Ngôn Tình My Osin

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
My Osin
Chương 60: Chương 60


_ Thôi được... nể tình chị em 17 năm nay... tôi đi với cô!!!
Chapter 24
Cạch!!!
Cánh cửa phòng Adan mở rộng.... cậu chủ của căn phòng hân hoan bước ra... Joe mất 5s nhìn thằng em trai rồi phun cà phê phì phì khắp bếp, cái bộ dạng nó ngày càng giống MIke - điệu bộ công tử bảnh chọe.... hành động này được khuyến mại thêm tiếng la i tai của nó ở tuốt sâu trong bếp.... ngay sao tiếng rít là tiếng rên yếu ớt thương cho cái sàn bóng loáng mà nó vừa ra công kì cọ.... Ném lại Joe một cái nhìn chứa đầy sự căm tức và hơn thế... nó vểnh đít chạy vô lấy tấm giẻ cáu bẩn ra.....
Joe nhún vai... ít ra cái hành động vừa rồi còn thân thiện chán so với thái độ đóng băng của nó trong suốt thời gian qua... con bé chỉ nói chuyện với Mike và Adan... cũng dễ hiểu... vì ít ra hai người đó không coi nó là một người nào đó đặc biệt... Nó vẫn sốc vì Chun... Joe biết thế.... Nó nghĩ Joe là thứ mồi nhử để Chun đuổi nó khỏi căn nhà khi Chun nhận ra nó thik Joe... => Nó đâm ra ghét và không tin tưởng Joe dù là một chút....

Nhấm nháp phần cà phê còn lại một cách chán nản... Joe khoác túi xách lên vai... Ở nhà trong thời gian này thì thà tới trường nghiên cứu có khi tốt hơn....

_ Hẹn hò tốt nghen!!!

Joe vỗ vai Adan bồm bộp làm thằng bé suýt nữa ngã xoài ra dưới đất!!!

Khép nhẹ cánh cửa gỗ nặng nề.... Không khí buổi sớm lùa qua tóc và làm Joe thấy sảng khaói.... mở cửa con Camry...Bỗng Joe đững sững khi thấy một chiếc mô tô dừng ngay trước cổng lớn..... Có vẻ là hai cô gái....

_ Bạn gái Adan???

Joe nheo mắt.....

_ Nhưng thằng bé chỉ thik được một đứa thôi???

Thắc mắc của Joe mau ng được giải đáp... Sau khi người ngồi phía trước cởi chiếc mũ bảo hiểm nặng ịch ra.... Trong một s... Joe không thể tin được định mệnh lại thik trêu đùa cậu tới như vậy.... Toan chạy trốn... nhưng có vẻ phản ứng cần thiết của Joe đã hơi muộn màng.....

_ Joeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee!!!!

Chữ e kéo dài cộng với chất giọng đặc trưng của Tiny thật không nhầm lẫn vô đâu được... Sau đó vài tích tác.... con bé đã yên vị trên người Joe... đẩy bật Joe ra đất.... Tiếng ồn ào lôi kéo cả Adan và nó ra xem đã có chuyện gì xảy ra....

_ Con mèo của anh!!!

Adan nhảy phốc qua Joe và Tiny đang quấn chặt như xoắn quẩy.... lại gần bên Joanne đang ngượng ngùng e thẹn... Nó thì dán chặt mắt vô cái cảnh hay ho ở dưới.... Dù đang vậy lộn với mụ già Tiny nhưng Joe vẫn còn mắt để thấy nó chuẩn bị bốc lửa....

----------------------------------------

_ TÔI.... KHÔNG.... THỂ... TIN.... ĐƯỢC!!!!!

Tiny nhấn mạnh từng chữ một trong câu nói hay ho của nó.... quay sang nhìn Joe thắm thiết... rồi lại bắt đầu nói... nói và nói....

_ Chỉ có thể nói là định mệnh thôi... tôi đxa tìm anh ấy khắp nơi... nhưng đều vô vọng... trên google... tôi tưởng mình đã bỏ cuộc,..... nhưng thật không ngờ... anh và em thật có duyên phải hok????

Thiệt may cho Adan khi không phải nghe mí điều cô nàng nói.... thằng bé đã mau ng lôi Joanne ra vườn sau để thưởng thức sự riêng tư của hai người... bây h chỉ còn nó ngồi tiếp người khách lắm mồm này... Joe thì đương nhiên đã trốn từ thời tám hoánh và Tiny cũng vui mừng để cậu đi... Chắc vì con bé nghĩ mình còn nhìu thời gian để hành hạ anh chàng....

_ Thật không thể tình cờ hơn.... ah ... tôi đã kể cho cô nghe chuyện tôi và Joe quen nhau chưa nhỉ???

_ Ờ!!! Có lẽ chưa....

_ Thiệt ra là anh ấy theo đuổi tôi trước.... chắc vì tôi có sức quyến rũ đặc biệt với anh ấy... cô biết đấy... tôi vốn xinh đẹp và thông minh mà...

Nó bịt ngay cốc trà vào mồm để khỏi một lần nữa pahs hoại những gì nó đã mất công lau dọn....
 
My Osin
Chương 61: Chương 61


_ Chúng tôi đã có những giây phút thật sự hạnh phúc bên nhau... tôi đã tặng cho anh ấy một cái quần ... thêu hoa hồng thiệt to vào ngày sinh nhật thứ 17... và anh ấy đã rất thích..,..
Nó nhớ có lần thấy cái quần như thế trong thùng rác... và nó đã nghĩ là của bà chủ hoặc của một cô nương nào đó đến nhà Mike chơi rồi bỏ quên... ai dè.... Nó cố bụm miệng cười trước vẻ mặt tự mãn và đắc thắng của Tiny....
_ Có lẽ lúc đó... vì tôi phân tâm bởi một người đàn ông khác nên chúng tôi đã chia tay... nhưng thực sự... anh ấy vẫn là người tôi yêu... thực sự rất yêu....
Tiny tỏ ra đau khổ thực sự... nó cảm thấy hơi bối rối.... nhưng hành động tiếp theo của cô nàng lại làm cho nó có cảm giác không cần mất công thương hại cô nàng làm chi hết....
_ Cô sẽ giúp tôi đưa anh ấy về chứ....
Tiny toe toét nắm tay nó, gương mặt hớn hở như một đứa bé vừa bắt được quà... mắt long lanh nhìn nó đầy hy vọng....
_ Rất tiếc nhưng tôi không thể giúp cô được.....
_ Tại sao???

Vẻ thất vọng trên gương mặt Tiny lộ rõ...
_ Vì tôi cũng thik anh ấy.....
Nó đứng dậy ... cầm tách trà và đi thằng vào bếp.... mặc cho thái độ của Tiny có là gì đi nữa.... nó thấy hơi ngạc nhiên khi nói ra được một điều hay ho như vậy ... ít ra thì cô nàng cũng hok tuyệt vời như những gì nó tưởng ban đầu... ngoại hình luôn đánh lừa mọi cảm xúc mà.....
-------------------------------------------
Tiny và Joanne ra về sau đó nửa tiếng... Adan dĩ nhiên hok hề muốn cô nàng mèo xinh xắn của cậu phải out sớm như vậy... nhưng nó thì lại vô cùng vui mừng dù nó biết chắc hai người khách ấy còn viếng thăm căn nhà rất nhiều lần nữa.... Và bây h nó biết cậu út của nhà họ Ngô lại bị thêm một gánh nặng vô hình đè nặng... và nó đã thực sự tới khi Joe về nhà vào chiều hôm đó và hét thẳng vào mặt thằng bé... thật hiếm khi thấy Joe nổi nóng....
_ Em đã đưa rắn về nhà biết không??? Iu thì cũng phải hỏi han gia thế chứ.... chẳng lẽ anh lại phải đánh em.... hay nhốt em vô hầm dưới nhà hoặc đại loại vậy... em khiến cuộc sống anh trở thành địa ngục... con mụ đó sẽ ám anh cho tới khi nào nó chết... em hiểu không....
Nó nhìn vẻ mặt cáu bẳn của Joe và cười thầm... nó biết chắc Joe cũng chẳng khoái cô nàng hơn nó....

Nó hé mắt hấp háy.... luồng ánh sáng trắng phóng thẳng vào mắt nó mạnh mẽ khiến mắt nó cay xè!!! Ngoài cái đó ra thì mặt nó còn có gì đó ướt uớt....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó hét lên... con Jozy đang l**m mặt nó một cách rất ư là mãn nguyện... bằng một động tác nhanh ng và một khuôn mặt kinh tởm không thể dừng lại được... nó quăng con mèo vô góc tường.... lau mặt với tốc độ nhanh nhất có thể... rồi lại ngước mắt lên tường... nhìn đăm đăm cái đồng hồ ngơ ngác...
Mới có 5h hơn... tồi tệ thật.... nó kéo cái chăn trùm kín mặt... định bụng nối lại giấc ngủ tuyệt vời của mình....
Nhưng có vẻ như cái " định bụng " của nó không thể thành sự thật được... nó vừa đặt lưng xuống... thì một hồi chuông dài lại kéo cái thân hình mệt mỏi của nó đứng dậy và lết ra ban công...
Nó vừa kéo rèm vừa càu nhàu.... nhưng nó im ngay lập tức khi thấy cái đầu bung xòe của Joe thò ra từ tầng duới... cái đầu ấy cứ chăm chăm không động đậy.... và hướng về phía cổng chính... Nó cũng hướng mắt ra phía ấy...
Cái dáng ưỡn ẹo bên cạnh cổng làm nó mường tượng được những điều khủng khiếp sắp xảy ra... nhìn xuống dưới... cái đầu bù xù của Joe đã biến mất....
_ Chuồn là đúng thôi!!!
Nó nghiêng đầu.... chạy vô tròng phòng khoác cái áo cánh mỏng lên người... rồi lật đật theo từng bậc cầu thang.... nó dám thề rằng thấy Joe đang lộn quần lên mặt khi nó đi ngang qua phòng Joe...
 
My Osin
Chương 62: Chương 62


------------------------------------------
Mặt Tiny xỉu nhanh thấy rõ khi con bé thấy nó mở cổng... bằng một cái nguýt dài... nó hất mặt... nhìn Ariel...
_ Joe đâu???
_ Chuẩn bị đi làm...
Nó thở dài chán nản....ngẩng mặt lên thì bóng Tiny đã mất hút...
-------------------------------
_ Joe... sao anh đi vội thế....
Tiny lao vô phòng Joe... đúng lúc c* cậu đang gặp mắc mớ với cái áo somi....
_ Để em thắt cà vạt cho anh nghen...
_ Không , không cần đâu....
Joe nhảy dựng lên... mắc gì mà nó được phép động chạm vô cậu...
_ Không được... không được...
Tiny liến thoắng... tay con bé cầm cái ca vạt thắt chặt... mà dường như nó còn muốn ng vô nhìu thứ khác ngoại trừ cái ca vạt....
_ Cô thắt thế mà đòi....
Ariel mau ng xuất hiện và đẩy Tiny ra... nó không dám nhìn mặt Joe... mà cứ thế im lặng cài nốt cái ca vạt đang bung xòe.... sau khi thắt xong ... nó đập vô người Joe... nói giọng tỉnh bơ....
_ Xong gòi!!! Cậu chủ đi làm đi!!!
Nó không có thì giờ chú ý tới gương mặt ngỡ ngàng của Joe... vì Tiny đã xioay người nó ra và phun phì phì....
_ Này!!! Cô làm vậy là sao hử???
_ Sao là sao???
_ Tôi đang thắt cho anh ấy... sao cô lại đẩy tôi ra...
_ Cô đang chiếm dụng công việc ăn lương của tôi...
_ Công việc ăn lương của cô là thắt ca vạt cho cậu chủ hả??? Cô còn muốn gì nữa chứ.... rửa chan... hay làm một cái gì đó với cậu chủ của cô nữa...

