Ngôn Tình My Osin

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
My Osin
Chương 40: Chương 40


_ Đâu có nhất thiết phải cải trang như vậy... mình chỉ hẹn hò bình thường thôi mà...
Nó vuốt ngực tự trấn an mình...
_ Mày làm gì mà trông lấm la lấm lét vậy...
Ariel xuất hiện đột ngột, làm nó hết hồn...
_ Đi ngoại tình....
_ Hả???
_ Ah không.... đi chơi....
_ Với Mike ???
_ Tại sao mày nghĩ vậy???
_ Vì ông ấy đang chảic chuốt trong phòng mà....
_ What???
Rainie tròn mắt.... quẳng hết đồ hóa trang... chạy xồng xộc sang phòng Mike....
----------------------------------------------
Mike quay đi quay lại trước gương.... có vẻ rất khoái chí... Cậu đang nghĩ tới buổi hẹn hôm nay và thấy rất thik thú.... bạn gái của Danson... nếu kon bé mà xinh thì mình cuỗm ngay chứ đợi gì???
" Rầm!!! "
Cánh cửa bật mở...
_ Anh làm cái gì đấy???
Rainie quát lớn...
_ Làm gì???? Anh chuẩn bị đi đến trường...
Mike tỉnh bơ.... vẫn tiếp tục thổi sáo???
_ Hôm nay là chủ nhật??? Anh đến trường làm gì... với lại đến trường đâu phải chải chuốt thế kia???
_ Tại sao hok được đến trường vào ngày chủ nhật.... vậy em nghĩ anh đi đâu...
_ Đi với gái chứ gì???
_ Thế em diện đồ như vậy... chắc cũng chuẩn bị đi với trai hả???
_ Anh.... anh....
_ Đùa thôi... anh đi có việc thật...

Mike lại gần Rainie... và ôm lấy nó....
_ Anh sẽ không gặp ai dán mác female đâu...
_ Thật chứ gì???
_ Thật...
_ Nếu sai em sẽ giết anh...
Rainie đẩy Mike ra.... rồi chạy về phòng...
Nhìn theo cái dáng lũn cũn của Rainie.... Mike lắc đầu....
_ Xin lỗi nhé... Rainie...
_ Á.... ặc... au... úi!!!...
Mike ôm bụng nhăn nhó... có vẻ như ông trời đã hành hạ cậu trước khi Rainie kịp xẻ cậu ra chấm muối...
_ Anh sao vậy???
Nana nhìn Mike như nhìn một con thú đáng thương sắp lìa đời
_ Chắc là ăn ở thất đức.... ah không.... là ai đó ăn ở thất đức cho anh ăn đồ thiu quá ba ngày...
_ Liệu có phải vô cấp cứu không....
_ Không sao??? Anh vô phòng vệ sinh chút nhá....
Mike nhăn nhó ôm bụng.... đứng dậy... chạy tuốt luốt vô phòng vệ sinh...
-----------------------------------------------------------------------
15 phút sau...
_ WC ở đâu nhỉ???
Rainie gãi đầu gãi tai... nơi này nó chưa từng tới => chưa thông thuộc.... vậy mà lại phải ra mắt bạn Danson, dĩ nhiên trước mặt kon bé người yêu của bạn bạn trai mình... mình phải tỏ ra trên cơ... mà thực chất kon bé Nana ấy không thể xinh bằng nó được....

Vậy nên bi h nó muốn chỉnh trang lại nhan sắc choa thêm phần rực rỡ sống động....

_ A!!! Đây rồi...

Nó reo lên khi thấy cái phòng vệ sinh nữ xinh xắn ngay bên cạnh phòng vệ sinh nam đương nhiên!!! > Phản ứng của nó có được gọi là quá đà không???

_ Oh my god!!!

Rainie vừa đóng cửa phòng vệ sinh lại thì Mike lặc lè mở cửa đi ra.... cơn đau bụng vẫn âm ỉ cho dù so với lúc trước đã dễ chịu hơn đôi chút.... bây h thì có thể ưỡn ngực lên cơ với thằng bạn thân trước mặt bé gái xinh xắn của thằng bé.... nếu nó cưa được kon bé thì 1 tay của nó bắt ngót 5 kon cá.... ngoại trừ Rainie và Nana thì kòn hai kon nữa là Ivy và Joyce.... hehe....

Ngay từ xa... Mike đã nhận ra ngay thằng bạn... nhưng girl friend của nó đâu rồi???

_ Mày đi đâu mà trông mặt mày tái mét vậy???

Mike hoảng sợ...

_ Tái mét??? hả.....

Nana thì bụm miệng cười...

_ Danson trêu anh đó...

_ Thằng quỷ này...

Mike buông một câu trách móc....

_ Mà em của mày đâu...

_ Đang trong phòng vệ sinh....

_ Vậy hả??? Sao tao không gặp nhỉ???

_ Mày vô phòng vệ sinh nữa để.... ah???

_ Uh nhỉ???

_ Á.... ặc... au... úi!!!/...
 
My Osin
Chương 41: Chương 41


Mike ôm bụng nhăn nhó... có vẻ như ông trời đã hành hạ cậu trước khi Rainie kịp xẻ cậu ra chấm muối...
_ Anh sao vậy???
nana nhìn Mike như nhìn một con thú đáng thương sắp lìa đời
_ Chắc là ăn ở thất đức.... ah không.... là ai đó ăn ở thất đức cho anh ăn đồ thiu quá ba ngày...
_ Liệu có phải vô cấp cứu không....
_ Không sao??? Anh vô phòng vệ sinh chút nhá....
Mike nhăn nhó ôm bụng.... đứng dậy... chạy tuốt luốt vô phòng vệ sinh...
-----------------------------------------------------------------------
15 phút sau...
_ WC ở đâu nhỉ???
Rainie gãi đầu gãi tai... nơi này nó chưa từng tới => chưa thông thuộc.... vậy mà lại phải ra mắt bạn Danson, dĩ nhiên trước mặt kon bé người yêu của bạn bạn trai mình... mình phải tỏ ra trên cơ... mà thực chất kon bé Nana ấy không thể xinh bằng nó được....

Vậy nên bi h nó muốn chỉnh tráng lại nhan sắc choa thêm phần rực rỡ sống động....

_ A!!! Đây rồi...

Nó reo lên khi thấy cái phòng vệ sinh nữ xinh xắn ngay bên cạnh phòng vệ sinh Nam đương nhiên!!! > Phản ứng của nó có được gọi là quá đà không???

_ Oh my god!!!

Rainie vừa đóng cửa phòng vệ sinh lại thì Mike lặc lè mở cửa đi ra.... cơn đau bụng vẫn âm ỉ cho dù so với lúc trước đã dễ chịu hơn đôi chút.... bây h thì có thể ưỡn ngực lên cơ với thằng bạn thân trước mặt bé gái xinh xắn của thằng bé.... nếu nó cưa được kon bé thì 1 tay của nó bắt ngót 5 kon cá.... ngoại trừ Rainie và nana thì kòn hai kon nữa là Ivy và Joyce.... hehe....

Ngay từ xa... Mike đã nhận ra ngay thằng bạn... nhưng girl friend của nó đâu rồi???

_ Mày đi đâu mà trông mặt mày tái mét vậy???

Mike hoảng sợ...

_ tái mét??? hả.....

nana thì bụm miệng cười...

_ danson trêu anh đó...

_ Thằng quỷ này...

Mike buông một câu trách móc....

_ Mà em của mày đâu...

_ Đang trong phòng vệ sinh....

_ Vậy hả??? Sao tao không gặp nhỉ???

_ Mày vô phòng vệ sinh nữa để.... ah???

_ uh nhỉ???

Mike cười phớ lớ.... cầm cốc bia đưa lên miệng...

_ Ah, mà cô ấy ra rồi...

Danson vẫy tay tít mù....

Mike húp được ngụm bia liền quay ra và...

" Phút!!! Phùn!!! PHụt..... "

Một tràng bia phi nguyên vô mặt Danson....

_ Sao vậy....

Nó vừa từ phòng vệ sinh ra đã thấy cái cảnh tượng không mấy hay ho chút nào.... Một cách nhanh chống... nó tới bên Danson.... rút khăn giấy ra.... và không quên trách móc tên vô phép dám phun phì phì vô mặt Danson của nó... Nhưng cái tên đáng chết ấy lại quay mặt vô " em " của hắn... có vẻ đang rất biết lỗi.... nó mặc kệ... tiếp tục lau cho Danson... tên ấy, xử sau....

_ Không sao chứ???

_ Không sao??? Chắc tại em tới bất ngờ qua nên Mike nó mới như vạy??/

_ à ừ!!!

Nó cười.... nhưng ngay lập tức... nó nhận thức được Danson vừa đề cập đến vấn đề gì???

_ What???

_ Đúng rồi.... để anh giới thiệu cho em, đây là Mike... bạn anh...

Danson chỉ vào thằng bé... lúc này đang nấp....

_ và đây là bạn gái cậu ấy : Nana....

_ Hân hạnh làm quen...

Nana tươi cười đưa tay trước mặt nó....

_ Vâng...

Nó cười đáp lễ sau khi lấy hơi để bình tĩnh.... Mike cũng đã nghĩ chín... cô ta cũng chả khác mình....

_ Hân hạnh làm quen.... anh Mike....

Mike thấy hơi bất ngờ khi nó xử sự vậy... để không mất mặt... và cũng đã bình tĩnh hơn.... cậu quay ra... không quên nụ cười... và bắt lấy tay nó... cả hai đang diễn rất tốt...

Nhưng Rainie thì không muôn diễn.... nó dùng 5 móng tay sắc nhọn của mình bấm chặt vào tay của Mike làm thằng bé bụm miệng không dám lên tiếng... cơn đau bụng bây h chắc không dám hoành hành nữa....

Mike cười phớ lớ.... cầm cốc bia đưa lên miệng...
 
My Osin
Chương 42: Chương 42


_ Ah, mà cô ấy ra rồi...
Danson vẫy tay tít mù....
Mike húp được ngụm bia liền quay ra và...
" Phút!!! Phùn!!! Phụt..... "
Một tràng bia phi nguyên vô mặt Danson....
_ Sao vậy....
Nó vừa từ phòng vệ sinh ra đã thấy cái cảnh tượng không mấy hay ho chút nào.... Một cách nhanh chống... nó tới bên Danson.... rút khăn giấy ra.... và không quên trách móc tên vô phép dám phun phì phì vô mặt Danson của nó... Nhưng cái tên đáng chết ấy lại quay mặt vô " em " của hắn... có vẻ đang rất biết lỗi.... nó mặc kệ... tiếp tục lau cho Danson... tên ấy, xử sau....
_ Không sao chứ???
_ Không sao??? Chắc tại em tới bất ngờ qua nên Mike nó mới như vậy???
_ À ừ!!!
Nó cười.... nhưng ngay lập tức... nó nhận thức được Danson vừa đề cập đến vấn đề gì???
_ What???
_ Đúng rồi.... để anh giới thiệu cho em, đây là Mike... bạn anh...
Danson chỉ vào thằng bé... lúc này đang nấp....
_ Và đây là bạn gái cậu ấy : Nana....
_ Hân hạnh làm quen...
Nana tươi cười đưa tay trước mặt nó....
_ Vâng...

