Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh

Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 240


An Quân bị đá một cái cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút. Anh thấy Đồ Lan đã dùng ánh mắt nhìn người kỳ quặc để nhìn mình, vội vàng mở miệng nói:

"Chào chị, tôi tên là An Quân. Xin hỏi chị còn nhớ mười ba năm trước chị đã từng cứu một cậu bé trên núi không?”

Đồ Lan nghe vậy đôi mắt hơi mở to, lộ ra một tia sáng không thể tin nổi. Cô ngẩng đầu nhìn kỹ lại khuôn mặt An Quân, khó tin nhưng lại không giấu được sự kinh ngạc và vui mừng hỏi:

"Anh chính là cậu bé bị ngất trên núi năm đó à?”

"Cậu… cậu bé?” An Quân ngạc nhiên lặp lại lời của Đồ Lan.

Thấy anh như vậy, Đồ Lan cười càng vui vẻ hơn. Cô đưa tay ra ước lượng chiều cao của An Quân.

"Cậu đã cao thế này rồi à. Năm đó chỉ là một cậu bé nhỏ nhỏ gầy gầy thôi. Lúc đó tôi đã học cấp ba rồi, cậu chắc vẫn còn là học sinh tiểu học, không phải là cậu bé thì là gì.”

[Ha ha ha ha ha ha, anh coi người ta là ánh trăng sáng, người ta coi anh là cậu bé.]

[Đây có phải là cái gọi là mối tình đầu chưa bắt đầu đã thất bại không?]

"Hai vị này là?” Đồ Lan lại chuyển tầm mắt sang An Linh và Triệu Hàng Niên.

"À, đây là em gái tôi An Linh, còn đây là bạn tôi, tên là Triệu Hàng Niên.”

"Chào chị Đồ Lan." An Linh từ sau lưng An Quân bước ra, trịnh trọng cúi đầu chào Đồ Lan. "Cảm ơn chị năm đó đã cứu anh trai em. Em thay mặt cả gia đình xin gửi đến chị lời cảm ơn chân thành nhất!”

An Quân cũng phản ứng lại, lập tức cúi gập người. "Cảm ơn chị.”

Đồ Lan bị bộ dạng vô cùng trịnh trọng của hai anh em làm cho hoảng sợ, vội vàng đỡ hai người dậy.

"Làm gì mà nghiêm túc thế? Có thể cứu được cậu tôi cũng rất vui mà. Sau này tôi còn thấy may mắn nữa. Lúc đó trời còn chưa sáng hẳn, may mà cậu vừa lúc ngất ở ven đường núi, lỡ như ở chỗ khuất hơn một chút, tôi chưa chắc đã phát hiện ra đâu.”

"Đừng đứng ở đây mãi." Đồ Lan mở cửa một phòng học bên cạnh văn phòng, ra hiệu cho họ vào. "Các em nhỏ vừa mới về ký túc xá ngủ trưa, chúng ta mượn tạm phòng học của các em ấy ngồi một lát nhé.”

Đồ Lan chọn một chiếc ghế ngồi xuống trước. An Linh và hai người kia cũng giống như học sinh đối diện với giáo viên, mỗi người chọn một vị trí bên cạnh cô và ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Cô giáo của tôi nói các bạn đã đi cả đêm từ Hải Thành đến đây à?” Đồ Lan hỏi. "Thật sự vất vả quá. Nói thật là khá bất ngờ, đã mười mấy năm trôi qua rồi, không ngờ các bạn vẫn còn nhớ chuyện này.”

"Thực ra chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể thôi." Cô ôn hòa cười nói. "Ngày nào tôi cũng phải đi qua ngọn núi đó để đến trường, thấy có người ngất ở đó đương nhiên là phải giúp rồi.”

Tuy Đồ Lan nói rất nhẹ nhàng, nhưng họ biết rằng dù Đồ Lan có lớn hơn An Quân vài tuổi, việc cõng một cậu bé gần như hoàn toàn hôn mê xuống con đường núi gập ghềnh tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản.

"Nói thật, tôi cũng rất cảm ơn cậu lần này đã cố ý đến đây.”

Đồ Lan nhìn về phía An Quân, rất chân thành nói:

"Thực ra mấy năm nay tôi cũng thường xuyên nhớ lại chuyện năm đó. Lúc ấy tôi thấy bác sĩ đã liên lạc được với gia đình cậu nên định về nhà lấy tiền để tạm ứng viện phí trước, nhưng đột nhiên xảy ra chút chuyện nên không thể quay lại được. Không thể xác nhận cậu đã bình an được người nhà đón đi cũng luôn là một nỗi bận lòng của tôi. Bây giờ nhìn thấy cậu bình an vô sự, tôi cũng yên tâm rồi.”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 241: Lựa chọn


An Quân nghe xong có chút lo lắng hỏi Đồ Lan: "Năm đó nhà chị đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

"Không có gì đâu, đều qua cả rồi.” Đồ Lan lảng sang chuyện khác.

Tuy Đồ Lan không muốn nói, nhưng An Quân thực ra cũng có thể đoán được phần nào.

Dựa theo thời gian, khoảng thời gian An Quân được cứu hẳn là lúc Đồ Lan từ quê được đưa lên Hải Thành.

[Lại thật sự không may như vậy. Ông nội của Đồ Lan biết sức khỏe mình không tốt, đã sớm có ý định phó thác Đồ Lan cho con trai thứ hai của mình. Ngày hôm đó Đồ Lan đi bộ về nhà lấy tiền thuốc men thì Đồ Hồng cũng vừa lúc trở về.]

[Ông nội của Đồ Lan mất vào trưa hôm đó. Đồ Hồng sau khi lo liệu tang lễ cho cha xong liền đưa Đồ Lan về lại Hải Thành, vừa vặn lỡ mất khoảng thời gian An gia đang tìm người ở thị trấn Hoài Lâm.]

[Mà Đồ Lan bây giờ toàn bộ tâm huyết đều đã đặt vào ngành giáo dục, một chút cũng không có thời gian và tinh lực để chú ý đến tin tức giải trí, tự nhiên cũng không biết chuyện An Quân vẫn luôn tìm kiếm cô.]

"À đúng rồi." Đồ Lan đột nhiên trở nên có chút ngượng ngùng. Cô ngại ngùng nhìn về phía An Quân. "Có một chuyện muốn nói với cậu một lời xin lỗi. Miếng ngọc bội mà cậu đưa cho tôi lúc đó, tôi vốn định chờ người nhà cậu đến đón rồi trả lại. Nhưng tôi không những không thể quay lại, mà còn làm mất nó nữa.”

An Quân lắc đầu. "Kia vốn dĩ đã là đồ của chị, dù có làm mất cũng không cần phải xin lỗi em.”

Sau đó, anh lấy ra miếng ngọc bội lần trước lấy lại từ chỗ Đồ Mộ Mộ, đưa lại cho Đồ Lan.

"Hơn nữa, miếng ngọc bội em cũng đã tìm lại được rồi. Bây giờ có thể vật quy nguyên chủ.”

Đồ Lan rõ ràng rất bất ngờ. Cô không nhận miếng ngọc bội, chỉ hỏi dò:

"Sao cậu lại… Cậu quen Đồ Mộ Mộ à?”

Lần này đến lượt An Quân xin lỗi. Anh cúi đầu không dám nhìn Đồ Lan, thật sự giống như một học sinh phạm lỗi trước mặt giáo viên.

"Xin lỗi chị, em… em đã nhầm cô ta là chị.”

Đồ Lan tuy không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn bộ dạng của An Quân cùng với chút hiểu biết của mình về Đồ Mộ Mộ, cũng biết trong đó chắc chắn đã có những chuyện không vui.

Mà lần này An Quân có thể tìm được mình, có lẽ cũng liên quan đến chuyện này.

"Thật sự xin lỗi chị." An Quân vẫn đang xin lỗi. Lần này anh cũng nói ra những suy nghĩ vẫn luôn canh cánh trong lòng. "Nếu em có thể tìm được chị sớm hơn thì tốt rồi. Như vậy chị đã không bị nhà Đồ Mộ Mộ bắt nạt, không bị Diệp Lệ San đuổi đi, không cần phải sống vất vả như vậy…”

"Tại sao phải xin lỗi chứ?” Đồ Lan khó hiểu cắt ngang lời An Quân vẫn đang tự trách.

An Quân ngẩn ra một chút, không hiểu ý của Đồ Lan.

Chẳng lẽ anh không nên xin lỗi sao?

Nếu ngày anh được cứu đã có thể tìm được Đồ Lan, cô ấy đã không cần phải chịu sự bắt nạt của nhà Diệp Lệ San. An gia có thể cho cô ấy cả đời không lo cơm ăn áo mặc, cung cấp cho cô ấy những trường học tốt nhất, cô ấy cũng có thể có được nhiều lựa chọn hơn, mà không phải quay trở lại cái thị trấn hẻo lánh này.

"Đây là cuộc đời của riêng tôi, cũng không có quan hệ gì với cậu cả. Tại sao cậu lại có vẻ như muốn chịu trách nhiệm hoàn toàn cho cuộc đời của tôi vậy?”

Đồ Lan nói ra những lời này với một thái độ vô cùng hiển nhiên, lại khiến An Quân và An Linh đều sững sờ.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 242


Có lẽ là vì đã tận mắt chứng kiến Diệp Lệ San và Đồ Mộ Mộ từng dùng thân phận giả để hết lần này đến lần khác ép buộc đạo đức An Quân. Bây giờ, bộ dạng điềm nhiên của Đồ Lan khác biệt quá lớn so với hai mẹ con kia, đến nỗi khiến họ nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

"Nhưng chị đã cứu em, em đương nhiên phải báo đáp chị." An Quân suy nghĩ nửa ngày cũng chỉ nghĩ ra được câu trả lời này. "Đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”

"Nhưng cứu cậu cũng là lựa chọn của riêng tôi mà. Tôi đâu phải vì muốn được báo đáp mới cứu cậu." Đồ Lan bình tĩnh mở miệng. "Cho nên cậu không cần phải vì chuyện này mà tự trách, cũng không cần cảm thấy có lỗi với tôi. Cuộc đời của tôi là do tôi tự quyết định.”

[Chấn… động…]

[Tôi cảm thấy linh hồn mình như được gột rửa.]

[Chị ơi, chị ơi… Chị Đồ Lan ơi, chị làm chị của em đi. Chị biết đấy, em sinh ra đã không có chị gái…]

An Quân cũng phải chịu thua An Linh. Sao lúc này mà còn có thể nói đùa được.

"Nhưng em thật sự rất muốn làm chút gì đó cho chị." An Quân có chút sốt ruột. "Nếu chị thích làm giáo viên, em cũng có thể giúp chị chuyển đến trường học tốt nhất ở Hải Thành. Ở đó chị sẽ có được cơ hội tốt hơn, nhiều lựa chọn hơn…”

An Quân đang nói, giọng liền dần dần nhỏ lại.

