Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh

Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 220


[Nói dối. Mỗi lần anh có tiền đều chỉ nghĩ đến việc đánh một ván lớn, và không bao giờ nghĩ đến chuyện trả lại tiền.]

"An Quân, anh thật sự hối hận rồi. Nể tình anh là sư huynh của em, cũng đã từng dìu dắt em, cho anh một cơ hội nữa đi. Anh thật sự sẽ sửa. Sau này anh sẽ viết nhiều bài hát hơn, chạy nhiều show hơn, chắc chắn sẽ trả lại hết tiền cho em. Nhưng nếu bị người khác biết chuyện này, sự nghiệp của anh sẽ tiêu tan, lúc đó anh càng không có cách nào trả tiền được.”

[Nói dối. Ai tin lời con bạc, tôi khinh. Bây giờ anh còn tâm trí đâu mà viết nhạc. Đã từng chứng kiến những dòng tiền lớn như vậy trên sòng bạc, khái niệm về tiền bạc của anh đã không còn bình thường nữa rồi. Thậm chí anh còn cảm thấy tiền kiếm được từ show diễn chỉ là tiền lẻ, không bằng một ván bài của anh trên sòng.]

Người An gia vừa xem Vu Như Sóc nước mắt nước mũi dàn dụa biểu diễn, vừa nghe An Linh câu nào câu nấy đáp lại vạch trần. Họ đã quá đủ với khả năng nói dối trắng trợn, mười câu thì cả mười câu đều là dối trá của một con bạc. Tất cả đều nhìn Vu Như Sóc như đang xem một tên hề.

Vu Như Sóc thấy mình khóc lóc kể lể lâu như vậy mà An Quân vẫn không có chút phản ứng nào, ngược lại còn dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn mình. Trong lòng hắn không khỏi nảy sinh chút oán hận, nhưng trên mặt đương nhiên không thể biểu hiện ra.

Đồng thời, Vu Như Sóc lại cảm thấy có chút kỳ quái. Rõ ràng An Quân mà hắn biết là một người rất mềm lòng, tại sao hắn đã đáng thương đến vậy mà An Quân vẫn có thể thờ ơ?

Lẽ nào bây giờ trông mình vẫn chưa đủ đáng thương?

Vu Như Sóc biết bây giờ ngoài việc cầu xin An Quân, hắn đã không còn cách nào khác. Với số tiền hắn lừa được, đã đủ để hắn ngồi tù mọt gông rồi.

Hắn cắn răng, cảm thấy mình đã diễn thì phải diễn cho trót.

Vu Như Sóc trực tiếp đưa tay tát mạnh vào mặt mình một cái. Cái tát này có thể thấy rõ là đã xuống tay rất tàn nhẫn, mặt hắn lập tức đỏ ửng lên.

"Anh là đồ khốn! Anh bị ma quỷ ám ảnh! Anh không bằng heo chó!” Vu Như Sóc cứ đánh một cái tát lại mắng mình một câu. "An Quân, anh thật sự biết sai rồi. Trước đây anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, em tin anh lần này được không?”

An Quân cau mày, bảo vệ sĩ giữ lấy tay Vu Như Sóc không cho hắn đánh tiếp.

"Bây giờ anh diễn khổ nhục kế với tôi để làm gì? Nếu ngay từ đầu anh chọn cách vay tiền tôi, có lẽ tôi đã giúp anh rồi. Nhưng anh thì sao? Anh biết rõ tôi muốn tìm người đã cứu mình đến nhường nào, lại lợi dụng điểm này để lừa gạt tôi. Anh bảo tôi làm sao tin anh được?”

"Hai năm đấy, sư huynh, trong vòng hai năm, nếu anh có một chút hối hận nào, cũng không thể đợi đến hôm nay bị chúng tôi vạch trần rồi mới nhận sai. Anh thật sự có coi tôi là sư đệ của anh không?”

An Quân quả thực dễ mềm lòng, nhưng cũng không ngốc đến mức tiếp tục bị những lời nói dối của Vu Như Sóc đùa giỡn.

Rõ ràng là Vu Như Sóc đã không màng đến tình nghĩa hai người, coi An Quân như một thằng ngốc để đùa giỡn trước, bây giờ lại còn đến đây đánh vào tình cảm. Thật quá nực cười.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 221: Trong phòng bệnh đó rốt cuộc có cái gì?


"Không phải, anh bây giờ thật sự biết sai rồi." Vu Như Sóc sưng mặt cầu xin An Quân: "An Quân, em cho anh một cơ hội đi, anh dập đầu lạy em được không?”

Bộ dạng của hắn trông thảm thương đến mức nào cũng có, chỉ tiếc là những người có mặt đều biết, dưới vẻ ngoài thảm hại đó là một cái xác không hồn đã bị cờ b.ạ.c hoàn toàn hủy diệt và khống chế.

"Anh vẫn nên đi hỏi pháp luật xem có cho anh cơ hội này không đi.” An Quân lạnh lùng trả lời.

Sau đó, dù Vu Như Sóc cầu xin thế nào, An Quân cũng không hề đáp lại, mặc cho hắn một mình diễn kịch ở đó.

Mãi cho đến khi cảnh sát có mặt, vở hài kịch hôm nay mới thật sự hạ màn.

An Quân cần phải theo về đồn cảnh sát để phối hợp điều tra, còn An Linh và mọi người cuối cùng cũng có thể yên tâm về nhà.

Lúc ra khỏi cửa, An Linh đi sau cùng. Người vệ sĩ đã canh giữ trong phòng từ đầu, khi cô đi ngang qua đã đưa cho cô một chiếc điện thoại: "Tiểu thư, điện thoại của cô.”

"Được rồi, cảm ơn anh.”

An Linh nhận lấy điện thoại kiểm tra một chút, hài lòng gật đầu.

An Linh và mọi người ra khỏi cửa mới phát hiện, ngoài hành lang bệnh viện đã có vài người đứng đó, muốn hóng chuyện nhưng lại không dám tiến lên. Tay họ còn cầm điện thoại, có lẽ đã quay lại cả cảnh cảnh sát đến đưa người đi.

Cửa phòng bệnh có cách âm nhưng không nhiều, đặc biệt là với tiếng gào thét có decibel cao như của Diệp Lệ San, chắc chắn đã truyền sang các phòng bệnh khác.

Đã có chuyện vui, há có lý nào không xem. Rất nhiều người ở tầng này đã bị tiếng ồn thu hút ra ngoài.

Nhiều người ban đầu chỉ vì bị tiếng ồn thu hút, định ra hỏi xem có chuyện gì, kết quả lại thấy cửa của hai phòng bệnh lại có đến hai vệ sĩ áo đen cao to đứng gác mỗi bên. Vừa nhìn là biết tình hình không ổn.

Trận thế này, vừa nhìn là biết có chuyện lớn để hóng.

Họ lập tức cảm thấy lưng không mỏi, chân không đau, cả người tràn đầy năng lượng. Thậm chí còn có bệnh nhân chống nạng, một tay dùng điện thoại quay phim, một tay thì thầm với bạn cùng phòng bên cạnh, trong mắt còn lấp lánh ánh sáng vui sướng của kẻ hóng chuyện.

Đặc biệt là khi thấy vệ sĩ đưa người từ một phòng bệnh này sang nhét vào phòng bệnh kia, có người đã nhận ra Vu Như Sóc.

"Người đàn ông vừa nãy, trông quen quen nhỉ?”

"Hình như là ngôi sao nào đó? Tên gì ấy nhỉ?”

"Vu Như Sóc chứ ai, ca sĩ đấy, mấy người cũng không biết à?”

"Lại có thể hóng được chuyện của người nổi tiếng à? Sao vậy nhỉ, tại sao anh ta lại bị mấy người áo đen lôi sang phòng bên cạnh?”

"Mấy người không thấy cô gái đi cùng anh ta cũng bị mẹ cô ấy lôi sang phòng bên cạnh sao? Chắc không phải Vu Như Sóc làm gì không tốt với người ta bị mẹ người ta phát hiện đấy chứ?”

"Rốt cuộc là làm chuyện gì không tốt mà lại cãi nhau trong bệnh viện thế?”

"Chắc không phải là... làm người ta có thai rồi ép người ta phá đấy chứ? Nếu không sao lại ầm ĩ đến tận bệnh viện. Trước đây không phải cũng có sao nam bị tung tin như vậy sao?”

Mấy người bạn cùng phòng kiêm hội hóng chuyện cứ thế vừa chú ý động tĩnh của phòng bệnh kia, vừa thảo luận với nhau.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 222


Họ còn gửi ảnh chụp và suy đoán của mình cho bạn bè, người thân cùng thảo luận. Những người này lại truyền cho bạn bè, người thân của mình. Trong quá trình đó lại trải qua sự "gia công nghệ thuật" của nhiều người khác nhau, khiến cho suy đoán này được sắp xếp một cách logic và hợp lý.

Vì liên quan đến người của công chúng, suy đoán này cũng từ phạm vi nhỏ ban đầu nhanh chóng lan rộng đến mức không thể kiểm soát.

Một chủ đề #VuNhưSócLàmBạnGáiCóThaiKhôngChịuTráchNhiệmBịNhàGáiThuêNgườiHànhHungTạiBệnhViện# có độ hot không ngừng tăng vọt, nhanh chóng leo lên bảng hot search.

[A? Tin này từ đâu ra thế, thật hay giả vậy? Là Vu Như Sóc mà mình biết sao?]

[Chắc chắn là thật rồi, không thấy vừa có ảnh vừa có video lại có lời chứng của quần chúng vây xem sao? Một quả dưa có cả hình ảnh và văn bản sinh động như vậy còn có thể là giả à?]

[Trai đểu quá, đáng bị đánh.]

[Nhưng mà cũng không có hình ảnh Vu Như Sóc bị hành hung mà? Có thể là có hiểu lầm gì không?]

[Đúng vậy, hơn nữa tôi xem trong video thấy bà mẹ kia hình như còn tức giận với con gái mình hơn ấy. Tuy không nghe rõ bà ta hét gì, nhưng có vẻ như đang mắng con gái, không giống như các bạn nói.]

[Chắc là hận con gái mình không nên thân thôi. Hơn nữa cũng không thể đánh người trước mặt công chúng được. Xem người ta thông minh chưa, chắc chắn là cho người lôi vào trong phòng bệnh đánh rồi.]

[Tuyệt vời, dạo này dưa thật sự là nối đuôi nhau mà đến. Dưa của Dư Triều Na và Tống Nhất Vân hôm qua tôi còn chưa tiêu hóa xong, hôm nay lại được ăn tiếp.]

[Quả nhiên câu "người thức khuya có dưa để ăn" vẫn còn giá trị.]

