Tháng tư, hoa nở đầy trời.
Nagumo bước đi giữa khu rừng hoa anh đào, thong dong hệt như một cuộc dạo chơi bình thường.
Đấy là nếu như gã trai nọ không nắm tóc một người đàn ông lớn tuổi kéo lê với cái thân đầy máu, tạo thành con đường màu đỏ chói phía sau hắn.
Gió mùa xuân khẽ thổi khiến cánh hoa rơi lả tả.
Vài mảnh sắc hồng nhạt nhẹ nhàng đáp xuống tóc, xuống vai hắn rồi mới lưu luyến rời đi.
Nagumo cũng rất tận hưởng vẻ đẹp cây cối, vừa rảo bước một cách chậm rãi vừa ngân nga giai điệu nào đó không rõ trong cổ họng.
Nagumo đi mãi, đi mãi.
Tận đến khi tới cuối khu rừng hoa, nơi một vách đá cao vời vợi chắn đường thì hắn mới dừng lại.
Vẻ mặt gã trai nọ vẫn vô tư như trẻ lên ba, Nagumo cất tiếng gọi.
"Có ai ở nhà không~?"
Tức thì, vách đá xê dịch.
Một cánh cửa bằng đá mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ bên trong.
Nagumo coi như đó là sự chấp thuận, thế là ung dung đi vào trong 'nhà' người ta, tay còn xách theo quà thăm hỏi vô cùng độc đáo không nơi đâu làm được.
"Vứt thứ kia đi, bẩn."
"Thôi mà~ Quà tôi cất công chuẩn bị đó.
Đừng phũ phàng vậy chứ Hizaru~"
Thanh niên tóc trắng chỉ lặp lại đúng một chữ, "Bẩn."
Nagumo chịu thua, đành bỏ cái xác ngoài cửa rồi mới quay lại ghế ngồi bắt chéo chân.
Người kia đặt tách trà lên bàn, tiếp đãi một cách rất thản nhiên, như thể ngày hôm qua người cố gắng giết chết đối phương không phải là anh ta vậy.
Hizaru ngồi xuống ghế, tiếp tục việc đọc sách còn dang dở, mặc kệ Nagumo lải nhải chuyện trên trời dưới bể.
Trước đây, đúng là anh đã gặp gã sát thủ tóc đen vài lần, nhưng đảm bảo là không thân thiết đến độ có thể nói chuyện phiếm như bạn bè hay đồng nghiệp thông thường.
Hizaru hoàn toàn có thể nhận ra sự giả tạo dưới nụ cười kia, cũng như sát ý luôn chậm rãi lởn vởn xung quanh căn phòng nhỏ ngột ngạt.
Nhưng Hizaru không bận tâm, từ lần gặp đầu tiên đã thế.
Bởi anh có nhiệm vụ và sứ mệnh của riêng mình buộc phải hoàn thành để duy trì vận mệnh của 'thế giới', kẻ nào cản trở thì cứ việc xuống tay.
Đó là lời 'Người' đã nói, đã căn dặn và là mệnh lệnh khảm sâu vào trong xương tủy.
Thanh đao được kẻ bề trên trao tặng, nhưng không bao giờ được dùng nó cho chính bản thân mình.
"Tội nghiệp cậu nhỉ."
Nagumo từ nãy tới giờ không đụng vào ly trà trên bàn.
Hắn tay chống cằm, hướng nụ cười ẩn ý về phía người đối diện.
Hizaru chỉ khẽ ừ trong cổ họng như một điều thản nhiên đã chấp nhận từ rất lâu.
Thứ gọi là số phận này trói buộc anh, gặm nhấm lý trí anh qua từng ngày, biến Hizaru trở thành một cỗ máy vô cảm chỉ biết đến giết chóc.
Nhưng vì đó là điều mà 'Người' ấy muốn, thì cái mạng này có là gì đâu.
Thấy phản ứng lạnh nhạt của Hizaru, Nagumo cũng chán vì không thấy được sự dao động trên gương mặt cứng đờ như xác chết kia.
