Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1128


Chương 1128:

Lúc này có người mắt nhạy, lập tức thấy được Lê Hương mới vừa vào cửa: “Ai ôi, đây là tiểu mỹ nhân từ nơi nào chạy đến, mau tới đây nào!”

Đột nhiên bị điểm danh Lê Hương còn không có di chuyển, phía sau đã có người đẩy cô một cái.

Đn, Lê Hương rất muốn ổn định thân thể của mình nhưng không kịp.

Cô nghiêng một cái, toàn bộ thân thể mềm mại ngã về phía trước, trực tiếp quỳ trên thảm, đồng thời khuôn mặt lớn chừng bàn tay cắm xuống dưới.

Mạc Tuân đang hút thuốc, đột nhiên Lê Hương xông tới, trực tiếp quỳ ở chân anh, tắm kia khuôn mặt nhỏ kia còn ngã ngay… trên đ*ng q**n anh.

Hiện tại anh ngồi, cô quỳ, tư thế quỷ dị.

Toàn bộ phòng bao lâm vào trong im lặng quái dị, không biết là tiếng hít vào của người nào, hình ảnh này thật sự là… quá bạo?

Lê Hương cảm thấy rất đau, cô đột nhiên quỳ xuống, đầu gối cũng sắp gảy.

Hai tay nhỏ bé nhắc lên s* s**ng lung tung một cái, cô chống lên sắp đứng dậy.

Ánh mắt Mạc Tuân đột nhiên tối sầm lại, anh rũ mí mắt anh tuần nhìn cô gái ngã quỳ dưới đ*ng q**n mình, ngã còn chưa đủ, tay cô còn mò tới vòng hông to lớn của anh, châm lửa khắp nơi.

Tư thế này đêm qua Tống Phi Phỉ cũng đã làm, nhưng anh không có cảm giác gì, hiện tại cô làm, toàn bộ thắt lưng áo anh đã tê rần.

Ngậm điều thuốc lá, ngón tay rõ ràng khớp xương xuyên vào mái tóc dài của Lê Hương, nhẹ nhàng kéo lui về phía sau, khẽ động da đầu của cô để cô ngẳng đầu đối diện với anh: “Làm cái gì đấy, hả?”

Mái tóc dài của Lê Hương bị anh vô tình kéo lấy, cô chỉ đành ngước mặt nhìn anh, Mạc Tuân ngậm thuốc lá lên môi, mùi thuốc lá xộc vào mũi cô, rất sặc, hơn nữa khi anh nói chuyện, tàn thuốc đỏ tươi như thể một giây kế tiếp sẽ rơi xuống làm phỏng đến cô.

Lúc này mùi đàn ông thành thục của Mạc Tuân rất nặng, khiến người ta sợ hãi lại động tâm.

“Tôi… tôi không cố ý.” Lê Hương nói một câu.

Lúc này máy giám đốc kia tà ác cười nói, “Mạc tổng, mị lực của anh thực sự quá lớn, tiểu mỹ nhân này mới vào đã ngã xuống dưới đ*ng q**n anh.”

“Tiểu mỹ nhân thoạt nhìn rất thanh thuần, không ngờ tâm cơ sâu vậy đấy, vì để câu dẫn Mạc tổng chúng ta, thực sự là kế gì cũng chơi.”

Tống Phỉ Phỉ thấy Lê Hương qua đây đã rất không vui rồi, hiện tại thấy Lê Hương chơi một chiêu này, hoàn toàn là đang bắt chước cô ta, Tống Phi Phi liền tức giận ghim ngón tay vào trong lòng bàn tay.

Mạc Tuân không để ý đến những người đó, ánh mắt anh thâm thúy sâu kín rơi trên khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của Lê Hương, hỏi một câu: “Ăn ngon không?”

Cái gì ăn ngon không? Lê Hương có chút không rõ ý của Mạc Tuân, nhưng qua tư thế ái muội của hai người, anh còn kéo mái tóc dài của cô, nhất định là không có ý tốt, cô bèn trừng mắt liếc anh một cái: “Đại khí* của Mạc chủ tịch to, tôi ăn không vào!”

() Đại khí có hai nghĩa, chị Hương hiểu theo nghĩa trong sáng có nghĩa là khí thế mạnh mẽ. Nghĩa đen tối thì chỉ “hàng họ” của đàn ông.

Phụt.

Lời này vừa dứt, đám giám đốc đều không nhịn được bật cười, “Con gái bây giờ biết chọn người ghê ấy, mới vừa vào đã chọn Mạc tổng hạ thủ, còn biết đại khí của Mạc tổng to ha ha.”

“Tiểu mỹ nhân không được đấy nhé, biết ăn không vào còn muốn ăn, Mạc tổng thực sự là mị lực b*n r* bồn phía.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1129


Chương 1129:

Giao tiếp giữa đàn ông với nhau không thể thiếu mấy câu đùa cợt nhã, câu “ăn ngon không” của Mạc Tuân kia trực tiếp mở đầu, Lê Hương ngu ngơ thuận theo, đám đàn ông này đương nhiên càng nói càng lộ liễu.

Lúc đầu Lê Hương còn không biết câu kia của Mạc Tuân là có ý gì, bây giờ nghe những người này chế giễu, cái đầu nhỏ của cô lúc này “oanh” một tiếng nổ tung, anh, anh vậy mà?

Đúng là vô sỉ, hạ lưu?

Khuôn mặt tuyệt sắc của Lê Hương bởi vì xáu hổ mà đỏ bừng lên, giống như tôm luộc, cô ngước cặp mắt sáng đen láy hung hăng trừng mắt Mạc Tuân.

Mạc Tuân nhìn cô giống như con mèo con xù lông, hận không thể vươn móng vuốt nhỏ cào anh một cái, tim của anh đập thình thịch.

Mạc Tuân chau lại mi tâm anh khí, buông cô ra: “Cút!”

Từ trong cổ họng bật ra câu chữ bạc tình, bảo cô cút.

Lê Hương nhanh chóng dùng cả tay chân từ trên thảm bò dậy, lúc này một bàn tay mập mạp không kịp chờ đợi thò qua đây, kéo cô qua: “Tiểu mỹ nhân, em ôm sai bắp đùi rồi, Mạc tổng đã có niềm vui mới, chính là vị tiểu thư Phi Phỉ này, cho nên Mạc tổng chân vừa quý vừa to, em cũng không có cơ hội, không bằng em lưu lại bồi bọn anh chơi một chút đi.”

“Đúng vậy tiểu mỹ nhân, em là tiếp viên đẩy mạnh tiêu thụ rượu đúng không? Như vậy đi, em bồi bọn anh uống rượu, mở bao nhiêu chai rượu đều tính lên bọn anh.”

Những người này cho rằng Lê Hương là tiếp viên đẩy mạnh tiêu thụ rượu, máy loại rượu này đắt đến mức làm người ta líu lưỡi, phần trăm trong đó cũng đúng để ăn lo một hồi lâu.

Ban đầu Lê Hương vừa ra sân những người này đã nhìn trúng Lê Hương, thế nhưng Lê Hương ngã ngay trên quần Mạc Tuân, cho nên vừa rồi bọn họ đều hơi thu liễm.

Hiện tại Mạc Tuân đẩy cô ra, trực tiếp bảo cô cút, rất rõ anh không muốn vui đùa, vậy những tên giám đốc này liền không thể chờ đợi, trực tiếp kéo Lê Hương lại.

Lê Hương muốn rút cổ tay mình về: “Tôi không phải bán rượu, các anh buông tay ra.”

“Tiểu mỹ nhân, bọn anh thả em ra cũng được, nhưng em phải bồi bọn anh uống rượu, rượu đêm nay em định là phải uống rồi.” Có tên giám đốc nói.

Lê Hương ngước mắt, nhìn về phía Mạc Tuân, Mạc Tuân cũng không nhìn cô, anh lười biếng dựa trên ghế sa lon màu đỏ sậm, Tống Phỉ Phỉ ngắt một quả nho căng mọng, lọt vỏ ra, sau đó đưa thịt quả nho đưa tới bên môi Mạc Tuân.

Một tay Mạc Tuân khoát lên vaiTống Phỉ Phi, nửa kéo Tống Phỉ Phỉ, còn mở miệng ăn quả nho Tống Phỉ Phỉ đút tới.

Đám giám đốc này dây dưa cô, muốn sàm sỡ cô, Mạc Tuân một chút hứng thú cũng không có, cũng không có ý ra tay giúp cô.

Trái tim Lê Hương lạnh xuống, cô nhìn máy tên giám đốc: “Các anh để tay xuống trước, đêm nay tôi uống cùng các anh!”

“Được, sảng khoái!” Một cái giám đốc mở ra một chai rượu nho, trực tiếp rót cho Lê Hương một chén.

Lê Hương nhìn một chút độ cồn của rượu nho, số ghi rất cao, cô là kiểu người đụng rượu sẽ say, nhưng cô cầm ly rượu lên, trực tiếp uống một hơi cạn sạch.

“Tiểu mỹ nhân, không nghĩ tới tửu lượng của em tốt như vậy, nào, thêm một ly nữa.” Chén rượu Lê Hương chưa đặt xuống lại bị rót đầy.

Rất nhanh, một mình Lê Hương uống cạn một chai rượu nho, đám giám đốc không ngừng rót rượu cho cô, cô cảm giác mình hơi say, ngồi trên ghé sa lon.

Hiện tại khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc ấy đỏ hồng, cặp mắt trong vắt kia nhiễm chút say, vô cùng mê ly, càng tôn lên thêm mấy phần quyến rũ của phụ nữ, hoạt sắc sinh hương.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1130


Chương 1130:

Đám giám đốc nhìn đến trố mắt, bọn họ hận không thể hiện tại đã mang Lê Hương tới phòng mình, happy một chút.

