Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1306


Chương 1306:

Mạc Tuân ngẳng đầu, đôi mắt u nhiên hàn như tia X trực tiếp bắn tới trên mặt Lê Hương.

Lê Hương nhất thời cảm giác mình bị ánh mắt Mạc Tuân b*n r* vô số lỗ máu, bộ dạng anh che chở Thượng Quan Mật Nhi làm người ta sợ, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Lê Hương chau mày, chợt dư quang thấy thân ảnh Bịch Sữa Nhỏ, Mạc Thần Dịch đã trở về.

Lê Hương đã nhiều thời gian không thấy Bịch Sữa Nhỏ, hai mắt của cô nhất thời sáng ngời, Mạc Thần Dịch không biết từ lúc nào trở về, hiện tại yên lặng đứng ở chỗ huyền quan, nhìn nơi đây.

“Tiểu thiếu gia, cậu đã trở về?” Lúc này người làm nữ nhanh chóng tiền lên.

Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi ngắng đầu, đều thấy được Mạc Thần Dịch.

Thượng Quan Mật Nhi thật không ngờ đứa con trai b**n th** Mạc Tuân đột nhiên như vậy trở về, ả nhanh chóng nhìn về phía Mạc Thần Dịch, chỉ thấy cặp mắt sáng mắt to tròn của Mạc Thần Dịch cũng đang lẳng lặng nhìn ả.

Thượng Quan Mật Nhi là lần đầu tiên thấy Mạc Thần Dịch, ả chẳng những kinh ngạc Mạc Thần Dịch quá giống Mạc Tuân, ả càng kinh ngạc hơn Mạc Thần Dịch lại có một đôi mắt vừa lạnh lùng vừa đen đặc hàm chứa trí tuệ sắc bén, thật giống như cậu đã đứng ở nơi đó, xem thấu hết thảy.

Thượng Quan Mật Nhi từ trong xương rùng mình một cái, không thể nào, một đứa nhóc chỉ mới ba tuổi, sao có thể xem thấu tất cả?

Song, Mạc Thần Dịch không biết từ lúc nào trở về, cậu vẫn đứng ở chỗ cửa, cũng không lên tiếng, không biết ban nãy đã nhìn thấy thứ gì.

Nghĩ tới những thứ này, Thượng Quan Mật Nhi có chút thấp thỏm, nhưng ả nhanh chóng chạy lên, đi tới trước mặt cậu, cười ngọt ngào nói: “Dịch Dịch, con đã về rồi?

Sao con vẫn đứng ở chỗ này, con đang nhìn cái gì đó?”

Thượng Quan Mật Nhi hỏi dò.

Mạc Thần Dịch nâng hai mắt nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi, âm thanh non nớt nói: “Mẹ, con thấy mẹ bị thương, mẹ không sao chứ?”

Nghe được Bịch Sữa Nhỏ gọi “mẹ”, tâm phòng bị của Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng buông xuống, vốn dĩ ả còn tưởng phải chuẩn bị chiến đấu với thằng nhỏ b**n th** này.

“Dịch Dịch, mẹ không sao, chỉ là một vết thương nhỏ thôi.”

Thượng Quan Mật Nhi cười nói.

Lúc này Mạc Tuân cằm tay Thượng Quan Mật Nhi, thấp giọng nói: “Tôi dẫn cô ngâm nước lạnh, lát nữa rồi bôi thuốc mỡ.”

“Tốt.” Thượng Quan Mật Nhi như chim nhỏ theo đi theo Mạc Tuân vào phòng bếp.

Trước khi đi, Thượng Quan Mật Nhi còn liếc mắt cảnh cáo Lê Hương giữ khoảng cách với Mạc Thần Dịch, một khi bị lộ ở đây, Tình Nhi chắc chắn sẽ chết.

Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi biến mắt, Lê Hương tiến lên, cô giúp Bịch Sữa Nhỏ tháo balo xuống, trên trán Bịch Sữa Nhỏ có mồ hôi, Lê Hương còn giơ tay lên giúp Bịch Sữa Nhỏ lau mồ hôi.

Mạc Thần Dịch nhìn Lê Hương, dáng vẻ như có điều suy nghĩ: “Cô tên là gì?”

Lê Hương chỉ chỉ cổ họng của mình, sau đó lắc đầu.

*Cô không thể nói chuyện?” Mạc Thần Dịch hỏi.

Lê Hương gật đầu, đúng vậy.

Mạc Thần Dịch không nói gì nữa, cậu đi thẳng lên lầu, đi về phòng mình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1307


Chương 1307:

Phòng bếp.

Mạc Tuân dẫn Thượng Quan Mật Nhi tới bên cạnh bồn, đặt tay ả xối dưới nước lạnh.

Được anh che chở như vậy, trong lòng Thượng Quan Mật Nhi ngọt ngào, lúc này bên tai vang lên giọng nói trầm thấp từ tính của Mạc Tuân: “Tại sao cô phải làm như vậy?”

Thượng Quan Mật Nhi cứng đờ: “Gì cơ?”

Mạc Tuân không ngắng đầu, chỉ mắp máy đôi môi mỏng: “Lẽ nào ly trà này không phải tự cô hắt đổ à2”

Thượng Quan Mật Nhi hít vào một ngụm khí lạnh, nụ cười treo bên môi cũng theo đó cứng lại, ả khiếp sợ nhìn Mạc Tuân, anh đã nhìn thấu trò xiếc của ả?

Thượng Quan Mật Nhi đột nhiên nhớ tới Lê Hương đã từng nói, Mạc Tuân không phải người đàn ông bình thường, anh rất cảnh giác, một chút xíu gió thổi cỏ lay đều có thể hấp dẫn sự chú ý của anh.

Thượng Quan Mật Nhi đắc ý vênh váo, vì dằn vặt Lê Hương, ả thường xuyên giở trò, thật tình không biết mình đã bại lộ dưới đáy mắt Mạc Tuân.

Em.

Lúc này Mạc Tuân nhẹ nhàng nhắc mí mắt anh tuấn nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi: “Vừa rồi cô ấy vào phòng tôi, có phải cô làm chủ không?”

Trong lòng Thượng Quan Mật Nhi lạnh lẽo.

Mạc Tuân chậm rãi nheo lại cặp mắt thâm thúy, anh quan sát Thượng Quan Mật Nhi, sau đó như cười như không câu môi mỏng: “Lê Hương, trước đây cô không phải như vậy, trước kia chí ít cô sẽ không đối phó một đứa nha hoàn không quan trọng, hoặc là dùng thủ đoạn hạ cấp như vậy.”

Sắc mặt Thượng Quan Mật Nhi trắng nhọt, ả biết Mạc Tuân lại bắt đầu hoài nghỉ ả.

“Mạc Tuân…” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng nhào qua, vươn hai tay ôm lấy vòng hông to lớn của anh, chuỗi Yêu chuông trên người bắt đầu phát ra tiếng chuông đầu độc, ả chôn mặt vào lòng Mạc Tuân làm nững: *Bây giờ anh đang dạy dỗ em sao, anh vì một đứa nha hoàn dạy dỗ em sao…”

Mạc Tuân nghe được chuỗi tiếng chuông nhanh chóng nhằm mắt, lúc mở mắt ra vẻ sắc bén nơi đáy mắt vẻ đã lui đi, trở nên nhu hòa: “Lê Hương, nếu như cô thực sự chán ghét một người, muốn để cô ta biến mắt, có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô, về sau đừng làm những thứ này.

Ý tứ của anh là, anh sẽ giúp ả làm Lê Hương biến mất?

Vậy thì thật sự quá tốt.

Nhưng, ả hiện tại còn chưa chơi chán.

“Em biết rồi…” Thượng Quan Mật Nhi nhón chân lên, hôn trên gò má Mạc Tuân một cái.

Mạc Tuân cũng không tách ra, mà cưng chiều nhìn ả.

Thượng Quan Mật Nhi càng lớn mật, kỳ thực ả đã sớm chờ mong tiếp xúc thân mật với Mạc Tuân, hiện tại khuôn mặt ả hồng hồng nhìn anh, sau đó hướng đến đôi môi mỏng gợi cảm của ả hôn lên.

Ä muốn hôn anh.

Mạc Tuân nhìn ả hôn qua, loại cảm giác này rất kỳ quái, anh hẳn là vui vẻ tiếp thu sự nhiệt tình và chủ động của ả, nhưng đáy lòng cùng thân thể của anh lại tự nhiên sinh một cảm giác bài xích và chán ghét.

Sắp hôn rồi.

Sắp hôn được anh rồi!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1308


Chương 1308:

Thượng Quan Mật Nhi vui vẻ giống như một đóa hoa.

Nhưng một giây kế tiếp xảy ra chuyện bất ngờ, Mạc Tuân vươn bàn tay to trực tiếp đầy ả ra.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng mở mắt ra, ả mờ mịt nhìn Mạc Tuân, anh dĩ nhiên cự tuyệt nụ hôn của ả: “Anh, bị sao vậy?”

Mạc Tuân cũng không biết mình bị sao nữa, thân thể anh khẳng định không có khuyết điểm, vừa rồi trong phòng ngủ anh còn có h*m m**n với tiểu nha hoàn kia, thế nhưng giờ khắc này ả hôn lên thật sự khiến anh khó thể chịu được.

Đẩy ả ra, gần như là một loại bản năng.

Trên mặt Mạc Tuân cũng không có biểu lộ ra cái gì, anh một tay đút trong túi quần: “Không bị gì cả, Mạc Thần Dịch đã trở về, chúng ta ra ngoài ăn cơm tối thôi!”

Nói xong, Mạc Tuân liền đi đi ra ngoài.

Anh đi rồi.

Cứ như vậy đi.

Thượng Quan Mật Nhi vô cùng thất vọng, vừa rồi ả thiếu chút nữa hôn được Mạc Tuân rồi, còn kém một chút như vậy!

Mạc Tuân đưa Thượng Quan Mật Nhi trở về, Thượng Quan Mật Nhi đi thang máy lên lầu, lúc này ả nhìn Lê Hương thế nào đều cảm thấy không vừa mắt, nên trực tiếp bảo Lê Hương leo thang bộ.

Lê Hương cũng không muốn theo Thượng Quan Mật Nhỉ lên lầu, cô thực sự leo thang bộ.

Thượng Quan Mật Nhi mang theo mình hai hộ vệ áo đen vào thang máy, cửa thang máy vừa sắp đóng cửa, đột nhiên bị mở ra, có người đi vào.

Thượng Quan Mật Nhi ngẳng đầu, là một bà cụ.

Thượng Quan Mật Nhi sốt ruột, ả vừa định thu mắt, nhưng lúc này phía sau bà cụ lại có thêm Bịch Sữa Nhỏ, Tiểu Bì Bì tới!

Ánh mắt Thượng Quan Mật Nhi lập tức bị Tiểu Bì Bì hấp dẫn, Tiểu Bì Bì phấn điêu ngọc trác, còn có một đôi mắt to sạch sẽ sáng rực, nhìn vô cùng non nớt, khiến người ta muốn xoa bóp.

