Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1346


Chương 1348:

Lúc này Thượng Quan Húc đã lắn qua, anh hai bàn tay to thò tới trên váy cô, đang muốn cúc áo cô.

Không muốn.

Lê Hương kéo lại drap giường thật chặt, ngón tay bóp vào trong lòng bàn tay, nỗ lực để mình bảo trì thanh tỉnh, nhưng mí mắt càng ngày càng nặng, từ từ cô liền hai mắt nhắm nghiền.

Lễ nào, cô không chạy khỏi sao?

Lẽ nào, cô sắp mắt đi thuần khiết rồi ư2 Mạc Tuân…

Mạc Tuân của cô…

Bên ngoài hành lang, Thượng Quan Mật Nhi hết sức đắc ý, nhưng rất nhanh ả liền phát hiện bước chân của Mạc Tuân chậm rãi ngừng lại, không đi nữa.

Thượng Quan Mật Nhi trong lòng lộp bộp giật mình, ả nhìn Mạc Tuân, đi mau a, sao không đi nữa?

Mạc Tuân xoay người, đôi mắt thâm thúy hẹp mâu rơi vào cái cửa đóng chặt kia, vừa rồi… anh dường như nghe được có người đang gọi anh.

Dưới chân của anh như nặng ngàn cân, dời không được nửa phần rồi, anh cảm tháy trong căn phòng đóng chặt đó có thứ quan trọng nhát trong sinh mệnh anh.

Đó là cái gì?

Mạc Tuân chạy đến, đi tới căn phòng đóng chặt kia.

Nguy rồi!

Chẳng lẽ anh đã phát hiện ra cái gì?

Lẽế nào, anh phát hiện ra Lê Hương?

Cái này quá không khoa học!

Thượng Quan Mật Nhi cảm giác một chậu nước lạnh đổ xuống, không được, ả phải ngăn cản, ả nhất định không thể để cho Mạc Tuân phá hủy chuyện tốt của Lê Hương và Thượng Quan Húc.

Thượng Quan Húc, anh cũng phải dùng lực thêm đi!

Thượng Quan Mật Nhi lúc này ôm sát cổ Mạc Tuân, cọ cọ trên khuôn mặt tuần tú Mạc Tuân, làm nững, em nóng, mau mang em đi!

Lúc Thượng Quan Mật Nhi cọ, Mạc Tuân tránh được, căn bản cũng không để Thượng Quan Mật Nhi đụng tới.

Thượng Quan Mật Nhi hoàn toàn thất vọng, đến tột cùng sai ở bước nào chứ, lúc ả là Lê Hương, anh thích tiểu nha hoàn, hiện tại ả là tiểu nha hoàn rồi, anh lại thích Lê Hương, vận mệnh sao lại thích chơi đùa ả như thế?

Thượng Quan Mật Nhi không phục, ả cảm giác mình không phát huy tốt, còn chưa thể hiện đầy đủ mị lực phụ nữ của mình, ả xé cổ áo của mình ra, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết, sau đó lại cọ trên người Mạc Tuân.

Mạc Tuân đã cảm thấy người phụ nữ trong lòng thật phiền phức, anh mím môi, một giây sau trực tiếp ném thẳng Thượng Quan Mật Nhi ra ngoài.

Thượng Quan Mật Nhi lấy một đường cung hoàn mỹ trực tiếp rơi vào cái hồ trước mặt, “tõm” một tiếng, còn văng lên một cột nước cao.

Thượng Quan Mật Nhi tràn đầy nhiệt tình bị nước lạnh bao phủ, hét to xong ả lại lộ ra thất kinh, chật vật dùng cả tay chân bò lên bờ, buồn cười như một tên hề.

Rốt cục giải quyết xong người phụ nữ trong lòng, Mạc Tuân nhấc chân dài đi tới cửa phòng đóng chặt kia, anh vươn tay đẩy cửa phòng ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1347


Chương 1349:

Một giây kế tiếp, anh liền tháy một màn bên trong.

Bây giò Lê Hương đã hôn mê trên giường, cúc áo bị mở ra vài cúc, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, còn có b*p đ** tr*ng n*n phía dưới.

Cô nhắm mắt lại, mái tóc đen dài tán loạn, quấn trên cổ cô, hoạt sắc sinh hương.

Thượng Quan Húc nửa quỳ trên giường, anh ta vẫn đang cởi cúc áo Lê Hương.

Nhìn một màn này, con ngươi thâm thúy của Mạc Tuân bị k*ch th*ch trận trận co rút lại, rất nhanh đuôi mắt hẹp dài liền dâng lên vẻ hung ác.

Mạc Tuân bước mạnh lên trước, vươn tay kéo cổ áo củaThượng Quan Húc, sau đó dùng lực kéo anh ta từ trên giường xuống.

Thượng Quan Húc còn chưa đứng vững, Mạc Tuân một nắm đắm liền hung hăng đập tới.

Rắc, một tiếng.

Thượng Quan Húc bị đánh đến chảy máu, anh ta còn nặng nề va vào trên vách tường, phát ra tiếng vang ầm âm.

Động tĩnh của nơi này nhanh chóng hấp dẫn chú ý phía ngoài, người Cửu Lăng vương phủ đều vọt vào: “Anh là ai2 Mau bắt anh ta lại!”

Mọi người lúc này bao vây nơi này lại.

“Cửu Lăng vương, ngài không sao chứ?” Thủ hạ tiến lên nâng Thượng Quan Húc.

Thượng Quan Húc hộc ra một búng máu, hiện tại anh ta dần dần lấy được lý trí, từ chối thủ hạ đỡ mình, anh ta ngồi dưới đất từng ngụm từng ngụm th* d*c.

Vừa rồi anh ta trúng mị thuật, anh ta cũng không biết mình đến tột cùng làm những gì, nhưng, anh ta dường như đã khinh bạc Lan Lâu công chúa.

Thượng Quan Húc ngắng đầu, nhìn về phía Mạc Tuân.

Mạc Tuân chạy tới bên giường, anh nhanh chóng cởi áo khoác ngoài ra bọc Lê Hương lại, che đi tất cả cảnh xuân của cô.

“Lê Hương! Lê Hương!” Mạc Tuân rũ mí mắt anh tuần kêu cô.

Thế nhưng, Lê Hương không phản ứng chút nào.

Lúc này Mạc Tuân phát hiện điện thoại rơi ở đầu giường, anh cầm điện thoại lên, nhìn nhật ký cuộc gọi.

Vừa rồi Lê Hương ở thời khắc nguy cơ gọi điện thoại cho một người, nhưng, cú điện thoại này không phải gọi cho anh, mà là gọi cho… Tô Hi!

Cô ở thời điểm gặp phải nguy hiểm, người đầu tiên nghĩ tới không phải anh, mà là Tô Hil Mạc Tuân hung hăng siết điện thoại máy giây, sau đó anh châm chọc câu môi mỏng, lồng ngực to lớn phập phòng, ý muốn b*p ch*t Lê Hương đều có.

Người phụ nữ này thật là vô tâm!

Anh đem tất cả yêu, đem toàn bộ của mình đều cho cô, thế nhưng cô lần nữa khiến anh tổn thương, nhất định chính là một đại tra nữ.

Mạc Tuân cảm giác mình cảm tình bị lừa dối.

Mạc Tuân nhìn khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc khuynh thành của Lê Hương, giây phút này mị thuật Yêu chuông của Giao Nhân tộc hoàn toàn tán đi trước mắt anh, anh tìm được cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1348


Chương 1350:

Mặc kệ cô biến thành dáng vẻ nào, Lê Hương cũng tốt, tiểu nha hoàn cũng được, anh đều không đánh mát cô.

Mạc Tuân ôm ngang Lê Hương lên, muôn mang cô rời đi.

“Đứng lại! Anh rốt cuộc là ai, lén xông vào Cửu Lăng vương phủ, trọng thương Cửu Lăng vương, chẳng lẽ còn muốn toàn thân trở ra sao, mau buông Lan Lâu công chúa cũng chính là Thái tử phi xuống!” Có người chặn lối đi của Mạc Tuân.

Thái tử phi?

Mạc Tuân đã quên Lê Hương bây giờ còn có một thân phận khác, đôi mắt tối tăm huyết lệ hẹp mâu lúc này quét về Thượng Quan Húc.

Thượng Quan Húc đã đứng dậy, anh ta nhìn Mạc Tuân, Mạc Tuân một mình xông vào Cửu Lăng vương phủ, mặc dù đối mặt với trùng điệp vây quanh vẫn bình tĩnh như cũ, cử chỉ đều là nhìn khí phách điên cuồng nhìn người bằng nửa con mắt, khiến người ta không nhịn được muốn thần phục.

Thượng Quan Húc không khỏi nhìn nhiều Mạc Tuân vài lần, sau đó anh ta mở miệng nói: “Các người đều lui ra đi, Mạc tổng, mời anh.”

Thượng Quan Húc nhường ra một con đường, để Mạc Tuân mang Lê Hương rời đi.

Mạc Tuân đi tới trước mặt Thượng Quan Húc, anh trực tiếp tuyên chiến: “Lê Hương là người phụ nữ của tôi, là mẹ của con trai tôi, Cửu Lăng vương, anh tốt nhất đừng tơ tưởng chạm vào.”

Nói xong, Mạc Tuân ôm Lê Hương biến mắt trong tầm mắt.

Thượng Quan Húc nhìn bóng lưng anh tuấn của Mạc Tuân, người đàn ông phách lối như vậy anh ta thật đúng là lần đầu tiên thấy, còn nữa, anh ta đã sớm hoài nghi giữa Lê Hương và Mạc Tuân có chuyện xưa, thì ra bọn họ ngay cả… con trai cũng có rồi.

“Cửu Lăng vương, đệ nhát tài phiệt toàn cầu thật đúng là kiêu ngạo, lẽ nào để anh ta cứ đi như vậy sao?” Lúc này Vương Lực thấp giọng hỏi.

Thượng Quan Húc đưa tay lau lau vết máu bên khóe môi, vừa rồi một quyền kia của Mạc Tuân suýt chút nữa lấy nửa cái mạng của anh ta, may mà anh ta với Lê Hương còn chưa xảy ra gì, bằng không chắc Mạc Tuân sẽ phanh thây anh ta rồi thịt nát xương tan luôn mát.

“Vương thủ lĩnh, lẽ nào ông không nhìn ra Mạc Tuân này kỳ lạ sao?”

“Cửu Lăng vương, lời này của cậu là có ý gì?”

“Lập tức phái người đi thăm dò bối cảnh gia thế của Mạc Tuân, nhất là… mẹ của anh ta!”

Lê Hương cảm giác mình ngủ rất lâu, đợi cô lúc tỉnh lại, lại biến trở về mặt của tiểu nha hoàn Tình Nhi.

Cô là bác sĩ, kiểm tra một chút cũng biết chính mình cũng không có mắt đi thuần khiết, cô và Thượng Quan Húc không xảy ra gì cả.

Thê nhưng, người nào cứu cô?

Lê Hương không nghĩ ra, cô chỉ mơ mơ màng màng nhớ kỹ khi đó có người ở tai cô gọi cô Lê Hương! Lê Hương!

Là Mạc Tuân sao?

Có phải Mạc Tuân cứu cô không?

Lê Hương còn chưa nhận được đáp án, đã thấy Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi hẹn hò với nhau.

Cô mở trình duyệt ra, tin tức tự động đẩy ra đều là liên quan đến Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi: “Lan Lâu công chúa và người đàn ông thần bí ở nhà hàng ăn bữa tối lãng mạn.”

“Lan Lâu công chúa được xe sang trọng của người đàn ông thần bí đưa đón.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1349


Chương 1351:

Những ảnh chụp đó đều chụp Thượng Quan Mật Nhi rất rõ ràng, nhưng người đàn ông lại chụp rất mơ mờ, hình mặt bên hoặc là một bóng lưng. Thế nhưng Lê Hương nhận ra, người đàn ông thần bí này là Mạc Tuân.

Anh đến tột cùng đang làm cái gì?

