Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2300


Chương 2300:

Lẽ nào, anh muốn từ đùa thành thật?

Cô hình như chưa từng đến rạp chiếu phim xem phim, càng không có hẹn hò ở rạp chiếu phim.

“Gần đây không có phim nào hay mài…” Diệp Linh nói.

Cố Dạ Cẩn nhướng mày: “Ngày hôm nay mới ra một bộ phim, nữ chính rất đẹp.”

Nữ chính rất đẹp…

Diệp Linh giật mình, cô vẫn là lần đầu tiên nghe Cố Dạ Cần khen một người phụ nữ xinh đẹp.

Lúc đầu anh nói muốn cùng Vương Ny Nhi đến rạp chiếu phim hẹn hò, Diệp Linh đã có chút khó chịu, tuy cô còn không biết tại sao mình khó chịu, hiện tại lại nghe anh nói nữ chính gì gì đó rất đẹp, khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh “xoát” một cái xụ xuống.

“Phải không? Cô nữ chính kia đẹp đến mức nào?” Diệp Linh quay đầu nhìn cửa sổ xe cọ sáng, cô ở trên cửa số xe thấy được khuôn mặt nhỏ của mình.

Lúc cô lăn vào vòng giải trí, nhan sắc của cô luôn là đỉnh cao của giới giải ttis, là bông hồng đỏ kiều diễm nhất, cô chưa từng nghe nói đến nữ minh tinh nào xinh đẹp hơn mình.

Song, hiện tại trên má phải của cô có sẹo rồi, như thể một món đồ thủ công hoàn hảo có khuyết điểm.

Kỳ thực Diệp Linh rất ít khi để ý vết sẹo trên mặt mình, song nghe Cố Dạ Cần khen người phụ nữ khác xinh đẹp, cô lại chú ý tới.

Nếu như cô không bị hủy dung: “xinh đẹp” còn có thể là chuyện của người khác sao?

Cố Dạ Cần lái xe, giọng trầm thấp từ tính nói: “Cô nữ chính kia là một đại minh tinh, diễn viên chính một bộ phim, ngày hôm nay vừa vặn bộ phim đó công chiếu, còn về phần cô ấy đẹp đến mức nào… cô ấy dĩ nhiên là… người phụ nữ xinh đẹp nhất tôi từng gặp.”

Ngón tay của Diệp Linh đang vân vê quần áo của mình, nghe được câu“cô ấy là người phụ nữ xinh đẹp nhất tôi từng gặp”, ngón tay Diệp Linh đột nhiên khựng lại, đã cảm thấy trong lòng ê ẩm, như thể có một bình dấm chua đã vỡ tung ral Diệp Linh quay đầu, hung hăng trợn mắt nhìn Cố Dạ Cẩn: “Nông cạn! A Sinh, thì ra anh là người nông cạn như thế!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2301


CHương 2301:

Cố Dạ Cần câu môi: “Sao tôi lại nông cạn?”

“Anh nhìn một người phụ nữ thì chỉ nhìn dung mạo của cô ta có đẹp hay không à? Xinh đẹp có ích lợi gì, còn không biết có phải còn thuần khiết hay không, cho dù có thuần khiết, nếu như không có nội hàm, đó cũng chỉ là một cái bình hoa mà thôi!” Diệp Linh cắn răng nói.

Nhìn dáng vẻ cô xù lông lên, trên gương mặt tuấn mỹ của Cố Dạ Cần dâng lên vẻ cưng chiều lưu luyến: “Em bây giờ tuy nói như vậy, thế nhưng lát nữa em nhìn thấy cô ấy cũng sẽ tâm phục khẩu phục khen cô ấy một câu xinh đẹp.”

Không có khả năng!

Tuyệt đối không thẻ!

Nếu như so tài hoa, cô có thể không thông tuệ vô song như Lê Hương, so với dũng cảm, cô cũng không có nghị lực cùng mềm dẻo như Tô Tiểu Đường, thế nhưng so về xinh đẹp, đây chính là ưu thế của cô.

Diệp Linh hừ một tiếng: “Tôi đây thực sự là mỏi mắt chờ mong, tôi ngược lại muốn nhìn xem người phụ nữ xinh đẹp nhất anh từng gặp tột cùng dáng dấp ra saol”

Nếu như người phụ nữ kia không xinh đẹp, cô nhất định sẽ chê cười anh thỏa thê, chê cười anh… còn quá non xanhl Trong rạp chiêu bóng.

Diệp Linh không quên chính sự, nên cô nhón chân lên nhìn chung quanh: “Này, kỳ quái, Vương Ny Nhi sao còn chưa tới?”

Cố Dạ Cẩn hẹn Vương Ny Nhi xem phim, Vương Ny Nhi hẳn phải cưỡi hỏa tiễn bay tới rồi chứ!

“Lát nữa cô ta tới ngay, tôi đi mua vé xem phim, em ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này, đừng chạy loạn.” Cố Dạ Cần đưa cô ngồi trên khu ghế chờ, còn muốn đội một cái mũ lưỡi trai vào trên đầu của cô, lại đeo lên khẩu trang cho cô.

Như vậy cô chỉ lộ một đôi mắt ở bên ngoài, song đôi mát của cô quá đẹp, đen láy lại sóng sánh ánh nước, vô cùng câu người.

Cố Dạ Cần còn chưa hài lòng, lại hạ thấp mũ lưỡi trai xuống rồi, hận không thể giấu cô đi.

Diệp Linh mặc anh thao túng, còn ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế: “Anh đi đi, tôi sẽ không chạy loạn, ở chỗ này chờ anh.”

Cô cũng không dám chạy loạn, ở đây rất đông người, ngày hôm nay cũng không biết chiếu phim gì, toàn bộ sảnh phim đều chật cừng, đầy đầu người đen thùi lùi.

Có Dạ Cần đi mua ves.

Anh mát Diệp Linh chăm chú đi theo bóng lưng anh, anh trong đám người có vẻ phá lệ nổi bật, anh vốn đã tuần mỹ như ngọc, khí độ phi phàm, cộng thêm khí tức mỏng lãnh cấm dục đã sớm“xoát” hấp dẫn rất nhiều ánh mắt cô gái trẻ.

Có đôi tình nhân bên cạnh Diệp Linh, hai mắt cô gái đã dâng đầy trái tim nhìn Cố Dạ Cẩn: “Wow, anh mau nhìn, người đàn ông kia đẹp trai quá đi mắt.”

Bạn trai cô gái không vui: “Anh ta đẹp trai, vậy anh thì sao? Anh hỏi em, anh ta đẹp trai, hay là anh đẹp trai.”

Cô gái: “Đương nhiên là… anh ta đẹp trai rồi…”

Bạn trai tức giận đứng phắt dậy: “Vậy em đi xem phim với anh ta đi! Anh về.

Cô gái nhanh chóng đuổi theo: “Này, anh đừng đi mà, chờ em một chút…”

Diệp Linh nhìn đôi tình nhân giận dỗi biến mắt trong tầm mắt của mình, cô thở dài một cái, A Sinh này thực sự là yêu nghiệt mà.

Rất nhanh Cố Dạ Cần đã trở về, ngoại trừ hai tờ vé xem phim, trong tay còn bắp rang bơ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2302


Chương 2302:

Diệp Linh kinh ngạc, cô luôn cảm thấy người như Cố Dạ Cẩn tự mình xếp hàng mua vé xem phim cũng rất kỳ quái rồi, anh còn mua cả bắp rang bơ.

“Anh mua bắp rang bơ luôn hả?”

“Không muốn ăn?” Cố Dạ Cần đưa bắp rang bơ cho cô.

Diệp Linh lắc đầu: “Bắp rang bơ này anh mua cho Vương Ny Nhi đúng không! Đồ của Vương Ny Nhị, tôi không thèm ăn đâu.”

Anh thật đúng là diễn mà cũng làm bài bản thật, xem phim thì thôi, còn mua bắp rang bơ, anh là cảm thấy Vương Ny Nhi còn chưa đủ thích anh hả!?

Cố Dạ Cần cảm thấy buồn cười, song anh cũng không nói gì, mà vươn tay nắm tay cô: “Đi, đi xem phim thôi.”

“Anh mau buông tay, tôi không muốn anh nắm tay!” Diệp Linh muốn rút tay mình về, người này… sao lại tùy tiện nắm tay con gái thế chứ…

“Đông người, đừng quậy!” Cố Dạ Cần chẳng những không buông tay, ngược lại càng nắm chặt bàn tay nhỏ mềm như không xương bé của cô trong lòng bàn tay của mình hơn.

Hiện tại đã bắt đầu soát vé, thật sự rất nhiều người, Diệp Linh sợ người khác đụng vào bụng mình, nên thực sự không dám quậy.

Nhìn đôi tay nhỏ bé của mình bị anh khóa trong lòng bàn tay, một cảm giác an toàn và ngọt ngào trước nay chưa từng có lan ra trong tim, Diệp Linh cúi cái đầu nhỏ, bên môi lặng yên nhếch lên một vòng cung.

Vào sảnh phim, Diệp Linh nhỏ giọng hỏi Cố Dạ Cẩn: “A Sinh, Vương Ny Nhi bị gì vậy, sao còn chưa tới?”

Cố Dạ Cần không có biểu cảm gì: “Cô ta sẽ không tới.”

“Cái gì? Vậy Tiểu Phương làm sao bây giờ? Tôi muốn trở về.” Diệp Linh đứng dậy muốn đi.

“Tiêu Phương đã an toàn vê nhà.”

“A? Thật không?” Diệp Linh có hơi không tin.

“Đương nhiên là thật.” Cố Dạ Cần giữ lại gáy cô, để cô đặt ánh mắt trên màn hình: “Lẽ nào em không muốn xem thử người phụ nữ xinh đẹp nhất tôi vừa khen sao, Diệp Linh, em có phải sợ rồi không, nên muốn mượn cơ hội chạy trốn!?”

Cô sợ?

Buồn cười!

Bị kích như thế, Diệp Linh liền ngồi thẳng lưng: “Được thôi, giờ tôi sẽ thử xem cô ta có xinh như tiên hay không!”

Lúc này phim đã chính thức bắt đầu, Diệp Linh thấy được tên phim – (Kiếp Phù Du) .

Diệp Linh trong nháy mắt cứng đờ.

(Kiếp Phù Du} là bộ phim cô đóng vai chính, cũng là tác phẩm cuối cùng cô thối lui sống ẩn, tác phẩm này bầu bạn cô tất cả bi thương ly hợp trong cuộc đời cô, bây giờ ở lúc cô không biết, đi lên màn ảnh, tiến nhập tầm mắt mọi người.

Ngày hôm nay, mọi người vì cô mà đến.

Diệp Linh cảm thấy khiếp sợ, mờ mịt, cô hoàn toàn không nghĩ tới Cố Dạ Cần lại dẫn cô đến xem Kiếp Phù Du) rồi.

Hôm nay là ngày đầu công chiếu, anh và cô đều không vắng mặt.

Rất nhanh đã bắt đầu chiếu phim rồi, Diệp Linh ở trong màn ảnh thấy được bản thân, khi đó cô còn chưa bị hủy dung, khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay mềm mị kiều diễm, đồng phục học sinh màu lam thanh thuần, sườn xám phong tình vạn chủng, đã đưa tới oanh động cả rạp chiếu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2303


Chương 2303:

“Oa, Diệp mỹ nhân thực sự quá tuyệt!”

