Cập nhật mới

Khác [Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo

[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 19: Đau


Khoảng trưa, cô lờ mờ tỉnh dậy, hoảng hốt: Chồng cô đâu?

Chồng...

Lucy nhìn xung quanh căn phòng nghỉ trắng, cô nhanh chóng xuống giường, mang giày, hối hả chạy kiếm phòng của anh...

'104'

Căn phòng bệnh của anh hiện ra, cô đẩy cửa bước vào, nhìn anh vẫn nằm bất động, cô đau lắm, tim cô thắt lại, đi đến bên giường, nhẹ nhàng cuối xuống hôn nhẹ vào đôi môi nhợt nhạt tím tái của anh, rủ rỉ:

- Natsu, em xin lỗi, chắc anh cô đơn lắm nhỉ.

Em lại không thể mua cháo cho anh, không thể đút anh ăn, em xin lỗi- Nhìn anh nằm đó chỉ có thể truyền chất dinh dưỡng, cô đau lắm

- Natsu, dậy đi mà, nhìn em đi, anh đáng ghét lắm mà.

Uống nước nhé, anh khát rồi hả?

Em lấy nước cho anh- Rồi cô loạng choạng đi đến bàn lấy nước

* Xoảng *

Cô té ngay lên bàn, ly bể, máu chảy ngay tay cô, cô vẫn không màng rót nước cho anh.

Còn anh thì sao?

Khi thấy cô như vậy, anh thật sự muốn đứng dậy, đi đến trước mặt cô, ôm cô vào lòng rồi băng vết thương cho cô...nhưng hiện tại không cho phép anh làm vậy.

Natsu mở mắt ra, rất muốn khóc nhưng phải kìm lại

Lucy à, em đừng như thế, em bị thương lòng anh đau lắm...

Chờ anh, sẽ sớm thôi

Lúc này, cô loạng choạng cầm ly nước đến cho anh, nhẹ nhàng gọi:

- Natsu, anh uống nước nhé- Tay cô cầm ly nước mà máu chảy từng giọt xuống, cô luống cuống:

- À, máu, chắc do dơ anh không uống hả, không sao, em lau, lau hết máu là được mà, chờ em- Rồi cô chạy vòng vòng tìm khăn giấy, trong phòng không có, cô chạy một mạch vào toilet.

Anh lúc này đã mở mắt, ngồi dậy, cầm ly nước trên tay, sờ lên vết máu, nắm chặt lòng bàn tay lại, anh hút sạch vết máu ấy, máu của cô, làm anh không khỏi đau đớn...

---------------------------------------

Cô trong toilet, rửa sạch vết máu, dù cho có đau rát, nhưng cô vẫn rửa sạch, đi ra thì bắt gặp một bóng đen xẹt qua, cô cảm thấy khá nghi ngờ nhưng cô cố tỉnh táo lại ngay khi Xán Liệt đến:

- Chị dâu, chị đi đâu vậy, em tìm chị mãi

- À, cậu nhắc mới nhớ.

Natsu đang chờ tôi, tôi phải cho anh ấy uống nước, anh ấy khát lắm.- Rồi Lucy toan chạy đi

Gray thì cảm thấy thật đau thương, nhìn Lucy mà cảm thấy đau lòng thay.

Rồi anh đi ra chỗ có bóng đen lúc nãy....

Hai người biến mất trong giây lát

---------------------------------------

Lucy chạy về phòng bệnh, không thấy anh nằm trên giường, nhìn xuống đất, chỗ cạnh giường thì thấy anh nằm ở đó, hoảng hốt nhanh chóng đỡ anh rồi đưa lại lên giường.

Cô nhanh chóng gọi điện:

- Ciny, có ai vào phòng bệnh Natsu, cậu cho vệ sĩ đến đây đi.- Rồi dịu dàng lấy tăm bông nhúng miếng nước, thấm nhẹ lên môi anh.

Thấy môi anh từ từ hồng hồng, cậu rất vui, rồi lại ngồi đó nhìn anh, kể đủ chuyện cho anh nghe, nào là vợ chồng ân ái sao, vui vẻ sao, rồi đến việc muốn có con...nhưng đáp lại cô chỉ có sự im lặng, cô nói chuyện trong nước mắt:

- Natsu, anh trả lời em đi

Cứ như vậy, cô thiếp đi trên người anh

Anh nhẹ nhàng mở mắt ra, vuốt nhẹ tóc Lucy, mỉm cười nhẹ: Thì ra cô muốn có con

Anh sẽ bù đắp cho em vợ yêu à

Hôn nhẹ lên mái tóc Lucy, anh cũng ngủ trong giây lát.

End chap 19.

---------------------------------------

Tại vì ngược quá nên mị sẽ edit ra chap mới nhanh cho mấy nàng đọc :
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 20: Biến mất


Chap 20

Một tuần sau, đã một tuần cô đều ở trong bệnh viện cùng ăn, chăm sóc anh, kể chuyện cho anh nghe, thậm chí còn khóc lóc trách cứ anh bỏ rơi cô...nhưng đáp lại cô anh chỉ im lặng

Hôm nay cũng như mọi ngày, Lucy đến bệnh viện thăm anh, vào phòng bệnh, cô chỉ nghe tiếng hít thở cùng máy móc, nhưng cô vẫn tươi vui đi vào phòng, cởi áo khoác để lên ghế sofa, ngồi xuống trước giường anh, đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt anh, cô lại thở dài:

- Tình hình này đến bao giờ đây Natsu?- Rồi có tiếng điện thoại, cô bắt máy:

- Alo

- Lisa, thấy Jack rồi- Người đàn ông đó thông báo

- Được, mau đưa cậu ấy về Ngô gia- Cô ra lệnh rồi tắt máy.

Bây giờ cô chẳng quan tâm gì cả, chỉ cần anh mà thôi.

- Natsu, em đi vào toilet chút em ra với anh ngay- Rồi cô cầm vài trái táo đi ra khỏi phòng.

Lập tức, anh bật dậy, nói với không khí:

- Vào đây, chuẩn bị đi Anh nào

Sau đó bóng đen hôm ấy vào phòng, đưa bộ đồ đen cho anh, nhanh chóng mặc vào rồi hai người đi ra khỏi phòng.

Đi ngang qua toilet, anh nhìn vào thấy cô đứng rửa trái cây mà nước mắt lại rơi, anh đau lòng: Lucy à, chờ anh..

Rồi anh đứng đó nhìn, bất chợt cô quay sang theo linh cảm của một sát thủ.

Anh nhanh chóng chạy đi chỉ nhìn thấy đó là một bóng đen vút qua.

Có linh cảm không lành, cô chạy về phòng anh, đá bung cửa, không thấy anh đâu, cô hốt hoảng, lục tung cả phòng, miệng luôn kêu:

- Natsu, chồng, ông xã, anh đâu rồi, em chết mất- Nhưng nói chỉ còn lại căn phòng trống, cô ngồi thụp xuống, nước mắt lạnh lẽo rơi, gọi điện cho Gray:

- Gray, Natsu...Natsu của tôi...hic...không có ở trong phòng...hic...bệnh- Lucy vừa khóc vừa nói

- Cái...gì.

Chị dâu từ từ đi, em đến liền- Gray nói rồi cúp máy, nhanh chóng chạy đến bệnh viện nhưng trong sự bình thản, không có gì lo lắng: Natsu, anh đi rồi ư?

Nhanh đấy

---------------------------------------

Ở trong bệnh viện, cô chạy xung quanh khắp bệnh viện, hỏi rất nhiều người đưa hình để họ xem nhưng chỉ nhận lại con số không, cô ão não ngồi bệch xuống ghế bệnh viện, suy nghĩ lại, cô nhớ là: Bóng đen

Thì ra do cái bóng đen đó, Lucy cảm nhận được ánh mắt cưng chiều, thương yêu của bóng đen đó.

Nhưng cô lại không chắc.

Lúc này, có một người đi đến chỗ cô, bàn tay vươn ra định chạm vào tóc cô, theo sự nhanh nhạy của một sát thủ, cô nhanh chóng né sang một bên, tay còn cầm súng, thủ thế chỉa thẳng vào giữa trán, lúc này người đàn ông kia mới lên tiếng:

- Lucy, anh..

- Là anh, Gajeel đây

- Anh, sao anh lại về đây?- Cô buông súng, đi về phía Gajeel.

- Anh về đây chăm sóc em

- Vậy à?

Chị dâu không về à?- Cô hỏi

- Em ấy đang ở Úc- Gajeel vuốt nhẹ tóc Lucy nói

- Được rồi, chúng ta về nhà, em còn có chuyện để xử lý- Rồi hai người ra khỏi bệnh viện, tiến thẳng về nhà.

End chap 20.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 21: Anh Quốc


Chap 21

Jack đang được tịnh dưỡng ở bệnh viện sau cuộc truy sát nên cô chưa hỏi han gì hắn ta.

---------------------------------------

Lucy liền lôi Gajeel ra tra hỏi với nét mặt hết sức nghiêm trọng:

- Anh rãnh rỗi không có gì làm về đây làm gì?

- Hì...anh về chơi với em- Gajeel chìa bản mặt mình ra nói

- Em có kêu không?- Mặt cô vẫn lạnh tanh không có một sự ấm áp trong đó

- Thôi mà Lucy dễ thương, anh nhớ em mới về mà- Lại chìa mặt dày mình ra mà năn nỉ

- Hừ...ở thì ở, anh mà quậy, em đá anh sang Úc với chị dâu đấy, coi chừng- Lucy buông lời uy hiếp

- Ok em họ

- Được rồi, công ty em sao rồi?

- Hừm, có vài vấn đề nội bộ- Gajeel ra vẻ đăm chiêu

- Nội bộ?- Cô hỏi ngược lại

- Đúng vậy, họ đang muốn loại em ra- Gajeel ngửa người ra ghế sofa thoải mái nói

- Mai em sẽ đến Los Angeles- Cô ra quyết định ngay mà không cần suy nghĩ

- Vậy còn chồng em?

- Em biết anh ấy có công chuyện của mình- Cô cười thầm: Anh dám không nói với em, chờ anh về em xử anh đẹp luôn( đó là suy nghĩ của cô vợ yêu chồng)

- Được rồi, anh sẽ sắp xếp

- Anh muốn ngủ ở sofa hay...- Cô chưa nói hết thì:

- Không, anh sẽ ngủ ở vế sau- Mặt Gajeel hết sức tự tin rằng mình sẽ được ngủ ở giường nhưng khi cô nói hết thì:

- Được, vậy anh ngủ ở toilet đi- Rồi xách theo laptop lên phòng mình.

Gajeel dù không hài lòng nhưng vẫn được lên lầu ngủ vì em gái anh chỉ đùa anh thôi.

Vào phòng ngủ, cô lại nhận tiếp sự cô đơn, cười khổ: Cô đơn trong 1 năm, 10 năm hay 20 năm.....?

Lucy không thể lý giải.

Cô sẽ chờ anh về

Cô lên giường ngủ nhưng mắt vẫn mở trừng trừng vì thiếu hơi ấm quen thuộc...nhưng vẫn cố gắng lên giường ép mình ngủ để quên đi sự cô đơn

---------------------------------------

Anh quốc 5 giờ chiều

Một người đàn ông cao ráo, mặc đồ đen bước xuống sân bay, thu hút bao nhiêu ánh nhìn dù có đeo mặt nạ, lúc này người đó gọi điện cho ai:

- Đến sân bay đón tôi mau- Rồi cúp máy không đợi người kia trả lời

Đó là Natsu.

Sở dĩ anh không đi máy bay riêng vì gia tộc Giáo Hoàng sẽ phát giác.

Anh sẽ dùng cái tên Lisin để giải quyết chuyện này

Khoảng 15' sau, có một người đàn ông cũng mặc đồ đen chạy đến, cung kính đưa anh ra xe, lái xe đến trụ sở bên anh

---------------------------------------

' Tập đoàn Angel'

Đứng trước cổng tập đoàn, anh vẫn tiêu soái bước vào nhưng vẫn đeo bịt mặt màu đen.

Tất cả nhân viên đều biết đó là ông chủ của họ nên nghênh đón và hô to:

- Chủ tịch đã về

- Tốt, Mark đâu, kêu lên phòng tôi- Rồi anh đi thẳng lên phòng chủ tịch, thả người lên chiếc ghế xoay, xoa bóp mi tâm.

Có tiếng gõ cửa, anh cho vào, lại khôi phục lại nét mặt băng lãnh của mình, hỏi:

- Mark, cậu khỏe chứ?

- Dạ khỏe- Mark trả lời

- Gia tộc Giáo Hoàng hiện tại đang làm gì?- Anh hỏi

- Dạ, họ đang chiếm vài sòng bạc lớn của mình, 30 tiệm kim cương, những bang nhỏ và vài hòn đảo của ta- Mark báo cáo

- Tiệm kim cương cung cấp bên công ty phu nhân hả?- Anh ngồi thẳng dậy

- Dạ đúng

- Họ đang vận chuyển vũ khí đúng chứ?- Anh nở nụ cười yêu nghiệt

- Ý chủ tịch là...?- Mark nghi ngờ hỏi

- Đúng vậy, ngày mai lập tức đem máy bay chuyên dụng, trực thăng, điều người từ Châu Á sang, cướp hết tất cả vũ khí

- Dạ được- Mark lui ra làm việc.

Thủ đoạn này khá nguy hiểm, cậu ta cũng nghĩ ra nhưng sợ tổn thất nên mới nhờ đến chủ tịch.

Bây giờ anh đã về, cần phải xử ký thiệt gọn

Sau khi Mark lui, anh liền lấy ví tiền ra, lấy tấm hình của cậu ra sờ ôm vào ngực, nhớ nhung, tự trách, anh ngồ im lặng như thế đến lúc trời tối.

End chap 21.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 22: Đến gia tộc Giáo Hoàng


Chap 22

Los Angeles, 5 giờ chiều

Lucy đến Los Angeles, đứng trước một tập đoàn, cô không hiểu sao mình lại rất muốn vào, một lực hút lớn: Tập đoàn Angel

Đang do dự không biết nên bước vào không thì Laxus nói vọng ra từ xe:

- Lucy, em lên xe đi đứng đấy làm gì?- Gajeel rất lo sợ một điều, vì đây là tập đoàn của Natsu, nếu cô bước vào, mọi chuyện chấm hết

- Dạ, được rồi, em lên xe ngay- Cô sực tỉnh rồi bước lên xe với một sự hoài nghi lớn.

Nhưng cô đâu biết có một ánh mắt đang nhìn cô âu yếm ở trên tầng cao nhất.

---------------------------------------

Bên Natsu

- Đi đến Gia tộc Giáo Hoàng thôi- Natsu lên tiếng

- Dạ, tôi chuẩn bị xe rồi ạ- Mark chính là người trả lời anh

- À, người tôi cài vào sao rồi?- Anh bất chợt hỏi

- Dạ, hắn đã làm rất tốt trách nhiệm, đã bố trí người của mình vào đó rồi, chỉ cần có một chút động tĩnh, hắn sẽ ra tay- Mark báo cáo

- Tốt, còn chuyện cướp vũ khí làm đến đâu rồi?

