Cập nhật mới

Truyện Teen Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
nang-ca-tinh-va-chang-playboy.jpg

Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Tác giả: Meopnlt
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Câu truyện xoay quanh nhân vật Lâm Tuệ Nghi, một cô nàng vô cùng bướng bỉnh, được mệnh danh là "nữ hoàng của những trò cuội phá"

Nhưng tất cả mọi thứ đó đều đã thay đổi sau hai năm. Bạn muốn biết vì sao cô thay đổi? Hãy đón đọc và theo dõi truyện để tìm câu trả lời nhé.​
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 1: Câu Chuyện Của Quá Khứ


Tôi - Lâm Tuệ Nghi, là 1 người có cá tính, mạnh mẽ (theo nhận xét của mọi người xung quanh) mọi người thường gọi tôi là Mèo nhưng tôi chẳng thích cái tên này tí nào đâu và cũng chẳng hiểu tại sao tôi lại có biệt danh "quái" đến vậy. Các bạn có biết tại sao tôi lại bảo nó "quái" không? đơn giản vì biệt danh đó chẳng giống với tính cách của tôi một tí nào. Để tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện của hai năm trước nhé.

- Ê, con Kiều Tiên nó hẹn mày ở sân sau trường kia - Nhỏ Hân bạn tôi đang đứng thở hổn hển trước mặt tôi.

- Ok, ra liền - Tôi buông một câu cụt ngũn rồi lạnh lùng bước đi bỏ lại nhỏ Hân đứng như trời trồng ở đó.

Sân sau trường

- Tới rồi hả con quỷ cái, tụi bây đánh nó cho tao - Con Tiên quay ra sau nói với bọn đàn em khi thấy tôi đến.

Tôi lờ mờ mờ mắt ra, ôi mùi sát trùng sao nồng nặc quá, ngước lên trần một màu trắng tinh, tôi chắc rằng lúc này mình đang ở bệnh viện.

"Á" Sao đâu tôi như đau như búa bổ vậy, 1s...2s...3s... tôi bắt đầu nhớ lại mọi chuyện. Chẳng qua là tôi hạ gục được hết bọn đàn em của con Tiên nên bị nó chơi ch* là đánh lén sau lưng tôi dẫn đến ngất xỉu. Còn lý do sao tôi ở đây ư? Quay sang nhìn bên cạnh con Hân đang gục đầu ngủ ngon lành thì tôi biết chắc rằng nhỏ là người đưa tôi đến đây.

Đấy các bạn thấy không? 2 năm trước tôi từng chết đi sống lại rất nhiều lần vì đánh nhau, mai mà lúc nào cũng có còn Hân đưa tôi đến cấp cứu kịp thời. Còn vì sao tôi lại như vậy hả đó là một câu chuyện khá dài, đại loại là 3 năm trước ba mẹ tôi chia tay, ba không cho tôi sống với mẹ mà bắt tôi theo ông ấy, nhưng ông ấy lại chẳng hề quan tâm đến tôi, cho đến một ngày ông ấy dẫn một người phụ nữ khác về nhà và bắt tôi gọi bằng mẹ, đối với tôi, Tôi chỉ có duy nhất một người mẹ đánh chết tôi cũng không gọi bà ta bằng mẹ.

- Có chết con cũng không gọi bà ta bằng mẹ - Tôi lớn tiếng cải với ba.

[Chát] Đó là thứ âm thanh gì sao tôi nghe chối tay đến vậy, phải chính ba tôi, ông ta đã đánh tôi chỉ vì người đàn bà xa lạ ấy, tôi ghét ông ta, tôi hận ông ta, tôi hận cả người đàn bà ấy, tôi bỏ chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Chiều tối tôi cũng không biết rằng mình đã đi những đâu và đã đi trong bao lâu, dão bước trên con đường vắng vẻ với gương mặt không cảm xúc. Chợt tôi thấy từ đằng xa có 3, 4 tên dáng vẻ cao to, khuôn mặt bặm trợn đang tiến lại trước mặt tôi và nói.

- Này em gái, đi đâu vậy, ở lại chơi với bọn anh nhé - Hắn ta vừa nói vừa tiến sát về phía tôi v**t v* khuôn mặt tôi.

Tôi không nói gì chỉ lẳng lặng bỏ đi, có lẽ do tôi không còn sức lực để nói gì nữa, bỏ mặt mấy tên đó tôi lê những bước chân nặng nhọc về phía trước. "Á" và tôi không còn nhớ gì nữa.

Khi tôi tỉnh dậy thì tôi nghe vang bên tai mình những tiếng nhạc ầm ầm, đập đầu vài cái tôi bắt đầu nhớ lại mọi chuyện, nhìn xuống mình "haiz không sao" thấy quần áo vẫn còn trên người tôi thở phào nhẹ nhõm.

- Tỉnh rồi hả cô em? - Lại là tên bặm trợn kia.

- Các người đưa tôi đi đâu - Tôi hét lên.

- Dáng người em cũng chuẩn lắm chứ... hay là ở lại làm cho bọn anh đi - Hắn ta đưa tay lên cầm vờ vuốt như vuốt râu.

- Làm gì? - Tự nhiên lúc này trong đầu tôi lại có ý định "tìm việc làm" vì đã bỏ nhà ra đi nên tôi cần việc làm để kiếm sống.

- Gái - Câu trả lời cụt ngủn hắn ta nhếch mép cười.

[Chát] Tôi đứng bật dậy và tiến lại giơ thẳng tay đánh hắn ta một cái rõ đau. - Đi mà kiếm người khác tôi đây không rảnh - Tôi thẳng thừng trả lời rồi quay người bỏ đi.

Đi được một đoạn chừng 200m thì bọn họ lại kéo đến trước mặt tôi, tôi quay đầu bỏ chạy nhưng tôi là con gái ba tên kia thì cao to lực lưỡng, tôi đấu không lại là cái chắc. Tôi thôi không chạy nữa mặc cho ba tên đó muốn làm gì thì làm. Lát sau, đầu tôi đau buốt, cả bụng nữa, chân và tay nữa, toàn thân tôi như ê ẩm, bọn họ đang đánh tôi, rồi tai tôi như ù đi, chỉ nghe loáng thoáng vài ba chữ "thằng Dương sẽ nổi điên khi....." Và tôi hoàn toàn gục ngã. Đó cũng là lần đầu tiên tôi bị đánh "tơi tả" đến như vậy. Sau lần đó, tôi quen được Gia Hân - người đã đưa tôi đến bệnh viện vào hôm đó, và sau lần đó nhỏ là người lun quan tâm chăm sóc tôi, nhờ có nhỏ đưa tôi vào bệnh viện kịp thời chứ không giờ này tôi đang ở một nơi xa nào đó🙂) (à à còn nữa sau lần bị đánh "bầm dậm" đó tôi quyết định đi học võ và bây giờ tôi đã lên được đai đen karate rồi nhé)

Quay lại với cuộc sống của tôi bây giờ nha, hiện tại tôi đang học lớp 11a4 trường Lucky và điều đặc biệt ở đây chính là tôi hiện đang là hội trưởng hội học sinh của trường. Ngạc nhiên không? Hẳn là mọi người đang thắc mắc tại sao một đứa con gái vừa ăn chơi lêu lỏng, lại là ""nữ hoàng" của các trò quậy phá" lại là hội trưởng hội học sinh đúng không ạh? Haha kể ra thì cũng thật buồn cười. Học kì II năm lớp 10 tôi là một người khá nổi tiếng vì lun dẫn đầu toàn trường vì thành tích đánh nhau, đi học trể, trốn tiết, không thuộc bài, chọc phá giáo viên.... và để "trừng trị" tôi cô Trang - GVCN đã đề nghị với nhà trường cho tôi làm Hội trưởng HHS để tôi chấp hành tốt nội quy nhà trường. Thật không ngờ BGH trường lại chấp nhận yêu cầu của cô Trang. Và kể từ đó tôi chính được làm HTHHS và nếu tôi vi phạm bất cứ nội quy nào thì hình phạt của tôi đều nặng hơn HS khác gấp 3,4 lần...

Đến hôm nay thì có lẽ tôi đã tự chiến thắng bản thân mình khi chỉ mới làm Hội trưởng chưa đầy một năm thì tôi đã không còn danh hiệu là "nữ hoàng của những trò quậy phá" nữa mà thay vào đó là "Gương mặt tiêu biểu" vì luôn chấp hành đúng nội quy trường Lucky và có cả hàng tá fan hâm mộ.

Bên cạnh đó còn có một lí do tôi thay đổi nữa đó là Dương - anh chàng playboy học trên tôi một lớp. Kìa mới nhắc tào tháo, tào tháo đã xuất hiện.

- Hey, nhóc sao ngồi 1 mình vậy? Nhóc Hân đâu - Đập vai tôi một cái rồi ngồi vào ghế đá bên cạnh tôi.

- Thích một mình, không được sao? - Tôi không ngước nhìn anh ta lấy một cái mà lôi chiếc balô sau lưng mình ra lấy quyển tiểu thuyết.

- Lạ nha, hôm nay Tuệ Nghi nhà ta nói chuyện mà không nhìn anh lấy một cái, giận anh sao? - Anh ta khuỵ xuống trước mặt tôi như năn nỉ.

- Hôm nay tâm trạng không vui, anh biến đi chổ khác chơi giùm cái - Tôi khó chịu.

- Được anh đi nha, em ngồi tí thôi rồi về nhà sớm đấy.

Cuộc trò chuyện chỉ đơn giản vài ba câu, lúc nào cũng vậy, tôi lun đuổi anh ta đi, không phải vì tôi ghét anh ta mà vì tôi sợ ở gần anh ta thêm nữa tôi sẻ không kìm được lòng mình.... vì tôi không tin vào thứ tình cảm nam nữ ấy nữa kể từ ngày ba mẹ tôi chia tay.

Ngồi được 5 phút thì tôi bắt đầu đứng lên và đi về.. Nơi tôi ở là 1 khu nhà trọ nhỏ gần trường. Kể từ hôm tôi bỏ nhà ra đi thì tôi không còn gặp mẹ nữa. Ba tôi có khuyên tôi về nhà nhưng tôi không về vì "sợ" phải nhìn mặt người đàn bà kia. "con mún sống tự lập" đó là lí do tôi không về nhà khi ông ấy hỏi. Hàng tháng ông ấy vẫn gửi tiền cho tôi đầy đủ nhưng tôi không tiêu lấy 1 xu. Tôi tự dùng tiền của mình qua việc đi làm thêm sau giờ học. Đó là làm phục vụ cho một quầy thức ăn ở Lotte, công việc khá nhẹ nhàng lại thoải mái nên tôi rất thích. Còn lí do tôi được học ở Lucky là nhờ học bổng, các bạn có tin không? đúng vào ngày thi tuyển sinh chẳng biết Nguyễn Nhật Ánh, Nguyễn Du, hay Issac Newton "nhập" tôi mà tôi làm bài đạt điểm gần như tuyệt đối, nhờ vậy mà tôi được ghi tên vào ngôi trường danh giá này.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 2: Gia Hân... Khóc?


*Oa...oa* vươn vai một cái rồi tôi bước xuống giường vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân, thay đồng phục xong tôi tiến lại chiếc bàn học thân yêu lấy cái ba lô rồi bước ra khỏi nhà. Tôi thường đi bộ đến trường, vì chổ tôi ở khá gần trường nên đi bộ khoảng mười lăm phút. Ra đến đầu đường tôi tấp vào một quán vỉa hè như thường lệ tôi gọi:

- Cho con phần xôi mặn như thường ngày nha bà Hai - Nói thật thì tôi là "khách quen" ở đây đấy. Thay vì những tô phở, bún bò như những lúc còn ở cùng với mẹ thì bây giờ tôi thường ăn xôi, bánh mì vào buổi sáng. Tiền tôi kiếm được cũng kha khá nhưng tôi cần tiết kiệm lỡ có mệnh hệ gì thì con cái mà sử dụng.

Ăn xong hộp xôi tôi trả tiền cho bà Hai rồi lại tung tăng đến trường. Vừa đến cổng tôi đã gặp con Hân với bộ mặt "ỉu xìu" như "bún thiêu" tôi liền chạy tới hai tay vỗ hai vai nhỏ bạn từ phía sau.

- Hey, hôm nay đi học sớm vậy? - Sang cặp cổ nhỏ tôi hỏi.

Xem kìa cái bộ dạng của nhỏ chắc là mới bị bồ đá nên mới như vậy, kể cả lời nói của tôi nhỏ con bỏ ngoài tai.

- Sao vậy, có chuyện gì vậy - Tôi kiên nhẫn hỏi thêm một câu nữa nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu từ nhỏ. Nhưng tôi là ai chứ, là Tuệ Nghi cơ đấy, từ bỏ sớm vốn dĩ không phải là tính cách của tôi, thôi thì đánh thẳng đòn tâm lý vào nhỏ vậy.

- Không nói thì thôi tao đi hỏi "bạn Long thân yêu" vậy - Nói rồi tôi buông tay ra khỏi cổ nhỏ bước đi.

"1...2...3"

- Nghi - Đúng như tôi dự đoán nhỏ nắm tay tôi kéo lại nước mắt ngắn nước mắt dài.

Đi đến chổ ghế đá gần đấy tôi và nhỏ cùng ngồi xuống.

- Có chuyện gì kể tao nghe - Tôi lên tiếng sau một hồi im lặng.

- Chia tay rồi, hết rồi - Nhỏ nói xong thì tựa đầu vào vai tôi khóc nức nở.

- Bình tĩnh nói tao nghe tại sao - Tôi trấn an nhỏ.

- Long, cậu ấy bảo ba mẹ cậu ấy bắt cậu ấy đi du học, cậu ấy không chịu và cải lại ba của mình, ba câu ấy cho hai lựa chọn. Một là đi du học và có tất cả, hai là chọn tao và không được gọi ông ấy bằng ba song song đó là phải từ bỏ nhà họ Trần..... cậu ấy đã lựa chọn tao và đến tìm tao, tao gặng hỏi mãi cậu ấy mới nói ra - Nhỏ cố gắng không khóc để kể lại cho tôi nghe.

- Rồi sao nữa?

- Nhưng tao không muốn vì tao mà Long phải mất tất cả, tao khuyên cậu ấy quay về xin lỗi ba, rồi chuẩn bị đi du học mà Long vẫn không chịu - Nhỏ lại khóc.

- Thế tại sao lại khóc?

- Vì không còn lựa chọn nào khác tao đành nhờ anh Hoàng đóng giả làm người yêu tao trước mặt Long, cậu thấy như vậy thì nóng giận và chia tay tao rồi, tối qua tao mới nghe anh Hoàng nói ngày mai Long sẽ đi du học và định cư ở đấy luôn, tao... tao... phải làm sao đây hả Mèo.

- Hân mày bình tĩnh nghe tao nói nè, tao tin là Long có lý do gì đó, hai đứa bay yêu nhau như vậy, cậu ấy không bỏ mày đi đâu, hay là mày tìm cậu ấy nói rõ hết tất cả đi, bốn năm nữa Long sẽ quay về, tụi bay sẽ lại yêu nhau như vậy thôi - Tôi vịn chặt hai vai nhỏ bạn nói những gì mình nghĩ.

- Không được.... cũng do tao... tao không muốn Long đánh mất tương lai.... chỉ vì tao.

"Mày đúng là đồ ngốc, nếu mày không làm như vậy thì Long đi rồi sẽ quay về, đánh mất tương lai chứ aizzz" Tôi nghĩ thầm nhưng nào dám nói ra với nhỏ chứ. Thế rồi tiếng chuông vào lớp cũng vang lên, tôi kéo nhỏ đứng lên và lau nước mắt cho nhỏ rồi cùng nhau đi vào lớp.

Lớp học hôm nay xôn xao quá có lẽ vì Long - hoàng tử của lớp hôm nay nghỉ học. Rồi thêm cái tin giật gân, cực hot "công chúa Gia Hân chia tay hoàng tử Minh Long để đến với Minh Hoàng". Thấy cả đám con gái bàn tán mà tôi phát bực, muốn tán cho mỗi đứa một cái cho bọn nó im bớt. Xôn xao được một lúc thì giáo viên vào và tôi lại bắt đầu ngày học một cách nghiêm túc.

Ra về, vì tôi là hội trưởng nên phải lên hội trường để kiểm tra và xem xét tình hình học sinh, xong thì tôi mới được về. Vừa ra khỏi cổng tôi đã thấy Long và Dương đang đứng nói chuyện với nhau. Chẳng biết hai tên này nói gì mà mặt mài có vẽ căng thẳng dữ. Thấy tôi Dương vãy tay và chạy đến chỗ tôi còn Long chỉ cười rồi quay lưng bỏ đi.

- Hôm nay để anh đưa em về.

- Không cần đâu, tôi còn phải qua Lotte nữa, ngược hướng nhà anh không tiện đâu - Tôi quay lưng bước đi.

Anh ta quay lại và leo lên "con moto" đời mới rồi phóng đến chặn trước mặt tôi.

- Em có hai lựa chọn, một là anh chở, hai là anh dắt bộ cùng em.

Chần chừ một lúc tôi cũng leo lên xe cho anh ta trở. Thường ngày thì tôi đi xe bus đến chỗ làm thì còn mỗi con 20 phút để ăn uống, sau đó mới bắt đầu công việc. Con hôm nay không biết anh ta chạy xe kiểu gì mà tôi ăn uống xong xui hết tất cả rồi mà vẫn còn dư được 30 phút. Thay đồng phục xong tôi tiến lại chiếc bàn trong góc khuất rồi lôi quyển tiểu thuyết ra đọc ngon lành mà không biết từ lúc nào cái tên "Dương tiễn" chết bầm kia đang ngồi phía đối diện. Cảm giác có người nhìn mình chăm chăm tôi không chịu được liền quay mặt lên quát lớn.

- anh làm gì mà bám theo tôi hoài vậy? - Tôi bực.

- Anh thích.

Câu trả lời ngắn gọn khiến tôi cảm thấy khó chịu rồi sau đó anh ta nhe răng cười, nói thật tôi ghét nụ cười đó để tận xương tuỷ.

Đến giờ làm tôi bỏ mặc anh ta, tôi vào quầy để làm công việc của mình và không thèm quan tâm đến anh ta nữa.

06.30 pm, tôi xong việc, vừa ra cửa định bắt xe bus về thì tên Bảo Dương kia lại xuất hiện.

- Để anh chở em về.

Thấy tôi không trả lời anh ta nói tiếp. - Hay là em muốn anh cho em hai lựa chọn.

Hứ, Lúc nào cũng vậy, hai lựa chọn gì chứ? Tào lao, tôi ghét anh ta chết đi được, cứ bám theo tôi miết, bực mình tôi làm miễn cưỡng mà bước lên xe.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 3: Bồ Công Anh


Lại một ngày nữa bắt đầu, hôm nay là chủ nhật nên tôi không phải đi học và cũng chẳng phải đi làm. À đúng rồi, hôm nay còn có một sự kiện nữa đó là Long - người yêu Gia Hân sang Mĩ du học 4 năm. Đã 9h15 rồi, còn 15 phút nữa là chuyến bay từ Thành phố Hồ Chí Minh - Việt Nam sang Oasinhtơn - Mĩ chính thức khởi hành mà chuyện quan trọng là tôi gọi nhỏ Hân từ sáng đến giờ gần 20 cuộc mà nhỏ vẫn không nghe máy, đến nhà tìm thì mẹ nhỏ bảo nhỏ đi đâu từ sáng sớm, đến trường cũng không có, ra công viên cũng chẳng thấy đâu.

- Em thử gọi lại cho Hân xem, thằng Long sắp lên máy bay rồi kìa - Dương quay sang thúc tôi khi thấy Long đã đi nộp hộ chiếu và chuẩn bị vào phòng chờ.

- Aiss, gọi sáng giờ nó có nghe máy đâu, chắc nó không muốn gặp Long - Tôi thở dài.

- Chào mọi người, tôi đi nha - Long quay lại sau khi đã nộp hộ chiếu.

Bảo Dương quay sang ôm Long một cái - Mày nhớ giữ gìn sức khoẻ, cố gắng học thật tốt.

Còn Hoàng, anh ta không nói gì chỉ ôm Long rồi quay đi.

Chia tay 2 người kia xong, Long quay sang tôi, nhìn mặt cậu ấy có vẻ bối rối, chắc muốn nói gì đó, cứ "Nghi à" tôi hỏi gì thì cậu ấy lại thôi. Chắc cậu ấy muốn nhắc đến Hân, thôi thì tôi cũng chẳng muốn làm khó cậu ấy.

- Tôi nghĩ mình biết cậu đang muốn nói gì, cậu cứ yên tâm lo học thật tốt, tôi sẻ thay cậu lo cho Gia Hân - Nói xong tôi tiến lại ôm nhẹ Long rồi quay về chổ Dương và Hoàng đang đứng.

Như giải toả được nổi lo của mình, Long cười, vãy tay chào bọn tôi rồi từng bước đi vào phòng chờ. Thấy Long đi khuất tôi mới quay sang hỏi anh Hoàng.

- Sao anh không nói sự thật cho Long biết?

- Anh không thể.

- Tại sao?

- Không tại sao cả, thôi anh về trước, Dương mày lo cho Nghi nha.

Rỏ ràng là Hoàng cố tình lẫn tránh câu hỏi của tôi mà, bực mình, tôi vô thức đưa tay kéo Dương ra khỏi nơi tấp nập này. Đi được một lúc tôi mới nhận ra rằng.... mình đang nắm tay Dương, ôi ngại chết đi được, không biết giấu mặt nơi nào, tôi nhanh chóng buông tay Dương ra rồi đi một mạch về phía trước.

- Nè, đợi với.

Đi được một đoạn thì tôi nghe loáng thoáng tiếng anh ta gọi từ phía sau.

- Hôm nay em rảnh không?

- Không.

- Anh biết em rảnh mà, hôm nay em không đi học cũng không đi làm.

- Biết.. vậy hỏi làm gì?

- Em đi với anh được không?

- Đi đâu?

- Đi rồi sẻ biết.

Chưa kịp để tôi trả lời, tên họ Lê kia đã kéo tôi vào chiếc mui trần mới toanh, bóng loáng để tôi yên vị ở đó, anh ta cũng vào xe, quay sang thắt dây an toàn cho tôi "phịch....phịch..." rồi quay lại dây an toàn cho mình, xong xui anh ta bắt đầu phóng xe đi.

Sau 2h ngồi trên xe, cuối cùng cũng đến.

Nơi Bảo Dương đưa tôi đến là một cánh đồng ở vùng quê ngoại ô thành phố. Anh nắm tay tôi kéo đi vào bên trong, tay còn lại anh xách cái gì đó to đùng. Đi qua 2 cánh đồng lúa, 1 cánh đồng ngô và vô số cánh đồng hoa đầy đủ sắc màu, tôi nghĩ mình đã đến nơi. Dương dùng 2 tay bịt mắt tôi lại dẫn tôi đi thêm 1 đoạn nữa.

- Tới rồi, em mở mắt ra đi - Dứt lời anh ta liền bỏ tay ra.

- Wow, đẹp thật đấy - Tôi hét lên trong ngạc nhiên. - Sao anh biết chổ này vậy? - Cảm xúc của tôi bây giờ ư? Là một mớ hỗn loạn trong đầu, trước mắt tôi chẳng phải... chẳng phải là... cánh đồng bồ công anh như tôi từng mơ ước hay sao. Nó đẹp và lung linh thật đấy. Đây là lần đầu tiên tôi trông thấy cả bầu trời bồ công anh như vậy, với tôi mà nói bây giờ dường như cả thế giới chỉ còn lại tôi, Dương và những cánh hoa bồ công anh. Tôi ngỡ ngàng có, ngạc nhiên có, thích thú có.

Chạy đến trước mặt Bảo Dương, tôi hỏi - Sao anh biết tôi thích bồ công anh vậy?

- Chẳng có gì về em mà anh không biết cả - Anh ta cười tràn đầy tự tin.

- Em thích không?

- Có, có, tôi thích lắm, chúng đẹp lắm.

Có lẽ ngay lúc này đây, bồ công anh có sức hấp dẫn với tôi hơn bao giờ hết, bỏ mặt Dương, tôi chạy quanh cánh đồng rộng lớn này như trẻ lên ba, chạm từng cánh hoa bồ công anh và "giúp" chúng bay lên cả bầu trời. Thấy tôi có vẻ phấn khởi, Bảo Dương cũng chạy vào đùa, nghịch cùng tôi. Hai người chúng tôi cứ "gỡ" từng cánh hoa bồ công anh để nó bay theo gió lên bầu trời cao vút. "quậy" được một lúc thì cả hai bắt đầu thấm mệt. Quay lại cây bằng lăng lúc nảy, tôi và Dương ngồi xuống. Dương lấy nước trong cái túi to kia ra, chúng tôi bắt đầu uống và ăn snack.

- Thì ra cái túi to đùng lúc nảy mà anh xách là bánh và nước à.

- Em cũng thông minh đấy chứ - Dương đưa tay tém vài cọng tóc mái rớt xuống trên mặt tôi chợt "thình thịch... thình thịch..." sao..sao tim tôi đập nhanh và mạnh dữ vậy. Lần thứ hai trong ngày rồi nha. Không được, không được, bình tĩnh lại, bình tĩnh lại, tôi tự trấn an bản thân sau đó quay qua dựa vào góc bằng lăng to bự kia, Dương cũng ngã người ra sau đó.

- Sau em lại thích bồ công anh vậy? - Anh ta hỏi tôi sau một lúc lâu cả hai cùng im lặng.

Flash back

- Mẹ ơi, hoa bồ công anh này đẹp thật đấy - Tôi chạy lại xoà vào lòng mẹ vì đã thấm mệt khi chạy quanh khắp vườn bồ công anh.

- Đúng rồi con gái, con có thích không?

- Dạ có, con thích lắm, mẹ có thích không?

- Mẹ cũng rất thích.

- Vậy tại sao mẹ thích ạ? - Quay lên nhìn mặt mẹ, tôi thấy mắt mẹ đỏ ngần.

- Vì.... Nó giống như cuộc đời của mẹ.