Lê Hương cảm giác có dũng khí, cô cảm giác Mạc Tuân chắc đã nhận ra cô, nhưng là bây giờ anh ngược lại đi cùng Thượng Quan Mật Nhi, thế là sao chứ?

Mấy ngày nay Thượng Quan Mật Nhi cũng không tới tìm cô phiền toái, đại khái là đã quên mát cô luôn rồi, Thượng Quan Mật Nhi mỗi ngày đều bận hẹn hò cùng Mạc Tuân, sống vô cùng thoải mái.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại du dương vang lên, điện thoại tới.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, là Thượng Quan Mật Nhi gọi điện thoại tới.

Lê Hương ấn phím nhận được, truyền tới giọng điệu đắc ý của Thượng Quan Mật Nhi: “Alo, Lê Hương, cơ thể khỏe hơn chút nào chưa?”

Vài ngày không gặp, Thượng Quan Mật Nhi đã tốt bụng như vậy, chỉ sợ là không yên lòng được rồi!

Lê Hương: “Cô tìm tôi có việc?”

“Đương nhiên có việc chứ, hai ngày nữa chính là hội nghị hằng năm của tập đoàn Mạc thị, đến lúc đó có một party rất lớn, Mạc Tuân đã mời tao làm bạn gái anh ấy rồi, mày cũng qua đây tham gia đi! Bên cạnh tao làm sao có thể thiếu một tiểu nha hoàn được chứ?”

Lê Hương biết Thượng Quan Mật Nhi là dự định ở trước mặt cô khoe khoang tình yêu, kỳ thực cô không muốn đi, nhưng cô phải gặp Mạc Tuân một lần.

Cô luôn cảm thấy Mạc Tuân là lạ, rất khác thường.

“Được, tôi sẽ đúng giờ đi.”

Party hội nghị hàng năm của tập đoàn Mạc thị.

Lê Hương đi tới Mạc thị, Mạc thị là tập đoàn tài phiệt đứng đầu, nắm trong tay huyết mạch kinh tế trải dài khắp chau lục. Tòa nhà sừng sững đắm chìm trong mây trời, chỉ mới liếc mắt ở bên ngoài cũng làm người ta sinh lòng hướng tới, khi thực sự đi đến, bên trong tráng lệ, khiêm tốn xa hoa càng làm cho Lê Hương tặc lưỡi.

Lê Hương biết Mạc Tuân bây giờ đã trở thành danh từ đại diện cho tiền tài cùng quyền lợi, cô biết anh giàu, thế nhưng cô chưa từng nghĩ anh giàu đến như vậy.

Lê Hương đi tới cửa thang máy, đứng đợi thang máy.

Lúc này một chuỗi tiếng giày cao gót vang lên rồi, Thượng Quan Mật Nhi tới.

Hôm nay Thượng Quan Mật Nhi mặc bộ lễ phục cúp ngực, trang điểm tinh xảo, đồ trang sức trang nhã, ả chân đạp giày cao gót, cả người vênh váo như là một con khổng tước sắp bay lên trời cao.

“Tiểu nha hoàn, mày đã đến rồi?” Thượng Quan Mật Nhi tâm tình rất tốt chào hỏi một tiếng.

Đôi mắt trong vắt của Lê Hương rơi vào trên mặt Thượng Quan Mật Nhi, cô nhìn ra Thượng Quan Mật Nhi thật sự rất vui vẻ, xem ra mấy ngày này Mạc Tuân thực sự đang hẹn hò cùng ả.

Ánh mắt Lê Hương trong trẻo nhưng lạnh lùng, cũng không nói lời nào.

Lúc này Thượng Quan Mật Nhi lấy điện thoại ra, bắm một số điện thoại.

Rất nhanh liền tiếp thông, Thượng Quan Mật Nhi nũng nịu nói: “Tuân, em tới rồi… không cần anh tự mình đi tiếp đâu, tài xế của em chở em tới, được… vậy em chờ anh, anh mau qua đây nhé.”

Thượng Quan Mật Nhi cúp điện thoại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1350


Chương 1352:

Ä gọi cho Mạc Tuân.

“Lê Hương, mày thấy được rồi nhỉ? Hiện tại Mạc Tuân rất cưng chiều tao, anh ấy đã xem thành mày, cái gì mà tình thâm tứ hải đều không chống nổi mị thuật Yêu chuông của Giao Nhân tộc chúng ta, năm đó tổ tiên Hoa Tây không thể, hiện tại Mạc Tuân cũng không có khả năng. Mày đem hét thảy hy vọng đặt trên người Mạc Tuân, cùng bọn tao đánh cược một hồi khuynh thế, rất đáng tiếc, trận đánh cược này mày nhất định thua.”

Thượng Quan Mật Nhi đi tới bên người Lê Hương thấp giọng cười nói.

Kỳ thực ít ngày trước ở Cửu Lăng vương phủ, Thượng Quan Mật Nhi đặc biệt chật vật, ả tự từ trong hồ bò lên, mà Lê Hương lại được Mạc Tuân ôm ra đưa về.

Lúc đó Thượng Quan Mật Nhi cho là mình thua, ả đang định cùng mẫu phi Họa phi thương lượng một chút tiếp theo nên làm gì, có phải nên tới lúc lưới rách cá chết rồi không thì đột nhiên thái độ Mạc Tuân quay ngắt 180 độ, nghịch chuyền kinh thiên động địa, Mạc Tuân chợt bắt đầu chủ động hẹn hò với ả.

Thượng Quan Mật Nhi quả thực được yêu thương mà lo Sợ, càng đắc ý vênh váo.

Nghe những lời khiêu khích này, Lê Hương cũng không có tâm tình sóng lớn gì, nhưng cô nhẹ nhàng chau hàng mày thanh tú.

Lúc này bên tai truyền đến một chuỗi tiếng bước chân trầm ổn, tiếng nhân viên vô cùng cung kính: “Chủ tịch.”

Lê Hương ngước mắt, nhanh chóng ở phía trước thầy được Mạc Tuân.

Mạc Tuân tới.

Mạc Tuân mới từ Rolls-Royce bước xuống, ngày hôm nay anh mặc tây trang màu đen, cao lớn anh tuấn, anh đi nhanh vào, bước chân vững vàng đi trên thảm đỏ, nâng tay nhấc chân đều tràn ra vẻ bễ nghễ tự phụ và sự xa cách đạm mạc.

Thượng Quan Mật Nhi thấy được Mạc Tuân nhanh chóng tâm hoa nộ phóng: “Mạc tiên sinh, anh tới rồi…”

Mạc Tuân đã đi tới, đôi mắt thâm rơi vào Thượng Quan Mật Nhi, gật đầu một cái: “Ừ.”

“Chủ tịch, thang máy V.I.P đã nở, mời vào ạ.” Lúc này thư ký riêng mở ra thang máy V.I.P chuyên dụng cho chủ tịch.

Mạc Tuân liếc Thượng Quan Mật Nhi: “Chúng ta đi vào thôi.”

Thượng Quan Mật Nhi đưa tay khoác lên cánh tay Mạc Tuân: “Dạ.”

Hai người đi thang máy V.I.P.

Lê Hương cứng ở tại chỗ, cô còn ở đây đợi thang máy phổ thông, anh tới nhưng lại mang theo Thượng Quan Mật Nhi đi thang máy V.I.P.

Lúc đầu cô vẫn còn muốn tìm anh đàm luận một chút, nhưng bây giờ chứng kiến dáng vẻ anh và Thượng Quan Mật Nhi thân mật, cô chút hứng thú cũng không có.

Vừa rồi thậm chí anh cũng chẳng liếc nhìn cô một cái, xem cô như thành không khí.

Lúc này Thượng Quan Mật Nhi như đột nhiên nghĩ đến còn có nhân vật như Lê Hương, ả quay đầu: “Tiểu nha hoàn, cô cũng đến đây đi.”

Nói rồi Thượng Quan Mật Nhi mến mộ nhìn Mạc Tuân: “Mạc tiên sinh, cô ấy dù sao cũng là tiểu nha hoàn của em, để cô ấy đi chung thang máy V.I.P với em nhé! Anh sẽ không ngại chứ!?”

Mạc Tuân ngắng đầu, lúc này mới nhàn nhạt nhìn Lê Hương: “Được.”

Lê Hương đi tới, ba người cùng nhau vào thang máy.

Trong thang máy V.I.P Thang máy đi lên, Lê Hương an tĩnh đứng trong góc phòng một bên, Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi đứng chung một chỗ, Thượng Quan Mật Nhi dịu dàng nói: “Mạc tiên sinh, em nghe bảo party hôm nay rất náo nhiệt, sẽ có rất nhiều trò chơi nhỏ.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1351


Chương 1353:

Mạc Tuân gật đầu, tiếng nói trầm thấp đạm mạc nói: “Những thứ này đều là thủ hạ chuẩn bị.”

“Nhưng, em nghe bảo hôm nay party tiết mục quan trọng nhất là điệu nhảy đầu tiên của anh, Mạc thị tổng tài sẽ chọn một trong nữ khách quý may mắn cùng nhảy điệu nhảy đầu tiên với anh.”

Hiện tại điệu nhảy đầu tiên của Mạc Tuân đã truyền khắp nơi, danh môn thục viện đều muốn mình có thể trở thành cô gái may mắn đó, cùng nhảy với Mạc Tuân.

Rất nhiều người đã bắt đầu lặng lẽ đi cửa sau, muốn được Mạc Tuân chọn trúng, với chuyện này, Thượng Quan Mật Nhi làm sao có thể tình nguyện làm người đứng sau?

Điệu nhảy đầu tiên của Mạc Tuân đương nhiên là của ả.

Đêm nay cô sẽ trở thành vì sao lóng lánh nhát toàn trường kia, làm cho tất cả mọi người hâm mộ đồ kị.

Mạc Tuân một tay đút trong túi quần, đứng nghiêm, cặp mắt thâm thúy xuyên qua lớp kính thủy tinh trước mặt nhìn về phía Lê Hương sau lưng. Lê Hương vẫn không nói chuyện, cô mang gương mặt thanh tú của tiểu nha hoàn, nhu thuận an tĩnh đứng trong góc nhỏ, hết sức khiêm tốn.

Hiện tại cô rũ xuống hàng mi nhỏ dài, nhìn chân của mình, dáng vẻ có hơi thương tâm.

Trái tim Mạc Tuân mềm nhũn, bàn tay to đút trong túi quần khẽ động, rất muốn kéo cô qua đây, yên lành bắt nạt cô một cái.

Kỳ thực anh cũng không biết cô đến tột cùng hạ lời nguyền gì với anh nữa, cô biến thành tiểu nha hoàn rồi, anh còn có thể liếc mắt nhận ra cô.

Thượng Quan Mật Nhi bên cạnh quá ồn ào, Mạc Tuân nhịn xuống ý niệm muốn ném ả ra ngoài, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Tiết mục quan trọng nhất của buổi hội nghị hôm này là điệu nhảy đầu tiên của anh.

Thượng Quan Mật Nhi lúc này tha thiết nhìn Mạc Tuân: “Mạc tiên sinh, chúng ta sẽ được bóc số sao, điệu nhảy đầu tiên của anh sẽ nhảy cùng em chứ?”

Điệu nhảy đầu tiên của Mạc Tuân là do anh quyết định, anh muốn cùng người nào nhảy có thể bóc số đó ra, hiện tại Thượng Quan Mật Nhi đang đi cửa sau.

Mạc Tuân cũng không có trực tiếp trả lời Thượng Quan Mật Nhi, anh chỉ là thần bí câu môi mỏng: “Đến lúc đó cô sẽ biết.”

Thần bí như vậy, chẳng lẽ là muốn cho ả một surprise thật to?

Nhất định là như vậy!

Thượng Quan Mật Nhi rất vui vẻ, trong miệng giống như: ngọt như ăn kẹo vậy.

Lúc này “ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra, Mạc Tuân dẫn đầu đi ra ngoài trước, anh cần xử lý một việc, cho nên vào phòng làm việc chủ tịch.

Phòng làm việc chủ tịch.