Bởi vì anh nhìn thấy Đồ Lan đang dùng một ánh mắt, giống như đang nhìn một học sinh chưa hiểu chuyện, để nhìn anh, khiến anh không thể nào nói thêm được nữa.

Đồ Lan chỉ bất đắc dĩ cười nhìn anh, hỏi ngược lại:

"Tại sao cậu lại cảm thấy hiện tại đây không phải là lựa chọn của tôi?”

"Chỉ vì nơi này hẻo lánh, tài nguyên giáo dục kém, nên chỉ có đi đến trường học tốt hơn làm việc mới là lựa chọn sao?”

"Không phải." Đồ Lan tự mình trả lời. "Trở về thị trấn Hoài Lâm chính là lựa chọn của tôi. Chính vì tôi đã nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, nên mới càng biết những đứa trẻ từ đây đi ra ngoài khó khăn đến nhường nào. Cho nên tôi mới muốn trở về để giúp chúng.”

Nghe xong những lời này, An Quân cả người đều ở trong một trạng thái kinh ngạc hơn cả lúc nãy.

Rõ ràng giọng điệu của Đồ Lan khi nói chuyện rất dịu dàng, ngữ điệu cũng rất nhẹ nhàng, nhưng anh lại cảm thấy mỗi câu nói đều như sét đánh ngang tai, mỗi chữ đều như có ngàn cân nặng đè lên khiến anh không có chỗ dung thân.

"Xin lỗi chị." Lúc này ngoài lời xin lỗi ra, anh không thể nói được lời nào khác. "Là em đã quá hẹp hòi.”

Đồ Lan cười lắc đầu. "Tôi đã nói rồi, cậu không cần phải xin lỗi tôi. Hơn nữa, thực ra cậu đã báo đáp tôi rồi.”

"An Quân, An Linh." Đồ Lan lại gọi tên họ một lần nữa, sau đó khẳng định nói: "Hai người là người An gia đúng không?”

"Hồi cấp ba, tôi vì không có người giám hộ nên không đủ tiền đóng học phí và sinh hoạt phí. Vốn đã định bỏ học đi làm, là cô giáo chủ nhiệm đã giúp tôi xin được học phí, sau đó lại giúp tôi xin được một khoản học bổng doanh nghiệp của An Thị chuyên dành cho học sinh thị trấn Hoài Lâm. Lúc đó tôi còn không biết tại sao lại có sự trùng hợp như vậy, bây giờ xem ra chắc là có liên quan đến cậu.”

Đồ Lan là một người rất thông minh. Chỉ là trước đây cô không biết tên người mình đã cứu, cũng chưa bao giờ nghĩ đến phương diện này. Bây giờ khi tất cả mọi chuyện được xâu chuỗi lại, sự thật đã quá rõ ràng.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 243: Rời đi


"Cậu thấy đấy, thế giới này chính là kỳ diệu như vậy. Tuy tôi quả thực đã cứu cậu, nhưng cũng vì chuyện này mà đã cứu chính mình.”

Đồ Lan an ủi An Quân:

"Cho nên cậu thật sự không cần cảm thấy có lỗi với tôi, cũng không cần cảm thấy nợ tôi cái gì. Tôi hiện tại sống rất tốt, cũng đang làm công việc mà tôi thật sự muốn phấn đấu cả đời.”

Nghe xong những lời này, An Quân đột nhiên cảm thấy tất cả những tưởng tượng và miêu tả của mình về Đồ Lan trước đây, so với con người thật của cô, đều trở nên quá mờ nhạt.

Mà cái tôi hẹp hòi của anh, cái tôi tự cho rằng đối phương cần anh cứu rỗi, trước mặt cô cũng trở nên thật nhỏ bé và ngạo mạn.

Tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa đã vang lên, các em học sinh sắp trở lại lớp học. Nhưng An Quân vẫn như quả cà tím bị sương đánh, ủ rũ không phấn chấn.

Đồ Lan đành phải khuyên anh: "Tôi nói những điều này thật sự không có ý gì khác, chỉ là hy vọng cậu đừng quá để tâm đến chuyện của mười mấy năm trước nữa.”

"Vâng." An Quân nhẹ nhàng đồng ý. "Vậy có thể trao đổi phương thức liên lạc với chị được không ạ? Nếu sau này có việc gì cần, xin nhất định phải nói cho em biết.”

Đồ Lan gật đầu, trao đổi phương thức liên lạc với cả An Quân và An Linh.

An Quân lại đưa thẳng miếng ngọc bội vào tay Đồ Lan.

"Đây là thứ mà mười ba năm trước em đã muốn đưa cho chị. Tuy đã trễ nhiều năm như vậy, nhưng nó cuối cùng cũng đã về đúng tay chủ nhân. Dù bây giờ chị không cần em làm gì cho chị, cũng xin ít nhất hãy nhận lấy nó, coi như là hoàn thành một tâm nguyện của em.”

An Quân nói rất thành khẩn, trong giọng nói thậm chí còn mang theo chút khẩn cầu, khiến Đồ Lan thật sự không nỡ từ chối.

Cô do dự hồi lâu vẫn nhận lấy.

"Cảm ơn cậu, tôi sẽ bảo quản nó cẩn thận.”

Thấy Đồ Lan nhận lấy, An Quân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Không, không phải bảo quản. Chỉ cần chị chịu nhận, sau này xử lý nó thế nào đều là tự do của chị.”

Nhưng sau đó anh lại được đằng chân lân đằng đầu, lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng nhét vào tay Đồ Lan.

"Em không có ý gì khác đâu, đây là cha mẹ em nhất định bắt em phải đưa cho chị. Em đã hứa với họ là sẽ làm cho chị nhận lấy.”

Anh nói xong lại nháy mắt với An Linh.

An Linh nhận được tín hiệu của anh hai, lập tức phụ họa:

"Đúng đúng đúng, cha mẹ nói nếu anh ấy không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ đánh gãy chân, đuổi ra khỏi nhà. Chị Đồ Lan ơi, chị cứ nhận lấy giúp bọn em đi.”

Triệu Hàng Niên cảm thấy nếu mình không nói gì thì có vẻ không hòa đồng lắm, bèn vội vàng gật đầu:

"Đúng đúng đúng, tôi cũng nghe thấy vậy.”

Kết quả là cả ba người họ đều bị đuổi ra khỏi phòng học.

Đồ Lan đưa họ ra đến tận cổng trường, mở miệng nói:

"Được rồi, tấm lòng của các bạn tôi đều đã nhận. Trên thị trấn Hoài Lâm không có chỗ ở, các bạn về lại thành phố sớm đi. Mùa đông trời tối sớm, đi muộn nữa đường sẽ khó đi hơn.”

"Sắp vào lớp rồi, tôi cũng thật sự không tiện tiếp đãi các bạn. Cảm ơn các bạn đã cố ý đến đây một chuyến để tôi thấy được cậu bé năm đó đã bình an trưởng thành. Chúng ta đều trở về với cuộc sống của riêng mình đi thôi.”

Đồ Lan cười vẫy tay với họ. "Về đi.”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 244


Cô xoay người đi lại về phía khu dạy học. Trên đường, lục tục có học sinh từ phía ký túc xá đi tới. Họ nhìn thấy Đồ Lan, đều cười chào cô. Đồ Lan cũng lần lượt gật đầu đáp lại.

Đứng ở cổng trường, An Quân và An Linh lại một lần nữa cúi đầu thật sâu về phía bóng lưng đang rời đi của cô. Ngay cả Triệu Hàng Niên cũng cúi người làm điều tương tự.

Ba người không nói gì cả, vẫn luôn nhìn theo Đồ Lan vào khu dạy học rồi mới lại mở miệng.

"Em làm gì mà nói nghiêm trọng thế!” An Quân nói với An Linh. "Giờ thì hay rồi, tất cả chúng ta đều bị đuổi ra ngoài.”

An Linh không phục phản bác:

"Thì ai bảo anh không thống nhất trước với em. Hơn nữa, em chẳng phải sợ nói không nghiêm trọng thì chị Đồ Lan không chịu nhận sao?”

"Thì cũng nghiêm trọng quá rồi, ai mà tin được!”

Triệu Hàng Niên nhìn người này rồi lại nhìn người kia, không biết họ chỉ đang đấu khẩu hay là cãi nhau thật, đành thử khuyên:

"Tôi nghĩ dù hai người có nói gì, cô Đồ Lan cũng sẽ không nhận đâu. Cô ấy đuổi chúng ta ra cũng là muốn chúng ta có thể về thành phố sớm hơn, dù sao quá muộn lái xe ban đêm không an toàn.”

An Linh và An Quân đồng thời thở dài.

Lý lẽ họ đều hiểu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy canh cánh.

Cuối cùng vẫn là An Quân quyết định. Anh xoay người đi đến bên chiếc minibus, kéo cửa ra hiệu cho An Linh lên xe.

"Đi thôi Tiểu Linh, chúng ta cứ nghe lời cô ấy trở về. Tiếp tục ở lại đây cũng chỉ thêm phiền phức cho cô ấy.”

"Cứ thế về à, vậy cái thẻ kia làm sao?”

"Em yên tâm đi." An Quân nhếch miệng cười: "Anh sẽ dùng nó vào nơi nó nên đến.”



Chiếc minibus lại một lần nữa chạy trên con đường lúc đến. Một lúc lâu, An Quân không nói một lời nào mà chỉ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Hồi lâu sau, anh mới nhẹ giọng mở miệng, cũng không biết là đang lẩm bẩm một mình hay là đang hỏi hai người còn lại trên xe.

"Tại sao, sự khác biệt giữa người với người lại có thể lớn đến vậy?”

Giống như tiếng lòng của An Linh đã từng nói, An Quân lúc trước thật sự hoàn toàn không phát hiện ra một chút điểm đáng ngờ nào ở Đồ Mộ Mộ sao?

Đương nhiên là không phải. Nhưng anh đã thương hại Đồ Mộ Mộ. Cô ta lớn lên trong một gia đình như vậy, sẽ bất an, sẽ nhạy cảm, đó đều là những chuyện rất bình thường.

Vì vậy, An Quân đã có thể không để ý đến những điểm không thích hợp đó. Anh hy vọng một ngày nào đó mình có thể hoàn toàn cứu vớt Đồ Mộ Mộ khỏi cảm giác bất an đó. Anh cũng tin rằng một ngày nào đó mình có thể làm cho Đồ Mộ Mộ hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào mình.

Nhưng hiện thực phũ phàng đã cho anh một bài học.

Anh đã không còn phân biệt được tất cả những chuyện này rốt cuộc là lỗi của bản thân Đồ Mộ Mộ, hay là hậu quả xấu do sự dung túng của anh gây ra.

Nếu anh có thể sớm nhận ra những điểm không thích hợp đó, sớm đi điều tra rõ ràng sự thật, có lẽ Đồ Mộ Mộ cũng đã không đến bước đường này?

Mãi cho đến hôm nay khi gặp được Đồ Lan, anh mới biết rằng giả thiết này của mình thật sự không có ý nghĩa gì cả.

