Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2500


Chương 2500:

Hà Băng còn rất nhỏ, tuy dáng cô rất đẹp ph*t d*c đầy đủ, đường cong trước lồi sau vẻnh, thế nhưng đứng chung với anh một chô, thật sự là một người răn rỏi và một người nhỏ nhắn.

Năm đầu ngón tay của Hà Băng dần dần cuộn lên, cô hận sự vô năng của mình, đều đến lúc này, anh còn có sức hấp dẫn trí mạng với cô.

Cô chính là thích anh.

Thích anh như vậy.

Diệp Minh xử lý xong vết thương, sau đó quay người về tới trên giường, anh nghiêng thân nằm ở bên giường.

Hàng mi dài phủ xuống, anh nhắm mắt ngủ.

Anh ngủ?

Anh cứ thê mà ngủ?

Hà Băng vươn đôi chân như bạch ngọc đạp lên bắp chân anh: “Em cho phép anh ngủ à? Không cho phép ngủ, đứng lên cho emil”

Diệp Minh đưa lưng về phía cô ngủ, thân thể cường tráng cao lớn dán ở bên giường, không tới gần cô, bị cô đạp, anh miễn cưỡng mở miệng nói: “Đừng quậy, anh hơi mệt, muốn ngủ.”

“Mệt? Vậy lúc anh và Lý Kỳ mèo mả gà đồng với nhau sao không kêu mệt đi?”

Người đàn ông không đáp.

Hà Băng lại đá anh một cước.

Lúc này anh thò tay ra năm chặt cô tay cô.

Diệp Minh dùng sức kéo, Hà Băng cả người ngã nằm trong lồng ngực to lớn của anh.

Cô muốn ngồi dậy, thế nhưng Diệp Minh cúi đầu hừ một tiếng.

Hà Băng lúc này mới phát hiện mình đụng vào vết thương của anh: “Tiêu Thành, anh không sao chứ?”

Cô đụng phải cặp mắt âm trầm không vui kia của Diệp Minh, anh nói giọng khàn khàn: “Em yên tĩnh một chút thì anh không sao.”

Hà Băng vẫn muốn đứng dậy, lúc này tiêng đập cửa đột nhiên vang lên, ngoài cửa có người.

Người nào?

Hà Băng dừng động tác lại, ngoài cửa liền truyền đến tiếng ỏn ẻn cua Lý Kỳ: “Anh Minh, là em, em tới thay thuốc cho anh, em có thể vào không?”

Lý Kỳ tới!

Lại là người phụ nữ âm hồn bất tán này!

Hà Băng lúc đầu định ngồi dậy, thế nhưng cô đột nhiên thay đổi chủ ý, cho dù cô không cần Tiêu Thành, cũng sẽ không chắp tay tặng Tiêu Thành cho Lý Kỳ.

Cô vươn hai tay nhỏ bé ôm chặt lây hông Diệp Minh, giống như một con bạch tuộc quấn trên người anh.

Diệp Minh đã cảm thấy trong lòng hương mềm như ngọc, cô gái vừa rồi giùng giằng không cho ôm đột nhiên mềm như nước quấn trên người anh, yết hầu anh lăn một vòng: “Làm sao vậy?”

Hà Băng ghé vào trong ngực anh, còn bò lên, chôn ở cổ anh rầu rĩ nói: “Em không thích cô ta, bảo cô ta đi đi.”

Thanh âm của cô mềm mại, còn dẫn theo một chút uất ức và làm nũng mà mình không ý thức được, trái tim Diệp Minh tê rằn, nhanh chóng lên tiếng nói: “Kẻ nào đuôi thế, không thấy được chúng tôi đã ngủ à?”

Ngoài cửa Lý Kỳ trực tiếp cứng đờ: “…”

Hà Băng không buông tay, còn ôm Diệp Minh thật chặt, cô không muốn để cho bất kỳ người phụ nữ nào cướp anh đi, anh chỉ có thể là một mình cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2501


Chương 2501:

Diệp Minh vô cùng hưởng thụ cô chủ động, không khỏi giữ lại vai cô, ôm cô chặt vào trong ngực.

Lúc này ngoài cửa lại truyền tới tiếng đập cửa, Lý Kỳ còn chưa tuyệt vọng: “Anh Minh, anh bị thương rất nặng, không thể… làm bậy, để em vào xem miệng vết thương của anh đi…”

Diệp Minh chau mày, đứng dậy, muốn đuổi Lý Kỳ đi.

Thế nhưng Hà Băng trước một bước đứng dậy, cô chau mày nói: “Anh nằm ở đây không được nhúc nhích, em đi xem, đừng có không xem em ra cái gì, hai người tốt nhất thành thật cho em một chút, hửm?”

“.,.” Diệp Minh nhìn cô, trong mặt sáng kia của cô gái lóe ra nghiêm nghị uy nghiêm và cảnh cáo, giống như là một chính cung nương nương hoàn toàn nắm giữ hiện trường, cô đi xử bồ nhí, quay đầu sẽ trưng cái dáng vẻ đòi nợ với anh cho xem.

Diệp Minh cong môi, thật sự bị cô làm vui vẻ, anh còn không biết cô còn có năng lực này, còn dám dùng từ “hửm”

này với anh rồi.

Song anh gạt gạt mày kiếm, nghe lời nói: “Được, tất cả nghe theo em.”

Hà Băng lúc này mới thoả mãn, cô xuống giường đi tới cạnh cửa, trực tiếp mở cửa phòng ra.

Lý Kỳ còn tưởng răng Diệp Minh mở cửa, cô ta vui vẻ nói: “Anh Minh…”

Một giây kế tiếp nụ cười treo trên khóe môi Lý Kỳ liền cứng lại rồi, bởi vì không phải Diệp Minh, mà là Hà Băng.

Đôi mắt Hà Băng thanh lạnh lùng nhìn Lý Kỳ đổi biểu cảm, sau đó như có như không nhếch môi: “Anh Minh của cô hiện tại rất mệt mỏi, đang ngủ trên giường, có chuyện cô có thể nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy.”

Hà Băng những lời này rất ái muội, nhất là câu “anh Minh rất mệt mỏi” kia càng làm cho người suy nghĩ bay xa, Lý Kỳ tái mặt, cô ta biết Hà Băng đây là tr*n tr** tuyên chiến với cô ta, tuyên thệ chủ quyên rôi.

Lý Kỳ rất thất vọng, cô ta tưởng sau chuyện thuốc tránh thai kia Hà Băng sẽ buông tay Diệp Minh, thế nhưng không có, hai người bọn họ có chia rẽ thế nào cũng không được.

“Hà tiểu thư, sao cô có thể như vậy, anh Minh bị trọng thương, cô sao có thể với anh ấy…..”

Hà Băng biểu thị chính mình cũng không nói gì, câu “rất mệt mỏi” kia cũng là câu của Diệp Minh: “Lý tiểu thư, cô có phải quản quá rộng rồi không, quản đến chuyện phòng the của người khác rôi?”

“Còn nữa, ta đã nói rôi, anh ây là người đàn ông của ta, tôi cắm bắt luận kẻ nào nhúng chàm anh ấy, thức thời thì mau chóng biến khỏi mắt tôi, nếu như cô vẫn còn ở trước mặt tôi giả vờ làm trà xanh làm tôi buồn nôn, vậy cũng đừng trách tôi không khách khí với côi”

Lý Kỳ chấn kinh rồi, cô ta không ngờ tới cô gái bề ngoài trong trẻo nhỏ mềm lại có một mặt hung hãn như thế: “Cô… cô là đang uy h**p tôi?”

“Nếu không thì?” Hà Băng tiến lên một bước, cô dùng ngón tay chọc chọc Lý Kỳ trong lòng: “Cô có tin không tôi chẳng những dám uy h**p ngươi, còn dám đánh cô đó? Nếu như cô còn dám bám lấy người đàn ông của tôi, sau này tôi gặp cô một lần, đánh cô một lần!”

“.,.” Lý Kỳ thực sự ngu người, Hà Băng này thật sự là… quá điên cuồng, cô lại dám tuyên bố thấy cô ta một lần đánh cô ta một lần!

Nữ lưu manh àiI Lý Kỳ muốn phản kích, nhưng ngực cô ta bị đâm quá, không nhịn được lui về phía sau hai bước, dưới thế tiến công cường đại phách lối của Hà Băng, cô ta không còn chút sức đánh trả nào, còn liên tục thối lui.

“Hà… Hà Băng, cô đừng có khinh người quá đáng!” Lý Kỳ cắn răng nói.

“Tôi khinh cô đấy, làm sao? Cô đi tìm anh Minh cáo trạng đi! Tôi cho cô biết, anh Minh của cô vì tôi mà ngay cả mạng cũng không cần, so với tôi, cô là cọng hành nào hải!” Nói xong, Hà Băng tiêu sái xoay người: “ầm” một tiếng đóng cửa phòng lại.

“…” Đứng ở ngoài cửa Lý Kỳ quả thực phát cáu toàn thân run rầy.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2502


Chương 2502:

Hà Băng về tới trên giường, cô nhìn Diệp Minh, phát hiện anh đang cười.

“Anh cười cái gì? Không cho cười!” Hà Băng đá anh một cước.

Tâm trạng Diệp Minh rất tốt, vừa rồi màn khai hết hỏa lực của cô đuổi Lý Kỳ đi đã thu hết vào đáy mắt anh, ban nãy cô như là một con mèo hoang nhỏ rang7 giương nanh múa vuốt, rất hung dữ.

Ở chung càng lâu với cô, càng phát ra cô là một viên ngọc trân quý, trên người cô có rất nhiều góc cạnh khác nhau.

Diệp Minh nhanh chóng thu ý cười: “Được, anh không cười nữa.”

“Anh tên là… Diệp Minh?”

“Diệp Minh!” Hà Băng liên rõ ràng gọi anh một tiếng.

Đây là lần đầu tiên cô gọi tên thật của anh, hai chữ “Diệp Minh” này được cô gọi rất êm tai, Diệp Minh câu môi: “Ừm?”

“Diệp Minh, anh đừng tưởng em đuổi Lý Kỳ đi thì qua chuyện, em hiện tại muốn tính sổ với anh! Em cho anh một cơ hội cuối cùng, anh có muốn thẳng thắn chuyện của anh và Lý Kỳ hay không, nếu như anh không chịu nói, vậy em hiện tại liền trở về, sau này em sẽ không thích anh nữa!” Nói rồi Hà Băng xoay người đi xuống giường.

Diệp Minh đứng phắt dậy, từ phía sau trực tiêp ôm lây Hà Băng, kéo cô vào trong ngực mình ôm thật chặt, môi mỏng rơi trên mái tóc dài của cô dùng sức hôn một cái, anh nói giọng khàn khàn: “Em đừng đi, được không?”

Hà Băng cắn môi: “Vậy phải xem biểu hiện của anh, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống cự sẽ bị nghiêm trị.”

Diệp Minh im lặng vài giây, sau đó gật đầu: .U “Hiện tại em hỏi, anh đáp, anh ngủ với Lý Kỳ mấy lần?”

“Chỉ một lần.”

“Cảm giác như thế nào?”

“.„.” Câu hỏi thứ hai Diệp Minh không

Ÿ b biêt trả lời như thê nào, anh không biêt tại sao Hà Băng lại phải hỏi câu hỏi này, chắc là phụ nữ đều thích để tâm vào mắy chuyện vụn vặt.