Mạc Tuân đi vào, lúc này thư ký riêng Nghiêm Kiên đã đi tới, cầm trên tay một hộp chuyển phát nhanh: “Chủ tịch, vừa rồi có người chuyển phát nhanh hộp này tới, nói là đưa cho anh.”

Mạc Tuân nhìn thoáng qua hộp chuyển phát nhanh kia: “Người nào đưa tới?”

Nghiêm Kiên lắc đầu: “Không biết.”

“Mở ra nhìn.”

“Vâng, tổng tài.”

Nghiêm Kiên nhanh chóng mở ra hộp chuyển phát nhanh, khi anh ta nhìn rõ đồ vật bên trong nhanh chóng há hốc miệng ra, bộ dạng rất khiếp sợ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1352


Chương 1354:

Mạc Tuân đi tới, anh hiện tại nhưng thật ra có vài phần hiếu kỳ có thể khiến cho thư ký của anh phản ứng lớn như vậy, chuyển phát nhanh này rốt cuộc là cái gì.

Rất nhanh, Mạc Tuân liền thấy trong hộp chuyển phát nhanh có gì đó, là… là một chai nước rửa mắt.

“Tổng tài, đây là một chai nước rửa mắt, còn có một tờ giấy.” Nghiêm Kiên đưa tờ giấy cho Mạc Tuân.

Mạc Tuân nhìn thoáng qua, trên tờ giấy có hàng chữ nhỏ non nớt lại xinh đẹp: “Mắt chú đẹp trai rốt cục không SỐ 2 TY ủi hi T9 Viến Nng mù nữa rôi, chúc mừng chú đã chữa khỏi.

Mạc Tuân hết chỗ nói rồi, anh đã đoán được người gửi là ai, nhất định là con trai Tiểu Bì Bì của Lê Hương.

Tiểu quỷ kia lại tặng anh một chai nước rửa mắt tới chúc mừng, Mạc Tuân nhìn một chút nhãn dược trên thân bình, phía trên ghi mỗi đêm hai giọt, mắt càng sáng ngời.

Mạc Tuân rất muốn ném chai nước rửa mắt này ra ngoài, nhưng anh chậm rãi gợi lên môi mỏng, lại cười.

Rất kỳ quái, anh hẳn nên rất chán ghét đứa con do Lê Hương và người đàn ông khác sinh chứ, thế nhưng anh không ghét nổi Tiểu Bì Bì, thậm chí còn có chút thích cùng cưng chiêu.

Nếu không, anh nhận nuôi đứa con này của Lê Hương nhỉ? Hai đứa con trai dường như cũng không tệ…

Một giây kế tiếp, mày kiếm Mạc Tuân nhanh chóng nhíu lại, anh đang suy nghĩ cái gì thế kia?

Anh thực sự không hiểu nổi anh đang suy nghĩ cái gì nữa!

Mạc Tuân đi lên trước, muốn ngồi trên ghế yên lặng một chút, thế nhưng lúc này chiếc ghế chủ tịch quay lại, phía trên đã có một Bịch Sữa Nhỏ, là Mạc Thần Dịch.

Mạc Thần Dịch tới.

Khuôn mặt nhỏ của Mạc Thần Dịch vẫn như cũ lạnh lùng, cậu từ trên cao nhìn xuống bố mình: “Bố, có phải bố lại bắt nạt mẹ con rồi không, con thấy con chịu đủ bồ rồi đấy!”

*.” Mạc Tuân giơ tay lên nâng trán, anh bắt nạt Lê Hương lúc nào chứ, vì sao hai Bịch Sữa Nhỏ đứa nào.

cũng tìm đến anh làm phiền vậy?

Mạc Tuân sâu đậm cảm tháy hiện tại Lê Hương là chọc không được, đụng không được rồi, bởi vì cô có hai đứa con trai quá b**n th**, hai đứa con trai này đều là ma cuồng cưng chiều mẹ, không thể chịu được khi mẹ bị một chút uất ức, như vậy anh thật sự một chút địa vị trong nhà cũng không có.

Anh muốn một tiểu áo bông(*)!

() Từ lóng ý chỉ một cô con gái ngoan.

“Mạc Thần Dịch, bố không bắt nạt mẹ con, tự con nhìn đi, dù là ba năm trước đây hay là ba năm sau đều là mẹ con đang bắt nạt bố.”

Mạc Thần Dịch liếc bố mình: “Bố, mẹ đánh là hôn, mắng là yêu, bắt nạt bố một chút, bố cũng chẳng mất miếng thịt nào!”

*..” Vậy anh bắt nạt mẹ cậu một cái, hai Bịch Sữa Nhỏ này liền thay phiên tìm tới cửa nói chuyện?

Mạc Tuân xem như là chân chính sáng mắt!

Hai bố con im lặng một chút rồi lại quay về chuyện chính, Mạc Tuân mở miệng nói: “Có tìm được địa điểm ẩn thân của Họa phi chưa?”

Lúc ở Cửu Lăng vương phủ Mạc Tuân liền đã phá được mị thuật Yêu chuông Giao Nhân tộc, anh đã đoán được Lê Hương giả bên người là Thượng Quan Mật Nhi giả trang rồi, nhưng vì không đánh cỏ kinh xà, nên Mạc Tuân mấy ngày nay đều ổn định Thượng Quan Mật Nhi, chuốc mê ả.

Mạc Thần Dịch gật đầu: “Đã tra được, nhưng Họa phi còn có chút đầu óc, dì Tình Nhi bên người mẹ còn chưa tìm được.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1353


Chương 1355:

Tìm không được Tình Nhi, vậy bọn họ vẫn mãi nằm ở trạng thái bị động, Mạc Tuân nhíu mày: “Mạc Thần Dịch, con định làm như thế nào?”

“Bố, con cần bó dẫn Họa phi ra, như vậy con mới có thể giải cứu dì Tình Nhi được.” Mạc Thần Dịch nghiêm túc nói.

Mạc Tuân gật đầu: “Được, đến lúc đó bố thông báo con.”

Hai bố con kết thúc cuộc nói chuyện, Mạc Thần Dịch từ ghế nhảy xuống tới: “Bố, con đi trước.”

“Bố gọi tài xế chở con.”

“Không cần, ông ngoại tiễn con được rồi.”

Thì ra Bịch Sữa Nhỏ đã có tài xế riêng, Lệ Quân Mặc tới!

“Ông ngoại con sao lại tới?” Mạc Tuân đã rất lâu không gặp Lệ Quân Mặc.

Mạc Thần Dịch thỏ dài một cái: “Ông ngoại khả năng gặp phải chút phiền toái.”

Cái này thật đúng là kỳ quặc, ai có thể cho tìm Lệ Quân Mặc gây phiền toái chứ, Mạc Tuân nhướng mày kiếm anh : “Phiền toái gì?”

“Bà cố ép ông ngoại xem mắt.”

Phụt.

Mạc Tuân cong môi, Lệ lão phu nhân lại ép con trai mình đi xem mắt?

Nhưng Lệ Quân Mặc không trẻ nữa, trừ bỏ một đoạn hôn nhân bị Dạ Huỳnh đã lừa gạt ra, bên cạnh ông không có bắt kỳ người phụ nữ nào, vị con cưng Đề Đô vô cùng tôn quý này vĩnh viễn không có hứng thú với loại sinh vật phụ nữ này, cũng khó trách Lệ lão phu nhân sốt ruột.

Tâm nguyện lớn nhất của Lệ lão phu nhân chính là hy vọng lúc mình còn sống có một người phụ nữ hầu ở bên người Lệ Quân Mặc, không để ông cô độc.

Nhưng, Lệ Quân Mặc xem mắt, Mạc Tuân thật vẫn không cách nào tưởng tượng hình ảnh kia.

Lệ Quân Mặc tới thật, hiện tại ngồi ở trong xe sang, đang nghe điện thoại.

Đầu dây điện thoại kia là… Lệ lão phu nhân.

Lệ lão phu nhân cười híp mắt nói: “Con trai à, con ngàn vạn lần đừng từ chối buổi xem mắt này, con phải tin tưởng ánh mắt của mẹ, mẹ cảm thấy con chắc thích kiểu dịu dàng ưu nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa, cho nên đối tượng hẹn hò lần này là thiên kim Lý gia Lý Kỳ.”

Trên chiếc limo sang trọng, Lệ Quân Mặc dựa lưng vào ghế, ông mặc áo khoác ngoài mỏng màu đen, bên trong tây trang cùng màu, trong túi âu phục còn gấp khăn.

Người đàn ông đã từng tễ nguyệt phong hoa dưới thời gian lắng đọng luyện ra vẻ từng trải thâm hậu, cả người anh giống như là rượu vang Pháp ủ kĩ, trong trẻo nhưng lạnh lùng tôn quý, một thân khí độ nỗi bật quý tộc.

Lệ Quân Mặc nắm điện thoại, ông đã lộ ra vẻ sốt ruột nhàn nhạt, nhưng Lệ lão phu nhân còn nói thao thao bắt tuyệt nói: “Con trai à, Lý Kỳ là tiểu thư khuê các tiêu chuẩn đó, bằng cấp con bé rất cao, nhiều năm như vậy si mê học tập cho nên làm trễ nãi việc đại sự đời người, mẹ lén nói cho con biết, người ta vẫn là một cô gái trong sạch đó.”

“Mẹ.” Lệ Quân Mặc thấp giọng mở miệng nói : “Con không có hứng thú với xem mắt, con còn có việc, cúp trước.”

Lệ Quân Mặc làm bộ muốn cúp điện thoại.

“Lệ Quân Mặc!” Lệ lão phu nhân nhông chóng kêu một tiếng: “Lần nào con cũng như vậy, chỉ cần mẹ nhắc tới chuyện xem mắt là con sẽ không bình tĩnh, số mẹ sao lại khổ như vậy, sinh ra đứa con trai như con vậy? A a a…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1354


Chương 1356:

Lệ lão phu nhân nước mắt nói đến là đến, đã khóc lên.

Lệ Quân Mặc đã quen, thế nhưng ông rất hiếu thuận, hết lần này tới lần khác mỗi lần đều bị lão phu nhân hàng phục lại, lần này cũng không ngoại lệ.

Lệ Quân Mặc nhíu mày, nhưng giọng nói đã mềm lại: “Mẹ, trước đây không phải mẹ nói muốn ôm cháu sao, hiện tại chắt trai mẹ cũng có rồi, tại sao còn vướng víu chuyện này, nhiệm vụ nối dõi tông đường của con cũng đã hoàn thành, còn về chuyện phụ nữ, mẹ không thể nào cho con chút riêng tư sao?”

“Mẹ… Lệ lão phu nhân bị phản kích liền nhông chóng phản bác: “Tiểu Dịch Dịch đương nhiên là ruột thịt của mẹ, nhưng đứa con trai như con không có chí tiền thủ, con có biết mẹ ra ngoài chơi mạt chược này, máy bà kia xem thường mẹ thế nào không hả? Bọn họ nói mẹ đã sinh ra đứa con trai độc lạ gì, từ nhỏ đã không gần nữ sắc, bọn họ còn nói bóng nói gió muốn giới thiệu bác sĩ cho con khám người đấy, nói cơ thể con có tật!”

Bởi vì Lệ Quân Mặc từ nhỏ không gần nữ sắc, Lệ lão phu nhân thực sự lo đến rụng tóc, con em nhà giàu người ta thay bạn gái n như thay quần áo, Lệ Quân Mặc thì hay rồi, liếc mắt tới phụ nữ cũng ngại nhiều.

Lâu ngày trên phố dần có một ít đồn đãi không tốt, nói cơ thể ông có tật.

Đối với điểm này, Lệ Quân Mặc không phản bác được: “Mẹ, Dịch Dịch sắp tới rồi, con phải đi đón Dịch Dịch.”

Lúc này tài xế cung kính kéo cửa sau xe ra, Lệ Quân Mặc xuống xe, ông còn quả quyết cúp điện thoại.

“Lệ Quân Mặc, con đừng cúp, mẹ còn có chuyện nói với con, Lý Kỳ đã qua tìm con…” Lời của Lệ lão phu nhân đã tắt trong tiếng “tút tút”.

