Ngôn Tình Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,143
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-I_rjGlhtJc8Bpc57vJk62cfV5BI53Iic4V0aPMbt7Uf3KL-HEipW7hNWMdJNub45H03Sypk6nu4eb4X4sm-4313TnaLcg1Q7bEpkGUDaffHo1fhOvnAST4LPKTiTcZ05mRkAPL35i8uAf00o1sJeo=w215-h322-s-no

Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Tác giả: Đại Hậu Đậu
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Hãy tìm hiểu câu chuyện trong tác phẩm Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh của tác giả Đại Hậu Đậu, với một cuộc hôn nhân được sắp đặt bởi bà nội của chàng thiếu tướng để giữ quyền lực trong gia đình. Và liệu tình yêu của anh và cô sinh viên đủ mạnh để vượt qua những rào cản và thử thách?

Ngoài ra, các bạn có thể tìm hiểu thêm về các tác phẩm ngôn tình khác như Mộc Lan Vô Huynh Trưởng. Hãy cùng đọc và khám phá những cung bậc cảm xúc trong những trang sách này!​
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 1: 1: Gặp Lại


Trong một ngôi làng nghèo chỉ sống bằng nghề nông, hai bà cháu nương tựa cùng nhau sống qua ngày, tất cả cả tiền sinh hoạt đều đổ ập lên vai đứa cháu gái.

Cô là Uyển Nhi cháu gái nuôi của bà , tuy nói là cháu nuôi nhưng tình cảm của 2 bà cháu còn hơn cả ruột thịt.
- Nhi Nhi à, ra ăn sáng nhe con - giọng nói khàn khàn của bà gọi cô
- Dạ, ngon quá - cô cừa ăn vừa nói
- Ngon thì ăn nhiều vào, người gì mà gầy còm, ai mà thèm lấy - giọng bà trách yêu
- Bà à, cháu không có lấy chồng đâu, cháu muốn ở vậy vớ bà- cô nhanh nhảu trả lời liền và nhìn bà với ánh mắt thương tha thiết.
Bà nghe đứa cháu yêu của mình nói vậy thì liền ôm cô vào lòng thầm mong cho cháu mình sau này sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Nhưng bà đâu ngờ rằng sau này cô là nóc nhà của ai kia muốn gì được đó.
Sau đó cô liền nhanh tay lẹ chân với lấy cái balo để đến trường.
ở cái trường này hầu như ai cũng biết cô, cô học giỏi, ngoan hiền mà còn có dáng người rất dễ nhận biết Đúng như lời bà nói cô cao 1m60 nhưng có 44kg, tuy cô gầy nhưng nước da trắng như bông mặt xinh mắt to tròn mỗi khi mím môi thì lại lộ ra 2 cái lún đồng tiền nhìn cực thu hút.

Nhưng cô là một người sống nội tâm ít nói.
Vì có gương mặt xinh xắn nên khi xin việc làm ngoài giờ ở các quán ăn, siêu thị mini hay những công việc về ngoại hình thì cô đều được nhận nên cô kiếm cũng 1 ít tiền để dành đóng tiền hoc.
Mà từ lúc cô ý thức được thì đã phải tự lo trang trãi cho việc học của mình vì không muốn bà phải cực khổ hơn nữa.
Vì nhà nghèo nên hầu như các bạn trong trường đều coi khinh và kết bạn với cô, nhưng cô không quan tâm chỉ chú tâm việc học vì có học giỏi sao này mới có công việc ổn định và chăm lo được cho bà có cuộc khống không lo.

Rồi thời gian thôi đưa mới đây mà cô đã cuối lớp 12 chuẩn bị thi cuối cấp.

cô luôn mơ ước là mình trở thành nhà thiết kế, thiết kế ra những căn nhà đẹp và cảm thấy vui vẻ khi ở trong căn nhà đó.
Nhưng vào ngày tốt nghiệp sau khi đi ăn uống chia tay với thầy cô bạn bè về thì cô nhận được 1 tin mà không thể tin vào tai mình.

Sau khi cơm tối xong xui, bà gọi cô lại ngồi trên chiếc gôc cũ kỷ và bà nói:
-Ta có bà bạn thân chơi chung với nhau mấy mươi năm, nhưng khi xưa bà và bà ta có hứa hẹn sẽ cho cháu 2 người kết hôn với nhau để thân càng thêm thân - bà nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình.
- Ta nghỉ là chuyện lâu rồi mà giờ cuộc sống của bà không như xưa nữa nên có thể bà ta cũng quên rồi, mà bà nghỉ quên rồi cũng hay nhưng bỗng hôm nay bà ta điện cho bà và nói cuối tuần sẽ dẫn cháu trai xuống nhà mình chơi, để 2 đứa là thân nhau trước khi cưới!
Nghe bà nói xong cô giống như rơi xuống vực vì ở cái tuổi 18 tràn đầy sức sống tuổi trẻ khi chưa được biết thế giới bên ngoài như thế nào mà lại phải lấy chồng rồi sanh con.
Đúng như đã hẹn đúng 10h sáng, 1 chiếc xe BMW trắng dừng ngay trước nhà, trên xe 1 bà cụ và 1 chàng trai trẻ bước xuống, cả xóm ai cũng trầm trầm trồ trồ.
2 Bà cụ tay bắt mặt mừng cùng đi vào nhà.
-Con chào bà, em chào anh - cô lễ phép cúi chào
Vừa vào nhà bà anh đã nhìn thấy cô lễ phép cuối chào với dáng vẻ của cô thì bà anh vô cùng ưng ý.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 2: Chương 2


Đến tối cô cứ nằm lăn qua lăn lại trên giường không hề chợp mắt được khi nghỉ lại những lời bà của anh đã nói là sẽ lo cho bà và lo cho cô ăn học nhưng đổi lại cô phải làm cháu dâu của bà vì ngoài cái hôn ước hứa hẹn khi xưa của 2 ông lão Dụ - Đồng với bà đã chấm không ai khác ngoài cô được làm con dâu của bà.

Cái suy nghĩ đó cứ chạy qua chạy lại trong đầu mà cô ngủ đi lúc nào không hay.
2 tháng sau, không ngoài dự đoán cô đã đỗ cao vào trường đại học danh tiếng cả nước Thanh Xuyên ở thành phố A.

Ngay sau khi bà anh biết đã điện thoại hỏi thăm và nhắc lại chuyện kết hôn, sau 1 hồi chuông thì giọng nói dịu dàng vang lên:
Dạ, con chào bà, bà có khỏe không ạ!
Ta khỏe, chúc mừng cháu đã đỗ vào trường đại học danh tiếng nhất nha! Vậy khi nào cháu bắt đầu vào học.– bà anh nói giọng nuông chiều.
Dạ, khoản 2 tuần nữa ạ, nhưng cháu đang suy nghỉ lại vì ngoại cháu mấy nay bệnh nặng lắm bác sĩ nói phải phẩu thuật gì gì đó nữa, nên cháu chưa tính tới chuyện sẽ lên thành phố học ạ – miệng nói nhưng mắt thì đỏ hoe vì trong long đang lo lắng về tiền để lo cho bà.

Vậy rồi cháu có đủ tiền để lo cho ngoại không, để bà gửi cho cháu ít tiền lo cho ngoại cháu trước rồi rồi mấy chuyện khác tính sau – nghe tin bà bạn thân bị bệnh nặng nội anh cũng lo lắng không kém.
Dạ con có thể lo được bà ơi!, cám ơn bà đã quan tâm ạ!
Không được, ta gửi cháu 100 ngàn tệ nha – nội anh nói luôn số tiền vì muốn lo cho cháu dâu tương lai mình đỡ lo 1 phần.
Đối với nội anh thì đó chỉ là 1 con số lẻ Nhưng bà nào biết đối với cô số tiền đó có nằm mơ cô cũng chưa từng dám nghỉ tới, cô liền từ chối.
Bà ơi, bà ơi…vừa thốt lên tiếng đã bị bà chặn ngang
Nhiêu đó có đủ không cháu hay cháu đang cần bao nhiêu cháu cứ nói – nội nói nhưng trong lòng đã như mở cờ, vì nếu cô chịu nhận thì đã nợ mình 1 ân nghĩa thì đứa cháu dâu này chắc ăn là phải vào nhà mình rồi.
Dạ không phải ạ, ý cháu là bà đã cho cháu quá nhiều rồi, cháu không nhận them gì nữa đâu ạ, cháu mà nhận thêm nữa thì không biết lấy gì mà đền đáp ơn nghĩa của bà dành cho cháu.
Trong lòng cô lúc này đã dâng lên 1 cổ lòng biết ơn vô vàng vì có người sẵn sàng ra tay giúp đỡ trong lúc khó khăn túng thiếu như thế này.
Cháu lấy thân báo đáp là được rồi – ánh mắt lúc này lóe lên 1 tia giảo hoạt
Trong lúc bà đang nói chuyển với cô thì tình cờ anh đã nghe hết cuộc trò chuyện và anh cảm thấy tức giận vì bà mình quá dễ dãi để bị người mới chỉ gặp mặt có 1 lần lợi dụng bòn rút tiền của.
Anh xoay lưng đi nhưng lòng anh thầm khinh khi “cô cũng chỉ là 1 người ham hư vinh”.

Quay về phòng anh ngồi vào bàn làm việc và nhìn vào tấm hình người con gái trên bàn với nụ cười vô cùng duyên dáng.

Đó là Mỹ Quyến, anh và cô ta yêu nhau được 2 năm anh cưng chiều cô ta hết mực, cô ta cũng rất biết dùng tận dụng ngôn ngữ lời nói và cả ngôn ngữ hình thể để có được lòng anh.
Nhưng lúc đó anh chưa có quyền cao chức trọng hô mưa gọi gió như giờ.

Lúc đó cô ta cứ nghỉ anh chỉ là một tên lính thường như bao tên lính khác sẽ không cho cô được gì ngoài cái tình yêu rẻ mạt, nên cô ta đã có 1 quyết định táo bạo là tạo 1 hiện trường giả bị bọn buôn người bắt cóc mà chạy theo 1 ông đại gia già để có chổ đứng mà tiến thân vào con đường người mẫu chuyên nghiệp mà cô hằng mong ước.
Trong lòng anh cô ta lúc nào cũng là 1 cô gái duyên dáng không vụ lợi, cô ta như là người hoàn hảo nhất mà anh từng gặp qua.

Mỗi ngày, ngoài công việc chính trong quân đội anh còn tìm mọi cách để truy tìm tin tức về cô.

Từ ngày cô ta rời đi tim anh như chết lặng không có cảm giác mà còn đâm ra bài xích với những ai muốn tiếp cân mình.
Đang lẩn quẩn trong dòng suy nghỉ thì tiếng chuống điện thoại vang lên, không cần nhìn màng hình anh cũng biết chỉ có thằng bạn chí cốt mới dám điện anh vào giờ.
Nghe nè, nói đi - anh nói chổng không.
Thằng bạn kia đã quen với tính cách kiệm lời của anh
Haha, nay rảnh đi Bar Angel chơi với mấy e nè, chứ ở trong doanh trại riết tao bí quá chịu hết nổi rồi – lời nói cợt nhà của Tần Hạo.
Không, còn gì nữa không – lời nói có phần bực bội
Haha, tao biết có người đang sắp có vợ rồi nên không sợ bí nữa – vừa cười vừa nói, nữa nói chơi nữa nói thật.

Im ngay, tao không bao giờ cưới – anh khẳng định
Xì…, để tao coi, cúp đây.
Tần Hào là người bạn chơi thân từ nhỏ tới lớn, anh là một người kiệm lời, mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc bén mà còn mắc bệnh sạch sẽ 1 cách quá mức, trong khi đó người bạn thân này thì lại nói chuyện vô cùng có duyên nói chuyện như rót mật vào tay nên gái theo cả tá, gương mặt cũng đẹp sắc sảo không thua gì anh nhưng nhìn ấm áp hơn nhiều.

Vậy mà 2 người 2 tính cách đối lập lại chơi thân với nhau.
Một tuần sau, sức khỏe của ngoại cô cũng dần hồi phục, cô rất vui, sau nhiều lần khuyên nhủ của ngoại thì cô quyết định sẽ tiếp tục việc học nhưng trong lòng cô rối lắm không phải là do việc học mà là do mình đã nhận ơn nghĩa của người ta thì phải đáp đền.

