[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nagushin | Đêm Dài Lắm Mộng
19. Ảo ảnh.
19. Ảo ảnh.
Trong đêm đen, có bóng người trải dài trên nền đất.
[Tình hình như thế nào rồi?]
Người nọ đứng trên cành cây rậm rạp, áo choàng trắng tung bay trong gió.
Cậu đưa mắt nhìn về phía cô nhi viện Al-karma ở gần đó, chầm chậm đáp lời.
"Bọn họ vẫn ở trong ảo ảnh cấp cao."
Ngay từ đầu, ranh giới đã luôn tồn tại ở ngay đó mà không hề bị di dịch hay biến mất.
Thứ ảo ảnh đó quả thực rất ranh mãnh, bởi nó đã đánh lừa được tất cả một cách dễ dàng.
Và nếu như không có ai kịp tỉnh dậy, chắc chắn đây sẽ là mồ chôn thây của đám Shin.
Nhưng để sử dụng được ảo ảnh ở một cấp độ cao như vậy, thì chắc chắn đó phải là một con Mare cấp A trở lên.
Thông thường, chỉ có Mare cấp C mới có thể sử dụng dị năng này, nhưng một số ít cấp A và S cũng có thể sử dụng.
Và đương nhiên, là mạnh hơn rất nhiều so với ảo ảnh của đám cấp C.
Nhìn tình hình, cậu có thể khẳng định rằng kẻ đang thao túng tất cả là một con Mare cấp A.
Bởi số lượng Mare cấp S cho tới hiện tại chỉ có duy nhất ba con, và chúng sẽ chẳng rảnh rỗi đi phí sức lực để chơi đùa với một đám con nít.
Hơn nữa, sự đáng sợ của một con Mare cấp S không phải là chuyện đùa.
Đứng trước mặt chúng, chỉ có cái chết đang vẫy gọi.
[Kể cả tên cựu Order?]
"..."
Người nọ yên lặng mấy giây rồi mới trả lời, "Tôi không rõ.
Có lẽ là vậy."
Tuy y là một người giỏi quan sát, nhưng hành động của gã cựu Order nọ hoàn toàn không có gì bất thường.
Trừ khi hắn thật sự mạnh đến mức vượt trên cả cậu, nếu không thì chẳng đời nào cậu không nhìn thấy vết nứt nhỏ trên lớp mặt nạ giả dối kia.
[Hãy tiếp tục quan sát, Silver.]
"Đã rõ, Commander."
Người nọ ngắt cuộc gọi, rồi nhanh chóng đáp đất bằng một cú nhảy nhẹ nhàng tựa lông hồng.
Ngay sau đó, bóng người lách qua các bụi cây, biến mất dạng.
Loạt soạt.
Nơi tán cây xa xa, bóng người mặc áo choàng Hitatare lấp ló dưới ánh trăng.
«Ôi chà, hóa ra là có thêm khách ghé thăm.»
Shinshu che miệng, cười híp mắt đầy vui vẻ.
Nụ cười đó vừa có chút ma mị lại xen lẫn tinh nghịch.
Giống như một đứa trẻ đang bày trò chọc ghẹo người khác, và lấy nó làm niềm vui thích.
Đúng là đứa trẻ mà hắn kì vọng có khác, một mình cậu thôi đã thu hút tất cả các phe phái rồi.
Sân khấu lần này thật nhộn nhịp quá đi mất thôi~
Vậy nên là...
«Hm hm~ Đừng làm ta thất vọng nhé, Shin~»
.
Phòng khách cô nhi viện Al-karma, tám giờ tối.
"Hắt xì!"
Mafuyu giơ cái bình xịt khuẩn phun thẳng vào mặt Shin, đã thế còn nhăn mặt ghét bỏ, "Ew, ốm thì xích ra kia.
Đừng có để lây cho tôi đấy."
Đương nhiên, suýt nữa thì Shin cho nó một cước nếu Akira không kịp chạy ra can.
Chỉ có Amane tốt bụng hỏi thăm cậu trai tóc vàng, "Anh ốm à?"
