Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2480


Chương 2480:

Từ lúc nào trở nên mất khống chế như thế, nếu như anh luôn không tỉnh táo nhiều năm như vậy, chỉ sợ anh đã chết đến mấy trăm lần rồi.

Thế nhưng, vết thương trong áo sơ mi anh đã bị nhiễm trùng, hơn nữa cơn nghiện trong người, anh cũng làm bằng xương thịt, nói không chừng không chống nổi tới ngày mai.

Anh chỉ muôn đên xem một chút.

Trong đại sảnh đều là trai gái mang mặt nạ cả lả lướt, rất nhanh anh ở bên trong thấy được Hà Băng.

Anh một tay đút trong túi quần, cặp mắt sâu thẳm dán thật chặt vào đạo thân ảnh nhỏ nhắn mềm mại kia.

Thiếu nữ 21 tuổi đứng lặng dưới ngọn đèn sáng chói giữa đại sảnh, tỏa sáng tốt đẹp khiến người ta lóa mắt.

Cô đứng nghiêng người, rủ mắt đang chọn mặt nạ.

Diệp Minh nhìn nửa gò má nghiêng của cô, da thịt trắng mịn tựa như mỡ dê tỏa ra ánh sáng như minh châu, cô cụp mắt xuống, hàng mi nhỏ dài như cánh ve an tĩnh tuyệt đẹp rũ xuống, chọc cho mấy người đàn ông trong đại sảnh cứ mãi liếc trộm cô.

Diệp Minh nhìn cô, lén lút nơi không người, ánh mắt kia từ trên xuống dưới quan sát một lần vóc người cô, đã là người đàn ông 35 tuổi, anh nghĩ cái gì cũng không che giấu, anh đã lâu chưa chạm vào cô rồi.

Tối hôm qua anh ở trong mơ rõ ràng đã mơ thấy cô, anh còn không nắm được quyền chủ động, bị Lý Kỳ kín đáo cười nhạo một phen anh “không được”.

Diệp Minh nhanh chóng không nghĩ tới mấy chuyện này nữa, cô đang chọn mặt nạ, rất nhanh cô đã chọn trúng mặt nạ hình hùng ưng.

Hùng ưng.

Diệp Minh nhìn cô dùng lòng bàn tay mêm mại nhẹ nhàng xoa con hùng ưng kia, cô đang nhớ đến anh sao?

Anh là Huyết Ưng truyền kỳ, thế nhưng cô hình như không biết đó là anh, cô yêu thích mặt nạ hùng ưng đại khái cũng là một loại thần giao cách cảm, anh và cô mặc kệ thân xác hay là tâm tư đều phù hợp như vậy.

Trái tim Diệp Minh mềm mại rối tinh rối mù, cô gái ngốc của anh, Diệp Linh nói cô ngày mai đợi Lê Hương tới liền sẽ đi, vì sao cô không lập tức đi, mà phải đợi Lê Hương tới?

Cô vẫn là không an tâm về anh.

“Cố thái thái, Hà tiểu thư, chào hai vị.”

Lúc này trại chủ đã đi tới.

Diệp Linh kéo Hà Băng quay đâu, chỉ thấy trại chủ dẫn con trai Lộ Tư của mình cũng theo qua đây, lúc này ánh mắt Lộ Tư đang rơi vào trên người Hà Băng, hai mắt sáng lên.

“Trại chủ, Lộ Tư thiếu gia, chào.” Diệp Linh chào hỏi một tiếng.

“Hà tiểu thư, cô chọn là mặt nạ hùng ưng sao, vậy thật trùng hợp, tôi cũng chọn mặt nạ hùng ưng.” Lộ Tư nhìn Hà Băng cười nói.

Hà Băng nhìn thoáng qua mặt nạ trong tay Lộ Tư, quả nhiên là giống như đúc cô chọn.

Vừa rồi lúc cô đi tới liếc mắt một liền thấy trúng cái mặt nạ hùng ưng này, cô cảm thây chim ưng một mình bay lượn bầu trời rất giống người đàn ông Tiêu Thành kia, nên cô chọn cái này.

Lộ Tư nhìn Hà Băng, quả là “đất mưa Giang Nam dưỡng ra mỹ nữ đẹp nhất”, hắn gặp qua không ít mỹ nhân, nhưng chưa từng thấy qua người đẹp như Hà Băng.

Khí chất trên người Hà Băng hấp dẫn hơn người, thanh lệ thong dong, vừa rồi lúc cầm mặt nạ còn mang theo nhàn nhạt ưu sầu, khiến người ta hận không thể kéo cô vào trong lòng che chở.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2481


Chương 2481:

“Hà tiểu thư, tôi có thể mời cô nhảy một bản không?” Lộ Tư đi tới trước mặt Hà Băng, thân sĩ cúi người xuống, đưa tay ra.

cảm thây chim ưng một mình bay lượn bầu trời rất giống người đàn ông Tiêu Thành kia, nên cô chọn cái này.

Lộ Tư nhìn Hà Băng, quả là “đất mưa Giang Nam dưỡng ra mỹ nữ đẹp nhất”, hắn gặp qua không ít mỹ nhân, nhưng chưa từng thấy qua người đẹp như Hà Băng.

Khí chất trên người Hà Băng hấp dẫn hơn người, thanh lệ thong dong, vừa rồi lúc cầm mặt nạ còn mang theo nhàn nhạt ưu sầu, khiến người ta hận không thể kéo cô vào trong lòng che chở.

“Hà tiểu thư, tôi có thể mời cô nhảy một bản không?” Lộ Tư đi tới trước mặt Hà Băng, thân sĩ cúi người xuống, đưa tay ra.

Nơi đây đã hâp dân ánh mặt mọi người, tất cả mọi người đều ồn ào — “Đồng ý! Đồng ý đi! Mau trả lời đi!”

“Khiêu vũ! Khiêu vũ! Mau mau khiêu vũi”

Trong góc Diệp Minh nhìn một màn này, Lộ Tư anh tuấn đẹp trai, Hà Băng duyên dáng yêu kiều, hai người được mọi người vây quanh ồn ào, rất có mùi Vị yêu đương.

Anh biết cô rất được hoan nghênh, cho dù không có Đường Ngọc cũng sẽ có Đường Ngọc số 1, Đường Ngọc số 2 xuất hiện, những người đàn ông này đều sẽ mê muội vì cô.

Lúc này người làm bên người đang bàn tán “Oa, Lộ Tư thiếu gia của chúng ta cùng vị kia đẹp như tiên đồng ngọc nữ ấy, quả xứng đôi.”

“Vũ hội mặt nạ hôm nay trại chủ chúng ta vì Lộ Tư thiếu gia mà chuẩn bị, muốn chọn cho Lộ Tư thiếu gia một vị Thiếu phu nhân, xem ra Hà tiểu thư rất có thể trở thành Thiếu phu nhân chúng ta.”

“Cô xem ánh mắt Lộ Tư thiếu gia nhìn Hà tiểu thư kìa, đó là ánh mắt rơi vào bề tình đó.”

Diệp Minh đỏ bừng hai mắt, gân xanh trên trán mơ hồ nổi lên, lúc này anh rất muốn xông ra, kéo cô tới bên cạnh mình, hướng toàn thê giới tuyên bô chủ quyền của mình.

Anh muốn biến cô thành vật riêng của mình, không cho bất kỳ thằng đàn ông nào mơ ước tới cô.

Thậm chí, anh còn muốn giấu cô đi, không cho đám đàn ông kia thấy được sắc đẹp cô.

Cô chỉ có thể là của anhI Nhưng…

Diệp Minh chậm rãi nhếch cánh môi mỏng lạnh khô khốc, anh tự giễu cười nhẹ một tiếng, đột nhiên không biết bản thân đến tột cùng muốn làm cái gì.

Rõ ràng đã từ chối cô, nhưng vẫn không thể chịu đựng cô thuộc về người khác, muôn cô, điên cuông muôn cô.

Diệp Minh nhắm mắt lại, sau đó xoay người rời đi.

Trong vũ hội.

Diệp Linh thầm nghĩ không xong rồi, cô mang Hà Băng tới là tạo cơ hội cho anh mình, chứ không phải cho vị Lộ Tư thiếu gia này, hiện tại rất rõ ràng, vị Lộ Tư thiếu gia này coi trọng Hà Băng rồi.

Diệp Linh đã thấy Diệp Minh đứng trong góc tối, Diệp Minh tới rồi!

Diệp Linh sốt ruột vô cùng — anh anh mau mau qua đây đi, có người đoạt vợ với anh rồi!

Một giây kê tiêp, Diệp Linh chỉ thây Diệp Minh xoay người đi.

Anh lại bỏ đi!

Diệp Linh,”…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2482


Chương 2482:

Hà Băng nhìn Lộ Tư thiếu gia trước mắt, mặc kệ người chung quanh ồn ào thế nào, trên khuôn mặt trứng ngỗng ấy vẫn không có cảm xúc gì, cô thản nhiên nói: “Xin lỗi, tôi không phải tới khiêu Vu.

Lộ Tư khựng lại, gương mặt đẹp trai lộ ra thất vọng, Hà Băng không chút lưu tình từ chối anh.

“Hà tiểu thư…” Lộ Tư muốn giữ cô.

“Tôi hơi mệt mỏi, mọi người cứ từ từ chơi, tôi đi về trước.” Không đợi Lộ Tư nói, Hà Băng trực tiếp nhấc đôi chân nhỏ rời đi.

Diệp Linh nhìn thân ảnh tiêu sái của Hà Băng — vẫn là chị dâu vừa đẹp vừa ngầu!

“Xin lỗi, Lộ Tư thiếu gia, vậy chúng tôi đi trước.” Diệp Linh cũng rời đi theo.

Lộ Tư cứng đờ tại chỗ, bao ánh mắt chung quanh nhìn vào anh ta, chỉ trỏ, kinh ngạc Lộ Tư thiếu gia của bọn họ lại bị người khác từ chối — “Trời ạ, Lộ Tư thiếu gia vậy mà lại bị từ chối, vì sao?”

“Chăng lẽ là mị lực Lộ Tư thiêu gia giảm xuống rồi sao?”

“Nghe nói vị Hà tiểu thư đẹp như thiên tiên này đến từ thành phố lớn, chắc chắn đã quen người tốt hơn so với Lộ Tư thiếu gia, như vậy xem ra, Lộ Tư thiếu gia hoàn mỹ trong mắt chúng ta hình như có chút kém.”