Lúc này Chu tổng nháy mắt với người phục vụ, người phục vụ vừa đi vừa mở thêm một chai rượu đỏ, trong tay còn có thêm một bao thuốc, quay lưng lại với Lê Hương, trực tiếp cầm lấy bao thuốc nhỏ trong chai rượu vang đỏ.

Tống Phỉ Phỉ tự nhiên thấy được hành động mờ ám của bồi bàn, kỳ thực cô ta từng nghe nói qua, có vài tên giám đốc trầm mê nữ sắc, rất thích chơi gái, trên tay bọn họ có thuốc, trực tiếp chuốc mê các cô gái bọn họ coi trọng, sau đó mang đi thuê phòng, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó.

Tống Phỉ Phi nhéch đôi môi đỏ mọng, cô ta biết tối hôm nay Lê Hương là trốn không thoát bàn tay của đám giám đốc này rồi, thật là… quá hả dạ mà?

Tống Phi Phi lại đút một quả nho tới bên môi Liễu Mạc Tuân, nũng nịu nói: “Mạc tổng, ăn nho nào…”

Lúc này Mạc Tuân cũng không ăn, Tống Phỉ Phi ngắng đầu nhìn lên, chỉ thấy cặp mắt thâm thúy kia của Mạc Tuân rơi trên người tên phục vụ kia, anh chậm rãi nheo lại cặp mắt nguy hiểm.

Trong lòng Tống Phi Phï lộp bộp giật mình, tuy Mạc Tuân đối với Lê Hương rất bạc tình rất lạnh nhạt, nhưng cô ta cũng sợ Mạc Tuân ra tay cứu Lê Hương, hai người tro tàn lại cháy.

“Mạc tổng, nơi đây oi quá à, chúng ta ra ngoài một chút đi?

Hay là… trở về phòng nha…” Tống Phỉ Phỉ chu môi làm nũng nói.

Lúc này, người phục vụ đưa rượu đỏ đã thuốc cho Chu tổng, Chu tổng nóng lòng rót đầy rượu cho Lê Hương: “Tiểu mỹ nhân, uống đi nào.”

Chu tổng còn nhân cơ hội v**t v* bàn tay Lê Hương.

Khuôn mặt tuần tú của Mạc Tuân không có biểu cảm gì, anh đứng dậy: “Đi thôi.”

Anh mang theo Tống Phỉ Phỉ rời đi.

Tống Phỉ Phỉ mừng rỡ, Mạc Tuân đã thấy có người bỏ thuốc Lê Hương, thế nhưng anh làm như không thấy, trái tim anh thực sự không có Lê Hương nữa rồi.

“Dạ, Mạc tổng, chúng ta đi thôi…” Tống Phỉ Phỉ rúc vào trong lòng Mạc Tuân, đi theo anh cùng ra ngoài.

Thế nhưng rất nhanh bước chân của Mạc Tuân liền dừng lại, bởi vì lúc đi ngang qua chỗ Lê Hương, Lê Hương đột nhiên vươn bàn tay nhỏ bé, kéo lại bàn tay của anh.

Mạc Tuân rũ xuống mí mắt anh tuần, mắt nhìn thẳng về phía Lê Hương.

Lê Hương dùng hai tay nhỏ bé kéo lại bàn tay anh, cô nâng đôi mắt đen láy ươn ướt nhìn anh, trong giọng nói thanh lệ lộ ra vẻ mềm mại khi đã say: “Mạc Tuân, ôm một cái…”

Cô mở cánh tay, giống như đứa trẻ làm nũng, muốn anh ôm.

Toàn bộ phòng bao đều hít vào, mấy gã giám đóc khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn Lê Hương, cô dám kéo Mạc Tuân làm nũng với anh muốn được ôm? Cô, cô coi mình là ai vậy? Mạc Tuân từ trên cao nhìn cô, sau đó móc môi thành đường cong nhàn nhạt: “Vị tiểu thư này, chúng ta quen nhau sao?”

Lê Hương đứng lên, thân thể nhỏ nhắn mềm trực tiếp ập vào sau gáy anh.

Động tác cô cực nhanh, nhưng trong nháy mắt cô nhào tới Mạc Tuân đã mở rộng cánh tay, nắm chặt vòng eo yêu kiều, vững vàng bảo vệ cô ở trong ngực của mình.

Lê Hương vươn hai tay ôm cổ anh, phả khí: “Mạc Tuân, trước đây lúc c** q**n trước mặt tôi sao anh không hỏi xem chúng ta có quen biết hay không, anh thật đúng là tên nhổ củ cải xong liền vô tình!”

Mạc Tuân nhướng đuôi mắt hẹp dài, khí tràng dày đặc lạnh lùng trên người anh lập tức phai đi, lộ ra vài phần sung sướng.

Toàn bộ phòng bao lặng ngắt như tờ, thả bom, Lê Hương đây là trực tiếp thả bom, cô và Mạc Tuân từng ngủ với nhau? Trời ạ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1131


Chương 1131:

Mấy tên giám đốc nhất là Chu tổng đã có dự cảm không lành, ban nãy hắn ta đã làm gì, hắn cũng dám động vào người phụ nữ của Mạc Tuân?

Mấy năm này Mạc Tuân ở thương giới mạnh mẽ vang dội, thủ đoạn cứng rắn tàn nhẫn, gió tanh mưa máu, người đắc tội anh tuyệt đối không có kết quả tốt.

Lúc này Mạc Tuân ôm vòng eo mềm của Lê Hương, đôi mắt sâu thẳm nhàn nhạt quét mắt qua đám giám đốc: “Lê Hương, nói cho những người này, cô là người phụ nữ của ai, hửm? Nói cho bọn họ biết, cô sẽ không hầu hạ máy loại cẩu tạp chủng này.”

Lê Hương ngước khuôn mặt nhỏ nhìn anh, ngoan ngoãn nói: “Tôi là… người phụ nữ của Mạc Tuân, trừ anh ra, tôi không muốn hầu hạ ai cả!”

Toàn trường: “…

Bọn họ bị lắp đầy miệng thức ăn cho chó rồi sao? Chu tổng kia hai chân mềm nhũn, hắn run run nói: “Lục…

Mạc tổng, là tôi có mắt như mù, tôi không biết tiểu mỹ nhân này là người của anh, nếu như biết, cho dù lên trời mượn lá gan, tôi cũng không dám mơ tưởng nhúng chàm người phụ nữ của anh.”

Mạc Tuân nhẹ nhàng nhắc mí mắt anh tuần lên nhìn về phía Chu tổng, anh như có như không cong đôi môi mỏng, vành môi chứa đầy vẻ lạnh lùng: “Mày muốn tự mình động thủ, hay là tao ra tay?”

Mồ hôi lạnh trên trán Chu tổng đổ xuống liên tục, bây giờ Mạc Tuân bá đạo lại cương quyết, đây là quyết tâm muốn với tính sổ với hắn, ai bảo vừa rồi hắn tìm đường chết bỏ thuốc trong rượu Lê Hương.

“Mạc tổng, tôi… tôi tự động thủ, là lỗi của tôi, là tôi không tốt, mong anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tha thứ cho tôi một lần…”

Nói xong, Chu tổng liền cầm lên bình rượu đã được hạ thuốc, hắn cắn răng, trực tiếp đập bình rượu kia l*n đ*nh đầu mình.

Xoảng một tiếng, bình rượu vỡ, rượu bên trong chảy từ đỉnh đầu hắn xuống, vô cùng chật vật.

Hơn nữa mảnh chai văng ra đã vô tình cắt qua làm tay hắn bị cứa, còn có hai hàng máu tươi chói mắt từ đỉnh đầu chậm rãi chảy xuống.

Chu tổng xuống tay độc ác với mình, bởi hắn biết nếu như: mình không động thủ, vậy Mạc Tuân hạ thủ sẽ càng ác hơn.

“Lục… Mạc tổng, tôi đã động thủ với mình…” Chu tổng cũng không buồn lau vết máu, hắn khiếp đảm mà nịnh nọt nhìn Mạc Tuân.

Mạc Tuân quét mắt từ Chu tổng về phía máy tên giám đốc khác.

Là Chu tổng bỏ thuốc trong rượu Lê Hương, nhưng mắy tên giám đốc cũng lôi kéo Lê Hương rót rượu cho cô, trong mắt Mạc Tuân không chứa nổi một hạt cát, có thủ tất báo, nên giải quyết xong Chu tổng, anh còn định tìm đám giám đốc kia tính sổ.

Mấy gã giám đốc biến sắc, có Chu tổng phía trước, bọn họ lúc này thức thời cầm chén rượu của mình lên, chê cười nói: “Mạc tổng, không cần anh động thủ, tự chúng tôi uống, chúng tôi uống đây.”

Mấy gã giám đốc bắt đầu uống rượu.

Trên xảo khuôn mặt tuần tú Mạc Tuân cũng không để lộ ra cái gì, trong giọng nói trầm tháp từ tính chỉ tràn ra một chút ý cười: “Vậy các vị chậm rãi uống, đêm nay tôi mời khách, tất cả hóa đơn đều ghi dưới danh nghĩa tôi, đêm nay các vị nhất định phải uống yên lành, uống đến khi nào nôn mới thôi.”

Uống đến nôn…

Mấy tên giám đốc nhìn nhau, trong nháy mắt đều biến thành mặt nhăn mày nhó.

Chỉnh xong đám người này, Mạc Tuân vươn tay ôm ngang Lê Hương lên: “Chúng ta có thể đi.”

“Chờ một chút.” Lê Hương nhanh chóng ôm cổ Mạc Tuân, cô nháy mắt: “Có phải anh còn quên một người hay không, là tân sủng Tống Phi Phỉ của anh đấy.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1132


Chương 1132:

Tống Phỉ Phỉ bị gọi tên vốn bị quên lãng trong góc phòng, cô ta tận mắt nhìn Mạc Tuân vì Lê Hương xuất đầu, trong lòng cô ta đã ghen ghét hộc máu.