Lệ Quân Mặc thả điện thoại vào trong túi quần, ông chuẩn bị đi tìm Mạc Thần Dịch.

Thế nhưng lúc này phía sau vang lên một giọng nữ nhẹ nhàng: “Lệ tổng, là anh sao?”

Lệ Quân Mặc ngoái đầu nhìn lại, lãnh đạm mấp môi: “Cô là?

“Lệ tổng, chào anh, tôi họ Lý, tên Lý Kỳ, Lệ lão phu nhân cũng đã nhắc qua tôi với anh nhỉ?” Lý Kỳ cười nói.

*..” Lệ Quân Mặc thực sự không biết tốc độ lão phu nhân nhanh như vậy, buổi xem mắt kia đã đến trước mặt ông rồi, đối tượng hẹn hò đã tìm tới.

Ánh mắt Lệ lão phu nhân vẫn là rát tốt, Lý Kỳ mặc váy dài thanh lịch, độ tuổi hơn ba mươi, vô cùng ôn uyễn có khí chất.

Hiện tại Lý Kỳ nhìn Lệ Quân Mặc, bên môi đỏ mọng hơi lộ ra ý cười ngượng ngùng: “Lệ tổng, cửu ngưỡng đại danh, như tôi vậy không tính là mạo phạm chứ? Anh có thì rảnh không, chúng ta đến quán cà phê sát vách ngồi một chút.”

Lúc này một chiếc xe taxi ngừng lại, bên trong đi ra thân ảnh kiều mị, là… Lâm Thủy Dao.

Lâm Thủy Dao tới!

Nghe nói hôm nay Mạc thị tổ chức hội nghị, nên Lâm Thủy Dao lại tới, bà đến xem thử… con rễ Mạc Tuân của mình.

Ngày hôm nay Lâm Thủy Dao mặc chiếc váy màu đỏ, bà trang điểm rất tinh xảo, mái tóc dài màu nâu đậm cuộn sóng lười biếng xõa trên đầu vai, trên mặt mang cáo kính râm lớn, đập vào mặt mị cảm đẹp đẽ.

Lâm Thủy Dao ngắng đầu nhìn tòa cao ốc Mạc thị, trong lòng hài lòng vô cùng, cũng không tệ lắm, xem ra con rẻ của bà thật có tiền.

Gu đàn ông của Lâm Thủy Dao vẫn luôn như một, phải anh tuấn, phải có tiền, bất kể là người đàn ông bà chọn, hay là người đàn ông con gái bà chọn, điểm mấu chốt này tuyệt đối không thể dao động.

Huống hồ bà hiện tại muốn làm chuyện chính, mở một thanh lâu, tự mình làm một tú bà chuyên môn kiếm tiền, nếu như bây giờ có một nhà tài trợ thì tốt rồi.

Lâm Thủy Dao vui vẻ muốn đi vào, nhưng một giây ké tiếp bà đang ở phía trước thấy được một người quen, bà nhìn thấy… Lệ Quân Mặc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1355


Chương 1357:

Lâm Thủy Dao nhanh chóng giơ tay lên tháo kính râm xuống, bà không nhìn lầm, chính là Lệ Quân Mặc.

Đây thật là… kẻ địch gặp nhau, đặc biệt đỏ mắt, Lâm Thủy.

Dao còn nhớ rõ đoạn thời gian trước người đàn ông này đưa bà đưa đến cục cảnh sát uống trà thế nào, ông bắt bà đền mười tỷ một trăm tiệu, cáo buộc bà cưỡng gian ông.

Sao ông lại ở chỗ này?

Người phụ nữ bên cạnh ông là ai?

Lâm Thủy Dao nhìn về phía Lý Kỳ, chỉ thấy Lý Kỳ ngượng ngùng lại mến mộ liếc trộm Lệ Quân Mặc, thậm chí cũng không dám nhìn thẳng mặt Lệ Quân Mặc, rất rõ ràng cô ta thích Lệ Quân Mặc.

Lễ nào… người phụ nữ này là bạn gái của Lệ Quân Mặc, hai người đang hẹn hò?

Cái này thật là quá tốt.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng đạp giày cao gót đi lên trước, bà vươn tay khoác lên cánh tay Lệ Quân Mặc, nũng nịu kêu một tiếng: “Chồng ơi…”

Chông ơi…

Lệ Quân Mặc nhanh chóng nghiêng mặt, ông lập tức liền đụng phải cặp mắt sóng sánh nước kia của Lâm Thủy Dao, hiện tại bà đang ngoẹo đầu, mặt mày cong cong nhìn ông.

Lệ Quân Mặc khẽ đò người, không nghĩ tới bà lại đột nhiên nhảy ra tới, còn có, bà hiện tại đang làm cái gì?

“Ai là chồng của cô?” Lệ Quân Mặc trầm giọng không vui hỏi, ông thấy người phụ nữ này quả nhiên không thấy thẹn, chồng là thứ có thể tùy tiện gọi sao? Hay là, bà cũng gọi tên đàn ông khác là chồng?

Lâm Thủy Dao trong lòng chậc chậc hai tiếng, người đàn ông này còn rất biết giả bộ mà…

Lâm Thủy Dao tinh nghịch nháy mắt: “Anh là chồng chứ sao… Lẽ nào anh quên rồi ư, đêm qua lúc anh ở chỗ em ngủ lại còn gọi người ta là tâm can tiểu bảo bối đó…”

*..” Lệ Quân Mặc giật giật môi, ông chưa từng kêu qua bất kỳ người phụ nữ nào là tâm can tiểu bảo bối cả!

Lúc này Lâm Thủy Dao kinh ngạc nhìn về phía Lý Kỳ: “Chồng ơi, cô ta là ai vậy, chẳng lẽ là nữ thư ký mới tới sao, trước đây sao em chưa thấy qua?” Lý Kỳ bị gọi là nữ thư ký khiếp sợ nhìn Lâm Thủy Dao, rồi lại nhìn về phía Lệ Quân Mặc, bà ta như bị cực đại nhục nhã, siết tay thành quyền: “Lệ tổng, anh đã có bạn gái, lại vẫn ra ngoài xem mắt, tôi thật không ngờ anh lại là kẻ mặt người dạ thú như: thế, hứ!”

Lý Kỳ hừ một tiếng, xoay người bỏ đi.

Lệ Quân Mặc mặt người dạ thú: “…”

Phụt.

Lâm Thủy Dao nhịn không được bật cười.

Lệ Quân Mặc nhìn dáng vẻ Lâm Thủy Dao cười đến là khoái chí, trầm giọng nói: “Lấy tay ra!”

Hiện tại tay bà còn khoác trên cánh tay ông.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng rút tay mình về, bà mặt mày cong cong nhìn về người đàn ông này: “Làm sao, Lệ tổng, tôi phá hủy chuyện tốt của anh, anh tức giận?”

“Chơi vui lắm phải không?”

“Vậy lần trước tố cáo tôi giao dịch m** d*m, đưa tôi vào đồn cảnh sát chơi rất vui có phải không? Anh phát hàm luật sư, bắt đền 101 triệu chơi có vui không hả? Nếu Lệ tổng thích chơi như thế, ngày hôm nay tôi liền bồi anh chơi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1356-1357


Chương 1358:

Lệ Quân Mặc nhìn Lâm Thủy Dao, hiện tại gió đêm thỏi tới, cuốn bay vài sợi tóc quấn ở cần cổ của bà, khuôn mặt nhỏ kia thực sự là minh diễm bức người.

Con gái của bọn họ Lê Hương đều đã lớn như vậy, bà còn như ánh nắng rực chói như thé, quả là lão hóa ngược.

Lệ Quân Mặc thắp giọng nói: “Tôi oan uỗng cô khi nào, cô không đi tìm kỹ nam mua vui à? Hay là chưa từng… xâm phạm tôi?”

Nếu ông đã nói đến cái đêm phong hoa hơn 20 năm trước kia rồi, vậy Lâm Thủy Dao sẽ lý luận với ông một chút, dù sao món nợ mười tỷ một trăm triệu này bà cũng không muốn cống trên lưng.

Lâm Thủy Dao tiến lên, đi tới trước mặt ông, sau đó nhón chân lên, áp khuôn mặt nhỏ minh diễm bức người đến trước mắt ông, đôi mắt yêu kiều chớp chớp nhìn ông.

Hai người đột nhiên tới gần như thế, Lệ Quân Mặc liền ngửi được mùi thơm trên người bà, hình ảnh của đêm xuân hơn 20 năm trước kia nhanh chóng liền hiện lên.

Dưới ánh trăng, bà to gan d*ng ch*n trên người ông, hướng về phía ông thi khí.

*Tôi muốn sinh con cho anh.”

“Anh thích con trai, hay là thích con gái?”

Lệ Quân Mặc nhanh chóng đánh rơi ý niệm không hợp thời điểm trong óc, đồng thời khuôn mặt tuấn tú kia cũng trầm xuống: “Đừng dựa vào tôi gần như vậy, cách xa tôi ra một chút!”

Chậc chậc…

Lâm Thủy Dao cũng là nghe nói qua vị con cưng Đề Đô Lệ Quân Mặc, ông từ nhỏ đã tiếp nhận nền giáo dục chính thống nhát, phần ưu nhã quý tộc kia thắm ra từ cốt nhục, hiện tại ông đanh mặt răn dạy bà, bà lại càng có vẻ như yêu nữ câu người.

“Lệ tổng, anh diễn trước mặt người khác thì được, ở trước mặt tôi thì không cần đâu, người không biết đều nghĩ đến anh lạnh nhạt cắm dục, đối với phụ nữ không có hứng thú, kỳ thực a, anh… cũng thích phụ nữ, cũng rất nhiệt tình với chuyện nam nữ kia.”

“Anh ngàn vạn lần đừng không thừa nhận đấy nhé, anh cũng không mắt trí nhớ, nếu như anh không nhớ rõ thì tôi đây có thể giúp anh hồi ức. Đêm kia hơn 20 năm trước, tôi không thể thừa nhận tôi đã cưỡng gian anh, tôi chỉ có thể thừa nhận là tôi chủ động, thế nhưng sau đó… hình như là anh xoay người lấn lên, còn chủ động đòi hỏi tận hai lần, hành hạ tôi đến sức cùng lực kiệt mà!”

Lời này hạ xuống, Lệ Quân Mặc nhanh chóng nhíu mày kiếm lên, ông không mắt trí nhớ, chuyện một đêm kia ông càng nhớ rõ hơn hết, lúc sau quả thật là ông chủ động thế nhưng, nếu như bà không chủ động câu dẫn ông, sẽ không có chuyện kế tiếp, cho nên sai người chính là bà.

Bà còn ăn sạch lau mép liền căng giò chạy, nhìn ông cưới lầm người khác cũng không lộ diện, thực sự xem ông thành pháo hữu một lần.

“Lệ tổng, vậy nên một đêm kia là anh tình tôi nguyện, dù nói thế nào chúng ta cũng đã vui vẻ một hồi, người ta nói “một ngày chồng vợ trăm ngày ân nghĩa”, huống hồ con gái chúng ta đều lớn như vậy, anh cũng không cần làm ầm ï chuyện khó coi đến thế, cũng không cần bắt đền tôi số tiền kia, hơn nữa…”

Lâm Thủy Dao cắn đôi môi đỏ mọng, cặp mắt sóng nước nhìn ông: “Anh không thích con gái tôi sinh cho anh à?”

Hai người áp sát quá gần, khí tức mềm mị của bà đều phả trên khuôn mặt tuần tú của ông, còn vui cười hỏi ông có thích đứa con gái bà sinh cho ông không, thân thể cao lớn của Lệ Quân Mặc nhanh chóng cứng đờ, trong vô thức ưỡn thẳng lưng.

Ông đã nói bà là một yêu nữ, không biết xáu hổ, không biết thẹn, ôm ông sinh con gái cho ông, kéo cánh tay ông cứ gọi ông là chồng.