Vốn dĩ nếu chuyện trên hot search này là giả, thì chỉ cần phòng làm việc hoặc bản thân Vu Như Sóc ra mặt phủ nhận một chút là có thể nhanh chóng dập tắt tin đồn.

Chỉ tiếc là Vu Như Sóc lúc đó làm gì có tâm trí mà xem điện thoại, chưa kể còn có vệ sĩ canh chừng.

Còn phòng làm việc của hắn thì hoàn toàn không biết Vu Như Sóc rốt cuộc đã đi đâu, gọi điện, nhắn tin đều không trả lời, không thể liên lạc được. Họ cũng không dám trực tiếp phủ nhận, lỡ sau này bị vả mặt thì chẳng phải càng mất mặt hơn sao?

Trong lúc phần lớn mọi người còn đang ăn quả dưa hoàn toàn dựa vào tin đồn này, thì lại nhanh chóng có video mới được tung ra. Mọi người hứng thú bấm vào xem, sau đó lại với vẻ mặt hoang mang mà thoát ra.

[???]

[Đây lại là diễn biến gì vậy? Sao tôi xem không hiểu?]

[Không phải nói mẹ của cô gái thuê người đánh tơi bời Vu Như Sóc sao? Sao chính bà ta lại bị vệ sĩ lôi sang phòng bên cạnh?]

[Ai có thể cho tôi biết mấy anh vệ sĩ này rốt cuộc là phe nào không? Từng người một vóc dáng chuẩn thế này giá chắc không rẻ đâu nhỉ?]

[Có thể nào Vu Như Sóc ra giá cao hơn nên họ tạm thời phản bội không?]

[Không thể nào, như vậy thì quá thiếu đạo đức nghề nghiệp.]

Dù mọi người nghĩ thế nào, cũng không thể nghĩ ra tại sao sự việc lại đột nhiên phát triển thành như vậy, một chút cũng không có lý chút nào?

Trước đó hai vệ sĩ này còn lôi Vu Như Sóc, sao trong nháy mắt họ lại lôi mẹ của cô gái?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 223: Chi bằng gọi cô ấy là "Tiểu Dưa"


Trong phòng bệnh đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy! Cho họ xem với!

Cảm giác ăn dưa mà không rõ ngọn ngành này thật sự quá khó chịu, giống như có rất nhiều con kiến không thể bắt được đang bò loạn xạ không theo quy luật trên người bạn. Cảm giác ngứa ngáy khắp người đó đối với mỗi người thích hóng chuyện đều là một sự tra tấn lớn.

Họ trằn trọc, họ vò đầu bứt tai, họ mỗi phút muốn làm mới giao diện 80 lần chỉ để xem có tin tức mới nào được tung ra không, để họ có thể gặm thêm một miếng trên quả dưa này.

Có lẽ là được thần dưa phù hộ, thật sự lại có video mới được tung ra.

Thế là hàng vạn người hóng chuyện đều đổ xô vào xem. Kết quả họ phát hiện ra, sau khi gặm xong video mới, triệu chứng ngứa ngáy khắp người đó không những không cải thiện, mà còn nặng thêm!

Hướng đi của toàn bộ câu chuyện lại trở nên phức tạp hơn!

[Tại sao cảnh sát lại đến? Lẽ nào thật sự đánh người?]

[Chờ đã, tôi hình như thấy An Quân, anh ấy đến từ lúc nào vậy? Hay là anh ấy vẫn luôn ở trong phòng bệnh đó?]

[Sao ở đây lại có chuyện của An Quân?]

[Chắc không phải là màn kịch hai trai tranh một gái đấy chứ? Chủ nhân thật sự của mấy vệ sĩ đó lẽ nào là An Quân?]

[Anh em sư huynh đệ yêu cùng một người phụ nữ? Wow, kịch tính vậy sao! Đêm nay thức đáng giá thật!]

Vốn dĩ có một Vu Như Sóc đã đủ thu hút sự chú ý, bây giờ lại thêm một An Quân nổi tiếng hơn, trực tiếp nâng mức độ bùng nổ của quả dưa này lên một tầm cao mới.

Trong đầu mọi người đã nhảy ra một loạt từ khóa như "tình tay ba”, "ngoại tình”, "anh em phản bội”, "giới quý tộc thật loạn”, chỉ hận không thể xông đến hiện trường hỏi cho ra nhẽ.

Ngay lúc quần chúng hóng chuyện đang sôi nổi suy đoán xem cặp sư huynh đệ Vu Như Sóc và An Quân rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nghiêm trọng đến mức phải báo cảnh sát để giải quyết vấn đề, thì lại có video mới ra lò.

Sau khi cảnh sát đưa đi vài người, và An Quân cũng đi theo họ, thì từ trong phòng bệnh đó lại lục tục đi ra một loạt người nữa.

Sau khi thấy rõ những người đó là ai, ngay cả những người hóng chuyện kỳ cựu nhất cũng không thể nhìn thấu được cốt truyện hiện tại là gì nữa.

Trong phòng bệnh đó rốt cuộc có cái gì vậy?

Tại sao gần như cả An gia đều ở trong đó???

Dù mọi người có nghĩ thế nào, cũng không thể tưởng tượng ra được chuyện gì lại nghiêm trọng đến mức phải khiến cả An gia cùng ra mặt.

Tuy nhiên, giờ đây đã không còn ai tin vào tin đồn "Vu Như Sóc làm bạn gái có thai không chịu trách nhiệm, bị mẹ nhà gái thuê người hành hung tại bệnh viện" lúc trước nữa. Bởi lẽ, đám vệ sĩ kia vừa nhìn là biết do An gia đưa tới. Chỉ cần An gia còn có đầu óc, họ sẽ không thể nào làm ra chuyện trắng trợn kéo cả đám vệ sĩ đến đánh người như vậy.

Đồng thời, mọi người cũng càng tò mò hơn. An gia bày ra trận thế lớn như vậy, cuối cùng còn báo cả cảnh sát, phía sau này hẳn phải là một quả dưa cực lớn.

[Làm thế nào mà một phòng bệnh lại giấu được nhiều người như vậy? Hay là họ đang tụ tập chơi mạt chược ở trong đó?]

[Ngoài việc họ tụ tập đánh bạc trong đó bị bắt ra, tôi không nghĩ ra được bất kỳ khả năng hợp lý nào khác để giải thích tình hình hiện tại.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 224


[Sao có thể! Ai lại đi tụ tập đánh bạc trong phòng bệnh chứ. Tôi thấy chỉ có bốn người bị cảnh sát đưa đi, chắc là do An gia báo cảnh sát.]

[Sao trong số người bị đưa đi lại có cả một bác sĩ?]

[Kia không phải là bác sĩ Lý sao? Đó là bác sĩ điều trị chính của cha tôi mà. Cha tôi ngày mai phải phẫu thuật cắt bỏ chân, bác sĩ bị đưa đi rồi thì cha tôi biết làm sao đây! Tôi phải đến bệnh viện xem sao!]

[Tôi cá là ở đây chắc chắn có một quả dưa kinh thiên động địa!]

[Khoan đã, người cuối cùng đi ra là An Linh phải không? Hôm qua cô ấy không phải còn ở Ninh Thành sao?]

[Hôm qua không phải sinh nhật Vân Thư Nhụy à, hình như chiều nay họ đã đến Hải Thành rồi.]

[Đêm qua cô ấy mới xuất hiện tại hiện trường ruộng dưa ở Ninh Thành, tối nay lại xuyên tỉnh xuất hiện tại hiện trường ruộng dưa ở Hải Thành. Đây rốt cuộc là tinh thần hóng chuyện ở đẳng cấp nào vậy?]

[Không hổ là chồn hóng drama đệ nhất! Ở đâu có drama là chạy đến đó!]

[Sau này các nữ minh tinh khác cứ gọi là "tiểu hoa", còn cô ấy chi bằng gọi là "Tiểu Dưa" cho rồi.]

[Mấy người đừng có lạc đề nữa được không? Rốt cuộc có người nào biết chuyện ra nói một chút xem đã xảy ra chuyện gì không!]

Người An gia cũng thấy ngoài hành lang có rất nhiều người cầm điện thoại đang hóng chuyện, nhưng họ cũng không quá để tâm.

Dù sao thì Vu Như Sóc cũng là một người của công chúng có độ nổi tiếng khá cao. Lần này hắn phạm phải tội lớn, chắc chắn sẽ bị kết án. Chờ đến khi có phán quyết, chuyện này dù có muốn giấu cũng không giấu được.

An gia tự nhận mình không làm gì sai. An Quân trong sự việc này tuy có hơi ngốc nghếch, nhưng cũng hoàn toàn là người bị hại. Dù sau này có bị cư dân mạng mắng vài câu là lụy tình, là kẻ ngốc thì cũng là đáng đời. Vì vậy, họ cũng không cần phải che che giấu giấu.

Hơn nữa, An gia cho rằng dù tư duy của cư dân mạng có bay xa đến đâu, họ cũng biết rất rõ rằng một khi Vu Như Sóc đã bị bắt, thì trước khi có thông báo chính thức từ cảnh sát, những lời đồn trên mạng dù có lan truyền bao nhiêu phiên bản cũng chỉ là suy đoán mà thôi, sẽ không gây

Suy nghĩ này của họ vốn không sai, nhưng lại không lường được có kẻ muốn cố tình dẫn dắt cư dân mạng đi theo hướng sai lầm.

Chuyện này liên quan đến vài người của công chúng có độ nổi tiếng không thấp, hơn nữa Vu Như Sóc còn bị cảnh sát bắt đi, vừa nhìn là biết tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.

Điều này dẫn đến việc tên của họ cả đêm đều treo ở vị trí cao trên hot search. Các loại suy đoán nối đuôi nhau xuất hiện, ngay cả vài diễn đàn hóng chuyện cũng toàn là những topic thảo luận về việc này.

Trong vô số topic đó, một bài đăng có tên 《Bóc phốt bộ mặt thật của một nam minh tinh với hình tượng biết ơn báo đáp》 trông có vẻ lạc lõng, nên khi nó vừa được đăng lên cũng không có nhiều sự chú ý.

Mãi cho đến khi có người bấm vào topic này và phát hiện ra càng xem càng thấy không ổn.

Chủ topic nói rằng nhân vật nam chính trong bài là một nam minh tinh có hình tượng biết ơn báo đáp. Người này luôn nói về chuyện mình được cứu lúc nhỏ trong các sự kiện công khai, và rất muốn tìm được ân nhân cứu mạng để cảm ơn trực tiếp.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 225


Mọi người vừa đọc đến đây, trong lòng thầm nghĩ, sao nam chính này nghe có vẻ giống An Quân thế nhỉ? Thế là họ lập tức có hứng thú đọc tiếp.

