Ngôn Tình Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 20: 20: Có Biến


Cuộc sống này thật không công bằng, 2 người quầng quật với nhau cả đêm mà sáng ra anh thì tinh thần sảng khoái còn cô thì lết cả cái thân khó khăn để vào phòng tắm.

Đi lại khó khăn nên cô quyết định nghỉ học 1 ngày.

Cô xuống nhà ăn sáng, nói là ăn sáng chứ thiệt ra là ăn trưa thì có.

Vì anh mà cô phải nghỉ học, nghỉ là làm nhắn cho anh 1 cái tin " anh ức h**p e, nay e không đi học được".
Anh đang trong phòng họp, điện thoại báo tin nhắn a không có ý định xem nhưng liếc nhìn thấy hiện dòng tên "VỢ NHỎ" miệng thì cười gian xảo tay thì nhắn trả lời lại "e đừng giận tối về anh bù đắp cho"
Trần Hạo ngồi kế bên thắc mắc từ khai thiên lập địa chưa bao giờ mà trong cuộc họp tên mặt lạnh này dùng điện thoại kể cả người yêu trước kia nhắn.

Mà nay chuyện lạ xuất hiện không những cười mà còn trả lời.

Trần Hạo nghiên người nhìn vào màn hình

-Vợ nhỏ nhắn
- Cậu...im ngay
Nghe Trần Hạo nói cả phòng đều đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn anh.

Anh quay qua cảnh cáo Trần Hạo, rối tiếp tục cuộc họp.
Chỉ vì cái miệng của Trần Hạo mà tin tức này lan nhanh 1 cách chống mặt, vừa về đến phòng làm việc cả đám lính xô đẩy muốn sập cái cửa để chen vào hỏi
- Anh cho e xem hình chị dâu nhỏ nhe
- Chắc chị xinh lắm hả anh
- Cho chúng e xem đi mà, đừng giấu kỷ thế
- Nếu e chị dâu nhỏ e sẽ hỏi chị thương anh ở điểm nào
Anh là người có tính chiếm hữu cao, thấy quân lính mình hỏi nhiều về chị dâu, anh không thích, lớn tiếng
- Các cậu có đi về luyện tập không, hay muốn bị phạt
Cả đám kéo nhau về, hỏi anh không trả lời thì họ sẽ đi hỏi người biết trả lời cho họ, người đang được nhắc đến là Trần Hạo.
Còn ở nhà, cô đang ăn nghe tiếng chuông cửa, chị Phương ra mở cửa thì An An chạy tọt vào nhà.

Chị Phương lắc đầu, cô 3 của họ đã 26 tuổi rồi mà tính còn trẻ con hơn thiếu phu nhân.
- Chi dâu, chị hay tin gì chưa, Trần Hạo mới cho e biết là anh 2 trong cuộc họp vừa cười vừa trả lời tin nhắn của chị
- Chị thấy bình thường mà, có đâu mà lạ
An An mở trừng mắt nhìn cô, như không thể tin là chị dâu mình thấy bình thương
- Chị hỏi chị Phương coi chuyện này có bình thường không
- Tại chị không biết từ xưa đến nay trong cuộc họp thì anh e không bao giờ đụng đến điện thoại, có chuyện gì sau đó tính, công việc quan trọng nhất.

Mà giờ nhắn tin mà còn cười nữa.

- E có làm quá lên không, chị không tin
- Không tin thì đợi anh 2 về chị hỏi ảnh đi
- Chị sẽ hỏi
- Nay e qua chơi hay có việc gì không
- E qua chơi thôi
2 cô gái kéo nhau ra phòng khách ngồi nói chuyện cười rôm rả.

Chuông cửa lần nữa vang lên, cô xỏ déo ra mở cởi, đứng trước mặt cô là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, phong thái quý tộc
- Cô muốn tìm ai
- Phải đây là nhà của anh Khang Trạch không?
- Đúng, nhưng giờ anh ấy không có ở nhà, cô cần gì có thể nói với tôi hay để lại số điện thoại khi ảnh về tôi sẽ báo lại.
- Không, tôi có thể vào nhà chờ ảnh không
- Tôi nghỉ chắc không tiện
Cô ta mặt dày lách người đi thẳng vào nhà, cô không biết làm sao đành chạy theo sau lưng.
- An An, e còn nhớ chị không
- Chị về đây làm gì, anh e đã có vợ rồi, giới thiệu với chị đây là Uyển Nhi vợ chính thức của anh e

Cô ta đưa mắt quét lên người cô, một con vịt xấu xí sau xứng với anh.
- Tôi xin tự giới thiệu tôi là bạn gái của Trạch
- Chị cút ra khỏi nhà anh tôi ngay
- Chị không đi trước khi nào làm rõ mọi chuyện
- Còn có chuyện gì mà làm rõ nữa
- Em...!mà sao e chứng minh được đây là vợ của anh em
Cô chỉ đứng một bên nghe tranh luận, cảm thấy hụt hẩn, cô ta nói đúng cô không có gì để chứng minh 2 người là vợ chồng.

Chưa vui vẻ được bao lâu thì nay người cũ trở về nỗi lo lắng cuộn trào trong lòng, cố nén nước mắt không người ta thấy mình yếu đuối.
Trong đầu cô hiện lên một ý nghỉ có phải mình chỉ là thế thân của người khác, bây giờ nhân vật chính xuất hiện thì mình phải làm sao, rời đi thì không được, mà ở lại thì không xong.

Cô quay người đi thẳng vào phòng chốt cửa lại, yên lặng ngồi suy nghỉ.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 21: Chương 21


An An thấy cô buồn đi về phòng liền điện cho ai kia.

Vừa bắt máy đã nghe 1 tràn
- Anh, anh ngay lập tức về nha ngay, nếu không anh bị mất vợ gắng chịu
- An An, e nói gì vậy
- Người yêu của anh đến tìm anh, chị dâu giận nhốt mình trong phòng từ trưa tới giờ
-Người yêu, ai, anh làm gì có người yêu nào
- Cô người mẫu ảnh của anh nè
- Đợi anh, anh về liền
Anh gạt công việc sang một bên, ra xe chạy với tốc độ bàn thờ về nhà.

Chiếc xe dừng lại trong sân, một thân ảnh cao lớn bước xuống xe
- Trạch, anh về rồi, e nhớ anh lắm
- Sao em lại ở đây
- Trước đó là e sai, e xin lỗi, mình quay lại với nhau nhe anh
Cô thấy anh xuất hiện liền nhào đến ôm anh, vừa khóc vừa nhỏ nhẹ xin lỗi, anh vỗ vai kêu cô ta nín khóc.

An An thấy mà tức, bỏ về để anh tự lo.
- E đang ở đâu, để anh đưa e về
- E vừa về nước, chưa có chổ ở, anh cho e ở đỡ nhà anh ít bữa nhe anh
- Vậy cũng được

Anh kêu chị Phương dọn dẹp phòng cho cô, rồi vào làm cơm tối.
Từ lúc anh về cô ta cứ đeo theo anh không rời.

Tới giờ cơm tối chị Phương lên tầng mời anh xuống dùng cơm.

Trên bàn ăn cô ta ngồi sát bên.

Chị đến phòng gọi cô, gọi mấy lần nhưng không nghe cô trả lời, chị Phương nói lại với anh có thể cô ngủ quên.
Anh lo lắng ăn nào yên, buông đũa bước thẳng đến phòng cô, lấy chìa khóa dự phòng mở cửa bước vào, thấy cô đang trùm mền ngủ anh gọi cô dậy ăn cơm.
Trên bàn ăn, cô ngồi đối diện với anh, nhìn cảnh 2 người ăn ăn nói nói, lòng cô chua xót, ăn chẳng thấy ngon
- Anh chị ăn ngon miệng, e no rồi, e xuống trước
- E ăn thêm đi
- e no rồi
Cô chẳng thèm nhìn anh thêm lần nào mà bước thẳng vào về phòng.

Cô cố gắng bình tĩnh ngồi vào bàn học để hoàn thành bài về nhà.

Ngồi một lúc không thể nào tập trung được, liền điện thoại cho nhỏ Linh
- hu hu, Linh ơi, tao buồn quá, người yêu của ông tướng già về rồi, tao trở thành dư thừa, hic...!hic..
- Về thì về chứ, mày vẫn là vợ chính thức của ổng mà
- Không có đám cưới, không có giấy đăng ký kết hôn sao mà chính thức, hic...!hic...!bây tao nên làm gì đây?

- Không làm gì hết, vẫn ở nhà coi ổng giải quyết như thế nào, còn có người nhà đứng về phía mày mà, ổng không dám làm bậy
Sau kỳ nghỉ, hôm nay là ngày cô trở lại trường, cô thức thật sớm để ra khỏi nhà và trở về nhà lúc tối muộn.

Cô muốn tránh mặt anh, không điện thoại, thậm chí chẳng nhắn cho anh một tin nhắn.

Anh sốt ruột mà chẳng biết làm thế nào.
Đêm buông xuống, trời tối đen như mực anh vẫn ngồi đợi cô.

Bước vào nhà, cô trố mắt nhìn anh
- Vì sao e về trễ vậy
- Có chuyện gì
- Sao nhìn e buồn vậy?
- Anh không biết à?
Cô lạnh lùng đứng dậy, cúi đầu, tay nắm chặt, có những chuyện dù có muốn cũng không thể nói ra, vì có nói hay không cũng không thay đổi được gì.

Cô không nói gì liền về phòng nghỉ ngơi, tâm trạng cô bây giờ rất cô đơn, cô nghĩ mình sẽ là công chúa nhỏ được hoàng tử yêu thương nhưng không cô đã quá ảo tưởng.
Cô vì quá mệt mà ngủ thiếp đi đến tận sáng.

Cô bước đến phòng ăn thì thấy cô ta đang ôm ôm ấp ấp vậy mà anh không đẩy cô ta ra.

Thấy cô vừa ngồi xuống ghế cô ta liền soi mói cô
- Cô chỉ là vợ hờ, trước sau gì tôi cũng là nữ chủ nhân của ngôi nhà này.
Cô không nói gì bèn đi về phòng thay đồ đi học.

Cô ta liền nói theo
- Cô bị điếc không nghe thấy tôi nói gì à.
Uyển Nhi nhẫn nhịn mà bỏ đi ra ngoài, đi bộ trên đường cô thấy rất nhiều cặp tình nhân đang vui vẻ cười đùa còn cô thì lại một mình.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 22: 22: Tai Nạn


Mấy ngày sau, tối nay anh về nhà nên cô ta chẳng dám đi ra ngoài mà ở nhà giả vờ ngoan hiền đợi anh về dùng bữa, cô ăn cùng 2 người.

