Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1326


Chương 1328:

Nếu không, anh sẽ không ăn dấm chua.

Nếu không, anh sẽ không vì cô đánh nhau.

Nếu không, anh sẽ không ở trước mặt cô lộ ra mê man như vậy.

Lê Hương mềm lòng, cô đặt tất cả tiền cược lên người anh, tuy là cô còn chưa thắng, nhưng anh giờ phút này đã khiến cô sinh lòng thỏa mãn.

Lê Hương cúi đầu, nhanh chóng phủ lên đôi môi mỏng của anh, hôn một cái.

Đồng tử Mạc Tuân co rụt, cô hôn anh!

Mặc dù là nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, thế nhưng môi cô thơm mềm, còn mang theo mùi hương thiếu nữ mà anh thích.

Mạc Tuân bóp chặt vòng eo nhỏ mềm của cô, kéo cô ngồi trên bắp đùi của mình. Hiện tại Lê Hương ngã ngồi trên bắp đùi của anh, cô nâng đôi mắt trong vắt nhìn anh.

Mạc Tuân vươn bàn tay to, đan bàn tay vào mái tóc cô, sau đó anh chậm rãi cúi đầu, môi mỏng rơi trên đôi mắt cô.

Anh đang hôn đôi mắt cô, một lần lại một lần.

Lê Hương ôm lấy vòng hông của anh, để anh hôn, ánh đèn soi xuống hai người, vô cùng thân thiết mà lưu luyến.

Một lát sau, Mạc Tuân dời môi mỏng xuống, chậm rãi lấn tới trên đôi môi đỏ mọng của cô.

Càng ngày càng gần, cũng sắp sửa chạm đến.

Thế nhưng lúc này Mạc Tuân đột nhiên mở mắt ra, anh như là thanh tỉnh, trực tiếp đẩy Lê Hương trong ngực ra.

Lê Hương đứng lên, Mạc Tuân bước đến rồi cửa sổ phía trước, anh một tay chống thắt lưng, cả người giãy dụa xốc xéch: “Chúng ta không thể, cô đi đi.”

Anh bảo cô đi.

Kỳ thực Lê Hương có thể hiểu được anh, anh trúng mị thuật của Thượng Quan Mật Nhi, vẫn chưa nhận ra cô, anh không muốn phản bội cô.

Cho nên bây giờ anh bị cô hắp dẫn không kiềm chế được đều sẽ có cảm giác tội lỗi, điều này làm cho anh không thể nào tiếp thu được, anh cũng không muốn vượt qua bước cuối cùng này.

Hiện tại người thống khổ nhát chính là anh.

Lê Hương nhìn anh một cái, sau đó thực sự xoay người rời đi.

Hiện tại trong phòng chỉ còn sót lại mỗi Mạc Tuân, Mạc Tuân cảm giác mình cần yên lặng một chút, anh phải suy nghĩ thật tốt một chút chính mình đến tột cùng đang làm cái gì.

Người anh yêu là Lê Hương, tại sao phải lại sinh ra cảm giác mãnh liệt với mộttiỀu nha hoàn như vậy?

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng lần nữa mở ra, có người đi đến.

Mạc Tuân cũng không quay đầu, anh chỉ là mấp máy môi mỏng: “Không phải bảo cô đi à, sao cô lại trở về?”

Người phía sau không nói gì, thế nhưng đã đi tới, rất nhanh hai tay nhỏ bé ôm lấy eo anh, thân thể mềm mại của người phụ nữ từ phía sau dính vào.

Mạc Tuân nhắm hai mắt, yết hầu trượt lên trượt xuống, anh là một người người đàn ông bình thường, cũng có nhu cầu sinh lý, từ lần từ biệt ở Đế Đô, anh cũng chưa từng chạm qua phụ nữ.

Hai lần gặp gỡ tiểu nha hoàn kia thân thể anh đều có cảm giác rất mãnh liệt, ngay mới vừa rồi anh rất muốn hôn cô, còn muốn đẩy cô ngã trên giường…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1327


Chương 1329:

Mạc Tuân khép mắt, anh cảm thấy cổ họng như lăn qua than lửa, lúc này hai tay bên hông chậm rãi leo lên, rục rịch một đường châm lửa.

Mạc Tuân nhanh chóng bắt được bàn tay kia, anh muốn hung hăng kéo người phía sau vào trong ngực mình, anh không muốn đè nén nữa, anh phải thừa nhận, anh đối với tiểu nha hoàn kia không hề có sức chống cự.

Thế nhưng một giây ké tiếp anh đột nhiên mở mắt ra, bởi VÌ… cái tay này không đúng!

Mạc Tuân xoay người, anh thầy được gương mặt nhỏ tuyệt sắc kia của Lê Hương.

Thượng Quan Mật Nhi tới, ä nháy mắt nhìn Mạc Tuân, ỏng ẹo kêu một tiếng: “Mạc tiên sinh…”

h*m m**n trong mắt Mạc Tuân lập tức tiêu biến, khôi phục lại sự bình tĩnh: “Sao cô lại tới đây?”

“Em tới thăm anh, ban nãy nhìn thấy anh bị thương, nên lo lắng.”

Mạc Tuân nhìn khuôn mặt tuyệt sắc kia, là khuôn mặt anh thích không sai, thế nhưng luôn cảm giác thiếu cái gì, tựa như một giây trước anh còn hỏa dục đầy người, nhưng bây giờ lại chẳng còn nữa, vấn đề này anh đã sớm chú ý tới, thân thể anh đối người người phụ nữ trước mắt này không có phản ứng.

Đều nói phản ứng cơ thể là phản ứng bản năng nhất, cũng là phản ứng thành thật nhát.

Mạc Tuân đẩy Thượng Quan Mật Nhi ra, mặt mày anh tuần cũng lãnh đạm: “Tôi không sao, cô ra ngoài trước đi.”

Thượng Quan Mật Nhi áp mặt nóng lên khối băng lớn, nụ cười bên khóe môi cũng đông cứng, vừa rồi ở trong đại sảnh người đàn ông này tâm huyết vì Lê Hương đánh nhau như thế, nhưng bây giờ anh lãnh đạm đẩy ả ra như vậy, đến tột cùng anh muốn thế nào?

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng không vui hừ một tiếng: “Mạc Tuân, chúng ta chia tay đi!”

Mạc Tuân quay đầu, nhìn Thượng Quan Mật Nhi, trầm giọng không vui khiển trách: “Cô lại đang náo cái gì?”

“Em náo? Mạc Tuân, anh nhìn xem máy ngày gần đây anh làm cái gì, anh đã bị tiểu nha hoàn bên cạnh em hấp dẫn rồi, ban nãy ngươi còn vì cô ta đánh nhau, thế nhưng anh không hề kiên nhẫn với em, chỉ còn lại lạnh nhạt có lệ, nếu đã như vậy, chúng ta không bằng chia tay! Anh đi tìm tiểu nha hoàn kia là được rồi!”

Mạc Tuân cũng đã nhận ra tâm tình mình biến hóa, anh càng ngày càng không muốn ở chung với người phụ nữ trước mắt này, anh chau mày kiếm.

Thượng Quan Mật Nhi thấy anh vẫn không qua đây dỗ dành ả, liền có chút cưỡi hỗ khó xuống, ả mới không chia tay với anh.

Thế nhưng ả cảm giác tim anh đã đi rồi, bị Lê Hương dắt đi rồi, cảm giác mắt khống chế này khiến Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy rất không ổn.

Thượng Quan Mật Nhi chủ động đi tới, ôm lấy eo Mạc Tuân: “Mạc tiên sinh, trước đây anh không phải như vậy, có phải do… chúng ta đã lâu không ở cùng nhau hay không?

Nếu không… đêm nay em ngủ chung với anh nhé?”

Thượng Quan Mật Nhi có chút nóng ruột, ả thấy nhất định phải đem gạo nấu thành cơm càng sớm càng tốt.

Mạc Tuân nhịn lại cảm giác muốn hất người phụ nữ này ra, dù sao đây là người phụ nữ anh yêu sâu đậm, anh lần nữa tự nói với mình như thế.

Lúc này Thượng Quan Mật Nhi vươn tay đẩy, hai người song song lăn xuống giường lớn mềm mại.

Thượng Quan Mật Nhi c** th*t l*ng da màu đen trên hông Mạc Tuân.

Thế nhưng không cởi ra, một giây kế tiếp, tay ả bị một bàn tay đè xuống.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1328


Chương 1330:

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng ngẳng đầu nhìn anh: “Mạc tiên sinh, anh bị sao vậy, lẽ nào anh thực sự không yêu em sao?”

Thượng Quan Mật Nhi khế cựa, Yêu chuông phát ra âm thanh mị hoặc.

Mạc Tuân khép mắt, sau đó buông lỏng tay ra, để ả tiếp tục.

Cơ hội tới!

Thượng Quan Mật Nhi đại hỉ, ả nhanh chóng c** th*t l*ng Mạc Tuân.

Thế nhưng rất nhanh, ả cứng đờ.

Thượng Quan Mật Nhi theo lồng ngực anh đi xuống, ánh mắt dừng lại bụng dưới của anh, nơi đó mềm nhữn, không chút nhô lên.

Anh không hề có phản ứng.

Anh không có bắt kỳ nhu cầu sinh lý nào.

Thượng Quan Mật Nhi chân động, khuôn mặt nhỏ trăng bệch, ả nhìn Mạc Tuân: “Mạc tiên sinh, anh bị gì thế?”

Mạc Tuân nhấp môi mỏng, mím thành đường thẳng lạnh lẽo, anh đứng dậy xuống giường, nhắc chân dài đi tới bệ cửa số.

Lấy điều thuốc lá ngậm trên môi mỏng, anh hơi khom thân hình cao lớn, hai tay châm thuốc.

Giữa hai ngón tay thon dài trong mang theo ngọn lửa đỏ thắm, anh nhíu lại mày kiếm bắt đầu phả ra làn khói.

Thượng Quan Mật Nhi đứng ở phía sau nhìn bóng lưng người đàn ông anh tuấn, gió lạnh ban đêm thổi phồng rung động áo sơ mi đen trên người anh, thân thể anh dung hợp với bóng đêm bên ngoài, bao phủ sương lạnh, hệt như đề vương cao cao tại thượng.

Ä sâu đậm ái mộ người đàn ông này.

Vừa rồi ả những tưởng cơ hội tới, kinh hỉ vạn phần, nào biết anh đánh ả hiện nguyên hình.

Anh không có phản ứng sinh lý, ả làm sao nấu cơm, làm sao trở thành hoàng hậu của anh? Thượng Quan Mật Nhi đột nhiên có một loại cảm giác thất bại, phải biết rằng ả cũng là công chúa điện hạ xinh đẹp nhát tôn quý nhất Hoa Tây Châu, người đàn ông thích ả rất nhiều, cho tới bây giờ’ ả chưa từng hoài nghỉ mị lực của mình, nhưng bây giờ Mạc Tuân lại không hè có tính thú với ả.