Thế là cô cũng quyết định hi sinh bản thân mình để bà mình có cuộc sống tốt hơn.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 3: Chương 3


Và cái ngày nội anh mong đợi cũng đã đến, nội anh rước cô về nhà chính ở chung với mình và giớ thiệu với mọi người trong nhà cô là vợ tương lai của anh.

Trên dưới trong nhà ai cũng vui vì thấy cậu chủ mình có một người vợ dễ thương hiền dịu mà rất biết phép tắc vì từ nhỏ cô đã được ngoại mình chỉ dạy rất cẩn thận.

Chỉ có mẹ anh là bà Tú Cầm không thích vì nhà cô không môn đăng hộ đối mà so người muốn làm dâu của nhà anh thì cũng bỏ cô xa 1 đoạn.

Nhưng nói gì nói bà là người từng trải nên rất có mắt nhìn người, Lời của bà ở trong ngôi nhà này bà nói 1 không ai dám trả lời 2, nên buộc mẹ anh phải làm theo mà vẻ mặt lúc nào cũng khó chịu và còn nói những lời khó nghe đối với cô.
Cô rất để tâm nhưng lời nói của mẹ anh và không muốn làm bà tức giận.

Vì có thói quen dậy sớm nên mỗi ngày cô đều dậy sớm và phụ mọi người dưới bếp làm bữa sáng, ăn qua loa sau đó đi học.

Cô xin tự cho mình đi xe bus, trưa thì ăn trên trường đến chiều mới đóng xe về.

Từ ngày cô về nhà chính ở anh hiếm khi ghé về nhà, một phần vì công việc huấn luyện binh lính bận rộn, một phần vì không muốn về nhà nội sẽ hối cưới.

Nhưng tránh cũng không khỏi:
-Con về đây bà bảo – giọng bà ra lệnh
-Để hôm khác được không nội, nay con không về được – anh tìm cách trốn tránh vì biết về nhà sẽ chẳng có chuyện gì khác.
-Không, có về không bảo – bà tức giận lớn tiếng
-Thôi, con biết rồi, tối con xin ra rồi con về
-ừ, nhớ đó, ta đợi
sau cuộc gọi kết thúc anh thở dài nhìn lên trời lòng nhớ về người con gái ấy.

Tạm gác lại công việc để quay về nhà.
-Ngồi xuống đó đi – bà chỉ vào cái ghế sofa dài kêu 2 đứa ngồi, Ta thấy việc học của Uyển Nhi cũng ổn định rồi, nên ta tính tuần sau sẽ làm hôn lễ cho 2 đứa.
-Nội, con không đồng ý – anh khắng khải trả lời, cô vẫn ngồi nín thin không dám lên tiếng.

-Sao cô không nói gì, bộ bị câm hả - không làm gì được nội nên anh quay qua nạt vào mặt cô.
-Ta quyết rồi con mà dám cải con sẽ biết hậu quả - Bà nghiêm nghị phán 1 câu, anh cũng không chịu thua mà ra điều kiện lại với bà
-Con chấp nhận nhưng chỉ làm đám trong nhà, không công bố ra ngoài, con không ở đây, chịu thì cưới không chịu thì thôi – anh cũng cố chấp không thua gì bà mình
-Ha ha, được được, tất cả theo ý con, miễn là con chịu cưới là được.
Anh đưa mắt liếc qua làm cả người cô run lên, không dám ngước mặt lên sợ chạm vào ánh mắt đáng sợ kia.

Về phòng cô nằm ì lên giường mà suy nghỉ về tương lai của mình, cô chấp nhận đánh đổi hạnh phúc của mình vì bà “con nhớ ngoại quá ngoại ơi”.
Ngày hôm lễ cô mặc trên người chiếc đầm trắng nhìn cô thật xinh xắn đáng yêu như 1 nàng công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích, cho dù là chỉ có 1 vài người bà con dự như nội cũng chuận bị cho cháu dâu của mình những thứ tốt nhất đẹp nhất đến cả mẹ anh thấy cũng muốn ganh tị
-Cháu bà hôm nay đẹp quá – nhìn cô bằng ánh mắt yêu thương
-Cháu cảm ơn bà
Hôm nay sao cháu không rủ mấy đứa bạn thân của cháu đến tham dự - bà thắc mắc nói
Vì con thấy cả người nhà mà cũng bị hạn chế nên không dám mời sợ anh ấy không vui.
Sau khi làm lễ xong anh đã kêu tài xế đưa cô về biệt thự riêng, còn mình thì lái xe đi rủ thằng bạn thân đi uống rượu cho quên đi chuyện không vui.
-Mày đang ở đâu, lại chổ cũ uống với tao vài ly – anh nói với giọng chán chường
-Tân hôn 1 khắc đáng giá ngàn vàng, sao không ở nhà mà rủ tao đi đâu, tao còn vui với mấy em – lúc nào Tần Hạo cũng muốn chọc điên anh.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 4: Chương 4


Cô quay về phòng mình, căn phòng anh kêu người sắp xếp cho cô kế phòng người giúp việc, đó là 1 căn phòng vừa nhỏ vừa chật, phòng có để được mỗi chiếc giường nhỏ và 1 cái bàn nhỏ, đồ cô không nhiều chỉ có 2 cái vali nhỏ nên để trong đó luôn, cô không hề để ý đến việc mình ở phòng của người giúp việc, Nhưng anh đang say rượu cô sao yên lòng mà đi nghỉ được thấy thế liền chạy vào bếp pha 1 ly trà giả rượu đem lên phòng cho anh, nhưng nhớ lại những lời ra lệnh nên đành làm phiền nhờ chị Phương giúp việc đem lên phòng cho anh.

Vì hôm qua cứ lo cho anh mà đi qua đi lại trước cửa phòng mấy lần nên không chợp mắt được nhiêu thì trời đã sáng.

Anh sống trong quân ngũ nên quen dậy từ rất sớm, còn cô thì lại ngủ quên mà 3 chân 4 cẳng chạy chạy hối hả mà không ăn sáng.

Thiếu phu nhân người không ăn sáng sao – chị Phương giúp việc liền chạy ra hỏi
Dạ, e trễ học rồi, chút vô trường e kiếm gì ăn lót dạ là được rồi chị
Anh thấy vậy liền hỏi
Cô ấy bị gì mà lại chậy như chối chết vậy
Dạ, thiếu phu nhân bị trễ giờ học á cậu – chị Phương giúp việc trả lời
Hôm qua cậu say rượu, thiếu phu nhân lo lắng cứ đi qua đi lại trước cửa phòng nên bị mất ngủ - chị giải thích thêm cho anh hiểu

À
Anh cứ ngồi thắc mắc sau cô ấy phải thức canh mình để làm gì, say chứ có phải bệnh đâu mà cần người chăm sóc, Nhưng cô lại nghĩ khác vì là chồng mình nên dù không có tình cảm cũng phải làm tròn trách nhiệm
Lúc đến trường đã thấy 2 người bạn thân đang đứng trước cổng trường, thấy cô thì liên lôi tay kéo chân vào lớp liền
cô cứ ngồi gật gù, thấy thế 2 đứa bạn hùa nhau chọc cô:
Ê nhỏ kia, tối hôm qua bộ 2 vợ chồng làm dữ lắm không ngủ luôn hả sao sáng nay cái bản mặt mày không có miếng mùa xuân vậy? - Linh Linh trêu ghẹo
Đúng rùi, có chồng đẹp thì phải hết mình chứ - má Minh “ bống xà bang” nói
Có đâu má ơi, hôm qua ông tướng già đi uống rượu say tới khuya mới về, vậy mà còn không cho tao bước vô phòng của ổng nữa nên tao cứ lo không ngủ được – cô thật thà kể một mạch về chuyện hôm qua
2 đứa bạn cô nó nhìn cô trân trân, nhưng không thể tin vào tai mình.

Chời ! mày nói chơi hay nói giỡn hả Uyển Nhi – thằng Minh không tin vào tai mình liền hỏi lại
Thiệt mà! Mà tao với ông tướng già đâu có tình cảm gì thì làm gì có xảy ra chuyện gì – cô cười trả lời
T.

.

h.

.

ô.

.

i.

.

mà vậy cũng tốt, để sau này có gì xảy ra thì mày còn có cái bước thêm bước nữa – thằng Minh nói tỉnh bơi rồi cười ha hả.

2 đứa bây có im ngày không, người ta nghe hết bây giờ, chuyện tao lấy chồng là bí mật, tụi mầy bép xép ông tướng già mà biết là ổng cắt lưỡi tao đó – cô liền láy tay bụm miệng thẳng quỷ Minh lại.

Tuy là 1 người ít nói nhưng gặp phải 2 cái đứa này là phải khai khẩu mới nói lại tụi nó.

Ê, mà có gì ăn không cho tao miếng coi đói quá, sáng thức trễ chạy gần chết – cô làm bộ mặt tội nghiệp xin đồ ăn
Nói vừa dứt câu thì giáo viên bước vào lớp, cả buổi cô không tiếp thu được gì vì do quá buồn ngủ.

Sau giờ tan học cô vẫn đi bộ về nhà, cô ghé vào một cửa hàng tiện lợi mua một ít đồ dùng cá nhân thì tình cờ thấy người ta đăng thông báo tuyển dụng cô liền hỏi và xin liền việc này, thế là cô đã tìm được việc làm thêm để thêm có tiền sinh hoạt.

Về đến nhà cô lại lao vào bếp, phụ chị Phương nấu cơm tối, nhưng tối đó anh không về mà ở lại trong quân doanh, cô đợi anh tới khuya không thấy anh về thì nhờ chị Phương điện cho anh.

Chị Phương biết anh khó tính đang làm việc không thích ai điện thoại nên nào dám điện.

Thấy thế cô lấy tập sách ra phòng khách xem bài, cô mãi mê xem bài mà quên mất thời gian, xem lại đồng hồ thì thấy khuya rồi nên bỏ bụng đại cái gì đó rồi đi ngủ.

Công việc của anh thì chuyên về huấn luyện đội ngũ chuyên nghiệp nên thường sẽ ở doanh trại ít khi về nhà, cô chẳng biết về công việc của anh đi đi về về như thế nào mỗi ngày đều ít ăn bữa sáng ở nhà còn bữa tối thì ngày nào cũng đợi anh về ăn cùng, trong lúc đợi thì cô lấy tập sách ra ngoài phòng khách vừa học vừa đợi hay bật tivi cài phim ngôn tình.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 5: Chương 5


1 tuần sau khi cưới, bà nội đã gọi anh và cô về nhà chính chơi
Cuối tuần cháu đưa vợ về nhà chính chơi với nội nha
Cháu không rảnh, cháu đang huấn luyện cho lính mới – anh bực bội trả lời
Cháu không rảnh cũng phải đưa vợ về đây, cháu mà để con bé về 1 mình thì cháu biết tay nội, nhớ đó, nội cúp máy đây.

Cả tuần anh chán nản chưa về nhà lần nào, nhưng lời nội kêu anh không thể làm trái lại được nên khi bước vào nhà anh đã lạnh lùng nói với cô:
Nội kêu tôi mai đưa cô về nhà chính chới với nội
Dạ - cô nhẹ nhàng trả lời
Tôi nói cho cô biết về nhà chính cô phải biết giữ mồm giữ miệng và phải phối hợp với tôi như 1 cặp vợ chồng hạnh phúc, cô biết chưa – anh lớn tiếng nói với cô
Nhưng như vậy có bị nội phát hiện không, e sợ e làm không được.

Không được cũng phải được, nếu cô dám nói sai 1 lời nào thì về cô sẽ biết tay với tôi, tôi nói được làm được – anh lạnh lùng ra lời cảnh cáo cô
Đúng như lời đã nói sáng hôm sau anh kêu chú Bảo tài xế lấy xe bên nhà chính qua rước, sao anh phải làm vậy:
Sao mình không đi xe anh luôn mà phải kêu xe bên nhà chính qua rước làm gì cho phiền phúc vậy anh? – cô hỏi

Xe tôi không thích chở người ngoài – anh nói phủ phàng
Tuy nói là không có tình cảm nhưng cô rất để ý lời nói của anh, cô cảm thấy buồn, khi cả 2 đã ngồi trong xe không ai nói chuyện với ai 1 lời nào.