Cái hắn thích là nhìn phản ứng của người khác khi bị trêu chọc cơ, giống Shin ấy, thú vị hơn cái tên mặt xác chết ngồi đối diện nhiều.
"Mà, quay lại chuyện chính chút vậy."
Đột ngột, Nagumo biến mất khỏi ghế, nhanh như chớp xuất hiện phía sau Hizaru với con dao trên tay.
"Thôi nào, có tí động đậy đi chứ, tôi bị tổn thương á nha~"
Hizaru chẳng nhúc nhích lấy một ngón tay, điềm nhiên nhả ra một chữ, "Phiền."
Đôi bên đều biết, mạng sống đối với Hizaru chính là thứ rẻ mạt nhất đối với anh ta.
Vì vậy nên cái Nagumo làm cũng chỉ là hình thức cho có, chứ chẳng thể đe dọa được gã trai tóc bạc.
"Rồi rồi, chán ngắt."
Nagumo quăng con dao đi, vòng tay bá cổ Hizaru như thể bạn bè thân thiết.
Cái chạm tuy nhẹ nhàng, nhưng câu hỏi của hắn như chứa sức nặng nghìn cân.
"Dùng cơ thể của Hizaru để quậy phá có vui không, 'người cũ'?"
Bấy giờ, Hizaru mới có chút phản ứng lại.
Dải băng trên mắt rơi xuống, để lộ hai con ngươi màu máu đỏ tươi.
Nụ cười méo mó kéo dài đến tận mang tai xuất hiện trên gương mặt vốn lạnh nhạt kia khiến bất cứ ai cũng thấy rợn người.
"Sao ngươi biết là ta?"
Nagumo nhún vai cười cười, "Hizaru không có nói nhiều như ngươi đâu.
Giả dạng kém quá."
Anh ta chỉ mở miệng khi liên quan đến nhiệm vụ thôi.
Còn nếu không, thường là trực tiếp làm lơ mỗi khi Nagumo bắt chuyện.
Và nếu Nagumo dám làm bẩn phòng Hizaru, chắc chắn cả hai sẽ phải đánh nhau một trận thừa sống thiếu chết rồi mới có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.
"Với lại, ngươi thấy người mù nào đọc sách không có chữ nổi chưa?"
Chuyện Hizaru bị mù loà là thật.
Anh ta chiến đấu dựa theo bản năng và các giác quan khác, giống như một phiên bản khác của lão Takamura vậy.
Trên hết, Hizaru ghét đọc sách giống việc Shishiba ghét hành tây, ghét đến mức sẵn sàng giết bất cứ ai dám tặng sách làm quà cho anh ta.
Hơn nữa...
Kẻ dối trá nhất ở đây là hắn kia mà.
"Nói cho ta biết, tên ngươi là gì?"
Vũ khí được nhấc lên, chuẩn bị cho một trận chiến đoạt mạng.
Nagumo cười cười, lát nữa phải chuồn trước khi Hizaru trở lại mới được.
Nếu không, anh ta sẽ xiên chết hắn vì cái tội dám làm phòng lộn xộn lên mất.
"Để ta xem, ngươi có xứng đáng được biết hay không."
Đùng!!!
...
Khu luyện tập - rừng JCC.
Shin nhìn nó trân trân, không thể tin được vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Cái gì?"
"Thì như tôi nói đó.
Các dấu hiệu rất rõ ràng mà."
Misuzu cười nửa miệng.
"Hay là, anh tin một kẻ như Nagumo sẽ luôn đứng về phía anh?"
Câu nói của Misuzu hệt như chiếc búa giáng mạnh vào tâm trí Shin.
Đúng rồi, từ khi nào cậu lại vô thức tin vào một điều viển vông như thế?
Nagumo luôn được nhận xét là một người khó đoán, chẳng ai biết được hắn ta đang nghĩ cái quái gì trong đầu cả.
Năng lực của Shin cũng vô hiệu với hắn, trừ khi được cho phép, nếu không Shin sẽ không có cơ hội đọc được tâm trí gã trai nọ.