_ Đương nhiên tôi sẽ làm hết thảy tất cả những gì cô vừa nói.... và có thể làm hơn thế... còn cô nữa??? Mắc chi mà có mặt ở đây.... thật xấu hổ???
Mặt Tiny dần tím lại.... con bé hứ rõ to... rồi quay đi tìm Joe... nhưng thật không may... Joe đã mau ng chuồn ra khỏi nhà... điều này càng làm cho cục tức trong Tiny tăng lên.... nó hét loạn nhà...
_ Cô làm cho anh ấy đi mất rồi!!! Tôi đã làm một bữa sáng thật ngon cho anh ấy... vậy mà...
Nó nghếch mặt huýt sáo... chả chút bận tâm đến lời kon bé.....
Bản thân con đỉa cũng thấy vậy... nên nó không đứng buôn tôm bán càng với Ariel lâu nữa.... mà xăm xán chạy vô giường Joe...
_ Này!!! Cô làm gì vậy hả???
_ Dọn giường cho anh ấy... mùi người của Joe thật quyến rũ... có lẽ tôi phải để lại ở đây một hương thơm nào đó của tôi... chwus quanh quẩn bên anh ấy toàn mùi mèo vừa bẩn vừa hôi...
_ Hả??? Cô nói gì???
Bây h đến lượt nó nhảy cẫng lên...
_ Nói cô là con mèo vừa bẩn vừa hôi...
_ Tôi nói cho cô hay... cô cút khỏi đây ngay giùm tôi...
_ Biết không thắng được nên lắm mồm... tôi không đi đấy...
_ Cô????
_ Sao hả?>?? Muốn tôi đi thì thi đi!!!

_ Thi gì???

_ Chăm sóc cho anh ấy thật tốt...

Tiny nhún vai... nó thì đỏ lựng mặt vì ngượng và tức...

_ Oke!!!!

Nó đáp chắc chắn... và nhìn Tiny vênh váo....

_ Bắt đầu từ mai chứ....

_ Sao lại từ mai... ngay hôm nay.....

Tiny khẽ cườ[email protected]!!

" Tèn tèn tèn tèn tèn ten!!!! "

Tiếng nhạc vang rộn trong lòng nó... chỉnh lại khăn xinh trên đầu... nó ngó sang đối thủ bên cạnh bằng ánh mắt khinh miệt....

_ Bắt đầu chứ!!!

Tiny nháy mắt với nó...

_ Okie!!!

Nó thổi phù thù đống tóc mai trên đầu... rồi hét thật to... cuộc đua của hai đứa chính thức bắt đầu!!!

---------------------------------------------

_ Pẹt!!!

Mẩu kem ốc quế trên tay Adan rơi thẳng cánh... nó và Joanne cùng nhìn cuộc đua trân trối... cũng do tụi nó chính là BGK...

Hiện tại hai đối thủ đang luốt ầm ầm trên sàn gỗ bóng loáng, với vũ khỉ là cây chổi lau nhà hiệu mới nhất... nhiệm vụ của hai đứa là phải lau sạch phần mình được chia trong thời gian nhanh nhất và sạch nhất...
 
My Osin
Chương 63: Chương 63


_ Em nghĩ ai thắng...
Adan quay ra phía Joanne ngóng đợi....
_ Chị em... cũng hok bik... nhưng osin nhà anh tốt chứ....
_ Đó không phải osin...
Adan đanh giọng... nhưng ngay lập tức nó thoát giọng mơ màng...
_ Mà là chị dâu tương lai....
------------------------------------------------------
Màn thi thứ nhất diễn ra mà không phân thắng bại... màn thi típ theo với màn đấu cọ nhà về sinh...
Nó hồng hộc đánh vật với cái bồn câu.... thỉnh thoảng cũng chăm chú lắng nghe tiếng động từ bên kia.... đối thủ có vẻ đang rất nhiệt tình trong việc góp phần làm cái bồn cầu thêm trắng trẻo đắng yêu....Con bé còn khuyến mại thêm vài bài quảng cáo Duck Duck và cầu tiêu làm nó thêm ngán.... thỉnh thoảng thêm vài tiếng ợ thật to... Nó nhìn lại phần việc của mình và nhăn nhó... bao nhiu năm trời nó chỉ ngán mỗi trò này....
_ Cái này... Tiny thắng...

Adan ngán ngẩm tuyên bố sai khi nhìn cái bồn cầu bị cạo hết sơn của đối thủ...
Đối thủ nhảy cẫng lên trong vui mừng... nó thấy Tiny cao thêm 3 phân... nó thì thấp xuống 10 phân.... nhục hết biết...
Bằng một trạng thái căm phẫn... nó chạy ra chuẩn bị cho phần nấu ăn kế tiếp....
------------------------------------
Phần này thì nó tự tin là đã làm tốt hơn đối thủ rất nhiều... Joanne dù bị bà chị trù dập tới tấp nhưng cũng không thể cưỡng lại hương thơm ngon tuyệt và quyến tũ của món mì Ý xào mướp đắng của nó... Con bé mau ng rời khỏi bàn Tôm hùm luộc nướng cháy khét của Tiny để chạy ra chỗ nó xin ăn mảnh.... nó cười xòa!!! Vỗ đầu kon bé như kon cún con... rùi nhăn nhở với đối thủ.... lúc đó chỉ thiếu đường xì khói ra miệng...
_ Không phải... rõ ràng là Joe sẽ thik ăn cái của tôi hơn...
Tiny cố cãi... nó thì khinh khỉnh... không tèm có ý kiên...
" Anh iu có điện nè!!! "
Tiếng Rainie ý ới đâu đây... nó giật mình... kon bé tới từ lúc nào vậy...
" Anh iu có điện nè!!! "

Bây h thì nó hiểu ta... cái giọng nhão nhoẹt của kon bạn bắt nguồn từ cái điện thoại mà Mike lỡ quên....
Theo bản năng nó cầm điện thoại lên...
_ Mike!!! Mang đồ ăn sang cứu [email protected]!! Anh... anh....
Nó giật bắn mình.... giọng Chun thì thào như ở cõi nào xa lắm.... rồi tiếng nói chợt im bặt... không còn nghe thấy gì được nữa... nó vội đặt điện thoại xuống mặt tái nhơt...
Sau vài s hoảng hốt...Nó lôi vội đống đồ ăn vừa làm rồi chạy vụt ra cửa... đằng sau là tiếng ý ới của Adan...
_ Đi đâu vậy??? Anh Joe chưa về mà!!!
Nó cứ vậy mà chạy thục mạng... trong óc trống rỗng... nó chỉ nghĩ rằng Chun đang gặp chuyện gì đó rất nguy hiểm... cái cách Chun thều thào... rồi cả khi tiếng nói anh ta tắt lịm trong điện thoại.... Nó cần phải làm gì đó... và nó cứ thê chạy một mạch về nhà...
Đến khi chạm chân tại cổng rồi... nó mới lờ mờ nhận ra nguy cơ ra sao nếu nó bước vào nhà.. nhưng rồi nó lại mau chống nhớ rằng... tất cả những ai có thể nhận ra nó đều đã ra khỏi nhà hết... nghĩ như vậy... nó bước tới cửa chính... và bấm chuông...
Nó không mất nhiều thời gian để chờ đợi... cánh cửa bật ra tức thì chỉ sau vài giây ngắn ngủi... Chun đang đứng trước mặt nó.... thân hình gầy guộc....thê thảm.... đầu tóc rối bù... quần áo như chưa giặt đã 2 năm nay.... tuy nhiên ánh mắt lờ đờ lấy lại thần sắc ngay lập tức khi nhìn thấy nó....
_ Em... em...
Nó có thể nhận thấy sự ngỡ ngàng trong lời nói của Chun...
_ Mike để quên máy ở nhà... ah!!! em mang thức ăn tới cho anh này...
Nó giơ túi đồ ăn ra trước mắt Chun, nó bây h vẫn không nghĩ tại sao mình lại có mặt ở đây... phải nó hoàn toàn có thể nhờ Adan hoặc bất cứ ai đó trong nhà đi đưa đồ ăn cho Chun... tại sao nó phải đến/?? Phải tại sao??? Nó vẫn thik Chun ư??? Hay là....
 
My Osin
Chương 64: Chương 64


Trong lúc nó đang hoàn toàn bối rối... thì Chun giật mạnh tay nó... và kéo thẳng tuột nó đi vô khu vườn rậm rạp... túi đồ ăn trong tay nó rơi ngay trước cửa... và mắt nó như tối đi khi bị Chun lôi đi... phải 15 phút sau.... hay lâu hơn thế... Chun dừng lại... buông tay nó ra và th* d*c....
Nó nhìn Chun... và đột nhiên có câu trả lời... Một người anh trai... đúng thế... Chun là người anh trai của nó... nó như em gái của Chun... Nó đã không thik Chun ngay từ ngày đầu tiên... Tình cảm với Chun chỉ dừng lại ở đó... đó cũng là lý do nó lo lắng cho Chun... nhưng nếu Chun và Joe cùng lúc đều khiến nó lo lắng... thì nó biết mình sẽ phải tới bên ai????
Nó cười... và Chun bõng ôm nó....
Nụ cười trên môi tắt lịm... nó không thể cựa quậy nổi trong vòng tay của Chun.... Trong những cố gắng cuối cùng... nó nghe được lời Chun nhẹ nhàng...
_ Em hết giận anh rồi... đúng không??? Thật may quá... anh không dám nghĩ em sẽ tha thứ... vài ngày qua anh nhận ra một điều... anh yêu em... thực sự...

Khối lượng của Chun đè nặng người nó... và những câu nói của Chun đè nặng tim nó.... đây mới là rắc rối mà nó phải gánh chịu... rắc rối hơn bất kì điều gì nó gặp trước đây....
-------------------------------------
Tiếng lá cây loạt xoạt... Ella rời khỏi bụi cây gần đó... và chậm chạp bước qua đóng thức ăn rơi vào nhà... đi thẳng lên phòng... Ella hok hiểu tại sao mình lại buồn như vậy... những ngày qua được hành hạ Chun vừa khiến sis vui lại vừa buồn... vui khi thấy Chun gần mình như vậy... vẻ mặt tức cười của Chun khi nổi giận nữa.. nhưng sis cũng buồn khi thấy Chun ngày càng tàn tạ... nhưng lòng tự trọng và bản lĩnh vốn có của sis từ trước đến nay không cho phép sis ngừng lại... nhưng h đây!!! Có phải tất cả những gì sis nghĩ là không thể nào xảy ra lại đang diễn ra... Chun thik Ariel.... đó là điều hay ho nhứt.... người sis thầm thik và cô em gái.... Nhưng lỗi là tại sis chăng... khi sis cứ tỉnh bơ trước Chun....và cố gắng đối xử với Chun như một đối thủ....
Kéo nhẹ ngăn tủ.... Ella lấy một bức ảnh để trong chiếc hộp cất kĩ... Trong ảnh... sis và Chun đang hôn nhau... khá bất ngờ... sis đã xem tấm ảnh hàng ngàn lần....từ cảm giác ngượng ngùng trở thành thik thú từ lúc nào không biết... Tấm ảnh được chụp vụng trộm chính là thứ khơi dậy trong sis tình cảm với chính kẻ thù suốt năm cấp 3 của mình... Ella nhắm mắt lại... những gì đã qua như một cuốn băng quay chậm... chạy từ từ trước mắt sis...

8 năm trước....
_ Này!!! Này....
Ella lơ mơ tỉnh ngủ... vừa sau một tiết lịch sử dài ngoằng và nghe là sự không cần thiết... lờ đờ lật con mắt lên... Ella ngó ngay thấy mặt Lela, cánh tay phải thân cận của mình.... trông mặt con bé lúc này khá là hoảng hốt.... Léo nheo với giọng ngái ngủ.... Ella ngáp dài...
_ Sao, tao đang ngủ mà??? Chuyện gì đấy???
_ Chúng nó bảo... Annie đang hôn Chun ở phòng truyền thống....
Một dòng máu nóng chảy tràn lên não Ella khi nghe câu nói ấy...hết Sam, Alex... bây h thì đích thân thủ lĩnh nam sinh phải đi quyến rũ khối nữ sinh của nó.... khoác vội cái áo màu lông chuột lên người... Ella cầm đầu khoảng 10 đứa con gái kéo rầm rầm xuống phòng truyền thống.... thoáng thấy nó trên hành lang... mọi ánh mắt đều phải cúi xuống và tự động tránh đường... dẫu sao nó cũng là chị hai của cái trường này... kẻ không kiêng dè nó chỉ có mỗi hắn, cũng phải... hắn cũng là anh hai của cái trường này.... Theo truyền thống bao nhiêu năm nay... thủ lĩnh nam sinh và nữ sinh luôn là những người thân cận... vậy mà không hiểu sao nó và hắn không thể hòa hợp.... ít ra là tới bây h....
 