- Dạ, hôm nay trên bầu trời sẽ có một vụ nổ lớn và toàn bộ vũ khí sẽ là của ta- Mark cười nhếch môi, dám đụng đến Lisin chỉ có đường chết

- Được rồi, 30 tiệm kim cương phải lấy về, chuyển 10 tiệm sang cho phu nhân- Anh dặn dò

- Dạ, vậy bây giờ ta đi được chứ?- Mark hỏi

- Khoan, làm việc này đã- Anh thì thầm vào tai Mark thì thấy Mark cười hài lòng

- Đi sai người làm đi rồi cậu theo ta- Anh phất tay bảo Mark lui

- Dạ- Sau khi Mark lui, anh gọi cho ai đó:

- Alo- Người đó trả lời

- Gajeel, hai người ở Los Angeles có gì trở ngại không?- Anh hỏi

- Không có gì, nhưng nội bộ của cô ấy đang lục đục, giải quyết có vấn đề một chút vì cô ấy dùng thân phận Lisa để giải quyết mà- Gajeel trả lời lại

- Nội bộ?

Chẳng phải đang yên ổn sao, tự dưng lại vậy?

- Lão già Steve cùng con gái lão Lisana đang muốn lật đổ vợ cậu nên kêu gọi cổ đông rút cổ phần công ty cô ấy về- Gajeel lo lắng nói

- Được rồi, tôi có cách giúp Lucy.

Chăm sóc tốt cho Lucy, tôi sẽ về- Anh nói với giọng man mác buồn

- Được, nhưng cậu định khi nào về?- Gajeel hơi buồn hỏi

- Tôi...không chắc, gia tộc Giáo Hoàng khá mạnh, tôi còn phải củng cố lại đất bên anh nữa, khá là lâu đây- Anh hơi thở dài nói

- Thôi, cậu giải quyết nhanh đi, rồi còn về với em ấy, thả tôi về với vợ nữa- Gajeel đùa nói

- Hừ, có tin tôi đem vợ cậu quăng sang Châu Phi không?

- Thôi, tôi yêu em ấy lắm, đừng như vậy- Gajeel khẩn cầu nói với anh

- Được rồi, cúp đi tôi giải quyết công việc đã- Anh tạm biệt rồi cúp máy.

Xem ra, giúp cậu xử lý lão già đó nữa

Anh đứng dậy, lấy áo khoác ra khỏi phòng, đeo bịt mặt rồi lên xe đi đến gia tộc Giáo Hoàng

---------------------------------------

Gia tộc Giáo Hoàng

* Kít *

Một đoàn xe Rolls- Royce, Lamborghini, BMW,...đậu ngay trước cổng lâu đài của gia tộc Giáo Hoàng.

Từ trong xe Lamborghini đầu đoàn, một người đàn ông bước xuống, bịt mặt, dáng người anh tuấn, án nắng chiếu thẳng vào gương mặt càng thêm hoàn mỹ.

Lúc này, cánh cổng lâu đài mở ra, một người phụ nữ tầm 30 tuổi ra nghênh đón:

- Lisin, mời ngài vào

Anh bước vào cùng người phụ nữ đó.

Khi vào trong, đã thấy hai hàng người hầu đứng cuối chào, anh cao ngạo đi vào phòng khách, có một người đàn ông, vài người đàn bà và 2 cô gái( khoảng 20) đang đứng nhìn anh.

Lúc này, người đàn ông lên tiếng:

- Lisin, hôm nay sao ngài lại đến gia tộc Giáo Hoàng của chúng tôi vậy?

Hoan nghênh

- Hừ, tôi đến đây có chuyện muốn hỏi thăm- Anh nhàn nhạt lên tiếng rồi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa.

Lúc này hai cô gái đã đổ anh mất, mắt dán chặt lên người anh, dù anh bịt mặt nhưng theo kinh nghiệm tình trường thì cô ta đoán đây là người đàn ông hoàn mỹ.

- Lisin, ngài muốn hỏi gì?- Người đàn ông thấy vậy cũng ngồi xuống ghế đối diện với anh và bảo hai cô gái ngồi, còn những người đàn bà khác thì lui vào

- Ông biết Natsu Dragneel chứ?- Anh lên tiếng hỏi với giọng rét lạnh

- Biết, ngài có hứng thú sao.

Tôi đang tìm cách diệt trừ đất của hắn bên Anh quốc này, nếu được, tôi xin mượn thế lực của ngài- Người đàn ông vừa nói vừa cười

*** Natsu sử dụng tên Lisin hoạt động công ty và bang bên Anh, không bao giờ cho người khác biết mặt nên họ không biết Natsu và Lisin là cùng một người***

- Haha, ông quả có con mắt nhìn người, nhắm ngay người nắm nền kinh tế thế giới trong tay.- Anh cười lớn

- Ngài quá khen- Người đàn ông cười nhẹ

- Thế ông không sợ bang phái của hắn ta kéo đến đây à?- Anh ngưng cười dò hỏi

- Bang?

Hắn ta có bang gì?- Người đàn ông nghi hoặc

- Chậc, chậc Giáo Hoàng Stephen à, ông không chuẩn bị tốt rồi- Anh khinh thường nói

- Ý ngài là...?

* Bùm *

Ông ta chưa nói hết thì trên bầu trời nghe tiếng nổ lớn, anh nhếch mép cười rồi thong thả uống trà, Giáo Hoàng Stephen thì hớt hải chạy ra xem, hai cô gái cũng vậy, tất cả người của gia tộc đều chạy ra xem....

Game Start

End chap 22
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 23: Lisin


Chap 23

Mọi người chạy ra xem nháo nhào hết lên, lúc này Giáo Hoàng Stephen quay lại nhàn nhạ ngồi đối diện anh, mở miệng hỏi:

- Lisin, ý ngài là như thế này?- Hắn đã nhận cuộc báo người của Lisin đã cho nổ máy bay và cướp vũ khí của hắn

- Hừ, ông còn hỏi- Anh hừ một tiếng khinh thường

- Sao ngài lại có thể làm vậy?

Ngài và hắn có quan hệ gì- Giáo Hoàng Stephen dần không chịu đựng được, bắt đầu nổi giận

- Ấy, ông bình tĩnh, mới đó thôi mà giận à?

Tôi và hắn có một giao dịch- Anh cười đểu nói

- Giao dịch?- Giáo Hoàng Stephen hỏi lại

- Đúng vậy, mỹ nhân và tiền, tôi đều không thiếu.

- Được, tôi muốn nhờ ngài đánh lại hắn.

Ngài muốn bao nhiêu tiền, mỹ nhân tôi đều cho- Ông ta thử thương lượng

- Ồ, ngài thật hào phóng.

Được, tôi muốn hòn đảo nằm ở bờ bắc của ông, những tiệm kim cương của ông, lô vũ khí đi Trung Đông và quan trọng....- Anh mặt lạnh nhìn thẳng vào mặt ông ta dùng ánh mắt sắc bén làm ông ta lạnh sống lưng, ông ta run run hỏi:

- Quan trọng là...là gì?

- Thả lỏng đi, quan trọng tôi muốn vợ chồng Giáo Hoàng Ailey- Anh lại nhàn nhạt mở miệng nói như đó là một điều bình thường chả có gì ghê gớm

- Không được, hai vợ chồng họ không được- Ông ta nhất quyết cãi lại

* Vợ chồng Giáo Hoàng Ailey là gia chủ đứng đầu gia tộc Giáo Hoàng, nhưng nghe đâu hai năm trước, không biết sao họ lại giao gia tộc lại cho Giáo Hoàng Stephen, nhưng tài sản vẫn đứng ở tên của hai người họ.

Giáo Hoàng Stephen không muốn giao họ vì hắn ta chưa lấy được tài sản, làm sao để họ đi *

- Sao vậy?

Sao kích động thế?- Anh khinh thường mở miệng

- Lisin, ngài...ngài...đừng ép tôi- Hắn ta tức giận nhưng phải kèm nén nói chuyện khách sáo với anh

- Được rồi, ông chờ đó, tôi- Lisin này sẽ xử ông ra sao- Rồi anh đứng lên đi ra cổng chính rồi đi về tự nhiên như ở nhà mình.

Lên xe, anh lại nói với tài xế:

- Đến Los Angeles, hôm nay đi liền- Rồi ngả người ra sau nhắm mắt lại từ từ chìm vào giấc ngủ.

---------------------------------------

Sau khi đáp máy bay tư nhân của mình đến Los Angeles, anh lấy điện thoại ra gọi cho Gajeel:

- Gajeel, chuyện công ty Lucy sao rồi?- Gajeel chưa kịp alo thì anh đã hối hả hỏi.

- Không ổn rồi, ai cũng đứng về phe của lão già Steve kia đều theo ông ta rút cổ phần và đưa ông ta lên làm chủ tịch, vợ cậu đang gặp khó khăn kìa- Gajeel gấp rút nói

- Được, cậu hãy chờ đó, tôi sẽ giải quyết.

Rồi tắt điện thoại

- Mark, bắt đầu đi- Anh nói với Mark rồi 2 người lên xe đến công ty Lucy.

---------------------------------------

Bên công ty Lucy, lúc này đang diễn ra cuộc họp cổ đông, không khí thật sự kinh khủng, lúc này, lão già Steve lên tiếng:

- Chủ tịch, cổ phần của tôi đã hơn chủ tịch, ngài có thể nhường chiếc ghế ấy lại cho tôi- Rồi cười ha hả

- Chết tiệt- Cô chửi thầm.

Cô có 40% cổ phần, hắn có 50%, nếu như lúc đó cô nhập cổ của anh vào thì giải quyết được rồi, anh có đến 20%, nếu cộng lại, lão già này...cô sẽ xử lão.

Đến phiên Lisana lên tiếng:

- Cô, xuống ghế chủ tịch đi, chờ tôi hợp tác với Lisin cô sẽ bị đá không thương tiếc- Ả õng ẹo nói chuyện còn hất tóc khinh thường Lucy.

Bỗng, cánh cửa phòng họp mở ra, mọi người đều nhìn ra hướng nở cửa, thấy một bóng dáng ánh tuấn bước vào, mặc đồ đen, đeo bịt mặt đen, thậm chí kính cũng đen nốt, ngồi xuống chiếc ghế đầu đối diện cô, phất tay ra hiệu, Mark tiến đến nói:

- Xin chào các vị, tôi là Mark, là thư ký của chủ tịch Lisin đây, hôm nay, tôi có chuyện muốn nói- Mark vừa lên tiếng, mọi người liền xì xào, nào là Lisin đứng đầu Anh quốc, giàu có, tàn độc....

Anh thấy vậy nhếch mép cười, dám khinh thường vợ anh, anh sẽ cho họ trả giá.

Lúc này Lisana lên tiếng:

- Lisin đây là bạn trai tôi, chúng tôi sẽ hợp tác với anh ấy- Còn mang theo ngượng ngùng làm sắc mặt anh thay đổi, lạnh dưới 0°C

Anh đứng lên, quăng xấp tài liệu lên, và nói:......

End chap 23.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 24: Căng thẳng


Chap 24

- Đây là tất cả tư liệu tham ô, đục khoét tiền của công ty do Steve làm, mọi người xem đi- Rồi anh phất tay, Mark đi đưa từng tài liệu cho mọi người, đến lúc này, Lucy thật sự nổi điên, nhưng vẫn kiềm chế.

Steve xem xong, sắc mặt tái xanh nhưng vẫn chưa bỏ cuộc, Lisana lên tiếng ủy khuất:

- Lisin, anh làm gì vậy, đây là ba vợ anh mà

- Ba vợ?

Haha, tôi có nhận à?- Anh cười khinh thường rồi từ từ kéo mắt kính xuống, lộ ra đôi mắt sắc biến như chim ưng, nhìn thẳng vào hai cha con họ, làm họ lạnh xương sống nhưng sau đó Steve giữ lại bình tĩnh nói:

- Lisin, ai mà biết đây có phải là giả?

Với lại, anh có tư cách gì ở đây?- Mọi người lại xì xào bàn tán

- À, chưa đủ, thế thì xem đây- Anh lại đưa ra một xấp tài liệu, Mark đọc to:

- Hiện tại, Lisin đã có trong tay 20% cổ phần của công ty, vậy có tư cách không?

Cô lúc này mới giật mình, không phải chỉ có Natsu mới có sao?

Mình cho anh ấy bí mật mà.

- Cái gì?

20% làm sao được, ở đâu ra?- Steve đập bàn giận dữ nói

- 20% này tôi mua một người nào đó- Dứt lời, anh lại nhẹ nhàng đưa ra bản chuyển nhượng cổ phần cho ông ta xem, ông ta đọc mà lẩm bẩm:

- Không....không thể nào...nào...như thế

- Được rồi, bây giờ, tôi sẽ chuyển 20% của tôi vào cho chủ tịch Lucy đây, hiện tại chủ tịch Lucy là người có cổ phần cao nhất, vậy ai sẽ là chủ tịch đây?- Anh hỏi giọng khiêu khích

Lisana lúc này lên tiếng:

- Lisin, anh làm gì vậy, em là bạn gái kiêm vợ tương lai anh mà- Rồi õng ẹo thân hình của mình làm ai cũng khinh thường, cô lúc này mới lên tiếng:

- Tôi sẽ mua 20% cổ phần này của ngài Lisin, vậy ngài ra giá- Lucy hướng anh nói

- Được, chủ tịch thật khí phách, giá cả chính là...chủ tịch Lucy đây, mua không?- Anh chờ đợi câu trả lời, cô mà nói bán một cái, anh đập đầu tự tử liền

- Không, tôi không thể, xin ngài đổi- Lucy kiên quyết, đời này cậu chỉ có Natsu.

- Haha, được rồi, tôi sẽ từ từ tính- Anh rất hài lòng khi nghe vợ anh nói vậy

- Vậy tôi xin nợ ngài một ân tình- Lucy nhìn anh băng lãnh mà nói lời đó

- Hai người, Steve và Lisana, rời khỏi đây được rồi đó

- Cậu bị gì thế, dù tôi không phải là chủ tịch nhưng tôi có cổ phần- Steve hùng hổ nói

- Cổ phần?

Còn hả- Anh lên tiếng

- Ý ngươi?

- Haha, ngươi chơi đánh bạc, chơi gái bán cổ phần mà không biết sao?- Anh khinh thường nói

- Cái gì?

Ngươi nói nhảm gì- Hắn ta tức giận đến đỏ mặt...

End chap 24.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 25: Giải quyết vấn đề


Chap 25

- Ông đã vào quán bar của tôi, cho tiền tiếp viên, ăn chơi hết sạch tiền, rồi lại đi sang sòng bạc A&D đúng chứ?- Anh nhẹ nhàng hỏi, nhấp một miếng trà, bắt chéo chân rất thả nhiên

- Sao...sao...ngươi....ngươi...biết?- Ông ta lắp bắp hỏi như không tin vào mắt mình

- Đó toàn là tài sản của tôi, ông thua bài, bán hết cổ phần, tôi là chủ, vậy tính ra số cổ phần đó là của tôi.