Vừa rồi Thượng Quan Mật Nhi đã thấy chính là thằng oắt b**n th** của Mạc Tuân đã đẹp đến nghịch thiên, không nghĩ tới nơi đây lại gặp được một Bịch Sữa Nhỏ khác có giá trị nhan sắc siêu cao như thề.

Tiểu Bì Bì vào thang máy, hai tay cậu đút trong túi quần, ngẳắng đôi mắt to nhìn Thượng Quan Mật Nhi, cười nói: “Hello.”

Cậu đang nói với ả sao?

Thượng Quan Mật Nhi nghỉ hoặc nhìn Tiểu Bì Bì: “Bạn nhỏ à, em đang nói chuyện với chị sao?”

*“Hả?” Tiểu Bì Bì nghiêng cái đầu nhỏ, không gì sánh được chăm chú nhìn Thượng Quan Mật Nhi: “Cô(*)… không biết con?”

(‘) Vì xưng hô của bên Trung chỉ có hai ngôi tương tự như l- You, nên mình thay xưng hô cho hợp nha.

“Chúng ta quen biết sao? Em là ai?” Nghi hoặc trong mắt Thượng Quan Mật Nhi sâu hơn.

Tiểu Bì Bì thầm nghĩ, không thích hợp, mẹ không thích hợp!

Tiểu Bì Bì từ trên xuống dưới yên lành nhìn Thượng Quan Mật Nhi vài lần, đây là mặt của mẹ không sai, thế nhưng trừ khuôn mặt ra, người phụ nữ này điểm nào cũng không giống mẹt!

Thượng Quan Mật Nhi đang quan sát Tiểu Bì Bì, ả cảm thấy Tiểu Bì Bì là lạ, nên ả liếc mắt với hai hộ vệ áo đen sau lưng, ý kia là bảo hộ vệ bắt Tiểu Bì Bì lại, đợi ả trở về thẩm vấn một phen rồi tính tiếp, nói chung bát luận kẻ nào có hành vi đáng nghi đều không thể buông tha.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1309


Chương 1309:

Tiểu Bì Bì là ai, Tiểu Bì Bì là một chú khỉ nhỏ đã thành tinh, cậu vừa nhìn cũng biết tình huống không ổn, lúc này “ting”

một tiếng, cửa thang máy mở, bà cụ kia đi ra ngoài.

“Bà nội ơi!” Tiểu Bì Bì nhanh chóng vang dội kêu một tiếng, sau đó cùng đi ra ngoài, cậu còn vươn tay nhỏ bé kéo lại góc áo bà cụ: “Bà nội ơi, bà chờ con một chút nha, chìa khoá nhà vẫn còn trong túi con mà.”

Thượng Quan Mật Nhi trong thang máy thấy như vậy một màn nhanh chóng buông xuống đề phòng, hóa ra là cháu trai bà già kia, không phải là kẻ khả nghi gì.

Thượng Quan Mật Nhi không muốn lãng phí thời gian trên những người này, ả ngăn lại hai hộ vệ áo đen, coi như hết.

Tiểu Bì Bì ở bên ngoài, cậu thấy không có người cùng đi ra cũng biết mình an toàn, lúc này bà cụ bên người kỳ quái nhìn cậu: “Bạn nhỏ, con là ai, người nhà của con ở đâu, có phải con lạc đường rồi không?”

Tiểu Bì Bì nhanh chóng buông lỏng tay mình ra, cậu cười ngọt với bà cụ: “A, bà ơi, thì ra con nhận lầm người, nhà của con ở dưới lầu, con đi trước nhé, bye bye bà ạ.”

Bà cụ nhìn dáng vẻ Tiểu Bì Bì lanh lẹ đáng yêu thì vô cùng thích, đây là con cái nhà ai thế.

Tiểu Bì Bì nhanh chóng rời khỏi nơi này, cậu đã mẫn cảm ngửi được khí tức không bình thường, vừa rồi người phụ nữ trong thang máy tuyệt đối không phải mẹ, đoán chừng không phải dịch dung cũng đeo mặt nạ da giả mạo mẹ rồi, vậy bây giờ mẹ khẳng định có nguy hiểm.

Không được, cậu phải tìm giúp đỡ mới được.

Nhưng, tìm ai đây?

Tiểu Bì Bì suy nghĩ một chút, có rồi!

Tiểu Bì Bì đi thẳng tới Mạc thị, cậu quét mắt chung quanh, trong tròng mắt lộ ra nhàn nhạt thoả mãn, sau đó cậu đi tới trước đại sảnh, lễ phép mở miệng nói: “Chị ơi, em chào GHỈ:g2Ắ.

Tiếp tân thấy Tiểu Bì Bì hai mắt sáng ngời, đây là cậu bé đáng yêu nhà ai đây: “Bạn nhỏ, chào em, xin hỏi, em tìm ai?”

“Chị, em muốn tìm sếp lớn nhất của bọn chị, Mạc Từ Tước.”

Tiếp tân hít vào, không nghĩ tới bé đáng yêu này vừa ra sân liền chỉ mặt gọi tên thái thượng hoàng Mạc Từ Tước công ty cô ấy: “Bạn nhỏ, em tìm sếp lớn làm gì?”

Tiểu Bì Bì ngồi xuống trên ghé salon ở đại sảnh: “Chị ơi, cái này chị không cần phải hỏi, gọi cho sếp lớn của chị đi!

Em sẽ không lên đâu, nói cho ông biết, em ở chỗ này chờ: ông, bảo ông xuống lầu, cảm ơn chị ạ.”

Tiếp tân bối rối, lại nhìn Tiểu Bì Bì, cô ấy nhanh chóng chạy tới bàn làm việc của mình trên cầm điện thoại lên: “Alo, thư ký Trương…”

“Chuyện gì?”

“Thư ký Trương, dưới lầu có… có một người tìm sếp lớn…”

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, thư ký Trương nhìn thoáng qua Mạc Từ Tước đang chuyên chú phê duyệt văn kiện, sau đó cau mày nói: “Người nào? Có hẹn trước hay không?”

“Không có hẹn trước, cậu ấy nói ở trong đại sảnh đợi sếp lớn, cậu ấy còn nói không đi lên, bảo sếp lớn xuống phía dưới tìm cậu ấy…”

Thư ký Trương chau mày, ngay cả trong âm thanh cũng lộ ra nghiêm nghị: “Cô làm việc trong công ty đã mấy năm rồi, sao có thể để loại người nhàm chán gọi điện thoại qua đây? Phàm là khách quan trọng đều sẽ hẹn trước, nơi đây vẫn chưa có ai có thể để cho sếp lớn tự mình đi xuống nghênh đón, tự mình xử lý đi.”

Thư ký Trương muốn cúp điện thoại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1310


Chương 1310:

“Áy, thư ký Trương, đừng cúp, ngàn vạn lần đừng cúp!”

Tiếp tân kinh hô.

Trận ồn ào này đã hấp dẫn chú ý của Mạc Từ Tước, Mạc Từ Tước mở mắt ra nhìn thư ký Trương, sau đó im lặng đưa tay mở loa ngoài của điện thoại.

Thư ký Trương không thể làm gì khác hơn là mở miệng lần nữa: “Trước tiên phải biết rõ đó là người nào.”

“Thư ký Trương, là một đứa bé trai, khoảng chừng ba tuổi…” Tiếp tân sắp khóc: “Tôi thấy nó mềm mại vô hại…”

Bởi vì đang mở loa, nên âm thanh không gì sánh được rõ ràng truyền đến tai Mạc Từ Tước, tay phải đang cầm bút máy của Mạc Từ Tước nhanh chóng dừng một chút, trong tròng mắt thâm trầm lóe lên chút gì, sau đó ông đứng dậy, ra phòng làm việc.

Thư ký Trương nhanh chóng để điện thoại xuống, đuổi theo.

Dưới lầu rốt cuộc là ai?

Một thằng nhóc ba tuổi lại để sếp lớn tự mình đi xuống nghênh đón, đây thật sự quá không thể tưởng tượng nổi.

Mạc Từ Tước mang theo thư ký Trương đi xuống đại sảnh dưới lầu, rất xa ông đã thấy Tiểu Bì Bì, Tiểu Bì Bì ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon, đang đọc báo.

Nghe được tiếng bước chân, Tiểu Bì Bì nâng lên khuôn mặt phấn điêu ngọc trác lên, khi thấy Mạc Từ Tước, cậu để tờ báo trong tay xuống, đứng lên, rất cung kính gọi một tiếng: “Hello ông nội, con tên là Tiểu Bì Bì, lần đầu gặp mặt, xin chiếu cố nhiều hơn ạ…”

Thư ký Trương phía sau khiếp sợ há to miệng, ông cái gì nội cơ? Không phải chỉ có một Mạc tiểu thái tử gia sao? Tự: dưng ở đây nhảy ra một đứa vậy?

Chỉ cần nghĩ đến vừa rồi trong điện thoại anh ta thiếu chút nữa từ chối tiểu thái gia thình lình nhô ra này, thư ký Trương liền toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Trách không được… Trách không được sếp lớn lại đích thân nghênh tiếp.

Mạc Từ Tước đã đoán được đứa cháu trai khác của ông sẽ tới, ông nhắc chân dài đi tới trước mặt Tiểu Bì Bì, sau đó giơ lên bàn tay to xoa xoa đầu nhỏ của Tiểu Bì Bì: “Bì Bì, sao con tìm đến cửa ông?”

Tiểu Bì Bì lộ ra nụ cười thiên chân vô tà: “Con tình cờ đi ngang qua, tiện thể sang thăm ông nội, con rất nhớ ông nội đó nha.”

Mạc Từ Tước cong môi mỏng, trong tròng mắt bình tĩnh tràn ra ý cười thản nhiên, thằng cháu này của ông sợ rằng mặt ngoài có bao nhiêu ngây thơ vô tà, trong lòng liền có bấy nhiêu giảo hoạt phúc hắc.

*“A, ngày đó ở trong trung tâm thương mại không phải chúng ta đã giao thủ rồi sao? Lúc đó con ở ngay dưới mắt ông đưa bà nội con đi, sao lại không nhớ tới thăm ông nội?”

*.. Ông nội nói ngày nào cơ, ông nội nhớ nhằm rồi! Sao con không nhớ gì cả?” Tiểu Bì Bì gãi gãi cái đầu nhỏ của mình, giả vờ ngây ngốc.

Mạc Từ Tước nở nụ cười.

Tiểu Bì Bì cũng cười theo.

Thư ký Trương sau lưng, sao anh ta có ảo giác một con cáo già cùng một con cáo nhỏ đang đánh thái cực vậy?

“Đi thôi, cùng ông nội lên lầu.” Mạc Từ Tước dắt tay Tiểu Bì Bì, hai ông cháu cùng lên lầu.

Trong phòng làm việc tổng giám đóc.