Anh lại không nói, lúc đầu cô nghe được anh tận mồm thừa nhận chỉ một lần cũng rất không thoải mái, trong lòng như bị ong chích, hiện tại anh lại im lặng, cũng không biết là đang nhớ về buổi tối hôm đó với Lý Kỳ không, Hà Băng tức giận tránh khỏi anh, trực tiếp muốn xuống giường.

Diệp Minh lúc này siết chặt cánh tay, bá đạo cầm cố cô trong lòng mình, anh hỗn hến hôn vào vành tai cô trên, tiếng nói khàn khàn lộ rõ vài phần nôn nóng: “Anh biết mà… anh biết một khi anh nói ta, em sẽ không cần anh nữa. Vừa rồi em còn lừa anh, nói thẳng thắn sẽ được khoan hông, anh thực sự không nên tin lời em nói, em chính là một con nhóc nói dối!”

“Hà Băng, lời là em nói, anh đã nói cho em biết, nhưng anh không cho phép em bỏ đi.”

“Chỉ một buổi tối thôi, b*** tối kia… anh tưởng cô ta là em… chứng nghiện phát tác, anh bị trói chặt, cô ta đi đến, anh tưởng là em…. nên sau đó liền đẩy cô ta lên trên giường.”

“Anh thực sự tưởng là em, tất cả đều giống như nằm mơ, em nằm trên giường anh, giống như lúc nãy vậy…

em còn khóc, khóc đến độ anh huyết khí cuồn cuộn, cuối cùng em cắn một cái trên vai anh, anh nhịn không được liên…”

“Anh vân tưởng là em, nhưng ngày hôm sau lúc anh mở mắt ra, Lý Kỳ liền nằm bên cạnh anh rồi, cô ta nói đó là cô ta.”

Cái gì?

Động tác giãy giụa của Hà Băng triệt để cứng đờ, vì sao tất cả miêu tả của anh hiện tại đều hệt như đêm đó của cô và anh?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2503


Chương 2503:

Buổi tối kia anh mắng cô khóc hồn, cô tức giận cắn anh một cái, anh liền khẽ rủa một tiếng nhịn không được…

Hà Băng đột nhiên ý thức được không thích hợp, vô cùng không thích hợp!

Cô đã biết, Lý Kỳ giả mạo cô!

“Diệp Minh, anh buông tay ra trước đi, em có vấn đề muốn hỏi anh.” Hà Băng đầy anh ra.

Thế nhưng Diệp Minh không chịu buông tay: “Anh không buông, anh sợ anh vừa buông em liền chạy, anh không muốn nói, em lại ép anh nói, nói xong em lại tức giận, lại không cần anh nữa, em muốn anh làm sao bây giò, Băng Băng, anh phải làm gì bây giờ, hả?”

“Trên đời này không có thuốc hối hận, anh không có cách nào làm cho chuyện này chưa từng xảy ra, thực sự xin lỗi, anh chỉ có thể nói xin lỗi. Thế nhưng tin tưởng anh, anh thật sự chỉ là xem cô ta thành em, anh vẫn tưởng đó là em.”

Hà Băng cảm thây đáy lòng ngôn ngang và áy náy của anh, nhưng cô thầm buồn cười, tên ngốc này, đến tột cùng ai ngủ với anh trong lòng anh không hề hay biết gì sao?

Đó căn bản không phải là mơ, mà là hiện thực đấy được chưa ông chú ngốc?

Buỏi tối kia anh làm cô bị thương rất nhiều, quay đầu lại Lý Kỳ đã dám giả mạo côi “Diệp Minh,” Hà Băng xoay người, nâng đôi mắt sáng lên nhìn anh: “Đêm hôm đó là lúc nào?”

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, trầm giọng nói: “Ba ngày trước.”

Ba ngày trước, quả nhiên!

Cô ngủ với anh chính là buổi tối ba ngày trước, bây giờ nghĩ lại Lý Kỳ nhất định là thừa dịp cô rời đi nằm cạnh Diệp Minh làm ra biểu hiện giả dối, sau đó mới có liên tiếp chuyện xảy ra này, Hà Băng hiện tại thật muốn xé nát con ả kỹ nữ trà xanh Lý Kỳ kial Hà Băng vươn tay nhỏ bé, ôm cổ anh: “Diệp Minh, anh thích Lý Kỳ sao?”

Nói rồi Hà Băng nghiêng cái đầu nhỏ: “Em biết người anh em Chu Siêu kia của anh vẫn luôn không thích em, anh ta chẳng phải luôn nói em chỉ thích hợp hẹn hò, thế nhưng không thích hợp kết hôn, Lý Kỳ mới là người hợp với anh sao?”

Bàn tay Diệp Minh rơi vào thắt lưng mềm của cô, siết chặt lấy vòng eo khó khăn lắm mới được 60 cm, yết hầu cuộn lên cuộn xuống, anh không thích Lý Kỳ.

Chu Siêu bảo anh cưới Lý Kỳ, nhưng anh không muốn.

Anh ta đúng là một tên đàn ông nông cạn.

Anh lại khác, anh có mắt nhìn, Lý Kỳ cho dù có tốt có dịu dàng cũng không tốt bằng cô, cô có thể khiến đàn ông điên cuồng.

“Không thích.”

Anh nói không thích.

Anh không thích Lý Kỳ.

Hà Băng câu đôi môi đỏ mọng, sau đó hôn anh.

Diệp Minh như bị xúc dộng, lúc này Hà Băng nhìn anh, lại hôn lên.

Anh không nhắm mắt, trơ mắt nhìn cô, đôi mắt của cô thật đẹp, trắng đen phân rõ giống như đứa bé sơ sinh, thuần túy sạch sẽ.

Anh như bị đầu độc, nhanh chóng đảo khách thành chủ hôn cô.

Đầy đầu anh đều vang vọng một giọng nó — là do cô đưa tới.

Người đàn ông thở gâp, trong tròng mắt sâu thẳm chất chứa đầy tình yêu mãnh liệt, chờ lúc anh trầm mê, Hà Băng đột nhiên tránh được, không cho anh hôn.

Nụ hôn của Diệp Minh rơi vào khoảng không, hai ngón tay thon dài bóp khuôn mặt nhỏ nanh của cô: “Trêu chọc anh à, hửm?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2504


Chương 2504:
“Diệp Minh, nói anh thích eml”
Diệp Minh, nói anh thích em đi.
Diệp Minh khựng lại, chăm chú nhìn cô.
Hà Băng khẽ cựa quậy, điều chỉnh tư thế, to gan d*ng ch*n trên vùng đùi bền chắc của anh: “Diệp Minh, nói anh thích em, ngày đó ở trong bệnh viện anh đã hứa sẽ cho em câu trả lời, em biết anh thích em, bây giờ em muốn nghe anh chính miệng nói với em.”
Diệp Minh cảm thấy trong cổ họng giống như lăn qua than lửa, mỗi câu mỗi một chữ của cô đều mang vô tận dụ hoặc, như lời nguyền từ từ dẫn dắt anh, để anh nói thích cô.
Cô nói, cô biết anh thích cô.
Trong đôi mắt sáng ấy đều là vẻ kiêu ngạo khoe khoang, đôi mắt ấy quá xán lạn, Diệp Minh đã cảm thấy hai mắt mình đều bị phỏng rồi, người đàn ông luôn đi về phía trong bóng tối phía trước, cô là phong cảnh xinh đẹp nhất anh gặp qua giữa hàng hà những tia sáng diệu kì.
Chu Siêu nói rất đúng, cô nguy hiểm.
Thế nhưng, anh đã trầm mê.
“Hà Băng, anh thích em.” Ở trong ánh mắt cô, anh nghe được thanh âm mình.
Anh nói, anh thích cô.
Hà Băng nhướng mày, mặt cong mày cười: “Thích đến bao nhiêu?”
Cái này…
“Thích đến có thể trao tính mạng mình cho em.” Diệp Minh suy nghĩ một chút rồi nói.
Hà Băng đã cảm thấy anh thực sự là một thẳng nam, không biết dỗ ngon dỗ ngọt, mở miệng ngậm miệng tất cả đều là “mạng của anh về sau là của em” “có thể trao tính mạng mình cho em”, thế nhưng không còn cách nào, cô chính là thích, thích đến chết.
Hà Băng nhìn anh, trong mắt nhộn nhạo một vũng nước xuân mềm mại:
“Diệp Minh, em cũng thích anh, vô cùng thích, nếu như anh hỏi em có thích đến bao nhiêu, em cũng không biết, thế nhưng em nghĩ… nếu có một ngày anh không còn ở đây nữa, em nhất định sẽ đi cùng với anh, dù cho trên trời hay dưới cõi nhân gian, em đều sẽ tìm được anh, tuyệt đối sẽ không để anh cô đơn, sẽ không để anh một mình.”
Chỗ sâu nhất trong trái tim Diệp Minh trong nháy mắt bị đánh trúng, bên trong tạo nên từng vòng sóng rung động, bắp thịt cả người buộc chặt, cứng rắn giống như một khối sắt: “Băng Băng, em không để ý chuyện của anh và Lý Kỳ nữa ư?”
Hà Băng thÌm hừ lạnh một tiếng, đương nhiên chú ý, ngày mai cô sẽ vả mặt con kỹ nữ trà xanh không biết xấu hô kia, đê cho tât cả mọi người thây bộ mặt dối trá của ả.
Đáng thương Diệp Minh còn không biết chân tướng, anh rù rì khẽ nói: “Băng Băng, anh biết anh không có tư cách yêu cầu sự tha thứ của em, thế nhưng nếu như em tha thứ cho anh một lần này, về sau anh nhất định sẽ dùng cả đời tới trả, anh sẽ đối tốt với em.”
Hà Băng không nói gì, thế nhưng cô dùng hành động thực tế biểu lộ, cô ôm lấy khuôn mặt tuấn tú của Diệp Minh, dùng sức hôn lên đôi môi mỏng của anh, để anh cảm nhận được sự nhiệt tình của cô.
Hai bàn tay siết chặt lấy, giữ lấy thắt lưng mềm khóa cô thật chặt trong lòng, Diệp Minh bắt đầu đánh trả.
Thê nhưng rât nhanh thân thê to lớn của anh đột nhiên chấn động, nguy rồi, anh lại phát nghiện.
Nhanh chóng mở mắt, anh liền đẩy cô gái trong ngực ra.
Hà Băng bị ép rời khỏi đôi môi mỏng của anh, trên môi anh còn sáng lên vệt nước, được cô hôn: “Diệp Minh…”
Cô khẽ gọi anh một tiếng.
Cho tới nay Diệp Minh không hề muốn để cô chứng kiến dáng vẻ bết bát không chịu nổi như thế của anh: “Hà Băng, trời khuya lắm rồi, em nên trở về phòng mình đi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2505


Chương 2505:

Ban nãy vân còn rât tôt, đột nhiên lại đẩy cô ra, Hà Băng nghi ngờ nhìn anh: “Diệp Minh, có phải anh lại lên cơn nghiện rồi không?”

Lúc lên cơn nghiện m* t** sẽ khiến người ta sống không bằng chết, mắt sâu thẳm kia của Diệp Minh đã trở nên đỏ sậm, anh sợ không khống chế được bản thân làm cô bị thương, cho nên lạnh lùng nói: “Hà Băng, em có phải quên tờ quy ước yêu mà em viết rồi không, em đã nói sẽ không quấn lấy anh, đi nhanh lên đi, anh muốn ngủ.”

Diệp Minh vươn tay, muốn xách cô gái từ trên bắp đùi mình xuống.

Anh đọc tờ quy ước yêu kia rồi?

