Khác [Năm Tháng Không Từ Bỏ - Vô Tâm Đàm Tiếu] Phiên ngoại kiếp trước.

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
159,016
0
0
408931295-256-k532936.jpg

[Năm Tháng Không Từ Bỏ - Vô Tâm Đàm Tiếu] Phiên Ngoại Kiếp Trước.
Tác giả: ThienCa0802
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sắp xếp và viết lại câu từ cho phần phiên ngoại này để dễ đọc, phục vụ cho số ít các bạn muốn đọc mà không đọc được QT.

Đại từ nhân xưng tui xin giữ nguyên như phiên âm chữ Hán: ta, ngươi, nàng, ngài,... vì tui quá lười tìm từ tiếng Việt hợp với ngữ cảnh.

Xin cảm ơn.💅🏻💅🏻



phiênngoại​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Đam mỹ] Thằng nhỏ ngốc
  • [MilkLove] Năm Tháng Không Từ Bỏ
  • Mau xuyên chủ thụ: Giả thẳng nam bị nam chủ ngôn...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • CHÍ PHÈO [NAM CAO]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [NamxNam/LịchSử] Vạn Lý Cuồng Lan, Chiêu Lê Minh!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [NamtanFilm] Tôi và sát nhân biến thái
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Năm Tháng Không Từ Bỏ - Vô Tâm Đàm Tiếu] Phiên Ngoại Kiếp Trước.
    Phiên ngoại 1: Mới quen.


    Kể từ khi Chu Chẩm Nguyệt có ký ức cho đến nay, cha mẹ của cô chính là hai tấm di ảnh phía trên bàn thờ.

    Một vài người thiếu thốn tình yêu của cha, một số khác thì thiếu đi tình yêu thương của mẹ.

    Riêng Chu Chẩm Nguyệt, cô không phải thiếu, mà là chưa từng được hưởng qua.

    Ông nội Chu là một người nghiêm nghị, lại xuất thân quân nhân, cho nên ông đối với con cháu trong nhà rất là nghiêm khắc.

    Khi cô còn nhỏ, hầu hết thời gian ông nội đều lạnh lùng và không lộ cảm xúc cứ như một tấm thép.

    Mãi đến lúc trưởng thành Chu Chẩm Nguyệt mới biết, thật ra ông nội cũng rất yêu thương mình, bởi vì trên tấm thép đó đã khắc một lộ trình hoàn hảo cho việc quy hoạch cuộc đời cô.

    Chu Chẩm Nguyệt không cảm thấy sống theo con đường mà ông nội quy hoạch sẵn như vậy có gì không tốt, cô từng gặp qua nhiều người có cuộc sống không như ý muốn, trên mặt họ đều là vẻ mệt mỏi và lo lắng.

    Nhưng cuộc sống của cô thì khác, sẽ chẳng bao giờ xuất hiện ba chữ không như ý, càng không cần cô phải để tâm hay lo lắng cái gì.

    Tiền tài, quyền lực, địa vị, đều đã được an bày sẵn và sẽ được trao cho cô vào những thời điểm thích hợp trong cuộc đời.

    Chu Chẩm Nguyệt là con gái một, muốn tìm một người đứng ra tranh đoạt với cô cũng không có.

    Vô vị.

    - Đây là hai từ có tần suất xuất hiện nhiều nhất trong đầu cô.

    Chu Chẩm Nguyệt rất thích vẽ vời, kỹ thuật hội hoạ cũng lô hoả thuần thanh (1), nhưng trước sau lại không thể vẽ ra một tác phẩm khiến người ta phải trầm trồ thán phục.

    Có lẽ do cuộc sống của cô quá mức vô vị, mà sáng tác nghệ thuật lại cần linh cảm.

    Linh cảm thường được khơi nguồn từ những tâm tình xao động nhấp nhô, nhưng cuộc sống của Chu Chẩm Nguyệt lại thuận lợi tường hoà đến mức không có cơ hội cho những gợn sóng tâm tình ấy xuất hiện.

    ...

    Sau khi Chu Chẩm Nguyệt tiếp quản công ty, ông nội Chu từ vị trí người đứng đầu đã dần lui về hậu trường, giao toàn bộ công ty vào tay cô.

    Cô cũng thuận lý thành chương (2) tiếp nhận, tựa như chương trình đã được viết sẵn bên trong máy tính, cứ nương theo đó mà đi, đi mở ra một chương mới trong cuộc đời mình.

    Người theo đuổi Chu Chẩm Nguyệt ngày càng nhiều, có đàn ông, cũng có cả phụ nữ.

    Trong mắt những người đàn ông nhìn về phía cô, thường ánh lên sự chiếm hữu và khao khát muốn chinh phục, còn ánh nhìn của những người phụ nữ dành cho cô thường chứa sự sùng bái và mong muốn được dựa dẫm.

    Muốn theo đuổi một người phụ nữ có địa vị cao, cũng chỉ đơn giản nằm trong mấy thứ này.

    Khao khát chinh phục và mong muốn dựa dẫm.

    Cho đến khi ——

    Chu Chẩm Nguyệt gặp phải ngoại lệ duy nhất trong sinh mệnh của mình.

    Lúc ban đầu, cô không quá chú ý đến nàng.

    Người tặng hoa tặng quà cho cô nhiều vô số kể, lần đầu tiên người đó tiến đến để tặng quà, cô thậm chí còn không thèm liếc nhìn lấy một cái.

    Chỉ nhớ là có một bóng dáng vàng nhạt lảo đảo lướt qua, rồi nghe thấy Tiểu Ngải quát lớn một câu: "Tiểu nha đầu, đi ra!"

    Người nọ rất nghe lời, ngoan ngoãn đi ra, còn nhỏ giọng nói câu: "Xin lỗi."

    Chu Chẩm Nguyệt không quá để tâm, vẫn tiếp tục làm việc như thường.

    Chừng mấy ngày sau, thông qua cửa kính kịch trần ở văn phòng làm việc mà cô phát hiện ra, dưới lầu hình như có thêm một người "bảo vệ".

    Thoạt nhìn có chút quen mắt, nhưng ngẫm lại thì không nhớ nổi đã gặp ở đâu.

    "Người kia là ai?"

    Cô hỏi Tiểu Ngải.

    Tiểu Ngải vội đáp lời: "Là một học sinh, cô bé muốn tặng quà cho ngài nên mỗi ngày đều đến đó đứng chờ, chắc là muốn theo đuổi ngài."

    Chu Chẩm Nguyệt nhấp một ngụm cà phê, lại hỏi: "Chờ mấy ngày rồi?"

    Tiểu Ngải: "Ba ngày."

    Chu Chẩm Nguyệt: "Chỉ để tặng quà thôi?"

    Tiểu Ngải: "Có lẽ vậy."

    Chu Chẩm Nguyệt không nghĩ quá nhiều mà đi vào bên trong, cô ngồi xuống ghế sô pha trong phòng đồng thời đặt lại tách cà phê lên bàn, nói: "Ngươi tạm thu quà tặng lần này rồi bảo cô bé về nhà đi, nói với nàng, đừng đọc mấy cái tiểu thuyết tình yêu lung ta lung tung quá nhiều và sau này cũng đừng tới đây nữa."

    Tiểu Ngải gật đầu: "Dạ vâng, vậy có cần mang quà tặng đó lên đây cho ngài không ạ?"

    Chu Chẩm Nguyệt: "...

    Vứt thùng rác đi."

    Tiểu Ngải: "Vâng."

    Hôm sau, khi cuộc họp buổi chiều kết thúc, Chu Chẩm Nguyệt lại ra đứng ngắm phong cảnh như một thói quen.

    Tầm mắt cô hạ xuống một chút, lại nhìn thấy cô bé ngày hôm qua đứng dưới lầu, đang cúi đầu cong chân đá vào viên đâ nhỏ ở ven đường.

    Chu Chẩm Nguyệt gọi Tiểu Ngải tới hỏi: "Ngày hôm qua ngươi vẫn chưa nói với nàng?"

    Tiểu Ngải vội vàng giải thích: "Ta đã nói, lễ vật cũng đã vứt, nhưng không biết sao cô bé lại đến nữa."

    Chu Chẩm Nguyệt im lặng không nói thêm.

    Tiểu Ngải hỏi tiếp: "Hay là để ta gọi bảo vệ đến giải quyết một chút?"

    Chu Chẩm Nguyệt: "Ừm."

    Cà phê vơi khoảng độ nửa ly, đã thấy hai bảo vệ bước ra từ cửa lớn, bắt đầu cảnh cáo mà vây lấy cô bé kia.

    Hẳn là giọng điệu của bảo vệ không mấy thân thiện, biểu cảm trên gương mặt của cô bé lộ ra chút xấu hổ, nhưng nàng vẫn nở nụ cười hoà nhã rồi đi ra xa một chút.

    Chỉ là đi xa, không hề rời đi.

    Nàng ngồi trên băng ghế dài được đặt bên dưới bóng cây, trong tay vẫn còn cầm lấy một hộp quà tinh xảo, tóc xoăn buông xuống, không lộ mặt mày.

    "Bên kia không nằm trong phạm vi quản lý của chúng ta."

    Tiểu Ngải đề nghị: "Bằng không thì chúng ta báo cảnh sát, để cảnh sát đến xử lý."

    Chu Chẩm Nguyệt thu hồi ánh mắt, giọng nhàn nhạt: "Thôi bỏ đi, cứ tuỳ nàng ấy.

    Thường thì mấy cô gái trẻ như này sẽ không có nhiều kiên nhẫn, không được hồi đáp thì vài ngày sau là bỏ cuộc ngay thôi."

    Tiểu Ngải: "Dạ vâng."

    Nhưng sau đó, câu chuyện lại không phát triển theo chiều hướng mà Chu Chẩm Nguyệt đã dự đoán.

    Cô bé kia vẫn có mặt đều dặn mỗi ngày, biểu hiện vô cùng kiên trì, mặc cho thời gian dài như vậy vẫn chưa thể đáp lời với Chu Chẩm Nguyệt một câu nào.

    Ngày ngày đều đem theo lễ vật hoặc là hoa, còn có cả thư tình.

    Lúc Tiểu Ngải đi ngang qua, nàng sẽ giao quà và thư tình cho Tiểu Ngải, nhờ cô nàng hỗ trợ chuyển giao cho Chu Chẩm Nguyệt.

    Đương nhiên, Tiểu Ngải vừa xoay người đã ném toàn bộ lễ vật và thư tình vào sọt rác.

    Đôi lúc Chu Chẩm Nguyệt tự hỏi, không biết cô bé kia có biết rằng lễ vật mà nàng gửi đi lần nào cũng bị vứt vào thùng rác hay không?

    Nếu như nàng biết, có lẽ biểu hiện trên mặt nàng có đến tám mươi phần trăm sẽ không thể nhẹ nhàng thư thái như vậy đi?