Sắc mặt Lộ Tư liền trở nên rất khó coi, chuyện hắn ta bị Hà Băng từ chối làm hắn vô cùng mắt mặt, hắn chưa từng bị cô gái nào từ chối qua, hiện tại tất cả mọi người đều đang hoài nghỉ mị lực của hắn rồi.

Lúc này thủ hạ nhỏ giọng nói: “Thiếu gia, vị Hà tiểu thư này thực sự là không biêt phải trái, anh xem trọng cô ây là cô ấy thiên đại có phúc, nếu như là cô gái khác, đã sớm vui đến nhảy cẵng rồi.”

Nhìn Hà Băng đi xa tiếu ảnh, Lộ Tư lộ ra không cam lòng và phẫn nộ, ở trên địa bàn của hắn còn dám chảnh như vậy, cô sớm muộn gì cũng là món ăn trên bàn của hắn.

“Cậu qua đây.”

Thủ hạ nhanh chóng che tai đi qua: “Vâng thiếu gia, anh có gì phân phó?”

Lộ Tư nói nhỏ vài câu với thủ hạ…

Diệp Minh không đi xa, anh lại lên cơn nghiện thuốc lá, nên ở góc tối không người anh từ trong túi quân móc ra một bao thuốc lá.

Anh đứng ở nơi rất tối, chỉ có một chút ánh trăng hắt tới, lấy ra một điều thuốc, anh kẹp giữa ngón tay thon dài rồi châm lửa.

Nhíu lại mày kiếm dùng sức hít một hơi, anh cảm giác mùi nicotin của điếu thuốc này hơi nhạt, không đè ép được rung động trên người.

Hút vài hơi, lúc này bên tai vang lên một giọng nói ỏn ẻn: “Tiên sinh, kết bạn không?”

Diệp Minh ngước mắt vừa nhìn, trước mắt là một mỹ nữ Miêu Cương, cô ta là ca sỹ ở nơi này, ngoại trừ đánh đàn bên ngoài, cũng sẽ đi hầu hạ vương cung đại thân ở đây.

Là loại gái như là hoa khôi đầu bảng của các quán bar xa xỉ ở Đề Đô, giá cả rất cao.

Thân thể to lớn lười biếng dựa vào trên vách tường, Diệp Minh một tay đút trong túi quần, tay kẹp thuốc, trong môi mỏng chậm rãi phun ra làn khói trắng, đôi mắt huyết hồng quan sát mỹ nữ kia trên dưới.

Mỹ nữ vừa nhìn đã biết có trò vui rồi, cô ta vươn tay cởi bỏ áo khoác trên người, lộ ra váy ôm body bên trong.

Dáng người mỹ nữ này rất đẹp, trên ưỡn dưới vềnh, chuẩn hình chữ S.

Mỹ nữ rất tự tin đi tới, đi tới trước mặt Diệp Minh, cô ta vươn tay sờ lên lông ngực to lớn của Diệp Minh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2483


Chương 2483:

Diệp Minh không hề động, cứ như vậy để cô ta vuốt, ngón tay mang theo thuốc lá đưa đến môi mỏng bên hút một hơi, anh phả hết hơi thuốc trên người mỹ nữ, sau đó câu môi cười nói: “Tôi không có tiền.”

Không có tiền?

Mỹ nữ cứng đờ, song tay cô ta lưu luyến trên lồng ngực to lớn của người đàn ông, khó có thể thu lại, trời lạnh như thế này, anh chỉ mặc chiếc áo thun mỏng, cổ áo hơi lộ ra một mảng lớn da thịt màu đồng gợi cảm.

Phía dưới là quần dài màu đen, thế nhưng áo sơmi không có buộc vào trong quân, quân áo của anh đêu có nếp nhăn, chưa được là qua, nhìn dáng vẻ như không có tiền, lại chết tiệt lộ ra vẻ hoang dã không kềm chế được.

Mỹ nữ này đã quen không ít người đàn ông, nhưng thật sự chưa từng gặp ai như vậy, cũng cảm giác anh một thân thô ráp, tràn đầy hormone nam tính.

“Tiên sinh, thông thường tôi kết bạn là muốn tiêu tiền, thế nhưng anh nha, tôi có thể miễn phí.”

Mỹ nữ này muốn miễn phí.

Diệp Minh nhíu lại mày kiếm hút thuốc, muốn đầy cô ta ra.

Hà Băng đi ra, muôn trở vê phòng mình.

Lúc này cô nhìn thấy hai người, trong một góc hẻo lánh, một người người đàn ông vóc dáng đồ sộ to lớn lười biếng dựa vào trên vách tường, đầu ngón tay thon dài vẫn còn kẹp thuốc, người phụ nữ kia một tay để trên ngực của anh, hình ảnh kia nhìn vô cùng hương diễm.

Con ngươi Hà Băng co rụt lại, dĩ nhiên là… Diệp Minh!

Anh ở chỗ này làm cái gì?

Người phụ nữ kia là ai?

Hai tay nhỏ bé xuôi ở bên người Hà Băng đột nhiên siết thành quyền, tên khôn này!

Tính cảnh giác của Diệp Minh rất cao, lúc có người tới anh rất dễ dàng liền phát hiện ra, có người!

Cặp mắt sâu thẳm đã đỏ hồng kia đột nhiên nghiêng qua, quét một ánh mắt âm u tớinơi đó.

Thế nhưng anh trong nháy mắt cứng đờ, là… Hà Băng.

Hà Băng một mình đứng ở nơi đó, đang lạnh lùng theo dõi anh.

Diệp Minh đã biết, cô hiểu lầm.

Nhưng anh không làm gì mài Diệp Minh nhanh chóng đầy người phụ nữ kia ra, bỏ chạy.

“Tiên sinh, anh đi đâu thế?” Mỹ nữ Miêu Cương kia bất mãn trề môi.

Diệp Minh không nói gì, cũng không nhìn Hà Băng nữa, anh xoay người rời đi, muốn rời khỏi chốn thị phi này.

Hà Băng nhìn anh, giận không chỗ phát tiết, cô giơ tay lên, cầm mặt nạ trong tay dùng sức đập về phía anh.

Cốp.

Diệp Minh chỉ cảm thấy sau gáy đau xót, mặt nạ đập phải gáy anh sau đó rơi trên mặt đất, trực tiếp vỡ thành hai nửa.

Đau đớn đột ngột khiến bước chân Diệp Minh hơi khựng ai, vươn tay vòng qua sau gáy mình sờ một cái, lại sờ ra vài vết máu.

Cô đập anh chảy máu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2484


Chương 2484:

Không cần ngoái đầu nhìn lại, anh đều biết là ai dùng mặt nạ đập anh, là Hà Băng!

Mẹ kiếp, oắt con, đã lâu không gặp vậy mà cô vẫn hoang như thế, bây giờ lại dám đập anh.

Cô là dụng hết toàn lực đập anh, đập anh đến chảy máu.

Cô thực sự ngứa da, thật muốn bắt cô lại dạy dỗ một trận.

Đương nhiên những thứ này chỉ là tưởng tượng, Diệp Minh không hề quay đầu, nhắc đôi chân dài rời khỏi nơi này.

Diệp Minh về tới phòng mình, nằm trên chiếc giường cứng lạnh lẽo, anh rất muốn nhắm mắt ngủ, thế nhưng sốt cao và cơn nghiện m* t** đốt anh căn bản ngủ không được, anh nhằm hai mắt, trong đầu tất cả đều là hình ảnh Hà Băng đứng trong ngọn đèn rực rỡ cầm mặt nạ hùng ưng.

Gáy còn rất đau, là cô đập ra.

Con nhóc này!

Diệp Minh lười biếng dựa lưng vào đầu giường, đóng mở mí mắt anh tuấn, sau đó tự mình động thủ c** th*t l*ng bên hông ra…

Bên ngoài, Chu Siêu tới, anh ta muốn vươn tay đẩy cửa phòng ra, thế nhưng rất nhanh anh ta liền nghe được âm thanh không bình thường từ bên trong truyền tới.

Chu Siêu khựng lại.

Lúc này Lý Kỳ đi tới: “Anh Siêu, anh sao không vào, em mới vừa đi lấy một loại thuốc tê, anh Minh thế nào rồi, chúng ta mau vào xem thôi?”

Thê nhưng Chu Siêu cản lại: “Kỳ Kỳ, chờ một chút.”

Lý Kỳ dừng ở bên ngoài, cô ta chẳng hiểu gì, giọng nói cũng có chút lo lắng: “Anh Siêu, chúng ta đang chờ cái gì, chúng ta mau vào nhanh xem anh Minh đi! Trong khoảng thời gian này anh Minh cai nghiện quá thống khổ rồi, hiện tại lại sốt cao, tuy vừa rồi đã giảm nhiệt vật lý, nhưng em rất lo lắng.”

Lúc này Chu Siêu chắc chắn sẽ không để Lý Kỳ đi vào, anh ta an ủi: “Kỳ Kỳ, không cần lo quá, lần này A Minh nhất định có thể gắng gượng qua.”

Lý Kỳ muốn nói, thế nhưng lúc này bên tai truyền đến một tiếng rên.

Tiêng rên này là trong phòng truyên tới.

Lý Kỳ cứng đò, người đàn ông bên trong kia rất cứng đầu, lúc đau sẽ lấy đồ cắn trong miệng, một tiếng cũng không bật ra, cô ta cho tới bây giờ chưa từng nghe anh rên qua.

Tiếng rên này…

Cô ta từng nghe qua.

Đêm qua Hà Băng ở trong anh, ở lúc cuối cùng anh cũng…

Lý Kỳ nhanh chóng đỏ mặt.

Đợi một hồi, Chu Siêu giơ tay lên gõ cửa: “A Minh.”

Mây giây sau, bên trong truyên đên một tiếng nói khàn khàn: “Vào đi.”

Chu Siêu đây cửa phòng ra, đi vào.

Trong phòng rất tối, bên trong còn sót lại mùi vị khó nói, Chu Siêu đi tới mở đèn, lại đẩy ra cửa số để thoáng khí hơn.

“A Minh, không sao chứ?” Chu Siêu nhìn về phía người đàn ông trên giường.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2485


Chương 2485:

Lúc này Lý Kỳ cũng đi đến, cô ta ngước mắt nhìn về phía Diệp Minh trên giường.

Diệp Minh lười biếng chán chường dựa vào đâu giường, tóc mái âm ướt che mí mắt anh tuần của anh, một chân co lại, anh rủ mắt hơi khom thắt lưng, hai tay đốt điều thuốc lá.

Giữa hai ngón tay thon dài mang theo ngọn lửa đỏ thắm, anh bắt đầu phả ra làn khói trăng.

