Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh

Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 200


[Cô lại hỏi y tá, y tá đã nghe được cuộc đối thoại của An Quân và tài xế, cho nên biết nhiều hơn một chút.

Y tá nói là một người cao gầy đã cứu cô, đeo khẩu trang không thấy được dung mạo, nhưng hình như là một ca sĩ, bởi vì người đó đưa cô đến xong liền vội vã đi rồi, nói là hôm nay ở sân vận động có tổ chức buổi hòa nhạc, không đi nữa sẽ không kịp.]

[Sau đó Đồ Mộ Mộ liền dựa vào những thông tin này để khoanh vùng người tổ chức buổi hòa nhạc ở sân vận động ngày hôm đó là Vu Như Sóc...]

[Trời ạ, những trải nghiệm này của cô ta vừa hay khớp với chuyện chúng ta gặp phải ngày đó!]

[Làm nửa ngày, hóa ra là một vụ hiểu lầm!]

An Quân nghe đến đây, nội tâm tức khắc ngũ vị tạp trần. Anh sao cũng không ngờ tình hình có thể phức tạp đến vậy, và ngọn nguồn của chuyện này lại xảy ra sớm như vậy.

Lúc đó tình hình khẩn cấp như vậy, sự chú ý của anh một chút cũng không ở trên dung mạo của cô gái đó. Hơn nữa kể cả có chú ý, cách nhiều năm như vậy chắc cũng đã sớm quên hết, gặp lại cũng chưa chắc đã nhận ra.

Bên kia, Đồ Mộ Mộ vẫn còn đang tranh cãi với Vu Như Sóc về chuyện của năm năm trước.

Nhưng Vu Như Sóc chỉ cảm thấy cô ta đang nói bậy. Đồ Mộ Mộ ngày càng suy sụp, không ngừng gào lên: "Tại sao anh không thừa nhận!"

"Anh ta không thừa nhận là vì người cứu cô vốn không phải là anh ta." An Linh đột nhiên mở miệng nói với Đồ Mộ Mộ.

"Cô nói cái gì?" Đồ Mộ Mộ đột nhiên quay đầu lại nhìn An Linh.

An Linh không tiếp tục nói chuyện với cô ta nữa, ngược lại quay đầu hỏi An Quân:

"Anh hai, anh còn nhớ không? Năm năm trước Vu Như Sóc có lần tổ chức buổi hòa nhạc, chúng ta trên đường đến sân vận động đã cứu một cô gái suýt bị kéo lên xe."

Nghe được lời An Linh nói, đôi mắt của Đồ Mộ Mộ càng mở to hơn, nhưng phản ứng đầu tiên của cô là phủ nhận:

"Không thể nào, sao có thể?"

"Tôi không thể nào nhầm người được! Y tá rõ ràng đã nói với tôi người cứu tôi đưa tôi đến bệnh viện liền đi rồi, bởi vì anh ấy phải đến sân vận động tổ chức buổi hòa nhạc, sợ không kịp!"

"Anh hai quả thật phải đến buổi hòa nhạc, chẳng qua anh ấy đến để làm khách mời." An Linh giải thích: "Lúc đó y tá chắc chắn là đã nghe được lời của anh hai và tài xế, nhưng cô ấy cũng bận công việc nên chắc chỉ nghe được đại khái. Y tá cũng không nói cho cô tên cụ thể phải không? Vu Như Sóc hẳn là do chính cô suy đoán ra, phải không?"

Đồ Mộ Mộ sững sờ vài giây sau, dùng đôi mắt tràn ngập sự kinh ngạc nhìn về phía An Quân, dường như đang đợi anh tuyên án cuối cùng.

Trong mắt An Quân có chút không đành lòng, nhưng vẫn gật đầu.

"Anh nhớ, thật ra lúc đưa cô gái đó đến bệnh viện, buổi hòa nhạc đã bắt đầu rồi. May mà anh vốn dĩ là ở cuối buổi hòa nhạc mới lên sân khấu, cho nên đã kịp."

Đồ Mộ Mộ hoàn toàn ngây dại, thật giống như bị k*ch th*ch cực lớn, chỉ bất động nhìn chằm chằm An Quân.

[Chắc là sau khi biết sự thật, Đồ Mộ Mộ hối hận đến không được rồi. Vốn tưởng rằng mình đang giúp ân nhân lừa người khác, trên thực tế lại là liên hợp với người khác để lừa ân nhân.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 201: Chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ như vậy


[Nói thế nào nhỉ, Đồ Mộ Mộ cũng rất đáng thương. Diệp Lệ San sau khi bị phát hiện ngoại tình lại giả vờ muốn nhảy sông tự tử, đòi sống đòi chết. Kết quả thật sự rơi xuống, cha của Đồ Mộ Mộ xuống cứu vợ mình rồi bị c.h.ế.t đuối.]

[Sau đó Diệp Lệ San dứt khoát gả cho nhân tình. Đồ Mộ Mộ cũng là lúc đó mới biết được, em trai mình lại là con của Diệp Lệ San và cha dượng. Gia đình mới mọi sự quan tâm đều dành cho em trai cô, ngay cả cô cũng bị yêu cầu mọi thứ đều phải theo ý em trai, vì lợi ích của em trai.]

[Còn về người cha dượng đó, Đồ Mộ Mộ vừa tỉnh lại đã nói với Diệp Lệ San chuyện này. Cô muốn báo cảnh sát, Diệp Lệ San lại nói cô làm bé xé ra to, nói dù sao cô cũng không sao, nếu báo cảnh sát đưa cha dượng cô vào tù, em trai cô sau này cũng sẽ bị ảnh hưởng.]

[Cuối cùng Đồ Mộ Mộ vẫn không báo cảnh sát, bởi vì Diệp Lệ San nói nếu cô không nghe lời sẽ không cho cô một đồng nào, bắt cô nghỉ học đi làm.]

[Bất quá người cha dượng đó sau khi bị An Quân phá vỡ ý đồ, lúc chạy trốn còn đi uống rượu say, cùng ngày liền say rượu lái xe lao xuống sông băng mà chết. Cũng coi như là ông trời có mắt.]

[Ai, cả gia đình toàn cặn bã. Cũng khó trách cô ta sẽ đối với Vu Như Sóc có một sự cố chấp và thuận theo b*nh h**n như vậy, bởi vì cô ta đã xem người đã cứu mình lúc đó là tất cả trong cuộc đời mình.]

Người An gia sau khi nghe xong, nhìn về phía Đồ Mộ Mộ, ánh mắt trở nên đồng cảm hơn. Mặc dù họ cũng không muốn con trai mình cứ thế bị lừa một cách vô ích, nhưng sau khi biết được những gì Đồ Mộ Mộ đã trải qua, nội tâm họ cũng rất phức tạp.

Hơn nữa Đồ Mộ Mộ lại quả thật đã cứu An Quân, họ thật sự không thể nào nhẫn tâm với cô được.

Nhưng bỏ qua Đồ Mộ Mộ không nói, Vu Như Sóc và Diệp Lệ San, hai người kia họ thật sự không muốn buông tha.

An Sùng biết An Quân bây giờ trong lòng có lẽ càng không dễ chịu hơn. Là anh cả, anh phải ra mặt giúp em trai xử lý những chuyện tiếp theo.

"Vốn dĩ bất kể An Quân có đồng ý hay không, chúng tôi đều định báo cảnh sát. Nếu báo cảnh sát, các người chẳng những phải vào tù mà còn phải trả lại hết số tiền đã lừa đảo.

Nhưng nói thế nào thì một người là bạn của An Quân, một người là bạn gái cũ của nó. Tôi cũng không muốn làm mọi chuyện quá khó coi. Tiền lừa được từ chỗ An Quân, là ai tiêu thì người đó trả lại. Như vậy tôi có thể xem xét tha cho các người một con đường sống."

"Còn về Đồ Mộ Mộ, sau này coi như An Quân và cô không có bất kỳ quan hệ gì nữa."

Kết quả An Sùng vừa nói xong, người thật sự tiêu tiền là Vu Như Sóc và Diệp Lệ San còn chưa kịp mở miệng, phản ứng lớn nhất lại là Đồ Mộ Mộ.

"Không được! Tôi không đồng ý!"

Không ai ngờ rằng, Đồ Mộ Mộ lại có thể quỳ lết đến trước mặt An Quân, ôm lấy chân anh và ngẩng đầu van xin:

"An Quân, trước đây là em sai rồi, là em đã nhận lầm người! Bây giờ em mới nhận ra, người em yêu thật sự vẫn luôn là anh!”

"Sau này em nhất định sẽ sửa đổi, chúng ta đừng chia tay có được không? Em hứa sẽ toàn tâm toàn ý với anh!”

Tất cả mọi người nghe xong đều cảm thấy không thể tin nổi. Rốt cuộc Đồ Mộ Mộ đang nghĩ gì mà có thể nói ra những lời như vậy? Lẽ nào cô ta thật sự cho rằng An Quân sẽ ngu ngốc đến mức tha thứ và tiếp tục qua lại với cô ta sau khi đã biết mọi chuyện?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 202


An Quân cúi người đỡ Đồ Mộ Mộ dậy. Sau một lúc im lặng, anh cuối cùng cũng lên tiếng:

"Mộ Mộ, cảm ơn cô vì mười ba năm trước đã cứu tôi. Nhưng chúng ta thật sự không thích hợp để ở bên nhau nữa. Mối quan hệ của chúng ta, có lẽ ngay từ đầu đã là một sai lầm.”

"Không phải đâu An Quân!” Đồ Mộ Mộ vội vã nắm lấy cánh tay An Quân, kích động nói: "Không phải em muốn lừa anh, là do Vu Như Sóc!”

"Ban đầu em cứ ngỡ Vu Như Sóc chính là người đã cứu em năm đó, nên mới tìm mọi cách tiếp cận hắn. Khi hắn phát hiện ra em chính là người anh vẫn luôn tìm kiếm, hắn đã nảy sinh ý đồ xấu, xúi giục em lừa gạt anh.”

"Những kế hoạch lừa tiền của anh đều là do hắn nghĩ ra! Số tiền em lấy từ anh cũng đều đưa cho hắn hết, bản thân em chẳng giữ lại được bao nhiêu.”

"Bây giờ em biết sai rồi. Nếu em biết anh mới là người đó, em đã chẳng bao giờ dính dáng gì đến Vu Như Sóc! Cho nên sau này em tuyệt đối sẽ không lừa anh nữa, em sẽ nghe lời anh hết, anh tha thứ cho em lần này được không?”

Lời lẽ trơ trẽn của Đồ Mộ Mộ khiến những người khác đều cạn lời. Trong đầu cô ta dường như có một logic hoàn toàn riêng, đến nỗi ngay cả An Quân nhất thời cũng không biết phải nói sao cho cô ta hiểu.

Chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến việc cô ta có nhận lầm người hay không.

Lừa gạt chính là lừa gạt. Dù cô ta có phải vì nhận lầm người mà nghe theo sự sắp đặt của Vu Như Sóc hay không, cũng không thể thay đổi sự thật rằng hành động của cô ta đã làm tổn thương An Quân.

An Linh cũng thấy ghê tởm.