Sự kinh ngạc mà Đồ Lan mang lại cho anh thật sự quá lớn.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 245: Cái nhà này mà không có mình chắc tan nát mất


Tại sao một người đã trải qua nhiều khổ cực như vậy, lại có thể tự mình vươn lên từ kẽ đá để nở ra bông hoa rực rỡ nhất?

Không, không chỉ là hoa, cô ấy còn trưởng thành thành một cây đại thụ xanh tươi, không chỉ tự mình che chở cho bản thân, mà còn che chở cho vô số những đứa trẻ giống như cô, không ngừng che mưa chắn gió cho chúng.

Cô ấy không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, cô ấy tự mình có thể cứu mình ra khỏi nước sôi lửa bỏng.

"Chẳng có tại sao gì cả." An Linh nghe ra được ý ngoài lời của cậu: "Sự khác biệt giữa người với người còn lớn hơn giữa người với chó.”

"Lời này của em cũng thô quá đấy.” An Quân không khỏi bật cười.

"Xin lỗi, em không nên chửi chó.” An Linh nhận sai rất nhanh.

Ba người thuận lợi trở về thành phố trước khi trời tối. Triệu Hàng Niên vốn định ở lại nhà nghỉ cùng An Quân và An Linh, nhưng bị họ đuổi về nhà để ở cùng gia đình.

Họ định nghỉ ngơi ở đây một đêm rồi ngày hôm sau xem có thể tự thuê một chiếc xe ra ga tàu không.

Triệu Hàng Niên khó khăn lắm mới về một chuyến, cơ hội tốt như vậy, An Quân và An Linh liền muốn cho anh ta nghỉ phép mấy ngày để ở nhà nghỉ ngơi, không cần phải cùng họ trở về.

Nhưng Triệu Hàng Niên ban đầu nói thế nào cũng không chịu, nhất quyết một mực đòi phải cùng họ về lại Hải Thành. Cũng là do họ khuyên mãi, còn nhờ cả cha mẹ An nhắn tin cho Triệu Hàng Niên, anh ta mới chịu đồng ý.

Tuy nhiên, anh ta nói thế nào cũng không chịu để An Linh và An Quân tự mình đi ra ga tàu. Sáng sớm hôm sau đã cùng anh trai mình đến chặn họ ở cửa nhà nghỉ.

Mãi cho đến khi đưa hai anh em an toàn đến ga tàu hỏa, anh ta mới yên tâm, vui vẻ cùng anh trai mình về nhà.

Sau khi về đến nhà, An Quân tìm An Sùng, đưa chiếc thẻ ngân hàng cho anh cả và giải thích kế hoạch của mình.

An Sùng tỏ ra rất bất ngờ: "Em tính sau này sẽ quyên góp toàn bộ thu nhập từ công việc của mình vào quỹ học bổng của An Thị à?”

An Quân giải thích:

"Đồ Lan không chịu nhận lời cảm ơn của em. Nhưng em nghĩ, có lẽ dùng cách này lại càng đúng với mong muốn của chị ấy hơn.”

An Sùng nghe xong cũng không khuyên em trai mình suy nghĩ lại, ngược lại còn lập tức cất chiếc thẻ vào túi và nói thẳng:

"Nếu em đã quyết định rồi, thì anh nói trước. Thẻ đã vào tay anh thì không có lý nào lấy lại được đâu. Sau này dù em có đổi ý, anh cũng sẽ không trả lại cho em.”

"Vâng!” An Quân trịnh trọng gật đầu: "Cảm ơn anh cả!”



Bây giờ, chuyện của An Quân cũng coi như đã hạ màn. An Linh cũng ngày càng có thêm niềm tin vào việc thay đổi vận mệnh của người nhà.

[Hừ hừ, không hổ là mình!]

[Nếu không phải vì không thể nói ra, thì mình nhất định phải bắt anh hai bưng trà rót nước cho mình một năm, coi như là lời cảm ơn vì đã giúp anh ấy thoát kiếp bị cắm sừng.]

An Quân nghe rõ mồn một nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, đành phải ấm ức trút giận một chút, cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm trong nhóm chat gia đình.

An Quân: [Con bé đó cứ lẩm bẩm một mình cái gì ấy. Em đã thảm như vậy rồi mà em ấy còn muốn em bưng trà rót nước cho em ấy nữa!]

Bùi Ngọc Ngưng: [Đáng!]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 246


An Thụ Hải: [Vợ anh nói đúng!]

An Sùng: [Em đúng là nên cảm ơn Tiểu Linh. Nếu không có con bé, em có thể tỉnh ngộ khỏi âm mưu đó không? Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như lời Tiểu Linh nói, thì không chỉ đơn giản là đội mũ xanh đâu.]

An Quân đương nhiên biết điều đó. Anh chẳng qua chỉ muốn than thở một chút thôi, chứ trà thì anh đã sớm bưng cho cô rồi.

An Quân: [Em sai rồi, đã thành tâm nhận lỗi.]

Thu Niệm: [Tiểu Linh bây giờ có ở nhà không ạ? Trông cậu ấy có vẻ đang rất rảnh rỗi phải không?]

An Quân liếc nhìn An Linh đang nằm trên sofa lướt điện thoại.

[Anh cả an toàn, anh hai an toàn. Tiếp theo còn chuyện của Thu Lê và An Duệ.]

[Tốt nhất là còn có thể làm cho Thu Niệm nhận ra bộ mặt thật của Cố Thần Minh, ngăn cản họ đến với nhau.]

[Chậc, đúng là cái nhà này mà không có mình chắc tan nát mất.]

[Aizz, mình thật là bận rộn quá đi.]

Sau đó, An Quân thấy An Linh lật người một cái, rồi lại tiếp tục lướt điện thoại.

An Quân: "…"

Toàn là mấy thứ linh tinh vớ vẩn gì không biết…

An Quân không cảm xúc bắt đầu gõ chữ.

An Quân: [Bây giờ em ấy đang rất rảnh.]

Sau đó Thu Niệm cũng không nói gì thêm về việc tại sao cô lại hỏi vậy. Ngược lại, tiếng lòng của An Linh lại vang lên.

[Ể? Sao Thu Niệm lại đột nhiên rủ mình đi ăn vậy?]

An Linh thấy Thu Niệm gửi cho cô một bài review ẩm thực.

Thu Niệm: [Tiểu Linh, tối nay cậu có rảnh không? Quán này trông ngon quá nè, cậu có thể đi cùng mình không?]

Thu Niệm: [Đi mà Tiểu Linh, mình không tìm được ai đi cùng. Mình thật sự rất muốn ăn ở quán này. Nha, nha, nha.]

An Linh bật dậy từ ghế sofa, làm cho An Quân đang rót trà cho cô cũng giật mình.

[Có ai trong nhà hiểu được cảm giác này không, nữ chính lạnh lùng lại đang làm nũng với tôi này!!]

[Ai hiểu được sức nặng của chuyện này không chứ!]

Cô vừa gào thét trong lòng, vừa giả vờ lạnh lùng trả lời.

An Linh: [Hôm nay sao?]

An Linh: [Cũng được thôi. Nếu cậu thật sự không tìm được ai, thì tôi đành miễn cưỡng đi cùng cậu vậy.]

Thu Niệm: [Cảm ơn Tiểu Linh! Tớ biết cậu là tốt nhất mà!]

[Hi hi hi hi hi hi.]

An Quân nhìn An Linh đang cười đến mặt mày hớn hở, lặng lẽ tránh xa cô một chút.

Anh đã đủ choáng váng rồi, không thể bị lây nhiễm sự ngốc nghếch của An Linh nữa.



Khi An Linh đến nhà hàng, Thu Niệm đã đợi sẵn ở cửa. Quán rất đông khách, xem ra đúng là một nhà hàng nổi tiếng.

"Đi thôi Tiểu Linh." Thu Niệm quen thuộc nắm tay An Linh kéo vào trong quán. "May mà chúng ta đến sớm, muộn một chút nữa chắc là phải xếp hàng chờ rồi.”

Nhân viên phục vụ đang định dẫn họ đến một trong số ít những bàn trống còn lại thì đột nhiên có người gọi tên họ.

"Tiểu Niệm? Cả Tiểu Linh nữa?”

An Linh nhìn theo tiếng gọi, phát hiện ra Thu Lê đang nhìn họ với vẻ mặt kinh ngạc, dường như không ngờ lại có thể gặp em gái mình ở đây.

"Sao hai đứa lại ở đây?”

"Em với Tiểu Linh đến ăn cơm. Tình cờ quá anh ạ, thế này mà cũng gặp được.” Thu Niệm cũng tỏ ra vô cùng vui mừng.

"Vậy chúng ta ngồi chung bàn đi. Phiền anh/chị giúp chúng em thêm hai bộ dụng cụ ăn uống nhé.” Cô nhoài người nói với nhân viên phục vụ, rồi kéo An Linh đi về phía bàn của Thu Lê.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 247


Bàn ăn trong nhà hàng này là loại bàn vuông. Thu Lê ngồi một bên, bên tay trái và đối diện anh còn có một nam một nữ. Bàn không quá nhỏ, An Linh và Thu Niệm ngồi chen một bên cũng vừa vặn.

Người phụ nữ ngồi đối diện An Linh và Thu Niệm mặc một bộ vest công sở thanh lịch, mái tóc đen được búi gọn gàng sau gáy. Thấy họ, cô chủ động cười chào:

"Tình cờ thật đấy Tiểu Niệm, lâu rồi không gặp nhỉ?”

"Đây là An Linh phải không? Trông thế này đúng là có chút giống bác trai bác gái thật.”

Bác trai bác gái ở đây tự nhiên là cha mẹ Thu. Nhưng An Linh không biết hai người trước mặt là ai, cũng không vội đáp lời mà chờ Thu Lê hoặc Thu Niệm giới thiệu.

"Vâng, lâu rồi không gặp chị Lăng Lăng.”

Thu Niệm đầu tiên là đáp lại một câu qua loa, sau đó liền chủ động giới thiệu thân phận của hai người này cho An Linh.

"Đây là bạn gái của anh trai chị, Trì Lăng Lăng. Còn vị kia là đồng nghiệp của anh trai chị, Kỳ Dịch Trạch.”

"Chào hai anh chị.” An Linh bề ngoài rất lịch sự chào hỏi họ, nhưng thực tế trong lòng đã hét lên.

[Ố là la! Mình đang lo không biết tìm cớ gì để đến văn phòng luật sư của Thu Lê để gặp hai người này đây! Vậy mà các người lại tự xuất hiện!]

[Đúng là trời cũng giúp mình, bữa cơm này coi như là đáng giá!]

Thu Niệm và Thu Lê nghe xong lập tức ngồi thẳng lưng. Đúng vậy, tất cả những điều này đều do họ lên kế hoạch từ trước.

Tuy làm vậy đúng là đang lợi dụng siêu năng lực của An Linh, và họ cũng biết rằng dù mình không sắp xếp, An Linh chắc chắn cũng sẽ tự mình tìm cách để gặp Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch.