Mạc Từ Tước nhìn Tiểu Bì Bì: “Bì Bì, nói đi, hôm nay tới tìm ông là vì chuyện gì?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1311


Chương 1311:

Tiểu Bì Bì hai tay đút trong túi quần ngồi trên ghé sa lon: “Ông nội, kỳ thực ấy! Cũng không có chuyện gì, nhưng bây giờ chỉ có con và ông đây là hai người thanh tỉnh, những người khác đều rất hồ đồ, con hiện tại gặp phải một chút chuyện khó giải quyết, cần ông nội giúp chút ít ạ.”

Mạc Từ Tước nhìn Tiểu Bì Bì “thanh tỉnh”, đại khái đoán được Bịch Sữa Nhỏ nhất định đã biết thân thế của mình, ông nhướng mày: “Chuyện nhỏ gì?”

“Mẹ con gặp chút phiền phức nhỏ.”

*Con muốn ông giúp mẹ con?”

*No.” Tiểu Bì Bì lắc đầu: “Mẹ có đứa con trai là con này, và anh cả là được, không cần ông nội xuất thủ.”

Mạc Từ Tước rốt cuộc biết ý đồ của thằng cháu: “Bì Bì, con muốn tìm anh cả Dịch Dịch của con?”

“Không sai, lúc đầu con cũng có thể tìm anh ấy, nhưng hai người ngốc anh cả và cha đều tưởng con xuất thân không rõ, bố đẻ không rõ, còn coi con là thành kẻ địch một tiếng kêu đánh một tiếng kêu giết, đây là chuyện của bố và mẹ, con lại không tiện chạy đến trước mặt bố nói cho bố biết con là con trai bố, cho dù muốn nói, cũng phải là mẹ tự nói với bố, chuyện này không người nào có thể thay thế được.” Tiểu Bì Bì nghiêm túc nói.

Mạc Từ Tước “ừm hứm” một tiếng, ý kia là con tiếp tục.

“Thế nhưng, hiện tại tay của con lại duỗi không đến chỗ bố, cho nên nhất định phải có anh cả phối hợp, chúng con phải liên thủ bảo vệ mẹ, cuộc chiến bảo vệ mẹ phải vang dội mới được!”

Mạc Từ Tước gật đầu một cái, bày tỏ ủng hộ: “Vậy bây giờ con cần ông làm những gì?”

“Tiếp cận anh cả, chúng con chính thức đàm phán một lần.”

Mạc Từ Tước cảm thấy buồn cười, vừa lúc Mạc Thần Dịch đang tìm Tiểu Bì Bì, hiện tại để hai anh em chính thức gặp mặt, ngồi xuống đàm phán, chủ ý này cũng không tệ lắm.

Mạc Từ Tước nhìn thư ký Trương bên người: “Chuẩn bị phòng họp V.I.P.”

Thư ký Trương tinh thần chấn động, hiện tại anh ta lại có ảo giác hai đại lão sắp đàm phán rồi.

“Yes Sir!” Thư ký Trương nhanh chóng đi làm.

Nửa giờ sau, thư ký Trương đón đại thái tử gia Mạc Thần Dịch, Mạc Thần Dịch tới.

Hôm nay Mạc Thần Dịch mặc áo sơ mi trắng, cổ áo thắt nơ: bướm, phía dưới quần yếm màu đen, mười phần tiểu thân sĩ, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng cool ngầu, chỉ mới ba tuổi đã có phong phạm tổng tài bá đạo.

Hiện tại Mạc Thần Dịch đi ở phía trước, thư ký Trương theo ở phía sau, Mạc Thần Dịch không quay đầu lại hỏi: “Ông nội ở đâu?”

Thư ký Trương nhanh chóng cung kính trả lời: “Trong phòng họp VỊP.”

Nói rồi thư ký Trương liền tự tay đẩy ra cửa phòng họp V.I,P: “Tiểu thiếu gia, mời.”

Mạc Thần Dịch đi vào, cậu ngắng đầu nhìn về phía phía trước.

Phòng họp V.I.P là một chiếc bàn họp dài, lúc này chiếc ghế da đen của sếp trước mặt từ từ quay lại, có một người đang ngồi trên đó, chính là Tiểu Bì Bì.

Tiểu Bì Bì nhìn Mạc Thần Dịch, chào hỏi trước một tiếng: “Hello.”

Mạc Thần Dịch đột nhiên nheo lại cặp mắt giống hệt Mạc Tuân: “Lại là cậu? Không phải lúc trước tôi đã bảo cậu biến mắt ở trước mắt tôi rồi ư, lá gan cậu thật đúng là lớn, bây giờ lại tự mình đưa tới cửa.”

Tiểu Bì Bì không hề sợ, ngược lại cười nói: “Em chủ động đưa tới cửa nhất định là có chuyện quan trọng tìm đến anh rồi, anh ngồi trước đã.”

Tiểu Bì Bì dùng ánh mắt chỉ một cái ghế dành cho sếp ở’ đối diện.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1312


Chương 1312:

“Cậu tìm tôi có chuyện gì?”

“Chuyện về mẹ, lẽ nào anh không nhận thấy được mẹ khác thường sao?” Tiểu Bì Bì nói ngay vào điểm chính.

Nói đến mẹ, Mạc Thần Dịch nhanh chóng im lặng, máy giây sau cậu đi tới chiếc ghế đói diện, ngồi xuống.

Thư ký Trương đứng cạnh hài lòng gật đầu, hai vị đại lão rốt cục an vị, đàm phán thuận lợi bắt đầu rồi.

Tiểu Bì Bì nhìn Mạc Thần Dịch: “Xem ra anh đã phát hiện mẹ khác thường.”

Mạc Thần Dịch gật đầu: “Không sai, buổi tối tôi mới vừa gặp qua mẹ, lúc trở về thấy mẹ cố ý hất nước trong ly trà lên tay mình rồi vu oan người khác, trước đây mẹ chưa bao giờ như vậy, mẹ như là biến thành một người khác, khiến tôi không nhận ra, rất xa lạ.”

*Đó không phải mẹ của chúng ta.” Tiểu Bì Bì khẳng định nói.

Mạc Thần Dịch im lặng vài giây, sau đó theo sát mà gật đầu: “Đúng vậy, đó không phải mẹ.”

Tiểu Bì Bì vươn tay nhỏ xoa xoa cái cằm nhỏ của mình: “Em kỳ quái là, mẹ chân chính của chúng ta ở đâu?”

“Mẹ chính là nha hoàn Tình Nhi kia.” Mạc Thần Dịch nói.

Tiểu Bì Bì nhìn về phía Mạc Thần Dịch, chỉ thấy Mạc Thần Dịch khẳng định gật đầu: “Tôi sẽ không nhận sai, mẹ chính là nha hoàn Tình Nhi kia, hơn nữa mẹ bây giờ nói không được, tôi sợ lộ, nên vừa rồi ở biệt thự trong cũng không dám nói chuyện với mẹ.”

Hai đứa con trai b**n th** của Mạc Tuân và Lê Hương đều đã tiếp cận chân tướng, vì không đánh cỏ động rắn, hai cậu nhóc đều bình tĩnh che giấu. Tiểu Bì Bì suy nghĩ một chút: “Em cảm thấy được tình huống của mẹ “Không sai, hơn nữa bồ cũng kỳ quái.” Mạc Thần Dịch nói.

“Kỳ quái thế nào?”

“Anh đã nhận ra đó không phải là mẹ, nhưng bố cũng không nhận ra, bố không phải người như thế.” Trên mặt của Mạc Thần Dịch đã viết hai chữ ghét bỏ, bố thật sự rất đần.

Tiểu Bì Bì cũng rất kỳ quái, trong ấn tượng của cậu bố rất thông minh, hiện tại có hơi hủy hình tượng: “Em cảm thấy chúng ta hiện tại cũng không hiểu rõ tình huống, tùy tiện hành động khả năng sẽ khiến mẹ nằm trên cục diện càng thêm bắt lợi, nếu mẹ biến thành nha hoàn Tình Nhi vẫn đi và người đang đóng giả mẹ ở cạnh bố kia, em cảm thấy mắấu chốt của vấn đề vẫn là người đóng giả mẹ ở cạnh bó ây.”

Mạc Thần Dịch nghĩ sâu xa, sau đó gật đầu biểu thị tán thành: “Vậy chúng ta bây giờ không cần làm gì, chỉ cần trợ giúp bố vạch trần bộ mặt thật của người giả làm mẹ, nhận ra mẹ thật của chúng ta là được.”

Tiểu Bì Bì ra dấu OK: “Em cũng có ý này.”

Hai tiểu đại lão nhất trí ý kiến, chuẩn bị giải tán.

Tiểu Bì Bì nhảy xuống ghé: “Làm sao để tạo cơ hội cho bố và mẹ thì nhìn anh đó.”

Mạc Thần Dịch: “Cậu đừng hiểu lầm, chúng ta chỉ là vì mẹ mà tạm thời hợp tác, nhưng mẹ chỉ là của tôi với bồ tôi, cậu vẫn không liên quan như cũ, hiểu chưa?”

Tiểu Bì Bì thật muốn lườm Mạc Thần Dịch, anh cả, anh là anh cả ruột của em đó! Em là em trai thất lạc 3 năm ròng của anh đó!

Tiểu Bì Bì đi thẳng ra ngoài, bên ngoài Mạc Từ Tước đã chờ cậu.

Tiểu Bì Bì dừng bước, xoay người định lén trốn.

Thế nhưng rất nhanh phía sau liền truyền đến giọng nói trầm thấp của Mạc Từ Tước: “Bì Bì, con chẳng chào hỏi gì ông nội mà đã đi rồi, bàn về tốc độ qua cầu rút ván, ai cũng không bì được con.”

* .” Tiểu Bì Bì đành phải đứng lại, cậu xoay người nhìn về phía Mạc Từ Tước: “Ha, ha ha, ông nội, ông còn có việc gì sao ạ?”

Mạc Từ Tước yên lặng nhìn Tiểu Bì Bì: “Con nói xem?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1313


Chương 1313:

Tiểu Bì Bì cảm giác mình không giả bộ được, dù sao ở trên địa bàn ông nội, cậu trốn không thoát: “Ông nội, có phải ông muốn gặp bà nội không?”

Trong tròng mắt sâu thẳm của Mạc Từ Tước khẽ động: “Cô ấy, muốn gặp ông sao?”

Tiểu Bì Bì tiếc nuối lắc đầu: “Không muồn, không hề muốn chút nào.”

“Con rút lại cái câu vừa nói đi.” Mạc Từ Tước không vui nhìn qua đây, ông biết Liễu Anh Lạc không muốn gặp ông, cho nên Bịch Sữa Nhỏ này không cần thiết phải cường điệu cái gì mà “không hề muốn chút nào”, đây không phải là đâm vào tim ông sao?

Tiểu Bì Bì: “Vậy được rồi, ông nội, đợi giải quyết xong chuyện của mẹ, con sẽ sắp xếp mẹ và bà nội gặp mặt một lần, ý của ông thế nào?”

Mạc Từ Tước im lặng trong chốc lát, sau đó gật đầu, tốt, nhiều năm như vậy ông cũng đợi được rồi, đợi thêm chút thời gian cũng không sao.