Nó cười đáp lễ sau khi lấy hơi để bình tĩnh.... Mike cũng đã nghĩ chín... cô ta cũng chả khác mình....
_ Hân hạnh làm quen.... anh Mike....
Mike thấy hơi bất ngờ khi nó xử sự vậy... để không mất mặt... và cũng đã bình tĩnh hơn.... cậu quay ra... không quên nụ cười... và bắt lấy tay nó... cả hai đang diễn rất tốt...
Nhưng Rainie thì không muôn diễn.... nó dùng 5 móng tay sắc nhọn của mình bấm chặt vào tay của Mike làm thằng bé bụm miệng không dám lên tiếng... cơn đau bụng bây h chắc không dám hoành hành nữa....
Tích...tọc.... tọc... tọc....
Quán cà phê khá đông khách... nhưng Rainie có thể dễ dàng nghe thấy tiếng đồng hồ kêu thật lạ tai... nhấp ngụm nâu đá.... nó nhìn Mike.... và Mike cũng nhìn nó.... và dĩ nhiên.... ánh mắt không được ngọt ngào cho lắm....
Từ cách đây 30 phút... chỉ có Danson và Nana độc thoại... điều này có thể hiểu được, vì dù sao Danson cũng là ông mối của Mike và Nana.... với lại hai nhân vật chính của chúng ta cũng hok muốn trò chuyện...
Nhưng có vẻ ngòi lửa chiến tranh bắt đầu lộ rõ... chỉ sau một câu nói hay ho của Nana...
_ Anh Danson tài ghê... cưa được cô bạn dễ thương như vậy....
_ Quả đúng....
Mike dài giọng...
_ Ông thiệt có phước đó....
_ Đâu có phước được bằng Nana.... cưa được đệ nhất công tử - sát thủ nữ sinh....
Rainie tiếp chiêu....
_ Cũng thường thôi... tiểu thư Rainie cũng vậy mà...
_ Xin lỗi... tôi không có khả năng một tay bắt hai cá.... ah... mà mấy cá thì ai mà biết được...
_ Một tay hai cá.... tôi nghĩ hai tay hai cá cũng tài lắm mà....
Mắt đấu mắt đến tóe lửa.... Danson đáng thương ú ớ...

_ Hai người....
_ Em mệt rồi... em muốn về....
Nó xách túi đứng lên.... và không cần biết Danson có đi theo hay không.... cứ vậy bước ra khỏi quán...
_ Ấy ấy... đợi anh với....
Danson lũn cũn chạy theo nó.... Mike thì bực tức ra măt.... ôm cả chai bia tu ừng ực...
_ Anh Mike....
_ Về thôi.... anh đưa em về...
-------------------------------------------
_ Hahahahahaha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!
Adan ôm quyển truyện lên mặt.... cười sằng sặc...
_ Sao giống vừa từ trại ra vậy???
Nó nhăn nhó...
_ Sắp có kịch hay rồi...
_ Kịch ah???
Mắt nó sáng lên.... và với một cú nhảy điệu nghệ.... nó phi lại gần thằng bé...
_ Kịch gì thế???
_ Chờ chút.....
Nó bĩu môi.... chờ chút.... chờ đến bao h???
Và nó hok phải đợi lâu.... chỉ 1 phút sau... tiếng chuông cửa reo inh ỏi...
_ Ai vậy???
_ Bạn chị đấy.... chuẩn bị khăn ăn đi....
Adan bụm miệng...
_ Hả???
Nó tròn mắt.... nhưng cũng chạy ra mở cửa....
 
My Osin
Chương 43: Chương 43


-------------------------------------------------
" Cạch!!! "
Đúng là Rainie......
_ Sao mày....
Nó vừa há mồm.... kon bé đã chạy thẳng lên phòng....
_ Kịch gì thế????
Nó lắc đầu nhìn theo bóng kon bé ở cuối hành lang.....
Nhưng nó cũng không thắc mắc được lâu... hơn hai phút sau... kon bé đi xuống với đống hành lý trên tay....
_ Mày đi đâu????
Ariel hét loạn lên...
_ Tao sẽ nói sau... dao đâu???
_ Hả???
Nó rợn người... con bé cần dao làm gì???
_ Không có dao thì đưa cho tao búa... hay cái gì làm chết người... hay mù mắt.... hay thương tật.... hay...
Trông con bé có vẻ điên thật.... nó lắp bắp...
_ Chết người thì tao hem dám... nhưng có túi bột ớt trong tủ lạnh ấy...
Rainie chạy đến bên tủ lạnh.... lôi túi bột ớt ra.... dốc vô cái gáo....
Kính koong!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng chuông lại reo.... Rainie cầm cái gáo.... mắt dựng ngược.... chạy ra mở cửa....

_ Mày định làm gì???
Nó la hoảng..... chạy theo Rainie....
------------------------------------------
" Cạch!!! "
Cửa mở... lần này là Mike....
" Ụp!!! "
" Ụp!!! "
Rainie dội thẳng gáo ớt vô Mike.... kòn bản thân kon bé dính đầy mù tạt trên tay Mike....
Hai người nhìn nhau trong 1 phút... rồi Rainie xách vali ra khỏi nhà.... Mike thì đi thẳng lên phòng....
Nó méo mồm.... hai đứa giận nhau???
Chapter 20

Nó áp cái muôi canh đầy mỡ vô mặt.....
Joe nhìn nó và lắc đầu.... chắc lại suy nghĩ vớ vẩn...
Mà quả thật là nó suy nghĩ vớ vẩn... Hôm qua... khi Rainie chạy khỏi nhà... Nó đã cố sức quàng đôi chân hơi ngắn của mình để kéo con bé lại... Nhưng Rainie không đồng ý.... không cho nó biết lý do tại sao nó với Mike lại trở nên như vậy.... Rainie chỉ bảo sẽ nói cho nó vào dịp khác.... Có vậy thôi!!!!
_ Chưa ăn cơm ah!!!
_ Ờ!!!
Nó đặt muôi xuống.... quay lại nhìn và suýt sặc chết....
Joe bàng hoàng đứng dậy....run run đưa tay lên mặt Mike....

_ Em hỏi câu nhỏ nghen...
_ Hỏi chi rứa....
Mike đưa đôi mắt buồn thảm ngó thằng em trai...
_ Mấy ngày anh không gội đầu gòi....
_ 1 tuần...
_ Cạo râu???
_ 1 tuần 1 ngày....
_ Thế tắm rửa....
_ 6 ngày.....
Nó kinh hãi thật sự trước câu trả lời của Mike.... mấy hôm nay Mike không ăn cơm... nhưng mà thức ăn trong tủ lạnh vẫn sút đều đều.... Hôm nay lại xuất hiện đột ngột với bộ dạng này.... nó chợt nghĩ tới Rainie... hôm qua Ella phone cho nó... bảo ông Dương sắp đưa kon bé vô trại tâm thần.... Chuyện lớn thật rồi??? Nhưng dù sao cũng hem phải chiện của nó.... Nhưng mà...
Phải giúp họ thôi.... nó quyết định nhanh ng với quyết tâm dự kiến là bằng núi Thái Sơn.... Nhưng quả núi quyết tâm mau ng xẹp bằng quả bóng xịt hơi.... Một mình nó thì làm được gì.... lời nói của nó sẽ không có trọng lượng với hai đứa nó.... phải có một ai cùng làm chiện tốt đẹp ấy với nó....
Ước gì Chun có ở đây??? Nó chống tay suy nghĩ.... nhưng điều ước của nó không thể lôi Chun từ bên Đức về được.... Làm thế nào bây h???
Nó nhắm mắt và lắc đầu... rồi lại từ từ hé mắt ra.... một cái bóng đèn vỡ toang trong đầu nó.... Aha!!!
_ Anh.... chính là anh....
Nó nắm chặt lấy vai Joe... và lắc mạnh....
Joe khá ngỡ ngàng trước hành động tương đối thân thiết của nó.... cậu vừa hút nốt đống thạch.... vừa nhồm nhoàm hỏi nó....
_ GÌ thế???
_ Anh phải giúp tôi...
_ Giúp... tại sao???
_ Vì... vì..... ah mà Mike đâu rồi????
_ Đi hái hoa gòi...
_ Hả????
Nó há mồm...
Mắt đỏ lựng....
Joe vốn không biết cảm giác mất ngủ khi muốn ngủ là như thế nào.... Cậu thuộc loại người gà chưa lên chuồng đã lên giường.... vậy mà bây h....
 
My Osin
Chương 44: Chương 44


Ngước đôi mắt thâm quầng như được săm trát rất nghệ thuật.... Joe lắc đầu ngán ngẩm khi biết đã 3 h khuya....
" Reng!!! Reng!!! "
Lại điện thoại.... Joe trùm chăn kín măt... mong tấm chăn mỏng có thể chắn được chút ít âm thanh khó chịu từ cái máy điện thoại kia...
_ Ah đúng rồi.....
Joe reo lên... bật dậy.... rồi rút phựt cái giắc cắm ra.... đúng là học quá hóa lú....
Quay lại chiếc giường êm ái thân thuộc.... Joe nằm dài ra giường và vươn vai hết cỡ... thật là thoải mái...
" Vù!!!! "
Một cơn gió thổi qua se lạnh... dù không dám nhìn nhưng Joe vẫn biết rõ là có cái gì đó vừa lướt qua.....
_ Anh tưởng anh đã thoát khỏi tôi sao??? Tôi vẫn luôn bên cạnh anh... anh không biết sao????
Nó trong bộ đồ con ma nữ hồi trước/.... lướt qua lướt lại vòng quanh Joe....
_ Sao... sao cô vô đây được???
_ Tôi bay vào đây đấy...
Nó nói nhẹ như giọng ma... rùi cười khằng khặc....
_ Tôi không làm đâu????
_ Vậy là sao???
Con ma Ariel trợn mắt.... rồi ngay tức khắc.... tiếp cận Joe.....
_ Chuyện này là giúp cho anh trai anh mà....
_ Giúp cách gì... chứ việc trẻ kon như thế... còn lâu.... còn lâu nhá tôi mới làm....

_ Tại sao vậy??? Giúp chút.... chút xíu đi mà...
Cái giọng ẽo uột của nó làm Joe ong tai.... Bộ dạng uốn éo kia thật khó coi... Nó không biết là đang dụ dỗ trẻ qua vị thành niên hem.... Chết rồi... Joe.... Joe không thể chịu nổi nữa...
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Đượ c gòi.... được gòi.......
_ Thật không???
Nó hét lên... rồi ôm chặt lấy cổ Joe...
_ Theo người ta như ma vậy không đồng ý chắc chết quá...
_ Hả???
_ Không... bi h cô nói thử kế hoạch cho tôi nghe đi....
_ Cũng đơn giản lắm...
Nó ghé tai Joe thì thầm...
_ Quái... sao giống thế???
_ Có vấn đề ah???
_ Không....
Joe lắc đầu và nhìn nó.... con bé này thật lắm suy nghĩ giống lão Chun/...
Nhà Rainie...
_ Mày ngoan đi!!! Tao đưa đi chơi....
Nó cầm lược gỡ cho Rainie từng ngọn tóc rối.... con bé trông không có một chút sức sống nào... vì tình yêu người ta có thể khổ vậy sao??? Nếu... nếu Chun đối xử không tốt với nó, làm nó thất vọng... liệu nó có như vậy không???
_ Tao không muốn đi...

Rainie thở dài....
_ Đừng vậy... ra ngoài..... mày sẽ thấy dễ chịu hơn rất nhiều đấy...
Rainie ngước nhìn nó... rồi lặng lẽ gật đầu... nó hơi bất ngờ khi Rainie đồng ý nhanh vậy????
_ Cô chủ dạo này hay vậy... lúc bướng ơi là bướng... lúc thì ngoan ngoãn bất ngờ....
bà giúp việc nhanh mồm nói...
_ Cô đừng nói là cháu tới đây nhé....
_ Tôi biết rồi.... nhưng sao cô không về nhà... ông Trần vẫn cho người tìm cô đấy....
_ Rồi cháu sẽ về... cô đừng nói cho bất kì ai biết... nhất là chủ tịch Dương... ông ấy thân với ba cháu....
Nó ôm lấy bà Nhậm để hối lộ... rồi đưa Rainie rời khỏi nhà nhanh ng....
-------------------------------------------------------------
_ Đi đâu đây.....???
_ Đi ăn KFC nhé!!!
_ Uh!!!
Rainie gật đầu... nó nở nụ cười ranh mãnh... ngó sang phải.... nới Joe đang ngồi trong chiếc xe màu đen đợi sẵn.... cách đó là Mike đang lang thang với vẻ bất cần...
Kế hoachj của nó chỉ đơn giản là.... Joe sẽ đâm xe vô Rainie.... Mike nhìn thấy chắc chắn sẽ phải ra cứu = > hết giận!!!

Nó cười khành khạch... tự sướng với kế hoạch của mình... rồi dìu Rainie ra đường... đồng thời ra hiệu cho Joe bắt đầu kế hoạch....

Nhưng người tính không bằng trời tính... vừa buốc ra đúng vị trí lĩnh đâm... thì Rainie quay ngoắt lại...

_ Tao không đi nữa đâu...

Nó ú ớ.... cái tính ương ngạnh của kon bé đã phát huy đúng lúc.... nó quay ra ra hiệu Joe đợi chút... nhưng thật không may... cái xe của Joe chỉ cách nó 1 phân nữa...
 