Nhưng Thu Lê đã phát hiện ra Kỳ Dịch Trạch đã nhận vụ án đó. Vì vậy, anh lập tức tin vào những lời trong tiếng lòng của An Linh trước đây, trong lòng tự nhiên có chút sốt ruột. Hơn nữa, anh cũng thật sự không muốn tiếp tục đóng kịch với hai người này nữa.

Mặt khác, Thu Niệm sắp phải bay đến Ninh Thành để vào đoàn làm phim. Nếu không giải quyết xong chuyện của Thu Lê trước đó, trong lòng cô luôn không yên.

Hai người họ sau khi bàn bạc đã nghĩ ra cách này. Thu Niệm giả vờ muốn An Linh đi ăn cùng, sau đó Thu Lê cũng kéo theo Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch cùng đến.

Tuy nhiên, họ cũng chỉ là thử một phen thôi. Nếu có thể biết thêm thông tin qua tiếng lòng của An Linh thì tự nhiên là chuyện tốt. Nếu không có cũng không sao, Thu Lê có thể chia tay với Trì Lăng Lăng, sau đó đường ai nấy đi với Kỳ Dịch Trạch, tự lập môn hộ, tránh xa hai người đó.

Nhưng theo như lời trong tiếng lòng của An Linh, anh vốn dĩ sẽ bị hai người này hại đến tan nhà nát cửa.

Sự an nguy của bản thân còn có thể nói, nhưng cha mẹ cũng sẽ bị chuyện của mình liên lụy.

Nếu chỉ đơn giản là vạch rõ ranh giới với họ thì có chút quá ấm ức. Vì vậy, Thu Lê đành phải "có bệnh thì vái tứ phương”, biết đâu bên An Linh lại có thông tin gì giúp anh nghĩ ra cách xử lý tốt hơn?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 248: Hắn có hiểu lầm gì về Thu gia không?


Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch, một người trông tươi tắn, giỏi giang, một người giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ tự tin và thong dong, hoàn toàn là hình mẫu của những tinh anh nơi công sở.

[Trông cũng ra dáng người đấy chứ, sao lại không làm chuyện con người vậy?]

Lúc này Thu Lê mới phát hiện ra, hôm nay nhờ An Linh đến giúp, điều khó nhất không phải là biết được thông tin từ tiếng lòng của cô, mà là phải giả vờ như không nghe thấy gì. Chuyện này thật sự quá thử thách kỹ năng diễn xuất.

Anh lén liếc nhìn Thu Niệm, phát hiện cô đang có biểu cảm tự nhiên gắp thức ăn cho An Linh, trên mặt không nhìn ra một chút sơ hở nào.

Anh thật sự là cam bái hạ phong. Xem ra em gái mình đúng là có thể ăn được bát cơm diễn viên này.

Nhưng ngay sau đó anh lại nhìn sang Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch, phát hiện ra kỹ năng diễn xuất có lẽ chẳng liên quan gì đến việc có ăn được bát cơm diễn viên hay không.

Bản thân anh đã ở bên họ lâu như vậy, hai con người sống sờ sờ ở bên cạnh mình lén lút thông đồng với nhau, mà anh lại chẳng hề hay biết.

Thu Lê cảm thấy đây chắc không phải là do mình quá chậm chạp. Dù sao thì cách hai người họ cư xử ngày thường vô cùng bình thường, trông còn chẳng được coi là bạn bè bình thường.

Họ ngoài việc nói chuyện vài câu vì công việc hoặc khi ăn cơm cùng Thu Lê, ngày thường anh vốn không thấy họ nói chuyện riêng với nhau.

Có thể làm được đến mức này, có lẽ diễn viên chuyên nghiệp đến trước mặt họ cũng phải chào thua.

Thu Lê và Kỳ Dịch Trạch là bạn học đại học. Trì Lăng Lăng là sư muội trực hệ dưới trướng của thầy hướng dẫn của Thu Lê lúc đó. Vì sư môn thường xuyên tụ tập ăn uống, hai người cũng coi như là lâu ngày sinh tình.

Anh hơn Trì Lăng Lăng hai khóa, sau khi tốt nghiệp đại học đã vào văn phòng luật sư làm việc vài năm, sau đó cùng Kỳ Dịch Trạch hùn vốn mở văn phòng luật sư này.

Còn Trì Lăng Lăng sau đó tiếp tục học lên thạc sĩ. Năm nay sau khi tốt nghiệp liền đến thẳng văn phòng luật sư của anh làm trợ lý, chờ đủ một năm là có thể xin giấy phép hành nghề chính thức.

Tính ra, anh và Kỳ Dịch Trạch đã quen nhau mười năm, và với Trì Lăng Lăng cũng đã quen nhau tám năm.

Anh thật sự rất muốn biết, hai người họ rốt cuộc đã lén lút qua lại với nhau từ khi nào.

Nếu đã ở bên nhau, sao không nói thẳng với anh cho rồi, hà tất phải coi anh như một thằng ngốc, chẳng hay biết gì?

Điều Thu Lê muốn biết, cũng vừa hay là điều An Linh rất tò mò.

Cô tra cứu thông tin của Kỳ Dịch Trạch, lúc này mới phát hiện ra gã này bề ngoài thì xưng huynh gọi đệ với Thu Lê, nhưng thực chất lại ghen tị với Thu Lê đến sắp phát điên.

[Kỳ Dịch Trạch từ nhỏ đến lớn cũng thuộc dạng con nhà người ta, gia cảnh giàu có, ngoại hình xuất chúng, thành tích cũng cực kỳ ưu tú. Bất kể làm gì cũng luôn dẫn đầu, gần như chưa từng gặp thất bại.]

[Nhưng đến đại học lại gặp phải một Thu Lê còn ưu tú hơn. Kỳ Dịch Trạch phát hiện ra mình chỗ nào cũng bị anh đè đầu cưỡi cổ, thành tích không bằng, ngoại hình không bằng, trong mắt các bạn nữ cũng không được yêu thích bằng. Thế nhưng bề ngoài hắn vẫn phải duy trì bộ dạng ôn hòa lịch sự, giả vờ làm bạn tốt với Thu Lê, nhưng thực chất nội tâm đã u ám, vặn vẹo đến không thể chịu nổi.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 249


[Thành tích và ngoại hình hắn dù có nỗ lực thế nào cũng vô dụng, chỉ có thể ra tay ở những phương diện khác. Hắn thỉnh thoảng sẽ đi theo đuổi những cô gái thích Thu Lê, thành công rồi lại cố tình đưa đến trước mặt Thu Lê giới thiệu để làm anh khó chịu. Kết quả Thu Lê dường như chẳng hề để tâm, khiến hắn hoàn toàn trở thành kẻ tự chuốc lấy vô vị.]

[Mặt khác, hắn lại cho rằng điều duy nhất mình hơn Thu Lê chỉ có điều kiện gia đình. Nhưng dù hắn có giả vờ vô tình nhắc đến siêu xe, đồng hồ hiệu trước mặt Thu Lê thế nào, Thu Lê đều tỏ ra không màng danh lợi, thậm chí còn không nhận ra được thương hiệu, khiến hắn lại một lần nữa tự chuốc lấy vô vị, khoe của cho người mù xem.]

An Linh đọc đến đây không khỏi có chút nghi hoặc.

[Ý gì vậy, điều kiện gia đình? Hắn có hiểu lầm gì về Thu gia không?]

An Linh thật sự không hiểu. Thu gia là một gia đình thư hương nhiều thế hệ, bất kể là tài sản hay nội tình, qua bao thế hệ tích lũy đã sớm sâu dày đến mức người bình thường khó có thể tưởng tượng.

[Kỳ Dịch Trạch điều kiện gia đình thế nào mà lại dám xem thường Thu gia?]

An Linh nghĩ thế nào cũng không ra, nhưng Thu Lê và Thu Niệm lại có thể hiểu được phần nào.

Cha mẹ Thu đều là giáo sư đại học. Thu Lê và Thu Niệm từ tiểu học đến cấp ba đều học trường công lập trực thuộc.

Thu Kỳ bây giờ tuy đang học trường tư thục, nhưng đó cũng là vì thành tích của cậu bé quá tốt, phía trường học đã chủ động đến tiếp xúc và đưa ra những điều kiện rất tốt để mời cậu bé về trường, một chút cũng không cần nhà họ phải tốn kém gì.

edit: Xin lỗi mọi người, em trai út Thu Gia là Thu Kỳ, không phải Thu Thời, do mèo edit sai sót ở chương trước ạ, mong được cả nhà thông cảm giúp.

Hơn nữa, cha mẹ Thu sống rất tiết kiệm, cũng không theo đuổi hàng hiệu xa xỉ. Vì vậy, Thu Lê và Thu Niệm trước đây cũng luôn cho rằng nhà mình chỉ là một gia đình bình thường, tuy ăn mặc chi tiêu không thiếu thốn, nhưng cũng không đến mức giàu có.

Mãi cho đến khi họ lên đại học, dần dần bắt đầu tiếp xúc với xã hội mới biết được nhà mình có lẽ thật sự không đơn giản.

Lý lịch của cha mẹ có thể tra được trực tiếp trên Baidu Baike. Còn có những bức thư pháp, tranh vẽ treo trong phòng sách, những món đồ trang trí, họ trước đây vẫn luôn cho rằng đều là đồ thủ công mỹ nghệ bình thường. Có một lần thuận miệng hỏi một câu, kết quả cha mẹ lại trả lời: "Đương nhiên là đồ thật rồi.”

Thu Lê và Thu Niệm lúc đó đều kinh ngạc, kết quả cha mẹ còn cảm thấy họ thật khó hiểu, hỏi họ: "Các con không biết à?”

Họ đương nhiên không biết!

Ai lại có thể nghĩ rằng một gia đình bình thường lại treo thư pháp tranh vẽ là đồ thật, bày đồ trang trí là đồ cổ chứ!

Dù sao thì từ lúc đó, họ đã biết nhà mình quả thực không bình thường.

Nhưng họ cũng chỉ kinh ngạc một thời gian rồi không còn cảm giác gì lớn lao nữa. Cuộc sống sau đó cũng không khác gì trước đây, Thu Lê đương nhiên cũng không nhận ra Kỳ Dịch Trạch lại còn từng khoe của với mình.

Mà Kỳ Dịch Trạch sau khi phát hiện những thứ mình khoe khoang một chút cũng không thể làm Thu Lê nảy sinh cảm giác ghen tị, liền càng thêm thất bại.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 250: Hai người kia trong đầu rốt cuộc đang nghĩ cái gì?


[Hắn cần một chuyện cấp bách có thể chứng minh Thu Lê không bằng mình để làm lối thoát. Cũng chính vào thời điểm đó, Thu Lê vừa hay đang yêu đương. Vì vậy, hắn liền nhắm vào Trì Lăng Lăng, muốn dùng cách cắm sừng Thu Lê để sỉ nhục anh.]

[Ể? Sao cảm giác cốt truyện này trông có vẻ quen quen nhỉ?]

[Đây không phải là Tề Tùng phiên bản 2.0 sao?]