Không khí trong phòng hết sức yên lặng kiềm nén.

Mạc Tuân đang hút thuốc lá, sau làn khói trắng anh chau chặt mày, lạnh lẽo không vui, thân thể của anh biến hóa quá rõ ràng, căn bản cũng không chịu khống chế, vừa rồi hướng về phía tiểu nha hoàn kia nhiệt độ cơ thể anh như lửa, rục rịch, nào biết người phụ nữ trước mắt này đụng tới, trong nháy mắt anh không còn h*m m**n.

Đây chính là Lê Hương anh yêu sâu đậm, rốt cuộc anh làm sao vậy?

Ban nãy ả đẩy anh ngã, anh cũng ôm thử một lần, anh thủy chung không muốn thừa nhận mình động tâm với tiểu nha hoàn kia, e rằng anh lâu lắm chưa ở cạnh Lê Hương, tịch mịch, cho nên mới sinh ra phản ứng, vì vậy anh để ả c** th*t l*ng của mình.

Hiện tại xem ra, anh phải thừa nhận, thậm chí tiếp thu sự thật này, người phụ nữ trước mắt này không hề có lực hấp dẫn với anh, anh động lòng với tiểu nha hoàn kia.

Đôi mắt, hơi thở của tiểu nha hoàn… đều là thứ anh quen thuộc lại mê luyến.

“Mạc Tuân, anh…” Thượng Quan Mật Nhi không biết mình nên nói cái gì, ả rất có cảm giác nguy cơ, bởi vì ả cảm giác mình sắp bỏ rơi.

Lúc này ngón tay giữa của Mạc Tuân giữa dập tắt mẫu thuốc lá trong cái gạt tàn thuốc, anh xoay người, giữ kín như bưng nói: “Đi ra ngoài.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1329


Chương 1331:

Lê Hương về phòng thay đồ, lúc cô đi ra tình cờ thấy cửa phòng Mạc Tuân mở ra, Thượng Quan Mật Nhi từ trong phòng của anh đi ra.

Bước chân Lê Hương bị kiềm hãm, cô nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi dĩ nhiên cũng thấy Lê Hương, bây giờ thấy Lê Hương, Thượng Quan Mật Nhi thật hận không thể nhào khiến cô biến mắt, bây giờ cô mang khuôn mặt của một nha hoàn bình thường vậy mà vẫn hấp dẫn Mạc Tuân, để Mạc Tuân vì cô động tâm.

Lúc này một dáng người anh tuần cũng xông vào mắt, Mạc Tuân cũng đi ra theo.

“Mạc tiên sinh…” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng dính tới, quần lấy cánh tay Mạc Tuân, thân mật làm nũng nói: “Em đói bụng rồi, chúng ta đi ăn một chút gì đi!”

Mạc Tuân ngước mắt, thấy được Lê Hương đứng ở phía trước, Lê Hương đang nhìn anh.

Bốn mắt nhìn nhau, Mạc Tuân nhàn nhạt dời ánh mắt đi, anh ôn hòa gật đầu với Thượng Quan Mật Nhi: “Ừ.”

Hai người đi.

Lê Hương đứng tại chỗ, cô thõng xuống hàng mi nhỏ dài.

Chọt Thượng Quan Mật Nhi dường như nhớ tới cô, nhanh chóng lên tiếng nói: “Tiểu nha hoàn, cô còn ngây ra đó làm cái gì, mau đi theo tôi!”

Thượng Quan Mật Nhi tâm tình không tốt, giọng nói rất nghiêm khắc, thật sự xem Lê Hương thành một con nha hoàn.

Lê Hương nhắc chân đi theo, đi theo phía sau hai người.

Ba người cùng đi đến nhà hàng xa hoa, lúc này một người phụ nữ xinh đẹp đi tới: “Hi, Mạc tổng, đã lâu không gặp.”

Lê Hương ngắng đầu nhìn lên, nhanh chóng nhận ra người phụ nữ trước mắt này, người người phụ nữ này chính là tân sủng trước kia của Mạc Tuân, cũng chính là thiên kim đại tiểu thư Lida của ông trùm dầu mỏ kia.

Lúc Lê Hương mới từ Lan Lâu trở lại Đề Đô, Diệp Linh đã từng đưa scandal tình ái đứng đầu lúc đó của Mạc Tuân cho cô xem, lúc đó đối tượng Mạc Tuân giao du chính là vị Lida tiểu thư này, anh còn bị phóng viên chụp ảnh đưa Lida vào khách sạn.

Không nghĩ tới ở chỗ này đụng phải Lida, Lê Hương nhìn Thượng Quan Mật Nhi, lại nhìn Lida, đây thật là tân hoan cựu ái tụ tập một đường.

Thượng Quan Mật Nhi biết Mạc Tuân ba năm nay giao du qua không ít bạn gái, nhưng ả cũng không biết rõ có những ai, nên ả kỳ quái nhìn Lida: “Cô là ai?”

Thượng Quan Mật Nhi luôn thiên tính địch ý với phụ nữ xinh đẹp, nên ánh mắt ả rất bất thiện nhìn Lida.

Lida cong dôi đỏ mọng, cô ta đi tới khoác lên một cánh tay rắn chắc khác của Mạc Tuân: “Mạc tổng, anh nói cho cô ta biết, em là ai.”

Hai người phụ nữ đồng thời khoác lên Mạc Tuân, xem ra có kịch hay để xem rồi.

Thượng Quan Mật Nhi nhất thời giận tím mặt, trước có Lê Hương thì thôi, hiện tại lại nửa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim(*), đơn giản là không để ả vào mắt: “Mạc Tuân, người phụ nữ này là ai, lại là hồ ly tinh nào câu dẫn anh?”

(*)Trình Giảo Kim: Là tên một nhân vật có thật trong lịch sử, cái tên này thường gãn liên với hành động / nhân vật phá bĩnh, phá rối.

“Chậc chậc…” Lida nhìn Mạc Tuân: “Mạc tổng, đây chính là người phụ nữ khiến anh nhớ mãi không quên sao? Lúc đầu em còn thật tò mò rốt cuộc kiểu người phụ nữ gì chộp được trái tim của Mạc tổng, để em thua thát bại thảm hại, không nghĩ tới bây giờ gặp được, quả thực khiến em mở rộng tầm mắt, Mạc tổng, ánh mát anh cũng không có gì đặc biệt a.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1330


Chương 1332:

Mạc Tuân nhìn Lida liếc mắt, mặt không đổi từ rút cánh tay mình về trong tay cô ta: “Lida tiểu thư, chơi đủ chưa?”

Lida lộ ra biểu tình đau khổ: “Mạc tổng, anh quả nhiên vẫn bạc tình như thế, dù thế nào em cũng là bạn gái cũ của anh mà.”

Bạn gái cũ?

Thượng Quan Mật Nhi thế mới biết cái này Lida là ai, thì ra chẳng qua là hoa hoa cỏ cỏ ba năm nay Mạc Tuân buồn chán trồng xuống, Thượng Quan Mật Nhi lấy ra tư thế tao đây là chính cung, chúng mày đều là tiện nhân: “Lida tiểu thư, sao cô không biết xấu hổ như vậy, cô đã chia tay với Mạc Tuân, hiện tại sao lại dây dưa? Cô có quấn lấy Mạc Tuân thế nào đi nữa thì nơi đây cũng không có vị trí của cô đâu.”

Lida vẫn luôn muốn nhìn người phụ nữ ba năm nay khiến Mạc Tuân nhớ mãi không quên rốt cuộc dáng vẻ như: thế nào, hiện tại Thượng Quan Mật Nhi mang gương mặt nhỏ tuyệt sắc kia của Lê Hương hoàn toàn chính xác khuynh thành, thế nhưng Thượng Quan Mật Nhi không có tư cách, vừa mở miệng đã khiến người ta cảm thấy ả không xứng với gương mặt này.

Lida có chút không coi trọng Thượng Quan Mật Nhi.

Lúc này Mạc Tuân mím môi mỏng: “Không phải muốn ăn cơm sao, chúng ta ngồi ở đó đỉ!”

“Dạ.” Thượng Quan Mật Nhi cười ngọt ngào nói.

Mạc Tuân mang theo Thượng Quan Mật Nhi ngồi ở một vị trí gần cửa sổ.

Lida thấy dáng vẻ Thượng Quan Mật Nhi vênh váo hồng hách liền hừ lạnh một tiếng, cô ta đạp giày cao gót rời khỏi nơi này.

Đuổi được Lida, Thượng Quan Mật Nhi thì nhìn về phía Lê Hương ở cạnh, ả vênh mặt hắt hàm sai khiến nói: “Tiểu nha hoàn, sao cô chẳng có tinh thần gì thế, mau một qua đây hầu hạ tôi dùng cơm!”

Lê Hương đi tới.

Thượng Quan Mật Nhi chỉ chỉ khu dùng cơm: “Bây giờ tôi muốn ăn chút trái cây, cô cầm hoa quả tới cho tôi.”

Lê Hương không nói chuyện, thuận theo đi lấy hoa quả.

“Tôi còn muốn ăn đồ ngọt, cô lấy chút bánh ngọt đến đây.”

z*Tôi còn muốn ăn thịt bò, cô lấy lại đây.”

Cứ như vậy, Lê Hương bị Thượng Quan Mật Nhi sai tới sai lui nhiều lần, chân như chạy, nhưng Thượng Quan Mật Nhi không chút có ý dừng lại nào, ả còn định gọi thêm đồ ăn.

Lúc này Mạc Tuân ngước mắt, nhìn về phía Lê Hương, Lê Hương yên lặng đứng ở một bên, tuy là im miệng không nói, thế nhưng cô ưỡn thẳng lưng, tự có một phần khí chất bình tĩnh mà tiên khí. Vừa so sánh với Lê Hương, Thượng Quan Mật Nhi có vẻ chanh chua lại xấu xí vô cùng.

Mạc Tuân chau lại mày kiếm, anh nhàn nhạt nhìn Thượng Quan Mật Nhi: “Được rồi, còn ăn như vậy nữa cô sẽ béo phì đấy.”

Thượng Quan Mật Nhi mới vừa há miệng ra chuẩn bị sai Lê Hương đi lầy gan ngỗng đột nhiên nghe được giọng nói đạm mạc của Mạc Tuân, con ngươi ả co rụt, anh…

anh nói cái gì, béo phì?

Anh lại nói ả béo phì!

Thượng Quan Mật Nhi ngỡ ngàng nhìn Mạc Tuân bên .

cạnh, không phải nói Lê Hương là người mà anh yêu .

sao? Lê Hương là tiểu tiên nữ của anh sao? Sao anh có thể xuống phong độ thân sĩ của mình buông nói ra chữ “béo phì” với một cô gái chứ? Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt, cũng nhìn về phía Mạc Tuân, rất hiển nhiên cô không ngờ Mạc Tuân có thể thay cô giải vây.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1331


Chương 1333:

Hiện tại, Mạc Tuân đang nhìn cô.