Đó là mãnh kí ức của 4 năm trước, tôi đã từng nghĩ rằng mình sẻ lãnh quên mãi, vì cái ngày hôm đó là ngày mà tôi tận mắt thấy ba tát mẹ một cái, tôi chạy lại đỡ mẹ, sau đó mẹ dẫn tôi ra vườn. Ngỡ rằng mình sẻ lãng quên vì tôi không muốn nhớ đến cái tát mà chính tay ba đã tát mẹ, tôi sợ lắm. Nhưng bây giờ chính anh ta - Lê Bảo Dương đã khiến mãnh kí ức kia quay về. Mãi suy nghĩ mà tôi không biết rằng Dương đã gọi mình lần nữa.

- Mèo, em sao vậy?

- À, tôi không sao.

- Sao em lại thích bồ công anh vậy? - Chắc anh ta tưởng tôi không nghe nên hỏi lại.

- À... ừm... - Chần chừ một lát tôi nói tiếp - Vì... nó giống cuộc đời của tôi.

Chẳng biết tự bao giờ, nước mắt tôi cứ trào chực ra nhiều đến thế. Dương thấy vậy thì không nói gì thêm, anh kéo tôi lại, lau nước mắt cho tôi, rồi lại đẩy đầu tôi tựa vào vai anh. Được một lúc tôi thôi không khóc nữa mà thiếp đi lúc nào không hay.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 4: Dương Tiễn


- Tụi bây đánh nó cho tao.

- A...a... xin các người... a... a... xin các người... tha cho tôi.

Đang đi trên đường thì tôi nghe âm thanh đâu đó, lần theo hướng âm thanh phát ra tôi đi theo tiếng kêu cứu ngày càng gần. Thoạt, trước mắt tôi bây giờ là 4 tên du côn mặc đồ đen đang đánh 1 đưa con gái chân yếu tay mềm, không kịp suy nghĩ gì, máu "anh hùng" của tôi nỗi lên, tôi buông chiếc balo xuống, vội chạy nhanh đến chỗ con bé, tôi lao thẳng vào bụng tên to con nhất, sau đó giơ chân đánh mấy tên còn lại, được một lúc thì 3 tên đã ngã xuống đất, tôi quay sang đỡ con bé dậy thì tên còn lại đấm 1 cú trời giáng xuống lưng tôi, mất 10s để tôi định hình và lấy lại bình tĩnh, định quay sang đánh trả thì bọn người kia đã biến đâu hết rồi.

Quay lại con bé, tôi kéo nó dậy, chạy lại lấy cái balo của mình, đưa cho con bé chai dầu (mẹ tôi bảo lúc nào cũng mang dầu bên mình nên trong balo tôi lúc nào cũng có dầu) rồi vãy tay chào con bé. Vì hôm nay là thứ hai nên tôi phải đi học thật sớm để tổng kết sổ đầu bài và xử phạt những đứa vi phạm, không kịp chăm sóc con bé tôi vội bước đi, được 1 đoạn thì tôi nghe từ đằng sau phát ra âm thanh.

- Chị Tệ Nghi, chị Tệ Nghi.

Nghe có ai đó gọi tên mình tôi quay lại, ơ nhưng mà đâu phải gọi tên tôi cơ chứ, định đi tiếp thì con bé lại gọi.

- Chị Tệ Nghi...

Tôi đơ người ra. - Gọi tôi? - Tôi vừa chỉ vào mình vừa hỏi lại con bé như để khẳng định.

- Vâng, chị đợi em đi với.

Thấy con bé đứng lên có vẽ khó, tôi chạy lại đỡ nó, nào giờ mới để ý trên người con bé mặc đồng phục trường Sky, kế bên trường tôi, thôi thì đi cùng con bé đến trường tôi cảm thấy an toàn hơn, lỡ đám người kia quay lại đánh con bé thì khổ.

- Nhóc, em làm gì mà để bọn họ đánh dữ vậy? - Tôi dìu con bé bước đi.

- Dạ, em không biết ạ.

- À, chị Tệ Nghi này, em hâm mộ chị lâu lắm ak, chị vừa đẹp lại học giỏi, em học kế bên trường chị ngày nào cũng thấy chị.

- Sao? Tệ Nghi? - Tôi khó chịu nhìn con bé khi nó gọi tên mìn như vậy. - Là Tuệ Nghi.

- À, em xin lỗi chị, em không nói được vần "u" "ê" nên.... - Con bé có vẻ bối rối.

- Vậy à, mà em tên gì vậy?

- Dạ Dương Tệ Lâm ạ.

- Tuệ Lâm ư? - Tôi hỏi lại để chắc chắn vì con bé không nói được chữ "Tuệ".

- Vâng ạ.

- Vậy chị với nhóc trùng chữ Tuệ rồi, trùng hợp thật - Tôi cười.

[...]

Mãi nói chuyện mà đến trường lúc nào không hay, tôi vãy tay chào con bé rồi lại bước tiếp vào trường, con bé cũng vậy, không ngờ mình lại có 1 fan "nhí" ở trường khác cơ chứ, tôi tự hào quá đi, proud of, proud of.

Hôm nay tôi không đến lớp như thường ngày mà đi thẳng lên hội trường luôn, vừa đến cửa phòng chưa bước vào thì đã thấy tên "Dương tiễn" đứng đó bỏ 2 tay vào túi quần, tóc vuốt keo kiểu hotboy, cũng phải, tên đó vốn dĩ là hotboy no1 trường Lucky này mà. À, hình như tôi chưa kể với các bạn tại sao Lê Bảo Dương, anh ta lại có biệt danh "Dương tiễn" phải không? Chuyện là như thế này đây.

Flash back

- Chị ơi cho em 2 ly trà sửa matcha nha - Tôi nói vọng vào phía chị phục vụ. - Còn tên kia, anh uống gì? - Quay sang Bảo Dương, tôi gắt.

- À, cho anh..... [The day you went away... The day you went away...] Alo, con nghe.

- [..]

- Dạ được rồi, con về liền.

- Gia đình anh có chuyện gấp, anh phải về trước nha, em với Hân uống nước đi, anh thanh toán rồi đấy.

- Được rồi, được rồi, đi đi, đi đi, không cản - Tôi gắt.

Đấy là khoảng thời gian sau 1 tháng khi tôi quen biết anh ta, vì tối ngày anh ta bám theo tôi dai như "đĩa" nên tôi chẳng "ưa" anh ta là mấy, ngược lại còn rất ghét, nhưng dần rồi cũng quen. Hôm nay, vì anh ta năn nỉ quá, nên tôi đành miễn cưỡng lôi nhỏ Hân đi cùng, và bây giờ kết quả là như thế này đây...

- Hahaha - Giọng cười của nhỏ Hân đấy ạ.

- Mày khùng hã Hân?

Toan bước đi nhưng vì tiếng cười của nhỏ Hân làm Bảo Dương khựng lại.

- Dương tiễn.... hahaha....

Nhỏ Hân thì cười lớn và gọi Dương Tiễn làm tôi và tên Dương kia ú ớ chẳng hiểu mô tê gì.

- What??? - Sao lại có thể đồng thanh như vậy chứ, đúng là cái đồ bắt chước, hứ...

- Thì chẳng phải sau, anh tên Dương, mà lúc nào con Mèo nó cũng tiễn (đuổi) anh đi, có bao giờ nó níu kéo anh lại đâu, gọi anh là Dương tiễn quá đúng còn gì, haha... - Nhỏ Hân vừa nói vừa cười.

- Hahhaa.

Sau câu nói của nhỏ Hân, tôi ôm bụng mà cười lăn lộn, làm cho mọi người ai cũng nhìn về phía bọn tôi, nhưng kệ dù sao thì cũng có ai biết tôi là ai đâu. Còn tên "Dương tiễn" kia hả, đang đứng như trời trồng, chôn chân tại chỗ, mặt "ngu" không tả nổi. Có lẽ đầu anh ta cũng đang bốc khói với cái biệt danh này. Từ sau hôm đó mỗi lần gặp anh ta tôi lại "Hey, Dương tiễn" lúc đầu thì anh ta khó chịu, có lần còn giận tôi, nhưng sau thì cũng quen nên anh ta không nói gì. Và cũng từ hôm đó mà biệt danh "Dương tiễn" xuất hiện.

End fashback.

- Em đến rồi sao?

- Có chuyện gì à?

- Cái này.... của em phải không?

Chìa ra trước mắt tôi là 1 chiếc vòng tay bằng bạc có hình cánh bướm, nó thật sự rất quan trọng với tôi, sáng nay đi học sớm nên tôi cũng không quan tâm đến, chợt nhìn xuống tay.... trống rỗng, phải rồi đó chính là chiếc vòng tay của tôi, may mà còn chứ mất thì... tôi không biết phải làm sao. Đó là món quà duy nhất mà tôi còn giữ lại được từ mẹ, là món quà mẹ tặng tôi vào ngày sinh nhật của 3 năm trước. Tôi bước lên "giật" cái vòng của mình lại và không quên cảm ơn anh ta.

- Cảm ơn anh, nó thật sự rất quan trọng với tôi, mà sao anh lại có nó?

- Hôm qua anh chở em về, rớt trên xe anh.

- Mà này.... hôm qua anh chở tôi về... anh có làm gì tôi không đấy - Tôi đưa tay lên vuốt cằm vờ suy nghĩ, thật sự tôi chẳng có ý gì đâu, chỉ muốn troll anh ta một tí thôi.

- Anh... anh không có hứng thú với thân hình... chưa trưởng thành.

Gì cơ, nói tôi là "thân hình chưa trưởng thành" sao, cái tên "Dương tiễn" chết bầm anh sẻ biết tay tôi, định "xoăn tay áo" lên đánh anh ta thì.. trong vòng chưa được một nốt nhạc anh ta đã biến đâu mất rồi.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 5: The first kiss


[Reng... Reng...] tiếng chuông kết thúc buổi học mà tôi hằng mong đợi cuối cùng cũng đến. Bỏ tập, sách vào balo tôi quay sang kéo nhỏ Hân tung tăng về. Thấy nhỏ chắc còn buồn nên sáng giờ tôi không chọc nhỏ như mọi ngày nữa. Vừa xuống cầu thang đã thấy Bảo Dương vãy tay với tôi (lớp tôi học ở tầng 2, lớp Dươg ở tầng 3 cơ đấy mà không biết sao anh ta lại xuống nhanh như vậy) thế là 3 đứa vừa đi vừa nói chuyện rom rã đủ thứ chuyện (thật ra là chỉ có tôi và Dương nói, còn nhỏ Hân câm như hến). Đến cổng trường thì tôi thấy nhóc Tuệ Lâm đứng đấy.

- Hey em - Tôi chạy đến chỗ nhóc, chào nó.

- Hi chị Tệ Nghi, em mời chị đi ăn coi như cảm ơn chị vụ hồi sáng được không ạ?

- Sao này kêu bằng chị Nghi thôi nha nhóc - Tôi cười.

- Ai đây? - Dương hỏi tôi.

- À, đây là Tuệ Lâm, mới quen lúc sáng - Tôi chỉ vào nhóc rồi quay qua Dương - Còn đây là anh Dương bạn chị.

- Vậy có mời anh không đây - Dương trêu con bé.

- Dạ có chứ ạ, mọi người cùng đi luôn nha.

Trong khi tôi, Bảo Dương, Tuệ Lâm nói chuyện vui vẻ thì "bánh bao chiều Gia Hân" có điện thoại, nhỏ quay ra phía sau nghe máy nên tôi cũng chẳng biết có chuyện gì.

- Mọi người qua Yucha Coffee trước nha, mình đi đây 1 tí rồi qua liền - Không biết nhỏ Hân có chuyện gì mà mặt mày sáng rỡ.

Nghe nhỏ nói vậy, 3 đứa tôi cũng gật đầu đi trước, Yucha Coffee là 1 quán đối diện trường, tuy nhỏ nhưng thức ăn tương đối ngon, lại rẻ nên lúc nào cũng đông khách, hôm nay cũng không ngoại lệ.

(Au: chém bừa tên quán coffee đấy mọi người ạ ^^)

- 3 em dùng gì? - Chị phục vụ.

- Trà sữa matcha và sushi nha chị - Tôi và Tuệ Lâm đồng thanh. Không ngờ con bé cũng có sở thích giống tôi.

- Cho em 1 phần mì pasta và Cafe ít đường - Dương.

- Em trà sữa matcha và 1 phần kimpap lun nha chị.

Vừa gọi thức ăn xong thì nhỏ Hân từ đâu chạy vào và hét lớn với chị phục vụ làm ai cũng ngoáy nhìn. Nhìn mặt nhỏ có vẻ tươi tỉnh hơn tôi cũng yên tâm chẳng bù cho vẻ mặt "bánh bao chiều" lúc sáng.

- Hey mọi người, tôi đã trở lại.

- Và ăn hại hơn xưa - Tôi, Dương, Tuệ Lâm cùng đồng thanh.

Nhỏ không nói gì chỉ liếc nhìn mỗi người chúng tôi một cái, rồi ngồi xuống cạnh Tuệ Lâm, bắt đầu màn chào hỏi làm quen.

- Chị là Phan Gia Phân, còn em?

- Em là Dương Tệ Lâm rất vui được làm quen với chị - Nhóc cười tươi rối.

- Có chuyện gì mà mày/em vui vậy? _ Hứ lại đồng thanh nữa kìa, cái tên "Dương tiễn" chết bầm lúc nào cũng bắt chước tôi.

- Anh sao lại nói theo tôi - Tôi quay sang liếc anh ta một cái (tôi và Dương ngồi cùng bàn, Tuệ Lâm và Gia Hân ngồi bàn đối diện).

- Là em bắt chước anh mà.

- Mơ hã, rõ ràng là anh nói sau tôi, anh mới là đồ bắt chước.

- Anh nào dám bắt chước em chứ, chắc tại trùng hợp.

- Trùng cái đầu anh ý, đã bắt chước tôi mà còn cãi.

- Rồi rồi, là anh bắt chước em được chưa.

Tôi cười thoả mãn thôi không cải nữa vì "tên kia" đã thừa nhận là nói theo tôi, chị phục vụ mang thức ăn ra thấy chúng tôi như vậy mà bật cười.

Ngồi nói chuyện một lúc thì..... ấy chết, nhìn xuống cái đồng hồ, trời ạ 1h10 rồi cơ đấy, sao nhanh thế này, từ đây qua Lotte đi xe bus cũng mất 30 phút, mà 1h30 là tôi phải làm rồi. Làm sao đây? Làm sao đây?? Hichic.... huhu...

"Tinh" à bóng đèn trong đầu tôi đã phát sáng. Tôi quay sang người ngồi bên cạnh, đưa mắt chớp chớp, làm vẻ mặt đáng thương cũng như dể thương nhất có thể, và bằng ánh mắt trìu mến nhất có thể tôi nhìn Dương, như có vẻ hiểu ý tôi, Dương liền cười nói.

- Được rồi, trể giờ làm rồi chứ gì, để anh đưa em qua đó cho nhanh.

- Thế thì tốt quá, đi thôi, trể rồi, tạm biệt 2 người.

Nghe được câu nói của anh ta tôi thở phào nhẹ nhõm. Vừa bước ra khỏi Yucha Coffee đã thấy anh ta ngồi trên con moto đời mới. Không đợi anh ta nói gì, tôi nhanh chóng phóng lên xe và yên vị ở đó.

- Lúc nảy tan trường anh đi bộ cùng tôi mà, sao giờ lại có xe ở đây vậy? - Tôi thắc mắc.

- Biết thế nào em cũng trể giờ làm nên anh kêu người mang xe tới để chở em đi làm nè.

Tôi không nói gì chỉ đấm vào lưng anh ta vài cái và liên tục hối thúc anh ta chạy thật nhanh vì sợ trể giờ làm. Nhưng cái tên này vừa điên vừa đáng ghét, tôi càng hối anh ta lại càng chạy chậm, chắc đang tính trả thù tôi đây mà, tức thật rõ ràng là anh ta muốn tôi bị phạt mà, đúng là cái đồ dỡ hơi, lợi dụng. Thường ngày thì chạy với tốc độ tỉ năm ánh sáng còn bây giờ thì chạy chậm như rùa bò ý. Tôi hối hận vì mình lại nhờ anh ta chở đấy, giá mà.... giá mà.... tôi đi bộ.... có lẽ còn nhanh hơn.

6h30 pm.

Hết giờ làm, vừa bước ra khỏi Lotte đã thấy anh chàng họ Lê kia khoanh tay đứng tựa người vào chiếc mui trần, nhìn cũng ra dáng lắm đấy chứ.

- Này, sao ngày nào cũng tới đây vậy? Bộ anh rãnh không có chuyện gì làm hã? - Bực bội chuyện lúc trưa nên giờ thấy "bộ mặt khó ưa" của anh ta tôi đâm ra khó chịu.

- Chỗ này là của em hay sao mà không cho anh đến, với lại anh đến đợi bạn gái anh có gì sai.

Oh my god, hắn ta vừa nói gì, đợi bạn gái cơ đấy, hứ, ai là bạn gái anh ta chứ, cái đồ thần kinh trốn trại. Ỷ mình là hotboy thì muốn nói gì là nói hã? Bớt cái tính khinh người đi nha, đừng tưởng ai cũng muốn làm bạn gái tên "b*nh h**n" như anh nha.

- Ai là bạn gái anh chứ? Tôi có đồng ý bao giờ à? - Tôi á, chẳng hiểu tại sao lại nổi cáu như vậy.

- Anh có nói em là bạn gái anh sao?

Gì cơ, lúc nảy vừa nói "anh đến đợi bạn gái" bây giờ lại bảo "anh có nói em là bạn gái anh sao". Đúng là cái đồ mắc dịch, khó ưa, đổi trắng thay đen, vừa mới nói lời đã không giữ lấy lời. Trời ơi, tức quá mà tôi không thể thốt lên lời nào được nữa, còn nữa, kìa, cái nụ cười nhếch miệng mĩa mai khinh người nữa, sao cứ xuất hiện trước mắt tôi hoài vậy, tôi ghét. À thì ra anh ta đến đợi bạn gái anh ta, tôi thì làm gì có cữa làm bạn gái hotboy mà ão tưởng chứ. Tôi sai lầm, thực sự quá sai lầm khi trước giờ tôi lun biết ơn vì ngày nào anh ta cung đến đón mình, giờ hay rồi, hiểu rồi, cùng lắm anh ta lấy cớ đón tôi để được nhìn thấy cô gái kia chứ gì, chắc lúc đó đang cưa, giờ đỗ rồi. Chúc mừng, chúc mừng.

Tôi cũng chẳng muốn cản trở tình cảm của 2 người, chẳng muốn làm "kì đà cản mủi" đâu nhé. Có lẽ bấy lâu nay anh đến đón cô gái kia nhưng lun vướng bận tôi chứ gì, được rồi, giờ tôi biết rồi, sẻ không làm phiền các người nữa. Ơ nhưng sao tôi lại kích động, tức giận và cảm thấy khó chịu như thế này chứ, tôi và anh ta có là gì của nhau đâu, haizz điên thật rồi.

- Cái tên Dương tiễn chết bầm nhà anh, đi mà tìm bạn gái anh đi, tôi về trước đây - Tôi vùng vặn bỏ đi.

Ơ, nhưng chuyện gì đang diễn ra thế này, chợt tôi bị một lực kéo rất mạnh về phía sau, để bảo toàn tính mạng, tôi vô thức đưa 2 tay mình bấu chặt vào 2 vai sau lưng " người đối diên", chân thì không biết trời xui đất khiến thế nào mà yên vị trên chân "người đối diện" và người đối diện ấy không ai khác ngoài Lê Bảo Dương chết tiệt. Tay anh ta đang đặt trên eo tôi một cách tự nhiên. Và điều quan trọng ở đây chính là "môi chạm môi". Oh my god, chuyện gì đang diễn ra thế này, nụ hôm đầu, là nụ hôn đầu của tôi đấy. Ba má ơi, nội ngoại ơi, trời ơii cứu con!!! Sao tôi lại để tên "Dương tiễn" chết bầm này cướp mất nụ hôn đầu đời của mình cơ chứ. Tức quá mà, tôi trợn tròn hai mắt lên nhìn anh ta, anh ta cũng vậy, nhưng hình như đang rơi vào trạng thái "bất động" mất 5s tôi lấy lại bình tĩnh, tôi dùng 1 lực mạnh nhất có thể vì cả tay và chân đều bị "trói". Và đúng như tôi dự đoán, tên Dương tiễn kia bị tôi đấy ngã ra sau, may mà có cái xe, không thì anh ta đã hôn đất mẹ sau khi cướp mất nụ hôn đầu của tôi. Cơn giận trong tôi vẫn chưa ngui, quay sang anh ta, tôi quát lớn.

- Anh làm cái quái gì vậy? Anh bị điên à, trong 3TK mới ra à, đồ cà chớt, b**n th** pla..pla..

Chưởi thì chưởi vậy thôi, chứ sâu trong tim tôi dấng lên một cảm giác ấm ấp kì lạ, tôi nóng giận và chưởi anh ta chắc do quán tính. Vì tôi từng nghĩ nụ hôn đầu của tôi sẻ trao cho một anh chàng "bạch mã hoàng tử" lãng mạng bên bờ biễn, vậy mà...

- Anh xin lỗi, anh không cố ý, nhưng mà có phải lỗi tại anh cả đâu, anh chỉ kéo nhẹ một cái, em lại quay sang mạnh như vậy, anh cũng đâu muốn - Bực thật, không biết mặt mũi anh ta bây giờ thế nào mà có dám ngước lên nhìn tôi đâu.

- Này anh nói chuyện với tôi thế đấy hã? Tại ai mà tôi mất nụ hôn đầu, anh nghĩ tôi muốn như vậy lắm sau, anh đến đợi bạn gái anh thì lo mà đợi đi còn gây sự kím chuyện với tôi làm gì, đúng là đồ não phẳng.

- Ê, em ăn nói cho đàng hoàng nha, tôi kím chuyện với em lúc nào. Đúng là tôi đến để đợi bạn gái nhưng em biết người tôi đợi là ai không? Là EM đó.

- Anh đúng là... đúng là... Thôi tôi không nói chuyện với loại người như anh, đến đợi bạn gái thì nói đại đi, tôi có nhận lời làm bạn gái của anh hã? Anh nói dối thì làm ơn cũng nên lựa lời mà nói. Đừng dùng những "lí luận cùi" ra cãi lí với tôi. Ok?

- Vậy em không là bạn gái thì em là bạn trai tôi chắc?

- Tôi... tôi...

- Tôi thế nào? Thôi bớt giận đi là anh sai, anh xin lỗi, được chưa?

Tự nhiên nghe anh ta nói vậy, trong lòng tôi lại lâng lâng một cảm xúc kì lạ, tôi mún cười lắm lúc đầu là tôi giận thật, nhưng thấy vẽ mặt "nai tơ" của anh ta tôi thật sự là giận không được.

- Tôi không có dư lỗi mà cho anh xin. Đi mà xin người khác.

- Thôi, anh biết em hết giận rồi, lên xe anh chở về, mọi người đang nhìn chúng ta kìa - Anh ta kéo tôi lại, sát vào tai tôi thì thầm.

Nghe anh ta nói vậy, tôi mới sực nhớ là mình đang đứng trước Lotte, ôi quê không tã nổi. Bây giờ tôi ước có cái lỗ cho tui trui xuống trốn cho xong. Tôi nhanh chóng đẩy anh ta sang một bên, mở cửa xe và bước vào một cách "tự nhiên". Anh ta thấy vậy thì cũng vòng sang phía bên kia để vào xe.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 6: Đụng Độ Với Hotgirl (1)


Mới sáng ra đã có người gõ cửa inh ỉ, bực dọc tôi bước ra mở cửa với bộ dạng không thể nào thảm hơn. Á gì đây, sao anh ta,... sao anh ta lại đến đây sớm vậy? Tôi đóng cửa lại cái rầm, rồi chui vào nhà vệ sinh làm VSCN, thay đồng phục tươm tất sau đó mới bước ra mở cửa.

- Em làm gì lâu vậy?

- Tôi..tôi.. à mới sáng sớm anh đến đây làm gì - Tôi đánh trống lãng.

- Anh muốn xin lỗi chuyện hôm qua, anh có mang đồ ăn sáng cho em nè, chúng ta vào ăn thôi không nguội thì mất ngon.

Anh ta tự nhiên bước vào trong, tôi thì đứng thừ người ra đó. Một lúc sau nghe thấy tiếng anh ta gọi tôi mới hoàn hồn trỡ lại.

- À tôi vào liền.

Vừa bước xuống bếp đã nghe mùi phở thơm phức. Nhắc mới nhớ, lâu lắm rồi tôi mới ăn thứ này.

- Em ăn đi, là anh nấu mang qua đây đấy - Đặt 2 li sữa xuống bàn, anh ta ngồi xuống.

- Anh nấu? - Tôi như không tin vào tai mình, gì chứ, anh ta mà biết nấu ăn, tin được không đây. Mà biết đâu ăn xong món này tôi lại vào viện ở luôn trong đó không chừng.

- Ừ, anh nấu đấy, em ăn xem vừa miệng không?

- Có ý đồ gì không đấy, ăn có được không? Hay anh muốn đưa tôi vào viện ở chung với anh.

- Anh thề, ăn được, để anh ăn trước cho em xem - Nói xong anh ta lấy đũa và bắt đầu ăn.

Thấy anh ta ăn, tôi mới bắt đầu ngồi xuống bàn ăn. Wow ngon thật đấy, anh ta là con trai, lại còn là playboy mà biết nấu ăn, hơn nữa là nấu cho tôi ăn đấy, tin được không trời??

Đánh chén no nê xong, chúng tôi bắt đầu đi học. Đi ngang qua quán bà Hai thì nghe bà gọi.

- Nghi, hôm nay không ăn sáng à cháu?

- Dạ cháu ăn rồi ạ, cháu đi học nha bà - Tôi cười một cái rõ tươi với bà Hai.

Cả hai lại tiếp tục đi, không gian im lặng bao trùm lấy chúng tôi, cho đến khi anh ta mở lời hỏi tôi.

- Chuyện hôm qua, anh xin lỗi, anh không cố ý âu.

- Chuyện qua rồi, tôi không muốn nhắc lại.

- Ừm, mà nè, là nụ hôn đầu thật hã?

- Ừ, vấn đề gì, tại anh hết đấy, hứ..

- Hay để anh đền cho.

- Đền?

- Ừm.

- Thế nào? Anh có trả lại nụ hôn đầu cho tôi được không? Lắm chuyện.

- Ừm... để xem... nếu em không chê, anh có thể vì em hi sinh nụ hôn đầu để cạnh em cả đời. Thế nào? Được không? Em được lợi quá còn gì.