Hà Băng biêt anh nhật định đã lên cơn nghiện, hơn nữa cô còn biết anh không muốn để cho cô nhìn thấy dáng vẻ này của anh, thế nhưng, buổi tối ba ngày trước kia cô đã thấy qua, cô không hề Sợ.

Buổi tối kia anh tại sao không bảo cô đi?

A.

Hà Băng chau mày, rên một cái tiếng, còn chu môi làm nũng nói: “Diệp Minh, anh làm em đau.”

Diệp Minh lúc đầu muốn xách cô xuống, nghe cô kêu đau, động tác anh dừng lại, khẩn trương hỏi: “Đau ở đâu?”

Hà Băng cuốn lên ống tay áo của mình, chỉ vào cánh tay mảnh khảnh cho anh Xem: “Anh nhìn đi , anh làm tay em đỏ hết rồi này.”

Cô lên án anh.

Diệp Minh nhìn một chút, da thịt cô quá mềm, anh ấn một cái đã có vết hồng, anh cảm giác mình ban nãy không có dùng sức.

Bây giờ nhìn cánh tay mảnh khảnh cô, còn có gương mặt thanh lệ tuyệt sắc, bởi vì tuổi còn nhỏ, khắp nơi lộ ra một cảm giác cắm ky dụ hoặc, Diệp Minh đã cảm thấy cơn nóng trong cơ thể không ngừng vọt lên, anh hận không thể ở trên người của cô trồng đầy dấu vét anh.

“Băng Băng, em mau mau rời đi đi! Cơ thể anh có chút khó chịu, anh không muốn làm em bị thương, nghe lời.”

Hà Băng đã thấy qua dáng vẻ anh khi lên cơn nghiện, đêm hôm đó anh suýt chút nữa b*p ch*t cô, cô suy nghĩ một chút: “Lúc anh phát nghiện, bọn họ đều dùng dây thừng trói anh, không thì, em cũng trói anh lại nhal Như vậy anh không thể làm em bị thương.”

Lúc này Diệp Minh cái gì cũng đều nghe theo cô, anh gật đầu: “Được.”

Hà Băng tìm tới sợi dây, cột hai tay anh vào đầu giường, như vậy anh không thể lộn xộn nữa.

“Được rôi.” Hà Băng võ vô tay.

“Băng Băng, em đã trói kỹ, em mau chóng đi đi!” Diệp Minh lại một lần nữa thúc giục, đi nhanh một chút đi! Đừng lo cho anh, anh chịu đựng được, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên.

Hà Băng dí dỏm nháy mắt, vô tội nhìn anh: “Em chỉ nói trói chắc anh, chứ không nói em sẽ rời đi nha.”

“Em!”

Lúc này Hà Băng lại leo lên trên đùi anh ngồi xuống, sau đó dùng hai tay ôm cổ anh: “Anh thực sự đành lòng đuổi em đi à?”

Nói rồi cô dùng sức cắn một cái khóe môi anh.

Cô cắn rất dùng sức, Diệp Minh liền cảm giác khóe môi mình bị cắn rách rồi, dòng máu ngai ngái tràn vào trong cổ họng anh.

Tất cả những thứ này, làm cho anh cảm thấy vô cùng quen thuộc, một đêm kia cô đã từng dùng sức cắn rách môi anh, Diệp Minh cảm giác mình lại bắt đầu nằm mơ, hiện tại cô gái ngồi trên đùi anh hoàn mỹ trùng điệp với cô gái đêm đó bị anh đặt ở dưới thân.

“Em làm cái gì?” Yết hầu Diệp Minh cuộn lên xuống, trong hai mắt đều là tình triều đáng sợ.

“Anh nói xem?” Hà Băng hôn một đường đi xuống, rơi trên yết hầu anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2506


Chương 2506:

Diệp Minh vùng vây, nhưng tay anh bị trói chặt, bây giờ tư thế là anh tựa ở đầu giường, cô ngồi trên đùi anh làm xằng làm bậy, cô hoàn toàn năm giữ quyền chủ động.

Diệp Minh biết mình bị gạt, cô chắc chắn cố ý trói chặt anh, con bé hư này!

“Băng Băng.” Anh khàn khàn gọi tên cô.

“Em ở đây.” Hà Băng lên tiếng, sau đó tay cô đi xuống, rơi trên thắt lưng bên hông anh.

Diệp Minh cảm giác bây giờ mỗi một phút mỗi một giây đều là dằn vặt, vốn dĩ cơn nghiện đã làm cho anh rất khó chịu, nhưng bây giờ tất cả cảm quan của anh rơi vào trên người cô, anh hận không thể phá vỡ dây thừng xuất kích, nghiêm khắc chặn cô lại.

Khuôn mặt nhỏ Hà Băng ửng hồng, hai mắt ướt sũng nước nhìn anh: “Miệng vết thương của anh, có gì đáng ngại không?”

“Sao bây giờ mới nhớ tới hỏi cái này, vừa rồi em một đường câu dẫn anh cũng không nghĩ đến anh là bệnh nhân trọng thương.” Diệp Minh cười khàn.

Hà Băng nhất thời có chút ngượng ngùng, nhưng nghĩ lại, cô đang giúp anh mài “Băng Băng,” Diệp Minh đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng: “Ở đây không có biện pháp an toàn, hình như em không phải kỳ an toàn đúng không…”

Hà Băng gật đầu: “Dạ, đang là kỳ nguy hiểm của em luôn đấy, nói không chừng… sẽ mang thai đó…”

“Vậy không được.”

Hà Băng vươn tay che miệng anh: “Vì sao không được? Nếu như mang thai thì sinh, Diệp Minh, em muốn sinh con cho anhl”

Đối mặt thế tiến công như lửa của cô, Diệp Minh liên tục bại lui, nhất là nghe được câu cuối cùng cô nói muốn sinh con cho anh, gân xanh cả người Diệp Minh nổi lên, anh cảm giác máu nóng trong cơ thể sôi trào, loại cảm giác này từ trước chưa từng có, ngoại trừ Hà Băng, không còn có ai có thể để cho anh cảm giác này.

Cô nói, nếu có một ngày anh không còn ở đây nữa, cô nhất định sẽ đi tìm anh.

Cô còn nói, Diệp Minh, em muôn sinh con cho anh.

Diệp Minh đóng mở viền mắt đỏ thắm, sau đó dùng một giọng nói khàn khàn đến nghe không rõ: “Không muốn.”

Không muốn.

Nếu có một ngày anh không còn ở đây nữa, anh không muốn cô đi tìm anh.

Hiện tại cô còn rất nhỏ, hai người còn chưa kết hôn, anh cũng không cần cô sinh con cho anh.

Một hồi lâu sau, Hà Băng vô lực nằm trên giường, Diệp Minh đã thoát khỏi dây thừng, ôm cô thật chặt vào trong lòng.

Hà Băng ngoan ngoãn ghé vào trên ngực anh, tùy ý để bàn tay của anh từng lần một v**t v* mái tóc như thác nước của cô, môi anh rơi trên trán cô, xem cô thành vật báu vô giá của mình yêu thương âu yếm không buông tay.

Hai người không nói gì, lặng lặng hưởng thụ bình yên sau cơn bão tố.

Anh nói không muốn, không muốn cô sinh con cho anh, phút cuối cùng anh quả nhiên đã…

Tuy Hà Băng công nhận anh, muốn sinh con cho anh, thế nhưng cô biết làm một người đàn ông thành thục lý trí, anh bây giờ chọn lựa không sinh là suy tính hậu quả trên nhiều phương diện, Hà Băng cảm thấy anh tràn đầy che chở thương yêu cô.

“Có muốn đi tắm không em? Ở đây điều kiện đơn sơ, anh đi nấu nước nóng cho, em có thể ngăm nước nóng.”

Diệp Minh khàn giọng hỏi cô.

Hà Băng vùi trong ngực anh, tay ôm hông anh, giống như con rắn nước quấn chặt lấy anh, không cho anh đứng dậy: “Không muốn, anh đừng đi.”

Diệp Minh câu môi, phát hiện dưới bề ngoài lạnh lùng của cô kì thực rất dính người.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2507


Chương 2507:

Lúc này tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng Chu Siêu: “A Minh, là tôi, tôi có thê vào không?”

Chu Siêu tới.

Diệp Minh động một cái, nhưng Hà Băng nhanh chóng đè anh xuống, cô nhỏ giọng nói: “Đêm nay không cho phép để ý đến anh ta.”

Diệp Minh lại nằm rồi trở về, anh thương yêu nhìn cô: “Chu Siêu theo anh rất nhiều năm, anh biết rõ cách làm người của anh ta, anh ta đối với em có chút phiến diện, nhưng đều là do quan tâm anh, thứ liên quan đến nguyên tắc và ranh giới cuối cùng anh ta sẽ không đụng vào.”

Không cần anh giải thích, Hà Băng cũng biết, chỉ riêng chuyện Chu Siêu báo tin cô ở sau núi cho Diệp Minh, cô cũng biết con người Chu Siêu này tin được.

Hà Băng ngắng khuôn mặt trứng ngỗng kiều diễm nhìn Diệp Minh: “Anh gấp cái gì, kịch hay vừa mới bắt đầu.”

Kịch hay gì?

Diệp Minh nghe không hiểu gì cả, nhưng anh thấy Hà Băng chớp mắt, cặp mắt sáng viết đầy vẻ giảo hoạt của con hồ ly nhỏ, dường như trong lòng sớm có tính toán, anh cũng liền yên tĩnh lại theo, anh rất muốn nhìn trong hồ lô của con hồ ly nhỏ này đến tột cùng đựng cái gì!

Lúc này ngoài cửa lại truyền tới một tiếng nói quen thuộc khác, Lý Kỳ tới.

Lý Kỳ uât ức nói: “Anh Siêu, anh xem em không nói bậy! Anh Minh hiện tại ở cùng với Hà Băng, anh Minh hiện tại trọng thương chưa lành, lại còn đang cai nghiện, thế nhưng Hà Băng này không hề cố ky cơ thể anh Minh chút nào, còn quấn lấy anh Minh làm… làm loại chuyện đó, thực sự là quá không hiểu chuyện rồi!”

Lý Kỳ còn chưa chết tâm, vừa rồi thái độ Hà Băng phách lối ác liệt như thế, cô ta không cam tâm nỗi, nên liền khích Chu Siêu tới nơi này.

Diệp Minh và Chu Siêu là anh em vào sinh ra tử nhiều năm, phân lượng của Chu Siêu nặng vô cùng, hiện tại cô ta chọn chiêu ly gián, dùng Hà Băng tới ly gián cảm tình đôi anh em này.

Lý Kỳ biết Chu Siêu vẫn đối có cái nhìn phiến diện với Hà Băng, nên cô ta cố ý châm dầu vào lửa mở nói một phen, chỉ trích Hà Băng không hiểu chuyện, quả nhiên sắc mặt Chu Siêu lập tức trở nên rất khó xem.

“A Minh, bây giờ cậu còn đang bị ý thương, có một sô việc phải tiêt chê.”

Chu Siêu nói.

Trong phòng Diệp Minh nhìn Hà Băng trong ngực xin phép, ý kia là — anh có nên đi giải thích một chút không?

Diệp Minh không hy vọng bất luận kẻ nào hiểu lầm anh cô gái, nhất là anh em tốt của mình.

Hà Băng lắc đầu, ý kia là — không cần, anh cái gì cũng không cần nói!