Lý Kỳ đỏ mặt nhìn xuống phía dưới một cái, Diệp Minh trần nửa người trên, trên người đan xen vết thương, tuy nhìn thấy mà giật mình, thế nhưng càng nhiều hơn một loại gợi cảm và dã tính khó tả.

Phía dưới là quần dài đen, hiện tại dây lưng hơi mở ra, khóa kéo cũng mở ra, lộ ra q**n l*t bên trong…

Dưới giường một đống giấy trắng, mới vừa lau qua.

Lý Kỳ ngồi xổm người xuống, dọn sách đống giấy trăng kia.

Chu Siêu sờ trán Diệp Minh: “A Minh, cậu hết sốt rồi.”

Diệp Minh hít một hơi thuốc, sau đó chậm rãi phun ra, mới vừa phát tiết, trong mặt mày anh tuấn nhuộm vài phần phóng túng tà khí, anh không đáp.

Lý Kỳ vào buồng vệ sinh, Chu Siêu đè thấp tiếng: “A Minh, cậu thế này cũng không được, đã 35 rồi, bên cạnh không có người phụ nữ làm sao được, tìm một người phụ nữ tốt lập gia đình đi!”

“Lập gia đình sớm một chút rồi sinh con, như vậy cô bác ở dưới suối vàng cũng sẽ yên tâm hơn, trước đây cô bác thích Kỳ Kỳ…”

Chu Siêu thừa cơ hội này đề cử Lý Kỳ nhiệt liệt.

Thế nhưng lời anh ta vẫn chưa nói hết, Diệp Minh đột nhiên cắt đứt anh: “Đó là bởi vì bố mẹ ta còn chưagặp qua Hà Băng.”

Thiên ngôn vạn ngữ của Chu Siêu như nghẹn ở cổ họng: “…”

Tóc mái mướt mồ hôi che phủ cặp mắt sâu thẳm kia Diệp Minh, thấy không rõ thần sắc của anh, Chu Siêu không biết anh suy nghĩ cái gì, chỉ có thể nói: “A Minh, nếu như cậu thật sựuthích Hà Băng, vậy tôi tìm cô ấy ngay bây giờ, để cô ấy giúp cậu cùng vượt qua cửa ải khó khăn này…”

Chu Siêu hơi ngừng lại, bởi vì Diệp Minh nhàn nhạt quét mắt tới.

Người đàn ông nâng mắt, cái trong tròng mắt nhuộm một tầng tinh lực nghiêm ngặt, ngũ quan góc cạnh lạnh nhạt, cái quét mắt nhẹ nhàng lại lộ ra tính uy h**p áp bách và không vui: “Đừng đánh chủ ý lên cô ấy.”

Anh từ trong môi mỏng hộc ra vài chữ lạnh như băng.

“A Minh, cậu đã biết mình và cô gái kia không có kết quả, vậy sống thực tế đil Kỳ Kỳ mấy năm nay vẫn luôn chờ cậu.”

Trong phòng vệ sinh Lý Kỳ vừa định đi ra, thế nhưng cô ta nghe được những khó khăn này…”

Chu Siêu hơi ngừng lại, bởi vì Diệp Minh nhàn nhạt quét mắt tới.

Người đàn ông nâng mắt, cái trong tròng mắt nhuộm một tầng tinh lực nghiêm ngặt, ngũ quan góc cạnh lạnh nhạt, cái quét mắt nhẹ nhàng lại lộ ra tính uy h**p áp bách và không vui: “Đừng đánh chủ ý lên cô ấy.”

Anh từ trong môi mỏng hộc ra vài chữ lạnh như băng.

“A Minh, cậu đã biết mình và cô gái kia không có kết quả, vậy sống thực tế đil Kỳ Kỳ mấy năm nay vẫn luôn chờ cậu.”

Trong phòng vệ sinh Lý Kỳ vừa định đi ra, thế nhưng cô ta nghe được những lời này, bước chân trực tiêp khựng lại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2486


Chương 2486:

“A Minh, Kỳ Kỳ với cậu là thanh mai trúc mã, lại cùng cậu có chung tín ngưỡng, chúng ta đều đem tất cả nhiệt huyết dắn thân vào vào cách mạng, Kỳ Kỳ một mực chờ đợi cậu, mấy năm nay con bé từ chối hết thảy người theo đuổi nó, sắp thành gái lỡ thì rồi.”

“Cậu và Kỳ Kỳ rất thích hợp, hai người kết hôn mà! Thừa dịp tuổi còn trẻ, để Kỳ Kỳ sinh vài đứa cho cậu, có cậu liền có một cái nhà, không có cậu, Kỳ Kỳ cũng sẽ mang theo con cậu, không để căn nhà này biến mắt.”

“Cô bé Hà Băng kia quá nhỏ, lại loá mắt như vậy, trên người cô ấy có rất nhiều nhân tố không xác định, cậu và cô ấy cứ tiếp tục dây dưa sẽ chỉ làm hai người đêu bị thương!”

Trong phòng rất an tĩnh, an tĩnh ngay cả từng tiếng nước nhỏ xuống mái ngói cũng nghe được rõ ràng, Chu Siêu và Lý Kỳ đều đang đợi đáp án của anh.

Người đàn ông thủy chung lãnh đạm hút thuốc, không lộ ra bất kỳ tâm tình nào, anh một chữ cũng không có nói.

Chu Siêu biết chuyện này không gấp được, nào có ai bức chuyện kết hôn sinh con, cái này phải song phương đều nguyện ý.

*“A Minh, đêm nay cậu nghỉ ngơi đi, mỗi ngày đều sẽ phát nghiện, hôm nay là một khởi đầu tốt, xem ngày mai thế nào, tớ đi ra ngoài trước.”

Nói rôi Chu Siêu đi ra ngoài.

Chu Siêu đi, Diệp Minh ngồi ở trên giường hút hết điếu thuốc sau cùng, bóp tắt đầu mầu thuốc lá, anh đứng dậy đi tắm.

Nơi đây phân thành khu khách quý và khu bình dân, chỗ Hà Băng là khu khách quý, cái gì cũng có, chỗ Diệp Minh là khu bình dân, toilet rất nhỏ, chỉ có thùng nước và bồn cầu, ngay cả chỗ tắm cũng không có.

Anh đổ một chậu nước lạnh, đứng trên tiểu khu sau nhà, cởi hết quần áo, từ trên đỉnh đầu dội một gáo nước lạnh.

Anh đang tăm nước lạnh.

Anh cũng không cảm thấy lạnh, dòng nước lạnh như băng từ bắp thịt rắn chắc chảy xuôi xuống, chảy qua tám khối cơ bụng, sau đó theo đường mỹ nhân ngư hoàn mỹ chảy vào nơi vô cùng to lớn không thích hợp để các bạn nhỏ nhìn.

Cầm xà phòng xoa lên người một cái, sau đó dùng khăn mặt ẩm ướt tùy tiện xoa vài cái, mấy phút liền tắm xong.

Anh mặc q**n l*t đen viên đi vào phòng.

Trong phòng còn có một người, Lý Kỳ, Lý Kỳ vẫn chưa đi.

Diệp Minh đi đến, cặp mắt sâu thẳm kia nhìn cô một cái, sau đó nhắc chân dài dùng ngón tay thon dài móc cái quần dài màu đen, quay lưng lại mặc trên người mình: “Có việc?”

Anh thấp giọng hỏi.

Lý Kỳ nhìn bả lưng to lớn của người đàn ông, lúc anh mặc quà , xương bả vai cùng và xương khớp đều gỗ lên, giống như chim ưng giang rộng đôi cánh xoay vần giữa trời đêm, dã tính mà cường hãn.

Rất nhiều người đàn ông theo đuổi cô ta, được mai mối cho cô ta, thế nhưng cô ta không đặt vào mắt.

Nói không nên lời lý do, cô ta nghĩ, nêu như người phụ nữ nào trong cuộc đời này may mắn gặp phải người đàn ông như Diệp Minh, thì mấy người đàn ông còn lại mấy kia đã không lọt nổi mắt.

Người đàn ông này, thẳng thắng cương nghị, chính trực từng trải, phụ nữ đại khái đều yêu kiểu đàn ông như vậy, muốn được bàn tay thô ráp của anh dịu dàng v**t v*, muốn được anh ôm vào trong ngực, để anh tựa vào trong ngực mình nghỉ ngơi chốc lát.

“Anh Minh, anh c** q**n áo dơ ra đưa cho em, em giúp anh giặt sạch rồi đưa lại cho anh.” Lý Kỳ dịu dàng nói.

Diệp Minh cài chặt thắt lưng, sau đó nhắc đôi chân dài nhặt đống quần áo dơ ở bên ngoài lên, đi vào buông vệ sinh: “Không cần, cô đi ra ngoài đi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2487


Chương 2487:

Người đàn ông thân cao chân dài đứng ở bên đài rửa mặt, cúi người bắt đầu giặt quần áo dơ.

Anh từ chối.

Cô ta muốn giúp anh giặt quần áo, anh cũng từ chối.

Trong đôi mắt Lý Kỳ lộ ra nồng nặc thất vọng, hiện tại cả phòng đều rất yên lặng, cũng chỉ có thanh âm chà xát quần áo trong phòng tắm truyền tới.

Diệp Minh cầm lấy q**n l*t của mình ở đó nghiêm túc tắm chà xát, sau đó lại dùng nước sạch giật, cuối cùng cầm quần áo phơi trên kệ áo.

Đàn ông thường không câu nệ tiêu tiết, áo sơmi quần tây ướt rượt treo trên kệ áo, nhăn nhúm, nhìn vô cùng khôi hài.

“Anh Minh, gáy anh sao lại bị thương thế?” Lúc này Lý Kỳ đột nhiên phát hiện vết thương sau gáy Diệp Minh, cô ta lo lắng nói: “Mau ngồi xuống, để em băng bó cho anh…”

Vết thương sau gáy không biết bị từ khi nào, anh lại chẳng nói một tiếng nào.

“Đi ra ngoài!” Diệp Minh bật ra hai chữ lạnh lùng.

Lý Kỳ nhanh chóng cứng đờ.

Diệp Minh ngước mắt, nhàn nhạt nhìn Lý Kỳ: “Hiện tại khuya lăm rồi, tôi không sao, đi ra ngoài.”

Lý Kỳ đã biết, vừa rồi Chu Siêu nói những lời này, anh cuối cùng vẫn không để ở trong lòng, nên anh sẽ không cho cô ta một tia hi vọng nào.