    ...

    Chớp mắt đã một tháng trôi qua.

    Cô bé kia vẫn đến mỗi ngày, có khi Chu Chẩm Nguyệt tình cờ đi ngang qua người nàng, nàng sẽ ngoan ngoãn nói một tiếng "Chào buổi sáng" hoặc "Tan tầm vất vả rồi."

    Chu Chẩm Nguyệt coi nàng không khác gì con sư tử đá trang trí bên ngoài cửa lớn, chỉ có điều vật trang trí này có thêm tính năng tự động chào hỏi thôi.

    Thuần tuý là lười quan tâm, ngay cả việc đuổi nàng đi cũng cảm thấy quá phiền phức.

    Dần dà, Chu Chẩm Nguyệt đã hình thành thói quen xem nàng như không khí.

    ...

    Một ngày kia, ông nội ở nhà bỗng nhiên phát bệnh, phải đưa vào phòng cấp cứu.

    Bác sĩ bảo là bị đột quỵ, sống chết chưa rõ, thông báo cho Chu Chẩm Nguyệt bệnh tình tới hồi nguy kịch.

    Quản lý cấp cao trong công ty cũng hay tin ông cụ đang nguy kịch, bắt đầu không chịu yên phận.

    Chu Chẩm Nguyệt chỉ mới tiếp quản ba năm, vẫn chưa hoàn toàn khống chế được tất cả nhân mạch tại công ty, trước đây mọi người nghe theo lời nói của cô cũng là vì nể mặt của ông cụ, giờ đây ông đang lâm nguy, các cổ đông đã rục rịch đứng ngồi không yên.

    Người thân duy nhất đang lâm trọng bệnh, công ty cũng tràn ngập nguy cơ.

    Loạn trong giặc ngoài ào ào như núi lở vây lấy Chu Chẩm Nguyệt chỉ trong một đêm.

    Đây là sự tình nghiêm trọng nhất mà Chu Chẩm Nguyệt từng vấp phải kể từ khi cô hai mươi lăm tuổi cho đến nay, khiến cho con đường tưởng chừng như bằng phẳng đến nỗi không thể bằng phẳng hơn đột nhiên bị sụp lún, mà vừa sụp đã trở thành vực sâu thăm thẳm.

    Những ngày đó thật sự là những ngày tối tăm nhất trong đời cô.

    Chờ đợi ông nội tỉnh lại trong vô vọng, chật vật duy trì để công ty hoạt động như cũ, gần như dùng đến toàn bộ những biện pháp có thể nghĩ ra mới có thể đè xuống tất cả những nhân viên đang xao động vì chuyện của ông nội.

    Buổi chiều ngày hôm đó, cô lê tấm thân đầy mệt mỏi xuống lầu mua cà phê, không để cho Tiểu Ngải hay bất kỳ cấp dưới nào đi theo.

    Kỳ thực, Chu Chẩm Nguyệt không phải muốn uống cà phê, cô chỉ muốn được ngồi một mình.

    Tay cầm ly cà phê mới mua, ngồi giấu mình trong một con hẻm không người qua lại, Chu Chẩm Nguyệt ôm đầu gối, lúc này mới dám lộ ra vẻ yếu đuối của mình.

    Điều mà cô không nghĩ tới chính là ngay tại thời điểm này lại nhìn thấy cô bé kia đi ngang qua đầu hẻm, trong tay cô bé còn cầm một ly trà sữa mát lạnh.

    Thoạt nhìn như vừa mua xong trà sữa và trùng hợp đi ngang đây.

    Cô bé chỉ hờ hững liếc nhìn sang, bước chân nàng dừng lại khi thấy Chu Chẩm Nguyệt đang ôm đầu gối ngồi dưới đất.

    Hai người bốn mắt nhìn nhau, không nói câu nào.

    Cô tưởng rằng cô bé kia sẽ nhân cơ hội này tiếp cận và an ủi mình.

    Suy cho cùng, đây cũng là một cơ hội trời cho.

    Nếu động viên và hỗ trợ một người trong lúc họ yếu đuối, sẽ rất dễ dàng khiến người đó rơi vào trạng thái mất kiểm soát do không khống chế được lượng hóc môn Norepinephrine và Dopamine tiết ra, làm sản sinh ra ảo giác tương tự như khi rung động vì yêu.

    Chu Chẩm Nguyệt nghĩ, nếu cô bé kia làm ra chuyện "thừa nước đục thả câu" như vậy, thì ngay cả việc nàng đứng chờ ở bên ngoài cửa lớn cô cũng sẽ không cho phép.

    Cô cho rằng những người "cắn câu" khi "nước đục" đều là người ngu xuẩn, mà người "thừa nước đục thả câu" càng là một loại vô liêm sỉ.

    Chu Chẩm Nguyệt căm ghét hành vi vô liêm sỉ như vậy.

    Nhưng rồi cô bé kia chỉ căn ống hút, yên lặng đứng nhìn cô hai giây, rồi lại tiếp tục bước đi, xem như không có chuyện gì xảy ra.

    Chu Chẩm Nguyệt cũng dời ánh mắt.

    ...

    Cô bé ấy vậy mà không bước đến đây.

    Cũng có thể hiểu được.

    Một cô bé như thế, vốn dĩ là muốn tìm một chỗ dựa vững chắc để có thể cậy vào, cho nên mới muốn theo đuổi mình.

    Nàng yêu thích vị Tổng Giám đốc quyền lực của tập đoàn họ Chu, chứ không phải một người yếu đuối thân cô thế cô, đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất như hiện tại.

    Như vậy cũng tốt, nếu nàng đã thất vọng với mình, vậy sẽ không tiếp tục chờ đợi dưới cổng công ty.

    Chu Chẩm Nguyệt đứng dậy, còn cầm theo ly cà phê đang đặt bên cạnh mình.

    Lúc đi qua đầu hẻm, tiện tay ném ly cà phê chưa uống ngụm nào vào thùng rác.

    ...

    Buổi chiều khi sắp tan tầm, Chu Chẩm Nguyệt thuận miệng hỏi Tiểu Ngải: "Cô bé vẫn thường hay chờ ở cửa kia đã rời đi rồi sao?"

    Tiểu Ngải gãi đầu một cái: "Không có, ta vừa thấy được nàng đứng chờ ở chỗ này."

    Chu Chẩm Nguyệt đứng dậy khỏi ghế, đi tới bên cạnh cửa kính để nhìn xuống, quả nhiên, người nọ vẫn còn đứng tại nơi đó.

    Cô im lặng một lúc rồi nói: "Ngày mai đừng vứt thư tình của nàng, đem nó lên đây."

    Đã như vậy vẫn còn chưa đi, hẳn là đang đợi cơ hội để an ủi mình.

    Có lẽ cô bé cảm thấy cuộc gặp mặt lúc chiều quá trực tiếp? ...

    Nên có khả năng sẽ viết những lời an ủi động viên vào thư tình.

    Hôm sau, Tiểu Ngải đặc biệt giữ lại thư tình của cô bé đó, bức thư ngay lập tức được đưa đến trên bàn làm việc của Chu Chẩm Nguyệt.

    Chu Chẩm Nguyệt nhíu mày ngay lập tức khi vừa cầm lấy phong thư.

    ...

    Thật dày ha.

    Lúc lấy ra xấp giấy viết thư, cô suýt tưởng rằng mình vừa lấy ra một quyển vở bài tập.

    Chu Chẩm Nguyệt mất trọn một tiếng đồng hồ để đọc xong bức thư tình này.

    Quá cẩu thả, giống như nhật ký của học sinh tiểu học, bên trong viết đầy những thứ linh ta linh tinh.

    Có điều, cô không phát hiện bất kỳ lời an ủi hoặc câu từ tương tự an ủi nào, cũng không thấy nàng đề cập đến chuyện hai người gặp nhau hôm qua.

    Làm cô có chút không thể hiểu được.

    Không thể phủ nhận, cô bé kia đã thành công nhấc lên chút lòng hiếu kỳ bên trong cô.

    Người nọ... cuối cùng đang suy nghĩ điều gì?

    Thật là kỳ quái..

    Kết thúc ngày làm việc hôm đó, cô bé kia vẫn nói một câu "Tan tầm vất vả rồi", giữa vô số lần đi ngang qua bên người nàng như trước đây, lần đầu tiên Chu Chẩm Nguyệt ngừng lại bước chân, nhìn về phía cô gái nhỏ.

    "Cùng nhau dùng bữa tối?"

    Chu Chẩm Nguyệt mặt không lộ cảm xúc mà hỏi.

    Tuy mặt ngoài không lộ vẻ gì, nhưng bên trong lại có chút sốt sắng khó lòng kìm nén.

    Trừ đối tác làm ăn, đây là lần đầu tiên cô chủ động hẹn một cô gái khác cùng dùng bữa.

    Cô gái nhỏ nghiêng đầu cười khẽ: "Được ạ."

    ...

    Vẻ mặt của nàng, cũng không vui sướng nhảy nhót giống như trong tưởng tượng cho lắm.

    Rõ ràng là chờ đợi suốt cả một tháng trời mới nhận được hồi đáp, theo lý mà nói thì phản ứng nên nhiều thêm chút nhiệt tình mới phải?

    Lòng hiếu kỳ của Chu Chẩm Nguyệt đối với nàng lại sâu thêm một chút.

    Cô đưa cô bé đến một nhà hàng mình vẫn thường ăn.

    Sau khi gọi món, cả hai người đều trầm mặc không nói, thật giống như tính cách của cả hai đều không phải là người nhiệt tình và có chút không giỏi ăn nói.

    "Chiều hôm qua..."

    Chu Chẩm Nguyệt chủ động mở lời "Ngươi nhìn thấy ta chứ?

    Ở trong ngõ hẻm."

    Cô bé gật gù: "Nhìn thấy."

    Chu Chẩm Nguyệt: "Ngươi không có gì muốn nói sao?"

    Cô bé nở nụ cười: "Ta phải nói gì sao?"

    Chu Chẩm Nguyệt nghẹn lời.

    Hồi lâu, cô nói bằng giọng lãnh đạm: "Theo lý thuyết, hoặc là ngươi nên nhân cơ hội này đến an ủi ta, hoặc là ngươi nên biết khó mà lui không tiếp tục theo đuổi ta nữa mới phải.

    Dù sao đi nữa, cũng không nên giống như hiện tại, tiếp tục vờ như chưa có chuyện gì xảy ra."

    "Tại sao lại không thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra giống như bây giờ?"

    Bên dưới ánh nến, gương mặt cô gái trẻ mang theo những đường nét dịu dàng và xinh đẹp, bím tóc nhỏ khẽ đung đưa ở một bên sườn mặt.

    "Ai rồi cũng sẽ có lúc không vui, ngồi xổm trên mặt đất một chút cũng rất bình thường.