Về đến nhà chính anh bước xuống mở cửa xe và nắm tay cô bước vào nhà, nội anh nhìn thấy thì rất hài long.

Chào nội, tụi con mới về - cả 2 nói cùng lúc
Được được, cháu dâu lại ngồi xuống đây với bà – bà liếc nhìn anh và kêu anh ngồi xuống ghế kế bên
Mắt bà nhìn hướng về anh rồi nhìn qua cô hỏi
Thằng nhóc này đối xử với cháu có tốt không?
Dạ có ạ, anh ấy đối xử với cháu rất tốt – cô nhìn anh vừa cười vừa nói diễn giống hệt như đang rất hạnh phúc
Lúc đó anh đổi chổ qua ngồi gần cô 1 tay choàng ôm eo 1 tay thì nắm lấy tay, cuối nhẹ đầu nói nhỏ vào tai cô, chủ yếu là nhắc nhở cô không được làm cho nội nghi ngờ, vì những hành động thân mật này của anh làm cô đỏ mặt tim đập thình thịch, hành động này lọt vào mắt bà nội làm bà rất vui rất hài lòng.

Đúng lúc này thì vú Lan ra hỏi cô thích ăn gì để vú nấu vì đây là lệnh của bà nội mà
Thiếu phu nhân, cô thích ăn gì để tôi nấu cho cô ăn

Vú Lan ơi! Người đừng gọi con là thiếu phu nhân này thiếu phu nhân nọ nữa, mai mốt người gọi con là Uyển Nhi hay Nhi Nhi đều được, cứ coi con như con cháu của người nha – cô chạy đến bên cạnh vú Lan làm nũng nói
Vú Lan mắt hướng về phía bà nội được sự đồng ý của nội thì mới dám gọi cô với cái tên thân mật này.

Cô cùng vú Lan vào bếp để chuẩn bị bữa trưa.

Một lát sau thì ba và mẹ của anh từ trên lầu đi xuống, cô liền từ bếp chạy ra lễ phép cuối đầu chào.

Thưa ba mẹ con mới về
ừm – mẹ anh chỉ liếc nhìn và lên tiếng cho có
tụi con mới về à! – ba anh nói
dạ, con xin phép vào bếp để tiếp vú Lan làm bữa trưa ạ - nói xong cô liền đi vào bếp
Mẹ anh nhìn không vừa mắt liền lên tiếng
Con bé đó nhìn cũng bình thường thôi có gì mà mẹ lại thích đến vậy – mẹ anh nói lời mỉa mai
Nếu con tiếp xúc nhiều với con bé con sẽ thấy được nó là một đứa hiền lành không toan tính danh lợi, thật thà đôi lúc lại ngây ngô, nhưng lại sống rất tình cảm.

Con không tin, thời buổi này làm gì có người như nội nói – anh theo phe mẹ mình cũng không thích cô
Nhưng nó là vợ con, cho dù thế nào thì con cũng không thể chối từ - nội khẳng định lại cô là vợ của anh
Dọn bữa trưa lên bàn bà xong cô bước ra mời mọi người vào dùng cơm
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 6: Chương 6


Dọn bữa trưa lên bàn ăn xong cô bước ra mời mọi người vào dùng cơm
- Mẹ An An đâu rồi mẹ - anh hỏi về đứa em gái
Dụ Khang An là em gái ruột của anh đang là nhà thiết kế đồ dùng nội thất nổi tiếng trong thành phố, đã 26 tuổi nhưng con người vui tươi hoạt bát tính tình như 1 đứa trẻ con, Tần Hào bạn thân của anh rất yêu thích cô em gái này của anh nhưng cô vẫn chưa chấp nhận lời tỏ tình làm bạn gái của anh ta.

- Nó đang đi xem các ngôi nhà để nhận thiết kế đồ nội thất cho người ta rồi – mẹ anh trả lời với giọng chán chường
- Nó gây chuyện gì làm phiền mẹ nữa à, mẹ cho nó lấy chồng đi là nó hết làm phiền lòng mẹ hà – anh vừa ăn vừa nói
Đúng lúc An An bước vào nhà nghe thấy lời anh nói liền lên tiếng:
- Anh đang nói xấu gì em đó, e có làm gì đâu mà anh kêu mẹ lấy chồng cho e hả
- Chị dâu, chị dâu của e, anh 2 chọc e kìa, chị la anh 2 đi – An An chạy lại kéo ghế ngồi kế bên ôm cô nũng nịu nói
An An vai vế là em dâu nhưng lớn hơn cô tận 8 tuối nên khi xưng hô với cô là chị dâu thì cô rất ngại, cười ngượng
- An An chị lớn tuổi hơn em, chị gọi em là chị dâu sao e nhận nổi
- Chị là vợ anh 2 không gọi chị dâu chứ kêu bằng gì, mà không phải ai em cũng gọi là chị dâu đâu nha – vừa nói An An vừa nhe răng cười
An An tuy lớn tuổi hơn cô nhưng tính tình trẻ con giống cô, 2 người nói chuyển rất hợp với nhau

- An An ngồi xuống ăn cơm chung với cả nhà luôn nha – cô vừa nói vừa đứng dậy để đi lấy thêm bát đũa cho An An
- Uyển Nhi con ngồi đó đi để vú lấy cho
- Dạ, con cám ơn vú Lan – cô cười
Cô gắp đồ ăn cho nội
- Nội ăn thêm đồ ăn cho có nhiều sức khỏe nha nội
- Cái con bé này, con ăn nhiều vào đi, cứ lo gắp cho nội – bà trách yêu cô
Suốt buổi ăn anh không nói lời nào chỉ nghe mọi người nói chuyện
- Sao Con gắp đồ ăn cho vợ, thấy nó cứ ăn rau – nội trách anh không quan tâm cô
- Dạ, con ăn ít do con không dám ăn nhiều hải sản vì sợ bị dị ứng, khó chịu lắm – cô giải thích cho nội
Vậy sao lúc nảy con không nói để nội nói vú Lan làm thêm món
- Dạ, không sao đâu nội, con vẫn ăn được mà
Dùng bữa trưa xong cả nhà ra phòng khách nói chuyện, còn cô thì vào bếp phụ dọn dẹp
- Dạo này công việc của con thé nào, vẫn tốt chứ - ba anh hỏi

- Vẫn bình thường, có 1 chuyện nữa là tháng sau con sẽ đi huấn luyện ở tỉnh 3 tháng mới về - anh đang nói về lịch trình của mình
- Nếu vậy nội kêu Uyển Nhi về nhà chính ở với nội hé – bà hỏi anh
- Con không có ý kiến, bà cứ hỏi ý cô ấy là được
- Như vậy sẽ có nhiều thứ bất tiện lắm nó còn đi học mà, nếu mẹ muốn trò chuyện với nó thì điện kêu nó về nhà chính chơi là được mà – mẹ anh nghe thấy ý của nội, không vui lên tiếng
- Vậy Hai đứa lên phòng nghỉ đi, ở đây chơi với nội, tối rồi về, miệng nói nhưng mắt thì liếc nhìn mẹ anh
Cô vừa từ trong bếp ra nghe nội nói cô nhìn anh, cô cười ngượng rồi lên tiếng
- Anh lên phòng nghỉ trước đi, em đưa nội về phòng và ngồi chơi chút em sẽ lên sau
Anh lẳng lặng đứng dậy đi thẳng lên trên phòng, cô nhìn theo nhưng trong lòng thấy có chút mất mác, dù gì cũng là vợ chồng, nhưng anh lại chẳng xem cô là vợ mình.

Cô đưa bà về phòng, nằm nói chuyện với nội 1 chút rồi cô ngủ quên luôn, nhưng mục đích thật sự là để tránh không phải lên phòng của anh, vì cô biết là anh không thích người lạ vào phòng của mình.

Đến tối thì chú Bảo lấy xe đứa 2 người về lại biệt thự, trên xe 2 người cũng im lặng không ai nói với ai câu nào.

Xe vừa vào sân thì anh bước xuống xe đi 1 mạch vào nhà lên phòng, cô thì lủi thủi vào nhà đi về phòng mình, vệ sinh cá nhân xong ngồi vào bàn học bài 1 tý rồi mới lên giường đi ngủ.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 7: Chương 7


Khoảng 10 ngày nữa thì sẽ qua tháng, anh sẽ đi công tác tận 3 tháng nhưng cô chẳng hề hay biết gì anh chẳng nói 1 lời nào với cô, anh xem cô nhưng người vô hình.

Cô cảm thấy buồn tủi, chán nản về cuộc đời của mình lắm nhưng không biết bày tỏ với ai.

- Ê mắm, sao mấy nay tao thấy tâm hồn mày treo ngược cành cây vậy - con Linh hỏi
-Tao chán cái cuộc đời của tao quá mày ơi, ông tướng già hình như mấy nay ổng đi công tác mà tao cũng không biết ổng đi đâu, đi bao lâu, tao không dám hỏi.

- Mày lo cho ổng vậy là chắc mày động lòng với ổng rồi – con Linh chọc ghẹo
- Nghĩa vụ thôi mày ơi, tao chỉ sợ nội điện thoại hỏi thăm mà tao nói tao không biết là ổng bị la, vì nội sẽ nói là đi đâu cũng phải nói với vợ 1 tiếng đừng để vợ lo lắng.

Như vậy cái ổng đâm ra ghét tao thêm
- Mày lo trước lo sau cho ổng vậy mà còn nói là không thích
- Haiz..

haiz – cô thở hơi dài không nói thêm gì nữa.

- Ê mà tuần sau có giờ học ngoại khóa á, mày đã đăng ký chưa?
- Chưa, tao đang đợi có lương mới có tiền để đóng học phí
-Vậy là mày đăng ký đúng không, vậy mai tao lên văn phòng đăng ký rồi đóng tiền cho mày luôn, nào có lương trả lại tao sau
- Linh ơi, tao thương mày quá hà, nêu không có mày tao không biết phải làm sao – làm bộ mặt dễ thương mắt chớp chớp
Thấy cô và con Linh đang trò chuyện choàng vai bá cổ, thằng Minh từ đâu đi xông xông tới, nói
-Không có con Linh thì còn có tao – giọng nói bánh bèo
- Thôi mày cho tao xin, tối ngày lo “chồng chồng vợ vợ”với người khác nhớ gì đến bạn bè, khi nào cãi nhau thì lôi đầu tụi tao ra nghe mày kể lễ suốt đêm, mày bớt cãi nhau với “chồng” mày lại là giúp đỡ cho tao rồi – cô le lưỡi liu liu rồi 2 đứa bụm miệng lại cười
- Ê, hay tối nay tụi mình hẹn nhau đi dạo phố và ăn uống gì đi, lâu rồi tụi mình không có tụ tập – Linh đưa ra ý kiến
- ok, cho tao dẫn chồng theo không – Minh nó xin cho dẫn chồng theo
- đồng ý, cho, cứ dẫn theo

tối đó đúng 7h cô đến chô hẹn, trước khi đi cô đã bạo gan nhắn cho anh 1 tin nhắn xin tối nay đi chới cùng với mấy đứa bạn thân, nhưng tiếc thay không biết anh có thấy tin nhắn hay chưa mà không thấy hồi âm, cô mũi lòng, nhưng cũng nén lại mà đi bung xỏa với tụi kia.

Trước hết tụi nó dẫn cô đi ăn đồ nướng ở phố ẩm thực, sau khi ăn no nê thì qua phố đi bộ mỗi đứa 1 chai nước mát và ít trái cây hỗn hợp ngồi tụm lại vừa nhìn người qua lại vừa ăn uống và nói chuyện trên trời dưới đất, vui ơi là vui.

Tự nhiên thằng Minh nay hứng chí móc điện thoại ra là 1 tấm selfie cho 4 đứa rồi đăng lên face liền cho nóng.