Chủ topic nói rằng chị gái của mình chính là nữ chính trong câu chuyện này, đồng thời cũng là người mà An Quân vẫn luôn tìm kiếm.

Nữ chính vốn không định đi gặp An Quân, nhưng thấy anh nhiều năm như vậy vẫn không quên mình nên mới cảm động mà đi gặp mặt.

Vốn dĩ cô đi gặp cũng không có ý đồ gì khác, chỉ nghĩ rằng nếu tâm nguyện của An Quân là tìm được cô, thì cô sẽ hoàn thành tâm nguyện đó, để anh có thể không còn chấp nhất với chuyện này nữa.

Nhưng không ngờ sau đó An Quân lại bắt đầu chủ động theo đuổi cô. Nữ chính không chịu nổi lời ngon tiếng ngọt của An Quân nên đã đồng ý.

Đọc đến đây, mọi người vẫn cảm thấy đây có vẻ là một câu chuyện tình yêu rất đẹp. Nhưng câu chuyện tiếp theo lại lập tức xoay chuyển.

Topic còn nói mẹ của nữ chính bị bệnh nặng, An Quân đã chủ động đề nghị sẽ chi trả tiền chữa trị, coi như là báo đáp ân tình cứu mạng của nữ chính. Mẹ của cô cũng nhờ được điều trị mà bệnh tình có chuyển biến tốt, đang dần hồi phục.

Nữ chính vô cùng cảm động, cứ ngỡ mình đã tìm được tình yêu đích thực, càng thêm hết lòng với An Quân, lại không ngờ rằng An Quân đối với cô chỉ là chơi bời mà thôi.

Hai người hẹn hò được một năm thì An Quân đã chán, chủ động đề nghị chia tay.

Nữ chính tuy rất đau lòng, nhưng cũng chỉ nghĩ rằng An Quân đã thay lòng đổi dạ, không định dây dưa.

Nhưng cô không ngờ An Quân lại lập tức thay đổi một bộ mặt khác, tuyệt tình đến mức yêu cầu nữ chính phải trả lại toàn bộ chi phí chữa bệnh mà anh đã trả cho mẹ cô trước đó.

Đó là một con số khổng lồ, gia đình nữ chính một chút cũng không có khả năng hoàn trả, chỉ có thể cầu xin An Quân cho cô vài năm thời gian, cô chắc chắn sẽ nỗ lực làm việc tiết kiệm tiền để trả.

Nhưng An Quân ngay cả điều đó cũng không đồng ý. Anh yêu cầu nữ chính phải trả hết trong vòng 3 ngày, nếu không sẽ báo cảnh sát nói gia đình cô lừa đảo tiền bạc của anh.

Hôm qua chính là hạn chót ba ngày. An Quân vậy mà thật sự không màng đến tình nghĩa trước đây, nhân lúc nữ chính đang ở bệnh viện chăm sóc mẹ đã trực tiếp xông vào phòng bệnh, báo cảnh sát ngay trước mặt họ.

Người đăng bài còn tung ra bệnh án của mẹ cô gái, cùng với một tấm ảnh chụp chung An Quân và một cô gái khác nắm tay để chứng minh mình không nói sai.

Sau đó, hắncòn bổ sung thêm hai tấm ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện.

Nội dung một tấm là An Quân cảm ơn nữ chính đã cứu anh năm đó. Tấm còn lại là An Quân nhắn tin cho nữ chính, khuyên cô nhận tiền để trả viện phí cho mẹ tiếp tục điều trị. Nữ chính ban đầu từ chối, sau đó cũng chỉ đồng ý nhận dưới sự thuyết phục hết lời của An Quân.

Chủ topic nói rằng chị gái và mẹ của mình hiện tại đều đã bị bắt. Hắn biết mình thấp cổ bé họng, không thể chống lại An gia, không còn cách nào khác đành phải đăng những thông tin này lên mạng, hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ của mọi người.

Những người vốn chỉ vì tò mò mà bấm vào xem, khi đọc đến những nội dung phía sau, lửa giận trong lòng cứ thế bùng lên ngùn ngụt.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 226


Trước đó họ vắt óc suy nghĩ cũng không ra tại sao An gia lại xuất hiện ở bệnh viện, lại còn báo cảnh sát. Bây giờ đọc được topic này mới phát hiện mọi chuyện đều khớp cả rồi.

Chính là vì An Quân đã vu khống cô gái kia lừa đảo, nên cô gái và mẹ cô ấy mới bị cảnh sát đưa đi!

Làm ra chuyện như vậy, An Quân có còn là người không!

Họ bắt đầu chia sẻ bài đăng này sang các nền tảng khác. Người đọc được những nội dung này ngày càng nhiều, chẳng mấy chốc các tài khoản marketing cũng bắt đầu chia sẻ, hơn nữa còn chỉ đích danh An Quân.

Tất cả những ai đọc được những nội dung này đều bị sốc trước hành vi độc ác của An Quân được miêu tả trong bài đăng. Anh nhanh chóng bị chửi bới lên tận hot search.

[Ai đó nói cho tôi biết rốt cuộc là thật hay giả đi, tôi không tin An Quân lại làm ra chuyện như vậy.]

[Chủ topic này đã tung ra bằng chứng rồi còn có thể là giả sao? Biết người biết mặt không biết lòng, nhiều người ngay cả người đầu ấp tay gối cũng không nhìn thấu. An Quân là người nổi tiếng, ngày nào cũng sống dưới ánh đèn sân khấu, đeo mặt nạ, làm sao có thể để bạn nhìn ra bộ mặt thật của anh ta được.]

[Thường thì khi bạn cảm thấy một chuyện gì đó quá vô lý đến mức không giống thật, thì rất có thể nó chính là sự thật…]

[Sao lại có người như vậy được nhỉ? Trước đây tôi còn từng bị cảm động bởi việc anh ta kiên trì tìm kiếm ân nhân cứu mạng, cảm thấy anh ta là một người tốt biết ơn báo đáp. Kết quả tìm được rồi lại đối xử với người ta như vậy?]

[Cô gái kia có tội tình gì chứ? Cứu anh ta một mạng mà còn phải gặp phải tai bay vạ gió thế này à?]

[Thế nào là phiên bản đời thực của câu chuyện người nông dân và con rắn, hôm nay tôi đã được mở mang tầm mắt rồi. Thà lúc trước đừng cứu, cứ để anh ta c.h.ế.t trên núi cho xong!]

[Cứu anh ta còn bị anh ta tống vào tù. Tiền đó không phải là anh ta tự nguyện cho sao? Người ta đã đồng ý sẽ trả rồi, vậy mà còn muốn báo cảnh sát. Rốt cuộc phải độc ác đến mức nào mới làm ra được chuyện như vậy!]

Thế nhưng, fan của An Quân hoàn toàn không tin anh sẽ làm ra chuyện như vậy. Họ không ngừng lên tiếng bênh vực anh trên hot search và các topic bóc phốt. Kết quả là hai bên ý kiến trái chiều cứ thế cãi nhau, không ai thuyết phục được ai.

Cũng có một bộ phận người vẫn giữ thái độ trung lập. Chủ yếu là vì họ đã bị quá nhiều vụ lật kèo trên mạng làm cho sợ hãi, không muốn lại bị vả mặt.

Có rất nhiều drama một ngày thay đổi một lần. Đôi khi họ chân trước vừa căm phẫn mắng chửi một bên, chân sau đã phát hiện ra mình hoàn toàn bị lợi dụng.

Thực ra bản thân bị vả mặt vẫn là chuyện nhỏ, việc bị lợi dụng làm tổn thương người vô tội mới thật sự khiến người ta khó chấp nhận. Rõ ràng xuất phát điểm của họ là tốt, nhưng vì dễ tin lời của một bên mà đi công kích bên kia, cuối cùng lại khiến mình như trở thành đồng lõa, trong ngoài đều không phải là người.

[Người từng trải xin nói một câu, hay là cứ để đạn bay thêm một lúc đi. Cảnh sát đã vào cuộc rồi, sự thật sớm muộn gì cũng sẽ ra ánh sáng, lúc đó mắng cũng chưa muộn.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 227


[Đúng vậy, tôi thấy nội dung topic đó cũng không đầy đủ. Chẳng nói gì về vai trò của Vu Như Sóc trong đó cả. Nếu thật sự như anh ta nói, tại sao Vu Như Sóc và vị bác sĩ kia cũng bị đưa đi?]

[Tôi cũng thấy vậy, có quá nhiều điểm đáng ngờ. Mọi người đừng vội đứng về phe nào, cứ chờ xem tình hình thế nào đã.]

[Đồng ý, nếu chỉ là chuyện trong topic đó, cũng không đến mức cả An gia phải ra mặt chứ? Chắc chắn còn có tình huống phức tạp hơn.]

Chỉ tiếc là những lời lẽ trung lập này một chút cũng không ai nghe.

Mọi người đang lúc tức giận, hễ ai có ý kiến khác với họ đều bị quy chụp là fan của An Quân. Những người khác trong An gia cũng bị vạ lây, cùng nhau bị chửi lên hot search.

An Quân tối qua đi đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra, đến khuya mới về. Cả người mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần nên hôm nay anh ngủ một mạch đến trưa. Ai ngờ vừa tỉnh dậy đã phát hiện trời sập.

Vốn dĩ anh còn đang buồn bã vì chuyện xảy ra ngày hôm qua, vừa nhìn thấy điện thoại là bao nhiêu tâm trạng sầu muộn đều tan biến hết.

Chửi anh thì thôi đi, sao còn lôi cả người nhà anh vào chửi cùng?

An Quân vội vàng xuống giường, cầm điện thoại lao xuống lầu. Anh phát hiện ngoài An Linh ra thì mọi người đều đang ở đó, ngay cả An Sùng cũng không đi làm. Mọi người đều cau mày ngồi ở phòng khách lướt điện thoại.

An Quân vừa nhìn là biết họ đang đợi mình. "Sao mọi người không gọi con dậy…”

Bùi Ngọc Ngưng gọi An Quân lại ngồi xuống. "Mẹ muốn để con ngủ thêm một chút. Con cũng thấy hot search rồi chứ? Chúng ta đang nghĩ xem nên đáp lại thế nào cho phải. Dù sao cũng là chuyện của con, vẫn phải đợi con cùng bàn bạc.”

Tuy An Quân không nói, nhưng người An gia cũng biết anh đối với Đồ Mộ Mộ tuyệt đối là đã động lòng thật sự. Dù cho tình cảm này nảy sinh từ một lời nói dối, cũng không phải nói bỏ là bỏ được. Anh chắc chắn sẽ buồn bã một thời gian dài, nên An gia cũng không nỡ đánh thức anh, nghĩ ít nhất cũng để anh ngủ một giấc cho ngon.

