thanh Thanh: “Đúng đó, bọn tớ rảnh lắm.

Có gì cứ hú bọn tớ, sẽ lập tức có mặt!”

Hạ Thanh Di nhìn vào mắt La Châu và Mã Thanh Thanh, cô thấy ánh mắt hai người họ trong veo, không hề xen lẫn bất cứ cảm xúc nào khác.

Đột nhiên lại thấy cảm động.

Mất đi một người bạn, nhưng ông trời lại trả về cho cô hai người bạn khác à? Mặc dù chưa biết rõ về hai người bạn mới này lắm, cũng không biết sau này sẽ như thế nào.

Nhưng nếu có người thật lòng muốn đối xử tốt với cô, thì không lý nào cô lại không mở lòng mình ra vì những người tồi tệ ở quá khứ.
Hạ Thanh Di vỗ vỗ tay của hai người bạn mới, cười tươi đáp.
“Được, tớ sẽ nhớ lời này của hai cậu đó!”
Lúc tới giờ tan học, La Châu với Mã Thanh Thanh kéo Hạ Thanh Di cùng đi ăn.
Triệu Tú Nhi ngồi ở bàn cuối nhìn lướt qua ba người kia, cười khẩy một cái.

Hai cái đứa đó không phải là cũng muốn bám đít Hạ Thanh Di đấy chứ? Tốt lắm, cứ thử ở gần cô ta đi, rồi hai người sẽ hiểu cảm giác bị ánh hào quang của cô ta làm cho nhức nhói con mắt như thế nào.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 23: 23: Đi Ăn


Đám Mã Thanh Thanh sau khi tranh cãi một hồi về việc nên đi ăn ở đâu, sau đó Mã Thanh Thanh giành được thắng lợi, quyết định chọn một quán ăn Hàn Quốc đang nổi trên mạng, nên trước khi được vào bàn ngồi thì phải đứng chờ tới hơn một tiếng rưỡi.

Cuối cùng nhân viên cũng dẫn ba người họ vào bàn.
La Châu: “Tớ nói này Mã Thanh Thanh, cậu có thể chọn mấy quán ăn bình thường một chút được không? Tớ đói đến mức bao tử teo cả lại luôn rồi.”
Mã Thanh Thanh mếu máo: “Tiểu Ca, cậu hung dữ quá.

Di Di, muốn ăn ngon thì phải trả giá, cậu nói có đúng không? Dù sao buổi chiều chúng ta cũng không có tiết, đợi một chút có làm sao chứ?”
La Châu: “Vậy thì cậu ngồi đó mà cầu nguyện quán này thực sự ngon cho tớ, không là về ký túc xá tớ sẽ xử lý cậu!”
Hạ Thanh Di nhìn hai người này cãi qua cãi lại thì bật cười.

Dễ thương thật đó, cô cũng muốn có một tình bạn như vậy, nhưng sao lại khó vậy nhỉ?
Lúc đồ ăn được mang ra, cả bọn cũng hoảng hốt với khẩu phần của mỗi dĩa thức ăn ở quán này.

Siêu nhiều luôn, như vậy thì bao tử của ba cô gái sợ là không nhồi nhét nổi rồi.

Cả ba bắt đầu cầm đũa lên chiến đấu với một bàn thức ăn.
Mã Thanh Thanh: “Mà Di Di, cậu bảo chuyển nơi ở mới là sao? Không ở ký túc xá nữa sao?”

La Châu nghe xong lại lườm Mã Thanh Thanh.

Đúng là EQ thấp mà, chuyện rõ rành rành như vậy mà cứ thích hỏi thôi.

Còn không phải là vì tránh Triệu Tú Nhi nên mới chuyển sao? Đang yên đang lành ở ký túc xá hơn một năm trời, sao lại nói chuyển là chuyển chứ!
Hạ Thanh Di: “Ừm, chuyển ra ngoài ở sẽ tiện cho nhiều việc hơn ấy mà.”
Mã Thanh Thanh híp mắt cười, huých vai Hạ Thanh Di: “Đúng vậy nha, rất tiện cho mấy người có bạn trai đó.”
La Châu gắp một miếng thịt nướng nhét vào miệng Mã Thanh Thanh: “Thanh Thanh, ngậm cái miệng của cậu lại hoặc là lo ăn đi.

Cậu chỉ nghĩ được việc này thôi à?”
Mã Thanh Thanh lúng phúng nói: “Đúng vậy đó! Tiện nhất cho những người có bạn trai còn gì? Đúng không Di Di?”
Hạ Thanh Di phì cười: “Phải nhỉ? Vậy tớ phải mau mau kiếm bạn trai mới được, không thì sẽ để uổng phí cái tiện nghi này rồi.”
Nghe Hạ Thanh Di nói vậy thì cả hai người kia cũng bật cười.
“Mà Di Di, hôm nào dẫn bọn tớ tới nhà mới của cậu chơi đi.

Cho tớ chiêm ngưỡng một chút không gian sống của Hạ nữ thần nhaaa.”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì suy ngẫm một chút, cô chưa bao giờ dẫn bạn bè về nhà chơi cả.

Cho dù là hồi nhỏ còn ở với ba mẹ, hay là lúc lớn hơn nữa.

Mà cũng chẳng có người bạn nào từng ngỏ lời muốn tới nhà cô chơi cả.

Hồi lúc khi còn học cấp một, thấy mấy bạn nữ trong lớp cứ tới sinh nhật thì sẽ đi phát thiệp mời các bạn cùng lớp đến nhà mình chơi, Hạ Thanh Di cũng đã từng muốn làm như vậy.

Nhưng lúc thực sự đặt bút xuống thiệp rồi, cô lại chẳng nghĩ ra được cái tên nào mà mình có thể mời.

Mà điều khiến cô sợ hãi nhất là, cô sợ mình mời rồi, nhưng lại chẳng có ai tới.

Như thế còn khủng khiếp hơn, thà rằng ngay từ ban đầu không mời ai cả.
Vì vậy sau đó, Hạ Thanh Di lại quẳng hết thiệp mời vào sọt rác.

Ba mẹ cô biết chuyện, nhưng cũng không hỏi gì cả, vẫn tổ chức sinh nhật bình thường.

Thế là sau này mỗi dịp sinh nhật, cả nhà lại quây quần bên nhau thôi.

Đơn giản nhưng hạnh phúc.
“Hay là hôm nay luôn? Các cậu có muốn không?” Hạ Thanh Di nhẹ nhàng lên tiếng hỏi.
Nghe Hạ Thanh Di nói vậy, La Châu cùng Mã Thanh Thanh hơi bất ngờ, vì hai người nghĩ là Hạ Thanh Di sẽ không đồng ý, nãy giờ Hạ Thanh Di im lặng cũng hơi lâu.

Mã Thanh Thanh sau khi nói xong cũng có cảm giác muốn tự vả miệng mình một cái.

Mới quen biết được bao lâu đâu mà đòi sang nhà người khác chơi, làm cho Hạ Thanh Di khó xử.

La Châu nãy giờ lườm cô sắp cháy con mắt luôn rồi!
Hạ Thanh Di nhìn hai người họ, thấy họ đơ ra thì nghĩ là mình chọn thời điểm hơi gấp gáp rồi, cũng có thể là hai người họ chỉ đang nói đùa cho vui thôi, mà mình lại tưởng là thật, nên cô liền lên tiếng nói lại.
“Không có gì đâu, nếu hai cậu bận thì thôi.

Chỉ là tớ thấy chiều nay kh…”
“RẢNH!!! Rảnh màaa.” La Châu&Mã Thanh Thanh đồng thanh hét lên một tiếng, làm Hạ Thanh Di sợ giật cả mình.

Vài người trong quán cũng quay sang nhìn về phía bàn của ba người.

Mã Thanh Thanh ngượng, hạ giọng thấp xuống: “Rảnh màaa.

Tại tớ cảm thấy tớ lỗ mảng quá, đường đột đòi sang nhà cậu, sợ làm cậu khó xử thôi.”
La Châu gãi gãi mũi: “Phải đó, sợ cậu khó xử thôi.

Chứ bọn tớ rảnh mà.”
Hạ Thanh Di buồn cười.
“Ừm, thế ăn xong thì đi nhé.

Chỗ tớ ở rất gần trường nên cũng tiện lắm.”
“Được được được.”
Thế là đề tài của ba người lại chuyển sang đến chỗ ở của Hạ Thanh Di thì nên làm gì, chơi trò gì.

Có nên đi siêu thị mua đồ ăn vặt với thức ăn cho buổi chiều không, vân vân mây mây.

Bầu không khí vô cùng thoải mái và vui vẻ.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 24: 24: Đến Nhà


Ăn uống xong, ba cô nàng lại cùng nhau dạo siêu thị, mua một đống đồ ăn vặt với nguyên liệu nấu lẩu.
La Châu: “Tớ nói này, hai người các cậu đừng ỷ vào bản thân gầy gò thì đả kích tớ nhé? Buổi trưa tụi mình vừa ăn một bữa lớn xong, buổi chiều lại muốn ăn lẩu.

Thế mà hai người các cậu còn lấy một đống thịt ba chỉ thế này!!!! Là muốn sau một ngày liền tăng 10 cân hả?”
Mã Thanh Thanh cùng Hạ Thanh Di liền bật cười.
“Mặc kệ cậu ấy, chúng ta lựa tiếp đi.

Lẩu là chân ái, bạn bè tụ tập thì nhất định phải ăn lẩu! Mà đã ăn lẩu thì không thể thiếu thịt ba chỉ được!” Cười xong rồi Mã Thanh Thanh kéo tay Hạ Thanh Di đi lựa đồ ăn tiếp.
Nhìn mấy món trong xe đẩy, La Châu thở hắt ra một hơi đầy bất lực.

Rau cũng nhiều mà đồ ăn kèm cũng nhiều không kém, thực sự La Châu la ó không hề sai.
“Hai đại tiểu thư, tôi nói chứ không phải hai người các cô không biết nấu ăn đúng không? Đây là lượng thực phẩm đủ nấu mười cái nồi lẩu luôn rồi đó.

Ấy ấy ấy Thanh Thanh, bỏ hộp chả cá xuống cho tớ, cậu đã lấy bốn hộp rồi đó!!!”
Đi siêu thị một buổi mà ầm ĩ vô cùng.

Nhưng Hạ Thanh Di lại rất vui vẻ.

Cả buổi cô cứ cười suốt thôi.

Hai người bạn này thực sự rất dễ thương.

Hạ Thanh Di cũng nhìn vào xe đẩy, không phải cô không biết là bọn họ lấy quá nhiều thứ, chỉ là lần đầu có bạn đến nhà chơi, cô muốn tất cả mọi thứ chu toàn nhất, với lại cũng không nỡ làm Mã Thanh Thanh mất hứng.

Cô nàng này lúc lựa đồ ăn thì mắt sáng như lựa vàng vậy.
Mua xong, cả ba lại ầm ĩ cả đoạn đường đi về chung cư của Hạ Thanh Di đang thuê.
Lúc về đến nhà, sau khi cùng Hạ Thanh Di cất hết chỗ đồ mới mua.

Ba cô nàng bắt đầu đi tham quan.

Mặc dù vừa dọn tới được có một ngày, mà Hạ Thanh Di đã dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa vô cùng gọn gàng và sạch sẽ.

Tuy nhiên chắc là do mới dọn đến, nhà vẫn chưa có trang trí gì nhiều, chỉ là có đầy đủ nhất thiết bị và nội thất cần thiết thôi.
Phòng khách có TV, có ghế sofa, có bàn trà nhỏ, một tủ đựng sách, còn có một cái ban công.

Hiện tại ngoài ban công vẫn còn trống chứ chưa trang trí gì cả, Hạ Thanh Di chỉ để một cái máy giặt ở đó thôi.
Phòng bếp thì lớn vừa đủ, kê được một bàn ăn vuông nho nhỏ, ngồi hai người thì rộng rãi thoải mái, ba bốn người thì là vừa đủ dùng.

Ngoài ra phòng bếp đều được trang bị đầy đủ các thiết bị nấu nướng.
Phòng ngủ thì rất đơn giản, một bàn học, một giường đôi, một tủ quần áo, một bàn trang điểm.

Bên trong phòng ngủ cũng có một toilet luôn.
Cuối cùng là nhà kho, Hạ Thanh Di vẫn chưa tính làm gì với căn phòng này.

Nói là nhà kho, nhưng thực ra nếu sửa sang và thiết kế lại một chút, thì cũng không quá nhỏ.

Mã Thanh Thanh: “Di Di, tớ thấy phòng này cậu có thể sửa thành thư phòng đó, hoặc giống như mấy tiểu thư nhà giàu, sửa thành phòng thay đồ chẳng hạn.

Phòng này cũng không có nhỏ đâu, sửa thành một phòng ngủ nữa cũng còn được.

Nhưng mà căn hộ này hơi ngộ nhé, chỉ có một toilet mà toilet lại ở trong phòng cậu.

Đúng là thiết kế cho một người ở đấy.”
Hạ Thanh Di: “Ừa, mới đầu tớ cũng thấy hơi lạ.

Mà dù sao cũng chỉ có tớ ở đây thôi, như vậy thì khá tiện cho tớ.”
Mã Thanh Thanh: “Cũng phải nhỉ.

Căn hộ này ổn thật đó, nhỏ gọn nhưng đầy đủ tiện nghi luôn.

Làm tớ cũng muốn chuyển ra ngoài ở rồi.

Cậu cũng biết đó, phải chi ký túc xá trường mình có một phòng bếp cho sử dụng chung cũng được nhỉ? Như vậy có thể tự nấu ăn.”
La Châu: “Ôi Mã tiểu thư nói gì thế? Cái người suốt ngày hở tí là đặt đồ ăn, đến bước chân ra khỏi cửa có khi còn lười như cậu mà lại siêng năng tự nấu ăn cơ đấy.”
Mã Thanh Thanh lườm La Châu một cái: “Tiểu Ca, có phải chỉ cần ngừng cãi nhau với tớ vài phút thôi là cậu sẽ chịu không được đúng không?”
La Châu: “Phải.”
Mã Thanh Thanh: “...”
Cả ngày nay đều ở bên ngoài, cả ba đều thấy hơi đuối rồi.

Thế là Hạ Thanh Di lấy hai bộ đồ mặc ở nhà ra đưa cho La Châu với Mã Thanh Thanh, bảo bọn họ đi tắm rồi có thể lên giường nghỉ ngơi một chút.
Cả hai đều vô cùng nguyện ý, đúng là bọn họ hơi buồn ngủ rồi, phải ngủ trưa nha.

Nhưng điều làm hai người họ ngạc nhiên nhất là Hạ Thanh Di cũng không có lạnh lùng và khó tính như vẻ bề ngoài của cô.

Mà còn phải nói là rất dễ tính nữa.
Thật ra bọn họ biết, có rất nhiều người không thích có người lạ xâm nhập vào không gian cá nhân của mình đâu.

Huống hồ bọn họ cũng chưa thân với nhau lắm.

Không những Hạ Thanh Di cho hai bọn họ đến nhà chơi, còn cho bọn họ mượn đồ mặc, rồi lên giường của cô nằm nữa.

Bọn họ cứ nghĩ Hạ Thanh Di là kiểu người nếu như không thân quen lắm lắm lắm thì sẽ không cho người khác đến nhà của mình luôn kìa.
Hai bọn họ là người cởi mở, nên mấy chuyện này bọn họ cũng rất thoải mái.

Chỉ có điều không ngờ Hạ Thanh Di cũng như thế thôi.

Đúng là không thể đánh giá bất cứ một ai qua vẻ bề ngoài mà!
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 25: 25: Tình Bạn


Ba người ngủ trưa một giấc thì liền ngủ tới ba giờ chiều.