Bồn mắt nhìn nhau, trong đầu Mạc Tuân liền nhớ đến cảnh vừa rồi trong phòng cô ngòi trên đùi anh, ôm cổ của anh hôn anh…

Mạc Tuân cảm giác mình điên thật rồi, anh nhất định là bị tiểu nha hoàn này hạ thuốc mê!

Mạc Tuân rất phiền muộn, anh đứng dậy, trực tiếp rời đi nơi đây, đi ra ngoài hít thở.

Lê Hương cũng đi ra, cô muốn tìm Diệp Linh, thế nhưng đi tới khúc quẹo, cô nghe được một âm thanh quen thuộc, là Lida.

Lida nói: “Mạc tổng, vốn em đã nhận thua, nhưng nhìn đến Lê Hương bên cạnh anh kia, em lại lần nữa đốt ý chí chiến đấu, em muốn đi cùng anh.”

Mạc tổng?

Lẽ nào Mạc Tuân đi ra ngoài hóng gió, lại đến chỗ Lida?

Người đàn ông này thật đúng là một đường đào hoa.

Lê Hương len lén lộ ra đầu nhỏ, quả nhiên cô ở bên trong chứng kiến được dáng người cao ngất của Mạc Tuân, hiện tại anh đang đứng cạnh Lida.

Lida tự tay, níu lại ống tay áo Mạc Tuân, vẻ mặt cô ta mến mộ nhìn anh: “Mạc tổng, anh cũng từng thích em, đúng không, cho dù là một chút, bằng không anh cũng sẽ không theo em lui tới, anh đã từng ôn nhu nhìn em, ôm cÌU) 2 Ngón tay của Lê Hương khẽ siết lại, cô biết ba năm nay anh giao du qua rất nhiều phụ nữ, nhưng cô không hề tưởng tượng qua những hình ảnh kia, hiện tại từ trong miệng Lida biết anh cùng những người phụ nữ kia đã làm những chuyện thân mật, cô cảm giác tim mình như là bị ong mật chích vào.

Đoạn thời gian trước rơi xuống bộ lạc, anh từng nói qua với cô, nêu như những người phụ nữ kia đều là giả…

Thì ra, chỉ là nều như mà thôi.

Những người phụ nữ kia căn bản cũng không phải là giả.

Lê Hương cảm giác mình quá ngây thơ, anh đã từng nhốt cô vào phòng thay đồ nghe anh cùng người phụ nữ khác l*m t*nh, những thứ này sao có thể là giả?

Lê Hương thần sắc ảm đạm thõng xuống hàng mi nhỏ dài, sau đó xoay người rời đi.

Lúc này bên tai liền truyền đến tiếng nói đạm mạc mà mỏng lạnh của Mạc Tuân: “Không có, tôi không thích cô, một chút xíu cũng không có.”

Lê Hương dừng bước chân lại.

Lida lắc đầu, cô không thẻ tiếp thu sự thật này: “Làm sao .

có thể, Mạc tổng, anh nhát định là yêu thích em, tuy là… .

tuy là lúc anh ở chung với em luôn lạnh nhạt, em luôn cảm .

giác anh xuyên qua em nhìn một người khác, anh quên rồi .

sao, anh còn khích lệ em làm móng tay đẹp, anh thường xuyên nhìn tay của em, anh xem, bây giờ em còn giữ lại bộ móng màu hồng này, đây là mẫu anh thích nhất.”

Lê Hương quay đầu, nhìn sang, cô nhìn thấy bộ móng Lida làm, bộ móng này cô quá quen thuộc, bởi vì, đây là bộ móng trước đây cô đã làm!

Một lần kia Diệp Linh kéo cô đi thương mại làm móng, liền làm mẫu như Lida, màu hồng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1332


Chương 1334:

Lễ nào… Mạc Tuân coi trọng Lida, cũng là bởi vì… bộ móng giống với cô sao?

Lida thật sự rất thích Mạc Tuân: “Mạc tổng, tuy là anh từng dịu dàng nhìn em, từng ôm em, cũng từng đến phòng em ngồi qua, thế nhưng chúng ta cũng không làm gì, dủ cho em yêu thương nhung nhớ anh, thế nhưng anh đều ngồi trong lòng mà vẫn không loạn. Đêm kia bị phóng viên chụp được, anh chỉ là ở trong căn hộ em hút thuốc cả đêm, cái này nói ra, ai sẽ tin chứ, dù sao ba năm nay danh sách người tình của Mạc tổng dài như sớ, tất cả mọi người đều nói anh quá đào hoa, thế nhưng em biết cho tới bây giờ người anh không dính chút cánh hoa vào, anh chẳng những không chạm qua em, cũng không đụng tới bất kỳ người phụ nữ nào.”

Thân thể mềm mại của Lê Hương trực tiếp chấn động, con ngươi trong vắt hung hăng co rút, là… như vậy ư, thật là… như vậy không?

Anh không chạm qua bắt kỳ người phụ nữ nào? l Lida tiếp tục nói: “Mạc tổng, em biết trong lòng anh có một người phụ nữ nhớ mãi không quên, người phụ nữ này sâu đậm giấu trong lòng anh, bất luận kẻ nào đều không thể thay thế được địa vị của cô ấy, ngay cả thời gian cũng không thể, cho nên em nhận thua, em chia tay, sau khi chia tay, em biết anh có thêm nhiều bạn gái mới, thế nhưng em chưa bao giờ biết mơ ước mình là bọn họ, bởi vì em biết bọn họ giống như em, đều không thể đi vào lòng anh, cũng không chiếm được người của anh.”

“Có thể khiến em nổi máu ghen ghen ty chỉ có người phụ nữ anh một mực nhớ mãi không quên, em tưởng em chỉ bại dưới cô ấy, nhưng vừa rồi em thấy được người phụ nữ kia, người phụ nữ kia nông cạn như thế, ngoại trừ gương mặt tuyệt sắc khuynh thành em thực sự không biết cô ta còn có nội hàm gì, Mạc tổng, anh mở mắt nhìn rõ đi! Người phụ nữ kia căn bản không xứng với anh.”

Lê Hương không nghĩ tới cô ở đây nghe được toàn bộ chân tướng, đây chính là toàn bộ chân tướng của ba năm nay sao?

Những người phụ nữ anh lui tới kia đều là giả, thậm chí những người phụ nữ kia trên người hoặc nhiều hoặc ít chỉ là có bóng dáng của cô, ba năm nay cô không có ở đây, anh vẫn dừng lại tại chỗ, ở trong biển người mênh mông tìm kiếm bóng dáng của cô.

Lida nói rất đúng, Lê Hương với Mạc Tuân, là tình yêu mà thời gian cũng không thể chia cách được.

Ba năm nay, anh chưa từng có một giây quên đi cô.

Ba năm nay, anh chưa từng ruồng bỏ cô.

Anh vẫn luôn là… Mạc tiên sinh của cô.

Viền mát Lê Hương đỏ bừng, bên trong dâng lên tầng hơi nước trong suốt, ba năm nay ở Lan Lâu cô cũng là cửu tử nhất sinh, từng gian nan, từng lạc lõng, từng mê man, một bụng chua xót cùng ủy khuất.

Nhưng bây giờ hết thảy tất cả đều được xoa dịu, Lê Hương đột nhiên cảm thấy đáng giá.

Thời gian thám thoát, giấy qua sặc sỡ, anh cùng cô vẫn là dáng vẻ thuở đầu khi gặp nhau, ai cũng không cách nào thay thế được bọn họ.

Đối mặt với lời tỏ tình thâm tình của Lida, Mạc Tuân mặt không chút thay đổi, đổi thành bát kỳ người đàn ông nào đều không thể cự tuyệt Lida tiến công nhiệt liệt như vậy, nhưng Mạc Tuân thờ ơ.

Mạc Tuân mắp máy môi mỏng, sau đó vô tình rút đi ống tay áo trong tay Lida, lúc này anh ngắng đầu, đôi mắt chim ưng đột nhiên nhìn sang hướng cạnh cửa: “Là ai? Đi .

ral” : Mạc Tuân khá cảnh giác, anh đã phát hiện Lê Hương.

Thế nhưng, cạnh cửa không có động tĩnh gì, người kia cũng không có đi ra.

Mạc Tuân nhanh chóng chau mi tâm, anh bước qua, vươn bàn tay to dùng sức kéo lại cánh tay người đứng cạnh cửa.

Một thân thể nhỏ nhắn mềm mại trực tiếp ngã vào trong ngực anh.

Mạc Tuân hạ mắt liền thấy được khuôn mặt nhỏ quen thuộc, gương mặt ấy bây giờ ướt đẫm nước mắt.

Là Lê Hương.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1333


Chương 1335:

Vậy mà là cô!

Cô… đang khóc.

Lê Hương không nghĩ tới chính mình sẽ bị phát hiện nhanh như vậy, cô còn chưa kịp lau lệ trên mặt đã bị anh lôi đi ra, hiện tại va vào ngực của anh, cô nâng đôi mắt ươn ướt nhìn anh.

Mạc Tuân cũng nhìn cô, chỉ thấy hàng mi nhỏ dài như cánh ve hồ điệp hốt hoảng rung động, trong mắt cô đều là nước mắt, lóng lánh sóng nước, không gì sánh được sáng chói động lòng người.

Tim Mạc Tuân hung hăng siết lại, anh trầm giọng hỏi: *Sao cô lại ở chỗ này, cô… làm sao vậy?”

Khi một người đang uất ức không thể được ân cần thăm hỏi, bởi vì uất ức sẽ bị phóng đại, nước mắt trong suốt của .

Lê Hương liền rơi xuống như thác đổ.

Cô càng khóc càng lợi hại, Mạc Tuân cũng cảm giác tim của mình bị bàn tay to tàn nhẫn siết chặt, vô cùng đau lòng, anh nhìn bên ngoài một chút: “Có phải có người bắt nạt cô không, có phải là chủ tử cô lại làm khó dễ cô?”

Lida đứng ở một bên, cô ta nhận ra Lê Hương, đây không phải là tiểu nha hoàn kia sao?

Hiện tại Lê Hương và Mạc Tuân đứng chung một chỗ, hai người một cao một thấp, Mạc Tuân rũ mí mắt anh tuấn thấp giọng nói chuyện với cô, trong tiếng nói tựa hồ cũng lộ ra vài phần thận trọng mềm mại cùng dỗ dành cưng chiều.

Lê Hương chỉ để ý khóc, ở trước mặt người đàn ông không ngừng rơi nước mắt, Lida đột nhiên có một ảo giác, thật giống như trước mắt hai người kia chính là cả thế giới bọn họ, bắt luận kẻ nào đều không chen lọt.

Lida kinh hãi, cô ta thấy qua một Mạc Tuân bạc tình, nhưng chưa thấy qua một Mạc Tuân hạ thấp mình dỗ dành một cô gái.

Thì ra anh cũng sẽ dịu dàng, chỉ là anh chỉ dịu dàng với người kia.