My Osin
Chương 45: Chương 45


" Kétttttttttttt!!! "
_ Oaoaoaoaoa!!!!!
Nó khóc òa lên.... máu mũi chảy đầy.... tay chân xước xát...
_ Oh!!! Oh!!!
Nó níu chặt tay Joe.....
_ Sao??? Sao hả???
Joe cuống quýt hét lên...
_ Cái bông.... cái bông....
_ Cái bông làm sao....
_ Chiu vô mũi gòi.... nó sắp xuống cổ gòi....
Nó nói đoạn... rùi trợn mắt.... lăn đùng ra giường bệnh...
_ Á!!!!!!!!!! Đừng có chết... cô mà chết.... tôi giết....
Nó vẫn nằm ngất lịm..... joe sợ quá hóa lú.... cứ vỗ bồm bộp cái đầu....
_ Làm gì bi h??? Ah!!! Đúng... đúng gòi....
Joe đứng dậy... chạy đi lấy cái nhíp.....
_ Thứ lỗi tôi vô phép...
Joe cầm cây nhíp... chọc thẳng vô mũi nó.... cố moi cục bông làm nó ngạt thở ra bằng được.....
" Pụt!!!! "
Động tác " lấy bông " của Joe làm nó ngứa mũi... và liên đới theo đó là cái hắt xì thổi bay hộp giấy trên bàn... và mặt Joe thì có cái gì dính dính.... Cậu đưa tay lên h.... hóa ra là cái bông....
_ Óe!!!!!
Joe giãy nảy.... bẩn quá....
_ Xin lỗi....
Nó cúi đầu ý nhị....
_ Không sao???

Joe nhăn mũi....
_ Mà này...
_ Sao???
_ Hai người kia sao gòi...
_ Chả sao cả....
_ Nghĩa là...
_ Là cô tự hành xác mình chứ sao???
---------------------------------------------
1 tiếng trước.... khi Mike và Rainie vừa chạm mặt nhau trên vỉa hè....
_ Oaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!
Mike ngoạc miệng....
_ Oaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!
Rainie cũng ngoạc miệng...
Joe nhìn cảnh hai đứa khóc như trẻ nhớ mẹ thì quăng đầu nó sang một bên, để ngắm rõ hơn cảnh tượng cảm động trên....
Sau 2 phút nức nở.... Mike và Rainie chạy lại ôm chầm lấy nhau...
_ Em xin lỗi....
_ Anh mới là người có lỗi....
_ Em sẽ chia tay Danson.... cùng với hai anh nữa... h em chỉ có mình anh thui...
_ Anh cũng vậy.... Nana theo bồ mới rùi.... 2 cô kòn lại thấy anh tàn tạ quá nên cũng đi... h anh chỉ còn em thùi....
_ Mike....
_ Rainie....
" Ối trời!!! Chúng nó hôn nhau..... "
Jos quay ngoắt đi..... ghê thịt... xem cảnh sống còn xúc động hơn xem trên phim....
-----------------------------------------

_ Vậy là????
Nó tròn mắt...
_ Còn sao nữa.... họ làm lành rồi, thật ra cô chỉ cần cho họ gặp nhau là xong.... bi h gãy chân....gãy mũi thế kia làm osin sao được nữa...
_ Chẳng phải các anh đều bik nấu ăn ah!!! Với lại tôi nằm viện thì tốt chứ sao... các anh lại được tự do....
_ Không... mấy hum cô ở đây... tụi tôi lười quen gòi...
_ Đồ.....
Nó định buông lời mỉa mai thì bỗng giật mình.....
_ Hả??? Nói vậy... nghĩa là các anh chấp nhận tôi....
_ Cô thật là... bây h....
_ Ai chấp nhận....
Joe vừa tính gật đầu đồng ý thì Adan xuất hiện...
_ Còn lâu cô mới ở đây được,.... anh tư nói vậy là vì cô còn phải làm sinh nhật cho anh ấy....
_ Sinh nhật.????
Nó nhìn Joe ngạc nhiên...
_ 19/6.... vậy đấy???
Adan nhún vai...
_ Đúng là có âm mưu mà...
Nó bĩu môi....
_ Hôm đấy có cả đại tiểu thư của chủ tịch Trần.... và là hôn thê của anh tôi, liệu mà đón tiếp....
_ Chị hai cũng đi hả??? Tốt..... HẢ???? CẬU VỪA NÓI GÌ????
_ Hôn thê của anh hai....
_ Cái gì???
Nó bàng hoàng.... bi h thì nó hiểu gòi.....
CHAPTER 21

_ Phập!!! Phập!!!
Nó băm cái bắp cải ra 4 khúc chỉ bằng hai nhát dao.... động tác bạo lực của nó làm Rainie thấy hơi hãi.....
_ Mày mạnh tay vậy... bắp cải bị đau đấy....
_ Thôi sướt mướt đi.... lại đây giúp tao rửa cá nào.... 50 mâm tiệc... 1 mình tao làm mới tội đây này???
_ Sao được.... tao.... tao....
_ Mày làm sao????
_ Tao sợ lắm.... cá nó cứ nhớt nhớt.... thịt thì mỡ không thể chịu được....chung quy là tao hok giống mày....với lại tao với Mike đi chơi bây h???
 
My Osin
Chương 46: Chương 46


_ Cái gì??? Tiệc đến nơi mà mày định đi đâu???
_ Tao với Mike đều không thik tiệc tùng....nên rủ nhau đi đánh lẻ...
_ Tặc tặc.... mày nên nhớ.... tao - tức Ariel - tức kon bạn thân iu thân mến của mày... đã vất vả đến nỗi suýt chết vì ngạt với mày đấy.... kòn không bik đường cảm ơn hậu tạ... giúp đỡ thì thôi.... bây h kòn bỏ bạn bỏ bè trong lúc hoạn nạn nữa ah???
_ Uh!!! Thì....
Rainie giật mình... gòi cười hềnh hệch....
_ Tao là tao bik mày vất vả nhìu... thì.... này....
Nó tròn mắt nhìn mảnh giấy Rainie vừa giúi ình...
_ Cái gì đây???
_ Giấy này tao cuỗm 100 tờ từ chỗ ông Jiro.... hehe... giấy ăn miễn phí.... mày cứ đến quán ông ấy cùng với .... của mày.... được chứ....
_ Vậy mà được ah???
Nó mím môi....
_ Không giúp thì đi lun đi....
Rainie hoảng hồn khi nghe giọng nó the thé... vội chuồn chuồn tốc độ cao???
Con bé đo khuất gòi... nó cầm tấm vé lên.,.. cười tủm tỉm....
_ Đi ăn nhà hàng.... được phết....
-----------------------------------------
8h......
Nó thở không ra hơi... mới có 48 mâm.... còn 2 mâm nữa.... nhưng cả một ngày dài đã vắt kiệt sức của nó...
Nó lắc mạnh đầu để có thể tỉnh táo.... rồi cầm khư khư hộp đường.....
_ Cô làm cái gì vậy???

_ Hả???
Nó quay lại và nhìn Joe.....
_ Chà!!! Hôm nay anh đẹp chai quá....
_ Đẹp cái gì mà đẹp....
Joe đỏ bừng mặt...
_ Thôi... đi ra cho tôi còn xào cần....
_ Xào mà cho đường hả???
_ Đường nào??? Muối chứ....
_ Muôi mà vậy ah???
Joe dí tay vô đống tinh thể... rùi nhét lun vô mồm nó....
Vị ngọt lan dần trên đầu lưỡi... và còn cái gì đó ngọt hơn thế...
Nó nhìn Joe lom lom..... mà nhìn ngón tay Joe là chủ yếu....
_ Cô nhìn gì vậy???
_ Không.... không....
_ Thôi... lên thay đồ đi.... tôi làm nốt cho....
Joe đuổi nó như đuổi tà...
_ Gì chứ???? Sao tôi lại phải thay đồ...
_ Chẳng lẽ cô không muốn dự sinh nhật tôi sao....????
_ Nhưng mà,.....
_ Nhưng cái mứt.... cô đừng có hòng trốn quà của tôi....

_ Phù!!!
Nó thở hắt... thì ra là thế...
_ Đồ tham lam....
_ Chắc cô không tham...
_ Nhớ đấy.... khi nào sinh nhật tôi anh cũng đừng hòng trốn quà...
_ Công tử đây nhà giàu.... không thèm quên...
_ Tút!!!
Nó vỗ hau tay vào nhau.... rùi quay lại... cười xinh một cái....
_ Tốt ghê!!!
_ Oaoaoaoa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chun che cái miệng rộng ngoác.... đã 8h và khách khưa đã bắt đầu đông... toàn khách của ông bà Ngô.... một vài đứa con nít mới chập chững cũng được đưa tới đây.... cảnh này cũng đã từng xuất hiện trong sinh nhật của Chun cách đây 1 năm... bi h thì cả giới thượng lưu Đài Loan đều bik Chun và thiên kim nhà họ Trần đang có một vụ hôn ước đình đám.... vậy nên họ chuyển mục tiêu sang Joe.... Tội nghịp thằng bé.....
Chun nhìn quanh.... anh mún tìm bóng của con bé osin lũn cũn.... nhưng chẳng thấy đâu cả....
_ Nhòm gì mà ác thế????
_ Liên quan gì tới cô???
Chun đáp trả Ella bằng bộ mặt phớt đời....
_ Cẩn thận cái mồm anh....
_ Liên quan gì tới cô???
_ Anh nên nhớ.... bữa tiệc hôm nay tôi và anh cũng là nhân vật thứ chính đấy.... đừng có mà để bố tôi mất mặt...
_ Liên quan gì tới cô và họ???
_ Đồ ngang như cua....
_ Liên quan gì tới cô???
Chun trả lời rồi ngáp típ.... 4 tiếng phi về đây liên tục khiến anh thật sự buồn ngủ....
_ Anh hai..... anh đi đâu vậy???
Joe chạy lại gần khi thấy Chun chuẩn bị lên gác.....
_ Anh mệt lắm.... anh muốn đi ngủ.... mà Ariel đâu gòi???
_ Cô ấy ah??? Cô ấy....
 
My Osin
Chương 47: Chương 47


Joe chưa nói hết câu.... bỗng đứng sựng lại.... nhìn lên cầu thang với ánh mắt ngỡ ngàng xen chút ngại ngùng....
_ Chú sao thế???
Chun thấy kì lạ..... rồi cũng hướng mắt mình lên cầu thang .... và....
Nó thấy ngại.....lâu lắm rồi nó mới được mặc như vậy??? Nó nhìn Joe... và thầm cám ơn Joe đã chuẩn bị một món quà thật bất ngờ cho nó.... còn nó.... nó bik tặng Joe gì đây??? Bỗng nó sững người.... Chun cũng đang đứng đấy.... ngay bên cạnh Joe... và cũng nhìn nó đăm đăm.... nó lại thấy Ella...mọi chuyện thật phức tạp....nó cũng không biết mình sẽ xử sự thế nào nữa????
-----------------------------------------
Buổi tiệc mới đi được một phần 3 quãng đường.... cả khách cả chủ đều thấy rất hài lòng.... riêng mỗi Adan là thấy hơi khó chịu khi con bé osin cũng được tham dự tiệc.... sao kỳ vậy.... nó còn đang nói chuyện với bà lão sẽ lấy anh hai mình nữa.... Con bé không biết sợ sao???
_ Tôi không ngờ cô còn bik thủ sẵn vài bộ đồ dạ hội cơ đấy... mà 50 mâm cỗ này cô làm cả hử???
_ Theo chị thì sao???
Nó cười lém lỉnh....
_ Siêu đấy???
Ella cười.... và giơ ngón tay cái ra...
_ Ariel!!!
Nó ngẩng lên.... người vừa gọi nó là Chun....
_ Sao vậy???
_ Ra nhảy với anh đi....