Thấy vẫn chưa tới giờ ăn nên cả đám lại lôi đống đồ ăn vặt mua lúc sáng ra phòng khách ngồi, vừa nhâm nhi vừa xem show thực tế trên TV.
Nhưng mà nói đúng hơn là chỉ có Hạ Thanh Di với Mã Thanh Thanh ngồi xem thôi, La Châu thì lướt điện thoại, vì cô nàng không thích xem mấy show giải trí này, cảm thấy không có gì thú vị.
Đang lướt thì thấy bên trường gửi mail, La Châu thuận tay bấm vào xem.

Sau khi đọc xong nội dung mail thì cô nàng lấy điều khiển TV bấm dừng video đang chiếu lại.
“Này, hai cậu lại đây đọc.

Trường của chúng ta tổ chức hoạt động trồng cây xanh nè.

Là dạng hoạt động ngoại khoá.

Đi hai ngày một đêm, đi xong sẽ có điểm rèn luyện, là mục cộng năm điểm lận đó.

Đi không??? Tớ thấy phần lớn mấy hoạt động ngoại khoá kiểu này thực ra là làm thì ít mà chủ yếu là ăn chơi đó.”
Mã Thanh Thanh vừa nghe thấy ăn chơi thì liền hô hào bảo đồng ý, vô cùng phấn khích.

Hạ Thanh Di cầm lấy điện thoại của La Châu xem cái mail kia.
“Tớ thấy cũng được đó, là một hoạt động có ý nghĩa.

Ngoài trồng cây ra còn giúp đỡ nông dân ở đó nữa.

Hai ngày này là thứ Bảy, Chủ Nhật.

Chúng ta không bận, có thể đi.” Vả lại kỳ này Hạ Thanh Di vẫn chưa tham gia hoạt động nào để kiếm điểm rèn luyện cả.
Mã Thanh Thanh lúc này mới chen đầu vào xem.
“Đi đi đi đi, tớ ở trường tới sắp chán chết rồi.

Vừa đi chơi mà vừa được cộng điểm, ngu gì không đi chứ!!!!”
“OK, vậy các cậu vào mail đăng ký đi. Theo thông tin thì số lượng chỉ cỡ 30 người thôi, coi chừng mất suất.”
“OKKKKK.”
Thế rồi ba cô nàng đều cặm cụi ngồi điền link đăng ký tham gia hoạt động ngoại khoá.

Thật sự loại hoạt động này cũng rất khó đăng ký.

Do là trường tổ chức chứ không phải khoa tổ chức, nên không giới hạn các ban ngành.

Mà thường kiểu hoạt động ngoại khóa trá hình đi chơi như vậy, sinh viên lại rất hưởng ứng.

Cũng may là cả ba người đều đăng ký thành công.
“Bốn giờ hơn rồi, có muốn chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn chưa?” Hạ Thanh Di đăng ký xong thì nhìn đồng hồ.

Bây giờ chuẩn bị thì khoảng hơn một tiếng sau sẽ ăn được.

Thói quen của cô là thường ăn sớm trước sáu giờ tối.
Cả hai người kia đều đồng ý nên bắt đầu dọn dẹp đống đồ ăn vặt, xong hết thì cũng xắn tay áo vào bếp chuẩn bị nguyên liệu.
Nước lẩu thì họ có mua sẵn gói gia vị lẩu rồi nên không cần phải nêm nếm hay hầm trước gì cả, là vị lẩu tomyum.

Bây giờ chỉ cần lặt rau, rửa rau, cắt thành từng đoạn nhỏ cho dễ ăn.

Rồi chuẩn bị thịt, nấm và các viên thả lẩu các kiểu là xong.
Mà trong ba người này, đúng thật là có một người không biết nấu ăn.

Chính là Mã Thanh Thanh.

La Châu đã hiểu, vì sao lúc trưa đi siêu thị người này lại mua lượng thức ăn đủ cho 10 người đàn ông rồi.
“Ôi, vậy mà lúc ăn trưa còn có người bảo ước gì ký túc xá có bếp, để người ta được tự nấu nướng cơ đấy.

Xem đống rau này bị cậu cắt tới không ra hình dáng như vầy nè.

Còn chỗ nấm này nữa, cái to cái nhỏ, Mã tiểu thư đảm đang thật đấy.”

Mã Thanh Thanh nghe La Châu mỉa mai, cô nàng phụng phịu trề môi.
“Không biết thì cậu chỉ tớ đi, cậu nói nhiều thật đó.”
“Thanh Thanh, tớ chỉ cậu lần này là lần thứ năm rồi đó!”
Hạ Thanh Di thấy hai người cứ ầm ĩ, cô chuyển tấm thớt sang chỗ mình.
“Thanh Thanh, cắt như này nè, cậu nhìn nhé.” Nói rồi Hạ Thanh Di di chuyển cổ tay, cắt nấm chậm rãi để Mã Thanh Thanh có thể quan sát, một lúc sau nấm đã được thành từng miếng vừa ăn, đều tăm tắp.
“Oaaaa, tay cậu đẹp thật đó Di Di, ngón tay vừa thon vừa dài, da tay vừa mịn vừa trắng.

Nhìn là đã muốn sờ r…Áu áu…”
Còn chưa nói xong, trán Mã Thanh Thanh đã bị La Châu cốc cho hai cái.
“Tớ hiểu vì sao cậu học năm lần mà chẳng làm được rồi, căn bản là cậu có học đâu.”
“Hừ, dù sao tớ cũng không có nhìn tay cậu.”
“Ồ, vậy thì ra là cả năm lần tớ dạy cậu, cậu vẫn chăm chú học mà vẫn không làm được sao? Vậy thì chính là đồ ngốc.”
Mã Thanh Thanh: “...” Nghẹn lời.

Bây giờ cô nhận là cô cũng nhìn tay La Châu thì có còn kịp không? Thà không chú ý nên không làm được vẫn đỡ hơn là đồ ngốc!
Cuối cùng cũng nấu xong bữa ăn, ba người ăn trong vui vẻ rồi cùng dọn dẹp chén dĩa dơ.

Sau đó La Châu và Mã Thanh Thanh tạm biệt Hạ Thanh Di về ký túc xá.
Hạ Thanh Di tiễn bạn về xong thì đi tắm rửa, vệ sinh cá nhân.

Xong hết việc thì cô nằm trên giường.

Thấy Mã Thanh Thanh kéo cô vào một group chat có tên là “Ba tiểu hoa khôi”, Hạ Thanh Di bật cười.
Cô ngẫm lại cả ngày hôm nay.

Thực sự là rất vui vẻ.

Đi ăn cùng bạn bè, lại đi siêu thị cùng nhau, ngủ cùng nhau, xem TV cùng nhau, nấu ăn cùng nhau.

Những chuyện này trước đây có chưa từng trải qua.

Vì không có người bạn nào chơi thân với cô tới mức như vầy hết.
Còn với Triệu Tú Nhi, căn bản là cô ta chưa từng rủ Hạ Thanh Di tham gia vào những việc như thế này.

Họ chỉ học cùng nhau, cùng chung một nhóm làm bài tập, cùng ăn trưa tại căn tin trường.

Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Sau đó, mỗi lần có thời gian rảnh, Triệu Tú Nhi đều sửa soạn một thân lộng lẫy rồi đi chơi.

Hạ Thanh Di vẫn luôn tưởng như vậy chính là bạn bè, hoặc là “bạn thân”.

Nhưng mà so sánh cả quãng thời gian kết bạn trước kia của cô, và ngày hôm nay trải qua cùng hai người bạn mới.

Cô mới càng hiểu rõ hơn, trước kia mình bị lợi dụng nhiều tới mức nào.
Trước kia…những người đến với cô, đều là có mục đích cả.

Không phải cô không nhận ra, chỉ là cô nghĩ nếu mình chân thành đối xử với họ, thì có lẽ một ngày nào đó họ sẽ thay đổi.
Còn có, có vẻ như cũng chưa từng có người nào thực sự xem cô là bạn để chơi cùng mà đến bên cạnh cô đều có mục đích riêng, cho nên cách tương tác giữa những người bạn với nhau cũng không còn giống bình thường, làm cho Hạ Thanh Di cũng hiểu sai về định nghĩa bạn bè.

Không biết sau này sẽ ra sao, nhưng chỉ riêng một ngày hôm nay thôi, Hạ Thanh Di cũng cảm thấy rất biết ơn những điều mà hai người bạn mới này mang đến cho mình..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 26: 26: Bắt Đầu Chuyến Đi


Mới đó mà đã đến thứ Sáu.

Hôm nay sau giờ học, Hạ Thanh Di vừa đi mua vài món đồ với bọn Mã Thanh Thanh để chuẩn bị cho chuyến đi ngoại khoá vào ngày mai.
Mã Thanh Thanh thì tưởng chừng như là mình chuẩn bị đi du lịch, cô nàng gần như muốn gom hết đồ ăn vặt trong siêu thị để đem theo, chỉ có Hạ Thanh Di với La Châu là thực sự đang tìm kiếm vài món đồ cần thiết để mua thôi.

Mà cũng không cần mua gì nhiều cả, chủ yếu là đồ dùng cá nhân, xịt chống muỗi và vài dụng cụ y tế cơ bản để phòng hờ.
Về đến nhà, Hạ Thanh Di soạn đồ đạc cho vào balo, chỉ đi có hai ngày một đêm nên cũng không cần đem theo gì nhiều.

Xong xuôi hết thì cô tắm rửa, vệ sinh cá nhân rồi lên giường ngủ sớm.
Ngày mai ba giờ rưỡi sáng đã phải dậy, bốn giờ sẽ tập trung trước cổng trường để điểm danh, sau đó trường sẽ sắp xếp chỗ ngồi và lên đường lúc bốn giờ rưỡi.

Chỗ tổ chức hoạt động ngoại khóa cách trung tâm thành phố khoảng bốn tiếng rưỡi ngồi xe.
Hạ Thanh Di đã từng tham gia loại hoạt động này nên cũng không cảm thấy có gì lạ lẫm, chỉ có điều lần này là đi cùng La Châu với Mã Thanh Thanh.

Nên cô vẫn có chút mong đợi.

Nằm nghĩ ngợi một hồi, rốt cuộc thiếp đi lúc nào không hay.
***
Trường Đại học Thanh Lâm.

3 giờ 50 phút.
“Di Di, bên này bên này.” Mã Thanh Thanh với gương mặt hưng phấn bừng bừng đang vẫy tay với Hạ Thanh Di.
Hạ Thanh Di vẫn còn hơi lờ đờ buồn ngủ, trong thấy cô nàng cùng La Châu đang gật gà gật gù kế bên thì cũng vẫy tay lại, bước tới.
“Tới sớm thế.” Hạ Thanh Di cởi chiếc balo trên vai đặt xuống đất, ngáp một cái.
“Tớ ngủ không được, mới 2 giờ sáng đã dậy rồi.

Sau đó kéo Tiểu Ca dậy theo, mà cái người này không tỉnh táo nổi, nãy giờ cứ gật gù mãi thôi.” Mã Thanh Thanh bực bội đẩy đẩy cái đầu La Châu đang dựa vào vai mình ra.
La Châu ngáp một tiếng: “Cậu còn dám nói! Có phải cậu uống thuốc k*ch th*ch không? Bốn giờ mới tập trung mà hai giờ cậu dựng đầu tớ dậy…Tớ có phải gà đâu mà thức giấc giờ đó gáy o o o chứ! Vẫn còn dậy được là hay lắm rồi.”
Hạ Thanh Di nghe hai cô nàng lại ầm ĩ, cuối cùng cũng tỉnh ngủ.

Bị câu nói của La Châu chọc cho cười ha ha.
Đang cười đến là vui vẻ thì liếc mắt ra đằng sau, cô thấy có một đám người đang vây quanh ba người, mà nói đúng hơn là vây quanh một người.

Mà người bị vây quanh, và một trong số những người vây quanh cô đều quen.

Không ngờ hai người này cũng đăng ký tham gia hoạt động lần này.
Chính xác người bị vây quanh là Cảnh Hàn, bên cạnh cậu chàng có thêm hai người bạn đang nhăn nhăn nhó nhó.

Còn trong đám người vây quanh kia, có “bạn thân cũ” của cô, Triệu Tú Nhi.
Mà kế bên Triệu Tú Nhi còn có thêm một người nữa đi cạnh, là một cô gái trông…hơi lạ, cũng rất nổi bật.

Tóc cô nàng đó nhuộm đỏ rực phần đuôi, quần áo mặc trên người có hơi không phù hợp để đi ngoại khoá cho lắm, nhìn giống như mới từ bar về hơn.
La Châu cùng Mã Thanh Thanh thấy cô nhìn về phía sau, cũng đưa mắt nhìn theo.

Trông thấy cảnh tượng kia thì đỡ trán.

Chỉ là một cậu sinh viên thôi mà, có cần lố như vậy không?
“Cảnh Hàn đúng là hot thật đấy.” La Châu bình luận.
“Ừm, mấy chàng trai học giỏi, body đẹp, biết cách ăn mặc, lại lạnh lùng thì rất thu hút người khác.” Mã Thanh Thanh cũng góp lời.
Hôm nay Cảnh Hàn ăn mặc thoải mái hơn cách ăn mặc của cậu trên mấy bức hình bị chụp lén đăng lên confession, cậu chàng mặc một chiếc short kaki túi hộp đen dài qua đầu gối một chút, áo thun oversize màu trắng, áo khoác đen phối với balo đen, bên dưới mang đôi giày thể thao hàng hiệu.

Khá đơn giản, nhưng chắc vì gương mặt cùng thân hình nổi bật nên thấy cậu ta mặc gì cũng đẹp.
La Châu: “Cậu cũng bị thu hút à?”
Mã Thanh Thanh chậc một tiếng: “Cậu ta đẹp, nhưng không phải gu của tớ.

Tớ thích mấy chàng trai dương quang sáng lạn hơn nha.

Lạnh như vậy, trông sợ.

Đã vậy suốt ngày còn có một đám người vây quanh.”
Hạ Thanh Di: “Cậu ấy…cũng không lạnh lùng lắm đâu.” Còn biết nói đùa, còn mua kem cho cô ăn, còn ăn kem cùng cô nữa.

Không phải mấy chàng trai lạnh lùng thì thường sẽ không có mấy đặc điểm này à?
La Châu và Mã Thanh Thanh nhìn nhau, cười cười đầy bí hiểm.

Mã Thanh Thanh huých vai Hạ Thanh Di một cái.
“Ừm, tớ xem hình hai người rồi.

Đúng là lúc cậu ta nhìn cậu thì không có lạnh lùng miếng nào đâu nha.

Tình cảm lớm, dịu dàng lớm.”
Hạ Thanh Di thấy cô nàng chuyển hướng sang chọc ghẹo mình, cũng bật cười..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 27: 27: Đồ Ăn Sáng


Sau khi xua đuổi được đám con gái vây quanh Cảnh Hàn đi, Dương Túc Ánh vỗ vỗ vai Cảnh Hàn, lại hất mặt sang một hướng.
“Cảnh thiếu, xem ai đằng kia kìa.

Là Hạ nữ thần đó.

Lần này tôi kéo cậu theo cùng không phải là uổng công vô ích, làm tốn thời gian của cậu nữa nhé.

Cậu còn phải cảm ơn tôi một tiếng đó.”
Cảnh Hàn cùng Vũ Lực nhìn theo hướng Dương Túc Anh chỉ, thấy ba cô gái đang cười đùa với nhau.
Vũ Lực: “Ầy, Cảnh thiếu.

Lần này cậu hên rồi.

Tớ nghe nói sinh viên khoa Dược bận rộn lắm, vậy mà đợt này đàn chị cũng đăng ký tham gia.

Trùng hợp thật đó.” Mà hai người này có lén lút hẹn hò nhau không nhỉ? Đợt trước ở quán cafe , vừa nhắc Hạ Thanh Di thì Hạ Thanh Di liền xuất hiện.