Hiện tại Lê Hương đột nhiên gọi tên cô ta, Tống Phỉ Phỉ lúc này ngắng đầu nhìn về phía Lê Hương, không xong, cô ta sao lại cảm giác đã đến lượt mình? Tống Phỉ Phỉ cảm thấy Mạc Tuân bây giờ đã bị con hồ ly tinh Lê Hương này cho mê hoặc đến điên đảo rồi.

Quả nhiên, Lê Hương vươn ngón tay chỉ về Tống Phỉ Phỉ, cô chu đôi môi kiều diễm ướt át, chứa vài phần ngà ngà say phát huy vẻ hồ ly tinh đến cực hạn: “Mạc Tuân, tân sủng Tống Phï Phỉ của anh bắt nạt tôi, anh có muốn báo thù cho tôi hay không?”

Mạc Tuân xem cũng không nhìn Tống Phỉ Phi lầy một cái, dường như bên cạnh anh không có cô ta này, anh chỉ là nhìn cô gái trong ngực, bàn tay to bóp thắt lưng con ong mềm mại: “Cô cũng biết cô ta là tân sủng của tôi, vì sao tôi lại báo thù cho cô?”

Con người Mạc Tuân hết sức phúc hắc, Lê Hương cũng rất thức thời, cô áp sát lại, môi rơi trên gò má anh tuần “chụt” dùng sức hôn: “Mạc tổng, vậy anh có muốn cân nhắc đạp Tống Phi Phỉ đi, sau đó dìu tôi lên chức của cô ta? Mạc Tuân nhướng mày kiếm anh khí, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ: “Chỉ nụ hôn này đã muốn lên chức?”

Môi Lê Hương liền rơi vào trên môi anh, còn lớn mật học dáng vẻ của anh, dùng cái lưỡi miêu tả vành môi gợi cảm mỏng lạnh của anh.

Cô nháy đôi mắt đen lúng liếng trong veo như nước nhìn anh: “Cái này thì sao?”

Mi tâm Mạc Tuân đã nhộn nhạo ý cười: “Được, tôi báo thù cho cô, ngày mai cô ta sẽ biến mát khỏi Đề Đô.”

Nói xong, Mạc Tuân ôm Lê Hương nhanh chóng rời đi.

Dụng Tống Phỉ Phỉ cứng đờ tại chỗ, đầu cô ta vang vọng câu nói kia của Mạc Tuân, ngày mai cô ta sẽ biến mắt khỏi Đề Đô.

Hai chân Tống Phỉ Phỉ mềm nhữn, trực tiếp xụi lo trên thảm lông, cô ta biết mình xong rồi, cô ta có gắng leo lên như vậy, thật vất vả mới đến thành phó phồn hoa Đề Đô, cô ta còn đứng bên cạnh người đàn ông như Mạc Tuân, nhưng, trong nháy mắt, Mạc Tuân đã đạp cô từ thiên đường ngã xuống địa ngục.

Mọi chuyện quá nhanh, hệt như nằm mơ: vậy.

Phòng tổng thống.

Mạc Tuân ôm Lê Hương đi vào, sau đó đặt cô trên thảm, thân thể đồ sộ áp qua, cúi đầu hôn lên môi cô.

Lê Hương còn chưa kịp đứng vững, nụ hôn đảo điên trời đất đã rơi xuống, bá đạo chiếm đoạt tất cả hô hấp của cô.

Lê Hương choáng váng, vươn tay đẩy anh ra.

Nhưng cơ thể người đàn ông như một bức tường, vẫn không nhúc nhích, hai bàn tay to của anh rơi vào trên eo nhỏmềm mại , vừa hôn vừa đầy cô về sau.

Rất nhanh Lê Hương liền chống lưng lên cửa sổ sát đất, giữa lúc môi lưỡi giao nhau, anh bật ra chất giọng khàn khàn: “Vừa rồi lúc lợi dụng tôi thì quấn lên người tôi, hiện tại thây ta không có giá trị lợi dụng liên muôn đá văng tôi. Lê Hương, cô đủ thực dụng!”

Lê Hương thực sự say, đôi mắt cô lộ ra mê ly: “Ưm…

tôi không phải ý này… a!”

Cô đột nhiên hét lên một tiếng.

Mạc Tuân thả cô, một tay chống trên vách tường: “Thì thế nào?”

Vẻ mặt Lê Hương hoang mang: “Tôi… tôi không có “tiểu đệ đệ”!”

Mạc Tuân: “…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1133


Chương 1133:

Anh không biết phụ nữ khác say rượu sẽ thế nào, nói chung Lê Hương mỗi một lần say rượu sẽ tìm “tiểu đệ đệ” của mình?

Mạc Tuân vây cô giữa tường và lồng ngực mình, giơ’ tay tháo cúc áo sơ mi, động tác vừa tà mị vừa cuồng dã: “Vậy “tiểu đệ đệ” của cô đi đâu rồi?”

“Tôi cũng không biết…” Lê Hương hoàn toàn bối rối, cô thất kinh bốn phía nhìn một chút: “Nhất định là bị người cướp rồi, có kẻ cướp!”

*Ừm.” Mạc Tuân từ trong cổ họng bật ra một thanh âm, anh cầm bàn tay mềm như không xương tay của cô, dẫn cô đến vòng hông to của mình: “Cô xem thử, cái này có phải của cô không?”

Mạc Tuân cảm giác mình hiện tại giống như là một con sói xám, mà Lê Hương chính là một chú thỏ trắng nhỏ, anh từ từ dụ dỗ cô rơi vào bẫy của mình, sau đó một ngụm nuốt sống cô.

Rất nhanh, Lê Hương như bị điện giật rút tay mình về: “Đây không phải là “tiểu đệ đệ” của tôi, đây không phải…”

Mạc Tuân nhìn cô, cô như bị dọa, cặp mắt hệt như nai con chạy loạn né tránh, tự dưng lộ ra vài phần cảm giác cắm ky.

Mạc Tuân chậm rãi nhéch đôi môi mỏng: “Không phải cô luôn đi tìm “tiểu đệ đệ” sao, sao cô biết đây không phải của cô?”

“Cái này không phải, tôi biết, tôi biết mà, của tôi là “tiểu”, còn cái này là… “đại”…”

Lê Hương lời vẫn chưa nói hết, ánh mắt Mạc Tuân đã trầm xuống, anh cúi đầu hôn lên môi cô.

Lê Hương nhanh chóng quay đầu tránh được.

Mạc Tuân không hôn đến, môi mỏng rơi xuống mái tóc dài của cô, anh thuận thế chôn khuôn mặt tuấn tú của mình trong mái tóc của cô, ngửi mùi thơm trong veo trên người cô: “Lê Hương, có ý gì? Cô chơi tôi à?”

“Tôi không có.” Lê Hương hai tay ôm cổ anh, cô ngọe cái đầu nhỏ, không rõ nhìn anh: “Không phải anh muốn cơ thể của tôi sao, tôi có thể, tôi có thẻ… đồng ý anh, nhưng anh phải để tôi gặp Dịch Dịch…”

Mạc Tuân đột nhiên híp đôi mắt u trầm, tình cảm nóng bỏng nơi đáy mắt tiêu tán vài phần, lộ ra vài phần mỏng lạnh, cô say thành như vậy, còn không quên sứ mạng của mình.

Nếu như không phải vì Dịch Dịch, cô căn bản cũng sẽ không đến tìm anh.

Mạc Tuân nhìn chòng chọc cô, sau đó buông lỏng cô ra, xoay người rời đi.

Anh đi? “Mạc Tuân, anh đi đâu vậy?” Lê Hương nhanh chóng đuổi theo.

Mạc Tuân cũng không rời khỏi phòng tổng thống, mà vào phòng tắm, anh xả tràn nước lạnh trong bồn tắm rất to.

Nước b*n r* làm ướt quần tây trên người anh, thế nhưng anh căn bản không lưu ý.

“Mạc Tuân, có phải anh lại tức giận, xin lỗi, xin lỗi…”

Lê Hương nhào qua, ôm cổ anh hôn trên khuôn mặt tuần tú của anh.

Mạc Tuân không đáp lại, anh còn né, nhưng vẫn như cũ bị cô hôn mấy cái.

Hiện tại cô có nhiệt tình hơn nữa cũng không khiến anh vui vẻ, bởi vì trong lòng anh biết rõ đây chỉ là một cuộc giao dịch, anh thắng, để cho cô cúi đầu tới tìm anh, để cho cô chủ động lấy lòng cầu hoà, thậm chí để cho cô chủ động dâng lên thân thể của chính mình, thế nhưng anh cũng không có sự vui sướng khi thành công.

“Mạc Tuân, anh làm sao vậy, anh không thích tôi nữa th Thân thể Lê Hương như bạch tuộc dính vào trên người anh, thấy thái độ anh lãnh đạm, cô khẽ cắn răng lên môi, chậm rãi hôn lên yết hầu nhô ra của người đàn ông.

Cô nhớ kỹ, nơi này của anh rất mẫn cảm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1134


Chương 1134:

Trước đây cô hôn qua, anh phản ứng rất nhiệt liệt.

Mạc Tuân nhanh chóng nhăm mắt, phân tình cảm vừa tiêu tán lại lần nữa ngóc đầu trở lại, đuôi mắt hẹp dài đỏ tươi.

Anh hận cô, thế nhưng anh càng hận chính mình.

Anh hận chính mình không từ chối được cô, chỉ cần cô móc ngoéo anh, anh sẽ giống như con chó Nhật mừng rỡ như điên chạy tới, chỉ cần cô chủ động quyến rũ anh một chút, thân thể anh sẽ cho phản ứng thành thật nhất trung thành nhất.

Anh như trúng phải độc của cô.

Lê Hương dĩ nhiên cảm thấy cơ thể anh chậm rãi nóng rực lên, chợt cô cảm giác trời đất xoay chuyển, Mạc Tuân đã ôm ngang cô lên.