"Cô có biết mình đang nói gì không? Trước đây cô vừa giả vờ qua lại với anh hai tôi, vừa dan díu với Vu Như Sóc để giúp hắn lừa của anh hai tôi bao nhiêu tiền. Vừa lừa tiền vừa lừa tình, bây giờ sao còn mặt mũi nghĩ rằng chỉ cần xin lỗi là có thể tiếp tục ở bên anh ấy?”

Đồ Mộ Mộ lại chẳng thèm liếc nhìn An Linh lấy một cái, chỉ dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn An Quân, giọng nức nở cầu xin.

"Anh cho em thêm một cơ hội nữa được không? Em hứa sau này trong lòng em chỉ có mình anh, mãi mãi chỉ nhìn một mình anh thôi. Chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc cả đời.”

Trước đây, mỗi lần cô ta dùng bộ dạng đáng thương này để nói chuyện, An Quân đều sẽ đồng ý mọi thứ. Nhưng bây giờ, An Quân không gật đầu, ngược lại còn gỡ tay cô ta ra, dường như thật sự muốn vạch rõ ranh giới.

Diệp Lệ San phải mất một lúc mới miễn cưỡng hiểu ra tình hình qua lời đối thoại của mọi người. Hóa ra người cứu Đồ Mộ Mộ năm đó chính là An Quân này, còn Đồ Mộ Mộ lại nhận nhầm Vu Như Sóc, từ đó mới xảy ra những chuyện sau này.

Sự việc trùng hợp đến mức chính bà ta cũng phải kinh ngạc.

Nhưng Diệp Lệ San nhìn nhận tình hình rất rõ. Dù Đồ Mộ Mộ vẫn đang cố gắng xin An Quân tha thứ, nhưng vẻ mặt của An Quân và những người An gia rõ ràng là rất khó coi.

Bà ta không ngốc như Đồ Mộ Mộ. Vừa nhìn vẻ mặt của họ là bà ta biết lời cầu xin của con gái mình sẽ không bao giờ thành hiện thực, chi bằng đổi một cách khác thực tế hơn.

Hơn nữa, vừa nãy An Sùng còn nói ai tiêu tiền thì người đó phải trả lại?

Vậy chẳng phải 50 vạn mà bà ta đã lấy cũng phải trả lại sao?
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 203


Đùa à, tiền đã vào tay Diệp Lệ San này làm gì có chuyện phải nôn ra? Hơn nữa số tiền đó bà ta đã tiêu sạch từ lâu, một phần cho con trai, một phần trả nợ, còn lại đều nướng vào sòng bài hết rồi, lấy đâu ra mà trả?

Đôi mắt Diệp Lệ San đảo liên tục, lúc thì nhìn vẻ mặt lạnh như tiền của An gia, lúc thì nhìn đứa con gái vẫn chưa từ bỏ ý định cầu xin, cuối cùng lại nhìn sang Vu Như Sóc đang sứt đầu mẻ trán. Trong lòng bà ta đã có kế hoạch.

Ngay lập tức, bà ta nằm lăn ra đất, bắt đầu khóc trời khóc đất.

"Ối trời ơi, mấy người có tiền có thế thì muốn bắt nạt người khác thế nào cũng được sao? Con gái tôi cũng là bị người ta lừa gạt mới làm sai, mẹ con tôi đều là người bị hại cả mà, sao các người không chừa cho chúng tôi một chút tình nghĩa nào vậy?”

"Nó đã cứu mạng cậu An Quân đấy, các người không muốn báo đáp thì thôi, tôi chỉ cầm có một chút tiền mà các người cũng muốn đòi lại. Sao nào, mạng của thiếu gia An gia các người đến 50 vạn cũng không đáng à? Tôi thấy các người là đang muốn lấy mạng mẹ con tôi đây mà!”

"An gia các người gia thế lớn, ỷ vào cha con Mộ Mộ mất sớm mà bắt nạt mẹ con tôi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, xem người đời có cười vào mặt các người không!”

Diệp Lệ San vừa lăn lộn vừa gào khóc trên mặt đất. Người không biết chân tướng nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ bà ta bị An gia ức h.i.ế.p đến mức oan ức tày trời.

Mà người An gia trước nay chưa từng gặp ai mặt dày vô sỉ đến thế, lần này đúng là được mở rộng tầm mắt. Họ nhìn Diệp Lệ San mà cứ như đang xem khỉ trong vườn bách thú.

Đặc biệt là Thu Niệm, cô cảm thấy kể từ khi An Linh xuất hiện, những người cô gặp hết lần này đến lần khác đều làm mới lại nhận thức của cô. Cô cũng không thấy đây là chuyện xấu, dù sao thấy nhiều cũng có thể hiểu thêm về sự đa dạng của lòng người. Lần trước chuyện của Giả Thiếu Tích cũng vì cô quá ngây thơ mà suýt nữa mắc lừa, biết đâu xem nhiều những chuyện này lại có thể giúp mình sáng mắt ra.

Đương nhiên, cũng không cần phải có nhiều mưu mô như bà Diệp Lệ San này.

Diệp Lệ San thấy không ai thèm để ý đến mình, liền làm ầm lên hơn nữa.

Lời nói của bà ta trong ngoài đều bóng gió rằng mình sẽ đi tìm truyền thông, sẽ lên mạng bóc phốt An gia. Bà ta rêu rao rằng An gia vong ân bội nghĩa, chỉ giỏi làm màu, không những đối xử tàn nhẫn với ân nhân cứu mạng mà còn muốn tống họ vào tù, muốn cho cả thiên hạ biết bộ mặt thật của họ.

Người An gia nghe xong chỉ thấy bà ta đang nói năng hồ đồ, cắn ngược lại một cách trắng trợn, nên chẳng ai để tâm, chỉ lạnh lùng đứng xem bà ta có thể làm loạn đến bao giờ.

Chỉ có An Linh là chau mày lại, cô nhớ đến kết cục của An Quân trong tiểu thuyết gốc.

[Nói không chừng, chuyện này bà ta làm được thật đấy.]

[Không chỉ bà ta, mà cả Đồ Mộ Mộ nữa, tuyệt đối không phải dạng vừa.]

[Tuy bây giờ Đồ Mộ Mộ đang nước mắt lưng tròng nhận sai, nhưng trong cốt truyện gốc, chính cô ta đã không chút lưu tình mà giáng cho anh hai một đòn chí mạng nhất.]

[Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc đều biết rõ âm mưu của mình không thể kéo dài mãi, cần phải thoát thân trước khi anh hai phát hiện hoàn toàn. Nhưng bọn họ lại không cam tâm để Đồ Mộ Mộ đề nghị chia tay một cách đơn giản, nên đã tính kế vớt thêm một mẻ lớn trước khi chia tay.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 204: Cứ cảm thấy có gì đó không ổn


[Vốn dĩ ý của Vu Như Sóc là để Đồ Mộ Mộ kiếm cớ gây sự đòi chia tay, sau đó kể lể tình cảm để đòi một khoản phí chia tay là xong. Nhưng Đồ Mộ Mộ suy đi tính lại, lại nghĩ ra một kế hoạch cực kỳ độc ác.]

Nghĩ đến đây, trong lòng An Linh không khỏi dâng lên một ngọn lửa giận. Đây cũng là lý do vì sao hôm nay cô nhất định phải đưa cả nhà đến đây để họ thấy rõ bộ mặt thật của Đồ Mộ Mộ.

Người An gia lén quan sát biểu cảm của An Linh. Thấy cô nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt không giấu được lửa giận, họ biết rằng nội dung tiếp theo trong tiếng lòng của cô có lẽ sẽ vượt xa sức tưởng tượng của họ.

Nhưng dù đã chuẩn bị tâm lý, họ cũng không thể ngờ cô gái đang khóc lóc, ra vẻ yếu đuối kia lại có thể độc ác đến vậy.

[Đồ Mộ Mộ có một sự cố chấp b*nh h**n với Vu Như Sóc. Ban đầu cô ta giả vờ yêu đương với anh hai để lừa tiền cũng hoàn toàn là do Vu Như Sóc xúi giục. Nhưng trong thâm tâm, cô ta thật sự mong muốn được ở bên Vu Như Sóc mãi mãi. Khó khăn lắm Vu Như Sóc mới đồng ý để cô ta chia tay với An Quân, Đồ Mộ Mộ đương nhiên vô cùng vui vẻ.]

[Nhưng đồng thời cô ta lại có chút lo lắng, lỡ sau này Vu Như Sóc lại vì thiếu tiền hay lý do nào khác mà bắt cô ta tiếp tục dây dưa với anh hai thì sao? Cô ta lại không muốn từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Vu Như Sóc, vì như vậy sẽ làm hắn không vui.]

[Suy đi tính lại, Đồ Mộ Mộ đã nghĩ ra một cách: cô ta muốn khiến An Quân hoàn toàn mất đi giá trị lợi dụng, như vậy Vu Như Sóc mới có thể từ bỏ hoàn toàn ý định lợi dụng anh ấy.]

[Đầu tiên, cô ta chuốc say An Quân rồi chụp một vài tấm ảnh mờ ám, trông như thật mà là giả. Khi An Quân tỉnh lại, cô ta khóc lóc giả vờ bị xâm phạm, trong khi những vết tích trên người thực chất đều do Vu Như Sóc để lại. An Quân hối hận vô cùng, xin lỗi và cầu xin cô ta tha thứ, thậm chí còn bảo Đồ Mộ Mộ đi báo cảnh sát. Tất cả những lời này đều bị cô ta lén ghi âm lại.]

[Sau đó, cô ta thuê người tung tin An Quân ngủ với fan lên mạng, kèm theo những tấm ảnh kia, rồi mặc kệ An Quân giải thích thế nào, Đồ Mộ Mộ đều tỏ vẻ không tin và đòi chia tay. Thấy Đồ Mộ Mộ nhất quyết không tin mình, An Quân không còn cách nào khác đành đồng ý, cuối cùng đưa cho cô ta 20 triệu phí chia tay.]

[Cô ta còn cho người chụp lại cảnh hai người giằng co khi An Quân cố gắng giải thích, rồi tung lên mạng để làm bằng chứng cho tin đồn An Quân đời tư hỗn loạn, ngủ với fan còn dây dưa không dứt. Khi tin đồn ngày càng nghiêm trọng, cô ta lại xuất hiện với tư cách người bị hại, tung ra đoạn ghi âm An Quân xin lỗi, còn nói rằng mình đã mang thai vì bị An Quân cưỡng ép. Chuyện giằng co trước đó là vì Đồ Mộ Mộ muốn đòi một lời giải thích, nhưng An Quân không chịu trách nhiệm nên hai người mới cãi vã.]

An Quân nghe đến đây, sự tức giận, thất vọng, và không thể tin nổi đồng loạt bao trùm lấy tâm trí anh, khiến đầu óc anh như muốn nổ tung. Cả người anh không kìm được mà run lên.