Lần này cũng trùng hợp à?
Cảnh Hàn chỉ đứng nhìn, im lặng không lên tiếng.
Hôm nay Hạ Thanh Di mặc một chiếc áo ôm màu trắng và quần jeans ống suông, giày thể thao trắng, bên tay vắt chiếc áo khoác,dưới chân thì để một cái balo màu đen.

Có lẽ cũng nặng nên cô chưa đeo lên vai.

Vẫn là kiểu tóc buộc cao gọn gàng, trên đầu đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng.

Trông rất năng động nhưng cũng không kém phần thu hút, nhất là chiếc eo nhỏ lộ ra do mặc áo ôm.
Không biết là đang nói gì, Hạ Thanh Di cười rất vui vẻ.
Đang nhìn thì có giảng viên đi tới, sau khi giới thiệu sơ lược qua thông tin cá nhân và thông tin nhà xe cũng như là nội dung hoạt động lần này, giảng viên điểm danh theo danh sách, sau đó thì cho sinh viên lên xe.
Lúc điểm danh xong, Cảnh Hàn nhìn về phía Hạ Thanh Di, cuối cùng không kiềm được bước tới.

Còn chưa kịp lại gần thì cánh tay anh bị kéo lại.
“Cảnh Hàn, chị…chị có mua đồ ăn sáng cho em nè.” Triệu Tú Nhi mặt mày đỏ ửng, tay níu nhẹ cổ tay Cảnh Hàn, rụt rè đưa phần sandwich sang cho Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn nhíu mày, mặt lạnh tanh rút cổ tay ra.
“Cô là ai? Tôi không ăn đồ của người lạ.” Nói xong thì Cảnh Hàn cũng không quan tâm tới cô ta nữa, quay đầu đi thẳng về hướng Hạ Thanh Di.
Triệu Tú Nhi nhìn theo bóng lưng kia, ban đầu là đờ đẫn, sau đó tức giận rụt tay về.

Cảnh Hàn còn không nhớ cô ta là ai nữa sao??? Còn chưa hạ hỏa xong, lại thấy Cảnh Hàn đứng trước mặt Hạ Thanh Di, nói nói gì đó, xong rồi đưa tay gỡ chiếc balo trên vai Hạ Thanh Di ra, đeo lên vai mình.

Sau đó hai người cười cười nói nói cùng đi lên xe.

Triệu Tú Nhi nhìn mà răng nghiến ken két.
“Tú Nhi, tớ đi theo được thật à? Tớ không phải sinh viên trường đâu.” Tống Dụ nhìn thấy cả quá trình, cười khẩy một tiếng.

Rồi điều chỉnh cơ mặt, tỏ vẻ hơi vô tội hỏi Triệu Tú Nhi, dời ánh mắt cô ta lên người mình.
Triệu Tú Nhi cố gắng bình tĩnh lại, khoát tay một cái với Tống Dụ.
“Không sao.

Mấy cái hoạt động này không kiểm tra thẻ sinh viên.

Cậu không cần lo đâu.

Đừng gây chuyện là được.

Lên xe đi.

Nhớ là khi nào có điểm danh, cứ nghe tên Đoan Kiều thì giơ tay giống ban nãy là được.”
Nói rồi hai người cũng bước lên xe.
***
Ban nãy bỗng nhiên Cảnh Hàn lại chạy tới đòi xách balo giúp Hạ Thanh Di, hai người La Châu và Mã Thanh Thanh biết ý nên cùng nhau lên xe trước.

Lúc Hạ Thanh Di với Cảnh Hàn lên xe thì La Châu ngồi cùng Mã Thanh Thanh, còn Dương Túc Anh ngồi cùng Vũ Lực đang vô cùng nhiệt tình nháy nháy mắt với Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn thở dài, quay đầu sang hỏi Hạ Thanh Di.
“Em ngồi kế chị được không? Em bị bạn bỏ rơi rồi.”
Vũ Lực&Dương Túc Anh: “...” Được lắm!
Hạ Thanh Di nhìn hai cô bạn của mình đang cười vô cùng là bí hiểm, cũng thở dài.

Dù sao Cảnh Hàn cũng lên tiếng hỏi rồi, không đồng ý thì hơi bất lịch sự.

Cố cũng không biết ngồi cùng ai.
“Được chứ, vào ngồi thôi.

Bạn chị cũng bỏ rơi chị.” Hạ Thanh Di vừa nhấn mạnh vừa lườm hai cô bạn của mình một cái.

Mã Thanh Thanh nghe thấy, ngồi cười khúc khích bị La Châu ký cho một cái.
Cảnh Hàn nhường Hạ Thanh Di ngồi ở vị trí kế bên cửa sổ, sau khi ngồi xuống thì cậu treo balo của Hạ Thanh Di và mình lên móc treo.
“Cảm ơn em nhé, Cảnh Hàn.”
“Không có gì, balo của chị cũng không nặng.” Cảnh Hàn đưa tay tìm cái airpod trong balo của mình, nghe tiếng cảm ơn của Hạ Thanh Di thì đáp lời cô.
Hạ Thanh Di nghe vậy thì phì cười.
“Chị biết, không phải ban nãy chị đã bảo là không nặng rồi sao? Em còn đòi xách hộ cho bằng được.”
Động tác của Cảnh Hàn ngừng lại, cậu quay đầu nhìn Hạ Thanh Di vẫn còn đang cười.
“Chị, em bảo em không thấy nặng.

Chứ không có nói là đối với chị thì nó cũng không nặng.” Vừa nói cậu vừa chỉ chỉ vào balo của Hạ Thanh Di.

Nếu không nặng thì ban sáng Hạ Thanh Di đã không đặt nó dưới đất mà trực tiếp đeo lên người rồi.
“Di Di, cậu có biết lãng mạn là gì không? Cho người ta ga lăng chút đi.” Mã Thanh Thanh ngồi ở hàng trên hai người, quay đầu xuống chọc ghẹo..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 28: 28: Hung Dữ


“Anh Cảnh, em còn chưa ăn sáng, nhưng em không có nhu cầu ăn cơm chó của anh đâu.

Balo của em cũng nặng, sao anh không xách hộ em chứ\~\~”
Dương Túc Anh hàng ghế song song với Cảnh Hàn, nghe thấy có người chọc ghẹo hai người kia, cũng ngứa mồm xen vào.
Cảnh Hàn nhìn sang Dương Túc Anh bằng ánh mắt như sắp xiên cho cậu ta một dao.

Dương Túc Anh lập tức làm động tác kéo khoá mồm lại.
Mã Thanh Thanh đang vui vẻ, nhìn Cảnh Hàn như vậy xong cũng không dám chọc nữa, rút đầu về.
Hiện tại mọi người đã lên xe đầy đủ, xe đã bắt đầu lăn bánh.
Hạ Thanh Di quan sát hết thảy mấy chuyện vừa rồi.

Lại nhìn Cảnh Hàn đang trở về dáng vẻ “người lạ chớ lại gần” kia, chuẩn bị đeo tai nghe lên.
“Cảnh Hàn, em hung dữ quá.”
Không hiểu sao Hạ Thanh Di lại buột miệng nói ra câu này.

Cô với Cảnh Hàn cũng không thân thiết gì, nói như vậy nghe có hơi thất lễ.

Mà nhìn gương mặt lạnh lùng kia, bỗng dưng Hạ Thanh Di lại muốn nói, muốn xem thử xem biểu cảm tiếp theo của Cảnh Hàn là như thế nào.
Không ngờ, Cảnh Hàn nghe xong, ban đầu thì mặt vô cảm, sau đó khoé môi cậu nhếch lên thành một vòng cung, cất tai nghe vào hộp.

Cảnh Hàn nhìn Hạ Thanh Di, nhướng mày, cúi mặt lại gần cô hơn một chút, vừa nói vừa cười nhàn nhạt.
“Vậy sao? Nhưng mà em chưa từng hung dữ với chị đâu.”
Tự nhiên lại bị áp sát lại, Hạ Thanh Di hoảng hốt lùi sát về phía cửa sổ, trợn to mắt nhìn gương mặt đẹp kia đang dần phóng đại lên.
Cảnh Hàn thấy cô né mình, giơ tay lên xoa xoa đầu Hạ Thanh Di vài cái, rồi rụt tay về, ngồi thẳng người lại.

Tiếp tục đưa tay mở hộp airpod ra, lấy tai nghe đeo lên tai, nhắm mắt lại.
Một loạt động tác làm vô cùng chậm rãi, vậy mà cho tới lúc cậu nhắm mắt Hạ Thanh Di vẫn chưa hoàn hồn được.

Hạ Thanh Di đưa tay lên vuốt vuốt ngực, giật hết cả mình.

Đàn em này, lúc thì lạnh lùng, lúc thì vui vẻ, còn khi nãy thì…sao nhỉ? Lưu manh? Còn dám xoa đầu cô, cô lớn hơn Cảnh Hàn một tuổi đó.
Cảnh Hàn nhắm mắt nhưng không ngủ.

Xúc cảm ở bàn tay vẫn còn, ban nãy lúc vừa lên xe Hạ Thanh Di đã cởi nón ra treo lên cùng balo rồi.

Không hiểu sao nhìn thấy mái tóc vừa đen vừa mượt kia, Cảnh Hàn rất muốn sờ thử.

Rốt cuộc vẫn kiềm không được mà thực sự xoa đầu người ta.

Xoa xong thì lại sợ người ta giận, phải giả bộ bình tĩnh mà đi ngủ.

Cũng may là Hạ Thanh Di không nói gì.
Cảnh Hàn hơi thở dài, cậu đang sắp xếp lại mấy sự kiện xảy ra gần đây.

Thật ra mỗi ngày của cậu vẫn trôi qua như trước kia, phần lớn thời gian là Cảnh Hàn dùng để học và làm việc.

Chỉ có vài điểm đặc sắc trong thời gian qua, đều là liên quan tới Hạ Thanh Di.

Lần trước mặt dù phủ nhận là không thích Hạ Thanh Di với hai thằng bạn mình, nhưng lúc đó cậu đã cảm thấy là mình phủ nhận có hơi gượng ép một chút rồi.
Nhưng đúng thật là Hạ Thanh Di đối với Cảnh Hàn mà nói, nếu gọi là thích, thì hình như vẫn còn chưa tới lắm? Nhưng mà đúng là cô rất đặc biệt.

Vì Cảnh Hàn không cảm thấy bài xích Hạ Thanh Di, còn chủ động nói chuyện, tương tác với cô nữa.

So sánh với mấy bạn nữ khác, thì đúng là thái độ của cậu đối với Hạ Thanh Di là một trời một vực.

Thích là khác thường như vậy ư? Cảnh Hàn vẫn chưa rõ lắm.
Mặc dù chỉ gặp qua vài lần, nhưng mà mỗi lần ở cạnh hay nói chuyện với Hạ Thanh Di, đều khiến Cảnh Hàn thấy thoải mái.

Cậu đã dành ra một ngày để tự suy nghĩ về cảm xúc của bản thân mình rồi.

Tuy không biết lý do, nhưng nếu bảo không thích hay không có bất cứ cảm xúc gì khác thường với Hạ Thanh Di thì chắc chắn là nói dối.

Cảnh Hàn đã từng đoán có thể là vì, những cô gái khác tiếp cận cậu là vì vẻ ngoài, còn Hạ Thanh Di, chị ấy còn chẳng muốn tiếp cận cậu nữa kìa.

Đôi mắt Hạ Thanh Di nhìn cậu rất đơn thuần, vừa sáng vừa trong, lấp lánh như hồ nước vậy.

Còn những cô gái khác, người nào người nấy cũng làm Cảnh Hàn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Mà đối với người bản thân cảm thấy khó chịu, sao có thể bày ra vẻ mặt vui vẻ cho được.
Cho nên là, Cảnh Hàn cảm thấy, đối với Hạ Thanh Di, trước mắt cứ thuận theo tự nhiên cái đã.

Để cậu có thể làm rõ ràng hơn cảm xúc của mình, chứ chưa thực sự hiểu rõ mà đã tấn công người ta, một là có thể dọa người sợ chạy mất, Hạ Thanh Di không giống mấy cô gái khác.
Hai là, cậu sợ mình hiểu lầm cảm xúc của bản thân không phải là thích, thấy cô khác biệt làm kí.ch thích h*m m**n theo đuổi, rồi chỉ là cảm xúc nhất thời, như vậy thì sẽ làm tổn thương người ta, cũng là không tôn trọng người ta.

Cảnh Hàn không muốn như vậy.
Nghĩ một hồi lại nghĩ tới Hạ Thanh Di vừa bảo mình hung dữ, Cảnh Hàn đột nhiên lại muốn cười, nhưng cố kìm nén lại.

Mình cũng có hung dữ với chị ấy đâu chứ? Bị chê mà không hiểu sao Cảnh Hàn lại cảm thấy thật vui vẻ, đúng là điên rồi mà!.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 29: 29: Là Ai Nhỉ


Bên này Cảnh Hàn đang chìm trong suy nghĩ, bên kia Hạ Thanh Di đang bận rộn trả lời tin nhắn trong cái group chat “Ba tiểu hoa khôi”.
Thanh Thanh: “Hạ nữ thần, có phải cậu sắp thoát kiếp FA rồi không?”
Thanh Di: “Cậu đừng nghĩ nhiều.

Tụi tớ không có gì thật mà.”
Thanh Thanh: “Tôi không tin! Là ai đã xách balo hộ cô???”
Thanh Di: “Chỉ là xách balo hộ thôi mà…Như cậu nói đó, ga lăng thôi.”
Thanh Thanh: “Vậy sao không thấy Cảnh Hàn ga lăng với tôi thế? Còn có, người cùng cô đi tập thể dục buổi sáng, còn ăn kem cùng nhau, dạo công viên, còn có quỳ gối cầm tay cô là ai nữa hả????? Xem cô còn chối kiểu gì!!!”
Thanh Di: “Là ai ấy nhỉ? Tớ cũng không biết nữa.”
Tiểu Ca: “Cho cậu 1 like.

Không ngờ Hạ nữ thần còn có mặt này!!!”
Hạ Thanh Di bật cười, sau đó lại che miệng quay sang nhìn người bên cạnh, ừm, vẫn nhắm mắt.
Còn chưa kịp quay đầu nhìn về màn hình, người kia đã đưa tay che màn hình điện thoại của Hạ Thanh Di lại.
“Chị, cất đi.

Ngồi trên xe mà chơi điện thoại dễ say xe lắm.”

Hạ Thanh Di ngẩn ngơ nhìn bàn tay to lớn, xương khớp rõ ràng đang đặt trên di động mình.

Cảnh Hàn rụt tay về.
Hạ Thanh Di vẫn đơ người, quay sang nhìn Cảnh Hàn.

Là không ngủ hay là bị cô đánh thứ vậy?
Mà Cảnh Hàn nói đúng, Hạ Thanh Di cũng hơi chóng mặt rồi, còn buồn ngủ nữa, mặc kệ tiếng rung è è báo tin nhắn tới, cô cất điện thoại vào balo rồi cũng ngã đầu ra ghế nhắm mắt ngủ.
Mà một loạt cảnh tượng vừa rồi của hai người, đều bị một ánh mắt chăm chú dõi theo từ nãy tới giờ.
***
Hạ Thanh Di ngủ một giấc thì liền ngủ thẳng tới lúc gần tới nơi.

Lúc cô tỉnh dậy, một vật gì đó trượt từ đầu cô, rơi xuống đùi.

Hạ Thanh Di nhìn xuống, là một chiếc áo khoác màu đen, rất to.

Nhìn một cái là đã biết của ai rồi.

Có vẻ như là Cảnh Hàn lấy ra kê đầu cho cô, sợ cô đập đầu vào cửa sổ.

Hạ Thanh Di nhìn sang người bên cạnh, Cảnh Hàn đang nhíu mày gõ máy tính.
Còn nói cô nữa, bản thân mình còn lôi hẳn laptop ra để làm việc.