“Từ lúc Diệp mỹ nhân thối lui, vòng giải trí đêu văng lạnh, cũng không có thêm đóa hồng đỏ nào nữa.”

Diệp Linh vào vòng giải trí đi diễn hoàn toàn là xuất phát từ đam mê nóng bỏng, bây giờ được tiếng ca ngợi cùng yêu thích của mọi người bao vây, viền mắt trăng nõn của cô lúc này hồng hồng, rất cảm động, thực sự rất cảm động.

Lúc này bên tai truyền đến một tiếng nói quen thuộc thấp thuần, mang theo ý cười cưng chiều nhàn nhạt: “Thế nào, nữ minh tinh này có phải rất đẹp hay không?”

Diệp Linh quay đầu, liền tiến vào trong tròng mắt dịu dàng Cố Dạ Cần, anh thương yêu lại quyến luyến nhìn cô.

Anh thật đúng là… đáng ghét!

Thì ra nữ chính anh ở trong xe nói đến kia chính là cô, anh nói cô rất đẹp, còn nói cô là người phụ nữ xinh đẹp nhất anh từng gặp!

Diệp Linh chu đôi môi đỏ mọng, hừ hừ nói: “Coi như anh cũng cứng cáp đấy, ánh mắt cao, có phẩm vị, nữ minh tinh này rất xinh đẹp!”

“Vậy vừa rồi ở trong xe người nào đó còn nói xinh đẹp cũng chỉ là một bình hoa…”

“Bình hoa cũng là một bộ môn nghệ thuật! Tri thức tu dưỡng đều có thể nỗ lực ngày qua ngày học tập, chỉ có bình hoa là có cố gắng cũng không cố được, đây là phân cứng rôi, hiêu chưa?” Diệp Linh hùng hồn tự vả mặt mình.

Cố Dạ Cần nhếch môi, ý kia rất rõ ràng rồi – em nói cái gì chính là cái đó, em nói tròn là vuông, thì đó chính là vuông!

“Bây giờ muốn ăn bắp rang bơ chưa?”

Cố Dạ Cần đút một miếng bắp tới bên môi cô.

Kỳ thực Diệp Linh vốn đã muốn ăn, vỏ bắp bọc bọc đường vàng rụm đã nhiệt liệt chào mời cô nãy giờ rồi.

“Được thôi, tôi miễn cưỡng ăn một chút vậy! A Sinh, đại minh tỉnh xinh đẹp như vậy ăn bắp rang bơ của anh, đây chính là vận may của anhl” Diệp Linh giống nhưữ một con công kiêu ngạo vậy ăn bắp rang bơ anh đút tới.

Cô Dạ Cân ném bao bắp rang vào trong ngực cô, biết lắng nghe: “Tôi may mắn vô cùng.”

Diệp Linh được dỗ vui vẻ, cô chủ động bóc một miếng bắp đưa đến bên môi anh: “Thấy anh ngoan như vậy, này, anh cũng ăn một cái đi!”

Cố Dạ Cần không thích ăn đồ ngọt lắm, song cô đút tới, cho dù là độc, anh cũng vui vẻ chịu đựng, nên anh há miệng ăn.

Diệp Linh muốn rút ngón tay về, thế nhưng một giây kế tiếp, Cố Dạ Cần nhẹ nhàng cắn đầu ngón tay cô.

Hàng mi dài của Diệp Linh đột nhiên run lên, anh căn rât nhẹ, cũng không đau, thế nhưng… cái cắn này quá mờ ám.

Này, sao tự dưng anh lại cắn người vậy chứ?

Diệp Linh dùng sức rút tay mình về, cô dán ánh mắt trên màn ảnh, nhưng vành tai trắng như tuyết đã sớm đỏ ửng.

Lúc này thân thể cao lớn Cố Dạ Cần xích gần, phủ bên tai cô bờ nói thật nhỏ một câu: “Tôi vô ý, Sorry…”

SOFrV…

Giọng nói trầm thấp đó vang vọng bên bờ tai, giọng Anh tiêu chuẩn như mang theo một luồng điện, lúc này từ vành tai Diệp Linh truyền tới toàn thân, Diệp Linh chỉ cảm thây toàn thân tê rân.

Tên tài xế này thật đúng là… Muốn chết!

Khụ khụ.

Diệp Linh ho khan một tiếng, giả bộ không thèm để ý nói: “Không sao, việc nhỏ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2304


Chương 2304:

Bộ phim liên tục chiếu, tổng cộng 2 tiếng 6 phút, bộ phim này được đạo diễn có tiếng đạo diễn, Diệp Linh diễn vai chính, nội dung kể về câu chuyện của An Sinh, một nữ từ cửa nát nhà tan lưu lạc đến Thượng Hải, trở thành gái hồng lâu nổi tiếng một thời, cuối cùng gia nhập vào làn sóng cách mạng, trở thành một nữ chiến sĩ, gặt được thành công to lớn.

Cuối cùng khi tiếng kèn hiệu cách mạng thắng lợi vang lên, vai An Sinh của Diệp Linh cùng nghìn vạn người Trung Quốc cùng nhau hoan hô, toàn bộ phòng chiếu phim vang lên tiếng vỗ tay như thủy triều.

Bộ phim này kể về vận mệnh của cô gái nhỏ trong bôi cảnh thời chiên, Diệp Linh đã sử dụng kỹ năng diễn xuất tuyệt vời của mình để diễn giải hoàn hảo hành trình đầy mưu trí của An Sinh, làm cho tất cả mọi người cùng cô cười, theo cô khóc, cùng nhau hoan hô với cô.

Diệp Linh, không thể nghi ngờ là người thành công nhất.

Bộ phim kết thúc, thế nhưng tiếng vỗ tay như thủy triều còn chưa kết thúc, mọi người thật lâu không muốn rời chỗ.

Trong hai mắt Diệp Linh đã sớm bốc hơi ra hơi nước trong suốt, hàng mi dài bất an rung động, nước mắt nóng bỏng vẫn rơi xuống.

Cô không nhịn được bật khóc.

Lúc này một bàn tay to duôi tới, dịu dàng lau đi nước mắt trên khuôn mặt nhỏ của cô: “Sao lại khóc rồi? Muốn khóc thành con mèo mướp sao.”

Diệp Linh quay đầu, khuôn mặt tuần tú của Cố Dạ Cần trong tầm mắt mơ hồ của cô phóng đại.

Diệp Linh lúc đầu muốn không khóc, thế nhưng không biết làm sao nữa, giờ khắc này ở cạnh anh, trong ánh mắt mềm mại lưu luyến ấy, nước mắt như là chuỗi châu đứt đoạn, chỉ biết rơi càng hung.

Cô lập tức khóc không thành tiếng.

Cố Dạ Cần nhanh chóng vươn tay, ôm cô vào trong ngực mình, môi mỏng rơi trên tóc cô dùng sức hôn: “Được rồi được rồi đừng khóc, bé ngốc, khóc cái gì, chúc mừng em, bộ phim này đã thành công ngay từ ngày công chiếu đầu tiên rồi. Doanh thu phòng vé sau hôm nay cũng sẽ bùng nỗ, phim này sẽ sớm đạt giải thưởng tam đại Kim Sơn thôi, e rằng năm sau em sẽ đứng trên sân khấu cao nhất, có nhiều người yêu em như vậy, em vẫn luôn được thương yêu.”

Anh từng lần một dỗ cô, dùng thanh âm dịu dàng nhất nói cho cô biết, nói cho cô biết cô rất ưu tú, lại có bao nhiêu người đang yêu cô.

Diệp Linh chôn khuôn mặt nhỏ trong lồng ngực của anh, còn tuyệt không khách khí lau nước mắt trên chiếc áo sơ mi quý giá của anh, cô nín khóc cười: “Vậy anh biết tôi là đại minh tinh rồi đó! Tôi cao quý không thể chạm đến đói”

“Dạ dạ dạ.” Cố Dạ Cần nhếch môi, trên gương mặt tuấn mỹ trong nhộn nhạo ra đầy ý cười: “Là tôi với cao em, vẫn luôn là thế.”

Cố Dạ Cần lái xe đưa Diệp Linh đi trở về, Diệp Linh đã ngủ mắt trên xe rồi.

Cố Dạ Cần ôm cô vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt trên giường lớn mềm mại, lúc này điện thoại vang lên, điện thoại tới.

Là thư ký riêng gọi.

“Chủ tịch, đã dựa theo phân phó của ngài đưa Tiểu Phương an toàn về nhà rồi, ác bá Vương Hạo kia cũng bị chúng tôi bắt lại.”

“Ừ, làm tốt đấy.” Cố Dạ Cần lên tiếng.

“Chủ tịch,” Thư ký riêng do dự mở miệng nói: “Chủ tịch, ngài bây giờ sao lại quản… việc vớ vẫn của người khác, tôi nhớ… Trước đây ngài không phải như vậy.”

Mình trước kia…

Mình trước kia là như thế nào?

Máu lạnh, tàn khốc, bạc tình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2305


Chương 2305:

Chêt sông của người khác, với anh không có một chút xíu liên quan.

Hiện tại, anh lại bắt đầu nhúng tay chuyện của người khác rồi.

Đó cũng là bởi vì…

Cố Dạ Cần cúi đầu, dịu dàng hôn lên trên trán Diệp Linh: “Linh Linh, vì em, anh nguyện ý yêu thương cả thế giới.”

Bởi vì thế giới này cho cô tràn đầy tình yêu, cho nên, vì cô, anh yêu thương cả thế giới.

Diệp Linh lại ngủ một giấc ngon lành, đợi lúc tỉnh lại đã hơn tám giờ, mặt trời đã soi đến tận mông rồi.

Gần đây giấc ngủ của cô càng ngày càng tốt, Diệp Linh rửa mặt xong liền ra cửa, rất nhanh đã nghe được tiếng huyên náongoài cửa.

Cô mở cổng ra, đi ra ngoài.

Bên ngoài rất nhiều người tụ tập ở đó, mấy thím còn có một đám nhóc, trong đó có Tiểu Phương cũng an toàn đã trở về.

“Chị Linh Linh.” Tiểu Phương nhanh chóng chạy tới bên người Diệp Linh.

“Tiêu Phương, em không sao chứ, Vương Hạo kia có bắt nạt em không?”

Diệp Linh kéo lại tay Tiểu Phương.

Tiểu Phương vô cùng cảm kích lắc đầu: “Chị Linh Linh, em không bị bắt nạt, cám ơn chị và anh A Sinh đã cứu em.”

Lúc này đám nhóc vây quanh, vô cùng sùng bái nhìn Diệp Linh: “Chị xấu xí, chị thật sự là lợi hại đó!”

“Đúng vậy em Linh Linh à, lần này thật sự phải cảm tạ em và A Sinh thật tốt, nếu như không có hai em, bọn chị cũng không biết nên làm gì!”

Bị nhiều người như vậy quay chung quanh cảm kích, Diệp Linh ngượng ngùng, cô xua xua tay: “Đều là việc nhỏ, những thứ này đều là việc em và A Sinh nên làm.”

