CÔNG BÁO THÌ THẨM
NHỮNG TRÁI TIM KHỐN KHỔ BIẾT CẦU NGUYỆN NƠI NAO?
Viết bởi Kutlass Knightlinger
Bỗng một ngày, người ta phát hiện ra cánh cửa nhà thờ của Hoàng tử Trái Tim biến mất.
Với nước sơn son đỏ thẫm được vun bồi qua năm tháng từ tất thảy những trái tim vụn vỡ, lối vào mang tính biểu tượng của nhà thờ được ghé thăm
nhiều nhất Quận Thánh dân lẫn khuất vào màn đêm đen đặc, lấp sau cả bức tường lạnh lẽo bằng đá cẩm thạch không sao xuyên thủng.
Kể từ đó, không một ai có thể bước vào nhà thờ nữa...
_______________________________________
Evangeline nhét vội tờ báo đã được hai tuần tuổi vào túi váy hoa.
Ở cuối con hẻm đổ nát thấp thoáng hình bóng cánh cửa chỉ cao hơn đầu nàng đôi chút, ẩn sau tấm lưới sắt gỉ sét thay vì được phủ một lớp sơn son tươi màu đẹp mắt.
Không phải bàn cãi chi nữa, nàng cá hết thảy Cửa Hiệu Tọc Mạch của cha nàng rằng đây chính là cánh cửa đang mất tích.
Ở chốn Quận Thánh này, không còn gì kém hấp dẫn hơn thế.
Những tấm chạm khắc xuất hiện trên mọi lối vào, các bức phù điều chạm trổ, mái hiên bằng kính cùng những ổ khóa ma vang Cha nàng, người đàn ông với đức tin mạnh mẽ, cũng không giấu nổi hoài nghi.
Ông thường nói rằng, các nhà thờ nơi đây chẳng khác nào những con ma cà rồng chỉ nhăm nhe hút máu và chức chở bòn rút.
Chúng không mang bản chất cao quý của một nơi thờ tự, mà là cái bẫy luôn giăng sẵn để mồi chài những tay mơ nhẹ dạ.
Giữa bao cánh cửa tầm thường sẽ luôn xuất hiện một cánh cửa phi thường.
Dù cho đó chỉ là một khối gỗ thô ráp, thiểu tay cầm cùng lớp sơn trắng đã khô cong nứt nẻ.
Phải chăng cánh cửa đang muốn trốn tránh sự tồn tại của chính mình?
Tuy nhiên, khi đối mặt với Evangeline, cánh cửa dường như không thể che giấu nổi bản chất vốn có.
Sở hữu ngoại hình chẳng mấy long trọng, không thể nhầm lẫn với một bên là đường cong dốc, bên còn lại là vết cắt như răng cưa, hình thù một nửa trái tim tan vỡ là biểu tượng mang tính Thần Mệnh của Hoàng tửTrái Tim.
Sau cùng...
Nếu hy vọng hóa thành đôi cánh, thì đôi cánh của Evangeline đang sải rộng ngay sau lưng nàng, thời khắc được tung mình vi vu trên đường bay hẳn là niềm hy vọng tốt đẹp.
Hai tuần tìm kiếm miệt mài ở thành phố Valenda, nàng đã tìm ra nó.
Khi lời đồn về tung tích chưa rõ của cánh cửa nhà thờ Hoàng tử Trái Tim lần đầu xuất hiện trên tờ tin tức nằm gọn nơi túi váy nàng, ít ai tưởng tượng ra rằng đó là phép thuật.
Đó là bài báo đầu tiên được đăng tải trên tờ báo bê bối này, và người ta hồ nghỉ rằng đây là một phần trong kế hoạch của trò lừa bịp với mục đích chẳng lấy gì làm hay ho.
Các cánh cửa đâu thể bỗng dưng biến mất được.
Nhưng với Evangeline, nàng tin đây không phải trò lừa bịp.
Đối với nàng, câu chuyện xảy đến không giống mánh lới hay chiêu trò quảng cáo, nó như một ám hiệu, dẫn đường chỉ lối nàng tới nơi có thể cứu vớt trái tim của chính mình cũng như chàng trai mà nó thuộc về.
Hẳn là nàng không có mấy cơ may được diện kiến phép thần thông, chỉ trừ bỏ những điều diệu kỳ có trong Cửa Hiệu Tọc Mạch của cha nàng.
