Trời chưa sáng hẳn.
Sương dày đến mức dù có người đi trước cách một bước, cũng chỉ thấy thấp thoáng bóng lưng mờ nhòe.
Những bước chân im lặng giẫm lên lớp đất ẩm, nặng nề mà dứt khoát.
Không ai nói gì, chỉ có tiếng lá khô vụn vỡ dưới gót giày, rào rạo từng nhịp đều đều.
Đơn vị vừa được lệnh rút khỏi chốt cũ để chuyển tới một căn cứ dã chiến mới, gần tuyến vận chuyển hàng hóa ở Trường Sơn.
Địa hình hiểm trở, rừng sâu núi dốc, máy bay trinh sát thì quần suốt cả tuần qua.
Lệnh hành quân được giữ bí mật đến phút chót.
Long đi đầu, bước chân có phần cứng nhắc hơn thường ngày.
Vết thương nơi sườn trái âm ỉ đau, nhất là mỗi khi lên dốc hoặc rướn người bước mạnh.
Hơi thở anh phả ra thành luồng khói mỏng, tan biến trong không khí lạnh ngắt của núi rừng.
Mồ hôi rịn sau gáy dù trời còn buốt.
Phía sau là Hạ.
Cậu đi sát nhưng không kè ai, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Long như muốn chắc chắn rằng anh không bị tụt lại.
Dũng đi chậm hơn bình thường, tay trái vẫn còn quấn băng, nhưng đã có thể xoay nhẹ cổ tay.
Hải cõng một thương binh mới đưa về, người này sốt cao, ngực phập phồng khó nhọc, miệng thều thào trong mê sảng.
Linh đi cuối cùng, khẩu súng khoác chéo trước ngực, mắt cảnh giác dõi theo phía sau.
Như dẫn tốp phía sau, bước chân chắc gọn, thỉnh thoảng dừng lại ra hiệu điều chỉnh đội hình.
Không ai than thở, không ai đòi nghỉ.
Ai cũng biết, phía trước còn xa, và càng nhanh đến nơi càng bớt rủi ro.
Khi mặt trời mới rón rén ló rạng sau dãy núi, cả tổ đã đến được một khoảng trũng giữa ba sườn đồi.
Một căn lán nhỏ hiện ra sau bụi tre gai, ngụy trang bằng lá rừng khô và cành mục.
Mười người lính mới đang đứng chờ.
Họ im lặng, chỉ quay lại khi thấy bóng áo lính cũ tiến vào.
Một cô gái bước ra đầu tiên, dáng cao, tóc buộc gọn, vai khoác súng.
Gương mặt rám nắng, ánh mắt sắc.
Cô mỉm cười:
— "Tôi là Nguyễn Hà Chi.
Tổ trinh sát tuyến Bắc.
Đây là Bùi Thị Đào, bạn cùng tổ.
Chúng tôi từng phối hợp với chị Như ở đồi C7."
Đào đứng cạnh, không nói gì.
Cô chỉ gật đầu, đôi mắt đen sẫm lướt qua từng người trong nhóm như đang ghi lại trong đầu.
Nét mặt nghiêm nghị không biểu lộ cảm xúc.
Làn da cô trắng hơn Chi, nổi bật trong làn sương nhạt.
Như từ phía sau bước lên, khoác vai Chi như gặp lại người thân:
— "Hai đứa này gan lắm.
Hồi làm cùng tôi, có trận bò xuyên rừng hai ngày liền mà vẫn tỉnh bơ.
Đào ít nói thế thôi, chứ bắn nhanh lắm đấy."
— "Em quen rồi mà chị " Chi bật cười, giọng trong vắt vang cả một góc lán.
Không khí dịu đi một chút.
Dũng được đưa vào trong nghỉ.
Hải nhẹ nhàng đặt thương binh xuống tấm vải bạt lót sẵn, phủ tạm lên người một chiếc chăn cũ.
Cúc mở túi nước, nhanh tay đưa cho Linh lọc lại bằng lớp vải màn đã giặt sạch.
Nam cởi ba lô lấy củi, khom lưng nhóm bếp.
Lửa bốc lên từng đợt nhỏ, khói cay xè mắt.
Long ngồi dựa vào thân cây gần đó, gương mặt lấm tấm mồ hôi.
Lớp áo bên sườn dính máu đã khô, co rút lại mỗi khi anh cử động.
