Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1594


CHương 1595:

Liễu Anh Lạc đi tới trước mặt của ông: “Mạc Từ Tước, hiện tại chân tướng rõ ràng, giữa tôi và Quan Tử Long không xảy ra gì cả…”

Lời của bà vẫn chưa nói hết, Mạc Từ Tước vươn tay, trực tiếp kéo bà vào trong ngực mình.

vietwriter.vn

Đột nhiên rơi xuống lồng ngực rộng rãi ấm áp của ông, Liễu Anh Lạc cứng đờ.

Mạc Từ Tước dùng cánh tay rắn chắc bóp chặt thân thể mềm mại của bà, dán khuôn mặt tuần tú trong mái tóc bà, chậm rãi thấp giọng mở miệng: “Ừ, anh biết rồi, anh rất VUỤI.

Trong lòng Liễu Anh Lạc chợt mềm nhũn, mềm rối tỉnh rối mù.

vietwriter.vn

Lúc đầu hai cái tay để ở trên lồng ngực ông muốn đẩy ông ra, nhưng là bây giờ đầu ngón tay co rúc, lại kéo lại tây trang trên người ông.

*Mạc Từ Tước, anh sao vậy?” Liễu Anh Lạc nhẹ giọng hỏi.

“Hửm?”

“Tôi cảm thấy anh là lạ.”

Liễu Anh Lạc cũng nói không ra loại cảm giác này, bà chính là cảm thấy ông là lạ, có điểm khác thường.

Mạc Từ Tước ôm bà thật chặt, chậm rãi nhắm mắt: “Anh không sao, chỉ là… có chút mệt mỏi, để cho anh ôm một chút, sẽ lập tức khỏe.”

Trong lòng Liễu Anh Lạc gợn lên vòng sóng rung động, thì ra ông cũng sẽ mệt, người đàn ông cường thế đến không ai bì nổi này, ông đột nhiên ở trước mặt bà hiện lên vài phần mỏi mệt, khiến bà không biết nên làm sao, mê man bắt an, lại có chút đau lòng.

Ông nói ông rất vui.

Bởi vì chứng cứ của Lê Hương có sức thuyết phục được sự trong sạch của bà, ông biết giữa bà và Quan Tử Long không có gì cả xảy ra, máy năm nay hỗ thẹn đè nặng ông ôm trong lòng với em gái Mạc Nhân Nhân, một bên là ruột thịt, một bên là tình cảm chân thành, bao nhiêu đêm dài ông bị ép tới thở không ra hơi.

Ông thực sự rất vui mừng.

Liễu Anh Lạc buông lỏng tây trang trước ngực ông, tay dời xuống, rơi trên vòng hông to lớn của người đàn ông, sau đó chậm rãi, do dự, chạm vào.

Bà muôn ôm ông.

Năm đó biết được ông bị tâm bệnh, bà đã rất muốn rất muốn ôm ông.

Từ lúc gặp nhau, bà chưa từng chủ động vươn tay ôm ông, không phải là không muốn, mà là không dám, ông là mong mỏi và tham luyến quá sức lớn lao của bà, bà không dám để mặc chính mình, bởi vì, ông, bà, vốn không nên bắt đầu.

Tay Liễu Anh Lạc đã chạm đến hông ông, sắp đặt lên, lúc này người làm nữ đột nhiên đi tới: “Tiên sinh, phu nhân, có thể ăn bữa ăn tối rồi Tay Liễu Anh Lạc trong nháy mắt rụt trở về.

Có người quấy rồi, Mạc Từ Tước buông lỏng Liễu Anh Lạc ra, nhưng cánh tay rơi trên eo bà: “Đi, chúng ta cùng ăn com tối.”

Liễu Anh Lạc không có chỗ trống cự tuyệt, bởi vì ông đã ôm bà xuống lầu, vào phòng ăn.

Trong phòng ăn.

Mạc lão phu nhân và Quan Tử Long cũng không xuống lầu, hai người họ ở cùng Mạc Nhân Nhân, Lê Hương xuống, cùng Mạc Từ Tước và Liễu Anh Lạc cùng nhau dùng cơm.

Khẩu vị của Liễu Anh Lạc còn không quá tốt, người làm nữ làm món canh cá trích, Liễu Anh Lạc ngửi được mùi cá nhanh chóng vươn tay đè xuống ngực mình, muốn ói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1595


Chương 1596:

“Phu nhân, cô làm sao vậy?” Diệp quản gia quan tâm hỏi.

Lê Hương ngắng đầu, đôi mắt sáng rơi trên người Liễu Anh Lạc, tròng mắt của cô lóe ra chút gì, nhưng cũng không nói lời nào.

vietwriter.vn

“Không sao, tôi không có khẩu vị lắm, không muốn ăn, hai người từ từ ăn đi!” Liễu Anh Lạc muốn đứng dậy.

Thế nhưng Mạc Từ Tước kéo lại cánh tay của bà, sau đó cầm cái chén nhỏ và muỗng lên, tự mình đút bà: “Không thể ăn, há miệng.”

Ông bảo bà há miệng, muốn đút bà.

Liễu Anh Lạc đỏ mặt, trong phòng ăn nhiều người như: vậy, bà lại chẳng còn trẻ trung, đôi mắt sáng long lanh của Lê Hương ở đối diện nhìn bà, ý tứ không tốt lắm.

vietwriter.vn

“Tôi không ăn.” Bà từ chối.

Mạc Từ Tước kiên trì mười phần, trong chất giọng trầm thấp còn lộ ra vài phần dịu dàng cưng chiều: “Ngoan, nghe lời.”

Lê Hương đối diện: “…”

Cô đột nhiên cảm thấy mình no rồi, một chén thức ăn cho chó đưa qua như thế, khiến bà bị thồn vào mặt mà không kịp chuẩn bị mà.

Lê Hương vẫn cảm thầy Mạc Từ Tước là hình mẫu chủ tịch bá đạo nhất, không nghĩ tới người đã trung niên cũng không hề thu liễm, bắt đầu ân ái tới không chút nương tay.

Liễu Anh Lạc đến không được, lui không xong, chỉ đành há miệng ăn cơm ông đút tới: “Để tôi tự ăn đi.”

Mạc Từ Tước là muốn đút cho hết cơm, ông múc một chút canh cá trích, gắp thịt ở bụng cá, sau đó tỉ mỉ tách xương cá sạch sẽ, đút tới bên môi bà: “Há miệng.”

*,” Liễu Anh Lạc nghỉ ngờ nhìn Mạc Từ Tước, ông rốt cuộc làm sao vậy, tuy là lúc còn trẻ… ông thường ôm bà ngồi trên bắp đùi của ông, giam giữ trong lòng ông, sau đó đút bà ăn, nhưng bây giờ ông rất khác lạ.

Lê Hương đối diện đương nhiên biết Mạc Từ Tước là thế nào, Mạc Từ Tước là xem dì Anh Lạc thành phụ nữ có thai chăm sóc đây mà.

Lê Hương buồn bực cúi cái đầu nhỏ nhanh chóng và hết cơm, ăn sạch: “Bác Mạc, dì Anh Lạc, con ăn xong rồi, đi trước ạ.”

Lê Hương hoả tốc rời đi.

Liễu Anh Lạc nhìn bóng lưng Lê Hương rời đi lại càng nghi ngờ, bà luôn cảm giác Lê Hương có chuyện gì đang gạt bà.

Nói chung, hiện tại bà không hiểu gì cả.

“Mạc Từ Tước, tôi ăn no rồi, không muốn anh đút nữa.”

Liễu Anh Lạc nhanh chóng đầy Mạc Từ Tước ra một chút.

Mạc Từ Tước để chén đũa xuống, sau đó bàn tay to rơi vùng bụng bằng phẳng của bà, dịu dàng xoa xoa.

Ông làm cái gì?

“Mạc Từ Tước, anh đừng làm loạn, người khác đang nhìn đó.” Nét đỏ ửng trên mặt Liễu Anh Lạc đốt tới vành tai.

Mạc Từ Tước lại sờ sờ bụng của bà, sau đó ngẳắng đầu nhìn bà: “Đêm nay, ở lại.”

Đêm nay, ở lại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1596


Chương 1597:

Từ lúc bà trở về, ông còn chưa có nói qua yêu cầu như vậy, Liễu Anh Lạc trong chốc lát tim đập như trống châu, đứng phắt lên: “Không muốn, tôi phải rời đi với Lê Hương.”

Nói xong, bà chạy lên lầu.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc về tới phòng, tiếng gõ cửa vang lên, Lê Hương đi đến: “Dì Anh Lạc.”

Liễu Anh Lạc kéo lại tay Lê Hương: “Lê Hương, bây.

giờ trời đã tối, chúng ta đi thôi.”

Lê Hương chớp hàng mi nhỏ dài, dí dỏm nở nụ cười: “Dì Anh Lạc, sao dì vội vã như vậy a, lẽ nào… Bác Mạc giữ: dì ở lại qua đêm ạ?”

vietwriter.vn

*…” Liễu Anh Lạc dùng ngón tay gõ lên trán Lê Hương: “Đừng nói bậy nói bạ, dì và Bác Mạc của con… đã là quá khứ rồi, hơn nữa thân thể Bác Mạc con trước đây bị tổn thương, hiện tại… còn chưa khôi phục, lần trước dì còn thấy ông ấy tìm bác sĩ trị liệu…”

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu tinh xảo, chỉ cười cười không nói, vở kịch này của Mạc Từ Tước chỉ lừa được mỗi dì Anh Lạc ngốc thôi.

“Lê Hương, con cười cái gì, con hãy thành thật khai báo, có phải con có chuyện gì gạt dì hay không?”

Lê Hương lấy ra một viên thuốc nhỏ, đưa tới bên môi Liễu Anh Lạc: “Dì Anh Lạc, dì uống cái này đi.”

“Đây là cái gì?”

Lê Hương thân bí cười nói: “Dì Anh Lạc, dì ăn rôi thì cái gì cũng sẽ biết.”

Liễu Anh Lạc uống thuốc, Lê Hương rời đi, bà mang theo bụng đầy nghi hoặc, rất nhanh đã cảm thấy mí mắt rất nặng, cảm giác quen thuộc của hai lần trước lại ngóc đầu trở lại.

Liễu Anh Lạc nằm ở trên giường, rất nhanh thì hai mắt nhắm nghiền, thế nhưng lần này lại có chỗ bất đồng, mặc dù bà ngủ, thế nhưng thần trí hết sức thanh tỉnh.

Viên thuốc kia của Lê Hương!

Lê Hương rốt cuộc có ý gì?

Lúc này “két” một tiếng, cửa phòng đột nhiên mở ra, có người tới.

Liễu Anh Lạc giật mình, động cũng không dám động rồi, trực tiếp giả bộ ngủ.

Bên tai truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, sau đó bên giường sụp một khối, có người nằm lên, rất nhanh đôi môi mỏng mềm dính vào, đang hôn bà.

Liễu Anh Lạc đời này chỉ có mỗi người đàn ông Mạc Từ: Tước này, 19 tuổi đã bên ông, ông in trên người bà dấu vết không thể xóa nhòa, tuy là bà không mở mắt ra, nhưng bà biết, ông tới.

Nhưng, ông tới phòng của bà làm cái gì?

Liễu Anh Lạc căn bản không còn kịp suy tư nữa, bởi vì môi mỏng ông đặt lên, quản quanh bà đều là nụ hôn bá đạo và hơi thở của ông.

Tât cả hệt như… trong giãc mộng hai lân trước.