Nhìn dáng vẻ cô trầm tĩnh thông minh, Diệp Minh thực sự càng thêm tò mò, cô đến tột cùng muốn làm cái gì?

Trong phòng không có động tĩnh gì, sắc mặt Chu Siêu càng thêm khó coi, người như bọn họ, phải thường xuyên bảo trì thanh tỉnh lý trí và khắc chê, thê nhưng từ khi gặp phải Hà Băng, Diệp Minh trở nên không giống xưa nữa, anh ba phen bảy bận suýt chút nữa vì Hà Băng mắt mạng.

Lý Kỳ cũng ghen ghét bắm ngón tay vào trong lòng bàn tay mình, chỉ cần nghĩ đến Diệp Minh cùng Hà Băng hiện tại đang ở bên trong triền miên, cô ta liền đố kị không chịu được.

“Anh Siêu, em cảm thấy chúng ta đừng quấy rối anh Minh và Hà Băng nữa, hiện tại anh Minh người nào nói cũng không nghe, anh ấy chỉ nghe lời Hà Băng.”

“Hà Băng hình như cũng không ưa chúng ta, nếu như cô ta thổi gió bên tai anh Minh, nói không chừng anh Minh cũng sẽ rời xa chúng ta.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2508


Chương 2508:

“Anh Siêu, em hiện tại thực sự là hoài niệm khi trước, hồi chúng ta còn vào sinh ra tử, thân mật vô cùng, thế nhưng từ lúc có Hà Băng, anh Minh thay đổi rồi, giữa chúng ta cũng thay đồi theo.”

Lý Kỳ đao đao hướng về Hà Băng, đao đao trí mạng, có thể tưởng tượng được hiện tại sắc mặt Chu Siêu có bao nhiêu đặc sắc.

Chu Siêu nhìn cửa phòng đóng chặt trước mắt, hừ lạnh một tiếng, tức giận rời đi.

Lý Kỳ thấy mình đã đạt được mục đích liền hài lòng câu môi cười, cô ta không dễ chịu, cũng sẽ không khiến bất luận kẻ nào khá hơn!

Hà Băng nghe được tiêng bước chân bên ngoài càng lúc càng xa, Chu Siêu và Lý Kỳ một trước một sau đi, Lý Kỳ tự nhận mình đã khích bác ly gián thành công, mà Chu Siêu mang theo hết lửa giận, nhất định sẽ âm thầm bạo phát trong trầm mặc, vở kịch rất nhanh sẽ diễn ra.

Diệp Minh vươn tay, cưng chiều nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô: “Băng Băng, em đến tột cùng muốn tính kế người nào?”

Hà Băng ngước một đôi đôi mắt sáng nhìn anh: “Tính kế… anh đó!”

Tất cả tính toán của cô đều là vì anh.

Vì có được anh.

Vì để sở hữu được tất cả thuộc về anh.

Diệp Minh lật cả người, chặn cô lại: “Vậy bây giờ anh liền tước vũ khí đầu hàng, Hà Băng, anh cam tình nguyện làm tù binh của em.”

Hà Băng lật cả người, lại đè anh trở về, hai người từ đầu giường lăn đến cuối giường, cô cười nói: “Diệp trưởng quan, anh dễ dàng nhận thua như vậy?”

Diệp Minh hôn cô: “Cả đời này, chỉ thua bởi một mình em.”

Sáng sớm hôm sau.

Hà Băng là ở trong lòng Diệp Minh tỉnh lại, hai người ôm nhau ngủ, ngủ thẳng tới tự nhiên tỉnh.

Diệp Minh còn chưa mở mắt, Hà Băng đưa ngón tay ra v**t v* mặt anh, từ trán anh một đường đi xuống, rơi xuống trên môi mỏng, người đàn ông của cô, cô thực sự càng ngắm càng yêu.

Lúc này Diệp Minh đột nhiên vươn tay kéo lại cổ tay cô: “Sáng sớm đã bắt đầu chơi với lửa à?”

Anh tỉnh rồi.

Hà Băng đỏ mặt lên, sốt cao của anh đã lui, vết thương cũng không đau nữa, cả người thần thái sáng láng, như sống lại vậy, tối hôm qua hai người ầm ï đến tận khuya.

“Đừng quậy, em muốn rời giường.” Hà Băng rút tay vê: “Đêm qua em ở lại chô anh cả đêm, người anh em và tiểu thanh mai kia của anh nhất định cho em là hồ ly tinh không biết xấu hổ, sáng này chúng ta nếu không rời giường, đoán chừng bọn họ cũng lo lắng anh cũng sẽ bị em ép khô.”

Diệp Minh tiến đến bên tai cô: “Em còn có bản lĩnh này à? Vậy đừng giấu giếm lại càng đừng giáng tai họa cho người khác, cứ nhắm lấy anh đilAnh có thể!”

« ..” Xuống địa ngục đi!

Hai người ầm ïĩ đùa với nhau, sau đó Hà Băng mở cửa phòng, đi ra ngoài.

Đi ở trên hành lang, Hà Băng rất nhanh ở phía trước thấy được một thân ảnh quen thuộc, là Chu Siêu.

Chu Siêu vẻ mặt âm u nhìn cô, rât rõ đã đợi rất lâu.

Đêm qua Hà Băng cố ý không cho Diệp Minh để ý tới Chu Siêu, hiện tại Chu Siêu sáng sớm đã canh ở chỗ này chặn cô lại, đều ở trong dự liệu của cô, Hà Băng thoải mái đi tới: “Phó sĩ quan Chu, anh chờ tôi à?”

Chu Siêu nhìn Hà Băng, lạnh như băng nói: “Cô không hợp với A Minh, mau chóng rời khỏi A Minh đi!”

Hà Băng nhướng chân mày lá liễu: “Vậy phó sĩ quan Chu cho rằng Diệp Minh hợp với ai, Lý Kỳ?”

“Đúng, Kỳ Kỳ và Diệp Minh là thanh mai trúc mã, nêu như không có cô, bọn họ đã sớm kết hôn rồi.”

Hà Băng không hề tức cười, nhưng cười không nói, lúc này dư quang mắt cô thấy được một người, Lý Kỳ tới.

Lý Kỳ vừa tới, đang đi tới hướng bọn họ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2509


Chương 2509:

Đôi mắt sáng của Hà Băng lóe lên, vô cùng khổ sở nói: “Nhưng người Diệp Minh thích là tôi mà, anh xem, Lý Kỳ và Diệp Minh đã phát sinh quan hệ rồi, nghe nói đây chính là lần đầu tiên của Lý Kỳ đó, danh tiết và thanh danh của con gái quan trọng đến bao nhiêu, thế nhưng Diệp Minh không tính phụ trách với cô ta.”

Cái gì?

Chu Siêu cứng đờ, anh ta hoàn toàn không biết Diệp Minh và Lý Kỳ đã xảy ra quan hệ.

Sự phẫn nộ của anh ta ủ suốt đêm qua đến giờ đã vụt lên tới đỉnh, bây giờ nhìn Hà Băng vẻ ngoài vô tội kì thực ngạo mạn khiêu khích nói cho anh ta biết chuyện này, anh ta đơn giản là trong nháy mắt nỗ tung.

Lúc này Lý Kỳ đã đi tới: “Anh Siêu, anh cùng Hà Băng ở chỗ này trò chuyện cái gì thế?”

Chu Siêu lúc này nhìn về phía Lý Kỳ: “Kỳ Kỳ, em có phải từng phát sinh quan hệ với A Minh không?”

Lý Kỳ ngây người, cô ả chưa từng nói chuyện này cho Chu Siêu, Chu Siêu làm sao biết được?

Lý Kỳ bắt đầu lo lắng, nhất thời có chút hoảng sợ, cô ta cũng không muốn công khai chuyện này, dù sao cô ta chỉ là hàng giả, rất dễ dàng bị vạch trần.

“Kỳ Kỳ, em thực sự quá váng đầu rồi, em biết danh tiết con gái quan trọng đến bao nhiêu không, em yên tâm, anh sẽ không để cho em chịu thiệt, anh nhất định sẽ bảo A Minh cưới em.”

“Anh lập tức báo cáo với cấp trên, nói rõ chuyện này, đến lúc đó trong quân đều biết em là người của A Minh rồi, cấp trên cũng sẽ làm chủ em, A Minh không muốn cưới cũng phải cưới eml”

Chu Siêu nghiêm túc nói.

Lý Kỳ còn chưa phản ứng kịp, lúc này bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Hà Băng: “Lý Kỳ, chúc mừng cô, phó sĩ quan Chu muốn thay cô làm chủ, báo cáo với cấp trên rồi, nếu như cô thực sự cùng Diệp Minh phát sinh quan hệ, vậy Diệp Minh chắc chắn phải cưới cô, còn không, nếu như việc này là giả, dùng danh dự của bản thân vu oan nói xấu một quân nhân, đây chính là…phạm pháp đó! Cô cân nhắc qua… hậu quả chưa?”

Tay chân Lý Kỳ lạnh băng, lời Hà Băng nói như một chậu nước lạnh đổ xuống trên đầu cô ta, khiến cô ta lạnh thấu tim.

Lúc đó cô nói dối căn bản cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, cũng không muốn làm lớn chuyện, cô ta nào nghĩ đến Hà Băng lại nói chuyện này cho Chu Siêu, Chu Siêu một khi báo cáo với cấp trên vậy cô ta liền toi đời, cô ta sẽ bị lập tức loại bỏ ra đội ngũ, sẽ bị người đời nhằm chằm chằm dè bỉu, mắấu chốt là vu oan một quân nhân cô ta cũng sẽ chịu trách nhiệm pháp lý!

Không được.

Không thể như vậy.

“Anh Siêu, em…chuyện.

Lý Kỳ muốn nói Thế nhưng Hà Băng trực tiếp cắt lời Lý Kỳ, Hà Băng ngạo mạn nhìn về phía Chu Siêu, cố ý k*ch th*ch anh ta: “Phó sĩ quan Chu, anh cứ đi báo cáo đi Tôi đánh cược với anh, cho dù cấp trên tạo áp lực, Diệp Minh cũng sẽ không cưới Lý Kỳ, người Diệp Minh muốn kết hôn nhân là tôi, lẽ nào các người còn có thể thay Diệp Minh cưới Lý Kỳ?”

Chu Siêu nghe lời này liền nổi trận lôi đình, cơn giận đã đốt cháy tất cả lý trí của anh ta, thực sự là buồn cười!

“Bây giò tôi sẽ đi tìm A Minh!” Chu Siêu đi ngay vào phòng tìm Diệp Minh rồi.

“Anh Siêu, đừng kích động, chờ em một chút!” Lý Kỳ sợ gặp chuyện không may, nên đuổi theo.

Trong phòng, Diệp Minh mới vừa thay quần áo xong đã nhìn thấy Chu Siêu nổi giận đùng đùng chạy vào, Diệp Minh mím môi nói: “Xảy ra chuyện gì?”

“A Minh, tôi hỏi cậu, cậu có phải đã cùng Kỳ Kỳ phát sinh quan hệ rồi không, Kỳ Kỳ có phải đã trao trong trắng cho cậu?”

Diệp Minh nhíu mày: “Đúng vậy.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2510


Chương 2510:

“Vậy cậu định cưới Kỳ Kỳ sao?”

Diệp Minh không chút do dự lắc đầu:

“Sẽ không.”