Nó giật mình....vậy là sao???
Chun liếc nhìn Ella... thấy mặt kon bé vẫn tỉnh bơ.....
" Vậy mà vừa nãy kêu gào nghe ghê lắm.... bây h sao free thế??? "
_ Không được đâu???
Nó ngượng nghịu.... dẫu sao nó và Chun vẫn còn một vài điều chưa xử lý xong.....
_ Nhanh lên....
Chun vẫn thúc giục.... ánh mắt đổ về phía nó càng nhiều....
_ Em không đứng lên bây h thì họ sẽ ném trứng và đồ ăn vào em đấy.... thik lắm mà kòn chưa nhảy được kìa....
Nó nhăn nhó nhìn quanh.... rồi đứng dậy.....
Tiếng nhạc bắt đầu nổi lên.... Chun ôm nó.... và hai đứa dìu nhau trong tiếng nhạc rộn rã....
-----------------------------------
Joe nhìn nó chăm chăm... và đương nhiên nó không hề bik.... nó cảm thấy khó chịu khi bị chú ý đến vậy???? Rồi có lẽ... một vài người khách sẽ nhận ra nó....sẽ mách nó với bố thì sao??? Nó chẳng dám nghĩ nữa... và cứ thế nhắm tịt mắt lại....
Ella thì khá thoải mái.... sis cảm thấy không có gì đáng quan tâm về mối quan hệ giữ Chun và Ariel.... vì sis biết chắc hai người họ cũng sẽ chẳng đi đến đâu.... điều làm sis quan tâm hiện h.... chính là Joe....
-----------------------------------------

_ Chúc mừng sinh nhật.....
Joe giật mình..... hôn thê của anh hai đã đến bên cậu từ lúc nào????
_ Cảm ơn chị.....
_ Kể ra.... tôi và cậu cũng từng suýt thành chị dâu em rể đấy nhỉ???
_ Dạ!!!!
_ Kon bé vì chuyện với cậu mà trốn biệt tăm biệt tích rồi.... coe lẽ tôi cũng phải đi trốn thôi....
_ Vâng...
Joe trả lời qua loa.... Cậu không muốn bỏ qua bất cứ hành động nào của nó và Chun cả....
_ Cậu thik cô bé đó hả????
_ Gì???
Joe giật mình....
_ Không....
_ Tôi không quan tâm tới câu trả lời của cậu.... cậu có thể không nhận... nhưng hãy nhớ rằng....những gì cậu nghĩ là tốt có thể sẽ không là như vậy.... cậu phải làm những gì mình muốn.... nếu hok mún hối tiếc....
Ella vừa nói.... vừa quan sát thái độ của Joe.... cậu ta có vẻ đang suy nghĩ lắm lắm..... Ella mỉm cười....
Nó mở cửa một cách vội vàng.....
Nó đoán không sai.... mọi người có vẻ đã lờ mờ nhận ra nó là ai.... nó biết,....nhờ ánh mắt dò xét của họ.....
Phải trốn.... nó nghĩ vậy và làm vậy.... bể bơi.... đó là nơi duy nhất không ai nhòm ngó....
Những cơn gió đầu thu táp vào mặt.... nó thấy thật dễ chịu.... làn nước trong veo như đang lao xao cùng gió.... bầu trời thì đen mướt và lấp lánh....
 
My Osin
Chương 48: Chương 48


Nó chợt nghĩ tới Chun... một lúc nào đó sẽ phải nói với Chun những gì nó biết... và đã luôn giấu kín trong lòng... Bỗng nó hiểu ra... có lẽ người nó thik thật sự... không phải là Chun.... là ai??? Nó không biết... nhưng không phải Chun.... Vì nếu là Chun.... chắc hẳn nó không thể bình tĩnh như thế này.... chắc hẳn.... nõ sẽ phải phát khùng lên....
_ Hắt xì......
Nó đang tính ắt xì.... vậy mà có người ắt xì hộ nó..... ai vậy nhỉ??? Nó mở to mắt.... một bóng đen ngồi thu lu bên bể bơi!!!
_ Đừng có ngó người khác lom lom như vậy....
Joe quay ra nhìn nó....
- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó hét lên..... rùi chạy thẳng một mạch vô nhà....
_ Gì chứ??? Cô ta tưởng mình là ma chắc....
Joe tặc lưỡi....
_ Nè!!!
Qauy đi quay lại đúng có 2 s mà nó lại chình ình xuất hiện trước mặt Joe.... cười toe toét....
_Gì thế??? Quà của tôi ah???
Joe cầm lấy cái túi màu hồng trên tay nó..... mở ra.... và ngỡ ngàng....
- Tôi chẳng bik tặng gì cả..... nhưng mà dạo này thấy anh mất ngủ nhiều.... chắc vì mấy công việc thí nghiệm.... thực nghiệm gì đó.... nên tặng anh quyển sách đếm cừu này....
_ Sức tưởng tượng của cô quả là phong phú đấy.... Dùng thuốc ngủ là được rùi mà.....
_ Nhưng mà thuốc ngủ.....
_ Cảm ơn cô!!!
Joe rụt rè nhìn nó.... rồi cuộng cuốn sách lại...

_ Có gì đâu...
Nó đỏ bừng mặt.... rồi từ từ ngồi xuống bên Joe.... Không khí như ngưng lại.... nó có thể cảm nhận được nhịp thở của Joe.... nhẹ nhàng... nhưng cũng hem kém phần gấp gáp....
_ Tôi không hiểu???
_ Gì cơ???
_ Tại sao bik Chun đã có hôn thê, vậy mà cô vẫn bình tĩnh vậy...
_ Chỉ là không sốt sắng được thôi mà....
_ Vậy cô có thik Chun hok???
Nó giật mình.... sao Joe lại hỏi nó điều này.....
_ Tôi.... tôi phải vào nhà đây.....
Nó vội vàng đứng dậy....
_ Tôi thik cô......
Nó cứng đơ người..... Joe vừa nói cái gì vậy.....
" Soạt!!!! "
Nó mở to mắt.... mồm nó ng vô môi Joe.... và tay Joe thì ôm chặt lấy nó.... sự việc diễn ra quá nhanh... đến mức nó không thể hiểu... không thể biết.... không thể làm gì.....
-------------------------------------------
Tại một góc buổi tiệc.... Ella chăm chú theo dõi sự việc đang xảy ra dưới bể bơi... và mỉm cười....
Chapter 22:

Chun thấy rất kì lạ....
Không khí căn nhà dạo này có cái gì đó khang khác... ngột ngạt và đầy ngượng ngùng.... Dù không phải là người hay để ý, nhưng Chun biết nguồn phát ra không khí này là ai???
_ Loẹt quẹt!!!
Tiếng dép dội lại gần.... báo hiệu một người sắp ngồi vào bàn ăn....
_ Tôi ăn xong rùi!!!
Nó ôm khư khư cái bát.... đứng lên chuẩn bị chuồn chuồn tốc độ cao....
_ Đứng lại coi....
Tiếng Chun làm nó giật mình...
_ Em chưa ăn tới 1 thìa cơm mà.... sao đi đâu nhanh thế...
_ Cô ta mún đi thì cho đi.... có mặt cô ta em ăn cũng hok ngon....
Adan nhăn nhó...
_ Nói ít thui....
Chun quát to làm Adan giật mình.... bát cơm rơi loảng xoảng....
_ Chuyện gì vậy anh hai???
Joe kéo ghế nhặt bát cơm đang trong tiến trình lăn lông lốc.... ngước mắt dò hỏi Chun....
_ Không có gì.... chỉ là... Ariel đang ăn kiêng...
_ Ai... ai bảo????
Nó nổi sùng.... rồi bộ mặt lại mau ng nhão ra khi chạm phải mắt Joe....
_ Không thì mau ngồi xuống ăn đi....
Chun giật mạnh tay nó xuống.... nó há hốc mồm....rùi cúi mặt xuống....
Joe hiểu tại sao nó lại ngại như vậy??? Cậu cũng hok thể hiểu nổi mình đã làm gì????
------------------------------------
Tối hôm sinh nhật....
Joe sực tỉnh..... và đẩy bật nó ra.... đó là phản ứng mà nó nên có... chứ không phải Joe......Có lẽ cậu hiểu bên trong có rất nhìu người... và nếu một ai đó vô tình trông thấy cậu làm vậy.... thì sẽ có một ai đó khác bị tổn thương....
 
My Osin
Chương 49: Chương 49


_ Tôi xin lỗi!!!
Joe nói vậy... rồi quay người đi mất.... nó thì vẫn lơ ngơ.... chưa rõ thật sự chuyện gì vừa xảy ra.... mặt khác lại ngạc nhiên trước thái độ của Joe.... Nó nhớ tới một bộ phim.... tình huống cũng giống vậy, ah đúng rồi....IT STARTED WITH A KISS!!!!
Nó reo loạn lên... và thấy rất thik thú khi nhớ ra....
--------------------------------------------------
_ Nhưng mà không giống!!!
_ Không giống cái gì???
Tiếng Chun làm nó giật mình....
_ Ah!!! Không.... không!!!
Nó trả lời Chun và lén nhìn Joe.... nụ hôn trong phim bạo lực hơn....và nam chính cũng láu cá hơn.... không giống như nụ hôn và cả bản thân Joe.... nhẹ nhàng.... êm ái....
Trời đất!!! Nó đang mơ ư??? Sao có thể... chuyện của nó và Chun còn chưa ra đâu vào đâu??? Nó lại phải trốn thôi... cứ thấy mặt Joe là nó lại bắt đầu nghĩ linh tinh....
" Reng!!! Reng!!! "
Tiếng chuông điện thoại ngắt phụt nguồn suy nghĩ của nó....
_ Em nghe!!!
Adan nhảy tưng.... có vẻ nó đang đợi điện thoại của ai đó.....
_ Alo!!!!.......... A... vâng!!! Chú đợi chút!!!!
Thằng bé quay ra với bộ mặt tiu nghỉu... nhìn Chun...
_ Có việc ở công ty.... hình như là ba vừa có quyết định gì đó...
_ Cái gì???

Mặt Chun không thể nào thảng thốt hơn thế...
_ Anh đi làm đây???
Chun lôi vội cái cặp táp đen bóng....mồm gặm cái bánh... mau ng rời nhà...
_ Đi... nhưng anh.....
Nó ú ớ theo sau Chun.... rồi nhìn sang phần ăn còn dang dở.... thở dài....
---------------------------------
_ Hả????
Chun hét tướng lên.... anh không tin được những điều ông Ngô vừa hét vào tai mình....
_ Bố bảo cho con thôi việc hử???
_ Ai bảo thôi.... tai thằng này... chưa già đã điếc... bảo nghỉ làm một thời gian chứ ai bảo thôi....
_ Tự nhiên nghỉ là sao???
_ Thì papa thấy kon lao động làm việc vất vả.... nên mún tạo điều kiện cho kon đi dã ngoại một ngày với.....
_ Với..... pa tính ép kon đi chơi với kon bé phùi thủy ấy hả???
_ Đâu.... chỉ là.... ba nghĩ mọi người dành ra một ngày nghỉ ngơi... đi dã ngoại... chết ai .... pa gọi điện cho Mike, Joe và Adan rùi.... chúng nó sẽ đi cùng kon....
Chun trầm ngâm một lúc.... có vẻ cái ý kiến hay ho này không bắt nguồn từ ông Ngô... mà là từ bà mẹ vô cùng yêu quí của Chun.... không nghe cúp tiền thì chít cả nhà....
_ Rồi!!! Kon bik!!!
Chun ngậm ngùi....

--------------------------------------------
Dã ngoại.....
Trời hôm nay sẽ rất đẹp.... trời trong xanh... gió mát lành.... nếu không phải có một đám mây đen đang ùn ùn kéo đến...
Nó thấy thật u ám... cả lòng mình vậy.... thật may không có Chun ở đây... mà may gì chứ, tốt nhất là không có cả hai....
Ngay trước măt nó.... Mike và Rainie vừa lái xe vừa cưới nói thắm thiết.... bên cạnh nó.... Joe đang nhắm mắt... nhưng nó biết rõ rằng... Joe vẫn đang âm thầm để ý đến nó.... xa hơn chút nữa là thằng bé đang nhìn nó bằng tất cả sự căm thù... cuộc đời vốn đau khổ .... vậy đấy!!!
----------------------------------------------------
_ Mày sao vậy???
Rainie vỗ vai nó.... ló ra bộ mặt cảm thông mà khó khăn lắm mới có được...
Nó nhìn lại Rainie... mới 3 s trước... con bé còn tỏ ra vui dướng cực đỉnh.... thì bây h có vẻ nó sắp khóc tới nơi...
_ Không sao???
_ Này!!! Sao bảo chị mày cũng đến....
_ Tí nữa sẽ đến....
_ Còn anh cả....
_ Anh cả????
_ Thì lấy MIke rùi phải gọi vậy chứ...
Nó lắc đầu... pó tay....
_ Có việc đột xuất.... tí nữa cũng đến....
_ Hay nhỉ???
Rainie nghiêng đầu....
_ Này!!! em iu!!!
Mike hét lên!!!
_ Dạ!!! Anh iu!!!
Rainie ỏn ẻn...
 