Lê Hương nội tâm vui vẻ, cô cảm thấy Mạc Tuân đã cắn câu: “Mạc Tuân, tôi…”

Lê Hương muốn nói chuyện, nhưng một giây kế tiếp Mạc Tuân nhẹ buông tay, tõm một tiếng, cô trực tiếp rơi xuống vào bồn tắm thật to trong, nước lạnh từ bốn phương tám hướng lan tràn đến, trong nháy mắt bao phủ cô.

Lê Hương không chút phòng bị bị ném vào trong bồn tắm, tay cùng chân ở trong nước lạnh đạp nước rồi đến mấy lần lộ cái đầu nhỏ ra, hiện tại cô vô cùng chật vật, ướt sũng.

“Mạc Tuân, anh làm cái gì thế?” Lê Hương lung tung lau bọt nước trên khuôn mặt nhỏ, sau đó khiếp sợ nhìn về phía người đàn ông ngoài bồn tắm.

Mạc Tuân thân cao chân dài đứng nghiêm, anh mắt lạnh liếc nhìn cô tức giận và chật vật, sau đó máp máy môi mỏng: “Tỉnh chưa?”

“Cái gì?”

“Tôi không muốn lăn giường với quỷ say rượu, Lê Hương, lẽ nào hiện tại cô ngủ với tôi cũng cần uống rượu trợ hứng rồi? Cô muốn chuốc mê mình?” Cặp mắt như chim ưng của Mạc Tuân sắc bén nhìn cô chằm chằm, như thể xem thầu ý nghĩ chân thật của nội tâm cô.

Trên hàng mi nhỏ dài của Lê Hương treo bọt nước trong suốt, hiện tại hàng mi rung động, tròng mắt sáng trong lộ ra vài phần chột dạ.

Không sai, cô không muốn cùng anh làm loại chuyện thân mật này, mỗi một lần anh đều làm cô bị thương, cô cảm thấy đau quá.

Hơn nữa anh từng có nhiều phụ nữ như vậy, mới đêm qua anh cùng Tống Phi Phỉ kia trên giường, chỉ cần nghĩ tới cái này, cô đã muồn nôn.

Cô phải đem chuốc say, chuốc mê chính mình.

Mạc Tuân đã từ trên mặt của cô lầy được đáp án, lồng ngực to lớn trong nhanh chóng cuồn cuộn lửa giận ngập trời, nhưng anh kiệt lực áp chế: “Lê Hương, tôi có thể cho cô gặp Mạc Thần Dịch trước.”

“Thật ư?” Lê Hương hoàn toàn không ngờ Mạc Tuân chẳng những không tức giận, còn tốt bụng để cô gặp.

Dịch Dịch trước như thế , anh nhất định là có điều kiện gì.

Quả nhiên, Mạc Tuân nói tiếp: “Gặp xong Dịch Dịch, tôi hy vọng cô ở dưới người tôi không phải là một khúc gỗ, tôi không thích làm với xác chết, hiểu ý của tôi không?”

Khuôn mặt nhỏ Lê Hương trắng nhợt, cô hiểu, Mạc Tuân đã biểu đạt rất trực tiếp.

Mấy giây sau, cô gật đầu: “Tôi biết mình nên làm như thế nào.”

Mạc Tuân lười nhìn cô, trực tiếp xoay người đi ra.

Lê Hương đã tỉnh rượu rồi, cô nhanh chóng sửa soạn chính mình, sau đó đi vào phòng, Mạc Tuân không ở trong phòng, nhưng tốc độ anh rất nhanh, Sùng Văn đã đưa Mạc Thần Dịch đến rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1135


Chương 1135:

Hai ngày không gặp Mạc Thần Dịch, Lê Hương nhanh chóng chạy tới, ôm lấy cậu nhóc: “Dịch Dịch, cô giáo Lê rốt cục cũng gặp được con, cô giáo Lê rất nhớ con đó, con có nhớ cô giáo Lê không?”

“Dạ, con cũng rất nhớ cô giáo tiên nữ ạ.” Mạc Thần Dịch gật đầu, giọng nói non nớt còn mang theo vài phần bập bẹ.

“Dịch Dịch, rốt cuộc con có thể nói rồi.” Lê Hương vô cùng vui mừng nhìn Mạc Thần Dịch, tảng đá lớn trong lòng cô rốt cục đã buông xuống được.

Lê Hương không ngờ. Tiểu Dịch Dịch khôi phục thuận lợi như vậy, Tiểu Dịch Dịch mồm miệng rõ ràng, phát âm mạnh mẽ, nói không hề có một chút vấn đề nào.

“Cô giáo tiên nữ, cô yên tâm đi, hiện tại con vẫn khỏe, con rất nhớ cô giáo tiên nữ, đêm nay con ở lại ngủ cùng cô giáo tiên nữ nha.”

Mạc Thần Dịch không muốn nói chuyện mình biết cho mẹ, vì cậu sợ bản thân sẽ dọa mẹ sợ.

Bây giờ Mạc Thần Dịch ngước khuôn mặt phấn điêu ngọc trác nhỏ vô cùng ngây ngô dễ thương, hoàn toàn khác xa dáng vẻ CEO lạnh lùng xa cách kia.

Ngày mai Lê Hương sẽ phải đến Hoa Tây Châu, đây là một đêm cuối cùng cô ở Đế Đô, cô đương nhiên hy vọng cùng Tiểu Dịch Dịch ngủ chung.

“Được, Dịch Dịch, cô giáo Lê tắm cho con.”

Trong phòng tắm.

Lê Hương giúp Bịch Sữa Nhỏ rửa sạch phía sau lưng, Bịch Sữa Nhỏ cầm khăn mặt che khuắt bộ vị trọng yếu của mình, nhìn Lê Hương cười ngọt ngào: “Được rồi cô giáo tiên nữ, cô có thể đi ra, tự con tắm được mà.”

Lê Hương nhìn dáng vẻBịch Sữa Nhỏ che che giấu giấu, vừa xấu hổ vừa đáng yêu, cô đưa ngón tay dính bọt xà phòng chấm vào trên khuôn mặt nhỏ béo mập của Bịch Sữa Nhỏ: “Dịch Dịch, cô là cô giáo Lê của con, cho nên con không cần che, không cần xấu hổ nha.”

Bịch Sữa Nhỏ cũng thổi bong bóng trên tay tới mặt Lê Hương: “Nhưng, bố đã cảnh cáo con, không cho phép để cô giáo tiên nữ thấy được mầm đậu đỏ của conl”

Lê Hương không nghĩ tới Mạc Tuân lúc không có ai lại nói như vậy với Tiểu Dịch Dịch, cô lui về phía sau trốn đi bọt bong bóng: “Cô giáo Lê chỉ thích Dịch Dịch, không thích bố con.”

Lúc này không biết dưới chân vấp phải cái gì, cả người cô ngã về phía sau.

Lê Hương kinh hô lên một tiếng.

Cô tưởng mình sắp ngã xuống, nhưng lúc này một cánh tay có lực nắm chặt vòng eo nhỏ, thân thể mềm mại của cô rơi vào lồng ngực anh tuần rộng rãi.

Bên tai vang lên tiếng răn dạy trầm thấp không vui: “Mạc Thần Dịch, quậy cái gì thế hả?”

“Bồ.” Bịch Sữa Nhỏ kêu một tiếng.

Lê Hương giữ vững thân thể, ngoái đầu nhìn lại, khuôn mặt anh tuần kia phóng đại trong tầm mắt cô.

Mạc Tuân tới.

Mạc Tuân thu tay lại, thân cao chân dài đứng ở bên đài rửa mặt, bàn tay rõ ràng khớp xương đặt trên dây thắt lưng, ngón cái cùng ngón trỏ chụm lại rồi rút thắt lưngra, chính xác ném vào trong giỏ trúc, đôi mắt sâu thẳm kia sắc bén quét qua Bịch Sữa Nhỏ.

Bịch Sữa Nhỏ ưỡn thẳng lưng: “Bó, vừa rồi cô giáo tiên nữ thấy được màm đậu đỏ của con, Cô giáo tiên nữ nói chỉ thích mầm đậu đỏ của con, không thích mầm đậu đỏ của bối”

Hàng mi dài đều như cái lược của Lê Hương run lên, vừa rồi cô không phải nói như vậy mà!? Cô ngước mắt nhìn về phía người đàn ông.

Chỉ thấy Mạc Tuân xoay người, lười biếng tựa vào bên đài rửa mặt, ánh đèn càng tôn lên ngũ quan anh tuấn bất phàm, như điêu như khắc, tỏa ra ánh sáng lung linh làm mắt người lom lom.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1136


Chương 1136:

Trong lòng bàn tay của anh có một gói thuốc lá, lấy điều thuốc kẹp ở giữa hai ngón tay thon dài, một lòng bàn tay khác cầm cái bật lửa chuẩn bị đốt thuốc, anh nâng mí mắt anh tuấn nhìn cô, môi mỏng gợi lên độ cung như có như không: “Lời này là cô nói?”

Lê Hương muốn giải thích.

Thế nhưng Mạc Tuân ngắt lời cô: “Tôi là mầm đậu đỏ, hửm?”

Khuôn mặt nhỏ Lê Hương bạo nổ, tôi không nói, con trai anh nói mài “Cô giáo tiên nữ, bố không phải mầm đậu đỏ, vậy bồ là cái gì?” Vẻ mặt Bịch Sữa Nhỏ ngây thơ truy vần.

*” Lê Hương cảm thấy cần phải chuyển đề tài: “Dịch Dịch, chúng ta…”

Thế nhưng lúc này bên tai vang lên một tiếng nói trầm thấp mà hài hước: “Dịch Dịch hỏi cô thì cô phải trả lời thẳng, tôi không phải màm đậu đỏ thì là cái gì, hửm?”

Lê Hương nâng đôi mắt trong vắt nhìn về phía người đàn ông, chỉ thấy Mạc Tuân đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kia cực nóng lại tà mị, vô cùng câu người.

