Cập nhật mới

Truyện Teen Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy

Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 20: Một nữa yêu thương


[Cốc...cốc]

Nghe tiếng gõ cửa, tôi đứng lên và bước lại mở cửa. Là Bảo Dương.

- Có chuyện gì à?

- Không có gì. Biết em không ngủ được nên qua nói chuyện với em đỡ buồn.

- Hì, anh vào đi.

- Sao anh không ngủ?

- Anh không ngủ được.

- Why?

- Miss you. Ok?

- Thôi đi ông ơi, mới gặp lúc nảy, bớt nhảm đi - Tôi chọc anh.

- Anh nói thiệt, không gặp em một phút đã nhớ rồi. Nhớ đến phát điên.

- Vậy hỡ? Vậy tốt nhất anh nên về phòng đi.

- Tại sao?

- Em không chơi với người điên - Tôi lè lưỡi trêu anh.

- Dám nói anh điên. Cho em chết.

Trời ơi! Bó chíu với tên này. Không biết bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn chơ trò thọt lét... Nhưng... nhột thiệt ấy chứ. May mà tôi không còn bị suy nhược cơ thể, không thì sẻ có người nghe tôi ch*** đến no nê luôn.

- Không... không chơi nữa... nhột... bỏ... em ra... nhột...

- Này đi chơi không? - Sau khi đùa nghịch xong, Bảo Dương nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.

- Hửm, đi đâu? - Tôi tròn xoe mắt hỏi.

- Lúc nảy anh thấy biển đẹp lắm, đi không?

- Biển à. Đi chứ - Tôi gật đầu cái rụp.

Bãi biển này khá gần nhà mẹ, đi bộ khoảng mười phút là tới. Đẹp thật đấy. Ở nơi vùng quê như thế này lại có biển tuyệt đến vậy. Gió thổi... trời ơi mát quá đi. Còn có hàng dừa bên kia nữa. Đi ngắm biển mà còn được uống nước dừa thì còn gì bằng.

Tôi và Bảo Dương quyết định chọn một góc dừa thật to và ngồi xuống, trời nắng thế này mà có bóng cây che thì tốt quá rồi. Tôi ngồi tựa đầu vào vai anh. Những hành động quen thuộc vẫn như mọi lần. Một tay anh nắm tay tôi, tay còn lại choàng qua vai tôi.

- Mèo - Bảo Dương bất ngờ gọi tôi.

- Dạ? - Tôi ngước mặt lên nhìn anh.

- Đến lúc em trả lời câu hỏi của anh rồi đó.

- Câu hỏi - Tôi ngây người không hiểu anh đang nói gì.

- Là em ngốc thật hay giả vờ ngốc vậy? Không lẽ em không hiểu anh đang nói gì sao?

- Em không biết thật mà, anh nói đi - Tôi chớp chớp mắt.

- Em đã nói sẽ không để anh đợi quá lâu mà. Em biết không lúc biết em bị Gia Hân bắt cóc anh rất lo, anh sợ mình sẽ không tìm được em. Đến lúc tìm được em rồi thì em lại bất tĩnh, em biết anh sợ đến mức nào không? Anh sợ em sẽ không tỉnh lại, anh sợ mình sẽ không còn cơ hội chăm sóc em, anh sợ mình sẽ mất em, anh sợ...

Không để anh nói hết câu, tôi liền xoay người qua áp môi mình lên môi anh như không muốn nghe anh nói thêm gì nữa. Ngay lập tức không để Bảo Dương đáp lại nụ hôn đó, tôi liền đẩy anh ra...

- Em... - Anh cáu gắt.

- Chỉ là em không muốn nghe anh nói nữa. Em không muốn anh suy nghĩ những điều không hay đó nữa, được không?

- Vậy em đồng ý làm bạn gái anh nha. Có được không Mèo?

Tôi nhắm mắt lại khẽ gật đầu. Có lẽ đối với Bảo Dương, tôi nợ anh rất nhiều. Anh vì tôi mà làm tất cả, tôi không thể để anh chờ đợi hoài như vậy được. Tôi nên làm điều gì đó... tốt cho anh và tốt cho cả tôi. Đó là chấp nhận và đáp trả tình cảm của anh dành cho tôi. Đó là chấp nhận bên cạnh anh. Đó là chấp nhận làm anh vui, hạnh phúc. Và đó cũng là điều khiến tôi vui và hạnh phúc bởi vì thật sự bên cạnh anh tôi mới cảm nhận được mình là chính mình.

Không lâu sau cái gật đầu đó tôi cảm nhận được cái ôm ấm áp từ anh, cái ôm thật chặt và thật siết như thể nếu anh buông tôi ra tôi sẽ biến mất ngay lập tức. Đáp lại hành động đó tôi cũng vòng tay mình ôm lấy tấm lưng rộng lớn của anh, tựa đầu lên vai anh để tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc.

- Chúng ta sẻ mãi mãi như thế này chứ? - Tôi nghiêng đầu tựa vào vai anh trong hạnh phúc.

- Đương nhiên rồi - Bảo Dương đáp một cách chắc chắn.

Im lặng một lúc, anh nói tiếp:

- Từ nay em sẽ là của anh. Là của một mình anh, không được yêu ai nữa đâu đấy.

- Ngốc! - Tôi cốc đầu anh 1 cái - Anh nói gì vậy hả?

- Đau anh. Đùa thôi. Em làm sao có thể yêu người khác được chứ. Anh sẻ đeo bám em cả đời.

- Nói thì phải giữ lời đấy - Tôi đưa tay trước mặt anh, kiểu móc nghéo của con nít.

- Nhất định - Bảo Dương đưa tay móc lấy tay tôi khẳng định lời hứa.

Cuối cùng thì giờ khắc tôi mong chờ cũng đến. Đi tham quan. Ohh yeahhh. Sở thích của tôi là du lịch nên tôi rất thích tham quan và khám phá. Nơi đầu tiên mà Tuệ Lâm đưa bọn tôi đến là một đầm sen bên thị trấn bên cạnh. Tiếp theo là vườn thăng long. Chúng tôi được nhà vườn chỉ cách trồng và chăm sóc thăng long nữa. Sau đó là đi ăn uống. Toàn đặc sản. Điểm đến cuối cùng trong ngày là phố mộng mơ. Một khi đến thật sự không muốn về. Bầu trời ban đêm cùng với ánh đèn mờ mờ ảo ảo,
bong bóng thì treo khắp mọi nơi khiến cả con đường trở nên rực rỡ, đi một khúc thì lại có người bán hoa, bán gấu, bán đồ đôi. Thật sự rất đẹp. Bọn tôi chia nhau ra đi. Mỗi cặp mỗi hướng, Tuệ Lâm thì đi chung với Mỹ Liên.

Tôi và Dương ghé vào giang hàng bán giày, có rất nhiều giày đẹp. Nhìn hoa cả mắt, không biết chọn đôi nào. Sau một lúc đắn đo, tôi và anh quyết định chọn đôi conveser đen trắng, là giày đôi đó ạ. Tiếp theo là shop áo khoác, lái áo khoác đôi. Tôi đứng bên ngoài vì đang cầm que kem trên tay không tiện để vào trong. Bảo Dương vào lựa một mình, lát sau anh bước ra với hai cái áo khoác màu đen. Chậc, bọn tôi toàn dùng màu đen. Áo của tôi có nữa trái tim bên phải cùng với chử "I Lo" còn của anh có nữa trái tim bên trái cùng chữ "Ve U".

Sau 1 buổi hết ghé thăm quan chổ này rồi lại chổ nọ, bọn tôi mua không biết bao nhiêu thứ. Đồng hồ điểm 9h, tám người chúng tôi quyết định về, không thì mẹ trong.

Vừa tới cổng đã nghe mùi thức ăn thơm phức. Chậc! Ở với mẹ có khác, lúc nào cũng có thức ăn ngon. Rửa tay, chân xong, bọn tôi lại được ăn no nê. Công nhận tay nghề mẹ ngày càng cao. Càng ngày mẹ càng nấu ăn ngon hơn. Ăn xong, chúng tôi được ăn tráng miệng bằng "trái cây thập cẩm". Tất cả đều do một tay mẹ trồng, nào là xoài, ổi, mận, thăng long, mít... và còn nhiều nhiều thứ khác. Vừa ngon, vừa ngọt, lại không độc hại, tuyệt vời ông mặt trời. Nhà có cả vườn trái cây mà nhóc Tuệ Lâm có dẫn ra xem đâu, tức thật, nhưng không sao... ngày mai chị "chào đón" mấy cưng cũng không muộn mà.

Sáng sớm vừa bước ra vườn thì đã thấy Bảo Dương ngồi trong ngóc trên cành ổi... trời ạ! Tính nhát ma tôi à? Chợt trong đầu tôi nảy ra ý định không tồi, phải tiến hành ngay. Thế là tôi bắt Bảo Dương đi hái trái cây, tôi chỉ cần nhặt. Đến khi đầy rổ thì bọn tôi bắt đầu đùa giỡn, vừa ăn vừa chọi đối phương. Ôi lạy chúa, phí của quá ạ. Tôi hái trái ổi chọi Dương, anh liền hái lại trái mận chọi lại tôi, cả 2 chọi qua chọi lại cho đến khi...

- Á - Tôi la lên vì vừa bị Bảo Dương chọi trái cóc trúng đầu - Không chơi với anh nữa, sưng đầu em rồi nè!

- Anh xin lỗi, anh không cố ý - Bảo Dương rối rít chạy lại xin lỗi tôi.

- Không cố ý cái đầu anh. Không cố ý thì cố tình à? Hứ! Em ghét anh! - Tôi giở dọng hờn trách.

- Thôi mà, anh biết sai rồi, đâu anh xem nào - Dứt lời anh liền kéo tôi lại gần anh, bắt tôi ngồi xuống cành ổi thấp nhất sau đó xem đầu tôi.

Chợt *chụtttt*. Yaaaa! Bảo Dương hôn vào đầu tôi. Cái tên b**n th** chết bầm này.

- Xong rồi đấy, hết đau chưa?

- Hết cái đầu anh, ai cho anh hôn tôi? - Tôi tức giận đáp.

- Người ta nói nước bọt của người mình thương còn hơn cả thuốc đấy - Anh nhe răng cười.

- Yahhh! Nghĩa là anh phun nước bọt lên đầu tôi hả? - Tôi đánh vào ngực anh trách mắng.

- Anh không có - Anh cười trừ.

Chậc! Thế là tôi giận dỗi bỏ vào nhà. Bảo Dương cuống cuồng cầm rổ trái cây đuổi theo tôi.

Kết quả cả 2 chúng tôi đều bị đau bụng. Lí do mới sáng không ăn sáng mà ăn trái cây lum la.

[Muốn cho cả thế giới được nhìn thấy em, thấy mình bên nhau

Muốn ta sẽ mãi mãi cùng đi đến nơi ngắm muôn vì sao

Anh nghĩ duyên đã cho ta tìm thấy nhau

Thế nhưng bấy lâu, em ở đâu?

Ước cho tình yêu sẽ vĩnh viễn mãi như biển rộng sông sâu

Ước ta sẽ vĩnh viễn cùng nhau sống trong giấc mơ dài lâu

Anh ước, yêu mãi em đến tận kiếp sau

Mỗi giây chúng ta cũng đều có nhau.]

Đang yên giấc ngủ trưa thì tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Không biết tự lúc nào mà tôi có thói quen nghe giọng Bảo Dương mỗi ngày vì vậy tôi chọn một bài hát mà anh cover làm nhạc chuông điện thoại mình.

- Alo?

- [Cô có phải là Lâm Tuệ Nghi?] - Đầu dây bên kia là giọng nói của người đàn ông đứng tuổi.

- Vâng, là ai đấy ạ?

- [Cô có thể gặp tôi một chút được không?]

- Bác là ai ạ? Tại sao lại muốn gặp cháu?

- [Cô không cần biết tôi là ai. Tôi có chuyện liên quan đến Bảo Dương muốn nói với cô. Tôi cho cô ba mươi phút, đến hay không là tuỳ cô]

Dứt câu ông ta cúp máy cái rụp. Là ai vậy chứ? Nói chuyện liên quan đến Bảo Dương sao? Nghĩ vậy tôi lập tức thay đồ sau đó đi đến địa điểm mà ông ta nhắn tin cho tôi.

Bồ Công Anh sao? Tên cũng thú vị đấy. Là một quán coffee ở thị trấn cách nhà mẹ không xa nên để đến đây cũng không mất thời gian cho lắm.

Đảo mắt nhìn vào bên trong, vắng tanh. Có lẽ giờ này mọi người lo ngủ trưa hết rồi. Tôi lựa một chiếc bàn trong góc khuất và ngồi xuống, năm phút sau có một người đàn ông ngoài bốn mươi bước vào. Ừm! Chắc là ông ấy.

- Cô là Lâm Tuệ Nghi? - Ông ta lên tiếng hỏi tôi.

- Vâng. Bác là...

- Tôi là ba của Bảo Dương - Ông ấy dứt khoác.

- Vâng cháu chào bác. Bác hẹn cháu ra đây có việc gì không ạ? - Tôi cuối đầu lễ phép.

- Cô và thằng Bảo Dương nhà tôi... - Ông ấy nhìn tôi, bõ lỡ câu nói giữa chừng.

- Dạ có gì bác cứ nói thẳng.

- Được. Tôi thích tính cách này của cô. Tôi sẽ vào thẳng vấn đề. Tôi muốn cô và Bảo Dương chia tay.

[Rầm] như sét đánh ngang tai, tôi có nghe nhầm không? Chia tay sao. Sao lại chia tay chứ. Tôi mới đồng ý làm bạn gái anh hôm qua, hôm nay ba anh đến tìm tôi muốn tôi và anh chia tay. Ông trời, có phải ông quá bất công với con không? Hay ông đang muốn trêu ghẹo con.

- Dạ? Tại sao ạ? - Cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, tôi nói.

- Cô nghĩ gia đình cô và gia đình tôi có xứng không? Tôi biết tình cảm giữa cô và nó bây giờ vẫn không sâu đậm lắm, cô đừng để sau này dứt khoác thì khó lắm.

Mặc dù ông ấy là người lớn, nhưng đối với tôi đúng sai là trên hết, tôi không cho phép bản thân bị ai bắt nạt cả, cho nên thẳng thắn đáp:

- Bác là ba chắc bác cũng hiểu tính cách anh ấy mà đúng không? Nếu không có lí do gì anh ấy nhất định không bao giờ từ bỏ cháu. Vả lại bọn cháu yêu nhau thì có gì là sai hả bác. Tình yêu vốn không phân biệt giàu nghèo.

- Được. Đó là do cô chọn, tôi không ép cô phải chia tay với nó ngay nhưng tôi khuyên cô nên suy nghĩ cho kỉ. Cô hiểu ý tôi đúng chứ?

- Vâng con hiểu ý bác. Nhưng...

- Được rồi, cô hãy suy nghĩ cho thật kỉ. Mối quan hệ giữa hai gia đình chúng ta không đơn thuần như vậy. Tốt nhất cô nên về hỏi ý kiến bà Tuệ Như mẹ cô, để tránh sao này hối hận cũng không kịp.

- Ý bác là sao? Cháu không hiểu?

- Cô cứ về hỏi mẹ cô. Bây giờ tôi có việc bận phải đi rồi. Nhớ không được nói cho Bảo Dương biết chuyện hôm nay tôi hẹn cô ra đây.

- Vâng. Cháu chào bác.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 21: Ông ấy không đáng!


Hai mươi tám tháng chạp, bọn tôi bắt đầu chuẩn bị đón Tết. Chín người chúng tôi tính luôn cả mẹ cùng nhau chia công việc ra làm. Năm người ở nhà dọn dẹp nhà cửa gồm có mẹ, Tuệ Lâm, Mỹ Liên, Gia Hân và Minh Hoàng. Bốn người còn lại ra chợ mua sắm. Ở đây được vài ngày nên cũng quen đường xá, đến chợ chúng tôi chia nhau ra mua sắm. Lúc đầu cả bọn định mua lại tất vả vật dụng trong nhà nhưng mẹ không chịu, mẹ bảo thích đồ cổ hơn nên thôi. Bọn tôi chỉ mua một số vật dụng cần thiết cho ngày tết, và mâm trái cây trưng ngày tết thôi, cây mai thì ở nhà đã có nên không cần phải mua. Xong xui bốn người chúng tôi xách đồ về, chìu lại ra chợ tiếp. Tôi còn chưa mua quà cho mọi người nữa mà.

Ở nhà, mọi người cũng nhà dọn dẹp nhà cửa xong. Mẹ là người khéo tay nên trưng bày trái cây sẻ do mẹ chịu trách nhiệm. Mất vài tiếng để chuẩn bị xong tất cả. Bây giờ mọi việc đã hoàn thành.

Hình như có gì đó sai sai... từ sang giờ chưa ai ăn sáng. Oh my god. Bây giờ là mười hai giờ trưa, lại không có thức ăn trưa. Trời ạ, chuyện gì không quên lại quên chuyện này. Báo hại cả bọn lại nhịn đói. May nhờ có mẹ trổ tài. Mẹ lấy tất cả những gì còn lại trong tủ lạnh và quyết định làm món "cơm chiên thập cẩm". Thật ra nếu người khác làm thì tôi sẻ không ăn, nhưng là mẹ làm... Tôi tin mẹ, nên là người ăn đầu tiên. Phải, rất ngon. Thế là mọi người đều bắt đầu "bữa sáng" của mình một cách nhanh chóng.

Khi hai mẹ con đã vào phòng, tôi chui tọt vào lòng ngực mẹ nhõng nhẽo.

- Mẹ, mẹ về ở với con đi.

- Mẹ còn công việc ở đây, mẹ không thể đi được.

- Mẹ... mẹ không thương con nữa hả? - Tôi dùng giọng hờn dỗi.

- Ngốc! Nói gì vậy con gái? Mẹ không thương con thì thương ai? - Mẹ cốc đầu tôi một cái.

- Con không biết. Mẹ thương con thì về ở với con đi!

- Con với Tuệ Lâm cứ lo học cho tốt đi. Năm sau con bé lên lớp 10 rồi. Con thì cũng lên 12. Hai đứa lo mà học tốt cho mẹ nhờ.

- Dạ - Tôi ỉu xìu.

- Hai đứa nên dọn về chung một chổ cho mẹ yên tâm.

- Vâng! Vậy mỗi tuần con và Tuệ Lâm sẻ về thăm mẹ.

- Được rồi ngủ đi con gái. Tối còn đi chợ tết với các bạn.

- Vâng.

- Mẹ yêu con.

- Con cũng vậy.

Năm giờ chiều. Đại gia đình chúng tôi bắt đầu đi dạo chợ quê. Không khí mùa xuân ở đây đang tràn trề, náo nhiệt thật. Chúng tôi bắt đầu từ việc mua sắm, tiếp theo là ăn uống, cuối cùng là vui chơi.

Bảy giờ tối, chín người chúng tôi chia ra làm bốn cặp. Tôi đòi đi với mẹ, nhưng Bảo Dương một mực không chịu, rốt cuộc năm người bao gồm tôi, mẹ, Bảo Dương, Tuệ Lâm và Mỹ Liên đi cùng. Chỉ mới hai mươi tám tết thôi mà mọi người đông đúc quá trời.

Tôi và Bảo Dương cũng bon chen theo dòng người tấp nập, mẹ, nhóc và Mỹ Liên thì cũng đi hướng khác lúc nào không hay.

Đoạn chúng tôi gặp một anh chàng cao to, đang cầm cái loa, có vẻ là MC của chương trình nào đó. Anh ta một tay nắm lấy tay Bảo Dương, một tay nắm lấy tay tôi, kéo chúng tôi vào trong bởi một vòng người tấp nập phía ngoài.

- Vâng, tôi đã tìm ra năm đội chơi tiếp theo, luật chơi như sau: bạn nam sẻ cỏng bạn nữ nhảy chân sáo từ đây đến kia - Vừa nói anh MC vừa chỉ vào hai vạch trắng ở dưới đường - Đội nào về nhất sẻ là đội thắng cuộc, các bạn đã hiểu rỏ luật chơi chưa ạ!?

- Rỏ - Đồng thanh.

[Huýt] Tiếng kèn vang lên, năm đội chơi bắt đầu thi đấu. Vị trí của tôi và Bảo Dương là số hai, anh cỏng tôi nhảy chân sáo. Đội chúng tôi đang dẫn trước kìa, sắp tới rồi... Cố lên, cố lên. Ơ, đội số bốn lên trước rồi hichic bọn tôi chỉ về thứ hai thôi.

- Đây là phần quà giành cho người thắng cuộc - Anh MC đưa một chú gấu bông tuyệt đẹp cho đội chơi số bốn - Còn đây là của các bạn, cảm ơn mọi người rất nhiều! - Các đội chơi còn lại bao gồm cả tôi và Bảo Dương thì được một cặp móc khoá.

Trò chơi kết thúc, chúng tôi nhanh chóng rời khỏi đám đông đó. Cầm cặp móc khoá trên tay, tôi có chút không hài lòng. Đáng ra đội tôi được con gấu bông nếu Bảo Dương nhanh hơn một tí rồi.

- Của anh nè - Tôi đưa Dương 1 cái móc khoá cho anh.

- Em giữ đi.

- Sao vậy? Không thích à?

- Nhìn em có vẻ không vui.

- Ừm! Lúc nảy anh nhanh lên là chúng ta được gấu bông rồi.

- Anh xin lỗi, tại anh.

- Thôi bỏ đi, của anh nè - Tôi lại đưa Bảo Dương cái móc khoá.

- Em giữ đi.

- Tại sao? - Tôi ngạc nhiên.

- Em không thấy hình cô gái đang tựa vào chàng trai hả, anh không muốn bọn họ bị chia cắt.

- Ò - Tôi nhìn cặp móc khoá trầm ngâm.

Chúng tôi lại tiếp tục "tay trong tay" đi dạo, thỉnh thoảng thì anh lại quay sang véo má tôi. Đau phết ấy chứ! Hichic. Bảo Dương chẳng biết "thương hoa tiếc ngọc" là gì cả. Đi ngang qua shop thời trang thì tôi níu tay anh lại.

- Sao vậy? - Anh hỏi tôi.

- Em muốn mua quà cho mọi người.

- Chẳng phải lúc chiều đã mua rồi sao?

- Mua cho mẹ, cho Khả An và Khắc An... mua cho ba nữa... - Tôi đáp, giọng nói ngày càng nhỏ đi.

- Vậy chúng ta vào thôi!

Vào trong, Bảo Dương giúp tôi lựa cho Khả An một cái đầm màu trắng rất đẹp, lại rất baby nữa, còn Khắc An thì một bộ vest khá dể thương. Tôi lựa cho ba một cái đồng hồ màu đen nam tính. Còn mẹ, tôi quyết định chọn cái khăn quàng cổ bằng len. Tôi nghĩ, mình không ở bên cạnh mẹ, chắc rằng mẹ sẻ rất lạnh và cô đơn, vì vậy mỗi tối khi quàng chiếc khăn này mẹ sẻ nhớ đến tôi. Nhân lúc Bảo Dương không để ý tôi lựa cho Bảo Dương 1 cái nón, à không là 2 cái, vì là nón couple. Nón có hình nhịp tim đang đập. Khá là thú vị, tôi nhanh chóng đi tính tiền cặp nón đó vì không muốn cho anh biết.

Cả buổi chiều tối bọn tôi đi không biết bao nhiêu nơi báo hại bây giờ chân cẳng tôi tê nhức, thành ra không ngủ được. Haiz, thế là quyết định đi dạo. (Chân đau mà còn ham đi... Thua tg).

Trăng hôm nay tròn thật, sao hôm nay cũng nhiều thật. Chỉ có điều gia đình tôi vẫn không đông đủ như các vì sao trên trời kia. Lúc nảy trong một phút giây nào đó, tôi quyết định mua quà tặng ba nhưng thật sự tôi không biết phải đối diện với ông thế nào khi biết chính ông ấy đã chia cắt mẹ con tôi như vậy. Lúc trước tôi hận ông ấy, bây giờ lại càng hận hơn, còn sao này liệu tôi có thể tha thứ cho ông ấy được không? Đang miên man theo dòng suy nghĩ thì điện thoại tôi reo lên. Là ba, sao ông ấy lại gọi tôi vào giờ này?

- Alo!

- [Nghi đấy à, sao con không về nhà, ba đến chổ con thì không thấy con, con đang ở đâu?] - Giọng ba tôi ở đầu dây bên kia có phần lo lắng, gấp gáp.

- Vài hôm nữa con về, ba đừng trông con. Khuya rồi sao ba không ngủ?

- [Ba ngủ không được. Tự nhiên ba thấy nhớ mẹ con con...]

- Ba nhớ mẹ con con? Ba còn nhớ đến mẹ con con ư?

- [Ba.. ba..]

- Ba đối xử với mẹ con con như thế nào, ba hẳn là người rỏ nhất. Ba không có tư cách nhắc đến mẹ trước mặt con.

Dứt lời, tôi cúp máy cái rụp. Có lẽ mọi người sẻ cho rằng tôi bất hiếu. Ừ tôi bất hiếu đấy, chẳng sao cả, tôi không cần một người cha như vậy. Ông ấy có tư cách gì mà nói nhớ mẹ con tôi? Chính ông ấy đã khiến gia đình tôi ra nông nổi này. Ông ấy không đáng!

Không khí mùa đông quả rất lạnh, tê buốt cả người. Nhất là giờ này, lại còn đứng trước gió, nhưng sao tự nhiên tôi cảm thấy ấm đến vậy. Còn cả hơi thở hơi phả vào cổ tôi nữa.

- Sao em còn chưa ngủ? - Bảo Dương ôm tôi từ phía sau.

- Anh cũng vậy mà.

- Tại... anh nhớ em...

- Ba em mới gọi - Tôi đánh trống lãng.

- Bác ấy nói gì?

- Ông ấy nói nhớ mẹ con em. Ông ấy không có tư cách! - Vì còn một chút tức giận nên tôi có hơi lớn tiếng.

- Đừng giận, anh tin bác có nổi khổ riêng, em tha thứ cho bác 1 lần có được không? - Bảo Dương nhẹ nhàng khuyên bảo tôi.

- Không! Mãi mãi không! Ông ấy không đáng được em tha thứ - Tôi dứt khoác.

- Anh mong em nghĩ lại, khuya rồi vào ngủ đi...

- Ở đây với em chút đi, em không muốn ngủ.

Bên cạnh anh tôi thấy lòng bình yên đến lạ. Chợt tôi lại nghĩ đến lời ba anh, quả thật ông ấy nói rất đúng, tôi và Bảo Dương dường như là không có kết quả vậy mà vẫn bất chấp lao vào. Tôi đúng là đồ ngốc mà.

- Em sao vậy? Sao tay em lạnh quá vậy?

- Không sao đâu. Bảo Dương?

- Hửm?

- Em muốn hiểu thêm về anh.

- Em muốn biết gì?

- Tính cách, sở thích... và gia đình anh nữa - Giọng tôi bỗng trầm xuống.

- Ừm... tính cách và sở thích của anh em là người hiểu rõ nhất mới phải chứ.

- Vậy còn gia đình anh? Em chưa biết gì về gia đình anh. Em còn muốn biết con người anh lúc nhỏ nữa - Tôi mè nheo nói.

- Thật ra năm anh mười tuổi anh bị té xuống hồ bơi sau đó lại bị đập đầu vào thành hồ bơi mà mất trí... mãi đến bây giờ anh vẫn không nhớ lại, cũng không biết trước đó anh là người như thế nào nữa. Chỉ nghe anh trai nói trước đó anh rất quậy, thường hay chọc phá anh ấy nên anh ấy rất ghét anh, sau này anh mất trí... rồi không chọc phá anh ấy nữa nên anh ấy rất buồn...

- Vậy anh của anh đâu? Sao em chưa từng nghe anh nhắc đến.

- Anh của anh du học bên Mỹ ba năm nay. Anh ấy lớn hơn anh ba tuổi.

- Chắc anh nhớ anh ấy lắm?

- Anh em xa cách thì đương nhiên phải nhớ rồi nhưng bây giờ có em bên cạnh anh cũng không còn nhớ anh ấy nhiều như lúc trước.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 22: Giao thừa


Hai mươi chín tết, bảy người thành phố chúng tôi lại tiếp tục được cô nàng "nhà quê" Tuệ Lâm dẫn đi thăm quan khắp nơi. Ăn không biết bao nhiêu thứ, chơi không biết bao nhiêu trò. Còn được ghé thăm các phong tục lạ của các ngôi làng ở thị trấn bên cạnh nữa. Nào là "Chào năm cũ, đón năm mới" hay là "lễ hội mùa xuân" tất cả đều rất vui, rất náo nhiệt.

Choạng vạng tối, chúng tôi bắt đầu trở về. Lại sắp được ăn những món ăn mẹ nấu, lại sắp được gặp mẹ, lại sắp được ngủ chung với mẹ, thật sự tôi rất vui. Tết năm nay có mẹ và mọi người bên cạnh, tôi sẻ không còn cô đơn như những năm trước nữa, tự nhiên tôi thấy lòng mình háo hức một cách kì lạ.

- Con chưa ngủ à? - Mẹ bất ngờ lên tiếng hỏi khi tôi vẫn nằm trằn trọc không ngủ được.

- Con không ngủ được - Tôi thở dài đáp.

- Sao vậy, con nhớ...

- Con không có! Con chỉ buồn thôi... - Không để mẹ nói hết câu tôi chen ngang cắt lời.

- Có chuyện gì nói mẹ nghe - Mẹ tôi nhẹ nhàng khuyên bảo.

- Bao giờ gia đình mình mới được như xưa hả mẹ? - Tôi vùi đầu vào lòng mẹ, nghẹn ngào hỏi.

- Mẹ... mẹ hát ru con ngủ nha.

- Mẹ đừng đánh trống lãng.

- Con đừng làm khó mẹ. Con lớn rồi, con cũng sắp có cuộc sống của chính mình... ba mẹ không thể như lúc trước được... con biết mà.

- Vâng, mẹ hát ru con ngủ đi...

- Cái con bé này, lớn rồi mà như con nít...

- Lúc nảy mẹ nói mà...

- Được rồi... [ầu ơ á á dí dầu..........]

