Cập nhật mới

Khác Ngày hạ

Ngày Hạ
Chương 20: Bước vào im lặng


Sáng hôm sau, rừng Trường Sơn hiện lên với một sắc mặt khác.

Mưa đã tan hẳn, sương mỏng còn đọng trên những tán cây cao, lấp lánh khi ánh nắng yếu ớt xuyên xuống.

Con suối đêm qua gầm gào giờ chỉ còn lại tiếng chảy ồn ào, nhưng nước vẫn đỏ ngầu cuộn quanh đá.

Cả tiểu đội dậy sớm, hong nốt quần áo chưa khô, ăn vội ít lương khô và muối vừng.

Ai cũng mệt, nhưng mắt đều hướng về phía trước, bởi từ đây, họ chỉ còn chưa đầy hai ngày đường nữa là tới điểm tập kết.

Địa hình bắt đầu thay đổi, không còn dốc cao liên tiếp, mà mở ra những thung khe trải dài, xen lẫn rừng nứa và lau lách.

Đi nhanh hơn, nhưng nguy hiểm cũng nhiều hơn: dấu bom cày xới còn mới, những vệt đất cháy đen, cây rừng gãy rạp, và thỉnh thoảng, xác trực thăng cháy trơ khung sắt vẫn nằm đó, như một minh chứng tàn nhẫn của chiến tranh.

Ở giữa hàng, Long cõng Hạ.

Thân hình cậu gầy, vai rủ xuống, đôi chân bó bột tạm bằng nẹp gỗ chưa lành khiến việc đi bộ là bất khả.

Mỗi khi Long bước, toàn thân Hạ theo nhịp dội khẽ.

Hạ cố gượng, thì thầm, giọng mệt và khàn:

— “Anh để tôi xuống.

Tôi đi được rồi.”

Long không quay lại, chỉ gằn giọng ngắn gọn:

— “Chưa được.

Ngồi yên.”

— “Anh mệt lắm rồi…”

— “Không mệt bằng nhìn cậu ngã.

Đừng nói nữa.”

Câu nói khô khốc khiến Hạ im bặt.

Cậu nắm chặt quai ba lô trên ngực, tim dội lên những nhịp lạ.

Mùi mồ hôi, mùi đất và cả hơi thở đều đặn từ lưng Long khiến đầu óc nửa áy náy, nửa yên tâm.

Phía trước, Linh bất ngờ giơ tay ra hiệu dừng.

Cả hàng khựng lại như bị cắt ngang hơi thở.

Nghĩa lập tức cúi thấp, đôi mắt căng về hướng rừng lau rậm rạp bên sườn đông nam:

— “Có khói bốc lên.

Chếch hướng kia.”

Cả đội im phăng phắc.

Chỉ còn tiếng ve rền, tiếng nước suối xa xa vọng lại.

Chi nhanh chóng lôi bản đồ, trải trên gốc cây ướt:

— “Theo vị trí này có thể là trạm giao liên.

Nhưng khói lộ quá, không ổn.”

Dũng đứng kề bên, tay nắm chặt báng súng, đôi vai to bè hơi căng lại:

— “Khả năng mồi nhử không nhỏ.”

Ngân siết chặt túi thuốc, môi run nhẹ, giọng lạc đi:

— “Nhưng nếu đúng là trạm… thương binh sẽ được cứu.”

Cúc ngồi thụp xuống cạnh, mắt lóe lên sự cứng rắn, nhưng giọng vẫn pha lo lắng:

— “Đừng mừng sớm.

Trước giờ, chỗ nào có khói thì phần nhiều là bẫy.”

Nam đứng ngay sau, mồ hôi ròng trên trán, cố nở nụ cười để phá vỡ bầu không khí:

— “Thì còn hơn là chẳng thấy gì.

Biết đâu có nồi cơm nghi ngút đang chờ ấy chứ.”

Cúc lườm anh sắc lẹm, giọng gắt:

— “Anh mà nhắc cơm nữa, tôi đẩy xuống suối.”

Lời nói khiến vài người khẽ nhếch môi, nhưng nụ cười tắt ngay lập tức.

Không ai dám cười thành tiếng trong thứ tĩnh lặng đặc quánh này.

Hoàng lặng lẽ tiến lại gần, đặt tay lên khẩu súng Hải đang siết đến trắng:

— “Bình tĩnh.

Nếu có phục kích, hoảng loạn là chết trước.”

Hải liếc sang, ánh mắt còn căng nhưng rồi cũng chậm rãi gật đầu, thở ra một hơi.

Nghĩa mở túi cứu thương, lục lọi kiểm tra lại số băng gạc ít ỏi, giọng trầm như tự nói với mình:

— “Nếu có thương vong lúc này thuốc không đủ đâu.”

Đào từ cuối hàng bước lên, áo còn dính lá mục, giọng cứng cỏi:

— “Để tôi đi vòng trước, thăm dò cho chắc.”

Chi lập tức kéo tay lại, lắc đầu:

— “Không.

Đường này quá dễ mai phục.

Ai đi lẻ bây giờ chỉ có chết.”

Không khí đặc quánh hơn.

Từng người im lặng, nín thở nghe tiếng gió rít trên tán lá, tiếng lá khô rơi lạo xạo dưới chân.

Long quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng đặt Hạ dựa lưng vào gốc cây.

Anh đứng thẳng dậy, ánh mắt nghiêm khắc quét khắp đội hình, giọng trầm chắc:

— “Nghe đây.

Linh, Dũng đi đầu mở đường.

Nghĩa đi giữa, lo thương binh.

Hải với Hoàng che sườn trái.

Nam và Cúc giữ cánh phải.

Ngân, Chi, Đào ở trung tâm.

Những người còn lại sẽ đi giữa đoàn.

Tôi sẽ chặn cuối.”