Ông có ý kiến?- Anh lại hỏi

- Sao...- Ông ta chưa nói thì ngất đi

- Vậy sao anh lại mua thêm 20% gì đó của ai chi vậy?- Lisana hỏi

- Tôi muốn trả về cho đúng chủ- Anh lại nhìn thẳng Lucy

- Anh, làm ba tôi ngất xỉu, tôi sẽ liều mạng với anh- Nói rồi ả lao lại chỗ anh, không biết lấy đâu con dao, định đâm anh...

* Cạch * * Bốp *

Một loại tiếng động vang lên, Lisana lăn đùng ra đất, lúc này khuôn mặt Lucy hiện ra, đứng trước mặt anh lạnh tanh nói:

- Xem như tôi trả ơn anh được chưa?- Cô là người đánh Lisana để cô ta không đâm anh

- Haha, được thôi, nếu cô muốn, còn nữa, tất cả cổ phần của ông ta, tôi chuyển sang tên cô được chứ?- Anh dịu dàng hỏi

- Không cần, cổ phần đó tôi cho anh- Cô quay sang những cổ đông đang ngơ ngác, nói một tràng:

- Cổ phần của ông ta hiện là của Lisin nên anh ấy sẽ là cổ đông lớn thứ hai.

Mọi người hiểu chứ- Rồi cô liếc mắt xuống hai cha con họ một tia khinh thường

-

Sau này chúng tôi sẽ biết giữ mình, không phạm sai lầm như hôm nay- Mọi cổ đông đều đồng loạt lên tiếng

- Được rồi, tan họp- Lucy buông một câu rồi chờ mội người ra hết, anh cũng đứng dậy định đi ra, quay lại nhìn Lucy ngồi ở ghế chủ tịch cô đơn mà đau lòng, quay người ra khỏi cửa do tiếng kêu của Mark, cô ngẩng đầu lên, mấp máy môi:

- Natsu, em đợi anh- Rồi cô nhấc điện thoại gọi cho Gray:

- Gray, Juvia lo công ty được không anh?- Giọng nói còn mang chút buồn

- Lucy, em không sao chứ?

Ờ thì...tốt- Gray nói dối đi chuyện gì đó

- Được rồi, em hỏi vậy thôi, mai em về, kêu Jack ra đón em- Cô ra lệnh kêu Gray

- Được rồi- Gray thở phào vì Lucy không phát hiện mình nói dối

Cúp máy, cô nghĩ: Sao Gray lại giấu mình anh ấy ở Anh làm gì biết chuyện công ty?

Nhưng cô nhanh chóng thoát ra suy nghĩ rồi thẫn thờ ra khỏi phòng họp, nhất thời tiếng chuông điện thoại một lần nữa lại rung lên, cô nhấc điện thoại thì đầu dây bên kia vang lên tiếng kêu thống thiết:

- Lisa, Lisa, có chuyện không hay rồi

- Chuyện gì?- Cô nhíu mày căng thẳng

- Lại có người đàn bà nào đó đến nhà cậu kìa, tự nhận gì mà của Natsu ấy nhỉ?

Nói chung cậu về đi nha, cô ta ở lì kìa- Người đó gấp gáp nói

- Cris, cậu không giải quyết được à?- Cô hừ lạnh khinh thường

- Xin lỗi, đàn bà tôi không thích nhúng tay vào, tôi còn vợ mình mà- Cris bộ dạng bất cần đời nói

- Cậu nhận lương để ăn uống phè phởn hay sao mà chút chuyện này cũng giải quyết không xong?- Cô hét trong điện thoại rồi cúp mất.

Nhưng lại nở nụ cười yêu nghiệt, rồi gọi điện cho ai đó:

- Myn, ba ngày nữa cậu về nước ngay cho tôi- Rồi chưa kịp đợi người kia trả lời, cô cúp điện thoại: Cris, tôi luôn có cách xử cậu.

Cô đi ra khỏi phòng, hướng xuống xe Lamborghini mà đi, đi về lại nơi cô đã sống với anh và đợi anh...

Natsu, nếu anh muốn em chờ thì em sẽ chờ, nhưng đừng để em đợi lâu, em sẽ tuyệt vọng...

End chap 25
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 26: Đấu súng


Chap 26

Đang ngồi trên chiếc xe Ferrari của mình, nói chuyện với Mark về công ty thì có tiếng động đằng sau xe...

* pằng * * pằng *

Theo bản năng, đoàn xe của anh lập tức né những sự công kích đó, anh đang rất tức giận thì Mark nói với anh:

- Chủ tịch, Giáo Hoàng Stephen nả súng vào ta, làm sao bây giờ, họ đã tập trung hết người của họ để đấu với ta rồi

- Hừ, không lượng sức mình.

Người của ta cài vào khoảng bao nhiêu người?- Anh tức giận hỏi Mark

- Dạ khoảng 500 ạ- Mark cung kính đáp lại

- Cái gì?

Chỉ 500?

Chết tiệt, hiện tại khoan kêu họ hành động, điều động thêm người ở bang của ta đến đi, chuẩn bị tất cả vũ khí chống trả lại- Anh khẩn cấp ra lệnh, thì ra chỉ cài vào 500 người, làm sao đấu lại cả gia tộc, chỉ còn cách liều thôi

- Dạ, thuộc hạ lập tức đi làm- Mark định gọi điện thì anh lại nói:

- Nhớ bảo vệ công ty biết chưa

Mark gọi điện ngay lập tức cho người của bang mình đến, tại đây thì có khoảng 10 chiếc xe chở người của anh, tạm thời đánh trả cầm cự đến lúc người trong bang mình đến

- Mark, gọi cả cho Gray, đem trực thăng đến, phải giết sạch cho tôi.

Còn bên phía cảnh sát liên lạc Gajeel đi- Rồi anh cầm súng của mình, bắn thẳng ra bánh xe của chúng làm xe quay mấy vòng rồi nổ tung.

* Pằng * * Bùm *

- Chết tiệt, xe ta nổ rồi- Anh chửi thầm khi chúng bắn trúng một chiếc xe của mình rồi nó nổ tung

* Phạch * * Phạch *....

Trên trời lúc này xuất hiện gần chục chiếc máy bay trực thăng, liên tục nả súng xuống người của Giáo Hoàng Stephen.

- Chủ tịch, lão đại Gray đã đến rồi- Mark báo cáo với nét mặt hết sức ung dung

- Tốt, đoàn xe ta hiện đã chết khá nhiều, kêu hắn thả dây, ta lên trực thăng- Dứt lời, anh bắn bể cửa kính xe, một sợi dây thả xuống, nhanh chóng bắt lấy sợi dây rồi trèo nguyên người ra, nhanh chóng sợi dây được giật lên, theo đó kéo anh lên, những người còn lại cũng được cứu tương tự.

* Pằng *

Viên đạn bay đến, ghim thẳng vào bắp đùi anh, Gray nhanh chóng bắn chết người đó, kéo anh lên, lên trực thăng, anh nói với Gray:

- Thả bom- Rồi thản nhiên ngồi xuống ghế, cầm máu ở chân.

Gray thấy vậy thì hỏi:

- Cậu bị thương nặng đó, ráng đi, về nhà tôi kêu Timy băng bó cho- Ra lệnh cho thuộc hạ giải quyết gọn lũ Giáo Hoàng kia

- Gray, giữ vợ chồng Giáo Hoàng Ailey lại, không được giết họ- Anh nói với giọng chắc chắn, kiên định của một người thủ lĩnh, không chút gì gọi là có vẻ đau khổ do vết thương

- Được

Lát sau, ai ai cũng nghe tiếng nổ long trời lở đất, hàng loạt siêu xe đều thay phiên nhau nổ, đoàn trực thăng của Gray bay đi xa.

- Hừ, không lượng sức mình, Giang gia còn sử được, các người nghĩ đủ sức chắc- Thật ra, chúng chết nhanh vậy cũng do anh đã kêu người của mình giết gần hết người bọn chúng trong lúc Gray thả dây nên mới đủ sức thoát, nếu không...

- Này, cậu giữ hai người họ làm gì?- Gray hỏi

- Tôi có chuyện quan trọng cần hỏi- Anh trả lời mặt không tí cảm xúc

- Này, xong việc rồi, cậu về đi, ở đây dây dưa với họ gần nửa năm cậu mới động thủ

- Tất nhiên, nhà còn hồ ly tinh mà, sao không về

Rồi trực thăng bay thẳng về nhà Natsu, phải mau xử lý vết thương...

Lucy, anh về với em nhanh thôi...

End chap 26.

-------------------------------------------

Dự định chap sau sẽ hường nhe~
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 27: Về nhà


Chap 27

Khi đến nhà Natsu, Gray liền gọi cho Timy- bạn thân của Gray đến xem vết thương, Timy nói thế này:

- Theo kinh nghiệm của tớ và học từ vợ tớ thì vết thương này khá sâu, nếu cử động mạnh sẽ bị nhiễm trùng, hết rồi về đây- Băng bó cho anh rồi ngoảnh mông bỏ về, không nhìn lại dù một lần.

- Natsu, chân vậy sao cậu về được, hay để vài ngày đi ha- Sau khi Timy về, Gray cật lực hỏi thăm thì bị phán cho câu làm tâm của Gray bị tổn thương:

- Cậu tránh xa tôi ra, ở với cậu thà tôi phế chân để về với vợ tốt hơn (Su: phũ =))) )- Natsu nhìn thẳng vào Gray làm anh ta lạnh lùng xương máu

- Hứ, bạn bè quan tâm mà vậy, cậu nên biết, ai cũng muốn được lão đại Gray ta đây quan tâm, cậu được thế là quá tốt mà còn nói vậy- Gray nhăn nhó nói rồi còn làm mặt giận dỗi

- Bớt nói nhảm.

Mai chuẩn bị, tôi về ngay, không thể để em ấy một mình nữa- Anh co chân rồi duỗi ra, để chân không bị cứng

- Ok man, muốn thì chiều, đừng trách tiểu nhân đây không nhắc nhở lão gia- Nói xong cũng ngoảnh mông bỏ đi vào phòng

Anh thì lắc nhẹ đầu rồi từ từ đứng dậy, đi vào phòng của mình, chuẩn bị tinh thần thật tốt để mai còn gặp lại vợ.

------------------------------------

3h chiều...

Sau gần nhiều giờ đi máy bay mệt mỏi, Lucy cuối cùng cũng về đến Fiore, cô liền gọi điện thoại:

- Jack, sao còn chưa ra đón tôi- Cô nói với giọng bực mình

- Cậu nói cái gì hả, tôi đang bị thương, bắt tôi ra đón, tôi đến đón, chưa kiếm tôi cậu đã dùng giọng vậy à?- Đầu dây bên kia, Jack không vừa nói lại

- Nói nhiều, tôi đang ở cổng chính, đến đi- Cô lạnh giọng nói rồi cúp máy cái cụp, không chờ cho Jack phản bác

Jack nghĩ: Hừ, cái con bé xấu xa này.

Rồi vẫn lái xe đến cổng chính để đón Lucy

Còn về Lucy, hiện cậu đang đứng ở cổng chính.

Ánh nắng ban chiều chiếu thẳng vào cô, làm làn da sáng lên trong trẻo, mái tóc màu vàng óng ánh trong nắng, thật là đẹp...

* Tin * * Tin *

Tiếng còi xe vang lên làm cô nhìn thẳng vào chiếc xe đang đổ cái kịch trước mặt mình, cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Jack đang nhăn nhó:

- Lên đi Lisa

Cô dùng tay đánh cái bốp vào kiếng xe, làm Jack giật mình hạ kính xe, nói:

- Chuyện gì?

Cô chỉ tay vào đống vali của mình, Jack hiểu ý hậm hực xuống xe xách đóng đó bỏ vào cốp, vòng qua xe lên ghế chính, thấy cô đã ngủ, hai mắt nhắm nghiền thực sự rất mệt mỏi, Jack thở hắt ra một hơi rồi khởi động xe lái xe về biệt thự.

--------------------------------------- Về đến biệt thự, Lucy mệt mỏi mở mắt ra, xuống xe đi vào nhà mặc cho Jack xách vali la oai oái, vào nhà, hai hàng người làm liền cuối chào:

- Phu nhân, người đã về nhà

- Mọi người khỏe chứ?

Tôi có quà đây, mọi người ra lấy đi- Rồi chỉ tay cho người ra chỗ của Jack đang đứng, quản gia thấy vậy kêu vệ sĩ ra xách vali vào, đợi tối rồi phát cho mọi người, còn mình thì kính cẩn nói:

- Chắc người đói rồi, người vào ăn cơm đi

- Được, lâu rồi tôi chưa ăn cơm nhà, vào thôi- Cô mỉm cười nhẹ rồi đi vào phòng ăn

Quản gia và người làm rất vui vẻ vì có được người phu nhân tuyệt vời như vậy, có người nói:

- Cô thấy không, phu nhân ngày càng ốm rồi, tôi lo quá, phu nhân đã ốm yếu rồi...

- Ừ, nhưng cũng may, hôm nay đầu bếp nấu khá nhiều món tẩm bổ, để phu nhân ăn lại sức- Người làm khác ra vẻ đồng tình nói

Hai người cũng vào phòng ăn.

Vừa ngồi xuống ghế, trên bàn đã bày rất nhiều món ăn, cậu lại lên tiếng:

- Mọi người ngồi ăn với tôi nào- Hướng phía quản gia nói

- Dạ?

Người là phu nhân mà, chúng tôi chỉ là người hầu đâu dám ạ- Quản gia lên tiếng, chuyện phu nhân mời ăn cùng cũng khá quen, nếu không có ông chủ ở nhà.

- Đừng lo, lâu ngày rồi, tôi muốn ăn cùng mọi người, với lại nhiều đòi ăn thế này, tôi không ăn hết đâu- Lucy vui vẻ mời.

Bàn ăn dài nên luôn đủ chỗ cho người làm

- Cô có bị gì không khi để người làm thấp hèn này ngồi chung hả?- Giọng chua chát của người phụ nữ vang lên

- Cô là ai?

Có quyền lên tiếng à?- Giọng Lucy bắt đầu lạnh lại

- Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở thôi mà- Vừa nói ả vừa đặt mông xuống ghế ngồi, cầm đũa lên ăn tự nhiên làm ai cũng tức

* Rầm *

Lucy đập tay xuống bàn làm mọi người ai ai cũng sợ hãi, phu nhân họ không bình tĩnh nổi rồi.