Lệ Quân Mặc tiếp xúc phụ nữ đều là kiểu danh môn thục viện như Lý Kỳ, lúc còn trẻ trước khi gặp phải bà, ông cũng nghĩ tới lựa chọn một người vợ thích hợp tương kính như tân sống hết một đời, thế nhưng ai nghĩ đến hết lần này tới lần khác đụng phải bà, bà không chút nào phù hợp tiêu chuẩn kén vợ của ông, nhưng, ông dường như bị bà đầu độc, rất khó cự tuyệt bà.

Lệ Quân Mặc vươn tay, trực tiếp giữ lại cánh tay bà, sau đó nhẹ nhàng đẩy bà ra.

Chương 1357:

Lâm Thủy Dao nhanh chóng giơ tay lên tháo kính râm xuống, bà không nhìn lầm, chính là Lệ Quân Mặc.

Đây thật là… kẻ địch gặp nhau, đặc biệt đỏ mắt, Lâm Thủy.

Dao còn nhớ rõ đoạn thời gian trước người đàn ông này đưa bà đưa đến cục cảnh sát uống trà thế nào, ông bắt bà đền mười tỷ một trăm tiệu, cáo buộc bà cưỡng gian ông.

Sao ông lại ở chỗ này?

Người phụ nữ bên cạnh ông là ai?

Lâm Thủy Dao nhìn về phía Lý Kỳ, chỉ thấy Lý Kỳ ngượng ngùng lại mến mộ liếc trộm Lệ Quân Mặc, thậm chí cũng không dám nhìn thẳng mặt Lệ Quân Mặc, rất rõ ràng cô ta thích Lệ Quân Mặc.

Lễ nào… người phụ nữ này là bạn gái của Lệ Quân Mặc, hai người đang hẹn hò?

Cái này thật là quá tốt.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng đạp giày cao gót đi lên trước, bà vươn tay khoác lên cánh tay Lệ Quân Mặc, nũng nịu kêu một tiếng: “Chồng ơi…”

Chông ơi…

Lệ Quân Mặc nhanh chóng nghiêng mặt, ông lập tức liền đụng phải cặp mắt sóng sánh nước kia của Lâm Thủy Dao, hiện tại bà đang ngoẹo đầu, mặt mày cong cong nhìn ông.

Lệ Quân Mặc khẽ đò người, không nghĩ tới bà lại đột nhiên nhảy ra tới, còn có, bà hiện tại đang làm cái gì?

“Ai là chồng của cô?” Lệ Quân Mặc trầm giọng không vui hỏi, ông thấy người phụ nữ này quả nhiên không thấy thẹn, chồng là thứ có thể tùy tiện gọi sao? Hay là, bà cũng gọi tên đàn ông khác là chồng?

Lâm Thủy Dao trong lòng chậc chậc hai tiếng, người đàn ông này còn rất biết giả bộ mà…

Lâm Thủy Dao tinh nghịch nháy mắt: “Anh là chồng chứ sao… Lẽ nào anh quên rồi ư, đêm qua lúc anh ở chỗ em ngủ lại còn gọi người ta là tâm can tiểu bảo bối đó…”

*..” Lệ Quân Mặc giật giật môi, ông chưa từng kêu qua bất kỳ người phụ nữ nào là tâm can tiểu bảo bối cả!

Lúc này Lâm Thủy Dao kinh ngạc nhìn về phía Lý Kỳ: “Chồng ơi, cô ta là ai vậy, chẳng lẽ là nữ thư ký mới tới sao, trước đây sao em chưa thấy qua?” Lý Kỳ bị gọi là nữ thư ký khiếp sợ nhìn Lâm Thủy Dao, rồi lại nhìn về phía Lệ Quân Mặc, bà ta như bị cực đại nhục nhã, siết tay thành quyền: “Lệ tổng, anh đã có bạn gái, lại vẫn ra ngoài xem mắt, tôi thật không ngờ anh lại là kẻ mặt người dạ thú như: thế, hứ!”

Lý Kỳ hừ một tiếng, xoay người bỏ đi.

Lệ Quân Mặc mặt người dạ thú: “…”

Phụt.

Lâm Thủy Dao nhịn không được bật cười.

Lệ Quân Mặc nhìn dáng vẻ Lâm Thủy Dao cười đến là khoái chí, trầm giọng nói: “Lấy tay ra!”

Hiện tại tay bà còn khoác trên cánh tay ông.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng rút tay mình về, bà mặt mày cong cong nhìn về người đàn ông này: “Làm sao, Lệ tổng, tôi phá hủy chuyện tốt của anh, anh tức giận?”

“Chơi vui lắm phải không?”

“Vậy lần trước tố cáo tôi giao dịch m** d*m, đưa tôi vào đồn cảnh sát chơi rất vui có phải không? Anh phát hàm luật sư, bắt đền 101 triệu chơi có vui không hả? Nếu Lệ tổng thích chơi như thế, ngày hôm nay tôi liền bồi anh chơi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1358


Chương 1358:

Lệ Quân Mặc nhìn Lâm Thủy Dao, hiện tại gió đêm thỏi tới, cuốn bay vài sợi tóc quấn ở cần cổ của bà, khuôn mặt nhỏ kia thực sự là minh diễm bức người.

Con gái của bọn họ Lê Hương đều đã lớn như vậy, bà còn như ánh nắng rực chói như thé, quả là lão hóa ngược.

Lệ Quân Mặc thắp giọng nói: “Tôi oan uỗng cô khi nào, cô không đi tìm kỹ nam mua vui à? Hay là chưa từng… xâm phạm tôi?”

Nếu ông đã nói đến cái đêm phong hoa hơn 20 năm trước kia rồi, vậy Lâm Thủy Dao sẽ lý luận với ông một chút, dù sao món nợ mười tỷ một trăm triệu này bà cũng không muốn cống trên lưng.

Lâm Thủy Dao tiến lên, đi tới trước mặt ông, sau đó nhón chân lên, áp khuôn mặt nhỏ minh diễm bức người đến trước mắt ông, đôi mắt yêu kiều chớp chớp nhìn ông.

Hai người đột nhiên tới gần như thế, Lệ Quân Mặc liền ngửi được mùi thơm trên người bà, hình ảnh của đêm xuân hơn 20 năm trước kia nhanh chóng liền hiện lên.

Dưới ánh trăng, bà to gan d*ng ch*n trên người ông, hướng về phía ông thi khí.

*Tôi muốn sinh con cho anh.”

“Anh thích con trai, hay là thích con gái?”

Lệ Quân Mặc nhanh chóng đánh rơi ý niệm không hợp thời điểm trong óc, đồng thời khuôn mặt tuấn tú kia cũng trầm xuống: “Đừng dựa vào tôi gần như vậy, cách xa tôi ra một chút!”

Chậc chậc…

Lâm Thủy Dao cũng là nghe nói qua vị con cưng Đề Đô Lệ Quân Mặc, ông từ nhỏ đã tiếp nhận nền giáo dục chính thống nhát, phần ưu nhã quý tộc kia thắm ra từ cốt nhục, hiện tại ông đanh mặt răn dạy bà, bà lại càng có vẻ như yêu nữ câu người.

“Lệ tổng, anh diễn trước mặt người khác thì được, ở trước mặt tôi thì không cần đâu, người không biết đều nghĩ đến anh lạnh nhạt cắm dục, đối với phụ nữ không có hứng thú, kỳ thực a, anh… cũng thích phụ nữ, cũng rất nhiệt tình với chuyện nam nữ kia.”

“Anh ngàn vạn lần đừng không thừa nhận đấy nhé, anh cũng không mắt trí nhớ, nếu như anh không nhớ rõ thì tôi đây có thể giúp anh hồi ức. Đêm kia hơn 20 năm trước, tôi không thể thừa nhận tôi đã cưỡng gian anh, tôi chỉ có thể thừa nhận là tôi chủ động, thế nhưng sau đó… hình như là anh xoay người lấn lên, còn chủ động đòi hỏi tận hai lần, hành hạ tôi đến sức cùng lực kiệt mà!”

Lời này hạ xuống, Lệ Quân Mặc nhanh chóng nhíu mày kiếm lên, ông không mắt trí nhớ, chuyện một đêm kia ông càng nhớ rõ hơn hết, lúc sau quả thật là ông chủ động thế nhưng, nếu như bà không chủ động câu dẫn ông, sẽ không có chuyện kế tiếp, cho nên sai người chính là bà.

Bà còn ăn sạch lau mép liền căng giò chạy, nhìn ông cưới lầm người khác cũng không lộ diện, thực sự xem ông thành pháo hữu một lần.

“Lệ tổng, vậy nên một đêm kia là anh tình tôi nguyện, dù nói thế nào chúng ta cũng đã vui vẻ một hồi, người ta nói “một ngày chồng vợ trăm ngày ân nghĩa”, huống hồ con gái chúng ta đều lớn như vậy, anh cũng không cần làm ầm ï chuyện khó coi đến thế, cũng không cần bắt đền tôi số tiền kia, hơn nữa…”

Lâm Thủy Dao cắn đôi môi đỏ mọng, cặp mắt sóng nước nhìn ông: “Anh không thích con gái tôi sinh cho anh à?”

Hai người áp sát quá gần, khí tức mềm mị của bà đều phả trên khuôn mặt tuần tú của ông, còn vui cười hỏi ông có thích đứa con gái bà sinh cho ông không, thân thể cao lớn của Lệ Quân Mặc nhanh chóng cứng đờ, trong vô thức ưỡn thẳng lưng.

Ông đã nói bà là một yêu nữ, không biết xáu hổ, không biết thẹn, ôm ông sinh con gái cho ông, kéo cánh tay ông cứ gọi ông là chồng.

Lệ Quân Mặc tiếp xúc phụ nữ đều là kiểu danh môn thục viện như Lý Kỳ, lúc còn trẻ trước khi gặp phải bà, ông cũng nghĩ tới lựa chọn một người vợ thích hợp tương kính như tân sống hết một đời, thế nhưng ai nghĩ đến hết lần này tới lần khác đụng phải bà, bà không chút nào phù hợp tiêu chuẩn kén vợ của ông, nhưng, ông dường như bị bà đầu độc, rất khó cự tuyệt bà.

Lệ Quân Mặc vươn tay, trực tiếp giữ lại cánh tay bà, sau đó nhẹ nhàng đẩy bà ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1359


Chương 1359:

Lâm Thủy Dao áp lưng trên vách tường, trong tầm mắt tối sầm, dáng người cao to Lệ Quân Mặc đã lộn qua đây, ngăn bà ở giữa tường và b* ng*c của ông.

Ông, làm cái gì?

Tự dưng bày ra dáng vẻ chủ tịch bá đạo như vậy 2 Dưới ánh mắt nghỉ hoặc của Lâm Thủy Dao, Lệ Quân Mặc nhàn nhạt nhếch môi: “Ký ức của đêm 20 năm trước kia hình như rất mới mẻ với cô nhỉ? Mỗi một chỉ tiết nhỏ, mỗi một động tác đều nhớ vô cùng rõ ràng.”

“Cái này…” Lâm Thủy Dao ấp úng.

*“Đều nói phụ nữ sẽ không quên được người đàn ông đầu tiên của mình, nhiều năm như vậy, có phải cô vẫn nhớ mãi không quên, còn muốn ôn chuyện cũ với tôi hay không?”

Một đêm kia, thân thể bà vẫn sạch sẽ, ông là người đàn ông đầu tiên của bà.

Hàng mi Lâm Thủy Dao rung động, mọi khi đều là bà kiểm soát chủ động, người đàn ông này quá biết diễn, giả vờ.

đứng đắn cấm dục, bà chỉ trêu chọc một chút còn ông thì chơi vui lắm cơ.

Thế nhưng ai nghĩ đến ông đã đảo khách thành chủ nhanh như vậy, hỏi ngược lại bà, quả nhiên, Lệ Quân Mặc là một tên đàn ông quá lẳng lơ!

Lâm Thủy Dao nhanh chóng cong đôi môi đỏ mọng, bà còn giơ tay lên, chủ động ôm cổ ông: “Đúng vậy, nhiều năm như vậy tôi chính là nhớ anh mãi không quên đó.”