Ai kia quạu quọ, "Không phải thế!
Tự nhiên anh mày lạnh sống lưng thôi!"
Misuzu ngả ngớn nằm trên đùi Amane trêu chọc, ⟪Biết đâu là ai đó đang nhớ đến anh thì sao~ Ôi tình yêu hỡi~ Người yêu dấu à~⟫
Không hiểu sao dù là giọng A.I nhưng nghe ngứa đòn không thể tả.
Shin thề, ngoài Akira và Amane ra, đám trẻ con ngày nay đều là một lũ con nít quỷ.
Trong khi hội Shin đang ngồi cãi nhau chí chóe, Nagumo ngồi trên ghế sofa cách tụi nó một khoảng, vừa xoay con dao găm trong tay vừa đăm chiêu suy nghĩ.
Trực giác mách bảo hắn rằng nơi này vẫn có gì đó kỳ lạ mà không thể lý giải.
Đáng ra bọn họ sẽ trở lại JCC vào ngày hôm qua, nhưng do gặp sự cố với phương tiện di chuyển, họ tạm thời không thể rời khỏi hòn đảo này.
Nguyên nhân là vì sương mù bao quanh nơi đây ngày càng dày đặc hơn, và bất cứ lúc nào khi tàu chuẩn bị khởi hành sẽ có giông bão dữ dội khiến tàu không thể xuất phát.
Dù Nagumo có đa tài cỡ nào thì vẫn phải chịu thua cái thời tiết quái dị này thôi.
Hắn cũng không phải thần thánh mà có thể hô mưa gọi gió được.
Nhưng có một chuyện khiến hắn khó chịu hơn.
Đó là nơi này đang bị theo dõi.
Hay đúng hơn, mục tiêu không phải Shin, mà là hắn.
Người này rất kín kẽ, gần như không hề để lộ sát khí hay dấu vết nào.
Nếu như không đi do thám trước địa hình của khu rừng gần cô nhi viện, có lẽ Nagumo đã không nhận ra sự hiện diện của người nọ nếu chỉ ở trong nhà.
Tạm thời, hắn không phải lo việc người nọ sẽ can thiệp vào chuyện của hắn.
Bởi lẽ cậu ta chỉ đơn giản là quan sát từ xa, và chưa hề nhúng tay từ đầu cho tới hiện tại.
Tất nhiên, Nagumo vẫn đề phòng trường hợp người kia thật sự tham gia vào trong âm thầm.
Nếu giờ thêm một phe thứ ba nữa, chắc đầu hắn nứt ra làm đôi mất.
Có lẽ vẫn nên đi kiểm tra xung quanh thêm một vòng nữa.
"Suzu-chan, đi với tôi chút."
Đứa học trò "dấu yêu" của hắn thậm chí chẳng buồn cho hắn một cái liếc mắt, ⟪Bộ ông là đàn bà hay sao mà phải rủ đi chung thế?⟫
Nagumo chỉ híp mắt cười, "Ba tấm ảnh nhóc Yotsumura năm một tuổi."
Ngay lập tức, đứa nhóc kia bật dậy như lò xo, xun xoe chạy qua chỗ hắn nhanh hơn cả cún thấy xương, ⟪Nãy tôi đùa đó.
Đã đi thì phải đi chung mới vui chứ nhỉ thầy.⟫
Đúng là học trò hắn có khác, cái cách phân biệt đối xử với crush cũng y chang.
Đám Mafuyu cùng Shin trưng vẻ mặt táo bón vì bị ăn cơm chó bất đắc dĩ, còn Amane thì thản nhiên mặc kệ tụi nó vì đã quá quen với tính cách của đứa bạn cùng phòng từ lâu.
Vốn Misuzu cũng đâu thèm giấu, nó phô ra cho cả thiên hạ biết độ simp của mình mà.
Nagumo khi đi qua chỗ Shin liền với tay xoa đầu cậu, "Ở yên trong này chờ bọn tôi về, đừng đi lung tung đấy."