Họ thực ra cũng không định gỡ hot search. Dù sao đó đều là những suy đoán sai lệch, bây giờ họ gỡ hot search lại chẳng khác nào có tật giật mình.

An Quân vừa ngồi xuống, An Linh đã ngáp một cái xuất hiện ở cầu thang. Thấy mọi người đều ở đó, cô lên tiếng hỏi:

"Cái topic đó chắc là do em trai của Đồ Mộ Mộ đăng phải không? Hôm qua tên đó không bị bắt à?”

[Cứ tưởng lần này ngăn chặn kịp thời thì sẽ không gặp phải chuyện anh hai bị tin đồn công kích như trong nguyên tác, kết quả đúng là khó lòng phòng bị.]

[Đỗ Thao đúng là không có não. Bây giờ trên người hắn ngoài tội lừa đảo ra còn có tội phỉ báng. Chuyện g.i.ế.c địch một ngàn, tự tổn tám trăm thế này mà hắn cũng làm được.]

An Quân gật đầu:

"Ừm. Hôm qua Vu Như Sóc và bọn họ bị chúng ta bắt quả tang, nên sau khi báo cảnh sát là bị đưa đi điều tra ngay. Nhưng chuyện của Đỗ Thao còn cần điều tra thêm. Không ngờ lại bị con cá lọt lưới này chơi một vố.”

"Bây giờ con sẽ đăng Weibo giải thích sự thật ngay, không thể để chuyện này tiếp tục lên men được.”

"Con định giải thích thế nào? Nói thẳng là Vu Như Sóc xúi giục Đồ Mộ Mộ giả mạo thân phận để qua lại với con rồi lừa tiền con sao?”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 228: Có thể nào lừa đảo là thật không?


Bùi Ngọc Ngưng nói một câu trúng tim đen:

"Vô dụng thôi. Bây giờ con có nói gì họ cũng sẽ không tin, chỉ cho rằng đây là lý do thoái thác mà con đã nghĩ sẵn. Bây giờ con một là không có cách chứng minh Đồ Mộ Mộ không phải ân nhân cứu mạng của con, hai là cũng không có bằng chứng chứng minh bệnh án của Diệp Lệ San là giả. Trừ khi đưa ra được bằng chứng có lợi hơn để hoàn toàn xoay chuyển tình thế, nếu không bây giờ con lên tiếng chỉ có đổ thêm dầu vào lửa.”

An Quân cũng im lặng, anh biết mẹ mình nói không sai.

Đỗ Thao chắc chắn đã lén xem điện thoại của Đồ Mộ Mộ và chụp lại lịch sử trò chuyện của An Quân và Đồ Mộ Mộ. Trên đó ghi rõ ràng An Quân đã từng gửi tin nhắn cảm ơn Đồ Mộ Mộ đã cứu mình. Bây giờ anh lại nhảy ra nói Đồ Mộ Mộ không phải ân nhân cứu mạng của mình, ai sẽ tin chứ!

Nói không chừng còn bị coi là anh cố tình nghĩ ra cách để có thể tống Đồ Mộ Mộ vào tù.

"Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chỉ có thể chờ cảnh sát điều tra xong sao?” An Quân bực bội gãi đầu, không nghĩ ra được đối sách nào.

"Không được." An Sùng dứt khoát nói: "Chuyện này ảnh hưởng không chỉ đến em. Bây giờ dư luận trên mạng đã lệch sang hướng An gia ỷ thế h.i.ế.p người. Nếu tin đồn tiếp tục lên men, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tập đoàn An Thị.”

"Anh đã cho người điều tra bằng chứng cờ b.ạ.c của Vu Như Sóc. Mặt khác cũng đang cho người liên hệ với bệnh viện, ít nhất phải chứng minh được báo cáo bệnh án đó là giả trước, sau đó em hãy đăng Weibo giải thích tình hình. Trọng điểm đặt vào việc họ giả bệnh để cùng nhau lừa tiền, rồi tung ra bản ghi sao kê chuyển khoản của em, chắc là có thể kéo lại được một phần dư luận. Còn về chuyện Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc có tư tình, cũng như việc cô ta giả mạo ân nhân cứu mạng của em, những chuyện tạm thời không có bằng chứng xác thực thì khoan hãy đề cập, chờ sau này có đủ bằng chứng rồi tung ra, từng đợt một, để tránh làm lệch trọng tâm.”

An Quân đang định đồng ý, thì An Linh vừa mới xuống cầu thang, đi đến phòng khách đã giơ tay lên nói:

"Em có bằng chứng.”

"Bằng chứng gì?” Người An gia nghi hoặc nhìn về phía An Linh.

An Linh quả thực có thể biết được rất nhiều chuyện, nhưng cách cô biết những chuyện đó dường như không thể dùng làm bằng chứng được!

An Linh lấy điện thoại của mình ra nói: "Những chuyện xảy ra trong phòng bệnh ngày hôm qua, em đều đã nhờ anh vệ sĩ giúp quay lại cả rồi.”

Người An gia: !!!

"Sao em không nói sớm!” An Quân kinh ngạc nói.

"Thì em cũng vừa mới ngủ dậy mà!” An Linh giải thích. Nếu không phải tối qua về còn thức đêm cắt ghép video, cô cũng sẽ không ngủ đến giờ này mới dậy.

[Em cũng là dựa trên tinh thần phòng hờ bất trắc mà quay lại. Vốn nghĩ nói không chừng có thể giao cho cảnh sát làm bằng chứng, không ngờ lại đúng lúc có tác dụng.]

[Em còn có bằng chứng Vu Như Sóc và Đồ Mộ Mộ lén lút gặp nhau, nhưng cái đó em sẽ tự mình tìm các tài khoản marketing để đăng.]

Đó là những bức ảnh cô đã tìm X quay được về hành động thân mật của Vu Như Sóc và Đồ Mộ Mộ, còn có cả ảnh hai người đi khách sạn, đủ để chứng minh mối quan hệ mờ ám của hai người họ.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 229


Nhưng phần bằng chứng này cô không thể đưa cho người An gia, nếu không sẽ không thể giải thích được tại sao cô lại điều tra những chuyện này sớm như vậy.

"Những đoạn không cần thiết em đã cắt hết rồi, phần còn lại em sẽ gửi cho mọi người bây giờ.”

An Linh gửi từng video đã thức đêm cắt ghép vào trong nhóm chat gia đình.

"Nếu cần video gốc thì có thể vào máy tính của em để copy.”

Vệ sĩ đã bắt đầu quay từ lúc họ bước vào phòng bệnh ngày hôm qua, quay cho đến khi cảnh sát đưa người đi. Toàn bộ video quá dài, đăng lên cũng không tiện cho việc lan truyền. Vừa hay An Linh đã cắt bỏ những phần không cần thiết, chỉ giữ lại một vài nội dung then chốt.

Chủ yếu là cảnh Diệp Lệ San đột nhiên bật dậy từ giường bệnh rồi cùng bác sĩ Lý bỏ chạy; cảnh bà ta nghe nói Đồ Mộ Mộ lừa được năm ngàn vạn mà mình chỉ được năm mươi vạn nên đã lôi Đồ Mộ Mộ vào đối chất; cảnh phát hiện ra An Quân mới là người đã cứu Đồ Mộ Mộ năm xưa; và cảnh Đồ Mộ Mộ thừa nhận người cứu An Quân năm đó là người khác, cùng với cảnh Vu Như Sóc quỳ xuống tự tát vào mặt mình cầu xin An Quân tha thứ.

Những nội dung này về cơ bản đã có thể xâu chuỗi lại toàn bộ câu chuyện.

Đặc biệt là cuối cùng, Đồ Mộ Mộ đã chính miệng thừa nhận miếng ngọc bội đó là trộm từ tay người khác, cô ta giả mạo thân phận là để tiếp cận An Quân lừa tiền cho Vu Như Sóc trả nợ cờ bạc.

An Quân xem xong những video này, hoàn toàn yên tâm. "Nếu vậy thì không cần An Thị ra mặt giải thích nữa, một mình con là được rồi.”

Những người khác cũng không phản đối. "Ừm, giải quyết xong chuyện này trong hôm nay là được.”

Biết nguy cơ đã được giải trừ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy chuẩn bị đi làm việc của mình.

An Quân do dự một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng:

"Anh cả, em có chuyện muốn nhờ anh giúp.”

An Sùng đã chuẩn bị đi làm lại quay người lại nhìn An Quân, ra hiệu cho anh nói tiếp.

"Em muốn nhờ anh giúp điều tra thông tin của Đồ Lan. Em muốn đi tìm cô ấy." An Quân cúi đầu, trông có chút buồn bã: "Em muốn biết cô ấy bây giờ ở đâu, sống có tốt không.”

Anh đã biết được từ tiếng lòng của An Linh cách gia đình Diệp Lệ San đã đối xử với Đồ Lan, trong lòng vô cùng tự trách.

Nếu lúc trước mình có thể tìm được cô ấy sớm hơn một chút, có phải cô ấy đã không cần phải trải qua những chuyện sau này không.

Một cô gái mới mười mấy tuổi, sau khi mất đi tất cả người thân còn bị đuổi ra đường để tự sinh tự diệt, cô ấy rốt cuộc đã sống như thế nào?

Cô ấy đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, gặp bao nhiêu gian truân, những điều đó là những người luôn có gia đình che chở như An Quân ngay cả tưởng tượng cũng không thể tưởng tượng ra.

Vì vậy, anh hy vọng có thể nhanh chóng tìm được Đồ Lan, ít nhất có thể để cuộc sống sau này của cô ấy tốt hơn một chút.

"Yên tâm đi, chuyện này không cần em nói." An Sùng nói: "Hôm qua anh đã cho người đi điều tra rồi. Chúng ta đã biết tên và quê quán của cô ấy, chắc chắn có thể tìm hiểu được thông tin, chỉ là cần thêm một chút thời gian.”

"Hay là thử tra từ trường học xem sao?” An Linh đột nhiên đề nghị.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 230


"Trường học?”

"Vâng." An Linh gật đầu: "Dựa theo thời gian, năm đó Đồ Lan từ quê lên Hải Thành thì chắc là đang học lớp 10. Những trường cấp 3 có thể nhận học sinh chuyển trường từ nơi khác chắc không nhiều lắm, nói không chừng có thể bắt đầu từ đây.”

An Linh cẩn thận mở miệng: "Em nghe nói trường cấp ba Minh Liễu hình như là có thể.”

[Đừng hỏi em nghe từ đâu! Đừng hỏi em nghe từ đâu!]

