Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1367


Chương 1367:

Tống Minh đứng yên ở cạnh, vừa rồi anh ta đã nói bà đang chơi trò đại mạo hiểm, với trí tuệ boss lớn không khó đoán ra người phụ nữ Lâm Thủy Dao này sẽ đào cái hố để ông nhảy xuống, thế nhưng, boss lớn vẫn là nhận nghe điện thoại.

Đây chỉ có thể nói rõ một người đào hầm, một người nguyện ý nhảy, boss lớn cam tâm tình nguyện cưng chiều người phụ nữ tên là Lâm Thủy Dao.

Lệ Quân Mặc cảm thấy Lâm Thủy Dao thật đúng là cái gì cũng dám nói, ông không có tâm tình gì, nhưng trực tiếp cúp điện thoại, sau đó xoay người rời đi.

Lâm Thủy Dao thực sự là nhất chiến thành danh, bà đính cái mác “đã bóc tem Lệ Quân Mặc” lên trên người mình, rêu rao khắp nơi.

Trên hành lang, Lâm Thủy Dao lại thấy được hai người quen ở phía trước, là Lý Kỳ cùng Tôn Hiểu.

Hiện tại Lý Kỳ hai mắt hồng hồng, rõ ràng đã khóc qua, mà Tôn Hiểu phẫn hận nhìn chằm chằm bà, chừng như muốn dùng ánh mắt g**t ch*t bà.

“Lâm Thủy Dao, có phải cô có ý hay không, tâm cơ của cô thực sự là quá sâu, Lệ tổng sao lại thế coi trọng người phụ nữ như cô?” Tôn Hiểu siết quyền lên tiếng.

Lâm Thủy Dao tiến lên hai bước, đi tới trước mặt Tôn Hiểu, bà lười biếng giơ tay dịch lọn tóc từ quai hàm ra sau tai: ‘Lệ tổng không coi trọng tôi, vậy nên coi trọng người nào, coi trọng cô sao?”

Biểu cảm buồn bã của Lý Kỳ cứng lại, kinh ngạc ngắng đầu nhìn về phía Tôn Hiểu.

Tôn Hiểu biến sắc: “Lâm Thủy Dao, cô nói bậy bạ gì đó, thích Lệ tổng là Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ là bạn thân tôi!”

“Đúng vậy, thích Lệ tổng là bạn thân cô, cô sao có thể thích người đàn ông mà bạn thân mình thích chứ, vấn đề này tôi cũng rất tò mò đó.” Lâm Thủy Dao cười nói.

“Kỳ Kỳ, cậu đừng nghe cô ta nói lung tung, cô ta đang khích bác ly gián…”

“Phải không?” Lâm Thủy Dao trực tiếp cắt đứt lời Tôn Hiểu, đôi mắt linh động bức người nhìn thẳng Tôn Hiểu, khiến Tôn Hiểu không chỗ che giấu: “Lệ Quân Mặc là một người đàn ông rất có mị lực, xem ra rất chiêu mộ ái mộ của phụ nữ, Lý Kỳ vừa lớn đã nhất kiến chung tình với Lệ Quân Mặc, nhưng người đồng thời cũng nhất kiến chung tình sợ rằng… cũng có cô Tôn Hiểu nhỉ!”

“Nhưng, Lý gia là danh môn vọng tộc, điều kiện Tôn gia không bằng được Lý gia, nên Tôn Hiểu cô cũng tự biết mình, biết Lệ Quân Mặc là mộng xuân cả đời không thể có được, cho nên cô nghe theo gia tộc an bài gả cho một người có tiền, chỉ tiếc chồng cô thích đánh bạc lại hay động thủ đánh người, hôn nhân của cô vô cùng bắt hạnh.”

“Hiện tại Lý Kỳ được Lệ lão phu nhân nhìn trúng, xem mắt với Lệ Quân Mặc, bạn thân là cô đây vừa nghe nói tin tức liền ngồi máy bay riêng trở về, trong lòng cô đến tột cùng suy nghĩ cái gì sợ rằng chỉ có mình cô biết.”

*Cô lòng đầy căm phẫn tìm tôi thật sự chỉ là ra mặt cho bạn thân mình thôi sao? Chẳng lẽ không phải bởi vì trong lòng cô có hâm mộ và ghen ghét? Tình cảm của cô đối với bạn mình nhất định rất phức tạp nhỉ? Cô đồng thời không muốn để bạn thân mình và Lệ Quân Mặc có kết quả, mặt khác lại vừa hy vọng bạn mình có thể xem mắt thành công với Lệ Quân Mặc, như vậy cô cũng gần quan được ban lộc, có thể nhân cơ hội tiếp cận Lệ Quân Mặc.”

*A, xem cô đối với Lệ Quân Mặc như vậy, thực sự là tình sâu vô cùng ấy nha.”

Lâm Thủy Dao chậm rãi nói hết, giọng điệu hời hợt lại làm người kinh tâm động phách, Lý Kỳ và Tôn Hiểu đều cứng đờ.

Sắc mặt Tôn Hiểu đã tái nhợt như trang giấy, nội tâm bà ta nhắc lên sóng lớn cuồn cuộn, bà ta không biết sao Lâm Thủy Dao đã biết được mọi chuyện.

Tôn Hiểu đột nhiên cảm thấy Lâm Thủy Dao trước mắt thực sự đáng sợ, bà ta hối hận rồi, bà ta chớ nên trêu chọc một địch thủ mạnh mẽ như vậy.

Lý Kỳ khiếp sợ nhìn Tôn Hiểu, nếu như không phải Lâm Thủy Dao vạch trần việc này, bà ta căn bản cũng không tin cái gì là “phòng cháy, phòng trộm, phòng khuê mật”: “Tôn Hiểu, tôi thực sự coi cô là chị em, cô lại làm như vậy với tôi.”

Lý Kỳ chất vấn Tôn Hiểu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1368


Chương 1368:

Tôn Hiểu luống cuống, phải biết rằng rất nhiều sản nghiệp của Tôn thị đều ÿ lại Lý gia, bà ta nhanh chóng giải thích: “Kỳ Kỳ cậu nghe tớ giải thích…”

Lâm Thủy Dao không có hứng thú nghe những thứ này, bà xoay người rời đi.

Nhưng là vừa mới xoay người, bà liền thấy được ở phía trước một dáng người cao lớn, Lệ Quân Mặc tới.

Lệ Quân Mặc không biết từ lúc nào đã tới, hiện tại cặp mắt phượng kia rơi trên mặt Lâm Thủy Dao.

Lâm Thủy Dao tự nhiên chào hỏi ông một tiếng: “Lệ tổng…”

Nói xong, Lâm Thủy Dao rời đi.

Lâm Thủy Dao đi, Lý Kỳ và Tôn Hiểu nhìn Lệ Quân Mặc đều cứng đờ, nhát là Tôn Hiểu, gương mặt bà ta xen lẫn đỏ trắng, nhục nhã lại khó chịu, rất rõ ràng Lệ Quân Mặc đã sớm tới, đã nghe hết lời của Lâm Thủy Dao.

Tôn Hiểu lầy dũng khí nhìn về phía Lệ Quân Mặc, chỉ thấy Lệ Quân Mặc như cây tùng đứng lặng ở đó, ông nhàn nhạt nhãn quét mắt sang bà ta, toát ra vẻ lãnh đạm không thể miêu tả.

Tôn Hiểu liền thấy bản thân bây giờ như một tên hề, Lâm Thủy Dao ở trước mặt Lệ Quân Mặc triệt để tiết lộ bản tính ích kỷ xấu xí cùng tính toán bên trong bà ta.

Năm đó Tôn Hiểu và Lý Kỳ đều nhất kiến chung tình với Lệ Quân Mặc, đã nhiều năm như vậy, vị con cưng Đề Đô này vẫn như cũ thanh hoa nồi bật, vô cùng tôn quý, mà bà ta lại chật vật như vậy.

Lệ Quân Mặc cũng không nói gì, ông cũng xoay người rời đi.

Lý Kỳ và Tôn Hiểu hai chân mềm nhữn, đều ngã ngồi trên thảm.

Mạc Tuân đứng ở lầu hai tận mắt nhìn mẹ vợ nhà mình nỗi danh, anh chỉ có thẻ… giơ ngón tay cái lên.

Mạc Tuân thầm thấy may mắn vì mình đã lựa chọn đúng, về sau anh càng phải có định đứng bên cạnh mẹ vợ mới được!

Lúc này “ting” một tiếng, điện thoại trong túi quần vang lên, tin nhắn tới.

Là Tiểu Bì Bì gửi.

Mạc Tuân mở tin ra, con ngươi nhanh chóng co rụt lại, Tiểu Bì Bì gửi tin nhắn rất đơn giản: “Hello chú đẹp trai, thông báo chú một tiếng, mẹ chú tới này.”

Tiểu Bì Bì nói mẹ anh tới!

Từ khi Mạc Tuân còn rất nhỏ đã mát mẹ, tình thương của mẹ trở thành khiếm khuyết trong cuộc đời anh, hiện tại Tiểu Bì Bì trực tiếp nói, thông báo chú một tiếng, mẹ chú tới.

Mạc Tuân: “…”

Lúc này “ting” một tiếng, lại có một tin nhắn, vẫn là Tiểu Bì BÌ gửi.

Mạc Tuân nhanh chóng mở ra, tin nhắn là: “À đúng rồi, bố chú cũng tới đó.”

Mạc Tuân hai mắt tối sầm, anh nhanh chóng nhắm mắt lại.

Lúc này “ting” một tiếng, lại một tin nhắn, vẫn là Tiểu Bì Bì gửi.

Mạc Tuân trong nội tâm cự tuyệt, anh không muốn mở tin nhắn ra, mấy giây sau, anh đành bần thần mở ra: “Nhớ.

kỹ khống chế bố chú một chút, đừng có hù mẹ chú chạy.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1369


Chương 1369:

Mạc Tuân: “…”

Anh hiện tại rất muốn tìm cho ra Tiểu Bì Bì rồi đánh một trận, Tiểu Bì Bì rõ ràng đang ném một quả bom sang anh, Lệ Quân Mặc và Lâm Thủy Dao mới vừa kết thúc, lại một đôi sắp bắt đầu.

“Chủ tịch, anh làm sao vậy?” Thấy vẻ mặt Mạc Tuân chuyển biến khó lường, thư ký riêng Nghiêm Kiên nhanh chóng tiến lên quan tâm hỏi.

Mạc Tuân siết điện thoại: “Mở cổng lớn, cung nghênh… bố mẹ tôi đại giá quang lâm!”

*Vâng, chủ tịch.”