Anh tự nhận mình chưa bao giờ có lỗi với Đồ Mộ Mộ, sau khi ở bên nhau cũng luôn giữ lễ nghĩa, chưa từng làm gì vượt quá giới hạn. Vậy mà Đồ Mộ Mộ lại định dùng cách này để đẩy anh xuống vực sâu, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được, hủy hoại cả cuộc đời anh.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 205


[An gia không tin An Quân sẽ làm ra chuyện như vậy. Họ tìm đến Đồ Mộ Mộ hy vọng cô ta có thể cho đứa bé trong bụng làm xét nghiệm ADN. Nhưng Đồ Mộ Mộ đã sớm chuẩn bị. Bề ngoài cô ta giả vờ sợ hãi An gia, nhưng thực chất đã lén quay lại cảnh họ đến tìm mình rồi tung lên mạng. Cô ta còn công bố một giấy chứng nhận phá thai giả, dùng lời lẽ mập mờ để bóp méo câu chuyện thành An gia uy h**p, ép cô ta phải bỏ đứa bé.]

[Cùng lúc đó, Đồ Mộ Mộ còn công khai nói rằng mình chính là ân nhân cứu mạng mà An Quân vẫn luôn tìm kiếm. Chuyện An Quân tìm ân nhân không ít người biết, trước đây nó vốn là một hình ảnh rất tích cực, mọi người đều cảm thấy anh trọng tình trọng nghĩa. Nhưng bây giờ, khi chuyện anh đối xử với ân nhân như vậy bị phanh phui, dư luận gần như nghiêng về một phía mà chỉ trích An Quân và cả An gia.]

[Một đòn kết hợp như vậy tung ra, đúng là thần tiên cũng khó cứu. Đừng nói là anh hai, cả An gia đều trở thành đối tượng bị mọi người lên án.]

[Dĩ nhiên, chuyện này không chỉ một mình Đồ Mộ Mộ làm được. Vu Như Sóc đã góp công không nhỏ trong việc mua chuộc paparazzi và các tài khoản marketing để dẫn dắt dư luận. Dù sao thì trong giới giải trí, hắn là người rành nhất cách vận hành để đạt được hiệu quả tốt nhất.]

[Hắn đồng ý với kế hoạch này, một mặt là vì có thể lợi dụng sự áy náy của An Quân đối với Đồ Mộ Mộ để lấy một khoản phí chia tay khổng lồ. Mặt khác, khi An Quân đã ốc không mang nổi mình ốc, anh sẽ không còn tâm trí để ý đến hắn nữa.]

[Hơn nữa, cho dù một ngày nào đó An Quân có nghi ngờ đến Vu Như Sóc, thì với danh tiếng đã nát bét của mình, anh nói gì cũng sẽ không ai tin.]

Nghe xong toàn bộ quá trình, vẻ mặt của người An gia đã trở nên giống hệt An Linh, tràn ngập phẫn nộ.

Trước đó, họ còn vì nể tình Đồ Mộ Mộ đã cứu An Quân mà định từ bỏ việc báo cảnh sát, tha cho cô ta một con đường sống. Nhưng hành động của Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc thật sự khiến người ta không thể dung thứ.

Họ không thể nào ngờ hai người đó lại có thể độc ác và vô tình đến vậy. Lừa tiền lừa tình đã đành, đây hoàn toàn là muốn hủy diệt cả con người An Quân.

An Quân thật sự là đã đổ tám đời xui xẻo mới gặp phải hai con người như vậy. Một người là sư huynh kiêm bạn tốt trong nghề, một người là bạn gái, cú sốc anh phải chịu đựng lớn đến mức nào.

An Quân nhìn Đồ Mộ Mộ vẫn đang khóc lóc nhìn mình, chỉ cảm thấy như bị một con rắn độc theo dõi, toàn thân lạnh buốt.

Anh vô thức lùi lại hai bước để tránh xa con người này. Nhưng Đồ Mộ Mộ, vốn dĩ luôn dồn hết sự chú ý vào anh, ngay lập tức nhận ra ý đồ đó. Cô ta lại một lần nữa túm lấy cánh tay An Quân, giọng có chút điên loạn hỏi:

"An Quân, tại sao anh lại lùi lại? Anh muốn rời xa em sao?”

"Không, không được, anh không thể rời xa em! Chỉ cần anh hứa không chia tay, em thật sự sẽ nghe lời anh mọi thứ. Em cầu xin anh, em nhất định sẽ trở thành người yêu anh nhất trên thế giới này!”

Những người khác trong An gia đều đã nắm chặt tay, nhưng vì không dám để An Linh phát hiện ra điều gì bất thường nên chỉ có thể cố nén lại.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 206: Từ đầu đến cuối toàn là lừa gạt


Còn An Linh, cứ ngỡ mình là người duy nhất biết chuyện, chỉ nghĩ rằng tuyệt đối không thể để An Quân cứ thế bỏ qua cho họ. Cô liền trực tiếp lên tiếng:

"Anh hai, em nghĩ vẫn nên báo cảnh sát thì hơn. Cô ta cứu anh một lần, anh cũng cứu cô ta một lần, coi như huề nhau. Phần còn lại cứ giao cho pháp luật phán quyết, phải chịu trách nhiệm gì thì chịu trách nhiệm đó.”

"Không được!” Đồ Mộ Mộ lập tức hét lên, mắt đỏ hoe.

"An Quân, xin anh đừng báo cảnh sát. Em không muốn rời xa anh. Không phải anh đã nói vì báo đáp em mà chuyện gì anh cũng sẵn lòng làm sao? Sao bây giờ lại nuốt lời?”

Đồ Mộ Mộ lấy ra miếng ngọc bội đang đeo trên cổ cho An Quân xem.

"Anh xem, đây là thứ anh đã tận tay đưa cho em. Em đã cõng anh đi mấy tiếng đồng hồ mới cứu anh từ trên núi xuống. Sao có thể nói huề là huề được? Nếu không có em, anh đã mất mạng từ lâu rồi. Anh không thể đối xử với em như vậy!”

An Quân nhìn miếng ngọc bội, lại nghĩ đến cô bé gầy yếu nhưng kiên trì đã cứu mình ra khỏi núi mười ba năm trước, nghĩ đến sự dịu dàng khi cô bé ấy chạm vào đầu mình, lòng anh lại một lần nữa tràn ngập cảm xúc giằng xé.

An Linh nghe lời Đồ Mộ Mộ nói, cứ cảm thấy có gì đó không ổn. Đặc biệt là khi cô phát hiện ra bà Diệp Lệ San đã lộ vẻ kinh ngạc khi thấy Đồ Mộ Mộ lấy miếng ngọc bội ra, cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn.

[Cõng đi mấy tiếng đồng hồ?]

[Chờ đã, Đồ Mộ Mộ có thật sự cõng nổi An Quân không?]

[Không đúng, hình như mình đã bỏ qua một vấn đề. Đồ Mộ Mộ hình như bằng tuổi anh hai mà? Cô ta cõng nổi anh hai sao?]

[Kể cả có cõng nổi, cũng không thể nào cõng liền mấy tiếng đồng hồ được!]

Mười ba năm trước, Đồ Mộ Mộ cũng mới mười hai tuổi. Vì An Quân vốn tương đối gầy gò và ở tuổi đó, một đứa trẻ cõng một bạn đồng trang lứa cũng không có gì là quá sức, nên An gia chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề liệu Đồ Mộ Mộ có cõng nổi An Quân hay không.

Nhưng bây giờ nghe An Linh nói vậy, dường như đúng là có chút kỳ lạ.

An Quân quả thực đã từng đề cập rằng anh cảm thấy lúc đó mình đã được cõng đi rất lâu, có thể là một hai tiếng đồng hồ. Khi đó anh còn nhỏ lại đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cảm giác về thời gian không nhất định chính xác. An gia vẫn luôn nghĩ rằng hoặc là An Quân cảm giác sai, hoặc là người cứu anh lớn hơn anh rất nhiều. Khi biết thân phận của Đồ Mộ Mộ, họ vẫn luôn nghĩ là trường hợp đầu tiên.

Nhưng bây giờ, Đồ Mộ Mộ lại cũng nói mình đã cõng An Quân mấy tiếng đồng hồ, điều này không thể không khiến người ta để ý.

Còn An Linh, tuy tối nay đã gặp và biết mặt Đồ Mộ Mộ, nhưng cô vốn không nghĩ đến việc phải điều tra xem cô ta có thật sự là ân nhân cứu mạng của An Quân hay không. Bởi vì trong nguyên tác hoàn toàn không có một chi tiết nào về sự thật giả của việc này, An Linh cứ ngỡ thân phận của Đồ Mộ Mộ đã là chuyện ván đã đóng thuyền!

Cô vội vàng mở lại công cụ kiểm tra nhân vật.

[Để mình tìm xem... Không có? Sao lại không có?]

[Đúng là mười ba năm trước rồi, nhưng trong thông tin của Đồ Mộ Mộ hoàn toàn không có đoạn kinh nghiệm đã cứu An Quân!]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 207


[Miếng ngọc bội đó cũng không phải của cô ta, mà là cô ta trộm của chị họ mình!]

An Linh hét lên trong lòng mấy câu đó rồi im bặt, có lẽ là đang tiếp tục tra cứu thông tin khác.

Mà An gia đã hoàn toàn bị tin tức này làm cho kinh ngạc. Đặc biệt là An Quân, cú sốc này đối với anh còn lớn hơn cả việc biết Đồ Mộ Mộ và Vu Như Sóc cấu kết lừa gạt mình.

Lúc này, anh dường như không còn nghe thấy tiếng ồn ào của Đồ Mộ Mộ nữa. Trong đầu anh chỉ liên tục lặp lại hai câu nói của An Linh: ngọc bội là Đồ Mộ Mộ trộm của chị họ?

Vậy nên, người đã cứu mình năm đó, vốn không phải cô ta, mà là chị họ của cô ta?

[Chị họ cô ta tên là Đồ Lan, năm 16 tuổi vì không có người giám hộ nên được cha của Đồ Mộ Mộ nhận về nuôi. Nhưng thực chất cũng chỉ ở nhà cô ta một năm, vì năm thứ hai, cha cô ta qua đời vì cứu người vợ bị đuối nước, và Đồ Lan cũng bị đuổi ra khỏi nhà.]

[Đối với một người đột nhiên xuất hiện trong nhà để chia sẻ tình thương của gia đình, Đồ Mộ Mộ tự nhiên không chào đón. Khi đó cô ta cũng chỉ là một cô bé, có suy nghĩ như vậy cũng là bình thường. Nhưng Diệp Lệ San cũng coi Đồ Lan là một gánh nặng, thường xuyên trước mặt Đồ Mộ Mộ mà châm chọc, mỉa mai, và chèn ép Đồ Lan mọi lúc mọi nơi.]

[Đặc biệt là khi Đồ Mộ Mộ phát hiện ra thái độ của mình với Đồ Lan càng tệ, thì mẹ dường như lại càng đối xử tốt với mình hơn. Cô ta tự cho rằng đã tìm ra cách để lấy lòng người lớn. Không chỉ hùa theo mẹ mắng Đồ Lan là kẻ ăn bám, là cái gai trong mắt, không cho Đồ Lan chạm vào đồ đạc trong nhà, mà ngay cả những thứ Đồ Lan tự mang đến, chỉ cần Đồ Mộ Mộ thích là đều phải chiếm đoạt.]

Người An gia càng nghe, ánh mắt nhìn mẹ con họ càng trở nên tồi tệ.

