Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2520


Chương 2520:

Diệp Minh chậm rãi cúi thân thể đồ sộ xuống.

Hai tay Hà Băng dời lên, ôm lấy đầu anh, cô ôm đầu anh vào trong ngực mình: “Diệp Minh, có đau không anh?”

Diệp Minh…

Có đau không anh…

Lúc này trong phòng rât yên lặng, ngọn đèn vàng tỏa xuống dưới, bao phủ hai người độ trong vằng sáng ấm áp.

Đầu Diệp Minh tựa vào lồng ngực mềm mại của cô gái, bên tai quanh quần câu nói đầy tràn rồi đau lòng tiếc thương ấy, Diệp Minh, có đau không anh?

Bắp thịt cả người Diệp Minh từng cục căng lên, chứa đấy sức mạnh toàn thân, anh hình như là muốn làm cái gì đó, thế nhưng rất nhanh bắp thịt lại mềm xuống, vươn hai cánh tay ôm lấy eo cô, anh chôn mặt mình vào trong ngực cô.

Ngón tay trắng nõn của Hà Băng xuyên vào mái tóc đầu định của anh, nhẹ nhàng ve vuôt: “Không sao đâu, rât nhanh sẽ không đau nữa, hết thảy sẽ qua thôi.”

Đúng vậy, rất nhanh sẽ không đau nữa…

Hiện tại ăn trùng thảo rồi, anh cũng từ từ không thấy đau nữa.

Diệp Minh ngắng đầu, hôn lên.

Hà Băng ôm anh, nhiệt tình mà chủ động hôn trả lại anh.

Cái gì cũng không cần nói, không cần làm gì, hai người lặng lẽ quấn quít, giữa lúc môi lửa vây quần, hơi thở và nhịp tim đều rối loạn.

Cơn nghiện đã đi qua, Diệp Minh buông lỏng Hà Băng ra, đúng lúc người làm nữ đưa cơm tới, Diệp Minh bắt đầu ăn cơm, cháo hoa thêm bánh màn thầu đơn giản.

Diệp Minh cắn hai miếng màn thầu, Hà Băng mềm mại nhìn anh: “Em đói bụng rồi, em cũng muốn ăn.”

Diệp Minh đưa bánh màn thầu cho cô, Hà Băng liền căn tay anh một cái.

“Đêm nay, đừng về.” Anh ôm cô.

“Để làm gì?”

“Cho anh xem vết thương trên người ẩm).

Hà Băng ngắng khuôn mặt nhỏ: “Thực sự chỉ xem vết thương thôi à?”

Cô cười có thâm ý, giông như hô ly nhỏ, yết hầu Diệp Minh rục rịch, ho nhẹ một tiếng nghiêm túc nói: “Đừng nghĩ bậy!”

Hà Băng rúc vào bên người anh, ở đây không có hệ thống sưởi để tắm rửa, nhưng có một thùng gỗ sạch sẽ, cô sai bảo nói: “Lát nữa anh pha nước nóng đi, em muốn tắm trong thùng gỗ.”

“Được.”

Diệp Minh lấy được một thùng nước nóng, mấy thùng nước nóng đầy ắp làm hiện rõ cơ bắp tráng kiện trên cánh tay anh, anh đỗ nước nóng vào trong thùng gỗ, có bọt nước bắn lên quần áo trên người anh, anh không hề để ý đến.

Đồ hêt mây thùng nước nóng, thùng gô đãđầy, cặp mắt sâu thẳm kia nhìn về phía Hà Băng trong phòng: “Có thể tắm rồi.”

“À.” Hà Băng đi tới.

“Anh ra ngoài trước.” Diệp Minh muốn đi.

Thế nhưng Hà Băng đưa tay tới, kéo lại ống tay áo anh.

Diệp Minh dừng bước lại, quay đầu nhìn cô.

“Không phải anh nói muốn xem vết thương trên người em sao? Anh không muốn nhìn à?” Hà Băng nháy mắt vô cùng ngây thơ nhìn anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2521


Chương 2521:

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái: “Muốn chứ.”

Hà Băng kéo lại bàn tay to của anh, đặt bàn tay to của anh ở trên cúc áo của mình, giọng cô chứa vẻ ngả ngớn hờn dỗi, lại phá lệ quyến rũ: “Vậy anh còn ngây ra đó làm gì, mau cởi cúc áo em GII”“

Diệp Minh không biết cô có phải cố ý hay không, anh là một người đàn ông trưởng thành bình thường, cô dường như cho anh ám chỉ, thế nhưng, anh không có chứng cứ.

Ngón tay của Diệp Minh rơi trên cúc áo của cô, cởi từng cúc từng cúc.

Cởi bỏ áo khoác, bên trong là áo ba lỗ, sắc đen cùng da thịt trắng noãn của cô tạo thành tổ hợp mạnh mẽ đánh vào thị giác, hiện tại trên da thịt cô tất cả đều là vêt thương.

“Sao lại bị thương nhiều như vậy?”

Diệp Minh nhíu mày, trong mắt tất cả đều là đau lòng, chỉ cần nghĩ tới những vết thương này đều vì anh mà ra, trái tim anh đau đến nứt ra: “Bôi thuốc chưa?”

“Dạ, chị Quán Quán bôi cho em rồi, em còn có vết thương nặng hơn, anh có muốn xem hay không?”

“Đương nhiên muốn xem, ở đâu?”

“Ở chỗ này nè.” Hà Băng cầm tay anh, dẫn tay anh đến trên quần mình.

Diệp Minh khựng lại, nhanh chóng ngắng đầu nhìn cô, chỉ thấy Hà Băng mặt cong mày cười về phía anh.

Cô là cô ý!

Tuyệt đối là cố ý!

Cô cứ trêu chọc anh mãi!

“Đàng hoàng cho anh một chút đi, mau mau tắm!” Diệp Minh rút tay mình về, xoay người liền đi ra ngoài.

Diệp Minh nhấc đôi chân dài vào phòng, đóng cửa phòng tắm lại.

Trong phòng rất yên lặng, yên đến độ có thể rõ ràng nghe được tiếng c** q**n áo xột xoạt bên trong, sau đó tiếng nước chảy ồn ào vang lên, cô gái chắc đã vào thùng gô tăm rồi.

Yết hầu Diệp Minh trên dưới chuyển động, cảm giác mình lại sốt cao nữa rồi.

Sau mười mấy phút, bên trong truyền đến tiếng nói nhỏ nhẹ của cô gái: “Diệp Minh, em không có quần áo khác để thay, có thể cho em mượn áo sơmi của anh không?”

Diệp Minh nhìn một chút quần áo mình, đều đã mặc vào, không có cái nào mới.

Anh thuận tay cầm cái áo sơ mi trắng đi tới, gõ cửa: “Ở đây chỉ có áo sơmi anh mặc rồi thôi.”

Giọng anh đã khản đặc.

Cửa hé ra một đường chỉ, một cái tay nhỏ thò ra: “Đưa cho em đi.”

Diệp Minh đưa áo sơ mi trắng tới.

Lúc này trong tầm mắt thấy được bàn tay nhỏ bé cô đưa tới, trên da thịt mềm mại đều là bọt nước trong suốt, giống như giọt sương đọng trên cánh hồng, kiều diễm khiến tim người nhộn nhạo.

Anh thu hồi ánh mắt, đưa áo sơmi tới.

Nhưng thật lâu, cô không nhận.

Diệp Minh vô cùng kinh ngạc, ngắng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Hà Băng lộ ra cái đầu nhỏ, khuôn mặt trứng ngỗng kiều diễm đang nhuôm ý cười nhìn anh.

Giọng Diệp Minh đã vô cùng khản đặc: “Lại thế nào nữa?”

“Diệp Minh, anh có muốn… vào tắm với em hay không, tắm rất thư thái đó nha.”

Cô nhẹ giọng cười nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2522


Chương 2522:

Diệp Minh: “…”

“Em cảm thấy ấy, mình đừng lãng phí một thùng nước nóng đầy ắp này chứ, dù sao anh cũng muốn tắm, không bằng chúng ta tắm chung đi, Cái này hình như gọi là… tắm uyên ương nhỉI…”

Lời mời thịnh tình của cô đã châm lên ngọn lửa cháy bừng trong mắt Diệp Minh, nhưng anh vẫn nhịn được, cầm áo sơmi trong tay đưa cho cô, anh nghiêm túc phê bình nói: “Mau tắm đi, đừng để bị cảm.”

Anh đóng cửa lại.

Một lát sau, Hà Băng lau sạch nước trên người, sau đó mặc áo sơ mi trắng của anh đi ra, áo sơmi của người đàn ông quá rộng, phủ tận đến đầu gối cô, thùng thình càng tôn lên vóc người nhỏ nhắn của cô.

Cô đi tới bên giường, vén lên chăn anh nằm vào.

Trong chăn đều là mùi thơm ngào ngạt nam tính trên người anh.

“Diệp Minh, em tắm xong rồi, anh có thể đi tắm rồi á.”

Diệp Minh nhìn cô tự nhiên chui vào chăn mình, bàn tay đút vào trong túi quần, anh xoay người vào tắm.

“Xoát’ một cái đóng lại cửa, bàn tay móc móc trong túi quần, không mò được thuốc lá, anh khép lại đôi mắt anh tuấn, vươn lưỡi l**m một chút đôi môi mỏng khô ráo của mình.

Nhiều năm như vậy anh gặp qua rất nhiều người phụ nữ, hàng hà phụ nữ nhào về thân thể anh, đủ loại ám chỉ, anh sẽ không ngốc đến mức không nhìn ra ám chỉ của cô, cô là đang câu dẫn anh.

Cô muốn ngủ với anh.

Con hồ ly nhỏ này, nhiệt tình như thế sao anh chịu nồi.

Diệp Minh lúc này mới cảm thấy chính mình đã già rồi, một ông chú 35 tuổi yêu đương với một cô bạn gái nhỏ sức sống b*n r* tứ phía, thật là… diễm phúc không cạn.

Diệp Minh tắm nước lạnh, sau đó mặc quần đen đã cài thắt lưng đi ra, anh từ trong ngăn kéo lại lấy ra một cái ga giường, trải ra trên mặt đất.

Hà Băng không ngủ, cô dùng tay chống cái đầu nhỏ, ánh mắt yêu kiều nhìn anh: “Diệp Minh, tối hôm nay chắc là thời khắc chính nhân quân tử nhất của đời anh đấy nhỉ.”

Diệp Minh nằm xuống, nhắm mắt lại: “Băng Băng, đi ngủ sớm một chút đi!”

Hà Băng ngồi dậy, an vị ở bên giường, cô vươn bàn chân ngó sen vén tâm chăn đang đắp trên thân người đàn ông lên.

Anh chỉ mặc áo ba lỗ, hai cánh tay to lớn đều lộ ra ngoài, bả vai hồn hậu, cơ ngực cường tráng, Hà Băng nhìn thẳng vào anh: “Diệp Minh, anh nhát gan hơn FOI.