Mạc Thần Dịch muốn ra biển chơi, đây là lần đầu tiên Mạc Thần Dịch đưa ra yêu cầu muốn ra ngoài chơi, nên Mạc Tuân lập tức chuẩn bị du thuyền tư nhân, du lịch trên biển.

Thượng Quan Mật Nhi đương nhiên ở trong hàng ngũ được mời, ả mang theo Lê Hương đi cùng.

Trên du thuyền tư nhân, Thượng Quan Mật Nhi đang chọn so với bikini, ả hỏi Mạc Tuân: “Mạc tổng, anh thấy em mặc cái nào đẹp nha?”

Mạc Tuân nhìn thoáng qua bikini, trầm thấp mở miệng: “Cô thích là tốt rồi.”

Thượng Quan Mật Nhi hơi do dự, lúc này bên tai truyền đến giọng nói mềm nhẹ: “Lê Hương.”

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng quay đầu, Diệp Linh tới!

Thượng Quan Mật Nhi đương nhiên biết được đóa hồng đỏ có gai trong vòng giải trí – Diệp Linh, hơn nữa Diệp Linh là bạn chơi từ nhỏ của Lê Hương, là bạn thân không giấu chút chuyện nào, Thượng Quan Mật Nhi không ngờ cô ấy lại đột nhiên qua đây.

“Linh… Linh Linh, sao cậu lại tới đây?” Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng nặn ra vẻ mỉm cười.

Diệp Linh tiến lên, kéo lại tay Thượng Quan Mật Nhi: “Lê Hương, sao cậu thấy tớ như có chút không vui thế?”

Thượng Quan Mật Nhi cứng đò, ả biểu hiện rõ ràng như vậy sao: “Không có nha, cậu bây giờ là đại minh tinh, bận rộn như thế, tớ thật không ngờ cậu sẽ tới.”

Diệp Linh nhìn Thượng Quan Mật Nhi, sau đó giơ tay lên cuốn lọn tóc bên quai hàm ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhỏ minh diễm động lòng người: “Tớ qua đây chính là cho cậu một surprise thật to.”

Nói rồi Diệp Linh nhìn về phía đống bikini: “Lê Hương, cậu đang chọn bikini sao?”

“Đúng vậy, Linh Linh, tớ không chọn được, cậu giúp tớ chọn đi!” Thượng Quan Mật Nhi biết ánh mắt Diệp Linh rất tốt, gu thầm mỹ của Diệp Linh vô cùng đẳng cấp.

“Được.” Diệp Linh chỉ một bộ: “Bộ đó đi!”

Thượng Quan Mật Nhi rất vui vẻ.

Lúc này ánh mắt Diệp Linh đột nhiên rơi trên người Lê Hương, lại nói với Thượng Quan Mật Nhi: “Lê Hương, đây là nha hoàn Tình Nhi của cậu sao, nếu đã lên du thuyền chơi, để nha hoàn của cậu cũng thay bikini đi!”

Thượng Quan Mật Nhi khựng lại, ả mang Lê Hương qua đây là để Lê Hương nhìn ả chơi, ả cũng không định mang Lê Hương đến đề chơi.

Lê Hương vẫn rất an tĩnh, toàn bộ hành trình phối hợp Thượng Quan Mật Nhi, gặp cô bạn thân Diệp Linh của mình tới, đôi mắt cô cũng sáng ngời.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1314


Chương 1314:

Không ai ngờ Diệp Linh sẽ đến.

“Đúng vậy…” Diệp Linh đi tới bên người Lê Hương, nhìn từ trên xuống dưới vóc người Lê Hương: “Lê Hương, vóc người nha hoàn cậu thực sự rất đẹp, mặc bikini vào nhất định rất đẹp.”

“Cái này…” Thượng Quan Mật Nhi muốn nói chuyện.

Thế nhưng Diệp Linh trực tiếp cắt đứt: “Phụ nữ nhìn phụ nữ khẳng định nhìn không ra gì cả, cái này phải hỏi đàn ông, Mạc tổng, anh nói thử dáng người nha hoàn của Lê Hương rất đẹp phải không?”

Mạc Tuân đột nhiên bị gọi tên đút hai tay trong túi quần, đôi mắt thâm thúy rơi vào dáng người nhỏ nhắn mềm mại của Lê Hương, trên dưới quan sát.

Yêu kiều xinh đẹp lại mềm mại, là kiểu anh thích.

Lê Hương cũng cảm giác Mạc Tuân đang quan sát mình, cô nhìn anh.

Lúc này Mạc Tuân ngẳắng đầu một cái liền chạm phải đôi mắt trong vắt của Lê Hương, ý thức được mình đang ngắm nha hoàn này, anh nhấp môi mỏng, lạnh lẽo không vui.

Lê Hương có chút mạc danh kỳ diệu, anh tại sao dường như lại… tức giận?

Cô cũng không có làm gì mà?

“Tiểu nha hoàn, cô xem trên du thuyền có người phụ nữ nào không mặc bikini, dáng cô đẹp như vậy càng phải mặc, đi thôi, tôi chọn cho cô một bộ, đến lúc đó cũng không thể khiến chủ tử Lê Hương của cô mắt mặt, đúng không Lê Hương?” Diệp Linh ngây thơ nhìn về phía Thượng Quan Mật Nhi.

Thượng Quan Mật Nhi còn có thể nói cái gì, ả chỉ có thể cứng đờ gật đầu: “Ừ.”

Diệp Linh nhanh chóng lôi Lê Hương đi.

Trong phòng, Diệp Linh chỉ chỉ trên kệ đống áo tắm nơi nơi đó: “Nào, tùy ý chọn đi.”

Lê Hương và Diệp Linh hoàn cảnh lớn lên bát đồng, cô có hơi bảo thủ, trừ lúc Diệp Linh kéo cô đi suối nước nóng mặc bikini ra, cô gần như sẽ không mặc bikini.

Những bộ bikini này làm cô nhìn mà hoa cả mắt.

Lê Hương ngước mắt nhìn Diệp Linh, Diệp Linh đột nhiên đi tới du thuyền tư nhân, còn thân mật với cô như vậy, lẽ nào… Linh Linh đã biết cô chính là Lê Hương thật rồi?

Nhưng là, sao Linh Linh biết được?

Ai đã nói cho cô ấy biết?

Phảng phát như thần giao cách cảm, Diệp Linh nâng đôi mắt sóng nước nhìn về phía Lê Hương, vô ý nói: “Không ngờ. thằng nhóc Dịch Dịch đã lớn như vậy, quả thật không uổng công tớ thương nó, nó vẫn nhớ kỹ mẹ nuôi là tớ đây.

Dịch Dịch?

Chẳng lẽ là Dịch Dịch báo Diệp Linh tới?

Xem ra vào buỏi tối hôm đó ở biệt thự Dịch Dịch đã nhận ra cô, trong lòng Lê Hương đột nhiên ấm áp, suy cho cùng cũng là con trai của mình, ruột thịt có khác!

Lê Hương an lòng không ít, cô không sợ, chỉ sợ sự việc Lê Hương thật giả này tổn thương tới các con của cô, hiện tại xem ra cô lo thừa.

Ngay lúc cô gặp phải nguy hiểm, các con của cô đã có thể tự mình đảm đương một phía rồi.

Lê Hương cong cong môi, sau đó cô đưa mắt đặt trên đống bikini, lắc đầu: “Linh Linh, không thì… tớ không mặc nha?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1315


Chương 1315:

Diệp Linh đẩy Lê Hương tới trước gương: “Tự cậu xem đi, nhìn đại mỹ nhân trong gương là ai, chúng ta muốn mặt có mặt, muốn dáng có dáng, không mặc bikini cậu không cảm thấy phí của trời sao? Lại nói cậu bây giờ: chỉ mới hơn 20 tuổi, hơn 20 tuổi không mặc thì đợi hơn 90 tuổi mặc phải không?”

Lê Hương dĩ nhiên một chữ cũng không phản bác được, Diệp Linh không hổ là người mẫu hot nhất, nữ hoàng tiêu thụ, trình độ tẩy não thực sự quá cao.

Diệp Linh chọn một bộ bikini nhét vào trong ngực cô: “Cậu mặc cái này đi, mau đi đổi!”

Lê Hương và Diệp Linh đều thay bikini, lại bôi kem chống nắng, chuẩn bị kỹ càng sau đó nửa giờ sau ra khỏi cửa, đi tới ngoài khoang thuyền chơi.

Trên biển nghe tiếng gió thổi mát lạnh sảng khoái, rất nhiều mỹ nữ mặc bikini đều chơi trên boong thuyền, hóng gió rồi chụp ảnh, uống rượu trò chuyện với bạn bè, vô củng vui vẻ.

Hai người đến liền hấp dẫn mọi ánh mắt, đưa tới xôn xao không nhỏ, “Các cậu mau nhìn kìa, đó là Diệp Linh!”

*Oa, hôm nay là phát phúc lợi thần tiên gì vậy, tôi lại có thể ngắm Linh mỹ nhân mặc bikini!”

“Mỹ nhân bên cạnh Linh mỹ nhân kia là ai thế, dáng người cũng quá tuyệt!”

Diệp Linh chọn bikini màu vàng cho Lê Hương, không có họa tiết, chỉ là màu vàng trơn của trứng gà mới ấp, bởi vì màu sắc vô cùng mềm mại, nên không thấy quá chói mắt, nhưng da thịt Lê Hương như tuyết trắng, khí chất tuyệt sắc mà tiên khí, một thân màu vàng nhạt giống như là may đo dành riêng cho cô, là màu sắc tuyệt đẹp cảnh xuân, thanh thuần như nước.

Mà Diệp Linh mặc mặc bộ bikini họa tiết hoa, cô là thiên kim đại tiểu thư được Có Dạ Cần nuông chiều, mềm mại đáng yêu, một thân áo hoa được cô ung dung hold, hiện ra vẻ kiều diễm nóng bỏng.

Nam Quán Bắc Linh, vô luận đi đến nơi nào đều sẽ trở thành tiêu điểm.

Nhưng trên người hai người đều áo choàng sa mỏng cùng màu với bikini, không lộ ra hoàn toàn, Diệp Linh đã sớm quen với máy ánh mắt này, cô ấy kéo Lê Hương đến phía trước: “Lê Hương, chúng ta đứng ở đây chụp hình đi, tớ muốn đăng Weibo.”

“Oke.”

Diệp Linh lấy điện thoại ra, Lê Hương hướng về phía màn ảnh ngọt ngào giơ V.

Diệp Linh đăng Weibo, lúc này thì có vài công tử vây quanh, chủ động đến gần: “Diệp mỹ nhân, thật là đúng dịp gặp ở đây nha, vị mỹ nhân bên cạnh cô này là?”

Anh em tốt của Mạc Tuân là Có Dạ Cẩn cũng đến đây, trong tay anh cầm ly rượu đỏ đang nói chuyện trời đất cùng vài giám đốc tài giỏi đẹp trai.

Mấy giám đốc kia nhiệt tình cung nghênh anh, Có Dạ Cần nhấp một ngụm rượu đỏ, thái độ có chút mạn thờ ơ.