Vì mai là thứ 7 nên cô muốn đi chơi xa
- Ngày mai thứ bảy tôi muốn đi về quê với mấy đứa bạn, chủ nhật tôi sẽ lên lại
- Ừ, e cứ đi chơi cho thoải mái
Khi biết cô sẽ ra ngoài đi chơi với các bạn cô ta liền lên kế hoạch hãm hại cô.
Trong lúc cô chuẩn bị qua bên kia lộ để đón xe, điện thoại cô kêu lên số lạ
- Alo xin hỏi ai vậy?
Đầu dây bên kia là giọng của một người đàn ông
- Cô có phải là bạn của chủ số điện này không
- Đúng vậy? có ấy xảy ra chuyện gì sao?
- Cô ấy bị xe đụng hiện tại đang ở bệnh viện, tình trạng đang cấp cô đến mau đi.
Linh Linh cùng thằng Minh chạy thục mạng tới bệnh viện.
- Alo tôi đã là theo lời dặn cô rồi, chuyển tiền cho tôi
- Được, làm tốt lắm, cấm không được tiết lộ nữa lời, nếu không sẽ không nhận được xu nào
- ok, cô cũng biết quy định trong thế giới ngầm mà
Nói xong cô ta liền nhắn nhắn mấy cái trên điện thoại tiền liền được chuyển đi

Cô nằm hôn mê mất 2 ngày, cô lờ mờ tỉnh dậy và không hiểu chuyện gì đang xảy ra
- Sao tao lại ở đây
- Mày bị xe đụng, nằm hôn mê 2 ngày nay, giờ ổn rồi
- Lúc tao hôn mê anh ta có điện cho tao không anh ta có biết tao bị thế này không?
Linh linh không trả lời mà chỉ lắc nhẹ đầu
Bà nội rất lo lắng khi biết tin cô nằm viện thì kêu dú Lan hầm canh gà mang đến cho cô
- Nhi nhi con không sao chứ?
- Con không sao, chắc nằm vài bữa là khỏe lại thôi
Cô an ủi cho bà bớt lo lắng
- Con không sao thì ta yên tâm rồi, dú Lan có hầm canh gà mau uống đi cho nhanh khỏe
- Con cảm ơn
Lúc này ba của anh lên tiếng
- Thằng ranh kia đâu, nó không ở đây với con
- Con không sao, chỉ bị thương nhẹ, chắc anh ấy đang bận việc nên chưa đến được
Họ ngồi trò chuyện với nhau 1 lúc rồi cũng ra về để cho cô nghỉ ngơi
Mấy ngày sau cũng không thấy bóng dáng anh đâu.

Linh Linh luôn bên cạnh chăm sóc cho cô, an ủi cô

Đã là người lên kế hoạch nên cứ nói vào tai anh những lời không tốt vu oan cho cô, không về nhà cả tuần mà điện thoại không nghe, nhắn tin không trả lời.
Cả tuần không thấy cô, một mặt anh lo sốt vó lên, một mặt bực tức bỏ mặt.

Qua ngày sau cô được về nhà cũng không thấy bóng dáng anh đâu
Cô buồn, tinh thần của cô ngày càng đi xuống không cười, không nói.

Mỗi tối đều khóc một mình
Mấy ngày gần đây Linh Linh và má Minh ngày nào cũng gọi hỏi thăm cô.

Tâm trang cô cũng đã đỡ hơn một chút
- Mình không sao đã đỡ hơn nhiều rồi
- Không có gì đừng khách sáo với tụi tao
- Nếu có chuyện gì mình giúp được mày cứ nói, tao sẽ làm hết sức
- Tao muốn ra nước ngoài với tao suy nghĩ kỹ rồi tao sẽ ly hôn với anh ta
Nói là ly hôn chứ anh và cô không có đăng ký kết hôn thì lấy gì mà ly hôn, cô cười chua chát, cuộc đời bạc bẻo.
- Vậy mày định khi nào?
-Tuần sau tao sẽ đi
- Vậy có gấp quá không
- Không, tao đã chuẩn bị tinh thần rồi
- Được rồi, tao sẽ lo tất cả cho mày
Thật ra cô suy nghỉ rất nhiều về chuyện này anh không có tình cảm dành cho mình thì cô sẽ giải thoát cho anh và bắt đầu một cuộc sống mới.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 23: 23: Rời Đi


Sáng tuần sau cô nhờ chị phương gửi cho anh một phong bì chứa đơn ly hôn.

Còn cô thì kéo vali ra sân bay.

Sự ra đi của cô không ai biết chỉ có 2 người bạn thân
- Linh mày đừng khóc nữa
- Mày nhớ giữ gìn sức khỏe
- Tao biết rồi, tới đó tao sẽ liên lạc về
- Linh, nếu ai có hỏi mày về tao thì mày cứ nói là không biết gì nha
- Ừm
Cô đau lòng quay lại ôm 2 đứa bạn thân.
Mấy ngày sau anh về nhà không thấy ai, anh lập tức đi hỏi chị Phương.

Chị liền nhớ đến cái phong bì hôm trước cô gửi, đưa liền cho anh
- Trong đây là gì?
- Cô chủ gửi cho anh
Anh mở ra thì thấy tên cô đã ký sẵn, chỉcó một đơn ly hôn không có một bức thư nào, không thể tin vào mắt mình, anh liền phóng xe đi tìm cô
Dú Lan thấy anh về thì ra chào hỏi
- Thiếu gia, cậu về rồi

Anh không bỏ qua lời chào hỏi của dú mà hỏi
- Thiếu phu nhân có về đây không
- Cậu nói gì vậy, cô ấy được xuất viện rồi sao
- Bà nói gì, ai nằm viện, sao tôi không biết, cả tuần nay cô ấy không về đây sao
- Dạ không
Anh nhíu mày kiếm, mặt đen xì liền gọi cho An An
- E có biết chị dâu đang ở đâu không
- Không, có chuyện sao anh
- Cô ấy gửi lại đơn ly hôn và bỏ đi rồi
Anh cúp máy, rồi bấm đúng tên Trần Hạo
- Uyển Nhi bỏ đi rồi
- Cái gì, cậu đang nói thật
- Cậu tìm cô ấy giúp mình
- Không có trong nước thì tìm ở nước ngoài khi nào tìm thấy thì thôi
Sau 1 tuần tìm kiến vẫn chưa có tin, Anh ngồi trên ghế xoa xoa thái dương " Uyển Nhi rốt cuộc e đang ở đâu, anh rất nhớ e"
Anh cảm thấy hối hận vì đã nghe lời cô ta bỏ mặt cô Từ ngày cô đi anh cho người lật tung lên những vẫn không tìm thấy cô, những tối được ở nhà anh thường ra sân đứng chờ cô về.
Cứ như vậy ngày qua ngày vẫn không thấy tin tức về cô
- Rốt cuộc e đang ở đâu, anh rất nhớ e!
Mỗi lần về nhà anh lại vào phòng cô, mỗi thứ vẫn giữ y nguyên lẫn mùi hương làm anh càng nhớ cô nhiều hơn

Cứ thế suốt ngày anh lao đầu vào công việc đến kiệtđể bớt nhớ cô, anh bỏ mặt nhà cửa, bỏ mặt cả cô ta,mà anh ngày nào cũng đưa bộ mặt diêm vương, ai thấy cũng sợ
Anh rủ Trần Hạo đi bar uống rượu
- Cậu như thế này cũng chả tìm thấy cô ấy đâu, có không giữ mất rồi tìm
- Tôi có lỗi với cô ấy, cô ấy nằm viện cả tuần do bị tai nạn mà tôi chẳng quan tâm, chỉ nghe lời nói người khác mà hiểu lầm lạnh nhạt với e ấy
Anh không nói gì chỉ biết uống hết ly này đến ly khác đến khi say thì thôi
Trần Hạo nhìn chướng mắt giựt ly lại
- Cậu đừng uống nữa sẽ có hại cho sức khỏe
- Cậu kệ tôi
Trần Hạo không biết khuyên ngăn anh làm sao khi tâm trạng anh rất tệ
Trần Hạo đang uống thì nhớ ra
- Không phải e ấy có 2 người bạn thân sao, cậu tìm cách hỏi thử nhe
- Tôi đã hỏi rồi, 2 người đó nói không biết e ấy ở đâu cả
- Họ không chịu nói hay do e ấy không muốn gặp cậu
Anh rất buồn bực khi cô thực sự rời xa anh, giờ anh mới biết cô ấy quan trọng với mình đến nhường nào, anh thực sự đã yêu cô
Anh vừa uống miệng vừa lẩm nhẩm
- Uyển Nhi e về với anh đi, anh biết lỗi rồi, anh sẽ tránh xa cô ta, e muốn đánh hay muốn làm gì anh cũng được chỉ cần e quay về.

Anh rất nhớ e
Cứ thế anh uống say đến không biết trời đất gì, Trần Hạo phải đưa anh về nhà, đỡ anh lên phòng.

Anh không muốn lên phòng mà đi đến phòng cô.
Đã một thời gian anh cho người tìm kiếm ngày đêm nhưng vẫn là con số không
Anh càng ngày càng lạnh lùng hơn, mặt không có lấy một nụ cười, chẳng hề bận tâm đến cô ta, mà mua 1 căn hộ cho cô ta dọn ra ngoài.

Lúc đầu cô ta chẳng chịu cứ biện cớ này cớ khác, anh hiểu ý chuyển một số tiền lớn cho cô ta để đổi lại sự bình yên.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 24: 24: Chương 23-2


5 năm sau
Từ lúc Uyển Nhi rời đi đến giờ anh vẫn cậm cụi làm việc, anh chưa hề tư tưởng đến cô gái nào khác
Cô ta từ khi nhận được số tiền lớn từ anh, đã có bước phát triển mới nổi tiếng hơn, đến giờ không còn dính líu gì đến anh nưa
- Thưa thiếu tướng theo tin tức cung cấp về thì chị dâu nhỏ sẽ về nước trong tuần tới
Miệng cong lên vô cùng đẹp kèm theo ánh mắt nhớ nhung, anh muốn khẳng định
- Cậu nói thật
- Dạ
Tuần sau, tại sân bay
- Uyển Nhi, tao ở đây này
Cô chạy đến ôm chặt cô bạn thân của mình
- Chào mừng mày đã về, tụi tao nhớ mày lắm, nay má Minh bận đi công tác nên không ra đón mày được, về thôi
- Việc tao nhờ mày đã làm xong chưa
- Dạ thưa rồi chị hai
2 đứa nhìn nhau nhe răng cười, Linh Linh chở cô về căn hộ mà cô đã nhờ thuê trước, cô đi 1 vòng xem nhà đầu gật gật nói
- Nhà hơi nhỏ nhưng đủ tiện nghi, và gần cơ quan nữa, tao ưng lắm, cám ơn mày nhe Linh
- Cái con nhỏ này, hôm nay còn khách sáo
- Thật sự tao cám ơn mầy rất nhiều nếu thời gian qua không có tụi bây thì giờ không biết tao thế nào.