Diệp Minh không mở mắt, anh câu cánh môi một cái: “Ngủ em thì không nhát gan nữa à?”

… Hà Băng đá anh một cước.

Diệp Minh đã cảm thấy bàn chân cô đang tác oai tác quái, anh vươn tay giữ lại mắt cá chân tinh xảo kia.

Thế nhưng trong tầm mắt tối sầằm, một mùi thơm phức từ cơ thê thiêu nữ xông vào mũi, Hà Băng trực tiếp từ trên giường ngã vào trong ngực anh.

Bởi vì chăn mền trên người đã bị cô đá rót, nên bây giờ cô đã ngã vùi vào trong lồng ngực to lớn của anh.

“Khanh khách”, Hà Băng ghé vào trong ngực anh cười.

Diệp Minh tròng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ non nớt trong lòng: “Cố ý, hửm?”

Hà Băng nâng đầu nhỏ lên nhìn khuôn mặt tuấn tú gần ngay trước mắt, cười ngọt ngào: “Diệp Minh, anh có mỹ nhân ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, dáng vẻ cương quyết không muốn kia thật là đáng yêu mà, em thật sự muốn trao tặng danh hiệu “trinh tiết liệt phu”

cho anh đây.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2523


Chương 2523:

Yết hầu Diệp Minh trên dưới chuyển động, biết cô trêu anh.

Hà Băng vươn lòng bàn tay mềm mại sờ lên hàng râu anh, cô dường như đặc biệt thích sờ râu anh.

Diệp Minh nhanh chóng đè xuống cái tay đang làm loạn của cô, sau đó xách chăn qua, nhét cả người cô vào trong chăn, buổi tối lạnh, cô mặc lại phong phanh, anh sợ cô bị cảm.

“Diệp Minh, anh thực sự không muốn à?” Hà Băng hỏi anh, hiện tại anh cứ là lạ, thực sự biến thành Liễu Hạ Huệ ngồi trong lòng mà không loạn rồi.

Diệp Minh ôm cô vào trong ngực, hôn một cái cái trán của cô, sau đó thâp giọng lưu luyến nói: “Băng Băng, chúng ta kết hôn đi!”

Anh nói — Băng Băng, chúng ta kết hôn đi!

Hàng mi Hà Băng run lên.

Diệp Minh rủ mắt nhìn cô gái trong ngực, nói giọng khàn khàn: “Băng Băng, anh hiện tại đã khỏe rồi, nên muốn chuẩn bị tốt cho tương lai của chúng ta, anh đã không thỏa mãn kiểu vui thích cả đêm này nữa rồi, đương nhiên đây đối với em cũng không công bằng, anh muốn ngủ với em, càng muốn giữ lại đến sau khi kết hôn đã có thể ngủ với em một cách hợp pháp hơn. Anh muốn mau chóng trở về, xin kết hôn, chỗ mẹ em, anh cũng nhất định sẽ cố gắng hết sức để bác chấp nhậ anh. Nói chung, gả cho anh, anh sẽ không để cho em chịu một chút xíu uất ức nào đâu.”

Hà Băng lân đâu tiên nghe anh nói lời như vậy, thì ra anh đã sớm suy nghĩ đến chuyện kết hôn rồi.

Anh nghĩ rất nhiều rất chu toàn, đã nghĩ toàn vẹn hết thảy rồi, không để cô chịu uất ức.

Thảo nào đêm nay anh cắn răng không muốn, không phải anh không muốn, mà là anh muốn quan hệ của hai người lại thăng hoa một bước, không có kết hôn, anh e dè chạm vào cô, đây là tất cả thương tiếc của anh với cô.

Hà Băng gối lên buồng tim anh, nghe nhịp đập nơi đó truyền tới từng tiếng “thình thịch thình thịch” mạnh mẽ, âm thanh ấy khiến cô có cảm giác an toàn.

Cô nghĩ, chờ sau khi bọn họ cùng nhau trở về, cô sẽ nói bệnh tình của mình cho anh biết.

Có chị Quán Quán ở đây, còn có anh, tất cả trắc trở đều có thể giải quyết dễ dàng.

“Diệp Minh, lời này là anh nói đấy nhé, đến lúc đó anh phải cầu hôn với em đó.” Hà Băng mềm mại làm nũng nói, lúc này thực sự cô là một cô gái 21 tuổi rôi.

Diệp Minh thấy dáng vẻ cô như “chỉ cần anh cầu hôn cho thật tốt thì em liền đồng ý gả cho anh”, không khỏi cong khóe môi: “Được.”

Hà Băng ngắng đầu, hôn một cái môi anh.

Diệp Minh muốn đẩy cô ra, đêm nay anh đã dùng hết lực khắc chế lớn nhất để từ chối cô, cô lại quấn lấy trêu lửa nữa thì, anh sợ rằng sẽ không khống chế nồi nữa mắt.

Lúc này tay Hà Băng bò lên cổ anh, thổi khí thì thầm nói: “Diệp Minh, em muốn anh.”

Diệp Minh khựng lại, mấy giây sau liền xoay người đè cô xuống.

Trâu già gặm cỏ non, Diệp Minh lại lần nữa được thể nghiệm sung sướng sức sống và nhiệt tình của cô gái trẻ tuổi.

Sáng sớm, Hà Băng lê cơ thê đã như vỡ vụn nhanh chóng chạy về phòng mình, cô đứng ở phòng tắm nước nóng.

Hai cánh tay gầy ôm lấy chính mình, cô mặc nước ấm thư thích từ đỉnh đầu đổ xuống, khuôn mặt nhỏ ửng lên vài vệt đỏ.

Cô bây giờ giống như là lá chuối dưới mưa, điềm đạm đáng yêu lại đượm vẻ khó khăn lắm mới nở rộ, kiều diễm kinh tâm động phách.

Bên này Diệp Minh nghiêng sang một bên, anh vươn cánh tay có lực tìm cô, muốn ôm cô ngủ tiếp một hồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2524


Chương 2524:

Thế nhưng bên người trống không, không có người nào.

Diệp Minh chậm rãi mở mắt ra, sau mấy giây nhập nhèm anh khôi phục lại tỉnh táo, Hà Băng đã đi rồi.

Anh lập tức từ trên giường ngồi dậy, tấm chăn màu xanh đen trượt đến vùng bụng dưới, trên làn da màu đồng nửa th*n d*** đã có mấy vết cào ái muội.

Vén chăn lên, anh dùng ngón trỏ thon dài câu q**n l*t ném trên mặt đất qua đây, mặc vào người.

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên, Chu Siêu đây cửa mà vào: “A Minh, cậu đã tỉnh?”

Diệp Minh thân cao chân dài đứng lặng ở bên giường, đưa lưng về phía anh ta mặc quân áo.

Nắng sớm tinh khôi ngoài cửa sổ xuyên qua cửa số chiếu lên bả vai dầy rộng của người đàn ông, dát lên ánh vàng kim, anh đang mặc áo sơmi màu đen, bả vai hùng hậu vai tuyến cùng xương bả vai cường tráng phía sau gắn kết thành một khe núi gợi cảm, sau lưng anh cũng có mắy vết cào.

Chu Siêu nhanh chóng thu hồi ánh mắt, anh ta nhìn một chút máu tờ kết quả xét nghiệm máu trên tay: “A Minh, độc tố bên trong cơ thể cậu đã biến mất gần hết rồi, chúng ta nên trở về thôi, bên trên truyền đến tin tức, toàn bộ đường dây đen* tuy đã bị nhổ tận gốc, nhưng cánh tay trái của đại ca cầm đầu – Bò Cạp nhanh chóng tẩu thoát, đồng thời lại phạm tội ở một khu vực ở Nam Phi rôi, Bò Cạp là con nuôi của đại ca câm đầu, gã hẳn rất nhanh sẽ liên lạc với cậu, cho nên A Minh, cậu tạm thời vẫn không thể khôi phục thân phận, cậu chính là Tiêu Thành.”

*Đường dây đen: là một cách nói về đường dây tội phạm có hành động phản động với chính quyền nhà nước.

Diệp Minh sớm đã dự liệu, muốn triệt để tẩy rửa toàn bộ đường dây đen gần như không thể, khẳng định sẽ có cá lọt lưới, lúc đầu anh muốn trở về lập tức kết hôn với Hà Băng, xem ra kế hoạch kết hôn lại muốn dời thêm rồi, anh có nhiệm vụ mới.

Diệp Minh gật đầu: “Được.”

Diệp Minh tìm đến Hà Băng, đi tới cửa phòng Hà Băng, anh giơ tay muốn gõ cửa.

Thế nhưng lúc này cửa phòng tự động mở một đường chỉ, xuyên qua khe cửa, anh ở Hà Băng trong phòng thấy được một cậu bé xa lạ.

“Hà Băng, thật trùng hợp, bọn anh tới đây du lịch, không nghĩ tới lại gặp được Gin “Em sắp về sao, đừng về mà, gia nhập vào đội bọn anh đi, bọn mình cùng đi ngắm oải hương, hoa anh đào, đi trượt tuyết, đi làm tất cả chuyện lãng mạn!”

Đây là đàn anh cùng trường của Hà Băng, trùng hợp cũng tới đây du lịch, hiện tại cậu ta đang thịnh tình mời Hà Băng gia nhập vào đội bọn họ.

Diệp Minh nhấp môi mỏng một , anh từ trong đôi mắt cậu trai kia của thấy được vẻ mến mộ tha thiết, anh không khó nhìn ra cậu ta thích Hà Băng.

Hà Băng làm đệ nhất băng mỹ nhân của Hồng Khẩu, con trai theo đuổi cô nam rất nhiều.

Diệp Minh có chút không vui, anh không nghĩ tới Hà Băng mới vừa xuống giường anh đã bị một thằng nhóc khác quấn lấy, người phụ nữ của mình bị thằng đàn ông khác mơ ước từng giây từng phút, loại cảm giác này thực sự quá khó chịu.

“Hà Băng, thế giới này rất rộng lớn, chúng ta nên nhân lúc còn trẻ đi khám phá nhiều nơi đi, ngắm nhìn thật kỹ một chút thế giới phồn hoa này, làm tất cả chuyện em thích, như vậy chúng ta mới có thể vui vẻ.” Đàn anh vẫn còn đang nỗ lực dụ dỗ.

Diệp Minh nghe những lời đạo lý hùng hồn kia thì nhìn hướng về phía Hà Băng, Hà Băng quả thực còn trẻ, độ tuổi này cô gái đều không chống lại được dụ hoặc phồn hoa, cô sẽ trả lời thế nào?

Hà Băng lại không có biểu cảm gì, cô lịch sự xa lạ mở miệng nói: “Đàn anh, cám ơn anh, song em cảm thấy…

chúng ta ngắm nhìn thế giới này, cũng chỉ là đang tìm phong cảnh đẹp nhất trong mắt chúng ta, hiện tại em đã tìm được phong cảnh đẹp nhất cho mình, nên em đã ngừng bước chân của em rồi, các anh cứ tiếp tục khám phá thăm thú đi! Em sẽ không tham gia.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2525


Chương 2525:

Hà Băng từ chối.