[May mà Diệp Lệ San còn nhớ được trường mà Đồ Lan chuyển đến lúc trước, nếu không nhiều năm trôi qua muốn tra lên thật sự có chút khó.]

Người An gia sau khi nghe xong, ăn ý không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào, chỉ tỏ vẻ đồng tình với đề nghị của cô.

"Có lý. Nếu lúc trước Đồ Lan đã đến Hải Thành, thì bắt đầu tra từ đây sẽ tốt hơn, dù sao cũng đáng tin cậy hơn là quay về quê cô ấy hỏi thăm.”

"Vậy trước tiên cứ cho người đến trường cấp ba Minh Liễu hỏi thử xem.”

An Sùng đồng ý, lập tức lấy điện thoại ra sắp xếp.

Sau đó, những video đó được phòng làm việc của An Quân cứ mỗi nửa tiếng lại tung ra một cái.

Sự sắp xếp này vô cùng khéo léo. Họ không cần phải nói gì cả, chỉ trực tiếp đăng video lên, hơn nữa cũng không phải đăng hết một lần.

Như vậy, mỗi khi tung ra một video, sẽ thu hút được một đợt chú ý và thảo luận, lại cho mọi người một chút thời gian để tiêu hóa, sau đó lại lặng lẽ tung ra một video khác, lại mang theo một đợt chú ý mới.

Rất nhanh, sự chú ý của toàn mạng đều đổ dồn vào chuyện này. Tất cả những người hóng chuyện đều đang mong đợi và suy đoán xem video tiếp theo của phòng làm việc An Quân sẽ vạch trần nội tình bùng nổ nào nữa.

Video được tung ra đầu tiên là cảnh Diệp Lệ San đột nhiên bật dậy từ giường bệnh, sau đó cùng bác sĩ Lý lựa chọn bỏ chạy.

Lúc đầu, người xem còn không hiểu gì cả, không rõ phòng làm việc của An Quân có ý gì.

Trong thời điểm mấu chốt khi ông chủ đã trở thành tâm điểm chỉ trích, họ lại không nói một lời giải thích nào, ngược lại còn đăng một video khó hiểu?

Nhưng rất nhanh đã có người liên hệ nội dung của video này với những chuyện trong topic tối qua.

[Địa điểm quay video này có phải là phòng bệnh hôm qua không? Vậy video quay lại chuyện xảy ra trong phòng bệnh tối qua à?]

[Sao trông có vẻ hài hước thế nhỉ? Người phụ nữ vùng dậy từ giường bệnh là ai vậy, tại sao lại đột ngột bật dậy, sau khi đối mặt với An gia lại hoảng loạn bỏ chạy như vậy?]

[Cảm giác như là An Linh đã đến gần giường bệnh làm gì đó, sau đó người này liền "A" một tiếng bật dậy. Nhưng góc quay không tốt, không thấy rõ An Linh rốt cuộc đã làm gì.]

Video mà những người hóng chuyện quay ở hành lang bệnh viện tối qua tuy khoảng cách khá xa, nhưng cũng đã quay được đại khái bộ dạng của Diệp Lệ San.

Hơn nữa topic tối qua nói, An Quân đã trực tiếp báo cảnh sát tại phòng bệnh của mẹ nữ chính, mà trong phòng bệnh này lại chỉ có một chiếc giường bệnh.

Người xem video rất nhanh đã nhận ra, người phụ nữ bỏ chạy từ trên giường bệnh này rõ ràng chính là Diệp Lệ San.

[Đây là mẹ của nữ chính à? Tôi xem tư thế linh hoạt này, hoàn toàn không giống một người mới khỏi bệnh nặng chút nào.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 231: Có kẻ đang cố tình nhắm vào


[Hơn nữa các bạn không cảm thấy bà ta trông có vẻ như đang có tật giật mình sao? Cứ như là làm chuyện xấu bị bắt quả tang vậy.]

[Vậy rốt cuộc phòng làm việc của An Quân đang làm gì thế! An Quân bị chửi thành ra như vậy rồi, phòng làm việc của anh ta còn đang úp mở cái gì!!]

[Chờ đã, topic kia không phải viết An Quân báo cảnh sát nói họ lừa đảo sao? Tôi nghĩ liệu có một khả năng nào đó, rằng chuyện đó là thật không?]

[Ý gì vậy, bạn nói là An Quân thật sự vu khống người ta lừa đảo à?]

[Không phải, ý tôi là có thể nào lừa đảo là thật sự không! Bạn xem người phụ nữ trên giường bệnh kia, lúc bà ta xuống giường bỏ chạy, mấy cái ống trên người cứ thế tuột ra. Tôi xem từng khung hình một và phát hiện ra những cái ống đó đều là dùng băng dính dán lên người bà ta, vốn không có tác dụng gì cả!]

Sau khi có người đưa ra khả năng này, những người khác cũng phản ứng lại được ý đồ của phòng làm việc An Quân khi đăng video này.

Phòng làm việc chắc chắn sẽ không đăng những thứ bất lợi cho An Quân. Mà việc tung ra vào thời điểm mấu chốt này, nhất định là có lợi cho việc cải thiện tình trạng bị chửi bới trên diện rộng của An Quân hiện giờ.

[Tôi hiểu rồi! Vậy là An Quân thật sự bị họ lừa! Mẹ của nữ chính vốn không hề bị bệnh, chỉ là giả bệnh để lừa tiền của An Quân!]

[Không thể nào, topic hôm qua không phải còn có cả bệnh án sao?]

[Bệnh án có thể làm giả mà. Bạn không thấy vị bác sĩ trong video cũng có bộ dạng như đang có tật giật mình sao? Anh ta thấy mẹ nữ chính ngồi dậy từ giường bệnh là không nói hai lời, quay đầu bỏ chạy ngay.]

[Vậy là vị bác sĩ này cùng cặp mẹ con kia thông đồng với nhau để lừa An Quân? Bọn họ gan cũng lớn thật đấy!]

Càng ngày càng nhiều người bắt đầu cảm thấy đây mới là sự thật. Dù sao thì lừa đảo là tội hình sự, không phải An Quân nói là được. Nếu anh dám báo cảnh sát, chắc chắn là đã có sự cân nhắc của riêng mình.

Nếu không, đối với một người của công chúng như anh, chuyện càng ầm ĩ càng bất lợi cho anh, anh hoàn toàn không có lý do gì để vu khống người khác cả.

Thế nhưng, ngay lúc cán cân dư luận dần dần nghiêng về phía An Quân, đột nhiên lại xuất hiện rất nhiều người có ý kiến phản đối.

[Dù nói thế nào đi nữa, cô gái kia là ân nhân cứu mạng của An Quân không phải sao? Bất kể người ta làm gì, việc đưa người đã từng cứu mình vào tù chính là lấy oán báo ân!]

[Đúng vậy! An Quân ngày thường không phải luôn tỏ ra rất muốn tìm được người ta, rất cảm kích người ta sao? Nếu đã như vậy, cho dù cô ấy có làm sai một chút, cũng không đến mức phải đối xử nhẫn tâm như vậy chứ?]

[Chính xác, vô duyên vô cớ tại sao cô ấy phải làm chuyện như vậy. Nếu là ân nhân cứu mạng lại còn hẹn hò với An Quân, nếu An Quân thật sự cảm kích người ta thì sẽ không để cô ấy thiếu tiền mới đúng. Chắc chắn là An Quân vốn không hề có sự cảm tạ nào về mặt tiền bạc.]

[Có lý, có lẽ là cô gái kia thật sự có việc gấp cần dùng tiền, bất đắc dĩ mới nghĩ ra cách này để lấy một ít tiền từ An Quân.]

[Cũng có thể là mẹ của cô ấy thật sự bị bệnh cần tiền gấp, họ chỉ là vì muốn lấy được chi phí chữa bệnh nên mới cố tình viết bệnh án nặng hơn một chút. Bác sĩ kia có khi cũng là có lòng tốt, kết quả lại bị liên lụy.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 232


[Các bạn nghĩ xem, nếu An Quân thật sự cảm kích người ta thì nên chuyển tiền chứ. Như vậy họ đâu cần phải mạo hiểm lừa đảo bị phát hiện để làm chuyện này. Xét cho cùng vẫn là An Quân trong ngoài không nhất quán, một chút cũng không hề cảm kích người ta.]

[Họ có lừa cũng không lừa được bao nhiêu đâu nhỉ? Nhà An Quân giàu như vậy, chính anh ta cũng kiếm được nhiều tiền, lại vì một chút tiền mà muốn để ân nhân cứu mạng đi ngồi tù, chẳng phải là quá đáng sao?]

Vì những lời lẽ phản đối này ngày càng nhiều, rất nhiều người vốn đã bắt đầu đứng về phía An Quân cũng bị lung lay.

Đúng vậy, An Quân giàu như vậy, có bị lừa một chút cũng đâu có ảnh hưởng gì đến anh?

Huống chi người ta đã cứu mạng anh, hà tất phải đuổi cùng g.i.ế.c tận như vậy?

Hơn nữa topic kia đều đã nói, cô gái đó sẵn sàng trả tiền, chỉ là cần một chút thời gian thôi, nhưng An Quân chỉ cho ba ngày, thật sự là quá tàn nhẫn.

Kết quả là, ngay lúc dư luận suýt nữa lại bị dẫn dắt sai lệch, phòng làm việc của An Quân lại đăng video thứ hai.

Trong video, Diệp Lệ San ban đầu còn rất kiêu ngạo, ỷ vào việc con gái mình đã cứu mạng An Quân. Bà ta không những không hề hối lỗi về việc mình giả bệnh lừa đảo, mà còn mở miệng ra giá 500 vạn.

Kết quả là sau khi An Linh nói ra việc Đồ Mộ Mộ đã lừa của An Quân ít nhất 5000 vạn, Diệp Lệ San lập tức có vẻ mặt dữ tợn, xông ra lôi Đồ Mộ Mộ đang trốn ở phòng bên cạnh vào đối chất. Vu Như Sóc cũng bị hai vệ sĩ lôi vào.

Lại liên hệ đến video mà nhóm bạn cùng phòng hóng chuyện tối qua đăng lên, trong đó có một đoạn quay được cảnh Vu Như Sóc và Đồ Mộ Mộ bị lôi từ một phòng bệnh sang phòng bệnh khác, chẳng phải là lại khớp với video này sao?

Cán cân trong lòng những người hóng chuyện lại bắt đầu d.a.o động không ngừng.

[Bao nhiêu? An Linh nói bao nhiêu?]

[5000 vạn! Trời ơi, lừa 5000 vạn? Làm thế nào được vậy? Đồ Mộ Mộ có thể mở lớp dạy được không?]