Đôi khi, trẻ con không hiểu biết nhiều. Cách chúng đối xử với người khác phần lớn là do ảnh hưởng từ người lớn. Đồ Mộ Mộ đối xử với Đồ Lan như vậy, chắc chắn là kết quả của sự dung túng, thậm chí là thúc đẩy từ Diệp Lệ San.

[Miếng ngọc bội này cũng vậy. Nhưng khác là, những thứ khác Đồ Lan đều không phản kháng, duy chỉ có miếng ngọc bội này Đồ Lan không chịu đưa, nói rằng đây là của người khác tạm thời gửi ở chỗ cô, nên không thể đưa cho Đồ Mộ Mộ. Đồ Mộ Mộ thấy Đồ Lan quý trọng miếng ngọc bội như vậy, biết chắc đây là đồ tốt, liền nhân lúc Đồ Lan không có ở đó mà trộm đi.]

[Khi Đồ Lan phát hiện và nghi ngờ Đồ Mộ Mộ, cô ta nhất quyết không thừa nhận. Và Diệp Lệ San, người vốn chẳng bao giờ quan tâm đến con gái, lại đứng về phía Đồ Mộ Mộ trong những lúc như thế này. Bà ta trong lòng cũng biết rõ chắc chắn là Đồ Mộ Mộ đã trộm, nhưng vẫn chọn cách tát Đồ Lan một cái, dọa rằng nếu còn làm ầm lên thì hãy cút khỏi nhà họ.]

[Nực cười hơn là, Đồ Mộ Mộ lại coi miếng ngọc bội này như là bằng chứng cho việc mẹ cô sẵn lòng quan tâm và đứng về phía mình, nên đã luôn cất giữ nó cẩn thận.]

An Quân sau khi biết được sự thật, chỉ cảm thấy cả đời này mình chưa bao giờ phẫn nộ đến thế.

Anh nhìn Đồ Mộ Mộ vẫn đang dùng miếng ngọc bội để giả mạo thân phận, cố gắng làm anh tha thứ. Anh gằn từng chữ hỏi: "Năm đó, có thật là cô đã cứu tôi không?”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 208


Đồ Mộ Mộ thoáng kinh hoảng, lắp bắp trả lời: "Dĩ… dĩ nhiên rồi, sao anh lại đột nhiên hỏi vậy?”

"Vậy sao?” An Quân đưa tay ra, giọng trầm xuống: "Nói ra cũng là lỗi của tôi, chưa bao giờ xác minh thật giả của miếng ngọc bội này. Cô tháo nó ra cho tôi xem lại đi.”

Đồ Mộ Mộ siết chặt miếng ngọc bội, tay rụt về sau, không muốn đưa ra. "Đây chính là thứ anh tận tay đưa cho em mà, sao có thể là giả được.”

"Tôi chỉ xác nhận lại một chút thôi, tại sao cô lại căng thẳng như vậy?” An Quân đưa tay về phía Đồ Mộ Mộ thêm một chút. "Không phải vừa nãy cô nói sẽ nghe lời tôi mọi thứ sao? Lẽ nào lại đang lừa tôi?”

Đồ Mộ Mộ do dự một lát, cuối cùng vẫn tháo miếng ngọc bội ra khỏi cổ và đưa cho anh.

An Quân nhận lấy, dùng lòng bàn tay v**t v* những hoa văn trên đó. "Ừm, đúng là thật.”

Đồ Mộ Mộ và Diệp Lệ San đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Chưa kịp để họ thở xong, An Quân lại ngẩng mắt nhìn thẳng vào Đồ Mộ Mộ, hỏi lại câu hỏi y hệt lúc nãy:

"Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Năm đó, có thật là cô đã cứu tôi không?”

Đồ Mộ Mộ chưa bao giờ cảm nhận được áp lực như vậy từ An Quân. Cộng thêm bản thân vốn chột dạ, cô ta liền đảo mắt đi, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào anh, trong lòng không khỏi thót lên một cái, đoán già đoán non xem có phải An Quân đã biết chuyện gì rồi không.

Nhưng ngay sau đó, cô ta lại gạt bỏ khả năng này. Bởi vì từ ngày đầu tiên gặp mặt, An Quân chưa bao giờ nghi ngờ thân phận của cô ta. Ngay cả vừa nãy, An Quân còn vì không nỡ nhìn cô bị Diệp Lệ San đánh mắng mà che chở trước mặt, còn dịu dàng đỡ cô dậy, chẳng phải điều đó chứng tỏ An Quân không hề nghi ngờ gì sao?

Nghĩ vậy, Đồ Mộ Mộ liền đè nén sự bất an trong lòng, ép mình phải nhìn thẳng lại.

"Dĩ nhiên rồi, lẽ nào anh không tin em sao?”

An Quân cất miếng ngọc bội vào túi mình. Anh hỏi với vẻ mặt vô cảm: "Lúc đó cô đã cõng tôi bao lâu?”

"Hai… hai tiếng ạ.”

"Hai tiếng? A, năm mười hai tuổi, cô có thể cõng một đứa bạn cùng tuổi đi hai tiếng đường núi sao?”

An Quân hỏi dồn dập:

"Lúc đó trời còn chưa sáng, tại sao một cô bé mười hai tuổi lại một mình xuất hiện trên ngọn núi mà phải đi hai tiếng mới đến được thị trấn? Sau đó An gia đã hỏi thăm khắp thị trấn và các thôn làng xung quanh, tại sao lại không tìm thấy cô? Lúc đó cô đã ở đâu?”

[Trời ơi, anh hai tự mình phát hiện ra điểm mù rồi? Anh ấy cũng có lúc thông minh như vậy sao!]

[Có phải sau khi nghi ngờ Đồ Mộ Mộ không phải người cứu mình, trí thông minh của anh ấy đã quay trở lại chiếm lĩnh đỉnh cao rồi không!]

An Linh vốn đã chuẩn bị tự mình lên tiếng nhắc nhở, không ngờ An Quân cũng đã phát hiện ra vấn đề ở đây. Cô không khỏi vỗ tay tán thưởng trong lòng, mặc dù trong tai An Quân, lời này nghe có vẻ không giống lời khen cho lắm.

"Những câu hỏi này không phải trước đây anh đã hỏi em rồi sao? Em cũng đã giải thích với anh rồi, lúc đó em còn nhỏ quá, nhiều chuyện không nhớ rõ. Em chỉ là quê ở đó nhưng bình thường rất ít khi về. Ngày hôm đó cứu anh xong là em về lại Hải Thành, các anh đương nhiên không tìm thấy em.” Đồ Mộ Mộ trả lời một cách nửa thật nửa giả.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 209: Đúng là cả nhà ác nhân


Khi họ gặp nhau lần đầu, An Quân đã hỏi rất nhiều về ngày hôm đó. Đồ Mộ Mộ một nửa dùng lý do còn nhỏ không nhớ rõ để cho qua, một nửa dùng một vài tình tiết của mình và của cả Đồ Lan để chắp vá lại đối phó. Với sự thật giả lẫn lộn đó, An Quân đã thực sự không hề nghi ngờ.

Nếu không phải lần này An Linh có thể trực tiếp tra cứu thông tin của Đồ Mộ Mộ, có lẽ anh sẽ không bao giờ phát hiện ra rằng ngay cả chuyện cứu mình cũng là giả. Cô ta thật sự từ đầu đến cuối chưa từng nói với anh một lời thật lòng nào.

An Quân thấy Đồ Mộ Mộ đến nước này vẫn còn ngoan cố, cuối cùng cũng ý thức rõ ràng rằng cô ta sẽ không bao giờ nói ra sự thật.

Những câu hỏi vừa rồi đã là cơ hội cuối cùng An Quân dành cho Đồ Mộ Mộ. Thấy cô ta vẫn cố chấp không tỉnh ngộ, trong lòng anh đã quyết định sẽ báo cảnh sát.

Đúng lúc này, ánh mắt An Quân lướt qua Diệp Lệ San đang vì chột dạ mà không dám hó hé lời nào. Anh đột nhiên nghĩ đến âm mưu này vẫn còn một con cá lọt lưới chưa có mặt tại hiện trường.

Anh không thèm để ý đến Đồ Mộ Mộ vẫn đang cố gắng dùng tình cảm để lay động mình, mà quay sang hỏi Diệp Lệ San:

"Bà còn có một người con trai nữa đúng không, tên là Đỗ Thao phải không?”

Hoàn toàn không ngờ tên con trai mình lại đột nhiên được thốt ra từ miệng An Quân, Diệp Lệ San kinh ngạc, không hiểu ý đồ của anh là gì.

Bà ta gật đầu, hỏi dò:

"Đúng vậy, sao cậu lại biết tên con trai tôi?”

An Quân nhìn bộ dạng của Diệp Lệ San là biết, bà ta có lẽ không hay biết việc con trai mình cũng tham gia vào âm mưu này. Dựa vào thông tin từ tiếng lòng của An Linh vừa rồi, Diệp Lệ San có lẽ quan tâm đến đứa con trai này hơn con gái rất nhiều.

Có lẽ bà ta vốn chẳng quan tâm Đồ Mộ Mộ có thể sẽ phải ngồi tù vì âm mưu này hay không, mà chỉ sợ bản thân mình bị liên lụy, nên mới có bộ dạng chột dạ, không dám tiếp tục gào khóc nữa.

Nhưng nếu chuyện này liên quan đến đứa con trai cưng của bà ta thì sao?

Thế là An Quân tiếp tục nói với Diệp Lệ San:

"Đồ Mộ Mộ nói em trai muốn đi du học nước ngoài ngành nghệ thuật, nhưng vì nhà không có tiền để trang trải học phí và sinh hoạt phí nên đành phải từ bỏ.”

"Du học? Học nghệ thuật?” Diệp Lệ San hoàn toàn không hiểu An Quân đang nói gì. "Tiểu Thao nó muốn đi du học từ khi nào?”

Nhưng bà ta rất nhanh đã phản ứng lại. Nếu Đồ Mộ Mộ đã có thể tìm bà ta diễn một màn kịch để lừa tiền An Quân, thì tự nhiên cũng có thể tìm đến Đỗ Thao!

Diệp Lệ San lập tức có cảm giác không lành. An Quân đột nhiên nhắc đến chuyện này chắc chắn không phải là chuyện tốt, cũng không biết anh rốt cuộc có ý đồ gì.

Bà ta cười gượng nói:

"Mấy chuyện này chắc chắn đều là Đồ Mộ Mộ lừa cậu thôi. Là nó bịa ra để lừa tiền cậu đấy, con trai tôi không hề học nghệ thuật, chuyện này không liên quan gì đến nó cả.”

Sau đó, bà ta lại trưng ra bộ mặt của một người mẹ, bắt đầu nghiêm khắc giáo huấn Đồ Mộ Mộ.

"Mày nói xem mày làm chị kiểu gì thế, còn lấy cả em trai mình ra để lừa tiền. Mau, mau nói thật với cậu An Quân đi, mấy chuyện này đều là do mày tự bịa ra, không liên quan gì đến em mày đúng không?”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 210


Tất cả mọi người đều nghe ra, tuy Diệp Lệ San hoàn toàn không biết chuyện, nhưng chỉ cần nghe An Quân nhắc đến một câu, lời nói của bà ta đã muốn phủi sạch trách nhiệm cho Đỗ Thao. Bà ta còn đang ngầm ra hiệu cho Đồ Mộ Mộ, bắt cô phải nhận hết mọi tội lỗi và nói rằng mọi chuyện không liên quan đến em trai mình.