Hai má thiếu niên tóc vàng đỏ bừng lên trong một nốt nhạc, cậu muốn hất tay hắn ra nhưng sức lực lại không bằng hắn nên chẳng thể di dịch lấy một li, "A-ai thèm chờ anh làm gì hả!
Đi đâu thì cứ đi đi!
Làm như tôi nhớ anh lắm không bằng!"
Gã trai tóc đen chỉ cười híp mắt, không đáp lại câu đó mà vẫy tay chào tạm biệt rồi cùng Misuzu rời đi.
Điều đó khiến Shin cảm thấy có chút gì đó hụt hẫng, song lại nhanh chóng tự xua đi cảm giác kỳ lạ đó.
Dù Nagumo không nói, thì cậu cũng có thể đi đâu được cơ chứ.
Nhưng đúng là từ nãy tới giờ trực giác của Shin cứ báo động không ngừng.
Rõ ràng chẳng nhìn ra có điều gì kỳ lạ, sống lưng cậu vẫn cứ lạnh toát, và luôn vô thức cảm thấy sợ hãi đề phòng trong vô thức.
Cứ như là...
"Có cái gì đó không đúng."
Mafuyu vặn đầu ra sau nhăn nhó, "Lại làm sao nữa?"
Shin căng thẳng tự ôm lấy đầu mình, "Không phải mọi thứ diễn ra quá dễ dàng hay sao?"
Ba đứa trẻ rời mắt khỏi màn hình TV đang nhấp nháy, có chút khó hiểu vì lời của Shin nói.
Diễn ra dễ dàng không phải là một chuyện tốt à?
Tinh thần chúng nó mấy ngày qua đã chịu đủ cú sốc rồi đấy, không có nhu cầu trải nghiệm thêm đâu.
Akira đưa cho Shin một ly nước ấm, "Nhưng...
Như vậy không tốt sao ạ?"
Shin khe khẽ lắc đầu, "Quá đáng ngờ.
Từ đầu, anh Kei đã làm cái nghi lễ kỳ quái đó rồi bảo rằng chỉ là thử thách đã khiến anh mày cảm thấy không đúng.
Nếu chỉ để dọa chúng ta thì có nhiều cách để dùng hơn thế mà?
Vì lý gì phải chọn một cái nghi thức sặc mùi mờ ám và quỷ dị như vậy?"
Đứa nhóc tóc đen khẽ nhíu mày, "Chưa kể chúng ta suýt nữa đã bị giết chết bởi thứ siêu năng lực kỳ lạ kia.
Mà có điều này khiến tôi băn khoăn..."
Mafuyu thấp giọng quát, "Chúng mày đừng nói kiểu lấp lửng nữa coi!
Có gì cứ huỵch toẹt hết ra xem nào!"
Amane ra dấu nhỏ giọng rồi nghiêm mặt nói, "Ai là người đã sử dụng siêu năng?"
"..."
Bầu không khí chợt rơi vào yên lặng chết chóc.
Cô nhóc tóc xanh duy nhất trong nhóm dè dặt lên tiếng, "Kh-không phải là cái anh tên Uzuki kia sao?"
Partner của cô nàng lập tức vặc lại, "Vậy thì làm thế nào anh ta sở hữu năng lực đó?"
Nghe Amane nói vậy, cả Shin cùng Mafuyu mới ngớ người ra.
Đúng như lời cậu nhóc tóc đen, nếu Uzuki chỉ là một người bình thường, vậy thì tất cả những chuyện kỳ quái diễn ra từ đầu tới giờ là vì sao?
Còn nếu anh ta không phải là người bình thường, vậy thì rốt cuộc, anh ta là thứ gì?
Và liệu có còn là con người nữa hay không?
Hay là... một thứ sinh vật đáng sợ nào đó mà không ai dám nghĩ tới?
Cả đám nuốt nước bọt, không dám để suy nghĩ của mình đi xa hơn.
Amane vò tóc, "Chết tiệt.
Biết vậy không nên để Suzu đi với tên kia.
Giờ chúng ta chẳng có chút thông tin gì cả."