Hành vi này của Kỳ Dịch Trạch chẳng phải là có hiệu quả tương tự như của Tề Tùng sao?

Nếu không phải Tề Tùng đã bị ném ra nước ngoài, An Linh thật sự muốn giới thiệu họ làm quen với nhau, kẻ cặn bã với kẻ cặn bã chắc chắn sẽ có rất nhiều tiếng nói chung.

Tuy nhiên, hai chuyện này vẫn có sự khác biệt rất lớn, và sự khác biệt đó nằm ở Trì Lăng Lăng.

Lúc đó, Vương Thanh Thanh là chủ động ngoại tình, nhưng Trì Lăng Lăng ban đầu lại là người chống lại sự cám dỗ.

Cô và Thu Lê bắt đầu từ một tình yêu vườn trường đẹp đẽ, tự nhiên là đều có tình cảm với nhau.

Lúc đó, Kỳ Dịch Trạch lén lút sau lưng Thu Lê để bày tỏ tình cảm với Trì Lăng Lăng, âm thầm hỏi han ân cần, còn thường xuyên tặng những món quà, đều bị Trì Lăng Lăng từ chối.

[Trì Lăng Lăng ban đầu không những không đáp lại hắn mà còn cố tình xa lánh. Người bình thường đến đây cũng sẽ biết khó mà lui. Nhưng Kỳ Dịch Trạch lại càng bị từ chối càng không cam lòng, ngược lại càng đánh càng hăng, lời ngon tiếng ngọt không ngừng, các loại quà tặng quý giá cứ như không cần tiền mà tặng.]

[Bởi vì Trì Lăng Lăng càng không đáp lại hắn, càng chứng tỏ cô ấy càng yêu Thu Lê. Vậy thì sau khi hắn thành công chiếm được cô, cảm giác thành tựu sẽ càng lớn.]

An Linh: "…"

[Đúng là b*nh h**n!]

[Vậy là Kỳ Dịch Trạch đã muốn đào góc tường của Thu Lê nhiều năm rồi. Thậm chí việc chủ động đề nghị hùn vốn mở văn phòng luật sư với Thu Lê cũng là để có thể tiếp tục tiếp xúc với họ. Nhưng phải đến năm nay hai người này mới thật sự đến với nhau.]

[Từ khi ra mở văn phòng luật sư, Thu Lê càng lúc càng bận rộn, luôn vì công việc mà đầu bù tóc rối. Thời gian ở bên Trì Lăng Lăng giảm đi rất nhiều, cũng không có thời gian quan tâm đến cô. Dần dần, Kỳ Dịch Trạch đã thừa cơ chen vào.]

[Hai người họ thật sự vượt qua giới hạn vẫn là một kịch bản cũ rích: say rượu loạn tính. Nếu cồn mà biết nói, chắc ngày nào nó cũng phải kêu oan.]

[Hôm đó là sinh nhật của Trì Lăng Lăng, nhưng Thu Lê đang ở nơi khác xử án, không về kịp. Kỳ Dịch Trạch liền mang hoa tươi và quà đến nhà cô. Hai người uống rượu rồi lăn đến với nhau.]

Bàn tay Thu Lê đặt dưới gầm bàn càng siết chặt hơn. Anh không thể ngờ được Kỳ Dịch Trạch lại luôn ôm thái độ này với mình.

Anh cứ ngỡ hai người dù không phải là bạn thân nhất của nhau, cũng coi như là những người đồng chí hướng. Nhưng hắn lại đã đeo mặt nạ để qua lại với mình từ thời đại học.

Vậy còn Trì Lăng Lăng thì sao?

Nếu nhiều năm trước cô đã nhận ra hành vi khác thường của Kỳ Dịch Trạch, tại sao lại chưa bao giờ nói với anh?

Phía Kỳ Dịch Trạch, An Linh đã biết rõ đại khái. Dù sao thì hắn ở những phương diện khác không thể so sánh được với Thu Lê, nên đã nghĩ cách cắm sừng, dùng phương pháp thắng lợi tinh thần để tự an ủi tâm lý, tìm kiếm một chút kh*** c*m vặn vẹo.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 251


Cô tiếp tục tra cứu thông tin của Trì Lăng Lăng. Thông tin về phía cô này quả nhiên nhiều hơn một chút.

[Ờm…]

[Trì Lăng Lăng d.a.o động còn sớm hơn mình tưởng.]

Thu Lê và Thu Niệm nghe đến đây không khỏi vểnh tai lên, càng thêm tập trung tinh thần lắng nghe.

Dù sao thì theo suy nghĩ của An Linh trước đây, hai người này là đến năm nay mới ở bên nhau, và Trì Lăng Lăng trước đó vẫn luôn lảng tránh Kỳ Dịch Trạch mới đúng. Vậy "sớm hơn An Linh tưởng" là có ý gì?

"Sao mọi người không ăn gì cả vậy?” Trì Lăng Lăng đột nhiên lên tiếng khiến ba người họ giật mình.

[Thôi xong, tra cứu nghiêm túc quá quên cả cử động.]

Hóa ra ba người họ từ lúc ngồi xuống đã không động đũa mấy, khiến Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch rất nghi hoặc nhìn họ.

An Linh và Thu Niệm vội vàng cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Trì Lăng Lăng gắp thức ăn cho Thu Lê, rất bất đắc dĩ hỏi:

"Lại đang nghĩ về vụ án à? Lúc ăn cơm thì phải ăn cho đàng hoàng, đừng có luôn nghĩ đến chuyện công việc.”

"Ừm.”

Thu Lê đồng ý xong cũng không ăn miếng thức ăn Trì Lăng Lăng gắp cho, ngược lại tự mình gắp một món khác ăn.

Nhưng chút chuyện này cũng không đến mức khiến Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch để ý. Họ cũng tiếp tục động đũa, và thỉnh thoảng nói chuyện vài câu với Thu Lê và Thu Niệm.

Nhưng hai người họ lại không có giao lưu gì với nhau, bề ngoài một chút cũng không nhìn ra được mối quan hệ có thể lên giường với nhau.

[Trì Lăng Lăng trước đây vẫn luôn lảng tránh sự theo đuổi của Kỳ Dịch Trạch. Một mặt là vì cô ta thật sự thích Thu Lê, mặt khác cũng là vì cô ta có nghe nói về việc Kỳ Dịch Trạch đổi bạn gái rất thường xuyên, nên biết Kỳ Dịch Trạch chắc chắn không nghiêm túc muốn theo đuổi cô.]

[Nhưng cô ta cũng không nói cho Thu Lê những chuyện này, vì cô cảm thấy Thu Lê và Kỳ Dịch Trạch là bạn tốt, cô không hy vọng họ vì mình mà trở mặt thành thù.]

An Linh đọc đến đây im lặng một lát. Cô thật sự bị luồng suy nghĩ của Trì Lăng Lăng làm cho cạn lời.

Thu Lê và Thu Niệm cũng nghẹn họng một chút. Họ hoàn toàn không thể hiểu được suy nghĩ của Trì Lăng Lăng.

Cái gì gọi là không hy vọng họ vì mình mà trở mặt thành thù?

Bạn thân của bạn trai cô đang theo đuổi cô, đây đã là một chuyện rất không bình thường rồi, được chứ?

Kỳ Dịch Trạch nếu thật sự coi Thu Lê là bạn tốt, một chút cũng sẽ không làm ra hành vi đào góc tường này!

Trì Lăng Lăng rốt cuộc là thật không biết hay là giả vờ không biết vậy?

Có phải cô ta còn tự cảm động, cảm thấy mình làm rất đúng không? Cảm thấy mình đang suy nghĩ cho Thu Lê à?

[Nhưng cô ta cũng không ngờ Kỳ Dịch Trạch lại có thể kiên trì với cô như vậy, mấy năm trôi qua vẫn không từ bỏ. Trì Lăng Lăng liền bắt đầu hoài nghi, nói không chừng Kỳ Dịch Trạch đối với cô là thật lòng.]

[Hơn nữa, Kỳ Dịch Trạch để đào góc tường thật sự đã bỏ ra rất nhiều vốn. Quà tặng đều có giá trị xa xỉ. Tuy Thu Lê đối với cô cũng rất hào phóng, nhưng giá trị quà tặng một chút cũng không thể so sánh được với những món quà Kỳ Dịch Trạch tặng. Trì Lăng Lăng ban đầu đều trả lại những món quà đó, nhưng sau này vẫn bị mê hoặc bởi thế công này, thỉnh thoảng sẽ nhận lấy một vài món. Điều này cũng đã cho Kỳ Dịch Trạch một tín hiệu có thể thành công. Sau đó liền có chuyện nước chảy thành sông vào đêm sinh nhật của Trì Lăng Lăng.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 252: Trăm sông đổ về một biển, cùng nhau hợp ý


Thu Lê nghe đến đây cũng không biết tâm trạng của mình là gì.

Tuy anh đã biết gia cảnh mình không tồi, nhưng giáo dục của cha mẹ Thu vẫn luôn là muốn họ phải tự lực cánh sinh. Vì vậy, sau khi tốt nghiệp, Thu Lê cũng không dựa dẫm vào gia đình, vẫn luôn tự mình phấn đấu, về mặt vật chất tự nhiên không thể so sánh được với Kỳ Dịch Trạch.

Nhưng bây giờ văn phòng luật sư đã đi vào quỹ đạo, danh tiếng của anh cũng ngày càng lớn. Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, quà tặng cho Trì Lăng Lăng cũng ngày càng tốt hơn. Lẽ nào cô vẫn không hài lòng sao?

Không, dù không hài lòng cũng không sao. Cô có quyền theo đuổi cuộc sống mà cô hài lòng.

Nhưng tiền đề là cô phải nói cho Thu Lê biết sự thật trước. Chờ họ chia tay xong, cô muốn ở bên ai đều là tự do của cô.

Giống như bây giờ, một mặt vẫn duy trì mối quan hệ yêu đương với Thu Lê, một mặt lại không minh bạch với Kỳ Dịch Trạch, đổi lại là ai cũng không thể chịu đựng được.

Thu Lê thật sự rất muốn biết, tại sao Trì Lăng Lăng sau khi lén lút qua lại với Kỳ Dịch Trạch còn có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Tuy từ lúc hai người họ say rượu loạn tính đã là sự phản bội đối với anh, nhưng việc coi như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục qua lại với anh, chẳng phải là trên sự phản bội lại thêm một sự phản bội mới sao?

Thu Lê thà rằng Trì Lăng Lăng có thể nói thật với mình. Như vậy anh chắc chắn sẽ dứt khoát chia tay với cô. Sau đó hai người kia yêu nhau thế nào cũng không liên quan đến anh, chứ không phải như bây giờ, bị che giấu, bị họ coi như một thằng ngốc mà đùa giỡn.

