Cập nhật mới

Khác [Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo

[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 38: Thả người và đi đàm phán


Chap 38

Tiếng bước chân càng lúc càng nặng nề, có giọng nói vang lên:

- Đi Úc?

Ai cho phép?

Lucy giật mình, quay đầu lại, phát hiện bóng dáng Natsu càng gần, cuối cùng dừng ngay trước mặt mình, cô lui về phía 3 người kia, nói với anh:

- Natsu Dragneel?

- Em gọi thẳng họ tên anh ra chắc là đang giận nhỉ?- Natsu vẫn ung dung tay đút túi quần, nói từng chữ.

- Em muốn thả họ.- Giọng Lucy rất kiên quyết.

Natsu trầm ngâm đôi chút rồi tiến lại cô, ôm cô vào lòng, nhẹ giọng hỏi:

- Em chắc chứ?

Lucy gật đầu, ôm eo anh, vùi đầu vào ngực anh nói:

- Vâng.

3 người kia mặt ngơ ngác: Natsu có vợ rồi mà ôm ấp ai thế kia?

Min cả gan lên tiếng:

- Nátu, thì ra anh là tên bỉ ổi, có vợ rồi mà lại làm như vậy.

Tôi thật nhìn lầm anh.

Natsu không tức giận, ngược lại hơi mỉm cười, tháo khẩu trang của cô xuống, tháo luôn nón lưỡi trai, lập tức hiện ra khuôn mặt quen thuộc: Lucy.

- Tôi ôm vợ có gì là sai?- Natsu vừa nói vừa hôn nhẹ lên má cô.

Min há hốc mồm, cô thật sự không nhận ra đó là Lucy.

Lucy tiến đến 3 người họ, nói:

- Tôi đã nói sẽ giữ lời.

Thông tin tôi muốn biết cũng đã biết, không cần mấy người nữa.

Ba người kia xúc động, hướng ánh mắt cảm kích đến Lucy.

Lúc này, ngoài cửa có người khác đến.

- Phu nhân, tôi đến rồi.

- Tốt, Ken cậu không uổng là cánh tay phải của tôi.- Lucy lên tiếng khen ngợi.

- Không dám ạ.- Ken vẫn cuối đầu.

- Được rồi, đưa họ sang Úc, cho họ sống ở nhà tôi, kêu Lina nối chân họ lại, cậu làm đi.- Lucy nghiêm túc lại và nói.

- Dạ.- Ken dạ một tiếng, tiếng đến ba người họ cởi trói, rồi lấy điện thoại gọi cho ai đó.

Ken kêu người đến ẵm cả ba người họ ra ngoài, tiện thể đem chân họ theo...

- Về nhà thôi chồng.- Lucy vui vẻ ôm anh nói.

- Được.- Anh vui vẻ hôn cô, ôm cô đi về.

...

Biệt thự của Natsu

Hai vợ chồng Lucy vừa về đến nhà liền đi đến ghế sofa hôn hít, chỉ tiếc Lucy đang bị thương nên hơi khó để làm bước cuối cùng.

Một lúc sau, cô hỏi anh:

- Em muốn cứu hai người họ.

- Em chắc chứ?- Anh hỏi lại.

- Vâng, dù sao cũng là cha mẹ em.

- Được.

Giờ đi ăn cơm nào.- Natsu ôm vợ đi vào ăn cơm.

...

6h sáng.

- Em chuẩn bị xong chưa?- Natsu hướng vợ mình đang loay hoay ở tủ quần áo.

- Xong rồi, à chờ một tí.- Vừa mặc áo khoác đen vào, cô tiến đến chỗ anh.

- Gì vậy?- Anh ngạc nhiên hỏi khi thấy cô cầm chiếc kính của những ông bác sĩ, đeo lên gương mặt mình.

- Không cho cái tên thích trai biến thái kia thấy anh được, hắn ta sẽ cướp anh khỏi em.- Lucy vừa lắc đầu, vừa nói.

Xong xuôi, đeo kính cho anh, khẩu trang cho hai người, nón lưỡi trai, hai vợ chồng xuống nhà.

Phòng khách bây giờ rất đông người, toàn là người ở bang, dẫn đầu là Ken.

- Đi thôi Ken.- Lucy ra lệnh, phất tay cho Ken.

- Dạ.- Ken gật đầu rồi dẫn đám người kia ra xe trước, đây là nhiệm vụ nguy hiểm nên phải cẩn trọng.

Sau đó, hai vợ chồng nọ cũng theo sau, lên riêng một chiếc xe.

...

Biệt thự Giang Thành hiện ra trước mắt, mất đến tận 2 tiếng để đi.

Lucy và Natsu xuống xe trước, cô đã dặn Ken khi nào cô nổ súng mới được xông vào.

Hai vợ chồng vừa vào được cổng chính, lập tức bảo vệ chặn lại, hỏi đủ điều.

Natsu lúc này mới nói:

- Cứ nói gia tộc Dragneel đến.- Rồi kéo cô ôm sát vào mình, thật nguy hiểm khi ánh mắt tên bảo vệ đó cứ nhìn vợ mình.

Lucy khó hiểu nhìn anh, tự dưng ôm mình là sao ta?.

Lát sau, cánh cổng mở ra, hai người bước vào, Giang Thành và đám người Giang gia đã có mặt ngay ở đấy.

Giang Thành đứng dậy, mỉm cười như ánh ban mai, tiến đến định bắt tay nhưng anh đã đẩy ra.

- Chào nhau mà khó thế?- Giang Thành vẫn mỉm cười, nũng nịu trách cứ một câu.

- Hừ.- Anh chỉ hừ một tiếng, tỏ ra khó chịu.

Lucy quan sát kĩ Giang Thành, anh ta đã thay đổi, thân hình đẹp, tóc vàng óng, mắt to dễ thương, gương mặt tổng thể rất non nớt.

- Nói, vợ chồng Giáo hoàng Ailey ở đâu?- Lucy vào thẳng vấn đề, không vòng vo nữa.

- Haha, kêu tôi giao người?

Còn lâu.- Giang Thành bật cười, sau đó, tiện tay phóng con dao bên cạnh, nhắm Lucy mà ném.

Lucy một khắc, xoay người sang phải, ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt lưỡi dao kề sát mặt mình, vặn ngón tay bẻ cong nó rồi quăng xuống đất, gương mặt cô trở nên biến sắc.

- Hay, quả là sát thủ.- Giang Thành vỗ tay khen ngợi, nụ cười trên gương mặt chưa bao giờ tắt.

- Mấy người muốn hai vợ chồng họ làm gì?-Giang Thành bắt đứng thẳng người, hai tay đút túi quần thong thả hỏi.

- Không liên quan anh.- Lucy bực tức trả lời, nhiều chuyện quá.

- Không nói?

Tôi cần lí do.

- Giao người hay không?- Natsu lúc này mới lên tiếng, cậu ta quá lắm rồi, vòng vo chỉ tốn thời gian của anh.

- Ngon thì đến mà lấy.- Giang Thành lui về sau, lập tức đám người của anh ta xông lên phía vợ chồng Lucy.

* Bùm *

Lucy lấy súng ở trong áo ra, nhắm lên trời bắn một phát.

Đằng sau phút chốc xuất hiện đám người mặt áo đen, tay cầm súng, gậy...xông lên, đặc biệt họ đều đeo khẩu trang.

End chap 38.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 39: Cứu được và hi sinh


Chap 39

Cả hai bên xông lên đánh nhau rất hỗn loạn.

Còn Lucy, Natsu xông lên đánh với Giang Thành, Giang Thành đưa ra một đề nghị:

- Giờ tôi và Lucy sẽ đánh, còn anh, đứng chờ, nếu tôi thua, tôi sẽ thả người, còn Lucy thua, anh phải ở với tôi.- Giang Thành dùng ánh mắt si mê nói với Natsu.

Anh chưa phản bác, Lucy nói:

- Đừng nói nhiều.

Vừa dứt lời, cô tiến đến anh ta, đấm một phát vào bụng, Giang Thành nhanh chóng né được, vung nắm đấm hướng bụng Lucy.

Cô nhanh chóng rút người, lách qua bên trái, lấy chân đá nắm đấm anh ta, làm Giang Thành rụt người về phía sau.

Anh ta chép miệng, nói:

- Chà, bụng là điểm yếu nhỉ?

- Im miệng, lên đi.- Lucy chửi một tiếng, lại thủ thế chuẩn bị đánh tiếp.

- Được.- Giang Thành lại xông lên, lần này lực đạo thực sự rất mạnh.

Anh ta sử dụng một cú đá xoáy về phía Lucy, cô nhanh chóng nhảy lên cao, quay người xuống dưới, làm hình dáng mũi tên, nhắm đầu của Giang Thành mà chuẩn bị đấm.

Nhưng không may, anh ta lại lui người về, làm Lucy phải lộn người lại, tiếp đất.

- Quả nhiên là sát thủ.- Anh ta khen ngợi Lucy, khẽ sờ vai áo dính chút máu.

