[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,878
- 0
- 0
Nắm Tay Em Bước
Chương 39
Chương 39
Chương 39: Tim loạn nhịp
Từ khoảng cách này, ngôn từ cất lên đều mang theo cảm giác mập mờ.
Tang Ninh đọc khẩu hình miệng theo thói quen.
Cô nhìn đôi môi đối phương trong khoảng cách gần trong gang tấc ấy, nhịp tim bị khuấy đảo hỗn loạn.
Thẩm Thính Vãn cảm nhận được cảm xúc ấy, ánh mắt cũng im lặng lướt qua đôi môi kia.
Nhìn bên ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng.
Cơ thể Tang Ninh căng cứng, sống lưng thẳng tắp, cố gắng giãn khoảng cách.
Cô đè lại rung động trong lòng, "Em không yên tâm nên đến xem thử chị thế nào."
Một câu trả lời hết sức quy củ, như thể đơn giản là lời quan tâm của một người bạn.
Tang Ninh giỏi nhất chuyện này.
Thẩm Thính Vãn không đọc được gì từ đôi mắt trong trẻo ấy, chỉ cười trừ, "Lo cho chị vậy hả?
Chị đã nói không sao rồi mà."
"Nếu không sao thì em về nhé."
Tang Ninh khẽ lên tiếng.
Cô muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, trái tim quá hỗn loạn, lúc này rất khó đối diện với Thẩm Thính Vãn.
Mọi chuyện dần trở nên mất khống chế, cô sợ để lộ ra cảm xúc khác thường của chính mình.
Thẩm Thính Vãn nhìn cô, "Về sớm vậy à?"
Tang Ninh bình tĩnh giải thích: "Em vẫn còn việc, phải về tăng ca nữa..."
Thẩm Thính Vãn nhìn dáng vẻ thật thà của Tang Ninh, lại thấy đau lòng, "Thế mà còn mất công chạy qua đây nữa."
Tang Ninh lắc đầu, "Em về nhé."
Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại một người.
Thẩm Thính Vãn cúi đầu nhìn sợi dây chuyền, rồi nhớ lại dáng vẻ đỏ mặt khi bị trêu chọc của ai đó, cười lơ đễnh.
Tang Ninh vội vàng rời khỏi nhà Thẩm Thính Vãn, lúc này mới để mặc cho nhịp tim của bản thân càn rỡ.
Cô cố gắng hít thở sâu.
Bắt taxi quay về căn hộ, Tang Ninh lập tức đi tắm.
Nhưng nước nóng chẳng cách nào gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn đang cuộn trào trong đầu.
Cô nằm lên giường, rất lâu sau mới chìm vào giấc.
Trong đêm, cô nằm mơ, một giấc mơ còn nóng bỏng hơn trước đó.
Sáng sớm khép lại giấc mơ ấy, Tang Ninh rửa mặt bằng nước lạnh.
Cái lạnh giúp đầu óc người ta tỉnh táo.
Sau khi tỉnh mộng, người ta lại phải đối mặt với hiện thực.
Tang Ninh vẫn chen chúc hai ga tàu điện ngầm để đi làm như mọi hôm.
Thứ Hai, ngày đầu tuần đi làm sau khi kết thúc cuối tuần thường bận rộn hơn những ngày khác.
Vu Sảng vừa đến văn phòng đã "gào" lên: "A, thứ Hai chết tiệt."
Tang Ninh cũng mới đến, vừa rửa cốc rót nước ấm.
Nghe thấy câu ca cẩm của Vu Sảng, không khỏi bật cười.
Lúc đi qua Tang Ninh, Vu Sảng tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, "Ơ, nay xịt nước hoa à?"
Tang Ninh ngượng ngùng vì "bị bắt quả tang", nhưng vẫn hờ hững đáp, "Ừ".
"Mùi này thơm đấy, siêu hợp với cậu."
Vu Sảng hiếu kì, "Không phải trước giờ cậu không dùng nước hoa à?"
"Thỉnh thoảng cũng có dùng."
Tang Ninh trả lời qua loa.
Có lẽ Thẩm Thính Vãn rất thích nước hoa, trên người hay có những mùi hương khác nhau.
Tối tan làm sớm, Tang Ninh lại chạy bộ.
Lúc chạy đến gần quán cà phê, cô lại hướng mắt nhìn về chỗ ngồi gần cửa sổ theo thói quen.
Hiện tại, lúc nào cô cũng nhớ Thẩm Thính Vãn.
Cô biết không nên tham lam, nhưng chẳng thể khống chế được nhớ nhung.