- Cô có muốn ăn nữa không?- Lucy nghiến răng nói

- Cô biết tôi là ai không mà làm vậy hả?- Ả dù sợ nhưng vẫn hung hăng nói lại

Nhanh như cắt, Lucy vòng tay bóp chặt cổ ả làm mặt ả cắt không còn giọt máu, rồi lạnh lùng gằn từng chữ:

- Cô, khôn hồn thì ngoan ngoãn, coi chừng cái lưỡi này không giữ nỗi đấy- Rồi quăng ả ra khỏi bàn ăn, cho người làm ngồi xuống ăn cùng, mọi người nói chuyện với nhau rất ăn ý, còn ả thì sợ hãi lếch ra xa bàn ăn. (Su: ghê chưa ghê chưa =))) )

--------------------------------------- Ăn xong, dọn dẹp bàn ăn xong, người làm khuyên Lucy lên nghỉ ngơi vì cô rất tiều tụy rồi, lên phòng nằm, cô lại bất giác khóc...

Natsu, em nhớ anh quá rồi

Khóc xong lại chìm vào giấc ngủ mang theo nỗi nhớ...nhưng cô đâu biết ở Anh cũng có một người rất nhớ cô.

End chap 27.

---------------------------------------

Chưa kịp hường đã có bánh bèoo.

Mấy nàng đọc xong cho mị ⭐️ và bình luận nhe~
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 28: Natsu về nhà


Chap 28

Fiore, 10h sáng..

Natsu bước ra cổng sân bay.

Ánh sáng sớm chiếu thẳng vào con người anh dũng của anh.

Chiếc mũi kiên nghi, đôi môi mỏng và bộ âu phục đen tôn lên dáng người chuẩn từng xăng ti mét.

* Ring * * Ring *

Tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi quần, lấy ra nhấn phím nghe thì đầu dây bên kia truyền sang tiếng trách móc:

- Nè, Natsu, cậu về mà sao chả nói với tôi tiếng nào thế hả, tôi phải về chung chứ?

- Đùa, tôi về từ tối, cậu ở bar chơi qua đêm sao mà biết tôi đã về- Anh cũng không vừa đáp lại

- Hừ, được rồi, lần này tôi sơ suất, đừng lo, anh sẽ gặp tôi sớm thôi- Gray hừ một tiếng rồi cúp máy cái rụp làm anh khẽ nhíu mày.

Sau đó lại bấm gọi cho một số khác:

- Gajeel, ra sân bay đón tôi.

- Cậu về rồi à?- Gajeel đầu dây bên kia lộ rõ sự vui mừng lẫn kinh ngạc.

- Ừ, ra đón đi, tôi phải về liền- Anh cười nhẹ một tiếng rồi nói.

- Được, mà mẫu thân anh quá đáng quá rồi đấy- Gajeel bỗng dưng tỏ ra khó chịu với giọng nói lạnh ngắt.

- Bà ta là vậy, để tôi giải quyết.

Bà ta luôn muốn loại trừ Lucy mà.

Bà ta chỉ biết bám đuôi lão hồ ly già Nick mà thôi- Anh rít lên từng chữ. (Su: Nick ở đây là ba Natsu nha~ chẳng biết còn tên nào hay để đặt nữa >
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 29: Gặp lại


Chap 29

Hiện tại, anh đang trong trạng thái rất bất ngờ và sung sướng, vì cuối cùng anh đã gặp lại người anh nhớ mong bấy lâu nay: Vợ anh Lucy

Lucy cũng quá đỗi xúc động và vui sướng, người chồng mà cô nhớ mong bao ngày hiện đang ở trước mặt cô, hốc mắt Lucy đỏ lên, sóng mũi tựa hồ cay cay, và bây giờ nó đã thật sự tràn mi, cô lao vào ôm anh, vừa khóc vừa nói:

- Natsu, em đã thực sự gặp lại anh rồi.

Chồng à

- Chắc em đã chờ đợi lâu lắm rồi nhỉ, anh nhớ em lắm rồi- Anh ôm chặt cô, cười dịu dàng rồi vuốt tóc cô.

Mái tóc vẫn mềm mượt, bồng bềnh như trước, vẫn là ánh mắt âu yếm đó nhìn anh.

Anh đẩy cô ra, nhìn một lượt, nheo mắt lại, chậm rãi mở miệng:

- Em sao gầy thế này?- Một cõi xót xa dâng lên trong lòng anh xen lẫn tự trách.

Sau đó lại nói:

- Em ốm quá là anh không thương nghe chưa?- Rồi cười cười, xoa nhẹ tóc Lucy.

- Không...không...được bỏ em...đi, đi ăn, ăn cho nhiều không ốm thì anh không bỏ em đúng chứ?- Vừa nói vừa kéo tay anh vào phòng anh.

Anh cười cười, kéo nhẹ cô vào lòng, thì thầm:

- Dù em có ra sao, anh vẫn luôn yêu em mà- Nâng mặt cô lên, cẩn thận hôn vào môi cô.

Một nụ hôn chứa đựng sự thương nhớ và dịu dàng nhưng vẫn có sự bá đạo.

Dứt khỏi nụ hôn, nhìn thấy mặt cô đã đỏ bừng, môi hơi sưng, đôi mắt phủ một tầng nước long lanh.

Anh nhịn không được, vác cô lên phòng còn nói:

- Anh sẽ đòi lại nửa năm em nợ anh, chờ đấy

Từ phòng ngủ truyền ra những âm thanh làm người ta đỏ mặt.

---Không có H cho mấy nàng đọc rồi~----

Tối, khoảng 6h, cô còn đang ngủ say sưa trên chiếc giường lớn, anh thì nằm bên cạnh, ôm chặt cô vào lòng.

Có tiếng nói ngoài cửa:

- Ông chủ, phu nhân, mẹ ông chủ đến tìm ạ- Quản gia báo cáo xong quay người đi xuống.

Ông chủ chắc khó chịu đây

Trong phòng, anh khẽ cựa mình, nhíu mày khó chịu, nhưng động tác ấy cũng làm cô thức giấc, ưm một tiếng rồi từ từ nhích ra xa, gần đến mép giường, anh vội vàng kéo cô lại vào lòng, ôn nhu nói:

- Vợ thật biết cách làm anh lo- Hôn nhẹ lên mái tóc bồng bềnh ấy, bế cô đi thay đồ

Lucy phút chốc cười tươi trong ngực anh, mặc anh làm gì thì làm

Sau 30', anh và cô bước xuống nhà, nhưng hai người đều có một biểu cảm: lạnh lùng

Mẹ Natsu thấy vậy đứng lên cười toe toét, nhưng khi liếc sang Lucy thì nụ cười ấy tắt ngắm, cô cũng chả buồn liếc bà ta.

Anh và cô ngồi xuống sofa, đối diện bà ta, bà ta cũng tự biết thân biết phận mà ngồ xuống.

Mẹ Natsu là một phụ nữ 40 tuổi, bà ta chỉ là mẹ kế, ba Natsu ngoại tình với bà ta làm mẹ anh đau khổ rồi qua đời, từ đó anh mới lạnh lùng đến giờ.

- Đến đây làm gì?- Anh lạnh nhạt hỏi bà ta một câu

- À, ba con định nhờ con cho con gái của bạn ba con ở đây vài tháng- Bà ta thấy vậy cũng không vòng vo

- Xem ra ba Natsu cũng cao tay nhỉ- Lucy nhếch mép cười rồi uống một ngụm trà

- Cô có quyền lên tiếng à?- Bà ta tức giận nạt Lucy

- Tôi tưởng đó mới là bà chứ?- Lucy không vừa trừng mắt lại bà ta

- Cô...- Bà ta cứng họng, đúng thật đây là nhà Natsu, bà ta làm gì có tư cách

- Thôi, đủ rồi, có phải cô ta đã tự tiện vào nhà tôi rồi sao?- Anh ôm cô vào lòng dỗ dành, đồng thời trừng mắt lại bà ta

- À, chắc con chưa gặp, ta mới đưa nó về nhà sửa soạn đồ đạc, gặp nhau cho dễ nói chuyện.

Min, con ra đây đi- Bà ta cười cười rồi kêu Min ra

Ngay lập tức, Min xuất hiện trong bộ váy trắng thanh lịch, tóc dài xõa ngang vai, gương mặt trang điểm nhẹ, rất tao nhã, luôn nhìn về phía Natsu, nhưng đáng tiếc một cái liếc anh cũng chả cho.

Cô ta ngồi xuống, Lucy liền nói:

- À, cô là người tôi đã bóp cổ đây mà, ngưỡng mộ vì sự thay đổi quá chóng mặt ấy- Lucy cười khinh bỉ rồi liếc cô ta từ trên xuống dưới

- Bác à, con....con, hôm đó là do con chọc giận TIỂU THƯ LUCY, nên đó là lỗi của con, bác nói chị ấy đừng truy cứu mà- Cô ta nhấn mạnh chữ tiểu thư, không hề gọi cô là phu nhân, còn bày mặt đáng thương, nhìn về phía mẹ Natsu.

- Con không có lỗi gì cả, kệ cô ta đi- Bà ta nhẹ giọng an ủi cô ta

- Tình mẹ con, quả thật tốt ghê- Lucy khinh thường, đứng lên đi vào bếp còn nói một câu:

- Muốn ở thì khôn hồn giữ mình, đừng để tôi ra tay- Rồi một mạch đi thẳng vào bếp

- Tìm quản gia Trần đi, ông ta sẽ chỉ phòng cho cô, còn bà, cút- Anh lạnh lùng nói lên tiếng đuổi khách cũng đi vào bếp với cô

Bà ta cũng đâu còn thể diện nên cũng đành ra về, còn dặn dò gì cô ta nữa chứ.

Bà ta vừa về, coi ta lại đem cái dáng thùy mị chảy nước của mình ra nói với Natsu:

- Natsy, quản gia Trần đâu a~~~

- Quản gia Trần- Anh không để ý, kêu quản gia, lập tức ông ta đi ra, mời cô ta đi theo rồi mình tự đi trước, không quan tâm.

Cô ta thấy vậy cũng nên biết phân biết thận, đi theo mà không khỏi ấm ức.

Sau khi cô ta đi rồi, anh quay vào bếp thấy Lucy lay hoay lục lọi gì đó trong tủ lạnh, anh mỉm cười rồi đi đến ôm cô lại vào lòng, nhẹ nhàng hỏi:

- Vợ yêu làm gì vậy- Môi cũng không yên mà hôn lên má cô

- À, em định pha gì đó cho anh uống.

A, trà xanh nè, anh uống chứ?- Lucy mỉm cười, xoay người lại, tay cầm gói trà xanh, tay còn lại sờ nhẹ vào tóc anh, hỏi dịu dàng

- Được thôi, em muốn sao, anh đều nghe theo- Anh cười vui vẻ rồi siết chạt cậu vào lòng, chôn mặt cô vào ngực mình, vuốt nhè nhẹ tóc cô, thật ôn nhu.

- Được rồi, anh ra kia đi, em pha xong rồi ra ngay- Lucy đẩy nhẹ anh ra rồi xoay người lại pha trà.

Anh cười cười rồi đi ra phòng khách, ngồi ở sofa xem ti vi.

Lúc này, Min đi xuống từ cầu thang, đi thẳng vào bếp...

End chap 29.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 30: Cuộc sống có hồng và đen


Chap 30

Min đi thẳng vào bếp với một nụ cười thâm hiểm, anh thì chả buồn để ý cô ta, chỉ mong chờ ly trà xanh vợ yêu pha...

* Xoảng *

Trong bếp phát ra tiếng động của ly bể, anh hốt hoảng vội chạy ra xem, kêu lên:

- Lucy, chuyện gì thế?

Chạy vào bếp, phát hiện, Lucy đang đứng, tay cầm mảnh ly vỡ còn chảy máu nữa, Min thì thảm hơn, ngồi bệt xuống sàn, tay áo rách còn rỉ ra máu trông rất ghê.

Khung cảnh lúc này rất hỗn loạn.

Bất chợt, cô nắm chặt thêm miếng ly vỡ ấy, làm tay đã máu càng thêm máu, sau đó thả tay ra những miếng vỡ theo đó mà rớt xuống mang theo máu của cô.

Lucy hướng Min đi đến, nắm chặt tay đang chảy máu của cô ta, giơ lên cao, làm cô ta khóc thét lên, tay còn lại nắm chặt cầm của cô ta, ngửa mặt lên để nhìn thẳng vào mặt Lucy.

Lúc này, gương mặt của Lucy thực sự rất kinh khủng, mắt hằn lên tia máu, hơi thở tỏa ra lạnh ngắt, nhấn mạnh từng chữ:

- Cô còn đụng vào tôi nữa, hai cánh tay này đừng hòng còn nữa- Dứt lời, bẻ cổ tay cô ta cho đến khi cô ta khóc nấc lên, nói:

- Hic...đ-đau...hic...tôi...biết...hic...r-rồi

Lucy bây giờ mới thỏa mãn mà thả tay cô ta ra, đi đến bồn rửa tay, rửa sạch vết máu, lau bằng khăn sạch, rồi từ tốn cầm ly trà xanh để trên bếp, đi thẳng đến chỗ anh đang đứng ngơ, cười dịu dàng nói:

- Natsu, trà xanh đây

Anh quăng ly trà sang một bên, ôm thật chặt Lucy bằng hết sức của mình, vuốt nhẹ tóc cô, nỉ non bên tai cô:

- Chỉ một ly trà xanh mà cần phải có máu của em mới có à?

Lucy cười hì hì, tay lúc này đang rỉ máu rất nhiều, anh nhẹ nhàng cầm tay cô lên, xem xét rồi kêu quản gia Trần đến, nói:

- Kêu Timy đến đây

Quản gia thấy tay Lucy bê bết máu, nhanh chóng vâng dạ rồi đi gọi điện cho Timy.

Sau đó, anh kêu một nữ giúp việc ra, đưa Min ra ngoài phòng khách, còn chính mình thì ôm Lucy đưa ra.

Sau 30', Timy bộ dạng xốc xếch, thở hồng hộc chạy đến hỏi:

- Nè, N-Natssy, làm gì mà,..hộc...triệu tôi hối hả thế.- Rồi ngồi cái phịch xuống sofa, điều chỉnh lại hơi thở của mình.

Anh cũng để cho Timy thở xong, nhẹ nhàng ôm Lucy đặt lên đùi, cất giọng với Timy:

- Mau đến xem, tay Lucy chảy máu nhiều quá.

Timy mau chóng bò lại, lấy thuốc, bông băng để sẵn, cầm tay cô lên xem xét, nói:

- Hên đấy, miểng ly mà đâm sâu vào tí là bà hú rồi- Đưa tay cô ra, cẩn thận băng lại.

Đùa chứ, băng sai có nước tên chồng kia lột da Timy luôn.

Xong xuôi tất cả, dọn dẹp đồ định ra về thì cô kêu lại:

- Timy, Alex về chưa?

- Về rồi, haizz, đang kiếm Cris kìa, ngặc một nỗi, tên kia đang ở nhà của tôi bên Đức kìa.- Vừa nói, Timy vừa tức xù lông cả lên

- Tên đó gan thật, mai bắt hai vợ chồng họ về đây mới được.

Được rồi, cảm ơn anh, anh đi đi- Cô mời Timy về rồi dựa vào lồng ngực anh, nhắm nhẹ mắt lại, ngủ một giấc thật ngon lành.