Đàn anh rât thât vọng: “Hà Băng, vậy em nghỉ ngơi đi, anh đi ra ngoài trước.”

“Ừm.”

Học trưởng đi.

Khách đã đi, Hà Băng xoay người, định đặt lưng nằm lên giường.

Thế nhưng lúc này phía sau “két” một tiếng, cửa phòng lại mở.

“Đàn anh, có gì…”

Lời của Hà Băng hơi ngừng, bởi vì tiến vào không phải đàn anh, mà là Diệp Minh.

Diệp Minh thân cao chân dài tiêu sái đi vào, đóng cửa phòng lại.

Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của cô gái, Diệp Minh như cười như không câu môi: “Làm sao, không phải học trưởng của em, em rất thất vọng?”

Hà Băng biết anh ghen, cô dí dỏm chớp mắt: “Nếu như em nói rất thất vọng thì sao?”

Diệp Minh nhấc đôi chân dài đi lên trước, đi tới trước mặt cô, bởi vì hai người khác biệt chiều cao nên lú anh nhìn cô thời điểm có chút cảm giác từ trên cao nhìn xuống, anh đen mặt đe dọa: “Em dám!”

Hà Băng mỉm cười, cô vươn tay sờ lên gò má anh tuấn kia, giống như hôm qua, lòng bàn tay mềm mại dịu dàng vuốt lên râu ria trên mặt anh.

Gương mặt anh, cô rất thích.

Con người anh, cô cũng rất thích.

Cô sao có thể thích những người khác chứ?

Đôi mắt sáng của Hà Băng ươn ướt nước, trong giọng điệu mềm mại lộ ra vài phần hờn dỗi: “Lừa anh thôi, ngốc!”

Diệp Minh kéo lại tay cô, cầm tay cô thật chặt vào lòng bàn tay của mình: “Hà Băng, thích một người chính là chuyện cả đời, anh không cho phép em di tình biệt luyến, bằng không anh sẽ không tha cho em, đương nhiên người đầu tiên anh giết trước chính là đàn anh của eml”

Đàn anh của em?

Anh từ tiến đến nói được mấy câu, câu nào đều nhắc đến hai chữ “đàn anh”

kia, Hà Băng bật cười: “Diệp thượng quan, anh ghen kinh thật đấy!”

Ánh mắt Diệp Minh trầm xuống, bàn tay kéo cô vào trong ngực mình.

A.

Lúc này Hà Băng chau mày rên một tiếng.

Diệp Minh biến sắc, trong tròng mắt đen tràn ra tràn đầy đau lòng thương yêu, cánh tay có lực bóp chặt vòng eo như dương liễu của cô, anh khàn giọng hỏi: “Sao vậy?”

Anh còn không thấy ngại còn hỏi được nữa à?

Hà Băng siết nắm đắm nhỏ dùng sức nện cho anh một cái: “Anh nói xem?”

Diệp Minh nhướng mày kiếm một cái, nhanh chóng hiểu ra, khom lưng ôm ngang cô gái lên, đưa đến trên giường: “Đây chính là hậu quả trêu chọc anh đây.

Hà Băng cười cười nhìn anh, không nói lời nào.

Lúc đầu khi Diệp Minh đứng ở ngoài cửa còn rất tức giận, nhưng bây giờ nhìn cô mặt cong mày cười, cơn giận trong lòng anh lại bị sự mềm mại thay thế, lồng ngực to lớn đều bị cô lắp đầy.

Đoán chừng về sau cô có cắm sừng anh, cô làm nũng vài cái, anh cũng luyến tiếc động vào cô một cái.

Đặt cô ở bên giường, Diệp Minh quỳ một gối, bàn tay thô to nâng bàn chân tựa bạch ngọc của cô ở trong lòng bàn tay.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2526


Chương 2526:

Cô không mặc giày, tuy ở đây đã lót thảm lông dê thượng hạng.

Anh bàn tay hất hết bụi bẩn trên chân (019).

Hà Băng nhìn anh, người đàn ông cao 1m9 lại quỳ trước mặt cô bọc lấy chân cô phủi sạch bụi, cô thực sự là càng ngày càng thích anh.

Càng ngày càng luyến tiếc anh.

Lúc này Diệp Minh cúi người, hôn một cái lên bàn chân trắng như tuyết ấy.

“Nha”, Hà Băng kêu một tiếng, ngón chân nhỏ sợ hãi e lệ cuộn mình lên, cô đá chân một cái, nhanh chóng rút chân răng mình về.

Anh sao lại… hôn chân cô vậy chứ?

Mắc cở chết đi được.

Hà Băng đỏ bừng mặt, đỏ như sắp nhỏ ra máu, cô nhanh chóng bò đến trong góc giường.

Nhìn cô bò ở trên giường, Diệp Minh đứng lên, trong con ngươi màu mực đã bốc cháy lên hai luồng u hỏa.

Anh khẽ động, cũng muốn lên giường.

Thế nhưng lúc này tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến tiếng người làm nữ: “Hà tiểu thư, thuốc cô tới rồi.”

Có người qua đây, trong tròng mắt đen của Diệp Minh nhanh chóng lóe lên phòng bị bén nhọn, anh không thể lộ diện.

“Diệp Minh, anh tránh một chút đi.” Hà Băng lên tiếng.

Diệp Minh tránh sang cái màn phía sau.

Lúc này cửa phòng đẩy ra, người làm nữ bưng một chén thuốc đi đến: “Hà tiểu thư, đây là thuốc tránh thai cô cần.”

“Được, đưa cho tôi đi, cảm ơn nhé.”

Người làm nữ đi ra ngoài.

Hà Băng rủ mắt, há miệng uống thuốc tránh thai trong tay.

Thế nhưng thuốc Đông y quá đắng, Hà Băng đã uống vài ngụm, mày đã chau chặt.

Lúc này bên tai vang lên giọng nói trầm thấp: “Em uống thuốc tránh thai?”

Hà Băng ngước mắt, đụng phải cặp mắt sâu thẳm kia của người đàn ông, trong tròng mắt anh hiện lên ánh sáng lạnh lùng, đang nhìn chằm chằm cô, và chén thuốc tránh thai trong tay cô.

Anh không vui sao?

Hà Băng nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi: “Anh muốn có con sao?”

Bàn tay đút trong túi quần Diệp Minh đột nhiên cuộn tròn lại, anh nên trả lời thế nào?

Muốn.

Anh muốn có con.

Anh không còn trẻ nữa, muốn có một đứa con thuộc về mình.

Thế nhưng Diệp Minh nhìn khuôn mặt nhỏ tựa đóa hoa non nớt của cô, cô vẫn còn nhỏ như thế, chỉ mới 21 tuổi, làm sao sinh con cho anh?

Hơn nữa hai người còn chưa kết hôn, anh không muốn để cô chưa kết hôn đã mang thai.

Mặc dù có nhiều nguyên nhân như vậy rồi, nhưng nhìn thấy cô uống thuốc tránh thai, anh vẫn khó chịu trong lòng.

Anh lắc đầu: “Không muốn.”

“Ah.” Hà Băng cúi đầu nhỏ xuống, uống hết thuốc trong bát: “Ngày hôm qua là giai đoạn nguy hiểm của em, vì lý do an toàn, em nhờ chị Quán Quán cho em một chén thuốc tránh thai.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2527


Chương 2527:

Hiện tại cơ thể cô không thích hợp mang thai, phải uống thuốc tránh thai.

Nói rôi Hà Băng đi tới bên người anh: “Thấy rõ không, đây mới là thuốc tránh thai, em mới là người phụ nữ vì anh uống thuốc tránh thai!”

Cô đang chỉ chuyện Lý Kỳ.

Diệp Minh vươn tay, lại ôm cô vào trong ngực mình: “Băng Băng, chúng ta ngày mai trở về đi.”

“Được.” Hà Băng cũng đang có ý này, cô còn muốn nói bệnh tình của mình cho anh biết.

Thế nhưng cô còn chưa mở lời, Diệp Minh tiếp tục nói: “Băng Băng, xin lỗi, kế hoạch kết hôn của chúng ta phải hoãn lại rồi, anh lại có nhiệm vụ mới, anh phải chấp hành nhiệm vụ rời đi.”

Anh lại có nhiệm vụ mới?

Hà Băng lúc đầu muốn nói bệnh tình của mình, nhưng bây giờ cô hoàn toàn không muốn nói nữa, mỗi một lần chấp hành nhiệm vụ đều như l**m máu trên lưỡi dao, vô cùng nguy hiểm, cô không thể để anh vì cô phân tâm.

Thân xác và trái tim anh, đều thuộc về tín ngưỡng của anh.

“Em có thể hỏi không, nhiệm vụ lần này nguy hiểm không?”

“Anh tạm thời vẫn không thể khôi phục thân phận, anh là Tiêu Thành, dựa theo trình tự bình thường sau khi trở về anh ci20:34 80 8 @ Xi S:ull all 34% & cũng sẽ bị nhôt vào tù, cho nên Băng Băng, anh có đoạn thời gian không thể ở cùng anh.”

Như vậy à…

Hàng mi Hà Băng run lên sau đó gật đầu: “Không sao, em không cần anh ở cạnh.”

Diệp Minh nhìn cô, nhìn bờ vai gầy kia, tối hôm qua chính cơ thể nhỏ yếu kia đã làm cho anh điên cuồng.

Hiện tại cô rủ mi, lộ ra vài cảm giác vô tội thương cảm, rõ ràng cô cũng không làm gì, anh đã cảm thấy cô đã nắm chặt cả trái tim anh, thật quá quá thương cô.

“Em không muốn anh ngồi tù, muốn anh ở cùng em đúng không?” Anh lại hỏi.

Hà Băng cúi đầu nhỏ nhìn làn váy mình: “Không có, anh đi chấp hành nhiệm vụ của anh đi, không cần lo cho em, sau khi về em sẽ quay lại trường, hiện tại đã đến kỳ tốt nghiệp rồi, em còn phải làm luận văn đủ thứ nữa, cũng rất bận rộn, nói không chừng em cũng không có thời gian nhớ anh.”

Nghe những lời này, Diệp Minh nhướng hàng mày kiếm, trong gương mặt anh tuấn nhộn nhạo lên vẻ mềm mại lưu luyến: “Thế nhưng anh sẽ nhớ em, từng ngày từng giờ từng phút.”

Hà Băng vươn bé ôm anh: “Vậy… em có thể đi thăm anh không, có thể thăm tù không?”

Diệp Minh không muốn cô tới, anh đang đợi Bò Cạp, nếu để Bò Cạp biết sự tồn tại của cô, sẽ mang đến nguy hiểm cho cô.

“Tạm thời… không thể.” Anh tàn nhẫn từ chối.

Hà Băng nhắm nghiền hai mắt trong lòng anh, cô thở dài một tiếng mỉm cười nói: “Vậy được rồi, em sẽ ở trong mơ mơ tới anh.”