Nagumo là một bí ẩn, tựa trái cấm mà Shin không được phép động vào.
"Khoan đã, làm sao mày biết đến sự tồn tại của Nagumo?"
Trong tình huống nguy cấp ở hiện tại, chẳng hiểu sao não Shin nhảy số nhanh đến lạ.
Nếu đúng theo như lời Amane nói thì Misuzu chỉ mới tới JCC từ đầu tuần thông qua kì thi liên thông.
Khi đó, Shin thậm chí còn chưa hề bị truy sát như bây giờ.
Vậy thì làm sao cậu ta biết đến cả Nagumo lẫn Hizaru?
Cứ cho là Amane đã kể cho nó nghe về Nagumo đi, nhưng chuyện đêm qua của cả hai Shin không hề hé răng bất cứ lời nào với ai, kể cả với bạn bè.
Chính vì thế, chỉ có lời giải đáp duy nhất đó là cậu ta cũng có mặt ở hiện trường vào lúc cậu và Nagumo chật vật.
Hoặc có thể, là một cái gì đó còn đáng sợ hơn nhiều.
"À, tôi quên nói với anh một chuyện."
Misuzu rút lưỡi dao bên cánh tay phải ra, gắn nó vào sợi xích đeo bên hông.
Hoá ra thứ tưởng chừng chỉ là phụ kiện trang trí quần áo lại là dây xích hàng thật giá thật, tạo thành một thứ vũ khí đánh tầm xa hoàn hảo.
"Tôi cũng là một Soul đấy, Shin."
"Cái gì cơ?!"
Dây xích nhanh như chớp quấn quanh người Shin, kéo cậu khỏi cành cây đang đứng và ngã xuống bãi cỏ dưới chỗ Misuzu.
Ngay khi Shin đang tính quát nó rồi đánh tiếp thì nhìn thấy bóng dáng cao ráo của một người phía xa xa.
Theo bản năng, cậu gọi tên hắn.
"Nagu—"
"Đồ ngốc, tỉnh táo lại giùm cái."
Misuzu cắt ngang, giật dây xích giữ Shin lại, "Không thấy anh ta đang đi với ai à?"
Đồng tử mở rộng.
Cổ họng Shin nghẹn lại, run run.
"Hi...
Hizaru..."
Thanh niên tóc bạc đứng bên cạnh Nagumo, tay đặt lên chuôi kiếm, dải băng đen buộc quanh mắt khẽ lay động bởi gió xuân.
Dù không làm gì, nhưng nội việc đứng đó thôi, Hizaru đã đủ tỏa ra áp bức kinh người, đi cùng chính là thứ sát khí nồng đậm đến mức trẻ con cũng nhận ra.
"Ôi chà, chúng ta gặp lại nhau có vẻ không đúng thời điểm cho lắm nhỉ Shin-kun~"
Lúc này Shin mới giật mình nhận ra trọng tâm của vấn đề hiện tại.
Cậu vừa gỡ xích của Misuzu vừa cố gắng hỏi chuyện Nagumo.
Dù linh cảm của cậu đang gào thét rằng hãy chạy đi, chạy ngay khỏi nơi này trước khi tính mạng của bản thân bị đe dọa.
Nhưng sâu trong thâm tâm, Shin muốn cược một lần nữa, một ván cược liều mạng để tin vào 'giọng nói' của Nagumo.
"Tất cả chuyện này là sao?
Giải thích đi, Nagumo."
Nụ cười mỉm quen thuộc hiện trên gương mặt gã trai nọ.
Cái nụ cười luôn khiến Shin sởn tóc gáy và sợ hãi trước những gì mà bản thân không thể đọc được qua biểu cảm cũng như suy nghĩ của hắn.
Misuzu thì lại chẳng muốn nghe xíu nào, cậu nhảy xuống dưới nắm áo Shin, "Giờ này anh còn hỏi mấy câu vô nghĩa đó làm gì!
Rời khỏi đây mau!"
Giọng nói lạnh tanh chợt cắt ngang.
"Misuzu."