Nếu như chưa từng gặp cô gái Hà Băng kia, có thể anh còn có thể chấp nhận.

Thế nhưng anh đã gặp.

Lý Kỳ không đi ra ngoài, cô ta nhanh chóng tiến lên, nhào qua, ôm lấy Diệp Minh, ôm chặt lấy, uất ức nói: “Anh Minh, vì sao anh lạnh lùng với em như thế, anh như vậy làm em rất buồn, đến tột cùng muốn em làm như thế nào, anh mới có thể yêu thích em một chút?”

Lý Kỳ thật sự rât ghen ty với Hà Băng, bởi vì lúc anh ở cùng Hà Băng khác xa, anh trao hết tất cả dịu dàng mình có cho Hà Băng.

Diệp Minh nhíu mày, thanh tuyến đều trầm xuống: “Lý Kỳ, buông tay!”

“Không, em không buông, anh Minh, để em ôm một lát thôi, một lát thôi cũng được rồi.” Lý Kỳ cầu xin.

Diệp Minh chắc chắn sẽ không đồng ý lời cầu xin này, anh vươn tay muốn đầy Lý Kỳ ra.

Nhưng một giây kế tiếp, cửa phòng trực tiếp bị đầy ra, có người tới.

Diệp Minh lúc này ngâng đâu, anh ở cạnh cửa thấy được thân ảnh thanh lệ kia của Hà Băng, Hà Băng tới!

“Tiêu Thành, em viết…” Hà Băng cầm trong tay một cuốn sách nhỏ tới, cô vốn định nói chuyện, nhưng lúc nhìn đến phòng một màn bên trong, giọng của cô hơi dừng lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Diệp Minh trong nháy mắt đẩy Lý Kỳ trong ngực ra.

Hà Băng nhìn anh, đôi mắt sáng đã lạnh lùng: “Tiêu Thành, anh thật đúng để tôi xem kịch hay!”

Nói xong, Hà Băng xoay người rời đi.

“Hà Băng!” Diệp Minh đuổi theo, bởi vì anh biết lúc này đây nếu như anh nếu không đuổi theo sẽ mãi mãi không đuổi được cô.

Bước mạnh lên trước, anh vươn tay cầm chế trụ cổ tay mảnh khảnh của Hà Băng: “Hà Băng, em hãy nghe anh nói, chuyện không phải như em thấy!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2488


Chương 2488:

Hà Băng dừng bước, ngửa đâu nhìn anh: “Được, tôi hiện tại cho anh cơ hội, anh tốt nhất giải thích cho tôi, rốt cuộc chuyện là như thế nào!”

Diệp Minh vẫn không nói gì, Lý Kỳ đã chạy qua đây, cô ta trực tiếp chắn trước mặt Diệp Minh: “Hà tiểu thư, cô không nên trách anh Minh, anh Minh không làm gì cả, hết thảy đều là tôi một phía tình nguyện, nếu như cô muốn đánh muốn mắng thì hướng về phía tôi đil Đừng làm khó anh Minh.”

Hà Băng tức đến bật cười, Lý Kỳ này thực sự là một đóa “trà xanh lớn”.

“Lý Kỳ, hiện tại tôi và Tiêu Thành đang nói chuyện, có phần cô chen miệng vào à? Tùy tiện cät ngang người khác trò chuyện là giáo dưỡng cô? Hay nói cô cố ý làm tôi buồn nôn để đạt được mục đích thừa vắng nhảy vào?” Hà Băng cười lạnh nói.

Lý Kỳ không nghĩ tới Hà Băng tuy tuổi còn nhỏ, thế nhưng miệng đã độc như vậy, trực tiếp vạch trần tâm cơ cô ta, vả mặt cô, cô ta thật mạnh, cô ta trắng nhợt mặt, sau đó làm bộ đáng thương nhìn về phía Diệp Minh: “Anh Minh, em… em không có làm gì cả, thế nhưng Hà tiểu thư hình như cố ý nhắm vào em, cô ấy hình như không thích em, em cũng không biết em đã làm sai điều gi.

Lý Kỳ chưa bao giờ cảm giác mình đã làm sai điều gì, lấy thời gian mà nói, cô ta và Diệp Minh thanh mai trúc mã, Hà Băng mới là kẻ thứ ba.

Huống hồ Diệp Minh còn chưa kết hôn, mỗi người đều có cơ hội, cô ta chẳng qua là vì yêu mà tranh thủ.

Diệp Minh nhìn thoáng qua Lý Kỳ đang uất ức, sau đó nhấp môi mỏng: “Nếu biết cô ấy không thích cô, sao cô còn muốn đến trước mặt cô ấy để cô ấy chán ghét?”

“,.” Lý Kỳ ngu người, Diệp Minh đây là đang trách cứ cô ta?

Cho nên nói, Hà Băng ghét cô, cũng chính là lỗi của cô ta?

Diệp Minh phảng phất đang nói — cô ấy tại sao ghét cô, tự cô nghĩ lại đil “Đi ra ngoài.” Lúc này Diệp Minh hộc ra ba chữ bạc tình, hạ lệnh đuồi khách.

Lý Kỳ bị đuổi sắc mặt trắng bệch, cô ta cảm thấy mất hết thể diện, xấu hổ lại khó chịu.

Song, cô ta không thể đi.

Lúc này nếu cô đi, Diệp Minh sẽ nói gì đó với Hà Băng, nếu như anh thẳng thán chuyện đã xảy ra, hết thảy đều lộ mắt.

Không được.

Cô ta tuyệt đối không thể để cho loại chuyện như vậy phát sinh.

Cô ta phải ra tay trước.

Lý Kỳ động thủ một cái, một bình thuôc nhỏ nhanh chóng từ ống tay áo cô ta rớt ra.

Ánh mắt Diệp Minh và Hà Băng đều “xoát” một cái rơi trên bình thuốc nhỏ.

“Ôi, thuốc của tôi!” Lý Kỳ giả bộ lo lắng kinh hô lên một tiếng, cúi người liền nhặt lên bình thuốc nhỏ.

Lúc này giọng Hà Băng lạnh như băng liền vang lên: “Đây là thuốc gì?”

“Không có… Không có gì…” Lý Kỳ giấu bình thuốc nhỏ ở phía sau mình.

Hà Băng vươn tay, đoạt lấy bình thuốc nhỏ trong tay Lý Kỳ, chỉ thấy trên bình thuôc nhỏ dán một tờ giây nhỏ, trên đó viết ba chữ — thuốc tránh thai.

Thuốc tránh thail Ba chữ này hung hăng xông vào mắt Hà Băng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2489


Chương 2489:

Diệp Minh thị lực tốt, anh dĩ nhiên cũng thấy được ba chữ này, đôi cặp mắt sâu thảm kia trong nháy mắt trầm xuống, chìm vào trong hàn đàm vạn trượng.

“Tiêu Thành, đây là cái gì?” Hà Băng ngắng đầu, ánh mắt nhìn thẳng Diệp Minh.

Diệp Minh không muốn để cho cô biết chuyện này, nhưng bây giờ không dối gạt được, anh siết nắm tay, gân xanh nỗi lên.

“Anh Minh, em… em không cô ý, bình thuốc nhỏ này không biết sao lại tự dưng rơi ra ngoài…”

“Hà tiểu thư, cô đừng ép anh Minh, là…

à tôi và anh Minh từng có… da thịt gần gũi, tôi sợ mang thai, nên liền lén uống huốc tránh thai.”

“Thế nhưng Hà tiểu thư, cô đừng hiểu ầm, tôi và anh Minh không phải như cô ưởng tượng đâu, anh Minh là thích cô, ôi cái gì cũng không cầu, chỉ cầu có hể ở lại cạnh anh Minh chăm sóc anh ấy, cô ngàn vạn lần đừng đuổi tôi đi…”

Lý Kỳ oa oa nói một tràng, mặt ngoài nhún nhường vì lợi ích toàn cục, kì thực ại đỗ dầu thêm lửa.

Anh sáng trong mặt Hà Băng tan rả, rât sớm trước đây cô từng nói cô là một người trong mắt không chấp chứa được một hạt cát, tuyệt đối không chấp nhận phản bội, dù là tinh thần hay là thân thể, cũng khiến cô buồn nôn.

“Tiêu Thành, tôi hiện tại không muốn nghe cô ta nói, cô ta đang nói cái gì, tôi đều không tin, hiện tại tôi chỉ muốn nghe anh nói, thuốc tránh thai này đến tột cùng là chuyện gì, anh và Lý Kỳ này rốt cuộc từng ngủ với nhau hay không?”

Hà Băng không thể nào tiếp thu được chuyện này, chuyện này đối với cô mà nói tuyệt đối là sét giữa trời quang, cô không tin lời kẻ nào, chỉ tin tưởng Tiêu Thành.

Cô hiện tại muôn một câu nói của Tiêu Thànhl Diệp Minh mím môi lạnh lẽo, ngay cả trong hai mắt đều tràn ngập tia máu đáng sợ, anh không nói được một lời.

Hà Băng xông lên trước, vươn tay kéo lại ống tay áo của anh: “Anh vì sao không nói lời nào, Tiêu Thành, chỉ cần anh bây giờ nói với tôi không có, tôi sẽ tin, vì sao anh không nói lời nào, im lặng có phải là đại biểu ngầm thừa nhận?”

Diệp Minh nhìn viền mắt đỏ bừng của Hà Băng, tiếng nói trầm thấp lại khàn khàn nói: “Hà Băng, xin lỗi, là anh phụ em.”

Hà Băng cảm giác trong bóng tôi đưa tới hai bàn tay, trực tiếp đẩy cô vào trong vực sâu, anh nói xin lỗi, anh nói phụ cô, thì ra… anh thực sự ngủ với Lý Kỳ rồi.

Hà Băng lắc đầu, không ngừng lắc đầu: “Không phải, ta không tin, anh không phải là người như thết”

“Chúng ta mới tách ra bao lâu, anh liền ở cùng Lý Kỳ, vậy tôi là gì, anh đặt tôi ở chỗ nào?”

“Tiêu Thành, tôi hỏi ang, anh và Lý Kỳ từ lúc nào lên giường, là trước chúng ta, hay là sau chúng ta?”

Đêm hôm đó cô chỉ ngủ với anh, anh sao lại ở cùng một chô với Lý Kỳ?

Cô phải hỏi rõ chuyện này, cô vẫn không tin, không phải là như vậy!

Diệp Minh không nói gì, chuyện về buổi tối kia anh khó có thể mở miệng.

Hà Băng chờ mãi, không chờ tới một chữ của anh.