Lúc này một giọng nói tức giận vang lên: “Chúng mày mau buông ral Chúng mày thực sự ăn gan hùm mật gấu, dám động đến ông đây, bọn mày có biết tao là ai không?”

Diệp Linh lúc này mới nhìn thấy Vương Hạo, Vương Hạo bị trói gô lại, hình như còn bị người ta đánh một trận, trên mặt chảy máu, vô cùng chật vật.

Vương Hạo là con một của Vương gia đại gia ở đây, từ nhỏ đã làm xăng làm bậy, vẫn chưa có người nào dám quản chế hắn ta, hắn coi trọng Tiểu Phương, bắt cóc Tiểu Phương tới, đêm qua chuẩn bị cưỡng h**p cô bé.

Ai ngờ cửa phòng bị đạp ra, vài kẻ mặc đồ đen vóc người hung hãn tiến lên, không nói không rằng dùng một bao tải đen bao lại hắn, sau đó quyền đấm cước đá đánh hắn tơi bời một trận.

Cho nên Vương Hạo đã phẫn nộ tới cực điểm, hắn dữ tợn đe dọa và uy h**p mọi người.

Người nơi này đều rất chán ghét người Vương gia, nhanh chóng có một thím mắng: “Vương Hạo, mày thực sự không biết xấu hổ, tự mày xem mày đã ức h**p bao nhiêu cô gái tốt, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát, tao thấy mày sẽ không chết yên!”

Vương Hạo không cho là đúng, còn vô cùng phách lối cười nói: “Tao nhìn trúng bọn nó, đó là phúc khí của bọn nó, có thể hầu hạ tao là bọn nó đã tu mấy kiếp.”

“Mày!”

Mặt của Vương Hạo đã dày đến mức khoan cũng khó thủng, kèm theo tam quan vặn vẹo, thật sự là làm người ta chắt lưỡi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2306


Chương 2306:

“Anh!” Lúc này Vương Ny Nhi vội vã chạy tới.

“Ny Nhi, em tới đúng lúc lắm, đám người này không muốn sống nữa, dám động thủ với anh, anh gọi điện thoại gọi một nhóm người qua đây, đập nát chỗ các bà ta, ngày hôm nay anh nhất định phải cho mấy bà ta thấy một chút lợi hại, để đám đó quỳ xuống kêu cha gọi mẹ!” Vương Hạo hung ác nói.

Vương Ny Nhi cũng rất tức giận, cô ta chống hai cánh mập mạp lên hông mình, vênh mặt hất hàm nhìn người chung quanh: “Chúng mày đám hạ tiện này có phải tạo phản rồi không, anh trai của tao là người mà chúng mày dám đụng?”

Diệp Linh nhanh chóng kéo mấy thím cùng đám nhóc đến phía sau mình: “Không liên quan gì với bọn họ, là tao sai người làm!”

“Mày?” Vương Ny Nhi nhìn vết sẹo trên má phải Diệp Linh: “Mày lại là con Thị Nở từ đâu chạy tới?”

Diệp Linh nhếch đôi môi đỏ mọng, đáp lại một cách mỉa mai: “Tao có xấu cũng xâu qua được mày sao, mày khiêm tôn xưng thứ hai, không có ai dám xưng thứ nhất.”

Từ xưa tới nay chưa từng có ai dám nói Vương Ny Nhi xấu xí, nên Vương Ny Nhi luôn định nghĩa mình ở hàng ngũ “đẹp như tiên”, cho dù có mập, đó cũng là Dương quý phi lấy mập là đẹp, bây giờ bị Diệp Linh mỉa như thế, Vương Ny Nhi liền phẫn nộ.

“Mày dám mắng tao!” Vương Ny Nhi tiến lên, giơ tay lên muốn hung hăng cho Diệp Linh một cái tát.

Lúc này phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói trầm thấp từ tính: “Cô dám thử động vào cô ấy một lần xem.”

rang 7 Tay Vương Ny Nhi cứng đò, cô ta ngắng đầu, Có Dạ Cần đã trở về.

Là Cố Dạ Cẩn!

*“A Sinh đã trở về!”

“Là A Sinh kìal”

Mấy thím thấy Cố Dạ Cẩn trở về đều hai mắt sáng ngời, bọn họ như là thấy được người làm chủ, dù sao bọn họ có một cảm giác, chỉ cần A Sinh ở chỗ này, sẽ không có ai dám bắt nạt bọn họ.

Đoàn người tự động nhường ra một con đường, Cố Dạ Cẩn vững vàng bước tới bên người Diệp Linh.

“A Sinh, anh đã đi đâu vậy?” Lúc Diệp Linh rời giường cũng không thấy được Có Dạ Cần, cho nên mở miệng hỏi.

Cố Dạ Cẩn cầm trong tay một cái túi: “Ra ngoài mua bữa sáng cho em, không phải em muốn ăn bánh bao hoa hồng đậu đỏ của tiệm kia sao?”

Nói rồi Cố Dạ Cần từ trong túi lấy ra một cái bánh bao nóng hổi đưa tới trong tay Diệp Linh.

Diệp Linh không nghĩ tới sáng sớm anh đã mua bánh bao cho cô rồi, cô muốn ăn bữa sáng ở cửa hàng kia nhưng rất đông người, anh chắc đã đi xếp hàng.

Diệp Linh tiếp nhận bánh bao, cắn một cái, bên trong thơm nhân hoa hồng đậu đỏ trong veo nhanh chóng lan trong cổ họng, rất ngọt, ăn rất ngon.

Vương Ny Nhi nhìn khuôn mặt tuấn tú kia của Cố Dạ Cẩn, gương mặt hoàn mỹ như thần linh kia tuyệt đối là người đàn ông đẹp nhất mà cô ta từng gặp qua, cô ta mỗi liếc mắt nhìn liền hãm sâu một lần, trái tim đã nhảy loạn.

*“A Sinh, sao anh lại ở cùng con ả xấu xí này? Em thích anh, chỉ cần anh làm bạn trai của em, về sau liền sống được cuộc sông tôt.” Vương Ny Nhi mong đợi nhìn Cố Dạ Cần.

Con ngươi đen thanh bần của Cố Dạ Cần rơi trên người Vương Ny Nhi, anh nhàn nhạt nhếch môi, không thể nói rõ mỉa mai, nhưng đã tràn mười phần mỉa mai: “Cô nói ai là ả xấu xí, chỉ có cô xấu, cả nhà cô đều là xấu xí Ờm, đụng phải con ma cuồng chiều vợ rồi.

Vương Ny Nhi cứng đò, bị người mình thích nhục nhã như vậy, ả òa khóc: “A Sinh, anh dám nói tôi như vậy, anh có gì đặc biệt hơn người, chỉ là một tên tài xế quèn mà thôi, tôi còn chướng mắt anh”

Lúc này Vương Hạo hung dữ nói: “Chính thăng tài xê nho nhỏ này sai người đánh tao? Thiên hạ này thực sự chuyện gì cũng có thể xảy ra, mày biết tao là ai không, tao là đại nhân vật mày không đắc tội nổi đấy!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2307


Chương 2307:

Cố Dạ Cẩn không có tâm tình gì lớn, anh thờ ơ liếc Vương Hạo, như cười như không nói: “Tao không biết mày là ai, phàm là kẻ để tao biết nó là ai, hiện tại hình như… không ở trước mắt tao nữa rồi.”

Có ý gì?

Vương Hạo cứng đờ, hắn đã có chút chột dạ, bởi vì hắn dự cảm người đàn ông trước mắt này tuyệt không đơn giản, Cố Dạ Cẩn lăn lộn ở thương trường nhiều năm, vẫn luôn ngồi trên địa vị cao, cho dù ở cái trấn nhỏ này đã khác chê nội liêm, khiêm tôn lại, thê nhưng cảm giác bễ nghễ và khí tràng cường đại của anh khiến Vương Hạo không chỗ che giấu, Vương Hạo cũng không biết trên trần này từ khi nào xuất hiện một nhân vật như vậy.

Song Vương Hạo lại chẳng nguyện ý chịu thua, một tên tài xế nho nhỏ, nói không chừng chỉ đang giả bộ, có thể gây ra bao nhiêu sóng gió?

Hắn ta là con trai độc nhất của đại gia nơi đây đấy!

“Được, thằng tài xế nghèo mày không nhận thua đúng không, tao gọi người đến ngay bây giờ!”

Vương Hạo trực tiếp lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi điện thoại.

Mấy thím có chút bất an, nhỏ giọng nói: “A Sinh, Vương Hạo này không dễ chọc đâu, hắn nhất định sẽ gọi một đám lưu manh qua đây đại náo một phen, cậu mang theo em gái Linh Linh mau rời khỏi nơi này đi!”

“Đúng vậy, bọn chị sống ở đây, Vương Hạo chắc sẽ không đến mức g**t ch*t bọn chị, em Linh Linh bây giờ còn ôm mang thai, mà cậu một người tài xế thế lực chắc chắn yếu kém hơn rồi, liều mạng với Vương Hạo chính là lấy trứng chọi đá, hai em mau tránh ra ngoài một chút đi!”

Anh mặt Cô Dạ Cân rơi trên khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh: “Em sợ không?”

Diệp Linh cắn bánh bao một cái, lắc đầu nhữ giã tỏi: “Tôi không sợ.”

“Vì sao?”

Cô cũng không biết nữa, theo lý anh chỉ là một tài xế nho nhỏ, rất khó tạo nên cảm giác an toàn, thế nhưng, cô luôn cảm giác chỉ cần có anh ở đây, trời dù có sập xuống, anh cũng sẽ chống cả mảng trời cho cô.

Diệp Linh ngước đôi mắt đen ươn ướt nhìn anh: “Bởi vì… có anh ở đây đó.”

Có Dạ Cần nắm tay cô vào trong lòng bàn tay mình, sau đó chậm rãi nhếch đôi môi mỏng.

Vương Hạo vừa định gọi điện thoại, lúc này một chiếc xe sang trọng “xoát”

ngừng lại, bố Vương chạy đến.

Bồ Vương Hạo, cũng chính là vị đại gia ở đây đã xuất hiện.

“Bố! Bồ tao tới rồi!” Vương Ny Nhi nhất thời vui vẻ hoa chân múa tay.

Vương Hạo cũng để điện thoại xuống, hắn lúc này cũng ưởn thẳng sống lưng của mình, càng phách lối hơn: “Nhìn thấy chưa, bố tao tới rồi! Bố tao nhất định là biết con trai cưng của mình bị bắt nạt, nên chạy tới dạy dỗ đám chúng mày đấy.”

“Bố tao là chủ vườn ở đây, hiện tại phòng ôc sân vườn chúng mày ở cũng đều thuê của bố tao, lát nữa tao sẽ bảo bố tăng tiền thuê nhà của chúng mày lên gấp ba, gấp năm lần… lũ nghèo khổ chúng mày chết chắc!”

“Chúng mày đứa nào không thuê nổi, tao sẽ bố tao đuổi bọn mày ra ngoài, cho các mày chuyển nhà, không nhà để về nữa!”