    Không an ủi ngươi là bởi vì chúng ta còn chưa tính là người quen, ta không biết ngươi có đồng ý nói chuyện với ta hay không, cho nên không muốn tuỳ ý mạo phạm ngươi.

    Còn về chuyện ngừng theo đuổi ngươi..."

    "Tại sao phải ngừng?"

    Cô nàng nhún vai tỏ thái độ "Ta sẽ không vì nhìn thấy ngươi ngồi xổm trên mặt đất một lúc đã cảm thấy ngươi không còn là ngươi của trước đây."

    Ánh mắt của Chu Chẩm Nguyệt nhìn về phía đối phương hơi chút run rẩy.

    Một lúc lâu sau, cô hơi mím môi, hỏi: "Tên của ngươi là gì?"

    Cô bé nhìn thấy ánh mắt của cô, tủm tỉm cười:

    "Tên của ta là —— Mục Tuyết Y."

    Tác giả có lời muốn nói:

    Phiên ngoại cũng là mỗi ngày càng yêu thêm.

    Yên tâm đọc tiếp! ~

    Editor có lời muốn nói:

    Một trong những bộ tiểu thuyết bách hợp đầu tiên mình đọc là "Ái Thượng Nữ Lão Sư" của Lăng Duệ, cô giáo Cẩn dạy Văn nên nội dung truyện thường hay có những đoạn trích dẫn văn học và điển tích - điển cố rất hay, nhờ vậy mà mình cũng biết nhiều thêm về văn hoá nước bạn.

    Nay mình edit nhưng vẫn sẽ giữ lại một số câu thành ngữ, điển cố của Trung với mục đích cho mọi người cùng biết thêm, xem như vừa đọc truyện vừa học hỏi thêm kiến thức mới nhó.

    Tên chương này tác giả đặt là "Sơ kiến" (Lần đầu gặp gỡ) nhưng thực tế tui thấy họ gặp nhau nhiều lần rồi, chỉ là chưa làm quen thôi, nên tui đặt lại là "Mới quen" nhó.

    (1) Lô hoả thuần thanh: quen tay hay làm, kỹ năng vô cùng thuần thục, nhuần nhuyễn, trình độ cao thâm.

    Thành ngữ này xuất phát từ Đạo giáo, liên quan đến kỹ thuật luyện đan, khi ngọn lửa trong lò chuyển hoàn toàn sang màu xanh thuần khiết là dấu hiệu đan dược đã luyện thành, đạt mức hoàn hảo.

    (2) Thuận lý thành chương: tuân theo lẽ tự nhiên, hợp tình hợp lý, thuận theo ý trời.

    (3) Câu gốc là "Thừa cơ mà nhập" nhưng tui Việt hoá nó thành "Thừa nước đục thả câu" luôn ạ.
     
    [Năm Tháng Không Từ Bỏ - Vô Tâm Đàm Tiếu] Phiên Ngoại Kiếp Trước.
    Phiên ngoại 2: Chăm chú.


    Kể từ khi dùng xong bữa tối với Mục Tuyết Y vào ngày hôm đó, việc mà Chu Chẩm Nguyệt thích làm nhất mỗi ngày chính là tay cầm ly cà phê, đứng bên cửa sổ nhìn xuống "nhân viên bảo vệ" Mục Tuyết Y đang ở dưới lầu.

    Nói đúng ra thì cô vẫn chưa nảy sinh tình cảm với nàng, chẳng qua là mấy câu mà Mục Tuyết Y nói vào tối đó khiến cô sinh ra càng nhiều hứng thú.

    Muốn quan sát thêm một chút, xem thử người này có thật sự thông tình đạt lý đến vậy, hay chỉ là diễn một vở kịch trước mặt mình rồi sau lưng lại lộ bản tính chanh chua đanh đá?

    Mục Tuyết Y không biết vị trí phòng làm việc của cô ở đâu, mà vừa hay vị trí này lại có thể hoàn toàn nhìn thấy Mục Tuyết Y, cho nên, từ trên này nhìn xuống sẽ thấy được mặt chân thật nhất của nàng.

    Ngày thứ nhất, Chu Chẩm Nguyệt nhìn thấy, Mục Tuyết Y cả một ngày trời đều ngồi chơi đùa với chó hoang ở ven đường.

    Ngày thứ hai, cô nhìn thấy Mục Tuyết Y đem theo xúc xích và nước tới, tiếp tục chơi đùa với con chó hoang đó.

    Ngày thứ ba, cô nhìn thấy Mục Tuyết Y trong lúc ăn cơm trưa, nàng đem phần thịt duy nhất trong hộp - một cái đùi gà lớn - cho con chó hoang gầy trơ cả xương kia.

    Thế giới của nàng đơn điệu đến mức giống như chỉ bao gồm con chó hoang thường lảng vảng ở quanh công ty.

    Một ngày này, Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên nảy sinh một ý nghĩ.

    Cô bảo Tiểu Ngải đi chuyển lời cho Mục Tuyết Y, nói rằng mình muốn ăn bánh mì kẹp, bảo Mục Tuyết Y đi mua một cái, sau khi tan làm cô sẽ tới lấy.

    Trong lúc Tiểu Ngải đi chuyển lời, Chu Chẩm Nguyệt đứng tại bên cửa sổ nhìn chăm chú.

    Mục Tuyết Y sau khi nghe được thì rất ngoan ngoãn gật đầu, lập tức đi tìm cửa hàng tiện lợi để mua.

    Thời gian Chu Chẩm Nguyệt đứng cạnh cửa kính lớn lại nhiều hơn một chút so với trước đây.

    Cuối cùng cũng đợi được đến giờ ăn của con chó hoang kia, nó ngoe nguẩy cái đuôi chạy tới trước mặt Mục Tuyết Y để xin ăn.

    Mục Tuyết Y tay cầm cái bánh mì vốn dĩ mua cho Chu Chẩm Nguyệt, do dự nhìn trước nhìn sau.

    Con chó lại làm nũng, cọ cọ vào ống quần của nàng.

    Nàng không do dự quá lâu, thoáng chốc đã hiện đường cong nơi khoé mắt, chỉ vài động tác đã mở ra lớp đóng gói, đem cả cái bánh mì ngon lành nhét vào cái miệng đang há to của chú chó.

    Chu Chẩm Nguyệt cũng nở nụ cười ngay khi nhìn thấy cảnh này.

    Rốt cuộc, cô đã biết điểm kỳ quái của Mục Tuyết Y.

    Những người từng theo đuổi cô trong quá khứ, dù là đàn ông hay phụ nữ, dù muốn chinh phục hay cần dựa dẫm, đáy mắt của bọn họ khi nhìn về phía cô đều mang theo dục vọng.

    Mà khi Mục Tuyết Y đối diện với cô, hầu như không có bất kỳ dục vọng nào.

    Thật giống như...

    Trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của nàng, có thể nhân tiện theo đuổi cô một chút. (Ờm, tui cũng thấy vậy nhưng khum thể chứng minh phụ chị Nguyệt.

    -.-" )

    Nàng không thèm quan tâm mình có đáp lễ cho nàng cái gì hay không, thậm chí là không thèm quan tâm liệu mình có hài lòng hay tức giận gì không.

    Bởi vì không quan tâm, nên dù mình nói rõ sẽ đến lấy bánh mì vào lúc tan tầm, nàng cũng sẽ không hề ái ngại mà đem bánh mì cho chó ăn.

    —— Không có dục vọng cũng không có tính chiếm hữu.

    —— Sẽ không ngông cuồng can thiệp vào cuộc sống của mình.

    —— Vĩnh viễn giữ thái độ của một người bạn đồng hành.

    —— Hầu như không có bất kỳ chờ mong nào đối với mình.

    Cũng đồng nghĩa với việc, sẽ không ký thác hy vọng nào để mình đi thực hiện chúng. (?) (Đoạn này bản gốc là " 不会对自己有任何既定意向的束缚 ", chữ nghĩa tui còn hạn hẹp nên vẫn chưa dịch được hết ý, mom nào biết thì góp ý thêm cho tui nhó. 🫶🏻)

    Tình cảm này, nói đúng ra thì có phần xa cách, nhưng thực tế lại dịu dàng ngoài mong đợi.

    Nhân lúc Tiểu Ngải đến văn phòng đưa văn kiện, Chu Chẩm Nguyệt nói với nàng: "

    Sau này đừng vứt quà và thư tình mà Mục Tuyết Y đưa tới, mang lên đây."

    "Chu tổng..."

    Tiểu Ngải mở to hai mắt đầy kinh ngạc, "Ngài... không phải là thích..."

    Chu Chẩm Nguyệt phủ định: "Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.

    Chẳng qua ta cảm thấy, không nên tuỳ tiện chà đạp lên những thứ mà người khác đã dụng tâm chuẩn bị."

    Tiểu Ngải há mồm ngơ ngác, chỉ dám oán thầm trong lòng:

    Lễ vật của những người theo đuổi trước đây bị ngài chà đạp còn ít sao?

    Chu Chẩm Nguyệt đặc biệt căn dặn công nhân vệ sinh dọn dẹp ra một góc trống bên trong văn phòng, chuyên dùng để đặt lễ vật của Mục Tuyết Y.

    Đa số quà tặng đều là mấy thứ nhỏ nhặt thường được dùng để lấy lòng phái nữ, mới mở được vài hộp cô đã chẳng muốn mở thêm, sau đó ngay cả hộp cũng không thèm mở, chỉ đem hộp quà tới chất chồng tại nơi đó.

    Quà thì không mở nhưng riêng thư tình thì mỗi ngày đều phải đọc.

    Chu Chẩm Nguyệt nhường ra thời gian đọc báo mỗi buổi chiều để dùng cho việc đọc thư tình của Mục Tuyết Y.

    Vừa đọc, cô còn vừa cảm khái: "Viết quá tệ, đem câu từ chữ nghĩa như thế này viết lên trên giấy, thật sự là lãng phí tờ giấy."

    Tiểu Ngải: "Vậy mà ngài còn đọc?"

    Chu Chẩm Nguyệt: "...

    Dù sao cũng nhàm chán không có việc gì."

    Cứ như vậy, tháng ngày yên ả chậm rãi trôi qua.

    Một người viết thư tình, một người đọc thư tình.

    Một người ngày ngày chơi đùa với chó, một người ngày ngày nhìn người kia chơi đùa với chó.

    Giữa hai người gần như không tiếp xúc với nhau thêm lần nào, nhưng Chu Chẩm Nguyệt mơ hồ cảm thấy, hai người tựa hồ có thêm rất nhiều lần "gặp nhau".

    ...

    Bình yên bắt đầu bị đánh vỡ vào ngày thứ nhất Mục Tuyết Y không tới.

    Bởi vì Chu Chẩm Nguyệt đã hình thành thói quen đứng cạnh cửa sổ ngắm nhìn Mục Tuyết Y chơi đùa với chó vào buổi trà chiều, cho nên cô rất nhanh đã phát hiện ra việc Mục Tuyết Y "vắng chỗ".