Hôm nay vẫn còn ba lượt để hỏi nên nếu có người ở đây thì họ có thể thoải mái đặt câu hỏi.
Nhưng từ sáng đến giờ cả đám bận bịu với việc di chuyển và đối phó với một đám sát thủ đòi giết Shin trong thị trấn nên mới chưa có cơ hội để khai thác thêm thông tin.
Tới tối thì hầu như cũng không có thời gian, vậy nên bọn họ đã định chờ đến khi ăn xong sẽ hỏi, ai dè Nagumo đem Misuzu đi thám thính bên ngoài.
Thế là đành ngồi đây chờ đợi chứ biết làm sao.
"Mà ba người kia đâu mất rồi?"
Mafuyu đưa mắt ngó quanh phòng, trong vô thức hạ thấp giọng như thể sợ có người ngoài nghe thấy.
Ba người kia trong lời của nó chính là Uzuki, Rion và Gaku.
Từ sáng sớm họ đã không thấy bóng Gaku đâu.
Uzuki thì có trở lại cô nhi viện vào lúc trưa, nhưng đến tầm chiều cũng biến đi đâu mất dạng.
Rion thì luôn nhốt mình trong phòng trên tầng hai, kể cả Akira có lên gọi cũng không mở cửa.
Bấy giờ cả đám mới bắt đầu thấy ba người họ có vấn đề.
Dù họ đều có lý do chính đáng cho hành động của mình, song không thể phủ nhận việc họ biến mất vào thời điểm này càng khiến cho nỗi nghi ngờ trong lòng cả đám ngày một lớn dần.
Cạch.
Có lẽ vì nãy giờ không ai lên tiếng, thính giác của mọi người đều được phóng đại lên mức tối đa.
"Cô Rion!
Cô ơi!"
Akira là người đứng gần cửa sổ phòng khách nhất, vậy nên vừa quay đầu liền thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng Rion chạy vào trong khu rừng gần nhà.
Cô nhóc lo lắng tính chạy theo thì bị Shin giữ lại, nghiêm giọng nhắc nhở, "Chờ đã Akira!
Đừng tách ra lúc này.
Nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra với nhóc thì sao hả?!"
Nghe vậy, dù lòng còn bồn chồn nhưng cô nhóc cũng cố gắng hít thở sâu để giữ bình tĩnh, "Em xin lỗi...
Là em đã quá hấp tấp."
Amane đi tới vỗ nhẹ vai cô nàng, "Nếu đi thì đi chung."
Shin gật đầu, "Đúng đấy.
Để anh mày gọi cho tên Nagumo kia báo trước cái đã."
Thấy mọi người đều có ý định đi, Mafuyu cũng đành thở dài xuôi theo.
Nó không muốn ở lại trong này một mình đâu.
Kinh nghiệm xem phim kinh dị nhiều đủ để nó hiểu hiện tại tự cô lập bản thân là việc làm ngu xuẩn nhất.
Với lại, Mafuyu vẫn còn ớn nữ quỷ mà hôm qua đã gặp, giờ gặp lại chắc nó ngất ra đấy cho xem.
Bên này, Shin sau khi gọi cho Nagumo lẫn Misuzu không được thì đành gửi tin nhắn cho họ.
Tuy có chút bất an, nhưng cứ ngồi yên một chỗ trong căn nhà kỳ quái này thì chẳng ổn chút nào.
Đặc biệt là khi mọi thứ đang dần vượt ra khỏi tầm kiểm soát từng chút từng chút một mà không ai hay.
Cả bọn xách theo ít đồ cần thiết và vũ khí rồi mới cẩn thận rời khỏi cô nhi viện.
Lần này không cần ai nhắc, bốn đứa tự giác đi chung chứ không tách nhóm ra như hồi đi tìm tài liệu ở JCC nữa.
Shin cầm đèn pin đi đằng trước theo thói quen, cố gắng căng mắt ra nhìn đường trong bóng tối.
Do chưa rõ địa hình khu rừng nên không ai dám manh động hay di chuyển lung tung.