[Sao có thể không liên quan được. Giống như việc giả bệnh cần Diệp Lệ San phối hợp, thì việc giả vờ đi du học cũng cần Đỗ Thao phối hợp. Màn kịch cãi vã của hai chị em mà anh hai nhìn thấy chính là kết quả của sự nỗ lực chung của cả hai.]

[Không, nếu tính cho đúng, đây vẫn là do Đỗ Thao chủ động muốn lừa gạt.]

[Dù Đồ Mộ Mộ đã dặn đi dặn lại, yêu cầu Diệp Lệ San phải giữ bí mật, không được nói cho ai biết. Nhưng Diệp Lệ San sao có thể giấu được đứa con trai cưng của mình chứ.]

[Đỗ Thao còn tinh ranh hơn Diệp Lệ San nhiều. Cậu ta còn trẻ, lại hay để ý tin tức trên mạng hơn mẹ mình, nên biết chuyện An Quân đang tìm ân nhân cứu mạng. Sau khi biết Đồ Mộ Mộ đang lừa tiền An Quân, Đỗ Thao đã dùng việc sẽ vạch trần âm mưu của cô ta để uy h**p, từ đó moi ra được mối quan hệ giữa cô và An Quân.]

[Chỉ là Đồ Mộ Mộ không nói hết sự thật, cộng thêm lúc Đồ Lan mới đến nhà họ, Đỗ Thao còn quá nhỏ, nên cậu ta không biết miếng ngọc bội đó là do Diệp Lệ San cướp từ tay Đồ Lan. Vì vậy, cậu ta thật sự tin rằng Đồ Mộ Mộ chính là ân nhân cứu mạng.]

[Sau đó, Đỗ Thao đã dùng cách tương tự để uy h.i.ế.p Đồ Mộ Mộ, bắt cô phải phối hợp với mình diễn vở kịch muốn đi du học. Số tiền lừa được cũng gần như bị Đỗ Thao chiếm hết.]

[Tuyệt vời, đúng là cả nhà ác nhân.]

[Nói thật, số tiền mà bác sĩ Lý và Diệp Lệ San lấy được cộng lại cũng không bằng số tiền Đỗ Thao lấy. Diệp Lệ San không phải không biết con trai mình là loại người gì, chỉ là trong mắt bà ta, con trai quan trọng hơn con gái thôi. Nếu có thể hy sinh Đồ Mộ Mộ để cứu con trai, bà ta chắc chắn sẽ không do dự mà đẩy Đồ Mộ Mộ ra.]

An Linh và mọi người đều nhìn thấu tâm tư của Diệp Lệ San, trong lòng không khỏi cảm thấy bi ai cho Đồ Mộ Mộ.

Nhưng Đồ Mộ Mộ lại như không nghe thấy gì, không hề tỏ ra đau lòng hay phẫn nộ trước sự bất công rành rành của mẹ mình, cũng không nghe lời bà ta mà ôm hết mọi tội lỗi.

Tình huống tương tự, cô đã trải qua vô số lần từ nhỏ đến lớn. Hễ có chuyện gì dính dáng đến Đỗ Thao, dù có phải lỗi của cô hay không, thì trong mắt mẹ cô, người có vấn đề vĩnh viễn chỉ có thể là cô chứ không phải em trai cô.

Vì vậy, Đồ Mộ Mộ chỉ trưng ra vẻ mặt "thấy nhiều không lạ", phớt lờ lời nói của Diệp Lệ San. Đây cũng là một cơ chế tự bảo vệ mà cô đã hình thành từ nhỏ.

Thấy Đồ Mộ Mộ không nói một lời, Diệp Lệ San lại sốt ruột.

"Mày nói gì đi chứ, câm à? Tự mày làm ra chuyện, hại tao chưa đủ còn muốn hại cả em mày nữa phải không?”

An Quân thấy Diệp Lệ San lại bắt đầu chửi bới, liền cau mày lên tiếng:

"Nhưng tôi đã tận mắt thấy Đỗ Thao và Đồ Mộ Mộ cãi nhau vì chuyện du học. Không thể nói là cậu ta hoàn toàn không biết gì được. Cậu ta rốt cuộc có tham gia vào chuyện này hay không, bà và tôi nói đều không tính, vẫn là để cảnh sát đến điều tra đi.”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 211: Không thể lý giải


"Cậu muốn báo cảnh sát?” Diệp Lệ San hoàn toàn hoảng loạn. "Không được không được, không thể báo cảnh sát! Tiểu Thao nó mới vừa thành niên thôi, nếu mà phải ngồi tù thì cả đời sau này của nó coi như hủy!”

"Đồ Mộ Mộ!” Giọng bà ta lại trở nên a thé. "Chuyện là do mày và thằng đàn ông hoang của mày gây ra, bây giờ mày muốn kéo mẹ con tao chôn cùng là có ý gì!”

Nghe đến đây, Đồ Mộ Mộ cuối cùng cũng có phản ứng. Cô cười một cách tự giễu.

"Mẹ con các người? Vậy còn tôi thì sao, tôi không phải con gái bà à? Con trai bà không thể vào tù, nhưng tôi thì có thể, phải không?”

Diệp Lệ San hoàn toàn không cảm thấy mình có vấn đề gì, ngược lại còn thấy phản ứng của Đồ Mộ Mộ lúc này thật khó hiểu.

"Mày nói cái gì vậy? Chuyện là do mày tự làm, vậy mày đi tù không phải là tự tìm đến sao?”

"Tôi tự tìm?” Đồ Mộ Mộ không thể tin nổi mà nhìn người mẹ ruột của mình.

"Chính là từ nhỏ đến lớn đều như vậy! Cái gì bà cũng bắt tôi phải nhường nó. Nó chỉ cần va vấp một chút cũng là lỗi của tôi. Chỉ cần chúng ta có mâu thuẫn là bà không phân biệt đúng sai mà đánh mắng tôi. Dù sao thì trong mắt bà vĩnh viễn chỉ có đứa con trai đó, bất kể gặp phải chuyện gì, tôi đều là người có thể bị hy sinh đúng không? Những chuyện đó cũng là tôi tự tìm sao?”

Đối mặt với lời chất vấn mà Đồ Mộ Mộ khó khăn lắm mới dám nói ra, Diệp Lệ San không những không chột dạ, mà ngược lại còn bị chọc giận, cứ như thể Đồ Mộ Mộ vừa nói điều gì đó đại nghịch bất đạo lắm.

Diệp Lệ San hoàn toàn không thể hiểu tại sao Đồ Mộ Mộ lại có suy nghĩ này.

"Mày nói chuyện thái độ gì đấy, tao là mẹ mày! Mày nói chuyện với tao thế à?”

"Mày là chị, vốn dĩ nên nhường nó một chút, có gì sai sao?”

Bà ta càng nói càng tức.

"Cái gì gọi là tao hy sinh mày? Mày không nhìn lại xem mình đã làm chuyện gì à, năm ngàn vạn đấy! Mày có gan lừa tiền sao không có gan thừa nhận? Chúng ta nhiều nhất cũng chỉ là… à, đồng phạm, đúng, là đồng phạm.”

Nói đến đây, mắt Diệp Lệ San sáng lên, như thể đột nhiên nghĩ ra cách gì hay ho.

Trên mặt bà ta hiện lên vẻ rối rắm, cuối cùng vẫn cắn răng hạ quyết tâm, quay lại nói với An Quân một lần nữa:

"Tôi cũng biết một chút về pháp luật, không phải có cái gì gọi là tự thú với thành khẩn khai báo sao? Thành khẩn thì được khoan hồng, chống cự thì bị nghiêm trị, đúng không?”

"Cậu không phải muốn biết năm đó rốt cuộc là ai đã cứu cậu sao? Chỉ cần cậu hứa sẽ không làm liên lụy đến Tiểu Thao, tôi sẽ nói cho cậu biết tất cả!”

Nghe Diệp Lệ San nói, Đồ Mộ Mộ không thể tin nổi mà trợn trừng hai mắt, cô ta hét lớn: "Mẹ! Mẹ điên rồi!”

Cô ta nghe ra rồi, Diệp Lệ San định nói cho An Quân biết lai lịch thật sự của miếng ngọc bội!

"Mẹ có biết mình đang nói gì không?”

Rõ ràng bây giờ cách tốt nhất là cắn c.h.ế.t không nhận, cứ khăng khăng Đồ Mộ Mộ chính là ân nhân cứu mạng của An Quân. Như vậy An gia may ra còn nể tình mà nương tay với mẹ con họ. Nếu ngay cả điểm này cũng bị phát hiện là giả, An gia làm sao có thể bỏ qua cho họ được?

Dù sao thì chuyện miếng ngọc bội này là trộm từ chỗ Đồ Lan, ngoài cô ta và Diệp Lệ San ra thì chẳng ai biết cả.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 212


À, còn Đồ Lan biết, nhưng Đồ Lan giờ ở đâu chẳng ai hay. Hơn nữa nhiều năm như vậy cô ấy cũng không đi tìm An Quân nói ra sự thật, bây giờ cũng không thể nào đột nhiên xuất hiện để vạch trần họ được.

Cho nên, chỉ cần cô ta và Diệp Lệ San không nói, An gia một chút cũng không thể nào biết được chuyện này.

Nhưng cô ta tính đi tính lại, cũng không thể ngờ được mẹ mình lại định nói ra chuyện này.

Mà lý do Diệp Lệ San chọn nói ra, lại chỉ đơn giản là muốn dùng nó để ra điều kiện với An Quân, để anh không truy cứu Đỗ Thao!

Nhưng một khi bà ta nói ra sự thật, Đồ Mộ Mộ sẽ không còn một tia cơ hội nào với An Quân nữa!

Đồ Mộ Mộ biết mình không nên có bất kỳ kỳ vọng nào vào Diệp Lệ San, nhưng cô ta vẫn không hiểu, không cam lòng và cũng không muốn tin, tại sao Diệp Lệ San lại đối xử khác biệt với cô và Đỗ Thao đến vậy.

Rõ ràng từ nhỏ đến lớn, Đỗ Thao chẳng có điểm nào bằng cô, không ngoan ngoãn bằng cô, thành tích không tốt bằng cô, cũng không biết thông cảm cho Diệp Lệ San bằng cô. Nhưng trong mắt Diệp Lệ San, dường như cô có làm tốt đến đâu cũng không bằng một sợi lông của Đỗ Thao.

"Mẹ có còn là mẹ của con không? Mẹ của người khác đều sẽ bảo vệ con mình, còn mẹ thì sao!”

Bao nhiêu uất ức và khó hiểu của hai mươi mấy năm qua đều bùng nổ trong lòng Đồ Mộ Mộ vào giây phút này. Cô ta cuối cùng không nhịn được nữa mà gào lên trong tuyệt vọng.

"Lần trước con suýt bị chuốc thuốc mê bắt cóc, mẹ cũng không muốn báo cảnh sát, chỉ vì sợ ảnh hưởng đến Đỗ Thao. Bây giờ mẹ còn chưa biết Đỗ Thao rốt cuộc đã làm gì, đã muốn vì bảo vệ nó mà mặc kệ sống c.h.ế.t của con! Rốt cuộc tại sao mẹ lại đối xử với con như vậy!”

Đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn Đồ Mộ Mộ chất vấn Diệp Lệ San như vậy, khiến Diệp Lệ San quả thực có sững sờ trong giây lát, nhưng cũng chỉ là một thoáng mà thôi.

Bà ta sững sờ hoàn toàn là vì lần đầu thấy Đồ Mộ Mộ như vậy nên hơi bị dọa, chứ không có nghĩa là bà ta thật sự nghe lọt tai những lời Đồ Mộ Mộ nói.

Trong mắt bà ta, những điều Đồ Mộ Mộ nói không phải là chuyện đương nhiên sao?

Có gì mà phải không cam lòng?

"Mày bây giờ là muốn lật lại chuyện cũ với tao đúng không? Bao nhiêu năm qua tao để mày thiếu ăn thiếu mặc à? Nuôi mày lớn từng này còn chưa đủ sao? Thế nào mà còn nuôi ra thù oán nữa, tao thấy mày đúng là đồ con sói mắt trắng vô ơn. Tóm lại chuyện mày tự làm thì đừng có nghĩ đến chuyện kéo tao với Tiểu Thao xuống nước!”

Diệp Lệ San vốn còn có chút do dự, bây giờ thấy Đồ Mộ Mộ lại không biết điều như vậy, mình nuôi nó lớn thế này mà nó còn có ý kiến với mẹ ruột và em trai ruột, trong lòng bà ta chút không đành lòng cuối cùng cũng tan biến hết.

[Diệp Lệ San từ cuộc đối thoại giữa An Quân và Đồ Mộ Mộ cũng đã đoán ra được đại khái sự thật. An Quân dựa vào miếng ngọc bội đó mới tin rằng Đồ Mộ Mộ đã cứu mình. Mà miếng ngọc bội này lại là do Đồ Mộ Mộ trộm từ chỗ Đồ Lan. Cho nên rất rõ ràng, Đồ Lan mới là người An Quân thật sự muốn tìm.]

[Bà ta đoán chắc An Quân nhất định muốn biết người đó là ai, nên muốn lợi dụng điểm này để ra điều kiện với An Quân. Chỉ cần An Quân đồng ý tha cho Đỗ Thao một mạng, bà ta sẽ nói ra sự thật.]
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 213


[Diệp Lệ San đương nhiên cũng biết, chỉ cần nói ra sự tồn tại của Đồ Lan, thì tội của Đồ Mộ Mộ trong mắt An Quân sẽ càng thêm nặng. Chào đón cô ta chắc chắn sẽ là một chuỗi dịch vụ từ báo cảnh sát, điều tra, đến ngồi tù. Nhưng chỉ cần có thể bảo vệ được Đỗ Thao, hy sinh một đứa con gái như Đồ Mộ Mộ thì có là gì.]

[Diệp Lệ San thật tâm cho rằng việc sinh ra Đồ Mộ Mộ, cho cô ta một mạng sống đã là ân huệ trời ban. Bảo vệ em trai vốn là việc cô ta nên làm, không có gì phải ấm ức cả.]

Người An gia nghe những điều này trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, ánh mắt nhìn Diệp Lệ San càng thêm chán ghét.

Tuy cả nhà Đồ Mộ Mộ đều không phải thứ tốt lành gì, bản thân cô ta sắp tới có phải chịu trừng phạt gì cũng là đáng đời, là tự làm tự chịu.

Nhưng Diệp Lệ San, với tư cách là một người mẹ, một bát nước bưng không phẳng thì thôi đi, đằng này lại thiên vị con trai, coi rẻ con gái một cách trắng trợn như vậy, còn không cho rằng mình có vấn đề gì. Con người như vậy thật sự khiến người khác ghê tởm.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Bùi Ngọc Ngưng, với tư cách là một người mẹ khác có mặt ở đây, càng không thể nào hiểu nổi loại người như Diệp Lệ San.

Đặc biệt là sau khi trải qua chuyện thiên kim thật và giả của An Linh và Thu Niệm, bà phát hiện ra rằng dù là An Linh, người không cùng huyết thống nhưng do bà một tay nuôi nấng, hay là Thu Niệm, con gái ruột nhưng đã xa cách hai mươi mấy năm, bất kể phải từ bỏ người nào, cũng đều như cắt đi một miếng thịt của bà.

Nhưng Diệp Lệ San thì sao? Con trai con gái đều là con ruột, đều lớn lên bên cạnh bà ta, sao bà ta có thể làm như vậy được?

Đây không còn là chuyện thiên vị hay không nữa, trái tim của bà ta một chút cũng chưa bao giờ đặt trên người Đồ Mộ Mộ!

Diệp Lệ San lại không biết suy nghĩ của An gia, vẫn còn tự cho rằng mình đã nghĩ ra một cách hay.

Bà ta phớt lờ những giọt nước mắt và ánh mắt tràn đầy đau khổ của Đồ Mộ Mộ, tiếp tục đề nghị với An Quân.

"Tôi biết miếng ngọc bội của Đồ Mộ Mộ từ đâu mà có. Cậu vẫn luôn tìm chủ nhân của miếng ngọc bội đó đúng không? Chỉ cần cậu đồng ý buông tha cho Đỗ Thao nhà chúng tôi, không truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào của nó, tôi sẽ nói cho cậu biết người đó là ai!”

Trong mắt Diệp Lệ San tràn đầy mong đợi, bà ta cảm thấy An Quân chắc chắn sẽ không từ chối đề nghị này.

Dù sao thì Đồ Mộ Mộ, một kẻ mạo danh, chỉ dựa vào thân phận giả đó mà đã có thể ở bên cạnh anh lâu như vậy, còn lừa được nhiều tiền đến thế, đủ để chứng minh người đã cứu anh quan trọng đến nhường nào trong lòng An Quân.

Đặc biệt là vừa nãy khi An gia nói muốn báo cảnh sát, An Quân còn là người đầu tiên ra ngăn cản. Bây giờ bà ta chẳng qua chỉ muốn An Quân buông tha cho một kẻ không quan trọng gì là Đỗ Thao mà thôi, anh không có lý do gì để từ chối.

Diệp Lệ San cảm thấy An Quân chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức, sau đó sẽ truy hỏi bà ta người đó rốt cuộc là ai. Tha cho một tòng phạm đối với An gia bọn họ cũng chẳng có ảnh hưởng gì, không phải sao?

Dù sao thì kẻ lừa đảo là Đồ Mộ Mộ và gã đàn ông hoang kia, có Đồ Mộ Mộ ở lại cho An gia trút giận là được rồi, bà ta và con trai thì có trách nhiệm gì đâu.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 214: Tôi tự mình nói


Thế nhưng, phản ứng của An Quân lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Diệp Lệ San. Anh không những không lộ ra vẻ ngạc nhiên hay sốt sắng muốn biết sự thật, ngược lại còn cười lạnh một tiếng.

"Vậy là, bây giờ bà đang ra điều kiện với tôi sao?”

An Quân khi nghiêm túc lên trông vẫn có chút đáng sợ. Đặc biệt là bây giờ anh đã không còn bất kỳ sự nể nang nào đối với mấy kẻ lừa đảo này, cộng thêm việc bị chọc giận đến mức không nhẹ, cả người anh toát ra một khí thế phẫn nộ bị dồn nén và sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Diệp Lệ San bị dọa đến ngây người, sao sự việc lại không giống như bà ta nghĩ?

"Cậu không muốn biết miếng ngọc bội đó từ đâu mà có sao? Cậu không phải muốn tìm ân nhân cứu mạng sao? Tôi có thể nói cho cậu biết mà!”

An Quân cũng không muốn nhiều lời với những người này nữa, anh lấy điện thoại ra chuẩn bị báo cảnh sát.

"Không cần, tôi tự mình sẽ điều tra. Bất kể là bà hay Đỗ Thao, cho dù một người tôi cũng không muốn bỏ qua.”

Thấy An Quân làm thật, Diệp Lệ San liền nhào tới định cướp điện thoại của anh.

"Không được! Khoan đã, đừng báo cảnh sát! Chính cậu có mắt không tròng bị Đồ Mộ Mộ lừa, cậu trút giận lên con trai tôi làm gì? Mấy chuyện này một chút cũng không liên quan đến nó, cậu mà làm Tiểu Thao phải ngồi tù thì chính là muốn lấy mạng tôi! Tôi liều mạng với cậu bây giờ!”

Đương nhiên, bà ta một chút cũng không thể liều được.

Ngay khoảnh khắc Diệp Lệ San nhào tới, bà ta đã bị vệ sĩ nhanh tay lẹ mắt giữ lại. Bà ta ngay cả góc áo của An Quân cũng chưa chạm tới.

Nhưng người tuy bị khống chế, cái miệng của bà ta vẫn không ngừng oang oang, chửi rủa tất cả mọi người có mặt ở đó.

Cứ như thể cả thiên hạ này chỉ có bà ta và con trai bà ta là hai người vô tội, còn những người khác đều là những kẻ đại ác nhân tày trời muốn gây khó dễ cho mẹ con họ.

An Quân đã gọi xong điện thoại báo cảnh sát, mà Diệp Lệ San vẫn còn ở đó không ngừng lải nhải.

Có điều, khi chửi người khác thì bà ta có vẻ hơi ngượng miệng, chửi mỗi người vài câu là hết lời. Nhưng chửi Đồ Mộ Mộ thì bà ta lại là một tay lão luyện, đủ mọi lời khó nghe tuôn ra không ngớt.

"Sao tao lại sinh ra cái thứ báo đời như mày! Đồ ăn hại! Nếu không phải vì mày, mẹ mày có bị người ta đối xử như vậy không? Đồ vô dụng, mày cứ thế nhìn bọn họ bắt nạt tao à!”

"Chính mày cùng hai thằng đàn ông không ra gì gây ra chuyện, còn muốn liên lụy đến tao và em mày. Tao đúng là kiếp trước tạo nghiệp gì mà lại sinh ra đứa con gái không biết xấu hổ như mày.”

Diệp Lệ San càng chửi càng khó nghe, vệ sĩ muốn bịt miệng bà ta còn bị bà ta cắn cho một phát.

Ngay cả những người ngoài cuộc như họ cũng nghe không nổi nữa, nhưng Đồ Mộ Mộ lại ngồi quỳ ở đó không hề có phản ứng gì. Những giọt nước mắt khi khóc lóc chất vấn Diệp Lệ San trước đó cũng đã khô cạn, chỉ để lại vài vệt nước mắt trên mặt.

Đôi mắt cô ta vô hồn, chỉ ngây dại nhìn người mẹ ruột đang có bộ mặt méo mó, không ngừng chửi rủa mình.

Mãi cho đến khi một tiếng "Chát" vang lên, Đồ Mộ Mộ mới như được gọi hồn trở lại, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 215


Bùi Ngọc Ngưng vậy mà đã tát một cái vào mặt Diệp Lệ San.

Trong phòng bệnh cuối cùng cũng có được một khoảnh khắc yên tĩnh.

"Là nó cầu xin bà sinh nó ra à? Nếu được chọn, ai lại muốn có một người mẹ như bà. Nó còn chưa chê bà thì thôi, bà lại còn ở đó mà chê nó.”