    "Hôm nay nàng không có tới?"

    Chu Chẩm Nguyệt hỏi Tiểu Ngải.

    Tiểu Ngải ngẩn người, "À vâng...

    Đúng rồi, sáng sớm hôm nay đã không thấy tới."

    Chu Chẩm Nguyệt cầm cà phê, thời gian đứng cạnh cửa sổ lại như dài hơn so với thường lệ.

    Con chó hoang dưới lầu vẫn không biết gì, cứ quanh quẩn tại chỗ, lúc thì đi một đoạn, lúc lại nằm một chỗ, như thể đang chờ đợi ai đó.

    ...

    Vô vị.

    Buổi trà chiều hôm nay, quá vô vị.

    Tiểu Ngải an ủi một câu: "Có thể là có việc gì làm lỡ thời gian, ngày mai nàng lại tiếp tục đến đây."

    Chu Chẩm Nguyệt nhấp ngụm cà phê, bình tĩnh mà nói: "Ta cũng không có chờ nàng."

    Tiểu Ngải: "Ồ..."

    Sau đó, ngày thứ hai, ngày thứ ba, Mục Tuyết Y cũng không có đến.

    Sẽ không có chuyện gì làm lỡ thời gian lâu như vậy.

    Tám phần mười là... nàng từ bỏ.

    Như vậy cũng đã rất đáng gờm.

    Chu Chẩm Nguyệt nghĩ.

    Mục Tuyết Y ròng rã chờ ở dưới lầu hơn hai tháng, mà chính mình, ngoại trừ lúc ban đầu có mời nàng một bữa cơm thì không hề đáp lại bất kỳ một cái gì khác.

    Sẽ không có ai nguyện ý để bản thân vĩnh viễn chỉ là người cho đi mà không được nhận lại.

    Chỉ là, người kia vừa rời đi, cuộc sống nguyên bản đã tẻ nhạt của cô, giờ đây lại càng trở nên nhàm chán thêm.

    Chu Chẩm Nguyệt cầm lấy phong thư tình cuối cùng mà Mục Tuyết Y gửi cho mình vào ba ngày trước, bắt đầu đọc theo thói quen.

    ...

    Không biết đã đọc đến lần thứ bao nhiêu trong ba hôm nay.

    Như đã đọc đến số cuối cùng của một tờ báo đã ngừng xuất bản, câu chữ nhạt nhẽo không khác gì kẹo cao su bị nhai nát đến mất hết vị ngọt, việc đọc văn tự chỉ đơn giản là trí nhớ của cơ bắp.

    Vốn tưởng rằng cô và nàng sẽ không có thêm cơ hội nào để gặp lại, nhưng vào buổi chiều tan tầm của ngày thứ tư, tại con đường bên ngoài cửa lớn, Chu Chẩm Nguyệt chợt nghe thấy âm thanh quen thuộc kia: "Tan tầm cực khổ rồi."

    Chu Chẩm Nguyệt lập tức quay đầu lại, rốt cuộc nhìn thấy Mục Tuyết Y đã hồi lâu không gặp.

    Nhưng dáng dấp bây giờ của nàng rất không giống với mấy ngày trước đây.

    Trên gò má còn lưu lại vết trầy, bên mặt có một mảng máu ứ đọng, sắc mặt mang màu trắng xám, hiển nhiên Mục Tuyết Y đã bị ai đó đánh cho một trận.

    Trạng thái cả người vô cùng bất ổn, giống như có thể té xỉu bất kỳ lúc nào.

    Nàng ôm quà và thư tình, trên cánh tay còn đan xen chi chít những vết thương xanh tím đỏ vàng, sắc xanh hoà với sắc vàng, màu tím pha lẫn màu đỏ, trông giống như mấy con cá nhiệt đới màu sắc sặc sỡ nhưng không còn tươi mới ở chợ hải sản.

    Nhận thấy ánh nhìn chăm chú của Chu Chẩm Nguyệt, Mục Tuyết Y hơi che đi cánh tay của mình.

    "Ngươi thế nào?"

    Chu Chẩm Nguyệt bâng quơ hỏi.

    Mục Tuyết Y miễn cưỡng nhếch môi cười: "Bị ngã một cái, không có việc gì."

    Chu Chẩm Nguyệt im lặng một chút, lại hỏi: "Đã đi bệnh viện chưa?"

    Mục Tuyết Y: "Không có việc gì, không cần đi."

    Chu Chẩm Nguyệt không nói nữa, quay đầu tiếp tục đi, cũng không hề ngoái nhìn lại một chút.

    Nhưng sau khi đi đến góc đường, cô nói với Tiểu Ngải đang đi bên cạnh:

    "Ngươi đưa nàng đến bệnh viện kiểm tra một chút, đừng bảo là ta sai ngươi đi."

    Tiểu Ngải lập tức đi ngay.

    Chu Chẩm Nguyệt không lập tức về nhà, mà là lên một chiếc xe khác, đi theo phía sau chiếc xe của Tiểu Ngải và Mục Tuyết Y.

    Khi đã đến bệnh viện, cô lặng lẽ đứng ở phía sau lớp cửa kính một mặt (tui không nhớ là tập nào nhưng kính này từng xuất hiện trong Conan, được ứng dụng làm cửa kính xe ô tô, để nhân chứng ngồi bên trong có thể nhìn rõ bên ngoài xe nhưng người bên ngoài lại không thấy được bên trong xe có gì, nhờ vậy bảo vệ được nhân chứng và giúp nhân chứng nhận diện được hung thủ), nhìn bác sĩ chuẩn đoán cho Mục Tuyết Y.

    Cũng bởi vì cách một lớp kính nên cô không nghe rõ được bác sĩ nói những gì.

    Một lát sau, bác sĩ đỡ Mục Tuyết Y ngồi dậy, dìu nàng đến bên mép một chiếc bồn rửa rồi giúp nàng vỗ lưng.

    Chu Chẩm Nguyệt chăm chú nhìn khẩu hình của bác sĩ.

    Vị bác sĩ lặp đi lặp lại một câu nói rất nhiều lần, cho đến khi, Chu Chẩm Nguyệt ở cách một lớp kính đều có thể giải mã câu nói đó:

    "...

    Phun ra máu đã tích tụ, chỉ cần phun ra được là tốt rồi."

    Dưới sự giúp đỡ của bác sĩ, cuối cùng Mục Tuyết Y nôn ra một ngụm máu lớn đang tích tụ, bên trong bồn rửa tức thì bị nhiễm một màu đỏ tươi.

    Tiểu Ngải thoạt nhìn mà sợ, chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn.

    Bác sĩ khuyên Mục Tuyết Y nằm viện trị liệu, nhưng bị nàng khéo léo từ chối, chỉ làm một số thao tác đơn giản để xử lý vết thương và lấy về mấy lọ thuốc uống rồi rời đi ngay.

    Lúc ra về, nàng rất lễ phép mà cảm ơn với Tiểu Ngải, nói rất nhiều lần câu "Cảm ơn".

    Tối hôm ấy, Chu Chẩm Nguyệt về đến nhà, ngồi yên lặng rất lâu.

    Trước khi ngủ, cô mở ra bức thư tình Mục Tuyết Y đưa cho lúc chiều.

    Trước đây cô vẫn thường chê những bức thư này viết cẩu thả, mỗi lần đều chỉ đọc lướt qua, cũng chưa hề chuyên tâm nghiền ngẫm.

    Nhưng lần này, Chu Chẩm Nguyệt tỉ mỉ đọc nó một cách nghiêm túc.

    Đa phần thư tình gửi đi đều bị Mục Tuyết Y xem như là nhật ký hàng ngày mà viết.

    Nàng viết buổi sáng ăn qua bánh mì nhỏ, khi nàng mua hoa thì được chủ tiệm hoa tặng cho kẹo bạc hà, còn cả chuyện con chó hoang mấy ngày không gặp đã liếm ngón chân của nàng.

    Đều là chút chuyện vặt vãnh, nhưng lại là cuộc sống thường nhật ấm áp.

    Nếu chỉ đọc những dòng chữ này, cơ bản sẽ không bao giờ nhìn thấy được nàng có cái gì không hạnh phúc.

    Trong thư cũng không có một câu nào nhắc tới chuyện phải chịu đòn.

    Chu Chẩm Nguyệt buông xuống thư tình, nhưng lại mất ngủ.

    ...

    Ngày hôm sau lúc đi làm, cô cố ý đi chậm lại một chút khi đi ngang qua người Mục Tuyết Y.

    Không ngoài dự liệu nghe được Mục Tuyết Y nói với mình câu: "Cảm ơn ngươi."

    Chu Chẩm Nguyệt liền thuận thế mà dừng lại, liếc nhìn đối phương: "Cảm ơn ta chuyện gì?"

    Mục Tuyết Y: "là ngươi bảo chị Tiểu Ngải tới giúp ta đúng không?

    Cảm ơn ngươi, vì đã có lòng quan tâm đến ta."

    Chu Chẩm Nguyệt trầm mặt hồi lâu, nói với cô gái nhỏ: "Bác sĩ nói, ngươi không phải bị ngã mà là bị người cầm gậy đánh thành trọng thương...

    Nếu như có tên côn đồ nào đánh ngươi, ngươi có thể nói với ta.

    Tuy rằng ta không đồng ý yêu đương với ngươi, nhưng cũng không thể để ngươi bị đánh thành ra thế này tại ngay trước mắt, nếu cần thiết, ta có thể săn sóc một hai."

    Mục Tuyết Y nở nụ cười: "Không có việc gì, không phải bị lưu manh đánh."

    Chu Chẩm Nguyệt truy hỏi: "Không phải lưu manh, vậy còn có thể là ai?"

    Mục Tuyết Y có hơi chút do dự, nàng cúi đầu, nhỏ giọng đáp lại: "...

    Là...

    Người nhà của ta."

    Chu Chẩm Nguyệt nhíu lại đôi mày: "Người nhà của ngươi?

    Vì sao người trong nhà lại đánh ngươi?"

    "Cõ lẽ là do ta không đủ ngoan ngoãn..."

    Mục Tuyết Y dời đi ánh mắt, nhỏ giọng tự nói với chính mình: "Ta không muốn lừa người..."

    Bởi vì nàng nói với âm lượng quá nhỏ, cho nên Chu Chẩm Nguyệt không nghe rõ nửa câu sau là gì, chỉ nghe được nửa câu đầu "Có lẽ do ta không đủ ngoan ngoãn."

    Chu Chẩm Nguyệt hơi hơi mím môi, chiếc đồng hồ lớn ở trên tháp chuông phía xa đã sắp đến thời điểm báo hiệu muộn giờ vào làm.

    "Dù cho là như vậy, cũng không thể đánh người."