Thủ khoa có khác, ra ngoài tham gia hoạt động ngoại khoá rồi mà vẫn đem theo laptop.

Mà cô cũng không ngờ là Cảnh Hàn sẽ lại tham gia mấy hoạt động như thế này.
Hạ Thanh Di vừa tỉnh ngủ, vẫn còn hơi lờ đờ, cứ vậy ngồi nhìn chằm chằm Cảnh Hàn.

Cảnh Hàn đang gõ máy tính làm việc, cuối cùng cũng cảm nhận được ánh mắt của ai kia, ngón tay đang thoăn thoắt trên bàn phím ngừng lại, sau đó Hạ Thanh Di nghe thấy giọng nói vô cùng trầm đó lên tiếng.
“Tỉnh rồi sao? Sắp tới rồi.”
Lúc này Hạ Thanh Di mới bừng tỉnh, cô cầm cái áo khoác kia lên đưa sang cho Cảnh Hàn.
“Của em hả?”

“Ừm, đầu chị cứ đập vào cửa sổ.

Em sợ chị tỉnh dậy rồi thì sẽ bị cục u trên đầu dọa sợ nên kê áo cho chị.”
Hạ Thanh Di ngượng ngùng, sờ sờ mũi, lúng phúng trả lời.
“Cảm ơn em, Cảnh Hàn.”
Cảnh Hàn nghe cô gọi tên mình mà trong lòng thấy thoải mái vô cùng, chưa bao giờ cảm thấy tên mình có thể nghe hay tới vậy.

Cậu gập laptop lại cất vào balo, rồi đưa tay nhận lại áo khoác của mình.
“Không có gì.”
Hạ Thanh Di trả áo khoác cho Cảnh Hàn xong, thì đưa tay lên gỡ đồ buộc tóc ra để buộc tóc cho gọn gàng lại.

Ngồi ngủ, dựa tới dựa lui làm tóc cô bù xù hết cả rồi.
Lúc mái tóc được xoã ra, mùi hương dầu gội đầu không cảnh báo trước sọc thẳng vào mũi Cảnh Hàn.

Là một hương thơm rất nhẹ nhàng, rất dễ chịu.

Tim Cảnh Hàn đột nhiên hẫng một nhịp.

Thì ra mùi hương thoang thoảng nãy giờ cứ vờn quanh mũi của cậu là mùi dầu gội của Hạ Thanh Di.
Hạ Thanh Di vừa buộc lại tóc vừa nói.
“Cảnh Hàn, em tham gia hoạt động ngoại khoá mà còn đem theo laptop nữa hả? Lần đầu chị thấy đấy.”
Cảnh Hàn đang ngẩn người, nghe Hạ Thanh Di hỏi mình thì ho khan một tiếng trả lời cô.

“Khụ…Em cũng khá bận.

Do bạn em kéo em theo.”
“Biết ngay là em bị dụ dỗ mà, nhìn em chẳng giống người thích tham gia mấy hoạt động này.”
Cảnh Hàn khoanh tay trước ngực, cười cười nhìn sang Hạ Thanh Di.
“Hiểu em vậy sao?”
Hạ Thanh Di bị câu nói cùng giọng điệu mờ ám của Cảnh Hàn làm cho đỏ mặt.

Hôm nay đàn em làm sao vậy…Cứ…cứ cố tình nói với hành động kì lạ.
“Cảnh thiếu, nhìn tay tôi nè.

Nổi đầy da gà rồi.” Dương Túc Anh ai oán nhìn sang Cảnh Hàn.

Đúng là không quen nhìn cái thằng này như vậy mà, còn tưởng nó chưa bao giờ yêu ai thì không biết cua gái đấy! Là Dương Túc Anh xem thường cậu ta rồi!!!!
Xem cái bộ dạng tỏ ra quyến rũ kia kìa, còn thuần thục hơn cả cao thủ tình trường Dương đại thiếu gia mà! Hay là do cái mặt lạnh đẹp trai của cậu ta làm Dương Túc Anh ảo giác?
Cảnh Hàn nhìn sang Dương Túc Anh, Dương Túc Anh rụt cổ rụt vai né tránh ánh mắt của Cảnh Hàn, bắt đầu giả ngu..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 30: 30: Mới Biết Yêu


Vũ Lực huých tay Dương Túc Anh một cái, rồi nói nhỏ.
“Đừng chọc nó, coi chừng nó xử cậu đấy.”
Thằng ngốc Dương Túc Anh này làm như mới quen biết Cảnh Hàn ngày đầu vậy,
chọc một hai lần thì còn được, làm Cảnh Hàn bực bội rồi thì cậu ta cũng chẳng cứu được đâu.

Không thấy anh em mình đang bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt với Hạ nữ thần à.

Cứ thích xen vào!
“Lực Lực, anh Cảnh thay đổi rồi.

Hôm bữa tôi với cậu còn đòi bày kế cho nó.

Cậu xem chỉ mới có vài tiếng đồng hồ, nó đã làm được bao nhiêu thứ rồi kìa.

Chọc con gái người ta đỏ mặt rồi.

Còn giỏi hơn tôi nữa! Cậu nói xem có phải ông trời rất bất công không? Cho nó IQ cao, cho nó mặt đẹp, cho nó gia cảnh tốt.

Còn tưởng đó giờ nó không yêu đương, bây giờ muốn theo đuổi người ta thì tôi sẽ được dịp lên mặt với nó một lần.

Vậy mà cậu xem nó kìa…Có giống người mới biết yêu không cơ chứ?”

Vũ Lực nhìn nhìn Cảnh Hàn, lại dời mắt đi.
“Tôi đang nghĩ, có phải nó giấu hai bọn mình, giả vờ bảo là làm việc, nhưng thật ra thì đi ăn chơi sa đọa, quen hết em này tới em khác không?”
“Không lẽ như vậy thật?”
Vũ Lực và Dương Túc Anh nhìn vào mắt nhau, trong mắt cả hai cùng hiện lên một câu.

Đúng là thằng chó!
***
Ngồi lâu như vậy rốt cuộc cũng tới nơi.

Lúc xuống xe, giảng viên kêu mọi người xếp thành hai hàng, đi gọn gàng theo thầy.

Vì là xuống nông thôn, xe lớn không chạy vào được.

Nên mọi người cần phải đi bộ thêm một đoạn nhỏ vào thôn.

Cảnh Hàn vẫn như cũ, vai phải là balo của cậu, vai trái là balo của Hạ Thanh Di.

Hạ Thanh Di thấy ngại, mà nói thế nào Cảnh Hàn cũng không chịu đưa balo lại cho cô.

Sao mà cố chấp dữ vậy nè.
Mã Thanh Thanh với La Châu cứ nhìn cô cười suốt thôi.
Dương Túc Anh và Vũ Lực đi bên cạnh Cảnh Hàn, nhìn hai cái balo trên vai cậu ta.
“Anh Cảnh, balo em cũng nặng nữa.”
Cảnh Hàn xốc balo lên một cái, nhàn nhạt đáp cậu ta.
“Vậy thì cậu quẳng luôn balo của cậu đi đi.”
Vũ Lực: “Phì…” Đáng đời! Đã nhắc nhở cậu ta từ sáng tới giờ rồi.

Cứ thích tự tìm ngược.
Dương Túc Anh trề môi: “Anh Cảnh, anh dữ quá đi.” Câu này Dương Túc Anh cố tình nói lớn hơn một chút, để cho ba người đang đi trước mặt mình nghe thấy.
Và đương nhiên là ba người đó nghe thấy thật.

Hạ Thanh Di cảm thấy hơi nóng mặt.

Chắc là ban sáng cô bị lừa đá vào đầu nên mới nói câu đó với Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn nhìn người trước mặt mình, lỗ tai lộ ra bên ngoài nón lưỡi trai lại hồng hồng lên rồi, cậu cười cười.

Dễ xấu hổ thật.

Lại lia mắt sang Dương Túc Anh bên cạnh, thu nụ cười lại, lạnh mặt.

“Ngậm miệng cậu lại.”
“Xì.”
Vũ Lực đứng phía bên kia cười ha hả.
Vũ Lực: “Dương Túc Anh, cậu là M đó hả? Thích bị ngược đãi bằng lời nói à ha ha ha…”
Dương Túc Anh: “...”
Dương Túc Anh: “Con mẹ nó Lực Lực, cậu phải theo phe của tôi chứ!!!!”
Vũ Lực: “Dương Túc Anh, cậu còn gọi tôi là Lực Lực nữa thì tôi cắt lưỡi cậu đấy!!!!!!”
Cảnh Hàn xoa trán, đến là đau đầu.

Ầm ầm ĩ ĩ.

Mất mặt thật!
Đằng sau ầm ĩ như vậy, ba người Hạ Thanh Di đều nghe hết đoạn đối thoại kia.

Hạ Thanh Di nhìn sang hai cô bạn của mình, có ảo giác hai người này cũng y chang hai người bạn kia của Cảnh Hàn.

Mà cô lại được thêm một phen bất ngờ, không ngờ Cảnh Hàn cũng chơi với những người bạn như thế.

Nghe cách họ nói chuyện thì có vẻ thân thiết lắm.

Còn tưởng bạn của Cảnh Hàn cũng sẽ giống như cậu vậy, hơi xa cách và thích yên tĩnh chứ.
***
“Tú Nhi, Cảnh Hàn kia thích Hạ Thanh Di à?” Tống Dụ quan sát từ sáng đến giờ thì rút ra được kết luận như vậy.
Triệu Tú Nhi đang tức đến sắp nổ phổi rồi, lời này của Tống Dụ khiến cho cô ta muốn bùng nổ.
“Thích gì chứ? Xách hộ balo thôi mà.

Cậu kết luận cái gì vậy?”

Tống Dụ nghe cô ta nói thế thì cười khẩy trong lòng.

Thích tự lừa dối bản thân nhỉ, thế sao Cảnh Hàn không đi xách balo cho Triệu Tú Nhi đi? Với cả, Tống Dụ nhìn Hạ Thanh Di, rồi nhìn sang Triệu Tú Nhi, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường.

Đúng là một trời một vực.

Nhưng mà Tống Dụ cũng không thể nói ra lời này được.

Cô ta tỏ vẻ biết lỗi, cầm cánh tay Triệu Tú Nhi lắc lắc.
“Đừng tức giận, tớ lỡ miệng thôi…”
Triệu Tú Nhi liếc cô ta, giật phăng cánh tay ra.
“Tớ kêu cậu đi theo là để nghĩ cách giúp tớ, không phải để cậu khích bác sự kiên nhẫn của tớ đâu.”
Tống Dụ cũng không tức giận, cười cười thu tay về.
“Cậu cũng không nói là có Hạ Thanh Di đi theo đâu, nhìn Cảnh Hàn thế kia.

Tớ thấy là hơi khó đấy!” Huống hồ thái độ ban sáng của Cảnh Hàn đối với Triệu Tú Nhi, Tống Dụ không phải là không thấy.

Với cả…người này đẹp trai thật đấy! Nhìn bên ngoài còn hấp dẫn hơn là trên hình nữa.
Ban nãy trên xe, lúc Cảnh Hàn cởi áo khoác ra, cơ ngực còn lấp ló bên dưới chiếc áo thun trắng kia nữa.

Chậc…cực phẩm thế này mà bản thân không tự tranh thủ chiếm lấy, còn phải giúp cho con nhỏ tiểu thư đỏng đảnh này à? Tống Dụ phải suy nghĩ lại một chút nha..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 31: 31: Tống Dụ


Ban đầu cô ta đu theo Triệu Tú Nhi là vì người này rất có tiền, vung tay rất hào phóng.

Lần nào đi ăn chơi cùng cô ta, một cắc Tống Dụ cũng không cần phải bỏ ra.

Nhưng mà, không có cô ta thì Tống Dụ cũng không phải thiếu tiền để ăn chơi đâu.

Gia đình Tống Dụ là một trong những bang phái nổi tiếng trong giới hắc đạo, mà con nhỏ Triệu Tú Nhi này chắc vẫn chưa nghe qua danh tiếng của Tống Dụ.
Đám tiểu thư này có lẽ chỉ vừa tập tành ăn chơi, đi bar đi bủng cũng chưa đủ nhiều, chưa được trải nghiệm sự đời.

Chứ nếu mà mấy người sành sỏi, ai mà không biết Tống tiểu thư Tống Dụ - con gái của Tống Vũ Thời chứ? Mà cũng nhờ vậy, Tống Dụ mới có được một con rối để chơi đùa trong khoảng thời gian nhàm chán này nha.
Tống Dụ và Triệu Tú Nhi tình cờ quen biết nhau vào khoảng thời gian Tống Dụ mới chọc giận ba của cô ta, bị ông khoá hết thẻ ngân hàng và cắt mọi nguồn chi tiêu, làm cô ta không có tiền để tiếp tục ăn chơi.
Thật ra cũng rất nhiều người sẵn lòng ra tiền cho cô ta chơi, nhưng mà Tống Dụ thấy con nhỏ tiểu thư ngu ngốc này cũng thú vị, lại muốn chơi đùa với nó một thời gian.

Tống Dụ vẫn chưa diễn qua vai yếu kém thấp hèn, đu bám tiểu thư nhà giàu độc ác bao giờ.
Vừa được tiếp tục ăn chơi mà không tốn tiền, vừa có trò vui để xem mỗi ngày.

Ngu gì mà không chơi với Triệu Tú Nhi chứ.

Cô ta thích nhất là dáng vẻ của mấy con rối bị cô ta nâng lên tận trên trời xong một phát đạp dưới đất.

Rất là thoả mãn nha.
Lại đưa mắt nhìn Cảnh Hàn.

l**m môi một cái, dáng người trông ngon miệng thật đó.

Nhìn bắp chân lộ ra do mặc quần short kìa, mỗi bước đi cơ đều chuyển động.

Rất chịu khó tập luyện.
Cô ta không phải Triệu Tú Nhi, cô ta biết chắc người này mình với không tới, cũng không thèm để mắt tới mấy người giống như cô ta.

Mà đối với Tống Dụ, cô ta cũng không cần Cảnh Hàn thích mình hay là xác định quan hệ yêu đương gì đó.

Tống Dụ còn ghét nhất là mấy mối quan hệ ràng buộc kiểu đó.
Cảnh Hàn thích ai thì cứ tiếp tục thích.

Tống Dụ chỉ cần một lần được…thân mật một chút với Cảnh Hàn, là đủ thoả mãn rồi! Còn Triệu Tú Nhi hả? Để xem tình hình ra sao đã.

Trở mặt sớm quá thì cũng mất đi một thú vui mỗi ngày.

Huống hồ cô ta còn phải nhờ tới Triệu Tú Nhi để tiếp cận được với Cảnh Hàn.
Còn Hạ Thanh Di? Thật ra Tống Dụ không ghét cô nàng này.

Rất xinh đẹp, Tống Dụ thích mấy người xinh đẹp, cho dù là trai hay gái.

Nếu Hạ Thanh Di không làm ảnh hưởng gì tới cô ta, thì có lẽ Tống Dụ cũng sẽ không đụng đến cô.

Có lẽ vậy.
***
Giảng viên dẫn một đoàn học sinh tới trước một căn nhà nghỉ, sau đó sắp xếp phòng nghỉ cho mọi người.

Cứ sáu sinh viên sẽ ở chung một phòng, nữ theo nữ, nam theo nam.

Mọi người cứ tự chia với nhau là được.
Bên Hạ Thanh Di đã là ba người, tìm thêm ba người nữa là được.

Mã Thanh Thanh đang nhìn ngó xung quanh tính chạy đi kiếm người, thì đột nhiên cô bạn trong rất ăn chơi đi cùng Triệu Tú Nhi nắm tay Mã Thanh Thanh kéo lại.

Tống Dụ cười tươi nhìn Mã Thanh Thanh: “Bọn tớ chung phòng với ba cậu được không?”
Triệu Tú Nhi gằn giọng: “Tống…Đoan Kiều…” Còn chưa nói hết câu thì cổ tay Triệu Tú Nhi bị Tống Dụ siết một cái, Triệu Tú Nhi im lặng.