Anh ngừng lại, giọng như gõ vào tim từng người:

— “Ai thấy động tĩnh thì báo ngay.

Không ai được tự ý rời hàng.”

Mọi ánh mắt hướng về anh.

Trong thoáng chốc, dường như cả rừng chỉ còn vang vọng câu nói ấy.

Nam bước nhanh lại gần Hạ, cúi xuống cười:

— “Để tao cõng cho.

Tao khỏe hơn mày tưởng đó.”

Hạ lắc đầu, toan gượng đứng lên:

— “Tao đi được mà, không cần phiền mày đâu.”

Nam cười nhẹ, vỗ vào bắp chân đang bó nẹp:

— “Đừng sĩ diện nữa.

Bạn bè mà.”

Cúc đứng bên chen vào, giọng không kìm được chút chua ngoa:

— “Ừ, để anh ấy cõng đi.

Không lẽ bắt Long làm trâu mãi?”

Hạ mặt đỏ lên, miễn cưỡng để Nam cõng.

Lưng Nam vững vàng, hơi thở nhịp nhàng nhưng cậu vẫn cố pha trò:

— “Thấy chưa, nhẹ hều.

Tao còn gùi thêm cơm cũng được.”

— “Mày…” — Hạ toan nói, rồi thôi.

Cậu mím môi, quay mặt đi, không muốn ai thấy mình đỏ tai.

Long nhìn cả hai, ánh mắt lạnh đi như thép, rồi quay ra phía rừng lau.

Anh siết lại quai súng, giọng khô:

— “Đi thôi.”

Cả tiểu đội lập tức xếp lại đội hình.

Bước chân lún sâu trong thảm lá mục ẩm ướt.

Tiếng côn trùng rả rích lẫn trong tiếng gió rít từ khe núi xa xa nghe như một điềm báo chẳng lành.

Vệt khói phía trước mỗi lúc một rõ, quấn lên trời thành cột mỏng manh.

Thế nhưng thay vì nhẹ nhõm, ai nấy lại thấy cổ họng khô khốc.

Ngân khẽ thì thầm, như để tự trấn an:

— “Nếu đúng là trạm chúng ta sắp đến rồi.”

Không ai trả lời.

Mỗi người chìm trong ý nghĩ riêng.

Đêm qua mệt lả, ai cũng kiệt sức, nhưng giờ đây chẳng ai thấy buồn ngủ nữa.

Không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng động nhỏ là vỡ tung.

Long đi cuối, mắt vẫn dõi lên từng tán cây, từng bụi lau ven đường.

Vai anh hơi căng, ngón tay chạm hờ vào cò súng, như sẵn sàng bất cứ lúc nào.

Trên lưng Nam, Hạ nhắm mắt, không rõ là để nghỉ hay để khỏi nhìn thấy vẻ mặt của anh.

Con đường rừng vẫn kéo dài vô tận, bóng người nhỏ bé tiến dần vào vùng khói mờ, mang theo cả hy vọng lẫn mối lo như sợi dây vô hình siết chặt từng nhịp thở.

—————————

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình

Mình có viết trên mangatoon và rookies nha .

——————————

https://www.facebook.com/share/1EGzRJBnit/ cập nhật thông tin ở đây nha
 
Ngày Hạ
Chương 22: Giữa ngã ba bom đạn


Chiều buông, ánh nắng cuối ngày rơi vỡ thành từng mảng nhỏ trên vòm lá rậm rạp.

Con đường hành quân lắt léo như sợi chỉ vắt ngang lưng núi, chỗ dốc đứng dựng ngược, chỗ lại ngoằn ngoèo trơn trượt.

Mùi đất ẩm ngai ngái trộn lẫn hương lá mục, hương nhựa cây.

Tiếng côn trùng và tiếng vượn hú từ xa vọng lại, như bản nhạc nền bất tận của núi rừng Trường Sơn.

Hạ vẫn còn chân gãy, bó nẹp tre thô sơ.

Mỗi rung lắc đều khiến cậu nhói đau, nhưng cậu cắn chặt răng không kêu.

Long cõng cậu trên lưng, chiếc áo bạc màu thấm đẫm mồ hôi, lưng vai rộng và rắn chắc như một tấm khiên.

Ban đầu Hạ khẽ nói, giọng ngập ngừng:

— “Rồng nhỏ mệt thì cho tôi xuống đi.”

Long không quay đầu, bước đều đặn, chỉ đáp ngắn gọn:

— “Ngồi yên.

Hồ ly mà xuống giờ chỉ làm vướng thêm.”

Cả đội khẽ cười.

Ai cũng biết, “Rồng nhỏ” là cái tên chỉ Hạ mới được gọi, còn “Hồ ly” Long giữ riêng cho cậu.

Trong gian khổ, những biệt danh ấy lại trở thành sợi dây mỏng manh nhưng ấm áp, nối họ lại với nhau.

Đường càng vào sâu, rừng càng ken dày.

Tán lá đan như một mái vòm, che khuất cả bầu trời.

Dây leo buông xuống như những tấm màn xanh, ướt đẫm hơi sương.

Dũng đi đầu, dao quắm lia phạt, lá rào rào rơi xuống, mở lối.

Nam vừa đi vừa hát xẩm vài câu chế nhạo, cố tình trêu Cúc để xua mệt.

— “Này Cúc ơi, nồi cơm tối nay mà nhão thì cho Nam ăn riêng một chỗ nhé!”

Cúc hất đầu, lườm một cái sắc như dao:

— “Cơm nhão thì tôi cho anh ăn hết luôn, khỏi chia ai.”

Cả đội bật cười.

Ngân đi phía sau, ríu rít chuyện trò với một cô chiến sĩ bên cạnh.

Giọng Ngân trong trẻo, xen tiếng cười con gái, làm bầu không khí bớt căng thẳng.