Trải qua nhiều chuyện trước đây khiến tinh thần cảnh giác của chúng nó tăng vọt hơn bao giờ hết, tự biết sức mình đến đâu nên không dám liều lĩnh nữa.
Khu rừng này mang lại cảm giác âm u và rùng rợn, khác hẳn so với khu rừng của JCC.
Hoặc có lẽ vì đã mang tâm lý sợ hãi sẵn, vậy nên mới tưởng tượng ra như thế.
"Này, hay nói chuyện một chút cho đỡ im lặng đi."
Amane lên tiếng, cố gắng xoa dịu bầu không khí.
Nó biết hiện giờ không ai có tâm trạng, nhưng cứ để như này mãi thì không ổn, với lại, cũng có một số chuyện nó cần phải làm rõ nữa.
Shin không ngoái đầu lại, "Ừ cũng được.
Nhưng nói gì giờ?"
Mafuyu tay vắt sau đầu, trông thì thảnh thơi chứ vẫn luôn để ý xung quanh, "Không biết nữa.
Mà tự nhiên tôi có chút tò mò."
Akira tuy sợ nhưng vẫn bước đều theo các anh lớn, "T-tò mò về cái gì cơ?"
"Thì về đám Mare ấy."
Mafuyu đá nhẹ một hòn sỏi dưới chân, "Cái thằng nhóc láo lếu kia đã nói Mare được chia ra làm năm cấp từ S đến D.
Nhưng chúng ta mới được nghe về khả năng của cấp C và D, vậy còn ba loại kia thì sao?"
Đứa nhóc tóc đen xoa cằm phân tích, "Cấp D có khả năng triệu hồi vũ khí, song cách thức tấn công đơn giản và không có kế hoạch cụ thể.
Tức là chúng có ý thức, nhưng không đủ thông minh để tận dụng khả năng đó."
Shin cũng góp vào, "Còn loại cấp C theo anh mày nhớ thì dễ giết hơn.
Cũng có ý thức và chủ yếu đánh vào tâm lý con mồi.
Chúng tạo ra ảo ảnh cấp thấp, dễ phá, những ai tâm lý yếu là sẽ rơi vào bẫy của chúng."
Vừa dứt câu, tự nhiên Shin thấy nhột nhột.
Hình như cậu cũng là đứa tâm lý yếu trong câu vừa nãy thì phải.
"Nếu thế, mọi người nghĩ năng lực của ba cấp S, A, B là gì?"
Akira lúc này đã bị cuốn theo cuộc trò chuyện chứ không còn quá bồn chồn như khi nãy nữa, "Hmmm...
Biết đâu có siêu sức mạnh hoặc siêu năng mạnh hơn?"
Shin có chút suy tư, "Đã là cấp cao hơn vậy thì siêu năng sẽ mạnh hơn là điều chắc chắn.
Chỉ là không rõ là loại siêu năng như thế nào thôi."
Amane yên lặng một lát rồi mới tiếp lời, "Có thể...
Sẽ là một thứ gì đó kinh khủng hơn những gì chúng ta có thể tưởng tượng đấy."
Câu nói đó tựa như đá nặng ngàn cân, đè nặng lên không khí hiện tại.
Lời Amane nói không sai.
Họ chưa xác định được sức mạnh của kẻ thù, hơn nữa lại còn chẳng có thời gian để luyện tập cái liên kết Soulmate họ đã dùng vài lần trước đây.
Nói thật là hành động đó chẳng khác nào uống thuốc mà không có liều lượng và đọc hướng dẫn sử dụng vậy, nguy hiểm không lường trước được.
Loạt soạt.
Vừa có tiếng lá cây, dây thần kinh cả bọn căng chặt như dây đàn.
"Huh?
Mọi người làm gì ở đây vậy?"
Chất giọng lanh lảnh tựa tiếng chuông vừa vang lên, cây côn của Amane nhanh như chớp lao về phía âm thanh nọ.
"Khoan đã Amane—!!"
Shin chưa kịp ngăn nó lại thì nó đã nhảy vọt lên cành cây gần đó để giao chiến với người lạ kia.