Cố Dạ Cần bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp thanh thuần, tên là Triệu Dung Dung, là con gái nuôi Cố phu nhân nhận, hiện tại vẫn đang ở Có gia.

Triệu Dung Dung hiện tại 18 tuổi, mặt mày nhìn rất ngây ngô, cô ta không quá quen máy trường hợp này, vô cùng ngượng ngùng đi theo phía sau Cố Dạ Cần, bộ dáng kia rất giống Diệp Linh nhiều năm trước.

“Anh Cẩn…” Triệu Dung Dung kêu Có Dạ Cẩn một tiếng.

Thái độ Có Dạ Cần lãnh đạm, cũng không nhìn Triệu Dung Dung.

Lúc này Mạc Tuân tới.

Mạc Tuân vừa qua, anh cởi tây trang màu đen ra đưa cho bồi bàn, trên người áo sơ mi đen quần tây đen, anh tuần sang trọng, anh nhắc chân dài đi đến bên cạnh Cố Dạ Cần.

Hai người đàn ông đứng cạnh nhau, dưới ánh đèn sáng chói liền trở thành phong cảnh mắt sáng nhất.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1316


Chương 1316:

Có Dạ Cần lúc này mới nhàn nhạt nhìn Triệu Dung Dung, mở miệng: “Cô về phòng trước đi!”

“Dạ, tạm biệt anh Cần.” Triệu Dung Dung vô cùng ngoan ngoãn nghe lời.

Mạc Tuân nhìn Cố Dạ Cẩn: “Triệu Dung Dung kia là em gái mới của cậu?”

“Là mẹ tôi khăng khăng nhét vào đấy.”

“Có phu nhân thật là thú vị a, bà ta còn tưởng rằng con trai của mình chỉ yêu em gái thôi, thấy tâm cậu đặt trên người Diệp Linh kéo không trở lại, nên lập tức nhận một đứa con nuôi, nhét thêm đứa em gái cho cậu, Cố phu nhân vì chia rẽ cậu và Diệp Linh cũng là dụng tâm quá đấy.”

Yết Cố Dạ Cần cuộn lên xuống, nuốt ngụm rượu đỏ trong cổ họng xuống, sau đó khẽ động môi mỏng: “Cậu thích chọc tôi đến thế à?”

Mạc Tuân nhướng đuôi mắt hẹp dài, tràn ra phong tình trưởng thành nam tính: “Diệp Linh không náo với cậu à?”

Có Dạ Cần liếc Mạc Tuân, hai người đàn ông đều là đỉnh cấp nam thần, bị áo sơ mi tây trang bao vây ra cảm giác một thân cắm dục, thế nhưng ai có thể đoán được bọn họ ở chỗ này lại trò chuyện về phụ nữ.

“Cô ấy sẽ không gây náo, cô ấy đã rất lâu rồi không đoái hoài đến tôi.”

Mạc Tuân: “Tôi rất thông cảm với cậu.”

Vừa dứt lời dưới, bên tai vang lên một giọng nói ỏng ẹo: “Mạc Tuân, em tới rồi.”

Mạc Tuân quay đầu, Thượng Quan Mật Nhi tới.

Thượng Quan Mật Nhi đã thay xong bikini, hiện tại vui vẻ tung tăng nhìn Mạc Tuân, còn quay một vòng: “Em đẹp không?”

Phụ nữ đều thích người khác khen mình xinh đẹp, huống chỉ là người đàn ôn mình thích, Thượng Quan Mật Nhi g chỉ vì Mạc Tuân mới mặc bikini.

Đúng dịp là, hôm nay Thượng Quan Mật Nhi và Lê Hương đụng hàng nhau, Thượng Quan Mật Nhi cũng mặc bikini màu vàng trứng ấp kia.

Mạc Tuân liếc Thượng Quan Mật Nhi, sau đó chau lại một mày kiếm, cảm giác như mắt bị cay: “Bộ này không hợp cô, cô mặc vào như giả vờ mình non nót ấy.”

Thượng Quan Mật Nhi lòng tràn đầy vui mừng đợi Mạc Tuân nhận xét thoáng cứng đờ người, hai lỗ tai không ngừng ong ong câu “giả vờ mình non nớt” kia của Mạc Tuân.

Thượng Quan Mật Nhi đã có được khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương, hơn nữa ả trẻ trung xinh đẹp, nhưng rất đáng tiếc màu vàng nhạt này quá kén da, da thịt ả không bằng Lê Hương, khí chất cũng không bằng Lê Hương, vào phải đôi mắt kén chọn và gu thưởng thức không tầm thường của Mạc Tuân, quả thật hơi quê mùa.

Thượng Quan Mật Nhi như bị điện giật, sắc mặt trắng bệch.

Ả kinh ngạc nhìn Mạc Tuân, người vừa mới nói câu “tùy cô, chỉ cần cô thích là tốt rồi” đi đâu rồi, vì sao ả chọn mặc xong, anh lại phê bình cay nghiệt như thế?

Quả nhiên miệng lưỡi đàn ông, quỷ gạt người!

Mạc Tuân không nhìn Thượng Quan Mật Nhi nữa, ý kia có chút vô tội cô bảo tôi nhận xét mà, tôi cũng chỉ mới nhận xét một câu.

Bầu không khí có chút xấu hổ, Có Dạ Cần nhàn nhạt thu mắt, anh từ trong túi quần lấy điện thoại ra, mở Weibo, anh liếc mắt liền thấy được bài Weibo Diệp Linh mới đăng.

Diệp linh đăng ảnh chụp chung của cô và Lê Hương trên boong, mặt của hai người cũng được làm mò, hiện tại bài đăng này đã lên topsearch, “Oh my god, Diệp mỹ nhân mặc bikini kìa.”

“Mỹ nhân bên cạnh Diệp mỹ nhân là ai thế, chậc chậc, nhìn cái dáng kìa!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1317


Chương 1317:

*Có dám hướng cam xuống chút không, tôi là phụ nữ đây còn thèm thân thể của các cô ấy.”

“Bên cạnh Linh mỹ nhân nhất định là Quán mỹ nhân rồi, Nam Quán Bắc Linh, đây là dung nhan thần tiên gì thế hả?

Có Dạ Cần nhanh chóng cắt điện thoại , hướng ra ngoài, lúc đi còn nhắc nhở bạn tốt Mạc Tuân một câu: “Cậu đi ra ngoài một chút đi.”

Mạc Tuân và Có Dạ Cần đều đi ra, Thượng Quan Mật Nhi không biết chuyện gì xảy ra, ả tự nhiên cũng đi theo ra ngoài.

*Cố tổng, anh gọi chúng tôi ra ngoài làm gì thế?”

Một giây kế tiếp Thượng Quan Mật Nhi liền khựng lại, bởi ả thấy được Lê Hương và Diệp Linh trên boong.

Con ngươi Thượng Quan Mật Nhi co rụt, sắc mặt nhanh chóng trở nên vô cùng xấu xí, vì ả thấy được Lê Hương mặc bộ bikini giống hệt ả, hai người đụng hàng.

Nếu như nói ả là “giả non”, vậy Lê Hương là “thật non”, dưới sự phụ trợ của sắc vàng, cánh tay cô như ngó sen, mái tóc dài như tơ lụa tung bay trong gió, thực sự là thanh thuần có thể bóp ra nước.

Thượng Quan Mật Nhi tuy rất ghét Lê Hương, nhưng từ lúc đổi khuôn mặt, mỗi ngày ả dậy thấy khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc trong gương tâm tình đều sẽ trở nên đặc biệt tốt, ả rất ưa thích sắc đẹp của Lê Hương.

Nhưng bây giờ ả đột nhiên ý thức được một vấn đề, tuy ả đổi mặt, nhưng thân thể không đồi.

Giờ khắc này làm cho Thượng Quan Mật Nhi rõ ràng nhận thức không gì sánh được giả chính là giả, vĩnh viễn không thể được như thật.

Thượng Quan Mật Nhi nhìn về phía Mạc Tuân bên người, chỉ thấy ánh mắt Mạc Tuân rơi vào Lê Hương, chưa từng dời đi.

Mạc Tuân nhìn Lê Hương, con ngươi thâm thúy hơi co rút lại một chút, rất nhanh anh liền mím môi mỏng, giữa mi tâm anh tuấn dâng lên tầng khói mù.

Bởi vì bên người Lê Hương và Diệp Linh xoay quanh nhiều thế gia công tử, một thế gia công tử trong đó ánh mắt vẫn rơi vào Lê Hương, rõ ràng đã thích Lê Hương rồi.

Lê Hương cũng không nhiệt tình đáp lại, nhưng theo lịch sử cô cũng gật đầu phụ họa vài lần, trên boong thuyền gió rất to, phát động mái tóc bên quai hàm cô, Mạc Tuân nhìn đường nét trên gò má cô, mơ hồ lộ ra vài phần tiên khí cùng tuyệt sắc.

Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng lộ ra vẻ mặt đố kị phẫn hận, nhưng ả dịu dàng nói: “Wow, dáng người Tình Nhi thật sự rất đẹp đó, Linh Linh nói rất đúng, nha hoàn của em thực sự rất thích hợp mặc bikini, cô xem những thế gia công tử kia đều bị nha hoàn em mê hoặc.”

Nói rồi Thượng Quan Mật Nhi kéo lại Mạc Tuân: “Lúc trước em kêu anh giúp em giới thiệu cho cô ấy mấy người có tiền, hiện tại xem ra không cần, nha hoàn này của em rất có bản lĩnh, được rất nhiều đàn ông chào đón, bây giớ đám đàn ông kia đều vây quanh cô ấy rồi, chỉ tiếc mặt của cô ấy còn chưa đủ xinh đẹp, bằng không sẽ có càng nhiều người đàn ông vì cô điên cuồng hơn.”

Thượng Quan Mật Nhi không ngừng bôi đen Lê Hương, cuối cùng vẫn không quên ở trước mặt Mạc Tuân nhấn mạnh chữ “khuôn mặt”.

Lê Hương đã cảm giác được có người đang nói xấu cô, cô quay đầu, nhìn lại.

Mạc Tuân lập tức liền thấy Lê Hương, bây giờ mặt của Lê Hương là Tình Nhi, hoàn toàn chính xác cũng không xinh đẹp, nhiều lắm chỉ thanh tú, nhưng trên mặt cô nạm một đôi mắt trong vắt, lúc hàng mi dài rung động, hết sức thanh thuần động nhân.

Lê Hương chỉ dựa vào. “phần cứng” trên người thành công đền bù chỗ thiếu hụt trên gương mặt này, Mạc Tuân nhìn cô, đã cảm thấy rất khó dời mắt đi.

Chính vì vậy, khuôn mặt tuần tú kia đã âm trầm có thể nặn ra nước, bởi vì anh phát hiện lực hấp dẫn của tiểu nha hoàn này với anh càng lúc càng lớn.