Thế nhưng, phép màu, nàng tin rằng chúng vẫn luôn tồn tại.
Maximilian, người cha đáng kính của nàng, luôn nói về hàng tá những điều viển vông như thể nó có thật.
Còn mẹ nàng lại là người phụ nữ với gốc gác phương Bắc nguy nga, tráng lệ, một vùng đất không phân tách giữa cổ tích và biên niên thiên cổ.
Mẹ nàng thường nói: “Tất thảy mọi sự trên đời đều được nhào nặn bởi những điều chân phương cùng bao lời dối trá.
Cốt nằm ở lòng tin của con vào sự lựa chọn của mình."
Và Evangeline, trời phú cho nàng khả năng thiên bẩm với cơ man niềm tin vào những điều mà người khác cho là hoang đường - như Thần Mệnh bất tử.
Nàng mở tấm lưới sắt.
Tự thân cánh cửa đã không có tay cầm, nàng buộc phải luồn các ngón tay vào khoảng không nhỏ xíu giữa bức tường đá bẩn thỉu và cạnh bên lởm chởm.
Cánh cửa kẹp vào đầu ngón tay nàng, họa nên một giọt máu.
Nàng thề rằng chính giọng nói vỡ tan như xé ra thành từng mảnh từ cánh cửa đang cất lời: “Ngươi có biết ngươi sắp dấn thân vào chốn nào không vậy?
Nơi ấy không có gì ngoài trái tim vụn vỡ cả."
Nhưng trái tim của Evangeline đã sớm chẳng còn lành lặn.
Nàng đã lường trước được những rủi ro phải gánh chịu.
Các quy tắc khi đến thăm nhà thờ Thần Mệnh đã được nàng thuộc nằm lòng:
Hãy chắc rằng lời hứa hẹn luôn ít hơn những gì nàng có thể cho đi, bởi Thần Mệnh luôn lấy đi nhiều hơn thể.
Đừng mặc cả với nhiều hơn một Thần Mệnh.
Và trên hết, đừng bao giờ rơi vào lưới tình với bất cứ Thân Mệnh nào.
Ngày xửa ngày xưa, có mười sáu Thần Mệnh bất diệt, tất thảy đều là những ơn trên ganh ghét, đố kị, tha thiết chiếm hữu vận mệnh chúng sinh.
Trước khi đăng toàn năng biến mất và bị phong ăn bởi lớp rêu phong phú kín qua hàng thể ký, trong kiếp nhân sinh bao la, loài người không ngừng truyền tai nhau về sức mạnh của một thể lực siêu nhiên đã cai trị phân nửa thế gian bằng những ma thuật dị biệt, vừa tàn ác, nhẫn tâm, rồi lại rưới mật ngọt trong vũng lây đau xót.
Giao kèo được thiết lập với những linh hồn yếu đuổi, mong manh, nhưng rồi nỗi đau cứ ngày một đầy lên, bị giày xéo bởi chính bàn tay ma quái ấy, những số phận khánh kiệt, túng quẫn bỗng không chốn dung thân.
Ấy vậy mà, hầu hết mọi người - ngay cả khi họ tin rằng Thần Mệnh chỉ là truyện thiên cổ - phải tuyệt vọng đến nhường nào mới sẵn sàng cầu nguyện, dựa dẫm vào thế lực siêu nhiên mỗi khi sự đời không như ý nguyện.
Evangeline luôn mang dáng vẻ hào hứng, tò mò về khu nhà thờ, nhưng nàng đã biết đủ nhiều về bản chất không kiên định của Thần Mệnh, hay của những cuộc ngã giá trước Thần Mệnh hòng tránh phải tìm đến nơi thờ tự của ơn trên.
Cho đến hai tuần trước, nàng bỗng nhiên trở thành chính nhân vật khổ đau mà những câu chuyện hằng cảnh báo.
"Làm ơn."
Nàng thì thầm với cánh cửa mang hình thù trái tim, lấp đầy giọng nói của mình bằng niềm hy vọng hoang dại, tan nát.
“Ta biết ngài là đãng vạn năng.
Nhưng chính ngài đã cho phép ta có cơ may tìm thấy ngài.
Xin hãy cho ta cơ hội được bước vào."
Nàng kéo thanh gỗ lần cuối.
Thời khắc đã điểm, cánh của được mở ra.
Tim Evangeline đập rộn lên như chuông treo loạn nhịp, vội vã theo từng nhịp bước chân đầu tiên của nàng.