Đi chơi thời gian qua nhanh thật, Cho dù đi vui cỡ nào thì trước 10h cô cũng về đến nhà giống như lời hứa trong tin nhắn đã nhắn cho anh.

Sau khi huấn luyện xong anh thấy tin nhắn, mở ra xem trong đầu nghỉ “ phiền phức” liền bấm xóa liền.
Đêm đó cô cứ trông ngóng tin nhắn hồi âm của anh, và rồi phải thất vọng đi ngủ cũng chẳng thèm học bài như mọi hôm.

Hôm sau cô lại tiếp tục nhắn tin cho anh báo là 2 ngày nữa cô sẽ đi học ngoại khóa 3 ngày sẽ không về nhà.

Anh cũng thấy tin nhắn rồi không 1 động tác dư thừa bấm xóa, nhưng lần này cô không đợi tin hồi âm nữa mà coi như mình đang báo cho người lớn trong nhà biết để không cảm thấy hụt hẩn.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 8: Chương 8


Đến ngày đi học ngoại khoá, cô chuẩn bị sẵn đồ đạc và được 2 đứa bạn rước đi, trước khi đi cô lấy điện thoại ra nhắn tin báo cho nội và anh biết là hôm nay cô đi học ngoại khoá, nhưng cô chỉ nhận lại được cuộc gọi của bà
alo, cháu đó căn dặn đi đường phải cẩn thận và giữ sức khoẻ, ăn uống đàng hoàng đó biết chưa?
cháu đi mấy ngày, khi nào về cho bà hay bà kêu chú Bảo ra rước nha
Bà nói liền một mạch căn dặn đủ điều, cô cảm thấy ấm áp và nở nụ cười đáp lại
Dạ, cháu đi 3 ngày, khi nào cháu học xong sẽ về cùng với bạn cháu luôn ạ, không cần chú Bảo phải rước đâu nha bà.

Cháu sẽ nhớ bà lắm bà ơi!
Cái con bé này được cái nói xạo làm bà vui – bà vừa cười vừa nói
Sau khi ngồi xe nửa ngày đường thì cả lớp cô đến với một nông trại trồng hoa, ở đây có rất nhiều các loài hoa và được trồng và chăm sóc rất cẩn thận.

Đề bài thu hoạch hôm nay là quan sát toàn cảnh và phân bố chi tiết lại các khu vực nhà kính, vườn ngoài trời, hệ thống nước, hệ thống thu hoạch, hệ thống đóng gói hoa một cách hợp lý nhất.

Lớp được chia ra nhiều nhóm, mỗi nhóm từ 3-4 người, nhóm cô là 3 người các cô và thêm 1 bạn nữa, trong nhóm tự phân công việc với nhau, đến chiều về sẽ gôm thông tin lại và viết bài thu hoạch nộp lại vào sáng mai, sau đó mọi người sẽ có không gian giả trí muốn làm gì thì làm.

Tối đó về trại cả đám tụm lại sắp xếp các khu vực mà mình thấy thiết kế lại 1 cách hợp lý có trình tự, đứa thì theo cách này, đứa thì theo cách kia cự tranh luận nhau um sùm tới khuya mà vẫn làm chưa xong, cô ngáp lên ngáp xuống và ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đến gần sáng giật mình vậy thì thấy tụi bạn nó nằm ngủ ngả rạp hết, nhìn lên bàn thì thấy bài thu hoạch mới làm được 1 nửa.

Cô nghỉ thầm là mình nằm 1 tý nữa rồi sẽ thức dậy gọi tụi nó thức dậy để hoàn tất bài thu hoạch cho xong.

5h sáng, cô gọi mấy đứa bạn thức dậy rủ nhau đi ngắm mặt trời mọc, cảm thấy khung cảnh rất đẹp nếu được nắm tay ngắm cảnh này với người mình yêu thì còn gì bằng, cô đang mơ mộng thì mấy đứa bạn gọi lại
Uyển Nhi, bình minh ở đây đẹp thiệt hé – Linh nói
Đẹp, nếu được đứng ngắm chung với người mình yêu thì còn gì bằng hé Minh Minh – cô ghẹo Minh vì từ tối giờ nó cứ nói “tao nhớ chồng tao quá”
Thôi đi má Minh ơi, mới đi có 1 bửa mà mày làm thấy ghê quá hà – Linh và cô cùng nhau nói
Ờ, thì nói đi nhe, nào có chồng rồi biết – Minh liếc xéo 2 đứa, vừa gật gật đầu vừa nói
Ủa, tao cũng đang có chồng mà, có thấy gì đâu - cô táp lại liền

2 vợ chồng mày có yêu nhau chưa, có yêu nhiều như 2 vợ chồng tao không, có 1 ly trà sữa mà 2 đứa uống chung không – má Minh đâu chịu thua, phản đòn lại liền
Chắc vậy – cô gật đầu nói nhỏ, chấp nhận lời của thằng Minh là đúng.

Linh thấy cô bị nói trúng tim, vẻ mặt không được vui, liền chuyển đề tài liền
Ê, lấy điện thoại ra mấy đứa mình tự sướng vài tấm để làm kỷ niệm đi
ừ ừ, làm liền, làm liền.

Cô cũng lấy điện thoại ra chụp 1 tấm hình cảnh bình minh gửi cho anh với lời nhắn “cảnh bình minh ở đây đẹp lắm!”
Cô rất thích mấy ngày học ngoại khoá này, vì đây là lần đầu cô được đi như thế này.

Nhưng mấy ngày đi học này phải xin nghỉ làm ít hôm nên đang lo tháng này lương sẽ ít mà tùm lum thứ tiền, nào là sinh hoạt phí, nào là trả tiền đóng học phí học ngoại khoá, nào là trả tiền cho nội.

Không ai có thể ngờ được vợ của một thiếu tướng danh tiếng, tiền bạc không thiếu mà lại lo chuyện tiền nông không đủ.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 9: Chương 9


3 ngày học trôi qua
Cô được Linh đưa về nhà, vừa vào nhà cô đã đi thẳng về phòng thay đồ và lên giường đánh 1 giấc đến sáng.

Hôm sau cô thức dậy và chạy vào bếp hỏi chị Phương
- Chị ơi, mấy nay em đi học thiếu tướng có về nhà không chị?
- Không có em ơi, chị nghe nói là thiếu gia đi công tác tới tận 3 tháng mới về lận mà, bộ thiếu gia không nói cho e biết hả - chị Phương trả lời và hỏi ngược lại cô
- Dạ, nếu có nói thì e đâu có hỏi chị làm gì – cô trả lời với nét mặt buồn
Cô cảm thấy tủi thân lủi thủi đi về phòng lấy điện thoại nhắn cho anh: “Hôm nay e đã hoàn thành khóa học ngoại khóa đầu tiên.

Anh đi công tác tận 3 tháng hả anh?”
Cô vẫn không thấy có tin nhắn hồi âm, Trong lòng cô thì mong có 1 ngày anh sẽ trả lời tin nhắn của cô.

Cô để điện thoại xuống và đi ra ngoài phụ giúp chị Phương dọn dẹp nhà cửa vì mới kết thúc khóa ngoại khóa nên được nghỉ ít hôm.

Đến xế chiều thì cô ra chổ làm và bắt đầu làm việc lại sau những ngày nghỉ phép.

Những ngày cô xin nghỉ do cửa hàng đông khách quá bà chủ bán không kịp nên kêu người con lớn ra phụ tiếp, mới bước vào tiệm cô thấy anh liền cuối đầu chào
- Chào anh, vừa xong buổi học ngoại khóa, hôm nay em đi làm lại
-À, vậy khóa học hoàn thành tốt chứ - anh ta cười với cô
- Dạ, tốt ạ, em đi làm lại rồi, công việc để em, anh có làm việc gì khác thì đi làm đi anh.

- Vậy em làm tiếp anh cái vụ tính hàng tồn này đi, anh mệt quá – anh ta thở dài và kêu cô
- Dạ.

Cô chủ tiệm nhìn thấy cô đến làm việc lại thì rất mừng, vì từ hôm cô nghỉ cô việc là không hết.

Cô chủ tiệm có 2 người con trai nhưng chưa đứa nào chịu lấy vợ.

Cô chủ tiệm rất thích cô, nói cô vừa đẹp người vừa đẹp nết tính tình lại hiền dịu, trong lòng thầm muốn cô làm con dâu của mình.

- Con thấy con trai ta thế nào – cô chủ tiệm dò hỏi cô
- Dạ, anh rất thương cô, biết lo lắng và giúp đỡ cô, vừa đẹp tải mà lại hiền nữa – cô thành thật trả lời theo cảm nhận của mình
- Vậy con có muốn làm con dâu của ta không – cô chủ tiệm mỉm cười và ra lời đề nghị
- Dạ, dạ, con không xứng đâu ạ - cô bất ngờ với lời đề nghị này nên ngập ngừng trả lời
- Sao không ta thấy con hiền lành, chăm chỉ làm việc, ta thấy ta thương

- Dạ, con cảm ơn cô đã thương nhưng con xin từ chối lời đề nghị của cô ạ - cô kiên quyết từ chối
Cô tìm cách từ chối khéo chứ không dám nói ra lý do vì anh không cho cô nói cho ai biết về mối quan hệ vợ chổng của cô và anh, cô rất để ý lời anh nói không dám làm trái, không biết là vì anh lớn hơn cô nhiều cô tôn trọng nên nghe lời hay vì trong tim cô đã có tình cảm với anh rồi.

Cô cũng không biết giải thích như thế nào.

Đúng lúc này có khách bước vào làm cắt ngang câu chuyện của 2 người, cô thở phảo nhẹ nhỏm.

- Chào quý khách, quý khách muốn mua gì ạ!
- Ở đây có sữa không? Gồm có những loại nào? – khách hàng
- Dạ, có rất nhiều loại ạ, mời quý khách xem - cô đưa tay chỉ vào cái loại sữa để trên kệ
- Quý khách cứ lựa rồi ra quầy em sẽ tính tiền cho quý khách - mỉm cười nói
- ừ, tôi biết rồi.

Hôm nay khách đông mà công việc lại nhiều vì lý do cô nghỉ mấy ngày không ai nhập số liệu còn tồn kho là bao nhiêu, cô chạy đông chạy tây làm không biết mệt, cô chủ thấy mà thương cô hơn, nghỉ thầm trong lòng “nhất định ta phải có đứa con dâu này” – cô chủ mỉm cười ra đi ra ngoài.

Thời gian nhanh thiệt mới đây là đã hết giờ làm, nay nhiều việc, hơi mệt nên cô đón taxi về nhà.

Về đến nhà cô đi thẳng về phòng láy đồ đi tắm, sau đó ăn ít lót dạ rồi ra phòng khách mở tivi xem chương trình giải trí.

1 lát sao cô nhớ đến lâu rồi mình chưa gọi điện về hỏi thăm ngoại, nói là làm
- Alo, ngoại là con Uyển Nhi đây, người có khỏe không ạ!
- Ta vẫn khỏe, có người phụ tiếp ta mọi việc nên con không cần phải lo lắng cho ta nhiều, con phải chú ý sức khỏe của mình và lo học hành nha con.

- Dạ, con nhớ mà ngoại, mà ngoại nè con mới được đi học ngoại khóa về á, học vui lắm ngoại còn được đi chơi nữa, mở rộng tầm mắt học hỏi được nhiều thứ khác, đi học mà con thấy giống như đi du lịch vậy á, nhưng học phí thì mắc quá.

- Nghe thấy con học được vậy thì ngoại vui rồi
- Mà thôi, tối rồi, ngoại đi ngủ sớm đi, con cúp máy đây, hôm nào con điện, bye bye ngoại, chúc ngoại ngủ ngon!!!
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 10: Chương 10


Reng … reng…reng !!!!
- E nghe điện thoại đi, để chị làm cho – cô đang phụ tiếp chị Phương phơi chăn màn
Cô gật đầu và bám nút nghe
- Alo chị dâu, nay chị có việc gì bận không, đi shopping với em nhe – An An
- Chị đang làm việc nhà, để hôm khác được không
- Hu hu, không ai chịu chơi với em hết – An An giả khóc để lấy lòng thương xót của cô
- Em đang ở đâu, hay để chị qua nhà chính chơi nha sẵn thăm nội luôn – cô đưa ra đề nghị
- Không chịu đâu, e muốn đi ra ngoài cơ, mà muốn đi với chị hà, di nha chị dâu, chị dâu của em – An An năn nỉ ỉ ôi, sao mà cô chịu nổi
- Thôi được rồi, chị đi mà, mà chị đi theo cho phụ xách tiếp đồ làm cho em vui chứ chị không mua sắm gì hết nha, vì chị không có nhiều tiền.