Lời mẹ hát văng vẳng bên tai nhưng tôi không tài nào ngủ được, mẹ càng hát, nước mắt tôi càng chảy nhiều hơn. Tôi biết mẹ cũng vậy vì giọng mẹ ngày càng lạc đi. Tôi phải làm sao bây giờ. Đến khi nào gia đình tôi mới có một cuộc sống bình yên đây?Hay là mãi mãi không bao giờ.

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, tôi không thể nào buồn hoài được. Chuyện gì qua rồi sẻ để cho nó qua. Tôi phải sống cho hiện tại và tương lai vì vậy từ nay tôi sẻ không buồn vô cớ như tối qua nữa.

Gia đình lớn của tôi lại tất bật dọn dẹp nhà cửa. Mẹ và Tuệ Lâm thì nấu ăn. Sau bao nhiêu năm xa cách thì bây giờ tôi lại được thưởng thức món thịt kho tàu ngon nhất từ mẹ rồi.

- Mọi người tối nay gia đình mình cấm trại đi - Minh Hoàng đề xuất ý kiến.

- Hay đấy - Bảo Dương cũng tán thành.

- Vậy tối nay gia đình mình sẻ nấu bánh chưng rồi cùng nhau đón giao thừa được chứ? - Mẹ.

- Đồng ý - Cả bọn vui vẻ đồng thanh.

Thấm thoát một năm lại trôi qua, năm mới lại sắp đến, thời khắc giao thừa cũng đang cận kề. Vừa nấu bánh chưng, cả bọn chúng tôi rồi cả lũ nhóc hàng xóm cùng ngồi xếp thành vòng tròn bên "bếp lửa". Mọi người ca hát trong thiệt vui tai, đến khi đã bí bài, bọn tôi lại bắt đầu trò chơi mới chúng tôi và lũ nhóc hàng xóm sẻ chơi trò "nói thật".

Cằm cái chai trên tay, người xoay đầu tiên là Gia Linh, mũi chai chỉa thẳng vào người Bào Dương. Khà khà! Người đầu tiên "được nói thật" là chàng playboy nhà ta.

- Anh có yêu Tuệ Nghi không? - Gia Linh hất mặt hỏi.

- Xời hỏi vậy củng hỏi - Tôi đắc thắng.

- Không...

Câu trả lời của Bảo Dương khiến mọi người sửng sốt, đặc biệt là tôi. Nụ cười trên môi tôi tắt hẳn thay vào đó là một sắc mặc méo xệch đến khó coi. Nhìn tôi có vẻ không ổn. Minh Hoàng liền lên tiếng trách móc Bảo Dương.

- Dương sao mày lại...

- Tao chưa nói xong mà... không yêu mà là rất yêu! - Bảo Dương lập tức cắt lời Minh Hoàng.

Omg! Cái tên này. Làm tôi "lên voi xuống chó" vậy đấy. Bực thật. Lúc nảy tôi còn tưởng... mà thôi bỏ đi, bây giờ đến lượt Bảo Dương quay. Mất vài phút sau cái chai mới dừng lại và người tiếp theo phải nói thật chính là... Tuệ Lâm.

- Em đang thích cậu bạn đối diện đúng không? - Bảo Dương khoái chí hỏi.

- Em... em... - Tuệ Lâm ngập ngừng.

- Trả lời đi... trả lời đi... - Mọi người đồng thanh hối thúc nhóc trả lời.

- Đúng vậy... - Im lặng một lúc nhóc cũng chịu trả lời.

Nhanh chóng cái chai lại quay đi, và lần này đến lượt tôi. Tôi nhìn Tuệ Lâm bằng ánh mắt hết sức "bi thương" nhất có thể. Nhưng con bé không hề để ý... Nó xoáy vào tâm can tôi...

- Chị có yêu anh Dương không? Nếu trả lời có, chị hôn anh Dương 1 cái. Nếu trả lời không anh Dương sẻ hôn chị.

Trời ạ! Cái con nhóc này. Chị sẻ tính sổ với cưng, cả vốn lẫn lời. Cưng hãy đợi đó. Dương Tuệ Lâm. Cưng sẻ biết tay chị...

- Trả lời đi, trả lời đi... - Đến lượt tôi bị mọi người hối thúc.

Vốn dĩ tôi định trả lời là không... Nhưng không hiểu sao tôi lại nói có. Trời ơi, ngượng chín mặt, biết làm sao bây giờ.

- Ơ, nhưng tại sao phải hôn. Không phải mỗi người chỉ được hỏi một câu thôi sao? - Tôi biện minh.

- Em là người hỏi em có quyền. Không biết hôn đi... hôn đi - Sau câu nói đó, mọi người lại tiếp tục đồng thanh hô vang "hôn đi... hôn đi..."

- Được rồi, mọi người đừng làm khó cô ấy nữa. Tôi có chuyện muốn nói với Tuệ Nghi, mọi người cứ tiếp tục đi - Dứt lời Bảo Dương liền đứng lên nắm tay tôi lôi đi.

Sau vườn

- Sau lại kéo em ra đây? - Tôi tròn xoe mắt hỏi anh.

- Không thì em định hôn anh trước mặt mọi người sao? - Bảo Dương nở nụ cười đầy thách thức.

- Ờ hen.. hì hì.. dù sao củng cảm ơn anh.

- Cảm ơn suông thôi sao?

- Chứ muốn sao?

- Đây - Dương lấy tay chỉ vào má mình - Hôn anh đi!

- Tại sao phải hôn?

- Lúc nảy chưa hôn, bây giờ hôn chỉ mình anh thấy. Mọi người đều không thấy em lợi quá còn gì?

- Hứ. Đồ lợi dụng! Anh đúng là...

Chưa kịp nói hết câu, Dương kéo người tôi lại, đặt lên môi tôi một nụ hôn. Một cách nhẹ nhàng nhất. Phải! Anh đang hôn tôi và tôi củng đang đáp trả lại. Lần đầu tiên tôi đáp trả lại nụ hôn của anh. Một cảm giác ấm ấp, một hương vị ngọt ngào không tả được. Ừm, là cảm giác hạnh phúc, là hương vị của tình yêu...

2 phút sau

[Rầm]

Một đám người lớn có nhỏ có đang té ngã nằm chồng lên nhau trước mặt tôi. What the hell? Cái quái gì đang diễn ra thế? Lúc nảy chỉ là hôn má cho mọi người xem mà không chịu. Kết quả bây giờ hôn môi và tất cả mọi người đều nhìn thấy.

- Mọi người đang làm gì thế hả? - Tôi lấp bấp.

- Hề.. hề.. không có gì... 2 người cứ tiếp tục... bọn tôi đi đây.

Đợi mọi người đi khuất, tôi mới quay sang nhìn Bảo Dương, anh cũng vậy. Là vô tình hay trùng hợp thế rồi cả 2 phá lên cười... một nụ cười của hạnh phúc!

Cùng lúc đó [Đùng... Đùng...] tiếng pháo bông bắt đầu vang lên. Những cánh pháo bông sáng rực trên bầu trời. Thời khắc ấy đã đến. Năm đầu tiên chúng tôi đón giao thừa bên cạnh nhau. Bảo Dương ôm tôi, tôi mĩm cười hạnh phúc nhìn anh. Anh lại nhìn tôi, hôn vào trán và má tôi. Chúng tôi lại tiếp tục nhìn lên bầu trời. Tiếng pháo bông dần nhỏ đi và cuối cùng cũng tắt hẳn... đâu đó chúng tôi nhìn thấy một hình trái tim trên bầu trời trong vài giây rồi dần tan biến...

- Anh Yêu Em... - Bảo Dương khẽ thì thầm bên tai tôi.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 23: Không anh thì không ai khác


Mồng một - ngày đầu năm, mọi người thay nhau đi chúc tết. Người dân ở đây khá thân thiện, bọn tôi mới về đây vài ngày mà họ đã đối xử như người nhà, rất hiếu khách lại rất nhiệt tình. Ôi! Yêu mọi người quá đi mất.

Hoa mai thi nhau nỡ. Mọi người cũng thi nhau chút tết. Già trẻ, gái trai vui đùa hạnh phúc. Tết ở miền quê quả thật rất ấm cúng.

Người ta bảo mồng một tết cha, vậy mà.... haiz! Nói gì thì nói tôi cũng phải gọi chúc tết ông ấy một tiếng. Nói là làm, tôi liền lấy điện thoại gọi cho ba.

- [Alo...]

- Ba ạ... Chúc ba năm mới an lành, hạnh phúc, vạn sự như ý nha ba!

- [Cảm ơn con gái. Chúc con năm mới vui vẻ. À khi nào con về?]

- Vài hôm nữa con về. Giờ con bận tí việc. Chào ba ạ..

- [Bye con gái. Ba yêu con...]

Xong... Nghĩa vụ của một đứa con gái, con đã hoàn thành. Cảm ơn ba vì đã sinh ra một đứa như con. Một đưa con bất hiếu... Xin lỗi ba!

Toan quay lưng bước đi thì tôi nghe giọng Bảo Dương, hình như anh đang chúc tết ba anh thì phải. Tôi có nên chúc không nhờ? Nhắc mới nhớ sao không bao giờ Bảo Dương nhắc đến ba trước mặt tôi vậy? Càng nghĩ tôi lại càng nhớ những lời mà ba anh ấy nói... tôi phải làm như thế nào bây giờ?

Chiều tối, Bảo Dương lại dẫn tôi ra biển. Hoàng hôn cũng vừa buông xuống, cả một bầu trời đỏ rực nước biển cũng vì thế mà đỏ theo, khung cảnh ở đây thật lãng mạn, chẳng khác nào một bức tranh phong cảnh trữ tình tuyệt đẹp.

- Em ước mỗi ngày được cùng anh ngắm hoàng hôn...

- Cả bình minh nữa - Bảo Dương ngắt lời tôi.

- Em có tin anh không Mèo?

- Chuyện gì?

- Bất cứ chuyện gì.

- Em sẽ tin anh...

- Vậy thì đừng nghe bất cứ ai nói gì. Chỉ cần em tin anh là được - Ánh mắt anh nhìn xa xăm.

- Ý anh là sao? - Tôi khó hiểu.

- Không. Anh chỉ nói như vậy thôi. Chẳng có ý gì.

- Bảo Dương... cỏng em đi...

Anh không đáp chỉ lặng lẽ ngồi xuống trước mặt tôi. Tôi khẻ leo lên lưng anh sau đó vòng tay ôm cổ anh thật chặt.

- Em là người con gái thứ mấy được anh cỏng - Tôi vô thức hỏi.

- Có lẽ là người đầu tiên và cũng là người duy nhất.

- Có lẽ?

- Anh không biết trước khi anh bị mất trí nhớ anh có cỏng ai không... anh thường mơ thấy mình cõng một người con gái mặc váy trắng... nhưng anh không thể thấy rõ khuôn mặt cô ấy.

- Vậy chắc em là người thứ hai được anh cõng - Tôi buồn xo.

- Em biết không, nếu em không phải là người đầu tiên được anh cõng nhưng chắc chắn rằng em sẽ là người cuối cùng được anh cõng. Cũng như... nếu anh không phải là người đầu tiên được em yêu nhưng anh có thể làm người cuối cùng được không?

- Ngốc - Tôi khẻ cốc đầu anh một cái - Anh là người đầu tiên, là người cuối cùng và cũng là người duy nhất đấy - Tôi áp cằm mình lên tóc anh.

Nằm mãi mà vẫn không ngủ được tôi khẽ quay sang mẹ, ôm mẹ và thì thầm:

- Mẹ.

- Sao hả con gái?

- Mẹ thấy Bảo Dương như thế nào?

- Cậu ấy rất tốt, lại ngoan, biết chăm sóc cho con. Mẹ thấy hai đứa rất hợp.

- Mẹ nghĩ vậy thật sao?

- Sao con lại hỏi mẹ như vậy? Hai đứa có chuyện gì phải không? Con nói cho mẹ biết đi.

- Dạ không có gì đâu ạ. Chỉ là con sợ khoảng cách của hai gia đình.

- Cái con bé này, nếu Bảo Dương thật lòng yêu con thì nó sẽ không để ý những chuyện nhỏ nhặt như vậy đâu. Con đừng suy nghĩ nhiều nữa. Mẹ luôn bên con.

- Dạ.

***

Đêm nay là đêm cuối cùng tôi ở đây, có lẽ ngày mai bọn tôi phải về thành phố rồi, haiz chán thật. Giá như tôi có thể sống ở đây luôn thì tốt biết mấy, ở đây tôi cảm thấy rất bình yên và hạnh phúc, chẳng giống nơi thành phố mà tôi đang sống.

- Chị nói chuyện với em một lát được không? - Mỹ Liên vỗ vai tôi.

- Có chuyện gì sao?

- Không có gì... Ở đây mát quá...

- Sao chị biết tôi ở đây?

- Chỉ là vô tình đi ngang qua thôi.

- Lúc nảy chị nói có chuyện muốn nói với tôi?

- Là chuyện về Bảo Dương...

- Chị nói đi.

- Em đồng ý làm bạn gái anh ấy rồi sao?

- Ừ - Tôi gật đầu.

- Chúc hai người hạnh phúc.

- Chắc chị không tìm tôi để nói những lời như vậy chứ?

- Ừm. Thật ra chị muốn khuyên em... Chị nghĩ em và anh ấy không hợp nhau nhưng em đã đồng ý làm bạn gái anh ấy rồi thì thôi vậy...

- Tại sao lại không hợp? Nếu tôi không hợp vậy chị hợp với Bảo Dương ư?

- Không. Chị không có ý đó, em biết mục đích mà chị đi theo mọi người đúng không?

- Là để cản trở tôi và Bảo Dương.

- Ừm - Chị ta khẻ gật đầu.

- Nhưng tại sao chị không làm?

- Vì chị nghĩ Bảo Dương thật sự yêu em. Em biết không chị biết Bảo Dương gần 5 năm rồi nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt anh ấy dành cho ai giống như dành cho em cả... Bảo Dương thật sự yêu em rất nhiều. Chị không muốn phá hai người, nhưng chị mong đây chỉ là một khoảnh khắc. Có lẽ em cũng yêu anh ấy, nhưng chị chân thành khuyên em nên từ bỏ nếu muốn Bảo Dương sống tốt... hai người mãi mãi không thuộc về nhau...

- Chị thật sự nghĩ tôi và anh ấy không thuộc về nhau ư? Vậy để tôi chứng minh cho chị thấy...

- Em không cần chứng minh gì cả. Những lời chị nói em có quyền tin hoặc không. Ba Bảo Dương để chị theo anh ấy cũng là vì muốn chia rẻ em và anh ấy, nhưng chị không làm... em nên hiểu chị chỉ muốn tốt cho em, chị không có ý hại em...

- Cảm ơn ý tốt của chị, nhưng tôi không cần.

- Được rồi em cứ suy nghĩ kỉ đi, chị vào nhà trước, ở đây gió lạnh lắm. Em ở một chút rồi nhớ vào nhà nha.

Lại muốn tôi chia tay Bảo Dương sao? Thật sự các người đang nghĩ gì vậy, các người rất độc ác... lời lẽ của chị ta tuy rất nhẹ nhàng... nhưng hơn ai hết tôi biết chị ta là người muốn chia rẽ tôi và Bảo Dương nhất. Chị ta định diễn một vai tốt trước mặt tôi ư? Chị nghĩ tôi dể bị chị lừa đến thế sao? Chị lầm rồi Mỹ Liên ạ! Các người càng ép tôi rời xa Bảo Dương tôi càng không cho các người toại nguyện.

- Sao em lại ra đây, có biết anh tìm em không được thì hoảng sợ đến mức nào không? - Bảo Dương ôm tôi từ phía sau, anh tì cằm mình lên tóc tôi.

- Em chỉ muốn yên tỉnh một chút thôi, mai là về thành phố rồi.

- Em có chuyện gì sao Mèo? Sao tay em lạnh toát thế.

- Không ạ. Chỉ là em chút lo lắng thôi.

- Lo lắng?

- Em lo đến một ngày nào đó chúng ta sẽ phải rời xa nhau...

- Anh không cho phép điều đó xảy ra.

- Anh sẽ yêu em trong bao lâu? Một ngày, một năm, hay...

- Một đời - Anh cắt ngang lời tôi - Em là duy nhất và cũng là mãi mãi.

- Anh biết không, trong tình yêu hai từ duy nhất và mãi mãi sẽ không tồn tại đâu. Em sẽ không tin vào lời nói đâu...

Bảo Dương liền xoay người tôi lại, anh khẽ hôn lên trán tôi một cái thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật sâu lắng.

- Vậy thì anh sẽ dùng hành động để chứng minh. Còn em, em sẽ yêu anh trong bao lâu?

Tôi im lặng rất lâu bởi vì tôi thật sự không biết mình phải trả lời anh như thế nào. Tôi có thể yêu anh bao lâu bản thân tôi vốn dĩ không trả lời được... Mãi một lúc rất lâu sau tôi mới nhón chân lên khẽ thì thầm vào tai anh, rất nhỏ chỉ đủ để mình anh nghe thấy:

- Không anh thì không ai khác...
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 24: Hận - người dưng


Cuối cùng ba ngày tết củng trôi qua. Mọi người phải quay lại thành phố. Dù gì củng đã ở đây hơn 1 tuần rồi. Bây giờ cũng đến lúc bọn tôi quay lại với cuộc sống trước đây.

Bốn giờ chìu, tất cả đã chuẩn bị xong, tôi luyến tiếc rời khỏi lòng mẹ.

- Mẹ... con sẽ nhớ mẹ lắm!

- Mẹ cũng nhớ con nữa...

- Con không đi có được không mẹ, con muốn ở đây với mẹ.

- Ngoan. Con đi đi, đừng bướng nữa.

- Dạ...

Dù sao thì tôi củng phải về thành phố, nơi này không thuộc về tôi. Cả bọn chào mẹ tôi và Tuệ Lâm rồi bắt đầu lên xe. Tôi là người bước lên sau cùng. Đi tám người nhưng về chỉ bảy người. Nhóc Tuệ Lâm nói vài bữa nữa nhóc mới về lại thành phố, bọn tôi cũng không ép. Dù sao có nhóc ở với mẹ, tôi củng an tâm hơn mà mẹ cũng đỡ buồn hơn!

- Alo em nghe...

- Em thay đồ đi anh qua rước.

- Đi đâu?

- Qua nhà anh.

- Làm gì?

- Ba mẹ anh muốn gặp em.

- Hả? Anh bị hâm à... Em không đi đâu...

- Mười lăm phút nữa anh qua đấy.

Cúp máy cái rụp. Trời tơi cái tên này bị hâm chắc. Mới sáng sớm ra đã gọi. Tôi còn chưa về thăm ba ở đó mà qua nhà anh. Khổ quá mà🙁((( làm sao bây giờ?

Mười lăm phút sau

[cốc...cốc]

Haiz, chắc anh ấy đến, tôi còn chưa thay đồ nữa mà lị. Nhưng mà... tôi không đi đâu, qua bên đó biết nói gì giờ, tôi không biết và cũng không nghĩ sẽ đối mặt với ba anh sớm như vậy...

- Sao còn chưa thay đồ? - Bảo Dương tự nhiên bước vào nhà, ngồi ì xuống sofa.

- Em có nói là sẻ đi à?

- Đi mà, năn nỉ đấy, ba mẹ anh muốn gặp em - Anh quay sang, lay lay cánh tay tôi.

- Đó là chuyện của anh - Tôi dứt khoác gạt tay anh ra.

- Nhưng em là bạn gái anh.

- Bạn gái là phải đi sao?

- Vậy em không đồng ý chứ gì?

- Bây giờ em chưa chuẩn bị tinh thần, anh cho em thêm thời gian đi... - Tôi xuống nước năn nỉ.

- Được thôi tuỳ em vậy. Anh về đây.

Nói xong Bảo Dương liền quay lưng bỏ về, tôi cũng nhanh chân chạy theo sau nắm tay anh lại.

- Này giận em hả?

- Lấy tư cách gì mà giận?

- Nói như vậy rỏ ràng đang giận mà.

- Ừ giận đấy thì sao?

- Ơ hay, em làm gì mà giận?

- Ừ vậy chắc anh giận vô cớ.

- Rõ là vậy mà còn gì...

- Anh thì làm sao dám giận em chứ. Em không muốn thì thôi, anh không ép. Buông tay ra, anh về! - Anh hất mạnh tay tôi ra.

- Đau. Anh vừa phải thôi nhé! - Tôi bắt đầu mất kiểm soát - Em nói không đi là không đi, anh đừng có kiếm chuyện.

- Ừ là anh kiếm chuyện đấy. Em không thích thì thôi từ nay anh sẻ không phiền em nữa, chúng ta chấm dứt đi.

- Là anh nói đấy nhé!

Tôi nhanh chóng quay lưng đi vào nhà. Được thôi, không cần thì không cần. Tôi cũng cóc cần anh ta đâu. Đã bảo không đi là không đi. Giận hờn gì.. tôi đây không cần. Bực mình, đừng nghĩ tôi đồng ý làm bạn gái anh thì anh muốn làm gì là làm nha.

Chấm dứt ư? Cũng đúng, mối tình này sớm biết đã không có kết quả vậy còn cố chấp làm gì. Chia tay sớm bớt đau khổ vậy. Tôi tôn trọng quyết định của anh.

Ngã người vào sofa, đợi cơn giận nguôi ngoai, tôi bắt đầu đi thay đồ sau đó đến nhà ba. Dù gì từ tết đến giờ tôi cũng chưa thăm ông ấy, vã lại còn quà của hai nhóc nữa, tôi phải mang qua đấy.

Từ đây qua đó khá xa, xe bus lại không có tuyến, lúc trước toàn tên Bảo Dương đưa đi. Haiz, giờ đi taxi vậy.

Đứng trước cửa nhà ba, do dự một lúc tôi cũng quyết định bấm chuông.

- A Nghi đấy à, vào đi con lâu quá mới về, mọi người nhớ con lắm -Dì Bảy.

- Vâng, có ba con ở nhà không dì?

- Có, ông chủ ở trong đấy.

Bước vào nhà, ngôi nhà xa lạ đối với tôi, mọi thứ đều khác, ông ấy cho người thay đổi hết rồi à? Còn cái tủ trang trí kia nữa, một tấm hình của tôi củng không có, lúc trước chẳng phải toàn hình gia đình ba người chúng tôi sao? Bây giờ đến một tấm cũng không có... Ông ta thật nhẫn tâm!

- Con mới về à? - Ba tôi từ trên lầu xuống cất giọng hỏi thăm.

- Vâng. Con có quà tặng ba - Tôi đưa ông ấy cái hộp hình vuông màu đen - Còn đây là của hai nhóc - Sau đó đưa quà của hai nhóc cho dì Bảy - Dì Bảy cầm hộ con ạ.

- Con ngồi xuống đi, ba lấy nước cho con uống.

- Dạ thôi ba con về liền - Vừa nói tôi vừa quay lưng bước đi.

- Nghi! Con hận ba đến thế sao? Chẳng bao giờ con về nhà này ở quá nữa tiếng...

Ông ấy đang nói gì cơ? Hận ông ấy? Đúng vậy, tôi rất hận!

- Đúng. Con rất hận ba. Từ lâu ngôi nhà này không dành cho con nữa rồi.

[Chát] ông ấy vun tay tát tôi một cái. Đau điếng, tôi cảm nhận được mặt tôi in hằn năm ngón tay ông ta. Nhưng tôi không khóc. Không khóc vì những người không đáng. Đây là lần thứ hai ông ta đánh tôi...

- Ba... ba... - Bàn tay lơ lững nơi không trung, ông ta không nói thành lời,

- Là ba đánh con... Ba đánh mẹ chưa đủ bây giờ lại đánh con. Ba thật tàn nhẫn. Con ghét ba. Con ghét ba... ba không phải là ba con! - Tôi uất ức thét lên,

- Nghi! Ba xin lỗi... lúc nảy ba nóng quá...

- Nóng ư? Chẳng phải lúc nào ba cũng như vậy ha? Ba hỡ chút lại ra tay đánh người khác... người ba mà con từng biết... đâu rồi?

- Con nghe ba nói này...

- Ba đừng biện minh cho những hành động của ba. Con không nghe và cũng không cần nghe. Từ đây về sau nếu ba không thay đổi đừng hòng con bước vô ngôi nhà này nữa bước. Còn nữa ba mà còn ngăn cách con với mẹ nữa thì ba đừng trách con bất hiếu.

Nóng giận, uất ức. Phải! Chính là thứ cảm xúc hổn độn này. Tôi hận người đàn ông ấy. Ông ấy không còn là ba tôi nữa. Chạy ra công viên gần đấy, tôi lại ngồi vào chiếc ghế đá năm xưa. Nước mắt tôi không ngừng chảy. Nhưng tôi khóc là vì điều gì đây? Là cái bạc tay của ông ấy hay là những lời cay đắng mà Bảo Dương nói với tôi...

Cuối cùng kì nghĩ tết cũng hết, chúng tôi lại bắt đầu vào học tập. Tuệ Lâm cũng đã quay lại đây vào tối hôm qua, nghe lời mẹ con bé cũng đã dọn sang ở cùng tôi. Như vậy càng tốt. Có người ở cùng sẻ không buồn lại còn được ăn nhiều món ăn ngon nữa.

Wow, mới sáng sớm đã nghe mùi thức ăn thơm phức. Con bé dậy sớm thật. Tôi nhanh chóng làm VSCN và thay đồng phục. Vừa bước ra đã thấy Tuệ Lâm trong bộ trang phục trường Sky chỉnh tề.

- Em dậy sớm thế?

- Dạ quen rồi ạ. Chị ăn đi rồi đến trường.

- Ừm.

Vừa ăn, chúng tôi lại vừa nói chuyện rom rã.

- Mắt chị sao thâm quầng thế, tối qua chị không ngủ à?

- Chị nhớ mẹ nên không ngủ được.

- Vâng, em củng nhớ mẹ.

- Này, tại sao em lại mang họ Dương, chẳng phải em chỉ là...

- Chuyện kể ra thì cũng dài. Ba năm trước em bị rơi xuống vực. May mà có mẹ cứu. Em lại bị mất trí nhớ, kể cả tên cũng không biết. Lúc đó mẹ chăm sóc cho em, lo lắng cho em, em rất biết ơn mẹ. Sau khi bình phục em không biết mình sẻ đi đâu nên mẹ kêu em ở lại với mẹ... rồi cái tên Dương "Tệ" Lâm củng do mẹ đặt cho em. Mẹ nói tên con gái có chữ lót là "Tệ" rất đẹp... (au: Là Tuệ đó ạ, con bé không nói được chữ Tuệ, ai không nhớ đọc lại chap 4 nha).

- À ra vậy... Thôi ăn nhanh rồi đi học, kẻo trể.

Vừa đến cổng trường đã thấy chị em Gia Hân, Gia Linh đi chung. bên cạnh Gia Hân là Minh Hoàng. Minh Long thì đã quay lại Mỉ rồi. Bên cạnh Gia Linh là.... mà thôi, tôi không muốn nhắc đến người này. (Chắc mọi người cũng biết ai)

- Chào buổi sáng - Tôi chào bốn à không ba người họ.

- Hì, buổi sáng tốt lành - Ba người cùng đồng thanh.

Tôi lại một mình bước tiếp. Có vẻ mọi người chưa ai biết tôi và Bảo Dương đã xảy ra chuyện gì. Thôi không sao, dù sao ít người biết càng tốt, đỡ phiền phức.

Tiếng chuông vang lên, học sinh nhanh chân vào lớp. Tôi củng vậy, năm phút đầu giờ nhanh chóng trôi qua. Cô Trang - gvcn bước vào.

- Chào các em hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới. Vào đi em.

- Chào các bạn mình là Phan Gia Linh, là em sinh đôi với chị Gia Hân. Mong mọi người giúp đỡ.

- Được rồi bàn cuối sau bàn bạn Tuệ Nghi còn trống, em xuống đó ngồi đi.

Từ nay Gia Hân sẻ là Gia Hân, Gia Linh sẻ là Gia Linh. Thân phận ai trả về đấy. Chỉ có điều điểm số mà Gia Linh có của hkI đã thành điểm của Gia Hân vì không muốn mọi người biết chuyện tráo đổi thân phận nên hai chị em nhà này quyết định như vậy và không giải thích gì thêm.

Giờ giải lao. Hai chị em Hân - Linh lại kéo tôi xuống canteen. Tôi không muốn xuống vì biết thế nào củng gặp... người tôi không muốn gặp. Vậy mà... Thấy chưa nói rồi mà chưa gì đã thấy anh ta ngồi thù lù ở đó chung với anh Hoàng rồi mà.

Bất lực. Tôi chỉ biết ngồi chiếc ghế đối diện, anh Hoàng lại bỏ chúng tôi mà đi theo hai chị em nhà kia. Bó tay? Bây giờ chỉ còn mỗi tôi và Bảo Dương. Làm sao đây... làm sao đây... Không lẽ bỏ chạy về lớp, vậy cũng không được mất thể diện quá.

- Mấy ngày nay em vẫn bình thường chứ?

Bình thường ư? Bình thường cái đầu anh ý! Anh không biết suy nghĩ à? Ví dụ anh mất đi một thứ gì đấy quan trọng nhất của mình thử hỏi anh không buồn được không!? Cũng đúng thôi đối với anh tôi có là gì đâu, trong mắt anh tôi vốn dĩ chỉ là một con số không không hơn không kém.

- Ừm, bình thường. Còn anh?

- Anh không ổn.

- Tại sao?

- Không biết nữa. Có lẽ thiếu một thứ gì đó.

-...

- Trà sửa của mày nè Mèo - Gia Linh đưa cho tôi li trà sửa.

- Ừm, cảm ơn.

- Mọi người tối nay đi xem phim hông? Nghe nói phim mới ra ý, hay lắm - Gia Hân.

- Không - Tôi và Bảo Dương đồng thanh.

- Chắc người ta có hẹn rồi - Anh Hoàng bèn trêu.

- Hai người không đi bọn tôi đi vậy - Gia Hân.

- Thôi, em không muốn làm kì đà cản trở hai người đâu - Gia Linh cười cười.

Lại chuẩn bị đi làm. Tuyệt nhiên lần này sẻ không còn ai đưa đón. Không sao còn có Tuệ Lâm mà, tôi và nhóc cùng đi xe bus vậy.