[Phụt, lừa được 5000 vạn mà Diệp Lệ San chỉ nhận được 50 vạn, thảo nào bà ta nổi điên.]

[Tôi đã nói mà, tại sao hôm qua Vu Như Sóc cũng bị đưa đi. Hóa ra hắn mới là kẻ hưởng lợi lớn nhất.]

[Tôi có chút thương cảm cho An Quân. Đây là cái gì vậy, sư huynh và bạn gái cấu kết với nhau để lừa anh ta 5000 vạn?]

[Chuyện này thật sự nên rõ ràng rồi chứ. Thực ra Diệp Lệ San không hề bị bệnh, Đồ Mộ Mộ lừa tiền cũng là để đưa cho Vu Như Sóc. Tôi xem ai còn dám mắng An Quân nữa!]

Sau khi video này được đăng lên, quả nhiên lại có thêm nhiều người cảm thấy An Quân thật sự là người bị hại. Kết quả là tình hình này cũng không kéo dài được bao lâu, rất nhanh lại có rất nhiều người bắt đầu nhảy ra chỉ trích An Quân.

Lời lẽ cũng gần như tương tự, đơn giản là nói 5000 vạn tuy nhiều, nhưng đối với An Quân mà nói cũng không phải là một con số đặc biệt lớn. Đồ Mộ Mộ dù sao cũng đã cứu mạng anh, ân tình như vậy chẳng lẽ còn không bằng tiền bạc sao?

Nói rằng An Quân báo cảnh sát đã chứng tỏ trong mắt anh tiền bạc vẫn quan trọng hơn. Bất kể số tiền đó là bao nhiêu, cũng không ảnh hưởng đến việc An Quân là một kẻ lấy oán báo ân.


 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 233: Xin được vía yêu phải kẻ ngốc và đại oan ức như anh


Phòng khách An gia.

Sau khi thương lượng xong đối sách, mọi người trong An gia đã đi làm việc của mình. An Thụ Hải và An Sùng đều đã về công ty, Bùi Ngọc Ngưng cũng đưa Thu Niệm đến công ty của mình để ký hợp đồng. Bây giờ trong phòng khách An gia chỉ còn lại An Quân và An Linh, hai người rảnh rỗi đang lướt điện thoại xem tình hình dư luận.

"Anh hai, anh cũng cảm thấy không ổn đúng không?” An Linh nhìn thấy sau khi video thứ hai được công bố lại có rất nhiều người tranh cãi, liền ngẩng đầu hỏi An Quân.

An Quân gật đầu. "Rõ ràng là có người đang dẫn dắt dư luận, muốn lái dư luận theo hướng bất lợi cho anh.”

"Anh có đắc tội với ai trong giới giải trí không?” An Linh nghĩ mãi không ra. "Trong tình huống bình thường, sẽ không có ai cố tình đối đầu với An gia, đặc biệt là trong tình huống chúng ta đang chiếm lý như thế này.”

An Linh và An Quân đều hoạt động trong giới giải trí, nên ngay lập tức đã nhìn ra có người đang cố tình nhắm vào An Quân.

Từ topic tối qua, hướng đi của sự việc đã không ổn.

Khi topic đó vừa mới có chút nhiệt độ, rất nhiều tài khoản marketing như ngửi thấy mùi gì đó, lập tức đổ xô vào, chia sẻ, lan truyền, bình luận tiêu cực một lèo, cứ như muốn trực tiếp đóng đinh An Quân lên cột sỉ nhục.

Lúc đó họ còn tưởng là Đỗ Thao đã mua các tài khoản marketing để thổi bùng sự việc. Nhưng Đỗ Thao là người ngoài ngành, chắc không quen thuộc với chiêu trò mua hot search bôi nhọ này, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn liên hệ được nhiều tài khoản marketing như vậy để giúp lan truyền.

Đặc biệt là sau khi hai video hôm nay được đăng lên, tình hình này càng trở nên rõ ràng hơn.

Mỗi khi video vừa được đăng lên không lâu, liền lập tức có một đống lời lẽ gần như giống hệt nhau bắt đầu dẫn dắt dư luận. Nếu nói không có ai đứng sau cố tình chỉ huy là không thể nào.

An Quân cẩn thận suy nghĩ, vẫn lắc đầu. "Không có… Anh có thể đắc tội với ai được chứ?”

Tuy An Quân nói mình không đắc tội với ai, cũng không nghĩ ra được ai sẽ bỏ nhiều tiền như vậy để mua hot search bôi nhọ và thuê các tài khoản marketing dẫn dắt dư luận, nhưng An Linh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

Sự không ổn này không chỉ đến từ vụ việc lần này của An Quân.

An Linh cẩn thận nghĩ lại những chuyện liên quan đến An gia trong cốt truyện gốc. Mỗi lần An gia vừa xảy ra chuyện, trên mạng liền luôn xuất hiện tình huống dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực, cứ như có một bàn tay vô hình đứng sau cố tình nhắm vào An gia.

An Linh thực ra có chút nghi ngờ Cố Thần Minh. Dù sao thì trong nguyên tác, để tạo nên một câu chuyện tình yêu ngược luyến sâu sắc cho nam nữ chính, tác giả đã gán cho Cố Thần Minh một lý do rất vô lý để hận An gia.

Chỉ là lý do đó vô lý đến mức An Linh đến bây giờ vẫn không tin nổi, rằng Cố Thần Minh thật sự sẽ vì một chút chuyện nhỏ nhặt đó mà trở nên tâm thần đến mức nhắm vào An gia.

Dù sao thì cô cũng không có thêm bằng chứng nào để chứng minh vụ việc lần này của An Quân là do Cố Thần Minh đứng sau dẫn dắt dư luận, cũng không có cách nào điều tra thông tin của Cố Thần Minh, đành phải tạm gác vấn đề này lại.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 234


Nửa giờ sau, video thứ ba cũng được tung ra.

Lần này nội dung là cảnh Vu Như Sóc trốn tránh trách nhiệm dẫn đến việc Đồ Mộ Mộ suy sụp, nói ra chuyện mình được Vu Như Sóc cứu năm năm trước. Kết quả là bị An Linh phát hiện ra An Quân mới là người đã cứu Đồ Mộ Mộ năm đó.

Lần này, hội hóng chuyện chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, không ai ngờ sự việc lại có thể khúc chiết đến thế.

Ban đầu, mọi người chỉ nghĩ đây là một vụ việc đơn giản, An Quân lấy oán báo ân.

Sau đó lại phát hiện ra An Quân thật sự đã bị lừa đảo.

Kết quả bây giờ, lại nói cho họ biết hóa ra An Quân đã cứu Đồ Mộ Mộ?

Chuyện này có quá kịch tính không?

[Thôi xong, lại rối nữa rồi, rốt cuộc là ai cứu ai?]

[Hình như là mười mấy năm trước Đồ Mộ Mộ đã cứu An Quân, nhưng năm năm trước An Quân cũng đã cứu Đồ Mộ Mộ một lần.]

[Nói cách khác, hai người này vốn dĩ nên là một mối quan hệ cứu rỗi lẫn nhau, nhưng do số phận trớ trêu, Đồ Mộ Mộ lại tưởng Vu Như Sóc đã cứu mình, nên cô ta đã yêu say đắm Vu Như Sóc, ngược lại còn giúp Vu Như Sóc đi lừa gạt người đã thật sự cứu mình là An Quân?]

[Cảm thấy tình yêu của Đồ Mộ Mộ có chút b*nh h**n nhỉ, lại có thể vì vậy mà đi giúp Vu Như Sóc lừa đảo.]

[Vậy bây giờ Đồ Mộ Mộ mới là người lấy oán báo ân à???]

[Chuyện này vô lý quá đi? Vô lý đến mức tôi có chút khó tin.]

[Vẫn là câu nói đó, thường thì khi bạn cảm thấy một chuyện gì đó quá vô lý đến mức không giống thật, thì rất có thể nó chính là sự thật…]

[Cảm giác như Đồ Mộ Mộ đã hoàn toàn suy sụp rồi.]

[Không suy sụp sao được? Chẳng những yêu sai người, mà còn hại luôn người mình đáng lẽ nên yêu! Đổi lại là tôi, tôi cũng suy sụp!]

[Thì cũng là do cô ta tự làm tự chịu thôi. Tình yêu của cô ta đúng là quá cố chấp và b*nh h**n. Ai cũng phải công nhận An Quân đúng là tai bay vạ gió!]

[Phòng làm việc của An Quân không lẽ vẫn còn video chưa tung ra à! Cứ lật qua lật lại thế này, não tôi đau quá, cho tôi một nhát thống khoái đi!]

Sau khi video lần này được tung ra, những tiếng nói trái chiều, dẫn dắt dư luận đã giảm đi rất nhiều. Cùng lắm chỉ còn vài kẻ ngoan cố nói rằng Đồ Mộ Mộ cũng chỉ vì không biết chuyện nên mới nhất thời hồ đồ, rằng cô ta dù sao cũng đã cứu An Quân và đã biết sai rồi, An Quân không cần thiết phải làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy.

Tuy nhiên, những tiếng nói này cũng dần biến mất sau khi hai video tiếp theo được tung ra, cuối cùng không thể gợn lên một chút sóng gió nào nữa.

Trong video thứ tư, Đồ Mộ Mộ chính miệng nói ra lai lịch của miếng ngọc bội, thừa nhận người cứu An Quân năm đó không phải mình. Và trong video thứ năm, Vu Như Sóc cũng chính miệng nói ra mình là vì nghiện cờ b.ạ.c nên mới nghĩ cách lừa tiền từ An Quân.

Lần này, tâm trạng của hội hóng chuyện đã không thể dùng từ "kinh ngạc" đơn giản để hình dung nữa. Mớ bòng bong cắt không đứt, gỡ càng thêm rối, lật đi lật lại, một cốt truyện kịch tính hơn cả phim đã trực tiếp khiến người ta phải há hốc mồm.

[Thôi thôi, đầu tôi đau quá! Quả dưa này có thật không vậy?]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 235


[Tôi phục thật sự, vậy là người cứu An Quân năm đó vốn không phải Đồ Mộ Mộ? Ngay cả chuyện này cũng là giả sao?]

[An Quân đúng là không biết đã gây thù chuốc oán với ai. Chuyện này không thể dùng từ xui xẻo đơn giản để hình dung được nữa. Nếu không phải lần này phát hiện ra, anh ấy còn bị lừa đến bao giờ.]

[Lần này tôi xem ai còn có thể nói An Quân làm quá. Biểu hiện của anh ấy đã rất lý trí rồi, được chưa? Đổi lại là tôi chắc tôi sẽ hoài nghi nhân sinh mất.]