“Ba” một tiếng, anh bật lửa lên, ngọn lửa đỏ tươi nhảy nhót, anh anh đưa điếu thuốc trên đôi môi mỏng châm thuốc, châm xong, anh cau mày rít một ngụm, sau đó hơi nâng đầu lên, phun ra một ngụm khói.

Trong làn khói trứng, đôi mắt híp của anh rơi xuống trên người cô, như cười như không nhìn dáng vẻ chật vật của cô.

Lê Hương cũng nhìn anh, anh cởi áo sơmi, lại rút thắt lưng, ánh mắt của cô chậm rãi đi xuống…

Chuồn chuồn lướt nướt rồi nhanh chóng dời đi.

Anh rút dây lưng ra làm cái gì thế hả? Lê Hương nhắc chân tiến lên, bàn tay nhỏ đưa tới bắt lại điều thuốc lá đang ngậm trong đôi môi mỏng: “Về sau bớt hút thuốc lại!”

Lúc này Mạc Tuân vươn tay nắm được chiếc cằm xinh xắn của cô, nâng nó lên, giọng anh trầm thấp trong tràn đầy ý cười, vang vọng trong bầu trời đêm yên tĩnh lại toát lên vẻ từ tính mê người: “Trả lời câu hỏi đi.”

“Không muốn!” Lê Hương đẩy tay anh ra, cô không thèm trả lời câu hỏi này.

Anh đúng là đồ không biết xấu hổ?

Cô không muốn trả lời, Mạc Tuân nhướng mày kiếm anh khí, không ép cô, anh đổi câu hỏi: “Vậy cô thực sự chỉ thích mầm đậu đỏ của Dịch Dịch, chứ không thích của tôi, hửm?”

Mạc Tuân lại khom thân hình cao lớn xuống một ít, tiền tới đôi môi kiều diễm ướt át của cô: “Cô trả lời câu này, tôi mới thả cô đi, nói, cô có thích của tôi không?”

Anh chính là đùa giỡn cô, cố ý làm khó dễ cô.

Thực sự quá ghê tởm.

Lê Hương cắn răng lên môi, gật đầu thật nhanh: “Ừ.”

Mạc Tuân lúc này mới thoả mãn, anh đẩy cô ra phía ngoài: “Đi ra ngoài.”

“Nhưng tôi muốn tắm cho Dịch Dịch…”

“Tôi đã nói rồi, sau này không cho phép tắm cho con trai.”

Mạc Tuân đẩy cô ra ngoài, sau đó đóng cửa phòng tắm lại.

Lê Hương vừa đi, Mạc Thần Dịch nhanh chóng hai tay chống nạnh, nhướng mày đàm phán với Mạc Tuân: “Bó, vì sao bố lại đuổi mẹ ra ngoài?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1137


Chương 1137:

Mạc Tuân nhàn nhạt liếc Bịch Sữa Nhỏ: “Con muốn cùng tắm với mẹ, ha, đừng có mơ, ông đây cũng chưa từng có cái đãi ngộ ấy! Đứng ngay ngắn, hai người nhà ta cùng tắm.”

Nói rồi Mạc Tuân c** q**n ra, vào phòng tắm, một lớn một nhỏ đứng chung một chỗ tắm.

Trên người Bịch Sữa Nhỏ đều là bọt xà phòng màu trắng sữa, khuôn mặt nhỏ bị hun nóng phơn phớt hồng, cậu lên đầu nhỏ nhìn thoáng qua chỗ xáu hỗ của bố, nhanh chóng hít một hơi lạnh, há to miệng: “Wow!”

Bịch Sữa Nhỏ sợ ngây người.

Mạc Tuân nhìn thoáng qua cậu nhóc, môi mỏng khế cong: “Đừng hâm mộ bồ con!”

Lê Hương cũng tắm, cô cùng Mạc Thần Dịch nằm trên giường lớn mềm mại.

Bịch Sữa Nhỏ vui vẻ ở trên giường thẳng cả hai cẳng hai tay thành chữ “đại”, cậu vỗ vỗ bên trái mình, lại vỗ vỗ bên phải mình: “Tối hôm nay cô giáo tiên nữ ngủ ở bên trong, bố ngủ ở bên ngoài, con ngủ ở giữa, hạnh phúc quá đi.”

Mạc Tuân đang xử lý văn kiện khẩn cấp trong điện thoại, anh nâng mắt liếc nhìn Bịch Sữa Nhỏ, nhàn nhạt bật cười một tiếng.

“Mạc Thần Dịch, bây giờ không còn sớm nữa, mau ngủ thôi.” Mạc Tuân lên tiếng nói.

“Đã biết, bố, cô giáo tiên nữ, ngủ ngon ạ.” Mạc Thần Dịch nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ.

Bịch Sữa Nhỏ ngủ rồi, Lê Hương lưu luyến nhìn gương mặt cậu khi ngủ, chợt đỉnh đầu vang lên một tiếng thật thấp: “Dịch Dịch ngủ rồi?”

Mạc Tuân tới.

Vừa rồi anh vẫn còn ở sô pha làm việc.

Hàng mi như cánh bướm run lên, Lê Hương “ừm” một tiếng.

“Đặt Dịch Dịch vào trong.” Anh thấp giọng nói.

Tim Lê Hương khẽ nhảy, Dịch Dịch muốn ngủ ở giữa, nhưng anh thừa dịp Dịch Dịch đang ngủ, muốn Dịch Dịch ngủ bên trong.

Anh muốn làm gì, không cần nói cũng biết.

Anh muốn ngủ với cô?

“Không muốn.” Cô không chịu.

Chợt sườn giường lún xuống, người đàn ông một tay vòng qua rồi chống bên người cô, từ trên cao ngăn cô dưới thân mình, cúi người, anh hôn lên suối tóc thơm ngát, phủ bên tai cô thấp giọng nói: “Lại không nghe lời đúng không?”

Lê Hương chống lên lồng ngực to lớn của anh, muốn đẩy anh ra, cô nhỏ giọng nhắc nhở: “Con trai ở chỗ này đấy, anh đừng có dính vào.”

Cô mới vừa tắm xong, mái tóc đen mang theo mùi hương ẩm ướt, đang xỏa tung trên chiếc gối trắng tinh, còn có vài sợi tóc quấn trên khuôn mặt nhỏ đáng yêu và vùng cổ mịn màng, vô cùng mị hoặc, ánh mắt Mạc Tuân thêm sâu, hôn lên môi cô: “Cô nghe lời, con sẽ không bị đánh thức.”

Ngón tay của Lê Hương đồ ngủ trước ngực anh, bị động thừa nhận nụ hôn triền miên của anh.

Hiện tại trong phòng rất an tĩnh, bầu không khí ái muội.

Chợt Lê Hương tránh đầu, chôn khuôn mặt nhỏ nanh trong gối.

Mạc Tuân hơi hơi nhíu mày kiếm lên, dáng vẻ muốn từ lại hùa của cô đẹp không sao tả xiết, giống như tiểu yêu tinh câu hồn người khác.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1138


Chương 1138:

“Chúng ta vào trong phòng tắm nhé? “Anh nói giọng khàn khàn.

Những lời này mặc dù là câu hỏi, thế nhưng không hè có ý trưng cầu ý kiến Lê Hương, bởi vì cô còn chưa mở lời, Mạc Tuân đã ôm ngang cô lên rồi.

Hai người đi tới phòng tắm, Mạc Tuân ôm cô ngồi ở trên đài rửa mặt, lúc này trong tay Lê Hương đột nhiên xuất hiện một viên thuốc nhỏ màu trắng.

“Đây là cái gì? “Mạc Tuân chau mày.

Lê Hương ngước mắt nhìn anh: “Thuốc tránh thai.”

Ba chữ này vừa rơi xuống, Mạc Tuân mím đôi môi mỏng, lộ ra vài phần không vui.

“Mạc Tuân, thuốc tránh thai này đối với anh hay với tôi đều tốt, anh chắc sẽ không muốn để tôi… sinh con cho anh nhỉ?”

“Đương nhiên sẽ không, cô có thể nhận rõ thân phận của mình là tốt nhất.”

Lê Hương đặt viên thuốc trắng nhỏ ở trong miệng, sau đó nuốt xuống.

Mạc Tuân nhìn dáng vẻ cô không chút do dự, nhìn ra được cô không muốn sinh nữa, hoặc là, cô không hề muốn sinh con cho anh.

Mạc Tuân nhếch môi, sâu xa nói: “Mạc Thần Dịch rất muốn có một em gái, sinh thêm một đứa con gái đã ở trong kế hoạch của tôi.”

Cái gì? Lê Hương khựng lại, cô vẫn là lần đầu tiên nghe Mạc Tuân nói anh muốn có con gái.

Kỳ thực, anh đã có con gái.

Tinh Tinh giống cô như đúc, là mỹ nhân từng trong trứng nước, hơn nữa tính cách Tinh Tinh vô cùng mềm mại đáng yêu, có thể làm người ta cưng nựng không ngót.

Đều nói con gái là tình nhân đời trước của bố, từ nhỏ Tỉnh Tỉnh đã rất muốn có bó.

Người đàn ông tính tình mạnh mẽ lại lạnh lùng như Mạc Tuân như thế, nếu như bên người xuất hiện một cục bông nhỏ mềm mại, không biết anh có thể biến thành ông hầu cho cô con gái của mình không.

Lê Hương đang miên man suy nghĩ, Mạc Tuân đột nhiên nắm khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của cô: “Dĩ nhiên, cô căn bản không xứng sinh con cho tôi, về sau tôi sẽ để người phụ nữ khác sinh, Dịch Dịch cũng sẽ gọi người phụ nữ khác là mẹ.”

Trái tim Lê Hương đau nhót, cô cũng từng nghĩ đến vấn đề này, nếu như anh tái hôn, Dịch Dịch sẽ có mẹ mới.