- Quá khen.- Thì ra lúc lộn người, Lucy đã phóng một cây kim châm vào vai áo của Giang Thành.

- Đem hai vợ chồng kia ra đây.- Giang Thành ra hiệu cho đàn em phía sau.

Lập tức, ngoài sân xuất hiện thêm 2 người: Vợ chồng Giáo hoàng Ailey.

- Muốn cứu người hả?- Giang Thành cười hỏi.

- Muốn gì?- Lúc này Natsu mới lên tiếng.

- Anh còn không biết em muốn gì à?- Giang Thành lộ ra vẻ ủy khuất.

- Bớt diễn trò.

- Một là hai người họ chết, hai là Lucy chết.

Anh chọn đi.- Giang Thành thảy cây súng qua cho Natsu.

- Ngươi nói nhiều quá đấy.- Lucy lấy súng ra bắn vào cây súng đang bay đến kia làm nó bật ra xa.

Hướng nòng súng thẳng đến Giang Thành mà bắn, lập tức cô khựng lại.

- Cô bắn đi.- Giang Thành đã đưa vợ chồng giáo hoàng Ailey ra chắn trước mặt.

Lucy đang rất phân vân, không biết làm sao thì có tiếng nói êm dịu phát ra:

- Bắn ta đi con, đừng chần chừ.- vợ giáo hoàng Ailey lên tiếng.

- Con đừng lo.- giáo hoàng Ailey cũng lên tiếng.

* Pằng *

Đang lúc giằng co qua lại thì đằng sau lưng Giang Thành có tiếng súng nổ, một dòng máu tươi chảy xuống, Giang Thành ngã xuống đất.

Thì ra Ken là người đã bắn.

- Xin lỗi phu nhân tôi đến muộn.- Ken đến trước mặt cô cung kính nhận lỗi.

- Được rồi, đi thôi.- Lucy buông súng, xoay người đi ra với anh.

* Pằng *

Lại thêm tiếng súng vang lên, lần này là Ken ngã xuống, thì ra Giang Thành còn sống, đã định bắn cậu nhưng Ken phản ứng kịp, đã chắn cho cô, Lucy quay lại đỡ Ken, còn Natsu đã bắn chết Giang Thành kia từ lâu rồi.

Lucy đỡ Ken, hỏi:

- Đi bệnh viện nào.

Ken lại giữ tay cô, nở nụ cười nói:

- Phu nhân, thật ra tôi kêu tiếng này nhưng lòng tôi rất khó chịu, tôi yêu phu nhân rất nhiều nhưng đâu dám nói ra, chỉ biết âm thầm mà bảo vệ phu nhân.- Ken ôm chặt cô mà nói.

- Cậu?- Lucy ngạc nhiên.

Cô không hề biết việc này.

- Vậy cô gái kia là?

- Tôi chỉ xem như em gái mà chăm sóc, trong lòng tôi chỉ có mình phu nhân.

Tôi chết rồi mong phu nhân hãy sống tốt.

Tôi yêu phu nhân.- Nói đoạn Ken nhắm mắt mà chết trong vòng tay cô, môi còn mỉm cười.

Lucy ôm Ken một lúc rồi sai người mang Ken đi an táng.

----------------------------------------------------------

Ngày hôm sau,

- Lucy à, anh về rồi.- Natsu từ ngoài cửa vào nhà, kêu vợ mình.

- Oh, anh thay đồ đi.- Lucy nói vọng lại từ trong bếp.

- Đói quá vợ ơi.- Natsu nhanh chóng đi vào trong bếp, ôm lấy thân thể yêu kiều mà mình thương kia.

- Ôi, đi tắm đi nào.- Lucy cười cười, quay lại hôn nhẹ lên má anh, tay vẫn sắp xếp đồ ăn một cách thuần thục.

Anh cười rồi gọi lại cô, sau đó lên phòng tắm.

Chợt Lucy nhớ ra gì đó, gương mặt vẫn không cảm xúc, lạnh nhạt nói:

- Hai người cũng ra ăn cơm đi nào.

Chốc lát, có hai người một đàn ông một phụ nữ đi ra, ngồi trên bàn ăn.

Cả hai đã ngoài 50, nhưng gương mặt vẫn giữ được nét thanh lịch, uy nghiêm.

- Con à,...- Giáo hoàng Ailey lên tiếng.

Nhưng chưa kịp nói hết thì Lucy đã bưng đồ ăn ra đặt lên bàn , lại xoay người vào trong bếp bưng tiếp đồ ăn ra.

- Con nghe ta nói chút đi.- Vợ giáo hoàng Ailey đau lòng lên tiếng kêu cô.

Lucy dọn hết đồ ăn ra, cởi tạp dề ra, để sang bên, đan hai tay lại chống lên cằm, nhàn nhạt mở miệng:

- Nói đi.

- Ta...ta...chúng ta rất xin lỗi con, ta đã bỏ rơi con như vậy.- Hai người ánh mắt u buồn vẻ hối lỗi nhìn Lucy.

- Tôi nào trách.

Nhờ phước hai người mà Ken đã bỏ mạng rồi.- Nếu không phải hai người này giữ vật gì đó quan trọng của giới bạch đạo thì đâu có chuyện gì xảy ra, rời khỏi nơi đó nuôi nấng cô là yên bình rồi.

- Ta...- vợ giáo hoàng Ailey còn muốn nói gì đó nhưng Natsu đã xuống, thản nhiên hôn cô một cái, ngồi xuống cạnh cô, nhìn hai người họ cũng chả mấy thiện cảm.

Sau đó, anh là người mở miệng mời hai người họ ăn cơm, Lucy chỉ im lặng ăn, gắp đồ ăn cho Natsu, không nhìn hai người họ, song đôi mắt đã có nhiều vệt nước đọng lại làm mắt ửng đỏ nhưng không ai biết.

End chap 39.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 40


Chap 40

Ăn uống xong xuôi, Lucy đứng lên dọn dẹp đồ, vợ giáo hoàng Ailey đứng lên định dẹp phụ nhưng bị cô gạt ra, bảo ra phòng khách ngồi, bà rất buồn nhưng do con gái như vậy thì phải chịu.

Bà đành đi ra chỗ Natsu và giáo hoàng Ailey đang đánh cờ, nhẹ nhàng ngồi xuống xem họ.

* Xoảng*

Trong bếp đột ngột phát ra tiếng đổ vỡ, mọi người hớt hải chạy vào xem, phát hiện cô đang đứng tựa vào thành bếp, chén dĩa vỡ dưới sàn, lắc lắc đầu.

Natsu nhanh chóng chạy vào đỡ cô, ôm cô vào lòng ôn nhu hỏi:

- Em sao thế?

- Chóng mặt...- Lucy thều thào nói rồi trợn tròn mắt, đẩy Natsu ra chạy ù vào nhà tắm, ói mửa đủ kiểu.

Mọi người ai cũng lo lắng.

Ói xong, cô mang khuôn mặt trắng bệch đi ra, không còn sức, Natsu nhanh chóng bước đến đỡ cô lên ghế sofa, cho đầu cô tựa vào người mình, xoa tóc cô hỏi:

- Em thấy thế nào rồi?

- Mệt quá.- Lucy yếu ớt nói.

- Để anh kêu Timy đến xem bệnh cho em.- Rồi anh ôm cô vào lòng, nhoài người đến bàn lấy điện thoại, bấm số gọi cho Timy:

- Timy, đến nhà tôi trong vòng 30'.- Rồi lạnh lùng mà tắt điện thoại.

Lucy hiện tại do hơi mệt nên dựa vào lòng anh ngủ ngon, tay nắm nhẹ góc áo anh, mặt vùi thật sâu vào lòng anh.

Anh lúc này mới hài lòng nở nụ cười, hôn lên trán cô.

Hai vợ chồng giáo hoàng Ailey ngồi đối diện anh, nhìn thấy cảnh này mà lòng ấm áp, lên tiếng hỏi Natsu:

- Cậu yêu nó nhiều lắm ư?- Giáo hoàng Ailey hỏi.

- Tất nhiên.- Anh ngẩng mặt lên, lạnh giọng trả lời.

- Ba mẹ cậu đâu?

Có gây khó dễ cho nó không?- Vợ giáo hoàng Ailey hỏi.

- Ba mẹ?

Tôi quăng qua nước khác rồi.

- Anh trả lời một cách rất tự nhiên.

Hai người nghe vậy đồng loạt biến sắc, con người này nguy hiểm thật.

Anh bỗng trầm mặc hướng hai người hỏi:

- Tại sao hai người lại bỏ cô ấy?

Một câu hỏi đã thành công làm cho không khí trở nên im lặng đáng sợ.

Vợ giáo hoàng Ailey thở hắc ra, lên tiếng:

- Cậu biết tên tôi rồi: Angel Ailey và ông ấy, King Ailey, đó là dòng dõi gia tộc giáo hoàng, họ sẽ cấm tuyệt khi chúng tôi sinh ra một đứa con gái, vì thế tôi mới bỏ Lucy...

- Tại sao?- Anh rất ngạc nhiên hỏi.