- Ừm tao nhận tấm lòng của mày, trưa rồi vô ăn cơm thôi, tao có mua thêm 1 phần cho mày nè

- Tao nhớ cái hương vị này ghê
Lúc này thoại reo
- Thưa giám đốc chiều nay e có một cuộc họp với cty xây dựng T&N
- Dạ, e biết rồi, chị cứ sắp xếp đi
Tại doanh trại
- Cậu đãcđiều tra được e ấy đang ở đâu chưa
- Rồi rồi, thưa anh hai, e ấy đang ở chung cư Nguyên Điền tầng 8 phòng 808
- Cậu mua cho mình căn hộ cạnh căn của e ấy nhe
- Cậu định làm gì
- Theo đuổi lại e ấy
Anh thầm cười trong lòng đầy hi vọng
Tại nhà chính nhà họ Dụ
- alo, chào nội, con là Uyển Nhi, người có khỏe không ạ?
Nội kinh ngạc, xúc động nở nụ cười, mắng yêu cô
- Uyển! Nhi, con bé này, đến giờ mới chịu điện cho bà, con có biết bà lo lắng cho con lắm không
Cô nở nụ cười mà đáp
- Con mới về nước, mọi người trong nhà đều khỏe hết phải không bà
- Mọi người đều khỏe, vài hôm nữa con về nhà chơi với nội nhe
- Dạ, để con sắp xếp thời gian nhe nội, vì con mới về nước nên công việc rất nhiều

- Con sẽ đến nhà chơi nhưng nội phải hứa với con 1 chuyện con mới về
- Cái con bé này có gì mà úp úp mở mở
- Đừng nói cho Thiếu tướng biết là con về
- Con đi lâu quá nên không biết nó đã là Trung tướng rồi
- Quyết định vậy nha nội, giờ con có việc nên con cúp máy trước, tạm biệt nội, nội giữ gìn sức khỏe
Vài ngày sau, tại nhà chính nhà họ Dụ
- Nội nói cho con biết hôm nay con bé về nhà chơi, con phải tìm cách về nha đó
- Dạ, con biết rồi, nội nhớ nói An An phải phối hợp với con đó
- Nội biết rồi
Chiều hôm đó, cô giải quyết xong công việc sớm, trên đường về nhà tiện thể ghé vào nhà chính thăm nội
*ting tong*
Người làm ra mở cửa
- cô Uyển Nhi
- Dú Lan, đã lâu không gặp người có khỏe không ạ?
Dú Lan là người làm lâu năm của nhà họ Dụ, Dụ gia coi bà ấy như người một nhà
- Dú khỏe, cô mau vào nhà đi, lão phu nhân đang đợi cô, còn quà để dú kêu người đem vào
- Vậy phiền dú Lan
Uyển Nhi chạy vào nhà nhìn thấy nội thì chạy đến chùi người vào lòng bà

- Nội con nhớ người lắm
- Bà rất nhớ con, chụi oan ức, rời đi cũng không chịu nói với nội, con đã ăn gì chưa, vô ăn tối với nội
Nội kêu dú Lan làm thêm mấy món cô thích
- Con nhớ tay nghề của dú lắm
- Vậy con ăn nhiều vào
Đúng lúc này An An, Trần Hạo và anh vừa đi vừa nói chuyện rôm rả, biết là cô đã đến, An An giả vời hỏi dú
- Nhà mình có khách hả dú Lan
- Dạ, là cô Uyển Nhi đến chơi
An An chạy nhanh vào ôm cô
- Chị dâu, e rất nhớ chị
Cô nghe tiếng nói quen thuộc liền xoay người lại thấy anh đang đứng nhìn ở đó nhìn mình.

Cô nhìn anh, anh nhìn cô hai người cứ thế mà 4 mắt nhìn nhau.

Uyển Nhi lấy lại bình tĩnh đứng dậy gật đầu chào anh.

- Tụi con ăn tối chưa, nếu chưa thì vào ăn chung đi
- Con ăn no rồi, con xin phép về trước, hôm nào rảnh con sẽ đến thăm nội.

Nói xong cô vội đi nhanh ra cửa, thấy cô cứ thế bước đi tránh né mình, anh tức giận bước đến nắm tay cô kéo về phòng
- Anh làm cái gì vậy, thả tôi ra
Cô gồng hết sức nhưng sức lực của cô chỉ như gãi ngứa đối với anh thôi.

Cô cố gắng chống đẩy khỏi cửa phòng nhưng bất thành, bị anh vác lên đem vô phòng và khóa chặt cửa
- Thả tôi ra, tôi cảnh cáo ! ưm! ưm
Chưa nói hết câu anh đã khóa chặt miệng cô bằng miệng của mình.

Và đưa lưỡi khoái đảo khoang miệng cô
Uyển Nhi cô hết sức đẩy anh ra tỏ vẻ không nguyện ý nhưng càng như thế anh lại càng hôn mãnh liệt hơn
Đến lúc cô thở được nữa anh mới luyến tiếc buông tha, đôi môi cô đã hơi sưng đỏ lên
Phải nói là anh rất nhớ cô, đã 5 năm rồi anh mới được nhìn thấy cô, được ôm hôn cô vậy mà cô lại tỏ ra căm ghét anh đến thấu xương tủy.

   Chương trước
chương 22: Rời đi
Chương sau
chương 24
 Comments
 img
Hồ Vân
hóng quá
2023-06-07
  1
Toàn bộ   Chapter 1 chương 1: Gặp lại 2 Chương 2 3 Chương 3 4 Chương 4 5 Chương 5 + 6 6 Chương 5+6 7 chương 7 8 chương 8 9 chương 9 10 chương 10 + 11 11 chương 10 + 11 12 chương 12: Ngày về 13 chương 13 14 chương 14: Động lòng 15 chương 15 16 Chương 16: Quan tâm 17 chương 17 18 chương 18 19 chương 19 20 chương 20: Có biến 21 chương 21 22 chương 22: Tai nạn 23 chương 22: Rời đi 24 chương 23 25 chương 24 26 chương 25 27 chương 26 28 chương 27 29 chương 28 30 chương 29: Ngày cưới An An 31 chương 30 32 chương 31 33 chương 32 34 chương 33 Chương trước Chương sau img
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 25: 25: Chương 24


Cô rất tức giận tát cho anh một cái rõ đau và cáu gắt hét vào mặt anh
- Thả ra, tôi ghét anh
Anh cất lại khuôn mặt diêm vương thay vào đó là khuôn mặt ôn nhu giọng nói cũng khác bình thường nhẹ nhàng hơn hẳn
- E về với anh đi, được không? Em tha thứ cho anh được không? Em đánh anh mắng anh đều được chỉ cần e trở về với anh thôi
Tay anh giữ lấy 2 vai cô, giọng nói run run cầu xin
Thiếu tường, à phải là Trung tướng mới đúng, tôi và anh đâu có quan hệ gì nữa.

Xin anh tha cho tôi, tôi còn có việc tôi phải về ngay
- E là vợ anh, anh chưa có ký đơn ly hôn
- Anh có ký hay không không còn quan trọng nữa, vì tôi và anh cũng chẳng có đăng ký kết hôn mà
Cô dùng gióng căm ghét nói với anh
- Tôi cầu xin anh buông tha cho tôi
- E ghét anh đến vậy sao?
- Đúng, từ nay anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, có chết tôi cũng không quay về với anh
Anh không nói gì bỏ tay ra khỏi người cô, để cho cô đi.

Anh thật sự rất hối hận khi 5 năm trước không bảo vệ cô thật tốt như lời đã hứa
Cô rời đi, anh lấy vài bộ quần áo cho vào vali, sau đó anh đem cái vali rời đi đến cạnh căn hộ chung cư cô đang ở
Buổi sáng, cô có thói quen thức dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.

Đột nhiên có người gõ cửa nhà cô, cô liền tắt bếp bỏ cái sạn trên tay xuống, đi đến mở cửa.
Giọng cô ngạc nhiên
- Sao anh biết tôi sống ở đây, anh đến đây là gì?
- Trùng hợp, nhà anh bên này, mình là hàng xóm của nhau
Anh nhìn dáng vẻ xù lông của cô mà cười thầm trong bụng
- E đang bận làm bữa sáng à!
Anh lách người đi thẳng vào trong nhà
- Anh rảnh rỗi không có việc gì làm hay sao mà cứ hay xuất hiện trước mặt tôi vậy
- Anh đang trong thời gian nghỉ phép, muốn qua dùng bữa sáng với e
Uyển Nhi bước theo sau mặt cô cao có.

Anh kéo ghế ép cô ngồi xuống còn mình thì bước vào bếp, lây hoay 1 hồi anh bưng 2 dĩa cơm rang thơm phức đặt trước mặt cô
- E ăn thử đi, có vừa miệng e không
Mặc dù rất ghét ngồi cùng anh nhưng đây là nhà mình không thể làm gì được, ăn sáng xong còn đi làm
Thấy cô có chút nhân nhượng nên anh mỉn cười hài lòng rồi đặt lên trán cô một nụ hổnaats ôn nhu và nhẹ nhàng.

Cô đỏ mắt và quay người sang chổ khác
- Hứ
Nhìn dáng vẻ giận dỗi của cô anh thấy rất đáng yêu
- Hi hi
- Cười cái gì
- Không có gì e ăn đi
Quả thật là 5 năm qua anh rất hiếm khi nở nụ cười từ khi cô bỏ đi.

Bây giờ nhìn thấy cô xuất hiện trước mặt là anh thấy rất hạnh phúc
Trong lúc cô ăn, anh không ăn mà chỉ ngồi nhìn chằm chằm vào cô.

Đã lâu lắm rồi mà cô vẫn như vậy nhưng giờ tình cảm của 2 người đã rạn nứt.

Vẻ mặt của anh lại có chút buồn và hối hận
- Cảm ơn e đã cho anh ăn nhờ bữa sáng, để anh đưa e đi làm nhe
- Tôi không dám làm phiều thiếu tướng, tôi tự bắt xe đi được
- Không phiền?
- Tôi không xứng ngồi xe của anh
- Anh xin lỗi
- Lời xin lỗi không còn quan trọng với tôi nữa, giờ giữa chúng ta không có ràng buộc gì nữa.

Nên xin Thiếu tướng đây đừng làm phiền tôi nữa
Giọng anh thân tình nói
- Chúng ta chưa ly hôn, anh vẫn chưa chấp nhận giấy ly hôn của e để lại
Mắt cô đỏ hoe giọng nghẹn ngào
- Bây giờ anh nói tôi vẫn là vợ anh, trước kia anh có từng nghỉ cho tôi không? Khi anh mang người yêu cũ về ở trong nhà, lúc tôi bị tai nạn anh đang ở đâu
Anh cảm thấy rất có lỗi khi trước kia nhu nhược nghe lời người yêu cũ hiểu lầm cô.

Anh muốn bù đắp tất cả cho cô, cô muốn gì anh cũng sẵn sàng làm cho dù phải mất mạng, chỉ cần cô ở bên mình
- Anh xin lỗi, anh rất hối hận khi trước kia đã đối xử không tốt với e.

Đến khi e bỏ đi anh mới nhận ra mình yêu e đến mức nào, anh như muốn lật tung cả thế giới lên để tìm e.

Nhi Nhi e làm ơn hãy cho anh một cơ hội để bù đắp cho e hết cuộc đời này được không?
Anh nói hết tâm tình của mình ra và cầu mong sự tha thứ từ cô.

Nhưng chính anh đã làm cho trái tim cô không còn tin tưởng vào tình yêu mà anh dành cho cô nữa rồi
- Khang Trạch nếu anh nói những lời như vậy với tôi vào 5 năm trước thì có lẽ tôi sẽ suy nghĩ cho anh một cơ hội.

Còn bây giờ tôi không muốn dính líu gì tới anh nữa
- E thật sự chán ghét anh đến vậy sao?
Cô không trả lời, bắt xe đi thẳng tới cty
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 26: 26: Chương 25


Anh chạy xe theo sau xe taxi của cô, 20 phút sau đến trước cửa cty cô
Từ lúc cô bước xuống xe, ánh mắt anh vẫn dõi theo cô.

Đến khi khuất dần anh mới luyến tiếc không nhìn nữa
Phải nói tâm trạng của anh bây giờ rất tệ, anh đâm chiêu suy nghỉ: e thật sự là vô tình mà, nhưng mà cả đời này e chính Dụ thiếu phu nhân, vợ anh chỉ có một mình e.