[Vậy nguồn cơn của chuyện này là do Vu Như Sóc nghiện cờ b.ạ.c thiếu tiền, nên đã xúi giục Đồ Mộ Mộ lấy thân phận ân nhân cứu mạng để tiếp cận An Quân, sau đó còn diễn theo hình mẫu lý tưởng của An Quân, cuối cùng thành công hẹn hò với An Quân?]

[An Quân là kẻ ngốc à? 50 triệu đấy! Anh ấy không nghi ngờ chút nào sao?]

[Chắc là do lụy tình cộng thêm hiệu ứng hào quang của "ánh trăng sáng”, nên đã mắt nhắm mắt mở cho qua. Tôi cảm thấy anh ấy không chỉ vì Đồ Mộ Mộ đã cứu mình mà thích cô ta, anh ấy chắc là đã yêu thật rồi.]

[Xin được vía yêu phải kẻ ngốc và đại oan ức như anh.]

[Tôi cũng xin vía!]

[An Quân: Thần thiếp từ đây đã tỏ tường…]

Cùng lúc đó, các tài khoản marketing mà An Linh đã mua cũng bắt đầu đăng tải những hình ảnh thân mật của Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc, chứng thực rằng hai người họ thật sự đã lén lút qua lại sau lưng An Quân.

Sau khi tất cả những thứ này được đăng tải, dư luận trên mạng đã hoàn toàn nghiêng về phía tin tưởng An Quân. Dù nhìn theo hướng nào, anh trong chuyện này cũng quá oan ức.

Chẳng những bị cắm sừng, bị lừa cả tiền lẫn tình, lại còn bị người ta cố tình dẫn dắt dư luận để cả mạng xã hội bôi nhọ. May mắn là bây giờ sự thật đã sáng tỏ, nếu không thì đến Đậu Nga cũng không oan bằng anh.

Fan của An Quân cuối cùng cũng có được cảm giác vô cùng hả hê sau khi sự thật được phơi bày.

Rất nhanh, các hot search tích cực như #AnQuânTaiBayVạGió#, #AnQuânMớiLàNgườiNôngDân#, #AnQuânBịLấyOánBáoÂn# cũng được đẩy lên vị trí cao.

Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, dư luận đã hoàn toàn được xoay chuyển. Những người vốn vừa hóng chuyện vừa mắng chửi An Quân cũng đã đổi hướng sang mắng mấy kẻ đầu sỏ gây tội.

Bệnh viện và bác sĩ Lý kia cũng bị bóc phốt. Rất nhiều người đang điều trị tại bệnh viện đó khi thấy bác sĩ Lý có thể làm ra chuyện vô lý như vậy, không khỏi đều nảy sinh nghi ngờ đối với chính bệnh viện, rời đi để đến các bệnh viện chính quy khác kiểm tra lại.

Kết quả không tra thì thôi, một khi tra ra thì họ chỉ muốn cho nổ tung cái bệnh viện đó.

Rõ ràng khi đi kiểm tra lại ở bệnh viện tuyến trên chỉ là vài bệnh vặt, trước đó ở bệnh viện kia lại bị nói nghiêm trọng như sắp phải phẫu thuật đến nơi.

Kinh khủng nhất vẫn là người đã nhận ra bác sĩ Lý là bác sĩ của cha mình tối qua. Anh ta nói cha mình vì chân không hiểu sao bị đen mà bị chẩn đoán cần phải cắt bỏ chân. Kết quả hôm nay anh ta đưa cha đến bệnh viện khác kiểm tra, bác sĩ nói là do tất đen bị phai màu!

[Tôi phải đi kiện cái bệnh viện này! May mà tối qua An gia báo cảnh sát đưa ông bác sĩ Lý đó đi, nếu không cha tôi đã phải chịu oan rồi!]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 236: Cô ấy đã về quê


[Vô lý quá đi? Đây là cái bệnh viện thất đức gì vậy!]

[Hình như là vì tài sản Vu gia chỉ còn lại mỗi cái bệnh viện này, nên bây giờ họ chỉ chăm chăm kiếm tiền mà mặc kệ những thứ khác!]

[Mọi người mau lan truyền chuyện này ra đi, đừng để thêm người bị lừa nữa!]

An gia trong họa có phúc, cũng coi như đã làm được một việc tốt. Điều này khiến cho An Quân, người vẫn đang đau khổ vì bị Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc lừa gạt, trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Không chỉ vậy, tối đến khi An Sùng trở về, anh còn mang đến cho cậu một tin tốt khác.

"Anh tra được thông tin của Đồ Lan rồi.”

An Quân nghe vậy liền nhanh chóng trở nên căng thẳng. Nhưng không đợi cậu mở miệng hỏi, An Sùng đã tiếp tục nói.

"Anh đã theo gợi ý của Tiểu Linh cho người đến trường cấp ba Minh Liễu hỏi thăm. Mười ba năm trước họ quả thực đã tiếp nhận một học sinh chuyển trường tên là Đồ Lan, địa chỉ hộ khẩu cũng khớp.”

"Vậy sau đó thì sao?” An Quân thấp thỏm hỏi.

Theo như tiếng lòng của An Linh, Diệp Lệ San đáng lẽ đã đuổi Đồ Lan ra khỏi nhà sau khi cô đến Hải Thành được một năm. Không biết sau đó cô ấy còn tiếp tục đi học không.

"Em yên tâm, tình hình không tệ như em nghĩ đâu. Đồ Lan năm đó không hề bỏ học, đã thuận lợi học xong cấp ba, còn thi đỗ vào trường Đại học Sư phạm Hải Thành. Giáo viên chủ nhiệm của cô ấy năm đó là một người rất tốt. Sau khi biết hoàn cảnh của Đồ Lan đã giúp cô ấy xin được học bổng doanh nghiệp, có thể hỗ trợ cô ấy đến khi tốt nghiệp đại học.”

Người An gia nghe xong cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. May mắn là trong hoàn cảnh tuyệt vọng như vậy vẫn có một người thầy sẵn lòng đưa tay ra kéo cô ấy lên.

"Vậy bây giờ cô ấy ở đâu? Sau khi tốt nghiệp có ở lại Hải Thành làm việc không?”

An Sùng lắc đầu. "Cô ấy đã về quê rồi.”

Anh đưa một tập tài liệu cho An Quân.

"Anh đã tìm được giáo viên chủ nhiệm năm đó của Đồ Lan. May mắn là giữa họ vẫn luôn có liên lạc. Sau khi tốt nghiệp đại học, Đồ Lan đã trở về thị trấn Hoài Lâm, làm giáo viên tại trường trung học của thị trấn.”

An Quân nhận lấy tập tài liệu, hít một hơi thật sâu mới dám mở ra.

An Sùng nói đây là do giáo viên chủ nhiệm của Đồ Lan đưa sau khi họ giải thích mục đích đến. Đó là một vài tài liệu của Đồ Lan khi còn học cấp ba tại trường Minh Liễu, cùng với địa chỉ hiện tại của cô.

Trong đó, nổi bật nhất là một tấm ảnh thẻ. An Quân đã từng vô số lần tưởng tượng cô gái đã cứu mình sẽ trông như thế nào.

Sau này, sự xuất hiện của Đồ Mộ Mộ khiến anh ngỡ rằng tưởng tượng của mình đã trở thành hiện thực, nhưng cuối cùng tất cả đều được chứng minh là một âm mưu.

Và sau khi biết được những trải nghiệm thật sự của Đồ Lan, An Quân lại cho rằng cô sẽ là một cô gái vì đã trải qua quá nhiều khổ cực, bị cuộc sống dày vò mà trở nên có chút u buồn và yếu đuối.

Nhưng mãi cho đến khi nhìn thấy bức ảnh này, An Quân mới biết mình đã sai hoàn toàn.

Trên tấm ảnh, cô gái mặc đồng phục học sinh, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, trên mặt nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Cô cười đến mức đôi mắt cong cong thành vầng trăng khuyết, trong đôi mắt trong veo ấy ánh lên vẻ hoạt bát và tràn đầy sức sống, hoàn toàn không có chút hơi thở u buồn nào mà An Quân đã tưởng tượng.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 237


An Quân ngây người nhìn tấm ảnh hồi lâu, nhẹ giọng nói: "Con muốn đến thị trấn Hoài Lâm gặp cô ấy.”

Cha An và mẹ An vốn cũng định đi cùng, kết quả bị An Quân thẳng thừng từ chối.

"Con chỉ muốn đến nói một lời cảm ơn trực tiếp với Đồ Lan. Cha mẹ là bậc trưởng bối đi theo sẽ tạo áp lực cho người ta! Hơn nữa bây giờ cũng chỉ có con và Tiểu Linh là tạm thời không có công việc. Tiểu Linh đi cùng con là được rồi.”

"Nhưng cha mẹ cũng muốn cảm ơn cô ấy một cách đàng hoàng mà." Bùi Ngọc Ngưng khéo léo nói: "Thật sự không được thì chúng ta lén đi theo, không ra mặt là được chứ gì?”

"Hai người không được đi." An Sùng cũng trực tiếp bác bỏ đề nghị của bà. "Nếu hai người đi, có chắc là có thể yên lặng, không gây chú ý mà đến thị trấn Hoài Lâm không?”

Hai người lập tức im bặt.

Một doanh nhân như cha An, dù đi đến đâu cũng có khả năng bị các doanh nhân địa phương chú ý, sau đó bắt đầu suy đoán mục đích của ông. Nếu bị người ta biết ông không biết vì lý do gì lại cố tình đến một trường trung học hẻo lánh để tìm người, rất có thể sẽ mang đến những phiền phức không cần thiết cho Đồ Lan.

Còn về Bùi Ngọc Ngưng, tuy bà hiện tại đã rút lui khỏi làng giải trí, nhưng danh hiệu Ảnh hậu thời của bà có giá trị hơn Ảnh hậu thời của An Linh bây giờ rất nhiều, là một người có độ nhận diện toàn quốc thực sự. Dù có đi đến vùng hẻo lánh đến đâu cũng có khả năng bị nhận ra.

Vì vậy, tổng hợp lại thì An Quân và An Linh đi là thích hợp nhất.

"An Quân, em và Tiểu Linh đi nhớ che chắn kín đáo một chút, đừng để người ta chụp được rồi đăng lên mạng đấy.” An Sùng dặn dò thêm.

An Quân và An Linh cũng gật đầu đồng ý.

Sự lo lắng của An Sùng không phải là không có lý. Đặc biệt là hiện tại An Quân đang có độ hot rất cao trên mạng vì chuyện ngày hôm qua. Nếu lúc này để người ta biết Đồ Lan chính là người mà anh vẫn luôn tìm kiếm, rất nhiều kẻ vì tin tức mà bất chấp thủ đoạn trên mạng có thể sẽ đổ xô đến đó, gây ảnh hưởng không tốt đến địa phương và cả Đồ Lan.