    Cô vẫn quyết định dành thêm nhiều hơn thời gian và miệng lưỡi cho lần đối thoại này, "Cầm lấy cái này.

    Sau này nếu như có chuyện gì nguy hiểm, ảnh hưởng đến an toàn thân thể, thì lập tức gọi điện báo cho ta."

    Nói xong, cô lấy ra một tấm danh thiếp tư nhân đưa cho Mục Tuyết Y (danh thiếp tư nhân là cá nhân, không dùng cho doanh nghiệp và công việc).

    Mục Tuyết Y hơi lộ vẻ kinh ngạc, song vẫn dùng hai tay tiếp nhận lấy danh thiếp.

    Chu Chẩm Nguyệt sợ nàng suy nghĩ nhiều, còn giải thích thêm: "Không phải ta muốn tiến sâu thêm một bước nữa với ngươi, chỉ là không chịu nổi khi thấy mấy cô gái nhỏ bị đánh.

    Nếu không có chuyện gì bất đắc dĩ, ngươi đừng tuỳ tiện gọi vào số này, không nên dùng cách này để nỗ lực rút ngắn khoảng cách với ta.

    Hy vọng ngươi có thể nhìn rõ, dù cho sau này có phát sinh chuyện gì, giữa ta và ngươi cũng sẽ không có bất kỳ khả năng nào." (Dữ vị seo 🙂)) chị là chúa lập flag luôn đó chị, mặt bị vả đôm đốp á, ban đầu thì vậy đó mà yêu vô rồi đánh đổi kiếp sau vì người ta luôn. 🙂)) )

    Mục Tuyết Y bỏ danh thiếp vào trong ví tiền, thật biết điều mà gật đầu: "Vâng, ta sẽ không gọi."

    Chu Chẩm Nguyệt ừ một tiếng, đi làm.

    ...

    Mà kỳ quái chính là, chính cô dùng thái độ cứng rắn như chém đinh chặt sắt đi cảnh cáo Mục Tuyết Y và thể hiện rất rõ ràng không muốn nàng ấy gọi điện thoại tới, nhưng rồi cũng chính tại mấy ngày sau đó, tần suất cô lật xem di động nhiều hơn trước gấp ba lần.

    Càng không hiểu nổi nhất là, không hiểu sao cô lại đi bỏ chặn thông báo của cuộc gọi quảng cáo và cuộc gọi lừa đảo.
     
    [Năm Tháng Không Từ Bỏ - Vô Tâm Đàm Tiếu] Phiên Ngoại Kiếp Trước.
    Phiên ngoại 3: Động lòng.


    Vào lúc ăn cơm chiều, Chu Chẩm Nguyệt vờ như tuỳ ý hỏi ông nội Chu: "Trong tình huống như thế nào mới khiến người lớn trong gia đình đánh một đứa trẻ thành trọng thương?"

    Ông lão nuốt xuống phần cơm đang nhai trong miệng, nói: "Cái này khó mà nói được, vì mỗi gia đình đều có quy định riêng.

    Thế nào, gặp phải chuyện gì?"

    "Không có gì."

    Chu Chẩm Nguyệt gắp thêm một đũa thức ăn, nhai mất một lúc lâu.

    Sau khi nuốt xuống, cô lại nói thêm một câu tưởng chừng như bâng quơ: "...

    Nhìn thấy một cô gái trẻ bị đánh, nói là người nhà đánh." (Qua chi tiết này mới thấy nhà họ Chu gia giáo nghiêm cẩn, nhai kĩ nuốt chậm, cả 2 ông cháu đều nuốt xong mới nói, trong miệng còn đồ ăn tuyệt đối không mở miệng nói chuyện.)

    Ông nội Chu nhìn cô với vẻ mặt tràn đầy ý vị sâu xa: "Ồ... là cô gái con yêu thích sao?"

    Chu Chẩm Nguyệt cúi đầu dùng bữa, lạnh lùng phủ nhận: "Con không có thích."

    Ông lão chỉ có thể mỉm cười lắc đầu, không nói gì thêm.

    ...

    Mấy ngày tiếp theo, điện thoại của Chu Chẩm Nguyệt từ đầu đến cuối đều im lìm, không hề bị làm phiền bởi thông báo cuộc gọi từ số lạ.

    Cô gọi Tiểu Ngải đến: "Ngươi đi điều tra một chút về tình huống gia đình của Mục Tuyết Y."

    Tiểu Ngải mỉm cười nhìn cô: "Giám đốc, có vẻ như ngài đặc biệt quan tâm đến vị tiểu thư họ Mục kia."

    Chu Chẩm Nguyệt: "...

    Chỉ là ta nhìn thấy dáng vẻ của nàng giống như là người rất giỏi chịu đựng, sợ nàng ở nhà bị bắt nạt cũng không dám đến tìm ta nhờ hỗ trợ."

    Tiểu Ngải đăm chiêu: "Sợ?

    Nhưng mà...

    Ngoại trừ lần bệnh tình của ông chủ chuyển biến nguy kịch khiến công ty bị rung chuyển ra, thì hình như ngài đây chưa từng biết sợ cái gì."

    Chu Chẩm Nguyệt thoáng ngẩn người.

    Buổi chiều ngày hôm đó, cô ngồi trầm tư trên ghế suốt ba tiếng đồng hồ.

    Suy nghĩ thật lâu, phát hiện hình như Tiểu Ngải nói rất đúng.

    Sợ Mục Tuyết Y bị bắt nạt, trừ lần biến động kia ra thì đây là lần duy nhất trong đời khiến cô nảy sinh tâm tình liên quan đến chữ "sợ" này.

    Sau khi xong việc, Tiểu Ngải cầm kết quả điều tra chạy tới báo cáo, hứng thú bừng bừng nói:

    "Không hay rồi Giám đốc ơi, ta còn tưởng cô bé kia là con cái của gia đình bình thường muốn trèo cành cao, không ngờ tới, nàng lại là Nhị tiểu thư của tập đoàn nhà họ Mục."

    Chu Chẩm Nguyệt cau mày: "Đối thủ?"

    Tiểu Ngãi lắc đầu: "Nàng là con gái riêng, không giống với đôi cha con nhà họ Mục luôn đối đầu với ngài.

    Nàng không có quyền, không có thế, cũng không được sủng ái, quá khứ trôi qua cũng rất bi thảm, ngay cả người làm ở nhà họ Mục đều có thể bắt nạt nàng."

    "..."

    Chu Chẩm Nguyệt như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó.

    "Đúng rồi, bảo sao nhìn nàng khá là quen mắt.

    Tại đêm vũ hội thương mại lần trước, ta đã từng gặp qua một lần, nàng đi cùng cha và chị của mình... là một đứa trẻ không quá được hoan nghênh."

    Cô hồi tưởng lại tràng cảnh trong buổi tối ngày hôm ấy, dáng dấp Mục Tuyết Y cầm chiếc đĩa trống đứng lẻ loi một mình.

    Không khỏi rơi vào trầm tư: "Con gái riêng của đối thủ... tiếp cận ta với mục đích gì đây?"

    Tiểu Ngải nhún nhún vai: "Có thể là thật sự yêu thích ngài đi?

    Dù sao, Mục Quốc Thừa đối với nàng, thay vì gọi là cha đẻ thì chi bằng gọi là kẻ thù cũng không sai.

    Mà kẻ địch của ngài cũng là Mục Quốc Thừa nha.

    Tục ngữ vẫn thường nói: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, vậy nên chuyện nàng muốn làm thân với ngài cũng có thể hiểu được."

    Chu Chẩm Nguyệt: "Để ngừa vạn nhất, ngươi đi tìm hiểu sâu thêm những chuyện có liên quan tới nàng đi."

    Vậy là Tiểu Ngải lại mất thêm mấy ngày, đào sâu thêm về quá khứ của Mục Tuyết Y, đào đến độ thất điên bát đảo.

    Nhưng càng đào sâu về trước, lại phát hiện thêm càng nhiều quá khứ bi thảm mà cô bé đã trải qua.

    Khi đến để báo cáo với Chu Chẩm Nguyệt, Tiểu Ngải dành rất nhiều thời gian để nêu ví dụ cho những lần Mục Tuyết Y bị bắt nạt.

    Những chuyện đó đều đã như cá con thoát qua được mắt lưới, muốn vớt cũng vớt không xuể.

    Phàm là người làm ở nhà họ Mục, đều có thể xem chuyện bắt nạt Nhị tiểu thư trở thành chuyện rất hãnh diện, có thể đem ra khoe khoang với người khác để tăng thêm mặt mũi.

    Quá thảm mà.

    Thảm đến nỗi Tiểu Ngải không nhịn được mà cảm khái, Nhị tiểu thư mà phải sống như thế này thì chi bằng làm người bình thường như mình có khi còn tốt hơn.

    Lần đầu tiên Chu Chẩm Nguyệt ý thức được một cách rõ ràng sự khác biệt giữa bản thân và một vài người khác.

    Cô sinh ở bên trong ánh sáng.

    Mà người kia, lại sinh ở mặt trái của quang huy.

    ...

    Vào tháng thứ ba Mục Tuyết Y theo đuổi mình, Chu Chẩm Nguyệt đứng trước cửa kính kịch trần nhìn Mục Tuyết Y đang chơi đùa với chó hoang bên dưới, cô hỏi Tiểu Ngải: "Tiểu Ngải, ngươi có từng nghĩ tới, ý nghĩa cuộc sống của ngươi là gì chưa?"

    Tiểu Ngải cười cười: "Phạm vi của vấn đề này quá lớn.

    Đừng nói là ta, chỉ e rằng đại đa số người trên thế gian này cũng không biết mình sống với ý nghĩa gì."

    Chu Chẩm Nguyệt lại nói: "Không, thật ra mọi người đều biết, chính ngươi cũng biết.

    Ví dụ như ngươi cố gắng làm việc đến như vậy, là muốn nỗ lực kiếm tiền đúng không?"

    "Đúng!"

    Tiểu Ngải gật đầu, "Muốn kiếm tiền mua nhà."

    "Vậy thì kiếm tiền mua nhà chính là ý nghĩa sống của ngươi."

    Chu Chẩm Nguyệt nói, "Chỉ cần có dục vọng, thì dục vọng sẽ trở thành một loại ý nghĩa nào đó."

    Tiểu Ngải bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Thì ra cũng có thể nghĩ theo hướng này."

    "...

    Nhưng cuộc sống của ta, thật giống như không có bất kỳ ý nghĩa gì."

    Chu Chẩm Nguyệt thoáng liếc mắt nhìn xuống dưới lầu.

    "Cái gì ta cũng có.

    Sức khoẻ của ông nội càng ngày càng tốt lên, công ty cũng loại bỏ đi một nhóm nhân viên, sau này sẽ không lại phát sinh sự tình khiến công ty phải rung chuyển.

    Sinh hoạt hàng ngày của ta cũng không khác nhau là mấy.