E là của một mình anh
Sau một hồi lâu đứng dưới cty cô mới lái xe đi.

Về đến nhà , anh tắm rửa rồi lên mạng tra cách theo đuổi vợ
Anh không ngờ rằng cũng có ngày mình lại làm mấy cái việc thiếu suy nghĩ như vậy.
Ngày hôm sau gần trưa anh đến cửa hàng hoa mua 1 bó hoa hồng đỏ rực rỡ, rồi đến đứng dưới sảnh cty Uyển Nhi đợi cô tan làm.

Mọi người đi qua lại đều ghen tị vì không biết cô nàng nào lại được người đàn ông đẹp trai như vậy đứng đợi.
Anh đứng đợi chừng 20 phút thì cô cũng bước xuống.

Cô nhìn thấy anh đứng trước cửa công ty mình thì vội vàng tránh mặt anh.

Nhưng nào ngờ anh thấy cô đang cố tình tránh né không muốn gặp mình thì anh chạy lại kéo tay cô.
Cô tức giận hét lên
- Anh làm gì vậy, buông tôi ra
Cô giằng co với với anh một hồi nhưng anh vẫn không chụi buông tha cho cô.

Cô đành bất lực để anh kéo mình vào xe.

Vào trong xe để cô ngồi vào ghế phụ, anh vươn tay lấy trong hộc xe ra 1 cái nhung bé xinh tặng cho cô
- Tặng e
- Không cần
Cô buồn bực nói những lời cọc cằn, lúc này cô xấu hổ ước gì có 1 cái lổ để chui vào khi cái bụng hại cô kêu lên òng ọc.
Nghe được tiếng bụng kêu thì anh biết chắc hẳn cô đang đói
- Để anh đưa e đi ăn, e muốn ăn gì?
Uyển Nhi không trả lời, nên anh cũng đành đưa cô đến 1 tiệm lề đường gần đó, nghe nói đồ ăn lề đường rất nhiều cô gái thích, vì anh tìm hiểu được trên mạng hôm qua.
Cô bước vào quán anh cũng nhìn theo bóng lưng cô mà đi vào.

Phải nói đây là lần đầu anh ăn quán lề đường như vậy, thức ăn ở đây anh thấy rất mất vệ sinh vẻ mặt tỏ ra không hài lòng.
Cô nhìn anh có vẻ không thích những nơi này nhưng vẫn dẫn cô đi, trong lúc này trong lòng cô có cảm giác vui.

Cô ngồi đại xuống một cái bàn, anh thấy có chút bẩn đứng đó không dám ngồi xuống
Cô thấy vẻ chần chừ của anh liền lên tiếng
- Không ngồi à?
- Có
Nói xong anh nhắm mắt ngồi đại xuống, cô order một bàn đồ nướng

Cô biết anh đây là lần đầu người có địa vị như anh ăn những món bình dân này
- Ăn thử đi ngon lắm, thử xong coi chừng ghiền
Anh cố gắng đưa xiên thịt lên miệng cắn một miếng.

Anh không ngờ chỉ với mấy đồng lẻ mà những món này lại ngon như vậy, còn ngon hơn món ăn ở nhà hàng
Ăn xong kéo cô đi dạo để tiêu hóa bớt thức ăn, hai người cùng đi nhưng chẳng nói gì thì tự dưng có 1 cô bé gái cầm 1 giở hoa chạy đến
- Anh đẹp trai ơi, anh mua hoa tặng vợ anh đi
Cô không muốn coi bé hiểu lầm liền giải thích
- Chị không phải vợ anh này đâu, e đừng có hiểu lầm
Anh thấy cô phủ định quan hệ của 2 người thì anh không vui
- Vợ anh cô ấy chắc ngại, giỏ hoa này bao nhiêu anh mua hết
- Dạ 30 tệ ạ
Anh lấy tiền đưa cho cô be, còn tiền thừa anh cho bé luôn
- Hoa này anh tặng e
- Tôi xin từ chối nhận, anh đem về tặng cho cô tình nhân của anh đj
Anh thấy cô không chịu nhận liền dỡ thói lưu manh dựa vào gần cổ cô
- Tình nhân của anh giờ không phải là e sao? Mà vợ của anh cũng chỉ có một người duy nhất tên là Đòng Uyển Nhi, e yên tâm ngoài e ra anh không có người phụ nữ nào khác đâu
- Anh...!tôi ghét anh
- Anh thương e, chỉ thương mình e

Anh không ngại nói lời yêu thương cô trước mặt mọi người, nhưng cô không để ý mà bỏ anh lại một mình đi lên phía trước
Anh thấy cô tức giận và xù lông trông thật đáng yêu, nhưng vẫn phải chạy lên để dỗ cô.

Đến tối anh đưa cô về nhà
- Tôi vô nhà đây
- Khoan chẳng lẻ e không định mời anh vô nhà sao? dù sao thì cả buổi chiều anh đã đi cùng e
- Tôi có bắt anh phải đi theo tôi à
Anh phụng phịu làm vẻ mặt buồn bã, còn cô vẫn cố tỏ ra vẻ không để ý
Thật ra Uyển Nhi vẫn vẫn còn yêu anh nhưng cô lại không dám đặt cược trái tim của mình cho anh một lần nào nữa.

Cô cũng biết 5 năm trước những chuyện hiểu lầm cũng do có người muốn chia rẽ tình cảm giữa cô và anh
Cô sợ sẽ tái lập như 5 năm trước quả thực rất sợ.

Cô nghỉ rằng mình đã quên được anh nhưng không từ lúc anh xuất hiện trước mặt cô ở nhà chính nhà họ Dụ đã làm cho cô không thể nào quên anh được.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 27: 27: Chương 26


Kể từ hôm ấy ngày nào anh cũng gửi hoa đến công ty cô.

Sau hôm đó anh cũng được lệnh điều đi công tác nước ngoài 2 tháng liền.

Mặc dù anh rất bận nhưng vẫn nhớ tới cô.

Đang làm việc mà anh suy nghỉ không biết cô đang làm gì vì lo lắng quá cho bảo bối phải ở một mình nên anh đã thuê những người vệ sĩ có trình độ chuyên nghiệp âm thầm bảo vệ cô
2 Tháng sau, khi đã giải quyết xong công việc thì anh liền tức tốc bay ngay về bằng máy bay chuyên dụng của quân đội.
Bước xuống máy bay anh lái xe đến nhà của cô vì anh rất nhớ cô.

Đứng trước cửa nhà anh bấm chuông, Uyển Nhi ra mở cửa, chưa kịp xem người đó là ai thì anh nhào về phía cô mà ôm cô xiết chặt vào lòng
Quả thực trong 2 tháng này không được gặp cô anh nhớ đến phát điên
- Anh bị làm sao mà giờ này còn bấm chuông cửa nhà tôi
Vừa nói cô vừa lấy tay đẩy anh ra nhưng không được, anh lại càng ôm chặt hơn
- Để anh ôm e một lúc
Nghe giọng anh có vẻ mệt mỏi nên cô cũng đứng đấy để cho anh ôm.

Được 1 lúc cô khó chịu lên tiếng

- Được rồi đừng đứng đây nữa, vào trong đi
Nghe cô nói thế anh mớ buông cô ra và đi vào nhà, nhìn sắc mặt cô đoán anh đang rất mệt, vẻ mặt không có huyết sắc cô vào bếp lấy cho anh ly nước
- Anh uống nước đi
Vừa đặt ly nước xuống bàn thì đã bị anh kéo xuống ngồi trên đùi anh, cô hỏi
- Anh làm gì vậy?
- Anh không sao chỉ là rất nhớ e
Anh tựa đầu vào hỏm cô mà thì thầm, vừa nói anh vừa hít mùi thơm trên người cô làm cho anh rất thoải mái
Anh ngước lên nhìn cô, lúc này ánh mắt chạm vào nhau, mặt cô có chút ửng hồng trông rất đáng yêu
- E có nhớ anh không
Thật ra cô nhớ anh, nhưng suy nghỉ một đường lại nói một nẻo
- Không bao giờ
- Hửm...!thật sao?
Cô ngượng ngùng quay mặt chổ khác không trả lời.

Không hài lòng với biểu hiện của cô, anh giữ lấy đầu cô quay về phía mình và hôn lên môi cô
Anh hôn nhẹ nhàng nhưng rồi cũng không kiềm chế được mà tách miệng cô ra khuấy đảo bên trong hút hết mật ngọt
- Ưm...ưm...
Bàn tay vì thế mà cũng không yên lần mò xuống cặp đùi trắng nõn mà v**t v*, tay lần mò đến chổ cô bé thì lúc này cô giật mình hất tay anh ra
- Không được, dừng lại

- Anh xin lỗi, anh kiềm chế được.

Muộn rồi e nghỉ đi anh về đây
Anh biết vừa nảy mình đã vượt quá giới hạn vì cô chưa chấp nhận tha thứ cho anh nên đành cố chịu đựng
________________
An An và Trần Hạo đã yêu nhau được 5 năm nên tình cảm của họ rất hạnh phúc
Vì tuần sau 2 người họ sẽ tổ chức đám cưới nên cuối tuần này rủ cô đi thử váy cưới
- Uyển Nhi chị thấy bộ này đẹp không ?
- Đẹp lắm! E là cô dâu xinh nhất chị từng thấy đó
- Ha ha, chị đừng chọc e nữa, chị cũng thử cùng e đi
- Thôi thử làm gì, chị mặc không đẹp đâu
- Chị chưa thử thì làm sao biết được
Cô gật đầu, tầm 5 phút sau cô bước ra ngoài với bộ váy cưới lộng lẫy
- Wow, chị xinh như công chúa vậy
- E cũng xinh mà
- Cả 2 cùng xinh
Cả 2 chị e nhìn nhau cười, bất chợt An An lôi điện thoại từ trong túi xách ra chụp ảnh cô , bấm gửi cho a
*Ting*
Trong phòng, anh đang ngồi báo cáo nhiệm vụ cho cấp trên, điện thoại báo tin nhắn anh đưa mắt nhìn màn hình thấy tên của đứa e gái nghịch ngợm thì làm ngơ
*Ting*
" anh không xem thì đừng hối hận"
Bị làm phiền, anh bực bội, dự định cầm điện thoại gọi mắng An An, nhưng lại đập vào mắt là hình ảnh cô mặc chiếc áo cưới cộng với nụ cười vô cùng xinh đẹp như mùa thu tỏa nắng
Miệng của anh mỉm cười mà ngắm nhìn thật lâu rồi quyết định lấy nó làm hình nền điện thoại.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 28: 28: Chương 27


Cô đi với An An tầm 4h thì về nhà, trên đường về cô tiện đường ghé vào siêu thị mua ít đồ về làm bữa tối, tình cờ gặp anh
Vì muốn tránh mặt nên cô đi vòng sang đường khác, nhưng sự thật cô đã bị anh nhìn thấy
- Trùng hợp vậy
Không trùng hợp đâu anh đang định mua đồ ăn mang đến nhà cô thì lại gặp cô ở đây
Cô nhìn anh không nói lời nào
- E mua đồ sao, để anh phụ cho
Cô vừa đi vừa chọn đồ còn anh thì đẩy xe theo sau.