Đứa trẻ tóc đen giật mình, nhưng đến khi phản ứng kịp thì bản thân đã bị đâm một nhát vào bả vai.
Đáng lẽ cú đó sẽ trúng tim, nhưng nhờ Shin túm áo nó kéo xuống mà vị trí vết thương không quá nguy hiểm.
Misuzu ngay lập tức nắm lấy thanh kiếm ngắn, bẻ gãy nó rồi lôi ra trong túi một quả bom mini, nhấn ngòi nổ để che đi tầm nhìn của Nagumo.
Nhân lúc đó, nó mặc kệ máu thấm ướt bả vai, vội vàng muốn kéo Shin ra khỏi rừng.
Nhưng sự hấp tấp của nó đã phải trả giá, Nagumo vẫn tìm ra vị trí của cả hai, còn thân thương tặng cho Misuzu vài nhát chém sau lưng.
Tính ra nó cũng lanh, khi nãy đã đề phòng từ trước bằng việc tự quấn xích quanh cổ lẫn lưng nên những cú đánh tới của Nagumo không trúng điểm tử vong, mà thay vào đó là những nhát chém đứt đoạn rợn người.
Misuzu biết không thể thoát một cách dễ dàng, vậy là đành quyết định vừa đánh vừa chạy.
Dây xích của nó làm từ hợp kim đặc biệt nên dao kiếm bình thường không thể cắt đứt, giúp nó chặn phần nào những nhát chém hiểm hóc của Nagumo.
Mấy trò bịp như tung xúc xắc để đánh lừa thị giác không có tác dụng với Misuzu.
Nếu xét về trình độ nói dối người khác, nó tự tin cũng phải một chín một mười với gã trai tóc đen kia.
Shin dù chẳng hiểu tại sao đột nhiên mọi chuyện lại biến chuyển theo một chiều hướng chẳng ai lường trước được như thế này, nhưng vẫn giúp Misuzu đánh lại Nagumo.
Hắn ta thật sự rất mạnh, mạnh đến mức cân hai đứa mà chẳng đổ lấy giọt mồ hôi.
Esp cũng vô dụng với Nagumo, vì vậy Shin hoàn toàn phải dựa vào trực giác và phản xạ lanh lẹ để tránh việc bị thương ở những nơi quan trọng.
Nhưng Shin không bị thương nhiều bằng Misuzu.
Đơn giản vì mục tiêu ngay từ đầu Nagumo nhắm tới chỉ có đứa nhóc tóc đen kia.
Misuzu thừa biết chuyện đó, cũng như chuyện mình không đời nào đánh thắng được Nagumo.
Chính vì thế nó chọn liều mạng, nếu không mọi thứ nó lên kế hoạch từ đầu tới cuối sẽ đổ sông đổ biển hết.
Misuzu xé áo, nhanh lẹ buộc miệng vết thương trên vai ngăn không cho nó chảy máu nữa.
Đứa trẻ tóc đen tặc lưỡi, chuyến này khéo phải ăn đủ rồi đây.
"Có ai nói với nhóc là..."
Nagumo vung kiếm, nhắm thẳng vào mắt Misuzu mà đâm tới.
"Nhóc nói nhiều thứ quá chưa?"
"Còn anh thì nãy giờ cứ lải nhải mãi không biết chán à?!"
Ngay lập tức, Misuzu dùng mặt lưỡi dao trên tay trái để chặn lại.
Nagumo cũng không vừa, lập tức xoay kiếm, thụi sống kiếm vào mặt Misuzu, đồng thời nhân cơ hội đá thẳng vào bụng nó khiến nó bay ra xa, thân va chạm một cú mạnh tới nỗi gãy đôi mấy thân cây gần đó.
"Misuzu!!"
Shin tính chạy lại chỗ nó, nhưng bị nó hét đến đinh tai nhức óc trong đầu rằng mau rời khỏi đây.
Đừng có điên!
Shin cắn răng.
Mọi chuyện thực sự vượt quá tầm kiểm soát rồi, giờ bảo cậu chạy cũng không được, mà đánh thắng họ thì lại càng không thể.