Lễ nào?

Liễu Anh Lạc nhanh chóng nghĩ tới một loại khả năng, nhưng không thể mà.

Hai lần đó sau khi bà rời giường đều cảm thấy thân thể khó chịu, kỳ thực bà cũng hoài nghi, nhưng bà tận mắt nhìn thấy ông đang khám bác sĩ, ông cũng nói thân thể ông không được, không thể làm cái kia…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1597


Chương 1598:

Liễu Anh Lạc tâm loạn như ma, lúc này Mạc Từ Tước rời khỏi môi bà, môi mỏng rơi vào cổ bà, bàn tay to mang đồng hồ cũng từ vạt áo của bà dò xét vào…

vietwriter.vn

Ngón tay Liễu Anh Lạc cuộn lại, gương mặt đã đỏ có thể nhỏ máu, hai lần trước đều là ở trong mơ, còn lâu mới có được cảm giác cường liệt như khi tỉnh như bây giờ, hiện tại bà cảm giác được rõ ràng bàn tay của ông rơi trên người bà.

Đã đến nước này, Liễu Anh Lạc xem như đã hiểu, vậy căn bản cũng không là mơ, mà là… thật.

Ông chắc là cho bà uống thuốc gì, để bà mê man, sau đó thừa dịp bà ngủ mê man vào phòng bà, không cố ky mà bắt nạt bà.

Nhưng, bà còn có một nghỉ vấn, đó chính là thân thể của ông…

vietwriter.vn

Lẽ nào, ông đã “được” rồi?

*Bảo em đêm nay ở lại chỗ này vì sao không nghe lời?”

Lúc này ông cúi đầu thì thầm bên tai bà: “Tuy là cho em uống thuốc này không tổn hại thân thể, thế nhưng cơ thể em bây giờ chung quy vẫn không thể uống thuốc nữa.”

Bàn tay của ông dời xuống, rơi trên bụng bà, êm ái quay vòng: “Anh bây giờ còn không biết nên làm sao với em và con bây giờ,, anh chưa từng ngờ em sẽ mang thai, lúc đầu vốn chỉ muốn… yêu thương em một chút…”

Con?

Liễu Anh Lạc hoàn toàn không biết ông đang nói cái gì, con gì cơ, ông nhằm à?

Bà gần đây khẩu vị không tốt, bình thường sẽ nôn mửa, nhưng tuyệt đối không phải mang thai, năm đó con gái của bà mắt đi, ông lại đòi hỏi vô độ, bà rất sợ chính mình sẽ lại mang thai, cho nên len lén làm giải phẫu hạn chế sinh đẻ, nên bà sẽ không mang thai nữa, hơn nữa bà bao nhiêu tuổi rồi chứ, cháu trai cháu gái cũng ba tuổi rồi, bà làm sao có thể mang thai?

Lê Hương nói tất cả rồi, bà do nhiễm lạnh ban đêm nên mới chán ăn.

Nhưng có một việc khẳng định, đó chính là… ông thực sự bỏ thuốc bà, sau đó…

Liễu Anh Lạc cảm giác nụ hôn của ông lại rơi trên mặt bà, rất nhanh ông liền cầm tay bà, đại khái là cố ky bà mang thai, không dám lại xằng bậy, cho nên nắm tay bà một đường đi xuống…

Liễu Anh Lạc đụng phải một khúc gỗ nóng rực, đó là!

Bà đột nhiên rút tay mình về, sau đó mở mắt ra: “Mạc Từ Tước, tên lưu manh này!”

Mạc Từ Tước hoàn toàn không ngờ tới Liễu Anh Lạc lại đột nhiên tỉnh lại, ngay lúc ông đang khắc chế cơn đ*ng t*nh, cặp mắt u trầm kia nhiễm vài phần t*nh d*c, lúc này bàn tay của ông đột nhiên hất qua, Liễu Anh Lạc dưới người đã tỉnh.

Liễu Anh Lạc đẩy ông ra, xấu hổ và giận dữ khiến cả khuôn mặt bà bạo nổ, bà đưa tay cầm lên một cái gối, dùng sức nện vào khuôn mặt tuần tú của ông.

Mạc Từ Tước không tránh, bị gối cho đập trúng, hiện tại ông biết mình lộ rồi, ông vươn tay ôm Liễu Anh Lạc: “Anh Lạc, em hãy nghe anh nói!”

Liễu Anh Lạc hiện tại không muốn nghe gì, chỉ cần nghĩ đến chuyện ông đã làm với mình, bà liền hận không thể nhào tới cắn ông một cái.

Ông sao lại… vô liêm sỉ như thế!

Bây giờ nghĩ lại lần đầu tiên bà ngủ lại chỗ ông cũng chính là lúc bà mới từ Lan Lâu Cổ Quốc trở lại, ông vậy mà đã đưa bà… đến giường rồi.

Lần thứ hai lại mơ giấc mơ kỳ quái kia, bà liền nghỉ ngờ, ông còn gọi bác sĩ tới diễn kịch cho bà xem, quả thực xem bà thành một đứa đại ngốc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1598


Chương 1599:

Khi đó bà còn đang cho bà đã mộng xuân về mình và ông mà chột dạ né tránh, ông rõ ràng cái gì cũng biết, còn giả vờ là chính nhân quân tử!

vietwriter.vn

Thân thể ông căn bản cũng không có khuyét điểm, ngược lại còn rất hoàn hảo!

“Mạc Từ Tước, anh đừng đụng vào tôi!” Liễu Anh Lạc đứng dậy xuống giường, bà trực tiếp chạy đến ngoài cửa, bà không muốn lại ở cùng ông nhiều hơn một giây nào nữa.

Thế nhưng Mạc Từ Tước chân dài đuổi theo, ông vươn cánh tay tráng kiện từ phía sau bóp chặt rồi vòng eo mềm mại của bà, bá đạo kéo bà vào trong ngực mình: “Anh Lạc, em hãy nghe anh nói, đừng tức giận.”

“Mạc Từ Tước, anh buông ral Anh… lão già lưu manh này!”

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc dùng sức gỡ ngón tay của ông, muốn tránh thoát ràng buộc của ông.

Liễu Anh Lạc sẽ không mắng người, lần này cũng bị buộc nóng nảy nên mới mắng ông một tiếng “lão già khốn nạn”, “Lão già khốn nạn” Mạc Từ Tước: “…”

Mạc Từ Tước vốn đang ôm bụng bà, nhưng sợ ảnh hưởng đến cục cưng trong bụng bà, nên cánh tay ông đi lên, ôm lấy đầu vai bà, khóa bà vào trong lòng mình: “Được, anh chính là lão già khốn nạn, nhưng em đừng quên, chúng ta còn chưa ly hôn, em chính là Mạc thái thái của anh, cái này gọi là nghĩa vụ vợ chồng hiểu không, anh ngủ em hai lần thì làm sao, anh không cảm tháy có lỗi.”

Ông còn chí khí hùng hồn như vậy, còn kéo cả nghĩa vụ vợ chồng ra, Liễu Anh Lạc tức đến toàn thân run rầy: “Vậy chúng ta bây giờ liền ly hôn!”

*“Muộn rồi! Trước đây lý do em muốn ly hôn với anh là chúng ta đã ở riêng nhiều năm, nhưng chúng ta ngủ cũng đã ngủ qua, quan toà sẽ hỏi lúc em ngủ với anh sao không nói chuyện ly hôn, đến lúc đó em trả lời thế nào?”

“Tôi…” Liễu Anh Lạc kỳ quái phát hiện mình vậy mà á khẩu không trả lời được.

Mạc Từ Tước ôm bà thật chặt, chôn khuôn mặt tuần tú của mình trong mái tóc dài của bà, ông khép viền mắt đỏ thắm, sau đó lắm bẩm nói: “Em đã tỉnh cũng tốt, anh thích em lúc tỉnh hơn, thích em ở dưới người anh vặn vẹo, giãy giua, khóc lóc xin tha…”

*.” Liễu Anh Lạc nhanh chóng che lỗ tai mình, ông quả nhiên vẫn là ông, mặt người dạ thú, không biết xấu hỗ!

“Tránh ra, buông, Mạc Từ Tước, tôi không muốn gặp anh nữa, tôi muốn rời khỏi nơi này… ưml”

Mạc Từ Tước nắm đầu vai của bà cưỡng chế xoay bà lại, sau đó trực tiếp chặn lại môi bà.

Tất cả từ ngữ của Liễu Anh Lạc đều bị nuốt chửng trong nụ hôn cường thế mà hung mãnh của ông, bà muốn giãy giụa lại không được, rất nhanh thân thể mềm nhũn, gần như đứng không vững, sắp trượt xuống đắt.

Mạc Từ Tước ổn định bà, ông dùng ngón cái xoa xoa đôi môi bà sưng đỏ, môi nhéch lên: “Liễu Anh Lạc, em mãi mãi cũng là như thế này, ngoài miệng kêu không muốn không muốn, thân thể lại thành thực.”

Những năm ông và bà kết hôn kia cũng có rất nhiều khoảng thời gian vui vẻ, bà đối với ông cũng không phải không có cảm giác, tối thiểu trên nghĩa vụ vợ chồng, bà rất thích.

Trong đôi mắt Mạc Từ Tước lộ ra ý cười: “Liễu Anh Lạc, em chính là mẫn cảm như thế, hôn một cái đã làm em không chịu nồi, thừa nhận đi! Mấy năm nay em cũng muốn đàn ông, em cũng muốn anh, như anh hằng đêm muốn em.”

Liễu Anh Lạc hận không thể đào một cái hố chui vào, bà cũng không biết thân thể của chính mình sao lại không có ý chí như thế.

Mạc Từ Tước thích lúc mình chinh phục bà, tính cách bà trong trẻo lạnh lùng, kỳ thực rất khó bị chinh phục, chỉ có lúc ở trên giường.

Mỗi lần bà liều mạng giãy giụa, nhưng là rất nhanh thì toàn thân nhũn ra, mặt đỏ tới mang tai, ngay cả này đôi mắt hạnh đều trở nên động nhân dị thường, bà sẽ ươn ướt nhìn ông, ánh mắt nhộn nhạo ý xuân, tràn ra vài phần trầm mê cùng mến mộ với ông.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1599


Chương 1600:

Ngay những lúc đó, ông phảng phát thấy được tình yêu của bà đối với ông ở trên gương mặt ấy.

vietwriter.vn

“Anh Lạc, đừng giãy giụa nữa, anh cho tới bây giờ không có ý định buông em, em biết, em cũng chạy không thoát, huống chi, chúng ta đã có con.”

“Con?”

“Đúng vậy, Anh Lạc, em còn không biết sao, em mang thai rồi, trong bụng của em có con của chúng ta.” Ánh mắt Mạc Từ Tước rơi trên bụng bà.

Liễu Anh Lạc chau mày: “Mạc Từ Tước, không biết tại sao anh có thể có hiểu làm lớn như vậy, tôi không có khả năng mang thai, tôi không mang thai.”

vietwriter.vn

Mạc Từ Tước cảm thấy bà là trong chốc lát khó có thẻ tiếp thu, hiện tại bà là phụ nữ có thai, dù cho bà ầm ï thế nào ông cũng phải dỗ bà: “Anh Lạc, anh muốn em sinh đứa bé này ra, em vốn là thiếu anh một đứa bé.”

Liễu Anh Lạc biết ông đang nói cái gì, năm đó bà có thai lần thứ hai, là con gái, ông vẫn cho là đó là của Tô Thành.