Bùi Ngọc Ngưng thật sự là tức không chịu nổi.

Cũng có thể là vì chuyện của An Linh và Thu Niệm khiến tâm trạng bà dạo gần đây rất bất ổn. Cộng thêm việc luôn biết được những chuyện sẽ xảy ra với các con mình trong cốt truyện gốc qua tiếng lòng của An Linh, khoảng thời gian này bà vẫn luôn ở trong trạng thái lo lắng và bất an, sợ rằng con mình vẫn sẽ bị tổn thương.

Nhưng bây giờ, Diệp Lệ San, một người làm mẹ, lại đang không ngừng gây ra tổn thương cho chính con gái ruột của mình. Điều này khiến Bùi Ngọc Ngưng không thể nào nhẫn nhịn được nữa.

Bà như một ngọn núi lửa bị dồn nén quá mức cuối cùng cũng phun trào, chỉ hận không thể để ngọn lửa giận của mình trực tiếp nuốt chửng, thiêu rụi loại người như Diệp Lệ San.

"Năm đó nếu không phải An Quân và các con tôi tình cờ đi ngang qua, con gái bà sẽ gặp phải chuyện đáng sợ gì, bà không quan tâm chút nào sao? Lại có thể vì sợ ảnh hưởng đến con trai mà không báo cảnh sát. Sự oan ức và an toàn tính mạng của con gái bà không quan trọng sao?”

"Đúng, Đồ Mộ Mộ quả thực đã làm sai, nhưng không phải bà cũng không ngăn cản nó sao? Bây giờ bà còn có mặt mũi đóng vai người bị hại, cho rằng nó đã hại bà à? Nó quả thực có lỗi với An Quân, nhưng không nợ bà, càng không nợ đứa con trai kia của bà!”

"Loại người như bà một chút cũng không có tư cách làm mẹ!”

Đồ Mộ Mộ ngây người nhìn mọi chuyện đang xảy ra, đột nhiên cảm thấy thế giới này đôi khi thật sự rất kỳ ảo.

Rõ ràng là cô đã lừa An Quân.

Mẹ ruột của cô thì chỉ hận không thể dùng những lời lẽ khó nghe nhất trên đời để chửi rủa cô. Mẹ của An Quân lại đứng ra nói chuyện bênh vực cô.

Cô lại nhìn sang những người khác trong An gia.

Cha An và hai người con trai của ông đều ăn ý mà lùi lại một chút, ra vẻ muốn tiến lên ủng hộ nhưng lại sợ bị lửa giận lan đến. Cha An còn len lén giơ ngón tay cái về phía bóng lưng của Bùi Ngọc Ngưng.

An Linh và Thu Niệm liếc nhau, cũng ăn ý tiến lên, mỗi người một bên khoác tay Bùi Ngọc Ngưng. Người thì nói "Mẹ đừng giận, đừng vì loại người này mà hại sức khỏe”, người thì nói "Mẹ ơi tay mẹ có đau không, con thổi cho mẹ nhé”, mới dỗ được Bùi Ngọc Ngưng nguôi giận đi một chút.

Đồ Mộ Mộ nhìn cảnh tượng có phần hài hước này, vậy mà cũng bật cười.

Nhưng cười rồi, nước mắt cô lại không kìm được mà tuôn rơi, cả người bị cảm giác hối hận tột cùng bao phủ đến sắp không thở nổi.

Cô cảm thấy mình có lẽ đã thật sự bỏ lỡ một cơ hội rất quan trọng, một cơ hội để có thể hòa nhập vào gia đình này.

Nếu như cuộc gặp gỡ của cô và An Quân không phải bắt đầu từ một lời nói dối, liệu cô có thể cùng An Quân trở thành một cặp đôi bình thường không?

Cô cảm thấy An Quân ở bên cô, có lẽ cũng không hoàn toàn là vì thân phận giả mạo của cô.

Hai người quen nhau một năm sau mới đến với nhau. Mặc dù cô đã diễn theo hình mẫu lý tưởng của An Quân như lời Vu Như Sóc nói, nhưng một người cũng không thể nào hoàn toàn đóng vai thành một người khác được.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 216: Nắm đấm cứng lại


Vậy nên, liệu có một khả năng nào đó, rằng An Quân thật sự đã thích cô?

Ý nghĩ này một khi nảy sinh, Đồ Mộ Mộ liền không có cách nào loại bỏ nó khỏi đầu.

Chỉ là, cho dù có khả năng đó thì đã sao? Ngoài việc làm tăng thêm sự hối hận của cô lúc này, nó chẳng có tác dụng gì cả.

Cô thà rằng giờ phút này mình có thể điên cuồng hơn một chút, như vậy cũng không đến mức nhận thức rõ ràng rằng mình và An Quân đã không còn bất kỳ khả năng nào nữa.

Diệp Lệ San bị đánh một cái tát mà không thể trả đũa, chỉ có thể bắt đầu nổi điên trong sự bất lực, buông ra vài lời mà bà ta tự cho là uy h.i.ế.p tàn nhẫn.

"Chuyện của tao với con gái tao thì liên quan gì đến mấy người ngoài các người? Mạng của nó là do tao cho, tao có muốn lấy lại cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Nói nữa là năm đó nó cũng có xảy ra chuyện gì đâu, ngược lại còn khắc c.h.ế.t lão chồng bạc mệnh của tao.”

Sau đó, bà ta lại hét về phía Đồ Mộ Mộ: "Tao thấy mày chính là một ngôi sao chổi! Mày lúc trước mà lên xe thì có khi ông ấy đã không phải chết, sao người c.h.ế.t không phải là mày!”

Bùi Ngọc Ngưng thấy Diệp Lệ San vẫn còn ngoan cố không chịu hối cải, biết rằng nói lý với loại người này cũng vô ích. Bà bèn phất tay ra hiệu cho vệ sĩ, bảo họ đưa Diệp Lệ San sang phòng khác chờ cảnh sát đến rồi tính.

Diệp Lệ San giãy giụa không thành, lại hét lớn về phía An gia:

"Dù sao thì các người cứ chờ mà hối hận đi! Sau này có cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không nói, các người đừng hòng biết được người đó là ai!”

Đúng lúc này, giọng của Đồ Mộ Mộ đột nhiên vang lên, cắt ngang lời của Diệp Lệ San.

"Tôi nói.”

So với Diệp Lệ San đang gào thét, Đồ Mộ Mộ lúc này trông bình tĩnh hơn rất nhiều. Giọng cô tuy điềm tĩnh nhưng lại lộ ra một sự kiên định chưa từng có.

"Tôi tự mình nói.”

Giọng của Đồ Mộ Mộ không lớn, nhưng đủ để mọi người trong phòng bệnh nghe thấy.

Lần này, không chỉ An gia sững sờ, mà ngay cả Diệp Lệ San cũng hoàn toàn không tin vào những gì mình vừa nghe.

Diệp Lệ San rất rõ ràng đây đã là con át chủ bài duy nhất mà bà ta có thể dùng để ra điều kiện với An gia.

Bà ta vốn nghĩ rằng bây giờ An gia không đồng ý điều kiện của mình là vì đang tức giận do bị lừa. Một khi bình tĩnh lại, họ ắt sẽ suy nghĩ thấu đáo, rằng tìm hiểu thông tin từ bà ta và Đồ Mộ Mộ mới là cách đáng tin cậy nhất.

Hơn nữa, ngay cả người thím như bà ta cũng không biết Đồ Lan đi đâu, An gia chắc chắn cũng không dễ dàng điều tra ra được.

Lùi một vạn bước mà nói, kể cả An gia có chú ý đến Đồ Lan, chỉ cần họ không thể tìm được cô ấy để hỏi trực tiếp, thì sẽ không bao giờ có thể xác định được năm đó có phải cô ấy đã cứu An Quân hay không.

Sớm muộn gì họ cũng sẽ nhận ra, đến hỏi người biết chuyện như bà ta mới là cách tốt nhất. Đến lúc đó, điều kiện gì mà chẳng do bà ta đưa ra.

Còn về một người biết chuyện khác là Đồ Mộ Mộ, Diệp Lệ San cảm thấy cô ta tuyệt đối sẽ không nói ra sự thật.

Bởi vì vừa nãy ngay cả Diệp Lệ San cũng nhìn ra, An Quân đã nghi ngờ về nguồn gốc của miếng ngọc bội, nhưng Đồ Mộ Mộ vẫn có thể mở mắt nói dối, cố gắng tiếp tục dùng thân phận giả để làm An Quân mềm lòng không chia tay.
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 217


Cho nên, với tâm thái cố chấp đó, làm sao cô ta có thể chủ động thành khẩn, tự chặt đứt đường lui duy nhất của mình được.

Nhưng bây giờ, Đồ Mộ Mộ lại muốn nói ra sự thật?

Trong lúc mọi người còn đang sững sờ, Đồ Mộ Mộ đã không chút do dự tiếp tục mở miệng.

"Miếng ngọc bội đó là tôi trộm của chị họ tôi, chị ấy tên là Đồ Lan.”

"Chị ấy đến nhà tôi năm 16 tuổi. Trước đó chị ấy vẫn luôn ở quê, chính là một thôn nhỏ dưới thị trấn Hoài Lâm, nơi anh tỉnh lại lúc trước. Chị ấy mới đến được một năm thì cha tôi mất, mẹ tôi liền đuổi chị ấy đi.”

"Những chuyện khác các người tự mình điều tra đi, dù sao tôi cũng không biết sau đó chị ấy đã đi đâu.”

[Cô ta vậy mà thật sự chủ động nói ra... hơn nữa hoàn toàn không nói dối.]

[Đồ Lan đúng là bị đuổi đi năm 17 tuổi. Diệp Lệ San thật sự vẫn luôn có bộ mặt đó. Năm đó bà ta cũng nói chồng mình là bị Đồ Lan khắc chết, còn nói Đồ Lan có tay có chân, đã có thể tự nuôi sống mình rồi, đừng có mặt dày như kẻ ăn mày mà ăn bám nhà người khác nữa.]

[Sau đó họ liền mất tin tức của Đồ Lan. Chủ yếu là vì họ một chút cũng không quan tâm, nên tự nhiên cũng không biết gì về tung tích của Đồ Lan sau này.]

Người An gia nghe xong chỉ cảm thấy nắm đ.ấ.m đều cứng lại.

Tại sao trên đời này lại có người như Diệp Lệ San? Rõ ràng người chồng đầu tiên của bà ta c.h.ế.t hoàn toàn là vì bà ta, sự thật đã rành rành như vậy mà bà ta vẫn có thể đổ hết trách nhiệm lên đầu một Đồ Lan không hề liên quan.

Hơn nữa, sau khi đuổi một Đồ Lan chưa thành niên đi, bà ta lại hoàn toàn không quan tâm đến cuộc sống sau này của cô ấy sẽ ra sao. Đây đâu phải là chuyện một người thím nên làm?