- Thôi, tôi cảm ơn, không cần, không cần - Nói rồi tôi bỏ đi trước, mặt thì cứ nóng ran ran lên, tim thì lại đập nhanh, cái cảm giác gì ấy nhờ, sao mà khó chịu quá đi.

Đến cổng trường thì gặp nhỏ Hân, tôi tung tăng lại khoác vai nhỏ đi vào. Nhìn sắc mặt nhỏ, tôi nghĩ hôm nay nhỏ đã bình thường và tươi tĩnh trở lại nếu không muốn nói là vui. Thấy nhỏ như vậy tôi cũng an tâm được phần nào. Đi ngang qua dãy hành lang khối 10, thì tôi nghe mấy đứa học sinh bàn tán xôn xao, chẳng qua là tụi nó bàn sôi nổi quá, lời nói tự chui vào tai tôi, chứ tôi không rãnh mà quan tâm chuyện thiên hạ nhé.

- Hình như trường mình có học sinh mới từ Anh về thì phải, tao nghe tụi nó bàn quá trời.

- Ừ, chắc vậy, sáng tao vào trường thấy chiếc BMW mới toanh, chắc là của nhỏ đó.

- Nghe nói đâu nhỏ đó là hotgirl kim con gái cưng của tập đoàn trang sức Lâm Trần.

- Không biết nhỏ đó thế nào ha, có chảnh choẹ không ta.

Đấy nhé, rõ ràng là tôi không cố tình nghe đâu nhé, chỉ là vô tình thôi. Mà kể cũng lạ, trường có học sinh mới mà tôi đây là hội truỏng hội học sinh mà chớ hề biết tin này là sao. Mà con nhỏ đó là nhỏ nào chứ, tiểu thư hotgirl Lâm Trần gì gì à, nghe mà nổi da gà, tôi đây chúa ghét mấy cái đứa với hư danh tiểu thư lắm bởi vậy vừa nghe đến là thấy "choáng". Hzz thôi kệ, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan đến tôi, cứ vào học là được, còn nhỏ đó, sớm muộn thì tôi cũng gặp nó thôi.

2 tiết đầu là 2 tiết anh, tôi thích học anh nên trôi qua một cách nhanh chóng. Giờ giải lao, đang ngồi ngắm nghía lại bài thì nhỏ Hân nó nắm tay tôi, kéo kéo giật giật đòi tôi đi xuống canteen cho bằng được.

Tôi ngồi vào chiếc bàn trong góc khuất vì không thích ồn ào, nhỏ Hân thì đi mua thức ăn. 5' sau nhỏ quay lại, trên tay là 2 li trà sữa matcha (món khoái khẩu của tôi và nhỏ ấy mà).

- Lúc nảy than đói mà, không mua gì ăn à? - Tôi hỏi.

- Không, rủ mày xuống đây thôi chứ đói khỉ gì.

- Con quỷ, mày rảnh quá ha.

- Hey 2 đứa - Dương từ đâu bước lại, bên cạnh là một cô gái chân dài lạ hoắc, mặt mày cũng son phấn nhưng không đến nổi tệ.

- Chào 2 người - Cô gái đó.

- Ai đây? - Nhỏ Hân.

- À, mình là Mỹ Liên, là học sinh mới, hân hạnh làm quen với 2 người - Cô ta đưa tay ra trước mặt 2 đứa tôi kiểu như muốn chào hỏi.

- Ừ - Tôi chỉ ừ 1 tiếng cũng chẳng bắt tay lại với cô ta, nhỏ Hân thì hơn tôi, nhỏ bắt tay cô ta kiểu "chữa quê" hộ cô ta ý mà.

- Mình ngồi đây được chứ?

- À tự nhiên - Nhỏ Hân.

- 3 người ăn gì không anh mua?

- Không/ Cho em ly nước cam nha - Tôi và cô ta đáp.

- Đợi anh tí nha.

Đợi Dương đi khuất, cô gái đó bắt đầu quay sang bắt chuyện với tôi, nhưng tôi chỉ trả lời vài ba chữ cho qua, chắc có lẽ "quê" nên cô ta không nói nữa, quay sang nhỏ Hân, 2 người họ nói gì tôi cũng không quan tâm lắm.

5 phút sau Dương quay lại, đặt li nước cam xuống chỗ cô ta. Dương nói tiếp.

- Đây là bạn cùng lớp với anh, 2 đứa giúp đỡ với nha, Liên mới vào học nên chưa quen biết ai.

- Mới vào đã được hotboy chiếu cố và mời đi ăn rồi thì cần gì tới tụi tôi - Tôi nói, giọng điệu có chút mĩa mai.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về người con gái kia à, có lẽ là vẽ đẹp bằng son phấn với cặp chân dài, cô ta cao hơn tôi gần cả cái đầu lun ấy, tôi đây củng mét 67 mà lị, sau cô ta cao quá trời. Mới vào học mà đã được hotboy để ý thì cần gì đến tôi giúp đỡ cơ chứ. Với lại cô ta là tiểu thư con nhà danh giá thì cần gì đến 1 đứa bụi đời như tôi cơ chứ. Thiết nghĩ, lời của Bão Dương đúng là nực cười.

- Mà 2 em tên gì thế, 2 em học 11 à - Đổi cách xưng hô luôn cơ chứ, tôi có nhận cô ta làm chị hã trời???

- Em tên Gia Hân học 11a4.

- Còn đây là Tuệ Nghi đúng chứ? Lúc sáng vào trường, chị có thấy tên em bên đoàn trường.

- Chị cũng tìm hiểu nhanh thật đấy - Tôi cười, chả hiểu nụ cười này có ý nghĩa gì nữa.

- Là chị vô tình thôi, mà này hôm nào rãnh chị mời mọi người đi ăn xem như kỉ niệm làm quen được chứ.

- Tôi đây không rãnh như tiểu thư chị, mong chị thông cảm, tôi còn nhiều việc lắm, tôi lên lớp trước, mọi người ăn đi nha - Nói rồi tôi đứng dậy bỏ đi, nói thật sao tiếp xúc với cô ta tôi cảm thấy khó chịu quả. Cứ như tôi ngửi thấy mùi "nguy hiểm" từ cô ta ấy, càng gần càng nguy hiểm. Tốt nhất càng tránh xa càng tốt.

3 tiết học nữa lặng lẽ trôi qua, cúi cùng giờ ra về cũng đến. Tôi cất cặp sách rồi bão nhỏ Hân về trước vì tôi lên thư viện mượn một ít sách tham khảo. Đang đi thì va phải 1 người, chòng sách trên tay tôi định mang trả thì văng tứ tung, bực mình, lôi khom xuống nhặt từng quyển sách, xong xui định quay lên mắng cho tên b*nh h**n đó một trận thì... các bạn có biết gì không người đụng trúng tôi không ai khác ngoài cô tiểu thư iu kiều lúc trưa mới gặp. Nhìn mặt cô ta kìa, trời ơi sao tôi tức quá, đã đụng trúng tôi mà còn đứng đó ngoênh mặt ra đó, không biết cúi xuống nhặt cũng chả biết nói xin lỗi là gì mà.

- Này, mắt cô để trang trí hã?

- Ơ, xin lỗi, tôi không thấy, để tôi đền cho cô nha - Cô ta nói xong thì đưa tay vào balo lấy cái ví ra rồi lấy một sắp tiền toàn tờ 500k đưa cho tôi.

Gì đây, tôi không phải loại người chỉ biết đến tiền. Tôi chỉ cần có lời xin lỗi thôi mà cô ta vun tiền ra như thể khinh tôi à? Thật ra tôi đây mới chính là người khinh cô đấy.

- Cô làm cái quái gì vậy? Tiền dư quá rồi không biết làm gì à, nếu thấy dư quá xài không hết thì đi làm từ thiện đi, đúng là phung phí - Tôi cầm sắp tiền kia lên, nhét vào người cô ta rồi quay đi.

Ơ mà lạ nhĩ, không lẽ nào bà chị lúc nảy có chị em sanh đôi. Mới gặp lúc trưa cô ta còn ỉu địu thục nữ lắm kia mà sao bây giờ lại thành ra ma nữ như vậy. Hzzz. Mãi suy nghĩ mà tôi đến thư viện lúc nào không hay. Tôi trả sách xong loay hoay kím mấy quyển sách mới để mượn tiếp. Cúi cùng cũng xong, tôi cầm 4 quyển sách trên tay và rời khỏi thư viện.

Ra đến cổng trường thì lại thấy bà chị khó ưa kia, đứng chặn tôi lại, cô ta quát lớn.

- Cái này của cô phải không? - Cô ta chìa ra trước mặt tôi là một tấm thiệp hình trái tim màu hồng, à là tấm thiệp tỏ tình của Bảo Dương tặng tôi vào valentine, tôi cất trong mấy quyển sách lúc nảy, chắc lúc làm rớt nó rơi ra.

- Tôi bảo mắt chị để trang trí có sai đâu, chị không biết đọc chữ hã??

- Cô... cô...

- Tôi sao?? Cái này của tôi chị trả lại cho tôi - Tôi đưa tay giật lại thì cô ta đưa tờ giấy lên cao sau đó cô ta thả nó rơi tự do xuống đường, rồi tự nhiên lấy chân giẫm đạp.

- Cô muốn thì lấy đi, haha..

- Chị đúng là đồ thần kinh - Tôi nói rồi bỏ đi.

Mới bước được 1 bước thì bị 1 lực rất mạnh kéo về phía sao, vừa quay lại đã thấy chị ta vun tay lên. Định tát tôi à? Chị nghĩ chị có thể ư? tôi là con nhà võ đấy ạ. Tôi đưa tay lên bẻ ngược tay chị ta ra khiến chị ta la oai oái.

- Thứ nhất chị không phải là đối thủ của tôi, thứ 2 chị không có quyền đánh tôi, thứ 3 chị đừng nghĩ mình là con của tập đoàn nổi tiếng thì muốn làm gì là làm hãy hành động cho xứng đáng với 2 chữ "danh giá" mà mọi người dành cho tập đoàn nha chị, đừng làm tôi "ngứa mắt" thêm nữa - Nói rồi tôi buông cánh tay chị ta ra 1 cách thô bạo làm chị ta ngã "chổng mông" xuống đường.

Cùng lúc đó thì tên Dương xuất hiện, không biết anh ta đã nhìn thấy và nghe thấy gì rồi, anh ta chỉ dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn tôi rồi quay sang đỡ cô ta. Tôi chẳng thèm quan tâm, chẳng thèm giải thích, bỏ mặt 2 người họ, tôi vùng vằn bước đi.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 7: Đụng Độ Với Hotgirl (2)


- Á.... Haiz....

Xoay người một cái, toàn thân tôi như tê buốt, chẳng biết tôi đã ở cái xó xỉnh này bao lâu rồi nữa. Đúng là một nơi dơ bẩn, lại còn hôi thói, xọc ngay vào mũi tôi một cái mùi gì đó khó chịu vô cùng. Ôi, nhưng sao chân tôi tê cứng vậy nè, chiết tiệt, nó trói chân tôi như chân gà, không tê mới lạ. Mà cái đứa trói cũng ngu vờ lờ ra ý nhỡ, trói chân khỉ gì vậy trời trong khi tay tôi thì lại được di chuyển một cách tự do không vướng bận thứ gì. Tôi lần mò xuống túi quần, lấy con dao dọc giấy ra cắt sợi dây dưới chân nhanh nhất có thể.

Chuyện là ban sáng, chả biết sáng hôm nào vì có biết mình đã bất tỉnh nhân sự bao lâu đâu, tôi từ lớp mình đi lên hội truờng, trên tay cầm 1 đóng dụng cụ nào là bút, thước, m*t rồi giấy bìa, nhựa, màu,kéo đủ thứ lũng cũng trên tay, vì nhiều quá nên tôi bỏ tạm cái dao dọc giấy vào túi ở chân váy. Đi được 1 đoạn thì cảm giác có ai đó theo mình. Đúng như linh cảm của tôi, người lò tò theo tôi từ nảy đến giờ chính là cô hot girl Mỹ Liên. Nhanh như cắt tôi vòng ra sau lưng cô ta sau khi đánh lạc hướng cô ta nảy giờ.

- Tìm tôi có việc gì, sau không đường đường chính chính mà gặp, chị làm vậy tôi nghĩ chị theo dỏi tôi thì sao?

- Hà cớ gì tôi phải theo dõi cô, chẳng qua tôi muốn cảnh cáo cô tránh xa Bảo Dương của tôi ra nếu không thì đừng trách.

- Haha, Bảo Dương của chị ư? - Tôi cười lớn - Chị lấy quyền gì mà bắt tôi nghe theo lời chị.

- Quyền này nè - Cô ta nhân lúc tôi không để ý mà ra tay tát tôi 1 cái đau điếng.

Khẻ chau mày 1 cái, tôi đưa tay tát lại cô tay 1 cái đau gấp đôi. Lâm Tuệ Nghi này không dể bị an h**p đâu nhé. Đối với chị ta tôi đâu cần dùng sức lực. Toan bước đi thì "ưm...ưm..." rồi bây giờ tôi đang trong tình trạng phải nói làm sao nhĩ, à chắc là thiên thần sắp thành ác quỷ ấy nhờ!!!

Mất vài phút để tôi cắt được sợi dây to đùng đó ra khỏi chân mình. Tôi chòm người đứng dậy. Chả biết con yêu nữ kia làm gì tôi mà toàn thân tôi đau nhức (đừng nghĩ bậy ạ), bước đi được vài bước thì tôi khựng lại vì giọng nói phát ra phía sau.

- Đâu có dể mà đi như vậy?

- Cô muốn gì?

- Biến khỏi trường Lucky liền ngay lập tức.

- Tại sao?

- Không thích thấy bản mặt chó của mày ở ngôi trường danh giá của chú tao.

- Ô! Tiểu thư Mỹ Liên biết bói cả 2 chữ danh giá luôn đấy ạ... - Tôi nhếch môi cười khinh bỉ.

- Mày... Ý mày là gì..

- Chị ngốc đến nổi câu nói đơn giản vậy mà chị không hiểu sao. Hay là tôi nói tiếng người chị không hiểu.

- Mày.. mày..

- Tôi sao? Tôi đẹp quá phải hông?

- Tụi bây, đánh nó cho tao.

Vừa dứt lời cô ta thì có khoảng mười mấy tên to con xong lên đánh tôi. Giời, chuyện nhỏ, tôi quay lại chổ thần thánh lúc nảy dùng chân đá sợi dây lên không và nhanh tay chụp lấy nó. Tôi dùng dây quất quanh 3 vòng liên tục, lập tức 6 tên nằm sải lai bất động. Chuyện! Tuệ Nghi mà lị. Tiếp tục với con dao dọc giấy lúc nảy, tôi phóng 1 cách hoàn hảo nhất, 2 tên nữa lại đáp đất mẹ vì bị dao xước qua. Còn 5 tên nữa, tôi tung từng cú đá, cú đấm với chút sức lực yếu ớt còn lại, cúi cùng vẫn còn 1 tên. Má ơi, tôi đuối quá rồi, còn sức nào đâu mà đánh đa gì nữa, không biết bao nhiêu ngày rồi tôi có miếng gì trong bụng đâu. Chợt tôi ngồi phịch xuống. À đúng rồi, số tôi vẫn còn may, cục đá, cục đá to đùng kia, tôi cố gắng "bò" lại đó. Sau đó dùng sức nhất nó lên. 5...4...3...2...1... cục đá yên vị dưới chân tên cuối cùng khiến tên đó ngã khuỵ xuống. Toàn là lũ tép rêu. Mún đấu với tôi ư? Chưa đủ trình độ đâu.

Nảy giờ lo xử đám người kia mà tôi quên con ma nữ cầm đầu, giờ thì nó biến đâu rồi. Chắc lần này cô ta "tởn" rồi không dám phiền tôi nữa đâu nhờ. Nghĩ vậy nên tôi quyết định về, không chần chừ nữa tôi nhanh chóng bước ra khỏi "căn nhà cấp cao cho động vật gặm nhắm" này.

Trời ơi tôi có biết cái xó xỉnh này là chổ nào đâu. Lòng vòng hỏi đường cả buổi trời tôi mới tìm được đường ra đường lớn. Ơ mà điện thoại với balo tôi đâu rồi. Chìa khoá nhà lại bỏ trong balo, trời ơi tôi vô nhà bằng cách nào đây?? À phải rồi, chắc bọn nó vứt balo tôi ở trường vì nhìn quanh khu ổ chuột lúc nảy chẳng thấy dấu hiệu chiếc balo của tôi, nghĩ là làm tôi lập tức dùng "hăng cải" để đến trường tìm "bạn đồng hành" vì nơi này cũng khá gần trường. Mất 10 phút, cúi cùng nơi tôi cần đến cũng hiện ra trước mắt, tôi nhanh chóng bước vào cổng, bấm mật khẩu vào trường. Vì tôi là hội trưởng, biết mật khẩu là chuyện đương nhiên. Đi đến khu vực nhà vệ sinh nữ thì tôi thấy cái balo mình nằm lăn lóc chốn đó. Vội bước lại lấy balo rồi nhanh chóng ra về..

Haiz, đến nhà tôi nhanh chóng tắm rửa sau đó xuống bếp mở tủ lạnh lấy hộp sữa tu ừng ực. Lo cho cái bụng xong tôi quay về chiếc giường thân yêu, thả tự do mình rơi xuống chiệc nệm ấp ấp. Tôi đánh 1 giấc ngon lành.

Hôm sau

- Hi Mèo/ Chào em - Gia Hân, Minh Hoàng và Mỹ Liên đồng thanh chào tôi khi đang ở cổng trường.

- Chào 3 người, sao mọi người lại ở đây?

- Tao và anh Hoàng đi học chung, tình cờ gặp chị Mỹ Liên nên cả 3 đi chung, đến đây thì gặp mày - Nhỏ Hân.

- Trùng hợp ghê hen - Vâng giọng của hot girl Mỹ Liên thấy ạ.

Mà có gì đó sai sai thì phải, vài hôm trước thì gây chiến với tôi, bắt cóc tôi mà hôm nay lại vui vẻ chào tôi một cách kì lạ, quả thật người này không hề bình thường, chị diễn sâu quá rồi chị ạ. Nếu đã muốn diễn thì ok để xem ai xuất sắc hơn ai nhé.

- Hì trùng hợp thật ấy nhờ, tôi và chị chắc có duyên từ kiếp trước ấy.

- Em cứ nói quá từ hôm đó đến nay chị mới gặp em có 2 lần mà.

- A ra vậy, vậy mà tôi tưởng mình gặp nhau nhiều lắm chứ, hay chị có sức hấp dẫn đến trong mơ tôi cũng gặp chị nhờ ^^

- Thật ngại quá, không ngờ em lại nhớ chị đến vậy.

- Đương nhiên, Lâm Tuệ Nghi này làm sao quên chị được - Tôi vừa nghiến răng vừa nói, đương nhiên chỉ 1 mình chị ta mới nhận ra diều đó - Một khi tôi đã ấn tượng với ai chắc chắn người đó tôi không bao giờ quên - Tôi nhấn mạnh 4 chữ cuối.

- Hai người đang nói gì vậy, tôi nghe mà choáng cả tay - Gia Hân, Minh Hoàng đồng thanh.

- À không có gì đâu.

Đoạn tôi quay lưng bước đi, nhỏ Hân cũng chạy theo tôi, 2 đứa tôi đi cùng nhau. Đương nhiên 2 người còn lại cũng đi cùng nhau.

- Sao mấy hôm nay mày nghĩ học, có chuyện gì à.

- Tao bị... - Tính nói tao bị ả ta bắt cóc nhưng tôi khựng lại, tốt nhất không nên để nhỏ biết - Tao bị bệnh.

- Mày làm mọi người và tên Dương tiễn kia lo lắng đấy.

Tôi nhớ không lầm lần cuối cùng tôi gặp anh ta trong trình trạng vừa cải nhau với Mỹ Liên thì phải, nhớ lại ánh mắt anh ta nhìn tôi, tôi cảm thấy lạnh xương sống. Lo cho tôi ư? Chắc nhầm lẫn, anh ta biết quan tâm đến tôi từ bao giờ vậy? Viễn vong, anh ta quan tâm đến ả tiểu thư kia thì đúng hơn. Mới gặp nhau vài bữa đã thân nhau thế cơ mà. Tuệ Nghi tôi có là gì trong mắt anh ta đâu chứ.

- Mèo... Mèo.. mày làm sao vậy.

- Tao không sao, lên lớp đi.

Giờ giải lao

Lạ thật, hôm nay nhỏ Hân bị làm sao ấy nhờ. Không tính lúc sáng, thì đến giờ nó không nói với tôi câu nào. Trừ khi giận Minh Long nhỏ mới như vậy, mà nhỏ với Long chia tay nhau còn đâu, sao hôm nay lại im thin thít vậy? Thấy nhỏ cứ nhìn vào khoảng không gian vô định trước mắt, tôi lay lay tay nhỏ mấy lần mà nhỏ không hề hấng gì. Mãi một lúc sau nhỏ mới giật mình quay sang tôi.

- Mày có chuyện gì à Hân?

- Tao.. tao.. à không có gì đâu hìhì - Nhìn khuôn mặt méo xệt của nhỏ, tôi biết Hân đang nói dối.

- Có chuyện gì kể tao nghe đi, mày có còn xem tao là bạn không?

- Tao...

- Sao? Nói nhanh.

- Chị tao về mày ơi!

- Chị mày???

- Ừ.

- Chị họ ư? Về thì tốt rồi, sao mặt mài mày méo xệch vậy.

- Không, chị ruột.

- OMG. Mày... Mày có chị ruột hã? Sao trước giờ tao không nghe mày kể.

- Chuyện dài lắm, mốt tao kể mày sao.

Vừa lúc đó thì tiếng chuông vào học cũng vang lên. Tôi thôi không hỏi nữa, và cũng bắt đầu lấy tập sách ra chuẩn bị cho tiết Văn tiếp theo. Không lâu sau giáo viên bước vào, nhìn vẻ mặt hầm hầm của bà cô già này, tôi nghĩ tiết học này sẻ trôi qua như thế kỉ đây.

- Phan Gia Hân lên trả bài.

Thôi xong, nhìn cái mặt đã méo giờ còn nhăn nhó nữa, biết ngay là nhỏ không thuộc bài, quay sang nhìn nhỏ, cái bản mặt ngu đần ra đó, quay lên nhìn bà cô, cái mặt như vừa mới đi chưởi lộn về. Kì này nhỏ Hân chết chắc. À đúng rồi, nghĩ ra rồi, không để nhỏ bước ra khỏi chổ, tôi hét lớn.

- A....a... cô ơi...a...tự nhiên.. em đau quá... cô ơi... - Tôi quay sang nháy mắt với nhỏ.

Có lẽ hiểu ý nhỏ liền nói lớn. - Cô ơi, bạn Nghi bị sao nè, để em đưa bạn lên phòng y tế.

Vậy đấy, nhỏ nhào tới đỡ tôi lên phòng y tế dưới biết bao ánh nhìn và trong số đos có bà cô già đang tức nay lại càng tức hơn. Ra khỏi lớp, nhỏ buông tôi ra và nhanh chóng cảm ơn sau đó cả 2 chúng tôi đi đến phòng y tế nhưng không phải vì tôi đau hay gì đó mà đơn giản cả 2 lên đó nằm ngủ vì ngữ văn là tiết học mà 2 đứa tôi ghét nhất. Thiết nghĩ tôi và nhỏ Hân cũng có nhiều điểm chung lắm chứ.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 8: Thứ cảm xúc chẳng gọi thành tên


6h30 pm

Khí hậu cuối ngày hôm nay có vẻ tốt, bầu trời trong xanh, gió nhè nhẹ tạt vào mặt, tóc bay bay trong gió. Vừa tan làm, tôi tung tăng bước từng bước về nhà. Phải nói bầu trời đêm hôm nay đẹp thật, đi ngang qua công viên nhìn lũ nhóc không ngừng la hét, nô đùa mà tôi thấy lòng vui một cách kì lạ. Vâng, đúng rồi vì nhìn bọn nhóc tôi thấy được phần nào kí ức của mình. Lúc tôi 7,8 tuổi cũng đã từng được ba, mẹ dẫn đến công viên chơi. Gia đình 3 người chúng tôi khiến ai cũng ngưỡng mộ, ba trong bộ vest lịch lãm khi tan sở, mẹ trong bộ áo dài thước tha của giáo viên. 2 người họ tay trong tay đến đón tôi tan học rồi 3 người chúng tôi thường xuyên đến các khu vui chơi, thường xuyên đi ăn uống, mua sắm. Đó chính là khoảng thời gian tôi hạnh phúc nhất. Nhưng bây giờ thì còn đâu.

Sải dài từng bước lại chiếc ghế đá gần đó tôi ngồi xuống. Mớ suy nghĩ hổn đổn của tủi thơ lại bắt đầu ùa về.

Flashback - 10 years ago

- Cái này của Mèo, ba mẹ không được giành nha - 1 nụ cười ngây ngô của hạnh phúc, tôi cầm cây kẹo bông gòn lên khoe ba mẹ sau đó hiên ngang......... ăn một mình.

- Con nhóc này, ăn từ từ thôi - Giọng mẹ lúc nào cũng ấm ấp cả.

- Ba ơi, ra chơi cầu trượt với con đi, nha, nhaaaa - Tôi nắm tay ba lắc lắc kéo đi cho bằng được.

- Mình chơi cái kia nữa đi ba - Tôi đưa tay chỉ sang cái trò tàu lượn siêu tóc - Rủ cả mẹ nữa nha ba.

- Aaaaaa, mệt quá, chống mặt quá, con chịu hết nổi rồi.

- Ngốc, mẹ đã bảo đừng chơi rồi mà không nghe.

- Con xin lỗi - Tôi xụ mặt.

- Thế bây giờ gia đình 3 người chúng ta đi ăn kem nha.

- Yaaa, yêu ba nhất.

Buổi chiều hôm ấy, có ba có mẹ và có tôi dắt tay nhau đi không biết bao nhiêu chổ, chơi không biết bao nhiêu trò, ăn không biết bao nhiêu thứ. Cúi cùng đến tận tối tôi mệt quá và không thể nào nhấc chân lên đi nổi. Thế là ba cổng tôi, mẹ cầm đồ, cả 3 (nói đúng hơn là chỉ ba và mẹ) bước từng bước về nhà dưới cái không khí se se lạnh khi thời tiết chuẩn bị sang đông, tôi ôm cổ ba mĩm cười hạnh phúc và thiếp đi lúc nào không hay.