Trong quá trình tìm kiếm cánh cửa bị mất, nàng đọc được rằng, nhà thờ của Hoàng tử Trái Tim sẽ có những hương thơm khác biệt qua từng nhân vật ghé thăm.
Chúng được cho là có mùi giống với nỗi đau lớn nhất của mỗi vị khách.
Nhưng khi Evangeline bước vào thánh đường mát lành, không khí nơi đây chẳng khiến nàng nhớ đến Lục, với mùi da lộn vương vấn có hương lau, y như đám cỏ cháy vào một ngày nắng ẩm và hanh hao quẩn quanh nơi đầu mũi.
Khoảng hở nhỏ xíu nơi miệng cửa nhà thờ đậm vị ngòn ngọt quyện chút kim loại, hương vị thuộc về hỗn hợp của táo và máu.
Cảm giác lạnh lẽo nhanh chóng xâm chiếm khiến đôi cánh tay sởn gai ốc của nàng như rơi vào trạng thái đông đặc.
Đây không phải là mùi hương gọi nhắc đến chàng trai mà nàng hằng yêu thương.
Bài báo nàng đọc được hẳn đã nhận định sai lầm.
Nhưng rồi, nàng vẫn không quay đầu hay thay đổi ý định.
Sâu thắm trong tiềm thức, nàng biết rõ rằng Thần Mệnh không phải đức toàn năng hay đấng cứu thế, dẫu cho nàng có hy vọng Hoàng tử Trái Tim sẽ sâu sắc, nhạy cảm hơn những vị Thần Mệnh khác.
Từng bước chân nối đuôi nhau đưa nàng vào sâu hơn bên trong thánh đường.
Tất cả mọi thứ đều trắng xóa đến kinh ngạc.
Thảm trắng, nên trắng, băng ghế cầu nguyện bằng gỗ sồi trắng bệch, cây dương là rung trắng muốt, bạch dương trắng trong như bông tuyết
Evangeline đi hết hàng ghế màu trắng này đến hàng ghế màu trắng khác.
Chúng có thể đã từng rất hoàn hảo, vẹn nguyên Nhưng giờ đây, biết bao chiếc tự lúc nào chịu cảnh "què cut", so khác nếu không bị hao mòn mất phân đêm thì cũng bị gãy đôi phần băng ghẽ.
Rạn nứt.
Đổ vỡ.
Tuyệt vọng.
Cánh cửa không muốn cho nàng bước vào hắn là vì lẽ đó.
Linh tỉnh trong nàng mách bảo nơi đây không giống chốn tai hại, hung hãn mà trái lại, chúng mang dáng vẻ sầu bi đến thảm thương.
Thế rồi, một cú xé gió đầy hung bạo bồng phá vỡ sự im lặng của nhà thờ.
Evangeline xoay người lại, miệng không khỏi há hốc.
Cách vài hàng ghế phía sau nàng, ẩn sâu trong một góc khuất tăm tối, chàng trai trẻ chẳng rõ là bị thương nguyện cầu cho linh hồn ai hay đang hành lễ sám hối.
Những lọn tóc vàng óng ả xõa lòa xòa trên khuôn mặt, chàng cúi đầu, ngón tay mân mê ống tay áo.
Tiếng xé ngọt lịm khiến chiếc áo khoác ngoài màu đỏ tía không còn vẹn nguyên.
Tim nàng nhói lên đau buốt.
Nàng muốn biết chẳng có cần sự giúp đỡ không.
Nhưng nếu cần, có lẽ chàng đã không chọn một góc xa xôi khuất lấp khỏi tầm nhìn đến thế.
Và quan trọng hơn cả, nàng không còn nhiều thì giờ nữa.
Bên trong nhà thờ không hề thấy bóng dáng đồng hồ, nhưng Evangeline thề rằng nàng đã nghe thấy tiếng tích tắc vội vã của kim giây, đang gắng sức xóa đi từng phút quý giá mà nàng có cho đến ngày hôn lễ của Lục được cử hành.
Nàng vội vàng bước xuống gian giữa dẫn đến hậu cung, nơi những dãy ghế biến dạng méo mó giờ đây đã không chút tăm hơi.
Ngay trước mặt nàng, tia sáng lập lòe, yếu ớt từ chiếc bục bằng đá cẩm thạch khiến mắt nàng mờ đi.