“Mạc Tuân, Dịch Dịch là con trai của tôi, anh có thể…

đưa Dịch Dịch cho tôi không?” Lê Hương to gan nói ra ý nghĩ trong lòng.

*Cô nói cái gì?”

*Tôi nói, anh trả Dịch Dịch lại cho tôi đi, ngược lại về sau anh còn có thể tái hôn, bây giờ anh chỉ mới 32 tuổi, muốn bao nhiêu phụ nữ thì có bấy nhiêu phụ nữ, những người phụ nữ kia cho dù phải sinh cả đội bóng cũng nguyện ý sinh cho anh mà… ÁI”

Lê Hương lời vẫn chưa nói hết, Mạc Tuân trực tiếp cúi đầu, cắn một cái ở khóe môi cô.

Anh cắn rất ác, nhanh chóng cắn cô chảy máu.

Giọng nói âm u bật ra: “Lê Hương, cô nhất định phải chọc tôi điên lên sao?”

Lê Hương không biết mình đã nói sai ở đaau, nhưng cô đã nhạy cảm nhận ra anh vẻ u ám thô bạo của anh, quên đi, đề tài này để sau rồi nói?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1139


Chương 1139:

Lê Hương giơ hai tay lên ôm cổ anh, cô chủ động đưa đôi môi đỏ mọng tới.

Mạc Tuân lúc đầu rất tức giận, anh cố ý nói để phụ nữ khác sinh con gái cho anh là muốn k*ch th*ch cô, để cô nồi máu ghen.

Anh không muốn người phụ nữ khác sinh con gái cho anh, nếu như anh nói muốn, ba năm nay anh đã cómột rổ con gái rồi.

Anh chỉ muốn cô sinh con gái cho anh, con gái của anh chắc chắn sẽ trổ mã giống cô như đúc.

Nhưng, cô chẳng những không có nổi máu ghen, còn muốn đưa Dịch Dịch đi, cô quyết tâm muốn giao anh cho phụ nữ khác.

Trong lồng ngực Mạc Tuân toát ra lệ khí, rất muốn phát tác, nhưng không ngờ Lê Hương chủ động hôn lên.

Cô hôn rất ngây ngô, về kỹ xảo hôn môi đều là học với anh, giống như lông vũ mềm mại xẹt qua trái tim băng giá của anh, khiến toàn thân anh mềm yếu.

Anh chính là một con dã thú kế cận phát tác, đột nhiên bị cô dùng sức hôn, lông mao dựng ngược đều hạ xuống.

Lê Hương hôn một hôi, phát hiện anh không có đáp lại, chỉ mình cô cố gắng.

Cô mở mắt ra nhìn anh, chỉ thấy anh căn bản cũng không nhắm mắt, cứ như vậy từ trên cao nhìn cô hôn.

Lê Hương không khỏi có chút xấu hổ, cô buông anh ra muốn tụt xuống phía dưới: “Không hôn thì thôi.”

Lúc này thất lưng đột nhiên căng chặt, bàn tay to của Mạc Tuân dùng sức bóp cô, cầm có cô trong lòng mình: “Lê Hương, ba năm không gặp, cô chỉ có chút khả năng này?”

*.. Mạc Tuân, anh lại nói âm dương quái khí như thế tôi liền cắn anh.” Lê Hương nhào qua, cắn một cái về phía ngực của anh.

Yết hầu Mạc Tuân lăn lộn, sau đó đẩy cô ấn trên vách tường, cúi đầu hôn cô.

Mạc Tuân không nhắm mắt, cứ như vậy nhìn cô, anh nhìn hai gò má cô bị anh hôn nhiễm đỏ, hàng mi nhỏ dài rung động, đôi mắt trong vắt của cô tràn ra vài phần mê ly, thân thể nhỏ nhắn mềm mại dưới bàn tay anh mềm nhũn thành vũng nước.

Từ khi gặp nhau tới nay, anh đụng vào cô, cô liền cứng ngắc như đá, nhưng lúc này toàn thân cô đều mềm nhũn.

Mạc Tuân nhắm nghiền hai mắt, càng sâu hơn nụ hôn cướp đoạt này.

Phản ứng bây giờ của Lê Hương không phải giả, bởi vì, cô đã uống thuốc.

Vừa rồi cô nói dối, viên thuốc trắng kia không phải thuốc tránh thai, mà là thuốc thúc tình.

Hiện tại cô không hề muốn cùng Mạc Tuân thân thiết, nhưng Mạc Tuân không chịu buông tha cô, cho nên cô chỉ đành uồng loại thuốc này.

Lúc này cô xuống liều có hơi mạnh, hiện tại toàn thân đều giống như bốc cháy, bàn tay nhỏ dời xuống, cô nóng nảy tháo vạt áo ngủ bên hông anh.

Nhưng càng sốt ruột càng loạn, cô làm thế nào cũng không cởi áo xuống được.

Mạc Tuân nhìn bộ dáng cô gấp gáp, khuôn mặt nhỏ đo đỏ nóng bừng, cái trán xinh đẹp rịn ra một tầng mồ hôi trong suốt, tràn đầy khát vọng với anh.

Mạc Tuân cong môi mỏng, khàn khàn cười nói: “Chậm một chút, cô gấp cái gì? “

Lê Hương không cởi được áo cũng sắp khóc, cô hôn loạn trên khuôn mặt tuần tú của anh, mềm giọng nói: “Mạc Tuân, muốn tôi!”

Không biết đã qua bao lâu, Mạc Tuân ôm Lê Hương từ trong phòng tắm ra, đặt trên giường lớn mềm mại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1140


Chương 1140:

Lê Hương từ từ nhắm hai mắt, cô hiện tại không chút nào muốn di chuyền, khí lực toàn thân đều đã tiêu hao hết, cô muốn động đậy ngón tay một chút cũng không thẻ.

Mạc Thần Dịch ngủ ở bên trong, vẫn còn trong mộng đẹp ngọt ngào.

Lê Hương chậm rãi sát qua, muốn ôm Bịch Sữa Nhỏ ngủ.

Nhưng một giây kế tiếp một cánh tay có lực thò qua, bóp chặt vòng eo yêu kiều, trực tiếp ôm cô, Lê Hương tựa vào lồng ngực rộng lớn ấm áp.

Mạc Tuân ôm cô.

Lê Hương cựa quậy: “Tôi muốn ngủ với Dịch Dịch.”

“Không cho phép.” Mạc Tuân cà cà chiếc hàm kiên nghị trên trán cô: “Cô chỉ có thể ngủ với tôi.”

Người đàn ông này thật đúng là… cường thế bá đạo?

Anh không cho phép cô tắm cho Dịch Dịch, cũng không cho phép cô ngủ với Dịch Dịch?

Lê Hương làm sao đột nhiên có một cảm giác anh đến giấm chua của con trai cũng muốn ăn, đúng là một vò giấm lớn mà?

Hiện tại Lê Hương ngủ ở giữa, bên trong là Dịch Dịch, bên ngoài là Mạc Tuân, hình ảnh ám áp mà mềm mại.

Lê Hương không cử động nữa, cô chôn khuôn mặt nhỏ nanh nơi buồng tim Mạc Tuân, nghe nhịp đập trái tim anh mạnh di chuyển, cô cảm thấy cả trái tim an bình trở lại.

Trên thế giới này có một loại đàn ông như Mạc Tuân cái này người, bạn đỗ vào lòng anh, thanh âm xôn xao.

bên ngoài bỗng chợt biến mát.

Lê Hương giơ tay lên, ngón tay trắng xinh bò vào từ vạt áo ngủ, rơi vào nơi trái tim anh.

Ba năm trước đây một đao kia cô đâm vào, để lại vét sẹo rất sâu.

Ngón tay Lê Hương dịu dàng v**t v* vết sẹo kia, sau đó cô nâng cơ thể mệt mỏi, môi rơi vào trên vét sẹo kia.

Từng chút từng chút một hôn lên đao sẹo của anh.

Mạc Tuân nằm trên giường, một tay nhẹ nhàng ôm cô trong lòng mình, anh nhìn đèn treo trên đỉnh đầu, cảm giác bờ môi mềm mại ấy tại trằn trọc, dịu dàng đau lòng mà lưu luyến trên vết sẹo anh, đuôi mắt hẹp dài của anh nhanh chóng dâng lên màu đỏ tươi, bàn tay xuyên vào mái tóc dài của cô, khàn khàn cười nhẹ nói: “Còn chưa đủ?”

Hàng mi nhỏ dài của Lê Hương run lên, nhanh chóng chôn khuôn mặt nhỏ về ngực anh: “Mạc tổng, nghe nói đàn ông h*m m**n cao dễ hói đầu đấy.”

Mạc Tuân đem môi mỏng thành đường cong vui vẻ: “Vậy làm sao bây giờ, tôi hay nóng tính, còn h*m m**n cao, chẳng phải là không cứu được à?”

Lê Hương cảm thấy anh hiểu được mình rất rõ ràng, đáng tiếc thế nhân đều bị vẻ bề ngoài anh tuần nhiều tiền, có quyền thế của anh lừa gạt.

Lúc này Mạc Tuân dán môi lên trán cô, sau đó chậm rãi dời xuống, hôn qua ánh mắt của cô, chóp mũi, cuối cùng rơi trên đôi môi đỏ mọng của cô.

Anh tuy không nói chuyện, thế nhưng Lê Hương biết anh lại có ý muốn làm một lần.

Lê Hương cảm thấy thể lực anh thực sự là tốt đến khủng bó, 32 tuổi mặc dù là độ tuổi còn sung sức, nhưng anh đòi hỏi vô độ như thế vẫn khiến cô sợ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1141


Chương 1141:

Lê Hương nhanh chóng nhắm chặt hai mắt: “Tôi buồn ngủ quá à, ngủ ngon nhé.”

Mạc Tuân ngừng lại, anh nhìn hàng micô không ngừng rung, chút tâm tư kia cũng không đủ để lừa anh, nhưng bây giờ đã khuya lắm rồi, sắp rạng sáng, dưới mí mắt của xinh đẹp đã có hai quằng thâm đen như gấu trúc.