- Gia tộc giáo hoàng chia làm 2 dòng dõi: Một là dòng dõi của Stephen, hai là Ailey, chúng tôi là đứng đầu gia tộc, nhưng lại phải sinh con trai vì người chủ gia tộc giáo hoàng là con trai, còn gia tộc của Stephen bắt buộc phải sinh con gái.

Số lượng con trai phải nhiều hơn con gái.

Chính vì thế tôi mới phải bỏ Lucy.- Bà kể đến đây thì nước mắt lưng tròng. (Su: khúc này lộn xộn quá~ >
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 41


Chap 41

Tại Biệt Thự của Natsu hiện đang có một luồng khí lạnh đáng sợ vây quanh, từng người hầu đều không dám thở, vì sao?

Natsu- ông chủ của họ đang bừng lửa giận, nếu như động đến, ngọn lửa ấy sẽ đốt cháy họ mất.

Natsu ngồi bên giường Lucy, tay nắm chặt tay nhỏ bé của cô, khẽ hôn, sau đó bỏ tay cô vào chăn, dịu dàng nhìn cô.

- Natsu....- Lúc này, Lucy đã tỉnh, khàn khàn kêu anh.

- Lucy, em thấy sao rồi?- Anh nhanh chóng xoay người, vuốt mặt cô lo lắng hỏi.

- Em không sao.

Thấy cô muốn ngồi dậy, anh nhanh chóng đỡ lưng cô, rồi anh ngồi lên giường, để cô tựa vào ngực anh, phất tay:

- Lui hết đi, hãy nói hai vợ chồng kia lên thư phòng chờ tôi.- Giao phó cho quản gia xong, anh liền dịu dàng nhìn cô.

- Em có biết rằng em đang có tiểu bảo bảo không?

Lỡ có chuyện gì xảy ra với em và con, anh sao sống được hả?- Anh lo lắng vuốt tóc cô.

- Em biết rồi, xin lỗi.- Cô dụi dụi vào lòng bàn tay của anh.

- Em với họ nói gì mà kích động thế?- Anh vẫn gắng gạn hỏi cô.

Dừng một chút, không gian khẽ yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng lá xào xạc, cô lại mỉm cười lắc đầu:

- Không có gì, anh đừng lo.

"Xem ra cô không chịu nói, chắc là chuyện quan trọng lắm, hỏi vợ chồng kia vậy"- Anh suy nghĩ.

- Em nghĩ đi, anh đi làm chút việc.- Anh vuốt má cô, hôn nhẹ rồi rời khỏi phòng.

* Cạch *

Cánh cửa thư phòng mở ra, Natsu bước vào đã thấy hai vợ chồng họ ngồi trên ghế sofa, uống trà rất nhàn hạ.

- Hai người ung dung nhỉ?- Anh cất giọng trầm thấp nhưng tâm trạng anh đang không vui.

- Con rể, gọi chúng ta có gì không?- Angel Ailey lên tiếng hỏi một cách gần gũi nhất.

- Con rể?

Được, cứ coi là vậy.

Tôi cần hỏi hai người một số vấn đề.

- Được.

- Rốt cuộc là tại sao hai người lại làm cô ấy kích động như vậy?- Anh quét đôi mắt sắc bén của mình nhìn họ.

- Đó là cách để ta sinh tồn.- Hai người họ ung dung trả lời.

- Sinh tồn?- Anh khẽ nhíu mày.

- Hai người có phải cha mẹ cô ấy không?- Anh hỏi.

- Sao lại hỏi vậy?- Hai người họ dừng động tác, khựng lại một chút, nhìn sang anh.

- Tưởng Natsu tôi đây ngu à?- Ang cười khẩy nhìn họ.

Quăng một xấp tài liệu xuống bàn, anh lại nói:

- Tài liệu cha mẹ Lucy đều ở trong đây.

Hai tên giả danh kia muốn chết hả.

Nói mau hai người kia đâu.- Anh lạnh lùng quát.

- Làm thế nào...?- Hai người họ đơ cả mặt.

- Ai sai hai người tới?- Anh vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng khó chịu ấy.

- Là...là...Stephanie.- Cuối cùng họ cũng chịu khai ra.

- Stephanie.

Cô ta lại trở về à?- Anh gầm gừ, suýt nữa mất tự chủ mà bóp chết họ.

- Tôi, chỉ làm theo lệnh thôi.- Hai người họ rất là sợ anh lúc này.

- Cút khỏi đây mau.- Anh đuổi hai tên kia đi mau.

Không ngờ cô ta có thể biết cha mẹ Lucy kĩ như vậy: Natsu nghĩ rồi nhíu mày.

...

6h tối, Lucy đã tỉnh.

Mở đôi mắt ra, nhẹ nhàng chớp rồi từ từ ngồi dậy, khẽ nhăn mặt vì bụng mình hơi đau, bước xuống giường xỏ dép và xuống dưới nhà.

Đi đến chỗ sofa, nơi mà anh đang ngồi suy nghĩ đến quên hết xung quanh, vòng tay qua cổ anh, hỏi dịu dàng:

- Sao lại ngồi đây suy tư thế?

Anh giật mình, kéo cô qua ôm vào lòng mình, nỉ non:

- Xin lỗi bảo bối, anh không ở bên em, anh thật đáng trách...- Vừa xin lỗi vừa hôn lên má cô.

Cô bật cười, nói:

- Có gì đâu Natsu, anh bận việc mà.

Anh cười ôn nhu ôm chặt cô vào lòng.

Người con gái này là mạng sống của anh, anh không thể làm cô tổn thương bởi người đàn bà khác.

...

11h, Tại Biệt thự, Lucy đang ngủ, bỗng nhiên ngồi bật dậy, rời khỏi giường, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.

Natsu quay sang định kiếm thân thể thơm tho ấy ôm vào lòng nhưng sờ mãi không thấy.

Anh đã làm cô đến như vậy cô còn đi được à?

Lật đật mặc thêm áo, xỏ dép xuống giường đi kiếm cô.

- Lucy, Lucy...- Anh luôn miệng gọi, nhưng không có tiếng trả lời, chợt thấy nhà bếp có ánh đèn, đi đến bật đèn lên thì thấy cô ngồi đó, khoang tay trước bàn, mặt ngẩn ra.

Nhanh chóng chạy lại lay cô, cô bỗng lắc lắc đầu, quay sang anh ngạc nhiên hỏi:

- Sao anh ở đây?

- Thế em sao lại ngồi đây?- Anh ngạc nhiên hơn khi cô hỏi câu đó.

- À...à...em hơi đau bụng ấy mà.

Anh nhìn cô lúng túng mà lòng sinh nghi, thế nhưng tạm thời gác qua, bế cô lên phòng ngủ.

Cô và con đều phải ngủ.

...

- Cậu đến nhà tôi đi, Hina.- Lucy ngồi trước giương, gọi điện cho Hina. (Su: nói là "cậu" cho thân thiện í mà~)

Sáng nay anh đã đi làm rồi, cô mới tranh thủ gọi cho Hina, cô cần làm rõ một số việc.

30' sau

- Lucy ơi.- Hina rốt cục đã đến, thấy Lucy đang xem ti vi liền đi đến ngồi cạnh cô.

- Oh, cậu tới rồi à.- Lucy buông điều khiển xuống, cười với Hina.

- Gọi tớ có gì không?- Hina thắc mắc hỏi.

- Tôi dạo này lạ lắm, cơ thể không như ý muốn của mình.- Lucy nhớ lại và bắt đầu kể mọi chuyện tối hôm qua cho Hina....

End chap 41.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 42


Chap 42

Lucy kể đầu đuôi mọi chuyện cho Hina nghe, mặt Hina ngày càng nhíu lại.

Hina nghe xong bắt đầu nói:

- Cậu đã bị ảo giác rồi.

Cô hết hồn.

Ảo giác?

Là sao?

- Cậu nói gì?

Ảo giác?

Sao có thể...- Cô trợn tròn mắt hỏi.

- Trước đó cậu có ăn hay uống gì không?- Hina bắt đầu hỏi.

- Hình như chỉ là đồ ăn tôi nấu...À có một lần của người đàn bà kia...- Cô từ từ suy nghĩ kĩ, cuối cùng cũng nhớ ra.

- Chắc chắn bà ta đã cho thuốc gì vào rồi.

Chết tiệt.- Hina thầm chửi một tiếng.

- Tôi có ăn bánh cá của bà ta một lần.- Lucy rốt cuộc đã nhớ, tức giận tột đỉnh.

- Vậy ảo giác sẽ ảnh hưởng gì?- Lucy hỏi.

- Cậu sẽ bị lạc vào một thế giới khác, hiện cậu đang hạnh phúc, cậu sẽ lạc vào đau khổ, nó sẽ tạo ra một màng chắn, khiến cậu muốn tự sát, cậu nhìn thấy Natsu bỏ cậu, cậu mất con từ đó hiện thực của cậu sẽ bị ảnh hưởng.- Hina nghiêm túc nói.

- Ả đàn bà kia.