End flashback.

Mãi mê suy nghĩ mà tôi không hề biết rằng có một người đang ngồi bên cạnh mình, cho đến khi tôi vô tình quay qua thì....... ôi thôi ba má ơi, cứ kiểu này có ngày tôi đứng tim mà chết. Tên Dương tiễn chết bầm kia đang ngồi "thù lù" một đóng trước mặt tôi.

- Này, định hù chết tôi sao - Tôi gắt lên, không biết sao dạo gần đây tôi dể nổi giận lắm.

- [Im lặng tập1]

- Nè sao tôi hỏi mà không trả lời.

- [Im lặng tập2]

- Nè, anh có bị gì không vậy?

- [Im lặng tập3]

- Đúng là đồ điên.

Vừa dứt câu, anh ta đưa tay kéo mặt tôi lại, điệp khúc im lặng của anh ta được thay đổi bằng cách bất ngờ hôn lên môi tôi. Gì vậy nè? Tôi đang bị cưỡng hôn sao? OMG không thể như vậy được. Đây là thứ 2 Bảo Dương hôn tôi rồi đấy, nhưng mà tên này đúng bị hâm, đang yên đang lành mà lại.... Tôi nhanh chóng đẩy anh ta ra, nhưng tôi càng đẩy, anh ta càng tiến. Thế đấy 2 phút sau tôi thôi không đẩy Dương ra nữa, cũng chẳng đáp lại nụ hôn đó, nghĩ tôi giận nên Dương liền buông ra. Tôi không nói không rằng, quay sang phía bên kia 1 cách dứt khoác.

- Nè giận anh hã - Dương bước lại ngồi trước mặt tôi, đưa tay vuốt mấy sợ tóc không nghe lời mà rơi xuống của tôi.

- [Im lặng tập1] - Giờ thì đến lượt tôi im lặng.

- Mèo, anh xin lỗi.

- [Im lặng tập 2]

- Này sao lại im lặng, có giận anh cũng phải nói chứ.

- [Im lặng tập3]

- Anh xin lỗi mà, là anh sai, anh không nên cưỡng hôn em như vậy.

- [Im lặng tập4]

- Em có biết 2 hôm nay em nghĩ học anh tìm em đến phát điên lên không vậy, anh nhớ em lắm.

- [Im lặng tập5]

- Nói gì đi chứ, em không trả lời anh lại hôn em nữa đấy.

- Anh uống thuốc chưa.

- Thuốc? Thuốc gì?

- Khùng, haha - Tôi cười lớn, nảy giờ nhịn cười muốn chết, tính trả thù Dương vì lúc nảy im lặng với tôi. Ai ngờ anh ta doạ tôi như vậy, tôi không thể nào im lặng được nữa.

À mà đúng rồi lúc nảy anh ta nói tôi nghĩ học 2 hôm, đồng nghĩa với việc con ma nữ kia đã bắt tôi 2 hôm. Ở trong cái ổ chuột đó 2 hôm, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình.

- Dám chọc anh hã, cho em chết - Dương đưa tay thọt lét tôi.

- A....a.... đừng, không giỡn nữa..... nhột quá.

5 phút sau.

- Anh bị điên à, bão bỏ ra thì bỏ ra đi, phiền phức - Đấy lại nổi nóng nữa rồi, rõ ràng tôi đâu cố ý nói như vậy.

- Sao lại cáu với anh?

- Về.

Đoạn tôi bỏ Dương ngồi đó, 1 mạch đi thẳng về phía trước, được 1 lúc thì anh ta chạy theo tôi. Vừa bắt kịp tôi, Dương giơ tay nắm lấy cổ tay tôi 1 cách tự nhiên, toan rút ra, nhưng anh ta lại nắm chặt hơn.

- Bỏ ra coi, anh bị khùng hã.

- Không bỏ, cho nắm tí đi mà - Anh ta cười. Hứ, cười gì mà cười chứ, làm như vui lắm không bằng.

- Hôm nay anh lạ lắm, lúc nảy cưởng hôn tôi, giờ lại nắm tay, ý gì đây.

- 2 ngày không gặp, anh nhớ em lắm biết không? Mà 2 ngày nay em đi đâu vậy?

- Tôi bị cô bạn hotgirl của anh bắt có.... - Ý chết, tôi lỡ miệng rồi, làm sao đây.

- Ý em nói Mỹ Liên hả?

- Chứ còn ai.

- Anh không tin.

- Tuỳ anh.

Phải, tôi đang giận Dương, anh ta vì người con gái khác mà không tin tôi. Thế không lẽ đối với Dương tôi không bằng người con gái xa lạ kia sao? Đến nhà, tôi rút tay mình ra khỏi tay Dương sau khi im lặng từ nảy đến giờ.

- Tới nhà tôi rồi, anh về đi.

Không đợi anh ta trả lời, tôi bước vào nhà, đóng cửa cái rầm. Sau 30 phút tắm rửa và nấu bữa tối, tự nhiên tôi thấy cánh cửa chuyển động, chắc là mấy đứa nhóc kế bên giở trò quậy phá. Tôi không quan tâm, thêm 5 phút cánh cữa lại chuyển động, tôi vùng vằn bước ra xem và tính ch*** đứa dở hơi nào phá làng phá xóm. Vừa mở cửa ra..... đập vào mắt tôi, Bảo Dương đang ngồi tựa lưng vào cánh cửa, tay cầm điện thoại chơi game ngon lành.

- Này sao không về?

Anh ta vẫn cúi mặt vào điện thoại, không biết có vấn đề gì không nữa. Hôm nay Dương rõ lạ, tự nhiên tôi cảm thấy lo lắng.

- Vào nhà đi, ở đây lạnh đấy.

- Không vào tôi đóng cửa à.

Vừa đưa tay lên tay cầm cửa thì anh ta đứng dậy, tôi né sang một bên cho anh ta bước vào. Dương ngồi sofa, tôi vào bếp rót cho anh ta ly nước lọc.

- Nè uống nước đi, hôm nay anh sao vậy?

- Cảm ơn.

Thấy Dương có vẻ không ổn lắm, tôi nhích người sang ngồi cạnh anh ta, tay lay lay anh ta như năn nỉ. Bất ngờ anh ta quay sang ôm tôi vào lòng. Trong phút chóc tôi nghe rõ từng nhịp tim Dương cũng như nhịp tim mình đang nhập nhanh đến cỡ nào, như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, đáng lí ra khi Dương ôm tôi như vậy tôi phải đẩy anh ta ra ngay lập tức. Nhưng tay tôi như cứng đờ đi, không tài nào nhấc lên được. Không biết chúng tôi đã ngồi như vậy trong bao lâu nữa, cho đến khi Dương đẩy người tôi ra và nói.

- Cảm ơn em.

- Có chuyện gì anh nói tôi nghe đi.

- Muốn ôm em một chút thôi không được sao? Hì vào ăn thôi, anh nghe mùi thức ăn thơm phức, bụng đói cồn cào rồi nè.

Vào bàn ăn, Dương bắt đầu ăn. Ăn một cách ngon lành, thấy vậy tôi cũng bắt đầu cầm đũa lên và ăn.

- Mai em đi chơi với anh cả ngày được không?

- Sao lại rủ tôi đi chơi.

- Thì.. Lâu rồi anh và em có đi chơi chung đâu. Với lại còn vài tuần nữa là bắt đầu thi học kì rồi, đi xả stress. Được không?

- Ừm, vậy cũng được.

- Vậy 7h sáng mai anh qua đón em nha.

Nằm trằn trọc trên giường mãi mà tôi vẫn không ngủ được. Cái tên Dương tiễn chết bầm kia rốt cuộc bị làm sao ấy nhờ, đúng là khó hiểu..

[- Nè giận anh hã.

- Mèo, anh xin lỗi.

- Này sao lại im lặng, có giận anh cũng phải nói chứ.

- Anh xin lỗi mà, là anh sai, anh không nên cưỡng hôn em như vậy.

- Em coa biết 2 hôm nay em nghĩ học anh tìm em đến phát điên lên không vậy, anh nhớ em lắm.

- Nói gì đi chứ, em không trả lời anh lại hôn em nữa đấy.

- 2 ngày không gặp, anh nhớ em lắm biết không? Mà 2 ngày nay em đi đâu vậy?

- Muốn ôm em một chút thôi không được sao? Hì vào ăn thôi, anh nghe mùi thức ăn thơm phức, bụng đói cồn cào rồi nè.

- Mai em đi chơi với anh cả ngày được không?]

Rõ ràng là có vấn đề mà, nhưng sao lại giấu tôi chứ. Lúc trước bão là sẻ không giấu tôi bất cứ chuyện gì mà hôm nay lại giấu tôi, thật không hỉu nổi anh ta đang nghĩ quái gì trong đầu nữa. Suy nghĩ một lúc, tự nhiên đầu tôi đau buốt. Yahhh khó chịu quá đi, cơn đau đầu cứ quanh quẩn khiến tôi khó ngủ lại càng khó ngủ hơn.

Cuối cùng cơn đau đầu cũng dịu đi. Tôi nhắm mắt lại, nhưng vẫn không thể nào ngủ được. Cứ thế tôi lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Mà dạo này hình như Gia Hân có vấn đề gì thì phải. Nhỏ không nói cười như lúc trước nữa, cũng ít nói chuyện hay tâm sự cùng tôi. Thỉnh thoảng tôi thấy mắt nhỏ đỏ hoe, biết nhỏ khóc, tôi hỏi nhỏ lại bảo bụi bay vào mắt. Lúc trước nhỏ thường đến chổ tôi làm để ăn uống rồi ngồi tâm sự với tôi. Vậy mà hơn tuần nay chẳng thấy bóng dáng nhỏ đâu. Hzz. Nhỏ này có gì cũng chịu đựng một mình, chẳng bao giờ chịu kể tôi nghe. Chuyện của nhỏ - người bạn thân nhất của mình mà tôi luôn là người biết sau cùng. Chuyện nhỏ và Long quen nhau tôi cũng là người biết sau cùng, chuyện nhỏ có chị ruột tôi cũng biết sau cùng.

À phải rồi nhắc mới nhớ, chị nhỏ là người như thế nào nhỡ, sao chẳng bao giờ tôi nghe Hân nhắc cả. Tự nhiên đùng một cái "chị tao về mày ơi" tôi nghe như sét đánh ngang tai. Càng nghĩ tôi càng cảm thấy có lỗi với Hân, lúc nào nhỏ cũng luôn là người bên cạnh quan tâm chăm sóc tôi khi tôi bùn hay bệnh. Nhưng đối với nhỏ tôi chưa bao giờ là một người bạn tốt cả. Nghĩ vậy tự nhiên tôi lại rơi nước mắt. Giọt nước mắt cho tình bạn. Đúng rồi hôm nào tôi phải hỏi nhỏ cho ra lẽ mọi thứ, tôi không thể để mang danh là bạn thân nhưng chả biết chút gì về nhỏ như vậy được.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 9: Hẹn Hò (1)


[Két]

Vừa mở cửa ra định đi siêu thị mua ít đồ thì đã thấy Bảo Dương đứng tựa người vào chiếc mui trần ngay trước mắt. Trông anh ta "bảnh" ghê luôn ak. Áo sơ mi trắng, quần jean mài rách, chân mang giày converse năng động, tóc vuốt keo, đeo kính râm bản bự che gần nữa mặt. Trời ạ, ở đâu ra lại có một người chuẩn soái ca như vậy chứ. "Đẹp trai thật". Khoan... hình như có gì đó sai sai... á chết cha, tối qua vừa mới hứa hôm nay sẻ đi chơi với anh ta mà sao tôi lại quên cơ chứ. Ngốc thật, tự gõ vào đầu mình vài cái, càng cảm thấy ngượng hơn khi Dương đang nhìn tôi không dời.

- Hì hì, anh vào nhà ngồi chơi, còn sớm mà - Tôi đưa tay lên gãy gãy đầu, cười trừ.

Quay trở lại phòng, tôi chọn 1 chiếc áo pull croptop tay dài, quần jean rách ngang đùi, chân mang giày coverse (tôi và Dương cùng thích mang giày này). Tóc xỏa ngang vai, phần tóc uống phía đuôi tóc được tém sang một bên cộng với mái ngố thưa, nhìn củng không tệ đấy chứ. Ngồi vào bàn (bàn học ý nhưng cũng có vài thứ trang sức và phụ kiện con gái có thể gọi là bàn trang điểm không?) tôi bắt đầu đánh 1 lớp phấn nhẹ, một ít thôi vì tôi không thích son phấn, chỉ tại đêm qua tôi thức đến 2h sáng nên sáng ra mắt cứ như gấu trúc. Xịt lên người mùi nước hoa hương hoa quen thuộc. Tôi bước ra, Dương đang ngồi trên ghế sofa.

- Hôm nay thay đổi style một bữa đi nha... nha.. nha - Nói xong Dương khom người xuống lấy lên 1 cái hộp gì đó hình vuông, cũng khá to đưa cho tôi - Em vào thay lại đi.

- Gì đây? - Tôi hỏi.

- Vào trong sẻ biết, hôm nay vì anh mà thay đổi style 1 bữa đi.. nha... nha... nha - Vừa nói Dương vừa đẩy tôi quay lại phòng.

Cha! Là 1 cái váy màu trắng, phải nói là tuyệt đẹp, chắc cũng đắc tiền lắm đây, chạm vào, chao ôi! Vãi mát lạnh lại mịn nữa, mặc lên người chắc thoải mái lắm, bên cạnh còn có một đôi giày cao gót nhìn thì thôi khỏi chê luôn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, tôi không thích mặt váy, cũng chả thích mang giày cao gót đâu. Đành quay trở ra vừa để tay lên tay cầm cửa thì đã nghe giọng Dương.

- Năn nỉ đấy, 1 lần thôi, xem như mặc vì anh đi nha, Mèo....

Nghe Dương nói như vậy, tôi cũng không thể không mặc. Suy nghĩ một lúc tôi cũng cầm chiếc váy lên thay.

Đứng trước gương, ôi chu choa ba mẹ ơi, tôi không nhận ra chính mình nữa. Xoay người 1 vòng, cảm thấy không tệ tôi bắt đầu bước ra ngoài. Thấy Dương nhìn tôi 1 cách mê man, tôi cảm thấy mặt mình nóng ran lên. Tôi quay sang kéo tay Dương.

- Đi thôi, đợi gì nữa.

Ngồi trên xe mà tôi cảm nhận được cái nhìn từ người phía bên cạnh, tự nhiên trong người lại cảm thấy "cáu". Cố gắng! cố gắng! Phải kìm chế lại, không được nổi nóng, tôi tự trấn an mình.

- Hôm nay em đẹp lắm, biết không hả?

Ngượng chín mặt, không biết phải trả lời làm sao nữa, tôi đánh trống lãng.

- Anh chở tôi đi đâu vậy?

- Đi rồi sẻ biết.

Sau 2h ngồi trên xe, cúi cùng đích đến đã dần xuất hiện, nơi Dương đưa tôi đến chính là biển. Nhưng lạ lắm nha, ở đây chả có ai ngoài tôi và Dương hết, còn nữa giờ này cũng 10h rồi mà chả có chút nắng nào, bầu trời trong xanh, sóng vỗ ào ào, gió thổi nhè nhẹ, xa xa những con sóng gợn lăng tăng, gần là những hạt cát trắng được ngăn cách với nhau bằng lớp nước biển xanh, bên cạnh là một anh chàng soái ca 2 tay bỏ túi quần. Tôi cảm thấy như mình đang ở trên thiên đường vậy. Thật sự mà nói nếu bây giờ có một điều ước tôi ước rằng thời gian dừng lại tại đây.

- Sao lại đưa tôi đến đây?

- Em thích không?

- Thích, mát lắm, xuống dọc nước đi.

Dứt lời tôi kéo tay anh ta xuống dọc nước, cả 2 bắt đầu tạt nước qua lại, được một lúc thì quần áo cả 2 gần như ước hết. À quên tôi và Dương còn selfie nữa chứ, chúng tôi tạo dáng đủ thứ kiểu, chụp không biết bao nhiêu là hình. Cúi cùng tôi thôi không chơi nữa mà bắt đầu kéo tay Dương đi dạo biển và nhặt vỏ sò. Cứ bước vài bước tôi lại ngồi xuống và nhặt những vỏ sò xinh đẹp kia, rồi lại đứng lên đi tiếp, tôi nhớ là mình đã đi rất lâu, rất lâu, tôi tung tăng đi trước, Dương đi phía sau tôi, lúc tôi ngồi xuống nhặt vỏ sò thì anh ta khoanh tay đứng nhìn. Cứ thế tiếp diễn cho đến khi tôi đột ngột cảm thấy cổ tay mình như đang bị ai đó kéo ngược về phía sau. Vâng, trong chốc lát, môi tôi lại yên vị trên môi Dương. Tôi không biết nên phản ứng thế nào, chỉ mở to 2 mắt tròn xoe nhìn Dương.

10 giây sau đó

- Nếu như cả thế giới này quay lưng lại với anh thì em vẫn không quay lưng lại với anh đúng không...... Mèo?

- Sao....... Sao anh lại hỏi vậy?

- Em......cứ trả lời anh đi.

- Ừm, có lẽ. Vì anh là người bạn thân nhất, là người anh em tốt nhất của tôi mà ^^

- Anh em tốt sao?......... Rõ ràng em biết là....... anh thích em mà..... Mèo.....

- Tôi tôi........ - Tôi quay mặt đi vì không biết bây giờ phải trả lời Dương như thế nào.

- Này nhìn thẳng vào mắt anh này, em dám nói rằng em không có tình cảm với anh không? Sao lúc nào em cũng trốn tránh anh vậy..... - Dương xoay người tôi lại đối diện với anh ta.

- Tôi........ Tôi.......

- ANH THÍCH EM, LÀM BẠN GÁI ANH NHA.......

- Anh đang tỏ tình với tôi sao?

- Ừm......

Thật sự tôi không biết trong tim mình Bảo Dương đứng ở vị trí nào. Nhưng tôi biết khi thấy Dương buồn tôi cũng chẳng vui và ngược lại. Thời gian tôi và Dương quen biết nhau không phải là ngắn nhưng cũng chẳng thể nào gọi là dài. Có những lúc bên cạnh Dương tôi rất vui và hạnh phúc đến nổi tôi quên mất một điều rằng "Tôi không tin vào tình yêu". Phải đó chính là lí do tôi luôn lãng tránh Dương, tôi sợ khi ở gần Dương tôi lại đánh mất mình. Tôi sợ có 1 ngày chúng tôi trở thành người xa lạ sau những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, bởi người ta thường nói "Tình bạn có thể thăng hoa thành tình yêu. Nhưng tình yêu không có khái niệm giảm xuống tình bạn".

Nhưng mà......... tôi với Dương như thế này chẳng tốt hay sao?? Lúc nào anh cũng bên cạnh tôi, lun là người quan tâm tôi, dẫn tôi đi ăn, đi chơi hay đi bất cứ nơi nào tôi thích. Tôi muốn giữ mãi kỉ niệm này.

"Có những mối quan hệ không phải là tình yêu nhưng hơn hẳn tình bạn" tôi nghĩ câu nói này là dành cho tôi và Bảo Dương rất thích hợp........

- Này sao em không trả lời.

- Chúng ta như thế này không phải rất tốt sau?

- Anh không thích.....

- Tại sao?

- Vì anh sợ một khi không có anh bên cạnh sẻ có một người khác thay anh........ em yêu người đó thì sao.

- Vậy tôi sẻ không yêu ai........ được chứ?

- Không được.

- Hửm?

- Em chỉ được phép yêu anh thôi, biết không, ngốc!

- Anh dám nói tôi ngốc - Tôi đánh vào ngực Dương.

- Anh đang nói nghiêm túc đấy........ Em làm người yêu anh nha...... Mèo....... Anh sẻ không làm em buồn đâu. Anh không muốn mất em......

- Ừm.... Cho tôi thời gian suy nghĩ nha.

- Với một điều kiện. Đừng xưng "tôi" khi nói chuyện với anh được không? Nghe xa lạ lắm......

- Ừm.... được thôi......... - Chần chừ 1 lúc, tôi mạnh miệng đáp.

- Tặng em nè, để anh đeo cho em.

Wow, trước mắt tôi là một cái hộp nhỏ hình vuông, màu đen. Bên trong là 1 sợi dây chuyền, theo tôi nghĩ là bằng bạc vì có lần tôi nói với Dương mình thích đeo bạc. Còn nữa, nhìn xem cái mặt dây chuyền kìa, là hình trái tim nằm nghiêng sang một bên. Nhìn chung tuy đơn giản nhưng đối với tôi nó rất đẹp và tuyệt vời. Tôi tự nói với mình rằng dù bất cứ giá nào tôi vẫn giữ thật kỉ sợi dây chuyền này và sẻ mãi mãi đeo nó trên người!!
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 10: Hẹn hò (2)


Anh kéo tôi ngồi dưới bờ cát trắng ấy. Đưa mắt nhìn xa xăm vào những cơn sóng đang gợn trước mắt tự nhiên tôi cảm thấy lòng bình yên đến lạ. Người con trai bên cạnh cho tôi cảm giác an toàn đến vậy sao?

- Một lát thôi - Lời nói đi đôi với hành động, Dương đưa tay nắm lấy tay tôi, đan xen những ngón tay vào nhau.

Lần này tôi quyết định không né tránh nữa, chẳng phải người con trai tôi cần đang nắm lấy tay tôi sao? Tôi không đẩy tay Dương ra mà ngược lại tôi siết chặt tay anh hơn nữa. Đầu ngã vào vai Dương, thật sự rất bình yên và thoải mái. Có lẽ Dương chính là một nữa còn lại của tôi. Nếu đây là bức tranh đã tìm ra được thì dại gì mà không ghép vào?

- Kể anh nghe về quá khứ của em đi.

- Về chuyện gì?

- Tất cả, anh muốn biết tất cả về em.

- Chẳng phải anh nói tất cả những gì liên quan đến tôi anh đêu biết sao.

- Uầy, phạm luật, sau này còn xưng "tôi" nữa anh sẻ hôn em đấy.

- Anh muốn nghe chính miệng em kể......

- Ừm, em sinh ra và lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, có ba yêu thương, có mẹ chăm sóc...... Tuổi thơ của em khiến nhiều người phải ganh tị...... Lúc đó em sống bên Pháp, đến khi em 11 tuổi (học xong cấp 1) thì quay về Việt Nam...... 2 năm sau thì ba mẹ lại xảy ra mâu thuẩn, họ cải nhau nhìu lắm, nhưng chẳng bao giờ cải trước mặt em cả..... Cho đến một hôm, giáo viên bị bệnh nên lớp em được về sớm vừa bước vô nhà đã thấy nhà cửa lộn xộn, ba say sỉn rồi đánh mẹ một bạc tay, em khóc nhiều lắm.......Lần đầu tiên em thấy ba mẹ như vậy........

- Rồi sao đó?

- Sao lần đó em liên tục thấy ba mẹ cãi nhau, cuối cùng họ đưa ra quyết định li hôn, ba không cho em ở cùng mẹ....... Cũng từ đó em không tin vào thứ tình cảm mà người ta vẫn gọi là tình yêu ấy nữa....... Không lâu sau đó ba dẫn người phụ nữ khác về mà bắt em gọi bằng mẹ, nhưng em không làm được........ Em bỏ chạy, chạy đi thật xa, cũng không biết đã chạy bao lâu, rồi em bị bọn côn đồ bắt, em bỏ trốn thì lại bị bọn nó đủi theo, vì nhịn đói mấy ngày liền em không có chút sức lực nào chống trả........ Bọn nó đánh em đến ngất lịm đi, may mà có nhỏ Hân đi ngang qua đó, rồi đưa em đi cấp cứu, không thì bây giờ em không còn ngồi ở đây đâu........

- Sao lần đó, em quyết tâm đi học vỏ, em bỏ đi 1 tháng trời rồi quay về nhà lấy quần áo và dụng cụ cần thiết dọn ra ở riêng....... Lúc đầu ba em không cho, nhưng em kiên quyết không về, sau thì ông ấy cũng chấp nhận....... Nhưng có một điều khiến em buồn nhất là em vẫn không tìm được mẹ.........

Không biết tự lúc này mà nước mắt tôi rơi ướt hết cả vai áo Dương. Anh kéo đầu tôi gần mình hơn nữa.

- Đừng khóc, em sẻ khiến anh đau đấy........ Từ nay anh sẻ không làm em buồn nữa đâu, bên cạnh anh em chỉ được phép vui mà thôi...... Anh sẻ giúp em tìm mẹ em, được chứ?

- Thật sao?

- Ừm, ngốc..... thật ra anh biết em lâu rồi.....

- Lâu?

- Ừm, lúc em học lớp 8, có lần thấy em ngồi khóc sau trường, anh đã đến chổ em đưa em miếng khăn giấy đó, nhớ không?

- Không lẽ... anh là..........

- Ừm, anh chính là "người giấu mặt" hôm đó......

Flashback - 3 years ago

- Này nhóc, sao em lại khóc vậy? - Chìa miếng khăn giấy trước mặt tôi, anh ta nói.

- Không liên quan đến anh - Lúc này tôi mới ngước mặt lên. Ôi đôi mắt sao lại đẹp thế này, cả mái tóc được vuốt keo nữa. Nhưng mà sao lại đeo khẩu trang chứ.

- Kể anh nghe, em sẻ bớt buồn đó.

- Mà này, anh có ý đồ gì không đấy, sao lại đeo khẩu trang, tóm lại anh là ai?

- Người giấu mặt. Vai nè, tựa vào đi, khi nào buồn ra đây sẻ gặp anh.

Tôi tựa vào vai anh ta, im lặng một lúc, cho đến khi hết khóc, tôi thôi không dựa nữa mà dùng khuôn mặt hình sự để tra khảo anh ta.

- Sao lại không cho biết mặt?

- Sau này nếu có duyên gặp lại, anh sẻ cho em biết mặt. Còn bây giờ em hết khóc rồi anh đi đây. Khi nào buồn, ra đây tìm anh.

End flashback.