Hứng lấy gió lạnh, Tang Ninh tiếp tục chạy dọc theo phố.
Cô chạy vội, lúc dừng lại thở phì phò.
...
Thẩm Thính Vãn bận cả một ngày, đủ các cuộc họp từ nhỏ đến lớn, mãi đến tối mới rảnh tay.
Cô mở WeChat lên, có rất nhiều tin nhắn chưa đọc, nhưng không thấy tin nhắn mà bản thân đang mong chờ.
Uý Tuyết nhắn tin hỏi tối mai cô rảnh không, qua quán chơi.
Lúc này Thẩm Thính Vãn mới nhớ mai là Halloween.
Uý Tuyết thích tụ tập, lúc nào cũng chỉ nhân dịp lễ tết là mở tiệc.
Lúc nhận được cuộc gọi của Thẩm Thính Vãn, Tang Ninh đang đi bộ thả lỏng.
Nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, hơi thở của Tang Ninh trở nên gấp gáp, vội vàng nghe máy, "Đàn chị ạ."
Thẩm Thính Vãn nghe thấy âm thanh ấm áp, khoé môi liền cong lên, tìm chuyện để nói: "Em đang bận à?"
Tang Ninh dừng bước, tập trung nghe giọng đối phương, "Không, em vừa chạy xong."
Thẩm Thính Vãn vẫn đang ở văn phòng.
Nghe thấy âm thanh hỗn loạn ở đầu dây bên kia, đoán chừng người kia đang ở ngoài, "Không lạnh à?"
"Không ạ, lúc chạy ấm lắm."
Tang Ninh cười nói.
Trái tim càng thêm ấm áp khi nghe được những lời quan tâm.
Thẩm Thính Vãn nghe thấy tiếng cười, trái tim trở nên ngứa ngáy.
Cô quen một mình, không hay nhớ đến người khác, nên một khi nhớ đến, biển hiện rất rõ ràng.
Sau giây phút yên lặng, cô hỏi: "Tối mai em rảnh không?"
Chủ đề thay đổi có hơi đột ngột.
Tang Ninh hỏi lại: "Dạ?"
Thẩm Thính Vãn chăm chú nhìn ngắm cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, nghĩ gì nói nấy: "Gặp nhau đi..."
Tang Ninh ngây ra.
Có lẽ âm thanh của Thẩm Thính Vãn quá khẽ khàng khiến cô cảm thấy có chút mập mờ lọt vào trong tai.
Cô biết đó chỉ là suy nghĩ vẩn vơ của bản thân, nhưng cũng chẳng thể kìm hãm vui vẻ trong lòng.
Nào ai kháng cự được một Thẩm Thính Vãn nói muốn gặp nhau một cách dịu dàng đến vậy.
Tang Ninh vô thức đồng ý, sau đó mới nhớ ra, "Có chuyện gì ạ?"
Lo lắng Thẩm Thính Vãn lại gặp phải chuyện không vui.
Thẩm Thính Vãn mỉm cười giải thích: "Halloween, bên chỗ Uý Tuyết có hoạt động ăn thử."
Thì ra là vậy.
Tang Ninh cúi đầu, đáp được.
Chỉ cần có cơ hội gặp nhau, cô đều không nỡ bỏ qua.
Uý Tuyết rất hăm hở, để nhân viên trang trí cửa hàng trước mấy hôm, cho có không khí ngày hội hoá trang.
Tang Ninh chụp ngoại cảnh xong, chiều tối liền qua quán cà phê.
Cô đi cùng Vu Sảng.
Trung tâm thương mại vốn đã bật máy sưởi, đợi đến khi Tang Ninh mở cửa quán bước vào, cô lại được ôm trọn trong hơi ấm khác.
Cô bước vào trong, bước chân dần chậm lại.
Cô nhìn thấy hình ảnh quen thuộc - Thẩm Thính Vãn đứng trước quầy bar, tươi cười vui vẻ.
Từ đầu hạ đến đầu đông, chớp mắt đã gần nửa năm.
Thẩm Thính Vãn cũng để ý thấy người đến.
Cách nhau không quá xa cũng chẳng quá gần, ánh mắt cô hướng về phía Tang Ninh, nhìn đối phương tiến từng bước tới gần.
Tang Ninh bước đến, hôm nay Thẩm Thính Vãn trang điểm đậm hơn mọi ngày, môi đỏ xinh đẹp, ngoài vẻ thân thiện còn điểm thêm mấy phần quyến rũ, lúc cười rất rực rỡ.
Cô sắp không thể rời mắt, suýt quên chào hỏi.
Thẩm Thính Vãn tươi cười nhìn Tang Ninh, nhớ lại cảnh tượng họ gặp lại hôm ấy.