Diệp Minh và Hà Băng đi về, Diệp Minh vào tù, Hà Băng quay về nhà trước, thăm Dương Kim Đậu.

Cửa biệt thự mở ra, người làm nữ thấy Hà Băng trực tiếp chấn động: “Đại tiểu thư? Đại tiểu thư, con đã về? Cái này…

Cái này thật sự quá tốt, mau vào đi conl”

Hà Băng đi vào, cô nhìn phòng khách, không thấy được Dương Kim Đậu: “Mẹ con đâu?”

“Đại tiểu thư, phu nhân ở trong nhà, dì bây giờ đi gọi phu nhân ngay! Phu nhân, phu nhân, mau đến xem đi, đại tiểu thư đã trở về!” Người làm nữ vui vẻ kêu vài tiếng.

Hà Băng nhìn trên lầu: “Mẹ con ở trên lầu?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2528


Chương 2528:

“Đúng vậy đại tiểu thư, con không biết, trong khoảng thời gian con rời đi này phu nhân bị bệnh, mỗi ngày đều phải truyền dịch.”

“Cái gì, mẹ con bị bệnh, bệnh gì?”

“Đại tiểu thư, ngày ấy con đào hôn, toàn bộ thành phố Hồng Khẩu đều xôn xao ồn ào, phu nhân liền hôn mê tại chỗ, sau đó lại không có tin tức của con, phu nhân thực sự là vừa tức vừa lo, tức con đào hôn, nhưng lại lo cho an nguy của con, phu nhân phái rất nhiều người đi tìm tung tích của con, mỗi tối cr2fb3g 8ơ8 8 @ Xi S:ul all 35% 8 còn len lén lau nước mặt, sợ con ở bên ngoài gặp nguy hiểm, bị người bắt nạt gì gì đó. Phu nhân mỗi ngày trà không uống cơm không ăn, cả người bạo bệnh gầy đi, mỗi ngày đều phải dựa vào truyền dịch dinh dưỡng.”

Trái tim Hà Băng nhất thời tê rần, cô biết Dương Kim Đậu yêu cô, ba năm trước đây bà mang cô về nhà đã trao hết toàn bộ tình yêu cho cô.

Kỳ thực đổi một góc độ suy nghĩ, Dương Kim Đậu từng có một đoạn hôn nhân nghĩ lại mà kinh sợ, bà thực sự sợ, cho nên khi con gái chính mình thương yêu muốn chọn đi con đường xưa của mình, bà nhất định sẽ kịch liệt phản đối.

“Đại tiểu thư, nghe dì khuyên một câu, lát nữa phu nhân xuống, thái độ con mềm mỏng một chút, thiên hạ này không có gì có thể thắng nồi tình mẫu tử, hiện tại con còn trẻ, tình yêu sẽ là toàn bộ của con, thế nhưng chờ con kết hôn có con rồi, sẽ thắm thiết cảm nhận được làm mẹ không dễ dàng, chúng ta cũng không thể vì một người đàn ông mà vứt bỏ mẹ mình đi đúng không?”

Hà Băng thõng mi xuống, gật đầu nói: “Con biết rồi.”

Lúc này trên lầu truyền tới rồi tiếng bước chân vội vã, Dương Kim Đậu cuống quít xuống lầu: “Băng Băng!

Băng Băng, con cuối cùng đã về rồi!”

Dương Kim Đậu mặc đồ ngủ, không trang điểm, lui đi vẻ sắc bén cường thế nữ thương nhân thường ngày, bây giờ sắc mặt bà rất yếu ớt, mấy ngày nay bà gầy đi rất nhiều, cả người hết sức tiều tụy.

Dương Kim Đậu xông lại, lôi Hà Băng quan sát thật kỹ: “Băng Băng, gần đây con có khỏe không, con thực sự dọa sợ mẹ rồi, đứa bé này thực sự là quá không nghe lời, sao con có thể bỏ nhà ra đi được chứ.”

Dương Kim Đậu nói một chút liền nghẹn ngào, mừng đến ch** n**c mắt.

Hà Băng vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy Dương Kim Đậu: “Mẹ, con sống rất tốt, xin lỗi, để mẹ lo lắng rồi.”

Dương Kim Đậu lau nước mắt, nhanh chóng cứng rắn lại, bà bất chấp đầy Hà Băng: “Đừng có trưng dáng vẻ như thế, con tưởng rằng như vậy mẹ sẽ tha thứ con à! Nói đi, con và Tiêu Thành đến tột cùng muốn thế nào?”

Dương Kim Đậu ngồi trên ghế sa lon, sắc mặt rét run, ý tứ như thu nợ muộn.

“Mẹ, con sẽ không kết hôn với Đường Ngọc, đời này con chỉ muốn gả cho Tiêu Thành.” Hà Băng thẳng thắn nói.

Dương Kim Đậu nổi giận: “Lời này không tới lượt con nói với mẹ, Tiêu Thành đâu, nó tại sao không cùng con qua đây?”

“Anh ấy… anh ấy có chút việc…”

“Băng Băng, con bảo mẹ đồng ý chuyện hai người các con thế nào, bây giờ mẹ cũng không thấy được bất cứ thành ý gì của Tiêu Thành, cũng không nhận được bất kỳ cam kết gì của nó.

Hơn nữa, nó hiện tại để con một mình, cái này còn chưa kết hôn đấy, đợi kết hôn rồi thì sao nữa? Con mang thai sinh con thì sao, con sinh bệnh nằm viện? người khác cả nhà đoàn viên còn nó chẳng phải sẽ luôn vắng mặt trong từng thời khắc quan trọng của đời con sao? Khi thời gian đã thiêu rụi tất cả tình yêu cuồng nhiệt, liệu con có bắt đầu khao khát một hạnh phúc bình dị và sự bầu bạn lâu dài nhất hay không?

Băng Băng, con bây giờ còn quá nhỏ, mẹ là mẹ con, mẹ thực sự không thể trơ mắt nhìn con bước chân lên một con đường không có lối về, mẹ sợ tương lai con sẽ hối hận!”

Đôi mắt Hà Băng lặng lặng rơi trên người Dương Kim Đậu, nhẹ giọng hỏi: “Mẹ, mẹ vẫn còn yêu bố sao?”

Cái gì?

Dương Kim Đậu cứng đờ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2529


Chương 2529:

“Con thấy rồi, trong ngăn kéo mẹ còn giữ tắm hình mẹ và bố chụp chung.”

Trái tim Dương Kim Đậu chợt đau đón, bà lạnh giọng cắt đứt Hà Băng: “Đừng nhắc tới ông ta, đời này mẹ không muốn nhắc đến con người đó!”

“Mẹ, con biết, trong lòng mẹ vẫn còn yêu bố, sâu đậm yêu.”

“Mẹ luôn nói bố mang đến cho mẹ chỉ có tuyệt vọng và cô đơn, vậy mẹ và bố đã ly hôn nhiều năm như vậy, vì sao mẹ vẫn cô độc lẻ bóng? Cuộc đời mẹ sợ nhất cô đơn, rồi lại sống đơn cô một mình, e rằng năm đó mẹ cảm thấy rời khỏi bố con bản thân sẽ gặp được người càng tốt hơn, thế nhưng đã nhiều năm như vậy, mẹ từ từ phát hiện, mẹ thật sự gặp được người tốt hơn bố rất nhiều, nhưng mẹ đã không còn cách nào yêu thêm ai khác. Kỳ thực người mà chúng ta dành trọn tình yêu khi còn trẻ chính là người neo đậu trái tim mình trọn đời, anh ấy có thể không phải là người tốt nhất, nhưng vĩnh viễn không cách nào thay thế được.”

“Mẹ, từ nhỏ con lớn lên bên người bó, cho nên, con khác mẹ, hiện tại mẹ cũng không phải là con, mẹ làm sao biết con sẽ không đi hết đoạn đường năm đó mẹ chưa hoàn thành? Lẽ nào mấy năm nay mẹ chưa từng nghĩ tới nếu như năm đó mẹ không chạy trốn nửa đường, mẹ đi hết con đường kia sẽ thấy được cái gì ư? Hiện tại con có thể thay mẹ đi nhìn.”

Hà Băng vừa dứt lời, toàn bộ biệt thự rơi vào trầm mặc, một chút thanh âm cũng không có.

Dương Kim Đậu đỏ bừng hai mắt, bên trong tràn ngập hơi nước từng giọt mạnh mẽ đập xuống, bà giờ mới hiểu được, con gái của bà đúng là lớn rồi, con gái không phải là cái gì cũng không hiểu, mà là, cái gì cũng hiểu.

Mấy năm nay bà vẫn một mình, bên người không phải là không có lựa chọn, ngược lại còn rất nhiều. Mỗi khi trời tối người yên, nửa đêm giật mình tỉnh mộng bà vẫn luôn nghĩ, ngay từ đầu bà đã sai lầm rồi, nếu như bà không gặp người đàn ông Hà Tấn kia thì tốt rồi.

Thế nhưng, lúc nào bà cũng lại nghĩ, nếu như… nếu như bà không bỏ cuộc giữa đường, mà vững bước ởi tiêp, vậy ở cuối con đường bà sẽ chứng kiến được thứ gì?

Bà luôn sợ con gái mình sẽ đi trên con đường xưa của mình, nhưng con gái nói rất đúng, rõ ràng… con đường của bà mới chỉ đi được phân nửa.

Vừa mới bắt đầu cho rằng rời khỏi ông sẽ hạnh phúc, sau đó lại phát hiện, cả đời này bà chưa từng nhận được hạnh phúc thêm lần nào nữa.

Tất cả hạnh phúc của bà đều đã khóa chặt trong tắm hình nơi ngăn kéo kia, những năm tháng xưa ấy, là tất cả vui sướng của bà.

Dương Kim Đậu lấy ra điện thoại: “Mẹ có thể cho các con một cơ hội, hiện tại gọi cho Tiêu Thành, mẹ muốn lập tức nhìn thấy nó.”

Bà muốn Tiêu Thành lập tức xuất hiện trước mắt mình.

Nhìn điện thoại trên bàn uống trà, Hà Băng nhàn nhạt chau mày, hiện tại Tiêu Thành đang thi hành nhiệm vụ, chắc chắn không đến được, hơn nữa về chuyện nhiệm vụ này cô cũng không thể tiết lộ cho Dương Kim Đậu, lần trước Dương Kim Đậu lên đảo đi tìm suýt chút nữa đã hại chết Tiêu Thành.

“Mẹ, hiện tại Tiêu Thành bận rồi ạ, không đến được đâu.”

Cái gì?

Dương Kim Đậu biến sắc tại chỗ, bà đã đồng ý cho Tiêu Thành cơ hội, anh còn không đến: “đứa con rê” này rôt cuộc quá làm giá hay là không có thành ý thế?

“Mặc kệ Tiêu Thành bây giờ đang làm gì, mẹ muốn nó lập tức chạy đến, bằng không chuyện con và Tiêu Thành không bàn nữa.”

“Mẹ…”

Lúc này “ding dong” một tiếng, chuông cửa biệt thự đột nhiên vang lên, có khách tới.