My Osin
Chương 65: Chương 65


Nó đạp tung cánh cửa phòng truyền thống... mọi chuyện là sự thật, như Lela nói... Chun và Annie đang hôn nhau thắm thiết.... không kiêng dè... không chút ngại ngùng.... Nó phi thân qua vài cái bàn... rồi giật mạnh tay Annie ra khỏi Chun trước khi thằng bé tính làm điều đó....
_ Chị hai...
Annie lắp bắp... có thể thấy ngay là nó rất kinh hãi...
_ Ra ngoài!!!
Ella quắc mắt... và Annie vội lỉnh ra ngoài... 10 đứa con gái tính giáp là cà... thật không may khi Chun chỉ có một mình...
_ Cả chúng bay nữa... và đóng cửa lại...
Lệnh dõng dạc từ mồm Ella phát ra.... lũ con gái bên ngoài líu ríu đóng cửa ngay tức khắc.... bây h chỉ còn nó và hắn trong trạng thái căng thẳng tột bậc...
_ Anh tính sao??? Bên nữ sinh chúng tôi chưa làm cái trò nào bỉ ổi như vậy... quyến rũ... đích thân anh phải làm... anh muốn thắng tôi tới vậy...

_ Cô ra lệnh mà không hề nghĩ họ nghĩ sao về cái lệnh đó... không phải ai cũng không cần đàn ông như cô....
_ Anh nói cái gì???
Ella cất giọng the thé....
_ Tất nhiên... cô thì có bao h biết sự ngọt ngào trong tình yêu là gì??? Cấm người của cô có quan hệ lung tung với con trai, điều luật hay gớm....
_ Anh...
Ella nghẹn giọng... giơ một nắm đấm lên... và trước khi nó làm cho sông mũi Chun bẹp dí... hắn tránh được và làm chiện không ai ngờ tới...
Mặt Ella lập tức đỏ bừng.... nó đang trao đổi nước bọt với hắn... môi nó bỗng có cảm giác nhầy nhày... nó thấy ghê... và muốn rút người ra khỏi tình trạng này ngay lập tức... nhưng có gì đó đã ngăn không cho nó làm vậy... một cảm giác ấm áp bao phủ quanh nó.... nó từ từ đặt bàn tay lên lưng Chun...

Phải rất lâu sau đó.... Chun buông nó ra và nhìn nó với ánh mắt kinh ngạc.... Rồi hắn lao vụt ra khỏi phòng, lầm bầm cái gì đó mà nó chắc là : " Cho cô biết thế nào là lễ độ "
Ngay ngày hôm sau... tấm ảnh nó và Chun kiss nhau được ban bố trên bảng thông báo... tốc độ thông tin truyền ra nhanh hơn hẳn nó nghĩ... nó hok điều tra được là ai đã phát tán tin đó.... nhưng chuyện anh hai và chị hai yêu nhau làm cả trường mừng hết biết.... tình yêu giữa phái nam và nữ trong trường mọc ra nhanh hơn lúc nào hết... bọn nó như thể cố gắng iu sống iu chết, trước khi hai anh chị lại quay ra thù nhau như cũ vậy...
Ngay cả nó cũng thấy thẹn... nó tránh mặt Chun trong nhiều ngày sau đó và bắt đầu có suy nghĩ tik cực hơn... nhưng mọi chuyện như kết thúc khi nó lại thấy Chun kiss một con bé khác trên hành lang... Một trò đùa, một sự trả thù... nó nghĩ vậy và tiếp tục đưa mọi thứ trở lại và chiến tranh với phe nam sinh lại tiếp tục...
Tuy nhiên Chun thì khác... hắn đỏ mặt khi gặp nó... mọi nơi và mọi lúc... nổi cạu với tất cả mỗi khi có ai nhắc tới nụ hôn của hắn và nó... Nó... dĩ nhiên thấy chuyện này thật đáng lợi dụng nên luôn lấy nụ hôn đó làm vũ khí khi muốn uy h**p Chun... và nó cũng đạt thành công.... phe của Chun đầu hàng cho tới khi tất cả ra khỏi trường... và 8 năm sau, bố nó thông báo Chun sẽ làm chồng nó...
----------------------------------------
Ngắm kĩ bức ảnh và thở dài... chống đối không có nghĩa là cảm giác của sis với Chun sẽ thay đổi... sis không thể phủ nhận tất cả.... Tiếng gõ cửa vang tới tấp khi sis lấy lại bình tĩnh...
_ Chuyện gì vậy???
Ánh mắt lơ đãng của Ella hướng ra cánh cửa mở toang... Chun đang đứng cạnh đó...
_ Về lúc nào thế...
_ Mới thôi...
 
My Osin
Chương 66: Chương 66


Ella tụt xuống giường....sis thấy vẻ mặt Chun ngơ ngác... không cố gắng để hiểu giữa Chun và Ariel rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì.... sis nắm tay Chun... kéo xuống nhà...
_ Gì thế???
Chun hốt hoảng... tưởng rằng Ella lại bắt anh làm c* li lau nhà...
_ Tôi mua gà rán.... xuống ăn chứ???
Chapter 25

Một buổi tối khá bình yên với cả nhà họ Ngô, Tiny bị ốm nặng sau trận thi đấu và đến h chưa có dấu hiệu khỏi.... Joanne vì lo lắng cho bà chị nên cũng ở nhà miết... báo hại Adan suốt ngày phải sang nhà kon bé... để rồi nghe những lời nghi vấn bất hủ đại loại như : Tôi trông cậu hok ra dáng đàn ông đích thực??? từ bố mẹ Joanne....
Bữa tối tuyệt vời như mong đợi.... sau khi ngắm hai ông anh xực món mì trộn với nét mặt vô cùng khoan khoái + đã đời.... Adan l**m mép quay sang con bé osin nhà mình đang trong quá trình làm nốt phần mì thứ 3 + thức ăn cho con mèo xinh xắn.... Tiếng dép loẹt quẹt sau đó 3s thông báo thằng bé sắp được xực... Adan toe toét đón lấy đĩa thức ăn rồi nhăn mũi lại khi mùi tanh của cá xộc vô mũi nó....
_ Gì đây??? Phần của Princess mà???
Nó giật nảy mình... nhìn đăm đăm Adan hồi lâu... rồi quay lại chỗ con mèo... nhưng thật không may... đĩa mì của Adan đã bị kon mèo l**m gần nửa.... vẻ mặt nó vô cùng khoan khoái khi bỗng nhiên được ăn ngon như vậy.... Adan nhìn nó với thái độ bực tức... quẳng đĩa cơm vô mặt con mèo... rồi chạy ra vét nốt phần mì của nó trong chảo....Nó thì cứ vậy... ngơ ngơ.... rồi đi ra sân sau....
Mấy hôm nay với nó không có gì tuyệt vời hơn là suy nghĩ... suy nghĩ về tất cả... dĩ nhiên là nó thik Joe... mọi chuyện thật đơn giản... nhưng lại bắt đầu phức tạp khi Chun biểu là anh ta thik nó, nếu mà Chun chỉ trêu đùa nó thôi thì còn đỡ... bây h anh ta thik nó thật rồi... một con osin và hai anh em... nó thật sự lúng túng...không biết phải làm sao??? và không chỉ có vậy... dính vô chuyện này còn có cả Ella nữa... nó dám cá là bà chị yêu quái của nó có tình cảm với Chun... nếu không thì chẳng đời nào bà ấy chịu lấy một người do cha sắp đặt cả... Mặc dù bà ấy vẫn chưa để lộ ra....

Nó cứ thế ngồi ở bậc thềm... mặc cho lũ muỗi xô vô cấu xé....ruồi nhặng bay đầy khi đánh hơi được mùi thức ăn ngon lành phảng phất quanh người nó... mãi cho tới khi Joe đập vai nó....
Cái đập vai khá đau và nó la lên...
_ Làm gì mà đau thê???
Joe cười toe toét.... giơ bàn tay đầy máu....
_ Đập muỗi!!!
Trông nụ cười của Joe hiện giờ thì dễ nhầm cậu với kẻ có máu giết muỗi....
Nó quay đi... không nói gì nữa.... Joe ngồi xuống cạnh nó... trong cậu có vẻ lúng túng....
_ Cô còn giận tôi không..... Tôi thề là tôi không liên quan đến kế hoạch của anh hai, ngoại trừ có mắng cô trheo kịch bản 2 hay 3 lần gì đó... Tôi.....
joe ngừng nói để tham khảo thái độ của nó... từ nãy h mặt nó vẫn trơ ra như vậy???
_ Tưởng hết giận rồi....

joe thì thầm... rồi cầm chặt mảnh giấy trong tay hơn nữa... toan đứng lên...
_ Tôi đâu có giận anh...
Nó thả ra một câu rồi tiếp tục im lặng....
Joe mừng vui thấy rõ....
_ Thật hả??? vậy thì....
Bằng một động tác nhanh ng, Joe nhét vô tay nó mảnh giấy....
_ Chủ nhật này trường tôi mở dạ hội... trong đó nói mình được mời một người khác cùng dự.... vậy cô có thể...
_ Tại sao???
_ Gì???
_ Tại sao tôi phải đi cùng anh... tôi nói là tôi thik anh rồi ah!!!
_ Không.... chỉ là....
_ Tránh xa tôi ra... đừng có tình cảm với tôi nữa... đừng có làm tôi khó xử.... hãy để tôi yên....
Nó nói mà như sắp khóc.... nó đứng lên một cách nhanh ng... rồi biến mất sau bếp....
-----------------------------------------
 
My Osin
Chương 67: Chương 67


Mike há hốc mồm... lũ mì tự động rơi ra khỏi miệng....
_ Gì thế????
_ Còn gì nữa... thik mà không dám bày tỏ...
Adan vừa m*t mì vừa nói giọng cụ non...
_ Vậy là sao???
Mike ngơ ngác.....
_ Anh yêu nhiều nên lú rồi hả??? Đui cũng thấy kon mụ osin thik anh tư mà???
_ Hả??? Vậy sao???
_ Thế mắc chi kon bé phải đấu với Tiny làm gì???
_ Anh tưởng Joe bảo kon bé bày ra trò ấy???
_ Thôi đi...
_ Nhưng nếu thik thì bày tỏ luôn đi... tội gì...
_ Vấn đề là Chun cũng thik con bé...
_ Hả??? Không phải ông ấy lợi dụng sao???
_ Trời ơi!!! Thì đúng lúc đầu là thế.... nhưng mà lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.... nếu hok thì đời nào ông ấy chịu ra khỏi nhà để đến nhà chị hai Ella...
_ Ờ!!!!
Mike gật gù... nhìn thằng em với vẻ thán phục....
Adan được dịp vênh mặt... liền bồi thêm vài câu chứng minh cho sự hiểu biết của nó....
_ Em nghĩ con bé chắc cũng nhận ra chuyện ấy rồi... nó đang rất đau khổ giữa Chun và Joe... sợ sẽ làm cả hai tổn thương... nên muốn tránh xa cả hai.... có khi nó còn đang tính bỏ nhà này đấy.....

_ Hỏi thế gian tình ái là....??? ăm.... ăm....
_ Im cho em ăn....
Mike làm ràm trong đống bánh mì vừa bị Adan tống vô họng!!!
Gió thổi nhẹ.... nhánh cây Chun vừa vặt ở đầu ngõ cũng vì thế mà khẽ lay... Nhìn nhánh cây trân trối.... Chun bắt đầu công việc của mình...
_ Vào...
_ Chuồn....
_ Vào....
_ Chuồn....
............................................
Cứ vậy cho tới chiếc lá thứ 9...
_ Vào......
Chun đứng lặng sau câu nói... vào ah!!! phải chuồn chứ.... nghĩ vậy và anh chàng quay gót....
" Cạch!!! "
Tiếng cửa bật mở... và mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra trên mặt Chun.....
_ Mới về ah???
Giọng Ella cất lên thật dịu dàng...
_ Dạ.... vâng ạ!!!
_ Sao lễ phép thế???
Sis túm gáy bộ vest lịch sự... kèm theo nụ cười hiền lành... lôi Chun vô nhà....