Hôm nay Lotte khá vắng khách, tôi được về sớm. Tự nhiên lại muốn ra biển. Tôi bảo nhóc Tuệ Lâm về trước, một mình đi ra biển. Biển cách đây khá xa nên tôi chẳng thể nào đi bộ được nên tôi quyết định đi taxi vì không có tuyến xe bus.

Mất hai giờ đồng hồ để đến đây. Hoàng hôn vừa buông xuống. Tiếc thật, giá như tôi đến sớm hơn thì tốt rồi, có thể ngắm hoàng hôn rồi...

Một mình tôi đi dạo dọc theo bờ biển. Lạ thật, sao tôi cảm thấy buồn đến vậy. Chắc do thói quen vì lúc nào đến đây tôi cũng đến 2 người... nhưng lần này thì không... chỉ mỗi mình tôi. Mỗi mình tôi cô đơn tại đây.

[ - ANH THÍCH EM, LÀM BẠN GÁI ANH NHA.......

- Anh đang tỏ tình với tôi sao??

- Ừm...... ]

Kí ức hôm đó lại ùa về. Tại nơi đây anh đã tỏ tình với tôi chỉ vài tháng trước thôi... vậy mà bây giờ hai chúng tôi đã trở thành hai người xa lạ.

[ - Ừ là anh kiếm chuyện đấy. Em không thích thì thôi từ nay anh sẻ không phiền em nữa, cũng chẳng cần câu trả lời của em nữa.

- Là anh nói đấy nhé! ]

Từng câu từng chữ anh nói hôm đấy, làm sao tôi có thể quên được. Tôi ghét anh, tôi lại ghét chính bản thân mình. Tại sao tôi lại để mình yêu anh chứ, tôi đúng là ngốc thật. Làm gì có thứ tình cảm nào là mãi mãi vậy mà tôi vẫn cố chấp yêu anh để bây giờ lại đau như thế này.

Tôi lại sải bước trên bãi cát dài vô tận, cái gió lạnh lùa vào sóng lưng làm tôi sởn tóc gáy. Ước gì bậy giờ có anh ở đây, ôm tôi vào lòng thì hay biết mấy. Càng nghĩ tôi lại càng nhớ anh. Càng nhớ anh nước mắt tôi càng rơi nhiều hơn. Tôi phải làm sao đây?
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 25: Tôi và cô có quen nhau sao?


Vẫn phải đi học, vẫn phải đối mặt, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi càng ngày càng xa. Tôi và anh là hai đường thẳng song song, có lẽ vậy. Không có anh, tôi vẫn sống tốt. Tôi phải tập quen với cuộc sống không anh. Nhất định phải thế.

Nhưng càng muốn quên anh tôi lại càng nhớ. Sáng nay khi đến lớp tôi thấy anh đi chung với Mỹ Liên. Nhìn hai người rất đẹp, rất xứng đôi. Có lẽ chị ấy hợp với anh hơn tôi. Tôi không trách ai cả, chỉ trách bản thân mình quá ngốc nghếch và yếu đuối.

Nằm trên giường, cầm điện thoại trên tay, dòng tin nhắn được tôi nhập rồi lại xoá... và cuối cùng tôi vẫn không thể nào gửi cho anh.

Ừm! Có lẻ anh chẳng cần tôi nữa.

Hơn tuần nay anh không hề gửi bất cứ tin nhắn nào cho tôi. Cũng phải thôi, tôi và anh có là gì của nhau đâu.

[Muốn cho cả thế giới được nhìn thấy em, thấy mình bên nhau

Muốn ta sẽ mãi mãi cùng đi đến nơi ngắm muôn vì sao

Anh nghĩ duyên đã cho ta tìm thấy nhau

Thế nhưng bấy lâu, em ở đâu?

Ước cho tình yêu sẽ vĩnh viễn mãi như biển rộng sông sâu

Ước ta sẽ vĩnh viễn cùng nhau sống trong giấc mơ dài lâu

Anh ước, yêu mãi em đến tận kiếp sau

Mỗi giây chúng ta cũng đều có nhau]

Là tiếng nhạc chuông từ điện thoại vang lên. Là Bảo Dương, anh đang gọi tôi sao? Chần chừ một lát tôi quyết định nghe máy.

- Alo?

- [Cô có phải là người nhà của Bảo Dương không?]

- Có chuyện gì ạ?

- [Cậu ấy đang ở bệnh viện X cô đến liền nha]

[Xoảng] cái điện thoại trên tay tôi rơi tự do xuống đất. Bảo Dương anh ấy... anh ấy bị làm sao? Sao lại ở bệnh viện. Không được tôi phải đến đó liền.

Tôi đã ngồi đây hơn hai tiếng, và tôi có thể cảm nhận được nước mắt, nước mũi mình đang tèm nhem trên mặt. Không sao chỉ cần Bảo Dương bình an, muốn tôi như thế nào cũng được.

[Ting]

- Bác sỉ... anh ấy... có sao không ạ - Tôi lấp bấp.

- Đã qua cơn nguy kịch. Nhưng do trấn thương ở đầu quá nặng, nếu ba ngày nữa cậu ấy không tỉnh lại tôi e rằng...

- Bác sĩ... Cháu xin bác, xin bác phải cứu anh ấy - Tôi vừa khóc vừa nắm tay áo bác sĩ van xin.

Cùng lúc đó thì Minh Hoàng, Mỹ Liên, Gia Hân và Gia Linh cũng đến.

- Anh ấy bị làm sao vậy? Tại sao các người để anh ấy ra nông nổi vậy? Các người không biết chăm sóc cho anh ấy à? - Tôi quay sang nắm áo Hoàng hỏi dồn dập.

[Chát]

- Cô có thôi đi không? Chẳng phải vì cô mà anh ấy mới uống rượu rồi chạy xe mới ra như vậy sao? Cô còn trách ai, tất cả chẳng phải tại cô sao? - Mỹ Liên tát tôi một cái đau điếng sau đó lớn tiếng mắng tôi.

- Đúng rồi là tại tôi... tại tôi không tốt. Tôi phải vào thăm anh ấy - Tôi nói lí nhí thất thần đi vào bên trong.

Bước vào căn phòng trắng toát, lần này người bệnh không phải là tôi mà là anh. Nhìn anh nằm yên trên giường mà lòng tôi lại nhói lên. Sao anh lại ra nông nổi này? Còn chiếc khăn trắng quấn trên đầu còn thấm máu kia nữa. Ai... là ai đã làm anh thành ra như vậy, tôi nhất định sẽ không tha cho người đó đâu. Khuôn mặt hồng hào của anh được thay bằng gương mặt trắng bệch, môi nhợt nhạt không chút sưc lực.

Tôi bước đến ngồi cạnh bên anh. Vô thức cầm tay anh đặt lên má mình. Tôi hôn vào tay anh, chỉ cần anh tỉnh lại anh muốn sao tôi đều đồng ý cả. Bảo Dương, anh tỉnh lại đi mà, xin anh đấy...

- Em xin lỗi, là em sai... anh mở mắt ra nhìn em đi. Anh tỉnh lại đi em xin anh đấy... Bảo Dương. - Tôi cầm tay anh không ngừng khóc.

- Đáng ra hôm đó em không nên nói như vậy... em không nên làm anh tổn thương như vậy.

- Bảo Dương anh tỉnh lại đi... chúng ta sẽ cùng nhau đi chơi... từ lúc em đồng ý làm bạn gái anh, anh vẫn chưa có buổi hẹn hò chính thức nào với em cả...

Giá như người nằm trên giường là tôi. Tôi ước thế. Tôi không muốn nhìn thấy anh như vậy. Giá như ngày đó không xảy ra thì bây giờ anh không như vậy rồi... tất cả là tại tôi... tại tôi.

Lạ thật. Không lẽ tối qua tôi nằm mơ? Sao bây giờ tôi lại ở nhà vậy?

- Chị dậy rồi à? Làm em lo chết đi được? - Con bé Tuệ Lâm đang ngồi học thấy tôi dậy thì liền quay sang.

- Sao chị lại ở đây?

- Hôm qua khi mọi người vào thăm anh Dương thì thấy chị ngất xỉu ở đó nên anh Hoàng với chị Hân đưa chị về đây.

- Bảo Dương... anh ấy sao rồi?

- Chị ăn sáng đi rồi vào với anh ấy.

- Ừm. Cảm ơn em...

Thì ra không phải là mơ mà là thật. Anh vẫn nằm yên trên chiếc giường đó. Đến bao giờ anh mới chịu mở mắt ra nhìn tôi đây.

Lại một ngày nữa trôi qua. Anh vẫn không tỉnh dậy. Tôi bỏ hết tất cả để ở bên anh. Tôi nghĩ học, nghĩ làm tôi chỉ biết ở bên cạnh anh, không ngừng khóc và cầu xin anh tỉnh lại.

[Cạch]

Nghe tiếng mở cửa tôi nhanh chóng quay lại. Người đàn ông ngoài bốn mươi đứng trước mặt tôi.

- Cháu chào bác - Tôi lễ phép cuối đầu.

- Cô ở đây chăm sóc nó sao? Giờ này là giờ học mà? - Ông ta nhíu mày hỏi.

- Là cháu hại anh ấy ra nông nổi này, cháu phải ở lại chăm sóc anh ấy.

- Cảm ơn cô. Mấy hôm nay tôi và mẹ nó phải đi công tác nên không về kịp. Cô cần gì cứ nói, tôi sẽ bảo quản lí mang cho cô.

- Dạ không cần đâu bác, cháu chăm sóc anh ấy là tự nguyện, cháu không cần bất cứ thứ gì đâu ạ. Chỉ mong anh ấy mau tỉnh lại thôi.

***

- Cô ra gặp tôi một lát được không? - Mỹ Liên.

Tôi không đáp chỉ khẻ buông tay anh ra sau đó lẳng lặng đứng lên đi ra phía ngoài.

- Có chuyện gì cô nói đi - Sau khi cả hai đã ngồi bên ghế chờ tôi mới lên tiếng.

- Tôi muốn cô rời xa Bảo Dương.

- Tại sao?

- Cô còn hỏi sao? Chẳng phải tại cô bây giờ anh ấy sống chết ra sao còn chưa biết. Cô chính là đồ sao chổi, cô càng ở bên anh ấy càng mang đến xui xẻo cho anh ấy.

- Tôi biết tất cả là do tôi, là do tôi không tốt... nhưng thấy Bảo Dương như vậy cô nghĩ tôi vui lắm hả. Cô yêu anh ấy một, cô lo cho anh ấy một thì tôi yêu anh ấy mười, tôi lo cho anh ấy mười thậm chí tôi trách bản thân mình cũng gấp mười lần cô.

- Vậy tốt nhất cô nên tránh xa anh ấy đi.

- Chẳng phải đó là trốn chạy hay sao? Cô vừa nói anh ấy sống chết thế nào còn chưa rõ, cô nghĩ tôi có thể bỏ mặt anh ấy ngay lúc này sao?

- Được. Nếu hai ngày nữa anh ấy không tĩnh lại, cô phải biến đi ngay lặp tức. Bên cạnh cô, anh ấy mới xui xẻo như vậy... biết đâu cô ở lại đây anh ấy mãi không tỉnh dậy luôn thì sao?

- Vậy nếu hai ngày nữa anh ấy tỉnh dậy cô không được ngăn cản tôi và anh ấy nữa.

- Tôi không chắc, bởi vì nếu cô còn làm tổn thương anh ấy lần nào nữa thì đừng trách tôi.

Nói rồi Mỹ Liên nhanh chóng rời đi, tôi lại tiếp tục quay vào trong. Chỉ biết nhìn anh nằm đó mà lặng lẻ rơi nước mắt.

- Bảo Dương... anh tĩnh lại đi. Em xin anh đấy, nếu hai ngày nữa anh không tỉnh lại là em phải rời xa anh mãi mãi đó. Vậy nên dù bất cứ giá nào anh cũng phải mở mắt ra nhìn em này...

- Anh biết không, bây giờ em có rất nhiều chuyện muốn nói với anh lắm... Anh mau tĩnh dậy đi... em còn muốn kể anh nghe về ước mơ và dự định trong tương lai của chúng ta nữa...

- Em ước sau này sẽ là mẹ của các con anh. Em ước hôn lễ của chúng ta sẽ được tổ chức tại một nhà thờ ở nước Pháp, em sẽ mặc váy trắng thật dài và cùng anh với ba chữ "em đồng ý".... Anh mau tĩnh lại đi... em còn rất nhiều rất nhiều chuyện muốn nói với anh...

Anh đã hôn mê ba ngày rồi, là ba ngày tôi không được nghe giọng nói của anh rồi. Tôi xin anh đấy, anh tỉnh lại đi... nếu không thì sau này không phải là ba ngày mà là mãi mãi tôi sẽ không được nghe giọng nói của anh nữa...

- Sao lại khóc?

Là giọng nói của Bảo Dương, anh tỉnh lại rồi, phải, rồi anh tỉnh lại rồi. Tôi nhanh chóng ngước lên nhìn anh.. anh đang mở mắt nhìn tôi. Là thật! Không phải mơ.

- Sao không chết luôn đi - Tôi trách anh.

- Cô... cô... là ai?

- Anh nói gì vậy? Em là Tuệ Nghi, là bạn gái anh mà. Anh sao vậy?? - Tôi cuống cuồng khi nghe anh hỏi vậy.

- Tuệ Nghi? Tôi và cô có quen nhau sao?

- Anh nói gì vậy... anh không nhớ em sao? Em là Tuệ Nghi... là Lâm Tuệ Nghi đó.

- Tuệ Nghi? Tôi không biết...
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 26: Valentine Day\"s


Hahaha... Đùa đấy... anh thì làm sao quên em được.

- Anh... anh thiệt quá đáng.

Toan đứng lên quay đi thì lại bị anh kéo lại. Tôi không tài nào nhấc chân lên được, đành bất lực yên vị ngồi xuống.

- Đừng đi. Anh xin lỗi.

- Xin lỗi. Xin lỗi là xong sao? Anh hù người ta sợ chết mất.

- Anh chỉ muốn biết em sẻ phản ứng thế nào nếu anh bị mất trí nhớ - Anh kéo người tôi lại về phía anh.

- Hứ. Anh nghĩ ngơi đi. Em về.

- Còn giận anh hả?

- Em... không có. Là tại em nên anh mới bị như vậy.

- Vậy tại sao lại về?

- Em....

- Em biết những ngày vừa qua anh sống như thế nào không hả? Không có em cuộc sống với anh không còn ý nghĩa gì cả. Nhiều lần anh muốn đến nhà em, muốn ôm em vào lòng. Muốn xin lỗi em.. Muốn được cùng em ăn sáng đến trường rồi cùng em đi làm... nhưng anh không dám... Tuệ Nghi... chúng ta bắt đầu lại nha. Anh cần em, rất cần em!

- Em xin lỗi, củng tại em. Đáng nhẻ hôm đó em không nên nóng giận với anh...

- Là tại anh... anh không tốt... anh chỉ biết nghĩ cho mình... anh không nên áp đặt em như vậy.

- Được rồi. Là tại hai chúng ta, anh biết những ngày vừa qua em sợ thế nào không hả? Em sợ anh sẽ không tỉnh lại, em sợ bọn họ sẽ bắt em rời xa anh... Cũng may là anh chịu tỉnh lại.

- Anh xin lỗi. Cũng tại anh không tốt.

- Anh và Mỹ Liên là sao hả? Hôm bữa em thấy hai người đi chung.

- Anh và cô ấy không có bất cứ quan hệ nào cả. Là cô ấy tự đi theo anh.

- Nhưng rõ ràng em thấy hai người rất vui vẻ mà.

- Thì... anh muốn chọc tức em...

- Thật chứ?

- Thật. Anh thề. Anh chỉ yêu mỗi em.

- Này theo anh.

- Đi đâu vậy? Anh chưa khoẻ mà.

- Không sao. Đi với anh.

Anh kéo tôi ra cổng bệnh viện. Sau đó bắt taxi về nhà anh. Đừng nói với tôi là anh muốn dẫn tôi gặp ba mẹ anh nha?

- Em ngồi yên đây. Anh vào nhà rồi ra liền.

Ôi. May quá, Bảo Dương vào rồi ra liền. Đồng nghĩa với việc tôi không phải vào nhà anh. Không vào nhà thì không phải gặp ba mẹ anh. Không sao.

Anh vào nhà lấy cái gì đấy, nhìn có vẻ bí ẩn, sau đó nhanh chóng quay trở lại.

Chúng tôi lại ra biển. Nơi có nhiều kỉ niệm nhất đối với tôi và anh!

- Sao lại ra đây? Gió lạnh không tốt cho sức khoẻ anh đâu.

- Đi dạo một chút thôi. Em biết không, những ngày xa em... hôm nào anh cũng ra đây ngồi...

- Làm gì?

- Không biết nữa, chỉ muốn ra đây thôi...

Lạ thật, hôm đó tôi cũng ra biển nhưng lại không gặp anh... có lẽ ông trời không muốn tôi gặp anh vào lúc đó, có lẽ người biết rằng nếu tôi gặp anh thì tôi sẽ lại yếu lòng, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể thắng con tim, đành chấp nhận bỏ lí trí mà quay về bên Bảo Dương.

- Tặng em - Anh đưa cho tôi 1 cái hộp hình chữ nhật đứng rất đẹp - Mở ra xem đi.

- Đồng hồ cát - Tôi mở ra xem - Sao lại tặng em?

- Em không nhớ hôm nay là ngày gì à?

- Ngày gì? - Tôi ngây ngô hỏi.

- Valentine đó đồ ngốc!

- Valentine? Anh mới tỉnh lại sao nhớ hay vậy?

- Thật ra anh tỉnh vào hôm qua rồi! Chỉ có em ngốc là không biết thôi! Haha...

- Anh dám gạt em... - Tôi đánh vào ngực anh.

- Đau, anh là bệnh nhân đấy.

- Kệ anh. Ơ, nhưng valentine sao lại tặng em đồng hồ cát?

- Em biết không đồng hồ cát gồm ba phần. Phần trên là tương lai, phần đang chảy là hiện tại, phần chảy qua rồi là quá khứ. Cát đang chảy là thời gian đang trôi qua. Cát chảy qua rồi thì không thể nào lấy lại được, thời gian cũng vậy. Cho nên chúng ta phải trân trọng những gì đang có để sau này không phải hối tiếc. Anh cũng vậy, em là thứ quý giá nhất mà anh phải trân trọng. Ngốc à!

- Nhưng em lại không có quà tặng anh.

- Có mà.

- Hả có gì..? - Tôi thắc mắc.

- Tặng em cho anh được rồi!!

- Này nhắm mắt lại đi...

- Làm gì?

- Nhắm đi.

Đợi anh nhắm mắt rồi tôi mới bước lại hôn vào má anh. Nụ hôn thay cho món quà valentine. Thật ra tôi muốn tặng anh rất nhiều thứ lãng mạn, cơ mà vào giây phút này trong đầu tôi không nghĩ được gì hơn.. vả lại bây giờ nếu muốn tặng thì cũng chẳng thể nào. Mấy hôm nay lo cho anh đến nổi tôi quên luôn hôm nay là valentine nên có kịp chuẩn bị gì đâu.

Từ khi làm hoà với anh, tôi và anh không còn giận hờn vô cớ nữa. Nhưng cũng chẳng có thời gian gặp nhau thường xuyên. Năm nay là năm cuối cấp của anh. Tôi muốn anh chuyên tâm học tập nên cũng chẳng dám phiền.

[Ting] là chuông tin nhắn. Tôi vội mở điện thoại ra xem. Là tin nhắn từ Bảo Dương.

"Em đang làm gì vậy? Anh nhớ em"

Biết ngay mà, thế nào nội dung cũng như vậy. Hơn tuần nay ngày nào vào giờ này Bảo Dương cũng gửi tin nhắn cho tôi với cùng nội dung. Không biết anh có dùng chế độ auto không mà hôm nào cũng y như vậy.

"Em vừa học xong chuẩn bị đi ngủ"

Nhưng tôi cũng chăm rep tin nhắn lắm nha. Mặc dù có một câu hỏi nhưng mỗi hôm tôi lại rep khác nhau. Ví dụ như "em đang ăn" hay là "em đang cua zai", có hôm tôi lại rep "có thằng cua em, em lỡ đồng ý rôi ^^" cơ mà anh chả có chút phản ứng gì... không lẽ anh biết tôi nói dối...

"Mai anh qua đón em đi học"

"Ngủ ngon"

Tôi thuộc tuýp người không thích dài dòng. Kể cả nhắn tin với anh cũng vậy. Chỉ vỏn vẹn vài chữ.

Kết thúc cuộc nhắn tin lãng xẹt. Tôi lôi quyển tiểu thuyết ra đọc. Tôi nói dối anh đấy tôi chưa ngủ đâu. Hôm nào tôi cũng thức đến mười hai giờ khuya chỉ để đọc ngôn tình. Nhưng tôi không muốn anh lo nên mới không nói. Đây không quy vào tội cố ý nói dối đâu chứ?

6h30 am. Anh đứng trước cửa nhà. Củng chẳng thèm gõ cửa hay gọi tôi một tiếng. Đơn giản vì tôi đi... đổ rác mới thấy anh. Nhanh chóng vào nhà lấy balo sau đó cùng anh đi học.

- Mai đi chơi nhé! - Đi được một đoạn thì anh lên tiếng hỏi tôi.

- Đi đâu? - Tôi quay phắt sang, tròn xoe mắt chờ đợi.

- Nhà thờ - Bảo Dương đáp một cách ngắn gọn.

- Làm gì? - Tôi hỏi tiếp.

- Cầu duyên.

- Người ta nói đi chùa cầu duyên còn anh đi nhà thờ cầu duyên à. Haha - Tôi cười lớn chọc anh.

- Miễn có em đi đâu cũng được - Dứt lời, Bảo Dương liền lấy tay anh nắm tay tôi đặt vào ngay ngực anh.

- Tào lao. Lo học đi. Anh hứa rồi mà. Chới bời gì - Tôi phủ phàng rút tay lại.

- Học cả tuần nay rồi đấy. Đầu sắp nổ tung luôn đây này - Anh chỉ vào đầu mình - Mai đi nha...

- Ừm... để suy nghĩ...

- Suy nghĩ gì nữa... đồng ý nha.

- Thôi được rồi.

(Tg: chương này hơi ngắn thì phải, chương sau au sẽ bù cho mọi người nha)
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 27: Hạnh phúc mong manh


Bước chân vào đây mà tôi thấy lòng bình yên đến lạ. Nơi đây đẹp thật đấy. Sống mười bảy năm trời đây là lần đầu tiên tôi bước vào nhà thờ. Nhìn cảnh vật xung quanh tự nhiên tôi lại nghĩ đến một đám cưới với tất cả mọi thứ đều màu trắng. Cô dâu mặc váy trắng. Chú rể thì vest trắng. Hoa trắng, bong bóng trắng. Tất cả mọi thứ đều màu trắng... ừm! Sau này đám cưới của tôi nhất định phải thế. Vì màu trắng là màu đẹp nhất mà.

Nhưng sao lại đưa tôi đến đây chứ? Hôm bữa ở bệnh viện tôi nói muốn hôn lễ của mình được tổ chức tại nhà thờ... nhưng mà lúc đó anh còn hôn mê mà, làm sao mà nghe thấy được chứ. Chắc là trùng hợp, chắc vậy, tôi tự nhủ bản thân mình.

Bảo Dương nắm tay tôi đi vào bên trong. Chúng tôi dừng lại nơi có một bức tượng lớn. Thấy anh chấp tay cầu nguyện tôi cũng làm theo. Tôi không biết anh đang cầu nguyện gì, nhưng... tuyệt nhiên tôi sẻ cầu nguyện cho anh.

"Chúa ơi, con ước người con trai bên cạnh con lúc nào cũng vui, khoẻ và hạnh phúc.... kể cả khi không có con bên cạnh. Amen..."

- Này em cầu nguyện gì vậy?

- Bí mật... - Tôi dùng ngón trỏ đưa lên miệng ra vẻ bí mật.

- Em cầu nguyện cho người con trai bên cạnh sẻ yêu em nhiều hơn... đúng không?

- Nói linh tinh... chúng ta đi ra thôi.

Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình khám phá nhà thờ. Nơi này thật rộng lớn, lại rất đẹp. Không biết bao nhiêu hình đã được tôi và anh chụp lại rồi nhỉ? Có lẻ sắp "cháy" điện thoại vì độ tự sướng của tôi và Bảo Dương ấy chứ.

- Lúc trước anh bảo không thích chụp hình? - Tôi ngồi vào ghế đá gần đấy, vô tư hỏi.

- Giờ hết rồi - Bảo Dương đáp cụt ngũn.

- Tại sao?

- Vì em thích...

-...

- Anh sẻ tập quen với tất cả những gì mà em thích...

Đối diện nhà thờ là công viên. Chúng tôi bắt đầu đi dạo quanh công viên. Đi một lúc thì mệt. Lại bắt đầu ăn. Đi với anh không sớm thì muộn, tôi cũng thành con heo mất.

- Ngon không?

- Ngon - Bảo Dương gật đầu cái rụp.

- Vậy sao lúc trước không ăn? - Tôi vô tư hỏi tiếp.

- Bảo Dương lúc trước đã bị anh đuổi đi rồi.

- Hửm? - Tôi chu mỏ khó hiểu.

- Bảo Dương đang ngồi trước mặt em là một người hoàn toàn khác.

- Ví dụ...

- Ví dụ như là biết nhắn tin, biết chụp hình, biết ăn những món ăn vỉa hè và quan trọng nhất là biết yêu em.

- Ai dạy anh nói vậy?

- Là do yêu em mà ra cả đấy...

- Ăn xong chúng ta đi đâu?

- Em muốn đi đâu? Cho em lựa chọn đấy.

- Em muốn... đến nhà anh.

- Kể cả khi có ba mẹ anh ở nhà?

Tôi gật đầu. Chúng tôi không nói gì thêm, ăn xong chúng tôi ra xe và có lẽ sẽ chuẩn bị về nhà anh.

Ngồi trên xe mà tôi không thể cảm nhận được mình đang run đến mức độ nào. Không lâu sao thì Bảo Dương liền nắm lấy tay tôi, truyền cho tôi hơi ấm.

- Đừng hồi hộp. Ba mẹ anh không có ở nhà đâu.

Quả thật câu nói này hiệu quả hơn cái nắm tay của anh rất nhiều. Ngay từ đầu nói như vậy không tốt hơn sao? Sao phải đợi đến khi tôi run cầm cập lên như vậy mới chịu nói.

- Em sợ ba mẹ anh đến vậy sao?

- Em không sợ, chỉ là hồi hộp thôi.

- Ba anh tuy hơi khó tính một chút nhưng ông thật sự rất dể gần, còn mẹ thì rất hiền lành nên em không cần phải sợ...

- Nhưng bọn họ đi công tác cả rồi. Em hết sợ rồi, đến nhà anh... em sẽ đầy đoạ anh cho mà xem.

- Khách dám đầy đoạ chủ nhà cơ đấy? Vậy có nên không cho khách vào nhà hay không?

- Nếu anh thích... em không ép - Tôi quay mặt đi vờ giận dỗi.

Chiếc xe dừng lại tại một ngôi nhà có cánh cổng màu xám. Đây là lần thứ hai tôi đến nhà anh, lần đầu là hôm anh tỏ tình với tôi, lúc đó là ban đêm nên tôi cũng không để ý cảnh quan cho lắm. Giờ nhìn lại mới thấy nhà anh đẹp thật, dường như được bao phủ bởi một màu xanh của cây... xung quanh nhà toàn là màu xanh không thì phải.

Dừng lại một lúc thì Bảo Dương láy xe chạy thẳng vào gara, sau đó anh xuống trước và chạy sang mở cửa cho tôi. Anh đưa tôi vào nhà. Bên trong nhà không khác bên ngoài là mấy bởi tông màu chủ đạo xám xanh. Ngôi nhà mang phong cách khá là Châu Âu.

- Bảo Dương, sao nhà anh toàn màu xanh và xám thế?

- Ba anh ông ấy vốn dĩ thuộc tuýp người lạnh lùng nên toàn căn nhà cũng mang sắc thái lạnh lùng giống ông. Vài năm gần đây mẹ anh hay bệnh nên mọi thứ được chuyển sang màu xanh vì mạng của mẹ anh rất hợp với màu xanh.

- À ra vậy. Anh dẫn em lên phòng anh đi.

Bước vào căn phòng ở lầu hai, đều đầu tiên tôi có thể cảm nhận là rất ngăn nắp, gọn gàng nhưng nơi đây có vẽ rất lạnh lẽo. Một căn phòng tuy đơn giản nhưng mang lại cho người ta cảm giác rất thoải mái. Đặc biệt là cây piano nơi vách tường.

- Đây là phòng anh sao?

- Không. Đây là phòng nhạc, nhưng có lẽ cũng là phòng của anh vì anh thích sự đơn giản của căn phòng này.

- Ở đây thật thoải mái... nhưng hơi lạnh thì phải?

- Vốn dĩ từ trước giờ ngoài anh trai anh ra thì chưa có ai bước chân vào đây kể cả ba mẹ.

- Em là người đầu tiên sao?

- Ừm?

- Tại sao?

- Vì anh yêu em.

Tôi lại tiếp tục đi thăm quan những phòng còn lại. Chủ yếu là phòng trống. Cuối cùng tôi quyết định ra vườn. Ngay lập tức chiếc xích đu hôm nọ đập vào mắt tôi nhưng hôm nay nó không còn mang những con gấu bông nữa, chỉ đơn thuần là một chiếc xích đu bình thường, tôi bước đến và ngồi xuống. Xích đu này khá rộng, nó đủ để cho hai người ngồi.

- Anh có vẽ không thích nơi đây? - Tôi bất giác hỏi khi thấy vẻ mặt không vui của Bảo Dương.

- Năm xưa có lần anh và anh trai đùa nghịch trên chiếc xích đu này. Anh vô tình làm anh trai ngã đến chảy máu đầu nên...

- Được rồi đừng nhắc những chuyện không vui - Tôi đặt ngón tay mình lên môi anh ngăn không cho anh nói thêm gì nữa.

- Em rất thích ngồi xích đu?

- Lúc nhỏ em và ba hay đừa giỡn trên xích đu lắm...

- Anh xin lỗi, đáng ra anh không nên nhắc chuyện đó - Bảo Dương lập tức ngắt lời tôi.

- Bảo Dương. Anh có hận em không?