Những lời này của Vương Hạo thực sự độc ác, rất rõ ràng dùng chủ nghĩa tư bản tới dọa ép dân đen, mấy thím lúc này sắc mặt trắng nhợt, một cậu bé kéo tay mẹ mình, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, chúng ta thực sự sẽ không có nhà để ở sao di Mẹ cũng không biết phải an ủi con mình như thế nào: “Cái này…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2308


Chương 2308:

Lúc này một giọng nói thâp thuân từ tính vang lên: “Sẽ không.”

Cậu bé lúc này ngắng đầu nhìn về phía Có Dạ Cẩn.

Cố Dạ Cần quá cao, cậu bé phải nỗ lực ngắng đầu nhìn lên, cậu cảm thấy chú trước mắt như có ánh sáng, khiến người ta không nhịn được tin cậy và theo đuổi.

“Sẽ không, nhà của các con ở đây, ai cũng không thể đánh đuổi các con đi.”

Cố Dạ Cần vươn tay, xoa xoa đầu cậu bé.

Bất an trong mắt cậu bé lúc này lui đi, cậu về sau trưởng thành cũng muốn cao như chú này, khiên người ta nhìn lên giống hệt vậy.

“Dạ.” Cậu bé dùng sức gật đầu.

“Bố, bố rốt cuộc đã tới! Có người bắt nạt con, chính là anh tal Con… con thích anh ta như vậy, nhưng anh ta nói con là kẻ xấu xí, con mặc kệ! Bố, con muốn anh ta, con muốn anh ta làm bạn trai của con, con còn muốn gả cho anh ta!” Vương Ny Nhi nhào vào trong lòng bố Vương, còn uất ức chỉ vào Cố Dạ Cần làm nũng.

Về vấn đề nên xử lý Cố Dạ Cảnnhư thế nào , Vương Ny Nhi và Vương Hạo tuyệt nhiên bất đồng, Vương Hạo muốn đẩy Cố Dạ Cẩn vào chỗ chết, thế nhưng Vương Ny Nhi đối với Cố Dạ Cần vừa yêu vừa hận, cái gọi là người đàn ông không có được là tôt nhất, ả nhất định phải chinh phục được Cố Dạ Cần.

Hiện tại bố Vương đã tới, Vương Ny Nhi lộ ra nụ cười, ả đắc ý nhìn Cố Dạ Cần, ý kia là – người đàn ông kia, anh đã thu hút sự chú ý của tôi, từ giò trở đi, anh là của tôi!

Trong lòng mọi người căng thẳng, không xong, A Sinh sợ là… trinh tiết khó giữ được.

Diệp Linh cũng có chút bất an, cô vươn ngón tay kéo lại ống tay áo Có Dạ Cần.

Cố Dạ Cẩn cầm ngược tay Diệp Linh tay trong lòng bàn tay mình, trấn an bóp một cái.

Bố Vương chạy tới vô cùng vội vàng, trán đã đổ ra một lớp mồ hôi lạnh, vừa rồi Vương Ny Nhi xông tới, thiếu chút nữa đã đụng ông ta bay ra ngoài.

Bố Vương vươn tay, dùng sức tát lên mặt Vương Ny Nhi.

Bôp.

Một bàn tay thô to rơi trên mặt Vương Ny Nhi.

Vương Ny Nhi té lui về phía sau, ngã sõng soài trên mặt đất, ả bị đánh đến ngu người.

Shhh.

Mọi người hít vào, ai nấy khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn màn này, bố Vương này không phải vội tới làm chỗ dựa cho đôi nhi nữ này sao, sao lại cho Vương Ny Nhi một bạt tai?

“Bố, bố… đánh con?” Vương Ny Nhi bưng cái mặt sưng đỏ của mình, không thể tin nhìn bố Vương.

“Tao đánh mày đó! Mày cũng không soi mặt vào trong nước tiểu, nhìn xem bản thân mập xấu đến mức nào, còn vọng tưởng người khác làm bạn trai mày, mày đến tột cùng có biết thẹn hay không, tao thấy mặt mày quá dày!” Bồ Vương chỉ vào Vương Ny Nhi mắng to một trận.

Vương Ny Nhi chắn kinh rồi, tất cả mọi người cảm thấy thế giới này huyền ảo, bố Vương này có phải bị… mát đầu hay không?

Bố Vương là chủ vườn ở đây, chỉ thích bắt nạt chèn ép người khác, ông ta còn vô cùng dung túng đôi nhi nữ của mình, nếu như không có gì bắt ngờ, ông ta sẽ tới diễn một màn: nhan sắc con gái không đủ, bô đên trợ giúp một tay, buộc A Sinh bán mình. Sao bây giờ hướng gió đột nhiên chuyển biến, hắn bắt đầu diễn cảnh vì đại nghĩa diệt thân rồi?

Vương Ny Nhi Vương Hạo còn có tất cả mọi người khiếp sợ không nói được một câu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2309


Chương 2309:

Bố Vương vươn tay, lau mồ hôi lạnh trên trán, sau đó ông ta nhìn về phía Cố Dạ Cần, cũng chính là vị thủ phủ đại nhân này.

Người khác không biết thân phận của vị thủ phủ kia, nhưng ông ta biết, tất cả đất đai nơi đây, đều là của vị thủ phủ đại nhân này, đều mang họ Có.

Ông ta chỉ đi làm thuê cho thủ phủ đại nhân, thu tiền thuê, dù sao hoàng đề ở nơi trời cao, ông ta thu nhiêu gâp mây lần tiền thuê cũng chả ai biết, một ngày của thủ phủ đại nhân bận rộn vô cùng, không quản được đến ông ta.

Thế nhưng, ông ta làm sao cũng không ngờ tới vị thủ phủ đại nhân này, cũng chính là sếp của ông ta, lại đột nhiên phủ xuống trên trấn nhỏ này.

Buồn cười là, con gái của ông ta còn vọng tưởng làm phu nhân của thủ phủ!

“Ah, ha ha,” Bố Vương nhìn Có Dạ Cần chê cười nói: “A… A Sinh, anh đừng nghe con gái tôi nói lung tung, nó chính là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, sỉ tâm vọng tưởng, nó xách giày cho cậu cũng không xứng.”

Tất cả mọi người sợ ngây người, tên chủ vườn vênh váo hông hách này sao ở trước mặt A Sinh liền biến thành câu nô tài rồi?

Mọi người thấy A Sinh, A Sinh không phải chỉ là một tài xế nho nhỏ sao, cái này có gì đáng sợ?

“Bố!” Vương Hạo là người đầu tiên không chấp nhận, hắn tiến lên phía trước nói: “Bố, bố bị sao vậy, sao như biến thành một người khác thế, A Sinh này chỉ là một tài xế nho nhỏ, hắn chẳng những từ chối Ny Nhi, còn sai người đánh con tơi bời một trận, bố mau chóng làm hắn biến mắt đi!”

Bốp.

Bố Vương giơ tay lên, tàn nhẫn tát Vương Hạo một bạt tai: “Nghiệt tử, súc sinh, ở đây khôngg đên lượt mày nói chuyện, còn không mau ngậm miệng cho taol”

Bố Vương hận không thể cầm một cuộn băng dán dán miệng Vương Hạo lại, dù sao cũng là bố con, nó muốn chết, cũng không có cần phải kéo ông ta chịu tội thay!

“Bối”

“Câm miệng! Thằng nghịch tử, cả ngày ở bên ngoài gây chuyện thị phi, mày đắc tội một đại nhân vật thần bí, nếu không xong cả nhà đều phải chôn cùng mày đó!” Nước bọt bố Vương bay tung tóe, mắng to.

Vương Hạo cũng bưng cái mặt sưng đỏ của mình, đại nhân vật thần bí, đại nhân vật thần bí gì chứ, Vương Hạo không nhìn thấy đại nhân vật thần bí đâu cả, song nhìn bô sợ hãi sợ như thế, Vương Hạo ngắng đầu, nhìn về phía Cố Dạ Cần.

Hắn cũng không biết tại sao mình lại nhìn về hướng Cố Dạ Cần, thật giống như đại nhân vật thần bí này chính là Có Dạ Cần.

Nhưng, anh rõ ràng chỉ là một tài xế nho nhỏ thôi mà…

“A… A Sinh,” Bố Vương vẻ mặt lấy lòng nhìn Cố Dạ Cẩn, không ngừng cười xòa nói: “Tôi hiện tại sẽ mang tên súc sinh này về nhà, nghiêm khắc dạy dỗ, nếu như nó còn dám đi ra gây chuyện, tôi liền trực tiếp đoạn tuyệt quan hệ bố con với nó, tôi coi như không sinh ra đứa con trai này!”

“Còn có Vương Ny Nhị, nó vê sau tuyệt đối không dám đến quấy rầy A Sinh anh nữa đâu, tôi sẽ cho nó biết nó đến tột cùng có bao nhiêu cân lượng!”

“Chuyện hôm nay đều là lỗi của Vương Hạo và Vương Ny Nhi, hiện tại tôi thay bọn nó xin lỗi A Sinh, xin lỗi mọi người, xin lỗi, chúng tôi sai rồi.”

Bố Vương đối mặt với mọi người, cúi xuống cái đầu cao quý của kẻ làm chủ là mình, tạ lỗi Cố Dạ Cẩn và mọi người ở đây.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, chuyện ngày hôm nay cũng quá kịch tính, tất cả mọi người đều nhìn Cố Dạ Cần.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2310


Chương 2310:

Trên khuôn mặt tuấn tú kia của Có Dạ Cân không có tâm tình biên hóa nào, Snh lãnh đạm nhàn nhạtđánh mắt từ trên mặt bố Vương, Vương Hạo và Vương Ny Nhi, sau đó dắt tay Diệp Linh: “Bữa sáng sắp nguội rồi, chúng ta về nhà đi.”

Cố Dạ Cần dẫn Diệp Linh đi vào tứ hợp viện, đóng lại cổng.

Trong phòng khách, Cố Dạ Cần buông lỏng tay Diệp Linh ra: “Linh Linh, đi rửa tay, chuẩn bị ăn sáng.”

Diệp Linh hiếu kỳ lại nghi ngờ đánh giá Cố Dạ Cẩn: “A Sinh, anh có quen biết ông chủ vườn kia không, tôi cảm giác ông ta rất sợ anh.”

Cô Dạ Cân cũng không đề lộ thân phận của mình, bởi vì anh còn cần dùng thân phận tài xế này ở cạnh Diệp Linh, anh câu môi mỏng: “Tôi có người bạn quen với ông ta.”

“Bạn? Vậy phải cảm ơn người bạn kia của anh thật tốt đấy nhé.” Diệp Linh chân thành nói.

“Tôi biết rồi, nhanh đi rửa tay.”

“Được.” Diệp Linh vui vẻ đi rửa tay.

Nhìn bóng lưng Diệp Linh biến mất trong tầm mắt của mình, Cố Dạ Cần từ trong túi quần lấy điện thoại ra, bắm một dãy số.

“Alo, làm cho Vương gia biến mắt khỏi chô này, sau này tôi không muôn gặp lại bọn họ.”

Nếu như không phải vì Diệp Linh, nhân vật nhỏ như Vương gia vậy còn chưa đủ để anh lãng phí thời gian, thủ đoạn đối đãi địch nhân của anh luôn nhất quán như vậy, diệt cỏ tận gốc, tuyệt không mềm tay.

Mãi đến khi cánh cổng kia đóng lại, bố Vương mới thở ra một hơi thật dài, ông ta cảm giác quần áo trên người mình đã ướt đẫm, có một loại cảm giác sống sót sau tai nạn.