My Osin
Chương 50: Chương 50


_ Can dầu đâu.... sao anh hok thấy....
_ Can dầu??? Thôi chết.... em quên mất rồi...
_ Thật là... không có can dầu thì nướng thịt = mắt ah!!!
Adan loe ngoe phản đối...
_ Thôi được rồi.... thị trấn cách đây không xa lắm.... tôi sẽ đi mua...
Joe điềm tĩnh...
_ Cũng được .... vậy em đi mua cùng Ariel nghen....
_ Cái gì???
Nó giật mình trước câu nói của Mike,...
_ Không cần đâu.... em đi một mình cũng,.....
Joe vội vàng chống chế....
_ Sao được.... em không nhớ lần trước em mua dấm thay cho rượu đó ah!!! Không được.... ở đây anh đứng đầu.... không được cãi lời...
Mike nhìn Rainie.... và sung sướng khi thấy ánh mắt thán phục ánh lên trong mắt con bé....
_ Nhưng....
Nó vẫn ngắc ngứ....

_ Đi thôi....
Joe kéo tay nó một mạch vào xe....
" Làm sao đây??? " - Nó bồn chồn lo nghĩ!!!
Nó đứng đau khổ cùng với một đống thứ lủng tùng xèng mà nó và Joe cần vác về cho Mike... Joe vẫn đang mặc cả lưỡi dao cạo râu với cô bán hàng.... mà cô cái nỗi gì.... trông mặt kon bé đến cỡ 8 tuổi là hết đát.... vậy mà hok ai mặc cả gì với nó được... những cũng có thể nó cứng họng vì chỉ mún nói chiện với Joe thêm chút nữa...
" Oh my god!!! "
Nó rên lên khi thấy Joe nhoẻn cười.... sao dễ thương dữ..... nó há ngoác mồm như mún ngoạm vô khuôn mặt thiên thần ngoại trừ có vài cái nốt ruồi xinh xinh mọc trên ấy...
" Cốp!!!! "
Hai hàm răng của nó bấu chặt lấy cái cửa kính trong suốt không vết bụi..... gặm kính không dễ chịu chút nào.... trong vài giây ngắn ngủi... nó hiểu mình đang nghĩ ngợi lung tung... Chuyện với anh còn chưa xong đã loe ngoe thằng em.... nhưng cũng tại tự nhiên Joe nói linh tinh với nó chứ bộ... lại còn.....Nó ngắc ngứ ở cổ khi suýt nghĩ thêm chút nữa.... nó tính rút hàm răng ra vì sợ người qua đường hiểu nhầm nó là một con tinh tinh chưa tiến hóa hết.... nhưng cứ thấy Joe thì nó lại hok thể rút tấm cửa kính ra khỏi mồm được.... OH MY!!!!
" Hả!!!! "
Nó tự ngỡ ngàng khi thấy Joe cầm túi xách lon ton chạy ra...và tìm mọi cách để thôi gặm kính nữa......
" Rầm!!! "
Joe hết sức lo lắng khi thấy tự nhiên nó ngã lăn đùng ra đất cùng đống đồ văng tung tóe...
_ Cô sao vậy???
Nó nhìn Joe..... rồi đẩy tay cậu ra.... tự mình đứng dậy....

_ Không sao??? Về mau thôi... trời sắp bão rồi....
Nó vừa nói.... thì từng giọt mưa bắt đầu rơi xuống..... nhẹ nhàng... nhưng rồi nặng dần.... nặng dần.... ngay trước mắt nó.... mọi thứ đều nhòe đi bởi màn mưa trắng xóa.....
_ Làm sao bây h???
Nó nhìn Joe.... cả hai đứa đang núp trong mái hiên của cửa tiệm tạp hóa.... chiếc xe cách tụi nó khoảng vài mét.....
_ Đợi chút... mưa sẽ ngớt thôi....
_ Xem khí trời như vậy thì khó lắm.... thôi... ta hãy cứ ra xe.... rồi đi về vậy....
_ Cô sẽ ướt đấy.....
_ Không ốm được đâu....
Nó nói và làm.... phi ngay ra tắm mưa.....
Joe nhắn trán một lúc... rồi cũng chạy ra...
.................................................. .......
Mưa táp vô mặt nó như xối... mắt nó dần tối đi... nhưng nó vẫn cố gắng... cố để coi cái xe cụ thể nằm ở vị trí nào.... gió thổi mạnh... như muốn cuốn bay cả tấm thân nhỏ bé của nó.....
Rồi mưa không táp vô nó nữa... nó ngẩng lên... Joe đang lấy cả áo khoác và thân mình để che cho nó.... Nó sững lại nhìn Joe...
_ Đứng làm gì.... vào thôi!!!
Joe mau ng đẩy nó vào xe và đóng chặt cửa lại....
-------------------------------------------------------
_ Không sao chứ???
" Sao anh ta cứ thik hỏi câu ấy nhỉ???? "
Đang thắc mắc bỗng người nó gai lên khi bàn tay Joe chạm vô mặt nó.... mục đích trong sáng .... chỉ là vuốt bớt nước mưa dính trên sống mũi và trán của nó.... Có vẻ Joe cũng bik là mình vừa làm một hành động không hay cho lắm... nên rút tay lại và vặn chìa khóa!!!
 
My Osin
Chương 51: Chương 51


Chiếc xe lăn từ từ như nó vốn thế,..... Lén nhìn Joe... nó thở dài.....
_ Sao cô nhìn lén tôi hoài vậy???
_ Anh bik... anh có mắt bên tai hả???
_ Hỏi ngốc.... gương ngay trên đầu cô kìa!!!
Nó ngậm ngay mồm lại..... nó thật ngốc.....
Joe nhìn lại nó bằng ánh mắt ái ngại... rồi lúng búng....
_ Chuyện đó.....
_ Gì cơ....
_ Hôm sinh nhật ấy.....
Nó lặng người.... tự hỏi tại sao Joe chủ động đề nghị tới việc ấy....
_ Cô không cần ngại đâu!!!! Không khí bây h nặng nề quá... tôi lại không muốn rắc rối từ anh Hai..... cứ quên hết đi!!!
_ Chính anh làm tôi nhớ...
Nó lườm Joe... và Joe bối rối cúi đầu...
" Đoàng!!!! "
Ánh sáng lóe lên trong chớp mắt lại tắt phụt... Nó ôm mặt... cảm thấy vô cùng sợ hãi.... tiếng sấm quá to đã cắt ngang sự ngượng ngùng của cả hai...
Nó từ từ mở mắt ra.... Một thân cây vừa đổ chắn ngang con đường của bọn nó.....

_ Joe.... làm sao đây!!!
Nó thấy hơi sợ.... nó loáng thoáng nghe Adan nói đây là kon đường độc đạo.....
Joe vẫn im lặng.... chỉ ậm ừ.... nó thì không bình tĩnh nổi nữa.... nó lay người Joe....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó bỏ tay ra.... rồi nhìn Joe.... người cậu nóng như lửa đốt....ngoài trời mưa vẫn vô cùng nặng hạt....
_ Làm sao bây h????
Nó như muốn phát điên lên!!!
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ella hét lên như bị chọc tiêt... từ bé sis đã ghét vận động mạnh hay chơi những trò cảm giác manh.... vậy mà bây h.... sis bị nhốt trong cái ô tô.. và quay tại chỗ ngót ngét cũng đã 5, 6 vòng.....
_ Anh lái xe cái kiểu gì đấy????
Sis quát phì phì vào mặt Chun.... lúc đó đang tắm trong mồ hôi....
_ Giỏi thì cô vào đây mà lái.....
Hậu quả của việc cãi Ella.... là chiếc xe suýt nữa húc đầu vô thành núi....
_ Tôi chết mất.... tại sao lại phải lên chiếc xe quái đản với một tên không biết lái xe như vậy???
_ Ai bắt cô lên chứ....

_ Chắc chết quá.....
Ella đập đầu vô thành kính nhòe nước....tự nguyền rủa mình....
" Két!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! "
Chiếc xe lại mém lăn xuống vực.... Ella rít lên... nhìn Chun.... rồi nắm tóc Chun..... dí qua một bên....
_ Để đấy chị lái cho.....
Chun ôm đầu đau đớn..... rồi quay ra.... tính cho Ella ít nhất là ba câu mắng mỏ ra hồn..... nhưng khi thấy bộ dạng của Ella hiện tại... Chun im thít.... ngoan ngoãn ngồi yên...
Ella nghiến răng....tay cầm chắc vô lăng... quay nhanh và dứt khoát qua những hố đất lún sâu bởi mưa.... ngó cách ăn mặc của Ella giống như một quý cô sành điệu với bộ Váy ngắn bó sát.... nhưng phong thái thì như một tay đua công thức 1 chuyên nghiệp.....
_ Cẩn thận!!! Xuống dốc bây h đây!!!!
Chun nhắm chặt mắt.... cảm giác như thể mình sắt xuống địa ngục....
------------------------------------------------
_ Hả????? 3 tiếng....
Chun tỏ ra vô cùng sửng sốt khi nghe tin cậu em trai và con bé osin biến mất trong bão đã gần 3 tiếng....
_ Vâng....
Mike cũng tỏ ra rất lo lắng.... cách đó không xa là Rainie... đang ôm mặt khóc thút thít....
Chun vò bộ tóc đang rối bời khi đánh vật với mưa trên còn đường dài vừa qua.... Ella cũng tả tơi không kém.... đầu tóc sis bây h đúng là tổ quạ trong bão...
_ Lo gì hả anh hai??? Chắc họ đang nấp ở đâu đó và tí nữa sẽ về thôi....
Adan chăm chú vô cái laptop.... chép miệng...
_ Mày....
Chun tính quát cho thằng em một trận... nhưng có vẻ Ella đã nhanh hơn Chun một bước.... khi tién lại gần Adan và rút phực cái phích căm ra khỏi nguồn....
_ Cậu suy nghĩ giùm tôi một chút.... có lẽ anh cậu h đây đang nằm trong một chiếc xe đang bị cây nghiến bẹp..... tôi tự hỏi sao cậu có thể suy nghĩ ngây thơ được như vậy..... Trời đang mưa to.... gió lớn.... và sét thì luôn rình rập để oánh vô chúng ta.... cậu nghĩ bây h ngoài đường là an toàn ư???
 
My Osin
Chương 52: Chương 52


Mặt Adan tái mét như không còn hột máu.... chắc một phần cũng do chất giọng phi thường của Ella....
_ Không được... anh phải đi tìm họ....
Chun lao ra ngoài.... nhưng Mike đã nhanh chân chặn lại...
_ Không được anh hai... điều đó quá nguy hiẻm....
_ Nhưng anh không thể ngồi đây mà chờ đợi được.... anh rất sốt ruột..... em nghe con mụ già đó nói rồi đấy.... coe thể.... có thể...
_ Đó chỉ là ví dụ thôi....
_ Không...
" Bốp!!! "
Trên mặt Chun hằn 5 đầu ngón tay của Ella.... Chun đáp trả lại cái tát đó bằng một bộ mặt hok thể tức tối hơn....

_ Có giỏi thì anh lao ra đi.... xem có tìm được họ không..... có thể anh sẽ đưa họ về được... nhưng có thể anh chưa tìm được họ mà đã gặp chuyện thì sao???? Trời thì đang vậy???? Đợi khi nào ngớt chút đã....
_ Nhưng cô...
_ Anh tưởng tôi không lo lắng sao....
Chun lặng người.... Ella có vẻ như sắp khóc.....
-------------------------------------------------
" Ầm!!! "
Một vệt sáng nữa lại hiện lên bầu trời.... Nó càng lúc càng thấy lo.... Xe đang đỗ dưới một hàng cây to.... nếu... nếu.....
Nó lay Joe.... nhưng Joe hoàn toàn không tỉnh... vẫn mê mệt và thở một cách khó khăn....nó nhìn xung quanh... nhìn Joe.... bây h... chỉ còn một cách thôi....
Nó cố hết sức để đẩy Joe ra khỏi vô lăng.... rồi ngồi vào... dậm mạnh chân ga.... và phóng vút đi trong màn mưa.... Nó vốn không thạo lái xe.... nó cũng không biết đi đâu bây h.... nhưng nó vẫn làm... chuyện gì đến rồi sẽ đến thôi... nó tự trấn an mình như vậy....