Hizaru từ đầu tới cuối chỉ đứng yên tại chỗ, tĩnh lặng như thể một người qua đường tình cờ thấy hiện trường ẩu đả nên đứng lại xem vậy.
Chính điều đó lại càng khiến Shin lo lắng, rằng nếu như cả hai người họ đều tấn công cùng một lúc thì chắc chắn cả cậu lẫn Misuzu đều sẽ chết.
Nhất là khi giờ đây, Nagumo không còn ở bên phe cậu nữa.
Shin chưa từng thấy Nagumo đánh thật sự bao giờ.
Nhưng ngay khoảnh khắc cậu thấy hắn vòng ra sau Misuzu với thứ tốc độ kinh hồn đó, Shin đã biết rằng khoảng cách giữa trình độ đôi bên quá cách biệt.
"Thật đáng thương."
Đột nhiên, Hizaru di chuyển.
Shin như ngưng thở trong một khoảnh khắc.
Rõ ràng nãy giờ cậu không hề rời mắt một giây khỏi Hizaru kia mà?!
Làm thế nào anh ta đứng ngay bên cạnh cậu được!?
Hizaru cười nửa miệng, "Nếu muốn biết sự thật đến thế, tại sao không hỏi ta?"
Shin nắm chặt tay, chẳng nhận ra mình đã run rẩy từ bao giờ, "Ta không tin ngươi."
"Ồ, vậy thì lời tên Nagumo kia đáng tin sao?"
"..."
Cơ bắp trên người cậu trai tóc vàng căng cứng.
Hô hấp cũng trở nên hỗn loạn.
Gì chứ, tại sao lại hỏi như thế?
Chẳng lẽ mọi thứ từ đầu đến giờ tất cả chỉ là dối trá thôi ư?
Không.
Không thể nào.
Phải có một lời giải thích hợp lý cho chuyện này chứ!?
"Sao cậu lại bắt nạt trẻ nhỏ thế Hizaru.
Xấu tính quá nha~"
Nagumo từ lúc nào đã quay trở lại với chiếc áo măng tô dính đầy máu.
Shin biết rõ trên đó chẳng có chút nào là máu của hắn, mà là của Misuzu.
Cậu vội đánh mắt tìm đứa trẻ tóc đen thì thấy nó đã nằm sõng soài trên nền cỏ từ bao giờ.
Shin vẫn nghe được giọng nói của nó trong đầu, nên ít ra cậu biết được rằng nó chưa chết.
Nhưng vết thương khá nặng, nếu không được chữa trị kịp thời thì cũng sẽ đi đời nhà ma ngay.
Shin không rõ vì sao Nagumo tha chết cho Misuzu, có lẽ ngay từ đầu mục đích của hắn không phải là giết, mà chỉ đơn giản là cảnh cáo đứa trẻ kia vì đã xen vào chuyện của hắn.
Nagumo thong dong đút tay vào túi áo, "Hầy, tại nhóc kia mà kế hoạch của tôi đổ bể hết rồi.
Chán ghê á~"
Chẳng biết lấy đâu ra can đảm, Shin nắm cổ áo Nagumo, giọng như sắp vỡ.
"Nói tôi nghe đi Nagumo, đâu mới là sự thật?"
Tại sao hắn lại chọn giấu cậu?
Thà rằng ngay từ đầu, hắn không chọn bảo vệ cậu.
Thà rằng, cứ thế giết quách cậu đi có phải đỡ hơn không?
Vì cớ gì cho cậu hy vọng vào một điều viển vông, để giờ dập tắt mọi thứ một cách lạnh lùng như thế?
Nagumo khẽ cúi đầu, để cho tóc mái che đi đôi đồng tử đen ngòm như hố sâu không đáy.
Hắn không muốn ai nhìn ra chút cảm xúc le lói nơi tận sâu đáy mắt, kể cả cậu.
"Xin lỗi Shin-kun nha~"
Hắn cười, nhưng sao mà nụ cười ấy chân thật đến thế.