“Bối” Vương Hạo và Vương Ny Nhi uất ức nhìn bố Vương.

Bô Vương lạnh lùng phât tay áo: “Còn ngây ở chỗ này làm cái gì, về nhàiI”

Vương Hạo và Vương Ny Nhi y theo rập khuôn đi theo phía sau bố Vương, Vương Hạo thực sự nhịn không được, cho nên nhỏ giọng hỏi: “Bố, tại sao hình như bồ rất sợ A Sinh kia, A Sinh chỉ là thằng tài xế, không có tiền không có thân phận, bố sợ hắn làm cái gì?”

“Câm miệng!” Bố Vương hung hăng trợn mắt nhìn Vương Hạo, thấp giọng nói: “Mày có biết thân phận của A Sinh kia là gì không, anh ta chính là… Có Dạ Cần! Cố Dạ Cần đó!”

Có Dạ Cần!

Vương Hạo nghe nói qua Cố gia, nhất là thủ phủ Tứ Cửu Thành – Cố Dạ Cần, nghe nói anh tuấn mỹ vô song, lạnh lùng sát phạt, là đại danh từ cho tiền tài, quyền thế, địa vị, đế vương trẻ tuổi một đời thương giới.

A Sinh kia lại chính là… Cố Dạ Cẩn!

Chân Vương Hạo mềm nhữn, thiếu chút nữa ngồi liệt trên mặt đắt.

Vương Ny Nhi khiếp sợ há to miệng, ả còn tưởng rằng A Sinh chỉ là một thằng nghèo túng, không nghĩ tới thằng nghèo đó lại là thủ phủ đại nhân quyền khuynh một phương.

Mấy ngày trước ả còn cầm một cái túi LV muôn bao nuôi vị thủ phủ đại nhân này, Vương Ny Nhi đã cảm thấy…

chuyện này đủ để ả khoe khoang cả đời, đây cũng tính là truyền kỳ cả đời của ả.

Lúc này điện thoại của bố Vương vang lên, điện thoại tới.

“Alo.” Bố Vương nhận nghe điện thoại.

Bên kia không biết nói những gì, cả người bố Vương cứng đờ, điện thoại trực tiếp từ trong tay rớt xuống đất, rơi VỠ vụn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2311


Chương 2311:

“Bố, bố sao vậy?”

Bố Vương lập tức ngồi phịch ở trên mặt đất, nước mắt lã chã rơi xuống, ông ta kêu khóc đập đất gào to – trời muốn giết tao àI Mấy thím và đám nhóc thấy chuyện này đã giải quyết thuận lợi rồi, trong lòng mọi người đối với A Sinh và Diệp Linh càng thêm cảm kích.

“Chúng ta phải cảm ơn A Sinh và Linh Linh thật tốt, nếu như không có bọn họ, chúng ta bây giờ không biết sẽ thế nào.”

“Các bà nói A Sinh này rốt cuộc là nhân vật nào, tôi cảm thấy cậu ta không phải đơn giản là tài xế đâu.”

Lúc này một chiếc xe sang trọng chạy nhanh đến, thư ký riêng của Cố Dạ Cần từ xe sang bước xuống: “Chào mọi người, có một việc cân báo cho mọi người biết, chủ vườn Vương gia ở đây hôm nay sẽ dời khỏi nơi đây, chúng tôi muốn ký một phần hợp đồng mới với mọi người, sẽ miễn trừ tất cả tiền thuê của mọi người, biến phòng ốc sân vườn nơi này thành tài sản cá nhân của mọi người.”

Cái gì?

Mọi người cứng đò tại chỗ, bọn họ hoàn toàn hoài nghi mình nghe lầm, làm sao có thể?

“Chuyện này là thật ư?”

Thư ký riêng mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên là thật, đây là hợp đồng, mọi người có thể ký tên ngay bây giờ.”

Mọi người nhận lây hợp đông, sau đó lật đến trang cuối cùng, chỉ thấy trên một trang cuối cùng đóng dấu con dấu của tập đoàn Cố thị, phía dưới cùng còn có một chữ ký viết tay, chủ tịch tập đoàn Có thị – Cố Dạ Cần.

Ba chữ Cố Dạ Cần này được ký rồng bay phượng múa.

Vị sếp lớn này chính là Cố Dạ Cẳn!

“Ah, tôi hiểu rồi, A Sinh chẳng lẽ chính là chỗ vị… chủ tịch của tập đoàn Cố thị Có Dạ Cần ư1?”

“Trời ạ, A Sinh lại là chủ tịch trăm tỷ!”

“Tôi nghe nói vị Cố tổng này là thủ phủ đại nhân, OMG, Thủ phủ đại nhân ở trên đó, xin nhận một lạy của chúng tôi”

Thư ký riêng nhìn cánh cổng tứ hợp viện đóng chặt trước mắt, hiện tại ánh nắng ngập tràn, rực vàng óng ánh soi vào toàn bộ sân lớn, e rằng, đây chính là sức mạnh của tình yêu, tình yêu chân chính luôn sẽ khiến người ta trở nên tốt đẹp.

Người nơi này đã biết A Sinh chính là thủ phủ Cố Dạ Cần, rất nhanh, bọn họ cũng biết cô em hàng xóm Linh Linh cũng là đại minh tỉnh lừng lẫy Diệp Linh.

Bởi vì Kiếp Phù Du) chiếu phim bảy ngày, phòng bán vé đột phá 50 tỷ, bỏ xa tất cả những bộ phim ra cùng lúc thời đó, trở thành bộ phim top 1 của phòng bán vé.

Đám nhóc theo bố mẹ của mình từ trong rạp chiếu phim đi ra, bọn nó cũng không dám tin tưởng, đó thật sự là chị xấu xí mà bọn nó biết sao?

Thì ra chị xấu xí xinh đẹp như vậy, quả thực so với từ tiên nữ hạ phàm còn xinh đẹp hơn.

Diệp Linh đóng vai An Sinh, từ một nữ sinh viên bình thường phụ đến Thượng Hải làm đệ nhất gái hồng lâu, rồi đến đầu quân vào làn sóng cách mạng trở thành một nữ chiến sĩ lừng danh, cô tựa như pháo hoa đốt sáng cả cuộc đời mình.

Cuộc đời của An Sinh, cực kỳ giống với quá khứ của Diệp Linh, cô đã từng mờ mịt giãy giụa quanh quần trong thống “97 khổ, cô đã từng nỗ lực, từng buông bỏ, từng đổ vỡ rồi tự chữa lành cho bản thân hết lần này đến lần khác, để cuối cùng tìm về được chính mình.

Sau đó tât cả mọi người đã biệt, hai con người khó lường trong căn tứ hợp viện kia, là thủ phủ đại nhân Cố Dạ Cần và đại minh tinh Diệp Linh.

Song, bọn họ cũng không quấy rối cuộc sống yên bình tĩnh lặng của Diệp Linh hiện tại, bụng của Diệp Linh mỗi một ngày lớn lên, bé con ở trong bụng của cô khỏe mạnh trưởng thành.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2312


Chương 2312:

Hôm nay Diệp Linh nhàm chán ghé vào trên bệ cửa sổ, cô mặt mày ủ dột nhìn nơi xa, đang ngắn người.

Cố Dạ Cần lúc trở lại liền thấy một màn này, mái tóc quăn màu trà đen tùy ý khoác lên trên vai, lộ ra cô nửa khuôn mặt nhỏ mềm mại đáng yêu oánh nhuận của cô, cô chớp hàng mi dài nhìn về nơi xa xa, giống như một con mèo con biếng nhác.

Cố Dạ Cần đi tới, nhẹ giọng cười nói: “Có phải… nhớ anh trai em rồi không?”

Diệp Linh nhanh chóng hoàn hồn, cô nhìn khuôn mặt tuấn tú kia của Cố Dạ Cần, gật cái đầu nhỏ: “Ừm, tôi đã đã lâu không gặp anh rồi… anh đã mang theo Tiểu Đường trở về Hồng Kông, chắc chắn sẽ có nguy cơ tứ phía, tôi sợ lại mang phiền phức cho bọn họ, cho nên cũng không dám tìm hiểu tin tức của bọn họ…”

Cố Dạ Cần nhướng mày kiếm anh khi: “Tôi ngược lại từng giây từng phút để ý đến động tĩnh chỗ Hồng Kông, song, ở Hồng Kông rất bình tĩnh, anh trai em trở vê Tiêu gia, không có gì xảy ra cả, gió êm sóng lặng, nhưng, dưới lớp ngoài yên tĩnh luôn hàm chứa mưa rền gió dữ, tôi cảm giác… sắp có chuyện rồi.”

Mấy ngày này Diệp Linh luôn tâm thần không yên, cắn răng lên đôi môi đỏ mọng, cô nói: “Tôi cũng cảm thấy như vậy, luôn cảm giác có chuyện gì sắp xảy ra.”

Cố Dạ Cần im lặng vài giây, đột nhiên mở miệng nói: “Muốn đi Hồng Kông không?”

Diệp Linh khựng lại: “Tôi có thể chứ?”

“Đương nhiên có thể, tôi dẫn em đi.”

Ôi trời!

Hai mặt Diệp Linh trong nháy mắt sáng rực lên, cô liền nhào qua, trực tiếp nhào vào trong lòng Cố Dạ Cần, còn dùng hai cánh tay nhỏ bé móc vào cổ anh vui vẻ nhảy về phía trước: “Thật vậy chăng? Thật tốt quá, tôi muốn đi, mau mang tôi đi!”

Cố Dạ Cần vươn tay giữ lại vòng eo mềm của cô, hộ tống cô trong lòng, trên gương mặt tuấn mỹ dâng lên ý cười mềm mại, anh thấp giọng dặn dò: “Song, đến Hồng Kông, em đều phải nghe theo tôi, chỉ có thể đừng nhìn từ xa, không được tham gia.”

“Tốt, tôi gì cũng đồng ý với anh, tôi nghe theo anh tất!” Diệp Linh chôn khuôn mặt ở trong lòng anh cà cà, vui vẻ quên hết tất cả.

“Vậy tôi bảo người sắp xếp.” Cô Dạ Cần hôn một cái mái tóc của cô.

Lúc này Diệp Linh đã nhận ra bất thường, hiện tại cô hình như đang cùng Có Dạ Cần… ôm nhau.

Diệp Linh nhanh chóng đứng thẳng người, rụt tay mình về.

“Làm sao vậy?” Có Dạ Cần hỏi cô.

Diệp Linh cảm giác khuôn mặt nhỏ của mình từ từ đỏ lên: “Không có gì.”

Cô dùng tay bưng gương mặt nóng lên của mình, xoay người bỏ chạy.

Ah, mắc cỡ chết người.

Vừa rôi, là cô chủ động…

Cô đã bắt đầu giở trò với anh rồi!

Cố Dạ Cẩn mang Diệp Linh bay đến Hồng Kông, hai người ở trong một căn hộ, bởi vìtoàn bộ hành trình đều là Cố Dạ Cần tự tay sắp xếp, rất an toàn.