Người Joe đổ dần.... rồi Joe gục đầu vô đùi nó.... nó nhìn Joe.... thở dài....cả chân nó dần nóng lên... nó thấy sợ... liệu Joe có sao hok????
Bỗng nó nảy ra một ý nghĩ khi nhìn đống thức ăn dưới sàn ô tô....
_ Phải rồi .... siêu thị....
Nó nhấn ga..... và bóng dáng chiếc xe biến mất trong mưa...
_ Hục!!! Hục!!!
Joe ho rất mạnh, tim nó như sắp bắn tung ra ngoài vì lo lắng... nó chỉ sợ một chút.... một chút nữa thôi.... máu sẽ phọt ra từ mồm Joe....
Thế là nó lục loạn trong cái bóp vốn đã có lắm thứ rối rắm của mình.... lôi ra một cái khăn mùi xoa dài thật dài.... và cứ thể tống thẳng vô mồm Joe....
Mưa vẫn tiếp tục rơi... và đương nhiên... tình trặng của Joe vẫn không khá hơn....Nó ôm đầu.... cố nghĩ xem bây h nên làm gì.... Có lẽ nó cần một cái khăn lạnh.... nhưng ở đây có khăn....lạnh thì không... nước thì có đấy.... nhưng mà toàn là nước mưa không... nó nhìn quanh ô tô.... một cái bóng đèn lại nổ bung trong đầu nó..... đúng gòi!!! Có chai nước mà...
Nó lấy cái khăn ra khỏi miệng Joe.... rồi đổ ồng ộc chai nước lên.... và bắt đầu công việc làm sạch thân thể cho Joe...
Nói thì hay ho vậy... mà làm mới thật khó.... nó nhắm mắt nhắm mũi... cố gắng lắm mới cởi được 3 cái cúc áo phía trên cho Joe.... Rùi đưa nhẹ chiếc khăn lướt trên đó.... Trời bên ngoài khá lạnh... nhưng mồ hôi nó túa ra như tắm.... tim đập loạn xạ.... mặt thì đỏ bừng... Nó lắc mạnh đầu.... để chắc rằng mình không bị quyến rũ bởi cái người đang nằm xoài ngay trên chân nó....
Bây h nó mới nhìn kĩ được gương mặt Joe.... khá lạnh lùng đó chứ... khi anh ta nhắm mắt... nhưng cũng thật ấm áp... khi anh ta nhìn nó.... nó mỉm cười.... thật thú vị khi được quan sát một người đang ngủ.....
Rồi nó lại giật mình.... có vẻ điều đó không quan trọng trong lúc này.....
 
My Osin
Chương 53: Chương 53


Sau khi lau sạch hai bàn chân cho Joe.... nó dựng Joe dậy... rồi đặt lên trán Joe cái khăn lạnh...cởi áo khoác ngoài của nó để đắp cho Joe.... Nó nhìn Joe thở dài rồi lôi bánh mì ra gặm... cái dạ dày nó cần 1 cái gì đó để tiêu hóa....
_ Cô yêu tôi chứ???
Tim nó nhảy bắn lên.... Cái mà anh ta vừa nói thật.... thật...
_ Anh tỉnh rồi ah???
Nó ghé gần lại Joe.... nhòm ngó Joe như thể cậu là một sinh vật lạ.... bỗng....
Nó mở to mắt.... đây là lần thứ hai.... lần thứ hai Joe làm việc này với nó.... nhưng lần này không lâu.... chỉ mất quãng 3 giây là bàn tay Joe rời ra khỏi mặt nó......
Nó đăm đăm nhìn vào khoảng tối mù mịt của không gian bên ngoài.... nuốt nước bọt cái ực rồi nhìn Joe.... Một luồng khí ấm áp chạy dọc người nó... Dứt miếng bánh dai nhách vô bụng.... nó ngả lên vai Joe.... vừa nhai vừa nhìn Joe.... và giấc ngủ yên lành trong mưa của nó dần tới....
------------------------------------------
_ Ắt xì!!!!
Joe gật mạnh đầu xuống... cử động đó làm cậu bừng tỉnh.... một luồng sáng trắng dữ dội của mặt trời đập thẳng vào đôi mắt đang thèm thuồng muốn ngủ của Joe... Ngay sau đó là một không gian thật lạ.... không gian bừng sáng của núi rừng vào buổi sáng... tinh khiết... đẫm hơi sương.... thật đẹp....
Joe quay ra khi thấy có gì đó đè nặng lên vai mình... Là nó.... đang say ngủ và mỉm cười thật tươi...... Joe giật mình... cảm nhận rõ được nhịp tim mình đang đập dồn dập.... Một cách vô thức... Joe đưa tay vuốt nhẹ tóc nó.... vừa chạm tay... bỗng nó bừng tỉnh....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1
Phản ứng đầu tiên của nó khi mở mắt là la toáng lên.... Joe đứng tim mất 5 s.... cho tới khi nó nói câu típ theo...
_ Hết mưa gòi ah!!!
Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của nó.... Joe nghĩ... có lẽ nó bị ám ảnh bởi mưa....

_ Sao chúng ta ở đây???
Đáp lại câu hỏi ngây thơ của Joe là...
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó hét chặp nữa.....
_ Sao đây???
_ Anh tỉnh rồi ah!!!
_ Vâng!!!
Joe nói một cách hơi khó chịu.... Nó phát hiện ra sự tồn tại của Joe hơi muộn chăng.... Không khí trong xe bỗng trở nên nặng nề bất thường....
_ Anh khỏe rồi ah???
_ Tôi đã ốm ah???
_ Cái gì??? Anh không nhớ..... tôi đã phải đắp trán cho anh suốt đêm... anh lại còn mê sảng... còn..... còn...
_ Còn sao???
Joe nhìn nó với ánh mắt hào hứng....
_ Còn.... còn.... phun nước bọt....
_ Hả????

_ Về thôi!!! chắc bây h người ta cũng dựng cái cây lên rồi!!!
_ Từ từ hãng....
Joe can nó không kịp.... Nó lại nhấn ga.... và lại phi vào không gian một cách nhanh ng!!!
_ Ối trời đất ơi!!!
Joe la hoảng.... bây h cậu mới phát hiện ra cái áo của mình bục nút tứ tung....
_ Cô.... cô.....
Joe chỉ vô ngực mình.... rồi nhòm nó lom lom....
_ Nhìn gì mà nhìn???? Tôi cởi đấy.... anh sốt đùng đùng... nếu là tôi.... anh có cởi hok???
Tim Joe đập thình thịch.... cậu thật không dám tưởng tượng....
Dường như nó cũng hiểu câu nói vừa rồi thật là hay ho.... Tuy nhiên... khi nhìn gương mặt bối rối của Joe thì nó không thể nhịn được cười....
_ Hahahahahaha!!!!!!!!!!!!
Nó cười sằng sặc.... thành một tràng dài bất tận...
_ Cười gì chứ....
Joe thắc mắc.... rồi cũng cười theo.... gió lướt theo mái tóc của nó và Joe.... mọi thứ đều thật tuyêt.... cho tới khi....
" Két!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! "
Chiếc xe dừng xịch lại.... đang rất hào hứng.... Joe quay ra thắc mắc.....
_ Chưa về đến nơi mà.... sao???
Nhưng ngay lập tức Joe hiểu được lý do.... ngay trước mắt nó là chiếc xe màu đen quen thuộc....
----------------------------------------------
Ella liếc Chun.... lúc đó trong mặt Chun thực sự rất căng thẳng... sis hiểu Chun đang nghĩ gì... Trong khi bản thân không thể ngủ được... trận bão vừa kết thúc... Chun đã lôi xe đi kiếm Ariel và Joe... vậy mà bây h lại thấy chúng nó vui vẻ cười đùa như vậy....
 
My Osin
Chương 54: Chương 54


Nó từ từ buông tay lái.... bước xuống xe... thật chậm.... Joe nhìn nó.... rồi cũng mở cửa xe....
_ Em.... em....
Nó ngắc ngứ.... không biết phải nói với Chun và Ella như thế nào??? Nhất là khi Chun đang nhìn như thể muốn nuốt sống nó thế kia....
_ Em....
_ May quá!!!
Chun chạy lại và ghì chặt lấy nó. Nó cảm thấy mình sắp nghẹt thở trong vòng tay Chun.... Riêng Ella... chưa bao h sis thấy sốc bằng lúc này... Tuy sis đã nhìn Chun ôm nó nhiều lần... ngó sang Joe.... Sis thấy Joe cũng đang bàng hoàng không kém.... mắt cậu cứ như dính chặt vào cảnh ấy...
_ Sẽ là như vậy....
Nó tự nói với bản thân mình.... nó sẽ thú nhận với Chun... như một kẻ phản bội....nó nhìn Joe sau mái tóc của Chun... nó biết Joe cũng đang nhìn nó.... Sẽ nói.... nhưng không phải lúc này!!!
Chapter 23

Nó cầm chặt cây chổi trong tay... Đứng bần thần.... Đã hai ngày kể từ hôm đi dã ngoại.... nói văn hoa vậy thôi nhưng sau khi nó và Joe bị kẹt trong cơn bão.... thì cả nhóm... hết thảy đều không còn hứng khởi gì.... và cứ vậy về nhà... Nó khôn khéo lên xe Ella với Adan.... ngồi cạnh Joe hay Chun lúc đó thì đều không hay cả...
Bây h thì nó lại đứng trước một thử thách mới nữa.... Phải nói cho Chun toàn bộ những gì nó đang suy nghĩ... nhưng nói như thế nào bây h??? Chẳng lẽ lại... : Em hok thực sự yêu anh... người em yêu là Joe... em trai anh???? "

_ Oh my god!!!
Nó ôm mặt nhăn nhó... nhục thật!!!
_ Bây h chưa phải lú[email protected]!!!
Nó nhấn mạnh lại điều mà nó đã nhấn mạnh ngót 20 lần.... rồi cầm chổi quét nhanh qua phòng Chun....
_ Anh thik cô ta thật hả???
Tiếng Adan to và rõ ràng đến nỗi tim nó vừa đứng lại rồi nhảy bung bung.... nó nghĩ người trong phòng kia cũng đang có tâm trạng y như vậy????
_ Đừng nói Aỉel là cô ta???
_ Vậy là thiệt hả????
Adan giương mắt nhìn Chun chăm chú.....
_ Chuyện đó không liên quan đến em....
Chun đứng đậy.... toan bước ra phòng....
_ Em không hiểu sao anh lại thay đổi nhanh đến vậy.... rõ ràng trước kia còn nói sẽ lợi dụng tình cảm của cô ta để đuổi cô ta ra khỏi nhà mà.... Yêu giả vờ.... làm cho cô ta đau khổ... rốt cuộc lại chính mình đau khổ....