Sau một thời gian dài lái xe về thành phố, hiện giờ tôi và Bảo Dương đang đứng trước cổng khu vui chơi lớn nhất thành phố. Tôi đứng nép vào người Dương, còn anh đang mua vé. Vì đông người nên phải đợi một lúc lâu mới có vé. Cuối cùng cũng có vé, chúng tôi bắt đầu......... đi chơi. Trời ơi, phải nói là lâu lắm rồi tôi mới đến những nơi như vậy. Mặc dù là lần đầu tiên đến đây, nhưng lũc xưa tôi cũng đến những nơi tương tự, giờ những thứ này thay đổi nhìu quá nhỉ? Xem nào, bắt đầu từ trò cỡi ngựa quay và tàu điện đi ha...

- Dương, chơi cái đó đi.

Không đợi anh trả lời, tôi chạy một mạch lại chổ có mấy con ngựa. Vì mua vé trọn gói nên dĩ nhiên tôi được lên mấy con ngựa này một cách dể dàng. Lạ thật, sao Dương không chơi vậy? Anh chỉ đứng nhìn tôi khi tôi quay ngang qua thì mĩm cười.

Kết thúc trò chơi, tôi bước đến kéo Dương qua chổ khác, miệng không ngừng chửi anh ta vì tội không chơi với tôi. Ngắm nghía một lúc cả 2 chúng tôi quyết định vô ngôi nhà ma. Tuy sợ nhưng tôi thích vì tôi thích cảm giác mạnh mà.

Miệng nói vậy thôi chứ trong lòng đang phát hoả đây này. Bắt đầu..... bắt đầu rồi kìa. Ôi mẹ ơi, chắc tôi chết, sao mấy con ma quái quỉ kia cứ bám tôi hoài vậy, hết nắm tay đến nắm chân. Hết khều mặt đến khều hông. Tôi ôm cánh tay Dương cứng ngắt..... và sau đó tôi......... ngất đi.

Kết quả giờ đây tôi đang ngồi trong lòng Bảo Dương, chắc do lúc nảy bị ngất. Quay lên nhìn Dương thấy anh nhắm mắt, chắc ngủ rồi. Vô thức tôi đưa tay lên mặt anh. Ôi sao đôi mắt lại đẹp đến vậy, hàng lông mi đậm nữa, cả cái sóng mủi cao, rồi môi trái tim nữa này. Còn da thì sao lại mịn đến thế, cứ như da con gái vậy. Đây là lần thứ 2 tôi nhìn Dương ở khoảng cách gần như vậy. Lần đầu là 3 năm trước, nhưng lần đó chỉ được nhìn đôi mắt, còn bây giờ là toàn khuôn mặt luôn này.

- Nhìn đủ chưa?

Tôi phát sốt vì câu nói của Dương, chẳng phải anh đang ngủ sao. Trời ơi, ngượng chín mặt, tôi vội vàng quay đi, thế là ngay lập tức bị anh kéo lại.

- Này đi chơi tàu lượn siêu tốc đi - Tôi đánh trống lãng.

- Không được, em mới xỉu xong, lỡ xỉu nữa rồi sao? Có biết em nặng lắm không.........

Nói vậy thôi chứ Dương cũng dẫn tôi đến chổ trò tàu lượn đó. Ơ nhưng mà sao đến rồi mà không vào, đi ngang qua luôn là cớ làm sao???

- Này này sao không vào.....

- Ai nói là vào đây.....

- Sao không vào, chơi điiiii....... vui lắm........

- Em ồn ào quá đó, trật tự chút đi....

Thì ra là dẫn tôi đi xem phim, phải đi qua hết mấy khu trò chơi đó mới đến rap chiếu phim. Ngó ngang ngó dọc một lượt cúi cùng chúng tôi đồng thanh.

- Em chưa 18.

Ngay lập tức Dương đi mua vé, tôi mua nước và bắp rang. Có thể nói đây là lần hẹn hò đầu tiên của tôi và Dương mà cả 2 lại chọn phim chẳng ăn nhập ai với ai.....
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 11: Hẹn hò (3)


Sau 1 tiếng rưỡi xem phim, Dương bắt đầu dẫn tôi đi ăn. Không phải những nơi sang trọng như nhà hàng mà lại là ăn những quán vỉa hè, tôi thích như vậy vì nó mang lại cho mình cảm giác dể chịu. Rốt cục cái bụng cũng đã no. Điểm cúi cùng chúng tôi đến là phố đi bộ. Cũng 7h hơn rồi còn gì, cả ngày hôm nay tôi và Dương đi không biết bao nhiêu chổ, với đôi giày cao gót này nói thật bây giờ tôi bước hết nổi rồi. Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của tôi, Dương bất ngờ ngồi xuống trước mặt tôi.

- Lên đi, anh cõng.

Còn gì bằng, tôi đợi câu này lâu rồi kk mỗi chân quá mà. Dứt lời Dương tôi ngoan ngoãn yên vị trên lưng anh như một chú mèo con biết nghe lời.

- Này ăn cái đó không - Chỉ tay về phía gian hàng xiên que, Dương hỏi tôi.

Đương nhiên câu trả lời của tôi là ăn.

Bảo Dương bảo tôi ngồi đợi ở ghế đá ven đường. 20 phút trôi qua vẫn không thấy anh đâu. Sự lo lắng trong tôi trổi dậy, tôi khom người xuống gỡ đôi giày cao gót kia ra trong lòng thầm nghĩ là sẻ đi tìm anh ta. Cơ mà vừa quay mặt lên Dương đã ở ngay trước mắt. Tôi không hiểu bản thân mình đang nghĩ gì, tôi liền chòm dậy, đánh liên tục vào ngực anh ta. Vừa đánh tôi vừa trách móc - Anh đi đâu mà lâu vậy?? Có biết tôi lo đến mức nào không hã, hã, hã??? _ mỗi một từ hã tôi lại đấm anh mạnh hơn. Cho đến khi Dương không chịu nổi nữa mà kéo tôi vào lòng anh.

- Ngon không?

- Ngon lắm - Tôi cười.

Ăn xong tôi lại leo lên lưng cho Dương cõng đi tiếp. Ngang qua gian hàng lúc nảy tôi mới biết tại sao anh đi lâu vậy. Vì hôm nay là chủ nhật, mọi người đều tới đây chơi, đông quá trời kìa.......... hèn gì Bảo Dương đi lâu đến vậy.

- Nặng không?

- Nặng.

- Vậy bỏ em xuống đi.

- Ngốc - Dương chòm tay lên cốc đầu tôi một cái - Cỏng cả thế giới trên lưng không nặng sao được.

Nghe câu nói của anh, tim tôi lại thổn thức, tôi không trả lời anh nữa mà thay vào đó là vòng tay siết chặt cổ anh thay cho câu trả lời.

- Kẹo bông gòn kìa mua cho em - Tôi "nhảy" trên lưng anh khi nhìn thấy chú bán kẹo bông gòn.

- Đúng là đồ con nít.

Nói tôi con nít vậy thôi, chứ Dương cũng mua cho tôi cây kẹo đó. Tôi vừa ăn vừa đúc anh ăn. Có lẽ nhìn bọn tôi bây giờ khiến một số người phải ganh tỵ vì tôi nghe đâu đó một vài lời bàn tán.

- Họ đẹp đôi quá ha.

- Ừm, ước gì tớ là cô gái đó.

- Thôi đi cô, về ngủ rồi mơ đi.

Hay là.........

- Thằng đó sướng thật mày ạ, cỏng gái xinh đi dạo phố.

- Phải chi tao là thằng đó nhỉ...

Còn nữa............

- Anh, em muốn được như cô gái đó.

- Leo lên, anh cõng.....

Nghe được những lời đó thật sự tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất, tôi biết Dương cũng vậy vì hiện giờ tôi đang nghe rõ từng nhịp đập nơi trái tim anh.

- Anh này chúng ta sẻ mãi như vậy chứ?

- Đương nhiên rồi - Anh trả lời dứt khoác.

- Không được phép rời xa em đó.

- Dạ vợ ngốc.

- Gì chứ? Ai là vợ anh - Tôi đấm mạnh vào lưng anh.

- Thì ai đang ngồi trên lưng anh đó.

- Vậy bỏ em xuống.

- Không bỏ, không bỏ, không bao giờ bỏ......... vợ ngốc..........

- Người ta còn chưa đồng ý làm bạn gái nữa mà - Tôi dỗi.

- Sớm muộn gì cũng đồng ý mà ^^

Ơ hay, sao chạy ngang qua nhà tôi rồi mà Dương không dừng lại, anh bị hâm hả trời, định chở tôi đi đâu nữa đây, cũng trể rồi mà.

- Đi đâu nữa vậy?

- Về nhà.

- Qua rồi mà, anh hâm à?

- Đã bảo là về nhà em à.

- Ơ.... không lẽ..... về nhà anh.?

- *gật đầu*

- Làm gì???

- Ra mắt ba mẹ chồng.

- Dừng xe nhanhhhh....... anh bị khùng hả? Ra mắt gì chứ? Bỏ em xuống...... dừng xe..........

- Anh đùa thôi, ba mẹ anh đi công tác hết rồi, anh muốn cho em một bất ngờ.

Vâng! Tưởng dạo phố đi bộ xong là được về nghĩ, ai ngờ....... Quả thật hôm nay tôi rất vui nhưng cũng rất mệt... Giờ lại đến nhà Dương, không biết anh ta lại giở trò gì nữa. Cũng 9h rồi chứ ít gì. Amen!!

Cái tên hâm này, đã bày trò rồi còn bịt mắt tôi lại. Trời ơi đang dẫn tôi đi đâu đây...

Oh my god. Gì đây, đẹp thật. Một hình trái tim được hoàn toàn làm bằng nến, ở giữa là dòng chữ "D LOVE N". Còn nữa bên cạnh là một vườn hoa hồng xanh ở giữa có một bông đỏ, còn có các bóng đèn màu phản chiếu nữa chứ. Trời!! Bên kia còn có một cái xích đu và vài con thú bông nữa. Tất cả là dành cho tôi, dành cho tôi thật sao. Có phải ông trời định lấy hết niềm vui của tôi dồn vào ngày hôm nay không??

- Anh làm tất cả sao? - Những giọt nước mặt không chịu nghe lời kia lại lăn dài trên má tôi.

- Ừm là anh làm - Anh dùng tay lau đi những giọt lệ trên mí mắt tôi.

Quay trở lại 40 phút trước

- Này đợi anh 30 phút nha, ngồi im ở đây, không được đi đâu, biết chưa??

- Biết rồi. Mà anh đi đâu vậy.

- Suỵt, bí mật.

30 phút sau.

- Này theo anh.

- Ò.

- Khoan đã, phải bịt mắt em lại đã.

- Giời, còn bày trò.

Dương nắm tay tôi bước lại chiếc xích đu. Tôi ngồi, anh đứng phía sau đung đưa xích đu.

Trăng hôm nay tròn thật, như đang minh chứng cho tình yêu của tôi và anh sao? Có lẽ vậy. Ngày hôm nay tôi sẻ mãi mãi KHÔNG BAO GIỜ QUÊN. Đây sẻ là một phần kí ức về tuổi thanh xuân đáng nhớ nhất của tôi.

- Em có thích không?

- Có. Em thích lắm. Rất thích.

- Mèo, sao này em muốn làm gì - Im lặng 1 lúc anh bất ngờ hỏi tôi.

- Em thích được làm Hướng Dẫn Viên Du Lịch. Vì em thích được đi khắp nơi trên thế giới. Còn anh?

- Anh thích hát. Nhưng ba anh bắt anh đi du học sau này về quản lí công ty.

- Vậy cũng tốt mà, công ty ba anh sau này anh quản lí chứ còn ai.

- Anh biết, nhưng ca hát là đam mê của anh, hay anh hát cho em nghe nha.

[ Mưa từng giọt thấm ướt trên vạt áo

Như lòng anh đang nhớ em dạt dào

Nhớ lần đầu gặp nhau, vấn vương làm sao

Nhớ nụ cười quá ngọt ngào.

Em từ đâu bước đến như làn gió

Mơ cùng nhau ta nắm tay hẹn hò

Lỡ yêu nụ cười đó, chẳng ngại âu lo

Hạnh phúc đâu thể đắn đo.

Ngày em đến thế gian ngọt ngào

Khiến lòng này xuyến xao

Anh chỉ muốn nói câu xin chào

Mà sao con tim nôn nao.

Muốn cho cả thế giới được nhìn thấy em, thấy mình bên nhau

Muốn ta sẽ mãi mãi cùng đi đến nơi ngắm muôn vì sao

Anh nghĩ duyên đã cho ta tìm thấy nhau

Thế nhưng bấy lâu, em ở đâu?

Ước cho tình yêu sẽ vĩnh viễn mãi như biển rộng sông sâu

Ước ta sẽ vĩnh viễn cùng nhau sống trong giấc mơ dài lâu

Anh ước, yêu mãi em đến tận kiếp sau

Mỗi giây chúng ta cũng đều có nhau.]

(Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên)

- Wow, anh hát hay thật á, có năng khiếu sau này làm ca sỉ.

- Hay thật á?

- Ừm, rất hay, nếu không làm ca sỉ thì nhớ gọi cho em nha.

- Làm gì?

- Em sẻ đầu tư cho anh làm..... ca lẻ... haha...

- Lời bài hát là tất cả những gì anh muốn nói.

- Em biết.

- Anh Thích Em.

- Em biết.

- Anh sẻ mãi bên em.

- Em biết.

- Làm người yêu anh nha.

- Em biết tình cảm của anh dành cho em, em thật sự rất xúc động. Nhưng bây giờ chúng ta còn quá trẻ, em cũng chưa xác định rõ tình cảm của mình. Anh cho em một chút thời gian nữa được không?

- Được. Nhưng đừng để anh đợi quá lâu đó.

Tôi gật đầu chẳng biết đáp gì thêm. Anh ôm tôi vào lòng, tôi yên lặng rút đầu vào người anh. Chúng tôi ôm nhau thật lâu thật lâu, cho đến khi anh ngột điên cất giọng:

- Cảm ơn em vì ngày hôm nay. Anh thật sự rất hạnh phúc.

- Em mới là người phải cảm ơn anh đấy, đồ ngốc!
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 12: Người quen cũ


- Ba, sao ba lại ở đây?

- Con đi đâu giờ này mới về, ba đợi con 3 tiếng rồi đấy.

- Con xin lỗi, ba đến sao không báo trước, mà có chuyện gì à?

- Thứ tư là thôi nôi 2 đứa em con, con có thể về không?

- Con... con không biết, con còn phải đi làm.

- Con định không nhìn mặt 2 đứa em con thật sao? Dù gì nó cũng là em ruột của con.

- Con chưa chuẩn bị tinh thần.

- Tuệ Nghi nghe ba nói, Khắc An và Khả An là em của con, 2 đưa nó không có tội, tụi nó chỉ là con nít, con có trách thì trách người ba này. Coi như ba xin con, về thăm 2 em con 1 lần được không? Con gái.

- Được rồi ba về đi, con không hứa sẻ đến nhưng con sẻ suy nghĩ lại.

- Ừm, ba chờ con, con gái yêu.

Lâm Khắc An và Lâm Khả An là 2 đứa em song sinh cùng cha khác mẹ với tôi. Từ lúc 2 đứa nó sinh ra đến giờ tôi vẫn chưa từng gặp mặt. Lúc vừa biết tin bà Châu (vợ sau của ba tôi) sinh, tôi đã đến bệnh viện nhưng không tài nào nhấc chân vào phòng được, cuối cùng tôi quyết định về và cần thêm thời gian suy nghĩ. Một phần tôi nghĩ không biết nó có phải em mình không, phần khác tôi nghĩ rằng nếu bọn nó là em ruột của mình thì tôi cũng không biết đối xử với bọn nó như thế nào khi mẹ Khả An và Khắc An chính là người đã phá hoại gia đình tôi ra nông nổi thế này.

Thứ 2 - một ngày trong tuần mà tôi rất ghét, vì phải đi sớm. Đêm qua tôi lại mất ngủ. Đêm nào cũng 1,2h mới ngủ chắc die sớm. Nói thế thôi chứ vì ngủ trể nên kết quả bây giờ tôi lại dậy trể. Khoan! Sao cái laptop tôi cứ nhấp nháy hoài vậy... bực thật, lại tốn thời gian. Tôi quay lại xem có chuyện gì, à thì ra là e-mail của thầy hiệu trưởng về thông tin học sinh mới. What?? Cái quái gì thế? Sao tuần nào cũng có học sinh mới vậy trời, sợ tôi thất nghiệp hay sao mà cứ tạo thêm "công ăn việc làm" cho tôi hoài vậy. Tôi xem qua loa rồi cất lun cái laptop và bắt đầu đến trường. 6h45 rồi chứ ít đâu, đồng nghĩa với việc tôi lại bỏ bữa sáng.

Bực thật thằng cha nội học sinh mới chốn ở nơi nao mà tôi tìm nảy giờ không thấy. Ngó ngang ngó dọc, nhìn tới nhìn lui cũng không thấy. Trời ạ! Tôi còn cả đống việc trên hội trường nữa kìa. Thế là mắt nhắm mắt mở thế nào mà tôi đâm thẳng vào tên to con trước mặt, thiệt chẳng hiểu nổi, trong cái rủi còn có cái xui.

- Xin lỗi, tôi không cố ý, anh có sao không? - Tôi vội vàng nhặt hộ người đó mấy quyển sách văng tứ tung.

- Không sao... ơ... em là Lâm Tuệ Nghi... đúng chứ?

- Sao lại lại biết tôi?

- Cả trường này ai chả biết em, kể cả học sinh mới như anh đây.

- Anh... anh là học sinh mới sao?

- Ừm, anh đang tìm phòng hiệu trưởng... Mà này không nhận ra anh sao?

- Nhận ra? Chúng ta có quen sao?

- Thiệt tình con nhóc này mau quên thế, anh là Thiên Minh đây.

- Thiên Minh.... - Phải lục lại, lục lại bộ nhớ trông đầu tôi mới được, thực sự tôi không nhớ.... à phải rồi, nhớ rồi, nhớ rồi - Nguyễn Hoàng Thiên Minh...

- Vâng thưa cô nương, đúng là tôi đây, cô còn nhớ tôi là tôi mừng lắm rồi.

- Hì hì, tại anh đẹp zai quá em nhận không ra, thôi theo em lên phòng hiệu trưởng.

Vừa đi, chúng tôi vừa nói chuyện rom rã, củng phải thôi 6 năm rồi không gặp nhau còn gì.

- Em là hội trưởng thật sao?

- Có chuyện gì à.

- À không... không có gì...

- Thiên Di đâu, không về cùng anh à?

- Không, anh về đây giải quyết chuyện công ty. Nghe tin em học trường này nên xin vào học cùng em để giết thời gian ấy mà.

- Cô, chú vẫn khoẻ chứ ạ, em nhớ mọi người quá.

- Vẫn khoẻ cả, ba mẹ anh nhớ em lắm, cứ nhắc em miết. Mà em cũng tệ nói đi là đi không tạm biệt gia đình anh một tiếng. Ngần ấy thời gian cũng không liên lạc với mọi người.

- Em xin lỗi, lúc đó đi gấp quá em không kịp chào cô chú. Gần đây thì gia đình em...

- Anh biết chuyện gia đình em rồi, em đùng bùn nữa.

- Tới phòng hiệu trưởng rồi anh vào đi, em đi có chút việc, gặp anh sau nha.

Đưa Thiên Minh đến phòng hiệu trưởng, tôi lạt hất hả chạy về phòng hội trường. Nhanh chóng xử phạt mấy đứa vi phạm, sau đó tôi lại trở lại lớp học.

Thiên Minh và Thiên Di là 2 người bạn thân bên Pháp lúc tôi còn ở đó. Ba mẹ tôi và ba mẹ họ là bạn thân. Nên tôi thường sang nhà anh em họ ở thậm chí có lần "định cư" bên đó cả tháng trời. Ba mẹ họ cũng rất thương tôi. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình thật có lỗi, ngần ấy thời gian mà tôi có liên lạc với họ lần nào đâu, vậy mà họ vẫn nhớ tới tôi. Tôi đúng là một người vô tâm!

Hôm nay Gia Hân nghĩ học, không biết nhỏ có chuyện gì không nữa, không hỉu sao tôi có cảm giác lo lo. Ngồi 1 mình với cái bàn rộng lớn này tự nhiên cảm thấy cô đơn quá. Phải chi có nhỏ Hân ở đây, tôi sẻ kể nó nghe chuyện hôm qua của tôi và Dương rồi.

Kết thúc buổi học tôi lại phải lên căn phòng quái quỉ đó một lần nữa vì những chuyện lúc sáng giải quyết chưa xong. Haiz! làm hội trưởng mệt thật, nhiều lần xin từ chức rồi mà có ai chấp nhận đâu, ôi! Sao số tôi xui thế này chứ!

Nhìn qua quyển sổ chuyên cần tên Lê Bảo Dương nghĩ học 3 ngày liền không phép. Cái tên Dương tiễn chết bầm này, không biết nghĩ làm khỉ gì nữa thi đến nơi mà học hành không lo suốt ngày nghĩ thiệt khiến tôi tức chết.

- Đang giận anh sao?

Ôi trời đất ơi, không phải tức chết mà là đứng tim chết. Lúc nào cũng xuất hiện như ma hết vậy trời. Vừa mới nhắc đã xuất hiện sao lưng, linh gì mà linh thế nhờ.

- Giải thích - Tôi quăng cuốn sổ chuyên cần lên bàn trước mặt Dương.

- Tìm em.

Vỏn vẹn 2 chữ nhưng khiến tôi ú ớ không thể nói được gì. Thiệt tức chết mà, tôi nghĩ thì liên quan gì đến anh chứ. Trường học là nơi mà anh muốn là đến không muốn là đi sao.

- Trực nhật sân trường ngay cho em.

- Trực nhật?

- Ừm - Tôi thản nhiên gật đầu.

- Vậy em phải trực cùng anh.

- Tại sao?

- Em cũng nghỉ mà.

- Em nghĩ có lí do nha.

- Anh cũng có mà.

- Nhưng trong sổ không hề có.

- Vậy em có sao?

- Ừm - Gật đầu lần 2.

- Trực thì trực.

- Thôi được, em trực với anh, đi thôi - Tôi cặp cổ Dương bước đi ngon lành.

***

- Được rồi anh về đi, em vào làm, bye bye.

Vẫy tay chào Dương xong, tôi bắt đầu với công việc ở Lotte như hằng ngày.

- Mang ra bàn số 9 giùm chị nha - Chị Quỳnh, hơn tôi vài tuổi, tay cầm khây thức ăn trước mặt tôi - Cảm ơn em nha.

Bàn 9

- Dạ thức ăn của quý khách, chúc quý khách ngon miệng - Tôi nhẹ nhành để phần thức ăn xuống bàn.

- Sao lại là anh/ em - Tôi và Thiên Minh đồng thanh khi cả 2 cùng ngước lên.

- Em làm ở đây hì hì.

- Ngồi nói chuyện với anh tí được không?

- Có chuyện gì không anh? Em đang làm không ngồi lâu được đâu ạ.

- Muốn hỏi thăm em thôi mà.

- À đúng rồi anh cho em sđt Thiên Di đi, lúc nào rãnh em gọi cho nó.

- Đưa đt em đây....

[.....]

- Thôi em làm việc tiếp nha, anh ăn ngon miệng.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 13: Có anh rồi mọi chuyện sẽ ổn... Phải không?


Hôm nay là ngày thứ 2 Gia Hân nghĩ học, không biết nhỏ có xảy ra chuyện gì không nữa nên tôi quyết định sẻ đến nhà nhỏ. Ơ nhưng mà... kia không phải là Minh Hoàng và Gia Hân sao? Tôi lật đật 3 chân 4 cẳng chạy lại chổ 2 người họ.

- Gia Hân, Minh Hoàng!

[Hộc.... Hộc....]

- Tính qua nhà mày mà gặp mày ở đây thì tốt quá.

- Qua nhà tao làm gì?

- Thì hỏi xem sao mày nghĩ học, mà sao 2 người lại ở đây.

- Bọn tao đi....... - Nhỏ Hân chưa kịp nói hết câu thì Hoàng đã chen ngang - Tình cờ gặp thôi.

- Sao 2 hôm nay mày nghĩ học vậy con quỷ, tao hỏi mà không trả lời.

- Tao bị bệnh.

- Bệnh gì có sao không? Uống thuốc chưa?

- Không sao. Thôi tao về trước nha. Bye bye - Lời nói đi đôi với hành động, nhỏ kéo tay Hoàng đi như mún tránh né điều gì đó.

Con nhỏ này hôm nay đúng là lạ thật, nói chuyện thì cứ sao sao ý nhờ, lại còn đi chung với anh Hoàng. Hỏi bệnh gì thì không nói, đúng là có vấn đề, thường ngày Gia Hân có như vậy đâu nhỉ?

Bảo Dương bảo có việc bận không đưa tôi đi làm được nên tôi đi xe bus. Mà vậy cũng tốt, đi xe bus tôi thấy thoải mái hơn lại không phiền Dương nữa. Quay lưng bước về hướng xe bus thì gặp nhóc Tuệ Lâm đứng đợi xe bus, tôi liền khều vai nhỏ.

- Hey nhóc mấy hôm nay em trốn đâu? - Tôi chọc nhóc.

- Em đâu có, chỉ tại em đi tìm việc làm.

- Tìm việc sao, sao lại tìm việc? Gia đình không lo cho em sao?

- Dạ em sống ở đây có một mình ạ, mẹ em sống ở quê, em cần việc làm để tự lo cho bản thân ạ.

Hoàn cảnh con bé cũng giống tôi quá. Tự lo cho bản thân, nhưng con bé vẫn hơn tôi, nó còn gia đình quan tâm, tôi thì không. Nó vẫn có người để lo lắng, tôi lại càng không.

- Hay là em qua chổ chị làm nha.

- Được vậy thì tốt quá ạ.

- Ừm, công việc nhẹ lắm, em yên tâm.

- Dạ em cảm ơn chị nhiều lắm.

Giới thiệu con bé với chị quản lí xong tôi quay lại với công việc. Một ngày giống mọi ngày. À không phải nói là giống hôm qua vì hôm nay Thiên Minh lại đến đây ăn. Song đó tôi cũng chính là người được zai đẹp yêu cầu phục vụ. Nói thế thôi chứ tôi buông dưa lê vài ba câu với anh rồi lại tiếp tục công việc.

Đi có người đưa, về có người rước dần dần cũng thành thói quen. Hôm nay Bảo Dương không đến tôi có chút gì đó hụt hẫng. Cũng phải thôi mấy tháng nay anh luôn là người chờ tôi khi tôi bước ra khỏi cánh cửa đó cơ mà...