An Linh cũng vì cân nhắc điều này nên khi cắt ghép video đã cố tình tắt tiếng đoạn có nhắc đến tên Đồ Lan.

An Quân không muốn đợi thêm một khắc nào nữa. Anh mua vé máy bay chuyến gần nhất, chuẩn bị ngay tối đó cùng An Linh xuất phát. Dưới sự yêu cầu hết lời của bố mẹ, An Quân mới không tình nguyện đưa thêm một vệ sĩ đi cùng.

Thị trấn Hoài Lâm nơi Đồ Lan ở yêu cầu họ sau khi xuống máy bay phải đi thêm một giờ tàu hỏa và hai giờ xe buýt, sau đó đến thành phố nơi có thị trấn Hoài Lâm, rồi lại đi xe công cộng đến huyện, bắt chuyến xe công cộng địa phương một ngày chỉ có hai chuyến sáng tối hoặc thuê xe riêng mới có thể đến nơi.

An Quân xuất phát quá vội vàng, không hề suy nghĩ kỹ về vấn đề làm thế nào để đến thị trấn Hoài Lâm. Những điều này đều là do người vệ sĩ đi cùng họ, tên là Triệu Hàng Niên, nói cho anh biết.

Hóa ra Triệu Hàng Niên chính là người địa phương của thị trấn Hoài Lâm, thảo nào cha mẹ An lại nhất quyết yêu cầu An Quân đưa anh ta đi cùng.

Để đến nơi nhanh hơn, họ không đi xe buýt mà sau khi xuống tàu đã thuê một chiếc taxi. Tuy nhiên, tài xế cũng chỉ đồng ý đưa họ đến thành phố, anh ta không phải người địa phương nên không dám đi đến những nơi quá hẻo lánh.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 238


Lúc đến thành phố là 10 giờ sáng, đã lỡ chuyến xe buổi sáng, nhưng còn rất lâu nữa mới đến chuyến xe công cộng lúc 5 giờ chiều. Triệu Hàng Niên đề nghị:

"An thiếu gia ,An tiểu thư, nhà tôi mấy năm trước đã từ quê dọn lên thành phố rồi. Hay là để tôi gọi điện cho anh trai, bảo anh ấy lái xe qua đây cho tôi mượn dùng tạm.”

"Đương nhiên là tốt quá rồi!” An Quân đang lo lắng đây. Nếu chờ đến 5 giờ mới xuất phát đi thị trấn Hoài Lâm, thì lúc đến nơi trời đã tối rồi.

Có điều trước đây không cảm thấy, bây giờ mới phát hiện ra cách xưng hô "thiếu gia”, "tiểu thư" ở nhà nghe còn được, ra ngoài nghe An Quân và An Linh chỉ cảm thấy xấu hổ muốn chết.

An Quân vội bảo Triệu Hàng Niên đừng gọi vậy nữa. "Anh Hàng Niên cứ gọi tôi là An Quân là được rồi.”

"Như vậy sao được ạ!” Triệu Hàng Niên người cao to mà lại có chút ngại ngùng, liên tục lắc đầu từ chối.

"Có gì mà không được. Anh với Tiểu Linh bằng tuổi nhau đúng không, hay là cứ gọi tôi là anh An Quân đi.”

An Linh cũng gật đầu. "Gọi em là Tiểu Linh hoặc An Linh đều được ạ.”

An Quân và An Linh khuyên mãi, Triệu Hàng Niên mới đồng ý.

Đợi khoảng mười phút, một chiếc xe minibus đã dừng trước mặt ba người họ. Từ ghế lái, một người đàn ông trung niên trông có vài phần giống Triệu Hàng Niên bước xuống.

Triệu Hàng Niên vui vẻ qua nói chuyện với anh ta vài câu, người đàn ông đó gật đầu rồi cười chào An Quân và An Linh sau đó rời đi.

"Anh An Quân, chúng ta đi thôi.” Triệu Hàng Niên kéo cửa xe ra.

"Không cần đưa anh trai anh về sao?” An Linh nghi hoặc hỏi.

"Không cần đâu ạ." Triệu Hàng Niên trả lời: "Nhà tôi cách đây không xa, đi bộ một chút là đến. Ngược lại chúng ta phải tranh thủ thời gian. Anh tôi nói mấy hôm trước mới mưa xong, đường sá không tốt lắm. Thị trấn Hoài Lâm lại không có chỗ ở, tốt nhất là có thể về lại thành phố trước khi trời tối.”

An Linh và An Quân nghe vậy cũng không trì hoãn nữa, vội vàng leo lên xe.

Triệu Hàng Niên nói từ đây xuất phát đến thị trấn Hoài Lâm phải đi một vài đoạn đường núi. Hơn nữa mấy hôm trước trời mưa, trên đường có thể sẽ có đá lở, lái xe cần phải cẩn thận, mất khoảng hai tiếng mới có thể đến nơi.

Theo chiếc xe minibus tiến về phía trước, họ cũng dần dần rời xa thành phố, càng lúc càng đi sâu vào vùng núi. An Quân nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, trong lòng cũng càng thêm trĩu nặng.

"Sao vậy anh hai?” An Linh thấy An Quân có vẻ uể oải, không phấn chấn thì rất khó hiểu. "Không phải sắp được gặp rồi sao, sao còn ủ rũ thế.”

"Không có." An Quân giải thích: "Anh chỉ đang nghĩ, người ở thị trấn Hoài Lâm muốn ra ngoài một chuyến thật sự rất bất tiện.”

"Bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi ạ!” Triệu Hàng Niên đáp lời. "Lúc tôi còn nhỏ, bên này chỉ có một con đường đất, xe cộ đi lại cũng khó khăn. Hơn nữa thị trấn Hoài Lâm còn tốt, lúc đó rất nhiều đứa trẻ trong thôn muốn đến thị trấn đi học đều phải trèo đèo lội suối từ sáng sớm.”

Triệu Hàng Niên cảm thán: "Cũng nhờ chính sách xóa đói giảm nghèo của nhà nước, mới khiến cho những đứa trẻ vùng núi chúng tôi có cơ hội đi ra ngoài xem thế giới.”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 239


"À đúng rồi, còn có một vài doanh nghiệp hảo tâm cũng giúp đỡ." Triệu Hàng Niên bổ sung: "Nói ra thì trường trung học ở thị trấn chúng tôi vẫn là do tập đoàn An Thị tài trợ xây dựng lại đấy!”

"Tập đoàn An Thị?” An Quân và An Linh đều tỏ vẻ kinh ngạc.

"Hai người không biết sao? Còn cả việc tu sửa đường sá ở rất nhiều thôn làng hẻo lánh dưới thị trấn Hoài Lâm, tập đoàn An Thị cũng quyên tiền." Triệu Hàng Niên cười nói: "Cho nên năm đó lúc tôi chọn việc, nơi đầu tiên tôi nộp đơn chính là An Thị. Tổ trưởng của tôi nói vì tôi là người Hoài Lâm nên còn được ưu tiên trúng tuyển nữa đấy!”

An Linh chỉ lo làm tốt vai trò diễn viên của mình, An Quân chỉ lo làm tốt vai trò ca sĩ của mình, hoàn toàn không để tâm đến chuyện của An Thị, nên tự nhiên không biết những điều này.

An Linh tò mò dùng công cụ kiểm tra nhân vật tra một chút mới biết đúng là có chuyện này.

[Hóa ra cha mẹ là vì năm đó tìm được anh hai ở thị trấn Hoài Lâm, nên muốn làm chút gì đó cho nơi này để tỏ lòng cảm tạ.]

[Mãi cho đến bây giờ, trong các dự án từ thiện của An Thị vẫn có một hạng mục chuyên biệt để kết nối với bên thị trấn Hoài Lâm.]

Sau hai giờ lái xe, ba người đã thuận lợi đến trường trung học Hoài Lâm. Lúc đến đúng là giờ nghỉ trưa. An Quân hỏi địa chỉ văn phòng giáo viên từ bác bảo vệ rồi thấp thỏm đi đến cửa văn phòng.

Cửa văn phòng không đóng, bên trong chỉ có năm sáu giáo viên đang ngồi chấm bài. Có một người vừa ngẩng đầu lên đã thấy ba người lạ mặt xách túi lớn túi nhỏ đứng ở đó.

Vị giáo viên đó rất tò mò nhìn ba người đứng ở cửa, lên tiếng hỏi:

"Xin hỏi các vị tìm ai?”

Một cô giáo mặc áo bông màu đen ngồi ở bàn làm việc bên cửa sổ nghe vậy cũng ngẩng đầu nhìn ra cửa, vừa lúc đối diện với ánh mắt của An Quân đang nhìn quanh bên trong.

Tuy tấm ảnh thẻ trong tài liệu đã là chụp từ mười mấy năm trước, nhưng An Quân ngay lập tức nhận ra đôi mắt giống hệt trong ảnh.

Anh cuối cùng cũng đã gặp được Đồ Lan.

Đồ Lan cũng lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh ngộ, sau đó cười đến mắt cong cong đứng dậy đi về phía An Quân.

"Chào các bạn, cô giáo của tôi có nói hôm nay sẽ có người đến tìm tôi, là các bạn phải không?”

"Xin hỏi tìm tôi có chuyện gì sao?” Đồ Lan cười hỏi. "Dù tôi hỏi thế nào cô giáo cũng không chịu nói, chỉ nói tạm thời giữ bí mật, chờ các bạn đến sẽ biết.”

An Quân mím đôi môi ngày càng khô khốc, tim cũng bắt đầu đập loạn xạ. Anh cảm thấy từ lúc sinh ra đến giờ chưa có lúc nào căng thẳng như vậy. Không chỉ là căng thẳng, mà còn có chút sợ hãi.

Anh sợ Đồ Lan đã xem hot search hai ngày nay, biết mình vì nhận sai người mà gây ra trò cười lớn như vậy. Anh cũng sợ cô sẽ cảm thấy thất vọng vì mình tìm đến cô muộn như thế.

An Linh đứng sau lưng An Quân, thấy Đồ Lan hỏi xong đã một lúc mà An Quân vẫn ngây người đứng đó không nói gì, không khỏi bực mình mà lén đưa chân đá nhẹ vào mắt cá chân của anh hai mình.

[Làm gì vậy, nói chuyện đi chứ!]

[Lo lắng vớ vẩn gì đâu, Đồ Lan còn chưa tải Weibo, lên đâu mà xem hot search!]

[Cô ấy còn chẳng biết anh là ai, nghĩ nhiều làm gì!]
 
Back
Top Dưới