Cổng lớn Mạc thị, một chiếc xe limo xa hoa sang trọng chậm rãi ngừng lại, Diệp quản gia trước mặt xuyên qua kính chiếu hậu nhìn người đàn ông phía sau, cung kính nói: “Tiên sinh, đã đến Mạc thị.”

Mạc Từ Tước lười biếng ngồi ở chỗ ngồi phía sau, ông cũng không lập tức xuống xe, mà kẹp một điều thuốc, máy giây sau ông châm lửa, nhíu lại mày kiếm hút một hơi thuốc, chậm rãi phun ra làn khói trắng, đôi mắt thâm trầm nhìn thoáng qua chính mình trong kính, sau đó thấp giọng mở miệng: “Diệp quản gia, ông thấy mấy năm nay tôi già rôi ư?”

Diệp quản gia nhìn khuôn mặt anh tuần như đao khắc của người đàn ông, đã nhiều năm như vậy, tiên sinh một chút cũng không già đi.

Năm tháng chưa từng lưu lại bất kỳ dấu vét gì trên người ông, tuy trên mặt vẫn có đôi chút nếp nhăn, thế nhưng vậy.

càng tăng thêm mị lực trầm ổn của người đàn ông.

Diệp quản gia lắc đầu: “Tiên sinh, anh không hề già chút nào.”

Đáp án này làm cho Mạc Từ Tước vui thích, “à” ông phát ra tiếng cười từ lồng ngực, đầu ngón tay khẽ nhịp, tàn thuốc cũng theo đó rơi xuống: “Cô ấy chưa già, tôi sao dám già đi?”

Diệp quản gia biết “cô ấy” là chỉ Anh Lạc phu nhân, Tiểu Bì Bì theo lời hứa sắp xếp bọn họ ở chỗ này gặp mặt, cũng chỉ có Anh Lạc phu nhân mới có thể làm đề vương thương giới một thời hỏi ra một câu, tôi già rồi ư?

Lúc này Mạc Từ Tước dập tắt nửa đoạn thuốc lá trong gạt tàn thuốc: “Đi thôi, chúng ta vào đi.”

Lần trước ở trong trung tâm mua sắm ông chỉ vội vã nhìn bà một cái, đã hai mươi năm rồi, ông tìm bà hai mươi năm, nhung nhớ bà hai mươi năm, bà rốt cục đã trở về.

Lâm Thủy Dao chơi đủ liền chuẩn bị đi về, chợt bà ở phía trước thấy được một thân ảnh, bà lên tiếng: “Anh Lạc, sao cậu lại ở chỗ này?”

Là Liễu Anh Lạc.

Trong khoảng thời gian này Liễu Anh Lạc đều ở đây xử lý hậu sự của lão nha hoàn, giữ trọn đạo hiếu. Hôm nay bà mặc chiếc sườn xám đen, cả người lạnh lùng thêm vài phần, đã từng là đệ nhất mỹ nhân Đề Đô, dáng vẻ Liễu Anh Lạc vẫn như trong trí nhớ, khí chất xuất trần liễm diễm, mái tóc dài đen nhánh xõa tung, lộ ra một khuôn mặt quá đỗi mỹ lệ.

Vừa rồi Liễu Anh Lạc tiến đến đã hấp dẫn ánh mắt cả một đường, tất cả mọi người đều nhìn bà.

Liễu Anh Lạc đi tới trước mặt Lâm Thủy Dao, bà mỉn cười: “Dao Dao, tớ tới đây gặp một người.”

“Gặp ai?”

“Ừm… gặp Mạc Từ Tước.”

Lâm Thủy Dao nhanh chóng chau mày, rất rõ ràng không thích Mạc Từ Tước: “Cậu gặp anh ta làm cái gì?”

“Vài ngày trước Bì Bì tìm anh ấy giúp đỡ, anh ấy muốn gặp tớ, tớ nghĩ sau này kiểu gì cũng phải gặp, vả lại tớ cũng muốn gặp con tra tớ, A Đình.” Tính cách Liễu Anh Lạc trong trẻo nhưng lạnh lùng đạm nhiên, bây giờ bị năm tháng lắng đọng ra vài phần tĩnh an hòa ôn uyễn, bà đã chết qua một lần, rất nhiều chuyện đều đã thấy rõ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1370


Chương 1370:

Lâm Thủy Dao không nói gì thêm, bà nhìn xuống đại sảnh dưới lầu, nhanh chóng thấy được một dáng người cao ngắt trầm ổn, Mạc Từ Tước.

Mạc Từ Tước vừa lúc tiến đến.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng lên tiếng: “Mạc tổng, chào anh.”

Mạc Từ Tước ở dưới lầu đang tìm Liễu Anh Lạc, bên tai đột nhiên liền truyền đến giọng Lâm Thủy Dao, ông ngẳắng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn lên trên lầu.

Mạc Từ Tước lập tức liền thấy Lâm Thủy Dao, còn có…

Liễu Anh Lạc sau lưng Lâm Thủy Dao.

Ánh mắt Mạc Từ Tước rơi trên người Liễu Anh Lạc, khó dời đi nửa phần.

Lâm Thủy Dao kéo Liễu Anh Lạc ra trước, đẩy tới đáy mắt Mạc Từ Tước: “Mạc tổng, lần trước làm phiền anh giúp đỡ, nên lần này tôi mang theo Anh Lạc như đã hẹn, để hai người gặp mặt một lần.”

Kế lần trước vội vã từ biệt, dáng vẻ Liễu Anh Lạc thanh lệ liễm diễm lần nữa hung hăng xông vào trong mắt Mạc Từ Tước, ông cứ như vậy nhìn bà.

Dường như thời gian lập tức quay về rất nhiều năm trước, bà thực sự không chút thay đổi nào, vẫn là cô gái Liễu gia xinh đẹp tài hoa năm đó.

Liễu Anh Lạc đứng ở trên lầu, đôi mắt hạnh thanh lệ kia cũng rơi trên khuôn mặt tuần tú của Mạc Từ Tước. Nhiều năm như vậy bà chưa từng nhớ đến ông, quá khứ những tưởng đã lãng quên, lúc này theo bước chân ông mà dời núi lắp bể đến. Hiện tại Mạc Từ Tước và Liễu Anh Lạc, một người ở trên, một kẻ ở hạ, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, những ký ức xưa cũ như hoa lửa lóe lên chớp mắt, tình yêu nồng liệt nhát, nỗi đau khắc cốt nhát.

Năm tháng đổi dời, là ai đã thổi tan thanh xuân ấy giữa dòng chảy thời gian?

Lúc này Lâm Thủy Dao tiến lên, lại đẩy Liễu Anh Lạc ra phía sau mình: “Mạc tổng, mặt cũng đã thấy, chúng tôi còn có việc, đi trước nhé.”

Lâm Thủy Dao mang theo Liễu Anh Lạc trực tiếp rời đi.

Mạc Từ Tước nhìn bóng lưng trong trẻo Liễu Anh Lạc lạnh lùng biến mất trong tầm mắt của mình, ông mím môi mỏng, nhanh chóng lên lầu, thế nhưng đã không thấy tung tích hai người kia.

“Tiên sinh.” Diệp quản gia đi tới.

Gương mặt Mạc Từ Tước đứng nơi tranh sáng tranh tối, thấy không rõ biểu tình, ông trầm giọng nói: “Đi thăm dò, tôi muốn biết các cô ấy đi đâu.”

“Vâng, tiên sinh.”

Lâm Thủy Dao mang theo Liễu Anh Lạc ra khỏi đại sảnh Mạc thị, Lâm Thủy Dao quay đầu nhìn Liễu Anh Lạc: “Anh Lạc, cậu nói thật cho tớ biết đi, có phải cậu còn muốn tên Mạc Từ Tước kia gương vỡ lại lành hay không?”

Gương mặt Liễu Anh Lạc nhàn nhạt, cũng không có quá nhiều biểu cảm, bà mỉm cười: “Dao Dao, nếu như tớ và anh ấy còn có một phần vạn khả năng, năm đó tớ cũng sẽ không nhảy xuống biển, tớ và anh ấy đã sớm trở về không được.”

Lâm Thủy Dao dùng sức gật đầu: “Anh Lạc, cậu hiểu là tốt rồi, tên Mạc Từ Tước kia năm đó tổn thương cậu sâu như: vậy, bức cậu đến tuyệt cảnh, anh ta hiện tại đã có Mạc phu nhân, chính là Liễu Chiêu Đệ kia, hơn nữa em gái Mạc Nhân Nhân và toàn bộ người Mạc gia của anh ta đều không thích cậu, ngoại trừ Mạc lão phu nhân, cậu đã ra khỏi cái kia hố lửa cũng không đừng nhảy vào thêm lần nào nữa.”

Chuyện cũ như là một giấc mộng, Liễu Anh Lạc đứng lặng ở đầu đường, gió đêm phát động vạt váy sườn xám trên người bà, đôi mi nhỏ cụp xuống, chỉ câu môi.

Lâm Thủy Dao rất bất mãn với Mạc Từ Tước, bà nâng mắt lên liền thấy một hội sở xa hoa ở trước mắt, bà vươn tay, trực tiếp ôm Liễu Anh Lạc: “Anh Lạc, Mạc Từ Tước hiện tại đã già rồi, là một lão già đó, chúng ta quên anh ta đi! Đi, tớ dẫn cậu đi giải trí.”

“Giải trí?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1371


Chương 1371:

“Đúng nha, lần trước tớ muốn dẫn cậu đi spa xoa bóp, cậu không muốn, lần này tớ dẫn cậu tìm trai trẻ chơi, nghe nói hội sở này có “ngưu lang”(*) ngon lắm, đi, tối hôm nay tớ làm chủ, bao cậu chơi đã, ai cũng có một ngưu lang, à không, hai!”

(°) Ngưu lang: Tiếng lóng, nghĩa là trai bao, đồng nghĩa với từ “vịt”.

Lâm Thủy Dao mời Liễu Anh Lạc đến hội sở tìm ngưu lang?

Liễu Anh Lạc nghiêng mặt nhìn thoáng qua Lâm Thủy Dao đang bừng bừng chí khí: “Dao Dao, như vậy không tốt đâu, cậu dẫn tớ đi vào chơi vịt, cũng không sợ Lệ tổng biết?”

Lệ Quân Mặc?

Nhớ tới người đàn ông kia, Lâm Thủy Dao liền chau mày: “Tớ chơi vịt thì liên quan gì tới anh ta?”