Sau đó con gái mắt đi, ông vẫn để cho bà thụ thai, muốn bà sinh cho ông thêm một đứa, ông nói đây là bà nợ ông.

Bà chịu không nổi, đêm ngày rời đi đó bà cầm kéo đâm ông, cũng thừa dịp loạn đứng trên đài cao phòng Kiều, trực tiếp nhảy xuống.

Bà chưa từng thấy qua đứa con kia, lúc đó bà tự tay mỏ bụng, đau đến toàn thân run run, con mới vừa lấy ra đã bị ông đoạt đi rồi, dù cho bà cầu xin thế nào, ông đều không chịu để cho bà liếc mắt nhìn con bà.

Đứa con kia chết, Liễu Chiêu Đệ nói đứa con kia bị ông vô tình ném vào trong thùng rác.

Nhớ tới đứa con kia, nét đỏ ửng trên mặt Liễu Anh Lạc toàn bộ lui xuống, trở nên tái nhọt, hổ thẹn, tự trách, thống khổ to lớn tràn vào tim, khiến cả trái tim bà đau đớn.

Liễu Anh Lạc cuộn tròn ngón tay, sau đó ngẳng đầu nhìn ông: “Mạc Từ Tước, đứa con gái năm đó của tôi đâu, anh đưa nó đi đâu?”

Nhắc tới đề tài này, Mạc Từ Tước mím đôi môi mỏng, ông nhớ tới năm đó bà cũng không biết nghe ai nói, nói ông vứt con trong thùng rác, đoạn thời gian đó trạng thái tinh thần bà đặc biệt kém, cả người hoảng loạn, ban đêm ông thức dậy, phát hiện bà không ngủ trong lòng ông, ông mở: đèn, phát hiện bà cuộn lại trong góc phòng, ở đó lật tìm thùng rác.

Bà đang tìm đứa con kia.

Mạc Từ Tước chắc chắn sẽ không nói cho bà biết, kỳ thực năm đó bà sinh căn bản cũng không phải là con gái, mà là con trai Mạc Tử Tiễn, cái này là nghiêm phạt với bà.

Cho dù có một ngày bà và Mạc Tử Tiễn gặp nhau, ông cũng muốn hai mẹ con bọn họ không hề quen biết.

“Liễu Anh Lạc, em nhất định phải bàn chuyện này với anh sao, em biết rõ sẽ chọc anh tức giận, anh tức lên cũng chẳng chút nào tốt đối với em.”

Sắc mặt Liễu Anh Lạc rất tái nhọt, bà lạnh lùng nhìn Mạc Từ Tước trước mặt: “Vậy chúng ta liền nói một chút chuyện tôi mang thai đi! Tôi không mang thai, không tin anh có thể tìm bác sĩ qua đây làm kiểm tra cho tôi.”

Mạc Từ Tước chau mi tâm lại, sắc mặt trở nên âm u: “Liễu Anh Lạc, để em có bầu con anh lại làm em khó chịu đến thế sao?”

“Là ai nói cho anh biết tôi mang thai?” Liễu Anh Lạc hỏi.

Mạc Từ Tước phát động đôi môi mỏng: “Lê Hương nói.”

Lê Hương?

Liễu Anh Lạc đột nhiên hiểu ra toàn bộ, bà biết Lê Hương rốt cuộc đã gạt bà chuyện gì: “Mạc Từ Tước, Lê Hương vì đưa lừa anh đến Đề Đô, nên mới đùa với anh mà thôi, tôi không mang thai, máy ngày trước Lê Hương mới vừa bắt mạch cho tôi, Lê Hương nói tôi nhiễm lạnh ban đêm nên chán ăn, Lê Hương mới kê cho tôi thuốc rồi, tôi vẫn luôn dùng, hiện tại đã tốt hơn nhiều, tôi vẫn câu nói kia, không tin anh có thể tìm bác sĩ làm kiểm tra cho tôi, có thai hay không thì biết liền.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1600


Chương 1601:

Mạc Từ Tước rất nhanh cũng đã nhận ra điểm đáng ngờ của việc này, sắc mặt của ông”xoát” một cái toàn bộ lạnh xuống, ông rất có thể bị Lê Hương lừa rồi!

*Người đâu!” Ông lên tiếng.

vietwriter.vn

Rất nhanh bên ngoài liền truyền đến một tiếng nói thanh lệ, mang theo chút nịnh nọt: “Bác Mạc, bác đang tìm con sao?”

Lê Hương đang ở ngoài cửa.

Sắc mặt Mạc Từ Tước đã rất khó chịu, ông nhìn chòng chọc Liễu Anh Lạc sau đó quát: “Cút đến cho tôi!”

Chốt cửa chuyền động, cửa phòng mở ra một khe cửa, Lê Hương thò đầu nhỏ nhìn thoáng qua bên trong bên trong, ý kia là – sẽ không có cái gì ngượng ngùng không thể nhìn chứ ạ!?

vietwriter.vn

Sau đó cửa phòng bị đẩy ra, Lê Hương rất rộng rãi đi đến, trong đôi mắt trong vắt của cô bà tràn đầy ý cười: “Bác Mạc, bác tìm con ạ?”

“Cô cảm thấy thế nào?” Mạc Từ Tước không trả lời mà hỏi lại.

Vì an toàn, Lê Hương rất thành thực khẽ di chuyển, xích sang chỗ Liễu Anh Lạc, dời đến phía sau Liễu Anh Lạc, ý kia là – Bác Mạc, đừng manh động, con có dì Anh Lạc bảo vệ đấy nhé.

“Ah, Bác Mạc, là như vậy, con chỉ đùa chút với bác thôi ạ, kỳ thực dì Anh Lạc không mang thai ạ.”

Mạc Từ Tước đột nhiên nheo lại cặp mắt u trầm kia, ông liếc Lê Hương, ánh mắt rất có ý muốn giết người ta.

Con bé này giỏi, giỏi lắm, chuyến đến Đề Đô này nó tính một vòng lại một vòng, xoay quanh lẫn nhau, khiến ông xoay vòng vòng, ông Mạc Từ Tước còn chưa từng bị người tính kế qua.

Trong lòng Mạc Từ Tước có chút lo lắng thay cho con trai Mạc Tuân của mình, cũng không biết Mạc Tuân và cái đóa bạch liên hoa kia ở bên nhau thế nào, hiện tại Lê Hương là cho anh thời gian, lười xuất thủ, một khi Lê Hương xuất thủ, con ông và đóa bạch liên hoa kia chắc tan xác luôn mắt.

Nên làm gì đây?

Dù sao cũng là con dâu mình nhìn trúng, trong lòng mặc dù hận, nhưng cũng càng nhìn càng thuận mắt, Mạc gia nhất định phải giao cho cô mới được.

“Diệp quản gia!” Mạc Từ Tước thật lâu mới từ cổ của mình văng ra ba chữ.

Diệp quản gia nhanh chóng lau mồ hôi lạnh chạy vào, căng thẳng hỏi: “Tiên… tiên sinh, ngài có phân phó gì ạ?”

“Gọi bác sĩ đến, ngay lập tức!”

“Vâng ạ.” Diệp quản gia vội vàng chạy.

Mạc Từ Tước rất cẩn thận, Liễu Anh Lạc mang thai là chuyện ông nhất định phải đích thân tra xét mới ổn, nên bác sĩ lập tức chạy tới, làm kiểm tra cho Liễu Anh Lạc.

“Mạc tiên sinh, lệnh phu nhân không mang thai, chỉ là cơ thể suy nhược, kèm theo chán ăn, phải nghỉ ngơi cùng điều dưỡng nhiều hơn sẽ khỏe ạ.” Bác sĩ giải quyết dứt khoát.

Mạc Từ Tước bắn mắt sang Lê Hương, Lê Hương vô tội nhìn ông – bác thấy rồi đó, lần này con không nói đùa mà.

Mạc Từ Tước cắn răng, lúc này Liễu Anh Lạc một tay đẩy Lê Hương đến phía sau mình, trừng mắt ông một cái – Anh tới đi, anh có bản lãnh thì tới đi.

Mạc Từ Tước: “…”

Mạc Tuân đâu?

Mạc Tuân mau đến đây, đưa bà xã mày về đi!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1601


Chương 1602:

Lúc này cửa phòng “cạch” một tiếng mở, Mạc lão phu nhân đi đến: “Tư Tước, trời đều đã khuya thế này, các con ở chỗ này náo gì thế hả?”

vietwriter.vn

Thấy Mạc lão phu nhân, sắc mặt Mạc Từ Tước mới hòa hoãn một chút: “Mẹ.”

“Bà nội” Lê Hương nhanh chóng đi tới bên cạnh Mạc lão phu nhân, ngoan ngoãn mềm yếu gọi bà.

“Lê Hương, con làm sao vậy, mặt sao trắng bệch thế này?” Mạc lão phu nhân thương yêu sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Lê Hương: “Có phải có người bắt nạt con không, nhanh nói cho bà nội, bà nội thay con làm chủ!”

Lê Hương: “Bà nội, không ai bắt nạt con hêt ạ.”

vietwriter.vn

Nói rồi, Lê Hương len lén nhìn thoáng qua hướng Mạc Từ Tước.

Mạc Từ Tước bị nhìn Trong miệng nói không ai bắt nạt, ánh mắt lại rất thành thực nhìn ông.

Ánh mắt Mạc lão phu nhân đánh tới Mạc Từ Tước, mắng: *A Tước, con tuổi tác đã cao, còn bắt nạt con dâu của mình, thực sự là già không biết xấu hổ, Lê Hương, chúng ta đi, vừa rồi con sợ rồi đúng không!?”

Mạc lão phu nhân dắt tay Lê Hương, trực tiếp mang cô rời đi.

Lê Hương nhu thuận nghe lời đi theo Mạc lão phu nhân, còn vươn tay nhỏ bé vỗ vỗ ngực mình, làm nũng nói: “Dạ bà nội, vừa rồi hù chết cục cưng.”

Mạc Từ Tước: ”…”

Ông muốn hộc máu!

Mạc lão phu nhân mang theo Lê Hương đi, Diệp quản gia cũng dẫn bác sĩ đi xuống phía dưới, trong phòng chỉ còn lại Mạc Từ Tước và Liễu Anh Lạc.

Liễu Anh Lạc nhìn Mạc Từ Tước: “Hiện tại anh biết rồi, tôi không mang thai, chuyện xấu anh làm tôi cũng biết, tôi cũng không muốn nhìn thấy anh nữa, tôi đi đây.”

Liễu Anh Lạc xoay người rời đi.

Bị ông xâm chiếm hai lần, bà hiện tại đã biết, nhưng cũng không có cách nào, chỉ có thể cắn răng chịu thiệt, song về sau bà không muốn nhìn thấy ông nữa, cũng sẽ không cho ông thêm cơ hội.

Mạc Từ Tước nhanh chóng vươn tay kéo bà lại: “Trời đã trễ thế này, em đi đâu, đêm nay ở lại đây, anh cam đoan không động vào anh.”

Lời này vừa dút, Liễu Anh Lạc liền tránh thoát bàn tay ông: “Mạc Từ Tước, anh buông ra, tôi sẽ không bao giờ tin tưởng anh nữa đâu, anh chính là một tên vô lại, nói không giữ lời, biết tôi không mang thai có phải anh rất thất vọng hay không, ai biết anh bây giờ đang suy nghĩ tâm tư quỷ gì chứ…”

“Em cảm tháy anh đang suy nghĩ tâm tư quỷ gì, làm lớn bụng em?” Mạc Từ Tước hỏi ngược, trực tiếp cắt lời bà.