Cô dựa vào quần bar, khẽ nghiêng người về phía trước, "Lại không nhận ra chị à?"
Tang Ninh mím môi: "..."
Đúng là một người thù lâu nhớ dai.
Vu Sảng khen không ngớt miệng: "Chị, hôm nay chị xinh quá chừng."
Thẩm Thính Vãn lịch sự nói cảm ơn, sau đó nhìn sang người như khúc gỗ bên cạnh, "Hai đứa ngồi đi, muốn ăn gì thì cứ lấy tự nhiên."
Đến tối, cửa hàng còn mời thêm một người pha chế rượu.
Tang Ninh mang cả máy ảnh theo.
Hôm nay là Halloween, nên tối nay cô dự định sẽ đi chụp ảnh phố xá.
Thấy cửa hàng trang trí rất có không khí, nên tiệm cầm máy lên chụp vài tấm.
Có người thấy vậy liền nhờ Tang Ninh chụp ảnh giúp.
Tang Ninh không biết mệt mỏi, làm nhiếp ảnh gia miễn phí cho mọi người.
Thẩm Thính Vãn pha rượu, thỉnh thoảng hướng mắt về phía người đang cầm máy chụp ảnh, khoé môi lại cong lên.
"Ôi cô Thẩm," Uý Tuyết dựa vào quầy bar, cầm ly rượu, nhìn Thẩm Thính Vãn, "Ánh mắt như ăn tươi nuốt sống vậy?
Cậu để mắt đàn em thật đấy hả?"
Tuy Uý Tuyết từng lấy chủ đề này ra đùa giỡn, nhưng chưa từng nghĩ đến việc Thẩm Thính Vãn thật sự rung động với Tang Ninh.
Dù sao Tang Ninh từng nhắc đến người trong lòng tận hai lần.
Với tính cách tỉnh táo lại lí trí của Thẩm Thính Vãn, tuyệt đối sẽ không suy nghĩ đến chuyện tiếp theo.
Uý Tuyết nhỏ tiếng nhắc nhở: "Người ta có người trong lòng đấy, cậu không để bụng à?"
Thẩm Thính Vãn im lặng, vẻ mặt hờ hững không để lộ ra bất kì cảm xúc nào.
Đương nhiên cô biết không nên chọc vào những người có người trong lòng.
Giống như Uý Tuyết, có thể mập mờ với vô số người, nhưng trong lòng vẫn chỉ nhung nhớ một người mà thôi.
Uý Tuyết cũng hoà mình vào chỗ chụp ảnh đông vui.
Chơi ở quán nửa tiếng, những người khác đều bắt đầu chơi trò chơi, còn Tang Ninh khoác áo, chuẩn bị ra ngoài chụp ảnh.
Vốn dự định cuối tuần của cô là đi chụp ảnh đường phố, nhưng tối đó đi tìm Thẩm Thính Vãn, nên kế hoạch bị gác lại.
Cô định tối nay sẽ đi, hoàn thành dự định còn dang dở, nếu không sẽ thấy bứt rứt trong lòng.
Thẩm Thính Vãn biết tối nay Tang Ninh muốn đi chụp ảnh đường phố, "Dẫn chị đi cùng được không?"
Đương nhiên Tang Ninh rất sẵn lòng.
Thẩm Thính Vãn lái xe đến khu du lịch ven sông.
Tối nay rất nhiều nơi tổ chức hoạt động, không khí vô cùng rộn ràng.
Tang Ninh cầm máy ảnh vừa đi vừa chụp, Thẩm Thính Vãn đi theo cô.
Lúc chụp ảnh, Tang Ninh rất trầm.
Cô nhìn Thẩm Thính Vãn, "Chị có thấy chán không?"
Thẩm Thính Vãn mỉm cười, "Không đâu."
Tang Ninh ngắm nhìn nụ cười tươi sáng của Thẩm Thính Vãn, không kìm được mà gọi: "Đàn chị..."
Thẩm Thính Vãn hỏi: "Gì thế?"
Tang Ninh lấy hết dũng khí, "Em chụp chị được không?"
Thẩm Thính Vãn lại nhớ đến tấm ảnh Tang Ninh lén lưu trữ.
Cô nhích gần, trêu chọc: "Muốn chụp chị lắm đúng không?"
Tang Ninh cảm thấy thừa nhận cũng không được phủ nhận cũng không xong.
Thẩm Thính Vãn nhướng mày, không có ý định buông tha, "Nếu em trả lời là đúng thì chị để em chụp."
Tang Ninh ngẩn ra.