Hai chữ này vừa rơi xuống, Chu Siêu liền tiến lên kéo lại cổ áo của Diệp Minh, tức giận nói: “A Minh, trong trắng của Kỳ Kỳ bị hủy trong tay cậu, lẽ nào cậu không tính phụ trách sao? Tôi thấy cậu đã bị Hà Băng mê điên đảo thần hồn rồi, quên mắt điểm mắu chốt cùng chuẩn tắc làm người, sớm muộn cũng có một ngày Hà Băng sẽ hại chết cậu, cậumau tỉnh lại điH”

Nói xong, Chu Siêu đắm thẳng vào mặt Diệp Minh, anh ta muốn đánh tỉnh Diệp Minh.

Diệp Minh không tránh, trúng một quyền này, khóe môi thắm máu, anh dùng mu bàn tay lau một cái.

“Anh Siêu, đừng đánh!” Lý Kỳ rât nhanh chạy lên trước, ngăn cản Chu Siêu.

Hiện trường hỗn loạn tưng bừng, lúc này bên ngoài có người đi vào rồi, Lê Hương và Diệp Linh tới.

Diệp Linh vặn lông mi: “Anh, các anh ở chỗ này náo cái gì thế?”

“Chị Linh Linh, vị tiểu thư Lý Kỳ này nói cô ta với anh chị phát sinh quan hệ rồi, khăng khăp muốn trở thành chị dâu chị.” Tiếng nói thanh lệ dễ nghe của Hà Băng vang lên.

Lý Kỳ ngắng đầu, ở cạnh cửa thấy được Hà Băng, vừa rồi hiện trường hỗn loạn tưng bừng, thế nhưng Hà Băng không tham dự, cô trong trẻo nhưng lạnh lùng ung dung đứng ở nơi đó, đôi mắt sáng lóe ra ánh sáng cơ trí sắc bén, dường như nắm trong tay tất cả.

Lý Kỳ biết vậy không ổn, cô ta cảm giác mình đã rơi vào một cái bẫy.

Lúc này Diệp Linh cả kinh nói: “Cái gì?

Anh, anh phát sinh quan hệ với Lý Kỳ rồi, đây không phải là thật, em không tin Diệp Linh rất tin tưởng nhân phẩm anh mình , cho nên cô tuyệt đối không tin anh đã phát sinh quan hệ với Lý Kỳ.

Lý Kỳ muốn nói chuyện, thế nhưng Chu Siêu đã kích động tiến lên một bước: “Đây là thật, lời này là Kỳ Kỳ tận mồm nói, loại chuyện như vậy chẳng lẽ còn có thể giả à?”

“Đúng vậy chị Linh Linh, còn có bình thuốc tránh thai rơi từ trên người Lý Kỳ xuống nữa.” Hà Băng bắt thình lình bỏ thêm một câu.

Lý Kỳ đã biết không xong, chuyện bây giờ đã bị chọc thủng, hết thảy đều không nằm trong tầm kiểm soát của cô ta nữa, tất cả mọi người đều tới, giống như nghi thức khai mạc của một vở kịch.

Lê Hương nhìn về phía Hà Băng, lập tức liền thấy đôi mắt sáng thông tuệ của ccô gái, hai người đều là người thông minh, Lê Hương một giây đã hiểu.

Lê Hương tiến lên hai bước, cầm cổ tay Lý Kỳ, bắt mạch cô ta.

“Cô làm cái gì? Buông ral” Lý Kỳ biết Lê Hương là thần y, nên cô ta hốt hoảng rút cổ tay mình về.

Thế nhưng không còn kịp rồi, Lê Hương câu môi cười: “Lý Kỳ, cô vẫn còn trong trắng!”

Lý Kỳ, cô vẫn còn trong trắng!

Những lời này giông như thả đá vào giếng sâu phẳng lặng, toàn trường đều nỗ tung, Diệp Minh và Chu Siêu đều vô cùng khiếp sợ nhìn về phía Lý Kỳ.

Diệp Minh cũng không thể tin được, anh vẫn cho là mình và Lý Kỳ đã ngủ với nhau, nhưng bây giờ biết được Lý Kỳ vẫn còn trong trắng, vậy anh căn bản không chạm qua Lý Kỳ!

Không đúng, vậy người phụ nữ tối hôm đó là ai2 Diệp Minh giữa lúc sắm nỗ bên tai nghĩ tới một người, Hà Băng!

Anh nhìn về phía Hà Băng.

Chỉ thấy Hà Băng bình tĩnh đứng ở cạnh cửa, đôi mắt sáng ây cũng nhìn lại, còn dí dỏm nháy mắt về hướng anh, ý kia là — không sai, là em đó.

Ha.

Ha ha.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2511


Chương 2511:

Ha ha ha.

Diệp Minh ở trong lòng cười to, anh thực sự là hồ đồ, anh thực sự quá hồ đồ, thì ra đêm hôm đó không phải là mơ, là Hà Băng, là Hà Băng của anhI Lý Kỳ là giả mạo!

Hai bàn tay xuôi ở bên người Diệp Minh đột nhiên siết thành quyền, cặp mắt sâu thảm kia đã đánh tới hướng Lý Kỳ, cô ta lại dám giả mạo Hà Băng lừa dối anh, anh thật sự muôn để cô ta biên mắt khỏi thế giới này!

Lúc đầu Lý Kỳ với anh là thanh mai trúc mã, anh còn xem Lý Kỳ là em gái đối đãi, thế nhưng cô ta đã biến thành một kẻ ích kỷ dối trá, là người phụ nữ độc ác luôn mồm nói dối!

“Kỳ Kỳ, cái gì thế này? Em sao vẫn…

còn trong trắng được, không phải em nói em và A Minh đã xảy ra quan hệ sao? Đây rốt cuộc là chuyện gì, em mau nói đi!” Chu Siêu cực kỳ khiếp sợ nhìn Lý Kỳ.

“Em…” Lý Kỳ mắp máy miệng, sắc mặt trắng bệch, cô ta biết mình xong rồi, lời nói dối này đã bị vạch trần.

Lúc này Hà Băng đã đi tới, cô từng bước một tới gân Lý Kỳ, thanh tuyên leng keng mạnh mẽ: “Đúng đó Lý Kỳ, cô bây giờ nên cần thận giải thích một chút, cô còn trinh thì ngủ với Diệp Minh kiểu gì thế, còn bình thuốc tránh thai cô đánh rơi kia lại là cái gì?”

Lý Kỳ lui về phía sau, ánh mắt chột dạ né tránh lấy: “Tôi… tôi…”

“Đêm hôm đó người ở cùng Diệp Minh, thật sự là cô sao?”

“Cái này…”

“Không phải! Lý Kỳ, lòng cô biết rõ, đêm hôm đó người ở cùng Diệp Minh không phải cô, mà là tôi” Hà Băng hùng hồn tuyên bố.

Chu Siêu hít vào một ngụm khí lạnh, anh ta không thê tin nhìn Hà Băng và Lý Kỳ.

Hà Băng mỉm cười, cười lạnh nói: “Lý Kỳ, đêm hôm đó cô thừa dịp tôi rời khỏi liền nằm cạnh Diệp Minh, đồng thời nói dối Diệp Minh đó là cô, vì chia rẽ tôi và Diệp Minh, cô còn cố ý ở trước mặt tôi đánh rơi bình thuốc tránh thai kia, thậm chí cô còn lợi dụng phó sĩ quan Chu đến tạo áp lực cho chúng tôi, muốn ly gián tình cảm anh em bọn họ, xoay đám đàn ông trong bàn tay cô, có phải cô đặc biệt vui vẻ không?”

“Tôi biết cô thích Diệp Minh, thế nhưng phần thích này của cô đã b**n th** đến vặn vẹo, thân là một bác sĩ dã chiến, cô không hề có phẩm cách, muốn nhập ngũ, cô cũng không chăm chỉ rèn luyện hàng ngày, bây giờ vì có được Diệp Minh, cô còn hao tôn tâm cơ, không tiếc tất cả thủ đoạn, tương lai cô cũng vì vui thích của mình mà hủy hoại Diệp Minh. Lý Kỳ, cô thật sự xấu xa khiến người ta cảm thấy sợ hãi!”

Hà Băng chữ chữ như ngọc, leng keng có lực gõ vào hiện trường, Lý Kỳ chỉ cảm thấy phía lưng lạnh toát, thì ra cô ta đã bị buộc không thể lui được nữa, trực tiếp chạm đến vách tường lạnh như băng.

Chu Siêu từ trong khiếp sợ tỉnh lại, anh ta thất vọng cùng cực nhìn Lý Kỳ: “Lý Kỳ, tôi không ngờ cô lại là người như thế, uỗổng công tôi còn thực tâm thực lòng đối với cô, xem cô là em gái, coi như mắt tôi mù!”

“Anh Siêu, anh nghe em giải thích đã.”

Lý Kỳ muốn biện giải.

Nhưng Chu Siêu căn bản không muốn cho Lý Kỳ cơ hội: “Hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực, cô lại không thây hôi hận, cũng không hề thấy mình sai, còn khăng khăng muốn giải thích. Lý Kỳ, không cần nói gì hết, tôi sẽ báo cáo rành mạch tình huống với cấp trên, từ giờ trở đi, cô đã bị loại khỏi đội ngũ, đợi cấp trên xử phạt đi!”

Lý Kỳ tái mặt, ánh mắt cô ta từ trên mặt Chu Siêu chuyển tới trên mặt Diệp Minh, giống như chộp được một cái phao cứu mạng cuối cùng, cô ta cầu khẩn nói: “Snh Minh, anh mau mau cứu em đi, muôn ngàn lần không thể báo với cấp trên được, bằng không tan nát đời em mắt.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2512


Chương 2512:

Diệp Minh lạnh như băng nhìn Lý Kỳ: “Sớm biết có hôm nay, sao lúc trước còn làm?”

“Anh Minh, em thừa nhận em đã lừa anh, đều là em không tốt, nhưng, em thực sự thích anh mà, em thích anh nhiều năm như vậy…” Lý Kỳ vươn tay kéo lại ống tay áo Diệp Minh.

Một giây kế tiếp, Diệp Minh vẫn lạnh lùng đẩy cô ta ra: “Cô thích tôi đâu liên quan gì tới tôi? Tôi không ra tay, mà là để cô đợi cấp trên xử phạt, đây đã là nhân từ lớn nhất của tôi cho cô rồi!”

Lý Kỳ bị đẩy ra, trực tiếp ngã rằm trên mặt đất, vô cùng chật vật, cô ta lúc này mới nhìn thấy vẻ bạc tình của Diệp Minh, thì ra anh chính là người như vậy, anh chỉ trao tất cả dịu dàng cho Hà Băng, mà cô ta không phải Hà Băng.

Xong.

Lúc này đây cô ta thực sự xong rôi.

Cô ta vốn định lợi dụng lời nói dối này gả cho Diệp Minh, thế nhưng ai ngờ Hà Băng tương kế tựu kế, để cô ta chết trong lời nói dối này, thứ đang đợi cô ta chỉ có thân bại danh liệt và hình phạt nghiêm nghị.

Cô ta đang ăn lấy ác quả mình gây ra.

Lý Kỳ tuyệt vọng đau khổ khóc òa lên.

Lý Kỳ phạm sai lầm sẽ không được tha thứ, Chu Siêu hồi báo tình huống với cấp trên trước, Lý Kỳ bị đưa đi, trận sóng gió này cuối cùng cũng lặng yên.

Hà Băng đang đi phía trước thây được Chu Siêu, Chu Siêu đã đợi cô rất lâu rồi.

Hà Băng thoải mái đi lên trước, mỉm cười nói: “Phó sĩ quan Chu, anh lại ở đây chặn đường tôi đấy à?”