--------------------------------------------------------------
_ Nước cam này!!! Uống đi.....
Ella hì hục vặn ca vát của Chun sau khi hất một cốc nước cam đầy bự vô mồm chàng...
_ Sao chưa ra nhỉ... hay là vặn bên này...
Động tác mạnh bạo của Ella khiến Chun gần như nghẹt thở...
_ Ặc... ôi.... ự... àm... ược..... ặc....
Ella không thèm đếm xỉa tới vẻ mặt người chết trôi của Chun... vẫn vặn tích cực....
_ Okie!!!
Không thể kìm được nụ cười hãnh diện.... Ella ngẩng lên... gương mặt lập tức biến sắc....
_ Anh sao thế??? Cảm nặng hả??? Đấy... đã bảo đừng thắt ca vát chặt quá cơ.... để tôi đưa anh lên giường nhé....
_ Không.... ông....
_ Đồng ý hả???? Được liền....
Nói là làm... sis nắm lấy cổ áo Chun... lôi xềnh xệch lên gác....
-------------------------------------------------
_ Nhiệt độ này, thuốc cảm này, khăn này... thôi chết... khăn là trên trán.....
Ella rút cái khăn bị kẹt giữa một đống thuốc thang, kẹp nhiệt từ mồm Chun ra.... phẩy phẩy vài cái... rồi tương thẳng vô trán Chun.... cậu chàng bây h đang sắp hấp hối rồi.... liền nhìn Ella với ánh mắt xin tha mạng...
_ Trời... ơn huệ gì????
Ella phẩy tay cười khanh khách....
_ Lòng tốt mà...... thôi... chắc đói lắm rồi hả??? Tôi nấu cho cái gì đó mà ăn nhé....
_ ư... ư....
Chun cố gắng vừa nuốt thuốc vừa la hét phản đối....
_ Yên tâm, tôi biết anh thik nhất món gì rồi....cà ri cải thảo trộn thuốc bắc....
Ella hí hửng chạy thật nhanh xuống nhà... bỏ lại Chun với nỗi lo lắng đè nặng....
3 ngày nay... từ lúc kon bé đãi Chun món gà rán ngon lành.... nó bắt đầu đóng vai người vợ tốt.... người yêu chu đáo.... ngày nào cũng về thật sớm.... chờ Chun ở nhà... rồi hành hạ cậu bằng một loạt động tác vũ phu mà mục đích là cởi giầy, ca vát và áo khoác.... Đến khi cậu tắm cũng không yên.... cứ 2 phút nó lại lao vào để đưa bàn chải giầy, khăn lau bàn..... rồi còn thỏ thẻ hỏi thử xem Chun có muốn nó chà lưng cho cậu không.... có thể nó bị pp nó ép làm vậy... nhưng một lý do khác... nghe có lý không kém... là nó đã tìm cách mới để hành Chun....
 
My Osin
Chương 68: Chương 68


Tất cả sự hành hạ về thể xác thì kòn chấp nhận được... chứ hành hạ nội tạng... dạ dày.... thì không thể chấp nhận... cái món cà ri cải thảo trộn thuốc bắc của nó đúng là món thật tuyệt vời cho ăn.... với hình thù kì quái và hương thơm bất hủ.... đau khổ hơn là nó cứ nằng nặc kêu là cậu thik món đó và nó chỉ biết làm mỗi món đó.... oh hok????
Chun rên thầm trong đau khổ...... đúng lúc đó thì điện thoại của cậu kêu liên hồi...
" Alo.... "
Chun nói khó nhọc sau khi phun hết cả đống thứ lùng bùng trong mồm...
" Bố đây... con sống tốt chứ "
" Tốt ah!!! TỐT SẮP CHẾT ĐÂY!!! "
Chun hét lên trong điện thoại... cầu mong ông Ngô thủng màng cho sớm....
" Uh... bố biết là con hạnh phúc sắp chết mà.... có vẻ kon nên về nhà rồi.... "
" Cái gì??? Uh đúng... về nhà... vậy kon về luôn nhé.... "
Chun đã quên mất lý do cậu đến nhà Ella, vì trốn Ariel... bây h Ariel đã tỏ ra quên hết chiện cũ... thì về là đúng thôi....
" Không được.... "
" Sao nữa ah!!! "
" Con phải đợi Ella với chứ??? "
" Hả??? Sao phải đợi.... "

" Nó về cùng kon??? "
" What??? "
Chun gào lên....
" Mấy tháng qua nó đã phải vất vả chăm sóc kon... bây h ông Trần đang dọa đuổi nó ra khỏi nhà... ta phải cho nó tá túc chứ??? "
" Không..... "
" Thích đi ăn mày hả.... thôi ngoan đi... bố sẽ về nhà để hưởng chế độ chăm sóc đặc biệt của kon dâu... pp kon!!! "
" Ấy!!! Bố... bố không.... "
Chun không còn cơ hội để phản pháo... ông Ngô đã dập máy.... với một đống thông tin hay ho vừa được tiếp nhận... Chun lờ mờ hiểu ra...
" Cạch!!! "
Ella lại xuất hiện... với khay đồ ăn.....
_ Cô... cô làm thế này để về nhà tôi đỡ bị trả thù hả???
Mắt Chun long lên... xoáy chặt vô Ella....
_ Đúng đấy.....

Sis cười toe!!!
" Loẹt!!!Xoẹt!!! "
Hất đi hất lại đống rác bẩn gần cầu thang,.... chốc chốc nó lại ngó xuống tầng 1... Joe đang đọc báo khá say sưa... Nhìn Joe... nó thây cảm giác tội lỗi dâng đầy mà không hiểu vì sao??? Con bé bây h mới tiếc của... đáng lẽ nó cứ đồng ý đại đi... khi nào thuận tiện thì sẽ nói với Chun đơn giản thế này : " Lâu nay em nhận ra em thik anh Joe... So sozy!!! "
Nó ôm đầu.... sao mà ngố thế không biết.... Tiếng điện thoại reo gần xa làm nó bừng tỉnh....
" Alo!!! Tôi muốn gặp Joe "
Cái giọng nheo nhéo... cô ta khỏi rồi ah!!! Sao không ốm thêm vài thập kỉ nữa... cứ nhằm lúc này mà....
" TÔI MÚN GẶP JOE!!! "
Nó giật bắn mình... kon bé có thần giao cách cảm nên biết mình đang bị nói xấu sao???
" Không có nhà!!! "
Nó cố gắng để giọng tự nhiên...
" Biết ngay có mụ osin phá đám mà.... Tôi không tin... "
" Không tin cũng chịu... anh ấy tới trường rồi!!! "
" Đừng có hòng lừa bịp!!! Tôi vừa gọi tới khoa... họ bảo Joe hôm nay nghỉ... "
" Vậy thì.... đi đâu đó... chung quy tôi đâu phải con bọ nào đó cứ bám theo Joe 24/24...."
Nó tuy mất vẻ tự nhiên... nhưng độ cao của chất giọng không thay đổi.... hưng phấn của nó khi chọc tức được con mụ Nhớt vừa l*n đ*nh điểm thì lại tụt xuống mức đỉnh điểm từ dưới lên khi có một giọng thứ 3 chen vô cuộc trò chuyện....
" Alo!!!! "
Giọng Joe hơi khàn.... Nó chưa bao h ghét việc thông điện thoại giữa các tầng như lúc này....
 
My Osin
Chương 69: Chương 69


" Joe!!! Gặp được anh thật vui quá... nếu anh không nhấc máy chắc có mụ phù thủy hok cho em gặp anh... "
" À!!! Ừm!!! "
Giọng Joe hục hặc... chắc sắp kiếm cớ dập máy... nó hy vọng như vậy....
" Em nghe nói có buổi dạ hội ở trường.... anh.... đã đi với ai chưa???? "
Phép lịch sự tối thiểu là đặt tai nghe xuống... nhưng sau câu nói này thì nó cam chịu làm người bất lịch sự.....
" Ah!!! Chưa..... "
Giọng Joe thành thực lạ lùng.....
" Vậy... em đi với anh được không.... "
Tiny rụt rè!!! Còn nó thì mún nhảy ngay lên máy bay tính đâm cho kon bé nhát dao giữa cổ....Nó cứ thế cầm điện thoại nhảy tưng tưng bày tỏ sự phản đối... mặc cho người dưới nhà có nghe thấy gì hay không...
" À..... "
Joe ấp úng.... nó nắm chặt điện thoại... mồ hôi ướt rịn tay....
" Được..... "
Hẳn là Tiny vừa trúng mánh lớn trong khi nó vừa mất đi 100 triệu... có thể nhận thấy niềm hạnh phúc dâng tràn trong từng thớ thịt của kon bé thông qua hơi thở gấp của nó.....
" Thật chứ.... anh sẽ đi với em.... "
Cụm từ " đi với em " được kéo dài 1 cách có chủ ý...
" uh!!! "
Giọng Joe mệt nhọc....
" Vậy em đợi anh!!!! "
Sau câu nói đó là hai tiếng cúp máy nặng nề... một vì vui sướng... còn cái kia thì nó hok bik vì lẽ gì... Nó vẫn đang lơ lửng trong cảm giác thất vọng... tại sao??? " Trời!!! Mày không được hỏi lý do... chính mày đã từ chối người ta trước cơ mà.... " Nó tự nhủ.... tự an ủi rằng làm thế là đúng... và có ích.... nhưng vẫn thấy mình ngu tệ...
------------------------------------------------

_ Thật ah!!! Chú tính đi với kon mẹ nhớt thật sao????
Mike cuống quít hỏi....
_ Đừng gọi Tiny là kon mẹ nhớt....
_ bênh thấy ớn...
Adan bồi một câu... rồi mân mê đống dạ phục trên giường Joe....
_ Anh thấy không ổn chút nào....
_ Nhưng em không thể không tham dự mà hok có đôi.... em là thủ khoa.... và không có lựa chọn...
Joe đứng dậy... và bước ra cửa sổ trong im lặng....
Mike nhìn Adan... cùng lúc bắt kịp ánh mắt thằng bé đang nhìn về mình....
_ Không.... có chứ!!!!
hai anh em nhìn nhau đầy ẩn ý rồi cười sằng sặc.... Joe quay lại với ánh mắt khó hiểu... rồi lại quay về với màu tối om trước mặt... rì rầm....
_ Làm gì kòn!!!
_ Trực Thụ!!! Anh có đi dự dạ hội hóa trang hok???
" Bíp!!! "
_ Thứ 5 : Tường thuật trực tiếp lễ hội sinh....
" Bíp!!! "
_ Tuổi trẻ như một lễ hội...
" Bíp "
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nó hét dài để bày tỏ sự bực tức dồn ứ lại trong người....
_ Không thể chịu được nữa....
Nó với lấy áo khoác... quàng lên người rồi phóng vọt ra ngoài....
_ này.....
Mike vừa hé miệng quan tâm hộ Rainie thì kon bé biến mất tiu....
_ Ngoài trời lạnh lắm...
Mike lơ ngơ với câu nói hok ai hưởng ứng.....
_ Làm gì bây h....
Mike quay ra ngay tức thì với Adan... lúc này vẫn đang tích cực vét nốt vài sợi mì cuối nồi...
_ Thì phone chứ sau.....
Dùng hai tay vuốt mép y hệt mí bà nhai trầu... Adan phi qua chiếc ghế bành êm ái.... và yên vị bên cạnh cái điện thoại...
_ Anh hai ah!!! Osin nhà mình lỡ chân té từ tầng 3 xuống... về ngay nhá!!!
" Cụp!!! "
_ Vậy thôi ah!!!
Mike nhăn nhó....
_ Nó đủ thông minh để bik đây là 1 trò lừa....
_ Sao lại hok về... về chứ...
Adan phản pháo với giọng tin tưởng.... em cá cả sinh mạng đấy!!!
_ Uh thì cứ coi chú đúng đi... nhưng mà này....
_ Sao nữa.....
_ Anh nghĩ chú mày ghét Ariel lắm cơ mà./...
_ Ừ thì...
Adan nhún vai...
_ Nhờ nó mà em có được Joanne.... mà dù sao có 1 con osin còn hơn 1 con mẹ Nhớt trong nhà đúng hok....
_ Ừ!!! Chú nói phải????
 