Đúng hơn, là một ai đó mang giọng giống hệt Misuzu.
Nhưng chính vì thế, điều ấy mới khiến Amane nghi ngờ và âm ỉ một ngọn lửa giận sâu thẳm trong tim.
Vì giọng nói kia thuộc về nó.
Và, chỉ một mình Yotsumura Amane mà thôi.
Kẻ kia thấy chưa kịp làm gì đã bị lộ nên cũng hiện nguyên hình luôn.
Đó là một con Mare nhỏ thó với ngoại hình xấu xí.
Amane không để cho thứ kia có cơ hội phản kháng, liền vung côn theo đà đâm xuyên qua ngực nó găm xuống dưới nền đất ẩm ướt.
Amane đứng đó, mặt lạnh tanh quệt đi vệt máu xanh lá trên má.
Đôi ngươi vàng kim cẩn thận quan sát từ đầu tới cuối con Mare bé xíu kia không chút cảm xúc nào.
Mafuyu cùng Shin và Akira lục tục chạy qua ngó qua cái xác của con Mare rơi xuống đất.
Amane phủi tay, "Akira, giết nó đi."
Trong lúc Shin cằn nhằn vì đứa nhóc tóc đen kia đã quá hấp tấp, Akira cũng luống cuống rút dao ra theo lời partner, định đâm chết con Mare kia.
Nhưng trong một khoảnh khắc, trong đầu Shin vang vọng một giọng nói trầm khàn.
Bắt lấy chúng.
"Cẩn thận!!!"
Cơ thể con Mare bé nhỏ kia vỡ tan, biến thành thứ chất lỏng nào đó đen kịt, đặc sệt nhưng lại cứng cáp đến bất ngờ.
Nó nuốt trọn bốn đứa trẻ, luồn lách qua từng khe hở mà quấn chặt lấy thân cả bốn.
Đến cả âm thanh cũng như bị ai đó bóp méo, rồi khối chất lỏng đó dần dần co lại, cho đến khi biến mất hoàn toàn giữa không trung.
Bóng dáng ai đó với chiếc áo choàng trắng thấp thoáng phía xa, rất nhanh sau đó lại biến mất như chưa từng tồn tại.
Đêm nay có lẽ, vẫn còn rất dài.
...
"Ư...
Chuyện quái gì...?"
Shin lờ mờ tỉnh lại, thử cố gắng mở mắt ra để nhìn mọi thứ xung quanh nhưng lại chỉ cảm thấy một cơn đau rát quanh mí mắt.
Cậu có chút hoảng hốt vì thị lực bị mất đi một cách bất ngờ, song đành cố gắng trấn tĩnh bản thân để phân tích tình hình hiện tại.
Đây hình như không phải lần đầu tiên Shin rơi vào tình trạng này, có lẽ trước đây đã từng, nhưng Shin lại không hề nhớ rõ tình cảnh khi ấy ra sao.
Shin thử đọc suy nghĩ xung quanh thì không hề nghe thấy bất kỳ giọng nói nào.
Xem ra tạm thời không có ai ở gần đây, cũng như không thấy ba đứa nhóc kia ở đâu.
Giờ tự nhiên Shin bắt đầu hối hận vì đã chạy ra ngoài rồi, biết thế cứ nghe lời Nagumo ngay từ đầu có phải tốt hơn không.
"Tỉnh rồi à?"
Cơ thể Shin đột ngột co cứng, sự sợ hãi vọt lên tận cổ họng.
Giọng nói đó rất gần, không, đúng hơn, là ngay trước mặt cậu.
Nó rất nhẹ, không quá lạnh lùng, mà chỉ giống như một câu hỏi xã giao giữa những người xa lạ một cách rất bình thường.
Không mang theo ác ý, nhưng cũng chẳng mang theo chút lo lắng quan tâm nào cả.
Cuối cùng, Shin cũng tìm ra định nghĩa đúng cho giọng nói kia.
Trống rỗng.
Giống hệt như Hizaru.