Có lẽ con cóc ghẻ này đang tính kế giúp cô.
Mã Thanh Thanh cười gượng với Tống Dụ, quay đầu cầu cứu La Châu với Hạ Thanh Di.

La Châu ghé đầu vào tai Hạ Thanh Di hỏi nhỏ.
“Có ổn không? Tớ nhìn người đi cùng Triệu Tú Nhi, thấy có vẻ không giống người tốt cho lắm.

Ánh mắt rất kì lạ.”
Hạ Thanh Di hơi nhíu mày.

Cô cũng cảm thấy người đi cùng Triệu Tú Nhi toả ra một cái cảm giác có hơi áp bức.
Hạ Thanh Di đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, thấy hình như mọi người đều tìm được người ở chung phòng rồi.

Chỉ còn dư lại ba người Hạ Thanh Di cùng bên Triệu Tú Nhi.

Tình huống bắt buộc, không thể làm gì hơn.
“Mọi người tìm được người ở chung rồi, chỉ còn hai bọn họ thôi.

Đồng ý đi.”
La Châu thở ra một hơi.

Gật đầu vơi Mã Thanh Thanh.
Mã Thanh Thanh quay đầu nhìn Tống Dụ, miễn cưỡng lên tiếng.

“Được rồi, chúng ta ở cùng phòng nhé.

Tớ là Mã Thanh Thanh, đây là Hạ Thanh Di, kế bên là La Châu.”
“Chào các cậu, tớ tên Đoan Kiều.

Gọi tớ Tiểu Kiều là được rồi.”
“Được.” Mã Thanh Thanh gật đầu.
Bên Cảnh Hàn cũng vừa chia phòng xong, thấy nhóm Hạ Thanh Di có vẻ cũng mới vừa chia xong, Cảnh Hàn đi đến, trả balo lại cho Hạ Thanh Di.
“Của chị.

Kiếm được người ở chung chưa ạ?”
Hạ Thanh Di nhận lại balo, đeo lên vai.
“Vừa kiếm được rồi.

Cảm ơn em sáng giờ xách balo hộ chị nhé.”
“Ừm.

Cảm ơn nhiều thật đấy.”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì cười với Cảnh Hàn..
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 32: 32: Nhận Ra


“Cảnh thiếu, nhận chìa khoá rồi.

Đi thôi.” Dương Túc Anh nhận chìa khoá xong thì la lên với Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn quay đầu nhìn Dương Túc Anh đứng bên kia ngóng về phía này.
“Em đi trước nhé.” Nói rồi tạm biệt Hạ Thanh Di rời đi.
Bên này, Dương Túc Anh thấy Cảnh Hàn đi tới, cậu ta nháy nháy mắt với Cảnh Hàn, rồi choàng vai cậu vỗ vỗ kéo lên phòng.

Nhóm của Cảnh Hàn vô cùng may mắn, bên đám con trai bị lẻ, vừa vặn cho ba bọn họ ở một phòng riêng.
Giảng viên bảo là cho mọi người nghỉ ngơi một tiếng, khoảng 10 giờ tập trung trước sân của nhà nghỉ, thầy sẽ dẫn vào nhà máy bên trong, phụ giúp mọi người trong nhà máy nấu cơm.

Buổi chiều mới bắt đầu hoạt động chính thức, cũng là hoạt động tại nhà máy này luôn.
Lên phòng, Dương Túc Anh cùng Vũ Lực lôi đồ ăn đem theo ra, bày lên bàn ngồi ăn.

Cả ba người đều chưa ăn sáng, ở đây cũng không có hàng quán gì gần nhà nghỉ cả, chỉ có tiệm tạp hóa nhỏ, nên cả ba đành ăn vặt đỡ.

Cảnh Hàn cũng ngồi xuống ăn cùng.
Dương Túc Anh thấy Cảnh Hàn vừa ngồi xuống, liền bắt đầu khơi chuyện.
Dương Túc Anh: “Cảnh thiếu, không thích người ta mà tấn công dữ dội vậy sao?”
Cảnh Hàn nhíu mày: “Tôi tấn công khi nào?”
Cậu vừa dứt lời đã bị Vũ Lực vỗ một phát vào vai, Vũ Lực rống lên: “Thằng chó! Cậu như vậy mà còn dám chối, có phải cầm thú không? Cậu là Dương Túc Anh thứ hai đấy hả? Tính chơi đùa người ta đấy hả?”
Dương Túc Anh thấy Cảnh Hàn bị đấm một phát, còn chưa kịp hả hê đã nghe thấy Vũ Lực lôi tên mình vào.
“Nè, cậu chửi thì chửi, sao lại lôi tôi vào? Nhưng mà Cảnh thiếu, cậu như vậy là không được đâu.

Là ai không cho tôi tiếp cận Hạ nữ thần vì sợ tôi làm tổn thương người ta chứ? Nếu vậy tôi cũng một chân vào đấy.”
Cảnh Hàn đang tính mở một gói khoai tây ra ăn, nghe Dương Túc Anh nói thế thì cầm bịch khoai tây chọi vào mặt cậu ta.
Cảnh Hàn: “Muốn chết à?”
Dương Túc Anh nhanh tay chụp bịch bánh lại, cười khì khì.
Cảnh Hàn nhìn cậu ta, xong ngồi ngẫm ngẫm lại lời hai thằng bạn vừa nói.
Cảnh Hàn: “Tôi như vậy được cho là đang tấn công sao?”
Vũ Lực và Dương Túc Anh nhìn nhau, thì ra thằng ngố này nó không phải là cố tình tán gái!
Dương Túc Anh: “Chứ cậu nói thử xem, như thế nào mới gọi là tấn công? Ban sáng cậu chọc ghẹo người ta đỏ mặt tới đỏ mặt lui là đang làm gì vậy?”
Cảnh Hàn: “Sáng sao? Chỉ là đột nhiên mấy lúc đối diện với chị ấy, có mấy lời không kìm được muốn nói và vài hành động rất muốn làm thôi.”
Vũ Lực&Dương Túc Anh: “...”
Vũ Lực: “Thế cậu nghĩ tấn công là như thế nào?”
Cảnh Hàn: “Nắm tay, ôm, hôn?”
Vũ Lực giật giật khóe môi: “Tôi không biết nên gọi cậu là thằng ngốc hay là cầm thú nữa…”
Dương Túc Anh nhịn hết nổi bật cười: “Ha ha…Cảnh thiếu, mấy cái đó là khi nào xác định mối quan hệ với người ta rồi thì mới được làm nha.

Ha ha ha…”
Vũ Lực nhìn Dương Túc Anh cười tới sắp tắt thở, còn Cảnh Hàn thì đi mặt ngồi một bên.

Cậu vung tay lên tụi một phát vào bụng Dương Túc Anh.

Không phải lúc nào thằng cá chết này cũng chịu mở miệng tâm sự đâu, cười cợt nó thêm mấy lần nữa nó điên lên lại lôi đầu hai thằng cậu ra tẩn cho một trận.

Dương Túc Anh bỗng dưng bị đánh, ngậm miệng lại xuýt xoa.

Vũ Lực hắng hắng giọng, hỏi Cảnh Hàn.
“Thế rốt cuộc là cậu có thích người ta không?”
Cảnh Hàn lại rơi vào cơn mê ban sáng.

Lại là câu hỏi này.

Cậu cũng đã tự hỏi bản thân mình rồi.

Vẫn chưa tìm ra đáp án.
“...Tôi nghĩ…là có? Nhưng tôi sợ tôi đang lầm tưởng.”
Vũ Lực: “Lầm tưởng chuyện gì?” Có là có! Còn lầm tưởng cái gì nữa chứ? Cảnh Hàn khi bị tình yêu nhập thì suy nghĩ phức tạp quá nhỉ? Hay thần khác với người thần? Suy nghĩ của thần Vũ Lực không thể hiểu được?
Cảnh Hàn: “Hạ Thanh Di khác với những cô gái khác, tôi sợ vì chị ấy đặc biệt nên tôi bị ấn tượng, sau đó tự cho là mình thích người ta.”
Dương Túc Anh sau khi bớt đau, cuối cùng nhịn không được lên tiếng: “Cảnh thiếu, cậu nghĩ chị ấy khác với những người con gái khác, cậu thấy chị ấy đặc biệt, cậu thấy cậu bị ấn tượng bởi chị ấy…Thì đó không phải THÍCH thì còn con mẹ gì mới là thích nữa hả?????”

Cảnh Hàn: “...”
Cảnh Hàn: “Thế à? Tôi đã thích ai bao giờ đâu mà biết? Vậy tức là không phải tôi đang hiểu lầm cảm giác của mình, đúng chứ?”
Vũ Lực: “Chính xác.

Cậu thích người ta rồi chứ còn gì nữa.

Với cả, tôi là bạn cậu từ nhỏ tới lớn, tôi nhìn ra được.

Cậu đối xử với Hạ nữ thần, vô cùng khác biệt.

Tôi là thanh mai trúc mã với cậu, mà cậu còn chưa đối xử với tôi như vậy đâu.

Quan sát cậu từ sáng tới giờ, hết xách hộ balo thì xoa đầu, rồi lại nói mấy lời chọc ghẹo người ta, mà lại là không phải cố ý, theo như lời cậu nói là vì cậu cảm thấy cậu muốn làm như vậy.Tức là vì có thích, vì để ý nên mới muốn làm!”
Cảnh Hàn hơi hiểu ra rồi, bỗng nhiên cảm thấy nãy giờ mình giống như thằng ngốc, ho khan một tiếng đánh trống lảng: “Thanh mai trúc mã dùng trong trường hợp này à?”.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 33: 33: Tự Do Phát Huy


Vũ Lực: “Đúng!!! Chính là dùng như vậy đó!…Khoan đã, đây là trọng tâm sao?”
Dương Túc Anh kéo cuộc trò chuyện trở về: “Vậy bây giờ cậu tấn công được rồi đó, nhưng nhớ là mấy cái cậu nghĩ ban nãy, khi nào Hạ Thanh Di đồng ý làm bạn gái cậu rồi thì mới được làm có biết chưa? Nhưng mà…cũng không phải là bắt buộc không được làm, nếu cảm thấy tới thời cơ thì thử thử một chút…haha.

Mấy chuyện đó cũng có thể giúp thúc đẩy tình cảm nha.”
Cảnh Hàn: “Thời cơ? Làm sao tôi biết khi nào thì mới được? Có dọa chị ấy không?”
Dương Túc Anh: “Tới lúc đó cậu sẽ tự biết.

Đến đây.

Để anh Dương giới thiệu cho cậu vài cái video khai sáng đầu óc.

Chứ không lại mù mù mờ mờ như con gà thì mất mặt lắm.

Còn có mấy bộ phim này nữa, xem hết cho ông!”
Cảnh Hàn không hề tức giận hay thấy mất mặt nữa, thực sự đi đến bên cạnh Dương Túc Anh, nghiêm túc cùng nhìn vào điện thoại của cậu ta.

Thái độ tập trung và học hỏi y như đang ngồi trên giảng đường tiếp thu kiến thức mới.
Cuối cùng Dương Túc Anh cũng được một lần lên mặt với Cảnh Hàn, thoả mãn vô cùng.

Ban sáng còn tưởng thằng bạn mình tự do phát huy đỉnh cao như vậy, thì ra nó chẳng biết cái gì cả, thực sự là “tự do phát huy”!
Vũ Lực ngồi một bên nhìn hai thằng đần kia, lôi điện thoại ra đánh game.

Ôi! Đúng là con người khi yêu vào, có là thần thánh phương nào thì cũng sẽ trở thành thằng đần!
***
Bên Hạ Thanh Di cũng lên tới phòng, căn phòng nhóm cô được phân cho không rộng lắm, có ba giường đôi, một bàn nhỏ và một tủ đồ.
Đương nhiên là Tống Dụ và Triệu Tú Nhi sẽ ngủ cùng nhau, La Châu thì đòi nằm một mình một giường, đá Mã Thanh Thanh sang ngủ cùng giường với Hạ Thanh Di.

Mã Thanh Thanh cãi cọ vài câu rồi cũng im lặng, Hạ Thanh Di không hề có ý kiến gì.
Được nghỉ ngơi một tiếng, cả bọn đều muốn ngủ bù vì hôm nay phải dậy sớm, ở trên xe ngủ không thoải mái nên hiện tại vẫn còn lờ đờ.

Chỉ có Triệu Tú Nhi và Tống Dụ sau khi vào phòng sắp xếp đồ đạc xong là liền ra ngoài.
Triệu Tú Nhi thì không muốn nhìn thấy mặt Hạ Thanh Di nữa, còn Tống Dụ thì muốn ra ngoài cho thoáng, sẵn tiện ngắm cảnh luôn.

Cô ta chưa đến nơi này bao giờ, mà phải nói là từ lúc sinh ra tới giờ, cô ta chưa từng đến nông thôn một lần nào mới đúng.

Cảm thấy khá mới mẻ.
Triệu Tú Nhi chẳng biết đi đâu, cứ thế đi bên cạnh Tống Dụ.

Tống Dụ đi đâu thì cô ta đi theo đó.

Tống Dụ vô cùng vui vẻ, hết chạy bên này lại chạy sang bên kia, được một lúc rốt cuộc Triệu Tú Nhi chịu hết nổi.
“Tống Dụ, cậu là khỉ hả? Bớt chạy nhảy đi.”
Tống Dụ ngắt một cái bông ven đường, không thèm quay đầu lại đáp lời Triệu Tú Nhi.
“Cậu mệt thì nghỉ đi, tớ có bắt cậu theo tớ đâu.”
Triệu Tú Nhi nghe thấy lời này thì tức giận, chỉ chỉ tay vào Tống Dụ.
“Cậu…”
Tống Dụ lúc này mới sực nhớ ra, mình đang vào vai giả vờ nịnh hót.

Liền đứng lên xoay người lại, tươi cười ôm tay Triệu Tú Nhi.
“Mệt à? Tớ đỡ cậu vào trong ngồi nhé?”
Triệu Tú Nhi lập tức giật phắt cánh tay ra, phủi phủi tỏ vẻ ghét bỏ.

“Không cần, vào trong trước đi.”
Tống Dụ trề môi một cái, cười khẩy trong lòng, thu hết loạt động tác của Triệu Tú Nhi vào mắt.

Cô ta cũng không tiểu thư bằng cái loại tiểu thư này đâu.

Cũng không khinh thường người khác tới mức này, thực sự cho mình là thiên kim tiểu thư, muốn làm gì thì làm à? Hèn gì Cảnh Hàn chẳng thèm để cô ta vào mắt, người hạ đẳng như thế này, đúng là không so nổi với Hạ Thanh Di.
Triệu Tú Nhi quay về trước sân nhà nghỉ, ngồi lên xích đu để kê sẵn trong sân, bóp bóp chân.

Tống Dụ không ngồi cùng cô ta, đứng dựa vào thanh xích đu.
Triệu Tú Nhi liếc Tống Dụ một cái, lên tiếng hỏi.
“Tớ kêu cậu nghĩ cách, cậu đã nghĩ ra chưa? Không phải tớ dẫn cậu theo để đi du lịch đâu?”
Tống Dụ nghe vậy thì cười cười.
“Có cách gì được chứ? Trước mắt tớ chỉ cảm thấy, cậu xuất hiện nhiều trước mặt Cảnh Hàn một chút, cho cậu ta để cậu vào mắt cái đã.

Ban sáng cậu ta còn chẳng biết cậu là ai.”
Câu cuối cùng Tống Dụ lẩm bẩm trong miệng, nhưng Triệu Tú Nhi vẫn nghe thấy được.

Cô ta lườm Tống Dụ, nhưng không nói gì.

Vì cô ta cảm thấy Tống Dụ nói cũng có lý.