Anh bỗng chốc thở dài, nhìn cô cưng chìu rồi khẽ chỉnh cho cô một chỗ nằm thoải mái trong ngực, đôi mắt anh trở lạnh một mảng lạnh lùng.

Sắp tới sẽ có kịch hay.

Mon, tôi xem cô sẽ làm được gì

---------------------------------------

- Tôi cần gặp anh- Trong phòng, Min đang nói chuyện điện thoại với một người đàn ông.

- Ồ, được, thật vinh dự cho tôi- Người đàn ông trả lời

- Mai 10h tại cà phê Milk được chứ?- Min nói

- Được, mai gặp tạm biệt- Người đàn ông nói nhưng đâu đó có sự khinh bỉ

Min cúp máy rồi nở một nụ cười bí hiểm

Lucy, chờ đi Natsu rồi sẽ là của tôi

--------------------------------------- 6h tối,

Khẽ cựa mình, Lucy ngồi thẳng dậy, dụi dụi mắt mới phát hiện mình đã ngủ trong phòng, rồi cười dịu dàng vì chồng mình chu đáo như thế

* Cạch *

Anh mở cửa bước vào, thấy cô ngồi ngẩn ngơ, tiến lại ôm cô vào lòng, hôn lên môi cô nhẹ nhàng hỏi:

- Đang nghĩ gì suy tư thế vợ yêu?

- Không có gì, chồng cho người đem hai vợ chồng kia về cho em chưa?- Lucy ôm chặt thắt lưng anh, vùi đầu thực sâu vào ngực anh.

- Xong rồi, mai họ sẽ đến đây cho em xem được chứ?

Giờ thì đi ăn cơm nào- Anh hôn lên tóc cô rồi bế cô xuống giường, đi thẳng xuống lầu.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện rất vui, nhưng lại tức giận khi thấy một việc: Min đang lấy áo khoác của anh đắp lên người, ngủ ngon lành trên ghế sofa.

Lucy tức giận nhảy xuống khỏi tay anh, đi đến ghế sofa, nở nụ cười thâm độc.

Cô nhẹ nhàng, nắm lấy một góc áo, sau đó kéo thẳng lên, trùm kính mặt cô ta cho đến khi cô ta giãy giụa vì thiếu oxi, Lucy mới " từ tốn " đạp thẳng cô ta xuống khỏi ghế, sau đó phủi tay đi đến chỗ anh đang đứng cười sằng sặc, kéo anh vào ăn cơm, để lại Min đang tức lộn ruột.

End chap 30.

------------------------------------------------

Chap sau có biến nha~ nay ra nhiều quá rồi >< mai mị ra chap mới tiếp nha~
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 31: Bẫy


Chap 31

Ở phòng ăn, có rất nhiều người giúp việc đang đứng ở đó, họ đều đã dọn thức ăn lên bàn, chỉ chờ chủ nhân của họ vào ăn thôi.

Anh vừa vào đến phòng ăn, đã trực tiếp ôm Lucy ngồi xuống, bắt đầu đút cho cô ăn, phất tay cho người làm lui, đám người làm nhanh chóng lui ra vì họ biết ông chủ và phu nhân mới đoàn tụ nên cần phải có không gian riêng, ai cũng tủm tỉm cười rồi mới rời khỏi.

Hai người đút nhau ăn trong bầu không khí màu hồng, chỉ vài phút sau, nó bốc hơi ngay lập tức khi Min đi vào trên gương mặt còn nở một nụ cười, ngồi xuống ghế chỗ đối diện anh, nhìn anh chăm chú.

Lucy bỗng chốc trở nên lạnh lùng, ngồi qua ghế kế bên anh, nhìn thẳng vào cô ta đến mức muốn cháy khét một mảng.

Giơ cánh tay băng bó của mình lên, cầm chén cơm ở trước mặt, một phát đập xuống bàn làm miểng thủy tinh văng tùm lum, thậm chí bắn lên mặt cô ta, xẹt một đường chảy máu.

Cô ta ủy khuất hướng anh nói:

- Natsu, vợ anh sao bạo lực vậy, chảy máu em rồi

- Tôi thấy cô nhìn chồng tôi đến thất thần như vậy, tôi chỉ giúp cô lấy lại tinh thần thôi mà- Vừa nói vừa mang vẻ mặt đó là điều bình thường.

- Hừ, đồ yêu tinh- Cô ta tức giận lẩm bẩm rồi đứng lên, định nguẩy mông bỏi đi, chợt quay sang anh, định hôn nhẹ lên má anh, đúng lúc chu môi son phấn mình ra thì tay Lucy đã rất nhanh, cầm đôi đũa lên, kẹp môi cô ta lại như kẹp miếng thịt, làm cô ta điếng người vì lực đạo Lucy không hề nhẹ.

Lucy vừa cười vừa nói:

- Chậc, đôi môi son phấn này hãy để hôn chó đi nhá- Rồi cô vặn đôi đũa một cái cho cái đôi môi kia vẹo sang một bên rồi mới thỏa mãn buông ra.

Min tức giận trừng mắt với cậu rồi xoa môi đủng đẳng bỏ lên lầu.

Lucy cười hì hì, ngồi lại vào lòng anh.

Anh lắc đầu, khẽ cười rồi ôm chặt cô, hôn lên tóc cô.

--------------------------------------- Trên phòng, Min quăng gối lung tung, thể hiện sự tức giận của mình rồi bấm điện thoại gọi cho ai đó:

- Alo, ngày mai các anh hành động luôn đi.

Nhưng nên nhớ, cô ta là sát thủ, cẩn thận đấy

- Được, chà, cô thiếu kiên nhẫn quá đấy.

Hẹn cô ta ra công ty của Natsu đi, rồi ở nhà cô làm gì thì làm- Giọng người đàn ông ở đầu dây điện thoại vang lên trong đó còn có chút sự khinh thường

- Hừ, anh chẳng phải thích cô ta sao?- Min không vừa, vặn lời nói lại.

- Đúng vậy, nên tôi với cô mới hợp tác để có người mình muốn- Người đàn ông đó cười cười nó lại

- Thôi, được rồi, cúp đây- Cô ta không muốn nói chuyện nữa liền cúp máy

---------------------------------------

Sáng hôm sau, Lucy tỉnh dậy, nhưng bên cạnh lại trống không.

Anh đã rời giường đi làm mất rồi.

- Quên mất, dạo này công ty rất nhiều việc.

Aizz, anh Gajeel về Los Angeles rồi, còn hai vợ chồng Gray thì đi chơi, Alex và cả Cris và Jack bị mình phạt sang Châu Âu.

Vậy, mình là rảnh nhất à?

Haizz, xuống ăn sáng thôi- Sáng sớm mở banh mắt, cô ngồi lẩm bẩm rồi đi vào phòng vệ sinh cá nhân sau đó xuống ăn sáng.

Người hầu thấy Lucy xuống, liền kêu một tiếng:

-Phu nhân sáng tốt ạ.

Mời người vào ăn sáng.

- Được rồi, mọi người vào ăn với tôi nữa nào, Natsu đi làm rồi, cô đơn quá.- Cô vui vẻ cười rồi than vãn, rủ rê mọi người vào ăn cùng

- Dạ được ạ- Người làm cũng không kiêng kị gì khi thấy phu nhân họ cô đơn, nên vào ăn cùng Lucy.

Bữa ăn diễn ra vui vẻ giữa phu nhân và người làm, cô bất chợt hỏi:

- Ủa, cô Min kia đi đâu rồi, thường là cô ta sẽ xuống đây ngồi ăn cùng, sau đó chọc tức tôi rồi bị tôi dạy dỗ mà- Lucy làm ra vẻ rất ngạc nhiên hỏi

- Dạ, cô ấy ra ngoài từ sáng rồi ạ- Quản gia ngồi cạnh cô nói

- Ờ, cô ta vắng mặt nhà mình yên ắng hơn.

Thôi, ăn tiếp đi- Cô cười cười rồi bảo mọi người ăn tiếp

Ăn uống, dọn dẹp xong xuôi, Lucy ngồi ở sofa giải quyết chuyện ở công ty kim cương bên Los Angeles của mình.

Điện thoại lúc này có tin nhắn: Là của Min.

Mở tin nhắn ra, hiện ra dòng chữ:

" Cô đến gặp tôi ở công ty Natsu, tôi có chuyện muốn nói.

Trước cổng công ty"

Đọc xong tin nhắn mà cô có rất nhiều nghi ngờ, nhưng cũng đi gặp.

Sắp xếp xong tài liệu, cô kêu quản gia và dặn dò:

- Tôi đi công việc, ông ở nhà nên nhớ, Natsu mà về hỏi tôi ở đâu cứ nói tôi đi giải quyết công việc ở công ty kim cương.

Được chứ?

- Dạ, phu nhân cứ yên tâm- Quản gia vâng dạ rồi tiễn Lucy.

---------------------------------------

Trước cổng công ty, chiếc xe Audi đỗ một cái kịch rồi cô bước xuống xe,đứng đó chờ, kêu tài xế lái xe về.

Nhưng lạ một điều là xung quanh chẳng có ai, bỗng có tiếng bước chân từ xa.

Theo phản xạ, Lucy cầm súng quay ra sau, nhắm mục tiêu muốn bắn, ngặc nỗi tay còn băng nên khá khó khăn.

Nhưng không chỉ có một mà là 100 tên mặc áo đen ở đâu xông ra, tay cầm súng hung hăng đuổi theo cô rồi xả đạn.

Lucy chửi một tiếng rồi bắt đầu chạy.

Chạy đến một con hẻm, cô đi vào đó, thở hồng hộc, mấy tên kia đã đi chạy xa hẻm.

Cô cười nhẹ, định đi ra thì:

* Bộp *

Lucy bị đánh ngất ngả ra đằng sau thì có vòng tay ôm cô chặt rồi nói nhẹ nhàng:

- Bây giờ về nhà với anh nào Lucy- Rồi bóng đen biến mất cùng với Lucy.

End chap 31.

---------------------------------------

Ta ra chap mới để sẵn tiện pr luôn fic mới ta vừa edit, fic mới có tên là "Vị hôn thê sát thủ của tôi" mong mấy nàng ủng hộ fic mới của ta nhe~.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 32: Red


Chap 32

Tối 7h, Lucy lờ mờ tỉnh dậy, cơn đau ở gáy sạp đến, cô khẽ xoay xoay cổ rồi suýt xoa, nhưng.... căn phòng Lucy đang ở có chút lạ.

Phòng rất rộng, dùng tông màu trắng đen là chủ yếu, đồ vật xung quanh đề rất đắt giá, trên tường thì...toàn là hình của Lucy.

Cô thầm hỏi:

- Đây là đâu vậy này

- Nhà của anh- Giọng nói vang lên làm cô giật mình, cô theo phản xạ, quay đầu xung quanh tìm kiếm người phát ra giọng nói đó.

- Ai vậy, ra mặt đi?- Lucy khá mất kiên nhẫn, nghiến răng hỏi lại.

Từ từ, bức tường trước mặt Lucy bị đẩy ra.

Từ chỗ đó, xuất hiện một nam nhân cao to, tóc màu đỏ đen, trên người mặc bộ Âu phục đắt tiền, tôn lên dáng người chuẩn xác ấy.

Người đó bước đến gần Lucy, đưa mặt kề sát mặt cô, giọng trầm trầm nhưng có chút hạnh phúc trong đó:

- Lucy, anh chờ em lâu lắm rồi đấy- Vừa nói định giơ tay chạm lên mặt cô, nhưng cô nhanh chóng gạt ra, gằng giọng hỏi:

- Red, anh còn muốn gì ở tôi?

- Lucy, anh yêu em mà, sao em nỡ nói vậy?

Em nhìn lại đi, anh cũng là bang chủ, là chủ tịch, giàu có như Natsu kia, sao em không đi theo anh?- Red đứng thẳng dậy, tỏ vẻ bất mãn của mình

- Yêu?

Hừ, cái gọi là yêu của tôi đã chết khi 10 năm trước anh bỏ tôi đi theo Aille rồi- Cô khinh thường hừ rõ một tiếng

- Anh đã nói là anh bị lừa mà, sao em không tin anh?- Red tức tối cầm tay cô thật chặt

- Có phải anh và Min lập mưu bắt tôi?- Cô giật phắt tay ra, tức tối hỏi

- Đúng vậy, em thông minh đấy.

Không chừng giờ cô ta đang vui vẻ với chồng em rồi- Red vừa nói bừa cười tự mãn

- Đi ra ngoài- Lucy hét lớn rồi chỉ tay ra ngoài cửa phòng

- Không, em muốn gì đây

- Anh mà không đi, tôi cứa cổ ngay- Cô vừa nói rút ngay con dao trái cây để trên dĩa ở bàn bên cạnh, đưa ngay lên chỗ chiếc cổ trắng mịn ấy, làm hắn ta lúng túng nói:

- Được rồi, anh ra, em đừng làm vậy- Sau đó chạy nhanh ra khỏi phòng, để lại Lucy ngồi thơ thẫn, buông thõng con dao ra, cô bất giác rơi nước mắt.

Natsu, cứu em với.

Em phải làm sao?

Lucy ngã xuống giường, thiếp đi mang theo niềm tâm tư lớn.

---------------------------------------

Bên Natsu, anh đang điên cuồng kêu người tìm cô vì nghe quản gia báo tin cô đã đi đâu mất, điện thoại cũng chả liên lạc được.

Anh nhờ Gray trông công ty, còn mình chạy ngay về nhà, tập hợp anh em trong bang lục sùng tìm cho được cô.

Anh thở dài, ngồi phịch xuống sofa, tay xoa trán, nhớ tới cô.

Lúc này, Min ẻo lả đi đến, ngồi xuống sofa, tay nắm bàn tay to lớn của anh, nhẹ nhàng nói:

- Natsu, anh bỏ cô ta đi, chắc cô ta theo trai rồi, còn em mà, anh đừng như vậy nữa- Vừa nói vừa trưng bộ mặt dịu hiền của ả ra hết cỡ.

Anh lúc này mới có động tĩnh, mở đôi mắt khát máu của mình ra, sằng giọng:

- Sao cô biết em ấy không về nữa?

- E..em...đoán thôi- Ả lắp bắp nói không ra tiếng trước sự hung ác của anh.

Anh bỗng dưng đưa tay bóp cổ ả, lục đạo rất mạnh như muốn vặn xương cổ cô ta vậy, vừa siết vừa nói:

- Cô coi chừng tôi đấy.

Nhớ yên phận, không tôi biết cô rồi đem xác cô về cho người đàn bà kia đấy- Dứt lời, anh buông tay làm cô ta ôm cổ ho sặc sụa, kêu quản gia đuổi cô ta ra khỏi nhà, nhìn chỉ tổ chướng mắt.

Quản gia thi hành ngay, nhà đang lọan vì phu nhân bị bắt, mà cô ta lại mặt dày như vậy.