“Lẽ nào cậu quên lần trước anh ta tố cáo cậu, đưa cậu vào đồn à? Lần này cậu lại vào tìm ngưu lang, tớ thực sự không biệt anh ta sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

*.. Vì sao từ xa xưa đều là đàn ông ra ngoài tìm thú vui, mà phụ nữ chúng ta thì không thể, tối hôm nay chúng ta đá bay mấy tên đàn ông xấu kia đi, vui vẻ hưởng lạc một lần. Anh Lạc, có phải cậu không dám đúng không?” Lâm Thủy Dao nhướng chân mày lá liễu tỉnh xảo, khuôn mặt nhỏ minh diễm động nhân tràn ra quang mang rực rỡ.

Liễu Anh Lạc nhếch đôi môi đỏ mọng: “Được, đêm nay tớ liều mình bồi quân tử, đi thôi.

Hai người phụ nữ cùng nhau vào hội sở xa hoa.

Hội sở xa hoa, trong phòng cao cấp nhất.

Lâm Thủy Dao gọi một cú điện thoại: “Alo, bà chủ, đưa ngưu lang giỏi nhất ở đây cho chúng tôi chọn, chúng ta không thiếu tiền!”

Lâm Thủy Dao trực tiếp cúp điện thoại.

Trong phòng khách bà chủ hưng phần vỗ tay một cái, một hàng ngưu lang liền đứng trước mặt bà: “Các con à, các con đều là ngưu lang xuất sắc nhất của mẹ rồi, hôm nay các con may đấy, có các phú bà ở trên phòng cao cấp gọi các con đến để chọn. Các con xuất ra trạng thái tốt nhất cho mẹ, hầu hạ thư thái các quý bà rồi tiền của các quý bà sẽ về túi các con!”

Nhóm ngưu lang: “Đã biết ạ.”

“Đi, chúng ta bây giờ lên lầu.”

Bà chủ mang theo một đám ngưu lang lên lầu, đến hành lang bà chủ vẫn chưa yên tâm dặn dò: “Các con nhớ kỹ cho mẹ, đây đều là những quý bà giàu có có tuổi rồi, đừng nhìn mặt của các bà ta, chỉ nhìn túi bên eo của các bà ta thôi hiểu chưa? Thời buổi bây giờ kiếm tiền của phụ nữ còn dễ hơn so với kiếm từ đàn ông, rõ chưa?”

Một đám ngưu lang dùng sức gật đâu.

Đến phòng bao cao cấp, bà chủ giơ tay lên gõ cửa: “cốc cốc”.

Nhanh chóng bên trong liền vang lên giọng nói mềm mại: “Vào đi”.

Bà chủ đẩy cửa vào, một đám ngưu lang đi theo phía sau bà ta, bà chủ cười rạng rỡ: “Các thiếu nữ xinh đẹp, ngưu lang giỏi nhất của chúng tôi tới rồi, mặc cho các cô chọn đây.

Gọi một đám đàn bà đã có tuổi thành “thiếu nữ” thì cũng chỉ có mỗi bà chủ này là mặt không đổi sắc.

Thế nhưng một giây kế tiếp bà chủ trực tiếp cứng đờ, ủa?

Ủa, đàn bà có tuổi đâu? Sao… sao lại như vậy?

Lâm Thủy Dao và Anh Lạc ngồi trên ghế mây trong phòng, các bà mới tắm xong, mặc váy ngủ tơ lụa màu hồng nhạt, hơi nước nóng làm cho khuôn mặt đáng yêu của các bà ửng đỏ lên, da thịt tinh tế trắng nõn, môi đỏ như máu, suối tóc dài, hai người đã khiến bà chủ nhìn đến ngây người.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1372


Chương 1372:

Đám phú bà này, vì sao không có chút nào là lớn tuổi vậy?

Các bà quả thực còn xinh đẹp hơn các tiểu thư đứng đầu bảng của hội sở, khiến người ta không dời mắt nỗi.

Bà chủ cứng đờ, cứng đến hóa đá. Không phải bà ta chưa từng thấy qua nhóm phú bà trẻ tuổi, thế nhưng còn trẻ lại có dung mạo xinh đẹp như vậy, thực sự là lần đầu tiên thấy!

Lâm Thủy Dao thoa kem dưỡng lên mặt mình, sau đó nâng đôi mắt sóng nước nhìn thoáng nhóm ngưu lang: “Các cậu ngắng đầu lên.”

Nhóm ngưu lang chậm rãi ngẳng đầu lên.

Ôi mẹ ơil Mắt đám ngưu lang đều nhìn thẳng, bọn họ chưa từng gặp qua người phụ nữ xinh đẹp như vậy.

Bạn gái của bọn họ, hoa hậu giảng đường gì gì đó, tiểu hoa đán vòng giải trí gì gì đó… cũng chẳng sánh với hai người phụ nữ này.

Thật sự đẹp đến từng cm.

“Anh Lạc, cậu chọn trước đi, chọn hai người đó nha.” Lâm Thủy Dao hào phóng nhìn về phía Liễu Anh Lạc bên cạnh.

Đôi mắt hạnh trong trẻo lạnh lùng của Liễu Anh Lạc chậm rãi nhìn sang, rơi vào trên người đám ngưu lang.

Bà nhìn nhóm ngưu lang một vòng, sau đó đưa mắt dừng trên một ngưu lang, ngưu lang kia anh tuấn lạnh lùng nghiêm nghị, cực kỳ giống một người.

Lâm Thủy Dao vừa nhìn theo, cũng rơi vào trên người ngưu lang kia.

Ngưu lang bị nhìn trúng giật mình, trên khuôn mặt tuần tú đã lộ ra sắc mặt vui mừng, anh ta được lật bài rồi!

Bà chủ bật cười: “Ai nha, vị mỹ nữ này, mắt cô thực sự là thật rất tốt, vị đại ca này là trụ cột của tôi đó, không biết các cô có nghe nói không qua một người hay không, đó chính là đệ nhất thương giới hậu duệ quý tộc Đề Đô hơn ba mươi năm trước – Mạc Từ Tước.”

Nói đến Mạc Từ Tước, bà chủ nói đến là hưng phấn: “Năm đó Mạc gia trưởng tử Mạc Từ Tước từ nhỏ đã là thiên chỉ kiêu tử, anh ấy quát tháo thương trường, hô mưa gọi gió, mê muội không biết bao nhiêu danh môn thục viện. Phàm là nơi anh ấy xuất hiện, nhóm thiên kim thục viện đều ngừng lại đứng nhìn từ xa, trong lòng ảo tưởng có một ngày có thể trở thành Mạc thiếu phu nhân, sau đó Mạc thiếu phu nhân lại là con gái Liễu gia quan nắp mãn kinh hoa, trở thành giai thoại một đời Đề Đô, bao nhiêu mộng xuân một đêm nghiền nát, những người phụ nữ kia đến hội sở chúng tôi liền gọi vị đại ca này, cũng bởi vì vị đại ca này và Mạc Từ Tước giống nhau máy phần đó.”

Lâm Thủy Dao nhìn bà chủ, bà ta có khi cũng là fan của Mạc Từ Tước.

Lâm Thủy Dao mở miệng nói: “Bà chủ, hôm bà nói nhiều quá.

Bà chủ rất uất ức: “…”

Bà chỉ là giới thiệu thôi mà.

Lâm Thủy Dao nhìn Liễu Anh Lạc: “Anh Lạc, cậu có muốn lật bài vị tiểu ca này không?”

Mấy giây sau, Liễu Anh Lạc gật đầu: “Ừ lật cậu ta đi.”

Các ngưu lang khác: “Đang hâm mộ”

Trong phòng xa hoa, tiếng gõ cửa vang lên, Diệp quản gia đi vào phòng, cung kính báo cáo: “Tiên sinh, đã tra được Anh Lạc phu nhân ở chỗ nào.”

Mạc Từ Tước thâm trầm đứng lặng bên bệ cửa sổ, một tay đút trong túi quần, nghe vậy ông vén lấy ông nhìn lại, trong môi mỏng tràn ra một chữ đơn giản: “Nói.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1373


Chương 1373:

“Tiên sinh, Anh Lạc phu nhân bây giờ đang ở trong hội sở xa hoa XX, cô ấy đi… mua vui rồi.”

Mày kiếm anh khí của Mạc Từ Tước chợt nhíu lại: *Ông nói cái gì?”

“Tiên sinh, anh không nghe lầm, Anh Lạc phu nhân đi mua vui rồi, còn gọi tận hai ngưu lang.” Diệp quản gia lau mồ hôi lạnh trên trán báo cáo.

Gương mặt Mạc Từ Tước thoắt cái lạnh xuống, bên tai nỗ tung, bà đi mua vui? Bà dĩ nhiên đi mua vuil Thông thường đi mua vui đều là đàn ông, bà chạy đi mua vui, ha, được lắm!

Liễu Anh Lạc, mấy năm nay không gặp, em quá là “tuyệt vời”!

“Ha,” Mạc Từ Tước từ trong cổ họng bức ra tiếng cười sâm nhiên, sau đó ánh mắt sắc bén quét tới Diệp quản gia : “Cô ấy đi một mình?”

“Không phải, còn có Lâm tiểu thư, là Lâm tiểu thư mời cô ấy ạ.”

Lâm Thủy Dao mời.

Mời Liễu Anh Lạc đi mua vui.

Hay!

Hay lắm!

Mạc Từ Tước một tay đút trong túi quần lấy điện thoại ra, nhanh chóng bắm một số điện thoại.

Bên kia trong chiếc limo sang trọng, một chuỗi chuông du dương vang lên, điện thoại của Lệ Quân Mặc.

Là Mạc Từ Tước gọi.

Ngón tay thon dài ấn phím chuyển được, ông trầm thấp cất tiếng: “Alo.”

“Lâm Thủy Dao nhà cậu đâu?” Mạc Từ Tước trực tiếp chỉ mặt gọi tên Lâm Thủy Dao.

Lệ Quân Mặc nhanh chóng mím môi, có hơi không vui: “Cậu tìm Lâm Thủy Dao làm cái gì, từ lúc nào quan hệ của hai người đã tốt như vậy?”

“Lâm Thủy Dao của cậu mang theo Liễu Anh Lạc đến hội sở xa hoa XX mua vui rồi.”

Cái gì?

Sắc mặt Lệ Quân Mặc đột nhiên biến đổi, cả người tràn ra một tầng hàn khí, môi mỏng phát động, ông nhìn Tống Minh ngồi chỗ tài xé liếc mắt: “Đến hội sở xa hoa XX.”

“Vâng, tiên sinh.” Tông Minh khởi động xe.

Chiếc Limo sang trọng hệt như đế vương nhanh chóng hướng đến hội sở XX.