Chu Siêu hừ lạnh một tiếng: “Hà Băng, cô vừa rồi đánh một gậy rất đẹp, tôi đương nhiên phải ở đây chúc mừng cô, Hà tiểu thư thực sự lợi hại!”

Hà Băng chắp hai tay sau lưng, nghiêng nghiêng cái đầu: “Nhưng, sao tôi cứ cảm giác phó sĩ quan Chu không phải đang chúc mừng tôi, mà là đang mắng tôi thế?”

“Hà Băng, cô cuôi cùng cũng còn có chút tự mình biết mình, tuy Lý Kỳ tệ, nhưng cô cũng không khá hơn chút nào đâu. Tôi hỏi cô, có phải cô cố ý nói những lời này chọc tôi tức giận, cô biết rõ Lý Kỳ nói dối, còn muốn tôi nghe lời nói dối đó, cô lợi dụng tôi, thờ ơ lạnh nhạt lấy tôi làm ra chuỗi chuyện ngu xuân này, Hà Băng, cô quả thực xem tôi thành con khỉ đùa giỡn mà!” Chu Siêu tức giận nói.

Chu Siêu thế mới biết Hà Băng cố ý, Hà Băng đưa anh ta trở thành hoa đán”

trong màn tuồng này, không có anh ta, tuồng vui này thật đúng là xướng không nổi.

*hoa đán: diễn viên đóng vai con gái có tính cách hoạt bát hoặc ph*ng đ*ng đanh đá.

Hà Băng thực sự tính kế giỏi, phát huy trọn vẹn giá trị của anh ta, cũng tối đại hóa giá trị tổng thể!

“Phó sĩ quan Chu, tôi thật không hiểu nổi anh bây giờ đang nỗi giận cái gì, tôi hỏi một câu, nếu như tôi không dùng cách này, mà nói thẳng cho anh biết, Lý Kỳ là một kẻ xấu, anh sẽ tin sao?” Hà Băng hỏi ngược lại.

“Cái này…”

“Phó sĩ quan Chu, anh đã có cái nhìn phiến diện với tôi trước đó, tôi chỉ là dùng cách đặc thù giúp anh tìm về chỉ số IQ.”

*“..” Chu Siêu biết Hà Băng đang châm chọc anh ta, nói anh ta bị Lý Kỳ lợi dụng không có đầu óc.

“Phó sĩ quan Chu, kỳ thực anh không tìm tôi, tôi cũng sẽ tìm anh.”

Chu Siêu cười lạnh một tiếng: “Ò, không biết Hà tiểu thư tìm tôi làm cái gì?”

Đôi mắt sáng như băng tuyết của Hà Băng rơi vào trên mặt Chu Siêu: “Anh nghĩ tôi làm cái gì? Tôi đương nhiên là tới… mắng anhI”

Mắng anh ta?

Chu Siêu ngắn ra, anh ta nghi ngờ mình nghe nhầm, anh ta còn tưởng rằng Hà Băng là muốn mà nói vài câu mềm mỏng, nhưng không ngờ đến cô dám đến mắng anh ta.

“Phó sĩ quan Chu, tôi thật sự rất muốn mắng, mắng kẻ bắt trung bát nghĩa bị con heo làm mụ óc!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2513


Chương 2513:

“Anh là cấp dưới của Diệp Minh, thế nào là cấp dưới, là nghe theo phục tòng theo, đây mới là cấp dưới thích hợp, thế nhưng anh thì sao, anh chẳng những không nghe theo phục tòng theo, còn vượt quá chức phận quan tâm đến việc hôn nhân đại sự của cấp trên, đối nhân xử thế không biết giữ khoảng cách, tiến lùi có chừng mực, là bất trung!”

“Anh theo Diệp Minh nhiều năm, vào sinh ra tử, lại là anh em tốt của Diệp Minh, vậy mà anh dễ dàng tin vào lời nói dối của một người phụ nữ còn đánh đập tàn nhẫn với anh em của mình, thử hỏi nếu như hôm nay tôi không vạch trần lời nói dối của Lý Kỳ, anh em hai người có thể vì thế mà sinh lòng hiềm khích, mang đên cho mọi người họa sát G1019) thân, đây là bất nghĩa.

“Tôi yêu Diệp Minh, vì anh ấy, tôi có thể tự tay hủy diệt những gì uy h**p đến tôi, vì anh ấy, tôi có thể ruồng bỏ hết thảy đi đến Miêu Cương xa xôi tìm anh ấy, vì anh ấy, ngay mới vừa rồi anh còn dùng giọng nói vênh váo hống hách nói chuyện với tôi tưởng tôi sẽ nói vài câu mềm mỏng cầu xin anh, kỳ thực anh so với ai khác trong lòng đều biết, tôi yêu Diệp Minh, nên càng phải nhường nhịn với người anh em tốt là anh nhiều hơn, không được chính diện vạch mặt anh.

Tình yêu của tôi cổ vũ dũng khí của anh, anh còn trái lại cắn tôi một cái nói tôi và Diệp Minh không thích hợp, tôi thấy anh thực sự là được tiện nghỉ còn khoe mã, bị heo làm mụ óc!”

“Loại người bât trung bât nghĩa bị heo làm mụ óc như anh tôi đã sớm muốn mắng anh, hiện tại không mắng tỉnh anh, sớm muộn gì anh sẽ hại người khác cũng hại chính mình, Chu Siêu, thay vì cứ như châu chấu trên nhảy dưới nhảy trước mặt tôi không bằng anh trở về ngẫm kỹ lại chính mình đi!!”

Lời của Hà Băng đã dứt, nhưng không ngừng quanh quần bên tai Chu Siêu, cả người Chu Siêu đột nhiên c**ng c*ng, con ngươi kịch liệt co rút lại, từ xưa tới nay chưa từng có ai ngôn từ kịch liệt, sắc bén như dao mắng anh ta như vậy, Hà Băng tuyệt đối là người đầu tiên.

Hà Băng nói sai ư?

Không phải.

Cô chữ chữ có lý, câu câu như ngọc.

Sắc mặt Chu Siêu trướng hồng, những lời này như từng cái tát, làm anh ta trong nháy mắt hiểu được cái gì, anh giờ mới hiểu được mình đã đi lệch đường, suýt nữa gây ra đại họa.

Anh ta đã tỉnh táo rồi.

Chu Siêu nhìn cô bé trước mắt này, cô có một đôi mắt cực kỳ sáng ngời, có thể xuyên thấu lòng người, anh ta rốt cuộc hiểu rõ cô đến tột cùng có mị lực gì khiến Diệp Minh si mê như thế.

Chu Siêu giơ tay lên, hai tay hợp lại cùng nhau, rất cung kính khom lưng, làm một đại lễ với Hà Băng, anh ta xấu hồ lại tâm phục khâu phục nói: “Tôi đây nhận lời chỉ dạy, tất cả sự việc trong quá khứ đều là bởi vì tôi phiến diện mà gây ra, tôi rất xin lỗi, xin lỗi cô.”

Hà Băng hài lòng nhìn Chu Siêu, đại trượng phu co được dãn được, lạc đường biết quay lại, biết sai liền đổi, nhân tài như vậy xứng ở lại cạnh Diệp Minh.

Bên kia, Diệp Minh, Diệp Linh và Lê Hương đứng ở dưới bóng cây, ba người thu hết cảnh Hà Băng và Chu Siêu nói chuyện vào đáy mắt.

Diệp Linh không khỏi giơ ngón tay cái lên, thở dài nói: “Trời ạ, chị dâu tôi thực sự quá đỉnh!”

Lê Hương nhìn về phía Diệp Minh bên cạnh, Diệp Minh không nói gì, nhưng anh gắt gao siết tay lại, ánh mắt vẫn chăm chú vào Hà Băng không nỡ dời đi đã nói rõ tất cả, Hà Băng một lần nữa chắn động đến anh.

“Anh Diệp, Băng Băng tuy tuổi còn nhỏ, thế nhưng em ấy thông minh lanh lợi, trên có thể cùng anh phá án tác chiến, dưới có thê thu phục phó tướng của anh, làm nũng bán manh, lạnh lùng giỏi giang, có thể nhạt cũng có thể ngọt, ba năm trước đây em cũng đã nói, số mạng anh đã định trước em ấy sẽ đi tới cạnh anh, em ấy phù hợp với anh như vậy, thấu hiểu anh lại yêu thương anh.”

Lê Hương cười nói.

Ngay từ đầu Diệp Minh lo lắng, anh ngờ tới Chu Siêu sẽ lén lút tìm Hà Băng, nên đi theo.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2514


Chương 2514:

Thế nhưng, Hà Băng căn bản không cần anh xuất thủ, cô đã hoàn toàn thu phục Chu Siêu.

Diệp Minh thừa nhận mình đã bị rung động, tựa như Lê Hương nói, cô phù hợp với anh như vậy, là người bạn tâm giao tri kỉ của anh.

Diệp Minh nhâc đôi chân dài, đi tới, đi tới bên cạnh Hà Băng.

Chu Siêu đã rời đi, tự mình suy nghĩ lại.

Diệp Minh dịu dàng nhìn Hà Băng: “Băng Băng.”

Hà Băng quay đầu, đôi mắt sáng rơi trên khuôn mặt tuấn tú của anh, cái gì cũng không nói, cô khẽ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Không để ý tới anh.

Diệp Minh nhanh chóng hấp ta hấp tấp đuổi theo: “Băng Băng, em có phải đang giận anh hay không?”

“Không dám.” Hà Băng đáp hai chữ.

“Băng Băng, anh biêt em đang trách anh nhận làm người, nhầm em thành Lý Kỳ, anh thực sự không dám nghĩ giác mơ đêm hôm đó là thật, em tha thứ cho anh đi mài”

Hà Băng dừng bước lại, chau mày nhìn Diệp Minh, tràn đầy ý lên án: “Lý Kỳ kia nói là cô ta anh liền tin, đêm hôm đó là ai bóp cổ em hả?”

Nói rồi Hà Băng dùng sức đập anh một quyền: “Đêm hôm đó là ai đau lòng anh, hôn vết thương trên người anh hả?”

Nói đoạn Hà Băng lại cho anh một quyền: “Đêm hôm đó là ai mắng em, mắng em khóc hồn hả?”

Một năm đâm tiêp lây một năm đâm đập xuống, Hà Băng nói ra hết uất ức và bất mãn trong lòng: “Em vì anh đến thế, còn anh đối với em thế nào? Anh nói em rất phiền, còn đuổi em đi, hiện tại em cũng thông minh hơn rồi, lần sau anh còn dám phụ em như vậy, em sẽ đi tìm lãnh đạo cấp trên của anh, em muốn hỏi một câu đây chính là tác phong kỷ luật của mấy người đó à, tùy tiện chơi đùa trái tim của con gái nhà lành?”

Diệp Minh bây giờ còn cảm thấy như đang nằm mơ, đêm hôm đó là cô, thật sự là côi Trong mơ cô đau lòng lại thương tiếc từng lần một hôn vết thương của anh, trong mơ anh măng cô khóc hôn, cô tức giận cắn anh một cái, làm hại Lý Kỳ cười nhạo cơ thể anh không được, là cô, đều là côi Chưa từng có người khác, chỉ có cô!

Diệp Minh vươn tay, dùng lực túm lấy quả đắm nhỏ của Hà Băng sau đó kéo cô vào trong ngực mình, nụ hôn của anh rơi trên mái tóc cô: “Xin lỗi, Băng Băng, đây là một lần cuối cùng, sau này dù cho xảy ra chuyện gì, anh đều sẽ nhận ra em đầu tiên, anh sẽ không bao giờ nhận lầm em nữa.”