Nụ cười trên môi Thẩm Thính Vãn càng xán lạn, "Không trêu em nữa, thích chụp thì cứ chụp."
Tang Ninh vui vẻ giơ máy ảnh lên.
Được chụp ảnh Thẩm Thính Vãn một cách danh chính ngôn thuận, là mong ước cô giấu từ rất lâu.
Công việc thường ngày yêu cầu nên Thẩm Thính Vãn không lạ với ống kính máy ảnh.
Cô nhìn vào ống kính rất tự nhiên.
Cách màng lọc ống kính, Tang Ninh mạnh dạn hơn nhiều.
Cô không kiêng dè hướng ánh mắt về phía Thẩm Thính Vãn, nhìn thẳng vào đôi mắt, sống mũi đến đôi môi đối phương.
Thẩm Thính Vãn quá ăn ảnh khiến Tang Ninh muốn ghi lại mọi khoảnh khắc.
Tang Ninh vui quên đường về, không biết đã gọi bao nhiêu câu "đàn chị" trong lúc chụp ảnh.
Cơn gió thổi đến mang theo hơi lạnh, nhưng những tiếng "đàn chị" cất lên vừa ấm vừa ngọt.
Thẩm Thính Vãn vốn chẳng có tâm trạng, nhưng cũng không kìm được nụ cười.
Tóc bị gió thổi loạn, tim cũng chẳng kém là bao.
Tang Ninh gần như dùng toàn bộ thời gian buổi tối chụp ảnh Thẩm Thính Vãn.
Hơn trăm tấm ảnh.
Lúc này cô mới ý thức được bản thân nên kiềm chế lại.
Thế là chuyển hướng sang chụp cảnh.
Thẩm Thính Vãn vào tiệm trà sữa gần đó mua cốc trà sữa ấm, đưa cho Tang Ninh.
Tang Ninh ngồi trên ghế, thấy chỉ có một cốc, "Chị không uống ạ?"
"Chị không uống trà sữa."
Thẩm Thính Vãn cũng ngồi xuống bên cạnh, nhận lấy máy ảnh trong tay Tang Ninh, "Em cầm đi cho ấm tay."
Chu đáo quá!
Tang Ninh cầm máy ảnh cả tối, tay hứng gió lạnh cứng cả lại.
Cô đưa máy ảnh cho Thẩm Thính Vãn, ngoan ngoãn ôm cốc trà sữa làm ấm tay rồi uống một ngụm.
Hơi ấm lan toả từ tay đến dạ dày, dễ chịu hơn nhiều.
Thẩm Thính Vãn nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời của Tang Ninh, khoé môi cong thành nụ cười.
Tang Ninh cũng nhìn Thẩm Thính Vãn rồi cười.
Nụ cười ngốc nghếch.
Tối nay trái tim rung động quá mức, có lẽ sẽ khiến cô nhung nhớ cả một đời.
Thẩm Thính Vãn nhìn gò má đỏ ửng của Tang Ninh liền đưa tay ra, dùng lòng bàn tay ấm áp sưởi ấm nơi lạnh lẽo ấy.
Tang Ninh quên cả uống trà sữa.
Động tác của Thẩm Thính Vãn khiến cô đỏ bừng mặt, ánh mắt cũng mềm nhũn.
Lại nhìn mình bằng ánh mắt nóng hừng hực ấy.
Thẩm Thính Vãn cười hỏi: "Ấm hơn chưa?"
Tang Ninh gật đầu, "Rồi ạ."
Thẩm Thính Vãn: "Đàn chị có tốt không?"
Tang Ninh cười híp mắt, mất hồn nhưng vẫn trả lời đúng trọng tâm: "Tốt ạ."
Thẩm Thính Vãn nhìn Tang Ninh, bất lực véo nhẹ lên má đối phương.
Tang Ninh không biết tại sao Thẩm Thính Vãn lại làm vậy, cũng không hỏi tại sao.
Tóm lại là Thẩm Thính Vãn muốn làm gì cô cũng được.
Thẩm Thính Vãn thấy vậy liền hỏi, "Để mặc cho chị bắt nạt à?"
Tang Ninh thoáng cảm nhận được cảm xúc của Thẩm Thính Vãn trầm xuống, nên đáp một tiếng "vâng" như thể dỗ dành, cũng đủ chân thành.
Thẩm Thính Vãn chẳng biết làm gì, lại véo thêm cái nữa.
"Đàn chị..."
Tang Ninh kiên nhẫn hỏi, "Chị sao thế?"
Thẩm Thính Vãn nhìn vào mắt Tang Ninh, "Tim loạn nhịp..."