My Osin
Chương 70: Chương 70


----------------------------------------------
Gió lật phật và một con bọ xấu số đâm sầm và mũi nó.... hệ quả tiếp theo là con bọ nát toét trong hai ngón tay của nó...
Mấy tiếng trước.... Joe khoác bộ quần áo hoàng tử... gương mặt rạng rỡ ngời ngời phóng kon xe đi đón Tiny.... Càng nhớ đến nó càng thấy người nóng bừng bừng mặc dù trời đã sang đông.... Nó ngửa mặt lên trời.... những ngôi sao sáng lấp lánh như lớn dần lên... tỏa sáng hệt như những chùm đèn pha lê khổng lồ....
và trong ánh sáng rạng rỡ tuyệt đẹp ấy... nó thấy nó... trong bộ quần áo dạ tiệc lộng lẫy.... đang uyển chuyển theo từng bước chân vững chắc của Joe.... Joe kéo chặt nó vào người... và cười tươi hạnh phúc.... nhạc nền êm dịu... thời gian như ngưng đọng... tất cả chỉ dành cho hai đứa nó... nhìn ngắm hai đứa nó....
" Soạt!!! "
Nó vấp phải hòn đá.... không đau cũng không ngã... nhưng đủ làm nó hiểu mình đã xoay tại chỗ khoảng 5s hay nhiều hơn thế.... ánh sáng rực rỡ biến mất... những ngôi sao lại thu nhỏ.... ánh lung linh.... nó vẫn đứng giữa hai hnagf cây và trwuowcs mặt là những vạt tối sẫm màu...
_ Tưởng tượng vớ vẩn...
Than thầm với chính mình... nó siết chặt hơn chiếc áo quanh người... bước chậm hơn... thở cũng chậm hơn...
Nhưng tiếng thở gấp gáp thì lại vang lên to hơn.... mạnh mẽ.... **** ??? Nó tự nghĩ... Nếu có **** thì cũng đỡ hơn phải ở đây một mình...

Nó nhìn quanh quất kiếm con **** tốt bụng.... nhưng chả có kon **** nào cả... trước mắt nó là một dáng người đang tiến lại gần nó với tốc độ vừa phải,....
Mất 2s sau... để nó nhận ra đó là ai??? Joe lại gần nó hơn chút nữa.... ôm ngực thở và không nói tiếng nào....
_ Anh ở đây... làm gì???
Nó hỏi và tim đập dồn.....
_ Để gặp em.... vậy.... chà... còn em???
Tiếng của Joe nhạt đi và hòa với tiếng thở.... Nó chỉ cười và đáp...
_ Để đợi anh!!!
Cách biệt thự không xa là một cái hồ khá to và rộng.... theo như nó được biết thì cái hồ cũng nằm trong vùng sở hữu của nhà họ Ngô... Nhưng nó lại khá sợ cái hồ... mặc dù theo dân bản địa quanh đây thì hồ này rất nhìu cá còn nó lại rất thik bắt cá... Nguyên nhân nó sợ cái hồ vì cũng có truyền thuyết khác nói là từng có một đôi yêu nhau tự tử ở hồ này... và đêm đến... hồn ma của họ vẫn thường lướt nhẹ trên những đợt sóng lăn tăn... để tận hưởng cái gọi là lãng mạn...
Thế nên nó không thể hiểu tại sao Joe lại chọn nơi kì cục này mà nói chuyện với nó... không khí lãng mạn + cảm kích + xúc động mãnh liệt vừa qua bay biến đâu hết, cái không khí âm u ghê rợn bao trùm cảnh vật... tiếng gió rít, tiếng nước xô đẩy và những lùm cây bụi tối đen làm nó phát hoảng.... tay nó cứ bíu chặt lấy khuyu tay của Joe mà run lẩy bẩy...

_ Em sao thế???
_ Có ma.... quanh đây có.... có ma...
_ ma nào???
Joe phì cười...
_ Người ta nói.... anh hok bik thật hả???
_ nếu mà có ma thì chắc là Mike và Rainie đấy....
_ cái gì???
_ Hai người họ toàn rủ nhau ra đây lướt sóng ban đêm thôi ah...
_ Nhưng mà....
_ Tóm lại là hok có ma đâu.... nhưng mà nếu có thật thì...
Nó chưa kịp bày tỏ sự kinh hãi... thì Joe túm chặt lấy nó và ép sát nó vào người....
Sau vài giây ú ớ.... nó ngậm chặt miệng... núp chặt hơn vào tấm thân mảnh dẻ của Joe, một cảm giác ấm áp lan truyền toàn thân nó.... nó nhắm mắt... rồi lại mở ra.... thấy khung cảnh trước mặt bỗng chốc thật đẹp.... thật lấp lánh.... Nó muốn nói những câu thật ý nghĩa... nhưng hai môi nó như dính chặt với nhau... cuối cùng... sau vài giây suy nghĩ điên loạn... nó lập cập nói một câu không thể vô nghĩa hơn vào thời điểm này...
 
My Osin
Chương 71: Chương 71


_ Chun nói thik em....
Nó có thể thấy Joe đang nín thở.... *****g ngực của cậu ngưng chuỷen động... tiếp dau đó là một cái thở dài nhẹ nhõm... nó tự hỏi đầu óc mình chứa gì??? Khoảng vài giây sau thì Joe chậm rãi....
_ Anh biết!!!
_ Hả??? bao h???
_ Em chậm tiêu quá... từ hôm sinh nhật anh... anh đã biết là Chun thik em rồi... nhưng anh lại không thể điều khiển được tình cảm của mình.... nhất là khi nhìn thấy em..... Đành chịu vậy!!! ai bảo anh thik em cơ!!!
Nó nhìn Joe xúc động.... nếu việc... cần 1 thời điểm thik hợp thì đó chính là thời điểm này đây.....
" Soạt!!! "
Khi môi nó sắp chạm vào môi Joe.... thì hai bóng đen ở đâu xổ ra từ sau lưng... một trong hai cái bóng đó cầm cái máy quay....
_ Đã bảo đừng có xô em mà....
_ Ai bắt chú cản tầm nhìn của anh...
Nó và Joe đớ ra vài giây... rồi ôm bụng cười sằng sặc trước dáng te tua thảm hại của Adan và Mike... hai đứa này xem ra cũng biết điều... chúng nó lúi cúi cười rinh rích ... rồi rút không dấu vết..... để lại không gian cho đôi trẻ.... Nó và Joe nhìn nhau tươi cười.... rồi tiếp tục với công việc lãng mạn dang dở.... câu chuyện với nó chưa bao giờ tuyệt vời như vậy.... ở bên Joe... giữa khung cảnh lấp lánh phản chiếu ánh sao....
----------------------------------------
Ngày chưa bao h đẹp như thế trong mắt nó kể từ tối hôm đó.... Nó chẳng quan tâm tới bất kể điều gì ngoại trừ việc nhà và tình yêu của nó.....
_ Đừng... đừng phun vào anh....
Nó và Joe đang cùng rửa bát.... sau những giây phút phun nước và bọt xà phòng tung tóe khắp nơi.... hai đứa nó lại trao nhau thêm một nụ hôn nồng thắm....
_ Nếu mà Joanne có ở đây.....
Adan dứt mắt ra khỏi bọn nó..... vốc tay vào đống bỏng trước mặt.... giọng tiếc rẻ...
_ Em thề sẽ cho họ hiểu trên thế giứoi này hok chỉ mình họ đang yêu....

_ Thế con bé đâu rồi.....
Mike mân mê đống râu tua tủa quanh miệng.... sản phẩm của 3 ngày chưa thấy mặt Rainie...
_ Kiểm tra thể dục...
Adan thở dài.....
_ Thay vì ném bóng vô rổ nó lại lun ném vô đầu lão dạy thể dục..... ổng thù nó là đúng.... còn chị gần nhớt của anh đâu???
_ Đang mải đi xin việc....
_ Ờ... phải... năm nay mụ ấy ra trường mà....
_ Hí,..... hí!!!!
Tiếng cười một lần nữa lại rộn lên... sau khi đẩy cho hai đứa hok biết phép lịch sự một cái lườm.... Adan quay lại nhìn Mike....
_ Còn bao thời gian nữa....
_ 30 s thôi!!!
_ Đếm ngược nhá.... đố anh sau 1 phút nữa mặt con bé osin sẽ ra sao???
_ Không biết.... nhưng chắc là hok cười được....
_.... 10, 9, 8........ 3, 2, 1.....
" Tính!!!! Toong!!! "
Tiếng chuông cửa rung hối hả!!!
Chapter 26

Tiếng chuông cửa làm cái đĩa nó định phang yêu vô đầu Joe theo đà lăn xuống đất vỡ choang....
_ Mở cửa đi chị ơi!!!!
Adan hét toáng lên rồi quay sang Mike cười rinh rích như phải bả.... Joe nhìn nó ngơ ngác....
_ Người quen của em ah???
_ Hok!!!
Nó buông một câu trả lời ngơ ngác không kém.... rồi lon ton chạy ra mở cửa.... không quên liếc Adan và Mike một cái nhìn ngờ vực....
" Cạch!!! "
_ Anh đã về.....
Nó chưa kịp mở mồm đớp không khí thì đã bị Chun ghì chặt vô người..... Adan và Mike lôi đâu ra hai bó hoa tươi thắm.... chờ sẵn bên cửa tự bao h....
_ Chào mừng anh hai....
Adan giằng nó ra khỏi vòng tay của Chun....
_ Bó hoa này đắt lắm.... nhớ hoàn tiền cho em đấy nhé.....
_ Okie....
_ Ôi!!! Anh Chun...
Nước dâng đầy trong mắt Mike.....
_ Sao thế???
Chun đờ người, thằng bé xúc động như vậy......
_ Anh gầy quá....
_ Uh!!!
Adan gật gù...
_ Nhưng vẫn phong độ lắm.....
 
My Osin
Chương 72: Chương 72


Và cuối cùng ba thằng đàn ông ôm chầm lấy nhau... nức nở.....
Bây h nó mới định thần lại.... ngó Joe.... nó thấy mặt chàng ta ngơ ngẩn không kém...
_ Tránh ra!!! Tránh ra nào!!!
Tiếng con gái léo nhéo làm nó hiểu Chun không về một mình....
_ Cả chị hai cũng về nữa ah!!!
Mike hét toáng...
_ Lúc gọi anh có nói đâu.....
_ Chị hai gì???
Chun nghiêm mặt.....
_ Osin mới nhà mình đấy.....
Bây h Adan với Mike mới được dịp khoe lưỡi.... hai đứa trố mắt nhìn Ella tay xách nách mang chắc phải đến một tấn đồ của Chun.... còn Chun thì nhìn kon bé khinh khỉnh.... nhếch mép....
_ Anh nói lại thử.....
_ Ah!!! Princess!!!!
Nỗi vui mừng khi thấy con mèo làm chặn ngang tiếng rít trong mồm Ella..... Ngay lúc Chun cúi xuống v**t v* Princess thì veo..... một cái vali bay xẹt ngang đầu Chun hướng thẳng vào nhà bếp..... Joe ôm đầu và kéo cả nó thụp xuống....
" Choang!!! "

Hậu quả tàn tệ và tất yếu là nguyên cả dãy tủ bếp chuyển từ vị trí tường xuống vị trí đất... Mike và Adan ngã đánh oạch xuống đất.... nhìn Ella với vẻ kinh sợ.....Mặt nó và Joe cắt không còn một giọt máu.... riêng Chun bị kon mèo cắn một phát vô tay.... không nao núng.... chàng ta đứng dậy... nắm lấy vai Ella thỏ thệ...
_ Vợ yêu... nhẹ nhàng thôi... chết người là em vô tù đấy..... anh hok có tiền cuộc em ra đâu.....
Kế theo câu nói là một cái ngáp dài.... Chun nhìn Joe tình cảm....
_ Má vừa gửi tiền... em với mấy đứa..... cả osin này nữa..... dọn đống này nghen.... 7h tối nay ba về..... anh mệt lắm... lên ngủ đây....
Chun vươn vai... để lại trong mắt 3 đứa em + thêm cả nó 4 dấu hỏi to đùng....
_ Ghừ!!!
Ella nhìn Chun giận dữ... ghừ đua với con mèo!!!
_ Thế đấy!!! Chỉ có vì mấy hum hok ăn và mí buổi hok tắm.... mà hắn hành chị như một kon osin thực thụ... hắn nghĩ rằng chị hem dám óanh hắn trong cái biệt thự cấp 3 của hắn.... Ơ... mà tại sao mình hok óanh hắn nhỉ???
Ella tỏ vẻ ngơ ngơ một lát...rồi lại dài mồm....
_ Đấy!!! Chị kòn tỏ ra biết lỗi.... đã mua đồ, nấu cho hắn ăn... chăm hắn khi hắn lỡ tay thắt ca vát quá chặt..... còn vác đồ cho hắn suốt đường về chứ.... mà đống hành lý ấy nặng cả tấn chứ nhẹ nhàng gì.... Ơ!!!!
Ella xoay một vòng ngơ ngác.... đứa em thân yêu vừa hiện diện sau lưng sis bi h lại lưu lạc phương nào.... nheo mắt nhìn thật kĩ.... sis nhận ra nó đang lết sau sis ít nhất là 20 phút đi bộ..... Với tốc độ 20 dặm / h... sis chạy thụt lại chỗ đứa em... lên tiếng ca thán cái điệu bộ lê lết mệt mỏi của nó....
_ Chị hok nghĩ em cần vừa ăn vừa l**m đống bim bim đâu.....
Ella chống nạnh... nhìn chằm chằm túi trên miệng nó..... Nó liền nhả cái túi ra... đập hẳn 10 cái túi nặng trình trịch trong hai tay, hai vai và cả cổ nữa... vô tay bà chị yêu quí....
_ Em đang xách túi ah!!!