Tôi sẽ băm bà ta ra trăm mảnh.- Lucy nắm chặt quả đấm, tay còn sờ lên bụng mình.

- Vậy trị được không?- Lucy hỏi lần nữa.

- Natsu có thể trị cho cậu.

- Làm sao?- Cô rất thắc mắc.

- Chứng ảo giác này sẽ có một giai đoạn rất nặng, cậu không thể trở về hiện thực, chỉ còn cái xác, hồn cậu bị đưa đi, nếu Natsu tâm linh tương thông sẽ cứu cậu ra, chỉ có thể trị hẳn vào lần đó thôi.- Hina từ tốn giải thích.

- Thế thì--- Lucy chưa nói hết câu, đằng sau có tiếng nói.

- Anh sẽ làm tất cả cho em.- Natsu đã nghe tất cả mọi chuyện khi anh trở về sớm, ôm cô từ đằng sau.

- Natsu.- Lucy vui vẻ, quay ra sau ôm anh, hôn lên môi anh.

- Em yên tâm đi, em và con sẽ được anh bảo vệ bằng cả tính mạng này.- Natsu ôm chặt cô, giọng nói đầy kiên quyết, uy quyền.

- Natsu, em yêu anh.- Lucy thật sự cảm động, ôm chặt anh không buông.

Hina đã chuồn từ lâu, chỉ để lại chữ " bye " rồi chạy biến luôn.

- Vậy anh phải chờ đến giai đoạn nặng ấy mới cứu em được à?- Natsu nhíu mày đẹp lại, mặt trở nên lo lắng.

- Đúng vậy.

Anh bất giác ôm chặt cô, vợ anh sao phải chịu khổ cực thế này.

Anh nhất định phải băm chúng ra ngàn mảnh vì dám đụng Natsu này.

...

6h tối, Lucy đang loay hoay nấu cơm cho anh, một bữa cơm tình yêu.

Chả là hôm nay cô cho người làm nghỉ cả, tự mình xuống bếp, tự tay nấu cho anh một bữa ngon lành.

- Natsu, ra ăn cơm đi.- Lucy gọi với ra phòng khách.

Lát sau, Natsu tiêu soái mặc đồ ở nhà, còn đeo thêm cặp kính, chuẩn xác là một nam sinh, trông thật trẻ trung.

- Xong rồi à?

Natsu để kính qua một bên, ôm cô từ phía sau, đầu tựa lên vai cô, tay siết chặt eo, phần bụng hơi nhô ra của cô.

- Anh ra kia ngồi đi, em bưng đồ ăn lên ngay.- Lucy đút miếng tôm cho anh rồi mỉm cười, bảo anh như bảo con nít vậy.

- Ok vợ.- Vừa nhai tôm, hôn cô một cái ngay má rồi mới ra bàn ngồi.

* cạch *

Dĩa đồ ăn cuối cùng cũng được đặt lên bàn.

Cô mỉm cười cởi tạp dề ra vắt sang một bên, ngồi xuống đối diện với anh, thấy anh cứ nhìn mình bằng ánh mắt...thèm thuồng, cậu quơ quơ tay trước mặt anh:

- Anh sao vậy?

Natsu choàng tỉnh, kéo cô vào lòng, cười gian nói:

- Em mặc đồ chi mỏng thế này?

Anh thèm em lắm biết không hả?

Lucy giật mình, bật cười khúc khích, sờ vào ngực anh làm anh nổi dậy rồi nhảy khỏi ngực anh, cười đùa nói:

- Em đang có thai đó, anh đừng có mà làm trò.

- Tiểu yêu tinh này, đợi 2 tháng sau anh đòi em cả vốn lẫn lãi.- Anh kéo cô lại, nựng má cô mà buông lời uy hiếp.

Cô cười hì hì, ôm rồi hôn anh vài cái coi như bù đắp cho 3 tháng.

...

1h sáng,

- Mama à, theo con nào.- Tiếng đứa trẻ vang lên.

Lucy vui vẻ chạy đến bên đứa trẻ, giang tay ôm lấy nhưng đứa trẻ ấy lại biến mất.

Cô dáo dát tìm xung quanh., một dòng sông hiện lên, một đứa bé quẫy tay kêu cứu thảm thiết:

- Mama, cứu con.

Lucy không nghĩ ngợi nhiều, lao xuống dòng sông nhưng một lần nữa biến mất mà lúc này, cánh đồng hiện lên, xanh bát ngát, khung cảnh bình yên.

Đứa trẻ đó lại xuất hiện, ngồi trên bãi cỏ xanh mướt, quay sang kêu cô:

-Mama, con cô đơn quá ạ.- Rồi cậu bé biến mất.

Lucy chạy theo bóng đứa bé, chạy chạy mãi...

- Lucy, em tỉnh đi, tỉnh đi.- Natsu lay vai cô, lay đến nỗi cô tỉnh bật dậy.

- Natsu- Cô mơ màng gọi.

- Em sao vậy, lại gặp ảo giác gì nữa?- Anh lo lắng biết bao nhiêu, ôm thật chặt cô vào lòng.

- À, không có gì đâu.- Cô ôm lại anh, vì không muốn anh lo nên tạm thời cô không nói.

- Rồi, ngủ tiếp nào.- Natsu yêu chiều hôn lên môi cô, ôm cô nằm xuống giường, tiếp tục giấc ngủ.

...

7h sáng.

Ánh nắng thật sự rất lợi hại, đã bẻ đôi màn đêm, bây giờ còn luồn vào khắp nhà lay mọi người dậy.

Lucy khẽ cựa mình, phát hiện anh đang rất yên lành ngủ kề bên cô, tay vẫn ôm chặt eo cô không buông, gương mặt ngủ hết sức yên bình, cô tự thấy sao mình lại hạnh phúc thế này.

- Dậy rồi à?- Natsu bỗng tỉnh dậy, nựng má cô, hỏi.

- Vâng.

- Đi ăn sáng nào.- Natsu xoa bụng cô một chút rồi bế cô vào phòng tắm.

Lucy khúc khích cười, lồng ngực anh ấm áp thật.

Natsu nhìn cô cười vui vẻ, hôn lên chóp mũi cô rồi bước đi tiếp.

...

- Hôm nay anh về sớm không ?- Đang ăn thì Lucy quay sang hỏi anh.

- Để anh xem vì dự án bên Anh cần phải làm với lại anh sẽ làm trắng lại tổ chức Texas, rồi sáp nhập công ty kim cương của em vào công ty anh cho em yên tâm dưỡng thai.

- Được rồi.- Lucy nghe đến Texas thì buồn rười rượi, đó là nơi cô được gặp anh, được trở nên mạnh mẽ nhưng giờ vẫn phải làm trắng.

- Em đừng lo, những người trong đó, anh sẽ mở một công ty con cho họ làm thêm ngành khác nữa.- Anh thấy cô buồn cũng buồn theo, nơi đó cũng chứa bao nhiêu hồi ức với anh, nơi đã dạy dỗ anh...

Cô cười gượng ôm anh, nhưng khi chui vào lồng ngực anh rồi thì mắt cô bỗng hóa đá...

- Lucy, Lucy, em nhìn gì thế?- Anh vuốt mặt cô, lo lắng hỏi.

- Hả, không có gì đâu.- Cô vui vẻ đáp lại anh.

Anh nhìn cô mà đôi mắt dần sâu thẳm hơn, một tia ác độc và xót xa xen lẫn vào nhau.

...

Natsu đã đi khoảng 30' thì Lucy cũng chuẩn bị đi ra ngoài, quản gia thấy thế hỏi:

- Phu nhân đi đâu ạ?

- Tôi đi chút chuyện, không được nói cho ông chủ biết nha ông.- Cô làm vẻ mặt " uy hiếp " quản gia làm ông phải lắc đầu.

- Phu nhân đi đi ạ.

Cô tạm biệt ông và lên xe Audi, tự lái đến nơi nào đó.

...

Thành phố S

Lucy đổ xe trước một tòa nhà lớn, vừa bước xuống xe lập tức cánh cổng mở ra...

Một người vệ sĩ ra nói với cô:

- Mời cô Lucy vào nhà.- Rồi chính mình lái xe cô vào nhà.

Lucy gật gật đầu, bước vào nhà chính, đèn nhà chính sáng lên, một ánh sáng rất êm dịu, không chói mắt.

- Tới rồi hả Lucy.- Giọng một người con gái vang lên.

Lucy lập tức mỉm cười, vui vẻ kêu còn có vẻ trêu đùa:

- Em yêu, anh đến nhà sao không lại hôn cái nào.

Lập tức, người con gái ấy bật dậy khỏi ghế sofa, hung hăng đi đến chỗ cô đứng, nhéo má cô một cái làm cho nó đỏ lên.

- Á đau, bà chị la sát này.

Trêu có tí thôi mà, làm thế vậy hèn gì ế là phải.- Cô vẫn không vừa mà còn gắng nói thêm một câu.

Người con gái ấy buông tay, hếch cằm nhìn cô, căm phẫn nói:

- Nếu cưng không mang thai chị đánh cho cưng không còn mẩu xương rồi.