Tối hôm đó Cố Dạ Cần che áo gió en khoác trên vai Diệp Linh: “Nghe nói gần đây có một quán bar, là của Tiêu gia, hôm nay khai trương Tiêu Thành cũng sẽ có mặt, đi nhé, tôi dẫn em đi chơi một chút.”

Diệp Linh lúc này câu đôi môi đỏ mọng: “Thật không? Tôi có thể gặp anh trai rồi!”

“Thế nhưng…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2313


Chương 2313:

“Thế nhưng tôi không thể chạy loạn, phải luôn ở cạnh anh, quán bar người lắm mắt nhiều, không thể để đụng vào bụng, tôi nói đúng chưa?” Diệp Linh dí dỏm nháy mắt.

Mỗi lần ra ngoài Có Dạ Cần đều sẽ căn dặn những lời này, Diệp Linh nhắm mắt cũng có thể nói lầu lầu.

Cố Dạ Cần xoa xoa mái tóc cô, nắm tay cô đi ra ngoài.

Rất nhanh đã đến quán bar, nhạc sàn đinh tai nhức óc, trong sàn nhảy người người nhảy múa điên cuồng, Cố Dạ Cần và Diệp Linh tìm một ghế lô vắng vẻ ngồi xuống.

“Nhanh lên một chút! Các cô gái, tốc độ nhanh một chút, Thành gia sắp tới, các cô phải muốn xuất ra trạng thái tốt nhất tới hâu hạ Thành gia, nêu như tôi nay Thành gia chọn trúng người nào, mang người đó trở về qua đêm, đó chính là chuyện tốt, là phượng hoàng bay lên đầu cành đó! Má mì mang theo một tốp các cô gái đi ra.

Những cô gái này đều là chủ chốt trong quầy bar, ai ai cũng xinh đẹp, kiểu nữ sinh thanh thuà, kiểu tiểu yêu tinh yêu mị, kiểu ngự tỷ cool ngầu, nhìn mà hoa mắt.

Nghe nói Thành gia sắp tới, những cô gái này đều chỉnh sửa làn váy, bọn họ đều âm thầm chờ mong mình là người được chọn trúng.

Anh trai sắp tới sao?

Diệp Linh đều có chút nóng lòng, cô đã lâu không gặp anh trai rôi, không biệt anh trai có khỏe không.

Lúc này cửa quầy bar “oanh” một tiếng đầy ra, hơi lạnh phía ngoài tập kích n, một đám thủ hạ áo đen vóc người hung hãn nối đuôi nhau đi vào, cung kính canh giữ ở hai bên đường.

“Tránh ra, mau mau tránh ra, dám cản đường của Thành gia, có phải không muốn sống nữa hay không!” Thủ hạ thô lỗ xua đuổi khách trong quầy bar.

Đám khách tới cái quầy bar t tiền này u là nhân vật không giàu cũng quý, thế nhưng bọn họ nghe được tên Tiêu Thành mặt đều biến sắc, rất nhanh lui sang một bên.

Lúc này một tiếng bước chân trầm ổn vang lên, là tiêng giày vừa dày vừa nặng đạp trên thảm đỏ, sau đó một thân ảnh đồ sộ xông vào ánh mắt, Tiêu Thành tới.

Ngày hôm nay Tiêu Thành mặc đồ đen, phía trên áo thun đen, vải áo mỏng lộ rõ bắp thịt chập chùng, quần dài en được một dây lưng buộc quanh vòng hông tám khối cơ bụng, phía dưới một đôi giày đen, vóc người quả thực tốt đến mức làm người ta chảy máu mũi ròng ròng.

Tiêu Thành đến đã đưa tới oanh động nơi này.

“Các cậu mau nhìn, Thành gia tới!”

“Oa, Thành gia kìa, vóc người này vừa nhìn liền biết… hàng to không lo chết đói.”

“Mau tỉnh lại đi má ơi! Đều nói Thành gia chỉ đi đứng thôi cũng thành xuân dược đó, muốn l**m màn hình mời qua bên này xếp hàng.”…

Diệp Linh nghe mấy cô gái bên người hưng phấn xì xào bàn tán, nơi này là Hồng Kông, địa bàn của anh trai, Diệp Linh xem như đã chân chính thấy được mị lực của anh trai.

Ông chủ quầy bar đợi đã lâu, ông ta khúm núm chào hỏi về phía Tiêu Thành, sau đó Tiêu Thành ngắng đầu, cặp mắt u trầm kia nhàn nhạt quét qua.

Đại sảnh mới vừa rồi còn hỗn loạn trong nháy mắt trở nên lặng ngắt như tờ, thậm chí có người cúi đầu, khuất phục dưới khí tràng cường đại không tiếng động của Tiêu Thành, cũng không dám đối diện với anh.

Lúc này Diệp Linh nghe được tiếng mấy cô gái bên cạnh sắp sửa đánh : “Anh ấy đang nhìn tôi kìal”

“Không phải, anh ấy nhìn tôi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2314


Chương 2314:

Lúc này Tiêu Thành thấy được Diệp Linh, hai anh em bốn mắt nhìn nhau.

Viền mắt trắng nõn của Diệp Linh nhanh chóng đỏ lên, cô vẫn luôn lo lắng cho anh trai, bây giờ nhìn anh trai bình yên vô sự đứng ở trước mặt mình, cô đã đủ hài lòng.

Nét mặt anh tuấn Tiêu Thành cũng không có tâm tình gì lớn, sau khi nhìn Cố Dạ Cần bầu bạn bên người Diệp Linh, anh liền nhàn nhạt dời đi ánh mắt.

“Thành gia, anh tới rồi?” Lúc này má mì mang theo đám ong bướm kia đi tới: “Các cô gái, mau qua đây gặp Thành gia.”

Các cô gái vui vẻ đi tới, ánh mặt như nước long lanh rơi vào trên người Tiêu Thành, ỏn ẻn kêu lên: “Chào Thành gia ạ”

“Thành gia, những cô gái này cũng đều là hoa khôi của chúng tôi đó, anh thấy có đẹp không, thoả mãn không!?” Má mì giành công nói.

Tiêu Thành hai tay đút trong túi quần, anh nghiễm nhiên phô trương khí tràng của đại lão giới giang hồ, đôi mắt đen u trầm chậm rãi híp một cái, tràn ra vài phần đào hoa liễm diễm, anh nhìn thoáng qua những cô gái kia, tà mị câu môi: “Xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng…

chưa phẫu thuật qua đấy chứ!Tôi không thích chạm vào silicon hay cao su gì đấy, không hề thú vị.”

Tiêu Thành nói lời mờ ám, những thủ hạ kia nhanh chóng cười vang: “Đã hơn một lần không biết là kẻ nào bỏ phụ nữ Vào trong phòng lão đại chúng tôi, nói là ngực to eo nhỏ, lão đại chúng tôi thấy cặp bưởi cúp E của ẻm đã chốt hàng!

Kết quả không tới mấy phút người phụ nữ kia liền thét chói tai chạy ra ngoài, thì ra bưởi cô ta là hàng giả, bơm đầy Siliconbi lão đại chúng tôi… bóp vỡ ha ha.”

Tất cả mọi người bắt đầu cười, Tiêu Thành đạp mông tên thủ hạ kia một cước: “Dám chê cười ông đây!”

Mọi người cười càng vui vẻ.

Các cô gái nhìn ngũ quan anh tuấn và vóc người đô sộ của Tiêu Thành , còn có hơi thở nam tính lại hoang dã đó, đều hận không thể lập tức nhào vào trong ngực anh.

“Thành gia, anh thật biết nói đùa, chúng em đều là hàng chưa bóc tem đó.”

“Cúp E em cũng có đó, không tin anh xem này.”

Một người vóc dáng vô cùng tốt mỹ nữ tận lực kéo xuống cổ áo mình, không ngừng phóng điện về phía Tiêu Thành.

“Thật hay giả cứ để tôi tới nhìn.” Tiêu Thành thật đúng là nhìn sang, ánh mắt thẳng tưng.

Cô gái đẹp kia đều mềm nhũữn chân.

“Không được, nhìn cô như vậy cũng không biết có phải hàng tự nhiên hay không, không bằng… tôi sờ một cái đi!”

Tiêu Thành thò tay ra.

AI Cô gái đẹp kia hét lên một tiếng, tiếng kêu vui vẻ lại hưng phần.

“Ừm, xúc cảm này… đúng là thật.” Tiêu Thành gật đầu, diễn vẻ ph*ng đ*ng không kềm chế được lưu manh đó vô cùng nhuần nhuyễn.

Ha ha ha, bọn thủ hạ cười to.

“Thành gia, vậy tối nay để Tiểu Yêu cùng anh đi.” Má mì đẩy cô gái kia tới trong lòng Tiêu Thành.

Tiêu Thành lại không muôn: “Đi đi đi, đi sang một bên.”

Tiêu Thành giao mỹ nữ kia cho thủ hạ của mình, sau đó vươn tay chọn một mỹ nữ thanh thuần mặc đồng phục màu xanh da trời: “Đêm nay chọn cô.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2315


Chương 2315:

Tất cả mọi người cho rằng Tiêu Thành sẽ chọn mỹ nữ ngực to vừa nãy, ai ngờ anh một giây trước cùng người ta liếc mắt đưa tình một giây kế tiếp đã vô tình đưa người ta cho thủ hạ mình, còn bản thân lại chọn tuyển một mỹ nữ phong cách tuyệt nhiên bắt đồng.

Mỹ nữ thanh thuần kia quả thực thụ sủng nhược kinh: “Thành gia, anh thật là xấu nha.”

“Ha ha ha không nghĩ tới Thành gia cuối cùng chọn Tiểu Thuần, xem ra gu của Thành gia vẫn luôn thích kiểu thanh thuần, tôi nhớ Thành gia đã lâu không thay tân sủng, đến nay bên người vẫn là vị Tô tiểu mỹ nữ kia, Thành gia sẽ không phải là đã chung tình với Tô tiểu mỹ nữ rồi đấy chứ.” Má mì dùng khăn tay che miệng cười nói.

Tô Tiểu Đường?

Tiêu Thành còn chưa nghĩ đến mình thích kiểu con gái thế nào, cô gái trong lòng này cũng chỉ là anh thuận tay chọn đên thôi.

Bây giò nghe má mì vừa nói như vậy, Tiêu Thành nhướng mày kiếm, tà khí tận xương nói: “Phụ nữ mà, vui đùa một chút mà thôi, chỉ cần là xinh đẹp, gia đều thích!”

“Ha ha ha, Thành gia uy vũ.”

“Được rồi, tao đã chọn xong, còn lại chúng mày tự chia nhau đi! Đi nào, cùng đi đánh bài, giải trí thư thái chút.”

Tiêu Thành ôm thắt lưng mềm của Tiểu Thuần, một nhóm người đi đến chỗ ghế lô.

Diệp Linh nhìn anh trai biến mắt trong tầm mắt mình, tuy anh trai an toàn làm cô yên tâm, nhưng nhìn anh trai ở đây trêu hoa ghẹo cỏ, cô vẫn chau mày: “Anh trai tại sao lại như vậy?”

Cố Dạ Cần: “Anh trai em thân bất do kỷ thôi.”

“Tôi cũng biết anh trai thân bất do kỷ, nhưng, tôi không thích anh trai như vậy.”