Dường như đã lớn đến mức anh không còn cách nào kháng cự.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1318


Chương 1318:

Mạc Tuân vô cùng không thích tâm trạng mình bị người dẫn dắt, hơn nữa người anh yêu là Lê Hương, bây giờ sao lại thấy hứng thú với tiểu nha hoàn như vậy?

Loại cảm giác này thật kỳ quái.

Lê Hương đương nhiên thấy được sắc mặt xấu xí lạnh lẻo của Mạc Tuân, từ sau đêm hôm đó cô xông vào trong phòng của anh thay thuốc cho anh, anh cũng chưa từng cho cô säc mặt tôt.

Anh hiện tại nhất định rất chán ghét cô.

Xem ra trò vặt này của Thượng Quan Mật Nhi vẫn rất có hiệu quả, anh đã rất ghét cô.

Lúc này Diệp Linh cũng thấy được Mạc Tuân và Thượng Quan Mật Nhi, cô nhanh chóng kéo Lê Hương tới: “Mạc tổng, Lê Hương, tiểu nha hoàn này mặc bikini rất đẹp nhỉ?”

Mạc Tuân thấy mấy thế gia công tử trên boong còn nhìn chằm chằm Lê Hương, những thế gia công tử đó đã duyệt vô số con gái, ánh mắt nhìn Lê Hương vô cùng không đứng đắn, Mạc Tuân cũng cảm giác trong lồng ngực to lớn tràn đầy lệ khí âm u, mím môi nói: “Khó coi, xấu chết!”

Diệp Linh: “…” Người đàn ông Mạc Tuân này bị mù à!

Sắc mặt Lê Hương trắng nhợt, Mạc Tuân trong ấn tượng của cô vẫn rất lịch sự, chưa bao giờ sẽ bình giá cả một người phụ nữ xấu xí, vậy mà hiện tại anh lại chê cô thậm tệ như vậy, đủ để thấy được anh chán ghét cô còn sâu đậm hơn cả cô tưởng tượng.

Lê Hương dù sao cũng là con gái, hiện tại ngón tay xuôi ở bên người cuộn tròn lại, cô mở khẩu hình: “Tôi về phòng trước.”

Cô nhắc chân bỏ đi.

Diệp Linh nhìn bóng lưng Lê Hương rời đi, sau đó nhìn về phía Mạc Tuân: “Mạc tổng, anh xem đi! Anh bắt nạt tiểu nha hoàn kia đến khóc rồi kìa.”

Mạc Tuân không nói chuyện, sắc mặt rất khó coi.

Diệp Linh dí dỏm nháy mắt: “Thông thường một người người đàn ông chọc một cô gái đến khóc là bởi vì…

thích…”

Chữ “thích” này vừa rơi xuống, đôi mắt Mạc Tuân khẽ động, sắc mặt Thượng Quan Mật Nhi đại biến: “Linh Linh, cậu…”

*A, thật ngại quá Lê Hương, tớ nói lung tung ấy mà, các cậu đừng để trong lòng.” Diệp Linh nhanh chóng lấy tay bụm miệng mình, hét sức vô tội.

Thượng Quan Mật Nhi tức giận chết khiếp, nhưng Diệp Linh lại là “bạn thân nhất” của ả, ả lại không thể phát tác.

Lúc này Diệp Linh dường như mới nhìn đến Cố Dạ Cẩn vẫn không lên tiếng, cô vô cùng thản nhiên hào phóng nhìn anh, câu đôi môi đỏ mọng kiều diễm: “Cố tổng, thật trùng hợp, chào anh.”

Có Dạ Cần không nói chuyện, anh với cô đã đến mức gặp nhau nói câu chào xa lạ như thế: “Tôi còn có việc, đi trước.” Diệp Linh xoay người, cũng rời khỏi nơi này.

Thượng Quan Mật Nhi quay đầu nhìn Mạc Tuân, được Diệp Linh nhắc nhở như vậy, ả cũng nhạy cảm nhận thấy Liễu Mạc Tuân đối với Lê Hương không bình thường.

Trong lòng Thượng Quan Mật Nhi vang lên tiếng chuông cảnh báo, ả vẫn luôn dùng Yêu chuông với Mạc Tuân, hơn nữa Lê Hương hiện tại đã biên thành nha hoàn, lẽ nào đã như vậy Mạc Tuân vẫn bị Lê Hương hấp dẫn?

Lê Hương đặt toàn bộ tiền cược trên người Mạc Tuân, cược Mạc Tuân sẽ không đề cô thua, lẽ nào Mạc Tuân thực sự sẽ phá tan mị thuật của Yêu chuông sao?

“Mạc Tuân, có phải anh có ý với tiểu nha hoàn kia của em không?” Thượng Quan Mật Nhi nhìn về phía Mạc Tuân hỏi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1319


Chương 1319:

Mạc Tuân khẽ nói: *Ý gì?”

“Tiểu nha hoàn kia của em tuy mặt khó coi, thế nhưng dáng người tốt, rất nhiều đàn ông thích, có phải anh cũng thích tiểu nha hoàn kia của em rồi không?”

“Không có.” Mạc Tuân nhanh chóng phủ nhận, anh sẽ không thích tiểu nha hoàn kia.

Thế nhưng Thượng Quan Mật Nhi hiện tại rất không vui, cần anh tới dỗ dành: “Nhưng, vì sao amh đối với cô ta không bình thường như thế?”

Mạc Tuân nhanh chóng nhíu mi tâm: “Chỗ nào không bình thường? Cô đừng có tình gây sự.”

Nói xong, Mạc Tuân nhắc chân dài bỏ đi.

Anh đi rồi.

Anh lại cứ như vậy đi.

Thượng Quan Mật Nhi còn đang chờ Mạc Tuân dỗ dành mình quả thực sợ ngây người, có lầm hay không, rốt cuộc ai đang tức giận?

Anh không còn chút kiên trì nào với ả nữa sao?

Nhưng trước đây anh đối với Lê Hương đều không phải như thế, như thể nhăn mặt cho anh xem, bỏ anh lại đều là Lê Hương mà!?

Sao đến phiên ả lại biến dạng rồi, đến tột cùng sai ở bước nào?

Mạc Tuân thân cao chân dài đứng lặng ở bên cửa sổ, hai bàn tay to chống trên cửa sổ, gió mát trên biển thỏi phông vạt áo anh.

Lúc này Cố Dạ Cần đi tới, dùng tay đẩy anh một cái: “Làm sao, cậu thực sự coi trọng tiểu nha hoàn kia rồi?”

Có Dạ Cần là anh em tốt nhiều năm của Mạc Tuân, hai người rất quen thuộc, Mạc Tuân mím môi mỏng, cũng không nói lời nào.

“Ngoại trừ Lê Hương, tôi còn chưa từng thấy cậu vì người phụ nữ nào phiền lòng, vừa rồi Linh Linh nói rất đúng, một người người đàn ông chọc khóc một cô gái nhất định là bởi vì thích.” Cố Dạ Cần thấp giọng nói.

Mạc Tuân hiện tại rất phiền muộn, anh chau chặt mày, anh cũng không biết mình bị gì?

Lê Hương rõ ràng đang ở trước mặt anh, nhưng anh đã mắt đi hứng thú cùng kiên trì với cô.

Hiện tại ánh mắt anh luôn đi theo tiểu nha hoàn kia, đôi mắt sáng trong của cô, dáng người nhỏ nhắn mềm mại của cô, mùi hương trong veo trên người cô… đều là anh thích, đó là mùi hương thuộc về Lê Hương.

*Tôi đi hút điều thuốc.” Mạc Tuân rời đi.

Mạc Tuân muốn đến buồng nhỏ trên tà, lúc này ở chỗ quẹo đúng lúc có một thân ảnh mềm mại đi tới, là Lê Hương.

Lê Hương còn mặc bikini màu vàng nhạt kia, nhưng bên ngoài khoác thêm áo khoác, che đi cảnh xuân của mình, cô đang muốn trở về phòng.

Hai người cứ như vậy đụng phải, bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt Lê Hương trong vắt nhìn anh, nhưng rất nhanh đã dời đi ánh mắt, cô cúi đầu, muốn thoáng qua anh.

Thế nhưng, cô đụng phải một bức tường.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1320


Chương 1322:

Vài giám đốc sáng mắt, nghĩ đến một trò chơi khá ác: “Vậy ược, nếu như tiểu nha hoàn này không muốn múa cột, vậy… lựa một trong những người chúng tôi hôn môi đi, ha ha ha.”

Thượng Quan Mật Nhi hai mắt sáng ngời, ả cũng hiểu được cái trò chơi này rất thú vị: “Nhưng, các anh nhiều người như vậy, chọn thế nào cũng sẽ đắc tội mấy người còn lại, phải chọn thế nào mới tốt đây.”

“Cái này không thành vấn đề, chúng ta xoay chai bia.”

Một giám đốc lấy ra một chai bia, vừa nhìn chỉ là tên già đời, hắn xoay chai bia trên bàn trà.

Mọi người nín thở, xem chai bia sẽ dừng về phía người nào.

Từ từ chai bia liền dừng lại, miệng bình nhắm ngay một người, người đó chính là… Mạc Tuân!

Mạc Tuân vẫn ngồi trên ghế sa lon hút xì gà, toàn bộ hành trình anh không lên tiếng, chỉ sâu kín hút thuốc đến dâng cả tầng sương mù, thấy miệng bình dừng ở chỗ anh, trên khuôn mặt tuần tú không có bắt kỳ tâm tình gì, chỉ là gõ gõ khói bụi trong cái gạt tàn thuốc.

Sau đó anh tựa lưng vào ghé salon mềm mại, nhẹ nhàng phát động mí mắt anh tuần, nhìn về phía Lê Hương đối diện.

Tất cả mọi người hít vào, bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng quá trùng hợp như thế, lấy mẫu đã ngẫu nhiên rơi trên người Mạc Tuân.

“Xem ra trên người Mạc tổng có một loại từ lực a, chuyên môn hấp dẫn phụ nữ.”

“Chúng ta vẫn là dựa theo quy tắc trò chơi tới chơi thôi!

Tiểu nha hoàn, em thực sự là may mắn, hiện tại cho em hai lựa chọn, hoặc là lên đài múa cột, hoặc là đi hôn Mạc tổng.”

“Tôi thấy tiểu nha hoàn nhất định sẽ chọn hôn Mạc tổng, đây là cơ hội ngàn năm một thuở cỡ nào chứ, thế nhưng, Mạc tổng có thể hay đẩy cô ra không, chúng tôi không biết đấy nhé.”

Lê Hương bây giờ bị cho hai lựa chọn, dựa theo tình thế này, nếu như cô không phối hợp, cũng không trốn được.

Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt nhìn về phía Mạc Tuân, phía sau làn khói mù lượn lờ, anh híp cặp mắt sâu thẳm kia nhìn cô.

Vừa rồi hai người tan rã trong không vui, cô cho anh một bạt tai, hiện tại ánh mắt anh lạnh như băng, không có chút nào nhiệt độ, dáng vẻ cao cao tại thương ấy còn lộ ra vài phần nhìn cô bằng nửa con mắt.