Hải lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng góp một lời nhỏ nhẹ.

Nghĩa thì vừa đi vừa hỏi thăm cách cáng thương ở rừng núi, so sánh với kinh nghiệm tuyến ngoài.

Đến cuối buổi chiều, bất ngờ con đường mở ra.

Trước mặt họ là một khoảng trống thoai thoải, những dãy lán lợp lá cọ nối nhau, khói lam mỏng bốc lên vắt ngang tán cây.

Tiếng gùi gạo, tiếng chặt củi, tiếng gọi nhau í ới vang khắp nơi.

Vài chiến sĩ Trường Sơn da sạm nắng, áo bạc màu, bước ra đón.

Người đi đầu dáng cao gầy, nụ cười hiền:

— “Các đồng chí từ ngoài vào hả?

Vất vả lắm rồi.

Vào nghỉ chân đi.”

Họ bắt tay nhau, những bàn tay chai sần, ấm mà rắn chắc.

Không khí gần gũi đến lạ.

Nam đã kịp hỏi chuyện như gặp người quen cũ, Hải trầm ngâm lắng nghe, Nghĩa trao đổi chuyên môn.

Dũng đứng im quan sát, ánh mắt sâu thẳm.

Long trao đổi vội với nhóm đón tiếp rồi quay sang Hoàng:

— “Đồng chí Hoàng, đi với tôi lên báo cáo chỉ huy.

Chuyện đơn vị mất liên lạc phải nói ngay.”

Hoàng gật đầu.

Trong ánh mắt thoáng một bóng tối, ký ức tiếng súng xé rừng hôm trước, đồng đội ngã xuống như những bóng cây bị chặt cụt.

Giờ đứng ở đây, giữa những lán trại mới, vừa như được cứu, vừa như mang nợ.

Họ theo một chiến sĩ dẫn đường.

Hai bên là hầm chữ A, pháo cao xạ phủ kín lá ngụy trang, dây thông tin ngoằn ngoèo.

Tiếng máy điện đàm rì rầm.

Không khí gấp gáp, như một cơ thể lớn căng mình chống đỡ.

Trong lán chỉ huy, đèn dầu khẽ chao.

Một cán bộ cấp trên tóc muối tiêu, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt sáng, ngồi bên bản đồ trải rộng.

Nghe báo cáo, ông cau mày:

— “Đơn vị đồng chí Hoàng bị đánh tan, mất liên lạc đau xót lắm.

Nhưng tình hình này không lạ.

Tháng 2, tháng 3 vừa rồi, Mỹ – ngụy mở Lam Sơn 719 đánh sang Hạ Lào.

Đường 9 – Nam Lào nhuộm máu.

Sang tháng 4, chúng rút dần, nhưng không quân thì vẫn đánh phá ác liệt, nhất là trục vận tải.”

Long nghiêng người, giọng dứt khoát:

— “Trên đường đi, chúng tôi phát hiện công sự Mỹ bỏ lại.

Có vài xác lính Mỹ, một tên bị thương còn thoi thóp, sau cũng chết.

Dấu vết cho thấy chúng rút gấp, không kịp thu dọn.

Cạnh đó, hố bom mới và dây thép gai còn sót.”

Cán bộ gật gù, giọng nặng:

— “Đúng.

Địch co về, nhưng để lại toán nhỏ chặn đường, phục kích.

Càng nguy hiểm hơn.

Các đồng chí phải cảnh giác.

Đây là nút thắt trên tuyến Trường Sơn.

Đường còn dài, bom đạn chưa giảm đâu.”

Hoàng cúi đầu, tay run run.

Long im lặng, ánh mắt lạnh.

Ông cán bộ nhìn họ, giọng khàn nhưng kiên quyết:

— “Vững lòng.

Mất mát là thật, nhưng đường vận tải không thể gãy.

Nhiệm vụ của các đồng chí từ nay càng nặng.”

Ra khỏi lán, bóng tối đã phủ dày.

Rừng Trường Sơn như tấm chăn khổng lồ, đen thẫm và dày đặc.

Dưới lán trại, ánh lửa bếp loé lên, mùi cơm sắn, mùi muối vừng, mùi lá rừng nướng quyện vào nhau.

Nam vẫn cười nói ồn ào, chọc Cúc đến đỏ mặt.

Cúc vừa múc nước vừa lườm, nhưng khóe miệng khẽ cong.

Ngân ngồi sát mấy cô hậu cần, líu lo kể chuyện.

Hải và Nghĩa ngồi ghé bên góc lán, bàn bạc về dụng cụ cáng thương, giọng nhỏ nhưng đầy lo toan.

Dũng lặng lẽ ngồi, tay mân mê con dao quắm.

Linh và Đào thấp thoáng ngoài sân, đổi ca gác.

Hạ dựa lưng vào vách lán, chân gãy đặt nhẹ trên tấm vải.

Cậu nhìn quanh, thấy sự sống vẫn nhen nhúm trong khốc liệt.

Khi Long trở về, Hạ hỏi khẽ:

— “Cấp trên nói sao?”

Long ngồi xuống cạnh, mắt nhìn xa:

— “Tình hình dữ dội hơn ta tưởng.

Đường này vừa là quyết định, vừa là hiểm địa.”

Hạ im lặng.

Trong lòng, nỗi lo dâng kín.

Nhưng xen lẫn là sự ấm áp: ít ra, họ còn bên nhau.

Bữa cơm tối vội vã.

Mọi người ăn trong im lặng, tiếng thìa chạm vào bát gỗ lộp cộp.

Ai cũng mệt, nhưng vẫn gượng cười.

Đêm đổ xuống, rừng ràn rạt gió.

Ngọn lửa nhỏ bị che bạt, ánh sáng chập chờn.

Người gác thay phiên, kẻ ngủ gục chập chờn.