- Về chuyện gì?

- Vì tại em mà anh mới xảy ra tai nạn hôm đó.

- Không đâu, là do anh uống say nên mới không cẩn thẩn. Nhưng cũng nhờ anh bị tai nạn chúng ta mới làm lành không đúng sao...

- Anh còn đau không?

- Có em bên cạnh là anh không đau nữa.

- Anh nói vậy nghĩa là còn đau đúng không? Đau ở đâu, em vào lấy thuốc sức cho anh.

Vừa đứng lên thì tôi đã bị một lực rất mạnh kéo về phía sau. Mất đà tôi ngã vào lòng Bảo Dương. Tôi nhanh chóng ngồi dậy, nhưng anh nhanh hơn, anh ôm tôi thật chặt làm tôi chẳng thể nhúc nhích được nữa.

Mãi một lúc sau tôi mới biết Bảo Dương đang nhìn mình say đắm. Ngượng chín mặt, tôi quay sang một bên và ngay lập tức tôi cảm nhận được một tay anh đang xoay mặt tôi lại và một tay đang từ từ nâng cằm tôi lên. Dứt hành động đó là một nụ hôn thật nhẹ nhàng, khiến cơ thể tôi mềm nhũn ra và dần mất kiểm soát. Bảo Dương nhanh chóng lợi dụng cơ hội đó mà càng tham lam hơn nữa, anh hôn tôi đến lúc mặt cả hai đỏ bừng, không còn chút không khí nào nữa thì mới luyến tiếc buông ra.

Mai là kiểm tra một tiết hoá. Ôi lạy chúa, môn con ghét nhất. Làm sao đây. Có học thế nào thì đầu ốc vẫn trống rỗng không tài nào nhớ được phải làm sao đây... không lẽ... lại được trứng ngỗng nữa ư? Không thể nào Lâm Tuệ Nghi không thể nào đạt hai con không trong một bài kiểm tra được. Phải cố lên... cố lên!

[Ting]

"Mai kiểm tra tốt. Trên tám điểm anh dẫn đi chơi. Cố lên"

Đi chơi. Đúng rồi. Tất cả là vì chuyến đi chơi. Cố lên. Tuệ Nghi mày làm được mà... fighting!

Giờ kiểm tra hoá

Rồi xong. Chuyến đi chơi của mình xem như phá sản. Cái đề gì đâu mà nhìn vô muốn lồi con mắt. Nhìn qua nhìn lại hơn chục phương trình. Trời ơi, cứu con. Mấy ông thầy này lạ thật ý nhờ làm mất nhãn dung dịch làm gì rồi bắt tôi tìm làm sao tôi tìm được huhu... chuyến đi chơi của mình. Nhìn tụi bạn cặm cùi làm bài mà tôi khóc không ra nước mắt. Nhìn vào toàn đề kiểm tra có lẽ tôi làm được... 2 câu. Hông lẽ ăn con ngỗng vậy sao trời? Không sao từ trứng ngỗng lên con ngỗng có tiến bộ. Khá khen cho khanh - Lâm Tuệ Nghi!

Hết giờ.

- Ê mày làm được không Nghi - Gia Hân khều vai hỏi tôi.

Trời ơi, giờ phút này còn hỏi thăm tôi nữa có hỏi sao lúc nảy không hỏi.

- Không - Vỏn vẹn một chữ một.

Nghĩ lại cũng thật bất công. Ông thầy vốn dĩ ghét tôi suy ra lúc kiểm tra toàn canh tôi mà bỏ mặt mấy đứa kia nó coppy lẫn nhau. Quả thật không công bằng. Tại sao... tại sao chứ... sao chỉ mổi tôi làm bài không được vậy mấy đứa kia nhìn mặt mày tươi rối củng đủ hiểu tụi nó làm bài tốt thế nào.

Uất ức về bài kiểm tra vẫn chưa nguôi. Càng bực tôi càng ăn nhiều. Nảy giờ ba bịch snack và hai li trà sữa rồi đó. Cái biệt danh Mèo của tôi sắp được đổi thành Heo rồi.

- Sao không về, tối rồi - Bảo Dương từ sau bước lại vỗ vai tôi như thói quen hằng ngày.

- Không muốn về - Lời nói ngắn gọn và súc tích.

- Làm kiểm tra không được à.

- Yaa! Anh đừng có nhắc nữa... - Tôi bực mình, gắt lên.

- Được. Anh không nhắc. Không nhắc nữa.

- Anh về trước đi.

- Để anh đưa em về.

- Được rồi. Em tự về được mà. Chổ này về nhà em có năm phút à. Anh về trước đi.

- Vậy anh về. Em nhớ về liền đó. Không được ở đây quá lâu.

Cái tên Dương tiễn chết bầm, sao anh phiền phức quá vậy. Người ta muốn ở một mình ăn bánh uống nước cũng không xong với anh. Mất cả hứng. Về.

Vừa đi được vài bước tôi đã cảm thấy đầu mình đăm cào một cái gì đó khá to. Vội ngước mặt lên xem, thì ra không phải là một cái gì đó, mà là một con người.

- A cho tôi xin lỗi... xin lỗi anh tôi không cố ý - Tôi vội vã xin lỗi.

- Không sao cô đứng lên đi - Anh ta đỡ tôi.

- Thật tình xin lỗi anh - Tôi gượng người đứng dậy, nhưng vẫn không thể nào chắc bị trật chân rồi.

- Cô... không sao chứ?

- À tôi không sao - Tôi hươ tay tỏ ý không sao.

- Lên đi. Tôi cỏng. Cô không đi được đâu - Anh ta ngồi xuống trước mặt tôi.

- Không sao... anh có việc cứ đi... tôi tự đứng lên được mà - Tôi kiên quyết lắc đầu.

- Không sao. Lên đi. Là tôi đụng trúng cô mà.

- Vậy tôi không khách sáo.

Vâng, thế kỉ hai mươi mốt rồi đấy ạ. Còn đâu ra một chàng vừa đẹp trai lại vừa tốt bụng như vậy chứ. Người đụng trúng anh ta là tôi, anh ta không trách tôi, ngược lại còn tốt bụng cõng tôi về nhà. Sao giống trong truyện cổ tích quá vậy, với cái thế giới "Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều này" còn tồn tại loại người tốt bụng và galant đến thế sao? Tôi vừa chỉ đường cho anh ấy, vừa bắt chuyện làm quen.

- Hình như anh không phải người ở đây? - Nghe giọng có phần "cứng" của anh ta, tôi bèn hỏi.

- Đúng rồi. Tôi mới về từ Pháp.

- Là du học sinh à?

- Lúc trước tôi sóng ở Pháp, sau về Việt Nam. Rồi lại sang Pháp du học 2 năm. Giờ thì về quê hương làm việc.

- Anh học ngành gì?

- Du lịch.

- Du lịch ư? Vậy tôi phải gọi anh là tiền bối rồi.

- Cô là...

- À tương lai tôi định là học ngành du lịch. Tôi thích khám phá.

- Ra vậy. Vậy cô cần gì cứ hỏi tôi. Tôi sẻ tư vấn giúp cô.

Cả hai nói chuyện một lúc thì cũng đến nhà tôi, may mà nơi này gần nhà chứ không thì tôi không nghĩ mình sẻ làm phiền một người lạ nhiều như vậy.

- Tới nhà tôi rồi. Cảm ơn anh nha. Anh vào nhà uống nước không?

- Để khi khác. Tôi có việc rồi. Chào cô.

- Vâng, tạm biệt - Tôi vẫy tay chào.

Vừa bước chân à nói đúng hơn là nhảy lò cò vào nhà đã thấy nhóc Tuệ Lâm nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn. Con nhỏ này. Chị mày bị như thế, mày không đỡ lại còn...

- Người đó là ai... khai mau.

- Ai? - Tôi ngây người ra.

- Người lúc nảy cỏng chị về.

Ấy chết. Nhóc nhắc mới nhớ, nói chuyện cả buổi mà quên hỏi tên anh rồi. Tôi đúng là ngốc thật.

- Chị đụng trúng người ta. Chân đi không được nên người ta đưa về.

- Không đúng khai thật đi.

- Con nhóc này hôm nay còn ra lệnh với chị.

- Hai người tình thế cơ mà. Mai em mách anh Dương nè.

- Xời. Tuỳ em. Chị không làm gì sai không việc gì phải sợ. Chị vào ngủ trước đây.

- Chị ngủ ngon.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 28: Tình địch


Một dạo, gần nữa tháng sau tôi và Bảo Dương cùng đi nhà sách. Anh ấy thì tìm sách ôn thi đại học. Còn tôi tìm tiểu thuyết ngôn tình. Loay hoay mãi với cuốn sách trên cao, tôi không thể nào lấy được. Tức thật!

- Quyển này à?

Người con trai ấy đưa cho tôi quyển "Sẽ để em yêu anh lần nữa" đúng quyển tôi tìm rồi. May thật...

- Cảm ơn anh.

Nhìn anh ta có vẻ quen, hình như đã gặp ở đâu rồi mà tôi không nhớ nổi. Dạo này đầu óc tôi kém quá.

- Không nhớ anh sao, cô nhóc? - Chàng trai nở nụ cười thân thiện.

- Anh là...

- Người va trúng em ở công viên - Anh ta trả lời dứt khoác.

À nhớ rồi, anh ta chính là người mà tôi va phải ở công viên rồi sau đó còn đưa tôi về nhà cơ học, vậy mà tôi lại không nhớ, thật điên rồ.

Tôi cười gượng, gãy gãy đầu rồi sao đó cất tiếng:

- Em nhớ rồi. Tiền bối. Sao anh lại ở đây?

- Đây là nhà sách của em họ anh. Thỉnh thoảng anh đến đây đọc sách giết thời gian ấy mà.

- Vâng. Em chưa biết tên anh.

- Châu Hoàng Phong, tên anh. Còn em?

- Lâm Tuệ Nghi ạ.

- Tên em đẹp thật.

- Anh quá khen. Mà anh cũng thích đọc truyện ngôn tình à?

- Không. Chỉ là anh thấy em nên qua giúp em thôi.

- Cảm ơn anh.

- Anh có thể mời em đi uống nước được chứ?

- Thật ngại quá để hôm khác nha anh. Hôm nay em đi với bạn.

- Ok. Vậy em nợ anh 1 cái hẹn đó nha.

- Ok anh.

Quay lại phía sau, Bảo Dương đang đứng gác tay lên kệ sách tự bao giờ, ánh mắt đăm đăm khó chịu nhìn tôi.

- Ai vậy?

- Bạn.

- Sao anh không biết.

- Mới quen.

- Mới quen mà nói chuyện thân thiết quá.

- Ừm, có lẻ do cùng sở thích.

- Ừ. Về.

***

Lạ thật, không lẽ còn giận tôi vụ hôm qua chăng? Hôm nay không đón tôi đi học. Vô trường củng chẳng tung tích. Haiz, cái tên này suốt ngày làm tôi đau đầu.

"Này còn giận em hả"

Tôi nhắn cho anh một tin. Không lâu sau thì anh trả lời.

"Không giận. Chỉ buồn"

"Sao buồn?"

"Chỉ là không muốn em gần người con trai khác..."

"Ghen à?"

"Có lẽ vậy"

"Ngủ sớm đi. Ngủ ngon"

"Ok. G9"

Chủ Nhật

- Alo? Ai vậy ạ? - Tôi nhấc điện thoại lên tai.

- [Tiền bối đây. Nhớ anh không?]

- Tiền bối. Sao anh có số điện thoại của em?

- [Điều đó không quan trọng. Hôm nay em rảnh không?]

- Hôm nay... ừm... em rảnh.

- [Vậy 30 phút nữa anh qua đón em.]

- Đón em?

- [Ừm. Em còn nợ anh mà ^^]

- Được thôi. Vậy em chờ anh.

Lại lỡ hẹn về quê. Dự là hôm nay tôi và Tuệ Lâm sẽ về quê thăm mẹ. Ai ngờ mới sáng ra con bé nói có chuyện gấp không về quê được. Kêu tôi đi một mình. Giờ thì lại bị Hoàng Phong "ám" hichic... chuyến về quê của tôi coi như failed. Tèn ten...

Chuyện! Dù sao cũng đã hứa với người ta rồi. Không thể nào không đi.

- Anh đến rồi à - Tôi ra mở cửa khi nghe tiếng gõ cửa - Sao lại là anh?

- Không anh chứ ai? - Bảo Dương vô tư đáp rồi bước vào nhà.

- Hì, không ai, anh vào đi - Tôi cười trừ.

- Hôm nay em rảnh chứ?

[cốc...cốc] chưa kịp trả lời câu hỏi của Bảo Dương, tôi đã nghe tiếng gõ cửa. Chắc là Hoàng Phong đến. Lần này thảm rồi. Nhưng không sao, tôi không làm gì sai, tôi không sợ. Người ta bảo cây ngay không sợ chết đứng. Tôi nhanh chóng bước ra mở cửa.

- Anh vào đi.

Hoàng Phong nhanh chóng bước vào. Vâng! Bảo Dương nhìn Hoàng Phong. Hoàng Phong nhìn Bảo Dương. Bốn mắt giao nhau... ôi... sắp có án mạng xảy ra mất... thôi chết tôi rồi chuồn nhanh mới được.

- Tuệ Nghi - Chưa đi được quá ba bước đã nghe tiếng hai người họ đồng thanh.

- Ai đây? - Tập hai.

- Đây là Hoàng Phong, tiền bối của em - Tôi chỉ vào người anh Phong - Còn đây là Bảo Bương...

- Bạn trai cô ấy - Tôi chưa dứt lời Bảo Dương đã đớp lời.

- Hai người ngồi đi, em vào lấy nước.

Trời ơi thoát rồi. Hai người họ ở ngoài không biết sắp có án mạng gì xảy ra không nữa. Lấy có hai li nước lọc mà tôi đứng chôn chân ở đây năm phút rồi. Tôi không dám đối diện với cả hai nhưng thế nào cũng phải bước ra. Hít một hơi thật dài và sâu, tôi hùng hồn bước ra đặt hai li nước xuống bàn.

- Hai anh uống đi. Nhà em chỉ có nước lọc.

- Em có hẹn à? - Bảo Dương liếc mắt hỏi tôi.

- À vâng - Tôi lấp bấp rồi khẽ gật đầu,

- Vậy thôi anh về, không phiền hai người.

- Không sao. Không phiền. Cậu ở lại đi. Càng đông càng vui - Hoàng Phong.

- Vậy tôi không khách sao nhé.

- Nghi nè, hôm nào mình đi sau hen. Hôm nay ở nhà em quậy một bữa đi - Hoàng Phong nhìn tôi.

- Chắc hai người chưa ăn sáng. Để tôi vào nấu thức ăn - Bảo Dương đứng dậy.

- Để em giúp anh - Thấy anh có vẻ không vui, tôi liền "chuồn" theo anh - Tiền bối, đợi bọn em một chút nha.

Dứt lời tôi nhanh chân vào bếp theo Bảo Dương. Tôi cảm nhận được ám khí trong người anh đang lên đến não. Số tôi lại sắp thảm nữa rồi.

- Nấu gì đây?

What? Anh không mắng tôi mà còn nói chuyện rất nhẹ nhàng với tôi. OMG không lẽ anh chạm sợi dây nào rồi.

- Anh... có bị làm sao không?

- Sao?

- À không sao... hì hì - Tôi cười trừ - Làm bánh mì sandwich đi, trong tủ lạnh còn ít rau với thịt - Tôi đánh trống lãng.

- Ừm. Em nhặt rau đi. Anh nướng thịt.

Tôi ngồi xuống nhặt rau. Nhìn anh chạy qua chạy lại lấy thịt cũng như gia vị tôi chợt mĩm cười. Đúng rồi, đây là lần đầu tiên tôi và anh nấu ăn cùng nhau. Nhưng sao anh lại không nổi nóng nhờ? Anh không giận tôi sao? Lần trước chỉ vô tình gặp ở nhà sách mà anh không nói chuyện với tôi mấy ngày. Lần này người ta đến nhà tôi mà anh vẫn xem như bình thường.

- Anh không giận em sao?

- Chuyện gì?

- Hoàng Phong đến nhà em đấy.

- Sao phải giận. Em có người anh tốt như vậy anh lại càng mừng ấy. Đỡ phải đưa em đi đâu vì có người ta đưa đi rồi.

- Nói vậy mà nói không giận. Em chỉ muốn cảm ơn anh ấy vì hôm nọ đã giúp đỡ em thôi.

- Giúp?

- Ừm. Hôm em ở công viên ý. Bị ngã. Trật chân nên anh ta đưa về.

- Sao không nói với anh.

- Chuyện nhỏ nên em không muốn anh lo lắng.

- Vậy chuyện gì mới là lớn hay đợi khi nào em đồng ý làm bạn gái anh ta mới lớn.

- Toàn nói linh tinh. Lo nướng thịt đi, khét bây giờ.

- Ò...

Tự nhiên tôi lại cảm thấy nhớ mẹ vô cùng, hôm lại tôi lại không về thăm mẹ, cũng mấy tuần rồi tôi chưa được nhìn thấy bóng dáng mẹ.

- Alo mẹ.

- [Con gái...]

- Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá...

- [Con gái lớn rồi mà còn nhõng nhẽo, kẻo thằng Bảo Dương nó thấy nó cười cho.]

- Con ứ quan tâm. Nhớ mẹ thì con nói nhớ thôi, có gì sai đâu ạ.

- [Con và em học hành thế nào rồi?]

- Dạ vẫn bình thường mẹ ạ. Mẹ và mọi người vẫn khoẻ chứ?

- [Mọi người vẫn khoẻ. Họ nhắc bọn con nhiều lắm, khi nào rãnh nhớ rủ các bạn về thăm mọi người.]

- Dạ con biết rồi ạ, thôi mẹ nghĩ ngơi đi, cho cúp máy nha.

- [Ừm, tạm biệt. Mẹ yêu con.]

- Dạ con cũng yêu mẹ nhiều lắm.

Nói chuyện với mẹ xong, tôi lại loay hoay với đóng sách vỡ, kì thi cũng sắp đến gần rồi nên tôi cần dành nhiều thời gian hơn để ôn thi.

Nhưng sao tối om thế? Mất điện rồi ư? Tôi tự hỏi bản thân khi bóng đèn vụt tắt, vội mở đèn từ điện thoại lên tôi soi bước ra ngoài cả một khu nhà trọ tối om, không một bóng đèn. Chắc mất điện thật rồi, con nhóc Tuệ Lâm vẫn chưa về, không biết lại đi đâu rồi. Ở nhà buồn quá nên tôi quyết định đi ra ngoài cho thư thã, cũng lâu rồi tôi chưa đi dạo thì phải. Gió thế này ra đường chắc lạnh lắm, nghĩ thế tôi vội lấy chiếc áo khoác, khoác lên người sau đó bước ra ngoài không quên khoá cửa lại.

Cảm giác thật thoải mái, cái gió lạnh ập vào mặt làm tôi như tê dại, chân vẫn không ngừng bước về phía trước. Hình như chỉ mỗi khu nhà trọ nơi tôi ở bị mất điện thì phải, vì ở ngoài phố đèn vẫn sáng rực cả con đường.

Tôi dừng bước tại giữa cầu, nơi có thể nhìn thấy dòng người tấp nập cũng như dòng xe đông đúc trở về nhà sau một ngày làm vất vã, đâu đó vẫn có các cặp tình nhân tay trong tay đi dạo. Được một lúc tôi thôi không nhìn nữa mà quay người về phía sau, đối diện tôi là một dòng sông dài, thỉnh thoảng vẫn có những con tàu qua lại nhưng vẫn mang một vẻ cô đơn đến lạnh người.

Mãi ngắm những chiếc tàu thưa thớt kia mà tôi chợt chết lặng bởi một vòng tay ôm mình từ phía sau. Theo phản xạ tôi lập tức quay lại và giơ tay tán cho hắn ta một phát cho chừa tội b**n th**. Bàn tay tôi lơ lững nơi không trung rồi vô thức buông xuôi xưống khi thấy người con trai trước mặt, tôi liền lên tiếng trách móc:

- Làm người ta hết hồn.

- Cứ tưởng sẽ được thưởng thức một bạc tay từ em.

- Còn nói, nếu là người khác thì ăn tát là cái chắc.

- Vậy sao không tát anh?

- Muốn em tát lắm sao?

- Cũng muốn...

- Vậy đưa mặt đây, đừng hối hận nhá...

Bảo Dương nghiêng người sang, phồng má lên như muốn "được tát" nhìn dáng vẽ của anh bây giờ tôi chỉ muốn cắn chỉ chẳng muốn tát. Tôi khẽ giơ tay mình lên cao sau đó hạ xuống nơi cái má đang phồng lên của anh, thật nhẹ...

- Không nỡ sao?

- Không.

- Vậy thì tại sao?

- Không tại sao cả. Em không muốn thấy anh bị đau thôi.

- Xót đến vậy sao?

- Không.

- Tại sao?

- Nếu em tát anh, anh sẽ lấy cớ rồi bắt em về nhà sức thuốc rồi sau đó sẽ động tay động chân, đúng chứ?

- Có lẽ em rất hiểu anh.

- Em không hiểu thì ai hiểu.

- Nhưng chỉ hiểu một phần thôi. Không cần về nhà, ở đây vẫn có thể động tay được.

Sau đó là một nụ cười nữa miệng. Miệng tuy cười nhưng tay anh đã thủ sẳn, một mặt đánh lạc hướng tôi bằng nụ cười chết người đó, mặc khác anh dùng thân mình ép tôi vào thành cầu, hai tay giữ chặt hai tay tôi về hai bên và cuối cùng là đặt lên môi tôi một nụ hôn thật nhẹ nhàng và ấm áp.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 29: Chưa từng yêu chứ không phải không yêu


Thấm thoát kì thi học kì hai cũng trôi qua. Bọn tôi đã thi xong. Đã có thể nghỉ ngơi. Nhưng vẫn không thể đi đâu chơi bởi vì Minh Hoàng và Bảo Dương sắp thi đại học nên thời gian rảnh cho đám con gái bọn tôi dường như là không có. Còn Tuệ Lâm con bé cũng "đầu tắt mặt tối" để chuẩn bị cho kì thi chuyển cấp sắp tới.

Giờ đây chỉ còn mỗi tôi, Gia Hân và Gia Linh là rảnh. Ba người chúng tôi đang đi siêu thị mua ít thực phẩm về nấu ăn. Tuy không có "tay nghề" lắm nhưng bọn tôi vẫn cố gắng hoàn thành thật tốt để mang sang cho các "chàng".

Sau hai giờ loay hoay (nói đúng hơn là phá hoại) trong bếp cuối cùng các món ăn cũng xong. Chúng tôi chia thức ăn làm ba phần. Gia Hân mang cho Minh Hoàng một phần. Tôi mang cho Bảo Dương một phần. Phần còn lại là của Gia Linh và Tuệ Lâm. Nhiệm vụ đã phân công xong, tôi bắt đầu mang thức ăn sang cho Bảo Dương.

Đây là lần đầu tiên tôi chủ động sang nhà anh, cũng chẳng báo trước cho anh. Lúc trước anh bảo ba mẹ anh thường hay đi công tác, hi vọng lần này cũng vậy. Bởi nếu gặp họ đặc biệt là ba anh tôi chẳng biết mình sẽ phải đối diện với ông như thế nào.

Đứng trước nhà anh, ngập ngừng một lúc tôi cũng bấm chuông. Có người ra mở cửa. Không phải là anh mà là Mỹ Liên. Trên người cô ta bận một chiếc áo hai dây khá hỡ hang. Tôi bắt đầu thấy lo, đúng hơn là sợ, nhưng cũng chả biết mình đang sợ điều gì nữa. Tôi chanh chua lướt qua cô ta và bước vào nhà một cách dứt khoác, nụ cười méo sệch trên môi tôi bỗng tắt hẳn khi thấy Bảo Dương bước ra tữ toliet, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm. Tim tôi như như chết lặng đi. Đầu óc tôi trống rỗng không suy nghĩ được gì nữa. Mắt tôi cũng nhoè đi vì tiết ra một thứ chất lỏng vô hình.

[Xoảng] phần cơm trên tay tôi rơi tự do xuống đất. Tôi không đợi Bảo Dương giải thích mặc dù thấy môi anh đang mấp máy định nói gì đó, tôi quay người đi chạy thật nhanh.

Tôi không biết mình chạy đi đâu và cũng chẳng biết Bảo Dương có đuổi theo tôi không. Tôi chỉ biết cấm đầu về phía trước mà chạy. Trong đầu vẫn văng vẳng câu nói của anh ta lúc nảy "Sao em không nghỉ ngơi đi, xuống đây làm gì".

Mãi chạy, chạy đến lúc chân tôi không còn chút sức lực nào nữa, tôi ngồi khuỵ xuống đường mặc cho mọi người đang nhìn tôi. Tôi không biết cảm xúc của mình bây giờ như thế nào nhưng tôi cảm thấy rất đau, thật sự rất đau, đau lắm, đau ở tim này. Mặc cho mọi người có nhìn tôi như thế nào tôi vẫn không quan tâm. Nước mắt không ngừng lăn dài trên má. Tôi... tôi có muốn mình phải khóc đâu chứ!

Cùng lúc đó tự nhiên có một người chìa miếng khăn giấy trước mặt tôi. Như một phản xạ ngẫu nhiên tôi quay lên và đưa tay nhận lấy miếng khăn giấy. Là Hoàng Phong. Sao anh biết tôi ở đây chứ. Tôi không còn biết mình đang làm gì nữa. Tôi ngã nhào vào người Hoàng Phong, ôm chầm lấy anh ấy và khóc nức nỡ. Tôi chỉ muốn ngay lúc này có một nơi để tôi tựa vào.

- Nín rồi thì nói cho anh biết lí do - Đợi tôi không khóc nữa thì Hoàng Phong mới lên tiếng.

Tôi cảm nhận vai được vai áo Hoàng Phong ướt đẫm bởi nước mắt của tôi. Anh ấy cũng không đẩy tôi ra, mà kéo tôi vào lòng ôm thật chặt và nhẹ nhàng an ủi.

- Em... Bảo Dương... em... anh ta...

Tôi không hiểu chính mình đang nói gì nữa, đầu óc tôi rối bời kể cả những gì tôi muốn nói cũng không thể thoát ra khỏi miệng tôi một cách hoàn chỉnh.

- Được rồi. Anh không hỏi nữa. Anh đưa em về.

Thật sự tôi không thể nào nhấc chân lên được. Hoàng Phong lại ngồi xuống trước mặt tôi, tôi không còn đầu óc đâu để suy nghĩ thêm điều gì nữa. Tôi leo lên lưng cho anh cỏng. Lại một lần nữa người cỏng tôi không phải là Bảo Dương mà là người con trai khác. Lại một lần nữa người bên cạnh an ủi tôi không phải là Bảo Dương. Tôi không khóc thành tiếng nhưng nước mắt vẫn cứ lăn dài ướt đẫm cả vai áo còn lại của Hoàng Phong.

- Em không muốn về...

- Được rồi, không về em muốn đi đâu?

- Ra biển - Tôi thẩn thờ đáp.

Cả buổi chiều tối tôi thôi không khóc nữa. Tôi chỉ ngồi tựa đầu vào vai Hoàng Phong. Tôi không nói không rằng, chỉ im lặng nhìn về khoảng không vô định trước mắt. Mớ hỗn đỗn và những lời nói của Bảo Dương lúc trưa vẫn không thể nào thoát khỏi đầu tôi. Từng câu, từng chữ tôi không thể nào quên được.

Tại sao anh lại cho tôi hạnh phúc rồi khiến tôi đau khổ đến vậy. Tại sao anh lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy. Khi ba anh gặp tôi bắt tôi rời xa anh tôi cũng không đau như vậy. Khi bị Mỹ Liên tát tôi một cái ở bện viện tôi cũng không đau như vậy. Sao bây giờ chỉ vì một câu nói không dành cho tôi mà lại khiến tôi đau đến như thế, đau đến tột cùng.

"Chúng ta chia tay đi" tôi nhắn cho Bảo Dương chỉ vỏn vẹn vài chữ nhưng thề có trời biết tôi đã khó khăn thế nào khi nhắn và gửi cho anh những lời đó. Rất lâu sau tôi vẫn không nhận được câu trả lời từ anh, có lẽ im lặng là đồng ý.

Kể từ hôm đó tôi và Bảo Dương không gặp nhau. Tôi làm việc ở Lotte cả ngày để giết thời gian. Ít ra tôi không muốn nhớ đến người con trai đó. Hằng ngày tôi chỉ biết vùi đầu vào công việc. Tối về thì đọc ngôn tình, có hôm thì được Hoàng Phong dẫn đi chơi. Nhưng tôi không thấy vui nên lúc nào cũng đòi về sớm.

Một tuần trôi qua, cuối cùng kết quả thi đã có. Điểm của tôi vẫn là 9.2 như học kì một. Không sao như vậy là ổn rồi.

Để chúc mừng kết quả thi, cả bọn rủ nhau qua Yucha Coffee ăn uống. Cũng lâu rồi không qua đó còn gì. Tự nhiên tôi lại nhớ khoảng thời gian trước, lúc tôi và Bảo Dương mới quen nhau ấy. Chúng tôi thường xuyên qua đấy lắm còn bây giờ nhắc đến nơi đấy tôi nghe mà phát chán. Tôi quyết định không đi, bảo mọi người cứ chơi vui vẻ.

Dảo bước trên con đường dài quen thuộc, tôi cảm thấy cô đơn đến lạ. Lúc trước có bao giờ tôi phải đi một mình như vậy đâu. Mà nếu có cũng là vui vẻ đi chứ không u sầu như bây giờ.

[Bịch] tôi bất ngờ bỡi cái vổ vai từ phía sau. Quay người lại thì ra là Hoàng Phong. Lúc nào tôi buồn anh ấy cũng có mặt đúng lúc. Thật kì lạ...

- Sao buồn vậy nhóc?

- Em... không có.

- Nói dối. Em không giấu được anh đâu.

- Chỉ tại sắp xa bạn bè nên buồn thôi.

- Hay là xa một người nào đó?

- Người nào chứ. Anh nói linh tinh gì vậy?

- Anh nói linh tinh á? Linh tinh nhưng là sự thật. Đúng không?

- Anh nói gì em không hiểu.