Lệ Quân Mặc nhìn bà, không ngờ bà thừa nhận tự nhiên phóng khoáng đến thế, nhiều năm như vậy bà chưa từng quên ông…

Gương mặt anh tuấn của Lệ Quân Mặc từ từ mềm mại, trên môi cũng treo nụ cười không dễ dàng phát giác.

Tài xế đứng cạnh đã nhìn đến ngây người, tài xế đã làm việc ở Lệ gia máy chục năm, thiếu gia nhà mình là người như thế nào, ông ta là người rõ ràng nhát, hiện tại tài xế nhìn mà mắt trừng mồm há, thiếu gia nhà mình dĩ nhiên trước mặt mọi người ép một người phụ nữ vào vách tường, người phụ nữ kia còn ôm cổ thiếu gia, tư thế hai người vô cùng thân thiết ái muội.

Phải biết rằng thiếu gia nhà mình tới nay sẽ không để phụ nữ gần người.

Ông ta không nằm mơ đấy chứ?

Tài xế nhanh chóng móc ra điện thoại mình, “tách” một tiếng chụp một màn này lại, sau đó nhanh lẹ gửi cho Lệ lão phu nhân. Tin tức này vô cùng tốt, nhất định phải chia sẻ với lão phu nhân, lão phu nhân, người mau nhìn đi, trời xanh có mắt, thiều gia rốt cục cũng thông suốt rồi!

Lệ Quân Mặc nhìn Lâm Thủy Dao: “Vậy kế tiếp cô muốn làm gì?”

“Kế tiếp..” Lâm Thủy Dao nghiêng đầu: “Như vậy đi, chúng ta làm một giao dịch, món tiền mười tỷ một trăm triệu kia tôi chắc chắn không trả được, không bằng, tôi và anh ngủ một đêm nữa đi!”

Cái gì?

Nụ cười trên môi Lệ Quân Mặc nhanh chóng cứng lại, mặt mày nghiêm túc: “Cô nói nửa ngày chính là mục đích này?

Ngủ cùng tôi một đêm để xóa bỏ số tiền đó?”

“Đúng rồi, Lệ tổng vẫn dây dưa tôi như vậy, chẳng lẽ không phải ý này sao, dẫu sao thì… kỹ thuật của Lệ tổng vẫn rất được, lần đầu tiên của chúng ta cũng rất happy, chúng ta có thể vui thêm lần nữa.”

Nói rồi Lâm Thủy Dao nghỉ hoặc nhìn sắc mặt Lệ Quân Mặc càng ngày càng khó coi: “Lệ tổng, anh làm sao vậy, có phải anh tức giận hay không?”

Lệ Quân Mặc sớm đã biết người phụ nữ này không tim không phổi rồi, vừa rồi ông còn ôm chờ mong với bà, ông cảm giác mình thực sự là quá buồn cười.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1360


Chương 1360:

“Lâm Thủy Dao, không phải cô nói chúng ta là chỉ là pháo hữu một lần thôi sao? Cô có thu lại hứng thú lợi dụng đi, tôi không thèm, muốn bò lên trên giường tôi ngủ với tôi một lần nữa à? Cô đang nằm mơ sao? Đừng có vọng tưởng!” Nói rồi Lệ Quân Mặc liền rút tay về, đứng thẳng thân.

Lâm Thủy Dao: “…”

Lệ Quân Mặc không muốn nhìn nữa người phụ nữ này thêm chút nào nữa, bởi vì bà chỉ biết chọc ông nổi giận, cho nên ông nhắc chân dài tiền vào đại sảnh Mạc thị.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng hoàn hồn, bà đuổi theo: “Lệ tổng, anh chờ tôi một chút đi!”

Rất nhanh, bảo vệ bên trong đã cản Lâm Thủy Dao lại: “Vị nữ sĩ này, xin hỏi bà có thư mời không?”

Thư mời?

Lâm Thủy Dao lắc đầu: “Không có.”

“Vậy ngại quá, không có thư mời bà không thể đi vào.”

“Nhưng là, nhưng là anh ta cũng không có thư mời, các anh vì sao thả anh ta vào?” Lâm Thủy Dao dùng ánh mắt chỉ chỉ Lệ Quân Mặc trước mặt.

*Vị nữ sĩ này, vị kia là Lệ tổng, Lệ tổng có thể đi vào bất cứ nơi mà Lệ tổng muốn, bao gồm cả Mạc thị.”

Được rồi, Lệ Quân Mặc rất lợi hại!

Lâm Thủy Dao dí dỏm nháy mắt: “Vậy trùng hợp tôi là bạn cũ nhiều năm của Lệ tổng, nên anh cũng thả tôi vào đi thôi.”

Bảo vệ có chút khó xử nhìn về phía Lệ Quân Mặc đằng trước.

Lúc này Lệ Quân Mặc dừng bước, ông xoay người, cặp mắt phượng nhìn thoáng qua trên người Lâm Thủy Dao.

Bảo vệ đi tới xin chỉ thị: “Lệ tổng, vị nữ sĩ này nói bà ấy là bạn cũ lâu năm của ngài, muốn cùng nhau vào ạ.”

Lệ Quân Mặc đứng nghiêm, ưu nhã tôn quý, ông từ trên cao nhìn xuống Lâm Thủy Dao: “Tôi không quen cô ấy, sai người ta đưa cô ấy đi.”

Ông đang nói cái gì thế?

Ông chẳng những nói không biết bà, còn sai người đuổi bà ra ngoài?

Lâm Thủy Dao cảm giác mình cùng Lệ Quân Mặc xem như là chính thức kết thù, ban đầu khi cuộc g*** h*p hơn 20 năm trước kết thúc mọi người đều vui vẻ, sao ông lại cứ nhằm vào bà, gây phiền phức cho bà?

“Vị nữ sĩ này, Lệ tổng nói không quen bà, mời lập rời đi, nếu không tôi sẽ sai đưa bà ra.” Bảo vệ khuyên bảo.

Lâm Thủy Dao hết sức tức giận: “Tôi không đi, anh đi vào xin phép chủ tịch của các anh đi, tôi là mẹ vợ của chủ tịch nhà cách anh, sau khi cậu ta biết nhất định sẽ tự mình tới đón tiếp tôi.”

Bảo vệ nhìn Lâm Thủy Dao, người phụ nữ này không phải là điên rồi đấy chứ: “Vị nữ sĩ này, mong bà đừng nhận bậy thân thích nữa, nếu như bà là mẹ vợ của chủ tịch chúng tôi, thế tôi là em trai thất lạc nhiều năm của chủ tịch đấy, bà đừng gây chuyện nữa, mau đi đi.”

Bảo vệ đi tới, muốn đuổi Lâm Thủy Dao đi.

Lâm Thủy Dao cảm giác mình thật chật vật, bà ngắng đầu nhìn Lệ Quân Mặc, Lệ Quân Mặc đứng ở nơi đó, đợi nhìn tư thế chật vật của bà lúc này, còn giống như có chút hả hê, người phụ nữ này rốt cục cũng ăn được quả đắng rồi.

Lâm Thủy Dao: “…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1361


Chương 1361:

Lúc này một tiếng nói trằm thấp từ tính vang lên: “Các người đang ồn ào gì ở đây thế?”

Lâm Thủy Dao ngẳắng đầu nhìn lên, con rễ của bà tới, Mạc Tuân xuất hiện.

Boss lớn lên sân khấu, bảo vệ nhanh chóng chạy đến Mạc Tuân cung kính báo cáo: “Chủ tịch, vị nữ sĩ này không có thư mời còn ở nơi này gây chuyện, bà còn bịa đặt nói bà ấy là… mẹ vợ của anh.”

Mạc Tuân tới.

Ánh mắt Lâm Thủy Dao liền rơi trên người Mạc Tuân quan sát vài lần, rất nhanh bà phải kết luận ánh mắt con gái giống bà, không tệ không tệ.

“Cậu chính là Mạc Tuân?” Lâm Thủy Dao câu môi hỏi.

Bảo vệ đã cảm thấy người phụ nữ này điên không nhẹ, tên của chủ tịch không phải ai cũng có thể gọi.

Chọt bắt ngờ thay, bên người thổi qua một trận gió, Mạc Tuân đã nhắc chân dài đi lên trước, đi tới bên người Lâm Thủy Dao, bảo vệ liền thấy chủ tịch quanh năm lạnh lẽo như núi tuyết lại cười rạng rỡ, lộ ra vài phần khiêm tốn lấy lòng mở miệng nói: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây, mẹ nên gọi điện thoại trước cho con để con biết mà ra nghênh đón mẹ chứ.”

Bảo vệ chắn động, kinh ngạc há hốc mồm, người này… là chủ tịch của anh ta sao, sao có cảm giác như… chó săn thế nhỉ?

Lễ nào, người phụ nữ này thật sự là mẹ vợ của chủ tịch?

Ngay cả chủ tịch cũng không chạy thoát số mệnh lấy lòng mẹ vợ sao?

Lúc này Lâm Thủy Dao ngắẳng đầu, liếc mắt bảo vệ.

Bảo vệ sợ đến mức chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, anh ta nhớ tới lời cuồng ngôn ban nãy của mình, nói mình cũng là em trai thất lạc nhiều năm của chủ tịch, giờ anh ta nên làm gì để rút lại lời đây?

Bảo vệ rất sợ Lâm Thủy Dao sẽ nói cho Mạc Tuân biết.

Lâm Thủy Dao nhanh chóng thu hồi ánh mắt, bà đương nhiên sẽ không so đo với một bảo vệ nhỏ nhoi, bà tâm tình rất tốt nhìn Mạc Tuân: “Tôi muốn cho cậu một bất ngờ, thế nào bất ngờ không?”

“Vô cùng tốt vô cùng bát ngờ ạ, mẹ, mời, chúng ta lên lầu thôi!”

“Ừ được.”

Lâm Thủy Dao được Mạc Tuân dẫn đường tiến lên, lúc này đi tới bên người Lệ Quân Mặc, Lâm Thủy Dao đột nhiên dừng bước: “Mạc Tuân, vị tiên sinh này vừa rồi phô trương thật lớn, không biết ông ấy là?”

Lâm Thủy Dao chớp đôi mắt ánh nước, giả bộ nghỉ hoặc nhìn Mạc Tuân.

Mạc Tuân đã nhận thấy được giữa bố vợ và mẹ vợ trong lúc đó nhất định đã xảy ra chuyện gì, anh nhanh chóng ưỡn thẳng lưng mình, biểu thị lập trường và lòng trung thành của mình: “Mẹ vợ, con cũng không biết vị này là người nào, con không quen ông ấy!”

Lệ Quân Mặc liếc mắt nhìn Mạc Tuân, nhóc con, có mẹ quên bố!

“Ừ.” Lâm Thủy Dao rất hài lòng tư tưởng giác ngộ của con rẻ nhà mình, bà gật đầu: “Tôi cũng không biết vị tiên sinh này, nhưng vị tiên sinh này oán khí thật sự lớn đó, y chang như khuê phòng oán phu, không biêt còn tưởng nhiều năm trước tôi bỏ rơi ông ấy, chúng ta đi thôi.”

Mạc Tuân nhanh chóng nhân thang máy V.I.P, Lâm Thủy Dao và ông cùng nhau biến mắt trong tầm mắt.

Lệ Quân Mặc khuê phòng oán phu: “…”

Mạc Tuân dẫn Lâm Thủy Dao tới party, Lâm Thủy Dao tò mò nhìn chung quanh một lần, sau đó nói: “Cậu làm việc của cậu đi! Tự tôi chơi một hồi, vui đùa một chút rồi đi ngay.”

“Không được, mẹ vợ, con đi với mẹ.” Mạc Tuân mỉm cười.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1362


Chương 1362:

“Không cần, cậu đi cùng tôi hút ánh mắt của mọi người tới, chuyện Lê Hương còn chưa giải quyết xong, hiện tại phải khiêm tốn, cậu đi đi.” Lâm Thủy Dao phát phát tay.

Hoàn toàn chính xác, Mạc Tuân mang theo Lâm Thủy Dao tiến đến đã hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người, hiện tại Thượng Quan Mật Nhi cùng Họa phi còn không có giải quyết, cần khiêm tốn, Mạc Tuân cảm giác mình nên đi trước, thế nhưng, anh đứng yên không hề động.