Trong góc lán, Hạ mở cuốn sổ nhỏ.

Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt gầy, đôi mắt sáng.

Ngòi bút run run trên trang giấy.

“Tháng 4 năm 1971.Mình đã đến một nơi mới: Trường Sơn.

Núi rừng rộng lớn, hiểm trở, và dường như đầy bóng tối.

Không biết ở đây mình sẽ gặp những thách thức gì.Hôm nay, Long cõng mình cả quãng đường dài.

Nếu không có anh ấy, chắc mình chẳng đến được đây.

Mỗi bước chân anh như khắc xuống tim, nhắc rằng mình còn sống, còn phải đi tiếp.

Chiều nay, nghe Long kể lại buổi báo cáo, lòng mình nặng như đá.

Địch chưa rút hẳn.

Đường này, mỗi tấc đất đều có thể hóa thành mồ chôn.

Nhưng mình tin, nếu đã đặt chân vào Trường Sơn, thì chúng mình sẽ đi tới cùng.

Đêm nay, rừng im lặng quá.

Nhưng im lặng này không yên bình.

Nó giống như sự chờ đợi.

Một sự chờ đợi khắc nghiệt, mà tất cả chúng mình phải bước vào.

Chỉ mong ngày mai, khi mở mắt ra, vẫn còn đủ tất cả để tiếp tục hành quân.”

Hạ đặt bút xuống, ngẩng nhìn bóng tối ngoài cửa lán.

Gió thổi hun hút.

Trong mắt cậu ánh lên một tia sáng nhỏ run rẩy, nhưng bền bỉ như ngọn lửa âm thầm cháy giữa Trường Sơn.

————————

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình

Mình có viết trên mangatoon và rookies

————————

https://www.facebook.com/share/1EGzRJBnit/ cập nhật thông tin ở đây.
 
Ngày Hạ
Chương 21: Một góc trời bình yên


Con đường rừng như hẹp dần lại.

Vệt khói ban nãy chẳng phải từ một mái bếp bình thường, mà loang ra theo một cách quá lộ liễu.

Linh đi đầu, vừa bước vừa lia mắt khắp xung quanh, chợt giơ tay ra hiệu.

Cả hàng lập tức khựng lại, mọi ánh mắt dồn theo hướng anh chỉ.

Qua những tầng lá rậm rạp, thoáng thấy những ụ đất thấp như vừa được xới.

Nghĩa cau mày, thì thầm:

— “Công sự.

Có người đã đặt sẵn ở đó.”

Không khí trong nháy mắt như bị rút hết.

Tiếng ve trên tán rừng bỗng trở thành rền rĩ, từng nhịp tim của mỗi người nghe rõ đến nghẹt thở.

Dũng trầm giọng:

— “Nếu chúng ta tiến tiếp sẽ chui đầu vào rọ.”

Long nhìn thoáng qua, đôi mắt tối lại.

Anh không do dự lâu, hạ giọng nhưng dứt khoát:

— “Rẽ lối khác.

Ngay.”

Không ai phản đối.

Họ lặng lẽ men theo sườn dốc, cỏ dại quất vào ống quần ràn rạt.

Tiếng bước chân nện trong bùn nghe nặng và gấp gáp.

Đội hình kéo dài, ai cũng căng mắt nhìn, thở từng nhịp ngắn, sợ bất kỳ âm thanh nào bật ra cũng khiến kẻ địch chú ý.

Đi được một đoạn, bất chợt Hạ trên vai lưng Nam khựng lại.

Cậu cúi xuống, thốt khe khẽ:

— “Có người ở đây.”

Tất cả đổ dồn ánh nhìn.

Dưới một gốc cây mục, trong đám lá rừng, một người lính Mỹ nằm sõng soài.

Áo trận loang lổ máu, khẩu súng vứt chỏng chơ bên cạnh.

Hắn còn thở, nhịp nặng nề, đôi mắt mở trừng trừng nhưng mờ đục, như kẻ sắp lìa đời.

Ngân vô thức bước tới nửa bước, bàn tay nắm chặt túi thuốc:

— “Anh ấy… bị thương nặng lắm.”

Cúc kéo giật lại, giọng sắc lạnh:

— “Đừng quên đó là địch.”

Không khí nặng như chì.

Một bên là y lệnh cứu người, một bên là nguy cơ bại lộ.

Hải cắn môi, giọng trầm thấp:

— “Nhưng bỏ mặc thế này…”

Dũng cau chặt mày, mắt không rời khoảng rừng trống trước mặt:

— “Cứu hắn, hắn sống lại báo động, cả đội tan xác.”

Nghĩa quỳ xuống quan sát, nhanh như bản năng nghề nghiệp.

Anh nhìn vết thương ở bụng, rồi lắc đầu:

— “Không qua nổi đâu.

Máu mất quá nhiều.

Sơ cứu qua, băng tạm là cùng.”

Long im lặng rất lâu.

Ánh mắt anh như lưỡi dao cắt qua từng khuôn mặt, rồi dừng lại ở người lính đang thoi thóp.

Cuối cùng, anh nói chậm rãi:

— “Sơ cưu qua cho hắn.

Băng lại.

Chúng ta đi tiếp.”

Không ai nói thêm gì.

Hải run tay lấy thuốc, đặt nhẹ bên mép.

Nghĩa dùng băng gạc quấn qua loa để máu khỏi loang thêm.

Người lính Mỹ khẽ rên, mắt mở to hơn một chốc, ánh nhìn mờ mịt chạm thoáng qua Hạ.

Trong khoảnh khắc, Hạ thấy mình lạnh buốt, như có thứ gì đè nặng trong lồng ngực.

Xong xuôi, cả đội lặng lẽ bỏ đi, để lại thân người nằm bất động dưới tán rừng.

Không ai quay đầu lại.