Trước mắt tạo cảm giác tồn tại với Cảnh Hàn đã.

Rồi từ từ lại nghĩ cách tiếp.

Ít nhất Cảnh Hàn cũng phải biết cô ta là ai!
“Cậu nói cũng có lý, còn gì nữa không?”
“Cứ như vậy trước đã.

Để xem thái độ của Cảnh Hàn như thế nào rồi mới tính tiếp được.

Hiện tại chỉ có thể tới đâu tính tới đó thôi.”
“Được rồi.” Triệu Tú Nhi gật gật đầu.
Đó giờ toàn là người ta gạ gẫm Triệu Tú Nhi, Triệu Tú Nhi vẫn chưa từng chủ động với ai cả.

Cô ta muốn người nào thì người đó liền xà xuống ôm chân cô ta, có ai mà như Cảnh Hàn chứ? Cũng chả biết cậu ấy thích thể loại con gái như nào nữa? Giống Hạ Thanh Di sao? Hôm nay cô ta còn cố tình thay đổi style theo Hạ Thanh Di nữa cơ, rốt cuộc tới liếc mắt nhìn một cái Cảnh Hàn còn không buồn nhìn.

Làm cô ta cảm thấy bế tắc vô cùng, chỉ có thể dựa dẫm vào người ngoài.

Mong là Tống Dụ có thể giúp được cô ta.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 34: 34: Lăng Xăng


Ngủ một giấc lấy lại sức, ba cô nàng cũng đã thấy khoẻ khoắn hơn nhiều.

Có điều…
Mã Thanh Thanh: “Tớ đói quá…”
La Châu: “Tớ cũng đói…”
Cả ba người đều chưa ăn sáng, sáng sớm dậy là lên xe đi luôn, tới nơi lại đi ngủ nên giờ bụng đói meo.
Hạ Thanh Di : “Đi, ra ngoài tập trung thôi, ban nãy thầy bảo là chúng ta đến giúp mấy cô chú nấu cơm, xong thì sẽ được ăn.”
Mã Thanh Thanh vừa tính lấy cái bánh ra ăn đỡ, mà nhìn thời gian thì cũng sát giờ quá rồi, chắc là ăn không kịp nên cô nàng cất lại vào balo.
Lúc ba người ra đến trước sân thì mọi người cũng đã bắt đầu tập hợp thành từng nhóm lẻ tẻ.

Sau khi điểm danh xong, thầy giáo dẫn đầu đoàn người, cùng mọi người đến nơi nấu ăn.
Nhà máy cách không xa nhà nghỉ, đi bộ tầm 15 phút đã tới.

Ở đây là một nhà máy không quá lớn, nhưng cũng không nhỏ.

Cả khu bao gồm nhà máy và một vùng đất rộng dùng để trồng trọt cung cấp cho nhà máy sản xuất.
Hôm nay nhóm sinh viên sẽ phụ giúp nấu ăn tại đây.

Phòng bếp tại nhà máy không quá lớn, nhưng hiển nhiên là không đủ chứa hơn 30 người.

Vì vậy thầy chia nhóm làm đôi, 15 người hôm nay nấu ăn thì ngày mai sẽ rửa bát, nhóm còn lại thì ngược lại.
Trùng hợp là nhóm Hạ Thanh Di và Cảnh Hàn được chia chung vào một nhóm, ngoài ra còn có cả bên Triệu Tú Nhi.

Tất cả đều được sắp vào nhóm 1, tức nghĩa là hôm nay mọi người phải nấu ăn.
Cả đoàn người cùng vào bếp, được các cô nhân viên chia đều sang từng khâu từng khâu để làm việc.

Nhà máy này đã hợp tác với trường đại học nhiều lần, nên việc phân chia rất nhanh gọn lẹ.

Đợt này đi, nam quá ít, mấy bạn nam đều được sắp vào các khâu bưng bê vận chuyển.

Mấy bạn nữ thì phụ giúp những việc lặt vặt như nhặt rau, rửa rau, thái thịt,...
Có thêm 15 người phụ giúp, nên nấu ăn rất nhanh.

Các bạn nam đã sắp sẵn bàn ghế ra rồi.

Đợi cơm nước xong là mọi người dọn chén bát và thức ăn lên thôi.
Mỗi bàn có hai món mặn, hai món rau và một canh.

Lúc đã dọn hết đồ ăn ra bàn, Cảnh Hàn bị hai thằng bạn mình xô đẩy ngồi cạnh Hạ Thanh Di.

Nhưng cậu còn chưa kịp ngồi thì một cái bóng lướt sang, ngồi vào chỗ kế bên Hạ Thanh Di.
“Bạn học, tôi ngồi đây nhé?” Tống Dụ ngẩng mặt lên cười với Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn nhìn lướt sang cô ta một cái, gật đầu rồi đến chỗ khác ngồi.

Nhưng bây giờ chỉ còn hai chỗ, một là ngồi kế Tống Dụ, hai là ngồi kế Triệu Tú Nhi.

Tống Dụ nháy nháy mắt với Triệu Tú Nhi, Triệu Tú Nhi gật đầu với cô ta.
Ban đầu là Tống Dụ ngồi cạnh Triệu Tú Nhi, nhưng thấy Cảnh Hàn bị đẩy sang phía Hạ Thanh Di, Tống Dụ lập tức đứng lên chen vào, thể hiện một chút cho Triệu Tú Nhi xem, cũng tiện để cô ta tương tác với Cảnh Hàn luôn, dù chỉ là một câu nói.

Một mũi tên trúng hai đích.

Bây giờ một là Cảnh Hàn ngồi kế Triệu Tú Nhi, cũng tốt.

Còn tốt hơn nữa thì chính là dứt khoát ngồi cạnh cô ta luôn!
Cảnh Hàn cũng không nghĩ gì nhiều, không ngồi cùng được cũng không sao.

Dù sao cũng còn nhiều cơ hội.

Ban đầu Cảnh Hàn tính ngồi luôn bên cạnh Tống Dụ, nhưng mùi nước hoa của cô ta làm cho Cảnh Hàn khó chịu, rốt cuộc cậu đi đến chỗ của Dương Túc Anh và Vũ Lực, đặt ghế chen vào giữa hai thằng bạn rồi ngồi xuống.

Tống Dụ&Triệu Tú Nhi: “...” Cả hai đều không nghĩ tới trường hợp này…
Mã Thanh Thanh nhìn hết thảy màn kịch vừa rồi, ghé đầu vào tai Hạ Thanh Di mỉa mai một câu.
“Cậu xem, có mỗi cái chỗ ngồi mà lăng xăng thật đấy!”
Hạ Thanh Di cũng chú ý động tĩnh bên này, nghe vậy chỉ cười cười.
Giải quyết xong bữa ăn, nhóm còn lại dọn dẹp và rửa chén bát.

Thầy giáo lại thông báo một chút về lịch trình chiều nay.

Mọi người được nghỉ ngơi hai tiếng, chiều nay sẽ bắt đầu hoạt động trồng cây.

Tới khoảng bốn đến năm giờ chiều sẽ kết thúc hoạt động ngày hôm nay.
Về việc ăn uống thì buổi chiều nhà máy không hỗ trợ cơm nữa, sẽ mua cơm phần tại nhà nghỉ, hoặc mọi người có thể tự túc ăn uống nếu muốn.

Những ai muốn ăn cơm phần thì phải đăng ký trước với thầy.

Ngoài ra, mọi người được tự do đi đây đi đó tham quan ở thôn.

Sau đó thầy lại dặn dò mọi người có đi đâu cũng phải cẩn thận, không được đi quá xa.

Và trước 9 giờ tối phải về lại nhà nghỉ, thầy sẽ điểm danh vào lúc 9h15.
Mã Thanh Thanh: “Giờ này nắng quá, không đi đâu chơi được, các cậu muốn về ngủ tiếp hay sao?”
La Châu: “Ban nãy ngủ rồi, giờ không buồn ngủ nữa.

Về nằm nghỉ hoặc coi phim, tám chuyện gì đó cũng được.”
Mã Thanh Thanh: “Vậy đi thôi.”
Cô nàng một tay choàng La Châu, một tay choàng Hạ Thanh Di kéo đi.
Vừa đi được vài bước thì một chàng trai với gương mặt sáng lạn, nụ cười tươi như hoa nhảy ra trước mặt ba người.
Dương Túc Anh: “Hello hello, tôi là Dương Túc Anh, khoa Công nghệ thông tin.

Rất vui được làm quen nha.”
Mã Thanh Thanh phản ứng vô cùng nhanh, thấy Dương Túc Anh đưa tay ra thì cô nàng liền buông hai người bạn của mình ra, bắt tay với Dương Túc Anh.
“Xin chàooo, tôi là Mã Thanh Thanh, rất vui được làm quen.” Mã Thanh Thanh nhận ra người này, là một trong hai chàng trai ban sáng giúp Cảnh Hàn xua đuổi đám đông.

Xa xa, cô nàng thấy Cảnh Hàn cùng người còn lại đang đi tới.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 35: 35: Nướng


Dương Túc Anh: “Buổi chiều nhóm các cậu có hoạt động gì chưa? Bên tôi vừa mượn được bếp than của nhà nghỉ, tính chiều sẽ vào chợ kiếm đồ gì đó làm một bữa nướng.

Các cậu tham gia không? Nhóm tôi chỉ có con trai, nấu nướng không giỏi, sợ là nướng đồ ăn thành than luôn mất.

Nhưng mà rất muốn trải nghiệm ăn đồ nướng ở vùng quê nha!” Lúc này Vũ Lực với Cảnh Hàn đã đi tới, trên tay mỗi người đều xách một cái bếp than.
Mã Thanh Thanh nghe thấy nướng đồ ăn bằng bếp than, lại ở vùng nông thôn thế này, rất là muốn trải nghiệm.

Nhưng không dám tự ý quyết định, nên quay đầu nhìn hai người phía sau như hỏi ý kiến.
Cảnh Hàn: “Chị, tham gia nhé?”
Cảnh Hàn nhìn Hạ Thanh Di, cũng lên tiếng mời cô.
Hạ Thanh Di nhìn Cảnh Hàn, lại nhìn hai người bạn của mình, thấy cả hai đều rất muốn tham gia.

Liền dứt khoát gật đầu.
“Vậy cho nhóm bọn tôi tham gia nữa nhé?” Mã Thanh Thanh liền vui cười hớn hở trả lời Dương Túc Anh.
“Được được được, tốt rồi.

Không lo nướng thịt khét nữa rồi.”
“Cho hai đứa tôi tham gia nữa được không?” Tống Dụ cầm tay Triệu Tú Nhi kéo lại gần chỗ này.

Triệu Tú Nhi giả vờ e thẹn, ngượng ngùng cúi đầu.

Lời này thu hút sáu người nhìn sang.

Tống Dụ vẫn vô cùng bình tĩnh, cười đến là thân thiện.
“Bọn tôi cũng biết nướng thịt đó, càng đông càng vui màaa.

Tham gia nữa nhé?”
Cảnh Hàn không quan tâm là có ai tham gia, có Hạ Thanh Di là được.

Nên cậu không có ý kiến, chỉ im lặng đứng một bên.

Vũ Lực cũng y chang thế, có ăn là được rồi.

Còn bên Mã Thanh Thanh, vì cũng là người được mời nên không tiện có ý kiến.
Dương Túc Anh thì quét mắt qua cô bạn kia, đây là cô gái ban nãy cướp chỗ của anh em mình.

Nhưng mà, bây giờ nhìn chính diện, sao người này trông quen thế nhỉ? Hình như cậu ta có biết người này.

Nhưng nghĩ mãi mà chẳng nhớ ra ai.
Vũ Lực vỗ một cái lên vai Dương Túc Anh.

Dương Túc Anh là chủ xị, nãy giờ cả đám vẫn đứng đợi cậu ta trả lời, thế mà cậu ta ngẩn người hồi lâu không nói gì.
Dương Túc Anh liền hoàn hồn.
“Ấy, xin lỗi.

Tôi mất tập trung quá.

Được rồi, mọi người cùng tham gia nhé.

Càng đông càng vui.

Chiều nay xong việc thì tập hợp trước sân rồi cùng đi vào chợ nhé.

Chủ nhà nghỉ có bảo sẽ cho chúng ta ít rau và nấm.

Có gì các cậu suy nghĩ xem chúng ta nên mua thêm những gì nha.”
Tống Dụ và Triệu Tú Nhi thấy Dương Túc Anh đồng ý rồi thì trong lòng thở phào một hơi.

Vui vẻ gật đầu.
Sau đó cả nhóm giải tán, ai về phòng người nấy.
***
Đầu giờ chiều, mọi người tập trung tại nhà máy do đã biết đường đi rồi.

Sau khi tới giờ, thầy giáo lại điểm danh một lần nữa.
“Buổi chiều này chia làm hai nhóm, một nhóm sẽ phụ trách trồng cây, thì sẽ đi với tôi.

Một nhóm thì phụ công nhân đi thu hoạch trái cây, sẽ đi theo chị Lưu.

Nhóm thì cũng đã chia sẵn từ buổi trưa rồi.

Được rồi, nhóm một theo chị Lưu, nhóm hai theo tôi.

Nhớ là phải giữ trật tự, đừng nghịch ngợm quậy phá.

Các em là sinh viên đại học cả rồi đấy nhé.”
“Vâng ạ.”
Thầy giáo nói xong thì kêu sinh viên tách ra thành hai nhóm đã chia ban sáng, rồi giới thiệu chị Lưu với nhóm một, sau đó mình qua hướng dẫn nhóm hai.
Chị Lưu có vẻ là một quản lý nhỏ tại nhà máy.

Chị không mặc đồ công nhân mà mặc đồ thường, dáng vẻ hơi mập mạp một chút xíu, gương mặt hiền hậu dễ gần, trông chị tầm khoảng ba mươi mấy tuổi.

Sau màn giới thiệu sơ lược thì chị Lưu dẫn cả đoàn đi sâu vào bên trong.
Đi vào sâu hơn mọi người mới biết, có lẽ quy mô của nhà máy này không nhỏ như bọn họ vẫn tưởng.

Hoặc là nhà máy sản xuất thì không lớn lắm, nhưng phải nói là khu vực trồng trọt của nhà máy này rộng bao la.
Hôm nay chị Lưu dẫn mọi người vào một vườn chanh dây.

Vườn này thực sự rất rộng, được đầu tư bài bản.

Bên trong là giàn chanh dây dựng lên từ những cột gỗ, phía trên cột dùng những sợi dây đan thành tấm lưới để giúp cho chanh dây có thể phát triển và quấn quanh.

Có lẽ đang vào mùa nên chỉ đứng bên ngoài nhìn vào, mọi người cũng có thể thấy từng cụm từng cụm chanh dây trĩu nặng xuống bên dưới, sum xuê vô cùng.

Đây là lần đầu mọi người thấy vườn chanh dây nhiều trái tới vậy.
Chanh dây cũng không quá khó trồng, nếu chịu nghiên cứu một chút thì ở nhà cũng có thể tự trồng được, nhưng mà được nhiều trái thế này thì chắc chắn là không thể rồi.

Nhìn thấy vườn chanh dây kia, mọi người đều cảm thấy vô cùng phấn khích.

Rất muốn lập tức nhào vào hái đầy giỏ chanh dây.
Chị Lưu nhìn đám trẻ khí thế phừng phừng, cười ha ha ha xong thì phát cho mỗi hai sinh viên một chiếc giỏ đan đeo trên lưng.
“Các bạn chia thành từng nhóm hai người nhé, một người hái một người đeo, khi nào người kia nặng rồi thì đổi lượt.

Mau mau chia nhóm, chia nhóm xong thì tập trung lại đây, chị hướng dẫn mấy đứa cách hái.”
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 36: 36: Có Biến


Nghe vậy, mấy bạn nữ trong nhóm bắt đầu nhao nhao muốn kiếm mấy bạn nam để chung đội cùng mình.