Tai nó ù đi!!! Chuyện gì đang xảy ra.... yêu giả vờ??? Là sao???
_ Im đi!!!
Chun quát to....
_ Nhìn cái bản mặt lo lắng của anh kìa.... ánh cứ thế phản bội chúng em mà coi được ah!!! Em sẽ không bao h chấp nhận... anh không làm, thì chính tay em sẽ đuổi cô ta đi...
_ Một thời gian nữa....
_ Gì cơ????
_ Cứ để....
" Bốp!!! "
Chun ngỡ ngàng.... một cái bạt tai vừa lướt qua má Chun....
_ Ariel!!!
_ Anh nhớ đấy!!!
Nó hét lên.... bằng tất cả sự tức giận trong lòng nó.... nó lườm Chun đến cháy mặt.... rồi vứt cái chổi xuống đất và đi ra ngoài... Adan sợ tái xanh tái xám.... còn Chun thì bần thần.... cảm giác như mình vừa đánh mất một cái gì đó!!!
------------------------------------------------
1 tuần qua là khoảng thời gian kinh khủng nhất đối với Chun nói riêng và cả nhà họ Ngô nói chung.... dĩ nhiên ông bà Ngô là ngoại lệ vì ngoài việc cho nó nơi ăn... chốn ở... chỗ làm và money... thì ông bà chả bok làm gì nữa cả...
Vâng... ta đang đề cập tới một vấn đề : NHỮNG HẬU QUẢ KHI PHẢN BỘI MỘT OSIN!!!!
Mạn phép cho tôi nói kĩ chút nữa về nạn nhân Chun.... sau khi cái ngày định mệnh ấy xảy ra... không lúc nào trên giường Chun không có mấy thứ " Vừa nhầy, vừa dài, đầy lông, biết bò bằng nhiều chân hoặc bằng lông " - y nguyên lời Adan đã sửng sốt hét lên.... Và tất nhiên... chủ nhân của căn phòng nếu không hoảng sợ thì cũng hoảng loạn trước một căn phòng như vậy... để tránh mình biến thành trẻ thiểu năng cấp độ 3... Chun phải tự mình di dời mọi vật dụng vô phòng Adan ở tạm . Riêng Adan thì cực lực phản đối cái vụ này vì.... " ANH MÀ LÀM VẬY THÌ CÁI BÀ VOLDEMORT ĐÓ SẼ VÔ ĐÂY GÂY HỌA!!! "
 
My Osin
Chương 55: Chương 55


_ Voldemort là gì???
Chun hỏi bằng bộ mặt ngây thơ tới mức Adan phát khùng....
_ Là một người vô cùng quái đản.....
Có lẽ sự lo lắng của thằng bé hơi vô căn cứ... khi mà suốt một ngày liền Ariel không hề có hành động gì dã man típ theo....nhưng mà con bé thì đâu có ít biện pháp để cho Chun một bài học thik đáng.....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng hét như sấm dậy của Chun kéo dài suốt 1 phút.... hậu quả típ sau là cả 3 nhân khẩu còn lại trong nhà.... kể cả con Jozy lúc này đang yên vị trên máy giặt Toshiba đều dựng hết lông tay lông chân, không thể thiếu cả lônng trên đầu.... kèm động tác run bần bật.......

_ Chuyện gì vậy???
Cả ba cái mồm vừa có mặt tại căn phòng như nghĩa địa của Chun đều la lên... con Jozy vẫy đuôi... góp một tiếng kếu yếu ớt.... : Meooooooooooooo!!!!
Chun đứng như trời trồng bên cạnh tủ quần áo.... tất cả quần áo trong tủ đều biên mất tăm và tồi tệ là Chun sắp có một cuộc họp nội các vô cùng quan trọng với mấy ông hói đầu khó tính....
_ Quần áo hả??? Tôi giặt hết rùi...
Nó thò mặt vô nói tỉnh bơ như không, với cái giọng " đừng thắc mắc, ngươi đáng bị như vậy!!! ".... rồi đẩy chiếc xe quét dọn đi típ....

Trong lúc này ta lại đặt ra một câu hỏi??? Tại sao mí đứa em ngoan ngoãn còn lại lại không giúp ông anh đáng thương của tụi nó một tay....
Câu trả lời là : Mún lắm nhưng hem được....
Ariel bây h trở nên đáng sợ và khó tính dã man.... Con bé thật sự đã thành một mối lo đúng nghĩa đối với mấy anh em.... nó đi khắp phòng.... và lườm mọi người bằng một ánh mắt có thể đốt cháy người ta được....
Adan bây h câm lặng tuyệt đối, phạm vi hoạt động của thằng bé tự mình cấm túc trong căn phòng hoàng tử cùng con Jozy... mặc dù không ai ra lệnh nhưng nó ngoan ngoãn làm... mỗi khi về nhà là nó chui tọt trong phòng.... lôi một lô lốc đồ ăn ra khỏi gầm giường để chống cái đói... nó lo sợ bữa cơm sẽ là thảm họa như mí hum đầu con mụ Voldemort về nhà này.... và dĩ nhiên... thằng bé cố gắng không chạm mặt Ariel mọi nơi mọi lúc...
Mike thì vẫn tin tưởng tuyệt đối vào thiên thần Rainie của mình.... Mike hy vọng bằng tình bạn thắm thiết từ hồi đái dầm... m*t kem của hai đứa sẽ giúp số phận mình được cải thiện đôi chút so với 3 người còn lại... Nhưng sự việc với Mike đều không khá khẩm chút nào.... Thỉnh thoảng cậu vẫn bị kon bé tập kích bằng mấy bóng trắng di chuyển lặng lẽ ngoài hành lang.... và những cú điện thoại vô nghĩa.....
Riêng Joe thì vẫn bình thản... không hy vọng cũng không sợ hãi... mặc dù nó đối với cậu không tốt hơn.... Joe hiểu nó nghĩ cậu cũng giống như mấy người còn lại.... Lợi dụng nó.... tuy nhiên ngoại trừ bữa ăn cặn bã suốt một tuần thì nó cũng không gây cho Joe một hiểm họa đáng kể nào....
Với tất cả những gì đang diễn ra.... cuộc họp cấp tốc của hội đồng Anti-osin lại một lần nữa được triệu tập.... ở đây bin hem nói nhìu về diễn biến buổi họp.... vì nói chung là toàn cãi nhau và nói những câu vô nghĩa... bin chỉ chốt lại quyết định của buổi họp.... Chun phải ra ngoài ở để chấm dứt tất cả những chuyện tồi tệ trên đây....
 
My Osin
Chương 56: Chương 56


_ Nhưng ở đâu???
Chun băn khoăn hết mức....
_ Thì anh thuê phòng mà ở....
Adan gắt lên...
_ Em không chịu được nữa đâu.... mì hộp và bánh mì... chúng thành địa ngục với anh rồi....
_ Thử gọi bố xem....
Joe gật gù....
_ Không được hay lắm.... Mike.... em cho ý kiến cái....
_ Có.... có con ma sau lưng em....
Mike thét lên qua chat room bằng một giọng hãi hùng nhất
_ Anh hai!!!
Joe buzz Chun....
_ Sao....
_ pp bảo có chỗ ở cho anh rồi...
_ Cái gì.... mày.... mày nói với pp gòi ah!!!

_ PP vừa vô nik em... bảo qua camera pp bik hết rùi...
_ Thế ở đâu???
Chun sốt sắng....
_ Nhà ông Trần...... bạn...
Chun ngất liền tại trận....
_ Không, dứt khoát không....
Chun hét thật to khiến Joe hoảng loạn....
_ Nhưng pp bảo nếu anh không đi thì đừng trách pp... pp sẽ cho anh thấy điều tồi tệ nhất khi thất nghiệp.. và còn hơn thế....
_ Óe!!!!!
Chun trẹo mồm... hiểu là không còn sự lựa chọn nào khác.... nhưng tới nhà kon điên Ella thì có khác gì ở đây đâu???
Sự dã man.... của ông Ngô làm Chun ngót thêm 7 cân nữa.... người Chun bây h y hẹt một người giấy mong manh... tưởng như chỉ cần một làn gió nhẹ cũng khiên cậu bay lên trời một cách nhẹ nhàng...
Đến ở với Ella... từ trước tới nay cậu chưa từng nghĩ tới.... hoặc đúng hơn là không dám nghĩ.... không gì tồi tệ và kinh khủng hơn thế.... con bé từ thời trung học đã luôn ngáng đường Chun. Từ học tập.... danh tiếng.... Chun bồi hồi nhớ lại....
Khi đó cậu là Hội trưởng nam sinh còn nó là hội trưởng hội nữ sinh... không hiểu sao mới vào trường thì Chun với con bé đó đã như kẻ thù... Chun ghét cái cách nó coi cậu như đồ con trai cao lông ngông với cái đầu ngắn tủn, ghét cái cách nó suốt ngày giơ quyển sách lượn đi lượn lại trước mặt cậu với giọng nói rì rầm....ghét cái cách can thiệp thô bạo của nó mỗi khi cậu cặp kè với một con bé trong trường.. ...
Vậy mà bây h.... con mụ phù thủy quái hở ấy sẽ còn hành Chun kiểu gì nữa đây....

Hết sức lôi cho được cái vali to tổ chảng ta khỏi phòng... Chun gặp ngay cái nhìn trân trối của con bé osin... hơi giật mình.... nhưng Chun mau ng hắng giọng....
_ Ehem!!!
_ Anh tính chuồn hả???
_ Tôi đi công tác....
_ Tốt thôi....
Nó khoanh tay... trịch thượng như một bà chủ... không hiểu sao... trong một thoáng... nó thấy Ariel giống Ella quá chừng....
_ Cô sẽ không giận nữa chứ....
Nó đứng lại.... và quay về phía Chun...
_ Anh muốn gì....
_ Nếu tôi đi khỏi đây một thời gian... liệu cô có nguôi giận không....
_ Anh nghĩ tôi có nguôi giận được không....
Chun thở dài.... mặt hơi cúi xuống.... vẫn cái giọng rắn như sắt đó....
_ Để coi đã....
Nó nói và mất hút cuối hành lang... Chun đứng lại đó... thấy tảng đá nặng trong lòng nhẹ đi một nửa... Chun không bao h muốn nợ một ai đó..... nhất là với nó...
------------------------------------
Brummmmmmmmm!!!
Bóng cây che khuất chiếc xe đen bóng.... Chun đi.... nó thấy hơi hẫng... nhưng điều đó nên xảy ra... nó vẫn không thể chấp nhận được... cơn giận trong nó giống như một ngọn lữa âm ỉ... nhưng càng ngày lại càng cháy mạnh... Bao nhiêu ngày nay.... nó cũng không sung sướng hơn ai cả....
kéo tấm rèm phòng Adan lại.... nó thở hết lòng căm tức trong lòng mình.... chắc như vậy là đủ rồi....
Phòng Adan trong mấy ngày qua không khác gì một ổ lợn... giường chiếu.... đồ ăn thức uống ngổn ngang... lũ nấm mốc cũng đang kéo quân vô chiếm đóng căn phòng.... vừa hất tất cả giấy rác xuống bàn.... Ariel nhăn mùi vì những mùi khó chịu thoát ra từ chúng....
 
My Osin
Chương 57: Chương 57


Một bức thư nằm trên bàn Adan rơi ra cùng lũ rác bẩn.... nó vòng mấy vòng nhẹ như bông... rồi đáp xuống mặt đất một cách tĩnh lặng....
Nó thấy thấp thoáng hàng chữ trên bức thu... Joanne - lớp C3...
Cầm bức thư lên.... nó cười khi lờ mờ hiểu ra điều gì đang diễn ra.... Thằng bé rốt cuộc đã lớn....
_ Joanne là ai???
Nó thấy thật sự tò mò....
---------------------------------------------
Hiểu là những trò trả thù tàn độc của con bé osin đã biến mất.... Adan bây h mới đủ can đảm để ngồi hóng gió bên bể bơi.... Cậu thở dài... cái tuổi 17... sao nó mệt mỏi tới vậy???
_ Joanne là ai thế???
Câu hỏi vang lên làm Adan giật mình...chỉ một chút nữa thôi là cậu lộn nhào xuống bể bơi....
_ Can chi tới chị???
_ Em không muốn gửi thư ah???
_ Không phải chuyện của chị....
_ Em sợ cô bé đó không chấp nhận sao???
_ Chị này!!!

_ Gửi đi....
Adan chăm chú ngó Ariel.... mắt nó vãn tròn vo như vậy...
_ Em gắt lên cũng không được cái gì đâu??? Thử một lần coi....
_ Chị nghĩ sao??? Nếu tôi gửi...
_ Ah thì!!! Thành công thôi,....
Giờ đến lượt mắt Adan tròn vo.... bà mụ này đang cổ vũ cậu sao???
_ Thưa cậu chủ.... ta đến nơi rồi....
" Hiện tại trung tâm theo dõi bin xin thông báo.... Đã lắp đặt thêm 100 camera trong nhà mợ cả Ella... Riêng phòng tắm thì... ậm... ờ.... đã định đặt 3 cái nhưng ông Trần quát bỏ xuống vì xâm phạm đời tư nghiêm trọng của đôi trẻ... ái!!! bin nhầm chút... đời tư riêng mợ cả thui.... chết... có vẻ cậu Chun đã phát hiện ra.... Làm ơn cho bin trốn cái đã [email protected]@@!! "
Chun giật mình khi cảm nhận có cái gì đó không được bình thường cho lắm từ căn nhà.... phải chăng cậu đã phát hiện ra đội theo dõi đặc nhiệm của ông Trần.... Chun nhăn trán... rùi nhận định chắc nịch...
_ Tại sao????
_ Sao ah???
Ông lái xe ngoan ngoãn đặt vali xuống dưới chân Chun.... tươi cười sẵn sàng giải đáp mọi thắc mắc....
_ Sao cái nhà này lại to được đến như vậy????