“Lệ tổng, cậu đúng là không dạy dỗ được người của mình, cậu nên quản lý chặt Lâm Thủy Dao của cậu đi, đừng để cô ta gây họa cho người khác.” Mạc Từ Tước chỉ trích nói.

Lệ Quân Mặc ôm lấy môi mỏng, lạnh lùng xì khẽ một tiếng, đôi mắt phượng xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn ra ánh đèn đường: “Người phụ nữ của tớ là một hạt giống tốt, vì sao không phải Liễu Anh Lạc mang cô ấy đi mua vui chứ?

Tớ thấy là Liễu Anh Lạc làm hư Lâm Thủy Dao.”

“Lệ tổng, tưởng tượng luôn đẹp đẽ mà hiện thực tế thì tàn nhẫn, đêm nay Lâm Thủy Dao mời khách, mỗi người hai ngưu lang, chúc mừng cậu, trên đầu cậu cỏ xanh(*) mọc um tùm luôn rồi đấy.”

(*) Như đã từng giải thích, màu xanh lá cây bên Trung vốn ám chỉ bị cắm sừng, cỏ xanh là hình ảnh giống như mọc sừng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1374


Chương 1374:

“Vậy theo tớ được biết hơn hai mươi năm Liễu Anh Lạc đã cắm cho cậu cái sừng thật dài, hiện tại xem ra cái sừng đó còn chưa chặt đi nhỉ? Tớ còn nghe nói năm đó Liễu Anh Lạc trước khi đi đã từng cầm kéo hạ thủ xuống chỗ hiểm của cậu, lẽ nào từ nay về sau cậu đã không được nữa?”

Nói xong, Lệ Quân Mặc trực tiếp cúp điện thoại.

Nghe tiếng tít tít, Mạc Từ Tước trực tiếp kéo Lệ Quân Mặc vào danh sách đen..

Chiếc thuyền nhỏ tình đồng chí của hai người đàn ông cứ như vậy mà lật.

Tống Minh ngồi chỗ tài xế toàn bộ nghe hết tất cả, cái gọi là ma cuồng bảo vệ vợ, tiên sinh nhà ông cùng Mạc tổng thực sự là kẻ tám lạng, người nửa cân.

Người phụ nữ nhà mình đều ở bên ngoài mua vui, bọn họ còn có thể bảo vệ vợ mình được.

Thực sự là… ngây thơ!

Lệ Quân Mặc cởi cúc áo sơ mi, khuôn mặt tuần tú đã âm trầm có thể nặn ra nước, cái quái gì vậy Lâm Thủy Dao, bà dám đi mua vui, tìm ngưu lang, thực sự là tạo phản rồi!

Xem ra lần trước giáo huần còn chưa đủ thảm trọng!

Tống Minh ở trước mặt đã cảm thấy trên người tiên sinh tỏa ra sát khí, Lâm tiểu thư, cô tự cầu thêm nhiều phúc đi.

Hội sở XX.

Bà chủ vội vã chạy ra, lúc này xoát xoát xoát xoát, bốn chiếc xe Rolls-Royce đỉnh cấp ngừng lại.

Một nhóm hộ vệ áo đen xuống, bọn họ vọt vào trong hội sở, bao vây toàn bộ nơi đây.

Bà chủ chưa từng thấy qua chiến trận lớn như vậy, đã sợ đến hai chân run run.

Bà đã đắc tội đại nhân vật gì?

Lúc này Tống Minh kéo ra cửa sau xe, một dáng người anh tuần nhảy vào tầm nhìn, Lệ Quân Mặc tới.

Bà chủ nhìn về phía Lệ Quân Mặc, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, chất vải thượng đẳng được là nóng không còn chút nếp uốn, đã chứng tỏ ra thân phận cao quý của ông, ông đạp giày da cọ sáng đi ra, mỗi một bước đều chiết xạ ra ánh sáng sáng chói.

Trời ạ, thật là người đàn ông!

Mặt mũi này, thân thể này, giống như là siêu mẫu từ trên bục diễn đi xuống.

Quả thực còn lợi hại hơn một nghìn gấp trăm lần so với nhóm tiểu ca đẹp trai nhất của bà.

Bà chủ nhanh chóng chạy lên trước, ân cần nói: “Tiên sinh, chào ngài, ngài là tới nơi này vui chơi sao, tôi lập tức gọi các cô gái đẹp nhất đến phục vụ ngài, mặc cho ngài chọn.”

Lệ Quân Mặc nhàn nhạt liếc bà chủ, sau đó thấp giọng nói: “Đập tan nơi này.”

“Vâng, tiên sinh.”

Rằm rằm rằm, nhóm hộ vệ áo đen nhắc ghế bắt đầu đập phá quán.

Tiếng thét chói tai nổi lên bốn phía, khách khứa, nhóm ngưu lang, các cô gái phục vụ đã sợ đến chạy trốn tứ phía, hiện trường loạn như nồi cháo heo.

Bà chủ hít một hơi lạnh, nhanh chóng chạy lên trước ngăn cản: “Đừng đập, tại sao muốn đập hội sở của tôi, dừng tay, các anh tất cả dừng tay cho tôi!”

Một hộ vệ áo đen trực tiếp đẩy bà chủ ngã trên mặt đất.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1375


Chương 1375:

Bà chủ đau lòng đấm ngực dậm chân, vì sao, bà đến tột cùng đã làm sai điều gì?

Bước chân Lệ Quân Mặc không ngừng, ông trực tiếp quẹo vào khúc cua, đi trên hành lang, hỗn loạn sau lưng dường như không có một chút xíu quan hệ với ông.

“Tiên sinh, chính là phòng này.” Tống Minh chỉ vào một phòng rồi nói.

Lệ Quân Mặc nhìn cửa phòng đóng chặt trước mắt, đây là phòng cao cấp nhất của hội sở này, nghe nói bà tìm hai tiểu ca giỏi nhất. Ha, không có tiền trả nợ cho ông lại có tiền đi chơi trai.

Tống Minh lấy ra thẻ mở cửa, quét cửa phòng.

Cửa phòng bị đẩy ra, Lệ Quân Mặc nhắc chân dài đi vào, nhưng ông chỉ là đứng ở huyền quan chỗ, không thâm nhập.

Thế nhưng vị trí này của ông đã có thẻ thấy rõ ràng tất cả diễn ra trong phòng.

Trong phòng, Lâm Thủy Dao cầm một ly rượu trong tay, bà đang chơi đoán số uống rượu cùng hai tiểu ca.

Tửu lượng của bà không tốt, đã ngà ngà say.

“Tới, chúng ta đoán tiếp.”

Lâm Thủy Dao không chịu thua, bà lại chơi tiếp, thế nhưng đêm nay bà không được may. lắm, lại thua.

“Không được, tôi không thể uống rượu, như vậy đi, các anh có thể hỏi một câu hỏi, tôi sẽ trả lời.” Trên gò má Lâm Thủy Dao ửng hai vệt đỏ ửng minh diễm động nhân, giọng nói mềm mại mềm nhu.

Một tiểu ca hỏi: “Cô có bao nhiêu người bạn trai rồi?”

Lâm Thủy Dao say, hàng mi dài khẽ động, bà mơ mơ màng màng sắp nhắm mắt, sau đó đưa đầu ngón tay ra: “Một, hai, ba, bốn…N cái, ôi, nhiều lắm, tôi đếm không hết.”

Tống Minh đứng ở ngoài cửa nghe những lời này thái dương giần giật, anh ta thận trọng nhìn sắc mặt tiên sinh nhà mình.

Sắc mặt Lệ Quân Mặc đã âm trầm có thể nặn ra nước, kỳ thực câu hỏi vừa rồi làm ông cũng rất tò mò.

Sau khi với ông, bà từng có người đàn ông khác hay không?

Hiện tại ông có được đáp án, có, bà có cả N người.

Lệ Quân Mặc lạnh lẽo nhếch môi, nụ cười âm u, giống như con mèo chộp được chuột.

Ba người trong phòng hồn nhiên không biết.

Hai tiểu ca kia nhìn Lâm Thủy Dao, người phụ nữ khi say rượu lại lộ vẻ quyến rũ đến lạ.

Một vị tiểu ca trong đó cười hỏi: “Thế giữa mấy người bạn trai đó, cô không thích nhất là ai?”

“Đương nhiên là… Là cái tên gọi Lệ Quân Mặc kia, đúng, chính là anh ta!” Lâm Thủy Dao hàm hồ đáp: “Tôi tuyệt không thích anh ta, không, là chán ghét anh ta mới phải.

Hơn nữa còn là vô cùng vô cùng ghét anh ta, anh ta có gì đặc biệt hơn người, không phải là dáng dấp đẹp trai một chút, vóc người đẹp một chút, có tiền hơn một chút thôi sao?”

*Dao Dao!” Lúc này một người xông vào, Liễu Anh Lạc tới.

Liễu Anh Lạc ở phòng cách vách nghe được động tĩnh bên ngoài, nghe nói có người muốn đập nát hội sở, bà mới vừa kéo cửa phòng ra, trên hành lang toàn là hộ vệ áo đen, mà Lệ Quân Mặc đứng ở trong phòng, khí tràng âm u cường đại giống như là Diêm La đến từ địa ngục.

Liễu Anh Lạc giơ tay đỡ trán, Dao Dao, cậu đã bị bắt gian tại giường luôn rồi, bảo trọng!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1376


Chương 1376:

“Lệ tổng, Dao Dao say rồi, làm phiền anh đưa cô ấy về nhà nhé, tôi đi trước.” Liễu Anh Lạc ung dung câu môi cười, xoay người rời đỉ.

Lâm Thủy Dao sau khi thanh tỉnh,…

“Anh Lạc, sao cậu lại đi, đừng đi mà…” Thấy Liễu Anh Lạc đi, Lâm Thủy Dao đứng lên, chạy đến đuổi.

Bởi vì say, bước chân của Lâm Thủy Dao có chút nghiêng ngả, lại còn không nhìn đường, chợt bà đụng phải một vách tường.

Ôi, cái trán đau quá.

Lâm Thủy Dao đưa tay xoa trán một cái, sau đó nâng đôi mắt say ngà nhìn lên, khuôn mặt anh tuấn của Lệ Quân Mặc lập tức vô hạn phóng đại trong tầm mắt bà.

Vừa rồi bà đụng phải ngực ông nhỉ, ngực người đàn ông này rộng và lạnh cứng như bức tường.

“Ấy, anh là… là…” Lâm Thủy Dao cảm thấy người đàn ông này rất quen mặt, bà đưa ngón tay ra.

Tống minh đứng bên đưa tay lau mồ hôi, Lâm tiểu thư cuối cùng cũng vẫn chưa hoàn toàn hồ đồ, còn nhận thức được tiên sinh.