Thấy cô còn không dừng khóc, Mạc Tuân giơ bàn tay to lên, dùng lòng bàn tay to giúp cô lau nước mắt trên gò má: “Đừng khóc, nếu không, chúng ta đừng làm nha hoàn nữa…

“” Lê Hương đột nhiên nở nụ cười, bị dáng vẻ vụng .

về của anh chọc cười vang, anh tưởng cô bị Thượng Quan Mật Nhi bắt nạ đến khóc. Lê Hương nhìn khuôn mặt quá mức anh tuần kia, đột nhiên nhào tới, hai tay nhỏ bé ôm chặt lầy vòng hông của anh.

Cô đã biết.

Cô biết tất cả rồi.

Cô cuối cùng đã biết.

Trong lòng hương mềm như ngọc, thân hình cao lớn Mạc Tuân đột nhiên cứng đờ, anh chậm rãi giơ tay lên, muốn ôm cơ thể mềm mại của cô, thế nhưng ngón tay cuộn lại, bàn tay của anh lại để xuống, rũ ở bên cạnh thân.

Mạc Tuân mím môi mỏng: “Buông tay, lát nữa sẽ có người thấy đó.”

Không muốn!

Lê Hương chẳng những không buông tay, còn muốn anh ôm chặt hơn, cô chôn mặt sâu trong ngực của anh, còn như mèo con nũng nịu cà cà.

Cả người Mạc Tuân đều mềm nhữn, anh chậm rãi khép mắt, Mạc Tuân, thừa nhận đi! Mày đã thích tiểu nha hoàn này rồi.

Hết thảy của cô đều là quen thuộc như vậy, dường như hoàn toàn khăng khít với linh hồn anh, làm cho anh không cách nào chống cự.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1334


Chương 1336:

Chợt, Lê Hương nhón chân lên, to gan hôn lên gò má anh tuấn của anh.

Cô lại hôn anh.

Mạc Tuân rũ mắt nhìn cô.

Lê Hương không sợ, cô nhón chân lên lại dùng sức “chụt” trên gò má anh tuần ấy.

Lần này cô đánh dấu lên cả hai bên mặt anh, anh là của cô rồi.

Lê Hương chớp mắt, vừa lanh lợi vừa mềm mị nhìn anh, dáng vẻ đó rơi vào đáy mắt Mạc Tuân quả thực không cách nào so sánh, anh cong đôi môi mỏng.

Lida nhìn suốt toàn bộ hành trình, hai người kia vô cùng thân thiết, hoàn toàn bỏ quên sự tồn tại của cô ta, nhưng cô ta lại tận mắt nhìn bọn họ thân mật, như vạn tiễn xuyên tâm.

Cô ta tới bây giờ chưa từng hôn Mạc Tuân, bởi vì Mạc Tuân không cho cô ta cơ hội gần người, đối với người phụ nữ anh không thích, anh sẽ không để cho bọn họ đụng vào.

Vậy bây giờ, anh cùng tiểu nha hoàn này?

Lida biết lần này cô ta thực sự thua, cô ta không bại bởi bắt luận kẻ nào, mà là bại bởi… Mạc Tuân.

Lida đỏ mắt bỏ chạy.

Lê Hương nhìn thấy Lida chạy, cô chính là muốn trên người anh phủi sạch hét đám hoa đào này, về sau cô sẽ không bao giờ chắp tay nhường anh cho người khác nữa.

Lê Hương vươn hai tay ôm cổ Mạc Tuân, cô nhón chân lên, ngượng ngùng lại lớn mật hôn môi mỏng của anh.

Cô không nhắm mắt, mà là quan sát đến phản ứng của anh.

Trên thực tế Mạc Tuân cũng không nhắm mắt, anh cụp mí nhìn cô, không tránh, cũng không chủ động, để cho cô hôn.

Lê Hương dù sao không có bao nhiêu kinh nghiệm chủ động, khuôn mặt nhỏ từ từ đỏ lên, sau đó chậm rãi lui xuống.

Quên đi…

Thế nhưng một giây kế tiếp vòng eo yêu kiều bị bóp chặt, cánh tay Mạc Tuân mạnh mẽ kéo cô vào trong ngực mình.

Anh tháp mắt, trực tiếp đặt lên môi cô.

Lê Hương mở to hai mắt, khiếp sợ bối rối nhìn anh, lần này hai mắt anh nhắm nghiền, anh hôn so với bất kỳ lần .

nào trong quá khứ càng thêm hung mãnh kịch liệt.

Tay Lê Hương leo lên cánh tay tráng kiện của anh, cô cảm giác bắp thịt anh từng thớ cứng rắn, rất nhanh đại não cô đã thiếu dưỡng khí, anh cường hãn cướp đoạt hết thảy không khí của cô.

Trong đuôi mắt hẹp dài của Mạc Tuân đã sớm dâng lên màu đỏ tươi của h*m m**n, thiếu nữ trong ngực làm cho anh yêu thích không buông tay, chậm rãi trầm mê.

Môi mỏng anh rơi trên vành tai trắng như tuyết, khàn khàn lên tiếng, anh gọi tên một người: “Lê Hương…”

Trong lúc * l**n t*nh m* anh khẽ gọi Lê Hương.

Thiếu nữ trong ngực nhanh chóng cứng đờ.

Mạc Tuân cũng dừng hôn, anh mở hai mắt ra, chỉ thấy cô gái trong ngực khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn anh…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1335


Chương 1337:

Mạc Tuân nhanh chóng mím môi, anh cũng không biết sao anh lại hướng về phía cô gọi “Lê Hương”, tình yêu, mong muốn, khát vọng trong lòng anh, vẫn luôn là Lê Hương của anh. Vừa rồi cảm giác nướng nóng sắp hòa tan ấy khiến anh cảm tháy trong ngực chính là Lê Hương.

h*m m**n mãnh liệt của Mạc Tuân bị lý trí tách ra vài phần, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng Thượng Quan Mật Nhi: “Mạc Tuân, anh đang ở đâu? Mạc Tuân!”

Hóa ra là Mạc Tuân đi ra ngoài quá nên Thượng Quan Mật Nhi tìm tới.

Mạc Tuân nhanh chóng buông lỏng Lê Hương ra, anh khàn khàn nói một câu: “Xin lỗi.”

Sau đó anh xoay người rời đi.

Anh đi.

Lê Hương đứng tại chỗ kinh ngạc nhìn bóng lưng anh rời đi, vừa rồi anh lại ôm cô gọi “Lê Hương”, vậy đã nói rõ anh sắp phá tan mị thuật Yêu chuông của Giao Nhân tộc rồi, nhận ra hình dáng của cô rồi.

Năm 8ó tổ tiên Hoa Tây chưa từng thoát được mị thuật Yêu chuông, nhưng cô tin tưởng nhất định Mạc Tuân .

có thể.

Lê Hương cũng xoay người rời đi. Thượng Quan Mật Nhi đang tìm Mạc Tuân, nhưng ả không tìm được, rất nhanh ả liền phát hiện bóng người rời đi của Lê Hương, Thượng Quan Mật Nhi giờ khắc này hết sức chắc chắn vừa rồi hai người kia nhát định ở chung với nhau.

Buồn cười, hiện tại hai người kia đã công nhiên ở dưới mắt ả ngoại tình rồi!

Thượng Quan Mật Nhi rất tức giận, nhưng ả chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể lấy điện thoại ra bắm một số điện thoại.

Rất nhanh điện thoại liền tiếp thông, giọng Họa phi truyền tới: “Alo, Mật Nhi, gần đây con và Mạc Tuân tiến triển đến mức nào rồi, vẫn thuận lợi chứ?”

“Mẫu phi, con ở chỗ này gặp phải khó khăn, Mạc Tuân hết sức lãnh đạm với con, anh ấy lại bị Lê Hương hấp dẫn.”

“Cái gì? Lẽ nào con không dùng Yêu chuông với Mạc Tuân sao?”

“Mẫu phi, con dùng rồi, bằng không Mạc Tuân đã sớm nhận ra con, Mạc Tuân người đàn ông này so với chúng ta tưởng tượng càng khó khống ché, con tuy đã đổi mặt với Lê Hương, thế nhưng thân hình, khí chất của con với ả lại đổi không được. Mạc Tuân thủy chung yêu tha thiết Lê Hương, ánh mắt của anh ấy luôn dõi theo Lê Hương, bây giờ nghĩ lại chúng ta đã sai làm rồi, lúc đó chúng ta chớ nên để Lê Hương đi theo phía – sau con, đây căn bản cũng không phải là dằn vặt ả, mà là .

một đường đang hành hạ con.” Thượng Quan Mật Nhi .

giậm chân nói.

Đầu dây bên kia sắc mặt Họa phi hết sức trầm trọng: “Mị thuật Yêu chuông của Giao Nhân tộc chúng ta chưa người đàn ông nào có thể phá giải, lẽ nào Mạc Tuân sẽ là người đầu tiên sao?”

“Con cũng không biết, nói chung mẫu phi mau nghĩ cách đi! Không thể lại bó buộc đợi đập chết nữa.”

Họa phi im lặng đôi chút: “Đã như vậy, vậy ả Lê Hương đó không cần giữ lại, nếu như ả chết, Mạc Tuân sẽ là của con.”

Hai mắt Thượng Quan Mật Nhi sáng ngời, cái gì mà Lê Hương thật giả, không chơi vui tí nào, ả phải để trên thế giới vô luận là Lê Hương thật hay Lê Hương giả đều chỉ mình ả!

Như vậy, Mạc Tuân sẽ vĩnh viễn là của ả!

“Hay quá mẫu phi, con cũng nghĩ giống vậy, chúng ta phải nghĩ một kế thật tốt, tốt nhất mượn tay Mạc Tuân diệt trừ Lê Hương, như vậy thì cho dù Mạc Tuân có một ngày phá được mị thuật Yêu chuông, khi anh ấy biết chính mình tự tay hại chết Lê Hương, cũng sẽ thống khổ vạn phần.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1336


Chương 1338:

Họa phi gật đầu: “Được.”

Lúc này trên du thuyền tư nhân, tiểu thiếu gia Mạc Thần – Dịch không đi ra ngoài, cậu vẫn ở trong phòng mình, bày mưu nghĩ kế, nắm tất cả những chuyện xảy ra bên ngoài trong tay.

Mạc Thần Dịch ngồi trên chiếc ghế da màu đen, trước mặt cậu đặt một chiếc laptop, trong laptop đều là video theo dõi.

Mỗi một góc trên du thuyền tư nhân đều lắp camera, Mạc Thần Dịch ở chỗ này là có thể hoàn toàn nắm giữ tình huống bên ngoài.

Tống Minh đứng phía sau tiểu boss Mạc Thần Dịch, anh ta nhìn Thượng Quan Mật Nhi đang gọi điện thoại trong màn hình giám sát, nhanh chóng lên tiếng nói: “Tiểu boss, người này rốt cục lộ ra cái đuôi hồ ly, cô ta quả nhiên không phải Lê tiểu thư.”