- Đừng giả ngốc. Em có thể gạt tất cả mọi người trừ anh. Muốn khóc cứ khóc đi. Đừng giả vờ mạnh mẽ nữa.

Lời nói của Hoàng Phong như một hành động k*ch th*ch tuyến nước mắt của tôi. Ở bên cạnh Hoàng Phong tôi không thể nào kiềm chế được cảm xúc nước mắt vẫn cứ thế trào chực ra. Hoàng Phong ôm tôi vào lòng lại một lần nữa tôi khóc trên vai anh...

28-5

Hôm nay tôi đến trường sớm. Còn cả đóng việc đang chào đón tôi. Rồi cả một bài phát biểu dài lượt thượt nữa. Lu bu với đóng phần thưởng cho các học sinh giỏi, xuất sắc, chợt tôi khựng lại với cái tên Lê Bảo Dương. Cảm xúc lại ùa về, tim lại nhói. Tôi cảm thấy khó thở một cách kì lạ...

Cái tên này đúng là linh thật, lúc nào nhắc đến anh ta thì anh ta cũng xuất hiện. Nhưng có vẻ anh ta không thấy tôi anh ta đang đi với Gia Linh, Gia Hân, Minh Hoàng, và Mỹ Liên. Ra vậy, lí do hơn tuần nay anh không liên lạc với tôi là có cô ta bên cạnh. Ừm! Tôi có vẻ tôi là người thừa trong cuộc sống của anh.

Buổi lễ kết thúc cũng là lúc toàn thể học sinh ra về. Vậy là một năm học nữa lại kết thúc. Chớp mắt, tôi lại sắp rời xa ngôi trường này rồi. Lúc trước tôi từng nghĩ vào hôm tổng kết tôi sẽ là người tặng hoa cho Bảo Dương để chúc mừng anh ấy nhưng bây giờ thì không thể rồi. Cầm đoá hoa trên tay mà tôi đứng chôn chân tại chổ, khoảng cách giữa tôi và Bảo Dương càng ngày càng xa.

- Sao không tặng?

Giật mình bởi câu nói phát ra từ phía sau, tôi không quay lại nhưng biết là ai qua giọng nói.

- Tại sao phải tặng?

- Em không yêu Bảo Dương nữa sao?

Bất ngờ vì câu hỏi của Minh Hoàng tôi biết phải trả lời như thế nào đây? Tôi im lặng vài giây, sau đó cắn chặt môi để đáp một câu dối lòng.

- Chưa từng yêu chứ không phải không yêu!

Mất mấy phút để tôi có thể nói một câu nguyên vẹn như vậy.

- Thật sao?

Tôi chỉ gật đầu, không đáp cũng chẳng quay lại phía sau. Tôi cũng không hề biết rằng lúc đó phía sau tôi không phải là chỉ mình Minh Hoàng.

Hè. Phải, có lẽ sẽ rất vui với mọi người nhưng trừ tôi. Cuộc sống tôi có lẽ không mấy thay đổi. Tôi muốn về quê thăm mẹ nhưng không hiểu sao tôi lại chẳng thể đi. Hay tôi đang chờ đợi một điều gì chăng?
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 30: Vô tình gặp lại


Trước ngày thi đại học

Cầm điện thoại trên tay hơn mười lăm phút. Tin nhắn cũng đã nhập xong với vỏn vẹn hai chữ "good luck" nhưng tôi vẫn không gửi được.

Mãi đến sáng hôm sau tôi mới phát hiện tin nhắn đã được gửi đi. Chắc có lê tối qua ngủ quên nên bấm nhầm hay trong tiềm thức tôi vẫn muốn gửi tin nhắn đó?

Hôm nay tôi không đi làm mà ngồi nhà chờ đợi. Chẳng biết là đợi điều gì nữa. Tôi chỉ muốn yên lặng và suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra. Một tháng nay, tôi và anh không hề có bất cứ liên lạc nào. Kể cả gặp mặt cũng không. Có lẽ anh chẳng cần tôi nữa. Người ta thường nói "có mới nới cũ" anh chắc cũng không ngoại lệ.

Hai ngày thi mà người ta vẫn bảo là ngưỡng cửa của mỗi con người cũng trôi qua. Cuối cùng tôi cũng yên tâm về quê. Sáng sớm, tất cả đã chuẩn bị xong. Tuệ Lâm cũng thi chuyển cấp xong, con bé đang đứng cùng tôi đợi xe.

[Lời biệt ly buồn đến mấy cũng không thể nào

Làm cho em gục ngã đến mức tuyệt vọng

Chỉ là vết thương sâu một chút thôi anh àh

Ngày mà anh tìm đến, em tin anh thật lòng

Và yêu em bằng những cảm xúc tự nguyện

Làm em quá yêu nên mù quáng đến yếu lòng

Là ngày chúng ta bắt đầu những sai lầm

Dù cho bây giờ trái tim anh dành hết cho em và yêu em rất nhiều

Nhưng sau này sẽ ra sao?

Em không thể cố tiếp tục nữa... ]

Tiếng nhạc chuông vang từ điện thoại, chẳng biết từ khi nào tôi đã thay đổi nhạc chuông như vậy nữa, có lẽ là hợp tâm trạng...

- Alo?

- [Cô có phải Lâm Tuệ Nghi không ạ?]

- Vâng. Cô là ai ạ?

- [Cô đến bệnh viện X liền nha, mẹ cô......]

[Xoảng] chiếc điện thoại rơi tự do xuống đất. Lại một lần nữa đầu óc tôi rối bời, tôi nhanh chóng kéo tay Tuệ Lâm bắt taxi vào bệnh viện.

[Ting] đèn tắt, bác sĩ bước ra. Tôi hốt hoảng chạy lại.

- Bác sĩ, mẹ cháu... sao rồi ạ?

- Bệnh nhân không sao rồi. May mà chuyển đến kịp.

- Mẹ cháu không sao đúng không bác sĩ? - Tôi hỏi lại một lần nữa như để khẳng định rằng mẹ tôi không sao.

- Ừm. Không sao. Hết thuốc mê bà ấy sẽ tỉnh lại.

Nghe những lời bác sỉ nói mà tôi thở phào nhẹ nhõm. Mẹ tôi sao lại ra nông nổi thế này.

- Mẹ... Mẹ sao rồi ạ? - Tôi và Tuệ Lâm đồng thanh khi thấy bà mở mắt.

- Mẹ không sao, mẹ khoẻ rồi, hai đứa đừng khóc.

- Mẹ làm bọn con sợ lắm hichic - Tôi lại khóc.

- Mẹ chỉ là không cẩn thận nên mới ngã xuống cầu thang thôi. May mà có cậu gì ấy giúp đỡ.

- Ai ạ? - Tôi và Tuệ Lâm lại đồng thanh.

- Cậu gì ấy, về quê chúng ta du lịch. Mẹ bảo để mẹ ở bệnh viện tỉnh mà cậu ấy có chịu đâu. Đem mẹ lên tận đây - Mẹ thở dài.

[cốc...cốc]

- Để em ra mở cửa - Tuệ Lâm

- Anh Phong, sao anh lại đến đây?

- Con quen cậu ấy à? - Mẹ tôi hỏi.

- Vâng. Anh ấy là bạn của con.

- Cô đây là mẹ em à?

- Vâng. Anh là người đã cứu mẹ em ạ. Thật sự cảm ơn anh - Tôi cúi đầu.

- Không sao đâu. Nếu là người khác thì cũng như vậy thôi.

Hơn một tuần sau đó tôi và nhóc Tuệ Lâm thay nhau chăm sóc mẹ. Cuối cùng mẹ cũng xuất viện. Bọn tôi quyết định đưa mẹ về phòng trọ nghĩ ngơi vài hôm nữa rồi mới về quê. Sẳn tiện mời Hoàng Phong một bữa cho ra hồn. Quả thật, tôi nợ anh ấy rất nhiều.

Tuệ Lâm trổ tài nấu nướng, bốn người chúng tôi ăn rất vui vẻ. Tôi gần như quên đi tất cả mọi chuyện. Dù sao có mẹ bên cạnh là tôi đủ hạnh phúc rồi và cũng chả cần thêm ai nữa.

Lâu rồi mẹ mới quay lại nơi này nên tôi và nhóc quyết định dẫn mẹ đi dạo một vòng Sài Gòn.

- Sài Gòn thay đổi nhiều quá.

- Đã mấy năm rồi mẹ không lên đây mà - Tuệ Lâm.

- Mẹ đói chưa, chúng ta đi ăn nhé - Thấy quán ăn bên đường nên tôi hỏi ý mẹ.

- Ừm cũng hơi đói - Mẹ gật đầu.

Tôi, mẹ và nhóc ghé vào quán ăn bên đường. Trùng hợp thay Bảo Dương và Minh Hoàng cũng đang ở đó. Tôi giả vờ không quen nhưng mẹ lại nhìn thấy. Thế là năm người chúng tôi ăn cùng nhau.

Không khí căng thẳng đến lạ. Không ai nói với ai lời nào. Chợt, Bảo Dương gắp cho tôi miếng thịt đương nhiên tôi liền kéo tô phở của mình ra, kết quả miếng thịt rớt xuống bàn.

- Hai đứa làm gì vậy hả - Mẹ thắc mắc.

- Không có gì đâu ạ. Mẹ và Tuệ Lâm cứ ăn đi, con đi có việc. Chút nhóc đưa mẹ về.

Nói rồi tôi đứng lên và bước đi. Chẳng hiểu sao khoé mắt tôi lại cay. Lúc nào cũng vậy, tôi dường như sắp để anh thoát ra khỏi cuộc sống của mình thì anh lại chen vào, anh muốn tôi phải làm sao đây.

Hôm sau tôi lại tiếp tục dẫn mẹ đi tham quan thành phố đến tận tối mới về. Mẹ bảo muốn gặp ba, nhưng tôi nhất quyết không cho. Tôi không muốn người đàn ông ấy gặp lại mẹ con tôi. Mẹ sợ tôi buồn nên cũng không ép tôi.

- Con với thằng Dương sao vậy?

- Dạ? Sao hả mẹ?

- Hai đứa có chuyện gì à.

- Dạ đâu có, bọn con bình thường.

- Thật không?

- Thật!

- Nói dối - Mẹ cốc vào đầu tôi - Từ khi nào mà con biết nói dối mẹ vậy?

- Con đâu có.

- Còn nói... nói mẹ nghe có chuyện gì nào, mẹ là mẹ con sao mẹ không hiểu con được.

- Con và Bảo Dương chia tay rồi ạ.

- Chia tay?

- Vâng. Đường ai nấy đi. Không liên quan gì đến nhau nữa.

- Con gái ngoan đừng khóc mẹ luôn ở bên cạnh con.

Khóc ư? Trời ạ. Mẹ không nói là tôi không biết mình đang khóc rồi. Sao thứ nước mắt ấy cứ lăn dài trên má tôi vậy. Tôi có muốn khóc đâu.

***

- Chị hẹn tôi ra đây có việc gì? - Tôi hỏi khi Mỹ Liên đã ngồi xuống ghế, cô ta đến trể tận mười lăm phút.

- Chuyện đó chắc cô là người biết rõ nhất - Mỹ Liên thẳng thắng đáp.

- Ừm. Chị nói nhanh đi, đừng dài dòng nữa - Tôi khó chịu.

- Tôi muốn cô từ nay tránh xa Bảo Dương ra - Cô ta nhếch mép cười, một nụ cười mĩa mai.

- Tại sao? - Tôi thờ ơ đáp.

- Cô không thấy Bảo Dương đang rất hạnh phúc bên tôi sao? Tôi đã cho cô rất nhiều cơ hội vậy mà cô không chịu giữ lấy, giờ thì... Haiz, cô cũng như những người con gái khác thôi, một thời gian thì Bảo Dương đã chán. Dự đoán của tôi không sai mà.

- Chị nghĩ chị có thể ở bên cạnh anh ấy lâu sao?

- Đúng vậy. Chỉ cần cô biến mất.

- Cô đâm sau lưng tôi cô nghĩ mình cao thượng lắm sao.

Tôi buông một câu khinh bỉ rồi đứng dậy bỏ đi. Vừa ra tới của thì nghe giọng nói đầy mĩa mai của cô ta từ phía sau.

- Cô có biết tại sao Bảo Dương lại chia tay cô không? Không phải vì tôi mà vì chính gia đình cô đấy. Tốt nhất cô nên về hỏi lại người mẹ đáng kính của mình đi, có lẽ mọi rắc rối cũng từ bà ấy mà ra.

- Ý cô là sao?

- Nếu tôi không nhầm thì cô không phải con ruột của ông Lâm Chí Hùng. Mà bà Tuệ Như mẹ cô hình như là mối tình đầu của bác Sơn ba Bảo Dương thì phải.

Mỹ Liên cười to sau đó bước qua tôi thật nhanh. Tôi không hiểu cô ta đang nói gì. Mẹ tôi là mối tình đầu của ba Bảo Dương, tôi không phải con ruột của ba... không lẽ...

Tôi như đứng hình bởi những gì mình vừa suy nghĩ. Lời cô ta nói có thể tin được không? Nhưng không lí nào cô ta lại nói dối tôi cả. Lúc trước ba Bảo Dương có nói với tôi "Được rồi, cô hãy suy nghĩ kỉ. Mối quan hệ giữa hai gia đình chúng ta không đơn thuần như vậy. Tốt nhất cô nên về hỏi ý kiến bà Tuệ Như mẹ cô, để tránh sao này hối hận cũng không kịp" không lẽ ông ấy đang ám chỉ vấn đề này sao? Chẳng lẽ sự thật lại phủ phàng đến thế sao? Không đúng... tôi là con của mẹ và ba... không thể nào, không thể nào...

[Ting]

"Mai anh gặp em được không"

15 phút sau

[Ting]

"Anh có chuyện muốn nói với em"

15 phút sau nữa

[Ting]

"Em giận anh đến thế sao?"

5 phút sao

[Ting]

"Cho anh giải thích được không?"

[Ting]

"Anh nhớ em. Tuệ Nghi"

Và hàng ngàn... hàng ngàn tin nhắn khác. Tôi vẫn xem nhưng không rep. Cứ mỗi năm phút Bảo Dương lại gửi cho tôi một tin nhắn. Nhưng bây giờ còn có ý nghĩa gì nữa chứ.

"5h chiều mai ra biển gặp anh. Không gặp em anh sẻ không về"

Tin nhắn cuối cùng tôi nhận được. Gì chứ? Không gặp không về. Vậy thì anh cứ chết ở đó luôn đi. Tôi không quan tâm. Tôi và anh chẳng còn bất cứ quan hệ nào cả, tôi đến đó thì có khiến tình cảm chúng ta trở lại vẹn nguyên không?

[Ting]

Lại tin nhắn. Gì nữa đây. Anh phiền phức quá rồi đấy.

"Mai đi với anh đến một nơi được không"

Nhưng không phải từ Bảo Dương mà từ Hoàng Phong.

Tôi không rep. Nhưng đối với Hoàng Phong im lặng là đồng ý. Anh ấy quá hiểu tôi mà.

Mệt rồi. Ngủ thôi. Chuyện gì đến sớm muộn cũng sẻ đến!
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 31: Kết thúc hay bắt đầu?


5 pm

Hoàng Phong đưa tôi đến biển, nơi mà đối với tôi vẫn là một vòng trời kí ức đẹp, và chắc hẳn từ bây giờ tôi phải tập quen những kí ức không tên ấy.

- Sao lại đưa em đến đây? - Tôi hỏi Hoàng Phong.

- Anh nghĩ em nên đối mặt. Đừng trốn tránh nữa.

-

Nói rồi Hoàng Phong quay lưng bước đi. Sao anh ấy lại đưa tôi ra đây chứ. Chắc bị tên Bảo Dương mua chuột rồi, mà lời anh ấy nói cũng đúng, có lẽ tôi nên đối mặt, trốn tránh cũng không giải quyết được vấn đề.

- Em đến rồi à? Trể mười lăm phút đấy - Bảo Dương lên tiếng khi thấy tôi.

- Có chuyện gì? - Tôi quay mặt sang hướng khác, lạnh lùng nói.

- Em ghét anh đến vậy sao?

- Ừ.

- Có thể cùng anh đi dạo biển lần cuối không?

- Lần cuối?

- Không... đi dạo cùng anh được không?

Tôi không trả lời chỉ bước dọc theo bờ biển, Bảo Dương cũng đi theo. Chúng tôi không nói gì. Chỉ im lặng. Mãi đến tận tối...

- Không có chuyện gì tôi về.

- Em nhắm mắt lại đi - Bảo Dương bất ngờ kéo tay tôi lại, vịn chặt vai tôi và nói.

Tôi không hỏi anh tại sao chỉ nhắm mắt theo lời anh nói.

- Tặng em.

- Gì đây?

- Quà sinh nhật.

- Hôm nay sinh nhật tôi?

- Ừm.

Hôm nay là sinh nhật tôi sao? Sao tôi lại quên béng luôn ngày này vậy. Nhưng sao anh lại nhớ, anh nhớ thì có ích gì, tốt nhất nên quên bén luôn đi cho xong. Lúc đồng ý nhận lời làm bạn gái anh tôi đã từng nghĩ mình sẽ cùng anh đón sinh nhật thật vui, cùng nhau làm bánh kem chúc mừng sinh nhật, cùng nhau ngắm sao đến tận khuya. Vậy mà... quả thật giấc mơ luôn luôn trái với sự thật. Nhưng tôi không ngờ rằng sự thật lại phủ phành đến vậy.

- Cái gì đây?

- Mở ra đi.

- Sao phải mở?

- Em không mở anh mở giúp em.

Vừa nói anh vừa lấy lại chiếc hộp hình vuông từ tay tôi. Anh nhẹ mở nó ra. Là quyển album, anh lật nhẹ từng trang ra là hình của chúng tôi... rất nhiều... rất nhiều hình kể cả hình những lúc tôi chưa biết anh... tất cả... tất cả như đang nhắc tôi nhớ từng chuổi sự việc đã xảy ra và cả hình ảnh anh vào ngày hôm ấy lại bất chợt ùa về trong đầu tôi.

Đúng! Rất đau. Tôi không nói gì chỉ im lặng nhìn theo bàn tay anh đang lật từng trang, từng trang một đến gần cuối quyển anh không lật nữa mà đóng lại. Bỏ lại vị trí ban đầu sao đó anh xoay người tôi lại bỏ vào balo cho tôi.

- Giải thích?

- Giải thích gì?

- Không phải anh hẹn tôi ra đây để giải thích mọi chuyện sao?

- Ừm - Anh khẽ gật đầu.

- Vậy nói đi.

- Không có gì để nói cả.

- Ý anh là sao? - Tôi chau mày.

- Chuyện hôm đó em thấy... anh xin lỗi.

- Nghĩa là anh và cô ta... anh đi chết đi... tôi không muốn thấy anh nữa...

- Tuệ Nghi. Anh xin lỗi...

- Được. Tôi chấp nhận lời xin lỗi từ anh. Từ bây giờ tôi và anh không nợ không nần, tôi không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào nữa... anh biến đi - Tôi hét lớn.

- Anh biết lỗi là do anh... anh xin lỗi... anh xin lỗi....

- Anh biến đi khuất mắt tôi. Tôi không muốn thấy mặt anh nữa... anh đi đi...

- Được. Từ bây giờ anh sẻ không xuất hiện trước mặt em nữa nhưng em hứa với anh một chuyện được không?

- Chuyện gì?

- Sau này phải sống thật tốt. Và đừng bao giờ nhớ tới anh nữa.

- Sống tốt ư? Đó là điều anh không cần phải nhắc. Nhớ anh ư? Anh đừng có mà nằm mơ. Bây giờ... sau này... và mãi mãi tôi không bao giờ nhớ đến anh nữa, anh cứ yên tâm bên cô ta đi.

Khóc ư? Hết nước mắt rồi. Tôi chẳng khóc tôi chỉ biết nhìn bóng anh ta khuất dần sau bờ biển. ừm nhỉ! Sao tôi lại ngốc nghếch tin rằng đó chỉ là hiểu lầm và chờ anh ta giải thích chứ. Hoang đường...

Tôi úp mặt xuống biển mặt kệ cho sóng đánh thế nào. Tôi không phản kháng, không chống cự tôi chỉ muốn sóng đánh đi tất cả, muốn mình thoát khỏi sự phản bội này, anh bảo anh yêu tôi, anh bảo không bao giờ rời xa tôi mà anh lại đối xử với tôi như vậy. Anh đúng là đồ khốn, đồ tồi anh không phải là con người anh chính là ác quỷ.... anh là đồ độc ác... độc ác nhất mà tôi từng gặp...

Tôi không ngờ rằng có ngày mình lại yếu đuối đến vậy nằm trên chiếc giường, trần nhà trắng toát. Tôi biết mình đang ở đâu, không ngờ có một ngày vì một người con trai khác mà tôi tự hành hạ bản thân đến chết đi như vậy được.

[ - Bác sĩ có cần truyền nước cho cô ấy không?

- Không cần. Để cô ấy ngủ chút nữa sẻ tỉnh ]

Là giọng của anh. Chính là giọng của anh. Sao không để tôi chết đi. Còn cứu tôi làm gì nữa? anh hại tôi như thế này còn chưa đủ thảm sao? Anh muốn bóp nát trái tim tôi cho đến bao giờ? Thà rằng anh lấy dao đâm thẳng vào tim tôi còn hơn là hàng trăm hàng ngàn vết thương đang vì anh mà rỉ máu.

Sáng

- Chị tỉnh rồi à?

- Ừm. Sao chị lại ở đây?

- Chị ngất xỉu ngoài biển. Anh Phong đưa chị về.

- Anh Phong sao?

- Dạ.

Trương Phong, là anh đã đưa tôi về không phải là Bảo Dương vậy còn giọng nói tối qua tôi nghe... à chắc do ảo tưởng, anh ta thì làm sao đưa tôi về được chứ! Bây giờ đối với anh ta tôi hoàn toàn chỉ là một con số không không hơn không kém thì làm gì có giá trị chứ.

- Điện thoại chị đâu?

- Đây ạ - Con bé lấy cái điện thoại từ trong balo đưa cho tôi.

- Được rồi, em về đi. Chị muốn yên tĩnh.

- Vâng.

Bấm vào danh bạ. Cái tên "Dương tiễn" nhanh chóng được tôi xoá đi. Tôi không muốn có bất cứ liên quan nào đến anh ta nữa.

"Đến đây với em được không"

"Đợi chút, anh đến liền"

Tg: Tuệ Nghi nhắn tin cho ai vậy mọi người?
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 32: Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay


- Cảm ơn anh.

- Vì chuyện gì?

- Vì lúc nào em buồn anh cũng luôn bên cạnh.

- Ngốc! Em là em gái của anh mà.

- Anh đưa em đi dạo được chứ?

- Ừm, đi.

Hoàng Phong đưa tôi xuống khuôn viên bệnh viện. Anh ấy kể hết chuyện trên trời dưới đất cho tôi nghe chỉ muốn làm tôi vui.

- Tiền bối.

- Hửm?

- Sao này anh sẻ không rời xa em chứ?

- Ừm. Không bao giờ.

- Em định năm sau sẻ đi du học.

- Du học? Ở đâu?

- Pháp. Em không muốn ở đây nữa. Em mệt lắm.

- Anh sẻ đi cùng em.

- Không cần đâu. Em không thể phiền anh như vậy được.

- Chừng nào xong 12 hẳn tính nha.

- Dạ - Tôi gật đầu miễn cưỡng.

Sau khi được xuất viện ra về tôi mới lấy điện thoại gọi cho mẹ. Tôi muốn biết tất cả mọi chuyện nhưng làm sao có thể hỏi mẹ cho được chứ? Vốn dĩ chuyện của người lớn tôi không có quyền can thiệp vào. Nhưng những lời nói của Mỹ Liên hôm đó cứ ám ảnh tôi cho nên tôi quyết định ấn số mẹ và gọi.

- Alo mẹ?

- [Mẹ đây con. Con bệnh sao, giọng con lạ lắm.]

- Con chỉ bị cảm thôi không sao đâu mẹ.

- [Phải biết giữ sức khoẻ chứ, con uống thuốc chưa?]

- Dạ rồi mẹ. Mẹ ơi... con có chuyện này muốn hỏi mẹ.

- [Ừm. Con nói đi.]

- Mẹ kể con nghe về quá khứ của mẹ đi.

- [Sao con lại hỏi như vậy?]

- Con chỉ muốn biết thôi ạ. Ba là mối tình đầu của mẹ?

- [Không.]

- Vậy thì ai ạ?

- [Hôm nay con lạ thật.]

- Con chỉ muốn biết thêm về quá khứ của mẹ. Mẹ nói con nghe đi, mối tình đầu của mẹ là ai? Tên gì? Tại sao lại chia tay ạ? - Tôi nhõng nhẽo đòi mẹ kể.

- [Ông ấy tên là Sơn. Là con trai của một gia đình giàu có, mẹ và ông ây rất yêu nhau... Nhưng gia đình ông ấy không chấp nhận. Gia đình ông ấy bắt ông ấy lấy một người môn đăng hậu đối...]

- Rồi sao nữa mẹ?

- [Từ đó mẹ và ông ấy không gặp nhau nữa nghe nói ông ấy đã có vợ, đến bốn sau thì trong một lần về quê mẹ lại vô tình gặp lại ông ấy. Ông ấy bão rằng đã li hôn nên mẹ và ông ấy...]

- Vậy còn ba con?

- [Ba con là do ông ngoại con ép. Mẹ và ba con vốn dĩ không yêu nhau nên kết cục vẫn là li hôn.]

- Dạ. Thôi mẹ nghĩ sớm đi, con hơi mệt. Mẹ ngủ ngon ạ.

[Tút...tút] sau khi vang lên những tiếng tút từ điện thoại thì theo sau đó là sự rơi tự do của điện thoại xuống giường. Tôi chết lặng đi vì những lời mẹ nói. "Ông ấy bão rằng đã li hôn nên mẹ và ông ấy..." vốn dĩ là sự thật sau? Tôi không phải là con ba mẹ, vậy tôi là con bác Sơn sao? Không thể nào. Nhưng mẹ bảo ông ấy đã li hôn vậy tại sao... không đúng, đây vốn dĩ không phải là sự thật. Nhưng nếu như vậy thì tôi và Bảo Dương... chẳng lẽ lại là...

Ngày thứ nhất sau khi chia tay

Cuộc sống vẫn cứ thế diễn ra. Mọi thứ vẫn bình thường chỉ duy nhất thiếu vắng đi một người. Tôi không khóc cũng không buồn. Có lẻ thời gian qua đã khóc quá nhiều bây giờ không còn nước mắt nữa. Ừm! Tôi sẻ không buồn vì những người không đáng. Tôi sẻ tập quen với cuộc sống... không anh!!

Ngày thứ hai sau khi chia tay

Tôi hẹn Gia Hân, Gia Linh và Tuệ Lâm đi chơi. Chủ yếu là để giết thời gian. Bọn tôi đi khu giải trí, shopping và cả ăn uống nữa. Bọn họ cũng biết chuyện tôi và Dương, ba người họ không trách tôi, không an ủi tôi hay khuyên tôi bỏ qua cho anh ta. Mà cả ba chỉ nói tôn trọng quyết định của tôi. Dù thế nào vẫn bên cạnh tôi, ủng hộ tôi.

Vô tình đi ngang qua cửa hàng thời trang, tôi lại nhìn thấy bóng dáng của người mà tôi không muốn nhìn thấy chút nào. Khoảng cách giữa tôi và anh khoảng chừng mười bước chân, cả hai đối diện nhau bất giác tim tôi lại nhói lên từng cơn, tôi không đi tiếp mà quyết định quay đầu lại, anh cũng vậy. Chúng tôi đi về hai hướng khác nhau, có lẽ mãi mãi chúng tôi cũng sẽ không chung đường.

Ngày thứ bảy sau khi chia tay

Tôi quyết định không trốn tránh nữa, tôi sẻ học cách đối mặt và chấp nhận. Tôi đi đến những nơi tôi và Dương từng đến. Bắt đầu từ khu vui chơi, rồi đến rạp chiếu phim, vườn bồ công anh, phố đi bộ, nhà thờ... và nơi cuối cùng tôi đến là bãi biển. Nơi mang nhiều kỉ niệm nhất giữa tôi và anh.

Lần này tôi không đi dạo theo bờ biển nữa, mà tôi ngồi vào một hòn đá gần đó. Hai chân co lên, tay ôm lấy chân, mặt áp vào hai đầu gối, ánh mắt nhìn xa xăm. Tôi củng chẳng biết mình đang tìm kiếm thứ gì nữa, đơn giản tôi chỉ muốn xoá sạch kí ức về anh. Nhưng người ta vẫn thường nói "càng cố quên thì sẽ càng nhớ"

[ - Nếu như cả thế giới này quay lưng lại với anh thì em vẫn không quay lưng lại với anh đúng không...... Mèo?

- Sao....... Sao anh lại hỏi vậy?

- Em......cứ trả lời anh đi.

- Ừm, có lẽ. Vì anh là người bạn thân nhất, là người anh em tốt nhất của tôi mà ^^

- Anh em tốt sao?......... Rõ ràng em biết là....... anh thích em mà..... Mèo.....

- Tôi tôi........

- Này nhìn thẳng vào mắt anh này, em dám nói rằng em không có tình cảm với anh không? Sao lúc nào em cũng trốn tránh anh vậy.....

- Tôi........ Tôi.......

- ANH THÍCH EM, LÀM BẠN GÁI ANH NHA.......

- Anh đang tỏ tình với tôi sao??

- Ừm......]

[ - Em chỉ được phép yêu anh thôi, biết không, ngốc!

- Anh dám nói tôi ngốc.

- Anh đang nói nghiêm túc đấy........ Em làm người yêu anh nha...... Mèo....... Anh sẻ không làm em buồn đâu. Anh không muốn mất em......

- Ừm.... Cho tôi thời gian suy nghĩ nha.

- Với một điều kiện. Đừng xưng "tôi" khi nói chuyện với anh được không? Nghe xa lạ lắm......

- Ừm.... được thôi......... ]

[- Đừng khóc, em sẻ khiến anh đau đấy........ Từ nay anh sẻ không làm em buồn nữa đâu, bên cạnh anh em chỉ được phép vui mà thôi...... Anh sẻ giúp em tìm mẹ em, được chứ?]