Chun lắc đầu quầy quậy để cắt nghĩa... rồi kéo cái va li... đi băng qua vườn hoa.... tới bên cánh cửa to òanh... trên nắm đấm có chạm khắc hình con sư tử khá tinh tế....
" Tinh toong "
Chun thận trọng đút hai tay vô túi quần.... thẳng lưng... cố gắng ra dáng ta vì sắp đặt mới phải đến đây....
Cánh cửa dần mở và....
_ Gào.................................!!!!
Một rổ lông màu trắng lao ra từ bên trong căn nhà.... ngay lậi tức đè Chun ra sàn và làm mặt anh ướt mẹp.....
_ Fang!!! Đi vào ngay....
Giọng Ella đầy quyền uy cất lên.... mau ng tóm cổ con và quăng nó vô cái ổ xinh xắn cỡ một cái giường cho em bé 10 tuổi....
_ Xin lỗi nghen....
Chun vừa nhìn vẻ mặt hiền lành giả tạo của Ella với ánh mắt căm thù........ vừa lấy tay lau cả đống nước và lông hỗn độn ra khỏi mặt....
" Báo cáo trung tâm... cô Ella đang dìu cậu Chun dậy sau cú ngã có chủ đích nhờ có con Fang... trông hai người thật tình tứ.... ah.... hai cô cậu đã vô nhà... tôi nghĩ bây h ông chủ có thể theo dõi tình hình qua 20 camera được cài tại mọi địa điểm trong phòng khách.... bin - trưởng đội pà - pà - rá - gì... xin kết thúc báo cáo "
----------------------------------------
_ Cái con này tên là.....
Chun liếc nhìn con vật vô cùng đáng yêu đang thè rộng cái lưỡi đỏ và to ra thở hổn hển.... cố gắng vuốt lại đầu tóc....
_ Fang....
_ Hả??? Cô tính đặt tên có để có thể sai nó phang những người mà cô thik sao???
_ Thôi đi... trí tưởng tượng của anh quá phong phú rồi.....
 
My Osin
Chương 58: Chương 58


_ Bác Trần đâu....
_ Juventus rồi!!!
_ Hả???
_ Ông ấy muốn con gái và con rể yêu quí của ông ấy có không gian riêng để phát triển tình cảm....
_ Không thể nào....
Chun không tin được vào những gì vừa được nghe.... ở đây một mình với Ella... thật khủng khiếp.....
_ Anh yên tâm.... tôi chẳng làm gì anh đâu.... đúng vậy... tôi sẽ không làm.... nếu không bố sẽ giết tôi....
_ Nhưng sao???
Chun lúng búng.... với đống trà trong miệng...
_ 20 cái camera đang đặt trong căn phòng này....mỗi tội không phát tiếng thôi... chúng ta làm gì thì cả hai ông bố đều có thể thấy....
_ Its terrible....
Chun hét lên... rồi ngất lịm... làm cho Ella lại một phen hoảng hồn....
" Thưa chủ tịch... như ngài đang thấy... có lẽ cô Ella đã cho thuốc ngủ vô tách trà của cậu Chun... cô chủ đã làm rất tốt phải không..... "
_ Im ngay!!! Bin.....
Ông Trần cố kìm nụ cười hạnh phúc của mình....
-----------------------------------------------------------
Hôm nay mặt trời dường như mọc ở hướng tây... cả Joe và Mike đều ngỡ ngàng đến nỗi hai cái tách trên tay hai chàng rơi cùng lúc... choang cùng lúc.....Cả hai đều không thể tin vào mắt mình.... Adan vừa ôm Ariel một cái thắm thiết... và hai chị em vừa ríu rít ra ngoài...
_ Joe.... em cho Adan ăn thuốc lú hả????
Mike lắp bắp .....
_ Anh nghĩ em bik pha thuốc lú sao....
Cả hai nhìn nhau.... rồi lén mò ra sân sau nghe ngống...
---------------------------------------------------------
_ Thật hả>???? Cô ấy đồng ý hả???

_ Vâng.... cảm ơn chị....

Dường như Adan đang rất kích động... thằng bé đặt lên má nó một cái hôn không thể nhầm lẫn.....

_ Em không thể tin được....

Adan nhấn mạnh thêm một lần nữa.....

_ Một cô gái tuyệt vời như Joanne...

Nó có thể hiểu thằng bé đang xúc động nghẹn ngòa.....

_ Tuyệt vời tới mức nào....

_ Rất tuyệt....

_ Nói chị nghe xem....

_ Mắt cô ấy lóng lánh như mèo...

_ Hả???

_ Giọng cô ấy trong và cao vút như mèo....cô ấy đi đứng nhẹ nhàng như một con mèo... trời ơi... làm sao có thể giống mèo tới vậy???

_ Thằng Adan đang nói gì vậy???

Joe thúc vô Mike một cái rõ đau.....

_ Có vẻ như nó đang miêu tả một con mèo cái....

Mike gật gù nhìn gương mặt Adan đầy vẻ kích động...

_ Chẳng lẽ.... em thik Joanne chỉ vì cô bé giống.....

_ Đương nhiên... chứ vì lý do gì???

_ Vậy tốt nhất em nên chia tay joanne đi...

Nó nhăn nhó.....

_ Hả???? Chị là đồ phản bội.....

Adan đẩy nó ra... rùi vùng vằng chạy vô nhà... thằng bé có vẻ rất bực dọc....

_ Em nói rồi mà..... tình cảm thoáng chốc thì khó bền....

Joe lắc đầu nhìn nó đứng ngơ ngác giữa vườn...

MIke ngồi v**t v* cánh tay te tua vừa bị Rainie cào cấu cách đây mấy phút.... bởi vì con bé tưởng cậu trốn ra ngoài với một cô bé xinh xắn nào đó.... trong khi Mike không có cách nào nói ra sự thật là cậu trốn ra đây vì mún gặp mặt ông anh tội đồ....

Chủ nhật.... Mike đang ngồi trên ghế dài trong công viên... trước mặt cậu là một sân bóng rộng.... Quang cảnh làm Mike nhớ đến mấy năm trước.... khi 4 anh em rủ nhau ra ngoài sân bóng đá cùng với mấy đứa con trai khác...

Xoành xoạch.....

Mike gãi liên tục... một con muỗi khỉ gió vừa đâm sầm vô cánh tay cậu.... mải miết ngó quanh nhưng vẫn không thấy bóng dáng ông anh quý hóa đâu cả....

_ Phò!!! PHò!!!!

Mike giật mình thon thót.... vội vã quay về phía bên phải.... Chun đã ngồi chễm chệ... thở phì phò.....

_ Anh làm em hết hồn!!!!

Sau câu trách móc tương đối giận hờn của mình... Mike quay ra ngó ông anh kỹ hơn... và đột ngột thốt lên....

_ Mới có hai ngày mà anh gầy thế.... vậy bi h em là người đô nhất trong cả nhóm gòi.... Ơ!!! Mà tay anh sao thế....
 
My Osin
Chương 59: Chương 59


Mike nhăn mũi khi nhìn bàn tay của Chun... Nó sưng phồng... da nhợt nhạt như bị ngâm nước lâu ngày... đôi chỗ là những vết xuốc... có cái còn đang chảy cả máu lẫn mủ.... Chung quy trông tay Mike giống như tay mấy con ma chết trong phim kinh dị... Tay này mà thực hành trong lễ Halloween thì tuyệt phải bik,.....
_ Rửa bát..... nấu cơm..... vậy đấy....
Chun thở dài nặng nhọc... còn Mike thì không thể kìm được xúc động....
_ Rửa.... anh nói anh làm mí việc ấy [email protected]@!! Lạ ghê.,.,,
Mike ngạc nhiên là có lý do... từ bé đến h Chun chưa p[hải động tay làm bất cứ 1 việc vặt nào trong nhà.... nấu cơm đã có Joe... rửa bát... tưới vườn thì Mike làm.... dọn dẹp thì chắc chắn là phần của bé Adan.... Trước khi Ariel đên thì mí anh em vãn chăm chỉ lắm... có mỗi ông Chun này là ngồi chỉ tay năm ngón.... Bi h Ariel kiêm thân phận osin gòi nên cả 4 ông đều tha hồ chỉ tay năm ngón.... Nhưng mà....
Mike thở thêm phát nữa....
_ Sao thế????
Chun tò mò....
_ Bi h con bé osin nhà mình nó bỏ bê nhà cửa... có lẽ nó không màng đến tiền nữa.... suốt ngày đi chơi tối về khuya với em và Rainie thui....
_ Chú mà cũng dung túng nó nữa ah!!!!
_ Em mà hok làm vậy khéo hôm nay anh gặp xác khô rùi..... Rainie ép em ra nước...

_ Thì bỏ quách nó đi....
_ Không được mới ác chứ.... ah mà anh tự túc làm hả???
_ Mày nghĩ anh mày ngoan tới mức đó sao??? Là tại mụ dã nhân đó.... nó bắt anh mày tự túc hạnh phúc.... quanh đấy không có lấy một cửa tiệm bán đồ ăn.... pp thìu tịch thu xe, bắt anh đi cùng xe với nó cho tình thương mến thương.... chưa kể ngót 100 cái camera trong nhà theo dõi... đã thế nó kòn sai anh làm việc vặt với lý do chủ nhà người ở....
_ Nhục!!!
Mike nhăn mũi....
_ Quá nhục là đằng khác.... vậy nên tay anh mày mới nẻ vậy chứ....
Mike ngó ông anh thêm phát nữa... công nhận bây h ông ấy thảm thương như thằng ăn mày đói rách với bộ tóc ngả bạc... chiếc áo sơ mi sọc ca ro tả tơi....
_ Ah... đang tiện.... thông báo cho anh tin vui.... Adan có bạn gái gòi...
_ Hả??? mày đang nói đùa hả????
_ Em dựng chuyện làm gì....
_ Thế con bé vô phước ấy là ai vậy???

-------------------------------------------------
Joanne xoay đúng ba vòng trước gương.... hôm nay là một ngày đẹp trời và thật tuyệt vời hơn khi được nắm tay Adan dạo trong khu vườn tuyệt đẹp mà chàng đã từng kể với nó.....
_ Xoay vừa thôi... tôi bắt đầu ng mặt gòi đấy cô ah!!! Không cần hơn hở khi được hẹn hò vậy đâu....
Joanne quay sang bà chị đang mải mê chăm chú vô trang Google....
_ Vậy chị đang làm gì đấy???
_ Tra cứu.... chắc chắn phải có một chỗ nào đó có nói tới biệt thự nhà họ Ngô chứ nhỉ???
_ Thôi đi.... chị hiểu rõ ra bám lấy chàng ta cũng chả được tích sự gì mà....
Tiny dập mạnh cái laptop.... ngó con em gái với ánh mắt sát thủ thường ngày....
_ Không tích sự gì cũng chả hại đến cái mạng chị... lo cho em đi... hum nay tới nhà chàng ah!!! Không te tua mới là lạ....
Joanne giật bắn mình..... Tiny đã chọc đúng nọc mà cô bé đang lo sợ.... trong một lát... cô bé đon đả ngồi xuống cạnh Tiny....
_ Ah đúng gòi!!! Về việc em nhờ chị.... cái việc tới nhà anh ấy cùng em ấy... chị nghĩ sao???
_ Tội gì tôi phải đi khi cô vừa nói mí lời hay ho trên kia với tôi....
_ Ấy kìa!!! Chẳng qua là em nghe nói anh ấy có mí ông anh đẹp trai mà giỏi lắm.... chắng cũng hơn mí anh Joe làng Chèm gì đó của chị ý.... đi nhá.... đi với em...
Tiny liếc Joanne... rùi đứng dậy... vẻ trịch thượng....
 
Back
Top Bottom