Mạc Thần Dịch “ừm” một tiếng, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng: “Hện tại con hồ ly này bị ép đến cùng rồi, có lẽ sắp nhảy ra cắn người.”

“Tiểu boss, vì phòng hoạ tương lai, bây giờ chúng ta bắt cô ta lại đi!”

Mạc Thần Dịch nâng tay: “Không thể, hiện tại mẹ vẫn còn ở vị trí bị động, chúng ta không hiểu tình huống, rất có thể làm cho mẹ rơi vào hiểm cảnh, hơn nữa anh không phát hiện sao, mỗi một lần âm mưu quỷ kế đều là một lần thần trợ công, có thể giúp bố sớm nhận ra mẹ, chúng ta vẫn lẳng lặng nhìn bọn họ diễn xiếc thôi.”

Khóe mắt Tống Minh giật giật, néu như Thượng Quan Mật Nhi và Họa phi mà biết hết thảy kế hoạch của mình trong mắt Mạc Thần Dịch đều là diễn xiếc, không biết sẽ có tư vị gì nhỉ.

Đại khái là sẽ… khóc bù lu bù loa luôn mắt!

Lúc này “reng reng” một tiếng, điện thoại Mạc Thần Dịch vang lên, điện thoại tới.

Mạc Thần Dịch án phím nhận, bên kia nhanh chóng truyền đến giọng nói non nớt dí dỏm: “Hello.”

Là Tiểu Bì Bì.

Hai đại lão bắt đầu gọi điện thoại.

Mạc Thần Dịch dựa mình vào lưng ghế , mặc dù mới ba tuổi, nhưng một thân phong phạm tổng tài bá đạo: “Bồ tôi và mẹ phát triển đều ở trong khống ché, có thể yên tâm.”

*Yes Sir, có anh xuất thủ, em dĩ nhiên yên tâm.” Tiểu Bì Bì ngọt ngào cười nói.

Mạc Thần Dịch nhanh chóng hừ lạnh một tiếng: “Đừng cợt nhả với tôi, nhớ kỹ, chờ tôi thu thập những người xấu kia, bước tiếp theo tôi sẽ đóng gói cậu đưa về nhà.”

*… Anh cả, anh và bố phải theo đuổi cuộc sống đi chứ, đời người không chỉ là tranh giành tình nhân trước mắt, mà còn có peace và love nha…”

Mạc Thần Dịch mím môi nhỏ: “Ai là anh cả của cậu, đừng có gọi lung tung.”

“Anh chính là anh cả của em đó, anh cả anh cả anh cả!”

zBên kia Tiểu Bì Bì kêu lên vài tiếng.

Tống Minh đã cảm thấy khí tràng tiểu boss nhà mình toàn bộ đều lạnh xuống, trên mặt Mạc Thần Dịch viết đầy “tạm thời tạm nhịn cậu vài ngày”, sau đó trực tiếp cúp điện thoại.

Du lịch trên du thuyền đã kết thúc, tất cả mọi người trỏ về.

Rất nhanh Thượng Quan Mật Nhi liền mang theo Lê Hương tới Cửu Lăng vương phủ, hiện tại Lê Hương đã là Thái tử phi của Cửu Lăng vương Thượng Quan Húc rồi, bọn họ đến đây ăn cơm tối.

Thượng Quan Húc tự mình nghênh đón: “Lan Lâu công chúa, mời vào.”

Thượng Quan Mật Nhi tự nhiên phóng khoáng nói: “Cảm ơn Cửu Lăng vương.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1337


Chương 1339:

Lúc này Thượng Quan Húc thấy được Lê Hương sau lưng Thượng Quan Mật Nhi, ánh mắt của anh ta cũng dừng lại máy lần trên người Lê Hương rồi lướt qua nơi khác.

Thượng Quan Mật Nhi im lặng nhìn một màn này, mị lực Lê Hương quả nhiên lớn, tới chỗ nào cũng sẽ háp dẫn đàn ông, Cửu Lăng vương Thượng Quan Húc chắc cũng thích… Lê Hương nhỉ?

Thượng Quan Mật Nhi trong lòng đột nhiên nghĩ đến một diệu ké, tối hôm nay có thể phá hủy Lê Hương, ả cười nói: “Cửu Lăng vương, đây là nha hoàn thiếp thân Tình Nhi của em, anh sẽ không không nhận ra đấy chứ?”

Thượng Quan Húc nhìn Lê Hương: “Tôi biết, nhưng mấy ngày không gặp, Tình Nhi cô nương như là thay đổi không ít.”

Thượng Quan Húc thiếu niên thành danh, được phong làm Cửu Châu Thân Vương, là một người đàn ông vô cùng cơ trí có tài nhìn xa trông rộng, anh ta liếc mắt liền nhìn ra Lê Hương khác lạ.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng nói: “Cửu Lăng vương, không phải anh coi trọng nha hoàn của em đấy chứ, nếu như anh thích, em sẽ đưa cô ta tới làm thông phòng của anh.”

Thông phòng chính là ý tứ làm ấm giường, những vương tử thân vương của Hoa Tây sau khi trưởng thành đều có thông phòng riêng của mình, Thượng Quan Khải trầm mê nữ sắc, nhưng Thượng Quan Húc không nặng h*m m**n, quý phủ không có bóng dáng phụ nữ nào.

Thượng Quan Húc thu hồi ánh mắt: “Lan Lâu công chúa, cô nói đùa, thiếp thân nha hoàn của cô tôi làm sao để cô bỏ đi được, chúng ta vào thôi.”

“Được.” Thượng Quan Mật Nhi theo Thượng Quan Húc đi vào.

Lê Hương nhìn bóng lưng hai người, cô thực sự là hết chỗ nói với Thượng Quan Mật Nhi rồi, Thượng Quan Mật Nhi tới chỗ nào cũng muốn tìm đàn ông cho cô, thực sự là còn gấp gáp hơn cả mẹ cô!

Tối nay phủ Cửu Lăng vương rất náo nhiệt, phòng bếp đã bắt đầu chuẩn bị bữa ăn tối.

Thượng Quan Húc đi tới hậu hoa viên, lúc này đi ra một – mình, là Vương Dung.

Từ sau lúc bố con Vương gia quy thuận phủ Cửu Lăng ụ vương, Vương Dung liền ở lại chỗ này, hiện tại Vương – Dung nhìn Thượng Quan Húc: “Cửu Lăng vương, có phải – anh đã thầm ngưỡng mộ Lan Lâu công chúa hay không?”

Thượng Quan Húc: “Tại sao nói như thế?”

“Tôi từng quen biết với Lan Lâu công chúa, Lan Lâu công chúa huệ chất lan tâm, lại còn quyền mưu, trí kế của cô ấy sợ rằng không thua bất kỳ người đàn ông nào, hơn nữa dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, tuyệt sắc khuynh quốc. Cô gái như vậy sợ rằng bắt kỳ người đàn ông nào trên thế gian này đều không cự tuyệt được!”

Thượng Quan Húc đứng chắp tay, anh ta ngẳng đầu nhìn vằng trăng tròn trên đỉnh đầu: “Chính vì vậy, cho nên Lan Lâu công chúa rất nguy hiểm, chúng ta tốt nhất không nên đụng vào.”

Vương Dung nhìn Thượng Quan Húc, người đàn ông này tay cầm quyền cao, quyền khuynh toàn bộ Hoa Tây Châu, vậy mà anh ta chỉ nói, Lan Lâu công chúa rất nguy hiểm, nhưng không nói anh đến củng có thàm ngưỡng mộ vị Lan Lâu công chúa này hay không.

Lan Lâu công chúa đi tới Hoa Tây Châu cùng Thượng Quan Húc máy lần giao phong, Thượng Quan Húc thưởng thức Lan Lâu công chúa đã là điều khẳng định.

Nếu anh ta không muốn nói, vậy Vương Dung thay đổi trọng tâm câu chuyện: “Cửu Lăng vương, chúng ta một mực tìm kiếm quân vương chân chính có dòng máu Xích Tử, nhưng từ lần trước manh mối kia bị chặt đứt, chúng ta cái gì cũng không tra được, lẽ nào chúng ta chỉ có thể chờ đợi như vậy sao?”

Trong tròng mắt đen thẳm của Thượng Quan Húc lóe lên tia sắc bén, anh ta nhếch môi mỏng: “Lần trước chuyện lão nha hoàn này vô cùng kỳ quặc, khảong thời gian này tôi một mực âm thầm điều tra, tôi phát hiện có bóng dáng một người thủy chung xuất hiện giữa tất cả sự kiện.”

“Người nào?”

Thượng Quan Húc chậm rãi nói ra tên của một người: “Lan Lâu công chúa.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1338


Chương 1340:

Vương Dung lộ ra thần sắc kinh ngạc: “Lan Lâu công chúa tại sao muốn nhúng tay vào chuyện lão nha hoàn?”

“Sợ rằng… Lan Lâu công chúa là chân chính nhúng tay là vào chuyện quân vương có dòng máu Xích Tử của Hoa Tây Châu, tôi nghi Lan Lâu công chúa biết trước chúng ta một bước đã quân vương ở đâu, hoặc có lẽ là, quân vương chân chính đang ở bên người Lan Lâu công chúa.”

Thượng Quan Húc tuy hợp tác cùng Lê Hương rồi, nhưng anh ta luôn đề phòng Lê Hương, dù sao Hoa Tây và Lan Lâu Cổ Quốc có nguồn gội mãi không phá giải được.

“Cửu Lăng vương, đã như vậy, anh có tính toán gì không?

Lẽ nào… Hồng Môn Yến tối nay, là để thăm dò Lan Lâu công chúa?”

Thượng Quan Húc gật đầu: “Không sai.”

Vương Dung không có tiếp tục hỏi tiếp, đêm nay Thượng Quan Húc đã mời Lan Lâu công chúa tới, nhất định đã có kế sách, cô ấy chỉ yên lặng theo dõi là được.

Lúc này một tiếng nói yêu kiều vang lên: “Cửu Lăng vương, thì ra anh ở đây à.”

Thượng Quan Mật Nhi mang theo Lê Hương tìm tới.

Thượng Quan Húc nhanh chóng tiến lên: “Lan Lâu công chúa, cô tìm tôi?”

“Đúng rồi, kỳ thực cũng không có chuyện gì, chính là giọng nói của tiểu nha hoàn em bị bị tổn thương, đột nhiên không nói chuyện, không biết Cửu Lăng vương nơi này có linh đan thần dược gì có thể giúp tiểu nha hoàn em mở miệng nói chuyện được hay không.” Thượng Quan Mật Nhi cười nói.

Ánh mắt Thượng Quan Húc liền rơi trên người Lê Hương: “Cô, không nói được?”

Đôi mắt Lê Hương trong vắt nhìn về phía Thượng Quan Húc, sau đó gật đầu, đúng vậy.

“Như vậy đi, thư phòng tôi có một viên thuốc, chính là chuyên trị giọng nói, hiện tại tôi mang cô tới đó.”