    Ngày qua ngày...

    Ngay cả việc nhìn xem nàng chơi đùa với chó, đều là lặp lại theo thói quen..."

    Tiểu Ngải gãi gãi đầu, có chút không hiểu được lời nói của Chu Chẩm Nguyệt.

    Bỗng nhiên Chu Chẩm Nguyệt cong lên khoé môi, giơ tay chỉ về phía cô bé đang cho chó hoang ăn xúc xích bên dưới lầu.

    "Theo ngươi thấy, nàng có thể trở thành ý nghĩa sống của ta hay không?"

    Tiểu Ngải không khỏi trợn tròn mắt.

    "Nàng ở nhà họ Mục chịu rất nhiều khổ sở, hẳn là rất cần đến ta, đúng không?", đáy mắt Chu Chẩm Nguyệt loé lên chút ánh sáng.

    Tiểu Ngải chợt tỉnh ngộ, cười khúc khích: "Giám đốc, ngài thật sự muốn tìm một người cần đến ngài sao?"

    Chu Chẩm Nguyệt nhẹ giọng nói: "Được người khác xem trọng... là một chuyện rất có ý nghĩa mà."

    Tiểu Ngải: "Nhưng mà, số người chân chính cần đến ngài vốn dĩ có rất nhiều, tại sao từ trước đến nay ngài chưa từng cân nhắc chọn người khác, mà chỉ một mực chú ý đến nàng ấy?"

    Chu Chẩm Nguyệt nghẹn lời.

    Tiểu Ngải cười nói: "Ngài chỉ là đang tìm lấy một cái cớ, một lý do để cho mình chấp nhận nàng.

    Thật ra ngài đã thích nàng ấy rồi, có đúng không?"

    "...

    Ta không có thích nàng."

    Dáng lưng vốn thẳng tắp của Chu Chẩm Nguyệt giờ đây cong xuống, cô nằm nhoài bên bệ cửa sổ, giờ phút này trông cô không khác gì một người phụ nữ bình thường, đôi hàng lông mày nhíu lại, hai bên tai thoáng chút ửng đỏ, trong giọng nói cũng nhẹ nhàng đến lộ ra chút ngọt ngào.

    "Nhưng... cũng có thể thử... bắt đầu tìm hiểu với nàng một chút.", Chu Chẩm Nguyệt lờ mờ hiện ra vẻ lúng túng.

    Tiểu Ngải nhìn thấy liền cười ha hả: "Ta giúp ngài hẹn nàng cùng ăn cơm tối."

    ...

    Bên trong phòng ăn, khi món ăn cuối cùng đã được bưng lên, người phục vụ hướng về phía hai vị khách nữ rồi cúi chào.

    Trên mặt Mục Tuyết Y mang theo nụ cười khiến người ta cảm thấy thoải mái, nàng nhìn về phía Chu Chẩm Nguyệt đang ngồi ở đối diện.

    "Đây hình như là lần thứ hai chúng ta cùng nhau dùng bữa, lần trước là ngươi mời, lần này xin phép đến lượt ta?"

    Nhưng Chu Chẩm Nguyệt lại đi thẳng vào vấn đề: "Ngươi là con gái của Mục Quốc Thừa."

    Mục Tuyết Y có hơi ngẩn ra, sau đó biểu tình trên mặt cũng trở nên bình thản thoải mái, nàng thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy."

    Chu Chẩm Nguyệt: "Cha của ngươi và ta là đối thủ cạnh tranh, tại sao ngươi còn muốn theo đuổi ta?"

    Mục Tuyết Y dùng tay xoa nhẹ cái chén, dời mắt nhìn xuống mặt đất bên dưới.

    "...

    Bởi vì... muốn được làm bạn gái của ngươi."

    Chu Chẩm Nguyệt: "Chỉ vậy mà thôi?"

    Ánh mắt Mục Tuyết Y vẫn chăm chăm nhìn về phía mặt đất, chỉ thoáng gật đầu: "Ừm."

    Chu Chẩm Nguyệt: "Căn cứ theo quan hệ giữa hai gia đình chúng ta, dù cho ta và ngươi thật sự yêu nhau, thì lương lai cũng sẽ không mấy tươi sáng, có khi còn phải trải qua càng nhiều quanh co khúc khuỷu.

    Cho nên, lời ngươi nói là thật lòng sao?"

    Mục Tuyết Y rũ mắt không dám nhìn thẳng người đối diện, lại gật đầu: "Ừm."

    Chu Chẩm Nguyệt khẽ cau mày, ho khan một tiếng.

    "Thành thật mà nói, tính tới thời điểm hiện tại ta vẫn chưa có tình cảm với ngươi."

    Cô thẳng thắn nói, "Chính là...

    Ta suy nghĩ rất lâu.

    Ta nghĩ, nếu như thật sự phải chọn một người để thích, vậy thì thích ngươi cũng không đến nỗi.

    Chúng ta có thể cùng nhau thử một lần.

    Thử hơi chút tiếp xúc một ít, xem thử... cuối cùng ta có thể thích ngươi được hay không."

    Động tác gắp đồ ăn của Mục Tuyết Y khựng lại, hồi lâu đều không nhúc nhích gì.

    "...

    Tốt nha."

    Nàng mím môi cười, dưới sụ phụ trợ của ánh nến, viền gò má nàng thoáng lộ ra chút ửng hồng.

    Chu Chẩm Nguyệt: "Nhưng như vậy rất không công bằng đối với ngươi, nếu như đến cuối cùng ta cũng vẫn không thích ngươi, chẳng khác nào lãng phí thời gian và công sức của ngươi, làm ngươi lỡ mất thời gian đi theo đuổi đúng người.

    Ngươi hãy suy nghĩ cẩn thận rồi hãy trả lời ta một lần nữa."

    "Không vấn đề gì."

    Ánh mắt Mục Tuyết Y rất ôn hoà và dịu dàng, lại ẩn chứa vài phân bao dung làm an lòng người.

    "Ta có thể chờ ngươi."

    Mặt Chu Chẩm Nguyệt có chút đỏ, "...

    Vậy... chúng ta bàn xong rồi?"

    Mục Tuyết Y: "Ừm, bàn xong rồi."

    Chu Chẩm Nguyệt lấy từ trong túi ra một tập giấy in đã được đóng thành quyển, đưa cho Mục Tuyết Y.

    "Đây là bản kế hoạch mà ta đã viết, ngươi xem một chút, nếu không có vấn đề gì để nói, sau này chúng ta cứ dựa theo cái này mà tuân thủ."

    Mục Tuyết Y cầm lấy tập giấy, mở ra xem.

    Chu Chẩm Nguyệt: "Mỗi ngày chuẩn bị cho ta một phần cơm hộp.

    Mỗi tuần đi xem phim một lần.

    Sau khi tan làm mỗi ngày phải đưa ta về nhà, trên đường về nhà phải nắm tay.

    Một tháng sau có thể thử ôm ấp một chút, nhưng chỉ có thể ôm tại những nơi không có ai khác.

    Sau ba tháng có thể tiến tới hôn, nhưng mà chỉ được phép hôn má."

    Mục Tuyết Y cười cười, "Tại sao phải viết ra những cái này?

    Để mọi chuyện thuận theo tự nhiên không phải là tốt rồi sao?"

    Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc hồi lâu mới nhẹ giọng đáp: "Ta chưa từng yêu đương...

    Cho nên ta không biết "tự nhiên" trong "thuận theo tự nhiên" sẽ như thế nào.

    Kế hoạch hướng dẫn này là thành quả ta đúc kết được sau khi tham khảo từ rất nhiều bạn bè bằng hữu, sẽ không sai."

    Mục Tuyết Y đóng lại tập giấy, lại rũ mắt: "Được, đều nghe theo ngươi."

    Bàn tay đang đặt trên bàn của Chu Chẩm Nguyệt khẽ cong một chút.

    Cô hơi hạ giọng: "Hình như cảm xúc của ngươi cũng không có quá nhiều xao động thì phải?"

    Bên trong lời nói hàm chứa chút thất vọng khó lòng nhận ra.

    Mục Tuyết Y hơi mím môi, hai hàng mi khẽ rung khi nàng ngước mắt nhìn lên.

    "Thật ra... cũng rất căng thẳng."

    Nàng tháo chiếc cúc áo ở ống tay trái, rồi xắn tay áo lên hai lần để lộ ra cổ tay trắng muốt.

    Ánh mắt có chút né tránh nhưng vẫn đưa cổ tay đến trước mặt Chu Chẩm Nguyệt, nhỏ giọng thì thầm:

    "Ngươi có thể... thử sờ mạch đập của ta."

    Chu Chẩm Nguyệt nhìn chăm chú vào chiếc cổ tay kia, do dự trong nháy mắt, cuối cùng vẫn đưa tay ra sờ lấy.

    Cô vừa cẩn thận lại nhẹ nhàng dùng ngón trỏ và ngón giữa đỡ lấy cổ tay Mục Tuyết Y, đồng thời áp ngón cái lên những đường gân màu xanh nhạt ở mặt trong của cổ tay.

    Bên dưới ngón tay cái truyền đến cảm giác mạch đập gia tốc ngày càng nhanh, tương đồng với tần số của trái tim đang nhảy nhót bên trong lồng ngực.

    Cổ tay thon thả, cốt cách bẩm sinh đã rất đẹp đẽ.

    Tinh xảo giống như một tác phẩm nghệ thuật.

    Lúc buông ra cổ tay nàng, Chu Chẩm Nguyệt nói: "Ta sẽ đưa tặng ngươi một chiếc lắc tay."

    Mục Tuyết Y cài lại cúc áo, "Nhân dịp gì?"

    Chu Chẩm Nguyệt hạ tay xuống, nhẹ nhàng xoa nắn hai ngón tay mới vừa cầm cổ tay đối phương.

    "Không nhân dịp gì."

    Cô cầm lên đôi đũa, gắp một miếng măng vào trong chén của chính mình.

    Nhỏ giọng hỏi:

    "Hôm nay ra về... chúng ta cùng nắm tay nhau đi?"

    Mục Tuyết Y vùi đầu, không thấy rõ biểu cảm, chỉ có thể nghe được tiếng đáp lại mềm dịu: "Được."

    Chu Chẩm Nguyệt thầm nghĩ, đây có lẽ là chuyện tuỳ hứng nhất mà nàng đã làm trong hai mươi lăm năm qua.

    Quyết định tiến sâu thêm một bước cùng với con gái của đối thủ cạnh tranh, thật sự là chuyện quá nguy hiểm.

    Gần đây cô rất thường làm ra những chuyện mất hết lý trí như thế này.

    Nhưng mà... lại rất vui vẻ.

    Hơn hai mươi năm trước đây, hết thảy những gì cô làm đều là những chuyện ông nội muốn cô đi thực hiện, chỉ có chuyện ngày hôm nay, là làm vì ý nguyện của chính mình.