Người làm nữ đi tới mở rộng cửa, Đường Ngọc tới!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2530


Chương 2530:

Thấy vị khách không mời mà đến này, mi tâm Hà Băng càng chau sâu, chuyện liên tiếp xảy ra nếu như không có Đường Ngọc ở sau lưng khích bác, mẹ cô cũng sẽ không làm mấy chuyện lệch lạc như thế. Hiện tại cô vừa trở về, Đường Ngọc liền vội vã chạy đến, rất rõ ràng vẫn phái người theo dõi sát sao tin tức của cô, hiện tại lại không biết lại có ý định quỷ quái gì.

“Băng Băng, em rốt cục đã trở về, anh rất lo lắng cho em đó, em có khỏe không?” Đường Ngọc đi tới trước mặt Hà Băng, mặt anh ta rất sốt ruột, như không hề trách móc Hà Băng ngày đó đào hôn biến anh ta thành thằng hề ở đây, thực sự diễn dịch hình tượng chàng trai si tình vô cùng nhuần nhuyễn.

Hà Băng không nói gì, lúc này Dương Kim Đậu đứng lên: “Đường Ngọc, chung quy cũng là Băng Băng nhà cô có lôi với con, con đừng đôi tôt với Băng Băng như vậy nữa.”

Dương Kim Đậu không thích Tiêu Thành cũng liên quan đếnĐường Ngọc, bản thân Dương Kim Đậu và mẹ Đường Ngọc là bản thân, nhìn Đường Ngọc từ nhỏ đến lớn, bà cảm thấy Đường Ngọc đẹp trai sáng sủa, thanh niên tuấn kiệt, nhân phẩm gia thế giáo dưỡng mọi thứ đều tốt, quả thực rất xứng đôi với con gái mình, so với Tiêu Thành tuổi tác lớn, công việc còn nguy hiểm, nếu là một người mẹ đều sẽ chọn con rễ là Đường Ngọc.

Chỉ là Dương Kim Đậu không biết, Đường Ngọc trước mắt đã sớm không phải Đường Ngọc trong mắt bà nữa rồi.

“Cô, cô ngàn vạn lần đừng nói như vậy, con thủy chung tin tưởng chỉ cân con cố găng một chút nữa, đối tốt với Băng Băng thêm chút nữa, Băng Băng nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý, con nguyện ý chờ Băng Băng.” Đường Ngọc chân thành nói.

Dương Kim Đậu cầm tay Đường Ngọc: “Đường Ngọc, con thực sự là một đứa trẻ ngoan, thế nhưng… thế nhưng Băng Băng đối với Tiêu Thành…”

Đường Ngọc biến sắc mặt, bởi vì anh ta nhạy cảm nhận thấy được giọng của Dương Kim Đậu dãn ra, không kiên quyết như trước kia đứng ở bên phía anh ta nữa rồi.

“Cô,” Đường Ngọc nhanh chóng cắt đứt lời Dương Kim Đậu: “Cô à, cô biết chưa, Tiêu Thành đã ngồi TÙI 4 Cái gì?

Dương Kim Đậu cứng đờ.

“Cô, Tiêu Thành đã vào tù rồi, bị kêu án vài chục năm tù có thời hạn, lẽ nào cô muốn Băng Băng đợi Tiêu Thành sao, Tiêu Thành năm nay đã ba mươi lãm rồi, đi ra có khi đã năm sáu chục tuổi!”

Đường Ngọc nói.

Dương Kim Đậu kinh ngạc, bà nhìn hướng Hà Băng: “Băng Băng, đây là thật sao?”

“Mẹ, mẹ hãy nghe con nói…”

“Mẹ không muốn nghe gì cả! Băng Băng, mẹ tuyệt đối sẽ không đồng ý con và Tiêu Thành bên nhau, mẹ và Tiêu Thành, con chỉ có thể chọn một!”

Dương Kim Đậu lạnh lùng nói.

“Mẹ…”

Lúc này thân thể Dương Kim Đậu lung lay, sắc mặt trắng bệch.

“Mẹ, mẹ sao vậy?” Hà Băng nhanh chóng đỡ Dương Kim Đậu.

Dương Kim Đậu nhắm mắt, trực tiếp ngất xỉu.

“Mẹ! Mẹt! Mau gọi xe cứu thương!”

Toàn bộ biệt thự hoảng loạn.

Trong bệnh viện.

Hà Băng nhìn về phía bác sĩ: “Bác sĩ, mẹ tôi thế nào, tại sao mẹ tôi sẽ đột nhiên ngất xỉu?”

“Hà tiểu thư, Dương tổng bị trầm cảm nhẹ, vẫn luôn uống thuốc, việc này cô biết không?”

Trầm cảm?

Hà Băng không biết, bởi vì Dương Kim Đậu chưa nói với cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2531


Chương 2531:

“Hà tiêu thư, tâm trạng Dương tông gân đây quá chập chòn, rõ ràng đã tăng lượng thuốc, chuyện này đối với cơ thể bà ấy vô cùng bắt lợi, Dương tổng cần tĩnh dưỡng điều trị, không thể chịu k*ch th*ch nữa, cô hiểu chưa?” Thầy thuốc nói.

Hà Băng gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”

Bác sĩ đi, Hà Băng muốn vào phòng bệnh, nhưng người làm nữ ngăn cản nói: “Đại tiểu thư, phu nhân nói… hiện tại không muốn gặp con, chờ con lựa chọn xong, nói đáp án cho bà ấy biết là được, nếu như con lựa chọn người đàn ông kia, vậy… phu nhân sẽ xem như mình chưa từng sinh cô ra.”

Hà Băng đứng ở cửa phòng bệnh, xuyên qua cửa sô nhìn Dương Kim Đậu bên trong, Dương Kim Đậu mặc quần áo bệnh nhân, gương mặt tái nhợt xanh xao, đang mệt mỏi nằm trên giường bệnh.

Hà Băng chua xót, viền mắt trắng nõn đều từ từ biến đỏ.

“Băng Băng.” Lúc này Đường Ngọc đi tới: “Băng Băng, em yên tâm, anh sẽ khuyên cô, cô không chấp nhận được Tiêu Thành, lẽ nào em thật sự muốn vì Tiêu Thành bỏ mẹ mình sao, cô ấy nhưng là người thân duy nhất trên đời này của em đấy.”

“Đủ rồi” Hà Băng lạnh lùng nhìn về phía Đường Ngọc: “Đường Ngọc, anh diễn kịch diễn đủ chưa?”

Đường Ngọc cứng đờ, đụng vào đôi mắt sáng như băng tuyết kia của Hà Băng, lúc này cô lạnh lùng nhìn anh ta, trong hai tròng mắt lóe ra lạnh lùng sắc bén.

“Đường Ngọc, anh có thể lừa mẹ tôi, thế nhưng ở trước mặt tôi, anh đừng có diễn nữa, như vậy sẽ chỉ làm tôi càng thêm chán ghét anhl Tôi sẽ không cưới anh, dẹp ý niệm này đi!” Nói xong, Hà Băng trực tiếp rời đi.

Nhìn bóng lưng Hà Băng rời đi, bàn tay xuôi ở bên người Đường Ngọc nhanh chóng siết thành quyền, mặt anh ta trầm xuống, thoạt nhìn hết sức âm u đáng sợ.

Lúc này thủ hạ đã đi tới: “Thiếu gia, Hà tiêu thư này thực sự là không biêt phải trái, lúc đầu cô ta đào hôn khiến anh trở thành trò cười của toàn bộ thành phố Hồng Khẩu, hiện tại cô ta còn dám phách lối như vậy.”

Đường Ngọc nhìn Hà Băng, nếu thứ anh ta không có được, vậy anh ta chỉ có thể… phá hủy nói “Phái người đến trường Hà Băng, lan chuyện của Hà Băng và Tiêu Thành ra ngoài, Tiêu Thành là người đã có vợ, tôi muốn Hà Băng mang cái danh bồ nhí phá hoại gia đình người khác. Một khi đã lan ra toàn trường rồi, vậy toàn bộ thành phố Hồng Khẩu đều biết, tôi muốn cả đời Hà Băng bị người khác chỉ trích phỉ nhỗ, cả đời không ngắng đầu lên được!”

“Vâng, thiêu gial”

Hà Băng đi, thế nhưng đi hai bước, hai mắt cô tối sầm, trực tiếp hôn mê.

“Hà tiểu thư! Hà tiểu thư!”

Hà Băng hôn mê, chất độc của Đông trùng Hạ thảo chỉ mạnh mẽ lan tràn trên cơ thể cô, Lê Hương đã tiến hành một loạt trị liệu cho cô, thế nhưng hiệu quả cũng không mấy khả quan, không khống chế được độc tố khuếch tán.

Hà Băng ban đêm đã bị đẩy tới phòng phẫu thuật cấp cứu.

Lê Hương và đoàn đội chữa bệnh ngày đêm thương lượng giải pháp, thê nhưng đến nay vẫn chưa có đột phá.

Diệp Linh hầm canh, mang theo ly giữ ấm đi tới phòng bệnh, Hà Băng không ở trên giường, cô đứng ở phía trước cửa sổ.

Cô gái mặc quần áo bệnh nhân lam trắng, kích cỡ nhỏ nhất rồi mà cô khoác lên vẫn rộng thùng thình. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà cô đã gầy đi rất nhiều.

Hà Băng ngắng đầu ngắm nhìn thế giới ngoài cửa số, khuôn mặt nhỏ trong trẻo tuyệt lệ lộ ra vẻ xanh xao, da thịt thiếu nữ trắng toát, có thể mơ hồ chứng kiến những mao mạch xanh tím thật nhỏ bên trong, cô ngửa đầu nhìn trời xanh mây trắng, tư thế nhìn lên thành tín thể như đang nhớ ai đó.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2532


Chương 2532:

Trái tim Diệp Linh đột nhiên đau đón, cô đã biết chuyện Dương Kim Đậu rồi, làm một cô con gái, cô hiểu thế khó xử của Hà Băng khi bị kẹp ở giữa, lúc này, anh của cô Diệp Minh lại không thể ở bên cạnh cô bé.

Điều chỉnh tâm trạng, Diệp Linh giơ tay lên gõ cửa: “Băng Băng, là chị.”

Rât nhanh bên trong vang lên giọng của Hà Băng: “Chị Linh vào đi ạ.”

Diệp Linh đẩy cửa vào: “Băng Băng, chị hằm cho em chút canh gà, em nhân lúc còn nóng ăn một chút nhé!”

Hà Băng về tới trên giường, cô khẽ nhếch môi: “Chị Linh, cứ để đó trước đi ạ! Lát nữa em đói rồi ăn.”

Mấy ngày nay Hà Băng rất ngoan, cô nghe lời Lê Hương, ngoan ngoãn tiêm thuốc ăn uống, tuy cô ăn cũng không nhiều.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại của Hà Băng đến.