Sau khi đuổi ả ra khỏi nhà, kêu bảo vệ lôi cô ta ra chỗ khác, Juvia liền đến, hối hả ngồi xuống cạnh anh, hỏi thăm:

- Huân, Lucy có tin tức chưa anh?

- Chưa, anh phải làm gì đây Juvia à- Anh tỏ vẻ khá bất lực nói với Juvia

- Natsu, khoan hãy nản, hãy xem kĩ lại nào.

Lucy là sát thủ, mọi mặt đều tốt, nhất là tự vệ, làm sao có thể bị bắt được.

Chắc chắn phải có ai đó năng lực cao hơn Lucy mới có thể bắt được cô ấy, với lại di chứng của cô ấy đã hết nên thân thủ đã phục hồi lại, thậm chí còn mạnh hơn trước, làm sao mà vậy được- Juvia đưa ra suy luận của mình

- Anh đã nghĩ ra chuyện đó, điều anh lo là ai là người có thân thủ cao như vậy?

Trước giờ, vợ chồng anh chỉ có thù tầm tầm thôi- Natsu lắc đầu khá ngán ngẩm

- Có rồi, Red.

Anh biết Red chứ?- Juvia đột nhiên hô to

- Đúng, người phản bội cô ấy 10 năm trước.

Không lẽ....- Anh đột ngột bật dậy

- Đúng rồi, hắn ta muốn quay lại với Lucy nên bắt cô ấy đi rồi.

Nhanh lên, tra tung tích Red đi- Juvia lay lay người anh, hối thúc.

- Được, được, anh cho người tra ngay- Anh vừa hoảng vừa lấy điện thoại gọi cho người trong bang giao nhiệm vụ

Lucy, chờ anh, anh phải cứu được em..

End chap 32.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 33: Trốn thoát


Chap 33

Về nơi Lucy bị bắt, cô hiện đang tìm cách trốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái này.

Mặc dù là rất đẹp nhưng cô chỉ cần Natsu thôi.

Điện thoại thì bị lấy đi, xung quanh biệt thự có lính canh, cô phải làm sao đây.

Ngồi trên giường nghĩ cách, xoay tới xoay lui một hồi, Lucy búng tay cái *tách*, gương mặt nở nụ cười quỷ dị.

Sau một hồi chuẩn bị nhiều thứ, nào là áo tay dài trong tủ đồ, mền, khăn tay,...cô dịu dàng gọi với ra bên ngoài:

- Red...Red...- Tiếng kêu hết sức mượt mà, có phần yếu đuối làm người nghe chỉ muốn ôm cô vào lòng.

Red lúc này mới mở cửa bước vào, bộ dạng coi bộ lo lắng lắm.

Anh ta hỏi:

- Em sao vậy Lucy?

Cô bất ngờ trượt lên, nằm đè lên anh ta, đôi mắt nhìn hắn mê say, kêu một tiếng:

- Uống nhầm viên thuốc....thuốc...trên bàn...thành vitamin- Rồi đôi tay trắng noãn ấy xoa nhẹ lên bờ ngực vững chãi của anh ta.

- Thuốc?

Không lẽ?- Mắt Red sáng rực lên, thời cơ đã đến.

Red phải chiếm được cô.

Lật nhẹ người, Red nằm đè lên cô, một tay đỡ eo cô, một tay vuốt dọc cơ thể cô, môi thì hung hăng hôn lêm đôi môi cherry đỏ mọng ấy.

Anh ta như dã thú, đưa lưỡi mình thật sâu vào cuống họng cô, làm cô thấy ghê tởm muốn cắn nát cái lưỡi ấy, nhưng vì việc chính, cô phải nhẫn nhịn.

Hôn lúc lâu, anh ta như mất ý thức, đã cởi hết áo, vươn tay định cởi áo cô, cô nhẹ nhàng nói:

- Khoan, đừng cởi, ta hôn dọc đi.- Cô vừa nói vừa áp ngực mình lên bộ ngực săn chắc của anh ta, làm anh ta quên mất việc cờ áo của cô, thèm khát mà hôn lên chiếc cổ ngọc ngà ấy.

Bâu giờ, cô đã có hành động, vươn tay lấy sẵn cái áo dài tay, tay trái cầm áo, tay phải cô nhẹ nhàng xoa ngực Red, làm máu nóng anh ta nổi lên, rồi...

* Pặc *

Lucy thúc mạnh vào nơi đó của Red, đang cương lại bị cú sút mạnh của cô, anh ta lăn xuống giường, cô nhanh chóng cằm cái áo, cột tay chân anh ta lại, nhân lúc anh ta còn đau, không la được, cô nhét cái khăn tay vào miệng hắn, rồi đứng từ trên nhìn xuống, cười nhẹ, lợi dụng lúc áo đang trễ vai, cô ngồi xuống, hạ vai áo xuống thấp một tí, ngực cô như ẩn hiện, kích thích bản tính dã thú trong người Red, anh ta vùng vẫy, cô mới hỏi:

- Muốn hôn không?

Anh ta gật đầu lia lịa, vươn người hết mức để chạm vào cô nhưng chậm một bước, cô đứng phắt dậy, chỉnh lại y phục, phủi tay, cô nói:

- Red à, yêu phải từ từ, hối hả quá mà mất lí trí đó- Rồi Lucy đi về phía cửa sổ, thong thả nhảy xuống vì cô đã sử dụng mền làm đoạn dây bắt từ trên phòng xuống đất.

Lí do cô có thể nhảy xuống là vì Lucy để ý, một khi Red vào đây thì tất cả lính canh sẽ đứng ngoài phòng chờ lệnh, bên dưới chỉ để lại 5,6 người canh thôi nên cô mới liều lĩnh mà dùng cách này.

Sau khi thoát khỏi phòng, cô nhẹ nhàng đi ra khỏi sân vườn nhà hắn, cũng may sân vườn không có lính canh.

An toàn ra khỏi sân, cô gặp trở ngại với 6 lính canh, lính canh thì có súng, cô chả có gì cả, chỉ có tấm thân này thôi, cô quyết định...giả trang thành lính canh.

Gần đó có một lính canh đi riêng, cô đánh ngất hắn ta, mặc bộ đồ của hắn vào, chuẩn bị sẵn sàng.

Đi ra đến cổng, 5 tên lính canh đi đến, 1 tên vịn vai cô, hỏi:

- Đi đâu vậy?

Làm nhiệm vụ à?

- Ừ, mở cửa đi, tôi đi nhanh mới hoàn thành được- Lucy sử dụng chất giọng mạnh mẽ nhất của mình để nói.

- Ờ, à, đi xe gì?- Tên lính canh không nghi ngờ gì, mở cửa rồi hỏi cô.

- Không đi xe được, đây là nhiệm vụ bí mật, không được lộ liễu- Cô nói rồi đi thẳng ra cổng.

Tên lính canh định đóng cửa thì giọng Red văng vẳng:

- Bắt Lucy lại, lũ ăn hại.

Những tên lính canh nghe thế thì giật thót, quay ra cổng thì Lucy đang chạy ra xa rồi.

Còn về cô, đang thảnh thơi tính đi bộ thì nghe lính hét, chửi thầm một tiếng, nhanh chóng co giò chạy.

Thế là xảy ra tình cảnh: Một top người chạy bộ đuổi theo cô gái mặc đồ đen, và top xe đuổi theo top người chạy bộ.

Đạc biệt, cô gái ấy chạy rất nhanh, hơn cả xe.

Chạy trốn được khoảng 30', cô đã thấm mệt.

Với một sát thủ, 30' là quá đủ, chạy ngang một con hẻm nhỏ, cô nhanh chóng chui vào đó, núp sau một đống hộp to, người của Red thản nhiên chạy ngang mà không hề để ý.

Đến khi sóng gió qua đi, cô ra khỏi con hẻm, chạy sang đường đối diện, bắt một chiếc taxi, chạy đến nơi nào đó...

End chap 33.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 34: May mắn được cứu


Chap 34

Ở biệt thự Natsu lúc này thực sự rất rối, phu nhân mất tích, ông chủ mất khống chế, cô Min gì đó thì suốt ngày chọc đến cơn điên của ông chủ, thậm chí bà mẹ kế ấy còn đến tác động ông chủ bỏ phu nhân nữa chứ.

Nhưng cũng may là vợ chồng Gray đã về giải quyết chuyện công ty phụ, Gajeel thì đang đi kiếm phu nhân với ông chủ.

12h trưa, Natsu và Gajeel hai người mang thân thể mệt mỏi trở về, ngã người lên sofa, kêu quản gia:

- Quản gia, cho hai ly nước nào- Gajeel hướng quản gia mệt mỏi kêu

Sau đó, quản gia hai tay hai ly nước bưng lên cho hai người rồi quay lại bếp làm việc tiếp.

Uống xong ngụm nước, Gajeel nói:

- Rốt cuộc tên Red đó giấu ở đâu kĩ đến vậy chứ?

- Không thể ra khỏi nơi này được.

Anh mệt rồi, nghỉ ngơi đi, mai tìm tiếp- Natsu nói.

- Được rồi, cậu cũng vậy, hai ngày rồi không ngủ đấy, trông tiều tụy thế.- Gajeel nói rồi cất bước lên lầu.

Anh ngã mình xuống ghế sofa, đặt tay lên trán, nhắm mắt ngủ một tí.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng chuông, anh lật đật đứng dậy mở cửa, trước mặt anh là một người lạ, anh ta nói:

- Anh là Natsu Dragneel?

- Ừ, có chuyện gì?- Anh lạnh nhạt trả lời.

- Anh có quen biết với người này không?- Vừa nói, anh ta vừa chỉ tay vào trong xe, có một người con gái nằm đó đang ôm bụng rỉ máu ra rất nhiều, nhưng sao hình ảnh ấy quen thuộc thế.

Tiến lại gần xe, một cảm giác quen thuộc quẩn quanh anh, nhìn kĩ gương mặt ấy...không còn gì quen thuộc hơn, là vợ anh: Lucy.

Vội vàng chui vào xe, cẩn thận bế cậu ra, Lucy hơi cong người vì cơn đau ở bụng, khẽ mở mắt, nhíu đôi mày, cô nở nụ cười thật tươi, dùng hơi thở yếu ớt nói:

- Natsu, anh đây rồi.- Rồi cô ngất lịm đi.

Anh hốt hoảng, hướng vào nhà kêu to:

- QUẢN GIA ĐÂU?- Bế cô đi thật nhanh vào nhà.

Quản gia thấy vậy thì biết điều nhanh chóng gọi cho Timy, Hina.

Khoảng 20' sau, Timy và Hina đều có mặt, nhanh chóng xem vết thương cho cô, anh ngồi ở bên, luôn nắm chặt tay cô, hôn nhẹ lên đó, lòng đang rất rối bời.

Xong xuôi, Timy nói:

- Cậu làm gì mà để cô ấy bị thương sâu đến thế chứ?

Trễ chút thôi là không chữa được rồi.

Nhưng trong khoảng thời gian này, không để cô ấy ảnh hưởng gì đến bụng, nếu không sẽ không thể có con.

Cậu có thể làm cô ấy có con luôn là vừa đi cưng, thôi bye, tôi về đây.

Vợ ơi về thôi- Nói xong, Timy hướng Hina đang ôm ấp Lucy thật chặt kia kêu về.

Tiễn hai người ra về xong, Natsu mới để ý đến người lái taxi kia, anh đã nhờ quản gia giữ anh ta lại để hỏi việc.

Anh ta kể:

- Tôi đang lái taxi trên đường, gặp cô ấy nằm trên vệ đường, bụng đầy máu, tôi cố lay cô ấy dậy thử, cô ấy thều thào nói với tôi Natsu Dragneel, tôi suy nghĩ có lẽ là chủ tịch Natsu đây, nên tôi đã lên công ty của anh, hỏi thư ký nhà anh.

Lúc đầu cô ấy không cho nhưng tôi nói là có chuyện gấp bề mạng người cô ấy mới cho.- Anh ta kể lại một mạch những gì trước đó.

Anh nghe xong cảm thấy tự trách mình hơn, đã không bảo vệ cô thật tốt, để cậu ra nông nỗi này.

Cũng may, người này là người tốt.

Anh nói:

- Tôi cảm ơn anh rất nhiều, tôi muốn đền đáp anh, nói đi, anh muốn gì?- Vẫn chất giọng vô cảm ấy nhưng lại có chút gì đó cảm kích.

- Thôi, chuyện nhỏ mà- Anh ta cười xòa, quơ tay bảo ý không sao

- Tôi thấy vậy, anh biết lái xe, hay anh làm tài xế cho tôi đi, lương đủ cho cuộc sống của anh suốt đời, coi như tôi trả ơn anh.

- Vậy...cảm ơn chủ tịch- Anh ta rất cảm kích, nhà anh ta còn 3 đứa con phải nuôi, lái taxi đâu đủ, may mắn cứu ngay phu nhân chủ tịch, thật là phước đức mà.

Anh kêu quản gia chỉ dẫn anh ta, còn mình thì ẵm cô lên phòng, nằm ở sofa chắc cô đau rồi.

Đặt cậu nhẹ nhàng lên giường, khẽ nắm tay Lucy, ôn nhu hôn lên đó, luôn tự lẩm bẩm:

- Anh xin lỗi, vợ à.- Vuốt tóc cô rồi vuốt xuống bụng cô, nơi quấn rất nhiều băng trắng.

Gối đầu bên giường cô, khẽ nhắm mắt mà vẫn luôn tự trách mình.

Đây là lúc Natsu hắn cảm thấy bất lực nhất trong cuộc đời.

---------------------------------------

Ngủ khoảng 1 tiếng, Natsu tỉnh dậy, không thấy cô đâu, ngó xung quanh vẫn chả thấy cậu ở trong phòng, định chạy ra khỏi phòng thì Lucy đang bước vào phòng, tay đang ôm bụng, lê những bước chân nặng nề, nhìn anh mỉm cười.

Natsu nhanh chóng chạy đến đỡ cô, dìu cô lên giường, lo lắng hỏi cô:

- Em sao lại xuống giường?

- Em muốn ăn cái gì đó- Lucy vui vẻ nói chuyện với anh.

- Sao không gọi anh dậy?- Anh khẽ cau mày khó hiểu.

Lucy vươn tay, xoa xoa chỗ chân mày đang nhăn đó, nhẹ nhàng nói:

- Chồng em mệt thế sao mà em phiền được, em yêu chồng mà- Vừa nói vừa làm hình trái tim với anh.

- Thôi, em nghỉ ngơi đi, anh đi xuống bếp nấu gì cho em- Anh định đi thì cô kéo lại, vỗ vỗ chỗ cạnh giường, ý cười bảo:

- Anh ngủ với em nào

Natsu hết cách đành phải nằm xuống, ôm chặt cô vào lòng, hôn lên trán cô rồi cả hai cùng ngủ.

Em là cả cuộc đời anh, Lucy à.

Anh là cả cuộc đời em, Natsu à.

Mất em, anh thà chết đi.