Hạ đến bên cạnh, ngồi xổm xuống mở túi y tế, tay thoăn thoắt tháo băng.
Vết thương đã đóng miệng nhưng còn sưng nhẹ, tím tái.
Hạ không nói gì lúc đầu, chỉ khi thay gần xong mới liếc nhìn Long, giọng thấp nhưng không giấu vẻ trêu chọc:
— "Chịu đau kém thế mà cứ làm ra vẻ không sao."
Long mím môi, lặng thinh.
Hạ lườm nhẹ:
— " Lúc hành quân thấy cậu cứ cắn răng bước mà phát mệt giùm.
Cứ tưởng không thở nổi nữa cơ".
— " Tôi chỉ không muốn bị bỏ lại phía sau thôi."
Hạ khẽ bật cười, tay vẫn băng:
— "Con rồng nhỏ bị trầy vảy rồi mà cứ bày đặt bướng."
Long quay phắt sang, nhíu mày:
— " Cậu lại gọi cái tên đó nữa."
Hạ nheo mắt, hơi nghiêng đầu, giọng cố tỏ ra nghiêm túc nhưng môi vẫn mím cười:
— "Gọi quen miệng rồi, sửa sao kịp nữa.
Với lại… cũng không phải ai có cái tên hợp đến vậy đâu.
Cậu không thấy mình giống rồng thật à?
Vừa lì vừa hay phun lửa lung tung."
— "Cậu đúng là không biết nể tiểu đội trưởng gì cả."
— " Có nể.
Nhưng nể lúc khác.
Còn lúc này thì phải băng cho cẩn thận đã."
Hạ cúi xuống kiểm tra mép băng lần nữa.
Gió rừng luồn qua kẽ lá, thổi nhẹ làm vài sợi tóc rũ xuống trán.
Hạ gạt tóc bằng mu bàn tay dính thuốc, rồi lại nhìn Long:
— "Đi nhiều thế này, sườn mà bung ra thì đừng có trách tôi.
Lúc ấy, con rồng chắc phải bò thật đấy."
Long cười khẽ, ngồi thẳng dậy một chút:
— " Rồi.
Biết rồi.
Con rồng nghe lệnh."
Cả hai bật cười nhỏ, rồi lại im.
Tiếng lửa reo tí tách phía bếp át đi hết.
Mùi cháo khoai loáng thoáng trong không khí mát lạnh.
Không ai để ý đến đoạn đối thoại nhỏ đó, chỉ có bóng rừng tiếp tục lặng lẽ bao phủ lấy họ.
Ở góc bếp, Linh đang khuấy nồi cháo đặc hơn mọi khi.
Cúc thêm khoai rừng, Nghĩa vùi mấy củ sắn vào tro nóng.
Mùi thơm bốc lên nhè nhẹ, át cả mùi ẩm mốc của lán cũ.
Nam cầm nắp gõ vào mép nồi mấy cái, cười:
— " Đồ nhà hàng đây.
Mời các đồng chí dùng sớm kẻo nguội!"
Dũng duỗi nhẹ bàn tay đã đỡ sưng, miệng lẩm nhẩm đọc lại bức thư Linh vừa viết giúp.
Hải gấp chăn gọn lại sau khi đắp xong cho thương binh, lau mặt rồi quay lại tiếp tục lọc nước.
Ánh mắt anh thâm quầng nhưng kiên định.
Chi và Đào ngồi một góc cùng Như.
Họ nói chuyện rôm rả về lần vượt sông đêm, kể lại cả những chuyện cũ ở C7.
Chi kể khéo, pha trò, tạo không khí thoải mái.
Đào ít nói, thỉnh thoảng gật đầu hoặc chen một hai câu ngắn gọn.
Long không tham gia vào.
Anh ngồi lặng, đưa mắt nhìn quanh tổ.
Mỗi người một việc, không ai than thở.
Mồ hôi, bùn đất, vết thương và nụ cười vẫn đan vào nhau như sợi chỉ.
Không khí yên lặng hiếm hoi, không có tiếng súng, không có tiếng bom.
Chiều xuống, mọi người thay phiên nhau canh gác.
Linh nhận ca đầu tiên, súng đặt ngang đùi, mắt không rời khỏi khoảng tối sau đám cây.