[Diệp Lệ San tuy miệng gọi Đồ Lan là kẻ ăn mày, nhưng trong lòng bà ta biết rất rõ, sự việc vốn không phải như bà ta nói là Đồ Lan ăn bám nhà họ. Gia đình họ Đồ vốn rất nghèo, là nhờ cha của Đồ Lan đi làm thuê để chu cấp cho em trai mình đi học, mới cung cấp ra được một sinh viên như Đồ Hồng. Nhưng sau đó cha mẹ của Đồ Lan qua đời vì một tai nạn công trình, tiền bồi thường tai nạn đều ở trong tay ông bà nội của Đồ Lan. Hai ông bà vốn định giữ lại số tiền đó để nuôi nấng Đồ Lan và chi trả học phí cho cô sau này, nhưng hai người già rốt cuộc tuổi cao sức yếu, không chịu nổi, đã lần lượt qua đời trước khi Đồ Lan thành niên.]

[Ông nội của Đồ Lan trước khi qua đời đã cố ý gọi Đồ Hồng về để phó thác Đồ Lan cho ông ta, cũng giao lại số tiền bồi thường còn lại cho Đồ Hồng, bảo ông ta nuôi nấng Đồ Lan đến khi thành niên rồi giao lại tiền cho cô. Ý tốt của ông cụ có lẽ là vậy, dù sao Đồ Hồng đang phát triển ở thành phố lớn, nếu có thể giúp đỡ Đồ Lan một chút, thì cơ hội học hành và công việc sau này của cháu gái sẽ tốt hơn ở quê nhiều. Còn về việc Đồ Hồng nghĩ thế nào thì đã không thể biết được nữa, dù sao cuối cùng ông ta cũng qua đời trước khi Đồ Lan thành niên, và số tiền này toàn bộ rơi vào túi của Diệp Lệ San.]

[Cho nên Diệp Lệ San không chỉ nuốt trọn tiền bồi thường của cha mẹ Đồ Lan, mà còn đuổi Đồ Lan ra đường để tự sinh tự diệt.]

Người An gia: Nắm đ.ấ.m càng cứng hơn...
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 218


Thế nhưng, lời kể của Đồ Mộ Mộ vẫn tiếp tục. Cô ta không chỉ nói về lai lịch của miếng ngọc bội, mà còn khai ra sạch sẽ chuyện Vu Như Sóc sau khi phát hiện miếng ngọc bội đã lên kế hoạch, xúi giục cô ta tiếp cận An Quân lừa tiền như thế nào.

Thậm chí cả chuyện Đỗ Thao chủ động tìm đến cô, uy h.i.ế.p cô dùng cớ du học để lừa tiền An Quân cũng nói ra hết.

Tất cả mọi người đều không hiểu tại sao cô ta đột nhiên lại thay đổi tính nết. Chỉ có Đồ Mộ Mộ tự biết, hôm nay cô ta đã nhận ra một sự thật, một sự thật mà cô ta lẽ ra nên nhận ra từ lâu nhưng luôn cố tình trốn tránh vì không muốn thừa nhận.

Đó chính là, Diệp Lệ San một chút cũng không yêu cô.

Người mẹ trên danh nghĩa sinh học này, một chút cũng không yêu cô.

Người ta vẫn thường nói trên đời này không có cha mẹ nào không yêu thương con cái. Vì vậy, Đồ Mộ Mộ cũng giống như đại đa số mọi người, thà tin vào một quan điểm tuyệt đối như vậy, còn hơn là đối mặt với thực tế.

Thực ra, từ sớm khi cô nhận ra mẹ luôn đối xử khác biệt với cô và em trai, từ sớm khi cô bị tẩy não hết lần này đến lần khác rằng phải giúp đỡ em trai, phải đặt em trai lên hàng đầu, từ sớm khi cô suýt bị cha dượng bắt cóc mà mẹ lại chọn không báo cảnh sát, cô đã nên nhận ra sự thật này.

Chỉ là sự thật này quá tàn nhẫn, nên cô không có dũng khí để đối mặt và thoát khỏi mối quan hệ độc hại này, ngược lại còn lún sâu vào một mối quan hệ tình cảm độc hại khác.

Hoặc nói đúng hơn, là một mối quan hệ tình cảm mà cô tự cho là đúng.

Cô vì lầm tưởng Vu Như Sóc là người đã cứu rỗi mình, liền đơn phương yêu đối phương và nghe lời hắn răm rắp, còn bất chấp đạo đức và pháp luật mà làm ra chuyện lừa gạt tiền bạc và tình cảm của An Quân.

Hơn nữa, cô còn tự cho rằng mình đang giúp đỡ Vu Như Sóc, cảm thấy mình cũng có thể cứu rỗi hắn.

Thật quá nực cười.

"Phần lớn tiền đều bị Vu Như Sóc lấy đi để trả nợ cờ bạc. Tôi cũng không biết hắn rốt cuộc nợ bao nhiêu. Tôi vốn còn ngây thơ cho rằng chỉ cần lừa đủ tiền cho hắn trả hết nợ cờ b.ạ.c là được, hắn sẽ có thể cai nghiện cờ b.ạ.c và sống hạnh phúc bên tôi.”

"Kết quả các người đều thấy rồi đấy, lừa hết lần này đến lần khác, số tiền lừa được ngày càng nhiều, mà hắn lại đánh bạc ngày càng lớn.”

[Trám không nổi, một chút cũng là không thể trám nổi. Lỗ hổng cờ b.ạ.c của Vu Như Sóc quá lớn, ai tin con bạc có thể quay đầu thì người đó đúng là đại ngốc! Hắn lấy được tiền một chút cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện trả hết nợ rồi dừng lại, hắn chỉ nghĩ đến việc đánh một ván lớn hơn để gỡ lại toàn bộ những gì đã mất!]

"Còn về Đỗ Thao." Đồ Mộ Mộ nhìn Diệp Lệ San với vẻ châm biếm: "Nó thì tính là tòng phạm cái gì? Là nó uy h.i.ế.p tôi giúp nó lừa tiền. Nếu tính cho đúng, tôi mới là kẻ tòng phạm, được chứ?”

"Bà còn muốn cho đứa con trai cưng của bà toàn thân rút lui à? Cứ nằm mơ giữa ban ngày đi!”

"Đều muốn lợi dụng tôi đúng không? Muốn lấy tôi làm con tốt thí đúng không?” Trong mắt Đồ Mộ Mộ có chút khoái trá. "Tôi biết tôi không thoát được đâu, nhưng các người cũng đừng hòng một ai được yên ổn!”
 
Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh
Chương 219: Ai tin lời con bạc, tôi khinh


Diệp Lệ San tức điên lên, lại bắt đầu mắng chửi Đồ Mộ Mộ không có não, mắng cô ta ích kỷ, ngay cả mẹ ruột và em trai ruột cũng không tha.

Đồ Mộ Mộ lại phát hiện ra mình dường như không còn cảm giác tê liệt hay đau khổ như trước kia khi bị mắng nữa, ngược lại lần đầu tiên cô có một cảm giác thống khoái kỳ diệu.

Cô nhìn gương mặt đã có chút xấu xí, méo mó của Diệp Lệ San khi đang chửi bới mình, vậy mà lại bật cười.

Ban đầu cô chỉ cười khẽ, sau đó tiếng cười ngày càng lớn, đến cuối cùng thì trực tiếp cười phá lên.

Cô vừa cười vừa lẩm bẩm, nước mắt cũng không kìm được mà tuôn rơi.

"Tại sao đến bây giờ tôi mới nghĩ thông suốt nhỉ? Các người không yêu tôi thì thôi, có gì to tát đâu? Con người các người đã thối nát như vậy, tình yêu mà các người cho đi thì có thể là thứ tốt đẹp gì chứ? Nhưng tại sao, tại sao đến bây giờ tôi mới nghĩ thông suốt!”

Cô thật sự hối hận, nhưng cũng thật sự đã quá muộn.

Diệp Lệ San cũng bị bộ dạng kỳ quái của Đồ Mộ Mộ dọa cho một phen. Có ai bị mắng mà lại cười thành ra như vậy, còn nói những lời không đầu không đuôi mà bà ta chẳng hiểu gì.

"Mày điên rồi à? Nói toàn mấy thứ linh tinh vớ vẩn gì thế?”

Bà ta còn định nói thêm gì đó, nhưng hai vệ sĩ đang giữ bà ta đã đưa bà ta ra khỏi cửa, kéo về phía phòng bệnh bên cạnh.

Phòng bệnh này cuối cùng cũng hoàn toàn yên tĩnh.

Bây giờ, trong vở kịch hôm nay, một diễn viên là Diệp Lệ San đã bị đưa đi, một người là Đồ Mộ Mộ rõ ràng đã hoàn toàn từ bỏ chống cự, bác sĩ Lý chỉ là một vai phụ, chỉ còn lại một Vu Như Sóc vẫn luôn co ro ở góc phòng như một con rùa rụt cổ.

Người An gia đều cho rằng hắn sẽ tiếp tục làm con rùa rụt cổ đến cùng, thì Vu Như Sóc đột nhiên quỳ xuống trước mặt An Quân.

An Quân kinh ngạc, vội bảo vệ sĩ kéo người dậy.

"Anh làm gì vậy?”

Vu Như Sóc cứ như không có xương, mặc cho vệ sĩ kéo thế nào, hắn đều mềm nhũn, hoàn toàn không dùng sức, không muốn đứng lên. Vệ sĩ hết cách với hắn, đành để hắn quỳ trở lại.

Hắn khóc lóc thảm thiết cầu xin An Quân:

"An Quân, anh biết anh sai rồi, anh có lỗi với em. Nhưng anh thật sự cùng đường rồi. Anh bị bạn bè xấu rủ rê đi cờ bạc, bị chúng nó gài bẫy nên mới thua nhiều như vậy. Thật ra anh mới chơi có hai năm thôi, anh chắc chắn có thể sửa được.”

[Nói dối, chơi năm năm rồi.]

"Em biết nhà anh trước đây suýt nữa phá sản, chỉ còn lại mỗi cái bệnh viện này. Anh cũng chỉ nghĩ có thể thắng chút tiền để giảm bớt gánh nặng cho gia đình nên mới nhất thời bị ma xui quỷ khiến mà chọn cờ bạc. Nếu được làm lại, anh chắc chắn sẽ không ngu ngốc như vậy.”

[Nói dối. Chính vì anh đam mê cờ b.ạ.c làm tiêu tan tài sản, chủ nợ tìm đến tận nhà nên người nhà mới biết. Lúc đó anh cũng khóc lóc quỳ gối trước mặt gia đình, hứa sẽ không bao giờ cờ b.ạ.c nữa. Người nhà tin lời anh, gần như lấy hết tiền mặt ra để giúp anh trả nợ. Sau này công ty kinh doanh gặp vấn đề, chuỗi vốn đứt gãy, không còn tiền để cứu vãn nữa. Nhà anh phá sản, anh phải chịu một nửa trách nhiệm đấy.]

"Là bọn chủ nợ uy h.i.ế.p anh, nói nếu không trả tiền sẽ công khai chuyện anh cờ b.ạ.c ra ngoài. Em biết trong ngành của chúng ta, nếu bị tung ra chuyện như vậy thì anh sẽ hoàn toàn tiêu đời. Cho nên anh cùng đường mới nghĩ ra chiêu này. Anh chỉ muốn tìm cách có tiền để trả nợ trước, chờ sau này anh kiếm được tiền sẽ trả lại cho em.”
 
Back
Top Dưới