Hiển nhiên là nhóm của Cảnh Hàn rất được chào đón.

Một mình Cảnh Hàn đã đủ thu hút, đằng này bên cạnh Cảnh Hàn lại có thêm một người trông như thiếu gia nhà giàu nhưng mặt lúc nào cũng nở nụ cười thân thiện chứ không lạnh lùng như Cảnh Hàn, người còn lại thì như trung hoà giữa Cảnh Hàn và người còn lại.

Lúc cần cười sẽ cười, lúc cần lạnh sẽ lạnh.

Cả ba đều rất thu hút phái nữ.

Chị Lưu vừa dứt lời là cả ba đã bị bao vây.

Chị Lưu cũng nhìn thấy cảnh này, lại híp mắt cười.

Tuổi trẻ thật tốt! Hoài niệm biết bao!
“Cảnh Hàn, có thể chung nhóm với tớ không?”
“Dương Dương, hồi trưa tớ ngồi cạnh cậu nè, chúng ta chung nhóm nha?”
“Cậu gì ơi, cậu tên gì thế? Ghép nhóm với tớ không?”

Triệu Tú Nhi cùng Tống Dụ nhìn cảnh này, không biết nên làm thế nào.

Chẳng còn một chỗ trống nào để chen vào luôn.

Mấy nam sinh trong nhóm một cũng thở dài ngao ngán, bọn họ bị sắp chung với nhóm này đúng là xúi quẩy mà.
Hạ Thanh Di không định tách nhóm mình ra mà sẽ đi cùng với hai người La Châu cùng Mã Thanh Thanh luôn.

Hai người này cũng không có ý định kiếm bạn nam nào xách giỏ hộ cả.

Bỗng nhiên vai của Hạ Thanh Di bị vỗ nhẹ một cái.

Hạ Thanh Di quay đầu lại nhìn.

Là một chàng trai khá cao, gương mặt sáng sủa, đang mỉm cười nhìn cô.
“Thanh Di, nhớ anh là ai không?” Người đó lên tiếng.
Hạ Thanh Di nhìn người nọ, nhíu nhíu mày.

Sau vài giây suy nghĩ, Hạ Thanh Di đã nhớ ra.

Đây là đàn anh cùng khoa với cô, có gặp vài lần nhưng rất ít.

Đàn anh trên cô hai khoá, anh ấy cũng là thủ khoa của khoá anh ấy luôn.

Người này, Triệu Tú Nhi hình như cũng từng nhắc vài lần với cô.
“Anh Cung Triết, trùng hợp thật.”
Cung Triết thấy cô nhận ra mình, nụ cười lại còn tươi hơn nữa.
Mã Thanh Thanh đứng sau lưng Hạ Thanh Di, huých La Châu một cái.
“Thanh Di đỉnh thật đó! Còn kéo cả Cung Triết tới đây luôn rồi…”
“Tớ thấy sắp có biến rồi…” La Châu vừa nói vừa hất mặt về phía sau Cung Triết, Cảnh Hàn đang phá vòng vây đi sang đây.
“Còn tưởng em quên mất anh rồi.”
Hạ Thanh Di nghe Cung Triết nói vậy thì chỉ cười cười, vì cô thật sự mém không nhận ra người trước mặt mình nữa.
“Em suýt nữa là không nhận ra anh rồi.

Anh Cung Triết, anh thay đổi nhiều thật đó.”
“Ha ha, phải không? Đúng là thay đổi rất nhiều.”
“Mà anh cũng nhóm một sao? Sao sáng giờ em không thấy anh nhỉ?”

Cung Triết nghe cô hỏi thế thì hơi ngượng một chút, đưa tay xoa mái tóc ngắn của mình.

“Không, anh nhóm một.

Nhưng ban nãy anh trông thấy em, nên xin đổi nhóm với một bạn nam.

Thanh Di, chung nhóm với anh không?”
“Chị, em vẫn chưa có nhóm.

Em chung nhóm với chị nhé?” Người này là ai đây? Thanh Di? Kêu thân thiết thật đấy.
Cung Triết vừa dứt lời, phía sau anh đã vang lên một giọng nói, rất trầm, còn mang theo một chút…đáng thương rất không phù hợp với chất giọng đó.
Hạ Thanh Di nhìn ra phía sau Cung Triết, thấy Cảnh Hàn mặt mày tội nghiệp bước sang một bên, cậu cũng đang nhìn Hạ Thanh Di.
Hạ Thanh Di đã thấy rõ Cảnh Hàn, cô có hơi sửng sốt, vẻ mặt này…có thể xuất hiện trên mặt Cảnh Hàn sao? Trông như một chú husky to lớn bị bỏ rơi vậy.
Cung Triết nhìn sang người đứng bên cạnh mình, nụ cười trên môi sắp tắt.

Mặc dù người kia không hề nhìn anh, chỉ nhìn chăm chú Hạ Thanh Di, nhưng anh vẫn cảm nhận được địch ý toát ra từ Cảnh Hàn.

Mấy ngày nay chuyện của hai người ầm ĩ trên confession, Cung Triết làm sao mà không biết Cảnh Hàn là ai được chứ?
“Đàn em, hình như anh tới trước.” Cung Triết cười cười, lịch sự nói với Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn vẫn không thèm quan tâm Cung Triết, chỉ một mực tỏ ra đáng thương nhìn Hạ Thanh Di.
Cung Triết: “...”
La Châu&Mã Thanh Thanh: “...” Chúng tôi đang nhìn cái gì vậy nè?
Hạ Thanh Di bắt đầu cảm thấy khó xử.

Đương nhiên đó giờ cô gặp những trường hợp này rất nhiều, nhưng toàn là mấy người cô không quen biết, từ chối rất dễ dàng và dứt khoát.

Còn hai người này thì mặc dù không thực sự là quen thân, nhưng vẫn là có quen…Vả lại, đúng thật là Cung Triết mời cô chung nhóm trước, bây giờ từ chối người nào thì cô cũng cảm thấy hơi áy náy.

Nên là Hạ Thanh Di đang định từ chối cả hai, cô vừa lùi lại một bước tính tóm lấy hai người bạn của mình, Cảnh Hàn đã vụt lên trước.
Cảnh Hàn quan sát Hạ Thanh Di từ nãy tới giờ, biết là cô đang khó xử, thấy hành động tiếp theo của cô là biết cô muốn từ chối luôn cả cậu và đàn anh bên cạnh này.

Thế là Cảnh Hàn phản ứng vô cùng nhanh, bước nhanh về phía Hạ Thanh Di, nắm tay cô kéo đi.
“Chị, không cần khó xử.

Để em chọn giúp chị là được.”
Cung Triết đứng một bên há hốc mồm, còn có thể làm như vậy nữa sao? Cậu có còn liêm sỉ không thế?
“Này, Cảnh Hàn cậu…”
Mã Thanh Thanh nhìn Hạ Thanh Di bị kéo đi, không khí rốt cuộc cũng bớt căng thẳng, liền chen miệng vào: “Anh à, tình yêu chính là phải giành giật như vậy đó.”
La Châu nhìn Cung Triết, ánh mắt hiện vẻ an ủi.

Thủ khoa Cảnh, mang danh mặt lạnh trên confession, nào ai biết được cậu ta lại mặt dày như vậy chứ.

Thủ khoa Cung à, anh lịch sự như thế thì không đấu lại người ta là đúng rồi.
La Châu khoác tay Mã Thanh Thanh, kéo cô nàng đi.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 37: 37: Cung Triết


Cung Triết đứng lặng một hồi, thở dài rồi cũng đi tìm nhóm khác.
Cung Triết hiện tại đang học năm 4, thực sự vô cùng bận rộn với lịch học thực tế và bài luận để chuẩn bị cho năm sau tốt nghiệp.

Nhưng anh vẫn bấm đăng ký tham gia hoạt động này là vì anh biết Hạ Thanh Di sẽ tham gia.

Năm nào trường cũng tổ chức loại hoạt động này, năm ngoái Hạ Thanh Di đã tham gia vài cái hoạt động kiểu này rồi, nên Cung Triết mới nắm chắc như vậy.
Anh thay đổi nhiều cũng là vì Hạ Thanh Di.

Từ một cậu chàng không quá cao, da hơi ngăm và gầy yếu.

Để có thể tự tin đứng trước mặt Hạ Thanh Di, Cung Triết đã tập luyện thể thao rất nhiều, ăn uống theo chế độ để vừa cao lên, mà trông body cũng dày hơn.

Hiện tại anh đã làm được, Cung Triết có gương mặt sáng, cũng rất đẹp trai, bây giờ lại chịu đầu tư vào body nên Cung Triết cũng rất được săn đón.
Cung Triết vẫn là đang lên kế hoạch để tiếp cận Hạ Thanh Di từ từ, nào ngờ vừa vào năm học, đã thấy đầy ảnh của Hạ Thanh Di cùng cậu đàn em kia.

Thế là Cung Triết không thể làm theo kế hoạch được nữa, gấp gáp muốn kiếm cơ hội ở cạnh Hạ Thanh Di.

Lần đầu Cung Triết gặp Hạ Thanh Di là vào đầu năm ba, tức là lúc Hạ Thanh Di vừa vào năm nhất.

Cô đã luôn rất nổi bật từ lúc mới đặt chân đến trường, vừa xinh đẹp, mà học lực lại tốt nữa.

Cung Triết lúc đó tham gia hoạt động chào đón tân sinh viên, anh là người dẫn Hạ Thanh Di đến ký túc xá nữ.
Hạ Thanh Di trông bề ngoài thì hơi lạnh, nhưng nếu bạn chịu bắt chuyện với cô, thì sẽ thấy cô rất khác với vẻ bề ngoài của mình.

Những người như Hạ Thanh Di, thường sẽ rất tự cao, vì vừa có nhan sắc vừa có năng lực, rất khó để người đó không trở nên tự cao và có tính xem thường người khác.

Nhưng Hạ Thanh Di không hề giống như vậy.

Cô nói chuyện cùng Cung Triết rất nhẹ nhàng vui vẻ, không có một chút ý tứ nào tỏ ra xem thường nào cả.
Do ngoại hình lúc đó của Cung Triết, nên anh cũng đã từng bị nhiều người tỏ vẻ khinh thường rồi, cho dù anh có học giỏi tới đâu.

Vậy mà Hạ Thanh Di lại khác, nói chuyện cùng cô làm cho Cung Triết cảm thấy rất dễ chịu.

Lúc nói chuyện, lâu lâu Hạ Thanh Di còn chen vào vài câu nói đùa nữa.
Ngay từ lúc đó là Cung Triết đã biết cô nàng này sau bữa hôm nay chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp trường, mà bản thân anh ngay từ lúc nhìn thấy cô, nói chuyện cùng cô, cũng dần dần cảm thấy hình như mình “say nắng” cô mất rồi.
Xét về học lực, anh tự thấy bản thân mình không thua kém bất kỳ ai, nhưng còn về ngoại hình thì…nên anh đã tự ti không dám tiến lên.

Cảm thấy nếu muốn đứng bên cạnh cô gái này, ít nhất anh phải thay đổi bản thân.
Thế là từ ngày hôm đó, Cung Triết đã bắt đầu phấn đấu để bản thân tốt hơn mỗi ngày.

Trong quá trình đó, lâu lâu Cung Triết cũng sẽ tìm cơ hội để chạm mặt với Hạ Thanh Di, nhưng vẫn là rất ít.

Cho đến khi bạn bè của anh đưa mấy tin tức trên confession cho anh xem.

Anh biết, mình không còn thời gian nữa rồi.
Về Hạ Thanh Di, đương nhiên người tỏ tình hay theo đuổi cô nhiều vô kể, nhưng mà hot tới mức độ này, có lẽ chỉ có mỗi Cảnh Hàn, lúc thấy hình hai người họ, Cung Triết bỗng thấy tim mình đập mạnh, cảm thấy thứ gì đó trong trái tim mình như bị khoét một lỗ.

Dù sao Cung Triết thích thầm người ta cũng đã một năm trời rồi…
Triệu Tú Nhi đứng một bên nhìn cũng há hốc hết cả mồm.

Không ngờ Cung Triết cũng để ý Hạ Thanh Di…Cung Triết…hot không kém Cảnh Hàn là bao đâu…Chỉ là kiểu của Cung Triết là đẹp trai con nhà lành, trông anh rất hiền và lịch sự.

Thường kiểu hơi lạnh và bí ẩn như Cảnh Hàn sẽ dễ thu hút và khiến người khác tò mò hơn.

***
Hạ Thanh Di nhìn Cảnh Hàn, lại nhìn xuống cổ tay của cô đang bị Cảnh Hàn nắm lấy.

Không hiểu sao tim cô lại đập hơi loạn nhịp.

Bàn tay của Cảnh Hàn rất to, còn rồi ấm nóng nữa.

Tay Cảnh Hàn có vài chỗ chai, có lẽ là do gõ máy tính nhiều, cọ vào cổ tay mềm mại khiến Hạ Thanh Di hơi ngứa.

Cô cũng không ngờ được là Cảnh Hàn sẽ làm như vậy.
Cảnh Hàn kéo Hạ Thanh Di đến chỗ chị Lưu để tập hợp sau khi chia xong nhóm.

Lại nhớ lại mình vẫn còn đang nắm tay người ta, nên nhẹ nhàng buông tay ra.

Nghĩ ngợi một chút, cậu hắng hắng giọng hỏi Hạ Thanh Di.
“Chị có giận không?”
Hạ Thanh Di nghe vậy thì hơi ngẩn ngơ.
“Hả? Giận gì?”
Cảnh Hàn nhìn cô, đưa tay lên sờ cánh mũi của mình.
“Giận em tự ý lôi chị đi…”
“À, không sao đâu…”
Cảnh Hàn nghe câu trả lời này thì khoé môi hơi giương lên một chút.

Như vậy tức nghĩa là người kia với Hạ Thanh Di cũng không thân thiết tới nỗi khiến Hạ Thanh Di phải để tâm tới hành động thất lễ vừa rồi của cậu.

Vừa giành được người, vừa thăm dò được tình địch, không phải rất tốt sao? Nhưng cũng may là Hạ Thanh Di không giận.

À, vì sao Cảnh Hàn lại nghĩ người kia là tình địch? Cả hai đều có cùng một mục tiêu, làm sao lại không nhận ra được? Huống hồ người kia cũng không hề giấu ý đồ của bản thân.

Cảnh Hàn thở dài, đàn chị thực sự có quá nhiều người thích.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 38: 38: Tính Kế


Tống Dụ cùng Triệu Tú Nhi không tính cách để chung đội với Cảnh Hàn được thì cũng không tính chung đội với người khác.

Cả hai lập thành một nhóm, tính là sẽ đi theo sau Hạ Thanh Di cùng Cảnh Hàn để dò xét, nếu có cơ hội sẽ chen chân vào.
Chị Lưu sau khi thấy mọi người đều đã tập hợp thành nhóm xong thì bắt đầu hướng dẫn cách hái chanh dây.

Cách hái cũng không quá khó, sau khi nghe xong thì mọi người bắt đầu tản ra đi hái.
Cảnh Hàn đeo giỏ đan trên lưng, bước đi song song cùng Hạ Thanh Di.

Tới chỗ có chanh dây đã chín, hai người sẽ dừng lại, cùng nhau hái chanh dây.

Bầu không khí hoà hợp vô cùng.
“Chị từng tham gia những hoạt động như thế này chưa?”
Hạ Thanh Di vừa đưa tay hái vừa trả lời Cảnh Hàn.
“Chị từng tham gia rồi, tham gia rất nhiều nữa.”
Cảnh hàn nghe Hạ Thanh Di nói như vậy thì cũng hơi bất ngờ.

Nhìn Hạ Thanh Di cũng không giống mấy cô nàng thích tham gia các hoạt động ngoại khóa cho lắm.