- Hì hì.- Lucy cười tươi rồi đi đến chỗ sofa ngồi xuống với sự giúp đỡ của người con gái.

- Em tìm chị có gì không?

- Jolie, em có một khó khăn.- Cô khó nhọc nói chuyện.

- Chuyện gì mà em không thể giải quyết?- Jolie kinh ngạc hỏi, chuyện mà Lucy không thể giải quyết chắc rất khó.

- Em bị ảo giác.- Cuối cùng cô cũng nói ra.

- Ảo giác?- Jolie cũng bất ngờ thốt ra.

Lúc này, quản gia đến nói nhỏ vào tai Jolie gì đó mà chị ta kêu cho người đó vào.

- Em bị ảo giác, chị nghĩ em có thể bị hai nhân cách.- Jolie nghiêm trọng nói.

- Hai nhân cách?- Lucy khó hiểu hỏi lại.

- Đúng vậy.

Trong tâm trí của em có một dòng suy nghĩ, nhân cách khác nhưng đó lại trái ngược hoàn toàn với tính cách của em, đó là sự bi quan.- Jolie tận tình giải thích.

- Na ná giống Hina giải thích.- Cô nói với Jolie.

- À...- Chưa nói hết câu, một người đàn ông bước vào.

Lucy bật thốt lên:

- Anh ba.- Cô chạy lại, ôm chặt người con trai tuấn tú đứng ngoài cửa, người con trai ấy xoa đầu cô, vẻ mặt hết sức cưng chiều.

- Sao em lại đến đây?- Người con trai ấy hỏi.

- Tìm chị Jolie chơi.- Cô biếng nhác trả lời.

- Có thai mà đi lung tung, tên Natsu ấy giết anh mất.- Người "anh ba" ấy sợ hãi.

- Hứ, anh vậy mà sợ ảnh?- Cô mang vẻ mặt khinh thường hỏi.

- Chứ...- Chưa nói hết câu thì điện thoại đổ chuông.

Nhìn vào màn hình mà mặt người con trai ấy xanh méc: Natsu.

- Ai gọi vậy anh?- Cô ngây ngô hỏi, chân đung đưa trên người Jolie để Jolie gọt táo cho ăn.

- Tên chồng thối của em kìa.- Anh ta run rẩy từng đợt.

- Có gì phải sợ?

Anh nghe đại đi.- Cô quay sang ôm chặt Jolie mà ngủ.

- Hắn ta từ lúc thu mua công ty anh anh đã sợ rồi.- Ngoài miệng nói vậy anh ta vẫn nghe điện thoại.

- Alo...- Run rẩy mà trả lời điện thoại.

- Lyen, tên kia Lucy vợ của tôi đâu.- Đầu dây bên kia dùng giọng âm độ nói chuyện với anh ta.

- À, thì,..- Lyen ấp úng sợ sệt.

- Natsu ơi cứu em, hắn ta muốn giết em.- Lucy từ đâu tỉnh dậy, hét thật to qua đầu dây bên kia.

* Grầm*

Chỉ nghe tiếng đập bàn thật mạnh và tiếng hét vọng lại:

- LYEN.- Natsu hét một cách mãnh liệt.

- Ấy, bình tĩnh, em ấy bình thường mà.- Lyen trừng mắt với Lucy, luống cuống giải thích.

Lucy cười khúc khích, nhảy xuống giựt lấy điện thoại:

- Natsu, em không sao mà.- Lucy giọng rất êm dịu nói chuyện với Natsu.

- Được rồi, ở đó đi, anh đến đón em.- Natsu quả quyết nói.

- Anh có cuộc họp với bên Pháp mà.- Lucy giật mình thốt lên.

- Kệ nó.

Ở đó đi.- Anh dịu dàng nói.

Nói rồi dập máy.

Lucy sau khi cúp máy thì vứt luôn điện thoại vào tay anh mình, tiếp tục nhảy vào lòng Jolie ngủ rồi đợi chồng đến lảm cho Lyen đơ cả mặt ra.

Natsu mà tới đây thấy cảnh này thì... thôi chuồn trước- suy nghĩ của Lyen là vậy.

Sau đó, nói vài ba câu với Jolie rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

...

30' sau,

Natsu thực sự đã tới, hùng hổ bước vào nhà, bắt gặp cảnh Lucy ôm cứng ngắc Jolie mà ngủ, mà Jolie cũng ôm lại cô, gục đầu xuống vai cô mà ngủ ngon lành.

Đôi mắt anh dần hẹp lại, bước vài bước là đến sofa, khẽ khàng bế cô ra khỏi chỗ của Jolie, cô đang có thai mà ngủ ở sofa ư?

Không thể nào chấp nhận.

Lucy đang ngủ cảm giác được bế lên, dụi dụi vài cái như nhận ra gì đó rồi mỉm cười, ôm chầm thắt lưng anh mà ngủ tiếp.

Anh cũng không nói gì, bế cô ra xe rồi đi về Biệt thự.

Jolie sau đó cũng tỉnh dậy, không thấy Lucy đâu thì nghĩ chắc Natsu đến đưa về rồi nên cũng từ tốn đi lên lầu tiếp tục ngủ.

...

Biệt thự,

Sau khi ngủ một giấc say sưa thì Lucy tỉnh dậy do đói bụng, lật đật đi xuống lầu kiếm gì ăn thì mình lại bị nhấc bổng lên, tay cô choàng qua cổ anh, cười mỉm nghe anh nói:

- Em đi đâu?

- Kiếm ăn?- Cô đung đưa chân trả lời.

- Sao không gọi anh?

Anh đem lên cho.- Vừa nói, chân anh vừa đi xuống lầu.

- Em đi được mà.- Lucy nghiêng đầu hớp mắt nói.

- Được rồi, đi ăn.- Anh hôn lên môi cô, ẵm cô xuống lầu và gọi quản gia chuẩn bị đồ ăn cho người có thai.

Đặt cô lên đùi rồi đút ăn cho cô.

Lucy thích thú dựa vào lòng anh để anh đút ăn.

...

Ăn uống xong xuôi, hai người đi vài vòng ở vườn, thân ảnh lớn ôm chặt thân ảnh nhỏ trông thật hạnh phúc.

Đến giữa vườn, anh hỏi cô:

- Lucy, sau này nếu anh chết em và con sẽ làm sao?

Tự dưng anh hỏi chuyện lạ kì gì vậy?

- Em sẽ hỏi con nếu con đồng ý em và con sẽ chết chung để ba chúng ta sẽ lại là gia đình.- Lucy mỉm cười ôm anh rồi trả lời.

- Ngốc, dù cho em có là ai anh cũng chỉ yêu người Lucy này, người con gái yêu kiều đứng trước mặt anh đây.- Anh bỗng dưng xúc động, ôm chặt cô, phải, đời này chỉ cần cô là anh hạnh phúc rồi.

Hai người ôm nhau một lúc rồi anh đưa cô vào nhà vì trời đã trở lạnh.

End chap 42.

-----------------------------------------------------

Chap này dài ơi là dài -.- ta định edit cho end fic lẹ mà chap này dài quá~
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 43


Chap 43

6h sáng,

Trời vẫn còn mờ mờ, vướng hơi đêm, mọi thứ đều yên tĩnh đến lạ thường.

Trong một ngôi biệt thự:

- Natsu, anh tỉnh dậy ngay.- Lucy giảm âm lượng đế âm độ nói chuyện với chủ nhân của móng vuốt đặt trên ngực cô kia.

- Chuyện gì?- Natsu không mở mắt cứ thế ôm cô nằm xuống giường rồi ôm chặt cô.

- Anh mau bỏ tay ra, sờ hoài.- Cô chu môi, nhăn mặt nói.

Anh không những không nghe mà còn vào sâu hơn, vén hẳn áo cô lên mà sờ thoải mái.

Bàn tay mát lạnh sờ lên da thịt mình làm cô run run, khẽ co giật.

Natsu nhắm tịt mắt, miệng chuẩn bị lộng hành, môi hôn nhẹ lên cổ rồi chuyển nhanh xuống ngực, bắt đầu cắn mút.

Lucy giật mình, đẩy anh ra, nói:

- Natsu, mới mang thai 2 tháng mà.

Tháng sau đi.- Lucy ôm anh nói.

Anh nhanh chóng mở mắt ra, nhìn cô, giọng khàn nói:

- Được rồi, cho anh hôn vài cái đi.

Cuối cùng cũng mềm lòng, Lucy mau chóng để anh hôn thoả thích, mút, cắn...

...

- Anh giải quyết xong bên hắc đạo rồi à?.- Lucy nằm trong lòng anh, ngước mặt lên hỏi.

- Ừ, từ giờ anh chỉ cần trong bạch đạo thôi.- Natsu vuốt ve tóc cô mà nói.

- Em thích cuộc sống yên bình hơn, nhưng em vẫn phải làm sát thủ.

Không còn hắc đạo, em sẽ bảo vệ anh.- Lucy nói thật nghiêm túc.

- Ôi, vợ yêu.- Anh ôm chặt cô, yêu cô chết mất, những lời thâm tình đó làm anh điên mất.