“Như vậy đã rất tốt rồi” Cố Dạ Cần uống một ngụm rượu cocktail, con ngươi đen thanh bần nhìn đhướng trên lầu: “Anh trai em sợ rằng sắp có tin vui.

Diệp Linh theo ánh mắt Cố Dạ Cần nhìn lên, chỉ thấy lầu hai đứng nghiêm hai bóng người, là Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình.

“Vị kia chính là Tiêu lão gia tử, bên cạnh là con gái cưng duy nhất Tiêu Đình Đình của Tiêu lão gia tử, tôi thấy vị Tiêu đại thiên kim này đã coi trọng anh em rồi, Tiêu lão gia tử dưới gối không con, nhất định là muốn chiêu con rễ tới nhà, anh em là lựa chọn thích hợp nhất.”

Cái gì?

Diệp Linh nhìn Tiêu Đình Đình, Tiêu Đình Đình vô cùng xinh đẹp, trên người mặc chiếc váy đen bó sát lộ vai càng tôn thêm vóc dáng nóng bỏng, hiện tại ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm hướng biến mắt Tiêu Thành, trong mắt còn nhảy nhót sóng xuân và d*c v*ng chinh phục.

Diệp Linh không thích Tiêu Đình Đình này, cô luôn cảm thấy trên người Tiêu Đình Đình viết đầy hai chữ lẳng lơ.

“Nghe nói vị Tiêu đại thiên kim này lịch sử tình trường rất phong phú, là hải vương” danh chính ngôn thuận…, thay đàn ông như thay quần áo, hiện tại cô ta lại để mắt tới anh em rồi, rất muốn chinh phục được anh em.”

*Hải vương = vua đại dương, từ lóng mạng Trung, ý chỉ bắt cá nhiều tay, lăng nhăng.

Ni tâm Diệp Linh càng chau sâu: “Tôi đã có chị dâu rồi, chị dâu tôi là Tiểu Đường!”

Diệp Linh đã ngâm nhận định Tô Tiêu Đường, cô sẽ không chấp nhận Tiêu Đình Đình này, huống chi Tiêu Đình Đình còn là một tra nữ.

Cố Dạ Cần đẩy một ly sữa bò nóng tới bên tay Diệp Linh, khế hỏi một câu: “Anh em có thể tự do lựa chọn hôn nhân của mình sao?”

Diệp Linh cứng đờ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2316


Chương 2316:

Cố Dạ Cần giơ tay lên xoa xoa cái đầu nhỏ của cô: “Kỳ thực anh em có thể lựa chọn cuộc sống của mình, cũng có thể lựa chọn hôn nhân của mình, thế nhưng, anh ấy trước hết phải ruồng bỏ tín ngưỡng của mình, cho nên việc lựa chọn này giao cho anh em đi! Nếu như anh ấy không muốn kết hôn, không ai có thê ép anh ây.”

“Nếu như anh tôi chọn Tiêu Đình Đình, vậy Tiểu Đường làm sao bây giờ, Tiểu Đường…”

“Tô Tiểu Đường vốn tên là Hà Băng, tôi nghe nói mẹ của Tô Tiểu Đường Dương Kim Đậu bây giờ là nữ cường nhân tiếng tăm của thành phố Hồng Đậu, xí nghiệp nổi tiếng, vậy Hà Băng chính là danh viện thượng lưu, Dương gia thiên kim đại tiểu thư. Cô ấy và anh em vốn là người của hai thế giới, chỉ vì một lần ngoài ý muốn mà xuất hiện ngắn ngủi đồ trong cuộc đời nhau, bọn họ đều sẽ trở lại quỹ đạo bình thường của mỗi người, sau này dù cho có chạm mặt, cũng sẽ vờ như không quen.”

Diệp Linh chẳng hay biết gì, nhưng Cố Dạ Cần cái gì cũng biết, cho nên anh giảng tình hình cho Diệp Linh nghe.

Diệp Linh giật mình, thì ra năm đó mẹ Tô Tiểu Đường ly dị với bố cô bé sau đó đã tạo dựng công ty của mình, làm nữ CEO, trở thành nữ doanh nhân nỗi tiếng, vậy Tô Tiểu Đường nhất định phải cùng mẹ rời đi.

Nhưng, Tiểu Đường rời đi rồi, anh trai sẽ ra sao?

Đoạn đường anh trai đi quá chông gai, đột nhiên có một cô gái tuyệt lệ nhưng tâm tính cứng cỏi quả quyết đi tới cạnh anh, lại chỉ bồi anh một đoạn đường ngắn ngủi.

Diệp Linh cảm thây, từ khi gặp được Tiểu Đường, anh trai sẽ không bao giờ gặp được cô gái như Tiểu Đường.

Đương nhiên, từ khi gặp được anh trai về sau, Tiểu Đường cũng sẽ không gặp lại người như anh trai.

Trong phòng bao sang trọng.

Tiêu Thành ngồi ở chủ vị, trong miệng ngậm một điều thuốc, anh xếp bài, nhìn bài xong, tâm trạng của anh không tốt trực tiếp ngã bài trên bàn, mắng tục một tiếng.

“Ha ha Thành gia, vậy chúng em không khách khí nữa, câm tiên đi nhé.”

“Đêm nay Thành gia xui quá.”

“Người ta nói đen bạc đỏ tình, xem ra đào hoa của Thành gia sắp tới rồi.”

Mọi người cười cười lấy đồng xu trước mặt Tiêu Thành.

Tiêu Thành rít mạnh một hơi, sau đó ngửa đầu phun làn khói trong miệng ra, trong phòng bao sang trọng mờ mịt khói thuốc, anh chau chặt mi tâm anh tuấn, yết hầu nhô ra khẽ trượt, có thể thấy được tâm trạng không tốt.

“Thành gia, nào, ăn quả nho nào.” Tiểu Thuần lột vỏ nho, đưa thịt quả nho đến bên mép Tiêu Thành.

“Tự cô ăn đi.” Tiêu Thành đây Tiêu Thuần ra, sau đó ở trong cái gạt tàn thuốc gõ gõ thuốc. “Tới, chúng ta tiếp LG “Được, Thành gia khí phách!” Mọi người cười hì hì.

Hút xong một điếu, Tiêu Thành sờ hộp thuốc lá, muốn hút thêm một điếu, một giây kế tiếp, một bàn tay duỗi tới, trực tiếp đưa một điếu thuốc tới bên môi Tiêu Thành.

Tiêu Thành nâng mí mắt, trước mắt là Tiêu Đình Đình, người phụ nữ này đã đong đưa bên cạnh anh đã mấy ngày.

Mí mắtTiêu Thành lại miễn cưỡng rủ xuống, không để ý tới Tiêu Đình Đình.

Tiêu Đình Đình sựng lại.

Tiểu Thuần tràn đầy địch ý nhìn Tiêu Đình Đình: “Này, cô là ai thế? Hiểu quy củ không, Thành gia đã chọn trúng tôi, sao cô còn tới cướp người?”

Ánh mắt đầu tiên của Tiêu Đình Đình với Tiêu Thành đã bị mê hoặc, so với đám bạn trai trước đó, ả làm bọn họ mê ngất ngây con gà tây, quay tròn bọn họ trong lòng bàn tay của mình, nên ả còn tưởng rằng mình có thể dễ dàng bắt người đàn ông Tiêu Thành này lại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2317


Chương 2317:

Nhưng, anh hoàn toàn không trúng chiêu ả, đã mấy ngày rồi anh đến một con mắt cũng lười cho ả.

Sắc mặt Tiêu Đình Đình rât khó nhìn, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra ác ý rắn rết, lạnh lùng liếc Tiểu Thuần, ả hừ lạnh một tiếng: “Mày là ai, dám nói chuyện với tao như vậy?”

Tiểu Thuần không biết Tiêu Đình Đình, liền phản lại: “Mày là cái đinh gì!”

Nói rồi Tiểu Thuần thân mật khoác trên cánh tay tráng kiện của Tiêu Thành nũng nịu lắc qua lắc lại: “Thành gia anh mau nhìn, người phụ nữ này bắt nạt em, anh mau chóng giúp em dạy dỗ ả ta một trận đi.”

Tiêu Thành đang đánh bài, không chút hứng thú với chuyện đám phụ nữ tâm cơ xé nhau, anh lười biếng câu môi: “Cái này tôi không giúp đỡ được cô đâu, bởi vì… vị này là… Tiêu đại tiêu thư.”

Tiêu đại tiểu thư?

Trời ạt Tiểu Thuần nhất thời chấn kinh, cô ta tuyệt đối không ngờ mình đã đắc tội vị Tiêu đại tiểu thư này.

Lúc này cửa phòng bao bị đẩy ra, Tiêu lão gia tử đi đến.

Mọi người nhanh chóng để bài trong tay xuống, cung kính nói: “Lão gia tử.”

Tiêu lão gia tử mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu đen, một đôi mắt đục ngầu mà khôn khéo, lão cười híp mắt: “Ngồi xuống ngồi xuống đi, các cậu chơi tiếp đi.

Nói rôi Tiêu lão gia tử đi tới bên người Tiêu Thành, vẻ mặt ôn hoà nói: “A Thành, Đình Đình không quấy rầy con đánh bài chứ!?”

Tiêu Tứ chết, hiện tại con nuôi Tiêu gia chỉ có Tiêu Thành, Tiêu lão gia tử lại mang thiên kim của mình Tiêu Đình Đình tới tham tiểu đội củaTiêu Thành, ý tứ trong này không cần nói cũng biết, sợ rằng Tiêu gia ở Hồng Kông này chẳng mấy chốc sẽ giao đến trên tay Tiêu Thành.

Tiêu Thành y bài trong tay về phía trước, sau đó liếc những thủ hạ kia: “Đi ra ngoài chơi đi! Đêm nay tính tiền lên tao.”

“Vâng, Thành gia.” Bọn thủ hạ lanh lẹ đi ra.

Tiểu Thuần cũng tự giác đứng dậy, lúc gần đi cô ta liếc Tiêu Đình Đình, chỉ thấy Tiêu Đình Đình cũng đang nhìn cô ta, ánh mắt kia lành lạnh thâm độc, Tiểu Thuần trực tiếp rùng mình một cái.

Ghế lô xa hoa triệt để an tĩnh, Tiêu Thành nhìn Tiêu lão gia tử, nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng: “Lão gia tử, sao ông tới đây cũng không nói trước một tiếng?”

Tiêu lão gia tử từ ái nói: “Ta đi chơi lung tung thôi, A Thành, con không cần lo cho ta, chỉ là… Đình Đình mới vừa về nước, ở nhà một mình buôn bực lăm, A Thành con chừng nào rảnh rỗi cùng Đình Đình ra ngoài đi dạo một chút, bồi dưỡng cảm tình nhiều hơn.”

Tiêu Thành liếc Tiêu Đình Đình: “Lão gia tử, con gần đây sợ rằng không rảnh, Đại Tiểu thư muốn đi dạo nơi nào, mua cái gì, nói một tiếng là được, con sẽ bảo anh em thủ hạ làm.”

Tiêu Đình Đình siết quyền, ả cũng không tin Tiêu Thành không hiểu ý bố ả, anh đây là cự tuyệt.