Lâm tiểu thư, cô mau chóng nhận sai đi!!

Lâm Thủy Dao say mềm nhìn bóng hình cao to trước mắt thân, người đàn ông anh tuần như thần linh, bà mơ hồ nói: “Anh là… ngưu lang mới tới à? Oa, vóc người này, gương mặt này, chậc chậc, chắc là trụ cột ở đây chứ gì! Ngưu lang đẳng cấp?”

Tông Minh: “…”

Lâm tiểu thư, cô có thể tỉnh táo lại được không! Cô xong rồi đó!

*Ghét thật, lúc nãy bà chủ lại không dẫn anh tới!” Nói Lâm Thủy Dao dí dỏm nháy mắt, ngón tay út trực tiếp móc lên chiếc cằm kiên nghị của Lệ Quân Mặc: “Ha ha, có khi nào anh lại là tư sủng của bà chủ kia không! Bằng không sao bà chủ lại không mang anh tới?”

Lệ Quân Mặc mặt không chút thay đổi, từ khi sinh ra đến giò lần đầu tiên ông bị coi thành ngưu lang đẳng cấp, còn cái gì mà tư sủng, bàn tay rõ ràng khớp xương siết thành quyền, còn phát ra tiếng “răng rắc” đáng sợ.

Nhưng nhanh chóng ông liền cong môi: “Làm sao, có muốn đêm nay tôi hầu hạ cô hay không?”

Giọng nói của anh ta cũng rất êm tai, trầm thấp từ tính…

thật sự quen thuộc…

Như là đã nghe qua ở đâu ấy!

Lâm Thủy Dao nhanh chóng hít vào một ngụm khí lạnh, con ngươi sạch sẽ không ngừng phóng đại, bà khiếp sợ nhìn người đàn ông trước mắt này: “Anh… anh…”

Lệ Quân Mặc?

Ông là Lệ Quân Mặc!

Lâm Thủy Dao một thân men say vơi đi phân nửa, Lệ Quân Mặc đã tìm tới!

Tốt lắm, bà nhận ra ông rồi.

Lệ Quân Mặc nhắc chân dài, trực tiếp tiền lên, từng bước ép tới gần bà, khí tràng đáng sợ phóng ra toàn bộ, khóe môi mỏng lạnh móc ra đường cong châm chọc: “Nghe nói hôm nay có một phú bà không thiếu tiền tới đây, gọi ngưu lang giỏi nhất, nếu không… đêm nay cô bao tôi đi, tôi nhất định sẽ hầu hạ cô thật tốt, để cô thỏa mãn.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1377


Chương 1377:

Ông ép tới gần bà, Lâm Thủy Dao sợ đến không ngừng lui về phía sau, không biết tại sao, từ tận xương cốt bà dường như có một loại sợ hãi với người đàn ông này.

Ông đăm đăm nhìn bà, đôi mắt phượng đó giống như cơn lốc xoáy đen ngòm nguy hiểm, muốn nuốt chửng lấy bà.

Chợt đầu gối đụng phải mép giường, Lâm Thủy Dao trực tiếp ngã ngồi trên giường lớn mềm mại.

Trong tầm mắt tối sầm, hai bàn tay người đàn ông chống tại bên người bà, thân thể anh tuấn tôn quý trực tiếp từ trên cao phủ xuống.

Khuôn mặt tuần tú ông gần lại, nhìn ở khoảng cách gần như vậy,vẻ điển trai đó vẫn hoàn mỹ như trước, không chút tì vết.

Yêu nghiệt a yêu nghiệt, Lâm Thủy Dao cảm giác mình đã bị đầu độc rồi.

Bà nuốt nước miếng một cái, hai tay nhanh chóng chống đỡ lên bờ ngực rộng: “Anh nói… đêm nay anh muốn hầu hạ tôi?”

“Cô không thích?”

Chất giọng người đàn ông quá trầm thấp quá mềm nhẹ, mềm tới mức khiến xương cốt người muốn nhữn ra, thế nhưng Lâm Thủy Dao không rõ sao run lên, cảm thây mình sắp toi đến nơi.

Chuyện ông đưa bà đưa đến cục cảnh sát, rồi lại đòi bà mười tỷ một trăm triệu vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

*Eh..” Đầu Lâm Thủy Dao nhanh chóng xoay chuyển: “Nhưng nghe nói anh rất đắt, tôi không có tiền.”

Lâm Thủy Dao lật túi quần túi áo ra, bên trong trống không.

“Ha ha…” Lệ Quân Mặc từ trong cổ họng bật ra tiếng cười đáng sợ: “Làm sao, hai tên ngưu lang này móc rỗng ví tiền cô rồi?”

Miệng thật độc!

*Tôi muốn đi vệ sinh!” Lâm Thủy Dao nhìn ông.

“Thật?”

“Đương nhiên là thật, tôi sắp không nhịn nổi!”

Lâm Thủy Dao liền đẩy ông ra, trực tiếp xông ra khỏi phòng.

Trong phòng có toilet, bà không đi mà chạy ra ngoài, bà muốn chạy trồn!

Lệ Quân Mặc bình tĩnh nhếch môi.

Lâm Thủy Dao chạy ra khỏi phòng, dùng sức chạy, bà rất sợ Lệ Quân Mặc sẽ đuổi theo.

Thế nhưng chạy chạy được một lúc liền bi thảm nhận ra, trên hành lang khắp nơi đều là hộ vệ áo đen, bọn họ ngay.

ngắn có thứ tự xếp thành hai hàng, kéo dài đến phần cuối.

“Lâm tiểu thư, boss mời cô trở về.” Lúc này hộ vệ khom người chào, dồn khí đan điền mở miệng.

Lâm Thủy Dao lúc đầu vốn không muốn đi vệ sinh, hiện tại cũng bị chiến trận lớn như vậy dọa cho muốn tè ra quần.

Hộ vệ ngăn đường, bà không còn cách nào bèn cúi đầu liền đi vào toilet.

Lúc này ngoài cửa truyền đến một chuỗi tiếng bước chân trầm ổn, Lệ Quân Mặc tới, giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: “Người đâu?”

“Chủ tịch, ở trong phòng vệ sinh.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1378


Chương 1378: Mình lên chương bị lỗi đường dẫn mong cả nhà thông cảm nhé! Chúc cả nhà vui khỏe cuối tuần!

Lệ Quân Mặc xoay người đi vào.

Nguy rồi, ông tới!

Lâm Thủy Dao giật mình, bà không thể để ông tìm ra được, bà nên trồn đi, nhưng là trồn ở chỗ nào đây?

Nhà vệ sinh này lại lớn như vậy.

Có rồi, có một cái thùng rác rất to, còn mới tinh, chắc vừa mới thay, bà nhanh chóng chạy tới, mở thùng rác ra, sau đó ngồi vào, rồi đậy nắp thùng rác lại.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng vệ sinh mở ra.

Vài hộ vệ áo đen đi đến, bắt đầu lục soát, Lệ Quân Mặc đi vào phía sau, người đàn ông một tay đút trong túi quần móc một điều thuốc ra, đặt thuốc trên môi, ông hơi cúi đầu đốt thuốc.

Ông bắt đầu phả ra làn khói trắng.

Lâm Thủy Dao ngồi xổm trong thùng rác, bà có thể xuyên thấu qua lỗ trên thùng thấy rõ ràng tình huống bên ngoài.

Vài hộ vệ áo đen nghiêm túc lục soát nhưng không tìm được người: “Tiên sinh, không tìm được Lâm tiểu thư.”

Không tìm được thì mau đi chỗ khác mà tìm đi!!

Lâm Thủy Dao len lén nhìn về phía Lệ Quân Mặc cách đó không xa, hộ vệ áo đen đã lùi đến phía sau ông, ông hít một hơi thuốc thật sâu, tư thế ung dung giống như là đề vương cao cao tại thượng.

Khói lượn lờ mơ hồ dung nhan anh tuắn, giữa hai ngón tay mang theo ngọn lửa đỏ thắm, đôi mắt phượng sâu thẩm xuyên thấu qua làn khói nhàn nhạt mà sắc bén quét quanh nhà vệ sinh, sau đó rơi vào trên thùng rác.

Lâm Thủy Dao sợ đến co rụt lại, ôm chặt chính mình, không lẽ ông đã phát hiện ra bà?

Cặp mắt người đàn ông này giống như là chim ưng ung dung nhìn con mồi trong màn đêm, vô cùng đáng sợ.

“Các cậu ra ngoài trước đi, tôi muốn đi tiểu.” Lệ Quân Mặc luôn luôn ưu nhã tôn quý lộ ra vài phần ngoạn vị tà tính.

“Vâng, tiên sinh.” Tất cả mọi người lui ra ngoài.

Lâm Thủy Dao núp trong thủng rác thở dài một hơi, ông không phát hiện ra bà, ông chỉ là muốn đi tiểu.

Lúc này bên tai vang lên tiếng bước chân trầm ổn, từ xa đến gần, hướng tới chỗ bà.

Có ý gì?

Không phải ông muốn đi tiểu sao, tại sao lại đi tới chỗ bà?

Lâm Thủy Dao nâng mắt lên, chỉ thấy người đàn ông đã đi tới, trong tầm mắt của bà đều là thất lưng căng chặt của ông, dây lưng màu đen, còn có dây kéo quần.

Người đàn ông cầm điếu thuốc đặt giữa những ngón tay lên đôi môi mỏng, lòng bàn tay to đầy đặn đặt trên chiếc thất lưng màu đen: “xoát” một tiếng rút ra thắt lưng, ông còn kéo quần xuống, tư thế như đi tiểu.

Ông đây là… đi tiều vào thùng rác ư?

Máu nóng vọt thẳng lên đại não Lâm Thủy Dao, mặt bà đỏ như sắp nhỏ máu, sao không đi tiểu chỗ khác đi lại chạy tới nơi này hả, hả, hả?

Có ý thức giữ gìn vệ sinh nơi công cộng không hả?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1379


Chương 1379:

Ông cố ý đúng không?

Hiện tại ông ngăn ở trước thùng rác, bà có thể nhìn rất chỉ là rõ ràng và sinh động nhất cử nhất động của ông, ông thực sự đang kéo dây kéo quần.

*A..” Lâm Thủy Dao hét lên một tiếng, đứng lên từ trong thùng rác.

Đưa ngón tay ra chỉ vào ông, vẫn còn run rẩy: “Lệ… Lệ Quân Mặc, anh biến… b**n th** à?”