Nhưng bước chân nặng nề, chẳng ai còn tâm trí nói nửa câu.

Suốt quãng đường còn lại, im lặng ghì chặt như bóng tối.

Chỉ có tiếng côn trùng và tiếng suối đổ từ xa lấp đầy khoảng trống.

Mỗi người đều ôm một suy nghĩ riêng: thương cảm, day dứt, hay là lạnh lùng ép mình quên đi.

Đến khi trời sập tối, cả tiểu đội dừng lại trong một thung lũng hẹp, có vách đá che gió.

Không ai ăn được bao nhiêu, cơm nắm khô lại trong miệng.

Long đưa mắt quét một vòng, giọng khẽ nhưng rắn:

— “Đêm nay phải gác kín.

Không còn ca nghỉ.

Ai cũng phải căng.”

Tiếng thở dài bật ra, nhưng không một lời phản đối.

Họ chia nhau thành nhiều tốp, thay nhau trực.

Ngọn lửa nhỏ được nhóm sát vách đá, che bạt kín để không ánh ra ngoài.

Đêm Trường Sơn đặc quánh.

Rừng như nuốt trọn mọi âm thanh.

Đến cả gió cũng nín thở.

Ca cuối cùng là Hạ, Hải và hai tân binh đi cùng.

Hạ chống gậy ngồi bên gốc cây, mắt dõi vào bóng đêm đặc sệt, tai căng ra với từng tiếng động.

Hải ngồi cạnh, tay lướt nhẹ trên khẩu súng, ánh mắt chăm chăm về khoảng rừng trước mặt.

Một lát, Hải khẽ nói, giọng nhỏ như sợ làm động rừng:

— “Hạ này mày còn nhớ cái hôm mình nhập ngũ không?”

Hạ cười nhẹ, thì thầm:

— “Nhớ chứ.

Hôm đó, mới tới trại cả đám nhìn Long mà ai cũng sợ.”

Hải khẽ nhếch môi, mắt không rời bóng tối:

— “Ừ.

Lúc đó tao nghĩ mình sẽ trở về, vẫn còn giờ để học, để chữa bệnh cho người ta.

Giờ thì…”

Anh bỏ lửng.

Lửa nhỏ trong mắt loé rồi vụt tắt.

Hạ im một lúc, rồi nói khẽ:

— “Nếu qua được, tao sẽ học lại.

Mày cũng vậy.

Chúng ta còn nợ những người sẽ cần đến.”

Hải nhìn sang, thấy ánh mắt bạn mình tĩnh lặng mà vững vàng lạ lùng.

Anh khẽ gật, trong lòng nhẹ đi một phần.

Tiếng đêm vẫn vây kín, nặng trĩu.

Hai người ngồi sát nhau, chẳng nói nhiều nữa.

Chỉ có hơi thở đều đặn, sự yên lặng nối dài.

Đến khi ánh sáng bạc của bình minh lùa qua kẽ lá, họ mới thấy mình đã thức cùng nhau suốt đêm, lặng lẽ giữ lấy một góc trời bình yên hiếm hoi cho đồng đội.

— — — — — — — —

Chú thích: Công sự: Những công trình quân sự được xây dựng để che chắn, bảo vệ bộ đội, vũ khí, phương tiện trong chiến đấu và tạo điều kiện thuận lợi cho việc quan sát, bắn trả, cơ động.

— — — — — — — — —

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

Mình có viết trên wattpap và mangatoon nha.

— — — — — — — — —

https://www.facebook.com/share/1EGzRJBnit/ cập nhật thông tin mới nhất ở đây
 
Ngày Hạ
Chương 23: Sương phủ lối về


Buổi sáng hôm ấy, sương phủ dày đến mức từ cửa lán nhìn ra, cả dãy núi phía xa như tan vào biển trắng.

Hạt nước li ti đọng trên tán cây, chảy thành giọt xuống mái cọ, lộp độp như tiếng gõ trống đơn điệu.

Không khí trong trại im ắng, nhưng trong sự im ắng ấy lại thấp thoáng một dòng chảy căng thẳng, như thể ai cũng ngầm hiểu: ngày hôm nay sẽ khác.

Trên bãi đất trước lán chỉ huy, các chiến sĩ tập trung thành hàng.

Người siết lại dây ba lô, kẻ lau vội lưỡi dao quắm, tiếng lách cách của khóa súng chen lẫn tiếng giày dẫm lên nền đất ẩm.

Trung đội trưởng, dáng người cao gầy, bước ra.

Trong tay ông là tấm bản đồ nhàu nhĩ, giọng vang rắn gọn nhưng nặng trĩu:

— “Nhiệm vụ hôm nay: trinh sát và mở tuyến tránh dốc phía tây.

Địch đã rút phần lớn lực lượng sau chiến dịch Lam Sơn, nhưng vẫn cài mìn, bẫy và có thể để lại toán nhỏ phục kích.

Các đồng chí đi nhanh, gọn, tuyệt đối cảnh giác.”

Ông đưa mắt nhìn khắp hàng ngũ, dừng lại một nhịp:

— “Tổ trinh sát đi đầu: Dũng, Linh, Đào, Chi.

Hậu cần nhẹ: Nam, Cúc, Ngân.

Y tế: Hải, Nghĩa.

Toàn đội do đồng chí Long phụ trách.

Rõ chưa?”

Tiếng “Rõ!” vang lên đồng loạt, dội vào vách núi rồi tan trong sương sớm.

Phía cuối hàng, Như đứng im, tay vô thức siết vạt áo.

Cô không đi trong đội hình, chỉ lặng lẽ dõi theo.

Khi Linh bước ngang, Như khẽ gọi, giọng thấp chỉ đủ hai người nghe:

— “Cẩn thận… nhớ giữ lấy mình.”

Linh thoáng dừng lại.