Shin đã mong có thể tìm ra chút gì giả dối trong đó, để lại một lần nữa dám đặt hy vọng nơi hắn.
Nhưng rốt cuộc, mình sai rồi sao?
"Mọi thứ từ đầu đến giờ..."
Đôi mắt đen lạnh lùng, tàn nhẫn đến thấu xương.
"Đều là tôi nói dối cả đấy."
Rắc—!
Lưỡi kiếm sáng loáng vung lên.
Trước khi ngã xuống, Shin mơ hồ nghe được một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn sâu trong đó là sự bất lực đến đau lòng.
Xin lỗi, Shin.
Không ai giỏi nói dối như hắn.
Cũng như, không có ai giỏi nói thật hơn hắn cả.
...
Ba ngày sau, phòng y tế JCC.
"Hai người luyện tập kiểu gì mà suýt chết trong rừng thế hả?!"
Amane muốn gõ đầu cả hai liền bị Akira lên tiếng can ngăn.
Cuối cùng thấy Shin chẳng chú ý tới lời nói của mình, Amane thở dài, không nói gì nữa.
Song vết thương của Misuzu thực sự rất nặng, của Shin thì nhẹ hơn chút.
Nhưng đấy là nói giảm nói tránh thôi, chứ chỉ cần lệch thêm tầm vài cm nữa sang bên phải thì chắc Shin chết ngắc từ lâu rồi.
Natsuki cùng Mafuyu xách túi hoa quả vào trong phòng y tế, thấy tình cảnh hiện tại cũng chẳng biết làm sao.
Cả hai đều nhìn ra trạng thái tinh thần của Shin không tốt, nên cũng không mở miệng trêu chọc như mọi ngày.
Mafuyu ngó sang đứa trẻ nằm giường bên cạnh.
Nó vẫn đeo ống thở từ ba ngày trước, nghe mớ triệu chứng từ bác sĩ cũng đủ khiến nó đầu váng mắt hoa.
Nào là gãy xương sườn, dập lá phổi, một mớ vết thương hở trên lưng...
Rồi còn gì nữa thì Mafuyu không nhớ rõ, nhưng nhìn chung là cũng kề cận cửa tử.
Amane đã túc trực bên cả hai từ khi biết tin.
Akira cũng thế, cô nhóc còn mượn nhà bếp để nấu vài món bổ dưỡng chờ Shin và Misuzu tỉnh dậy.
Có lẽ vì bị thương ít hơn nên Shin tỉnh lại khá nhanh, tầm hai ngày sau phẫu thuật là đã tạm ổn định sức khoẻ như cũ.
Shin cay đắng nhận ra, 'thế giới' chữa trị cho cậu rất nhanh, nó không cho phép cậu chết theo cách này.
"...Dối trá."
Amane dừng động tác múc cháo ra bát, nghi hoặc nhìn sang Misuzu đang nằm bất tỉnh bên cạnh.
"...Chạy...
Nagumo...
Đang đến..."
Shin quay phắt sang, vội vàng muốn rời khỏi giường, "Misuzu, nhóc mau tỉnh lại, nói rõ cho tôi!"
Akira vội vàng giữ tay Shin lại, "Shin!
Chờ đã đừng di chuyển vội!
Anh chưa hồi phục đâu!!"
"Bỏ anh ra— anh cần phải biết—!!!"
"ĐỦ RỒI!"
Căn phòng im bặt.
Cả đám hướng ánh mắt về phía Amane, cậu nhóc nhỏ tuổi nhất, vừa hét lên câu đó, lẳng lặng nghe nó phân tích tình hình.
"Để Suzu nó nghỉ ngơi đi.
Bác sĩ bảo tầm vài ngày nữa nó sẽ tỉnh lại thôi.
Lúc đó anh muốn hỏi gì cũng được."
"Còn Shin, nói cho tụi này biết, anh đang gặp rắc rối gì đi.
Nếu anh không nói, tụi này không thể giúp được đâu."
Amane nghiêm mặt nhìn người anh trai nó quý trọng, "Và, em không muốn hai người bị thương như hôm nay nữa."