Lê Hương thu hồi ánh mắt, cô trực tiếp đứng dậy, đi lên đài.

Cô đã lựa chọn, lựa chọn lên đài múa cột.

Trời ạt!

Đám giám đốc đều sợ ngây người, bọn họ thật sự không ngờ Lê Hương lại không chọn Mạc Tuân, Mạc Tuân là đệ nhất tài phiệt toàn cầu đặt ở trước mặt cô, có thể đụng tay đến, cô lại không quý trọng.

Mấy giám đốc nhìn bóng lưng Lê Hương rời đi, lại không hiểu sao càng thêm vài phần kính phụ, cô thực sự: là quá ngầu rồi!

Động tác hút xì gà của Mạc Tuân khẽ dừng, hai tròng mắt giống như mực nước phẩy lên, nguy hiểm như vực sâu, cô lại dám không chọn anh!

Cô tình nguyện múa cột cũng không chọn anh!

Người phụ nữ chết bằm này!

Thượng Quan Mật Nhi lúc đầu còn thở không thông, ả nào ngờ tới Lê Hương lại may mắn đến thế, chai bia xoay về phía Mạc Tuân.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1321


Chương 1323:

Hiện tại Lê Hương lại chọn đi múa cột, Thượng Quan Mật Nhi nhanh chóng khoác cánh tay lên bờ vai rắn chắc của Mạc Tuân, cười nói: “Xem ra tiểu nha hoàn này của em vẫn thích khiêu vũ hơn.”

Lúc này tiếng D.J nóng bỏng vang lên, Mạc Tuân nâng mắt hướng trên đài vừa nhìn, bàn tay nhỏ của Lê Hương khẽ hất mái tóc dài đen nhanh về sau, bắt đầu huy động tay chân nhỏ xinh múa.

Đầu tiên cô khởi động bằng một điệu nhảy mạnh mẽ ngắn ngủi, sau đó cầm ống thép bằng bàn tay nhỏ bé, thân hình mảnh mai của cô dễ dàng nhảy lên, cả người xoay tròn quanh ống thép như một yêu cơ đang nở rộ, đung đưa trong duyên dáng.

Cả khoang thuyền bùng nổ trong tích tắc, những người đàn ông đứng bật dậy, một số huýt sáo, một số gõ bát “Tiểu mỹ nhân, nhìn đây này!”

“Tiểu mỹ nhân, đôi chân nhỏ mang giày cao gót của em thật xinh đẹp, có dám để anh hôn một cái không?”

“Tiểu mỹ nhân, mau đến trong bát của anh đi nào, ra cái giá, đêm nay anh táng gia bại sản vì em!…”

Những người đàn ông kia hướng về phía Lê Hương hưng phấn gầm rú, đập vào mặt đều là hormone h*m m**n mãnh liệt.

Mạc Tuân nhìn chằm chằm bóng đỏ yêu mị trên đài, học múa ra thân, lại dáng người nhỏ nhắn mềm mại Lê Hương quá biết múa rồi, thời điểm xoay tròn hai chân của cô là tách ra, một chữ “mã” tiêu chuẩn, làn váy màu đỏ đắp lên trên đầu gối, như ẩn như hiện, không biết hấp dẫn bao nhiêu đàn ông.

Vóc người của cô rất đẹp, b* ng*c cũng thật phòng, chống lên lớp áo căng chặt, mái tóc đen nhánh dịch bên tai lộ ra khuôn mặt nhỏ không tính là xinh đẹp của cô, dưới ngọn đèn lóa mắt dát lên ngũ quang cô thập sắc, đêm nay cô càng điên đảo chúng sinh, làm cho tắt cả đàn ông vì cô điên cuồng.

Mạc Tuân vốn là tâm tình không tốt, hiện tại mặt mày trầm xuống, cả người tản ra lệ khí âm vụ lạnh lẽo. Mười phút sau, màn múa cột đốt cháy cả toàn trường kết thúc, trên da thịt tinh tế trắng nõn của Lê Hương đã rịn mồ hôi, giống như là cánh hoa hồng lăn qua hạt sương, chọc người thèm nhỏ dãi.

Wow.

Toàn trường hoan hô, quả thực sôi trào.

Lê Hương đứng trên đài, đôi mắt xinh đẹp câu người chậm rãi quét khắp toàn trường, sau đó rơi vào trong góc phòng mờ tối kia, trên thân thể thẳng tắp của Mạc Tuân.

Nhưng cô chỉ liếc mắt rồi nhanh chóng dời đi ánh mắt, cô trong tiếng hô hào ồn ào đi xuống đài.

Trời ạ.

Mấy cái giám đốc đứng xa xa nhìn Lê Hương quả thực kinh vi thiên nhân.

“Không nghĩ tới tiểu nha hoàn này nhìn từ bề ngoài thanh thuần như nước, nhưng múa cột lại yêu mị nóng bỏng đến như vậy.”

“Đây quả thực là vưu vật, khiến tôi yêu thích không buông tay.”

“Nhưng tiểu nha hoàn này chảnh lắm nha, ông xem cô ta trực tiếp đi, căn bản cũng không đẻ ý đến chúng ta.”

“Tiểu nha hoàn thật đúng là thú vị.”

Đôi mắt sâu thẳm của Mạc Tuân cũng rơi trên bóng người Lê Hương, chẳng thế còn gì, cô chính là có thể tiên khí có thể tinh khiết cũng có thể mị hoặc, trên người luôn luôn là kiểu mà đàn ông thích, điên đảo chúng sinh.

Còn nữa, cái ngạo mạn của cô cũng cao hơn bình thường nhiều, ngay cả anh cũng chẳng buồn nhìn nhiều.

Thượng Quan Mật Nhi tức giận bóp ngón tay vào trong lòng bàn tay, ả vốn là muốn bỡn cợt Lê Hương, nào biết Lê Hương một bài múa cột đã đại xuất danh tiếng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1322


Chương 1324:

Lúc này có một giám đốc lên tiếng nói: “Các ông mau nhìn, có người vây quanh tiểu nha hoàn kia rồi.”

Mạc Tuân ngắng đầu, chỉ thấy phía trước có một phú nhị đại đã say xuất hiện trước mặt Lê Hương, chặn đường đi của cô.

“Tiểu mỹ nhân…” Phú nhị đại dâm dê nhìn Lê Hương: “vừa rồi em múa cột đẹp quá, anh ra giá 10 triệu, nhảy lại lần nữa cho anh xem.”

Lê Hương đang định rời đi, hiện tại cô không có tâm tình xã giao đám sắc quỷ ma men này, nên cô nhắc chân muốn đi.

Nhưng lại có một tên giám đốc say mèm nhảy ra: “Tiểu mỹ nhân, anh ra 30 triệu, buổi tối theo anh ăn cơm.”

“Mày là ai, hiểu đạo lí tới trước tới sau hay không, tiểu mỹ nhân này là của tao, tao ra giá 50 triệu, mua một đêm của tiểu mỹ nhân này.”

“Cái gì mà tới trước tới sau, người phụ nữ ông mày coi trọng mày cũng dám đoạt, có phải muốn đámh một trận không?”

Phú nhị đại và giám đốc đều uống say, trong mắt chỉ có Lê Hương, bọn họ hiện tại giương cung bạt kiếm, đều muốn khai chiến.

Thượng Quan Mật Nhi thấy một màn như vậy trong lòng hết sức đố kị, tuy là ả đã có khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương nanh, thế nhưng tiêu điểm toàn trường vẫn tập trung trên người Lê Hương, vô luận là quá khứ hay hiện tại, ả vẫn luôn làm nền.

Thượng Quan Mật Nhi nhìn về phía Mạc Tuân bên cạnh: “Em nói rồi mà, tiểu nha hoàn em đây mị lực rất lớn, các anh xem, hai người đàn ông đều sắp vì tiểu nha hoàn của em mà đánh đập tàn nhẫn rồi.”

Mạc Tuân mím môi, đôi mắt hẹp sâu như chim ưng không gì sánh được âm u nhìn chằm chằm chỗ đó của Lê Hương.

“Tiểu mỹ nhân, theo anh đi!”

z“Tiểu mỹ nhân, em là của anh! “

Lúc này phú nhị đại và tên giám đốc đều đưa tay, đồng thời níu lại cổ tay trắng của Lê Hương.

Lê Hương da thịt mềm, chỗ bị níu lại nhanh chóng đỏ một mảnh, cô chau hàng mày thanh tú.

Phú nhị đại chỉ vào tên giám đốc mắng to: “Mày mau buông tay ra!”

“Kẻ nên buông là anh!”

Phú nhị đại trực tiêp đâm vào này giám đốc.

Hai người đàn ông thực sự đánh nhau, Lê Hương bị ném sang một bên, cô không đứng vững, lảo đảo một cái, sắp ngã.

Lúc này có cánh tay có lực đúng lúc vươn sang đây, trực tiếp giữ lại vòng eo yêu kiều mềm mại của cô, Lê Hương ngã vào trong ngực to lớn mà âm áp.

Ai?

Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt lên, một giây kế tiếp khuôn mặt tuần tú của Mạc Tuân liền hung hăng xông vào tròng mắt của cô.

Mạc Tuân tới!

Con ngươi Lê Hương co rụt lại, vậy mà anh đến!

Phú nhị đại và giám đốc đã vì phụ nữ đấm đánh đỏ cả mắt, bọn họ bây giờ lại chứng kiến có người thừa dịp lúc bọn họ đánh nhau cướp Lê Hương đi, nhất thời giận dữ, cho nên giơ nắm tay lên hướng Mạc Tuân: “Mau buông tiểu mỹ nhân ra, không tao đánh phế mày!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1323


Chương 1325:

Thấy bọn họ xông tới, trái tim Lê Hương siết chặt, cần thận!

Mạc Tuân kéo Lê Hương, một con bàn tay rõ khớp xương giữ lại cổ tay của phú nhị đại, chân dài đạp về phía nửa người dưới của tên giám đốc, động tác sạch sẽ bén nhọn đánh vật hai người kia xuống.

Bọn họ kêu gào như heo bị chọc tiệt: “Người đâu, mau tới, đứa nào phê thằng này cho tao, tao có trọng thưởng.”

Lần này du thuyền tư nhân mời đến đều là nhân vật có máu mặt, phú nhị đại và giám đốc uống say, ngay cả Mạc Tuân cũng không nhận ra, thế nhưng bọn họ dẫn theo rất nhiều hộ vệ.

Lập tức rất nhiều hộ vệ đi tới, bọn họ cầm bình rượu trên bàn xông đến Mạc Tuân.

Đôi mắt trong vắt của Lê Hương co rụt, hai tay nhanh chóng kéo lại ống tay áo Mạc Tuân, gương mặt vô tội cùng lo lắng, Mạc tổng, xong, anh gây họa rồi!

Mạc Tuân xách cô tới một bên, trong tròng mắt sâu hẹp toé ra tia khát máu: “Đứng yên, không được nhúc nhích!”