Ông còn thẳng thắn như vậy, Liễu Anh Lạc cảm thấy hai người đều đã già rồi, vẫn còn thảo luận đề tài này, mặt bà đỏ sắp nặn được ra nước, vô cùng xấu hỗ và giận dữ.

“Hai người chúng ta tuổi tác đều không nhỏ nữa, không thích hợp có con, Anh Lạc, em nợ anh một đứa con, cái này sợ rằng phải trở thành vĩnh viễn tiếc nuối.” Mạc Từ Tước nhếch môi thành đường vòng cung nhàn nhạt, tự dưng lộ ra vài phần cô đơn.

Lúc còn trẻ kỳ thực rất muốn cùng bà sinh thêm máy đứa, ít nhất hai đứa, cho A Đình thêm một đứa em trai hoặc một cô em gái cũng được, nếu như là con gái, sẽ giống như bà, hiện tại cũng sẽ không ước ao Lệ Quân Mặc sinh được cô con gái thông tuệ vô song như Lê Hương vậy, nếu như là con trai, cũng sẽ giống như bà, tài tử trong trẻo nhưng lạnh lùng mà phong hoa một đời…

Mạc Từ Tước cũng nhớ tới con trai Mạc Tử Tiễn mà bà và Tô Thành sinh, con trai của bà quả nhiên không kém cỏi, rất giống rất giống bà, chỉ tiếc, đứa con trai ấy không phải con ông.

Sống nửa cuộc đời, đây là tiếc nuối lớn nhất của ông.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1602


Chương 1603:

Liễu Anh Lạc cũng muốn nhớ đến đứa con kia của mình, đứa con kia là tổn thương lớn nhát trong lòng bà, còn có A Đình của bà.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc cong ngón tay, viền mắt đỏ bừng nhìn ông: “Mạc Từ Tước, anh hà tất ở trước mặt tôi sắm vai cha hiền làm gì, tôi đi rồi, A Đình đã từng bị cưỡng chế đưa đến bệnh viện tâm thần, nó ở đó ngây người trọn hai năm, Mạc Từ Tước, đây chính là con trai ruột của anh, tại sao anh không đi cứu nó, A Đình không bị bệnh tâm thần, hai năm đó anh đang ở đâu, anh đến tột cùng đang làm những gì?”

Ở Lan Lâu Cổ Quốc, Liễu Anh Lạc nghe Lê Hương nhắc đến A Đình của bà sau khi mắt mẹ liền bị đưa đến bệnh viện tâm thần, trái tim của bà quả thực đang rỉ máu, bà không biết hai năm đó Mạc Từ Tước đi đâu, A Đình là con trai ruột của ông, giống ông như vậy, ông sao có thể nhẫn tâm như vậy?

Nhắc tới chuyện này, ánh mắt Mạc Từ Tước tối sằm, đôi môi mỏng ông đóng mở muốn nói chuyện, thế nhưng cuối cùng một chữ cũng không nói ra.

“Anh nói chuyện đi, sao anh không trả lời, Mạc Từ Tước, mặc kệ anh đối với tôi sao cũng được, thế nhưng anh đặt tay lên ngực tự ván lòng mình mấy năm nay anh có phải là người cha tốt xứng chức hay không, có đôi khi tôi thật sự rất chán ghét anh!” Liễu Anh Lạc xoay người rời đi.

vietwriter.vn

Lần này Mạc Từ Tước đứng tại chỗ, không đuổi theo, ông đang suy nghĩ, ông quả thật không phải một người cha tốt xứng chức, thậm chí ông cũng không phải một đứa con trai ngoan, người chồng tốt.

Sống nửa cuộc đời, hiện tại ông quay đầu nhìn quãng đường đã từng đi qua, khắp nơi đều đây lỗ hồng.

Có đôi khi, ông cũng rất chán ghét chính mình.

Khu khụ.

Mạc Từ Tước thấp giọng ho khan, ông đột nhiên cảm thấy.

cổ họng ngai ngái, nhưng ông cũng không cầm khăn, mà là quả quyết nuốt ngụm máu trong cổ họng kia xuống.

Lúc này Diệp quản gia đi đến: “Tiên sinh, về hai năm đó, vì sao ngài không nói cho phu nhân, ngài hoàn toàn có thể giải thích.”

Mạc Từ Tước lắc đầu: “Nói cho cô ấy biết cũng không có chút ý nghĩa nào, không có lệnh của tôi, không cho phép lại nói lung tung trước mặt cô ấy, hiểu chưa?”

Diệp quản gia gật đầu: “Vâng, tiên sinh.”

“Ông lui xuống trước đi, tôi nghỉ ngơi một chút.”

Diệp quản gia thấy sắc mặt Mạc Từ Tước hết sức tái nhọt, không cần nghĩ cũng biết bệnh tim của tiên sinh lại phát tác, trong khoảng thời gian này tâm bệnh của tiên sinh ngày càng chuyền biến xấu, thật làm cho người ta lo lắng, truyền kỳ sừng sững thương giới một đời chẳng biết giây tiếp theo có thể đột nhiên ngã xuống hay không.

“Tiên sinh, tôi đi mời bác sĩ cho ngài!”

“Không cần, anh lui xuống đi.”

Diệp quản gia chỉ đành rời đi.

Bên ngoài hành lang, Mạc lão phu nhân và Lê Hương nhìn Liễu Anh Lạc rời khỏi nhà cũ Mạc gia, nhanh chóng biến mắt trong tầm mắt.

Haizz.

Mạc lão phu nhân nặng nề thở dài.

“Bà nội, có phải bà đang lo lắng cho Bác Mạc và dì Anh Lạc hay không?” Lê Hương hỏi.

Mạc lão phu nhân gật đầu: “Tư Tước và Anh Lạc dây dưa nửa đời, ngay cả bà cũng không biết bọn nó rốt cuộc là duyên, hay là nghiệt, trái tim Tư Tước đều đặt trên người Anh Lạc, thế nhưng Tương Vương có ý, thần nữ vô mộng, Anh Lạc cuối cùng vẫn không yêu.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1603


Chương 1604:

Lê Hương nháy hàng mi nhỏ dài: “Bà nội, ngay cả bà cũng cảm thấy dì Anh Lạc không thương Bác Mạc sao?”

vietwriter.vn

Mạc lão phu nhân nghi hoặc nhìn Lê Hương: “Lê Hương, lẽ nào con cảm thấy Anh Lạc yêu sao?”

Lê Hương chậm rãi gợi lên môi đỏ mọng, cặp mắt trong vắt toát ra ánh sáng lưu chuyển: “Yêu hay không yêu, chúng ta thử một lần chẳng phải sẽ biết sao?”

Mạc lão phu nhân hai mắt sáng ngời: “Lê Hương, có phải con lại nghĩ ra chủ ý tốt gì không?”

Lê Hương thần bí cười nói: “Cách thì đúng là có, nhưng còn cần bà nội hỗ trợ nha.”

vietwriter.vn

Mạc lão phu nhân gõ trán Lê Hương, ý kia là – con bé này lanh lợi, bé đáng yêu của bà.

“Lê Hương, con nói nhanh một chút, bà đều nghe lời con.” Mạc lão phu nhân sốt ruột nói.

Lê Hương khoác lên cánh tay Mạc lão phu nhân: “Bà nội, cách này không vội được, vừa rồi con nghe được Diệp quản gia nói đêm nay bà cũng không ăn cơm tối, con biết bà lo lắng cho Bác Mạc và cô Nhân Nhân, thế nhưng người là sắt, cơm là thép, bà lại là trụ cột vững vàng của Mạc gia, muôn ngàn lần không thể ngã, con còn cần sự hỗ trợ của bà đó, cho nên bà nội ngay bây giờ ăn cơm tối đi ạ, ăn no rồi con sẽ nói chủ ý tốt này cho bà biết.”

Mạc lão phu nhân nhanh chóng nở nụ cười, bà thương yêu xoa xoa mái tóc dài của Lê Hương: “Lê Hương, con bây giờ đã tính kế đến trên người bà nội.”

“Vậy bà nội có ăn cơm tối không nè!?”

“Ăn, bà ăn!”

Lê Hương mỉm cười, cô nhẹ nhàng gối đầu nhỏ lên trên vai Mạc lão phu nhân, tối nay cô một thân váy liền áo, làn váy uốn lượn thướt tha, thong dong thông tuệ đứng bên người Mạc lão phu nhân, cùng Mạc lão phu nhân cười, nhìn Mạc gia đã ba mươi năm đứng giữa những mưa gió, giọng nói cô mềm nhẹ: “Bà nội, tin tưởng con, hết thảy đều sẽ tốt hơn.”

Mạc lão phu nhân ngắn ra, rất nhanh đã ưỡn thẳng sống lưng của mình, gật đầu, bà biết mình đứng trụ Mạc gia đã đến rồi hồi cuối, hiện tại đã có người đi tới bên cạnh bà, nhận lấy tay bà, bà có thể giao phó gánh nặng của Mạc gia.

Bà đã chờ cô rát nhiều năm rồi.

Mạc lão phu nhân biết, Lê Hương sẽ làm tốt hơn cả bà.

Mạc Từ Tước ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau, tối hôm qua cũng không nghỉ ngơi tốt, trong óc lui tới đều là những chuyện cũ, hiện tại chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt.

Mạc Từ Tước đi tới phòng tắm, đứng trước đài rửa mặt lúc ông cảm tháy cổ họng rất ngứa, rất ngai ngái, thân thể ông rõ nhất, bệnh tim ngày càng chuyển biến xấu, thân thể ông càng không xong, sợ rằng thời gian không còn nhiều.

Di chúc đã viết xong, ông cũng không có cái gì không yên tâm, Mạc thị có Mạc Tuân, Mạc gia có Lê Hương, ông đi rồi, cũng sẽ không ngã.

Duy nhất không yên tâm, không bỏ được, vẫn là Liễu Anh Lạc.

Mặc kệ giữa bọn họ đã từng phát sinh chuyện gì, ông thực sự nâng niu cưng chiều bà trong lòng bàn tay nhiều năm như vậy, nếu như ông chét, về sau bà sẽ thế nào, hay là, không bằng để bà cùng tuẫn táng?

Mạc Từ Tước hiện tại rất muốn gặp bà.

Vậy đi gặp thôi!

Mạc Từ Tước cầm chìa khóa xe rời nhà, ông biết tối qua Liễu Anh Lạc đến một khu chung cư, Mạc Tuân có rất nhiều bất động sản, tự nhiên sẽ thu xếp ổn thỏa nơi ở của mẹ mình.

Mạc Từ Tước một đường lái xe đi tới dưới khu chung cư, sau đó ông lấy điện thoại ra, bám số điện thoại của Liễu Anh Lạc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1604


Chương 1605:

Tiếng chuông reo một lần lại một lần, thế nhưng, không ai nghe.

Bà không tiếp điện thoại ông.

vietwriter.vn

Mạc Từ Tước nghĩ thầm, bà chắc còn đang tức giận! Dù sao ông xâm chiếm bà hai lần, bà chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ ông.

Quên đi, đích thật là ông không tốt, ông phải dỗ bà thật tốt, bà sẽ tha thứ ông.

Mạc Từ Tước vươn tay muốn kéo mở lái xe cửa xe.