Vả lại, Cảnh Hàn biết là thành tích của Hạ Thanh Di vẫn luôn nằm ở top đầu.
“Em tưởng việc học của chị rất bận rộn, không có thời gian tham gia những hoạt động như thế này chứ.”
Hạ Thanh Di dừng tay, ngẫm nghĩ một chút về một năm học vừa qua của mình.

“Đúng là khá bận, mỗi lần tham gia những hoạt động như thế này thì chị phải thức khuya để học bù.

Nhưng mà chị cảm thấy những hoạt động như thế này rất có ý nghĩa.

Cũng không thể lúc nào cũng chỉ ru rú trong phòng mãi được.”
“Vậy khi nào chị lại tham gia, rủ em với nhé?”
Hạ Thanh Di quay đầu nhìn Cảnh Hàn cười.
“Sao thế? Bạn em không hay rủ em đi cùng sao?”
Cảnh Hàn thấy Hạ Thanh Di nhìn mình, cũng dừng động tác hái chanh rồi quay đầu sang nhìn cô, lại thấy khóe mắt đang cong cong lên vì cười của Hạ Thanh Di.
“Có rủ.

Nhưng em muốn đi cùng chị hơn.”
Thịch.
Tim Hạ Thanh Di đập mạnh một cái.

Nói thế…là có ý gì…? Là ý đó à?
Cảnh Hàn nhìn Hạ Thanh Di, thấy lỗ tai cô lại bắt đầu hồng hồng.

Cậu cười rồi lại giơ tay lên vỗ nhẹ lên đầu Hạ Thanh Di một cái.
“Hái tiếp đi.”
Hạ Thanh Di hoàn hồn, tiếp tục hái.

Nhưng bây giờ động tác của cô lại có phần hơi mất tập trung.
Triệu Tú Nhi nhìn cảnh tượng này mà siết chặt nắm tay.
“Tống Dụ, chừng nào cậu mới nghĩ ra cách? Hai người đó cứ thế thì tớ tạo cảm giác tồn tại với Cảnh Hàn kiểu gì? Không phải thêm vài lần thế này nữa là hai người đó yêu nhau luôn à?” Triệu Tú Nhi không muốn tự lừa dối bản thân nữa.

Cô ta nhìn ra được, rõ ràng Cảnh Hàn thích Hạ Thanh Di rồi, có điều Hạ Thanh Di có thích Cảnh Hàn chưa thì cô ta vẫn không rõ lắm.
Tống Dụ cũng nhìn thấy cảnh tượng kia, bắt đầu suy nghĩ tính toán.

Nếu có lẽo đẽo đi theo sau rồi chen chân vào thì chỉ tổ gây ra phản cảm thôi.

Phải nghĩ một cách gì đó khác…
“Hay là…cậu giả vờ bị thương đi, rồi tớ chạy đi kiếm Cảnh Hàn tới giúp cậu? Cho dù là dìu cậu hay cõng cậu, đều rất là có cảm giác tồn tại nha?”
Triệu Tú Nhi nghe vậy, mới đầu thì thấy cũng được, sau lại nhíu mày.
“Thế nếu Cảnh Hàn không chịu đến thì sao?”
“Tớ sẽ cố gắng hết sức lôi kéo Cảnh Hàn tới, còn không được nữa thì thôi chứ làm sao? Ít ra là vẫn có một cách này để làm.

Chứ tớ chẳng nghĩ ra nổi cách gì cả.”

Triệu Tú Nhi thấy Tống Dụ nói đúng, bực bội vò tóc một cái rồi thỏa hiệp.
“Thôi được, vậy tớ sang bên kia, chắc giả vờ trật chân, vì sao cái này nhìn vào cũng không ai biết là có trật hay không…Cậu canh thời gian rồi kêu Cảnh Hàn đến nhé.” Triệu Tú Nhi chỉ tay vào một hướng cho Tống Dụ biết mình sẽ đi đâu, rồi xoay người đi về hướng đó.
“Ừm ừm, tớ biết rồi.

Cậu đi đi.

Nhớ giả vờ thật một chút.”
***
Hạ Thanh Di cùng Cảnh Hàn hái hái lượm lượm một hồi, tự nhiên Hạ Thanh Di lại để ý thấy hình như hơi im ắng quá, cô nhìn ngó xung quanh, thấy không có bạn học nào ở gần chỗ của hai người cả.
“Cảnh Hàn…hình như chúng ta đi hơi xa chỗ ban đầu rồi…đây là đâu vậy?”
Cảnh Hàn nghe cô nói vậy thì cũng nhìn ngó xung quanh thử, không thấy chỗ cửa ra nữa.
“Xa thật, nhưng một vườn cũng không rộng lắm đâu.

Hay là giờ…” Cảnh Hàn còn chưa nói hết câu, không biết từ đầu một con chó đang đi tới…Cảnh Hàn liền im bặt.

Từ nhỏ tới giờ cậu rất kỵ chó.

Mà phải nói là, chó cũng rất kỵ Cảnh Hàn.

Cảnh Hàn không hề ghét chó, nhưng mà chó lại không thích cậu, cứ con chó nào gặp cậu, không sủa thì chính là cắn.

Cảnh Hàn đó giờ ngoài chạy ra cũng không làm gì khác được, cậu cũng đâu thể đánh chó?
Hạ Thanh Di thấy Cảnh Hàn đột nhiên im bặt, thì nhìn theo hướng Cảnh Hàn đang nhìn.

Thấy một con chó với bộ lông màu đen, đang nhìn chằm chằm hai người họ.

Trông nó hơi…dữ tợn một chút.

Hạ Thanh Di: “Sao…sao nó nhìn chằm chằm chúng ta vậy?”
Cảnh Hàn: “Có lẽ không phải là nhìn chằm chằm chúng ta, mà là nhìn chằm chằm em…”
Hạ Thanh Di: “Cảnh…Cảnh Hàn…nó đi tới kìa.”
Cảnh Hàn cũng căng thẳng, cậu đang suy nghĩ xem bây giờ mình nên chạy đi để chú chó đen này đuổi theo mình, tránh cho nó đụng tới Hạ Thanh Di.

Hay là nên nắm tay đàn chị kéo chị ấy chạy cùng mình.

Không quyết định được, thế là Cảnh Hàn lên tiếng hỏi nhanh.
Cảnh Hàn: “Chị, chị muốn chạy cùng em, hay muốn em dụ nó đi?”
Hạ Thanh Di: “Chạy cùng nhau đi.”
Hạ Thanh Di vừa dứt lời, cô liền xoay người nắm lấy tay của Cảnh Hàn, kéo cậu chạy.
Cảnh Hàn bị cô làm ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, trở tay nắm lấy tay Hạ Thanh Di, cùng cô chạy vuốt đi.

Và con chó đó thực sự đuổi theo hai người!
Hạ Thanh Di vừa chạy vừa gấp rút nói: “Chị nghe nói…càng chạy…ha…thì chó sẽ càng rượt…”
Cảnh Hàn: “...” Cậu cũng không biết nữa, mặc dù có kinh nghiệm bị chó rượt nhiều lần, nhưng mà có lúc thì chó sẽ rượt theo cậu, có lúc lại buông tha…
Tốc độ chạy của Hạ Thanh Di đương nhiên là không thể bằng Cảnh Hàn được, sau một lúc, Cảnh Hàn rất quyết đoán dừng chân, khom người bế thẳng Hạ Thanh Di lên.
“A…” Hạ Thanh Di bị cậu làm cho bất ngờ, theo phản xạ ôm lấy cổ Cảnh Hàn.
“Như vậy nhanh hơn, giữ chặt em.”
Nói rồi Cảnh hàn phóng cái vù đi.
 
Nghiệt Duyên Hay Đường Mật
Chương 39: 39: Duyên Phận Trời Ban


Tống Dụ đang đi tìm hai người kia, cô vừa nói chuyện với Triệu Tú Nhi một chút thì hai người này đã mất tích không thấy đâu.

Bỗng nhiên, một làn gió vụt ngang qua mặt Tống Dụ.

Đến khi Tống Dụ nhìn rõ, thì bóng lưng của Cảnh Hàn cũng đã cách cô ta một khoảng xa.

Có điều…cái thứ đen ngòm ban nãy còn đuổi theo Cảnh Hàn, bây giờ lại dừng lại quay sang nhìn Tống Dụ.
Tống Dụ: “...” Đệt! Hai người này thế mà lại đi chọc chó sao????
Tống Dụ: “...Bé…bé ngoan…bình tĩnh…”
“Gâu…gâu…” Con chó dữ dằn sủa vài tiếng liền có xu hướng đổi mục tiêu, muốn rượt Tống Dụ.

Tống Dụ hoảng hốt cũng tung người bỏ chạy, vừa chạy vừa la toáng lên kêu cứu.

Cái vận đen đủi gì thế này!!!!! Sao mày không tiếp tục đuổi theo hai cái con người kia chứuuuu?
***
Cảnh Hàn chạy một hồi thì đã thấy cổng ra khỏi vườn chanh dây, dứt khoát bế Hạ Thanh Di chạy vụt ra ngoài luôn.

Mọi người vẫn còn đang hái chanh dây, nên bên ngoài này cũng không có ai cả.

Cảnh Hàn quay đầu nhìn lại, không thấy con chó kia đâu nữa rồi.

Cậu thả Hạ Thanh Di xuống, chống hai tay xuống đầu gối th* d*c.
Hạ Thanh Di mặc dù một nửa đoạn đường về sau không còn tự mình chạy nữa, nhưng vì căng thẳng nên nhịp thở cũng không hề bình thường.

Hai người nhìn nhau, không nhịn được cùng bật cười.

Trời ạ! Thế nào lại từ hái chanh dây chuyển sang bị chó rượt vậy chứ!
Hạ Thanh Di: “Ha…Cảnh Hàn…chị cũng phục em luôn rồi đó…bế thêm chị mà còn cắt đuôi được chú chó kia nữa…ha ha…”
Cảnh Hàn vẫn còn hơi th* d*c, cười trả lời cô: “Tuổi thơ của em trải qua chuyện này nhiều lần rồi.

Em còn bị chó cắn nữa cơ.”
Hạ Thanh Di: “Tuổi thơ của em cũng đặc sắc quá rồi đó! Cơ mà…sao lần nào chúng ta ở cạnh nhau cũng có chuyện hết vậy…ha…cái duyên phận gì thế không biết…”
Cảnh Hàn đã lấy lại được nhịp thở bình thường, cậu đứng thẳng người dậy, khoanh tay trước ngực vừa cười vừa nghĩ tới lời Hạ Thanh Di nói.

Đúng thật nhỉ? Lần đầu tiên thì là cậu bị đau dạ dày, lần thứ hai thì Hạ Thanh Di té bị thương ở tay, lần thứ ba thì cô bị thằng nhóc ở công viên xem là đồ ngốc, bây giờ thì cả hai bị chó rượt…Chậc…
Cảnh Hàn: “Duyên phận trời ban đó.”
Hạ Thanh Di nghe Cảnh Hàn thì ngừng cười…Lại nói mấy lời này rồi.

Hôm nay Cảnh Hàn thật sự thể hiện quá rõ ràng.

Ban đầu Hạ Thanh Di còn tưởng là vô tình, nhưng từ lúc Cảnh Hàn nắm tay cô kéo cô đi ở trước mặt Cung Triết, thì cô cũng dần nhận ra rồi…
Cảnh Hàn thấy bầu không khí bị lời nói của mình làm cho ngưng đọng, ho khan một tiếng.
“Khụ…chị có muốn vào hái tiếp không?”
Hạ Thanh Di nhìn giờ, thấy cũng còn khoảng 30 phút nữa là đến giờ tập trung rồi.

Nhưng mà không hái tiếp thì cũng chẳng biết làm gì.
“Hái một lúc nữa đi, nhưng đi gần cửa ra thôi để lát nữa thuận tiện tập trung luôn.”
“Được.”
***
Tống Dụ la hét một hồi, kinh động cả vườn chanh dây, cuối cùng chị Lưu đang hái chanh dây cũng nghe thấy.

Chị lập tức chạy tới, thấy Lucky của mình đang dí theo người ta, liền lên tiếng kêu nó dừng lại.

Lucky nghe thấy tiếng của chủ nhân, lập tức dừng lại, chạy về phía chị Lưu.

Tống Dụ thấy cuối cùng con chó đen kia cũng không dí mình nữa, liền dừng bước th* d*c.

Chị Lưu chạy tới gần Tống Dụ, xem xét từ trên xuống dưới của bạn sinh viên này.
“Có sao không? Có bị thương không?”
“Dạ…không sao…nhưng em bị dí sắp tắt thở rồi…”
Chị Lưu ngượng ngùng cười trừ.
“Chị xin lỗi nhé, rõ ràng đã dặn nhân viên xích nó lại rồi.

Chắc có lẽ nhân viên quên mất.”
“Dạ…không sao ạ.” Tống Dụ khoát khoát tay.
Chị Lưu thấy tình hình thành ra thế này, nên cũng thông báo mọi người tập trung sớm rồi cho mọi người giải tán sớm luôn.

Cả bọn hô hào hoan hô rồi cùng chị Lưu đi cất số chanh dây đã hái xong.
Tống Dụ sau khi đã bình tĩnh lại, bắt đầu chạy đi kiếm Triệu Tú Nhi.

Lúc cô ta tới nơi, thấy Triệu Tú Nhi đang đen mặt ngồi một góc.
“Cảnh Hàn đâu?”
Tống Dụ gãi đầu.
“Cậu ta bị chó rượt, lúc tớ kiếm được cậu ta thì con chó đó đổi mục tiêu theo rượt tớ…Tớ vừa mới thoát ra được thôi…Giờ chị Lưu cho mọi người về nghỉ ngơi rồi…” Tống Dụ nói xong thì bước tới đỡ Triệu Tú Nhi đứng dậy, nhìn cô ta chật vật ngồi dưới đất lâu như vậy, Tống Dụ cũng cảm thấy hơi tội nghiệp.

Nhưng Tống Dụ vừa chạm tay vào cánh tay Triệu Tú Nhi, đã bị cô ta hất văng ra.

Hất mạnh tới nỗi làm Tống Dụ mất thăng bằng, trượt chân một cái ngã ra sau.
“A…” Tống Dụ kêu lên đau đớn.

Hình như cô ta bị trẹo chân rồi.
Triệu Tú Nhi lạnh mặt đứng lên, phủi phủi quần áo.
“Đồ vô dụng! Cậu nên biến về thành phố đi! Chẳng làm được tích sự gì cả.” Nói xong rồi lạnh lùng bỏ đi, không thèm quan tâm Tống Dụ đang đau đớn ngồi trên đất.
Tống Dụ hoảng hốt kêu Triệu Tú Nhi, nhưng cô ta không hề quay đầu, một nước đi thẳng ra ngoài.
Ban nãy lúc Tống Dụ quay về tìm Triệu Tú Nhi, mọi người đều đã tản ra đi về hết rồi.

Bây giờ Triệu Tú Nhi bỏ mặc Tống Dụ tại đây, ai sẽ giúp cô quay trở về chứ? Tống Dụ còn không phải sinh viên trường, không quen biết bất kỳ người nào, cũng không hề có số điện thoại của giảng viên hay người phụ trách tại nhà máy…
Tống Dụ đành cắn răng, cố lết lại chỗ cột gỗ để chống tay đứng dậy, sau đó lết từng bước chậm rãi đi ra.

Triệu Tú Nhi…mày giỏi lắm.
Tống Dụ lấy điện thoại ra, gọi cho đám đàn em của cô ta cho người xuống thôn đón cô.

Chuyện đã thành ra thế này, còn ở lại đây làm gì nữa.

Nhưng đương nhiên phải đợi mấy tiếng đồng hồ thì mới có người tới đón Tống Dụ được rồi.

Trong lúc đó chỉ có thể lết được tới đâu hay tới đó, gặp được người dân thì nhờ người ta giúp đỡ thôi.
 
Back
Top Bottom