[- Anh Thích Em.

- Em biết.

- Anh sẻ mãi bên em.

- Em biết.

- Làm người yêu anh nha.

- Em biết tình cảm của anh dành cho em, em thật sự rất xúc động. Nhưng bây giờ chúng ta còn quá trẻ, em cũng chưa xác định rõ tình cảm của mình. Anh cho em một chút thời gian nữa được không?

- Được. Nhưng đừng để anh đợi quá lâu đó.]

Tất cả... tất cả những lời hôm đó anh nói như ùa về. Anh đã từng nói sẻ không làm tôi buồn, anh từng nói không muốn mất tôi, tất cả đều là dối trá tôi ghét anh tại sao để tôi hi vọng rồi lại làm tôi thất vọng đến ê chề như vậy. Vốn dĩ biết mối quan hệ này là không thể nào vậy mà tôi vẫn không thể chấp nhận được. Tại sao chứ? Tại sao chứ?

- Anh ác lắm... ác lắm.

Nước mắt không kìm được mà lại chào trực ra khoé mắt. Lần thứ n tôi khóc vì anh và cũng sẻ là lần cuối cùng tôi khóc vì anh. Qua hôm nay Lâm Tuệ Nghi sẻ không còn yếu đuối như vậy nữa.

Lê Bảo Dương, chính anh đã dạy cho tôi quá nhiều thứ. Dạy tôi yêu rồi lại dạy tôi hận. Anh là người thầy có một không hai đấy.

Sớm biết phải chia ly thế này,

Thà từ đầu đừng bao giờ gặp gỡ...

Tôi tự nhủ chính bản thân mình. Ừm! Khóc một trận thật to rồi thôi. Tất cả sẻ được chôn vùi vào nơi gọi là kí ức, sẽ được chôn vùi nơi bãi biển này mãi mãi. Từ nay tôi sẻ không để ai bước vào tim mình nữa. Một lần là quá đủ rồi.

Một tháng sau

Kì nghĩ hè đã hết, chúng tôi lại bắt đầu vào năm học mới. Năm nay tôi sẻ không phải đi một mình vì còn có nhóc Tuệ Lâm đi cùng. Con bé chân ướt chân ráo bước vào ngôi trường cấp ba xa lạ này tôi sẻ không để con bé phải cô đơn giống như mình ngày trước.

Năm nay tôi quyết định từ chức dù BGH có đồng ý hay không. Hội trưởng hội học sinh thật tình tôi không còn tâm trạng nào để quản lí như năm rồi cả. Tốt nhất tôi nên tập quen với cuộc sống mới, lớp mới và một vị trí mới!!

- Đi nhà sách không? - Gia Linh hỏi tôi.

- Ừm, được đấy.

Nhà sách "Châu Quỳnh"

Đến đây tôi lại nhớ đến hình ảnh một cô gái của vài tháng trước, bên cạnh còn có một chàng trai đi cùng. Bây giờ chỉ vỏn vẹn hai người con gái.

Lựa sách xong thì trời đổ mưa. Bọn tôi không mang dù nên củng chẳng thể nào về được.

- Chào hai nhóc - Hoàng Phong từ đâu bước đến.

- Lâu quá không gặp anh - Gia Linh đáp còn tôi chỉ cười.

- Hai em uống gì không anh pha.

- Hai li trà sữa nha anh/ cappuchino - Tôi và Gia Linh đáp.

- Hửm?

- À em uống capuchino - Tôi cười.

- Hôm nay sao lại uống capu? - Gia Linh hỏi tôi.

- Con người đổi thay sở thích cũng sẻ thay đổi - Tôi cười nhạt.

- Mày còn buồn chuyện Bảo...

- Đừng nhắc người đó trước mặt tao - Tôi ngắt lời nhỏ.

- Nước của hai em đây - Anh Phong bưng hai li nước ra để xuống bàn rồi cũng ngồi xuống.

- Cảm ơn anh.

- Đừng khách sáo. Dạo này hai đứa thế nào rồi. Mười hai rồi có vẻ vất vả lắm.

- Vẫn ổn anh ạ. Có vất vả mới có thành công mà anh - Tôi đáp.

- Tuệ Nghi nói đúng ạ - Gia Linh cũng hèo theo.

- Hai đứa định thi trường gì?

- Em thi tài chính...

- Em... chắc là du lịch - Tôi ngập ngừng.

- Hai đứa cố gắng nha. Tuệ Nghi theo ngành du lịch có gì không hiểu cứ hỏi anh nha.

- Vâng, em biết rồi.

- Thôi tạnh mưa rồi bọn em về nha anh - Gia Linh.

Hôm nay là một ngày mưa, thành phố về đêm có vẻ buồn và lãnh lẽo đến đáng sợ. Tôi khoác chiếc áo khoác lên người, buông một câu nói cho Tuệ Lâm "Chị đi dạo một chút" rồi lạnh lùng bước đi.

Ừm! Tôi chẳng biết mình phải đi đâu, hình như thành phố này không còn nơi nào để tôi ở lại cả vì đâu đâu cũng là hình bóng của anh. Bước chân vô thức của tôi dừng lại nơi cầu Sài Gòn rộng lớn giữa thành phố. Từng mãnh kí ức ngày hôm ấy lại ùa về...

[ - Làm người ta hết hồn.

- Cứ tưởng sẽ được thưởng thức một bạc tay từ em.

- Còn nói, nếu là người khác thì ăn tát là cái chắc.

- Vậy sao không tát anh?

- Muốn em tát lắm sao?

- Cũng muốn...

- Vậy đưa mặt đây, đừng hối hận nhá...]

Hôm ấy vì hết hồn mà tôi định giơ tay tác anh, tay giơ lên lại hạ xuống vì không nỡ. Bàn tay buông lõng nơi không trung, nhưng nếu bây giờ chắn chắn bàn tay đó sẽ giáng mạnh vào mặt anh nhưng có lẽ là không được. Vì giờ phút này chắc anh đang vui bên người khác...

Cái lạnh về đêm càng xâm chiếm cơ thể tôi, chiếc áo khoác mõng manh kia không làm cho tôi bớt lạnh. Khẽ rùng mình một cái tôi quay lưng bước đi... nhưng tôi dừng như không thể nhấc chân lên nữa vì người con trai bên cạnh. Anh đứng đây từ bao giờ? Sao lại im lặng đến thế. Mất vài phút để tôi lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu tôi quyết định lướt qua anh như chưa từng quen biết.

Nhưng tay anh nhanh chóng giữ tay tôi, anh không quay lại, tôi cũng vậy. Cả hai đứng đối diện áp lưng vào nhau khoảng cách chừng 30cm. Tôi vùng vằng hất tay anh ra... nhưng càng hất thì anh càng siết mạnh hơn. Bất lực tôi buông xuôi không vùng vằng nữa...

- Ở lại đây một chút được không?

- Buông em ra, chúng ta chẳng có gì để nói cả - Tôi nuốt nước mắt vào trong vội vàng trả lời anh.

- Đừng đi. Anh nhớ em.

- Anh nhớ em? - Tôi bật cười lớn - một nụ cười khinh bỉ - Sau bao nhiêu chuyện anh còn dám nói nhớ em.

- Em có thể không tin nhưng đây là cảm xúc thật của anh.

- Em hỏi anh lần nữa anh có gì để giải thích với em không? - Tôi cố gắng kìm chế, nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất vì tôi tin Bảo Dương không phải hạng người như vậy. Nếu bây giờ anh nói với tôi tất cả chỉ là hiểu lầm thì tôi sẽ ngay lập tức quay sang ôm anh, bởi vì tôi biết mình thật sự rất cần anh.

- Anh... không có.

- Em biết bây giờ em là người thừa trong cuộc sống của anh, nhưng ít nhất anh cũng phải cho em một lời giải thích chứ - Tôi kiên nhẫn nói.

- Anh xin lỗi. Anh biết đã làm tổn thương em nên không có tư cách nói với em câu này càng không có tư cách cầu xin em tha thứ. Nhưng thật lòng anh muốn nói hàng ngàn, hàng vạn câu xin lỗi em...

- Được rồi anh đừng nói nữa, một khi tình cảm đã hết thì chúng ta không nên miễn cưỡng. Có lẽ đối với anh, em chỉ là nhất thời... Từ nay nếu có lỡ gặp nhau thì cứ xem như không quen biết... được chứ?

- Chúng ta không thể làm bạn sao?

- Anh biết không người ta thường nói "Tình bạn có thể thăng hoa thành tình yêu nhưng tình yêu không có khái niệm giảm thành tình bạn" em nghĩ tốt nhất chúng ta nên trở thành hai người xa lạ, anh là anh, em là em và chúng ta chẳng thuộc về nhau nữa rồi. Trể rồi anh buông tay ra cho em về. Chúc anh hạnh phúc với những gì anh đã chọn.

Tôi mạnh dạn rút tay mình khỏi tay anh rồi hướng về phía trước mà đi. Những giọt nước mắt kìm nén nảy giờ trào ra như thác. Tôi không biết mình đã quyết định đúng hay sai nhưng bây giờ tim đau lắm, giá như đừng gặp anh hôm nay, có lẽ nổi đau đã chẳng phải nhói lên như thế này.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 33: Xa nhau rồi mình là gì hả anh?


1 năm sau

Cuối cùng thì tôi cũng thực hiện được ước mơ của mình. Giành học bổng toàn phần trường SKEMA - Pháp ngành du lịch.

Khi tôi đăng kí dự thi cũng có lúc tôi quyết tâm nhất. Ừm! Từ lâu thành phố này không thuộc về tôi nữa, từ nay tôi sẽ sang Pháp du học.

Giấy báo nhập học cũng đã có. Thời gian hai tuần để tôi chuẩn bị mọi thứ. Chuyến đi lần này khá lâu... và chắc hẳn khi quay về tôi sẽ là một Tuệ Nghi hoàn toàn khác. Chắc chắn vậy. Tôi tự an ủi chính mình.

Xin lỗi mọi người... những người bạn tốt của tôi. Tôi đã giấu mọi nguời về chuyến du học lần này. Chỉ có mẹ, Tuệ Lâm và Hoàng Phong biết. Tôi không muốn mọi người bận tâm vì tôi nữa. Sau này thành công tôi sẽ tìm về. Cảm ơn và xin lỗi mọi người vì tất cả...

Yucha Coffee

Vừa bước chân vào đã thấy Hoàng Phong ngồi ở đó. Vẫn là cái bàn quen thuộc chúng tôi vẫn hay ngồi. Một năm nay tôi và anh thường xuyên đến đây lắm vì nơi này rất yên bình.

- Anh đến lâu chưa? - Tôi bước lại bàn gãy đầu chào ngượng ngùng.

- Một lúc rồi. Hẹn anh ra đây có gì à? - Hoàng Phong kéo ghế cho tôi ngồi.

- Em có một chuyện muốn nhờ anh.

- Chuyện gì?

- Anh đừng nói cho mọi người biết chuyện em đi du học nha.

- Tại sao?

- Em không muốn mọi người bận tâm. Hơn nữa em muốn cắt đứt quá khứ, 4 năm sau quay về em sẽ là một Tuệ Nghi hoàn toàn khác.

- Hay là em lại muốn trốn tránh.

- Anh nói gì vậy. Trốn tránh gì?

- Bảo Dương.

- Anh đừng nhắc đến anh ta.

- Ngốc! Đã một năm rồi em vẫn không thể quên cậu ta. Em là đang muốn chạy trốn. Em không muốn mọi người biết mình đi du học vì sợ Bảo Dương sẽ biết.

- Chỉ có anh là hiểu em...

- Được rồi. Anh sẽ không nói với ai. Nhưng em để anh đi cùng được không?

- Không cần đâu anh, em tự lo cho mình được. Vả lại Pháp cũng không phải nơi xa lạ với em. Sang đó em sẽ gửi địa chỉ cho anh, khi nào có thời gian anh sang thăm em... được chứ?

- Em nói vậy anh làm sao dám cải. Khi nào em đi?

- Ngày mốt ạ.

- Anh tiễn em được chứ?

- Vâng tuỳ anh vậy.

Bước chân ra khỏi quán cafe đầy kỉ niệm ấy, tôi lại vô thức bước đi, cũng chẳng biết mình đang đi đâu, đi mãi đi mãi... giờ đây tôi thấy mình đang đứng trước ngôi trường cấp hai năm nào. Nơi mà tôi và anh lần đầu gặp nhau.

~ Flash back ~

- Này nhóc, sao em lại khóc vậy?

- Không liên quan đến anh.

- Kể anh nghe, em sẻ bớt buồn đó.

- Mà này, anh có ý xấu gì không đấy, sao lại đeo khẩu trang, tóm lại anh là ai?

- Người giấu mặt. Vai nè, tựa vào đi, khi nào buồn ra đây sẽ gặp anh.

- Sao lại không cho biết mặt?

- Sau này nếu có duyên gặp lại, anh sẽ cho em biết mặt. Còn bây giờ em hết khóc rồi anh đi đây. Khi nào buồn, ra đây tìm anh.

~ End flash back ~

Bất chợt những kỉ niệm ấy lại ùa về, nhưng tôi không khóc, chỉ cười nhẹ. Một nụ cười lâu rồi tôi mới tìm lại được. Chợt tôi nhận ra rằng mình đang ở sân sau trường, tôi vào đây khi nào chứ? Phải chăng là chính những kia ức đó đã đưa tôi vào đây.

Những lời năm đó anh nói khi nào buồn ra đây tìm anh. Đây! Ngay lúc này đây. Tôi đang buồn. Nhưng sao tôi lại không gặp anh? Anh lúc nào cũng nói dối tôi cả. Anh chính là đồ tồi, đồ đáng ghét nhất mà tôi từng gặp.

Tối

Sắp xếp lại tất cả mọi thứ. Thoáng ngạc nhiên bởi quyển album nơi góc tủ. Là món quà cuối cùng anh tặng tôi. Tôi ngồi xuống giường lật từng trang hình ra xem. Đây là lần đầu tiên tự tay tôi lật nó ra xem.

Trời ạ! Tấm hình này ở đâu anh có vậy? Là tấm hình trẻ trâu nhất trong thời học sinh của tôi. Do vụ cá cược đá banh với mấy thằng con trai trong lớp, tôi thua đến thảm hại. Kết quả phải buộc tóc hai chùm như natra mà đi học vậy mà anh lại lén chụp hình tôi. Lật sang trang tiếp theo là hình tôi bị phạt trước cửa lớp vào năm lớp chín, sao anh lại có chứ? Thêm một trang nữa... trời ơi là tấm hình quần áo xọc xệch bên xoăn bên không hình như là lúc tôi mới đánh lộn xong thì phải, thiệt tình cái tên này toàn lấy hình không đâu vào đâu của tôi. Bực mình, tôi ném quyển album vào vali sao đó kéo lại. Để mình rơi tự do xuống giường.

Bất giác tôi thấy cái đồng hồ cát nằm cô đơn trên bàn học gần như trống rỗng của tôi. Là món quà valentine mà anh tặng tôi, lúc đó tôi hỏi tại sao lại tặng đồng hồ cát anh giải thích một hồi cuối cùng anh nói "em là thứ quý giá nhất mà anh phải trân trọng. Ngốc à!!" Nhưng giờ thì tôi đã biết ý nghĩa tại sao hôm đó anh lại tặng đồng hồ cát cho tôi rồi. Là bởi vì khi ta lật ngược đồng hồ cát lại thì tất cả sẽ quay về nơi bắt đầu.

Khẽ cằm chiếc đồng hồ cát trên tay, tôi nhẹ nhàng xoay ngược nó lại rồi để lại chổ cũ. Có lẽ bây giờ mọi thứ sẽ trở về nơi bắt đầu...

- Em vào được không?

Là giọng Tuệ Lâm phía ngoài. Tôi nhanh miệng trả lời.

- Em vào đi.

- Chị chưa ngủ à?

- Chưa. Chị chưa muốn ngủ. Còn em sao chưa ngủ.

- Đêm nay em ngủ cùng chị nha. Ngày mai là chị đi rồi còn đâu.

- Ừm cũng được.

Cả hai yên vị trên giường. Tôi với tay tắt đèn. Nhìn nhóc nằm trằn chọc không ngủ được, tôi bèn lên tiếng.

- Chị đi rồi em phải thay chị chăm sóc mẹ thật tốt đó.

- Vâng, em biết rồi. Khi nào chị về?

- Chị không biết nữa. Nếu có thể tết chị sẽ về.

- Chị đi rồi em ở đây một mình sẽ buồn lắm đấy... - Nhóc thút thít.

- Ngốc, lúc trước em cũng ở một mình đấy thôi.

- Nhưng có chị quen rồi.

- Được rồi, đừng khóc. Qua đó chị sẽ gọi về cho em thường xuyên, nhớ không được nói cho mọi người biết đấy.

- Dạ. À chị Nghi này...

- Hửm?

- Chị còn nhớ anh Dương không?

- Ừm... Không!

- Thật ạ?

- Thật.

- Vậy em sẽ nói cho anh Dương biết chị sang Pháp du học, dù gì chị cũng quên anh ấy rồi.

- Nhỏ này, chị giết em đấy.

- Ấy đừng. Em đùa thôi.

- Trể rồi ngủ đi!

- Vâng chị ngủ ngon...

11 pm

Tôi vẫn không ngủ được. Là hồi hộp vì chuyến đi sắp tới chăng? Hay là sắp phải xa một thứ gì đó.

[Ting]

"Phải thật hạnh phúc em nhé!"

Ai lại nhắn tin vào giờ này chứ? Lại là số lại. Là ai nhờ? Sao lại nói như vậy? Có ý gì đây? Chẳng nhẽ nhầm số ư? Ừm! Chắc vậy dù sao tôi cũng quen biết ai đâu mà nhắn tin cơ chứ.

Suy nghĩ một lúc tôi quyết định mắc kệ, tắt điện thoại và nhắm mắt lại. Có lẽ ngày mai sẽ là một ngày rất dài đối với tôi.

#tg: các bạn có biết tin nhắn đó là của ai không ạ? Đoán thử đi nè. Đoán đúng có quà ^^
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 34: Đủ lạ sẽ quên


4 năm sau

- Có chuyện gì mà giám đốc gọi cháu gấp thế ạ?

- Ngày mai cô và Hana sẽ đón 2 cặp tình nhân đến từ Việt Nam được chứ?

- Cháu á. À vâng được ạ.

- Ừm. Nơi họ đến "Chateau de chambord" và thị trấn Z bên cạnh hai cô cứ chuẩn bị.

- Vâng.

Tôi gật đầu sao đó bước ra. Khách du lịch từ Việt Nam ư? Nhưng sao lại là tôi chứ? Còn chuẩn bị ư? 8h tối còn bắt tôi lên công ty gấp được mà, cần gì chuẩn bị chứ. Thiệt tình. Giờ này về ngủ chứ chuẩn bị cái quái gì.

Trong bộ trang phục Hướng dẫn viên du lịch chỉnh tề, tôi và Hana đang đứng chờ 4 vị khách từ Việt Nam.

Tôi ghét nhất là cái kiểu trể giờ ý. Trể gần một tiếng rồi còn đâu. Thật là chẳng có chút ý thức nào cả.

- Cậu chờ chút nhé, tôi đi gọi điện thoại - Hana.

- Ừm, nhanh nhé - Tôi đáp.

Oh my god! Lại chúa, cuối cùng cũng đến. Lần đầu tiên trong cuộc đời làm hướng dẫn viên của tôi lại có loại khách đến trể như vậy.

- Xin lỗi. Thật xin lỗi... bọn tôi bị kẹt xe.

Một người phụ nữ bước đến trước mặt tôi theo sau là ba người gồm một nữ hai nam. Tôi không nói gì chỉ bước đi. Chợt! Có gì đó không ổn... sau lại đeo khẩu trang chứ? Đi du lịch chứ có phải đi cướp nhà băng đâu, tôi bắt đầu có chút nghi ngờ và lo sợ.

- Bốn người có thể mở khẩu trang ra ạ - Tôi nhẹ nhàng nói.

Cả bốn người từ từ mở khẩu trang ra, tôi như người bị thôi miên, đứng chôn chân tại chổ, cơ thể cứ như là đang bị một thứ gì đó đè lên không thể nhất chân lên được. Tôi không tin vào mắt mình nữa, hai mắt cứ thế mở to hết cỡ, cứ như là giấc mơ. Không lâu sau đó hai người phụ nữ phía trước lao nhanh đến ôm tôi. Ba người chúng tôi ôm chặt lấy nhau. Chặt đến mức như không thở nổi nữa. Cũng phải, 4 năm rồi không gặp còn gì. Chắc bọn họ lo cho tôi lắm. Lần lượt sau đó là hai chàng trai từng người đến ôm tôi.

- Sao bốn người lại ở đây - Tôi lấp bấp nói không nên lời.

- Thấy bọn tôi cậu không vui sao? - Minh Long trả lời.

- Không. Vui lắm, chỉ là hơi bất ngờ.

- Lên xe đi rồi chúng ta nói chuyện - Minh Hoàng.

Sáu người chúng tôi bao gồm cả Hana cùng bước lên xe. Nếu thường khi là khách du lịch bình thường thì tôi sẽ không ngồi chung. Đằng này là bốn người bạn rất thân của tôi, tôi không thể không ngồi cùng được. Tôi, Gia Linh và Gia Hân ngồi cùng nhau.

- Sao biết tao ở đây? - Tôi hỏi hai chị em họ.

- Chuyện đó không quan trọng. Sao lâu nay mày không liên lạc với bọn tao, có biết mọi người lo cho mày lắm không hả? - Gia Linh trách tôi.

- Đúng đó. Nhất là Bảo Dương, anh ấy vì tìm mày mà... - Đang nói thì Gia Hân khựng lại.

- Đừng nhắc tên người đó. Tao không quan tâm - Tôi quay mặt sang hướng khác.

- Được rồi không nhắc, bọn tao nhớ mày lắm - Gia Linh quay sang ôm tôi.

- Cứ như con nít ý - Tôi trêu.

- Thôi không đùa nữa. Tại sao lại giấu bọn tao sang đây? - Gia Linh bất ngờ nghiêm giọng.

- Tao... à tao chỉ muốn bắt đầu một cuộc sống mới.

- Mày không xem bọn tao là bạn ư?

- Không phải. Chỉ là tao không muốn...

- Mày không muốn Bảo Dương biết đúng không - Gia Hân chen ngang.

- Tụi bây muốn nghĩ sao thì tuỳ. Bây giờ tao đã thay đổi, tao có cuộc sống của riêng tao, bọn mày đừng nhắc đến tên anh ta nữa.

- Mày hận Bảo Dương đến vậy sao Nghi?

- Không. Tao chẳng hận ai cả. Anh ta không đáng để tao hận. Tao chỉ hận chính mình thôi.

- Mày... còn thương Bảo Dương không?

- Còn thì sao mà không thì sao.

- Tao chỉ muốn biết thôi, nhìn mày như vậy tao cũng chẳng vui vẻ gì.

- Cảm ơn mày. Nhưng chuyện này tao không muốn nhắc đến. Được chứ?

- Ừ tuỳ mày vậy.

Xe vẫn tiếp tục lăn bánh, lâu đài Chateau cách đây khoảng 200km. Nên đi xe cũng mất 5 giờ đồng hồ. Từ khi bước chân vào ngành du lịch, đây là lần thứ hai tôi được đến đây. Có lúc tôi từng ước rằng một ngày nào đó có thể cùng anh dạo quanh lâu đài, nhưng chợt nghĩ lại... ừm, thì ra đã không còn cơ hội nữa rồi.

- Mọi người ai mệt thì có thể ngủ đi ạ, còn xa lắm - Hana quay xuống bọn tôi.

- Không sao đâu - Gia Hân và Gia Linh đồng thanh.

- Nghi này - Im lặng một lúc thì anh Hoàng lên tiếng.

- Dạ?

- Cuộc sống em bây giờ ra sao?

- Em bình thường mà. Có chuyện gì sao anh?

- À anh có thứ này muốn cho em xem.

- Gì vậy anh?

- Em muốn xem chứ?

- Nhưng là gì mới được?

- Có liên quan đến Bảo Dương.

- Thôi em không xem đâu anh ạ.

- Tuỳ em vậy. Nhưng em có thể giử được không? Khi nào muốn xem cũng được.

Không đợi tôi trả lời. Anh Hoàng liền đưa cái hộp hình chử nhật đứng đó cho Gia Linh, nhỏ liền bỏ vào balo tôi.

Có một thói quen mà tôi chẳng thể nào bỏ được, đó chính là dù là một cô nàng 17 tuổi hay 22 tuổi đi chăng nữa thì balo vẫn không thể tách rời khỏi tôi. Ừm, sở thích kì lạ nhỉ? Không hiểu sao tôi chỉ mún mang balo, những thứ khác mặc dù không thiếu nhưng hầu như tôi chưa từng đọng vào.

Ngồi xe 5 tiếng đồng hồ. Toàn thân như tê cứng. Cuối cùng cũng đến nơi. Là người của công ty du lịch nên được vào lâu đài một cách dể dàng. Lần thứ hai đến đây nên mọi thứ có vẻ quen thuộc hơn lần đầu. Tôi và Hana đưa bốn người họ đi dạo quanh khuôn viên lâu đài. Rộng. Một từ không thể nào miêu tả hết được. Ừm! Rất rộng. Đi bộ chắc hơn nữa ngày mới tham quan hết nơi này. Cảnh quan thì khỏi phải bàn cải rồi, chỉ một từ thôi. Tuyệt!

Nhìn cả vườn cây xanh ngày một thay đổi, được tạo rất nhiều hình. Từ hình tròn, hình vòng cung giờ lại đến hình trái tim. Quả thật kiến trúc và vẻ đẹp nơi đây thì khó có nơi nào sánh bằng (au: chém muốn banh nốc nhà lun ạ kk ^^)

Ở giữa lâu đài là một hồ nước rộng lớn được bao bọc bởi các vườn cây xung quanh. Nước trong xanh như ngọc có thể nhìn tận đáy hồ. Mọi người đều thích thú. Chạy lung tung khắp nơi, đặc biệt là hai cô nàng nhà ta làm hai chàng trai phải đuổi theo có vẻ vất vả.

- Này đừng chạy, lạc đấy - Hana đuổi theo.

- Đừng đuổi theo, kệ bọn họ. Để bọn họ vui vẻ đi - Tôi kéo Hana lại.

Hana cũng là một hướng dẫn viên du lịch như tôi. Cô nàng mang một vẻ đẹp Tây Âu với đôi mắt màu xanh tuyệt đẹp. Nhìn chung thì Hana là một cô gái không tệ nếu không muốn nói là hoàn hảo. Tôi và cậu ấy quen nhau khi học chung khoá đào tạo nghề, bây giờ thì cùng làm chung một công ty. Bọn tôi khá thân nên thường xuyên được xếp đi chung tour với nhau. Cậu ấy là một người trầm tính, ít nói. Tôi và cậu ấy có một phần giống nhau về tính cách là sống khá nội tâm.

- Lúc nảy tôi nghe họ nói về một người con trai nào đó.

- Ừm, là mối tình đầu của tôi - Ánh mắt tôi nhìn xa xăm - Bọn tôi chia tay hơn 5 năm rồi.

- Tôi xin lỗi, tôi không biết...

- Không sao, chuyện qua rồi...

Mãi một lúc lâu sau thì 2 couples kia mới quay lại. Tôi và Hana tiếp tục công việc của mình, dẫn họ đi đến nơi khác.

Thăm cảnh quan bên ngoài xong, bọn tôi bắt đầu tiến vào lâu đài. Bên trong rất rộng. Phải nói là có mấy trăm căn phòng chứ không ít. Mỗi phòng đều có đặc trưng riêng. Bọn tôi được quản lí lâu đài đưa đi thăm quan vì nơi này tôi không nằm trong phạm vi hướng dẫn du lịch của tôi và Hana. Dù sao được quản lí của lâu đài này dẫn đi thăm quan thì đã là một vinh dự.

Một ngày dài trôi qua. Bọn tôi là khách nên được tiếp đãi khá chu đáo. Mỗi người được tự do chọn cho mình một phòng để nghĩ ngơi. Tính tôi không thích cầu kì nên chọn một phòng đơn giản nhất bên phía hành lang góc trái.

Lúc nảy đi ngang qua tôi thấy phòng này khá đơn giản lại nhìn được mọi cảnh quan của thị trấn nhỏ bên kia nên rất thích, tôi quyết định chọn phòng cũng chính là vì lí do đó.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 35: Giấc mơ không trọn vẹn


Chúng tôi được ăn những món khá đặc biệt do chính đầu bếp lâu đài nấu. Nhìn có vẻ lạ nhưng thật sự thì rất ngon.

Ăn sáng xong, tôi và Hana lại bắt đầu công việc của mình là dẫn 4 vị khách du lịch này sang thị trấn Z bên cạnh. Mặc dù là thị trấn nhỏ nhưng nơi này luôn đông đúc khách du lịch vì là thị trấn đẹp nhất nước Pháp (au: đừng tin những gì tg nói). Chúng tôi bắt đầu từ công viên, sau đó ra phố rồi ghé thăm những cửa hàng mĩ thuật, quà lưu niệm. Ở đây bán tranh khá nhiều. Toàn tranh mĩ thuật, có thể mua làm quà. Bọn tôi dạo quanh thị trấn gần nữa ngày trời sau đó quay về lâu đài.

Chuyến đi kết thúc một cách tiếc nuối. Nếu biết sớm nơi này đẹp như vậy thì tôi chắc rằng bốn người kia đã chọn tour bốn ngày thay vì hai ngày rồi.

Ngồi trên xe mà vẻ mặt hụt hẩng thấy rõ trên khuôn mặt cả bốn người kia.

- Sớm biết đẹp như vậy thì em chọn tour bảy ngày luôn rồi - Gia Linh lầm bầm.

Trời. Bó tay với nhỏ. Bảy ngày luôn cơ đấy. Tôi phục nhỏ thật. Nhưng phải về rồi. Đợi lần sau đi cưng ạ. Nghĩ vậy tôi chợt mĩm cười. Cười vì sự ngây thơ của nhỏ.

- Mọi người tính ở đâu? - Tôi hỏi.

- Chắc khách sạn - Minh Long thở dài.

- Khi nào quay lại Việt Nam?

- Chắc ngày mai. Qua đây chủ yếu tìm mày thôi, giờ tìm được rồi thì về. Mà khi nào mày về Việt Nam? - Gia Linh.