Bậc thềm nguyên sơ được cả rặng dài nến sáp ong thắp sáng rực rỡ, bao quanh là bốn cột đá cẩm thạch có rãnh trang trí, canh giữ bức tượng Thần Mệnh với sắc vóc vượt ngưỡng người thường của Hoàng tử Trái Tim.
Sau gáy nàng, cơn ớn lạnh dội đến đột ngột như xúc tu trườn trên da thịt.
Evangeline biết dáng vẻ mà đáng ra theo lẽ thường tình chàng nên có.
Tất cả nhờ vào chính Cỗ Bài Định Mệnh, sử dụng những hình ảnh để tiên đoán vận may, mặt hàng đang trở nên phổ biến trong cửa hàng tọc mạch của cha nàng dạo gần đây.
Hoàng tửTrái Tim - lá bài đại diện cho tình yêu không hồi đáp - vốn luôn miêu tả Thần Mệnh mĩ miều một cách sầu bị, với đôi mắt xanh thăm thẳm lay động đang rỉ từng giọt nước mắt, hòa cùng dòng máu chảy mãi nhuộm đỏ khóe miệng dỗi hờn của chàng ta.
Trên bức tượng bừng sáng chẳng vương lấy một giọt lệ đẫm máu.
Tuy nhiên, khuôn mặt kia lại hiện hữu vẻ diễm lệ đến tàn khốc, chính là dáng vẻ mà Evangeline hằng mong từ một á thần có khả năng giết người bằng nụ hôn.
Chàng ta, với đôi môi cẩm thạch cùng khóe miệng nhếch cao khéo tạo nụ cười hoàn mỹ đáng lẽ phải thật hững hờ, cay nghiệt, tàn nhẫn, ấy vậy mà sự mềm mại còn vương lại nơi phần môi dưới có chút đây đãn kia lại như lời mời gọi mơn trớn đây chết chóc.
Trong thần thoại, Hoàng tử Trái Tim không thể có tình yêu, boi trái tim chàng từ lâu đã ngừng đập.
Chỉ duy nhất một người có thể khiến trái tim ấy sống lại: tình yêu đích thực của đời chàng.
Người ta đồ rằng nụ hôn từ chàng là án tử của nhân loại, chỉ trừ nàng ta - điểm yếu duy nhất của hoàng tử.
Trên hành trình tìm kiếm nàng, chàng để lại phía sau lưng hàng dài những xác chết.
Evangeline chẳng thể mường tượng ra còn hiện thực nào bị thương hơn thể.
Nếu tồn tại một Thần Mệnh nào đó thương cảm cho nghịch cảnh của nàng thì đó sẽ là Hoàng tử Trái Tìm.
Đôi đồng từ rơi trên những ngón tay cẩm thạch tao nhã đang siết chặt con dao găm cỡ cẳng tay của nàng.
Lưỡi kiếm chúc xuống chiếc chậu bằng đã được giữ thăng bằng trên ngọn lửa, ngay dưới những đốm lửa trắng đang thỏa sức thấp mình nhảy múa thành vòng!
Dòng chữ Đổ máu cho một lời kinh cầu được chạm khắc ngay bên cạnh.
Evangeline hít cạn một hơi thật sâu.
Đó là lý do đưa lối nàng tới nơi này.
Nàng ghi chặt ngón tay lên đầu lưỡi dao.
Đá cẩm thạch sắc lẹm cửa sâu vào da thịt nàng buốt nhói.
Từng giọt máu tí tách rơi, vang lên tiếng xèo xèo cùng điệu huýt gió đầy châm chọc.
Không khi bỗng chốc lại căng tràn bởi thứ mùi ngòn ngọt pha chút kim loại hăng hắc từ máu.
Niềm ước vọng còn con trong nàng đã mong ngóng màn trình diễn ma thuật nào đó xuất hiện.
Hay chăng là bức tượng sẽ trở nên sống động, hoặc họa hoằn hơn là giọng nói của Hoàng tử Trái Tim sẽ lấp đầy nhà thờ.
Nhưng trớ trêu thay, không có gì lay động ngoại trừ ánh lửa bập bùng từ dãy nến.
Thậm chí, nàng đã chẳng thể nghe thấy tiếng chàng trai trẻ đau khổ ở phía sau nhà thờ nữa.
Nơi đây chỉ mình nàng đơn độc cùng bức tượng.
"Hoàng tử thương mến."
Nàng bắt đầu ngập ngừng.