Lúc này xung quanh họ rất ồn ào vì trai xinh gái đẹp trông rất đẹp đôi, mấy cô gái thì ghen tị vì cô có người chồng đẹp trai, chu đáo như anh.
Anh thấy vậy được đà lấn tới nói
- Vợ à, chúng ta còn mua thêm gì nữa không?
- Ai là vợ của anh
Cô tức giận trả lời, xoay người bước đi ra quầy thanh toán
- Vợ đợi anh
Anh cố tình nố lớn làm cho mọi người xung quanh đều chú ý
- Của cô hết 69 tệ - nhân viên thanh toán nói
- Để anh trả cho - anh đưa thẻ cho cô nhân viên
- Cô thật có phúc, có một người chồng vừa đẹp trai vừa ga lăng, tôi thật ghanh tị với cô
Cô chưa kịp giải thích thì anh chen miệng vào
- Cảm ơn, chúng tôi đi trước
- Anh làm gì vậy, tại sao không cho tôi giải thích chứ
Nhìn thấy cái miệng nhỏ cứ cứ chu ra mắng mình, anh kiềm không được liền hôn nhẹ lên môi cô

- Anh...!- mặt cô tức giận đỏ bừng
- e còn nói nữa là anh không ngại hôn e một lần nữa tại đây đâu
Mắt liếc nhìn anh, miệng thì lẩm bẩm
- Đồ thần kinh
- Hửm, e vừa nói gì
- Không có gì đồ thần kinh
Nói xong cô liền bỏ chạy đi để đồ đạc cho anh cầm hết, anh nhanh chống tay cầm tay xách nha lên để chạy theo cô.

Nhưng với sức anh thì có xách đồ nặng hơn nữa anh vẫn đuổi theo kịp
Về đến nhà cô, anh đi vào nhà tự nhiên như nhà mình đem đồ ăn sắp xếp vào tủ lạnh rồi vén tay áo lên nấu cơm tối cho cô
Trong lúc ăn thì bà cô gọi đến
- Nhi Nhi à dạo này cháu khỏe không? có mập lên được chút nào không?
- Con vẫn khỏe ạ
- Tuần sau con về nhà chơi một chuyến nhe, vì có người họ hàng xa ghé chơi, người ta có một cậu con trai chưa kết hôn vẫn còn độc thân, nên ngoại muốn con rủ thêm con bé Linh về chơi giới thiệu cho 2 đứa gặp nhau nhe.
- Có được không ngoại vì con sợ Linh Linh mà biết được chuyện này chắc nó xe xác con á ngoại
- Không sao, không sao có ngoại ở đây, cứ quyết định vậy nhé, ngoại cúp máy đây.
- Ngoại ngoại
Cô la ơi ới vào điện thoại.

Anh ngồi kế bên cũng coi như là nghe hết cuộc trò chuyện giữ cô và bà.
- Cuối tuần e về quê à
- ừm
- anh có thể về chung với e không, vì từ lúc cưới đến giờ anh chưa chính thức ra mắt ngoại

- Không
- Cho anh làm tài xế chở e đi nhe, anh năn nỉ đó, e đi một mình anh không yên tâm
- Dạ thưa, đó là nơi tôi ở từ bé đến lớn, có gì mà không yên tâm
Ăn cơm xong trời cũng gần tối , anh rửa bát xong thì đi lại ghế sofa ngồi
- Cơm cũng đã ăn rồi, giờ anh nên về đi
Mặt anh tỏ vẻ ủy khuất
- Anh ngồi chơi một lát rồi về
Cô không nói gì, quay người định đi về phòng, bỗng nhiên nhà cúp điện, Uyển Nhi hét to, sợ hãi ngồi thụp xuống đất ôm đầu lại.

Anh lo lắng chạy đến ôm cô
- E không sao chứ
- Sợ...!sợ...
- Không sao, có anh ở đây rồi, đừng sợ
Lời nói của anh an ủi tinh thần làm cho cô cũng bớt sợ hãi.

Anh bế cô lên đi vào phòng.

Đặt cô xuống giường tay để lên đầu mà ôn nhu nói
- E ngủ trước đi
- Anh ở lại thêm chút nữa nhe, được không, tôi...!tôi sợ
Hành động của cô làm cho anh khá bất ngờ, vì đây là lần đầu tiên sau 5 năm cô chủ động nên anh rất vui.

Anh đặt nhẹ một nụ hôn lên trán cô
- Được
Lúc này cô mới an tâm nhắm mắt, anh cũng rất biết nắm bắt thời cơ kéo chăn nằm bên cạnh cô.

Đặt đầu cô lên tay mình, ôm cô vào v*m ng*c săn chắc của mình mà ngủ.

Cô cũng không phản kháng, mà còn cảm nhận được tiếng nhịp tim của anh đang đập rất nhanh.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 29: 29: Chương 28


Buổi sáng hôm sau cô dậy đã không thấy anh bên cạnh mình nữa cô tưởng anh đã đi rồi.
Cô vệ sinh cá nhân xong thì ra ngoài thấy bóng dáng cao lớn người đàn ông đang nấu ăn trong bếp không ai khác đó chính là Dụ Khang Trạch
- E dậy rồi à, đồ ăn cũng sắp xong rồi e ngồi xuống chờ anh một lát
Ăn xong anh đưa cô đến công ty và đi về doanh trại trung đoàn
Cuối tuần như đã hẹn cô về quê, nhưng có cái là không có Linh Linh theo cùng vì cô bạn thân này phải đi công tác sang Pháp
- Ngoại
- Con về rồi đấy à.

Mau mau lại đây
Ngoại kéo cô vào trong nhà, vào lúc này anh lù lù ở đâu xuất hiện
- Con chào bà
- Ơ kìa...!con bé nói con đang bận việc nên không về được mà
- lâu lâu mới về thăm bà một lần, dù có việc gì cũng gác lại
- Hai đứa cũng mệt rồi, lên phòng nghỉ ngơi tý đi rồi xuống ăn bữa trưa.
- Dạ
Đến tối cô mò qua phòng bà ngoại nói chuyện tâm sự với bà
- Bà hỏi con chuyện này con phải trả lời thật lòng đó nhe
- Bà nói đi
- Bà biết con vẫn còn thương thằng Khang Trạch vậy thì sao không cho nó một cơ hội bà
- Bà, sao bà lại nói vậy
- Bà biết chuyện xảy ra giữa con và thằng Trạch, lão bà kia đã nói hết cho bà nghe rồi

- Con...
- Con hãy nghe theo con tim của mình, bà sẽ luôn ủng hộ con
- Con sẽ suy nghĩ kỷ lại
Cô nói chuyện xong thì quay về phòng chuẩn bị đi ngủ
Anh thấy cô bước vào phòng, nghỉ là làm anh vòng một bàn tay to lớn qua người cô ôm vào trong lòng
- Á...
- Suỵt, là anh
Anh nhanh tay bịt miệng cô lại
Cô đẩy anh ra và nhìn anh
- Anh làm cái gì vậy, tối nay tôi ngủ trên giường còn anh thì nằm dưới sàn
- Sàn nhà lạnh lắm đó e, e cho anh lên giường nằm cùng e nhe
Anh kéo cô lại vào mình vừa ôm vừa xoa đầu, anh đẩy nhẹ cô ra nhìn vào mặt và hôn lên trán cô
- Hôm nay bà định bắt e về xem mắt cái thằng bác sĩ trắng như bạch tạng kia à
Cô gật gật đầu
- Vậy e thấy hắn ta thế nào có đẹp trai bằng anh không?
Cô thành thật gật đầu, mặt anh đen xì trán bắt đầu hiện nếp nhăn.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô và cúi xuônhs ngậm lấy đôi môi căng mọng của cô
- Ừm...
- Thế nào, hắn ta đẹp hơn anh sao?
Cô lắc đầu, anh hài lòng với câu trả lời này, anh đặt tay lên má cô nhẹ nhàng nói
- E không được đồng ý với hắn, anh không cho phép, e là chỉ của riêng mình anh
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh của cô làm anh không kiềm lòng được mà tiếp tục hôn
Cô không phản kháng mà đi theo dẫn dắt của anh, cô phối hợp với anh làm anh rất vui
Anh bế cô lên giường nhẹ nhàng đặt xuống và cởi bỏ áo trên người mình ra.

Thật sự thân hình anh đẹp siêu chuẩn body 6 múi, cơ bắp rắn chắc
Hai người hôn nhau đến khi hết dưỡng khí mới buông ra và li.ếm nhẹ vào vành tai cô
- Ư...
Tiếng rên nhẹ của cô như cổ vũ anh làm cho anh càng muốn chiếm hữu lấy cô.

Anh dần chuyển xuống cổ cô mà c.ắn m.út muốn đánh dấu chủ quyền.
- Anh đừng hôn chổ đó, ngoại sẽ thấy ngại lắm
- Vậy anh hôn chổ khac
Giọng anh càng lúc càng tràn đầy d.ục vọng thì thầm vào tai cô, làm cô cảm thấy ngại ngùng
Vừa hôn vừa kéo dây áo ngủ làm lộ vòng ngực trắng nỏn tròn đầy, vì khi ngủ cô có thói quen không mặc đồ lót nên chỉ kéo nhẹ dây áo đã lộ vòng một căng tròn quyến rủ đã lộ ra trước mặt anh
- Ực

Anh cúi xuống ngậm đ** t*, còn tay không yên phận mà xoa póp bên còn lại
- ư...ư...!đừng mú.t nữa
- Gọi anh bằng chồng
Cô như bị thoi miên
- Chồng ...!anh nhẹ thôi
Cô gọi càng làm anh k.ích thích mà ra sức c.ắn m.út
- Chồng ngoại nghe bây giờ, ngại lắm
- Vậy e rên nhỏ thôi
Vì không muốn bà ngoại nghe những âm thanh đáng xấu hổ này nên cô lấy tay che miệng mìn lại
Chơi chán quả đào bồng anh mới thả ra lần mò tới vùng cấm địa của cô.

Anh nhẹ nhàng tách hai chân cô ra ngắm nhìn cô bé đang chảy nư.ớc, cô ngại ngùng muốn lấy tay che lại
- Đẹp, anh muốn nhìn
Anh cúi xuống ngậm lấy nơi tư vị mà mình đã bị cấm dục 5 năm rồi.
Cô ngạc nhiên lấy tay đẩy đầu anh ra khỏi chổ đó
- Bẩn...!chổ đó bẩn...!lắm
- Không, rất ngọt
Anh ngước đầu lên nói xong liền tiếp tục vùi đầu vào cô bé của cô ra sức kíc.h thích để cho cô bé ra nước nhiều hơn
Cuối cùng không chịu được nữa anh cũng giải phóng cho cậu bé của mình đã dựng đứng nếu không làm chắc sẽ hư mất.

Cô cả kinh khi đã lâu chưa làm nên cô rất sợ
- Nhi Nhi cho anh nhé
Cô không nói gì chỉ gật nhẹ đầu, anh cúi xuống hôn lên trán cô an ủi
- Sẽ không đau e thả lỏng cơ thể một chút
Được cô đồng ý anh từ từ đưa hạ th.ân của mình vào hang động chật hẹp của cô
- Á...!đau quá, anh lấy ra đi
Cái gì chứ mới vào được một nữa mà muốn anh lấy ra, muốn giết người à

- e thả lỏng xúi nữa sẽ hết đau ngay
Vừa nói anh vừa hôn để đánh lạc hướng cho cô bớt đau.