Hà Băng hừ hừ nhăn nhó vài cái, muốn tránh thoát anh, thế nhưng anh ôm đặc biệt dùng sức, đầu khớp xương cô cũng đau theo.

“Bỏ đi, thây thái độ anh nhận sai thành thực, em liền tha cho anh lần này, lần sau không được viện lẽ này nữa.” Hà Băng thả mềm cơ thể, vươn hai tay ôm lấy vòng hông lớn của anh.

Hai người làm hòa rồi, thế nhưng chứng nghiện của Diệp Minh rất nhanh lại phát tác.

Diệp Minh ngồi dưới đất, tắm lưng Thái Bình Dương dựa vào trên ván cửa từng ngụm từng ngụm th* d*c, rất khó chịu.

Lần nghiện m* t** này hung mãnh kịch liệt hơn cả mọi lần.

Lúc này Diệp Linh đi tới, vươn tay ôm lây bả vai Diệp Minh: “Anh, anh ráng chịu đựng một chút.”

“Anh Diệp, Linh Linh, em đã nghĩ ra cách cai nghiện m* t** rồi.” Lê Hương nói.

“Thật ư?” Hai mắt Diệp Linh sáng rực.

“Thật, nhưng tớ cần một loại Đông trùng Hạ thảo”, loại Đông trùng Hạ thảo này sinh trưởng ở Miêu Cương, cực hiếm, tớ đã sai người đi tìm, hy vọng có thể mau sớm tìm được, trước khi tìm được, anh Diệp phải cố gắng chịu đựng nhé.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2515


Chương 2515:

*Đông trùng Hạ thảo: Hay còn gọi tắt với tên là trùng thảo, là một loài thảo dược quý và đặc biệt, bởi chúng được xem như là “con lai” giữa động vật và thực vật. Bản chất nó là một loại nắm có tên Ophiocordyceps Sinensis (thuộc nhóm nắm Ascomycetes) nhưng sống ký sinh trên cơ thể của ấu trùng bướm thuộc chỉ Thitarodes Viette. Thường gặp nhât vân là âu trùng sâu của loài mang tên Hepialus Armoricanus (nguồn: internet).

“Thật tốt quá anh, anh được cứu rồi!”

Diệp Linh vui vẻ nói.

Lồng ngực to lớn của Diệp Minh phập phòng, yết hầu nam tính nhô ra cuộn trên dưới, được cứu rồi sao?

“Diệp Minh!” Lúc này ngoài cửa truyền đến giọng Hà Băng, Hà Băng tới.

Diệp Minh nhanh chóng đứng lên, rất nhanh anh cảm thấy mũi nóng lên, bên trong có hai hàng máu nóng chảy ra.

Anh chảy máu mũi.

Máu tươi đậm đặc từ trong lỗ mũi Diệp Minh chảy ra, rât gai mắt.

Diệp Minh vươn tay, muốn lau máu mũi, anh không muốn để cho Hà Băng thấy cảnh tượng như vậy, bởi vì thấy anh như vậy, cô nhất định sẽ rất khó chịu.

Anh không muốn làm cô khổ sở.

Thế nhưng, máu mũi căn bản không lau hết, cọ xát chỉ càng thêm chảy càng nhiều máu.

Lúc này Lê Hương truyền đạt một cái cái khăn vuông: “Diệp anh, dùng cái này bưng.”

Diệp Minh nhanh chóng dùng khăn che kín mũi mình.

“Diệp Minh,” Lúc này Hà Băng đi vào, cô thây Diệp Minh che mũi rât kỳ quái: “Diệp Minh, mũi anh bị sao vậy?”

Diệp Minh không tiết lộ biểu cảm nào, che giấu rất tốt lắc đầu: “Không sao, chỉ là bị cảm một chút.”

Phải không?

Hà Băng đã đã nhận ra bầu không khí không bình thường trong phòng, song cô câu môi cười cười: “Diệp Minh, em định hỏi tối nay anh muốn ăn gì?”

“Cháo đi!” Diệp Minh nói.

“Được, em tự xuống bếp nấu cháo ngao cho anh, đêm nay anh có lộc ăn đấy, em đi trước nhé.” Hà Băng cười ngọt ngào rời đi.

Mới vừa chạy ra phòng, bước chân của Hà Băng liền chậm rãi ngừng lại, nụ cười trên khóe môi cũng mắt, vừa rồi cô đã thấy, Diệp Minh không biết, máu mũi của anh đã dây lên trên cổ áo sơmi rồi, cô nhìn thấy cả rồi.

Cô cũng không nói gì, chỉ muốn tác thành cho lời nói dối của anh.

Lúc này, cô không muốn tăng thêm bắt kỳ gánh nặng nào cho anh.

Cho dù cô rất muốn rất muốn cùng anh, thế nhưng nếu như anh không muốn, cô cũng có thể đi tới.

Hà Băng không đi, cô một mực đứng ở phía ngoài, thời gian trôi qua từng phút từng giây, cô biết, anh ở bên trong chịu giày vò.

Cô cái gì cũng làm không được, ngay cả cùng anh chịu đau đớn cũng không được.

Lúc này một chuỗi tiếng bước chân vang lên, có một nữ bác sĩ ởi tới.

Bác sĩ nữ nhìn về phía Hà Băng cạnh cửa: “Xin hỏi cô là người thân của bệnh nhân trong phòng này sao?”

Hà Băng cứng lại, sau đó gật đầu: “Có chuyện gì sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2516


Chương 2516:

“Có.” Nữ bác sỹ đưa một quyển sách viết về Đông trùng Hạ thảo tới: “Vừa rồi người của phòng này phái người tìm đến một vị dược thảo, cũng chính là Đông trùng Hạ thảo, thế nhưng rất xin lôi, ở chô chúng tôi không có loại Đông trùng Hạ thảo này, Đông trùng Hạ thảo vô cùng khan hiếm, chỉ sinh trưởng ở trong núi tuyết sâu, sách cổ có ghi chép, muốn lấy Đông trùng Hạ thảo, phải lấy mạng đổi mạng.”

Đông trùng Hạ thảo?

Đông trùng Hạ thảo có thể giải được cơn nghiện m* t** của Diệp Minh?

Hà Băng nhận sách nhìn thoáng qua loại trùng thảo này, chị Quán Quán là muốn dùng loại trùng thảo này giải nghiện cho Diệp Minh sao?

“Nếu như bây giờ tôi vào núi tuyết tìm kiếm, có phải có thể tìm được không?”

Trong đôi mắt tựa như băng tuyết của Hà Băng lóe lên chút ánh sáng thanh sạch, nhìn quanh lưu chuyển.

“Loại trùng thảo này có thể gặp không thể cầu, cho dù cô bây giờ đến trong núi sâu tìm kiếm, cũng không nhất định có thê tìm được.”

“Nếu như tôi tìm được thì sao? Cho dù có một tia hi vọng, tôi đều sẽ không bỏ qua.”

“Nhưng mùa này trong núi sâu mọc đầy bụi gai, bây giờ sắc trời cũng đã đen, hay là chờ ngày mai tìm đi!” Nữ bác sỹ đề nghị.

“Tôi sẽ đi tìm ngay bây giờ.” Hà Băng xoay người muốn đi.

Thế nhưng nữ bác sỹ ngăn cản Hà Băng, sắc mặt ngưng trọng khuyên bảo: “Chúng tôi cũng chưa từng thấy qua loại Đông trùng Hạ thảo này, căn cứ theo y điển ghi chép, Đông trùng Hạ thảo bản thân mang chất kịch độc không gì sánh được, nếu như cô muốn hái nó xuông, nhât định phải lây mạng đổi mạng, cho nên chuyến hành trình vào núi này cô phải suy nghĩ thận trọng.”

Hà Băng không chút nào do dự, cô kiên định nói: “Ý cô tôi đều hiểu, thế nhưng chuyến hành trình này, tôi không thể không đi, hơn nữa tôi nhất định phải mang Đông trùng Hạ thảo về!”

Hà Băng lập tức xuất phát, cô căn cứ vào bản đồ đi tới núi sâu, bây giờ sắc trời đã rất tối rồi, trong tay cô cầm đèn pin, nương theo nguồn sáng của đèn đoi tìm trùng thảo.

Rất nhanh da thịt mềm mại đã đám bụi gai ven đường này vạch ra mấy vệt máu, rât đau.

Bụi gai đâm vào bụng dưới cô, nó cao đến tận nửa người, cũng không tránh được.

Đau đớn thân xác có thể lơ đi, Hà Băng cúi đầu, chỉ muốn tìm được trùng thảo.

Cô nhất định sẽ mang theo Đông trùng Hạ thảo trở về cứu anh.

Thời gian từng giờ trôi qua, sắc trời càng ngày càng tối, Hà Băng đã đi được rất xa, cách lối vào cũng càng ngày càng xa.

Thế nhưng cô không hề sợ, cô chỉ nóng ruột, cô còn chưa tìm được trùng thảo.

Loại trùng thảo này vô cùng khan hiếm, đên tột cùng sinh trưởng ở đâu vậy?

Hà Băng ngắng đầu lên, lúc này cô đột nhiên thấy được một gốc cây xanh biếc trong kẽ đá, Đông trùng Hạ thảo!

Dĩ nhiên là Đông trùng Hạ thảo!

Cô tưởng Đông trùng Hạ thảo là sinh rưởng ở trong đất, không phải, Đông rùng Hạ thảo là sinh trưởng ở trong kế đá.

Hà Băng nhanh chóng chạy tới khối đá kia, Đông trùng Hạ thảo rất cao, cần bò ên trên tảng đá mới có thể hái được.

Hai tay ôm lấy tảng đá lớn, Hà Băng ừng chút leo lên, cô leo thoăn thoắt, rước đây từng có kinh nghiệm leo núi, rất nhanh đã bò đến vị trí giữa.

Nhưng tảng đá lớn này uôn lượn ở giữa, hình dáng rất kỳ lạ, Hà Băng trượt chân một cái, cả người té xuống.

Cơ thể nhỏ nhắn lăn xuống trên đất, đau đớn đột nhiên kéo đến khiến hai mắt Hà Băng tối sầm, cô suýt chút nữa đau ngất đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2517


Chương 2517:

Dừng lại thoáng chốc, cô nhanh chóng đứng dậy, tiếp tục leo lên.

Lúc này đây cô leo rất chậm, thế nhưng rất ổn định, đến khi mồ hôi thắm ướt quần áo, cô rốt cục đã bò đến điểm kết thúc, cô vươn tay đi hái buội trùng thảo kia.

Thế nhưng rất nhanh cô liền phát hiện không đúng, cũng là tính cảnh giác với nguy hiểm trời sinh, cô nhìn thấy quanh thân trùng thảo trên xoay quanh một luồng khí đen, luồng khí đen này rất cổ quái.

Hà Băng nhớ tới nữ bác sỹ nói, Đông trùng Hạ thảo bản thân mang kịch độc không gì sánh được, muốn hái nó, phải lấy mạng đổi mạng.

Hà Băng ngửi được mùi chết chóc.

Thế nhưng cô liền nghĩ tới Diệp Minh, chỉ cần có thể cứu được Diệp Minh, cô cái gì cũng nguyện ý làm.

Hà Băng vươn tay, chạm đến luồng khí đen kia.

