[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ngày Hạ
Chương 20: Bước vào im lặng
Chương 20: Bước vào im lặng
Sáng hôm sau, rừng Trường Sơn hiện lên với một sắc mặt khác.
Mưa đã tan hẳn, sương mỏng còn đọng trên những tán cây cao, lấp lánh khi ánh nắng yếu ớt xuyên xuống.
Con suối đêm qua gầm gào giờ chỉ còn lại tiếng chảy ồn ào, nhưng nước vẫn đỏ ngầu cuộn quanh đá.
Cả tiểu đội dậy sớm, hong nốt quần áo chưa khô, ăn vội ít lương khô và muối vừng.
Ai cũng mệt, nhưng mắt đều hướng về phía trước, bởi từ đây, họ chỉ còn chưa đầy hai ngày đường nữa là tới điểm tập kết.
Địa hình bắt đầu thay đổi, không còn dốc cao liên tiếp, mà mở ra những thung khe trải dài, xen lẫn rừng nứa và lau lách.
Đi nhanh hơn, nhưng nguy hiểm cũng nhiều hơn: dấu bom cày xới còn mới, những vệt đất cháy đen, cây rừng gãy rạp, và thỉnh thoảng, xác trực thăng cháy trơ khung sắt vẫn nằm đó, như một minh chứng tàn nhẫn của chiến tranh.
Ở giữa hàng, Long cõng Hạ.
Thân hình cậu gầy, vai rủ xuống, đôi chân bó bột tạm bằng nẹp gỗ chưa lành khiến việc đi bộ là bất khả.
Mỗi khi Long bước, toàn thân Hạ theo nhịp dội khẽ.
Hạ cố gượng, thì thầm, giọng mệt và khàn:
— “Anh để tôi xuống.
Tôi đi được rồi.”
Long không quay lại, chỉ gằn giọng ngắn gọn:
— “Chưa được.
Ngồi yên.”
— “Anh mệt lắm rồi…”
— “Không mệt bằng nhìn cậu ngã.
Đừng nói nữa.”
Câu nói khô khốc khiến Hạ im bặt.
Cậu nắm chặt quai ba lô trên ngực, tim dội lên những nhịp lạ.
Mùi mồ hôi, mùi đất và cả hơi thở đều đặn từ lưng Long khiến đầu óc nửa áy náy, nửa yên tâm.
Phía trước, Linh bất ngờ giơ tay ra hiệu dừng.
Cả hàng khựng lại như bị cắt ngang hơi thở.
Nghĩa lập tức cúi thấp, đôi mắt căng về hướng rừng lau rậm rạp bên sườn đông nam:
— “Có khói bốc lên.
Chếch hướng kia.”
Cả đội im phăng phắc.
Chỉ còn tiếng ve rền, tiếng nước suối xa xa vọng lại.
Chi nhanh chóng lôi bản đồ, trải trên gốc cây ướt:
— “Theo vị trí này có thể là trạm giao liên.
Nhưng khói lộ quá, không ổn.”
Dũng đứng kề bên, tay nắm chặt báng súng, đôi vai to bè hơi căng lại:
— “Khả năng mồi nhử không nhỏ.”
Ngân siết chặt túi thuốc, môi run nhẹ, giọng lạc đi:
— “Nhưng nếu đúng là trạm… thương binh sẽ được cứu.”
Cúc ngồi thụp xuống cạnh, mắt lóe lên sự cứng rắn, nhưng giọng vẫn pha lo lắng:
— “Đừng mừng sớm.
Trước giờ, chỗ nào có khói thì phần nhiều là bẫy.”
Nam đứng ngay sau, mồ hôi ròng trên trán, cố nở nụ cười để phá vỡ bầu không khí:
— “Thì còn hơn là chẳng thấy gì.
Biết đâu có nồi cơm nghi ngút đang chờ ấy chứ.”
Cúc lườm anh sắc lẹm, giọng gắt:
— “Anh mà nhắc cơm nữa, tôi đẩy xuống suối.”
Lời nói khiến vài người khẽ nhếch môi, nhưng nụ cười tắt ngay lập tức.
Không ai dám cười thành tiếng trong thứ tĩnh lặng đặc quánh này.
Hoàng lặng lẽ tiến lại gần, đặt tay lên khẩu súng Hải đang siết đến trắng:
— “Bình tĩnh.
Nếu có phục kích, hoảng loạn là chết trước.”
Hải liếc sang, ánh mắt còn căng nhưng rồi cũng chậm rãi gật đầu, thở ra một hơi.