Ánh mắt chị trinh sát trầm lặng ấy mềm đi trong giây lát, rồi gật nhẹ.

Không thêm lời nào, chị quay bước, hòa vào hàng.

Như mím môi, mắt hoe ướt, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản khi đáp lại Nam đang huýt sáo trêu Cúc:

— “Mau đi đi, còn về sớm.

Trong trại tôi để phần cơm nóng cho.”

Trong lán, Hạ cố chống tay ngồi dậy.

Chân gãy vẫn còn bó nẹp tre, bước đi loạng choạng.

Cậu khập khiễng ra hiên, ánh mắt nóng rực:

— “Cho tôi đi cùng.

Tôi chưa khỏi hẳn, nhưng ít ra vẫn phụ được vài việc.

Không thể cứ ngồi lại.”

Trung đội trưởng quay sang, ánh mắt dứt khoát:

— “Không.

Đồng chí ở lại.

Chân gãy chưa thể mang vác đường dốc.

Ở đây cần người trực y tế, sắp thuốc, ghi chép.

Đó cũng là nhiệm vụ.”

Hạ mím chặt môi, không nói thêm.

Trong lòng nghẹn lại, nhưng lý trí buộc phải chấp nhận.

Nam liếc sang, nở nụ cười tếu táo:

— “Thôi nào Hạ, mày ở nhà nhớ để phần cơm ngon cho bọn này.

Kẻo bọn tao về muộn, mấy ông trong trại ăn hết thì đói rã ruột.”

Mấy người cười ngắn, rồi vội vã xiết chặt ba lô.

Không ai để ý, phía cuối hàng, Hoàng vẫn đứng im, đôi mắt thẫm màu, gương mặt cứng như khắc.

Chỉ một lát sau, hàng người nối nhau bước ra con đường mòn.

Tiếng chân rậm rịch xa dần, bị sương trắng nuốt chửng.

Hạ đứng tựa cửa lán, dõi theo đến khi bóng cuối cùng biến mất.

Bãi đất bỗng trống trơn, chỉ còn vương mùi khói bếp nhạt loãng và tiếng chim xao xác trên tán rừng.

Trong trại giờ chỉ còn Hạ, Hoàng, Như và vài chiến sĩ hậu cần, y tá.

Khác hẳn cảnh náo nức ban sáng, không gian trở nên lặng lẽ.

Một chị y tá bưng rổ thuốc bước vào, nói nhỏ với Hạ:

— “Đồng chí phụ tôi sắp thuốc nhé.

Mai sẽ có chuyến chuyển về tuyến sau.”

Hạ gật đầu.

Cậu ngồi xuống, bắt đầu xếp từng cuộn băng gạc, lọ ký ninh, chai cồn.

Tay làm, nhưng mắt chốc chốc lại hướng ra con đường mờ sương.

Như ngồi đối diện, vừa rút kim chỉ khâu lại vạt áo rách, vừa ngẩng lên nhìn Hạ.

Giọng cô dịu nhưng khẽ run:

— “Cậu lo cho họ lắm, phải không?”

Hạ ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên.

Như mỉm cười gượng:

— “Tôi cũng thế.

Linh, Chi, Đào đã đi nhiều lần rồi, nhưng lần nào tôi cũng sợ… như lần cuối.”

Cậu im lặng.

Ánh mắt Như hằn sâu một nỗi chờ đợi không nói thành lời.

Hoàng ngồi ở góc lán, lưng dựa cột, mắt xa xăm.

Anh không tham gia công việc, chỉ lặng lẽ nhìn đám mây lững lờ trên nền trời hửng nắng.

Gương mặt hốc hác như bị khoét rỗng bởi những ký ức không dám chạm tới.

Đến trưa, trời hửng sáng rõ.

Khói bếp bốc lên từ những mái lán, mùi sắn luộc, mùi muối vừng lan trong gió.

Vài chiến sĩ hậu cần ríu rít trò chuyện, tiếng cười nghe khẽ khàng, như cũng ngại khuấy động sự im lặng đang đè nặng.

Hạ ngồi bên hiên, bát sắn trong tay đã nguội, chẳng nuốt nổi.

Cậu nhìn ra rừng, lòng nôn nao khó tả.

Hoàng bước đến, ngồi xuống cạnh.

Anh không nhìn Hạ, chỉ lẩm bẩm:

— “Nếu họ đi đúng đường, tầm xế chiều là về đến.

Nhưng cái dốc ấy tôi từng qua.

Nguy hiểm.”

— “Anh lo họ gặp phục kích?” – Hạ khẽ hỏi.

Hoàng im lặng.

Trong bếp, Như bưng nồi cơm đặt xuống, bàn tay siết chặt thìa gỗ.

Cô ngước nhìn ra hiên, mím môi, rồi lặng lẽ quay đi.

Nỗi lo đã hằn rõ trong mắt.

Đầu giờ chiều, trạm liên lạc vang tiếng điện đàm lách tách.

Một chiến sĩ chạy ngang qua sân, giọng gấp gáp:

— “Vẫn chưa bắt được tín hiệu từ tổ đi sáng nay!”

Cả lán nhốn nháo.

Như giật mình, đánh rơi cái bát đang rửa, nước văng tung tóe.

Một chị hậu cần khác buột miệng:

— “Chết lẽ ra giờ này phải có tin rồi.”

Trung đội trưởng chỉ huy bước ra, giọng nghiêm mà ngắn:

— “Bình tĩnh.

Có thể địa hình che sóng.

Có thể họ đang bận tránh địch.

Chúng ta tiếp tục chờ.”

Nói vậy, nhưng nét mặt ông căng cứng, ánh mắt nặng trĩu.

Không khí cả trại chùng xuống.

Tiếng gió rít trên ngọn cây nghe như dao cứa.

Chiều dần buông.

Sương lại kéo về, dày đặc.