- Được được rồi, e biết rồi, chị ở nhà đi, em đánh xe qua rước
- Ok, chị đợi em
Kết thúc cuộc gọi cô lắc đầu cảm thán với đứa em chồng này luôn, không có lần nào mà cô từ chối được.

An AN chở cô đến trung tâm mua sắm xịn xò nhất của thành phố, cô không dám bước vào, làm An An phải mắn tay kéo lôi đi.

Bước vào trung tâm cô nhìn xung quanh như mình đang lạc vào một thế giới khác, ánh đèn điện lung linh, hoành tráng, sang trọng, những món đồ ở đây có món bằng cả mấy tháng tiền lương của cô.

- Thôi mình đi về đi em – cô kéo tay An An lại không chịu bước tiếp
- Chị lo gì, tiền anh 2 e còn mua được cả cái trung tâm này chứ nói chi có mấy món – An An dõng dạc nói
Nhưng An An không hề biết là tiền sinh hoạt phí của cô là do cô tự kiếm, anh có quan tâm gì đến cô, cả 1 cái tin nhắn còn không thèm trả lời huống hồ gì là mua cái này hay cái kia cho cô.

- Chị hơi khát nước hay mình qua kia ngồi uống nước tý nhà – cô tìm cách trì hoản không để An An dẫn cô đi mua đồ, để rồi phát hiện ra chuyện của cô và anh
2 chị em bước vào quán café nhìn sang chảnh
- Chị ngồi đây đi, chị uống gì, e đi mua cho
- Chị uống trà sữa
- Tử tưởng lớn gặp nhau, em cũng uống trà sữa – An An cười khoái chí khi mà chị dâu mình lại có cách ăn uống hợp rơ với mình như vậy
Khoàng 10 phút sau An An bê 2 ly trà sữa và 2 miếng bánh ngọt lại bàn ngồi.

Cô có việc này thắc mắc lâu lắm rồi nhưng vì là chuyện cá nhân nên không tiện hỏi, nay bạo gan hỏi đại
- An An, đó giờ anh 2 em có bạn gái chưa – cô nhìn An An cảm thấy ngại khi hỏi chuyện này
- Có chị - An An mỉn cười trả lời liền, ngưng 1 tý rồi nói tiếp
- Lúc đầu 2 người quen nhau, nội đã thấy nhân cách của cô ta không được nên đã ngăn cản nhưng anh 2 không nghe, nhất quyết quen cô ta.

- Lúc đầu 2 người rất yêu thương nhau, nhưng khi anh 2 em được thăng cấp không có nhiều thời gian dành cho cô ta thì giữa 2 người đã xảy ra tranh cải và rạng nức
- Cô ta một người mẫu mỹ phẩm, người mẫu thời trang, người mẫu ảnh cũng nổi tiếng nhưng vì lòng tham cô ta muốn nổi tiếng hơn nữa, muốn khuếch trương ra thế giới, mà muốn khuyết trương ra thế giới thường thì phải có người có thế lực chống lưng.

Lúc đó anh của em tiếng nói không đủ mạnh như giờ nên không thể làm giúp gì nhiều cho sự nghiệp của cô ta được.

Thế là 2 người đã chia tay.

- Nhưng đã chia tay cách đây 2 năm rồi, vì người đó ham hư vinh, chê anh 2 em không có tiền đồ, không làm chổ dựa để cho cổ bước lên con đường vinh quang, lúc đó anh 2 rất buồn tối ngày cứ ngập trong men rượu nhìn thấy mà rầu.

- Rồi cũng là nội đã kéo anh 2 ra khỏi con đường u mê đó, nên từ đó tới giờ anh em rất ghét phụ nữ, cứ cho họ bám mình là do họ ham hư vinh.

- Vì vậy chị đừng có chán rồi bỏ anh 2 em nhe, thấy anh ấy vậy chứ anh ấy sống rất tình cảm, nếu thương ai rồi thì thương chết 1 người.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 11: Chương 11


Thương ai thương chết 1 người vậy chắc ăn là không thương chị được rồi, vậy chị còn cố gắng chi nữa – cô giả ngu chọc cô em dâu này
- Sao chị lại nghỉ vậy, e không tin là một người tốt, biết lo nghỉ cho anh 2 e vậy mà anh 2 lại không thấy cảm động và thương chị - cô vỗ ngực khẳng định lời nói của mình
- Chị kể thiệt cho e nghe chuyện của chị và anh 2 e sao rồi – mắt nhìn thắng vào cô tập trung lắng nghe
- Đâu có gì đâu mà là thiệt hay là giả - cô giả làm lơ
- Chị kệ e nghe đi, e hứa sẽ không nói với ai kể cả bà nội, e nhìn thấy chị và anh 2 là e biết có chuyện rồi.

- E nhìn hay thiệt, mà chị kể e hứa là không nói với nội nhe, nội biết là nội la anh ấy đó – cô căn dặn
- Đó đó, lại lo cho anh 2, anh 2 ơi là anh 2 ơi – cô gằng giọng lên gằng giọng xuống, có bà chị dâu lo lắng cho mình vậy mà không biết thương, mai mốt có mất thì đừng có than
- Từ lúc về ở trong biệt thự anh ấy nói chuyện với chị đếm trên đầu ngón tay, không cho chị bước vào phòng 1 bước, chị ngủ ở phòng cạnh phòng người giúp việc, đi công tác cũng không hề cho chị biết.

Hôm trước về nhà chính mấy cái hành động thân mật đó là anh ấy cố ý bắt chị phải phối hợp với mình để nội không nghi ngờ - cô kể chi tiết cho An An nghe
- Ngoài những cái đó chị nhắn cho ổng biết bao nhiêu tin nhắn mà cũng không hề trả lời dù chỉ là 1 tin
- Về việc tin nhắn thì e không binh ổng nhưng mà do huấn luyện nghiêm khắc nên thường thì điện thoại khi vào khu huấn luyện phải nộp cho cấp trên để vào tủ nêm phong lại, Vậy rồi tiền sinh hoạt phí ổng có đưa cho chị không
Cô lắc đầu rồi bèn nói
- Cái đó không quan trọng vì chị có đi làm thêm nên tiền sinh hoạt phí có thể tự lo được, không cần phải đưa tiền cho chị
- Cái gì chị đi làm thêm, anh e có biết không – An An bất ngờ la lớn lên
- Em be bé cái miệng đi, ở đây đông người lắm – cô chòm người qua bụm miệng An An lại không cho nói nữa
- Mà chị nghỉ chắc là anh e không biết đâu vì chị trốn đi làm mà, với lại người ta cũng đâu biết chị là vợ anh ấy nên chắc sẽ không làm mất mặt anh ấy đâu
- Khi nào anh 2 đi công tác về ổng biết tay với e – An An chống nạnh dỏng dạt nói
- Chị lạy e, cho chị xin đi, e mà qua nói với ổng, ổng nổi điên lên sao chị sống nổi, e đã hứa là chị nói e không được nói với ai rồi mà, e mà vậy sau này sao chị dám kể với e nữa – cô xin An An đừng nói

- Rồi rồi, e không nói, nhưng e cũng qua nhà nói chuyện với ổng 1 chút
Tự nhiên Cô cảm thấy lo lắng, nơm nớp lo sợ, sợ An An sẽ nói ra những việc này thì có anh ấy bực bội trút giận lên cô không, sẽ càng ghét cô hơn không.

Cô cũng khổ, không nói ra cũng không được mà nói ra thì lo sợ nọ sợ kia.

sau cuộc tám chuyện xong thì cái gì mua thì cũng phải mua, An An mua cho cô mấy bộ ngủ đúng phong cách của cô.

Nói là mấy vậy chứ thật ra gần cả chục bộ chưa kể còn mua thêm đầm váy và cả nội y nữa.

Tới lúc tính tiền con nhìn thấy con số tổng thì hết hồn, cái đống đồ đó bằng 3 tháng lương của cô, nhìn mà tiếc tiền hùi hụi, đồ mua mắc quá sao cô dám mặc.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 12: 12: Ngày Về


Thấm thoát 3 tháng cũng trôi qua, nay là ngày anh về nhưng lại là ngày cô tăng ca vì nay cô bạn làm chung có việc nên xin nghỉ.
Anh về đến nhà cũng khoảng 9h, đi vào nhà không thấy cô đâu anh liền hỏi
- Cô ấy đâu, giờ này mà còn không về nhà - không thấy cô chờ đón mình, anh hơi bực
- Chắc nay e ấy đi chơi với bạn nên về hơi trễ, thiếu gia có cần tôi điện kêu thiếu phu nhân về không
- Không cần - anh trả lời cọc lóc
Anh lấy điện thoại ra xem tin nhắn, xem nay cô nhắn gì, nhưng chưa thấy điện thoại báo tin nhắn mới.

Những tin nhắn của cô trước đây mà nhắn cho anh, anh chỉ xóa có mấy tin đầu tiên thôi, còn những tin sau do không có thời gian nên mặc kệ.

Rồi cái mặc kệ đó dần như thói quen, hàng ngày cứ sau khi xong huấn luyện thì cứ để ý tin nhắn của cô.
Có hôm cô chỉ nhắn có 5 chữ, anh thầm nghỉ nhắn gì ít vậy.
Miệng thì nói không cần còn mắt thì nhìn chằm chằm vào điện thoại, vì hàng ngày giờ này anh đã thấy tin nhắn cô nhắn rồi.

Đúng vậy vì hàng ngày giờ đó cô ngồi học bài, có lúc suy nghỉ ngẩn ngơ rồi nhắn thôi.

Sau cái hôm tâm sự mọi chuyện với An An thì cô cũng không trách anh nữa, cô nghỉ mình cứ nhắn, anh anh có đọc thì đọc không thì thôi, chả mất miếng thịt nào hết.

Nghỉ là làm
Anh thì về phòng mở camera quan sát lên đợi cô.

Cô vừa vào cửa anh đã thấy, miệng anh nhéch lên nụ cười, không biết là anh đang nghỉ gì.
Cô nào hay hôm nay anh về, nếu mà hay thì cho dù có cho thêm tiền cô cũng không tăng ca.

Đến 10h cô tan ca, về đến nhà mệt uể oải cô đi về phòng tắm rửa, rồi ra bếp kiếm gì đó lót dạ cho dễ ngủ.
Vào bếp cô chỉ mở 1 cái đèn nhỏ đủ sáng không ảnh hưởng đến người khác, anh từ trên tầng lù lù đi xuống vào bếp giải bộ đi lấy nước uống.

Cô đang lây hoay hâm lại đồ ăn, đi tới lùi lui, lại bất cẩn đụng trúng người anh, cô giật mình ngả cả người vào khuôn ngực to lớn rắn chắc kia.

Cô liền nhanh tay lẹ chân đứng ngay lại, mặt ngại đỏ bừng, nhưng đầu lại nghỉ " khuôn ngực kia ấm áp quá, ai được anh ấy ôm trong vòng tay đó chắc hạnh phúc lắm"
- A, anh về khi nào vậy, anh làm e hết hồn
- Quan trọng lắm sao
Ghét ghê, cứ trả lời không đầu không đuôi
- Dạ, vì nếu biết e sẽ về sớm tý để làm bữa tối cho anh
- Không cần

Cô hụt hẩn, gục mặt lo hâm đồ ăn rồi lặng lẻ ra bàn ngồi ăn, anh không nói gì uống nước xong, đi thẳng lên lầu.

Cô nhìn theo bóng lưng anh cho đến khuất.
Cô thầm trách mình bị gì vậy sao tự nhiên lại buồn vì những lời nói ấy.