Hải và Nam sẽ gác tiếp theo, rồi đến Cúc và Nghĩa.
Dù đã mệt lả, không ai phàn nàn.
Ai cũng hiểu: rừng về đêm không chỉ có gió và thú hoang.
Trong lán, Hạ lật cuốn sổ nhỏ bọc vải, dùng bút chì ghi mấy dòng ngắn gọn.
Cậu viết vội nhưng nét chữ vẫn đều:
“30 tháng 7 Trường Sơn.
Sáng nay gặp lại Chi và Đào – người từng làm nhiệm vụ cùng chị Như.
Căn cứ mới kín đáo hơn, có thể trụ lại vài ngày.
Long chưa có dấu hiệu khỏe lại tý nào.
Tay đã Dũng gần khỏi.
Đêm nay gác luân phiên.
Gió rừng lạnh mà yên.Có điều... mình thấy trong ánh mắt ai đó vẫn chưa thể gọi tên.”
Hạ khép sổ lại, cẩn thận nhét vào túi ngực.
Ánh đèn pin đỏ le lói dọi lên trần lá.
Bên ngoài, tiếng côn trùng bắt đầu rộ lên từng đợt.
Đêm xuống .
Rừng tối nhanh hơn đồng bằng.
Chỉ mới cuối chiều, nhưng ánh sáng đã rút khỏi tán cây như một bàn tay vừa buông rèm.
Lán dã chiến chìm dần vào bóng tối đặc sệt.
Chỉ còn ánh đỏ hắt ra từ bếp tro và đèn pin lọc màu nhấp nháy khi ai đó đi qua.
Ca gác đầu tiên bắt đầu.
Linh ngồi im bên ụ đất thấp, khẩu súng đặt ngang đùi.
Mắt cô không rời khỏi khoảng rừng trước mặt.
Dù chỉ là một lối mòn cũ, cỏ mọc lúp xúp, nhưng trong đêm, bất kỳ lùm cây nào cũng có thể giấu được nguy hiểm.
Gió đêm bắt đầu len vào từng kẽ lá, phả lạnh.
Không phải cái lạnh tê buốt, mà là kiểu lạnh ẩm của rừng sâu, luồn lỏi qua từng lớp áo, từng khe vai.
Mỗi hơi thở tỏa ra đều mang theo một làn sương nhỏ.
Trong lán, mọi người tranh thủ nghỉ.
Dũng nằm sát vách, tay đặt lên ngực, nhắm mắt.
Hạ trải chiếu bên cạnh Long, không nói gì, chỉ thỉnh thoảng nghiêng đầu nghe ngóng tiếng động bên ngoài.
Chi và Đào nằm ở mé lán đối diện, lưng quay ra rừng.
Chi vẫn thở đều, nhưng Đào chưa ngủ.
Mắt cô vẫn mở, ánh sáng từ chiếc đèn cá nhân nhỏ hắt lên gò má, lấp lánh như nước.
Tiếng chân ai đó nhẹ bước ngoài lán.
— " Ca gác đổi rồi, Linh vào nghỉ đi."
Giọng Hải khẽ vang, đủ nghe.
Linh gật, đứng dậy, phủi bụi ở gối rồi đi vòng về lán.
Hải và Nam thay phiên bước ra, mỗi người một hướng.
Tiếng động rất khẽ, như tiếng thú rừng đi qua bụi cỏ, hoặc một cành khô bị gãy vì gió.
Long vẫn thức.
Mắt anh mở hé, nhìn về trần lá thấp.
Mùi ẩm mốc, khói củi, thuốc đỏ, mồ hôi và đất rừng hòa vào nhau, không rõ mùi nào lấn át.
Bên cạnh, Hạ vẫn nằm nghiêng, tay gối đầu, mắt khép hờ như đang chờ giấc ngủ đến.
Một tiếng soạt nhẹ vang lên bên ngoài.
Hải lập tức quay đầu lại, súng cầm chắc trong tay.
Nam cũng khựng lại.
Nhưng rồi, từ bụi cây, chỉ có một con cầy nhỏ chạy vút qua, lướt như bóng ma.
Không ai lên tiếng, nhưng cả hai nhìn nhau, cùng gật đầu.
Sự cảnh giác vẫn nguyên vẹn.
Trong lán, Chi trở mình.
Cô khẽ thở ra, rồi chui sâu vào trong tấm áo khoác.