Lệ Quân Mặc trong miệng ngậm thuốc lá, hít một hơi thật sau, sau đó hướng về phía khuôn mặt nhỏ của bà từ từ phun khói ra, ông âm u tà nịnh câu môi mỏng: “Không trốn nữa à? Ra rồi?”

Khói thuốc xông vào mặt bà, Lâm Thủy Dao chau mày: “Anh biết rõ tôi ở chỗ này, còn… đi tiểu!”

Ông sao lại có mặt mũi làm ra loại chuyện như vậy thế hả?

b**n th**!

Lệ Quân Mặc nhướng mày: “Tôi đi tiểu là chuyện của tôi, nếu cô để tôi tiểu lên người cô thì đó là chuyện của cô.”

Nani(*}?

(‘) Cái này tác giả dùng đó, “nani” là cái gì trong tiếng Nhật.

Trong lòng Lâm Thủy Dao một vạn thảo nê mã(°*) đang phi ầm ầm, cái đồ… mặt người dạ thú!

(*Thảo nê mã: Là một câu chửi thề bên Trung, chữ “mã” ở đây còn có nghĩa là ngựa, chơi chữ.

Bà trước đây tại sao không phát hiện ông hư hỏng như vậy chứ.

“Cài lại thắt lưng cho tôi!” Lệ Quân Mặc lấy điều thuốc lá trên môi xuống tới, nhàn nhạt liếc mắt bà, bá đạo ra lệnh.

Lâm Thủy Dao rũ mắt nhìn, thắt lưng của ông đã tháo ra TÔI.

Tên cuồng khoe hàng này!

Lâm Thủy Dao nhanh chóng từ trong thùng rác nhảy ra ngoài: “Anh có tay thì tự cài lại đi, tôi muốn ra ngoài!”

Bà xoay người rời đi.

Thế nhưng mới vừa nhắc chân, một bàn tay rõ ràng khớp xương trực tiếp giữ lại cổ tay bà dùng sức kéo lại, bà liền rơi vào lồng ngực cứng rắn của ông.

Người đàn ông cằm bàn tay mềm mại không xương của bà đặt trên thắt lưng: “Mau cài lại cho tôi!”

Lâm Thủy Dao miễn cưỡng đứng thẳng người, bà muốn rút tay mình về, nhưng lại không thoát khỏi bàn tay ông.

Lâm Thủy Dao tức đến run rẩy cả người, lại chẳng thể làm gì được ông: “Được, cài thì cài!”

Bà vươn tay nhỏ bé kéo thắt lưng ông.

Lúc này đôi mắt phượng của Lệ Quân Mặc chọt híp một cái, bàn tay to đè lên vai thơm của bà, trực tiếp đẩy bà tới bên đài rửa mặt.

Lâm Thủy Dao còn chưa đứng vững, trong tầm mắt nhanh chóng tối sằm, người đàn ông đè ép qua đây, trực tiếp đầy bà vào lòng.

Cánh tay có lực kiện bóp chặt vòng eo nhỏ của bà, hai tròng mắt Lệ Quân Mặc u ám nhìn bà chằm chằm.

Lâm Thủy Dao tìm về quyền chủ động, bà chậm rãi gợi lên môi đỏ mọng, giọng nói mềm nhẹ hỏi: “Lệ tổng, anh làm sao vậy, tôi đang gài dây lưng cho anh mà.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1380


Chương 1380:

Ngón tay của bà như có như không ma sát lên hông ông.

Lệ Quân Mặc tuy là mấy năm nay bên người không có người phụ nữ nào, nhưng biết bà đang làm gì, bà là cố ý, cố ý châm lửa: “Cô muốn làm cái gì?”

“Lệ tổng, anh cứ dây dưa tôi không thả, tôi hẳn là người hỏi anh muốn làm gì?”

Lâm Thủy Dao đột nhiên nghĩ đến một ván đề, bà chớp đôi mắt sóng nước nhìn ông: “Lệ tổng, nghe nói mấy năm nay anh cũng không gần nữ sắc, vậy anh sẽ không… chỉ làm có một lần đấy chứ? Chính là lần kia với tôi?”

Nói đến chỗ này, Lệ Quân Mặc liền mím môi mỏng, bởi vì ông từ trên mặt của bà thấy được ý cười.

Bà đang chê cười ông.

Hoàn toàn chính xác, ông lớn tuổi như thế rồi vậy mà mới chỉ làm một lân.

Lâm Thủy Dao có được đáp án, bà cười đến là xán lạn, sau đó nhón chân lên, hôn lên đôi môi mỏng của Lệ Quân Mặc.

Lệ Quân Mặc đột nhiên bị hôn liền cứng đờ.

Môi của bà thơm mềm, cảm giác tỉnh tế mềm mại như cẩm ngọc quen thuộc như vậy, trong nháy mát liền thức tỉnh ký ức về một đêm hơn 20 năm trước kia, h*m m**n trong cơ thể ông cũng như hạt mầm từ dưới đất chui lên, điên cuồng hướng đến bên ngoài đâm chồi.

Lâm Thủy Dao lui xuống, bà nhìn ông: “Thích không?”

Bà hỏi một câu, hỏi ông có thích hay không.

Yêu tỉnh này.

Lý Kỳ kia mắng không sai, bà chính là hồ ly tinh.

Bàn tay to của Lệ Quân Mặc bóp chặt vòng eo mềm mại của bà, trực tiếp chặn lại môi bà. Con ngươi Lâm Thủy Dao co rụt lại, bà thật không ngờ bà nhẹ nhàng trêu chọc ông một chút, ông lại phản ứng lớn đến thế.

Quả nhiên là quỷ chết đói nhiều năm chưa chạm qua người phụ nữ, cặp mắt Lâm Thủy Dao nhanh chóng lóe lên vài phần ranh mã, vậy thì dễ rồi.

Lệ Quân Mặc không nhắm mắt, cứ như vậy nhìn bà, chỉ thấy bà chớp đôi mắt đen ươn ướt nhìn ông, trong vô cùng kinh ngạc lộ ra vài phần ngốc nghếch, rất câu người.

Lệ Quân Mặc chậm rãi nhắm mắt, thấy tâm tình bà không có mâu thuẫn, ông mới cắn lên môi bà.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng rên một tiếng, bởi vì hàm răng ông đã dập đến môi bà rồi.

Lệ Quân Mặc nhanh chóng buông lỏng bà ra, bàn tay to chống trên vách tường cạnh bà, ông đè thấp tiếng nói nói một câu: “Xin lỗi…”

Ông không có kinh nghiệm.

Kinh nghiệm duy nhất chính là buổi tối ngày đó.

Đêm hôm đó mục đích hai người rất rõ ràng, lại không quen biết, nên không có khẩn trương như vậy, hiện tại Lệ Quân Mặc hơi lộ ra vẻ không thạo, rũ xuống mí mắt, khí tức thế gia quý bàng tử vô cùng sạch sẽ, có chút ngượng ngùng nói một câu sorry.

Lâm Thủy Dao đã cảm thấy tiếng “sorry” này của ông dễ nghe có thể khiến lỗ tai người ta mang thai, bà vươn hai tay ôm cổ ông, mềm giọng đùa ông: “Lệ tổng, anh đến tột cùng có thể hay không?”

Lệ Quân Mặc mím môi, không nói lời nào.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1381


Chương 1381:

Lâm Thủy Dao lắn đến gần ông: “Vậy, để tôi dạy cho ông.”

Lần này bà chủ động hôn ông.

Lệ Quân Mặc ôm thắt lưng mềm của bà ôm bà vào lòng, sau đó nhắm mắt lại.

Hai người hôn một lúc lâu, bên tai đêu là tiêng nước khiên người ta đỏ mặt tía tai.

Lâm Thủy Dao lui xuống, chôn khuôn mặt trong ngực ông: “Lệ tổng, tôi chưa tắm, tôi muốn tắm rửa trước.”

Lệ Quân Mặc mở mắt ra, đôi mắt phượng anh minh lúc này lại nhuộm tình cảm nóng bỏng, hầu kết cuộn lên xuống, ông chỉ có nhịn xuống xung động muốn hôn tiếp, đều là nam nữ trưởng thành, có thể hiểu được, tắm mới là bước đầu tiên của bộ môn vui vẻ.

Lệ Quân Mặc buông bà ra, nói giọng khàn khàn: “Cô đi đi.”

Lâm Thủy Dao lưu luyến nhìn ông: “Nếu không, chúng ta cùng tắm?”

Ánh mắt Lệ Quân Mặc tối sầm lại, đưa tay muốn tóm bà.

AI Lâm Thủy Dao cười nhảy ra một bước, bà đưa tay cuốn lấy lọn tóc, đáng yêu cười: “Lệ tổng, sao anh chẳng biết đùa chút nào thế, lừa anh thôi, tôi tắm phần tôi, anh tắm phần anh, chờ tôi nhé.”

Nói rồi Lâm Thủy Dao liền tiền vào phòng tắm.

Nhìn thân ảnh bà biến mát ở rồi tầm mắt của mình trong, Lệ Quân Mặc còn cảm thấy cổ họng giống như lăn qua than lửa, ông lại mơ hồ cảm giác không thích hợp, tối hôm nay đã nói là muốn dạy dỗ bà một trận nên thân, sao bây.

giờ lại bị bà dắt mũi thế nhỉ?

Trong đầu Lệ Quân Mặc vẫn là nụ hôn ban nãy, ông cảm giác mình hiện tại cần tắm nước lạnh, nên ông đi vào phòng tắm cách vách.

Mấy phút sau, Lệ Quân Mặc đi ra, ông tắm xong, nhắc chân dài vào phòng.

Trong phòng rất an tĩnh, thế nhưng trên giường lớn mềm mại đang đắp chăn, phía dưới chăn phồng, như là có bóng người nhỏ nhắn ở trong.

Ông chau mày kiếm, bà như vậy không ngộp à?

Nhưng, bà đã nằm xong ở trên giường chờ ông.

Lệ Quân Mặc vừa rồi cũng nghĩ lại qua chính mình, nhiều năm như vậy bên cạnh ông vây quanh rất nhiều danh viện thiên kim, thế nhưng ông đều không động lòng, vì sao chỉ bị mỗi Lâm Thủy Dao đầu độc?

E rằng ông từ nhỏ tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết, bên người gặp được cũng đều là tiểu thư khuê các, mà tính cách Lâm Thủy Dao tinh nghịch năng động, lớn mật lại minh diễm, lập tức là có thể hấp dẫn ông.

Lệ Quân Mặc câu môi, ông đi tới bên giường, vươn bàn tay vén chăn lên: “Lâm Thủy Dao…”

Lời của ông hơi ngừng lại, bởi vì bị phía dưới chăn không có người, mà là hai cái gối.