[Sau khi họ phát sinh quan hệ, Trì Lăng Lăng thực ra trong lòng rất hoảng sợ, vì cô cảm thấy người mình yêu trong lòng vẫn là Thu Lê, nhưng hôm nay cơ thể lại làm ra chuyện phản bội anh. Cô thậm chí có chút lo lắng Kỳ Dịch Trạch sẽ vì muốn ở bên cô mà chủ động nói cho Thu Lê biết chuyện đã xảy ra. Như vậy Thu Lê chắc chắn sẽ chia tay với cô, nhưng Trì Lăng Lăng cũng không muốn chia tay với người mình yêu.]

[Tuy nhiên, phản ứng của Kỳ Dịch Trạch lại nằm ngoài dự đoán của cô. Kỳ Dịch Trạch lại nói hắn là vì uống rượu nên nhất thời không kìm chế được, lúc này mới làm ra chuyện sai lầm. Nếu Trì Lăng Lăng hy vọng hắn chịu trách nhiệm, hắn sẽ đi nói thẳng với Thu Lê để nhận lỗi, sau đó sẽ ở bên Trì Lăng Lăng. Nếu Trì Lăng Lăng không muốn chia tay với Thu Lê, thì hắn cũng có thể coi như không có chuyện gì xảy ra, giúp cô giữ bí mật này. Nhưng để tỏ lòng xin lỗi, sau này hắn vẫn sẽ đối xử tốt với Trì Lăng Lăng.]

Thu Lê, Thu Niệm: "…"

Họ suýt nữa đã không giữ được biểu cảm trên mặt.

Hai người kia trong đầu rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?

Hiển nhiên, An Linh cũng có cùng một sự hoang mang như họ.

Bởi vì họ nghe thấy An Linh thở dài một hơi thật sâu trong lòng, như thể có chút không thông suốt.

[Kỳ Dịch Trạch rất hiểu tính cách của Thu Lê. Hắn biết nếu trực tiếp nói thẳng chuyện này, Thu Lê sẽ không chút do dự mà chọn chia tay với Trì Lăng Lăng. Như vậy đối với hắn còn có ý nghĩa gì?]

[Hắn chính là muốn để Trì Lăng Lăng tiếp tục qua lại với Thu Lê, sau đó hắn lại cùng Trì Lăng Lăng duy trì mối quan hệ không minh bạch này. Hắn không phải chỉ muốn cắm sừng Thu Lê một lần, mà là muốn liên tục cắm sừng Thu Lê ở thì hiện tại tiếp diễn…]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 253


"Cạch!” một tiếng.

Chiếc đũa gỗ trong tay Thu Lê vậy mà đã bị anh bẻ gãy. Âm thanh phát ra trực tiếp làm mấy người còn lại trên bàn giật mình.

"A Lê?”

Trì Lăng Lăng không thể tin nổi nhìn đôi đũa gãy, mặt lộ vẻ lo lắng. "Anh hôm nay sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

An Linh cũng nghi ngờ nhìn sang.

[Anh trai ruột của mình lực tay cũng thật lớn nha.]

"Không có gì." Thu Lê ho một tiếng để che giấu. "Chỉ là nghĩ đến một vụ án phiền phức thôi. Anh đi đổi một đôi đũa khác.”

"Không phải đã nói lúc ăn cơm đừng nghĩ đến vụ án sao?” Trì Lăng Lăng trách móc.

"Thu Lê đây cũng là vì tận tâm với công việc mà." Kỳ Dịch Trạch còn mở miệng giúp giải thích. "Cậu ấy chính là một kẻ cuồng công việc, em lại không phải ngày đầu tiên mới biết. Một khi đã tập trung vào công việc thì còn đâu mà để ý đến chuyện khác.”

Thu Lê nhìn bạn gái và người bạn trên danh nghĩa của mình, nhắm mắt hít một hơi thật sâu mới miễn cưỡng đè nén được lửa giận trong lòng. Anh đi xin lỗi nhân viên phục vụ và đề nghị bồi thường tiền đôi đũa.

Nhân viên phục vụ rất nhanh đã mang một đôi đũa khác cho anh và tỏ ý không cần bồi thường.

Thu Lê nói lời cảm ơn rồi quay lại chỗ ngồi, tâm trạng đã được điều chỉnh lại. Ít nhất bề ngoài đã không nhìn ra bất kỳ sự d.a.o động cảm xúc nào.

"Xin lỗi nhé." Sợ bị An Linh nhìn ra điều gì, anh còn chủ động xin lỗi. "Sau này sẽ không như vậy nữa, anh sẽ chú ý.”

"Nghiêm túc vậy làm gì?” Kỳ Dịch Trạch cười trêu chọc anh. "Cuồng công việc có gì không tốt, văn phòng luật sư của chúng ta còn phải dựa vào cậu nhiều đấy.”

[Đúng đúng đúng, văn phòng luật sư dựa vào anh ấy, còn bạn gái anh ấy thì dựa vào anh, đúng không?]

"Khụ khụ khụ!”

Thu Niệm vừa uống một ngụm nước đột nhiên bị sặc, ho sù sụ.

An Linh vội vàng vỗ lưng cho cô. "Không sao chứ? Sao lại uống vội thế?”

"Không sao, khụ khụ, không sao!” Thu Niệm xua xua tay.

[Hai anh em nhà này Sao thế nhỉ, ăn cơm một người còn không tập trung hơn người kia.]

[Chờ đã, mình vừa tra đến đâu rồi nhỉ?]

[À đúng rồi, tra đến đoạn sau đêm mặn nồng đó, Kỳ Dịch Trạch đã cho Trì Lăng Lăng hai lựa chọn. Và lựa chọn thứ hai đã trúng ngay vào ý của Trì Lăng Lăng. Bởi vì cô cảm thấy Thu Lê mới là tình yêu đích thực của mình, nên một chút cũng không muốn chia tay. Nhưng cô lại cảm thấy Kỳ Dịch Trạch nhiều năm như vậy đều say đắm mình chắc chắn cũng là thật lòng yêu cô. Bây giờ Kỳ Dịch Trạch rõ ràng có thể dùng chuyện hai người phát sinh quan hệ để ép cô chia tay với Thu Lê rồi ở bên hắn, nhưng lại vì tôn trọng cô, không muốn làm cô khó xử, ngược lại còn cho cô cơ hội lựa chọn. Điều này làm Trì Lăng Lăng vô cùng cảm động.]

Thu Lê, Thu Niệm: "…"

Tôn trọng?

Cảm động?

Có phải cách Trì Lăng Lăng hiểu hai từ này khác với người khác không?

Nếu thật sự tôn trọng cô thì đã không thể nào trong lúc cô đang qua lại với Thu Lê mà vẫn luôn theo đuổi cô. Hơn nữa, đã lỡ phát sinh quan hệ với cô rồi lại còn giả nhân giả nghĩa cho cô quyền lựa chọn, rốt cuộc có gì đáng để cảm động chứ?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 254


Kết quả, tiếng lòng sau đó của An Linh càng làm cho họ cảm thấy giữa mình và Trì Lăng Lăng có một sự cách biệt tư duy nghiêm trọng.

[Trì Lăng Lăng một mặt không muốn chia tay với Thu Lê, một mặt lại không nỡ từ chối tấm chân tình của Kỳ Dịch Trạch. Hơn nữa cô ta cũng thật sự không muốn để đôi bạn thân này vì mình mà đường ai nấy đi. Cho nên, cách tốt nhất chính là duy trì hiện trạng. Như vậy chẳng những cô không phải xa rời tình yêu đích thực, Thu Lê cũng sẽ không phải khó xử, mà Kỳ Dịch Trạch cũng không cần phải đau lòng.]

[Ha ha ha ha, còn hơn cả vẹn cả đôi đường, đây là vẹn cả ba đường. Cô ta thật đúng là người đẹp lòng tốt mà, ha ha ha ha ha ha.]

An Linh tức quá đến mức phải bật cười.

Thu Lê và Thu Niệm muốn vỗ về cô nhưng lại sợ bị lộ, chỉ có thể nghiến chặt răng, cố nhẫn nhịn.

Thu Niệm liếc nhìn Thu Lê với ánh mắt khinh bỉ. Anh làm thế nào mà có thể nói chuyện với một người có tư duy kỳ lạ như vậy lâu đến thế?

Thu Lê nhận được ánh mắt của em gái mình mà chỉ muốn kêu oan. Trì Lăng Lăng trong mắt anh vẫn luôn là một cô gái học giỏi, phẩm chất tốt và vô cùng lương thiện mà!

Anh trước đây thật sự chưa bao giờ phát hiện ra, suy nghĩ của cô ta lại khó hiểu đến vậy.

[Ha ha ha ha, cô ta hình như thật sự cảm thấy mình rất lương thiện, đồng thời cho cả Thu Lê và Kỳ Dịch Trạch một bến đỗ, lại còn có thể làm cho họ tiếp tục duy trì tình bạn.]

[Hay lắm, hai con người có tư duy kỳ quặc này tuy xuất phát điểm khác nhau, nhưng lại trăm sông đổ về một biển, cùng nhau hợp ý.]

[Hai người các người sao không khóa chặt lấy nhau đi, tại sao lại đến gây họa cho anh trai của tôi chứ a a a a a!]

Thu Lê nghe thấy An Linh bênh vực mình như vậy, trong lòng lập tức dễ chịu hơn rất nhiều.

Trước đây khi biết An Linh và Thu Niệm bị bế nhầm, anh thực ra cũng đã hy vọng chuyện này là giả.

Bởi vì anh cảm thấy một tiểu thư nhà giàu được nuông chiều từ nhỏ như An Linh chắc chắn sẽ rất kiêu căng, ngạo mạn, nói không chừng còn chẳng thèm để mắt đến Thu gia, dù có trở về cũng sẽ hống hách ra lệnh cho họ. Lại không ngờ An Linh sẽ vì chuyện của người anh trai chưa từng chung sống này mà tức giận đến vậy.

Trong lòng Thu Lê cũng có thêm một tia ấm áp, nhìn ra được An Linh đã thật sự coi anh là anh trai, là người nhà.

Xem ra trước đây là do anh đã có thành kiến, hiểu lầm An Linh. Ngay lúc anh thầm nghĩ chờ xử lý xong chuyện lần này, nhất định phải tìm một cơ hội để cảm ơn An Linh thật tốt và tiện thể xin lỗi cô, thì tiếng lòng của An Linh lại vang lên.

[Thu Lê chỉ là mắt hơi mù, lòng hơi ngây thơ, người hơi ngốc một chút thôi, nhưng cũng không có nghĩa là hai kẻ thối nát các người có thể gây họa cho anh ấy như vậy!!]

Thu Niệm: [Tiểu Linh nói đúng!]

Thu Lê: […]

Hai đứa đúng là em gái tốt của tôi.

Tuy đã nghe được nhiều như vậy, nhưng bây giờ vẫn còn một nghi vấn lớn nhất chưa được giải quyết. Đó chính là điều mà An Linh đã từng nghĩ đến trong lần gặp mặt trước với Thu gia: Sau khi Kỳ Dịch Trạch dùng tiền giả mạo chứng cứ bị phát hiện, tại sao Trì Lăng Lăng lại nhảy ra nói rằng tất cả những điều đó đều là ý của Thu Lê?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 255: Chỉ có thể tạm thời nhắm mắt lại


Hơn nữa, trong tình huống bình thường, dù cô ta có nhảy ra vu khống Thu Lê, cũng chỉ là Thu Lê sẽ bị điều tra mà thôi. Chỉ cần điều tra kết thúc, sự việc sáng tỏ thì cũng không có ảnh hưởng gì đến anh.