Đến khi thấy cô không còn kêu đau nữa thì anh mới thả lỏng một chút mà đâm vào sâu bên trong
- Á
- e ngoan thả lỏng tí nữa anh mới động được, anh động e sẽ sướng không còn đau nữa
Anh không ngại miệng nói ra những lời b.iến thái với cô
Cô nghe lời anh dần thả lỏng cơ thể mình ra, anh nhịp nhàng chuyển động lúc đầu thì dịu dàng càng ngày cang nhanh càng mạnh làm cô không theo kịp anh
- Anh...!nhẹ...thôi
Tiếng thở d.ốc cọng với tiếng rên dụ.c vọng làm cho căn phòng trở nên nóng rực
- Gọi tên anh
- Nhẹ lại...nhẹ lại
Không nghe thấy cô gọi tên mình, anh chuyển động đâm sâu hơn
- Trạch, nhẹ lại
- Anh sẽ nhẹ
- Trạch nhẹ thôi anh
Anh bảo kêu tên anh thì anh sẽ nhẹ lại nhưng không anh đẩy ngày càng sâu đến tận điểm G, cô sướng như đang trên mây, lúc này bắn tất cả tinh hoa vào người cô.

Cả cơ thể cô mềm nhủn vì quá mệt mà ngấy đi, lúc này anh bế cô và phòng tắm vệ sinh cá nhân và bế cô lại giường ôm nhau ngủ
- Ngủ ngon bảo bối
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 30: 30: Ngày Cưới An An


Hôm nay là ngày kết hôn của Trần Hạo và An An, lễ cưới rất nhộn nhịp
- Chị dâu đến rồi
- Em mặc váy cưới trông đẹp quá
ha ha
- Rồi chị cũng sẽ được như e, mà nhiều khi còn đẹp hơn e
- Không đời nào
-Bộ dạ hội này ông anh e kêu thiết kế riêng cho chị á, ổng không vừa ý bắt chỉnh chổ này đổi chổ kia bắt sửa đi sửa lại cho hoàn hảo
ha...!ha
Lúc này phục vụ chạy vào
- Sắp đến giờ làm lễ, cô dâu chuẩn bị bước vào lễ đường
Bây giờ phòng cô dâu mới nháo nhào lên chuẩn bị.

Trên lễ đường An An được Dụ lão gia dẫn lên còn Trần Hạo rất đẹp trai trong bộ âu phục chú rể
Cha đọc lời thề cho cả hai
- Con đồng ý - cả 2 đồng thanh nói

Buổi lễ diễn ra bên trên Uyển Nhi ngồi bên dưới miệng mỉm cười nhưng để ý kỷ sẽ thấy trong ánh mắt cô có chút đượm buồn, vì nhớ đến cái ngày đám cưới của mình khi đó chưa có đến 10 người đến chúc mừng
Trong hội trường lúc này vang lên tiếng vỗ tay reo hò của các khách mời
- Hôn đi....!Hôn đi....Hôn đi....wow
Buổi tiệc diễn ra rất thành công
Trong suốt buổi tiệc ánh mắt của anh cứ đặt lên người cô, hôm nay cô rất đẹp trong đầu anh đang nghỉ đến khi cô khoác lên mình bộ áo cưới thì sẽ xinh đẹp vạn lần
Buổi tiệc kết thúc Trần Hạo đưa An An về biệt thự
- e vào tắm trước đi
- Được
Trong phòng tắm tiếng nước chảy và hơi nước bóc lên làm An An suy nghỉ đến chuyện ấy.

Cô đưa tay lên mặt xấu hổ
Cạch
- E làm gì lâu vậy, mặt đỏ bị sốt rồi hả
- Không có chắc tai nước nóng quá
Anh đi đến cạnh cô, đặt cô ngồi lên đùi mình
- Thật không, hay là e đang nghỉ đến chuyện ấy
Trần Hạo gian manh trêu chọc cô
- Anh, không, anh đang nghỉ gì vậy?
- Anh đang nghỉ cái trong đầu e nghỉ á
- Hứ..., anh xấu xa
Trần Hạo áp hai tay mình lên má cô
- e có mệt không
An An lắc đầu, anh liền đưa tay ra sau gáy kéo cô xuống mà hôn.

Hai người day dưa với nhau gần 5 phút mới buông tha cho môi cô, từ từ đặt cô xuống giường
Trần Hạo lại hôn môi cô rồi dần dần xuống cổ để lại vô số dấu hôn như muốn đánh dấu chủ quyền
- Ưm...

Tiếng rên của cô làm cho anh càng có thêm động lực đè cô ra mà ăn sạch
____________
Khang Trạch chở cô về nhà, anh nắm chặt tay cô
- e vào nhà nghỉ đi, không cần tiễn anh đâu
- Anh ghét bỏ e à
- Nào có, anh thương e còn không hết
Anh liền ôm cô vào lòng và đặt nụ hôn lên môi cô.

Cô đánh nhẹ vào ngực anh
- Thật không muốn rời xa e một chút nào
- E cũng vậy
- Hay từ mai mình chuyển về biệt thự sống nha, dù sao e cũng là vợ anh trước sau gì cũng là vợ anh mà.
Nói xong anh cũng đi về nhà mình
Từ lúc chuyển hết đồ qua biệt thự của anh thì lúc nào anh ở nhà là cả hai dính lấy nhau
Đêm hôm qua không chỉ nghe những lời ngọt ngào êm dịu lỗ tai mà còn một đêm nồng cháy, hai con người một trên một dưới quấn quýt lấy nhau, cùng nhau đem lại hạnh phúc ban đêm.
Cho dù đêm qua anh hành cô cả đêm, có đau nhức khi thức dậy thì cô vẫn không một lời mắng, quay sang nhìn người bên cạnh vẫn đang trong giấc ngủ, cô khẽ nhéch môi tạo thành một đường cong hoàn hảo, hạnh phúc chứa đầy trong đáy mắt
Ngón tay khẽ đưa lên vầng trán bên cạnh, vuốt nhẹ xuống mũi, rồi đến bờ môi mỏng.

Bỗng dưng đôi môi ấy mở ra và cắn yêu vào ngón tay nghịch ngợm, đôi mắt tên yêu nghiệt kia mở ra kèm theo nụ cười quyết rũ làm Uyển Nhi chết lặng

- Mới sáng ra mà e đã k.ích thích quyến rủ anh hả? chẳng lẻ hôm qua chưa đủ
- Anh..

anh đừng hiểu lầm, ai mà muốm anh cơ chứ? Chỉ có anh tự luyến!
- Anh không tự luyến, chỉ là sự thật , e sẽ không kí.ch thích và quyến rủ anh nếu e thấy đêm qua là đủ với e
Cô hếch mặt sang một bên làm vẻ hờn dỗi - Từ khi ở bên anh cô thường xuyên có những hành động trẻ con như vậy, nhưng nó khiến anh thích thú, chẳng phải vì điều gì cả mà là do cô quá dễ thương và trái tim lẫn lý trí của anh không thể chống cự được
Anh kéo cô lại gần, ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô vợ nhỏ, để cô tựa êm ái trong lòng ngực mình, anh nói
- Được rồi là anh sai vợ của anh đừng dỗi nữa, e sẽ khiến anh chịu không nổi mà nuốt chửng e mất
- Nuốt chửng e
- Đúng, anh không muốn người ngoài nhìn thấy cô vợ xinh đẹp của anh, anh không muốn ai thấy nụ cười khuynh nước khuynh thành của e
- Không muốn một ai khác chạm vào em trừ anh, Nhi Nhi à, e quả thật khiến anh muốn nuốt chửng e
Từng lời một đều được cô nghe rõ ràng không thếu một chữ nào, cô thấy hạnh phúc vì được anh cưng chiều.
- Ừ, mà anh quên nói với e, ngày mai ba mẹ và bà nội sẽ qua nhà mình chơi
- Dạ, e biết rồi.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 31: 31: Chương 30


Như anh nói, đúng thật là cha mẹ anh đến đây và việc quan trọng ấy là
- Nhi Nhi điều quan trọng ở đây là..

chừng nào con mới chịu cho chúng ta có cháu ẩm bồng với người ta đây? Cha mẹ đã tới tuổi cần làm ông bà nội rồi!
Anh nói tiếp
- Vì vậy ta mới đến đây này, Khang Trạch con là con của cha, đáng lẽ con cũng phải thừa hưởng một chút gì đó từ cha chứ.

Năm mẹ con 21 tuổi đã mang thai con rồi đấy
- Rồi rồi, lý do là con không muốn vợ con mệt mỏi khi vác cái bụng to thôi chứ nếu muốn thì ba với mẹ đã có cháu đàn cháu đống lâu rồi
- Mà ba mẹ cứ yên tâm sẽ có cháu bồng sớm thôi, hứa với ba mẹ luôn, chỉ là mẹ nên bảo con dâu mẹ hợp tác một chút
Uyển Nhi quay sang liếc nhìn tên lưu manh kia một cái, anh liền nhún vai cười nhẹ.

Vẫn là tên này rất yêu nghiệt, không thể làm cô giận.

Sau khi cha mẹ đã về anh liền nhàu đến xin lỗi
- Vợ à, nếu lúc nảy anh không nói như vậy thì cha mẹ sẽ không ta cho chúng ta đâu
- Coi như anh biết ăn nói, e tha cho anh
Sau khi ba mẹ anh về cả hai lên phòng nghỉ ngơi, nói là nghỉ ngơi nhưng vận động chút rồi ngủ mới ngon.
Do vận động quá nhiều nên cả hai đều mệt, cô khẽ chớp mắt cuối cùng Nhi Nhi cũng tỉnh giấc
Nhìn người kế bên ngủ ngon lòng cô thấy ấm áp.

Vén nhẹ chăn bước xuống giường vào nhà tắm hòa mình vào dòng nước ấm áp đầu óc thật sự thoải mái, bao nhiêu mewtj mõi đều tan biến
Khang Trạch thức dậy không thấy ai bên cạnh liền định tìm nhưng nghe tiếng nước chảy thì giảm bớt lo lắng trong lòng
Anh ngồi dậy vươn tay lấy chiếc điện thoại kiểm tra có ai điện không, thì định đặt xuống
- Cạch
Vừa lúc này cô từ bên trong nhà tắm bước ra, trên người chỉ quấn duy nhất chiếc khăn tắm, trên gương mặt còn đọng nước tạo nên sức hút mê người
- Anh nhìn gì? anh mau vào tắm đi rồi mình ra ngoài ăn tối
- Bây giờ anh muốn dừng lại ở khoảnh khắc này
- Nhi Nhi e đẹp quá
Anh tiến lại gần ôm lấy Uyển Nhi từ phía sau, thì thầm vào tay cô
- Anh rất mai mắn khi gặp được e, e là người duy nhất khiến anh mất bình tĩnh, phá bỏ mọi quy định tự mình đặt ra, cũng là người khiến anh mất khả năng khiểm soát và tự chủ
- Ngay lúc này lại muốn đè e dưới thân thôi
Cô đỏ mặt khi anh nói ra những lời không biết xấu hổ, thật là ngượng mà.

Thấy vẻ mặt đỏ của cô, anh bật cười, đúng là cô gái này có sức hút không hề nhỏ.

Vén nhẹ lọn tóc rối của cô sang một bên ghé sát môi vào vành tai nhạy cảm ấy.

Hơi thở nóng cảm nhận rõ ràng, anh dùng răng cắn nhẹ vành tai rồi xoay lưng đi vào nhà tắm.
Thật là không biết vì sao cô không thể nói gì với anh, cô đi đến tủ lấy đồ thay cho chiếc khăn.
Sau đó hai người cùng nhau ra ngoài ăn.