Hà Băng ấn phím nhận, bên kia là giáo viên của trường: “Hà Băng, mây ngày này chuyện của em đã làm loạn cái trường này rồi, em mau về trường một chuyến, giải thích rõ chuyện em và vị lão đại Hồng Kông kia đi!”

“Hà Băng, em biết mọi người đồn em thế nào không? Nghe nói vị lão đại Hồng Kông kia đều đã ba mươi bốn mấy tuổi rồi, em một đứa con gái ở cạnh ông ta làm cái gì, tệ nhất là vị lão đại kia đã có vợ, em tại sao có thể đi phá hư gia đình người khác làm bồ nhí vậy chứ?”

“Chuyện này mang đến ảnh hưởng cực kỳ ác liệt cho trường học chúng ta, cục giáo dục bên trên cũng bắt đầu tạo áp lực cho trường ta rồi, để trường ta nghiêm túc xử lý chuyện này, chỉnh đốn hành vi bắt lương nơi học đường. Bây giờ em sắp tôt nghiệp, tiêp tục như vậy nữa thì đừng nói đến chuyện tốt nghiệp, trường sẽ đuổi em đi.”

Bởi vì trong phòng bệnh rất yên lặng, nên Diệp Linh rõ ràng nghe được giọng điệu gấp gáp của giáo viên bên kia, Hà Băng là đệ nhất băng mỹ nhân của Hồng Khẩu, ở trường lại cực kỳ ưu tú, hiệu trưởng giáo viên đều rất coi trọng cô, muốn cô ở lại trường, nào biết mấy ngày này lời đồn nổi lên tứ phía, Hà Băng thật sự đã để cho mọi người thất vọng rồi.

“Cô ơi em xin lỗi.” Hà Băng nhẹ giọng nói.

“Bây giờ nói xin lỗi không có tác dụng gì cả, em nên suy nghĩ thật kỹ nên cứu lại như thế nào đi!” Cô giáo trực tiếp cúp điện thoại.

Toàn bộ phòng bệnh lâm vào bầu không khí kiềm nén, yên tĩnh như chết, Diệp Linh tiến lên cầm bàn tay lạnh như băng của Hà Băng: “Băng Băng, em có khỏe không?”

Hà Băng cười gượng: “Chị Linh, em không sao đâu, em đi ra ngoài hít thở không khí chút.”

Hà Băng đi ra ngoài.

Diệp Linh lo lắng Hà Băng một mình, nên cô cũng đi ra ngoài theo.

Mới vừa đi đến hành lang, Diệp Linh liền thấy phía trước Hà Băng bị bao vây lại, ai nấy đều hướng về phía cô chỉ trỏ.

“Mây người mau nhìn, đây chính là băng mỹ nhân đệ nhất thành phố Hồng Khẩu nức danh của chúng ta đấy, cũng chính là cô dâu chạy trốn lúc trước – Hà Băng!”

“Mấy người có nghe không, cô ta hẹn hò với vị lão đại Hồng Kông, vị kia chẳng những tuổi lớn đủ để làm cha cô ta, còn đã có vợ, cô ta là hồ ly tỉnh phá hoại gia đình người khác đấy.”

“Trời ạ, cô ta rốt cuộc đầu úng hay mắt mù thế? Thái tử gia Đường gia tuấn tú lịch sự, bao nhiêu cô gái muốn gả vào Đường gia làm Thiếu thái thái, cô ta dĩ nhiên cam nguyện đi làm bồ nhí?”

“Ai biết được, bây giờ sinh hoạt cá nhân của mấy đứa con gái loạn tùng phèo, không hê có tam quan, lại nói tên lão đại có chỗ gì hơn người, để vị này băng mỹ nhân chúng ta bị ma quỷ ám ảnh, thần hồn điên đảo đến thế.”…

Tất cả mọi người dùng ánh mắt sắc bén phóng về phía Hà Băng, chỉ chỉ trỏ trỏ, còn có một vài người xấu tính, ánh mắt thô bỉ đánh giá mặt và dáng người Hà Băng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2533


Chương 2533:

Diệp Linh liền nỗi trận lôi đình, cô bước lên muốn đánh đuổi đám người này đi.

Thế nhưng Hà Băng rời đi trước một bước, Hà Băng không có biểu cảm gì, dáng vẻ trong trẻo lãnh đạm ấy dường như không để lời nói của đám người ấy ở trong lòng.

Hà Băng muốn xoay người đi nơi khác, thế nhưng rất nhanh bước chân cô bị kiềm hãm, bởi vì cô ở phía trước thấy được Dương Kim Đậu.

Dương Kim Đậu rõ ràng đã nghe lọt hết lời những người này nói, chuyện cô sợ nhất vẫn đã xảy ra.

“Mẹ,” Hà Băng nhanh chóng tiến lên, mấy ngày nay Dương Kim Đậu còn không cho phép cô vào thăm, cô rất lo lắng sức khỏe của mẹ: “Mẹ, cơ thể mẹ thế nào rồi?”

Sắc mặt Dương Kim Đậu tái nhợt, bà nhìn quần áo bệnh nhân trên người Hà Băng, nhíu mày hỏi: “Con làm sao vậy, sao cũng nằm viện?”

“Con… bị cảm chút ây mà…”

“Tiêu Thành đâu? Con sinh bệnh nằm viện nó không đến, con bị người khác chỉ trỏ nó cũng không tới?”

“Anh ấy…”

“Ah, mẹ quên mất, nó hiện tại đang ngồi tù, tới không được, con thương cho hoàn cảnh của nó, nguyện ý gánh vác tất cả mọi chuyện. Nhưng con gái mẹ sinh cũng không thể tùy ý để người khác nhục nhã chà đạp như vậy được.

Mẹ sẽ đau lòng, bất luận tình cảm nào nếu như không phải song phương trả giá, vậy đều cực kỳ rẻ tiền!” Dương Kim Đậu cười lạnh một tiếng, trực tiếp xoay người trở về phòng.

“Mẹ!”

“Rằm” một tiếng, Dương Kim Đậu trực tiếp đóng cửa phòng lại, còn khóa trái, rất rõ ràng bà không muốn thấy Hà Băng nữa.

Hà Băng ăn một cái bế môn canh, một mình đứng ở cửa phòng bệnh, hai mắt cô đỏ hồng kêu một tiếng: “Mẹ ơi…”

Xin lỗi.

Làm một đứa con gái, cô thật xin lỗi.

Cô cũng không biết mình còn có thể sống bao lâu, bố sau khi ly dị cũng không tái hôn, bố dâng hiến cuộc đời ngắn ngủi cho tín ngưỡng của ông, lúc bô còn sông từng nói — Băng Băng, mẹ con đời này rất khổ cực, bà ấy sợ nhất cô đơn, cho nên về sau con phải đối với bà ấy thật tốt, bà ấy là người thân yêu con nhất trên thế giới này, là người mẹ tốt nhất.

Cô cũng thật có lỗi, đối với tâm nguyện cuối cùng của bố, cô không thể hoàn thành.

Hà Băng cúi đầu, từng giọt lệ rơi xuống đập, kỳ thực những lời bịa đặt bên ngoài không mảy may gây tổn thương cho cô, chỉ có người thân, mới có thể khiến cô một kích tức trúng.

Diệp Linh đứng ở đằng xa, nhìn Hà Băng trước cửa phòng bệnh mẹ mình khóc thâm, cô đỏ bừng mắt.

Lúc này một bàn tay xoa l*n đ*nh đầu cô, Diệp Linh ngắng đầu, Cố Dạ Cần tới.

“Làm sao vậy?” Cố Dạ Cần dịu dàng hỏi.

Diệp Linh vươn tay, ôm lấy hông Cố Dạ Cần, chôn trong ngực anh: “Để Băng Băng gặp anh em đi!”

Cố Dạ Cần mím môi: “Nhưng… bây giờ tình trạng cơ thể Hà Băng không thể ra viện, anh em vẫn còn đang ngồi tù, anh ấy có nhiệm vụ rất quan trọng…”

“Băng Băng ở trong bệnh viện cũng không làm con bé khá hơn, còn về phần anh em, lẽ nào Băng Băng không phải là trách nhiệm của anh ây sao?”

Diệp Linh hỏi.

Cố Dạ Cần hiểu rõ, anh ôm vai Diệp Linh: “Được, anh bảo người đi sắp xếp.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2534


Chương 2534:

Diệp Linh gật đầu: “Mẹ của Băng Băng là một người mẹ tốt, có vài người… một khi đã vắng mặt trong thời khắc quan trọng nhất trong đời anh, đã định trước sẽ bỏ lỡ trọn đời. Thời khắc này, anh em sao có thể vắng mặt?”

Cố Dạ Cẩn nhanh chóng làm xong chuyện này, Diệp Linh đi tới phòng bệnh, cô dịu dàng xoa tóc Hà Băng: “Băng Băng, em muốn gặp anh chị không?”

Hàng mi nhỏ dài của Hà Băng run lên, cô đã rất lâu không gặp anh rồi.

Với bệnh tình trước mắt, cũng không biết về sau còn có thể gặp lại anh không nữa.

Sinh mạng cô từ từ héo rũ trong bệnh viện lạnh lẽo này, hàng đêm đợi sớm mai tờ mờ đến, cô đơn và nỗi nhớ tựa như thuỷ triều nhắn chìm cô. Có đôi khi cô cũng mơ, khi mở mắt ra anh đã ở bên cạnh cô, cho cô một vòng ôm lớn mạnh mẽ, thê nhưng anh từ đâu đên cuối không đến.

Cô biết, cô biết anh đang thi hành nhiệm vụ, nên cho dù có nhớ anh đến thế nào cô cũng đành khắc chế, không dám tùy hứng, không dám uắt ức.

“Chị Linh, em… có thể chứ ạ?” Hà Băng không xác định hỏi.

“Đương nhiên có thể, Băng Băng, bây giờ chúng ta liền đi gặp anh chị đi!”

Trong xe.

Hà Băng gập cái gương nhỏ trong tay xuống: “Chị Linh, em đánh một chút má hồng, đẹp không ạ?”

Mặt cô quá tái, cô không muôn đề Diệp Minh thấy dáng vẻ tiều tụy này, nên mới đánh chút má hồng.

Cô sắp gặp Diệp Minh rồi.

Diệp Linh cầm bàn tay nhỏ lạnh ngắt của Hà Băng: “Băng Băng à, em rất đẹp đó!”

Trong mắt Hà Băng lóe ra tia sáng, cười rộ lên rất ngọt.

Rất nhanh đã đến ngục giam, Hà Băng đợi, lúc này bên tai liền vang lên một chuỗi tiếng bước chân mạnh mẽ có lực, Diệp Minh đã tới.

Hà Băng giật mình, cách cửa kính thủy tinh cô nhanh chóng nhìn vê phía người đàn ông.

Diệp Minh mặc chiếc áo ba lỗ và quần dài đen, một đoạn thời gian không gặp, anh dường như lại đô con hơn một chút, hai cánh tay lộ trong không khí, bả vai rộng lớn, bắp thịt săn chắc, thắt lưng chặt khít, tràn đầy sức mạnh nam tính.