Thế nhưng một giây kế tiếp động tác ông cứng đờ, bởi vì ông trong lúc vô tình ngắng đầu, xuyên qua kính chắn gió phía trước trực tiếp nhìn đến ở góc đường một thân ảnh quen thuộc, Liễu Anh Lạc.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc hiện tại cũng không ở trong căn hộ, bà mới vừa xuống lầu.

Rất nhanh Mạc Tư Tước lại thấy được một bóng người quen thuộc, là… Tô Thành.

Tô Thành tới, từ Hoa Tây đi tới Đề Đô, hiện tại cũng đến dưới lầu Liễu Anh Lạc.

Liễu Anh Lạc và Tô Thành bây giờ đang đứng chung một chỗ, một màn này trực tiếp ngăn trở động tác muốn mở cửa xe của Mạc Từ Tước, đôi mắt u trầm của ông lúc này.

rơi trên hai người kia.

Chỉ thấy Liễu Anh Lạc không biết cùng Tô Thành nói những gì, Tô Thành vươn tay, trực tiếp ôm lấy Liễu Anh Lạc, hai người đứng ở đầu đường ôm nhau.

Mạc Từ Tước nhìn một màn này, con ngươi ông hung hăng co rụt lại, đuôi mắt lúc này bị k*ch th*ch đỏ bừng, bàn tay to kéo lại tay lái, gân xanh nỏi lên.

Tô Thành, là cái gai nơi cổ họng ông, hiện tại va vào, vẫn như cũ mơ hồ đau đớn.

Mạc Từ Tước nhanh chóng nhắm mắt, ông tốn hết khí lực toàn thân, dùng hết sức lực khắc chế lớn nhất mới nhịn được kích động xông lên, ông hẳn xông lên phía trước tách hai người kia ra, ông hẳn phải làm cho Tô Thành biến mắt khỏi thế giới này!

Hồi lâu sau, ngón tay gắt gao siết lại của Mạc Từ Tước buông lỏng ra, ông lại cảm thấy nơi cổ họng ngai ngái, lần này một ngụm máu tươi trực tiếp từ trong miệng phun tới.

Giọt máu đỏ tươi văng đến trên áo sơ mi của ông, trên ngón tay, trên xe, còn rât âm nóng.

Quên đi.

Người bức hôn hào đoạt kia chính là là ông, Liễu Anh Lạc.

chưa từng yêu ông, dù cho một chút xíu cũng chưa từng.

Mạc Từ Tước đến bây giờ đã nhận thức sâu sắc, bà chưa bao giờ yêu ông.

Mạc Từ Tước vươn tay lau sạch sẽ vết máu bên khỏe môi, sau đó ông đạp chân ga, xe đánh lái, phóng đi.

Ông đi rồi.

Lúc này một chiếc limo sang trọng chậm rãi dừng ở bên kia, Lê Hương ngồi ở chỗ ngồi phía sau, đôi mắt cô xuyên qua cửa sổ nhìn bóng xe Mạc Từ Tước đi xa, lại rơi trên người Liễu Anh Lạc và Tô Thành.

“Thiếu phu nhân, lần này tiên sinh chắc là thực sự thương tâm, tiên sinh đuổi theo phu nhân nhiều năm như vậy, đã mệt mỏi rồi.” Diệp quản gia nói rằng.

Lê Hương chóng cằm suy nghĩ một chút: “Vậy lần này chúng ta đổi đi, để Dì Anh Lạc đuổi theo Bác Mạc.”

Làm sao có thể?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1605


Chương 1606:

Diệp quản gia nghỉ ngờ nhìn Lê Hương.

vietwriter.vn

Lê Hương mỉm cười, thanh tuyến thanh lệ: “Diệp quản gia, chuyện con để bà nội làm làm thế nào rồi ạ?”

Diệp quản gia nhanh chóng cung kính nói: “Hồi thiếu phu nhân, lão phu nhân nhận nhiệm vụ của cô liền ngựa không ngừng vó đang làm, danh viện thiên kim Đế Đô đều đưa đến trên tay lão phu nhân, để lão phu nhân chọn, chỉ là…

thiếu phu nhân, cô muốn tuyển chọn những danh viện thiên kim làm cái gì, vừa rồi thiếu gia gọi điện thoại về, còn nói không biết còn tưởng rằng cô đang tổng tuyển cử hậu cung cho cậu ấy.”

Mạc Tuân còn nói thế ư? Tổng tuyển cử hậu cung, anh mơ đẹp quá rồi đấy.

vietwriter.vn

Lê Hương nháy mát: “Nếu anh ấy gọi về tiếp, bác liền nói cho anh ấy biết, hậu cung mỹ nữ này không phải chọn cho anh ấy, mà là… chọn cho bố anh ấy!”

Cái gì?

Diệp quản gia khiếp sợ nhìn vị thiếu phu nhân này của mình, cô… cô lại chọn thiếp cho bố chồng mình?

Ánh mắt Lê Hương lại rơi vào Liễu Anh Lạc cùng Tô Thành cách đó không xa, cô chép cái miệng nhỏ: “Mạc Tuân thực sự là một đứa bé đáng thương, bố sắp tuyển thiếp, mẹ sắp gã đi, cản cũng không được rồi”

*,” Mồ hôi lạnh trên trán Diệp quản gia ứa ra, ông liên thanh xin tha: “Thiếu phu nhân, cô đừng dọa tôi, cái này…là sao thế?”

Lê Hương thần bí câu môi: “Chúng ta trở về thôi.”

“Thiếu phu nhân, chúng ta cứ vậy đi?” Diệp quản gia càng ngày càng không rõ vị thiếu phu nhân này đang suy nghĩ cái gì rồi, bên ngoài tiên sinh và phu nhân đã lửa cháy đến nơi rồi, vị thiếu phu nhân này lại không nhanh không chậm, thong dong bình tĩnh.

Lê Hương gật đầu: “Đúng nha, đi về.”

“Nhưng phu nhân nơi đó…” Diệp quản gia nhìn một chút Liễu Anh Lạc và Tô Thành ở bên ngoài.

“Ah,” Lê Hương dường như mới nhớ tới chuyện này: “Diệp quản gia có phải thay tiên sinh nhà mình đau lòng, bất công không ạ? Đon giản thôi, chúng ta liền thay Bác Mạc xả giận, lát nữa tìm mấy người trói chú Tô kia lại, trực tiếp đánh một trận thì tốt rồi.”

*” Diệp quản gia nhìn Lê Hương, ý kia là – thiếu phu nhân, cô nói thật à?

Lê Hương câu đôi môi đỏ mọng: “Là thật.”

Diệp quản gia nhìn đôi mắt trong vắt của thiếu phu nhân nhà mình, bên trong như chứa một sức mạnh an lòng và tin phục không người nào so được, Diệp quản gia hạ quyết tâm, cũng không để ý đánh Tô Thành xong sẽ có hậu quả gì, nói chung chỉ muốn cùng thiếu phu nhân nhà mình một đi tới con đường hắc hóa: “Được, đều nghe Thiếu phu nhân.”

Lê Hương rất hài lòng: “Diệp quản gia, chúng ta trở về thôi, mấy ngày nay hình như đóa bạch liên hoa bên người Mạc tiên sinh sắp đón sinh nhật 20 tuổi, chúng ta bây giờ chạy về Hoa Tây còn có thể tiện đường tổ chức cho đóa hoa kia đấy.”

Diệp quản gia chấn động tinh thần, chuyện Mạc Nhân Nhân nơi đây xem như đã giải quyết xong, bọn họ sắp khởi hành trở về Hoa Tây, thiếu phu nhân đây là sắp đặt mắt trên người thiếu gia nhà mình và Trầm Tiểu Liên kia.

Diệp quản gia ở trong lòng thay thiếu gia Tuân nhà mình yên lặng cầu phúc qua một lần, A Di Đà Phật, thiếu gia, cậu tự cầu nhiều phúc đi!

Trên đường cái, Liễu Anh Lạc bị Tô Thành ôm lấy, bà nhanh chóng đẩy Tô Thành ra.

Tối hôm qua từ sau khi trở về chỗ Mạc Từ Tước bà một đêm không ngủ, trằn trọc mãi, sáng nay sau khi rời giường chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, vừa rồi nhận được điện thoại Tô Thành, Tô Thành đi tới dưới lầu bà, muốn bà xuống.

Bà xuống vội vội vàng vàng, quên mang điện thoại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1606


Chương 1607:

Nhìn thấy Tô Thành, Tô Thành cái gì cũng không có nói, trực tiếp ôm lấy bà.

*Tô Thành, anh đừng như vậy, trong lòng em vẫn nhớ kỹ ân tình lúc đó của anh, sau này giữa em và Mạc Từ Tước kéo người vô tội là anh vào, em rất xin lỗi, rất áy náy, nhưng em đã nói rồi, em đối với anh không có bất kỳ tư tình nam nữ nào cả.”

vietwriter.vn

Tô Thành yêu Liễu Anh Lạc nhiều năm như vậy, nếu như: có thể buông tay, đã sớm buông tay rồi: “Anh Lạc, anh nghe nói em cùng Mạc Từ Tước trở về Đề Đô, trở về nhà cũ Mạc gia, lẽ nào các em sắp gương vỡ lại lành rồi phải không, em đừng quên đích thân hắn giết con em, thực ra cũng chính là con ruột hắn!”

Trái tim Liễu Anh Lạc đau siết lại, kỳ thực năm đó bà và Tô Thành không có phát sinh gì cả, chỉ là diễn kịch mà thôi.

Năm đó Mạc Nhân Nhân tìm bà nói chuyện, bà biết Mạc Từ Tước đột nhiên bị bện htim, mọi sự thống khổ của mọi người Mạc gia đều là bởi vì bà mà sinh ra, bà lúc đó liền bắt đầu muốn rời khỏi ông.

vietwriter.vn

Nhưng Mạc Từ Tước giữ bà thật chặt ở trong lòng bàn tay, bà căn bản cũng không có cơ hội.

Vì vậy ngày đó bà dẫn Tô Thành tới phòng A Kiều, cố ý làm cho Mạc Từ Tước chạy về trước kế hoạch bắt gian được một màn kia.

Điều bà không ngờ là, bà lại mang thai ngay lúc đó.

Đứa con kia là của Mạc Từ Tước.

Bọn họ đi tới một bước kia, bà đã mắt đi phương hướng, mà sau đó một lần ông say rượu cũng cùng Liễu Chiêu Đệ xảy ra quan hệ, làm cho Liễu Chiêu Đệ mang thai, thời điểm đó đau khổ thế nào, bà và ông đã đi đến tận cùng của con đường rồi.

“Năm đó đứa con kia không thẻ chỉ trách anh ấy, cũng có lỗi của em…” Liễu Anh Lạc lạc giọng cắt tiếng.

Tô Thành nhanh chóng nắm vai Liễu Anh Lạc, dùng sức lắc lư hai cái: “Anh Lạc, đến lúc này, em lại vẫn vì hắn biện giải, hắn ngoại tình với Liễu Chiêu Đệ, còn đối xử với em như vậy…”

“Đủ rồi Tô Thành!” Liễu Anh Lạc trực tiếp cắt lời ông ta, đôi mắt hạnh thanh lạnh nhìn Tô Thành: “Giữa anh ấy và tôi, các người bất luận kẻ nào cũng không có tư cách phán xét, anh ấy tốt hay không tốt với tôi, cũng không phải do các người định đoạt!”

Con ngươi Tô Thành co rụt lại, bà lại che chở cho tên ác quỷ Mạc Từ Tước kia đến vậy, không cho bắt kỳ kẻ nào nói xấu hắn ta.