Mất anh, em chỉ muốn chết đi.

End chap 34.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 35: Về nhà Natsu (1)


Chap 35

Tối 6h, tại biệt thự Natsu, trong căn phòng ngủ khang trang, trên chiếc giường kingsize, có hai thân ảnh đang ôm nhau ngủ ôm lành, bất chợt, người con trai khẽ cựa mình, mở mắt, nhìn cô gái nhỏ bé bên cạnh một cách ôn nhu, hôn nhẹ lên trán, thì thầm bên tai cô gái nhỏ:

- Vợ à, ăn tối nào.

Đáp lại là động tác mở mắt của cô gái nhỏ, sau đó rúc thẳng vào ngực người kia, nhỏ nhẹ đáp:

- Chồng, bế em xuống đi.

Natsu mỉm cười rồi bế cô dậy, cẩn thận từng li từng tí để tránh đụng đến vết thương.

Sửa soạn xong, anh lại bế cô xuống phòng ăn.

Người hầu cung kính gọi:

- Ông chủ, phu nhân, mời dùng cơm.

Anh gật nhẹ đầu rồi ngồi xuống ghế, đặt cô lên đùi, cẩn thận đút cô ăn vì cô bị thương rất khó ăn uống, Lucy vui vẻ mỉm cười nhìn anh, anh quả là người chồng tuyệt vời mà, yêu anh chết mất.

Anh đút cô một muỗng, cô lại hôn lên môi anh, truyền thức ăn qua anh cho đến khi nào anh chịu tự mình ăn mới thôi.

Ăn uống xong xuôi, anh đỡ cô đi đến sofa, ôm cô vào lòng xem phim, khẽ xoa bụng cho cô, coi giữa phim, cô hỏi anh:

- Anh, Min cô ta đi đâu rồi?

- Cô ta về nhà mẹ anh rồi.- Anh nói bình tĩnh nhưng vẫn không che giấu sự bực tức.

Hôm qua bà ta gọi điện đến trách móc anh, nói gì là tại sao là Min khóc sướt mướt thế kia, đúng là không ra dáng đàn ông... anh không nghe nữa dập máy luôn, càng nghe càng bực, nghĩ sao bảo anh bỏ vợ mà còn nói như vậy, anh chưa đánh bà ta là hên rồi.

- Em muốn giết Min.- Lucy bất chợt lên tiếng, giọng mang đầy sự tức giận.

- Được rồi, nhưng em cho anh biết lí do.- Anh vuốt nhẹ tóc cô, hỏi dịu dàng.

- Cô ta là người đâm bụng em.- Cô càng tức giận hơn khi nói ra điều đó.

- Cái gì?- Anh hơi ngạc nhiên khi cô nói vậy.

- Lúc em đang chạy trốn khỏi Red, đúng lúc gặp Min ở đó, vốn dĩ em có thể một phát đánh ả rồi bỏ đi, thế nhưng, người của Red đã giúp ả, lao vào đánh em, em đánh đến nỗi kiệt sức ngã xuống đất, nhân lúc đó ả ta lấy dao đâm vào bụng em, em nằm ở bên vệ đường ôm bụng đang chảy máu rất nhiều.

Em thấy Red chạy đến, định đánh cô ta nhưng sẵn con dao đó, cô ta đâm Red luôn mà người của hắn lại không hề giúp đỡ, cô ta mới đem xác của Red lên xe và chạy mất.

Hình ảnh cuối cùng em thấy được đó là một chiếc xe taxi dừng ở ngay vệ đường, người đó xuống xe, lay em tỉnh và em cố gắng dù sức để nói ra hai chữ: Natsu Dragneel.- Lucy kể lại việc ngày hôm đó tại sao cô lại ra nông nỗi như vậy cho anh nghe.

Natsu hiện tại đang bùng bùng lửa giận, vợ anh mà ả ta dám làm vậy à, không xé xác ả ra quả thật không phải là Natsu anh nữa.

Ôm cô đứng dậy, anh đáp:

- Chúng ta đi giết ả ngay và luôn, anh sẽ cho em tự tay tra tấn.

Hai người cười vui vẻ đi ra xe, kêu người của bang Texas đến, đến nhà cha Natsu.

---------------------------------------

Bên nhà cha Natsu nghe nói anh đến đều sửa soạn mọi thứ, quét dọn sạch sẽ, chuẩn bị đồ ăn vì họ không hề nghe tin Lucy đến, cứ tưởng cô chết rồi nên hết sức vui vẻ, còn kêu Min đi sửa soạn, chuẩn bị thật đẹp để gặp anh.

Đúng 6h30', đoàn xe của anh đến, anh bước xuống xe, nhưng không hề dắt Lucy ra, Min thấy thế vui mừng gấp bội, cứ nghĩ cô thật sự đã chết dưới nhát dao của mình, và nghĩ đến chức phu nhân kia là cô ta cười đến không thể khép miệng.

Còn cha mẹ anh thì rất vui vì "con trai vàng" của họ cuối cùng cũng ghé đây.

Cha mẹ anh tiến lên nói:

- Natsu, con trai à, vào nhà đi con.

Hai người dẫn đường, anh cười quỷ dị rồi theo sau, có người trong bang theo anh vào nhà, luôn bảo vệ anh mọi lúc mọi nơi.

Cứ cười đi, rồi tôi sẽ cho mấy người biết vợ chồng tôi là ai.

End chap 35.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 36: Về nhà Natsu (2)


Chap 36

- Vào đây nào Natsu, chúng ta nói chuyện với nhau nào.- Cha Natsu cười vui vẻ, ngồi xuống sofa, mời anh ngồi xuống đối diện mình.

Natsu cũng ung dung mà ngồi xuống, bắt chéo chân lại, cầm tách trà mà nhâm nhi, bộ dáng phải nói rằng rất tao nhã nhưng luôn không kém phần tuấn mỹ, Min nhìn anh say sưa đến nỗi muốn rớt hai tròng mắt xuống luôn rồi, lập tức bị tiếng kêu của cha Natsu kéo lại:

- Min, con sao thế?

- Dạ?

Con không sao- Vừa nói cô ta còn đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống, gì chứ, người đẹp trai thế này làm sao mà không làm tâm hồn cô dao động được?.

Anh khẽ nhếch môi cười, nhìn người phụ nữ đang e thẹn đó mà chỉ muốn đấm cho một quyền, không vòng vo nữa, anh vào thẳng vấn đề chính:

- Tôi đến đây là có chuyện muốn hỏi.

- Con cứ nói- Cha mẹ Natsu lên tiếng, chỉ cần đứa con trai này trở về, họ sẽ sung sướng cả kiếp này mà thôi.

- Về việc cho người bắt vợ tôi.- Nói đến đây, đôi mắt sắc bén của anh khẽ liếc sang Min, toát ra hơi lạnh.

Min không tự chủ, khẽ run cơ thể, nhưng nhanh chóng kìm lại, không thể run vào lúc này.

- Lucy bị bắt?- Cả ba người giả bộ ngạc nhiên, thậm chí còn mang nét u buồn.

- Thôi thì lỡ rồi, con lấy Min đi, để nó chăm sóc con, sinh con cho con nữa chứ.- Cha Natsu ra vẻ an ủi, vẻ mặt hơi u buồn lên tiếng.

- Đúng vậy, cha con nói đúng, với lại, về nhà đi con, để cha mẹ còn bù đắp cho con.- Mẹ kế Natsu cũng phụ họa theo.

- Đúng rồi Natsu, họ nói đúng đấy, em sẽ thành người con dâu hiếu thảo, người vợ hiền mà.- Min cũng e thẹn mà nói.

Natsu nhìn ba con người trước mặt đang tự biên tự diễn mà không khỏi cười lạnh.

Làm như vợ anh chết rồi ấy!

Cứ làm như mình là những người lương thiện, thiệt là làm anh chán ghét không thôi.

- Tôi nãy giờ chưa nói gì mà.

Các người đang làm gì thế?- Anh lạnh lùng lên tiếng, cắt đứt cuộc nói chuyện giả tình giả nghĩa vô vị này.

- Ớ...- Cả ba người đều ngạc nhiên ra mặt.

Mẹ kế Natsu dùng ánh mắt trao đổi với Min:"- Giết Lucy rồi mà."

"- Con tự tay đâm cô ta mà."

- Min dùng ánh mắt nói lại.

Anh khẽ vỗ tay, từ đằng sau, trong một đám người mặc áo đen, có một người đang mặc đồ đen, trùm đầu, trùm kín mặt bước lên, từng bước chân đi cứ như là bước chân của tử thần làm cho ba người kia sợ hãi đến tột độ.

Nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, anh kéo nhẹ người đó vào lòng, ôm người đó thật dịu dàng, nhẹ giọng nói:

- Vợ à, gặp BA MẸ CHỒNG nào.- Anh cố tình nhấn mạnh chữ ba mẹ chồng, làm hai vợ chồng kia càng run sợ hơn mà ôm chặt vào nhau.

Khẽ khàng lấy khăn trùm đầu ra, lộ ra khuôn mặt quen thuộc làm cho cả ba người run rẩy, mặt chuyển từ hồng sang xanh, cuối cùng là trắng bệt không còn giọt máu: Lucy.

Đó là người đã chết rồi mà, sao có thể...

- Chào.- Vừa chào cô vừa nở nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai nhưng đối với họ là nụ cười của ác quỷ.

- Cô...cô...sao?- Cả ba người ai cũng lắp bắp không nói nên lời.

- Sao vậy?

Không phải muốn bàn chuyện kết hôn của cô ta với chồng tôi à?- Lucy nhẹ nhàng tựa người vào anh, mắt âu yếm nhìn anh, giọng nói vẫn đều đều phát ra.

- Chẳng phải cô chết rồi sao?- Min lấy hết dũng khí ra hỏi cô một câu.

- Đúng là vậy, nhưng có điều, diêm vương chưa muốn nhận tôi, tôi phải làm sao?- Lucy nói với bộ dạng đùa đùa.

- Làm sao cô có thể sống?- Min vẫn kiên trì hỏi.

- Gặp người tốt chứ đâu như ai kia.- Lucy hơi liếc mắt sang Min.

C99 đứng dậy khỏi ghế sofa, đi đến chỗ Min, đưa tay vuốt nhẹ mặt cô ta, hơi bàn tay lành lạnh của cô chạm vào da mặt là cô ta khẽ rùng mình, Lucy cười khẩy:

- Người đẹp nhưng hành động chả đẹp.- Cô tặc lưỡi xong quay trở về chỗ ngồi.

Min lúc này thật sự hồn vía đã lên mây, dường như cơ thể bị điểm huyệt, không thể hoạt động được nữa.

Cha mẹ Natsu lúc này mới bừng tỉnh rồi lên tiếng:

- Con dâu về rồi thì cha mẹ mừng lắm.

- Con dâu ư?- Nãy giờ Natsu chỉ dựa lưng vào sofa, tay choàng qua vai, vuốt tóc cô giờ mới lên tiếng.- Tôi có nhận là con trai mấy người không mà có con dâu?.

Hai người họ ngượng ngùng cụp mặt xuống thì giọng anh lại vang lên:

- Hôm nay tôi đến đây chỉ để đòi người đã hại vợ tôi, đó là việc thứ nhất, thứ hai là tôi muốn biết vị trí của vợ chồng Giáo hoàng Ailey (chap 25 có nói sơ qua).

- Đòi người?

Giáo hoàng Ailey, ta không biết.- Cha Natsu vẫn một mực phủ nhận.

- Ông không biết?

Được, tôi sẽ làm cho ông biết.- Lucy tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng sau đó lại là khuôn mặt có tính uy hiếp rất cao.

- Trói ba người họ lại.- Natsu ra lệnh.

Lập tức, có khoảng 10 người nhanh chóng đi lại, lấy dây thừng trói chặt họ lại, nhưng là ba người đều bị trói chung 1 sợi dây, họ giãy nãy hết cỡ, nhưng cuối cùng kiệt sức vẫn phải đầu hàng.

- A.- Cô khẽ rên lên một tiếng rồi ôm bụng, mồ hôi nhễ nhại.

Natsu luống cuống lau mồ hôi cho cô, một tay ôm bụng cô, miệng vẫn luôn hỏi:

- Sao thế?

Vết thương lại nhói à?.

- Vâng, không sao đâu.- Lucy khẽ mỉm cười.

Còn ba người kia nhìn cô mồ hôi đầm đìa, tay còn ôm bụng, có vẻ vết thương rất sâu, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, nhưng họ vẫn có một giác không lành sắp xảy ra với mình.

Anh thấy cô như vậy, lửa giận nổi lên đùng đùng, gương mặt tràn ngập hơi thở địa ngục, ngoắc tay một cái, có người đưa con dao lên ngay cho anh.

Cầm con dao đưa cho cô, anh nở một nụ cười quỷ dị... (Su: Tình hình là mị thấy chap sau đầy máu me rồi >
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 37: Lo lắng


Chap 37

- Lucy, em muốn chơi gì không?- Natsu hướng Lucy tươi cười, ánh mắt lộ rõ sự yêu thương và tràn ngập hứng thú.

- Được, yêu chồng nhất.- Lucy rướn người, hôn lên đôi môi mỏng cương nghị kia, cười vui vẻ.

- Vậy sau khi vết thương khỏi, hảo hảo bù đắp cho chồng em đấy.- Natsu tà mị nói, gương mặt đầy vẻ yêu nghiệt.

- Được.- Cô vui vẻ đáp lại anh.

Khẽ đứng dậy, bước đến chỗ ba người đang bị trói, cô đứng trước mặt họ, vén nhẹ áo lên, lộ ra vùng bụng trắng nõn nhưng bị quấn băng trắng, trông thật thương, kéo nhẹ phần băng ra, lộ ra vết thương sâu, khoảng hai gang tay, chứng tỏ người gây ra rất độc ác, cho họ xem xong và chứng kiến gương mặt trắng bệch ấy, cô mới hài lòng kéo lại băng, nói với giọng dịu dàng:

- Thế nào?

Đẹp chứ?

Tôi sẽ cho mấy người có vết thương giống vậy nhưng không phải ở bụng mà là ở khắp mọi nơi.

Cầm con dao trên tay, từ từ đưa đến gương mặt của Min, cất tiếng nhẹ nhàng:

- Phụ nữ tự hào nhất là ở gương mặt, nên tôi sẽ "trang điểm" cho cô.

Min không cam tâm, vung chân nhắm Lucy mà đá, nhưng Lucy đỡ được, cứ như vậy, hai tay Lucy giữ chặt hai chân Min, thừa lúc này, mẹ kế Natsu ngồi kế bên vung đầu gối lên húc vào bụng cô, cô bật ra sau, cũng may Natsu giữ được cậu, ôm cô ngồi xuống ghế.