Anh cái gì cũng không nguyện ý nói.

Về chuyện anh và Lý Kỳ thân mật, anh một chữ cũng sẽ không nói cho cô nghe.

Hà Băng thất vọng rồi, thất vọng to lớn nuốt chửng cô, từ khi đến Miêu Cương, thái độ của anh chính là như vậy, xa lánh, từ chối, đẩy cô đi xa, hiện tại anh và Lý Kỳ xảy ra chuyện, anh một câu giải thích cũng không có.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2490


Chương 2490:

So với chuyện của bản thân, thái độ hiện tại của anh thực sự là rét lạnh lòng cô.

“Tiêu Thành, tôi hận anh, tôi sẽ không tha thứ cho anh!” Hà Băng cầm bình thuốc trong tay dùng sức đập vào trên người Diệp Minh, sau đó xoay người chạy.

Hà Băng đi.

Trong mắt Lý Kỳ lộ ra đắc ý, màn chiến dịch này cô ta đánh tâm lý, tuy đêm đó là Hà Băng, thế nhưng cô ta hiểu rất rõ Diệp Minh, chuyện đêm đó Diệp Minh tuyệt đối sẽ không nói chữ nào, đây là tu dưỡng của một người đàn ông như anh.

Thế nhưng cái này vừa vặn là một chuyện con gái để ý nhất, anh đã triệt để làm Hà Băng tổn thương.

Lý Kỳ nhanh chóng giấu đi đắc ý trong mắt, cô ta làm bộ đáng thương nhìn Diệp Minh: “Anh Minh, Hà tiểu thư chạy, nên làm thế nào bây giờ, em thấy Hà tiểu thư nhất định đã hiểu lầm rồi, em sẽ đi giải thích với cô ấy bây giờ! Đêm hôm đó anh là bởi vì phát nghiện nên mới cùng em…”

Lý Kỳ lời vẫn chưa nói hết, Diệp Minh đã cắt đứt cô ta: “Đi ra ngoài!”

Lý Kỳ cứng đờ: “…”

rang 8 Diệp Minh ngước mắt nhìn cô ta một cái, hai mắt lạnh không chút nhiệt độ: “Bình thuốc vừa rồi không phải do cô cố ý đánh rơi ra ngoài sao?”

Cái gì?

Lý Kỳ trăng nhợt mặt.

Diệp Minh như có như không nhếch môi mỏng: “Đừng ở trước mặt tôi giở trò, vừa rồi tôi đã thấy rõ ràng, có thể tại trước đây tôi không xem hiểu tâm cơ và tính toán của cô, thế nhưng ban nãy cô đã lộ rõ rôi, hiện tại thiện ý của cô trong mắt tôi thực sự dối trá đến mức khiến người ta buồn nôn.”

Lý Kỳ bối rối, tay chân lạnh ngắt, cô ta tính kế tất cả, cho là mình thắng, cô ta lại chẳng hề ngờ tới lại làm lộ mặt nạt của mình ra.

Đúng vậy, cô ta bỏ quên một vấn đề vô cùng trí mạng, cô ta đã xem thường Diệp Minh.

Diệp Minh trên bản chất bá đạo lại hung hăng, chủ nghĩa đàn ông rất lớn, cộng thêm hai người thanh mai trúc mã, anh không thể xem thấu dáng vẻ bạch liên hoa kia của cô ta.

Thế nhưng, ánh mắt anh sắc đến thế nào, vừa rồi cô ta lại dưới con mắt anh khẽ động, cô ý đề bình thuôc rơi ra, cô ta đánh bại Hà Băng, đồng thời cũng thành công tìm đường chết của mình.

Động tác nhỏ này của cô ta đã khiến Diệp Minh rõ ràng nhìn thấu cô ta.

Lý Kỳ luống cuống, muốn giải thích: “Anh Minh, em… em chỉ là thích anh thôi, em thực sự rất ưa thích anh…”

“Dọn đồ đi, tôi sẽ bảo Chu Siêu đưa cô đi, tôi không đảm đương nỗi phần thích này của cô, bên cạnh tôi cũng không có chỗ dung cho loại người như cô. Còn nữa cô vẫn còn trong thời kỳ khảo sát, loại người có phẩm hạnh như cô không qua được, không thể chính thức nhập ngũ, cô tự lo thân mình đi.” Nói xong, Diệp Minh trực tiếp đẩy Lý Kỳ ra, khép cửa phòng lại.

Lý Kỳ ăn bê môn canh: “…”

Xong.

Cô ta xong rồi.

Diệp Minh chẳng những xem thấu diện mạo thật của cô ta, hơn nữa anh ngụ ý anh sẽ nói rõ tình huống với cấp trên, không chính thức tuyển cô ta vào quân Y.

Cô ta vẫn không thể xưng là quân y, bởi vì cô ta vẫn còn đang trong thời kỳ khảo sát.

Chấm dứt hết cả rồi.

Hà Băng về tới phòng mình, cô bắt đâu thu dọn đồ đạc, không cần chờ ngày mai nữa, hiện tại cô phải rời khỏi nơi đây.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2491


Chương 2491:

Anh rõ ràng đã làm sai chuyện, thế nhưng anh một chữ cũng không nói.

Anh nên giải thích, thế nhưng anh không nói được một lời, thái độ rất lạnh nhạt rất qua loa lấy lệ.

Đều nói người động tâm trước là kẻ thua cuộc đã định, cho tới nay đều là cô cho anh, anh ngay cả một câu thích cô cũng chẳng nói ra, nên anh cảm thấy cô rất phiền, anh tìm cảm giác mới mẽ trên người Lý Kỳ.

Trong hôc mát trăng nõn Hà Băng dâng lên ánh nước, cô nhanh chóng ngắng mặt lên, ép mắt giọt nước mắt bên trong trở về.

Cô không muốn vì tên đàn ông khốn khiếp kia rơi nước mắt nữa, xem như cô đã nhìn nhằm.

Thế nhưng…

Vì sao trong lòng cô vẫn khổ sở như thế?

Hàng mi nhỏ dài run vài cái, nước mắt trong suốt bên trong vẫn là không khống chế được rơi xuống.

Không.

Cô sẽ không ủ rủ rời đi như thê, cho dù đi, cô cũng muốn nghiêm khắc dạy dỗ đôi cầu nam nữ kial Hà Băng đứng dậy, trực tiếp đi ra ngoài.

Thế nhưng lúc này cô đột nhiên ngửi được một mùi hương không bình thường, tầm mắt tối sầm, cô hôn mê bắt tỉnh.

Hà Băng chậm rãi mở mắt ra, cô nhìn bốn phía, cô đã không ở trong phòng mình nữa, hiện tại cô ngủ ở trong một cái lều.

Đây là đâu?

Hà Băng ngồi dậy.

Lúc này màn lều đột nhiên bị xốc lên, một bóng người đi đến: “Hà tiểu thư, cô đã tỉnh?”

Hà Băng ngước mắt: “Lộ Tư thiếu gia, là anh?”

Là Lộ Tư.

Ánh mắt Lộ Tư lưu luyến ở Hà Băng trên người, lộ ra yêu thích sâu đậm: “Đúng vậy, Hà tiểu thư, là tôi.”

Hà Băng đã biết đã xảy ra chuyện gì, Lộ Tư này nổi ý dâm, dùng mê dược bắt cóc cô qua đây.

Khuôn mặt trứng ngỗng kiều diễm đã lạnh xuống, Hà Băng cười lạnh một tiếng: “Lộ Tư thiếu gia, đêm hôm rồi anh còn bắt tôi qua đây muốn làm gì, anh ngàn vạn lần đừng nói anh h*m m**n sắc đẹp của tôi, tối nay muốn cùng tôi xuân tiêu một khắc đấy nhé.”

Lộ Tư cứng đờ, bởi vì lời kịch của hắn đều bị Hà Băng nói ra, hắn không nhìn lầm, cô bé này rất khác biệt, cô rất thú vị: “Hà tiểu thư, em đã biết rồi ý đồ của anh rồi, vậy đừng phản kháng, như vậy cũng có thể ít đau khổ hơn một chút, đên đây nào, trước hêt đê cho bản thiếu gia hôn một cái.”

Lộ Tư nhanh chóng xông tới.

Hà Băng nhanh nhẹn tránh được, Lộ Tư nhào hụt một cái.

Không hôn được, mặt của Lộ Tư liền lạnh xuống, hắn uy h**p nói: “Hà tiểu thư, ở vũ hội mặt nạ anh mời em khiêu vũ, em từ chối anh làm anh rất căm tức, nếu như bây giờ em không phối hợp, vậy anh sẽ không khách khí, anh chỉ có thể sai người ta trói em lại.”

Hà Băng nhìn Lộ Tư: “Lộ Tư thiếu gia, chúng tôi tới Miêu Cương làm khách, anh dĩ nhiên muốn cướp sắc, anh tốt nhất đừng chạm vào tôi, bằng không tôi sẽ cắt bỏ thứ kia của anh cho chó ăn!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2492


Chương 2492:

Hà Băng bị băt cóc, vân thong dong bình tĩnh như thế, nếu như đổi thành người phụ nữ khác đã sớm khóc sướt mướt cầu xin tha thứ, mặc hắn làm thịt, Lộ Tư lại càng thêm hứng thú, hắn là sẽ không tha cho Hà Băng.

Tuy nghe Hà Băng uy h**p thắt lưng hắn đã căng thẳng, thế nhưng vừa nghĩ có thể cùng mỹ nhân tuyệt sắc này chơi đùa một chút, cũng không uỗổng một lần đi thế gian này!

Lộ Tư cười nói: “Đây chính là địa bàn Miêu Cương của anh đây, anh đây lại là thiếu gia Miêu Cương, ai dám động thủ với anh, anh làm kẻ đó không về được!”

“Hà mỹ nhân, em đừng chống cự, danh tiêt của phụ nữ lớn hơn thiên, lát nữa chờ em thành người phụ nữ của anh, sẽ thích anh, anh hứa với em, chỉ cần em phục vụ tốt, anh sẽ nghĩ đến chuyện cưới em, để em làm Thiếu phu nhân của anh!”

Hà Băng như cười như không: “Vậy…

được thôi, anh muốn chơi thế nào, hiện tại tôi liền c** q**n áo.”

Nói rồi Hà Băng vươn tay chậm rãi cởi áo khoác ngoài trên người đi.

Lộ Tư thụ sủng nhược kinh, cô gái mới vừa rồi còn không muốn bây giờ lại nhiệt tình như lửa, xem ra miệng của phụ nữ đều không tin được: “Ha, ha ha, tiểu mỹ nhân, em thực sự là một người thông minh, anh thích!”