Nghĩa mở túi cứu thương, lục lọi kiểm tra lại số băng gạc ít ỏi, giọng trầm như tự nói với mình:
— “Nếu có thương vong lúc này thuốc không đủ đâu.”
Đào từ cuối hàng bước lên, áo còn dính lá mục, giọng cứng cỏi:
— “Để tôi đi vòng trước, thăm dò cho chắc.”
Chi lập tức kéo tay lại, lắc đầu:
— “Không.
Đường này quá dễ mai phục.
Ai đi lẻ bây giờ chỉ có chết.”
Không khí đặc quánh hơn.
Từng người im lặng, nín thở nghe tiếng gió rít trên tán lá, tiếng lá khô rơi lạo xạo dưới chân.
Long quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng đặt Hạ dựa lưng vào gốc cây.
Anh đứng thẳng dậy, ánh mắt nghiêm khắc quét khắp đội hình, giọng trầm chắc:
— “Nghe đây.
Linh, Dũng đi đầu mở đường.
Nghĩa đi giữa, lo thương binh.
Hải với Hoàng che sườn trái.
Nam và Cúc giữ cánh phải.
Ngân, Chi, Đào ở trung tâm.
Những người còn lại sẽ đi giữa đoàn.
Tôi sẽ chặn cuối.”
Anh ngừng lại, giọng như gõ vào tim từng người:
— “Ai thấy động tĩnh thì báo ngay.
Không ai được tự ý rời hàng.”
Mọi ánh mắt hướng về anh.
Trong thoáng chốc, dường như cả rừng chỉ còn vang vọng câu nói ấy.
Nam bước nhanh lại gần Hạ, cúi xuống cười:
— “Để tao cõng cho.
Tao khỏe hơn mày tưởng đó.”
Hạ lắc đầu, toan gượng đứng lên:
— “Tao đi được mà, không cần phiền mày đâu.”
Nam cười nhẹ, vỗ vào bắp chân đang bó nẹp:
— “Đừng sĩ diện nữa.
Bạn bè mà.”
Cúc đứng bên chen vào, giọng không kìm được chút chua ngoa:
— “Ừ, để anh ấy cõng đi.
Không lẽ bắt Long làm trâu mãi?”
Hạ mặt đỏ lên, miễn cưỡng để Nam cõng.
Lưng Nam vững vàng, hơi thở nhịp nhàng nhưng cậu vẫn cố pha trò:
— “Thấy chưa, nhẹ hều.
Tao còn gùi thêm cơm cũng được.”
— “Mày…” — Hạ toan nói, rồi thôi.
Cậu mím môi, quay mặt đi, không muốn ai thấy mình đỏ tai.
Long nhìn cả hai, ánh mắt lạnh đi như thép, rồi quay ra phía rừng lau.
Anh siết lại quai súng, giọng khô:
— “Đi thôi.”
Cả tiểu đội lập tức xếp lại đội hình.
Bước chân lún sâu trong thảm lá mục ẩm ướt.
Tiếng côn trùng rả rích lẫn trong tiếng gió rít từ khe núi xa xa nghe như một điềm báo chẳng lành.
Vệt khói phía trước mỗi lúc một rõ, quấn lên trời thành cột mỏng manh.
Thế nhưng thay vì nhẹ nhõm, ai nấy lại thấy cổ họng khô khốc.
Ngân khẽ thì thầm, như để tự trấn an:
— “Nếu đúng là trạm chúng ta sắp đến rồi.”
Không ai trả lời.
Mỗi người chìm trong ý nghĩ riêng.
Đêm qua mệt lả, ai cũng kiệt sức, nhưng giờ đây chẳng ai thấy buồn ngủ nữa.
Không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng động nhỏ là vỡ tung.
Long đi cuối, mắt vẫn dõi lên từng tán cây, từng bụi lau ven đường.
Vai anh hơi căng, ngón tay chạm hờ vào cò súng, như sẵn sàng bất cứ lúc nào.
Trên lưng Nam, Hạ nhắm mắt, không rõ là để nghỉ hay để khỏi nhìn thấy vẻ mặt của anh.
Con đường rừng vẫn kéo dài vô tận, bóng người nhỏ bé tiến dần vào vùng khói mờ, mang theo cả hy vọng lẫn mối lo như sợi dây vô hình siết chặt từng nhịp thở.
—————————
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình
Mình có viết trên mangatoon và rookies nha .
——————————
https://www.facebook.com/share/1EGzRJBnit/ cập nhật thông tin ở đây nha