*phụt*

Lucy phun ra máu, tay ôm chặt bụng có vết thương đang không ngừng chảy ra máu, đau đớn làm cô toát cả mồ hôi, Natsu không nói nhiều, vạch áo cô lên, giật mình không thốt nên lời khi máu chảy ướt cả băng trắng, sự tức giận lên đỉnh điểm, anh ra lệnh cho thuộc hạ:

- Chặt chân của cả ba người họ, sau đó gói lại để một chỗ kế bên họ, vẫn phải để họ ngồi như thế này để chịu sự đau đớn, biết chưa?

Còn lại về biệt thự.- Anh giao việc xong, đứng dậy bế cô lên, chạy nhanh ra xe, hướng về biệt thự, không thể trễ một phút nào cả, khi ra cửa anh còn nói một câu:

- Mấy người sao không suy nghĩ khi đụng đến vợ tôi, thật là não bò.

...

Chiếc xe Audi chạy băng băng trên đường lớn, Natsu ôm Lucy đang ngồi nhíu mày, tay khẽ xoa bụng cô, nỗi lo lắng hiện rõ trên mắt anh, một sự lo lắng không cùng khi thấy báu vật của mình lại đau đớn như vậy, hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn chứa đầy tình yêu thương.

...

Chiếc xe vừa đến biệt thự, Natsy nhanh chóng ôm Lucy vào nhà, đặt cậu ngồi trên ghế sofa, kêu Timy đang ở trong nhà bếp của mình, hối thúc ra xem vết thương cho cô, nhìn cô nhíu mày đau đớn, chảy mồ hôi như thế anh rất đau lòng, xem xét và băng lại vết thương mới, Timy nói:

- Tôi có vài chuyện phải nói.

Thứ nhất, vết thương rất sâu rồi, đã rách sang phần bên trái cột sống vì bị một vật tác động làm vết thương ngày càn rách ra, nếu để như vậy nữa thì vết thương vợ cậu sẽ để lại vết sẹo rất lớn không khỏi được, bây giờ rất hên là kịp, tôi sẽ nghĩ cách xóa sẹo khi vết thương lành, nhớ không cho vật gì ảnh hưởng được chứ?

Thứ hai, cậu hãy triệu gấp Alice về phụ đi, chứ tôi đây còn vợ con, không thể cứ 2 phút là xuất hiện nhanh vậy, lỡ có chuyện gì rồi sao.

Xong rồi, về đây, bye- Timy nói xong ra về, khi về còn ghé ngang phòng bếp, vơ miếng bánh để ăn, còn giơ ngón cái với quản gia là ông lắc đầu bật cười.

Tiễn Timy về, anh ôm nhẹ cô đang ngủ mê man lên phòng, gương mặt nhanh chóng tỏa ra sự lạnh lùng đến thấu xương, từng bước chân đều mang hơi thở của sự chết chóc.

Anh sẽ giải quyết một lần luôn Lucy.

...

Giúp cô ngủ đến 6h, ngồi bên góc giường xem tài liệu, tay phải vuốt tóc cô, tay trái lật tài liệu, không hề có quy luật cố định, cảm nhận đỉnh đầu rung nhè nhẹ, khẽ chuyển động, nhanh chóng bỏ tài liệu xuống, ôm cô ngồi dậy, để cô dựa vào mình, ân cần hỏi:

- Lucy, đói chưa?

Xuống ăn nào.

- Ưm..- Khẽ um một tiếng, cô dịch người sát vào anh tìm hơi ấm, vô tình trễ vai áo xuống, lộ ra làn da trắng mịn ở cổ và vai.

Thấy màn đó, anh khàn khàn nói:

- Chờ em bình phục, anh sẽ lăn em không thể xuống giường.

Nghe anh nói vậy, cô khẽ mỉm cười, chồng cô vẫn luôn như vậy, lúc ân cần, chu đáo nhưng không bao giờ bỏ cái tính bá đạo đó.

Ôm cô nhẹ nhàng xuống cầu thang, ra hiệu cho quản gia dọn cơm, xong xuôi đưa cô đến bàn ăn, ôm cô lên đùi đút cô ăn từng món, chỉ toàn ăn đồ ăn nhạt vì hải sản sẽ làm vết thương sâu thêm nhưng đồ nhạt mà cô vẫn thấy hạnh phúc.

...

Ăn uống xong xuôi, ôm cô ngồi ở ghế sofa tiêu thức ăn, bỗng nhiên anh hỏi:

- Em muốn ba mẹ không?

Không khí trở nên rất quỷ dị, dần u ám hơn, cô khẽ phun ra vài chữ:

- Họ không cần em, em cũng chả cần họ.- Nói xong tựa người vào vai anh nhắm mắt lại.

Anh thở dài, bế cô lên phòng ngủ.

Chợt anh lấy điện thoại gọi cho ai đó, chỉ nghe được:

- Bảo Alice, Gajeel, Levy, Gray, Juvia về đây cho tôi.- Rồi cúp máy cái bụp, sau đó chung vào ngủ với cô.

End chap 37.
 
[Nalu] [Edit] Vợ Sát Thủ Của Chồng Tổng Tài Hắc Đạo
Chap 38: Cha mẹ Lucy


Chap 38

Sáng 8h30',

Trời đã sáng, bầu trời trong xanh, những đám mây trắng lượn lờ, vui đùa cùng gió, ghé lại một ngôi biệt thự của 2 vợ chồng nọ.

- Lucy ơi, ra đây anh nói.- Tiếng Natsu từ phòng khách vang lên, ý định kêu vợ mình đang loay hoay ở trong bếp ra anh bảo.

- Vâng.- Lucy nhẹ nhàng đi ra, vết thương trên bụng đã đỡ hơn, nay đã có thể vận động rồi.

- Lucy, anh đây có vài chuyện quan trọng.- Mặt Natsu dần nghiêm túc làm Lucy trở nên nghiêm túc theo.

Bắt đầu cuộc trò chuyện nghiêm túc giữa 2 vợ chồng nghiêm túc..

Vốn dĩ sáng hôm nay chỉ mới 7h mà ai ai cũng tập hợp lại ở nhà cô, còn cả Alice nữa chứ, thiệt là...

- Anh nói đi.- Lucy dần thả lỏng cơ mặt, dịu dàng nói.

- Em nhớ vợ chồng Giáo hoàng Ailey chứ?- Anh ôm cô vào lòng, hỏi nhẹ.

- Hửm?

À, gia tộc Giáo hoàng?

Em có nghe nói qua.

Sao thế?- Lucy như nhớ điều gì đó, nói với anh.

- ...Đó là ba mẹ ruột của em.- Giọng Natsu bỗng trầm xuống, mọi người theo đó bỗng im lặng, đồng loạt nhìn cô.

Lucy không động đậy, mọi người cũng chả biết chuyện gì, anh khẽ cầm tay cô lên, định nói gì đó mới phát hiện cô đang dùng hết sức mình, găm ngón tay vào da thịt ở lòng bàn tay, ai ai cũng hốt hoảng, đặc biệt là Natsu, anh nhanh chóng gỡ mấy ngón tay của cô ra, máu theo đó cũng chảy, anh nắm chặt tay cô, ôm cô thật chặt, đau lòng nói:

- Em đừng làm vậy, có gì nói với anh, đừng làm đau mình, anh đau lòng lắm.

Lucy vẫn cứ ngồi đó, đầu tựa lên vai anh, hễ muốn bấm ngón tay là anh lại gỡ ra, gương mặt cô không hề có cảm xúc.

" Tôi sẽ không khóc vì ai ngoài Natsu cả."

Cô đột ngột đẩy nhẹ anh ra, ngước mặt lên nhìn anh, nhẹ mỉm cười, gương mặt tươi tỉnh như đầu, sờ mặt anh, để lại trên đó bao nhiêu là máu, nói:

- Chắc chồng đói rồi, đi, em nấu ăn cho chồng.

- Nhưng đầu bếp làm xong đồ ăn hết rồi mà.- Natsu khó hiểu nhìn cô.

- À, vậy mình đi ăn thôi.- Cô sực tỉnh, lại cười nói.

- Gray, Juvia, Alice,... vào ăn thôi.- Lucy hướng đám người ngơ ngác kia nói, rồi kéo anh vào nhà ăn.

...

Bữa ăn diễn ra cũng xem như bình thường.

Anh bảo cô ra phòng khách nói chuyện với Juvia, anh với những người còn lại thì vào thư phòng bàn chút chuyện.

Lucy thấy thế bảo có chút việc lên phòng mình, nhẹ nhàng rời khỏi đám Juvia.

Juvia khẽ thở dài rồi nói chuyện tiếp.

...

Lucy đi ngang qua phòng anh, áp tai vào cửa, nghe cuộc đối thoại bên trong đó, chỉ nghe:

- Hai vợ chồng Giáo hoàng Ailey vẫn ở chỗ cha mẹ kế của ta à?- Giọng Natsu vang lên.

- Đúng vậy.

Giờ ta làm gì?- Giọng Gray vang lên.

- Dù sao cũng là cha mẹ vợ, ta sẽ nghĩ cách cứu họ.- Giọng Natsu vang lên lần nữa.

Lucy nghe xong, lập tức rời đi, hướng phòng của mình về.

Trong phòng lại vang lên tiếng của Gray:

- Cậu đoán đúng thật.

Giờ cậu tính sao?.

- Âm thầm theo bảo vệ em ấy, không được để em ấy bị thương nữa.- Natsy trầm tĩnh vang lên.

- Được, đi thôi.

...

Lucy trở về phòng, cởi áo ra băng bó lại vết thương, vừa làm vừa suy nghĩ việc về cha mẹ mình.

Họ là người bỏ rơi mình, phải làm sao đây?

Suy nghĩ mãi mà không biết ngoài cửa có ánh mắt thèm thuồng đang chiếu thẳng vào mình.

Natsu hô hấp rất khó khăn, da thịt trắng nõn kia ở trước mắt mình mà chả thể đụng, vết thương chết tiệt, Min chết tiệt, dám gây ra vết thương làm ta ăn chay gần một tuần rồi.

Tiến lại gần cô, ôm thân thể thơm tho trắng mịn ấy vào, phun vài chữ vào lỗ tai ngọc ngà ấy:

- Vợ à, sao em ngày càng đẹp thế, nhưng em bị thương, ép chết anh rồi.

- Ách, làm em hết hồn, thật là, thôi ăn bên ngoài đỡ đói đi.- Lucy còn đưa tay vỗ nhẹ mặt người chồng đang nhõng nhẽo kia.

- Thơm ghê nơi.- Nghe câu đó của cô, anh nhanh chóng hạ nụ hôn xuống đôi má của cô, hôn lên đôi vai trắng mịn, cả chiếc cổ trắng ngọc ấy anh cũng không tha, miệng liên tục khen cô không ngớt.

Lucy thật bó tay với tên chồng sắc lang này, cũng may cô băng xong vết thương rồi, nếu không với trường hợp này đến mai chắc khỏi băng mất.

Chờ tên chồng kia hôn đủ kiểu xong xuôi, cô nhẹ nhàng nói:

- Đi ngủ nào chồng ơi, đợi em dưỡng thương xong, em bù cho anh.

- Thật?

Đi ngủ thôi.- Natsu hai mắt sáng long lanh, nhanh chóng đỡ vợ đi ngủ.

...

Gần sáng, 3 giờ.

Trong phòng ngủ, Lucy khẽ nhúc nhích, nhẹ nhatng rời khỏi cánh tay đang vắt ngang người mình, hôn nhẹ lên mặt anh, rồi xuống giường, đi vệ sinh mình rồi nhanh chóng ra khỏi phòng.

Lái chiếc xe Ferrari chạy thật nhanh đến hướng nhà Natsu.

...

Khoảng 30', đã thấy chiếc xe của c99 đỗ ngay trước nhà của Natsu, nhanh chóng bước xuống xe, đi đến đẩy cổng nhà, đầu tiên đập vào mắt cô là 3 đôi chân đang được trói lại, máu từ nhà tràn ra đón cô.

Cô không quan tâm, bước qua chúng, đi thẳng vào nhà bậc đèn lên, lấy khẩu trang đeo vào, lấy nón lưỡi trai đen đội lên.

Đi sâu thêm tí mới phát hiện ba, mẹ kế, Min đang bị trói trên ghế, gương mặt tiều tụy, cả đôi chân cũng bị chặt mất, cơn đau bụng lúc này ập tới, gắng gượng cô đi đến chỗ họ.

Tát vài cái làm họ tỉnh dậy, cô bắt một cái ghế đến ngồi xuống, vắt chéo chân, hỏi thẳng vấn đề chính:

- Giáo hoàng Ailey đang ở đâu?

Ba người kia đã tỉnh hơn chút, cơn đau ở chân lại đến, họ không dám nhìn xuống, nghe cô hỏi mới ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người đeo khẩu trang đen, đội nón đen, mặc đồ đen đang ngồi nói chuyện với họ.

- Cô là ai?- Mẹ kế Natsu khàn khàn hỏi.

- Các người không cần biết.

Nhưng nếu cho tôi biết thông tin, tôi sẽ cho các người xuất ngoại sang Úc.- Lucy vẫn bình tĩnh đáp lại.

- Cô nghĩ chúng tôi như vầy còn đi đâu được.?- Ba Natsu cười khổ.

- Tôi sẽ cho người nối chân các người lại.- Em cô có khả năng làm điều này.

- Tôi tin cô được?- Min vẫn hơi nghi ngờ hỏi.

- Tất nhiên.- Lucy trả lời chắc chắn.

- Vậy tôi sẽ nói.

Hai vợ chồng họ không có ở chỗ tôi, họ đang ở trong tay Giang Thành.- Mẹ kế Natsu thành thật nói.

Nghe đến Giang Thành, cô chợt sững người, chẳng phải em của Giang Minh sao?

Tên đồng tính thích trai đó sao?

Làm sao đối phó?

Suy nghĩ một hồi cô lại hỏi:

- Sao mấy người quen họ?

- Thật ra chị tôi là con cháu của gia tộc Giáo hoàng, nói với tôi rằng nếu giữ mạng sống cho vợ chồng giáo hoàng Ailey và đưa cho chị, chị sẽ cho tôi số tiền sống giàu sang.

Nhưng tôi vừa đưa cho chị, thì giữa đường có người bắt người, điều tra ra thì đó là Giang Thành, chỉ biết là nhân vật có tiếng tăm ở thành phố S.- Min thành thật nói.

- Vậy cùng mẹ khác cha?- Lucy hỏi cụt ngủn.

- Đúng vậy, gia tộc chỉ chấp nhận đàn ông và con của vợ lớn.- Min hơi buồn rầu nói.

- Được rồi, chờ tôi.- Vừa nói, lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

- Ken?

- Phu nhân có việc gì?- Giọng Ken vang lên.

- Đến nhà Natsu.- Chỉ bốn chữ ngắn gọn sau đó cúp máy.

- Mấy người phải ngoan ngoãn ở nhà tôi ở Úc, không được đi lung tung.- Lucy hướng 3 người kia dặn dò.

Họ gật đầu lia lịa, chỉ cần tránh xa Natsu họ làm gì cũng được.

Chưa được bao lâu, có tiếng bước chân nặng nề..

End chap 38.
 
Back
Top Bottom