Cả buổi chiều hôm nay không gặp Bảo Dương, cũng không đi chơi đâu cả. Bây giờ rãnh rổi sanh nông nổi. Tôi bắt đầu loi laptop ra chơi game, lướt web, online. Hề hề mới onl đã có người inbox rồi kìa.

Amy Nguyen: Hello bạn hiền, lâu quá không liên lạc.

Nghi Mèo: Oh. cơn gió nào đưa Thiên Di đến đây vậy?

Amy Nguyen: Gió độc mang tên Thiên Minh đấy =)))))

Nghi Mèo: Đùa thôi, dạo này vẫn tốt chứ?

Amy Nguyen: Tốt. Còn mày. Sao lâu nay không liên lạc với tao.

Nghi Mèo: Tao bận =)))))

Amy Nguyen: Gia đình mày thế nào? Mày ổn chứ?

Nghi Mèo: Gia đình tao "rất tốt". Tao vẫn ổn.

Nghi Mèo: Chừng nào ra bắt chàng đây?

Amy Nguyen: Chàng gì chứ, thôi tao bận rồi, bye nha =))))

Hỏi tới là trốn chứ bận khỉ gì. Con nhỏ lắm chuyện này, công khai hẹn hò trên facebook mà còn dám phủ nhận. Tao thề bắt mày khai bằng được con chó ạ =)))))

Đấy đấy, lại đau đầu nữa rồi đấy, haiz, sao gần đây mình cứ đau đầu hoài nhỡ, ngủ không được mà còn thêm chứng đau đầu, không lẽ mình bị gì ta... ôi! Bậy! Bậy quá! Nghi, không được nói linh tinh. Mày thì làm sao bị gì chứ.

Mai là sinh nhật lần thứ nhất của 2 đứa em cùng cha khác mẹ với tôi rồi, biết làm sao đây. Đi. Không đi. Đi. Không đi. Đi...

- Mèo, em ngồi lãm nhãm gì vậy?

- Bảo Dương lại đây nói nghe nè.

- Hửm?

- Mai là sinh nhật em em.

- Ừm.

- Là em chùng cha khác mẹ với em.

- Ừm.

- Em có nên đi không?

- Ừm.

Cái anh này, bị đean hả, tôi nhào vô quánh anh ấy tới tắp. Bực mình đang nói chuyện nghiêm túc mà cứ cà rỡn hà.

- Đừng đánh nữa. Đau...

- Cho anh chết lun.

- Được rồi. Anh chịu thua. Đi với anh...

- Đi đâu?

- Đi rồi khắc biết.

Cái tên hâm này lên cơn level max hay sao ý? Tự nhiên tôi đang nói chuyện nghiêm túc vậy mà giờ loi tôi đi đâu vậy không biết.

Là cửa hàng đồ chơi, nhưng sao đưa tôi đến đây chứ. Tôi có còn là con nít đâu. Chạm dây thần kinh hay sao vậy trời.

- Lựa đi.

- Lựa gì?

- Quà cho em em.

- Hả?

- Thì lựa quà mai đi sinh nhật hả gì nữa.

- Ờ.

Gì vậy trời? Tôi hỏi anh có nên đi không? Anh không trả lời mà dẫn tôi đi lựa quà. À hỉu rồi, vậy là đi. Ừm! Dù sao nó cũng là em tôi. Con nít không có tội. Kẻ đáng trách là mẹ của bọn nó thôi. Mà biết chọn quà gì bây giờ. Khả An thì mua gấu bông được. Còn Khắc An, nó là con trai mà, làm sao mua gấu bông được chứ?

- Bảo Dương, bé trai thường thích quà gì - Tôi kéo tay Dương lại, lôi đi dọc xuống phía dưới vì ở dưới là khu đồ chơi dành cho bé trai.

- Xe điều khiển hay siêu nhân gì đó.

- Nó còn nhỏ thì làm sao mà chơi?

- Ngốc! Vậy tặng thứ khác.

- Thứ gì.

- Cái này được nè - Dương cầm một đôi giày với một chiếc mũ len lên đưa trước mặt tôi.

- Đẹp thế.

- Em thích không?

Tôi tròn xoe mắt gật đầu. Sau hành động của tôi thì Dương liền lấy một cái nón len khác màu trắng có hình mèo kitty đội lên đầu tôi.

- Nhìn trẻ con quá.

- Em nghĩ em người lớn à?

- Cái anh này.

Lại một cuộc rượt đuổi diễn ra, tôi rượt Dương chạy, 2 đứa tôi chạy đến đâu thì ồn ào đến đấy. Lát sau không hỉu tôi rượt Dương kiểu gì mà bây giờ thành ra tôi chạy anh ấy đuổi theo. Tôi cứ đâm đầu về phía trước không nhìn đường mà chạy... và chuyện gì đến cũng đến... tôi đâm thẳng vào một người nào đó khiến tôi ngã chúi mũi lên người đó. Bảo Dương từ đâu bay lại kéo tôi ra. Kết quả người con trai kia ngã "chổng mông" xuống đất. Dương thì đưa tay với đến cái kệ gấu bông níu lại để không bị ngã, kết quả cái kệ kia ngã banh chành. Tôi thì thảm nhất, tôi không biết trời đất gì nữa. Đúng ra là tôi bình an rồi nhưng nhờ phước từ tên Dương làm ngã kệ kia mà chúng đè lên người tôi hết. Trời ơi! Sao số con khổ vậy nè. Ông trời có ganh tỵ con đụng trai đẹp thì có thể nói với con mà🙂)) sao lại làm con thành ra nông nổi thế này.

Sao một hồi băng bó vết thương trên tay với một cục u to đùng trên đầu tôi mới phát hiện ra mình không bị ch***. Sao lạ vậy ta, ba chúng tôi phá mún banh cửa hàng nhà người ta mà lại không hề bị la mắng 1 tiếng. Ngược lại mấy chị nhân viên còn chăm sóc tôi "một cách tận tình" nữa. Thôi kệ, chắc do 2 chàng soái ca trước mặt họ... nên họ mới đâm ra mù quán như vậy ấy nhờ. Mà khoan. Sao Thiên Minh lại ở đây. Không lẽ người tôi đụng trúng là anh Minh sao? What the hell? Trời ơi mất mặt quá đi mất. Biết đào đâu ra cái lỗ mà chui xuống bây giờ... mà tất cả cũng tại tên Dương tiễn dỡ hơi kia kìa... Phá làng phá xóm cho tui dạ lay vậy nè🙁((((

- Anh Minh, em xin lỗi - Tôi nói lí nhí.

- Không có gì đâu, sự cố thôi mà.

- Hai người quen nhau sau - Dương từ đâu xuất hiện.

- Nảy giờ anh đi đâu?

- Mua thuốc cho em.

- Đây là Thiên Minh bạn lúc nhỏ của em - Tôi chỉ vào anh Minh - Còn đây là Dương...

- Bạn trai cô ấy - Chưa kịp nói hết câu, anh đã chen ngang.

- Mà anh đến đây làm gì vậy? _ tôi hỏi Minh.

- Mua quà cho Khả An và Khắc An. Ba em mới mời anh dự sinh nhật 2 nhóc. Chắc 2 nhóc dể thương lắm nhỉ?

- Em... em cũng không biết,

- Em chưa gặp 2 nhóc à?

- Chưa... em còn đang phân vân không biết nên đi hay không đây.

- Này 2 người xem tôi là người vô hình à? - Dương cáu chắc do bị bơ nảy giờ.

- Thôi 2 người tiếp tục mua đi. Anh về trước. Mai gặp, nhớ đi nha không đi anh giận đấy...

- Em biết rồi - Tôi ỉu xìu.

Kể cũng lạ Thiên Minh đó không lẽ là khắc tinh của tôi hay sao mà mỗi lần gặp anh ta thì y như rằng tôi sẻ xảy ra chuyện không may. Lần trước thì đụng anh ta làm sách văng tứ tung. Lần này thì là gấu bông, là hoạ hay là phúc đây??

- Nhớ đi nha.... không đi anh giận đấy - Dương nháy lại lời Minh sau khi anh ấy đã đi.

- Ghen hả?

- Có thì sao mà không thì sao??

- Thì kệ anh chứ sao, em còn chưa tính sổ với anh dụ này - Tôi chỉ vào tay mình - Thôi đi lựa quà tiếp đi.

- Mai anh đi với em được không?

- Anh... đi với em? - Tôi hỏi ngược lại Dương - Tại sao?

- Anh không yên tâm.

- Gì?

- Em và anh chàng lúc nảy.

- Trời. Em với Minh chỉ là bạn thôi. Anh hâm à.

- Theo trực giác của 1 người đàn ông anh thấy anh ta có tình cảm với em.

- Thôi được rồi. Anh muốn sao thì tuỳ.

Người ta thường nói chuyện gì bạn không mong nó đến nhất thì nó đến rất nhanh. Tôi cũng vậy, cái ngày mà tôi không mong chờ nhất cuối cùng cũng đến. Sinh nhật Song An. Dẫu sao tôi cũng là chị ruột bọn nó. Sau 1 đêm suy nghĩ cúi cùng tôi quyết định không trốn tránh nữa mà đường đường chính chính đến đó.

Mặc trên người một cái áo croptop ngắn tay và chiếc quần jean mài rách ngang đùi, chân mang giày bata. Tóc uốn lọn xoả ngang vai như thường ngày. Và còn 2 thứ rất quan trọng không thể thiếu đó chính là sợi dây chuyền Bảo Dương tặng và vòng tay mẹ tặng. Một phong cách quá quen thuộc với Lâm Tuệ Nghi🙂) nhưng mà như vậy nhìn có "bụi" quá không ta. Đấu tranh tư tưởng một lúc tôi quyết định để vậy và không thay đổi gì nữa. Bước ra cửa đã thấy soái ca Bảo Dương đứng dựa người vào chiếc BMW. Chiếc áo sơ mi cùng quần jean càng tôn lên body chuẩn của anh, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi có anh bên cạnh. Một người con trai mà biết bao đứa con gái mơ ước.

- Đi thôi.

- Em định bận vậy đi hả?

- Ừm.

- Nhìn bụi quá.

- Không sao... em đến tặng quà và nhìn mặt 2 nhóc rồi về. Không dự party đâu.

- Tuỳ em vậy.

Oh my god! Nhìn 2 nhóc dể thương quá đi. Mặc dù 2 giới tính khác nhau nhưng khuôn mặt lại giống nhau như đúc. Cái vầng trán cao thông minh, cặp mắt hai mí tuyệt đẹp, sống mũi dọc dừa, môi hồng chúm chím. Còn cái làng da trắng mịn như ngọc nữa. Tôi chắc chắn rằng sau này 2 nhóc này sẻ trở thành hotboy và hotgirl giống chị của nó (tự sướng chút kk). Tôi và Dương chơi đùa với 2 nhóc một lát, thì ba tôi vào.

- Ba/ chào bác - Tôi và Dương đồng thanh.

- Ba rất vui vì con đến.

- Tất nhiên rồi, nó là em của con mà. Mà mẹ bọn nó đâu ba?

- À bà ấy đang makeup, ra liền ngay ấy mà.

- Vậy thôi con về trước nha ba, quà con đưa cho dì Bảy rồi ạ. Chào ba.

- Con không ở lại dự party sao?

- Không ạ. Con có việc. Con với Dương đi trước nha. Tạm biệt ba.

- Con chào bác.

Dương lái xe chở tôi... à anh không chở về nhà mà chở ra biển. Tôi có 1 trí nhớ khá tốt, nên tôi vẫn nhớ đường ra biển. Nhưng sao giờ này anh còn chở tôi ra biển? Lại giở trò gì đây.

Đêm nay biển không vắng như hôm mà Dương đưa tôi đến. Cách đoạn tôi lại thấy những couple tựa vai nhau, ôi gato chết mất. Tự nhiên tôi cũng muốn mình được như vậy. Nhìn họ nói chuyện một cách bình yên đến lạ. Tôi với Dương có khi nào được như vậy đâu nhờ? Gặp nhau toàn cãi lộn, không thì cũng... đánh lộn. Thử hỏi mấy chuyện lãng mạn này ngoài hôm tỏ tỉnh đó ra thì làm gì có.

Gần cúi bãi biển, nơi có tảng đá lớn kia. Chúng tôi lên đó ngồi... hóng gió. Kể ra thì cũng lãng... xẹt nhỡ.... từ thành phố chạy xe mấy tiếng đồng hồ ra biễn hóng gió... Cả 2 không ai nói lời nào.

Bất ngờ tôi cảm thấy Dương đang kéo đầu tôi về phía vai anh. Không lẽ anh "nghe" được suy nghĩ của tôi hả trời!

Chúng tôi lại lặng im. Bầu trời đêm đầy sao. Tiếng sóng biển ào ào. Sao tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ.

- Bảo Dương...

- Hửm?

- Sao này anh có rời xa em hông?

- Sẽ không bao giờ - Anh trả lời dứt khoác.

- Vậy sau này anh có làm em bùn không?

- Anh không hứa sẽ không làm em buồn, nhưng ở bên cạnh anh em sẽ vui và hạnh phúc...

- Em có thể tin anh?

- Đương nhiên rồi, không lẽ lời nói của anh không đáng tin đến vậy sao?

- Không, em tin anh mà..

- Nghi này.

- Sao anh?

- Nếu sau này, chỉ là nếu thôi nha... nếu anh rời xa em... em sẻ hận anh chứ?

- Có lẽ...

- Sẻ không yêu anh nữa?

- Ngốc! Em có nói yêu anh sao - Tôi đánh vào đầu anh 1 cái, rồi cười xuề xoà.

- Vậy thôi. Chúng ta về.

Anh toan đứng lên thì tôi nắm lấy cổ tay anh kéo lại... Phải, tôi không mún về. Ở bên anh bình yên lắm. Tôi ước thời gian dừng lại thì hay biết mấy. Tôi sẻ mãi ở bên cạnh anh như lúc này đây.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 14: Thách đấu


- Lại chuyện gì nữa đây!? - Tôi khó chịu khi nhìn thấy Mỹ Liên.

- Mày với Bảo Dương là sao? - Chị ta dùng ánh mắt dò xét nhìn tôi

- Giống những gì chị thấy - Tôi không buồn nhịn chị ta một cái, thờ ơ đáp.

- Mày dám... - Chị ta lấp bấp.

- Sao tôi không dám - Tôi vênh mặt.

- Mày dám cá cược với tao không?

- Cá cược? - Tôi thắc mắc.

- Ừ sắp tới sau khi thi xong trường có tổ chức event.

- Tôi là hội trưởng cái đó tôi biết, chị vào thẳng vấn đề đi đừng lòng dòng nữa.

- Được. Giữa tao với mày đưa nào thắng thì ở lại. Thua phải ra đi và không được bám theo Bảo Dương nữa. Ok? - Chị ta cương quyết.

- Tại sao tôi phải nghe lời chị? - Tôi lạnh lùng nói.

- Mày chỉ cần trả lời. Dám hay không?

- Được. Chơi thì chơi. Nói thì nhớ giữ lời.

Gì chứ, dám thách đấu với Tuệ Nghi ư? Chị lầm to rồi. Tôi là người trong ban tổ chức đấy. Nhưng lần này tôi sẻ chơi với chị một cách công bằng và sòng phẳng nhật với tư cách là một thí sinh toàn diện. "Comprehensive talent contest" đợi ta, ta sẻ đến với ngươi đây.

Nhưng còn điều quan trọng hơn hết là kì thi sắp tới. Tuần này ôn, tuần sau được nghĩ, tuần tới là thi rồi. Nhanh thật mới đây mà đã nữa năm học. Vâng, không còn thời gian để suy nghĩ lung tung nữa, tôi phải bắt đầu chăm học thật tốt thôi.

- Lâm Tuệ Nghi, lên giải bài này cho tôi! - Thầy Toán "giảng bài" từ lúc nào vậy chứ?

Số tôi vẫn còn may ấy chứ, bài này tôi biết làm. Xời! Chuyện nhỏ giải lại mấy bài củ thôi mà, sao làm khó được tôi chứ.

- Thưa thầy, em làm xong rồi.

Giờ Văn

- Lâm Tuệ Nghi đọc ý nghĩa bài "Hạnh phúc của một tang gia" của Vũ Trọng Phụng cho tôi.

Gì nữa đây, hôm nay là ngày gì ấy nhờ. Hết toán tới văn, lát còn 2 tiết hoá có kêu tôi nữa không trời. Ý nghĩa à, chuyện nhỏ, cái này tôi mới học tối qua mà 😉) lo gì.

- Thưa cô, bài "Hạnh phúc của một tang gia" của Vũ Trọng Phụng.................

- Được rồi, em ngồi xuống.

Giờ Hoá

- Lâm Tuệ Nghi lên giải cho thầy bài tập 2/99 SBT (SBT này lưu hành nội nộ ở trường ạ🙂) toàn mấy bài nâng cao -_- khó vch lun ý)

- Thưa thầy...

Gì thế này? Cái quái gì vậy? Tôi là tôi ngu môn Hoá nhất đấy. Lúc nảy nói chơi thôi mà, giờ kêu thiệt là thế lào?Ai cứu tôi với hic hic tôi làm sao biết làm đây... đã ngu rồi còn bài khó nữa. Lại gặp ông thầy "trời đánh" này chứ. Giảng thì không mà suốt ngày kêu làm bài tập, tôi có hỉu cái mô tê gì đâu mà làm.

- Làm không được phải không? 0 điểm về chổ.

Tôi vùng vằn cầm cuốn tập về chổ. Lòng không ngừng chưởi thầm ông ta. Đúng là ác quỷ mà, tôi mà là hiệu trưởng ông ta nghĩ việc lâu rồi.

Mà sao con Gia Hân im thế nhở, thường ngày thấy tôi bị ông thầy Hoá cho 0 điểm nó vui lắm mà. Bữa nay ngồi im re. Phải chăng nhỏ này đang mắc phải chứng bệnh mà gần phân nữa trẻ em thế giới mắc phải là tự kỉ (chém đấy ạ). Ôi không! Bệnh này sẻ lay qua đường không khí mất, tốt nhất không nên ngồi gần nhỏ... Ha ha đùa đấy. Tại thấy Gia Hân im re tôi kím chuyện nhãm chơi ấy mà. Mà nói thì nói chứ mấy hôm nay nhỏ này lạ lắm nha. Chắc hôm nào phải đưa nó vào 3TK kiểm tra đầu óc mới được..

Lại đi về một mình con nhỏ này suốt ngày cứ bỏ tôi. Thiệt tức chết mà. Bạn bè tốt thế đấy. Đang tung tăng đi phía thì phía sau con nhóc Tuệ Lâm từ đâu lên đập 2 vai tôi 1 cái đau điếng người.

- Gì đấy nhóc, muốn hại chết chị à? - Tôi xoa 2 vai mình.

- Em được nhận vào làm rồi.

- Thế à, vậy có nên khao chị không đây? - Tôi trêu nó.

- Vậy tối nay chị qua nhà em đi. Em nấu ăn mời chị.

- Em nấu? Có ăn được không đấy?

- Chị cứ coi thường em, em nấu hơi bị ngon đấy.

- Ok, vậy tối tính. Giờ đi làm thôi.

- Let'sss gooo...

Nhà nhóc này cũng khá gần nhà tôi. Nhà 2 đưa chung 1 con hẻm, nhưng tôi rẻ trái còn nhóc rẻ phải. Ồ! Hoá ra là "hàng xóm xa". Không sao giờ thì biết nhà nhóc rồi. Tôi về nhà sau đó qua liền. Nói qua liền vậy thôi, chứ hơn 1 tiếng sau tôi mới qua. Lí do thì tại cái đầu của tôi nó cứ đau hoài không hết thành ra tôi phải nằm đó lun chứ có đi nổi đâu. Cũng may là giờ nó hết à chứ không nhóc Tuệ Lâm lại nói tôi cho nó leo cây thì khổ.

Đứng trước cửa nhà nhỏ, tôi không gõ cửa mà bước vô lun. Ấy ấy không phải là xâm phạm nha, chỉ tại nhóc không đóng cửa thôi, tôi vào nhà còn đóng giùm nữa là... nhóc còn mang ơn tôi ý🙂)))

- Chị đóng cửa à?

- Ừm.

- Trời, hèn chi nóng quá. Cái quạt nhà em bị hỏng rồi chị mở cửa ra cho mát.

- Em gan nhỉ ở nhà một mình mà dám mở cửa nếu không phải chị mà là thằng nào vào thì sao?

- Chị đừng nói linh tinh, vào đây, em nấu xong rồi nè.

Nghe lời nhóc, tôi đứng dậy bước vào trong, không quên mở cửa cho mát. Ôi! Cả một bàn ăn thịnh soạn, thịt, cá, tôm, rau đủ thứ. Đủ màu sắc...

- Là em nấu tất cả à?

- Dạ.

Gấp miếng thịt chiên ăn thử, trời ơi ngon thật đấy. Rồi miếng cá hấp nữa. Cái gì cũng ngon. Tôi phục nhóc rồi đấy trong thời gian ngắn như vậy mà làm được quá trời món mà toàn món ngon không nữa. Trong lĩnh vực này tôi phải bái nhóc làm sư phụ và đi "ăn trực" dài dài quá.

- Ngon quá, hôm nào dạy chị nấu với.

- Dạ được ạ.

- Mà ai dạy em nấu thế? Mẹ em à?

- Dạ đúng rồi. Mẹ em nấu ăn ngon lắm. Đặc biệt là món "thịt kho tàu" ý. Mẹ dạy hoài mà em nấu vẫn không bằng mẹ.

- Có người tuyệt vời vậy à?

- Dạ mẹ là người tuyệt vời nhất em từng gặp.

- Em từng gặp??

- À ý em là trong những người em từng gặp không ai bằng mẹ đâu.

- Ừm, thôi ăn đi kẻo nguội.

***

Mùi thuốc sát trùng, phải... nhưng sao tôi lại ở đây? Sao nơi này... chẳng phải bệnh viện sao? Tôi nhớ lúc tối mình đang cầm vở hoá học bài rồi sao đó... hình như tôi ngất đi. Nhưng ai là người đưa tôi đến đây? Khổ nổi sao cuộc đời tôi cứ gắn liền với bệnh viện hoài thế này.

- Em tỉnh rồi à? - Dương từ đâu bước vào cùng với Tuệ Lâm.

- Sao... em lại ở đây?

- Tối qua chị để quên điện thoại ở nhà em, nên em mang qua trả chị. Em gọi hoài không thấy ai mở cửa nên vào luôn ai ngờ của không khoá, vừa vào đã thấy chị như vậy. Em không biết làm thế nào nên gọi anh Dương.

- Cảm ơn em nha, không có em thì...

- Chị đừng nói vậy, mình là chị em mà. Thôi em về trước, anh Dương ở lại chăm sóc cho chị Nghi nha.

- Bye em.

- Sao không biết tự lo cho sức khoẻ của mình vậy hả??

- Em...... - Tôi gượng ngồi dậy.

- Được rồi, em nằm xuống nghĩ đi, bác sỉ nói em bị suy nhược cơ thể, phải nghĩ ngơi lấy lại sức.

- Suy nhược cơ thể?

- Ừm, Tuệ Lâm nó nấu cháo lươn cho em nè. Bác sĩ bảo ăn cháo lươn tốt cho người bị suy nhược cơ thể, để anh múc ra cho em.

- Còn đây là chè long nhãn anh nhờ dì Tư nấu, chút em ăn nha..

- Anh đi đâu à?

- Không. Anh chỉ dặn vậy thôi.

- Ừm.

Ăn xong tô cháo lươn mà Tuệ Lâm nấu tôi thấy bản thân khoẻ hơn rất nhiều.

- Bảo Dương.

- Hửm?

- Anh hát cho em nghe đi.

- Sao lại mún nghe anh hát.

- Thích thôi, anh hát đi...

- [Dù cuộc đời còn bao sóng gió

Khi em cười bỗng thấy con tim được bình yên

Và anh như sống lại

Chỉ mong bên em và nói với em

Từ nay anh mong bình minh cùng nhau thức giấc

Cảm ơn đời đã cho anh gặp em

Mình sẽ tay cầm tay dạo chơi khắp chốn

Đắm say cùng nhau xây giấc mơ

Dù mai đây bên đời anh còn ai đi nữa

Trái tim này chỉ riêng mình em

Một mình em thôi

Là người duy nhất trên đời

Anh đã yêu em thật rồi

Dù cuộc đời còn bao sóng gió

Khi em cười bỗng thấy con tim được bình yên

Và anh thấy được như sống lại

Chỉ mong bên em và nói với em

Từ nay cho anh vì em làm điều duy nhất

Yêu em và sẽ yêu nhiều hơn

Dù mua đông lạnh hay mùa xuân ấm áp

Anh vẫn sẽ luôn che chở em

Dù mai đây bên đời em chẳng còn ai nữa

Hãy tin rằng vẫn luôn còn anh

Mình già bên nhau

Cầm tay đến cuối cuộc đời

You're my only one]

(Anh Yêu Em Thật Rồi)
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 15: Comprehensive talent contest (1)


Mấy ngày liền sau đó tôi được "bác sỉ" Bảo Dương và "y tá" Tuệ Lâm chăm sóc 1 cách tận tình. Bắt tôi ăn đủ thứ món với lí do bình phục sức khỏe để chuẩn bị bắt đầu kì thi sắp tới. Với sự chăm sóc nhiệt tình của 2 người này, tôi mà không khoẻ thì quả thật không phải, sức khoẻ tôi tiến triển thấy rỏ, không còn hay cáu gắt, cũng không đau đầu, ngủ đủ giấc. Giờ tôi tự tin rằng mình đã "hoàn toàn bình phục".

Tiết sinh hoạt lớp cuối cùng của học kì. Mỗi người mang 1 dòng cảm xúc. Tôi không biết mình nên vui hay bùn. Gia Hân thì vẫn vậy. Gần đây nhỏ lạ lắm. Tôi thì không có thời gian quan tâm nhỏ, nhớ lại lời hứa với Long hôm tiển cậu ấy ở sân bay tôi thấy mình sao vô tâm quá.

- Hân, mấy hôm nay mày lạ lắm.

- Lạ sao? Tao bình thường mà.

- Mày hay đi chung với anh Hoàng lúc trước mày nói tại Long còn ở đây mày mới làm vậy mà.

- Ý mày là sao?