Nhưng theo ý của An Linh, Thu Lê và văn phòng luật sư của họ đều vì chuyện này mà thân bại danh liệt. Ngay cả khi cuộc điều tra sau đó đã trả lại sự trong sạch cho Thu Lê, danh tiếng của anh vẫn không thể cứu vãn được.

Vậy chỉ có thể giải thích rằng chuyện này chắc chắn đã bị làm ầm ĩ đến mức dư luận đại chúng đều chú ý.

Bởi vì một khi tin đồn được lan truyền rộng rãi, dưới sự phẫn nộ của công chúng, mọi người sẽ chỉ chăm chăm vào việc lên án ban đầu, mà hoàn toàn không quan tâm đến sự minh oan sau đó. Chuyện của Thu Lê có lẽ chính là tình huống này.

An Linh cũng vừa hay đang tra cứu lý do Trì Lăng Lăng làm như vậy.

Ban đầu cô còn suy đoán là vì Trì Lăng Lăng yêu thật lòng Kỳ Dịch Trạch, lúc này mới lựa chọn hy sinh Thu Lê để cứu vớt tình yêu đích thực.

Nhưng dựa vào thông tin hiện tại, Trì Lăng Lăng rõ ràng cho rằng Thu Lê mới là tình yêu đích thực của cô ta.

[Lạ thật, nếu Trì Lăng Lăng cảm thấy mình yêu Thu Lê, tại sao lại còn muốn đổ vạ cho anh ấy?]

[Hơn nữa, một mình cô ta làm sao có thể thao túng dư luận để khiến Thu Lê thân bại danh liệt được?]

Thu Lê, Thu Niệm: Đúng đúng đúng, chúng tôi cũng muốn biết!

Kết quả họ đợi nửa ngày, cũng không nghe thấy An Linh nói tiếp. Bèn nhân lúc gắp thức ăn mà liếc nhìn An Linh một cái, lại phát hiện cô tuy đang cúi đầu ăn cơm, nhưng đôi mắt mở to vẫn cứ lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ của cô.

[Trì Lăng Lăng cô ta...! Lại có thai?]

[Chiều nay cô ta vừa mới đi bệnh viện kiểm tra, kết quả xét nghiệm đang ở ngay trong túi của cô ta!]

Tuy Thu Lê và Thu Niệm đã rất nỗ lực duy trì biểu cảm, nhưng vẫn suýt nữa không kìm được.

Phía sau Trì Lăng Lăng chính là chiếc túi tote mà cô thường dùng đi làm. Miệng túi không khóa, có thể nhìn thấy bên trong có một tập tài liệu. Với nghề của cô, việc trong túi có tài liệu là chuyện rất bình thường, ai có thể ngờ được bên trong lại đựng tờ xét nghiệm mang thai chứ!

[Chuyện này phiền phức rồi, cô ta chắc cũng không biết đứa bé là của ai đâu nhỉ?]

Thu Niệm có chút trách móc nhìn về phía Thu Lê, lại phát hiện anh trai mình nhẹ nhàng lắc đầu với cô.

[Chờ đã, cô ta biết?]

[Thu Lê vốn không hề phát sinh quan hệ với cô ta??]

Thu Lê thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ An Linh ngay cả chuyện này cũng có thể tra ra được.

Gia giáo Thu gia tương đối nghiêm khắc, cha mẹ Thu đều rất truyền thống, cho nên Thu Lê cũng luôn kiên trì muốn sau khi kết hôn mới có thể phát sinh quan hệ.

Tuy thỉnh thoảng sẽ bị Trì Lăng Lăng nói anh cổ hủ, không hiểu phong tình, nhưng giờ phút này anh thật sự vô cùng may mắn vì sự cổ hủ của mình.

Nếu không, rất nhiều chuyện thật sự sẽ không thể nào làm rõ được.

[Trì Lăng Lăng vốn nghĩ rằng mối quan hệ hiện tại của cô với Thu Lê và Kỳ Dịch Trạch duy trì càng lâu càng tốt, dù có muốn chấm dứt cũng phải đợi đến sau khi cô và Thu Lê kết hôn. Nhưng bây giờ việc mang thai ngoài ý muốn đã phá vỡ kế hoạch tốt đẹp của cô ta.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 256


[Cô ta lo lắng trong giây lát rồi lập tức nghĩ ra cho mình hai con đường. Một là chia tay với Thu Lê, quay sang ở bên Kỳ Dịch Trạch.]

[Một con đường khác là… tìm cách phát sinh quan hệ với Thu Lê, sau đó coi như đứa bé này là của Thu Lê.]

[A a a a a tôi thật sự phục rồi, sao cô ta có thể mặt dày gọi ý tưởng này là một con đường ra được chứ? Thu Lê kiếp trước đã đào mộ tổ tiên nhà cô ta hay sao mà kiếp này cô ta lại muốn trả thù Thu Lê như vậy!]

Lần này Thu Lê thật sự mặt mày sa sầm lại. Anh sợ mình không cẩn thận sẽ để lộ ánh mắt hung tợn, chỉ có thể tạm thời nhắm mắt lại.

[Vì Trì Lăng Lăng hôm nay mới nhận được kết quả xét nghiệm, nên vẫn còn đang phân vân giữa hai con đường này, không biết nên chọn con đường nào.]

[Nhưng trong cốt truyện gốc, Trì Lăng Lăng đã lựa chọn, ha hả, con đường thứ hai.]

[Chúc mừng anh, người anh trai xui xẻo của tôi, anh lại một lần nữa chiến thắng trong cuộc cạnh tranh với Kỳ Dịch Trạch.]

Thu Lê vừa mở mắt ra lại phải nhắm lại.

Loại cạnh tranh này ai thắng thì thắng, dù sao anh cũng không hề muốn thắng.

[Nhưng trong cốt truyện gốc, Thu Lê thật sự là quá cứng nhắc, cổ hủ và cố chấp. Dù Trì Lăng Lăng có nghĩ ra cách gì, anh đều không muốn phá vỡ nguyên tắc của mình. Nhưng Trì Lăng Lăng đã không thể trì hoãn thêm nữa, kéo dài thêm sẽ không thể đục nước béo cò được.]

[Cho nên sau một thời gian dài phân vân, cô ta vẫn quyết định nói cho Kỳ Dịch Trạch biết. Kỳ Dịch Trạch nghe xong mừng như điên. Không phải là niềm vui của việc sắp làm cha, mà là niềm vui của việc "lần này có thể giáng cho Thu Lê một đòn chí mạng”.]

[Hắn đâu phải yêu Trì Lăng Lăng đến c.h.ế.t đi sống lại, nhất quyết phải ở bên cô. Đối với hắn, Trì Lăng Lăng chỉ có giá trị lợi dụng khi tồn tại với tư cách là bạn gái của Thu Lê. Cho nên hắn định ổn định Trì Lăng Lăng trước. Hắn nói với Trì Lăng Lăng rằng nếu cứ đột ngột nói cho Thu Lê biết sự thật, Thu Lê chắc chắn sẽ không chịu nổi cú sốc này. Chi bằng cứ duy trì hiện trạng, chờ hắn bận xong việc trong khoảng thời gian này rồi sẽ tìm thời gian tự mình đi nói chuyện với Thu Lê. Đây là lỗi của hắn, tự nhiên phải do hắn đi chịu đựng cơn giận của Thu Lê.]

[Trì Lăng Lăng nghe xong càng thêm cảm động, cảm thấy Kỳ Dịch Trạch thật sự rất yêu mình. Vì vậy cô cũng rất nghe lời, không nói gì với Thu Lê cả, bề ngoài vẫn tiếp tục qua lại với anh.]

Thu Lê và Thu Niệm cảm thấy huyết áp của mình sắp tăng vọt. Trì Lăng Lăng thật sự không nhìn ra được Kỳ Dịch Trạch đang có âm mưu gì sao?

Nếu hắn thật sự yêu Trì Lăng Lăng, đã sớm bảo cô chia tay với Thu Lê để ở bên hắn rồi. Sao có thể sau khi biết Trì Lăng Lăng mang thai mà còn để cô ở bên cạnh Thu Lê.

Đây rõ ràng là không muốn chịu trách nhiệm, chỉ muốn coi cô như một công cụ để sỉ nhục Thu Lê mà thôi.

[Thực ra Kỳ Dịch Trạch chỉ muốn kéo dài thời gian. Hắn sợ nếu bây giờ lộ ra bộ mặt thật trước mặt Trì Lăng Lăng, cô sẽ trực tiếp đi phá thai. Hắn phải đợi đến khi Trì Lăng Lăng không thể giấu được cái thai nữa, để Thu Lê tự mình phát hiện ra manh mối, sau đó mới trở mặt với Trì Lăng Lăng. Đến lúc đó lại xem Trì Lăng Lăng sẽ làm gì. Dù cô có đ.â.m lao phải theo lao nói đứa bé là của Thu Lê, hay là bị Thu Lê phát hiện đứa bé là của Kỳ Dịch Trạch, đối với Kỳ Dịch Trạch mà nói đều là một chuyện thống khoái.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 257: Thời buổi này thiếu gì người bị cắm sừng chứ?


[Chỉ có điều hắn không biết rằng Trì Lăng Lăng và Thu Lê chưa bao giờ phát sinh quan hệ, cho nên tình huống đầu tiên là không thể xảy ra.]

Xem ra tuy Trì Lăng Lăng ngốc nghếch đến mức khiến người ta tức điên, nhưng sự vô sỉ của Kỳ Dịch Trạch còn hơn thế nữa.

Nếu Trì Lăng Lăng lựa chọn lừa Thu Lê, thì Thu Lê sẽ coi đứa bé này là của mình. Nếu Thu Lê phát hiện đứa bé là của Kỳ Dịch Trạch, thì sẽ nhận ra bạn gái và bạn thân của mình đã sớm qua lại với nhau. Dù sao thì kết quả nào Kỳ Dịch Trạch cũng không thiệt.

[Tuy nhiên, Trì Lăng Lăng không thể đợi được đến ngày Kỳ Dịch Trạch đi nói chuyện với Thu Lê, vì Kỳ Dịch Trạch còn hơn một tháng nữa là sẽ bị điều tra vì giả mạo chứng cứ.]

[Trì Lăng Lăng cả người đều suy sụp, không biết mình nên làm gì bây giờ. Cô ta có nghĩ đến việc lén đi phá thai rồi tiếp tục coi như không có chuyện gì xảy ra mà ở bên Thu Lê. Nhưng lại cảm thấy Kỳ Dịch Trạch yêu mình như vậy, mình lại phá bỏ đứa con của hắn thì rất có lỗi với hắn.]

[A a a a a vậy cô ta không cảm thấy mình rất có lỗi với Thu Lê sao??]