Anh không thay đổi gì, hàng râu trên mặt chỉ dày thêm đôi chút, cặp mắt thâm trầm tựa nước sơn kia xuyên thấu qua cửa kính thủy tỉnh rơi vào khuôn mặt nhỏ của cô.

Bốn mắt nhìn nhau, viền mắt Hà Băng nhanh chóng đỏ lên, cô đã lâu không gặp anh rồi, rất nhớ rất nhớ anh.

Diệp Minh ngôi ở đó, cô nhìn ngũ quan quá mức góc cạnh nam tính kia, tuy trên mặt còn râu ria, nhưng vẫn anh tuần phi phàm như trước.

Cô vươn tay cầm điện thoại lên, ánh mắt cười yêu kiều với anh: “Diệp Minh, anh có khỏe không?”

Diệp Minh cầm điện thoại lên, chỉ nghe thấy giọng tinh tế mềm mại của cô gái từ đầu điện thoại kia truyền tới, cô nói — Diệp Minh, anh có khỏe không?

Lúc ở Miêu Cương anh đã nói cô không thể đến, sợ cô gặp nguy hiểm, nhưng ngày hôm qua chỗ Cố Dạ Cần đưa tới tin tức, nói muốn sắp xếp anh và Hà Băng gặp mặt một lần, anh thừa nhận, một khắc kiacổ họng anh ngưa ngứa, động lòng.

Anh cũng đã lâu đã lâu không gặp cô rồi.

Diệp Minh xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn cô gái, cô gái hôm nay mặc chiếc váy thắt eo, bên ngoài là áo cardigan màu trắng, mái tóc đen nhu thuận xõa xuống, lọn tóc bên quai hàm dịch đến sau vành tai trắng như tuyết, lộ ra khuôn mặt nhỏ trong trẻo lạnh lùng của cô.

Da thịt của cô vẫn trắng nõn oánh nhuận như trước, khiến người ta rất muốn cắn một cái.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2535


Chương 2535:

Lúc này mới mấy ngày không gặp, cô như lại nẩy nở hơn một chút, càng xinh đẹp hơn.

Diệp Minh nhướng mày kiêm anh khí, câu môi cười: “Anh rất khỏe, còn em?”

Cô khỏe không?

Cô rất không khỏe.

Hà Băng dịu dàng nhìn anh, không muốn nói mình khỏe, trên đời này luôn luôn có một người để bạn tháo xuống hết thảy lớp ngụy trang kiên cường, lộ ra một mặt yếu ớt, người này khiến bạn muốn nương dựa vào.

Thấy cô không nói lời nào, Diệp Minh chau mày kiếm, chất giọng trầm thấp có chút sắc bén: “Có ai bắt nạt em sao?”

Hà Băng không nói gì.

Nêu như không có lớp thủy tỉnh ngăn cách, Diệp Minh nghĩ anh chắc chắn sẽ vươn cánh tay dài kéo cô lên trên bắp đùi của mình mà hôn, trong ngục cái gì cũng tốt, chỉ là không có bóng dáng của phụ nữ.

Cô lại ăn mặc xinh đẹp như vậy ở trước mặt anh, da thịt trăng hồng, toàn thân thơm mềm.

Ánh mắt Diệp Minh trầm lại: “Bị gì vậy, nói!”

Câu chữ ngắn gọn nhưng lại uy h**p mười phần, nghiêm khắc mà áp bách.

Trong lòng Hà Băng ấm áp, cô chính là thích anh bá đạo như vậy.

Hiện tại cái gì cũng không muốn làm, chỉ muốn tựa vào ngực anh, chỉ có hơi thở và lồng ngực ấy mới cho cô cảm giác an toàn.

“Nếu có người bắt nạt em thì anh làm gì?” Cô hỏi.

Diệp Minh chẳng thèm nghĩ đáp ngay: “Làm thịt họ.”

“Nói dóc quá đi, anh bây giò đâu có ra được.”

Mi tâm chau chặt của Diệp Minh đột nhiên buông lỏng, nhếch môi mỏng lên một độ cong tà mị không kềm chế được: “Làm sao, nhớ anh à?”

Căn bản không ai bắt nạt cô cả, cô chỉ nhớ anh thôi, nên mới lộ ra dáng vẻ mềm yếu đáng yêu như thế.

Ừm, nhớ anh rồi.

Rất nhớ rất nhớ.

Nếu như anh có thể ở trong bệnh viện cùng cô, thật tốt biết bao.

Kỳ thực cô không muốn trị liệu, không muốn uống thuốc, cũng không muốn ăn uống gì cả. Mỗi tối cô ngủ không được, thế nhưng cô không thể tâm sự với bất kỳ ai.

Không thể để cho chị Linh Linh buồn, cũng không thể để chị Quán Quán thất vọng.

Nêu có anh ở đó, anh nhât định sẽ dô côi “Dạ, Diệp Minh, em nhớ anh, anh nhớ em không?”

Có thể không nhớ à?

Anh nhớ đến sắp phát điên rồi.

Ánh mắt sắc bén của Diệp Minh quét một vòng, chung quanh có mấy đôi vợ chồng tới thăm tù, tất cả mọi người đưa mắt phóng trên người bọn họ.

Một người đàn ông 35 tuổi, một thiếu nữ 21 tuổi, cô ý vị hỏi anh có nhớ cô không.

Anh mắt của mọi người đêu đã nghỉ ngờ.

Diệp Minh là một thẳng nam, không biết dỗ ngon dỗ ngọt, đã bị ánh mắt chòng chọc của mọi người làm khuôn mặt tuấn tú có chút không kềm được.

“Diệp Minh, nói anh nhớ em đi, em muốn nghe.” Hà Băng nói.

Ngũ quan sắc bén của Diệp Minh trực tiếp trầm xuống, không vui khiển trách: “Hà Băng, đừng nháo.”

Ah.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2536


Chương 2536:

Vậy thôi.

“Anh ở bên trong sống tốt nhé, sau này em không đên phiên anh nữa. Em đi đây.” Nói xong Hà Băng trực tiếp cúp điện thoại, xoay người rời đi.

Cô đi?

Cô cứ vậy mà đi?

Thân ảnh nhỏ yếu nhanh chóng biến mắt trong tầm mắt anh, trong tay Diệp Minh còn cầm điện thoại, nghe tiếng “tút tút” kia, tim của anh lập tức trở nên trống rỗng, trống đến đau đớn.

Cô làm sao vậy?

Diệp Minh về tới trong phòng giam của mình, bạn tù cách vách cũng vừa kết thúc thăm tù, bạn tù tìm Diệp Minh nói chuyện phiêm: “Anh bạn, vừa rôi cô gái nhỏ tới thăm anh là gì của anh thế, bạn gái à?”

Diệp Minh lười biếng nằm trên giường, hai cánh tay gối sau ót, đôi chân dài mạnh mẽ to chồng lên nhau nhàm chán đung đưa.

“Người phụ nữ của tôi.” Anh đáp.

“Vãi! Anh bạn, cô gái kia đã được 18 chưa đấy, anh lại cua được mặt hàng tươi ngon mọng nước thế à?” Giọng của bạn tù cách vách tràn đầy ao ước và nễ phục.

Diệp Minh nhướng mày kiếm anh khí, không lên tiếng trả lời.

“Nhưng anh bạn này, tôi thấy ban nãy anh đã chọc giận cô gái kia rôi, vê sau cô bé sẽ không để ý đến anh nữa đâu.”

Sẽ không để ý đến anh?

Diệp Minh phát động môi mỏng, khẳng định nói: “Cô ấy sẽ không.”

Cô sẽ không không để ý tới anh.

“Anh bạn, anh sao tự tin dữ vậy, vừa rồi cô gái đó cũng chẳng thèm quay đầu đi thẳng, anh cẩn thận cô ấy chạy theo người đàn ông khác đó.”

Nghe lời này, mặt Diệp Minh trực tiếp trầm xuống, anh nhớ tới bên ngoài còn có một Đường Ngọc.

Chẳng những có Đường Ngọc, còn có Đường Ngọc số 1, Đường Ngọc số 2, Đường Ngọc số 3… đám đàn ông thích cô cứ đông như kiến ấy.

Cô chỉ mới 21 tuổi, độ tuổi mơn mởn như đóa hoa, bên ngoài có một đám con sói đứng xếp hàng chằm chằm dán vào CÔ.

Nghĩ tới đây, Diệp Minh có chút phiên muộn, hơi không thoải mái.

“Anh bạn, tôi thấy anh đối với cô gái kia rất lạnh nhạt, thế là sai rồi, hiện tại con gái đều muốn được dỗ ngon dỗ ngọt dụ dỗ, dùng tiền cưng chiều. Mấy kẻ đã ngồi tù như chúng ta, người phụ nữ ở bên ngoài chờ đã hiếm biết bao. Kỳ thực tâm tư của phụ nữ rất nhạy cảm, cần bả vai để dựa vào, cần có người che gió che mưa, giống như cô gái nhỏ kia, cô hỏi anh có nhớ cô ấy không thì anh cứ nói đi. Anh , không nói, cô ấy làm sao biết anh có nhớ cô ấy không?”

Bạn tù cách vách vẫn còn đang thao thao bát tuyệt, đầy đầu Diệp Minh đều là dáng vẻ vừa rồi của Hà Băng, anh luôn cảm giác cô là lạ.

Diệp Minh dứt khoát ngôi dậy, lên tiêng: “Mở cửa, tôi muốn gọi điện thoại!”

Diệp Minh đứng trước buồng điện thoại, một tay đút trong túi quần, một tay cầm điện thoại lên, anh không lập tức bắm số, mà là nhìn về phía nhân viên: “Anh, chính là anh, hỏi anh đấy, anh nói nhớ vợ mình như thế nào vậy?”

Nhân viên bị điểm tên ngu ngơ, Diệp Minh đang nói chuyện với anh ta hả?

Người đàn ông một tay đút trong túi quần, chiếc áo ba lỗ càng tôn lên dáng người đồ sộ to lớn, tám khối cơ bụng liên miên chập chùng đều đều phân bó, gợi cảm đên khiên người ta không kiêm được ch** n**c dãi.

Lúc này người đàn ông híp cặp mắt sâu thẳm kia nhìn anh ta, giọng điệu bễ nghễ.

Nhân viên trong lòng nổ tung, quá vô pháp vô thiên, đến tột cùng là ai bị giam ở chỗ này?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2537


Chương 2537:

“Anh, anh…” Nhân viên vừa mở miệng liền nói lắp.

Diệp Minh nhíu mi tâm lại, không có kiên nhẫn: “Anh cái gì mà anh, nói lắp à?”

Hỹ “ẨU Nhân viên thừa nhận mình có chút kinh sợ, người đàn ông này một thân sức mạnh cường hãn, khí tràng cường đại: “Tôi… tôi không có vợ.”

dân Diệp Minh bĩu môi, liếc mắt nhân viên kia, lãng phí thời gian của anh.

Phụ nữ đúng là phiền phức.