- Không phải mày nói 2 người chỉ đóng kịch thôi sao? Đừng nói phim giả tình thật nha.

- Nghe cô nói kìa.

Con nhỏ này bị sao vậy ta? Lúc trước chính miệng nhỏ nói rằng nhỏ với Hoàng không có gì mà. Sao bây giờ nhỏ lại lúng túng vậy? Không lẽ... Bậy quá. Không được Gia Hân không phải loại người như vậy. Nhỏ yêu Minh Long nhất mà.

- Cô chúc cả lớp thi tốt, đạt kết quả thật cao nha. Đừng làm cô thất vọng. Hết giờ rồi, tạm biệt các em...

- Dạ, tạm biệt cô - Cả lớp đồng thanh.

Một tuần dài đăng đẳng đang chờ đón chúng tôi. Phải cố lên. Mày làm được mà Nghi!

Sau bao nhiêu cố gắng, vất vả có đêm tôi thức tận 2,3h sáng để ôn bài. Giờ thì tôi cũng có thể thảnh thơi, thả lỏng tâm hồn được rồi. Môn thi cuối cùng là môn Toán, đứng trước cửa phòng thi nhìn bọn nó xôn xao bàn tán mà tôi chợt mĩm cười. Cười ư? Các bạn biết vì sao không? Vì các bài thi của tôi đều làm rất tốt, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Chắc được điểm cao lắm. Mà tất cả củng nhờ Bảo Dương, hôm nào cũng mang thức ăn sang cho tôi, ngồi nói chuyện cho tôi đỡ chán. Không biết anh thi sao rồi nữa. Lấy điện thoại ra. Tôi nhập dòng tin nhắn "Cục cưng, làm bài được hông?" Kèm theo icon "chu mỏ" sent to Dương tiễn. Sau đó không lâu thì tôi nhận được tin nhắn trả lời từ anh chỉ vỏn vẹn vài chữ nhưng làm tôi khá hài lòng "rất tốt em yêu"

Kì thi kết thúc cũng là lúc "Comprehensive talent contest" bắt đầu. Nội quy cuộc thi cũng đã được thông báo ở bản tin trường. Cuộc thi qua 3 vòng. Vòng 1 là phần thi năng khiếu, thí sinh có quyền ca, hát nhảy múa tuỳ thích. Vòng 2 là phần thi sở trường trong đó 2 thí sinh sẻ nấu ăn, những món sở trường của mình sau đó thuyết trình ý nghĩa món ăn. Vòng cuối cùng là phần thi ứng xử, ban giám khảo sẻ hỏi 1 câu hỏi, từng thí sinh sẻ nhận được câu hỏi khác nhau, câu trả lời nào đạt yêu cầu nhất sẻ đạt điểm cao nhất. Thí sinh tham gia gồm 4 người đăng kí hoặc ít hơn, trong đó nhóm trưởng phải thi hết tất cả các vòng và mỗi vòng có 2 thí sinh dự thi. Số điểm được tính 50% từ giám khảo, 50% còn lại là do khán giả bình chọn.

Nhóm của tôi gồm có tôi, Dương, Gia Hân. Tuy có 3 người nhưng tôi tin nhóm mình đủ mạnh để giành chiến thắng. Suốt 3 ngày tập luyện, tôi và Dương tập hát và nhảy suốt, còn nhỏ Hân nổi tiếng nấu ăn ngon nên tôi tin tưởng giao hết trọng trách cao cả cho nó, đến hôm đó tôi chỉ cần nhặt rau hay làm gì đó cho có lệ.

Bài hát mà tôi với Dương đang tập luyện là bài "Take Me You Your Hear" 3 hôm nay tôi và anh tập ngày tập đêm, cuối cùng thì cũng thuần thục. Còn Gia Hân thì thi vòng 2, sau mấy tiếng lục tung google bọn tôi quyết định nấu phở vì nó mang đậm chất truyền thống. Còn phần thi ứng xử do chính tôi dự thi.

Ngồi trong cánh gà mà tôi hồi hộp đến nổi tay chân đều đổ mồ hôi tới tấp. May mà có Dương luôn nắm chặt tay tôi. Số của nhóm tôi là số 9 trong số 20 nhóm tham gia. Tôi nghe lũ bạn bàn rằng bên nhóm Mỹ Liên là số 8 thì phải. Nhưng sao vẫn chưa thấy Gia Hân đâu, trời ơi, tôi liên tục hối thúc Bảo Dương gọi cho Gia Hân nhưng nhỏ không nghe máy.

- Sau đây là phần dự thi số 8 của nhóm bạn Mỹ Liên lớp 12a9 với phần trình diễn bài nhảy đôi "Take Me You Yout Hear" - Tiếng MC vang vọng phía ngoài.

Rầm! Sét đánh ngang tai! Rõ ràng đó là bài hát của tôi và Bảo Dương chọn mà, sau lại như vậy. Còn kia, chẳng phải nhỏ Hân sao... sao... sao nó lại... tôi không tin. Nhỏ Hân sao lại nhảy cùng với Mỹ Liên được chứ? Không thể nào. Tôi, tôi phải làm gì đây? Tiết mục sau là đến bọn tôi rồi, tôi đứng như trời trồng ra đó... Không thể tin được nhỏ Hân lại đối xử với tôi như vậy. Mà Bảo Dương anh đi đâu rồi Sao lại đi vào lúc này chứ...

- Vâng, các bạn thấy thế nào, quá sôi động đúng không ạ - Giọng MC cứ văng vẳng bên tai tôi.

- Và sau đây là phần dự thi số 9 của nhóm bạn Tuệ Nghi lớp 11a4 với bài hát...

- Với bài hát Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên - Giọng Bảo Dương lấn ác giọng của MC.

Tôi bước ra sân khấu mà mặt đơ không tả nổi. Dương đang hát, bài hát mà anh đã từng hát tặng tôi. Dương đang nhìn tôi, bằng ánh mắt âu yếm nhất từ trước đến giờ. Được anh nắm tay ngay cả trên sân khấu, tôi cảm thấy mình tự tin hơn rất nhiều. Anh vừa hát vừa cầm tay tôi nhảy. Trời ơi, tôi nghe được tiếng vổ tay ngày càng lớn của các bạn khán giả. Tôi bắt đầu bình tĩnh hơn, lời 2 tôi và Dương cùng hát và cùng nhảy, thiệt là chúng tôi chưa tập bao giờ, nhưng có vẻ rất cũng rất ăn ý...

- Lời bài hát là tất cả những gì anh muốn nói, và muốn tặng cho em, người anh yêu rất nhiều, Nghi à!

Bảo Dương vừa công khai tỏ tình với tôi đấy à? Tôi nghe được nhũng tiếng reo hò phía dưới ngày càng lớn hơn. Hạnh phúc quá đi mất. Tôi đang rất vui mà, nhưng tại sao nước mắt ở đâu chào chực ra nhìu như thế?Dương kéo tôi về phía anh ôm tôi vào lòng, sau đó chào khán giả.

- Tuyệt vời quá đúng không các bạn, giờ thì đến tiết mục tiếp theo nào......

***

- Đồ ngốc, sao anh gan quá vậy hả?

- Anh nói sự thật mà🙂)

- Giờ tính sao, còn vòng 2 nữa kìa.

- Anh thi lun.

- Anh hâm à? Anh nấu ai mà ăn?

- Em không nhớ lần trước anh nấu cho em ăn à?

- Anh nấu... A... em nhớ rồi. Tuệ Lâm, nhóc nấu ăn ngon lắm, phải gọi cho nhóc.

- Alo, Tuệ Lâm hả, em đang ở đâu vậy?

- [Dạ ở nhà.]

- Em đến trường chị được không?

- [Làm gì chị.]

- Chị đang thi nấu ăn, em đến giúp chị với.

- [Dạ nhưng sao em vào được, em đâu phải học sinh trường Lucky đâu.]

- À em đến đi, chị đưa vé cho em vào.

- [Dạ em đến liền.]

- Này em có nghĩ là bên nhóm Mỹ Liên cũng nấu phở không? - Bảo Dương bất chợt hỏi tôi.

- Em... À em biết rồi, kêu Tuệ Lâm nấu món cơm ngày tết đi anh, kêu nó ghé siêu thị mua nguyên liệu nữa.

- Ừm, anh biết rồi.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 16: Comprehensive talent contest (2)


- Sau đây chúng ta tiếp tục vòng 2, vòng thi sở trường. Các thí sinh vào bàn của mình. Ban giám khảo mời vào vị trí.

Vâng, giọng nói đó không ai khác ngoài ông MC. Tôi cùng Tuệ Lâm bước vào chiếc bàn có đánh số 9.

- Bây giờ phần thi chính thức bắt đầu.

Dứt lời ông MC là tiếng chuông vang lên, tôi và nhóc bắt tay vào việc. Nói vậy thôi chứ tôi chủ yếu đứng nhìn nhóc làm. Để tránh gây phiền phức, tôi không đụng chạm gì vào bàn cả để nhóc tập trung nấu cho tốt. Tranh thủ thời gian tôi đang ngồi suy nghĩ về bài thuyết trình. Nhóm chúng tôi quyết định nấu cơm, canh khổ qua, thịt kho tàu thay vì phở. Cơm trắng ăn với thịt kho tàu và canh thì còn gì bằng. Hơn nữa cuộc thi này lại lấy chủ đề ngày tết, tôi cảm thấy mình 9 phần thắng, vì tài nghệ nấu ăn của Tuệ Lâm thì khỏi phải bàn cải rồi.

90 phút căng thẳng trôi qua. Cúi cùng tất cả các món ăn được dọn lên 1 chiếc bàn dài. Đầy đủ màu sắc, đầy đủ hương vị, hình dáng khác nhau nhìn mới đẹp mắt làm sau. Nhưng mà lại có 2 nhóm nấu món phở. Cũng may nhóm tôi không nằm trong số đó. Nhóm tôi là nhóm "bình dân" nhất vì hầu như tất cả các món trên bàn này đều là "sơn hàu hải vị".

Món ăn mang số 1 được ban giám khảo thưởng thức. Thí sinh cũng thuyết trình xong. Rồi lại đến số 2, số 3... cúi cùng cũng đến nhóm của Mỷ Liên. Món phở gà truyền thống Hà Nội, có lẽ ban giám khảo khá hài lòng.

- Phở mang đặc tính linh hoạt mềm dẻo của người Việt. Thời thực dân có lệnh cấm thứ sáu không được bán thịt bò. Trong cái khó ló cái khôn, người ta nghĩ ra phở gà. Bát phở gà với húng láng, gà ta, thêm ít lá chanh… khiến từ sản phẩm “chính thống” phở bò lao đao. Phở gần giống một thứ đạo, đi đâu nó cũng tự biến đổi thành các tùy thể để phù hợp cái “gu” của dân bản xứ - Gia Hân thuyết trình một cách thuyết phục.

Đến nhóm tôi rồi. Món ăn cực kì dân dả và bình dị. Nhìn sắc mặt giám khảo không tốt cho lắm, có lẽ... tôi phải tự chấn an mình và hồi hợp chờ đợi. Không để giám khảo nhận xét, tôi nhanh chóng bước lên phía trước 1 bước và bắt đầu bài thuyết trình của mình.

"Thịt kho tàu chính là một trong những món ăn hiếm hoi được xuất hiện trong cả những thực đơn của món ăn hàng ngày vừa lại được xuất hiện trong mâm cỗ vào ngày Tết.

Với trứng, thịt hương vị đậm đà và bắt mắt thì món ăn này cũng đã đem đến cho gia đình dự ấm cúng và sum vầy. Chính sự hòa hợp cùng với những nguyên liệu đã thể hiện được tình cảm của một gia đình hòa thuận và yên vui.

Vì những ý nghĩa mang đến cho con người gắn kết, sum vầy,…đã khiến cho món thịt kho tàu được trở nên quen thuộc cũng như trường tồn với thời gian bên Tết cổ truyền Việt.

Trong mâm cỗ Tết có biết bao món ngon, trong đó ý nghĩa món khổ qua ngày Tết vẫn hay được người ta nhắc tới để thêm lạc quan hơn. Khổ qua ngay từ trong cái tên đã có ý nghĩa mọi phiền muộn, khổ đau của năm cũ rồi sẽ qua đi hết, và những niềm vui, sung sướng và may mắn trong năm mới đang chào đón bạn.

Vâng! Vì cuộc thi này lấy chủ đề "ngày tết" nên nhóm chúng em quyết định nấu 2 món đơn giản mà đặc sắc nhất trong ngày tết để tham dự vòng thi này. Em tin chắc rằng, khi nhắc đến Tết không 1 ai trong chúng ta có thể không nhắc đến thịt kho tàu và canh khổ qua. Hơn nữa ăn với cơm trắng thì còn gì bằng đúng không ạ? Em xin hết"

Nghe được những tiếng vổ tay rần rần ở dưới hàng ghế khán giả. Tôi thấy mình cần phải tự tin hơn nữa khi tham gia vòng thi cuối cùng là ứng xử.

Sau 1 lúc lâu chờ đợi cuối cùng vòng 3 cũng bắt đầu. 3 vị giám khảo đưa ra những câu hỏi cho các thí sinh dự thi. Bắt đầu từ số 1.

- Nếu trở thành người thắng cuộc cảm xúc của bạn sẻ như thế nào? - Giám khảo.

- Dạ thưa ban giám khảo nếu trở thành người thắng cuộc thì đương nhiên em sẻ rất vui ạ. Và hạnh phúc nữa. Em sẻ dành tặng món quà này cho mẹ vì hôm nay chính là sinh nhật mẹ - Anh Thư dõng dạt trả lời.

Đến người thứ 2, thứ 3... và đến người thứ 8. Mỹ Liên nhanh chân đứng lên và chờ đợi câu hỏi từ ban giám khảo.

- Theo em, giữa sắc đẹp và tài năng cái nào quan trọng hơn? Vì sao?

- Sắc đẹp quan trọng hơn ạ. Vì một người có tài mà không sắc thì chắc rằng không được ai biết đến. Ngược lại nếu có sắc nhưng không có tài vẫn làm được nhìu điều đấy cơ ạ.

Câu trả lời trớt quớt, tôi còn không hài lòng nữa nói chi ban giám khảo. Kì này chị thua tôi chắc rồi.

- Nếu được thay đổi một điều gì đó trong quá khứ thì em sẻ thay đổi điều gì?

Đó là câu hỏi mà ban giám khảo dành cho tôi. Nghe xong câu hỏi lòng tôi có vẻ bối rối. Nhưng không sao, tôi không trả lời theo con tim mà sẻ trả lời theo lí trí vì tôi tin rằng mình đã lựa chọn đúng.

- Thưa ban giám khảo em là người thường xuyên mắc sai lầm. Những lúc đó em luôn ước rằng mình có cơ hội để sửa lỗi, làm lại điều đó một cách tốt hơn. Nhưng không hỉu sao trong giờ phút này em chợt nhận ra và tin rằng bất cứ điều gì xảy ra, dù tốt hay xấu đều có lí do của nó. Ai cũng trưởng thành từ những sai lầm. Nếu phải thay đổi điều gì đó, có lẽ bây giờ em sẻ không đứng trên sân khấu này.

Ơ... Tôi nói sẻ trả lời theo lí trí mà. Nhưng không hỉu sao tôi lại nói ra những lời như vậy, thật, tôi không hỉu nổi chính bản thân mình nữa.

Và đây là phần dự thi của thí sinh cuối cùng.

- Điều khó khăn nhất em luôn muốn vượt qua là gì? Tại sao?

- Điều khó khăn nhất em muốn vượt qua là cần chiến thắng bản thân mình. Bên cạnh đó là sống và theo đuổi đam mê của chính bản thân mình.

***

- Thật là làm khó cho ban giám khảo cũng như gián khả ở đây đúng không các bạn? Ai cũng xuất sắc cả... Nhưng cuộc thi thì sẻ có người thắng người thua. Sau đây tôi xin công bố kết quả bình chọn từ khán giả. Mỗi nhóm/ thí sinh được tối đa 300 phiếu bầu từ khán giả.

- Số 1 bạn Mai Quỳnh Trang lớp 10a9 được 285 phiếu bầu tương ứng 285 điểm.

- Số 2 bạn Nguyễn Minh Quân lớp 12a1 được 287 phiếu bầu......

- Số 3.........

- Số 4.........

-.............

- Số 8 bạn Lâm Trần Mỹ Liên lớp 12a9 được 295 phiếu bầu.....

- Số 9 bạn Lâm Tuệ Nghi lớp 11a4 được 296 phiếu bầu.......

-.............

- Và cuối cùng bạn Phùng Minh Long lớp 10a4 được 290 phiếu bầu......

Khán giả phía dưới la hét nhoi trời, thật không ngờ tôi lại là người nhận được nhiều bình chọn nhất từ phía gián khả.

- Sau đây là kết quả từ phía ban giám khảo. Tôi sẻ đọc lần lượt theo điểm số của ba vòng. Mỗi vòng tối đa 100 điểm

- Số 1: 80 - 70 - 90

- Số 2: 87 - 80 - 87

-............

- Số 8: 97 - 95 - 88

- Số 9: 98 - 98 - 98

-............

- Số 20: 95 - 96 - 92

- Và vâng bạn Lâm Tuệ Nghi là người có số điểm cao nhất và cũng là số điểm kỉ lục 590 điểm.

- Giải nhất thuộc về bạn Lâm Tuệ Nghi với số điểm 590. Giải nhì là bạn Lâm Trần Mỹ Liên với 578 điểm. Và giải ba là bạn Phùng Minh Long với 573 điểm. Xin mời 3 bạn bước lên sân khấu nhận giải thưởng.

Tiếng vổ tay vang vọng cả khán phòng. Tôi thật sự rất vui, không phải vì mình được giải mà đơn giản vì tôi đã thắng Mỹ Liên. Chị ta sẻ giữ đúng lời hứa với tôi chứ? Tôi tin như vậy.

Nhưng còn Gia Hân sao nhỏ lại phản bội tôi như vậy? Nhỏ không còn xem tôi là bạn nữa sao.

Khoan... Hình như tôi nhớ ra điều gì đó... Hôm trước Gia Hân có nói với tôi về người chị sinh đôi. Không lẽ... đúng rồi hèn gì mấy hôm nay nhỏ lạ quá. Không được tôi phải tìm ra sự thật mới được. Tại sao người đó lại giả vờ làm Gia Hân chứ? Chẳng phải là chị nhỏ sao? Mà nếu chị nhỏ ở đây vậy thì nhỏ đang ở đâu?

Quán coffee nhỏ ven đường. Tiếng nhạc du dương êm đềm bên tai. Hai ly capuchino trước mặt. Hai cô gái đang ngồi đối diện nhau.

- Mày hẹn tao ra đây có việc gì?

- Nói đi. Cô là ai?

- Mày... Mày nói gì vậy Nghi?

- Nghi sao? Haha - Tôi cười lớn - Có bao giờ mày gọi tao là Nghi đâu Hân. Hay mày không phải là Gia Hân...

- Tao xin lỗi vụ hôm qua. Tao thật sự không muốn bán đứng mày đâu. Là chị ta ép tao.

- Được rồi. Hạ màn đi. Không cần diễn nữa. Chị! Gia Linh - Tôi nhấn mạnh 3 từ cuối.

- Haha... mày biết rồi à? Thế không vòng vo nữa, hẹn tao ra đây có việc gì?

- Bây giờ tôi nên gọi cô như thế nào đây nhờ? Gia Hân hay Gia Linh? - Tôi mĩa mai - Thôi gọi Gia Linh đi nha. Được tôi không vòng vo nữa. Nói. Lí do.

- Lí do?

- Tại sao cô lại giả làm Gia Hân?

- Vì vốn dĩ tao là Gia Hân. Tao muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về tao.

- Ý cô là...

- 5 năm trước trong một lần đi dã ngoại. Lúc đó tao chính là Gia Hân thật sự. Nơi gia đình tao cấm trại là một bãi đất trống ven bờ hồ. Lúc đó tao và Gia Linh 11 tuổi. Cả 2 vốn rất tinh nghịch nên chạy nhảy khắp nơi. Vì Gia Linh làm rơi mất con gấu bông xuống hồ, nên tao mới khom xuống lấy giùm nó. Không ngờ lại trượt chân té xuống, chổ đó khá xa nơi gia đình cấm trại nên có gọi cỡ nào cũng không nghe. Tao bám vào bờ hồ không ngừng kêu Gia Linh kéo tao lên. Nhưng không nó không kéo, mà ngược lại nó bỏ đi. Nó chạy đi...

- Vậy tại sao...

- Lúc đó 2 đứa tao giống như 2 giọt nước thật sự không thể nào nhận ra. Là nhờ chiếc vòng chân. Đó là vòng chân của tao, hôm đó do ăn hải sản bị dị ứng nên tao mới kêu Gia Linh mang. Không ngờ, nó không chỉ lấy cái vòng đó mà lấy cả thân phận này của tao. Nó còn cướp đi cả Minh Hoàng của tao.

- Cô bình tĩnh lại đi. Gia Hân với Minh Hoàng không phải như cô nghĩ đâu.

- Đừng gọi nó là Gia Hân, nó không đáng.

- Được. Vậy bây giờ Gia Linh đang ở đâu? Có phải cô đang giữ nó?

- Đúng vậy. Tao sẻ bắt nó trả giá. Bấy lâu nay nó sống dưới thân phận của tao đủ rồi.

- Nhưng tại sao cô lại hợp tác với Mỹ Liên hại tôi?

- Thứ nhất tao muốn tất cả những ai có liên quan tới Gia Linh đều phải đau khổ. Thứ 2 Mỹ Liên chính là người đã cứu tao vào ngày định mệnh hôm đó.

- Cô... cô cho tôi gặp Gia Linh được không?

- Đương nhiên. Một khi mày đã biết sự thật này thì mày sẻ mãi mãi bị chôn vùi. Tránh làm phiền tao với Minh Hoàng cũng như Mỹ Liên và Bảo Dương.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 17: Giải Thoát


Lại mùi ẩm móc quen thuộc. Sao tôi lại ở đây? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Toàn thân ê ẩm, trên tay lại có vết bầm tím. Có ai nói cho tôi biết tại sao tôi lại như vậy không!?

- Mày tỉnh rồi hả?

- Sao... sao tao lại ở đây?

- Mày không nhớ gì hả?

- Ừm. Mà mày là Gia Hân hay Gia Linh?

- Gia Hân mà mày đã từng quen biết. Cũng là Gia Linh đã từng g**t ch*t chị mình.

- Mọi chuyện là như thế nào?

- Từ giờ gọi tao là Gia Linh đi. Tao sẻ đối diện với sự thật... Mày bị chị Hân bỏ thuốc, đưa đến đây. Vì thuốc vẫn chưa thấm nên mày định bỏ trốn. Kết quả bị đánh 1 trận bầm dậm như thế này. Tao xin lỗi, cũng tại tao mà ra...

- Không phải lỗi tại mày đâu. Đừng tự trách bản thân nữa. Giờ tìm cách trốn đi.

- Không được đâu. Tao bị nhốt mấy tuần rồi. Đâu đâu cũng có người canh gác không thể nào trốn được.

***

- Ăn đi. Tao chỉ muốn nhốt 2 đứa bây chứ không muốn giết 2 đưa bây. Hiểu không!?

Đợi Gia Hân đi khuất, tôi mới bắt đầu lấy chiếc nĩa từ khây thức ăn bỏ vào người. Sau đó ăn phần cơm của mình để lấy lại sức, Gia Linh cũng ăn cùng tôi. Vì nhỏ ở đây mấy tuần rồi không ăn có nước chết đói.

Nhìn kỉ căn phòng này cũng không đến nổi tệ, trừ mùi ẩm móc kia ra. Tôi đứng lên đi quanh phòng 1 vòng. Nhìn ra phía cửa sổ. Tôi có khả năng nhớ đường khá tốt. Càng nhìn lâu, tôi lại càng nhớ rõ hơn. Phải rồi! Đến lúc hành động thôi. Tôi phải thoát khỏi nơi này.

- Ê Hân... nhầm Linh... mày có vật gì nhọn hoặc sắc không?

- Không có, nhưng có cái này - Nhỏ chỉ vào đôi giày cao gót dưới chân.

- Gỡ ra, nhanh lên. Giờ mày giã vờ đau bụng nha, tao kêu tụi nó vào.... xử nó - Tôi "liếc mắt đưa tình" à không "liếc mắt đưa giày" với nhỏ.

5 phút sau, hai tên canh cửa đã được tôi cho hạ cánh an toàn dưới đất mẹ bằng chiếc giày cao gót của nhỏ Linh. Chìa khoá cũng có, chỉ cần mở cửa vào kím đường chạy thôi.

Hai chiếc giày cao gót tôi đưa cho nhỏ cầm để "phòng thân". Tôi có vỏ nên đương nhiên sẻ chịu trách nhiệm dụ mấy tên kia theo mình để đánh lạc hướng cho nhỏ chạy thoát.

Nói là làm, cánh cửa mở toang một cách thô bạo, nhỏ nép trong cánh cửa, lũ kia vào chắc chắn sẻ không thấy, nhân cơ hội đó tôi chạy thật nhanh ra phía bên trái. Vì lúc nảy quan sát qua cửa sổ tôi thấy phía bên phải căn nhà sẻ mau ra đến đường chính hơn vì vậy phải để nhỏ thoát thật nhanh.

Nhưng chuyện không đơn giản như tôi nghĩ. Không biết nhỏ đã thoát được chưa, chứ tôi là sắp die rồi. Tụi nó đông quá, tôi đánh không lại. Tôi không biết rằng có bao nhiu thằng con trai đang xong vào đánh tôi, đầu óc tôi bắt đầu choáng váng. Hàng trăm vết thương đang tươm máu trên người tôi. Chợt, tôi nhớ đến cái nĩa sắc lúc nảy nhanh chóng lấy ra tôi đâm vào thằng trước mặt, máu chảy khá nhiều. Tôi lại tiếp tục chạy nhưng toàn thân tôi như được bế bỏng lên bởi một lực khá mạnh tôi không thể chống cự gì nữa bởi tôi chẳng còn chút sức lực nào.

- Dừng lại!

Vừa nhắm mắt lại thì tôi nghe được một giọng nói quen thuộc. Phải, quá quen thuộc. phải chăng tôi đang mơ không? Là Bảo Dương. Chính là anh. Anh đang ở trước mặt tôi sao? Tôi cố gắng mở mắt ra để nhìn anh nhưng trước mắt tôi là một khoảng không vô định, tất cả đều mờ ảo, tôi không nhìn thấy được gì nữa.