Bà chặt đứt người của toàn thế giới ở bên ngoài, chỉ để cho mỗi một Mạc Từ Tước đi vào.

Ông ta kinh ngạc nhìn Liễu Anh Lạc: “Anh Lạc, em yêu hắn, đúng không, em yêu hắn ta rồi!”

Liễu Anh Lạc thõng xuống hàng mi, hồi lâu sau chỉ nhẹ giọng cất tiếng: “Ừ, tôi yêu anh ấy, chưa từng dừng một giây một khắc.”

Tô Thành hóa đá tại chỗ, đôi tay ông ta giữ trên vai Liễu Anh Lạc chậm rãi vô lực rủ xuống.

Lê Hương mang theo Liễu Anh Lạc bay trở về Hoa Tây, trong phi trường, Lê Hương kéo tay Liễu Anh Lạc, đột nhiên nói: “Dì Anh Lạc, dì mau nhìn, là Bác Mạc!”

Liễu Anh Lạc ngước mắt, bà nhìn thấy Mạc Từ Tước.

Mạc Từ Tước mới xuống xe, cũng là ngày hôm nay bay trở về Hoa Tây, hôm nay ông mặc chiếc áo sơmi xám lạnh quần tây đen, bước đi mang theo gió, người đàn ông thành thục toát ra mị lực mê người, thâm trầm mà cao quý, khí tràng bễ nghễ.

Diệp quản gia cung kính đi theo phía sau Mạc Từ Tước.

“Dì Anh Lạc, dì mau nhìn, bên cạnh Bác Mạc còn có một tiểu thư xinh đẹp kìa, cô ấy là ai thế nhỉ?” Lê Hương vô cùng ngây thơ hỏi.

Liễu Anh Lạc cũng nhìn thấy, đi cạnh Mạc Từ Tước là một cô gái trẻ dung mạo xinh đẹp.

Cô gái kia nhìn chỉ trên dưới hai mươi tuổi bộ dạng, quan trọng là… khuôn mặt xinh đẹp kia của cô ta giống Liễu Anh Lạc lúc còn trẻ đến mấy phần.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1607


Chương 1608:

Cô gái này dường như có cái bóng cỉa Liễu Anh Lạc mười chín tuổi, Liễu Anh Lạc mười chín tuổi trong tuổi xuân tươi đẹp nhất của đời mình gả cho Mạc Từ Tước.

Cô gái kia mặc váy dài màu trắng, mỹ lệ rung động lòng người, cô ta đi cạnh Mạc Từ Tước, không biết đang cùng Mạc Từ Tước nói gì, cười rất xinh đẹp.

vietwriter.vn

Trên gương mặt anh tuấn như đao khắc nét của Mạc Từ Tước cũng không có biểu tình gì, vô cùng đạm mạc.

Cô gái hai mắt sáng nhìn ông, tràn đầy đều là ông, như chim nhỏ nép vào người, sùng bái và mến mộ.

Liễu Anh Lạc cứng đờ tại chỗ, bà thật không ngờ chỉ một ngày không gặp, bên cạnh Mạc Từ Tước đã có một cô gái, cô gái này còn giống bà đến máy phần!

*Dì Anh Lạc, tiểu thư kia là ai vậy ạ, Bác Mạc sao lại ở cùng một tiểu thư xinh đẹp thế nhỉ?” Lê Hương hỏi.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc không nói gì, tay bà rất lạnh, lạnh không hè nhiệt độ: “Lê Hương, chúng ta đi thôi.

*Dì Anh Lạc, dầu gì Bác Mạc cũng sắp bay về Hoa Tây mà, chúng ta để Bác Mạc đưa chúng ta đi một đoạn đường đi ạ!

Chuyên cơ Bác Mạc lại không cần trả tiền.”

*…” Liễu Anh Lạc hiện tại không muốn đi với Mạc Từ Tước nhất, bà muốn kéo Lê Hương.

Thế nhưng không còn kịp rồi, Lê Hương rất nhanh giơ: giơ tay nhỏ bé, còn lớn tiếng hô: “Bác Mạc, thật là đúng dịp a, chúng con ở đây ạ!”

Mạc Từ Tước quay đầu, đôi mắt u trầm nhìn qua đây, cuối cùng rơi trên người Liễu Anh Lạc.

Hiện tại bốn mắt nhìn nhau, Liễu Anh Lạc tái nhọt, Mạc Từ: Tước đạm mạc xa cách.

“Tiên sinh, là phu nhân và thiếu phu nhân.” Diệp quản gia đã nhận ra bầu không khí vi diệu, nên mở miệng nhắc nhở.

Mạc Từ Tước lúc này mới bước chân đi tới trước mặt Lê Hương và Anh Lạc.

“Bác Mạc, bác phải về Hoa Tây sao, bọn con cũng sắp trở về Hoa Tây, có thể ngồi chuyên cơ của bác một chút không ạ?” Lê Hương kéo cánh tay Liễu Anh Lạc hỏi.

Mạc Từ Tước mím môi môi mỏng, tích tự như kim nói hai chữ: “Có thể.”

Nói xong, ông xoay người sải bước đi vào, không hề có ý đợi các cô.

Liễu Anh Lạc đứng tại chỗ nhìn bóng lưng Mạc Từ Tước rời đi, vừa rồi ánh mắt ông nhìn bà rất lạnh, giống như nhìn một người xa lạ, từ trong xương lộ ra vẻ lạnh lùng.

Đã nhiều năm như vậy, dù chuyện gì xảy ra, ông vẫn nắm thật chặt tay bà, chẳng bao giờ buông lỏng.

Nhưng lúc này, Liễu Anh Lạc cảm thấy ông đã buông rồi.

Ông buông lỏng tay bà rồi.

Liễu Anh Lạc không biết sau một đêm kia đã xảy ra chuyện gì, thái độ ông đối với bà lại khác nhau trời vực như vậy.

“Dì Anh Lạc, chúng ta cũng vào thôi.” Lê Hương phảng phất cái gì cũng không biết, cô kéo Liễu Anh Lạc vào.

Trong chuyên cơ xa hoa.

Lê Hương cùng Anh Lạc ngồi chung một chỗ, Mạc Từ Tước ngồi cùng cô gái mỹ lệ làm động lòng người kia, cô gái kia tên Lý Ngọc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1608


Chương 1609:

Ở góc độ Liễu Anh Lạc có thể chứng kiến hai người trước mặt, Mạc Từ Tước cằm báo đọc, Lý Ngọc vui vẻ nói chuyện với ông.

vietwriter.vn

Lý Ngọc len lén nhìn Mạc Từ Tước, người đàn ông lười biếng dựa vào lưng ghế dựa, đôi chân dài ưu nhã vắt chéo lên nhau, ngũ quan ông anh tuần như đao khắc, giống như chai rượu vang ủ lâu, niên đại càng lâu, càng tỉnh khiết và thơm nồng.

Lý Ngọc nhanh chóng nghiêng qua, đặt b* ng*c đầy đặn của mình trên cánh tay người đàn ông, cố ý cọ cọ, cô ta nũng nịu cất tiếng: “Mạc tổng, đừng đọc báo nữa, chúng ta nói chuyện đi.”

Mạc Từ Tước từ trong tờ báo ngước mắt, liếc mắt nhìn Lý Ngọc, ánh mắt đi xuống, nhìn về phía b* ng*c cô ta cố ý cọ xát: “Lấy cái gì cọ thế hả? Ngồi xa một chút.”

*..” Lý Ngọc mặt trắng nhọt: “Mạc tổng, anh yêu vợ anh đến thế à?”

vietwriter.vn

Mạc Từ Tước không có biểu tình gì, chỉ là như cười như không: “Cô còn biết tôi có vợ?”

*…” Lý Ngọc cảm thấy người đàn ông này thật đúng không biết nói chuyện, hoàn toàn là kẻ phá hủy trọng tâm câu chuyện, không thể tán gẫu vui vẻ được.

Đương nhiên cô ta không tin, người đàn ông năm mươi tuổi kỳ thực là độ tuổi dễ ngoại tình nhất, sự nghiệp gia đình đạt trạng thái hài hòa, có chút d*c v*ng đen tối và sinh lý không được thỏa mãn, bắt đầu suy nghĩ lệch lạc.

Cô ta còn trẻ đẹp như vậy, có người đàn ông nào không thích phụ nữ trẻ đẹp chứ?

“Mạc tổng, em đương nhiên biết anh có vợ, hơn nữa vợ anh hiện tại đang ngồi ở phía sau, chỉ tiếc, bà ấy hình như không quan tâm anh, chúng ta ngồi chung một chỗ mà dường như bà ấy sẽ không nồi máu ghen.”

Mạc Từ Tước bị đâm đến chỗ đau, ông lại nghĩ tới cảnh trên đường cái bà và Tô Thành ôm nhau, ông đôi mắt u trầm càng phát ra máy phần hàn lạnh.

Lý Ngọc nhướng mày nhìn Mạc Từ Tước, lộ ra quyến rũ: “Mạc tổng, vợ cho dù tốt, cũng sẽ không trẻ mãi, hiện tại quả đào sung mãn đang đặt trước mặt anh, anh không động tâm?”

Mạc Từ Tước nhìn thoáng qua gương mặt trẻ tuổi xinh đẹp của Lý Ngọc, không có suy nghĩ gì, đã cảm thấy cô ta rất lẳng lơ, ông thản nhiên nói: “Đừng đánh chủ ý lên tôi, tôi bây giờ cũng đủ đề làm bồ cô rồi.”

Lý Ngọc quyến rũ hát tóc, cũng kêu một tiếng: “Bồ ơi.”

Bà mới từ nước ngoài lưu học trở về, rất am hiểu câu dẫn người đàn ông, đàn ông đều thích chơi như vậy, nhất là người đàn ông từng tuổi này.

Mạc Từ Tước nhướng mày kiếm, lộ ra vài phần tà khí, ông chậm rãi xích gần Lý Ngọc.

Lý Ngọc đã cảm thấy hai người càng ngày càng gần, trái tim cô ta lúc này bang bang nhảy loạn, cô ta cũng biết người đàn ông này không thể chối từ cô ta.

Lúc này Mạc Từ Tước ngừng lại, khóe môi mỏng lạnh cong lên, thấp giọng nói: “Tôi nói với cô một lần nữa, tâm tình tôi không tốt lắm, đừng tới phiền tới tôi, nếu như cô thực sự rất thích tìm bó, tôi có thể giúp cô… tìm thêm nhiều người bô.

Lý Ngọc toàn thân cứng đờ, sắc mặt trắng bệch, lời của ông trực tiếp khiến cô ta tê cả da đầu.

Bà nhìn ông, ông tuy mặt ngoài đang cười, thế nhưng ý cười không đạt đến đáy mắt, ông dùng một ánh mắt ung dung mà đáng sợ nhìn bà, không nói ra được kh*ng b* cùng đáng sợ.

Lý Ngọc nhanh chóng ngậm miệng, cái gì cũng không dám nói nữa.

Phía sau Liễu Anh Lạc nhìn một màn này, Mạc Từ Tước cách Lý Ngọc gần như vậy, hai người sắp hôn đến nơi, hơn nữa ông còn cười, cười tà khí tận xương đến thé.

Liễu Anh Lạc là người thân cận với ông nhát, không cần đoán cũng biết ông khẳng định lại… không đứng đắn rồi, chỉ là lúc này ông không đứng đắn không phải với bà, mà là đối với một cô gái khác.