Hai cái gối đầu đặt cùng nhau, ráp thành hình người, mấu chốt là, trên gối đầu còn đặt một tờ giấy, trên tờ giấy có hàng chữ xinh đẹp: “Lệ tổng, tặng anh một bụng lửa đó, chúc anh chơi vui vẻ.”

“..”

Mặt Lệ Quân Mặc đột nhiên tối sầm, bà lại dám gạt ông!

Tất cả chủ động của bà, nụ hôn vừa rồi chỉ là giả, bà chỉ muốn thoát thân.

Chiêu mỹ nhân kế này bà chơi đẹp lắm!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1382


Chương 1382:

Trên tờ giấy vẫn còn dòng chữ, cách rất nhiều dòng, viết ở phía dưới cùng: “Đùa thôi, anh đừng để ý, Lệ tổng, đây mới là phúc lợi thực sự của anh.

Dưới ghi chú có một tấm thẻ nhỏ, trên tắm thẻ nhỏ là là một người phụ nữ mặc đồ hở hang, 200 tệ một đêm, tắt cả các khía cạnh phục vụ, đảm bảo khiến bạn hài lòng.

Thái dương Lệ Quân Mặc giần giật, ông vươn bàn tay vò tờ giấy kia cùng thẻ nhỏ kia, ném vào trong thùng rác, người phụ nữ này!

Một tay chống nạnh, một tay kéo ra nút áo sơmi, ông tức giận không nhẹ, ông đã quá coi thường người phụ nữ này!

Nhanh chóng ông cầm điện thoại lên: “Tra một chút cô ta ở đâu, bắt cô ta về!”

Một giờ sau.

Toàn bộ hội sở bị đập nát, nhóm ngưu lang ôm đầu ngồi xổm trong góc tường, bà chủ co quắp trên mặt đất run rầy.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, có người tới.

Bà chủ nhanh chóng ngước mắt vừa nhìn, Lệ Quân Mặc đi ra, nhưng bước chân ông bén nhọn nhanh chóng đi mắt, tất cả hộ vệ áo đen đều rút lui.

Bên ngoài bốn chiếc Rolls-Royce vội vã phóng đi.

Cuối cùng ác quỷ đã đi!

Bà chủ thật to thở dài một hơi, không sao, hội sở vẫn còn, đợi ngày mai bà lại sửa lần nữa.

Lúc này cổng lớn hội sở lần nữa bị đẩy ra, một hơi lạnh xâm nhập.

Chẳng lẽ tên ác quỷ kia lại trở lại?

Bà chủ cả kinh, nhanh chóng quay đầu, nhưng một giây kế tiếp thần sắc bà ta buông lỏng, bởi vì tiến vào chỉ có ba người, không phô trương lớn như vừa rồi.

Mạc Từ Tước tới, phía sau ông là Diệp quản gia và phụ tá riêng.

Bà chủ nhìn về phía Mạc Từ Tước, người đàn ông một thân áo đen, khí tràng thâm trầm mà nội liễm, cặp mắt như.

chim ưng lướt qua, nhuồm vẻ lăng liệt sát phạt và cao cao tại thượng.

Bà chủ hai mắt sáng ngời, người đàn ông này đẹp trai y hệt tên ma quỷ đó, không kém cạnh chút nào, đều muốn bà đánh bay nhóm ngưu lang của bà ta cả mấy con phoos, thế nhưng người đàn ông này chắc là sẽ dễ thương hơn con quỷ hung thần ác sát lúc nãy nhỉ!

“Tiên sinh, chào anh, chỗ tôi xảy ra chút chuyện bát ngờ, nhưng không sao, mời anh lên lầu, tôi sẽ gọi các cô gái đẹp nhất ở đây ra.” Bà chủ không kịp chờ đợi mở rộng cửa buôn bán.

Mạc Từ Tước liếc mắt nhìn bà chủ, sau đó lặng yên nhếch môi: “Được, tôi đợi, bà mau gọi những cô gái xinh đẹp nhất lên đây.”

Mạc Từ Tước mang theo Diệp quản gia cùng phụ tá riêng lên lầu, vào căn phòng cao cấp nhất.

Liễu Anh Lạc vẫn còn ở trong hội sở, rất đơn giản, vừa rồi bà không thể chạy.

Người Lệ Quân Mặc vây quanh nơi này chật như nêm cối, một con muỗi cũng không bay ra nồi.

Liễu Anh Lạc về tới trong phòng, bà vẫn không yên lòng Lâm Thủy Dao, nên bà lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Mạc Tuân.

Mới vừa gửi xong, bên tai liền truyền đến giọng của tiểu ca kia: “Hi, mỹ nữ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1383


Chương 1383:

Liễu Anh Lạc ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy trên đầu tiểu ca đeo một tai mèo bắt đầu ở trước mặt bà xoay mông.

Liễu Anh Lạc nhìn gương mặt tuần tú của tiểu ca giống Mạc Từ Tước, bà phảng phát thấy được Mạc Từ Tước đeo tai mèo ở trước mặt bà xoay mông, hình ảnh này đơn giản là… không dám nhìn thẳng.

Mạc Từ Tước chắc chắn sẽ không làm loại chuyện như vậy, dáng vẻ đế vương một đời thương giới thâm trầm tự phụ đó, loại chuyện này như cách trời cách đất với ông vậy.

Liễu Anh Lạc đột nhiên nhớ tới rất nhiều năm trước, nhớ về lần đầu tiên bà gặp Mạc Từ Tước.

Khi đó bà vẫn còn đi học, có một ngày trường học nổ tung, tất cả các bạn học đều chen lần chạy tới hội trường, bàn tán ầm ï, “Lẹ lẹ cái chân, Mạc Từ Tước tới đó!”

“Ngày hôm nay Mạc Từ Tước được mời đến trường học của chúng ta diễn thuyết, rốt cục tớ cũng có cơ hội gặp mặt vị đế vương thương giới này một lần rồi.”

“Nghe nói anh ấy đẹp trai đến mức khiến người ta căm phẫn luôn đó.”

Tính cách Liễu Anh Lạc quạnh quẽ, cũng không định đi vào góp vui, bà muốn đi, thế nhưng một người bạn tốt đã giữ bà lại: “Anh Lạc, chúng ta cũng đi xem một chút đi, đây chính là Mạc Từ Tước đói!”

Liễu Anh Lạc cứ như vậy bị kéo tới, ngày đó người người tấp nập, bà đứng trong bể người chật chội, ngắng đầu nhìn trên bục, liếc mắt liền thấy được Mạc Từ Tước.

Khi đó còn trẻ Mạc Từ Tước chính trực phong hoa, làm trưởng tử Mạc gia – một gia tộc trâm anh thế gia, từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, ông hoàn mỹ thừa kế tất cả thiên phú kinh thương của Mạc gia, 18 tuổi đã ở Silicon Valley thành lập công ty riêng của mình, tài sản cá nhân được đăng trên danh sách Rich List của tạp chí Forbes, được ngợi ca là đệ nhất thương giới hậu duệ quý tộc Đề Đô.

Ngày đó Mạc Từ Tước mặc tây trang hợp thể màu đen, ông cao to như ngọc đứng lặng ở trên đài, cặp mắt thâm thúy nhàn nhạt quét quanh trường, như đế vương đích thân hạ giá, phong hoa vô song, kinh diễm tứ phía, khiến người ta muốn dập đầu quỳ lạy.

Liễu Anh Lạc nhanh chóng nhắm mắt, đánh rơi ký ức lần gặp nhau ngày nào, bà không chút hứng thú với tiểu ca này, cho nên bà rời khỏi phòng.

Tiểu ca còn không biết chuyện gì xảy ra: “Ấy, mỹ nhân, sao cô lại đi?”

Tiểu ca còn không biết mình làm sao lại thất sủng.

Lúc Liễu Anh Lạc đi ra Lệ Quân Mặc đã mang người rời đi, bà cũng có thể rời đi.

Đến hàng lang, lúc này một đám nhân viên nữ chạy tới: “Chúng ta nhanh một chút, bà chủ đang gọi chúng ta đó.”

Những cô gái hết sức hưng phấn: “Nghe nói trong phòng bao cao cấp có người có tiền đến, chỉ muốn gọi cô gái xinh đẹp nhất nơi đây.”

“Cô gái xinh đẹp nhất nhát định là tớ, tớ có thoa son bị lem không?”

Các cô gái đưa tay kéo những bộ váy vốn đã mát mẻ xuống, lộ ra đường vòng cung trước ngực mình, rất rõ ràng các cô đều muốn được chọn.

Liễu Anh Lạc cũng không dừng bước lại, bà đối với loại sự tình này thấy nhưng không thể trách, hiện tại đàn ông có tiền rất nhiều đều thích mua vui.

Lúc này bà chủ tới, bà mang theo các cô gái đến căn phòng xa hoa, sau đó giơ tay lên gõ cửa: “Tiên sinh, các cô gái xinh đẹp nhát chỗ tôi đã đến rồi này.”

Mấy giây sau, trong phòng vang lên một giọng nói thấp thuần từ tính: “Vào.”

Liễu Anh Lạc đột nhiên bị kìm hãm, bước chân của bà chậm rãi ngừng lại.

Bà xoay người, đôi mắt hạnh trong trẻo lạnh lùng rơi vào trên ghế lô kia.

Vào.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1384


Chương 1384:

Mặc dù chỉ là một chữ đơn giản, thế nhưng tiếng nói này vô cùng quen thuộc, quả thực quen thuộc tận xương, bà không nghe lầm.

Đây là… Mạc Từ Tước!

Sao ông lại tới đây?

Lẽ nào người tới nơi này gọi cô gái xinh đẹp nhát chính là ông?

Lúc này bà chủ đẩy cửa phòng bao ra: “Các con, nhanh đi vào.”

Các cô đều đi vào, Liễu Anh Lạc đứng ở bên ngoài, cũng thây được hình ảnh bên trong.

Trong phòng bao sang trọng, các cô gái kia cũng đứng thành một hàng, bên trong mở một chiếc vàng, trên ghế sa lon màu đỏ thắm có một người đang ngồi, Mạc Từ Tước.

Mạc Từ Tước đã cởi áo khoác, lộ ra áo sơmi màu xám đậm bên trong và quần tây đen, thân thể thâm trầm mà cao ngất lười biếng nghiêng người dựa vào vào trên ghế sa lon, đôi chân dài cao ngạo ưu nhã vắt chéo, cả người ông tản ra cảm giác cao cao tại thượng bễ nghễ cùng với sự bí hiểm nên có của người đàn ông tuồi này.