Chẳng hề có cảm xúc.
Nhưng giọng của Hizaru mang lại cho người ta một cảm giác ớn lạnh và nguy hiểm hơn so với người này.
Nó hoàn toàn phù hợp với định nghĩa trống rỗng kia, không lệch đi một li.
Câu hỏi kia rất đơn giản, song không hiểu sao Shin lại không thể trả lời.
Người kia có lẽ cũng nhận ra, suy nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp, "Tỉnh rồi thì đi thôi.
Trước khi cô ta quay lại."
"Khoan đã, cô ta là ai cơ??
Còn nữa, cậu từ đâu ra, tại sao lại xuất hiện ở đây?!
Nếu không nói rõ, đừng hòng tôi đi theo cậu!"
Nghe qua thì Shin đoán đối phương là một thiếu niên tầm tuổi hội Mafuyu.
Bỏ qua vụ tuổi tác thì, sự xuất hiện của cậu ta lúc này cực kỳ đáng ngờ.
Shin không thể ngay lập tức nghe theo, và do thị lực hiện tại tạm thời mất đi càng khiến Shin cảnh giác hơn.
Thiếu niên kia dừng lại trong giây lát, có vẻ như là đang lựa lời để nói.
Shin không hiểu được suy nghĩ của cậu ta, hay đúng hơn, là cậu ta không nghĩ gì quá nhiều mà lâu lâu xuất hiện vài từ biểu lộ tâm trạng rất đơn giản.
Như ở hiện tại, trong đầu cậu ta hiện đúng hai chữ "kỳ lạ" một cách khó hiểu.
Hệt như trẻ con đang cố tìm hiểu cảm xúc của người khác vậy.
"Cậu có thể gọi tôi là Silver.
Lý do tôi ở đây tạm thời tôi không thể tiết lộ được.
Còn cô ta thì... là người đã bắt các cậu từ lúc mấy người ở trong rừng."
"Cái gì??!"
Có vài trọng điểm mà Shin nhặt được qua câu trả lời của thiếu niên kia.
Nếu cậu ta đã biết tường tận đến vậy, chứng tỏ là cậu ta đã theo dõi bọn họ được một thời gian, nhưng lại lựa chọn không ra tay mà chờ đến tận bây giờ mới can thiệp.
Thứ hai, người đã bắt cả đám chắc chắn không phải người bình thường.
Con Mare lúc đó quả nhiên là bẫy để dụ bọn họ sa vào lưới.
Xét theo tình hình hiện tại, dường như bọn họ lại bị tách nhóm, và có thể là đều đang gặp nguy hiểm.
Shin quơ tay trong không trung, bằng cách nào đó nắm được cổ tay của người đối diện.
Cậu hít sâu một hơi, rồi chậm rãi lên tiếng, "Cậu đến đây, là vì ai?"
Có lẽ người nọ không ngờ rằng câu mà Shin hỏi mình lại là một câu hỏi lấp lửng như thế này.
Cậu ta nhìn xuống cổ tay trắng bệch của mình đang bị Shin nắm chặt không buông, trong đầu có chút khó hiểu song vẫn trả lời câu hỏi đó.
"Vì cậu, Asakura Shin."
Đôi mắt mèo mở to, chạm với sắc bạc nơi đáy mắt người kia mà cậu chẳng hề hay biết.
"Tôi sẽ không để cậu chết, ít nhất là bây giờ."
Nhưng bản thân Shin lại vô thức nuốt nước bọt trước câu nói nghe có vẻ tốt đẹp kia.
Không chết bây giờ, vậy tức là, cái chết của cậu là một cái chết có giá trị.
Nhưng, là có giá trị trong một thời điểm nhất định.
May sao thời điểm đó không phải là hiện tại, vậy nên Shin vẫn có chút hi vọng mong manh về đối phương.
"Đi thôi, trước khi mọi chuyện quá muộn."
Cuối cùng, Silver vẫn không rút tay về, mà cứ để như vậy coi tay mình thành sợi dây để cho Shin nắm lấy.