Lê Hương vẫn không nói gì, Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng gật đầu: “Được, vậy làm phiền Cửu Lăng vương rồi, tiểu nha hoàn, cô mau đi theo Cửu Lăng vương đi.”

Lê Hương nhìn Thượng Quan Mật Nhị, trong tròng mắt sáng rực nhanh chóng lóe lên vẻ thông tuệ duệ quang, tối nay Thượng Quan Mật Nhi rất khác thường, như vội vã thúc cô và Thượng Quan Húc rời đi, không biết Thượng Quan Mật Nhi lại đang tính toán thứ gì.

Lúc này Thượng Quan Húc nói: “Tình Nhỉ cô nương, cô đi theo tôi!”

Lê Hương chỉ có thể đi theo Thượng Quan Húc.

Hai người kia vừa đi, Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng nhếch môi, ả quay người về phòng khách.

Trong phòng khách, người làm nữ rót hai chén trà, đang chuẩn bị đưa đến trên lầu trong thư phòng, Thượng Quan Mật Nhi gọi người làm nữ lại: “Trà này là định đưa cho Cửu Lăng vương sao?”

Người làm nữ gật đầu: “Bẩm Lan Lâu công chúa, đúng vậy ạ.”

“A, vậy cô giao cho tôi đi! Tôi vừa lúc dự định lên lâu tìm Cửu Lăng vương.”

“Vâng Lan Lâu công chúa.” Người làm nữ giao trà cho Thượng Quan Mật Nhi sau đó rời đi.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng đi tới một góc hẻo lánh, ả ngó dáo dác tứ phía, thấy chung quanh không có người, Thượng Quan Mật Nhi lấy ra một bao thuốc bột, ả mở chén trà ra, sau đó đổ toàn bộ thuốc bột vào trong nước trà.

Đây là thuốc k*ch th*ch của Giao Nhân tộc, ả đưa cho Thượng Quan Húc uống là xong.

Thượng Quan Húc dường như có ý với Lê Hương, đã như vậy, ả liền làm bà mai một lần, thành toàn Thượng Quan Húc và Lê Hương.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1339


Chương 1341:

Chờ bọn họ gạo nấu thành cơm, ả cũng muốn xem thử xem Mạc Tuân còn muốn Lê Hương nữa hay không.

Thượng Quan Mật Nhi cảm giác mình thật quá thông minh, ả bưng trà lên lầu.

Thư phòng trên lầu.

Thượng Quan Húc đưa viên thuốc cho Lê Hương: “Tình Nhi cô nương, cô dùng thuốc này đi, giọng nói hẳn rất nhanh thì sẽ tốt.”

Lê Hương nhận thuốc, cô cảm kích nhìn Thượng Quan Húc.

Thượng Quan Húc không khỏi nhìn nhiều Lê Hương, anh ta nhớ kỹ Tình Nhi, nhưng hôm nay Tình Nhi rất khác, thêm máy phần thông tuệ tiên khí.

“Cửu Lăng vương.” Lúc này Vương Dung đi đến.

Thượng Quan Húc tiến lên, Vương Dung nói thầm bên tai anh ta: “Vừa rồi Lan Lâu công chúa ở dưới lầu đổ một bao thuốc bột vào trong chén trà của anh.”

Thượng Quan Húc mím môi.

Lê Hương nghe không rõ hai người đang nói cái gì, nhưng cô có thể cảm giác được nhất định là về Thượng Quan Mật Nhi, Thượng Quan Mật Nhi chẳng lẽ ngu đến mức ở Cửu Lăng vương trong phủ động tay động chân!

Thượng Quan Húc thiếu niên thành danh, nắm quyền lớn, Thượng Quan Mật Nhi dưới con mắt của anh ta phạm tội đơn giản là muốn chết.

Lúc này cửa thư phòng bị đẩy ra, Thượng Quan Mật Nhi đắc chí bưng hai chén trà đi tới: “Cửu Lăng vương, mời uống trà.”

Vương Dung nhanh chóng lui xuống, Thượng Quan Húc im lặng nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi, sau đó ánh mắt rơi trên hai chén trà: “Được, Lan Lâu công chúa mời.”

Thượng Quan Húc và Thượng Quan Mật Nhi ngồi trên ghế sa lon, hai người đồng thời cầm lên chén trà, uống một ngụm trà.

Thượng Quan Mật Nhi vẫn bí mật quan sát Thượng Quan Húc, cái chén ả bỏ thuốc kia ả nhớ kỹ, hiện tại Thượng Quan Húc uống rồi.

Có trò hay để xem rồi, ả chỉ cần lặng lặng đợi dược tính phát tác, sau đó Thượng Quan Húc cùng Lê Hương lăn giường cùng nhau.

Đến lúc đó ả quay video gửi Mạc Tuân, hoặc là phát lên online, đến lúc đó Lê Hương sẽ phá hủy, Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy kế sách mình thực sự quá hay, sao ả có thể thông minh như vậy chứ? Lê Hương đứng ở một bên nhìn, cô nhanh chóng chau mày, bởi vì cô đã đại khái đoán được vấn đề nằm ở hai chén trà.

Lẽ nào, Thượng Quan Mật Nhi động tay chân trong trà?

Thượng Quan Mật Nhi đắc ý ngồi trên ghế sa lon, ả đang đợi Thượng Quan Húc phát tác, thế nhưng chờ mãi, Thượng Quan Húc vẫn ngồi vững như bàn thạch, không chút nào phản ứng.

Chuyện gì xảy ra?

Thượng Quan Mật Nhi bắt đầu nghi ngờ, thuốc k*ch th*ch của Giao Nhân tộc các ả rất lợi hại, giống với mị thuật Yêu chuông, đàn ông đều không chống đỡ được.

Dựa theo thời gian tới suy tính, dược tính Thượng Quan Húc nên phát tác rồi chứ.

Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy rất kỳ quái, ả cô phát hiện ra sự khác lạ của mình, nóng quá a, không biết vì sao, ả cảm thấy nóng quá, nhiệt độ cơ thể trên người liên tục tăng lên, vô cùng nóng rực.

Thượng Quan Mật Nhi nhịn không được cào xé quần áo mình, lúc này bên tai truyền đến chát giọng trầm thấp của Thượng Quan Húc: “Lan Lâu công chúa, cô làm sao vậy, cô rất nóng sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1340


Chương 1342:

Thượng Quan Mật Nhi trực tiếp đụng phải cặp mắt đen thẳm kia của Thượng Quan Húc, anh ta im lặng nhìn ả, dường như đã sớm xem thấu tắt cả.

Nguy rồi.

Thượng Quan Mật Nhi trong lòng lộp bộp giật mình, hai chén trà kia bị đánh tráo, ả uống chén trà bị bỏ thuốc!

Trời ạ.

Thượng Quan Mật Nhi khiếp sợ há hốc miệng ra, ả sao cũng không ngờ ly trà mình hạ thuốc lại bị chính mình uống, hiện tại xem ra Thượng Quan Húc đã đoán được tám chín phần, nơi này chính là Cửu Lăng vương phủ, ả có về được hay không đây?

“Cửu Lăng vương, em thấy được ở đây nực quá, em muốn ra ngoài hóng gió chút.” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng đứng lên, cũng không quay đầu đi ra.

Lê Hương trong lòng hết chỗ nói rồi, cô cũng đoán được Thượng Quan Mật Nhi hạ thuốc Thượng Quan Húc rồi bị cắn trả, đây thật là đối thủ heo là ả, đồng đội heo cũng là ả!

Thượng Quan Húc người ta đã sớm biết tất cả, nhưng không đâm thủng, mà âm thầm thay đổi trà, sau đó thờ ơ lạnh nhạt quan sát.

Lê Hương cũng đi theo.

Thượng Quan Mật Nhi và Lê Hương đều đi, lúc này Vương Dung đi đến: “Cửu Lăng vương, Lan Lâu công chúa này đến tột cùng muốn làm cái gì, Lan Lâu công chúa chúng ta quen biết trí kế vô song, cô ấy không dùng thủ đoạn bản thỉu như thé, tôi cũng mở rộng tầm mắt luôn tôi.”

Thượng Quan Húc ưu nhã nhấp ngụm trà: “Vừa rồi tôi nhìn mặt Lan Lâu công chúa, thuốc này không phải thuốc đứng đắn gì.”

“Lan Lâu công chúa lại hạ thuốc kia cho anh? Cô ấy muốn gì thế?” Vương dung biểu thị mình cũng không hiểu vị Lan Lâu công chúa này, ấn tượng của cô ấy với Lê Hương Vĩnh viễn dừng lại ở một đêm kia dưới tàng cây hoa lê, cô vươn cánh tay thon dài nhỏ bé tháo vành mũ màu đen xuống, lộ ra dung nhan tuyệt sắc khuynh thành, toát ra một thân phong hoa.

“Không nên gấp, cô ấy muốn làm gì chúng ta rất nhanh sẽ biết.” Thượng Quan Húc thản nhiên nói.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng chạy ra, hiện tại mặt ả đã nung đỏ giống như tôm luộc nấu chín, trên người càng ngày càng nóng.

Hiện tại ả trúng thuốc, nên làm cái gì bây giờ?

Thượng Quan Mật Nhi hai chân mềm nhữn, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đắt.

Lê Hương tới, Lê Hương trên cao nhìn xuống, đôi mắt sáng lạnh thấu xương nhìn ả: “Thượng Quan Mật Nhi, mày lại làm chuyện ngu xuẩn gì nữa?”

“Lê Hương, mày có thể mở miệng nói chuyện được rồi?”

Lê Hương đưa tay sờ một cái cổ họng của mình, vừa rồi viên thuốc Cửu Lăng vương cho cô kia thật sự là linh đan diệu dược, cô mới vừa uống vào đã có thể lên tiếng.

Mấy năm nay Cửu Lăng vương Thượng Quan Húc quyền khuynh khắp nơi, quý phủ hiếm quý dị bảo của anh ta nhiều vô số kể, không hề kỳ quái.

“Thượng Quan Mật Nhi, có phải mày bỏ thuốc Cửu Lăng vương, muốn hãm hại tao và Cửu Lăng vương đúng không? Giờ thì hay lắm, mày phản phệ tự thân, tao xem mày kết cuộc như thế nào? Mày biết cuối cùng mày sẽ chết như thế nào không? Nhất định sẽ bị sự ngu xuẩn của mày hại chết!” Lê Hương ác độc nói.

*“.” Thượng Quan Mật Nhi muốn phản bác, nhưng ả không phản bác được, tỉ mỉ nghĩ lại, ả thật sự quá ngu, ả chỉ có thể miễn cưỡng tiếp nhận hiện thực này: “Lê Hương, mày đừng có ở đấy nói mát, hiện tại tao và mày ở Cửu Lăng vương phủ, tao không đi được, mày cũng sẽ xong đời theo tao!”

Lúc này bên ngoài liền truyền đến tiếng Thượng Quan Húc: “Lan Lâu công chúa, cô có khỏe không?”