Một giây kế tiếp cô cảm giác ngón tay mình bị thứ sắc bén nào đó cát, xuât hiện miệng máu nhỏ, một giọt máu chảy xuống buội cây trùng thảo.

Shh.

Hà Băng rên một tiếng, nhanh chóng rút ngón tay chảy máu của mình.

Lúc này cô nhìn thấy trùng thảo biến hóa, luồng khí đen kia đã biến mắt rồi, buội cây trùng thảo này nhờ có máu tươi tưới mà trở nên đặc biệt xanh biếc, tựa như sống lại vậy.

Hà Băng không kịp nghĩ nhiều, cô trực tiếp vươn tay, hái buội trùng thảo xuống.

Cô có được trùng thảo rồi!

Thật tốt quá, Diệp Minh được cứu rồi.

Cô sẽ mang trùng thảo về ngay!

Lúc Hà Băng trở về đã là sáng sớm, đi tới cửa phòng mình, cô hai mắt tối sầm, ngất đi.

Không biết qua bao lâu, hàng mi nhỏ dài run lên vài cái, Hà Băng chậm rãi mở mắt ra.

Cặp đông tử trong suôt phân rõ trăng đen nhìn thoáng qua trần nhà hình cung trên đỉnh đầu, mắt vài giây cô mới phản ứng được cô đã về phòng mình, lúc này cô đang nằm trên giường lớn mềm mại.

“Băng Băng, em đã tỉnh?” Lúc này bên tai vang lên một giọng nói êm tai quen thuộc.

Hà Băng nghiêng mặt nhìn, là Lê Hương.

“Chị Quán Quán, em đã ngủ bao lâu rồi ạ?

“Hiện tại đã là buổi chiều.”

Cái gì?

Cô từ sáng sớm ngủ thẳng tới chiều?

Diệp MinhIl Đông trùng Hạ thảo của cô đâu?

Hà Băng đưa tay sờ một chút thắt lưng mình, túi cô biến mắt rồi, quần áo trên người cũng đã thay đổi.

Túi xách đâu?

Hà Băng lập tức từ trên giường ngồi phắt dậy: “Chị Quán Quán, túi xách em đâu, chị có thấy túi xách em không?”

“Băng Băng, túi ở đây.” Lê Hương đưa túi xách cho Hà Băng.

Hà Băng mở túi ra vừa nhìn, trùng thảo vẫn còn ở bên trong, cảm tạ trời đất, cô không đánh mắt nó.

“Chị Quán Quán, em đã hái được Đông trùng Hạ thảo rồi, chị mau cầm buội trùng thảo này cứu Diệp Minh đi!”

“Băng Băng, em trở về bị thương cả người chỉ vì hái buội trùng thảo này à?”

Lê Hương dịu dàng hỏi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2518


Chương 2518:

Hà Băng ngất xỉu ở cửa phòng, là được cô phát hiện, trên người Hà Băng có rất nhiều vết thương nhỏ, bị bụi gai găm vào, cô đã thoa thuốc cho Hà Băng, đương nhiên cô cũng nhìn thấy buội trùng thảo hiếm thấy được ghi lại trong điển này.

Hà Băng gật đâu, còn vươn tay vén chăn lên: “Đúng vậy chị Quán Quán, trùng thảo này có thể cứu Diệp Minh, chúng ta bây giờ phải đi tìm anh ấy.”

“Băng Băng.” Lê Hương kéo lại bàn tay nhỏ lạnh băng của Hà Băng.

Bước chân Hà Băng khựng lại, cô quay đầu nhìn về phía Lê Hương, chỉ thấy Lê Hương chau chặt mi tâm, hai tròng mắt ngưng trọng lo lắng nhìn cô.

Hà Băng lộp bộp giật mình, cô vô duyên vô cớ ngắt xỉu, đã nói rõ vấn đề.

“Chị Quán Quán, chẳng lẽ em…..

“Băng Băng, buội trùng thảo kia có độc, chị có thể cứu Diệp Minh, thế nhưng chúng ta phải lập tức khởi hành trở về, độc của trùng thảo đã cấp tốc thối rữa cốt nhục em rồi.”

Hà Băng ngắn ra, song rất nhanh đã nhếch đôi môi đỏ mọng: “Chị Quán Quán, lúc em hái trùng thảo cũng biết có chuyện. Hmm, không sao đâu, chúng ta cứu Diệp Minh trước, sau đó chúng ta khởi hành trở về, em không muốn chết, em cũng sẽ không chết.”

Lê Hương tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nhỏ yếu của Hà Băng: “Băng Băng, có chị ở đây, chúng ta đều sẽ bình an yên lành thôi em.”

Ngày hôm qua lúc Hà Băng đi, Diệp Minh phát nghiện, ngày hôm nay lúc Hà Băng tới, Diệp Minh lại phát nghiện.

Trạng thái Diệp Minh càng ngày càng không tốt, nguyên khuôn mặt tuần tú từ trắng bệch đến bằm đen, mò hôi lạnh chảy từng giọt xuống, ngũ quan sắc bén ấy khiến người ta nhìn mà cũng cảm thấy như bị đâm vào tay.

Chu Siêu nóng ruột như kiến bò trên chảo lưỡi: “Đây thật là gấp chết người mà, bác sĩ nữ nói loại Đông trùng Hạ thảo này hết sức khan hiếm, chỉ sinh trưởng trong núi tuyết sâu, tối hôm qua tớ treo giải kêu gọi người vào núi tìm kiếm, nhưng tất cả mọi người không muốn mạo hiểm, sáng nay có người đi, thế nhưng cả ngày cũng không có tin tức truyền đến, chắc là không tìm được.”

Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, có người tới.

“Bác sĩ HạI” Chu Siêu tưởng là Lê Hương, thế nhưng không phải, cạnh cửa đứng thẳng một bóng hình xinh đẹp, Hà Băng tới.

“Băng Băng, sao cô lại tới đây, bác sỹ Hạ đâu?” Chu Siêu lo lắng hỏi.

Hà Băng lướt qua bả vai Chu Siêu nhìn vào bên trong, Diệp Minh lại bị trói ở trên ghế, phòng anh tự mình hại mình.

“Phó sĩ quan Chu, ngươi trước đi ra ngoài đi.” Hà Băng mở miệng.

Chu Siêu bị kiềm hãm, lúc này Hà Băng bảo anh ta ra ngoài?

“Được, Băng Băng, cô ở chỗ này đi, tôi đi ra ngoài một chuyến.” Chu Siêu muốn tự mình đến núi.

“Phó sĩ quan Chu, anh không cần đi, tôi đã hái được Đông trùng Hạ thảo rồi.”

Hà Băng đã xem thâu suy nghĩ trong lòng Chu Siêu, cô đem buội Đông trùng Hạ thảo kia ra.

Bởi vì Diệp Minh không muốn để Hà Băng biết tình huống chật vật của anh, nên Chu Siêu cũng không có nói rõ chuyện này, hiện tại anh ta cứng đờ, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn buội Đông trùng Hạ thảobuội Đông trùng Hạ thảo trong tay Hà Băng kia.

Chu Siêu hít một hơi lạnh: “Băng Băng, cô lấy đâu ra thứ này? Chẳng lẽ cô đã… đi đến núi tuyết?”

Hà Băng gật đầu: “Đúng vậy.”

Sau khi hết khiếp sợ, Chu Siêu bình tĩnh lại: “Băng Băng, vậy A Minh giao cho cô, tôi ở ngoài cửa, có việc thì gọi.”

Chu Siêu đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2519


Chương 2519:

Trong phòng, Hà Băng đi đến bên người Diệp Minh, người đàn ông cúi đầu, tóc mái ẩm ướt che khuất cặp mắt sâu thẳm đỏ như máu kia, mồ hôi lớn chừng hạt đậu từ góc cằm sắc bén chảy xuống, ướt đẫm áo quần trên người anh.

Cô vươn tay, chậm rãi sờ lên gò má cứng rắn ấy.

Đột nhiên bị chạm vào, Diệp Minh đột nhiên ngắng đầu lên, cặp mắt kia lạnh lẽo lệ khí nhìn chăm chú về phía Hà Băng.

Sau khi thấy rõ là Hà Băng, sắc mặt anh thay đổi, đôi môi mỏng khô khốc bật ra tiếng khàn khàn: “Băng Băng, em ra ngoài trước đi, không cần lo lắng, anh chẳng mấy chốc sẽ ổn thôi!”

Anh bảo cô ra ngoài.

Lòng bàn tay mềm mại của Hà Băng lưu luyến nhẹ nhàng v**t v* hàng râu thô ráp của anh: “Diệp Minh, dáng vẻ chật vật nào của anh em chưa thấy qua, em không muốn đi, em muốn ở cùng anh!”

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, tay cô giống như móng vuốt mèo con cào lên râu anh vậy, mềm mãi, làm tim anh ngứa ngáy, anh nhắm mắt, áp gò má mình vào trong lòng bàn tay cô.

Anh tưởng, không có cô anh có thể chịu đựng được, nhưng không phải.

Anh cần oô.

Hà Băng vươn tay cởi dây thừng trên tay anh ra.

Song khi cởi ra xong, Diệp Minh đứng lên, bàn tay thô ráp giữ lại cổ tay cô, anh vẫn dẫn cô đi ra ngoài: “Băng Băng, lần phát nghiện này rất mạnh, nếu như em ở lại anh không thể đảm bảo an toàn của em, ngoan, đi ra ngoài trước, anh nhất định sẽ khá hơn.”

Hà Băng bị dẫn đến cạnh cửa, Diệp Minh vươn tay mở cửa phòng, thế nhưng “thùng” một tiếng, Hà Băng nhanh chóng khép của lại.

Đột nhiên xoay người, Hà Băng dùng hai tay ôm lấy cổ anh, nhón chân lên hôn lên môi anh.

Diệp Minh cứng đờ.

Lúc này Hà Băng cạy răng anh ra, sau đó đút Đông trùng Hạ thảo vào trong miệng anh.

Đút xong, cô lui xuống.

Hiện tại tư thế của hai người là, cô gái bị anh đè giữa lồng ngực to lớn và ván cửa, cô còn ôm cổ anh, tư thế thân mật không gì sánh được.

Diệp Minh rủ mí mắt anh tuấn nhìn chằm chằm khuôn mặt trứng ngỗng lớn chừng bàn tay ây, khàn khàn cât tiêng: “Cho anh ăn cái gì thế?”

Hà Băng ngoẹo cái đầu nhỏ, đôi mắt sáng lưu chuyển lấp lánh: “Thuốc câu hồn đó, uống thuốc câu hồn rồi, về sau linh hồn nhỏ bé của anh đã bị em câu ra rồi.”

Diệp Minh dùng bàn tay to bóp vòng eo nhỏ như dương liễu của cô, hơi thở nặng nề của người đàn ông phả vào trên da thịt mềm mại của cô gái: “Em tìm được Đông trùng Hạ thảo rồi?”

Hà Băng không đáp.

Anh dùng lực bấm eo thon cô một cái, mặt của hai người đều dựa vào với nhau, mũi kề mũi, hô hấp quấn quanh: “Nói!”

Tiếng nói khàn khàn có chút nghiêm nghị.

A.

Hà Băng khẽ chau mày.

“Bị thương? Cho anh xem bị thương ở đâu?” Ánh mắt Diệp Minh trầm xuống, bàn tay cởi ra quần áo cô, muốn kiểm tra vết thương trên người cô.

“Diệp Minh, anh cúi đầu xuống đi.”

Anh cúi đầu xuống đi…
 
Back
Top Dưới