Lại mùi xác trùng nồng nặc, trần nhà trắng toát. Bên cạnh, người con trai đang ngủ ngon lành. Hèn gì tôi cứ cảm thấy cánh tay như tê dại, không còn cảm giác gì nữa. Lạ thật, số tôi rất là có duyên với bệnh viện. Mới vào viện cách đây không lâu, giờ lại vào nữa. Nhưng sao trời lại tối vậy? Mấy giờ rồi? Tôi đã ngủ bao lâu rồi?

Nhìn anh khi ngủ, thật sự tôi muốn... cắn anh một phát. Lại một lần nữa tôi được nhìn rõ khuôn mặt anh ở khoảng cách gần như vậy. Anh đã thức suốt khoảng thời gian tôi ở đây sao? Nhìn anh có vẻ mệt mỏi lắm.

- Anh dậy rồi à? Là anh canh bệnh nhân hay bệnh nhân canh anh vậy? - Tôi trêu.

- Em tỉnh lúc nào sao không gọi anh dậy?

- Thấy anh ngủ say nên em không muốn phá giấc ngủ của anh. Này! Em "ngủ" bao lâu rồi?

- 3 ngày 3 đêm rồi!

- Hả? Lâu như vậy sao? Anh đã canh em suốt à?

- Không. Em nghĩ anh sẻ vì em mà ngốc như vậy sao?

- Em... không biết.

- Điện thoại em đâu?

- Lúc trưa anh bảo Tuệ Lâm sạc pin rồi. Mai nó mang vào cho em.

- Mấy hôm nay anh không ngủ sao?

- Đâu, anh vẫn anh ngủ bình thường mà _ anh cười.

- Em không tin.

[Cốc... cốc]

- Ai đến kìa anh ra mở cửa đi.

- Chị Nghi.

- À Tuệ Lâm. Bảo Dương nói mai em mới đến mà.

- Ở nhà buồn quá nên em vào thăm chị. Chị tỉnh thì tốt rồi.

- À.. hì hì...

- Anh Dương này, hay là anh về đi. Em lo cho chị Nghi được rồi. Anh thức suốt ba đêm nay còn gì.

- Oh, hoá ra chị vinh dự được hotboy thức ba đêm chăm sóc luôn cơ đấy - Tôi lập tức quay sang phía Bảo Dương - Sao lại nói dối em?

- Anh không muốn em lo thôi. Hai người nói chuyện đi, anh về ngủ xíu. Mai anh vào. Bye bye.

- Bye bye - Tôi và nhóc đồng thanh.

Đợi Dương đi khuất, tôi mới bắt đầu hỏi chuyện Tuệ Lâm. Nhóc bảo Dương đã ở bên cạnh tôi suốt, thậm chí còn nắm tay tôi mà khóc nữa. Là thật sao, anh vì tôi mà lại bỏ mặt sức khoẻ bản thân như vậy sao? Tôi... thật sự không đáng để anh quan tâm như vậy. Nhìn nét mặt xanh xao, cùng quầng thâm trên mắt anh... tôi thật sự rất đau. Nhưng tôi đâu thể làm gì hơn. Tôi nợ Dương, nợ quá nhiều. Ân tình này, đến khi nào tôi mới trả hết!?

- Lúc đó anh Dương "đean" lắm. Thấy chị bị bọn nó đánh như vậy, ảnh lập tức nhào vô đánh bọn nó túi bụi. Ảnh cũng bị không ít vết thương, chị xem lưng anh ấy có bị sao không, em hỏi nhưng anh ấy bảo là không sao, quan trọng là lo cho chị - Tuệ Lâm kể tôi nghe chuyện hôm đó.

- Nhưng sao 2 người biết chị ở đó? - Tôi thắc mắc.

- Anh Dương bảo tìm chị mấy ngày không được. May mà anh ấy nhớ có tặng chị sợi dây chuyền có định vị... nhưng khi đến nơi thì quá trể rồi.

- À thôi chị không sao rồi, em ngủ đi, khuya rồi.

- Vâng, chị ngủ ngon.

- Ngủ ngon.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 18: Sự thật


Sau ba ngày bất tỉnh và ba ngày nằm viện để phục hồi sức khoẻ cuối cùng tôi cũng có thể thoát khỏi đây rồi. Vui quá! Hôm nay chúng tôi vào trường để biết kết quả thi học kì.

Mỗi môn Anh đạt điểm tối đa, các môn còn lại đều trên 8 điểm, tôi khá hài lòng với kết quả này. Điểm trung bình được 9.2 tuy không cao bằng các học sinh khác nhưng cũng không đến nổi thấp. Dù gì cũng là hội trưởng hội học sinh nên tôi cũng khá chú trọng về vấn đề điểm số vì rất dể bị "soi". Nhưng giờ thì yên tâm rồi trên 9 phẩy là coi như ok.

Gia Hân à không Gia Linh chỉ được 8,6. Nhỏ khá buồn, chắc vì bị tráo đổi thân phận nên kết quả mới như thế. Nhưng dù sao thì nhỏ cũng đâu còn tên Gia Hân nữa. Học kì sau sẻ xuất hiện thêm một cái tên mới toanh trong danh sách - Phan Gia Linh. Đối với gia đình nhỏ, chuyện này tuy khá sock nhưng cũng đã được giải quyết rõ ràng. Từ nay nhỏ sẻ lại là nhỏ. Một Gia Linh vui vẻ, hồn nhiên và tràn đầy sức sống sẻ quay trở lại.

- Hi mọi người - Giọng của ma nữ ý lộn hotgirl Mỹ Liên đấy ạ.

- Có chuyện gì? - Bảo Dương có vẻ không vui khi thấy chị ta.

- Gặp thì chào thôi. Tuệ Nghi tôi có chuyện muốn nói với cô. Ra đây một chút.

Nói rồi cô ta bước đi về phía cuối dãy hành lang. Tôi bước theo. Mọi người đều ngăn cản nhưng tôi không quan tâm. Tôi muốn giải quyết nợ với chị ta. Nợ mới nợ cũ, lãi lẫn lời. Tôi sẻ tính hết.

- Tôi... tôi muốn xin lỗi cô. Tôi biết rõ là mình không thể thắng nhưng vẫn thách đấu cùng cô, là tôi đã quá xem thường cô. Tôi xin lỗi.

- Chị không cần phải xin lỗi, chỉ cần chị nói lời thì giữ lấy lời là tôi vui rồi.

- Được. Tôi sẽ không bám theo Bảo Dương nữa. Nhưng tôi có thể làm bạn với mọi người được không? Cô biết đó ở trường này tôi không quen biết ai nên...

- Được rồi, tuỳ cô vậy.

- Cảm ơn cô nhiều lắm. Tôi có thể lấy công chuộc tội không?

- Ý cô là sao?

- Chuyện của Gia Hân. Là tôi sai khi đã làm như vậy, tôi sẽ giải thích tất cả.

- Giải thích? Chuyện gì?

- Tôi có thể nói chuyện riêng với mọi người?

Tôi gật đầu sau đó cùng Mỹ Liên bước lại phía mọi người. Gia Hân cũng từ đâu đi đến. Khi đông đủ tất cả chúng tôi hẹn nhau qua Yucha Coffee.

Bảy người chúng tôi tính luôn nhóc Tuệ Lâm có mặt đông đủ tại Yucha, mỗi người gọi cho mình một loại nước, nước uống nhanh chóng được mang ra. Không gian im lặng bao trùm lấy tất cả, mãi đến khi giọng Mỹ Liên vang lên:

- Xin lỗi mọi người.

- Về chuyện gì? - Minh Hoàng có vẻ thắc mắc.

- Chuyện của Gia Hân và Gia Linh thật sự là...

- Được rồi chị đừng nói gì nữa, em không muốn nghe - Gia Hân bất ngờ phản ứng.

- Gia Hân - Mỹ Liên gắt lên - Em nghe chị giải thích nè.

- Vậy chị nói đi, chị đừng mơ em tha thứ cho cô ta - Gia Hân chỉ tay về phía Gia Linh.

- Em ngồi xuống bĩnh tĩnh nghe chị nói. Thật ra chị muốn nói đều này lâu rồi... Chị xin lỗi. Sự thật là không giải Gia Linh cố ý đẩy em xuống hồ. Lúc đó cả hai em đều rớt xuống hồ, có lẽ Gia Linh vì cứu em mà rớt xuống... Chị thì không đủ sức để cứu cả hai người, đương nhiên lúc đó chị suy nghĩ "cứu được người nào hay người đó" vậy nên chị lập tức đưa em đi bệnh viện. Mãi lo cho em mà chị quên mất người còn lại sống chết ra sao cho đến khi nhớ lại, chị đã quay lại nơi đó nhưng mọi người biết không nơi đó hoàn toàn trống rỗng. Chị luôn mang nổi dằn vặt bên mình vì vậy chị quyết định phải chăm sóc em thật tốt. Nhưng ông trời vốn bất công, ông lấy đi toàn bộ trí nhớ của em.

- Thế nên chị đã nói dối chị ấy? - Gia Linh.

- Đúng. Nhưng đó là do chị mù quáng, ban đầu chị không có ý định đó. Sau này chị phát hiện Bảo Dương thích Tuệ Nghi, chị vì thích Bảo Dương nên đã làm lều lấy Gia Hân coi như trả thù. Chị nói những lời không có thật đó với Gia Hân chỉ mong em cùng chị hợp tác hại Tuệ Nghi...

- Vậy nên chị mới bắt Gia Hân thế chổ Gia Linh đồng thời làm gián điệp cho chị? - Tôi hỏi nhưng mang vẻ khẳng định là chủ yếu.

- Đúng. Nhưng chị biết chị mãi mãi không thắng được em, dù chị có làm gì đi nữa trong mắt Bảo Dương vẫn không có hình bóng chị.

- Cô sai rồi, không phải trong mắt tôi không có hình bóng cô mà chính cô đã tự mình đánh mất nó - Bảo Dương im lặng nảy giờ bắt đầu lên tiếng.

- Em tự mình đánh mất? - Mỹ Liên hỏi lại.

- Đúng. Chính cô đã cho người bắt cóc Tuệ Nghi vào ba năm trước?

- Phải là em làm đó. Tại sao anh biết. Có phải vì lí do đó mà anh bỏ mặt em?

- Làm sao tôi biết không quan trọng. Tôi từng nghĩ vì cô yêu tôi nên mới bắt cóc Tuệ Nghi cho nên tôi đã tránh xa cô ấy... vậy mà cô có chịu buông tha cho cô ấy đâu?

- Em... sao lần đó em không hề đụng đến Tuệ Nghi,

- Cô đừng tưởng tôi im lặng là tôi không biết. Chẳng phải chính cô đã nói với ba tôi mối quan hệ của chúng tôi để rồi ông ấy bắt tôi... thôi bỏ đi. Bây giờ cô chịu nói ra xem như còn biết hối hận - Bảo Dương đang nói giữa chừng thì...

- Em thật sự không ngờ... Em xin lỗi là em sai - Mỹ Liên quay sang Gia Linh ngồi bên phải cô và Gia Hân ngồi bên trái cô, đặt tay hai người vào nhau - Hai em làm hoà được không? Chị xin lỗi, tất cả là tại chị. Chỉ cần hai em làm hoà sau này chị sẽ không phiền đến hai em nữa.

Mỹ Liên đặt tay Gia Hân và Gia Linh vào nhau sau đó đứng dậy bỏ đi. Bước được ba bước thì nghe giọng Gia Hân khàn khàn như lạc đi.

- Chị. Đừng đi, là em nợ chị. Em không trách chị đâu. Chị mãi là chị của em - Gia Hân chạy lại ôm chầm lấy Mỹ Liên.

- Chị xin lỗi Gia Linh là chị không tốt.

- Em không trách ai cả, mọi người đừng khóc nữa. Chúng ta làm hoà từ nay sẽ luôn vui vẻ được không? - Gia Linh.

Cuối cùng mọi hiểu lầm cũng được giải quyết. Chị em Gia Linh và Gia Hân cũng được giảng hoà. Suy cho cùng Mỹ Liên đáng thương hơn là đáng hận.

Chuyện qua rồi sẻ để mọi chuyện trôi qua. Vâng, bây giờ bảy người chúng tôi đang đứng trước rạp chiếu phim sau hai tiếng trời xem phim... hoạt hình. Mục tiêu hiện tại của bọn tôi bây giờ là đi ăn. Nhưng Gia Linh không đồng ý. Nhỏ bảo chưa được thưởng thức tài nghệ của Tuệ Lâm nên nhất định đòi Tuệ Lâm nấu ăn cho bằng được. Không thể nào cải lại lệnh của bà thím này nên bọn tôi quyết định vào siêu thị mua nguyên liệu sau đó về nhà Tuệ Lâm nấu ăn.

À còn một nhân vật chưa nhắc đến thì phải. Thiên Minh sau khi biến mất mấy tuần nay thì hôm qua anh đã check mail với tôi với nội dung "Anh có việc gấp phải sang Mĩ ngay không tạm biệt em được. Sorry em nha. Chắc anh không về Việt Nam mà sang Pháp luôn vì công việc bên đó giải quyết xong rồi. Hẹn gặp lại em".

Năm đứa con gái bọn tôi vào bếp. Chính xác là ba đứa phá, chỉ hai đứa làm. Từ nhặt rau đến rửa thịt, cá đều do một tay Tuệ Lâm làm cả, Mỹ Liên thì giúp nhóc làm vài chuyện lặt vặt. Thấy bản thân có vẻ dư thừa vì hai chị em kia vừa mới làm lành nên có nhiều chuyện để nói. Tôi đây, biết nói gì? Thôi thì biến đi chổ khác vậy, tôi lượn ra phòng khách với Bảo Dương và Minh Hoàng giành cái remote trên tay Dương chuyển sang kênh hoạt hình ngon lành.

- Này. Không thấy bọn anh đang xem bóng sao?

- Lấy ipad mà xem... Plè - Tôi lè lưỡi troll Dương - Này xem gì vậy? - Nhảy sang phía Hoàng tôi hỏi anh ta.

Có gì đó sai sai thì phải. Minh Hoàng đang xem hình Gia Hân? Hiểu rồi. Haha Minh Hoàng thích Gia Hân. Gia Hân cũng thích Minh Hoàng cơ mà. 2 người thích nhau mà hổng dám nói. Yên tâm đã có bà mối Tuệ Nghi tôi đây. Tất cả chuyện không sẻ thành có hết dưới bàn tay của tôi.

- Bảo Dương.

- Hửm?

- Em nói nghe này.

- Chuyện gì?

- @&₫)(;:/-&.

- Ok em yêu.

- Nói gì đó - Tôi véo vào eo anh.

- Ấy ấy có nói gì đâu - Anh cười trừ.

- Được rồi mọi người vào ăn đi - Giọng Tuệ Lâm vang ra từ bếp.

Nghe thấy ăn là cứ như chết đói ba năm vậy. Ba chúng tôi liền nhảy từ sofa và chạy thẳng vào trong bếp. Ngồi vào bàn, bảy đứa bắt đầu "tập trung chuyên môn". Quả thật ngoài mẹ ra tôi chưa từng thấy ai nấu ăn ngon như Tuệ Lâm vậy. Giá như đây là những món ăn mà mẹ tôi nấu thì hay biết mấy.

- Tuần sao được nghĩ tết rồi, chúng ta nên đi đâu chơi không? - Bảo Dương đề xuất ý kiến.

- Được đấy. Được đấy - Tôi tán thành.

- Hay là mình đi đâu về miền quê đi, không khí trong lành - Gia Hân.

- Phải đấy, ở thành phố ngột ngạt quá - Gia Linh.

- Hay là về quê em đi, Tuệ Lâm - Bảo Dương.

- Quê em? - Tuệ Lâm.

- *gật đầu toàn tập*

- Được thôi. Vậy khi nào đi?

- Ngay ngày mai đi, anh nôn quá -Minh Hoàng.

- Ok, quyết định vậy đi - Cả bọn đồng thanh.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 19: Bất ngờ


Sáu giờ sáng mọi người đều tập trung tại nhà Tuệ Lâm. Tất cả đã chuẩn bị sẳn sàng, bây giờ chỉ còn lên xe và đi thôi. Nhưng có gì đó không ổn thì phải!? Nhóm bọn tôi gồm bảy người cơ mà 1..2..3..4..5..6..7..8.. sau bây giờ lại thành ta tám người? Chuyện gì đang xảy ta thế!? Minh Long... sao cậu ấy lại ở đây? Chẳng phải đang du học bên Mĩ sao? Sao lại ngồi cùng Gia Linh nữa? Lúc trước chia tay rồi mà? Có ai nói cho tôi biết chuyện quái gì đang xảy ra không?

- Minh Long được nghĩ Tết nên mới về tối qua. Cậu ấy biết hết mọi chuyện rồi, và cũng đã làm lành với Gia Linh - Nhhìn vẻ mặt ngu đần của tôi, Bảo Dương đành kể lại sự việc.

- Sao lúc nào tao cũng là người biết sao cùng vậy? - Tôi quay xuống trách Gia Linh.

Tuệ Lâm và Mỹ Liên ngồi ghế trên với tài xế. Phía dưới là tôi, Bảo Dương và Minh Hoàng. Hàng ghế sau cùng là Gia Hân, Gia Linh và Minh Long. Tội nghiệp Couple Hân - Hoàng lại bị chia cắt. Lúc đầu tôi làm người hùng cơ đấy, để Hân - Hoàng ngồi chung mà Bảo Dương nhất quyết không chịu, anh kéo tôi ngồi chung anh cho bằng được. Bởi vậy, ta nói đẹp cũng khổ (Lại tự sướng rồi nhỡ!!).

Nghe Tuệ Lâm nói là từ thành phố về quê nhóc tận bốn tiếng. Tuy xa nhưng mọi người đều có vẻ hào hứng, tiếng cười đùa không ngớt. Ai cũng có đôi có cặp.

- Tại anh không đấy. Kế hoạch của em phá sản rồi còn đâu - Tôi véo eo Bảo Dương.

- Ấy... đau. Anh có làm gì đâu.

- Anh không làm gì? Nghĩ sao vậy cưng? Anh đang chia rẻ "đôi uyên ương" người ta đấy.

- Nếu không chia rẻ thì anh và em bị chia rẻ làm sao?

- Chỉ toàn nghĩ cho mình. Hứ - Tôi vờ giận.

- Được rồi. Anh xin lỗi. Lần sau không vậy nữa.

Anh lấy cái iphone 6+ ra, cấm headphone vào, sau đó đưa tôi một bên, anh một bên, cả hai cùng nghe nhạc. Được một lúc thì cơn buồn ngủ kéo đến, tôi ngã vào vai anh và... bắt đầu ngủ.

Sau bốn tiếng đồng hồ ngồi xe cuối cùng cả bọn cũng đến nơi. Nhà Tuệ Lâm nằm trong hẻm nhỏ nên tám người chúng tôi đều phải đi bộ vào.

Cũng tại cái tên Dương tiễn chết bầm này mà bây giờ hai đứa chúng tôi đang cách mọi người một đoạn khá xa. Không chừng sắp bị lạc ấy chứ. Bực! Toàn làm chuyện tào lao kéo tôi đi xem mấy cái hết sức bình thường như cỏ dại, cây xanh... Vốn dĩ tính cách anh ta đâu phải vậy đâu chẳng nhẻ chạm sợi dây nào trong đầu rồi chăng?

30 phút sau tôi và Bảo Dương mới đến nhà. Nhưng sao không có ai cả vậy? 5 người kia đâu rồi cả chủ nhà nữa? Máu tò mò nổi lên, bỏ mặt Bảo Dương tôi chạy xung quanh nhà nhưng vẫn không thấy ai. Cuối cùng tôi quyết định quay lại chổ Bảo Dương đứng lúc nảy... Ơ nhưng mà anh ấy đâu rồi? Sao bây giờ chỉ còn mỗi tôi vậy!? Ruốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra thế?

Không có ai thì tôi ngồi đây đợi vậy. Lấy điện thoại ra chơi đỡ chán. Nhưng lại chẳng có mạng. Trời ạ! Cục wifi anh Hoàng giữ rồi còn đâu. Hichic sao số tôi khổ thế này.

Hơn 30 phút nữa trôi qua vẫn không thấy bóng dáng một ai. Vậy là tôi quyết định đi tìm... Ơ kìa đằng kia... chẳng phải cái balo của Tuệ Lâm sao? Lần theo phía cái balo tôi đi theo.

Hoa... Bong bóng... ở đâu ra nhiều quá vậy? Còn có 1 mảnh đất nhỏ trồng bồ công anh nữa... sao sao... nhiều quá vậy... còn có hộp quà nữa. Là của ai vậy nhờ?

- Chào mừng con đến với Family house.

Đang miên man với dòng suy nghĩ thì tôi giật mình bởi giọng nói đứng tuổi của một người phụ nữa phía sau. Nhưng... giọng nói ấy quen lắm. Thật sự rất quen... là của... đúng rồi là giọng nói của mẹ. Theo phản xạ tự nhiên tôi lập tức quay người lại.

- Mẹ/ Tuệ Nghi - Tôi và người phụ nữ trước mặt đồng thanh.

- Sao mẹ/con lại ở đây - Đồng thanh tập hai.

- Con/ mẹ nhớ mẹ/con lắm biết không? - Tập ba.

Ba câu hỏi liên tục giống nhau. Ba câu hỏi không có câu trả lời. Hai mẹ con tôi chạy nhanh về phía người đối diện. Cả hai ôm chầm lấy nhau. Là mẹ... mẹ thật sao? Ba năm rồi. Là ba năm rồi tôi chưa gặp mẹ. Sao mẹ không tìm tôi? Sao mẹ lại ở đây?

Cảm nhận hơi ấm từ mẹ, hơi ấm của tình mẫu tử tôi hạnh phúc biết nhường nào. Tôi đã đợi ngày này rất lâu rồi. Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với mẹ, nhưng tại sao giây phút này đây tôi không thể thốt lên được lời nào... Tất cả... tất cả như nghẹn lại nơi cổ họng.

- Ba năm nay mẹ sống ở đây sao?

- Ừm - Mẹ gật đầu đáp.

- Sao mẹ không tìm con?

- Là do lời hứa của mẹ với ba con.

- Lời hứa? - Tôi nhăn mặt khó hiểu.

- Ừ. Mẹ hứa với ông ấy nếu năm năm sau con vẫn nhớ đến mẹ, mẹ sẻ được phép nuôi con. Trong vòng năm năm mẹ không được gặp con dù chỉ một lần.

- Ông ấy... ông ấy thật tàn nhẫn. ông ấy không phải là ba con, con ghét ông ấy... - Tôi lớn tiếng trách móc.

- Con đừng trách ba con. Ông ấy cũng chỉ vì thương con.

- Thương con mà lại ngăn cách con với mẹ... ông ấy chỉ biết thương chính bản thân mình.

- Tuệ Nghi, không được hổn.

- Vâng, con xin lỗi...

Cùng lúc đó thì bảy người kia bước vào. Tất cả đều ngồi vào chiếc bàn dài nơi phòng khách. Ngôi nhà này mang vẻ khá cổ điển. Đồ dùng thì vẫn còn nhiều thứ khá là xa xưa. Nhưng nó vẫn rất đậm chất Việt Nam!

- Ai có thể giải thích cho tôi không? - Sau khi mọi người đều ổn định chổ ngồi, tôi cất tiếng.

- Thật ra thời gian gần đây anh mới biết là mẹ em đang sống ở đây và cũng chính là mẹ nuôi Tuệ Lâm nên mới định tạo bất ngờ cho em - Bảo Dương.

- Tai sao không nói cho em biết? - Tôi tiếp tục hỏi.

- Bất ngờ thì làm sao mà nói được chứ - Minh Hoàng chen vào.

- Tất cả mọi người đều biết ư?

- Em không biết - Tuệ Lâm.

- Mẹ cũng không biết - Mẹ.

- Tôi vô tội. Tôi mới từ Mĩ về. Tôi không biết gì cả - Minh Long xua tay biện minh.

- Tôi không liên quan gì cả - Gia Hân và Gia Linh đồng thanh.

- Anh... anh cũng không liên quan.... - Minh Hoàng cũng lấp bấp.

- Chị cũng vậy - Mỹ Liên.

- Mọi người sao thế? Tôi có mắng hay trách ai đâu mà phản ứng dữ vậy. Dù sao cũng cảm ơn tất cả mọi người. Đây là kì nghĩ Tết vui nhất của tôi.

- Làm bọn tôi hết hồn - Đồng thanh.

- Thôi, các con ra rữa mặt cả đi rồi vào ăn sáng. Đi đường chắc mệt lắm. Ăn xong rồi nghĩ ngơi, chiều Tuệ Lâm nó dẫn các con đi tham quan - Mẹ.

- Vâng - Tám người chúng tôi đồng thanh.

Bữa ăn kết thúc, tám người bọn tôi được chia ra ba phòng. Hoàng, Long, Dương ở một phòng. Hân, Linh, Lâm, Liên ở phòng của nhóc Tuệ Lâm. Còn tôi một mực đòi ở cùng phòng với mẹ. Hết cách với "lí luận cùi" của tôi, mẹ cũng đồng ý! Mẹ bảo đến giờ lên lớp nên mẹ đã đến trường. Ba năm nay mẹ vẫn sống với đam mê của mình. Hằng ngày vẫn đến trường, vẫn tiếp xúc và chăm nôm cái đám học sinh nhí của mẹ. Thấy mẹ sống vui và hạnh phúc tôi cũng an tâm được phần nào. Ba và mẹ không hợp, có lẽ quyết định li hôn của họ vẫn là lựa chọn đúng đắn. Họ có cuộc sống riêng của họ mà tôi vẫn không thể nào hiểu được.

Nằm trằn trọc trên chiếc giường mà mỗi tối mẹ vẫn hay nằm, tôi vẫn không tài nào ngủ được. Cơ mà mới ngủ lúc trên xe, bây giờ không ngủ được nữa là đúng.

Bảo Dương thường bảo tôi ngốc, thiệt tình nói tôi ngốc có sai đâu. Mẹ tôi họ Dương, tên nhóc Tuệ Lâm lại có chữ lót là Tuệ. Nhóc lại nấu ăn ngon hệt như mẹ. Vậy mà tôi không nhận ra. Sớm biết vậy, tôi đã được gặp mẹ sớm hơn rồi.
 
Back
Top Bottom