...

- Con của cô đã lớn, đang trong thời điểm quan trọng, đừng để có gì ảnh hưởng, sẽ sảy thai đó.- Vị bác sĩ già đẩy đẩy gọng kính nói.

- Dạ được.- Cô mỉm cười nói.

Anh đứng bên cạnh, ngay lập tức đỡ cô đứng lên, đi ra khỏi phòng khám.

- Con đã lớn rồi, chắc em mệt mỏi lắm đây.- Anh âu yếm xoa bụng cô, ân cần nói.

- Không sao, chả có gì lo ngại hết.- Cô mỉm cười, dựa vào vòm ngực rắn chắc ấy.

Nhưng, cuộc sống không có gì là trọn vẹn...

- Em ở đây, anh đi lấy xe.

- Vâng.- Cô vui vẻ nói.

* Rầm*

Anh đi được ba bước, một chiếc xe lao ra, nhắm thẳng cô và anh chạy lại ôm cô...

Máu...máu từ hạ thể cô chảy ra rất nhiều, cô nằm bất động ở đấy, cố gắng vươn đôi tay của mình, chạm vào tay anh nhưng không kịp, cô đã ngất và hai người được đưa lên xe cứu thương. (Su: muốn hường mà khó quá :< hiccc)

* Phòng cấp cứu*

Cô đứng bên ngoài nhìn anh đang được phẫu thuật bên trong mà lòng đầy đau xót.

Đứa bé còn giữ lại được và chứng ảo giác đó của cô cũng biến mất, chiếc xe tông là điều ảo giác cuối cùng, và nhìn thấy máu của anh cũng là lúc cô thức tỉnh.

Khóc?

Giờ đứng đây khóc thì được gì?

Nào ngờ điều này lại xảy đến.

Ngã quỵ trước phòng bệnh, cô cảm thấy trời đất như sụp đổ, làm sao cô sống nổi?

Anh phải sống, cô tình nguyện đánh đổi để anh được sống...

Cửa phòng cấp cứu mở ra...

- Ai là người nhà của bệnh nhân Natsu?- Vị bác sĩ già bước ra hỏi.

- Tôi là vợ anh ấy.- Lucy nhanh chóng chạy lại.

- Tạm thời đã qua cơn nguy kịch, nhưng cần phải theo dõi một thời gian.- Vị bác sĩ dặn dò rồi bước đi.

Cô gật gật rồi nhanh chóng vào thăm.

Nhìn thân ảnh anh tiều tụy nằm trên giường bệnh, lòng cô thắt lại.

Bước nhanh đến, vuốt nhẹ gương mặt anh, khẽ gọi:

- Chồng à...- Rồi nắm tay anh khóc, khóc đến vô tâm vô phế.

Điều cô cần là anh tỉnh lại, ôm cô như bao ngày, thủ thỉ bên tai cô những điều ngọt ngào nhất....chứ không phải im lặng bất động như bây giờ.

Cô tự trách mình.

Nếu không phải cô đòi đi khám thai thì anh đâu có như vậy?

Nếu cô cứ nhất quyết phải là bệnh viện đó thì anh đâu bị như vậy?

Tất cả là tại cô, là tại cô hại anh.

Lucy cứ nằm bên giường bệnh mà khóc, khóc cho đến lúc thiếp đi.

...

Đến một lúc sau, cô tỉnh dậy.

Điều đầu tiên là cô nhìn anh, gương mặt đã hồng hào thêm tí, mỉm cười sờ vào gương mặt, đôi môi,... tất cả mọi thứ về anh, đứng dậy mau chóng làm vệ sinh.

Xong xuôi, cô nhấc điện thoại gọi cho ai đó:

- Tất cả tập hợp ở bang nhanh lên cho tôi, trong vòng 30'.

Cô tắt điện thoại, chuẩn bị đến công ty anh, trước khi đi còn không quên dặn dò bác sĩ chăm sóc anh, cô không muốn ai biết anh bị thương, mọi việc cô sẽ tự sắp xếp, cả tin tức cô cũng đã phong tỏa, không một ai biết.

Ra khỏi phòng bệnh, cô ngoáy lại nhìn anh, cười nhẹ rồi bước đi nhưng cô không thấy được đuôi mắt anh đã có vài giọt lệ chảy xuống.

...

Bang,...

- Tất cả mọi người nghe đây, hắc đạo chúng ta sẽ hoạt động lại và tôi sẽ là người quản lý.- Cô ngồi ở ghế bang chủ, dõng dạc thông báo.

- Bang chủ đâu thưa phu nhân.- Một người thanh niên trong bang lên tiếng hỏi.

- Bang chủ đang bị thương, đây cũng là lí do tôi lập lại hắc đạo, tôi phải trả thù cho chồng tôi.- Lucy đôi mắt hằn sát khí khi nhắc đến chuyện anh bị thương.

- Ai làm bang chủ bị thương, chúng tôi giết.

GIẾT, GIẾT, GIẾT.- Tất cả mọi người đều hô, tạo thành làn sóng mạnh mẽ.

- Tốt.

Đi điều tra xem ai đã ở chỗ bệnh viện hôm ấy.- Lucy hài lòng, bắt đầu giao phó nhiệm vụ.

- Gray, Juvia đến công ty em nhanh.- Gọi điện cho vợ chồng kia, cô liền ra lệnh rồi li khai khỏi bang.

Cô còn một việc phải làm nữa, nhanh chóng rồi vào thăm anh.

End chap 43.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 44


Chap 44

Sau khi họp bang xong, cô lái xe đến một ngôi biệt thự, cách bang khá xa.

Ngôi biệt thự rất xa hoa, bể bơi đặt ngay trước cổng, bồn hoa hai bên tạo cảm giác mát mẻ.

Lucy sau khi nói tên cho gác cổng, cô được đi vào.

Nhanh chóng bước vào nhà, cô đã nghe được giọng nói trầm thấp vang lên:

- Em đến đây tìm tôi có gì không?- Một người đàn ông khí thế bức phàm đang ngồi trên sofa xem tài liệu, không hề ngẩng đầu lên, hỏi cô.

Hắn ta rất đẹp trai, ngũ quan sắc sảo, gương mặt trẻ nhưng băng lãnh.

Xung quanh chỉ phát hiện một sự u ám.

- Tôi nhờ anh chút chuyện.- Lucy không lòng vòng mà vào thẳng vấn đề.

- Chuyện gì?- Lúc này hắn ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô nhưng chứa sự dịu dàng.

- Giúp tôi điều tra một người.

- Ai?- Hắn ta khó hiểu hỏi

- Người đã đụng chồng tôi phải nhập viện.

- Em không giải quyết được?- Hắn ta khó hiểu nhìn cô.

- Hắn ta có thế lực mạnh hơn tôi, luôn hành động bí mật.

- Được rồi, tôi sẽ giúp em.- Lúc này, hắn đứng lên đi về phía cô, hơi thở mạnh mẽ đánh ngay vào mũi cô.

Hắn ta đưa tay sờ chiếc cổ trắng nõn của cô, đôi mắt ánh lên sự tán thưởng.

Lucy gạt tay hắn ra, cảnh cáo:

- Anh tự trọng chút, K.

K không những không sợ mà còn cười, nắm cổ tay cô thật chặt, kéo cả người cô vào lòng, hạ nhanh một nụ hôn má.

- Tôi cho anh hôn coi như thù lao chuyện này.

- Quá ít.

Tôi muốn thêm.- K khó chịu, gương mặt rất bất mãn.

- Lo mà điều tra đi.- Nói xong, cô phũ phàng mà đi ra về để lại K với nụ cười thâm hiểm.

...

Lucy đã lái xe rất nhanh để đến bệnh viện thăm Natsu.

Đẩy cửa phòng bệnh.

Đây là lần thứ hai cô vào đây và cũng là lần thứ hai chồng cô lại nằm trên giường bệnh vì cô.

Bác sĩ đã cấp cứu cho anh và nói vài giờ sau anh sẽ tỉnh, vết thương không nghiêm trọng lắm nên sẽ không để lại di chứng.

Kéo ghế ngồi cạnh giường bệnh của anh, một tay nắm chặt bàn tay to lớn ấy, một tay xoa bụng đã nhô lên của mình, thỏ thẻ nói:

- Con ơi, cha đã vì con mà hi sinh rất nhiều đấy, con phải phù hộ cho cha bình anh được chứ?

Cô không khóc, cô không muốn khóc, vì như thế sẽ rất yếu đuối, cô không muốn anh thấy mình yếu đuối.

- Natsu, anh tỉnh dậy nhanh đi, em yêu anh.- Hôn lên đôi môi nhợt nhạt ấy, cô nằm cạnh tay thiếp đi.

...

3h chiều,

Lucy lờ mờ tỉnh dậy, nhớ đến bác sĩ nói anh tỉnh rồi, liền nhìn lên giường, thấy anh tay đang bấm điện thoại, tay thì nắm lấy tay cô.

Cô xúc động khẽ gọi:

- Natsu, anh tỉnh rồi à?