Lúc này Hà Băng ném áo khoác lên trên mặt Lộ Tư, Lộ Tư đã cảm thấy một hương thơm xông vào mũi, hắn nhanh chóng gạt áo khoác của mỹ nhân đặt dưới mũi ngửi một cái.

Lúc này Hà Băng nhắm ngay thời cơ, cô nhặt lên một gậy gộc, trực tiếp nên trên đầu Lộ Tư.

Lộ Tư lung lay hai cái, ngất đi.

Hà Băng cầm lấy áo khoác ngoài của mình, còn đá chân Lộ Tư, Lộ Tư đã hôn mê như một lợn chết.

Chỉ với sức chiến đấu này lại vẫn học người ta cướp sắc, hành vi nguy hiểm như vậy, về sau vui lòng đừng bắt chước theol Hà Băng ra khỏi lêu.

Phía ngoài lều là có thủ hạ của Lộ Tư gác, Hà Băng nhân lúc người ta không để ý thời len lén chạy đi.

“Cô đứng lại đó cho tôi!” Lúc này một thủ hạ phát hiện ra cô, đuổi tới.

Hà Băng không hề sợ, thế nhưng một giây kế tiếp “a”, phía sau truyền đến hét thảm một tiếng.

“Sói, là chó sói, sói đến đấy rồi!” Thủ hạ khác nhóm nhao nhao thét chói tai.

Hà Băng dừng bước, ngoái đầu nhìn lại, trong bóng tôi sáng lên vô sô đôi mắt xanh lạnh, một đám sói xuất hiện.

Không phải một con, mà là sáu bảy con chó sói.

Con sói vọt tới, chỉ hơn mười giây, toàn bộ thủ hạ trước mặt đều ngã xuống, ngay cả trong không khí đều tràn ngập mùi máu tanh.

Con ngươi Hà Băng co rụt lại, cô thật không ngờ đêm nay lại sẽ gặp phải đám sói hung mãnh như vậy.

Lúc này một con sói xông tới cô.

Hà Băng nhanh chóng rút ra dao bên hông, trong nháy mắt con sói nhào tới, tay cô chém xuống, nhanh chóng chém được một con sói.

Máu nóng văng đến trên gương mặt trứng ngỗng, đôi mắt Hà Băng lóe ra ánh sáng kiên định dũng cảm, từ nhỏ lớn lên ở bên cạnh bố, cô có thể ứng phó với các tình huống nguy hiểm đột phát, nơi này có sáu bảy con chó sói, cô đang tính toán làm thế nào để giải quyết chúng nó.

Gào ú.

Lúc này càng ngày càng nhiều tiếng sói tru vang lên, Hà Băng ngắng đầu nhìn lên, trong bóng tối lại đi ra một đám sói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2493


CHương 2493:

Đám sói tản ra ánh sáng u lam, đều muốn xé nát cô ăn no nê.

Hà Băng bắt đầu lo lắng, nếu như sáu bảy con sói, cô còn có thể liều đánh một trận.

Thê nhưng, hiện tại tới một đám con sói.

Bọn sói này chậm rãi vây quanh cô.

Gào ú.

Lúc này một con sói to hung tàn chợt đánh tới, hướng Hà Băng há to cái miệng như chậu máu.

Lý Kỳ bị đuổi chạy ra, rất nhanh thì gặp Chu Siêu: “Anh Siêu, đã xảy ra chuyện gì”

“Kỳ Kỳ, vừa rồi khu Tây Sương truyền đến động tĩnh, nói là Hà Băng không thây đâu, tât cả mọi người đang tìm người, có người phát hiện dấu chânphát hiện dấu chân ở phía sau núi, nghe nói phía sau núi rất nguy hiểm, thường có bầy sói lui tới.” Chu Siêu nói.

Cái gì?

Lý Kỳ nhanh chóng nghe ra chữ mấu chốt, Hà Băng biến mắt, cô đến đi phía sau núi nơi bầy sói hay qua lại.

“Kỳ Kỳ, chuyện này phải nói cho A Minh, anh hiện tại phải đi vào tìm A Minh.”

“Anh Siêu!” Lý Kỳ kéo lại Chu Siêu.

Trong phòng, Diệp Minh chậm rãi cúi người, vươn tay nhặt lên quyển số nhỏ Hà Băng đập tới kia.

Cô lúc tới trong tay cầm quyển số này, cô viết cái gì ở trong?

Diệp Minh mở số ra, nhảy vào tầm mắt là hàng chữ nhỏ xinh đẹp của Hà Băng ~ Quy định yêu.

Điều thứ nhất — Trong lúc yêu nhau, song phương vẫn tự do bình đẳng như cũ, nhà gái không thể tham dự vào công việc của nhà trai.

Điều thứ hai — Trong lúc yêu nhau, nhà gái không thể tùy ý gọi điện thoại cho nhà trai, không thể công khai quan hệ yêu đương của hai người, không thể dính người, trừ phi, được nhà trai đồng Ý.e Trái tim Diệp Minh sâu đậm đau nhói, anh nói cô dính anh, làm anh cảm thấy rất phiền, nên cô viết quy định yêu này để quản thúc chính mình.

Vì anh, cô đã thối lui đến rồi mức này.

Diệp Minh thật chặc siết chặt quyển sổ, anh đột nhiên nảy sinh một ý niệm, anh muốn đi tìm côi Anh vẫn tưởng anh có thể, nhưng đến giờ phút này anh mới hiểu được anh không thể mất đi cô!

Diệp Minh mở cửa phòng, rất nhanh anh đang ở ngoài cửa thấy được Chu Siêu và Lý Kỳ tranh chấp.

“Hai người đang âm ï cáo gì thê?” Diệp Minh nhíu mày.

Chu Siêu lúc này tiến lên: “A Minh, không xong rồi, Hà Băng mắt tích, nghe nói cô ấy đến chỗ ngọn núi phía sau mà bầy sói hay qua lại rồi!”

Cái gì?

Diệp Minh biến sắc, một giây kế tiếp anh liền nhắc đôi chân dài, chạy thẳng đến phía sau núi.

Diệp Minh đi, đi tìm Hà Băng rồi.

“Anh Minh!” Lý Kỳ kêu một tiếng, thế nhưng Diệp Minh không quay đầu lại, thân thể cao ngất ấy nhanh chóng biến mắt trong tầm mắt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2494


Chương 2494:

Lý Kỳ bất mãn nhìn Chu Siêu: “Anh Siêu, sao anh lại nói cho anh Minh biết, hiện tại hay rồi, anh Minh đi tìm Hà Băng rồi!”

Vừa rồi hai người trái ý nhau, Chu Siêu muốn nói cho Diệp Minh, thế nhưng Lý Kỳ ngăn lại, Lý Kỳ cảm thấy đây là thời cơ tốt ngàn năm có một, ngay cả ông trời cũng đang giúp cô ta, Hà Băng rơi vào bẩy sói, nói không chừng đã mất mạng, như vậy sẽ không có ai cạnh tranh Diệp Minh cùng cô ta nữa, nhưng Chu Siêu đã phá hỏng chuyện tốt này.

Chu Siêu nhíu mày nhìn Lý Kỳ, nghiêm túc nói: “Kỳ Kỳ, tuy anh không đồng ý A Minh và Hà Băng ở cùng nhau, thế nhưng mạng người quan trọng, đâu phải trò đùa? Kỳ Kỳ, anh cảm thấy em thay đổi rồi, em trở nên ích kỷ, em như vậy sao có thể nhập ngũ?”

Lý Kỳ tái mặt, cho tới nay Chu Siêu đều đứng về phía cô ta, thế nhưng cô ta đã quên, Chu Siêu là một quân nhân.

“Anh Siêu, em… em không phải ý tứ này, anh Minh hiện tại thân thể không tốt, tự thân khó bảo toàn, nếu như anh ấy đến sau núi cứu Hà Băng, chỉ sẽ mắt thêm một cái mạng, em là do quan tâm nên bị loạn…” Lý Kỳ vô tội giải thích.

Chu Siêu sắc mặt ngưng trọng nhìn hướng Diệp Minh biến mắt, Diệp Minh có thể thành công cứu Hà Băng trở về sao?

Phía sau núi.

Hà Băng bị bầy sói bao vây, một con sói xông tới cô, cô đâm dao xuống, căm vào trên đầu con sói.

Lúc này lại có một con sói khác vồ tới, Hà Băng muốn rút dao ra nhưng đã bị kẹt lại, căn bản là không rút ra được.

Con sói có khứu giác bén nhạy, nhận thấy được Hà Băng mắt đi vũ khí, hai con sói một trước một sau đông thời hung dữ vồ tới.

Con ngươi Hà Băng co rụt, hai con sói trong tầm mắt cô không ngừng phóng đại.

Cô có phải sẽ chết trong tay bẩy sói này, đến xương cốt cũng không còn?

Mùi chết chóc đè nén trong nháy mắt bao phủ Hà Băng, cô chậm một nhịp.

Lúc này hai con sói há to miệng, trực tiếp hướng cô táp tới.

Thế ngàn cân treo sợi tóc, Hà Băng cảm giác mình được ôm lấy, có một cánh tay có lực nắm chặt eo cô, kéo cô thật chặt vào trong cơ thể nóng bỏng nam tính.

Bọn họ ngã xuông đât.

Bàn tay thô to của người đàn ông giữ lại sau gáy cô, bảo vệ đầu cô trong ngực mình, lực va chạm mạnh khiến bọn họ lăn lông lốc vài vòng, thế nhưng Hà Băng một chút cũng không thấy đau, bởi vì, cô được bảo vệ rất chặt.

Cô ngửi được một mùi hương nam tính ngào ngạt, xen lẫn mùi xà bông nhàn nhạt.

Không phải mùi sữa tắm, mà là mùi xà bông.

Hai người ngừng lại, Hà Băng ở dưới, người đàn ông ở trên, Hà Băng run hàng mi nhỏ dài như cánh ve của nhìn vê phía người đàn ông đặt ở trên người cô — Diệp Minh.

Diệp Minh tới!

Anh sao lại tới?

Anh tại sao lại muốn tới?

“Có bị thương không?” Diệp Minh nhìn cô, khàn khàn hỏi.

Hà Băng dời đi ánh mắt, không trả lời.