Nó thở hồng hộc.... nhìn đống túi văng khắp đường mà kinh hãi.....
_ Thì em phải xách chứ... đồ ăn tối nay mà....
_ Vâng!!! Đồ ăn tối chỉ có túi này thôi... đống còn lại là của chị iu hết đấy.....
Ella cười ngượng nghịu... rồi cầm tất cả đống thức ăn ngổn ngang lên.... lặc lè bước....
_ Mà sao chị ăn nhìu ghê vậy???
_ Thứ ăn dự trữ đề phòng tên bựa ấy bỏ độc vô cơm của chị....
_ Em nấu hết mà!!!
_ Uh nhỉ???>?>

Ella đáp tỉnh bơ.... Và quăng đống đồ ăn cho vài con **** gần đó...

-------------------------------------------

15 phút sau cả hai chị em đã về tới cổng nhà.... Cái nắng gay gắt ban trưa có vẻ làm Ella mệt mỏi....mặt sis đang đỏ lựng.... hơi thở gấp gáp...

_ Nước!!! Chị khát!!!!

Cánh cửa bật mạnh chỉ bằng một cú đá có uy lực kinh hồn... và nó trố mắt ngạc nhiên....
 
My Osin
Chương 73: Chương 73


Trước mắt nó là ba anh em nhà họ Ngô... thiếu Chun... tất cả đang mặc 3 cái tạp dề màu hồng... đội khăn hồng... và di chuyển có trật tự trong phòng khách.... kẻ lau chùi.... người quét dọn.... mặt ai nấy lộ rõ vẻ đau thương....
Adan kì cái bàn sáng bóng với tất cả lòng căm ghét... rì rầm những câu mà nó cố gắng lắm mới nghe thủng...
_ Ổng hok nói..... và ổng chuồn....
_ Ấy ấy!!!
Nó giật mình khi nghe tiếng nói lạ... tiếng nói của một người đàn ông trung niên.... chắc là.....
_ Chuột con.... con hok cần kì mạnh vậy đâu....
Ông Ngô nói âu yếm với Adan... làm thằng bé đỏ bừng mặt... Nó đoán Adan mừng thầm vì không có Joanne ở đây....
_ Ấy!!! heo con.... đừng có đẩy đồ đạc mạnh vậy.....
Mike quay ra nhìn ông Ngô với ánh mắt nó chưa thấy bao h... nhưng vẫn cắm cúi chất từng mảng lớn - di tích của cái tủ bếp vô một hộp các tông to.... Nó liếc sang Ella... bà ta đang có vẻ hối lỗi.....
Nó lại nhìn ông Ngô... ông nhỏ thó và có một mảng hói trên đầu... nhưng điều lạ mà nó nhận thấy là ông Ngô rất quen.... cho tới khi cái nốt rười to tổ chảng gần mắt ông giật giật.... nó mới nhớ ra một kí ức hok được hay ho cho lắm....
_ Ah!!!
Ông Ngô reo lên khi thấy hai đứa nó ở cửa... bằng một động tác nhanh nhẹn... ông bước tới bên Ella... nắm chặt tay sis và lắc thật lực...
_ Gặp lại cháu thật vui quá!!! Chà cháu lại càng xinh hơn....
_ Bác.... bác Ngô.....

_ Xời ơi!!! Bác bồ nỗi gì.... bố.... là bố đó....
Rồi như chợt nhớ ra điều gì... mặt ông ngây ra....
_ Ơ mà gấu con đi đâu rồi.... Thỏ con....
Ông hướng ra phía Joe đang quét đồng mùn rác luộm thuộm....
_ Anh cả con đâu...
_ Không biết!!!
Joe nói lạnh lùng... có lẽ cậu cũng hok thik thú mấy cái việc bị gọi là thỏ con trước mặt nó.... Nhưng thực sự cái nik đáng yêu của Joe không thể nào làm nó chú ý được lúc này...
_ Cô gái này là...
Ella lắc mạnh tay.... nó giật bắn mình.... nhìn lên ông NGô... rồi ngay lập tức quay ra chỗ khác....
_ Osin mới!!! Bố ah!!!
Adan uể oải
_ Ah!!! Xinh xắn quá....
Nó gật nhẹ đầu.... lí nhí cáo phép ông Ngô... rồi túm Ella chạy một mạch ra khỏi nhà.....

-------------------------------------------
_ Em ... sao vậy???
Ella trợn mắt nhìn nó... cả hai đang đứng ở ngoài sân vườn....
_ Ổng... sao ổng lại ở đây???
_ Hả??? Sao hok....
_ Hok phải... nhưng ổng là ông bố chồng hụt của em mà...
_ Hả??? Em gặp ổng rồi...
_ Uh!!! Hôm ấy ra mắt hai họ.... em vừa đứng dậy chuồn thì ổng tới... em nhớ cái nốt ruồi đó lắm mà....
_ Ah!!! Chị suýt quên Joe là chồng chưa cưới của em...
_ Hả???
Ella kịp bịt chặt miệng nó trước khi tiếng hét thất thanh trong vòm họng nó thoát ra ngoài....
_ Uh đúng đấy!!! Khổ thế!!!! Nói bé thôi...
_ Chị nói....
_ Ờ.... mà đừng hét nữa nghen!!! Joe là chồng chưa cưới của em... thằng chồng hụt của em đó....
Lời của Ella rành rọt và thẳng thắn đến mức nó suýt ngã lăn đơ ra đất!!!
Cái sự thật hay ho của Ella làm nó giật mình có tí xíu.... Sau quãng độ 3 phút trách móc bà chị tại sao hok nói sự thật cho nó bik ngay từ đầu.... nó nhận thêm một sự thật hãi hùng nữa là cả Rainie cũng bik lun.... lý do hok nói nó biết là để sự việc diễn biến cho vui.... Nó cũng chẳng có cớ gì chì chiết thêm... vì nó cũng bik rồi.... cái nó đáng phải quan tâm bây h... là ngó Joe từ con mắt khác....
Vừa chà lung tung với đống bát đĩa... nó vừa ngó Joe.... cả nhà đang ăn tối và nó nghĩ mình nên rút ra khỏi sự huyên náo của buổi tiệc... Chun không vừa ý lắm với thái độ của nó... còn Joe thì hok có ý kiến gì.... Có vẻ Joe hiểu tại sao nó làm vậy....
 
My Osin
Chương 74: Chương 74


Tuy rút khỏi cuộc vui nhưng nó vẫn để ý không sót câu nào trong cuộc nói chuyện thân tình, đồng thời còn tranh thủ nghĩ thêm vài điều...
Nó có nên nói cho Joe biết Joe là chồng sắp cưới của nó không??? Hiện giờ hai đứa đang yêu nhau và lẽ tất yếu đó là chuyện đáng vui mừng... Nhưng nói với Joe đồng nghĩa với việc nó phải quay về đúng thân phận của mình... và tình yêu của nó lại bị đặt dưới vòng tay của bố mẹ... Điều đó thật chẳng hay ho chút nào... nó muốn nó và Joe hãy vẫn như bây h... sống cùng nhau, vui đùa cùng nhau... yêu nhau mà không liên quan tới hôn ước của hai họ... một tình yêu chân thành....
Nó cứ miên man suy nghĩ... mãi cho tới lúc giọng ông Ngô oang oang với vẻ hốt hoảng....
_ Cái gì??? Ngủ riêng ah??? Tại sao???
Cứ theo lời ông nói thì việc trai chưa vợ gái chưa chồng ngủ riêng là một điều cấm kị vậy....
_ Bố không biết... hai đứa phải ngủ chúng....
Nó quay ra ngay tức khắc... Mike và Adan đang rì rầm và cười có vẻ rất kích động.... Joe thì đăm đăm nhìn nó Ella đang bụm miệng muốn phun hết những thứ vừa nuốt.... còn Chun thì đã phun hết từ lâu.... mắt anh chàng trợn tròn....
_ Bố nói chi kì vậy??? Kon và cô ta....bố đùa ah!!!
_ Mệnh lệnh...
ông Ngô nghiêm mặt....
_ Nếu chúng bay muốn ra đường và tự lo hết mọi việc.... cả việc ăn uống... và lau dọn.... thì hãy ngoan ngoãn đi!!!
Chun thở dài ngao ngán còn Ella thì cười khoái trá... nó nghĩ bà chị nó cảm thấy thik thú khi Chun khó chịu.... bất kể nếu có chuyện gì xảy ra nếu hai người ngủ chung....
_ Con về phòng đây!!!
Chun đứng lên ngay tức khắc.... cùng lúc đấy... Ella cũng bỏ dao nĩa...
_ Cháu cũng về " phòng!!! "

Bước chân của Chun dừng ngay tức khắc... quay lại với vẻ mặt ác quỷ.... Chun hét lên....
_ Cô hok để tôi yên một s hả???
_ Hok!!!
Ella nói thản nhiên và chạy tút vô phòng Chun... khuyến mại kế tiếp là cái thè lưỡi trêu ngươi....
_ Em cá 5 ngàn là Chun phải ngủ dưới đất!!!
Adan cười đắc thắng....
_ Chú chọn kèo trên rồi thì cá cược nỗi gì...
Mike ngán ngẩm...
_ Bà chị dâu của chúng chiếm giường là chắc cú gòi....
Nó đồng tình với Mike và Adan!!!
----------------------------------------------------------
Phòng Chun ngăn nắp và sạch sẽ.... tất nhiên vì nó vừa dọn hồi chiều... tuy nhiên chưa bao h Chun thấy căm ghét ánh sáng căn phòng như lúc này.... nó mờ mờ... ảo ảo... thật không minh bạch....
Tiếng gõ vi tính lách cách sau lưng Chun... nếu nói Chun và Ella giống nhau thì chắc là ở điểm thik ngồi trên giường nghịch laptop... Hai đứa đang ngồi dựa lưng vào nhau... cố gắng đẩy đối phương và chiếc laptop xuống đất... mồ hôi Chun ướt đẫm và Ella cũng vậy... tuy nhiên mọi nỗ lực của cả hai đểu hok có kết quả... vẫn dựa sát vào lưng nhau... đôi khi suýt lâm vào trạng thái nguy hiểm - đè lên người nhau....
_ Không được....

Chun hét lên....
_ Làm cái gì mà hok phải xô xô đẩy đẩy nữa đi... cô suýt ám hại tôi 3 lần rồi...
_ Uh thì làm!!!
Ella cất laptop đi.... chỉnh lại quần áo, vuốt lại mái tóc ngắn củn...
_ Chơi trò 5 từ...
_ Tôi hỏi trước nhá...
Chun thỏ thẻ...
_ Chấp anh luôn... bắt đầu đi....
_ Sao cô đáng ghét thế???
_ Sao anh đáng ghét thế???
_ xì tốp!!! Đấy mà là trả lời ah????
_ Anh hỏi vậy thì tôi trả lời kiểu gì được....
_ Okie!!! Hỏi lại.... Cô đừng thik ai chưa???
_ Đương nhiên là có rồi???
_ Cô thik tôi đúng hok???
_ Ai bảo anh nghĩ thế???
_ Tại vì tôi nghĩ thế???
Im lặng một chút;.... Ella nhìn thẳng vô Chun....
_ Đúng. Tôi thik anh thật!!!!
 