Nay làm tới khuya hơi mệt nên đi ngủ luôn bài để mai làm sau.
Sáng hôm sau, cô gắng dậy sớm để kịp dùng bữa sáng chung với anh, thấy cô ngồi vào bàn anh liền hỏi
- Nay không đi học à
- Dạ không ạ, vì mới học ngoại khóa xong nên được nghỉ 2 ngày, mai mới đi học lại - cô vừa nói vừa cười
Cô thấy vui khi anh quan tâm mình
- Hôm nay a có đi làm không, nếu không mình về nhà thăm nội nha, vì lúc anh đi công tác nội cứ nhắc anh hoài, mình qua thăm nội chắc nội vui lắm.
Anh không trả lời mà gật đầu đồng ý, cô liền cười tươi, nụ cười hồn nhiên làm anh ngơ ra, nhưng liền lấy lại vẻ mặt bình thường.
Cô liền lấy điện thoại ra và điện cho chú Bảo chạy xe về rước 2 đứa qua nhà nội.

Anh hỏi
- Cô điện cho ai vậy?
- Dạ, e điện cho chú Bảo nhờ chú lấy xe chở 2 đứa qua nhà nội á.
- Ừ
Anh nhìn cô, thắc mắc sao cô không đòi anh lấy xe chở mình đi, giống như những người khác, mà phải nhờ chú Bảo.

Nhưng anh nào biết vì trước đó anh đã nói là cô xứng để ngồi lên xe anh, cô vẫn để lời nói đó ở trong lòng.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 13: Chương 13


Biết tin 2 đứa về nhà chính chơi bà nội đã kêu vú Lan làm thêm mấy món mình ăn được, ngoài ra còn kêu làm 1 ít bánh ngọt cho cô, vì bà biết cô rất thích ăn đồ ngọt.

Nghe tiếng xe chạy vào nhà xe bà đã ra cửa đón, thấy nội đứng đó cười đón mình, cô liền mở cửa xe bước xuống mà không đợi anh, đi lại ôm bà
- Sao bà không ở trong nhà mà đi ra đây làm gì, cháu về là sẽ vô chào bà mà - cô ôm và chui rút vào lòng nội
- Tại bà nôn nóng quá, nên ra đứng đợi ấy mà
- Mình vào ghế ngồi rồi nói chuyện tiếp nha pa, mà pa với mẹ có nhà không hả bà?
- Không, pa mẹ cháu đi du lịch Châu Âu rồi, 1 tuần nữa mới về
- An An đi làm rồi hả bà- cô hỏi
- Nó đi làm rùi, làm cả tuần luôn có khi thứ 7 cà chủ nhật cũng không được nghỉ.
- Bà nghe nói hôm trước An An qua rước cháu đi mua sắm hả, cháu có mua được gì không? Bà kêu nó mua cho cháu nhiều đồ tý để cháu có cái thay đổi.
-Cháu cảm ơn bà, hôm đó An An mua cho cháu rất nhiều quần áo, những thứ này cháu mặc đến Tết còn chưa hết.

Cô ngồi nói chuyện, kể lại cho bà nghe những thứ mình đã làm khi đi học ngoại khóa, lúc cô kể thì anh cũng ngồi gần đó nghe không sót 1 từ những lời cô nói, lâu lâu thì liếc nhìn vẻ mặt háo hức của cô
- Bà ơi, phong cảnh ở đó đẹp lắm bà - cô vừa nói tay vừa lấy điện thoại ra mở mấy cái ảnh hôm trước mình chụp được cho bà xem
- Cảnh đẹp, cảnh đẹp, cảnh đẹp vậy mà cháu không chụp cho mình một tấm nào để làm kỷ niệm à - Bà thắc mắc vì biết nhiêu cô gái ai thấy cảnh đẹp mà không chụp cho mình 1 tấm để đăng lên mạng này nọ
- Dạ có chứ bà - cô liền mở tấm hình chụp 3 đứa mà thằng Minh gửi cho mình hôm trước
- Ý bà là chụp 1 mình cháu kia kìa - bà thấy tấm hình chụp chung với 2 đứa bạn cô, bà cười, nói lại ý bà 1 lần nữa.

- Dạ không có ạ, cháu không thích chụp hình cho lắm, nên chỉ chụp chung thì cháu mới chụp thôi ạ
Anh bất ngờ với lời nói của cô, không nghỉ lại có người có ý giống mình.

Anh liền nhớ lại lần trước có thấy cô gửi cái tin nhắn có gắn ảnh vào, và có 1 cái đặc biệt là những tin nhắn đó giờ cô gửi cho anh cô chỉ nói cái này, kể cái kia chứ chưa bao giờ đặt 1 câu hỏi nào để làm khó anh hay bắt anh phải trả lời.

Anh đứng dậy bước vào trong bếp nói bé Lam giúp việc làm cho anh 2 ly nước ép, anh đem 2 ly nước ra cho bà và cô
- E và nội uống nước đi - anh nhìn cô và nói
- E cảm ơn ạ! nội uống nước đi ạ- cô nhìn anh nói, xoay qua cầm ly nước đưa lên mời bà
Anh gật đầu và ngồi xuống kế bên cô, 1 tay choàng qua vịn eo cô, làm cô giật mình quay lại nhìn anh ra hiệu buông ra, nhưng anh cứ xem không hay biết gì.

Những hành động này lọt vào mắt nội, với kinh nghiệm của bà thì vừa nhìn là biết anh đã mở lòng với cô rồi, bà rất vui.
Cô nhìn thấy chỉ có 2 ly nước thì hỏi
- Sao chỉ có ly của e và nội, còn ly của anh đâu
- Anh không uống
Dù anh có nói không uống như cô vẫn đi vào bếp rót cho anh 1 ly.

Cô biết chỉ có khi qua nhà chính trước mặt nội thì cô làm những việc chăm lo cho anh thì anh không thể lạnh lùng từ chối được, cô rất vui miệng cười không ngớt.
Còn anh cũng thấy cô cũng có những nét đáng yêu của cô, dù anh có lạnh lùng từ chối thì cô cũng làm, đôi lúc là cố chấp giống hệt anh.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 14: 14: Động Lòng


Sao tự nhiên mình lại có suy nghỉ này, mình không thể nào thương cô ấy được, chẳng có ai yêu người khác như yêu bản thân mình, anh không muốn mình bị lún vào chuyện tình cảm nữa.
Anh đang lạc trong mớ suy nghỉ hỗ độn thì cô gọi anh, quay lại thực tại
- Anh mình cùng đi ra vườn hái chút rau đem về nha
- E muốn hái rau gì
- Hái 1 ít cải về nấu canh và làm salat nha
Nhà chính có 1 vườn rau trồng trong nhà kính, được trồng rất nhiều loại rau, rau rất tươi ngon cô rất thích ra hái rau.
Anh không nói gì nhưng vẫn đi theo cô, ra đến vườn anh liền thay đổi sắc mặt lạnh lùng như lúc ở nhà
-Muốn hái gì thì hái nhanh đi - lời nói không đầu không đuôi
- Hay anh vô nhà trước đi, e hái xong e sẽ tự vô mà - cô vẫn vui vẻ nói với anh
- Cô muốn nội thấy nội la tôi
- Dạ không có, chỉ là lúc nảy có nội nên e mới diễn vậy thôi, lúc đó anh có thể tìm cách không đi mà - lời trách móc nói ra mỗi lúc một nhỏ
- Thôi hái nhanh đi, đừng nói nữa, tôi ngồi đây đợi cô
Lời nói vừa dứt anh ngồi xuống băng ghế trước cửa nhà kính, còn cô thì đi vào trong lây hoay với mấy cây rau.

Tuy cô không tính toán với anh nhưng cô vẫn có cảm xúc của mình mà.

Sau một hồi dựt dậy lại cảm xúc của mình không để tâm đến anh nữa.
Cô mỉm cười, mải mê hái hái cắt cắt với cây rau mà không hay có một người đang quan sát từng cử chỉ hành động của mình.
Anh nhíu mài suy nghỉ có hái rau thôi mà cũng vui vậy sao.

Anh nhớ lại lời của nội nói lúc ép anh cưới cô "cô rất hợp với anh, nhìn vào điểm nào cũng thấy hợp hết, chỉ có người như con bé mới có thể chịu được tính của anh"
Đối với cô những việc nhỏ nhặt như thế cũng đủ thỏa lòng, cũng có niềm vui riêng của nó, không phải là có nhiều tiền, có nhiều quần áo đẹp, có người này người kia đưa đón thì mới có niềm vui.

Cô suy nghỉ rất đơn thuần, không toan tính nên khi vừa nhìn thấy là nội anh đã muốn rinh cô về làm cháu dâu mình liền, dù giá nào bà cũng ép anh lấy cô cho bằng được.
1 lúc cũng hái xong, cầm rổ rau ra và cùng anh đi vào nhà
- Hái xong rồi à! cháu thấy vườn rau của bà như thế nào?
- Còn gì bằng nữa, rất tuyệt, mai mốt nhà con hết rau con sẽ sang đây xin ăn thường xuyên, hì hì - cô đưa ngón tay cái lên đưa cho bà 1 like, rồi cười hì hì

- Nội ơi, hôm nay con có việc nên con xin về sớm không ở đến tối được với bà
- Ừm, con có việc thì về đi, hôm nào rảnh thì qua chơi với nội nữa nha
- Dạ
Cả 2 về đến nhà thì ai về phòng nấy, cô nằm trên giường nghỉ ngơi 1 tý rồi ra bếp làm cơm tối
- Tao điện định rủ mày đi uống vài ly, biết mày mới đi công tác về, mà có đi được không hay là phải ở nhà chăm vợ rồi, kaka - lúc nào nói chuyện với anh cái tên Trần Hào này cũng tìm cách nói móc anh cho bằng được
- Đi, cô ta quản được tao à - anh nói chắc như đinh đóng cột
- Vậy chổ cũ nha
- Ok
Làm xong cơm tối cô nhờ chị Phương lên phòng mời anh xuống ăn cơm, vừa định lên mời, thì thấy anh đánh áo đánh quần đi xuống
- E vừa làm cơm xong, anh vô dùng cơm với e luôn nha
- Không, tôi có hẹn rồi, cô ăn mình đi - anh nói dứt câu thì bước ra khỏi nhà lên xe phóng đi
Cô bước vào nhìn 1 bàn thức ăn, mắt đỏ hoe, rủ chị Phương ngồi xuống ăn chung.

Lúc đầu chị Phương từ chối vì vai vế mìn sao ngồi ăn chung với chủ được, sau một hồi năn nỉ ỉ oi thì chin Phương cũng ngồi xuống.
Chị Phương thương cô lắm, thấy cô là 1 người tốt đối xử với ai cũng tốt, không phân biệt vai vế như người yêu trước của anh.

Mỗi lần thấy anh lạnh lùng với cô thì chị lại lắc đầu mà cố tìm cách nói làm cho cô vui, quên đi chuyện đó.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 15: Chương 15


Bước vào quán Bar nhạc sôi động, bất lớn như điếc cả tay, anh nhìn quanh 1 vòng
- Ê, tao đang ở đây
Anh bước lại bàn ngồi xuống, vừa ngồi xuống thì có 1 em tiếp rượu lại ngồi rót rượu mời anh.

- Mặt mày như vậy là sao, chẳng lẻ là cô vợ nhỏ ở nhà làm mày không vui à
- Làm gì có, tao không hiểu được cảm giác của tao là sao lun nè, bực ghê - anh nhăn mặt
- Là sao mày nói tao nghe coi
vì anh ít khi nào chia sẽ chuyện tình cảm với ai lắm nên nghe anh nói Trần Hào liền cảm thấy hào hứng lắng tai nghe
- Tao không biết sao dạo này hay để ý đến mấy chuyện cô ấy làm, luôn để ý mấy lời cô ấy nói.

- Kaka, có khi nào mày đã thích con người ta rồi không - Trần Hào cười vừa nói chơi vừa nố thiệt
- Không thể nào - anh khẳng định
- Mày chắc chứ, mà theo tao thấy nhe, mày thử tìm hiểu vợ nhỏ của mày coi, tao thấy con bé đó cũng được á.