Tối hôm nay anh xem như là thể nghiệm được cái gì gọi là “phù dung trướng noãn độ xuân tiêu, tòng thử quân vương bất tảo triều(*)”.

() Đây là hai câu thơ trong bài “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị, dịch nghĩa là: “Trướng phù dung ấm trải qua đêm xuân, từ đấy vua không ra coi chầu sớm nữa”, ý đại khái chỉ qua đêm xuân khiến lòng quân vương mê đắm không thiết lên chầu.

“Ngủ đi, ngủ ngon.” Mạc Tuân ôm cô, cũng nhẹ nhàng khép lại hàng mi.

Mạc Tuân thực sự đang ngủ, ba năm nay đây là lần đầu tiên ôm Lê Hương ngủ, cơ thể thơm ngát mềm mại ngoan ngoãn vùi trong ngực anh, giống như một bé mèo con, anh ngủ rất ngon, một đêm không mộng nị.

Sáng sớm hôm sau, khi ánh ban mai xuyên qua khung cửa sộ chằm chậm rót chút tia nắng vào căn phòng, Mạc Tuân mới mở mắt ra.

“Bố, bố tỉnh rồi?” Bên tai nhanh chóng truyền đến chất giọng non nớt của Mạc Thần Dịch.

Mạc Tuân không muốn rời giường, anh lật cả người, muốn ôm Lê Hương ngủ một hồi nữa.

“Bố, mau dậy đi! Mẹ đã đi rồi, lúc này đã đến Hoa Tây Châu rồi.” Mạc Thần Dịch nói.

Mạc Tuân lập tức hoàn toàn tỉnh ngủ, anh mở mắt ra, bên người trống không, đã không còn thân ảnh Lê Hương.

Lê Hương đi, cô đến Hoa Tây Châu rồi.

Hai mắt nhập nhèm của Mạc Tuân nhanh chóng khôi phục vẻ tỉnh táo, anh ngồi dậy, nhìn về phía Mạc Thần Dịch.

Mạc Thần Dịch đã sớm rời giường, mặc áo sơmi, quần yếm, dáng vẻ ưu nhã tôn quý thân sĩ, hiện tại cậu đang ngồi trên ghế, phía sau còn đứng một người, là bí thư Tống Minh của cậu.

Rất rõ ràng, Mạc Thần Dịch luôn chờ đợi bố mình rời giường, cậu lại khôi phục dáng vẻ CEO lạnh lùng xa cách, khuôn mặt nhỏ lạnh như băng lóe ra vài phần thâm trầm.

Mạc Tuân mím đôi môi mỏng, mi tâm anh khí dâng lên một tầng Sương, vậy mà cô vẫn đi?

“Mạc Thần Dịch, bó đã phái người 24 giờ đồng hồ theo dõi sát sao mẹ con, mẹ con chắc chắn không thể rời khỏi Đề Đô.”

“Bó, là con đã hạ lệnh bỏ tất cả phòng thủ của bó, để mẹ đi.”

“Mạc Thần Dịch, ngứa da đúng không?”

“Bó, bố không giữ được mẹ.”

“Con cảm thầy bố hay bị mẹ gạt lắm, mẹ dùng mỹ nhân kế một chút, liền ở trên giường của bồ len lén chạy mắt.”

*..” Mạc Tuân đã ngồi dậy xuống giường rồi, nghe vậy đôi mắt sắc như chim ưng của anh hung hăng liếc Mạc Thần Dịch, lúc này anh phát hiện Tống Minh cũng đang ở đây, nên anh cũng liếc xéo cả Tống Minh.

Tống Minh ho khan hai tiếng, anh ta không nghe thấy cái gì nha, tuy là trong nội tâm anh ta cảm tháy tiểu thiếu gia nhà mình nói quả nhiên là chân lý, Lê Hương luôn lén chạy mắt ngay trên giường Mạc Tuân?

“Bố, yên tâm đi, chỉ cần con ở lại cạnh bố, mẹ cũng sẽ không thực sự vứt bỏ bố. Điều con tò mò là, Hoa Tây Châu đến tột cùng có cái gì đang hấp dẫn mẹ, không bằng, chúng ta cùng nhau đi xem.”

Mạc Tuân nhìn Bịch Sữa Nhỏ ngồi ngay ngắn ở trên ghế, anh hiếu kỳ, thằng con trai này của anh sao có thể nói nhẹ nhàng tự nhiên như vậy?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1142


Chương 1142:

Mạc Tuân nhìn Mạc Thần Dịch, đứa con trai này luôn có những cách rất thú vị: “Con thực sự dự định đi Hoa Tây.

Châu?”

Mạc Thần Dịch gật đầu: “Đúng vậy.”

Mạc Tuân đi tới cửa sổ sát đất trước, ánh mặt trời xán lạn bên ngoài dát một thân anh vàng óng ánh, một lúc lâu sau anh nhàn nhạt mở miệng: “Lòng hiếu kỳ hại chết một con mèo, Mạc Thần Dịch, có một số việc bố không nói cho con lại là một loại bảo vệ con.”

“Bố, con đã nói rồi, bố lựa chọn không nói cho con đó là lựa chọn của bố, nhưng con sẽ điều tra ra, đây là lựa chọn của con, chúng ta không can thiệp chuyện của nhau.”

Mạc Tuân hừ một tiếng, sau đó anh sâu kín nhìn về phía Bịch Sữa Nhỏ: “Ba năm trước đây mẹ con vứt bỏ bó, chạy với người đàn ông khác.”

Mạc Thần Dịch ah oh một tiếng: “Trong dự liệu, ba năm nay con thực sự là chịu đủ cái mặt oán phụ này của bố rồi.”

*… Mẹ con cùng người đàn ông khác sinh con, đứa nhỏ và thằng kia đều ở Hoa Tây Châu, nó và con xem như là cùng mẹ khác bố.”

Mạc Thần Dịch nghe lời này nhanh chóng chau chặt mày, rất rõ ràng cậu không có ngờ đến trên thế giới này cậu còn có anh chị em cùng mẹ khác cha.

Mạc Tuân ngay từ đầu cũng không định nói chuyện này cho Mạc Thần Dịch, nhưng chỉ số IQ của Mạc Thần Dịch quá b**n th**, căn bản giấu không được, còn không bằng cho cậu dự phòng trước, để cậu có chuẩn bị tâm lý một chút.

“Mạc Thần Dịch, con còn định đến Hoa Tây Châu không?”

Mạc Thần Dịch ngắng đầu nhìn Mạc Tuân: “Đi, tại sao không đi? Bó, tên tình địch kia giao cho bố, đứa nhóc kia giao cho con.”

Long Phượng Manh Oa(*) (*) Ý chỉ cặp song sinh trai gái vô cùng đáng yêu Mạc Tuân không nói chuyện, Lê Hương lại một lần nữa rời khỏi anh, rời khỏi anh và Dịch Dịch, cô đến Hoa Tây Châu tìm Tô Hi và đứa bé kia rồi, trong lòng cô căn bản không có sự tồn tại của hai bố con anh, cho dù anh nắm Lê Hương trong lòng bàn tay, cô vẫn lẳẩn trốn, anh cảm thấy… mệt mỏi.

Mạc Tuân xoay người vào phòng tắm: “Chuẩn bị một chút, chuẩn bị bay đến Hoa Tây Châu.”

Buổi chiều Mạc Tuân đã tới Hoa Tây Châu, trong đại sảnh sân bay, Mạc Tuân chia tay với Mạc Thần Dịch.

Tống Minh cung kính nói: “Thiếu gia, tiên sinh hiện tại cũng ở Hoa Tây Châu, tiên sinh đã rất lâu không gặp Dịch Dịch tiểu thiếu gia rồi, nên tôi muốn mang Dịch Dịch tiểu thiếu gia đi gặp tiên sinh.”

“Tiên sinh” trong miệng Tống Minh vẫn là Mạc Từ Tước.

Ánh mắt Mạc Tuân lóe lên một cái, ba năm nay theo Lê Hương rời đi, đã từng hai đại đế vương thương giới – Lệ Quân Mặc và Mạc Từ Tước đều đã biến mắt dưới đáy mắt thế nhân, hiện tại Mạc Từ Tước đột nhiên xuất động, giáng xuống Hoa Tây Châu, điều này không bình thường.

“Bồ tôi ở Hoa Tây Châu, vậy bác Lệ thì sao, có phải cũng ở Hoa Tây Châu hay không?” Mạc Tuân hỏi.

Tống Minh gật đầu: “Đúng vậy, Lệ tổng và tiên sinh đều ở Hoa Tây Châu.”

Có thể đồng thời kinh động hai người đàn ông này, để bọn họ tụ tập Hoa Tây Châu chỉ có người cũ hơn 20 năm trước, xem ra lần này Lê Hương đi tới Hoa Tây Châu là có thêm mục đích nào đó, ít nhất, Lê Hương sẽ mang Lâm Thủy Dao, và tệ hơn còn có mẹ của anh – Liễu Anh Lạc cùng nhau xuất hiện, Hoa Tây Châu phong vân dũng động, bão tố sắp tới rồi.

Mạc Tuân nhìn thoáng qua Mạc Thần Dịch: “Mạc Thần Dịch, ngoan ngoãn nghe lời.”

“Dạ, tạm biệt bó.” Mạc Thần Dịch mang theo Tống Minh rời đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1143


Chương 1143:

Lúc này ở đại sảnh bên kia, rất nhiều người vây quanh ở nơi đó, cầm điện thoại hướng chụp loạn về phía một đôi manh bảo, mọi người đồng loạt cảm thán nói, “Trời ạ, Long Phượng thai của nhà ai đây, quá đáng yêu rồi, muốn xoa xoa cái mặt nhỏ của mấy bé ghê ấy.”