My Osin
Chương 75: Chương 75


_ Cái gì???
Chun tròn mắt......
_ Anh thua gòi... Cái gì??? 2 chứ.... xuống đất!!!!
Ella đạp Chun xuống đất một cách không thương tiếc.... đau vì đang ngỡ ngàng thì bị đạp... Chun tức tối...
_ Cô lừa tôi đúng hok???
_ Cứ nghĩ vậy đi....
Ella cười sung sướng.... ngáp dài... kéo chăn và bắt đầu ngáy.....
_ biết mà....
Chun tức tối!!!!
Nó nhìn chòng chọc lên trần nhà.... Thật khó ngủ trong hoàn cảnh cái đầu chất đống những việc cần phải suy nghĩ.... Không hiểu tại sao đến h nó lại nghĩ đến thằng bé culi m*t kem.... Chuyện qua lâu rồi mà...
Tiếng loạt xoạt ngoài hành lang làm nó giật mình... ngồi bật dậy.... Nó chăm chú ngó ra phía cửa... tiếng loạt xoạt vẫn ngày càng to.... 5s sau... tiếng gọi cửa vang lên loạn xạ....
Nó nhìn đồng hồ... 11h30.... ai lại muốn hỏi han gì nó h này.... Nó tự ình 5 phút nữa để suy nghĩ kín kẽ trước khi mở cửa... nhưng có vẻ người gọi cửa không muốn đợi thêm nữa....
_ Ngủ rồi à??? Anh đây!!!
_ Joe!!!
Nó reo khe khẽ... rồi chạy ra mở cửa.....
" Cạch!!! "
Trước mặt nó là Joe... tươi rói.... tay ôm nhóc những socola, caramen, sữa chua.....
_ Anh làm gì đấy???

Nó thì thầm....
_ Cho vào đi... anh ôm hết xuể rồi ... đống này nặng quá... rơi xuống thì tiêu...
Nó nhìn đống đồ ăn... quả là vĩ đại.... sau khi lách người cho Joe bước vào... cậu chàng quẳng ngay lũ đồ ăn lên giường.... ngồi thở phù phù....
_ Rón rén từ tầng 1 lên đây.... sưng vù chân.... có vẻ như ai cũng ngủ cả....
Joe im bặt khi nhìn nó... và chưa để nó mở miệng... anh chàng đứng dậy ôm nó vào lòng...
_ Anh làm gì đấy???
Nó rên thầm.... thâm tâm nó không muốn Joe xử sự vậy khi Chun ở đây... dù chắc chắn Chun hok nhìn thấy....
_ Cả ngày hôm nay phải làm mặt lạnh với em... hok chịu được...
Joe nghẹn ngào... cái ý tưởng cậu chàng khóc lăn lộn trong phòng vì nhớ nó khiến nó bật cười....
_ Bây h ôm xong gòi... về phòng đi...
_ ứ!!!
Joe nhõng nhẽo... gòi buông nó ra... ngồi xuống giường...
_ Tại sao hok??? Đi về đi....
Nó chỉ cái đồng hồ....
_ Muộn rồi đấy...
_ Anh mất công bê đống này lên đây... bây h lại bắt mang xuống ah...
Nó nhìn đống đồ ăn... rồi lại nhìn cái chân sưng tấy của anh chàng... cũng thấy xót xót...
_ Thôi rồi.... ăn xong thì phải về rõ chưa....

----------------------------------------------
Không gian ban đêm thật tĩnh lặng và mát mẻ.... Nó ngửa mặt lên thưởng thức món socola béo ngậy... nhìn Joe với cái mồm nhớp nhớp nâu thik thú.... hai đứa quặp hai bàn chân vào nhau.... ở giữa chúng là đồ ăn....
_ lau đi!!! thỏ con!!!
Nó chùi miệng cho Joe... cười ha hả??? anh chàng bực ra mặt...
_ Cái ông bố ấy.... đã bảo tụi anh đâu còn bé nữa... xứng đáng với mí tên ấy... chắc chỉ còn mỗi thằng Adan thui....
_ Hay mà@!!!.... nhưng... hồi xưa Mike... chắc béo lắm hả???
_ Ối giời.... ông ấy béo gần như một quả bóng... hồi ngủ chung giường với ông suýt bị đè ra bã...
_ Vậy sao h ổng chuẩn thế???
_ Nói ổng phẫu thuật em có tin hok...
_ Phẫu thuật???
Nó há mồm... tính khi nào phải hỏi Rainie xem kon bé có thấy vết khâu vá gì trên người Mike hok....
_ Em nghĩ là có....
Nó nói... rồi cười rinh rích.... Joe cũng cười... cậu chàng lim dim mắt...
_ Ah!!! Có phải anh từng đính ước với nhà bên ấy hok??
_ Nhà bên nào....
_ Bên Ella ý...
Nó hỏi... trong lòng phập phồng hồi hộp...
_ Uh!!!
Joe thở dài....
_ Anh biết cô ta hok???
_ Biết???
Nó giật mình... Nó và Joe có gặp nhau trước kia bao h đâu???
_ Anh gặp cô ta rồi ah???
_ Uh!!! Hồi bé tí xíu.... chả hiểu cô ta còn nhớ hok???
 
My Osin
Chương 76: Chương 76


_ Tí xíu???
Nó ngạc nhiên... cố lục lọi trí nhớ của mình.....
_ Ngày đó bố và mẹ có việc ra nước ngoài.... anh Chun thì đi cắm trại với bạn.... anh Mike ở nhà ngoại.... Adan vì quá bé nên mẹ mang đi.... thế là bố đưa anh sang nhà bên ấy.... bảo cho anh ở vài hôm... mà hình như cũng hok phải nhà... chỉ là một cái biệt thự mùa hè...
_ Biệt thự??? Anh gặp cô ta ở đó....
Nó hỏi... tim đập dồn dập...
_ Uh!!! Có vẻ như cô ta cũng đến đấy nghỉ.... anh cũng nhớ mang máng thôi.... tóc dài.... xoăn.... xinh xắn... thik mặc váy và đanh đá...
_ Đanh đá???
_ Anh thấy vậy.... cô ta có vẻ tiểu thư.... nhìn thấy anh... coi anh là osin mà hok hỏi han gì cả... cô ta sai anh đi làm hết việc này việc khác.... mua kem... lấy đồ.... dật ti vi.... những việc cỏn con.... nhưng cũng chỉ chạm mặt có 1 tuần thôi... sau đó bố anh đón anh về... Sau này biết mình đính ước với cô ta... cũng hơi ngạc nhiên... nhưng hiếu kì muốn xem mặt mũi cô ta ra sao??? Ai dè cô ta chuồn ngay hôm hai nhà ra mắt.... chuồn tận bây h... có lẽ cô ta vẫn coi thường anh như xưa....
Tim nó thắt lại.... nó quay lưng đi.... tránh nhìn vào mắt Joe....
_ Mà em hỏi vậy làm gì..... ghen ah???
_ Không....
Nó nhẹ nhàng...
_ Em thấy cô ta không nghĩ vậy đâu.... tại cô ta không biết đấy là anh... Joe ah!!! nếu cô ấy biết người đó là anh... thì cô ta sẽ không bỏ trốn...
" Khò..... "
Tiếng ngáy kéo dài khiến nó im lặng.... nhẹ xoay người ra... nó thấy Joe đã ngủ... ngủ rất ngon.... ôm hết đống kẹo hất xuống giường... Nó đắp chăn cho Joe.... rồi nằm xuống... ngắm anh chàng.... và bằng một cử chỉ vô thức... nó vuốt tóc Joe.... nói thì thầm... chỉ mong Joe hok tỉnh dậy...

_ Anh biết không.... em chính là cô gái ấy....
Chapter 27

" Cạch!!! "
Nó thò đầu ra từ cánh cửa.... mắt đảo khắp hành lang.... bây h là 5h sáng.... nếu ai mà thấy Joe đi ra từ phòng nó thì thật không hay....
_ Không có ai chứ???
Đầu Joe đè lên đầu nó... láo liên....
_ Không...
Nó nói dứt khoát... và " tình cờ " thụi cùi trỏ vô bụng Joe....
_ Ra mau lên....
Joe nhìn nó luyến tiếc... nhưng cũng lách mình qua khe cửa hẹp....
" Cạch!!! "
Tiếng cửa sập mạnh... tiếng bước chân loẹt quẹt xa dần.... nó dựa người vô cửa... nó muốn đứng đó tới khi nào không thể nghe được tiếng dép nữa...
_ Đi đâu đấy!!!!
Giọng nói vang lên ấp úng.... và nó toát mồ hôi....

Vặn nhẹ nắm đấm cửa... nó ló đầu ra.... Chun với bộ áo ngủ và đầu tóc xộc xệch... đang nhìn Joe với ánh mắt dò xét.... đêm của Chun có vẻ không mấy thú vị....
_ Em.... em....
Nó sập cửa lại... nín thở nghe hóng từ bên ngoài...
_ Em ... đi uống nước.....
_ Nghe giọng thấy sạo....
Nó lầm bầm....
_ Hok ngủ được ah....
Giọng Chun chán nản...
_ Anh cũng vậy ah???
_ Uh!!!.....
Giọng nói của Chun bị nghẽn bởi 1 cái ngáp dài....
_ Hơ.... con mụ phù thủy bắt anh ngủ đất.... đêm bị muỗi đốt quá trời.... Thôi anh về phòng đây...
Chun vỗ vai Joe bồm bộp... rồi lại lê đôi dép về phòng.... khi tiếng dép của Chun đi qua phòng nó... nó thấy im lặng một lát... rồi tiếng dép lại vang lên ... xa dần....
-----------------------------------------
_ Chắc chắn là có chuyện rồi.... hai người hôm qua.... nói mau....
Adan nắm cái cốc gần như sắp vỡ... căng mắt nhìn nó và Joe.... hai đứa vừa liéc nhìn và cười với nhau đầy ẩn ý.... Bữa ăn sáng chỉ có nó... Joe Adan và Mike... ông Ngô phải đi làm từ sáng sớm.... Ella và Chun có một cuộc họp quan trọng nên cùng nhau ăn sáng ở ngoài....
_ Có gì đâu!!!
Joe nhét thêm muỗng cơm nữa vô mồm.... ấp úng nhìn ra chỗ khác....
_ Thế này là hok được.... họ đều có đôi... chúng ta cũng có....
 
My Osin
Chương 77: Chương 77


Mike nhăn nhó.... y như thể anh chàng bị ngược đãi...
_ Để anh gọi cho Rainie....
_ Đúng... em cũng gọi cho Joanne...
_ Này!!! Cả hai... hai người... chuyện đâu có như thế...
Nó phát hoảng trước tình cảnh 4 đôi 4 phòng.... nhưng nó ngăn không kịp... Mike và Adan đã đều rút điện thoại ra....
.............
5 phút sau lời đề nghị, rồi thuyết phục... rồi cáu bẳn... hai anh chàng đặt điện thoại xuống... ỉu xìu...
_ Sao rồi???
Joe ngước mắt lên.....
_ Rainie nói từ đợt bỏ nhà trước.... con bé bị quản chế... không được đi ra ngoài sau 7h tối...
Mike gục mặt xuống bàn đau khổ....
_ Còn Joanne bảo nó vẫn là trẻ vị thành niên.... trời đất!!! chỉ tới nhà chơi và ra mắt bố thôi mà....
Adan kêu lên chán nản....

_ Nếu thik có người ngủ chung thì hai người ngủ với nhau đi...
Joe vừa đưa ra đề nghị hay ho thì liền bị hai anh em phản đối tưng bừng...
_ Ngủ với anh ý á.... Em suýt bị ngạt bởi chiêu quấn cổ bằng thịt của ảnh rùi....
_ Này... đấy là hồi anh còn béo... bây h thì....
_ Anh vẫn béo....
_ Nói lại xem....
_ Lần trước anh c** tr*n... em thấy đống mỡ thừa chưa tiêu hết...
_ Cái thằng....
Mike và Adan quay ra hục hặc lẫn nhau.... thấy mọi người đều không có vẻ muốn ăn nữa... nó vội vàng thu đống bát đĩa lại....
_ Này....
Joe kéo nhẹ tay nó....
_ Sao....
_ Hôm nay anh được nghỉ... đi chơi chứ???