Diệp Minh từng gặp rất nhiều người phụ nữ, thế nhưng thực sự yêu đương thì không, là một tay mơ.

Ngày hôm nay trái tim anh tuyệt không kiên định, anh còn phải ngồi tù thêm một khoảng thời gian nữa, ra không được, sợ cô không đợi được anh.

Diệp Minh nhắc chân đạp bàn văn phòng của nhân viên một cái: “Hà Băng, mẹ nó ông đây thích eml”

Giọng tổng tài bá đạo.

Thế nhưng cảm giác không đúng lắm, Diệp Minh rút bàn tay trong túi quần ra, lộ ra chút ý cười mềm mại: “Hà Băng, anh yêu em.”

Giọng thâm tình cưng chiều.

Hình như không hợp lắm.

Diệp Minh nghĩ nghĩ, làm động tác giả quỳ một gối xuống : “Hà Băng, giao bản thân em cho anh, sau này anh sẽ thương em yêu em cưng chiều em.”

Mẹ kiếp, cái này quá hèn mọn!

Diệp Minh cảm thây càng thêm phiên não.

Lúc này anh sắc bén quét mắt sang nơi khác, chuyển đến trên người nhân viên kia, nhân viên ngây người như gà gỗ đứng ở một bên nhìn anh như bệnh nhân tâm thần tự biên tự diễn, bởi vì khiếp sợ mà miệng há to đến độ có thể nhét vừa một quả trứng gà.

Mẹ nó!

Diệp Minh khẽ chửi tục một tiếng, cảm giác mình đủ mắt mặt.

Anh cầm điện thoại lên, trực tiếp bấm chuỗi số quen thuộc tận xương kia.

Trong phòng bệnh VỊP.

Ban đêm, trời tối người yên, trong phòng bệnh một chút thanh âm cũng không có, ngay cả đèn cũng không mở, trên giường bệnh co ro một thân ảnh nho nhỏ, Hà Băng nằm nghiêng trong chăn, mở to mắt nhìn ngoài cửa sổ.

Vị trí này của cô có thể ngắm nhìn trời sao trên không, ánh sao lấp lánh, cô cứ như vậy ngắng đầu nhìn, sống một ngày bằng một năm.

Lúc này đột nhiên có một chuỗi chuông điện thoại vang lên, điện thoại cô tới.

Điện thoại di động đặt ở trên tủ giường, màn hình đã sáng lên, phía trên tự động hiện thị là ngục giam XX gọi tới.

Diệp Minh.

Là Diệp Minh gọi tới.

Cô vươn tay cầm điện thoại, nhìn tên hiển thị trên màn hình, cô không lập tức nhận.

Trong ngục giam.

Diệp Minh mặt không đổi nghe giọng nữ máy móc từ điện thoại truyền tới — xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không thể liên lạc được, mời gọi lại lần sau.

Đôi mặt đen đột nhiên nghiêm lại, vật nhỏ dám không nhận điện thoại của anh.

Anh gọi tiếp.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2538


Chương 2538:

Bên kia không nhận.

Anh tiếp tục gọi.

Nhân viên công tác nhìn một chút thời gian, nửa giờ đã đi qua, Diệp Minh đứng ở đó gọi điện thoại, đoán chừng đã mấy trăm cuộc rồi.

“Tiêu Thành, thời gian đã đến, người khác còn chờ gọi điện thoại đấy.” Nhân viên công tác nhắc nhở.

Lúc này giọng nữ máy móc đã thay đôi — xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy.

Anh gọi đến mức máy cô sập nguồn.

Diệp Minh cũng tức giận, trước đây cô chưa bao giờ đối với anh như vậy, hiện tại lá gan cô càng ngày càng béo mập rồi nhỉ?

“Két” một tiếng, anh trực tiếp cúp điện thoại, xoay người trở về phòng giam của mình.

Diệp Minh nằm lại trên giường mình, bạn tù cách vách vừa nhìn sắc mặt anh không đúng, nhanh chóng mở miệng nói: “Anh bạn, cô gái kia có phải không nhận điện thoại của anh không? Đấy, anh hù người ta chạy rồi. Tình cảm ấy mà, như kinh doanh hai bên cần phải trả giá vậy, nói không chừng cô gái đó hiện tại đang xem phim, đi dạo phố mua sắm với thằng khác rồi…”

Diệp Minh mò mẫm trên giường, mò tới một quyển sách, anh trực tiếp ném quyền sách kia vào trên mặt bạn tù kia: “Mẹ kiếp có thể ngậm miệng không?”

Ban.

Bên tai thanh tịnh, Diệp Minh đầy đầu đều là khuôn mặt nhỏ kia của Hà Băng, cô không chịu nghe điện thoại của anh.

Chẳng lẽ cô không thích anh nữa?

Chăng lẽ cô không cân anh nữa?

Trước đây cô chưa bao giờ đành lòng đối xử với anh như vậy.

Diệp Minh ngồi dậy, lần nữa la lớn: “Mở cửa, tôi muốn gọi điện thoại.”

Diệp Minh gọi một cú điện thoại, thấp giọng nói: “Alo, tìm một lý do đưa tôi ra… nhớ gái rồi, nhớ đến hoảng sợ…”

Sáng sớm hôm sau, trong bệnh viện.

Diệp linh nấu tô cháo nhỏ đưa tới, Hà Băng dựa vào đầu giường ngoan ngoãn ăn cháo.

Cô không có khâu vị gì, múc vài hớp liền ăn không vào nữa.

Lúc này “ding” một tiếng, cô có tin nhắn đến.

Hàng mi nhỏ dài run lên một cái, cô lấy điện thoại qua, mở tin nhắn ra.

— Biệt thự XX, qua đây.

Rất đơn giản vài chữ, Hà Băng nhìn mà giật mình.

Cô cẩn thận nhìn đi nhìn lại mấy chữ này, lúc này mới xác định Diệp Minh hẹn cô đến biệt thự.

Anh… anh bây giờ đang ở đâu?

Sao lại hẹn cô đên biệt thự?

Hà Băng đột nhiên nghĩ đến một khả năng, cái ý nghĩ này như là mầm cây điên cuồng nảy nở trong lòng cô, cô ngước mắt nhìn về phía Diệp Linh: “Chị Linh Linh, em đi ra ngoài một chuyến.”

Nói xong, Hà Băng lấy áo khoác ngoài, trực tiếp ra cửa.

“Ai, Băng Băng, em đi đâu….?” Diệp linh lời vẫn chưa nói hết, thân ảnh Hà Băng đã biến mắt không thấy.

Hà Băng gọi xe taxi, đi tới biệt thự màDiệp Minh chỉ định, người làm nữ mở cổng biệt thự ra: “Hà tiểu thư, chào A”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2539


Chương 2539:

Hà Băng nhìn thoáng qua biệt thự, không thấy được người cô muốn gặp kia: “Tiêu Thành trở về chưa?”

“Thành gia vẫn chưa về, song rất nhanh sẽ trở lại, Hà tiểu thư có thể chờ ở trên lầu.”

“Được.”

Hà Băng lên lầu, vào phòng ngủ chính, hiện tại cô xác định, Diệp Minh thật sự sắp trở về rồi, đây không phải là mơ, mà là sự thật.

Cô chưa kịp chuân bị nữa.

“Tôi có thể đi tắm không?”

“Đương nhiên có thể. Hà tiểu thư, chúng tôi bây giờ chuẩn bị bồn tắm hoa hồng cho cô ngay.” Người làm nữ cung kính nói.

Người làm nữ rất nhanh thì chuẩn bị xong bồn tắm hoa hồng, Hà Băng tắm cả tiếng bên trong, dùng khăn lau sạch bọt nước, cô mặc một chiếc váy ngủ màu trắng sữa.

Đứng ở trước gương, cô nhìn khuôn mặt trứng ngỗng nho nhỏ của mình.

Mới vừa tắm xong, gương mặt tái nhợt ng lên vài vệt đỏ, non nớt đến có thể bâm ra nước, đôi mặt to ươn ướt khảm nạm ở phía trên, bất kỳ người đàn ông nào nhìn đều sẽ động tâm.

Lúc này ngoài cửa vang lên giọng của người làm nữ: “Thành gia, anh đã về?”

Diệp Minh đã trở về?

Diệp Minh đã trở về!

Anh gửi cô một tin nhắn, cô còn không dám chắc, dù sao anh là người ngồi tù, nhưng là bây giờ cô xác định, anh thực sự đã trở về.

Hà Băng mở cửa phòng, nhìn xuống dưới, bên cửa biệt thự đứng nghiêm một dáng người cao lớn.

Anh rất cao, như là vị môn thần, ngọn đèn nơi huyện quan tỏa xuông bờ vai dày rộng, độ lấy một tầng sáng mê người.

Hà Băng nhìn anh một cái, nhanh chóng xoay người về phòng, cô chọn chiếc áo cardigan dáng dài khoác lên trên người, sau đó vội vã xuống lầu.

Nghe được tiếng bước chân, Diệp Minh đứng ở chỗ huyền quan ngắng đầu nhìn lên, trên cầu thang khắc hoa phục cổ, một thân ảnh nhỏ gây chạy tới.

Diệp Minh hai tay đút trong túi quần, cặp mắc đen từ trên xuống dưới nhìn kỹ cô, áo cardigan màu vàng nhạt, dưới lớp áo cardigan để lộ một phần vạt váy ren màu trăng kem gợn sóng. Đôi chân trắng như ngọc, xỏ một đôi dép lê màu hồng, thiếu nữ 21 tuổi tràn đầy xuân sắc.

Diệp Minh nhướng mày kiếm, hai bàn tay đút trong túi quần nhẹ nhàng ma sát.

Cô một đường chạy tới, anh cứ như vậy nhìn một đường, xem không chán.

Một người làm nữ ngồi xổm người xuống đổi giày Diệp Minh, người làm nữ này còn trẻ đẹp, mấu chốt là dáng người tốt, chiếc tạp dề khoác lên người có vẻ quá chật với cô ta, cổ áo trễ sâu có thể thấy b* ng*c vĩ đại kia, tràn đầy vẻ trêu ngươi.

Lúc Hà Băng chạy tới đã nhìn thấy “vũ khí” của người làm nữ, cô mở miệng: “Cô đi xuống đi, để tôi.”

Người làm nữ sửng sôt, ngâng đâu nhìn về phía người đàn ông đứng nghiêm bên người, mới thấy được Diệp Minh căn bản không nhìn cô ta, ánh mắt của người đàn ông đã dính chặt trên người Hà Băng.

“Vâng, Hà tiểu thư.” Người làm nữ lúc này mới lề mề lui sang một bên.

Hà Băng đi tới, ngồi xuống vươn tay đổi giày cho anh.

Diệp Minh rủ mí mắt anh tuấn nhìn cô, cô gái cúi đầu đổi giày cho anh, dáng vẻ kia ngoan mềm miễn bàn, quả thực giống như là một chú mèo con mới sinh vùi ở bên chân anh.

Đổi giày xong, anh dùng mũi giày đá đá bắp chân cô.
 
Back
Top Dưới