Như việc mày đi công tác 3 tháng không nói với con bé 1 tiếng mà khi về nó có trách mày lời nào không?

- Cô ta mà dám - anh nói giọng hâm he
- Mà tao nói với mày 1 câu này thôi, xin mày nhớ dùm tao "có không giữ, mất đừng tìm"
- Ai thèm - nói là lời này trong lòng anh cảm thấy mất mác, nhưng cố không thể hiện ra ngoài
2 người ngồi uống có 2 e phục vụ bưng rượu dâng tận miệng, vì trong quán này có người mà không biết 2 nhân vật nổi tiếng này chứ.

Nếu nhìn vừa mắt có khi được rước về nhà làm thiếu phu nhân hưởng vinh hoa phú quý không chừng
Uống đến khuya anh lái xe về, bước vào nhà thấy cô đang ngồi ở phòng khách vừa học bài, anh giả vờ như không thấy đi thẳng đến cầu thang.

Cô nghe tiếng động nhìn lên thấy anh đang đi vào
- Anh về rồi, để e đi pha cho anh ít trà giả rượu nha
- Không cần, sao cô lại tốt với tôi để làm gì, cô có mưu đồ gì - anh ngồi xuống sofa và kéo tay cô không cho cô đi và hỏi
- E chỉ làm đúng nghĩa vụ của một người vợ phải làm mà thôi, còn nếu anh không muốn thì em sẽ không làm vậy nữa
- Sao cô lại đồng ý lấy tôi, trong khi cả 2 chẳng có tình cảm gì với nhau cả
- E cũng có lý do của e, mà nếu anh thấy không thoải mái thì sau 1 năm mình sẽ ly hôn nha, có được không, có như vậy thì bà sẽ không còn lý do gì để ép buộc anh nữa
Nói ra câu nào, cô cũng đều lo nghỉ đối phương trước, anh không có lời gì để nói nữa, vì phần thiệt cô đã giành về mình hết rồi
Đi về phòng, nằm trên giường lăn qua lăn lại, không ngủ được, gác tay lên trán suy nghỉ, hay mình cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên đi, tới đâu thì tới đó

Từ ngày đầu cô về nhà riêng anh ở là đã đi học trễ, và chuyện này diễn ra ngày thường xuyên hơn.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, từ nhà sau cô chạy như bay ra cửa không kịp mang giầy, chỉ xỏ chân vào đôi sandal cho nhanh.

- Con nhỏ kia sao tối ngày mày đi học trễ hoài vậy, bộ nhà mày làm công lên chiện xuống dữ lắm hả - nhỏ Linh lo lắng hỏi
- Không có, tại hôm qua ông thiếu tướng đi uống vài ly với bạn nên tao ngồi đợi cửa
- Mày có làm xong cái bài tập về nhà chưa
- Rồi, nay nộp
- Cái gì, mày nói thiệt, cho tao mượn xem coi, mày giỏi thiệt Nhi ơi
Cô lấy bài đưa ra cho nhỏ Linh xem, nó liền lấy bài ra ghi ghi chép chép
- Mà mấy nay sao tao không thấy má Minh vậy
- Nó cải nhau với chồng, không có tinh để đi học
- Rồi bài tập thì nó làm thế nào - cô hỏi
- Tao báo cho chồng nó làm thay cho nó rồi, tao đang giữ bài của nó nè - tay đang chép bài mà miệng thì trả lời
- Vậy sao mày không chép bài theo nó mà đợi tao
- Tao đâu có ngu, viết theo mày tao sẽ được điểm cao giống mày chứ - nhỏ Linh vừa nói vừa nhướng nhướng mài
Linh nói vừa dứt câu thì 2 đứa nhìn nhau nhe răng cười nghiêng cười ngã.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 16: 16: Quan Tâm


Từ lúc Trần Hạo khuyên a hãy quan tâm đến cô, trong lòng nghỉ là không bao giờ nhưng trái tim lại không nghe theo, cứ mỗi tối ở doanh trại sau khi huấn luyện kết thúc, về phòng nghỉ a đều mở camera xem.

Hình ảnh cô ngồi học tại phòng khách mỗi ngày như đã cấm rễ vào trong tâm trí anh.

Tối nay cô đi học nhóm với mấy người bạn cùng lớp nên về trễ, cô đã nhắn tin báo là đi học về trễ nhưng a vẫn xem camera đợi cô về.

Cô mệt mỏi vào nhà đi thẳng về phòng, nằm lên giường đánh một giấc tới sáng.

Thấy cô mệt mỏi, trong ánh mắt anh có phần lo lắng, không yên tâm
- Alo Phương, Uyển Nhi e ấy không khoẻ sao?
- Dạ, e ấy hơi mệt!
- Ừ, pha cho e ấy 1 ly sữa ấm giúp tôi
-Dạ
Chị Phương đi pha sữa nhưng trong đầu luôn nghỉ hôm nay cậu chủ bị ma nhập sao mà quan tâm cô chủ vậy.

Đang vào cuối kỳ thi, cô rủ 2 đứa bạn lại nhà mình ôn bài, những hành động cười nói và đùa giỡn của cô đều lọt vào mắt anh.

Cô học đến tối muộn, màn hình điện thoại hiện tin nhắn, nhìn dòng chữ tên người gửi làm cô giật mình “ Đừng thức khuya quá, nhớ giữ sức khoẻ”, đọc dòng tin này miệng ai đó cong lên quên đi cả mệt mỏi, anh ấy quan tâm tới mình, đã trả lời nhắn của mình.

Theo lời anh đã căn dặn thì tối nào chị Phương cũng pha cho cô 1 ly sữa ấm buộc cô uống hết và nói đó là lệnh của anh.

Cô bạo gan nhắn “ anh ơi, anh đừng bắt em uống sữa nữa nhe, e ngán lắm”, anh không trả lời, không biết là anh không đồng ý hay là không thấy tin nhắn, cô đành chịu.

Theo quy định của trường thì mỗi sinh viên bắt buộc phải hoàn tất khoá huấn luyện quân sự 15 ngày thì mới đủ điều kiện lên năm 2.

Bên anh nhận được lệnh điều động của cấp trên cử người xuống huấn luyện cho sinh viên khoá này, a biết được cô là sinh viên khoá này nên muốn làm cho cô bất ngờ.

Cô đã được nghe phổ biến quy định trước, nên đã thông báo với anh sẽ không dùng điện thoại trong cả quá trình học.

Cô được sắp ở cùng 3 bạn của lớp khác, 1 trong 3 người đó là con của Đại tá chung doanh trại anh, một giọng nói chảnh choẹ cất lên
- Con nhỏ kia, cái giường đằng kia là của mày – cô ta chỉ tay vào cái gường cuối trong góc
- Sao lại là tôi
- Lệnh của tao mày phải nghe, nếu không tao nói cha tao cho mày rớt môn này
Cô không muốn gây chuyện để ảnh hưởng đến việc học của mình, đành chấp nhận.

Nhưng sáng hôm sau, 5h30 tập trung ,3 đứa kia vẫn còn ngủ cô chẳng thèm gọi họ dậy vì vẫn còn tức chuyện hôm qua.

Vệ sinh cá nhân và thay đồng phục xong cô ra sân tập.

Do cấm đầu cấm cổ chạy nên đụng trúng bức tường thịt vững chắc cô cuối đầu xin lỗi lia lịa, người nào đó vẫn không lên tiếng, cô đưa mắt lên nhìn như bị đứng hình thấy anh 1 thân ảnh trang phục nghiêm trang đang đứng ngay trước mặt.

Ngay lập tức anh kéo cô vào 1 góc khuất
- E bất ngờ không
- Sao anh lại ở đây
- Sao anh không được ở đây, anh nói cho e biết nay anh sẽ là giám quan trong kỳ huấn luyện này mà
Anh ôm cô vào lòng, cô giật mình, ngại ngùng mặt cô đỏ ửng như quả cà chua, muốn đẩy anh ra nhưng sức cô sao chống lại được.

- Anh buông e ra đi, để người khác thấy ngại lắm
- Anh cố ý ở đây vì e
Anh thuận thế kê sát mặt mình nói thì thầm vào tay cô, ngoài mặt thì ngại chứ trong lòng cô vui lắm tim đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài
-Anh nói thiệt, kỳ này e chết với anh rồi, e liệu hồn đi
- E không sợ đâu
Cô đẩy anh ra vừa chạy vừa nói còn tinh nghịch le lưỡi chọc anh.

Anh nở nụ cười trìu mến với cô, sao đó giờ mình không biết cô ấy có nét dễ thương vậy chứ.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 17: Chương 17


Cả ngày tập kết thúc, ai cũng mệt, khi về phòng cô ngã lưng lên chiếc giường thì thì bị mấy con nhỏ chung nói này nọ do lúc sáng thức trễ bị phạt chạy mệt bở hơi tai.
Tối đến cô không ở trong trại mà ra sân sau của khu trại ngắm trăng, bỗng có vòng tay ấm áp ôm cô từ phía sau cô nhìn lên đập vào mắt mình là gương mặt đẹp như tạc tượng hàng chân mài lưỡi kiếm không nhầm vào đâu được.

Cô mỉm cười, rướn người lên hôn “ chụt” vào má anh 1 cái, anh ngơ ra vài giây, rồi nhìn cô cười.
Sau một hồi ôm ôm ấp ấp thì cô về phòng mình, cửa bị khóa trái, cô đập cửa 1 lúc lâu nhưng họ giả vờ không nghe để không mở cửa, cô biết họ còn ghi thù việc lúc sáng.

Anh thấy vậy, dẫn cô về phòng mình,
- Đây là phòng anh mà, e vào không tiện
- Sao ko tiện, vào đi, đây là lệnh
Chân bước vào nhưng miệng thì chu ra tỏ vẻ không chịu.

Vừa bước vào trong, ngay lập tức đã bị anh ép sát vào cửa hôn tới tấp, tay không yên nhắm ngay đúng nơi êm ái nhất mà x.oa nắn
- Ngực e vừa tay anh ghê

- Anh, đòi bi.ến thái
anh đưa đôi mắt đã nhiễm đầy dụ.c tì.nh nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn xinh đẹp kia, biết lần đầu của cô nên anh nói
- E, cho anh nha, anh chịu hết nổi rồi, có vợ đẹp mà bắt anh phải ăn chay sao anh chịu nổi
- E có bắt anh ăn chay hồi nào, cái đó là tự anh muốn mà
Nghe cô nói xong là đôi môi mỏng liền đặt xuống môi cô 1 nụ hôn mạnh mẽ nhưng không kém phần dịu dàng, tay thì linh hoạt, sau 1 thoáng là trên cơ thể 2 người không còn mảnh vải che thân.
Cơ thể cô vốn rất nhạy cảm, đây là lần đầu ân ái, cô đang cẩm nhận được cả cơ thể anh căng cứng, vật n.am tính kia vương đầu đứng lên mỗi lúc 1 trương lớn như muốn hung hăng tấn công trước mặt.
Anh rất tâm lý biết đây là lần đầu của cô nên rất nhẹ nhành làm không thiếu bước nào, sờ vào bông hoa bên dưới thấy đã đủ nước biết cơ thể cô có thể thích nghi anh rướn người lên đưa v.ật đà.n ông kia vào, nhưng vẫn yêu thương dặn dò cô
- E đau thì cho a biết nha
Cậu bé của a thì to lớn hùng mãnh như cái cơ thể 1m8 của a, cô trượn mắt nhìn vật n.am tính kia sau mình chịu nổi
- Anh to quá sao vừa với e, hay mình dừng lại nha anh
- Sẽ được hết, có khi e còn sướng hơn nữa á
Tới bước này sao dừng được, anh nói ra những lời dụ dỗ cô.