Lán bếp nhóm lửa, ánh đỏ bập bùng, nhưng chẳng ai buồn nói nhiều.

Hạ ngồi cạnh cửa, mắt dán vào bóng rừng.

Hoàng ngồi đối diện, im lìm.

Cuối cùng anh cất tiếng, giọng khàn khàn:

— “Cậu biết không lần trước đơn vị tôi cũng đi thế này.

Cũng nói là mở tuyến.

Rồi không một ai trở lại.”

Hạ sững người.

Hoàng tiếp, mắt vẫn nhìn xa xăm:

— “Chúng tôi bị tập kích trong rừng, chẳng kịp đề phòng.

Thế là cả đội chết hết.

Chị trinh sát trong đội đã che chắn cho tôi, nên tôi mới sống đến bây giờ.”

Giọng anh nghẹn lại.

Hạ siết chặt bàn tay, cảm nhận rõ sự run rẩy trong tim mình.

— “Nhưng lần này họ sẽ trở về.” – Hạ nói, như tự nhủ với chính mình.

Hoàng nhìn cậu, khẽ gật, nhưng trong mắt vẫn là bóng tối đặc quánh.

Trong bếp, Như ngồi co ro bên ánh lửa.

Cô lặng lẽ nắm chuỗi hạt gỗ nhỏ trong tay, môi mấp máy như đang cầu nguyện.

Ánh lửa hắt lên khuôn mặt, đôi mắt ánh lên nỗi đau thầm lặng.

Đêm phủ xuống nhanh.

Cả trại che bạt kín bếp, ánh lửa hắt ra yếu ớt.

Người gác thay phiên, tai căng ra nghe từng tiếng động.

Mỗi tiếng rừng xào xạc đều khiến tim mọi người thót mạnh.

Nhưng con đường vẫn im lìm, trống rỗng.

Một chị y tá ngồi dựa vách, hai tay đan vào nhau.

Một chiến sĩ hậu cần cầm dao gọt sắn, lưỡi dao khựng lại giữa chừng, bàn tay run nhẹ.

Không ai còn cười đùa.

Hoàng ngồi bất động, Hạ thì sát cửa, mắt không rời khỏi bóng tối trước mặt.

Trong lòng cậu dâng lên một nỗi sợ vô hình: sợ sáng mai mở mắt, vẫn chẳng thấy ai trở về.

Có khi là không về nữa.

Như dịch lại gần, khẽ nói, giọng như hơi thở:

— “Cậu nghĩ họ có trở về không?”

Hạ ngẩng lên.

Ánh mắt cô trong veo nhưng chứa đựng nỗi bất an khôn cùng.

Cậu không dám trả lời.

Cuối cùng, chỉ khẽ nắm tay Như, để cả hai cùng tìm chút ấm áp trong đêm lạnh lẽo.

Đêm Trường Sơn dài như bất tận.

Cuốn sổ nhỏ đặt trong lòng bàn tay, Hạ run rẩy viết một dòng ngắn, rồi gấp lại:

“Chiều nay họ không về.

Không liên lạc.

Cả trại lặng đi trong lo âu.

Mình chỉ mong, khi trời sáng, còn đủ tất cả anh em.”

Ngoài kia, gió thổi hun hút.

Rừng sâu tối đen, nuốt trọn cả hy vọng.

Trong lán, người thức, kẻ gục đầu, nhưng không ai ngủ yên.

Đêm ấy, sự chờ đợi trở thành một cực hình.

—————————————

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình

Mình có viết trên mangatoon và rookies

—————————————

https://www.facebook.com/share/1EGzRJBnit/ cập nhập thông tin ở đây
 
Ngày Hạ
Chương 24: Khe núi lạc nhau


Con đường mòn sáng nay trải đầy sương, như một dải lụa bạc buông dài giữa rừng già.

Tán lá đẫm nước, mỗi bước đi lại nghe rào rạt, lốp xốp.

Cả đội đi thành hàng, tiếng trò chuyện khe khẽ vang trong khoảng không yên tĩnh.

Nam vác ba lô nặng mà vẫn cười:

— “Nếu đường nào cũng êm thế này thì chắc tôi xin ở lại mở tuyến suốt, khỏi về căn cứ nữa.”

Cúc quay lại, bĩu môi:

— “Anh tưởng dễ à?

Lúc về mới khổ, còn

sức đâu mà lải nhải.”

Ngân đi bên cạnh, tóc ướt sương, mỉm cười nghịch ngợm:

— “Cúc nói đúng đấy.

Lát nữa mà gặp dốc đá, Nam sẽ im như hến thôi.”

Cả nhóm bật cười.

Tiếng cười vang ngắn ngủi rồi tan vào cây cỏ.

Long đi trước, vẫn giữ nét nghiêm nghị.

Anh không góp lời, nhưng trong mắt ánh lên một tia dịu lặng.

Đường đi ban đầu thuận lợi.

Chim hót ríu rít, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, từng vệt sáng rắc trên vai áo.

Nghĩa vừa đi vừa kiểm tra túi thuốc, Hải thì nhẩm nhẩm tên từng loại lá dọc đường, đôi khi dừng lại bứt một nhánh mang theo.

Dũng, Linh, Đào và Chi đi đầu, bước vững chắc, ánh mắt luôn quét quanh.

Đến gần trưa, trời bắt đầu hửng nắng gắt.

Đường dốc, hơi đất bốc lên ngai ngái.

Nam vừa leo vừa thở hổn hển, định mở miệng đùa thêm thì —Ràttttttt!

Đoàng!

Đoàng!

Một loạt súng máy xé rách không khí.

Đất đá tung tóe, lá rụng ào ào.

Một thân cây ngay cạnh Nam nổ tung, mảnh gỗ văng xối xả.

— “Nằm xuống!” — Long quát, giọng dội cả vào tim.