    Lần đầu tiên trong đời Chu Chẩm Nguyệt phát sinh chuyện giống ngày hôm nay, đưa ra một quyết định chỉ bởi vì bản thân "muốn làm", mà không phải bởi vì bản thân "nên làm".

    Tác giả có lời muốn nói:

    Hai người đều đáng yêu hhh

    Editor có lời muốn nói:

    Mệt mỏi với việc sử dụng danh từ chỉ người của tiếng Việt ghê, một chữ "nàng" mà sang tiếng Việt thì thành mình, cô, cô ấy, nhiều khi còn là tên nhân vật,... aaaaaaaaaaaaaa.

    T_T
     
    [Năm Tháng Không Từ Bỏ - Vô Tâm Đàm Tiếu] Phiên Ngoại Kiếp Trước.
    Phiên ngoại 4: Thất thủ.


    Có đôi khi Chu Chẩm Nguyệt sẽ nghĩ, nếu cuộc đời này của mình nhất định phải tìm một người cùng cộng độ quãng đời còn lại, phỏng chừng người ấy cũng chỉ có thể là Mục Tuyết Y.

    Xưa nay cô chưa từng gặp người nào có nhiều kiên nhẫn như nàng ấy.

    Buổi tối ngày hôm đó, rõ ràng chính cô là người đề nghị cùng nắm tay, nhưng rồi chỉ mới nắm có một giây, cô liền lập tức nới lỏng ra, nói: "...

    Tay trong tay... cảm giác thật kỳ quái."

    Mục Tuyết Y cũng không chấp nhặt, chỉ nói: "Vậy thì không nắm nữa."

    Sau đó, trong lúc cả hai cùng đi với nhau, cô nói: "Ta không quen có người đi song song với mình."

    Mục Tuyết Y liền yên lặng lùi về sau một chút, nàng đi phía sau và giữ khoảng cách, để hai người cách nhau khoảng hai bước chân.

    Lúc làm cơm hộp, Chu Chẩm Nguyệt nói: "Ta không ăn cơm tẻ, không ăn hành, không ăn hẹ, không ăn giá đỗ, không ăn dưa chuột, không ăn giấm, không ăn dầu hào, không ăn bột ngọt."

    Thế là cơm hộp Mục Tuyết Y làm cho cô chưa một lần xuất hiện những thứ đã kể trên.

    Cô nói: "Ta không thích ngươi mặc màu đen."

    Mục Tuyết Y liền không tiếp tục mặc quần áo màu đen.

    Cô nói: "Ngươi để tóc xoăn trông sẽ đẹp mắt hơn một chút."

    Mục Tuyết Y liền không ngần ngại đi uốn tóc, cũng không bao giờ để tóc thẳng nữa.

    Mục Tuyết Y đối tốt với cô rất tốt, là một loại tốt trông thì hờ hững như nước nhưng bên trong lại nhịp nhàng ăn khớp chứ không hề là nịnh nọt.

    Lo liệu cho cô mọi thứ trong sinh hoạt hàng ngày, nhưng chưa từng can thiệp vào cuộc sống cá nhân của cô.

    Chu Chẩm Nguyệt nghe Lý Lộ Lộ nói, bạn gái là những người hay làm phiền người khác nhất, vừa ngang bướng lại không có tầm nhìn, trong khi bạn đang bận bịu lo chuyện chính sự thì bạn gái sẽ tìm đến, lôi kéo bạn đi trung tâm thương mại chỉ để mua son môi và túi xách.

    Nhưng mà Mục Tuyết Y cũng không giống như thế.

    Những khi cô bận rộn làm việc, Mục Tuyết Y chỉ ngoan ngoãn ngồi đọc sách trên tràng kỷ phía xa.

    Chỉ những khi cô đã hết bận công việc, nàng mới chậm rãi ngước mắt nhìn lên, nhẹ nhàng cười một cái: "Xong việc rồi?"

    Chu Chẩm Nguyệt biết rõ, với cương vị là một người yêu, thì tính cách của mình thật sự rất là tệ.

    Thế giới của cô rất cô quạnh, một thế giới mà sự cô quạnh đã sớm trở thành thói quen, cho nên rất khó để dung nhập một người mới tiến vào.

    Có đôi lúc cô thậm chí đã quên mất sự tồn tại của người bạn gái này.

    Nhưng mỗi khi Chu Chẩm Nguyệt nhớ tới còn có một người mình cần phải học yêu, thảng thốt quay đầu, vẫn có thể thấy Mục Tuyết Y trước sau như một mà đứng đó, lặng lẽ mỉm cười nhìn mình.

    Những cô gái bình thường nếu như bị người yêu lơ là đến độ ấy, nhất định đã sớm nổi trận lôi đình rồi.

    Nhưng Mục Tuyết Y chưa bao giờ nổi giận với cô, không chơi trò hờn dỗi vu vơ, càng không đòi hỏi cô phải mua các loại son môi hay túi xách gì.

    Điều này ngược lại khiến Chu Chẩm Nguyệt có chút đau lòng.

    Một người, đến tột cùng đã phải trải qua những gì, mới có thể trở nên ẩn nhẫn và hiểu chuyện đến vậy?

    ...

    Một ngày sau khi tan làm, hai người đi một trước một sau trên đường về nhà.

    Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên dừng bước, cô quay đầu nhìn lại, nói: "Xin lỗi, biểu hiện mấy ngày qua của ta vẫn chưa được tốt."

    Mục Tuyết Y mỉm cười nhàn nhạt: "Không có tệ, ngươi đối với ta rất tốt."

    Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc trong chốc lát, đưa tay ra: "Lại đây, nắm tay."

    Mục Tuyết Y nhỏ giọng hỏi: "Không phải ngươi từng nói tay trong tay rất kỳ quái sao?

    Ngươi cũng không quen đi song song cùng người khác..."

    Chu Chẩm Nguyệt nhìn nàng chăm chú: "Bắt đầu từ ngày hôm nay, ta có thể tập làm quen."

    Mục Tuyết Y cũng chỉ đành đi tới, ánh mắt có chút né tránh mà nắm hờ tay Chu Chẩm Nguyệt, Bốn ngón tay nàng khẽ cong, chạm nhẹ vào lòng bàn tay của đối phương, gần như không dùng chút lực nào, mềm mại cứ như một đám mây.

    Chu Chẩm Nguyệt cùng nàng sóng vai mà đi, nhẹ giọng hỏi: "Nắm tay với ta, ngươi vui vẻ không?"

    Mục Tuyết Y lúng túng: "Ta... vui vẻ."

    Chu Chẩm Nguyệt khép lại năm ngón tay, để tay của cả hai chặt chẽ lồng vào nhau.

    "...

    Ta cũng vui vẻ."

    Lúc nói ra câu này, vành tai Chu Chẩm Nguyệt xuất hiện chút phấn hồng.

    Hai bàn tay đan chặt vào nhau lâu dần sẽ sinh ra chút ẩm ướt, không rõ là mồ hôi của ai.

    "Cũng đã qua một tháng, dựa theo bản kế hoạch đã đề ra trước đây, chúng ta có thể thử ôm nhau một lần."

    Chu Chẩm Nguyệt nói một cách trịnh trọng, "Ngươi muốn thử ở nơi nào?"

    Mục Tuyết Y lại hơi lắp bắp: "Ở đâu đều...

    đều được."

    Chu Chẩm Nguyệt: "...

    Ngươi thẹn thùng?"

    Mục Tuyết Y: "Kh.ô.n.g..."

    Chu Chẩm Nguyệt ngừng bước, nhìn về phía nàng, "Ngươi đang theo đuổi ta, có phải là ngươi nên chủ động hơn một chút?"

    Những sợi tóc mai đang dần trượt xuống từ hai bên thái dương của Mục Tuyết Y, che khuất một bên mặt của nàng, lỗ tai và cổ của nàng bắt đầu trở nên đỏ hơn, giống như một quả đào mọng nước còn chưa chín hẳn.

    Nàng len lén liếc mắt nhìn Chu Chẩm Nguyệt, đầu ngón tay có hơi run, nhưng vẫn tiến thêm một bước về phía đối phương.

    Sau đó, nàng dùng đôi tay vẫn còn đang run rẩy của mình mà ôm lấy eo Chu Chẩm Nguyệt, rồi từ từ siết chặt vòng tay, cẩn thận ôm lấy người phụ nữ cao hơn nàng một chút này.

    Cách một lớp vải áo sơ mi mỏng manh nhanh chóng truyền đến hơi ấm từ nhiệt độ cơ thể của một người khác, hành động bất ngờ này làm Chu Chẩm Nguyệt sửng người vì không kịp chuẩn bị tâm lý.

    Cô không nghĩ rằng Mục Tuyết Y sẽ ôm lấy mình như vậy, cảm giác lạ lẫm này khiến cô hơi bối rối.

    Mùa hè ở Ngạn Dương vừa oi bức vừa ngột ngạt, tiếng ve ngân huyên náo không ngừng.

    Không biết là nhịp tim của ai, thình thịch, thình thịch, thình thịch,...

    Chu Chẩm Nguyệt miễn cưỡng tìm về lý trí, thì thầm: "Trong bản kế hoạch có nói, việc này... phải làm ở nơi không người..."

    Mục Tuyết Y liền nới lỏng cánh tay: "Xin lỗi..."

    Nhưng Chu Chẩm Nguyệt đã giơ tay đè lại xương bướm của đối phương, một tay ôm lấy nàng.

    Vành tai của hai người chạm vào nhau, không thể phân rõ là tai của ai càng nóng hơn của người kia.

    "Ta..."

    Chu Chẩm Nguyệt cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô nên khẽ nuốt nước bọt một chút.

    Trầm mặc hồi lâu, cô mới mở miệng.

    "Ngươi có muốn son môi hay là túi xách gì không?

    Mấy ngày cuối tuần...

    Ta đưa ngươi đi trung tâm mua sắm."

    Mục Tuyết Y nhỏ giọng đáp: "Không cần đâu, tự ta có thể mua."

    Chu Chẩm Nguyệt lặp lại: "Ta đưa ngươi đi mua."

    Mục Tuyết Y hơi hơi hạ mi: "...

    Được..."

    Dưới ánh đèn đường, lờ mờ hắt ra đôi chiếc bóng đang dần kéo dài và chồng điệp lên nhau.

    ...

    Tối hôm ấy, ông nội Chu phát hiện Chu Chẩm Nguyệt không đến phòng ăn để dùng bữa tối.

    Ông hỏi người làm: "Tiểu thư đâu?"

    Người làm: "Tiểu thư đang ở trong phòng vẽ tranh ạ."

    Ông nội: "Ồ?

    Hình như kể từ lúc tốt nghiệp đến nay con bé chưa hề cầm lại cọ vẽ."

    Người làm: "Dạ đúng vậy."