Thượng Quan Húc tới, ở ngay cửa.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1341


Chương 1343:

Thượng Quan Mật Nhi lúc này lộ ra thần sắc hót hoảng, ả như là nhìn Lê Hương như nhìn cọng rơm cứu mạng: “Lê Hương, chúng ta nên làm cái gì bây giờ, mau nghĩ cách đi.”

Lê Hương không hề muốn quản Thượng Quan Mật Nhi, nhưng cô đã trù mưu với Thượng Quan Húc đã lâu, tuyệt không thể để cho Thượng Quan Mật Nhi phá hủy đại kế của cô.

Lê Hương ngồi xổm người xuống, cô vươn tay, trực tiếp xé ra mặt nạ trên mặt Thượng Quan Mật Nhi, sau đó tiến hành đổi mặt với ả.

Rất nhanh, Thượng Quan Mật Nhi biến thành Tình Nhị, mà Lê Hương biến trở về khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc khuynh quốc của mình.

“Mày ở yên đó, tao đi ra ngoài ứng phó Cửu Lăng vương.”

Lê Hương thông báo một câu, sau đó đi ra ngoài.

Thượng Quan Mật Nhi vẫn ngồi trên mặt đất, rất nhanh ả liền nghe phía ngoài truyền đến tiếng nói chuyện của Thượng Quan Húc và Lê Hương, sau đó hai người cùng rời đi rồi.

Rốt cục an toàn.

Thượng Quan Mật Nhi thở ra một hơi dài, ả cảm thấy mình bây giờ vô cùng chật vật.

Lúc này Thượng Quan Mật Nhi ngẳắng đầu, phía trước có một mặt cái gương thật to, ả ở bên trong thấy được khuôn mặt bây giờ của mình, cũng chính là mặt của Tình Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi khẽ nảy ra một ý, lần này là thực sự nghĩ ra một diệu kế.

Mạc Tuân không phải động tâm với khuôn mặt này sao, vậy ả thể tiếp tục giả mạo, hiện tại ả muốn giả mạo thành tiểu nha hoàn.

Mạc Tuân không có phản ứng sinh lý với gương mặt của Lê Hương, thế nhưng lại có phản ứng cường liệt với tiểu nha hoàn, Lê Hương thật giả chơi không vui, vậy ả liền chơi tiểu nha hoàn thật giả.

Lần này Thượng Quan Mật Nhi cũng không tin Mạc Tuân còn có thể nhận ra.

Vừa lúc ả uống phải thuốc k*ch th*ch, cần phải có người cứu ả, đợi Mạc Tuân tới, ả sẽ nhiệt tình quấn lên, Mạc Tuân còn có thể cự tuyệt sao?

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng lấy ra điện thoại của mình, ả bấm số điện thoại của Mạc Tuân.

Tiếng chuông điện thoại di động reo một lần sau đó bị không nhanh không chậm được tiếp, giọng nói trầm thấp từ tính của Mạc Tuân từ từ truyền tới: “Alo.”

“Mạc Tuân, anh mau qua đây cứu em, em bây giờ đang ở Cửu Lăng vương phủ, em trúng thuốc rồi, trên người nóng quá!” Thượng Quan Mật Nhi hốt hoảng hô một trận.

Đầu dây bên kia hô hấp Mạc Tuân trầm xuống: “Đến ngay.”

Cúp điện thoại, Thượng Quan Mật Nhi suy nghĩ một chút, ả lại bám một số điện thoại, lần này là gọi Họa phi.

Họa phi rất nhanh tiếp thông: “Alo, Mật Nhi.”

“Mẫu phi, mẹ hãy nghe con nói, hiện tại con gặp được cơ: hội ngàn năm một thuở, mẹ lập tức phái người trà trộn Cửu Lăng vương phủ, dùng mị thuật Yêu chuông với Thượng Quan Húc, con ở cùng Mạc Tuân, Lê Hương cùng Thượng Quan Húc ở sát vách cũng làm chuyện tốt, như vậy thực sự rât thú vị!”

Họa phi vừa nghe, lúc này hai mắt sáng ngời: “Được Mật Nhi, mẫu phi đi làm ngay.”

Sắp xếp xong xuôi tất cả, Thượng Quan Mật Nhi quả thực cảm giác mình chính là một thiên tài, có thể để cho Mạc Tuân và Lê Hương cứ như vậy lẫn nhau bỏ qua, gặp cũng không quen biết, đây cũng là dằn vặt và đau khổ lớn nhát nhỉ!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1342


Chương 1344:

Thượng Quan Mật Nhi càng ngày càng nóng, nhưng hiện tại ả đã có kiên định tín tưởng, niềm tin này đặt trên Mạc Tuân.

Nơi đây mặc dù là Cửu Lăng vương phủ, thế nhưng chỉ cần Mạc Tuân muốn vào tới, liền nhất định có thể tiền Vào.

Lúc này “két” một tiếng, cửa bị đẩy ra, một tia sáng rọi đến.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng ngắng đầu, tia sáng kia kèm theo một thân thể đồ sộ anh tuấn nhanh chóng xông vào ánh mắt, Mạc Tuân tới.

Hai mắt Thượng Quan Mật Nhi đều sáng, bây giờ Mạc Tuân mang theo một thân ánh sáng lóa mắt từ trên trời giáng xuống, châm sáng lên cả thế giới ả, trái tim ả nhanh chóng bởi vì anh mà kịch liệt nhảy nhót.

Anh tới rồi!

Thượng Quan Mật Nhi cố nén không nói gì, bởi vì tiểu nha hoàn Lê Hương không thể nói chuyện, ả hiện tại đang đóng giả làm tiểu nha hoàn.

Mạc Tuân bước nhanh đến, anh không tháy được Lê Hương, nhưng ở trên mặt đất thấy được tiểu nha hoàn làm cho anh một lần không khống chế được khác thường kia.

Cô làm sao vậy?

Mạc Tuân nhắc chân dài đi tới trước mặt ả, sau đó quỳ một gồi, đôi mắt anh thâm thúy rơi trên khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của ả, thấp giọng hỏi: “Chủ tử cô đâu, sao cô lại ở đây một mình, cô bị sao vậy?”

Thượng Quan Mật Nhi chậm rãi kéo bàn tay anh lại, sau đó áp bàn tay anh lên gương mặt đỏ bừng của mình.

Nóng.

Thật là nóng.

Mạc Tuân cảm thấy nhiệt độ cơ thể ả như lửa đốt, anh chau mày kiếm: “Có phải cô ăn phải đồ tầm bậy gì rồi không?”

Thượng Quan Mật Nhi cảm thấy Mạc Tuân hiện tại nói chuyện vô cùng dịu dàng, tuyệt nhiên bất đồng với thái độ lãnh đạm có lệ với ả, quả nhiên anh cho Lê Hương hết thảy yêu thương, được thiên vị quả là không có gì phải sợ hãi nữa.

Thượng Quan Mật Nhi giả bộ yếu ớt gật đầu, ả cầm lấy bàn tay Mạc Tuân không chịu buông, còn muốn cà cà mặt lên lòng bàn tay của anh.

Mạc Tuân cũng không ngốc, chẳng những không ngốc, hơn nữa còn rất cơ trí, ả cọ lòng bàn tay anh như vậy, đã truyền ra một loại ý tứ rất ái muội.

Lần trước trên du thuyền tư nhân bàn tay anh ôm trọn gáy cô hôn nồng nhiệt, hai người thiếu chút nữa liền đã phá rào rồi, tuy lúc đó anh cố nhịn, nhưng đã nhiều ngày anh đều nhung nhớ cô.

Anh rất thích tiểu nha hoàn trước mắt này, đối với cô khó có thể chống cự.

Thượng Quan Mật Nhi thấy anh không có bắt kỳ động tác ngăn cản thì càng thêm lớn mật rồi, ả giơ tay lên, kéo lại cổ áo sơ mi Mạc Tuân, sau đó chậm rãi hướng trên môi mỏng ảnh hôn lên.

Ä muốn hôn anh!

Bây giờ, ngay, lập, tức!

Mạc Tuân nhìn môi ả chậm rãi lắn đến gần, thế nhưng rất kỳ quái, nội tâm anh lại không có chút rung động nào.

Rất nhanh anh liền ngửi được mùi vị son phần trên người Thượng Quan Mật Nhi, khác xa với mùi thơm cơ thể thiếu nữ trong veo mà anh thích.

Mạc Tuân đột nhiên híp mắt, anh nhìn mặt Thượng Quan Mật Nhi phóng đại trong con ngươi, xấu xí như vậy.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1343


Chương 1345:

Anh vươn tay, trực tiếp đầy Thượng Quan Mật Nhi ra.

Thượng Quan Mật Nhi cứng đờ, ả chớp đôi mắt không hiểu nhìn Mạc Tuân anh vì sao đẩy em ra?

Mạc Tuân cũng không biết tại sao muốn đầy ra tiểu nha hoàn trước mắt này ra, thật giống như tiểu nha hoàn này cũng không phải là tiểu nha hoàn trong lòng anh.

Lúc này “rầm” một tiếng, gian phòng cách vách truyền đến động tĩnh.

Mạc Tuân rất cảnh giác, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét đến căn phòng bên cạnh.

Thượng Quan Mật Nhi biết Lê Hương và Thượng Quan Húc bây giờ đang ở sát vách, ả rất sợ Mạc Tuân sẽ đi tìm Lê Hương, nên ả ngã vào lòng Lục Hàn.

Mạc Tuân nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, anh liếc nhìn Thượng Quan Mật Nhi, sau đó ôm ngang ả lên, đi ra ngoài, mang ả rời đi.

Thượng Quan Mật Nhi từ từ nhắm hai mắt, trong lòng vui vẻ miễn bàn, ả ước gì Mạc Tuân hiện tại mang ả bay.

Lê Hương hiện tại ở cùng Thượng Quan Húc, nhưng Mạc Tuân ôm ả đi ngang qua, bọn họ cứ như vậy hoàn mỹ bỏ lỡ.

Lúc này Mạc Tuân đi ngang qua gian phòng cách vách, phòng này cửa đóng kín, căn bản không thấy bên trong, Mạc Tuân mắt nhìn thẳng, không dừng lại, trực tiếp đi qua.

Thượng Quan Mật Nhi len lén nhìn thoáng cửa phòng đóng chặt, Lê Hương, gặp lại sau!

Trong phòng cách vách.

Lê Hương hoàn toàn chính xác ở cùng một chỗ với Thượng Quan Húc, Thượng Quan Húc nhìn Lê Hương: “Lan Lâu công chúa, tối hôm nay cô giỡn cái gì thế?”

Thượng Quan Húc là nhìn tận mắt Lê Hương uống hết chén trà hạ thuốc kia, nhưng bây giờ Lê Hương bình yên vô sự đứng trước mặt anh ta, Thượng Quan Húc cũng kỳ quái.