Anh nhẹ nhàng buông điện thoại xuống, nhìn cô chăm chú, mở nhẹ môi nói:

- Anh tỉnh rồi, vợ yêu.

Lucy không nghĩ ngợi nhiều lập tức bay đến ôm anh thật chặt, khóc thật nhiều, khóc để thỏa nỗi nhớ của mình.

Natsu hai tay ôm chặt cô, vỗ nhẹ lưng cô, an ủi cho con người nhỏ bé ấy.

- Anh sao lại tỉnh trễ thế hả?

Biết em lo lắng cho anh không?- Lucy đánh vào lưng Natsu, vừa đánh vừa khóc.

- Anh xin lỗi, vợ yêu.- Natsu hôn nhẹ má cô, luôn miệng nhận lỗi với cô.

Tuy là đánh nhưng cuối cùng cô vẫn tạ ơn trời đất vì đã trả anh về bên cô.

Vén tóc anh qua, nhìn gương mặt tiều tụy ấy, cô lại đau lòng, hôn nhẹ môi anh, cô ngừng khóc.

- Con sao rồi?- Natsu ôm eo cô, áp mặt vào bụng cô hỏi.

- Con không sao.

Con rất khỏe.

Chồng áp mặt lên bụng vợ nghe tiếng con, vợ ôm chặt chồng.

Hình ảnh thật hài hòa.

...

9 tháng sau, (Su: thời gian trôi nhanh quá =)) )

- Lucy, 9 tháng rồi đấy, em nên cẩn thận nhé.- Natsu từ lúc tỉnh dậy đã ở bên cô suốt, lo cho con của mình.

Cả chuyện xử lý chuyện tông xe kia cũng được anh giải quyết ổn thỏa.

- Anh lắm chuyện thật, em có làm gì đâu mà.- Lucy mặt nhăn mày nhó nhìn anh.

Dù mang thai 9 tháng nhưng cô vẫn giữ được vóc dáng thon gọn của mình.

- Anh biết rồi, đừng giận, ảnh hưởng con đấy.- Natsu vuốt vuốt bụng cô, an ủi.

- Có con trai rồi quên em luôn nhỉ?

- Đâu có, anh thương vợ và con mà.

- Ừ vậy còn được.

Cô mỉm cười.

Bây giờ cô rất hạnh phúc, cô có chồng yêu thương mình, lại mang thai con.

Mọi sóng gió đều đã qua rồi, gia đình cô giờ đây lại yên ổn, tiếp tục chờ 10 ngày sau đón thành viên thứ 3.

- Natsu, em yêu anh.- Lucy tự nhiên ôm cổ anh, nỉ non nói.

- Anh cũng vậy.

Anh yêu em và con rất nhiều.- Anh ôm chặt cô, trao cho cô một nụ hôn thắm thiết.

Nụ hôn của tình yêu thật sự.

Yêu là điều gì đoa rất thiêng liêng.

Yêu xuất phát từ trái tim, tấm lòng.

Yêu như là một bài toán, dù ta có rất nhiều cách để giải, nhưng sẽ luôn có cách ngắn nhất cho ta để tìm ra lời giải.

-The End.-

------------------------------------------

Có ai muốn phiên ngoại không nhỉ?!
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Phiên Ngoại 1: Con trai đáng yêu


Phiên Ngoại 1

Từ lúc Lucy sinh con đến nay đã 3 năm, con trai bảo bảo của cô cũng được 3 tuổi.

Độ tuổi của sự đáng yêu, đó là độ tuổi mà các đứa trẻ luôn vui cười hồn nhiên, ngây thơ bên cha mẹ.

Nhưng, con cô thì khác....

- Nalu (Su: mấy nàng có tên nào hay thì bình luận để ta đổi nha~), con ra đây cho ta.- Trong ngôi biệt thự Châu Âu sang trọng, Lucy đang đứng kêu vọng lên trên lầu.

Lát sau, một đứa trẻ nhỏ thong thả đi xuống, tay chắp sau lưng, đến trước mặt cô:

- Mama gọi con.

- Sao con dám mua cổ phiếu của công ty " Việt Hòa "?

- Dạ, vì con thấy công ty ấy có tiềm năng, thế nhưng tổng giám đốc thì quá ngu xuẩn, con muốn sáp nhập vào công ty của mama.- Cậu bé gọi là Nalu nghiêm túc trả lời, gương mặt cương nghị, đẹp trai y như Natsu một khuôn đúc ra.

Lucy tức bừng mặt, công ty người ta đang làm ăn, phá sản gì kệ chúng, tự nhiên mua cổ phiếu công ty người ta.

- Natsy, anh xem con anh kìa.- Lucy thấy không bảo con trai được liền làm nũng với chồng.

Natsu buông tờ báo, ôm chặt bà xã, bảo:

- Em à, con nó có khiếu kinh doanh như vậy là đúng, sau này mới quản lý công ty của anh được.

Lucy đỏ bừng mặt, chồng không nghe, con không dạy được, Lucy cô tự thân xử lý vậy.

Gọi điện thoại cho thuộc hạ của mình, cô hung hăng nói:

- Lập tức mua 30% cổ phần công ty " Vlệt Hòa" cho tôi, nội trong ngày mai.

Cúp máy, Lucy lập tức trừng mắt với hai cha con một hội kia, gia đình Lucy lại chiến đấu trên thương trường.

...

Ngày hôm sau, họp cổ đông công ty " Việt Hòa "

Không khí hiện tại rất căng thẳng vì sao?

Vì tổng giám đốc công ty lớn nhất thế giới, con và phu nhân của anh ta đều có mặt ở đây với tư cách là cổ đông.

Cha và con nắm 30%, vợ nắm 30%.

Tổng giám đốc" Việt Hòa" lên tiếng:

- Tôi- tổng giám đốc nắm 20%.

Natsu nắm 30%, phu nhân nắm 30%, Hoàng Ngân nắm 10%, Tiền Như Hậu nắm 10%.

Bắt đầu bầu lại tổng giám đốc công ty " Việt Hòa ".

Lucy lên tiếng:

- Tôi mua 5% cổ phần của Hoang Ngân.

5 triệu đô.

Natsu lên tiếng:

- Tôi mua 10 triệu đô.

Lucy tức điên:

- Tôi mua 15 triệu đô.

Natsu khiêu khích:

- 20.

Lucy tức giận, định ra giá cao hơn, thư ký bỗng vào nói nhỏ, Lucy xanh cả mặt, Natsu và con trai cười gian cả mặt, Lucy lập tức đập bàn:

- Hai cha con nhà kia, dám hại tôi.

Natsu đứng dậy, bước đến chỗ Lucy, ôm eo kéo cô lại, nói với cô:

- Em thua rồi vợ yêu.- Hôn một cái tại đôi má đỏ ửng vì tức giận của cô.

Lucy nghiến răng, nói lại anh:

- Tôi sẽ dùng tiền riêng của tôi.

- Em đấu lại anh không?- Natsu nhướng mi.

Lucy nhìn tất cả những người trong phòng, đuổi họ ra, chỉ còn nhà ba người họ.

Lucy lập tức khóc lóc, giãy ra khỏi anh:

- Hai cha con anh ăn hiếp tôi, không coi tôi ra gì cả.

Anh có con rồi theo nó không.

Natsu và Nalu thấy tình hình đã đi quá xa, lập tức lại dỗ dành.

Nalu trèo lên đùi cô, ôm chặt cổ cô nói:

- Mama yêu dấu, con xin lỗi, vì con muốn thử quản lý công ty, con muốn mình giống cha, giỏi giang để sau này không ai khi dễ mama và baba.- Cậu bé giương đôi mắt long lanh của mình ra, thật lòng nói với cô.

- Anh xin lỗi, anh giúp con bước đầu thu mua, để con làm quen với thương trường, vì nó rất khó khăn và đầy cạm bẫy, anh muốn con nhận biết được.- Natsu ôm cô thật chặt, lau nước mặt cho cô.

- Thật không?- Lucy đã nín khóc, dần vui lên.

Hai cha con gật đầu lia lịa.

- Được rồi, 30% của em cho hai người.- Lucy cũng mềm lòng.

Cả ba người lại vui cười bên nhau.

Hôm sau có tin: Công ty " Việt Hòa " được công ty Angel& Devil sáp nhập.

...

Buổi chiều mưa tầm tã,

Lucy đang nấu ăn ở trong bếp, hai cha con kia thì ngồi xem ti vi nhã nhã quá trời.

- Hai cha con vào đây ngay.- Lucy đứng chống nạnh ngay bếp nói vọng ra phòng khách.

Lập tức hai cha con họ chạy vào đứng nghiêm chỉnh.

- Anh lập tức nhặt rau cho em.

Còn con lột hành tây cho mama.

Thi hành ngay.- Lucy lập tức giao việc cho hài cha con nhàn rỗi kia.

- Vâng.- Hai người làm động tác chào rồi bắt đầu làm việc.

30' sau,

- Em ơi, anh nhặt rau xong rồi.- Natsu bưng rổ rau đến trước mặt cô, đợi khen.