Tiêu lão gia tử cũng không tức giận, lão tiến lên một bước, đi tới trước mặt Tiêu Thành, vươn tay vỗ vỗ vai Tiêu Thành: “A Thành, ta già rồi, chỉ có mỗi đứa con gái nh Đình này, nên người nào cưới Đình Đình, làm rễ Tiêu gia chúng ta, ta sẽ giao Tiêu gia cho người đó. A Thành, con thông minh như vậy, nên biết ta vô cùng vừa ý con, con trở về suy nghĩ cho tốt.”

“Còn nữa, Đình Đình từ nhỏ đã bị ta chiều hư rồi, có chút tùy hứng, đám phụ nữ không đứng đắn bên cạnh con tự tay giải quyết đi. Đúng rồi còn có Tô gì gì đó, Tô Tiểu Đường thì phải, mau đá cô ta đi đi, bằng không ngày nào đó cô ta ở Hồng Kông xảy ra chuyện, vậy cũng không tốt.”

Lúc Tiêu Thành từ quán bar đi ra đã khuya lắm rồi, anh không uống rượu, nên tự mình lái xe rời đi.

Chiếc anh lái Bentley kiểu cổ, lúc tăng tôc “rừ rừ” một tiêng, người qua đường nhao nhao ghé mắt, đợi thấy rõ biển số xe của anh liền sợ hãi né tránh, rất sợ dây đến phiền phức.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2318


Chương 2318:

Cuối cùng Bentley dừng ở một một ngôi nhà nhỏ, Tiêu Thành kéo ra cửa xe, một tay mang theo áo khoác của mình về nhà.

Mở ra cổng lớn, bên trong không phải en kịt, giữ lại một ngọn đèn, ánh đèn mờ nhạt mà ấm áp, Tiêu Thành ở chỗ huyền quan đổi giày, lúc này “meo” một tiếng, một con mèo nhỏ chạy đến bên chân anh, cọ lên trên đùi anh.

“Đi ra một bên chơi!” Tiêu Thành đá con mèo nhỏ ra.

Meol Con mèo nhỏ không phục kêu một tiếng.

Lúc này một giọng nói mềm mại vang lên: “Này, sao anh lại đá mèo nhỏ của tôi?”

Tô Tiểu Đường xuất hiện, trên người cô ăn mặc chiếc áo thun rộng thùng thình, ngồi chồm hồm, ôm chú mèo nhỏ mềm mại trong lòng ngực mình, trừng đôi mắt hạnh lên án nhìn anh.

Cô gái và con mèo nhỏ mềm mại như nhau, ngồi xổm ở trước mặt anh, dưới ngọn đèn vàng ấm càng tôn lên khuôn mặt nhỏ tuyệt lệ ấy, phía trên khảm nạm một đôi mắt sáng rất giống chú mèo nhỏ, đen láy ươn ướt, thanh thuần khó có thể so được.

Hiện tại cô hơi tức giận, đôi mắt hạnh trừng trừng, phá lệ xinh đẹp.

Tiêu Thành nhìn cô gái còn có con mèo trong ngực: “Ai cho em ở đây nuôi mèo?”

“Con mèo nhỏ này bị vứt bỏ nên tôi nhận nuôi, Tiêu Thành, nếu như anh đuổi con mèo nhỏ này đi thì anh đúng là người không có lương tâm.” Tô Tiểu Đường sợ Tiêu Thành đuôi mèo nhỏ đi nên ném cái mũ “lương tâm” lên đầu anh.

Tiêu Thành thay giày, đi vào phòng khách: “Em còn nhớ được nơi này là nhà tôi, thật cám ơn em.”

Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Thành, Tiêu Thành thuận tay ném áo khoác vào trên tay vịn sô pha, sau đó ngồi xuống, tựa lưng lười biếng trên ghế sa lon, đôi chân dài không có chỗ đặt đặt trên bàn trà về phía trước, nhắm mắt lại, anh giơ tay xoa xoa mi tâm mệt mỏi.

“Tôi rót cho anh chén trà nhé!” Tô Tiểu Đường đi vào phòng bếp, châm trà cho anh.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Tiêu Thành toàn thân lười biếng không hê động, ngay cả mắt cũng không mở.

“Chúng ta trở về Hồng Kông đã một đoạn thời gian rồi, Tiêu Tứ chết không rõ ràng, trước khi em gặp chuyện đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, đoán chắc Tiêu sau khi em xảy ra chuyện sẽ giở trò với Tiêu lão gia tử, Tiêu lão gia tử hận nhất người phản bội với lão ta, nên Tiêu Tứ chết hắn cũng liền mở một mắt nhắm một mắt.”

“Mấy năm này phần lớn bến tàu sòng bạc chỗ ăn chơi của Tiêu gia đều ở trong tay anh, hơn nữa anh bây giờ là con nuôi duy nhất của Tiêu gia, Tiêu lão gia tử khẳng định kiêng ky anh, thế nhưng, mấy ngày này chỗ Tiêu lão gia tử quá mức an tĩnh, lão ta chung quy vẫn luôn cảm thấy anh đang tính toán thứ gì.”

“Tiêu Thành, Tiêu lão gia tử có nói gì với anh hay không?”

Ngày ấy Diệp Linh gọi điện thoại cho Tiêu Thành, Tiêu Thành liền đoán được đã xảy ra chuyện, cho nên anh đã sắp xếp trước khi nổ ô tô.

Mục tiêu của Tiêu Tứ là toàn bộ Tiêu gia, mấy năm này Tiêu lão gia tử coi trọng Tiêu Thành đã sớm gây nên lòng ghen ghét của Tiêu Tứ, Tiêu Thành vừa mắt tung tích, Tiêu Tứ ngoại trừ long trời lỡ đất tìm Tiêu Thành ở ngoài, còn ở sau lưng Tiêu lão gia tử thu lại rất nhiều địa bàn, đây thật sự đã là phạm đến tối ky của Tiêu lão gia tử, chạm đến điểm mắu chốt.

Tiêu lão gia tử đôi với con nuôi của mình vẫn là nguyên tắc như vậy – ta có thể bố thí cho mày, nhưng mày không thể chạm tay đến chỗ của tao.

Tiêu Thành hiểu rất rõ hai người Tiêu lão gia tử và Tiêu Tứ kia, nên trước khi sự việc xảy ra anh đã sai người theo dõi gắt gao Tiêu Tứ, bắt lại tất cả chứng cứ của Tiêu Tứ.

Tô Tiểu Đường không thể nghi ngờ là người hiểu rõ Tiêu Thành nhất, bởi vì vậy lúc thôn núi, nếu Tô Tiểu Đường không giết Tiêu Tứ thì Tiêu Thành cũng sẽ động thủ.

Tiêu Tứ, không giữ được nữa rồi.

Tiêu Tứ đã sớm nằm trong danh sách phải chêt của Tiêu Thành.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2319


Chương 2319:

Sau đó Tiêu Thành lại mang theo Tô Tiểu Đường trở về Hồng Kông, trực tiếp cắn ngược lại Tiêu Tứ một ngụm, nói Tiêu Tứ vì độc chiếm Tiêu gia mà hãm hại anh, bởi vì cái tin nhắn “Tiêu Thành là Diệp Minh” kia không tra được bất kỳ dấu vết gì, cộng thêm Tiêu lão gia tử không gì sánh được thống hận hành vi kia của Tiêu Tứ, cho nên việc này cũng sẽ không đào sâu nữa, tất cả gió êm sóng lặng.

Song Tô Tiểu Đường biết, Tiêu lão gia tử nhất định là có tính toán riêng.

Ngón tay bóp mi tâm của Tiêu Thành dừng một chút, anh mở mắt ra, ngẳng đầu nhìn sang hướng Tô Tiểu Đường, cô gái đang pha trà, đôi mắt hạnh phân rõ trăng đen nhìn anh, con mèo nhỏ kia dính vào bên chân cô, hướng về phía anh kêu vài tiếng“meo meo”.

Anh nhớ kỹ, kế hoạch của anh chưa từng nói qua với cô.

Thế nhưng, cô đã sớm suy luận ra, hơn nữa còn không sai một ly.

Cô thấy rõ thế sự, nhưng tâm tư lả lướt lại kín đáo.

Tiêu Thành lắc đầu: “Không có.”

“Không có?” Tô Tiểu Đường nghi cngowf quan sát Liễu Tiêu Thành hai mắt: “Tiêu lão gia tử thực sự không nói gì với anh?”

Cái này không giống với cách hành sự của con cáo già Tiêu lão gia tử kia mà nhỉ.

Tiêu Thành không định nói, về chuyện Tiêu lão gia tử muốn gả con gái cưng của mình cho anh không cần phải cho cô biết, anh câu đôi môi mỏng: “Em cảm thấy Tiêu lão gia tử sẽ nói cái gì với tôi?”

Tô Tiểu Đường không nói gì, cô đưa nước trà đã châm xong tới: “Này, cho anh.”

Tiêu Thành đưa tay nhận, một mùi trà tỏa ra từ trong tách trà bạch ngọc, tài pha trà cô rất điêu luyện.

Tô Tiểu Đường ngồi xổm người xuống, sờ sờ con mèo nhỏ đầu: “Tiêu lão gia tử không nói gì với anh vậy sao anh lại như thế này?”

Tiêu Thành cảm thây buôn cười, mi tâm chau chặt cũng theo đó giãn ra: “Tôi thế nào?”

“Dáng vẻ khó có thể lựa chọn… như thể Tiêu lão gia tử nói với anh cái gì đó, anh đang suy nghĩ nên chọn như thế nào.”

Trong lòng Tiêu Thành khẽ động, ánh mắt rơi xuống trên người cô, anh đúng là đang ở ngã tư lựa chọn.

Từ lúc anh xông xáo vào cái nghề này, tất cả đều có thể vứt bỏ, hôn nhân là cái gì, anh cưới ai cũng được.

Thế nhưng, anh lại không muốn kết hôn.

Tiêu Thành sinh ra trong một gia đình rất mỹ mãn, bố mẹ vô cùng yêu nhau, anh khi còn trẻ cũng từng mơ mộng qua cuộc hôn nhân của mình, một mình một đường càng chạy càng xa, càng chạy càng cô độc, cũng đã từng khát vọng có một người đi tới cạnh anh.

Đây cũng là chính là sự hun đúc từ bầu không khí hòa hợp của gia đình, Tiêu Thành là thiên chi kiêu tử, bên trong cốt nhục là lãng mạn ấm áp.

Cho nên, anh còn chưa quyết định kết hôn, vẫn không muốn cưới.

Tiêu Thành nhìn Tô Tiểu Đường, cô gái hiện tại nửa ngồi quỳ, ngọn đèn vàng hắt lên cô, tốt đẹp đến độ khiến người ta không dời mất nỗi.

Trên người cô mặc chiếc áo thun đen rộng thùng thình, vạt áo đắp đến trên đầu gối, là độ dài áo mà một cô gái ngoan sẽ mặc, nhưng bởi vì cô đang nửa quỳ, vạt áo xê dịch lên, lộ ra bắp đùi tinh tế trắng nõn, đi lên nữa chính là…

Cô còn không biết bản thân đang phát ra ánh sáng, Tiêu Thành nhìn vài lần nhanh chóng dời đi ánh mắt, anh cầm chén trà từng ngụm từng ngụm uống trà.

Không hiểu sao thấy rất khát.
 
Back
Top Dưới