Lê Hương không thể giải thích, đôi mắt trong vắt cô nìn về phía Thượng Quan Húc, thần bí nháy mát: “Cửu Lăng vương, anh đoán đi, người khác đều nói người phụ nữ phải giống như một điều bí ẳn, nếu tôi nói hết đáp án cho anh, vậy không thú vị rồi.”

Thượng Quan Húc đã cảm thấy bây giờ Lê Hương cùng Lê Hương ban nãy hoàn toàn khác nhau, Lê Hương lúc này lại khôi phụcdáng vẻ phong vân thiên hạ trong trí nhớ anh ta.

Thượng Quan Húc câu môi, cười cười.

Lúc này ngoài cửa có hai cái người làm nữ đi qua, trên người người làm nữ treo một chuỗi chuông, chuông lúc này phát ra âm thanh trong trẻo dễ nghe.

Lê Hương dĩ nhiên cũng nghe đến mị thanh của Yêu chuông Giao Nhân tộc, gương mặt tinh xảo nhanh chóng lạnh lẽo: “Cửu Lăng vương, nhanh che tai lại, đừng nghe!”

Thế nhưng Thượng Quan Húc rất rõ ràng nghe được, anh ta đứng không hề nhúc nhích.

Nguy rồi!

Lê Hương nhanh chóng tiến lên, cô vươn hai tay che tai Thượng Quan Húc.

Chuỗi mị thanh của Yêu chuông rất nhanh đã biến mát.

*Cửu Lăng vương, chỗ ở của anh không sạch sẽ, tôi kiến nghị anh bây giờ lập tức phong tỏa Cửu Lăng vương phủ, tra rõ tất cả người làm lui tới khả nghi!” Lê Hương quyết định thật nhanh nói, cô còn thu tay mình về.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1344


Chương 1346:

Thế nhưng một giây kế tiếp bàn tay to của Thượng Quan Húc lộn đi lên, trực tiếp cầm lấy bàn tay mềm như không xương của cô.

Lê Hương khẽ giật mình, cô ngắng đầu, đụng phải cặp mắt đen thẳm của Thượng Quan Húc.

Thượng Quan Húc trúng chiêu, hiện tại đôi mắt anh ta đã không còn nữa tỉnh táo, bên trong toát ra vài ngọn lửa nóng bỏng.

Thượng Quan Húc đang nhìn cô chằm chằm.

Lê Hương trong lòng vang lên tiếng chuông báo động, mị thuật Giao Nhân tộc hết sức lợi hại, không được máy người đàn ông có thể chống đỡ, Thượng Quan Húc cũng không ngoại lệ.

Hiện tại Thượng Quan Húc nhìn chằm chằm cô, ánh mắt tr*n tr**ng, như thể muồn ăn sống cô.

Lê Hương bình tĩnh lui về sau một bước, một bàn tay khác lặng lẽ sờ về phía ngân châm bên hông.

Ngân châm rút ra, cô giơ tay lên trực tiếp đâm vào trong huyệt vị Thượng Quan Húc.

Nhưng, rất đáng tiếc, Thượng Quan Húc là danh tướng bậc nhất Hoa Tây Châu, chinh chiến sa trường, sao có thể bị cô đánh lén? Thượng Quan Húc siết chặt cổ tay mảnh khảnh của Lê Hương, sau đó đẩycô lui về phía sau, Lê Hương bị đẩy đến vách tường lạnh như băng.

“Ba” một tiếng, ngân châm đầu ngón tay Lê Hương cũng rơi vào trên mặt đất.

Hiện tại trong mắt Thượng Quan Húc toát ra ngọn lửa t*nh d*c, anh ta không gì sánh được nóng bỏng nhìn chằm chằm Lê Hương, sau đó dùng lòng bàn tay xoa khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương.

“Cửu Lăng vương!” Lê Hương nhanh chóng tránh được, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn anh: “Cửu Lăng vương, anh trúng mị thuật Giao Nhân tộc, bây giờ anh phải bảo trì thanh tỉnh và lý trí, buông ra, tôi dùng châm trị liệu cho anh, tôi có thể cứu anh!”

Nghe được tiếng nói sắc lạnh của Lê Hương, Thượng Quan Húc lấy được chút lý trí, anh ta ép buộc chính mình thả Lê Hương, giọng khàn khàn: “Lan Lâu công chúa, cô mau đi đi!”

Lê Hương nhanh chóng nhặt ngân châm trên đất lên: “Cửu Lăng vương, chúng ta bây giờ là minh hữu, tôi sẽ không bỏ mặc anh, anh mau nhắm mắt lại, vứt bỏ tất cả tạp niệm, tôi ghim châm cho anh.”

Thượng Quan Húc ngồi trên ghế sa lon, anh ta nghe lời nhắm hai mắt lại.

Lê Hương bắt đầu ghim châm.

Thượng Quan Húc từ từ đã cảm thấy lửa hừng hực trên người dần nguội, kỳ thực mấy năm nay anh ta quyền cao chức trọng, bên người chưa bao giờ thiếu phụ nữ dụ hoặc, những thủ đoạn hạ cấp anh ta thấy cũng nhiều, hơn nữa y thuật Lê Hương tinh xảo, cũng có thể chịu nỗi.

Thế nhưng lúc này Thượng Quan Húc liền ngửi được mùi hương thiếu nữ trong veo, đó là mùi thơm cơ thể tản mát ra từ trên người Lê Hương.

Hiện tại Lê Hương rũ hàng mi nhỏ dài không gì sánh được chuyên chú trị liệu cho anh ta, cô cúi đầu, mái tóc đen thật dài như có như không phát qua khuôn mặt tuần tú của anh ta.

Yết hầu Thượng Quan Húc khẽ động, anh ta cảm thấy lửa dục sắp tắt lại bùng lên.

Thượng Quan Húc vươn tay kéo Lê Hương ôm vào trong lòng.

Hàng mi Lê Hương run lên, nhanh chóng giãy dụa: “Cửu Lăng vương, anh quên tôi nói rồi phải không, bây giờ’ đang lúc mắu chốt dùng châm, anh mau vứt bỏ tất cả tạp niệm đi.”

Thượng Quan Húc ôm Lê Hương cô thật chặt vào lòng, anh ta chôn khuôn mặt tuấn tú trên mái tóc của cô, giọng khàn khàn: “Tôi không muốn dùng châm, tôi, muốn, eml”

Cái gì?

Con ngươi Lê Hương co rụt lại, kỳ thực mị thuật Giao Nhân tộc là có thể chống đỡ, nhất định phải có ý chí kiên định, không thể là mỹ sắc mê hoặc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1345


Chương 1347:

Thượng Quan Húc thiếu niên thành danh, chinh chiến khắp nơi, ý chí vô cùng kiên định, vừa rồi cô có thể cảm giác được h*m m**n anh ta dần biến mắt, nhưng làm sao chỉ mới một lúc anh ta đã…

Lê Hương tương đối thông tuệ quả quyết, cô biết Thượng Quan Húc một khi bắt đầu dao động, cô liền gặp nguy hiểm, cô trước hết rời khỏi nơi này.

“Cửu Lăng vương, anh buông ta!” Ngân châm giữa tay Lê Hương nhọn hung hăng đâm vào huyệt vị Thượng Quan Húc.

Hiện tại Thượng Quan Húc bị h*m m**n khống ché, cũng không có bồ trí phòng vệ, anh ta lập tức đã bị ghim trúng, lúc này cảm thấy toàn thân mềm nhũn.

Lúc này Lê Hương nhân cơ hội đưa dùng sức đầy anh ta ra, sau đó nhanh chân chạy.

Nhưng chạy hai bước, Thượng Quan Húc liền đuổi tới, anh ta lần nữa ôm Lê Hương vào trong lòng.

“Người đâu, cứu mạng!” Lê Hương mở miệng la.

Cửa số trong phòng cũng không đóng kín thật, mà là để lại một kẽ hở, Lê Hương bị Thượng Quan Húc khống ché, cô ngắng đầu vừa lúc xuyên qua thấy được bên ngoài, cô ở bên ngoài hành lang trong thấy được thân thể anh tuần, Mạc Tuân.

Mạc Tuân tới!

Sao anh lại tới chứ?

Lê Hương không nghĩ tới ở Cửu Lăng vương phủ gặp được Mạc Tuân, Mạc Tuân cũng không nghe thấy tiếng kêu của cô, hơn nữa trong ngực của anh còn có một người, là Thượng Quan Mật Nhi!

Mạc Tuân ôm Thượng Quan Mật Nhi từ nơi này sượt qua người cô.

“Lục… ưml” Lê Hương muốn kêu Mạc Tuân lần nữa, nhưng Thượng Quan Húc đã một tay bịt rồi miệng cô, sau đó đưa ôm ngang cô lên, trực tiếp ném vào trên giường.

Lê Hương tận mắt nhìn Mạc Tuân ôm Thượng Quan Mật Nhi biến mắt trong tầm mắt của mình, anh ôm người phụ nữ khác đi.

Lê Hương trong lòng tràn ngập không an lòng, lúc này Thượng Quan Húc đứng bên giường đã chậm rãi đi qua, mang theo ý tứ xâm lược mãnh liệt.

Lê Hương sờ lung tung trên giường một cái, rất nhanh mò tới một vật, là điện thoại.

Lê Hương cầm lên điện thoại di động, cô bản năng tính muốn gọi số Mạc Tuân.

Ngay khi cô gặp nguy hiểm, cô đầu tiên nghĩ tới chính là anhl Nhưng, Lê Hương lại do dự, hiện tại dễ Mạc Tuân hiện thân ở Cửu Lăng vương phủ khá nguy hiểm, anh chẳng những sẽ va chạm với Thượng Quan Húc, quan trọng là… thân thế của anh cũng sẽ bị lộ ra ánh sáng.

Thượng Quan Húc một mực tìm kiếm quân vương mang máu Xích Tử, cô không thể để Mạc Tuân lộ dưới mắt Thượng Quan Húc.

Hiện tại đầy đầu Lê Hương đều nghĩ đến Mạc Tuân, cô tuyệt đối không thể để cho anh gặp nguy hiểm.

Lê Hương lúc này bấm tới số điện thoại một người khác, là gọi cho Tô Hi.

Điện thoại còn chưa thông, bàn tay to Thượng Quan Húc liền thò qua, trực tiếp cầm điện thoại đi.

“Cửu Lăng vương, anh mau tỉnh lại đi! Đừng trúng âm mưu quỷ kế của Giao Nhân tộc, tôi là Lan Lâu công chúa, tôi không thể đi cùng với anh, tôi đã có người đàn ông tôi yêu sâu đậm.” Nói xong Lê Hương muốn xuống giường, chạy khỏi nơi này.

Thế nhưng Thượng Quan Húc tự tay đẩy, Lê Hương ngã về trên giường, hơn nữa “cục” một tiếng, đầu của cô đụng vào trên vách tường.

Đau nhức truyền đến, Lê Hương thấy hai mắt biến thành màu đen, cô sắp hôn mê.
 
Back
Top Dưới