Nàng chưa bao giờ cầu nguyện trước Thần Mệnh và cũng không hy vọng bản thân sẽ mắc phải sai lầm.
"Ta ở đây bởi cha mẹ ta đã mất."
Evangeline co rúm lại!
Đó chẳng phải lựa chọn đúng đắn cho một sự khởi đầu.
“Điều ta muốn nói là đấng sinh thành của ta đều không còn nữa.
Ta mất mẹ cách đây vài năm.
Và cha cũng bỏ ta mà đi vào mùa trước.
Giờ đây ta lại sắp mất đi chàng trai mà ta quá đỗi thương yêu."
"Luc Navarro."
Cổ họng nàng nghẹn ứ khi nhắc đến cái tên đó và hình dung ra nụ cười méo mó của chàng.
Có lẽ nếu chàng là mẫu người ưa thích sự giản đơn, không màng vật chất hoặc tàn nhẫn thì chuyện này đã chẳng xảy đến.
“Ta vốn cùng chàng bí mật gặp gỡ lâu nay.
Đáng lẽ ta phải để tang cha mình.
Nhưng cách đây quá hai tuần, cái ngày mà ta và Lục tính nói với gia đình rằng hai ta đều thương nhau, thì chị kế của ta, Marisol lại thông bảo rằng nàng ta và Luc sắp kết hôn."
Evangeline khép chặt đôi mi.
Đầu óc nàng quay cuồng.
Hôn ước chóng vánh chẳng phải chuyện hiếm.
Marisol yêu kiều, và dù cho có đôi chút dè dặt nhưng nàng ta là người tốt bụng và tử tế hơn Agnes, mẹ kế của Evangeline rất nhiều.
Dẫu vậy, Evangeline thậm chí còn chưa bao giờ trông thấy Lục ở trong phòng cùng với Marisol.
“Ta biết điều này thật vô lý, nhưng Luc yêu ta.
Ta tin rằng chàng đã bị nguyền rủa.
Chàng bặt vô âm tín kể từ khi lễ đính hôn được tuyên bố - thậm chí chàng còn không gặp mặt ta.
Không rõ bằng cách nào nhưng ta chắc chắn cơ sự này tất thảy đều xuất phát từ mẹ kế."
Thực chất Evangeline không có bất kì bằng chứng nào cho thấy Agnes là phù thuỷ và chính bà ta đã nguyền rủa Lục.
Dẫu vậy, Evangeline khẳng định rằng mẹ kế đã biết về mối quan hệ của nàng với Lục.
Thay vào đó, bà ta muốn Lục cũng như tước vị mà một ngày nào đó chàng sẽ kế thừa cho con gái bà.
“Agnes căm ghét ta kể từ khi cha mất.
Ta đã thử nói chuyện với Marisol về Lục.
Không giống với mẹ kế, ta không nghĩ Marisol sẽ cố tình làm tổn thương ta.
Nhưng bất cứ khi nào ta cố gắng mớ miệng, lời nói đều không thể thoát ra, như thể ta cũng bị nguyễn rủa giống như họ vậy.
Bởi vậy mà ta đã có mặt tại đây, khẩn cầu sự giúp đỡ của ngài!
Hôm nay hôn lễ sẽ được cử hành và ta cần ngài dùng việc đó lại."
Cặp mắt của Evangeline hé mở.
Bức tượng vô hồn không chút lay động.
Nàng biết những bức tượng thường không thể di chuyển.
Tuy nhiên nàng không thể không tin rằng lần này sẽ khác - có sự dịch chuyển, hay giọng nói hoặc đôi con ngươi cẩm thạch lay động.
“Xin ngài, ta biết ngài thấu tỏ nỗi đau của ta.
Xin hãy ngăn Lục kết hôn với Marisol.
Xin ngài hãy cứu vớt trái tim ta khỏi tan vỡ thêm lần nữa.”
"Cho tới thời điểm hiện tại thì đây là một bài diễn văn thảm hại."
Tiếng lòng bàn tay va vào nhau một cách chậm rãi theo sau lời nói biếng nhác vang lên chỉ cách đó chừng vài bước chân.
Evangeline quay người lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Nàng không ngờ sẽ gặp hắn ta - chàng trai tự tay xé nát quần áo của chính mình ở phía hông nhà thờ.
Dù cho thật khó để tin rằng đây là cùng một người.