    Ông nội Chu nghe vậy liền buông đũa, đích thân đi đến phòng tranh.

    Cửa phòng tranh mở ra, chỉ thấy Chu Chẩm Nguyệt đang ngồi ngẩn người trước giá vẽ, khung tranh đặt trên giá vẫn còn trắng tinh.

    Ông cụ đi đến phía sau của Chu Chẩm Nguyệt, hỏi: "Tiểu Nguyệt, đang vẽ tranh ha, muốn vẽ cái gì nào?" (Bản gốc ông cụ gọi chị Nguyệt là 月牙儿 - Nguyệt Nha Nhi, dịch nghĩa là trăng non, trăng lưỡi liềm, nghe nó lạ lẫm với người Việt quá, chung quy đều là mặt trăng nên tui đổi thành Tiểu Nguyệt cho quen tai hơn.)

    Chu Chẩm Nguyệt cầm cọ vẽ, vẫn còn hơi chút trì độn mà nhìn về phía ông nội, mấp mái môi nói: "Con cũng không biết..."

    Ông nội Chu: "Không biết?"

    "Vâng..."

    Ngón tay đang cầm cọ vẽ của Chu Chẩm Nguyệt hơi co lại, "Con cũng không biết muốn vẽ cái gì.

    Chẳng qua là đột nhiên cảm thấy rất muốn vẽ vời."

    Ông nội Chu cười nói: "Ồ —— Là có linh cảm ha."

    Linh cảm?

    Là loại linh cảm chỉ sản sinh khi tâm tình đang chập chờn lên xuống như gợn sóng đó sao?

    Thất thần trong giây lát, Chu Chẩm Nguyệt ôm lấy trái tim đang nhảy nhót liên hồi, nơi khoé môi nhếch lên một đường cong, tựa như cười mà không phải cười.

    "Ông ơi," Nàng nói với vẻ cam chịu, "Có vẻ như con đã phải lòng một cô gái rồi."

    Ông nội Chu vẫn cười nói: "Đó là chuyện tốt mà, sao nhìn con lại có vẻ buồn rầu thế này?"

    Chu Chẩm Nguyệt: "Bởi vì tình hình dường như đã dần thoát khỏi sự khống chế của con, không tiến triển đúng như kế hoạch đã định ra ban đầu.

    Hiện tại đã bắt đầu yêu thích nàng, thật sự là quá sớm so với kế hoạch..."

    Ông nội Chu ngắt ngang lời cô: "Bé con, chuyện tình cảm vốn không thể so sánh với những chuyện bình thường khác.

    Kể từ khi con còn nhỏ, ta đã lập nên cho con vô số kế hoạch, là bởi vì ta biết thế giới này rất phức tạp, tất thảy mọi việc đều phải có sách lược vẹn toàn để ứng đối.

    Nhưng chuyện tình cảm thì khác, tình cảm là một thứ không thể suy tính.

    Con không thể lường trước, cũng không thể lên kế hoạch cho nó.

    Việc duy nhất con có thể làm là khi nó xuất hiện thì cứ thản nhiên mà đón nhận lấy nó."

    Chu Chẩm Nguyệt trầm tư hồi lâu.

    Một lúc lâu sau, cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ nhõm: "Ông nội, con phải tặng cho nàng một chiếc vòng tay bằng vàng."

    Ông nội Chu nghe vậy liền cười ha hả, vẫy tay rồi rời đi.

    "Vậy thì quá gấp, quá gấp rồi, con sẽ doạ sợ con gái nhà người ta mất."

    Chu Chẩm Nguyệt nhìn về cây cọ vẽ đang cầm trong tay, đầu ngón tay hơi dùng sức ấn nhẹ vào thân cọ.

    Vậy nếu không...

    Cứ bắt đầu bằng việc tặng son môi và túi xách trước vậy?

    ...

    Son môi và túi xách mà Chu Chẩm Nguyệt thường dùng đều là loại cố định, cô cũng không biết Mục Tuyết Y sẽ thích chủng loại gì, cho nên vào hôm đi mua sắm cùng với Mục Tuyết Y, hầu như cô đã càn quét hết tất cả các sản phẩm đang hot của các nhãn hàng thời trang.

    Trong lúc chờ đợi nhân viên đóng gói lại, cô tình cờ cầm một chai nước hoa lên và ngửi một chút.

    Là hương hoa sơn chi, trong veo mà lạnh lẽo.

    Chu Chẩm Nguyệt vừa ngửi liền cảm thấy rất hợp với Mục Tuyết Y.

    "Mua cho ngươi mùi này được không?"

    Chu Chẩm Nguyệt đưa chai nước hoa cho nàng, "Ngươi rất hợp với mùi hương của hoa sơn chi."

    Mục Tuyết Y nhận lấy, phun lên giấy thử mùi rồi cũng ngửi thử một chút, "Ngươi thích mùi này?"

    Chu Chẩm Nguyệt ừ một tiếng: "Thích ngươi dùng nó."

    Mục Tuyết Y khẽ cười, nói: "Được, vậy sau này ta sẽ chỉ sử dụng mùi này."

    Chu Chẩm Nguyệt thoáng nở nụ cười khi nhìn Mục Tuyết Y gấp lại tờ giấy thử mùi rồi cất nó vào trong túi áo.

    Cô gái mà cô yêu thích, thật dịu dàng.

    ...

    Những ngày bình lặng như vậy trôi qua thêm vài tháng.

    Khoảng cách giữa hai người dần được rút ngắn qua từng ngày, tất nhiên là dưới sự trợ giúp của bản kế hoạch ban đầu.

    Tuy rằng từ lúc mới bắt đầu cho đến nay Chu Chẩm Nguyệt vẫn chưa chính miệng thừa nhận tình cảm của mình, nhưng cô có thể chắc chắn, sự yêu thích của mình dành cho Mục Tuyết Y đang ngày càng tăng thêm.

    Bắt đầu từ lần thứ nhất ôm nhau, cho đến nụ hôn đầu tiên, thứ tình cảm này đã lên đến đỉnh điểm.

    Đã nói rõ từ trước là chỉ hôn mặt, vậy mà khi Mục Tuyết Y hôn lên gò má cô, thì Chu Chẩm Nguyệt cô lại không nhịn được mà hôn môi người ta.

    Lần đầu tiên nên Chu Chẩm Nguyệt cũng chẳng có kinh nghiệm gì, cô không biết đầu lưỡi của mình nên đặt ở đâu.

    Mục Tuyết Y lấy lại tinh thần sau cái hôn bất thình lình đó, lại quyết định không hề trách cứ và cũng không đẩy cô ra, thay vào đó nàng nhắm mắt lại, hơi hé đôi môi, cho phép chiếc lưỡi kia tiến vào càn quét.

    Dù như thế nào thì Mục Tuyết Y đều có lòng bao dung vô hạn đối với cô.

    Điều này làm cho Chu Chẩm Nguyệt có chút được voi đòi tiên.

    Người đang chìm đắm trong mật ngọt của tình yêu lúc nào cũng có chút tham lam.

    Sự dung túng của Mục Tuyết Y khiến Chu Chẩm Nguyệt cảm thấy, nếu có thể ôm ấp, có thể hôn môi, vậy cũng có thể tiến càng sâu thêm một bước nữa.

    Thời gian cũng đã trôi qua không ít, hai người quen biết nhau đã gần một năm, và tìm hiểu nhau cũng hơn nửa năm trời.

    Lý Lộ Lộ nói, các cặp đôi tìm hiểu nhau đến thời điểm này, cũng nên thử thăm dò, tìm hiểu thân thể của nhau.

    Bổi tối ngày hôm ấy, ở khu nhà cạnh bờ sông, cả hai cùng xem điện ảnh sau đó tắm gội sạch sẽ.

    Dưới tác dụng của bầu không khí đang dần trở nên ám muội, ban đầu là Chu Chẩm Nguyệt kéo lấy Mục Tuyết Y nằm trên tràng kỷ hôn môi, sau đó cô bế bổng nàng lên, đi về phía phòng ngủ, ép nàng xuống giường rồi tiếp tục hôn sâu.

    Tình nùng vừa lúc, tay cô vòng ra phía sau, ý đồ muốn mở khoá nội y của đối phương.

    Nguyên bản cô tưởng rằng lần này Mục Tuyết Y cũng sẽ thuận theo như những lần trước.

    Nào ngờ cô gái đang nằm dưới thân bỗng nhiên nắm lấy cổ tay cô, nàng quay mặt đi hướng khác, nhưng tay nàng thì vẫn còn đang run rẩy: "Không thể..."

    Cô nghi hoặc mà nhìn về phía Mục Tuyết Y.

    Mục Tuyết Y né tránh ánh mắt ấy, thứ đang tràn ra từ đáy mắt nàng không phải là e thẹn, mà là nỗi sợ hãi và hoảng loạn.

    Nàng co rúm người lại, lẩm bẩm: "Không...

    Ta không thể..."

    Có lẽ vì quá bất ngờ, nàng không kịp che giấu điều gì, trong vô thức liền bộc lộ tất cả cảm xúc chân thật nhất lên trên gương mặt mình.

    Không biết có phải là ảo giác hay không, tại khoảnh khắc đó, trong lòng Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên nảy sinh một ý nghĩ hết sức hoang đường.

    Mục Tuyết Y giống như...

    Cũng không có yêu thích cô nhiều như trong tưởng tượng.

    Có những cảm xúc không thể che giấu được, và có những trực giác không cần dùng tới lý lẽ.

    Đó là lần đầu tiên Chu Chẩm Nguyệt cảm nhận được, tình cảm mà Mục Tuyết Y dành cho cô dường như cũng không hề thuần tuý.

    Editor có lời muốn nói:

    Edit chương này mất gần 3 tuần mới xong, chưa tới 3000 chữ mà loay hoay mãi mới xong, quá khó chịu, cứ gõ được vài dòng là lại tụt mood, hễ tới đoạn Mục Tuyết Y là thấy lấn cấn.

    Bộ này tui đọc 1 lần duy nhất và đọc mấy năm trước rồi, nên cũng quên mất lý do vì sao không đọc nó thêm lần nào nữa, nhưng khi edit chương này thì tui đã nhớ lại, tui không chấp nhận được tình tiết tiếp cận người ta với mưu đồ như này, huhu...

    T_T

    Cũng may là tác giả cho nó vào phiên ngoại, cũng may ở chính truyện tác giả viết là lúc đã trọng sinh, chứ nếu đưa nó vào chính truyện chắc tui đã drop chứ không đọc hết nổi cả bộ.

    Vừa đọc xong chính truyện, biết Mục Tuyết Y cũng khổ sở nên còn có thể đồng cảm, còn tui đã không đọc vài năm, cảm xúc cũng không liền mạch, nên không chấp nhận nổi.

    Team sủng thụ nhưng không có lời nào để bào chữa cho Mục Tuyết Y.
     
    Back
    Top Dưới