Thế rồi thừa lúc cô mất tập trung anh đã đưa cậu bé thẳng vào trong cô bé xuyên qua lớp màng mỏng, cô bé nhỏ chưa thích nghi được cả cơ thể cảm nhận như bị xé toạt ra.
Lúc đầu cô đau la ới á, nhưng sau 1 lúc với kinh nghiệm làm t.ình trên giường của mình anh đã đưa cô lên thiên đường hết lần này đến lần khác.
Lần cuối anh trút hết cái gọi là tinh hoa mật ngọt vào hết cơ thể cô.
Sau trận lăn giường không biết mệt mọi của anh, cô mệt gần chết nằm 1 chổ không biết trời trăng, anh đã lau người mặc lại đồ lại cho cô, rồi anh đi tắm, lên giường ôm cô vào lòng, biết từ đây người con gái này sẽ là người của anh, anh phải ra sức bảo vệ và che chở cho cô ấy, anh nhắm mắt ngủ nhưng miệng vẫn giữ nụ cười mãn nguyện.
- E dậy đi e, tới giờ ra bãi tập rồi kìa, e ra trễ sẽ bị phạt đó.
- E không dậy nổi, e mặc kệ, e bắt đền anh
Anh yêu chìu hôn vào má cô, nói thì thầm vào tai cô những lời ám mụi
- Anh phải rèn luyện sức khỏe cho e thêm mới được, chứ e yếu quá, không theo kịp anh
- E không cần
Cái miệng nhỏ chu chu, mặt thì làm vẻ giận dỗi.

Anh thì gương mặt hưng phấn, vui cười ghẹo lại cô
- E không cần nhưng anh cần
Thế rồi anh bế cô theo kiểu công chúa vào phòng tắm phục vụ vệ sinh cá nhân, thay trang phục.

Cô nhìn anh tận tình chăm sóc cho mình, cảm giác lâng lâng như đang mơ, chưa bao giờ dám nghỉ sẽ có ngày này.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 18: Chương 18


Mọi người đang huấn luyện bài tập võ tự vệ cho mọi người, anh đứng phía trên quan sát xuống nhưng ánh mắt đó chỉ nhìn về cô, làm các ánh mắt ganh ghét của những cô gái hâm mộ anh thiếu tướng đẹp trai này đổ dồn lên người cô.

Cô chẳng thèm quan tâm các ánh mắt kia, quay lại nhìn anh nở nụ cười tỏa nắng, anh lại bị đứng hình trước vẻ đẹp này.
Quay lại phòng ngủ mấy đứa ở chung phòng rất tò mò là hôm qua cô ngủ đâu mà sáng ra vẫn quần áo chỉnh tề
- Ê nhỏ kia, hôm qua mày đi đâu sao không về phòng ngủ
Cô chẳng thèm để ý tới bọn nó vì trong đầu cô giờ chỉ toàn hình bóng của anh và cảnh lăn giường hôm qua cứ hiện mồn một trong đầu, bất giác cô đỏ mặt, cúi gục mặt xuống gối.
Mấy đứa kia nhìn biểu hiện này của cô thì tức tối lắm, cố tình kiếm chuyện
- Sao tao nói mà mày không trả lời, mày có biết tao là ai không
- Tao không cần biết
- Mày

Cô ta ra hiệu cho mấy người bạn kia nhào đến đánh vào người vào mặt cô.

Cô chống cự nhưng sức 1 người sao chống lại 3 người, tay chân bầm tím, mặt mũi còn hiện lên vài vết cào xước bị móng tay ghim vào.
Cô chống trả quyết liệt nên đã thoát ra được chạy ra cửa cấm đầu chạy thẳng lên phòng giám quan.

Gặp sao quả tạ hay sao mà gặp ngay cha của cô ta ngồi trực đêm.

Cô kể lại sự tình, ông chẳng thèm quan tâm tẹo nào, vì chuyện này là việc làm quá đổi bình với con gái mình.

Cô uất ức xin đổi phòng ngủ khác, ông không cho, còn nói lời cảnh cáo, đuổi cô về lại phòng.
Cô tuổi thân, cúi đầu chậm chạp bước từng bước, rồi vòng tay ấm áp mà cô không ngờ tới lại xuất hiện dẫn cô về phòng mình, cô ôm anh khóc như mưa, 1 lúc sau cô nín khóc, anh lau đi những giọt nước mắt còn vương lại trên mặt, mới hỏi chuyện.

Nghe xong câu chuyện anh nghiến răng ken két, và sẽ trút giận thay cô.
- E nằm xuống đây ngủ đi, có anh rồi, anh sẽ đòi công bằng lại cho e
Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ, anh ngồi kế bên âu yếm xoa lưng cho dễ ngủ, khi thấy cô thở đều đều là biết đã say giấc.

Anh mới đứng dậy và đi lấy lại công đạo cho vợ mình.
Thấy anh bước vào cửa phòng trực ban, cha cô ta lập tức đứng lên nghiêm nghị đưa tay chào.

Anh không lòng vòng hỏi thẳng vào chuyện

- Tôi nghe nói tối nay xảy ra chuyện sinh viên đánh nhau hả
- Dạ đúng rồi thiếu tướng, tôi đã xử lý ổn thỏa rồi
Ông ấp úng trả lời, ông thấp thỏm không yên, hôm nay sao thiếu tướng để tâm đến việc nhỏ này.

Sợ xảy ra chuyển lớn nên ông tìm cách giả hòa
- Chuyện các sinh viên xảy ra việc gây gỗ nhau là việc bình thường, tôi có thể giải quyết được ạ, không cần thiếu tướng bận tâm
- Đại tá nói thử coi, người bị đánh là người nhà của tôi thì có đáng bận tâm không.
Không xong rồi, anh kêu đến chức danh luôn chứng tỏ đang rất giận dữ, ông ta run cầm cập không biết mình đã đụng đến nhân vật nào.
- Dạ, không biết ai dám đụng đến người ngài để tôi sai người trừng trị họ
- Có phải, vừa rồi có 1 nữ binh báo là bị con gái của ông đánh đúng không, ông tính sao về chuyện đó
Anh dừng lại 1 tý rồi nói tiếp, làm ông ấy thêm 1 phen khiếp vía
- Đáng tiếc cho ông, cô gái đó là người nhà của tôi
-Thiếu tướng, ngài nói thật sao ạ.

- ông ta ú ớ hỏi lại
- Tôi có thời gian để đùa với ông - anh trừng mắt nhìn ông ta
- Dạ, tôi biết phải xử lý làm sao rồi ạ, thiếu tướng cứ yên tâm
Trong lòng lo sợ, nghỉ ngợi con ơi là con đụng ai không đụng đi đụng người nhà của thiếu tướng mặt lạnh này.

Lần này con đừng trách ta, nếu không cái chức vụ này sợ sẽ không giữ được.
Con gái ông ta rất thích anh, thích từ cái nhìn đầu tiên khi anh đến nhà ông để mừng sinh nhật lần thứ 50 của ông.

Nắm được tâm ý của con gái mình, ông cũng thường mượn nước đẩy thuyền cho con gái mình làm dâu nhà họ Dụ, nhưng đời đâu như là mơ, anh có thèm ngó gì tới con gái bảo bối của ông ta.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 19: Chương 19


Thế là cả đêm hôm đó 3 đứa kia nào được ngủ, phải ra chạy phạt rồi quay qua rửa rau gọt vỏ trái cây chuẩn bị bữa sáng cho cả doanh trại, sau lần này cả đời con nhỏ chảnh chọe đó không dám đụng đến cô nữa.
Trút giận cho vợ nhỏ mình xong, anh vui vẻ về phòng ôm cô ngủ.

Cảm nhận được có hơi ấm cô chui rút vào người anh, cái mũi bé xíu cứ cọ qua cọ lại trên ngực anh, làm anh rất hạnh phúc, càng xiết chặt cô vào lòng.
Chuyến đi học quân sự này của cô coi như thu về kết quả ngoài sự mong đợi.
Vừa về đến nhà đã thấy chị Phương ra đón tận cửa, cô đưa đồ, chạy 1 mạch vào phòng nằm lên chiếc giường êm ái ngủ 1 giấc.

Cô ngồi trên bàn ăn đợi anh về vì anh đã hứa sẽ về ăn tối cùng nhau
Nghe thấy tiếng xe ngoài cửa, cô vui mừng chạy ra đón anh, anh ôm cô vào lòng tay còn lại cưng nựng mặt cô.
Thấy được 1 màn rắc cơm chó này chị Phương há hóc mồm, liền điện thoại báo với nội, bà vui mừng cười ha hả mong rằng sẽ sớm có chắc thôi.
Tối đến lúc 2 người ôm nhau xem tivi chị Phương đem ra ly sữa ấm đặt trước mặt, cô mè nheo

- E không uống, e vẫn còn no
- Sao vậy, e uống tốt cho sức khỏe với lại dễ ngủ
Cô liền nói nhỏ vào tai anh chỉ đủ 2 người nghe, để chọc ghẹo anh nhưng hậu quả cô không ngờ tới
- Có dễ ngủ hay không thì e không biết, mà có đêm nào e ngủ yên với anh đâu
Thế là câu nói ái muội vừa dứt thì cô bị anh bế bổng lên đi về phòng trước sự chứng kiến không thể tin vào mắt mình của chị Phương
Cánh cửa phòng đóng lại, ngay sau đó đồ trên cơ thể của 2 người lần lượt rơi xuống đất, ép cô vào tường anh nhấc bổng cô lên để 2 chân quàng ngang eo mình, 2 cơ thể sát nhau không 1 khe hở, môi anh áp lên môi cô, đến khi gần như cô không thở được anh mới luyến tiếc buông ra kéo theo sợ 1 chỉ bạc.

Lúc này cô cũng cảm nhận được cái vật n.am t.ính nóng bỏng kia đang cọ cọ vào mông mình.

Con gái da mặt mỏng cô liền gục mặt vào vai anh cho bớt xấu hổ, anh khoái chí cười, l**m nhẹ vào vành tai mẩm cảm, tay vừa bợ vừa xoa cái mông trắng nỏn, chân gấp gáp bước lại chiếc giường to lớn.

Nằm xuống giường anh đè lên cô đưa cậu em đang cao đầu nghênh chiến nhắm đúng chổ cô bé mà chui vào, lúc đầu còn đau cô cắn răng chụi đựng

- Anh nhẹ lại, e đau
Anh xót thương giảm tốc độ chậm lại, một lát sau khi cô thích ứng anh đã ra vào nhanh hơn cả cơ thể cô run lắc theo từng nhịp đẩy đưa của anh.

Từng đợt anh đâm vào rồi rút ra làm cô sướng rên, anh chạy nước rút ra vào như vũ bão rồi phóng thích tinh hoa vào người cô.

Cô mệt vã mồ hôi không còn chút sức lực, anh nghiêng người nằm qua bên cạnh, cô tưởng anh đã thỏa mãn nhưng không ngờ anh bế cô sang ghế sofa lật cô lại để ngực quay vào thành ghế còn mông vểnh lên, tư thế này cô quá quyến rủ hơn cả khi nằm trên giường, anh đưa cậu nh.ỏ tiến thẳng tới nụ hoa đang e ấp mà ra vào, với tư thế úp muỗng này làm cậu nh.ỏ đâm sâu đến tận cùng cô bé, một lúc sau anh đạt cực kh.oái và phóng thích tinh hoa thêm lần nữa.
Thấy cô chịu hết nổi, ánh mắt gian xảo của anh lóe lên
- Để anh tắm sạch cho e nha
Cô mệt như chết đi sống lại chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Khi bước vào phòng tắm đặt cô ngồi lên bệ rửa tay, chòm người mở nước bồn tắm, trong lúc đợi nước anh chiều ý thằng nhỏ ra vào thêm hiệp, bế cô vào bồn tắm lại lăn lộn ra vào 1 trận nữa, cô phải hết lời van xin thì anh mới tha mạng cho mình.
Tắm cho cô, lau khô, sấy rồi bế ngược cô ra giường cả 2 ôm nhau ngủ, có một điều không ai biết là cả 2 không hề mặc đồ mà tr.ần tr.uồng ôm nhau ngủ.

Cô ngại đỏ cả mặt nhưng bị anh hành hạ cả đêm mệt quá nên lăn ra ngủ.
Đúng là từ ngày giữa 2 chúng tôi xảy ra chuyện ấy thì anh ấy cứ như không kềm lại được, tối nào cũng như hổ đói vồ mồi, ăn sạch không còn mảnh xương.
 
Back
Top Bottom