-----------------------------------------------
Quán cà phê ngày thứ 2 không mấy đông.... nhưng cũng tạo cho Chun một không khí hơi bức bối... có lẽ do họa tiết nhằng nhịt vô nghĩa trên từng góc quán.... Vậy mà Ella nói đây là nơi rất tốt để uống và suy ngẫm... thật vậy... Cô nàng đang chăm chú vào tờ báo trong tay... thốt ra những câu khiến Chun sởn gai ốc....
_ Làm đám cưới ở đâu nhỉ??? Khách sạn hay ngoài trời.... Còn quần áo nữa... ờ.... cũng không thể thiếu loại thiệp mời.... đi tuần trăng mật ở đâu nhỉ??? Sinh mấy kon nữa này....
_ Cô làm cái gì thế hả???
Chun quát tướng lên, không mấy chú ý đến những con mắt hướng nhìn anh kì cục...
_ Bây h còn trò chuẩn bị đám cưới nữa... tôi nói cưới cô bao h... bao h hả???
Vẻ mặt của Ella bây h thật khó miêu tả... nửa như mỉa mai... nửa như thơ ngây vô tội... chậm rãi để tở báo xuống... Ella xoay ngược nó lại để Chun có thể đọc....
_ Tiên tri cho tương lai.....
Dưới tên tít lớn là một dãy các câu hỏi trắc nghiệm đại loại như.... bạn thik tổ chức đám cưới ở đâu... sinh con gái hay con trai???? Chun ngớ người... ngó mặt cậu chàng bây h thật tội nghiệp....
_ Hiểu chưa lão già.... tôi làm trắc nghiệm....
Ella quát thét vô mặt Chun làm cho gương mặt gấu con càng thêm đáng thương...
_ Biết rồi!!!
Chun rụt rè nói sau khi Ella giật phắt tờ báo về phía mình...
_ Này.... cô làm thế này cũng vì bị bố cô ép đúng hok.... đừng cam chịu nữa... chúng ta hãy cùng vùng lên vì tương lai tươi sáng của hai ta...
Chun đứng thẳng dậy... đặt tay lên ngực.... làm tư thế của người kỵ sĩ sẵn sàng ra trận.... hướng mặt ra cửa kính....
_ Tôi chẳng bị ai ép cả.... vì tôi muốn lấy anh... thế thôi....
Im lặng 2 phút.... Sự việc Chun không tỏ ra chút xíu xúc động nào trước câu nói khủng hoảng của Ella làm cho sis giật mình... dời mắt khỏi trang báo.... Ella ngước lên... và thấy Chun đang trong trạng thái cứng đờ người... chăm chủ nhìn vào một điểm sau tấm kính trong suốt.... rồi đột nhiên... Chun rời khỏi bàn và chạy ra ngoài quán cà phê..... lúng túng và vô cùng thắc mắc... Ella ngó ra chỗ mà Chun vừa nhìn trân trân....và sis có ngay câu trả lời.... Đặt một tờ tiền thanh toán và khoác túi xách lên vai... sis tất tả chạy theo Chun!!!
 
My Osin
Chương 78: Chương 78


Nó không biết.... không ý thức được chuyện gì đã xảy ra kể từ khi nghe tiếng gọi thảng thốt của Chun.... và loáng thoáng bóng Ella ngay sau đó.... ngay sau khi nó vừa hôn Joe....
bên tai nó lùng bùng những gì đó như lời trách móc.... lời dò hỏi và nó đứng sượng trân ngay bên Joe.... Nhìn chăm chăm xuống bàn chân đang toát mồ hôi ươn ướt.... Thỉnh thoảng nó cảm nhận được là Joe nắm chặt tay nó.... Nó không dám nhìn lên và cũng không nhìn đi đâu khác được... Nó hiểu Chun hiện h đang rất... rất giận...
_ Em nói em và.... em và...
_ Vâng... em yêu Ariel... chúng em đang yêu nhau...
Joe siết chặt tay nó hơn lúc nào hết.....
_ Đừng nói nữa Joe....
Nó thì thầm như chỉ để mình mình nghe được... bên tai nó cũng là một tiếng nói nhỏ nhẹ....
_ Đừng làm tôi mất mặt... mọi người đang nhìn đấy...
Nó nhận ra giọng nói của Ella.... cũng như cảm thấy Chun đang nhìn nó không chớp mắt..... Tất cả âm thanh bỗng im bặt hãi hùng... hay ít ra với nó là như thế.... Joe và Chun cùng thở.... Và không để bất cứ ai ngăn cản hay ngáng trở.... Chun giằng tay nó ra khỏi Joe và kéo đi một mạch...
_ Anh đưa cổ đi đâu???
joe án ngay trước mặt Chun và nó... giọng cương quyết...
_ Tránh ra nếu cậu muốn mọi chuyện kết thúc...

Đó là giọng nói giận dữ nhất của Chun mà nó từng được nghe...
Ella kéo nhẹ tay Joe....
_ Tránh ra là khôn ngoan đó....
Trong một tích tắc.... Joe nhìn nó... nhìn Chun... rồi đứng tránh ra.... Chun tiếp tục lôi nó xềnh xệch... nó không dám ngoái đầu lại... Nó đã biết một ngày như vậy chắc chắn sẽ tới... một ngày tồi tệ....
Chun và nó lên xe... nó bước đi hoàn toàn theo phản xạ mà Chun thúc đẩy.... phải khá lâu sau.... Chiếc xe dừng lại.... trên một mòm đất lớn.... nơi có thể bao quát toàn bộ thành phố.... Trời lúc này đang tối dần.... những ánh đèn nổi bật trong nền sẫm tối ấy... sướng đêm bắt đầu đọng... và không phí lạnh lẽo của một buổi đầu đông làm dịu bớt đi cơn phẫn nộ của Chun...
_ Bao lâu rồi???
Chun lên tiếng... nghe như anh chàng đã cố gắng nén cho giọng nói nhỏ nhẹ lại...
_ Em không biết...
_ Không biết!!! Em không biết em thik nó từ bao h sao??? Là nó lôi kéo em phải không... nói cho anh nghe... vì anh hay dọa nó hồi nó còn bé nên nó trả thù anh bằng cách cướp em.... anh đã thấy lạ khi nó hok hề để bụng ngay khi anh xé toang tờ giấy khen mà nó yêu quí.... và nó làm...
_ Không phải...
Nó nấc lên... nói với nó bây h thật khó....

_ Em thik anh ấy!!! sự thật là vậy....
_ Tại sao??? Em đã thik anh....
_ Là đã.... Chun ah!!!
_ Vì anh lừa dối em sao??? Em với nó trả thù anh bằng cách này.... Anh thề với em... đúng là ban đầu anh có ý nghĩ đó.... đuổi em ra khỏi nơi anh sống, trả mọi thứ về trật tự.... Nhưng dần dần anh hiểu ra em chính là trật tự anh cần... và anh muốn.... anh không muốn xa em.... và anh....
_ Không phải vì lẽ đó....
Bây h nó nhìn thẳng vào mắt Chun... nếu có lúc nó phải nói ra tất cả... ắt hẳn phải là lúc này....
_ Em có cảm giác với Joe trước khi em biết mọi chuyện... khi em đứng ở cánh cửa của anh... là lúc em đang nghĩ nói với anh như thế nào về chuyện em thik Joe... Em đã nghĩ là không thể... nhưng em không thể kìm được.... em xin lỗi... em... em...
_ Em thik nó????
Nó mím môi... lặng lẽ gật đầu...
_ Hai người yêu nhau???
Chun vẫn hỏi bằng giọng sền sệt....
_ Em xin lỗi....
Nó lại nói câu nói chán ngắt đó... và nó không dám ngó Chun thêm một giây nào nữa...
_ Nói cho em biết... ANH SẼ KHÔNG BAO H CHẤP NHẬN CHUYỆN NÀY!!!
Chun hét to vào mặt nó... trước khi giận dữ bỏ lên xe và phóng đi trong tâm trạng uất ức khó tả.... Nó dường như có thể hiểu được đôi chút gì đó cam giác của Chun... Cảm giác khi Chun chắc chắn rằng trong đầu nó không có ai khác ngoài mình... rồi lại tình cờ nhận ra Chun không là gì trong nó.....
 
My Osin
Chương 79: Chương 79


Nó muốn khóc... nhưng khóc thật không xứng đáng.... mặt nó cứ đỏ bừng và đôi mắt chỉ chực òa ra!!! Cơn gió mang một luồng bụi đến làm nó ko có cớ mà ngăn nước mắt.... Tiếng lá loạt xoạt đâu đây... Nó không mảy may để ý... quan trọng hơn với nó là Chun sẽ xử sự ra làm sao sau ngày hôm nay...
_ Đưa đây cho anh...
_ Đưa đây cho em....
_ Của anh...
_ Của em...
Sau khi hét lên và dồn hết sức mạnh vào cánh tay cầm đũa chắc chắn.... Joe giật được cái đùi gà béo ngậy từ đôi đũa chắc chắn hok kém của Chun... Và ngay lập tức... anh chàng phi cái đùi vào bát nó.,... và cười điệu cười hok *****ng hàng...
_ Ăn đi.... tốt cho... tất cả của em đấy....
Nó nhìn Joe với ánh mắt kinh hãi... Adan và Mike rú lên như thể bọn nó đã biết cái gì đó thú vị... Ella hục hặc cười trong đống cơm lùng bùng... Chun thì cắm cảu hết biết....
Tức giận ngó cái mặt đầy tự hào và hãnh diện của Joe lúc ấy... Nó liếc nhẹ sang Chun... cảm thấy hơi tưng tức vì chưa cho cả hai hai cú đấm đích đáng....

Mấy ngày qua.... nỗi mặc cảm của nó với Chun dần tắt... đơn giản vì điều nó lo sợ cũng thành sự thật.... Chun và Joe làm một trận chiến thực sự.... Khi là giành nhau cho nó ăn ... khi làm công việc hộ nó.... khi thì tranh thủ kéo nó ra chỗ vắng vẻ thổ lộ tâm tình mỗi khi người kia không có nhà... Khi khác lại cố gắng gần gũi nó khi người kia ở ngay trước mặt....
Gạt qua sự tức tối vì cả hai coi nó như một thứ đồ vật... chính xác là một con gấu bông được cưng chiều.... Nó hết sức cố gắng để tất cả những trò trẻ con trên kia chấm dứt... bằng cách nói 1000 lần mỗi khi có thể với Chun, rằng nó hok thik Chun tí ti nào hết.... Nó còn làm một số biểu hiện chống đối... nhưng Chun vẫn trơ ra mà chiến đấu với Joe.... Cuối cùng, trong sự thất vọng vô bờ bến... nó hiểu mối quan hệ nhằng nhịt của nó với hai anh em họ Ngô... đã bị ông bố thân yêu phát hiện....
Một mắt nó ngắm cái đùi gà chăm chú... mắt kia chớp được cơ hội là liếc ông Ngô một cái,....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó giẫm trúng chân Adan khi tình cờ gặp ánh mắt soi mói của ông Ngô... Thằng bé đang nhìn nó bằng tất cả lòng căm hận....
Ông Ngô cười nhẹ... và nói với cái giọng " ta đây biết tuốt "
_ Bố biết rồi....
Người lãnh hậu quả cú phun phì phì tất cả phần còn lại của cái đùi từ nó... là Ella.... Mike thở nhẹ vì may mắn ngồi cách Ella 5cm....
Dù khó chịu... Nhung Chun vẫn phẩy nhẹ đống đồ ăn trên người Ella bằng đầu móng tay.... Và sis đáp trả lại Chun một ánh mắt biết ơn vô cùng...

_ Bố biết cái gì...
Chun nhăn mặt sau khi vừa vẩy đi một mẩu thịt từ ngón tay....
_ Biết kon đang thik.... cô bé này....
Ông Ngô chỉ thẳng vào mặt nó.... may là bây h nó không có gì trong mồm.... nhưng nước bọt thì có... và bây h đến Mike là người lãnh đạn...
Joe cắm cúi với đĩa thức ăn như thể mình không tồn tại.... trong khi Chun lúng búng...
_ Gì cơ??? Cô bé nào???
Anh chàng tỏ vẻ ngây thơ nai tơ khi đảo mắt quanh phòng kiếm cô bé vô hình....
_ cả Joe nữa....
Ông Ngô chậm rãi.... có vẻ không chút chú ý đến việc tảng lờ của Chun..... Giọng ông nghiêm túc thực sự.... Điều này chứng tỏ khi ông gọi tên Joe thay vì " thỏ con "...
_ Tình tay ba.....
Ông kết thúc... và tiếp tục với thức ăn...
_ Phải....
 
Back
Top Bottom