“Hai bé ấy có phải là ngôi sao nhí trên TV không thế, dù là lừa tôi sinh con hàng loạt mà nếu tôi có giá trị nhan sắc cao như vậy, tôi chắc chắn sẽ sinh, sinh đến khi nào không còn sức sinh nữa mới thôi.”

Đôi Long Phượng thai này chính là… cặp song sinh trai gái của Mạc Tuân và Lê Hương. Bì Bì và Tỉnh Tỉnh, hai manh bảo giống với Mạc Thần Dịch, đều đẹp đến nghịch thiên, vừa xuất hiện ở sân bay đã trở thành phong cảnh hút mắt nhất.

“Anh ơi(), em muôn ăn cây kẹo que kia.” Tỉnh Tinh ghé vào tủ kính cửa hàng, chỉ vào một cây kẹo que xinh đẹp.

(*)Chỗ này tác giả để giống như tiếng nói chưa rõ chữ của máy, nói còn ngọng nghịu, mình xin được phép giữ nguyên phần tiếng Việt.

Tinh Tinh là con gái, cô bé thừa kế hoàn mỹ dung nhan tuyệt sắc của Lê Hương, tuổi còn nhỏ ngũ quan còn chưa máy nảy nở nhưng đã là tiểu mỹ nhân. Hôm nay cô bé mặc một chiếc sườn xám màu hồng, bên cạnh đeo chiếc túi gắm nhỏ, tết hai bím tóc thả trên bả vai, vừa nhìn chính là một cục bột nhỏ, nói chuyện lại mềm mại nhẹ nhàng, khiến người yêu thích không thôi.

Tinh Tinh thích ăn kẹo que nhất, mỗi một lần thấy được kẹo que liền không nhắc được bước chân.

Bì Bì là bé trai, Mạc Thần Dịch giống bó Mạc Tuân, Bì Bì lại giống mẹ Lê Hương, cậu chàng vô cùng tuần mỹ, khí chất tổng tài quý tộc người lạ chớ vào cũng giống Mạc Thần Dịch. Bì Bì chính là kiểu cậu bé mà ai ai cũng căn dặn cậu một tiếng “bạn nhỏ, đồng ý với chị, sau này không được làm tra nam đâu đấy”.

Bì Bì đã quen với việc bị bao vây, Tinh Tinh muốn ăn kẹo que, cậu bỗng dừng lại: “Em gái, em đứng yên ở đây, anh đi vào mua cho em.”

Tiểu Tinh Tinh chớp đôi mắt to, dùng sức gật đầu, ngọt ngào nói: “Dạ, cảm ơn anh.”

Tiểu Bì Bì đi về phía cửa hàng.

Vừa lúc đó, Tiểu Bì Bì đột nhiên cảm thấy trong lòng nặng nề giật mình, dường như từ nơi sâu xa có một loại tâm điện cảm ứng đang dẫn dắt cậu bé, cậu nhanh chóng ngắng đầu lên.

Tiểu Bì Bì ở phía trước VỊP trong thông đạo thấy được đoàn người, Tống Minh và vài hộ vệ áo đen ở phía sau cung kính đi tới, Mạc gia tiểu thái tử xuất hành khiến mọi người nhượng bộ lui về sau, mà Mạc Thần Dịch dẫn đầu ở đàng trước, khuôn mặt nhỏ tỉnh xảo lạnh lùng.

Có người đi đường thấy được Mạc Thần Dịch, chỉ có thể đứng xa nhìn: “Wow, con cái nhà ai thế kia, thật không dễ chọc.”

Tiểu Bì Bì nhìn không thấy mặt Mạc Thần Dịch, nhưng cậu thấy được bóng lưng của Mạc Thần Dịch, lẽ nào… đó là anh trai của cậu? Tiểu Bì Bì biết mình có một anh trai ruột, nhưng anh trai mới vừa sinh ra đã bị mẹ đưa cho bố rồi.

Đại khái là do cùng chung một trứng với mẹ, bây giờ nhìn Mạc Thần Dịch, Tiểu Bì Bì đã cảm thấy nhịp tim của mình đập thình thịch, loại tâm linh cảm ứng vi diệu này khoa học cũng khó thể giải thích được.

Tiểu Bì Bì nhanh chóng chạy đi, đui theo Mạc Thần Dịch.

Tiểu Tinh Tinh vừa thấy anh trai chạy, nhanh chóng nóng nảy hô lên: “Anh, anh đi đâu vậy? Anh ơi, anh ơi.”

Tiểu Tinh Tinh đuổi theo Tiểu Bì Bì, nhưng bước chân cô bé quá chậm, rất nhanh Tiểu Bì Bì đã biến mát trong tầm mắt của cô bé.

“Anh ơi, anh ơi, hu hu.” Tiểu Tinh Tinh hoảng sợ hoang mang, cô bé òa một tiếng khóc òa lên.

Hai quả đấm nho nhỏ chà vào hai mắt mình, nhưng càng chà càng chảy nhiều nước mắt hơn, đôi giày trên chân đã rơi mất một chiếc.

Tiểu Tinh Tinh vô cùng uất ức, lúc này cô bé đột nhiên đụng phải bắp đùi một người, bị ép ngừng lại.

Rất nhanh đỉnh đầu liền truyền đến một tiếng nói trầm thấp từ tính: “Bạn nhỏ, con không sao chứ?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1144


Chương 1144:

Oa âm thanh dễ nghe quá, Tiểu Tinh Tinh mặc dù mới ba tuổi, nhưng cô bé nhưng là vô củng nhan khống và thanh khống(*).

(*) Nhan khống: Ham mê sắc đẹp. Thanh khống: Si mê âm thanh.

Tiểu Tinh Tinh nâng đầu nhỏ lên, chú trước mắt thật là cao nha, giống như cây đại thụ che trời vậy, cô bé phải rất nỗ lực rất nỗ lực ngước cổ lên mới có thể thấy được mặt của chú kia, rốt cuộc, cô bé mới nhìn thấy được khuôn mặt tuần tú như điêu khắc kia của Mạc Tuân.

Oa, chú đẹp trai quá à.

Tiểu Tinh Tinh vẫn cảm thấy mẹ mình là người đẹp nhất trên thế giới này, hiện tại người đàn ông này vậy mà cũng đẹp hệt như mẹ.

Tiểu Tinh Tinh đụng vào đùi Mạc Tuân.

Mạc Tuân và Mạc Thần Dịch chia tay, mới đi ra tới liền bị một cục bột đụng tới, anh rũ mí mắt anh tuấn nhìn Tiểu Tỉnh Tinh, rất nhanh con ngươi anh co rụt lại, thất thần chốc lát.

Bởi vì khuôn mặt nhỏ tiểu mỹ nhân này của Tiểu Tinh Tinh cực kỳ giống Lê Hương.

Tiểu Tinh Tinh lau nước mắt, sau đó chu cái miệng nhỏ, non nớt hỏi: “Chú ơi, xin hỏi một chút, chú có nhìn thấy anh con đâu không ạ?”

Làn da cô bé trắng hồng, nhìn như thể bóp được ra nước, nhất là ánh mắt của cô bé hệt như ánh sao lóe sáng, nháy.

mắt một chút là có thể hạ gục mọi người bằng sự đáng yêu. Mạc Tuân hoàn hồn, chắc là cô bé đi lạc, nên anh giương mắt nhìn chung quanh, sau đó lắc đầu: “Chú không thấy.”

Tiểu Tinh Tinh Nhất nghe nói như thế nước mắt liền tí tách rơi xuống, cô bé khóc lớn: “Hức, hu hu… con nhớ anh trai, con nhớ mẹ…”

Trên mặt cô bé treo giọt nước mát, trong đầu Mạc Tuân liền hiện lên khuôn mặt tuyệt mỹ lê hoa đái vũ kia của Lê Hương, không biết cô khi còn bé có phải cũng trắng trẻo mũm mĩm như vậy không, đặc biệt thích khóc.

Vào giờ khắc này, trái tim cứng rắn của anh bỗng mềm mại khó tả, anh tiễn lên máy bước, ngồi xổm người xuống trước mặt cô bé, anh tận lực thả mềm giọng nói: “Con tên là gì?”

Tiểu Tinh Tinh vừa khóc vừa lau đôi mắt mình, một đôi mắt to tròn chứa đầy nước mắt: “Con tên là Tinh Tinh ạ.”

Tỉnh Tỉnh? Là bởi vì ánh mắt của cô bé đặc biệt giống như những vì sao vụt ngang trên thiên không sao? Mạc Tuân gợi lên khóe môi: “Tinh Tinh, như vậy đi, anh con tên là gì, chú sẽ sai người đi tìm giúp con.”

Tiểu Tinh Tinh hít vào một hơi rồi đáp: “Anh con tên là Bì Bì”

Mạc Tuân: *…”

Hắc tuyến nổi lên trán, Bì Bì, Tinh Tinh? Người lớn nhà này có phải đặt tên quá tùy tiện rồi không? “Tinh Tinh, vậy mẹ con tên là gì, hoặc là con có nhớ số di động của mẹ con không, chú giúp con gọi điện thoại cho mẹ.”

Tiểu Tinh Tinh suy nghĩ một chút, sau đó đáp: “Mẹ con cứ gọi là mẹ thôi, còn nữa số di động là cái gì?”

Mạc Tuân: “…” Phụ huynh nhà này dạy trẻ kiểu gì vậy? Tiểu Tinh Tinh thấy Mạc Tuân như vậy, “oa” một tiếng, khóc lớn trực tiếp biến thành khóc thét.

Mạc Tuân cả kinh: “Tinh Tỉnh, con làm sao vậy, sao tự dưng khóc lợi hại như vậy?”

“Bởi vì chú khinh bỉ con.”

“Chú không có.” Mạc Tuân vô cùng đứng đắn nói.

“Chú nói dối, biểu tình ban nãy của chú giống hệt anh con, anh con đôi khi cũng nhìn con như vậy.”
 
Back
Top Dưới