Shin có cảm giác cổ họng mình đau nhói, cậu muốn phản bác, nhưng lời của Amane như liều thuốc xoa dịu nỗi đau trong tim cậu lúc bấy giờ.
Vẫn có những người thật lòng quan tâm cậu, lo lắng và dang tay giúp đỡ trong lúc tâm trí cậu rối bời.
Chỉ như vậy thôi là đủ khiến cho Shin cảm thấy hóa ra thế giới này không tệ đến thế, chưa triệt hết con đường sống của cậu.
Cuối cùng, Shin uống ngụm nước ấm Natsuki rót cho, rồi chậm rãi kể lại chuyện xảy ra từ cái đêm cậu gặp Hizaru và buổi chiều ở rừng JCC.
Tất cả đều sốc trước những điều Shin nói, nhưng nhìn đống thương tích trên người cậu, tất cả đều ngầm hiểu những chuyện khó tin kia là sự thật.
Kết thúc câu chuyện một hồi lâu sau, không ai lên tiếng.
Shin thở dài, nằm phịch xuống giường.
"Đời tao nó éo le thế đó.
Đang nhiên đang lành một đống người muốn tao chết đi."
"Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, hình như mọi chuyện bắt đầu từ khi chúng ta biết được bản thân là Soul và Mate, đúng chưa?"
Amane nói lên ý kiến của mình và nhận được cái gật đầu từ Natsuki, "Chính nó đấy.
Chúng ta có quá ít thông tin về Soul và Mate, nên chưa thể tìm ra lý do cụ thể cho việc Shin bị treo thưởng.
Trước tiên là cứ tìm ra nguyên nhân của vấn đề đã, rồi tìm cách đối phó với đám người kia sau."
Mafuyu thảy quả cam sang nhờ Akira bóc hộ vì không muốn bẩn tay, "Mấy nay ông Kindaka cũng không có lên lớp, nên lý thuyết phần còn lại tụi này chịu."
Cô nhóc Akira thành thục bóc cam rồi xếp đều lên đĩa cho mọi người cùng ăn, "Nghe bảo thầy ấy đi công tác rồi.
Cô Satoda nói phải tuần sau mới về cơ."
"Hay tụi mình tự đi coi trước bài học đi?"
Cả đám trố mắt nhìn Amane.
Nó thản nhiên nhún vai, "Chờ thầy về lâu lắm, chẳng bằng mình lấy xem cho nhanh."
Nó nở nụ cười ranh mãnh, "Với lại~ giáo viên ai chẳng thích học sinh tìm hiểu bài trước mà nhỉ~"
Shin bật dậy, hớn hở, "Hay đó, kèo này anh mày chơi."
"Nhưng mà—"
Akira định phản bác thì Amane liền phân công luôn công việc, "Cậu với Seba anh canh giáo viên, còn tôi, Shin với Seba em thì lẻn vô văn phòng thầy để lấy tài liệu, oke chưa?"
Thấy cả Natsuki lẫn Mafuyu dù có càu nhàu vài câu song vẫn gật đầu đồng ý, Akira thầm xin lỗi thầy Kindaka và cha mẹ trong đầu vì sắp làm chuyện xấu rồi cũng tham gia kế hoạch của Amane.
Shin nhìn đám bạn bắt đầu lên kế hoạch như sắp thực hiện một phi vụ lớn.
Cậu phì cười.
Đúng rồi, cần gì cái tên ngốc kia chứ, chắc chắn cậu sẽ tự tìm ra sự thật cho xem!
"Đã rõ thời gian chi tiết cụ thể chưa?"
Gật gật đầu.
"Tốt, biệt đội Amane giải tán."
Gật gật đầu— Ê khoan.
"Cái tên gì nghe củ chuối quá vậy?!
Đổi đi gớm quá!"
"Đúng đó!
Đổi thành biệt đội Avengers ngầu hơn!"
"Cái này xàm hơn thì có!"
Sau cùng cả đám không chốt được cái tên nào và suýt nữa bị cô y tế đuổi ra khỏi phòng bệnh.
.