- À, xong rồi...- Lucy nhìn xuống rổ rau, chưa nói hết câu thì mặt dần chuyển sang đen, nhìn vào anh nói:

- Natsu, anh nhặt rau hay bằm rau vậy hả?

Nát bét thế này?- Sau đó cầm muôi múc canh đánh anh.

Natsu nhanh chân co giò chạy, đi ngang thấy con khóc thút thít, bế con chạy luôn vào phòng khóa cửa lại.

Lucy tức giận ra ghế sofa ngồi.

Để xem tối nay ai nấu cơm cho các người ăn.

Đến giờ cơm tối,

Hai cha con kia vì đói quá mà đi ra khỏi phòng, thấy Lucy nằm ngủ thiếp trên sofa, bên cạnh có vài món đồ đang làm dở.

Hai người họ đều có một suy nghĩ: Chuộc lỗi.

Lập tức tiến vào phòng bếp xào xào nấu nấu.

Lát sau, nghe tiếng bắt bếp, tiếng va đập, Lucy lập tức tỉnh dậy, đi vào bếp, thấy được hai cha con kia đang cố gắng nấu ăn cho mình, nhẹ mỉm cười mà đứng nhìn họ.

- Hai người còn nghĩ đến tôi sao?

Hai cha con quay lại, thấy cô đứng đó liền đi lại, xin lỗi cô ríu rít, con trai thì ôm cổ cô thật chặt, nũng nịu nói:

- Mama, con xin lỗi, con sẽ chuộc lỗi mà.

Lucy rơm rớm nước mắt, nựng con trai nói:

- Con trai "đáng yêu" của mama.

Mama yêu con.

Quay sang nhìn anh, nói:

- Em cũng yêu anh.

Cả ba người họ đã có một buổi tối vui vẻ thế đấy.

Gia đình là nơi hạnh phúc nhất cho ta.

Cho ta chỗ ở, cho ta tình yêu, cho ta biết thế nào là ấm áp.

Hết Phiên Ngoại 1.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Phiên Ngoại 2: Gia đình thật ngọt ngào


Phiên Ngoại 2

Sáng thứ bảy, trong ngôi biệt thự của vợ chồng Lucy, đã xảy ra một trận hỗn chiến:

- Nalu.

Con muốn ta sống sao?- Lucy đứng dưới nhà bếp hét ra phòng khách, tay còn cầm cốc trà xanh uống dở.

- Mama, mama, con biết lỗi rồi mà, con xin lỗi, người đừng giận mà.- Nalu lập tức chạy lại phòng bếp, khoanh hai tay lại xin lỗi.

- Ta kêu con ăn bánh mì chứ đâu kêu con rãi bánh mì.- Lucy tức xì khói, ăn bánh mì mà xả đầy nhà, tức chết cô mà.

Nalu biết lỗi nên cúi đầu nghe chửi, không dám hó hé.

- Được rồi, lần sau ta phạt con đấy.

Thay đồ đi, hôm nay cha dẫn con đi chơi.- Lucy nói xong cũng ôm con trai dỗ dành, mắng thì mắng chứ cô thương đứa con trai độc nhất này lắm.

- Yeah!

Thương mama và baba nhất.- Nói rồi con trai ôm cổ cô, hôn một cái ngay má, lưu lại hương sữa béo ngọt.

...

30' sau, cả nhà Lucy chuẩn bị lên xe đến chỗ công viên giải trí.

- Baba ơi, con muốn lái xe.- Nalu phát ngôn một câu làm tất cả đứng hình.

- Con trai à, ta vẫn rất yêu mama con, yêu lắm, yêu cả con.

Nên ta chưa muốn chết.- Natsu lập tức ngồi xuống thành tâm xin con trai.

- Hai cha con ngươi diễn tuồng xong chưa?

Tôi lái, lên xe.- Lucy bực bội, lên xe ngồi vị trí ghế lái.

Hai cha con nhà Natsu xuống băng sau ngồi.

...

1 tiếng sau,

Lucy đã lái xe đến công viên giải trí.

Nhìn xuống băng sau, phát hiện khung cảnh thật đáng yêu...con trai cô đang nằm trong lòng Natsu, hai cha con ôm nhau ngủ say sưa, mỉm cười thật tươi, cô lập tức đánh thức hai cha con dậy và bắt đầu ngày vui chơi của cả nhà.

...

Vừa vào cổng công viên, đứa con trai Nalu đã nhanh chóng tay trái kéo mẹ, tay phải kéo cha, nhanh chóng đến khu... tàu lượn siêu tốc.

Lập tức, mặt Lucy tái mét, máu không sợ, súng không sợ, nhưng cô rất sợ độ cao và siêu tốc.

Mỗi lần tàu vụt xuống con dốc thì tiếng hét của cô càng thánh thót hơn.

Trò chơi kết thúc, Natsu thì đỡ eo cô đi xuống, con trai bên cạnh thì cầm quạt giấy mới mua quạt cho cô.

Lucy đi được một chút thì...ói ra cả mật xanh mật vàng.

Con trai bảo bối thấy vậy hốt hoảng nói:

- Baba ơi, mama có thai rồi, mau đưa mama về nghỉ ngơi.

Lucy đang ói thì ngừng hẳn, quay sang nhìn con trai, cốc một cái rõ đau, đen mặt mắng:

- Thai thiết gì, ta đây bị chóng mặt bởi trò chơi của hai người đó.

Natsu thấy cô tức giận thì đi đến ôm cô vào lòng, dỗ dành.

Đến trò tiếp theo, trò bắn súng.

Cô và anh đều tự tin.

Hai người cá cược.

- Em thắng thì hai cha con anh dọn nhà một ngày.

- Anh thắng thì em phải cho anh một cô con gái.

Hai người đều đã đưa ra

" phần thưởng "của mình.

Vòng 1: Lucy thắng.

Vòng 2: Natsu thắng.

Vòng 3:...Lucy thắng vì viên đạn lệch của con trai.

Lucy vui mừng ra mặt, tối nay và ngày mai khỏi làm việc nhà và nấu ăn rồi.

...

Tối đến,

Lucy ung dung ngồi ở sofa cho hai cha con họ rửa chén, nhìn họ vất vả với đống chén, cô cũng thương lắm, đi đến tử lạnh, lôi ra hai chiếc bánh kem mật ong đặt lên bàn rồi kêu họ ra ăn.

Hai cha con vui vẻ ra mặt, lập tức chạy ra ngồi xuống ăn, Lucy bó tay, đi vào rửa cho xong đống chén.

Lúc Lucy rửa xong rồi, ra phòng khách xem thì phát hiện trên bàn có một chiếc vòng tay, một bó hoa và một tấm thiệp.

Bước đến xem chiếc thiệp, cô hết sức cảm động khi đọc dòng chữ ấy: Cha con anh rất biết ơn em đã chăm sóc cha con anh bao ngày qua, chịu đựng những sự chọc phá của cha con anh.

Đây là chiếc vòng tay cha con anh tặng em và là vòng cặp của gia đình mình và bó hoa này là chúc em luôn trẻ đẹp.

Cha con anh yêu em.💑

Nước mắt cô rơi lã chã, gia đình cô thật ngọt ngào, dù có chết cũng mãn nguyện.

Nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, bắt gặp hai cha con đang ngủ ngon lành, tiến đến giường, nằm xuống bên cạnh con trai, hôn má con trai một cái, hôn môi anh một cái rồi vòng tay ôm con trai và chồng, nhưng cô không hề biết môi hai cha con cong lên hạnh phúc, anh vòng tay ôm chặt con và vợ, con trai được nằm giữa vòng tay ấm áp của cha và mẹ, thật êm ấm.

...

Sáng hôm sau, như thường lệ, tiếng hét của Lucy vẫn vang vọng khắp nơi, vẫn là dành tặng cho hai cha con quậy phá kia.

- Hai người không để tôi sống yên à?

Vào đây rửa chén mau.

Thế là, hai cha con một lớn một nhỏ dắt tay nhau lủi thủi đi rửa chén.

Lucy thấy mặt bí xị thế kia, không đành lòng, đi đến tủ lạnh lấy nước ép và trái cây gọt để lên bàn ăn, nhẹ giọng bảo:

- Hai cha con cứ để đó đi, lát nhờ người giúp việc làm, lại đây ăn trái cây nào.

Hai cha con nào đó vui vẻ hẳn lên, chạy đến ôm hôn cô rồi nhanh chóng ăn trái cây và uống nước ép tươi ngon kia.

Lucy lắc đầu cười, cô không nỡ để hai cha con họ chịu khổ một chút nào mà, ai bảo cô yêu họ quá chi.

Trong gia đình, dù có tức giận đến đâu thì cũng là thương mới tức mới mắng, nhưng bạn nên biết, họ luôn dành một tình yêu sâu sắc cho bạn ở một góc nào đó trong trái tim.

Hết Ngoại Truyện 2.

------------------------------------------

Vậy là end truyện rồi nha~ cảm ơn mấy nàng đã ủng hộ ❤️
 
Back
Top Bottom