“Hửm?” Lâm Thủy Dao nghi hoặc nhìn Mạc Tuân: “Sao cậu còn chưa đi?”

“À,” Mạc Tuân bật cười một tiếng: “Mẹ vợ, nếu như con đi, chắc mẹ sẽ không gây ra… chuyện kinh thiên động địa gì chứ ạ?”

Mạc Tuân vẫn có chút hiểu biết mẹ vợ, bà muốn mờ: nhạt, nhưng thực lực không cho phép, bà chính là một người rất nỗi bật.

Trên con đường đi tới đây, mỗi một sự kiện của bà đều kinh thiên động địa, oanh oanh liệt liệt, trong lòng Mạc Tuân sợ mẹ vợ.

Lâm Thủy Dao không cho là đúng, bà đi tới Hoa Tây Châu rất mờ nhạt mà: “Cậu yên tâm đi, tôi chỉ tới nhìn rồi chơi xíu thôi, rất nhanh sẽ đi, yên tâm đi!”

Lâm Thủy Dao tự tay vỗ vỗ lồng ngực của mình, nhiều lần bảo đảm nói.

Mạc Tuân lúc này mới xoay người đi.

Lâm Thủy Dao đi tới khu mỹ thực, nơi này có rất nhiều món ngon đồ ngọt, còn có rượu đỏ, bà cầm một ly rượu đỏ, lặng lẽ nhấp một hớp nhỏ.

Lệ Quân Mặc cũng tới party, ông vừa ra sân liền háp dẫn ánh mắt mọi người, các ông trùm tài chính và giám đốc xí nghiệp thầy cai đều vây quanh, không gì sánh được ân cần nhìn ông, “Trời ạ Lệ tổng, đã lâu không gặp, không nghĩ tới anh cũng tới tham gia, hạnh ngộ hạnh ngộ.”

“Lệ tổng gần đây bận gì thế, chúng tôi đã lâu không thấy bóng dáng anh rồi.”

“Lệ tổng ngày mai có thì giờ rảnh không, tôi muốn mời anh ăn cơm.”

Đám giám đốc đều chen lấn hỏi thăm Lệ Quân Mặc, Lệ Quân Mặc cởi áo khoác ngoài ra, trên người mặc tây trang màu đen, đứng lặng như cây tùng dưới ánh đèn sáng chói, ông như đế vương được đám người ân cần cung phụng trên cao.

Là con cưng của Đề Đô và là người đàn ông giàu nhất thế giới, Lệ Quân Mặc là người sáng lập ra kỷ nguyên thương giới. Trong những năm qua, ông đã dần lùi khỏi tầm mắt của mọi người, nhưng ảnh hưởng của Lệ thi đang lan rộng trên khắp thế giới và có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến không nơi nào là không có dấu vét của Mạc thị, ông chính là một huyền thoại.

Đối mặt với những người này, trên khuôn mặt tuần tú của Lệ Quân Mặc cũng không có tâm tình gì lớn, ông một tay đút trong túi quần, cặp mắt phượng rơi vào Lâm Thủy Dao cách đó không xa.

Bà đang len lén uống rượu, chén rượu đỏ kia có hơi cay, bà uống một ngụm rồi thè lưỡi, bộ dáng kia có chút ngốc.

Lệ Quân Mặc buồn cười, người phụ nữ ngốc!

Lúc này Lâm Thủy Dao đã hấp dẫn không ít người chú ý, bao gồm cả đám giám đốc bên người ông, “Các anh mau nhìn, bên kia có một đại mỹ nhân!”

“Mỹ nhân này hơi lạ mặt nha, trước đây chưa từng gặp qua, nếu như tôi gặp rồi, nhất định sẽ ấn tượng rất sâu.”

“Mỹ nhân này bao nhiêu tuổi, 282”

“Tôi thấy cùng lắm là 28 tuổi thôi, không thể nhiều hơn nữa.”

“Mỹ nhân này thoạt nhìn ngây thơ hồn nhiên đó, hẳn rất dễ giải quyết, nếu không, tôi thử tiếp cận?”

“Anh đúng là không đạo nghĩa rồi, mỹ nhân này là tôi phát hiện, nên là tôi đi trước!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1363


Chương 1363:

Lệ Quân Mặc thấy đám giám đốc này vì Lâm Thủy Dao mà sắp cãi nhau, trong lòng ông khó chịu hừ lạnh một tiếng, cái gì mà 28 tuổi, con gái của bọn bọ Lê Hương đã 23 tuổi rồi đấy!

Nhưng Lệ Quân Mặc không thừa nhận cũng không được Lâm Thủy Dao rất trẻ trung, bà và Lê Hương đi ra ngoài tất cả mọi người đều sẽ tưởng bà là chị của Lê Hương.

Mặc dù như vậy, bà cũng không thể cải biến tuổi của mình, đã là phụ nữ tuổi cao rồi, lại đi rong chơi khắp nơi như vậy, hấp dẫn ánh mắt quá nhiều tên đàn ông, tâm tình Lệ Quân Mặc liền tệ hẳn.

Lúc này có một tên giám đốc không nhẫn nại được, ông muốn chạy tới chỗ Lâm Thủy Dao.

Nhưng một giây kế tiếp ông ta liền thấy toàn thân lạnh lẽo, dường như có một ánh mắt lành lạnh không vui rơi trên người ông ta.

Lão giám đốc ngắng đầu nhìn lên, chỉ thấy Lệ Quân Mặc lặng im trừng ông một cái, chỉ là cái liếc mắt vô cùng nhẹ thế nhưng làm người ta sợ thon thót.

Lệ Quân Mặc từ trong cốt nhục đã chảy ra tôn quý thanh hoa, thế nhưng ai cũng không thể quên thủ đoạn phiên vân phúc vũ cường đại của ông, người đàn ông này nguy hiểm trí mạng.

Lão tổng kia cứng đờ, ông ta nhìn Lâm Thủy Dao, rồi lại nhìn về phía Lệ Quân Mặc, dường như chọt hiểu ra thứ gì, ông ta hỏi dò: “Lệ… Lệ tổng, lẽ nào anh có quen biết với vị đại mỹ nhân kia?”

Lệ Quân Mặc ưu nhã nhấp một ngụm rượu đỏ trong tay, sau đó nhàn nhạt hừ một tiếng: “Quen Quen.”

Chữ này vừa rơi xuống, đám giám đốc bên cạnh liền hít khí lạnh, một chữ đơn giản đó của Lệ Quân Mặc lại là tuyên thệ chủ quyền, người phụ nữ kia là của ông, ai cũng không thể động.

Trời ạ!

Người phụ nữ kia rốt cuộc người nào?

Lâm Thủy Dao cảm thấy rượu đỏ trong tay uống không ngon chút nào, bà dự định đổi cái khác, lúc này phía trước đi liền đi tới hai người phụ nữ.

Một người trong đó là người phụ nữ vừa rồi cùng Lệ Quân Mặc xem mắt Lý Kỳ, còn một người phụ nữ là bạn thân của Lý Kỳ – Tôn Hiểu, hiện tại vẻ mặt Tôn Hiểu phẫn hận địch ý nhìn Lâm Thủy Dao: “Kỳ Kỳ, người cậu nói chính là cô ta sao, cô ta chính là con tiểu tam phá hỏng b*** xem mắt của cậu và Lệ tổng?”

Lý Kỳ là một tiểu thư khuê các, cũng sẽ không mạnh mẽ hung hãn như Tôn Hiểu, bây giờ đang ở party, bà ta cũng không muốn vỡ lở chuyện ra, liền lôi ống tay áo Tôn Hiểu, nhỏ giọng nói: “Hiểu Hiểu, quên đi, chúng ta không nên náo ở chỗ này.”

Tôn Hiểu lúc này hận sắt không thành thép nhìn Lý Kỳ: “Kỳ Kỳ, cậu nói cái gì thé, đó chính là Lệ Quân Mặc mà cậu đã thích mấy chục năm đấy, từ khi cậu lớn liền nhất kiến chung tình với Lệ Quân Mặc, trừ anh ấy ra, người đàn ông khác cũng không thể lọt vào mắt cậu, chớp mắt đã hơn mười năm đi qua, cậu cũng thành gái già rồi, hiện tại Lệ lão phu nhân khó khăn lắm chọn trúng cậu, để cậu và Lệ tổng xem mắt, nhưng con hồ ly tinh này đột nhiên giết ra phá hủy hết thảy, chẳng lẽ cậu không muốn tìm con ả tính sổ?”

“Tớ…” Lý Kỳ bị chọt trúng chỗ đau, hai mắt nhanh chóng đỏ, bà ta chờ Lệ Quân Mặc nhiều năm như vậy, vốn là sắp thành công rồi, thế nhưng Lâm Thủy Dao xuất hiện liền khiến công sức bà ta như kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Vừa rồi Lý Kỳ ở party trên liền thấy Lâm Thủy Dao, cũng liếc mắt nhận ra bà, nên bà ta kể chuyện này cho Tôn Hiểu.

Tôn Hiểu phẫn hận bát bình, muốn tìm Lâm Thủy Dao tính sổ.

Lâm Thủy Dao nghe hiểu, hai người phụ nữ này tới mang theo ý bắt thiện, bà câu môi, đôi mắt linh động dí dỏm nhìn về phía hai người kia: “Thật ngại quá hai vị, tôi e rằng phải cắt đứt tiết mục khuê mật tình thâm của hai người rồi.” Lý Kỳ và Tôn Hiểu ngắng đầu, chỉ thấy đôi mắt sóng nước sáng rực đang hàm chứa ý cười của của Lâm Thủy Dao nhìn về các bà.

Mặc dù hai người kia không thích Lâm Thủy Dao, nhưng là bị khuôn mặt minh diễm bức người và đôi mắt sáng rực ấy của Lâm Thủy Dao làm cho giật mình, đều là phụ nữ, các bà cũng cảm thấy dung nhan của Lâm Thủy Dao khiếp người, cái này cũng từ về phương diện khác kiểm chứng Lâm Thủy Dao chính là một tiểu hồ ly tỉnh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1364


Chương 1364:

Tôn Hiểu tức giận toàn thân run, liền âm dương quái khí giễu cọt nói: “Tiểu tam tôi đã thấy không ít, nhưng vẫn là lần đầu tiên thấy tiểu tam lớn lối như vậy.”

“Tiểu tam?” Lâm Thủy Dao, ưm… nếu như dựa theo thời gian tới nói, cái danh tiểu tam này làm cách gì cũng không thể nào rơi trên đầu của bà mà!

Lâm Thủy Dao không định ở nơi này lãng phí thời gian với hai người không quan trọng, bà nhìn chung quanh đại sảnh, nhanh chóng thì tìm được Lệ Quân Mặc giữa đại sảnh, bà dùng ánh mắt chỉ chỉ Lệ Quân Mặc: “Các cô thấy được gì không?”

Lý Kỳ và Tôn Hiểu theo ánh mắt Lâm Thủy Dao nhìn qua, lập tức liền thấy Lệ Quân Mặc: “Lệ tổng à, làm sao vậy, anh lại muốn chơi chiêu gì?”

Lâm Thủy Dao vô cùng vô tội trừng mắt nhìn: “Đừng có tưởng tượng xa quá, ảo tưởng cũng là một loại bệnh đấy, đó kìa, Lệ tổng ở đó, trả lại cho các cô, các cô cứ chậm rãi chơi, tôi đi trước.”

Nói xong, Lâm Thủy Dao trực tiếp xoay người rời đi.

Lý Kỳ cùng Tôn Hiểu: “…”

Các bà đã sợ ngây người, các bà làm sao sẽ nghĩ đến các bà nổi giận đùng đùng xông lại như thé, Lâm Thủy Dao lại đáp trả các bà một câu nhẹ bỗng, đó kì, Lệ tổng ở đó, trả lại cho các cô?

Người phụ nữ này thật đúng là mở miệng ra liền làm cho người ta kinh ngạc đến chết cũng không thôi.