- Tao chưa biết nữa. Tao không muốn về, công việc tao đang tốt thế kia mà.

- Bọn tôi qua đây là muốn khuyên cậu về Việt Nam đấy, mọi người nhớ cậu lắm - Minh Long.

- Ừm tôi biết nhưng tôi cần thêm thời gian. Hay đêm nay bốn người về nhà tôi nghĩ ngơi đi. Dù sao tôi ở một mình cũng buồn.

- Ok được đấy - Minh Hoàng.

Nói rồi bốn người họ đều kéo nhau về nhà tôi. Tuy nhà không quá rộng nhưng cũng không nhỏ là mấy. Thêm bốn người nữa chỉ một đêm thì không thành vấn đề.

- Nhà còn một phòng trống đấy hai người ngủ tạm đi. Tôi, Gia Hân và Gia Linh sẻ ngủ phòng của tôi.

Cả ba nằm trên giường. Có vẻ chật. Nhưng ấm🙂)) lâu rồi chiếc giường này mới đông đến vậy đâu. Mọi hôm chỉ vỏn vẹn một mình tôi. Hôm nay tận 3 người nên cũng có chút gì đó khó ngủ.

- Mèo? - Gia Linh gọi tôi.

- Lâu rồi chưa có ai kêu tao bằng tên đó.

- Từ lúc mày và Dương...

- Ừm - Tôi chen ngang.

- Mày về Việt Nam cùng mọi người được không?

- Ừm... có lẽ nhưng không phải bây giờ.

- Xem như tao năn nỉ mày đi. Cô Như và Tuệ Lâm nhớ mày lắm đấy.

- Xời, tao gặp họ hoài ấy mà - Tôi cười lớn.

- Gặp ư?

- Ừm. Video call, thời đại công nghệ thông tin mà.

- Trời ạ... sao không gọi cho tao?

- Sao có thể... haha... thôi ngủ đi...

- Ngủ ngon.

Sau khi ăn uống xong, chúng tôi lại quyến luyến ôm nhau không rời, bọn họ chuẩn bị về Việt Nam rồi, thế là chỉ còn lại mình tôi. Ở đây, tôi không vui vẻ và hạnh phúc như mọi người nghĩ đâu, thật ra tôi cô đơn lắm, muốn về quê hương lắm, nhưng làm sao tôi có thể đối mặt với hình bóng ai kia khi mà suốt bốn năm qua tôi chưa từng quên chứ?

- Em không về thật à? - Minh Hoàng.

- Đến lúc em sẽ về. Nhưng không phải bây giờ.

- Tao sẽ nhớ mày lắm - Gia Linh ôm tôi thút thít.

- Video call há - Tôi vờ cười.

- Con nhóc này - Minh Hoàng cốc đầu tôi.

- Không phải là nhóc đâu nhé. Mọi người vào trong đi, trể rồi. Khi nào nhớ em thì sang đây.

- Tạm biệt...

Nhìn bóng người bọn họ xa dần đến khi không thấy nữa tôi mới quay lưng bước đi. Tự nhiên lại thấy nhớ Hoàng Phong. Hơn một năm nay anh ấy không sang đây thăm tôi rồi. Tôi liền lấy điện thoại ra gọi cho anh ấy.

- [Alo] - Đầu dây bên kia.

- Tiền bối, dạo này anh quên em rồi hen - Tôi vờ dỗi.

- [Không có. Oan cho anh quá. Gần đây công việc hơi bận, vài hôm nữa anh có chuyến công tác sang đấy tha hồ mà gặp..]

- Thật á? Thích thế.

- [Ừm. Lâu rồi không gặp em nhớ em đến phát điên rồi này.]

- Lại trêu em...

- [Anh nói thật ấy chứ]

- Rồi. em tin mà...

- [Vậy vài bữa gặp em nha. Bây giờ anh bận rồi. Bye bye]

Cúp máy cái rụp. Bó tay. Tên y như tính cách, lướt qua như con gió.

[Reng...Reng...]

Chuông điện thoại lại vang lên, tôi nhanh chóng nghe máy.

- Alo... anh Jack?

- [Em gặp anh được không?]

- Có chuyện gì không anh?

- [Chuyện hợp đồng...]

- Vâng. 15 phút nữa em đến. Chổ cũ nha anh.

Tôi cúp máy cái rụp. Tôi không thích nói chuyện với người lạ cho lắm. Cũng chả biết từ khi nào tôi lại tự tạo cho mình một vỏ bọc như vậy. Ở Pháp này ngoài Thiên Di, Thiên Minh và Hana ra thì hầu như tôi không thân thiết thêm một ai cả. Đơn giản vì tôi không muốn tiếp xúc với người lạ.

- Hey, anh ở đây - Jack vừa kêu lớn vừa ngoắt tay tôi.

- Xin lỗi, em đến muộn.

- Không sao. Chúng ta vào vấn đề luôn nhé.

- Vâng, anh cứ nói.

- Ừm chuyện là ông John muốn kí hợp đồng 5 năm với em. Dù sao hợp đồng hiện tại của em cuối tháng này là hết hạn rồi. Em sẽ tiếp tục hợp tác với công ty bên anh chứ?

- Để em suy nghĩ lại...

- Ừm. Em suy nghĩ đi rồi ngày mai báo lại cho anh nha, không thì ông John lại kí hợp đồng với người khác. Em biết đấy bây giờ hướng dẫn viên du lịch không thiếu. Nhưng người có kinh nghiệm như em thì...

- Được rồi. Mai em sẽ báo lại với anh. Giờ em về công ty đây ạ. Chào anh.

- Để anh đưa em đi.

- Không cần đâu anh. Cảm ơn anh!

Hợp đồng 5 năm ư? Hơi bị lâu đấy, nếu kí hợp đồng thì phải 5 năm nữa tôi mới được về Việt Nam. Bây giờ thì tôi chưa muốn về thật, nhưng 5 năm là 1 quảng thời gian khá dài, nếu kí rồi mà huỷ hợp đồng thì số tiền bồi thường cũng mấy trăm triệu... tôi biết đào đâu ra chứ? Còn nếu không thì bây giờ tìm được công ty du lịch tốt như vậy cũng hơi khó. Dù sao tôi cũng quen làm việc nơi đây rồi sang chổ mới liệu có ổn?

- Ngày mai có tour du lịch trong ngày cô đi chứ - Lily.

- Đi đâu?

- Bảo tàng Louvre và Nghĩa trang Pere-Lachaise.

- Không đi có được không?

- Cô không có quyền lựa chọn.

- Vậy hỏi ý kiến tôi làm gì?

- Cô... cô...

Tôi chẳng ưa cô ta là mấy và ngược lại cô ta cũng chẳng thích tôi. Mặc dù cô ta là cấp trên của tôi nhưng tôi chẳng sợ cô ta, ngược ta cô ta lại khá rụt rè trước tôi. Nguyên nhân thì từ từ mọi người sẽ biết.

Vậy là hôm nay tôi rảnh ư? Tốt thật. Cả tuần nay ngày nào cũng đi, hôm nay được nghĩ thích thật... tôi bắt đầu đi dạo...

***

Em ước có một ngày thức dậy ở Pháp bên cạnh là anh, phòng bên là phòng ba mẹ...

Đêm qua tôi lại mơ thấy anh. Giấc mơ ám ảnh tôi suốt 5 năm qua. Một giấc mơ không trọn vẹn khi nữa đầu là cảnh chúng tôi cùng nắm tay dạo quanh bờ biển và nữa sau là hình ảnh một người con trai quấn khăn ngang bụng buớc ra từ toliet cùng câu nói cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên "Sao em không nghỉ ngơi đi, xuống đây làm gì".

Bước xuống giường, công việc đầu tiên là vào toliet VSCN thay đồng phục. Nhìn đồng hồ 7h rồi cơ à? Hôm nay tôi lại dậy muộn. Không kịp ăn sáng, tôi phi thẳng đến công ty.

Mọi thứ đã chuẩn bị sẳn sàng, tôi bắt đầu hướng dẫn và phổ biến một số quy tắc cho khách du lịch khi vào tham quan.

Công việc có vẻ dể dàng nhỉ. Không hẳn... để nhớ hết tất cả nội quy và nói một cách lưu loát như vậy... 4 năm qua tôi đã vất vả khá nhiều. Tôi tự nhủ rằng mình cố gắng một ngày nào đó sẽ thành công và cuối cùng điều tôi mơ ước cũng đã đến. Một hướng dẫn viên thực thụ!
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 36: Giá như em có thể


Tôi thích ngắm bình minh bên bờ hồ thiên sứ. ừm! Rất đẹp nước trong xanh có thể nhìn tận đáy hồ, cả một bờ hồ rộng lớn được bao bọc bởi hàng nghìn cây hoa và cỏ. Đây có thể nói là căn cứ địa bí mật của tôi. Mỗi khi buồn tôi thường ra đây, lúc vui cũng vậy nhưng duy nhất chỉ có một mình. Ừ thì có ai để đi cùng đâu chứ.

[Ào... ào]

What? Sao lại mưa chứ? Mới sáng sớm cơ mà. Trời ạ! Đúng là xui xẻo tôi lại không mang dù, thôi thì tắm mưa cho mát vậy. Cũng lâu rồi tôi không tắm mưa còn gì.

Flashback - 5 năm trước

[Ào... ào...]

Vừa bước ra khỏi nhà sách trời đã mưa như thế. Lúc nảy còn nắng thế kia mà. Sài Gòn dạo này thời tiết thất thường thật, lại trong tình trạng không mang dù thôi dầm mưa vậy.

Bất chợt, bàn tay tôi bị một lực nào đó kéo xoay vòng rất mạnh về phía sau. Là Bảo Dương, ừm chúng tôi đang đi mua sách cơ mà.

- Aaaa... mát quá... - Tôi thích thú reo lên.

- Thích không? - Bảo Dương hỏi tôi.

- Có, thích lắm, lâu rồi không được tắm mưa - Tôi cười tít mắt dang tay đón mưa.

- Haha... anh cũng vậy... - Bảo Dương bắt chước tôi dang rộng tay để hứng những hạt mưa đầu mùa.

Mưa đầu mùa. Lại còn là mưa rào nữa chứ, chợt đến lại chợt đi... mới đây đã tạnh rồi.

- Tạnh rồi - Tôi tiếc nguồi nguội.

- Thích thế cơ à?

Tôi không trả lời mà gật đầu, gương mặt xụ hướng, anh liền nâng cằm kéo ngẫng mặt tôi lên.

- Này ngốc. Mới là mưa đầu mùa thôi mà. Lần sau chúng ta cùng tắm mưa tiếp.

- Thật không?

- Thật 100% luôn. Năm nay không đã thì năm sau... năm sau nữa... anh sẽ tắm mưa cùng em mãi mãi...

End Flashback.

Bảo Dương đã từng nói sẽ mãi mãi tắm mưa cùng tôi, lại là lời nói dối... tôi đang tắm mưa đây ướt cả người luôn rồi đây tại sao vẫn không thấy bóng dáng anh đâu chứ.

Chậc! Lại nhớ anh thì phải... không được... không được... tôi đã hạ quyết tâm gạch tên anh trong cuộc sống của chính mình vì vậy tôi không được nhớ anh nữa.

Trời tạnh mưa rồi. Lại là mưa rào. Ừm! Chợt đến rồi chợt đi mang theo bao cảm xúc...

***

- Đến rồi đấy à. Em đợi mãi.

Vẻ mặt thất vọng với cảm xúc cực kì khó coi. Cũng phải thôi, chuyến bay do bị trục trặc nên phải delay hai tiếng đồng hồ. Vậy mà chẳng báo tôi làm tôi ra đây đợi cả hai tiếng đồng hồ không cáu mới lạ.

- Anh xin lỗi tại điện thoại anh hết pin - Hoàng Phong cuối đầu, vẻ mặt hối lỗi.

- Hết pin hay cố tình muốn để em đợi - Tôi không buồn nhìn Hoàng Phong lấy một cái, thẳng thừng quay đi.

- Thật mà... em xem đi - Hoàng Phong lấy điện thoại ra từ túi quần, màn hình tối thui.

- Tạm tin anh vậy.

- Thật sự là vậy mà.

- Giờ anh ở đâu? Khách sạn hay nhà em?

- Đương nhiên là nhà anh. Mà khoan từ bao giờ mà em dùng hai chữ "nhà em" ngọt sớt vậy? - Hoàng Phong nói rồi vờ suy nghĩ.

- Hì hì - Tôi gãy đầu cười trừ - Nhà em thuê, em chưa nói xong mà.

- Con nhóc này - Hoàng Phong xoa đầu tôi.

Sau đó anh ấy cặp cổ lôi tôi đi, xe đã đợi sẳn phía bên ngoài. Chúng tôi nhanh chóng trở về nhà.

Từ lúc tôi sang Pháp mới biết rằng gia thế của Hoàng Phong không hề bình thường như tôi nghĩ. Anh là con trai thứ của một tập đoàn có tiếng ở Pháp, công ty mà tôi đang làm cũng là công ty nhà anh ấy. Ngoài ra còn một số công ty con phân bố khắp nơi. Ngôi nhà tôi đang ở cũng chính là nhà của anh ấy nhưng tôi thuê có hợp đồng đàng hoàng nhá.

Tôi bắt đầu vào bếp nấu thức ăn. Bốn năm sang đây tôi học được khá nhiều thứ và nấu ăn đương nhiên cũng không ngoại lệ. Bây giờ tay nghề nấu ăn của tôi cũng không tệ nếu không muốn gọi là giỏi.

Một vài món ăn, khá nhiều màu sắc sau một giờ loay hoay trong bếp tất cả đã hoàn thành. Tôi gọi Hoàng Phong xuống ăn. Cả hai ngồi vào bàn. Cũng lâu rồi nơi đây mới có hai người ngồi ăn.

- Em có tâm sự à?

- À... em đang suy nghĩ về bản hợp đồng - Tôi buông đũa vô thức đáp lời anh.

- Hợp đồng 5 năm?

- Sao anh biết? Anh có liên can không?

- Anh không có. Anh nghe ba nói - Hoàng Phong liền xua tay phân minh.

- Nếu 1 2 năm thì còn được, 5 năm lâu quá nên...

- Được rồi em cứ kí đi anh đảm bảo nếu 1 năm nữa em muốn về VN anh sẽ đưa em về một cách "gọn gàng" nhất.

- Gọn gàng?

- Haha đùa thôi, cùng lắm anh giúp em bồi thường hợp đồng.

- Không được, như vậy chẳng khác nào lợi dụng anh.

- Đó là công ty nhà anh, anh có quyền lên tiếng.

- Nhưng em không muốn anh vì em mà...

- Không nhưng nhị gì cả.

- Em biết anh tốt với em... nhưng em không muốn anh công tư không rõ ràng như vậy.

- Được thôi. Vậy em cứ suy nghĩ kỉ đi, anh không ép. Dù sao nếu 1,2 năm nữa em muốn quay về VN thì đâu nhất thiết phải bồi thường hợp đồng, ở VN cũng có chi nhánh mà...

- Ờ ha vậy mà em quên... thôi anh ăn đi. Em lên công ty. Em hứa trả lời anh Jack vào hôm qua cơ đấy...

- Anh đi cùng em.

Mười lần như một, mỗi khi bước vào công ty cùng với Hoàng Phong là cứ y như rằng hôm đó tôi sẽ được lên trang nhất báo công ty. Tôi và anh ấy có quan hệ gì đâu chứ? Sao mọi người cứ thích gọi "cô Châu" quá vậy? Tôi mang họ Lâm cơ đấy. Là Cheryl Lâm đấy ạ!

- Dạ chào Giám đốc ạ - Tôi cuối đầu chào lễ phép khi bước vào phòng giám đốc.

- Ba... - Hoàng Phong năm nay cũng 25 tuổi đầu mà cứ như con nít ý, chạy lại ôm chầm lấy ba anh.

- Hai con đến đây có chuyện gì à?

- Dạ về bản hợp đồng ạ. Cháu đồng ý.

Dứt lời, ông John liền lấy bản hợp đồng trong ngăn kéo đưa cho tôi. Liếc mắt từ trên xuống dưới, vẫn không có gì thay đổi, tôi quyết định kí tên vào bản hợp đồng 5 năm đó.

- Cháu cảm ơn Chủ tịch ạ.

Tôi cuối đầu sau đó lui ra ngoài. Ông John là giám đốc kim Chủ tịch, tôi không thể nào thất lễ. Cứ để cha con họ nói chuyện, lâu ngày mới gặp nhau mà.

Chủ nhật tôi và Hoàng Phong đến hồ thiên sứ. Anh ấy bảo muốn đi thăm quan nơi tôi thường đến. Tôi chẳng thể từ chối. Ừm! Là lần đầu tiên tôi đến đây cùng với một người khác.

- Anh ở Pháp mấy năm trời mà không hề biết đến sự tồn tại của nơi đây.

- Đây là căn cứ địa bí mật của em - Tôi tinh nghịch trả lời.

- Đẹp thật đấy. Nơi này có vẻ yên tĩnh?

- Có lẽ. Lúc nào em đến đây cũng trống vắng như vậy.

- Tự do...

- Thoải mái nữa...

Hôm nay trời trong xanh, không mưa như lần trước. Không khí có vẻ dể chịu. Lâu lắm rồi tôi mới thấy lòng mình bình yên đến vậy.

- Khi nào em về Việt Nam?

- Em chưa sẳn sàng.

- Để đối mặt với Bảo Dương?

Tôi không đáp chỉ nhắm mắt lại và khẽ gật đầu. Tôi cũng không trốn tránh tên anh nữa, nhưng mỗi lần nhắc đến cái tên ấy tôi vẫn cảm thấy một góc nào đó nơi tim mình vẫn nhói lên.

- Em có hận cậu ta không?

- Không.

- Vậy sao em không tìm cậu ta.

- Làm gì hả anh?

- Chỉ là thấy em buồn, anh không chịu nổi.

- Hoàng Phong này... sao năm năm nay anh không một lần nhắc đến chuyện tình cảm với em... em không tin anh không có chút tình cảm gì với em..

- Anh muốn lắm chứ. Nhưng mà anh biết dù anh có làm gì đi nữa trái tim em vẫn không đủ chổ cho anh.

- Sao anh lại nói vậy. Không thử sao biết.

- Cái tên mà em gọi lúc mơ luôn không phải là anh, cho dù anh có làm gì đi chăng nữa thì kết quả vẫn như vậy.

- Giấc mơ của em quan trọng đến thế sao?

- Em biết không. Nếu em đã quên Bảo Dương thì trong mơ em chẳng gọi tên cậu ấy đâu. Suốt 5 năm qua anh chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của em đúng không? Nếu như anh được một lần xuất hiện trong giấc mơ của em lúc đó anh sẽ không mệt mõi như bây giờ.

- Em... em thật sự xin lỗi anh...

- Em không có lỗi gì cả. Đó là chuyện mà chẳng ai muốn. Cũng giống như em, em cũng đâu muốn mình nhớ đến Bảo Dương đúng không?

- Chỉ là anh là hiểu em...

- Ngốc! Anh không hiểu em thì ai hiểu chứ. Nhưng mà này khi nào em quên được cậu ta thì nhớ gọi cho anh nhé, anh không từ bỏ đâu...

- Này... còn chọc em nữa...

- Thật đấy. Anh không chọc em đâu, anh hi vọng một ngày nào đó mình sẽ có chổ đứng trong tim em.

Tôi cười, không đáp. Tôi cũng hi vọng rằng một ngày nào đó mình có thể chấp nhận Hoàng Phong. Anh ấy rất tốt, thật sự tôi nợ anh ấy quá nhiều. Giá như tôi có thể yêu anh ấy thì hay biết mấy. Thế nhưng... tất cả điều là giá như. Cảm xúc thì có ai bán đâu mà mua...
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 37: Gặp lại anh, tim em vẫn rung động


Dream Coffee

- Alo?

- [Em đến công ty ngay được không?]

- Có chuyện gì không anh?

- [Là có một vị khách du lịch muốn được em hướng dẫn]

- Hana không được hả anh?

- [Không. Cậu ấy yêu cầu hướng dẫn viên là em...]

- Vâng. 15 phút nữa em đến.

Cúp máy. Là điện thoại của anh Jack, không biết vị khách nào mà lại phiền đến anh Jack, tôi mà không đến công ty e rằng sẽ có chuyện chẳng mấy tốt lành.

- Em có việc đến công ty gấp - Tôi vội vã uống một ngụm nước của ly capuchino vừa được chị phục vụ mang ra, rồi quay sang nói bằng giọng khó xử.

- Không sao. Em cứ đi đi. Lần khác mình gặp nhau vậy.

Thiên Minh mĩm cười và nhẹ nhàng trả lời tôi, anh ấy hẹn tôi ra đây bảo có chuyện muốn nói vậy mà chưa kịp nói gì thì đã...

15 phút sau tại công ty

- Em đến rồi à? - Anh Jack.

- Có chuyện gì mà phiền đến cả anh vậy?

- Đây là bản hợp đồng với ca sĩ Kelvin em xem đi.

- Sao? - Tôi như đứng hình tại chổ. Không biết từ khi nào cái tên này lại khiến tôi rùng mình như vậy. Hướng dẫn viên cho ca sĩ, việc này tôi đã làm rất nhiều lần, vậy nhưng khi nghe đến cái tên Kelvin nó lại khiến tôi sỡn gay óc.

Jack nói ca sĩ Kelvin muốn kí hợp đồng với công ty tôi đồng thời tôi sẽ là "Hướng dẫn viên du lịch đặc biệt" của hắn. Nhưng mà Kelvin nào chứ? Là Kelvin Joyny, Quazlin Kelvin hay Kelvin Dương cơ chứ. Không thể nào, Kelvin Dương thì làm gì có thời gian mà đi du lịch cơ chứ, lịch diễn của anh ta còn không có chổ trống cơ mà. Tôi nhanh chóng lướt mắt qua xem bản hợp đồng cùng tour du lịch tự do 4 ngày ở Pháp. Nhưng sao lại là tôi cơ chứ công ty còn rất nhiều người có kinh nghiệm hơn tôi mà, người này đúng là điên rồ. Tôi miễn cưỡng mà cầm bút kí tên vào bản hợp đồng nếu không muốn mất việc ngay và luôn.

- Được rồi, em về nghĩ ngơi đi, sáng mai nhớ đến đúng giờ nhé! - Anh Jack dặn dò tôi sau đó cũng nhanh chóng quay trở lại công việc.

- Vâng, chào anh.

Thế đấy tôi lê từng bước chân mệt mõi ra khỏi công ty. Ngày mai lại nhào đầu vào công việc rồi. Tận 4 ngày cơ đấy. Haiz! còn phải về chuẩn bị nữa.

Nằm trên giường mà tôi nghĩ mong lung đủ thứ. Ừm! Lâu rồi tôi chưa có thời gian rảnh thì phải. Tối ngày chỉ biết đến công việc. Mở laptop lên tôi click vào Messenger Facebook tin nhắn cũng khá nhiều từ Thiên Di, Thiên Minh, Gia Linh, Tuệ Lâm tôi vào trả lời từng người một. Trước khi off tôi lại gọi video call cho mẹ. Mẹ tôi là một người khá hiện đại đấy ạ.

- Mẹ... - Tôi dở dọng mè nheo khi thấy mẹ phía bên kia màn hình ipad.

- Cô còn nhớ đến người mẹ này à? - Mẹ tôi vờ giận dỗi. Cũng đúng thôi, gần cả tháng nay tôi chưa có thời gian để gọi cho bà cơ mà.

- Sao mẹ lại nói vậy. Con lúc nào không nhớ đến mẹ.

- Tôi cứ tưởng cô quên tôi luôn rồi ấy chứ.

- Oan cho con quá. Mẹ và Tuệ Lâm khoẻ không ạ? - Tôi nhanh chóng đánh trống lãng.

- Mẹ khoẻ còn Tuệ Lâm thì mới đi ra ngoài rồi. Khi nào con về?

- Con chưa biết nữa ạ. Con vừa kí hợp đồng 5 năm với công ty.

- 5 năm? Thế bao giờ cô mới về với tôi - Mẹ hoảng hốt hỏi tôi.

- Con sẽ tranh thủ mà. Mẹ yên tâm đi - Tôi nhẹ nhàng giải thích cho mẹ - Chỉ là hợp đồng thôi, khi nào rảnh, con sẽ sắp xếp để về thăm mẹ và mọi người.

- Rồi rồi. Mau về mẹ và em con nhớ con lắm.

- Dạ con cũng nhớ mọi người nữa. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nha. Con có việc tí ạ.

- Ừm. Bye con gái.

Kết thúc video call tôi lại nằm xuống giường. Bây giờ tôi có bận gì đâu chứ, chỉ là không muốn đề cập đến vấn đề về Việt Nam cùng mẹ thôi. Chán quá, tôi lại lôi điện thoại ra nghịch tiếp. Hình như là lâu lắm rồi tôi chưa vào album xem hình thì phải. Hơn bốn năm còn gì. Tôi chẳng dám đổi điện thoại nhưng cũng chẳng dám vào xem những kí ức ngày xưa.

Bất chợt, ngón tay tôi vô thức bấm vào album. Hàng loạt hình hiện ra trước mắt. Ừm, toàn hình tôi và Bảo Dương từ lúc chúng tôi mới biết nhau đến lúc chúng tôi cắt đứt với nhau biết bao kỉ niệm, hàng trăm lần tôi bấm xoá đi, rồi cũng hàng trăm lần tôi khôi phục lại cuối cùng số hình đó vẫn lưu mãi trong điện thoại tôi cho đến bây giờ.

Con người sợ nhất vẫn là kí ức

Tình cảm sợ nhất vẫn là thói quen...

Bao nhiêu kí ức lại ùa về trong tôi, từng khoảnh khắc như tua chậm trong trí nhớ tôi rồi dừng lại khi hình ảnh người con trai quấn khăn ngang bụng xuất hiện, tôi lại một lần nữa mất kiểm soát và quăng lun chiếc điện thoại xuống giường.

Hoàng Phong vội vàng chạy vào chắc có lẽ nghe tiếng đỗ vỡ. Anh ấy cúi xuống nhặt cái điện thoại, sau đó bước lại phía tôi kéo đầu tôi vào người anh ấy, tay không ngừng xoa đầu tôi.

- Khóc đi đừng cố gắng kìm chế nữa.

Tôi oà đi khóc nức nỡ như một đứa trẻ lên ba thất lạc bố mẹ. Ừm! Cũng đúng thôi tôi đã làm lạc mất anh người con trai quan trọng nhất cuộc đời mình.

Tôi khóc không phải vì hận anh mà tôi khóc vì nhớ anh. Thật sự tôi rất nhớ anh năm năm không gặp tôi nhớ anh biết nhường nào. Nếu như bây giờ tôi được gặp lại anh thì tốt biết mấy, chỉ cần được nhìn anh từ xa thôi tôi cũng mãn nguyện rồi. Nhưng rất tiếc, bây giờ chẳng còn cơ hội nữa. Tôi chẳng còn cơ hội nào ở bên cạnh anh nữa.

8h đúng. Quản lí của ca sĩ Kelvin đã đến, nhưng không thấy anh ta đâu. Cũng chẳng biết anh ta là ai? Một chút thông tin tôi cũng không có. Muốn giữ bí mật đến thế kia à?

- Mời cô Cheryl theo tôi, anh Kelvin quyết định đi xe của anh ấy. Anh ấy đang đợi cô phía kia - Một anh chàng bận vest đen tiến đến trước mặt tôi, hình như là quản lí của Kelvin.

Vì những thoả thuận kì quặc của bản hợp đồng đáng giá kia tôi bắt buộc phải đi theo. Dần dần thì bóng dáng người đó của xuất hiện. Anh ta bận áo sơ mi trắng, quần jean theo nhận xét từ phía sau là vậy.

Khoảng cách giữa tôi và Kelvin bây giờ chỉ là năm bước chân. Anh ta đưa tay ra hiệu cho quản lí, anh chàng bận vest đên liền biến đi mất dạng. Ngay bây giờ, tại nơi đây chỉ còn mỗi tôi và ca sĩ Kelvin gì gì ấy. Chợt, sao tim tôi đập nhanh đến vậy. Nó như muốn vượt ranh giới mà lao vút ra khỏi lồng ngực.

Tôi không biết cảm xúc của chính mình như thế nào khi người con trai ấy đang từ từ quay về hướng tôi.

Tôi như chết lặng đi, nơi lồng ngực cảm thấy nhói lên từng cơn. Đầu óc như xoay cuồng, tôi đang mơ chăng. Không đúng, năm năm qua tôi chưa từng mơ giấc mơ này. Chân tôi như khựng lại, không thể tiến cũng chẳng thể lùi.

- Sao... sao... lại là... anh - Tôi lấp bấp, giọng nói yếu ớt đến tột cùng.

Người con trai ấy đang từng bước tiến lại phía tôi. Phải! Chính gương mặt ấy, gương mặt mà năm năm nay tôi vẫn hằng mong nhớ. Tôi cảm thấy mắt mình như nhoè đi tôi đang khóc ư? Không phải chính xác là tôi cảm nhận được mình dường như không thở nổi nữa khi đang nằm trong vòng tay ấm áp của anh, sau đó tôi ngất đi.

Tôi tĩnh dậy sau một giấc mơ dài. Là mơ ư? Không đúng tôi cảm nhận được mình đang nằm trong vòng tay ấm áp của một ai đó. Ánh mắt tôi nhanh chóng di chuyển lên phía trên. Bảo Dương là anh thật sao? Anh đang nhìn tôi như thể muốn "ăn tươi nuốt sống" tôi.

Ngay lập tức tôi vùng dậy khỏi người anh.

- Dừng xe, bỏ tôi xuống, bỏ tôi xuống - Tôi hét lên.

Giọng hét của tôi bị lấn áp bỏi làn môi ấm ấp của Bảo Dương. Nhưng bây giờ đối với tôi chính là bờ môi lạnh lẽo. Anh hôn tôi một cách ngấu nghiếng như để thoả nổi nhớ sau bao năm xa cách.

[Chát]

Tôi vun tay tát thật mạnh vào má anh. Ơ, tôi đang làm gì thế này. Năm dấu tay hằn rõ trên mặt Bảo Dương.

- Tôi... tôi... xin lỗi...