Lúc này Lê Hương nghỉ ngờ nói: “Dì Anh Lạc, Bác Mạc sao thế kia, lẽ nào bác ấy thích cô gái kia rồi?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1609


CHương 1610:

Liễu Anh Lạc dời ánh mắt: “Chuyện của ông ta không liên quan gì tới dì.”

vietwriter.vn

Lê Hương nhìn sắc mặt Liễu Anh Lạc tái nhọt, rõ ràng trong lòng rât chú ý, ghen muôn chết, thê nhưng mặt ngoài giả bộ thò ơ, haizz.

*“Dì Anh Lạc, dì thực sự không tính ở cùng Bác Mạc ở cùng sao? Con đã nói với dì rồi, đàn ông chính là một đứa nhóc, cần lấy chút kẹo tới dụ dỗ, chỗ dì không có kẹo ăn, bác ấy tự nhiên sẽ bị ong bướm phía ngoài hấp dẫn, hơn nữa, độ tuổi này của Bác Mạc, người ta nói đàn ông tuổi tác càng lớn, càng thích các cô gái trẻ, hiện tại có một cô gái trẻ tiếp cận như vậy, thừa lúc vắng nhảy vào, Dì Anh Lạc dì nhất định phải chắp tay nhường người đàn ông của mình cho người khác, quá lỗ đó ạ.”

Liễu Anh Lạc chốc lát sợ sệt, bà nhìn Lý Ngọc ỏn ẻn kia, vẻ mặt đều viết đầy tình yêu và sùng bái với Mạc Từ Tước, đàn ông đều thích kiểu như cô ta!

Nhìn lại mình một chút, tính cách bà lạnh lùng, một mực cự tuyệt ông, không dám thổ lộ tình yêu, chưa từng dịu dàng với ông, hiện tại lòng ông rẽ hướng cũng rất bình thường.

vietwriter.vn

Liễu Anh Lạc nỗ lực điều chỉnh hô hấp, bà lần nữa tự nói với mình, đây không phải là kết quả bà muốn sao, cùng ông ly hôn, ông sẽ tìm một cô gái tốt.

Hiện tại hết thảy đều như nguyện của bà, bà rốt cuộc lại khó chịu.

Trong lòng như bị một cây châm đâm lấy, cơn đau cũng không rõ ràng, thế nhưng châm chích khó chịu, lan từng ngõ ngách, để bà không chỗ tránh né.

Liễu Anh Lạc giơ tay gõ trán Lê Hương, bà không có con gái, hiện tại trái phải có Lê Hương, cũng cảm tháy trong lòng rât chú ý, ghen muôn chết, thê nhưng mặt ngoài giả bộ thò ơ, haizz.

*“Dì Anh Lạc, dì thực sự không tính ở cùng Bác Mạc ở cùng sao? Con đã nói với dì rồi, đàn ông chính là một đứa nhóc, cần lấy chút kẹo tới dụ dỗ, chỗ dì không có kẹo ăn, bác ấy tự nhiên sẽ bị ong bướm phía ngoài háp dẫn, hơn nữa, độ tuổi này của Bác Mạc, người ta nói đàn ông tuổi tác càng lớn, càng thích các cô gái trẻ, hiện tại có một cô gái trẻ tiếp cận như vậy, thừa lúc vắng nhảy vào, Dì Anh Lạc dì nhất định phải chắp tay nhường người đàn ông của mình cho người khác, quá lỗ đó ạ.”

Liễu Anh Lạc chốc lát sợ sệt, bà nhìn Lý Ngọc ỏn ẻn kia, vẻ mặt đều viết đầy tình yêu và sùng bái với Mạc Từ Tước, đàn ông đều thích kiểu như cô ta!

Nhìn lại mình một chút, tính cách bà lạnh lùng, một mực cự tuyệt ông, không dám thổ lộ tình yêu, chưa từng dịu dàng với ông, hiện tại lòng ông rẽ hướng cũng rất bình thường.

Liễu Anh Lạc nỗ lực điều chỉnh hô hấp, bà lần nữa tự nói với mình, đây không phải là kết quả bà muốn sao, cùng ông ly hôn, ông sẽ tìm một cô gái tốt.

Hiện tại hết thảy đều như nguyện của bà, bà rốt cuộc lại khó chịu.

Trong lòng như bị một cây châm đâm lấy, cơn đau cũng không rõ ràng, thế nhưng châm chích khó chịu, lan từng ngõ ngách, để bà không chỗ tránh né.

Liễu Anh Lạc giơ tay gõ trán Lê Hương, bà không có con gái, hiện tại trái phải có Lê Hương, cũng cảm thầy điền vào tiếc nuối năm đó, bà thương yêu sẵng giọng: “Trách không được A Đình đối với con nói gì nghe nấy, xem ra Lê Hương rất có tài giữ chồng nha.”

Lê Hương mặt đỏ lên, ngượng ngùng – xin lỗi dì Anh Lạc, là con đã bán dì đi.

Chuyên cơ bay tới Hoa Tây, bốn người đều ra sân bay.

Lúc này điện thoại Liễu Anh Lạc vang lên, điện thoại tới.

“Lê Hương, con chờ dì một lát, dì nhận cú điện thoại.”

“Dạ”

Liễu Anh Lạc đi tới một bên, nghe điện thoại.

Điện thoại gọi từ bệnh viện: “Alo, chào cô, xin hỏi cô là người nhà của Tô Thành sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1610


Chương 1611:

Tô Thành từ nhỏ cũng là một cô nhi, máy năm nay không kết hôn, thân nhân đại khái chỉ có mỗi Liễu Anh Lạc.

Liễu Anh Lạc gật đầu: “Là tôi, đã xảy ra chuyện gì?”

vietwriter.vn

Ngày đó bà và Tô Thành chia tay, Tô Thành mắt hết ý chí rời đi, hai người không liên lạc nữa, hiện tại bệnh viện đột nhiên gọi điện thoại tới, Liễu Anh Lạc lộp bộp giật mình.

“Là như vậy, Tô Thành tiên sinh tối hôm qua bị người đánh, hiện tại đang ở bệnh viện chúng ta trị liệu.”

Cái gì?

vietwriter.vn

Tô Thành bị người đánh?

“Ai đánh? Vết thương có nặng không?”

“Nghe nói Tô Thành tiên sinh lúc lái xe phía trước đột nhiên xông ra một chiếc xe van không có bảng số xe, trên xe xuống nhảy xuống vài người kệch cỡm, bọn họ không nói lời nào kéo Tô Thành tiên sinh ra ngoài, quyền đấm cước đá một trận, nhưng Tô Thành tiên sinh cũng không trọng thương, chỉ là bị thương da thịt một ít, tịnh dưỡng mấy ngày sẽ khỏe.”

Thần kinh căng thẳng Liễu Anh Lạc từ từ giãn xuống, bà và Tô Thành nói rõ, lần này Tô Thành cũng chết tâm, về sau bà và Tô Thành chỉ là thân nhân và bạn bè, bà cũng không muốn chứng kiến Tô Thành gặp chuyện không may.

Nhưng, rốt cuộc người nào đánh Tô Thành một trận?

“Có tra được đầu mối gì hay không?”

“Nghe nói mấy tên kia lúc rời đi nói một tiếng Mạc tổng.”

Bác sĩ nói.

Mạc tổng?

Mạc Từ Tước?

Con ngươi Liễu Anh Lạc co rụt lại, bà thực sự không nghĩ tới Mạc Từ Tước phái người đánh Tô Thành hung hãn một trận, nhưng, Mạc Từ Tước đích thật là một người đàn ông bá đạo như vậy lại liều lĩnh như vậy. Trước đây ôsố lần ng đánh Tô Thành cũng không ít, lần này xem như là nhẹ rồi.

Liễu Anh Lạc cúp máy, bà rất tức giận, ông đến tột cùng muốn làm gì, vừa đánh Tô Thành, vừa tìm niềm vui mới?

Liễu Anh Lạc cảm thấy cần phải tìm Mạc Từ Tước hỏi một chút.

Chuyên cơ của Mạc Từ Tước hạ cánh, đang chuẩn bị ra sân bay, lúc này Liễu Anh Lạc đã đi tới: “Mạc Từ Tước, chúng ta trò chuyện một chút.”

Diệp quản gia ở sau lưng vừa thấy phu nhân tìm tới cửa, ông biết ngay không xong rồi, phu nhân nhất định đã biết chuyện Tô Thành bị đánh.

Diệp quản gia lúc này len lén nhìn Lê Hương liếc mắt – thiếu phu nhân, chuyện này không phải quan chuyện tôi làm đấy nhé, bảo đánh người chính là cô, bảo người ta ném quả đạn “Mạc tổng” cũng là cô, lát nữa cô phải đảm bảo mạng tôi đó.

Lê Hương đứng cạnh, nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, chính là không thấy được ánh mắt của Diệp quản gia.

Diệp quản gia: “…”

Đây là lần đầu tiên Liễu Anh Lạc chủ động tìm tới ông nói chuyện, Mạc Từ Tước dừng bước: “Có việc?”

*Đương nhiên có, Mạc Từ Tước, vừa rồi tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện, nói Tô Thành bị người đánh, có phải là anh phái người đánh Tô Thành không?” Liễu Anh Lạc dứt khoát hỏi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1611


Chương 1612:

Ánh mắt Mạc Từ Tước tối sầm lại, rất nhanh thì buồn cười nhếch đôi môi mỏng, vừa rồi… vừa rồi trong lòng ông lại sinh ra vài phần nhảy nhót cùng vui mừng, cho là bà là chứng kiến Lý Ngọc nên ghen, thì ra lại là ông tự mình đa tình, bà là vì Tô Thành mà đến.

Mối tình đầu của bà xảy ra chuyện, bà chạy tới chất vấn ông.

vietwriter.vn

Sắc mặt Mạc Từ Tước “xoát” một cái toàn bộ lạnh xuống, mi tâm dâng lên một tầng sương lạnh âm u, ông nhìn Liễu Anh Lạc, lãnh đạm mở miệng: “Hắn bị thương thế nào?”

“Đều là bị thương da thịt, cũng không có gì đáng ngại.”

*Ò, vậy không phải tôi làm.”

vietwriter.vn

Ông nói không phải ông làm.

Liễu Anh Lạc nghỉ ngờ nhìn ông, bởi vì ông là một người đã có tiền án: “Thật? Nhưng…”

Mạc Từ Tước đột nhiên đi đến gần một bước, thân thể cao to phủ lên một cái bóng trước mặt Liễu Anh Lạc, ông nhếch môi: “Em biết, nếu như tôi xuất thủ, tuyệt đối sẽ không làm cho hắn chỉ bị thương ngoài da.”

*…” Liễu Anh Lạc lúc đầu chỉ là nghỉ ngờ, hiện tại thái độ ông ngheeng ngang càn rỡ như vậy trực tiếp khiến bà mơ hồ, sau đó máu nóng xông lên não, bà siết quyền: “Mạc Từ Tước, tôi sẽ không tin anh, anh chính là một tên âm hiểm hèn hạ, tôi thấy Tô Thành chính là anh sai người đi đánh!”

Bà một mực định tội ông!

Mạc Từ Tước chậm rãi híp đôi mắt u trầm, tỏa ra khí tràng sát phạt lạnh lùng, khiến người ta sợ hãi: “Liễu Anh Lạc, em theo tôi đã nhiều năm, chẳng lẽ còn không hiểu tôi sao, Mạc Từ Tước tôi còn không luân lạc tới mức phái người đánh một người còn không dám thừa nhận!”