Mà Shin vì thị lực bị mất nên cũng theo bản năng mà không buông ra, coi đó như chỗ dựa để không bị lạc mất khỏi thiếu niên xa lạ trước mặt.
"Đi, đi đâu?"
Shin hơi ngập ngừng.
Tình hình hiện tại không cho cậu sự lựa chọn, hơn nữa sức lực suy giảm, cậu không dám chắc bản thân có thể đánh lại đối phương.
Vậy nên vẫn phải từ từ tìm hiểu mục đích của cậu ta trước, không được hấp tấp hay làm gì quá khích.
Thêm cả việc không rõ tình hình của ba đứa Amane, Akira cùng Mafuyu ra sao cũng đủ khiến lòng Shin bồn chồn không yên.
Vậy nên, lựa chọn khôn ngoan nhất bây giờ đó là tạm thời nghe theo người kia, rồi hội họp cùng Nagumo và Misuzu để giải quyết vấn đề.
Nghĩ nghĩ vậy, Shin cẩn thận bước chân, bước từng bước theo sau Silver.
Đối phương đi khá chậm, đủ để Shin bước theo, "Phá hủy nghi thức hiến tế.
Nếu nó thành công, tất cả các cậu sẽ chết."
"Hiến tế?
Ai hiến tế ai??"
Tuy hiện tại tạm thời bị mù, nhưng Shin vẫn có cảm giác bị ánh mắt của Silver quét qua, "Người đã bắt các cậu khi nãy.
Cô ta muốn hiến tế các cậu.
Tôi không rõ cách thức tiến hành nghi thức, chỉ biết cô ta muốn giết tất cả các cậu thôi."
Shin trợn tròn mắt.
Không ngờ điều mình nghe được còn đáng sợ hơn những gì có thể tưởng tượng.
Mấy nghi thức kiểu này thường Shin chỉ thấy xuất hiện trong các bộ phim kinh dị, nhưng không ngờ lại có thể gặp được ở ngoài đời.
Mafuyu nó mà biết chắc tim nó không chịu nổi lăn đùng ra ngất lâm sàng cho xem.
"Cậu định làm gì để ngăn chặn cô ta?"
Shin thấp giọng hỏi Silver, vẫn bước nhanh theo đối phương, tốc độ không hề bị chậm lại.
Silver vẫn giữ vẻ mặt trơ như đá, đáp lời, "Không biết, nhưng cứ đi tìm đám bạn của cậu trước đã."
Bước chân cả hai càng lúc càng nhanh hơn, len vào trong rừng cây, rời xa khoảng đất trống nơi cây cọc gỗ dài cắm xuyên qua mây đen.
Không khí âm u đặc quánh, đáng sợ đến quỷ dị.
Nếu Shin có thể nhìn thấy, có lẽ cậu đã nhận ra vốn dĩ ban đầu cậu là người bị trói vào cọc, và chỉ đến khi Silver đến mở trói, cậu mới tỉnh lại sau cơn mê man.
Cũng như sẽ nhìn thấy những đường vẽ kì lạ trên nền đất, kéo dài đến tận nơi nào đó mà chẳng ai hay.
Nhưng, không phải là bây giờ.
.
Thiếu nữ tóc xanh từ từ tiến lại gần người đang quỳ sụp trên nền đất, con ngươi vàng kim sáng rực trong bóng tối như loài mèo.
"Ra là mày, Akao Akira."
Người phụ nữ cất tiếng cười khằng khặc chói tai, mặc cho máu dính đầy gương mặt xinh đẹp.
Cô ngẩng đầu, liền thấy đôi bông tai hình mặt trăng của cô bị thiếu nữ tóc xanh kia cầm trong tay, bóp nát thành từng mảnh vụn.
Nhưng lúc này, cô chẳng có tâm trạng để ý đến chúng.
Cổ họng như bị lửa thiêu đốt, đau rát đến thấu xương.
"Mày là Shinshu đúng không?!!!!"
Đoàng!!!
Sét rạch ngang trời, máu bắn tứ tung.
Sáng rực cả không gian.
.