Cả nhóm cắm đầu lao xuống mép dốc, vùi vào bụi rậm.

Tiếng đạn vun vút lướt qua, ghim phập phập vào thân cây, nhát nào cũng rợn buốt.

Ngân khựng lại, khẽ kêu.

Một vệt máu tươi phụt ra từ ngực.

Cô gục xuống, bàn tay bấu chặt đất ướt.

— “Ngân!” — Cúc gào, định lao tới.

Dũng quăng người giữ chặt:

— “Im lặng!

Đạn còn trên đầu!”

Tiếng kêu nghẹn lại thành tiếng nấc.

Nghĩa trườn tới, tay run bần bật, rút gói băng gạc.

Anh xé vội, ép chặt lên ngực Ngân.

Máu nóng phun ra đỏ cả bàn tay, thấm ướt lá cỏ.

Ngân thở dốc, mắt mở to, môi mấp máy không thành tiếng.

Nghĩa ghì chặt gạc, miệng lẩm nhẩm như cầu nguyện:

— “Cố lên… cố lên, đừng bỏ cuộc…”

Đạn nổ dồn dập.

Gốc cây xung quanh vỡ toác.

Mùi khói súng, mùi đất, mùi máu quyện lại nồng khét.

Trên cao, tiếng quát tháo bằng thứ tiếng lạ vang xuống.

— “Bọn Mỹ!” — Linh rít qua kẽ răng, mắt lóe sáng.

Long ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh.

Anh giơ tay ra hiệu, quát ngắn:

— “Tản ra!

Chạy vòng!

Không được tụ tập!”

Ngay lập tức, đội chia thành từng cặp.

Dũng kéo Linh lao về hướng tây.

Nam và Cúc trườn xuống khe đất, vừa lăn vừa lách.

Long bắn trả vài phát rồi thúc Hải lôi Nghĩa cùng Ngân trượt xuống triền dốc.

Không khí hỗn loạn đến nghẹt thở.

Tiếng lá xé, tiếng súng nổ, tiếng thở gấp.

Tim ai cũng đập cuồng loạn, mỗi bước chân là một lần ranh giới giữa sống và chết.

Trong khoảnh khắc quay đầu, Long chỉ kịp thấy bóng Đào và Chi lẩn vào khe đá, phía sau loáng thoáng vài lính Mỹ rượt tới.

Một tiếng kêu bị chặn ngang, rồi mất hút trong tiếng rừng gào.

Máu Ngân để lại vệt dài đỏ sẫm trên lá ướt.

Hải nghiến răng, gồng lưng cõng cô, mắt rực lửa như muốn xé toạc cả núi rừng.

Cả buổi chiều, rừng như mê cung.

Nhóm tan tác, kẻ trước người sau, không ai còn đủ hơi để gọi nhau.

Tiếng súng xa dần, chỉ còn tiếng chân dẫm loạn và nhịp tim cuồng loạn.

Khi bóng mặt trời gãy xuống triền núi, Long mới gom được Nam, Nghĩa, Dũng và Linh.

— “Còn Hải?” — Nam thở dốc, mắt rực lên.

Long không đáp, chỉ ra hiệu im lặng.

Bóng địch vẫn lẩn khuất đâu đó.

Trời tối hẳn.

Họ lần theo khe suối nhỏ, ánh trăng mờ soi bóng run rẩy.

Mỗi bước đi là một nhát dao cứa vào dạ dày đói cồn cào.

Đêm khuya, họ gặp lại Đào và Chi.

Hai cô bước ra từ bóng cây, áo quần xộc xệch, mặt tái xanh.

Ánh mắt lạ lùng, vừa hốt hoảng vừa như che giấu điều gì.

— “Trời đất, hai cậu còn sống!” — Nam mừng rỡ.

Chi chỉ gật, không nói.

Đào liếc nhìn Long rồi cúi xuống, im lìm.

Sự im lặng ấy khiến không khí chùng xuống, nhưng chẳng ai đủ sức hỏi thêm.

Họ tập hợp lại, men theo khe núi.

Cúc dìu Nghĩa, Nam mang ba lô nặng, Long đi cuối cùng, mắt luôn dõi phía sau.

Rạng sáng.

Bầu trời xám đục, mưa bụi rơi lách tách.

Cả nhóm kiệt sức, môi khô nứt, bụng rỗng sau một ngày một đêm không ăn không ngủ.

Tiếng lá xào xạc phía trước.

Long giơ tay ra hiệu dừng.

Mọi người căng thẳng, nín thở.

Từ bụi rậm, một bóng người lảo đảo bước ra.

Vai gù xuống, áo bê bết máu, đôi mắt mờ đục.

Trên lưng anh là một thân thể bất động.

— “Hải” — Nghĩa thốt lên.

Hải bước tới, người run rẩy.

Trên lưng anh, Ngân nằm im, gương mặt nhợt nhạt, mái tóc dính máu, đôi mắt khép chặt.

Không còn hơi thở.

Anh quỳ sụp xuống, giọng nghẹn đặc:

— “Tôi không giữ được cô ấy.”

Im lặng phủ trùm.

Không ai nói một lời.

Chỉ có tiếng mưa bụi rơi xuống lá, rơi xuống những gương mặt mệt nhoài, ướt nhòe.

Cả nhóm ngồi lặng trong rừng, bên xác Ngân, như những bóng cây gãy đổ sau cơn bão.

Một ngày trôi qua.

Niềm hy vọng còn nguyên vẹn buổi sáng nay đã vụn vỡ thành tro bụi.

Và họ hiểu: con đường trở về sẽ chẳng bao giờ còn đủ đầy như trước nữa.

—————————

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình

Mình có viết trên mangatoon và rookies —————————

https://www.facebook.com/share/1EGzRJBnit/ cập nhật thông tin ở đây
 
Back
Top Bottom