Mạc Từ Tước hận không thể b*p ch*t người người phụ nữ này, bà quả nhiên là vô tâm, bây giờ còn dám chạy tới oan uỗng ông!

Mùi ngai ngái nơi cổ họng lần nữa cuốn tới, Mạc Từ Tước nhanh chóng cúi đầu, cúi đầu ho khan vài tiếng.

“Tiên sinh!” Diệp quản gia biến sắc.

Liễu Anh Lạc trong lòng căng thẳng, lúc này đưa tay ra đi túm ống tay áo của ông, trong thanh tuyến đã lộ ra vẻ sốt ruột mình cũng chưa từng phát giác ra: “Mạc Từ Tước, anh làm sao vậy, có phải thân thể khó chịu hay không?”

“Buông tay! Đừng chạm vào tôi!” Mạc Từ Tước dừng ho lại, vô tình hắt tay bà.

Liễu Anh Lạc không hề phòng bị, ống tay áo của ông từ trong lòng bàn tay của bà tuột đi, cả người bà còn lui về phía sau hai bước.

Lúc này Lý Ngọc đã đi tới: “Mạc tổng, anh không sao chứ?

Nơi đây gió lớn, chúng ta lên xe trước đi!”

Lý Ngọc khoác lên cánh tay Mạc Từ Tước.

Lần này Mạc Từ Tước cũng không từ chối thân mật như vậy, ông lạnh lùng nhìn Liễu Anh Lạc, sau đó mang theo Lý Ngọc rời đi.

Liễu Anh Lạc cứng đờ tại chỗ, hai tay xuôi ở bên người chậm rãi siết thành quyền, viền mắt trắng nõn đột nhiên hồng hồng.

*“Dì Anh Lạc…” Lê Hương tiến lên.

“Dì không sao, Lê Hương, dì đi vệ sinh chút.” Liễu Anh Lạc bước nhanh rời đi.

Mạc Từ Tước mang theo Lý Ngọc ra đại sảnh sân bay, ông rất nhanh rút cánh tay mình khỏi tay Lý Ngọc, bạc tình cất tiếng: “Cô đi đi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1612


Chương 1613:

Lý Ngọc biết Mạc Từ Tước hiện tại tâm tình khó coi, cô ta cũng thức thời: “Được Mạc tổng, vậy em đi trước, nhớ gọi điện thoại cho em nhé.”

Lý Ngọc rời đi.

vietwriter.vn

Mạc Từ Tước bắn ánh mắt sâm lạnh đến Diệp quản gia sau lưng: “Diệp quản gia, Tô Thành rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tôi cho ông một cơ hội, hiện tại giải thích rõ cho tôi!”

Hai chân Diệp quản gia mềm nhũn, toát ra mồ hôi lạnh, tới tới rồi, ông cuối cùng cũng lên thớt, kiếp này khó thoát.

Mạc Từ Tước là một người đàn ông thâm trầm cơ trí bao nhiêu, chỉ cần thoáng suy nghĩ một chút đã có thể đoán được mờ ám trong này.

vietwriter.vn

“Tiên sinh, tôi… tôi…”

Lúc này bên tai truyền đến một tiếng nói thanh lệ dễ nghe: “Bác Mạc, đừng làm khó Diệp quản gia nữa ạ, ông ấy nghe lệnh con làm thôi ạ.”

Lê Hương tới.

Thấy thiếu phu nhân nhà mình tới, Diệp quản gia sắp khóc đến nơi, uất ức – thiếu phu nhân, cô rốt cuộc đã tới, tôi rất sợ đó.

Đôi mắt u trầm của Mạc Từ Tước rơi trên khuôn mặt tuyệt lệ của Lê Hương, hừ lạnh một tiếng.

Ngay giây phút Lê Hương ra sân bay, Mạc Từ Tước cũng biết chuyện gì xảy ra, ông hừ lạnh nói: “Nói như vậy là con sai người đánh Tô Thành một trận?”

Dưới sự bức bách của khí tràng cường đại âm trầm của Mạc Từ Tước, Lê Hương ung dung gật đầu: “Đúng vậy, là con ạ.”

*Đánh một trận thì thôi, con còn cố ý giá họa cho tôi?” Mạc Từ Tước tiếp tục hỏi.

Lê Hương vẫn là gật đầu: “Không sai.”

Mạc Từ Tước lãnh đạm nhìn thoáng qua hướng Lý Ngọc vừa đi: “Mẹ tôi không giải thích được nhét người này vào bên cạnh tôi, cũng là chủ ý của con?”

Lê Hương: “Đúng ạ.”

Diệp quản gia ở cạnh chảy mồ hôi lạnh thay thiếu phu nhân nhà mình – con bé này, thành thật như thế làm cái gì?

Ánh mắt Mạc Từ Tước lãnh trầm sắc bén nhìn Lê Hương: “Nói đi, con muốn làm cái gì?”

Lê Hương đi tới bên người Mạc Từ Tước, hai tay nhỏ bé để phía sau, đứng chắp tay: “Bác Mạc, bác nghe qua câu chuyện công chúa và ky sĩ chưa?”

“Con nhất định phải đàm luận truyện cỏ tích với tôi?” Mạc Từ Tước chau mày, nhắc chân muốn đi, ông hoàn toàn không muốn nghe Lê Hương nói.

Lê Hương ung dung cười nói: “Bác Mạc, bác có cảm thấy d Anh Lạc giống như cát mịn trong bàn tay bác, bác càng giữ chặt, dì ấy sẽ chảy mắt càng nhanh.”

Bước chân Mạc Từ Tước dừng lại, ông nhìn về phía Lê Hương.

Lê Hương câu môi, trong đôi mắt trong vắt lóe lên tia thông tuệ: “Bác Mạc, bác biết phải bắt lại cát mịn trong tay thế nào không?”

Nói rỒi, Lê Hương đưa tay mình ra, cô chậm rãi xòe lòng bàn tay trắng nõn ra: “Kỳ thực rất đơn giản, buông tay bác ra.”

Trong tay Lê Hương không biết khi nào đã nắm một vốc cát mịn, hiện tại cô xòe tay ra, cát mịn đặt trong lòng bàn tay cô, không một chút xíu chảy trôi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1613


Chương 1614:

Mạc Từ Tước ngắn ra, trong tròng mắt u trầm nhanh chóng lóe lên chút gì, ước chừng một phút đồng hồ sau, ông xoay người rời đi.

vietwriter.vn

Mạc Từ Tước đi.

Diệp quản gia hoàn toàn thở dài một hơi, bước nhanh đi theo.

Trong chiếc limo, Mạc Từ Tước lười biếng dựa vào chỗ ngồi phía sau, lần này ông cũng không xem văn kiện, mà là lấy ra điện thoại của mình, ông đang đọc truyện cỏ tích công chúa và ky sĩ.

Công chúa và ky sĩ nhất định không thể ở chung với nhau, sứ mệnh của ky sĩ là bảo vệ công chúa, bảo vệ hạnh phúc của công chúa, mà sứ mệnh của hoàng tử mới là cùng hạnh phúc với công chúa.

vietwriter.vn

Mạc Từ Tước cất điện thoại di động, ông quay đầu nhìn phong cảnh trôi nhanh phía ngoài cửa sổ, ước chừng đã hiểu ý Lê Hương.

Nhiều năm như vậy, ông chính là ky sĩ của Liễu Anh Lạc, không phải hoàng tử.

Mạc Từ Tước lại nghĩ tới vừa rồi nắm cát mịn đặt trong lòng bàn tay Lê Hương, cát mịn càng nắm chặt, chảy mắt càng nhanh, biện pháp duy nhất, chỉ có thể buông tay của mình ra.

Diệp quản gia thận trọng theo dõi sắc mặt tiên sinh nhà mình: “Tiên sinh, ngài cũng đừng trách thiếu phu nhân, thiếu phu nhân thông tuệ vô song, làm việc đều có lý do của mình, tôi thấy thiếu phu nhân đang cởi ra gút mắt giữa ngài và phu nhân.”

Mạc Từ Tước nhìn Diệp quản gia, như cười như không: “Thiếu phu nhân thiếu phu nhân, ông bây giờ luôn mồm đều là Thiếu phu nhân, Diệp quản gia, bây giờ đến tột cùng ông nghe ai?”

Diệp quản gia cả kinh, đầy đầu mồ hôi lạnh: “Tôi… tôi đương nhiên là thề sống chết thuần phục tiên sinh!”

“Mà thôi.” Mạc Từ Tước ngược lại lộ ra chút ý cười: “Không riêng gì ông, hiện tại ngay cả lão phu nhân cũng cùng Lê Hương hãm hại tôi, Mạc gia này, sớm muộn sẽ đưa trên tay con bé, ông cũng không làm gì sai.”

Diệp quản gia hết sức sợ sệt nhìn Mạc Từ Tước, xem ra…

tiên sinh cũng đã công nhận thân phận đương gia chủ mẫu của thiếu phu nhân.

Mạc Từ Tước im lặng vài giây, sau đó lại cầm điện thoại mình lên, ông bắm một số điện thoại.

Cú điện thoại này không phải gọi cho Liễu Anh Lạc, mà là cho Lý Ngọc.

Lê Hương chính thức trở về, Tình Nhi lo lắng nói: “Công Chúa, cuối cùng người đã trở về, ngày mai sẽ là sinh nhật 20 tuổi của Trầm Tiểu Liên kia, tôi còn sợ Công Chúa không về kịp.”

“Tôi không ở đây máy ngày nay, đóa bạch liên hoa và ba mẹ cô ta có gây ra động tĩnh gì hay không?” Lê Hương hỏi.

Tình Nhi hết sức tức giận: “Mạc tổng không phải tổ chức sinh nhật cho Trầm Tiểu Liên đấy sao, địa điểm đã quyết định, ở trong khách sạn xa hoa nhất ở hải cảng Hoa Tây, tôi còn nghe nói đôi bố mẹ kỳ lạ kia của Trầm Tiểu Liên đã sướng đến phát rồ rồi, mấy ngày này vô cùng kiêu ngạo, gặp ai cũng nói Mạc tổng là con rẻ tương lai của bọn họ, sinh nhật ngày mai bọn họ mời hết bà con chú bác hàng xóm ở vùng núi tới, khoe khoang một phen, thực sự là đường làm quan rộng mở, hắt cằm lên tận trời.”

So sánh với sự phẫn nộ của Tình Nhi, Lê Hương hết sức bình tĩnh, cô mỉm cười nói: “Ừ, tôi biết rồi.”

“Công Chúa, người thực sự không hề tức giận? Mạc tổng đến tột cùng muốn làm cái gì, anh ta đã nâng Trầm Tiểu Liên một nhà lên trời rồi, thật sự quá đáng!”

“Mạc Tuân đến tột cùng muốn làm gì ngày mai sẽ biết, Tình Nhi, chúng ta đi thôi.” Lê Hương đứng dậy.

Tình Nhi nghi ngờ nói: “Công Chúa, chúng ta đi đâu ạ?”

Tình Nhi thực sự là cảm giác mình như hoàng đế không vội thái giám gấp, lần này hành vi của Mạc Tuân thực sự quá mức làm người buồn nôn, bố mẹ Trằm Tiểu Liên hành xử quá gai mắt, bên ngoài truyền lời nói điên khùng, cô ấy cũng bị chọc tức, thế nhưng Công Chúa của cô lại không nồi giận chút nào, thật kỳ quái.
 
Back
Top Dưới