Trên chiếc xe BMW màu trắng cả hai chẳng nói câu nào.
Chỉ có cô ngồi lẩm bẩm một mình vì những cái dấu đỏ trên cô, dùng mái tóc che phủ đi vết h.oan ái.

Chiếc xe dừng tại một nhà hàng sang trọng.
Hai người tay trong tay bước vào trong, đi đến bàn dành cho hai người, nhìn thoáng qua thấy giản dị đúng kiểu cô thích nhưng thật ra chổ này không hề rẻ một chút nào
Ngồi xuống bàn, ăn cùng với nhau, ăn xong anh nắm tay cô dẫn lên sân thượng, trên đó được trang trí bằng những bông hoa rực rỡ và bóng bay đủ sắc màu
Anh đứng đối diện, hai tay anh nắm hai tay cô

- Uyển Nhi, nếu anh muốn lấy e làm vợ một lần nữa, e có đồng ý không?
Nghe những lời anh nói, trái tim cô đập rất nhanh, thật sự không ngờ anh sẽ nói ra những lời này
Mệnh danh là thiếu tướng lạnh lùng nên lời nói ra cũng không lãng mạn như bao chàng trai khác, nhưng nó là câu nói phát ra từ chính miệng anh, người mà cô yêu nhất.

Miệng mỉm cười , đáp
- Nếu e nói không thì sao?
- E nghỉ anh để e rời xa anh lần nữa à, mà dám nói không
- Đương nhiên là dám rồi, anh muốn lấy mẹ mà ăn nói vậy á, chẳng có ai như anh hết
Cô giả vờ giận dỗi, anh liền kéo cô vào lòng mà xin lỗi
- Vợ à, anh xin lỗi, e đồng ý lấy anh lần nữa nha!
- ừm, e đồng ý
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 32: 32: Chương 31


Vì do anh có chuyến công tác đột xuất trong một tháng nên phải dời đám cưới thêm một tháng nữa.

Và ngày đó cũng sắp đến, cái ngày mà anh và cô đứng chung trên lễ đường
Hôm nay, Uyển Nhi thức trễ, chẳng hiểu làm sao cơ thể mệt mỏi, lại càng không muốn thức dậy.

Vì dạo gần đây Uyển Nhi chỉ thích ngủ, ngủ đêm ngủ ngày làm anh lo lắng
Bước xuống lầu cô ngồi bệch xuống ghế sofa vuốt vuốt cái bụng
- chị Phương ơi e đói rồi
Anh vừa bước vào nhà nghe thấy cất giọng hỏi
- E sao vậy
- E đói
Dùng gương mặt đáng thương cùng ánh mắt long lanh nhìn anh làm anh bật cười
- E có nói chị Phương làm gì cho e ăn chưa
- Rồi ạ, làm mấy món luôn
- E đấy, con sâu lười, ngủ nướng tới giờ rồi đói hả?
- E buồn ngủ chứ bộ
Ngay lúc này chị Phương bưng đồ ăn ra đặt trên bàn

- Chị nấu xong rồi e vào ăn đi
- Dạ
Nhưng khi bước vào cô lại bịt mũi lại, nói
- Chị nấu món khác nha chị , e nhìn thấy thịt là khó chịu không muốn ăn nữa
- Hôm nay e bị gì hả, sao lại cảm thấy khó chịu
- E bị bao lâu rồi, anh chở e đi bệnh viện kiểm tra nha
- Không cần đâu anh
Tuy cô nói vậy nhưng anh vẫn bước về phòng lấy áo khoác cho cô, và kéo cô ra xe chở đến bệnh viện
Sau đến bệnh viện, anh đi đóng tiền siêu âm rồi ngồi đợi, khi ông bác sĩ già khám và siêu âm
- Có thai rồi, thai đôi luôn, có tim thai luôn rồi
hai vợ chồng chưa hết bất ngờ
- Vợ ơi, cuối cùng thì cũng có con rồi
Hai người ôm nhau vừa khóc vừa cười, a lấy điện thoại ra điện về nhà báo tin vui cho bên nhà chính
- Hay quá, hay quá cái ngày mà bà trông chờ cuối cùng cũng tới rồi, con chở con bé về nhà chính để bà tẩm bổ cho hai mẹ con nó
Đưa cô về nhà chính, anh xuống xe liền chạy qua đỡ cô đi vào nhà, cô thấy anh khác thường hơn hằng ngày
- Anh làm gì vậy, e tự đi được mà
- Anh biết nhưng giờ không chỉ lo cho e không mà còn hai bảo bối nữa mà
- Con đỡ cháu dâu lại ngồi gần bà, con cảm thấy trong người thế nào, có thèm ăn gì không? nội kêu dú Lan làm cho con

- Dạ, con cám ơn nội, nhưng giờ con chưa đói khi nào đói con sẽ ăn ạ
- Còn con nữa công việc trong quân đội hay đi công tác huấn luyện mỗi lần hơn cả tháng vậy những lúc đó con hãy đưa vợ qua nhà chính để nội chăm sóc nhe
Mẹ anh cũng mong muốn có cháu ẩm bồng nên cũng chịu chấp nhận cô con dâu này, liền cắt trái cây và chuẩn bị thêm nước ép đem ra cho cô
- Con uống nước ép đi mẹ cố ý xuống bếp làm cho con đó
- Dạ con cảm ơn mẹ
Lúc này Trần Hạo và An An về nhà chơi
- Mẹ có làm cho con
- Cái con bé này, con muốn uống thì mẹ nó dú Lan làm cho con
- Mẹ thiên vị
Cả nhà cùng cười rộ lên: ha! ha!.

ha!.

- Giờ cả nhà ai cũng thương 2 tiểu bảo bối hết thương con rồi
Cô làm vẻ mặt biểu môi hờn dỗi
- Vợ ơi, cả nhà nói giỡn thôi mà, e vui lên đi để con nó khỏe mạnh
Từ khi có thai ông thiếu tướng già chìu tôi lắm, muốn gì được nấy, thực đơn ăn uống hằng ngày chính tay ổng lên, ngày 5 bữa chính và 2 bữa phụ.

Cô đang nghỉ được cho ăn riết sau khi sanh xong chắc thành heo
Ngoài thời gian ở trong doanh thì anh liền về nhà chăm cô, từ lúc cô có thai dú Lan cũng chuyển qua đây ở để dễ dàng chăm sóc có cô trong quá trình thai nghén
Hiện hai bảo bối của cô đã được 4 tháng, chuyện nghén cũng đỡ hơn, ăn uống cũng ngon miệng hơn.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 33: 33: Chương 32


Tối hôm sau, trong thư phòng anh cùng cấp trên có cuộc họp khẩn online với các nước lân cận.
- Cạch
Anh ngước lên nhìn thấy cô khệ nệ cái bụng to bước vào, anh đứng dậy đi đến đỡ cô ngồi xuống sofa
- Chồng, e thèm há cảo nhân tôm nấm của Quán Hoa Viên
- Quán đó xa, anh mua về sẽ không còn nóng ăn sẽ không ngon, anh nhờ dú Lan làm cho e nhe
- E thích ăn ở quán đó hà, chồng đi mua cho e nha
- Nhưng anh đang họp, họp xong anh đi mua cho e nha
Cô đưa gương mặt làm nủng mè nheo vớ anh, anh cũng muốn đi nhưng nào được, đang có họp khẩn
- Tối rồi chồng còn làm việc nữa hả, vậy khi nào mới xong
- Anh cũng không biết, hay e về phòng nằm chút đi, xong anh mua cho e nha
- Dạ
Cô quay về phòng nằm đợi, chừng 20 phút chưa thấy anh cô tiếp tục qua thư phòng.

Trong này anh đang bàn luận sôi nổi, đang bất đồng ý kiến với nhau
- Cạch
Anh đang bực không kềm chế được cảm xúc nên gắt gỏng nói
- E qua đây làm gì?
Cô mở to mắt nhìn anh, đáp
- Anh hứa đi mua há cảo cho e nhưng e đợi lâu quá nên qua xem anh làm việc xong chưa
- E có thôi đi không, cả hai tuần nay tối nào e cũng thèm hết cái này thèm cái kia, anh đi mua rồi về e có đụng miếng nào đâu, rồi lại bắt anh ăn hết
- Dạ..., vậy anh làm việc tiếp đi, e không làm phiền anh nữa
Cô cố gắng kiềm nén cảm xúc, đầu cuối xuống, nước mắt ứa ra, quay lưng bước ra khỏi thư phòng, quay về phòng lấy mặc thêm áo ấm lấy thêm ít tiền, tự đi ăn không cần anh nữa.
Cô đi khệ nệ xuống thang lầu, ra cửa mang giày, đi thẳng ra cổng, đón taxi đi đến quán há cảo.

Vào quán cô ngồi ngay vào bàn gọi ngay một phần, bạn phụ bán đem ra một dĩa đặt trên bàn, cô nhìn dĩa há cảo với ánh mắt thèm thuồng, cầm đũa lên gắp một miếng chấm vô tương rồi để vào miệng.
Cô ăn liên tục năm dĩa, miệng còn thèm nhưng bụng đã no, cô nhờ gói thêm hai phần đem về để khuya ăn thêm.
Sau một hồi ăn xong, vẫn chưa muốn về nên cô đi tản bộ cho dễ tiêu hóa.

Đi được một lúc cảm thấy hơi mệt, liền ghé vào nhà chờ xe buýt ngồi nghỉ
Xong công việc anh nhìn đồng hồ gần chín giờ ba mươi, nhớ lại lời hứa đi mua đồ ăn cho vợ, liền đi nhanh về phòng để thay đồ và lấy bóp tiền.

Nhưng khi bước vào phòng anh ngạc nhiên khi không thấy cô trong phòng, anh chạy xuống dưới tầng, đi vào bếp, chạy ra vườn vẫn không thấy cô.

Anh hốt hoảng gọi lớn nhưng vẫn không thấy trả lời.

Trong nhà chị Phương và dú Lan chạy ra
- Cậu Trạch có chuyện gì vậy?

- Tôi không thấy Nhi Nhi, mọi người chia nhau ra tìm mọi ngóc ngách xung quanh nhà đi
Chừng 5 phút sau cả nhà tập trung lại
- Cậu, cậu mởi camera kiểm tra đi
Anh nhìn màn hình camera quay, mở trừng mắt
- Cô chủ ơi, bầu bì mà giờ này còn đi đâu nữa
- Cậu điện thoại cho cô đi, hỏi xem cô đang ở đâu
Chuông điện thoại đỗ liên tục nhưng cô không bắt máy.

Lòng anh đang như lửa đốt, miệng lẩm nhẩm tự trách mình.

Anh liền phóng xe ra đường chạy tìm cô, mà tâm anh đang rối bời biết tìm cô ở đâu.

Bỗng trong đầu anh bừng sáng, quay đầu xe chạy thật nhanh đến quán há cảo mà cô muốn ăn.
Dừng xe trước cửa quán, bước xuống xe đi gấp vào quán
- Cho tôi hỏi, nảy giờ anh chị có thấy một người phụ nữ mang thai ghé vào quán không ạ?
Chị chủ quán đứng trầm ngâm suy nghỉ lúc lâu
- À , hình như có, cô ấy ăn năm dĩa liền, ăn ngon miệng lắm, vợ chồng tôi thấy cô ấy đi đứng khó khăn còn định gọi taxi cho cô ấy nhưng cô ấy nói khỏi
- Rồi có để ý cô ấy đi về hướng nào không ạ

- Xin lỗi, chúng tôi không để ý
Chưa lúc nào anh lo sợ sẽ mất cô như lúc này, bước vào trong, đầu gục xuống vô lăng, không kiềm chế được cảm xúc từng giọt nước mắt rơi thay nhau rơi xuống.