- Không là anh sai... anh xin lỗi em cứ đánh anh đi...

Bảo Dương dùng hai tay mình nắm lấy hai tay tôi liên tục tát vào mặt anh.

- Thôi đi, anh làm gì vậy - Tôi cáu gắt.

- Anh xin lỗi... xin lỗi vì đã không giải thích rõ ràng với em. xin lỗi vì năm năm qua đã không tìm em. xin lỗi vì đã không giữ lời hứa với em. xin lỗi em vì tất cả...

- Tuệ Nghi à chúng ta bắt đầu lại được không em.

- Năm năm qua đó là một cơn ác mộng đối với anh...

- Tuệ Nghi... anh chưa từng nghĩ là mình sẽ ngừng yêu em...

Tim tôi như thắt lại khi nghe những lời anh nói. Giá mà những lời đó anh nói sớm hơn thì tốt biết mấy. Còn bây giờ tim tôi nó đã chết dần đi theo năm tháng. Tại sao anh lại không xuất hiện sớm hơn. Lúc tôi cần anh nhất, anh ở đâu?

Đau. Một chữ không thể nào diễn tả hết. Chính anh là người đã làm tổn thuơng tôi, bây giờ anh lại muốn xoa dịu nó sao? Thật sự tôi không tin cũng chẳng thể tin nổi những gì anh nói. Kế sách "vừa đấm vừa xoa" của anh thật sự không có tác dụng với tôi.

- Dừng xe. Tôi muốn xuống! - Tôi gắt lên.

Lời nói của tôi hoàn toàn không có giá trị, tài xế vẫn cứ chạy.

- Em không thể cho anh một cơ hội sao? - Bảo Dương buông tôi ra, đồng thời ngã lưng ra ghế, hai tay gối đầu.

Cơ hội ư? Không phải tôi không cho mà anh đã tự mình đánh mất. Giá mà ngày đó anh giải thích rõ ràng với tôi, hay thậm chí anh chỉ cần nói hai từ xin lỗi thì hôm nay có lẽ mọi chuyện đã khác. Giá mà hôm đó anh đừng nói những câu làm tổn thương tôi thì có lẽ hôm nay tôi đã và đang cùng anh tay trong tay dạo chơi khắp phố. Giá mà ngày đó anh chịu giải thích với tôi, dù đúng dù sai tôi đều chấp nhận tha thứ, giá mà...

- Tôi đã có người yêu, anh đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa. Nếu anh còn nói chuyện không liên quan đến chuyến du lịch tôi sẽ xuống xe ngay lập tức.

- Được được. Anh sẽ không nói nữa, không nói gì nữa. Chỉ cần em ở bên cạnh anh như bây giờ là được.

- Anh khiến tôi tức chết mà.

Là giả vờ ngây ngô hay cố tình không hiểu. Đã bảo không nhắc chuyện khác ngoài công việc mà. Hay năm năm qua thần kinh anh có vấn đề chăng?

Đến lúc tôi gần như sắp gạt tên anh ra cuộc sống mình thành công thì anh lại xuất hiện. Ông trời có vẻ rất thích trêu tôi. Nhưng tôi lại chẳng thích trò chơi này tí nào đâu, tôi chẳng muốn ai bước chân vào cuộc sống của mình lần nữa. Một mình tôi vẫn ổn đấy thôi. Mà nếu có người đó cũng chẳng phải là anh. Tôi và anh... chẳng thể nào.

Chiếc xe đỗ xịt dưới chân tháp Eiffel.

Tôi bắt đầu công việc của mình. Cố gắng bình thường nhất có thể, đối xử với anh như những khách du lịch khác. Tôi phổ biến các ý nghĩa lịch sử của ngôi tháp nổi tiếng này cho anh nghe. Sau đó chúng tôi bắt đầu đi sâu vào bên trong.

Tôi đi phía trước thỉnh thoảng quay người lại phía anh như đối với nhũng người khác. Tốt nhất tôi nên làm tốt công việc của mình.

Điểm tiếp theo chúng tôi đến là dòng sông Seine bên cạnh tháp Eiffel.

- Sông Seine đã trở thành biểu tượng có vẻ đẹp thanh bình không chỉ thủ đô Pari hoa lệ mà của cả nước Pháp.

Tôi bắt đầu giới thiệu nhưng đối phương chẳng quan tâm là mấy. Hình như anh ta chỉ chú ý mỗi tôi, những lời phát ra từ miệng tôi có vẽ không quan trọng.

Tôi lại tiếp tục công việc của mình bằng cách thuê một chiếc du thuyền. Bởi từ trên du thuyền khách tham quan có thể hoà mình vào không gian thoáng đãng, trải nghiệm cuộc sống chậm rãi và thưởng ngoạn vẻ đẹp thanh bình, giản dị nhưng không kém phần quyến rũ của sông Seine.

Cả hai lên du thuyền. Việc chèo chiếc thuyền này có vẻ khá quen thuộc đối với một hướng dẫn viên du lịch như tôi bởi vì tôi đã từng học qua. Ừm! Tôi không quan tâm, cái tôi quan tâm ở đây là ca sĩ Kelvin Dương không hề để ý gì đến lời tôi nói, cũng chả nói tiếng nào, anh chỉ chăm chăm nhìn tôi như thể là nếu anh quay đi thì tôi sẽ lạc mất.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 38: Chúng ta là bạn


Địa điểm tiếp theo tôi cũng chẳng biết là đâu vì tôi không có quyền lựa chọn. Theo trí nhớ mà tôi có được từ kiến thức lúc còn đi học thì đây là đường ra biển Hoàng Hôn. Tôi chưa một lần đến đây bởi vì khi nhắc đến biển tôi lại nhớ đến anh. Tôi muốn bản thân mình quên anh nên bắt buộc tôi cũng không được đến biển.

Các cô nàng đồng nghiệp thường kêu tôi đến đây lắm, nhưng lúc nào tôi cũng từ chối. Họ bảo đến Pháp mà không đến đây thì quả thật rất tiếc.

Đấy! Tôi nói có sai đâu vịnh biển dần xuất hiện rồi đấy. Cuối cùng chiếc xe cũng thắng lại. Tôi không xuống xe vì đây không phải là địa điểm du lịch mà công ty cần đáp ứng.

- Xuống xe.

- Làm gì? - Tôi nghênh mặt.

Thế rồi Kelvin nhanh chóng quay người vào xe và bế tôi. Omg! Anh ta đang làm cái quái gì vậy. Có bị hâm không?

- Đây không phải là phạm vi làm việc của tôi, tôi xin phép.

Tôi liền quay đi nhưng trong chớp mắt cổ tay tôi đã bị anh kéo lại. Sẳn thế anh ôm tôi vào lòng, tôi vùn vẫy mãi vẫn không thể thoát khỏi bàn tay mạnh mẽ của anh.

- Một chút thôi.

Ba từ này phát ra từ miệng Bảo Dương một cách nhẹ nhàng đến lạ. Tôi thôi không vùn vẩy nữa mà buông xuôi cánh tay xuống để mặc anh muốn làm gì thì làm.

5 phút sau

- Biển là nơi có rất nhiều kỉ niệm với chúng ta, em nể tình biển mà ở lại đây với anh được không?

Tôi không đáp. Tôi dảo bước dọc theo bờ biển, hoàng hôn dần buông xuống, cả bầu trời như hoà cùng biển mang theo màu đỏ của hoàng hôn.

Tôi ngồi cong chân giữa bờ biển rộng lớn, ánh mắt vô hồn hướng nhìn xa xăm. Bảo Dương cũng ngồi xuống, cách tôi một khoảng không quá xa.

5 năm rồi tôi mới ra biển, 5 năm rồi tôi mới gặp lại anh thời gian trôi nhanh thật!

Biển là nơi đưa tôi đến với anh cũng chính biển là nơi đã bắt tôi rời xa anh. Biển là nơi khiến tôi hạnh phúc nhất và cũng là nơi khiến tôi đau khổ đến tột cùng. Bây giờ tôi nên biết ơn hay oán trách biển đây khi chính biển lại mang tôi và anh đến đây. Mặc dù không phải bãi biển năm xưa, tình cảm cũng không vẹn nguyên hay rạn nứt như năm xưa nhưng con người vẫn chỉ là hai con người cô đơn và ngốc nghếch như năm xưa.

- Em định tránh anh đến bao giờ.

- Tránh anh? Tại sao chứ?

- Vậy tại sao suốt bốn năm qua em không hề về Việt Nam?

- Tôi bận học, bận tập quen với cuộc sống mới. Và cuộc sống đó đương nghiên sẽ không có anh, anh đừng phiền tôi nữa được không?

- Không lẽ em chưa từng yêu anh sao Nghi?

- Anh biết tôi đang nghĩ gì không? Anh thì làm sao có tư cách hỏi tôi chuyện đó. Chẳng phải chính anh là người đã kết thúc mối quan hệ của chúng ta hay sao.

- Anh không biết sẽ làm em tổn thương đến vậy. Nhưng anh và cô ấy không có quan hệ gì.

- Sao năm đó anh không giải thích. Bây giờ anh nói thì có ít gì. Vả lại anh nghĩ tôi là một con nhóc ba tuổi hay sao mà tin những lời anh nói.

- Thật lòng lúc đó anh không còn cách nào khác, anh không có lựa chọn.

- Ca sĩ Kelvin hình như chúng ta đang lạc đề thì phải.

- Ca sĩ Kelvin sao? Cái tên này phát ra từ miệng em xa lạ đến vậy sao. Em có biết tại sao anh lại chọn con đường nghệ thuật không?

- Tại sao?

- Vì em. Anh không thể hát cho một mình em nghe nữa, cũng chẳng thể nào thu âm gửi bài hát cho em. Anh chỉ có cách phải làm cho mình thật nổi tiếng. Phải hát thật hay và tin rằng một ngày nào đó em sẽ nghe thấy.

- Anh biết gì không? Từ lúc cái tên Kelvin Dương nổi lên và cho đến tận giờ tôi chưa từng nghe một bài hát nào cả.

- Em hận anh nhiều vậy sao?

- Tôi không hận anh, người tôi hận là chính bản thân tôi. Vốn dĩ tôi biết và hiểu quan hệ của chúng ta lúc đó rất mập mờ cho nên sớm hay muộn kết cục vẫn là như vậy thôi.

- Vậy bây giờ chúng ta sẽ xây dựng mối quan hệ mập mờ đó thành một mối quan hệ khác được không?

- Nếu là bạn bè, ok tôi đồng ý. Về chuyện khác, xin lỗi tôi không làm được.

- Được. Bạn bè thì bạn bè. Nói chuyện với em cả buổi tối xem ra anh không thu được kết quả gì rồi, chúng ta về thôi.

- Chúng ta về? Ý anh là sao?

- Không phải em đã kí hợp đồng là "HDVDL đặc biệt" của anh trong bốn ngày sao.

- Ò hoá ra anh cũng chỉ là loại người chỉ biết lợi dụng.

- Em muốn nghĩ sao cũng được. Bây giờ em muốn theo anh về khách sạn hay anh sẽ theo em về nhà em đây?

- Nhà tôi ư... không được.

- Em sợ người tình mình biết sao cô Châu?

Cô Châu. Ngay cả anh cũng gọi tôi bằng cô Châu. Trong mắt các người tôi là loại người rẻ tiền như vậy sao.

- Ừm nhĩ nếu người yêu tôi biết anh ấy sẽ nghĩ sao về tôi, vậy chúng ta về khách sạn đi.

Tôi cười thách thức. Nếu anh đã nghĩ tôi như vậy, thì Lâm Tuệ Nghi tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Nếu trong mắt anh tôi là loại người như vậy, ừ thì cứ cho là như vậy đi. Tôi chẳng có gì để thanh minh cả.

- Anh nằm giường tôi nằm sofa.

Buông câu nói với chất giọng lạnh lùng không cảm xúc tôi liền bước đến giường lấy một cái gối và chăn sau đó quay ra sofa.

- Em vẫn còn dùng số cũ chứ?

- Ừ sao?

- Chỉ là quan tâm thôi, chúng ta là bạn bè mà.

Tôi và Dương nói chuyện trong màn đêm. Chúng tôi chỉ cách nhau vài bước chân mà sao tôi lại cảm thấy xa đến thế.

Nẵm mãi mà vẫn không ngủ được. Lấy điện thoại ra nghịch vậy. Ừm! Chẳng phải cái điện thoại tôi vẫn hay dùng, là điện thoại mới.

Quay lại lúc sáng trước khi đi làm

- Điện thoại anh mới mua giúp em đấy, đi tận bốn ngày không có điện thoại chắc khó chịu lắm.

- Em làm phiền anh quá.

- Không có gì đâu, điện thoại em anh nhờ một người bạn làm bên thế giới di động sửa hộ rồi, hi vọng vẫn không sao. Anh biết tối qua chỉ là em tức giận nên mới như vậy, chiếc điện thoại này quan trọng với em lắm đúng không.

- Anh Phong em cảm ơn anh nhiều lắm. Thật sự em nợ anh quá nhiều.

- Thôi trể rồi em đi làm đi. Không anh Jack lại cằng nhằn đấy...

Cầm mãi mà chẳng biết phải làm gì với cái điện thoại mới này. Tôi không quen sử dụng nó cho lắm.

"Cảm ơn anh vì cái điện thoại nha, chúc anh ngủ ngon" Sent to tiền bối.

- Sao không ngủ đi còn nghịch điện thoại làm gì hại mắt đấy.

- Có liên quan đến anh à?

- Bạn bè anh không có quyền quan tâm ư?

- Được rồi, cảm ơn. Anh ngủ đi.

- Ừm, ngủ ngon.
 
Nàng Cá Tính Và Chàng Playboy
Chương 39: Khoảng cách


6h09 sáng tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông tin nhắn

"Hôm qua anh mệt quá nên ngủ sớm. Buổi sáng tốt lành"

Là tin nhắn từ tiền bối, tôi đọc xong thì quăng luôn cái điện thoại xuống giường chùm chăn ngủ tiếp. Ơ nhưng mà... sao lại ấm ấp, dể chịu và thoải mái như này. sao sao tôi lại nằm trên giường cơ chứ? Tôi giật mình bật người ngồi dậy Bảo Dương đang nằm co người bên ghế sofa, là anh đã bế tôi lên giường chăng? Lại còn nhường chăn cho tôi đắp nữa. Tim tôi lại nhói lên.

Tôi bước xuống giường tiến lại gần sofa, tôi đắp chăn cho anh. Còn sớm tôi không muốn đánh thức anh dậy. Tôi vào toliet VNCS, vừa bước ra thì đã thấy Bảo Dương nằm chèo queo dưới đất. Trời ạ! Hắn ta ngủ say đến vậy sao, tôi làm gì kéo anh ta lên nổi chứ.

- Này... Bảo Dương anh lên giường mà ngủ - Tôi lay lay cánh tay anh.

Anh ta nhanh chóng kéo tay tôi lại. Mất đà tôi ngã xuống người anh, tình trạng hiện giờ là mặt đối mặt, bốn mắt nhìn nhau.

- Cuối cùng cũng chịu gọi anh là Bảo Dương rồi sao. Anh còn tưởng là em quên cái tên này rồi chứ.

Ờ nhĩ, anh nhắc mới nhớ hình như từ hôm qua tới giờ tôi chưa từng kêu tên anh thân mật như vậy.

- Chẳng phải anh nói chúng ta là bạn sao?

- Vậy anh có quyền theo đuổi một người bạn mới quen như em chứ? - Anh ta cười thách thức.

- Tôi đã có bạn trai rồi - Tôi lạnh lùng đáp.

- Vậy thì chỉ còn cách... đập chậu cướp hoa.

Thế đấy vừa dứt lời anh liền xoay người tôi lại, hai tay chống xuống đất không để tôi có thể làm gì thêm, tôi bất lực không thể chống cự được. Anh ta quá mạnh.

- Này anh muốn làm gì hả?

- Kéo em dậy, em đang nghĩ gì vậy cô Châu?

Lại hai từ cô Châu, người ta nói thì tôi không quan tâm mặc kệ, còn anh anh có biết mỗi khi anh nói như vậy là cứ như anh đang đâm một nhát dao vào tim tôi. Anh thật sự chẳng có tí gì họi là hiểu tôi cả.

Cả hai nhanh chóng đứng dậy. Tôi ngồi lì trên sofa mặc cho anh muốn làm gì thì làm, dù sao tôi cũng chuẩn bị xong cả rồi mà.

9h sáng, sau khi chuẩn bị và ăn uống xong chúng tôi lại bắt đầu cuộc hành trình.

- Anh muốn đến địa điểm nào tiếp theo? - Tôi hỏi như một phép lịch sự.

- Nơi nào lãng mạn một chút ấy.

Tôi quyết định đưa anh đến con đường Promenade Planteé. Nơi đây quả thật là một con đường quá đổi quen thuộc đối với tôi. Bốn năm nay tôi đi con đường này hàng ngàn lần nhưng sao hôm nay tôi lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Ừm! Có lẽ những lúc đi quanh qua đây tôi thường đi một mình và nhìn những cặp đôi tay trong tay bên nhau dần rồi cũng thành thói quen. Hôm nay tôi đến đây không chỉ một mình mà còn có anh đi bên cạnh nên có chút không quen.

Bọn tôi đi bên cạnh nhau nhưng chẳng nói với nhau lời nào. Con đường tình yêu ư? Hãy để những người yêu nhau rồi nói. Tôi và anh chỉ là hướng dẫn viên và khách du lịch thôi mà.

Cả nột con đường dài với những cỏ cây, hoa lá và những chiếc ghế hữu tình dần được chúng tôi đi ngang qua.

Từ xa tôi thấy một cô gái trạc 17, 18 tuổi gì đó chạy đến miệng không ngừng gọi "Kelvin Dương" chắc là fan của anh ta.

- Anh Kelvin Dương cho em chụp hình với được không ạ? Rất vui vì gặp anh tại đây.

Nói rồi tôi lại bị ra rìa, fan và idol cùng nhau chụp hình các thứ tôi chỉ đứng xem chứ chẳng có hứng thú quan tâm.

- Đây là bạn gái anh Kelvin à? - Cô gái kia hỏi. Đáng nhẽ ra tôi cũng không quan tâm, nhưng vì cô bé vừa nói vừa chỉ tay về phía tôi làm tôi có phần không thoải mái.

- Không tôi chỉ là... - Tôi vội giải thích, nhưng...

- Đúng rồi cô ấy là bạn gái anh.

Tôi chưa nói hết câu thì đã bị anh ta chen ngang. Tức quá, tôi không thể làm gì được con người này.

- Chị ơi ba người chúng ta chụp hình chung được không ạ?

Còn kêu tôi chụp hình nữa cơ đấy, bực mình. Tôi định từ chối nhưng nhìn ánh mắt sắc lạnh của Bảo Dương tôi không dám. Đành miễn cưỡng vào chụp vậy. Nhưng anh lấy cớ gì mà bắt tôi chụp hình chung chứ, tôi còn chưa tính sổ với anh vụ ăn nói lung tung kia mà.

Đợi cô bé đó đi khuất tôi mới khó chịu cằn nhằn Bảo Dương:

- Anh làm cái trò gì vậy hả? Sao lại nói tôi là bạn gái anh.

- Em không là bạn gái thì là bạn trai chắc?

- Ý tôi không phải như vậy, anh quá đáng vừa thôi. Anh đừng nghĩ mình là người nổi tiếng thì muốn nói gì nói nha, anh nên học cách tôn trọng người khác.

- Chẳng phải năm năm trước em đã đồng ý làm bạn gái anh sao?

- Anh còn dám nói, cũng chẳng phải chính anh là người đã dứt khoác tuyệt tình như thế sao. Năm năm trước anh làm tổn thương tôi chưa đủ hay sao bây giờ anh còn muốn gì nữa, anh biến khỏi cuộc sống của tôi đi tôi cầu xin anh đấy.

Tôi vừa khóc vừa khuỵ chân xuống, cơ thể tôi như mềm nhũn ra chẳng còn chút sức lực nào cả.

- Hôm nay tôi mệt tôi có quyền được nghĩ phép chứ?

- Ừm. Để anh đưa em về.

- Không cần, anh đừng chạm vào người tôi.

Tôi gạt tay anh ra khi anh đang đỡ tôi đứng dậy.

- Vậy để tài xế đưa em về.

- Cảm ơn nhưng tôi không cần.

Nói rồi tôi bước lại chiếc ghế gỗ màu trắng gần đó ngồi xuống lấy điện thoại gọi cho Hoàng Phong.

- Anh đến đón em được không? Em đang ở đường XXX

Không đợi anh ấy trả lời tôi buông điện thoại xuống. Bảo Dương như chết lặng đi có lẽ anh không ngờ rằng tôi sẻ phản ứng mạnh đến như vậy.

***

Ăn sáng xong tôi chuẩn bị đi làm thì khựng lại bởi âm thanh phát ra từ ti vi.

- Và sau đây là phần tin hot nhất được khán giả mong đợi là ca sĩ Kelvin Dương chính thức công khai bạn gái, theo nguồn tin chúng tôi nhận được vào ngày hôm qua lúc 10 giờ 19 phút đã có một bạn fan phát hiện ca sĩ Kelvin đang tay trong tay đi dạo cùng bạn gái trên con đường tình yêu Promenade Planteé...

Tôi đứng hình, phải nói là bất động 10s. Thật khiến tôi tức chết, kèm theo những tin tức đó là hình ảnh tôi, Bảo Dương và cô gái hôm qua đang vui vẻ chụp hình. Đầu óc tôi rối tung lên, ý nghĩ trong đầu tôi hiện giờ là tên Dương Tiễn cố tình bày ra trò này. Được lắm, anh muốn chơi thì tôi chiều.

Vừa ra khỏi cổng đã thấy Bảo Dương trong bộ vest đen lịch lãm đứng tựa người vào chiếc mui trần. Cơn giận trong tôi lại nổi lên, tôi bước đến gần anh không ngừng đánh anh và chỉ trách.

- Anh vừa lòng chưa, anh hại tôi như vậy anh vui rồi chứ.

- Đừng đánh nữa, đau lắm, anh không biết mọi chuyện sẽ như thế này.

- Không phải đây là điều anh muốn sao. Anh diễn giỏi thật đấy, tôi nghĩ anh nên đổi nghề đi.

- Em sao vậy. Có phải chuyện đó là do anh làm đâu, sáng nay biết tin anh cũng sock lắm.

- Nếu hôm qua anh không nói như vậy rồi không chụp hình thì hôm nay mọi chuyện có như thế này không.

- Em tưởng tôi muốn lắm sao? Tôi đâu phải là thần thánh mà biết được mọi chuyện sẽ như vậy, lúc đó chỉ là tôi muốn chọc em thôi mà chính em tự vào chụp hình chứ tôi có ép em không?

- Đúng. Tất cả là do tôi, là do tôi muốn nổi tiếng nên mới dựa vào anh.

- Được thôi tôi không tranh cải với em nữa. Em cũng không cần làm hướng dẫn viên cho tôi nữa. Hợp đồng này là do tôi huỷ mọi thiệt hại tôi sẽ bồi thường xứng đáng.

- Anh tưởng tôi muốn hằng ngày ở bên anh lắm sao. Anh không huỷ hợp đồng thì tôi cũng huỷ. Từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Tôi vừa khóc vừa chạy ngược vào nhà. Anh quá đáng lắm, anh ác lắm. Lúc nào anh cũng khiến tôi đau, tôi đã làm gì sai chứ. Sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi muốn một cuộc sống bình yên thật sự khó đến vậy sao.

- Nghi sao em không đi làm - Hoàng Phong xoay người tôi lại - Sao em lại khóc, có chuyện gì sau.

- Bảo Dương... Bảo Dương - Tôi không nói được gì.

Hoàng Phong buông cánh tay tôi ra, sau đó anh ấy chạy thật nhanh về phía cổng, theo phản xạ tôi cũng chạy theo không biết anh ấy tính làm gì nữa?

Trời ạ! Toàn thân tôi bất động khi thấy Hoàng Phong đấm một cái thật mạnh vào mặt Bảo Dương. Tôi thấy rõ những giọt máu đang chay ra từ khoé miệng anh nhưng tôi chẳng thể làm gì được. Tôi đứng bất động nơi đó, hai tay che miệng như để kìm chế cảm xúc của mình, ngăn không cho tiếng nấc thốt ra.

- Cậu có còn là con người nữa không? Cậu hại Tuệ Nghi như vậy chưa đủ thảm sau. Đến khi nào cậu mới buông tha cho cô ấy?

- Tôi hại cô ấy sao? Tôi vì ai mà đến đây, tôi vì ai mà như thế này chẳng phải chỉ vì tôi yêu cô ấy sao?

- Cậu yêu cô ấy? Cậu không có tư cách nói những lời đó đâu. Cậu biết 5 năm qua cô ấy đau khổ đến nhường nào không? Lúc cô ấy cần cậu nhất cậu ở đâu?

- Đúng là lúc đó tôi sai. Nhưng bây giờ chẳng phải tôi đang ở đây để xin lỗi và bù đắp cô ấy sao?

- Cậu buông tha cho cô ấy đi, cô ấy đã mệt mõi lắm rồi.

- Anh lấy quyền gì mà bắt tôi từ bỏ cô ấy. Tôi nói cho anh biết dù cô ấy có là bạn gái anh đi chăng nữa thì cô tôi vẫn theo đuổi cô ấy tôi không bao giờ từ bỏ đâu.

- Cậu về với cô người tình bé nhỏ của mình đi. Đừng làm phiền đến chúng tôi nữa.

- Chúng tôi ư? Anh nghĩ anh có thể. Tôi biết bây giờ có thể cô ấy là bạn gái anh nhưng tôi chắc chắn rằng cô ấy vẫn còn tình cảm với tôi.

- Bạn gái tôi ư? Nếu được vậy thì tốt quá rồi.

- Ý anh là sao? Không lẽ...

- Tôi và cô ấy chẳng có quan hệ gì cả. Là tự mấy người suy nghĩ vậy thôi. Nếu thật sự Tuệ Nghi là bạn gái tôi, cậu nghĩ nảy giờ tôi để cho cậu yên chắc.

- Vậy... vậy 2 người không có bất cứ quan hệ gì đúng chứ?

- Một khi tôi nói ra điều này là tôi biết rằng mình chẳng còn cơ hội nào cả. Tuệ Nghi yêu cậu, thật sự rất yêu cậu. 5 năm qua tôi cứ tưởng thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả, tôi có thể xóa nhoà hình bóng cậu trong lòng cô ấy nhưng tôi đã sai lầm. Cậu vẫn chưa từng rời khỏi trái tim cô ấy, nhìn cô ấy không ngừng gọi tên cậu rồi bật khóc trong mơ cậu biết tôi đau lòng đến nhường nào không. Tôi tự nhủ rằng nếu một ngày nào đó cô ấy sẽ gọi tên tôi trong giấc mơ dù chỉ một lần thôi thì tôi sẽ bỏ mặc tất cả để đến bên cô ấy nhưng có lẽ điều đó sẽ mãi mãi chẳng bao giờ xảy ra. Cậu... cậu vào trong an ủi cô ấy đi.

- Cảm... cảm... Tuệ Nghi...

Bảo Dương vừa xoay mặt lại thì thấy tôi, anh đứng thừ người ra đó, tôi cũng vậy. Hoàng Phong thì bỏ đi, giờ đây chỉ còn mỗi tôi và Bảo Dương, không gian ảm đảm và không khí căng thẳng như đang bao trùm lấy chúng tôi. Khoảng cách chỉ là vài bước chân nhưng sao tôi thấy xa đến vậy. Tôi không tiến cũng chẳng lùi, anh cũng vậy. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu, rất lâu.

Khi cả hai đã vào trong nhà, tâm trạng đã bình tĩnh hơn phần nào thì Bảo Dương mới e dè lên tiếng.

- Anh xin lỗi là anh sai, lúc nảy anh không nên lớn tiếng với em như vậy.

- Được rồi đừng nói nữa. Em không giận cũng chẳng trách anh. Chúng ta huề nha. Anh về VN đi.

- Chúng ta không thể như lúc trước được sao? Chẳng phải em vẫn còn yêu anh?

- Yêu anh? Ừm, vẫn còn. Nhưng...

- Anh cũng vậy Tuệ Nghi à, anh chưa bao giờ ngừng yêu em cả.

- Bảo Dương... nghe em nói chúng ta không hợp nhau, chúng ta mãi mãi là hai đường thẳng song song không có điểm chung. Nghe lời em anh tìm người con gái khác đi.

- Tại sao chứ? Em yêu anh. Anh yêu em. Vậy là được rồi.

- Anh đừng có ngốc, anh biết không bây giờ em sợ nhất là hai chữ tình yêu đấy. Thứ cảm xúc đó trong em dường như đã chết.

- Vậy anh sẽ chờ em. Chờ đến khi nào em có thể mở lòng mình ra và chấp nhận anh lần nữa.

- Anh đừng làm em khó xử nữa, em và anh... chẳng thể nào đâu.

- Tại sao chứ? Vì Hoàng Phong chăng?

- Không phải vì anh ấy, là chính vì chúng ta. Quan hệ của chúng ta không đơn giản đâu. Anh nghe lời em một lần thôi được không? Có rất nhiều cô gái khác yêu anh và hợp với anh hơn em. Em chỉ là một cô gái bình thường nhất trong những người đó. Em không ép anh phải quên em ngay lập tức, chỉ cần từ hôm nay anh hãy tập quên em... Có như thế chúng ta mới hạnh phúc...

- Vậy cho anh bảy ngày được không? Nếu trong bảy ngày anh không thể khiến em từ bỏ ý định này, anh sẽ lập tức buông tay.

- Anh về đi, em mệt rồi.

- Em không trả lời coi như đồng ý. Anh về đây, mai gặp em...

"Có thể anh không hiểu, nhưng ngay lúc này em muốn anh biết em đau như thế nào" có một câu nói mà tôi chẳng thể nào mở miệng nói với anh. Tôi thật sự rất đau, đau hơn anh gấp trăm lần. Anh tưởng tôi không muốn chúng ta hạnh phúc bên nhau sao, nhưng đó vốn dĩ là chuyện hoang đường, tôi và anh mãi mãi chẳng thể nào quay lại được nữa rồi. Tôi sẽ cho anh bảy ngày, coi như là kỉ niệm cuối của chúng ta...
 
Back
Top Bottom