Nàng đã đinh ninh hắn đang đau đớn, nhưng có lẽ nỗi đau đã cùng ống tay áo bị xé toạc kia đi mất, chiếc áo sơ mi sọc đen trắng nát tươm chỉ nhét được một bên vào ống quần.
Hắn ngồi trên bậc thềm, uể oải dựa lưng vào một trong những chiếc cột cùng đôi chân thon dài duỗi thẳng trước mặt.
Mái tóc vàng kim rối bù, đôi mắt xanh sáng quắc vằn vện tia máu đó ngầu, khóe môi nhếch cao như châm chọc, rốt cuộc hắn lại tim thấy niềm vui ngắn ngủi mà chính mình vừa gây nên.
Ở hắn toát lên vẻ chán chường, vương giả nhưng cũng thật tàn nhẫn.
“Nàng có cần ta đứng lên và quay đi để nàng có thể tiếp tục phần còn lại hay không?"
Hắn ta buông lời chế nhạo.
Sắc hồng lập tức trở lại trên đôi gò má của Evangeline.
“Chúng ta đang ở trong nhà thờ."
“Có vấn đề gì sao?"
Bằng cung cách tao nhã, hắn thò tay vào túi áo khoác màu đỏ tía giờ đây đã nát tươm, lấy ra một quả táo trắng và cắn một miếng.
Thứ nước màu đỏ sẫm từ quả ngọt nhỏ giọt trên khớp ngón tay dài nhợt nhạt của hắn rồi rơi xuống bậc thềm đá cẩm thạch mang dáng vẻ nguyên sơ.
“Tuyệt đối đừng làm vậy!"
Evangeline không có ý muốn hét lên.
Dù chẳng hề e dè với người lạ như nàng vẫn thường né tránh để không xảy ra tranh cãi với đối phương.
Thế nhưng, có lẽ nàng không cách nào kiềm chế khi đối diện với chàng trai thô lỗ này.
"Ngươi thật là bất kính."
"Và nàng đang cầu nguyện trước một vị thần bất tử sẽ giết chết mọi cô gái mà hắn ta hôn ư?
Nàng cho rằng hắn xứng đáng được tôn kính?"
Người đàn ông trẻ tuổi gần từng chữ khi nhai một miếng táo khác.
Nàng cố gắng phớt lờ hắn.
Và nàng thực sự đã làm vậy.
Tuy nhiên, dường như một phép màu gớm ghiếc nào đó đã ghìm chặt lây nàng.
Thay vì rời đi, Evangeline mường tượng hình ảnh người hắn, hôn nàng bằng chiếc miệng mật ngọt như trái cây cho đến khi nàng tắc thờ trong vòng tay hắn.
Không.
Không thể nào...
“Nàng lại nhìn ta chòng chọc nữa rồi.”
Hắn gầm gử.
Evangeline lập tức quay đi chỗ khác, tầm nhìn trở về với bức phù điêu bằng đá cẩm thạch.
Chỉ vài phút trước thôi, riêng đôi môi kia đã khiến tim nàng loạn nhịp, nhưng giờ đây, nó chẳng khác nào một bức tượng bình thường và vô hồn so với chàng trai trẻ hiểm ác này.
“Cả nhân ta thấy mình đẹp trai hơn hắn."
Bất giác hắn tiến lên đứng ngay bên cạnh nàng.
Tính nữ trong Evangeline bỗng chộn rộn.
Loài người thường sợ hãi trước đổi thay.
Những đôi cánh điên loạn đang đập từng nhịp mạnh mẽ cảnh báo nàng hãy thoát khỏi nơi đây, hãy bỏ chạy.
Nhưng nàng lại không thể rời mắt.
Với khoảng cách gần thế này, không thể phủ nhận hắn sở hữu mê lực quá đỗi đặc biệt và chiều cao vượt trội hơn nàng nghĩ.
Hắn nở nụ cười thật tươi, để lộ cặp lúm đồng tiền duyên dáng.
Trong thoáng chốc hắn thật giống thiên sứ hơn ác quỷ.
Nhưng nàng chẳng thể ngừng mường tượng đến việc ngay cả thiên thần cũng cần phải đề phòng hắn.
Đầu nàng vẽ ra viễn cảnh người đàn ông cố tình để lộ lúm đồng tiền với mục đích lừa phỉnh thiên thần nào đó đánh mất đôi cánh của mình chỉ để hắn vờn quanh những chiếc lông vũ.
"Là ngài.”
Nàng thầm thì.
“Ngài chính là Hoàng tử Trái Tim."