Dù có chuyện gì xảy ra anh cũng phải tìm được cô, lấy điện ra bấm bấm vài cái
- Trần Hạo vợ tôi đi mất rồi, cậu điều quân đi tìm cho giúp tôi
- Cậu lại gây ra chuyện gì nữa vậy
- Chuyện dài lắm, tìm cô ấy trước đi, rồi kể cậu nghe sau
Anh ngập ngừng
- Mà cậu đừng nói cho An An biết nhe, bên nhà chính mà biết là tôi xong đời
- Cậu mà cũng biết sợ nữa sao?
- Ừ
Trần Hạo cười ha hả vào điện thoại không tin nổi vào tai mình muốn chọc ghẹo anh thêm, nhưng thấy sự việc tìm người quan trọng nên gác lại sẽ tính sổ sau.
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 34: 34: Chương 33


Trời càng về khuya càng lạnh, anh rất lo lắng, giờ trong đầu rât rối không suy nghỉ được gì, chỉ biết làm theo cảm tính, xuống xe đi bộ theo hướng đường về nhà.
Người ta thường nói những người yêu nhau thường có tâm linh tương thông, không biết cá đó có đúng không nhưng đi được khoản hai mươi phút thì một thân ảnh khệ nệ xuất hiện trước mặt anh.

Phải, đúng, đó là nóc nhà của anh, đang chịu uất ức tuổi thân ngồi khóc một mình.
Anh ba chân bốn cẳng chạy đến ôm chặt cô vào lòng như sợ viễn cảnh 5 năm trước xảy ra lần nữa, nhìn thấy anh cô lại càng khóc lớn hơn, anh đau lòng lắm càng ôm xiết chặt hơn.
Một hồi sau, ngước mặt lên lau hết nước mắt, đẩy anh ra đứng dậy bắt xe về nhà.

Ngồi trong xe tay anh cứ nắm lấy tay cô không chịu buông, cô không phản kháng chỉ lặng im, gương mặt lạnh lùng chẳng thèm quan tâm anh nữa
- Vợ ơi, anh xin lỗi mà, tại công việc khẩn mà cấp trên ép buộc anh phải trực tiếp làm, anh không đồng ý, rồi bị khiển trách hạ cấp bậc nên anh mới cộc cằn với e
Cô hiểu công việc của anh mang tính nghề nghiệp đặc biệt nhưng mà cô đang có mang, anh không thương cô thì cũng phải thương con chứ
Về đến nhà cô đi thẳng về phòng, nhưng không phải phòng của hai người mà là căn phòng lúc trước cô ở.

Bước vào trong, đóng cửa khóa chốt, đi lại giường nằm khóc tiếp, khóc đến mệt, ngủ thiếp đi luôn.
Anh ngồi trước cửa phòng
- Vợ ơi, e mở cửa cho a đi, anh biết lỗi, mai mốt anh không dám như vậy nữa vợ ơi
- Vợ ơi, anh hứa sau này anh cho dù công việc có quan trọng như thế nào anh cũng gác sang môtn bên để lo cho e

- Vợ ơi ....
Anh hứa cả trăm thứ mà vẫn không có động tĩnh gì, anh càng lo lắng
- Chị Phương lấy dùm tôi cái chìa khóa dự phòng nhe
Cạch
Cửa phòng mở ra đập vào mắt anh là thân thể nhỏ nhắn nằm co ro trên giường, cả chăn cũng không đắp.

Anh đau như bị ai đó đâm một nhát vào tim.

Anh bế cô về phòng, lấy khăn ấm lau người, thay đồ.Anh chăm sóc cho cô nhẹ nhàng hết mức không để cô thức giấc.

Sau đó anh cũng lên giường và ôm bảo bối vào lòng
Sáng hôm sau, cô thức dậy sớm thấy người mình bị vật gì nằng nặng gát ngang, quay sang thấy anh một tay chống càm nhìn cô còn một tay thì ôm cô.

Cô vẫn còn giận nên làm lơ, không nói gì vén chăn bước xuống giường, anh bật dậy đỡ cô vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Vệ sinh xong anh đỡ cô xuống phòng bếp.

Từ lúc thức đến giờ cô chưa hề nhìn anh dù một cái liếc mắt, cũng chẳng thèm nói với anh câu nào.

Anh xin nghỉ phép hẳn một tuần ở nhà để dỗ dành vợ
Anh hứa hẹn, thề thốt đủ đều nhưng cô chẳng thèm để ý, anh xuống giọng năn nỉ
- Vợ ơi, e đừng giận nữa, anh biết lỗi rồi
- E nhìn anh đi, nói chuyện với anh đi, e cứ vậy sẽ gây ra bệnh trầm cảm sẽ ảnh hưởng đến hai bảo bối nhỏ đó e
Cuối cùng không còn cách nào khác cô phải chở về nhà chính cầu cứu bà nội.
- Cháu dâu bé bỏng của bà, con sao vậy, thằng ranh này dám ăn h**p con hả, để bà trị nó
- Nội ơi, sao dám ăn chỉ có h**p thôi
Anh nhìn cô với gương mặt gian manh
- Bà ơi, anh ấy hết thương con rồi
Có bà làm chổ dựa cô khóc róng lên
- Bà ơi, con sao dám, con thương e ấy còn không hết, có trách thì trách cấp trên của con kìa, ông ta bắt con đi công tác khẩn
- Vậy con đã đồng ý
- Tất nhiên không đồng ý
- Để bà nói chuyện với ba con
- Cám ơn bà nội
Anh được đà lấn tới, năn nỉ bà nội nói vài câu cho cô hết giận
- Uyển Nhi à, chuyện này đã có nội lo, nể mặt nội con đừng có giận nó nữa, mà con buồn thì hai bảo bối vui sao được.

Mà ông bà xưa có nói người mẹ mà buồn mai mốt sanh con ra không đẹp trai đẹp gái đâu con.
- Nội...
 
Nghiệp Duyên Hóa Định Mệnh
Chương 35: 35: Chương 34


Tất cả cũng nhờ bà mà anh với cô mới có ngày hôm nay.

Cô không khác anh cũng rất nghe lời bà.

Cô chấp nhận tha lỗi cho anh
- Vì bà nên con sẽ không giận anh ấy nữa, nhưng nếu có lần sau con sẽ không bỏ qua
- Anh biết mà, anh nhớ đời rồi
- Vậy giờ ra lấy xe chở e về nhà
- Tuân lệnh bà xã
Cô và an chào mọi người rồi lên xe về biệt thự
Về biệt thự, cô lên phòng tắm gội, cô đang sấy tóc thì anh từ trong nhà tắm bước ra, trên người chỉ quấn mỗi cái khăn mỏng.

Anh bước đến cầm lấy máy sấy tóc cho cô.
Lúc này mặt cô đang đối điện với thân hình sáu múi của anh, cô đưa tay lên sờ qua sờ lại
- Cơ bụng anh đẹp thật đấy, đẹp như mấy chàng diễn viên vậy
Anh lên cơn bi.ến thái bắt lấy tay cô đặt lên cậ.u nhỏ cách lớp khăn mỏng giọng đầy ẩn ý nói
- Chổ này của anh e mới cần sờ kĩ và đánh giá này bởi nhờ có cậu ấy thì chúng ta mớ có bé con đó
Lời nói của anh mang đầy tính dụ hoặc khiến cho cô nổi lòng sắc dục tay hơi run kéo chiếc khăn mỏng ra làm cho anh không thể kiềm chế được nữa liền tắt máy sấy, bế cô về giường cúi xuống thưởng thức đôi g.ò bồng đang căn tràn, miệng anh không ngừng làm động tác bú sữa, còn tay thì xo.a nắn lúc mạnh lúc nhẹ khiến cả cơ thể của cô tê rần nên cô không ngừng uốn éo dưới thân thể cường tráng của anh.

Khi miệng đã trêu đùa đủ đôi g.ò bồng thì di chuyển thẳng một đường xuống rốn rùi lại tiếp tục di chuyển xuống khu vực nhảy cảm của cô, trong khi cái lưỡi của anh đang chu du trên cơ thể cô thì miệng cô lại tạo ra những âm thanh ma mị khiến cho anh không giữ nổi bình tĩnh.
Môi anh di chuyển đến đâu thì để lại dấu ấn đánh dấu chủ quyền đến đó, khi màn dạo đầu đã đủ làm cả hai cùng rạo rực thì anh nhìn cô bằng ánh mắt yêu thương nói
- Vợ đã sẵn sàng chưa
Cô còn phân vân
- Chồng...!bé con
- Chồng sẽ nhẹ nhàng, chồng có hỏi qua ý kiến của bác sĩ rồi, vậy chồng vào nhé

Khi tình yêu chín mùi thì cả nam và nữ đều nhanh chóng hòa nhịp với nhau từ hơi thở đến nhịp tim.

Cô mỉm cười khẽ gật đầu thay cho câu trả lời đồng ý giao bản thân cho anh, mà anh chỉ chờ cái gật đầu này để đưa cậ.u nhỏ vào sâu bên trong con đường nhỏ vừa quen thuộc vừa xa lạ bởi con đường này cũng năm tháng rồi anh chưa đi vào.
Sáng hôm sau
- Ước gì sáng nào ngủ dậy cũng được nằm trong lòng anh như thế này, nằm thật ấm thật thích.

Anh biết không khi nhỏ e luôn mong ước khi ngủ sẽ được ba mẹ ôm trong lòng nhưng đó chỉ là ước mơ thôi, nhưng khi lấy anh ngay đêm đầu tiên đã bị anh đuổi xuống không cho bước lên tầng nhưng mà thôi chuyện cũ không nhắc đến nữa, vì hiện tại e đang rất hạnh phúc vì anh nói thương e và như thế đã đủ rồi không cần gì hơn nữa
Anh nghe giọng nói ủy khuất của cô, anh tỉnh ngủ hẳn, ôm chặt cô vào lòng hôn lên trán cô
- Chuyện trước đây là anh sai, anh xin lỗi vợ, anh hứa từ giờ anh sẽ tin tưởng và yêu thương e theo cấp số nhân được không
Cô mỉm cười ngọt ngào gật đầu đồng ý, hai người nằm thêm một lúc thì cùng nhau rời giường
Cô xuống bếp phụ làm bữa sáng thì anh đứng quanh quẩn bên cô làm cản tay cản chân định nói anh tránh ra thì anh ôm cô từ phía sau đặt càm lên vai cô nói
- Anh rất bám người đặt biệt là vợ anh nên e đừng hòng đuổi anh ra chổ khác
Lời nói của anh làm cô thấy ngọt ngào nhưng vẫn giả vờ rùn mình
- Anh sến vừa thôi e nghe mà nổi hết da gà da vịt rồi đây, trong này toàn mùi tiêu tỏi hành ớt và dầu mỡ
Anh không có ý định buông cô ra
- Kệ anh, vợ anh thì anh ôm, ai dám có ý kiến
 
Back
Top Bottom