“Cô đứng lại!” Lúc này Tôn Hiểu chặn lối đi Lâm Thủy Dao.

Lâm Thủy Dao ngước mắt nhìn Tôn Hiểu: “Cô còn có việc?”

“Đương nhiên có việc, cô có dám chơi một trò với bọn tôi không?”

“Trò chơi?” Lâm Thủy Dao hai mắt sáng ngời, bà thích nhất là chơi game: “Chơi vui không?”

“Chơi vui lắm, vô cùng vui, chúng ta chơi một ván đại mạo hiểm hay nói lời thật, thế nào?” Trong hai mắt Tôn Hiểu lộ ra vẻ âm mưu quỷ kế.

Lâm Thủy Dao đương nhiên biết Tôn Hiểu này không tốt lành gì, nhưng bà gật đầu: “Được, các cô đã thịnh tình mời, tôi đây liền phụng bồi, coi như tìm cho mình việc vui, nhưng đã nói trước, con người của tôi chơi game rất lợi hại, đến lúc đó các cô thua quá thảm cũng đừng khóc.”

Tôn Hiểu lại tìm mấy người, mọi người ngồi xuống trên tắm chiếu dài, Tôn Hiểu đặt một chai bia ở giữa: “Quy tắc trò chơi là như vậy, lát nữa tôi xoay chai bia này, miệng bình nhắm ngay người nào, người đó liền chọn một là nói thật, hai là đại mạo hiểm.”

“Được.”

Mọi người nhao nhao gật đầu.

Tôn Hiểu đứng lên, bà ta bắt đầu xoay chai bia.

Rất nhanh chai bia liền ngừng lại, miệng bình nhắm ngay…

Lâm Thủy Dao.

Đối với kết quả này, Lâm Thủy Dao không hề bất ngờ, bà bình tĩnh nhếch môi: “Vậy được rồi, tôi chơi.”

Tôn Hiểu đã cảm thấy Lâm Thủy Dao đã mắc câu, kế tiếp sẽ rất vui: “Vậy cô chọn nói thật, hay là chọn đại mạo hiểm?”

Lâm Thủy Dao nghiêng cái đầu: “Tôi chọn… đại mạo hiểm, như vậy mới k*ch th*ch.”

“Được, đại mạo hiểm chính là cô lây điện thoại ra, gọi điện thoại cho một người, đó không phải ai khác, mà là người đàn ông đầu tiên của cô, cô gọi điện thoại cho anh ta đi!”

Tôn Hiểu cười nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1365


Chương 1365:

Lúc này Lý Kỳ bên cạnh lặng lẽ giật giật Tôn Hiểu: “Hiểu Hiểu, sao cậu lại đưa ra yêu cầu như thế?”

“Kỳ Kỳ, cái này cậu không hiểu đâu, tớ muốn ở trước mặt Lệ tổng vạch trần gương mặt thật của con hồ ly này, loại hồ ly tinh này không biết đã ngủ với bao nhiêu thằng, cú điện thoại này gọi rồi, Lệ tổng chắc chắn sẽ ghét bỏ cô ta, đến lúc đó Lệ tổng liền thấy cậu băng thanh ngọc khiết, liền tốt cho cậu.”

“Nhưng, làm thế nào thì Lệ tổng mới nghe được chứ?”

“Cái này cậu yên tâm.”

Tôn Hiểu liếc mắt với một tên bồi bàn trong đại sảnh, bồi bàn kia nhanh chóng gật đầu, sau đó kết nối điện thoại của Lâm Thủy Dao với loa ở đại sảnh, như vậy chỉ cần Lâm Thủy Dao gọi, toàn bộ party đều sẽ nghe được nội dung bọn họ nói chuyện.

Tim Lý Kỳ đập mạnh, bà ta là một cái tiểu thư khuê các, chưa từng làm qua chuyện xấu như vậy: “Hiểu Hiểu, như vậy không tốt lắm đâu, chúng ta hình như hơi quá đáng…”

*Kỳ Kỳ, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình, chúng ta đừng thông cảm với loại hồ ly như vậy, được rồi, cậu đừng nói chuyện, tớ sẽ báo thù cho cậu, cậu chỉ cần nhìn là được.” Tôn Hiểu giải quyết dứt khoát nói.

Lâm Thủy Dao ở đối diện như không nhìn thấy hai người kia xầm xì to nhỏ, bà lấy điện thoại di động của mình ra: “Được, tôi gọi.”

Tôn Hiểu hai mắt đều sáng, tới tới rồi, màn kịch hay sắp diễn rồi.

Lâm Thủy Dao cụp mắt, trên điện thoại di động bám một chuỗi số, sau đó gọi ra ngoài.

Bên kia Lệ Quân Mặc cảm thấy điện thoại trong túi quần rung lên, có người gọi điện thoại cho ông.

Lệ Quân Mặc lấy điện thoại di động ra vừa nhìn, là Lâm Thủy Dao gọi.

Ông nâng cặp mắt phượng, nhìn về phía Lâm Thủy Dao đang chơi game bên kia, thật hiếm lạ, bà dĩ nhiên chủ động gọi điện thoại cho ông.

Lúc này Tống Minh đã đi tới, thấp giọng nói mấy câu bên tai Lệ Quân Mặc, Lệ Quân Mặc nghe xong khẽ nhíu mày, sau đó ấn phím nhận nghe điện thoại.

Điện thoại tiếp thông trong nháy mắt, tên bồi bàn bị Tôn Hiểu mua chuộc tay chân nhanh chóng nối thông với loa, Lâm Thủy Dao giả bộ cái gì cũng không biết, bà mở miệng nói: “Alo.”

Alo.

Tiếng “alo” này vang vọng khắp đại sảnh, ánh mắt mọi người “xoát” một cái đều tập trung qua đây.

Tôn Hiểu rất kích động, bà ta chăm chú nhìn chằm chằm Lâm Thủy Dao, bà ta cảm thấy lần này Lâm Thủy Dao sẽ chết chắc.

Tôn Hiểu chẳng hề tò mò người đàn ông đầu tiên của Lâm Thủy Dao, nhất định là một hạng người vô danh không có tiền không có thân phận, bà ta chỉ cần ở trước mặt chứng minh Lệ Quân Mặc bà từng ngủ với người đàn ông khác là được.

Một giây kế tiếp, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp giàu từ tính, hết sức lạnh nhạt: “Có việc?”

Có việc?

Tôn Hiểu nhanh chóng bị kìm hãm, bà ta thế nào lại cảm giác giọng nói này quá hay, hơn nữa còn có vài phân quen thuộc?

Lúc này Lý Kỳ bên người giữ bà ta lại, biểu tình Lý Kỳ như là gặp phải quỷ, thất thanh nói: “Hiểu Hiểu, cậu mau nhìn ai đang nghe điện thoại kìa…”

Tôn Hiểu quay đầu nhìn lại, chỉ thầy Lệ Quân Mặc đứng ở dưới ngọn đèn trên vách tường, một tay đút trong túi quần, một tay nắm điện thoại thả bên tai, ông đang nghe điện thoại.

Lệ Quân Mặc dĩ nhiên đang nghe điện thoại!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1366


Chương 1366:

Tôn Hiểu nhanh chóng hít vào một tiếng, bà ta cảm giác mình đầu“ong” một tiếng toàn bộ nổ tung, lẽ nào… lẽ nào Lệ Quân Mặc chính là người đàn ông đầu tiên của Lâm Thủy Dao?

Bên này sợ ngây người, toàn trường mờ mịt, tất cả mọi người không biết xảy ra chuyện gì.

Lúc này tuần thân thể cao lớn của Mạc Tuân xuất hiện ở trên lầu, anh đứng ở lan can khắc hoa nhìn một màn lầu dưới, anh biết mà, muốn mẹ vợ mờ nhạt thực sự quá khó khăn! Mạc Tuân biết, mẹ vợ nhà mình lại sắp làm ra chuyện kinh thiên động địa.

Lâm Thủy Dao nắm điện thoại, bà cười cười với người đàn ông phía đầu điện thoại kia nói: “Lệ tổng, là như vậy, tôi đang chơi trò đại mạo hiểm, vị Tôn Hiểu tiểu thư này bảo tôi phải gọi điện thoại cho người đàn ông đầu tiên của mình, cho nên, tôi chỉ có thể gọi cho anh vậy.”

Toàn trường hít vào khí lạnh, bọn họ khiếp sợ không gì sánh nồi nhìn Lâm Thủy Dao, rồi nhìn về phía Lệ Quân Mặc, bọn họ? Bọn họ!

Tôn Hiểu và Lý Kỳ chỉ cảm thấy choáng váng, các bà còn định dùng trò đại mạo hiểm chơi đùa Lâm Thủy Dao một chút, để bà lúng túng, nhưng bây giờ Lâm Thủy Dao trực tiếp gọi điện thoại đến Lệ Quân Mặc, thì ra… Lệ Quân Mặc thật sự là người đàn ông đầu tiên của bà!

Trời ạ.

Lúc này Tôn Hiểu cũng cảm giác một ánh mắt mỏng lạnh sắc bén rơi vào trên người bà ta, bà ta ngắng đầu nhìn lên, nhanh chóng chạm phải cặp mắt phượng kia của Lệ Quân Mặc.

Lệ Quân Mặc nhìn bà một cái, nhưng nhanh chóng thì dời đi ánh mắt.

Tôn Hiểu toàn thân lạnh lẽo, cảm giác một chậu nước lạnh dội xuống từ đỉnh đầu mình, bà ta lúc này mới nhận thấy được, hình như bà ta đã đắc tội Lệ Quân Mặc.

Hai chân Tôn Hiểu mềm nhữn, bà ta nhanh chóng nhìn về phía Lâm Thủy Dao, Lâm Thủy Dao còn đúng dịp cười xinh đẹp, đôi mắt linh động đang nhìn bà ta, nhưng trong tròng mắt của bà lóe ra vài phần sắc bén, làm người ta sợ hãi.

Tôn Hiểu đã biết, Lâm Thủy Dao ngay từ đầu đã biết được gian kế của bà ta, nhưng bà ta chỉ đang tương kế tựu kề.

Căn bản cũng không phải là bà chơi Lâm Thủy Dao, mà là Lâm Thủy Dao đang chơi bà, Xong.

Nhìn mặt Tôn Hiểu xám như tro tàn, Lâm Thủy Dao bèn nhếch môi, bà nói rồi mà, bà chơi game rất lợi hại.

Hơn hai mươi năm bà ở Đề Đô thành một đường thăng cấp đánh quái, yêu ma quỷ quái gì chưa thấy qua, Tôn Hiểu cùng lắm chỉ là một tiểu yêu tầm thường mà thôi.

Lúc này đầu điện thoại kia truyền đến giọng nói trầm thấp từ tính của Lệ Quân Mặc: “Cô gọi cho tôi chính là vì cái này, tôi là người đàn ông đầu tiên của cô, nên cô đang khoe khoang?”

“…” Lâm Thủy Dao xem như là hiểu được sự cuồng vọng tự đại của người đàn ông Lệ Quân Mặc này, dù sao không phải là đàn ông nào sẽ nói ra câu “muốn ngủ với tôi?

Không có cửa”.

Lâm Thủy Dao nâng đôi mắt sóng nước nhìn về Lệ Quân Mặc phía trước, ánh mắt hai người chạm nhau, Lâm Thủy Dao câu môi: “Lệ tổng, lời này của anh nói cứ như là anh là người đàn ông đầu tiên của tôi, chứ tôi không phải người phụ nữ đầu tiên của anh vậy ấy, có thể bóc tem được Lệ tổng, tôi đương nhiên phải khoe!”

Oh my godl!

Toàn trường khiếp. sợ há to miệng, bọn họ nghe được cái gì vậy, chẳng lẽ là ảo giác?

Con cưng Đề đô Lệ Quân Mặc không gần nữ sắc ai cũng biết, nhưng là bây giờ mạc danh kỳ diệu chạy ra một người phụ nữ, nói mình đã bóc tem Lệ Quân Mặc, cái này… là tiếng người sao?
 
Back
Top Dưới