A…

Đám hộ vệ kia đều vọt tới, Mạc Tuân khỏe mạnh chiến đấu với bọn họ, Lê Hương vẫn là lần đầu tiên thấy anh đánh nahu, từng chiêu thức của anh như nước chảy mây trôi, khiến địch không chống đỡ được.

Nếu Lê Hương nhỏ hơn một chút, ước chừng sẽ giống như cô bé mê muội giống nhau bưng miệng mình thét chói tai thật là đẹp trai rồi.

Hiện trường hỗn loạn tưng bừng, chai bia đập vỡ khắp nơi, rất nhiều người đều tìm đường chạy, Thượng Quan Mật Nhi khiếp sợ nhìn Mạc Tuân, đệ nhất tài phiệt toàn cầu, thường thấy anh có bao nhiêu anh tuấn lãnh quý, ả chưa từng thấy anh vì một người phụ nữ đánh nhau.

Vừa rồi lời của ả mới vừa nói xong, anh liền đứng dậy, bước về phía Lê Hương.

Hiện tại anh lại vì Lê Hương mà đánh nhau với đám người này!

Lúc này Diệp Linh đi đến, cô nhìn thấy tình cảnh hỗn loạn như vậy lại càng hoảng sợ, nhanh chóng đi tìm Lê Hương.

Lúc này một tên hộ vệ đỏ mắt nhắc bình rượu hướng trên đỉnh đầu Diệp Linh ném tới, con ngươi Diệp Linh co rụt.

Thời khắc mấu chốt một bàn tay trắng nõn sạch sẽ duỗi tới giữ lại eo nhỏ của cô, kéo cô vào trong lòng.

Ngước mắt vừa nhìn, là Có Dạ Cần.

Có Dạ Cần không có biểu tình biến hóa gì, vẫn là bộ dạng nhã nhặn, chỉ là đôi đồng tử đen lãnh đến không chút nhiệt độ nào, nhẹ nhàng liếc hộ vệ kia: “Còn muốn đánh không?”

Người hộ vệ kia đã bị khí tràng cường đại tán phát trên người Cố Dạ Cẩn dọa sợ, toàn thân run rẩy: “Xin… xin lỗi.”

Hộ vệ trực tiếp đập chai bia vào trên đầu mình.

Có Dạ Cần mắt lạnh nhìn dòng máu từ từ chảy xuống trên đầu hộ vệ, anh lấy điện thoại ra gọi một cú điện thoại, chậm rãi phân phó nói: “Đóng tất cả cửa buồng nhỏ trên tàu, có người dám ở chỗ này gây náo, vậy đóng cửa đánh chót”

Lê Hương ngoan ngoãn đứng ở trong góc nhỏ, cô không dám di chuyển, bởi vì ở đây là trận hỗn chiến của đàn ông, cô tốt nhất bảo vệ mình trước, không muốn liên lụy Mạc Tuân.

Lúc này một tên hộ vệ cầm bình rượu đập tới cô, Lê Hương run mi, cô yên lặng s* s**ng ngân châm bên hông.

Thế nhưng trong tầm mắt tối sầm, một khí tức nam tính sạch sẽ mát lạnh đánh tới, vững vàng bảo vệ cô ở trong lòng.

“Xoảng” một tiếng, bình rượu nát.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1324


Chương 1326:

Lê Hương vừa nhìn, Mạc Tuân tới, hiện tại ống tay áo trên cánh tay anh đã bị cắt vỡ, bên trong kéo ra một miệng máu thật dài, nhìn thấy mà giật mình.

Mới vừa rồi là anh che ở cô.

Anh bị thương rồi!

Lê Hương khẽ ngừng thở, trái tim như là bị một bàn tay níu lấy thật chặt, cô nhanh chóng dùng tay mình bám lên vét thương của anh.

Nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của cô gái, thân thể cao ngất Mạc Tuân ẩn trong bóng tối, cả người dâng lên một tầng máu tanh lệ khí, anh lạnh lùng mở miệng: “Vui không hả, nhiều người đàn ông vì cô đánh nhau đấy?”

Trong chốc lát Lê Hương nói không nên lời.

Lúc này an ninh trên du thuyền và người Cố Dạ Cẩn gọi tới toàn bộ vọt vào, nhanh chóng ổn định hiện trường. Có Dạ Cẩn quật ngã hai tên hộ vệ chạy tới: “Tuân, không sao chứ?”

“Không sao.” Mạc Tuân nhấp một cái môi mỏng, sau đó dụng lực siết cổ tay trắng của Lê Hương, trực tiếp kéo cô đi.

Tiến độ bước của Mạc Tuân rất lớn, Lê Hương lảo đảo nghiêng ngã đi theo phía sau anh, đi tới cửa phòng, Mạc Tuân đá văng cửa phòng, trực tiếp lôi Lê Hương đi vào.

Lê Hương còn chưa đứng vững, lại bị anh kéo. đến phòng tắm, anh đẩy cô trước đài rửa mặt, sau đó mở ra nước lạnh bắt đầu chà rửa hai cổ tay trắng của cô.

Anh làm cái gì?

Nỗi điên cái gì thế?

Lê Hương nhanh chóng chau mày, bắt đầu giãy dụa.

Thế nhưng lực đạo nam nữ khác biệt rất lớn, mấy ngón tay thon dài của Mạc Tuân dùng sức giữ chặt cô, khiến cô không thể động đậy, anh rũ mí mắt anh tuấn chuyên chú rửa sạch cổ tay trắng của cô, như thể muốn rửa tróc lớp da cô luôn vậy.

Mạc Tuân cảm thấy bản chết.

Chỉ cần nghĩ đến vừa rồi hai cổ tay của cô bị hai tên kia lôi kéo, trong ngực anh liền cuồn cuộn lệ khí khát máu.

Chẳng biết tại sao, anh không thể nhìn gã đàn ông khác đụng vào cô, nắm tay cô cũng không được.

Anh biết mình rất khác thường, anh đã toàn lực khắc ché, nhưng, vẫn không được.

Anh không nhịn được.

Lê Hương đã đã nhận ra tính tình của anh, lúc này không thể chọc giận anh nữa, nên cô yên tĩnh lại, tùy ý để anh rửa.

Mấy phút sau, Mạc Tuân rốt cục cũng ngừng lại, đôi chân dài lấn về trước vài bước, trực tiếp đặt cô trên vách tường sứ ngọc, hai ngón tay thon dài dùng sức nắm cằm cô, sau đó âm u nhìn chằm chằm cô: “Có phải tôi chưa cảnh cáo cô đừng giở trò bên ngoài không? Cô nghe không hiểu à?”

Giỏ trò?

Lê Hương nhanh chóng lắc đầu, tôi không có!

“Ha ha…” Mạc Tuân từ trong cổ họng bật ra tiếng cười nguy hiểm : “Vậy bây giờ cô d*ng ch*n thành chữ mã cho tôi xem, như thế nào?”

Vòng Lê Hương tiếp xúc tương đối sạch sẻ, thế nhưng cô đã nghe qua cũng không ít, nghe nói rất nhiều kẻ có tiền trong câu lạc bộ xa hoa chọn con gái, sắp thành đống tiền mặt đập trên người cô gái đó, bảo các cô làm một chữ mã.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1325


Chương 1327:

Các cô gái chân càng mở rộng, càng có thể thỏa mãn h*m m**n b**n th** của đám đàn ông kia.

Lê Hương kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt này, bỗng nhiên hiểu ra, người đàn ông này không chơi gái, thế nhưng thủ đoạn chơi gái anh đều hiểu.

Cô chợt nhớ đến một bài báo đã đọc trên tạp chí, bài báo này đánh giá một người đàn ông 30 tuổi thực sự trưởng thành, không chỉ có đủ tiền và quyền lực mà còn có đôi mắt nhìn thấu phụ nữ.

Mẫu đàn ông này có thể gọi là tuyệt vời nhất, có thể thỏa mãn mọi tưởng tượng của phụ nữ về đàn ông.

Lê Hương không cách nào phủ nhận mình quả thật cũng chết mê kiểu đàn ông như thế, dưới lớp ưu nhã sang trọng bề ngoài có thể thể hiện vẻ phóng túng tà khí vô cùng nhuần nhuyễn, giống như thuốc phiện làm người ta mê muội.

Thế nhưng, anh bây giờ là có ý gì?

Lê Hương đột nhiên hiểu được tâm tư lúc nóng lúc lạnh của anh với cô, anh sẽ không phải là… thích cô chứ?

Lê Hương run hàng mi nhỏ dài, nghỉ ngờ đánh giá anh.

Mạc Tuân cũng cảm giác mình đã nói toạc ra hết, bây giờ anh không thể tiếp thu chuyện mình đã động tâm với một tiểu nha hoàn.

Anh nhanh chóng buông tay thả Lê Hương.

Lê Hương cầm cánh tay phải bị thương của anh, ý là tôi băng bó cho anh Hai người về tới trong phòng, Mạc Tuân ngồi bên giường, Lê Hương đứng cúi người xuống trước người anh, cởi đi áo sơ mi đen dính máu, cô dùng miếng bông dính rượu cồn giúp anh chà lau vết thương.

Nhìn vết thương dữ tọn, tim Lê Hương vẫn run run, đây là vì cứu cô mà bị thương, trong tròng mắt đen lay láy tràn ra ánh nước sóng sánh, có đau không?

Gương mặt Mạc Tuân dưới ngọn đèn mờ nhạt thấy không rõ biểu tình, nhàn nhạt hừ một tiếng: “Ừm.”

Anh nói đau.

Lê Hương chu cái miệng nhỏ, thổi thổi về phía vết thương của anh.

Thực sự ngây thơ.

Mạc Tuân nhìn cô, lại nghĩ tới trong phòng biệt thự: ngày đó, đôi tay nhỏ bé bò tới sau lưng anh, cũng là mềm nhẹ thương tiếc như vậy, còn thỏi thổi cho anh.

Trong tròng mắt thâm thúy của Mạc Tuân lộ ra vài phần mềm mại, tâm động, anh trực tiếp thu hẹp hai chân, kẹp cô ở giữa chân anh.

Anh…

Hai tay Lê Hương nhanh chóng kéo lại vai áo anh, phòng mình té ngã, nhưng bây giờ cô bị kẹp ở giữa chân anh, anh ngồi, cô đứng, hô hấp giữa hai người cũng bắt đầu quấn quanh cùng nhau.

Mạc Tuân nhìn cô, sau đó chậm rãi giơ bàn tay to lên che mũi miệng cô, chỉ để lại đôi đôi mắt trong vắt đen láy ươn ướt chuyển động.

Đôi mắt này thực sự quá xinh đẹp lại câu người, cho anh cảm giác rất quen thuộc.

Hiện tại không nhìn mặt cô, chỉ tháy đôi mắt này, Mạc Tuân đã cảm thây tâm mình động không ngót.

“Cô, rốt cuộc là ai?” Mạc Tuân thấp giọng hỏi.

Lê Hương khẽ giật mình, phỏng đoán ban nãy như được xác minh, anh… thích cô, ít nhất cô với anh mà nói rất khác biệt.
 
Back
Top Dưới