Thấy cô không để ý tới anh, ánh mắt Diệp Minh tối sầm: “Còn biết giận à, xem ra không bị thương rồi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2495


Chương 2495:

Lúc này một con sói xông đến từ phía sau Diệp Minh, Hà Băng lo lắng kéo lại ống tay áo anh: “Có sóil”

Bàn tay bảo vệ đê sau gáy cô của Diệp Minh hơi dùng sức, đè khuôn mặt nhỏ của cô trong ngực mình, anh khàn khàn lên tiếng: “Hà Băng đừng sợ.”

Tiếng dao nhọn cắt yết hầu vang lên, trong bàn tay trái Diệp Minh có một con dao sắc bén, lưỡi dao xoẹt qua cổ họng con sói.

Rất nhiều máu văng tung tóe ra, xối ướt áo sơ mi đen trên người Diệp Minh.

Vài cọng tóc mái che phủ cặp mắt đỏ thắm sâu thẳm kia, lúc anh hạ dao mắt cũng không chớp, tựa như dũng sĩ bạc tình máu lạnh lại cường đại.

Hà Băng ở trong lòng anh nâng đầu nhỏ lên, trên người cô một giọt máu cũng không văng đến.

“Tiêu Thành, trên người anh sao nóng như vậy?” Tay cô rơi trên bắp thịt rắn chắc của anh, cô phát hiện nhiệt độ người anh không bình thường.

Trên người anh tựa như một quả cầu lửa, lòng bàn tay cô đều bị đốt phỏng rồi.

Diệp Minh cầm tay cô, dời cô khỏi người mình, lân này cơn nghiện làm anh sốt cao không ngừng nhiều lần, anh khàn khàn nói: “Anh không sao.”

Sao có thể không sao chứ, trên người anh nóng như thế!

Diệp Minh xoay người đứng lên, cặp mắt đỏ như máu kia nhìn chằm chằm về phía mấy con sói, e rằng ý thức được người đàn ông này đáng sợ, nên đám sói cũng không dám tùy tiện nhào lên.

Diệp Minh cuốn ống tay áo áo sơ mi đã dính máu lên, sau đó dùng mu bàn tay lau vết máu trên khuôn mặt tuần tú, anh nhìn chằm chằm mấy con sói kia, trong tròng mắt đen tản mát ánh sáng u lạnh mà khát máu.

Chậm rãi đưa ngón trỏ thon dài ra, anh hướng về phía na vài con sói khinh miệt ngoéo một cái.

Gào ú.

Mấy con sói thành công bị chọc giận.

Một người và một bẩy sói, bầu không khí khẩn trương giằng co làm tim người ta gia tốc đập nhanh.

“Tiêu Thành.” Hà Băng bắt an kéo lấy áo sơ mi anh, anh phát sốt rồi, thân thể khó chịu, một người nghênh chiến đám sói này rất nguy hiểm.

Diệp Minh vươn tay cầm tay cô: “Ngoan ngoãn đợi ở chỗ nàycho anh, đừng để anh phân tâm, nhé?”

Cảm giác nguy cơ bông biên mât, Hà Băng chỉ đành có phục tòng, cô gật đầu: “Dạ.”

Lúc này vài con sói cùng nhau nhào tới, Diệp Minh đứng dậy thật nhanh nghênh chiến đi tới.

Tốc độ sói rất nhanh, tốc độ Diệp Minh lại càng nhanh hơn, lúc giơ tay chém xuống anh chém hai con sói, lúc này một con sói nhào tới, hàm răng nanh sắc bén cắn một cái ở trên bụng anh.

“Tiêu Thành!” Con ngươi Hà Băng co rụt.

Răng nanh con sói đã đâm xuyên qua bụng Diệp Minh, Diệp Minh một tay bắt được lây răng nanh, sau đó dùng lực gào một tiếng, con sói kêu thảm thiết, Diệp Minh mạnh mẽ rút răng nanh từ trong miệng con sói kia ra.

Anh giơ dao lên, dao nhọn c*m v** đầu sói.

Máu.

Máu đầy đất.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2496


Chương 2496:

Cả đám sói chỉ còn sót lại một con sói, con sói kia nhìn Diệp Minh, Diệp Minh cũng hai mắt đỏ thắm nhìn chằm chằm nó.

Người đàn ông một thân tắm máu, dáng vẻ hung tàn khát máu kia bao trùm một thân lệ khí.

Con sói kia xoay người bỏ chạy.

Rất nhanh, mấy con sói xem cuộc chiến khác cũng chạy theo, nhanh chóng biến mắt trong núi sâu tối đen.

Anh đã giết Vài con sói, lệ khí khát máu một thân đã hù chạy đám sói còn lại.

Anh còn hung tàn hơn cả sói.

Đám sói cuốn đuôi bỏ chạy, nguy cơ giải trừ, rằm một tiếng, Diệp Minh quỳ một chân trên đất.

Tóc mái đều đã ướt đẫm, mồ hồ theo tóc sao từng giọt tí tách chảy xuống dưới, một tay chống trên bắp đùi mình, một bàn tay khác cầm dao chống trên mặt đât, lông ngực to lớn không ngừng thở gấp, từng hơi thở.

Hà Băng từng thấy anh xuất thủ, lần này anh xuất thủ càng thêm nhanh, chuẩn, ngoan, độc hơn quá khứ. Đây chính là anh chân chính, thâm tàng bất lộ, nguy hiểm trí mạng.

Đâu chỉ là sói, ngay cả cô cũng không phải là đối thủ của anh, trái tim của cô đã sớm đánh rơi trên người anh, không thể lấy về.

“Tiêu Thành!” Hà Băng nhanh chóng chạy lên trước, cô ngồi xổm bên người Diệp Minh, áo quần trên người Diệp Minh đã bị xé rách vài mảnh, lộ ra vết cào cùng vết cắn trên bắp thịt rắn chắc bên trong.

Hà Băng thò tay ra, muốn sờ lên vết thương anh, thế nhưng cô lại ngừng lại, cô không dám đụng vào anh, sợ đụng tới vét thương của anh, khiến anh đau.

“Tiêu Thành, anh bị thương rồi.” Giọng Hà Băng cũng bắt đầu run rầy.

Diệp Minh khép mát, yết hầu nhô ra chuyển động rất nhanh, quần áo cả người đều đã ướt đẫm, thể lực nghiêm trọng tiêu hao.

Anh vươn tay đè phân bụng mình, một lượng máu tươi tràn ra khế tay chảy ra.

Bởi vì đang ngồi, nhìn không thấy vết thương ở bụng anh.

Thế nhưng anh bị thương nặng nhất chính là ở phần bụng.

“Không sao…” Đôi môi mỏng khô khốc bật ra hai chữ khàn khàn.

“Tiêu Thành, để em xem vết thương ở bụng anh đi.” Hà Băng vươn tay kéo áo sơmi Diệp Minh ra.

Nơi đó một tảng máu lớn, trong bụng anh còn găm răng nanh của con sói kia.

Răng nanh sâu đậm căm vào trong bắp thịt anh, khiến người ta nhìn tê cả da đầu.

Răng nanh là cái mà anh từ trong miệng con sói bẻ gãy.

Hà Băng đau lòng cuộn ngón tay lại, viền mắt trắng nõn chậm rãi biến đỏ, cô run giọng nói: “Tiêu Thành, em hiện tại phải giúp anh rút răng nanh ra, nhưng ở đây không có thuốc tê, anh phải nhịn đau một chút.”

Khuôn mặt tuấn tú Diệp Minh bắt đầu trở nên tái đi, cặp mắt đỏ như máu kia bởi vì đau đớn to lớn mà dần tan rả.

“Em rút đi!” Anh khàn khàn mở miệng.

Hà Băng hít sâu một hơi, sau đó câm răng nanh, cô bắt đầu rút ra…

Trán Diệp Minh đổ từng giọt mồ hôi lạnh xuống, ngay cả thân hình cao lớn cũng lay động một cái.

Tiếp tục như vậy rất nguy hiểm.

Hà Băng đột nhiên nói: “Anh từng hôn Lý Kỳ kia chưa?”

Cái gì?

Diệp Minh cứng đờ.

Hà Băng vươn tay bưng lấy khuôn mặt tuấn tú đầy mồ hôi và máu của anh, sau đó dùng lực hôn lên đôi môi mỏng khô khốc của anh.

Ỷ Người đàn ông hít thở rât nặng, từng nhịp thở nặng nề phả lêntrên da thịt cô, môi mỏng anh đã nứt cả, hôn lên rất đau, xúc cảm cũng không tốt, thế nhưng trái tim Hà Băng lại dâng lên từng cơn sóng lớn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2497


Chương 2497:

Anh tại sao lại đến?

Lúc đầu cô cũng định buông tay anh, thế nhưng anh vừa đến, quên sống chết cứu cô, cô thật sự rất luyến tiếc.

Hà Băng mở miệng, dùng sức cắn khóe môi anh.

Diệp Minh k** r*n, bị đau, anh thả dao trong tay xuống, bàn tay đè gáy Hà Băng, anh đổi khách thành chủ hôn sâu.

Anh đã sớm muốn hôn cô.

Hà Băng cũng không dám tỏ ra yếu kém, nhiệt tình như lửa đáp lại anh, móc vào đầu lưỡi anh.

Diệp Minh thầm chửi tục, mẹ nó, linh hồn của anh đều sắp bị cô hút ra rồi.

Lúc này tay Hà Băng lặng lẽ đi tới trên cái răng nanh kia, dùng sức ra rút ra bên ngoài.

“Phốc” một tiếng, răng nanh rút ra, Hà Băng nhanh chóng kết thúc nụ hôn này, đè xuống vết thương chảy máu của Diệp Minh.

Cơn đau to lớn khiến Diệp Minh bật ra tiêng rên thật thâp, một chân khác cũng qujy xuống, cả người anh đều quỳ trên đất.

Một giây kế tiếp, Diệp Minh ngã xuống trong lòng Hà Băng.

Anh ngã xuống rồi.

Giờ khắc đó trái tim Hà Băng như ngưng đập, khiếp sợ, kinh hãi, cơn đau và nỗi bất an đột nhiên dâng lên nhắn chìm cô. Quen biết lâu như vậy, cô chưa từng thấy anh ngã xuống.

Thì ra anh cũng có lúc ngã xuống.

Hà Băng dùng sức ôm lấy đầu anh, ôm anh ở trong ngực của mình: “Tiêu Thành, anh…. đừng chết mà! Tiêu Thành…”

Cô trong nháy mắt khóc không thành tiếng.

Anh đã chết rồi ư2 Có phải anh đã chết rồi không?

Nếu như anh chết rồi, cô làm sao bây giờ?