[Kết quả là trong khoảng thời gian đó, lại có một số điện thoại lạ nhắn tin cho cô, nói rằng chỉ cần cô tìm cách đổ tội việc làm của Kỳ Dịch Trạch lên đầu Thu Lê, Kỳ Dịch Trạch sẽ có khả năng thoát tội.]

[Trì Lăng Lăng bản thân cũng là người học luật, chuyện có trăm ngàn sơ hở như vậy vừa nhìn là biết không thể nào thành công. Nhưng người kia lại nói dù không thành công cũng không sao, chỉ cần cô nhảy ra chỉ đích danh Thu Lê mới là người lấy tiền giả mạo chứng cứ, hắn sẽ cho cô một khoản tiền lớn. Dù sao thì thế nào cô cũng không thiệt. Nhưng nếu cô không đồng ý, hắn sẽ nói cho Thu Lê biết chuyện cô đang mang thai con của Kỳ Dịch Trạch.]

[Trì Lăng Lăng vô cùng sợ hãi. Chuyện này rõ ràng chỉ có cô và Kỳ Dịch Trạch biết, lại bị một người hoàn toàn không biết thân phận biết được, chẳng phải chứng tỏ người đó đang điều tra cô sao? Nhận ra điều này, cô càng không dám từ chối, liền làm theo lời người đó nói.]

Những chuyện sau đó, Thu Lê và Thu Niệm đã nghe qua trong lần trước. Thu Lê bị đưa đi điều tra, bị người nhà của tội phạm trả thù đ.â.m chết, còn liên lụy đến cha mẹ Thu gặp tai nạn xe cộ.

Nguyên nhân tan nhà nát cửa của Thu gia, lại chính là như vậy.

Một cảm giác phi lý đến tột cùng bao trùm lấy tâm trí của Thu Lê và Thu Niệm.

Không có thù sâu oán nặng, cũng chẳng phải kế hoạch tỉ mỉ gì.

Căn nguyên của mọi chuyện chính là lòng đố kỵ của Kỳ Dịch Trạch, tam quan lệch lạc đến mức người bình thường không thể nào lý giải nổi của Trì Lăng Lăng, và một kẻ đột nhiên nhảy vào giữa chừng muốn hủy hoại Thu Lê.

Nhưng Thu Lê hoàn toàn không nắm chắc được thân phận của kẻ đó.

Làm nghề của họ, việc đắc tội với người khác thực ra là chuyện rất bình thường. Anh chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc An Linh có thể tra ra được điều gì đó. Nhưng tiếng lòng tiếp theo của An Linh đã phá vỡ hy vọng này của anh.

[Là ai nhỉ, có thù sâu oán nặng gì với Thu Lê mà lại đối xử với anh ấy như vậy?]

[Aizz, tiếc là chính Trì Lăng Lăng cũng không biết, nên mình càng không thể tra ra được.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 258


Công cụ kiểm tra nhân vật mà An Linh có được chỉ có thể tra ra những chuyện đã được miêu tả xác thực trong cốt truyện gốc, hoặc những chuyện mà nhân vật đã tự mình trải qua hay biết đến.

Giống như loại chuyện chưa từng được nói đến trong cốt truyện gốc, mà chính Trì Lăng Lăng cũng hoàn toàn không rõ, thì từ góc độ của An Linh cũng không thể tra ra được gì.

Thu Lê thở dài.

Tạm thời không biết thì thôi vậy. Chuyện cấp bách nhất trước mắt, vẫn là phải vạch rõ ranh giới với Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch, không còn bất kỳ tiếp xúc nào nữa.

Thu Lê bắt đầu suy tính đối sách.

Ngoài việc trực tiếp vạch mặt và chia tay với Trì Lăng Lăng, sau đó đường ai nấy đi với Kỳ Dịch Trạch rồi tự mở một văn phòng luật sư khác, dường như cũng không có cách nào tốt hơn.

Tuy Thu Lê cũng rất muốn trả thù, nhưng một mặt, chính anh không thể biết luật mà phạm luật, không thể vì một phút hả hê mà đẩy cả bản thân mình vào. Mặt khác, sự việc hiện tại vẫn chưa đến mức tồi tệ nhất. Trước mắt cũng chỉ là Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch ngoại tình và còn có con với nhau, cùng lắm chỉ là vấn đề về mặt đạo đức, cũng không thể khiến họ phải trả giá gì về mặt pháp luật.

Thu Lê định bụng sau khi ăn xong bữa cơm này sẽ nói thẳng mọi chuyện với hai người họ. Lần này thật sự nhờ có An Linh, nếu không phải cô, Thu gia đã bị hai kẻ tồi tệ này hại thảm rồi.

Thu Lê biết ơn nhìn An Linh một cái, kết quả lại thấy An Linh đang dùng ánh mắt thương hại nhìn anh. Phát hiện anh nhìn qua, cô lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt và cúi đầu.

Thu Lê: "??"

Sao lại thế này? Chẳng lẽ còn có chuyện gì mà anh không biết sao?

[Tôi thật sự phục rồi, hai người kia cũng quá không biết xấu hổ.]

[Kỳ Dịch Trạch bây giờ lại đang sờ đùi của Trì Lăng Lăng!]

[Dù có khăn trải bàn che chắn cũng không thể che giấu được sự thật đây là nơi công cộng đâu nhỉ?]

[A a a a a a, Trì Lăng Lăng lại còn đưa mũi giày vào trong ống quần của Kỳ Dịch Trạch để v**t v* cẳng chân hắn? Bây giờ là lúc để các người tán tỉnh nhau sao?]

Có khăn trải bàn che chắn, người bình thường cũng sẽ không chú ý đến tình hình dưới gầm bàn. Nhưng ai có thể ngờ được Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch lại dám ở một nơi công cộng như nhà hàng, đặc biệt là khi Thu Lê còn đang ở đây, mà lại làm trò tình tứ.

[Tuyệt vời, cũng không biết cái sừng của Thu Lê so với của anh hai mình, cái nào xanh hơn.]

Thu Lê, Thu Niệm: "…"

Loại chuyện này thì có gì mà phải so sánh chứ!!

Thu Lê có chút không thể nhịn được nữa. Anh chỉ muốn tìm một cái cớ để nhanh chóng kết thúc bữa ăn này.

Hiện tại vì có An Linh ở đây, Thu Lê không dám biểu hiện ra điều gì khác thường, sợ bị An Linh phát hiện. Bởi vì theo lời dặn dò nhiều lần của An gia, An Linh dường như đang bị thứ gì đó uy h**p, cho nên họ cảm thấy để cho an toàn, tuyệt đối không thể để An Linh biết tiếng lòng của mình bị nghe thấy, sợ sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt cho cô.

Vì vậy, Thu Lê bây giờ mới phải nén giận, giả vờ như không biết gì, nghĩ rằng ít nhất cũng phải đợi An Linh rời đi rồi mới hành động.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 259


Anh đang nghĩ vậy, kết quả phát hiện An Linh lại nhìn anh một cái.

Lần này biểu cảm của cô ngoài sự thương hại ra, dường như còn mang theo chút áy náy.

Áy náy? Tại sao An Linh lại có vẻ áy náy với anh vào lúc này?

Thu Lê lập tức có một dự cảm không lành.

Không đợi anh nghĩ ra được điều gì, tiếng lòng của An Linh đã tự mình xin lỗi anh.

[Xin lỗi anh Thu Lê, vì sự an toàn tính mạng của cha mẹ em, đành phải hy sinh một chút thể diện của anh vậy.]

[Chẳng phải chỉ là bị cắm sừng thôi sao, thời buổi này thiếu gì người bị cắm sừng chứ? Thêm anh một người cũng không nhiều, dù có bị người ta biết cũng không sao đâu đúng không?]

Thu Lê: Ý gì thì em nói cho rõ ra đi chứ!

An Linh mở camera điện thoại, lén lút đưa màn hình điện thoại xuống dưới gầm bàn, quay lại rõ ràng cảnh Trì Lăng Lăng và Kỳ Dịch Trạch đang tán tỉnh nhau dưới bàn.

Đồng thời, cô không động thanh sắc mà dùng khóe mắt quan sát tình hình xung quanh.

An Linh làm người của công chúng nhiều năm, đối với ánh mắt của người khác vô cùng nhạy cảm. Lúc cô và Thu Niệm vừa bước vào đã nhận được rất nhiều ánh mắt, chắc chắn đã có người nhận ra họ.

Còn có vài người mặt mày lộ vẻ kích động, vừa nhìn là biết fan của cô hoặc của Thu Niệm. Nhưng có lẽ thấy họ đang ăn cơm nên đã rất ý tứ không đến làm phiền. Nhưng An Linh đoán chừng họ sẽ lén chụp vài tấm ảnh.

Bây giờ cô lại nhìn một lần nữa, quả nhiên phát hiện người cầm điện thoại hướng về phía bàn của họ không ít. Nói không chừng tin tức cô và An Linh ăn cơm ở đây đã bị người ta đăng lên mạng rồi.

Dù sao thì mặc kệ là đang chụp ảnh hay quay video, đều trúng ngay ý của An Linh.

Cô tự cổ vũ cho mình một chút, sau đó với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, vén khăn trải bàn phía mình lên rồi chui cả người xuống, đồng thời hét lớn:

"Ái da, điện thoại của tôi rơi rồi!”

Lúc cô chui vào gầm bàn vừa hay nhìn thấy Kỳ Dịch Trạch và Trì Lăng Lăng vội vàng rút tay và chân của mình về, có lẽ đã bị hành động bất thình lình của An Linh dọa cho một phen.

An Linh cũng mặc kệ họ có bị dọa hay không, lại lập tức từ dưới gầm bàn chui ra đứng dậy. Vì động tác biên độ quá lớn còn làm đổ cả ghế của mình, gây ra động tĩnh lớn đến mức cả nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía cô.

An Linh hít một hơi thật sâu, dùng kỹ năng diễn xuất đỉnh cao nhất trong đời để làm ra vẻ kinh ngạc tột độ, sau đó dùng tay chỉ vào Kỳ Dịch Trạch và hét lớn:

"Trời ơi, anh trai! Em thấy bạn thân của anh đang sờ đùi bạn gái anh!”

Sau đó cô lại dời ngón tay về phía Trì Lăng Lăng, tiếp tục hét lớn:

"Trời ơi, anh trai! Em còn thấy bạn gái của anh đang dùng mũi giày v**t v* cẳng chân của bạn thân anh!”

(Mèo edit: Chị có chắc chị là ảnh hậu không vậy? Diễn xuất kiểu này cũng giả quá đi 🤣🤣🤣)

Hai câu nói này của An Linh vừa thốt ra, nhà hàng vốn ồn ào lập tức yên tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Mỗi người nhìn qua đều trợn trừng hai mắt, trên mặt mang theo biểu cảm chuyên dụng của người hóng chuyện: kinh ngạc, hưng phấn, tò mò. Có người còn tay chân luống cuống mở điện thoại lên bắt đầu ghi lại.
 
Back
Top Dưới