Đào vẫn chưa nhắm mắt.
Khoảng gần nửa đêm, Cúc và Nghĩa ra thay gác.
Nghĩa vác theo khẩu súng ngắn bên hông, còn Cúc quấn kín khăn rằn quanh cổ.
Họ ra đứng hai bên cánh rừng, mắt đã quen với bóng tối.
Bên dưới lớp lá, nhiều đôi mắt nhỏ của thú rừng thi thoảng lóe lên rồi biến mất.
Gió bỗng mạnh hơn.
Lá cây xào xạc không ngớt, từng chùm rừng rít lên trong đêm tối.
Cúc khẽ rùng mình, tay siết chặt quai súng.
Nghĩa huýt sáo khẽ một tiếng, như ám hiệu cho biết không có gì bất thường.
Đó là thói quen của tổ anh, thay cho việc gọi nhau ồn ào.
Bên trong lán, Hạ vẫn chưa ngủ.
Cậu khẽ xoay người, nhìn Long đang nằm im.
Ánh sáng từ đèn đỏ phía góc phản chiếu lên gò má anh, khiến đường nét càng trở nên rõ ràng.
Cậu rút cuốn sổ từ túi ngực, định viết thêm vài dòng, nhưng lại khựng lại.
Cậu đặt lại cuốn sổ, khe khẽ thở ra.
Bỗng, Long cựa nhẹ:
— "Cậu chưa ngủ à?"
Hạ giật mình, rồi gượng cười:
— "Gió to quá, hơi khó chợp mắt."
— "Lúc chiều... cảm ơn cậu. cậu băng chắc chắn thật."
— "Tôi mà băng lỏng, con rồng nhỏ chắc lăn luôn xuống dốc mất."
Long bật cười khẽ, rồi khẽ nhíu mày, nghiêng đầu sang:
— "Cậu mà còn gọi tôi như vậy nữa… tôi sẽ gọi cậu là con hồ ly nhỏ đấy."
Hạ hơi ngẩn ra một chút, rồi bật cười thành tiếng không quá to, nhưng đủ làm mấy con chim rừng ngoài tán lá giật mình bay đi.
— "Hồ ly à?
Vậy cũng hợp.
Khôn, ranh, biết nịnh và biết trốn giỏi.
Nhưng này, hồ ly thì có đuôi.
Anh định kéo đuôi tôi chắc?"
— "Không.
Nhưng hồ ly thì hay trêu người ta giữa đêm khuya.
Lúc người ta đang muốn yên."
— "Anh có chắc là anh muốn yên không?"
Long không đáp ngay.
Chỉ nhìn ra cửa lán.
Một lát sau, anh chậm rãi nói:
— "Không chắc nữa."
Một nhịp im lặng thoáng qua.
Hạ nghiêng người lại gần hơn, giọng hạ thấp:
— "Vậy thì đêm nay cứ để yên cho hồ ly ở cạnh rồng nhỏ.
Không nói, không làm phiền.
Nhưng không đi đâu hết."
Gió rừng khẽ lùa vào, làm tấm bạt cửa lán khẽ rung.
Tiếng gió luồn qua lá kêu rì rào như lời thầm thì.
Long quay sang, chậm rãi gật đầu:
— "Ừ.
Ở cạnh thôi là đủ rồi."
Gió rừng vẫn rì rào.
Lán dã chiến nhỏ bé giữa trùng điệp núi rừng như lặng đi một nhịp.
Hạ khép mắt lại, nhưng trong lòng vẫn chưa thể yên.
Có điều gì đó không nói được, âm ấm, bối rối, lại xen lẫn một chút lo âu.
Cảm giác khi ở gần Long, không giống như với những người khác.
Không giống như với Nam, với Hải, hay với bất cứ ai.
Nó vừa gần gũi, vừa khiến tim cậu như bị kéo căng ra từng chút.
Hạ khẽ trở mình, đưa tay lên che mắt.
“Mình bị làm sao vậy trời?”
Cậu không biết.
Chỉ biết, đêm nay, cậu không muốn rời khỏi chỗ này.
Không muốn Long rời khỏi tầm mắt mình.
Chỉ vậy thôi là đủ khiến lòng không yên.
— — — — — — — — —
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình
Mình có viết trên mangatoon và rookies
— — — — — — — — —
Facebook mình bây nha