“Tiêu Thành, anh mau mau tỉnh lại đi…

em biết rồi, anh nhất định đang diễn khô nhục kê, anh cảm thây như vậy có thể nắm em thật chặt trong tay chứ gì!”

“Em cho ngươi biết, anh đừng mơ! Em vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho anh và Lý Kỳ!”

“Tiêu Thành, anh mau mở mắt ra đi…

Bỏ đi, chỉ cần anh bây giờ mở mắt ra, em liền tha thứ cho anh…”

Hà Băng cũng không biết mình đang nói cái gì, chung thủy là điểm mắu chốt của cô, là nguyên tắc mấu chốt của mỗi một đôi tình nhân, cô đã quyết định không cần Tiêu Thành nữa, nhưng bây giờ, cô chỉ cần Tiêu Thành tỉnh lại.

Lúc này bên tai truyền đến rất nhiều tiếng bước chân, có người tới: “Băng Băng!”

Hà Băng ngâng đâu, giữa hai mát đâm lệ mơ hồ cô nhìn thấy rất nhiều người, Cố Dạ Cần và Diệp Linh chạy đến, còn có Lê Hương thắm đầy gió sương chạy đến.

Lê Hương rốt cuộc đã tới!

Diệp Minh được đưa về phòng, Lê Hương cầm máu cho anh, lại vá hơn mười mũi vết thương trên bụng anh.

Thế nhưng tình huống anh cũng không lạc quan, vết thương bị nhiễm trùng, chứng nghiện vẫn còn phát tác, còn đang sốt cao, nói chung tình hình anh rất tệ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2498


Chương 2498:

Hà Băng đứng ở cạnh cửa nhìn người đàn ông nằm trên tắm ván, anh nhắm mắt lại đang hôn mê, khuôn mặt tuấn tú trắng hếu, hàng mi dày phủ lên mí mắt bằm đen, toàn bộ ngũ quan anh tuấn vừa lạnh vừa cứng.

Nhìn anh như vậy, trái tim cô đau quá.

Thật muốn thay anh chia sẻ cơn đau một chút, nhưng cô không thể.

Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn anh chịu khổ.

Lúc này Lê Hương tháo khẩu trang xuống, Hà Băng và Diệp Linh nhanh chóng vây lại: “Quán Quán, anh tớ thế nào?”

“Linh Linh, Băng Băng, yên tâm đi, mạng anh Diệp lớn lắm, sẽ không chết trong tay sói đâu, vết thương tớ đã xử lý, anh Diệp chắc rất nhanh sẽ tỉnh, hiện tại nan giải nhất vẫn là chứng nghiện m* t** trên người anh Diệp.” Lê Hương ngưng trọng nói.

“Chị Quán Quán, về chứng nghiện m* t**, chị có cách nào không?” Hà Băng hỏi.

Lê Hương suy nghĩ một chút: “Trên đường đến chị đều đang nghiên cứu loại m* t** kiểu mới này, chị còn cần tỉ mỉ nghĩ một hồi.”

Hà Băng và Diệp Linh đã hiểu, Lê Hương đã đến thời kỳ đột phá mắu chốt rồi.

Mặc dù bây giờ tình huống Diệp Minh rất tệ, thế nhưng Lê Hương đến đơn giản là một ánh sáng rực rỡ chiếu sáng mọi người, mang đến hy vọng.

“Quán Quán, vậy cậu mau chóng trở về phòng nghỉ ngơi một chút, thuận tiện suy nghĩ đi, chúng tớ đều dựa vào ngươi!” Diệp Linh thân mật khoác lên cánh tay Lê Hương, có Lê Hương ở đây, luôn khiến người ta an lòng như vậy.

“Băng Băng, chị mới vừa dùng châm cho anh Diệp, chí ít đêm nay đè xuống được cơn nghiện của anh Diệp, đêm nay vẫn an toàn, em ở lại trông anh Diệp, chị và Linh Linh đi ra ngoài trước.” Lê Hương thông báo vài câu, đề lại nơi đây cho Diệp Minh và Hà Băng.

Hà Băng gật đầu: “Dạ.”

Diệp Minh lại nằm mơ, anh lại nằm mơ thấy Hà Băng.

Trong mộng Hà Băng ôm thật chặt cổ anh, nhiệt tình hôn anh, còn nói với anh — mau tỉnh lại, chỉ cần anh tỉnh lại, em sẽ tha thứ cho anh.

Diệp Minh đột nhiên mở mắt ra, anh cảm thấy trên mặt rất ngứa, như có một ngón tay vẽ vẽ trên mặt anh, anh vươn tay, kéo lại bàn tay nhỏ bé kia.

Một giây kế tiếp, khuôn mặt trứng ngông của Hà Băng phóng đại trong tầm mắt anh.

Hiện tại, cô đang nằm ở trên giường anh, giống với giấc mộng đêm đó như đúc.

Diệp Minh trong khoảng thời gian ngắn không phân rõ đâu là mộng đâu là thực, mấy ngày này đêm nào anh cũng mơ thấy cô.

Buổi tối kia cảnh trong mơ là chân thật như vậy, cô cũng nằm trên giường anh giống như bây giờ, cơ thể thơm mềm ấy và ván giường cướng lạnh kịch liệt đánh vào thị giác, làm anh điên cuồng, nhưng khi anh mở mắt ra, người đó liền biến thành Lý Kỳ.

Hà Băng nằm bên người anh, vừa rồi lúc anh ngủ mê man cô v**t v* khuôn mặt tuấn tú ấy, xa nhau thời gian dài như vậy, cô chưa ngắm nhìn anh thật kỹ.

Hàng mi dài run rây, cô nhẹ giọng nói: “Anh tỉnh rồi à?”

Thanh âm quen thuộc truyền tới trong màng tai Diệp Minh, anh mới dám xác định đây thật sự là cô, anh kéo tay cô đặt bên môi mình, nhắm mắt hôn: “Ừ.”

Anh không hề rời đi, đôi môi mỏng khô khốc không ngừng cọ xát bàn tay nhỏ mềm của cô, yêu thương hôn lấy.

Trái tim Hà Băng mềm nhữn, thế nhưng cô không cách nào không chú ý chuyện của anh và Lý Kỳ, cô chậm rãi rút tay mình về.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2499


Chương 2499:

Diệp Minh mở mắt ra, anh mím đôi môi mỏng: “Anh biết em không chấp nhận được chuyện kia, anh đã làm sai, anh chỉ có thê nói xin lôi.”

“Nhưng em không muốn nghe xin lỗi, em muốn biết anh và Lý Kỳ từ lúc nào ở chung với nhau, ở chung với nhau ở đâu, đã mấy lần rồi? Em muốn anh thẳng thắn từng cái với em, em muốn nghe là những thứ này!”

Diệp Minh nhíu mi tâm lên, để anh nói chuyện đêm đó, anh không cách nào nói ra lời.

Diệp Minh vén chăn lên, đứng dậy.

Hà Băng cũng ngồi dậy: “Anh đi đâu?”

“Anh đi rửa mặt.” Anh vào buồng vệ sinh.

Hà Băng vô cùng tức giận, cô biết anh đang trôn tránh, anh vân không hé răng nói gì.

Rất nhanh Diệp Minh đã đi ra rồi, anh cởi áo sơmi, lộ ra vết thương: trên người còn có bắp thịt to lớn, tóc mái ẩm ướt che phủ cặp mắt sâu thẳm đỏ thắm kia, anh cúi xuống người đi lấy quần áo sạch sẽ.

Thế nhưng Hà Băng duỗi tay tới, cầm quần áo của anh đi.

Diệp Minh nâng mí mắt anh tuấn lên nhìn cô, môi mỏng phát động: “Trả quần áo cho anhI”

“Không trả.” Hà Băng nhìn thoáng qua thân thể kiện tráng của anh: “Anh còn cần mặc quần áo sao? Em cảm thấy anh không cần mặc đâu, người đàn ông như anh không thê cam đoan cơ thể trung thành bị cây g** th*t phía dưới chia phối thế kia, nên l*t s*ch quần áo anh dẫn anh đi diễu phố thị chúng, để cho anh nếm thử cực hình mà phụ nữ cổ đại phải chịu!”

Phụ nữ thời cổ đại, nếu bị phát hiện gian dâm sẽ bị l*t s*ch quần áo đi dưới con mắt tr*n tr** của người đời.

Diệp Minh nhìn chằm chằm cô, ánh mắt càng thêm trầm.

Hà Băng cũng không sợ anh, ánh mắt khiêu khích đối diện với .

Diệp Minh cũng không nói gì, anh nhắc đôi chân dài ngồi xuống ghế, bắt đầu thay thuốc cho chính mình.

Cô không cho anh mặc quân áo, anh sẽ không mặc.

Trong lòng cô có giận có hận muốn phát tiết với anh, anh đều dung túng cô.

Anh biết cô là một cib mèo hoang nhỏ, sẽ không dễ dàng tha thứ anh như vậy.

Có thể cô gái khác gặp phải loại chuyện này đều sẽ lựa chọn trốn tránh, lừa mình dối người, thế nhưng cô không phải, cô sắc bén đối diện vấn đề.

Cô muốn biết tỉ mỉ tất cả.

Nhưng, anh nói không nên lời.

Anh muốn bảo lưu một chút tốt đẹp cuối cùng trong lòng cô.

Hà Băng cũng cảm giác mình đập vào bông, dù cho cô khiêu khích thế nào, anh đều không để ý tới cô.

Hà Băng nhìn anh tự bôi thuốc, anh thoa thuốc kia lên trên những vết thương.

Phía sau cũng có vết thương, nơi cánh tay dài của anh có thể vươn đến anh sẽ xử lý, vươn không đến liền mặc kệ.

Hà Băng nhìn cơ thể anh, những vết thương dữ tợn chẳng những không phá hỏng mỹ cảm trên dáng người tráng kiện ấy, ngược lại tăng thêm rất nhiều hoang dã và vẻ ngang ngược từ trong xương cốt.

Trách không được hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác thích anh như vậy, vóc người của anh đủ để cho những người phụ nữ kia liễm màn hình.

Từng xem qua phim ảnh nước ngoài chưa, hình mẫu nam chính cơ bắp cuồn cuộn chính là kiểu dáng của anh, trước ngực nhô ra hai khối cơ ngực, phía dưới tám khối cơ bụng, từng khối từng khối chất đống, hiện lên sắc đồng mạnh mẽ sáng bóng, ngực anh có lông, trên đôi chân dài mạnh mẽ cũng có lông chân, quả thực khiến người ta huyết mạch căng phồng.
 
Back
Top Dưới