Phụ tá riêng cung kính đứng sau lưng ông, Diệp quản gia mang bao tay trắng rót rượu đỏ vào ly, sau đó đưa cho Mạc Từ Tước: “Tiên sinh.”

Mạc Từ Tước đưa tay đón, một cánh tay dài mở ra rất tùy ý đặt trên lưng sopha, ông nhấp một ngụm rượu đỏ.

Sau đó đôi mắt thâm trầm kia quét về phía trước, nhàn nhạt nhìn thoáng qua những cô gái.

Con ngươi Liễu Anh Lạc co rụt lại, dĩ nhiên… thật sự là ông?

Ông là tới nơi này mua vui?

Liễu Anh Lạc không biết tình trạng tình cảm mấy năm nay của ông, nhưng Lâm Thủy Dao nói hiện tại Mạc phu nhân của ông là Liễu Chiêu Đệ, bà biết Liễu Chiêu Đệ sinh cho ông một đứa con trai, ngày mà đứa con trai kia ra đời, chính là ngày mà bà đau khổ mát đi đứa con gái của mình.

Năm đó bà và Liễu Chiêu Đệ đồng thời mang thai, bà vốn nên có một đứa con gái, A Đình còn có một em gái, nhưng…

Ông năm nay tuổi cũng chẳng nhỏ, người đàn ông đã hơn năm mươi tuổi, Liễu Anh Lạc nhìn dung nhan anh tuấn như đao khắc đó, thời gian càng thêm bù đắp vẻ từng trải, khóe mắt ông đã có nếp nhăn, nhưng không hề thấy già, ngược lại lộ ra một mị lực nam tính khó có thể dùng lời diễn tả được.

Liễu Anh Lạc thật không ngờ lại ở chỗ này gặp phải ông, còn chứng kiên cảnh ông mua vui.

Chuyện ông mua vui, phu nhân ông Liễu Chiêu Đệ có biết không?

“Tiên sinh, các cô gái đẹp nhất nơi đây đã đến, tiên sinh nhìn thử xem?” Bà chủ cười nhìn về phía Mạc Từ Tước, sao bà ta lại cảm thấy người đàn ông này quen mặt thế nhỉ?

Bà chủ không có có cơ hội quen biết được người như Mạc Từ Tước, cũng không biết có một ngày bà ta biết bản thân đã từng đứng trước mặt Mạc Từ Tước, tâm tình fangirl của bà sẽ cuồn cuộn như thế nào.

Mạc Từ Tước ung dung đung đưa ly rượu đỏ trong tay, nhìn chất lỏng màu đỏ sóng sánh trong ly: “Các cô có điểm mạnh gì, nói một câu.”

Các cô gái này đã nhìn Mạc Từ Tước đến ngây người, khí tràng của người đàn ông năm mươi tuổi tuyệt đối không phải là thứ mà đàn ông hai ba chục tuổi có thể so sánh được, dù cho ngủ free với ông một đêm các cô cũng nguyện ý.

“Ngực em lớn!”

“Chân em dài!”

“Mặt em đẹp nhất!”…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1385


Chương 1385:

Liễu Anh Lạc đứng ở bên ngoài nhìn những người phụ nữ: đang chen nhau giới thiệu, các cô hết sức kích động, đều mến mộ mong đợi nhìn Mạc Từ Tước.

Mà Mạc Từ Tước ưu nhã ngôi trên ghê salon, giỗng như đề vương lựa chọn phi tần nào sẽ lâm hạnh tối nay.

Liễu Anh Lạc khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, sau đó xoay người rời đi. Lúc Liễu Anh Lạc chuẩn bị rời đi, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng nói quen thuộc kia: “Bên ngoài là ai?”

Liễu Anh Lạc: “…”

Nhanh chóng có người đi ra, là Diệp quản gia.

Diệp quản gia như không biết bên ngoài là Liễu Anh Lạc, ông vừa nhìn cả kinh, nhanh chóng lớn tiếng nói: “Anh Lạc phu nhân, tại sao là cô?”

Liễu Anh Lạc muốn im lặng rời đi: “…”

Lúc này một tiếng bước chân trằm ổn truyền đến, Mạc Từ Tước đi ra.

Liễu Anh Lạc nâng đôi mắt hạnh trong trẻo nhìn lại, lập tức liền đụng phải cặp mắt thâm trầm kia của Mạc Từ Tước, ông đang nhìn bà.

Trong khoảng thời gian ngắn, bốn mắt nhìn nhau, chạm ra tia lửa.

Bầu không khí lúc đó bỗng trầm xuống.

Liễu Anh Lạc phá vỡ yên lặng, bà nhàn nhạt mỉm cười, chào hỏi một tiếng: “Xin chào, Mạc tiên sinh, đã lâu không gặp.”

Mạc Từ Tước nhìn bà, đã nhiều năm như vậy, hai mươi năm rồi, bà dường như một chút xíu cũng không thay đổi, nhưng lại giống như đã thay đổi rất nhiều.

Năm đó yêu hận nùng tình thực cốt kia, bà gieo mình từ trên phòng Kiều xuống đại dương, bà còn từng tự tay lấy dao rạch bụng mình lấy con ra, một đêm kia bà rời đi, trong đêm khuya còn cầm một cây kéo, thừa dịp ông ngủ say liền đâm vào chỗ hiểm của ông, muốn ông phế đi.

Hiện tại trên gương mặt thanh lệ của bà đã không tìm được dấu vết năm đó, năm tháng càng khiến bà thêm yên lặng dịu dàng.

Mạc Từ Tước nhìn bà, trên gương mặt anh tuần tựa tượng tạc không có chút rung động nào, chỉ là mắp máy đôi môi mỏng: “Cô còn chưa chết? Tôi đã nghĩ cô đã sớm chết.”

Diệp quản gia đứng cạnh kinh ngạc nhìn tiên sinh nhà mình, tiên sinh tìm Anh Lạc phu nhân nhiều năm như vậy, sao khi gặp lại chính là hình thức chào hỏi, sao cô còn chưa chết?

Diệp quản gia: “…”

Liễu Anh Lạc trong lòng ngược lại thở dài một hơi, bà tình nguyện dáng vẻ ông như vậy, lạnh như băng, xem bà như thành một người xa lạ.

Liễu Anh Lạc đã rất nhiều năm không muốn nghĩ nữa chuyện cũ, bà bây giờ cũng không nguyện ý lại giương cung bạt kiếm với Mạc Từ Tước, dù sao bọn họ còn có một đứa con trai là A Đình.

“May mắn tránh được một kiếp, khiến Mạc tiên sinh thất vọng rồi.”

“Nếu không chết, vì sao không trở lại?” Ánh mắt Mạc Từ Tước u ám, ám đến nỗi không phản ra một tia sáng, thâm trầm khiến người ta thấy kinh hoàng.

Ông đây là ý gì?

Liễu Anh Lạc nhìn ông.

“Dù sao cô cũng là mẹ của A Đình, máy năm nay, A Đình rất nhớ cô.” Mạc Từ Tước ung dung như đang giải thích, giải thích mục đích câu hỏi ban nãy kia của ông.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1386


Chương 1386:

Nhắc tới Mạc Tuân, trong tròng mắt Liễu Anh Lạc hạnh nhanh chóng đặt lên một tầng nước trong suốt, sau khi Lê Hương trở lại Lan Lâu Cổ Quốc, cô và bà đã nói chuyện rất lâu, Lê Hương đã kể hết tất cả từng chút một chuyện của A Đình cho bà.

Khi bà biết A Đình mắc chứng cản trở giấc ngủ, suýt chút nữa nhân cách phân liệt mà chết, lòng của bà quả thực như tan vỡ.

Vì sao không trở lại?

Đó là bởi vì… bà thực sự không muốn trở lại nữa.

Đề Đô nơi đó, người đàn ông Mạc Từ Tước này, là nỗi đau khốn cùng nhát trong sinh mệnh bà.

Ở đó, bà căn bản không thể hít thở.

Mạc Từ Tước nhìn viền mắt chậm rãi đỏ thắm của bà, đã có đáp án.

Bởi vì ông ở chỗ này, cho nên bà không muốn trở về.

Bởi vì một người mà rời bỏ cả một tòa thành.

Mạc Từ Tước cắt lời: “Cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi.”

Ông câm chìa khóa xe.

Liễu Anh Lạc nhanh chóng thu thập tâm tình của mình, bà nhìn đám phụ nữ lòe loẹt trong phòng bao, sau đó nhìn về phía ông: “Không cần, anh bận việc của anh đi!”

Ông không phải ở chỗ này mua sao, đột nhiên lại muốn đưa bà về nhà?

Lúc này khóe môi Mạc Từ Tước chợt vẽ nên độ cung nhợt nhạt mà châm chọc: “Cô cảm thấy với tình trạng cơ thể tôi bây giờ còn có thể bận hơn sao, Liễu Anh Lạc, chắc cô sẽ không quên chuyện tốt mà 20 năm trước cô đã làm với tôi đấy chứ?”

Hàng mi Liễu Anh Lạc run lên, đương nhiên không quên bà đã từng cầm kéo đâm ông.

Lúc đó, ông chảy rất nhiều máu.

Thế nhưng, bà cũng không biết… ông có được hay không, bây giờ nghe ngữ khí của ông, ông hình như… không được nữa.

*Đi thôi.” Mạc Từ Tước nhắc chân dài đi ở phía trước.

Liễu Anh Lạc nhìn ông không được xía vào bá đạo thân ảnh, ông vẫn như vậy, bà chỉ có thể đi theo.

Liễu Anh Lạc lên xe sang trọng, Mạc Từ Tước tự mình lái xe, bàn tay mang đồng hồ đặt trên tay lái, động tác lưu loát như mây bay nước chảy.

Hai người một đường không nói chuyện, bầu không khí nặng nè.

Đợi đến khi xe ngừng lại, Liễu Anh Lạc kinh ngạc, bà đã quên nói đi nơi nào, ông cũng không hỏi.

Bây giờ nhìn biệt thự trước mắt này, Liễu Anh Lạc cũng không biết ông mang bà tới chỗ nào.

“Mạc tiên sinh, đây là đâu?” Liễu Anh Lạc hỏi.

Mạc Từ Tước xuống xe: “Biệt thự của tôi.”

*… Tôi sẽ không vào, tôi muốn trở về…”

“Vào đi, A Đình cũng sắp trở về, nó rất muốn gặp cô.” Nói xong cũng không đợi Liễu Anh Lạc phản ứng, Mạc Từ Tước đi thẳng vào biệt thự.

Liễu Anh Lạc: “…”
 
Back
Top Dưới